"Hôm nay là một ngày đẹp trời, rất thích hợp để chúng ta đi chơi đấy mọi người" Yaya nói và cô cũng là người đặt ra buổi đi chơi này, vì vậy trong cô có vẻ rất háo hức.
" Đúng vậy đó, nè mọi người đi nhanh lên sao nhìn ai cũng ỉu xìu hết vậy, tỉnh táo lên nào " Ying cũng háo hức không kém nhưng vì lũ con trai cứ ỉu xìu như vậy, biết chừng nào mới đến.
Còn về Vạn Kỷ ở đâu lý do vì sao y không bị càm ràm là vì y đã dậy từ sớm, chuẩn bị mọi thứ và đánh thức BoBoiBoy dậy nên mới không bị.
Khổ thân cho đám con trai, lâu lâu mới có thời gian nghỉ phép mà giờ còn bị tụi con gái lôi đi chơi chung.
" Haizz....ta nói nó khổ gì đâu luôn, được có mấy ngày nghỉ mà cũng không tha nữa": Gopal than thở.
Fang bất lực nhìn anh bạn béo vừa đi vừa càm ràm nhức hết cả đầu :
" Thôi được chưa chứ tôi nhức đầu lắm rồi đó"
" À rồi xin lỗi anh không nói nữa"
Gobal đành phải im lặng liếc nhìn qua cậu bạn BoBoiBoy, cậu ta vừa đi vừa gục lên gục xuống trên vai Vạn Kỷ, rồi Gopal cũng chẳng buồn liếc thêm nữa.
Đến nơi mà nhóm bọn họ muốn đến rồi, đó là khu vui chơi rất lớn, đứng từ ngoài cổng cũng có thể nghe thấy tiếng la hét trên con tàu lượn siêu tốc, nó làm kích thích nhóm bạn trẻ đang buồn ngủ cũng nhanh chóng tỉnh táo lại.
" WOAAAAA"
Cả đám đều mắt sáng như sao riêng chỉ có y là không, bởi vì bề ngoài của y chỉ như những thiếu niên 15 tuổi, nhưng thật tế bên trong thân thể 15 tuổi này lại là Tiên nhân hơn 50 000 tuổi, con số này nếu nói ra thì quả thật sẽ không có ai tin.
Cả đám bắt đầu đi chơi những trò chơi tàu lượn siêu tốc, vòng đu quay,...v..v.
Sau khi chơi đã, cả đám đã nghỉ trưa tại một quán cafe, ăn trưa xong cả đám ngồi tán gẫu với nhau chút xíu nữa là sẽ tiếp tục đi chơi tiếp.
Trong lúc Ying, Yaya và Gopal đang chơi tàu trượt nước thì Fang, BoBoiBoy và Vạn Kỷ đang đứng đợi vì bọn họ đã chơi xong, bây giờ chỉ cần chờ ba người họ chơi xong nữa là cả nhóm sẽ di chuyển đến chỗ khác để chơi tiếp.
" Mệt quá " Fang than thở
" Nhưng mà cũng rất vui mà phải không" BoBoiBoy cười đáp .
" Ừm" : y chỉ đáp vỏn vẹn có một chữ
Lát sau nhóm của Ying vừa ra đã thấy nhóm của BoBoiBoy đợi sẵn , và thế là cả bọn đi chơi đến chiều tối luôn.
" Nè mọi người nghe nói hôm nay có đốt pháo bông đó" : Ying nắm bắt thông tin nên biết được hôm nay sẽ có pháo bông, vì vậy đã cùng Yaya sắp xếp buổi đi chơi này.
3.....2......1
CHIUUUUU
BÙM
" WOAAAAA"
" ĐẸP QUÁ"
" Đẹp thật"
Đây là lần đầu tiên y xem pháo hoa, cũng là lần đầu tiên được đi chơi, có thể nói là rất tuyệt.
* Nếu có thể mình thật sự rất muốn như vậy mãi, không có chiến tranh, chém giết thật tuyệt vời*
Ngay lúc mọi người đang đón tia pháo cuối cùng thì cũng là lúc xảy ra sự cố, rất nhiều tiếng hét vang lên cùng với đó là sự hoảng loạn.
Cảm thấy có gì đó bất an nên y quay sang nhóm của BoBoiBoy thì nhìn thấy cậu đang chỉ huy đám bạn giúp sơ tán người dân, còn bản thân cậu thì chạy đến chỗ ấy để đều tra, thấy vậy y liền đi theo BoBoiBoy vì sợ cậu gặp nguy hiểm.
Vượt qua dòng người đông đúc, cậu cuối cùng cũng chạy đến nơi là một nhà hàng, vừa đúng lúc y cũng vừa chạy tới nhìn thấy cậu vào bên trong nhà hàng, y liền chạy theo phía sau cậu, y có cảm giác bất an cho cậu.
Bước vào bên trong cả hai đứng nhìn xung quanh là một đống lộn xộn, bàn ghế ngã tứ tung trên sàn, khăn trải bàn bị quăng lung tung, đèn thì chớp tắt chớp tắt khiến cho khung cảnh hiện giờ trong thật ma mị.
Cảnh giác xung quanh, cả hai đi nhẹ nhàng để không làm kinh động tới thứ kia, họ vẫn chưa biết thứ kia là gì nên không dám tùy tiện đi bừa.
Rồi đột nhiên có ai đó đứng lên từ sau lưng khiến cả hai
giật mình, xoay người lại thì phát hiện đó là người đàn ông trung niên, có lẽ ông ấy vừa chui ra từ đống do nát , thấy vậy BoBoiBoy tiến đến gần người đàn ông để hỏi xem tình hình hiện tại ra sao
" Chú có sao không, đã xảy ra chuyện gì vậy, sao mọi người lại bỏ chạy hết v...."
Không kịp để cậu nói hết câu thì Vạn Kỷ hô lên
" BoBoiBoy cẩn thận "
Đồng thời lao đến đẩy cậu ngã sáng một bên, tránh được cú táp của người đàn ông kia, y cẩn thận quan sát biểu hiện của người đàn ông kia thì phát hiện, dáng đi cứng nhắc, gương mặt trắng bệch, vô hồn và hơn thế nữa ông ta còn có một thứ đáng lẽ không nên có mới phải.
* Đó là,.... năng lượng băng hoại, không thể nào sao có thể, băng hoại không thể nào ở đây được*
" Kiếm sấm sét"
BoBoiBoy lao lên dùng kiếm sấm sét để hạ hắn ta càng nhanh càng tốt, y lúc này mới nhạc nhiên.
* Cậu ta có sức mạnh sao*
" Nè cậu không sao chứ Vạn Kỷ "
BoBoiBoy đưa tay về hướng y, y đưa tay nắm lấy để cậu kéo, sao khi để BoBoiBoy thu thập mẫu từ thi thể kia thì cả hai rời khỏi đó để đến chỗ tập hợp với mọi người .
"Bọn họ là bị lây nhiễm sao nhưng mà là bị bệnh gì vậy chứ " : Yaya nói trong khi đang nhìn Fang kiểm tra 1 thi thể mà lúc nãy vừa mới đánh xong.
" Coi thử những vết đỏ đỏ này xem, trong chúng cứ y như là có một thứ năng lượng gì đó chạy bên trong của những thi thể này vậy"
: Ying nói trong khi mắt thì cứ nhìn vào những vết đỏ trên thi thể.
Gopal tò mò lại gần thi thể :
" Anh thấy hình như nó giống như bị hở ra vậy, giống như trong vết đỏ đó y như rằng có máu hay dịch gì đó"
" Đừng có chạm vào chúng "
Cả BoBoiBoy và Vạn Kỷ vừa về kịp lúc thì thấy Gopal có ý định chạm vào nên ngăn lại.
" Nếu như để thứ đó tiếp xúc với thân thể thì sẽ bị lây nhiễm, ban đầu sẽ không có triệu chứng gì cả vì vậy rất khó phát hiện, giai đoạn giữa sẽ xuất hiện triệu chứng giống như bệnh trầm cảm vậy, ngoài người nhiễm sẽ có chỉ hành động khá chậm chạp.
Cuối cùng là giai đoạn cuối, ở giai đoạn cuối này, họ sẽ không còn là con người bình thường nữa mà là những cái xác vô hồn, xuất hiện cùng với những vết đỏ kéo dài khắp cơ thể, những vết đỏ đó là năng lượng băng hoại thú, chính xác hơn là đã bị biến dị hoàn toàn.
Những người đã bị biến dị được chia làm 5 cấp tương ứng với mức độ phá hủy của chúng.
_ Ở cấp thứ I: Tử sĩ.
Thường là những người vừa bị biến dị, những người này cử chỉ khá chậm chạp, nhưng một khi giao tranh với chúng cũng là một vấn đề lớn vì bọn chúng rất hay tụ tập lại với nhau, thường là ít nhất từ vài chục cho đến vài trăm con một đàn, có thể hơn nữa.
_Ở cấp thứ II : thú băng hoại sơ cấp.
Là thể lây nhiễm có chứa mức năng lượng băng hoại trong cơ thể cao, chúng có đặt tính của động vật ăn thịt, ngoài ăn thịt những người thường thì những thể lây nhiễm này sẽ ăn luôn những người tử sĩ để hấp thụ năng lượng băng hoại bên trong chúng, khả năng đánh hơi cũng như khả năng truy sát con mồi của chúng là rất cao.
_ Ở cấp III : Băng hoại cấp đế vương.
Đây là thể lây nhiễm đột biến có khả năng dùng được các hệ như lửa và băng, tùy theo lượng virut bên trong chúng, đế vương lửa có lượng virut băng hoại cao do đó chúng có thể phóng ra ngọn lửa có sức nóng hơn 700°c trong một lần tấn công,
Nếu lượng virut bên trong cơ thể chúng thấp thì sẽ thành đế vương băng, có thể ngay lập tức đóng băng một phạm vi khá lớn trong một lần tấn công và đương nhiên là không sinh vật nào có thể sống trong phạm vi của chúng cả.
_ Ở cấp thứ VI : Băng hoại cấp thẩm phán.
Chúng có sức hủy diệt khá lớn cùng với đó là khả năng thu hút đồng bọn, những đồng bọn chúng thu hút chủ yếu là tử sĩ và thú băng hoại sơ cấp, chúng khá thông minh ở chỗ là sẽ để cho đồng đội mình lên trước, đợi cho đối thủ kiệt sức thì chúng sẽ xuất hiện để hấp thụ đối thủ tăng thêm sức mạnh.
_ Ở cấp thứ V : Luật giả.
Là thể băng hoại ký sinh bên trong tiềm thức của những người đang mang theo nỗi tuyệt vọng, mong muốn được giải thoát cho chính bản thân mình, thể băng hoại ký sinh sẽ xâm nhập vào trong tiềm thức của người đó, tái hiện những quá khứ đau buồn nhất của họ, dùng những lời an ủi nhẹ nhàng, những lời trách móc họ quá yếu đuối, tự nhận mình là thánh nhân đến để cứu vớt họ, ban cho họ sức mạnh của sự hủy diệt, khiến cho họ hoàn toàn tin tưởng chúng để lôi kéo và chiếm đoạt tiềm thức của họ.
Luật giả tự nhận bản thân chính là hiện thân của thần, tạo ra một thế giới hoàng toàn mới, sẽ không có chiến tranh, sẽ không ai phải chết, nhưng chính bản thân họ lại tự tay hủy diệt thế giới, chúng có thể ý thức băng hoại bảo vệ nên không dễ gì tiêu diệt được luật giả.
Đó là lý do tại sao chúng ta bắt buột không được để luật giả xuất hiện, giờ thì mọi người đã hiểu rõ hơn về tình hình rồi đúng không"
Gopal: " thật không ngờ là chúng nguy hiểm như vậy, nếu mà lúc nãy mình chạm vào chúng thì..."
Nghĩ về việc mình sẽ biến thành thứ gì khiến Gobal thoáng rùng mình một cái.
Ying: " xem ra bọn mình phải học hỏi thêm từ cậu rồi"
Yaya: " cậu hay thật đấy"
BoBoiBoy: " thật tuyệt vời" kèm theo động tác là đưa ngón cái lên.
Fang: " cậu có vẻ hiểu biết về chúng quá nhỉ "
" Chỉ một chút thôi" y bình tĩnh đáp.
Yaya: " Trước tiên chúng nên xử lý chỗ này đã, mình sợ những tên lúc nãy sẽ chạy ra ngoài làm hại người dân mất"
BoBoiBoy: " cậu nói đúng, chúng ta phải chia nhau ra hành động, Fang sau khi xong việc nhờ cậu gửi báo cáo cho ngài chỉ huy "
Fang: " mình biết rồi, giờ thì chia nhau ra mỗi người một hướng cho nhanh"
BoBoiBoy: " như vậy không được, chúng ta vẫn chưa biết sức mạnh của bọn chúng thế nào cả , hơn nữa có thể có những con ở cấp cao thì sao"
Vạn Kỷ: " tôi đồng ý với BoBoiBoy, chúng ta vẫn chưa biết có thứ gì đang ở trong công viên này "
Yaya: " sao chúng ta không chia nhóm ra, mỗi nhóm 2 người, như vậy là được rồi đúng không"
Ying: " ý kiến hay đó, mấy cậu thấy sao"
Gopal: " anh thấy cũng được, 2 đứa thấy sao"
Fang: " cũng được"
BoBoiBoy: " vậy bây giờ chia ra Ying và Yaya sẽ ra ngoài công viên kiểm tra, tớ và Fang sẽ vào bên trong công viên để kiểm tra, còn Gopal, Ochobot và Vạn Kỷ sẽ ở lại đây để gửi thông báo cho ngài chỉ huy, được chứ "
Sau khi chia nhóm xong, nhóm của Ying và Yaya nhanh chóng đi hoàn thành nhiệm vụ của mình, nhóm BoBoiBoy cũng vậy.
Vạn Kỷ: " vậy bây giờ ta phải làm gì đây"
Ochobot: " bây giờ mình sẽ gửi thông lên cho chỉ huy nhưng hơi mất thời gian, vì vậy trong thời gian mình phát tín hiệu để gửi thì các cậu phải bảo vệ mình"
Gopal tự tin vỗ ngực:" yên tâm đi có tôi ở đây rồi không tên nào dám tới gần cậu đâu, hehe"
Vạn Kỷ:" hi vọng là vậy"
Im lặng một lúc thì Gopal lên tiếng hỏi: " mà nè Vạn Kỷ, anh có một thắc mắc là làm sao em hiểu rõ về chúng quá vậy?
"
Vạn Kỷ:....
" Ý anh là về luật giả ấy, không lẽ....em từng trải qua rồi sao": Gopal hỏi với giọng tò mò.
" Không, là một người đồng đội đã từng bị ": y trả lời gương mặt không cảm xúc nhưng sâu bên trong đôi mắt là nỗi chua xót.
" Vậy thôi anh ko hỏi nữa ": Gopal bấy giờ mới im lặng.
* Nhưng sao mình lại có cảm giác bất an, hi vọng bọn nhóc này không sao*
Khi đã sao gửi xong tín hiệu thì một số lượng lớn tử sĩ đang tập trung ở chỗ họ, chúng dường như nhắm Ochobot, không đúng, thứ chúng nhắm đến không phải Ochobot mà là nguồn năng lượng mà Ochobot đang dùng để gửi tin.
Cảm thấy không ổn nên cả Vạn Kỷ và Gopal vào tư thế chuẩn bị chiến đấu.
Gopal:" tôi sẽ ở lại để chặn chúng, mau đưa Ochobot chạy đi đi, đi đến báo cho nhóm BoBoiBoy đi "
" Nhưng còn cậu thì sao"
" Tôi có thể chiến đấu được nhưng cậu thì không nên mau đi đi"
Không còn cách nào khác y chỉ có thể để Gopal ở lại một mình, cầm Ochobot lên và chạy thật nhanh vào trong công viên để tìm nhóm của BoBoiBoy.
Về phần của Gopal thì...
" Nh.. nhào vô đi..t..ta không sợ ngươi đâu"
Một tử sĩ lao vào tấn công khiến cho Gobal sợ xanh mặt, té qua một bên để né những do số lượng quá đông nên cậu béo chỉ đành bỏ chạy, và đây kết quả.
" Em xin lỗi..aaa...em lỡ lời....em tưởng làm vậy là ngầu,... mấy anh chị tha cho em đi aaaaaaaa": Gobal
Đằng sau lưng Gopal là cả một đàn tử sĩ đang không ngừng đuổi theo, bỗng có một tử sĩ từ bên hong lao ra trước mặt khiến cho Gopal khóc thét .
" Aaaaaaaaa,... cứu tớ với BoBoiBoy "
Lúc sắp tóm được Gopal thì một chiếc lông vũ vút ngang mặt cậu và phát nổ, cú nổ này đủ lớn để thổi bay cả Gobal khiến cậu béo này văng ra xa và té úp mặt.
Vừa ngẩng đầu lên thì thấy có người đang đứng trước mặt, là Vạn Kỷ cậu ta quay lại rồi nhưng tại sao lại không có BoBoiBoy và Fang.
" Vạn Kỷ cậu quay lại rồi BoBoiBoy đâu tại sao họ không tới cứu chúng ta"
Y nhìn Gopal tàn tạ trước mặt thì cảm thấy rất khó chịu, đánh mắt liếc qua đám tử sĩ kia, có thể thấy rõ trong đôi mắt đó là sự thù hận đến tận xương tủy.
" Các ngươi làm hại ai cũng được nhưng ta ghét nhất là những kẻ làm tổn thương gia đình, bạn bè của ta"
Nói rồi y bước lên, tất cả tử sĩ đều nhằm vào y mà lao đến.
" Nguy hiểm lắm mau chạy đi Vạn Kỷ"
" Tôi không phải thể loại người tham sống sợ chết đâu, cùng lắm là chết thôi, tôi cũng không sợ chết đâu"
Từ bàn tay y, một ngọn lửa bùng lên kèm theo là những chiếc lông vũ đỏ rực, Gopal bị hất văng ra xa và đập đầu vào một tảng đá khiến cậu béo này bất tỉnh.
*Đó là..ai vậy...là Vạn Kỷ sao*
Hình ảnh cuối cùng Gopal nhớ được là một người với mái tóc màu trắng, y phục rất lạ mà trước giờ cậu chưa từng thấy, tay cầm hình như là một trường kiếm cùng với....một con...con gì ấy nhỉ,... hình như là... một con chim lửa,... rất lớn
Trước mắt Gopal dần dần tối lại và cuối cùng là mất đi ý thức.
______________________
Về bên BoBoiBoy thì cậu và Fang đang kiểm tra thì nghe được tiếng phát tín hiệu, chạy ra xem thử thì cả hai nhìn thấy Ochobot đang ở canmch đó không xa, hình như cậu ấy đang phát tín thì phải.
Lúc này Ochobot cuối cùng cũng gửi xong quay lại thì thấy BoBoiBoy và Fang đang đến chỗ mình.
" Hai cậu đã về rồi sao, ơ nhưng tại sao tớ lại ở chỗ này "
" Tớ phải là người hỏi cậu câu đó mới đúng, sao cậu lại ở đây không phải ở cùng Gopal và Vạn Kỷ sao" Fang nhìn Ochobot khó hiểu.
" Đúng vậy, nếu cậu ở đây vậy hai người kia đâu" BoBoiBoy hỏi, cậu có cảm giác bất an trong chuyện này
" Tớ không biết"
" Mau quay lại tìm xem"
Nói rồi cả ba quay lại chỗ mà lúc nãy Ochobot, Vạn Kỷ và Gopal đã đợi.
Khi đến nơi cả ba kinh ngạc khi thấy xung quanh toàn là xác tử sĩ, còn Gopal thì bất tỉnh đang nằm gần đó, cả chạy lại xem Gopal thế nào.
" Gopal...anh Gopal, anh không sao chứ, nè tỉnh dậy đi, nè...tỉnh dậy" Fang cố lay Gobal dậy
Ochobot lập tức quét trên người Gopal, chỉ bị thương ngoài da nên không sao.
" Nè mấy cậu, Gopal ở đây còn Vạn Kỷ đâu" BoBoiBoy lo lắng hỏi
Fang:" cậu nhắc tôi mới để ý, sao nãy giờ không thấy cậu ta đâu hết vậy"
" Để tớ quét thử" Ochobot lên tiếng.
" Sao rồi đã tìm thấy chưa, cậu ta ở đâu" BoBoiBoy sốt ruột hỏi
" Tìm thấy rồi, cậu ở cách chúng ta khoảng 500m ở hướng Tây"
" Vậy mau tới đó đi"
Nói rồi BoBoiBoy chạy đi trước để lại Gopal cho Fang và Ochobot xử lý, hết cách nên Fang đành triệu hồi hổ bóng đêm ra để nó cõng Gopal đi.
" Ha ha...Vạn Kỷ, cậu ở đâu,... lên tiếng đi,...ha ha"
BoBoiBoy vừa chạy vừa cố gắng gọi tên y, nếu y nghe thấy sẽ lên tiếng nhưng kiếm mãi cũng chẳng thấy bóng dáng của y đâu, trong lòng cậu bất chợt dâng lên một cỗ bất an.
* Làm ơn đừng xảy ra chuyện gì hết, xin cậu đấy Vạn Kỷ *