Ngôn Tình Trước Khi Lưu Đày, Ta Dọn Sạch Quốc Khố Cẩu Hoàng Đế Chạy Nạn

Trước Khi Lưu Đày, Ta Dọn Sạch Quốc Khố Cẩu Hoàng Đế Chạy Nạn
Chương 480: Chương 480


Tô Bân và Tô Quân đỡ Tô phu nhân bước nhanh về phía quầy.

Tô Mặc nhìn thấy bọn họ, vội vàng tiến lên, nắm lấy tay Tô phu nhân: “Nương, đại ca, nhị ca.”

“Mặc Mặc, muội không chết? Muội thực sự không chết?” huynh đệ Tô Bân đều tiến lên nắm lấy tay nàng, không ngừng hỏi đi hỏi lại.

Tay của muội muội ấm áp, chắc chắn là người sống rồi.

Điều này chắc chắn không sai.

Tô phu nhân cười ha ha nhìn nàng, bà đã sớm biết Tô Mặc không chết, thậm chí còn gặp mặt nên bà không ngạc nhiên.

“Mặc Mặc, bây giờ con không sợ mấy người lão Lý phát hiện ra con sao?” Tô phu nhân và Trần Tú đều rất lo lắng hỏi.

“Mọi người biết thế tử hiện tại là ai không?” Tô Mặc cười hỏi.

“Là ai?”

“Trần Thiếu Khanh, sư huynh của ta!” Tô Mặc ngẩng đầu lên rất tự hào nói: “Hơn nữa Bắc Cương Vương đã giao chiến với quân lính Ly thành, chúng ta đến đây, không còn liên quan đến bọn họ nữa, nương, mọi người không cần phải đến Mạc Bắc chịu khổ, một nhà chúng ta có thể yên ổn định cư ở đây.”

Tô Mặc mỉm cười nhìn Tô phu nhân nói.

“Mặc Mặc, con và Trần Thiếu Khanh rất thân sao?” Tô phu nhân nhỏ giọng hỏi.

“Tất nhiên, hắn là sư huynh của con, không kém gì đại ca và nhị ca của con!” Tô Mặc nói thật.

“Ồ! Không phải hắn để mắt đến con chứ?” Tô phu nhân phản ứng rất nhanh, trong mắt lộ ra vẻ lo lắng.

Bắp cải nhà mình còn chưa trưởng thành, đã bị lợn chiếm mất, bà không cam tâm.

Một nhà kéo Tô Mặc hỏi đông hỏi tây rồi vào nhà.

Đây là căn phòng lớn nhất của khách đ**m, cũng là sang trọng nhất.

Thì ra là phòng trong phòng ngoài, Tô phu nhân và Trần Tú cùng Vu Đinh Lan mấy nữ quyến ở trong cùng, Tô Bân, Tô Quân và Tô Thành ngủ ở ngoài.

Vào nhà, Tô Mặc nói với bọn họ: “Thu dọn đồ đạc đi theo ta, về nhà mình ở.”

Tô phu nhân và mọi người đều kinh ngạc nhìn nàng, không biết nàng có ý gì.

“Nương, Bắc Cương Vương và tên cẩu hoàng đế đã trở mặt, chúng ta đến đây không còn là phạm nhân nữa, bây giờ chúng ta là khách quý của thế tử điện hạ, cũng chính là khách quý của Bắc Cương Vương gia.” Tô Mặc kiên nhẫn giải thích.

Vân Mộng Hạ Vũ

Tô phu nhân nghe xong nhíu mày: “Mặc Mặc, nếu như vậy, chẳng phải Tô gia chúng ta càng bị bọn họ tạt nước bẩn sao? Nói chúng ta là phản tặc, nghịch tặc?”

“Nương, người còn không biết tên cẩu hoàng đế Triệu Quyến đã chết, hoàng cung đã bị san thành bình địa, bây giờ cả Ly thành đều loạn thành một nồi cháo heo, nghe nói mấy hoàng tử của tên cẩu hoàng đế không ai dám làm hoàng đế nữa, bây giờ Ly quốc không có hoàng đế.”

Lời của Tô Mặc khiến mọi người kinh hãi, bọn họ quả thực chưa từng nghe nói.

“Vậy thì án oan của Tô gia chúng ta sẽ không có ai minh oan sao?” Tô phu nhân càng thêm buồn bã.

Vẫn chưa tìm thấy Tô Tử Thành, bây giờ quốc gia lại bất ổn, không biết đến bao giờ Tô gia bọn họ mới có thể ngẩng đầu lên.

“Nương, người hồ đồ rồi, chẳng lẽ Triệu Quyến còn sống thì Tô gia có thể được minh oan sao? Hắn ta c.h.ế.t chỉ có thể là chuyện tốt đối với chúng ta!” Tô Bân không đồng ý với suy nghĩ của mẫu thân.

Hắn cảm thấy mẫu thân càng già càng hồ đồ.

Tô Quân và mọi người đều rất tán thành suy nghĩ của Tô Bân.

Tô Mặc nói: “Vương gia tạo phản, một là vì tên cẩu hoàng đế muốn truất phiên, muốn lấy lại Bắc Cương từ tay vương gia, hai là vì Tô gia chúng ta, Triệu Quyến để lộ ra muốn thu hồi Bắc Cương, còn muốn nhân tiện diệt sạch Tô gia chúng ta.”
 
Trước Khi Lưu Đày, Ta Dọn Sạch Quốc Khố Cẩu Hoàng Đế Chạy Nạn
Chương 481: Chương 481


“Diệt sạch? Có ý gì?” Mọi người đồng loạt hỏi.

“Diệt cỏ tận gốc!” Tô Mặc nhìn bọn họ nói.

Lúc này Tô phu nhân hoàn toàn lạnh lòng, xem ra Triệu Quyến nhất quyết muốn Tô gia chết.

Không muốn để lại cho bọn họ một con đường sống nào.

Bà vốn tưởng rằng triều đình sẽ nhớ đến công lao của Tô gia, mà một ngày nào đó sẽ tha cho bọn họ.

Đây quả thực là một suy nghĩ ngây thơ và không thực tế.

Nghĩ đến đây, Tô phu nhân thở dài: “Được! Mặc Mặc! Bắc Cương Vương tạo phản cũng tốt, bọn họ thiếu người không? Để đại ca và nhị ca của con đi!”

“Đúng vậy! Chúng ta đều đi! Lật tung trời của Triệu gia.” Tô Bân phụ họa.

Hắn rất vui vì cuối cùng mẫu thân cũng nghĩ thông suốt, không còn do dự nữa.

“Tất nhiên có thể, đại ca và nhị ca đi, ít nhất cũng phải làm tướng quân.” Tô Mặc cười lớn.

Vân Mộng Hạ Vũ

Tô Bân và Tô Quân nghe xong vô cùng kinh ngạc: “Mặc Mặc, thật vậy sao, chúng ta có thể làm tướng quân sao?”

Bọn họ thậm chí còn không dám nghĩ đến.

“Tất nhiên, nếu Trần Thiếu Khanh không để các ca ca làm tướng quân, ta sẽ đánh hắn!”

Tô Mặc vỗ n.g.ự.c đảm bảo.

“Ha ha...” Một nhà nghe xong đều vui vẻ cười.

Vu Đinh Lan ở một bên nghe cũng rất vui nhưng nghe nói Ly thành bây giờ loạn rồi, nghĩ đến người nhà của mình vẫn còn ở đó, không khỏi thu lại nụ cười, trên mặt hiện lên nỗi buồn nhàn nhạt.

Tô Mặc ngẩng đầu nhìn thấy biểu cảm của nàng ấy, đi tới lấy một lọ sứ trong n.g.ự.c đưa cho nàng ấy: “Tẩu tẩu, tặng tẩu cái này, ba ngày sau tẩu sẽ biến thành dáng vẻ thật sự của mình.”

Tô Quân và Tô Thành nghe xong không hiểu gì cả.

“Tam tỷ, tỷ nói gì vậy? Sao nàng ấy có thể biến thành dáng vẻ của Lan tỷ tỷ được?” Tô Thành mở miệng hỏi.

“Thôi! Đến nước này rồi, cũng nên nói ra, nàng ấy chính là Đinh Lan, tẩu tẩu tương lai của các con.” Tô phu nhân đưa tay kéo Vu Đinh Lan, chính thức nói với mọi người.

“Cái gì? Không thể nào, nàng ấy đen thế này!” Tô Quân chỉ vào mặt Vu Đinh Lan hỏi.

“Tại sao nàng ấy lại đen như vậy, e là phải hỏi Mặc Mặc rồi?” Tô phu nhân nhìn Tô Mặc cười hỏi.

“Đúng vậy, nếu như lúc đó không như vậy, e là tẩu tẩu lại bị tên ngự sử chó c.h.ế.t sắp xếp chuyện hôn sự, không sao, ta chỉ cho tẩu tẩu dùng một loại thuốc có thể thay đổi màu da, đây là thuốc giải, ba ngày sau tẩu tẩu sẽ trở lại bình thường, hơn nữa còn đẹp hơn trước.” Tô Mặc cười híp mắt nhìn Vu Đinh Lan.

Tô Bân tiến lên ôm Vu Đinh Lan vào lòng, nắm tay nàng ấy: “Đinh Lan, cuối cùng chúng ta cũng có thể quang minh chính đại ở bên nhau rồi, cuối cùng cũng đợi được đến ngày này.”

Tô phu nhân vội vàng nói: “Ở bên nhau cái gì, còn chưa thành thân, Bân nhi con đừng làm hỏng danh tiếng của Đinh Lan.”

“Nương, con đã nhận định Đinh Lan rồi, Đinh Lan cũng đã nhận định con, sớm muộn gì chúng con cũng sẽ thành thân.” Tô Bân lại không hài lòng với thái độ của mẫu thân, ngược lại ôm Vu Đinh Lan chặt hơn.

Tô Mặc nói: “Chờ đánh xong trận này với Lộ Dã, ta sẽ tìm sư huynh xin một căn viện cho đại ca và tẩu tẩu thành thân nhưng bây giờ nương và mọi người hãy chuyển đến tiểu viện của ta ở trước, nhà chúng ta ở thoải mái hơn nhiều, không ở khách đ**m nữa.”

Tô Mặc nói xong liền muốn giúp Tô phu nhân và mọi người thu dọn đồ đạc, Tô phu nhân liên tục đồng ý, bà đã mong chờ ngày này rất lâu rồi, cả nhà cuối cùng cũng sắp được yên ổn.
 
Trước Khi Lưu Đày, Ta Dọn Sạch Quốc Khố Cẩu Hoàng Đế Chạy Nạn
Chương 482: Chương 482


Cứ như vậy, người Tô gia mang theo đồ đạc lớn nhỏ ra khỏi khách đ**m, trước cửa đã có một chiếc xe ngựa lớn chờ sẵn từ lâu, ông chủ khách đ**m nhìn thấy chiếc xe ngựa đó lập tức biến sắc, đích thân đưa người Tô gia lên xe.

Đó là xe của phủ, Bắc Cương Vương rốt cuộc người Tô gia có lai lịch gì, Vương gia lại đích thân phái xe đến đón bọn họ.

Tô Mặc nhìn chiếc xe ngựa không khỏi bật cười, nhất định là Trần Thiếu Khanh phái tới.

Sư huynh này quả thực là tâm tư tỉ mỉ.

“Mặc Mặc, con nói xem, có phải thế tử thích con không?” Tô phu nhân ngồi trong xe ngựa, lại bắt đầu buôn chuyện.

“Nương, chúng con thích nhau.” Tô Mặc đỏ bừng mặt nói thật.

“Thật sao? Vậy tam tỷ không phải sắp làm thế tử phi rồi sao?” Tô Thành cúi đầu suy nghĩ rất nhanh.

“Đừng nói bậy, ta chưa chắc chắn đâu.” Tô Mặc thật muốn bịt miệng hắn lại.

Trần Thiếu Khanh tuy rất tốt với mình nhưng hắn vẫn chưa cầu hôn.

Kể từ khi hắn trở thành thế tử, bận rộn đến mức chân không chạm đất, cũng không có thời gian rảnh đến gặp mình.

Khách đ**m cách nơi Tô Mặc ở không xa, xe ngựa đi một lúc là đến.

Cả nhà xuống xe, Tô Mặc dìu Tô phu nhân vào sân.

Kim Tử và Tiểu Tứ nghe thấy tiếng động lại chạy ra đón, thấy nhiều người như vậy, hai đứa không khỏi ngẩn người.

“Tam tỷ, bọn họ là ai?” Tô Thành nhìn bọn họ hỏi.

“Đều là người nhà của chúng ta, hắn tên là Kim Tử, hài tử này tên là Tiểu Tứ.” Tô Mặc kéo bọn họ lại giới thiệu với người nhà.

Tô phu nhân kéo hai hài tử, nhìn kỹ, bà phát hiện tay của Kim Tử và Tiểu Tứ đều rất thô ráp, biết hai hài tử này chắc chắn đã chịu không ít khổ, thở dài kéo bọn chúng vào nhà.

Sân không lớn lắm nhưng phòng ở thì khá nhiều, mỗi người một phòng không thành vấn đề.

Tô phu nhân lập tức dẫn người nhà bận rộn, quét dọn phòng ốc, dọn dẹp nhà cửa.

Không ai được nhàn rỗi, lớn nhỏ đều phải làm việc.

Ngay cả Kim Tử, Tiểu Tứ và Tô Thành cũng được sắp xếp rõ ràng.

Nhìn cả nhà bận rộn, Tô Mặc thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng có dáng vẻ của một gia đình rồi.

Điểm không tốt duy nhất là trong nhà hơi trống trải, ngoài vài món đồ nội thất thô kệch còn sót lại của chủ nhà cũ thì có thể nói là không có gì cả.

“Bân nhi, con đi mua vài cái giường về, dù sao thì cũng phải có giường để ngủ chứ?” Tô phu nhân vừa nói vừa định mở gói đồ lấy tiền cho Tô Bân.

Tô Mặc vội vàng xua tay: “Nương đừng vội, lát nữa tự khắc có người mang đến.”

“Tam tỷ, là thế tử điện hạ sao?” Tô Thành chớp chớp mắt to, vẻ mặt tám chuyện hỏi: “Hắn có thể cho người mang đến những đồ nội thất giống như nhà chúng ta trước đây không? Đệ nhớ chiếc giường lớn của đệ quá.”

“Tất nhiên là không thành vấn đề, đảm bảo giống hệt đồ trong phủ của chúng ta.” Tô Mặc vỗ n.g.ự.c đảm bảo: “Kim Tử và Tiểu Tứ, hai người dẫn mẫu thân và các vị này đi dạo phố, ta ở lại đợi người mang đồ nội thất đến.”

Tô Mặc nháy mắt với Kim Tử, Kim Tử lập tức lên tiếng: “Ta dẫn phu nhân các vị đi dạo, bên ngoài sân có một con phố rất náo nhiệt.”

Tô phu nhân vốn định ở lại với Tô Mặc nhưng Tiểu Tứ đã kéo bà đi mất.

Nhìn cả nhà vui vẻ đi ra ngoài, Tô Mặc lập tức bận rộn.

Nàng lấy từng món đồ của Tô gia trong không gian ra và sắp xếp vào các phòng.
 
Trước Khi Lưu Đày, Ta Dọn Sạch Quốc Khố Cẩu Hoàng Đế Chạy Nạn
Chương 483: Chương 483


Đồ đạc của Tô phu nhân và Tô tướng quân được đặt trong một căn phòng chính rộng rãi nhất, đồ của Trần Tú và Tô Thành được đặt ở phòng Đông sương bên cạnh.

Tô Bân ở phòng đầu tiên trong hậu viện, Tô Quân ở phòng thứ hai, còn phòng của nàng thì ở cạnh phòng của Kim Tử và Tiểu Tứ, nếu hai hài tử có chuyện gì thì cũng tiện tìm nàng.

Sắp xếp đồ đạc xong, Tô Mặc lại thả mấy con ngựa của Tô tướng quân ra khỏi không gian, may mà trong hậu viện có một chuồng ngựa nhỏ, vừa đủ để thả mấy con ngựa này vào.

Viện này tuy nhỏ nhưng đầy đủ tiện nghi.

Trần Thiếu Khanh quả là một người chu đáo.

Nàng bận rộn đến nỗi chân không chạm đất, vừa dọn dẹp xong thì đột nhiên có một đôi tay to ôm lấy eo nàng từ phía sau: “Mặc Mặc, có nhớ ta không?”

Tô Mặc không ngoảnh đầu lại, cười gật đầu, sư huynh lại đến thăm nàng rồi.

Lúc này, Kim Tử và Tiểu Tứ mỗi đứa một bên kéo Tô phu nhân và những người khác đi dạo phố, hai hài tử vừa nói vừa giới thiệu các cửa hàng trên phố cho Tô phu nhân.

Chúng mới đến đây vài ngày nhưng đã sớm quen thuộc với con phố này rồi.

“Phu nhân, đây là một tiệm bánh nướng, bánh nướng ở đây rất ngon, đặc biệt là loại có mè là ngon nhất.”

“Đây là một tiệm vải, vải ở đây có rất nhiều kiểu dáng, thậm chí còn có cả vân gấm, chỉ là hơi đắt.”

Hai đứa nói rất sôi nổi, Tô phu nhân và Trần thị nghe cũng rất vui vẻ.

Đã quá lâu rồi họ không được thoải mái như vậy, tưởng rằng sẽ không bao giờ có những ngày như thế này nữa, không ngờ...

Thật sự không ngờ.

“Đứng lại! Đừng chạy!” Lúc này, có hai nha dịch mang đao xông ra từ một con hẻm, bọn họ đang đuổi theo ai đó.

Mọi người trên phố đều nhìn về phía bọn họ.

“Trương bổ đầu, các người lại đuổi theo ai vậy?”

Có một ông chủ tiệm quen biết bọn họ nên hỏi.

“Khốn kiếp, chính là thị vệ đến từ Ly thành, nhìn mãi mà vẫn để cho hắn chạy mất! Này! Các người có nhìn thấy không?” Trương bổ đầu hỏi những người đi đường.

Mọi người đều lắc đầu, tỏ ý không thấy.

Tô phu nhân cau mày: “Bân nhi, không phải bọn họ đang nói tới Lý thị vệ và những người khác chứ?”

Tô Bân gật đầu: “Nương, con nghe cũng rất giống, chẳng lẽ bọn họ bắt giữ Lý thị vệ và những người khác?”

“Lý thị vệ là người tốt, hắn đối xử với Tô gia chúng ta không tệ, Bân nhi, con về nói với Mặc Mặc, bảo nàng đi hỏi xem rốt cuộc là chuyện gì?”

Tô phu nhân rất lo lắng, bà không muốn lão Lý chịu ấm ức.

Tô Bân đáp lời rồi quay về, vừa rẽ vào đầu ngõ thì đột nhiên bị một người nào đó túm lấy: “Tô công tử, là ta!”

“Lão Lý...” Tô Bân nghe ra ngay, là giọng của Lý thị vệ, chỉ là hắn còn chưa kịp gọi ra thì miệng đã bị bịt lại.

Hắn bị lão Lý kéo đến dưới một gốc cây lớn, lão Lý nhìn trái nhìn phải không thấy ai mới buông hắn ra.

“Lý thị vệ, chuyện gì vậy? Sao quan binh lại đuổi theo ngươi?” Tô Bân hỏi.

Trông Lão Lý mặt mày hốc hác: “Bắc Cương Vương phản rồi, chúng ta là người của triều đình đương nhiên phải bị bắt giữ, chỉ là ta không thể ở lại đây, ta phải về nhà, ta còn có thê tử, nàng ấy đang đợi ta.”

Lão Lý vừa nói vừa lo lắng nhìn quanh bốn phía.

Tô Bân gật đầu, tỏ ý hiểu: “Sao vậy Lý thị vệ, ngươi chạy ra ngoài định làm gì?”

Vân Mộng Hạ Vũ

“Ta đã bị truy nã rồi, còn định làm gì nữa, Tô công tử, các người được tự do rồi, nghe nói Bắc Cương Vương đối xử với Tô gia các người không tệ, ngươi có thể cầu xin giúp ta không, thả ta đi, để ta về tìm thê tử.” Lý thị vệ nắm tay Tô Bân nói.
 
Trước Khi Lưu Đày, Ta Dọn Sạch Quốc Khố Cẩu Hoàng Đế Chạy Nạn
Chương 484: Chương 484


“Lý thị vệ, nếu ngươi về thì ngươi nghĩ người của tên cẩu hoàng đế sẽ tha cho ngươi sao? Ta nghĩ ngươi không những không đón được thê tử mình, mà có lẽ còn tự chuốc họa vào thân.” Một giọng nói truyền đến từ phía sau họ.

Lão Lý và Tô Bân quay đầu lại nhìn thì ra là Trần Thiếu Khanh và Tô Mặc.

Không biết từ lúc nào hai người họ đã đứng sau lưng họ.

Lão Lý nghe xong lập tức chán nản ngồi bệt xuống đất: “Ta chỉ là một người lương thiện, chỉ muốn kiếm chút tiền nuôi gia đình, tại sao lại rơi vào kết cục này? Tại sao?”

Hắn bắt đầu khóc lóc thảm thiết.

Hắn sắp được làm trưởng thị vệ rồi, không ngờ chỉ sau một đêm đã trở thành tù nhân.

Số phận sao lại trêu ngươi hắn như vậy?

Hắn thực sự không hiểu nổi.

Lúc này, những nha dịch đuổi theo nghe thấy động tĩnh cũng chạy đến, thấy lão Lý ngồi bệt dưới đất liền định tiến lên bắt giữ.

Trần Thiếu Khanh vẫy tay với bọn họ, ra hiệu không được động thủ.

Những nha dịch có chút ngạc nhiên, bọn họ không hiểu thế tử điện hạ có quan hệ gì với người này.

“Các ngươi đi đi, nơi này giao cho điện hạ.” Tô Mặc tiến lên đuổi những nha dịch đi.

“Không biết Lý thị vệ còn có người nào ở Ly thành không?” Trần Thiếu Khanh thấy hắn khóc một lúc rồi hỏi.

“Chỉ có thê tử của ta, sức khỏe nàng ấy không tốt, ta chỉ muốn kiếm thêm chút tiền để tìm một lang trung giỏi chữa bệnh cho nàng ấy, chúng ta đã nói sẽ sinh một hài tử, ta không về được cũng không thể chăm sóc nàng ấy...”

“Nếu có thể đưa nàng ấy đến đây... Lý thị vệ định làm gì?” Trần Thiếu Khanh hỏi.

Vân Mộng Hạ Vũ

Lão Lý rất ngạc nhiên nhìn hắn, thấy Trần Thiếu Khanh không giống như đang nói đùa, hắn lau nước mắt: “Nếu thê tử ta ở cùng ta, nàng ấy ở đâu thì ta ở đó, mặc kệ là Ly quốc hay Bắc cương.”

“Lý thị vệ, đưa thê tử ngươi đến đây, ngươi theo hầu bên cạnh thế tử điện hạ thì sao?” Tô Mặc chớp mắt nhìn hắn.

“Nhưng đường xá xa xôi, lại loạn lạc, ta sợ nàng ấy không chịu được vất vả...” Lão Lý lắc đầu, không thể nào, thê tử của hắn chắc chắn không chịu được.

“Yên tâm, tối nay sẽ để hai người đoàn tụ, hơn nữa còn có thể chữa khỏi bệnh cho thê tử của ngươi!” Trần Thiếu Khanh vừa nói vừa cười với hắn.

“Tối nay? Trong mơ à?” Lão Lý vẻ mặt nghi ngờ.

Tên thế tử thư sinh này đang đùa giỡn với mình sao?

Hắn không có tâm trạng nghe những lời đùa cợt này.

“Lý thị vệ, ngươi chỉ cần nói ngươi có đồng ý hay không, nếu đưa thê tử của ngươi đến đây, chữa khỏi bệnh cho nàng ấy, ngươi có đồng ý đi theo thế tử không?” Tô Mặc lại hỏi.

“Tất nhiên là đồng ý! Ta đã nói rồi, thê tử của ta ở đâu, nhà ta ở đó!” Lão Lý nói lớn.

“Được! Ngươi tạm thời về khách đ**m chờ, tối nay bổn thế tử sẽ đưa nàng ấy đến cho ngươi!” Trần Thiếu Khanh vừa nói vừa gọi một thị vệ đến thì thầm vài câu với hắn.

Thị vệ gật đầu, dẫn lão Lý đi.

Nhìn theo bóng lưng lão Lý, Tô Mặc nói: “Sư huynh, huynh định đi lúc nào? Ta đi cùng huynh.”

Trần Thiếu Khanh cười tươi như hoa: “Mới một lúc đã không nỡ xa ta rồi, không cần đâu, muội vừa mới đoàn tụ với người nhà, ở lại với họ thêm đi.”

“Hôm nay ta thấy Vu Đinh Lan buồn bã, chắc hẳn nàng ấy lo lắng cho người nhà, hay là đưa cả nhà nàng ấy đến đây, như vậy nàng ấy cũng có thể yên tâm gả cho ca ca ta.”
 
Trước Khi Lưu Đày, Ta Dọn Sạch Quốc Khố Cẩu Hoàng Đế Chạy Nạn
Chương 485: Chương 485


Tô Mặc chớp chớp mắt to, vừa nói vừa chui vào lòng Trần Thiếu Khanh, trông giống như một chú mèo ngoan ngoãn.

Tô Bân giật giật khóe miệng, quay đầu sang một bên.

Muội muội thay đổi rồi, từ sau khi bị lưu đày, nàng như biến thành một người khác.

Dám yêu dám hận, tinh quái lanh lợi.

Nói thật lòng, mặc dù thấy muội muội và tên thế tử này thân mật, hắn cảm thấy hơi chướng mắt nhưng hắn thực sự không thể chê bai muội muội ở điểm nào khác.

Hắn thật lòng thích muội muội bây giờ.

Trần Thiếu Khanh ôm Tô Mặc, ánh mắt dịu dàng như muốn tràn ra ngoài, khiến mấy thị vệ đứng cạnh không biết nên làm gì.

Không biết nên nhìn hay không nên nhìn.

“Sư huynh, mang theo ta đi... mang theo ta đi mà.” Tô Mặc bắt đầu nũng nịu cầu xin Trần Thiếu Khanh.

“Mặc Mặc, muội đừng đi, nguy hiểm lắm.” Tô Bân ở bên cạnh sốt ruột, nếu Tô Mặc lại xảy ra chuyện gì, mẫu thân hắn sẽ chịu đựng thế nào.

“Ca ca, ta làm vậy là vì ca ca và tẩu tẩu, ca ca không thấy hôm nay tẩu tẩu không vui sao?” Tô Mặc hỏi ngược lại.

“...” Tô Bân lập tức im bặt, sao hắn lại không thấy, ánh mắt hắn vẫn luôn dán chặt vào Vu Đinh Lan, sao có thể không biết.

Chỉ là chuyện này thực sự khó giải quyết, hắn thực sự không có cách nào.

“Một gia đình lớn như vậy, muội có thể đưa hết đến đây sao?” Tô Bân thử dò hỏi.

Không biết bọn họ đi bằng cách nào?

Tô Bân suy nghĩ kỹ càng, cảm thấy chuyện này thực sự không đáng tin.

“Ca ca, chuyện này ta phải hỏi người nhà của nàng ấy, ca ca cứ chờ tin tốt đi, đúng rồi, lát nữa nói với nương một tiếng, cứ nói là ta có việc, giữ bí mật trước, đợi đến lúc đó sẽ cho tẩu tẩu và nương một bất ngờ.” Tô Mặc nháy mắt với Tô Bân, lại chui vào lòng Trần Thiếu Khanh.

Tô Bân đồng ý rồi rời đi.

Trần Thiếu Khanh nhìn Tô Bân đi khuất, nói với thị vệ sau lưng: “Các ngươi về vương phủ trước, ta về muộn hơn, không cần đi theo ta nữa.”

Thị vệ do dự, định nói gì đó, Tô Mặc cười nói: “Sao nào, các ngươi không tin thế tử của các ngươi sao? Trong mắt các ngươi hăn vô dụng đến vậy sao?”

Nghe vậy, mấy thị vệ vội vàng cáo từ rồi đi.

“Được rồi, Mặc Mặc, chúng ta đi thôi.” Trần Thiếu Khanh vừa nói vừa bế Tô Mặc lên, nhìn xung quanh một lượt, hai người lập tức biến mất.

Tô Bân núp sau gốc cây, chứng kiến toàn bộ, hắn ngẩn người ra.

Rốt cuộc bọn họ là người như thế nào?

Thần tiên hạ phàm sao?

Hắn có nên nói chuyện này với nương không?

“Đại ca! Đại ca!” Đột nhiên sau lưng hắn truyền đến một tiếng gọi, là Tô Quân đến tìm hắn.

Tô Bân vội vàng hoàn hồn, lớn tiếng đáp lại rồi nghênh đón.

Lúc này Tô Mặc và Trần Thiếu Khanh đã dịch chuyển tức thời đến Ly thành.

Chỉ là cảnh tượng trong thành khiến hai người bọn họ vô cùng kinh ngạc.

Mặc dù đã rất muộn nhưng vẫn có rất nhiều người cầm theo những túi lớn túi nhỏ vây quanh cổng thành, la hét đòi ra khỏi thành.

“Bà ơi, các người làm gì vậy? Sao lại phải đi?” Tô Mặc đi đến hỏi một bà lão.

“Tiểu cô nương, mau đi đi, nghe nói người Phiên quốc sắp đánh tới, chúng ta ở đây ngay cả hoàng đế cũng không có, trận chiến này chắc chắn không thể thắng được, hay là chạy trốn thôi!”

Bà lão nói xong lại chen vào đám đông bắt đầu la hét mở cửa.

“Người Phiên quốc? Sao bọn họ lại ngang ngược như vậy?” Tô Mặc cau mày hỏi Trần Thiếu Khanh.
 
Trước Khi Lưu Đày, Ta Dọn Sạch Quốc Khố Cẩu Hoàng Đế Chạy Nạn
Chương 486: Chương 486


Trần Thiếu Khanh gật đầu: “Mặc Mặc, chẳng lẽ muội đã quên mất hoàng tử của bọn họ vẫn còn ở trong đại lao Ly thành sao? Bọn họ đã sớm hận Ly quốc thấu xương, nghe nói hiện tại triều đình không có người làm chủ, liền thừa cơ đến cướp bóc.”

Tô Mặc bừng tỉnh, hoàng tử Phiên quốc dùng lá cây che thân kia, ha! Nàng còn suýt nữa quên mất chuyện này.

Tô Mặc nhớ đến nhị hoàng tử Phiên quốc Phong Tuấn đi diễu phố, không nhịn được “Phụt” một tiếng cười thành tiếng.

Sao nàng lại quên mất tên này chứ?

“Xem ra Ly quốc hiện tại đang gặp phải phiền tóa cả trong lẫn ngoài rồi? Đáng đời! Đều là kết quả của việc tên cẩu hoàng và đứa con ngốc của ông ta không xứng với chức vị.”

Tô Mặc hừ lạnh một tiếng.

“Không được! Chúng ta phải nhanh chóng đi tìm người cần đón.” Tô Mặc nhìn thấy càng ngày càng nhiều người tụ tập ở cổng thành, đột nhiên nhớ ra chuyện chính.

“Sư huynh, huynh biết địa chỉ nhà lão Lý không?” Tô Mặc hỏi: “Nhà hắn ít người, chúng ta đến nhà hắn trước.”

Trần Thiếu Khanh gật đầu: “Biết, ta đã hỏi rồi, được! Chúng ta đi ngay bây giờ.”

Hai người vừa nói vừa dịch chuyển tức thời đến trước cửa nhà lão Lý.

Đây là một cái sân không lớn lắm, tối om om, không có một chút ánh sáng.

“Sư huynh, có phải nàng ấy ngủ rồi không? Hay là ta qua hỏi một tiếng.” Tô Mặc nói với Trần Thiếu Khanh.

“Cũng được! Có chuyện gì thì gọi ta ngay.” Trần Thiếu Khanh gật đầu, may mà Tô Mặc đến, nếu không một mình hắn là nam nhân đi đón một nữ tử thì thực sự có chút ngại ngùng.

Tô Mặc nhẹ nhàng đẩy cửa sân, nàng đến dưới cửa sổ ngoài nhà, đưa tay gõ nhẹ vào cửa sổ: “Tẩu tẩu ở nhà không? Chúng ta là...”

“Cút! Cút ra ngoài! Nếu không đi! Ta sẽ báo quan.” Trong nhà truyền ra giọng nói tức giận của một nữ nhân.

Tô Mặc cau mày, Trần Thiếu Khanh nghe xong vội vàng đi vào, vừa định nói gì đó, đột nhiên cửa sổ mở ra một khe hở, một chậu nước tạt thẳng xuống, may mà hắn phản ứng nhanh, né tránh kịp thời, nếu không chắc chắn sẽ thành một con gà rớt xuống nước.

“Chuyện gì vậy? Nữ nhân này không phân biệt phải trái trắng đen lại đối xử với chúng ta như vậy?” Tô Mặc thấy sư huynh suýt nữa bị thiệt thòi, lập tức nổi giận.

Trong nhà lập tức yên tĩnh lại, rất lâu sau mới có một nữ nhân nhẹ giọng hỏi: “Các người là ai?”

“Ngươi ngay cả chúng ta là ai cũng không biết mà lại đối xử với chúng ta như vậy? Ngươi có quá đáng không?” Tô Mặc tức giận lớn tiếng nói.

“Tẩu tẩu mở cửa đi, chúng ta là bạn của Lý ca, đến đón tẩu đi đoàn tụ với Lý ca.” Trần Thiếu Khanh ở bên ngoài giải thích.

“Cái gì? Các người là bạn của tướng công? Hắn bảo các người đến sao?” Nữ nhân có chút kinh ngạc hỏi.

“Đúng vậy!” Tô Mặc không vui đáp trả.

Cửa “Kẽo kẹt” mở ra, một thân hình gầy gò xuất hiện ở cửa, nữ nhân ho hai tiếng, mới bước ra.

“Tướng công ở đâu? Hắn có khỏe không?” Nữ nhân hỏi.

Trong nhà thoang thoảng mùi thuốc bắc nồng nặc, có thể thấy sức khỏe nữ nhân này không tốt, vẫn luôn uống thuốc.

“Hắn ở Đinh Đào! Rất tốt! Chỉ là không yên tâm về tẩu, bảo tẩu theo chúng ta đi tìm hắn.” Giọng nói của Trần Thiếu Khanh rất ôn hòa.

“Thân thể này của ta... muốn ra khỏi cửa cũng khó, huống chi là đi Đinh Đào.” Nữ nhân rất chán nản, vẻ mặt bất lực.

Tô Mặc tiến lại gần, đặt ngón tay lên cổ tay nữ nhân bắt mạch: “Mạch tượng yếu ớt, m.á.u huyết hư nhược dẫn đến mạch không đủ đầy.” Nói rồi lại ngẩng đầu nhìn sắc mặt nữ nhân: “Mặt mày tái nhợt, có phải tẩu hay th* d*c, nói năng chậm chạp, mất ngủ mơ nhiều không?”
 
Trước Khi Lưu Đày, Ta Dọn Sạch Quốc Khố Cẩu Hoàng Đế Chạy Nạn
Chương 487: Chương 487


Nữ nhân nghe xong liên tục gật đầu: “Đúng vậy, đúng là như vậy.”

Trần Thiếu Khanh nhớ lại dáng vẻ kích động của nàng ấy vừa rồi, nhẹ giọng hỏi: “Không biết vừa rồi đại tẩu vì sao lại như vậy? Chẳng lẽ buổi tối luôn có người đến quấy rầy tẩu sao?”

Nữ nhân nghe xong thở dài: “Đầu ngõ có một tên vô lại, thấy ta ở nhà một mình, luôn muốn đến chiếm tiện nghi của ta, buổi tối thì gõ cửa sổ, lúc thì gõ cửa, dọa ta cả đêm không dám ngủ.”

“Ồ! Thảo nào, bản thân tẩu vốn đã yếu, lại mất ngủ triền miên càng tệ hơn, nếu cứ tiếp tục như vậy, e rằng tẩu sẽ kiệt sức mà chết, ngay cả thần tiên cũng không cứu được tẩu.” Tô Mặc không phải nói suông, mà là nói thật.

Nữ nhân nghe xong sắc mặt lập tức trở nên khó coi, ngây người ra, hồi lâu không nói lời nào, sau đó nước mắt rơi lã chã.

Tô Mặc vội vàng nói: “May mà tẩu gặp được chúng ta, bệnh của tẩu sẽ sớm khỏi thôi, yên tâm đi, Lý ca nói còn muốn đợi tẩu khỏi bệnh rồi sinh cho hắn một đứa con.”

Nghe nàng nói vậy, nữ nhân nửa tin nửa ngờ: “Thật sao? Thân thể này của ta còn có thể khỏe mạnh được sao?”

“Tất nhiên, đảm bảo khỏi hẳn cho tẩu.” Tô Mặc vỗ n.g.ự.c đảm bảo.

Nữ nhân rưng rưng nước mắt cười, được sống thật tốt, nàng ấy có thể gặp lại nam nhân của mình, còn có thể sinh con cho hắn, cuộc sống này có hy vọng rồi.

“Tẩu tẩu, tẩu thu dọn đồ đạc đi, chúng ta đưa tẩu đi.” Tô Mặc thấy nàng ấy vừa khóc vừa cười, trong lòng rất không đành, đây là một nữ nhân đáng thương.

Nữ nhân nghe xong, vội vàng thu dọn vài bộ quần áo, gói ghém vàng bạc châu báu, sau đó nhìn ra cửa: “Chúng ta đi thế nào? Đi xe ngựa sao?”

Tô Mặc cười một tiếng, tiến lên điểm huyệt ngủ của nữ nhân, sau đó đưa nàng ấy vào không gian của mình, nàng đi ra gọi Trần Thiếu Khanh: “Sư huynh, chúng ta đến Vu gia đi.”

Trần Thiếu Khanh gật đầu, hai người cùng nhau đi đến đầu ngõ.

Vừa đi đến đầu ngõ, liền thấy một tên nam nhân lôi thôi đi ra từ một ngôi nhà nhỏ, toàn thân đầy mùi rượu, dáng vẻ vô cùng xấu xí.

Hắn ta lảo đảo đi vào trong ngõ.

Đó chính là hướng đến nhà lão Lý.

Trần Thiếu Khanh nói với Tô Mặc: “Sư muội, muội đến Vu gia trước đi, ta có chút việc, sau đó sẽ đến.”

Tô Mặc cười cười, vui vẻ đáp ứng, nàng biết sư huynh muốn làm gì.

Thân hình nàng lóe lên, trong nháy mắt đã biến mất.

Trần Thiếu Khanh một đường theo sau tên say rượu, hắn ta đi đến trước sân nhà lão Lý, lắng nghe, ngốc nghếch cười hai tiếng.

“Tiểu nương tử! Tiểu nương tử, tối nay ta lại đến rồi, nàng còn không theo ta sao?” Nói rồi mở cửa sân đi vào.

Hắn ta dừng lại dưới cửa sổ ngoài phòng: “Loạn lạc, không có nam nhân... ực... không có nam nhân làm sao được, nàng theo ta... ực! Ta đưa nàng đi xa... ực!”

Hắn ta vừa nói vừa liên tục nấc mấy cái, mắt đỏ ngầu, đưa tay gõ cửa sổ: “Ngươi từ chối ta nhiều lần như vậy, ta... mất hết mặt mũi rồi, tối nay ta... ực! Ta nhất định phải có được ngươi!”

Nhưng không có ai trả lời hắn ta, trong nhà rất yên tĩnh.

Tên say rượu nhìn vào trong nhà tối om, ngược lại càng hứng thú: “Ngươi không thắp đèn, ta sẽ vào.”

“Bốp” ngọn nến trong nhà sáng lên.

“Khà khà! Ngươi thắp đèn, khà khà ta cũng phải vào, càng phải vào... cũng dễ vào hơn... ực!” Tên nam nhân có vẻ vô lại, xiêu vẹo đi đến cửa phòng, vừa định đẩy cửa vào thì đột nhiên cửa mở, một cái chân thò ra từ bên trong đá hắn ta bay xa tám trượng, thậm chí còn ngã ra ngoài sân.
 
Trước Khi Lưu Đày, Ta Dọn Sạch Quốc Khố Cẩu Hoàng Đế Chạy Nạn
Chương 488: Chương 488


“Á!” Hắn ta kêu lên thảm thiết, vừa định vùng dậy ngồi dậy, muốn xem rốt cuộc là ai đá mình nhưng chưa kịp đứng dậy thì đã có một chân giẫm lên lưng hắn ta, sau đó là một trận đòn nhừ tử.

Đánh hắn ta đến nỗi sắp không còn tiếng người, nắm đ.ấ.m mới buông ra, không biết thứ gì nhét vào miệng hắn ta, vỗ một cái vào lưng hắn ta, hắn ta nuốt chửng ngay, không lâu sau thì ngất đi.

Đến khi hắn ta tỉnh lại, phát hiện mình đã bị nhốt vào đại lao, xung quanh tối đen như mực, hắn ta muốn hét lên nhưng há miệng ra lại phát hiện mình không thể phát ra tiếng, hắn ta dùng đầu đập mạnh vào tường, mãi lâu sau mới có một tên cai ngục đi vào, lớn tiếng quát: “Phong Tuấn, tốt nhất ngươi nên ngoan ngoãn, đừng mong có người cứu ngươi, cả đời này ngươi đừng hòng ra ngoài.”

Nói xong, đóng sầm cửa ngục bên ngoài.

“Phong Tuấn?” Nam nhân ngơ ngác, cai ngục đang nói chuyện với hắn ta sao?

Nhưng rõ ràng tên hắn ta không phải như vậy? Hắn ta nhìn quanh, trong ngục không có người nào khác, chỉ có một mình hắn ta cô đơn.

Tại sao hắn lại gọi mình là Phong Tuấn?

Phong Tuấn là ai?

Lúc này, Tô Mặc đã đến Vu gia.

lúc này Vu gia cũng loạn thành một đoàn.

Mọi người đều vây quanh một bà lão đang khuyên nhủ điều gì đó.

Nhưng bà lão từ đầu đến cuối chỉ khóc, không nói một lời.

“Mẫu thân, chúng ta phải đi thôi, người Phiên quốc sắp đánh vào rồi.” Người nói là một thanh niên.

Hắn là ca ca của Vu Đinh Lan, Vu Diễn Thần, nữ nhân gầy gò đứng bên cạnh là phu nhân của hắn, Vương Huệ.

“Ta không đi! Không đi đâu cả, ta đi rồi, Đinh Lan đi đâu tìm ta? Con bé còn chưa biết tin cha nó mất, về nhà mà không có lấy một người.” Bà lão nói xong đã nước mắt lưng tròng.

Tô Mặc giật mình, hóa ra cha của tẩu tẩu đã mất, chuyện này xảy ra từ khi nào?

Nghĩ đến đây, nàng nghĩ mình không thể xuất hiện bừa bãi, phải ra ngoài từ cửa chính rồi mới vào lại.

“Mẫu thân, chúng ta chỉ có thể bảo toàn mạng sống trước rồi mới có thể gặp lại muội muội, nếu như người gặp chuyện gì bất trắc, muội muộii trở về sẽ đau lòng biết bao?”

Người nói là một nam nhân trẻ tuổi hơn một chút, hắn là nhị cai của Vu Đinh Lan, Vu Cảnh Vân.

“Ta không đi, các ngươi muốn đi thì đi!” Mẫu thân của Vu Đinh Lan vẫn không lay chuyển, rất cố chấp nói.

Lúc này, một người hầu từ bên ngoài đi vào nói: “Phu nhân, có người muốn gặp người.”

“Là ai?” Vu phu nhân mặt đẫm nước mắt hỏi.

“Phu nhân, là ta, ta là nữ nhi Tô gia, Tô Mặc.” Tô Mặc vừa nói vừa đi vào.

Thời gian cấp bách, nàng không thể chậm trễ thêm được nữa.

“Ngươi là nữ nhi Tô gia?” Vu phu nhân nghe xong sửng sốt: “Không phải các ngươi đã bị đày đi rồi sao?”

Bà ấy vừa nói vừa nhìn hai nhi tử của mình, dường như lời này là hỏi bọn họ.

“Đúng vậy, các ngươi không phải đã đi Mạc Bắc rồi sao, sao ngươi còn chưa đi?” Vu Cảnh Vân tiến lên hỏi.

“Nói ngắn gọn, chúng ta đã đến Đinh Đào, tẩu tẩu của ta, Vu Đinh Lan hiện đang ở cùng gia đình ta, nàng không yên tâm về các ngươi, bảo ta đến đón các ngươi cùng đi Đinh Đào.” Tô Mặc nói xong nhìn mọi người Vu gia.

“Ngươi nói gì? Đinh Lan ở Đinh Đào?” Vu phu nhân đột nhiên đứng dậy, trong mắt bà ấy lóe lên tia sáng kinh ngạc.

Cuối cùng cũng có tin tức của nữ nhi, bà ấy không cần phải lo lắng nữa.
 
Trước Khi Lưu Đày, Ta Dọn Sạch Quốc Khố Cẩu Hoàng Đế Chạy Nạn
Chương 489: Chương 489


Những người còn lại trong Vu gia vây quanh Tô Mặc, tranh nhau hỏi tung tích của Vu Đinh Lan, Tô Mặc rất kiên nhẫn giải đáp cho họ.

Cuối cùng nàng nói: “Đừng chậm trễ nữa, mọi người nhanh chóng thu dọn đồ đạc rồi đi theo ta.”

“Đi đâu?” Là trưởng tẩu của Vu Đinh Lan, Vương Huệ hỏi.

“Tất nhiên là đi Đinh Đào.”

“Xa như vậy, mẫu thân chắc chắn không chịu nổi.” Người nói là đại công tử Vu gia.

“Đúng vậy, nghe nói còn phải đi qua sa mạc, thân già này của ta e rằng không được.” Vu phu nhân tuy rất muốn đi gặp nữ nhi nhưng nơi xa xôi như vậy, bà ấy biết dù thế nào mình cũng không đến được.

Bà ấy hiểu rõ nhất tình trạng sức khỏe của mình.

“Không cần! Chỉ hỏi các người có muốn đi hay không, ta tự có cách, không cần phải đi đường xa vất vả.” Tô Mặc cười nhìn họ.

“Sao có thể, ngoài xe ngựa ra, còn có thể đi bằng cách nào khác?” Vu Cảnh Vân cũng tỏ vẻ kinh ngạc.

Sao hắn lại cảm thấy cô nương trẻ đẹp trước mặt này có gì đó không ổn nhỉ?

Nhưng không nói rõ được là không ổn ở đâu.

“Đinh Lan tỷ là tẩu tẩu của ta, ta còn có thể hại các người sao? Nếu muốn đi, các người chỉ có thể tin ta và ta cũng đáng để các người tin tưởng.” Trong lòng Tô Mặc có chút sốt ruột nhưng cũng phải kiên nhẫn giải thích với họ.

“Chúng ta phải về Tây Bắc, đến nhà mẹ đẻ của ta, nếu không thì ngươi đưa mẫu thân đi đi?” Người nói là Triệu Tử Yên, nhị tẩu của Vu Đinh Lan, một nữ nhân nhu nhược.

“Tử Yên, nàng định bỏ rơi mẫu thân ta sao?” Vu Cảnh Vân rất tức giận hỏi.

“Tất nhiên là không, chỉ là mẫu thân không yên tâm về Đinh Lan, ta cũng không yên tâm về cha nương của ta, dù sao họ cũng chỉ có một nữ nhi là ta.” Triệu Tử Yên nói xong thì mắt đỏ hoe.

“Các con đi làm việc của mình đi, ta đi theo nàng ấy, nếu như nàng ấy nói không cần đi đường xa vất vả, vậy ta còn sợ gì, ta đi.” Vu phu nhân nói xong thì đứng dậy, nói với bà v.ú thân cận của mình: “Ngươi đi thu dọn đồ đạc, chúng ta đi theo nàng ấy.”

Bà v.ú già vâng lời trở về phòng thu dọn đồ đạc.

Tô Mặc gật đầu: “Được rồi! Cứ như vậy đi, các người đi đường của các người, ta đưa phu nhân đi là được.”

Hai nhi tức đều muốn về nhà mẹ đẻ, xe ngựa bên ngoài đã chuẩn bị xong, chỉ vì chuyện đi đâu của bà bà mà vừa rồi tranh cãi không ngớt, nếu không thì họ đã đi từ lâu rồi.

Tiểu cô đã đưa người đến đón bà bà, mọi chuyện đều được giải quyết.

Vu Thần Hiến còn muốn ở lại chờ mẫu thân đi trước rồi họ mới đi.

Nhưng thê tử của hắn đã chui vào xe ngựa từ lâu, Tô Mặc cũng liên tục thúc giục họ nhanh chóng rời đi, bất đắc dĩ, mấy người họ đành phải đi trước.

Tô Mặc nhìn thấy trong Vu phủ còn rất nhiều đồ đạc, hỏi bà v.ú bên cạnh: “Sao không mang hết đi?”

“Chạy trốn thì phải nhanh, không mang theo được những thứ thô kệch này.”

Tô Mặc nghe xong thì xoa xoa trán, thôi thì cứ mang hết đi, dù sao để lại cũng chỉ là lãng phí.

Lúc này, Vu phu nhân từ trong phòng đi ra, nhìn ra ngoài nói với Tô Mặc: “Được rồi, chúng ta đi thôi.”

Bà áy vừa dứt lời, Tô Mặc đã đến phía sau bà ấy và bà v.ú và điểm huyệt ngủ của họ, hai người cùng ngã xuống đất.

Tô Mặc vung tay đưa họ vào không gian, tiện tay thu nốt những thứ còn lại của Vu gia.
 
Trước Khi Lưu Đày, Ta Dọn Sạch Quốc Khố Cẩu Hoàng Đế Chạy Nạn
Chương 490: Chương 490


Thu vào rồi vẫn có thể dùng tiếp, để lại không biết sẽ tiện cho ai.

Tô Mặc vừa làm xong mọi việc thì thấy Trần Thiếu Khanh vội vã chạy tới: “Mặc Mặc, thế nào rồi?”

“Ổn thỏa rồi.” Tô Mặc cười hì hì nói: “Sư huynh, chúng ta mau về thôi, không thì lão Lý sẽ chờ sốt ruột đấy.”

Hai người vừa định ẩn thân thi triển thuật dịch chuyển tức thời thì không ngờ trên đường lớn có một chiếc xe ngựa chạy như bay, người trên xe ngựa cầm roi quất ngựa chạy điên cuồng nhưng người thò đầu ra khỏi cửa sổ xe vẫn thúc giục không ngừng: “Nhanh lên! Nhanh lên, bổn vương phải ra khỏi cửa thành trước đám ăn mày kia.”

“Bổn vương?” Tô Mặc và Trần Thiếu Khanh không hẹn mà cùng dừng lại, người trong xe là ai?

Tự xưng bổn vương, chẳng lẽ là nhi tử khác của Triệu Nghi?

Vân Mộng Hạ Vũ

Nhi tử trưởng thành của tên cẩu hoàng đế chỉ có đại hoàng tử Triệu Quyến, nhị hoàng tử Triệu Thanh và tam hoàng tử Triệu Thân.

Hiện tại Triệu Quyến đã chết, người trên xe này hẳn là nhị hoàng tử hoặc tam hoàng tử.

“Sư huynh, quốc gia gặp nạn, bọn họ không nên xông pha ra trận sao, sao lại muốn bỏ trốn?” Tô Mặc hừ lạnh hỏi.

“Điều này rất phù hợp với nhân phẩm của cả nhà tên cẩu hoàng đế, xem ra bây giờ bọn chúng muốn bỏ thành mà chạy rồi.” Trần Thiếu Khanh nhàn nhạt nói.

“Sư huynh, không thể để bọn chúng được như ý.” Tô Mặc nghiêm giọng nói.

Vừa dứt lời, chiếc xe ngựa phía trước đột nhiên dừng lại, vì sự việc xảy ra đột ngột, vó ngựa trước dựng lên, khiến cho cả người đánh xe và người trong xe suýt ngã xuống.

“Là ai, dám cản xe của Tề vương điện hạ?” Người đánh xe quát lớn.

“Tề vương? Không phải là nhị hoàng tử Triệu Thanh sao?” Trần Thiếu Khanh lẩm bẩm như có điều suy nghĩ.

“Thuộc hạ Tôn Hằng bái kiến Tề vương điện hạ.” Một nam nhân ở phía trước xe ngựa nói lớn.

“Là Tôn tướng quân?” Tô Mặc mừng rỡ suýt kêu lên.

Trần Thiếu Khanh nhìn Tô Mặc, sắc mặt tối sầm lại, nắm lấy tay nàng: “Sao thế? muội rất quen với hắn sao?”

Tô Mặc nhận ra sư huynh có vẻ không ổn, nàng cố ý cười nói: “Tất nhiên, rất quen! Quen lắm!”

“Mặc Mặc! Không được nói đùa như vậy!” Trần Thiếu Khanh thay đổi sắc mặt, giọng nói cũng trở nên lạnh lùng.

“Được rồi, sư huynh, ta mừng vì Tôn tướng quân đã đến, Ly thành được cứu rồi.” Tô Mặc vội vàng giải thích.

Sư huynh như vậy khiến nàng rất hoảng sợ, lại nhớ đến vị đại soái ca ngạo mạn bất kham ở mạt thế, nàng không thích sư huynh như vậy, nàng thích vị công tử ấm áp dịu dàng hiện tại.

“Hóa ra là Tôn tướng quân? Không phải ngươi đang ở biên quan sao, sao đột nhiên trở về?” Triệu Thanh thấy là Tôn Hằng, thái độ không khỏi hòa hoãn hơn một chút, hắn ta không sợ Tôn Hằng nhưng lại sợ thanh đao sáng loáng trong tay hắn.

“Thuộc hạ nghe nói Phiên quốc sắp đến xâm phạm, vội vã chạy về, Ly thành không thể mất, bất kỳ thành trì nào của Ly quốc cũng không thể mất.” Tôn Hằng nói lời hùng hồn hữu lực.

“Ngươi trở về thì ai canh giữ? Không có thánh chỉ thì tướng sĩ biên quan không được tùy tiện trở về, chẳng lẽ ngươi không biết sao?” Triệu Thanh đen mặt nhìn trời, sao tên ôn thần này lại đến đúng lúc này?

“Thánh chỉ? Không biết thánh thượng đang ở đâu?” Tôn Hằng hừ lạnh một tiếng, sau đó nhìn xe ngựa hỏi: “Đại địch trước mắt, Tề vương điện hạ định đi đâu?”

“Chuyện của bổn vương không đến lượt ngươi quản, ngươi tránh ra.” Triệu Thanh có chút tức giận, xe ngựa tiếp ứng bên ngoài thành hẳn là đã sốt ruột chờ rồi, hắn ta không thể chậm trễ thêm được nữa, đợi quân Phiên đến, muốn chạy cũng chạy không thoát.
 
Trước Khi Lưu Đày, Ta Dọn Sạch Quốc Khố Cẩu Hoàng Đế Chạy Nạn
Chương 491: Chương 491


“Vương gia, người không thể đi đâu cả, nếu không Ly quốc sẽ quần long vô thủ, đại loạn mất!” Tôn Hằng khổ sở cầu xin.

“Cút ngay! Một tên tướng quân như ngươi có tư cách gì quản chuyện của bổn vương, người đâu, đuổi hắn đi cho bổn vương!” Phía sau có mấy tên thị vệ cưỡi ngựa cầm trường thương định xông tới đuổi Tôn Hằng.

Tô Mặc xoay người định xông lên giúp đỡ.

Trần Thiếu Khanh kéo nàng lại: “Đừng hành động thiếu suy nghĩ, hắn sẽ không làm gì Tôn tướng quân đâu, không tin thì muội cứ nhìn xem...”

Hắn đưa tay chỉ về phía cửa thành.

Vân Mộng Hạ Vũ

Quả nhiên có một đám đông đen kịt đang từ từ tiến về phía này.

Triệu Thanh nhìn đám người đen kịt, mặt mày lập tức đen lại: “Tốt lắm, Tôn Hằng, ngươi lại tụ tập gây chuyện, ngươi không muốn sống nữa sao?”

“Xin nhị điện hạ hồi triều chủ trì đại sự, đừng rời khỏi kinh thành.” Tôn Hằng nói xong liền quỳ xuống đất, dùng thân mình chặn xe ngựa lại.

“Tôn Hằng, ngươi muốn làm gì? Muốn bổn vương c.h.ế.t sao? Chủ trì đại sự, ngươi xem đại ca ta mới làm hoàng đế mấy ngày đã c.h.ế.t không rõ ràng, c.h.ế.t rồi còn chưa xong, đến cả hoàng cung cũng không còn, chẳng lẽ ngươi muốn hại ta giống như hắn sao? Bổn vương nói cho ngươi biết! Đừng hòng! Ngươi muốn chết, bổn vương không muốn! Cút ngay, đừng cản đường bổn vương.”

Triệu Thanh từ trên xe bước xuống, cúi người thì thầm nói với Tôn Hằng rất nhiều lời, giọng hắn ta rất nhỏ, chỉ có hai người họ nghe thấy nhưng Tô Mặc và Trần Thiếu Khanh lại nghe rõ mồn một.

“Xin Tề vương điện hạ đăng cơ chủ trì đại sự.” Tô Mặc trong bóng tối bóp giọng hô một câu.

“Xin Tề vương điện hạ đăng cơ chủ trì đại sự.”

“Xin Tề vương điện hạ đăng cơ chủ trì đại sự.”

Những người dân Ly thành từ phía sau tràn đến nghe thấy, lập tức phụ họa theo.

“Tề vương điện hạ, người nghe thấy chưa? Đây là ý dân, thiên ý không thể trái, ý dân càng không thể trái!” Tôn Hằng lại lần nữa dập đầu nói.

“Cút ngay! Cái ngôi hoàng đế mất đầu này ai muốn làm thì làm, Tôn Hằng ngươi đừng cản ta!” Triệu Thanh lại lần nữa đe dọa.

“Nhưng ngọc tỷ ở trên người ngươi, không muốn làm thì giao ngọc tỷ ra đây!” Lại một giọng nói bén nhọn hô lên từ trong đám người.

“Giao ngọc tỷ ra!” Một giọng nam nhân phụ họa.

“Đúng! Giao ngọc tỷ ra!” Đây là tiếng của những người dân phía sau.

“Tôn Hằng, không ngờ ngươi lại thèm muốn ngôi vị này, còn ở đây giả vờ diễn kịch với bổn vương, ta đúng là nhìn nhầm ngươi rồi.”

Triệu Thanh nói xong liền ném một thứ gì đó từ trong xe xuống, rơi ngay dưới chân Tôn Hằng: “Bổn vương thành toàn cho ngươi nhưng ngươi phải nhớ, nếu Ly thành này rơi vào tay quân Phiên, ngươi chính là vua mất nước, ngươi chính là tội đồ của Đại Ly quốc! Ngươi c.h.ế.t rồi, tổ tông bổn vương cũng không tha cho ngươi!”

Nói xong, hắn ta vung tay ra hiệu cho người đánh xe vòng qua người Tôn Hằng.

“Tôn tướng quân, của ngài đây! Nhận lấy!” Tô Mặc chạy tới nhặt ngọc tỷ trên mặt đất đưa cho Tôn Hằng.

Trần Thiếu Khanh ở phía sau hô: “Tề vương đã bỏ trốn, hắn đã giao ngọc tỷ cho Tôn tướng quân, sau này Tôn tướng quân chính là người đứng đầu Ly quốc chúng ta, chính là hoàng đế bệ hạ của Ly quốc!”

Những người dân phía trước đều nhìn thấy đúng là Tề vương đã ném ngọc tỷ cho Tôn tướng quân, hơn nữa hắn ta ném xong liền bỏ chạy, đầu cũng không ngoảnh lại.

Dù sao đây cũng chỉ là đồ giả, ngọc tỷ thật sự đã sớm biến mất cùng với hoàng cung.
 
Trước Khi Lưu Đày, Ta Dọn Sạch Quốc Khố Cẩu Hoàng Đế Chạy Nạn
Chương 492: Chương 492


Hành động của hắn ta đã khiến cho người dân Ly thành hoàn toàn chán nản.

Đại địch trước mắt, người Triệu gia không nói đến chuyện lui địch như thế nào, ngược lại còn muốn bỏ thành mà chạy.

Những lời Tôn Hằng quỳ xuống cầu xin Tề vương, mọi người cũng đều nghe thấy.

Vẫn là Tôn tướng quân là một nam tử hán..

“Mời Tôn tướng quân đăng cơ chủ trì đại sự, đánh lui quân Phiên!” Tô Mặc lại dẫn đầu giơ nắm đ.ấ.m nhỏ lên hô to.

Nghe vậy, dân chúng lập tức phấn chấn hẳn lên, Tôn tướng quân đánh trận có thể nói là trăm trận trăm thắng, nếu hắn lên ngôi, làm hoàng đế thì chắc chắn sẽ không dễ dàng giao nộp thành trì này.

Cũng sẽ không bỏ chạy khi gặp nguy hiểm.

Có một người tốt như vậy làm hoàng đế thì tại sao lại không ủng hộ chứ?

Vì vậy, mọi người đều giơ tay lên hô: “Mời Tôn tướng quân đăng cơ chủ trì đại sự, đánh lui quân Phiên!”

“Mời Tôn tướng quân đăng cơ chủ trì đại sự, đánh lui quân Phiên!”

Tôn Hằng nhận lấy ngọc tỷ, liếc nhìn Tô Mặc, hắn không khỏi sửng sốt trong chốc lát, sau đó buột miệng thốt lên: “Mặc Mặc?”

Tô Mặc cười với hắn, nháy mắt, sau đó cùng mọi người tiếp tục hô: “Mời Tôn tướng quân đăng cơ chủ trì đại sự, đánh lui quân Phiên!”

“Được! Tôn Hằng ta nguyện vì Đại Ly quốc mà dấn thân, vì nước mà chết, Triệu gia không muốn gánh vác đống đổ nát này, ta sẽ gánh, chỉ cần Tôn Hằng ta còn một hơi thở, tuyệt đối không làm nô lệ vong quốc, tuyệt đối không để con ch.ó Phiên quốc bước nửa bước vào Đại Ly quốc của chúng ta!”

Tôn Hằng giơ ngọc tỷ lên, cuối cùng hắn cũng hạ quyết tâm, tự mình gánh vác trọng trách này.

Rất có thể đây là con đường không có lối về nhưng hắn không sợ!

Sự nhiệt huyết của hắn không cho phép hắn lùi bước nửa bước!

“Tôn tướng quân, chúng ta ủng hộ ngài! Ta nguyện để nhi tử đi lính!” Một ông lão nói xong liền kéo nhi tử vừa tròn mười bảy tuổi của mình lại.

“Ta tình nguyện đi lính!”

“Ta cũng nguyện theo Tôn tướng quân!”

Mọi người lần lượt hưởng ứng, Tôn tướng quân sắp trở thành hoàng đế của họ, họ cảm thấy cuộc sống bắt đầu có hy vọng rồi.

Tôn Hằng gật đầu: “Được! Chúng ta hãy cùng nhau bảo vệ Đại Ly quốc của chúng ta! Bảo vệ gia đình của chúng ta!”

Nghe vậy, mọi người đều nhiệt huyết sôi trào, vỗ tay rầm rầm.

Tô Mặc và Trần Thiếu Khanh cũng không nhịn được mà gật đầu, không tệ!

Trong thời khắc quan trọng này Tôn Hằng đã đứng ra chống đỡ bầu trời sắp sụp đổ, họ cũng sẵn sàng giúp hắn một tay.

“Mặc Mặc, ta ở lại giúp Tôn tướng quân trước, ta sẽ thuyết phục hắn triệu hồi Lộ Dã về, muội về trước đưa những người trong không gian của muội về đi được không?” Trần Thiếu Khanh hỏi ý kiến Tô Mặc: “Đúng rồi, về nói với Tào Tây, mấy ngày nay mặc kệ Lộ Dã có khiêu chiến thế nào cũng đừng ra ngoài, hắn không ở đó được mấy ngày nữa đâu.”

“Nhưng mà sư huynh, kho vũ khí căn cứ ở chỗ ta.” Tô Mặc do dự nói.

Trần Thiếu Khanh mỉm cười: “Mặc Mặc, sao muội lại quên mất chúng ta đã không còn ở cùng một căn cứ lâu rồi, muội có thì chẳng lẽ ta không có sao?”

Tô Mặc như bừng tỉnh, đúng rồi!

Nàng và sư huynh đã chia tay nhau từ lâu ở thế giới tận thế, họ không còn là chiến hữu của cùng một căn cứ nữa rồi.

“Được, sư huynh, ta đi rồi về, Tôn tướng quân, huynh nhất định phải giúp đỡ hắn thật tốt.” Tô Mặc nói xong, vẫy tay với Trần Thiếu Khanh, sau đó lặng lẽ lui đến một nơi hẻo lánh, trong nháy mắt đã biến mất không thấy bóng dáng.
 
Trước Khi Lưu Đày, Ta Dọn Sạch Quốc Khố Cẩu Hoàng Đế Chạy Nạn
Chương 493: Chương 493


Đinh Đào, Tô gia đang vui vẻ thu dọn đồ đạc, mấy ngày nay đối với họ mà nói thực sự có quá nhiều chuyện vui.

Họ không phải lưu đày đến Mạc Bắc nữa, Tô Mặc cũng đã trở về, còn có cả thế tử điện hạ lại vừa ý Mặc Mặc của họ.

Mặc Mặc của họ sắp trở thành thế tử phi rồi.

Hơn nữa họ còn có nhà riêng của mình, có thể ngủ giường lớn rồi.

“Nương, người nói xem cái giường này sao lại giống hệt cái giường con từng nằm ở phủ vậy, tam tỷ đã tìm thấy nó bằng cách nào?” Tô Thành liên tục v**t v* chiếc giường lớn, nhìn thế nào cũng thấy đây chính là chiếc giường trước kia của mình.

Trần Tú cũng rất khó hiểu, đồ đạc trong phòng của họ sao lại giống hệt như ở phủ, bàn trang điểm, bàn bát tiên, ghế đẩu, còn cả những đồ trang trí bình lọ treo tường cũng đều giống y như đúc.

Thậm chí nàng ấy còn có ảo giác rằng họ đã trở về phủ tướng quân.

Không chỉ nàng ấy và Tô Thành như vậy, Tô Bân Tô Quân cũng mở to mắt kinh ngạc.

Chỉ có Tô phu nhân lại rất bình tĩnh, Mặc Mặc của bà là thần tiên, thần tiên thì đương nhiên là không có gì không làm được, không có gì đáng ngạc nhiên cả.

“Nương, người nói xem có phải muội muội đã thành tiên rồi không, con thấy muội ấy đột nhiên biến mất tại chỗ.” Tô Bân thì thầm với Tô phu nhân.

Tô phu nhân liếc xéo hắn: “Bân nhi, con nói vậy đến đây thôi, không được nói thêm một chữ nào với người khác nữa! Con nhớ chưa?”

“Vâng! Con nhớ rồi!” Tô Bân nhìn khuôn mặt xanh xao của Tô phu nhân, biết rằng mẫu thân đã tức giận, hắn vội vàng ngoan ngoãn đáp lời.

“Chúng ta có thể đến được bước này, đều là nhờ Mặc Mặc ban tặng, con bé vì gia đình chúng ta mà lo lắng vất vả, con là ca ca không hiểu cho nó thì thôi, sao còn đi đầu nói những lời bất lợi với nó? Con có ngốc không?” Tô phu nhân nói xong liền giơ ngón tay chỉ vào đầu Tô Bân.

Tô Bân mặc cho Tô phu nhân trút giận, không dám nhúc nhích!

“Nương, con sai rồi, con không có ý đó, sao con dám nói xấu muội muội, nương, con thực sự không có ý đó.” Cuối cùng Tô Bân cũng nắm lấy tay Tô phu nhân, nhẹ giọng cầu xin.

Vừa lúc Đinh Lan đi tới, nhẹ nhàng nói: “Nương, đừng tức giận, không tốt cho sức khỏe.”

Tô phu nhân nhìn thấy Đinh Lan thì cơn giận đã tiêu tan hơn một nửa: “Nếu không phải con tìm cho ta một nhi tức tốt như vậy, ta thực sự không muốn nhận đứa nhi tử này, ra ngoài đi! Ta và Đình Lan nói chuyện một lát, không cần con.”

Nói rồi nắm lấy tay Đinh Lan, nhẹ giọng nói: “Chúng ta đừng để ý đến nó, chúng ta nói chuyện riêng của chúng ta.”

“Vâng, đừng để ý đến chàng ấy.” Đinh Lan nhịn cười nhìn Tô Bân đang gãi đầu gãi tai.

Tô Bân xấu hổ đi ra ngoài, sờ gáy, chuyện gì thế này, thê tử và mẫu thân, hai người đuổi mình ra ngoài.

“Đại ca, đừng nản lòng.” Tô Thành đi tới an ủi Tô Bân.

Tô Bân xoa đầu đệ đệ: “Này! Ít nhất thì đệ đệ vẫn thương ta.”

“Ca ca à, đại nương thích tẩu tẩu mà không thích huynh, điều đó rất bình thường, ai mà không thích người như tẩu tẩu chứ, sau này đệ tìm thê tử cũng phải tìm người như tẩu tẩu, huynh thực sự không xứng với tẩu tẩu, tẩu tẩu theo huynh rồi mà huynhh còn không biết đủ, còn không vui... Nếu là đệ thì đệ đã vui lắm rồi.”

Tô Thành còn chưa nói hết lời thì Tô Bân đã đuổi theo đánh m.ô.n.g đệ đệ.
 
Trước Khi Lưu Đày, Ta Dọn Sạch Quốc Khố Cẩu Hoàng Đế Chạy Nạn
Chương 494: Chương 494


Đây không phải là than củi trong tuyết, mà là tuyết rơi thêm, xát muối vào vết thương!

Tô Thành cười toe toét chạy khắp sân, vừa nhảy vừa chạy, thấy sắp đuổi kịp thì đột nhiên trèo lên cây, nhanh nhẹn như một con khỉ.

Chỉ vài cái là đã lên đến ngọn cây, hắn cười híp mắt nhìn ca ca: “Ca ca, huynh thừa nhận đi, huynh không xứng với Đinh Lan tẩu tẩu.”

“Tiểu tử thối, xuống đây cho ta, sao đệ lại phản bội ta, ta là ca ca ruột của đệ!” Tô Bân tức giận cầm một cây gậy định chọc vào m.ô.n.g Tô Thành, Tô Thành sợ hãi vội nhảy từ trên cây xuống tường viện bên cạnh.

“Ối chao! Đây là đâu? Phu nhân, chúng ta đến đâu rồi?” Đột nhiên có người ở bên ngoài tường kêu lên.

Tô Thành nghe thấy tiếng động thì nhìn xuống tường, thấy có hai người đang nhìn chằm chằm vào bức tường nhà mình.

Một người ăn mặc như người hầu, còn người kia nhìn là biết ngay là chủ nhân.

“Này! Các người tìm ai?” Tô Thành gọi với họ.

“Tiểu ca, đây là đâu?” Một người phụ nhân lớn tuổi ngẩng đầu hỏi.

“Đây là Đinh Đào, các người tìm ai?” Tô Thành lại hét lên.

Tô Bân thấy Tô Thành không biết đang nói chuyện với ai, liền hỏi lớn: “Đệ la hét cái gì? Không sợ ngã từ trên tường xuống à?”

Người phụ nhân bên kia tường nghe vậy thì lập tức sáng mắt lên: “Trương ma ma, sao ta lại nghe thấy giọng của Bân nhi?”

“Bà quen ca ca ta sao?” Tô Thành nghe bà ấy nói vậy thì vội vàng hỏi, sau đó lại quay đầu nói với Tô Bân: “Ca, người bên ngoài quen huynh.”

Tô Bân lười để ý đến hắn, tưởng hắn nói bậy: “Tô Thành, đệ có xuống hay không, không xuống thì ta đẩy đệ xuống đấy.”

Nói rồi cầm cây tre định đánh vào m.ô.n.g Tô Thành.

“Bân nhi, con là Bân nhi sao?” Nữ nhân bên ngoài tường gọi lớn.

Tô Bân nghe vậy, ngẩn người một lúc, lập tức chạy vào nhà: “Đinh Lan! Nương của Đinh Lan đến rồi!”

Đinh Lan đang nói chuyện thầm thì với Tô phu nhân, đột nhiên thấy Tô Bân hấp tấp chạy vào: “Mau ra xem, nương chúng ta đến rồi.”

“Nương chúng ta? Không phải đang ở đây sao?” Đinh Lan có chút khó hiểu hỏi.

“Là nương của nàng, Vu phu nhân!” Tô Bân sốt ruột nắm lấy tay nàng ấy kéo ra ngoài sân.

Cửa mở, Vu phu nhân và Trương ma ma xuất hiện ở cửa, họ nhìn thấy Đinh Lan đi ra từ trong nhà, kinh ngạc kêu lên.

“Tiểu thư!” Là Trương ma ma.

“Lan nhi! Lan nhi!” Là Vu phu nhân.

“Nương! Nương ơi!” Đinh Lan nhào vào lòng Vu phu nhân, khóc nức nở.

Tô phu nhân và Trần Tú cũng nhận được tin, vội vàng ra đón.

“Chuyện gì thế này? Sao chúng ta vừa ngủ dậy đã đến Đinh Đào rồi? Không phải đang nằm mơ chứ?” Trương ma ma dụi mắt, vẻ mặt ngơ ngác hỏi.

Tô phu nhân cười cười, lặng lẽ chuyển chủ đề: “Đinh Lan nhắc với ta cả ngày rồi, các người có hắt hơi cả ngày không?”

Vu phu nhân cười, Đinh Lan trong lòng mấu thân cũng cười.

Tô Bân đứng bên cạnh cười ngây ngô, Tô phu nhân vội kéo tay áo hắn, ra hiệu hắn lên chào hỏi.

Tô Bân ngây ngô đi tới, nhẹ giọng gọi: “Nương, người đến rồi! Ở lại đi, đừng đi nữa.”

“Ừ! Không đi nữa! Cho dù đuổi cũng không đi.” Vu phu nhân kéo tay áo lau nước mắt, hôm nay quả là một ngày tốt lành.

Cuối cùng bà ấy cũng gặp được nữ nhi mà mình thương nhớ.

“Nương, cha đâu? Sao cha không đến?” Đinh Lan bước ra khỏi cổng, nhìn ra ngoài: “Cha có đi cùng ca ca không?”

Nghe nàng ấy nhắc đến Vu lão gia, Trương ma ma và Vu phu nhân lập tức đỏ hoe mắt.
 
Trước Khi Lưu Đày, Ta Dọn Sạch Quốc Khố Cẩu Hoàng Đế Chạy Nạn
Chương 495: Chương 495


Vu phu nhân quay lưng đi, lén lau nước mắt.

“Cha con... cha con mất rồi.” Vu phu nhân nghẹn ngào nói.

“Mất rồi? Đi cùng ca ca sao?”

“Tiểu thư, lão gia mất rồi, là Ngự sử đại nhân cố tình chọc tức lão gia, lão gia tức giận không kìm nén được, đã tức chết.” Trương ma ma vừa dứt lời, Đinh Lan trợn trắng mắt, ngất xỉu.

Mọi người hoảng sợ vội vàng chạy tới bóp nhân trung, một lúc sau Đinh Lan mới tỉnh lại, khóc lớn: “Cha! Cha!”

Tô Bân nghe vậy khóc nức nở ôm chặt nàng ấy vào lòng, không ngừng an ủi.

Một lúc sau, Đinh Lan mới ngừng khóc, ôm lấy mẫu thân.

Lúc này, lão Lý được sắp xếp ở khách đ**m, hắn không ngừng đi vòng quanh trong phòng.

Thỉnh thoảng lại lén nhìn ra ngoài.

Nhớ thế tử nói buổi tối sẽ đưa Nguyệt Nương đến, trời đã tối rồi, hẳn là tối rồi, sao họ vẫn chưa đến?

Nói đi cũng phải nói lại, sao có thể chứ?

Từ Ly thành đến Đinh Đào, họ đi bộ mất hai tháng mới đến, một buổi tối có thể đưa được thê tử đến sao?

Mình có phải điên rồi không, sao lại tin lời họ?

Điều này hoàn toàn không thể.

Lão Lý cứ thế đi vòng quanh trong nhà và ngoài sân, như thể bị lên dây cót, không thể dừng lại.

“Bụp bụp” một tiếng gõ cửa sân truyền đến.

Lão Lý như một mũi tên rời khỏi dây cung bay ra ngoài, mở cửa, một nữ nhân xuất hiện trước mặt hắn.

“Tướng công? Thật sự là chàng?”

Đối mặt với đôi mắt đẫm lệ, lão Lý lập tức ôm nữ nhân trước mặt vào lòng: “Nương tử, nương tử, ta không mơ chứ?”

Cách đó không xa, Tô Mặc khoanh tay nhìn đôi phu thê số khổ này, cuối cùng cũng có thể ở bên nhau.

“Lý thị vệ, đã đưa thê tử của ngươi đến rồi, ngươi đã quyết định chưa? Có muốn ở lại theo thế tử điện hạ không?” Tô Mặc hỏi lớn.

“Được!” Lão Lý chỉ nói một chữ đơn giản nhưng rất chắc chắn.

Trở về nhà, trời đã gần sáng, Tô Mặc mệt mỏi nhìn trời, sao trời đột nhiên ngắn thế, thời gian trôi qua quá nhanh, cảm giác không đủ dùng.

Nàng nhẹ nhàng trở về phòng của mình, sợ làm ồn đánh thức gia đình.

Đóng cửa phòng, nằm trên giường lớn, vừa định ngủ thì đột nhiên nhớ ra thuốc trong không gian hình như sắp thu hoạch được rồi.

Vân Mộng Hạ Vũ

Nàng đứng dậy lại nhảy vào không gian.

Quả nhiên, dưới sự tưới tắm của nước linh tuyền, dược liệu lại mọc lên.

Tô Mặc vung tay thu hết dược liệu, nếu hai ngày này không đánh trận thì sẽ đưa cho Trình chưởng quầy.

“Ọt ọt” bụng lại kêu rồi, bận rộn cả ngày mà quên mất ăn cơm.

Tô Mặc vừa định vào bếp trong không gian tìm đồ ăn thì đột nhiên nghe thấy tiếng gõ cửa “Thịch thịch.”

Nàng vội vàng nhảy ra khỏi không gian.

“Nương, sao muộn thế này rồi mà người chưa ngủ?”

Là Tô phu nhân bưng một cái khay, trên đó có một đĩa bánh ngọt và một bát canh.

“Chưa ăn cơm phải không, có đói không? Đây là điểm tâm ban ngày nương mua trên phố, ăn nhanh đi.” Tô phu nhân cười nhìn Tô Mặc.

Tô Mặc cảm thấy trong lòng ấm áp, nhận lấy khay: “Nương, sao muộn thế này rồi mà người vẫn chưa ngủ?”

Đặt khay xuống, nàng đỡ Tô phu nhân ngồi xuống.

“Giống như đang nằm mơ vậy, sao ngủ được? Mặc Mặc, nếu cha con còn sống thì tốt biết bao, ông ấy nhìn thấy cả nhà chúng ta bình an vô sự nhất định sẽ rất vui.”

Tô phu nhân vừa nói vừa lén lau nước mắt: “Cũng không biết bây giờ cha con còn sống hay đã chết.”

Tô Mặc nhớ lại trong sách có nhắc đến việc Tô tướng quân căn bản không chết, cuối cùng thế nào thì nàng cũng hơi mơ hồ.
 
Trước Khi Lưu Đày, Ta Dọn Sạch Quốc Khố Cẩu Hoàng Đế Chạy Nạn
Chương 496: Chương 496


Đều tại bản thân đọc sách quá cẩu thả, đầu voi đuôi chuột, đến cuối cùng chỉ lật qua loa, căn bản không xem kỹ.

“Nương, cha con không chết, ông ấy còn sống, người yên tâm, con và thế tử điện hạ nhất định sẽ tìm được ông ấy.” Tô Mặc đảm bảo.

Tô phu nhân nghe Tô Mặc nói vậy, trong lòng lập tức thoải mái hơn nhiều, năng lực của Tô Mặc là có thể thấy rõ, nàng đã nói có thể thì nhất định có thể.

Tô phu nhân nhìn Tô Mặc ăn hai miếng bánh ngọt, lúc này mới yên tâm về phòng ngủ.

Tô Mặc nhìn từ cửa sổ thấy bóng lưng ngày càng già nua của mẫu thân, trong lòng thầm hạ quyết tâm, nhất định phải tìm lại người cha hờ kia.

Vân Mộng Hạ Vũ

Chỉ khi Tô Tử Thành trở về, chuyện này mới được coi là viên mãn.

Ngày hôm sau, trời vừa sáng, Tô Mặc đã đến vương phủ tìm Tào Tây, kể cho hắn nghe chuyện xảy ra ở Ly thành đêm qua.

Tào Tây lập tức báo lại chuyện này cho Bắc Cương Vương.

Tư Không Mi nghe xong thì vô cùng tức giận, không ngờ người Triệu gia mà mình đời đời ủng hộ lại có bản tính như vậy, ông ta thật hận không thể lập tức xách Triệu Thanh lên ném cho tan xương nát thịt.

“Tôn Hằng mạnh hơn Triệu gia gấp trăm lần, chỉ không biết sau khi hắn lên ngôi sẽ đối xử với Bắc Cương như thế nào?” Tư Không Mi nói với Tào Tây.

“Vương gia yên tâm, thế tử điện hạ đã để lại lời sẽ thuyết phục Tôn Hằng, để hắn nhanh chóng triệu hồi Lộ Dã để cùng nhau chống lại người Phiên.”

Tào Tây bẩm báo.

Tư Không Mi gật đầu, nhìn thấy Tô Mặc đang đứng bên ngoài, liền ra hiệu cho nàng lại đây.

Nghe Tào Tây nói qua rồi, đây là nhi tức tương lai của ông ta, ông ta phải nhìn cho kỹ.

Tô Mặc thản nhiên đi tới, chắp tay hành lễ với Tư Không Mi.

Tư Không Mi không nhịn được cười, có lẽ trên thế gian này không còn nữ nhân thứ hai hành lễ với ông ta như vậy.

“Đêm qua các ngươi đến Ly thành? Thấy đám người Tề Vương chạy trốn?” Tư Không Mi hỏi.

“Đúng vậy!” Tô Mặc trả lời một cách giòn giã.

Từ Đinh Đào đến Ly thành một đêm đi về, đây là chuyện tuyệt đối không thể nhưng thấy Tô Mặc lại bình tĩnh tự nhiên, hơn nữa Tào Tây dường như biết gì đó nhưng hắn lại không nói gì với mình, chỉ khuyên nhủ rằng chẳng lẽ mình còn không tin nhi tử mình sao?

Nói rằng đợi bệnh của ông ta khỏi, thế tử điện hạ sẽ đích thân giải thích mọi chuyện với ông ta.

Ông ta cảm thấy bệnh của mình căn bản không thể chữa khỏi, mình còn không hiểu mình sao?

Ông ta đã muốn giao mọi thứ cho Trần Thiếu Khanh, giao cho hắn, ông ta rất yên tâm.

“Tào Tây, sau này ngươi nghe theo sự sắp xếp của thế tử, đừng có chuyện gì cũng báo cáo với ta, ta già rồi, tinh thần không tốt.” Tư Không Mi nói xong liền đứng dậy đi vào nội thất, cuối cùng cười nói với Tô Mặc: “Có rảnh thì thường đến thăm ông già này, ta rất sợ buồn chán.”

Tô Mặc nói: “Giải buồn là sở trường của ta.”

Nghe nàng nói vậy, Tư Không Mi không nhịn được cười ha ha hai tiếng, Tô Tử Thành cổ hủ kia sao lại có một đứa nữ nhi tinh quái như vậy?

Cây sắt nở hoa - hiếm thấy thật.

Tào Tây theo Tô Mặc đi ra, Tô Mặc nói cho hắn biết ý của Trần Thiếu Khanh.

“Được! Ta sẽ đi sắp xếp ngay.” Nói xong, hắn về phủ dắt ra hai con ngựa, đưa cho Tô Mặc một con, hai người cưỡi ngựa lên thành.

Quả nhiên sáng sớm Lộ Dã lại dẫn người đến khiêu chiến, hôm qua hắn mất hết mặt mũi, tức giận cả đêm không ngủ ngon, hôm nay nghĩ nhất định phải tìm cách lấy lại.
 
Trước Khi Lưu Đày, Ta Dọn Sạch Quốc Khố Cẩu Hoàng Đế Chạy Nạn
Chương 497: Chương 497


“Người đâu, tiếp tục công thành cho ta!” Lộ cũng lại ra lệnh cho người đẩy xe đụng ra.

Tô Mặc thấy vậy cười hỏi: “Sao, hôm nay xe đụng của các ngươi không chê cổng thành của chúng ta nữa à, ha ha?”

Lúc đầu Tào Tây còn chưa phản ứng lại, sau mới hiểu ra, mặt đỏ lên, không ngờ vị thế tử phi nhỏ tuổi này còn biết chuyện này.

Lộ Dã nheo mắt nhìn thấy trên lầu thành lại là một nữ tử, hắn chất vấn: “Trần Thiếu Khanh đâu? Trốn ở đâu rồi?”

“Ồ, Lộ Dã, ta khuyên ngươi mau về Ly thành đi, về muộn không chừng thê tử của ngươi đã thành thê tử của người khác rồi.”

Tào Tây quát.

“Tào Tây, ngươi có ý gì?”

“Bây giờ người Phiên đã nhắm vào Ly thành, sắp đánh đến chân thành rồi, ngươi và ta nên liên hợp chống giặc, chứ không phải đấu đá nội bộ, ngươi hiểu không?” Tào Tây quát lớn.

“Ngươi đừng có nói hươu nói vượn, ta không ngốc như vậy, ngươi nói bừa một câu là muốn lừa ta sao.” Lộ Dã căn bản không tin.

Phiên quốc muốn đánh đến Ly thành thì ít nhất cũng phải có hơn một nửa Ly quốc đã thất thủ.

Nhưng bây giờ hắn không biết tin tức gì cả, có thể thấy Tào Tây căn bản là nói bậy.

“Người đâu! Công thành cho ta!” Lộ Dã lại ra lệnh.

“Công thành! Công thành! Công cái đầu nhà ngươi!” Tô Mặc thầm mắng Lộ Dã ngoan cố.

Nàng tìm một lý do xuống khỏi tường thành, nhìn quanh không thấy ai, ẩn thân dịch chuyển tức thời đến trước ngựa của Lộ Dã.

Nàng b.ắ.n một con độc trùng “Bốp” một cái vào m.ô.n.g ngựa của Lộ Dã, con ngựa bị cắn một cái, đau đớn ngửa đầu hí dài, tung vó chạy điên cuồng về phía xa.

Tô Mặc cười lạnh một tiếng, dịch chuyển tức thời đuổi theo.

Phủ tướng quân Lộ gia, Ly thành.

Lúc này trong phủ hỗn loạn, không ít người hầu nghe nói người Phiên quốc sắp đánh tới, liền cuộn chăn chạy trốn cả đêm.

Có kẻ vô lương tâm còn tiện tay trộm một số đồ vật giá trị trong phủ, dù sao trong phủ cũng chỉ có một mình Lộ phu nhân là nữ tử trẻ tuổi, nàng ấy yếu đuối, nói chuyện cũng không có khí vô lực, căn bản không quản nổi bọn họ.

Lộ phu nhân Ninh Ngọc ngồi trong phòng, cầm khăn tay không ngừng lau nước mắt, lũ sói mắt trắng này, lúc phu quân còn sống, từng người bọn chúng đều giống như một như chó con, phu quân không còn, bọn chúng lập tức trở mặt thành sói vô nhân tính.

Vân Mộng Hạ Vũ

Đáng tiếc là mình đối xử với bọn chúng một lòng một dạ, bây giờ đúng lúc nguy nan, bọn chúng không nói đến chuyện giúp đỡ phủ vượt qua khó khăn, mà từng người một đều nghĩ đến chuyện giẫm đạp người khác.

Trong phủ hỗn loạn, có kẻ chạy trốn cả đêm, còn lại một số người hầu vẫn ngang nhiên lục soát đồ đạc trong phủ nhưng Ninh Ngọc lại không thể làm gì chúng.

“Phu nhân, chúng ta cũng chạy đi thôi, nếu không thật sự đợi người Phiên đến thì chúng ta sợ là không chạy thoát được.” Thị nữ của nàng ấy khuyên nhủ.

“Ta không đi, ta phải đợi tướng công, ta đi rồi thì chàng biết tìm ta ở đâu?” Ninh Ngọc tuy yếu đuối nhưng trong chuyện này lại vô cùng kiên cường.

“Nhưng mà phu nhân, giữ được núi xanh thì không sợ thiếu củi đốt, chỉ cần chúng ta còn sống thì mới có thể tìm được tướng quân, còn nếu người Phiên đến thì chúng ta sợ rằng sẽ mất mạng.” Thị nữ Yến Chi là người theo nàng ấy từ nhà mẹ đẻ đến, đối với nàng ấy là một lòng một dạ.

Nhưng Ninh Ngọc vẫn không lay chuyển: “Yến Chi, ngươi cầm ít bạc chạy trốn đi, ta chắc chắn sẽ không đi, ta sống là người Lộ gia, c.h.ế.t cũng phải làm quỷ của Lộ gi, đây là nhà của ta, ta sẽ không đi đâu cả.”
 
Trước Khi Lưu Đày, Ta Dọn Sạch Quốc Khố Cẩu Hoàng Đế Chạy Nạn
Chương 498: Chương 498


Ngoài cửa, Lộ Dã ngây người, đứng nghe hồi lâu, đây là lời mà tiểu nương tử yếu đuối của hắn nói sao?

Phu thê hai người tuy kính trọng nhau như khách nhưng chưa từng nói những lời khiến người ta đỏ mặt tía tai như vậy, hôm nay trong mơ, hắn lại nghe thấy.

Hắn tự cho rằng mình đang nằm mơ.

Hắn không gõ cửa, đẩy cửa bước vào.

Ninh Ngọc ngẩng đầu nhìn thấy hắn, không khỏi ngẩn người, rồi nước mắt rơi lã chã.

Yến Chi vội vàng đưa khăn tay cho nàng ấy.

Nhưng nàng ấy không nhận, mà đứng dậy bất chấp tất cả nhào vào lòng Lộ Dã: “Tướng công! Cuối cùng chàng cũng về rồi.”

Lộ Dã ôm lấy nương tử của mình, sao lại chân thực như vậy, rõ ràng không phải nằm mơ.

“Tướng quân, nhanh xử lý mấy tên sói mắt trắng kia đi, ngày thường phu nhân đối xử với chúng tốt như vậy, bây giờ nghe nói người Phiên sắp đánh tới, bọn chúng từng người một giẫm đạp người khác, không giúp đỡ phu nhân thì thôi, còn trộm đồ trong phủ.” Yến Chi tiến lên bắt đầu cáo trạng.

“Người Phiên sắp đánh tới, sao có thể chứ, thánh thượng đâu, chẳng lẽ ngài ấy không phái binh phòng thủ sao?” Lộ Dã hỏi.

“Thánh thượng gì chứ, bây giờ còn thánh thượng nào nữa, chẳng lẽ tướng quân không biết Triệu Quyến đã c.h.ế.t rồi sao? Tề vương và Triệu vương còn lại nghe nói cũng đã chạy trốn cả đêm, trong thành không còn người chủ trì, loạn thành một nồi cháo, may mà có Tôn tướng quân được giao trọng trách, tướng quân, chàng về đúng lúc.”

Lời của phu nhân khiến Lộ Dã nghe xong đau nhói trong lòng, bọn họ ở tiền tuyến liều mạng, không ngờ hậu phương lại xảy ra hỏa hoạn, mà Triệu gia lại không quan tâm đến gia quyến của họ mà tự bỏ chạy trước.

Bọn họ còn đánh trận gì nữa!

“Lão gia, bên bếp đánh nhau rồi!” Một thị nữ vội vàng chạy vào nói.

Lộ Dã lạnh mặt: “Ngọc nhi, nàng ở đây đợi ta một lát.”

Nói xong, hắn đi ra khỏi phòng.

Bếp, hai tên gia đinh này vì tranh chấp một bao gạo mà đánh nhau kịch liệt, hai người lăn ra đất, không ai chịu buông tay.

Lộ Dã tiến lên đánh cho một trận, xách cả hai lên, dùng đầu của chúng chơi trò nối liền, nối vào nhau chỉ nghe thấy tiếng “Bùm” “Bùm” vang lên, không lâu sau đầu của hai người giống như quả dưa hấu bị dập, chảy ra nước đỏ tươi.

Ném hai người xuống, Lộ Dã lại xông vào kho của mình, quản gia đang tìm một người giúp việc, đang liều mạng chuyển đồ ra ngoài. Bất ngờ nhìn thấy Lộ Dã, chân hắn ta lập tức mềm nhũn: “Lão gia, ta.. ta đang giúp phu nhân dọn đồ, chuẩn bị... chuẩn bị đi!”

“Đi—— tốt!” Lộ Dã đ.ấ.m một phát, đầu của quản gia cũng bị dập.

Một người khác thấy tình hình không ổn, vừa định chạy thì bị Lộ Dã kéo lại ném xuống đất, đạp ba bốn cái là tắt thở.

Những kẻ khác trong phủ đang thừa nước đục thả câu, thấy lão gia đã về, còn đánh c.h.ế.t nhiều người như vậy, từng người đều sợ đến mềm cả chân, lấy từng món đồ trong bọc ra, rồi thấy Lộ Dã không để ý, liền chạy như điên ra ngoài cửa phủ.

Tô Mặc thấy thời cơ đã chín muồi, vung tay đưa Lộ Dã vào không gian của mình, sau đó ẩn thân dịch chuyển tức thời trở về Đinh Đào.

Vân Mộng Hạ Vũ

Nàng ném Lộ Dã đang ngơ ngác từ không gian ra, có binh lính nhìn thấy hắn, lập tức chạy tới gọi: “Tướng quân, vừa nãy ngài đi đâu vậy?”

Lộ Dã đứng dậy, nhìn họ, ngẩn người mất một nén nhang, lúc này mới tỉnh táo lại, hắn đã trở về ngoài thành Đinh Đào.

Nhưng vừa nãy không phải hắn đã về nhà, còn ôm thê tử, còn trừng trị bọn gia đinh gian ác sao?
 
Trước Khi Lưu Đày, Ta Dọn Sạch Quốc Khố Cẩu Hoàng Đế Chạy Nạn
Chương 499: Chương 499


Vừa nãy là nằm mơ sao?

Nhưng sao lại chân thực đến vậy?

Nhớ lại thê tử nước mắt lưng tròng, nhớ lại người nhà tên cẩu hoàng đế đã bỏ trốn, hắn căm hận nói: “Đi! Rút!”

“Rút? Tướng quân, chúng ta không công thành nữa sao?” Một tên lính nhìn cỗ xe xông thành đã được lắp xong, do dự nói.

“Công cái nãi nãi ngươi, rút!” Lộ Dã nói xong, giật lấy một con ngựa của một tên lính, cưỡi lên phi về hướng Ly thành.

“Hả? Nãi nãi ta? Tướng quân, tổ mẫu của ta bị hói, không có búi tóc!”

Vân Mộng Hạ Vũ

Không lâu sau, những người do Lộ Dã dẫn đến đều rút sạch, những cỗ xe xông thành và xe chở đất nặng nề kia đều không kịp mang đi.

“Tào ca, mở cửa, khiêng hết những thứ này vào.” Tô Mặc vẫy tay với Tào Tây trên lầu thành.

Nhìn thấy những vũ khí nhặt được này, Tào Tây vui đến nỗi mồm méo cả ra sau gáy.

Trận chiến này đánh thật đẹp, không tốn một binh một tốt, quân địch rút lui còn nhặt được nhiều vũ khí như vậy.

“Thế tử phi, sao người lại xuất hiện ngoài cửa thành?” Tào Tây cười hỏi.

“Vì cái vui nên mới điên điên khùng khùng, vì cái tự do nên ta mất nhà cửa...” Tô Mặc liếc hắn, lẩm bẩm hát.

“Cái gì? Cái gì?” Tào Tây nhìn Tô Mặc nhảy nhót vào cửa thành, nhất thời không kịp phản ứng.

Lẩm bẩm cái gì vậy, thế tử phi đang lẩm bẩm điều gì vậy?

Lúc này, ngoài thành quả nhiên là một mảnh nước sôi lửa bỏng.

Người Phiên như chẻ tre đã chiếm được nhiều thành trì của Ly quốc, hôm nay thực sự đã đánh đến dưới chân Ly thành.

Chúng yêu cầu thả nhị hoàng tử, sau đó bồi thường cho chúng, sau đó bồi thường một triệu lượng vàng bạc mỗi loại.

Các thành trì bị đánh chiếm cũng nằm trong phạm vi bồi thường.

Tôn Hằng nhìn bức thư sứ giả đưa lên, khóe miệng nở một nụ cười lạnh.

Hắn đưa bức thư cho Trần Thiếu Khanh: “Ngươi xem yêu cầu của bọn chó Phiên quốc này.”

Trần Thiếu Khanh nhận lấy xem qua, tức đến nỗi suýt bật cười: “Chúng thật sự không coi người Ly quốc ra gì, năm thành trì cộng thêm một triệu lượng vàng bạc, chúng đúng là dám nói.”

Tôn Hằng hừ lạnh: “Người đâu, đưa Phong Tuấn lên tường thành cho ta!”

Hắn không tin, người Phiên có thể không quan tâm đến nhị hoàng tử của họ, trừ khi chúng căn bản không muốn cứu người ra, mà có mục đích khác.

Hắn quyết định thử trước.

Có thị vệ từ trong ngục giải người ra, tóc tai bù xù, mặt mũi đầy bụi bẩn, nhìn chẳng khác gì ăn mày ngoài phố, thậm chí còn không sạch sẽ bằng ăn mày.

“Đây là nhị hoàng tử của các ngươi, thấy người còn không mau quỳ xuống bái kiến.” Tôn Hằng lạnh lùng quát.

Quả nhiên, những người dưới thành thấy Phong Tuấn cũng không có phản ứng gì, bọn chúng là người của đại hoàng tử Mạch Thượng, đương nhiên là lười để ý đến Phong Tuấn.

“Quả nhiên là lang sói tham vọng, cứu Phong Tuấn chỉ là cái cớ của chúng mà thôi.” Tôn Hằng cuối cùng cũng nhận ra bộ mặt thật của chúng.

“Ta không phải! Ta không phải Phong...” Người bị trói đột nhiên tỉnh táo lại, hắn ta hét lớn về phía dưới.

“Vút!” Một mũi tên từ dưới b.ắ.n tới, trúng ngay yết hầu hắn ta, hắn ta ấp úng còn muốn nói gì đó nhưng chỉ có thể trợn mắt, không lâu sau thì tắt thở.

“Đại nghịch bất đạo, các ngươi dám b.ắ.n c.h.ế.t nhị hoàng tử của chúng ta, mau lên, công thành!” Những người dưới thành kích động hẳn lên.

Tôn Hằng suýt nữa thì tức đến bật cười, chúng g.i.ế.c hoàng tử của mình, còn vu oan giá họa, diễn xuất này thật quá vụng về
 
Back
Top Dưới