Ngôn Tình Trùng Sinh Để Gặp Người

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Trùng Sinh Để Gặp Người
Chương 40: 40: Chiêu Mộ


Một tuần trôi qua kể từ ngày công chiếu, bộ phim mà hai cô đóng chỉ trở nên cực kỳ nổi tiếng, tất cả diễn viên đóng trong bộ phim cũng có rất nhiều fan, rất nhiều nhà phê bình đều đánh giá cao về một bộ phim về thanh xuân như thế này, nhưng bọn họ cũng cảm thấy rất tiếc, với chất lượng sản phẩm cùng dàn diễn viên có khả năng diễn xuất vượt bật như thế này lại chỉ đóng một bộ phim về thời học sinh đầy bình thản như thế, tuy nhiên nhà phê bình khá chắc chắn về giải thưởng cúi năm này, bọn họ kỳ vọng vào hai đạo diễn lớn kia hơn, đối với bọn họ bộ phim có thể nhận giải là một trong hai bộ đó.

Mộng Y Băng cùng Nguyễn My An chưa xem xét vào công ty nào cả, nên bọn họ hoàn toàn không có trang cá nhân của riêng mình, trên các diễn đàng bình luận của bộ phim đều không ngừng dò hỏi thông tin về hai mỹ nhân không những xinh đẹp mà còn phát đường bên trong phim.

Bảy giờ sáng, Mộng Y Băng liền rời giường, đối với một người rất biết canh thời gian như cô thì chưa bao giờ ngủ quá lố, hôm nay cha mẹ cô có một dự án phải bay sang thành phố khác, vì vậy cô phải dậy để cùng ăn sáng với hai người, tuy mẹ cô nói không cần phải như vậy nhưng bởi vì cô muốn bù đắp cho gia đình mình nên cô hoàn toàn tự nguyện cũng như vui vẻ cùng cha mẹ ăn buổi sáng cùng nhau.

Dùng cơm xong cô tiễn hai người rời khỏi nhà, còn mình thì nhắn tin với Nguyễn My An cùng Trần Vũ Phong, dù sao hiện tại trong nhà không còn ai nữa, vậy thì đi về trường sớm một chút cũng tốt.

Trong lúc cô đợi tin nhắn của hai người thì điện thoại cô lại vang lên, bên trên hiển thị một số lạ, điều này khiến cô cảm thấy khó hiểu nhưng cô vẫn bật máy.

"Alo."
"Xin chào em, tôi là quản lý trong công ty giải trí Hạo Nam, bởi vì diễn xuất rất tốt của cô trong bộ phim May mắn chúng ta không bỏ lỡ nhau nên công ty của chúng tôi mong rằng cô có thể đến đây và làm diễn viên cho công ty, điều kiện chúng ta sẽ bàn sau khi gặp mặt." Người bên kia đầu dây nhanh chóng nói, giống như sợ cô ngắt liên lạc giữa chừng vậy.

"Xin hỏi, tôi chỉ là sinh viên còn chưa ra trường, không biết đãi ngộ của tôi sẽ như thế nào." Mộng Y Băng cũng không vội vàng đồng ý mà dò hỏi, tuy cô nghe nói người này làm trong công ty giải trí Hạo Nam thì liền an tâm, bởi vì công ty này kiếp trước có tiếng tâm cực kỳ tốt, mà diễn viên một khi bước vào công ty đều có đãi ngộ rất tốt, cho dù họ không có bất kỳ gia thế gì, chủ nhân đứng phía sau công ty cực kỳ coi trọng những diễn viên có nhân phẩm tốt, còn những diễn viên xấu sẽ bị bốc ra bên ngoài sau đó hoàn toàn bị công ty đóng băng.

Nếu như kiếp trước không phải vì bị lời ngon tiếng ngọt của hắn ta thì cô chắc chắn không vào công ty khốn kiếp như Phong Phát kia, cũng sẽ không gặp người đó.

"Tất nhiên đãi ngộ của cô không thể cao giống như những diễn viên có tiếng tâm được, công ty chúng tôi sẽ cho cô một khoản thời gian gọi là thực tập, bởi vì lo lắng cho việc học của cô nên trong bảng hộp đồng thực tập ấy sẽ có một điều khoản có lợi cho cô, công ty chúng tôi yêu cầu chức lượng chứ không cần số lượng, nếu như cô là một diễn viên đầy triển vọng thì công ty sẽ đầu tư cho cô tất cả mọi thứ để cô có thể đem đến lợi ích triệt để cho công ty." Người bên kia đầu giây chậm rãi nói "Tất nhiên công ty chúng tôi chỉ bất diễn viên đóng phim, tham gia chương trình chứ những thứ ngoài lề sẽ hoàn toàn không liên quan đến công ty chúng tôi."
"Nói trong điện thoại sẽ không thể nào rõ ràng được, cô có thể đến công ty Hạo Nam bất kỳ lúc nào để có thể cùng nhau trao đổi nhiều hơn."
"Vâng, vậy thứ bảy tôi sẽ đến quý công ty để bàn bạc kỹ hơn, cảm ơn anh rất nhiều." Mộng Y Băng nghe xong liền hài lòng nói.

"Vậy được, thứ bảy chúng ta hẹn gặp mặt, tạm biệt."
Sau khi cúp máy, Mộng Y Băng liền không khỏi suy nghĩ, thực ra đời này cô muốn cùng Nguyễn My An vào chung một công ty, như thế cô có thể bảo vệ cô ấy rồi, có thể hai người sẽ không đóng phim cùng nhau nữa nhưng dù sao cùng một công ty cũng có thể giúp đỡ lẫn nhau.

Lúc nãy cô hoàn toàn không nhắc gì đến chuyện dẫn thêm người, bởi vì cô có tự tin rằng, công ty có ánh nhìn như hạo Nam có thể nhìn ra thực lực của một diễn viên phụ không có bao nhiêu xuất diễn của cô ấy, dù sao đối với cô bạn thân thiết của mình cô luôn luôn có niềm tin ở cô ấy, còn nếu như bọn họ không thể phát hiện ra tài năng đó, vậy cô sẽ đem theo cô ấy cùng nhau tiến vào công ty, dù sao một diễn viên trẻ tuổi đầy xiinh đẹp cũng không khiến công ty Hạo Nam mất hết kịch bản được.

Sau khi nói chuyện xong với một trong những quản lý của công ty Hạo Nam cô liền nhận được tin nhắn đáp lại của cả hai người.

Nguyễn My An thì chỉ vừa mới thức dậy, sau khi thấy tin nhắn của Mộng Y Băng cô ấy liền trả lời ngay, tuy không muốn về trường sớm như vậy nhưng bởi vì một bữa thịt nướng ngon lành cô ấy đành đồng ý.

Nhìn thấy tin nhắn đáp lại của cô ấy Mộng Y Băng liền không khỏi mỉm cười, tin nhắn của Trần Hoàng Nam thì ngắn gọn hơn, anh chỉ nói được giờ anh sẽ chạy xe sang đón hai cô.

Mộng Y Băng trả lời lại hai người liền chạy lên phòng chuẩn bị đồ đạc để về ký túc xá.

Nửa tiếng sau xe của Trần Hoàng Nam đến đón cô, sau đó bọn họ lại chạy đến nhà Nguyễn My An để đón cô ấy.

Ngồi bên trong xe Nguyễn My An liền không nhịn được mà kể cho cô nghe về cuộc điện thoại lúc nãy, thì ra công ty Hạo Nam cũng gọi điện chiêu mộ cô ấy vào công ty nhưng lúc ấy cô ấy không đồng ý liền, cô ấy biết mình rất ngu ngơ, nếu như không biết phải làm sao vậy thì cứ hỏi cô là được, vì vậy cô ấy đã nói với quản lý đó là cho mình thời gian để hỏi gia đình.

Mộng Y Băng nghe cô nói vậy thì cũng nói về cuộc gọi của mình, cô cũng chẳng có gì dấu diếm với bọn họ cả.

"Vậy bà thấy sao, chúng ta có đồng ý không." Nguyễn My An vẻ mặt buồn rầu nói, cô ấy thật sự không biết phải chọn công ty nào, nếu như nhờ anh trai thì chắc chắn không thành vấn đề, nhưng cô ấy lại không muốn.

Mộng Y Băng gật đầu nói "Tôi đã điều tra rồi, nếu như muốn chọn công ty thì công ty giải trí Hạo Nam chính là lựa chọn tốt nhất.".

Được‎ cop????‎ ????ại‎ ﹛‎ ????????ù????????????‎ ????????ện.????n‎ ﹜
"Nhưng chúng ta vẫn phải đi thử một chuyến để biết chắc chắn thêm, dù sao lời đồn cũng không thể quá tin tưởng được."
"Vậy thật là tốt, không phải tớ có thể chung công ty với ba ba Châu Kỳ sao, thật mong chờ quá đi." Nguyễn My An nghe vậy hai mắt liền rực sáng vẻ mặt mê trai hiện rõ, dù sao cô ấy theo đuổi anh cũng được vài năm trời, từ lúc anh không phải ảnh đế, đến khi anh trở thành ảnh đế vài năm liền.

Mộng Y Băng thở dài vẻ mặt đầy bất đắc dĩ, nhưng cô cũng không cảm thấy chuyện này là xấu, dù sao có ước mơ để theo đuổi sẽ kiến con người ta cố gắng hơn, nếu như cô ấy muốn được sánh bước với thần tượng của mình thì chỉ có thể khiến mình sánh ngang hàng với anh ấy, nói chính xác hơn cô ấy phải trở nên nổi tiếng, rèn luyện kỹ năng diễn xuất của mình.

"Vậy, vậy Băng Nhi em có hâm mộ ai hay không." Trần Hoàng Nam dò hỏi, anh thật sự không quá hiểu về cô, nếu như cô cũng hâm mộ người nào đó không phải anh sẽ có thêm kẻ địch sao, như vậy không thể được, anh phải hỏi rõ ràng để còn phòng bị nữa chứ.

Mộng Y Băng nghe anh hỏi thì thoàng trầm tư, thật ra cô thích những người có diễn xuất tốt, bởi vì nhờ họ mà cô có thể rèn luyện kỹ năng của mình, nhưng nói hâm mộ thì chắc là ảnh hậu Tô Lan, một diễn viên đã về hưu cách đây bốn năm.

"Băng nhi." Nguyễn My An cũng khá tò mò liền gọi tên cô để thúc giục cô mau chóng trả lời.

"Anh3 hậu Tô Lan." Mộng Y Băng mỉm cười nói.

"Tô Lan." Nguyễn My An nhắc lại sau đó nhớ ra "Có phải bà là nữ diễn viên cực kỳ nổi tiếng của mấy năm về trước, nhưng đã về hưu hay không."
"Tớ còn nhớ khi nhỏ hai đứa mình đều rất mê những bộ phim do bà ấy đóng."
"Đúng vậy, tớ rất hâm mộ bà ấy." Mộng Y Băng gật đầu nói.

Trần Hoàng Nam nghe cô trả lời liền thở phào nhẹ nhõm, thì ra người cô hâm mộ là nữ, không những thế con là một tiền bối đã có tuổi tác khá cao."
Trong xe ba người vừa vui vẻ nói chuyện với nhau, vừa kể ra những bộ phim mà mình đã từng xem cho đến hiện tại, thời gian cứ như vậy mà trôi qua, cuối cùng chiếc xe cũng dừng lại trước cổng trường đại học..
 
Trùng Sinh Để Gặp Người
Chương 41: 41: Chương Trình Giải Trí


Trường đại học điện ảnh, một ngôi trường nổi tiếng, mỗi năm sinh viên thi đậu vào trường học không quá một trăm người, những người có thể trở thành diễn viên càng không quá năm mươi người, trường học hỗ trợ tìm vai diễn cho những học sinh sắp hoặc gần ra trường, nhưng họ sẽ không quan tâm đến những học sinh đó có thể trụ vững thay không khi ra trường.

Mộng Y Băng lựa chọn ngôi trường này khi dấu hoàn cảnh gia đình cũng vì sự thuận lợi này, chỉ cần có thể dựa vào thực lực cô sẽ cố gắng tự mình nắm lấy, nhưng có lẽ suy nghĩ khi đó của cô thật ngây thơ, cứ nghĩ rằng không cần dựa dẫm bất kỳ ai cả vẫn có thể làm được nhưng cuối cùng cô lại chẳng thể làm gì cả, còn khiến rất nhiều người bị liên lụy.

Sau khi hai cô về trường liền ở lại trong ký túc xá, những quán thịt nướng đa số chỉ mở vào buổi tối, quán mà bọn họ thường thay ghé mở cửa vào lúc năm giờ, vì vậy bọn họ hẹn nhau bốn giờ sẽ rời khỏi ký túc xa rồi ra ngoài.

Đến mười giờ hai cô liền ngủ một giấc, dù sao buổi sáng cũng dậy quá sớm hiện tại không có việc gì làm cứ như vậy mà ngủ thôi, nhưng ngủ không lâu tiếng chuông điện thoại của Mộng Y Băng vang lên, cô mơ màn quơ quào tay để cầm lấy điện thoại của mình.

“Alo.


“Mộng Y Băng phải không, ta là Mạnh Úc đây.


Nghe tên của người bên kia đầu dây khiến cô tỉnh hẳn vội vàng trả lời “Vâng là cháu, xin chào ngài ạ.


“Ha ha, ta gọi điện cho cháu vì muốn hỏi xem cháu cùng cô bạn kia có muốn tham gia chương trình thực tế thay không.

” Mạnh Úc bật cười khi nghe thấy sự luốn cuống của cô.

“Chương trình gì vậy ạ.

” Mộng Y Băng kinh ngạc hỏi, hai cô chỉ là diễn viên chỉ vừa đóng được một bộ phim mà thôi, hơn nữa chỉ là nhân vật phụ xuất hiện chỉ vài phút ngắn ngủi, sao lại có chương trình mời được.

“An tâm, an tâm chương trình này là một chương trình sinh tồn mà thôi, bọn họ mời diễn viên trong đoàn phim, lúc đầu họ muốn mời nam nữ chính cùng nữ phản diện, nhưng nữ chính cùng nữ phản diện bởi vì có lịch trình cả rồi không thể tham gia nên ta quyết định để hai cô thay thế vào.

” Mạnh Úc giải thích, ông khá ấn tượng với hai cô nên muốn giành chút cơ hội này cho người mới biết cố gắng như vậy “Tuy chương trình này không quá nổi tiếng nhưng khá là thú vị, hai cô an tâm tham gia đi ta không bán hai cô đâu, hơn nữa nếu muốn bán tôi đã không để Châu Kỳ đi cùng rồi.


“Ngài cứ đùa.

” Mộng Y Băng nghe ông nói vậy liền ngại ngùng “Nếu ngài đã cho chúng cháu cơ hội thì chúng cháu nhất định sẽ cố gắng, thật sự cảm ơn ngài ạ.


“Ha ha không có gì, ngày mai cháu sang đây một chút để bàn bạc về chuyện hợp đồng, ta sẽ để trợ lý của mình giúp hai cháu.

” Mạnh Úc nói xong liền độc địa chỉ cho cô.

Mộng Y Băng nhớ kỹ rồi cảm ơn ông ấy rồi cúp mấy, cô để điện thoại xuống ngồi thẫn thờ trên giường một lúc lâu, không ngờ chưa vào bất kỳ công ty nào mà cô cũng có thể tham gia vào một chương trình phát sống trực tiếp như thế này, tuy đạo diễn không nói rõ ra rốt cuộc là chương trình sinh tồn gì nhưng có thể chắc chắn ông ấy sẽ không hố người.

“Băng nhi.

” Nguyễn My An mơ màng thức dậy gọi, hai người nằm rất gần nhau, tuy là hai giường khác nhau nhưng chỉ cần vang lên bất kỳ tiếng động nào thì bên kia đều có thể nghe thấy.

“Đạo diễn Mạnh Úc gọi điện cho tớ.

” Mộng Y Băng nhìn cô ấy rồi nói.

Nguyễn My An kinh ngạc bật người ngồi dậy “Gọi cho cậu, có chuyện gì sao chẳng phải bộ phim phát sống rồi sao hay ông ấy có bộ phim nào mới muốn mời cậu.


“Không, không, là một chương trình phát sống trực tiếp, ông ấy muốn chúng ta tham gia.

” Mộng Y Băng lắc đầu nói “Đây có thể là cơ hội tốt dành cho chúng ta.


“Thật không, thật không, ai tớ mong chờ quá đi.

” Nguyễn My An nghe vậy liền vui vẻ, không ngờ bọn họ có thể đi chơi sớm như vậy, chỉ cần không phải học thành thì đi đâu cũng được.

“Vậy ngày mai tụi mình đi xem hợp đồng.

” Mộng Y Băng bật cười nhìn cô ấy rồi nói, sau đó nhận được cái gật đầu đầy nhanh chóng của cô ấy.

Hai cô trao đổi xong liền ngủ thêm một lát, đến ba giờ thì dậy sửa soạn lại rồi mới rời khỏi ký túc xá.

Vừa đi ra khỏi cửa liền nhìn thấy Trần Hoàng Nam đã đứng chờ hai người ở cái cây cây to đối diện với ký túc xá, hai cô chạy lại rồi kéo anh rời khỏi trường.

Quán đồ nướng quen thuộc của bọn họ ở gần trường chính là bên trong phố ăn vặt, tuy gọi là quán nhưng thực chức nó cũng chỉ là một cái sạp nhỏ mà thôi, nhưng rất ngon, những món được đem đi nướng cũng đa dạng, nếu như bọn họ muốn ngồi lại ăn thì ông chủ cũng sẽ đưa ghế sau đó cho họ qua phía sau quán ngồi, không những vậy dù bọn họ có mua thêm những món khác của những giang hàng khác cũng không sau.

Tính cách của ông chủ cực kỳ vui vẻ, phục vũ cũng khá tốt trên hết giá cả đối với những học sinh sinh viên bình thường đều có thể đến đây ăn, đối với những gian hàng như thế bọn họ liền trở thành khách quen luôn, chỉ cần nhìn thấy họ đến ông chủ liền vui vẻ đem ghế ra cho họ rồi nướng những món mà bọn họ thường gọi, không cần bọn họ phải gọi món luôn.

"Thơm quá, tay nghề của ông chủ đúng là tốt thật.

" Nguyễn My An vừa hít hít mũi vừa khen ngợi, ăn ở quan này khá nhiều lần nhưng cô không biết ngán là gì, đúng là càng ăn càng thèm mà.

"Nghe mùi thôi đã muốn ăn rồi.

" Mộng Y Băng cũng đồng tình nói, cô cực kỳ yêu thích thức ăn, chỉ cần là món ăn có vị cay nòng thì cô đều thích hết "Đúng rồi anh Nam, bọn em được mời tham gia chương trình sinh tồn, ngày mai sẽ đi xem thử hợp đồng thế nào.

"
"Thật tốt, như vậy các em có thể tiếng gần hơn với ước mơ của mình rồi.

" Trần Hoàng Nam nghe cô nói vậy liền kinh ngạc nhưng sau đó mỉm cười đầy mừng rỡ, có lẽ không cần anh phải ra tay quá nhiều, các cô cũng có thể tranh thủ cho chính bản thân mình "Ngày mai để anh đi cùng hai đứa.

"
"Không cần đâu ạ, ngày mai anh có tiết học mà.

" Mộng Y Băng nghe vậy liền vội vàng ngăn cản, chỉ là đi một chút cũng không muốn anh phải phiền phức như vậy, dù sao việc học của anh cũng quan trọng hơn.

"Vậy được rồi, nếu bàn bạc xong nhớ cho anh biết nhé.

" Trần Hoàng Nam cũng không tiếp tục đồi đi mà chỉ thất vọng nói, anh biết cô không cho mình đi vì muốn tốt cho anh nhưng điều này vẫn khiến anh không quá vui vẻ, anh muốn cả ngày đều bám lấy cô đều có thể đi theo cô, nhưng hiện tại không thích hợp chỉ có thể nhẫn nhịn mà thôi.

"Được ạ, sau khi hoàn thành xong hợp đồng em sẽ nhắn tin với anh.

" Mộng Y Băng nhanh chóng gta65 đầu đồng ý, sau khi về trường anh cũng đã trở lại với hình dạng mọt sách đeo kính to vì vậy cô không tài nào nhìn thấy biểu cảm của anh lúc này được, hoàn toàn chẳng biết anh đang cực kỳ tủi thân.

Lúc này ông chủ cũng bưng thức ăn của bọn họ đến, sau khi bọn họ trả tiền ông chủ liền tăng thêm hai xiên thịt mới ra hôm nay để họ nếm thử.

Ba người ăn uống no say liền trở về trường.

Sáng hôm sau bởi vì có hẹn mà hai cô dặn báo thức để không bị ngủ quên, bọn họ hẹn nhau chín giờ vì vậy chỉ vừa bảy giờ là chuông báo thức liền reo lên, hai cô cũng không ngủ nướng mà bật dậy lao vào nhà vệ sinh, sau khi chỉnh trang đầy đủ liền rời khỏi trường.

Bởi vì bọn họ không có công ty hoặc nhà riêng nên chỉ có thể hẹn với nhau ở một quán cà phê vắng vẻ gần trường một chút, điều này Mạnh Úc cũng đã suy nghĩ cho hai sinh viên nghèo khó như bọn họ.

Quán cà phê vừa vặn cách trường học chỉ mười phút đi bộ, hai cô men theo địa chỉ mà đến quán cà phê, bởi vì không muốn có ấn tượng xấu nên khi tới nơi chỉ vừa tám giờ bốn mươi lăm phút mà thôi.

Hai cô ngồi chờ mười lăm phút liền nghe thấy cánh cửa của quán cà phê vang lên, bên ngoài hai người bước vào, một người chính là anh chàng trợ lý bên cạnh đạo diễn Mạnh Úc, người còn lại cũng là một chàng trai khá trẻ, khí chức xung quanh anh ta cực kỳ hoang dại, giống như một người chỉ muốn đi tìm những điều k*ch th*ch mà thôi.

Hai cô ngồi chờ mười lăm phút liền nghe thấy cánh cửa của quán cà phê vang lên, bên ngoài hai người bước vào, một người chính là anh chàng trợ lý bên cạnh đạo diễn Mạnh Úc, người còn lại cũng là một chàng trai khá trẻ, khí chức xung quanh anh ta cực kỳ hoang dại, giống như một người chỉ muốn đi tìm những điều k*ch th*ch mà thôi.

Nhưng khi Mộng Y Băng nhìn thấy anh ta liền cảm thấy cực kỳ quen mắt, giống như đã từng gặp ở đâu rồi, nhưng cô không thể phân biệt được đây là cảm giác quen mất của kiếp trước hay ở chính độ tuổi này.

"Xin chào.

" Mộng Y Băng cùng Nguyễn My An nhìn hai người đó đi lại liền đứng dậy chào hỏi.

"Xin chào, giới thiệu với hai cô đây chính là ngươi đã đề xuất ra chương trình sinh tồn này thiếu gia Kỳ Anh, bởi vì nghe nói hai cô là khách mời trong phát sóng lần này nên anh ta muốn đến nhìn xem.

" Trợ Lý của Mạnh Úc giới thiệu, thật ra trợ lý này đã nói lãng tránh vài chuyện, nếu thật sự nói thẳng thì chính là người đầu tư này bất mãn về việc chọn hai cô gái này đến chương trình.

Nhìn từ góc độ nào đi nữa thì ít nhất nữ chính cùng nữ phản diện vẫn có da có thịt hơn hai cô, đặc biệt khuôn mặt của bọn họ cũng không thể trắng bằng hai cô, dù nhìn như thế nào thì hai cô đích thị là những cô gài liễu yếu đào tơ, tham gia một chương trình sinh tồn thế này chẳng khác nào chờ chết, thậm chí có khi đang quay lại phải ngừng nữa chừng vì tình trạng sức khỏe của cả hai.

Cũng vì chuyện này mà nhà đầu tư cực kỳ bất mãn nên muốn lại đây nhìn.

"Tôi nói thẳng, nếu như muốn quay chương trình này thì hai cô thật sự không thích hợp, lỡ như giữa chừng lại té xỉu thì sao.

" Kỳ Anh hừ lạnh nói "Tuy chương trình của tôi không nổi tiếng gì, nhưng chắc chắn hai cô phải biết đi.

"
Trợ lý bên cạnh nhanh chóng nói ra tên chương trình "Đây chính là chương trình Sinh tồn ơi, ta tới đây.

"
"Sinh tồn ai, ta tới đây.

" Mộng Y Băng cực kỳ kinh ngạc mà lập lại, cô nhớ rõ đây là một chương trình rất nổi ở kiếp trước, nhưng đi kèm với độ nổi tiếng đó chính là sự lựa chọn cực kỳ nghiêm khắc.

Kỳ Anh này rất kiêu ngạo, nhưng đối với chương trinh2n ày anh ta lại cực kỳ nghiêm túc, bởi vì muốn thăm thú tìm ra những thứ mới lạ nên anh ta đi khắp nơi, sau đó cảm thấy một mình thật vô vị, vì vậy anh ta đã đầu tư tạo thành một chương trình sinh tồn như thế này, nói trắng ra đây không hẳn là một chương trình mà người tham gia thật sự phải trải nghiệm cảm giác sinh tồn, không những vậy anh ta còn mở hình thức livestream hai mươi bốn trên hai mươi bốn, vì vậy đối với những nghệ sĩ muốn giữ hình tượng của bản thân không quá muốn tham gia vào chương trình này, nhưng sau khi chương trình này nổi tiếng thì nhiều người tranh sức đầu mẻ trán để tham gia, nhưng ngược lại chương trình này lại bắt đầu kén chọn khách mời.

Tuy hiện tại nghe ngữ khí cực kỳ đáng ghét của anh ta khiến cô muốn đánh anh ta một đám nhưng cô hiểu lý do anh ta nói vậy, bởi vì đó là sự thật, sinh tồn không phải là chuyện dễ, những nữ diễn viên luôn rất yếu ớt, chuyện gì cũng phải nhờ người khác làm hộ, trên hết mọi diễn viên nữ đều không muốn da mình trở nên ngâm đen vì vậy chuyện ngất xỉu rất có khả năng.

"Sao vậy, chỉ như vậy đã sợ rồi à, nếu như thế hai cô có thể đi rồi, tôi có thể mơi người khác.

" Kỳ Anh hất mặt lên cao nói, trong mắt anh ta hoàn toàn chẳng thèm nhìn đến hai cô.

Mộng Y Băng híp mắt sau đó mỉm cười nhẹ nhàng nhìn với anh ta "Không, chúng tôi thực sự cảm thấy chương trình này rất tốt, nên chúng tôi sẽ tham gia.

"
"Không phải tôi nói các cô không được rồi sao.

" Kỳ Anh trừng mắt nói.

Nhưng cô chẳng thèm để ý mà tiếp tục nói "Có thể anh không tin nhưng tôi từng học võ, tôi cũng cò rèn luyện sức khỏe của mình, còn cô ấy thì tôi có thể chiếu cố, nếu anh không tin chúng ta có thể ký cam kết, nếu chúng tôi làm phiền tiến độ quay của anh thì chúng tôi sẽ bồi thường gấp đôi cho chương trình.

"
"Như thế nào thưa thiếu gia Kỳ Anh.

"
Lúc này Kỳ Anh mới thật sự đưa mắt nhìn cô, anh ta cảm thấy sự thách thức này của cô thực sự rất hợp khẩu vị của mình, với những kẻ đam mê mạo hiểm như anh thì thách thức như thế này cũng là thứ tương đối hấp dẫn.

"Được thôi, nếu đã vậy tôi cũng sẽ thêm điều kiện, nếu các cô trong chương trình của tôi hoàn thành một cách tốt nhất, sinh tồn tốt nhất trong nhóm khách mời thì tôi sẽ trả tiền gấp đôi cho mỗi người.

"
"Thành giao, cảm ơn thiếu gia đã chiếu cố.

" Mộng Y Băng thoải mái đáp lại, cô chẳng hề lo lắng gì cả.

Đến khi hai bên đặt bút vào bản hợp đồng cùng bản cam kết thì Nguyễn My An ngồi bên cạnh vẫn chẳng hiểu gì cả, cô ấy chỉ ngơ ngác ngồi uống phần nước của mình mà không hề chen vô dù chỉ một lời, cô ấy hoàn toàn tin tưởng vào cô một cách mù quán.

Đây chính là một thói quen đã được hình thành từ khi cả hai cô còn rất nhỏ, vì vậy hiện tại nhìn cô cùng người đối diện giải quyết xong sau đó cô đưa cô ấy cây bút cô ấy liền ngoan ngoãn mà ký vào.

Bàn xong hợp đồng hai bên đều có việc bận vì vậy ai đi đường náy, trước khi đi Kỳ Anh chỉ nói một câu với hai người "Lúc nào chương trình bắt đầu quay đạo diễn sẽ nhắn tin cho hai cô, hãy chờ đợi tin tức từ chúng tôi.

".
 
Trùng Sinh Để Gặp Người
Chương 42: 42: Sinh Tồn Ơi Ta Tới Đây 1


Đầu tháng mười hai, không khí lạnh buốt, bên ngoài đường hiện tại đã là mười bảy độ, đối với đất nước cô đang sinh sóng nó hoàn toàn không có thuyết rơi, vì vậy nhiệt độ nơi này cho dù lạnh đến đâu cũng không thể trực tiếp đông cứng người.

Mộng Y Băng cùng Nguyễn My An đang ngời trên xe bảo mẫu do công ty phân phát, hai cô hiện tại đang di chuyển đến nơi tập trung của đoàn quay chương trình giải trí.

Trước khi hai cô nhận thông báo về lịch quay của chương trình thì đã đến công ty giải trí Hạo Nam ký hợp đồng nghệ sĩ rồi, nói thật công ty này đãi ngộ với người mới thật sự rất tốt, miễn là hai cô cố gắng để vương lên thì công ty sẽ chẳng bao giờ bỏ rơi diễn viên của mình, ngoại trừ những người tự làm bậy không thể sống trong công ty thì hầu hết những diễn viên trong công ty đều rất tốt với người mới.

Sau khi hai cô ký hợp đồng liền được vài cuốn kịch bản để chọn, nhưng sau khi nghe nói hai cô đã chấp nhận quay một chương trình giải trí thì quản lý của hai cô liền chuẩn bị một chiếc xe bảo mẫu cho cả hai, dù sao cũng là người mới, hoàn toàn mới tanh nên công ty chưa thể cấp trợ lý cho hai người được, vì vậy hai người đành chịu khó mà sinh hoạt tự tục của chính mình, không ai đi bên cạnh, không ai quan tâm.

Khi chiếc xe chạy đến nơi tập trung, hai cô liền xách theo hành lý của mình mà xuống xe, lúc này những khách mời đến cũng không chỉ có hai cô, chỉ vừa xuống xe hai cô liền nhìn thấy rất nhiều loại xe xung quanh cũng dừng lại, những nghệ sĩ khách mời xuống xe, đi theo phía sau chính là trợ lý của bọn họ, mỗi người mang theo rất nhiều hành lý mà chạy theo sau nghệ sĩ nhà mình.

Mộng Y Băng chớp mắt nhìn một lượt những gười vừa xuống xe, nhưng bởi vì bọn họ vẫn còn mang theo khẩu trang cùng mắt kính nên cô cũng không nhìn rõ mặt được, còn Nguyễn My An thì đứng một bên hâm mộ không thôi, cô ấy không biết phải mất bao lâu thì hai người bọn cô mới có thể giống như thế kia, có trợ lý riêng xách đồ cho mình.

"Chúng ta vào thôi.

" Mộng Y Băng kéo cô ấy đi theo phía sau những người đó, cô không biết tại sao nơi này tập hợp nhiều nghệ sĩ như vậy lại chẳng thấy một móng fan chẳng lẽ chương trình này bảo mật đến nổi không hề hé lộ ra một chút tin tức nào hay sao, hay là do những nghệ sĩ này hoàn toàn không có chút ite61n tâm nào, nhưng như vậy không hợp lý, cô nhớ Châu Kỳ cũng là khách mời của chương trình này, anh ta là một diễn viên cực kỳ có tiếng tâm dù cho cả chương trình không có ai nổi tiếng thì hỉ cần một mình anh ta thì fan cũng có thể bu kín nơi này.

Nghĩ một hồi cũng chẳng hiểu tại sao, cuối cùng cô chẳng thèm nghĩ nữa, đi vào khu tập trung cô kéo Nguyễn My An đi lại chào hỏi từng người có mặt trong đoàn phim rồi kéo cô ấy vào một góc sau đó hai người ngồi trên hành lý của chính mình mà dựa vào nhau khuôn mặt đầy mệt mỏi.

Vẫn giống như lần quay phim đầu tiên, hai cô hưng phấn đến nỗi không tài nào ngủ được, tục xưng mất ngủ, vì vậy hiện tại khuôn mặt cả hai đờ dẫn, quần mắt hâm quần, bởi vì da cả hai rất trắng nên quần mắt càng thêm rõ ràng, may mắn trước khi đi thợ trang điểm riêng của hai cô đã dùng phấn che lại mới trông không còn đáng sợ như hiện giờ, nếu không chắn chắc sẽ bị người khác cười nhạo mất.

Trước khi đến đây đoàn quay không hề tiết lộ bất kỳ thứ gì cho khách mời, ngoại trừ báo ra địa điểm tụ hợp cùng giờ giấc thì hoàn toàn không tiết lộ thông tin gì nữa, vì vậy những khách mời tham gia hoàn toàn không biết số lượng hay tên của khách mời, đến cả nơi sắp đến cũng hoàn toàn không biết.

Lúc này đoàn phim vẫn còn đứng ở bên ngoài đường, thực ra là bên ngoài xưng của một căn nhà nhỏ.

Nơi mà bọn họ đang đứng là một thôn nhỏ giáp biển, thôn dân ở đây cực kỳ thưa thớt vì vậy đất da8i ở nơi này rất rộng lớn, nhưng lại rất thô sơ cằn cỗi,vì vậy chẳng ai có thể chồng trọt ra lúa gạo cả, ngoại trừ những cây có thể sinh tồn ở điều kiện khó khăn thì người dân ở đây phải đi rất xa để có thể mua gạo cho gia đình.

Ngược lại người dân hoàn toàn không kiếm sống bằng nghề trồng trọt, mà bọn họ làm thuyền hoặc bè sau đó ra biển đánh cá, dù ít dù nhiều vẫn có thể nuôi sống bản thân cùng gia đình, mà cái sân bọn họ đang đứng chính là sân của trưởng thôn.

Có lẽ những người đến nơi đã có thể đón được nơi bọn họ đang đến là đâu rồi, có thể cả đòn phim phải đi giữa biển.

Vài phút sau thêm một đợt xe chạy đến, sau khi Kỳ Anh đếm số lượng người đến liền gật đầu với đạo diễn, tổng cộng có mười hai người tham gia, sau khi bọn họ bỏ hết khẩu trang cùng kính râm thì đạo diễn bất đầu ra hiệu cho camera bắt đầu bật máy quay, sau đó một người dẫn chương trình đứng trước máy quay, bởi vì phải di chuyển trên biển, nên bọn họ sẽ quay phim rồi đăng lên, sau khi đến nơi mới bắt đầu phát sóng trực tiếp.

"Xin chào quý vị đã đón xem chương trình Sinh tồn ơi, ta tới đây của công ty giải trí Hồng Lam tổ chức và thực thiện, mùa này của chúng ta đã mời rất nhiều vị khách mời đến tham gia chương trình.

" Nam mc mỉm cười rồi tiếp tục nói "Những ai là fan của chương trình thì đều biết chương trình thật sự là một cuộc sinh tồn sống còn, không có sự trợ giúp, không có ai thắng ai thua, điều duy nhất khách mời cần làm chính là sống sót ba ngày.

"
"Có lẽ các bạn đều biết chương trình này của tôi đều đưa tính chân thật của từng nghệ sĩ lên trên sóng truyền hình, sẽ không che đậy cho bất kỳ ai, vì vậy những khách mời trong chương trình chúng tôi chỉ có một mục tiêu đó chính là sinh tồn.

"
"Không để các bạn đợi lâu, bay giờ chúng ta sẽ quay dàn khách mời của chương trình nhé, biết đâu có thần tượng của chính mình thì sao.

"
Nam mc sau khi dứt lời, anh chàng cằm camera nhanh chóng chuyển máy quay về phía nhóm khách mời, sau đó nam mc đi đến tần người mà giới thiệu.

Khách mời tham gia chương trình lần này gòm bốn nghệ sĩ nữ cùng sáu nghệ sĩ nam, trong đò có hai người là doanh nhân muốn đến chương trình để trải nghiệm sự k*ch th*ch của việc sinh tồn, tuy bọn họ là doanh nhân nhưng chỉ là doanh nhân nhỏ mà thôi.

Nam mc từng chút từng chút giới thiệu tên của từng người "Nữ diễn viên xinh đẹp này chính là Nhã Kỳ, bên cạnh cô ấy là Phượng Oanh, chắc mọi người đều biết đến bọn họ nhỉ, đều là diễn viên trong bộ phim mới chiếu dạo gần đây, hai chàng trai bên này chính là La Ninh cùng Quan Nam, tiếp theo chính là hai ca sĩ từng tham gia một cuộc thi thần tượng, tuy rất tiếc bọn họ không thể có thứ hạn cao nhưng ai cũng là người tài năng trong giới ca nhạc cả, An Túc cùng Vinh Hoàng.

"
"Còn hai vị doanh nhân thành đạt này chính là Vũ Phong cùng Lư Minh.

"
"Tiếp theo chắc có nhiều người không biết đến bọn họ, bởi vì bọn họ chỉ mới bước chân vào nghề, đây là hai cô gái vai phụ trong một bộ phim có sắc đẹp nổi bậc chính là Mộng Y Băng cùng Nguyễn My An.

"
"Hai người cuối cùng chính là hai vị khách mời đặc biệt ma chương trình chúng tôi khó khăn lắm mới có thể mời được bọn họ vào đoàn, ảnh đế Châu Kỳ cùng ca vương Túc Nhan.

"
Những người được camera lia qua đều thoàng gật đầu với máy quay, Mộng Y Băng cùng Nguyễn My An sau khi bắt đầu quay thì hai cô đã đi đến gần đoàn phim lúc nãy khi nam mc giới thiệu tên cho từng người hai cô đều rất thích thú mà vỗ tay, thật ra hai cô không hề giả bộ chút nào, đối với những người có mật tại đây đều là tiền bối của hai cô, vì vậy hai cô rất kính trọng mà vỗ tay để diễn tả.

Mặc dù chẳng ai để ý đến hai người, nhưng khi hai cô nghe đến tên cùng nhìn thấy mặt của một trong hai ca sĩ tham gia chương trình thần tượng nào đó thì liền dừng tay lại, Mộng Y Băng thì híp mắt đầy nguy hiểm rồi cười lạnh trong lòng, còn Nguyễn My An thì kinh ngạc sau đó nghĩ đến lời nói của cô cùng Trần Hoàng Nam lúc trước thì cả người bắt đầu trở nên phòng bị.

Hành động của hai người hoàn toàn không bị ai nhìn thấy cả, sau khi nam mc giới thiệu sang khách mời khác hai cô lại liếp tục vỗ tay, đến khi camera lia sang hai cô thì mới bỏ tay xuống rồi gật đầu vời máy quay.

Sau khi giới thiệu xong, bên trong nhà đi ra một người đàn ông, nước da ngâm đen, ông ấy đi lại trước mặt Kỳ Anh sau đó chào hỏi anh, Kỳ Anh tuy không phải khách mời nhưng chương trình này thường xuyên xuất hiện anh, bởi vì anh cũng là một trong những người sinh tồn, sau khi người đàn ông cùng Kỳ Anh đứng nói chuyện với nhau thì anh camera cũng nhanh chóng lia máy quay sang.

Mộng Y Băng cũng thoáng nhìn sang rồi không quan tâm nữa, bởi vì cô đoán chắc chắn bọn họ đang bàn bạc với nhau việc mướn thuyền ra biển, ngược lại thứ khiến cô cảm thấy cực kỳ khó chịu chính là cái ánh mắt như có như không cứ nhìn chằm chằm lấy cô, không giống như cái nhìn bình thường, cô cảm thấy cái nhìn này magn theo rất nhiều tính toán, khiến da gà của cô nổi hết cả lên.

"Băng nhi, sao tự nhiên tớ cảm thấy ớn ớn thế nào ấy.

" Nguyễn My An nhỏ giọng nói, bỗng nhiên cô hơi lo lắng.

Mộng Y Băng nhìn cô ấy, cứ tưởng cô ấy cũng cảm nhận ánh mắt giống như mình nên an ủi "Không sao đâu, bà đừng có để ý đến nó.

"
Nguyễn My An gật đầu nhưng vẫn cảm thấy lo lo.

Sau khi nói chuyện xong với người đàn ông kia Kỳ Anh đi đến trước đoàn phim của mình rồi nói "Chúng tôi đã bàn bạc xong, sẽ chia thành ba nhóm lên ba thuyền, thuyền của ngư dân nơi này không thể chứa tất cả chúng ta, chỉ có thể đi bằng ba chiếc thuyền.

"
"Nhưng bởi vì để hiệu quả quay phim nhóm khách mời sẽ chia thành hai nhóm, còn những người trong đoàn phim còn lại sẽ đi chiếc thuyền thứ ba.

"

"Tổng cộng có mười hai người, các vị tự động chia đều với nhau đi.

"
Kỳ Anh nói xong liền xoay người đi đến chỗ đạo diễn sau đó cùng ông phân công cho những người trong đoàn phim của mình.

Nhóm khách mời tụ tập lại với nhau không ai bắt đầu lên tiếng trước, hai doanh nhân thì ở đâu cũng được nên không ý kiến, Mộng Y Băng cùng Nguyễn My An có địa vị thấp nhất trong nhóm khách mời nên không thể lên tiếng, những người còn lại thì có lẽ cũng nhường cho hai vị tiền bối trong nghành lên tiếng.

Châu Kỳ thấy không ai lên tiếng liền nói "Tôi sẽ cùng thuyền với hai tiểu bối dễ thương cùng công ty với tôi.

"
Túc Nhan nghe anh ta nói vậy liền thoáng liếc mắt sang nhìn hai cô rồi gật đầu "Tôi đi với cậu ta.

"
Chớp mắt một chiếc thuyền chỉ còn thiếu hai người, nhóm người còn lại khẽ liếc nhìn nhau, bọn họ tuy muốn cọ nhiệt độ của người nổi tiếng nhưng hai người nổi tiếng cùng ở với nhau sẽ hoàn toàn tranh mất màn hình với mình, vì vậy bọn họ đều có tính toán riêng.

Hai cô gái còn lại muốn đến chiếc thuyền còn lại, hai nam diễn viên khác cũng đi theo hai cô, lúc này hai ca sĩ không máy tiếng tâm một người chọn lên thuyền với Nhã Kỳ, bởi vì cậu ta rất thần tượng cô, còn lại Vinh Hoàng, hắn ta đứng phân vân một lúc lâu cuối cùng chọn đi cùng người từng chung chương trình với mình, tuy hắn có nhiệm vụ tiếp cận Mộng Y Băng, nhưng hắn cũng muốn trở nên nổi tiếng vì vậy hắn nghĩ vẫn còn ba ngày để tiếp cận cô, không cần thiết phải làm cho màn ảnh của mình bị che mờ như vậy.

Cuối cùng hai vị doanh nhân lên thuyền nhóm vẫn còn thiếu người.

Sau khi thấy bọn họ chia xong, người đàn ông liền dẫn đoàn phim đi ra ngoài bãi biển.

.
 
Trùng Sinh Để Gặp Người
Chương 43: 43: Sinh Tồn Ơi Ta Tới Đây 2


Người đàn ông được gọi là trưởng thôn dẫn đoàn phim ra ngoài bãi cát, bên ngoài biển những con thuyền đang lênh đênh trên mặt biển được cột vào những cái cột lớn, sóng biển đập vào thân thuyền khiến nó lắc lư.

“Hôm nay ngư dân chúng tôi không cần ra biển nên mới có thuyền chở các vị, chứ đi vào những ngày được mùa thì sẽ không có thuyền đâu.

” Trưởng thôn cười nói, tháng mười hai thời tiết thực sự quá lạnh, tất cả ngư dân không ai muốn đi vào cái mùa lạnh giá này, tuy vẫn có nhiều người thích đánh bắt những loại cá chỉ có thể đánh bắt vào mùa lạnh như thế này nhưng đa số ngư dân sẽ ở nhà cho đến tháng một.

“May quá, thật cảm ơn mọi người đã giúp đỡ.

” Kỳ Anh gật đầu nói, cũng vì nghĩ như vậy nên anh ta mới quay vào tháng này, dự tính ban đầu sẽ quay vào tháng một khi qua năm mới nhưng như vậy sẽ không có tàu thuyền chở bọn họ đi nên mới dời lùi một tháng.

“Chúng ta sẽ đi ba cái thuyền đó, nếu như đi xa như yêu cầu của mọi người thì chỉ có thể là ba chiếc đó thôi.

” Nói xong trưởng thôn chỉ vào ba con thuyền nằm một bên, từ thân thuyền đến buồng thuyền đều khác hoàn toàn những con thuyền khác, có lẽ nó là thuyền chở hải sản đi xa hoặc cung cấp cho những hòn đảo bên ngoài đất liền.

“Vậy chúng tôi có thể vận chuyển đồ lên được không ạ, nếu bây giờ xuất phát thì đến sáng ngày mai có thể đến nơi rồi.

” Kỳ Anh nói, anh ta thật sự không muốn chờ đợi thêm chút nào nữa, phải mau chóng lên đó để thám hiểm thui.

“Được vậy các người cứ đem đồ lên, tôi đi gọi người lái thuyền đền đây.

” Trưởng thôn gật đầu rồi xoay người đi sang một hướng khác với thôn làng.

“Được rồi chuyển đồ lên đi, những người đã chia nhóm với nhau thì đem đồ của mình lên thuyền.

” Kỳ Anh ra lệnh cho đoàn phim, sau đó nói với nhóm khách mời, anh ta còn đặc biệt dặn dò “Mỗi người chỉ có thể đem theo một trợ lý theo mà thôi, nhưng trong quá trình quay trụp trợ lý cũng không thể làm gì giúp các người đâu.


“A…” Nhóm khách mời nghe vậy liền k** r*n, Châu Kỳ còn trực tiếp than phiền “Anh ác quá đó Kỳ Anh, chúng tôi cực kỳ yếu ớt thế này nếu không đem theo trợ lý thì chúng tôi phải làm sao đây.



“Hừ, tôi chính là muốn xem các người mất mặt đó.

” Kỳ Anh hừ lạnh một tiếng nói, chương trình anh ta là chân thật nhất, anh cũng chẳng sợ bị fan của bọn họ ném đá vào người.

“Anh đúng là ác quỷ mà.

” Phương Oanh trừng mắt giả vờ tức giận, nhưng thật ra cô cũng chẳng sợ hãi gì, nếu đã tham gia chương trình này thì cô cũng đã biết về nó rồi
“Ha ha quá khen, được rồi mau chóng lên thuyền đi.

” Kỳ Anh bật cười rồi thúc giục, anh xoay người đi ra ngoài chuẩn bị đón nhóm người trưởng thôn, dù sao cũng là bọn họ nhờ người thì lúc này phải có thái độ cư xử tốt mới được.

Đoàn phim từng người bắt đầu lên thuyền, những người khác đều có trợ lý mang hành lý lên thuyền nên bọn họ cũng không gấp rút lên thuyền mà bắt đầu nhìn xung quanh thưởng thức phong cảnh, dù sao nơi này cũng rất thoáng mát, gió thổi nhè nhẹ bay qua người, tuy thời tiết này thực sự quá lạnh nhưng không thể làm cho sự thoải mái của bọn họ biến mất được.

“Ai lâu lắm rồi mới có sự thoải mái thế này, không biết mấy tháng qua bận rộn như thế nào nữa.

” Nhã Kỳ híu một hơi sau đó thõa mãn nói, những người nổi tiếng như bọn họ càng phải nỗ lực hơn nữa mới có thể giũ vững chân trong giới, chỉ cần sơ xuất một chút liền không còn rồi.

“À, vậy thì cô phải giữ tâm thái như vậy cho đến khi đến nơi mới được.

” La Ninh hài hước nói, anh ta nghe nói chương trình này thật sự rất khắc khổ đó, lúc được đạo diễn mời anh ta có chút phân vân, những diễn viên thường xuyên liên lạc với anh ta nghe đến tên chương trình cũng sợ vỡ mật khuyên anh ta đừng đồng ý, nhưng anh ta cảm thấy mình cũng chẳng có hình tượng gì để giấu vì vậy đã đồng ý.

“Ai, đừng hù tôi chứ anh trai.

” Nhã Kỳ giả vờ sợ hãi nói sau đó hai người nhìn nhau bật cười.

Mọi hành động lời nói của bọn họ được máy quay quay lại hết, mỗi khách mời đều có một anh chàng vác theo camera đi theo sau.

Ngược lại với vẻ thoải mái của họ khi có người xách hành lý lên thuyền, Mộng Y Băng cùng Nguyễn My An phải tự mình vác hành lý lên trên, dù sao lúc đi đường còn có thể kéo hành lý nhẹ nhàng, nhưng khi mang lên thuyền bọn họ phỉa xách lên, đối với những cô gái yếu ớt thì đúng là một sự khó khăn.

Nhưng với cô thì chẳng là gì cả, nhìn cô bạn của mình chỉ xách lên chút xíu mắt đã đỏ bừng, cô liền ngăn cản “An An, ba đứng yên đó, tôi xách của tôi xong sẽ xách cho bà.


Nguyễn My An nghe vậy liền lắc đầu không chịu “Không được, như vậy không phải bà mệt chết sao.


Mộng Y Băng liếc nhìn máy quay sau đó thở dài bất đắc dĩ, thật ra cô có thể xách cả hai cái cùng nhau nhưng muốn giữ chút hình tượng nữ nhi yếu ớt cho mình nên cô mới không làm vậy, nhưng đối với cô ấy cô quá hiểu tính của bạn mình, nếu bây giờ cô đi trước thì chắc chắn cô ấy sống chết cũng sẽ khiên hành lý theo phía sau, không đời nào cô ấy để cô làm một mình.

“Đúng là không thể làm gì bà mà.


Cô đi lại gần Nguyễn My An rồi đưa tay xách vali của cô ấy lên, tay còn lại cũng xách vali của chính mình sau đó trừng mắt với cô ấy nói “Ba làm tôi chẳng có chút hình tượng nào luôn, không ngoan gì cả.


Nguyễn My An nghe cô nói vẻ mặt đầy vô tội mà nhìn cô, thật ra cô ấy không biết cô có thể làm được như thế đâu, chỉ nghĩ rằng mình không thể khiến cô mệt mỏi như vậy nên cô ấy mới muốn tự mình xách lên, ai mà ngờ cô bạn thanh mai của mình lại… Lại trâu bò đến vậy.

“Nhìn kìa.

” Phương Oanh đang nhìn quan cảnh xung quanh thì vô tình nhìn thấy Mộng Y Băng hai tay xách hai hành lý chậm rãi đi lên thuyền liền không khỏi há hóc mồm mà hô.

“Hả.

” Nhóm người đứng bên cạnh cô không khỏi xoay đầu nhìn theo ánh mắt của cô ấy “Á.

” Bọn họ nhìn thấy cũng không khỏi giật mình bật hốt.

Châu Kỳ nhìn cô rồi nhìn qua ba người trợ lý đi ở phía trước cô không khỏi cảm thấy mất mặt quá thể, rõ ràng ba anh chàng trợ lý phía trước mỗi người chỉ xách một cái vali hoặc một cái túi xách nhưng nhìn dáng đi đã có chút khó khna8, vậy mà cô gái nhìn nhỏ gầy ốm yếu kia lại xách hai cái vali cồng kềnh cùng một lúc, nhìn trang bị hai cô chỉ có duy nhất một cái vali thì có thể biết bên trong không biết đựng bao nhiêu đồ rồi, trọng lượng chắc chắc không thể nào nhẹ được, vậy mà nhìn sự chậm rãi nhẹ nhàng khuôn mặt bình tĩnh của cô thì không khỏi cảm cảm thấy sao có thể như vậy được.

“Cô ấy từng đi tập cử tạ à.

” Quan Nam ánh mắt đầy khó tin nói, một người đàn ông khỏe khắn như anh ta còn không thể làm như vậy thùi một cô gái yếu ớt thì làm sao có thể.

“Không thể hiểu nổi.

” Túc Nhan lần đầu tiên nhìn vào một người khác ngoại trừ Châu Kỳ từ khi đến đây cũng trợn to mắt nói.

“Phải không, phải không, tôi nói với cậu rồi cô ấy rất thú vị.

” Châu Kỳ nghe bạn mình bật thốt liền nhanh nhẩu nói nhỏ, từ lần đầu gặp mặt anh ta đã thấy cô không giống những cô gái khác rồi, chỉ mỗi cảnh diễn vào lần đầu tiên khi khai máy thì anh ta đã rất muốn tìm tòi nghiên cứu cô rồi.

“Ừm.

” Túc Nhan gật đầu nhưng không tiếp tục nói, ngoại trừ sức lực kinh người này thì anh ta chưa cảm thấy có cái gì thú vị ở cô nữa.

Ngoại trừ chín người trầm trồ kỳ lạ với sức lực kinh người đó của cô thì bên trong có một chàng trai khuôn mặt trắng bệch ánh mắt đầy lo lắng sợ hãi, hắn ta không biết mình có nên tiếp tục kế hoạch hay không, cứ nghĩ chỉ là một cô gái bình thường dễ lừa gạt nhưng với cái sức khỏe đó nếu bị phát hiện ra mục đích thì không phải hắn sẽ bị cô đánh cho nhừ tử, nghe ông chủ nói cô rất thích giúp yếu trừ mạnh, vậy không phải đây cũng được xem như thành phần bạo lực hay sao.

Nhưng hắnta đã lấy tiền cùng với những tài nguyên tốt mà ông chủ đặc biệt dành cho mình, hắn ta đã không còn đường để rút lui rồi, nếu còn muốn tiếp tục làm trong nghề này thì phải thực hiện cam kết làm vui lòng ông chủ, nếu không ông chủ sẽ phong sát hắn, thậm chí có thể khiến hắn không thể xuất hiện trên thế giới này nữa.

Mà lúc này bất kể ai suy nghĩ thế nào cũng không thể khiến Mộng Y Băng quan tâm, cô đang cùng Nguyễn My An tìm chỗ để vali, bởi vì người lái thuyền chưa đến, phòng ở dưới gầm thuyền không thể mở ra vì vậy đồ đạt chỉ có thể để lung tung trên thuyền, có lẽ nhóm trợ lý cùng những nhân viên trong đoàn phim khá lười, sau khi lên thuyền họ liền thuận tay để đồ xung quanh lối vào.

Vì vậy hai cô chỉ có thể đi vào thêm một chút cố gắng tránh né đồ đạt dưới chân rồi tìm nơi nào đó để bỏ đồ xuống, sau khi làm xong hai cô phát hiện mình đã ở bên kia của chỗ lên xuống thuyền, nhìn đồ đạt dưới chân hai cô cũng không muốn tiếp tục đi ra nữa vì vậy liền tìm chỗ nào đó rộng rãi mà ngồi bẹp xuống rồi dựa vào nhau nhắm mắt nghĩ ngơi.

“Đúng là quay chương trình phức tạp quá, tớ muốn ngất luôn rồi.

” Nguyễn My An nhỏ giọng cầu nhầu, hên là bọn họ tham gia vào mùa đông lạnh lẽo nhưng mặt trời lại dịu êm chứ nếu quay vào những ngày nắng nóng thì chắc cô ấy không chịu nổi mất.

“Bà phải tập quen đi.

” Mộng Y Băng khẽ cười nói “Chúng ta sẽ phải cố gắng hơn, vì vậy có thể phải tham gia thật nhiều chương trình đó.


“Tớ biết, nhưng mà thật sự không quen nổi mà.

” Nguyễn My An thở dài, mặc dù bỏ nhà trốn đi vài năm cùng cô nhưng cô chưa từng để cô ấy làm việc nặng nhọc vì vậy tính công chúa của cô ấy vẫn sẽ có nhưng chỉ nổi tính tình với một mình cô mà thôi.

“Ừ, tôi biết nhưng không sao tôi sẽ bảo vệ bà.

” Mộng Y Băng nghe vậy liền dịu dàng nói, ánh mắt cô nhìn lên bầu trời đầy hiền lành.

“Bà đúng là tốt nhất.

” Nguyễn My An mỉm cười sau đó cũng nhìn lên bầu trời.

Bọn họ là thanh mai trúc mã, bọn họ là gia đình, bọn họ là những người hiểu nhau yêu thương nhau nhiều hơn bất cứ ai, vì vậy bọn họ không cần nói ra những thứ lời nói vô nghĩa chỉ cần thực hiện những mong muốn của bản thân là tốt rồi.

Dù cho sau này có thế nào thì cũng sẽ chẳng một câu oán trách nhau, vì vậy đến cuối cùng Nguyễn My An chưa từng hỏi Mộng Y Băng tại sao, cũng sẽ không bao giờ tự hỏi tại sao, kiếp trước cũng vậy, kiếp này cũng sẽ như thế chẳng có gì thay đổi trong trái tim ngây ngô đó.

Lúc này Kỳ Anh đi đến, bên cạnh còn có ba người xa lạ, có lẽ sau khi trưởng thôn giao phó liền xoay người trở về nhà rồi.

“Mọi người sao vậy.

” Kỳ Anh nhìn nhóm người thẫn thờ nhìn lên một cái thuyền trong ba con thuyền thì khó hiểu hỏi “Mau chóng lên thuyền, chúng ta đi thôi.


Nhóm khách mời nghe anh ta nói liền lắc đầu đáp rồi chia nhau ra đi lên con thuyền mình chọn “Không có gì.


Kỳ Anh nhìn thấy bọn họ lên thuyền thì xoay người khách khí nói “Làm phiền các anh rồi, chặng đường này xin hãy chiếu cố.


“Ha ha không có gì, không có gì.

” Một trong ba người ngư dân cười xua tay, dù sao tiền mà bọn họ được chia cũng rất hậu hĩnh, vì vậy bọn họ không hề cảm thấy phiền phức chút nào, ngược lại khá vui vẻ, cảm thấy thật sự quá lời rồi, không những có tiền còn nhìn thấy những người chỉ xuất hiện trên tivi nữa chứ đúng là may mắn.

Kỳ Anh cười với bọn họ rồi đi lên con thuyền có ảnh đế cùng ca vương, dù sao lên thuyền với bọn họ cũng tốt hơn với nhóm người bên kia, còn thuyền bên kia anh ta đã ra hiệu cho đạo diễn tự mình lên rồi, chia như vậy thì sẽ không có ai có ý kiến được nữa
Cuối cùng sau khi sắp xếp ổn thỏa con thuyền cũng nhanh chóng khởi động chậm rãi chạy vào biển khơi.

.
 
Trùng Sinh Để Gặp Người
Chương 44: 44: Sinh Tồn Ơi Ta Tới Đây 3


Con thuyền nhanh chóng chạy trên mặt biển, sau khi người lái thuyền mở ra ba gian phòng nhỏ bên trong thân thuyền thì bọn họ bắt đầu dọn dẹp đồ của mình vào trong.

Trên con thuyền chỉ có ba người con gái vì vậy ba người cùng ngủ chung một gian phòng, còn lại Châu Kỳ, Túc Nhan, Kỳ Anh, Vũ Phong, Lư Minh cùng trợ lý của Túc Nhan cùng ở trong một gian phòng, cuối cùng là gian dành cho bốn anh quay phim cùng vài người trợ giúp cho việc quay phim.

Mộng Y Băng cùng Nguyễn My An cùng nhau xách hành lý vào phòng nhỏ của mình, trong gian phòng nhỏ chỉ có hai cái giường tầng, bởi vì ngủ ba người nên hai cô ngủ cùng nhau để một cái lại cho trợ lý của Châu Kỳ.

Theo như lời của Kỳ Anh nói bọn họ chỉ ở trên thuyền khoảng một ngày, sáng hôm sau liền có thể đến nơi dự tính, vì vậy chỉ cần cố gắng chen chúc nhau trong một đêm là được rồi, dù sao ba ngày sau đều ngủ bên trong lều, nằm trên túi ngủ.

Từ lúc máy quay được bật lên cho tới hiện tại thì mỗi diễn viên đều có một chiếc máy quay theo sau, khi lên thuyền hai cô nhắm mắt ngủ đều có người đứng bên cạnh quay lại, cho đến hiện tại hai anh quay phim cũng đứng trong phòng, tuy nhiên sau đó có một người đàn ông đi vào lấp một cái máy quay nhỏ, sau khi ông ta lấp xong thì hai anh quay phim cũng đi ra khỏi phòng, lúc này hai cô mới thoải mái mà thở phào một hơi.

“Sao mà quay chương trình khó khăn thế nhỉ.

” Nguyễn My An lầm bầm “Máy quay luôn bám theo sau chúng ta, đúng là áp lực quá trời.


“Ừ, thì đây là quay chương trình thực tế mà, chúng ta đi đâu cũng sẽ có máy quay quay lại đó, không chút cắt ghép nào đâu.

” Mộng Y Băng nhún vai nói.

Hai cô mặc dù biết trong phòng có máy quay nhưng khi nói chuyện với nhau cả hai đều nói một cách cực kỳ thoải mái, dù sao đối với bọn họ chỉ cần không có người khác thì máy quay hay sao đều mặc kệ.

“Vậy bây giờ chúng ta làm gì.

” Nguyễn My An ngáp một cái thật dài rồi úp mặt xuống gối nói.

“Chắc là hoạt động tự do rồi, miễn là chưa đến nơi mà chương trình quyết định thì khách mời muốn làm gì thì làm.

” Mộng Y Băng cũng nằm xuống bên cạnh nói, dù sao hai cô cũng chỉ là diễn viên mới, không cần thiết phải làm gì cả, chỉ cần vui vẻ chơi đùa trong chương trình này là tốt rồi.

“Vậy tớ ngủ nhé, dù sao cũng chẳng biết làm gì.

” Nguyễn MY An lật người lại, hai mắt mơ màng.

Cốc, cốc, cốc.

Tiếng cửa của gian phòng bọn họ vang lên, sau đó cánh cửa được mở ra, cô gái trợ lý của Châu Kỳ đi vào, sau khi thấy hai cô, cô ấy liền gật đầu giới thiệu.

“Xin chào, tôi là Mỹ Mỹ là trợ lý của thầy Châu.


“Chào chị, em là Mộng Y Băng.


“Em là Nguyễn My An ạ, hân hạnh được gặp chị.


Hai cô ngồi dậy sau đó mỉm cười nói, tuy Mỹ Mỹ không phải là người trợ lý lúc trước hai cô quen biết trong bộ phim trước đó, nhưng hai cô cảm thấy cô ấy rất thân hiện, vì vậy khi nói chuyện với cô ấy cũng bất giác nói nhiều hơn bình thường.

Trong phòng có thêm một người khiến hai cô từ bỏ ý định ngủ cho hết ngày, mà cả ba người tụm lại bất đầu nói chuyện trên trời dưới đất cực kỳ hăng say, dù sao là con gái với nhau bọn họ có rất nhiều thứ để nói, không những vậy hai cô còn đem thêm đồ ăn vặt cùng với bộ bài để giải trí.

Dù sao hiện tại cũng chỉ có ba người cùng một máy quay bọn họ cứ tự do bung xả thui, dù sao hai cô cũng chẳng có hình tượng gì trên màn ảnh để mà giấu diếm cả.

Trong khi ba cô vui đùa với nhau trong phòng thì thời gian nhanh chóng trôi qua, cánh cửa phòng lại một lần nữa gõ vang, nhưng lần này người bên ngoài không mở cửa ra giống như Mỹ Mỹ mà bởi vì khác giới tính nên anh ta chỉ lớn tiếng nói vào trong.

“Mọi người nhanh chóng ra ngoài dùng bữa, ngài Kỳ Anh cảm thấy mọi người nên dùng cơm cùng nhau.


“À, đã trễ thế này rồi sao.

” Nghe đến ăn cơm, Nguyễn My An liền không khỏi cảm thán, bất tri bất giác ba cô đã cùng nhau vuio đùa cả mấy tiếng đồng hồ rồi, bởi vì là trên thuyền nên thời gian dùng cơm sẽ là hai giờ.

“An An mau sức kem chóng nắng vào, giờ này lên thuyền sẽ nắng lắm đấy.

” Mộng Y Băng đưa cho cô ấy một tuýt kem chống nắng “Chị cũng thoa đi.

” Rồi cô lại đưa cho Mỹ Mỹ một tuýt.

Trước khi đi cô đã che kem chóng nắng cùng nước hoa, nước tẩy trang vào rất nhiều bình chiết hoặc tuýt nhỏ, bởi vì tính cách hậu đậu của Nguyễn My An nên cô không an tâm chỉ đem mỗi thứ một cái, nếu như cô ấy bỏ quên hoặc quăng mất thì cả hai cô đều tiêu tùng, để tránh trường hợp xấu nhất nên cô không ngại cực nhọc mà chia cho thật nhiều thành những phần nhỏ như thế này.

Mỹ Mỹ thấy cô đưa qua định từ chối, dù sao cô ấy cũng chỉ là trợ lý mà thôi không cần thiết phải ra giữ gìn làn da giống như hai cô, nhưng cô lại không đồng ý mà trực tiếp nhét vào tay cô ấy.

“Chúng ta là con gái cần phải biết chăm sóc cho chính bản thân mình.

” Mộng Y Băng mỉm cười nói “Chị cứ dùng đi ạ, em đem theo nhiều lắm.


“Vậy chị cảm ơn em nhé.

” Mỹ Mỹ cuối cùng đành nhận lấy sau đó bắt đầu thoa lên da.

Mộng Y Băng thoa đều lên da xong liền nhìn sang Nguyễn My An, cô không an tâm lắm, chỉ sợ cô ấy thấy phiền mà bắt đầu xoa loạn xạ lên da, nên cô nhanh chóng nhìn chằm chằm cô ấy để cô ấy biết điều mà chậm rãi thoa đều hết kem.

Sau khi ba người thoa xong kem chống nắng liền đi ra ngoài phòng, người khi nãy thông báo cho bọn họ là một trong hai anh quay phim của hai cô, lúc này họ vẫn đứng bên ngoài phòng chở hai cô ra ngoài để tiếp tục công việc, nhìn thấy bọn họ hai cô liền lễ phép gật đầu rồi mới đi lên trên thân thuyền, Mỹ Mỹ không thể xuất hiện trong máy quay vào lúc này nên cô ấy đi ở phía sau cùng.

Lúc này Kỳ Anh, Châu Kỳ cùng Túc Nhan, Vũ Phong cùng Lư Minh đều đã ngồi vào bàn, bàn này là một cái bàn xếp được đặt ở giữa thuyền, mà bọn họ đều phải ngồi bẹp trên thuyền chứ không phải ngồi trên ghế để ăn, vì vậy khi ba người đến hai cô đến liền nhìn thấy khuôn mặt đầy mất tự nhiên của bọn họ.

Mộng Y Băng cùng Nguyễn My An lại cảm thấy chẳng sao cả, hai cô đi lại chào hỏi ba người rồi trực tiếp ngồi xuống một cách đầy tự nhiên mà chẳng có chút ngại ngùng nào, dù sao là những thanh niên nhà giàu nhưng phản nghịch hai cô có cái gì mà chưa thử qua, ngoại trừ những thứ phạm pháp là hai cô chẳng dám thử mà thôi, chứ ngồi dưới đất ăn uống, hay tụm lại trên một cái bàn châu đầu ghé tai vào nhau thì có là gì.

Nhìn hai cô như thế năm người đàn ông trên bàn liền cảm thấy thật mất thể diện, con gái nhà người ta còn không có ý kiến gì, đường đường là đàn ông con trai bọn họ sao có thể có ý kiến được, dù sao hiện tại trên thuyền khó khăn, dù có muốn về phòng ăn thì không gian cũng rất chật chội, Kỳ Anh tuy không thích bu lại cạnh nhau thế này, nhưng anh ta vẫn có thể bình tĩnh tiếp thu được tuy nhiên hai chàng công tử trong giới nghệ sĩ này lại không làm được, tuy nhiên cả hai đều sợ mất mặt trước nhiều người nên chỉ có thể cắn răng mà nhịn xuống cơn buồn bực trong lòng không nói ra hay phản ứng thái quá, không những hai anh phải nhẫn nhịn mà hai anh chàng doanh nhân càng phải cố gắng không bắt bẻ sự tù túng này, từ khi hai người trở nên có tiếng tâm trong giới kinh doanh thì bọn họ luôn ăn uống trong những nhà hàng sang trọng, làm sao mà có thể chịu cảnh chen chúc như thế này, phòng ngủ đã thế bây giờ đến lúc ăn cũng vậy, sao mà chịu nổi đây.

Thức ăn được đưa lên, đây là đồ ăn được đem sẵn trước khi lên thuyền, cho dù đây có là thuyền đánh cá đi nữa thì bọn họ cũng sẽ chẳng tốn thêm thời gian để dừng lại bắt cá mà ăn, vì vậy đạo diễn đã chuẩn bị đủ cho bữa ăn ngày hôm nay, tuy không phải đồ nóng hôi hổi nhưng hương vị cũng khá được, tốt hơn là nhịn đói cả ngày, dù sao trên thuyền cũng không còn thức ăn nào khác cả.

.
 
Back
Top Bottom