[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 177,795
- 0
- 0
Trục Ngọc 1
CHƯƠNG 20: ĐỀN VÀNG DẬY SÓNG, ĐAO BẦU CHÉM PHÁ PHÙ HOA
CHƯƠNG 20: ĐỀN VÀNG DẬY SÓNG, ĐAO BẦU CHÉM PHÁ PHÙ HOA
Vừa đặt chân vào hoàng cung, Trường Ngọc đã cảm nhận được hơi lạnh toát ra từ những bức tường gạch đỏ.
Nàng không đi kiểu yểu điệu thục nữ, mà bước đi hiên ngang, tay vẫn vô thức chạm vào vị trí giấu con dao bầu trong tay áo.
Thái hậu – một người đàn bà quyền lực và đầy toan tính – đang ngồi trên cao, đôi mắt sắc lẹm soi xét nàng từ đầu đến chân.
Bên cạnh là Hoàng đế trẻ tuổi với vẻ mặt khó lường.
— "Phàn thị, nghe nói ngươi cứu được Trấn Bắc hầu, lại còn có tài mổ lợn?" — Thái hậu cười nhạt, giọng đầy mỉa mai — "Hoàng gia không thiếu thợ mổ, nhưng thiếu những người biết lễ nghi.
Ngươi có biết tội bất kính khi dám quyến rũ Hầu gia không?"
Trường Ngọc ngẩng cao đầu, ánh mắt không chút sợ hãi:
— "Tâu Thái hậu, dân nữ không biết 'quyến rũ' là gì.
Dân nữ chỉ biết khi Ngài ấy trọng thương, dân nữ đã dùng tiền bán thịt lợn để mua thuốc cứu Ngài.
Nếu cứu người là có tội, thì công lý của triều đình này thật khiến dân nữ mở mang tầm mắt."
Cả điện bỗng chốc im phăng phắc.
Thái hậu đập bàn đứng dậy, định ra lệnh trừng phạt thì Tạ Chinh đột ngột bước vào, không đợi thông báo.
Hắn quỳ một gối, nhưng lưng thẳng tắp:
— "Thần đã thề, người cứu thần một mạng, thần trả bằng một đời.
Nếu Thái hậu muốn phạt nàng, xin hãy phạt thần trước."
Hoàng đế thấy không khí quá căng thẳng, bèn lên tiếng phá vỡ:
— "Thôi được rồi, Trấn Bắc hầu đã nói vậy thì trẫm cũng muốn xem tài năng của vị 'đao phủ' này.
Ngày mai là đại yến, trẫm giao cho ngươi chuẩn bị món thịt nướng theo cách của dân gian.
Nếu ngon, trẫm sẽ ban thưởng, nếu không... thì tội khi quân không thể tha."
Đây rõ ràng là một cái bẫy để hạ nhục Trường Ngọc, biến nàng thành một kẻ đầu bếp thấp kém trước mặt trăm quan.
Trường Ngọc siết chặt nắm tay, nhìn Tạ Chinh rồi gật đầu:
— "Dân nữ tuân chỉ!"
Đêm đó trong cung, Tạ Chinh lén đến thăm nàng.
Nhìn đôi bàn tay nàng đang run vì giận, hắn xót xa:
— "Trường Ngọc, nàng không cần làm.
Ta sẽ đưa nàng đi ngay đêm nay."
Trường Ngọc lắc đầu, nụ cười của nàng mang theo vẻ ngông cuồng của kẻ cầm đao:
— "Không, tôi sẽ cho họ thấy, đao mổ lợn của tôi không chỉ biết sát sinh, mà còn biết khiến những kẻ cao quý kia phải cúi đầu thèm thuồng."