Khác Trùng Sinh Mang Theo Không Gian Làm Giàu Ở Cổ Đại.

Trùng Sinh Mang Theo Không Gian Làm Giàu Ở Cổ Đại.
CHƯƠNG 20: TRĂM NĂM LINH TUYỀN - MỘT KIẾP THOÁT TRẦN


Năm tháng như bóng câu qua cửa sổ, Kinh Thành đã trải qua ba đời hoàng đế, những bức tường thành cổ kính đã rêu phong, nhưng kỳ lạ thay, phủ đệ họ Tô vẫn giữ nguyên vẻ thanh khiết như thuở ban đầu.

Người dân Kinh Đô truyền tai nhau rằng, chủ nhân của phủ ấy sở hữu "trường sinh dược", bởi dù đã bước sang tuổi bát tuần, Lâm Diệp và Tô Nhược Tuyết vẫn giữ được phong thái ung dung, mái tóc dù điểm bạc nhưng đôi mắt vẫn tinh anh, ngời sáng.

Khi Bé Bông (Tô Nhược Lâm) trưởng thành và tiếp quản toàn bộ thương hội cùng mạng lưới tình báo, Lâm Diệp và Nhược Tuyết quyết định rời bỏ sự náo nhiệt của Kinh Thành.

Họ quay trở về trấn Thanh Hà, nơi mọi chuyện bắt đầu.

Căn nhà tranh năm xưa giờ đã được Lâm Diệp dùng Không gian cải tạo thành một trang trại tự cung tự cấp hiện đại bậc nhất cổ đại.

Có hệ thống dẫn nước linh tuyền tự động, có những cánh đồng lúa chín vàng quanh năm không cần phân bón hóa học, và đặc biệt là rừng hoa hồng không bao giờ tàn.

"Diệp nhi, em xem, khóm hoa hồng này là cây đầu tiên chúng ta trồng từ không gian mười năm trước, nay nó đã bao phủ cả một góc đồi rồi."

Nhược Tuyết khoác chiếc áo len mỏng (sản phẩm từ cừu linh tuyền), chậm rãi bước đi bên cạnh Lâm Diệp.

Lâm Diệp nắm lấy bàn tay đã có những nếp nhăn thời gian của Nhược Tuyết, mỉm cười: "Vì nó được tưới bằng tình yêu của chúng ta mà.

Tỷ tỷ, hôm nay tôi muốn nấu cho tỷ món mì trường thọ, công thức của thế giới bên kia, tỷ có muốn thử không?"

Họ dành những năm tháng xế chiều để ngao du sơn thủy.

Đi đến đâu, Lâm Diệp cũng dùng linh tuyền và kiến thức y học hiện đại để cứu người, giúp đời.

Danh tiếng "Thần tiên đạo lữ" vang xa khắp bờ cõi.

Một buổi chiều hoàng hôn đỏ quạch, hai người ngồi trên đỉnh núi Thanh Sơn, nhìn xuống dòng suối chảy rì rào nơi Nhược Tuyết từng cứu Lâm Diệp bằng bát cháo loãng năm nào.

"Lâm Diệp, em có hối hận không?

Vì đã chọn ở lại cái thế giới lạc hậu này cho đến khi già đi, thay vì trở về nơi có những ánh đèn điện rực rỡ và máy bay bay trên trời của em?"

Nhược Tuyết tựa đầu vào vai Lâm Diệp, giọng nói đã khàn đi vì thời gian nhưng vẫn tràn đầy tình cảm.

Lâm Diệp nhìn vào Không gian – lúc này đã mở rộng thành một vũ trụ nhỏ đầy đủ tiện nghi, nhưng cô không hề nuối tiếc.

Cô siết chặt vai Nhược Tuyết:

"Thế giới của tôi có ánh điện, nhưng không có hơi ấm của tỷ.

Có máy bay, nhưng không có sự thanh thản khi được cùng tỷ hái rau dưới nắng chiều.

Nhược Tuyết, được già đi cùng tỷ ở cổ đại này, chính là đặc ân lớn nhất mà Không gian này mang lại cho tôi."

Đêm đó, trong căn phòng thơm mùi gỗ đàn hương, hai người nằm bên nhau trên chiếc giường tre quen thuộc.

Lâm Diệp lấy từ Không gian ra hai viên "Định hồn châu" lấp lánh – thứ mà cô đã dùng năng lượng không gian tích lũy cả đời để tạo ra.

"Tỷ tỷ, đời này chúng ta đã sống trọn vẹn.

Nếu có kiếp sau, dù tôi ở hiện đại hay bất cứ nơi nào, chỉ cần tỷ cầm viên châu này, tôi nhất định sẽ tìm thấy tỷ."

Nhược Tuyết mỉm cười, nụ cười thanh thản như đóa hoa hồng nở muộn.

Nàng khẽ nhắm mắt, bàn tay vẫn đan chặt vào tay Lâm Diệp.

Sáng hôm sau, Bé Bông trở về thăm thì thấy hai mẫu thân đang nằm tựa vào nhau, gương mặt bình thản như đang ngủ say.

Trong phòng không có mùi tử khí, chỉ có hương thơm của hoa hồng không gian ngào ngạt.

Toàn bộ trang trại bỗng chốc rực sáng một luồng linh khí rồi biến mất vào không trung, trở về với hư vô cùng với chủ nhân của nó.

Người đời kể lại rằng, vào đêm đó, trên đỉnh núi Thanh Sơn có hai ngôi sao băng cùng lúc rơi xuống, rực rỡ hơn bất cứ mùa pháo hoa nào ở Kinh Thành.

Câu chuyện về cô gái mang theo không gian xuyên không về cổ đại không kết thúc bằng sự giàu sang hay quyền lực, mà kết thúc bằng một tình yêu chung thủy, vượt qua ranh giới của thời gian và không gian, để lại một huyền thoại bách hợp đẹp nhất, bình yên nhất trong lịch sử nhân gian.
 
Trùng Sinh Mang Theo Không Gian Làm Giàu Ở Cổ Đại.
CHƯƠNG 21 [HOÀN]: ÁNH ĐÈN NEON VÀ CUỘC GẶP GỠ GIỮA THẾ KỶ 21


Tiếng chuông gió kêu lăng tăng tan biến vào hư không, kéo theo mùi hương trầm ấm áp của căn phòng gỗ tại Thanh Sơn.

Lâm Diệp cảm thấy cơ thể mình nhẹ bẫng, như tan vào một dòng thác ánh sáng trắng xóa.

Bất chợt, một âm thanh chói tai vang lên: Tít... tít... tít...

Lâm Diệp mở bừng mắt.

Trần nhà không phải là xà gồ gỗ mục, mà là những tấm thạch cao trắng muốt cùng ánh đèn LED âm trần dịu nhẹ.

Mùi thuốc sát trùng nồng nặc xộc vào mũi.

Cô hốt hoảng ngồi bật dậy, bàn tay vô thức quờ quạng xung quanh:

"Nhược Tuyết!

Tỷ tỷ!"

"Lâm bác sĩ!

Cô tỉnh rồi?

Trời ơi, cô đã hôn mê suốt ba ngày sau vụ tai nạn ở trạm cứu hộ động vật đấy!" – Cô y tá trẻ reo lên, suýt đánh rơi khay thuốc.

Lâm Diệp bàng hoàng nhìn xuống tay mình.

Làn da nhăn nheo của tuổi già ở cổ đại đã biến mất, thay vào đó là đôi bàn tay trẻ trung, khỏe mạnh của một nữ bác sĩ thú y 26 tuổi.

Cô sờ lên ngực mình, nơi túi áo blouse trắng vẫn còn đó... và một vật cứng lạnh lẽo.

Cô run rẩy rút ra.

Đó là viên Định hồn châu – thứ mà cô tưởng chỉ là một món quà tâm linh trong không gian.

Viên châu bỗng phát ra luồng sáng ấm áp, khẽ rung động như nhịp tim, chỉ hướng về phía cửa sổ bệnh viện.

Người Lạ Quen Thuộc

Lâm Diệp không đợi bác sĩ đến kiểm tra, cô rút kim truyền dịch, mặc kệ sự ngăn cản của y tá, chạy chân trần lao ra khỏi phòng bệnh.

Cô băng qua những dãy hành lang đầy mùi cồn, chạy ra quảng trường lớn của thành phố hiện đại.

Kinh thành năm xưa giờ là những tòa nhà chọc trời, xe cộ đi lại như thoi đưa, ánh đèn neon rực rỡ sắc màu.

Giữa dòng người tấp nập, Lâm Diệp đứng khựng lại trước cổng một triển lãm hội họa mang tên: "Duyên Sắc – Hồi ức ngàn năm".

Ngay chính diện sảnh lớn là bức tranh một cô gái đứng dưới gốc cây hồng, bên cạnh là một không gian huyền ảo.

Tác giả bức tranh là một họa sĩ trẻ mới nổi, người ta nói cô ấy vừa tỉnh lại sau một trận ốm dài và chỉ vẽ duy nhất những khung cảnh cổ xưa này.

Viên Định hồn châu trong tay Lâm Diệp nóng rực lên.

Ở phía bên kia bức tranh, một nữ tử vận bộ âu phục trắng thanh lịch, mái tóc dài đen nhánh xõa ngang vai, đang đứng lặng người nhìn tác phẩm của chính mình.

Dù vận đồ hiện đại, nhưng khí chất thanh cao, đôi mắt phượng đượm buồn ấy không bao giờ có thể lẫn lộn.

Lời Thề Vĩnh Cửu

Lâm Diệp bước tới, hơi thở dồn dập, giọng nói run rẩy phá vỡ sự tĩnh lặng của phòng tranh:

"Tô...

Nhược Tuyết?"

Người con gái ấy cứng đờ người, từ từ xoay lại.

Khi ánh mắt họ chạm nhau, thời gian như ngừng trôi.

Những tòa cao ốc, tiếng còi xe, cả thế giới hiện đại ồn ào bỗng chốc lùi xa, chỉ còn lại hai linh hồn đã nương tựa vào nhau suốt một đời ở phương xa ấy.

Nhược Tuyết nhìn thấy Lâm Diệp, giọt nước mắt lăn dài trên gò má trắng ngần.

Nàng không còn là đại tiểu thư bị truy sát, nàng giờ là một họa sĩ tự do, nhưng nỗi nhớ nhung ngàn năm vẫn hằn sâu trong ký ức.

"Diệp nhi... em thật sự đã tìm thấy ta rồi."

Lâm Diệp lao tới ôm chầm lấy nàng, siết chặt như sợ nàng lại tan biến vào không trung.

Cô lén kiểm tra ý niệm, và trong đầu cô, tiếng máy móc quen thuộc lại vang lên: "Không gian tùy thân đã đồng bộ hóa với thực tế hiện tại.

Chào mừng trở về."

Lâm Diệp mỉm cười, kề sát tai Nhược Tuyết thầm thì:

"Tỷ tỷ, ở cổ đại tôi đã hứa sẽ cho tỷ thấy máy bay, thấy ánh điện và sự tự do.

Bây giờ, thế giới này là của chúng ta.

Tôi vẫn sẽ dùng không gian này để nuôi tỷ, nhưng lần này... chúng ta sẽ cùng nhau đi du lịch vòng quanh thế giới, được không?"

Dưới ánh đèn rực rỡ của thế kỷ 21, hai linh hồn xuyên không đã viết tiếp chương mới của cuộc đời mình.

Không còn cung đấu, không còn ám sát, chỉ có tình yêu vĩnh cửu và một "Không gian" đầy ắp những kỷ niệm và tiện nghi hiện đại để họ bắt đầu một cuộc sống "điền văn" phiên bản đô thị.
 
Back
Top Dưới