Cập nhật mới

Ngôn Tình Trước Khi Lưu Đày, Ta Dọn Sạch Quốc Khố Cẩu Hoàng Đế Chạy Nạn

Trước Khi Lưu Đày, Ta Dọn Sạch Quốc Khố Cẩu Hoàng Đế Chạy Nạn
Chương 160: Chương 160


Tâm tính trẻ con quả thực không ổn định, một lát đã quên mất mình định làm gì.

“Ồ! Đúng rồi, tìm Tiểu Đậu Tử trước đã, nương nó lo sốt vó lên rồi.” Đứa trẻ mập mạp có chút áy náy gãi đầu.

“Thế nào? Có tin tức gì về Tiểu Đậu Tử chưa?” Lúc này Trương Điển cũng nghe được tin tức, thở hồng hộc chạy đến, sau lưng hắn còn có Lâm Y.

“Ca, sao ca lại đến đây?” Đứa trẻ mập mạp hỏi.

“Chúng ta bị Lâm gia đuổi ra ngoài rồi, cha nàng ấy vì ta mà ngay cả nàng ấy cũng không cần, đúng là đồ súc sinh!” Trương Điển tức giận nói.

Nhưng Lâm Y lại tỏ ra bình thản: “Chỉ cần được ở bên chàng, không cần cái nhà đó cũng được.”

Tô Mặc và Trần Thiếu Khanh không hẹn mà cùng gật đầu, quả nhiên là một nữ nhân dám yêu dám hận.

“Chúng ta vừa về đến nhà đã nghe nói chuyện này nên vội vàng đi tìm.” Trương Điển nắm tay Lâm Y, rồi nói tiếp.

Lúc này hắn đột nhiên nhìn thấy Tô Mặc và Trần Thiếu Khanh, lộ ra vẻ mừng rỡ: “Thì ra là các người!”

Tô Mặc gật đầu: “Đúng vậy, là ta, thật khéo, chúng ta lại gặp nhau rồi.”

Lâm y cũng nhận ra Tô Mặc, chẳng phải chính là người đã giúp nàng ấy tráo đổi thân phận hôm đó sao.

“Cảm ơn ân công đã giúp thành toàn cho ta và chàng.” Lâm Y cúi người hành lễ.

Tô Mặc vội vàng đỡ nàng ấy dậy: “Đừng khách sáo, chúng ta vẫn nên tìm Tiểu Đậu Tử trước đã.”

“Đúng vậy!” Lời của nàng nhắc nhở mọi người.

“Chàng, chàng quen biết nhiều người, mau triệu tập thêm người đi tìm.” Lâm Y nói với Trương Điển.

Trương Điển gật đầu, lấy ra một cái còi đất từ trong ngực, đưa lên miệng thổi.

“Hu hu...”

“Hu hu...”

Tiếng còi đất phát ra âm thanh trong trẻo dễ nghe.

Bảy dài một ngắn, dường như đang truyền đạt thông tin gì đó.

Lặp lại thêm vài lần, Trương Điển cất còi đất, sau đó nói: “Xong rồi, thành Trường Phong này đã sống lại rồi, khắp nơi đều đang tìm Tiểu Đậu Tử.”

Trần Thiếu Khanh nghe xong gật đầu: “Không ngờ tiểu huynh đệ này lại có sức kêu gọi lớn đến vậy.”

“Ta kiếm sống bằng nghề này, thu thập truyền đạt các loại tin tức để kiếm chút bạc.” Trương Điển bình thản nói.

Tô Mặc đột nhiên nhớ ra điều gì đó: “Ngươi chỉ giới hạn ở thành Trường Phong thôi sao?” Tô Mặc hỏi.

“Tất nhiên là không, nghề của chúng ta đều thông suốt với nhau, chỉ cần có bạc kiếm, mọi người đều có thể giúp đỡ lẫn nhau.” Trương Điển nói.

Lâm Y nhìn trượng phu của mình với ánh mắt sùng bái, từ hôm nay nàng ấy đã là thê tử của chàng, trượng phu của nàng ấy có bản lĩnh như vậy, nàng ấy thực sự rất tự hào.

Trương Điển cảm nhận được ánh mắt của Lâm Y, nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng ấy hơn, nữ nhân này không tiếc hủy hoại danh tiết để theo mình, hắn đã hạ quyết tâm, đời này nhất định phải đối xử tốt với nàng ấy, không phụ lòng nàng ấy.

Tô Mặc gật đầu, trong lòng nàng cũng đã thầm quyết định.

Trần Thiếu Khanh nhìn nàng, ánh mắt phức tạp, hắn dường như đã biết suy nghĩ của nàng, hơn nữa hắn còn có vài lời muốn nói, chỉ là hiện tại chưa phải lúc.

“Ca, họ phải bao lâu mới có thể hồi âm?” Tiểu Béo hỏi.

“Rất nhanh.” Trương Điển vừa dứt lời, đã thấy một con chim bồ câu bay về phía hắn, trước tiên nó bay vòng quanh hắn hai vòng, đợi hắn giơ cánh tay lên, nó liền đậu chính xác lên đó.

Trương Điển thành thạo lấy một tờ giấy từ ống thư trên chân chim bồ câu ra, xem xong lắc đầu: “Thành Nam không có tin tức.” Sau đó giơ cánh tay lên, chim bồ câu bay đi.
 
Trước Khi Lưu Đày, Ta Dọn Sạch Quốc Khố Cẩu Hoàng Đế Chạy Nạn
Chương 161: Chương 161


Không lâu sau, lại có mấy con chim bồ câu bay tới nhưng đều là những tin tức khiến người ta thất vọng.

Sắc mặt Trương Điển cũng ngày càng khó coi, hắn không hiểu, chỉ trong nửa ngày, Tiểu Đậu Tử có thể bị giấu đi đâu?

Tính toán một chút, còn một con chim bồ câu cuối cùng chưa về nhưng hắn không còn hy vọng gì nữa.

“Tướng công, có phải Tiểu Đậu Tử không còn ở trong thành nữa không?” Lâm Y lo lắng hỏi.

Ánh mắt Tô Mặc lóe lên một tia tàn nhẫn, dám động đến đồ đệ của ta, là ai không còn kiên nhẫn sống nữa rồi?

“Sao vậy? Đau lòng rồi sao?” Trần Thiếu Khanh hiểu được ánh mắt của Tô Mặc, nhẹ giọng hỏi.

“Tiểu Đậu Tử là người của ta.” Tô Mặc trầm giọng nói.

“Ta... cũng vậy...” Trần Thiếu Khanh lẩm bẩm một câu, ánh mắt có chút mơ hồ.

“Sư huynh, vừa rồi huynh nói gì?” Ánh mắt Tô Mặc lóe lên một tia kinh ngạc.

“Không... không có gì.” Trần Thiếu Khanh đỏ mặt nhưng rất nhanh đã biến mất không còn dấu vết.

Tô Mặc mắt tinh, liếc mắt đã thấy sự bất thường của hắn: “Sư huynh, sao mặt huynh lại đỏ thế? Huynh có làm gì trái lương tâm không? Có làm gì có lỗi với ta và sư phụ không?”

“Nói bậy, ta làm gì có?” Trần Thiếu Khanh né tránh ánh mắt sắc bén của Tô Mặc, không tự nhiên cãi lại.

“Phập phập phập.” Một con chim bồ câu bay đến đậu trên cánh tay Trương Điển, lấy tờ giấy ra, Trương Điển lộ vẻ mừng rỡ: “Có tin tức rồi, ở gần chùa Từ Tâm phía đông thành.”

Có tin tức, sắc mặt mọi người lập tức trở nên khác hẳn.

“Chùa Từ Tâm ở đâu?” Trần Thiếu Khanh hỏi.

“Ta biết!” Tiểu Béo lập tức kêu lên.

“Ngươi dẫn đường!” Trần Thiếu Khanh nói, đưa mắt ra hiệu với Tô Mặc, Tô Mặc hiểu ý, đi về phía một con hẻm vắng vẻ bên cạnh.

“Chỗ này cách chùa Từ Tâm hai mươi dặm, chúng ta đi bộ thì rất xa.” Trương Điển đi tới, trên mặt có chút khó xử.

“Đừng vội.” Trần Thiếu Khanh chỉ vào Tô Mặc đi ra từ không xa, chỉ thấy nàng đưa ngón tay lên miệng, huýt sáo một tiếng, ba con ngựa chạy theo nhau chạy tới.

“Á! Ngựa đẹp quá!” Tiểu Béo vui mừng vỗ tay.

Trương Điển cũng có chút khó hiểu, ba con ngựa cao lớn này từ đâu ra vậy?

Vân Mộng Hạ Vũ

Trong con hẻm nhỏ như khe hở đó sao?

Không thể nào, đừng nói là chạy, chỉ sợ những con ngựa khỏe mạnh như vậy muốn đi qua cũng khó khăn.

Ba con ngựa lập tức đến trước mặt họ.

Trước tiên Trần Thiếu Khanh dắt ngựa của mình ra, sau đó đưa dây cương con Lục Nhĩ cho Tô Mặc.

“Đây là của ngươi.” Tô Mặc chỉ vào con ngựa cuối cùng nói với Trương Điển.

“Vậy của ta thì sao?” Tiểu Béo dang hai tay trống không hỏi.

“Đệ cưỡi chung với chúng ta.” Trương Điển nói, bế Lâm Y lên ngựa, sau đó lại bế Tiểu Béo lên lưng ngựa, rồi mình cũng nhảy lên.

Tô Mặc và Trần Thiếu Khanh trên lưng ngựa cũng đã chuẩn bị xong, ba con ngựa tung vó chạy về phía cổng thành phía đông.

Lúc này, Tả thị lang Tôn Hằng đang bận rộn không sao tả xiết trong hành cung, sáng sớm nay ti khố quản lý vật liệu đã đến gõ cửa, hắn bị đánh thức.

Tỉnh dậy đầu đau như búa bổ, hắn mơ màng nhớ lại chuyện ngày hôm qua, hình như hắn đã uống rượu với Lâm Chính Lương, Lâm Chính Lương bảo hắn ký gì đó, hắn không đồng ý, sau đó đứng dậy định đi thì nằm vật ra bàn.

Sau đó là một khoảng trống lớn, hắn hoàn toàn không biết mình đã trở về dịch trạm như thế nào.

Xuống giường, mở cửa, là Vương tư khố của hành cung.
 
Trước Khi Lưu Đày, Ta Dọn Sạch Quốc Khố Cẩu Hoàng Đế Chạy Nạn
Chương 162: Chương 162


“Có chuyện gì vậy?” Tôn Hằng xoa trán hỏi.

“Đại nhân, không xong rồi, hôm nay thợ đến chuyển gỗ và đá, phát hiện ra số lượng dùng cho đại điện đã bị thiếu rất nhiều.” Vương tư khố vô cùng lo lắng nói.

“Thiếu sao? Không thể nào?” Tôn Hằng lập tức tỉnh táo lại.

Số gỗ và đá dùng cho đại điện này đều là vượt biển từ nước Nam Gia xa xôi vận chuyển đến nhưng lại tốn rất nhiều tiền.

Số gỗ và đá này đều được tính toán theo bản vẽ, không có phần thừa.

Mỗi cây đều có trong sổ sách, hơn nữa mỗi cây đều có đánh số.

Thiếu một cây thì coi như xong đời.

Bây giờ nghe tư khố nói thiếu rất nhiều, Tôn Hằng lập tức sốt ruột.

Hóa ra công trường cũng từng bị mất một số vật liệu nhưng đó đều là những thứ bình thường, mất đi còn có thể tìm thứ khác để bù đắp nhưng lần này thì khác, những vật liệu này đều không thể thay thế được.

Hắn mặc y phục chỉnh tề, đội mũ quan, theo Vương tư khố sải bước đến hành cung.

Vân Mộng Hạ Vũ

Mở kho ra, Tôn Hằng nhanh chân đi vào, Vương tư khố chỉ vào vị trí gỗ và đá nói: “Tên trộm này lấy rất khéo, đều lấy những thứ ở dưới, không lấy những thứ ở trên nên căn bản không phát hiện ra.”

“Chẳng lẽ ngươi không kiểm kê hàng ngày sao?” Tôn Hằng chất vấn.

“Đại điện này mới bắt đầu xây dựng, thuộc hạ thấy chưa dùng đến những thứ này nên không kiểm kê.” Trên trán Vương tư khố mồ hôi túa ra như mưa.

Làm mất đồ của hoàng gia, đây chính là tội c.h.é.m đầu.

Bây giờ hắn đã cảm thấy lạnh cả gáy rồi.

“Không cần nói gì nữa, mau báo quan đi!” Tôn Hằng lạnh mặt quát.

“Nhưng mà Tần đại nhân có quản không? Trước đây chúng ta mất đồ, hắn ta đâu có tra ra được, đều chìm xuồng, không có tin tức gì.” Vương tư khố lắp bắp nói.

“Lần này không giống, là đồ dùng trong đại điện, đó là đồ đặt riêng từ Nam Gia quốc, không báo quan tìm kiếm thì làm sao? Công trình đại điện này làm sao tiếp tục được?”

Tôn Hằng đột nhiên nổi giận, hắn đối nhân xử thế luôn bình tĩnh, lần này hắn thực sự nóng nảy rồi.

Trong đầu thoáng hiện lên suy nghĩ, có người muốn chỉnh hắn, muốn hắn mất mặt.

Nếu không thì tên trộm này làm sao lấy trộm được hoàng khố mà không bị phát hiện.

Chìa khóa kho này, chỉ có Vương tư khố và hắn có, những người khác căn bản không vào được.

“Ngươi nhớ lại xem, chìa khóa này có từng rời khỏi người không?” Tôn Hằng hỏi.

Vương tư khố nhíu mày, bắt đầu cẩn thận nhớ lại: “Năm ngày trước ta và hai người đồng hương có uống rượu ở Vọng Nguyệt lâu, ta say rồi, sau đó là hai người họ đưa ta về nhà.”

Nghe vậy, trong lòng Tôn Hằng khẽ động, tối qua hắn cũng uống nhiều rượu nhưng nhìn dấu vết bụi bặm hiện tại, gỗ và đá này hẳn đã mất mấy ngày rồi.

“Những người đồng hương của ngươi là ai?” Tôn Hằng tiếp tục hỏi.

“Có Lưu sư gia của nha môn và Tề chưởng quầy của tiệm may.” Vương tư khố thành thật trả lời.

Tôn Hằng ngẩn người một lúc, phất tay nói: “Báo quan.”

Tần Quảng Chi đang uống rượu giao bôi với Hỉ Liên ngồi trên đùi mình, đột nhiên nghe thấy tiếng trống vang lên bên ngoài.

“Ai đang đánh trống vậy?” Tần Quảng Chi để Hỉ Liên xuống khỏi đùi hỏi.

“Lão gia, là tả thị lang Tôn đại nhân, hắn muốn báo quan.” Một nha dịch đi vào bẩm báo.

Nghe nói là Tôn Hằng, Tần Quảng Chi không khỏi sửng sốt, mới mấy ngày đã phát hiện mất đồ rồi sao?

Nhưng nghĩ lại, dù sao những thứ đó cũng không còn ở chỗ hắn ta nữa, hắn ta còn lo lắng làm gì.
 
Trước Khi Lưu Đày, Ta Dọn Sạch Quốc Khố Cẩu Hoàng Đế Chạy Nạn
Chương 163: Chương 163


Nhưng trong lòng sao lại không yên, nếu như những thứ c.h.ế.t tiệt đó đột nhiên xuất hiện ở đâu đó, truy cứu đến hắn ta thì phải làm sao?

Dù sao thì cũng là mất ở chỗ hắn ta.

Nha dịch chờ hắn ta trả lời nhưng thấy Tần Quảng Chi im lặng không nói, hắn cúi người nói: “Nếu đại nhân không muốn gặp, thuộc hạ sẽ đuổi hắn đi.”

Nói rồi định lui ra ngoài.

“Quay lại! Đưa Tôn đại nhân lên công đường.”

Thiếp của Tần Quảng Chi hầu hạ hắn ta mặc quan phục, sau đó đội mũ, lắc lư đi về phía đại đường.

Lúc này Tôn Hằng và Vương tư khố cũng đang đợi hắn ta ở đó, thấy hắn ta đi tới, Vương tư khố vội vàng hành lễ.

Tôn Hằng lớn hơn hắn ta mấy cấp, không cần hành lễ, ngược lại, hắn ta còn phải cúi người hành lễ với Tôn Hằng.

Tôn Hằng phất tay: “Nói ngắn gọn, hôm nay phát hiện kho của hành cung bị mất trộm, đặc biệt đến báo án, Vương tư khố, ngươi kể lại sự việc một lần đi.”

Vương tư khố kể lại toàn bộ sự việc.

Tần Quảng Chi gật đầu: “Đã như vậy, không chỉ Vương tư khố có chìa khóa, mà Tôn đại nhân cũng có, vậy xin hỏi Tôn đại nhân tối qua có khả năng chìa khóa rời khỏi người không?”

Tôn Hằng nghe xong, mặt hơi đỏ lên nhưng hắn nhanh chóng nghiêm mặt nói: “Ta đã kiểm tra rồi, đây tuyệt đối không phải thứ bị trộm hôm qua, vì dấu vết của gỗ và đá đã mờ đi rồi.”

“Điều tra vụ án là chức trách của hạ quan, đại nhân chỉ cần trả lời câu hỏi của hạ quan là được.” Tần Quảng Chi xảo quyệt nhìn ra sự do dự trong mắt Tôn Hằng, biết rằng hắn chắc chắn có chuyện giấu mình.

“Có, hôm qua ta và người họ hàng xa Lâm Chính Lương cùng uống rượu, chỉ là sau đó uống say quá nên không biết gì nữa.”

“Truyền Lâm Chính Lương!” Tần Quảng Chi lập tức ra lệnh.

“Đại nhân, chuyện này không liên quan đến Tôn đại nhân, hẳn là mất từ mấy ngày trước.” Vương tư khố lập tức tiến lên nói.

“Vụ án này là ngươi tra hay bản quan tra?” Tần Quảng Chi quát.

“Tra án, chẳng lẽ Tần đại nhân không nên đến hiện trường vụ mất trộm để xem xét trước, sau đó mới tìm kiếm manh mối điều tra sao?” Tôn Hằng cười lạnh một tiếng.

Rõ ràng là Tần Quảng Chi muốn nhắm vào mình.

Hắn không sợ, binh đến tướng chặn, nước đến đất ngăn, từ trước đến nay hắn không biết sợ là gì.

Lúc này, Tô Mặc và Trần Thiếu Khanh đã đến chùa Từ Tâm ở cửa thành phía đông.

Trương Điển xuống ngựa bế Lâm Nghi xuống trước, sau đó định bế tiểu tử mập xuống nhưng tiểu tử mập xua tay từ chối: “Ca, đệ tự xuống.”

Tô Mặc và Trần Thiếu Khanh đứng trên lưng ngựa thích thú nhìn hài tử mập xuống ngựa như thế nào.

Hài tử mập do dự, mấy lần định bước chân nhưng lại thu về.

“Ngươi đừng mất thời gian nữa, nhanh lên.” Trương Điển có chút mất kiên nhẫn.

“Ầm.” Hài tử mập nhảy xuống, ngã ngồi bệt xuống đất, ngã lăn ra bốn hướng.

Một lúc lâu sau, nó mới ôm m.ô.n.g ngồi dậy: “Lần này không tính, lần sau ta nhất định có thể từ trên đó xuống, không tin thì các ngươi cứ chờ xem.”

Hài tử mập mất mặt, tìm cách chữa cháy.

“Xì!” Tô Mặc bĩu môi, từ trên ngựa nhảy xuống một cách nhanh nhẹn.

Sau đó Trần Thiếu Khanh cũng nhảy xuống.

“Tin tức ta nhận được chỉ nói là ở gần đây, chúng ta vẫn nên chia nhau ra tìm.” Trương Điển nói.

Trương Điển và Lâm Y cùng tiểu mập mạp đi tìm, Tô Mặc và Trần Thiếu Khanh đi cùng nhau.

Mấy người tản ra, bắt đầu tìm kiếm tung tích của Tiểu Đậu Tử.
 
Trước Khi Lưu Đày, Ta Dọn Sạch Quốc Khố Cẩu Hoàng Đế Chạy Nạn
Chương 164: Chương 164


Chùa Từ Tâm là một ngôi chùa cổ, có lịch sử hơn trăm năm, là ngôi chùa có hương khói thịnh nhất thành Trường Phong.

Bất kể ngày nào đến chùa để thắp hương bái Phật thì người ra vào cũng nườm nượp.

Vân Mộng Hạ Vũ

“Tiểu Đậu Tử nhặt được miếng ngọc bội trong ngôi chùa này.” Khi sắp tách ra hành động, hài tử mập nói.

“Giữa chúng có liên hệ gì không? Tại sao người đó lại bắt cóc Tiểu Đậu Tử đến nơi này? Chẳng lẽ có liên quan đến miếng ngọc bội đó?” Tô Mặc cau mày hỏi sư huynh.

“Tất nhiên là có, nếu như bọn chúng nhìn thấy miếng ngọc bội mới bắt Tiểu Đậu Tử thì nhất định là muốn Tiểu Đậu Tử nói cho chúng biết nguồn gốc của miếng ngọc bội, rất đơn giản, chúng muốn tìm ra chủ nhân của miếng ngọc bội.”

Trần Thiếu Khanh phân tích.

“Nếu như vậy, chúng sẽ không làm hại Tiểu Đậu Tử.” Tô Mặc nói.

“Cũng chưa chắc~” Trần Thiếu Khanh thở dài, người qua cầu rút ván nhiều lắm, ai biết được Tiểu Đậu Tử có gặp phải hay không.

“Sư huynh, huynh đi về phía nam ngoài chùa, ta đi về phía bắc xem.” Tô Mặc chỉ vào hai hướng khác nhau của ngã ba đường nói.

“Được! Sư muội phải cẩn thận.” Trần Thiếu Khanh ân cần dặn dò.

“Sư huynh, người nên cẩn thận là huynh mới phải.” Tô Mặc trêu chọc, nhanh chóng ẩn đi thân hình.

Trần Thiếu Khanh rất bất lực, trong lòng thầm nghĩ, sư phụ thiên vị, sao người không dạy cho ta thuật ẩn thân này chứ?

Nghĩ lại, thần công mượn lực của hắn cũng không tệ, xem ra sư phụ đối xử với bọn họ rất công bằng.

Tô Mặc không đi cùng mấy người Trương Điển là vì lo lắng không tiện ẩn thân, họ sẽ trở thành gánh nặng khi nàng tìm người.

Tô Mặc đến phía bắc, nàng tìm một cái cây cao nhất, nhảy lên, lấy ống nhòm từ trong không gian ra, nhìn xung quanh.

Phía nam chùa hương khói nghi ngút, khách hành hương đến rồi đi không dứt.

Phía đông là một hẻm núi nhỏ, trơ trọi, ngay cả cây cối cũng rất ít, càng không nói đến người.

Nàng hướng ống nhòm về phía bắc,

Ừm? Quả nhiên có biến!

Chỉ thấy một con ngựa phi nhanh về phía này, theo sau là hai thiếu niên ăn mặc như tùy tùng.

Ba con ngựa dừng lại dưới gốc cây Tô Mặc đứng, Tô Mặc nín thở, dựa vào cành cây, bất động nhìn chằm chằm vào họ.

“Chủ nhân, chính là nơi này, có người nhặt được ngọc bội của công chúa... không, của tiểu thư.” Một thị vệ hơi gầy lỡ lời, bị chủ nhân phía trước trừng mắt nhìn dữ dội.

“Hừ! Còn công chúa... không trách được vật này trông khác thường.” Tô Mặc không nhịn được lấy ngọc bội ra lén lút nhìn trộm.

“Người nhìn thấy ngọc bội đâu?” Thiếu niên được gọi là chủ nhân nghiêm giọng hỏi.

“Ở chỗ Trát Hách, hẳn là sắp đến rồi.” Lời của tùy tùng vừa dứt, chỉ thấy hai nam tử mặc áo ngắn áp giải một nam hài đi tới.

Miệng nam hài bị nhét giẻ rách, lộ ra đôi mắt to kinh hoàng.

“Đậu Đậu!” Tô Mặc liếc mắt đã nhận ra nam hài.

Thiếu niên vẫy tay ra lệnh cho người lấy giẻ trong miệng Đậu Đậu ra, hắn ta ngẩng đầu hỏi: “Có phải ngươi nhặt được một miếng ngọc bội ở đây không?”

Đậu Đậu gật đầu.

“Ngọc bội đâu?” Thiếu niên hỏi.

“Ở chỗ sư phụ của ta.” Đậu Đậu thành thật trả lời.

“Ngọc bội có giống như thế này không?” Thiếu niên lấy ra một tờ giấy vẽ từ trong ngực, trên đó vẽ một hình.

Đậu Đậu cầm lấy xem kỹ: “Đúng là cái này, hóa ra ngọc bội là của các ngươi làm rơi, ôi! Phải nói sớm chứ, các ngươi thả ta về, ta tìm sư phụ lấy lại trả cho các ngươi được không?”
 
Trước Khi Lưu Đày, Ta Dọn Sạch Quốc Khố Cẩu Hoàng Đế Chạy Nạn
Chương 165: Chương 165


Đậu Đậu nói rất chân thành nhưng Tô Mặc nghe ra một chút xảo trá.

“Thả ngươi, nếu ngươi không quay lại thì sao? Dựa vào đâu mà chúng ta tin ngươi?” Thiếu niên lớn tiếng hỏi.

Tô Mặc nghe giọng nói của họ kỳ lạ, giống như người nước ngoài nói tiếng phổ thông, có chút không trôi chảy.

“Vậy thì sư phụ của ta ở trong thành, các ngươi đi lấy, ta cũng chỉ có thể vào trong tìm, các ngươi không thả ta, ta không có cách nào lấy lại được.” Giọng Đậu Đậu hơi run, dù đã lăn lộn giang hồ nhiều năm nhưng nó cũng chỉ là một đứa trẻ mười tuổi.

“Người đâu! Lục soát cho ta, dù có lật tung thành Trường Phong cũng phải tìm ra tiểu thư.” Thiếu niên không để ý đến Đậu Đậu, hắn ta nói với thái độ rất kiên quyết, sau đó lại nói một tràng tiếng Tô Mặc không hiểu, mọi người lập tức trở nên hào hứng!

Giọng nói đột nhiên cao lên của hắn ta khiến Tô Mặc đột nhiên nhớ ra một chuyện, hôm đó ở Nhữ Dương, Tả Chính tìm cho Giả Đinh một nữ tử Phiên quốc, nàng ta cũng nói loại ngôn ngữ này, nàng lấy ống nhòm ra quan sát kỹ những người dưới gốc cây.

Da trắng, mũi cao, không sai!

Bọn họ là người Phiên quốc!

Bọn họ muốn làm gì? Tìm người?

“Vút! Vút!” Không biết từ đâu đột nhiên xuất hiện hơn trăm người mặc đồ đen, bọn họ nhanh nhẹn, tay cầm đao cong sáng loáng, xuất hiện trước mặt thiếu niên.

Bọn họ cúi người hành lễ, thiếu niên lại nói với bọn họ một tràng, những người mặc đồ đen lập tức tản ra, trong nháy mắt đã biến mất không thấy đâu.

Tô Mặc nhìn theo hướng bọn họ biến mất, trong lòng thắt lại, trong số đó có nơi mà mấy người Trương Điển đi đến.

Thiếu niên vẫy tay, lập tức có người nhét giẻ vào miệng Đậu Đậu, sau đó treo hắn ta lên cây, thiếu niên cầm đao chỉ vào hắn ta nói: “Chúng ta tìm được chủ nhân của ngọc bội sẽ thả ngươi về lấy ngọc bội, nếu không tìm được, vậy thì ngươi đang nói dối, mạng ngươi sẽ không giữ được.” Nói xong, hắn ta thúc ngựa giơ roi, dẫn mọi người đi.

Đậu Đậu run rẩy, trong miệng phát ra tiếng “Ư ư.”

Nhìn những người đó đi xa, Tô Mặc nhảy xuống từ trên cây, Đậu Đậu nhìn thấy nàng, lập tức kích động, trong mắt ánh lên tia sáng, còn có vài giọt nước mắt tủi thân rơi xuống.

Tô Mặc lấy con d.a.o găm trong n.g.ự.c ra, quăng lên: “Vút.” một tiếng, sợi dây trói Đậu Đậu đứt ra, Đậu Đậu rơi xuống.

Tô Mặc đi tới, vừa định đỡ hắn dậy, đột nhiên cảm thấy xung quanh tối sầm lại, nàng ngẩng đầu nhìn thì ra là những người mặc đồ đen vừa rồi đã tản đi.

Có mười mấy người, bọn họ vây quanh nàng và Đậu Đậu, cầm đao, dần dần thu hẹp vòng vây.

“Ngươi chính là sư phụ của hắn?” Thiếu niên cưỡi ngựa không biết đi ra từ đâu: “Trát Hách, xem ra tin tức ngươi cung cấp cho bọn họ thực sự đã dẫn bọn họ đến đây.”

Trát Hách cười nói: “Vẫn là chủ nhân anh minh, thuộc hạ của ta lăn lộn ở thành Trường Phong nhiều năm, cuối cùng cũng có thể dùng đến.”

Thiếu niên lạnh lùng gật đầu.

Hắn ta mang danh là Chiến thần vương tử của Phiên quốc, không phải là hư danh, chút thủ đoạn nhỏ này thì tính là gì?

Tô Mặc đột nhiên tỉnh táo lại, hóa ra mạng lưới tin tức của Trương Điển đã bị người Phiên quốc trà trộn vào, tin tức lần này lại là do bọn họ cố ý tung ra.

“Này! Ngọc bội có phải ở chỗ ngươi không? Giao ra đây! Ta sẽ để các ngươi được toàn thây.” Trát Hách quay đầu hét về phía Tô Mặc, thái độ của hắn ta rất ngạo mạn, hoàn toàn không để Tô Mặc nhỏ bé vào mắt.
 
Trước Khi Lưu Đày, Ta Dọn Sạch Quốc Khố Cẩu Hoàng Đế Chạy Nạn
Chương 166: Chương 166


Toàn thây?

Tô Mặc suýt chút nữa bật cười vì tức, nàng giả vờ sợ hãi ôm chặt Đậu Đậu, run rẩy nói: “Xin ngươi hãy thả chúng ta đi, ta không cần ngọc bội này nữa.”

Nói xong, nàng lấy một vật từ trong n.g.ự.c ném về phía Trát Hách.

Trát Hách tiện tay bắt lấy, sau đó đắc ý mở lòng bàn tay ra, đột nhiên, mặt hắn ta tái mét.

Đây là cái gì?

Chỉ thấy một con sâu màu đỏ tươi đang chui vào lòng bàn tay hắn ta, lúc đầu Trát Hách còn ngây người ra nhìn, không biết đây là thứ gì nhưng không lâu sau, hắn ta hét lên: “Đau quá!”

Hắn ta dùng tay kia muốn kéo con sâu ra nhưng con sâu lại như được bôi dầu, kéo thế nào cũng không ra, ngược lại, con sâu bị kinh động lại càng chui mạnh hơn.

Không lâu sau, con sâu biến mất khỏi lòng bàn tay, cơn đau của Trát Hách cũng đột ngột dừng lại, như thể có người ấn nút dừng vậy.

“Trát Hách, ngươi kêu cái gì vậy?” Mạch Thượng lạnh lùng hỏi.

“Không có gì, chủ nhân, không có gì.” Trát Hách mặt mày nhẹ nhõm giũ giũ tay, vừa rồi là cái gì? Có phải mình hoa mắt nhìn nhầm không?

Tô Mặc nhìn hắn ta, trong lòng lạnh lùng nói, không sao chỉ là tạm thời, lát nữa ngươi sẽ được hưởng thụ... Không! Là các ngươi!

Các ngươi sẽ được hưởng thụ!

Đây chính là con hỏa hoạn trùng mà lão nương nuôi nhiều năm, mặc dù không sánh kịp con hỏa ảnh trùng mà sư phụ tặng cho sư huynh nhưng uy lực thì không hề kém.

Điểm yếu duy nhất của con sâu này là phản ứng chậm nhưng nếu nó chui vào cơ thể người thì chỗ nào nó đi qua, đều đau đớn như bị lửa đốt, hơn nữa ngọn lửa này không có cách nào dập tắt, cho nên gọi là hỏa ảnh, chỉ là cần một chút thời gian để cơn đau này phát tác nhưng khi đến thì lại vô cùng dữ dội.

Không có thuốc giải!

Người bị trêu chọc chỉ cầu c.h.ế.t nhanh...

“Mau đưa ngọc bội ra đây, nếu còn dám lừa gạt, ta sẽ băm vằm hai người ra thành vạn đoạn!” Trát Hách đột nhiên lại khôi phục vẻ ngạo mạn vừa rồi.

“Trát Hách, nói nhiều với bọn họ làm gì, g.i.ế.c bọn họ không phải là tìm được rồi sao.” Thiếu niên đã bắt đầu mất kiên nhẫn.

“Người đâu! Giết bọn họ!”

“Ư ư” Đậu Đậu sợ hãi ôm chặt Tô Mặc, Tô Mặc lấy miếng giẻ trong miệng hắn ra, quát: “Không được sợ! Nếu không sẽ đuổi ngươi ra khỏi sư môn!”

Đậu Đậu nghe xong, trong mắt lộ ra vẻ mừng rỡ, ý của nàng là đã nhận mình làm đồ đệ rồi sao?

Hắn lập tức bình tĩnh lại, nắm tay Tô Mặc, cùng nhau đối mặt với những kẻ hung hăng này.

Vân Mộng Hạ Vũ

“Còn do dự gì nữa, g.i.ế.c bọn chúng đi.” Mạch Thượng kéo cung, lắp hai mũi tên nhắm vào Tô Mặc và Đậu Đậu.

Đậu Đậu tuyệt vọng: “Sư phụ, chúng ta không chạy thoát được rồi, nhiều người như vậy trong tay đều có đao, còn có người kia muốn dùng cung tên b.ắ.n c.h.ế.t chúng ta, chúng ta dù có mọc cánh cũng khó thoát.”

“Chưa chắc!” Tô Mặc vừa dứt lời, mười mấy thanh đao lớn đã c.h.é.m tới: “Vút.” hai mũi tên lông vũ mang theo tiếng gió b.ắ.n thẳng về phía bọn họ.

“Sư phụ, con sẽ bảo vệ người.” Đậu Đậu ưỡn n.g.ự.c định đưa tay ra bảo vệ Tô Mặc nhưng lại bị Tô Mặc nhấc bổng lên, dùng sức ném vào không gian, sau đó bản thân nàng cũng biến mất trong nháy mắt.

Là tiếng “keng keng keng” của hơn mười thanh đao va vào nhau.

“Vút vút.” Hai mũi tên lông vũ bay sượt qua bên tai những người áo đen, may mà bọn họ né tránh nhanh, nếu không thì suýt chút nữa đã bị thương.
 
Trước Khi Lưu Đày, Ta Dọn Sạch Quốc Khố Cẩu Hoàng Đế Chạy Nạn
Chương 167: Chương 167


“ Xảy ra chuyện gì? Người đâu?” Những người áo đen nhìn nhau, đều ngây người ra.

“Người đâu?” Mạch Thượng thu cung tên lại, nhìn mười mấy người đang ngẩn người kia.

“Chủ nhân, người đột nhiên biến mất rồi! Biến mất rồi! Không thấy đâu nữa!” Trát Hách đi qua nhìn một cái, nhanh chóng trả lời, đột nhiên hắn ta phát hiện mọi người đều nhìn chằm chằm vào hắn ta, như nhìn một con quái vật vậy.

“Các ngươi nhìn ta như vậy làm gì...” Hắn ta còn chưa nói hết lời, đột nhiên một cơn đau dữ dội ập đến, trước mắt hắn ta tối sầm lại, suýt chút nữa thì c.h.ế.t ngất.

“Trát Hách, sao mặt ngươi lại đen thui thế, trông như La Sát đến từ địa ngục vậy.” Mạch Thượng nheo mắt nhìn hắn ta hỏi.

“Mặt ta? Mặt ta làm sao vậy?” Trát Hách nhịn đau che mặt, miệng lẩm bẩm nói.

“Chủ nhân, người xem tay hắn cũng đang chuyển sang màu đen.”

“Không ổn rồi! Trát Hách bị quỷ thần nhập rồi!”

Vài người áo đen bắt đầu kêu lên.

“Câm miệng!” Mạch Thượng quát bọn họ, sau đó xoay người xuống ngựa, hắn ta muốn xem thử Trát Hách rốt cuộc là bị làm sao.

“Chủ nhân, ta đau quá!” Trát Hách cuối cùng không chịu nổi nữa, hắn ta kêu lên, tiếng kêu thê lương khủng khiếp, mười mấy tên sát thủ áo đen đều cảm thấy rợn cả tóc gáy.

Khí đen trên người Trát Hách đang lan ra rất nhanh, tốc độ kinh người, giống như có người cầm bút đang nhanh chóng bôi lên người hắn ta vậy.

Mỗi khi đến một chỗ, Trát Hách lại hú lên một tiếng, chỉ là giọng hắn ta từ như sấm sét lúc đầu dần dần trở nên khàn đặc, cuối cùng chỉ còn thoi thóp, chỉ còn hít vào mà không thở ra.

Hắn ta đau đến mức dần dần mất đi ý thức, trợn trắng mắt, ngã ngửa ra đất.

“Ngươi đi xem hắn.” Mạch Thượng chỉ vào một tùy tùng quát.

Tùy tùng run rẩy ngồi xổm xuống lật mí mắt hắn ta nhưng vừa mới chạm vào hắn ta, Trát Hách như bị quỷ nhập vậy mở bừng mắt, trong nháy mắt một đường màu đen theo tay tùy tùng lan đến người hắn.

Tùy tùng sợ đến mức ngã ngồi xuống đất, liên tục lùi về phía sau trong hoảng sợ, đường màu đen trên tay hắn đang di chuyển, theo cánh tay lan đến từng bộ phận trên cơ thể.

Vân Mộng Hạ Vũ

Trạng thái giống hệt như Trát Hách vừa rồi.

Mọi người sợ hãi đến mức liều mạng lùi về phía sau, có người bất cẩn giẫm phải chân người phía sau, hắn ta loạng choạng ngã xuống đất, cánh tay duỗi ra chạm vào chân tùy tùng, trong nháy mắt hắn ta cảm thấy có thứ gì đó chui vào tay mình.

Hắn ta tuyệt vọng ngửa mặt lên trời kêu to...

Lúc này Tô Mặc đã giấu Đậu Đậu vào không gian của mình, nàng ẩn thân chạy về phía Trương Điển.

Quả nhiên khi nàng tìm thấy bọn họ, ba người đã bị dồn đến đường cùng, lại có hơn mười người áo đen cầm đao bức bọn họ đến góc tường của chùa.

“Giết c.h.ế.t nam nhân, bắt sống nữ nhân và hài tử.” Một người trông giống thủ lĩnh ra lệnh.

Trong nháy mắt, mấy thanh đao c.h.é.m về phía Trương Điển.

“Tướng công!” Lâm Y kinh hô một tiếng, ôm chầm lấy Trương Điển.

Nàng ấy không thể nhìn trượng phu c.h.ế.t trước mặt mình, nếu c.h.ế.t thì họ cùng chết.

Nàng ấy không thể sống một mình!

“Phụt! Phụt!” Tiếng đao c.h.é.m vào da thịt, Lâm Y tuyệt vọng, nước mắt không tự chủ chảy xuống, tim nàng ấy đau như muốn nứt ra.

“Nương tử, nàng không sao chứ? Sao lại khóc?” Một đôi bàn tay to quen thuộc v**t v* mặt nàng ấy, nhẹ giọng hỏi.

“Tướng cồn! Chàng còn sống?” Lâm Y mừng rỡ nhào vào lòng hắn.

“Ầm.” Hai tên áo đen cầm đao cứng đờ ngã xuống đất, mắt trợn tròn, đầu như vỡ tan ra, m.á.u và thịt chảy xuống, dần dần lộ ra xương trắng, trông vô cùng khủng khiếp.
 
Trước Khi Lưu Đày, Ta Dọn Sạch Quốc Khố Cẩu Hoàng Đế Chạy Nạn
Chương 168: Chương 168


“Chuyện gì xảy ra vậy?” Lâm Y ôm lấy Trương Điển, kinh ngạc hỏi.

“Ca ca, tẩu tẩu, có người giúp chúng ta, ta... ta thấy có một cái bóng vụt qua, rắc thứ gì đó lên đầu bọn họ.” Tiểu mập mạp cố gắng kìm nén sự run rẩy của cơ thể, nói.

“Ngẩn người ra làm gì, còn không mau chạy.” Lúc này Tô Mặc hiện thân gọi, nàng cũng thả Tiểu Đậu Tử trong không gian ra.

“Tiểu Đậu Tử.” Trương Điển đồng thời kinh ngạc hô lên.

Tiểu Đậu Tử nhìn thấy người thân, lập tức chạy về phía Trương Điện, nước mắt cũng theo khuôn mặt nhỏ bẩn thỉu chảy xuống, để lại từng vệt đen trên mặt.

“Rốt cuộc là chuyện gì vậy?” Trương Điển đồng thời hỏi.

“Lúc nào rồi còn nói nhiều, bọn chúng có hơn trăm người, lát nữa không chạy thì chúng lại tới.” Tô Mặc ghét nhất những người rề rà này.

Trương Điển phản ứng rất nhanh: “Đúng! Chúng ta phải chạy nhanh thôi! Lần này có lẽ chúng ta đã trúng bẫy, nương tử, mọi người cưỡi ngựa đi trước đi.”

“Các ngươi đều đi, bảo Tri phủ đại nhân nhanh chóng phái binh, nói rằng người Phiên đã xâm phạm, ngay bên ngoài chùa Từ Tâm, rất gần thành Trường Phong, ta thấy mục đích của bọn chúng lần này không đơn giản chỉ là tìm người!” Tô Mặc nói với Trương Điển.

“Đúng vậy! Bọn chúng chỉ lấy cớ tìm người để xâm phạm thành Trường Phong!” Trần Thiếu Khanh không biết từ đâu đi ra.

“Cũng phải, Tô tướng quân mà bọn chúng sợ nhất đã không còn, ai cũng muốn bắt nạt chúng ta.” Trương Điển thở dài, vẻ mặt chán nản.

Ly quốc không còn tướng quân trấn giữ, bọn giặc các nước đều muốn đến nếm thử miếng thịt béo Ly quốc.

“Đừng nói nữa! Ngươi đưa bọn họ đi nhanh, đi báo tin!” Tô Mặc huýt sáo gọi mấy con ngựa đến.

“Sư huynh, huynh đưa bọn họ về, sau đó đến nha môn báo tin cho họ nhanh chóng phái binh đến, chuyện này cứ giao cho ta.” Tô Mặc có thuật ẩn thân, nàng nghĩ mình có thể giải quyết mọi chuyện.

Trần Thiếu Khanh gật đầu, nhìn Tô Mặc đầy ẩn ý: “Đưa bọn họ về, ta sẽ quay lại, có muội thì phải có ta! Chúng ta là một thể, Tô Mặc, muội tốt nhất nên nhớ kỹ!”

Nói xong, Trương Điển đỡ Lâm Y lên ngựa, còn Trần Thiếu Khanh thì bế cả Tiểu mập mạp và Tiểu Đậu Tử lên ngựa của mình.

Trần Thiếu Khanh và Trương Điển giơ roi lên, ngựa hí một tiếng, phi về hướng thành Trường Phong.

Bên này, những người do Mạch Thượng dẫn đầu lại loạn thành một đoàn, mấy tên sát thủ áo đen nhanh chóng bảo vệ hắn ta, vây quanh hắn ta nhanh chóng lui về phía sau.

Ba người đã c.h.ế.t hai, quả nhiên Trát Hách là dũng sĩ nổi tiếng của Phiên quốc, sức chịu đựng quả là phi thường, hắn ta vẫn cố gắng thở hổn hển, không cam lòng nhìn chủ nhân đứng xa xa nhìn hắn ta.

Hắn ta đưa tay ra, há miệng nhưng cuối cùng cũng không nói nên lời, chỉ nhìn Mạch Thượng đầy mong đợi.

Hắn ta rất hy vọng chủ nhân mà mình đã theo hầu nhiều năm có thể cứu mình.

Cuối cùng Mạch Thượng cũng lên tiếng: “Trát Hách, ta sẽ thay ngươi chăm sóc người thân của ngươi, ngươi yên tâm đi!”

Nói xong, hắn ta vung tay: “Cung tên!”

Có người đưa cho hắn ta một cây cung lớn, hắn ta lắp tên vào, nhắm vào Trát Hách: “Vút.” một tiếng b.ắ.n đi.

“Không... không...” Trát Hách dùng hết sức vung tay nhưng mũi tên đã xuyên thủng n.g.ự.c hắn ta, tay hắn ta cứng đờ giữa không trung, đôi mắt mở to không cam lòng, cho đến khi thân mình ngã ngửa ra sau cũng không nhắm lại.

“Đốt đi!” Mạch Thượng lạnh lùng nói.

Có người ném một nắm lửa vào người họ, không lâu sau, ngọn lửa bùng cháy dữ dội, không khí nồng nặc mùi tanh hôi.
 
Trước Khi Lưu Đày, Ta Dọn Sạch Quốc Khố Cẩu Hoàng Đế Chạy Nạn
Chương 169: Chương 169


Tô Mặc ẩn thân đến vừa kịp lúc chứng kiến cảnh này, trông thiếu niên này còn rất trẻ, không ngờ ra tay lại tàn nhẫn như vậy.

Nhưng dù có tàn nhẫn đến đâu thì lão nương đây cũng trị được ngươi.

Nghĩ đến đây, Tô Mặc đưa tay vào không gian, nàng đang nghĩ xem nên dùng loại độc trùng nào để đối phó với bọn chúng thì đột nhiên nghe thấy tiếng vó ngựa “Lộc cộc.” từ xa vọng lại.

Tiếng vó ngựa mỗi lúc một gần, một đội kỵ binh dừng lại trước mặt Mạch Thượng.

“Nhị đệ thật khéo, không ngờ chúng ta lại có thể gặp nhau ở đây.” Mạch Thượng nhìn rõ người đến, lạnh lùng nói.

“Đại ca, không phải khéo, là phụ hoàng lo lắng cho huynh, sai đệ đến đón.” Người đến chính là Nhị hoàng tử Phong Tuấn của Phiên quốc.

“Ngươi nói với phụ hoàng, ta có thể giải quyết được, không cần ngươi đến đón.” Mạch Thượng nghe xong, sắc mặt lạnh lùng nói.

Tuy hắn ta là Đại hoàng tử nhưng khi hắn ta còn nhỏ mẫu hậu của hắn ta đã mắc bệnh cấp tính mà chết, hoàng hậu hiện tại chính là thân mẫu của Phong Tuấn.

Hai người bọn họ đều là nhi tử của hoàng hậu, tuy hắn ta là con trưởng nhưng mẫu thân của Phong Tuấn lại trẻ đẹp, được sủng ái, đây chính là nguyên nhân khiến hoàng đế là cha hắn ta vẫn chưa lập thái tử.

Hoàng đế cha hắn ta vẫn luôn do dự giữa hắn ta và nhị đệ, muốn lập hắn ta nhưng hoàng hậu trẻ tuổi của ông ta làm sao có thể chịu được, nếu lập Phong Tuấn nhưng lại sợ quần thần bàn tán.

Vì vậy, chuyện này vẫn chưa được định đoạt.

“Ý chỉ của phụ hoàng, đệ không dám làm trái, huống hồ huynh đến tìm tam muội, đệ cũng vậy.” Khóe miệng Phong Tuấn nở một nụ cười chế giễu, sau đó hạ giọng nói: “Ả tiện nhân này là đệ bán sang Ly quốc, huynh còn đến tìm, huynh không sợ mẫu hậu của đệ tức giận sao?”

“Cái gì? Là ngươi bán Nhu nhi đến đây? Phong Tuấn, ngươi điên rồi, lại đi bán chính muội muội ruột của mình!” Mạch Thượng trợn mắt hét lớn.

“Ồ! Đại ca tốt của ta, sao huynh lại giống như một thánh nhân vậy, nương của Nhu muội vốn là thị nữ của mẫu hậu ta, nhân lúc mẫu hậu ta đi chùa cầu phúc, đã quyến rũ phụ hoàng, sinh ra thứ tiện nhân này, thế nào? Không xử lý nàng ta, chẳng lẽ để mẫu hậu ngày ngày nhìn nàng ta mà tức nghẹn sao? Ta rất hiếu thuận.” Phong Tuấn cười gian: “Huống hồ, không đưa nàng ta đến đây, chúng ta lấy cớ gì để tấn công thành Trường Phong? Làm sao đi g.i.ế.c tên rùa đen Triệu Tuyên kia?”

Tô Mặc nghe xong nhíu mày, người Phiên quốc này đúng là không bằng cầm thú, vì dã tâm của mình, lại đi bán chính muội muội ruột, đây còn là người sao?

Vân Mộng Hạ Vũ

“Các ngươi có phải quá đáng lắm rồi không, chẳng phải đã âm thầm xử lý nương của Nhu nhi rồi sao? Còn chưa buông tha cho Nhu nhi?” Mạch Thượng hạ giọng hỏi.

“Đại ca biết nhiều thật đấy, chỉ tiếc là chuyện trong cung biết càng nhiều, đầu rơi càng nhanh!” Phong Tuấn nói bằng giọng âm dương quái khí.

“Các ngươi không thể buông tha cho Nhu nhi sao?” Giọng Mạch Thượng càng lúc càng thấp.

“Đại ca, đây đều là chuyện nhỏ, huynh về đi, chuyện này giao cho đệ, đệ nhất định sẽ buông tha cho nàng ta, tìm được nàng ta, đệ đảm bảo nàng ta vẫn có thể làm công chúa của Phiên quốc, đại ca lại che chở nàng ta như vậy, xem ra tình cảm huynh muội thật sâu đậm.” Phong Tuấn trêu chọc.

“Trước khi mẫu thân của ngươi vào cung thì nương của nàng ta vẫn luôn theo hầu mẫu hậu của ta, nương của nàng ta chính là thị nữ mà mẫu hậu ta mang theo từ nhà mẹ đẻ.” Mạch Thượng nói.
 
Trước Khi Lưu Đày, Ta Dọn Sạch Quốc Khố Cẩu Hoàng Đế Chạy Nạn
Chương 170: Chương 170


“Đây chính là nguyên nhân mẫu hẫu của ta căm ghét bọn họ, bọn họ căn bản chính là tai mắt của các ngươi, đúng không?” Phong Tuấn quát.

“Chuyện giữa chúng ta, đừng liên lụy đến người khác có được không?” Mạch Thượng cũng đột nhiên lớn tiếng.

Chuyện này... lượng thông tin thật lớn, Tô Mặc nghe đến đau đầu, nàng xoa xoa trán.

“Ngươi đảm bảo nếu ta về thì ngươi sẽ buông tha cho Nhu nhi? Đưa nàng ta về phủ công chúa?” Mạch Thượng có chút do dự.

Tên đệ đệ này xảo trá gian ngoan, trong miệng không có một câu nói thật nhưng hôm nay nếu hắn ta không nhượng bộ, cho dù tìm được Nhu nhi thì nàng ta cũng không có ngày tháng tốt lành.

Chi bằng tạm thời chấp nhận, xem thái độ của Phong Tuấn.

Nghĩ đến đây, hắn ta nói lớn: “Được, ta tin ngươi lần này, nếu ngươi không đưa được Nhu nhi về, Mạch Thượng ta thề trước trời, nhất định phải cùng ngươi sống mái, nếu không thì thề không làm người!”

Nói xong, hắn ta giật dây cương, quay đầu ngựa lại, dẫn theo một đội người rời đi.

“Đại ca đi đi, bọn họ ở lại!” Phong Tuấn cầm roi ngựa chỉ vào đám sát thủ áo đen phía sau hắn ta.

Mặt Mạch Thượng càng lúc càng đen.

Phong Tuấn cười híp mắt nhìn hắn ta: “Sao, không muốn công chúa trở về? Thực ra ta cũng... không muốn!”

“Được! Để lại người cho ngươi!” Mạch Thượng vung tay, ra lệnh cho đám tử sĩ áo đen ở lại.

Chỉ còn lại Nhị hoàng tử Phong Tuấn, hắn ta nhìn Mạch Thượng đã đi khuất bóng, ra lệnh một tiếng, không biết từ đâu lại xuất hiện một đám quân sĩ mặc giáp đen kịt.

Nhìn thấy nhiều người đột nhiên xuất hiện như vậy, lòng Tô Mặc chùng xuống, xem ra Nhị hoàng tử này muốn lập công gấp để tranh ngôi thái tử, chắc chắn là có chuẩn bị mà đến.

Quá nhiều người, rốt cuộc là từ đâu xuất hiện?

Biên phòng của Ly quốc này chẳng lẽ chỉ là hình thức sao?

Xem ra không có Tô Tử Thành trấn giữ, cánh cổng Ly quốc này cứ thế tùy ý cho người ra vào, nhiều quân sĩ mặc giáp của Phiên quốc như vậy lại xuất hiện ở đây, vậy mà không một ai hay biết, đây quả thực là chuyện không thể tin nổi.

Tâm Tô Mặc như treo lơ lửng, nàng chỉ nghĩ rằng sẽ chỉ có khoảng trăm mười người mà thôi, không ngờ lại xuất hiện nhiều người đến vậy.

Hơn nữa nhìn đều là quân lính chính quy, từng người đều có công lực không tầm thường, đều được huấn luyện chuyên nghiệp.

Bọn họ từ đâu xuất hiện?

Tô Mặc nghĩ mãi vẫn không hiểu nổi.

“Người đâu! Vây chùa Từ Tâm lại cho ta, trói hết tất cả mọi người trong chùa lại rồi áp giải đến thành Trường Phong! Ta muốn xem tên thái thú Trường Phong kia là giao thành hay rụt cổ rùa không dám ra mặt?” Phong Tuấn cười lạnh, ánh mắt âm u như diều hâu nhìn thấy thức ăn, bình tĩnh mà lại tự tin.

“Nhị điện hạ, chẳng lẽ thật sự phải tìm Nhu công chúa đưa nàng ta về sao?” Phó tướng của hắn ta là Hợp Hợp hỏi.

“Ngươi nói xem? Ta có phải là người bất hiếu như vậy không? Chẳng lẽ để nàng ta về gây phiền cho mẫu hậu của ta sao?” Phong Tuấn hừ lạnh một tiếng.

“Vậy nếu không đón nàng ta, bên Đại điện hạ... thì phải làm sao?”

“Làm sao á? Một người c.h.ế.t rồi còn làm gì được ta?” Phong Tuấn cười khẩy.

“Ồ? Thuộc hạ cuối cùng cũng hiểu rồi, thì ra điện hạ giữ người của hắn lại là vì đã sớm thiết kế xong rồi.” Hợp Hợp không khỏi xuýt xoa khen ngợi.

“Hừ! Bổn hoàng tử muốn tha mạng cho hắn nhưng hắn không biết tiến biết lui, cứ muốn tranh giành với ta, ta còn có thể tha cho hắn sao?” Phong Tuấn nói xong, nhìn mấy trăm người nhanh chóng vây kín chùa Từ Tâm.
 
Trước Khi Lưu Đày, Ta Dọn Sạch Quốc Khố Cẩu Hoàng Đế Chạy Nạn
Chương 171: Chương 171


Những hương khách đang thắp hương trong chùa đều sợ ngây người, không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Trụ trì trong chùa cũng bị kinh động, dẫn theo chúng tăng nhân từ trong chùa đi ra.

“A di đà Phật, xin hỏi thí chủ là người nào? Vì sao lại vây chùa Từ Tâm?” Trụ trì hỏi.

“Người đâu! Bắt hết bọn họ lại cho ta!” Phong Tuấn ngạo mạn không muốn nói nửa lời với bọn họ, hắn ta chỉ muốn nhanh chóng giải quyết, còn phải về báo công với phụ hoàng.

“Khoan đã!” Trụ trì dùng thân mình chặn trước cửa chùa, quát lớn: “Các ngươi không nói rõ lý do, hôm nay đừng hòng bước vào chùa nửa bước, trừ khi bước qua xác của bần tăng.”

Ông ấy đã nhận ra những tên gian tà này không phải người Ly quốc, hơn nữa còn đến đây không có ý tốt.

“Hừ! Vẫn là một tên đầu trọc có m.á.u nóng!” Phong Tuấn hừ lạnh một tiếng, hắn ta vung tay.

Hợp Hợp xuống ngựa, rút một con d.a.o từ thắt lưng một tên lính, từng bước từng bước tiến lên theo bậc thang của chùa...

Công đường tri phủ thành Trường Phong.

Lâm Chính Lương bị gọi đến vội vàng, ông ta thấy Tần Tri phủ trên công đường vội vàng quỳ xuống: “Tiểu dân bái kiến Tri phủ đại nhân!”

“Lâm Chính Lương, tối qua ngươi có uống rượu với Tôn Hằng đại nhân không?”

“Có, thưa đại nhân!”

“Có lấy chìa khóa kho của hắn không?” Tần Quảng Chi đột nhiên đập mạnh kinh đường mộc, dọa Lâm Chính Lương giật mình.

“Không... không có!” Lâm Chính Lương liên tục xua tay.

“Vậy sau đó các ngươi đã làm gì Tôn đại nhân?” Tần Quảng Chi hỏi, hắn ta muốn xem con cáo già này sẽ giải thích vấn đề này như thế nào.

“Không... không làm gì cả, chỉ phái người đưa hắn về dịch quán.” Giọng ông ta có chút yếu ớt, đầu dần cúi xuống.

“Thật không?” Tần Quảng Chi hừ lạnh một tiếng: “Người đâu, truyền ông chủ dịch quán đến.”

Tôn Hằng lạnh lùng đứng nhìn, hắn thấy Tần Quảng Chi thẩm vấn vụ án này có chút khiến người ta khó hiểu, dường như không phải để điều tra chuyện kho tàng, mà giống như muốn điều tra hắn, lại giống như muốn điều tra Lâm Chính Lương.

“Tần tri phủ, vụ án này của ngài bao giờ mới hỏi đến trọng tâm, công trình hành cung có thời hạn, không thể chậm trễ được.” Tôn Hằng hỏi.

Tần Quảng Chi liếc hắn một cái: “Tôn đại nhân, bản quan đang phá án, làm phiền đại nhân đừng quấy rầy có được không?”

Tôn Hằng đành phải ngồi xuống.

Không lâu sau, ông chủ dịch quán được truyền đến.

“Tối qua ngươi có thấy người này đưa Tôn đại nhân về dịch quán không?” Tần Quảng Chi chỉ vào Tôn Hằng nói.

Ông chủ dịch quán nheo mắt nhìn Lâm Chính Lương một cách cẩn thận, lắc đầu nói: “Không có, tiểu dân chưa từng gặp người này.”

“Được lắm Lâm Chính Lương, ngươi dám nói bậy nói bạ, lừa gạt bản quan, người đâu đánh miệng ông ta cho ta.” Kinh đường mộc của Tần Quảng Chi lại đập xuống.

“Lão gia, ta nói, ta nói, tối qua tiểu dân đúng là không đưa hắn về dịch quán, mà đưa đến phủ... phủ của ta.”

Lâm Chính Lương lí nhí, cúi đầu xuống.

“Cái gì?” Tôn Hằng đứng lên.

Vân Mộng Hạ Vũ

“Đưa đến đâu ở phủ của ngươi?” Tần Quảng Chi hứng thú hỏi.

“Khuê phòng của nữ nhi nhà ta!” Lâm Chính Lương cuối cùng cũng nói ra.

“Ngươi nói bậy bạ cái gì, ta tỉnh lại rõ ràng là ở dịch quán, sao lại đến phủ của ngươi, còn là khuê phòng của Lâm tiểu thư, Lâm Chính Lương, ta thấy ngươi điên rồi.” Tôn Hằng tức giận đứng dậy, thật muốn tát cho tên họ hàng chó má này một cái.

“Là thật, nhưng sau đó, không biết vì sao lại đổi thành Trương Điển, hơn nữa lúc đó còn có rất nhiều người, đúng rồi, Tần Tri phủ cũng nhìn thấy.” Lâm Chính Lương vừa tức vừa bất lực.
 
Trước Khi Lưu Đày, Ta Dọn Sạch Quốc Khố Cẩu Hoàng Đế Chạy Nạn
Chương 172: Chương 172


Bắp cải ngon lành, để lợn rừng ủi mất, ông ta có thể không tức giận sao? Có thể không đau lòng sao?

“Ngươi nói cái gì? Ngươi đưa ta đến khuê phòng của Lâm tiểu thư để làm gì?” Tôn Hằng quát lớn.

“Muốn làm gì? Đương nhiên là muốn ngươi làm rể quý của Lâm phủ, nếu không ông ta có chịu bỏ vốn lớn như vậy, tự tay hủy hoại danh tiết của nữ nhi ruột của mình không?” Tần Quảng Chi cuối cùng cũng đạt được kết quả mình muốn, không nhịn được cười thành tiếng.

Hắn ta quả thực rất thông minh, mượn vụ án này chọc tức Tôn Hằng khiến hắn dần mất lý trí.

“Tần tri phủ, hay là đừng nói chuyện của Lâm phủ nữa, phái người đến hiện trường xem xét, nhanh chóng giải quyết chính sự đi?” Vương Tư khố cũng nhận ra có điều không ổn, Tần Tri phủ này đang làm gì vậy, sao lại thấy hắn ta mượn cơ hội này chỉnh Tôn đại nhân?

Hắn ta chính là muốn Tôn đại nhân tức giận, tốt nhất là tức đến mức mất phương hướng.

Đúng là đồ khốn nạn!

Vương Tư khố cũng không nhịn được mà bắt đầu chửi thầm vị Tri phủ không đáng tin này.

Chẳng trách người ở thành Trường Phong của bọn họ địa linh nhân kiệt nhưng lại luôn không phồn hoa, phát triển tốt bằng các thành khác, chính là vì có tên Tri phủ ngu ngốc này thì làm sao tốt lên được.

Vụ án đang cấp bách như vậy, hắn ta không đi điều tra, ngược lại còn hỏi một số chuyện không liên quan, còn cười như một tên ngốc vậy.

“Ồ, tốt, người đâu đến hoàng khố hành cung!” Nhìn thấy Tôn Hằng tức giận, Tần Quảng Chi vô cùng hài lòng ra lệnh cho nha dịch.

Vừa dứt lời, đột nhiên có một nha dịch vội vã chạy vào nói: “Đại nhân, có người có chuyện gấp muốn gặp đại nhân!”

Hắn còn chưa kịp mở miệng, một nam tử trẻ tuổi đã xông vào: “Đại nhân! Mau phái binh! Người Phiên đến rồi!”

Là Trần Thiếu Khanh.

Hắn đã không kịp chờ thông báo, tự mình xông vào.

Trương Điển đưa hai hài tử về nhà, còn hắn đến báo tin.

Tôn Hằng nghe xong lập tức hỏi: “Có thật không? Sao tự nhiên người Phiên lại đến?”

Trần Thiếu Khanh kể lại toàn bộ sự việc từ đầu đến cuối, Tôn Hằng hừ lạnh nói: “Rõ ràng là bọn chúng đang tìm cớ, chúng chính là có lòng lang dạ sói! Tham lam thành Trường Phong.”

Tần Quảng Chi lại không cho là vậy: “Chúng tìm người, vậy thì giúp chúng tìm được, tự nhiên chúng sẽ đi!”

“Sao có thể? Tần Tri phủ, ngài mau phái binh, nếu không những kẻ đó bắt người ở chùa Từ Tâm làm con tin, chúng ta sẽ rất bị động!” Tôn Hằng phân tích.

“Phái binh gì chứ, không phải hắn đã nói rồi sao, người Phiên không nhiều, có lẽ khi người của chúng ta đến đó, chúng đã sớm đi rồi!” Tần Quảng Chi không muốn gây chuyện.

Hắn ta đã phá được vụ trộm trong cung, trước khi có tin tức từ trên xuống, hắn ta không muốn xảy ra thêm bất kỳ sai sót nào nữa.

“Đại nhân, ngài không phái binh, vậy thì chúng chiếm chùa, có lẽ mục tiêu tiếp theo sẽ lấy cớ tìm người để vào thành.”

Vân Mộng Hạ Vũ

Trần Thiếu Khanh sốt ruột nói.

Tần Quảng Chi vẫn không hề lay động: “Tôn đại nhân, sao ngài không vội điều tra vụ án của mình nữa? Chúng ta đi thôi!”

“Đứng lại!” Tôn Hằng tức đến phát điên, đây là quan kiểu gì vậy? Người ta sắp bắt nạt đến nơi rồi, hắn ta vẫn còn thản nhiên như không có chuyện gì xảy ra, đúng là sống lâu mới thấy.

Lúc này, Trương Điển đưa hai hài tử về, cũng đến nha môn xem tình hình, vừa vào đã thấy cảnh tượng như vậy.

Quả nhiên là một tên tham quan!
 
Trước Khi Lưu Đày, Ta Dọn Sạch Quốc Khố Cẩu Hoàng Đế Chạy Nạn
Chương 173: Chương 173


Không đúng, hắn ta còn không bằng chó, chó còn biết trông nhà giữ cửa, có người lạ đến còn sủa ầm ĩ, bị người ta đuổi đến tận cửa nhà rồi mà tên Tri phủ đại nhân này vẫn thản nhiên như không có chuyện gì xảy ra!

Thứ vô dụng còn tệ hơn cả chó!

“Sao vậy? Tôn đại nhân muốn làm gì? Chẳng lẽ muốn động thủ với bản quan sao?” Tần Quảng Chi nhìn chằm chằm vào nắm đ.ấ.m siết chặt của Tôn Hằng mà khiêu khích nói.

“Tôn đại nhân, đừng tức giận.” Vương Tư khố cũng tức đến phát điên, tên Tri phủ đại nhân này đúng là cái gì cũng không làm được, cái gì cũng không đủ!

“Đại nhân, không xong rồi, bên ngoài thành xuất hiện một đội quân mặc giáp của Phiên quốc, chúng đã bao vây chùa Từ Tâm.”

Một tên lính canh thành cầm trường thương chạy vội đến báo.

“Quân mặc giáp của Phiên quốc? Sao lại vào được?” Tần Quảng Chi rất hoang mang, không nên như vậy chứ, chẳng lẽ không có ai phát hiện ra mà ngăn cản sao?

Tôn Hằng mặt mày nghiêm trọng, hắn chinh chiến nhiều năm, nhận ra chuyện này không bình thường chút nào.

“Tần Tri phủ, thành Trường Phong này rốt cuộc có bao nhiêu binh lính?” Tôn Hằng hỏi.

“Không đến năm trăm... không đến tám trăm người.” Tần Quảng Chi lắp bắp nói.

“Rốt cuộc là bao nhiêu?” Tôn Hằng quát hỏi.

Một tên Tri phủ đại nhân mà đến số binh lính trong thành mình là bao nhiêu cũng không biết, có thể thấy hắn ta vô dụng đến mức nào!

Trần Thiếu Khanh nheo mắt nhìn Tần Quảng Chi một cách thích thú, hắn nghĩ, tên hèn nhát này chắc chắn đang nghĩ cách chạy trốn!

Quả nhiên, Tần Quảng Chi nói với Tôn Hằng rằng: “Bổn quan mới là Tri phủ của thành Trường Phong, hình như chuyện thành Trường Phong có bao nhiêu binh lính thì không liên quan đến Tả thị lang đại nhân nhỉ.”

“Ngươi hỗn xược! Thật to gan dám nói chuyện với Thị lang đại nhân như vậy!” Sở Khách ở bên cạnh quát lên.

Tôn Hằng phất tay ngăn hắn lại, rồi nói lớn: “Bây giờ có liên quan hay không thì bổn quan cũng phải quản, Phiên quốc đã kéo quân đến dưới chân thành, bây giờ chúng ta nên bàn bạc cách cùng nhau chống giặc, chứ không phải ở đây tính toán nên quản hay không nên quản, Tần Tri phủ, ngài nói có phải như vậy không?”

“Kéo quân đến dưới chân thành gì chứ, Tôn đại nhân đừng có nói bừa, gây hoang mang cho dân chúng.” Tần Quảng Chi cãi chày cãi cối.

“Đại nhân, đúng là quân đã kéo đến dưới chân thành rồi, lời Tôn đại nhân nói không sai chút nào, mau nghĩ cách đi, nếu không thì thành Trường Phong sẽ không giữ được nữa.”

Tên lính vừa báo tin cũng không nhịn được nữa, cầu xin Tần Quảng Chi.

Vân Mộng Hạ Vũ

“Nói bậy! Thành Trường Phong của chúng ta còn cách Ly quốc hai trấn Hắc Bạch, nếu Phiên quốc tiến công, cũng phải công phá Bạch Kỳ trấn trước rồi mới công phá Hắc Kỳ trấn nhưng hoàn toàn không nhận được tin tức hai trấn thất thủ, nghĩ cũng biết là chuyện không thể nào.” Tần Quảng Chi vẫn không chịu tin.

“Tri phủ đại nhân, ngài quên rồi sao, hai trấn Hắc Bạch này vốn là của Ly quốc nhưng sau đó bị Phiên quốc cướp mất mười mấy năm, mãi đến năm ngoái, Tả tướng quân mới vừa thu phục lại, nghĩ hai trấn này ẩn giấu vô số binh lính cải trang của Phiên quốc cũng chưa biết chừng.”

Trần Thiếu Khanh gật đầu, quả là đồ đệ cưng của Đại tướng quân, đúng là có tầm nhìn và suy nghĩ.

Tần Quảng Chi lại tỏ vẻ không kiên nhẫn: “Nếu thật sự như vậy, còn nói nhảm làm gì! Đóng chặt cửa thành ngay, nghiêm cấm ra vào.”

“Đại nhân, vậy người ở chùa Từ Tâm thì không quản sao? Hương khách và tăng nhân ở đó cộng lại cũng phải một hai trăm người.”
 
Trước Khi Lưu Đày, Ta Dọn Sạch Quốc Khố Cẩu Hoàng Đế Chạy Nạn
Chương 174: Chương 174


Mặt tên lính đầy vẻ không tin hỏi.

“Trong thành đông người hay ngoài thành đông người? Đương nhiên là bên nào đông thì cứu bên đó trước! Ngươi còn nói nhảm gì nữa, mau đóng chặt cửa thành, bất kỳ ai cũng không được ra vào!” Tần Quảng Chi gào lên.

Tên lính đi xuống.

Tôn Hằng quát: “Tần Tri phủ, ngươi đây là rụt cổ làm rùa rồi sao? Không định để ý người ngoài thành nữa à?”

“Tôn đại nhân, ngươi vẫn nên đi quản hành cung của ngươi đi, chuyện trong thành này đều do bổn thái thú quản lý!” Tần Quảng Chi không kiên nhẫn phất tay nói.

“Đại nhân, ngài không thể không quản, hôm nay thê nhi của ta cũng cùng nhau đến chùa Từ Tâm cầu phúc, cứ mặc kệ như vậy, họ chắc chắn sẽ mất mạng.” Một tên nha dịch nghe xong liền cầu xin Tần Quảng Chi.

“Bổn đại nhân không phải Bồ Tát, không quản được nhiều như vậy, bổn quan chỉ cần giữ được thành Trường Phong thì không tính là thất chức.” Tần Quảng Chi hừ lạnh một tiếng.

“Đại nhân đang nói đùa sao? Họ bao vây chùa Từ Tâm để làm gì, chẳng phải là muốn dùng những người dân đó làm con tin để ép đại nhân mở cửa sao? Nếu mở cửa, thành Trường Phong sẽ xong đời nhưng nếu đại nhân không mở cửa, họ sẽ g.i.ế.c những người dân đó rồi tấn công thành, đại nhân, ngài thấy mình có thể chọn con đường nào?” Tôn Hằng có lý có cứ phân tích cho Tần Quảng Chi.

“Đúng vậy! Đại nhân, không thể không quản họ, họ sẽ bị g.i.ế.c hết mất.” Tất cả nha dịch và người làm việc trong nha môn đều bắt đầu khuyên nhủ Tần Quảng Chi.

“Được! Các ngươi muốn quản thì các ngươi quản.” Tần Quảng Chi nói rồi định phất tay áo bỏ đi.

“Ầm.” Chân Tần Quảng Chi đột nhiên mềm nhũn, ngã sấp về phía trước, ngã chổng vó.

“Người đâu! Bắt hắn lại cho ta!” Nhìn thấy bộ dạng chật vật của Tần Quảng Chi, Tôn Hằng đột nhiên hạ quyết tâm, hắn vung tay quát.

Lúc này ở cửa chùa Từ Tâm, Hạp Hợp đến trước mặt trụ trì phương trượng, mắng: “Tên đầu trọc, lão tử thấy ngươi chán sống rồi.”

Nói rồi giơ đao c.h.é.m vào đầu ông ấy...

“Choang.” Tay Hạp Hợp như bị thứ gì đó đốt, con d.a.o rơi xuống đất, mặt nhăn nhó đau đớn, ngũ quan đã di chuyển vị trí, thay đổi liên tục, trông vô cùng kỳ dị và đáng sợ.

“Hạp Hợp, ngươi làm gì vậy? Sao còn chưa ra tay?” Phong Tuấn mặt lạnh hỏi.

“Nhị điện hạ, đau quá, không biết ta đã trúng yêu pháp gì, tay đột nhiên đau nhói.”

Hắn ta chỉ vào lòng bàn tay sưng đỏ của mình nói.

“Đau tay? Thứ vô dụng!” Phong Tuấn nói xong, xoay người xuống ngựa, chuẩn bị đích thân đi giải quyết tên đầu trọc dám cản đường này.

“Á!” Đột nhiên Hạp Hợp kêu thảm một tiếng, sắc mặt trở nên trắng bệch, không còn chút máu, hắn ta giơ cánh tay của mình lên dùng tiếng Phiên nói liên tục với Phong Tuấn.

Phong Tuấn nhìn thấy bộ dạng phát điên của hắn ta, trong lòng đầy nghi hoặc, không biết hắn ta có phải bị trúng tà không.

Vân Mộng Hạ Vũ

Hạp Hợp đau đến ngã ngửa ra đất, lòng bàn tay sưng đỏ như chân giò heo, hắn ta cố hết sức ngồi dậy, nhặt con d.a.o trên mặt đất c.h.é.m một nhát vào lòng bàn tay mình.

“Hạp Hợp, ngươi điên rồi!” Phong Tuấn bị bộ dạng trước mắt của Hạp Hợp làm cho sợ hãi.

Đúng vậy, hắn ta quả nhiên bị trúng tà rồi.

“Người đâu! Kéo hắn xuống, tìm yểm y cứu chữa!” Phong Tuấn gào lên.

Chưa kịp giao chiến, hắn ta đã mất một tên thị vệ, khởi đầu không thuận lợi!

Tô Mặc lạnh lùng nhìn sang bên cạnh, cứu chữa, nghĩ gì vậy?

Chất độc của Tô Mặc này là thứ mà lũ ngu các ngươi có thể cứu chữa được sao?
 
Trước Khi Lưu Đày, Ta Dọn Sạch Quốc Khố Cẩu Hoàng Đế Chạy Nạn
Chương 175: Chương 175


Trời sắp tối rồi, viện binh trong thành vẫn chưa đến, tên Tần Quảng Chi này là sao?

“Vây kín chùa lại, không được để bất kỳ ai ra ngoài.” Phong Tuấn nhìn trời, trời tối rồi, hình như còn sắp mưa.

Xem ra, chỉ có thể tạm thời nghỉ ngơi, ngày mai sẽ thu dọn những người này.

Phong Tuấn đã đuổi Mạch Thượng đi, hắn ta lại có quân đội mặc giáp mạnh mẽ để đối phó với thành Trường Phong nhỏ bé, hắn ta rất tự tin.

Đại ca ngoài việc là trưởng tử, hắn còn có thể tranh giành gì với mình?

Bây giờ hắn ta có thời cơ thuận lợi, mẫu hậu đương nhiên sẽ toàn lực ủng hộ mình, mặc dù phụ hoàng không tỏ thái độ rõ ràng nhưng việc để mình chỉ huy đội quân mặc giáp thần kỳ này đã có thể nói rõ thái độ của ông ta rồi.

Giáp của Phiên quốc không ai có thể địch nổi, đao thương bất nhập, là loại giáp mềm gần kim ti đặc chế, quy trình phức tạp, tốn kém rất nhiều.

Lần này phụ hoàng cho khởi động lại đội quân mặc giáp đã ẩn núp nhiều năm, chính là muốn thử sức mạnh của bộ giáp này, sau đó chuẩn bị chế tạo với số lượng lớn hơn, rồi tấn công Ly quốc một cách dữ dội hơn.

Tô Tử Thành không còn, nỗi lo sợ của bọn họ cũng không còn, trong mắt bọn họ, bây giờ Ly quốc giống như một cục cơm mềm, có thể tùy ý nhào nặn.

Bọn họ đã chiếm được hai trấn Hắc Bạch mà không tốn chút sức lực nào, bọn họ tiến thẳng đến thành Trường Phong, Nhu công chúa có thể làm quân tiên phong, nếu không được thì g.i.ế.c con tin, tấn công dữ dội!

Quân lính mặc giáp có giáp mềm bảo vệ, cho dù dùng cung tên cũng không thể làm bị thương, bọn họ chỉ cần dùng thang mây trèo lên thành, mở cửa thành thì thành Trường Phong này sẽ thuộc về bọn họ.

Chỉ có một điều, bộ giáp này sợ nước, nếu hôm nay trời đổ mưa thì bộ giáp này coi như bỏ.

“Cởi giáp ra trước, tìm chỗ tránh mưa.” Mặt Phong Tuấn đầy vẻ bất lực.

“Ồ?” Tô Mặc nghe xong, không khỏi nhướng mày, cởi ra sao?

Được thôi!

Trời tối đen như mực, mưa như trút nước đúng như dự đoán.

Trong thành vẫn không có động tĩnh gì, Tô Mặc lạnh lùng nhìn những tên lính mặc giáp cẩn thận cởi giáp ra, rồi dùng vải mưa dày bọc từng lớp một, để vào trong lều.

Vì mưa quá lớn, không tiện nấu nướng, bọn họ chỉ ăn chút lương khô mang theo và uống chút nước, rồi chui vào lều nghỉ ngơi.

Ngoài những tên lính canh đêm, doanh trại một mảnh yên tĩnh.

Phong Tuấn dặn dò thuộc hạ, nhất định phải canh giữ cẩn thận, không được để một người nào trong chùa đi ra!

Tô Mặc nhìn hắn ta vén rèm vào lều của mình, rồi nàng đứng giữa doanh trại, vung tay nhỏ, trong nháy mắt, tất cả các lều trong doanh trại ngoại trừ lều của Phong Tuấn đều biến mất, ngay cả đồ đạc trong lều bao gồm cả bộ giáp quý giá cũng đều bị Tô Mặc thu vào không gian.

Thậm chí cả chăn đắp và quần áo cởi ra bên cạnh cũng đều bị lấy hết!

Nhìn những tên lính trắng hếu như củ cải, Tô Mặc xoa xoa trán, không tệ!

Ngày mai sẽ có chuyện hay để xem.

Tiếp theo, chính là nhị hoàng tử điện hạ này.

Tô Mặc cười lạnh một tiếng, đi về phía lều trại của Phong Tuấn.

Vén rèm lên, Phong Tuấn vẫn chưa ngủ, hắn ta đang xem bản đồ phòng thủ, suy tính kế hoạch công thành ngày mai, mặc dù cảm thấy thành Trường Phong đã nằm trong tay nhưng nghe nói đồ đệ cưng của Tô Tử Thành là Tôn Hằng đang ở đây, hắn ta không thể không phòng bị, Tôn Hằng này không những xảo trá gian ngoan mà còn đầy bụng nước bẩn.
 
Trước Khi Lưu Đày, Ta Dọn Sạch Quốc Khố Cẩu Hoàng Đế Chạy Nạn
Chương 176: Chương 176


Ngày trước, quân đội Tô gia lợi hại như thế nào, không ai không biết, không ai không hay, cái danh Tô gia này có thể nói là vang dội, có bọn họ trấn giữ, ai muốn đến Ly quốc cũng phải cân nhắc xem mình có đủ sức không.

Hắn ta đã nghĩ xong, trước tiên sẽ trói những người ở chùa Từ Tâm này lại, ép Tần Quảng Chi là tên rượu chè túi đựng cơm kia mở cửa, nếu không thì cứ một nén nhang g.i.ế.c một con tin, xem Tần Quảng Chi còn có thể chống đỡ được bao lâu, gia quyến của nhiều hương khách như vậy đều ở thành Trường Phong, đến lúc đó cho dù Tần Quảng Chi có tiếp tục giả vờ ngốc nghếch thì những gia quyến kia cũng sẽ nổi loạn, đến lúc đó hắn ta có thể nhân cơ hội công thành.

Nghĩ đến đây, Phong Tuấn mang theo nụ cười đắc ý ngủ thiếp đi.

Tô Mặc đứng bên cạnh hắn ta, vung tay, thu toàn bộ bản đồ phòng thủ và mọi thứ trong lều vào không gian.

Nàng không chỉ lấy mất bộ giáp của Phong Tuấn mà còn lột cả quần áo lót trên người hắn ta, tên này ngủ thật say, lật người một cái rồi lại tiếp tục ngủ.

Những tên lính khác dù sao cũng còn để lại q**n l*t, tên này bị Tô Mặc l*t s*ch như trứng bóc, hoàn toàn tr*n tr**ng.

Cũng không hẳn, Tô Mặc tìm một chiếc lá cây che cho hắn ta trước, sau đó mới lấy q**n l*t của hắn ta, ném lên cành cây.

“Điện hạ, không xong rồi, không xong rồi, lều trại và áo giáp của chúng ta cùng với quần áo của chúng ta đều không thấy đâu nữa rồi.”

Một tên lính canh đêm xông vào, hắn có quần áo vì hắn vừa mới đi tuần, quần áo vẫn chưa bị lấy đi.

“Cái gì? Sao lại có chuyện này?” Phong Tuấn vô cùng kinh ngạc, đứng dậy đi ra ngoài lều.

Vừa đứng dậy, một chiếc lá cây lớn từ trên người rơi xuống, tên lính kinh ngạc nhìn hắn ta!

Bên ngoài lều, những tên lính Phiên quốc vì hành quân ban ngày quá mệt nên đã cởi hết quần áo, ngủ tr*n tr**ng, tiếng ngáy vang như sấm, vô cùng ngon lành.

Vừa rồi còn đang nằm mơ, trong mơ đã chiếm được thành Trường Phong, ôm mỹ nhân trong thành thoải mái.

Còn có cả tri phủ đại nhân và các thương nhân địa phương cất giấu đủ loại bảo vật, ha ha~

Cầm túi ra sức nhét... nhét...

Nhét không hết, nhét cả thỏi vàng vào trong quần áo, mát lạnh thật thoải mái...

Mát quá!

Có tên lính bị lạnh tỉnh dậy, hắn ngẩng đầu lên nhìn, có chút ngơ ngác, sao trong lều này lại có cả sao?

Không đúng, không chỉ có sao, còn có cả cây!

Lạnh quá, hắn sờ lên người, chăn đâu?

“Ối trời! Lều của chúng ta đâu?”

Vân Mộng Hạ Vũ

“Chăn đâu?”

“Quần áo đâu?”

“Đao của ta đâu!”

“Không xong rồi! Không thấy áo giáp đâu?”

Tiếng kêu thét nối tiếp nhau vang lên trong doanh trại của Phiên quốc.

“Xoẹt.” chỉ thấy lều của nhị điện hạ của bọn họ đột nhiên cũng biến mất, tiếng kêu la trong doanh trại như thể bị nhấn nút tạm dừng, trong nháy mắt trở nên yên tĩnh.

Ánh mắt của tất cả binh lính đều tập trung vào Phong Tuấn.

Phong Tuấn tr*n tr**ng cũng ngây người, vừa rồi hắn ta còn muốn xông ra ngoài lều xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì nhưng đứng dậy lại thấy sao mà mát mẻ thế, hắn ta cúi đầu, không khỏi vô cùng kinh ngạc.

Hắn ta nhìn thấy bản thân tr*n tr**ng, trên người không có lấy một mảnh vải, thậm chí ngay cả q**n l*t cũng không thấy đâu.

Hắn ta nhìn thấy bản thân xấu xí và th* t*c nhất.

“Nhị điện hạ! Ngài..” Tên lính báo tin ngây người, ngây như phỗng, há hốc mồm.

Lúc này, lều trại trên đầu bọn họ cũng biến mất trong nháy mắt, còn chưa kịp phản ứng, Phong Tuấn đã hoàn toàn phơi bày trước mắt mọi người.
 
Trước Khi Lưu Đày, Ta Dọn Sạch Quốc Khố Cẩu Hoàng Đế Chạy Nạn
Chương 177: Chương 177


“Chậc! Nhị điện hạ, đúng là trắng thật!”

Có một tên không biết sống c.h.ế.t thở dài một tiếng.

“Giết! Giết!” Một tiếng hô g.i.ế.c đột nhiên vang lên trong bầu trời đêm tĩnh lặng.

Vô số ngọn lửa nhỏ hướng về phía bọn họ tràn tới.

Mang theo tiếng gào thét giận dữ, dần dần tiến về phía những tên lính Phiên quốc.

“Nhị điện hạ, chúng ta phải làm sao?” Có tên lính ôm chặt thân mình đang run rẩy vì lạnh, giọng run run hỏi.

Khóe miệng Phong Tuấn giật giật, muốn nói một câu tàn nhẫn nhưng mãi không nói nên lời.

Hắn ta lạnh đến mức không mở miệng được, còn cảm thấy mình không còn mặt mũi nào để làm người nữa.

Lúc này, Tôn Hằng và Trần Thiếu Khanh đã dẫn người xông tới, bọn họ dẫn theo rất nhiều binh lính thành Trường Phong tự nguyện đi theo, một là để cứu thành Trường Phong, hai là để cứu người thân của mình.

Trước khi đến, bọn họ đã chuẩn bị tinh thần tử chiến, bởi vì bọn họ biết quân Phiên quốc ở bên ngoài thành là quân áo giáp dũng mãnh vô địch, không chỉ võ công cao cường mà còn có áo giáp hộ thân, lần này ra trận e rằng sẽ c.h.ế.t không toàn thây.

Nhưng bọn họ không sợ, bởi vì bọn họ có Tôn tướng quân dũng mãnh thiện chiến.

Bọn họ không sợ gì cả!

Bọn họ lục soát được lệnh bài trên người Tần Quảng Chi đang bị giam giữ, nhanh chóng bắt đầu điều phối nhân lực, chọn một chiến sĩ khỏe nhất mở cửa thành xông ra ngoài.

Bọn họ muốn nhân lúc trời tối mưa to đánh úp đám khốn nạn này.

Giết c.h.ế.t một tên là đủ vốn, g.i.ế.c c.h.ế.t một đôi là lời một đôi!

Khi bọn họ xông đến doanh trại của Phiên quốc, họ phát hiện ra một đàn những thứ trắng trắng đang phát sáng dưới ánh trăng mát mẻ vừa mới ló dạng.

“Đó là cái gì?”

Có người rất kinh ngạc hỏi.

Trần Thiếu Khanh nhìn rõ, nghĩ là sư muội đã ra tay quét sạch nơi này.

Nhưng lần này sao lại sạch sẽ đến vậy, ngay cả quần áo cũng lấy đi.

Nhưng! Tốt lắm!

Thu dọn sạch sẽ gọn gàng!

Khóe môi Trần Thiếu Khanh cong lên, nở một nụ cười nhẹ.

“Là một đàn heo trắng!” Trần Thiếu Khanh không nhịn được bật cười.

“Heo trắng?” Mọi người đều có chút kinh ngạc, ngoại ô này làm gì có nhiều heo như vậy?

“Mặc kệ, xông lên!” Có người hét lên.

Vân Mộng Hạ Vũ

“Giết!” Mọi người cầm đao lớn xông về phía đàn heo.

Đàn heo thấy có thần binh đột nhiên xuất hiện, sợ hãi ôm đầu chạy tán loạn, chúng không có quần áo, cũng không có vũ khí, lấy gì để đánh?

Chỉ cần sơ sẩy một chút, sẽ bị c.h.é.m vào người, còn không bằng chạy đến nơi an toàn.

Nhưng chạy chân trần thì dễ thế sao, chưa chạy được mấy bước, chân đã bị đá đ.â.m đau đến nỗi phải dừng lại.

Tôn Hằng, Trần Thiếu Khanh dẫn người như cắt rau xắt dưa, giải quyết hết những tên này, mỗi tên một nhát dao.

Trong nháy mắt, quân áo giáp đắc ý nhất của Phiên quốc đều trở thành quỷ dưới đao của Tôn Hằng.

Trần Thiếu Khanh đột nhiên ngẩng đầu nhìn thấy lá của một cái cây khẽ động, hắn chỉ tay về phía Tôn Hằng.

Tôn Hằng tiện tay ném con d.a.o trong tay lên: “Phịch.” một tiếng, một người từ trên cây rơi xuống.

Hắn ta còn tr*n tr**ng hơn, ngay cả q**n l*t cũng không có, ngã đau đến nỗi suýt nữa thì nát mông, đau đến nỗi nằm trên đất rên hừ hừ.

Tôn Hằng cầm đuốc đi tới soi: “Ồ? Hóa ra là Nhị điện hạ Phong Tuấn, đã lâu không gặp.”

“Tôn Hằng, sao lại là ngươi,không phải ngươi đã không còn là tướng quân rồi sao, sao còn có thể dẫn binh đánh trận? Không sợ tên cẩu hoàng đế của các ngươi g.i.ế.c ngươi sao?” Phong Tuấn rất tức giận nói.
 
Trước Khi Lưu Đày, Ta Dọn Sạch Quốc Khố Cẩu Hoàng Đế Chạy Nạn
Chương 178: Chương 178


Không phải nói là Tôn Hằng đã đi trông hành cung, không mang binh rồi sao, sao lại đột nhiên dẫn binh xuất hiện?

Chẳng lẽ là tên khốn nạn Triệu Tuyên này đang lừa gạt?

chắc chắn lều trại, quần áo, áo giáp của bọn họ đều bị tên Tôn Hằng này tính kế lấy mất.

“Ngươi nghe ai nói, sao người ta nói gì ngươi cũng tin, không học được chút gì tốt từ lão tử của ngươi, ngược lại học được cái ngu ngốc của hắn một cách triệt để!” Tôn Hằng vừa mỉa mai vừa châm chọc, Phong Tuấn tức đến nỗi suýt nữa thì ngất đi.

Tôn Hằng cố ý dùng đuốc soi khắp cơ thể Phong Tuấn, từ trên xuống dưới, từ dưới lên trên, từ trước ra sau, rồi lại từ sau ra trước, khiến những người vây xem cười ồ lên: “Ồ! Có vẻ hơi ngắn!”

“Đúng vậy, còn chẳng bằng đuôi thỏ.”

“Tên rùa đen này chắc sẽ khiến cả nhà chúng nó tuyệt tự mất.”

“Có lẽ! Ha ha!”

Phong Tuấn nào từng chịu nhục như thế này, hắn ta tức đến nỗi muốn đánh người nhưng tay hắn ta không thể nhúc nhích, chỉ có thể miễn cưỡng che chắn bằng hai tay, lúc này hắn ta chỉ mong Tôn Hằng đ.â.m mình một nhát, tốt nhất là một nhát chí mạng, một lần c.h.ế.t cho xong.

“Người đâu, trói hắn lại, áp giải vào thành.” Tôn Hằng cố tình không cho hắn ta cơ hội đó, hắn ngẩng đầu nhìn trời: “Đi chậm thôi, tốt nhất là đợi trời sáng hẳn, đợi trên phố đông người hơn.”

Hắn cười xấu xa nhìn Phong Tuấn đang run rẩy, rồi tiện tay nhặt hai chiếc lá cây trên đất đưa cho Sở Khách: “Trói lại che chắn cho hắn, dù sao thì hắn cũng là Nhị điện hạ.”

Cách đó không xa, Tô Mặc và Trần Thiếu Khanh đã xuất hiện, cả hai không nhịn được bật cười.

“Không ngờ phụ thân của muội lại nhận một người đa nhân cách làm đồ đệ cưng.” Trần Thiếu Khanh cười nhẹ nói.

“Tôn tướng quân anh dũng uy mãnh, là một đấng trượng phu, sao lại là đa nhân nhân cách được?” Tô Mặc có chút ngạc nhiên, không biết sư huynh tại sao lại nói Tôn Hằng như vậy.

Vân Mộng Hạ Vũ

“Hắn vừa chính vừa tà, ta nói sai sao? Nhìn vẻ mặt nghiêm túc của hắn, muội có thể tưởng tượng được hắn vừa làm những chuyện như vậy với Phong Tuấn và nói những lời như vậy không?” Giọng Trần Thiếu Khanh càng thêm dịu dàng.

“Cũng đúng.” Tô Mặc nghĩ đến vẻ mặt thảm hại của Phong Tuấn vừa rồi, không nhịn được lại bật cười.

Trời sáng, cổng thành Trường Phong Phong mở toang, người thân của các hương khách ở chùa Từ Tâm ùa ra, tranh nhau vào chùa đón người nhà của mình.

Mọi người thấy người nhà bình an vô sự, có người vui mừng khôn xiết, có người ôm nhau khóc nức nở.

Tối hôm qua, họ biết người nhà mình gặp phải người Phiên, trong lòng vô cùng sợ hãi, nghĩ đến người nhà mình chín phần mười là không sống nổi, đều hận không thể lập tức xông ra liều c.h.ế.t với người Phiên.

Họ đều nghe nói Tần Tri phủ sống c.h.ế.t không chịu xuất binh, thậm chí còn lười hỏi han một câu, cuối cùng là tướng quân Tôn Hằng bắt Tần Quảng Chi không làm tròn trách nhiệm, sau đó dẫn người ra ngoài tiêu diệt sạch sẽ người Phiên, thậm chí còn bắt được cả Nhị hoàng tử của Phiên quốc.

“Mau ra xem, Tôn tướng quân áp giải hoàng tử Phiên quốc trở về kìa!”

“Nghe nói là bị Tôn tướng quân bắt gặp trong chăn, không mặc gì cả.”

“Mau đi xem nào...”

Một truyền mười, mười truyền trăm, chỉ trong chốc lát, con đường từ cổng thành đến nha môn đã bị người dân hiếu kỳ vây kín.

Binh lính áp giải Phong Tuấn từ từ đi trên đường lớn, Phong Tuấn dùng dây thừng nhỏ buộc hai chiếc lá cây lớn ở thắt lưng để che thân, những chỗ còn lại đều không mảnh vải che thân, bị áp giải từng bước đi về phía trước.
 
Trước Khi Lưu Đày, Ta Dọn Sạch Quốc Khố Cẩu Hoàng Đế Chạy Nạn
Chương 179: Chương 179


Hắn ta không có giày, chân trần, có người cố tình đổ một ít dầu đậu trên mặt đất, hắn ta vừa bước lên: “Bụp.” một cái, ngã nhào như ông già chui vào chăn, đập đầu vào phiến đá xanh.

Vất vả lắm mới đứng dậy được, trên trán cũng bầm tím, lá cây trên người lại rách một mảnh.

“Ối giời! Không biết xấu hổ!” Có nữ nhân vội vàng che mắt hài tử của mình, sau đó ném một quả trứng thối vào người hắn ta.

“Đánh c.h.ế.t hắn đi, không biết xấu hổ!” Nhiều người bắt đầu ném lá rau thối, đá cuội vào đầu hắn ta.

Những tên lính canh cố tình tránh sang một bên, để Phong Tuấn đứng một mình ở chính giữa, trong nháy mắt, Nhị điện hạ của Phiên quốc này không còn một chỗ sạch sẽ, trứng thối, lá rau dính đầy người.

Thảm nhất là hắn ta còn phải dùng tay che chở cho chiếc lá cây còn lại, không thể để nó rơi nữa, nếu không thì hắn ta thật sự mất hết mặt mũi rồi.

Tô Mặc và Trần Thiếu Khanh đứng bên ngoài hứng thú nhìn cảnh tượng náo nhiệt này: “Tô Mặc, đều là do muội làm những việc tốt là sao?”

“Sao thế sư huynh, huynh không thích sao?” Tô Mặc nghiêng đầu nhỏ nhìn hắn.

“Chuyện này nên để ta làm, lần sau không được làm như vậy với nam nhân nữa...” Giọng Trần Thiếu Khanh dần trầm xuống, trên mặt có chút không tự nhiên.

Tô Mặc chớp mắt nhìn vẻ không tự nhiên của sư huynh, cảm thấy có chút giống như, sư huynh đã thay đổi rồi, từ khi đến đây, hắn trở nên không giống hắn nữa.

Trần Thiếu Khanh g.i.ế.c người quyết đoán đâu rồi?

Trở về huyện nha, Tôn Hằng sai người giam Phong Tuấn vào đại lao, sau đó thả Tần Quảng Chi ra.

“Tôn Hằng, ngươi thật to gan, dám tự ý giam giữ mệnh quan triều đình, còn dám trộm lệnh bài của ta, tự ý điều động lính canh trong thành, ngươi chờ đấy, ta nhất định sẽ dâng sớ lên trên, trình bày rõ ràng chuyện này cho bệ hạ.”

Tần Quảng Chi vừa được thả ra liền lớn tiếng quát mắng Tôn Hằng.

“Bản quan dám làm dám chịu, sao lại sợ ngươi, trước tiên ngươi hãy nghĩ xem làm thế nào để giải thích với bệ hạ chuyện Phiên quốc suýt nữa đã chiếm được thành Trường Phong đi.” Tôn Hằng không hề sợ hãi, không hề nhún nhường.

“Tôn tướng quân, ngài viết tấu chương, chúng ta đều sẽ ủng hộ ngài.” Một tên nha dịch nói, còn hung hăng trừng mắt nhìn Tần Quảng Chi.

“Ngươi dám chống đối bản quan, ngươi không muốn làm nữa sao?” Tần Quảng Chi thấy người của mình lại đứng về phía Tôn Hằng, nhất thời tức giận.

“Ta cũng hết sức ủng hộ Tôn tướng quân! Ta cũng không làm chức này nữa!” Một tên nha dịch khác cũng tiến đến nói với hắn ta, sau đó còn ném mạnh chiếc mũ trên đầu xuống đất.

“Ta cũng ủng hộ Tôn tướng quân, ta cũng không làm nữa!”

“Ta cũng không làm nữa! Ủng hộ Tôn tướng quân!”

Vân Mộng Hạ Vũ

Ngay lập tức, hầu như tất cả các nha dịch trong nha môn đều cùng nhau gào lên.

Tần Quảng Chi tức đến toàn thân run rẩy, chỉ tay vào họ nói: “Các ngươi... các ngươi phản rồi, đều phản rồi sao? Bản quan sẽ đuổi hết các ngươi! Cút đi! Cút hết đi!”

“E rằng người nên cút đi là ngươi!” Lúc này, một nam nhân mặc quan phục đi vào từ bên ngoài nha môn, thân hình cao lớn, tuấn tú.

“Đại điện hạ!” Tôn Hằng thấy người đến, lập tức cúi người hành lễ.

Những người còn lại nghe lời nhắc của hắn, đều lập tức quỳ xuống dập đầu.

Hóa ra người này chính là Đại hoàng tử Triệu Quyến đến điều tra vụ mất trộm trong hoàng cung, cũng là Hiền vương điện hạ đương triều, phụ trách Hình bộ.
 
Back
Top Bottom