Cập nhật mới

Khác Trùng Khởi- Cực Hải Thính Lôi ( Bản chỉnh sửa của Ba Hố)

Trùng Khởi- Cực Hải Thính Lôi ( Bản Chỉnh Sửa Của Ba Hố)
CHương 39


Ba người chúng tôi dừng lại ở cửa động, Bàn Tử ném một cái gậy huỳnh quang vào trong động, lăn được bốn năm mét, trong động vô cùng chật hẹp, không chiếu ra cái gì kỳ quặc.

"Mẹ nó đây có phải đạo động không?"

Bàn Tử sờ sờ mép động, lập tức tự mình phủ định.

Kinh nghiệm của Bàn Tử vô cùng phong phú, sờ một cái thì nam bắc, niên đại nào, công cụ gì cũng biết được, hắn nói: "Các vị, đây là một cái động thiên nhiên."

Trong lòng núi có cái động nhỏ như vậy, hoàn toàn chẳng hiếm lạ gì, đây có thể là bọt khí trong dung nham lúc hình thành sơn thạch năm đó, cũng có thể là lỗ hổng chứa các loại vật chất như canxi canbonat, sau nhiều năm oxy hóa hòa tan hình thành.

Năm đó lúc bọn họ bỏ phế mộ đạo này, chỉ là vì đào được một cái động nhỏ?

Bàn Tử nhìn nhìn chữ ở cửa động, nói: "Thiên Chân, có phải cậu lại lên mặt thất bại rồi không, thứ này có gì lạ đâu?"

Tôi thầm nghĩ lý luận này cũng không phải tôi đề ra, là Muộn Du Bình đề ra, nhưng cũng không tiện thoái thác, nói với bọn họ chữ trên bia đá, nói: "Sự thật là bọn họ đào đến đây, thì bỏ phế luôn cả cái mộ đạo, chắc chắn là đã xảy ra chuyện kỳ quái hoặc chuyện đặc biệt khác.

Mà bọn họ khắc chữ ở đây, chứng tỏ chuyện này khẳng định có liên quan đến cái động này."

"Nhưng, mẹ nó đây là mộ mà, những chữ này khắc cho ai xem, cho người chết xem sao?

Bọn họ sớm đã biết mộ này sẽ bị người ta trộm?"

Bàn Tử gãi gãi hạ bộ: "Thiên Chân, tôi cảm thấy lý luận của cậu phá sản rồi, mộ đạo này không phải cái bỏ phế."

Bàn Tử luôn có thể tìm ra vấn đề của tôi, tôi muốn phản bác hắn, nhưng nghĩ kỹ lại thì biết chuyện này hắn đúng.

Bàn Tử thấy tôi do dự, tiếp tục nói: "Cậu nghĩ xem, cậu xây một cái cổ mộ, cậu đào đến một cái động, sau đó, cậu chui vào, mẹ nó mắt cậu kém vậy sao.

Nếu là tôi chắc chắn sẽ lấp cái động trước."

Bàn Tử nói không đúng, với tính cách của hắn mà nói, nếu hắn đào được một cái động như vậy, chắc chắn hắn cũng sẽ hiếu kỳ điên lên được.

Hắn là người trung niên, chuyện như vậy đã làm nhiều rồi, gặp phải nguy hiểm mới bắt đầu cẩn thận.

Tuổi thọ người thời xưa không dài, để xây công trình cổ mộ tốn sức như vậy đa phần đều là tráng đinh mười bảy mười tám tuổi, lòng hiếu kỳ của bọn họ hẳn vô cùng mạnh mẽ.

Cho nên nói người có tuổi thường quên đi lúc trẻ mình đã từng thế nào, cảm giác bản thân sinh ra đã thông minh như vậy.

Tôi mắng anh giỏi rồi, nói ít vài câu đi.

Lúc này Muộn Du Bình sờ chữ khắc, nói: "Những chữ này không phải do người xây mộ khắc."

Tôi và Bàn Tử hai mặt nhìn nhau, tôi là người đầu tiên hiểu ra: "Lúc bọn họ xây mộ, là đào được tấm bia này!

Cho nên bọn họ mới bỏ phế mộ đạo."

Cái đệt, đây là tầng nham thạch khép kín, không phải sơn động, hàng tỷ năm trước, bên trong tầng nham thạch đã hoàn toàn khép kín, sao có thể có bia khắc chữ bị đào ra ở trong đá chứ.

Sau khi Tần thống nhất thì chữ tiểu triện mới được phổ biến, cũng chính là nói, vương mộ Nam Hải là mộ thời Hán, thời Hán đa số sử dụng thể tiểu triện, chẳng khác nào hiện tại chúng ta mở một ngọn núi, sau khi xẻ núi, phát hiện trong lòng núi có một tấm bia đá đã có từ tỷ năm trước, bên trên dùng tiếng Trung giản thể viết: Chung một thế giới, chung một ước mơ(1).

Nếu đúng là như vậy, tôi cũng bỏ phế cái mộ đạo này, đồng thời từ bỏ luôn giá trị quan của chủ nghĩa duy vật.

Muộn Du Bình sờ những chữ khắc này, nói với tôi: "Tôi phải vào động xem xem, các cậu đợi ở đây."

__________________

Chú thích:

(1) Chung một thế giới, chung một ước mơ (One World One Dream) là ca khúc chủ đề đồng thời cũng là slogan của Thế vận hội Olympic Bắc Kim 2008.
 
Trùng Khởi- Cực Hải Thính Lôi ( Bản Chỉnh Sửa Của Ba Hố)
Chương 40


Bàn Tử kéo Muộn Du Bình lại, nói: "Tiểu Ca, chúng ta làm anh em nhiều năm vậy rồi, được cậu chiếu cố không tám trăm cũng một vạn, các anh em đều trưởng thành cả rồi, đừng cứ việc gì cậu cũng xông lên trước như vậy."

Bàn Tử nhìn nhìn đồng hồ: "Nói thật, chúng ta xuống đây không bao lâu, đừng vội một chốc như thế, chúng ta nói chuyện cho rõ đi, cậu không biết những ngày không có cậu, Thiên Chân tiến bộ rất nhiều, hiện giờ cậu không thể không nghe ý kiến của cậu ấy.

Teamwork, cậu hiểu không?"

Bàn Tử nói rồi đánh mắt cho tôi.

Thời gian mấy năm nay, tôi quả thực đã rất khác trước kia, đầu tiên là tôi chắc chắn có trách nhiệm với chính mình, tôi rất nhanh đã hiểu được chỉ cần tôi đi sai một bước, bản thân sẽ không có cơ hội thứ hai.

Thứ nữa là, tôi biết chịu trách nhiệm cho người khác.

Nhưng càng nhận ra sự thay đổi của mình, tôi càng hiểu mình thật ra không hề thay đổi, bản thân tôi chính là người như vậy, chỉ là vì sau khi Muộn Du Bình rời đi, thứ y vốn vì tôi mà gánh lên người, lập tức sẽ không còn ai gánh cho tôi nữa.

Muộn Du Bình chưa bao giờ là một người lỗ mãng, tôi thấy y quyết định nhanh chóng như vậy, chắc chắn là biết chuyện chúng tôi không biết.

Cho nên trong nháy mắt y quyết định tiến vào, chắc chắn y đã gánh vác một số nguy hiểm chúng tôi không biết, tôi có lòng riêng, tôi hy vọng tôi có thể chứng minh mình gánh vác được nhiều hơn một chút.

Tôi nói với y: "Khối đá này ở đây, là một cảnh báo, chứng tỏ chắc chắn có người đã từng vào, nhưng không ra được.

Nếu anh vào rồi, cho dù anh bảo đảm an toàn của mình, nhưng chúng tôi ở ngoài cũng có thể vì luống cuống tay chân mà ra quyết sách sai lầm.

Cho nên, chúng ta vẫn phải nghĩ thêm các khả năng."

Muộn Du Bình không trả lời tôi, y nghĩ nghĩ, cởi đai trang bị ra, rồi đưa cho tôi.

Tôi nhận lấy đai trang bị, nhìn nhìn y, y nhìn tôi.

Tôi thầm ngẩn ra, cái đệt, anh muốn để tôi vào?

Nghĩ lại cũng phải, Bàn Tử béo như vậy, vào cái động thế này vô cùng tốn sức, nếu gặp phải nguy hiểm gì, hắn hết sức bất lợi.

Tiểu Ca vào là tiện nhất, nếu Bàn Tử không vào, vậy chỉ có hai lựa chọn, hoặc là chúng tôi đều không vào, hoặc là tôi vào.

"Ơ?

Anh nói đúng." tôi nhận lấy đai trang bị, nhìn nhìn cửa động, cửa động chỉ lớn bằng chậu rửa mặt, ánh sáng từ cửa động chiếu vào hết sức khó khăn, bên trong một vùng tối đen, không biết thông đến đâu, cũng không biết phải bò trong đó bao lâu.

Tôi lại nhìn nhìn cái động, cũng không phải tôi sợ, với tính cách của tôi, tôi vẫn phải tìm hiểu thêm đã.

Tôi hỏi y: "Anh nghĩ sao?"

Muộn Du Bình lấy đai trang bị về, lại không nói gì, tôi tự thấy bẽ mặt.

Tôi xem kỹ lại bia đá, có chỗ nào đó rất không ổn: "Các anh không cảm thấy kỳ lạ sao, câu nói này có vấn đề rất lớn."

"Vấn đề gì?"

"Bình thường các anh cảnh báo người ta, sẽ dùng cách hình dung sao?

Ví dụ như, anh nói hàng rào có điện, anh sẽ nói, đừng đụng vào, không thì các người sẽ ngoài khét trong mềm.

Việc này nhìn sao cũng không phải thói quen của cổ nhân.

Ngược lại, là mời, mời ông vào chơi, tất nhiên thỏa thuê mà về.

Lời mời mới phải hình dung chứ."

Tiến lên trăm mét không quay lại được, mãi không thấy mặt trời.

Là lời mời?

Lời mời đi đâu?

"Không phải lời mời, là di ngôn."

Muộn Du Bình nói: "Có người trước khi vào, khắc lại đây.

Suy nghĩ của cậu thật hỗn loạn."
 
Trùng Khởi- Cực Hải Thính Lôi ( Bản Chỉnh Sửa Của Ba Hố)
Chương 41


Di ngôn?

Tôi nhíu mày suy nghĩ, cảm thấy quả thực hơi có lý.

Giọng điệu này, giống kiểu tương đối tuyệt vọng trong di ngôn.

Ngẫm nghĩ lại, dường như là có người đã hạ quyết tâm, dưới tình huống biết rõ vào trong động sẽ xảy ra chuyện gì đó, để lại tuyệt bút rồi vào động huyệt.

Khi tôi phiên dịch đoạn tiểu triện này dùng văn nói mình quen thuộc, ngữ nghĩa chỉ là đại khái, nhưng ý tứ chữ khắc của cổ nhân thường dùng chữ rất khác hiện đại.

Tôi đột nhiên nhận ra có phải về ngữ pháp khi tôi dịch đã mắc lỗi chủ nghĩa kinh nghiệm không.

Không thấy mặt trời, trong tiếng Hán hiện đại, tượng trưng cho tình trạng tối trăm, không có cơ hội được cứu vớt.

Thành ngữ này từ thời Tống mới bắt đầu có ý nghĩa tượng trưng.

Trước thời Tống, hẳn chỉ là phiên dịch trực tiếp trên mặt chữ.

Không nhìn thấy trời và mặt trời trên trời.

Tôi nhìn Bàn Tử: "Lẽ nào là... sẽ mù?"

Bàn Tử sờ cằm, hắn cảm thấy hết thảy tựa hồ bắt đầu thông suốt rồi.

Nếu vào trong động huyệt ắt chết, vậy vào trong động huyệt cũng bằng tự sát, vậy tại sao không sử dụng cách tự sát đơn giản hơn?

Ví như nói đụng đầu chết đại loại vậy, nhìn trên chữ viết, vào cái động này là hành vi vô cùng nguy hiểm.

Trong di thư, để lại câu chữ tuyệt vọng, chứng tỏ trước khi vào động này, người khắc chữ đang ở trong trạng thái kinh hãi nhưng không còn cách nào khác.

Tại sao?

Tôi ngẫm lại một lần từ đầu đến cuối sự việc, đầu tiên đây là một mộ đạo bỏ phế, lúc xây dựng cổ mộ, có người đào đến một cái động trong tầng nham thạch.

Dựa theo tình huống thông thường, công nhân xây dựng nên tiếp tục đào thẳng, một cái động ở trong tầng nham thạch quá bình thường, trực tiếp xúc đi là xong.

Không biết nguyên nhân gì, những công nhân này bỏ phế cái mộ đạo này, mà bắt đầu xây dựng lại ở một khu vực khác.

Vậy chúng tôi có thể chắc chắn, khi đó sau khi đào đến cái động này, trong động chắc chắn đã xảy ra một vài chuyện quỷ dị, khiến tất cả các thợ không dám xúc nó đi, mà chọn cách lảng tránh.

Nhưng, bọn họ cũng không rời khỏi khu vực này, mà lần nữa bắt đầu đào móc mộ đạo, ở bên dưới mộ đạo này.

Hành vi này vô cùng kỳ quái, nếu cái động có nguy hiểm hay điều kị rất lớn, cả mộ này chắc chắn sẽ bị bỏ phế luôn.

Mà các thợ chỉ chuyển vị trí đào sâu xuống một chút.

Tôi nói với Bàn Tử phỏng đoán của mình, trong số các thợ có cao nhân, biết trong cái động này là gì, lúc bọn họ đào đến động, cao nhân biết tiếp tục đào động xuống, sẽ xảy ra nguy hiểm, cho nên bảo các thợ dừng lại.

Nhưng cao nhân cũng biết, nếu không đào cửa động này ra, vậy cửa động này không có nguy hiểm.

Sau khi chọn lại vị trí mộ đạo, mộ cũng thuận lợi xây xong, nhập liệm cứ tiến hành như thường.

Giả thiết, khi đó Mân Việt vẫn còn bộ lạc tiến hành nhân tuẫn(1), vậy có khi nào có người chôn theo bị nhốt trong cổ mộ.

Vì muốn thoát ra, hắn mạo hiểm vào trong động này?

Khả năng này bị tôi gạt đi, một là, hiển nhiên người để lại chữ biết vào trong động sẽ xảy ra chuyện gì đó, cho nên mới tuyệt vọng đến thế.

Hai là, nô lệ tuẫn táng thường sẽ bị hạ độc chết trước, tránh phá hoại cổ mộ.

Ngoài ra tiểu triện cũng không phải loại chữ nô lệ có thể hiểu được.

Người có khả năng để lại loại chữ này nhất, trái lại là đạo mộ tặc.

Vào cổ mộ lại bị vây khốn, để tìm lối ra, đã cho đồng bọn vào trong động trước, sau đó đồng bọn xảy ra chuyện, bản thân dưới cảnh tuyệt vọng và hiu quạnh vô tận, cũng lựa chọn tiến vào động này.

Đám người chú Ba từng vào cổ mộ này.

Nhưng Muộn Du Bình nói, bọn họ hẳn là trực tiếp đào đạo động từ hậu thất ra đến quan tài đá, bọn họ chắc chưa hề vào khu vực chúng tôi vào.

Cho nên theo lý không phải đám chú Ba, ngược lại nghe qua lại rất giống chúng tôi.

Bàn Tử nhìn nhìn trong động, gậy huỳnh quang bên trong đang tối dần, hắn lấy hộp thuốc lá ra, bên trong chỉ còn một điếu cuối cùng, hắn gõ gõ thuốc lá, nhìn tới nhìn lui, đột nhiên đứng lên.

"Đừng đoán nữa."

Chúng tôi nhìn theo ánh mắt hắn, liền trông thấy lỗ thủng lúc chúng tôi tới đã biến mất, nơi đáng lẽ là lỗ thủng, không biết từ khi nào xuất hiện một bức tường đá.

Chắn mất tầm nhìn và lối đi.
 
Trùng Khởi- Cực Hải Thính Lôi ( Bản Chỉnh Sửa Của Ba Hố)
Chương 42


Ba người mấy mặt nhìn nhau, nhìn nửa ngày, nơi đó đúng là một bức tường.

"Sao dượng cả nhà cậu lại tới đây?"

Bàn Tử hỏi tôi.

"Dượng cả nhà anh mới là bức tường ấy." tôi đáp, đi về phía tường đá kia, phát hiện bích họa bên trên dính liền với vách tường.

Đây không phải bức tường không dưng mọc ra, mà là vách tường mộ đạo, đột nhiên bị lật ra giống như cửa.

"Phần" mở ra vừa hay bịt kín mộ đạo.

Đây là một loại cơ quan.Giống như đi qua một lối đi, đột nhiên một trận gió đẩy cửa, bản thân liền bị nhốt ngoài cửa.

Nếu cơ quan làm đủ tốt, điểm thăng bằng của bức tường ở vị trí chính xác, mộ đạo bị đóng lại sẽ không phát ra chút âm thanh nào.

"Đây là ngũ quỷ bàn vận?"

Bàn Tử nhìn tôi, chúng tôi đều nghĩ đến những chuyện Thiên Quân Vạn Mã nói với chúng tôi, tôi vỗ vỗ tường đá.

Tấm đá này vô cùng nặng, nếu đúng là ngũ quỷ bàn vận, năm con quỷ này chắc chắn tốt nghiệp Trường kỹ thuật Lam Tường.

Tôi hít một hơi khí lạnh, lùi về sau mấy bước, mới bắt đầu đạp vào bức tường này.

Nếu tường có thể mở ra, chắc chắn có kết cấu dạng như bản lề, hẳn sẽ không quá chắc chắn, đạp hai cái, cửa lại không động đậy mảy may.

Bàn Tử đẩy nửa ngày cũng không được, hắn có hơi phiền muộn, lần này chúng tôi bị kẹt cứng hoàn toàn rồi, thông đạo duy nhất chính là cái động này.

Nhưng tôi cũng không hoảng loạn, bởi vì chúng tôi sớm đã có cách ứng phó với tình huống thế này, kíp mìn vẫn còn, có thể nổ phá đá, bức tường này không chặn nổi chúng tôi.

Chỉ là không ngờ lại trúng cơ quan như vậy, khiến tôi rất ấm ức.

Đây là một loại cơ quan dễ hiểu nhất, quả thật tay nghề có phần phai nhạt.

Tôi sờ chữ trên đá, cảm thấy mình quả nhiên là tiếc mạng, đúng là hơi không dám quyết định, lại thấy Muộn Du Bình sờ sờ mặt đất.

Tôi quay đầu nhìn bức tường đá kia, đột nhiên phát hiện, tường đá khẽ động đậy.

Hơn nữa là di động với biên độ rất lớn, tựa như trượt đi theo quỹ đạo, di chuyển về phía chúng tôi mấy tấc.

Tiếp đó tường đá kẹt lại, tôi nghe thấy âm thanh ma sát kịch liệt của tường đá.

Tường đá di chuyển trở nên vô cùng chậm chạp.

Chúng tôi vừa thở phào một hơi, đột nhiên nơi tường đá và bức tường kẹt lại, bức tường rạn nứt dữ dội, tường đá lần nữa xông về phía chúng tôi, bằng tốc độ mắt thường nhìn thấy được, chầm chậm ép tới chúng tôi.

"Sau ba phút chúng ta sẽ bị đè bẹp."

Bàn Tử mắng.

Tôi không thể giải thích sao tường đá lại trượt được, nhưng mộ đạo bỏ phế này chắc chắn có độ nghiêng rất nhỏ, Bàn Tử vừa mắng xong, tường đá đột nhiên như được bôi dầu trơn, thoắt cái tăng tốc độ, xông thẳng đến trướt mặt chúng tôi ngoài một mét thì lại kẹt lại.

Vách tường hai bên bị kẹt rạn nứt dữ dội, bích họa bên trên đều bị bức tường đá cán bay.

Muộn Du Bình véo tôi một cái, "Đi."

Tôi không do dự nữa, khom xuống nằm ngang chui vào trong động, Muộn Du Bình nằm xuống hai chân đạp tường đá, khiến tường đá lùi lại, sau đó theo vào, tiếp đến là Bàn Tử.

Bò điên cuồng về phía trước để nhường chỗ cho người khác, bò tới được hơn mười mét, tôi bò không được nữa, lớn tiếng hỏi: "Bàn Tử vào được chưa?"

Bàn Tử đáp: "Kíp mìn kẹt rồi."

Liền nghe ầm một tiếng, bức tường đá đó dường như đã đè đến trước cửa động.

Đã có một cái động ở đó thì chẳng chóng thì chày cũng phải chui thôi, nhây làm chi cho bị tường nó dí sml =))))))

Giải thích một chút chỗ Thiên Quân Vạn Mã, ở chương 1 Trùng Khởi có đoạn này:

Nhưng tôi không đi Nam Kinh ngay, tôi đi Bắc Kinh một chuyến trước, đại thể sắp xếp chuyện ở Bắc Kinh một chút, mới cùng Bàn Tử khởi hành đến Nam Kinh.

Là chỉ việc Ngô Tà đi thăm Hắc Nhãn Kính ở Bắc Kinh trong Mộ Mù, nghe kể về tận cùng thế giới và ngũ quỷ bàn vận, còn mà có đi gắp lạt ma không, thì đợi hai thiên nữa vậy =))))

Vậy timeline đúng là nhận tin nhắn từ chú Ba > đi Bắc Kinh gặp Hắc gia, Thiên Quân Vạn Mã và Tiểu Trương Ca > đi Nam Kinh đến viện bảo tàng nhe
 
Trùng Khởi- Cực Hải Thính Lôi ( Bản Chỉnh Sửa Của Ba Hố)
Chương 43


"Hỏi anh vào được chưa cơ mà?" tôi kêu to, không có hồi âm, tôi bắt đầu lo, thầm nghĩ xong rồi, tên này mấy năm nay phàm ăn tục uống, sớm đã mất đi nhận thức về vòng eo của mình, lần này nửa thân dưới chắc chắn bị đập thành tương thịt.

Tôi cố gắng quay đầu lại nhìn, nhưng cái động nhỏ này quả thực quá chật chội, tôi căn bản đến khoảng trống quay đầu cũng không có.

Chỉ đành gọi Muộn Du Bình: "Tiểu Ca, Bàn Tử vào chưa?"

Lúc này Bàn Tử mới lên la lên: "Mẹ bà đá gì thế kia, chó má thật, ây da đau chết Bàn gia rồi."

Giọng nghe nhừa nhựa.

Tôi hỏi hắn sao thế, hắn bảo: "Bàn gia không sao, gãy một cái răng."

Tôi nói sao anh lại gãy răng, Bàn Tử nói hắn vào ngược, tường đá đập vào mặt hắn.

Cơ quan này ác thật, còn được thiết trí như vậy.

Nếu không có cái động nhỏ này, ba chúng tôi đúng là tình thương mến thương, chẹp bẹp rồi cùng nhau thối rữa.

"Cậu có cảm thấy đây đều đã được thiết kế không?" hắn hỏi tôi: "Cơ quan này chính là muốn ép chúng ta vào đây."

Tôi thầm nghĩ khả năng không lớn, tôi không nghĩ ra động cơ vì sao phải làm vậy.

Tôi đánh bật lửa lên, chiếu sáng phía trước động, phía trước động tối đen một vùng, lúc này cũng không còn lựa chọn nào khác, tôi nói với Bàn Tử: "Có vũ khí gì có thể phòng thân trong hoàn cảnh này không?

Tôi muốn bò lên trước."

Nếu có thứ gì bò ra từ đối diện, tôi sẽ dính chưởng.

Bàn Tử nói: "Cậu cầm súng tín hiệu.

Tôi lên đạn rồi."

Tôi nghe thấy phía sau có tiếng sờ đồ cật lực, sau đó Tiểu Ca chuyền súng cho tôi, tôi vô cùng cố gắng duỗi tay xuống, đón lấy súng, sau đó lại rút súng lên, nhắm vào bóng tối trước mặt, động tác thô tục cũng mặc kệ.

Bàn Tử nói: "Cậu bò chậm thôi, tôi vào ngược đấy, Thiên Chân, mạng của ông đây giao cho cậu rồi."

Tôi hỏi Bàn Tử tại sao lại vào ngược, hắn nói vậy thì chúng tôi bò tới, hắn có thể bò trở lại, có vấn đề gì, còn có đường lùi, bằng không bò không được tiện lắm.

Bò tới mười mấy mét, cái động hoàn toàn không có vẻ như đến điểm cuối, trước mặt vẫn dằng dặc vô cùng, tôi đặt bật lửa trước mặt, tỉ mỉ nhìn phần đá xung quanh.

Đây quả thực là một động huyệt thiên nhiên hình thành, loại động huyệt này có thể dài đến vài trăm cây số, muốn tìm đến lối ra chắc chắn sẽ chết giữa đường.

Lại bò tới trước hơn hai mươi mét, cái động có hơi dốc xuống, chúng tôi cố gắng bò tới, rất nhanh tôi đã bò hết nổi, ở đây tay chân tựa như không thể giương rộng, chỉ có thể di chuyển như con giun, tiêu hao thể lực gấp mười lần bò bình thường.

"Bàn Tử, chúng ta phải bàn bạc kỹ hơn."

Tôi dừng lại không ngừng thở dốc.

"Thiên Chân, Tiểu Ca, tôi buồn tiểu, các cậu không để ý chứ."

Bàn Tử nói xa xăm.

Chỗ này dốc xuống, tôi lập tức bò tiếp về trước, bảo hắn nhịn đi.

Dưới sự uy hiếp của cơn buồn tiểu của Bàn Tử, chúng tôi lại bò được thêm ba bốn mét, bắt đầu dốc lên, tôi mới nghe thấy tiếng hắn sảng khoái.

Bàn Tử có thể bị nóng trong người, nháy mắt trong thông đạo tràn ngập một mùi khai nước tiểu.

Tôi thở phào một hơi, cầu nguyện chúng tôi không cần bò trở lại, lúc này cảm thấy mình cũng hơi mót, liền xấu hổ.

Sẽ không bị giết chứ, tôi nghĩ đến sau lưng tôi là ai, cố gắng phân tán lực chú ý.

Lúc này, tôi lại phát hiện, trên tường đá bên cạnh tôi, xuất hiện một dòng tiểu triện.

Dẫn bảy.

Dẫn là đơn vị độ dài, đại khái là hơn hai trăm mét, dẫn bảy là một cự ly, đại khái hơn 1400 mét.

Đây là một ký hiệu khoảng cách.

"Thiên Chân, sao không bò nữa, tôi bị khai muốn hoảng luôn."

"Vừa nãy chữ bên ngoài viết đi vào nửa dẫn sẽ xảy ra chuyện, đúng không, chính là hơn 100 mét."

"Đúng vậy."

"Vừa rồi chúng ta bò đại khái được bao nhiêu mét?"

Đại khái xấp xỉ 40 mét, tuyệt đối không đến độ dài bảy dẫn, cho nên đơn vị độ dài này là ngược lại, chúng tôi đang từ dẫn bảy, bò về dẫn một.

Chỗ dẫn một chắc chắn có thứ gì đó.

Tôi thầm nghĩ, cách chúng tôi hơn 1400 mét.
 
Trùng Khởi- Cực Hải Thính Lôi ( Bản Chỉnh Sửa Của Ba Hố)
Chương 44


Tôi nói lại tình hình với hai người phía sau một chút, nói xong cơn buồn tiểu càng nặng, Bàn Tử liền bảo tôi đừng nghĩ nữa, đi tới đi.

Chúng tôi đã không còn đường lùi nào khác nữa, có chết thì chết cho sảng khoái.

Vì thế tôi tiếp tục tiến tới, nín tiểu rồi bò vạn phần thống khổ, lúc tôi bò đến dẫn năm, ý thức tôi đã bắt đầu mơ hồ, tất cả sự chú ý của tôi bắt đầu tập trung vào bàng quang.

Càng để ý càng cảm thấy suy sụp, tôi đã nếm trải việc nhịn tiểu sau khi uống bia trên xe buýt đường dài, cuối cùng được người ta đỡ xuống xe, sống không bằng chết.

Tôi bắt đầu vô thức tìm thứ gì để phân tích trên vách động, có thể khiến tôi giải quyết tâm sự nhỏ mà không cần bị giết.

Tôi thậm chí còn nghĩ đến việc làm sao để khăn lông thấm hút hết, nhưng rất nhanh đã phát hiện chúng tôi đã mất khăn lông rồi.

Còn vách động thì vô cùng hoàn chỉnh, không có bất cứ khe hở nào.

Nếu bò tới trước gặp phải nguy hiểm gì, cùng lúc tôi nổ súng, chắc chắn sẽ té đái, làm không tốt Muộn Du Bình vì bị tập kích bất ngờ cũng không thể cứu tôi.

Tôi bò càng lúc càng chậm, Bàn Tử liền phát hiện không ổn, hỏi tôi sao thế.

Tôi hít sâu phân tán lực chú ý.

Đây là 1400 mét khó khăn nhất tôi từng trải qua, lúc bò đến đoạn giữa, thời gian và bàng quang khiến tôi có ảo giác hoảng hốt, tôi đã sắp bò trong động nửa đời người.

Ban đầu Bàn Tử còn cãi vã vài câu với tôi, sau đó đều mệt không lên tiếng nữa.

Lúc tôi nhìn thấy ký hiệu dẫn một, người mới từ trong hoảng hốt có phản ứng trở lại, tôi sờ sờ mặt, cả người toàn mồ hôi.

Vô số chỗ trên người tôi đều bị vách đá quẹt rách, lại thêm bàng quang đã nhịn đến mức gần như mất đi tri giác, có mấy giây cảm thấy dù có chết cũng không hề gì.

"Tới rồi!" vì tôi không thể quay đầu lại nhìn bọn họ, tôi căng cổ họng kêu lên, "Các anh có đó không?"

"Có!"

Bàn Tử hô ỉu xìu, "Cậu khoan tới đã, tôi muốn ngủ một lúc trước, mệt quá rồi."

Tôi biết hắn có thể ngủ thật, nhưng tôi thật sự nhịn hết nổi rồi, tôi không ngừng cầu nguyện phía cuối là mộ thất hoặc có một khoảng trống lớn một chút, bằng không tôi quyết định làm một động tác độ khó cao, thử để Muộn Du Bình và Bàn Tử làm tư thế plank(1), nhường đường cho nước tiểu của tôi.

Tôi bò tới trước, khoảng cách sau cùng bò nhanh như bay, vẻ mặt đã vặn vẹo hết cả, nếu phía trước có quỷ nhìn thấy tôi chắc chắn sẽ hối hận không đầu thai cho quách cho rồi.

Bò nốt cự ly cuối cùng, tựa như trong nháy mắt ánh bật lửa của tôi đã chiếu ra thứ ở điểm cuối.

Nơi đó có một cái chậu thanh đồng, bên trên có một tầng bột phấn trắng trắng, đã trở nên cứng gần như xác hóa.

Thứ này ở đây đã rất lâu rất lâu rồi, gỉ sét dính cả lên vách đá.

"Là cái gì?"

Bàn Tử đằng sau hỏi.

Tôi ghé lại, trong chậu có thứ màu đen xì.

Tôi dùng đầu súng dè dặt gõ gõ, phát hiện bên trong toàn bộ đều là đèn cầy.

Đèn cầy giòn hết cả, màu sắc rất kỳ quái, đều là màu xám đen.

Tôi cầm ra, tỉ mỉ ngửi ngửi, ngửi thấy một mùi vừa quen thuộc vừa xa lạ.

Trong đèn cầy trộn sừng tê giác, cả cái chậu này đều là đèn cầy sừng tê giác.

Tấn thư có viết: "Kiệu(2) trở về Vũ Xương.

Đến hòn Ngưu Chử, nước sâu không lường được, nghe nói dưới này nhiều quái vật, Kiệu liền đốt sừng tê giác mà soi, giây lát, thấy thủy tộc hiện ra, hình thù kỳ quái.

Đêm đó mơ thấy có người bảo rằng: 'Cáo biệt âm dương với vua, đồng ý thì soi vậy!'"

Cổ nhân Trung Quốc dùng đèn cầy sừng tê giác, gặp gỡ thần quỷ, tục xưng Tê chiếu.

Trong cái động này, vị trí này có nhiều đèn cầy sừng tê giác như vậy, vì cớ làm sao?

___________________

Chú thích:

(1) Plank là động tác nằm sắp, chống hai khuỷu tay vuông góc ngay dưới vai.

Nhón hai mũi chân lên, nâng thân người lên và giữ lưng, hông, cổ thành một đường thẳng.
 
Trùng Khởi- Cực Hải Thính Lôi ( Bản Chỉnh Sửa Của Ba Hố)
Chương 45


"Đốt sừng tê?" tôi thầm phiền muộn, đốt sừng tê trong cổ mộ, là muốn gặp quỷ sao?

Hơn nữa tại sao phải đốt ở vị trí này?Tê chiếu là truyền thuyết dân gian vô cùng phổ biến, thời Đông Tấn, Ôn Kiệu đến hòn Ngưu Chử, thấy nước sâu không dò được, đồn rằng trong nước có rất nhiều thủy quái.

Ôn Kiệu bèn đốt tê chiếu để soi, nhìn thấy dưới nước có ánh lửa thông tỏ, thủy quái hình thù kỳ lạ, có con mặc áo đỏ cưỡi xe ngựa.

Đêm đó Ôn Kiệu mơ thấy có người lên giọng quở trách không nên dùng sừng tê đốt lửa.

Ngày hôm sau đau răng, nhổ răng nên trúng gió, về đến trấn chưa tới mười ngày thì chết.

Về sau lấy "tê chiếu thông linh" để ẩn dụ việc nhìn thấu gian tà.

Cổ nhân Trung Quốc thông qua việc đốt sừng tê, lợi dụng ánh sáng do sừng tê phát ra, có thể chiếu rọi những thần quái mà mắt thường không nhìn thấy được.

Trong "Dị Uyển" và "Tấn Thư" đều có ghi lại điển cố này.

Tôi hơi hoảng, nếu chỗ nào đó cần dùng sừng tê để chiếu sáng, vậy nhất định sẽ không chiếu ra vật của nhân gian.

Bàn Tử thấy tôi không nhúc nhích, liền hỏi sao thế.

Tôi hít sâu một hơi, hô: "Bàn Tử, mượn đầu anh dùng một lát."

"Tiểu Ca gần cậu hơn, cậu không thể dùng của Tiểu Ca trước sao!"

Bàn Tử mắng.

Tôi mắng to: "Đừng nhiều lời, ông đây có chuyện thương lượng với anh.

Bây giờ tôi nhìn thấy đồ." tôi kể lại với hắn toàn bộ về thứ mình nhìn thấy, bảo hắn giúp tôi phân tích.

Hắn liền hỏi: "Phía sau chậu thanh đồng là gì?"

Tôi dùng bật lửa rọi thử, vẫn là một khoảng động tối đen, không có bất cứ thứ gì khác lạ.

Tôi lại nhìn nhìn cột mốc "dẫn" bên cạnh.

Trên thực tế, trong hệ thống kiến trúc gần như mọi chỗ đều cần dùng ký hiệu độ dài, nhưng cái động này được hình thành thiên nhiên, trong động này làm ký hiệu đánh dấu độ dài, khả năng lớn nhất là để ước lượng chiều dài động huyệt.

Nhưng ký hiệu đánh ngược, hơn nữa những ký hiệu này cũng không ước lượng hết động huyệt, chỉ có độ dài bảy dẫn.

Bắt đầu từ dẫn bảy đếm ngược về dẫn một.

Đây là một cái đồng hồ đếm ngược.

Mà điểm cuối chính là chậu lửa.

"Đây là cảnh báo."

Muộn Du Bình nói.

Nhịn tiểu đến đầu óc cũng không được bình thường, tôi hỏi y: "Nghĩa là sao?"

Bàn Tử như đã hiểu, kêu to lên: "Đây là phương thức ký hiệu lối ra trên đường cao tốc, trước nói với cậu còn 100 cây số, sau đó là 50 cây số, từng bước nói với cậu cậu đã đến gần lối ra, nếu bỏ lỡ, cậu sẽ không ra được."

Tôi thầm giật mình, thầm nghĩ quả nhiên như thế.

Nhưng, sở dĩ đường cao tốc lại có thiết trí như vậy, là vì đường cao tốc là đường một chiều, là không thể quay đầu.

Cho nên bỏ lỡ lối ra này, cần ngoài mấy trăm cây số nữa mới đến lối ra tiếp theo.

Tôi túa mồ hôi lạnh, thầm nghĩ lẽ nào cái động này không thể trở lui?

Phía trước chúng tôi là một lối ra?

Nếu lối ra kế tiếp ngoài 100 cây số nữa, chúng tôi cơ bản là chết chắc.

Nhưng trên vách tường ở đây chẳng có cái gì, chỉ có cái chậu thanh đồng này.

Tôi bưng nó lên, xem lối ra có nằm bên dưới không, nhưng không có phát hiện.

Sờ sờ xung quanh, cũng không có cửa ngầm.

Trầm mặc một lúc.

Bàn Tử bảo: "Lẽ nào phải đốt lên?"

Tôi nhìn nhìn đường hầm tối đen trước mặt, móc bật lửa ra.

Nghĩ nếu đốt tê chiếu, tôi sẽ nhìn thấy cái gì.

Lẽ nào sẽ có thứ quỷ dị đột nhiên xuất hiện trước mắt sao.

Thứ này do người ta để lại ở đây, người sẽ không để thứ làm hại mình ở nơi này.

"Có đốt không?"

"Anh đợi tí đã, chúng ta mường tượng một chút, tê chiếu thời cổ đại chắc chắn rất đắc tiền đúng không, không phải thứ tài nguyên có thể tùy ý điều động."

Năm đó ở Trung Quốc có tê giác, có phải thứ vật liệu vô cùng quý giá không, chúng tôi không biết được.

Nhưng chắc chắn đắc hơn nhiều so với cách chiếu sáng bình thường.

"Vậy đây thuộc loại trang bị đặc chủng, loại trang bị này, nhất định là sau khi xảy ra chuyện gì đó, mới được điều động."

Bàn Tử nói: "Cũng có nghĩa là, năm đó ắt hẳn trong động này đã xảy ra gì đó, mới đổi sang dùng loại đèn cầy này."

"Anh nói tiếp đi."

"Phân tích lý trí, loại đèn cầy này bắt đầu được sử dụng sau một sự cố nào đó, là một phương án chiếu sáng cải tiến, vậy chúng ta sử dụng phương án cải tiến, ắt sẽ càng an toàn hơn.

Cho dù cậu có nhìn thấy quái vật đột nhiên xuất hiện trước mặt cậu, bò về phía cậu, đó cũng chỉ là dọa cậu thôi, vẫn tốt hơn cậu nhìn không thấy, nhưng lại bị cắn chết.

Đúng không."

Bàn Tử phân tích xong tôi thấy thoải mái hơn nhiều, nhưng tôi cũng làm rõ suy nghĩ của mình.

Nếu sau khi tôi đốt, nhìn thấy trong bóng tối trước mặt có thứ bò về phía mình, tôi sẽ lập tức lùi lại.

Trước đó vẫn luôn bò tới, chưa từng nghĩ bò trở lui, bởi vì lối ra sau lưng chúng tôi đã bị bịt kín, không ra được nữa.

Nhưng nếu không chuẩn bị, tôi vừa lùi lại sẽ kẹt trúng Trương Khởi Linh.

Đến lúc đó chúng tôi sẽ thành cục máu đông của mạnh máu bằng đá này, bị dần chết ở đây.

Tôi nói với Bàn Tử: "Bàn Tử, anh thử xem anh có thể bò lùi không!"

Bàn Tử nói: "Đệt mợ, chùng bước á?

Con mẹ nó cậu được việc chút được không."

Tôi nói: "Anh cứ bò mấy bước thử xem."

Bàn Tử mắng mấy tiếng, tôi nghe thấy tiếng hắn thở gấp, rất nhanh tôi đã nghe thấy hắn mắng một tiếng: "Đệt mợ!"

"Sao thế?" tôi hỏi, đợi một lát, không ai trả lời tôi, tôi căng thẳng lên, muốn lùi lại kêu lớn chút, chân tôi bị Muộn Du Bình tóm lấy, siết chặt không cho tôi lùi lại.

Tiếp đó tôi nghe tiếng Bàn Tử kêu lên: "Phía sau toàn là người."

Khác rồi khác rồi bắt đầu khác rồi =))))
 
Trùng Khởi- Cực Hải Thính Lôi ( Bản Chỉnh Sửa Của Ba Hố)
Chương 46


Tôi không thể tưởng tượng cảnh tượng Bàn Tử nói với mình, ngây ra, lại hỏi: "Anh nói đừng nói nửa câu, sao lại toàn là người?"

Bàn Tử ngưng một lúc, tôi rõ ràng cảm giác được Muộn Du Bình chen lên phía tôi, hiển nhiên là Bàn Tử đang lùi lại, ép Muộn Du Bình không thể không dịch tới chỗ tôi.

Nhưng vì giả thiết đường cao tốc, tôi không dám tiến lên nữa, gắng gượng ghìm lại.

Giọng Bàn Tử nói chuyện cũng run rẩy: "Sao lại toàn là người?

Thì mẹ nó toàn bộ đều là người!

Lấp kín hết đường về của chúng ta.

Chúng ta vẫn luôn bò tới, đằng sau tối om, không hề phát hiện phía sau có thứ đi theo."

"Là người gốm nhỏ?" tôi nghĩ đến những người nhỏ bằng sứ trước đó nhìn thấy trong mộ đạo, cho rằng cái Bàn Tử nói là thứ này.

"Đệt mợ, người!

Là người!

Là người!!!"

Bàn Tử nổi xung, "Thiên Chân cậu lùi về sau thử, bọn chúng bò tới rồi!"

"Người sống?" tôi vẫn mờ mịt, từ góc độ của tôi chẳng nhìn thấy gì, "Là ai?"

"Đều cúi đầu, tôi nhìn không rõ mặt!

Móng tay bọn chúng dài khiếp!"

Bàn Tử giận dữ: "Mẹ nó cậu bò mau, mau chừa chỗ cho tôi!

Ông đây sắp toi cơm rồi!"

Tôi đại khái có thể tưởng tượng ra cảnh tượng Bàn Tử nhìn thấy, bất giác sởn gai ốc, sâu trong cái động tối đen trước mặt Bàn Tử, có rất nhiều người trông như rết cúi đầu bò về phía hắn, hắn không nhìn rõ mặt, nhưng có thể nhìn thấy móng tay bọn chúng đều rất dài.

Nếu là tôi, tôi chắc chắn té đái.

"Chụp một tấm tôi xem xem." không biết thế nào, tôi thuận miệng nói ra câu này.

Bàn Tử mắng to, Muộn Du Bình liền bị Bàn Tử đẩy đến khớp đùi tôi, tôi mới nhận ra Bàn Tử thật sự sắp chết.

Tôi không biết hắn làm sao nhìn ra số nhiều của "rất nhiều người", vì bật lửa của tôi chỉ có thể nhìn ra khoảng cách một cánh tay trước mặt tôi thôi.

Tôi do dự trong một phần tư giây là tiếp tục tiến tới thoát thân, hay là đốt đèn cầy sừng tê giác trước mặt, lúc này phản xạ có điều kiện hình thành từ kinh nghiệm nhiều năm của tôi phát huy tác dụng, tôi châm đèn cầy sừng tê.

Bởi vì tôi cảm thấy thứ này do con người để lại nơi đây, thứ con người để lại nơi đây, chắc chắn là để bảo vệ chính mình, chứ không phải để hại chính mình.

Ánh sáng đèn cầy sừng tê màu xanh lục, hơn nữa sáng đến kỳ lạ, thoắt cái đã chiếu ra khá xa.

Bàn Tử hô lớn: "Thiên Chân, cậu còn không chạy nữa tôi sẽ nổ cho đồng quy vu tận đấy."

Gần như ngay lúc đó, dưới ánh nến xanh âm u, tôi nhìn thấy trên vách thông đạo trước mặt chúng tôi, xuất hiện một cửa đá, bên trên điêu khắc một bức phù điêu xe ngựa cưỡi mây, cửa đá này nhỏ vô cùng, tôi biết loại cửa cỡ này, được xưng là tiên môn, bình thường đều đặt trên quan tài, để cho linh hồn của thi thể có thể đi qua.

Trước khi đèn cầy sáng lên, tôi không nhìn thấy cánh cửa này, tôi có thể dùng danh dự của mình để cam đoan, khi đó trên vách đá chỉ là vách đá, chẳng có gì hết.

Tôi không chút do dự bò sang, dùng sức đẩy cánh cửa kia, cửa không khóa, đẩy hai cái đã mở, tôi lập tức bò vào.

Bên trong hơi ẩm bức người, thoắt cái tôi đã bò vào trong nước, tiến tới nữa là bò qua cửa hoàn toàn, tôi phát hiện đây là một không gian cực nhỏ, lại giống như bên trong một cỗ quan tài, nhưng đã rộng rãi hơn rất nhiều so với trong thông đạo.

Xung quanh đều là ván gỗ mục nát, nhìn những vết tích mục nát màu đen ước chừng cả ngàn năm, tôi không đứng thẳng được, chỉ có thể xổm, bên dưới là nước sâu đến eo.

Dưới ánh sáng xanh nhìn thấy trên ván gỗ đều là hà, Muộn Du Bình dùng tốc độ cực nhanh bò vào, tiếp đến là Bàn Tử.

Bàn Tử rõ ràng đã bị thứ gì đó kéo lại.

Tôi hô lên với Bàn Tử: "Tuyệt đối đừng tự bạo!" vừa cùng Muộn Du Bình nắm hai chân hắn dùng sức kéo vào, Bàn Tử la to: "Họa mi kẹt rồi!"

"Cả bó tuổi rồi, không dùng được nữa đâu!" tôi la lên, giữa tiếng kêu thảm thiết của hắn kéo hắn vào trong không gian nhỏ này, ngay chớp mắt đó, tôi mơ hồ nhìn thấy "người" bên ngoài.

Đúng là người, tôi nhìn thấy "người" toàn thân lõa lồ cúi đầu, tựa như cổ bị gãy, nhưng nhiều hơn thì không nhìn thấy, Muộn Du Bình nháy mắt thổi tắt đèn cầy của tôi.

Bốn phía một vùng tối đen.

Bằng vào cảm giác tôi đi đến đóng cửa lại, lại phát hiện tôi làm sao cũng không sờ được cách cửa đó.

Bàn Tử ở bên cạnh tôi la lớn: "Đốt đèn!

Đốt đèn!

Bàn gia tôi liều với các cậu."

Tôi sờ ra bật lửa, đánh lên, đánh mấy cái chẳng mảy may phản ứng, thầm nghĩ toi rồi.

Sờ bật lửa, lại phát hiện ngọn lửa nóng hổi.

Khoảnh khắc kia tôi cũng không thể ý thức được đã xảy ra chuyện gì, tôi không ngừng đánh lửa, phát hiện cả đốm lửa của bật lửa cũng không có, xung quanh một vùng tối đen.

Tôi dùng tay đụng một cái, nóng dữ dội.

Tay tôi bắt đầu run rẩy kịch liệt.

Nháy mắt trôi đã hiểu ra, bật lửa đã cháy rồi, nhưng tôi không nhìn thấy, tôi đã mù.

Gần như cùng lúc, áp lực của tôi được phóng thích, một dòng nước ấm chảy xuống ống quần, nháy mắt mọi âm thanh đều lặng đi.

Cuối cùng Tam Thúc cũng nhớ ra phải cho Tà đi tè rồi (づ ̄3 ̄)づ
 
Trùng Khởi- Cực Hải Thính Lôi ( Bản Chỉnh Sửa Của Ba Hố)
Chương 47


Tôi không biết là chỉ có mình tôi mù, hay hai người kia cũng giống như tôi.

Nhưng mùi khai nồng nặc, cho dù bọn họ mù hay không, bọn họ chắc chắn biết tôi làm gì.

Dụi dụi mắt, trước mắt vẫn tối đen một vùng, tôi đã trải qua tình huống thế này, cố gắng để mình bình tĩnh lại.

Tôi vừa tập trung tất cả chú ý vào lỗ tai, cảm giác cả không gian vô cùng hỗn loạn, Bàn Tử vẫn đang gọi tôi đòi chiếu sáng.

"Lửa, lửa, lửa, Thiên Chân, cậu điếc à, mau bật lửa!"

Xem ra mắt của chúng tôi đều có vấn đề.

Cả người tôi ngập trong nước, hà trên ván gỗ rất sắc bén, tôi không thể tựa vào, chỉ có thể gượng, hô lên: "Bàn Tử, Tiểu Ca, các người có thể nhìn thấy không?"

"Mẹ nó cậu bật đèn lên thì tôi thấy ngay.

Bây giờ tối như vậy ai mà thấy cho được."

Bàn Tử tức giận mắng, "Mấy cây gậy huỳnh quanh này mẹ nó hư cả rồi, nếu ông có thể sống trở về sẽ viết bình luận kém cho gã."

"Mẹ nó tôi đã bật đèn rồi!" tôi bảo: "Gậy huỳnh quang không hư, mắt chúng ta có vấn đề rồi.

Mẹ nó anh bình tĩnh cho tôi!"

Bàn Tử mắng một tiếng "đệt mợ", nhưng nháy mắt đã yên tĩnh lại.

Tôi duỗi tay ra sờ, liền sờ đến mông Bàn Tử, Bàn Tử phản xạ có điều kiện, nháy mắt tóm lấy tôi vật cả người tôi vào trong nước.

Nước mặn, là nước biển.

Tôi thiếu điều không bị Bàn Tử ịn mông đè chết, cũng may Hắc Hạt Tử từng dạy tôi phản kháng thế nào, thuận theo sức Bàn Tử tôi liền chống nửa thân dưới lên, hai chân khóa cứng cổ Bàn Tử, thoắt cái ép hắn xuống nước, chúng tôi đã là một cái ván bập bên, hắn vào nước đầu tôi sẽ lộ ra, tôi há miệng lấy hơi.

Lúc này, ánh sáng xanh sáng lên.

Tôi nhìn thấy đèn cầy sừng tê được Muộn Du Bình châm lên lại, xung quanh lần nữa được chiếu sáng.

Tôi và Bàn Tử hai người trần trụi vặn vẹo với nhau.

Muộn Du Bình chống cửa cứng ngắt.

Gần như cùng lúc, tôi nhìn thấy một thứ, ở ngay bên cạnh tôi, cúi đầu.

Thế mà là một người.

Đèn cầy nháy mắt bị thổi tắt.

Tôi nhận ra Muộn Du Bình muốn nói với tôi, chúng tôi không phải bị mù, chỉ là dưới tia sáng bình thường không nhìn thấy.

Tôi lập tức thả Bàn Tử ra, rời khỏi vị trí mình vừa nãy, Bàn Tử từ trong nước ngoi ra, mắng to: "Mọi người cẩn thận, con bánh tông chó má này biết sờ mông, còn biết kẹp chân."

Nháy mắt đèn cầy lần nữa được châm sáng, xung quanh lần nữa sáng lên, tôi nhìn thấy mình căn bản không thể thoát khỏi thứ đó, nó lại còn biết tôi lùi về hướng nào, cũng theo qua, gần như ở trước mặt tôi.

Tôi còn chưa kịp kêu tắt đèn, đã thấy Muộn Du Bình trong không gian cực kỳ nhỏ hẹp này, lộn một vòng, một tay chống xuống lật người lên, hai đầu gối kẹp lấy đầu thứ kia, tiếp đó xoay người giữa không trung, trực tiếp vặn ngang gãy cổ nó.

Tôi chưa từng nhìn thấy loại công kích tốc độ này gần đến thế, một tiếng xương gãy giòn tan đó, Muộn Du Bình lộn vòng tung tóe nước, sau khi tôi nhìn thấy cổ của thứ đó vẹo 240 độ nước mới văng hết lên mặt tôi.

Tiếp theo trước khi Muộn Du Bình tiếp đất, vứt chậu thanh đồng cho Bàn Tử, Bàn Tử đón lấy, Muộn Du Bình thấp giọng quát: Dao!

Tôi ném con dao quắm cho y, tiên môn một bên đã bị đẩy mở, Muộn Du Bình đón lấy đao, bước tới đánh lên cửa từ giữa không trung, tông cửa lần nữa, trở tay nhét dao quắm vào khe cửa, dùng sức vặn một cái, dao quắm bị vặn nát bấy, kẹt cứng lấy chốt cửa.

Ba người đều lùi lại, nhìn trong khe cửa có móng tay chầm chậm thò vào, lại từ từ ngừng lại.

Sắc mặt Muộn Du Bình đã trở nên rất nặng nề.

"Mẹ nó đây là đâu?"

Bàn Tử nhìn xung quanh.

Muộn Du Bình hoạt động ngón tay một chút, cúi người bắt đầu lục lọi gì đó trong nước.

Chúng tôi nhìn nhau một cái, cũng xổm xuống bắt chước dáng vẻ của y mò mẫm.

Mò chẳng mấy cái, Muộn Du Bình đã mò được đồ, dùng tay kéo lên, từ trong nước kéo một tấm bản lật, toàn bộ nước nháy mắt ào về khu vực đó, suýt nữa cuốn luôn chúng tôi xuống.

Nội tâm bánh tông oán hận thánh Tà ăn ốc bắt người ta đổ vỏ nè =))))
 
Trùng Khởi- Cực Hải Thính Lôi ( Bản Chỉnh Sửa Của Ba Hố)
Chương 48


Nước nhanh chóng chảy đi, lộ ra phần đáy gian phòng kỳ quái, dưới nước đầy hà, còn dày hơn trên thuyền gỗ nhiều, một tầng kết một tầng, cả đáy gian phòng giống như san hô thối rữa.Đặt chậu thanh đồng sang một bên.

Tôi mới nhìn thấy trên người chúng tôi đã vô số vết cắt, đặc biệt là bàn chân, lúc này mới cảm thấy đau đớn dữ dội, máu loãng theo hà chảy vào chỗ trũng của phần đáy.

Cái Muộn Du Bình kéo lên là một vòng thanh đồng, vòng liền với dây xích tựa như van kéo phần đáy, dẫn nước ra ngoài.

Tôi tỉ mỉ nhìn, có thể nhìn thấy trong hà có rất nhiều vật khác, đã bị kết dính trong vỏ hà, có đồ gốm, có đồ đồng mục nát, trong số đó còn có rất nhiều vòng thanh đồng.

Trong có vẻ giống vật bồi táng, hẳn đây vẫn là bộ phận thuộc về vương mộ Nam Hải, chỉ là không biết ở đâu.

Vừa nãy tính khoảng cách chúng tôi đã bò được hơn 1400 mét, cũng chính là một dặm rưỡi, theo lý chúng tôi sớm đã bò ra khỏi phạm vi vương mộ Nam Hải.

Nam Hải vương là vua dân tộc thiểu số, cổ mộ không thể lớn đến thế.

Nơi này cho dù là một phần của vương mộ Nam Hải, hẳn cũng là hố bồi táng.

Toàn bộ nước dưới đất đều chảy sạch, tôi nhìn thấy "người" vừa nãy bị Muộn Du Bình xử lý, tôi định đến nhìn kỹ, kết quả bị Muộn Du Bình một chân đạp xuống, thứ đó nháy mắt lao xuống.

"Nhìn tí." tôi cản cũng không cản được, "Để tôi nghiên cứu đã."

Muộn Du Bình nhìn tôi một cái: "Không được nhìn vật sống ở đây."

"Tại sao?"

Y chỉ chỉ vào mắt Bàn Tử.

Dưới ánh sáng lục, tôi thấy tròng đen của mắt Muộn Du Bình và Bàn Tử đều là màu xanh lục, nhưng thoạt nhìn sáng vô cùng.

Tôi cảm thấy có hơi không ổn lắm, ghé vào nhìn, tôi liền trông thấy trên mắt bọn họ đều có một lớp gì đó kỳ quái.

"Cái gì đấy?"

"Cậu từng trúng ảo giác đúng không?"

Muộn Du Bình hỏi tôi, tôi gật đầu.

"Ra rồi hẵng giải thích với cậu, bây giờ chúng tôi phải dựa vào cậu rồi.

Hiện tại chỉ có cậu có thể nhìn thấy thứ mấu chốt."

Tôi mờ mịt: "Tại sao?"

"Vì thứ chúng tôi nhìn thấy, khác với thứ cậu nhìn thấy.

Tôi đã biết nơi này do ai xây.

Chúng ta phải về mộ đạo ban đầu ngay."

"Tại sao?" tôi tiếp tục mờ mịt.

"Đèn cầy cháy hết chúng ta sẽ không ra được.

Chúng ta phải tìm được Lưu Tang, bằng không chúng ta sẽ không tìm được thứ cậu muốn."

Tuy vẫn không hiểu, nhìn thấy y mở miệng nói nhiều lời như vậy, tôi sởn cả gai ốc, y nói nhiều lời như vậy, chứng tỏ chúng tôi thật sự sắp xong đời rồi.

Bàn Tử bên cạnh nói: "Các cậu đang nói gì đó?"

Muộn Du Bình: "Đi!"

Tôi còn chưa kịp phản ứng, Muộn Du Bình đã nhảy vào đường nước, hô lên: "Xuống!"

Bàn Tử vẻ mặt kinh ngạc: "Tiểu Ca thế là thế nào?

Uống lộn thuốc à."

Tôi gãi đầu, thầm nói bỏ đi, đi thôi, lập tức nhảy xuống theo.

Bên dưới là một giếng sâu đại khái đường kính hơn năm mét, trong giếng vô số xà đá, trên vách giếng và xà đá có một ít hà, Muộn Du Bình rơi xuống một cây xà dưới ba mét, Muộn Du Bình ở dưới đỡ tôi một cái, kéo tôi lên xà ngang, Bàn Tử ôm chậu thanh đồng nhảy xuống, tôi và Muộn Du Bình hai người kẹp nách hắn lôi hắn lên xà ngang.

Chân chúng tôi đau vô cùng, nhảy một cái tất cả cảm giác đau đều trở lại, đau đến nỗi tôi ê răng méo miệng.

Chúng tôi còn chưa đứng ngay ngắn, Muộn Du Bình lập tức nhảy tiếp.

Y quan tâm đến thể năng chúng tôi, mỗi lần chỉ nhảy xuống một cây xà đá.

Chúng tôi theo y nhảy điên cuồng một mạch trong ánh sáng xanh, rất nhanh đã nhìn thấy ao nước dưới đáy, lúc này chân đau muốn chết.

Muộn Du Bình ngồi xổm xuống trên cây xà cuối cùng, nhìn nhìn đèn cầy, còn lại rất nhiều.

Muộn Du Bình hít sâu một hơi, nhảy vào trong nước, nước liền ngập tới cổ.

Bàn Tử cẩn trọng thả chậu thanh đồng xuống, Muộn Du Bình đón lấy.

Tôi và Bàn Tử đều nhảy xuống.

Ba người ló đầu ra khỏi nước, tôi liền trông thấy ở vị trí ao nước có thể thấy hai bên đều có thông đạo, đây là lối thoát nước chính.

Nhưng nước không chảy.

Lối thoát nước xây vô cùng sơ sài, dùng gạch đá, Muộn Du Bình hỏi tôi: "Nhìn kỹ, cậu thấy cái gì?"

"Các anh không thấy sao?"

"Chúng tôi không thấy."

Bàn Tử nói.

Tôi không hiểu nhưng vẫn theo ý Muộn Du Bình nhìn ngó xung quanh, bốn phía cũng hết sức bình thường, không có gì khác biệt với rất nhiều lối thoát nước chúng tôi từng trải qua trước đây, tôi nhìn được ba vòng, áp lực lớn như núi, nhưng không nhìn thấy gì.

"Không có, tôi cũng không nhìn thấy."

"Nhìn thấy được."

Muộn Du Bình nói.

Tôi hít sâu một hơi, tỉ mỉ nhìn ngó, liền nhìn thấy trong bóng tối ánh sáng xanh chiếu ra, trong nước, có một người đứng.

Đầu người này không lộ ra khỏi nước, tôi tưởng là cỗ thi thể vừa nãy, nhưng nhìn kỹ lại mới phát hiện không phải, người đó toàn thân màu đen.

#Trích comment fan Trung

[+2087] Tiểu Ca hôm nay bùng nổ số chữ! ! !

>>

Tác giả: Sởn gai ốc hôn?

[+1757] Câm Điếc hôm nay đã dùng hết lượng câu một năm

[+1720] Tiểu Ca: Nói ít cũng không được, nói nhiều cũng không xong, các người đúng là khó hầu hạ

[+1469] 133 chữ!

Hôm nay lời thoại của lão Muộn thành bài văn rồi!

[+1343] Câm Điếc thế mà lại biết nói ra lời như "Chúng tôi dựa vào cậu rồi" với Ngô Tà, ưỡn ngực ngẩng đầu vì Ngô Tà(。ò ∀ ó。) Tang Tang rớt mạng đã lâu rốt cuộc online rồi
 
Trùng Khởi- Cực Hải Thính Lôi ( Bản Chỉnh Sửa Của Ba Hố)
Chương 49


Biểu cảm khác thường của tôi lập tức bị nhìn thấu, Bàn Tử hỏi: "Cái gì đấy?

Cậu nhìn thấy gì rồi?"

"Dưới nước có cái bóng." tôi đến nhìn kỹ, nhưng không dám lại gần, Bàn Tử thuận theo hướng tôi, nheo mắt nửa ngày: "Bóng đâu?"

Tôi chỉ chỉ xuống nước ở phía kia, "Các anh không thấy à?"

Bàn Tử trực tiếp nhảy xuống nước, tôi vội vàng kéo hắn lại, sợ hắn động đến thứ đó.

Thứ đó hình dạng khom xuống, trông giống một cái xác trôi, không phải dạng vừa.

"Nhìn kỹ xem."

Muộn Du Bình nói với tôi.

Tôi nhìn kỹ lại, nhìn rồi tôi mới phát hiện, không chỉ một cái bóng đen như thế nổi trong nước, phía trước cái bóng này, còn có một cái bóng khác, từ hình thái, nó là nổi trong nước.

Hơn nữa đã hóa đen hoàn toàn.

Nếu là xác trôi, mục rữa đến mức hóa đen, chắc chắn đã trương phềnh, vậy thì mẹ nó dù người anh ốm bao nhiêu, chắc chắn dáng vóc cũng cỡ Bàn Tử.

Nhưng thứ màu đen này, không có bất kỳ đặc trưng hư thối trương phềnh nào.

"Màu đen.

Toàn thân hóa đen.

Không chỉ một.

Xếp thành đội trong nước."

"Người da đen?

Kobe(1)?"

Bàn Tử hỏi tôi: "Thời Hán có người da đen sao?

Nô lệ Côn Lôn?"

"Đã là lúc nào rồi, còn lắm mồm!" tôi cả giận, Muộn Du Bình hỏi tôi: "Mặt nó hướng nào?"

Tôi chỉ một phương hướng, là một cửa thoát nước, Muộn Du Bình nói: "Đừng động vào, chúng tôi đi theo cậu, mặt bọn chúng hướng nào, chúng ta đi theo hướng đó."

Tôi gật đầu, hai người đi theo tôi, tôi dè dặt vòng qua thứ màu đen đó, tôi hỏi Muộn Du Bình, đây rốt cuộc là cái gì?

Muộn Du Bình không trả lời tôi, y tập trung tinh thần "trông cậy" tôi, Bàn Tử cũng tập trung toàn thân "trong cậy" tôi, tôi ngại hỏi nhiều, đi về phía cửa thoát nước kia.

Rất nhanh chúng tôi đã tiến vào trong thông đạo thoát nước, thông đạo này cực kỳ giống đường nước trong Thất Tinh Lỗ Vương cung, cực kỳ thấp, có vài chỗ thậm chí chúng tôi phải cúi đầu đi vào mới thông qua được, chứng tỏ nơi này bình thường mực nước không cao đến thế, bây giờ bên ngoài rất có thể là triều dâng.

Lúc vào nước phải thổi tắt đèn cầy, sau đó lần nữa đốt lên phải tốn thời gian rất dài.

Mỗi lần tôi đều rất sợ hãi, sợ đèn cầy cũng không châm lên được nữa.

Trong nước cứ cách một đoạn, nhưng khoảng cách không cố định, đều có một cái bóng màu đen, lúc này tay chân tôi đã hoàn toàn tê rần, biết mình vốn đã sợ đến mức cả cảm xúc cũng không thể trực tiếp biểu hiện ra nữa, mỗi lần tôi muốn dừng lại xem xét kỹ, Muộn Du Bình đều không cho.

Chúng tôi tiếp tục dùng tốc độ nhanh nhất đi tới trong nước, cũng không biết đi bao lâu, đột nhiên địa thế dưới nước cao lên, mực nước từ cổ tôi hạ xuống đến ngực, tôi liền trông thấy, ở mực nước này, trước mặt có một cái bóng màu đen, lộ một cái đầu lên mặt nước.

Tôi dừng lại giây lát, Muộn Du Bình nhìn thấy vẻ mặt của tôi lập tức hỏi: "Nói."

"Thứ đó nổi lên rồi."

"Rốt cuộc là cái gì?"

Bàn Tử không nhìn thấy, cũng sắp bứt rứt mà chết.

Tôi tiến đến nhìn, đầu người màu đen đó thoạt nhìn đặc biệt kỳ quái, có thể nhìn thấy làn da vô cùng mỏng, ánh sáng màu lục của chúng tôi có thể chiếu xuyên qua.

"Đó là người giấy da người."

Muộn Du Bình nói.

Tôi đột nhiên nhớ đến truyền thuyết Hoàng đế Câm.

Trong truyền thuyết có nói, Hoàng đế Câm thích dùng giấy làm binh mã.

Hơn nữa, binh mã bằng giấy, vì đôi mắt làm từ hạt mè, hạt mè bị rang chín, cho nên đều bị mù.

____________________

Chú thích:

(1) Kobe Bryant là ngôi sao bóng rổ Mỹ của giải nhà nghề Mỹ NBA, làn da đen nâu 'quyến rũ' 🙂)))

#Trích comment fan Trung

[+1179] Tiểu Ca vẫn trước sau như một cao lãnh, "Nói"

[+450] Ngô Tà lõa lồ, bị hai người Tiểu Ca và Bàn Tử nhìn chằm chằm, không có ý xấu.

Thiết Tam Giác vì sao thật thà như thế, xin nghe hồi sau sẽ rõ

[+431] Tiểu Ca cứ như một bộ bách khoa đạo mộ biết đi ha ha ha

[+329] Hôm nay đi coi Khách sạn Tân Nguyệt, lời thoại Tiểu Ca trong hai tiếng đồng hồ vẫn không nhiều bằng cái chương nho nhỏ này

>>

Tác giả: Ở thôn Vũ không cần nói chuyện
 
Trùng Khởi- Cực Hải Thính Lôi ( Bản Chỉnh Sửa Của Ba Hố)
Chương 50


Truyền thuyết năm đó đã mai một trong rừng rậm Mân Việt, Nam Hải vương thần bí và truyền thuyết Hoàng đế Câm có liên quan hay không cũng không cách nào khảo chứng, nhưng dọc đường xuống đây, rất nhiều dấu hiệu, vẫn chứng tỏ truyền thuyết này của dân tộc thiểu số địa phương, có rất nhiều trùng hợp vi diệu.Tôi trấn tĩnh một lát, "hình nộm da người" trồi lên mặt nước đó, chính là dùng nguyên tấm da người bị róc ra, chế thành da thuộc, trong đó dùng cọng trúc căng thành hình người, vì đã qua thời gian hơn hai ngàn năm, mặt ngoài những hình nộm da người này đều vôi hóa rất nhiều, cho dù cọng trúc trong đó đã hoàn toàn mục nát, nhưng ngoại hình da người vẫn duy trì hình dạng người.

Giống như những binh sĩ bị mù trong truyền thuyết, trông coi vương mộ quỷ dị này.

Nhưng điều kỳ lạ là, không biết những da người ngàn năm này trước đây đã qua xử lý bằng bí pháp cổ xưa gì, bên trên không có bất kỳ sinh ký sinh vật nào sinh trưởng, hơn nữa khắp mình hóa đen.

Tôi và Bàn Tử đều rơi vào trầm mặc, loại phương thức bồi táng này của Mân Việt chúng tôi mới nghe lần đầu, có khả năng có liên quan đến "thuật tiên nhân" trong truyền thuyết của dân tộc thiểu số khi đó.

Trước đó con mắt trên bích họa khắp tường, đã khiến tôi biết đến tà tính của loại tà thuật này.

Đèn cầy sừng tê giác này, hình nộm da người trong nước này, không biết có dụng ý đặc biệt gì, chúng tôi không dám coi thường.

Lúc này tôi có một suy đoán to gan, chính là truyền thuyết kỳ quái kia, có thể là thợ xây dựng vương mộ Nam Hải truyền lại cho người địa phương khi ấy, bởi vì không thể nói thẳng, sợ tiết lộ vị trí lăng mộ, cho nên ông ta dùng những gì mình mắt thấy tai nghe lúc xây mộ, biên thành một câu chuyện.

Hoàng đế Câm chính là Nam Hải vương, pháp thuật mở mắt ra sẽ mất linh, chính là bích họa con mắt đầy tường kia, mà người giấy ngựa giấy trải khắp núi đồi của Hoàng đế Câm, chính là những hình nộm da người bồi táng này.

Vậy trong truyền thuyết, còn có một đoạn không thể tưởng tượng, chính là Hoàng đế Câm còn có một cây cung quỷ.

Bởi vì truyền thuyết cùng tình huống chúng tôi gặp phải trong vương mộ cách biệt xa lắc, cho nên cái gọi là "cung quỷ", tôi cảm thấy sẽ không thật sự là cung, vậy "cung quỷ" này là cái gì?

Vòng qua hình nộm da người, chúng tôi tiếp tục lội nước đi tới trong đường nước, mực nước càng lúc càng thấp, dần dà chúng tôi đã có thể lộ hông ra.

Dưới ánh sáng của đèn cầy sừng tê, càng lúc càng nhiều hình nộm da người lộ khỏi mặt nước, để lại cái bóng lập lòe quỷ dị trên vách tường.

Tôi ngừng lại, theo căn dặn trước đó của Muộn Du Bình, tôi đi theo hướng mặt của hình nộm da người, nhưng kỳ lạ là, phía trước xuất hiện một hình nộm da người, hướng mặt của nó, ngược lại với tất cả hình nộm da người khác.

Bọn họ đều không nhìn thấy thứ tôi có thể nhìn thấy, cũng dừng lại.

Bọn họ hỏi tôi sao thế.

Tôi nói: "Có một cái khác với những cái còn lại."

"Khác thế nào, cậu phải nói rõ ra xem, béo, gầy, cao, hay lùn?"

Tôi nhìn hình nộm da người hướng mặt khác biệt kia, mặt của hình nộm da người vì vôi hóa, ngũ quan có vẻ mơ hồ, nhưng con này thì không, ngũ quan con này vô cùng rõ ràng.

Nếu da người chế hình nộm là một loại hình thức nghệ thuật cổ đại, thợ thủ công căng da con này, tay nghề chắc chắn hơn xa người khác.

Hơn nữa, da người của hình nộm da người này, hẳn đến từ một người phụ nữ.

Động tác của những hình nộm da người khác đều làm theo hình nộm lính, tuy binh khí và khôi giáp hẳn đều đã mục rữa, nhưng hình nộm da người phụ nữ này, hình dáng rất thật, hay tay buông lơi tự nhiên, nhìn ra được thợ thủ công yêu thích hình nộm này hơn hẳn, dùng rất nhiều tâm tư.

Tôi chầm chậm đến gần, trong lòng có một cảm giác đặc biệt chẳng lành, trước khi tôi đã kinh nghiệm mạnh mẽ, thứ gì khác thường, chắc chắn là yêu.

Người nộm này ở đây hoàn toàn không bình thường, nhất định là cổ nhân dồn hết tâm trí vào đó.

Thêm nữa người nộm này nấp phía sau những người nộm khác, nhìn từ góc độ của tôi, nó đang len lén nhìn tôi, khiến người ta khủng hoảng sởn gai ốc.

Cân nhắc làm sao đi qua, phải phòng bị thế nào, cuối cùng quyết định Bàn Tử ở phía trước, Muộn Du Bình thứ hai, tôi ở sau cùng, như vậy Muộn Du Bình khi gặp biến có thể chiếu cố cả hai bên.

Chúng tôi đi qua hình nộm da nữ này như đoàn xe lửa, không xảy ra chuyện gì, tôi thở phào, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy không ổn đâu đó, lúc quay đầu lại, hình nộm da phụ nữ đó đã không nhìn rõ nữa.

Tôi cũng rướn người, nói với Bàn Tử: "Chiếu trở lại một chút."

Bàn Tử không biết tôi muốn nhìn gì, chuyền chậu lửa cho tôi, lúc tôi xoay người rọi ra sau, nhìn thấy bóng lưng hình nộm da nữ đó, tôi tỉ mỉ nhìn nhìn, cảm thấy không ổn, nhưng không nói được nguyên do.

Khi tôi trả chậu lửa cho Bàn Tử, nhận ra vấn đề ở đâu, vị trí hình nộm da nữ đó, có hơi khác với vừa rồi.
 
Trùng Khởi- Cực Hải Thính Lôi ( Bản Chỉnh Sửa Của Ba Hố)
Chương 51


"Hình như cô ta xoay qua đây." tôi hít hơi lạnh nói.

"Có phải hai chúng ta không mặc đồ, cô ả động lòng xuân, cậu mau mau nói với cô ả, hai anh em mình không thích đen như thế."

Bàn Tử nói xong bảo tôi đi mau, đừng nhiều chuyện, chắc chắn là tôi nhìn lầm rồi.

Tôi thầm nghĩ tôi nhìn thấy được, mẹ nó anh cũng không nhìn thấy, anh có lập trường gì mà nói lời này.

Trong lòng thấp thỏm nhưng vẫn tiếp tục đi theo về phía trước.

Đi thêm mấy bước, tôi vẫn không nhịn được quay đầu lại hóng một chút, rồi liền đổ mồ hôi lạnh.Hình nộm da nữ đó lại chuyển động, lần này tôi gần như có thể chắc chắn nó đang động đậy.

Tôi nói với Bàn Tử: "Mau chạy thôi."

Ba người chúng tôi bắt đầu dùng tư thế chạy bộ tiến lên, nhưng trên thực tế, trừ tư thế khác đi, tốc độ không có chỗ nào khác biệt.

Đi một mạch về phía trước đến khi tôi cảm thấy trên cơ bản không nhìn thấy vị trí của hình nộm da phụ nữ kia nữa, tôi mới bình tĩnh lại, lần nữa quay đầu.

Phía sau một mảng tối đen, chậu lửa của tôi lia qua, nháy mắt nhìn thấy một thứ gần như đứng sau lưng mình, chậu lửa suýt nữa là va vào.

Toàn thân tôi sởn lên, thế mà lại là hình nộm da phụ nữ đó, không biết từ lúc nào, đã đến sau lưng tôi.

Nó vẫn là động tác đó, nhưng cách tôi cực kỳ gần, khoảng cách này cho dù là người sống tôi cũng sẽ sợ suýt chết, đừng nói là một tấm da người nứt nẻ.

Tôi vội lùi lại mấy mét, đụng vào Bàn Tử, liền nhìn thấy tay hình nộm da nữ không giống trước đó tôi tưởng, nó không buông thõng, mà chắp lại thành động tác dâng vật.

Nhưng tay cô ta đã không thấy nữa, chắc là bị mục rữa hư tổn.

Trên góc cong khuỷu tay của nó, treo thứ gì đó.

Tôi đến gần nhìn, đó là một đôi ngọc bích Thanh Long, hai bên có rìa bao bằng bạch ngọc, oxy hóa dữ dội, hẳn là vật bồi táng, không biết vì sao xuất hiện trên tay cô ta.

Bàn Tử không nhìn thấy, hỏi tôi: "Sao thế?"

"Vừa nãy hình nộm da người đó..." tôi đang nói đột nhiên cảm thấy thứ này ở ngay trước mặt mình, không biết tôi nói rồi có khi nào chọc giận nó không, tôi liền sửa lời: "Hình nộm mỹ nữ này, không biết tại sao theo tới đây.

Trong tay còn cầm đồ."

"Lẽ nào là vật đính ước?

Nó muốn tặng quà cho cậu?"

Bàn Tử nói: "Thiên Chân, cậu nhất định đừng cầm, cầm rồi thì cậu phải chịu trách nhiệm, cùng bồi táng ở đây."

Muộn Du Bình cũng không thấy, y cũng không giúp tôi được, tôi chỉ có thể cẩn thận phân tích, tôi ghé lại nhìn, luôn cảm thấy thứ này không giống ngọc bích bình thường, ngược lại giống một lỗ tai.

Lẽ nào là cho tôi, là quỷ hồn của tượng nữ bồi táng này, thiện ý khiến chúng tôi tìm được manh mối, hay là nữ quỷ hy vọng dùng tài vật đạt thành khế ước gì đó?

Tôi cẩn thận nhìn nhìn ngọc bích, càng cảm thấy thứ này đúng là có hình dạng lỗ tai.

Lỗ tai!

Trên thi thể trong mộ nhà Dương Đại Quảng có hình xăm 7 lỗ tai.

Lẽ nào thứ này có liên quan đến nghe sấm?

Dọc đường từ mộ tới đây, ngoại trừ sùng bái Lôi Công, chúng tôi không nhìn thấy bất kỳ thứ gì có liên quan đến nghe sấm, đây là manh mối liên quan đến nghe sấm đầu tiên tôi nhìn thấy.

Tôi tin tất cả chuyện liên quan đến nghe sấm, có thể đều ở trong mộ thất chính, nhưng mộ thất chính hiển nhiên chưa ai vào được, đám người chú Ba năm đó chắc chắn đã dùng cách vô cùng đặt biệt trộm ra được quan tài chính, tôi học nghệ vẫn chưa tinh.

Vật có liên quan đến lỗ tai này, có khi nào liên quan đến mộ thất chính không?

Tôi nhìn hình nộm nữ bồi táng kia, trong lòng có chút bi ai và thương hại, có truyền thuyết nói nước ngăn cách sự tồn tại của linh hồn, người chết trong nước sở dĩ biến thành thủy quỷ, là vì không cách nào thông qua môi trường nước đi đầu thai.

Không biết tại sao, có phải uống nhầm thuốc hay là một loại trực giác không, tôi cảm thấy cô ta đang hy vọng thông qua cách thức này, nhận được hồi báo gì đó.

Nghĩ nghĩ tôi lại cố gắng vuốt vuốt mặt, gạt bỏ loại suy nghĩ mê tín này, nguyên tắc của tôi là ngu muội mê tín thích đáng, trong cổ mộ có những phần tôi không cách nào giải thích, nhưng phần lớn vẫn có thể giải thích được.

Tôi hít sâu một hơi, nói với hình nộm da nữa: "Tôi không cần cái này, tôi muốn thứ có thể giúp mình ra khỏi đây."

Nói rồi ba người chúng tôi tiếp tục đi về phía trước.

Thánh Tà ngồi lên cho mị lạy rồi sẽ thưa . . .
 
Trùng Khởi- Cực Hải Thính Lôi ( Bản Chỉnh Sửa Của Ba Hố)
Chương 52


Từ góc nhìn của Bàn Tử, tôi chắc chắn là bệnh thần kinh, tôi vẫn không hiểu tại sao tôi có thể nhìn thấy thứ bọn họ không thấy, nhưng từ kinh nghiệm của mình, tôi sẵn lòng tin rằng thứ tôi nhìn thấy có thể không phải thực thể.

Bởi vì Muộn Du Bình từng hỏi tôi, có phải tôi từng trúng ảo giác không.

Bàn Tử nhìn vài cái về phương hướng tôi nói, ba chúng tôi tiếp tục đi tới, Bàn Tử liền nói: "Giọng điệu cậu nặng nề quá, chúng ta ở địa bàn người ta, đừng đắc tội người ta." nói rồi chắp tay vào không khí: "Thế này, Thiên Chân nhà tôi chưa từng yêu đương gì, nói chuyện hơi thẳng, bà đừng để ý, khắp chân trời đâu đâu chẳng có cỏ thơm, bà chắc chắn có thể tìm được người tốt hơn, đúng không, dù sao cũng đơn chiếc hơn một ngàn năm rồi, thà thiếu không ẩu, tôi nói bà nghe, cậu ấy chân Hồng Kông(1), chắc chắn bà ăn không tiêu."

Tôi đi mấy bước mới bắt đầu dựng hết lông măng, dáng vẻ hình nộm da phụ nữ đó trong đầu tôi xua mãi không đi, nhưng không muốn ngoái lại nhìn.

Đi một mạch ra được mười mấy mét, lại ngoái đầu lại, thứ đó đã không còn đi theo, trong lòng buồn bực, rốt cuộc là ảo giác, hay là cơ quan đặc biệt gì.

Mặt đất dưới nước tôi không nhìn thấy, không khéo dưới nước có các thứ đường ray bánh xe ngầm gì đó.

Lúc này chúng tôi rốt cuộc nhìn thấy lối ra, bước sang nhìn, lại là một giếng sâu, hướng lên hẳn thông đến một mộ thất khác.

Tiến lên nữa nhìn, thông đạo dưới nước không kéo dài tới trước nữa, thế mà đã đến điểm cuối.

Trên đầu vẫn là vô số xà đá, tôi nghĩ đến một chuyện, nhìn vào điện thoại, phát hiện lượng pin điện thoại đã có không đủ, bluetooth của Lưu Tang không hiển thị.

Chẳng biết có phải vì không ở gần đây, hay kết cấu nơi này quá phức tạp, tín hiệu bị chặn không.

Nhẩm tính thời gian đi vừa rồi, tôi đã hoàn toàn không biết vị trí của mình trong cổ mộ, nhìn không ra vương mộ Nam Hải quy mô không lớn phía dưới lại có hệ thống thoát nước to như vậy.

Con mẹ nó dự toán đều tiêu cả vào đây đây mà.

Hình nộm bồi táng bằng giấy da người vẫn cách một đoạn lại xuất hiện, không còn xuất hiện hình nộm nữ khác biệt lúc trước nữa.

Bàn Tử liền nói: "Nam Hải vương này, xem ra là ông vua nghèo, trừ những hình nộm bồi táng trong hố xe ngựa, bảo bối nơi khác đều là đồ giấy, cũng chẳng đáng mấy tiền, quan tài chính lại bị chú Ba cậu nẫng đi mất, chúng ta ở đây chắc là phí công thôi."

Tôi lần nữa nhấn mạnh, chúng tôi không phải đến đổ đấu, tuy lừa mình dối người, nhưng chúng tôi là vào cái mộ này tìm manh mối, những chuyện này không quan trọng.

Bàn Tử liền bảo: "Trước đó Lưu Tang nói bên dưới toàn là người, chắc không phải gã cũng có thể trông thấy những hình nộm cậu trông thấy kia.

Nếu là như vậy, người nộm nữ kia rất có thể không phải ở tầng này, cho nên rất đặc biệt."

Ba chúng tôi bắt đầu bò lên xà đá, Bàn Tử vừa thở vừa nói: "Bởi vì trong mộ thất chính cũng có thể bỏ đầy hình nộm da người thế này, cậu nói hình nộm da người này không chỉ có hình dạng nữ, hơn nữa đặc biệt tinh xảo, vậy tám chín phần mười là hàng cao cấp trong mộ thất chính, không biết nguyên nhân gì, vứt xuống đường nước.

Hơn nữa những người chúng ta mới nhìn thấy, tôi nghĩ kỹ lại, cũng được làm giống như hình nộm da người, phía trên nếu như là mộ thất chính, vậy bên trong rất có thể toàn là thứ như thế."

Tay của hình nộm da nữ đó đã bị hư hỏng, tôi không nhìn thấy móng tay, nếu thật như lời Bàn Tử nói, da những người này chắc chắn bị lột xuống cùng với móng tay.

Móng tay người chết có thể dài ra, móng tay liền với da người còn có thể tiếp tục sinh trưởng, tại sao lại thế?

Bò đi vô cùng vất vả, ba người không nói gì nữa, bò một mạch đến đỉnh của cái giếng dưới nước, phía trên xuất hiện một cổng nước khổng lồ, xung quanh có dấu vết bị nổ phá hư tổn, tôi nhìn mà thầm nghĩ: Kích cỡ cái này, quan tài của chú Ba, chắc là từ đây vận chuyển ra ngoài không sai được.

___________________

Chú thích:

(1) Chân Hồng Kông: chân bị nấm.

Không hiểu sao lại gọi như vậy

Vẫn không hiểu từ trên xuống dưới còn có cái khăn tắm thì điện thoại để đâu?

Nhét vào vành tai à? :v

Đùa chứ nhớ còn đai trang bị mà, cái này người ta gọi là ở truồng mà đeo dây nịt đó quý dị =3=

Dám hỏi điện thoại của hãng nào mà trâu dị, lõm bõm nửa ngày mà vẫn sáng được? =))))
 
Trùng Khởi- Cực Hải Thính Lôi ( Bản Chỉnh Sửa Của Ba Hố)
Chương 53


Lỗ hổng lớn này vừa nhìn đã biết là dùng sáu ngòi nổ đào động định hướng bộc phá ra, những năm đó có thể chia phân lượng thuốc nổ chính xác như vậy, chắc chắn là lão làng khai mỏ.

Bàn Tử nói với chúng tôi, hắn vẫn rất hoài niệm một vài kỹ thuật thần diệu của người lành nghề những năm đó.

So với bọn ngốc dùng máy đào hiện giờ, tuy đều là trộm vặt, nhưng chung quy vẫn có phong cách lâu đời.

Tôi không nghĩ vậy, thành tựu của thời kỳ lịch sử đặc thù là câu chuyện truyền kỳ riêng, truyền kỳ lâu đời như đổ đấu, thực ra đã đi đến đường cùng.

Nói đến ẩn cư, cũng là lịch sử đã lựa chọn vứt bỏ truyền kỳ như thế, sau giải phóng, những thứ này hẳn chỉ có trong sách cho người ta đọc mua vui.

Phía trên này nếu là mộ thất chính, hẳn là cánh cửa vừa nãy chúng tôi đứng, chỗ trong khe toàn là móng tay, nghĩ nghĩ lại cảm thấy hung hiểm vô cùng, Bàn Tử nói đều là hình nộm da người, trong truyền thuyết đều bị mù, không có gì đáng sợ.

Chúng tôi chỉ cần đi chậm nói khẽ là được.

Năm đó Hoàng đế Câm không phải cũng bị hoàng đế Hán đánh bại chạy ra biển sao.

Tôi nói đó là thiên quân vạn mã, chúng tôi bây giờ chỉ có ba người.

Muộn Du Bình mở camera điện thoại ra cắn vào miệng, hai chúng tôi đỡ y lên đến cửa động, y duỗi tay bám lấy chỗ gồ lên của khe nứt lỗ hổng, một tay dùng sức treo lên, vì đáy mộ có rất nhiều người, y treo lưng chừng không, trực tiếp dùng cùng hai tay bò lên, đến rìa khe, y dùng điện thoại vói lên chụp hình.

Dùng bluetooth gửi cho tôi.

Tôi nhìn một thoáng, đèn flash di động có hạn, chỉ chụp ra mặt đất mộ thất bên trên, là nền gạch hình vuông, trên đó là hoa văn hình cá cũ kỹ, vừa nhìn đã biết là mô phỏng một vài đặc trưng của thuyền năm đó.

Đặc trưng văn hóa dân Tư của nước Nam Hải thể hiện rất rõ.

Không có chỗ nào nhìn không rõ, song điện thoại cũng có thể chiếu ra xa như vậy.

Muộn Du Bình không đợi chúng tôi, trực tiếp lật người lên.

Tôi không thể bò lên như y, đợi một hồi, y mới quay lại, thò tay kéo chúng tôi.

Hai chúng tôi gần như hoàn toàn trần trụi bị kéo vào mộ thất bên trên, nhìn động tác dè chừng của Muộn Du Bình, tôi hiểu trong này chắc chắn không an toàn.

Mộ thất không lớn, nhưng không nghi ngờ gì chính là mộ thất chính, dưới ánh sáng lục của đèn cầy sừng tê, đầu tiên chúng tôi nhìn thấy một bức bích họa lớn trên vách tường, toàn bộ đều là mắt và thuyền.

Kinh nghiệm của tôi lão luyện, liếc mắt qua kết cấu đã biết bích họa thoạt nhìn hỗn loạn là mang tính tự thuật, hình như giải thích chuyện đội thuyền nước Nam Hải trên biển.

Bích họa hoàn chỉnh, dưới đèn cầy sừng tê, tất cả con mắt trên bích họa đều nhắm, tôi bắt đầu hiểu ra logic trong này.

Thực ra sử dụng đèn cầy sừng tê là một trong những lý do vô cùng đơn giản, ánh sáng lục của sừng tê sẽ không khơi ra độc tính của bích họa.

Hướng chúng tôi lên là bệ quan tài chính, chú Ba cũng là tài cao gan lớn, đoán ra được vị trí quan quách, trực tiếp trộm quan quách đi từ bên dưới, vì tôi không nhìn thấy đạo động nào khác, cả mộ thất gần như hoàn chỉnh.

Vụ nổ đẩy quan trác phía trước bệ quan tài ra xa sáu bảy thước, hoàn toàn mục nát, một bên mộ thất mà ánh sáng lục có thể chiếu tới, chúng tôi nhìn thấy một kết cấu hiếm gặp.

Chúng tôi nhìn thấy một thuyền đá, ở vị trí chính giữa mộ thất, trên thuyền đá, rất nhiều hình nộm da người đang đứng, sắc da trắng bệnh, hình thái giống nhau như đúc, trên người mặc Hoa phục lụa thưa dệt từ tơ vàng, có nam có nữ, tuy gương mặt bị oxy hóa xỉn màu, nhưng lại bảo tồn tốt vô cùng.

Nét vẽ trên mặt hình nộm da người đều hết sức rõ ràng.

Khoảng cách có hơi xa, cho nên thoạt nhìn lại giống như người thật, tôi không ngờ nước Nam Hải này còn có kỹ thuật như thế.

Nhưng cũng cảm thấy tàn nhẫn cực kỳ, để đảm bảo những da người này ngàn năm không rữa, lại lột cả tấm da từ trên thân người xuống làm thành hình nộm bồi táng.

Móng tay những hình nộm da người đều rất dài, theo ánh lửa nhìn tới, còn có ba bốn cái thuyền đá như vậy ở trong mộ thất.

"Mô phỏng chơi thuyền."

Bàn Tử dùng khẩu hình môi nói.

Tôi đã chắc chắn hình nộm da nữ bên dưới kia chính là rơi xuống từ trong mộ thất chính, lụa thưa tơ vàng trên này không dễ bong tróc, khẳng định là trong đội quân khi đó có người muốn trộm cả con ra ngoài hẵng lột.

Không biết xảy ra vấn đề gì, đánh rơi xuống đường nước.

Nói như vậy, không phải cơ quan, vậy đúng là có chút dọa người.

Muốn quay đầu lại nhìn xem chỗ chúng tôi bò lên, lại nhìn nhìn điện thoại, Lưu Tang vẫn không có tin tức.

Ở khoảng cách này chúng tôi cũng không nhìn thấy phía sau cửa mộ tình hình thế nào, tôi quan sát xung quanh, mộ thất có rất nhiều nơi chưa từng được động tới, điều này cũng vô cùng khác thường, chú Ba không phải dân lành, bọn họ là không dám động, hay là không có thời gian động.

Tôi có tự tin về suy luận của mình, trong mộ thất này chắc chắn có nguyên nhân quan trọng nào đó, khiến Dương Đại Quảng và chú Ba rơi vào trạng thái si mê đối với tiếng sấm, tôi cầm tìm kỹ càng xem.

Đang nghĩ thì Bàn Tử vỗ vỗ tôi, chỉ chỉ đỉnh đầu, tôi ngẩng đầu, liền trông thấy trên đỉnh còn treo một chiếc thuyền.

Dường như là căng từ da người.
 
Trùng Khởi- Cực Hải Thính Lôi ( Bản Chỉnh Sửa Của Ba Hố)
Chương 54


Tôi nheo mắn nhìn chiếc thuyền phía trên, thầm nghĩ đây là cái gì, vị trí ở ngay phía trên bệ quan tài, không nhìn rõ trên thuyền da người còn có đồ gì không.

"Vàng bạc tài bảo có khi nào ở trên đó?

Thứ này chắc chắn có liên quan đến quan tài chính.

Trên quan có thuyền, không hiểu lắm."

Bàn Tử sờ sờ cằm, "Chi bằng Bàn gia tôi lên xem thử."

Tôi cắn cắn môi, nói: "Bàn Tử anh rất nhạy bén, chúng ta có thể phải lên đó thật, nhưng không phải vì tài bảo, anh nghĩ xem, phía trên quan tài trong mộ Dương Đại Quảng, là một cái chuông lớn treo ngược, nếu quan tài đó ở đây, thì vừa hay đối diện với thuyền da người này.

"Nếu chủ nhân quan tài đang nghe tiếng sấm trên trời, muốn thu được tin tức gì trong đó, vậy chiếc thuyền này..."

Bàn Tử lộ nụ cười xấu xa: "Nhìn thấy đồ trong thuyền, sẽ biết hắn muốn giao lưu với ai.

Hoặc nó muốn giao lưu cái gì.

Có điều..."

Bàn Tử gãi gãi đầu: "Chiếc thuyền này bay trên trời, lẽ nào là phi thuyền."

Vân Đỉnh Thiên Cung cũng bay trên trời, tôi thầm nghĩ, đây là thuyền tiên, người khi đó nếu phát hiện tiếng sấm có điều kỳ quặc gì, phản ứng đầu tiên chắc chắn nghĩ là tiên nhân, cho nên chúng tôi cũng có khả năng chỉ nhìn thấy người nộm tiên nhân bình thường, nhưng cho dù thế nào, vẫn cần phải đi lên xem thử.

Chúng tôi quan sát xung quanh, muốn tìm một nơi leo lên, trên đầu không có xà, dựa vào sức mình tôi, phải bám vào tí đá leo thang lên mới được, Bàn Tử liền bảo chồng La Hán(1), vai hắn và Tiểu Ca để cho tôi, nâng tôi lên trên.

Hai người xổm xuống, tôi run rẩy bò lên, hai người đứng dậy một cái, nâng tôi lên, cái thuyền tiên ít nhất còn thiếu khoảng cách một người nữa.

Tôi nhìn gần như vậy, dưới ánh sáng lục, tôi mơ hồ cảm thấy trong thuyền tiên này, dường như có một cái kén.

"Không được, chúng ta phải chồng lên nữa." tôi nói, tôi leo xuống, tìm tảng đá, lót thành bậc thang trước.

Sau đó Bàn Tử làm đế, Muộn Du Bình lại leo lên, tôi lại giẫm hai người đi lên, tay của Muộn Du Bình mạnh vô cùng, vịn cứng bắp vế của tôi, tôi đứng thẳng quả thực giống như huấn luyện mở rộng(2), duỗi tay vừa hay có thể ngang với thuyền tiên.

Liền trông thấy thứ bên trong không phải kén, là một người đã thối rữa khô đét, người này không phải cổ nhân, nhìn từ quần áo, hẳn là người cùng thời với chú Ba.

Tôi hít một hơi lạnh, tôi phát hiện "người" này đã không phải người, hắn là một tấm da.

Giống như da của những người nộm ở đây, chỉ là không có gì chống đỡ.

____________________

Chú thích:

(1) Chồng La Hán: Người này leo lên người người kia, một kiểu tiết mục xiếc
 
Trùng Khởi- Cực Hải Thính Lôi ( Bản Chỉnh Sửa Của Ba Hố)
Chương 55


"Bỏ phiếu chút đi." tôi nhẹ giọng nói: "Bên trên có tấm da, cần lấy xuống xem không?"

"Bên trên có mảnh giấy viết: 'Đừng lấy xuống' không?"

Bàn Tử hỏi tôi.

Tôi nói đương nhiên không có, Bàn Tử nói: "Vậy trên da có các thứ bảo thạch hay vàng bạc châu báu gì không?" tôi lại nói không, Bàn Tử nói: "Vậy nếu cậu thích, lấy xuống làm tạp dề cũng được."

"Nhưng tấm da này thoạt nhìn không có vẻ muốn tôi cầm." khắp mình tấm da này có một tầng lông mịn như nổi mốc, thoạt nhìn xúc cảm rất vi diệu, trên đó đều là lỗ thủng, không tìm ra nơi nào là mặt, trông có vẻ đâu cũng là mặt, biểu cảm cũng vô cùng khiến người ta sởn gai ốc.

Không biết là đau khổ khi chết, hay sau khi bị lột da mới như thế.

Tôi thò tay đòi dao quắm, muốn Bàn Tử chuyền cho tôi, để tôi cầm lên chọc mấy cái, Bàn Tử ra dấu five với tôi, tôi mới nhớ ra con dao yêu dấu đã hy sinh.

Chỉ đành dùng điện thoại chọc một cái, phát hiện da khô rồi, đã là trạng thái giống như tàu hũ ky.

Bàn Tử lúc này chuyền đai trang bị lên, tôi dùng đai quẳng lên, móc vào một chỗ gồ lên của da người, từng chút từng chút kéo nó ra khỏi thuyền.

Sau khi da người di chuyển, tôi liền trông thấy bên dưới có rất nhiều tiểu nhân bằng gốm, hẳn vốn dùng trang trí trên chiếc thuyền này.

Da người không được bảo tồn hoàn hảo như đá, rất nhiều lỗ thủng giống như mọt đục và dấu vết bị người ta tổn hại, nhưng vẫn có thể nhìn ra chiếc thuyền da người này được làm vô cùng tinh xảo, hẳn là thuyền tương đối lớn khi đó, bên trên rất nhiều chi tiết đều dùng vỏ sò tô điểm, còn có công nghệ như kháp tơ vàng(1), đính trân châu, san hô, đá chu sa, mảnh vỡ ngọc xanh biển.

Điêu khắc ra lan can thuyền, mái chèo, tiểu nhân bằng gốm ở trên thuyền chắc là thủy thủ trang trí.

Long cốt(2) thuyền bên trong da người hẳn là bằng thanh đồng, dây xích thanh đồng hai bên tổng cộng có sáu sợi, thứ này khi đó xem như thượng phẩm nghề thủ công, chỉ thiếu những vật liệu quý báu như ấn bích hồng ngọc chim trả, nhưng trong văn hóa dân Tư địa phương, đã thuộc loại báu vật vô giá.

Chúng tôi leo xuống, kéo da người từ trên xuống, lúc da người rơi xuống đất tất cả chúng tôi lùi một bước, thứ này nặng hơn tôi nghĩ, rơi xuống đất liền vụn ra.

"Không làm tạp dề được rồi."

Bàn Tử nhìn nhìn nửa thân dưới của tôi, tôi ghé lại nhìn, quần áo người này chắc chắn là trên dưới những năm 80 thế kỷ trước, nói với Bàn Tử: "Bí mật lớn nhất của vương mộ Nam Hải chính là đây."

"Nói đúng."

Bàn Tử sờ sờ cằm, "Nam Hải vương này lột da làm hình nộm bồi táng, tôi có thể hiểu, nếu đây là người thời chú Ba cậu tiến vào, sao cũng bị lột da, lẽ nào thợ lột da của Nam Hải vương giờ vẫn còn sống trong cổ mộ."

Người chết này ở trên thuyền da người giữa không trung, chắc chắn đang trốn cái gì đó, là những hình nộm da người kia làm sao?

Bọn chúng oán hận mình chết oan, cũng lột da người đến đây trộm mộ.

"Có điều, hình nộm da người này không thể nhúc nhích, hình nộm da người, tượng Lôi Công nhìn thấy lúc nãy, đều động đậy được, chắc chắn là bên trong có đồ.

Trong vương mộ Nam Hải này có thứ có thể choàng các loại da hành động, tấm da người hy sinh trong đội ngũ của chú Ba cậu, xuất hiện thật khó hiểu, vì quan tài bị trộm đi rồi, cũng không nhìn thấy bất kỳ dấu vết đánh nhau dữ dội gì, chứng tỏ bọn chú Ba cậu chuyến này làm rất đẹp, sao lại có một người lẻ loi hiu quạnh chết ở đây..."

Bàn Tử kinh hãi nói: "Lẽ nào?"

Bàn Tử nhìn tôi, vẻ mặt nặng nề: "Thiên Chân, cậu có từng nghĩ, những hình nộm da người này có thể đều không phải hình nộm da người."

"Không phải hình nộm da người thì là cái gì, là cậu Hai anh à?" tôi nói với hắn.

"Không phải cậu Hai, có thể đều là... quần áo, trong cái mộ này có thể có quái vật gì đấy, nó không có da, nó phải mặc da những người này mới hành động được.

Hơn nữa thứ như vậy không chỉ một con, trong đội ngũ chú Ba cậu có người sau khi vào đến mộ, thứ đó chui vào da hắn, theo chú Ba cậu ra ngoài, bỏ lớp da cũ lại đây.

Không đúng, không khéo chính là chú Ba cậu, cho nên chú Ba cậu mãi không thể nói với cậu chân tướng, thực ra ông ta là bánh tông."

"Cút mẹ đi." tôi nghe hắn chém gió phát bực, logic rắm chó không kêu, tấm da người này mặc quần áo những năm 80, người chết chính là ông ta, da cũng ở đây, sao có thể trà trộn vào đội ngũ ra ngoài nữa!

Bàn Tử "Ồ" một tiếng, hình như cũng phát hiện điều này.

Muộn Du Bình ở một bên nói: "Đây là đồ lặn, không phải da người...

đồ lặn ở trên đó, có thể là vì mộ thất này trước đây từng ngập nước, lúc bọn họ lặn vào đây, chỉ có chiếc thuyền da người này là ở trên mặt nước.

Năm đó lúc mực nước dâng cao, có thể cả hệ thống thoát nước và trong mộ thất toàn bộ đều là nước."

Tôi tính ra cũng đúng, chỉ có như vậy, mới có khả năng chuyển quan quách đá lớn như thế ra ngoài.

Vậy bọn họ là tiến hành bộc phá dưới nước.

Loại việc này hiện tại cũng phải ghi lại một chút.

Bàn Tử tiến tới nhìn kỹ, "Nhưng trên đó có da mặt, đồ lặn nước gì che được mặt luôn.

Tiểu Ca cậu khinh tôi nhỏ tuổi chứ gì."

"Nhìn kỹ đi, không phải như thế."

Muộn Du Bình nói: "Vừa nãy anh nói, có một phần có lẽ là đúng." tôi nhìn kỹ, nhìn thấy đó quả thực là đồ lặn, cao su phai màu mục nát đã xuất hiện đốm trắng, thoạt nhìn giống da, nhưng bên trong đồ lặn, dường như còn có một thứ khác đã chết.

___________________

Chú thích:

(1) Kháp tơ: Dùng sợi kim loại mỏng như vàng bạc hoặc kim loại khác, gấp bẻ theo hình hoa văn, kháp thành hình vẽ dán lên đồ vật.

Là quá trình trang trí mấu chốt nhất trong chế tác sứ men. (Kháp nghĩa là bẻ/bóp/nắn mà chả biết dịch thế nào mới hay)
 
Trùng Khởi- Cực Hải Thính Lôi ( Bản Chỉnh Sửa Của Ba Hố)
Chương 56


Nếu khi đó một thất này bị nước nhấn chìm, chỉ còn lại thuyền da người ở trên mặt nước, vậy khi đó người lặn vào đây vì sao lại cởi đồ lặn ra, đã không thể khảo chứng nữa, có lẽ là để hành động dưới nước thêm linh hoạt.

Nhưng hình nộm da người cũng như vậy, đồ lặn cũng như vậy, tượng Lôi Công ở mộ đạo ngoài kia cũng là như vậy, đều là vật dạng da rỗng ruột, trong đó đặc biệt thích hợp che giấu ký sinh vật.

Nhưng những hình nộm da người khác bên dưới đều không có dấu vết bị vào nước, bảo tồn rất tốt, cho nên giải thích này cũng chỉ là một phỏng đoán.

Tôi dùng điện thoại gảy bộ đồ lặn đã hóa giòn, vật chết bên trong đã hoàn toàn mục rữa thành dạng sợi bông, cảm giác là một thứ gì đó giống như trùng san hô.

Có khả năng là loại ký sinh trùng nào đó, sinh sản trong này thời gian dài, mọc đầy ở những lỗ thủng này.

Bàn Tử gảy nửa ngày, không phát hiện được gì, sự chú ý chuyển sang bích họa xung quanh, nói với tôi: "Đừng để ý nhiều thế, tranh thủ làm việc, tranh thủ đi.

Qua một lát đèn cầy cháy hết, điện thoại cũng hết pin.

Chúng ta chỉ có thể mò mẫm trong bóng tối."

Tôi nghĩ cũng phải, lập tức bắt đầu dùng điện thoại chụp hình bích họa, ánh sáng xanh lục cũng không chụp được rõ lắm, tôi chỉ có thể mở đèn flash.

Điều khiến người ta sởn gai ốc là, rất nhiều con mắt trên bích họa, chỉ cần đèn flash nháng lên, chầm chậm mắt sẽ mở ra.

Tôi chỉ có thể chụp xong toàn bộ bích họa nhanh nhất có thể.

Muộn Du Bình lấy một chiếc đèn cầy sừng tê trong chậu lửa, dặn chúng tôi đừng tới gần cửa, cho dù bích họa gần cửa có quan trọng thế nào, cũng không được lại gần, sau đó nhảy trở xuống cửa nước, đi tìm Lưu Tang.

Bàn Tử tiếp tục ngẩn ra với bộ đồ lặn, tôi nhìn biểu cảm của hắn, tôi cảm thấy hắn có phần tỉnh ngộ, ít nhất hắn biết bộ đồ lặn này có thể vô cùng quan trọng.

Lúc ngang qua những thuyền đá kia, tôi cũng thuận tiện chụp một vài ảnh thuyền đá, vốn lượng pin không đủ, lúc chụp được một nửa, điện thoại đã hết pin.

Tôi không cách nào kiểm lại xem mình đã chụp những gì, chỉ có thể dùng mắt hồi tưởng.

Bích họa là liên tục, đọc hiểu bích họa cần kiên nhẫn và sức quan sát cẩn thận tỉ mỉ, còn cần năng lực suy luận.

Mộ thất rất cao, bích họa cao hơn nữa rất khó nhìn rõ.

Tôi dùng hết toàn bộ trí nhớ, bắt đầu thử lý giải nội dung bích họa.

Trên bích họa đều ghi lại một vài câu chuyện về Nam Hải vương chức, nhìn dễ hiểu nhất là chuyện tạo phản binh bại, trong bích họa biến phần này thành một bước ngoặc trọng đại cuối cùng để ông ta thành tiên, miêu tả ông ta trước là bị hoàng đế áp bức, sau đó gặp được phương sĩ, trợ giúp ông ta chống lại đợt tấn công cuối cùng của hoàng đế, sau đó bắt đầu quá trình say mê tiên pháp, ra biển tìm tiên.

Từ sau phần này, phần nhiều là câu chuyện trên biển, sau khi đội thuyền của Nam Hải vương chức rời khỏi đất liền, tiến ra biển, phương sĩ đi theo chỉ dẫn bọn họ đến một nơi kỳ quái.

Trên bức họa vẽ một nơi tương tự Bồng Lai, người trên đó mặc quần áo tiên nhân, nhưng đều có rất nhiều lỗ tai.

Trong tiên cảnh này, tất cả tiên nhân đều đứng trên thuyền, ở trên biển nghiêng tai lắng nghe bầu trời, mà trên trời, có một chiếc thuyền giống như thuyền da người, bọn họ dường như đang nghe tiếng từ trên thuyền tiên này.

Đáng sợ hơn là, tôi nhìn thấy trên bích họa này, người trên thuyền tiên cũng đang nghiêng tai, đang lắng nghe tiếng tiên nhân bên dưới.

Tôi tỉ mỉ nghiên cứu tất cả chi tiết, quay đầu nghe ngóng, cho rằng Muộn Du Bình quay về, vừa quay đầu nhìn, lại thấy Bàn Tử đang mặc bộ đồ lặn đã hoàn toàn khô quéo kia.

Động tác và trạng thái của hắn rất kỳ quái, giống như động vật gì đó, muốn cố gắng quay về lớp da của mình.

Hắn hoàn toàn không dùng bất kỳ biện pháp bảo vệ nào, dùng ngón tay trực tiếp tóm lấy đồ lặn.

"Bàn Tử, anh điên rồi!" tôi thấp giọng quát, chạy sang, Bàn Tử đã chui đầu vào trong đồ lặn.

Tôi la lớn: "Anh làm gì vậy!"

Bàn Tử hoàn toàn không nghe tôi nói, cố gắng chui vào trong, nửa người đã vào trong bộ đồ lặn.

Khổ quá, không có ý thức bảo vệ văn vật gì cả
 
Trùng Khởi- Cực Hải Thính Lôi ( Bản Chỉnh Sửa Của Ba Hố)
Chương 57


Tôi kéo khăn lông bên hông, bọc lấy tay mình rồi bước tới kéo bộ đồ lặn kia, Bàn Tử đẩy ngã tôi, đứng dậy liền chạy vào trong bóng tối của mộ thất.

Tôi đuổi theo mấy bước, liền phát hiện hướng hắn chạy chính là chỗ Muộn Du Bình bảo chúng tôi dù thế nào cũng không được sang, hướng cửa mộ.

Tôi chỉ chần chừ giây lát, nếu như là tôi của năm đó, đây tình huống gần như là sẽ khiến tôi suy sụp nhất, Bàn Tử chạy vào bóng tối, hành vi quỷ dị.

Vũ khí của tôi là một chiếc khăn lông ám mùi cơ thể tôi, nguồn chiếu sáng là đèn cầy sừng tê mờ tối, bị kẹt ở mộ thất trong tầng nham thạch, dường như xung quanh có sinh vật thần bí.

Nhưng hiện giờ lựa chọn của tôi vô cùng trực tiếp, Bàn Tử là vì tôi mà đến đây - tuy hắn có động lực hơn cả tôi - tôi nhất định phải cứu hắn.

Nhưng tôi suy đoán, trước đó ở cửa mộ nhiều móng tay như vậy, nơi Bàn Tử chạy đến chắc chắn có rất nhiều bánh tông.

Tôi không có vũ khí chắc chắn sẽ chết.

Nhiệm vụ đầu tiên, tìm được vũ khí.

Tôi tìm một vòng xung quanh, nhặt một hòn đá trên đất lên, cảm thấy vẫn chưa đủ, lại nhặt một hòn khác lên, ước lượng sức nặng một chút, dùng đai trang bị quấn hòn đá lại, làm thành một cái chùy lưu tinh.

Một tay tôi cầm đèn cầy, xách chùy lên đuổi về phía Bàn Tử.

Nơi trước đó chúng tôi không đến được bị đèn cầy rọi sáng, tôi liền nhìn thấy thêm nhiều thuyền đá, có lớn có nhỏ, bên trên đều có hình nộm da người đẹp đẽ.

Lúc chỉ nhìn thấy ba chiếc thuyền đá, vẫn không thể cảm giác được sự khủng bố của hình nộm da người, lúc chạy vào giữa bọn chúng, tất cả người nộm trông như người sống đứng đầy khắp tầm nhìn của anh, lông tôi đều dựng đứng cả lên.

Tôi hít sâu một hơi, chầm chậm tiến tới, liền nhìn thấy một cảnh tượng kinh người, ở vị trí cửa mộ, xếp vô số hình nộm da người, gần như chất đống trên cửa, bọn chúng giống như cái tôi thấy trong những hang đá, cúi thấp đầu, tựa như muốn chen nhau chạy ra ngoài, nhưng bị cửa đá cảm lại, chết gí sau cửa.

Bàn Tử đang chui vào những đống hình nộm da người này.

Cũng duy trì động tác như vậy.

Tôi hít sâu một hơi, dè dặt bước tới, tóm chân Bàn Tử, kéo hắn về phía sau.

Bàn Tử hoàn toàn không để ý tới tôi, liều mạng chui vào trong những hình nộm da người này.

Tôi buông vũ khí xuống, hai tay kéo Bàn Tử ra, Bàn Tử vô cùng nặng, kéo nửa ngày mới kéo ra được, cùng với một vài thứ khác, bị tôi kéo luôn ra ngoài.

Tôi lại nhìn thấy, hai tay Bàn Tử bị mười mấy cái móng tay cực dài của tay người nộm tóm lại.

Tôi trở mình nhặt chùy lưu tinh lên, bắt đầu đập điên cuồng những tay này, những cái tay lại giống như vẫn còn tươi mới, thế mà có thể bị tôi đập ra nhựa.

Tôi đập mấy cái gãy tay, lôi Bàn Tử ra.

Đầu Bàn Tử chui cả vào trong đồ lặn, vẫn đang đẩy tôi, tôi bước tới ngồi lên lưng Bàn Tử, dùng tay có khăn lông dốc hết sức xé đồ lặn.

Đồ lặn đã vô cùng giòn, tôi lại dùng hết sức, đồ lặn thoắt cái bị tôi xé nát, thứ ở lưng đồ lặn toàn bộ lộ ra.

Tôi nhìn thấy rất nhiều "tay nhỏ", trên tay nhỏ đều mọc móng tay rất dài, toàn bộ dán vào lưng đồ lặn.

Dày đặt chi chít, giống như rất nhiều vỏ sò.

Trong nháy mắt tôi đã hiểu, những hình nộm da người này cũng không hề sống lại, thứ sống là tay bọn chúng!!

Tay và móng tay bọn chúng, là một thứ khác!

Trông cứ như một loại vỏ sò, có thể là người chế tác hình nộm da người, biết tay của người rất khó bảo tồn, dùng một loại vỏ sò tương tự tay người, trang trí phần tay hình nộm da người.

Chẳng trách trong thông đạo những động huyệt kia, nhưng hình nộm da người đó đều dùng tay để bò.

Gần như cùng lúc đó tôi nhìn thấy, ở lỗ tai Bàn Tử, cũng đã bò đầy "sò tay người", hắn trợn trắng mắt, không ngừng run rẩy, tôi vứt đồ lặn trong tay, dùng chùy lưu tinh đập nát vỏ sò bên trên.

Sau đó bắt đầu dùng khăn lông rứt những thứ này.

Tôi phát hiện những thứ này dường như đã cắm sâu vào trong lỗ tai của Bàn Tử.

Những tay người kia tụ tập gần lỗ tai Bàn Tử, thoạt nhìn như Bàn Tử mọc rất nhiều lỗ tai kỳ quái.

Nếu gỡ móng tay trên đó xuống, vô cùng giống thi thể Nam Hải vương chức nhìn thấy trong mồ tổ Dương gia.
 
Trùng Khởi- Cực Hải Thính Lôi ( Bản Chỉnh Sửa Của Ba Hố)
Chương 58


Tôi ngắt một con trong đó, dùng sức kéo ra khỏi lỗ tai Bàn Tử, "con sò" đó giống như cánh tay trẻ con nhè nhẹ tóm lấy ngón tay tôi, dùng sức cực lớn.

Tôi vói nó vào cạnh đèn cầy, dưới ngọn lửa cháy nướng, nó mới buông tay, rơi xuống đất bị tôi dùng chân đạp nát.

Trông bầu vẽ gáo, những cái khác tôi cũng dùng sức kéo từng cái một ra, xử lý sạch sẽ cho Bàn Tử, Bàn Tử vẫn chưa tỉnh, trên khăn lông thấm đầy một loại dịch dính của cánh tay, đã không thể che giấu, tôi lôi Bàn Tử trở về hướng cửa vào, gần như mệt ngã phịch xuống đất.

Lại về đến chỗ thuyền đá, tỉ mỉ nhìn phần tay hình nộm da người, quả nhiên phát hiện, phần tay những hình nộm này được chế từ một loại sò, chỉ có điều phần lớn vỏ sò đã chết khô.

Qua hồi lâu, Bàn Tử vẫn hôn mê, tôi hết sức sốt ruột, dùng rất nhiều phương pháp cấp cứu, bấm vào tất cả bộ phận có thể bấm, hắn vẫn không tỉnh, nhưng hơi thở ổn định, tôi ôm đầu, sợ có móng tay ở trong đầu hắn, nhưng rất nhanh hắn đã cất tiếng ngáy, khiến tôi yên lòng không ít.

Bưng đèn cầy trở lại chỗ bích họa, tôi nhanh chóng tiến lại nhìn nội dung những nơi điện thoại không chụp lại được, nhằm có thể rời đi với tốc độ nhanh nhất.

Trước khi Nam Hải vương chức tạo phản, có một đoạn nội dung rất dài là kể về công trạng của ông ta, bao gồm truyền dạy đánh cá cho dân Tư, đi thuyền trên biển, khai thác vùng sông trong đất liền...

điều đáng chú ý ở đây là, trên bích họa rõ ràng thể hiện ra những vùng sông trong đất liền này, đều là sông ngầm, cũng chính là nói, Nam Hải vương chức dẫn cổ quốc Nam Hải khai thác hệ thống sông ngầm rộng lớn của lãnh thổ.

Trên thực tế, sau đó chúng tôi phân tích tất cả bích họa, kết luận có thể đưa ra cũng khiến chúng tôi kinh ngạc, chúng tôi phát hiện, sau khi Nam Hải vương chức cuối cùng bị diệt quốc, đầu tiên là trốn ở sâu trong sông ngầm, cả vương quốc Nam Hải, một nước nhỏ ngoài mặt chỉ là rừng rậm nguyên thủy Mân Việt trên thực tế là nước lớn thống trị và thăm dò hệ sông khổng lồ dưới đất.

Điều này cũng chứng minh trực giác của tôi về ngọn núi lớn gần thôn Vũ là chính xác, tôi luôn cảm thấy dưới đất từng có hệ sông phức tạp, phức tạp đến mức không giống thiên nhiên hình thành.

Nhưng để tôi nghỉ chân đã, quên đi Bàn Tử đang ngáy và hoàn cảnh bản thân, là bích họa hai bên vách tường gần cửa.

Vừa nãy tôi quá mức căng thẳng, không nhìn kỹ hai bức bích họa này, trên đó na ná đoạn "hải thị" nhìn thấy trong mộ đạo trước đó, là dạng "lập thể".

Trên thực tế là phù điêu, kết hợp giữa chậu cảnh và bích họa, bên trên điêu khắc rất nhiều đình đài lầu vũ, trong đó có rất nhiều "người gốm", kể lại câu chuyện Nam Hải vương từng gặp.

Năm 195 trước Công Nguyên, Nam Hải hầu Mân Việt, được Hán Cao Tổ phong làm Nam Hải vương, nguyên nhân không rõ.

Trong bích họa, Nam Hải vương được miêu tả sinh động từ chân tướng của đoạn lịch sử bí ẩn này.

Nam Hải hầu trong lúc khai thác hệ sông ngầm ở địa khu Mân Việt, phát hiện trung tâm hệ thống sông ngầm có một nơi kỳ quái, ở nơi đó có một cỗ quan tài lớn kỳ lạ.
 
Back
Top Bottom