Ngôn Tình Trước Khi Lưu Đày, Ta Dọn Sạch Quốc Khố Cẩu Hoàng Đế Chạy Nạn

Trước Khi Lưu Đày, Ta Dọn Sạch Quốc Khố Cẩu Hoàng Đế Chạy Nạn
Chương 280: Chương 280


Lão Lý được Tôn Hằng nhờ vả phải chăm sóc người Tô gia, đặc biệt là Tô phu nhân, hắn nghĩ nếu trời mưa thì xe ngựa cũng không tránh khỏi bị vào nước, vẫn nên phòng ngừa trước thì hơn.

Tô Mặc từ xa đã nhìn thấy tất cả những điều này, nàng lại thêm phần cảm kích lão Lý.

Kế hoạch không thể thực hiện, cuối cùng trước khi họ tìm được chỗ tránh mưa thì trời đã đổ mưa.

Một trận mưa thu, một trận lạnh lẽo.

Mưa mang theo hơi lạnh rất nhanh đã làm mọi người ướt sũng.

Mười mấy tên thị vệ đều mặc áo tơi đội nón lá nhưng đám người lưu đày này thì thảm rồi, chẳng có gì cả, thậm chí trên đầu còn chẳng có một chiếc lá cây, chỉ có thể đứng chịu trận.

Bốn phía trọc lóc, không có chỗ trú, không có chỗ trốn.

Mười mấy cô nương của Yên Vũ lâu và mấy thư sinh phía sau đều trở thành gà ướt sũng.

Tất cả đều chật vật không chịu nổi, mưa lớn khiến người ta không mở mắt ra được, muốn trốn cũng không có chỗ trốn, chỉ có thể chịu đựng, dẫm lên bùn đất dưới chân, bước từng bước nặng nhọc về phía trước.

Người Tô gia thì vẫn ổn, ngồi trong xe ngựa, trên xe còn phủ tấm vải dầu mà lão Lý đưa cho.

Đột nhiên một trận gió thổi qua, tấm vải dầu bị thổi bay đi, mấy cô nương của Yên Vũ lâu thấy vậy, liền xông lên tranh giành, muốn giành được để che mưa.

Vài cô nương vì một tấm vải dầu mà đánh nhau, lăn lộn trong bùn đất.

“Cút hết ra cho ta, không ai được giành tấm vải dầu này.” Lão Lý cưỡi ngựa vung roi quát.

Đám cô nương đang giằng co vội vàng đứng dậy, chỉ thấy bọn họ đều đã thành người bùn, tóc tai bù xù, nước bùn theo đuôi tóc nhỏ từng giọt, mặt mũi không còn nhìn ra màu sắc, từng cô nương xinh đẹp đã biến thành khỉ bùn.

Tô Mặc và Trần Thiếu Khanh mặc áo mưa cưỡi ngựa nhìn đám người này, không khỏi lắc đầu, quả nhiên người c.h.ế.t vì tiền, chim c.h.ế.t vì thức ăn.

Vì một tấm vải dầu che mưa mà có thể đánh nhau như vậy, nếu nhìn thấy những thứ vàng bạc thì chẳng phải sẽ g.i.ế.c người sao?

“Cút hết cho ta! Tấm vải dầu này là ta cho Tô gia, ta xem ai dám giành, ta sẽ đánh gãy tay các ngươi.”

Lão Lý dùng roi quất mạnh về một hướng, uy h.i.ế.p bọn họ.

Đuôi roi vừa vặn quất vào người Tiểu Diệp, nàng ta đau đến giật mình, vội vàng ôm chặt lấy người.

Nàng ta dùng ánh mắt căm hận nhìn lão Lý, lại chuyển ánh mắt sang xe ngựa Tô gia, nghiến răng nghiến lợi!

Xe ngựa Tô gia không còn vải dầu, không lâu sau cũng bị mưa làm ướt đẫm, chỉ là Tôn Hằng đã sớm chuẩn bị sẵn áo tơi và nón lá cho mọi người, Trần Tú đã sớm lấy ra cho mọi người mặc vào.

Chương Tử Yên c.h.ế.t nên có thừa một cái, Trần Tú trực tiếp đưa cho Tử Thần.

Trong xe trừ cô nương đầu bếp mặt đen, mọi người đều mặc áo tơi đội nón lá.

Vân Mộng Hạ Vũ

Tô Bân do dự, đưa đồ che mưa trong tay cho Vu Đinh Lan: “Nàng mặc vào đi.”

Mọi người đều rất kinh ngạc, vì sao nương và đại ca lại đối xử tốt với cô nương đầu bếp này như vậy, không chỉ gọi nàng ấy lên xe, đại ca còn đưa đồ che mưa cho nàng ấy.

Tức thì Tô Bân có thể cảm nhận được trong xe tràn ngập những bong bóng nghi vấn của mọi người.

Nhưng nương đã dặn hắn, chuyện này không được nói cho ai biết, chỉ có hai người bọn họ biết.

“Đại ca, vì sao huynh lại đưa cho nàng ấy?” Tô Quân nhỏ giọng hỏi: “Mưa lớn như vậy, chẳng lẽ huynh muốn bị ướt sao?”
 
Trước Khi Lưu Đày, Ta Dọn Sạch Quốc Khố Cẩu Hoàng Đế Chạy Nạn
Chương 281: Chương 281


“Nàng ấy là nữ tử, bị ướt sẽ... sẽ bị bệnh.” Tô Bân ngượng ngùng nói.

Hắn không giỏi nói dối, lời nói có phần cứng nhắc không tự nhiên.

“Vậy bên ngoài có nhiều cô nương của Yên Vũ lâu như vậy, cũng đều là nữ tử, sao huynh không đưa cho bọn họ?” Tô Quân lại lẩm bẩm.

“Câm miệng, nói năng kiểu gì vậy, sao có thể đem nàng ấy... so sánh nàng ấy với những người bên ngoài kia?” Tô phu nhân lập tức không vui.

Vu Đinh Lan trả lại đồ che mưa cho Tô Bân: “Ta không sao, chàng mặc vào đi.”

“Nàng mặc đi.” Tô Bân không chút do dự đội nón lá cho nàng ấy, khoác áo tơi cho nàng ấy.

Mắt mọi người mở to tròn xoe, sắp rớt ra ngoài.

Đại ca đây là bị trúng tà rồi sao?

Chẳng lẽ coi trọng cô nương mặt đen như đáy nồi này sao?

Tử Thần nhìn Vu Đinh Lan với vẻ thích thú, rõ ràng là đã ăn Hắc Tố Hoàn nên mặt mới thành như vậy.

Viên thuốc này là hắn và đồ đệ cùng nghiên cứu ra, hẳn là cô nương này thành ra như vậy, cũng là do quỷ linh tinh Tô Mặc kia bày trò.

Hắn không biết Vu Đinh Lan có quan hệ gì với Tô gia nhưng hắn nhìn ra Tô Bân rất lo lắng cho cô nương này, Tô phu nhân cũng rất để ý đến nàng ấy.

Mưa càng lúc càng lớn, không có dấu hiệu dừng lại, lão Lý nhìn những người không có đồ che mưa bị ướt đến mức không còn ra hình người, nghĩ tiếp tục đi như vậy e là không được.

Hắn nhìn về phía trước, không khỏi vui mừng, đúng là trời không tuyệt đường người, phía trước lại có một ngôi miếu hoang.

“Mọi người nhanh lên, đến miếu hoang phía trước nghỉ ngơi.” Lão Lý lớn tiếng hô.

Mưa lớn như vậy, nói chuyện chỉ có thể hét mới miễn cưỡng nghe thấy.

Xe ngựa Tô gia đến trước cửa miếu hoang, hơn mười người của Yên Vũ lâu đã bị ướt đến mức không đứng vững, đi đến bậc thềm trước cửa miếu, cả đám đều nằm vật ra đất, thở hổn hển nghiêng ngả.

Vài thư sinh thì còn đỡ, tuy cũng rất chật vật nhưng vẫn giữ được phong thái nho nhã của thư sinh, im lặng đi vào miếu, tìm chỗ nghỉ ngơi.

Tô Bân và Tô Quân xuống xe, sau đó dìu Tô phu nhân xuống xe.

Tô Thành cũng dìu mẫu thân mình xuống, hai người Tô Côn và Tô Lâm ủ rũ cũng tự mình nhảy xuống.

Từ sau khi Chương Tử Yên chết, hai hài tử này không thích nói chuyện, có hỏi cũng chỉ gật đầu hoặc lắc đầu, nếu không thể không nói thì cũng chỉ miễn cưỡng nói vài chữ, giọng nhỏ như tiếng muỗi kêu.

Tô Lâm có lúc ngủ mơ còn khóc, mọi người đều biết, hắn nhớ nương.

Mặc dù mọi người đều thương cảm cho chúng nhưng nương của chúng thật sự là...

Không ai nhắc đến nữ nhân đó, Tô phu nhân cũng đã cảnh cáo mọi người, không được phép nhắc đến nàng ta, nữ nhân đó là nỗi ô nhục của Tô gia.

Còn về Tô Côn, Tô phu nhân vẫn chưa nghĩ ra cách đối xử với hắn, bây giờ lưu đày, cũng chỉ có thể để hắn đi theo, nếu không thì một tiểu hài tử nhỏ như vậy biết đi đâu.

Lúc Kiều Uyển còn sống, chỉ nhắc đến Tô Côn một câu, đó là nói hắn là con hoang, là con hoang do Chương Tử Yên với một kẻ nào đó sinh ra, có câu nói này, Kiều gia chắc chắn sẽ không nhận hắn.

Cứ đi theo trước đã, đi một bước tính một bước.

Tô phu nhân nghĩ đến đây liền thở dài.

Người xống xe cuối cùng là Tử Thần và Vu Đinh Lan.

Vân Mộng Hạ Vũ

Ánh mắt Tô Bân vẫn luôn dõi theo Vu Đinh Lan, thấy nàng ấy xuống xe, vốn định đưa tay ra đỡ nhưng Tô phu nhân lại nắm c.h.ặ.t t.a.y hắn.
 
Trước Khi Lưu Đày, Ta Dọn Sạch Quốc Khố Cẩu Hoàng Đế Chạy Nạn
Chương 282: Chương 282


Tô Bân đành thôi, vẻ mặt bất lực, nhìn nàng ấy xuống xe mới thu hồi ánh mắt lại.

“Nương, đại ca thích cô nương đầu bếp kia.” Tô Thành thì thầm với Trần Tú: “Huynh ấy cứ nhìn nàng ấy mãi.”

“Nói bậy, mặt đen như đáy nồi như vậy, nhìn thế nào, đại ca ngươi sao có thể thích người như vậy?” Trần Tú quát mắng hắn.

Tô phu nhân ở bên cạnh nghe thấy, khóe miệng giật giật, muốn nói gì đó nhưng suy nghĩ một chút, lại nuốt lời vào bụng.

Tạm thờ vẫn nên giấu thân thế của Vu Đinh Lan, đợi đến lúc thích hợp rồi nói.

Nếu không xảy ra chuyện gì thì không sao, nếu xảy ra chuyện thì khó mà giải quyết.

“Này! Ngươi mau qua đây nấu cơm cho chúng ta, sắp c.h.ế.t đói rồi.” Một tên thị vệ đến gọi Vu Đinh Lan.

Vu Đinh Lan nhìn Tô Bân cầu cứu, lại nhìn Tô phu nhân.

Nàng ấy cái gì cũng không biết, ngay cả nhóm lửa cũng không biết, càng đừng nói đến nấu cơm.

Tô phu nhân hiểu được ánh mắt của nàng ấy, đương nhiên hiểu rằng tiểu thư được nuôi trong nhà như nàng ấy là người tay không thể xách, vai không thể vác, làm gì cũng có nha hoàn hầu hạ, đâu cần phải nấu cơm, e rằng số lần vào bếp cũng chỉ đếm được trên đầu ngón tay.

“Hôm nay khó tìm củi, lại ẩm ướt, hay là mấy vị quan gia đến ăn cùng chúng ta đi, như vậy vừa tiết kiệm thức ăn vừa tiết kiệm củi.” Tô phu nhân cười nói: “Chúng ta có thịt hổ muối, vẫn chưa ăn hết, hâm nóng lại một chút, mọi người cũng có thể ăn tạm một bữa.”

Tên thị vệ nghe xong gật đầu: “Ta đi hỏi Lý ca, nếu hắn đồng ý, chúng ta sẽ đến đây ăn nhờ.” Nói xong liền quay đầu đi tìm lão Lý.

“Nương, người gọi bọn họ đến làm gì?” Tô Quân có chút không hiểu: “Chúng ta tự mình ăn cơm không phải tốt hơn sao, cần gì phải gọi người ngoài đến?”

Hắn thật sự không hiểu nổi suy nghĩ của nương, gọi nhiều người như vậy, bọn họ phải đi tìm thêm bao nhiêu củi, trời mưa thế này thì tìm ở đâu?

Tô Mặc và Trần Thiếu Khanh đứng bên cạnh, Tô Mặc không lên tiếng, mà trực tiếp nhảy vào không gian của mình.

Nàng nhớ đã thu Ngự thiện phòng, hình như bên trong có rất nhiều củi và than.

Lúc này vừa hay có thể lấy ra để cứu nguy.

Trần Thiếu Khanh theo sát phía sau, cũng đi theo nàng vào không gian của Tô Mặc.

“Mặc Mặc, ta đã chất củi và than vào kho số hai, muội vào là thấy ngay.” Trần Thiếu Khanh thấy Tô Mặc có vẻ bối rối, liền lớn tiếng nói với nàng.

Tô Mặc quay đầu nhìn sư huynh, đột nhiên nở một nụ cười rạng rỡ với hắn, khiến Trần Thiếu Khanh không khỏi ngẩn người.

Quả nhiên, khi vào kho số hai, vừa vào cửa đã thấy chất củi thành đống như núi, còn có từng đống than thượng hạng.

Tô Mặc nhìn thấy thì trong lòng vô cùng vui mừng, xem ra bữa trưa của nương và những người khác đã có thể xử lý.

Bên ngoài, Tô gia vừa tìm được một nơi khô ráo để dừng chân, đột nhiên nghe thấy một câu nói kỳ quái: “Ôi chao, xem ra có người đã ôm chân quan gia rồi, có xe ngồi, còn có thể ăn cơm cùng quan gia, chúng ta không thể so sánh được.”

Người nói là một cô nương của Yên Vũ lâu, từ đầu đến chân nàng ta toàn là bùn, quần áo còn ướt sũng không ngừng nhỏ nước bùn.

Mặc dù như vậy cũng không ngăn cản nàng ta nói lời cay độc.

“Đúng vậy, cùng là lưu đày, người ta có xe ngựa để ngồi, có cơm nóng để ăn, chúng ta lạnh như băng, ngay cả nước nóng cũng không có để uống, nói lý ở đâu?” Có người phụ họa theo.
 
Trước Khi Lưu Đày, Ta Dọn Sạch Quốc Khố Cẩu Hoàng Đế Chạy Nạn
Chương 283: Chương 283


Tử Thần vẫn im lặng ngồi ở góc, khóe miệng nhếch lên, cười như không cười, lạnh lùng nhìn những người đang nói bóng gió về Tô gia.

Nàng ấy đang nghĩ, làm thế nào để tìm cách chặn miệng mấy người này, nàng ấy không muốn mệt nửa ngày mà không được ăn một bữa cơm yên ổn.

Không lâu sau, lão Lý dẫn theo hơn mười thị vệ đi tới: “Nghe nói Tô phu nhân muốn nấu cơm chung với chúng ta? Thật sự làm phiền phu nhân rồi.”

Lão Lý tiến lên chắp tay nói.

“Không sao, chỉ thấy trời mưa không tiện tìm củi, chúng ta cùng nhau làm, có thể tiết kiệm củi cũng có thể tiết kiệm việc.” Tô phu nhân cười nói.

“Vậy thì vất vả rồi.” Lão Lý nói xong liền sai người lấy từ trên xe xuống một túi gạo nhỏ, còn có một ít rau đưa cho Tô phu nhân.

“Nhìn gì, còn không mau tới giúp?” Tô phu nhân nói với Tô Bân và Vu Đinh Lan: “Đinh Lan và Nhị di nương đi rửa rau, Tô Bân và Tô Côn đi tìm củi, cố gắng tìm loại khô ráo một chút.”

Vân Mộng Hạ Vũ

Lão Lý cũng phái mấy thị vệ đi cùng, vì thời tiết nên họ chỉ có thể tìm nhiều một chút, sau đó trở về chia cho mọi người.

“Quan gia, hay là chúng ta cũng đốt lửa cùng các người đi, chúng ta cũng có không ít người, cũng có thể làm việc.” Người nói là Tiểu Diệp của Yên Vũ lâu.

“Không được!” Tô phu nhân nghiêm giọng từ chối, không có chút thương lượng nào.

“Quan gia còn chưa nói, đến lượt bà làm chủ sao?” Tiểu Diệp tức giận nói.

“Đúng vậy, quan gia nói mới tính, hay là Tô gia các ngươi nói mới tính?” Có người phụ họa theo.

Bọn họ khiêu khích nhìn Tô phu nhân, sau đó lại nhìn lão Lý đầy mong đợi.

Lão Lý do dự một lát, vừa định mở miệng, Tô phu nhân đột nhiên lớn tiếng nói: “Hợp tác với Tô gia thì đương nhiên là Tô gia nói mới tính.”

Được! Ý tứ rất rõ ràng rồi, không cần hỏi nữa.

Lão Lý cười gượng nhìn Tô phu nhân, nuốt những lời định nói xuống.

Những cô nương nhìn lão Lý không nói gì, trong lòng càng tức giận, mười mấy người nhìn nhau, đột nhiên bọn họ như đã bàn bạc xong, lặng lẽ đi sang một bên, không nói gì.

Tô Mặc vừa từ không gian ra đã nhìn thấy dáng vẻ lén lút của bọn họ, trong lòng chùng xuống, lặng lẽ đi theo.

“Tô gia thật đáng ghét, chúng ta phải nghĩ cách trừng trị bọn họ.” Tiểu Diệp vừa nói vừa vắt chiếc áo ướt sũng, sau đó dùng tay vuốt mái tóc ướt nhẹp lại, từ trong n.g.ự.c lấy ra một chiếc trâm cài lại.

“Ồ, tặng Tiểu Diệp tỷ vẫn còn giữ trâm do Yên tỷ sao?” Có người hỏi.

“Đương nhiên, nếu không thì làm sao đối phó với những tên nam nhân thối tha kia?” Tiểu Diệp cười tà mị.

“Tiểu Diệp tỷ mau nói xem làm thế nào để trị cái bà già Tô gia kia, tốt nhất là trị cho cả nhà đều quy tiên... ha ha!”

Một cô nương ngoài hai mươi tuổi nói một cách âm u, trên khuôn mặt bẩn thỉu nở một nụ cười độc ác.

“Ừm, có cách, không biết các ngươi có muốn không?” Tiểu Diệp giũ giũ chiếc áo ướt dính trên người.

“Nói đi!”

“Các ngươi lại đây.” Tiểu Diệp vẫy tay về phía bọn họ.

“Ai còn mang theo trâm này không?” Tiểu Diệp chỉ vào trâm trên đầu mình hỏi.

“Ta có!”

“Ta cũng có!” Hai ba cô nương cũng rút từ trên đầu xuống đưa cho Tiểu Diệp.

Tiểu Diệp nhận lấy, ấn vào đầu trâm, hóa ra trên đầu trâm có một cơ quan, mở cơ quan ra, bên trong có một ít bột thuốc màu trắng.

Đây vốn là một vũ khí bí mật của các cô nương tiếp khách của Yên Vũ lâu, cũng là sáng chế của chính Trần Yên Vũ.
 
Trước Khi Lưu Đày, Ta Dọn Sạch Quốc Khố Cẩu Hoàng Đế Chạy Nạn
Chương 284: Chương 284


Đặt xuân dược vào trâm có cơ quan, gặp phải khách hàng khó đối phó thì hạ thuốc họ, như vậy khi thuốc phát tác sẽ không còn tâm trí làm khó người khác, chỉ muốn nhanh chóng giải quyết xong việc.

Giải quyết nhanh thì xong việc nhanh, cũng có thể tiếp thêm nhiều khách hàng.

Hầu như các cô nương tiếp khách của Yên Vũ lâu thì ai cũng có một cái, dùng hết thuốc thì có thể tìm Trần Yên Vũ để lấy thêm.

Tiểu Diệp đổ bột thuốc này vào một chỗ: “Không ngờ trâm cài xuân dược mà Yên tỷ tặng cho chúng ta, không dùng trên người khách hàng, lại có thể dùng trên người Tô gia, cũng không tệ!”

“Tỷ tỷ, tỷ định bỏ thuốc này vào đâu?”

“Tất nhiên là vào bình nước của bọn họ, để cả già trẻ Tô gia đều uống nước có xuân dược, để cả nhà họ mất mặt đến tận nhà ngoại!”

Tiểu Diệp vừa nói vừa đổ thuốc vào bình nước của mình, sau đó lắc lắc: “Chỉ cần đổ một ít nước trong bình này vào bình nước của nhà họ, nhất định sẽ rất vui...”

Nói xong, nàng ta không nhịn được mà bật cười.

“Ôi! Cách này thật sự không tệ! Nghĩ đến cảnh lão thái bà và cả nhà họ mất mặt xấu hổ, thật là sướng!”

“Đúng vậy, tuyệt quá!”

Bảy tám người tụ tập lại nói chuyện rôm rả, vẻ mặt rất vui vẻ, như thể đã nhìn thấy cảnh Tô gia gặp xui xẻo.

Chỉ có hai người ở không xa bọn họ, không tham gia cũng không nói gì.

Họ là một cặp tỷ muội sinh đôi, tỷ tỷ tên Trương Liên, muội muội tên Trương Cúc, vì trên mặt đều có vết bớt nên không thể tiếp khách nên chỉ có thể ở trong thanh lâu làm một số việc nặng nhọc.

Tiểu Diệp và mọi người bàn bạc xong, lạnh lùng nhìn hai tỷ muội ở bên cạnh, sau đó đi tới nói: “Ngậm chặt miệng lại, nếu không xé rách miệng các ngươi!”

“Vâng!”

“Biết rồi!”

Hai tỷ muội Trương Liên nhỏ nhẹ đáp lại.

“Đáng ghét!” Tô Mặc nghe rõ từng lời thì thầm của bọn họ.

Kẻ đáng thương ắt có chỗ đáng trách, câu nói này không hề sai.

Cuối cùng Tô Mặc cũng hiểu rằng có những người dù có c.h.ế.t cũng không đáng thương hại, thương hại họ chính là ngu ngốc.

Trần Thiếu Khanh đang giúp nàng sắp xếp không gian, Tô Mặc quyết định không tìm hắn nữa, tự mình giải quyết.

Bên Tô gia, Tô phu nhân và Trần Tú cùng Vu Đinh Lan đang bận rộn chuẩn bị cơm nước.

Lão Lý sai người từ bên ngoài ôm rất nhiều củi về nhưng đều ướt sũng, trời mưa to như vậy thì làm sao tìm được củi khô.

Tô Bân và Tô Quân nhóm lửa mãi mà không cháy, chỉ thấy khói đen bốc lên, không thấy ngọn lửa.

“Làm sao bây giờ? Khụ... Khụ...” Tô phu nhân bịt mũi, bị sặc đến chảy cả nước mắt.

Đột nhiên “Bịch.” ở góc tường vang lên một tiếng gì đó, Trần Tú nhìn lại, thấy sau bức tường đất mục nát có vẻ như có một đống gì đó: “Thành nhi, con qua xem xem, đó là cái gì?”

Tô Thành đáp một tiếng, chạy về phía bức tường đất, hắn kéo bức tường đất che đậy ra, vén lớp cỏ khô bên dưới, đột nhiên hét lên: “Nương, mau tới đây, ở đây có củi, toàn là củi khô.”

“Thật sao?” Nghe tiếng gọi của hắn, Tô Bân và Tô Quân lập tức chạy tới, cùng nhau dọn nốt bức tường đất, sau đó dỡ hết cỏ khô đi, quả nhiên bên dưới toàn là củi khô xếp ngay ngắn.

“Quá tốt rồi! Như vậy chúng ta có thể ăn cơm nóng rồi.” Trần Tú và Tô phu nhân nghe tin cũng vui mừng nói.

“Sao trong miếu đổ nát này lại có nhiều củi tốt như vậy?” Sau khi vui mừng, Tô phu nhân có chút do dự hỏi.
 
Trước Khi Lưu Đày, Ta Dọn Sạch Quốc Khố Cẩu Hoàng Đế Chạy Nạn
Chương 285: Chương 285


“Nương, kệ đi, cứ dùng trước đã.” Tô Quân nói xong định đi ôm củi.

“Chậm đã, có lẽ là người bán củi gặp trời mưa nên để tạm ở đây?” Tô phu nhân lẩm bẩm: “Bân nhi, chúng ta lấy bao nhiêu thì ôm bấy nhiêu, để lại một ít cho người ta, sau đó ước lượng rồi để lại cho họ ít bạc, coi như mua củi của họ vậy.”

Tô Bân nghe xong gật đầu: “Nương, cách này hay.”

Mấy huynh đệ bắt đầu ôm củi, sau đó nấu cơm, Tô phu nhân đột nhiên nhớ ra điều gì: “Các con ra xe lấy nốt những bình nước còn lại vào, không biết khi nào mưa mới tạnh, để đồ bên ngoài lòng ta không yên.”

Vân Mộng Hạ Vũ

Tô Bân đáp lời đi ra ngoài, vừa đến xe ngựa của nhà mình, hắn mơ hồ thấy có một bóng người vụt qua bên xe, hắn ngẩn người trong chốc lát, hình như là người của Yên Vũ lâu, vừa nãy nàng ta đang làm gì?

Trong lòng Tô Bân nghi ngờ, hắn vội vén rèm xe lên xem và kiểm tra lại đồ đạc trong xe, phát hiện đồ đạc không thiếu thứ gì, lúc này mới yên tâm.

“Ca, nương bảo chúng ta mang hết đồ vào, nghe Lý thị vệ vừa nói, nếu mưa không tạnh, có thể chúng ta sẽ phải ở lại đây qua đêm.” Lúc này Tô Quân cũng đuổi theo nói.

Ban đầu chỉ nghĩ là nghỉ ngơi trong chốc lát nên khi xuống xe họ không mang theo nhiều đồ đạc, chỉ mang theo ba bình nước và một ít đồ ăn, trên xe còn lại hai bình nước, phần lớn đồ dùng vẫn để trên xe.

Hai huynh đệ cuộn lại những thứ có thể cuộn lại, ôm những thứ có thể ôm, một mạch mang hết vào miếu đổ nát.

Xe ngựa không thể vào được, chỉ có thể chuyển từng chút một đồ vào.

Ước chừng mưa sẽ không tạnh trong nửa canh giờ, những chăn gối này để lâu trong xe, dù không bị ướt cũng sẽ bị ẩm.

Tôn Hằng quả là người chu đáo, nghĩ đến cả đồ ăn, đồ dùng, chăn gối, đều chuẩn bị đầy đủ cho Tô gia.

Sau đó Tô Bân và Tô Quân cùng với Tô Thành đi đi lại lại ba bốn lần mới chuyển hết đồ trên xe ngựa vào.

Lão Lý chia cho Tô gia và mười mấy người của Yên Vũ lâu mỗi bên một cái nồi, còn lại thì chia cho mấy thư sinh.

Ngoài nồi của họ và Tô gia đã nhóm lửa, hai cái còn lại chỉ bốc khói.

Củi họ dùng cũng là củi mà thị vệ tìm được, căn bản không cháy được.

Tô phu nhân bảo mấy thư sinh cũng đi ôm một bó củi khô, dù sao Lương Sinh cũng là người tốt, vì nhắc nhở bà mà bị thương.

“Các người lấy củi khô ở đâu vậy?” Người của Yên Vũ lâu thấy mấy thư sinh ôm củi khô, đều hỏi.

Lương Sinh không thèm để ý đến họ nhưng Phàm Trần thấy họ ướt sũng cả người nên không nhịn được nói: “Ngay bên kia, còn nhiều lắm.”

Hắn ta vừa dứt lời, Lương Sinh liền trừng mắt nhìn hắn ta.

“Thôi, mọi người đều là người đáng thương, nói cho họ biết thì sao?” Phàm Trần giải thích.

“Có những người không đáng thương, sớm muộn gì ngươi cũng phải chịu thiệt.” Lương Sinh lạnh lùng nói.

“Không cần sớm muộn, bây giờ là được rồi!” Tô Mặc tình cờ đi ngang qua nghe thấy cuộc đối thoại của họ, hừ lạnh một tiếng, nhanh chóng chạy đến chỗ để củi khô, đống củi khô đã dùng hết một nửa, ước chừng hôm nay Tô gia và mấy thư sinh ôm về là đủ dùng rồi.

Nghĩ đến đây, Tô Mặc vung tay, thu hết số củi khô còn lại vào không gian.

“Lương Sinh huynh, đừng nghĩ người ta tệ bạc như vậy được không, họ làm như vậy cũng là vì cuộc sống bức bách, không còn cách nào khác, mọi người đều là người đáng thương, có thể giúp thì giúp một tay.” Bên này Phàm Trần vẫn không ngừng khuyên Lương Sinh làm việc thiện tích đức.
 
Trước Khi Lưu Đày, Ta Dọn Sạch Quốc Khố Cẩu Hoàng Đế Chạy Nạn
Chương 286: Chương 286


Lương Sinh chỉ lo cho hai thư sinh kia nhóm lửa nấu cơm, không muốn để ý đến hắn ta.

Trên đường đi, những việc làm của mấy nữ tử Yên Vũ lâu này, hắn đều nhìn thấy trong mắt, ngoài hai người có nốt ruồi trên mặt, những người còn lại đều không phải hạng tốt lành gì.

Tốt nhất là nên ít dây dưa với những người như vậy.

Quả nhiên, không lâu sau, mấy nữ tử Yên Vũ lâu hùng hổ trở về, thấy Phàm Trần liền vây quanh hắn ta, không nói hai lời liền đ.ấ.m đá: “Tên khốn kiếp, dám lừa lão nương đây, củi khô ở đâu? Ở đâu?”

“Ngay bên bức tường đất, chúng ta ôm ở đó.” Phàm Trần giơ tay che chắn, né tránh, miệng còn phân bua.

“Có đâu! Ngươi qua xem có không?” Tiểu Diệp đưa tay đẩy Phàm Trần, bảo hắn đến bức tường đất xem.

“Các ngươi đủ rồi!” Lương Sinh đứng lên quát: “Mấy chúng ta đều tận mắt nhìn thấy, Phàm Trần huynh không lừa các ngươi.”

Tiểu Diệp nghe xong, đánh giá Lương Sinh thật thà chất phác từ trên xuống dưới: “Ồ, là ai không kẹp chặt quần nên để ngươi chui ra vậy, ngươi là cái thá gì, dám thay hắn nói chuyện?”

“Diệp tỷ, hắn trắng trẻo như vậy, trên miệng còn không có râu, chưa chắc đã có thứ đó đâu?” Một nữ tử nhân cơ hội nói sang chuyện khác.

“Này! Chắc chắn là có, tiểu đệ, không thì để tỷ tỷ đến kiểm tra thân thể cho đệ, cho bọn họ xem!”

Có một nữ tử thanh lâu từ lâu đã thèm muốn nhan sắc của Lương Sinh, thế mà lại đi tới định lột quần Lương Sinh.

“Thật quá đáng, ta xem ai trong các ngươi dám động!” Lương Sinh từ trong bếp lò lấy ra một thanh củi cháy đỏ chỉ vào họ quát.

“Thế nào, chúng ta không đối phó được với Tô gia, lẽ nào còn không đối phó được với ngươi!” Tiểu Diệp đưa mắt ra hiệu cho mọi người. Bảy tám nữ tử cười xấu xa vây quanh hắn.

Họ tận mắt nhìn thấy Lương Sinh báo tin cho Tô gia, trong lòng thầm mắng hắn là chó của Tô gia, từ lâu đã thấy hắn không vừa mắt.

Lần này chính là cơ hội, trước tiên trừng trị hắn để hả giận đã.

Vài nữ tử xắn tay áo, hôm nay nhất định phải khiến cho tên thư sinh mặt trắng này mất mặt, mấy người nghĩ nhất định phải l*t s*ch hắn, khiến hắn mất hết mặt mũi, mất hết nhân phẩm.

“Đứng yên đó, ai dám động, đừng trách ta không khách sáo.” Lương Sinh cầm thanh củi đun lửa vung vẩy trong không trung, chỉ là hắn có chút căng thẳng, thanh củi trong tay thế mà lại rơi xuống đất.

Vân Mộng Hạ Vũ

“Ha ha!” Gây ra một tràng cười chế giễu.

“Các tỷ muội, các ngươi còn không ra tay, chờ gì nữa?” Tiểu Diệp xúi giục.

“Được, chúng ta cũng mở rộng tầm mắt, xem tên thư sinh mặt trắng này l*t s*ch sẽ ra thì trông như thế nào?”

Vòng vây của mấy nữ tử càng lúc càng thu hẹp, nhìn thấy Lương Sinh sắp bị bảy tám nữ tử này ăn tươi nuốt sống.

“Dừng tay!” Đột nhiên sau lưng họ vang lên một giọng nói, mọi người quay đầu lại nhìn, không biết từ lúc nào, thị vệ lão Lý đã đứng sau lưng họ.

“Các ngươi muốn làm gì? Phản rồi sao?” Lão Lý gầm lên với bảy tám người này.

“Ôi chao, Lý thị vệ, chúng ta... ta chỉ đùa giỡn với vị tiểu ca ca này thôi mà.”

“Đùa giỡn, các ngươi sắp l*t s*ch quần áo của người ta rồi, còn đùa giỡn cái gì, nói cho các ngươi biết, tốt nhất là ngoan ngoãn, nếu không thì có các ngươi đẹp mặt.”

Lão Lý vừa nói vừa cầm đao đuổi hết mấy nữ tử đó đi, sau đó nhặt thanh củi trên đất đưa cho Lương Sinh: “Sau này tránh xa bọn họ ra, mấy nữ tử này không dễ chọc đâu.”
 
Trước Khi Lưu Đày, Ta Dọn Sạch Quốc Khố Cẩu Hoàng Đế Chạy Nạn
Chương 287: Chương 287


Lương Sinh liếc nhìn Phàm Trần đang trốn ở đằng xa, hắn vì thay Phàm Trần nói chuyện, mới suýt chút nữa bị bắt nạt, thế nhưng Phàm Trần không những không giúp hắn, ngược lại còn sợ liên lụy đến mình, trốn thật xa.

Lương Sinh rất thất vọng.

Vài nữ tử không đạt được mục đích, có chút tức giận: “Chắc chắn là Tô gia nói với lão Lý, ngoài bọn họ ra thì còn ai nhiều chuyện như vậy?”

“Không sao, lát nữa bọn họ uống nước, bọn họ sẽ không làm gì được nữa.” Tiểu Hà và những người khác bị lão Lý mắng, trong lòng cũng rất bất bình nhưng khi nghĩ đến việc Tô gia đã bị nàng ta bỏ thuốc vào bình nước, trong lòng nàng ta bỗng thấy thoải mái hơn nhiều.

Củi của họ quá ướt, tỷ muội Tiểu Liên phải rất vất vả mới nhóm được lửa, trên mặt hai tỷ muội còn đầy bụi than, trông rất buồn cười.

Những nữ nhân của Yên Vũ lâu chế giễu họ nhưng vẫn dùng lửa do họ nhóm để sưởi ấm quần áo, chờ ăn cơm do hai tỷ muội họ nấu, không hề cảm thấy có chút ngại ngùng nào.

“Các ngươi nhanh lên, tỷ muội chúng ta đều đói c.h.ế.t rồi, tay không mọc thêm cánh, làm việc gì mà chậm chạp thế.” Một nữ tử oán trách.

Trương Cúc ném thìa xuống, trừng mắt nhìn nàng ta, Tiểu Hà thấy vậy vội vàng nói: “Được rồi, nhanh lên! Nhanh lên, mọi người đều đói rồi.”

Những người này của họ, chỉ trông chờ vào hai tỷ muội này nấu cơm, nếu họ không làm, e rằng dựa vào đám người lười biếng này thì ngay cả cơm cũng không có mà ăn.

Khi họ sắp uống được cháo nóng thì bên Tô gia đã ăn gần xong, khi Tô Bân cầm bình nước lên uống một ngụm, mấy chục đôi mắt của Yên Vũ lâu đều đồng loạt nhìn về phía hắn.

Sau đó lại nhìn về phía Tiểu Diệp, Tiểu Diệp cười đắc ý, gật đầu.

Đúng vậy, vở kịch hay đã bắt đầu.

Trong lòng Tô Mặc và Tiểu Diệp đều thốt ra cùng một câu.

Tỷ muội Trương Liên vừa múc một bát cháo thì đã bị người ta giật mất, hai tỷ muội nhìn đám nữ nhân vừa gian xảo vừa hung dữ, chỉ dám tức giận chứ không dám nói gì.

Đợi đến khi múc cho hết bọn họ thì phát hiện trong nồi đã không còn gì.

Dùng thìa cạo lớp cháo cháy, Trương Liên lặng lẽ định đưa cho muội muội nhưng lại bị một bàn tay khác giật mất: “Không còn nữa, các ngươi cũng không cần ăn nữa.”

Người nữ nhân giật cháo của họ nói xong liền đổ hết phần cháo cháy vào bát của mình, sau đó lại nhìn hai tỷ muội họ với vẻ khiêu khích, ý tứ rất rõ ràng: “Đúng là ta đang bắt nạt các ngươi thì làm sao, không phục thì đến đánh ta thử xem.”

Trương Liên chỉ giận dữ trừng mắt nhìn nàng ta, nắm c.h.ặ.t t.a.y rồi lại buông ra, buông ra rồi lại nắm chặt.

Cuối cùng nàng ta vẫn nhịn.

Con đường phía trước còn rất dài, hai tỷ muội họ lại nhỏ tuổi, không có chỗ dựa, hơn nữa còn phải ở chung và ăn chung với những người này, nếu đắc tội với họ, sau này sẽ không bao giờ được yên ổn.

Thà rằng tạm thời nhẫn nhịn!

Bận rộn cả buổi, hai tỷ muội không được ăn gì, Trương Liên nắm tay muội muội đi sang một bên.

“Dù sao chúng ta cũng trông lửa cả buổi, quần áo cũng khô rồi.” Trương Liên an ủi muội muội.

Vân Mộng Hạ Vũ

“Nhưng mà muội đói.” Trương Cúc buồn bã nhìn tỷ tỷ.

“Còn nửa cái bánh đen này, muội ăn trước đi.” Trương Liên lấy từ trong n.g.ự.c ra đưa cho muội muội, đây là khẩu phần mà thị vệ phát, mỗi người một cái.

Nàng ta còn lại nửa cái, định lát nữa ăn cùng cháo nóng, như vậy sẽ dễ nuốt hơn, không ngờ làm vất vả cùng muội muội xong, lại không được uống lấy một ngụm.
 
Trước Khi Lưu Đày, Ta Dọn Sạch Quốc Khố Cẩu Hoàng Đế Chạy Nạn
Chương 288: Chương 288


“Tỷ ăn đi, muội còn này.” Trương Cúc nói xong cũng lấy ra nửa cái, nàng ta và tỷ tỷ nàng ta nghĩ giống nhau, bánh quá khô, cũng định ăn cùng cháo nóng.

Tô Mặc đứng sau họ, nhìn hai tỷ muội đáng thương nhưng trong lòng lại thầm mừng cho họ, may mà các ngươi không ăn, nếu không còn phải nghĩ cách cho các ngươi uống thuốc giải.

“Diệp tỷ, tỷ xem người Tô gia đều uống nước rồi, sao không có phản ứng gì?” Có người thì thầm hỏi.

“Đúng vậy nhỉ?” Diệp Tử nói xong liền kéo kéo cổ áo, sao lại thấy nóng thế này?

“Diệp tỷ, mặt tỷ đỏ quá, giống m.ô.n.g khỉ vậy.” Có người chỉ vào Diệp Tử cười nói.

Diệp Tử có chút tức giận nhìn nàng ta, đột nhiên cũng cười lớn: “Còn nói ta, ngươi tự xem ngươi đi, còn đỏ hơn cả m.ô.n.g khỉ, người không biết còn tưởng ngươi lên cơn đ*ng d*c ấy chứ.”

Nàng ta nói còn độc hơn, ở Yên Vũ lâu này, ngoài học cách câu dẫn nam nhân thì còn lại là học cách nói móc người khác.

Nói càng khó nghe, những người nữ nhân đã chai sạn này càng cảm thấy sảng khoái.

Niềm vui của người khác được xây dựng trên nỗi đau của họ, lâu dần cũng học được, giày xéo người khác, chà đạp người khác để khiến bản thân vui vẻ.

“Ôi chao! Còn nói ta, ngươi xem bọn họ kìa!” Nữ nhân bị châm chọc đột nhiên chỉ vào những người còn lại hét lớn.

“Ôi chao, người biết thì bảo chúng ta uống cháo, người không biết còn tưởng chúng ta uống rượu ấy.”

“Ha ha, câu này nói đúng lắm.”

Đám nữ nhân vừa vỗ tay vừa cười nhạo nhau.

Còn không hẹn mà cùng cởi bỏ quần áo, họ cảm thấy rất nóng, cả người bứt rứt không yên.

Diệp Tử nhìn Tô gia không có phản ứng gì, lại nhìn đám người không ra thể thống bên cạnh mình, đột nhiên cảm thấy không ổn!

Rất không ổn!

“Tỷ, sao muội thấy giống như xuân dược mà Diệp tỷ cho ấy, lần đó tiếp gã nam nhân như lợn, toàn thân đầy lông, muội thấy ghê quá liền ép mình uống một lần thuốc, chính là cảm giác này.”

Một nữ nhân thì thầm bên tai nàng ta, ánh mắt mơ màng.

“Đúng vậy, chính là xuân dược.” Đầu Diệp Tử như muốn nổ tung, nàng ta chỉ vào tỷ muội Trương Liên hỏi: “Vừa nãy các ngươi nấu cháo dùng nước gì?”

Trương Liên đã ngây người chỉ vào mấy cái bình nước bên bếp lò: “Ở đây, chỗ khác không có nước.”

Diệp Tử cầm lấy bình nước nhìn kỹ, trời ơi, đây không phải là bình nước của Tô gia mà nàng ta đã bỏ thuốc sao?

Sao lại xuất hiện ở đây?

Đầu nàng ta lập tức choáng váng, một mảnh hỗn độn.

Nàng ta quay đầu nhìn thấy ánh mắt kinh hoàng của tỷ muội Trương Liên, quát lớn: “Các ngươi cũng ăn cháo, sao lại không sao?”

“Bọn ta không ăn được, cháo đều bị các tỷ giành mất...” Giọng nói của Trương Cúc ngày càng nhỏ: “Đúng vậy, một nồi cháo bọn ta vất vả nấu, đều bị các tỷ ăn hết, phần cháo cháy còn lại các tỷ cũng không chừa cho bọn ta, các tỷ thật quá đáng.”

Trương Liên cũng nói chen vào.

Tô Mặc đứng sau họ, khoanh tay gật đầu, không tệ, cô nương này còn có chút khí phách, không nhút nhát, không sợ chuyện.

“Lương Sinh huynh, huynh xem bọn họ làm sao vậy?” Phàm Trần nhìn những nữ nhân ngồi bên cạnh, mặt ai cũng đỏ bừng, cảm thấy rất tò mò.

“Muốn biết thì đi hỏi đi?” Lương Sinh lười để ý đến hắn ta, lời này là một thư sinh khác không ưa hắn ta nói.

Vân Mộng Hạ Vũ

“Hỏi thì hỏi.” Phàm Trần nghe xong, thế mà lại thật sự chạy tới: “Các ngươi làm sao vậy? Sao mặt lại đỏ như vậy, không phải là nổi ban chứ, có cần ta đi hỏi Lý thị vệ có thuốc không?”
 
Trước Khi Lưu Đày, Ta Dọn Sạch Quốc Khố Cẩu Hoàng Đế Chạy Nạn
Chương 289: Chương 289


“Tiểu ca ca, ta có thuốc, ngươi giúp ta lấy ra được không?” Một nữ nhân mắt như tơ, chỉ vào n.g.ự.c mình ra hiệu với hắn.

“Ồ, được... được...” Quả nhiên Phàm Trần đi tới đưa tay vào đó.

Mò hai cái, không mò thấy thuốc, lại mò thấy một thứ mềm mại, hắn ta ngẩn người ra một lúc, đột nhiên phản ứng lại, rút tay ra định chạy.

Vân Mộng Hạ Vũ

“Mò rồi muốn chạy, không được đâu!” Nữ nhân nói xong liền nhào tới hắn ta, như hổ đói vồ mồi.

“Các tỷ muội, nhanh lên, còn có chúng ta nữa.” Bảy tám nữ nhân lập tức vây thành một vòng, đều nhìn chằm chằm vào miếng thịt mỡ Phàm Trần.

“Á! Buông ta ra, á! Á!” Tiếng kêu thảm thiết của Phàm Trần truyền đến, tiếng này cao hơn tiếng kia nhưng kỳ lạ là không có một ai tới.

Thị vệ không ngốc, đã sớm nhìn ra đám kỹ nữ này uống xuân dược, bất kỳ nam nhân nào tới gần đều như dê vào miệng cọp.

Thư sinh kia đúng là c.h.ế.t không kịp ngáp.

“Lý ca, chuyện này là sao? Sao bọn họ lại uống xuân dược?” Có người rất tò mò hỏi.

“Có lẽ loại thuốc này có thể trừ thấp, làm người ta ấm áp?” Có người đoán.

“Câm miệng!” lão Lý quát: “Tất cả quay mặt vào tường, một canh giờ sau, trói hết đám nữ nhân này lại, đuổi ra ngoài mưa.”

Tô Mặc đứng bên cạnh xem rất hăng say.

Đột nhiên cảm thấy mắt bị một đôi tay to che lại, tai cũng bị nhét vào một cái ôm ấm áp, nàng muốn giãy dụa nhưng càng giãy dụa thì càng bị siết chặt.

Đợi đôi tay to buông ra, Tô Mặc phát hiện mình đã ở trong không gian của sư huynh.

Một chiếc bàn vuông bằng gỗ táo, trên đó bày đủ loại đồ ăn ngon, cá nướng, vịt quay, xôi sen, thịt kho tàu, tôm chiên giòn...

Hóa ra toàn là đồ Tô Mặc thích ăn.

“Sư huynh, đều do huynh làm sao?” Tô Mặc kinh ngạc hỏi.

“Ừ, nếm thử xem, có ngon không?” Trần Thiếu Khanh nhìn nàng đầy mong đợi.

Tô Mặc vừa định đưa tay ra, Trần Thiếu Khanh vội vàng ngăn lại, nắm lấy tay nàng, tiện tay lấy ra một chiếc khăn tay lau tay cho nàng, rồi đưa cho nàng một đôi đũa: “Ăn đi! Ăn từ từ thôi.”

Tô Mặc nhận lấy đôi đũa, vội vàng gắp một miếng thịt kho tàu cho vào miệng, lập tức cảm thấy hương thơm tràn ngập khoang miệng: “Ngon quá! Ngon quá! Ngon quá!”

Nàng vừa ăn vừa gật đầu lia lịa, liên tục khen ngợi.

Trần Thiếu Khanh nghe nàng khen, vẻ mặt thỏa mãn, cuối cùng cũng đợi được đến ngày này, vì ngày này, hắn thực sự đã bỏ ra quá nhiều.

“Sư huynh, huynh cũng ăn đi.” Tô Mặc thấy Trần Thiếu Khanh ngây ngốc nhìn mình, cũng gắp một miếng thịt định đút cho hắn, đột nhiên nhớ ra không biết sư huynh có chê mình không, vừa định rụt lại thì phát hiện miếng thịt trên đũa đã vào miệng Trần Thiếu Khanh.

Hắn ăn ngon lành, còn rất thích thú.

Sư huynh không chê ta sao? Tô Mặc trong lòng cũng vui như nở hoa, nàng quyết định thử thêm lần nữa.

Vì vậy lại gắp một miếng cá nướng đưa đến bên miệng Trần Thiếu Khanh, Trần Thiếu Khanh không nói hai lời, một ngụm ăn hết miếng cá nướng.

“Mặc Mặc đừng có suốt ngày lo cho ta, muội cũng ăn đi.” Nói rồi dùng bánh cuốn cho nàng một miếng thịt vịt, Tô Mặc vừa định nhận lấy, Trần Thiếu Khanh xua tay, ra hiệu cho nàng há miệng, đưa miếng bánh cuốn thịt vào miệng Tô Mặc.

“Sư huynh, cho ta thêm miếng thịt nữa.”

“Mặc Mặc, nếm thử cái này.”

Hai người ngươi đút ta một miếng, ta đút ngươi một đũa, ăn rất vui vẻ, vô cùng thích thú.

Lúc này bên ngoài từ sóng dữ cuồn cuộn, cũng trở nên lặng sóng.
 
Trước Khi Lưu Đày, Ta Dọn Sạch Quốc Khố Cẩu Hoàng Đế Chạy Nạn
Chương 290: Chương 290


Vài nữ nhân đứng dậy, hoàn toàn không để ý đến người Phàm Trần bị hành hạ đến nửa sống nửa c.h.ế.t trên mặt đất.

Phàm Trần nằm trên mặt đất quần áo xộc xệch, toàn thân đau đớn, từng tế bào đều đau nhức không chịu nổi.

Cuối cùng hắn ta cũng biết thế nào là nữ nhân dữ dằn rồi.

Hắn ta cảm thấy mình đã bị vắt kiệt, cơ thể không còn là của mình nữa.

Đứng dậy cũng rất khó khăn.

Có một thư sinh muốn đỡ hắn ta nhưng hắn ta đẩy ra: “Không cần ngươi lo.”

Trong giọng nói đầy căm hận.

Vừa rồi khi hắn ta bị hành hạ, không một ai đến cứu hắn ta, bây giờ hắn ta đã như vậy rồi, lại đến giả vờ làm người tốt.

Lương Sinh là bạn học của hắn ta, cũng là người bạn tốt nhất của hắn ta ở đây nhưng Lương Sinh thậm chí còn không hỏi hắn ta một câu, thậm chí còn không biết người đó đã đi đâu.

Hắn ta rất hận!

Hắn ta hận tất cả mọi người ở đây!

Hắn ta muốn tất cả bọn họ đều c.h.ế.t hết!!

“Người đâu, trói hết bọn họ lại ném ra ngoài.” Lão Lý chỉ vào đám người ở Yên Vũ lâu quát.

Hơn mười tên thị vệ xông lên, trói chặt những nữ nhân vừa rồi tùy tiện làm bậy, sau đó đẩy họ ra ngoài trời mưa như trút nước.

“Quan gia, cho chúng ta vào, cho chúng ta vào.”

“Chúng ta sẽ bị c.h.ế.t cóng mất... Xin các người, cho chúng ta vào.”

Hơn mười nữ nhân cầu xin nhưng không ai để ý đến họ.

Rất nhanh họ đã bị dầm thành chuột lột, mưa lớn cuốn theo gió lạnh thổi khiến cả người họ run rẩy, từng người đứng không vững, không lâu sau đã ngã xuống một mảng.

“Muốn vào thì nói thật đi, vừa rồi rốt cuộc là chuyện gì xảy ra, ai làm trò, xuân dược ở đâu ra?” Lão Lý cầm roi đứng dưới mái hiên trừng mắt nhìn họ quát.

Trong đội lưu đày xuất hiện xuân dược, nếu truyền ra ngoài thì hắn không thoát khỏi liên quan, hắn nhất định phải tra rõ xem ai là người gây ra chuyện này.

Không ai lên tiếng, chỉ có người liếc trộm Tiểu Diệp.

Tiểu Diệp bị mưa tạt ướt đầu, như thể không nghe thấy gì.

Chuyện do mình làm, nàng ta đã quyết định c.h.ế.t cũng không nói.

“Các ngươi không nói, được thôi, ta chỉ cho năm người trong các ngươi cơ hội, quá năm người, muốn nói ta cũng không nghe nữa.”

Lão Lý nói xong, đi vào miếu đổ định đóng cửa lại.

“Ta! Ta nói!” Một nữ nhân bị lạnh không chịu nổi, nàng ta đứng dậy, chạy về phía cửa miếu.

“Ta cũng biết.”

“Còn ta nữa.”

“Ta!”

“Ta cũng biết!”

Rất nhanh đã có năm người tranh nhau chạy vào miếu, bên ngoài lạnh như vậy, nếu để đông một đêm, chắc chắn sẽ bị c.h.ế.t cóng.

Nói ra, có lẽ sẽ không c.h.ế.t nhưng nếu không nói thì chắc chắn sẽ chết.

Thấy năm người kia sắp bước vào cửa miếu, Tiểu Diệp đứng phắt dậy: “Là ta làm, không cần bọn họ nói, là ta làm.”

Thời tiết khắc nghiệt đã đánh bại sự kiên trì mà nàng ta muốn, nàng ta quyết định phải sống sót trước đã.

“Ồ? Quả nhiên là ngươi!” Lão Lý mở cửa, cầm roi đi ra: “Ngươi mau nói, rốt cuộc là chuyện gì?”

“Là ta bất cẩn, làm rơi thuốc trong trâm vào bình nước, sau đó bị hai người Trương Liên nấu cháo...” Nàng ta trầm ngâm một lát rồi nói.

Vân Mộng Hạ Vũ

“Quan gia, nàng ta nói dối, nàng ta muốn hại người Tô gia.”

“Muốn họ mất mặt, nàng ta đã bỏ thuốc vào bình nước của Tô gia nhưng không biết vì sao, nước có thuốc lại bị nấu vào cháo của chúng ta.”

Những nữ nhân vừa định vào cửa đều chen nhau nói.

“Ồ? Các ngươi nói ai nói dối?” Lão Lý cầm roi hỏi những người còn lại.
 
Trước Khi Lưu Đày, Ta Dọn Sạch Quốc Khố Cẩu Hoàng Đế Chạy Nạn
Chương 291: Chương 291


“Quan gia, là nàng ta, là nàng ta làm, nàng ta ghen ghét người Tô gia đi xe ngựa, luôn nghĩ cách chỉnh họ.”

“Đúng vậy!”

Những người còn lại đều chỉ vào Tiểu Diệp nói.

“Các ngươi nói bậy!” Tiểu Diệp đột nhiên trở thành mục tiêu chỉ trích của mọi người, nàng ta tức giận hét vào mặt họ.

“Ngươi còn không thành thật? Xem ra thật sự coi bổn thị vệ là đồ ngốc!” Lão Lý hừ lạnh một tiếng, đi qua quất cho Tiểu Diệp một roi thật mạnh.

“Á~” Tiểu Diệp kêu lên thảm thiết, nằm vật xuống đất.

“Quả báo nhãn tiền!”

Tô phu nhân ở trong miếu nghe Tô Thành xem náo nhiệt trở về kể lại mọi chuyện cho họ, liền mắng một câu rất hả hê.

Vân Mộng Hạ Vũ

“Đúng vậy, nương, con ra ngoài khuân đồ thì thấy một người lén lút đi lại trước xe của chúng ta, lúc đó con còn nhìn vào xe thấy không thiếu thứ gì nên cũng không để ý, không ngờ là nữ nhân này đã bỏ thuốc vào bình nước của chúng ta.” Tô Bân nói.

“Hả? Còn chuyện này nữa sao?” Sắc mặt Tô phu nhân càng khó coi.

“Phu nhân, nhưng bình nước lại đến tay bọn họ như thế nào, chuyện này là sao?” Trần Tú cau mày hỏi.

Tử Thần đứng bên cạnh hơi nhắm mắt, nghe rất rõ mọi chuyện.

Còn phải hỏi sao, chắc chắn là hai đồ đệ của mình làm.

Lúc này Tô Mặc và Trần Thiếu Khanh vẫn đang ở trong không gian vui vẻ ăn uống, đột nhiên nghe thấy một giọng nói: “Đồ nghịch đồ.”

Hai người không khỏi giật mình, là giọng của sư phụ.

Tô Mặc lập tức cảm thấy miếng thịt trong miệng không còn thơm ngon gì nữa, nàng cười trừ nhìn Trần Thiếu Khanh: “Sư huynh, sao lại quên mất sư phụ, người đang mắng chúng ta.”

Trần Thiếu Khanh cũng thu lại nụ cười, nghiêm mặt gật đầu.

Hai người ra khỏi không gian, ẩn thân đến bên cạnh sư phụ, còn chưa kịp nói gì, Tử Thần đã lẩm bẩm: “Các ngươi đến rồi sao? Còn chưa quên sư phụ này của các ngươi chứ?”

Giọng của hắn rất nhẹ, nhẹ đến mức chỉ có Tô Mặc và Trần Thiếu Khanh có thính lực rất tốt mới có thể nghe thấy.

“Sư phụ, người có chuyện gì vậy?” Tô Mặc nhỏ giọng hỏi.

“Chuyện đó là do các ngươi làm?” Tử Thần chỉ vào cảnh náo nhiệt ở cửa hỏi.

“Vâng!” Tô Mặc gật đầu, nàng cẩn thận nhìn sư phụ, cảm thấy sư phụ dường như không vui.

Chẳng lẽ bọn họ làm sai rồi sao?

Nàng lại liếc nhìn Trần Thiếu Khanh bên cạnh, Trần Thiếu Khanh đang day day trán, cũng đang suy nghĩ rốt cuộc sư phụ có ý gì.

“Nghịch đồ!” Tử Thần lại mắng một câu, sau đó ngoắc ngoắc ngón tay với Tô Mặc.

Hắn không thể nhìn thấy bọn họ nhưng lại có thể cảm nhận rõ ràng hơi thở của bọn họ.

“Sư phụ...” Tô Mặc sợ sệt tiến lại gần.

“Làm không tệ!” Tử Thần chậm rãi thốt ra hai chữ.

Tô Mặc và Trần Thiếu Khanh lập tức nhẹ nhõm trong lòng.

“Chỉ biết ăn đồ ngon, không mang theo ta, đáng đánh~” Tử Thần nói xong liền đưa tay vỗ một cái vào đầu Tô Mặc.

Tô Côn và Tô Lâm ở bên cạnh ngạc nhiên nhìn hành động kỳ quái của Tử Thần, hai người nhìn nhau, không biết nàng ấy đang vỗ vào cái gì trong không khí?

“Ca ca, đệ sợ, nàng ấy đang làm gì vậy?” Tô Lâm vừa nói vừa rúc vào bên cạnh Tô Côn.

“Không sao, có ca ca đây mà.” Tô Côn vừa nói vừa ôm chặt lấy đệ đệ.

Nương của bọn họ đã mất, bây giờ hắn chính là chỗ dựa của đệ đệ.

Kể từ khi nương của bọn họ mất, hắn phát hiện ra mọi người đều rất lạnh nhạt với hắn, ngay cả đại nương trước kia rất hòa nhã với hắn cũng nhìn hắn bằng ánh mắt xa cách.
 
Trước Khi Lưu Đày, Ta Dọn Sạch Quốc Khố Cẩu Hoàng Đế Chạy Nạn
Chương 292: Chương 292


Nhìn ánh mắt đại nương nhìn ca ca và đệ đệ hắn thì rõ ràng khác hẳn.

Ngày nào hắn cũng thấp thỏm không yên, rất lo lắng một ngày nào đó đại nương đột nhiên không cần mình nữa, rồi vứt mình ở một nơi nào đó.

Kể từ đó, hắn chưa từng ngủ một giấc ngon, đêm nào cũng bị ác mộng làm cho giật mình tỉnh giấc.

Đại nương và ca ca đang nói chuyện gì đó, hai huynh đệ hắn thì co ro ở góc tường, bên cạnh là Tử Thần đang nhắm mắt dưỡng thần.

Đang yên đang lành, đột nhiên phát hiện Tử Thần bắt đầu lẩm bẩm một mình, tay còn vươn lên không trung vỗ vỗ, hai huynh đệ hắn nhìn mà sợ phát khiếp.

Nhưng Tô Côn vẫn phải giả vờ bình tĩnh để an ủi đệ đệ.

Tô Mặc và Trần Thiếu Khanh cũng chú ý đến hai hài tử đang co ro ở bên cạnh.

Nương của chúng rất đáng ghét nhưng hai hài tử thì rất vô tội, chúng không có quyền lựa chọn nương.

Tô Mặc lấy hai viên kẹo sữa từ trong không gian ra, lén nhét vào lòng Tô Côn và Tô Lâm.

Sau đó xoa xoa lên khuôn mặt nhỏ của chúng.

Vân Mộng Hạ Vũ

Trần Thiếu Khanh vẫn luôn lặng lẽ nhìn nàng ở phía sau, Tô Mặc lại đi đến bên cạnh Tô phu nhân và Tô Bân.

Tô phu nhân và những người khác vẫn đang bàn tán về người nữ nhân vô lương tâm Tiểu Diệp kia.

“Người tốt không sống lâu, kẻ xấu thì sống ngàn năm, Mặc Mặc của ta tốt như vậy, vậy mà lại c.h.ế.t sớm, còn loại nữ nhân xấu xa như vậy thì lại có thể sống khỏe mạnh để hại người.” Tô phu nhân hận thù nói.

Nói đến Mặc Mặc, đôi mắt bà lại đỏ hoe, Tô Mặc đi tới, đưa tay nhẹ nhàng vuốt mái tóc bạc trắng của bà, tựa đầu vào vai bà.

Không biết vì sao mà nàng lại mất tập trung, hiện nguyên hình.

Tô phu nhân đột nhiên cảm thấy vai mình nặng trĩu, lại nhìn ánh mắt kinh ngạc của Trần Tú và Tô Bân: “Mặc Mặc! Là Mặc Mặc!”

Tiếng kêu của họ làm Tô Mặc giật mình, nàng đột nhiên nhận ra mình đã thất thố, lập tức lóe lên một cái, biến mất không thấy tăm hơi.

Tô phu nhân theo hướng mọi người chỉ tay nhìn lại nhưng không thấy gì cả, bà ngạc nhiên nói: “Mặc Mặc? Ở đâu? Các ngươi nhìn thấy không?”

“Phu nhân, ta thực sự nhìn thấy.”

“Nương, con cũng nhìn thấy!” Tô Bân vừa nói vừa nhìn mẫu thân với ánh mắt quả quyết.

“Ta cũng nhìn thấy.” Tô Thành cũng nghiêm túc gật đầu.

Tô phu nhân lập tức buồn bã: “Các ngươi đều nhìn thấy nhưng ta lại không nhìn thấy, Mặc Mặc, nương nhớ con quá, con để nương nhìn con một chút được không?”

Tô Mặc nghe xong lòng đau như cắt, đúng vậy, đã lâu như vậy rồi, mặc dù nàng và sư huynh vẫn luôn âm thầm bảo vệ Tô gia nhưng vẫn chưa để Tô phu nhân biết nàng còn sống.

Nhìn thấy Tô phu nhân đau buồn như vậy, nàng rất tự trách.

Nàng quyết định nhất định phải để nương và ca ca biết mình còn sống, nàng phải tìm cách gặp mặt gia đình.

Nghĩ đến đây, nàng quay đầu nhìn Trần Thiếu Khanh, hắn mỉm cười nhìn nàng, cũng rất nghiêm túc gật đầu.

Sư huynh lại hiểu được?

Tử Thần vẫn hơi nhắm mắt nhưng lại khẽ động môi, dường như đang nói gì đó.

“Không... gian?” Tô Mặc đọc được, sư phụ đang nói về không gian.

Nàng đột nhiên bừng tỉnh, sư phụ đang nhắc nhở nàng, đang giúp nàng nghĩ cách.

“Cảm ơn sư phụ.” Tô Mặc nhẹ giọng nói: “Đệ tử hiểu rồi.”

Lúc này, một tên thị vệ xách Tiểu Diệp bị đánh đầy thương tích trên người vào miếu đổ nát.

Vừa vào đã ném nàng ta xuống đất, như ném một con ch.ó chết.
 
Trước Khi Lưu Đày, Ta Dọn Sạch Quốc Khố Cẩu Hoàng Đế Chạy Nạn
Chương 293: Chương 293


Những người còn lại cũng được thả vào.

Chỉ là bọn họ đều tránh xa Tiểu Diệp, nhìn nàng ta như nhìn tà thần.

Tiểu Diệp nằm bò trên đất, vừa khéo bên cạnh là Phàm Trần đang thoi thóp.

Hai người nhìn nhau, đột nhiên Phàm Trần lại cười nhìn nàng ta, tiếng cười vô cùng khủng khiếp và rùng rợn.

Tiểu Diệp lạnh lùng nhìn hắn ta: “Ngươi hài lòng rồi chứ? Nhìn thấy trò cười của ta rồi chứ?”

Phàm Trần bò về phía nàng ta: “Chúng ta rất xứng đôi, đều là những kẻ đáng thương và đáng cười!”

“Là ngươi! Ta không phải!” Tử Thần nắm chặt tay, nhìn vết roi trên mu bàn tay: “Sớm muộn gì ta cũng bắt bọn chúng trả lại! Không chừa một ai!”

“Được! Tính cả ta nữa!” Phàm Trần nhìn nàng ta, trên khuôn mặt yếu ớt nở một nụ cười lạnh lùng.

“Được!”

Mưa vẫn không có dấu hiệu dừng lại cho đến khi trời tối.

Gió thổi khiến những cánh cửa sổ của miếu đổ nát không ngừng mở ra đóng lại, khiến người ta cảm thấy có một sự kỳ lạ không thể nói nên lời.

Để tiết kiệm củi và số nước còn lại không nhiều, Tô gia chỉ ăn một bữa cơm đơn giản, nấu cháo nóng, ăn bánh đen, mỗi người kẹp một miếng thịt muối chín.

Thịt là thịt hổ còn thừa chưa bán được.

Mặc dù vậy, cũng đủ khiến những người lưu đày còn lại vô cùng ghen tị.

Vào thời điểm này, vẫn có thể ăn thịt, cuộc sống này quả thực giống như thần tiên.

Tô phu nhân ra hiệu cho Tô Bân lén đưa cho Lương Sinh một miếng thịt.

Lương Sinh đang lặng lẽ ăn bánh đen, thấy gói giấy đựng thịt đặt dưới chân, hắn ngẩn người, ngẩng đầu lên thì thấy Tô Bân đã đi rồi.

Hắn nhặt gói giấy lên, kẹp thịt vào bánh, cắn một miếng lớn, ừm! Thật sự rất thơm.

Cách đó không xa, Phàm Trần và Tiểu Diệp đã nhìn thấy tất cả những điều này.

“Bắt đầu từ hắn.” Phàm Trần nghiến răng nghiến lợi nói.

“Được!” Tiểu Diệp rất đồng tình.

Mọi người đều ăn cơm đơn giản, bắt đầu nghỉ ngơi.

Tô Mặc và Trần Thiếu Khanh ẩn thân chờ bọn họ nghỉ ngơi xong, sau đó sẽ đưa Tô phu nhân vào không gian, nàng muốn gặp nương, kể rõ ràng cho nương biết chuyện nàng chưa chết.

Nhưng bọn họ phát hiện Tiểu Diệp và Phàm Trần không hề buồn ngủ, hai người dường như đang âm thầm bàn bạc điều gì đó, ánh mắt vẫn luôn hướng về phía Lương Sinh.

“Chó không thể bỏ được thói ăn cứt.” Tô Mặc mắng Tiểu Diệp một câu.

“Là chó thì đương nhiên không thể bỏ được, nếu bỏ được thì không phải là chó nữa rồi.” Trần Thiếu Khanh ung dung nói.

“Bọn chúng lại muốn tác oai tác quái rồi, xem ra tối nay lại phải đợi gặp nương sau rồi.” Tô Mặc lạnh lùng nói.

“Không sao, ở đây có ta, muội cứ gặp đi.” Trần Thiếu Khanh cười nói với Tô Mặc: “Sao thế? Quên mất một soái ca to lớn như ta rồi sao?”

Tô Mặc có chút ngượng ngùng cười cười: “Sư huynh, làm phiền huynh rồi.”

Cuối cùng miếu cũng yên tĩnh trở lại, mọi người đều mơ màng ngủ say.

Tô Mặc lặng lẽ đến bên Tô phu nhân, vung tay, đưa Tô phu nhân vào không gian của mình.

Tô phu nhân mơ màng mở mắt, bà nhìn xung quanh: “Đây là đâu?” Đột nhiên bà nhìn thấy Tô Mặc đang nhìn mình chằm chằm.

“Nương, nương đến rồi sao?”

Không gian của Tô Mặc một mảnh trong xanh, nàng đứng trên bãi cỏ nhìn Tô phu nhân khẽ gọi một tiếng.

“Mặc Mặc! Là con sao? Thật sự là con sao?” Tô phu nhân xông tới, ôm chặt lấy Tô Mặc.

“Là con.”

“Con chưa chết? Con thật sự chưa chết?” Nước mắt Tô phu nhân tuôn trào, bà nghẹn ngào nói.

“Con chưa chết, vẫn sống rất tốt.” Tô Mặc cười, lấy khăn tay ra lau nước mắt cho Tô phu nhân.
 
Trước Khi Lưu Đày, Ta Dọn Sạch Quốc Khố Cẩu Hoàng Đế Chạy Nạn
Chương 294: Chương 294


Trong miếu đổ nát, Trần Thiếu Khanh khoanh tay nhìn Phàm Trần và Tiểu Diệp lặng lẽ đứng dậy, chậm rãi tiến về phía Lương Sinh.

Hai người loạng choạng, như hai xác sống.

Hắn thật sự không hiểu, trên thế gian này sao lại có loại kẻ ngu ngốc không thể dạy bảo như vậy.

Đã bị dạy dỗ thảm hại như vậy rồi, vậy mà vẫn không chịu sửa đổi.

Thật sự vừa ngu vừa xấu!

Trần Thiếu Khanh muốn xem thử hai người này rốt cuộc muốn làm gì.

“Trong bọc của hắn có một quyển sách, là do gia gia hắn để lại, là mạng sống của hắn, chỉ cần lấy được, coi như nắm được thóp của hắn, muốn hắn làm gì thì hắn sẽ làm nấy.” Phàm Trần khẽ nói.

“Thật không?” Tiểu Diệp nhẹ giọng hỏi: “Bọc ở đâu?”

“Mỗi ngày hắn đều gối đầu lên, không dễ ra tay.” Phàm Trần nói.

Vân Mộng Hạ Vũ

“Xem ta này.” Tiểu Diệp nói xong liền tiến về phía Lương Sinh.

Lương Sinh đang ngủ, đột nhiên cảm thấy mặt nóng hổi, mở mắt ra, hắn đối diện với một đôi mắt dịu dàng, hắn giật mình ngồi bật dậy: “Ai? Ngươi muốn làm gì?”

Tiểu Diệp làm nũng nói: “Ca ca, ta đau quá, huynh có thuốc không?”

Nàng ta vừa nói vừa tiến về phía hắn, Lương Sinh vô thức lùi về sau, dần dần rời xa bọc của mình.

Một đôi tay lặng lẽ lấy trộm bọc nhưng hắn lại không hề hay biết, vẫn căng thẳng nhìn Tiểu Diệp.

Hắn không biết nửa đêm nửa hôm nữ nhân này đến đây muốn làm gì?

“Ta không có, ngươi mau đi đi!” Lương Sinh quát.

“Giúp ta tìm chút thuốc được không, ta đau quá, ta cảm thấy mình sắp c.h.ế.t rồi.” Tiểu Diệp nói xong liền trợn mắt ngã vào lòng hắn.

Lúc này, Phàm Trần đã trộm được bọc lấy sách, lại lặng lẽ đặt bọc về chỗ cũ, sau đó cúi người chuồn mất.

Trần Thiếu Khanh đuổi theo, ném một nắm thuốc mê làm hắn ngất đi, lấy sách trong lòng hắn ta ra, sau đó túm lấy cổ áo hắn ta, ném hắn ta vào không gian.

Lúc này, Lương Sinh ôm Tiểu Diệp có chút không biết làm sao, hắn muốn ném đi nhưng nhìn thấy nữ nhân này toàn thân là thương, lại có chút không đành lòng, không ném lại thấy ghê tởm.

Tiểu Diệp liếc trộm, thấy Phàm Trần đã đắc thủ, nàng ta từ từ mở mắt, đứng dậy khỏi lòng Lương Sinh, sau đó chỉnh lại y phục, lắc lư tự mình đi mất.

Hoàn toàn không để ý đến Lương Sinh đang ngây người phía sau.

Lương Sinh vẻ mặt nghi hoặc lại ôm bọc lên chuẩn bị đặt lại làm gối ngủ, đột nhiên cảm thấy bọc mềm đi nhiều, hắn hoảng hốt, vội vàng mở bọc ra, quả nhiên bảo bối của hắn không thấy đâu.

Đây là di vật duy nhất mà cha hắn để lại cho hắn, một quyển sách duy nhất.

Hắn nhất thời hoảng hốt, không thấy sách đâu, làm sao bây giờ?

Quyển sách này còn quan trọng hơn cả mạng sống của hắn, cho dù mất mạng cũng không thể mất quyển sách này.

Đây là lời hứa mà hắn đã đích thân nói với cha mình khi cha hấp hối.

Bây giờ sách mất rồi, hắn nghĩ mình dù có liều mạng cũng phải tìm lại, nếu không thì không sống nổi.

Nghĩ đến đây, hắn chạy thở hồng hộc đi tìm lão Lý, hắn đẩy lão Lý dậy: “Lý thị vệ, đồ của ta mất rồi, ta nhất định phải tìm lại.”

Lão Lý bị hắn lay tỉnh, trong lòng rất tức giận: “Ngươi mất cái gì, nửa đêm nửa hôm làm phiền lão tử ngủ, chán sống rồi à?”

“Lý thị vệ, ngươi g.i.ế.c ta cũng được, ta phải nói, sách tổ truyền của ta mất rồi, ta dù có c.h.ế.t cũng phải tìm lại được, nếu không tìm lại được, ta cũng chỉ có thể chết.”

Tô Bân bị tiếng ồn đánh thức, dụi mắt đứng dậy đi đến bên Lương Sinh hỏi: “Xảy ra chuyện gì?”
 
Trước Khi Lưu Đày, Ta Dọn Sạch Quốc Khố Cẩu Hoàng Đế Chạy Nạn
Chương 295: Chương 295


“Sách của ta mất rồi, ta để trong bọc nhưng không thấy đâu nữa.” Lương Sinh kêu lên.

“Vừa rồi có ai lại gần ngươi không?” Lão Lý hỏi.

Một câu nói nhắc nhở hắn, hắn nhìn về phía Tiểu Diệp: “Vừa rồi nàng ta bảo ta tìm thuốc trị thương cho nàng ta nhưng ta không có, sau đó nàng ta đột nhiên ngất đi, rồi tỉnh lại thì đi mất.”

Lão Lý nghe xong, mặt lạnh đi, đi về phía Tiểu Diệp.

Tiểu Diệp vì bị thương ở lưng, nàng ta chỉ có thể lót tấm chăn mỏng bên dưới, rồi nằm sấp ngủ,

Vân Mộng Hạ Vũ

“Dậy!” Lão Lý đi đến quát.

Tiểu Diệp giật mình ngồi dậy, ngơ ngác nhìn hắn: “Lý thị vệ, xảy ra chuyện gì vậy?”

“Đưa ra đây! Đưa sách của hắn ra đây!” Lý thị vệ đưa tay về phía nàng ta.

“Sách gì cơ?” Tiểu Diệp giả vờ ngây ngốc.

Lý thị vệ tiến lên đá ngã nàng ta, sau đó nhấc chăn của nàng ta lên, dùng sức giũ giũ: “Bịch.” một tiếng, có thứ gì đó từ trong chăn rơi xuống đất.

“Sách của ta.” Lương Sinh mừng rỡ chạy đến, nhặt quyển sách trên đất lên, sau đó ôm chặt vào lòng.

“Sao ngươi lại xấu xa như vậy, ngươi làm đủ mọi chuyện xấu, thật là quá xấu xa!” Tô Bân tiến lên chỉ vào Tiểu Diệp trách mắng.

Tiểu Diệp ngơ ngác, sao quyển sách này lại ở chỗ nàng ta?

Không phải Phàm Trần lấy đi rồi sao?

Nàng ta nhìn quanh tìm Phàm Trần, Trần Thiếu Khanh đá Phàm Trần ra khỏi không gian, đợi hắn ta tỉnh lại, đứng dậy thì đối diện với ánh mắt sắc như d.a.o của Tiểu Diệp.

Lão Lý cầm roi đi về phía Tiểu Diệp, vẻ mặt đầy sát khí.

“Là hắn! Là hắn bày mưu!” Tiểu Diệp nhìn roi da, trong lòng sợ hãi, bản năng sinh tồn khiến nàng ta chỉ vào Phàm Trần nói: “Là hắn nói với ta rằng vị công tử này có một quyển sách quý như mạng sống, nói rằng chỉ cần lấy được quyển sách này thì có thể khống chế hắn, muốn hắn làm gì cũng được.”

“Vậy nên ngươi đã trộm?” Lão Lý trầm giọng hỏi.

“Không phải ta trộm, ta chỉ dụ hắn ra khỏi bọc, là hắn lấy.” Tiểu Diệp cười khẩy nói.

“Ả nữ nhân thối tha, ngươi nói bậy, ngươi đang vu khống!” Phàm Trần tức giận, vung nắm đ.ấ.m đánh vào mặt Tiểu Diệp.

Lão Lý đứng cạnh Tiểu Diệp, không nhúc nhích, trơ mắt nhìn Phàm Trần đ.ấ.m liên tiếp vào mặt và người Tiểu Diệp: “Ta đánh c.h.ế.t ngươi! Ả nữ nhân đê tiện! Đồ hại người!”

“Lý thị vệ, là hắn muốn trộm, ta chỉ bị hắn xúi giục, cứu mạng! Cứu mạng!” Tiểu Diệp bị đánh sưng mặt, đứng dậy chạy trốn tuyệt vọng, miệng còn kêu cứu.

“Chó cắn chó, một miệng lông, chẳng có thứ gì tốt đẹp!” Tô Bân đứng bên cạnh Lương Sinh nói.

“Ca Ca! Ca ca! Nương mất tích rồi, huynh mau đi xem đi, nương mất tích rồi!” Lúc này, Tô Quân vội vã chạy đến tìm Tô Bân nói.

“Cái gì?” Tô Bân kinh hãi, vừa rồi hắn vội vàng chạy đến, quả thực không để ý đến việc nương mất tích.

“Sao lại mất tích được, mau đi tìm!” Tô Bân vội vàng chạy về chỗ người Tô gia ngủ.

Hắn đột nhiên chỉ vào bên cạnh Trần Tú: “Mẫu thân không phải đang ở đó sao?”

Tô Quân không tin, chạy đến, giật chăn lên, Tô phu nhân lộ ra nửa khuôn mặt, trừng mắt nhìn hắn: “Quân nhi, con làm gì vậy?”

“Mẫu thân, vừa rồi sao con không thấy người?” Tô Quân rất kinh ngạc.

Vừa rồi hắn đã tìm khắp nơi, lại quay về tìm một lần nữa, nếu Tô phu nhân nằm ở đây, hắn không thể không nhìn thấy.

Nhưng Tô phu nhân rõ ràng là đang ở đây, hơn nữa còn ngủ ngon lành như vậy.

Chẳng lẽ vừa rồi mắt hắn bị mù sao?
 
Trước Khi Lưu Đày, Ta Dọn Sạch Quốc Khố Cẩu Hoàng Đế Chạy Nạn
Chương 296: Chương 296


Hắn không khỏi nghi ngờ nghiêm trọng về đôi mắt của mình.

“Nương, người vẫn luôn ở đây thật sao?” Tô Quân lại hỏi một câu.

Vân Mộng Hạ Vũ

“Ừ! Đúng vậy.” Tô phu nhân trả lời có chút miễn cưỡng.

Không còn cách nào khác, để bảo vệ nhi nữ của mình, bà chỉ có thể nói dối đến cùng.

Bên này, Lý thị vệ thấy Tiểu Diệp bị đánh gần đủ rồi, vung tay ra hiệu cho thị vệ ngăn Phàm Trần lại: “Nàng ta một mực khẳng định là ngươi trộm, ngươi nói cho ta biết, rốt cuộc có phải ngươi không?”

“Tất nhiên là không! Nàng ta nói toàn lời vô nghĩa, nàng ta chính là một con ch.ó điên, cắn lung tung!” Phàm Trần nói, lại đưa chân đá vào Tiểu Diệp.

Tô Mặc và Trần Thiếu Khanh lại đứng bên cạnh xem náo nhiệt: “Sư huynh, chiêu này của huynh thật lợi hại, đây có phải là nhất tiễn song điêu trong truyền thuyết không?”

“Ta thì là cái gì, so với sư phụ thì chỉ là chuyện nhỏ.” Trần Thiếu Khanh cười nhạt, sau đó kéo Tô Mặc hỏi: “Thế nào, gặp nương rồi, có nói gì không?”

Không biết hắn có cố ý gọi Tô phu nhân là nương hay không, Tô Mặc nghe xong lòng ấm áp, xem ra sư huynh thật sự không coi mình là người ngoài, đã coi người Tô gia như người thân rồi.

Tô Mặc nghĩ đến đây, trong lòng cảm thấy ngọt ngào, ánh mắt nhìn Trần Thiếu Khanh cũng càng thêm dịu dàng.

Lúc này, Tiểu Diệp chật vật né tránh nắm đ.ấ.m của Phàm Trần nhưng chỉ cần nàng ta có thể thở được một hơi, liền chỉ vào Phàm Trần nói: “Là hắn bảo ta đi trộm, nếu không thì sao ta biết được tiểu ca ca này có quyển sách như vậy?”

Lão Lý nghe xong lập tức sa sầm mặt, nữ nhân này tuy đáng ghét nhưng câu nói này vẫn có lý.

Không ai nói cho nàng ta biết thì làm sao nàng ta biết Lương Sinh có một quyển sách mà hắn coi như mạng sống?

Hắn nhìn thẳng vào Phàm Trần: “Nói thật đi, có phải ngươi sai khiến nàng ta không?”

Phàm Trần thấy lão Lý tin lời Tiểu Diệp, càng thêm tức giận, hận Tiểu Diệp đến tận xương tủy.

Ả nữ nhân đê tiện này vô dụng như vậy, đã nói tốt là hợp tác với nhau, sao vừa quay mặt đã bán đứng mình.

Thật quá đáng!

“Lý thị vệ, ngươi đừng tin lời ả nữ nhân đê tiện này, trong miệng nàng ta không có một câu nói thật.” Phàm Trần tức giận nói.

Lão Lý ra lệnh cho người giữ chặt hai người họ, sau đó nói với Lương Sinh: “Ngươi nói xem, có ai biết trong bọc của ngươi có quyển sách này không?”

Ánh mắt Lương Sinh dừng lại trên người Phàm Trần, Phàm Trần mặt đầy vẻ cầu xin nhìn hắn nhưng Lương Sinh vẫn chỉ vào hắn ta nói: “Chỉ có hắn biết.”

Lão Lý lập tức hiểu ra mọi chuyện, hắn lớn tiếng quát: “Người đâu, đánh cho ta! Đánh thật mạnh!”

Có thị vệ giữ chặt Phàm Trần, một người khác cầm roi da trong tay quất mạnh vào hắn ta.

Roi da quất vừa mạnh vừa chuẩn, chỉ vài roi, Phàm Trần đã da tróc thịt bong, m.á.u thịt lẫn lộn.

Hắn ta đau đớn r*n r*, vừa khóc vừa kêu nhưng không một ai đứng ra nói giúp hắn ta.

Lương Sinh và những thư sinh còn lại đều đứng rất xa, họ quay lưng lại với Phàm Trần đang bị đánh, cảm thấy trong đám thư sinh lại xuất hiện một kẻ bại hoại như vậy, thật sự là mất mặt.

Ngay từ khi Phàm Trần bị một đám nữ tử vây đánh, họ đã đuổi hắn ta ra khỏi lòng rồi.

Bọn họ đều đã xếp hắn ta vào loại nhân phẩm bại hoại.

Đến khi Phàm Trần bị đánh gần ba mươi roi thì dừng lại, thị vệ đưa tay ra trước mũi hắn ta dò thử: “Lý ca, hơi thở của hắn đã rất yếu, nếu đánh tiếp nữa e rằng sẽ không sống nổi.”
 
Trước Khi Lưu Đày, Ta Dọn Sạch Quốc Khố Cẩu Hoàng Đế Chạy Nạn
Chương 297: Chương 297


“Được rồi, ném hắn ra ngoài, sống c.h.ế.t mặc bay!” Lão Lý nói xong liền vung tay ra hiệu.

Hắn làm vậy là để g.i.ế.c gà dọa khỉ, cho những kẻ tay chân không sạch sẽ sợ một trận.

Hắn đang cảnh cáo một số người, dám trộm cắp vặt trong đội thì sẽ có kết cục như thế này.

Phàm Trần mang một thân đầy thương tích bị đuổi ra khỏi miếu, để mặc hắn ta ra ngoài dầm mưa.

“Ngủ!” Trong miếu lập tức lại yên tĩnh trở lại, lão Lý liền hô mọi người tiếp tục nghỉ ngơi.

Cuối cùng trong miếu lại trở về một mảnh tĩnh lặng.

Tiếng duy nhất có thể nghe thấy là tiếng mưa gió bên ngoài và tiếng r*n r* của Phàm Trần.

Lúc này, Tô phu nhân lại không thể bình tĩnh trong lòng, vừa gặp mặt nhi nữ đã khiến bà cảm thấy như đang trong mơ, vừa đẹp đẽ vừa không chân thực.

“Mặc Mặc, con thực sự chưa c.h.ế.t sao?”

“Nương, con không sao, nếu không tin nương hãy véo con một cái, Mặc Mặc vẫn khỏe.” Tô Mặc vừa nói vừa cầm tay Tô phu nhân để bà véo mặt mình.

Tô phu nhân sao nỡ véo, chỉ đưa tay ra v**t v* khuôn mặt nhỏ nhắn mềm mại của nàng, một lần rồi lại một lần, cuối cùng khi bà cảm thấy chân thực rồi, mới tin rằng đây không phải là mơ.

“Con đi đâu vậy? Nương nhớ con lắm.” Tô phu nhân, nữ nhân cứng rắn như thép này lại bắt đầu nghẹn ngào.

“Nương, con trốn rồi, chỉ là không muốn bọn họ phát hiện ra con, thực ra con vẫn luôn đi theo mọi người.” Tô Mặc dùng khăn tay nhẹ nhàng lau nước mắt cho Tô phu nhân, giọng nói dịu dàng.

“Một mình con thì sống thế nào được? Con không khỏe, còn có bệnh tim nữa, sao có thể đi theo suốt chặng đường?” Tô phu nhân càng lo lắng hơn.

“Nương, người xem con bây giờ có giống như sống không tốt không? Bệnh của con đã khỏi, hơn nữa cũng có người chăm sóc con.” Tô Mặc vừa nói vừa đỏ mặt.

Tô phu nhân lập tức hiểu ra, nhanh chóng tưởng tượng ra một vở kịch trong đầu.

Một cô nương gặp nạn được một hiệp sĩ cứu giúp, sau đó đưa nàng đi khắp thế gian.

Bà hài lòng gật đầu, không tệ.

Nhận lại nhi nữ, bà mới để ý đến không gian xung quanh: “ Mặc Mặc, đây là đâu?”

“Nương, đây là nhà mới của con, người xem có đẹp không?” Tô Mặc nắm tay Tô phu nhân dẫn bà đi khắp nơi.

Tô phu nhân nhìn thấy thì rất kinh ngạc, nơi này rất đẹp, nước sông róc rách, cỏ xanh mơn mởn, thật đẹp.

Nhưng bà vẫn luôn cảm thấy có gì đó không ổn nhưng tại sao thì bà lại không nói nên lời.

“Con và hắn đã thành thân rồi sao?” Tô phu nhân cuối cùng cũng không nhịn được hỏi.

“Nương, nếu con thành thân sao có thể không nói với người, chỉ là bây giờ nhà mình vẫn chưa được minh oan, có một số chuyện con vẫn chưa thể nói, người đừng trách Mặc Mặc.” Tô Mặc chớp chớp đôi mắt to.

“Ừ, chỉ cần Mặc Mặc tốt, cái gì nương cũng không hỏi.” Được gặp lại nhi nữ, Tô phu nhân đã quá mãn nguyện rồi, còn một số chuyện bà có nghi ngờ thì có liên quan gì chứ?

“Nương, tạm thời đừng nói chuyện của con cho ca ca, đệ đệ và Trần di nương biết được không?” Đôi mắt đen láy như mực của Tô Mặc nhìn Tô phu nhân đầy mong đợi.

“Ừ, không nói, chỉ có hai mẫu tử chúng ta biết.” Tô phu nhân gật đầu, bà càng chắc chắn rằng chuyện này không bình thường nhưng có liên quan gì chứ, chỉ cần Mặc Mặc của bà vẫn khỏe mạnh, những chuyện khác đều không quan trọng.

Tô Mặc lại đưa Tô phu nhân đến bếp, cho bà ăn một bữa thịnh soạn, Tô phu nhân ăn rất vui vẻ, đã lâu bà không được ăn no, thoải mái như vậy rồi.
 
Trước Khi Lưu Đày, Ta Dọn Sạch Quốc Khố Cẩu Hoàng Đế Chạy Nạn
Chương 298: Chương 298


Mặc dù Tôn Hằng cũng chuẩn bị rất nhiều đồ ăn cho họ nhưng dù sao cũng đông người, không thể ăn uống thoải mái được.

“Nương, một tuần chúng ta gặp nhau một lần được không? Nếu gặp nhiều quá, mọi người sẽ nghi ngờ.” Tô Mặc thương lượng với Tô phu nhân: “Nhưng nếu người có chuyện gì thì cứ gọi con, con sẽ đến ngay, vì chúng con vẫn luôn đi theo mọi người.”

“Tốt! Tốt lắm!” Tô phu nhân vui mừng khôn xiết, nữ nhi không sao, còn luôn ở bên cạnh mình.

“Ôi chao! Đại ca, không thấy nương đâu rồi!” Lúc này, giọng nói lo lắng của Tô Quân truyền đến.

Tô Mặc biết, phải tiễn nương đi rồi.

Nàng nhét vào tay nương một ít bánh ngọt và kẹo: “Nương, mang cho ca ca và đệ đệ ăn nhưng người phải nghĩ ra một lý do hợp lý, đừng để bọn họ nghi ngờ.”

Tô phu nhân gật đầu: “Yên tâm, nương thông minh như vậy, vẫn có thể đối phó với bọn họ.”

Vừa dứt lời, Tô Mặc liền nắm tay bà từ trong không gian nhảy ra, khi bà tỉnh táo lại thì phát hiện mình đã ngồi ở nơi nghỉ ngơi của Tô gia.

Vân Mộng Hạ Vũ

Trên tay bà vẫn ôm bánh ngọt và kẹo mà Tô Mặc đưa.

Bà thấy mọi người đã ngủ say, liền lặng lẽ đứng dậy, chuẩn bị cất những thứ trên tay vào một chiếc hũ lớn.

Đây là một hũ dầu trà mà Tôn Hằng tặng cho họ, nói là nếu không tiện nhóm lửa thì có thể lấy ra ăn trực tiếp.

Bà dùng thìa gỗ khoét một cái hố vào nửa hũ dầu trà còn lại, sau đó lần lượt chôn bánh ngọt và kẹo vào trong.

Cách đó không xa, một đôi mắt lạnh lùng đã nhìn thấy mọi hành động của bà.

Đã canh ba rồi mà mưa vẫn chưa tạnh, Tô Mặc vì đã gặp được nương nên rất phấn khởi, nằm trên giường lớn trong không gian mà trằn trọc không ngủ được.

Nàng ra ngoài xem thử những cây thuốc trồng bên bờ sông, chúng đều đã mọc thành cây con, nàng nghĩ đợi khi rảnh rỗi sẽ đến kho tìm những thứ đã thu thập được từ ngự dược phòng, xem có hạt giống thuốc không.

“Rắc rắc!” Đột nhiên nàng nghe thấy một tiếng động lạ, tiếng động không lớn nhưng vì thính lực phi phàm của nàng nên nghe rất rõ.

“Hừm... Thật là trời cao có mắt, để ngôi miếu đổ nát này sụp đổ, các ngươi đều c.h.ế.t đi! Chết đi!”

Nàng lại nghe thấy một giọng nói âm u, nàng nghe ra đó là giọng của Phàm Trần bị nhốt bên ngoài miếu.

“Không ổn! Mưa quá lớn, e là miếu sẽ bị cuốn trôi mất.” Tô Mặc đột nhiên phản ứng lại.

Nàng nhảy ra khỏi không gian, sau đó mở cửa miếu, xông ra ngoài, trong mưa lạnh, nàng nhìn thấy một đôi mắt lạnh lẽo đang nhìn về một hướng nào đó của miếu, lẩm bẩm, biểu cảm dữ tợn đáng sợ.

Quả nhiên là Phàm Trần.

“Mưa to thêm đi, đổ nhanh lên, đập c.h.ế.t hết bọn chúng đi! Không chừa một ai, đập c.h.ế.t hết!” Phàm Trần lẩm bẩm.

“Đáng ghét!” Tô Mặc nhìn theo ánh mắt của hắn ta, quả nhiên mái miếu bị mưa lớn cuốn trôi từng mảng, ước chừng không lâu nữa sẽ bị lật tung, sau đó là cột trụ đổ sập, bức tường đổ nát của miếu bị cuốn trôi, chôn vùi những người bên trong.

“Đập c.h.ế.t chúng! Đập c.h.ế.t chúng...” Phàm Trần còn chưa dứt lời thì đột nhiên ngã gục xuống đất, Tô Mặc túm lấy hắn ta như kéo một con ch.ó chết, lôi hắn ta vào miếu.

Sau đó lớn tiếng hô to trong miếu: “Mau chạy, miếu sắp sập rồi!”

Nàng đưa hai tay lên miệng, cố tình hạ thấp giọng, làm cho giọng nói trở nên trầm hơn: “Mau chạy đi! Miếu sắp sập rồi! Sẽ đập c.h.ế.t người đấy!”

“Cái gì! Miếu sắp sập rồi, chạy mau!”
 
Trước Khi Lưu Đày, Ta Dọn Sạch Quốc Khố Cẩu Hoàng Đế Chạy Nạn
Chương 299: Chương 299


“Mau chạy đi!”

Trong miếu nhất thời hỗn loạn, lúc này Trần Thiếu Khanh cũng nghe tiếng động mà từ trong không gian đi ra, hắn nghe Tô Mặc hô, vội vàng chạy đến chỗ người Tô gia, sau đó thu hết người Tô gia và đồ đạc của họ vào không gian.

Hắn nhốt họ vào một căn phòng tối, sau đó đóng chặt cửa, nhanh chóng nắm tay Tô Mặc chạy ra khỏi miếu.

Người Tô gia đang hoảng loạn, đột nhiên thấy trước mắt tối sầm, không nhìn thấy gì nữa.

Nương, người ở đâu?”

“Bân nhi, nương ở đây.” Tô phu nhân mò mẫm, đưa tay về phía Tô Bân.

“Nương, con sợ quá!” Là giọng của Tô Thành.

“Ca ca, đệ sợ! Tối quá!” Là Tô Lâm đang tìm ca ca mình.

Nhưng rất nhanh, họ như bị đổ ra từ đâu đó, đột nhiên nhìn thấy ánh sáng.

Nhìn kỹ lại thì thấy mọi người đã ở trong xe ngựa.

Ngay cả Tử Thần và Đinh Lan cũng ở đó.

“Chuyện gì xảy ra vậy?”

“Đúng vậy, sao đột nhiên lại đến đây?”

Mọi người đều bàn tán xôn xao, Tô phu nhân vén rèm kiệu nhìn ra ngoài, phát hiện nơi họ ở cách miếu đổ nát một khoảng, lão Lý đang dẫn mọi người di chuyển về phía này.

“Nương, người mau nhìn kìa, miếu đang rung chuyển.” Tô Thành mắt tinh nhìn ra bên ngoài kêu lên.

“Không ổn! Sập rồi!” Tô Bân kinh hô một tiếng, chỉ nghe bên ngoài “Ầm.” một tiếng nổ lớn, đất miếu lập tức sụp đổ.

May thay, lão Lý đã dẫn mọi người ra khỏi miếu, hắn quay lại nhìn, kêu lên: “Ai nhìn thấy người Tô gia rồi? Người Tô gia đâu? Sao không thấy một ai?”

Tô Bân thò tay ra khỏi cửa sổ xe ngựa: “Lý thị vệ, chúng ta đều ở đây.”

Lão Lý lúc này mới quay lại phát hiện ra họ, không ngờ họ hành động nhanh như vậy, đã lên xe ngựa từ lúc nào.

“Các người nhanh thật, sao ta không thấy các người ra ngoài?” Lão Lý có chút khó hiểu hỏi: “Đồ đạc còn chưa kịp thu dọn chứ?”

“Đã thu dọn hết rồi, đều ở trong xe.” Tô phu nhân đáp lời.

“Các người làm thế nào mà nhanh như vậy?” Lão Lý mặt đầy dấu chấm hỏi, hắn nghe thấy tiếng động liền hô mọi người chạy nhanh, vì quá hỗn loạn, cửa đều bị chặn, hắn và mấy tên thị vệ phải mất nửa ngày mới ra ngoài được.

Hắn thực sự không hiểu người Tô gia ra ngoài từ lúc nào.

“Lý ca, mọi người đã ra ngoài gần hết rồi.” Một tên thị vệ đến báo cáo.

Vân Mộng Hạ Vũ

“Kiểm tra số người theo danh sách.” Lý thị vệ ra lệnh.

Thế là thị vệ cầm danh sách bắt đầu kiểm tra từng người một.

May thay, trừ Phàm Trần ra, những người còn lại đều có mặt.

“Lý ca, Phàm Trần chưa ra ngoài.” Tên thị vệ điểm danh nói.

“Hắn ta vốn dĩ không vào trong, vẫn luôn ở bên ngoài, mau đi tìm xem hắn ta đi đâu rồi?” Lý thị vệ nói.

“Hình như ta có nhìn thấy hắn ta ở bên trong, chỉ là lúc đó hỗn loạn, chỉ thấy thoáng qua một cái mặt, ta nhìn giống hắn ta.” Tên thị vệ điểm danh do dự nói.

Lý thị vệ mặt tối sầm, chẳng lẽ Phàm Trần tự mình lẻn vào miếu?

Quả nhiên là người muốn c.h.ế.t thì không ai cứu được.

Thật kỳ lạ, miếu sập rồi, mưa cũng tạnh, chỉ còn lại cơn gió lạnh vẫn không ngừng thổi.

Những người lưu đày mặc quần áo mỏng manh đều run rẩy vì lạnh.

Tôn Hằng đã sớm chuẩn bị cho Tô gia một số quần áo dày, lúc này đều dùng đến.

Tô phu nhân bảo Trần Tú tìm ra bọc quần áo, sau đó phát cho mọi người, bảo mọi người mặc vào.

Chỉ có Tử Thần và Đinh Lan là không có, may thay, Tôn Hằng chuẩn bị thêm cho Tô phu nhân hai bộ, Trần Tú nhìn chiếc áo khoác bằng gấm mới tinh, thực sự có chút không nỡ đưa cho họ.
 
Back
Top Dưới