[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Trùng Sinh Tu Tiên Trên Đất Việt
Chương 20: Âm Cực Dương Sinh
Chương 20: Âm Cực Dương Sinh
Chương 20: Âm Cực Dương Sinh
Sau khi cắt đuôi được hai gã tán tu Hoa Hạ và con Ngân Giáp Thi, Thiên Ân không hề thả lỏng.
Y tiếp tục đi sâu hơn vào trong U Hồn Chiểu, nơi mà ngay cả những yêu thú hung hãn cũng không dám bén mảng tới.
Y biết, nơi nguy hiểm nhất thường lại là nơi an toàn nhất.
Cuối cùng, y dừng lại trước một cây cổ thụ khổng lồ đã chết khô từ không biết bao nhiêu năm.
Thân cây to đến mức chục người ôm không xuể, toàn thân đen kịt, tỏa ra tử khí dày đặc như một ngọn hải đăng của cõi âm.
Chính luồng tử khí này đã tạo thành một vùng cấm tự nhiên, khiến các sinh vật khác không dám lại gần.
Thiên Ân dùng thần thức dò xét, quả nhiên phát hiện ra một hệ thống hang động khô ráo nằm sâu dưới bộ rễ khổng lồ của cây cổ thụ.
Y nhanh chóng tìm ra một lối vào kín đáo, lách mình vào trong.
Bên trong hang động, y không vội vàng tu luyện ngay.
An toàn là trên hết.
Y cẩn thận đi một vòng, dùng những viên yêu hạch và xương cốt của đám yêu thú đã giết, kết hợp với linh lực của bản thân, bố trí ba tầng trận pháp đơn giản nhưng hiệu quả.
Một tầng Ẩn Nấp Trận để che giấu hoàn toàn cửa hang, một tầng Huyễn Trận để gây nhiễu loạn cho bất kỳ kẻ nào vô tình lọt vào, và tầng cuối cùng là một Phòng Ngự Trận để chống đỡ trong trường hợp xấu nhất.
Làm xong mọi việc, Thiên Ân mới thực sự yên tâm ngồi xuống ở trung tâm hang động.
Y lấy đóa Thất Diệp Minh Thảo ra.
Bảy chiếc lá màu đen tuyền như có sự sống, tỏa ra một luồng khí lạnh lẽo đến thấu xương.
"Xung kích Trúc Cơ Kỳ, chính là bây giờ."
Trúc Cơ, đúng như tên gọi của nó, chính là xây dựng nền tảng Đạo Cơ trong đan điền, là một bước nhảy vọt về chất so với Luyện Khí Kỳ.
Quá trình này chính là chuyển hóa toàn bộ linh khí ở trạng thái khí trong cơ thể thành trạng thái lỏng, ngưng tụ thành một nền móng vững chắc cho con đường tu tiên sau này.
Thiên Ân hít một hơi thật sâu, hai tay kết ấn, bắt đầu vận chuyển Trường Sinh Công.
Y không trực tiếp nuốt linh thảo, đó là cách làm của kẻ không có kiến thức.
Y dùng linh lực của mình như một sợi dây, nhẹ nhàng bao bọc lấy đóa Thất Diệp Minh Thảo, từ từ rút ra từng luồng năng lượng âm hàn tinh thuần nhất của nó.
Luồng năng lượng lạnh lẽo tiến vào cơ thể, lập tức bị sự ấm áp của Trường Sinh Công bao bọc và trung hòa bớt đi sự hung bạo.
Dưới sự dẫn dắt của Thiên Ân, nó bắt đầu cọ rửa từng kinh mạch, sau đó được đưa thẳng về đan điền.
Bên trong đan điền của Thiên Ân, khối linh khí khổng lồ của Luyện Khí Kỳ Đại Viên Mãn bắt đầu xoay tròn với tốc độ ngày càng nhanh, tạo thành một cơn lốc xoáy nhỏ.
Luồng năng lượng âm hàn của linh thảo liên tục được rót vào, khiến cơn lốc xoáy bị nén ép đến cực hạn.
Quá trình này vô cùng đau đớn, cảm giác như toàn bộ nội tạng đang bị nghiền nát rồi tái tạo lại.
Nhưng Thiên Ân chỉ cắn chặt răng, vẻ mặt không một chút biến sắc.
Nỗi đau này so với nỗi đau khi bị tâm ma phản phệ, thân tử đạo tiêu ở kiếp trước, chẳng thấm vào đâu.
Không biết qua bao lâu, khi cơn lốc xoáy linh khí đã bị nén đến mức không thể nén hơn được nữa, một sự thay đổi về chất bắt đầu diễn ra.
"Tí tách..."
Một giọt, rồi hai giọt, rồi hàng chục giọt linh dịch màu trắng sữa bắt đầu được ngưng tụ lại từ trung tâm cơn lốc, rơi xuống đáy đan điền.
Nền tảng Đạo Cơ bắt đầu được hình thành!
Cùng lúc đó, khi năng lượng âm hàn trong cơ thể y đạt đến đỉnh điểm, một hiện tượng kỳ diệu đã xảy ra.
Từ trong cái Âm cực độ đó, một tia sáng Dương cực kỳ tinh thuần, ấm áp và tràn đầy sinh khí đột nhiên được sinh ra.
Âm Cực Dương Sinh!
Đây là một trong những huyền ảo cao thâm nhất của Trường Sinh Công, cũng là đạo lý của đất trời.
Tia dương khí vừa xuất hiện này lập tức dung hợp với những giọt linh dịch vừa hình thành, khiến cho nền tảng Đạo Cơ của Thiên Ân không chỉ vững chắc mà còn đạt đến một sự cân bằng âm dương hoàn hảo.
"ẦM!"
Một luồng khí thế mạnh mẽ gấp chục lần lúc trước từ trong cơ thể Thiên Ân bùng nổ, quét qua toàn bộ hang động, khiến các trận pháp y bố trí cũng phải rung lên bần bật.
Y vội vàng thu liễm lại khí tức, từ từ mở mắt ra.
Trong bóng tối của hang động, đôi mắt y sáng rực như hai vì sao.
Y có thể nhìn rõ từng hạt bụi đang bay lơ lửng trong không khí, có thể nghe thấy tiếng gió rít khe khẽ ở ngoài cửa hang cách đó mấy chục mét.
Thế giới trong mắt y trở nên rõ ràng và sống động hơn bao giờ hết.
Y cảm nhận dòng linh dịch mạnh mẽ đang cuộn chảy trong đan điền, một cảm giác toàn năng chưa từng có dâng lên trong lòng.
Trúc Cơ Kỳ Sơ Kỳ, cuối cùng cũng đã thành công!
Thiên Ân đứng dậy, nắm chặt bàn tay lại, không khí xung quanh cũng bị nén lại kêu lên "bốp" một tiếng.
Y mỉm cười đầy mãn nguyện.
"Nền tảng này... còn vững chắc hơn cả lúc ta đạt đến Trúc Cơ Kỳ ở kiếp trước."
Sự cẩn trọng, từng bước một xây dựng lại từ đầu đã được đền đáp xứng đáng.
Y đã có được thứ mình cần, U Hồn Chiểu này cũng không còn gì để lưu luyến.
Thiên Ân dỡ bỏ các trận pháp, bước ra khỏi hang động.
Ánh mặt trời yếu ớt của bí cảnh chiếu lên khuôn mặt thanh tú nhưng đầy vẻ tự tin của y.
"Linh Dược Cốc, vẫn còn nhiều thứ hay ho đang chờ ta khám phá."
Con đường phía trước vẫn còn dài, nhưng giờ đây, y không còn là kẻ chạy trốn, mà là một kẻ đi săn thực thụ.