Xuyên Không Trường Sinh Chi Ta Là Cơ Cung Niết .

[BOT] Convert

Administrator
25/9/25
5,151,541
2
0
images.php

Trường Sinh Chi Ta Là Cơ Cung Niết .
Tác giả:
Thể loại: Xuyên Không, Tiên Hiệp
Trạng thái: Đang ra


Giới thiệu truyện:


Mình thật sự rất thích các truyện tu luyện theo con đường Đế Đạo đặc biệt là Trường Sinh Bất Tử và Tiên Quốc Đại Đế cho nên khi mình bắt đầu viết tiểu thuyết đã viết một bộ Đồng Nhân của hai bộ đó là Trường Sinh Bất Tử Chi Ta Là Đế Tuấn . Nhưng do lúc đó mình mới học sáng tác nên viết chưa được tốt ( nếu không muốn nói là quá tệ lại còn đạo một số tình tiết của Hồng Hoang Chi Huyết Đạo Minh Hà ) cho nên lần này mình xin được viết lại một bộ khác .

Lần này nhân vật chính không phải Đế Tuấn mà là Cơ Cung Niết một nhân vật mình rất thích .

Mong các bạn ủng hộ cho mình !​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Ta Ở Cổ Đại Làm Tộc Trưởng
  • Trưởng Công Chúa Thượng Vị Mưu Phản Chỉ Nam
  • Trưởng Tỷ Sau Khi Thức Tỉnh
  • Quyền Thần Phu Nhân Trưởng Thành Ký
  • Võng Du Chi Thần Cấp Thôn Trưởng
  • Cẩu Đạo Tu Tiên: Ta Tại Ma Môn Trường Sinh
  • Trường Sinh Chi Ta Là Cơ Cung Niết .
    Chương 1 : Ta Là ... Cơ Cung Niết ??



    Địa Cầu nước Việt Nam . Vào lúc 6 giờ Tối .

    Bên trong một công trường ở Thành phố Hồ Chí Minh khi những công nhân khác đều đã chuẩn bị ra về thì vẫn còn một người thanh niên đang hì hục đẩy một chiếc xe cút kít chất đầy cát đá đến một góc sau đó đổ xuống .

    - Thiên Bảo sắp tan ca rồi mà còn siêng năng quá nhỉ !

    Một người đàn ông trung niên thấy vậy kêu lên một tiếng .

    - Đương nhiên rồi Bác Trung nếu không làm như vậy cháu làm sao nhận thêm lương làm ngoài giờ chứ ?

    Người thanh niên cười nói .

    Tên của hắn là Trần Thiên Bảo cái tên nghe rất giống công tử con nhà giàu phải không . Nhưng đáng tiếc Thiên Bảo không phải con nhà giàu gì mà là một đứa cô nhi lớn lên trong Cô Nhi Viện sau khi học hết lớp 12 thì không có đủ tiền để học tiếp nữa mà phải đến công trường này để làm công nhân .

    - Thằng quỷ con cầm lấy đi !

    Quản lý công trường Lý Trung nghe vậy cười mắng một tiếng sau đó rút từ trong túi quần ra một cọc tiền đưa cho Trần Thiên Bảo .

    - Bác Trung vừa rồi con chỉ nói đùa thôi sao tiền công hôm nay lại nhiều hơn mọi khi một trăm ngàn vậy ?

    Trần Thiên Bảo cẩn thận đếm số tiền trong tay rồi kinh ngạc nhìn Lý Trung hỏi .

    Tiền công làm việc của hắn ở công trường vốn dĩ chỉ có hai trăm năm mươi ngàn một ngày tại sao hôm nay Lý Trung lại đưa tận ba trăm năm mươi ngàn thử hỏi làm hắn có thể không kinh ngạc .

    - Thiên Bảo mấy ngày nay con làm việc vất vả rồi một trăm ngàn này coi như Bác Trung thưởng công cho con ngày mai con không cần phải đi làm cứ ở nhà nghỉ ngơi đi !

    Lý Trung trầm giọng nói .

    - Ở nhà ? Bác Trung bác nói như vậy không phải muốn đuổi việc con đó chứ ?

    Trần Thiên Bảo kinh ngạc hỏi trước đây hắn đã đó coi không ít bộ phim trên ti vi trong phim mỗi khi ông chủ muốn đuổi việc một nhân viên thì sẽ cho người đó một số tiền vượt qua tiền lương hàng ngày cùng với một câu nói ngày mai không cần đi làm bây giờ Lý Trung cũng làm như vậy với hắn không phải cũng đang muốn đuổi việc hắn chứ ?

    - Ha ha ha .... Thằng nhóc ngốc nghĩ đi đâu vậy mày quên ngày mai là ngày gì hay sao ?

    Lý Trung trông thấy vẻ mặt của Trần Thiên Bảo thì cười to nói .

    - Ngày mai ? Hình như là Chủ Nhật thì phải ?

    Trần Thiên Bảo suy nghĩ một lúc rồi nói .

    - Đúng vậy ! Con có thấy xưa nay có ai đi làm vào ngày Chủ Nhật không ? Ngày mai con cứ ở nhà dùng số tiền này mà dẫn bạn gái đi chơi !

    Lý Trung trầm giọng nói .

    - Bác Trung bác đừng chọc con , con làm gì có bạn gái chứ ?

    Nghe nhắc đến hai chữ bạn gái vẻ mặt của Trần Thiên Bảo thoáng đỏ lên lộ vẻ ngại ngùng nói .

    Hắn không giống các thanh niên cùng tuổi khác gần hai mươi tuổi đầu rồi mà vẫn chưa có bạn gái nếu có thời gian rảnh không phải làm việc thì suốt ngày chỉ ở nhà dùng cái Laptop cũ của mình để đọc truyện thôi .

    - Không có bạn gái thì phải tận dụng ngày nghỉ ngày mai mau đi kiếm đi còn nói làm gì ?

    Lý Trung trầm giọng nói .

    - Reng reng reng ....

    Đột nhiên lúc này trong túi quần của ông ta lại vang lên tiếng chuông báo của điện thoại .

    - Bác gái nhắn tin gọi bác về ăn cơm , con cũng về đi !

    Lý Trung đem điện thoại ra xem một chút rồi nói với Trần Thiên Bảo .

    - Vâng ! Chúc bác ngủ ngon !

    Trần Thiên Bảo nghe vậy đương nhiên không phản đối gật đầu một cái rồi cùng với những người công nhân khác đi ra khỏi công trường .

    Sau đó hắn cũng không lập tức về nhà mà lại bước vào một quán cơm ở gần đó .

    - Thằng Bảo mày đến rồi hôm nay muốn ăn gì ?

    Chủ quán ăn này là một người phụ nữ mập mạp khoảng bốn mươi mấy tuổi thấy Trần Thiên Bảo bước vào thì liền lên tiếng hỏi .

    Những ngày bình thường sau khi tan ca hắn thường hay bước vào cửa tiệm này để ăn cho nên hai người cũng coi như quen thuộc .

    - Dì Năm cho con một dĩa cơm sườn trứng đặc biệt cùng với một chai Pepsi ướp lạnh đi !

    Trần Thiên Bảo ngồi vào một chiếc bàn rồi nói .

    - Thằng Bảo hôm nay mày trúng số hay sao mà ăn sang dữ vậy ? Mọi hôm chỉ là một dĩa cơm sườn bình thường thôi mà lại còn thêm cả Pepsi ướp lạnh nữa ?

    Dì Năm nghe tiếng nghi hoặc hỏi .

    - Trúng số gì đâu gì ơi ! Chẳng là con mới được Bác Trung thưởng cho thêm chút tiền công cho nên mới chơi sang một bữa thôi !

    Trần Thiên Bảo mỉm cười nói .

    - Thì ra là vậy ! Được rồi mày đợi một chút để dì làm cho !

    Dì năm gật đầu một cái sau đó bắt đầu làm thức ăn .

    Không bao lâu sau một dĩa cơm sườn trứng thơm ngon cùng với một chai Pepsi ướp lạnh đã được đem ra .

    Một ngày làm việc vất vả vốn đã khiến cho bụng của Trần Thiên Bảo đói meo hiện giờ nhìn thấy đồ ăn được đem ra trước mắt thì lập tức cầm lấy muỗng nĩa .

    - Cậu gì ơi làm ơn làm phước mua giúp tôi mấy món đồ này đi !

    Nhưng đúng lúc này bên tai hắn đột nhiên lại vang lên một tiếng nói .

    Trần Thiên Bảo quay đầu nhìn qua thì chỉ thấy người lên tiếng là một ông lão ăn mặc xềnh xoàng trước người đeo một cái bảng gỗ to phía trên treo đủ loại vật dụng như đồng hồ , bóp da , nhẫn , mắt kính vừa nhìn qua đã biết là một người chuyên bán hàng rong .

    - Tôi không mua đâu ông đi chỗ khác đi ! Đừng làm phiền tôi ăn cơm nữa !

    Trần Thiên Bảo từ chối nói .

    - Cậu gì ơi xin cậu làm ơn thương lấy thân tôi , từ chiều đến giờ tôi đi bán khắp nơi mà vẫn chưa bán được bao nhiêu món cứ như vậy thì tối nay cả nhà tôi sẽ không có gì ăn mất , xin cậu mủi lòng thương !

    Ông lão thấy Trần Thiên Bảo từ chối cũng không bỏ cuộc lên tiếng van xin .

    - Thôi được rồi ! Tôi sẽ mua giúp ông nhưng chỉ một món thôi đó . Biết chưa ?

    Trần Thiên Bảo từng có một thời gian đi bán hàng rong cho nên hiểu được nỗi khổ của những người bán hàng rong cộng thêm nghe thấy ông lão nói mình đáng thương như vậy cũng hơi động lòng lên tiếng nói .

    - Được được ... Chỉ cần cậu chịu mua giúp tôi thì cho dù là một món cũng được !

    Ông lão thấy hắn đổi ý thì vui mừng nói .

    Trần Thiên Bảo không để ý tới lời nói của ông ta bắt đầu đảo mắt quan sát những món hàng được treo trên tấm bảng gỗ .

    - Tôi chọn vật này !

    Sau một lúc ánh mắt của hắn dừng lại trên một miếng ngọc thạch được điêu khắc thành hình dáng của một con Phượng Hoàng nói .

    - Cậu à cậu đúng là có con mắt tinh đời , con Phượng Hoàng này nghe nói là được điêu khắc từ một miếng ngọc có lịch sử lâu đời phía dưới Hoàng Liên Sơn bên trong ẩn chứa linh khí của trời đất có thể làm cho người đeo có được may mắn kinh người không cần biết là làm việc gì đều sẽ thuận lợi hơn người khác cả trăm lần !

    Ông lão hết lời quảng cáo cho sản phẩm của mình .

    - Được rồi ! Không cần nhiều lời nữa nó đáng giá bao nhiêu tiền ông ra giá đi !

    Trần Thiên Bảo nghe thấy ông ta " chém gió " như vậy trong lòng cũng có chút ớn lạnh lên tiếng nói .

    - Không nhiều không nhiều chỉ có hai trăm ngàn thôi !

    Ông lão ra giá .

    - Hai trăm ngàn ? Cái giá cắt cổ như vậy mà dám nói không nhiều , ông cho tôi là trẻ con mới ra đời chắc !

    Trần Thiên Bảo nghe vậy tức giận kêu lên thường ngày hắn liều mạng làm việc mới có được hai trăm ngàn tiền công , vậy mà hiện tại ông lão trước mắt lại muốn bán một miếng ngọc nát cho hắn với cái giá đó , đúng là đáng giận mà !

    - Vậy cậu xem nó đáng giá bao nhiêu , cứ nói đi !

    Ông lão hỏi .

    - Cái này sao ? Theo tôi thấy miếng ngọc này hình dáng tuy đẹp nhưng điêu khắc cũng không phải rất tinh tế cùng lắm chỉ đáng giá chín chục ngàn thôi !

    Trần Thiên Bảo suy ngẫm một chút rồi trả giá .

    - Được ! Tôi chịu thiệt một chút chín chục thì chín chục vậy mau đưa tiền đi !

    Ông lão gật đầu đồng ý .

    - Tốt !

    Trần Thiên Bảo lấy từ trong bóp ra chín chục ngàn đưa cho ông ta .

    - Chúc cậu ngon miệng !

    Ông lão nhận được tiền lập tức rời khỏi quán cơm .

    Không lâu đó Trần Thiên Bảo cũng đã ăn cơm xong đứng dậy thanh toán tiền cho Dì Năm rồi bước ra ngoài muốn đi về nơi ở của mình cách đó không xa .

    - Vút !

    Nhưng lúc hắn vừa mới đi được một đoạn đột nhiên lại có một chiếc xe ô tô từ phía lao vút đến với vận tốc kinh khủng .

    - Ầm !

    Trần Thiên Bảo không kịp đề phòng trong chớp mắt đã bị chiếc xe đó đụng trúng cả người văng lên trời sau đó té xuống cách đó mấy chục mét há miệng phun ra một ngụm máu tươi .

    - Lão già khốn kiếp ông không phải ông nói chỉ cần mua miếng ngọc của ông thì sẽ may mắn hơn người bình thường gấp trăm lần làm việc gì cũng thuận lợi hay sao ? Tại sao tôi vừa mua được nó cầm còn chưa kịp nóng tay thì đã bị xe điên đụng trúng thế này ?

    Trước khi ngất đi trong đầu Trần Thiên Bảo chỉ có một suy nghĩ .

    .....

    Đại Thiên Thế Giới - Âm Gian Tây Châu .

    Hoàng Tuyền Cương Vực bên trong một tòa trạch viện .

    Mấy tên lão giả đang tụ tập trước một căn phòng trên người mỗi người đều mặc một bộ trường bào rộng thùng thình được may bằng Hỏa Tuyết Thiên Tằm một loại Bằng Tằm rất quý hiếm ở Âm Gian có thể dùng nó may y phục chứng tỏ bọn họ đều là những nhân vật không tầm thường .

    Nhưng hiện giờ đám nhân vật bất phàm này lại hoàn toàn không giữ được dáng vẻ cao cao tại thượng thường ngày nữa ngược lại mỗi người đều nôn nóng đi tới đi lui trước cửa phòng thỉnh thoảng còn có người bước lên giống như không nhịn được nữa muốn đẩy cửa bước vào trong vậy .

    - Các ngươi tập trung ở đây làm gì ?

    Đột nhiên lúc này sau lưng bọn họ lại vang lên một tiếng quát .

    Mấy tên lão giả quay lại thì chỉ thấy người bước tới là một ông lão khoảng bảy mươi tuổi .

    - Tham kiến Gia Chủ !

    Bọn họ lập tức chia thành hai hàng cung kính kêu lên một tiếng .

    - Ta hỏi các ngươi đến đây làm ? Cơ Huy ngươi nói đi !

    Gia chủ Cơ gia Cơ Thiên Hành quát lên một tiếng .

    - Bẩm Gia chủ ngày hôm nay ta cùng các vị Trưởng lão khác đến đây là để chờ đợi Thiếu Phu nhân sinh ra Thiếu chủ ạ !

    Cơ Huy Trưởng lão bước ra phía trước nói .

    - Hồ đồ ! Niết nhi tuy rằng là con dâu của lão phu đứa trẻ trong bụng nó là cháu của lão phu nhưng các ngươi thân là Trưởng lão của Cơ gia sao có thể vì bọn chúng mà từ bỏ công việc thường ngày của mình chạy hết tới nơi này chờ đợi chứ ?

    Cơ Thiên Hành quát lớn một tiếng .

    Những Trưởng lão Cơ gia nghe vậy đồng thời co đầu rụt cổ lại không dám nói tiếng nào .

    - Gia chủ ngươi nói sai rồi !

    Nhưng vẫn còn một người dũng cảm bước ra nói .

    - Cơ Dũng Trưởng lão ngươi nói cái gì ?

    Cơ Thiên Hành trầm giọng quát hỏi .

    - Bẩm Gia chủ tại hạ không có ý nghịch lại ý tứ của người bỏ qua chuyện của Gia tộc không lo tới nhưng tầm quan trọng của đứa bé Vũ Niết tiểu thư đang sinh không phải người không biết nó không chỉ là cháu của người còn là người thừa kế duy nhất của Cơ gia chúng ta nữa ,ngài không phải không biết thời gian Hồng Quân cùng Lục Thánh tiến hành kế hoạch của bọn họ đã sắp tới , rất có thể tương lai của Cơ gia chúng ta thậm chí Đại Chu Thánh Đình ở Dương Gian cũng phải trông cậy vào một mình nó . Gia chủ ngài thử nó xem chúng ta có thể không gấp cho được ?

    Cơ Dũng Trường lão nói .

    Cơ Thiên Hành nghe vậy nhất thời không biết phải trả lời thế nào .

    - Oe oe oe ...

    Bỗng nhiên vào lúc này trong căn phòng sau lưng bọn họ lại vang lên tiếng khóc của trẻ con .

    - Sinh rồi ! Thiếu phu nhân sinh rồi !

    Liền đó là âm thanh vui mừng của thị nữ .

    - Két !

    Cơ Thiên Hành cùng với các Trưởng lão của Cơ gia nghe vậy không ai nói với ai một tiếng nào đồng thời đẩy cửa bước vào trong phòng .

    Vừa tiến vào trong bọn họ đã lập tức nhìn thấy hình ảnh của một thiếu phụ vẻ mặt trắng bệt cùng với một tiểu hài tử được bọc trong vải lót màu hồng đang được nữ tì bế ở bên cạnh

    Đó chính là con dâu Mạc Vũ Niết của Cơ Thiên Hành cùng với đứa con mới sinh của nàng .

    - Phụ thân con không phụ lòng người cuối cùng đã sinh ra hài tử rồi !

    Mạc Vũ Niết nhìn thấy Cơ Thiên Hành bước vào thì vui vẻ kêu lên một tiếng .

    - Khụ khụ khụ ....

    Có điều vừa mới nói xong nàng đã liên tục ho khan .


    - Khinh Huyền con không sao chứ ? Người đâu mau lấy Thánh Nguyên Đan tới đây !

    Cơ Thiên Hành thấy vậy thất thố kêu lên một tiếng .

    - Phụ thân người không cần phí sức của con thế nào con là người hiểu rõ nhất . Mệnh cách của con đã sớm tan vỡ có thể sống tới lúc này đã là may mắn , người không cần phí sức vì con nữa cứ để con đi gặp Huyền Không đi !

    Mạc Vũ Niết lắc đầu nói .


    Nàng thân là Tổ Tiên cấp cường giả sau khi sinh xong cho dù có suy yếu đến thế nào cũng không thể có biểu hiện như vậy . Nhưng vào một ngàn năm trước vào tình huống không biết mình đã có thai nàng đã cùng với chồng của mình cũng chính là con trai của Cơ Thiên Hành - Cơ Huyền Cung cùng nhau tiến vào Chiến trường Thiên Ngoại Thiên chiến đấu với Ác Ma của Thế Giới Đại Ác định giúp một phần sức cho Đại Thiên Thế Giới .

    Ban đầu mọi chuyện rất thuận lợi hai người bọn họ liên thủ cùng với một số cường giả Đại Thiên Thế Giới giết chết rất nhiều Ác Ma . Có điều về sau trong một lần bất cẩn hai người đã rơi vào vòng phục kích của của Ác Ma kết quả Cơ Huyền Cung liều mạng đồng quy ư tận bảo vệ Mạc Khinh Huyền bị trọng thương rút lui trở về Cơ gia .

    Tuy rằng về sau các Trưởng lão của Cơ gia đã dùng rất nhiều cách để chữa trị cho Mạc Vũ Niết có điều vết thương của nàng thật sự quá nặng cho dù có chữa trị thế nào cũng không thể hoàn toàn khôi phục được hơn nữa càng ngày càng nặng hơn nếu không phải nàng có ý chí cùng với chấp niệm kinh người cho dù liều mạng cũng muốn sinh con trai của mình ra thì e rằng đã mất mạng từ lâu .

    - Phụ thân người có thể cho con xem hài tử của con một chút có được không !

    Mạc Khinh Huyền cố sức nói .

    - Đương nhiên !

    Cơ Thiên Hành gật đầu một cái sau đó nhận lấy tiểu hài tử từ trong tay nữ tì đem tới trước mặt Mạc Khinh Huyền .

    - Dung mạo tuấn tú lắm rất giống Cung ca vừa giống con , phải rồi phụ thân không bằng chúng ta đặt tên cho nó là Cung Niết đi ! Đó vừa là kết hợp tên của con cùng Cung ca lại vừa có ý Phượng Hoàng niết bàn có thể chứng tỏ đứa bé sau khi lớn lên có thể giống như ước muốn của mọi người thống lĩnh Cơ gia chúng ta giống như Phượng Hoàng niết bàn tránh thoát tính kế của người trong thiên hạ chân chính có được một chỗ đứng ở Đại Thiên Thế Giới , người nói có được hay không ?

    Mạc Vũ Niết quan sát hài tử trong tay một lúc rồi nói .

    - Được ! Đứa trẻ này tên Cung Niết , Cơ Cung Niết !

    Cơ Thiên Hành liều mạng gật đầu nói .

    - Người thích là tốt rồi ! Như vậy sau này Tiểu Cung Niết làm phiền người chăm sóc rồi . Còn con phải đi gặp Cung ca rồi !

    Mạc Vũ Niết nói một tiếng cuối cùng rồi nhắm mắt lại đi vào giấc ngủ vĩnh hằng .

    - Niết nhi !

    Cơ Thiên Hành thấy vậy đau khổ hét lên một tiếng .

    Mấy người tì nữ ở bên cạnh cũng cất tiếng khóc lớn .

    Không ai chú ý tới lúc này trong ánh mắt của Tiểu Cơ Cung Niết đang nằm trên giường lại hiện lên vẻ kỳ dị hắn chính là Trần Thiên Bảo .

    Sau khi bị xe ô tô tông trúng hắn vốn dĩ nghĩ mình sẽ chết chắc không ngờ sau khi tỉnh lại lại thấy mình xuất hiện ở nơi này .

    - Không ngờ ta lại giống như các nhân vật trong tiểu thuyết vậy mà xuyên việt rồi ! Có điều cái tên Cơ Cung Niết sao lại nghe quen như vậy còn có Hồng Quân , Lục Thánh , Đại Thiên Thế Giới nữa !

    Trần Thiên Bảo thầm nghĩ .

    - Phải rồi ! Không lẽ ta đã xuyên việt thành Đại Chu Thiên Đế - Cơ Cung Niết hay sao ?

    Sau một lúc trong đầu hắn đột nhiên xuất hiện một tia sáng kinh ngạc kêu lên một tiếng ..
     
    Trường Sinh Chi Ta Là Cơ Cung Niết .
    Chương 2 : Tu Luyện ( 1 )



    Cơ Cung Niết là ai ?

    Những người từng đọc qua Trường Sinh Bất Tử chắc chắn sẽ không xa lạ với nhân vật này hắn là Thiên Đế của Đại Chu Thiên Đình ở Tây Châu Dương Gian người cùng với Thiên Đế của Đại Tranh Thiên Đình Chung Sơn ở Bắc Châu , Thiên Đế Đại Tần Thiên Đình - Doanh ở Đông Châu còn có Thiên Đế của Yêu Tộc Thiên Đình - Đế Tuấn ( Thái Nhất ) tạo ra cục diện bốn vị Thiên Đế cùng nhau tranh đoạt đỉnh phong ở Đại Thiên Thế Giới .

    Mặc dù trong bốn người Cơ Cung Niết là người đầu tiên trong bốn Thiên Đế chết đi lại còn là chết vì một nữ nhân nhưng không có người nào cảm thấy hắn chết đi một cách ngu ngốc ngược lại đều cảm động vì tình cảm chân thành mà hắn dành cho thê tử Bao Tự của mình .

    Kiếp trước khi Trần Thiên Bảo đọc Trường Sinh Bất Tử mỗi lần xem đến cảnh tượng Cơ Cung Niết ôm theo y phục của Bao Tự cùng nhau vẫn lạc thì cho dù biết là không có khả năng nhưng trong lòng đều chỉ có một ước muốn đó là mình có thể thay đổi điều đó .

    Không ngờ hiện tại ông trời lại cho hắn một cơ hiện thực hiện ước mơ này thật sự làm cho Trần Thiên Bảo không biết mình rốt cuộc nên vui mừng hay là nên lo lắng đây nữa ?

    - Gia chủ ngài xem Tiểu Cung Niết kìa !

    Trong lúc Trần Thiên Bảo đang mãi mê chìm đắm trong suy nghĩ của bản thân thì Cơ Kiệt Trưởng lão đột nhiên lại chỉ vào hắn mà nói .

    - Nó có gì không ổn sao ?

    Cơ Thiên Hành đang quỳ trên mặt đất nghe được lời đó lập tức đứng lên hỏi .

    Vừa rồi ông ta đã hứa với con dâu Mạc Vũ Niết rằng sẽ thay thế vợ chồng bọn họ chăm sóc thật tốt cho Cơ Cung Niết cho nên bất kể vì bản thân hay vì tương lai của Cơ gia , tương lai của Đại Chu Thánh Đình Cơ Thiên Hành cũng quyết không thể để cho đứa cháu này xảy ra chuyện được .

    - Gia chủ ngài xem từ lúc sinh ra đến giờ ngoại trừ mấy tiếng khó khi bị bà đỡ đánh ra Tiểu Cung Niết vẫn luôn im lặng có phải có gì đó không bình thường không !

    Cơ Kiệt Trưởng lão nói .

    Khóc gần như là bản năng mà mỗi đứa trẻ đều có khi mới sinh ra cho dù là trẻ con do Tiên Nhân sinh ra cũng không ngoại lệ , một đứa trẻ sinh ra đã được hơn một khắc ( mười lăm phút ) mà chỉ khóc có vỏn vẹn hai ba tiếng do bị bà đỡ đánh ngoài ra luôn im lặng thì đúng là có chút không ổn .

    - Để ta kiểm tra xem sao !

    Cơ Thiên Hành gật đầu một cái sau dùng hai ngón tay kẹp lại thành chỉ điểm lên trên mi tâm của Trần Thiên Bảo .

    Trần Thiên Bảo thấy vậy trong lòng thầm kêu một tiếng " không tốt " mãi mê suy nghĩ khiến cho hắn quên mất những người ở đây là Tiên Nhân hơn nữa còn là loại Tiên Nhân lợi hại đến cực điểm mỗi người đều biết vô số Pháp thuật nếu để bọn họ kiểm tra được mình là chuyển thế mà tới thì nhất định sẽ rất thảm .

    - Không lẽ ta vừa mới Xuyên Việt đến đây đã phải đến đây chưa kịp làm gì cả thì đã phải chết rồi hay sao ?

    Trong lòng Trần Thiên Bảo lo lắng nghĩ .

    - Đứa trẻ này không có vấn đề gì cả có lẽ vừa mới sinh ra đã nhìn thấy cảnh mẹ mình chết cho nên bị đả kích một chút thôi !

    Nhưng làm cho Trần Thiên Bảo kinh ngạc là sau khi cẩn thận tra xét cơ thể hắn không ngờ Cơ Thiên Hành lại trầm giọng nói .

    - Tiểu Cung Niết không sao thì tại hạ yên tâm rồi . Có điều Gia chủ ngài nhất định phải nghĩ cách xóa tan chướng ngại tâm lý này cho Tiểu Cung Niết để tránh sẽ có ảnh hưởng sau này khi ấy lớn lên !

    Cơ Kiệt Trưởng lão nói .

    - Ừm ! Các ngươi nghe đây sau này khi trong phòng của Tiểu Cung Niết mỗi ngày đều phải có đốt một miếng Dưỡng Hồn Hương biết chưa ?

    Cơ Thiên Hành dặn dò mấy người tì nữ .

    - Vâng Gia chủ !

    Mấy người tì nữ cung kính kêu lên một tiếng .

    - Được rồi ! Các ngươi cùng ta ra ngoài thôi chúng ta còn phải bàn bạc về tang lễ của Vũ Niết nữa lần tang lễ này chúng ta phải tổ chức thật trang trọng dù sao nó cũng là con dâu của ta lại vì sinh hạ người thừa kế của Cơ gia mà mất mạng ta không thể để cho nó chết mà lại không được ai biết tới cả !

    Tiếp theo Cơ Thiên Hành quay đầu nhìn mấy tên Trưởng lão đứng sau lưng mình nói .

    - Vâng !

    Một đám Trưởng lão nghe vậy tất nhiên không phản đối đồng thời gật đầu một cái sau đó nhanh chóng rời khỏi phòng .

    - Vù !

    Sau khi bọn họ đi khỏi một tì nữ lập tức lấy ra một miếng trầm hương dùng lửa đốt lên đặt vào trong tráp đồng để lên đầu giường của Trần Thiên Bảo .

    Trần Thiên Bảo biết đó chính là Dưỡng Hồn Hương Cơ Thiên Hành đã nói liền dùng mũi để ngửi thử kết quả phát hiện loại hương liệu này không những thơm mà khi hít vào còn cho người ta một cảm giác phi thường im diệu .

    Dưới ảnh hưởng của vật đó sau một lúc hắn không hay không biết đã ngủ say mất kết thúc ngày đầu tiên của mình ở Thế Giới Mới này .

    ...

    Trong chớp mắt Trần Thiên Bảo không ... hiện tại phải gọi hắn là Cơ Cung Niết mới đúng đã đến thế giới này được ba năm .

    Một ngày này hắn thức dậy thật sớm bước xuống giường tập mấy động tác thể dục như : lắc đầu , xoay tay , vươn vai rồi ăn thức ăn được tì nữ đem lên .

    - Dì Oanh người có biết Gia gia con đang ở đâu không ?

    Sau khi ăn xong Cơ Cung Niết lau miệng rồi nhìn qua một người thiếu phụ khoảng trên dưới ba mươi tuổi đứng bên phải mình .

    Nàng ta tên Phượng Oanh nguyên là tì nữ của Mạc Vũ Niết khi còn sống tuy tu vi không cao nhưng rất được tin tưởng vì vậy sau khi chủ nhân chết đi bà ta liền được Cơ Thiên Hành giao cho nhiệm vụ làm nhũ mẫu chăm sóc Cơ Cung Niết . Qua mấy năm sống chung tình cảm của bọn họ cũng rất tốt .

    - Tiểu Niết ngươi muốn tìm Gia chủ sao ? Ngài ấy đang ở Bắc Viện giải quyết công việc để Dì Oanh đưa ngươi đi !

    Cho nên khi nghe được câu hỏi của Cơ Cung Niết nàng ta cũng không cần giữ lễ chủ tớ trực tiếp trả lời .

    - Dì Oanh không cần đâu ! Bắc Viện cách chỗ này cũng không phải rất xa con có thể tự đi được coi như vận động sau khi ăn cũng tốt mà !

    Cơ Cung Niết lắc đầu nói .

    - Tự đi Cung Niết con chỉ mới vừa biết đi mấy tháng nay liệu có thể đi tới Bắc Viện một mình hay không ?

    Phượng Oanh nhíu mày hỏi .

    Nơi ở của bọn họ là Tây Viện cách Bắc Viện mà Cơ Thiên Hành đang ở khoảng hai , ba mươi trượng đối với người bình thường cũng không xa lắm nhưng đối với một đứa trẻ như Cơ Cung Niết mà nói lại là một đoạn đường dài đầy khó khăn để hắn đi một mình Phượng Oanh thật sự không yên tâm .

    - Dì Oanh người cứ yên tâm đi con là nam nhi đã dám nói ra thì nhất định sẽ làm được !

    Cơ Cung Niết nói .

    - Được rồi ! Nếu con đã nói vậy thì ta cũng không ngăn cản nữa nhưng con phải cầm lấy thứ này khi nào cảm thấy mình không đi nổi nữa thì hãy gọi to tên của dì vào trong đó dì sẽ đến ngay .

    Phượng Oanh nghe thấy Cơ Cung Niết kiên quyết như vậy cũng không phản đối nữa lấy từ trong người ra một cái ngọc bội nhỏ màu trắng đưa cho hắn dịu dàng nói .

    - Vâng ! Con biết rồi !

    Cơ Cung Niết gật đầu một cái rồi nhảy xuống ghế bước ra ngoài nhắm thẳng hướng Bắc Viện mà đi tới !

    Sau ba mươi phút đi bộ hắn mới có thể đến trước thư phòng của Gia gia Cơ Thiên Hành trong bộ dáng vô cùng mệt mỏi .

    - Gia gia con là Cung Niết , không biết con có thể vào trong hay không ?

    Cơ Cung Niết thở dốc mấy tiếng sau đó chỉnh lại y phục của mình rồi gõ cửa .

    - Vào đi !

    Từ bên trong phòng vang lên tiếng nói của Cơ Thiên Hành .

    - Két !

    Cơ Cung Niết lập tức đẩy cửa ra bước vào trong .

    - Tôn nhi xin thỉnh an Gia gia !

    Sau đó hắn nhìn về phía Cơ Thiên Hành đang ngồi trên một chiếc ghế dựa bằng gỗ nói .

    - Ừ !

    Cơ Thiên Hành gật đầu một cái .

    - Con vừa mới ngủ dậy vội vã chạy tới đây tìm ta có việc gì ?

    Tiếp theo ông ta lại hỏi .

    - Gia gia con đến đây là muốn nói với người một chuyện . Xin người từ hôm nay hãy bắt đầu dạy con tu luyện !

    Cơ Cung Niết nói .

    - Tu luyện ? Cung Niết những đứa trẻ trong gia tộc thông thường thì đến năm năm tuổi mới bắt đầu tu luyện vỡ lòng bây giờ con mới chỉ năm tuổi đã muốn như vậy rồi ?

    Cơ Thiên Hành nhíu mày hỏi .

    - Gia gia bởi vì con không giống bọn họ !

    Cơ Cung Niết nói .

    - Không giống ? Các con đều là trẻ con có chỗ nào không giống nhau cơ chứ ?

    Cơ Thiên Hành hỏi .

    - Gia gia người đừng thấy con còn nhỏ thật ra từ lúc ba tuổi con đã hiểu chuyện rồi , từ lúc đó mỗi lần nghe được Dì Oanh kể về mẹ con đã hi sinh thân mình để sinh ra con như thế nào con đều rất cảm động và đã phát ra lời thề nhất định phải thực hiện ước mơ trước lúc chết của mẹ là trở thành một Gia chủ tốt dẫn dắt Cơ gia chúng ta tiến lên đỉnh phong mà để làm được điều đó con cần phải có lực lượng càng sớm càng tốt . Cho nên con muốn xin Gia gia dạy cho con tu luyện từ bây giờ chứ đừng đợi tới khi con năm tuổi !

    Cơ Cung Niết đương nhiên không thể nói lý do hắn muốn sớm tu luyện là vì muốn có được lực lượng để thay đổi thảm kịch trong tương lai của mình , vì vậy nói dối .

    - Vậy sao ?

    Cơ Thiên Hành nghe vậy thì nhíu mày lại ngón trỏ gõ theo từng nhịp lên trên tay vịn của chiếc ghế gỗ tựa như đang suy nghĩ cái gì vậy đó .

    Cơ Cung Niết thấy vậy hồi hợp chờ đợi lý do này hắn nghĩ thật lâu mới có thể nghĩ ra không biết có thể thuyết phục được vị Gia gia này của mình hay không nữa .

    - Cung Niết cháu theo ta qua đây !

    Sau một lát Cơ Thiên Hành mở miệng kêu lên một tiếng nhưng ông ta cũng không nói có đồng ý với lời đề nghị của Cơ Cung Niết hay không mà lại bảo hắn đi theo mình .

    - Vâng !

    Cơ Cung Niết nghe vậy tuy không hiểu Cơ Thiên Hành thật ra có ý gì nhưng vẫn gật đầu một cái .

    Sau đó ông cháu hai người cùng nhau bước vào trong gian phía sau của thư phòng , nơi này có rất nhiều cái kệ được bày trí phía trên mỗi cái kệ đều được chất rất nhiều quyển sách rất nhau .

    - Cung Niết con cầm lấy cái này đi !

    Cơ Thiên Hành bước tới trước một giá sách rút ra một quyển sách đưa cho Cơ Cung Niết .

    - Chu Dịch !

    Cơ Cung Niết nhận lấy quyển sách đưa mắt đảo qua một vòng đọc thầm hai chữ được ghi trên bìa sách .

    - Cung Niết con có biết trong thiên hạ có năm mạch tu hành nào là lớn nhất hay không ?

    Cơ Thiên Hành nhìn Cơ Cung Niết hỏi .

    - Dạ biết ! Năm mạch tu hành lớn trong thiên hạ là Nhất Mệnh , Nhị Vận , Tam Phong Thủy , Tứ Tích Âm Đức , Ngũ Đọc Thư có phải không Gia gia ?

    Thân là một Fan lớn của Trường Sinh Bất Tử Cơ Cung Niết làm sao có thể không biết những việc này vừa nghe Cơ Thiên Hành hỏi thì lập tức trả lời .

    - Con nói không sai ! Ngũ Đọc Thư còn được gọi là Ngũ Công Danh những người tu luyện theo con đường này hoặc là chăm chỉ đọc sách để tích lũy Hạo Nhiên Chính Khí cho bản thân hoặc là gia nhập Vận Triều nào đó làm thần tử mượn Khí Vận của quốc gia để gia tăng thực lực của bản thân , Tứ Tích Âm Đức chỉ những người sáng lập các loại Tông môn giáo hóa vạn dân để thu hoạch thiên hạ công đức cho bản thân , Tam Phong Thủy chỉ những Phong Thủy Sư đi lại khắp nơi trong thiên hạ để tìm kiếm Long Mạch thông qua thuật Tầm Long Điểm Huyệt để thu lấy lực lượng của Long Mạch cùng với Vận Thế trong lòng đất cho mình dùng , Nhị Vận chỉ những Soán Mệnh Sư có khả năng tính toán thiên cơ , quan sát Thiên Số . Còn về phần Tu Mệnh chỉ những Đế Vương thành lập Vận Triều ngưng tụ Khí Số thủ đoạn của những người này có rất nhiều ngoài bọn họ ra không ai có thể xem thấu được .

    Cơ Thiên Hành giải thích cho Cơ Cung Niết nghe một lần về đặc điểm của Tu giả Ngũ Mạch .

    - Cơ gia chúng ta tu luyện cùng lúc Nhất Mệnh , Nhị Vận về phần Tu Mệnh nên làm thế nào ta không thể dạy cho con bởi vì cái đó cần chính con tự mình đi lĩnh ngộ nhưng Tu Vận thì khác cái này nằm trong tầm tay của ta mở sách ra đi !

    Sau khi nói xong ông ta nói với Cơ Cung Niết .

    - Vâng !

    Cơ Cung Niết gật đầu một cái rồi lập tức mở quyển sách trong tay ra .

    - Vô Cực sinh Thái Cực , Thái Cực sinh Lưỡng Nghi , Lưỡng Nghi sinh Tứ Tượng , Tứ Tượng sinh Bát Quái !

    Đây là dòng đầu tiên ghi trong sách .

    - Có hiểu ý nghĩa của câu này hay không ?

    Cơ Thiên Hành hỏi .

    - Gia gia mấy chữ này không phải chân ngôn của Đạo Gia hay sao ?

    Cơ Cung Niết nói kiếp trước trong lúc rãnh rỗi hắn ngoài đọc truyện trên mạng ra còn nghiên cứu không ít sách về Đạo Giáo cùng Phật Giáo đương nhiên không xa với câu nói này .

    - Nói đúng rồi ! Nhưng vẫn chưa đủ nó không chỉ là chân ngôn của Đạo Gia còn là chân ngôn của Soán Mệnh Sư chúng ta nữa làm một Soán Mệnh Sư hợp cách nhất định phải thông hiểu ý nghĩa của câu nói này mới được !

    Cơ Thiên Hành nhàn nhạt nói .

    - Chân ngôn của Soán Mệnh Sư ?

    Cơ Cung Niết nghi hoặc hỏi .

    - Đúng vậy ! Rất nhiều năm trước không trên không có trời chỉ có Vô Cực vô biên vô tận không có sinh mạng nào , sau đó không biết vì cái gì lại có một cái Thái Cực sinh ra từ bên trong Vô Cực , Thái Cực đó chính là Đại Thiên Thế Giới của chúng ta , ban đầu trong thế giới của chúng ta cũng giống như Vô Cực không có sinh mạng nào cả chỉ có hai khí Thanh , Trọc cùng tồn tại sau rất nhiều năm nữa hai khí Thanh , Trọc mới chia ra hình thành Lưỡng Nghi sau đó từ Thanh , Trọc mới lần lượt xuất hiện Địa , Hỏa , Thủy , Phong cũng chính là Tứ Tượng người ta thường nói , tiếp đó nữa từ Tứ Tượng lại sinh ra Bát Quái gồm : Thiên , Địa , Thủy , Hỏa , Phong , Lôi , Sơn Trạch rồi từ Bát Quái mới sinh ra vạn vật !

    Cơ Thiên Hành giải thích cho Cơ Cung Niết về ý nghĩa của câu nói cho Cơ Cung Niết .

    - Con có hiểu ý nghĩa của nó hay không ?

    Tiếp theo ông ta lại hỏi .

    - Hiểu được một chút ! Lúc trước Gia gia nói Soán Mệnh Sư chính là thông qua việc quan sát tinh tượng cùng với những thay đổi trong trời đất để tiến hành tính toán thiên hạ như vậy nếu không thông hiểu được quá trình hình thành của Thiên Địa thì làm sao có thể tính toán chính xác được phải không ?

    Cơ Cung Niết suy nghĩ một lát rồi nói .

    - Những điều con nói không sai ! Có điều giống như trước đây vẫn còn chưa đủ ! Bởi vì đó chỉ là Toán Mệnh mà không phải Soán Mệnh Thuật !

    Cơ Thiên Hành nói .

    - Gia gia Toán Mệnh Thuật cùng với Soán Mệnh Thuật có gì khác nhau hai bên không phải đều dùng để tính toán thiên cơ biến hóa sao ?

    Cơ Cung Niết không hiểu hỏi .

    - Đương nhiên khác nhau ! Cách Toán Mệnh con nói không chỉ Soán Mệnh Sư mà ngay cả những người Tu Tích Âm Đức , Tu Phong Thủy , Tu Đọc Thư cường đại cũng biết được còn Soán Mệnh Thuật chân chính thâm ảo hơn rất nhiều nó không phải dựa vào Vô Cực , Thái Cực , Lưỡng Nghi , Tứ Tượng , Bát Quái để suy đoán vạn vật mà ngược lại dùng vạn vật để suy đoán Bát Quái , Tứ Tượng , Lưỡng Nghi , Thái Cực , Vô Cực từ đó tìm ra căn nguyên của vạn vật !

    Cơ Thiên Hành nói .

    Cơ Cung Niết nghe vậy nhất thời nhíu mày lại Soán Mệnh Thuật thật sự vượt hơn suy đoán ban đầu của hắn quá nhiều làm cho hắn nhất thời chỉ cảm thấy đầu óc của mình không đủ dùng .

    - Cung Niết con vẫn còn nhỏ có được ngộ tính như vậy đã là rất tốt rồi không cần ép mình đi lĩnh ngộ những điều quá thâm ảo trong một thời gian ngắn dù sao sau này con vẫn còn nhiều thời gian có thể từ từ tìm hiểu .

    Cơ Thiên Hành thấy vậy cười nói .

    - Bây giờ để cho Gia gia giải thích cho con về Chu Dịch trước đi !

    Hơi dừng một chút hắn lại tiếp tục ..
     
    Trường Sinh Chi Ta Là Cơ Cung Niết .
    Chương 3 : Tu Luyện ( 2 )



    - Gia gia người mau nói đi thật ra con làm cách nào mới có thể tu luyện được công pháp ghi lại bên trong Chu Dịch này có được bản lĩnh lợi hại như người ?

    Cơ Cung Niết nghe được Cơ Thiên Hành muốn dạy mình cách tu luyện công pháp bên trong Chu Dịch thì khó dằn nén được sự hưng phấn trong lòng nói .

    - Cung Niết con đừng vội vàng hãy nghe Gia gia nói thật ra Chu Dịch này không phải công pháp bình thường mà là một quyển công pháp đặc biệt chuyên dùng để tu luyện Khí Vận !

    Cơ Thiên Hành trầm giọng nói .

    - Gia gia công pháp dùng để tu luyện Khí Vận là sao ạ ?

    Cơ Cung Niết nghi hoặc hỏi .

    - Hiện giờ con chỉ có ba tuổi dù tâm trí đã thành thục hiểu chuyện hơn những đứa trẻ cùng lứa tuổi rất nhiều nhưng cơ thể thì vẫn còn quá yếu ớt căn bản không thể tu luyện được các công pháp thông thường nếu cưỡng ép tu luyện thì kinh mạch của con sẽ bị linh khí ép vỡ cho nên ta mới truyền cho con Chu Dịch này nó không giống các loại công pháp thông thường cái nó
    giúp con cảm nhận không phải linh khí mà là Khí Vận . Khí Vận là gì? Đó là một loại lực lượng
    còn thần kỳ hơn linh khí bình thường gấp trăm lần hơn nữa còn vô cùng dễ hấp thu cho dù con còn nhỏ cũng có thể chịu được chỉ cần con hấp thu nó tuy rằng trong ngắn hạn không thể đề thăng thực lực quá cao nhưng có thể cải thiện thể chất để cho thân thể con trong tương lai
    có thể thích ứng với yêu cầu tu luyện mọi loại công pháp trên đời trở thành một tên Tuyệt Thế Thiên Tài !

    Cơ Thiên Hành trầm giọng giải thích .

    - Hơn nữa công dụng Chu Dịch không chỉ có bao nhiêu đó nó có tất cả mười ba tầng con luyện tầng thứ nhất thì có thể hấp thu Khí Vận để tẩm bổ cho thân thể mình , luyện được tầng thứ ba có thể tự quan sát Khí Vận của bản thân , luyện được tầng thứ sáu có thể quan sát Khí Vận của người khác , luyện được tầng thứ bảy có thể thức tỉnh Cát Đồng đem lại may mắn cho người khác , luyện được tầng thứ tám có thể thức tỉnh Hung Đồng mang lại xui xẻo cho người khác ,luyện được tầng thứ chín có thể nhìn thấy Khí Vận của thiên hạ , luyện được tầng mười hai có thể nhìn thấy Thiên Số , còn về phần tầng thứ mười ba Đại Viên Mãn thì có thể dựa vào sức của một người rút lấy lực lượng của Thiên Số .

    Hơi dừng một chút ông ta lại tiếp tục .

    - Thì ra Chu Dịch lại lợi hại như vậy ! Khoan đã . Công dụng của những tầng này không phải giống như Thiên Kinh trong truyền thuyết hay sao ?

    Cơ Cung Niết kinh ngạc kêu lên một tiếng .

    - Cung Niết cháu biết Thiên Kinh hay sao ?

    Cơ Thiên Hành nghi hoặc hỏi .

    - Cái này là do trong lúc Dì Oanh kể chuyện cho con đã đề cập tới , dì ấy nói mỗi bộ Thiên Kinh đều có công dụng nghịch thiên không thể tưởng tượng nổi , Hồng Quân Lão Tổ kẻ địch chính của chúng ta ở Dương Gian có thể lợi hại như vậy có thể trở thành người đứng đầu trong số các Thánh Nhân đều là do trong tay ông ta nắm giữ một bộ Tạo Hóa Thiên Kinh !

    Cơ Cung Niết nhàn nhạt trả lời .

    - Gia gia người còn chưa trả lời con quyển Chu Dịch này sao lại có công dụng giống như Thiên Kinh như vậy , thật ra nó có phải Thiên Kinh hay không ?

    Tiếp theo hắn lại hỏi .

    - Chuyện này sao ? Thật ra Chu Dịch không phải Thiên Kinh mà là một bộ công pháp do Tổ tiên Cơ Xương của chúng ta sáng tạo ra dựa trên Thiên Kinh để cho đệ tử Cơ gia chúng ta tu luyện !

    Cơ Thiên Hành trả lời .

    - Cơ Xương ? Gia gia vị Tổ tiên người nói có phải Chu Văn Vương - Cơ Xương người sáng tạo ra Hậu Thiên Bát Quái không không ?

    Cơ Cung Niết hỏi .

    - Không sai ! Ngài ấy không chỉ sáng tạo Hậu Thiên Bát Quái cùng với Chu Dịch mà còn giúp Cơ gia ta đạt được sự tán thành của Phượng Hoàng Tộc một trong những đại tộc hàng đầu của Đại Thiên Thế Giới khiến cho chúng ta có được nội tình đủ để khiến cho Hồng Quân cùng Lục Thánh kiêng kỵ không dám bức ép chúng ta quá đáng bảo vệ Cơ gia cùng Đại Chu Thánh Đình mấy chục vạn năm bình an vô sự , thành tựu như thế đúng là muôn đời hiếm có !

    Cơ Thiên Hành lộ ra vẻ ngưỡng mộ nói .

    - Gia gia sau này khi con lớn lên rồi nhất định cũng sẽ tạo ra một sự nghiệp vĩ đại như Tổ tiên !

    Cơ Cung Niết giống như bị hào khí ẩn chứa trong lời nói của ông ta làm cảm động lớn tiếng kêu lên một tiếng .

    - Cháu của ta có chí hướng như vậy thì rất tốt !

    Cơ Thiên Hành nghe được lời của Cơ Cung Niết thì cười lớn .

    - Bây giờ ta sẽ nói cho con biết khẩu quyết dùng để tu luyện Chu Dịch con phải chú ý nghe cho kỹ !

    Sau đó lại nói .

    - Vâng !

    Cơ Cung Niết gật đầu một cái .

    Tiếp theo hai người một người chuyên tâm giảng dạy một người chuyên tâm lắng nghe cùng nhau nghiên cứu quyển sách Chu Dịch trong tay .

    Không hay không biết bọn họ đã ở trong phòng đến xế chiều .

    - Rột rột ...

    Đột nhiên cái bụng nhỏ nhắn của Cung Niết lại phát ra âm thanh như tiếng trống đánh .

    - Cung Niết con sao vậy ?

    Cơ Thiên Hành thấy vậy lên tiếng hỏi .

    - Gia gia cháu đói bụng rồi !

    Vẻ mặt của Cơ Cung Niết hơi đỏ lên nói .

    - Vậy thì để ta vào trong bếp nấu cho cháu một tô mì hải sản mà cháu thích ăn nhất có được hay không ?

    Cơ Thiên Hành nói .

    - Gia gia tự mình nấu mì hải sản cho cháu ?

    Cơ Cung Niết ngạc nhiên kêu lên một tiếng .

    - Sao vậy ? Ta là Gia gia của cháu nấu mì hải sản cho cháu của mình có gì không được hay sao ?

    Cơ Thiên Hành nói .

    - Không phải có gì không ổn ? Chẳng qua trước giờ Gia gia chưa bao giờ làm vậy cho nên con có chút kinh ngạc thôi !

    Cơ Cung Niết nói .

    Cơ Thiên Hành nghe vậy hơi ngây người ra từ lúc Cơ Cung Niết sinh ra không có phải vì cái chết của con dâu Mạc Vũ Niết hay không mà tuy bề ngoài ông ta vẫn tỏ ra thương yêu Cơ Cung Niết nhưng trong lòng lại có chút lạnh nhạt với hắn mãi cho đến khi nghe được những lời của hắn sáng nay lớp màn ngăn cách quan hệ đó mới biến mất .

    - Tiểu Cung Niết nếu cháu thích thì ngày nào Gia gia cũng nấu mì hải sản cho cháu ăn được không ?

    Vừa nghĩ Cơ Thiên Hành vừa nhìn Cơ Cung Niết nói .

    - Đương nhiên là được !

    Kiếp trước Cơ Cung Niết là một cô nhi rất khát khao cảm nhận được tình cảm gia đình hiện tại nghe được Gia gia của mình nói vậy thì tất nhiên không thể nào từ chối cười nói .

    - Tốt ! Như vậy cháu ở đây chờ một chút !

    Cơ Thiên Hành gật đầu một cái sau đó bước ra ngoài chuẩn bị nấu mì .

    ....

    Khoảng nửa canh giờ sau , sau khi ăn xong tô mì hải sản Cơ Cung Niết liền trở về Bắc Viện trở về nơi ở của mình .

    - Tiểu Cung Niết sao bây giờ cháu mới về , có biết dì lo lắng cho con lắm không hả !

    Vừa bước vào trong phòng của mình hắn đã nghe được âm thanh lo lắng của Phượng Oanh .

    - Dì Oanh người không cần lo lắng sở dĩ giờ này con mới về là bởi vì này hôm nay Gia gia đã chính thức dạy cho con phương pháp tu luyện !

    Cơ Cung Niết nói .

    - Cái gì ? Gia chủ dạy cho con công pháp tu luyện, sao lại như vậy được hiện tại con chỉ mới ba tuổi kinh mạch trong người còn chưa hoàn toàn thành thục làm sao có thể chịu đựng được linh khí kia chứ ?

    Phượng Oanh nhíu mày hỏi .

    - Dì Oanh người cứ yên tâm đi công pháp Gia gia dạy cho cháu là một loại công pháp đặc biệt có thể khiến cho thân thể của cháu chịu đựng được linh khí ! Hiện giờ cháu muốn luyện thử người ra ngoài trước đi !

    Cơ Cung Niết nói .

    - Như vậy sao ? Được rồi ! Ta không làm phiền cháu nữa , có việc gì thì cứ thông qua miếng ngọc giản ta đã đưa cho cháu liên lạc với ta !

    Phượng Oanh nghe vậy gật đầu một cái rồi bước ra ngoài phòng .

    Đợi khi nàng ta đi khỏi Cơ Cung Niết cẩn thận đóng cửa phòng lại sau đó trèo lên chiếc giường nhỏ của mình khoanh chân ngồi xuống nhắm hai mắt lại bắt đầu dựa theo phương pháp Gia gia Cơ Thiên Hành đã dạy cho mình bắt đầu dùng Niệm Lực của mình để cảm nhận hoàn cảnh xung quanh .

    Trong chớp mắt Cơ Cung Niết chỉ cảm thấy trước mắt mình xuất hiện vô số sương mù vô cùng dày đặc bên trong đó còn có mấy trăm điểm sáng màu vàng ẩn hiện .

    - Lớp sương mù màu trắng là linh khí thông thường còn điểm sáng màu vàng là Khí Vận ẩn chứa trong thiên địa !

    Cơ Cung Niết lập tức đoán ra lai lịch của bọn chúng

    - Vút !

    Tiếp theo hắn dựa theo phương pháp ghi lại trong Chu Dịch cẩn thận sử dụng Niệm Lực của bản thân tiến hành phân tách Khí Vận ra khỏi linh khí thông thường .

    Quá trình này cực kỳ mất thời gian Cơ Cung Niết phải mất hơn hai canh giờ ròng rã mới có thể hoàn thành .

    - Phù !

    Sau khi làm xong hắn thở nhẹ một hơi nghỉ ngơi điều chỉnh trạng thái của mình một chút đợi đến lúc thân thể khôi phục tới đỉnh phong mới há miệng ra nuốt lấy những điểm sáng Khí Vận trước mắt vào trong bụng rồi dựa theo phương pháp ghi lại trong sách tiến hành luyện hóa biến chúng thành những dòng năng lượng hữu hình .

    Cơ Cung Niết nhẹ nhàng khống chế những dòng năng lượng này lưu chuyển trong thân thể mình trong quá trình này trong người hắn như mọc ra một con mắt có thể thấy được kinh mạch của chính bản thân .

    Kinh mạch của rất mỏng giống như những lớp màn nước vừa chạm vào thì sẽ vỡ tan vậy .

    Cơ Cung Niết không dám sơ sót chút nào cẩn thận khống chế những dòng năng lượng tiến vào cường hóa thân thể của mình .

    Ban đầu mọi chuyện rất thuận lợi nhưng khi đi qua vị trí của trái tim thì dị biến đột nhiên phát sinh những dòng năng lượng đó không ngờ lại biến mất vô ảnh vô tung .

    - Sao lại như vậy ?

    Cơ Cung Niết kinh ngạc hỏi .

    - Ầm !

    Giữa lúc hắn còn không biết phải giải quyết thế nào thì những dòng năng lượng đó bất ngờ tái
    xuất hiện hơn nữa còn mạnh hơn trước đây gấp trăm lần hung mãnh đảo quanh kinh mạch của Cơ Cung Niết .

    Nhìn thấy cảnh này trên khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy sợ hãi không chút do dự lập tức dốc hết toàn lực của bản thân khống chế dòng năng lượng này tránh để cho nó nghiền nát kinh mạch của bản thân .

    Cũng may tuy trở nên hùng mạnh hơn gấp trăm lần nhưng xét về bản chất thì những dòng năng lượng đó vẫn không thay đổi .

    Cho nên sau một lúc lâu cố gắng Cơ Cung Niết đã có thể lại lần nữa khống chế chúng nhưng hắn cũng không dám tùy tiện dùng chúng để cường hóa thân thể của mình mà cẩn thận đem chúng tồn trữ ở Đan Điền .

    Sau đó hắn lại dùng phương pháp Nội Thị tiến vào nhìn vào trong tim của mình muốn tìm ra nguyên nhân Khí Vận đột nhiên bạo tăng gấp trăm lần .

    Kết quả không ngờ hắn lại thấy được ẩn bên trong vị trí trái tim của mình lại có có một miếng ngọc bích có hình Phượng Hoàng .

    - Vật này không phải Phượng Hoàng Ngọc mình đã bỏ tiền ra mua kiếp trước hay sao . Tại sao nó lại ở đây , không lẽ mình xuyên việt chính là do nó gây ra sao ? Còn nữa lúc trước ông lão đã bán nó cho mình nói chỉ cần mang nó bên người thì làm chuyện gì cũng sẽ thuận lợi hơn người khác gấp trăm lần không lẽ chỉ chính là chuyện Khí Vận bạo tăng gấp trăm vừa rồi , nếu đúng thì thật ra ông ta là ai tại sao lại bán miếng ngọc có hình Phượng Hoàng này cho ta ?

    Nhất thời trong lòng Cơ Cung Niết xuất hiện vô số nghi hoặc có điều dù cho có suy nghĩ thế nào thì cũng không thể tìm ra được câu trả lời .

    - Thôi bỏ đi ! Hiện tại thực lực của ta quá thấp ngay cả Tiên Nhân cũng không phải suy nghĩ nhiều như vậy để làm gì . Cứ tu luyện đã phải có lực lượng mới có thể ứng phó mọi loại nguy
    cơ được . Còn về phần miếng ngọc này nếu như đã ở trong người ta có lẽ trong thời gian ngắn
    sẽ không làm hại ta có thể trước tiên cứ mượn lực lượng của nó tu luyện đã !

    Cơ Cung Niết suy tư một lúc rồi quyết định .

    Sau đó hắn lại lần nữa điều khiển lực lượng Khí Vận trong cơ thể mình lưu chuyển khắp kinh mạch mình .

    Quả nhiên giống như suy đoán của hắn miếng Phượng Hoàng Ngọc ở trong tim mình chẳng những không làm hại hắn mà còn giúp hắn cường hóa Khí Vận lên khiến cho hắn tu luyện một ngày bằng người khác tu luyện trong mười ngày .

    Đương nhiên trong việc này cũng có một số hung hiểm nhất định vì để tránh cho việc bản thân bị lực lượng của chính mình ép đến bạo thể cho nên mỗi lần dùng Phượng Hoàng Ngọc cường hóa Cơ Cung Niết chỉ dám điều động một hai tia Khí Vận đợi sau khi dùng hết mới tiếp tục chứ không dám sử dụng nhiều .

    ....

    Thời gian như nước chớp mắt lại thêm mười lăm năm nữa trôi qua .

    Trong thời gian Cơ Cung Niết không những từ chỗ Gia gia của mình học được rất nhiều loại Công phá, Chiêu thức , Thần thông , Trận pháp , Kiến thức , Binh pháp mà còn trưởng thành hơn trở thành một thiếu niên anh tuấn ..
     
    Trường Sinh Chi Ta Là Cơ Cung Niết .
    Chương 4 : Rời Nhà .



    Một ngày này .

    - Ầm !

    Ở một ngọn núi nằm ở phía sau của Cơ gia Gia trang đột nhiên vang lên một tiếng nổ siêu cấp chấn động khiến cho tất cả Linh Thú xung quanh đều sợ hãi quỳ xuống dưới đất .

    Tiếp theo đó chỉ thấy một tảng đá ở lưng chừng vách núi bị đẩy ra lộ ra một cái động tối om .

    Một người thanh niên thân mặc hồng bào tóc dài đến lưng hai mắt hữu thần từ trong đó chậm rãi bước ra .

    Hắn đúng là Cơ Cung Niết sau khi đã trưởng thành .

    - Tu luyện càng lên cao đúng là càng khó ta có Phượng Hoàng Ngọc trợ giúp tốc độ tu hành nhanh hơn người bình thường gấp trăm lần mà cũng cần đến sự trợ giúp của Địa Hỏa sâu trong lòng đất mới có thể miễn cưỡng khiến cho Chân Long Thiên Phượng Quyết đạt đến đến đệ bát trọng đột phá đến Đại Tiên !

    Cơ Cung Niết hơi hơi cảm khái một chút Chân Long Thiên Phượng Quyết chính là công pháp chủ tu của hắn cùng với Chu Dịch sau khi đã đủ tuổi tu luyện có tổng cộng mười hai tầng tương ứng từ Phàm Nhân cho đến Tổ Tiên .

    Tiếp theo Cơ Cung Niết hóa thành một đạo hào quang bay về phía Cơ gia Trang viên .

    Hắn không làm kinh động đến bất cứ ai trực tiếp đi tới Bắc Viện .

    Gia gia của Cơ Cung Niết , Cơ Thiên Hành giống như đã biết trước hắn sẽ xuất hiện nên đang đứng chờ sẵn trước cửa phòng của mình .

    - Cung Niết cháu xuất quan rồi vào trong đi !

    Nhìn thấy Cơ Cung Niết bay đến ông ta lên tiếng cười nói .

    - Vâng !

    Cơ Cung Niết nghe vậy đáp xuống mặt đất gật đầu một cái rồi đi theo Gia gia của mình bước qua cửa phòng .

    Vừa vào bên trong hắn đã nhìn thấy trên chiếc tròn lớn được đặt ở giữa phòng có đặt rất nhiều đĩa thức ăn , tất cả đều là loại Cơ Cung Niết yêu thích .

    - Phượng Oanh biết ngày hôm nay cháu đột phá xuất quan cho nên cố tình chuẩn bị cho cháu đó dùng thử đi !

    Cơ Thiên Hành nói .

    - Những thứ này đều do Dì Oanh làm sao dì ấy bây giờ đang ở đâu ?

    Cơ Cung Niết nghe vậy hỏi những năm qua do hắn ngày một trưởng thành cũng do dành nhiều thời gian cho việc tu luyện hơn cho nên có rất ít cơ hội gặp được người nhũ mẫu này của mình .

    - Hiện tại Phương Oanh đang bế quan tu luyện ! Nàng ta nói với ta hiện giờ cháu lớn rồi có thể tự chăm sóc cho mình không cần nhiều đến nàng ta nữa , cho nên muốn bế quan tu luyện một phen để nâng cao thực lực của bản thân như vậy mới có thể tiếp tục giúp đỡ cháu tương lai .

    Cơ Thiên Hành giải thích .

    Cơ Cung Niết gật đầu một cái sau đó ngồi xuống bàn bắt đầu động đũa , những món ăn trên bàn thật sự rất ngon làm một kẻ ba năm nay luôn dùng Ích Cốc Đại Pháp nhịn ăn như hắn không thể nào nhịn nổi liên tục gấp hết món này đến món khác .

    Chỉ sau một lúc tất cả thức ăn trên bàn đã chui hết vào bụng của hắn .

    - Gia gia cháu có một chuyện muốn nói với người !

    Lúc này Cơ Cung Niết mới dừng tay dùng một chiếc khăn nhỏ ở bên cạnh lau miệng của mình rồi nhìn Cơ Thiên Hành nói .

    - Cung Niết cháu muốn nói gì ?

    Cơ Thiên Hành hỏi .

    - Cháu muốn xin người cho cháu ra ngoài tiến hành lịch luyện có được không ?

    Cơ Cung Niết nói .

    - Cháu muốn ra ngoài tiến hành lịch luyện ? Đây vốn là chuyện tốt Gia gia tất nhiên sẽ không phản đối !

    Cơ Thiên Hành trầm giọng lên tiếng .

    - Nhưng thực lực của cháu hiện giờ còn thấp sao không đợi thêm mấy năm nữa rồi hãy đi , như vậy cũng sẽ an toàn hơn chứ bằng vào thực lực bây giờ của cháu mà ra ngoài ta thật sự yên tâm !

    Bất quá hơi dùng một chút ông ta lại đột nhiên chuyển giọng .

    - Gia gia sao người lại nói vậy ? Chẳng phải người từng nói với cháu ra ngoài lịch luyện quan trọng nhất không phải thực lực mà chính là đầu óc chỉ cần đầu óc đủ nhanh nhạy thì cho dù thực lực không đủ cũng có thể lấy yếu thắng mạnh rồi hay sao ?

    Cơ Cung Niết phản bác nói .

    - Những lời này ta trước đây đúng là có nói nhưng Cung Niết à cháu phải biết tầm quan trọng của mình đối với Cơ gia chúng ta nếu như khi cháu ra ngoài chẳng may gặp phải kẻ địch nào đó cường đại đến mức kế mưu không thể đối phó được ngược lại còn khiến bản thân gặp nguy hiểm như vậy chẳng phải sẽ khiến Cơ gia chúng ta mất đi tương lai , là một Gia chủ ta không thể đem vận mệnh Gia tộc ra mạo hiểm được !

    Cơ Thiên Hành kiên quyết phản đối .

    - Gia gia những chuyện người nói cháu đều hiểu nhưng chẳng lẽ ngươi đã quên mấy năm nay ngoài việc khổ tu nâng lên cảnh giới ra thì cũng đã đem Chu Dịch tu luyện đến tầng thứ năm tuy rằng vẫn chưa đạt đến cảnh giới có thể nhìn thấy Khí Vận của người khác nhưng đã có thể đoán được hung cát của bản thân có nó trợ giúp cháu tự tin sẽ không để chuyện ông nói xảy ra đâu !

    Cơ Cung Niết nhàn nhạt nói .

    Chu Dịch tầng thứ năm chính là con bài chủ chốt của Cơ Cung Niết bằng vào hắn tự tin có thể thuyết phục được Gia gia đồng ý với yêu cầu của mình .

    - Nếu cháu đã kiên quyết như vậy ta cũng không ngăn cản nữa nhưng trước khi cháu ra ngoài cần hứa với ta một chuyện trước đã !

    Quả nhiên sau khi nghe được những lời mà Cơ Cung Niết nói ra thì Cơ Thiên Hành đã thay đổi quyết định của mình .

    - Gia gia là chuyện gì ?

    Cơ Cung Niết hỏi .

    - Ta muốn cháu dẫn theo một người cùng ra ngoài với mình !

    Cơ Thiên Hành nói .

    - Dẫn theo một người là ai vậy ?

    Cơ Cung Niết nghi hoặc hỏi .

    - Bốp bốp !

    Cơ Thiên Hành không trả lời chỉ vỗ tay hai cái .

    - Ầm !

    Vùng không gian bên cạnh ông ta đột nhiên rung lên một cái sau đó chỉ thấy một người thân mặc hắc bào trùm kín người từ trong đó bước ra .

    - Thuộc hạ bái kiến Gia chủ !

    Hắn nhẹ nhàng quỳ xuống trước mặt Cơ Thiên Hành dùng một âm thanh trầm thấp tang thương kêu lên một tiếng .

    - Ừ !

    Cơ Thiên Hành hơi gật đầu một cái .

    - Cung Niết người Gia gia muốn con dẫn theo chính là Ảnh , hắn là thuộc hạ đã đi theo ta rất nhiều năm hiện nay hắn cũng sẽ đi theo cháu ra ngoài , có điều cháu có thể yên tâm trừ khi cháu gặp phải uy hiếp ảnh hưởng đến tính mạng hoặc là cháu chủ động yêu cầu hắn nếu không thì hắn sẽ không chủ động nhúng tay vào quá trình rèn luyện của cháu !

    Tiếp theo ông ta giới thiệu về thân phận của hắc bào nhân cho Cơ Cung Niết nghe .

    - Được ! Con đồng ý với Gia gia !

    Cơ Cung Niết nghe vậy nhíu nhíu mày một chút rồi gật đầu .

    Mặc dù hắn không biết cụ thể lắm về người tên Ảnh này nhưng chỉ cần đối phương không ảnh hưởng đến quá trình lịch luyện của hắn thì đem theo cũng không sao .

    - Tốt ! Như vậy cháu cầm theo lệnh bài này của ông đi đến Huyền Lưu Điện thì có thể Truyền Tống ra ngoài !

    Cơ Thiên Hành hài lòng gật đầu một cái sau đó lấy từ trong người ra một tấm lệnh bài hình tam giác ra đưa cho Cơ Cung Niết .

    Nơi của Cơ gia đang ở tuy rằng nằm ở Hoàng Tuyền Cương Vực của Âm Gian Tây Châu , nhưng lại không nằm trong Đại Thiên Thế Giới mà là một Tiểu Thế Giới do Tổ tiên Cơ gia sáng tạo ra .

    Muốn rời đây chỉ có một cách đó là sử dụng Truyền Tống Trận được đặt trong Huyền Lưu Điện tại Cực Đông của Tiểu Thế Giới .

    - Cảm tạ Gia gia !

    Cơ Cung Niết dùng hai tay cầm lấy lệnh bài sau đó đứng dậy bước ra khỏi phòng .

    Ảnh lập tức đi theo hắn nhưng ông ta không đi một cách bình thường mà dùng một loại Bí thuật Tiềm Hành không biết tên ẩn giấu thân hình vào trong hư không không để cho ai nhìn thấy bản thân mình .

    Cơ Cung Niết cũng không quá để tâm đến chuyện đó sau khi đi khỏi Bắc Viện hắn không lập tức đến Huyền Lưu Điện mà hóa thành một đạo hào quang bay đến Tử Trúc Lâm ở phía Tây .

    Ảnh im lặng đi theo Cơ Cung Niết đến bên ngoài Tử Trúc Lâm nhưng lại không tiến vào .

    Bởi vì nơi này là cấm địa đặc biệt của Cơ gia chỉ cho phép hai ông cháu Cơ Cung Niết đi vào những người cho dù Trưởng lão của Cơ gia cũng không thể đi vào đây một bước .

    Sau khi vượt qua một cái phòng hộ Đại Trận Cơ Cung Niết trực tiếp đi tới trước hai ngôi mộ được xây bằng bạch ngọc ở trung tâm của rừng trúc .

    - Cha mẹ hài nhi đến để từ biệt hai người đây , sắp tới con phải rời khỏi Gia tộc ra ngoài để tiến hành lịch luyện một chuyến cho nên không thể thường xuyên đến thăm các người được !

    Cơ Cung Niết quỳ xuống trước hai ngôi mộ cung kính thắp ba cây nhang lạy ba lạy sau đó nói .

    Hai ngôi mộ trước mắt chính là nơi mai táng của hai vợ chồng Cơ Huyền Cung , Mạc Vũ Niết .

    Qua nhiều năm do được Gia gia Cơ Thiên Hành cùng nhũ mẫu Phượng Oanh thường xuyên kể cho nghe những chuyện của hai người khi còn sống cho nên trong lòng Cơ Cung Niết không hay không biết đã sinh ra sự kính trọng với bọn họ chứ không phải giả vờ hư giả như khi còn nhỏ nữa .

    Đợi đến khi ba cây nhang cháy hết Cơ Cung Niết mới từ dưới mặt đất đứng lên theo đường cũ trở ra ngoài dẫn theo Ảnh bay về phía Đông .

    ....

    Nửa ngày sau bọn họ đã đi đến Huyền Lưu Cung .

    - Ngươi là ai đến đây làm gì ?

    Một tên thủ vệ cao giọng quát lên một tiếng do không nhìn thấy Ảnh cho nên đối tượng hắn hỏi chỉ có Cơ Cung Niết .

    Cơ Cung Niết không nói tiếng nào lấy tấm lệnh bài hình tam giác trong người mình ra đưa cho hắn xem .

    - Tiểu nhân Cơ Tứ không biết Thiếu chủ giá lâm vô tình mạo phạm xin Thiếu chủ tha tội !

    Vừa nhìn thấy tấm lệnh bài thái độ của tên thủ vệ lập tức trở nên cực kỳ cung kính , mặc dù hắn quanh năm trấn giữ ở đây vẫn nghe được một số thông tin từ đồng bạn qua đó biết được vị Thiếu chủ trước mắt chưa đầy hai mươi tuổi đã có được thành tựu Thiên Cực Cảnh thập nhị trọng thiên mạnh hơn tất cả thiên tài trong gia tộc thậm chí mạnh hơn nữa .

    - Đừng nói nhiều nữa mở Truyền Tống Trận ra ta muốn ra ngoài !

    Cơ Cung Niết nhàn nhạt nói .

    - Ra ngoài ? Vâng ! Tiểu nhân sẽ lập tức làm ngay !

    Cơ Tứ nghe thấy Thiếu chủ muốn ra ngoài thì đầu tiên hơi kinh ngạc một chút bất quá rất nhanh sau đó đã gật đầu một cái .

    Sau đó nhanh chóng dẫn theo Cơ Cung Niết cùng với Ảnh bước vào Truyền Tống Trận to lớn trong đại điện .

    Sau một trận thiên xoay địa chuyển Cơ Cung Niết cùng với Ảnh chỉ thấy bản thân đang đứng trong miệng của một ngọn núi lửa rực cháy đó chính là cửa vào của Tiểu Thế Giới Cơ gia đang ở .

    Cơ Cung Niết vận chuyển pháp lực tạo thành một lớp màn hào quang hộ thể bao bọc quanh thân thể rồi bay thẳng ra ngoài .

    - Nơi này thật rộng lớn !

    Đây chính là cảm giác đầu tiên của Cơ Cung Niết khi lần đầu tiên nhìn thấy thiên địa thật sự bên ngoài , Tiểu Thế Giới hắn sống từ nhỏ đến lớn cho dù có rộng lớn đến đâu cũng không thể so sánh với nơi này !

    - Thiếu chủ ngươi không cần kích động như vậy thật ra Âm Gian vẫn chưa là gì so với Dương Gian , đó mới là chủ thể thật sự của Đại Thiên Thế Giới này bất luận nhân khẩu , cường giả , hay linh khí cũng nhiều hơn Âm Gian này gấp trăm lần !

    Ảnh ở bên cạnh thấy vậy trầm giọng lên tiếng .

    - Ảnh ông từng đi tới Dương Gian rồi hay sao nơi đó thế nào ?

    Cơ Cung Niết hỏi .

    - Khi ta còn trẻ đã từng cùng với Gia chủ đi tới Dương Gian tham quan một lần nhưng vì né tránh kẻ địch cho nên chỉ được có mấy năm thì lại phải trở về Âm Gian !

    Ảnh nói .

    Cho dù ông ta không nói rõ kẻ địch mà mình cùng Cơ Thiên Hành phải né tránh là ai Cơ Cung Niết vẫn có thể ngầm hiểu đó nhất định là Hồng Quân cùng với Lục Thánh .

    - Ảnh ông yên tâm đi ta có thể hứa sau này nhất định sẽ để cho Cơ gia chúng ta có thể quang minh chính đại trở về Dương Gian không cần phải ngán ngại một ai nữa !

    Nhất thời hắn lên tiếng .

    - Thiếu chủ người có quyết tâm như vậy thì rất tốt nhưng trước tiên hãy tìm nơi độ kiếp đi đã !

    Ảnh không có bất kỳ biểu hiện gì nhàn nhạt nói một tiếng .

    - Ừ !

    Cơ Cung Niết gật đầu một cái .

    Tiếp theo hai người liền bay ra khỏi ngọn núi lửa để tìm nơi độ kiếp cho Cơ Cung Niết .

    Cuối cùng địa điểm bọn họ chọn được là một sơn cốc hoang vắng cách chỗ Tiểu Thế Giới của Cơ gia chừng nghìn dặm .

    Sau khi tìm được địa điểm Cơ Cung Niết bố trí một cái trận pháp đơn giản để đề phòng bị người khác quấy rầy rồi đứng ở trung tâm của Sơn cốc không chút cất giữ buông thả một thân khí thế của mình ra .

    Trong lúc nhất thời vô số lôi vân xuất hiện trên bầu trời từ từ ngưng tụ lại thành một đám mây Thiên Kiếp rộng khoảng ba dặm hàng tỉ lôi điện từ trong đó lóe lên một cỗ hung uy tuyệt thế từ trong đó khuếch tán ra ngoài .

    Bất quá Cơ Cung Niết nhìn thấy cảnh đó không chút sợ hãi ngược lại còn chủ động bay lên tiếng đến gần .

    - Ầm ầm ầm ....

    Đám mây Thiên Kiếp trên trời cảm nhận được kẻ địch đến gần thì lập tức ầm ầm đánh ra hàng tỉ lôi điện .

    Bất quá khi chúng tới trước mặt của Cơ Cung Niết thì không ngờ lại bị hắn mở miệng nuốt lấy giống như cá voi nuốt nước .

    Dưới hấp lực kinh khủng từ miệng của Cơ Cung Niết chẳng mấy chốc đám mây Thiên Kiếp đã nằm gọn trong bụng của hắn .

    - Tuy rằng chỉ là Thiên Kiếp thành tiên bình thường nhưng do cảnh giới của người độ kiếp uy lực của nó không thua kém gì một Đại Tiên bình thường vậy mà Thiếu chủ của ta lại dám mở miệng trực tiếp nuốt lấy xem ra cũng có chút ít can đảm chỉ là không biết tài trí của hắn thế nào ?

    Ảnh đứng ở gần đó thấy vậy âm thầm suy nghĩ .

    Trong lúc này Cơ Cung Niết đang luyện hóa lực lượng của đám mây Thiên Kiếp vừa nuốt vào một thân lực lượng của hắn không ngừng ầm ầm bạo tăng từ Thiên Cực Cảnh thập nhị trọng thiên lên đến Thiên Tiên nhất trọng thiên , nhị trọng thiên , tam trọng thiên ,... mãi cho đến Đại Tiên thập trọng thiên mới dừng lại ..
     
    Back
    Top Dưới