Đô Thị Trùng Sinh Chi Vương Tử Bảo Bối Đế Vương

Trùng Sinh Chi Vương Tử Bảo Bối Đế Vương
Chương 40: 40: Hoàn Kết Cục


"Là Châu Minh!" Dương Hy bóp cò, viên đạn sượt qua làm cho chiếc mặt nạ bị gãy làm đôi rơi khỏi gương mặt gã nọ.
Phía sau lớp mặt nạ, Châu Minh bàng hoàng nhìn về phía viên đạn vừa rồi nhắm đến, buột miệng chửi thề một tiếng.
Hiện tại y phải đối chọi với hai tên cảnh sát và cả tay súng cừ khôi, Dương Hy.
Đáng ra kế hoạch của y đã thành công rồi, chỉ tại thằng khốn đó phá hoại.

Kế hoạch của Châu Minh, chính là tự kết liễu cùng người yêu.
Tại sao? Thằng khốn vô tâm đó có thể, còn y thì không?
Châu Minh cắn răng, không cam tâm mình thất bại như vậy.

Liên tục nổ súng về phía hai tên cảnh sát.
...
Châu Minh vào Lâm thị một quãng thời gian không lâu, cũng không dài nhưng trong quãng thời gian đó, y đã có cơ hội chứng kiến hết thảy.
Y vô tình đem tâm can của bản thân dâng lên cho Lâm Nhất.
Những lúc hắn đau khổ nhất, là có y ở bên.
Y đã tận mắt nhìn thấy sự vô tâm đáng sợ của Dương Hy.

Chính cậu! Là cậu đã biến hắn ra nông nỗi này.

Y biết bản thân sẽ mãi mãi không được Lâm Nhất tiếp nhận, sẽ không bao giờ chiếm được trái tim chỉ hướng về duy nhất một người.
Trong lòng của hắn, dù cho Dương Hy có đối xử với hắn tệ hại đến mức nào.

Lâm Nhất cũng sẽ chỉ chịu đựng.
Hắn chịu được nhưng y thì không!
Vì cái gì lại bán mạng vô ích cho một kẻ như thế?
Châu Minh căm phẫn tột cùng, luôn chờ đợi một thời cơ để kết thúc nỗi mong nhớ đau thương này.
Từng ngày y đều phải tỏ ra tự nhiên nhất trước mặt hắn, nhưng không ai biết rằng y đã phải trải qua sự dằn xéo đau đớn thế nào phía sau nụ cười xem như là tự nhiên đó.
Không ngờ, thằng nhóc khốn khiếp cứ vậy mà phá hủy đi kết cục mong đợi của y.
"Chết đi!" Châu Minh nhắm bắn liên tục hai phát vào hai tên cảnh sát.

Chuẩn đến bất ngờ.
Giờ đây, còn sót lại chỉ là Châu Minh và hai tên sát thủ cùng Dương Hy và Lâm Nhất đứng ở tầng hai.
Trong khung cảnh tối đen như mực, giọng Châu Minh vang lên run run: "Lâm Nhất...!Tôi không phục."
"Tại sao? Tại sao cậu ta có cậu, còn tôi thì không?"
Dương Hy bất ngờ với người đứng sau phát đạn năm đó, vậy lại là người thân cận nhất của họ.

"Cậu nói gì vậy? Châu Minh, cậu có biết bản thân đang làm gì không?" Lâm Nhất nghiêm giọng hỏi.

Tất nhiên là hắn cũng không ngờ đến kết quả này.
Thật sự là Dương Hy không hề bịa chuyện để chọc hắn.
"Tôi biết chứ? Vì tôi biết nên tôi mới đứng đây." Hai hàng nước mắt y kiềm chế không được trào ra, trong tiếng nghẹn ngào: "Cậu có biết, tôi yêu cậu...!như thế nào hay không?"
"Tôi ở bên cậu, chia sẻ với cậu...!Nhưng Lâm Nhất à, cậu tàn nhẫn lắm..." Châu Minh bật cười, tiếng cười hòa chung với nước mắt: "Vậy mà cậu chỉ nhớ về một mình nó!"
"Bây giờ, nó còn muốn phá đám tôi chết với cậu! Cậu nói xem có đáng chết hay không?"
Dương Hy nghiến răng, toan bóp cò thì bị Lâm Nhất ngăn lại: "Châu Minh, quay lại.

Cậu bỏ súng xuống đi."
Châu Minh bật cười tự giễu: "Cậu tưởng tôi bị ngu à?" Y vừa nói đồng thời tay cũng cử động.
Dương Hy nhạy bén nhanh chóng để đạn trượt đi khỏi.

Hai viên đạn bay ra cùng lúc.

Tim cậu treo lên chín tầng mây, tầng hai cách tầng một cũng không quá cao.

Nếu cậu chậm hơn dù chỉ một giây, chắc chắn cậu sẽ chết.
Nhưng thật may.
Châu Minh vẫn chậm hơn cậu.
"Đoàng!" Viên đạn cắm thẳng vào bụng Châu Minh.
Y sững sờ, ngơ ngác giương đôi mắt yếu ớt nhìn về vị trí của Lâm Nhất: "Tại sao?"
Tại sao y lại có kết cục này?
Hắn là một đóa hoa đẹp đẽ nở ở vùng lãnh địa cấm.

Người như y, cả đời đều không xứng với đóa hoa ấy.
"Lâm Nhất...!Cả đời này, sai lầm của tôi, chính là yêu anh." Châu Minh phun ra một ngụm máu tươi, ngã khụy xuống.

Nước mắt y theo gò má chảy dài, thấm xuống nền đất lạnh lẽo.
Y không xứng với Lâm Nhất, so với Dương Hy càng kém cỏi.
《Lâm Nhất, nếu có kiếp sau...!Làm ơn, có thể cho tôi một cơ hội...!Chỉ một thôi cũng đủ.》
Đáng tiếc, dù cho có trải qua ngàn kiếp, người Lâm Nhất yêu thương mãi mãi cũng chỉ có một mình Dương Hy.
Lâm Nhất đau lòng nhíu mày nhắm mắt, khẽ thốt ra một câu: "Vĩnh biệt, thư ký của tôi."
Dương Hy chẹp miệng, tình yêu là một thứ khó ai giải thích được.

Ngay cả hành động của mình đến khúc cuối, Châu Minh cũng không thể kiểm soát.

Nếu y không bóp cò, có lẽ mọi chuyện sẽ khác.

Nhưng y lại nguyện vì Lâm Nhất mà chết đi, điều này khiến Dương Hy thập phần khó chịu.
"Đi khỏi đây!" Dương Hy một giây cũng không muốn lưu lại nơi này, nhanh chóng đưa Lâm Nhất đi khỏi.
"Anh nghĩ sao về chuyện hôm nay?" Cậu đẩy xe lăn đi dạo công viên.
Ánh nắng ấm áp khiến hắn có chút chói mắt, Lâm Nhất đáp: "Anh cảm thấy tiếc nuối thay cậu ta."
"Đáng lý, Châu Minh vẫn có thể có một cơ hội thay đổi."
Nhưng y đã chọn cách chết đi để bảo toàn một tình yêu đơn phương trọn vẹn.
"Xì, ngu ngốc." Dương Hy khinh bỉ lẩm bẩm một câu.
"Nói gì thế?" Lâm Nhất tò mò hỏi.
"Không, không có gì!" Lại nói: "Anh đừng nhớ đến chuyện không vui nữa, vui lên đi nha."
"Em là kẻ vô tâm!"
"Anh...này..."
- Hoàn Chính Văn-
Tác giả có lời muốn nói: Đã hoàn=))
20/11/2021.

Còn ba phiên ngoại nữa, cảm ơn mọi người đã theo dõi.????.
 
Trùng Sinh Chi Vương Tử Bảo Bối Đế Vương
Chương 41: 41: Pn1 Am Hiển X Bạch Nhĩ


Những âm thanh giòn giã của dải pháo bắt đầu một ngày dài vui vẻ tại biệt thự Lâm gia.

Hôm nay là sinh nhật lần thứ năm kể từ khi Dương Hy trọng sinh trở lại đây.
Ngược lại với những người khác, Dương Hy không tỏ ra quá thích thú với ngày sinh nhật này của mình, nhưng cậu lại khá thích dành sự bất ngờ cho một người đặc biệt của cậu suốt bao nhiêu năm qua.
Năm năm qua không một buổi tiệc sinh nhật nào của Dương Hy đúng nghĩa là của Dương Hy cả, cậu luôn luôn dành một bất ngờ ngược lại với tất cả mọi người.

Mọi người tuy biết tính cách của cậu nhưng vẫn không ngại kiên trì tổ chức sinh nhật.

Bởi lẽ, hơn ai hết là họ muốn chứng kiến sự "bất ngờ" hoành tráng đó.

Nguyên do đơn giản, không ai không biết Dương Hy đội Lâm đại nhân lên đầu cỡ nào.
Sinh nhật năm đầu tiên của cậu, chỉ trong vòng một ngày cậu đã cùng Lâm Nhất bay thẳng tới Hawaii trong sự ngỡ ngàng của tất cả truyền thông và gia đình trong nước.
Năm thứ hai và thứ ba, bệnh tình Lâm Nhất trở nặng, đối với cậu lúc đó chẳng có tâm trạng nghĩ đến bữa tiệc.

Hằng ngày đều như một, vùi đầu vào công việc nhằm muốn đạt được năng suất cao nhất, đem lại lợi ích tuyệt đối cho Lâm thị.
Năm thứ tư, khi bệnh tình Lâm Nhất đã có chút cải thiện, cậu chỉ muốn ở cạnh hắn, cùng hắn trải qua một ngày sinh nhật yên tĩnh, cùng thưởng thức bộ phim cả hai muốn xem, cùng nhau làm ổ trên ghế...
Năm nay Dương Hy thích làm mấy trò thú vị náo nhiệt hơn, bởi vì sức khỏe của Lâm Nhất đã ít nhiều không còn là nỗi lo lắng trước mắt cậu nữa.
Nhưng Dương Hy lại khá trì trệ trong việc suy nghĩ ra nhiều ý tưởng mới lạ.
Cậu không biết nên làm cái gì để tạo cho Lâm tổng một cái đại bất ngờ.

ngôn tình tổng tài
Sau khi thức dậy vào buổi sáng, tiếng động dưới nhà đã thu hút sự chú ý của cậu, thì ra mọi người đang nhộn nhịp chuẩn bị cho bữa tiệc cả ngày hôm nay.

Lâm Nhất cũng đã tỉnh dậy, hắn khẽ gọi một tiếng.

Không chờ hắn gọi thêm tiếng thứ hai, chú chó nhỏ đã lập tức xuất hiện.
"Hôn hôn em một cái đi!" Dương Hy chọt vào cái má mềm mại như bánh bao của mình nói.
Lâm Nhất thích thú, tức thì hôn lên gương mặt xinh đẹp của cậu, hắn cảm thấy từ khi Dương Hy đồng ý yêu hắn mỗi ngày đều trở nên tuyệt đẹp đến không nói thành lời.
Ngày này năm năm trước, có nằm mơ Lâm Nhất cũng không dám nghĩ tới, sẽ có một ngày chính mình được cậu chấp nhận tình cảm chứ đừng nói là được cậu yêu thương đến tận xương tủy.
Có Dương Hy ở cạnh một bước cũng không tách rời làm Lâm Nhất tưởng chừng như dù có thử thách đớn đau thế nào hắn cũng có thể vượt qua.
...Cậu chính là món quà đẹp đẽ nhất, tuyệt vời nhất mà hắn có được trong đời.

"Hôm nay anh muốn làm gì nào?" Dương Hy cười khanh khách như đứa trẻ muốn bật mí ý đồ xấu xa của mình nhưng vẫn muốn giữ lại để nó có thể là một bí mật hoàn chỉnh.
Hắn nhìn cậu thỏa mãn: "Miễn là cùng em, việc gì cũng muốn làm."
"Xì! Lời ong bướm này không có tác dụng với em đâu." Cậu hí hửng lại hôn thêm một cái "chụt" lên trán hắn: "Lâm Nhất à, sao mà em thích anh quá đi!"
"Sao thế?"
Dương Hy nhảy xuống giường, thần thần bí bí nói: "Hôm nay, Dương tổng này sẽ cho anh một bất ngờ!"
Cậu giúp hắn đánh răng và thay đồ, xong hết cả cậu đỡ hắn ngồi lại giường.
Dương Hy lon ta lon ton chạy vọt đi, nhưng vẫn không quên lịch sự cẩn thận đóng cửa lại: "Anh nghỉ ngơi đi, với lại đợi em chút xíu nha!"
Lâm Nhất dở khóc dở cười đồng ý.
Vừa ra khỏi phòng, Dương Hy đã nhanh thoăn thoắt bấm một dãy số quen thuộc.

Tên người nhận hiển thị trên màn hình, là Am Hiển.
"Alo? Mày đã hẹn được với mấy phóng viên thuộc Lâm thị giúp tao chưa?"
Đầu dây bên kia, Am Hiển thở dài một hơi: "Rồi, tao giúp mày như vậy thì cũng đừng quên kì nghỉ mát của tao với Bạch tiên sinh mà mày đã hứa nghe chưa?"
"Dạ vâng, Am Hiển đẹp trai tốt bụng lai láng!"
"Cái thằng..." Am Hiển ngắt máy, nhịn không được buồn cười ngắm nghía màn hình điện thoại, nơi xuất hiện dòng chữ là tên của Dương Hy.
Y và cậu làm bạn cũng đã lâu, trải qua nhiều năm.

Đây có lẽ là những giây phút đầu tiên y thấy cậu vui vẻ thoải mái như thế kể từ khi Dương phu nhân qua đời.

Am Hiển cảm nhận được, có vài thứ mà mãi mãi y không thể so sánh được với cậu.

Có lẽ là sự mạnh mẽ, kiên cường khiến cho người khác phải khâm phục tuyệt đối.
"Alo?"
"Am tiên sinh hôm nay rảnh rỗi vậy sao? Chẳng có khi nào anh gọi mà em nhấc máy nhanh thế cả." Bạch Nhĩ buồn rầu than thở.

Am Hiển trêu tức hắn: "Tôi vừa nhận điện thoại của Dương Hy."
Y bỗng nhiên nhận thấy, hình như cảm xúc của Bạch Nhĩ chợt thay đổi.

Không phải, hắn sắp khóc đó chứ?
"Biết đến khi nào, em mới nhận ra đoạn...!chứ?" Giọng hắn khàn khàn, mang theo hơi thở nặng nề, ngắt câu không rõ ràng.
"Anh đang nói gì thế?"
"Không, không có gì." Bạch Nhĩ luống cuống ngay lập tức cúp máy.
Suy nghĩ Am Hiển đột nhiên biến thành phẫn nộ: Đây là lần đầu tiên hắn dám ngắt máy trước đấy?
Trái tim Am Hiển như bị ai đó lấy bàn tay siết chặt, y đột nhiên trở nên không vui.

Tên khốn đó bị gì vậy chứ? Mặc dù đã được Dương Hy nhiều lần nhắc nhở, nhưng y vẫn không tránh khỏi lún sâu vào mớ rắc rối hỗn loạn này.
Am Hiển: "..."
Trong lòng cứ mười phần bức bối, cảm giác trái tim thắt chặt muốn nghẹt thở.

Nhịn không được đành phải đứng phắt dậy, đến thẳng nhà của Bạch Nhĩ, để xem hắn đang làm trò gì, còn tỏ ra ấp úng e ngại như thế?
...
Không biết từ khi nào, Am Hiển đã vô thanh vô thức có mặt tại trước cửa căn hộ sang trọng của chủ tịch Bạch thị.

Đấu tranh tâm lý mạnh mẽ thế nào cũng không ngăn nổi ngón tay trỏ đưa lên ấn chuông.

Khoảng chừng chưa tới một phút, một bóng người đi ra mở cửa.

Gã đàn ông này xuất hiện hoàn toàn xa vời với một Bạch Nhĩ bình thường y hay thấy.

Am Hiển ngạc nhiên, trợn tròn mắt nhìn chăm chăm hắn.

Đến lần thứ hai hắn hỏi tại sao cậu lại tới đây thì Am Hiển mới hoàn hồn.
"Tôi, tôi đến xem anh." Trước mắt y là một Bạch Nhĩ với cơ thể có chút ốm, tóc hắn đã mọc dài, quần áo xộc xệch.

Đồng thời, sắc mặt có vẻ không ổn lắm.
Lần cuối y gặp hắn là vào khoảng hơn một tuần trước, nghe nói sau lần đó Bạch thị vướng vào một số rắc rối ảnh hưởng không nhỏ đến công ty.

Tuy nhiên, nhờ sự trợ giúp đến từ phía Lâm thị, may mắn Bạch Nhĩ đã thoát khỏi nguy cơ phá sản và trở lại như bình thường.

Nhưng lần đó đối với hắn, chắc hẳn là một áp lực không nhỏ.
Y vẫn còn nhớ lần cuối cùng gặp hắn, Bạch Nhĩ vẫn mang dáng vẻ cà lơ phất phơ trêu chọc y, khiến y muốn tức điên.

Không ngờ, cũng có đôi lúc Bạch Nhĩ trông thật đáng thương nha.
"Xem xong rồi thì đi về đi."
"Anh có cần tôi giúp không?"
"Không cần." Bạch Nhĩ nhíu mày.
Am Hiển vẫn cương quyết: "Để tôi giúp anh!"
Hắn toan gạt tay y ra, nhưng Am Hiển mãi bám riết không buông.

"Đừng nháo." Y giật mình khi mắt thấy hắn cả cơ thể đi đứng lảo đảo, đưa tay đặt lên trán hắn thử nhiệt độ: "Anh bị sốt rồi.".
 
Trùng Sinh Chi Vương Tử Bảo Bối Đế Vương
Chương 42: 42: Pn2 Bày Tỏ


Tiến vào sâu bên trong căn nhà của Bạch Nhĩ, Am Hiển mới tá hỏa giật mình.
Y không biết là cái tính cách này mới được dưỡng ra hay là từ lâu đã xuất hiện rồi.

Căn nhà ngập tràn các loại đồ đạc ngổn ngang vứt lung tung.

Hắn không bật đèn nên rất cản trở tầm mắt của y.

Am Hiển mở lời: "Anh không ở cùng người thân sao?"
"Không muốn." Bạch Nhĩ khàn giọng nói.
Hắn khi bị bệnh tính cách thật đại biến, khác hoàn toàn với lúc hắn trêu chọc y.

Am Hiển mắt thấy hắn về phòng, nhưng không đóng cửa....
Am Hiển: "..." Thích lắm mà không nói ra thôi chứ gì?
Y mặc kệ, nhìn bao quát căn hộ rộng lớn một lát rồi bắt tay vào việc dọn dẹp.

Hơn một tiếng sau, Bạch Nhĩ nhìn thấy Am Hiển đi ra từ trong nhà bếp, tiến vào phòng hắn, trên tay còn đem theo một bát cháo bốc khói nghi ngút.
"Cậu còn biết nấu ăn cơ à?" Bạch Nhĩ nhìn thành phẩm của y thì nghi hoặc hỏi.
"Tôi sống một mình, không biết nấu ăn thì nhịn đói hít không khí sống qua ngày hả?" Am Hiển cáu giận nhướn mày cao giọng.
Hành động tuy nhỏ nhoi này lọt vào mắt Bạch Nhĩ lại đáng yêu vô cùng.

Hắn lại giở chứng: "Tôi mệt quá, tay cũng không còn sức để cầm cái gì nữa rồi..."
Am Hiển: "..."
Y thở dài, cũng không thèm tốn hơi dư sức với hắn, kéo lấy cái ghế đặt gần đó ngồi xuống, miễn cưỡng giúp hắn ăn.
"Nếu anh còn làm mấy cái hành động này nữa..." Trán Am Hiển nổi gân xanh, đỏ mặt nhìn cái tay đang sờ loạn trên người mình: "Tôi bỏ về ngay bây giờ đấy!"
Bạch Nhĩ tuy không có hơi cầm chén cháo, nhưng hơi sức sờ mó lung tung thì hắn có thừa!
"Am Hiển ca ca, có thể..." Bạch Nhĩ nói, thấy Am Hiển không phản ứng gì thì từ phía sau ôm chầm lấy y: "Am Hiển?"
Am Hiển đang lướt điện thoại, nghe hắn gọi thì nóng nảy giãy ra: "Cái gì?"
Bạch Nhĩ: "..."
Am Hiển giật mình, từ đang giận dữ bỗng nhiên xìu hẳn.

Y biết hắn thích y, nhưng cái tôi của y cũng thích dày vò hắn.
Nhìn bề ngoài cái dáng vẻ kia, không ai biết được tâm hồn hắn mỏng manh thế nào, chỉ có y mới biết Bạch Nhĩ ngoài làm ông chủ ra, cũng như bao người khác...!Hắn thích làm nũng với y và trêu chọc y mỗi khi hắn thấy buồn chán.

Am Hiển quen hắn đến hôm nay là gần nửa năm, từng bước bị Bạch Nhĩ đánh chiếm trọn vẹn, hoàn toàn không tìm thấy được đường lui.
"Tôi...!tôi xin lỗi, chẳng qua là thói quen.

Tôi quen tập trung vào một việc nào đó quá mức, nên không để ý đến anh..."
Bạch Nhĩ nghe vậy sáp lại gần, đặt cằm lên hõm cổ y, thì thào: "Phải bị phạt..."
"Anh muốn phạt gì?" Giây kế tiếp, Am Hiển đã ngả người nằm gọn trong vòng tay Bạch Nhĩ.
"Phạt em nhanh yêu tôi một chút..."
Am Hiển kì quái ngước nhìn đã thấy hắn thiếp đi luôn rồi.

Không phải là tôi không thích anh...!Chẳng qua, cái bộ dạng này, thực sự quá thu hút người khác.
...
Ngày sinh nhật của Dương Hy diễn ra đúng thật là ngỡ ngàng không nói nên lời.
Từng đoàn người tay cầm máy ảnh, kẻ cầm giấy và bút lũ lượt kéo nhau vây quanh sân nhà Lâm gia.
Lâm Nhất mặc Âu phục, nhìn sang phía đối diện...
Thanh niên hai mươi mấy tuổi, soái khí ngời ngời, vận trên người vest trắng tinh, bên ngực trái có cài một hoa hồng thanh nhã.

Cậu vuốt tóc một cái cũng đủ làm người đối diện như điếu đổ bị cậu cuốn hút.

Vậy mà người thanh niên đó lại đang hướng đến hắn đi tới.
Vốn dĩ, trong túi áo của Lâm Nhất trước đó cũng đã chuẩn bị sẵn hộp nhung, chỉ là không nghĩ tới...!Người này, lại muốn dành bất ngờ này cho hắn.

Khung cảnh từ một buổi sinh nhật phút chốc biến thành buổi lễ trang nghiêm long trọng.

Dương Hy không những làm lớn còn mời cả linh mục đến.
Tình yêu đến với mỗi con người không phân biệt giới tính, tầng lớp, hay địa vị.

Chỉ cần tình yêu này được sinh ra từ hạnh phúc, sự tình nguyện của song phương với những con người chân chính, thiện lương thì đương nhiên không hổ thẹn với trời đất, không ngại ngùng trước ánh mắt của muôn người.
Dương Hy lại gần, mở ra hộp nhung đỏ, hai chiếc nhẫn bạc sáng loáng, bên trong khắc tên của hai người.
Cậu đeo cho hắn, cũng để hắn mang nhẫn lên tay mình.

Không để mọi thứ kết thúc, Lâm Nhất đột nhiên cũng làm ra hành động tương tự khiến cho tất cả quan khách xung quanh bất ngờ.
"Dương Hy, cảm ơn vì em đã quay lại nhìn anh.

Anh không thích dùng lời hoa mỹ, nhưng sẽ dùng hành động cả đời để chứng minh." Lâm Nhất nói rồi, tiếp tục đeo thêm một chiếc nhẫn khác cho cậu.
Báo chí sôi nổi vừa bàn luận vừa không quên ghi lại những bức hình đẹp đẽ như ở cõi tiên này, Dương Hy cố tình mời họ tới coi như là muốn comeout một cách đường đường chính chính với cả thế giới, cũng nhân từ vui vẻ đưa bát cơm đến trước mặt họ, ngại gì không nhận chứ?
"Anh thấy bất ngờ hôm nay có tuyệt không? Có nên thưởng cho con người nhiệt tình đáng thương này một chút hay không?" Dương Hy hào hứng, quỳ một chân xuống trước mặt hắn: "Còn cả, cái kia..." Chưa kịp thốt hết câu đã bị Lâm Nhất ngăn lại: "Chuyện đó, không cần phải nói ở đây đâu bảo bối à."
Dương Hy bật cười khanh khách, đón nhận một cái hôn ngập tràn tình yêu của hắn.

||||| Truyện đề cử: Cám Dỗ Ngoại Tình |||||
"Bảo bối à, em đúng là một tên nhóc nghịch ngợm." Lâm Nhất điểm điểm lên sóng mũi của cậu trêu đùa.
"Em không nghịch ngợm làm sao dính chặt lấy anh không buông được?" Dương Hy mỉm cười, như lẽ đương nhiên nói.
...
Ngày hôm sau, trang nhất của các tờ báo.

Một bản tin khiến cả thế giới dậy sóng.

Các fangirl vừa buồn vì kim chủ đã có hoa bên cạnh, nhưng phần lớn số đông đều bấn loạn trước couple đẹp đến mức làm người ta điên đảo này.
Không ngừng chúc phúc cho họ.
Ngoài ra cũng có vài người mang theo lối suy nghĩ cổ hủ tỏ thái độ chán ghét, ghê tởm này nọ liên tục công kích Lâm thị nhưng đều bị Dương Hy phất tay dẹp sạch.
《Không ngờ Lâm tổng si tình đến nỗi, tự dâng hiến hết thảy của cải cho vợ luôn nha.》
《Ai chả muốn đem cái tốt nhất đến cho người mình yêu? Với một Lâm tổng như vậy là chuyện bình thường!》
《Tôi muốn có một người bầu bạn như Lâm tổng a.》
《Cô nằm mơ, Lâm tổng chỉ thuộc về một mình tiểu Hy mà thôi!》
...
Dương Hy nhìn điện thoại, bất giác trên gương mặt nở một nụ cười thỏa mãn.
"Sao lại cười một mình vui vẻ vậy?"
"Anh nói xem." Dương Hy đưa điện thoại ra trước mặt hắn: "Em đột nhiên có fan hâm mộ!"
"Những người này hâm mộ quyền thế của em thôi."
Dương Hy quả quyết, sôi nổi phản bác: "Cũng là fan hâm mộ!"
Lâm Nhất phì cười, ôm cậu vào lòng: "Được.

Nhưng em không thấy một fan hâm mộ cỡ đại đang ngồi trước mặt em à?"
Dương Hy: "..."
"Có! Có chứ! Lại nói, em yêu fan hâm mộ đó nhất nhất nhất trên đời này luôn á!".
 
Trùng Sinh Chi Vương Tử Bảo Bối Đế Vương
Chương 43: 43: Pn3 Lam Trạch X Mộc Nhiên Sau Hai Năm Gặp Gỡ


Sau hai năm quen nhau, Lam Trạch cuối cùng cũng thừa nhận mình thích y, một ngạo kiều tuấn mỹ nhưng lại không kém phần xảo trá.
Mộc Nhiên vậy mà dám lừa hắn lăn giường!
"Anh quả nhiên vẫn đồ bịp bợm!" Trong lúc hai người đang nằm dài trên sofa xem tivi tận hưởng kì nghỉ đông, bỗng nhiên Lam Trạch lên tiếng.
"Anh bịp bợm lúc nào chứ?" Mộc Nhiên nhảy cẫng.
"Tất cả!" Lam Trạch lườm nguýt y một cái: "Cả việc chúng ta ở chung, từ đầu cũng là do anh sắp xếp đúng không?"
"Không có, không có! Vợ à, là tự nhiên mà..."
"Anh nói ai là vợ?" Lam Trạch bắt được trọng tâm, leo lên người y, gằn từng tiếng: "Anh nói ai là vợ?"
Mộc Nhiên đành bỏ cuộc, nhưng vẫn không chạy đúng trọng tâm hắn cần, mềm giọng rồi giả vờ giả vịt đáng thương gọi: "Ông xã à, tha cho anh đi mà."
"Anh!" Lam Trạch đương nhiên không tức giận quá lâu, thông thường thì hắn còn chẳng có cơ hội giận dữ với y nữa cơ.
Hắn định nhảy xuống, lập tức bị y giữ tay kéo đổ về phía sau: "Ông xã cứ vậy mà đi xuống sao?"
"Chứ anh còn muốn..." Định hỏi cái gì, đột nhiên hắn cảm nhận được vật phía dưới của người kia phản ứng: "Mộc Nhiên anh...!thích nằm dưới lắm đúng không?"
Vậy thì đừng trách em không thương hương tiếc ngọc với anh!

...
Mộc Nhiên vật vã nằm trên giường, cố lắm mới ngồi dậy được.

Cảm nhận phía sau đau rát thì mắng thầm một tiếng.

Hôm qua chả biết uống lộn thuốc gì mà dâng thân lên tới cửa...
Đúng là...!
Mộc Nhiên suýt xoa đảo ánh mắt xung quanh phòng, chợt nhận thấy cả bên trong lẫn bên ngoài im ắng lạ thường.
Lam Trạch đi ra ngoài rồi sao?
Nhưng từ trước đến giờ, kể từ khi ở cùng nhau thì mỗi lần hắn đi ra ngoài đều có y đi theo.
Cũng có thể hắn lo y cơ thể không tốt, nhưng vì sao lại không đánh thức y?
Cũng có thể...!
Mộc Nhiên càng nghĩ càng hoảng loạn, đừng nói tên khốn đó bỏ chạy rồi nha?
Lam Trạch luôn cự tuyệt y, hôm qua bỗng dưng không từ chối lại còn nhiệt tình như thế.

Đừng nói là...
Nén lại cơn đau, Mộc Nhiên khập khiễng xuống giường, mở cửa tủ quần áo.

Hai mắt lập tức như muốn nổ ra.
Quần áo của hắn, đều biến mất rồi.
Không quan tâm đến cơ thể nữa, y mặc nhanh quần áo, hoảng loạn tìm kiếm điện thoại, bấm ra một dãy số.
Không bắt máy.

Mộc Nhiên kinh hoảng tột độ, phi nhanh ra bên ngoài.

Có thể hắn chưa đi xa? Có thể hắn ra ngoài một chút...!Mặc dù những khả năng đó đều có thể xảy ra nhưng lại không làm cho Mộc Nhiên bớt lo lắng.

Hắn có thể xảy ra chuyện gì?
Vừa mở cửa chính, nhìn thấy người kia, Mộc Nhiên đột ngột ngã khụy.
"Anh?" Lam Trạch chạy đến, đỡ y lên: "Làm sao vậy? Đi đâu mà vội vã thế kia? Còn cơ thể anh..."
Mộc Nhiên gắt gao ôm chầm lấy hắn, lẩm bẩm: "Cái tên xấu xa, xấu xa..." Khóe mắt bỗng chảy ra một dạng chất lỏng.

Không biết là do vui mừng hay vì tức giận.

Lam Trạch không hiểu chuyện gì, sau khi đỡ Mộc Nhiên về phòng, lau người cẩn thận cho y, nghe kể mới rõ ràng.
"Đống đồ đó quá cũ rồi nên em đem đi vứt, hôm trước ở khu mua sắm có thông báo hôm nay quần áo ở nhà được giảm giá nên em đi xem thử.

Cơ thể anh không tốt, em biết mà.

Nên mới không gọi anh dậy." Lam Trạch nhún vai, tỏ vẻ bất đắc dĩ: "Không ngờ, anh lại lo sợ em chạy mất như vậy."
Mộc Nhiên lườm hắn một cái, quay mặt đi không thèm nói chuyện.
"Hì hì, không giận không giận nha." Lam Trạch làm đến mức này đã là giới hạn, từ trước đến nay hắn chưa bao giờ xuống nước với ai sâu như Mộc Nhiên.
"Em sẽ không bỏ đi." Lam Trạch nói: "Anh đã lừa em về nhà, thì phải chịu trách nhiệm với em."
Mộc Nhiên nhảy dựng: "Cái tập đoàn Lam thị của em để chưng sao? Anh chỉ là một bác sĩ tư nhân nghèo khổ thôi tiểu Lam à." Mộc Nhiên ỉu xìu: "Không giữ được em là lỗi của anh."
Lam Trạch bật cười rộ lên: "Thế thì để đại kim chủ này bao dưỡng tiểu bác sĩ tư nhân nghèo khổ anh!" Nhạy bén, hôn "chụt" một cái lên trán y.
_HOÀN_
Tác giả có lời muốn nói:
Bộ tiếp theo: Xuyên Không Gặp Được Tiểu Phu Quân và Tôi Là Trẻ Mồ Côi Từ Đại Dịch!
Next=)) không còn gì để lảm nhảm nữa các bạn à....
 
Back
Top Dưới