Ngôn Tình Truy Tìm Thiên Kim Nhà Tổng Thống

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Truy Tìm Thiên Kim Nhà Tổng Thống
Chương 80: 80: Lân Nhi Đi Rồi


Lời này hiển nhiên là cho Đinh Quang Lưu.
Tiếp theo đó vang lên tiếng khóc than của người phụ nữ: “Con tôi sao lại khổ thế này.

Con bé chưa trưởng thành đã phải chịu đả kích như vậy sau này biết sống sao hả trời! Ông Trời đối xử với con bé thật tàn nhẫn mà.”
Lê Liên lúc này mới nhận ra Đinh Quang Lưu ngồi trước mắt mình, thậm chí còn kích động hơn cả chồng: “Lại là mày! Mày có biết vì mày mà con bé làm bao nhiêu chuyện không hả? Vậy mà mày ngoại trừ thương tổn Lân Nhi thì còn làm được gì? Năm con bé mười tuổi vì mày mất mẹ mà vứt bỏ cơ hội định cư nước ngoài, chỉ muốn ở bên cạnh mày cùng mày vượt qua.

Mày mất mẹ nhưng con bé còn không có cả ba lẫn mẹ bên cạnh kia kìa! Mày thì sao? Cứ chăm chăm vào chính mình.

Năm con bé mười ba tuổi vì mày bỏ đi theo đám đầu đường xó chợ quậy phá, bị ba mày phát hiện đòi đánh gãy chân mày.

Con bé sợ hãi quỳ trước cửa cả ngày trời chỉ cầu xin ông ta đừng làm vậy.

Năm con bé mười bốn tuổi bị đám người mày gây chuyện trả thù, bị nhốt trong nhà vệ sinh suốt hai ngày cuối tuần không một ai phát hiện, nếu không phải chú thím Ba trở lại sớm, không biết con bé đã chết ở xó xỉnh nào.

Những lúc con bé đau khổ mày ở đâu? Đứa con chúng tao xem như bảo bối nâng trên lòng bàn tay lại vì mày mà chịu hết từ bất hạnh này đến bất hạnh khác.

Nếu mày có tự trọng thì đừng bao giờ xuất hiện trước mặt nó nữa.

Mày không xứng!”
Đinh Quang Lưu bàng hoàng nghe rõ từng câu từng chữ bà ấy nói, anh liên tục lắc đầu phủ nhận mọi lời Lê Liên vạch trần: “Không thể nào! Không thể nào! Cô nói dối! Rõ ràng cậu ấy bảo cháu vì không đậu VISA nên mới ở lại.

Không phải, mọi chuyện đều không phải như cô nói.”
Lê Liên tức đến bật cười: “Con bé vì cậu xem ra đến nói dối cũng biết.

Nhưng Lân Nhi vốn thật thà chỉ cần chịu nhìn kỹ chẳng lẽ cậu không phân biệt câu nào thật câu nào giả sao? Thật uổng công con bé xem cậu là bạn.”
Trong khi đối phương còn đang ôm đầu đau khổ, Lân Phong trực tiếp xách cậu ta lên tựa như xách một con gà ném ra ngoài, dứt khoát khóa cửa ngăn không cho Đinh Quang Lưu đi vào.
Giày vò cơ thể nhiều ngày liền gần như mài mòn hết sức lực cậu ấy, nhưng cậu ta vẫn cố bò đến cửa gõ thật mạnh: “Cô chú không có quyền cấm con gặp Lân Nhi, trừ phi cô ấy lên tiếng.

Nếu hai người không cho con vào con nhất quyết sẽ quỳ ở đây đến khi nào con gặp được cô ấy.”
Đinh Quang Lưu quỳ trước cửa từ sáng đến chiều tối, trong đầu cậu vẫn luôn vang vọng từng câu từng chữ của Lê Liên.
Đôi tay co cứng bắt đầu run rẩy móc di động trong túi quần, mở khung trò chuyện với Vũ An Miên.

Đinh Quang Lưu không chút do dự, dứt khoát nhắn dòng tin: “Chúng ta kết thúc ở đây đi.

Xin lỗi, ngoại trừ thiện cảm ban đầu tôi trước giờ chưa từng yêu cậu.”
Sau khi nhấn nút gửi đi, anh buông thỏng điện thoại xuống sàn, thở phào nhẹ nhõm.
Đinh Quang Lưu đặt tay lên ngực hồi lâu cuối cùng mới vỡ lẽ.

Hóa ra trước giờ anh chưa thật sự hiểu tình cảm của mình.
Anh sợ Lân Nhi đột nhiên biến mất khỏi tầm mắt mình, sợ Lân Nhi đau, sợ trong suốt cuộc đời dài đằng đẵng không có cô ấy bên cạnh.

Nhưng với Vũ An Miên anh chỉ để ý danh hiệu hoa khôi trường của cô ta, để ý bản thân sẽ hãnh diện khi cùng một người có vẻ ngoài lộng lẫy sánh bên.
Thật ra, trong khoảnh khắc bản thân thốt lên câu: “Cậu hết thương tớ rồi sao?”, Đinh Quang Lưu mới nhận ra những thứ thuộc về Vũ An Miên chẳng đáng một xu.
Vì vượt quá sức chịu đựng, cậu ta sốt mê man, ngất xỉu tại chỗ.
Lân Nhi từ trên lầu, vén rèm cửa nhìn xuống, chứng kiến Đinh Quang Lực cõng cậu ấy về.
Lòng cô như quặn thắt, đau đến nín thở, ngăn không được đỏ mắt khóc nấc lên.
Trịnh Thanh Mây quay trở lại phòng nhìn thấy cảnh này, không hiểu sao lại muốn khóc theo.
Cô đã nghe Lê Liên kể hết mọi chuyện, cũng không biết phải an ủi bạn thân bằng cách nào.
Một người theo chủ nghĩa hành động như Trịnh Thanh Mây không thể nói những lời ba hoa, nhưng thật lòng cô ước thế giới này có phép màu, chỉ mong bản thân có thể thay cậu ấy gánh chịu tất cả.
Lân Nhi yếu đuối như vậy, mong manh như vậy, mọi chuyện xảy ra đã vượt quá sức chịu đựng của cậu ấy rồi.
Trịnh Thanh Mây co chân ngồi trên thảm, nhỏ tiếng gọi đối phương: “Lân Nhi! Cậu lại đây!”
Cô vỗ vỗ đùi mình.
Lân Nhi thấy cảnh này đột nhiên phì cười.

Có lẽ từ sau khi chuyện kia xảy ra, đây là lần duy nhất cô cười.
Cô hiểu ý lại gần nằm lên chân bạn mình.
Trịnh Thanh Mây không nhìn cô, cô ấy nhìn ra ngoài cửa sổ, nhẹ nhàng lên tiếng.
Lân Nhi hiếm khi được trông thấy một Trịnh Thanh Mây dịu dàng đến vậy.
“Tớ nghe mẹ cậu nói, cậu quyết định sang Mỹ.”
Có thể là câu hỏi, cũng có thể là lời khẳng định, dù là thế nào đáp án của Lân Nhi vẫn trước sau như một: “Đúng vậy.”

Nói rồi, cô căng thẳng nhìn Trịnh Thanh Mây sợ cậu ấy buồn hoặc phản đối.
Thế nhưng kết quả Trịnh Thanh Mây chỉ cười: “Chỉ cần cậu thấy hạnh phúc, tớ đều sẽ ủng hộ cậu.”
Chỉ là một câu nói bâng quơ cũng khiến cả hai lặng lẽ rơi nước mắt.
“Trên đời này ít ra còn có cậu hiểu tớ.

Cậu biết không? Cách đây vài ngày tớ rất hối hận vì trước đây lựa chọn ở lại.

Nhưng hiện tại có thể gặp được các cậu là may mắn của tớ.”
Lúc Đinh Quang Lưu tỉnh lại đã là hai ngày sau.

Khi anh tức tốc chạy đến nhà tìm Lân Nhi thì nghe tin cô ấy đi rồi.
Từ nay về sau sẽ không còn một Lân Nhi vì Đinh Quang Lưu mà bất chấp tất cả.
Đến cả mong muốn bù đắp của anh cũng khó được thành toàn..
 
Truy Tìm Thiên Kim Nhà Tổng Thống
Chương 81: 81: Ba Gia Tộc Hội Tụ


Đẹp!
Đây là từ duy nhất xuất hiện trong đầu họ khi hình dung về chàng trai này.

Đúng vậy thế mà họ lại dùng từ đẹp để nói về một người mang giới tính nam.
Gương mặt tinh xảo không góc chết, làn da trắng đến phát sáng, chiếc mũi cao không to không nhỏ vừa đủ hài hòa, đặc biệt đôi mắt phượng quyến rũ của cậu chỉ cần liếc nhìn ai cũng đủ khiến tim đối phương như rớt ra ngoài.
Đáng tiếc, gương mặt yêu nghiệt gần như vô cảm lại làm cậu ấy tách biệt với thế gian, không một ai dám có ý đồ tiếp cận khinh nhờn.
Một phóng viên không nhịn được lên tiếng: “Không biết vị thiếu niên này là?”
Phạm Thanh Kha bật cười: “Thằng bé là con trai của anh cả tôi, Phạm Huân.

Biết vậy tôi đã không dắt thằng bé theo chiếm hết sức hút của tôi.

Thật ra thời còn trẻ tôi còn thu hút hơn thằng bé nhiều đấy.”
Câu trả lời của ông khiến cả hội trường bật cười, nhưng có người vẫn không quên trọng điểm: “Nếu vậy sao trước đây cậu ấy chưa từng xuất hiện.

Dù sao cha của cậu ấy Phạm Lượng cũng không phải nhân vật tầm thường.

Chúng tôi còn nghe được phu nhân không thể sinh con.”
Phạm Thanh Kha bật cười: “Tin tức của báo giới đôi khi thật chẳng đáng tin chút nào? Do an toàn của thằng bé nên chúng tôi mới bảo mật, vả lại chúng tôi cũng không muốn đứa trẻ này được đối xử đặc biệt giống con gái cưng nhà Tổng thống.”
Lưu Mộng Nhiên lúc này chỉ có thể dùng từ khiếp sợ để hình dung, sắc mặt cô ta trắng bệch khi ánh mắt Phạm Huân vô tình lướt qua.
Nhưng trong giây lát cô ta chỉ còn lại bất ngờ cùng nghi hoặc, biểu cảm của Phạm Huân, hay đúng hơn là sự vô cảm của cậu ta, cứ như cô là một đồ vật vô tri vô giác, cậu ấy không nhận ra cô.
Hay là giả vờ nhỉ? Nếu vậy thì diễn giỏi thật.

Vết sẹo trên mặt cậu ta tại sao lại biến mất?
Cô ta cũng từng ít nhiều nghe nhắc đến Phạm gia giàu có bậc nhất nhờ kinh doanh mỏ khoáng sản.
Mỏ nhà cậu ta trải rộng khắp thế giới, các gia tộc kinh doanh đá quý, kim cương trên toàn cầu đều phải khép nép lấy lòng nhà này chỉ để được cấp quyền khai thác.
Trước đây, cô thường nghe người ta ví người giàu là nhà có mỏ, nhưng đến khi thấy nhà có mỏ thật ngoài đời mới nhận ra còn khiếp sợ hơn trong tưởng tượng.
Nếu vậy tính ra Phạm Huân, nói đúng hơn Hứa Huân thật biết chọn chỗ đầu thai.
Nhưng không phải trước đây cậu ta nghèo đến ăn cơm ngày ba bữa cũng không đủ sao?
Nghĩ đến con nhỏ Trịnh Thanh Mây thật có phúc, trước đây hai người thân thiết như vậy, cô ta chỉ cần ngồi không chờ gả vào hào môn.
Hàng loạt những câu hỏi xuất hiện trong đầu Lưu Mộng Nhiên chỉ Phạm Huân mới có thể giải đáp.
Lộ Mẫn thấy con gái khác thường hiểu lầm trấn an: “Đừng lo, ba mẹ sẽ không để ai làm hại con.

Mối quan hệ giữa nhà ta và họ Phạm hơi rắc rối về nhà mẹ kể con nghe.”
Lưu Mộng Nhiên gật đầu: “Dạ mẹ.”
Cuộc tranh cử diễn ra như thế nào cô ta không mấy quan tâm, dù sao chức Tổng thống nhất định lại về tay người cha giả kia của cô ta.
Ngồi ở hàng ghế dạnh dự dưới khán đài, Lưu Mộng Nhiên vẫn luôn quan sát mỗi một cử động của Phạm Huân.
Thấy anh đứng lên đi ra ngoài, cô ta cũng lén lút theo sau.
Ra tới sảnh, Lưu Mộng Nhiên bỗng mất giấu anh, chỉ biết dáo dác tìm xung quanh.
Phạm Huân từ sao cây cột lớn xuất hiện trước mắt cô ta: “Sao lại đi theo tôi?”
Lưu Mộng Nhiên bị dọa hết hồn, vỗ ngực trấn an: “Tôi… tôi…”
Không biết nghĩ tới điều gì cô ta bất giác tự tin hơn hẳn: “Này, Hứa Huân.

Mày nghĩ mày đổi họ tao không nhận ra chắc! Mày ra vẻ với ai thế hả?”
Phạm Huân lạnh lùng nhìn cô ta, nếu không phải anh nói chuyện cư xử như người bình thường cô ta còn nghĩ anh là rô bốt: “Cô nói khùng điên gì vậy? Tôi quen cô sao?”
Lưu Mộng Nhiên lúc đầu còn cho rằng anh giả vờ không quen biết nhưng khi đứng đối diện, chứng kiến toàn bộ ngữ điệu nói chuyện của anh ta, cô không còn tự tin như trước nữa: “Mày không nhớ thật sao?”
Phạm Huân bình thản hỏi lại: “Nhớ chuyện gì?”
“Trịnh Thanh Mây?” Lưu Mộng Nhiên muốn dùng người này để kích anh, thế nhưng lại khiến cô ta thất vọng.

Phạm Huân dường như cũng không hiểu cô ta đang nói gì: “Trịnh Thanh Mây là ai? Tôi lại không biết thiên kim nhà Tổng thống nói chuyện vô lễ như vậy.”
Lưu Mộng Nhiên tuy không biết tại sao Phạm Huân lại không theo lẽ thường, nhưng vẫn xấu hổ cúi đầu nhận lỗi: “Xin lỗi! Tôi nhận nhầm người.

Nhưng nể tình chúng ta có duyên như vậy, hay kết bạn đi!”
Phạm Huân lạnh nhạt quay người bỏ đi.
Một chiếc Bentley đã đỗ sẵn trước cổng khách sạn.

Thấy Phạm Huân đến, vệ sĩ cá nhân bước xuống thay anh mở cửa xe, sau đó đứng sang bên cạnh cúi đầu chào.
Tới cạnh xe, bước chân Phạm Huân khựng lại: “Mark!”
Vệ sĩ cung kính đáp: “Cậu chủ có gì sai bảo?”
“Trịnh Thanh Mây là ai?”.
 
Truy Tìm Thiên Kim Nhà Tổng Thống
Chương 82: 82: Trịnh Thanh Mây Là Ai


Đẹp!
Đây là từ duy nhất xuất hiện trong đầu họ khi hình dung về chàng trai này.

Đúng vậy thế mà họ lại dùng từ đẹp để nói về một người mang giới tính nam.
Gương mặt tinh xảo không góc chết, làn da trắng đến phát sáng, chiếc mũi cao không to không nhỏ vừa đủ hài hòa, đặc biệt đôi mắt phượng quyến rũ của cậu chỉ cần liếc nhìn ai cũng đủ khiến tim đối phương như rớt ra ngoài.
Đáng tiếc, gương mặt yêu nghiệt gần như vô cảm lại làm cậu ấy tách biệt với thế gian, không một ai dám có ý đồ tiếp cận khinh nhờn.
Một phóng viên không nhịn được lên tiếng: “Không biết vị thiếu niên này là?”
Phạm Thanh Kha bật cười: “Thằng bé là con trai của anh cả tôi, Phạm Huân.

Biết vậy tôi đã không dắt thằng bé theo chiếm hết sức hút của tôi.

Thật ra thời còn trẻ tôi còn thu hút hơn thằng bé nhiều đấy.”
Câu trả lời của ông khiến cả hội trường bật cười, nhưng có người vẫn không quên trọng điểm: “Nếu vậy sao trước đây cậu ấy chưa từng xuất hiện.

Dù sao cha của cậu ấy Phạm Lượng cũng không phải nhân vật tầm thường.

Chúng tôi còn nghe được phu nhân không thể sinh con.”
Phạm Thanh Kha bật cười: “Tin tức của báo giới đôi khi thật chẳng đáng tin chút nào? Do an toàn của thằng bé nên chúng tôi mới bảo mật, vả lại chúng tôi cũng không muốn đứa trẻ này được đối xử đặc biệt giống con gái cưng nhà Tổng thống.”
Lưu Mộng Nhiên lúc này chỉ có thể dùng từ khiếp sợ để hình dung, sắc mặt cô ta trắng bệch khi ánh mắt Phạm Huân vô tình lướt qua.
Nhưng trong giây lát cô ta chỉ còn lại bất ngờ cùng nghi hoặc, biểu cảm của Phạm Huân, hay đúng hơn là sự vô cảm của cậu ta, cứ như cô là một đồ vật vô tri vô giác, cậu ấy không nhận ra cô.
Hay là giả vờ nhỉ? Nếu vậy thì diễn giỏi thật.

Vết sẹo trên mặt cậu ta tại sao lại biến mất?
Cô ta cũng từng ít nhiều nghe nhắc đến Phạm gia giàu có bậc nhất nhờ kinh doanh mỏ khoáng sản.
Mỏ nhà cậu ta trải rộng khắp thế giới, các gia tộc kinh doanh đá quý, kim cương trên toàn cầu đều phải khép nép lấy lòng nhà này chỉ để được cấp quyền khai thác.
Trước đây, cô thường nghe người ta ví người giàu là nhà có mỏ, nhưng đến khi thấy nhà có mỏ thật ngoài đời mới nhận ra còn khiếp sợ hơn trong tưởng tượng.
Nếu vậy tính ra Phạm Huân, nói đúng hơn Hứa Huân thật biết chọn chỗ đầu thai.
Nhưng không phải trước đây cậu ta nghèo đến ăn cơm ngày ba bữa cũng không đủ sao?
Nghĩ đến con nhỏ Trịnh Thanh Mây thật có phúc, trước đây hai người thân thiết như vậy, cô ta chỉ cần ngồi không chờ gả vào hào môn.
Hàng loạt những câu hỏi xuất hiện trong đầu Lưu Mộng Nhiên chỉ Phạm Huân mới có thể giải đáp.
Lộ Mẫn thấy con gái khác thường hiểu lầm trấn an: “Đừng lo, ba mẹ sẽ không để ai làm hại con.

Mối quan hệ giữa nhà ta và họ Phạm hơi rắc rối về nhà mẹ kể con nghe.”
Lưu Mộng Nhiên gật đầu: “Dạ mẹ.”
Cuộc tranh cử diễn ra như thế nào cô ta không mấy quan tâm, dù sao chức Tổng thống nhất định lại về tay người cha giả kia của cô ta.
Ngồi ở hàng ghế dạnh dự dưới khán đài, Lưu Mộng Nhiên vẫn luôn quan sát mỗi một cử động của Phạm Huân.
Thấy anh đứng lên đi ra ngoài, cô ta cũng lén lút theo sau.
Ra tới sảnh, Lưu Mộng Nhiên bỗng mất giấu anh, chỉ biết dáo dác tìm xung quanh.
Phạm Huân từ sao cây cột lớn xuất hiện trước mắt cô ta: “Sao lại đi theo tôi?”
Lưu Mộng Nhiên bị dọa hết hồn, vỗ ngực trấn an: “Tôi… tôi…”
Không biết nghĩ tới điều gì cô ta bất giác tự tin hơn hẳn: “Này, Hứa Huân.

Mày nghĩ mày đổi họ tao không nhận ra chắc! Mày ra vẻ với ai thế hả?”
Phạm Huân lạnh lùng nhìn cô ta, nếu không phải anh nói chuyện cư xử như người bình thường cô ta còn nghĩ anh là rô bốt: “Cô nói khùng điên gì vậy? Tôi quen cô sao?”
Lưu Mộng Nhiên lúc đầu còn cho rằng anh giả vờ không quen biết nhưng khi đứng đối diện, chứng kiến toàn bộ ngữ điệu nói chuyện của anh ta, cô không còn tự tin như trước nữa: “Mày không nhớ thật sao?”
Phạm Huân bình thản hỏi lại: “Nhớ chuyện gì?”
“Trịnh Thanh Mây?” Lưu Mộng Nhiên muốn dùng người này để kích anh, thế nhưng lại khiến cô ta thất vọng.

Phạm Huân dường như cũng không hiểu cô ta đang nói gì: “Trịnh Thanh Mây là ai? Tôi lại không biết thiên kim nhà Tổng thống nói chuyện vô lễ như vậy.”
Lưu Mộng Nhiên tuy không biết tại sao Phạm Huân lại không theo lẽ thường, nhưng vẫn xấu hổ cúi đầu nhận lỗi: “Xin lỗi! Tôi nhận nhầm người.

Nhưng nể tình chúng ta có duyên như vậy, hay kết bạn đi!”
Phạm Huân lạnh nhạt quay người bỏ đi.
Một chiếc Bentley đã đỗ sẵn trước cổng khách sạn.

Thấy Phạm Huân đến, vệ sĩ cá nhân bước xuống thay anh mở cửa xe, sau đó đứng sang bên cạnh cúi đầu chào.
Tới cạnh xe, bước chân Phạm Huân khựng lại: “Mark!”
Vệ sĩ cung kính đáp: “Cậu chủ có gì sai bảo?”
“Trịnh Thanh Mây là ai?”.
 
Truy Tìm Thiên Kim Nhà Tổng Thống
Chương 83: 83: Tôi Muốn Học Võ


Câu hỏi vừa rồi của Phạm Huân rõ ràng đang làm khó Mark.
Anh ta cố vét nát óc cũng không tìm ra nhân vật tầm cỡ nào có cái tên này, cuối cùng đành bất lực lắc đầu: “Thiếu gia, tôi không biết vị tiểu thư nào tên Trịnh Thanh Mây cả.”
Hiển nhiên Mark không muốn làm đối phương thất vọng: “Ngài có muốn tôi cho người điều tra không?”
Phạm Huân muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng quyết định từ bỏ, anh cho rằng có thể người này không quan trọng: “Không cần.

Đi thôi.”
Ngồi vào xe, Mark do dự lên tiếng: “Ngài nghĩ Phó chủ tịch sẽ thắng cử chứ?”
Phạm Huân nhìn dòng xe lướt qua ngoài cửa sổ, lãnh đạm đáp: “Mục đích của chú ấy không phải vị trí này, thắng hay thua, quan trọng sao? Nhưng người khác không nói trước được.

Dự là sắp tới sẽ có một trận mưa gió máu tanh dắt mũi dư luận đây.”
Mark đồng tình gật đầu: “Thiếu gia nói đúng.

Vậy hiện giờ… Ngài muốn về nhà chính hay biệt thự riêng?”
“Về biệt thự đi.”
Mark chợt khó xử: “Nhưng Phu nhân mấy ngày gần đây vẫn luôn gọi điện muốn ngài về nhà chính.

Thiếu gia và Phu nhân… cãi nhau sao?”
Phạm Huân đảo mắt về phía Mark, anh ta bất giác rùng mình: “Cậu quá phận rồi đấy.”
Mark cụp mắt nhận lỗi: “Xin lỗi thiếu gia.”
Phạm Huân thở dài: “Hôm nay về nhà chính vậy.”

Anh không hiểu mình sao nữa, người nhà nói từ khi sinh ra anh vẫn luôn lãnh đạm như vậy.

Gia đình dồn hết tiền bạc chạy chữa khắp nơi nhưng vẫn không giúp anh khá hơn được.
Phạm Huân tựa như một người máy không có cảm xúc, không vui, không buồn, không giận dữ, không đau thương.

Anh tự cảm thấy bản thân là một con quái vật, khiến mọi thứ xoay quanh anh hết sức nhàm chán và vô vị.
Một nhà ba người vốn phải rất hạnh phúc, nhưng sao ở đó anh cảm thấy bản thân tựa như kẻ thừa thải, không cách nào hòa nhập.
Ba mẹ rất yêu thương anh, cô chú trong gia tộc cũng chẳng đấu đá sức đầu mẻ trán vì gia sản.
Từ tận đáy lòng anh luôn sinh ra cảm giác bài xích, từng có một ý tưởng điên rồ rằng anh vốn dĩ không nên như thế.
Rốt cuộc vì điều gì anh cũng không biết.
Bùm!
“Thiếu gia cẩn thận!” Mark hét lớn.
Anh ta che chở Phạm Huân khom người né tránh đường đạn.

Nhưng trong lúc cấp bách Mark đã quên đây là xe chống đạn.
Anh ta mở cửa sổ xuống, nhắm về phía sau, bắn thủng lốp xe đối phương.
Đây không phải lần đầu tiên Phạm Huân gặp trường hợp này, đối thủ Phạm gia luôn tìm mọi cách lấy mạng anh.
Anh không sợ hãi, thậm chí chẳng biết cảm giác sợ hãi là gì.
Phạm Huân lấy di động gọi cứu viện: “Lập tức đến đường Đông Tiên chi viện! Tôi muốn người còn sống giao lại cho chú Út.”
Đúng vậy.

Anh nghi ngờ người phái đến liên quan đến lần tranh cử này.

Đây vốn là xe chuẩn bị cho Phạm Thanh Kha, nhưng vì anh muốn về trước nên tạm thời ngồi chiếc này.
Dường như đối phương không có ý định giết người, thay vào đó chỉ là lời cảnh cáo.
Khi đã thoát khỏi nguy hiểm, Phạm Huân ngồi lại chỉnh tề, xem như mọi chuyện chưa từng xảy ra, chỉ bình thản lên tiếng: “Tôi nghĩ mình nên học võ.”
Mark chưa hết hoảng loạn không kịp nghe anh nói gì đã theo bản năng tán thành: “Đúng vậy thiếu gia.”
“Cả bắn súng nữa!”
Mark kinh ngạc: “Hả? Thiếu gia? Ngài vừa nói gì?”

Hôm nay là sinh nhật tuổi mười tám của Trịnh Thanh Mây.
Cô không hiểu lý do hai người kia muốn tổ chức thật long trọng là gì, dù sao trước kia họ cũng không thèm đếm xỉa tới.
Thế nhưng, đây chẳng phải vì tốt cho cô sao?
Nghĩ vậy, Trịnh Thanh Mây cũng không phản đối, ngoan ngoãn làm theo mọi sự sắp xếp của Trịnh Hà Bân và Triệu Thanh Thanh.
“Tiểu thư, gần tới giờ lễ rồi, chúng tôi giúp tiểu thư thay trang phục.”
Cô mặc lên người chiếc váy lộng lẫy màu vàng nhạt.

Nhìn màu sắc của váy, cô cười chế giễu.
Đến cả màu sắc cô ghét nhất họ cũng mang tới.
Trịnh Thanh Mây ngồi lặng lẽ đợi hai người kia tô vẽ lên mặt mình.
Không thể phủ nhận, những người này rất dụng tâm, gương mặt sau một hồi biến hóa, chính chủ nhân là cô cũng không nhận ra.
Thật đẹp!
Trịnh Thanh Mây nhẹ nhàng v**t v* gương mặt mình: Có lẽ đây là sinh nhật đáng nhớ nhất của cô, cảm giác được coi trọng thật thích.
Triệu Thanh Thanh xuất hiện đứng sau lưng cô, trong đôi mắt bà ta chất chứa nhiều tâm sự, nhưng cuối cùng lời ra đến miệng chỉ là: “Thích không?”
Trịnh Thanh Mây không chút giấu diếm gật đầu: “Cảm ơn ba mẹ.”
Bà ta hiếm khi không mắng chửi cô: “Con xứng đáng có những thứ này.”
Trịnh Thanh Mây bị sự khác thường của bà làm cho bất an: “Mẹ… có tâm sự sao?”
Triệu Thanh Thanh bật cười, xoa đầu cô: “Ta chỉ đang vui quá thôi! Hôm nay con đẹp lắm.

Nào, tới giờ rồi để mẹ dắt con xuống.”
Đoạn đường từ phòng nghỉ tới sảnh tiệc không quá xa, chỉ cách nhau một tầng lầu, nhưng Trịnh Thanh Mây cô được trải qua đủ cung bậc cảm xúc chưa từng có.
Thì ra được mẹ nắm tay là cảm giác như thế này, bàn tay bà ấy rất ấm áp.
Đôi tay từng dùng dao và roi tra tấn cô, nay lại dịu dàng phủ lấy tay cô, đưa cô đến trước mặt nhiều người.
Trịnh Thanh Mây chua xót muốn khóc, cô ước giá như khoảnh khắc này sẽ dừng lại mãi mãi.
Có lẽ, ba mẹ đã nhận ra họ chỉ còn duy nhất một đứa con là mình nên muốn âm thầm đối xử tốt với mình, tựa như một gia đình thật sự vậy.
Trên sân khấu, Trịnh Hà Bân đang thao thao bất tuyệt về công ty, dự án gần đây, về gia đình và thậm chí về… cô.
Trịnh Thanh Mây cô không nghe lầm chứ? Ông ấy nói ông ấy vô cùng tự hào khi có đứa con gái xinh đẹp ngoan ngoãn là cô.
Trịnh Hà Bân đã phát hiện hai mẹ con, ông nhìn cô bằng ánh mắt trìu mến: “Thanh Mây, lên đây với ba nào.”
Ông dường như cao hứng hơn mọi ngày, nói cũng nhiều hơn, và cả yêu thương cô hơn nữa.
Trịnh Thanh Mây nâng váy bước lên trước những ánh mắt ngưỡng mộ, đố kỵ và tò mò của mọi người.
Trịnh Hà Bân chậm rãi lên tiếng: “Giới thiệu với mọi người.

Đây là Trịnh Thanh Mây, con gái cưng của tôi.

Có lẽ mọi người đã biết bữa tiệc hôm nay được tổ chức với mục đích gì rồi.

Năm nay có lẽ vô cùng đặc biệt đối với gia đình tôi nói chung và con bé nói riêng.

Chúc mừng sinh nhật, con gái.”
Trịnh Thanh Mây cuối cùng cũng không kiềm được nước mắt: “Con cảm ơn ba.”
Cô phản nghịch thì sao chứ, thích cãi lời người lớn thì sao chứ? Dẫu sao cô vẫn chỉ là một đứa trẻ thiếu cảm giác an toàn, mong được người lớn chú ý, quan tâm.
Cô không cầu mong xa vời ba mẹ sẽ yêu thương mình như con ruột, chỉ mong họ chú ý tới cô một chút, dành thời gian bên cạnh cô nhiều hơn đã là đủ rồi.
Hạnh phúc bất ngờ ập đến khiến Trịnh Thanh Mây nhất thời choáng váng chưa kịp tiếp thu.
Trịnh Hà Bân thay cô lau nước mắt: “Con bé này, lớn rồi còn khóc nhè.

Hôm nay là ngày vui của con, phải cười nhiều lên chứ.”
Dưới sân khấu, ánh mắt Hứa Định Kiên vẫn luôn chăm chú nhìn Trịnh Thanh Mây.
Anh cong môi cười hết sức dịu dàng, không thể nói rốt cuộc là rượu hay cô làm anh say, nhưng anh cảm nhận được trái tim mình đang điên cuồng đập loạn vì cô.
Hứa Định Kiên nâng ly, giọng nói nhỏ đến mức chỉ đủ mình anh nghe thấy: “Sinh nhật vui vẻ, Mây.

Hôm nay tôi có một món quà đặc biệt tặng em.”
Anh gửi ly rượu cho phục vụ rồi lặng lẽ rời khỏi..
 
Back
Top Bottom