Đêm đã khuya hơn, khoảng hai giờ sáng.
Gió sông thổi mạnh, mang theo mùi tanh của phù sa và mùi khét của nhang trầm từ ngôi chùa nhỏ cách làng ba cây số.
Đặng Văn Thiện bước đi trên con đường đất lầy, áo đạo sĩ trắng phất phơ, tay cầm thanh kiếm gỗ đào khắc đầy phù chú, bên hông đeo túi vải đựng bùa trừ tà.
Thiện 22 tuổi, cao ráo, da trắng vì ít ra nắng, mái tóc dài buộc gọn sau gáy.
Cậu được mời về làng này từ hai ngày trước, khi cậu Ba Khải gửi thư cầu cứu: “Anh Hai Hùng về quấy nhiễu, đêm nào cũng khóc dưới sông, làm chó sủa, gà không đẻ.
Xin thầy đến trừ.”
Thiện biết chuyện anh Hai Hùng chết oan – treo cổ vì bị vu oan ăn cắp của chủ nợ, hồn oan không siêu thoát.
Cậu dừng trước cổng nhà cậu Ba.
Cây da cổ thụ trước sân xào xạc, lá rơi lộp độp như tiếng bước chân ai đó.
Thiện hít sâu, miệng lẩm bẩm câu chú trấn trạch:
“Nam mô A Di Đà Phật…
Thiên la địa võng, quỷ thần tịnh trừ…”
Cậu gõ cửa ba tiếng.
Tiếng gỗ kẽo kẹt.
Cửa mở, Trần Bá Khải đứng đó, mặt hốc hác, mắt đỏ vì thiếu ngủ.
Áo cánh trắng dính máu khô vài vệt.
“Thầy Thiện… thầy đến rồi.”
Khải giọng khàn, liếc ra sau lưng như sợ ai nghe thấy.
“Vào đi.
Mau lên.”
Thiện bước vào sân.
Không khí lạnh buốt dù đang giữa mùa thu nóng.
Cậu nhìn quanh: nhà ba gian tối om, chỉ có ngọn đèn dầu nhỏ trong buồng trong.
Từ buồng đó, tiếng rên khe khẽ vọng ra – không phải tiếng khóc, mà là tiếng rên đau đớn xen lẫn khoái lạc.
Khải đóng cửa cái rầm, kéo Thiện vào buồng khách.
“Thầy… anh Hai nó về thật.
Đêm qua nó hiện hình, nói đợi thầy đến để…
để ăn.”
Thiện cau mày.
“Cậu Ba, anh Hai Hùng oan hồn nặng, không dễ trừ.
Tôi cần xem hiện trường, cần biết nó biểu hiện thế nào.
Có máu, có mùi tanh, có tiếng khóc dưới sông không?”
Khải gật đầu, giọng run:
“Có hết.
Máu khô trên sàn buồng trong, mùi tanh như cá chết, tiếng khóc đêm nào cũng có.
Nhưng… thầy ơi, nó không chỉ quấy nhiễu.
Nó… nó thèm xác thịt.”
Thiện nhìn Khải chằm chằm.
“Xác thịt?
Ý cậu là…”
Khải cúi mặt, tay siết chặt:
“Nó nhìn vợ tôi… nhìn như muốn ăn tươi nuốt sống.
Và… nó còn nói đợi thầy.
Đợi thầy đến để… dập thầy.”
Thiện im lặng vài giây, rồi gật đầu.
“Tôi hiểu.
Oan hồn kiểu này thường bị dục vọng chi phối sau khi chết oan.
Nó chết trẻ, chưa hưởng thụ, nên giờ quay về đòi nợ xác thịt.
Tôi sẽ đối đầu.”
Từ buồng trong, tiếng rên lại vang lên to hơn.
Một giọng nam run rẩy:
“Anh Ba… nhẹ thôi… em đau…”
Khải quay phắt lại, mặt đỏ bừng.
“Thầy… chờ chút.
Tôi phải… xử lý vợ tôi đã.”
Khải bước nhanh vào buồng trong.
Thiện đứng ngoài, nghe rõ mồn một.
Bình (vẫn mặc bộ đồ giả gái rách rưới từ đêm qua) đang quỳ trên giường, hai tay chống, mông chổng cao.
Khải đứng sau, tay nắm tóc Bình kéo ngửa, dập mạnh từng cú một.
Bình cắn môi, nước mắt lăn dài, nhưng cơ thể lại ưỡn theo nhịp.
“Khóc gì nữa?
Mày là vợ tao, phải chịu.”
Khải gầm gừ, tay vỗ mạnh vào mông Bình đến đỏ ửng.
“Đêm qua tao dập mày ba lần, giờ sáng chưa kịp ngủ đã phải hầu tiếp.
Thích không?”
Bình nức nở:
“Thích… thích anh Ba… nhưng em mệt… em không chịu nổi nữa…”
Khải cười khẩy, rút ra rồi đẩy Bình nằm ngửa, dạng hai chân lên vai mình.
“Không chịu nổi thì phải học chịu.
Từ nay nhà này có thêm thầy Thiện, mày phải hầu cả ba: tao, anh Hai, và thầy.
Hiểu chưa?”
Bình lắc đầu nguầy nguậy, nhưng Khải đã đâm vào lại, dập liên hồi.
Tiếng da thịt va chạm vang vọng cả gian nhà.
Thiện đứng ngoài cửa, mặt không đổi sắc, nhưng tay nắm chặt chuôi kiếm gỗ.
Cậu biết chuyện này không đơn giản – dục vọng của người sống đang nuôi dưỡng oan hồn.
Bỗng nhiên, ngọn đèn dầu trong buồng chập chờn.
Gió lạnh thổi qua khe cửa.
Một bóng đen hiện ra ngay đầu giường, ngay sau lưng Khải.
Trần Văn Hùng – cổ đỏ lòm vết dây thừng, da trắng bệch, mắt trắng dã.
Hùng cười khàn:
“Em trai… dập vợ ngon thật.
Nhưng tao thèm hơn.”
Khải giật mình, rút ra khỏi Bình, quay lại.
“Anh Hai!
Đừng…”
Hùng không thèm nhìn Khải.
Ánh mắt khóa chặt vào Bình đang nằm ngửa, hai chân còn run rẩy, hậu môn đỏ ửng và rỉ dịch trắng đục.
“Đứa nhỏ… ngon quá.
Tao muốn thử.”
Hùng đưa tay chạm vào đùi Bình.
Tay quỷ lạnh như băng, Bình hét lên, co rúm người.
Đúng lúc đó, Thiện đẩy cửa xông vào, tay giơ kiếm gỗ, miệng hô lớn:
“Trần Văn Hùng!
Dừng lại!
Ngươi là oan hồn, không được hại người sống!”
Hùng quay đầu, cười lớn.
Tiếng cười làm cả nhà rung chuyển.
“Đạo sĩ… cuối cùng mày cũng đến.
Tao đợi mày lâu rồi.”
Thiện vẽ phù chú giữa không trung, ánh sáng vàng nhạt lóe lên.
“Ta đến để siêu độ ngươi.
Nếu ngươi chịu buông tha, ta sẽ dẫn hồn ngươi về cõi an lành.”
Hùng lắc đầu, bước tới gần Thiện.
Mỗi bước chân, sàn nhà kêu răng rắc như sắp vỡ.
“Siêu độ?
Tao không cần.
Tao chỉ cần… thịt mày.”
Chỉ một cái vung tay, Hùng hất văng kiếm gỗ của Thiện.
Thanh kiếm bay ra ngoài sân, cắm phập vào gốc cây da.
Thiện lùi lại, tay rút bùa từ túi, dán lên ngực mình.
Hùng lao tới, túm cổ áo Thiện, kéo sát mặt.
Hơi thở quỷ tanh nồng mùi nước sông.
“Mày đẹp trai thật.
Da trắng, môi đỏ…
Tao sẽ dập mày đến khi mày van xin tao tha.”
Thiện cố đẩy ra, nhưng sức quỷ mạnh hơn người thường gấp trăm lần.
Hùng xé toạc áo đạo sĩ trắng, để lộ thân hình mảnh khảnh, ngực phẳng, eo thon.
Tay quỷ luồn xuống, nắm chặt lấy phần dưới của Thiện qua lớp quần vải mỏng.
Thiện cắn răng:
“Buông ra!
Ngươi dám…”
Hùng cười, kéo quần Thiện tụt xuống tận đầu gối.
“Dám chứ.
Tao chết oan, giờ tao muốn hưởng.
Mày là đạo sĩ, chắc chưa từng bị ai dập.
Để tao khai phá.”
Khải đứng chết trân, Bình co ro trên giường, cả hai không dám nhúc nhích.
Hùng lật Thiện nằm sấp lên bàn thờ gia tiên ngay giữa buồng – nơi đặt di ảnh anh Hai Hùng lúc còn sống.
Thiện giãy giụa, nhưng Hùng ấn đầu cậu xuống bàn thờ, tay kia giữ chặt eo.
“Nhìn đi, đạo sĩ.
Mày đang bị dập ngay trước bàn thờ của tao.
Thích không?”
Thiện hét lên đau đớn khi Hùng thúc mạnh vào từ phía sau.
Không chuẩn bị, không thương xót.
Mỗi cú dập đều sâu đến tận cùng, kèm theo tiếng cười khàn của quỷ.
“Khóc đi… khóc to lên…
Tao thích nghe mày khóc.”
Thiện cắn môi đến chảy máu, nước mắt trào ra.
Cậu cố niệm chú, nhưng mỗi lần mở miệng, Hùng lại dập mạnh hơn, làm lời chú đứt quãng.
Khải cuối cùng cũng lên tiếng, giọng run:
“Anh Hai… tha cho thầy Thiện… thầy là người tốt…”
Hùng quay lại, mắt trắng dã lóe sáng:
“Tha?
Tao tha cho mày dập vợ mày cả đêm, giờ mày cấm tao à?
Tao sẽ dập thằng nhóc này đến sáng, rồi đến lượt đứa nhỏ kia.
Cả nhà mày… tao sẽ dập hết.”
Hùng tiếp tục, thay đổi tư thế: kéo Thiện đứng dậy, ép cậu dựa vào tường, hai chân quấn quanh hông quỷ.
Dập từ dưới lên, mạnh bạo, liên hồi.
Thiện rên rỉ, tay bấu chặt vai Hùng, móng tay cào rách da quỷ nhưng không hề hấn gì.
Bình nhìn mà run sợ, nhưng cơ thể lại nóng ran lạ lùng.
Cậu thì thầm:
“Anh Ba… cứu thầy Thiện…”
Khải lắc đầu, mặt tái mét:
“Tao… tao không làm gì được.
Anh Hai mạnh quá…”
Sau gần một tiếng, Hùng cuối cùng cũng đạt đỉnh, đổ vào trong Thiện một dòng lạnh buốt.
Thiện ngã khuỵu xuống sàn, thở hổn hển, toàn thân run rẩy, hậu môn rỉ máu và dịch quỷ trắng đục.
Hùng đứng dậy, liếm môi:
“Ngon.
Đạo sĩ ngon hơn tao tưởng.
Mai tao quay lại.
Đừng hòng chạy.”
Rồi bóng đen tan biến, chỉ để lại mùi tanh nồng nặc.
Thiện nằm dưới sàn, mắt nhắm nghiền, nước mắt lăn dài.
Khải chạy tới, đỡ cậu dậy.
“Thầy… thầy ổn không?”
Thiện mở mắt, giọng yếu ớt:
“Tôi… tôi chưa trừ được.
Nó mạnh hơn tôi nghĩ.
Dục vọng của nó… quá lớn.”
Bình bò tới, nước mắt ngắn dài:
“Thầy… thầy bị nó… vì chúng tôi…”
Thiện nhìn Bình, rồi nhìn Khải.
“Cả hai cậu… phải giúp tôi.
Đêm mai, tôi sẽ lập đàn trừ tà.
Nhưng… có lẽ chúng ta phải dùng chính dục vọng để dẫn dụ nó.”
Khải cau mày:
“Dùng dục vọng?
Ý thầy là…”
Thiện gật đầu, giọng khàn:
“Phải để nó thỏa mãn… rồi mới có cơ hội trừ.
Nhưng… sẽ rất nguy hiểm.
Và… rất đau.”
Ba người nhìn nhau trong bóng tối.
Ngoài sông, tiếng khóc lại vang lên – lần này là tiếng cười xen lẫn khóc.
Hùng chưa đi xa.
Nó đang chờ đêm mai.
---
**Hết Chương 2**