Ngôn Tình Trùm Mãn Cấp Trọng Sinh Thành Quái Khóc Sướt Mướt

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Trùm Mãn Cấp Trọng Sinh Thành Quái Khóc Sướt Mướt
Chương 60: Căn cứ Trường Nam (5)


Thấy phản ứng cứng đờ của Thích Miên, ánh mắt Giang Hành Chu trong nháy mắt biến thành lạnh băng, chung quanh độ ấm giảm xuống vèo vèo, so với tuyết bay bên ngoài còn lạnh hơn.

Thích Miên vội vàng lộ ra một nụ cười giả tạo: "Đương nhiên anh là mạnh nhất, vô luận là năng lực chiến đấu cá nhân hay phối hợp với em, không ai có thể vượt qua anh cả!"

Dù sao cũng là vua dị chủng đời trước, chỉ cần vẫy vẫy tay là cả một tòa thành biến mất, đời này tính ra cũng tới cấp bậc ma vương rồi.

Giang Hành Chu vừa lòng gật đầu, Thích Miên còn chưa kịp thở phào nhẹ nhõm, giọng Giang Hành Chu đã âm âm trắc trắc vang lên: "Em không gạt anh chứ?"

Lưng Thích Miên như muốn nổi tầng tầng lông tơ, hận không thể mở đầu ra cho anh xem, cái loại cảm giác chỉ một đường ranh mỏng manh làm cô ý thức được ngôn ngữ đã không thể làm anh an tâm.

Thích Miên chậm rãi ngẩng đầu lên, không cần chuẩn bị gì, hốc mắt đã run run đầy nước mắt, cô "kiên cường" không để nước mắt rơi xuống, nhỏ giọng: "Hành Chu, anh không tin em sao?"

Thanh âm vừa nhu vừa mềm lọt vào tai, cặp mắt phiếm hồng kia làm Giang Hành Chu há hốc miệng, anh lập tức để trúc đao xuống, ngữ khí hoảng loạn: "Anh không có."

Thích Miên ủy khuất bẹp bẹp miệng, thanh âm nhiễm tia nức nở: "Rõ ràng là anh có! Anh vừa dùng ngữ khí như vậy nói chuyện với em, anh không phải hoài nghi thì là gì?"

3

Giang Hành Chu bị buộc hỏi đến phải rút lui, xin lỗi: "Là giọng anh nói hơi nặng, em đừng giận."

Thích Miên hít hít mũi: "Vậy về sau anh không thể nói như vậy!"

Dừng một chút, cô bổ sung: "Cũng không thể hỏi mấy vấn đề như thế này, anh nghe em trả lời anh lại không tin, làm thương tổn cảm tình của chúng ta, như vậy thật không tốt."

Giang Hành Chu ý đồ lảng tránh nửa yêu cầu trước: "Anh không có không tin."

Thích Miên lập tức chu cái miệng nhỏ lên, cố đè ép cảm giác thẹn thùng xuống, ra vẻ làm nũng: "Em mặc kệ! Anh đáp ứng em, anh không đáp ứng em không để ý tới anh nữa!"

Giang Hành Chu chỉ phải gật đầu.

Thích Miên lúc này mới "nín khóc mỉm cười", Giang Hành Chu nhẹ nhàng thở ra, than nhẹ một tiếng, cúi người lau nước mắt cho cô: "Không khóc."

Dừng một chút, nhớ tới La Minh từng than thở qua, con gái đang yêu đều không nói đạo lý, không nghe người yêu giải thích, trong lòng Giang Hành Chu chợt trở nên cao hứng.

1

Trong lòng Thích Miên lại như sụp đổ:.... Thật quá mệt mỏi.

Đây là đối thoại yêu đương kiểu học sinh tiểu học gì đây.

Thật là quá cảm thấy thẹn!

Thích Miên yên lặng bưng kín mặt, may mắn Chu ca thật dễ dỗ dành. Chu ca đã đồng ý, sau này sẽ không hỏi lại, về sau cô sẽ không bao giờ lo lắng phải gặp nan đề như vậy nữa.

Cô thở ra chưa được bao lâu, phía sau Giang Hành Chu bỗng nhiên truyền đến một tiếng va chạm lớn, Thích Miên ngẩng đầu lên, nhìn thấy Bành Lăng Tân che lại cái đầu bị đụng đau, liên tục lui về phía sau, lúng búng: "Ngượng ngùng, ngượng ngùng, các người tiếp tục đi."

Đi ra ngoài vài bước, anh lại vội vã lùi trở lại, dùng dị năng kim loại mang mấy thanh chống lều ra ngoài, còn vô cùng chu đáo mà buông tấm bạt che mưa trên xe vận tải xuống, che khuất ánh lửa cùng những tầm mắt có thể nhìn trộm, cùng lúc ôm luôn Nút và con gà đang đi nhầm đường đi sang nơi khác.

"Các người yên tâm, chúng tôi sẽ không tới đây! Cũng sẽ không có người khác tới, các người muốn làm gì cũng được, động tĩnh lớn chút cũng không sao!"

Thích Miên:............

Anh nghe tôi giải thích! Nhĩ Khang tay.jpg.

Cách ly đủ ngày xong xuôi, cả đám tiến vào thành, tới tường thành mới biết còn thêm một tầng kiểm tra, vết thương của Lương Đống hình thái dị thường (bị gà mổ), bị đưa vào bệnh viện di động để kiểm tra, xác nhận miệng vết thương không phải là do thây ma cào cắn, máu cũng không kiểm tra ra được độc tố thây ma, lúc này mới được cấp thẻ căn cước tạm thời.

Lăn lộn như thế lại thêm một ngày.

Mặt trẻ con: "Căn cứ chúng ta hiện tại áp dụng chế độ thực hành tích phân, mọi người làm việc, nộp lên vật tư, gi/ết chết thây ma đổi lấy tích phân, tích phân có thể dùng thuê nhà, sắm đồ ăn và vật dụng ở chợ do quân đội quản lý, còn có thể đi đổi vật tư ở thị trường tự do."

Mặt trẻ con đưa cho Thích Miên thẻ căn cước cuối cùng, nói: "Cho nên thẻ căn cước này không thể ném đi, tuy rằng mất đi cũng có thể làm lại, nhưng tích phân bên trong không thể lấy lại được, còn có khả năng bị ngộ nhận là tự mình lẻn vào căn cứ, có thể bị điều tra."

Thích Miên: "Đây là ai nghĩ ra được?"

Mặt trẻ con: "Là cục trưởng Tề, phụ trách căn cứ của chúng ta, hôm kia anh ấy mang đội ra ngoài làm nhiệm vụ, ngày mai mới trở về."

Mặt trẻ con nói rất nhiều cũng không cảm thấy miệng khô lưỡi khô, đầy hứng thú hỏi: "Các người định đi đâu? Hôm nọ nhóm của cô ở khu cách ly giết thây ma có được tích phân đều đã đưa vào thẻ, các người định đi thuê nhà hay đi đăng ký dị năng? Đăng ký dị năng rồi có thể lấy được công việc càng tốt."

Giọng anh ta tràn đầy hâm mộ.

Thích Miên cười, bàn tay siết chặt: "Tôi về nhà trước."

Mặt trẻ con thấy nhiều đào vong lại đây, cả gia đình chỉ còn một người, hiện giờ nghe Thích Miên nói người trong nhà ở căn cứ Trường Nam vẫn mạnh khòe, trong lòng cũng có chút cảm khái.

Kết quả vừa đi ra khỏi trạm đăng ký, Viên Quang Quyền sớm đã chờ ở cửa. Thích Miên giải thích mình phải về nhà, Viên Quang Quyền không thèm để ý mà xua xua tay: "Tôi đưa mọi người đi, sau đó sẽ mang các người ra ngoài một chút."

Thích Miên cũng không chối từ, trong căn cứ không cho phép xe bình thường chạy, nhưng quân đội giữ gìn trật tự và đoàn thuê thì khác. Viên Quang Quyền thật mau đã điều tới một chiếc xe buýt tham quan thắng cảnh, Thích Miên không cự tuyệt.

Xe ngắm cảnh nhanh chóng tăng tốc về hướng khu biệt thự.

Mặt trẻ con giới thiệu kỹ càng: "Kia là chợ bán thức ăn, bên cạnh là thị trường tự do. Đều có người duy trì trật tự, bên trong là an toàn."

Ngụ ý, phía ngoài thị trường thì khó nói. Người làm việc hữu hạn, cũng xác thật không coi chừng được nhiều đến như vậy.

Thích Miên giương mắt nhìn lên, chợ thức ăn do quân đội phụ trách nhìn ngay ngắn trật tự, nhưng hiển nhiên chủng loại không được phong phú, trước cửa có thể giăng lưới bắt chim. Thị trường giao dịch tự do bên cạnh lại rõ ràng nhiều người hơn, nhìn ra được có thứ tốt hấp dẫn được người mua.

Mặt trẻ con: "Kia là khu nhà cho thuê. Các người nhiều người như vậy nếu muốn đổi chỗ ở lớn, đi tới đó là được. Trừ khi trước mạt thế có sẵn nhà ở, không thì đều sẽ đi thuê."

Ngón tay anh xẹt qua một quảng trường lớn, hơi trầm mặc: "... Kia là khu phố đen."

Thích Miên chỉ nhìn thoáng qua là biết phố đen là gì, đầu phố đứng đầy người ăn mặc lồ lộ, nam nữ đều có, gương mặt phong trần lại mệt mỏi, thấy có người đi ngang qua thì chào đón, đường phố nhiều người nằm vạ vật, nước bẩn tanh tưởi chảy dưới người, họ cũng không quan tâm.

Nếu không phải căn cứ Trường Nam cơ bản đã đi vào chính quy, đây mới là bình thường ở mạt thế.

Ngữ khí nản lòng của mặt trẻ con lại lần nữa sinh động lên: "Kiến trúc mái vòm kia chính là đại sảnh nhiệm vụ! Các người nếu muốn có tích phân, ngoại trừ việc tự mình đi ra ngoài giết thây ma tìm vật tư thì có thể đến nhận nhiệm vụ ở đây. Nhiệm vụ có hai loại, một là công việc do quân đội đưa ra, chẳng hạn như tu sửa tường thành, gieo trồng rau quả, loại kia là thuê nhiệm vụ, đoàn đánh thuê hoặc cá nhân dị năng giả cũng nhận nhiệm vụ từ những cư dân khác đưa ra, sau khi hoàn thành nhiệm vụ sẽ giao tích phân."

"Mọi người đăng ký dị năng cũng đăng ký ở đó."

Ánh mắt anh ta nhìn chằm chằm nơi đó, Thích Miên cũng nhìn thoáng qua, bên trong lui tới rất nhiều người, ở cửa ngồi xổm rất nhiều nhân công nhân giá rẻ, loại này không muốn bị đại sảnh nhiệm vụ khấu trừ thủ tục phí, đồng thời sẽ gặp nguy cơ bị quỵt nợ khi đã hoàn thành xong công việc.

Thích Miên theo mặt trẻ con giới thiệu lại nhìn về địa điểm tiếp theo, bỗng nhiên nhìn thấy có khá nhiều dị năng giả chạy vào trong đại sảnh, mà lúc này trong đại sảnh truyền đến tiếng khóc kêu cuồng loạn thật to.

Thích Miên đột nhiên quay đầu lại, không chút do dự nhảy từ trên xe xuống.

Giờ phút này, người đến người đi, trong đại sảnh đã loạn thành một nồi cháo.

Hoàng Mỹ Hoa quỳ trên mặt đất gào khóc, bà vặn trong tay cái dây lưng màu vàng nhạt: "Không có khả năng! Bọn họ căn bản không tìm được con gái tôi, họ gạt chúng tôi! Con gái tôi còn chưa xác nhận đã mất đi, các người sao có thể coi như vậy là xong!"

Mợ của Thích Miên, Âu Dương Tĩnh ôm chặt lấy Hoàng Mỹ Hoa, cũng đang phẫn nộ khóc lóc, ba người đàn ông họ Thích đứng ở đại sảnh, ánh mắt đỏ bừng, cơ bắp gồng lên, có vẻ nếu không có được một lời giải thích hợp lý thì sẽ phá hủy nơi này, nhân viên bảo vệ trong đại sảnh nhìn thế cũng không dám tiến đến gần.

Nhân viên phụ trách kiểm tra nhiệm vụ thấy được nhiều cảnh người không thể tiếp thu người nhà chết đi, không kiên nhẫn nói: "Chúng tôi đã xét duyệt qua chứng vật họ đưa lên, đây là dây lưng của con gái bà, chính bà cũng xác nhận là đúng. Bọn họ xác thật đã tới rừng Lĩnh Nam tìm được thi thể con gái bà, cũng dựa theo thỏa thuận lúc trước đã nói, bởi vì không thể mang theo thi thể trên đoạn đường dài như vậy cho nên họ đã hỏa táng rồi mang tro cốt về đây."

Nhân viên công tác hướng tới cái hộp bên cạnh Hoàng Mỹ Hoa, chu chu môi: "Ngay ở bên cạnh bà. Bà có thời gian ở chỗ này khóc, không bằng sớm một chút đem hạ táng cô ấy."

Hoàng Mỹ Hoa phẫn nộ phản bác: "Đây là của con tôi, nhưng không phải là đồ con tôi mang đi đến trường học! Con tôi để lại cái gì ở nhà tôi còn không biết hay sao, bọn họ trộm đồ từ nhà tôi đi, thế mà còn lấy cái này đi gạt chúng tôi!"

Nhân viên công tác trào phúng nói: "Kêu bà lấy ra chứng cứ chứng minh đây là đồ ở nhà bà, bà lại lấy không ra."

Người ở bốn phía đã bắt đầu nhỏ giọng nghị luận.

"Lại là một người không thể tiếp thu được thân nhân đã chết, phiền nhất là loại này, đưa nhiệm vụ ra thì phải chuẩn bị tâm lý thật tốt chứ."

"Đúng rồi, nói đã chết còn không tin, một hai phải biến cho ra người sống mới chịu. Đây không phải là làm khó người nhận nhiệm vụ hay sao, người ta cũng là dùng mệnh để kiếm cơm mà."

Cũng có người bắt đầu khuyên: "Dì ơi nén bi thương đi, nếu con gái dì trên trời thấy dì như vậy cũng sẽ rất đau lòng."

"Đừng nhiễu loạn trật tự ở đại sảnh nha! Các người không làm việc, chúng tôi còn phải ăn cơm đây!"

Thích Quốc đánh một chưởng lên bàn, cái bàn rắn chắc bị hằn xuống một dấu tay thật sâu: "Nói có vấn đề chính là có vấn đề! Bọn họ dám trộm đồ, làm ra chuyện lừa gạt người như thế này, chẳng lẽ còn sẽ lưu lại nhược điểm hay sao?"

Nhân viên công tác nhìn dấu tay thật sâu kia, nụ cười tức khắc có chút miễn cưỡng: "Vậy ý của ông là con gái của ông khẳng định chưa chết, mặc kệ người tiếp nhiệm vụ đưa ra đồ vật gì các người cũng không tin? Vậy các người lúc trước không bằng không cần đưa ra nhiệm vụ, tự mình đi tìm đi, tìm được hoặc là chết."

Thích Quốc: "Rõ ràng là bọn họ căn bản không tìm được con gái của tôi, không chỉ là binh đoàn Quang Minh tiếp nhiệm vụ, các người cũng phải cho chúng tôi một lời giải thích!"

Hướng gió của đám người chung quanh có chút dao động.

"Là binh đoàn Quang Minh?"

"Đúng vậy, vẫn là đội ba, chính là đội của Viên Minh Quyền."

"Viên Minh Quyền à, thanh danh của hắn thật không tốt."

"Không có khả năng! Ngay cả là Viên Minh Quyền cũng không dám làm như vậy, thuê nhiệm vụ đều sẽ xét duyệt, nếu làm trái sẽ bị trừng phạt rất nghiêm trọng!"

"Nhưng đó là Viên Minh Quyền, chuyện gì làm không được......"

Đúng lúc này, mọi người bỗng nhiên im tiếng, Viên Minh Quyền mang theo đội ngũ dị năng giả từ ngoài đại sảnh tiến vào, hắn đè bàn tay xuống, ý bảo đội ngũ không nên động thủ trước.

Nhân viên bảo vệ đại sảnh vốn dĩ nhược thế lập tức có tự tin lên, hùng hổ áp lại, ba người đàn ông họ Thích lập tức che lại trước hai người phụ nữ, cảnh giác nhìn Viên Minh Quyền.

Viên Minh Quyền lộ nụ cười bi thương, thở dài một tiếng: "Tôi có thể lý giải các người nhớ tới con gái mình, nhưng thứ này xác thật là tôi lấy xuống từ người cô ấy, bởi vì cô ấy rơi từ máy bay xuống, lại là rớt trong rừng cây, thi cốt cô ấy đã bị dã thú xé rách, chỉ có từ ngực trở lên bởi vì rơi xuống suối nước, thời tiết lạnh nên vẫn còn khá hoàn hảo, cho nên chúng tôi có thể nhận ra được là cô ấy."

"Nhưng mà tôi tin trước khi chết cô ấy hẳn không chịu nhiều thống khổ." Viên Minh Quyền kéo tay áo lên, lộ ra một tảng xanh tím thật lớn, "Chúng tôi vì vớt phần thi thể còn sót lại của cô ấy mà còn té chỗ vách núi, xin dì tin tưởng danh dự binh đoàn Quang Minh chúng tôi, cũng tin tưởng năng lực của nhân viên xét duyệt ở đại sảnh nhiệm vụ."

"Tiếp thu kết quả này, an táng con gái dì, xuống mồ vì an."
 
Trùm Mãn Cấp Trọng Sinh Thành Quái Khóc Sướt Mướt
Chương 61: Căn cứ Trường Nam (6)


"Nhìn qua không giống làm bộ nha, Viên Minh Quyền lương thiện như vậy sao?"

"Người đều sẽ có thay đổi."

"Hơn nữa lá gan hắn có lớn thế nào đi chăng nữa, cũng không dám lừa bịp đại sảnh nhiệm vụ nha."

Hoàng Mỹ Hoa run rẩy giơ tay lên, lạnh giọng chất vấn: "Cậu có dám thề với trời, đây thật là do cậu tìm được từ trên thi thể con gái tôi sao? Nếu có nửa câu nói dối sẽ bị trời đánh, cậu không chết tử tế được!"

Viên Minh Quyền thần sắc bất biến, ôn hòa nói: "Tôi thề, nếu như có nửa câu nói dối sẽ bị trời đánh, không chết tử tế được."

Vẻ mặt hắn thật vô tội, nghị luận bốn phía tức khắc có khuynh hướng thiên về Viên Minh Quyền, Hoàng Mỹ Hoa tức muốn hộc máu, kêu ra một tiếng thét chói tai, nhào lên muốn đánh hắn: "Sao lại có người táng tận lương tâm như vậy! Trợn mắt mà nói dối!"

Bà còn chưa kịp bổ nhào vào Viên Minh Quyền đã bị một người cao gầy mặt trắng chặn lại, Thích Văn Duệ lập tức tiến lên, áo trên người rách toát ra, cơ bắp nổi lên, bảo hộ bác của mình ra phía sau. Trong đại sảnh hỗn loạn thành một đoàn, Viên Minh Quyền cười lạnh lui về phía sau, mặt lạnh lùng nhìn một màn trước mắt.

Đội bảo vệ bắt đầu ra tay chế phục người nhà họ Thích, mặt trắng cao gầy muốn ấn mặt Hoàng Mỹ Hoa xuống đất, thời điểm đang ấn xuống, một thanh đao đen phá gió lao tới, chặt đứt gọn cánh tay mặt trắng cao gầy, nó rơi xuống đất không một tiếng động!

Đao kia tới quá nhanh, tất cả mọi người còn chưa thấy rõ ràng, mặt trắng cao gầy kêu lên thảm thiết, nắm chỗ tay bị chặt lăn lộn trên mặt đất, đội ngũ dị năng giả toàn bộ hướng vũ khí về cửa đại sảnh, ngay chỗ cửa đứng một cô gái đang thở hổn hển, cô gái vô cùng xinh đẹp, khóe mắt hơi hồng hồng, gương mặt đầy giận dữ.

Thích Miên nâng tay, gằn từng chữ: "Mày dám động bà ấy thử xem!"

Tất cả mọi người đều bị chấn động trước khí thế kinh người của cô gái.

Hoàng Mỹ Hoa ngồi dưới đất, nhìn cô, nước mắt lại lần nữa trào ra, quỳ bò về hướng Thích Miên: "Miên Miên, con gái..."

Một cánh tay Thích Miên ôm chặt lấy thân hình nhỏ gầy của mẹ mình, trong mắt chỉ có tàn nhẫn, đi từ từ vào phía trong, mỗi bước đi ngang qua người nhà họ Thích, mấy dị năng giả đang giữ chặt họ không tự chủ mà buông tay ra.

Thích Miên đỡ mẹ đi đến bên cạnh trúc đao, rút đao ra, dẫm lên ngực mặt trắng cao gầy: "Vừa rồi mày còn chạm vào mẹ của tao ở chỗ nào nữa? Tay kia cũng chạm vào phải không?"

Mặt trắng cao gầy hoảng sợ: "Không, không...... A!"

Thích Miên che lại đôi mắt Hoàng Mỹ Hoa, chém xuống cánh tay thứ hai của hắn, lại đi đến bên cạnh Âu Dương Tĩnh, dị năng giả đứng bên người Âu Dương Tĩnh điên cuồng lắc đầu: "Tôi còn chưa đụng tới bà ấy!"

Thích Miên đảo chuôi đao, nâng thím mình đứng dậy. Âu Dương Tĩnh ôm lấy Thích Miên khóc rống, mắt ba người đàn ông họ Thích đỏ lên, tiến lại đứng bên người cô, tay Thích Quốc nhẹ nhàng run rẩy vuốt vuốt đầu Thích Miên, môi mấp máy hồi lâu mới nói ra được một câu: "Đã trở lại, đã trở lại thì tốt rồi."

"Cháu gái......"

"Chị!"

"Đó là con gái bà ấy! Cô ta thật sự không chết?!"

"Viên Minh Quyền lừa sảnh nhiệm vụ!"

"Anh ta thế mà thật dám lừa sảnh nhiệm vụ!"

"Lá gan cũng thật lớn quá đi..."

"Anh ta còn sợ cái gì nữa, có anh trai Viên Quang Quyền ở đó, chuyện gì cũng không sợ. Nhưng thật ra gia đình này là hoàn toàn chọc tới binh đoàn Quang Minh rồi, sau này làm sao ở yên ở Trường Nam..."

Viên Minh Quyền sắc mặt trắng bệch, trăm triệu không nghĩ tới người rớt xuống phi cơ trong nhiệm vụ này lại thật sự còn sống, còn vừa lúc này xuất hiện ở đây, vừa xuất hiện là chặt đứt hai tay tên thủ h* th*n tín mạnh nhất bên người hắn, mà ai cũng chưa phản ứng lại...

Nghe bốn phía nghị luận sôi nổi, sắc mặt hắn biến hóa kịch liệt, hét lớn: "Còn thất thần làm gì! Trong đại sảnh nhiệm vụ không được sử dụng dị năng, còn không bắt lại toàn bộ người nhà này làm trái quy định!"

Đội ngũ hắn mang đến lập tức hành động, vây quanh gia đình đang ôm nhau. Viên Minh Quyền giơ tay lên cao: "Binh đoàn đang làm việc! Người không có phận sự tránh lui, nếu bị ngộ thương, chúng tôi không phụ trách!"

Nghe vậy, người trong đại sảnh ào ào như ong vỡ tổ chạy ra ngoài. Đôi mắt Viên Minh Quyền nhíu lại, bàn tay hạ xuống, đám dị năng giả đồng loạt dàn trận muốn động thủ, bỗng nhiên từ đất bằng mọc lên vô số bụi gai đen, bảo vệ quanh người nhà họ Thích.

Đồng tử Viên Minh Quyền co lại, là bụi gai đen ngày hôm đó!

Đòn tấn công vung ra lại không làm rớt một cành lá nào, bụi gai lại đột nhiên nổ tung, cuốn phăng đám dị năng giả, bụi gai điên cuồng vặn vẹo, gai nhọn cứa vào thân thể, tựa hồ muốn cắt đứt những thân thể đang sống. Viên Minh Quyền trong nháy mắt biến thành người máu, hấp hối giãy giụa giữa không trung.

Một luồng lửa che trời lấp đất xoắn tới, thiêu hơn phân nửa đám bụi gai. Ánh mắt Giang Hành Chu cực lạnh, nhìn về phía Viên Quang Quyền, phía sau trào ra rất nhiều bụi gai đánh tới hướng anh ta.

Thân hình Viên Quang Quyền lóe lên, cứu Viên Minh Quyền ra ngoài, đồng thời vẫy ra một bức tường lửa ngăn trở bụi gai đen. Hai loại dị năng chạm vào nhau nổ tung, phát ra ầm ầm năng lượng thật lớn, chấn vỡ nát toàn bộ cửa sổ, trần nhà nứt vỡ, xi măng từng khối rơi xuống nát bấy, mặt tường nứt ra thành nhiều đường rãnh.

Bụi đất tan đi, hai bên đều hoàn hảo không tổn hao gì, bụi gai đen múa may trong đại sảnh, lộ ra người nhà họ Thích đang được bảo vệ bên trong.

Người xem kêu sợ hãi: "Đó là ai? Quá mạnh đi, ngang ngửa với Viên Quang Quyền!"

"Chưa từng nghe qua, là người hôm nay mới tiến vào sao?"

Viên Minh Quyền cơ hồ sắp chết ở chỗ này, vừa thấy Viên Quang Quyền xuất hiện, lập tức nhào lên ôm lấy chân anh mình: "Anh! Bọn họ muốn giết em, bọn họ muốn giết em! Không thể để họ sống sót!"

Viên Quang Quyền dồn dập thở d.ốc, một chân đá văng hắn ra: "Chính mình làm gì thì mình tự biết!"

Viên Minh Quyền ngơ ngác ngã ngồi trên mặt đất, lúc này mới nhớ tới toàn bộ nguyên nhân gây ra chuyện này, nhìn tới người phụ nữ cầm đao đứng đối diện cùng người đàn ông khí thế cực sắc bén, cuối cùng hiểu ra được mình đã chọc tới người nào.

Hắn quỳ trên mặt đất, không ngừng dập đầu, kêu r.ên: "Tôi không dám, thực xin lỗi! Tôi thật tham lam, tôi tham một trăm tích phân kia, tôi không nên lừa các người! Tha thứ cho tôi đi, tôi sẽ không dám nữa!"

Viên Quang Quyền ngẩng đầu, đầu của anh ta vừa rồi bị đá vụn cắt qua, trên đầu trọc còn lưu lại vài vết máu: "Mọi việc đều có lý do, anh có thể không truy cứu. Nhưng đây là căn cứ Trường Nam, làm sao để trừng phạt người phạm tội đều có quy củ của nó."

Thích Miên cười lạnh: "Anh muốn bao che cho em mình hay sao?"

Một câu hỏi ra, ánh mắt mọi người đều dồn về phía Viên Quang Quyền. Tay Viên Minh Quyền run như cầy sấy, một lần nữa bò qua ôm chân Viên Quang Quyền: "Đừng, anh ơi, em không muốn đi ngục giam. Anh!"

"Khẳng định sẽ không nha, chỗ ngục giam đó là chỗ nào...... Đi một lần là mất một tầng da, lừa gạt sảnh nhiệm vụ là hình phạt một tháng, anh ta làm sao đồng ý."

"Chẳng lẽ cứ tính như vậy sao? Nếu không phải con gái nhà này vừa vặn trở về vạch trần bọn họ, gia đình này sẽ thật thảm."

"Cũng đúng nha, nhưng mà ai bảo họ làm người có quyền có thế."

Viên Quang Quyền đứng thẳng, cắn răng: "Viên Minh Quyền, đưa nộp tin tức giả tạo, lừa gạt nhân viên xét duyệt, đưa vào ngục giam một tháng, răn đe cảnh cáo!"

Viên Minh Quyền: "Anh!"

Dị năng giả kéo Viên Minh Quyền xuống, Viên Quang Quyền hiển nhiên cũng không còn tâm tư mượn sức Thích Miên, xoay người rời nhanh đi.

Hỗn loạn dần dần khôi phục bình thường, dị năng giả hệ thổ bắt tay vào tu sửa phòng ốc, nhân viên công tác chui ra từ dưới cái bàn bị sụp, cúi người xin lỗi Hoàng Mỹ Hoa: "Thật xin lỗi, là tôi làm việc bất lực, đã làm chuyện sai. Tích phân làm việc tháng này của tôi sẽ bị khấu trừ chuyển tới tài khoản của bà, ngoài ra Viên Minh Quyền lừa gạt một trăm tích phân của bà sẽ được bồi thường lại gấp ba lần."

Người một nhà trước mặt hiển nhiên không quan tâm tới lời anh ta nói. Hoàng Mỹ Hoa cầm chặt tay Thích Miên, lại khóc lại cười: "Miên Miên đã trở lại, đi, chúng ta đi về nhà."

Giọng Thích Miên hơi khàn, cô nhẹ giọng: "Được, về nhà."

Căn biệt thự nhỏ của nhà Thích Miên là bất động sản trước mạt thế, cho nên vẫn dưới danh nghĩa của họ. Bành Lăng Tân mang đoàn người đi thuê nhà, cuối cùng thuê được căn kế bên nhà Thích Miên. Khu này giá cả xa xỉ, nhưng khi trước anh giết thây ma cứu người, tất cả đều được tính ra tích phân đưa vào thẻ.

Thích Miên nghe Hoàng Mỹ Hoa nói luyên huyên một hồi mới hiểu được đại khái. Trước Hồng Dạ, Tần Diễm cho hai cấp dưới mang ni tơ lỏng tới, mấy người trong nhà dựa vào an bài của Thích Miên dự trữ đồ ăn nên bình an vượt qua đêm dài, Thích Quốc cũng từ đó thức tỉnh dị năng.

Thích Văn Duệ và Tiêu Thụy ngồi máy bay trở lại Trường Nam, nói chuyện Thích Miên ngoài ý muốn rơi máy bay, cả nhà bàn bạc, liều mạng vất vả tích cóp được một trăm tích phân đi đưa ra nhiệm vụ, bị Viên Minh Quyền tiếp nhận. Kết quả Viên Minh Quyền phái người đi trộm đồ của Thích Miên để ở nhà, ý đồ lấy thứ này lừa bịp sảnh nhiệm vụ.

Tiêu Thụy vẫn chờ ở trong nhà, người nhà họ Thích đi tranh đấu không dám dẫn cậu bé theo, vừa thấy người một nhà mênh mông cuồn cuộn trở về, trong đó còn là người mà cậu vẫn nằm mơ tới, Tiêu Thụy oa một chút, gào khóc thật to, vừa lau nước mắt, vừa cao hứng cười khanh khách, khuôn mặt nhỏ nhìn cực kỳ buồn cười.

Thích Miên cong lưng bế lên Tiêu Thụy, Thích Văn Duệ mếu máo, cậu thanh niên sau khi biến dị cao cả hai mét, muốn khóc mà cố nén: "Chị... Em không bảo vệ được cho chị."

Thích Miên bật cười, vỗ vỗ bả vai cậu, tỏ vẻ mình không có việc gì.

Buổi tối, Thích Miên và Hoàng Mỹ Hoa một phòng. Thích Miên gối đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, Hoàng Mỹ Hoa bên cạnh đã ngủ, bà quá ốm, cơ thể toàn xương, vì tích cóp tích phân mà cái gì cũng làm, thậm chí trét bùn ở tường thành, bận rộn cả ngày mới tích được nửa tích phân cũng làm. Mỗi ngày bận rộn làm bà vừa tiều tụy vừa suy yếu, khuôn mặt lúc trước mỹ lệ ung dung, giờ bị tàn phá mà đầy nếp nhăn.

Thích Miên yên lặng lên kế hoạch, tình huống cha mẹ như vậy khẳng định không thể đi ngay lập tức, cô vừa mới về, cha mẹ còn chưa kịp an tâm, cô đi rồi sẽ chỉ làm bọn họ lại một lần nữa lo lắng.

Còn nữa, Viên Minh Quyền một tháng sau sẽ được thả ra, bọn chúng muốn trả thù cũng sẽ là một chuyện phiền toái. Viên Quang Quyền tuy rằng nhìn có vẻ chấp pháp công bằng, nhưng thật khó nói nếu cô đi rồi, về sau sẽ phát sinh chuyện gì.

Nhưng căn cứ đế đô cô không thể không đi, một là vì chân tướng của căn cứ Lĩnh Nam, sau đó là mẹ Giang Hành Chu và bạn gái Bành Lăng Tân, đều là những nhân tố hoàn toàn không ổn định.

Từng cái từng cái, đều phải tính toán kỹ càng.

Nghĩ nghĩ, thời gian nhanh trôi đi, bóng đêm càng đậm, Thích Miên vừa nhắm mắt lại, bỗng nhiên nghe được một tiếng hô thê thảm: "Miên Miên!"

Hoàng Mỹ Hoa bừng tỉnh từ ác mộng, chân tay luống cuống sờ vị trí chỗ Thích Miên nằm, tay bà co rút lại, bởi vì vô cùng sợ hãi mà run rẩy, hốc mắt hãm sâu trào ra từng dòng từng dòng nước mắt.

Thích Miên vội vàng duỗi tay ra cầm lấy tay bà, Hoàng Mỹ Hoa xác nhận sờ được đến một thân thể ấm áp, khi này mới thả lỏng lại, tự lẩm bẩm: "Miên Miên đã trở lại, Miên Miên không có việc gì......"

Cảm xúc hỗn loạn dần dần khôi phục bình thường, mở mắt nhìn thấy Thích Miên, bà vội vàng lau nước mắt, ngượng ngùng: "Dọa con hả? Xin lỗi, mẹ không phải cố ý, mẹ mơ thấy con không trở về, nửa người con nằm trong dòng suối, nước lạnh như vậy, vớt mãi mà vớt không được..."

Thích Miên ôm chặt lấy bà: "Mẹ, con ở đây, con thật khỏe, đừng sợ."

Mỏi mệt Hoàng Mỹ Hoa lúc này mới lại ngủ thiếp đi, Thích Miên nhẹ nhàng cong cong ngón tay, ánh mắt hiện lên một tia tức giận.

Một khi đã như vậy, từ vấn đề thứ nhất mà giải quyết đi.

Làm hắn không về là được.
 
Trùm Mãn Cấp Trọng Sinh Thành Quái Khóc Sướt Mướt
Chương 62: Căn cứ Trường Nam (7)


Giờ phút này, ở trung tâm thành phố, Viên Quang Quyền trầm mặc mở ra hũ kem dưỡng da, trét từng mảng kem trắng lên mu bàn tay.

Người phụ nữ khóc thút thít: "Anh thật sự để Minh Quyền đi chịu loại khổ này? Ngục giam như thế nào anh không phải không biết, một tháng, cũng không biết có thể nguyên vẹn trở về hay không."

"Cậu ấy làm chuyện không tốt." Viên Quang Quyền thần sắc mỏi mệt, "Hẳn là phải chịu trừng phạt."

"Nhưng cậu ấy là em trai anh." Người phụ nữ trả lời, "Anh làm cậu ấy chịu khổ, trong lòng anh có dễ chịu không? Anh thành lập binh đoàn Quang Minh là để bảo vệ tốt cậu ấy, bây giờ lại bởi vì chuyện này mà làm cậu ấy như đi tìm chết..."

Viên Quang Quyền trầm mặc thật lâu: "Ngủ đi."

Anh ta ấn ấn vào đầu vai người phụ nữ, đứng dậy ra khỏi phòng.

Hoàng Mỹ Hoa ngủ thật sự không an ổn, bừng tỉnh mấy lần tìm kiếm xem Thích Miên còn ở đó không, sau vài lần mới an tâm hơn một chút.

Trời chưa sáng, bà đã sớm tỉnh lại, thấy Thích Miên còn ngủ, bà ngắm con gái thật lâu, sau đó xuống lầu chuẩn bị làm bữa sáng.

Không nghĩ có người còn dậy sớm hơn, người đàn ông áo khoác đen về chung với con gái đã đang bận rộn làm việc.

Cậu ta thuần thục làm cá, xắt thịt, nấu nước, hầm cháo, sau đó rải lên chút hành lá cùng gia vị.

Hoàng Mỹ Hoa kinh ngạc: "Cậu đang làm gì?"

Giang Hành Chu giống như là ngoài ý muốn khi thấy Hoàng Mỹ Hoa xuất hiện, anh co quắp buông dao xuống: "Chào dì, cháu đang nấu cháo, buổi sáng Thích Miên thích ăn cái này."

Hoàng Mỹ Hoa càng kinh ngạc hơn, sáng sớm như vậy đã cố ý dậy để nấu cháo? Nghe ra còn tựa hồ buổi sáng mỗi ngày đều là cậu ta chuẩn bị.

Bà đã luôn chú ý tới người thanh niên này, vẫn luôn bảo hộ họ, nhìn qua vừa trắng trẻo lại gầy gầy, giống như một công tử bột, nhưng dị năng lại mạnh đến nỗi Viên Quang Quyền cũng không làm gì được.

Giọng bà vô cùng ôn nhu: "Để cho dì, Miên Miên về nhà đương nhiên người làm mẹ này sẽ nấu, cháu đi một đường vất vả, nghỉ ngơi cho tốt đi."

Giang Hành Chu lúc này mới chịu nghe, lùi sang một bên nhưng không ra khỏi phòng bếp, nhìn chằm chằm động tác của bà, giống như muốn bái sư.

Hoàng Mỹ Hoa thấy ánh mắt chăm chú của anh thì thật buồn cười: "Có phải cháu muốn học hay không?"

Giang Hành Chu gật đầu.

Hoàng Mỹ Hoa cười: "Miên Miên buổi sáng thích nhất ăn mì trộn Trường Nam. Cháu lại đây xem kỹ một chút, dì dạy cho."

Hoàng Mỹ Hoa ngâm mì trong nước, đồng thời nấu một nồi nước canh, trụng mì trong nước canh, chần qua nước lạnh, sau đó để vào trong tô, thêm muối, nước tương, tỏi bằm, đậu phộng, rau xanh, trộn đều lên, thêm vào ít nấm, cuối cùng từ trong tủ lấy ra một vại tương ớt, bỏ chút vào mì rồi lại trộn tất cả.

"Đây là tương ớt nhà làm, Miên Miên ăn từ nhỏ đến lớn."

Mì trộn có chút màu đỏ làm bừng sáng lên, vừa nhìn là đã muốn ăn, đôi mắt Giang Hành Chu sáng lấp lánh, như hận không thể trộm đi vại tương ớt này.

Làm được một nửa, thím Thích Miên, Âu Dương Tĩnh cũng bọc áo lạnh đi xuống, nhìn thấy trong phòng bếp có thêm một người thì ngỡ ngàng một lát, nhìn đến ánh mắt Hoàng Mỹ Hoa thì hiểu ra, che miệng cười.

Bà gọi anh qua: "Miên Miên còn thích ăn cơm chiên trứng thím làm, dùng nước tương, tương ớt thêm vào, hương vị là tuyệt nhất."

Ba người trong bếp vội đến khí thế ngất trời, chỉ chốc lát sau mùi thơm bay khắp biệt thự, người đang ngủ cũng bị hương thơm làm tỉnh, Thích Văn Duệ tiến vào: "Mẹ, con muốn ăn mì xào Trường Nam."

Âu Dương Tĩnh vô tình nói: "Tự mình làm."

Thích Văn Duệ: "......" Đúng là mẹ tốt.

Cậu vừa ngáp vừa đi vào, đem mì còn lại xào lên, lúc xào sắp bị khét thì bị Âu Dương Tĩnh hùng hùng hổ hổ đuổi ra: "Lớn như vậy còn không biết nấu cơm, con nhìn xem Tiểu Giang kìa, tay chân thật nhanh nhẹn."

"Sao lại có thể giống nhau." Thích Văn Duệ không hề để ý gì, nói, "Anh ấy quyết tâm làm anh rể con, có thể không cần siêng năng hay sao?"

Vì chị của cậu còn có thể nhảy xuống máy bay, có ngốc cũng nhìn ra được.

Bên tai Giang Hành Chu có điểm hồng, không biết là bị nóng hay là bị cái gì khác, Hoàng Mỹ Hoa và Âu Dương Tĩnh trao đổi với nhau một ánh mắt, cười đến càng rạng rỡ hơn.

Vì thế, khi Thích Miên tỉnh ngủ xuống lầu, thấy được mẹ mình và thím đang nói chuyện với Giang Hành Chu vô cùng từ ái, chỉ thiếu điều còn chưa dán cái nhãn con rể lên trán Giang Hành Chu.

Thích Miên:...... Không phải đâu, các người làm phản như vậy, con thật tuyệt vọng.

Toàn bộ biệt thự rất nhiều người sống, ngoại trừ gia đình họ Thích, Giang Hành Chu và Nút, còn có Lương Đống Hàn Dao mang theo đám củ cải nhỏ ở trong một gian nhà nhỏ trong sân.

Họ định tiếp quản vườn rau hoang vu trong sân, muốn trồng lại rau quả cải thiện ẩm thực.

Thích Miên vui sướng ăn xong bữa sáng, đưa mắt ra hiệu cho cha một cái, Thích Quốc và Thích Dân dỗ vợ mình về phòng nghỉ ngơi.

Thích Văn Duệ tên ngốc tử còn miệt mài ăn mì xào, bỗng nhiên cảm giác chung quanh thật yên tĩnh, vừa ngẩng đầu lên thấy cái nhìn như muốn giết người của chị, sợ tới mức mì trong miệng cũng rớt ra.

Thích Văn Duệ: "...... Chị."

Cậu co quắp buông đũa xuống, chờ Thích Miên mở miệng.

Thích Miên: "Nghe nói em yêu sớm?"

Mặt Thích Văn Duệ đỏ lên: "Mạt thế rồi, cũng không tính là yêu sớm."

Ngón tay Thích Miên gõ gõ lên mặt bàn, nói thật hòa ái: "Em sợ cái gì, đâu có vấn đề gì đâu. Em cũng đã 17 tuổi, chị tin tưởng em có chừng mực. Chị chỉ muốn hiểu thêm tình huống mà thôi, cô ấy là bạn học của em? Một năm trước đã lén ở bên nhau?"

Thích Văn Duệ thẳng thắng: "Phải, cô ấy tên Lý Thư Điềm, là khoa trung văn, vô cùng hiền dịu. Nếu chị gặp được cũng sẽ thích."

Mạt thế tới, cô ấy tới xin giúp đỡ, cậu nghĩ hoàn cảnh đã khác, lúc này mới nói cho người nhà đoạn tình yêu này.

Cậu nhìn Giang Hành Chu, quyết định nịnh bợ: "Tựa như lần đầu tiên thấy Chu ca là cảm thấy anh ấy đặc biệt xứng đôi với chị."

Khóe miệng Thích Miên cứng đờ ra.

Đồ ngốc này còn chưa biết đã chụp phải chân ngựa, nhìn thấy Giang Hành Chu mặt mày sung sướng liền thả lỏng lại, mừng rỡ đến muốn nhảy nhót.

Thích Miên áp xuống xúc động muốn đánh cho thằng ngốc này một trận, khẽ thở dài: "Văn Duệ, em biết là mạt thế, ngay cả người yêu cũng phải đề phòng sao? Em có nghĩ tới, vì sao Viên Minh Quyền lấy được dây nịt của chị, người thường làm sao nghĩ đến lấy dây nịt để làm tín vật?"

Thích Văn Duệ lập tức biết cô muốn nói gì, cảm xúc có chút kích động: "Cô ấy sẽ không làm ra loại chuyện này!"

Cha mẹ cậu thật ra đã từng uyển chuyển nói qua tay chân Lý Thư Điềm không được sạch sẽ, cậu nghĩ tới Lý Thư Điềm đói thảm, trộm lấy ít đồ ăn cũng có thể hiểu được, mà sau khi cậu nói chuyện, cô ấy cũng hứa là sẽ không trộm nữa.

Hơn nữa, Lý Thư Điềm biết Thích Miên quan trọng đối với người nhà họ như thế nào, sao cô ấy có thể làm ra chuyện trộm đồ lừa bịp họ cho được?

Thấy Thích Văn Duệ kiên trì, Thích Miên thở dài, không nói thêm gì nữa, sợ về sau chị em biến thù địch, cùng lắm thì sau này cô lén xử lý người này là được.

Cô không nói lời nào nữa, Thích Văn Duệ một bụng phản bác lại không nói ra được, trong lòng ngược lại cảm thấy thật luống cuống: "Chị, chị nói giỡn phải không?"

Thích Miên cho cậu cảm giác an toàn khác hẳn với cha mẹ, chị ấy trải qua nhiều thứ, giống như một mục tiêu để cậu hướng tới, bây giờ chị ấy cũng nói như vậy, ý phản đối với cha mẹ lúc trước cũng dần dần hạ xuống.

Thích Văn Duệ càng tức giận, có oán giận cũng kèm theo một tia hoảng loạn: "Chị! Em dẫn chị đi gặp cô ấy, chị gặp sẽ biết cô ấy tuyệt đối không làm ra loại chuyện này!"

Thích Văn Duệ kéo Thích Miên đi ra ngoài, đi đến một khu nhà trệt, nhưng vừa đến cửa thì cứng đờ ra.

Mặt trẻ con mặc quân trang canh giữ ở cửa, nhân viên công tác ở sảnh nhiệm vụ đang ra ra vào vào nhà bạn gái cậu. Cô gái nhìn thấy Thích Văn Duệ tới, hoảng loạn kêu lên sợ hãi: "Duệ ca, họ hoài nghi em trộm đồ nhà anh lừa gạt sảnh nhiệm vụ, anh giúp em nói đi, em không có!"

Thích Miên nhìn nữ sinh một chút, mặt mày vô cùng thanh tú, nhu nhược dịu dàng, lúc khóc lên làm người cảm thấy thật tội nghiệp.

Nhưng cô gái vừa dứt lời, một nhân viên mang theo một túi vật chứng ra tới, mặt trẻ con xác nhận xong thì đi đến chỗ nữ sinh: "Cô bị nghi ngờ liên quan đến án lừa gạt của Viên Minh Quyền, vui lòng đi theo chúng tôi tiếp thu điều tra."

Nữ sinh ngã xuống mặt đất, khóc ròng: "Duệ ca! Anh giúp em đi, em cảm thấy chị ấy không về được, em không muốn các người vì một người đã chết mà hao tổn tinh thần, ý tưởng của em là tốt, anh hiểu cho em, em hiểu em mà, phải không?"

Thích Văn Duệ đoạt lấy túi vật chứng, xác nhận xong, đôi mắt hoàn toàn đỏ.

......

Mặt trẻ con không nghĩ tới sẽ bị Thích Văn Duệ thấy được, đang muốn làm tốt quan hệ với Thích Miên nên nhẫn nại an ủi Thích Văn Duệ một chút, còn cùng đưa Thích Văn Duệ đang thất hồn lạc phách trở về nhà.

Mặt trẻ con giải thích với cha mẹ Thích Văn Duệ mọi chuyện, sau đó an bài công việc xong xuôi rồi cùng với Thích Miên và Giang Hành Chu đi về phía trung tâm căn cứ.

Khu biệt thự ở vùng này tiền thuê khá cao, người có thể sinh hoạt ở đây đều phải có thật nhiều tích phân, phần lớn là dị năng giả và người nhà của họ. Lúc bọn Thích Miên đi ngang qua, những người đó còn tò mò nhìn theo, như là muốn nhìn xem dị năng giả thiếu chút nữa lật tung cả sảnh nhiệm vụ có bộ dáng như thế nào.

Nhưng càng đi gần tới cửa thành, cảnh tượng bên đường càng ngày càng thảm thiết. Ngoại trừ khu phố đen, phía ngoài chợ bán thức ăn, chỗ không có người canh giữ, đều có thể xuất hiện cướp đoạt, ẩu đả. Thích Miên nhìn phía trước: "Có phải hiện tại nhân thủ của căn cứ không đủ hay không?"

Duy trì trật tự bên trong thành may mắn là có quân đội, mấy người đàn ông tráng niên cướp đoạt đồ vật xong, trước khi đội duy trì trật tự tới đã giải tán xong xuôi, đội trật tự không kịp đối phó với tần suất trộm cướp.

Mặt trẻ con gãi gãi đầu: "Không đủ chút nào... Giai đoạn trước chúng tôi bị hao tổn rất lớn khi chiến đấu, số lượng dị năng giả và cấp bậc đều không bù theo kịp."

Chờ đến khi quân đội ý thức được đặt dị năng giả dưới quyền khống chế ở căn cứ, đến khi dị năng giả chiếm quyền lên tiếng tuyệt đối thì đã không còn kịp.

Thích Miên gật đầu, âm thầm nói quân đội chẳng những nhân thủ không đủ, phỏng chừng còn rất nghèo, cho nên không có tích phân để thuê càng nhiều người.

Không biết hiện tại quản lý căn cứ Trường Nam là dạng người gì...

Thích Miên trông về phía xa đám quân nhân bảo vệ cổng thành, lâm vào trầm tư.

Căn cứ Trường Nam sau này là khu trung tâm của căn cứ Phương Nam. Đời trước khi cô trở lại Trường Nam, căn cứ vừa mới vì nội đấu mà mất đi người phụ trách, mà những người lãnh đạo kế tiếp đều không sống được lâu.

Cho đến khi cô và Bành Lăng Tân, Phạm Hoài liên thủ khống chế đám dị năng giả, đưa một người họ Thịnh lên phụ trách quản lý hành chính, cô phụ trách lực lượng quân sự, căn cứ mới xem ra được trần ai lạc định.

Nhưng người họ Thịnh kia là tiến vào Trường Nam cùng với cô, cho nên ít nhất cũng phải cả năm sau. Hơn nữa chính trị của anh ta cũng không phải là xuất chúng, chỉ nhờ vào cô xây dựng được quân đội dị năng giả hùng mạnh mới có thể trở thành người cầm quyền căn cứ Phương Nam.

Họ đi vòng hơn nửa thành phố, Thích Miên trong đầu đã nhớ được căn bản hình dạng căn cứ sắp xếp như thế nào. Khi bọn họ đến cổng thành, vừa lúc cổng được mở ra, đội duy trì trật tự kêu gọi nhường đường, mấy sạp bán hàng trên đường phố nhanh chóng dọn dẹp lại.

Một đoàn xe tiến vào cổng, quân nhân trên xe tỏ vẻ vô cùng vui vẻ, mà trên xe cũng bày ra vô số vật tư và thân thể dị chủng, nhìn ra được thu hoạch được khá tốt.

"Xem ra quân đội chúng ta có tiền được một thời gian rồi!" Mặt trẻ con cao hứng nói, "Mỗi tháng quân đội sẽ đi ra ngoài thu thập vật tư, cứu trợ người sống sót. Nguồn thu chủ yếu của quân đội ngoại trừ thu được từ việc hoàn thành các hạng mục và nhiệm vụ chính là từ đây, đổi lấy được tích phân thì xây dựng tường thành, rèn áo giáp, gieo trồng thực vật, giúp đỡ được cho cuộc sống của một ít cư dân không có năng lực ra ngoài làm việc."

Mặt trẻ con kiêu ngạo chỉ vào chiếc quân xe cuối cùng: "Lần này làm nhiệm vụ là quân đoàn bảy, chiếc xe kia là đoàn trưởng, cô xem đám dị chủng trên xe anh ấy, nhiều tới nỗi bạt xe cũng che không hết."

Thích Miên vốn dĩ muốn đi sảnh nhiệm vụ nhìn ngó, thuận tiện đăng ký dị năng. Ở căn cứ Trường Nam muốn sử dụng dị năng phải đăng ký, nếu không sẽ bị phạt tích phân.

Mặt trẻ con khó xử: "Sảnh nhiệm vụ ngày hôm qua không phải bị phá hủy thật nghiêm trọng sao, nhiệm vụ này đó đều tạm dừng một ngày, nếu các người muốn đăng ký, ngày mai mới làm được."

Thích Miên: "......"

Hiểu. Rốt cuộc cô chính là người khởi xướng phá hủy sảnh nhiệm vụ.

Sáng sớm hôm sau, mặt trẻ con đã chờ ở cửa biệt thự, dẫn họ đi đến sảnh nhiệm vụ. Đại sảnh tuy rằng vẫn đổ nát, nhưng đã khôi phục cảnh bận rộn như trước, Thích Miên được mặt trẻ con dẫn đến chỗ đăng ký, ghi danh cho cả gia đình, cô cân nhắc rồi mơ hồ ghi dị năng cho Lương Đống và Nút là biến đại và chuyển biến hình thái.

Lúc này, ở cửa tiến vào một tiểu đội mặc quân trang, mặt trẻ con ưỡn ngực làm lễ chào đội ngũ kia, anh giải thích với Thích Miên: "Đây là quân đoàn bảy, họ đến đây bàn giao nhiệm vụ, đổi tích phân."

Mặt trẻ con đầy vẻ sùng kính: "Đứng bên kia là đoàn trưởng, anh ấy là dị năng giả ánh sáng cấp hai, có thể dùng ánh sáng cắt thây ma, vô cùng cường đại."

Thích Miên gật đầu, liền thấy vị đoàn trưởng kia đột nhiên nhìn thẳng cô, nhiệt liệt lại thâm tình, ngay sau đó nhanh chóng quát lên vài câu, giải tán đội ngũ, quay đầu lại chạy thẳng tới chỗ Thích Miên.

Anh ta vèo một cái vọt tới bên người Thích Miên, kích động nói: "Chào, chào cô, cô còn nhớ tôi không? Lúc trước cô đã cứu mạng tôi, nếu không nhờ cô, tôi đã chết ở thành phố Quan Châu từ lâu rồi!"
 
Trùm Mãn Cấp Trọng Sinh Thành Quái Khóc Sướt Mướt
Chương 63: Căn cứ Trường Nam (8)


Thích Miên nhìn gương mặt trước mặt, mãi vẫn không nghĩ ra được là ai, người đàn ông vô cùng hưng phấn tiếp tục tự giới thiệu: "Tôi tên Tống Hoài Địch! Lúc ở Quan Châu tôi bị một con ký sinh chuột mẫu hệ cắn, may mắn cô kịp thời đưa tôi đến bệnh viện!"

1

Ánh mắt Thích Miên vẫn có chút mờ mịt, anh ta ngượng ngùng gãi gãi đầu: "Thực xin lỗi, sau khi tôi tỉnh lại nghe nói cô bởi vì đưa tôi đi bệnh viện mà bị bắt, sau đó còn bị nhốt lại ở thành phố Quan Châu..."

Anh ta nói như vậy, Thích Miên đã nghĩ ra tới, cô không mặn không nhạt trả lời: "Chào anh."

Người đàn ông không quan tâm đến vẻ lãnh đạm của Thích Miên, thâm tình nói: "Cô biết tôi tin nhất cái gì không? —— Không tin thần không tin Phật, duy nhất may mắn có cô!"

Vừa dứt lời, Tống Hoài Địch bỗng nhiên nhìn thấy sau lưng Thích Miên một bụi gai đen chậm rì rì mọc lên, đầu gai nhọn như mũi đao hướng về phía anh, cùng lúc đôi mắt người đàn ông đứng bên cạnh cũng như tóe ra lửa lạnh.

Ánh mắt Giang Hành Chu rõ ràng: Nói thêm câu nữa thử xem?

Tống Hoài Địch nuốt nước miếng: "......"

Từ từ, anh nhớ rõ ràng lúc đó cô ấy có nói qua có người yêu, sẽ không vừa lúc gặp ở đây chứ?

Tống Hoài Địch yên lặng che mặt, ho khan một tiếng, nhìn đến chỗ họ đang đứng: "Các người đang đăng ký dị năng? Có đội ngũ nào đặc biệt muốn gia nhập không? Tôi ở quân đoàn 7, đoàn rất mạnh và cường đại! Nếu mọi người muốn gia nhập, tôi vô cùng hoan nghênh, bầu không khí trong đội ngũ rất tốt, mọi người đều quan tâm chiếu cố người mới."

Mặt trẻ con một bên ho khan: "Trưởng quan, ngày hôm qua anh còn oán giận ai hủy đi sảnh nhiệm vụ, chính là hai vị trước mặt đây, ở đâu mà còn cần đến anh chiếu cố cho họ? Hắc hắc."

Tống Hoài Địch hơi chấn kinh một chút, lập tức sửa miệng: "Vậy càng hoan nghênh gia nhập đoàn 7 của chúng tôi, đãi ngộ của quân đoàn chúng tôi, khụ, khụ, đãi ngộ thật tốt!"

Mặt trẻ con càng vui vẻ: "Trưởng quan, anh xác định đãi ngộ thật tốt?"

Tống Hoài Địch đá mặt trẻ con một cái: "Cậu có phải lính của tôi không, hủy đi hình tượng của tôi!"

Thích Miên như suy tư gì: "Người tự do cũng có thể hoạt động cùng với đội ngũ hay sao?"

Tống Hoài Địch nghĩ, xác thật có không ít cao thủ không thích bị trói buộc, anh lập tức đồng ý: "Có thể, quy tắc phân phối giống nhau, nộp chiến tích lên rồi phân phối lại, nhưng trên thực tế ai giết thì sẽ thuộc về người đó, chỉ cần trả một ít cho sảnh nhiệm vụ xem như phí tin tức."

Thích Miên chỉ chỉ trên bảng giao diện, một nhiệm vụ vừa được ghi dưới danh nghĩa quân đoàn 7: "Tôi muốn cái kia, làm thế nào để tiếp nhiệm vụ?"

Tống Hoài Địch giương mắt nhìn lên, "à" một chút: "Có thể, cô đăng ký ở sảnh nhiệm vụ là được. Nhưng mà..."

Anh dừng một chút, "Nhiệm vụ kia hệ số khó khăn rất lớn, hơn nữa tuy rằng danh nghĩa là đoàn của tôi nhận, trên thực tế còn vài binh đoàn khác cùng làm việc, trong đó có binh đoàn Quang Minh, chính là đội ngũ của Viên Quang Quyền."

Mà cô ngày hôm qua mới đánh một trận với Viên Quang Quyền, còn đem em trai người ta tống vào ngục giam. Viên Quang Quyền sợ là sẽ ghi hận.

Thích Miên nheo mắt lại, cười một chút.

Không, đúng là bởi vì biết binh đoàn Quang Minh cũng tiếp nhiệm vụ này, cô mới muốn đi.

Tập hợp là 7 giờ rưỡi sáng ba ngày sau.

Ở mạt thế, hừng đông đến thật trễ, khi Thích Miên và Giang Hành Chu ra khỏi nhà, tuyết còn rơi, Giang Hành Chu nướng hai củ khoai lang đỏ nóng hổi, hai người dựa sát nhau vừa đi vừa ăn.

Họ tới khoảng đất trống trước sảnh nhiệm vụ, ở đó đã dừng một chiếc xe quân sự, trên bãi đất trống đã đứng không ít người, một số mặc quân trang là quân đoàn 7 của Tống Hoài Địch, một số mặc thường phục, là các binh đoàn tự do.

Người thường và dị năng giả cấp một chiếm đa số, nhưng nghe họ nói chuyện phiếm, tựa hồ còn có mấy dị năng giả cấp hai.

Đa số người thường đều mặc áo giáp từ xác dị chủng, hiện tại chuyện này đã không phải bí mật gì, bởi vậy còn ra đời thợ chuyên môn luyện giáp, chuyên nghiên cứu các bộ phận thân thể dị chủng, đặc tính của chúng để rèn ra vũ khí, dụng cụ.

Đa số mấy thứ đồ này có cùng một đặc điểm, đó là thật xấu. Rốt cuộc đa số dị chủng bề ngoài thật xấu xí, muốn thiết kế ngoại hình cho đẹp hơn thì sẽ càng mắc, mà cũng không cần thiết.

Bởi vậy, hai người dụng cụ vũ khí gì cũng không có, chỉ mặc hai cái áo khoác lạnh cùng màu vừa xuất hiện liền hấp dẫn ánh mắt vô số người.

Người đàn ông rất cao, khuôn mặt thanh tuấn lại lãnh đạm, đôi mắt vì quá đen lại có chút bất cận nhân tình, người phụ nữ hơi dựa vào người đàn ông, thân hình nhỏ xinh, trên lưng đeo một vỏ đao nặng bằng đá, chuôi đao đen nhánh thò ra khỏi bả vai cô.

"Hai người này là người nào? Cùng đi chung à?"

"Hắc hắc, sao còn dẫn theo phụ nữ."

"Đừng xem thường người phụ nữ kia, bọn họ mấy ngày trước đánh một trận với Viên Quang Quyền, Viên Quang Quyền cũng không thể chiếm được thượng phong đâu."

"Đao kia cũng không phải giả vờ giả vịt, ngày cô ấy vào thành đã dùng nó giết một con biến dị cấp ba, rất lợi hại."

"Khoai nướng nha...... Thật thơm."

"...... Thèm muốn chết."

Bốn phía nổ ra nghị luận, đề tài càng ngày càng chạy xa, Tống Hoài Địch nhảy từ trên xe xuống, đi nhanh tới: "Tới rồi à, chờ binh đoàn Quang Minh một chút nữa là chúng ta có thể xuất phát."

Không chờ bao lâu, một chiếc xe dân dụng có logo GM chở mười mấy người chạy tới, bất đồng so với chiếc xe bên này là, người trên xe GM đều mặc áo giáp đồng phục, bảo hộ tim phổi mấy bộ phận cơ thể quan trọng, có vẻ được chuẩn bị rất kỹ càng.

So với họ, chiếc xe bên này ngược lại giống như là quân không chính hiệu.

Viên Quang Quyền ngồi ở ghế phụ điều khiển, biểu tình lạnh lùng, nhìn đến Thích Miên rũ cẳng ngồi lắc lư phía sau xe, gặm khoai lang nóng, ánh mắt cũng chỉ là nhàn nhạt đảo qua.

Mọi người vốn dĩ chờ xem kịch vui không cấm có chút thất vọng.

Hai xe một trước một sau chạy ra khỏi căn cứ, Tống Hoài Địch ở đầu xe tuyên bố nhiệm vụ: "Mục tiêu của chúng ta là bệnh viện nhân dân Trường Nam, ở ngoại thành phía bắc, yêu cầu quét sạch thây ma và dị chủng trong bệnh viện, thu dọn các dụng cụ máy móc quan trọng."

Dị năng giả hệ chữa trị không có nhiều, khi ra ngoài giết thây ma mà bị thương, phương pháp chủ yếu trị liệu vẫn là bệnh viện, nhưng kỹ thuật chữa bệnh hiện đại chủ yếu là dựa vào dụng cụ máy món để chẩn bịnh, cho dù là bác sĩ giỏi thế nào cũng bị rất nhiều hạn chế.

1

Thích Miên cắn môi, kề tai Giang Hành Chu nói nhỏ: "Không đơn giản như vậy."

Nếu thật sự chỉ là dọn dụng cụ máy móc trở về, không có khả năng sẽ xuất động nhiều người như vậy, ngay cả Viên Quang Quyền cũng tự thân xuất phát.

Hiển nhiên Tống Hoài Địch cũng là ý này, ánh mắt anh dừng chỗ Thích Miên và Giang Hành Chu lâu hơn một chút, hơi hơi gật đầu.

Họ không đi qua thành mà vòng một vòng dọc theo vùng ngoại ô, trên đường gặp thây ma cũng không nhiều, quân đội và binh đoàn Quang Minh được huấn luyện đầy đủ, đối với những sóng thây ma nho nhỏ như thế này không thể nào làm khó họ được, đến giữa trưa mọi người đã đến bên ngoài khu bệnh viện.

Nhưng hướng về bên trong, tình huống lại hoàn toàn bất đồng.

Lấy bệnh viện nhân dân làm trung tâm, vẽ ra một vòng tròn, ở trung tâm thây ma và dị chủng dày đặc, ngoài vòng tròn này lại chỉ có vài con tới lui, hai bên lấy quảng trường chỗ này làm giới hạn.

Theo sự chỉ huy của Tống Hoài Địch, hơn 30 người có trật tự chia thành bốn đội nhỏ, nhanh chóng tiến vào phía ngoài giới hạn bốn căn nhà lầu, vây lại theo hình quạt.

Mỗi tiểu đội đều có dị năng giả hệ kim cùng hệ mộc, bọn họ đồng thời sử dụng dị năng, thông qua phương thức kết võng đem thép, mộc đan chéo vào nhau, giống như mạng nhện, từ từ kéo dài tới chỗ bệnh viện chín tầng.

Khi dị năng tiến gần đến bệnh viện, có những thây ma biến dị và dị chủng bay tới cản trở, các dị năng giả đứng từ xa có huấn luyện mà tiến hành phòng vệ và bảo hộ vô cùng trật tự.

Thích Miên kinh ngạc, lại lần nữa nhìn thoáng qua Tống Hoài Địch.

Đây là phương pháp chuyển độ cao mà đời trước cô và Bành Lăng Tân cùng nhau nghiên cứu ra, có thể tránh được thây ma và dị chủng trên mặt đất, đồng thời có thể di chuyển nhanh chóng giữa các tòa nhà.

Chẳng qua dị năng Bành Lăng Tân quá cường đại, chỉ một người là có thể xây dựng được một võng cầu.

Lại không ngờ tới Tống Hoài Địch có thể chuyển thành hình thức kết hợp đoàn đội như thế này. Nghĩ tới Tống Hoài Địch được điều từ thành phố Quan Châu tới căn cứ Trường Nam, cũng là do anh ta có năng lực.

Bốn cây cầu đã được xây xong, dần đến ba mặt của bệnh viện.

Tống Hoài Địch ra hiệu, dị năng giả cách nhau một mét theo thứ tự đi lên cầu. Tiếng súng ống và dị năng nổ tung, yểm hộ trước sau.

Một con thây ma biến dị đột nhiên nhảy lên, vừa lúc rơi đúng vào đầu cầu, đôi tay Tống Hoài Địch khép lại lại mở ra, ánh sáng trắng từ bàn tay anh ta gạt ngang ra, chuẩn xác cắt đứt cánh tay thây ma biến dị.

Không ngờ con thây ma này vừa mới rơi xuống đất, từ tầng lầu cao phía trên bệnh viện nhảy xuống đám dị chủng bò sát, dừng trên bốn cây cầu, bò nhanh tới chỗ bọn họ.

Bốn cây cầu dài bị động tác chúng nó lay động không ngừng, chỗ mềm lập tức bị rơi xuống dập nát tan, ngay cả dị năng Tống Hoài Địch cũng không còn chính xác, phía trên còn có dị chủng bay bay vút xuống, chụp lấy phần chỏm cầu.

Đúng lúc này, bên người Tống Hoài Địch đột nhiên xẹt qua một làn gió, người phụ nữ yểu điệu dẫm lên dây cầu, bay múa uốn lượn, thân hình uyển chuyển như một con bướm.

Thân hình cô ngửa ra sau, tránh đi công kích của dị chủng bay, đao dài trong tay xẹt qua, dị chủng chấn động cây cầu bị cô chém lên, thu lấy tinh hạch vào trong túi, cô gái lại đạp dây cầu bay lên, dị năng phát ra theo đao dài, dị chủng bay bị cô chém gãy cánh, kêu thảm rồi rơi xuống.

Mọi người vất vả mới đứng vững lại, nắm dây cầu mà mà sợ không thôi.

"Thân thủ này thật sự huyền diệu!"

"Khó trách có thể đánh ngang Viên Quang Quyền, đao pháp này nhìn cũng không kịp rõ."

"Phục, thật phục!"

Tống Hoài Địch hô lớn: "Nhanh chóng đi tới! Không cần lui!"

Mọi người một tiếng trống làm tinh thần hăng hái thêm, phóng về hướng bệnh viện.

Vọt tới bên trong bệnh viện, bốn đội ngũ rõ ràng bị chia cách, đội Thích Miên tiến vào một thang lầu nhỏ hẹp, ba mặt đều là tối đen, lại thấy được Viên Quang Quyền và mấy dị năng giả cấp hai đều ở đây.

Thích Miên hiểu được, Tống Hoài Địch mang đội tới nơi này quả nhiên có mục đích khác.

Tống Hoài Địch thắp đuốc trong tay, bày bản đồ ra trên mặt đất, đây là một bản đồ 3D của bệnh viện, từ tầng cao nhất trên mặt đất đến ba tầng ngầm đều được vẽ ra thật rõ ràng.

Ngón tay Tống Hoài Địch chỉ chỉ trên bản đồ: "Trước chúng ta có một đội ngũ tới đây, bọn họ đến đây để cứu một nhà khoa học rất quan trọng, nhưng hiện tại lại bị nhốt dưới mặt đất ba tầng."

Có một người ra tiếng: "Là quân đoàn hai mất tích tuần trước phải không? Không phải họ đã chết hay sao?"

Tống Hoài Địch: "Không xác định. Trong nhóm có ba người đeo máy ký lục sinh mệnh, ký lục ghi nhận tim còn đập."

Anh ngẩng đầu: "Nhưng nhịp tim đập này có thuộc về con người hay không thì không thể biết được."
 
Back
Top Bottom