Cập nhật mới

Khác Trường Học Trinh Thám

Trường Học Trinh Thám
Đáp án phần tổng hợp mật thư.


Event nên quên mất.

Câu 1: Chấp hết

Câu 2: Siêu nhân gao

Câu 3: Ngày hôm qua

Câu 4: Xin đừng lặng im

Câu 5: Ahihi ngốc.

Điểm: ( mỗi câu 3đ )

xaly_haly_moo ( charliexharlie): 15đ.

Shesshomaru95: 15đ

_HK-_-Clover_01_: 3đ

linhqazx123 6 đ

Ai có trả lời mà chưa có tên trong điểm nay thì cmt nha.
 
Trường Học Trinh Thám
Trailer Tập đặc biệt truyện: Hành trình thám tử - Thám tử kiêu ngạo


...

- Cậu là ai ?

- Tôi là người tìm ra sự thật - Thám tử, danh là Thanh Lâm.

- Ồ, tôi cũng vậy một thám tử Nhật Bản...

Buổi tụ họp trong đêm, những lời nói châm biếng mang ẩn nghĩa.

Hai người họ đã bị cuốn vào một vụ án giết người có kế hoạch.

Với sự kết hợp hoàn hảo giữa @DetectiveFake tác giả của truyện Hành trình thám tử và Shesshomaru95, aconanami123 tác giả của Chàng thám tử kiêu ngạo.

Tập đặc biệt sẽ được đăng ở cả 2 truyện, với lối viết văn mới đó là song văn khiến tác giả không bị nhàm chán khi đọc ( nghĩa là tập đặc biệt đăng ở 2 truyện sẽ có lời văn khác, sau này đọc sẽ rõ ).

Vụ án giết người gay cấn, dự kiến văn viết lên đến 3k chữ.

Mọi người hãy cho chúng tôi ý kiến...

Các bạn muốn tập đặc biệt được cắt ra 2 một phần là vụ án, một phần là phá án để mọi người giải hay muốn chúng tôi đăng tập đặc biệt trọn tập, vote bằng cách cmt nha.

END

Xin lỗi tất cả các bạn trong trường, hiện nay mình bận việc học và một phần sáng tác tập đặc biệt nên ít copy án.

Vụ án " viên ngọc " ông sư phụ mình chưa đăng đáp án nên mình cũng chịu.

Mọi người thông cảm nha.

Pp

P/s: chưa des được bìa
 
Trường Học Trinh Thám
Vụ án #7


Mọi người đã chờ đợi lâu.

Mình đã viết vụ án ngắn khi nhìn vào một bức tranh mang tính động não và tui viết ra vụ này.

Có tính điểm nha.

Trả lời bằng cách cmt.

Ông A đã chết trong nhà trọ của mình với một phát đâm chí mạng ở bụng, mất nhiều máu nên tử vong.

Khi phát hiện nạn nhân cây dao đã ở bên cạnh nạn nhân.

Căn phòng có một chiếc ví đã mở, đó là của nạn nhân.

Có một chiếc ly bị vỡ và một lọ hoa bị vỡ gần bàn ( chiếc bàn hình vuông cạnh 1m2 ), cảnh sát phán đoán rằng nạn nhân và hung thủ đã giao tranh kịch liệt làm nhà cửa rối tung.

Một điểm lạ là chiếc ghế để cạnh cái bàn.

Phần mặt ngồi của chiếc ghế có một vũng nước, đây là nước uống.

Trên bàn khô hoàn toàn nên Cảnh sát không biết tại sao lại có nước ở đây, nên cảnh sát đã tạm cho là nước ở ly văng ra khi 2 người xô xát.

Con dao bị rút ra nên máu sẽ bắn vào người hung thủ, cảnh sát đã kiểm tra 3 nghi phạm nhưng không ai dính máu.

Nghi phạm và lời khai:

- Con gái của nạn nhân: đi chơi với bạn trai về và là người phát hiện nạn nhân.

- Ông chủ nhà: là một người to cao lực lưỡng.

Ông ta nói đến đòi nợ tiền nhà nhưng gõ cửa thấy im lặng nên đi ra ngoài đường hóng gió có người hàng xóm làm chứng là có đi ra ngoài hóng gió còn việc đòi nợ thì không ai làm chứng.

- Ông đưa thư: Ông ta nói là chỉ đến đây đưa thư, trong ví của người đưa thư có số tiền lớn là 1 triệu.

Ông ta nói tôi mới nhận lương.

Ai là hung thủ và thủ thuật như thế nào ?

P/s: dự kiến ngày 15/9 ra tập đặc biệt của truyện.
 
Trường Học Trinh Thám
Phá vụ án #7


Bắt đầu trình diễn:

ta thấy nước ở mặt ngồi của nghế, giải thích vì sao, tại vì có khăn bàn, khăn bàn loại ni lông dày.

Đầu tiên, hung thủ và nạn nhân gặp nhau, nói chuyện, cụ thể là chuyện tiền bạc.

Đã có cải nhau và làm ly nước đổ trên bàn, lúc đầu nước chỉ tạo một vũng nước trên bàn.

Hung thủ đã tấn công nạn nhân.

Hung thủ lấy dao rồi lấy khăn bàn, vũng nước trên tấm trải bàn sẽ đổ về phía ghế ( đổ về phía ghế là trường hợp nhất định ), khi lấy trải bàn thì bình hoa trên đó sẽ rơi xuống đất.

Sau đó để tránh máu bắn vào người thì bịch người bằng ni lông dày đó rồi đâm nạn nhân đến tử vong.

Chúng ta có ni lông hình vuông 1m2.

Khi ta xếp theo dạng gấp đều thì sẽ có được một tấm hình vuông cạnh 30cm ( cách gấp là: gấp đôi ta có hình chữ nhật, hình chữ nhật ta gấp đôi tiếp sẽ có hình vuông cạnh 60cm, cứ thế gấp đôi ) cjanh 30cm thì sẽ bỏ vào bụng và được lớp áo giấu, trước khi gấp thì bỏ dao và tiền vừa lấy được vào trong rồi mới xếp.

Ra công viên hắn giấu trong lùm cỏ nào đó để tầm sáng mai sẽ ra lấy.

Khi giấu xong thì gặp người bạn.

Hung thủ là Ông chủ nhà.

Ông đưa thư và con gái không có động cơ, ông đưa thư có 1 triệu chỉ là trùng hợp.

*****

Thời gian hoạt động của trường Trinh Thám:

Năm học mới ( Season mới ) sẽ bắt đầu từ 1/6 mỗi năm.

Thời gian nghỉ: trường sẽ dừng hoạt động trong 2 dịp.

+ 15/11 đến 15/1 thời gian cho các bạn thi học kì I.

+ 1/4 đến 30/5 thời gian cho các bạn thi học kì II.

Thời gian hoạt động:

+ Năm học mới ( Season mới ) từ 1/6 đến 14/11.

+ Học tiếp vào ngày 16/1 đến 30/3 thì lại nghỉ.

Rồi qua năm học mới.

Nếu cho nghĩ luôn thì chỉ có học 3 tháng hè thì nó không nhìn nên đành vậy.

Mấy bữa nay án có ai sáng tác đâu.

Nên không biết copy cái gì.

Chắc làm mật thư nhưng mật thư các bạn hãy luyện nha.

Mình sẽ đăng mật thư ...

Truyện trinh thám: Hành Trình Thám Tử.

Mọi thông tin sẽ được cập nhật tại fanpage
 
Trường Học Trinh Thám
Chuyên mục cười đểu #1 =))


Trong Conan...

Conan là một thám tử thông minh, quá thông minh, phá án nhanh chóng, đó là sư phụ của ta =))

Nhưng hằng ngày có rất nhiều thứ đéo tao nhã.

Các bạn để ý nha...........

Trong tất cả các tập ... =)) Rắn khi đi học mặc váy ngắn, nhưng đó là kiểu Nhật Bản, nữ sinh Nhật đều mặc váy ngắn... =))

Nhưng tác giả truyện conan đã vẽ...

Bác Ao đã vẽ Conan quá thấp và Conan có thể nhìn thấy

...bên trong....

Ôi, vì diệu.... =))

Thấy đầu Conan thấp kìa.

Ảnh này max rõ về chiều cao và chiếc váy.

Tập 872 đó =))

Đểu đểu tí cho đỡ mưa gió bão bùng ... 🙂)

Pp
 
Trường Học Trinh Thám
Vụ án #8


Đây là vụ án phân tích tội phạm.

Mình sẽ xem đây là bài test nha.

Có lấy điểm.

Một người đã bị rạch cổ phải, cảnh sát cho rằng 100% hung thủ đã đứng đối diện và đã chém một phát chí mạng bằng hung khí có thể là dao.

Nạn nhân cao 1m5, nữ đã 38 tuổi.

Cải nhau về tiền bạc với chồng nên bỏ nhà đi thuê trọ từ hôm qua.

Hôm nay chồng đến thì phát hiện.

Một bà cụ thấy một ng đàn ông lạ mặc áo mưa đi ra từ trọ cô ấy.

Câu hỏi: Nêu ra toàn bộ những gì có thể suy luận được về hung thủ từ đề bài
 
Trường Học Trinh Thám
Vụ án #9 - Những vụ án mật mã.


Có tính điểm - Mỗi câu 3 điểm

1.

Một thầy giáo dạy hoá chết trong nhà bên cạnh có tờ lịch khoảnh các số 1; 16; 7

Các nghị phạm:

Holi

Sati

koga

Tìm hung thủ

2.

Tôi đi vào nhà thầy tôi, khi vào không thấy ai nhưng thấy số 505.

Suy nghĩ một lúc tôi gọi cảnh sát vì tôi nghĩ thầy có chuyện gì đó, cảnh sát truy lùng sau vài giờ thì đã tìm ra, đúng là thầy tôi vị bắt.

Vì sao anh ta biết được thấy anh ta bị bắt ?

3.

Một người thầy đã viết dãy số:

_ ; 66; 86

Người thầy bảo hãy tìm số trong dấu gạch ngang ( _ ).

3 bài đã, Cmt suy nghĩ CỦA MÌNH mình cũng chắc chắn trong trường mình khó ai copy bài của người khác đâu.

Mình sẽ đăng đáp án vụ #8 và #9.

Sau đó sẽ một bài đăng về tổng điểm.
 
Trường Học Trinh Thám
Phá vụ án #8 - #9


#8

Ta có thể biết được hung thủ thuận tay phải.

Cao từ 1m5 đến 1m6 vì trong khoảng này có thể chém nạn nhân dễ dàng.

Mặc áo mưa vì để tránh máu bắn vào người cũng như che đi ngoại hình, nhưng sai lầm của hung thủ sẽ để lại vết máu trên đường, lần theo vết máu thì cảnh sát có thể biết được hung thủ.

#9

1.

Holi ( nguyên tố hoá học )

2.

505 giống như SOS.

3.

001: quay ngược lại mà xem. 🙂)

Bảng điểm sẽ cập nhật sớm.

Dạo này mình bận 🙁(
 
Trường Học Trinh Thám
Tổng điển Top #2


Top 19 những bạn có điểm cao nhất. ( Máy tui bị lỗi tag nên ai tag mấy ở top hộ nha )

Colious__Fabulo ( thằng này hình như Xaly... ) : 35đ

Shesshomaru95 : 24đ

@Maiduongkimngan12 : 18,5đ

_JBinTS_ : 11đ

Yuuki_2772003 ( chị này nghỉ trường lâu rồi nhưng không ai lên top chị này 🙂) ) : 7đ

* * * * *

Chúc mừng Colious__Fabulo và Shesshomaru95 đã lẹo được hạng thám tử trung cấp.

Chúc mừng @Maiduongkimngan12 và _JBinTS_ đã lên được thám tử sơ cấp.

Mọi người cố gắng nha.

Tui cũng cố gắng và sẽ đăng án sớm.

Cần người giải vụ án còn dang dở ở truyện Hành trình Thám Tử.

Tập 1 của Thám tử Ma Quái đã ra mắt, mọi người vào đọc đi.

Pp
 
Trường Học Trinh Thám
Kiểm tra chất lượng hoạt động


Tui kiểm tra xem ai còn hoạt động không để tổ chức event.

Ai còn hoạt độ g thì vote và cmt để tôi biết nha, còn hoạt động mà chưa đăng kí thì hãy đăng kí.

Nội dung event nói sau nha.

Thời gian chắc tổng kết cuối năm.

Rồi nghĩ đông.

Vậy nha...

Ai có thể tham gia event trong khoảng từ tháng 11 đến cuối tháng 12 được thì cmt " có thể tham gia " nha.

Treo bài này trong 2 tuần.

Hai tuần sau chốt.

Pp
 
Trường Học Trinh Thám
Giới thiệu Event mùa Đông 2017


Lưu ý: Bản quyền của -___Ciel___- chưa xin phép nhưng không liên lạc được nên cướp luôn... 🙂) ( Có đổi thể lệ )

Trò chơi thám tử - Điều tra

Các bạn không chỉ đơn thuần đọc nhưng vụ án và suy luận mà còn tham gia điều tra thực trên wattpad như một thám tử thực sự 🙂)

Chia hai phe:

- Thám tử cần 10 người

- Siêu trộm cần 15 người

Cmt đăng kí theo cú pháp: Đồng ý đăng kí - Chức ( thám tử/ siêu trộm )

Mình sẽ cmt trả ngoại hình bằng cách miêu tả ngoại hình.

Luật:

- Mình sẽ ra một văn bản thông báo đã có vụ án do trộm gây ra, các thám tử tham gia điều tra mật.

Thám tử đi riêng lẻ mà điều tra nha.

Thám tử sẽ được xếp hạng theo thứ tự phá xong vụ án theo nhanh đến chậm.

Thám tử chỉ có một lượt trả lời.

Trả lời bằng cách ib riêng cho tôi.

Bí mật rằng mình đã phá được vụ án để tránh bị trộm thủ tiêu.

Thám tử dù giải xong trước nhưng bị thủ tiêu là cũng không xếp hạng đợi qua vụ 2.

- Siêu trộm sẽ được mình giao nhiệm vụ và mình sẽ chỉ định một siêu trộm đã gây ra vụ án.

Các siêu trộm khác sẽ giúp đỡ theo mình chỉ định.

Các siêu trộm có thể thảo luận với nhau, nơi thảo luận của các siêu trộm thì tự chọn đi.

Hãy thảo luận và quan sát thám tử nào đã tìm ra sự thật để thủ tiêu.

Ib thủ thiêu theo cú pháp: (Thủ tiêu - tên thám tử - )

Lưu ý: Mỗi thám tử có 8 máu.

Mỗi người siêu trộm mỗi lần bắn làm thám tử chỉ mất một máu có nghĩa là phải thảo luận rồi các siêu trộm cùng thủ tiêu một ng thì người đó ms chết

Có gì bổ sung sau.

Cmt đi mn
 
Trường Học Trinh Thám
🎅 Noel 🎅


Với ý tưởng đi giao lưu trinh thám và cũng khoe cảnh đẹp noel nơi mình đang ở do: " CỘNG ĐỒNG TRINH THÁM VIỆT NAM - ZEX " trên fb đưa ra.

Mình đang ở Huế và cần thêm người để phượt thủ Noel.

Snh em nào ở Huế thì vào live stream trên nhóm Zex nhá.

Cmt có thể tham gia hay không và tên facebook để mình có thể thêm vào nhóm thảo luận.

Đông mới vui.

Ai ở Huế dong tay đi.

Chơi 1h-2h chiều thôi, vẫn còn time ôn thi, mn đừng lo 😰
 
Trường Học Trinh Thám
SIÊU ÁN 2018


Nhớ mọi người ghê, một siêu án tôi chỉ mới đọc sơ qua, mọi người hãy thử sức nha, có chấm điểm nha

Gần 8 giờ 30 phút sáng thứ bảy, đội cảnh sát hình sự thành phố nhận được tin báo về một vụ án mạng tại một dinh thự thuộc địa phận quận 12.

30 phút sau, đại úy - đội phó đội cảnh sát hình sự thành phố - Hàn Lương cùng các thành viên trong đội của mình có mặt, không thể không nhắc đến là thiếu uý Kỳ Nhân, chức danh điều tra viên, cánh tay phải đắc lực nhất hiện tại của đại uý Lương.

Gần đây thiếu uý Kỳ Nhân liên tục phát biểu ra những lập luận sắc bén giúp đội cảnh sát hình sự thành phố giải quyết thành công nhiều vụ án hóc búa.

Chỉ trong một thời gian ngắn đã được cất nhắc từ nhân viên thu thập hiện trường lên chức danh điều tra viên.

Vụ án lần này hy vọng với sự có mặt của điều tra viên Kỳ Nhân sẽ nhanh chóng được giải quyết.

Hiện trường vụ án là căn hộ một phòng ngủ nằm biệt lập về phía đông trong khuôn viên dinh thự của dòng họ Lê Thanh, mà người trực tiếp nắm quyền sở hữu là ông Lê Thanh Kiếm - nguyên giám đốc công ty Thanh Hoà chuyên sản xuất và kinh doanh về các mặt hàng gia dụng.

Cụ ông cao lớn này tuy đã nhường ghế giám đốc công ty cho con trai lớn của mình cách đây 3 tháng nhưng trên thực tế cổ phần công ty cùng các tài sản liên quan vẫn do ông đứng tên sở hữu.

Ở độ tuổi 65 ông Kiếm vẫn còn rất minh mẫn và phong độ.

Mái tóc bạc được nhuộm đen láy, làn da căng cứng nhờ tiêm botox, áo sơ mi màu kem và quần màu be đặt may riêng, tuy nhiên đó chỉ là vẻ bề ngoài, bởi thực chất ông đang chống chọi với căn bệnh ung thư gan giai đoạn 2.

Ông Kiếm cũng chính là nạn nhân của vụ án lần này.

Ông chết trong tư thế nằm sấp, tay phải co ngang đầu, ngón tay trỏ bàn tay phải dính máu.

- Bị đánh vào đầu à?

- Đại uý Lương.

- Vâng thưa sếp, đó là nguyên nhân gây tử vong.

- Điều tra viên Kỳ Nhân trả lời.

- Không có dấu hiệu ẩu đả nhỉ?

- Tiếp tục là một câu hỏi tu từ từ đại uý Lương.

- Vâng thưa sếp, nạn nhân bị đánh bất ngờ vào sau đầu bằng gậy đánh golf khi đang ở trước lối đi ra cửa khoảng 3m, nạn nhân ngã sấp về hướng vào trong căn hộ, cú đánh rất mạnh gây chấn thương não phải.

Hung khí được bỏ lại tại hiện trường.

Theo như kết quả giám định từ pháp y thì thời điểm nạn nhân tử vong là khoảng hơn 2 tiếng trước, từ 6 giờ 30 đến trước 7 giờ sáng.

Căn hộ của nạn nhân nằm trong khuôn viên dinh thự được bảo vệ nghiêm ngặt bởi hệ thống camera an ninh và chuông báo động, mới lắp đặt cách đây một tuần nên hoạt động rất tốt.

Nhưng trước thời điểm nạn nhân tử vong không hề có thông báo về việc có sự xâm nhập của người lạ.

Cho nên có thể nói hung thủ của vụ án chỉ có thể là những người thân của nạn nhân đang có mặt trong khuôn viên dinh thự.

Hiện trường không có dấu hiệu ẩu đả, xáo trộn càng chứng tỏ không phải do trộm cắp từ bên ngoài gây ra.

- Chẳng phải ông ta cũng chẳng còn sống được bao lâu sao?

- Liên tục đặt ra những câu hỏi tu từ, không rõ ý định của đại uý Lương là gì?

- Vâng thưa sếp, đó chính là điều mâu thuẫn trong vụ án lần này.

Những người thân trong gia đình nạn nhân đều biết rằng ông ta vốn cũng không thể sống được lâu, cho dù là có mâu thuẫn hà cớ gây nên án mạng không cần thiết?

Việc trả lời những điều mà ai cũng nắm được vốn chẳng thể hiện được tí năng lực nào cả.

Phải chăng Kỳ Nhân không thể phân biệt giữa câu hỏi thường và câu hỏi tu từ?

- Không lẽ cái chết đột ngột của nạn nhân có thể khiến ai đó được lợi ích gì?

- May quá, đây chính xác là câu hỏi mà mọi người đều quan tâm.

- Hãy tiến hành lấy lời khai nhé sếp!

Chúng ta có thể sẽ tìm ra động cơ thật sự của các nghi can thông qua thẩm vấn.

- Kỳ Nhân đề nghị.

Là một đề nghị quá sức dĩ nhiên.

***

Có tất cả 6 nghi can, đều là những người đang sống và có mặt trong khuôn viên dinh thự trong khoảng thời gian nạn nhân bị sát hại.

Bao gồm con trai lớn của nạn nhân Lê Thanh Hoàn, con trai thứ Lê Thanh Hồ, con gái út Lê Thanh Thiên Lý, Em trai nạn nhân Lê Thanh Nam, cháu trai nạn nhân - con ông Nam - Lê Phước Viên và người quản gia ông Lê Minh Tâm.

Hãy bắt đầu hỏi từng người về bằng chứng ngoại phạm và những điều liên quan khác.

Nghi can thứ nhất, ông Lê Minh Tâm, 52 tuổi, quản gia của gia đình nhà Lê Thanh, người đầu tiên phát hiện ra nạn nhân.

Một người quản gia với vẻ ngoài của một quý ông.

Ông ấy cứ như chỉ vừa bước qua tuổi 40.

Thân hình cao ráo nhanh nhẹn như các thanh niên, khoé mắt tuy có nếp nhăn nhưng nhìn vẫn rất tươi trẻ.

Và cái kiểu mặc áo ghi lê đen khoác ngoài khiến ông ta trông cứ như chủ của ngôi biệt thự này vậy.

- Vì sao ông qua căn hộ của ông Kiếm vào lúc 8 giờ 30?

- Kỳ Nhân hỏi.

- Tôi đến để thu dọn bữa sáng đã mang sang trước đó thưa ngài cảnh sát.

- Nói vậy là trước đó ông đã đến căn hộ một lần?

Vào khi nào?

- Vào trước 6 giờ sáng tôi có đem điểm tâm và thuốc sang chỗ ông chủ, nhưng lúc đó ông chủ vẫn đang ngủ.

Vì vậy như thường lệ tôi để điểm tâm trên bàn ở phòng khách và đi về.

- Làm sao ông biết ông chủ của mình vẫn đang ngủ?

- Tôi thấy cửa phòng ngủ vẫn đóng, vả lại ông chủ thường thức dậy sau 6 giờ 30.

- Sau đó ông làm gì?

Có ai chứng kiến không?

Ông vui lòng nói rõ về thời gian.

- Sau khi trở về từ chỗ ông chủ tôi vào bếp để chờ mọi người dùng bữa sáng.

Khoảng 6 giờ 10 tôi nấu bữa sáng cho cậu Viên.

Khoảng gần 7 giờ thì tôi được ông Nam nhờ pha dùm một tách cà phê.

Tiếp đến là cậu ba và cô út kêu tôi nấu bữa sáng.

Sau khi mọi người đã ăn xong, tôi ở lại nhà bếp rửa bát rồi chuẩn bị một số thứ cần thiết theo như yêu cầu của cô út.

Khoảng 7 giờ 45 cô út vào bếp để làm món bánh cho bữa trưa, tôi luôn ở cạnh để phụ giúp cô các công việc vặt.

Cho đến 8 giờ 30 thì tôi mới qua chỗ ông chủ.

- Như vậy là từ trước 6 giờ 30 cho đến trước 7 giờ ông chỉ ở một mình?

Bằng một giọng đều đều người quản gia trả lời câu hỏi của điều tra viên Kỳ Nhân.

- Như đã khai báo thưa ngài cảnh sát, tôi phải luôn có mặt ở nhà bếp để chờ phục vụ bữa sáng, bất kỳ lúc nào, cho mọi người trong nhà

- Tôi hiểu rồi!

Nghĩa là ông sẽ không thể tự ý bỏ đi đâu nếu mọi người chưa dùng xong bữa sáng.

- Đúng vậy thưa ngài cảnh sát.

- Ông có chìa khoá căn hộ của ông chủ?

- Tôi có chìa khoá của tất cả các phòng thưa ngài cảnh sát.

- Ngoài ông ra còn ai có chìa khoá căn hộ của ông Kiếm không?

- Ông chủ cũng có chìa khoá căn hộ của mình.

- Ồ!

Tất nhiên là tôi biết điều đó.

- Kỳ Nhân chống chế.

- Ý tôi là có ai có thể lấy được chìa khoá căn hộ từ ông không?

- Tôi cam đoan là không.

Tôi luôn giữ chìa khoá bên người.

- Nói vậy tức là ông là người duy nhất có thể ra vào căn hộ của nạn nhân.

- Nếu như được ông chủ cho phép thì bất kỳ ai cũng có thể ra vào căn hộ của ông chủ thưa ngài cảnh sát.

- Ồ!

Tất nhiên là tôi biết điều đó.

- Kỳ Nhân chống chế, một lần nữa.

- Tất cả mọi người đều là người thân của nạn nhân, nên sẽ không khó để ra vào căn hộ.

Ý tôi là khi ông đến căn hộ lần đầu vào sáng nay căn hộ vẫn đang khoá trong chứ?

- Đúng vậy thưa ngài cảnh sát, căn hộ vẫn đang khoá trong.

- Vậy ở lần sau khi đến căn hộ ông nhìn thấy những gì?

- Khi vừa đến trước căn hộ, tôi thấy trên nền sân đất có một hàng dấu dép hướng ra.

- Ông không nhìn lầm chứ?

Sao chỉ có một hàng dấu dép hướng ra?

- Tôi nhớ rất chính xác thưa ngài cảnh sát.

- Xung quanh căn hộ còn có lối nào có thể đi được không?

- Do ông chủ thiết kế hàng kiểng rào kín xung quanh nên chỉ có một lối duy nhất để qua căn hộ là đi qua nền sân đất thôi.

- Nhà giàu vậy mà không cho đổ si sân cho sạch à?

- Về việc này tôi nghe nói ông chủ đang đặt thợ đào hồ nuôi cá và xây cầu để đi lại.

Suy nghĩ của người giàu và người nghèo đúng thật là khác nhau.

- Ông có nhận ra dấu dép đó là từ đôi dép nào không?

- Đó là dấu của loại dép đi lại dùng chung trong nhà, mọi người khi muốn đến căn hộ ông chủ thường sử dụng loại dép này để tránh bẩn giày cá nhân.

Những đôi dép như vậy tôi luôn đặt sẳn ở các cửa ra vào nhà chính.

Vận dụng khả năng suy luận của một điều tra viên cấp thành phố, Kỳ Nhân kết luận một điều mà mọi người đều biết rõ.

- Như vậy là ông không thể biết được dấu dép đó là của ai.

- Rất tiếc là tôi không thể biết được thưa ngài cảnh sát.

- Ông nghĩ vì sao chỉ có một hàng dấu dép hướng ra?

Chẳng phải sẽ hợp lý hơn nếu có thêm một hàng hướng vào sao?

- Dĩ nhiên là do trời mưa lớn đã xoá mất hàng dép đi vào.

Chẳng phải nền sân rất ướt sao?

- Ồ!

Tất nhiên là tôi biết điều này!

- Chống chế quá nhiều lần sẽ khiến mọi người nghi ngờ rằng thật ra là Kỳ Nhân không biết câu trả lời hay không biết cách đặt câu hỏi.

- Ý tôi là ông có biết chính xác thời gian cơn mưa bắt đầu và tạnh hẳn không?

- Cơn mưa trái mùa đầu tiên đến khá bất ngờ, có lẽ là từ sau 6 giờ 30 một chút đến 8 giờ.

- Sau khi phát hiện ra nạn nhân ông có đụng vào nạn nhân hay chỗ nào ở hiện trường không?

- Tôi có lại gần và gọi ông chủ nhưng không thấy ông chủ trả lời nên tôi lập tức điện thoại cho mọi người tập trung lại căn hộ.

Những việc thế này dù sao cũng nên để các cô cậu chủ quyết định.

- Nghĩa là ông không "vô tình" chùi đi dòng chữ viết bên cạnh xác nạn nhân?

- Tất nhiên không rồi thưa ngài cảnh sát.

Tôi còn chẳng biết ngài đang nói đến dòng chữ nào.

Như đã nói tôi chỉ lại gần và gọi ông chủ nhưng không thấy ông chủ trả lời nên tôi lập tức điện thoại cho mọi người tập trung lại căn hộ.

Chỉ có vậy thôi thưa ngài.

- Thôi được, thế theo ông ông chủ của mình và những người trong gia đình có mâu thuẫn gì không?

- Tôi nghĩ là ông chủ không có mâu thuẫn với ai cả.

Tối hôm qua sau khi công bố di chúc ông chủ và mọi người còn cùng nhau trò chuyện vui vẻ đến tận hơn 10 giờ thì mới về nghỉ.

Có tôi và các cô cậu chủ cùng đưa ông chủ về căn hộ của mình mà.

- Còn ông?

Ông có điều gì không hài lòng về ông chủ của mình không?

- Tôi không có gì không hài lòng về ông chủ của mình cả thưa ngài cảnh sát.

- Còn một chuyện nữa, ông và ông Kiếm có họ hàng gì với nhau đúng không?

- Kỳ Nhân nhìn xoáy vào người đàn ông đang ngồi trước mặt mình.

- Hả?

- Có một chút bối rối, nhưng người quản gia cũng kịp định thần lại và trả lời rất quả quyết.

- Tất nhiên là không thưa ngài cảnh sát.

***

Nghi can thứ hai là con trai lớn của nạn nhân, anh Lê Thanh Hoàn, 30 tuổi, giám đốc đương nhiệm của công ty gia đình Thanh Hoà.

Người đàn ông cao lớn với gương mặt thuần Á Đông, mái tóc cắt gọn gàng, ăn bận đơn giản, tuy nhiên nếu để ý kĩ sẽ nhận ra anh ấy đang mặc áo thun màu hồng pastel của Dolce and Gabbana, quần jeans của H&M và đồng hồ Rolex 1992.

- Vào thời điểm từ 6 giờ 30 sáng cho đến khi phát hiện ra nạn nhân anh đã ở đâu và làm gì?

Có ai làm chứng không?

- Kỳ Nhân hỏi.

- Các ông nghi ngờ tôi sao?

Một phản ứng hợp lý trong tình huống thế này.

- Đây là các thủ tục điều tra cần thiết.

Yêu cầu anh hợp tác.

Một xử trí hợp lý trong tình huống điển hình thế này.

- Tôi làm việc trong phòng riêng, đến 8 giờ 30 thì nghe mọi người gọi báo về chuyện của bố thì tôi mới ra khỏi phòng.

- Có ai làm chứng cho anh không?

- Không có.

- Anh không ra ngoài ăn sáng sao?

Người quản gia không phục vụ bữa sáng cho anh sao?

- Không.

Tôi không có thói quen ăn sáng vào cuối tuần.

- Anh có mâu thuẫn với bố mình về di chúc phải không?

- Không có.

Di chúc bố tôi cũng đã lập và thông qua trước mọi người trong nhà, phần lớn cổ phần công ty và các tài sản đều giao lại cho tôi.

Tôi chẳng có gì không hài lòng về di chúc cả.

Mà cho dù không nhận được gì thì tôi cũng không bao giờ đi giết bố của mình.

Ông là một người bố tuyệt vời, ngay cả khi mẹ chúng tôi mất đã lâu ông cũng không hề có ý định tái hôn.

- Anh 30 tuổi mà vẫn chưa lập gia đình sao?

Có phải vì điều này mà anh và bố của mình mâu thuẫn?

Đàn ông 30 tuổi vẫn chưa lập gia đình đâu phải là chuyện lạ, trong tình huống này đáng lẽ Kỳ Nhân nên hỏi "Bố anh hẳn rất muốn anh sớm lập gia đình, nhưng anh thì chưa, vì vậy mà anh và bố của mình mâu thuẫn?" thì sẽ hợp lý hơn.

- Tôi chỉ là chưa cưới, nhưng đã chuẩn bị cho việc tổ chức lễ ăn hỏi vào giữa tuần sau.

Tôi biết bệnh tình của bố nên cũng muốn đẩy nhanh quá trình... vậy mà...

Có thể cảm nhận được một nỗi buồn sâu sắc trong những lời nói nghẹn ngào của nghi can.

Người đàn ông cao lớn vừa bước qua ngưỡng cửa trưởng thành, sở hữu trong tay những điều mà hầu hết những người đàn ông khác đều thèm muốn.

Hoá ra cuộc sống của người giàu cũng không dễ dàng.

***

Nghi can thứ ba, con trai thứ của nạn nhân, anh Lê Thanh Hồ, 26 tuổi, nghiên cứu sinh ngành Toán học tại Hàn Quốc.

Một anh chàng cao nhồng và ốm nhom, mái tóc dài chấm cổ, đeo kính cận, làn da thì trắng bệch như người vừa ngâm nước.

Nhưng điều kì cục nhất là chiếc áo ba lỗ Armani màu trắng rộng thùng thình mà anh ta đang mặc, chẳng ai mặc như thế khi gặp cảnh sát cả, thật bất lịch sự.

- Các ông điều tra bằng chứng ngoại phạm của tôi sao?

- Người thanh niên mặc chiếc áo ba lỗ hỏi.

- Đây là các thủ tục điều tra cần thiết.

Yêu cầu anh hợp tác.

- Nhưng tại sao lại hỏi về thời gian sau 7 giờ cho đến khi phát hiện vụ án?

Lúc nãy tôi nghe các ông bảo rằng bố tôi bị giết trong khoảng từ 6 giờ 30 đến trước 7 giờ mà?

- Là bởi vì ông Tâm, người đầu tiên phát hiện ra nạn nhân có khai báo rằng khoảng 8 giờ 30 thời điểm ngay trước khi phát ra nạn nhân, khi ông đến trước căn hộ có nhìn thấy tại nền sân đất phía trước có một hàng dấu dép hướng đi ra.

Trước đó ở khu vực này có một trận mưa lớn từ sau 6 giờ 30 đến 8 giờ, về điều này chắc anh cũng biết.

- Đúng vậy tôi có nghe chú Tâm kể lại về hàng dấu dép.

Bằng kinh nghiệm của một điều tra viên cấp thành phố, Kỳ Nhân giải thích về những điều mà mọi người đều hiểu rõ.

- Dựa vào chi tiết hàng dấu dép có thể suy ra trước khi ông Tâm phát hiện nạn nhân thì đã có một người nữa từng có mặt ở hiện trường.

Và người này đã đến hiện trường vào thời điểm trước khi cơn mưa tạnh hẳn rồi mới bỏ đi.

Tất cả chúng ta đều biết rõ đó không thể là người từ bên ngoài, nhưng còn lý do vì sao người đó không báo động về cái chết của ông Kiếm thì cần phải làm rõ.

- Có thể xác định chính xác thời gian người đó đến hiện trường không?

- Tạm thời chỉ có thể nói rằng người này rời khỏi hiện trường sau khi cơn mưa tạnh hẳn, tức là sau 8 giờ.

Còn việc người đó có mặt và lưu lại hiện trường trong bao lâu thì còn cần phải điều tra.

Tất nhiên không loại trừ trường hợp người đó chính là hung thủ, mà khả năng này là rất cao.

Quay lại câu hỏi của tôi, anh hãy cho biết từ 6 giờ 30 sáng cho đến khi phát hiện ra nạn nhân anh đã ở đâu và làm gì?

Có ai làm chứng không?

- Từ 6 giờ sáng đến khi trời bắt đầu mưa tôi và em gái tập yoga ở vườn hoa phía tây nhà lớn.

Vì trời mưa khá to nên chúng tôi di chuyển vào sảnh phía tây và tiếp tục tập yoga cho đến 6 giờ 50.

Sau đó chúng tôi trở vào nhà và cùng ăn sáng khoảng 10 phút, tiếp theo tôi ngồi tại phòng khách cùng xem TV với chú và em họ.

Tôi ngồi xem đến 8 giờ hơn, thì trở về phòng riêng cho đến khi nghe chú Tâm báo về cái chết của bố.

- Trong khoảng thời gian tập yoga, ăn sáng và xem TV anh hoặc các nhân chứng của mình có bỏ đi đâu làm gì một mình không?

Không bỏ sót bất kỳ tiểu tiết nhỏ nhặt nào, đó là nguyên tắc cơ bản của một điều tra viên.

- Tôi có đi vệ sinh sau khi ăn sáng tại nhà vệ sinh ở cạnh phòng ăn, rất nhanh chắc chỉ khoảng 2 phút.

- Anh về nước được bao lâu rồi?

- Tôi về nhà từ tối hôm thứ năm.

- Anh về nước nhằm mục đích gì?

- Bố gọi tôi về, ông muốn tôi có mặt trong buổi họp gia đình vào thứ sáu, để nghe ông thông báo về di chúc.

- Anh có điều gì không hài lòng về bản di chúc không?

- Tôi không có.

Tôi vốn không thích công việc kinh doanh, tôi cũng không có ý định sẽ ở Việt Nam.

Bố cũng ủng hộ việc tôi sẽ định cư ở Hàn Quốc.

Trước đó ông cũng đã cho tôi tiền mua nhà ở bên đó, trong di chúc hôm qua thì bố có cho tôi thêm một số tiền khác để sinh sống.

Từ khi biết mình bị ung thư, bố cứ lo lắng rằng sẽ chết bất ngờ nên sốt sắng vụ di chúc như vậy.

Mà không ngờ... cứ như bố biết trước mọi chuyện sẽ xảy ra vậy.

***

Nghi can thứ tư, con gái út của nạn nhân, Lê Thanh Thiên Lý, 20 tuổi, sinh viên ngành truyền thông.

Một cô gái xinh đẹp với một thân hình gợi cảm.

Mái tóc xoăn nhẹ ngang chấm vai màu hạt dẻ của cô hiện đang là mode.

Mọi thứ đều rất tuyệt vời ngoại trừ chiếc áo thun cao cổ tay dài hiệu Chanel màu xanh navy, thật sự rất không hợp với màu da nâu latin của cô ấy.

- Cô chắc chắn rằng trong suốt thời gian tập yoga cô không ngủ quên?

- Kỳ Nhân hỏi cô gái xinh đẹp đang ngồi trước mặt mình.

- Ý của anh là nghi ngờ anh ba tôi nhân lúc tôi không chú ý lén bỏ đi giết bố sao!

- Cô gái tức giận nói.

- Thoughtless!

Tôi khẳng định là từ khi bắt đầu tập yoga cho đến khi ăn sáng xong, chúng tôi luôn đi cùng nhau.

Riêng tôi sau đó trở về phòng riêng, đến 7 giờ 45 giờ thì tôi xuống phòng ăn để làm món bánh cho buổi trưa, có chú Tâm cùng giúp tôi cho đến tận 8 giờ 30 thì chú Tâm mới đi qua chỗ bố.

- Ông Tâm giúp cô chính xác từ khi nào?

- Ngay từ lúc bắt đầu, khi tôi xuống nhà bếp chú Tâm đã có mặt từ trước.

- Thời điểm cô và ông Tâm bắt đầu làm bánh trời đã tạnh mưa rồi phải không?

- No no!

Lúc đó trời vẫn còn mưa, nhưng khoảng 10 phút sau thì tạnh hẳn.

Tôi nhớ là như vậy.

- Theo tôi được biết thì cô là người thứ hai có mặt tại hiện trường.

Khi cô đến nơi cô có nhìn thấy trên nền đất trước căn hộ của bố mình có gì không?

- Lúc đó tôi khá hoảng nên cũng không nhớ rõ lắm.

Nhưng có lẽ là có rất nhiều dấu dép.

- Cô có nhớ được là những dấu dép đó hướng ra hay hướng vào?

Có mấy hàng dấu?

- Sorry!

Tôi thật sự là không chú ý.

- Theo cô thì bố của mình có mâu thuẫn gì với những người trong gia đình không?

- Chắc là không!

Bố khá là tốt với mọi người.

- Cô có điều gì không hài lòng về di chúc của bố mình không?

- Tôi không có ý kiến.

Anh ba không giành thì tôi cũng không giành.

Tôi không thể tiếp quản được công việc kinh doanh của bố, nhưng được chia một số tiền và căn nhà này rõ là bố cũng quá thương tôi rồi.

Lúc trước tôi cứ hay ganh với anh hai vì nghĩ bố thương anh hơn, hai bố con vì vậy cũng có khoảng cách, nhưng từ khi biết bố bị ung thư tôi cũng đau lòng lắm, bắt đầu nói chuyện với bố nhiều hơn.

Tiếp xúc với bố nhiều mới nhận ra bố thật sự rất tốt, là người luôn nghĩ cho gia đình.

Thật không hiểu vì sao bố lại bị sát hại như vậy?

***

Nghi can thứ năm là em trai nạn nhân, ông Lê Thanh Nam, 55 tuổi, nghề nghiệp buôn bán nhỏ các sản phẩm của công ty Thanh Hoà, nhưng hiện tại công việc kinh doanh đang tạm ngừng.

Trên gương mặt của người đàn ông thấp béo này hiện lên nổi ưu tư, trông ông ta như già hơn vì cái đầu hói gần hết.

Chiếc áo tay dài mới phẳng phiu màu xám từ thương hiệu Việt Tiến cũng không khiến ông ấy trông sang lên thêm tí nào.

- Tôi ngủ trong phòng đến gần 7 giờ mới thức dậy.

Sau đó tôi ra phòng khách cùng xem TV với con trai, sau đó thì thằng Hồ vào.

Ba chúng tôi xem TV cho đến khi ông Tâm kêu mọi người tập trung lại căn hộ của anh tôi.

- Ông xem chương trình gì trên TV?

- Tường thuật lại trận Barca và Juve tối hôm qua thôi.

Hôm qua tôi không được xem.

- Theo tôi được biết thì ông đang mắc một khoản nợ lớn do thua cá cược, phải bán cả nhà riêng mà vẫn chưa trả hết.

Hiện tại đang sống tạm tại nhà anh trai, đã được hơn 1 tuần.

Công việc kinh doanh nhỏ cũng đã ngừng hoạt động, chi phí sinh hoạt chủ yếu là từ sự trợ cấp của người anh và con trai phải không?

Những câu hỏi kèm cả câu trả lời sẽ khiến buổi lấy lời khai diễn ra nhanh chóng hơn, điều tra viên Kỳ Nhân tin như vậy.

Cậu ấy cho rằng chỉ những điều tra viên đẳng cấp cao, ít nhất là từ cấp thành phố trở lên, mới áp dụng các câu hỏi thế này khi hỏi cung.

- Nhưng không phải vì thế mà tôi giết anh của mình đâu!

Hôm qua trong đi chúc anh tôi có nói sẽ cho tôi một số tiền đủ để trả nợ.

Tất cả mọi người trong buổi họp gia đình đều biết mà.

- Người đàn ông hói đầu thanh minh.

***

Nghi can cuối cùng, anh Lê Phước Viên, con trai của ông Lê Thanh Nam, cháu ruột của nạn nhân, hành nghề kinh doanh tự do.

Một thanh niên có dáng người trung bình, gương mặt già hơn tuổi thật 26, nước da ngăm đen và mái tóc rối bời.

Anh mặc loại trang phục bình dân gồm áo thun xanh đậm và quần bò mua ở các chỗ bày bán vỉa hè, khác xa với những người còn lại trong gia đình này.

- Tôi thức dậy từ 6 giờ, sau đó tôi xuống phòng ăn để ăn sáng.

Ăn sáng xong là gần 6 giờ 20, thì tôi ra phòng khách chờ xem bóng đá cho đến khi nghe mọi người kêu là bác chết ở bên nhà rồi.

Tối hôm qua nghe bác bảo là bị ung thư giai đoạn 2 nên lúc đó tôi cứ nghĩ là bác bị đột quỵ chứ.

Thật không tin được là bị giết!

- Trong khoảng thời gian sau khi ăn sáng cho đến khi bắt đầu xem bóng đá có ai ở cùng anh không?

- Tôi ngồi một mình đến khi vừa vào trận một chút thì có bố tôi lại xem cùng, lúc đó khoảng 7 giờ.

Sau đó khoảng vài phút thì có anh Hồ nữa.

Chúng tôi ngồi xem đến giữa hiệp thì tôi có đi vệ sinh.

- Anh đi vệ sinh trong bao lâu?

- Khoảng 10 phút.

Tôi vừa kịp xem hiệp thứ 2 mà.

- Trước khi chuyển về sống ở nhà bác thì anh ở đâu?

- Củ Chi.

Tôi ở cùng bố, bố có nhà và một cửa hàng nhỏ ở Củ Chi.

Nhưng sau khi nhà bị bán và cửa hàng phải trả mặt bằng lại cho chủ thì tôi và bố có dọn ra ở trọ khoảng 1 tháng, cho đến khi bác đề nghị bố và tôi về nhà bác cách đây gần 1 tuần.

- Anh cảm nhận về bác của mình như thế nào?

- Tôi nghĩ bác là một người tốt, bác đối xử rất tốt với bố tôi.

Hôm qua không phải là lần đầu tiên bác giúp bố trả nợ.

Riêng tôi cũng được bác nhiều lần đề nghị về làm việc trong công ty của bác nhưng tôi thích tự lập hơn nên luôn từ chối.

Dù vậy bác vẫn rất quý tôi.

Tôi cũng không ngờ là bác để lại di chúc cho tôi 1% cổ phần công ty nữa.

- Chàng trai có nước da sậm màu nói.

***

Buổi lấy lời khai các nghi phạm tạm thời dừng lại.

Đại uý Lương trong suốt quá trình hỏi cung không hề tham gia vào, chỉ ngồi chăm chú quan sát nhất cử nhất động của các nghi phạm, cho nên công việc chủ tọa và thư ký đều do điều tra viên Kỳ Nhân đảm nhiệm.

Các công việc như thế từ khi chưa trở thành điều tra viên, thiếu uý Kỳ Nhân đều làm rất tốt.

Cho nên hiện tại khi đã là một điều tra viên cấp thành phố, Kỳ Nhân cũng không gặp khó khăn gì.

- Cậu làm tốt lắm.

- Đại uý Lương nói với Kỳ Nhân

Nghe qua thì cứ nghĩ rằng đó là một lời khen, nhưng thật ra thì có thể hiểu câu nói đó thế này "Cậu đã làm rất tốt những công việc mà trước nay cậu thường hay làm.

Và đó cũng chỉ là những việc vặt vãnh mà tất cả các thành viên trong đội đều từng làm qua."

Nói tóm lại, giống như khen một học sinh trung học vì giải được một bài toán tiểu học.

Là một câu xã giao thừa thãi.

- Cậu hãy tổng kết lại những nghi can không có bằng chứng ngoại phạm xem.

- Đại uý Lương yêu cầu Kỳ Nhân.

- Vâng thưa sếp.

Vào thời điểm nạn nhân chết, tức là khoảng từ sau 6 giờ 30 đến trước 7 giờ chúng ta có 3 người không có chứng cứ ngoại phạm là người con trai lớn Lê Thanh Hoàn, em trai nạn nhân Lê Thanh Nam và cháu trai Lê Phước Viên.

Còn về nghi can có khả năng để lại dấu dép theo như lời kể của người quản gia thì chỉ có duy nhất người con trai lớn thưa sếp.

Nhưng cũng có thể đó là lời khai man do tay quản gia tự tung ra để làm lệch hướng điều tra.

- Vậy theo cậu trong vụ này ai là hung thủ?

- Thưa sếp, theo suy đoán của em có lẽ người con trai lớn chính là kẻ ra tay sát hại bố mình.

Còn tay quản gia chính là đồng phạm đã giúp hung thủ xoá lời trăn trối của nạn nhân.

- Cậu bị ngốc à?

Chẳng phải ông ta khai rằng nhìn thấy hàng dấu dép có ra mà không có vào sao?

Chỉ có duy nhất người con trai lớn là làm được điều đó.

Vậy lời khai của ổng không phải là lời khai của đồng phạm mà là lời khai tố cáo đấy.

Làm sao mà cậu lại nghĩ rằng họ là đồng phạm của nhau được?

- Vậy có khả năng ông ta cho lời khai giả để buộc tội cậu chủ của mình?

- Cũng chưa chắc, vì trùng hợp là người con trai lớn ở một mình trong phòng nên không có bằng chứng ngoại phạm.

Nếu trong khoảng thời gian trước đến sau khi cơn mưa tạnh, cậu ta đi gặp ai đó thì lời khai của người quản gia sẽ trở nên vô giá trị, nghĩa là ông ta sẽ trở thành nghi phạm hàng đầu vì đã cho lời khai giả.

- Hay vì ông ta biết rõ thói quen của người con trai lớn là luôn ở một mình vào sáng thứ bảy?

- Cho dù cậu ta thật sự có thói quen đó cũng không thể chắc rằng cậu ta ngủ suốt trong phòng.

Việc cậu ta gọi video cho một ai khác cũng sẽ trở thành bằng chứng ngoại phạm.

- Vậy nghĩa là lời khai của người quản gia là thật?

Nhưng nếu thế thì người con trai lớn chính là kẻ đã tạo ra hàng dấu dép.

Vậy thì sẽ có 2 trường hợp có thể xảy ra.

Một là người con trai lớn chính là hung thủ, sau khi gây án xong anh ta ở lại hiện trường đến khi cơn mưa tạnh, điều này chắc chắn không thể xảy ra vì quá mạo hiểm.

Vậy chỉ có thể là anh ta đã rời khỏi hiện trường trước đó rồi lại quay lại hiện trường và rời đi sau khi cơn mưa tạnh.

Nhưng mà vì sao lại làm vậy?

Là vì anh ta muốn xoá lời trăn trối của nạn nhân ư?

Làm sao anh ta biết rằng nạn nhân sẽ để lại lời trăn trối?

Rõ ràng là không thể biết được, cho nên anh ta không thể là hung thủ.

- Điều tra viên Kỳ Nhân đưa ra những suy luận của mình trước người thượng cấp.

- Như thế có nghĩa là anh ta thuộc trường hợp thứ hai, một nhân chứng vô tình đến hiện trường.

Nhưng tại sao khi nhìn thấy bố mình bị giết mà anh ta lại không báo cảnh sát?

Tức là anh ta cũng không phải là nhân chứng.

Vậy thì ai là người đã tạo ra hàng dấu dép đó?

Suy nghĩ kiểu gì cũng dẫn tới kết luận rằng lời khai của người quản gia là giả.

- Đại uý Lương thắc mắc.

- Nhưng ông ta không thể là hung thủ, ông ta có bằng chứng ngoại phạm.

Nghĩa là...

ông ta là đồng phạm của hung thủ.

- Vậy ai mới là hung thủ?

- Em vẫn nghĩ đó là người con trai lớn.

- Tức là lại trở lại suy luận bạn nãy, người con trai lớn là hung thủ còn người quản gia là đồng phạm?

Rắc rối nhỉ?

Nhưng cậu ta đâu có động cơ giết người?

- Làm sao chúng ta có thể biết được những thù oán bên trong của hung thủ hả sếp?

Biết đâu do ngày nhỏ cậu ta thường bị bố của mình bạo hành nên sinh lòng thù hận.

Nhưng cậu ta vẫn nhẫn nhịn chờ đến ngày hôm nay, khi đã nắm được toàn bộ tài sản của gia đình thì mới ra tay giết bố của mình.

- Cậu tưởng tượng hay nhỉ?

Vậy còn dòng chữ trăn trối bên cạnh nạn nhân, tổ phân tích có giải mã được dòng chữ đó không?

- Bên tổ phân tích nói rằng dòng chữ bị xoá không thể giải mã hoàn toàn được.

Chỉ có thể tạm phỏng đoán rằng đây là một từ gồm khoảng 4 đến 5 chữ cái, và chữ cái cuối cùng là một chữ có đuôi dài, có thể là "g" hoặc "y".

- Tận cùng là "g" hoặc "y"?

Vậy là chữ gì nhỉ?

Trong số các nghi phạm có ai có tên tận cùng là "g" hoặc "y" sao?

- Không có ai có tên mà tận cùng là "g" hoặc "y" cả thưa sếp.

Cả họ và chữ lót của các nghi phạm cũng đều không.

- Nếu người con lớn là hung thủ, vậy dòng chữ đó thật ra là viết về điều gì?

- Em không biết thưa sếp!

- Tất nhiên là tôi biết cậu không biết.

"Tôi là đang tự hỏi mình."

Đại uý Lương có lẽ muốn nói như vậy.

- Được rồi hôm nay tạm dừng lại tại đây, thứ hai chúng ta sẽ lấy lời khai của các nghi phạm một lần nữa.

Cậu hãy về suy nghĩ thêm xem "dòng chữ đó là gì?"!

Đại uý Lương nhìn "cánh tay phải đắc lực" của mình vài giây rồi nói tiếp.

- Cho tôi thấy lại khả năng thất thường của cậu đi!

Vụ này 20đ cho gắt.

Có gắng nha.

Tết đến, chúc mọi người vui vẻ, hạnh phúc bên gia đình và người thân nha
 
Trường Học Trinh Thám
ĐÁP ÁN VỤ ÁN


Có một thói quen đặc trưng của người Sài Gòn đó là uống cà phê sáng.

Những người bận rộn thì chỉ cần cà phê gói và nước đun sôi, mùi vị có thể hơi công nghiệp và có chứa nhiều chất hoá học tổng hợp nhưng loại này lại siêu tiết kiệm và vô cùng tiện dụng.

Ít bận rộn hơn một chút và chịu thêm một chút tiền thì có thể uống được những ly cà phê đậm đà hơn, các xe bán cà phê take away hay các quán cà phê phong cách Highlands nhan nhản khắp nơi tại Sài Gòn.

Còn nếu không thích kiểu cầm xách lủng lẳng, không thích uống cà phê trong ly nhựa tái chế thì chịu khó vào quán gọi một ly cà phê, nhớ đi quán quen cho đúng ý.

Ngồi nhâm nhi ly cà phê và nhìn bên ngoài người xe hối hả, có khi tôi cảm thấy như mình được ai đó tặng thêm mấy tiếng đồng hồ mỗi ngày.

Sài Gòn này người ta uống cà phê nhiều đến nỗi khách nước ngoài du lịch còn tưởng cà phê là đặc sản của Sài Gòn, mặc dù rõ ràng trên bịch cà phê có ghi rõ "cà phê Buôn Mê Thuột".

Như thường lệ, mỗi sáng chủ nhật khi không ngủ lố đến giờ ăn trưa, thì tôi luôn ra quán cafe quen ở gần văn phòng để tiêu chút tiền cho một ly cà phê sữa nóng.

Và sáng chủ nhật hôm nay cũng thế, 7 giờ sáng tôi được đánh thức bởi cuộc điện thoại của Kỳ Nhân - thiếu uý trẻ thuộc đội cảnh sát hình sự thành phố, hiện tại đang giữ chức danh điều tra viên.

Quên mất, cậu ta còn là cộng sự bất đắc dĩ của tôi.

Kỳ Nhân gọi điện để nhắc tôi về cuộc hẹn vào sáng hôm nay.

Cậu ấy luôn tìm đến tôi mỗi khi gặp phải những vụ án rắc rối.

Cho nên, vào lúc 8 giờ tối qua cậu ấy nhất mực nài nỉ hẹn gặp tôi cho bằng được.

- Cho nên, cậu kiên quyết "chém" đẹp tôi cho bằng được?

Vẫn như mọi khi, Kỳ Nhân không bao giờ ngay lập tức đồng ý điều kiện mà tôi đưa ra.

- Cậu có quyền không thỏa thuận.

- Tôi trả lời sau khi nhấp một muỗng cà phê.

- Tôi đề nghị đổi ăn sáng một tuần thành ăn trưa một tuần.

Vẫn như mọi khi, Kỳ Nhân bắt đầu màn thương lượng.

- Cũng như nhau thôi, tôi hiếm khi thức dậy sau 9 giờ.

- Tôi không nói về thời gian, ý tôi là chúng ta sẽ chuyển từ ăn sáng 40k ở quán sang cơm hộp 25k.

- Cũng như nhau thôi vì tôi chỉ ăn cơm hộp khi có kèm theo sinh tố trái cây.

- Đâu có được!

Ăn là ăn uống là uống, cậu không được yêu cầu thêm như vậy.

- Nếu cậu nói thế thì chuyển từ sinh tố trái cây sang chè đậu đen.

- Cũng có khác gì nhau đâu!

Cậu tính toán với cộng sự của mình vậy sao Nhẫn?

"Cũng có khác gì nhau đâu!

Cậu tính toán với cộng sự của cậu vậy sao Nhân?".

Chính xác là tôi cũng đang muốn nói câu này.

- Đây không phải là công việc chung của chúng ta nên không thể bảo là tôi "tính toán với cộng sự của mình" được.

- Tôi giải thích cho "người thích làm cộng sự với mình".

- Coi như cậu giảm giá cho khách quen đi nha!

Tôi đề nghị lẩu bờ kè thay cho một tuần ăn sáng.

Cậu thấy được không?

Vẫn như mọi khi tôi luôn là người kết thúc cuộc thương lượng bằng một mức giá mà thân chủ của mình có thể chấp nhận.

- Lẩu bờ kè và cà phê cuối tuần.

- Đồng ý!

- Kỳ Nhân đưa tay phải về phía tôi, chờ đợi một cái bắt tay.

Vậy thì bắt tay.

Thương lượng thành công.

***

Kỳ Nhân kể cho tôi mọi điều về vụ án mà cậu ấy biết, trong khi ngụm cà phê nửa ngọt nửa đắng đang dần thấm vào đầu lưỡi của tôi.

Với sự tự tin của một điều tra viên cấp thành phố, cậu ấy hỏi tôi một câu hỏi tu từ.

- Cậu cũng nghĩ rằng người con trai lớn là hung thủ và người quản gia là đồng phạm cho lời khai giả đúng không?

Phải nói như thế nào nhỉ?

Tôi có nên "trả lời" câu hỏi tu từ của cậu ấy không?

Với sự lịch thiệp của một thám tử trước khách hàng của mình, tôi gỡ chiếc mũ đang đội ngược trên đầu xuống, quyết định sẽ đáp lại.

- Nếu tôi là cậu có lẽ tôi cũng sẽ nghĩ như vậy.

Nhưng... bởi vì tôi là một thám tử hành nghề tự do có rất ít kinh nghiệm nên tôi có những suy nghĩ khác.

- Thay vì cậu cứ bảo là "Tôi lại không nghĩ vậy" như mọi khi chắc là sẽ khiến tôi dễ chịu hơn đấy.

- Cậu cảm thấy không vui trước việc tôi không đồng ý với ý kiến của cậu sao?

- Không có gì!

- Giọng hậm hực.

- Cậu nói tiếp đi!

- Kỳ nhân yêu cầu.

- Như vừa nói, tôi nghĩ rằng suy luận người con trai lớn là hung thủ và người quản gia là đồng phạm là không hợp lý.

- Bởi vì người con trai lớn không có động cơ?

- Tất nhiên không phải vì lý do đó.

Cũng giống như cậu, tôi cũng nghĩ rằng chúng ta không thể biết hết được những thù oán bên trong của hung thủ.

"Vậy vì sao?"

Tôi có thể nhận ra câu hỏi không cất thành lời của Kỳ Nhân.

Để không mất thêm thời gian của cậu ấy, tôi giải thích luôn.

- Là vì nếu người quản gia là đồng phạm của người con trai lớn, thì việc khai với cảnh sát rằng người con trai lớn có mặt cùng mình trong khoảng thời gian nạn nhân bị sát hại sẽ hay hơn rất nhiều là tự vẽ ra một hàng dấu dép của một ai đó, phải không?

Điều đó thậm chí chẳng giúp người con trai lớn thoát khỏi danh sách bị tình nghi mà chỉ càng khiến mọi người tin rằng kẻ tạo ra hàng dấu dép chính là người con trai lớn.

Bởi chỉ có duy nhất anh ta là có khả năng làm được điều đó.

- Đúng thật như vậy nhỉ.

Nhưng nếu người quản gia không phải kẻ đồng phạm, nghĩa là lời khai về hàng dấu chân là có thật, vậy không lẽ người con trai lớn sau khi sát hại bố mình lại bất chấp nguy hiểm có thể bị người khác phát hiện, nhất quyết ở lại hiện trường hơn một tiếng đồng hồ?

Vì sao phải làm vậy?

Vì hiện trường có gì khiến anh ta phải lưu lại?

Hay vì anh ta không thể rời khỏi hiện trường?

Ngay lúc này, dường như có một tia sáng loé lên ngang đầu của Kỳ Nhân.

- Tôi hiểu rồi anh ta không thể rời khỏi hiện trường vì trời mưa!

Nếu bị ai khác trong gia đình phát hiện ướt mưa khi chạy về nhà chính thì sẽ bị nghi ngờ.

Đúng như vậy phải không?

- Rất tiếc nhưng không phải như vậy.

- Câu nói của tôi khiến Kỳ Nhân một lần nữa cảm thấy không vui.

- Căn nhà chính chắc hẳn sẽ có rất nhiều lối để vào như cửa chính, cửa sau, các cửa ra vườn hoa và căn hộ của nạn nhân, khả năng mọi người trông thấy cũng không cao.

Cho nên thay vì liều lĩnh ở lại hiện trường chờ hết mưa thì về ngay trong cơn mưa có lẽ là khả thi hơn.

- Vậy còn lời khai về hàng dấu dép của người quản gia?

Không lẽ người con trai lớn quay trở lại hiện trường sau đó?

- Chắc chắn là không phải vậy.

- Tôi quả quyết.

- Nếu anh ta là hung thủ, anh ta sẽ không làm vậy.

Chẳng ai biết trước cơn mưa sẽ tạnh vào khi nào để lựa chọn thời điểm quay trở lại hiện trường.

Mà quay lại hiện trường để làm gì?

Để tạo ra hàng dấu dép có ra mà không có vào?

Điều đó chỉ càng khiến anh ta trở thành nghi phạm số một.

- Nhưng mà chỉ có mỗi anh ta là có khả năng tạo ra hàng dấu dép như vậy, chẳng phải sao?

Kỳ Nhân nhìn tôi đầy thăm dò, cứ như một chàng trai chờ đợi cái gật đầu của cô gái sau khi tỏ tình vậy.

Thật đơn giản để nói ra câu trả lời, nhưng tôi muốn gợi ý cho cậu ấy một chút nữa.

- Thế cậu nghĩ vì sao chỉ có một hàng dấu dép hướng ra?

- Tôi hỏi lại.

- Dĩ nhiên là do trời mưa lớn đã xoá mất hàng dép đi vào.

Chẳng phải nền sân rất ướt sao?

- Quả nhiên là cậu ấy sẽ nói y chang người quản gia.

- Thật ra thì thứ xoá mất hàng dép đi vào là nước.

- Nước với mưa thì có khác gì nhau?

- Cậu vẫn chưa hiểu ra sao?

Nước mà tôi nói đến là nước chứ không phải là mưa.

Còn nước mà cậu đang nghĩ đến là mưa chứ không phải là nước mà tôi đang nói đến.

Nói tóm lại nước mà tôi nói đến đó là nước chứ không phải là nước mưa.

Giải thích như thế chỉ càng khiến Kỳ Nhân rối thêm.

Nhìn bộ mặt ngờ nghệch của cậu ấy kìa, chắc là tôi phải nói huỵt tẹt ra luôn thôi.

- Thực chất muốn tạo ra một hàng dấu dép như vậy rất đơn giản.

Không cần phải đi vào trước khi mưa tạnh, rồi trở ra sau khi mưa tạnh.

Việc cần làm chỉ là chờ cơn mưa tạnh hẳn, đi vào để tạo ra hàng dấu dép đi vào, đến khi đi ra tìm cách xoá hàng dấu dép đi vào lúc nãy là xong.

- Nhưng mà bằng cách nào?

Trời đã tạnh mưa thì làm sao xoá được?

- Tôi đã nói rồi mà, thứ xoá hàng dấu dép đó là nước.

Khi đi ra chỉ cần cầm theo một bình nước, đi song song với hàng dấu dép trước, tưới nước lên và dùng tay làm phẳng mặt đất.

Nạn nhân có cả một hàng rào bằng các loại cây kiểng nên chắc chắn ở căn hộ sẽ có bình tưới cây đúng không?

- Nhưng làm như vậy thì mặt đất trông sẽ không tự nhiên lắm.

- Chẳng sao cả, vì người vào sau sẽ chỉ chú ý đến thứ dễ chú ý hơn là hàng dấu dép.

Và những dấu vết đó rồi cũng sẽ bị dẫm tan tành bởi những người trong gia đình nạn nhân.

- Đúng vậy, khi cảnh sát đến thì nền sân đã không còn có thể phân biệt được là do bao nhiêu người, ra vào bao nhiêu lần.

Nhưng nếu mà dùng cách đó thì kẻ có thể làm được ngoài người con lớn ra chỉ có mỗi người con thứ?

Cậu muốn ám chỉ cậu ta là hung thủ sao?

- Tất nhiên cậu ấy không phải là hung thủ.

Cậu ta có bằng chứng ngoại phạm khi nạn nhân bị sát hại mà.

- Vậy là do người con lớn tạo ra những dấu dép đó?

- Không!

Vẫn người con thứ, chính anh ta là người tạo ra hàng dấu dép kì lạ đó.

Đến đây cậu đã hiểu chưa?

- Thôi cậu giải thích luôn đi!

Bị cậu xoay vòng vòng nãy giờ tôi chóng mặt lắm rồi.

- Nói tóm lại, hàng dấu dép là do người con thứ tạo ra nhưng anh ta không phải là hung thủ.

Còn lý do vì sao anh ta làm như vậy?

Để giải thích cho điều này hãy cùng nhớ lại lời khai của anh ấy!

Anh ấy khai rằng ngồi xem TV đến khi cơn mưa tạnh thì về phòng, nghe qua thì cảm giác rất bình thường nhưng thật ra lại không bình thường tí nào.

Vì sao ư?

Bởi vì chương trình TV mà anh ấy xem là trận tranh vé vào bán kết Champions league giữa Barca và Juve.

- Trận đấu vẫn chưa kết thúc nhưng anh ta đã bỏ xem, ý cậu là như vậy?

Thì sao chứ?

Dù sao cũng chỉ là tường thuật lại, nếu đã biết tỉ số thì tôi cũng chẳng muốn xem.

- Nhưng cậu không thấy lạ khi thời điểm anh ta dừng xem, lúc mà hiệp 2 đã diễn ra hơn 10 phút?

Thông thường người ta sẽ dừng xem ở 20 phút đầu hiệp 1 nếu đó là một trận quá dở.

Hoặc không thì thường "cố" coi cho hết hiệp 1 rồi nghỉ luôn.

Nhưng người con thứ này lại ngồi xem đến khi hiệp 2 đã qua một lúc.

Cho thấy việc xem bóng đá chỉ là cách anh ta giết thời gian trong khi chờ mưa tạnh.

Vậy anh ta chờ mưa tạnh để làm gì?

Chắc chắn không phải để trở về phòng của mình.

Lời giải thích chỉ có thể là anh ta cần ra ngoài, hay nói chính xác hơn là anh ta cần qua căn hộ của bố mình.

- Anh ta cần qua căn hộ của bố mình?

Để làm gì?

- Có nhiều lý do có thể nghĩ ra, như anh ấy muốn trực tiếp hỏi thăm sức khỏe của bố, hoặc ý kiến riêng về di chúc, hoặc bất kì lý do nào khác mà tôi không thể nào đoán được.

Dù gì điều đó cũng không quan trọng.

Điều quan trọng là anh ấy đã qua chỗ bố của mình, sau khi cơn mưa tạnh hẳn.

Kỳ Nhân gật đầu tỏ ý chấp nhận lời giải thích của tôi, cũng như ra hiệu cho tôi biết rằng "Tôi hiểu rồi, cậu hãy nói tiếp đi!".

- Sau khi cơn mưa tạnh, người con thứ đi qua chỗ của bố mình.

Lúc này là 8 giờ hơn, và bố của anh ta đã bị ai đó sát hại.

Khi nhìn thấy cảnh tượng như vậy, anh ta đã tính hô hoáng lên để thông báo cho mọi người.

Nhưng rất may anh ta đã nhìn thấy một thứ, nên kịp dừng lại.

- Là cái gì?

- Phải nói rằng không may mới đúng, vì đó là thứ mà anh ta không muốn thấy.

Nhưng thực tế thì anh ta đã nhìn thấy nó.

Chính vì điều đó đã khiến sự việc sau đó trở nên vô cùng rắc rối.

- Vậy rốt cuộc đó là cái gì?

- Đó là dòng chữ bằng máu cạnh nạn nhân.

Dòng chữ ghi "hồ", tên của anh ta.

- Cậu có nhầm không?

Bên tổ phân tích đã bảo đó là một từ có độ dài từ 4 chữ cái và có tận cùng là "g" hoặc "y" mà?

- Bởi vì đó là dòng chữ khi bị xoá, còn dòng chữ ban đầu thì chỉ ngắn gọn là "hồ" thôi.

Để tôi nói rõ về tình huống lúc này cho cậu dễ hình dung.

Như vừa nói, sau khi phát hiện ra dòng chữ ghi tên mình ở cạnh bên nạn nhân, anh ta ngay lập tức hiểu ra có kẻ muốn đổ tội giết người cho mình.

Trong tình huống thế này thì phải làm sao đây?

Chắc chắn là phải xoá dòng chữ đó đi, nhưng có chắc xoá rồi cảnh sát sẽ không đọc ra hay không?

Anh ta không biết được vì anh ta không phải là cảnh sát.

- Nói đến đây tôi thầm nghĩ cảnh sát có đọc ra được dòng chữ đâu mà.

- Vì lo sợ cho dù có xoá đi thì cũng sẽ vẫn có người đọc được.

Nên anh ta quyết định, thay vì xoá nó đi thì khiến nó trở thành tên của một người khác là một phương án an toàn hơn.

Vì thế anh ta đã sửa nó thành "hồng".

Tại sao lại là "hồng" mà không phải là một cái tên nào khác?

Trong lúc rối loạn, cái tên "hồng" là thứ dễ dàng liên tưởng đến đầu tiên từ "hồ", tôi cam đoan như thế.

Dùng muỗng nhỏ 3 đốt tay múc một ngụm cà phê đưa vào miệng, khi đã nuốt sạch trơn thứ chất lỏng màu nâu, sóng sánh, thơm lừng, tôi nói tiếp.

- Cũng chính điểm này đã khiến tôi loại đi trường hợp người thay đổi cái tên là người con trai lớn.

Bởi vì chẳng ai ngốc đến nỗi sửa "Hoàn" thành "Hoàng" trong tình huống này.

Về cơ bản thì cả 2 chẳng khác gì nhau.

Gật đầu liên tục nãy giờ như con chó đồ chơi thường đặt trong xe hơi, Kỳ Nhân bây giờ mới lên tiếng hỏi.

- Vậy ai là người xoá cái tên đó?

- Cũng chính là anh ta.

- Tôi trả lời.

- Vì sao anh ta lại xoá nó?

Dễ hiểu thôi, vì anh ta nhận ra những chữ cái viết thêm vào sau có vẻ không khớp với những chữ có sẳn.

Phải rồi 2 người khác nhau thì chữ viết tất nhiên sẽ khác nhau, đặc biệt với một nghiên cứu sinh Hàn Quốc sử dụng loại chữ tượng hình thường xuyên hơn là bảng chữ cái latin.

Vì thế nét chữ sẽ không thống nhất.

Nhận thấy việc chỉnh sửa chữ viết không thành công anh ta liền xoá luôn dòng chữ đó.

Nhưng có lẽ do máu đã khô nên việc xoá đi trở nên khó khăn hơn.

Cố gắng lắm thì anh ta cũng đã xoá xong.

Mặc dù dòng chữ bị xoá lem nhem không thể đọc được, nhưng bộ phận phân tích của cảnh sát vẫn phỏng đoán ra rằng đó là một từ trên 4 chữ cái, và có chữ cái cuối cùng là "g" hoặc "y".

Chính những điều này đã giúp tôi nhận ra nội dung thực sự của dòng chữ đó.

- Đến đây thì tôi hiểu rồi.

Sau khi xoá dòng chữ, người con thứ ngay lập tức ra khỏi căn hộ, nhưng anh ta lại nhìn thấy dấu dép đi vào căn hộ của mình.

Anh ta rơi vào tình huống bỏ đi cũng không được mà ở lại cũng không xong.

Nếu ở lại hiện trường, anh ta bắt buộc phải thông báo cho mọi người về nạn nhân, nhưng do anh ta vừa xoá đi dòng chữ bằng máu, máu của nạn nhân có thể đã dính vào tay của anh ta.

Cùng với dòng chữ bị xoá cảnh sát rất có thể sẽ nghi ngờ anh ta là hung thủ hoặc ít ra cũng đoán được anh ta là kẻ đã phá hoại hiện trường, rồi anh ta phải khai ra đó là dòng chữ viết tên mình.

Và vì anh ta không biết được nạn nhân bị giết chính xác vào lúc nào, anh ta vốn không phải là cảnh sát.

- Nghe Kỳ Nhân nói đến đây tôi thầm nghĩ cảnh sát như Kỳ Nhân cũng có biết cách xác định thời gian tử vong đâu mà.

- Anh ta lo sợ nếu nạn nhân bị giết từ đêm hôm qua, lúc đó anh ta đang ngủ, nghĩa là không có bằng chứng ngoại phạm.

Tất nhiên là nếu vậy thì tất cả mọi người đều không có bằng chứng ngoại phạm.

Nhưng anh ta vẫn là kẻ khả nghi nhất vì dòng chữ tố cáo.

Cho nên không thể ở lại được.

Lần này Kỳ Nhân không còn nhìn tôi đầy thăm dò nữa.

Cậu ấy không cần chờ tôi gật đầu đồng tình mà nói một mạch.

- Nhưng nếu anh ta cứ mặc kệ hàng dấu chân đi vào mà bỏ đi thì cũng không được.

Vì khi điều tra chứng cứ ngoại phạm, anh ta cũng sẽ nằm trong số các tình nghi khi vắng mặt trong khoảng thời gian mưa tạnh.

Và vì anh ta không biết được nạn nhân bị giết chính xác vào lúc nào.

Ở trường hợp này anh ta lo sợ nếu không may nạn nhân chỉ vừa mới bị giết, thì vừa không có bằng chứng ngoại phạm, cùng với dòng chữ mặc dù đã bị xoá, nếu nhỡ không may cảnh sát vẫn đọc được và đoán ra được dòng chữ trước khi bị thay đổi, thì anh ta cầm chắc tội giết người.

Tôi tranh thủ nhấp một ngụm cà phê trong khi nghe Kỳ Nhân nói nốt phần còn lại.

- Đang không biết phải làm sao thì anh ta nhìn thấy bình tưới cây ở gần đấy.

Thế là anh ta nghĩ ra cách thức tạo bằng chứng ngoại phạm giả cho mình bằng cách dùng bình tưới cây xoá dấu dép đi vào.

Nhưng nếu thế thì rốt cuộc hung thủ thật sự là ai?

- Nói tới như vậy rồi mà cậu vẫn không đoán được hung thủ là ai?

- Tôi hỏi người bạn cộng sự đang ngồi đối diện mình.

- Tôi chỉ nghĩ ra được tới đó thôi.

Cậu nói luôn hung thủ đi!

- Hung thủ chính là người không có bằng chứng ngoại phạm vào thời điểm nạn nhân bị giết và có động cơ gây án.

- Có 3 người không có bằng chứng ngoại phạm là người con lớn, người em trai và người cháu.

Nhưng trong số bọn họ chẳng ai có động cơ gây án cả.

- Sao cậu dám chắc rằng chẳng ai trong bọn họ có động cơ gây án?

Chẳng phải chính cậu từng nói làm sao chúng ta có thể biết được những thù oán bên trong của hung thủ đó sao?

- Vậy theo cậu động cơ của vụ án này là gì?

- Theo tôi nó liên quan đến buổi họp công bố di chúc.

Vì ngay sau đêm hôm đó nạn nhân đã bị sát hại.

- Ý cậu là có người không hài lòng về việc chia tài sản?

Tôi cảm thấy nạn nhân trước khi chết đã làm việc này rất hợp lý, chẳng ai có vẻ gì là không vừa lòng cả.

- Vấn đề nó không nằm ở di chúc.

Nó nằm ở điều chỉ mới được công bố trong buổi tối hôm đó.

Ngay lúc này, dường như có một tia sáng loé lên ngang đầu của Kỳ Nhân.

- Tôi biết rồi, đó là về căn bệnh ung thư gan giai đoạn 2.

Mặc dù không hiểu căn bệnh này thì có liên quan gì đến động cơ của hung thủ, nhưng nếu đó là điều mà cậu ám chỉ thì nghi phạm của vụ này đã được thu hẹp lại chỉ còn 2 người.

Là bố con người em trai, 2 người này chỉ mới biết về căn bệnh ung thư của nạn nhân vào tối hôm đó.

- Đúng vậy.

Tới đây rồi hẳn là cậu đã đoán được ai là hung thủ?

- Là ai nhỉ?

Tôi không biết.

Có điều gì để nhận biết được sao?

- Chính là trời mưa.

Trong vụ án lần này cơn mưa đóng một vai trò rất quan trọng.

- Tôi chịu.

Cậu nói luôn đi!

Thật tiếc, Kỳ Nhân đã đến rất gần với đáp án.

Nhưng cũng giống như hầu hết học sinh trung học, cậu ấy thích chép theo văn mẫu hơn là tự viết một bài của riêng mình.

- Như đã nói lúc nãy, nếu cho rằng động cơ có liên quan đến chuyện công bố căn bệnh ung thư vào tối hôm thứ sáu, thì ngay tối đó hung thủ chắc đã muốn gặp riêng và giết nạn nhân.

Nhưng buổi họp gia đình kết thúc khá muộn, nạn nhân đã về căn hộ của mình nghỉ ngơi và không tiếp ai sau đó.

Vì thế hung thủ đành phải chờ đến sáng hôm sau, khi nạn nhân vừa thức dậy.

Mọi người trong gia đình đều biết nạn nhân thường thức dậy vào 6 giờ 30.

Chân dung về hung thủ đang dần hiện rõ trong mắt Kỳ Nhân, những mảnh ghép cuối cùng đang dần được lắp vào đúng vị trí của nó.

- Lúc 6 giờ 30 thì trời chưa mưa.

- Tôi tiếp tục.

- Hung thủ lúc này đã vào được căn hộ của nạn nhân, gây án và tạo ra lời nhắn giả.

Nhưng trời bỗng đổ mưa to.

Cơn mưa trái mùa đầu tiên đến bất ngờ, nên chắc chắn hung thủ chẳng biết để chuẩn bị dù.

Và ở chỗ nạn nhân cũng chẳng có sẵn.

Tuy nhiên dù mưa có to thế nào, dù là không có dù thì hung thủ vẫn phải rời khỏi hiện trường.

Tức là hung thủ sẽ bị ướt mưa sau khi từ hiện trường trở về.

Mặc dù khoảng cách giữa căn hộ nạn nhân và khu nhà chính không quá xa.

Tôi đoán vậy, vì Kỳ Nhân không nói với tôi chi tiết này.

- Không ướt nhiều thì cũng sẽ ướt ít nếu chạy dưới mưa.

Miễn là ướt thì là phải thay quần áo.

Người cháu trai từ khi ăn sáng do người quản gia phục vụ, cho đến khi cùng xem bóng đá với bố và anh họ của mình không hề thay đổi quần áo.

Chỉ có người em trai của nạn nhân, vào xem TV lúc gần 7 giờ, trước đó không ai trông thấy ông ta mặc loại trang phục như thế nào.

- Tôi hiểu rồi, sau khi gây án và trở về phòng của mình, ông ấy lập tức thay đổi quần áo bị ướt mưa, rồi giả vờ như vừa thức dậy, vào phòng khách xem TV cùng con trai.

- Kỳ Nhân cuối cùng cũng đã hiểu ra vấn đề.

- Nhưng còn bằng chứng?

Thật ra thì kết thúc vụ án ở đấy cũng được rồi.

Khi mà đã xác định được hung thủ, việc buộc hắn nhận tội chỉ là chuyện nhỏ, cảnh sát vốn rất giỏi điều này.

Nhưng không sao tôi có thể giúp cảnh sát tiết kiệm thời gian.

- Bằng chứng nằm ở camera an ninh bí mật đặt trước căn hộ của nạn nhân.

- Tôi trả lời khi vừa uống ngụm cà phê cuối cùng trong ly.

- Có camera bí mật ở trước căn hộ của nạn nhân sao?

Làm sao cậu biết điều đó?

- Kỳ Nhân kinh ngạc thấy rõ.

Cũng phải thôi, tôi chưa từng đến hiện trường, nhưng lại nói những điều về hiện trường mà ngay cả những người đã từng đến hiện trường như Kỳ Nhân cũng không biết được.

- Chẳng phải hệ thống camera an ninh và chuông báo động mới lắp đặt cách đó một tuần sao?

Bởi vì nạn nhân sống một mình ư?

Nếu vậy thì hẳn phải cho lắp đặt từ khi căn hộ vừa xây dựng xong chứ không phải mãi đến bây giờ.

Lý do hợp lý nhất ở đây là vì sự có mặt của người em trai hay cờ bạc của nạn nhân.

Nạn nhân một mặt không thể bỏ rơi em trai của mình sống khổ cực, một mặt vẫn không thể tin tưởng hoàn toàn một kẻ đã từng thất hứa rất nhiều lần.

Cho nên dĩ nhiên là phải gắn camera an ninh công khai quanh nhà và camera bí mật chỉ một mình nạn nhân biết.

Chỉ cần tìm trong căn hộ của nạn nhân, chắc chắn sẽ tìm ra đầu ghi những đoạn video an ninh bí mật đó.

Kỳ Nhân mắt tròn xoe nhìn tôi.

Đó có phải là biểu hiện của sự ngưỡng mộ không?

Tôi không dám chắc, những thứ liên quan đến cảm xúc tôi thường không suy đoán được.

***

Mấy hôm sau, khi mà vụ án đã chính thức khép lại, như đã hứa Kỳ Nhân mời tôi ăn lẩu cá kèo bờ kè.

Trong bữa ăn Kỳ Nhân kể lại cho tôi về động cơ của người em trai.

"Anh trai của ông ta giàu có và luôn giúp đỡ ông ta khi cần.

Điều đó khiến ông ta luôn mong đợi có một ngày, khi ông ta trở nên giàu có còn anh trai mình thì thất bại, lúc đó ông ta sẽ ra tay giúp đỡ ngược lại anh mình.

Thật là một suy nghĩ tức cười, nhưng ông ta đã nói như vậy.

Vì thế nên ông ta luôn trông chờ vào may mắn từ những trò cá cược.

Rồi đến hôm họp gia đình khi nghe anh trai mình nói rằng bị ung thư và không còn sống được bao lâu, giấc mơ mà ông ta thường tưởng tượng sụp đổ.

Ông ta không chấp nhận được việc anh của mình sẽ chết bất kì lúc nào.

Ông ta không còn cơ hội để vượt qua người anh.

Nên ông ta giết anh của mình."

Còn về lý do ông ta tạo ra lời trăn trối giả để đổ tội cho cháu mình?

Mục đích là muốn khiến nội bộ gia đình người anh lục đục, nghi kị lẫn nhau.

Điều này là do tôi tự nghĩ, Kỳ Nhân không đề cập, tôi cũng không hỏi đến.

Sau bữa ăn, Kỳ Nhân chở tôi về văn phòng của mình khi người cả hai đã thấm hơi bia.

Trên đường, người xe vẫn còn nhộn nhịp lắm.

Ánh sáng đèn đường, đèn giao thông, đèn xe, đèn từ các biển quảng cáo... chúng làm người ta không còn nhận ra ánh sáng yếu ớt từ những vì sao.

Sài Gòn không có sao đêm, Sài Gòn không bao giờ ngủ.

Vụ án này quá dài mình k tính điểm đc với lại mình bận nhiều quá nên thôi vậy, bận học hành nhiều lắm 🙁
 
Trường Học Trinh Thám
Hiệu trưởng trở lại ( 8/2/2020)


Lâu nay tui nhác bỏ bê wattpad, bây giờ đã quay lại, 2 năm rồi đó mọi người.

Còn ai không cho xin vote cmt vẩy tay nhau nà🖐🖐🖐🖐🖐
 
Trường Học Trinh Thám
Trường Học Trinh Thám: Đóng Cửa


Mình bận rộn về việc học tập quá, không có thời gian suy nghĩ viết vụ án và mật thư để đăng lên Trường Học Trinh Thám nữa.

Mình chính thức đóng cửa trường học. 😢

Sắp tới mình đăng 1 tập truyện với mục đích học tập, chia sẽ kiến thức khoa học mong các bạn vào ủng hộ nha.

Về kiến thức thì mình tìm hiểu để hỗ trợ mình học tập đó nha.

Còn suy nghĩ vụ án và mật thư cần logic nên lâu lắm á.

Mong các bạn đón nhận truyện mới và mong các bạn thông cảm....

Cảm ơn mọi người suốt thời gian qua đã ủng hộ.

Tạm biệt ❤️
 
Trường Học Trinh Thám
TÌM NGƯỜI VIẾT TRUYỆN TRINH THÁM


Chào anh chị em

Tôi là hiệu trưởng của trường, bận quá nên không thể mở trường được, nhìn lại những bài đăng lúc trước thấy mọi người rất sôi nổi làm tôi nhớ quá...

Vào vấn đề chính

Hiện tại mình đang có rất nhiều kịch bản vụ án

Tôi đăng bài này là để tìm một bạn văn hay chữ tốt và có thể viết truyện trinh thám, cùng tôi thảo luận kịch bản của truyện (mở đầu và kết thúc truyện), tôi sẽ cung cấp sườn những vụ án có kèm suy luận lời giải, còn lại lời thoại, nhân vật, những tình tiết phá giải,... thì bạn đó tự trình bày.

Bạn nào muốn làm chung với mình thì cmt nha

Vụ án mình đầy, lâu không đụng nên chưa sắp xếp lại, nếu kiếm được 1 bạn viết văn, làm nghiêm túc thì t sẽ soạn thảo lại đàng hoàng những vụ án và cho ra 1 bộ truyện hay nhất có thể.

Cảm ơn các bạn đã đọc nha
 
Trường Học Trinh Thám
Tâm sự cùng hiệu trưởng - Truyện mới


Xin chào mọi người nha.

Tâm sự chút ha

Trường hiện tại đã đóng cửa rồi nhưng mình vẫn nhận được rất nhiều bình luận của các bạn, bình luận tốt có, chê có, khen có nhưng từ trước đến giờ mình vẫn rất vui vì mọi người đã nhiệt tình ủng hộ mình.

***

Nói thêm chút về những vụ án mình đã đăng, mình nói thẳng là có rất nhiều sơ sài và mình sẽ nêu lý do mà có những sơ sài:

Thứ nhất: hồi đó mình còn non trẻ, lúc mình bắt đầu hoạt động trường này là lúc hè 2017 tức là lúc đó mình 14 tuổi 🙂) tư duy lúc đó có hạn lắm, bây giờ phát triển ra thì đọc lại những vụ trước thì thấy rất là non, kém về nội dung cũng như là lời văn (Lời văn thì giờ vẫn vậy, dốt văn ae ạ )

Thứ hai: lúc mới lập trường mà anh em, rất là háo hức, anh em lúc đó rất là sôi nổi phá án này nọ nên là mình rất là vội vàng để đăng bài này bài khác mà không kiểm tra hay là suy luận kĩ càng gì cả.

Thứ ba: Lời văn thì chịu rồi, dốt văn mà

Đó, ở trên là ba lý do chính, còn lý do gì nữa thì nghĩ chưa ra nhưng những cái đó là chính.

Mọi người chê hay khen thì mình vẫn vui vì đã quan tâm và góp ý đến cái trường này haha, tôi lâu lâu đọc rồi có khi rep cmt chút chứ không thể đọc hết cmt của các bạn nữa rồi.

Nếu các bạn muốn hoạt động cái trường này thì có thể liên hệ nhau lập 1 team 3 4 người cùng mình điều hành trường này, nhưng muốn điều hành trường trinh thám thì ý tưởng thì phải dồi dào nên mình nghĩ khá là khó để phát triển...

***

Tiếp theo thì tâm sự về trinh thám nhờ...

Mình tiếp xúc trinh thám này là truyện phần ít thôi, phần nhiều là lúc năm 2013, mình bắt đầu sài facebook á.

Lúc đó tiếp cận với anh chị em trong những nhóm trinh thám, những nhóm này họ không thảo luận truyện mà là sáng tác những vụ án, đăng lên anh em giải rồi phản bác các thứ rất là vui, thậm chí là có nhiều nhóm trinh thám khác nhau tổ chức đối đầu nhau bằng mật thư, vụ án các thứ nữa cơ, thú vị lắm, hồi đó mình là thằng nhóc thôi, non lắm, rồi đến khoảng cuối 2015 là trinh thám bắt đầu đi xuống, kiểu không còn sôi nổi á và nó lụi tàn từ từ...

Đầu năm 2017 thì mình tiếp xúc với Watppat thì lúc này mình vẫn mê trinh thám thế là viết truyện rồi tổ chức ra trường này các thứ, viết án và mật thư vv...

Rồi đến bây giờ thì bận quá rồi, hiện tại đang nghỉ tết rồi, rảnh rỗi nên viết tâm sự các thứ.

Về dự định tiếp theo ở Wattpad thì nếu các bạn theo có theo dõi thì phần trước mình đã đăng bài tìm người viết truyện.

Một số bạn bình luận thì mình đã có liên hệ và đang tìm một bạn phù hợp để hợp tác và sáng tác truyện.

Thật ra năm 2017-2018 mình có sáng tác ra 2 bộ truyện nhưng văn tệ quá nên gỡ hết.

Lần này comeback thì mình mong hoàn hảo hơn trước.

Truyện tiếp theo của mình thì vẫn là trinh thám bởi vì kịch bản truyện này mình có khi 2017 rồi, giờ vẫn muốn hoàn thành cái dự định năm xưa ấp ủ cho vui tấm lòng haha.

Truyện này mình dự định sẽ cho ra mắt vào tháng 3 năm 2022 nha nghĩa là ra tết, mà cũng không chắc chắn sẽ ra truyện...

Nói chung, mình thấy ổn thì sẽ thông báo ở cuộc hội thoại, anh em ai hóng thì follow mình để có thông tin mới nhất nha.

Hy vọng mọi người ủng hộ.
 
Trường Học Trinh Thám
31/7/2024


Lâu lâu vô lại Wattpad, đọc lại mấy bài đăng cũ thấy cũng hay, cũng vui, cũng muốn viết án lại nhưng học tập, cơm áo gạo tiền quá nên là khó mà chăm như hồi xưa

Còn anh chị em nào ở đây không ạ haha, vào cmt chào nhau cái ạ 🙂)
 
Back
Top Bottom