Khác TRỤC NGỌC 1

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Trục Ngọc 1
CHƯƠNG 20: ĐỀN VÀNG DẬY SÓNG, ĐAO BẦU CHÉM PHÁ PHÙ HOA


Vừa đặt chân vào hoàng cung, Trường Ngọc đã cảm nhận được hơi lạnh toát ra từ những bức tường gạch đỏ.

Nàng không đi kiểu yểu điệu thục nữ, mà bước đi hiên ngang, tay vẫn vô thức chạm vào vị trí giấu con dao bầu trong tay áo.

Thái hậu – một người đàn bà quyền lực và đầy toan tính – đang ngồi trên cao, đôi mắt sắc lẹm soi xét nàng từ đầu đến chân.

Bên cạnh là Hoàng đế trẻ tuổi với vẻ mặt khó lường.

— "Phàn thị, nghe nói ngươi cứu được Trấn Bắc hầu, lại còn có tài mổ lợn?" — Thái hậu cười nhạt, giọng đầy mỉa mai — "Hoàng gia không thiếu thợ mổ, nhưng thiếu những người biết lễ nghi.

Ngươi có biết tội bất kính khi dám quyến rũ Hầu gia không?"

Trường Ngọc ngẩng cao đầu, ánh mắt không chút sợ hãi:

— "Tâu Thái hậu, dân nữ không biết 'quyến rũ' là gì.

Dân nữ chỉ biết khi Ngài ấy trọng thương, dân nữ đã dùng tiền bán thịt lợn để mua thuốc cứu Ngài.

Nếu cứu người là có tội, thì công lý của triều đình này thật khiến dân nữ mở mang tầm mắt."

Cả điện bỗng chốc im phăng phắc.

Thái hậu đập bàn đứng dậy, định ra lệnh trừng phạt thì Tạ Chinh đột ngột bước vào, không đợi thông báo.

Hắn quỳ một gối, nhưng lưng thẳng tắp:

— "Thần đã thề, người cứu thần một mạng, thần trả bằng một đời.

Nếu Thái hậu muốn phạt nàng, xin hãy phạt thần trước."

Hoàng đế thấy không khí quá căng thẳng, bèn lên tiếng phá vỡ:

— "Thôi được rồi, Trấn Bắc hầu đã nói vậy thì trẫm cũng muốn xem tài năng của vị 'đao phủ' này.

Ngày mai là đại yến, trẫm giao cho ngươi chuẩn bị món thịt nướng theo cách của dân gian.

Nếu ngon, trẫm sẽ ban thưởng, nếu không... thì tội khi quân không thể tha."

Đây rõ ràng là một cái bẫy để hạ nhục Trường Ngọc, biến nàng thành một kẻ đầu bếp thấp kém trước mặt trăm quan.

Trường Ngọc siết chặt nắm tay, nhìn Tạ Chinh rồi gật đầu:

— "Dân nữ tuân chỉ!"

Đêm đó trong cung, Tạ Chinh lén đến thăm nàng.

Nhìn đôi bàn tay nàng đang run vì giận, hắn xót xa:

— "Trường Ngọc, nàng không cần làm.

Ta sẽ đưa nàng đi ngay đêm nay."

Trường Ngọc lắc đầu, nụ cười của nàng mang theo vẻ ngông cuồng của kẻ cầm đao:

— "Không, tôi sẽ cho họ thấy, đao mổ lợn của tôi không chỉ biết sát sinh, mà còn biết khiến những kẻ cao quý kia phải cúi đầu thèm thuồng."
 
Trục Ngọc 1
CHƯƠNG 21: ĐAO QUANG THỰC VỊ, CHIẾN THẦN HỘ CÁNH HOA


Cả triều đình hôm ấy xôn xao vì mùi hương lạ lùng tỏa ra từ ngự thiện phòng.

Không phải mùi thanh đạm của cung đình, mà là mùi thịt nướng thơm nồng, đậm đà, mang theo hơi thở của khói bếp dân gian.

Trường Ngọc đứng giữa điện, đôi tay trần thoăn thoắt.

Nàng không dùng dao ngự, mà rút con dao bầu đã mòn vẹt của mình ra.

Trước mặt trăm quan và Hoàng đế, nàng biểu diễn màn "lọc xương" kinh điển.

Lưỡi đao đi đến đâu, gân thịt rời ra đến đó, chuẩn xác và điêu luyện như một vũ điệu tử thần.

— "Đây là món 'Nhất Đao Định Giang Sơn' mà dân nữ tự sáng tác.

Xin mời Hoàng thượng dùng thử." — Trường Ngọc đặt đĩa thịt nóng hổi, nghi ngút khói trước mặt vị vua trẻ.

Hoàng đế nếm một miếng, đôi mắt lập tức bừng sáng.

Vị ngọt của thịt, vị cay nồng của gia vị núi rừng hòa quyện khiến ngài không thể ngừng tay.

Thái hậu định lên tiếng chê bai, nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt thỏa mãn của Hoàng đế, bà ta đành im bặt, nuốt khan một cái.

— "Thưởng!

Đại thưởng!" — Hoàng đế đập tay xuống bàn — "Trẫm không ngờ một nàng đồ tể lại có thể tạo ra mỹ vị nhân gian thế này.

Phàn thị, ngươi muốn gì?"

Trường Ngọc quỳ xuống, ánh mắt nàng lại nhìn về phía Tạ Chinh đang đứng lặng lẽ ở góc điện:

— "Dân nữ không cần vàng bạc, chỉ xin Hoàng thượng một điều: Cho phép dân nữ được tự do cầm đao.

Dù là ở Hầu phủ hay ở chợ trấn, dân nữ vẫn muốn là Phàn Trường Ngọc của chính mình."

Tạ Chinh bước ra, giọng nói vang dội:

— "Thần cũng xin Hoàng thượng thành toàn.

Nàng là người cứu mạng thần, cũng là người thần nguyện ý che chở.

Nếu ai dám dùng thân phận đồ tể để nhục mạ nàng, chính là nhục mạ Trấn Bắc hầu ta."

Hoàng đế bật cười, gật đầu chuẩn tấu.

Nhưng ngay khi Trường Ngọc tưởng mình đã thắng, một tin báo khẩn từ biên thùy gửi về: Quân giặc lại tràn qua biên giới, và lần này chúng nhắm thẳng vào hướng trấn Thanh Thủy – nơi chôn rau cắt rốn của nàng.

Tạ Chinh nhận lệnh xuất quân ngay lập tức.

Trường Ngọc không một chút do dự, nàng cởi bỏ bộ váy lụa rườm rà, để lộ bộ y phục gọn gàng bên trong:

— "Tôi sẽ đi cùng Ngài.

Đao của tôi không chỉ biết nấu ăn, mà còn biết bảo vệ quê hương của mình!"
 
Trục Ngọc 1
CHƯƠNG 22: CHIẾN TUYẾN TRẦN AI, ĐOẠN TUYỆT TRẦN DUYÊN


Tin dữ từ biên thùy như sấm sét giữa trời quang, đánh tan bầu không khí tiệc tùng giả tạo ở Kinh thành.

Quân giặc ép sát, trấn Thanh Thủy – nơi cất giữ những kỷ niệm bình dị nhất của Trường Ngọc – đang nằm trong biển lửa.

Trong khi đám quan lại còn đang đùn đẩy trách nhiệm, Tạ Chinh đã đứng giữa điện, giáp trụ sáng ngời, thanh kiếm trong tay phát ra tiếng ngân rung mãnh liệt.

Hắn không nhìn Hoàng đế, mà nhìn về phía Trường Ngọc.

Nàng không nói một lời, chỉ lặng lẽ cởi bỏ lớp áo lụa rườm rà, để lộ bộ kình trang gọn gàng bên trong.

Con dao bầu gia truyền lại một lần nữa được nàng siết chặt.

— "Ta đi cùng Ngài." — Chỉ bốn chữ, nhưng nặng tựa ngàn cân.

Hành trình ra quân lần này không còn là cuộc chạy trốn của "chàng ngốc và nàng đồ tể" năm xưa.

Giờ đây, đi đầu là Trấn Bắc Hầu uy chấn thiên hạ, và sát cánh bên hắn là một nữ tướng khiến quân thù phải khiếp sợ.

Trên đường hành quân, họ đi qua những ngôi làng bị tàn phá.

Trường Ngọc tận mắt chứng kiến những đứa trẻ bơ vơ, những mái nhà tranh sụp đổ – hình ảnh ấy giống hệt cảnh ngộ của nàng năm xưa.

Sát khí trong mắt Trường Ngọc bùng lên.

Đêm trước trận đánh lớn, bên ánh lửa trại bập bùng, nàng ngồi mài lại lưỡi đao.

Tạ Chinh tiến lại gần, đưa cho nàng một bầu rượu nóng:

— "Trường Ngọc, trận này sẽ rất thảm khốc.

Nếu nàng thấy sợ..."

Trường Ngọc ngẩng đầu, ánh mắt nàng sắc lẹm như lưỡi đao vừa mài:

— "Tôi không sợ chết, tôi chỉ sợ không g.iết hết được lũ súc sinh dám chà đạp lên nhà của mình.

Tạ Chinh, sau trận này, nếu chúng ta còn sống, tôi muốn quay về sạp thịt lợn, nấu cho Ngài một bát cháo trắng bình yên."

Tạ Chinh khẽ cười, nụ cười mang theo sự bi tráng của một vị tướng quân.

Hắn đặt tay lên vai nàng:

— "Được, ta hứa với nàng."

Sáng hôm sau, tiếng tù và vang dội.

Trường Ngọc dẫn theo một đội tinh binh, dùng bộ pháp "mổ lợn" biến hóa khôn lường, xuyên thủng hàng phòng ngự của địch như dao nóng cắt mỡ.

Nàng không cần những chiêu thức hoa mỹ của các tướng quân chính quy, đao của nàng đi đến đâu, gân cốt địch đứt lìa đến đó.

Giữa trận chiến, nàng gặp lại kẻ thù cũ – tên phó tướng của Đỗ gia năm xưa đã mật báo hại nhà họ Phàn.

Hận thù dồn vào cánh tay, Trường Ngọc tung người trên không, một đao chém đứt cán cờ lệnh của hắn, đồng thời lưỡi đao lạnh lẽo găm thẳng vào ngực kẻ thù.

— "Nợ máu của cha mẹ tôi, hôm nay bắt đầu trả!"

Trận thắng vang dội, nhưng khi khói lửa dần tan, Trường Ngọc bỗng thấy Tạ Chinh đứng lặng giữa rừng xác chết, trên tay hắn là một lá thư mật vừa thu được từ thi thể tên tướng giặc.

Sắc mặt hắn trắng bệch.

Lá thư ấy tiết lộ một sự thật kinh hoàng: Kẻ đứng sau dẫn giặc vào nhà, không ai khác chính là kẻ đang ngồi cao trên ngai vàng tại Kinh thành.

Máu trên đao Trường Ngọc vẫn chưa kịp khô, nhưng nàng hiểu rằng, cuộc chiến thật sự bây giờ mới chính thức bắt đầu.
 
Trục Ngọc 1
CHƯƠNG 23: VẠN DẶM TRUY HÙNG, ĐOẠN KIẾM CHỈ THIÊN CƠ


Khói lửa biên thùy vừa mới lắng xuống, nhưng lòng người còn dậy sóng hơn cả vạn quân reo.

Trường Ngọc đứng trên tường thành đổ nát, tay siết chặt phong thư mật vừa thu giữ được.

Những nét chữ phượng múa rồng bay của kẻ ngồi trên cao tại Kinh thành đã vạch trần một sự thật tàn khốc: Cha mẹ nàng không phải chết vì tai nạn, mà là vật tế thần cho một bản thỏa ước ngầm với quân địch.

Tạ Chinh bước đến bên cạnh, áo choàng nhuốm bụi đường, ánh mắt hắn lạnh lẽo như sương muối phương Bắc.

Hắn nhìn thấy sự run rẩy của nàng, không phải vì sợ, mà vì uất hận đến tột cùng.

— "Ngài đã biết từ lâu rồi phải không?" — Giọng Trường Ngọc khàn đặc, thanh đao mổ lợn gia truyền cắm phập xuống kẽ đá thành trì.

Tạ Chinh im lặng hồi lâu, rồi hắn chậm rãi gật đầu:

— "Ta không muốn nàng gánh vác sự thù hận này quá sớm.

Nhưng Trường Ngọc, kẻ thù của nàng cũng là kẻ thù của ta.

Giang sơn này nếu thối nát từ đỉnh ngọn, thì ta sẽ cùng nàng nhổ tận gốc rễ."

Ngay trong đêm đó, quân lệnh khẩn cấp từ Kinh thành truyền tới: Yêu cầu Trấn Bắc Hầu giao nộp binh quyền cho phó tướng Đỗ gia và lập tức trở về chịu tội vì hành vi "tự ý đồ sát tướng giặc không xin chỉ thị".

Đây rõ ràng là đòn "vắt chanh bỏ vỏ" của đám gian thần.

Ngụy Diễn và đám huynh đệ chiến hữu bao quanh Trường Ngọc, ai nấy đều phừng phừng lửa giận.

Trường Ngọc nhìn qua một lượt những gương mặt phong trần đã cùng nàng sinh tử, nàng dứt khoát bẻ gãy mũi tên lệnh của sứ giả ngay trước mặt quân sĩ:

— "Tôi – Phàn Trường Ngọc, không biết quy củ triều đình, chỉ biết ai trung ai nịnh!

Ai muốn bắt Hầu gia, cứ bước qua lưỡi đao này!"

Tiếng hô vang dội "Theo Hầu phu nhân!

Theo Hầu gia!" làm rung chuyển cả núi rừng biên giới.

Tạ Chinh không đợi thêm một giây nào nữa, hắn vung kiếm chỉ về hướng Nam – nơi Kinh thành đang ngủ say trong sự mục nát:

— "Toàn quân hành tiến!

Mục tiêu: Trường An!"

Cuộc hành quân vạn dặm bắt đầu.

Trường Ngọc dẫn đầu đội tiên phong, nàng dùng chính những chiêu thức g.iết lợn thô sơ nhưng chí mạng nhất để dọn dẹp những trạm gác cản đường.

Trên lưng ngựa, gió rít qua tai, nàng nhận ra mình không còn là cô gái bán thịt lợn ở trấn Thanh Thủy nữa.

Nàng là hiện thân của công lý, là cơn ác mộng mà Kinh thành sắp phải đối mặt.

Nhưng giữa đường hành quân, một nhóm sát thủ "Tử Sĩ" ẩn danh bất ngờ phục kích.

Chúng dùng xích sắt và móc câu nhắm thẳng vào chân chiến mã của Trường Ngọc.

Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Tạ Chinh lao tới như một bóng ma, dùng trường kiếm chém đứt mọi sợi xích, ôm trọn lấy nàng khi con ngựa ngã quỵ.

— "Có ta ở đây, dù trời sập cũng không ai chạm được vào nàng."

Lời hứa của hắn hòa cùng tiếng máu rơi, báo hiệu một cuộc thanh trừng đẫm máu nhất lịch sử triều đại sắp sửa bắt đầu khi họ chạm chân vào cửa ngõ Kinh thành.
 
Trục Ngọc 1
CHƯƠNG 24: KIẾM KHÍ TRẤN SƠN HÀ, ĐAO PHONG ĐOẠN NGHỊCH TẶC


Gió lạnh rít gào qua khe núi, quân Trấn Bắc áp sát ải Hàm Cốc – chốt chặn then chốt cuối cùng trước khi chạm tới cổng kinh kỳ.

Đỗ phó tướng, kẻ từng là tâm phúc của Đỗ gia, đứng trên thành cao nhìn xuống vạn quân đang hừng hực sát khí.

Hắn ta không sợ Tạ Chinh, nhưng lại cực kỳ khinh thường bóng dáng nữ nhi đi cạnh vị chiến thần.

Trường Ngọc ngồi trên lưng chiến mã, tay siết chặt chuôi dao bầu.

Nàng không mặc chiến giáp nặng nề của triều đình mà khoác lên mình bộ kình trang đen gọn gàng, mái tóc buộc cao bằng một dải lụa đỏ – màu đỏ duy nhất nổi bật giữa rừng gươm giáo xám xịt.

— "Tạ Chinh!

Ngươi đường đường là Trấn Bắc Hầu, lại để một mụ đồ tể dắt mũi sao?

Nếu ngươi biết điều, hãy tự trói tay chịu trói, ta sẽ xin Hoàng thượng chừa cho ngươi một con đường sống!" — Tiếng quát của Đỗ phó tướng vang động cả thung lũng.

Trường Ngọc khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo sự lạnh lẽo của lưỡi đao vừa mài:

— "Ngài nói xem, lợn ở biên thùy hay lợn ở kinh thành thì dễ lột da hơn?"

Tạ Chinh nghiêng đầu nhìn nàng, ánh mắt nhu tình chỉ dành riêng cho một người:

— "Tùy nàng thử nghiệm.

Trận này, nàng làm chủ, ta làm hậu thuẫn cho nàng."

Dứt lời, Trường Ngọc thúc ngựa lao vút đi.

Nàng không dùng thương dài như các tướng quân, mà dùng một chiếc móc sắt găm vào yên ngựa, phối hợp với đôi đoản đao sắc lẹm.

Khi quân địch bắn tên như mưa, nàng không lùi bước mà dùng đao pháp "xẻ thịt" biến hóa khôn lường, gạt phăng mọi mũi tên như thể đang gạt những sợi rác trên sạp thịt năm nào.

Bất ngờ, Trường Ngọc tung người rời khỏi lưng ngựa ngay khi áp sát chân thành.

Nàng dùng sức bật kinh người, đạp lên vai một tên lính địch để mượn đà, rồi như một con chim ưng săn mồi, nàng bám lấy gờ đá, leo thẳng lên tường thành trong sự ngỡ ngàng của vạn quân.

Xoẹt! – Lưỡi đao mổ lợn vung lên, máu văng tung tóe lên gương mặt lạnh lùng của nàng.

Đỗ phó tướng hoảng hốt rút kiếm, nhưng tốc độ của hắn làm sao bằng người đã trải qua hàng vạn lần vung đao không mệt mỏi?

Trường Ngọc lách người qua một chiêu kiếm hoa mỹ nhưng rỗng tuếch, nàng dùng chuôi đao đập mạnh vào huyệt đạo khiến hắn tê dại, rồi dứt khoát kề lưỡi đao lạnh lẽo vào yết hầu gã tướng quân:

— "Hầu gia của tôi không bị ai dắt mũi cả.

Ngược lại, chính người đồ tể này sẽ dắt cổ ông vào thành lạy tội!"

Dưới thành, Tạ Chinh thấy tín hiệu đã lên, hắn vung trường kiếm, tiếng hô "G.iết!" vang dội trời đất.

Cổng thành bị phá, quân Trấn Bắc tràn vào như lũ cuốn.

Đêm đó, giữa đống đổ nát của chiến trường vừa dứt, Tạ Chinh đi tìm Trường Ngọc.

Hắn thấy nàng đang ngồi lặng lẽ bên bờ suối, tỉ mỉ lau vết máu trên con dao bầu.

Tạ Chinh không nói lời nào, chỉ lặng lẽ cởi áo choàng rộng lớn, bao bọc lấy tấm thân nhỏ bé đang run lên vì gió lạnh.

— "Ngài thấy tôi ác không?" — Trường Ngọc hỏi khẽ.

Tạ Chinh ôm chặt lấy nàng từ phía sau, cằm tựa lên vai nàng, giọng nói trầm ấm mà kiên định:

— "Trên đời này không có thiện hay ác tuyệt đối, chỉ có người ta yêu thương và người ta cần phải bảo vệ.

Trường Ngọc, nàng là cái tâm của thanh kiếm này.

Kiếm định sơn hà, nhưng tâm chỉ định một người là nàng."

Lá thư mật "Gia tộc đại họa" mà họ thu được từ người của Đỗ gia đã hé lộ một bí mật kinh thiên: Cha mẹ Trường Ngọc chưa chết, họ đang bị giam lỏng ở một mật điện ngay dưới lòng đất của Hoàng cung Kinh thành.
 
Trục Ngọc 1
CHƯƠNG 25: KHẢI HOÀN TRƯỜNG AN, HUYẾT LỆ ĐOẠN CỬU TỘC


Kinh thành Trường An hôm nay khoác lên mình một vẻ lộng lẫy chưa từng có.

Tiếng trống khải hoàn vang dội từ cổng thành, hòa cùng tiếng hò reo của vạn dân.

Trên các lầu cao, hoa hồng và hoa cúc được ném xuống như một trận mưa hương sắc, phủ đỏ cả con đường chính dẫn vào hoàng cung.

Dẫn đầu đoàn quân Trấn Bắc là Tạ Chinh và Trường Ngọc.

Tạ Chinh khoác chiến giáp vảy rồng đen thẫm, khí chất lạnh lùng nhưng uy nghiêm tột đỉnh.

Bên cạnh hắn, Trường Ngọc ngồi vững vàng trên lưng chiến mã, mái tóc buộc cao bằng dải lụa đỏ bay phấp phới trong gió tuyết.

Nàng không còn là cô gái đồ tể nhỏ bé ở trấn Thanh Thủy, mà là một nữ tướng vừa lập chiến công hiển hách, khiến dân chúng phải ngước nhìn với ánh mắt kính nể xen lẫn tò mò.

Nhưng ngay khi vó ngựa chạm đến chân Thiên Điện, không khí bỗng chốc đông cứng lại.

Không có tiệc mừng công, không có rượu thưởng.

Thay vào đó là hàng ngàn ngự lâm quân cung lên dây sẵn, sát khí đằng đằng.

Thái hậu ngồi trên phượng liễn, gương mặt già nua lộ vẻ hiểm độc.

Bà ta không đợi Tạ Chinh lên tiếng, đã ném một cuộn thánh chỉ xuống dưới chân ngựa:

— "Phàn thị Trường Ngọc, xuất thân hèn mọn, dùng yêu thuật mê hoặc Trấn Bắc Hầu, tự ý can dự quân cơ, tội đáng tru di cửu tộc!

Kẻ nào dám bao che, g.iết không tha!"

Tiếng hò reo của dân chúng im bặt.

Cả kinh thành chìm vào một sự im lặng đáng sợ.

Từ đỉnh cao của vinh quang khải hoàn, Trường Ngọc bị đẩy thẳng xuống hố sâu của tử tội chỉ trong một nhịp thở.

Tạ Chinh khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo sự khinh miệt tột cùng dành cho hoàng quyền.

Hắn không xuống ngựa, mà vung trường thương chỉ thẳng về phía Thái hậu, giọng nói trầm hùng vang vọng khắp quảng trường:

— "Tru di cửu tộc của nàng?

Cửu tộc của nàng chỉ có một mình ta!

Các người muốn tru di Trấn Bắc Hầu này sao?

Mười vạn quân Trấn Bắc ở đây, các người hỏi xem họ có đồng ý không!"

Rầm!

Rầm!

Rầm!

Mười vạn binh sĩ đồng loạt dậm thương xuống đất, tiếng hô "Bảo vệ Hầu phu nhân!" vang động cả trời xanh, làm rung chuyển những bức tường cung đình mục nát.

Trường Ngọc xuống ngựa, nàng không sợ hãi mà bình thản cầm con dao bầu bước lên phía trước.

Nàng nhìn tấm thảm đỏ khải hoàn dưới chân, rồi nhìn lên mật điện phía sau rèm che – nơi nàng cảm nhận được hơi thở của người thân đang bị giam cầm.

Nàng bất ngờ vung đao, rạch một đường dài trên cánh tay mình.

Máu đỏ tươi nhỏ xuống tấm thảm vàng, tạo thành một khung cảnh bi tráng tột độ.

— "Máu này tôi đổ ra để cứu nước.

Bây giờ các người muốn lấy mạng tôi để giữ cái ghế quyền lực thối nát kia sao?

Được!

Hôm nay tôi không cần danh phận phu nhân, tôi đi vào đây với tư cách là một đồ tể, để xem trong cái hoàng cung này, bao nhiêu kẻ xứng đáng để tôi xuống đao!"

Nàng hiên ngang bước vào vòng vây quân địch, mỗi bước chân đều để lại một dấu máu.

Tạ Chinh lặng lẽ đi sát sau lưng nàng, thanh trường kiếm tuốt khỏi vỏ.

Khải hoàn này không phải là kết thúc, mà là màn mở đầu cho một cuộc thảm sát kinh hoàng nhất để đòi lại công đạo cho những kẻ bị vùi dập dưới gót giày quyền lực.
 
Trục Ngọc 1
CHƯƠNG 26: HUYẾT NHIỄM THÂM CUNG, ĐAO PHONG PHÁ GIẢI TỬ SINH MÔN


Không khí trong mật điện đặc quánh mùi ẩm mốc và rỉ sắt.

Khi cánh cửa đá nặng nề sập xuống, ánh sáng duy nhất còn sót lại là ánh thép lạnh lẽo từ con dao bầu trên tay Trường Ngọc.

Trước mặt nàng, người mẹ gầy gò đang bị xích trong lồng sắt, hơi thở yếu ớt như ngọn đèn trước gió.

Phía trên cao, Thái hậu cùng đám cung thủ vây quanh, ánh mắt bà ta lộ vẻ thỏa mãn của một kẻ thù đã giăng bẫy thành công.

— "Phàn Trường Ngọc, ngươi có tài giỏi đến đâu cũng không thoát khỏi thiên la địa võng này.

Hôm nay, máu của mẹ con ngươi sẽ tưới đỏ mật cung!" — Tiếng Thái hậu lanh lảnh, đầy ác độc.

Trường Ngọc không nói một lời, nàng liếc nhìn Tạ Chinh.

Chỉ cần một ánh mắt, hai người đã hiểu ý nhau.

Tạ Chinh vung trường kiếm, tạo ra một vòng xoáy khí kình đẩy lui hàng loạt mũi tên đang bắn tới, che chắn hoàn toàn phía sau cho nàng.

— "Ngọc nhi, làm điều nàng cần làm đi!

Sau lưng nàng, có ta!" — Giọng Tạ Chinh trầm hùng, vững chãi như núi đá.

Trường Ngọc hét lên một tiếng, nàng không chạy trốn mà lao thẳng về phía lồng sắt.

Một tên đại nội cao thủ chặn đường, nàng không thèm tránh né, dùng chiêu "lột da" chém xéo một đường cực hiểm.

Đao phong của nàng lúc này không còn là đao của một cô đồ tể bán thịt, mà là đao của một nữ tướng đang giành giật sự sống cho mẫu thân.

Rầm!

Nàng tung người đá văng tên lính, rồi dùng hết sức bình sinh vung đao chém mạnh vào sợi xích sắt to bằng cổ tay.

Tiếng kim loại va chạm nảy lửa, con dao bầu vốn đã sứt mẻ sau nhiều trận chiến giờ đây gánh chịu áp lực nghìn cân.

— "Gãy cho ta!" — Trường Ngọc gầm lên, đôi mắt đỏ ngầu.

Keng! – Sợi xích đứt lìa.

Cánh cửa lồng sắt mở tung.

Trường Ngọc lao vào ôm lấy người mẹ đang run rẩy.

Nhưng ngay lúc đó, một mũi tên đen ngỏm từ phía Thái hậu bắn lén nhắm thẳng vào lưng người mẹ.

Không kịp suy nghĩ, Trường Ngọc xoay người, dùng chính bả vai mình để đỡ lấy mũi tên ấy.

Phập! – Máu bắn ra, nhuộm đỏ cả vạt áo kình trang.

— "Ngọc nhi!" — Mẹ nàng thảng thốt kêu lên, đôi bàn tay gầy gò run rẩy chạm vào mặt con gái.

Trường Ngọc nghiến răng, nàng không gục ngã.

Nàng bẻ gãy đuôi mũi tên, ánh mắt nhìn Thái hậu đầy sát khí:

— "Bà đã dùng hết chiêu trò chưa?

Nếu hết rồi... thì tới lượt tôi!"

Đúng lúc này, tiếng nổ lớn từ phía cổng điện vang lên.

Quân Trấn Bắc dưới sự chỉ huy của các phó tướng đã phá vỡ vòng vây bên ngoài, tràn vào như triều dâng.

Tạ Chinh chớp thời cơ, hắn tung người lên cao, trường kiếm vẽ một đường bán nguyệt, chém đứt toàn bộ hàng rào cung thủ trên xà nhà.

Hắn đáp xuống cạnh Trường Ngọc, một tay đỡ lấy nàng, một tay hộ tống người mẹ.

Giữa đống đổ nát của mật điện, Tạ Chinh nhìn Thái hậu với ánh mắt của một vị thần c.hết:

— "Nợ cũ nợ mới, hôm nay Trấn Bắc phủ sẽ thu đủ.

Thái hậu, ngôi vị này bà ngồi đủ lâu rồi!"

Trường Ngọc dìu mẹ đứng dậy, tay vẫn nắm chặt chuôi đao.

Dù vai đang chảy máu, nhưng tư thế của nàng hiên ngang như một ngọn trường thương bất khuất.

Nàng đã làm được, nàng đã mang mẹ mình ra khỏi bóng tối.
 
Trục Ngọc 1
CHƯƠNG 27: TRẦN AI LẠC ĐỊNH, NHẤT PHIẾN THÂM TÌNH NHƯỢC THỦY


Khói lửa của cuộc nổi loạn dần tan đi theo cơn gió chiều.

Điện Chiêu Dương không còn tiếng gào thét, chỉ còn tiếng lá rụng xào xạc trên sân gạch lạnh lẽo.

Thái hậu đã bị đưa đi, sự náo loạn của kinh thành cũng lùi xa, nhường chỗ cho một khoảng không gian tĩnh lặng đến lạ thường.

Trong gian phòng ấm áp tại biệt viện của Trấn Bắc phủ giữa lòng kinh đô, Trường Ngọc lặng lẽ ngồi bên giường, tay nắm chặt bàn tay gầy gò của mẹ mình.

Sau mười năm bị giam cầm, mẹ nàng giờ đây như một nhành cây khô héo, nhưng ánh mắt nhìn nàng vẫn tràn đầy hơi ấm.

— "Ngọc nhi... mẹ cứ ngỡ đời này sẽ tan xương nát thịt trong cái hầm tối đó, không ngờ còn có ngày được thấy con trưởng thành, oai phong thế này." — Mẹ nàng thều thào, bàn tay run run vuốt ve những vết chai sạn trên lòng bàn tay Trường Ngọc.

Trường Ngọc nghẹn ngào, nàng áp mặt vào tay mẹ, giọng nhỏ nhẹ như đứa trẻ năm nào:

— "Mẹ đừng nói gở.

Từ nay về sau, không ai dám đụng đến một sợi tóc của mẹ nữa.

Con sẽ nuôi mẹ, như cách mẹ từng nuôi con bằng những mớ rau, lạng thịt ở trấn Thanh Thủy."

Tạ Chinh bước vào, trên tay là một bát thuốc còn bốc khói nghi ngút.

Hắn không còn vẻ lạnh lùng của một vị chiến thần trên sa trường, mà dịu dàng đến lạ.

Hắn đặt bát thuốc xuống, khẽ gật đầu chào mẹ vợ tương lai một cách cung kính, rồi đi đến bên cạnh Trường Ngọc.

— "Ngọc nhi, vết thương trên vai nàng cần phải thay thuốc.

Nàng lo cho mẫu thân cả ngày rồi, để ta chăm sóc bà một lát, nàng đi nghỉ đi."

Trường Ngọc nhìn hắn, ánh mắt chứa chan niềm tin yêu:

— "Tạ Chinh, cảm ơn ngài.

Nếu không có ngài, tôi đã lạc mất mẹ giữa kinh thành này rồi."

Tạ Chinh không đáp, hắn chỉ nắm lấy tay nàng, lực nắm nhẹ nhàng nhưng kiên định như một lời hứa trọn đời.

Hắn dắt nàng ra ngoài hiên viên, dưới ánh trăng non đầu tháng.

— "Ngày mai, ta sẽ tâu lên Hoàng đế về việc minh oan cho cha nàng.

Phàn gia sẽ không còn là cái tên bị người đời sỉ nhục nữa.

Ta muốn nàng gả cho ta với danh nghĩa là thiên kim tiểu thư nhà họ Phàn, đường đường chính chính bước vào cửa chính của Trấn Bắc phủ."

Trường Ngọc tựa đầu vào vai hắn, cảm nhận mùi hương bồ kết quen thuộc trên áo hắn.

Cả một đời nàng bôn ba, cầm đao g.iết lợn rồi lại cầm đao g.iết giặc, giờ đây, nàng mới thực sự tìm thấy bến đỗ bình yên nhất.

— "Tạ Chinh, danh phận tiểu thư hay đồ tể tôi không quan trọng.

Chỉ cần người đứng cạnh tôi là ngài, dù là sạp thịt hay cung điện, tôi đều thấy đó là nhà."

Dưới ánh trăng, hai bóng hình lồng vào nhau, bình yên và giản dị.

Mọi âm mưu, tranh đoạt ngoài kia dường như đã lùi xa, chỉ còn lại tình yêu chân thành và hơi ấm của gia đình vừa tìm lại được.
 
Trục Ngọc 1
CHƯƠNG 28🙁hết quyển1) THẬP LÝ HỒNG TRANG, ĐỊNH ƯỚC TRƯỜNG AN KIẾP VỊ ƯƠNG


Kinh thành Trường An hôm nay bị nhuộm đỏ bởi một sự xa hoa chưa từng có trong lịch sử trăm năm qua.

Từ cổng Phàn phủ mới xây đến tận cửa lớn Trấn Bắc Hầu phủ, mười dặm đường trải thảm đỏ thắm, pháo hoa nổ vang trời không ngớt.

Người ta gọi đó là "Thập lý hồng trang" - sính lễ của Tạ Chinh dành cho Trường Ngọc nhiều đến mức khiến các tiểu thư quyền quý nhất kinh kỳ cũng phải đỏ mắt ghen tị.

Trong phòng tân nương, Trường Ngọc ngồi trước gương đồng, khoác trên mình bộ phượng bào thêu chín vạn sợi chỉ vàng.

Chiếc mũ phượng nặng nề không làm nàng mệt mỏi, trái lại, nó minh chứng cho danh phận cao quý mà nàng xứng đáng có được.

Mẹ nàng, bà Phàn, nghẹn ngào chải mái tóc đen của con gái, giọng bà run run:

- "Ngọc nhi, từ nay về sau, con dao đồ tể ấy hãy để lại phía sau.

Con là Hầu phu nhân, là báu vật của Tạ gia rồi."

Trường Ngọc nắm lấy đôi bàn tay gầy gò của mẹ, ánh mắt nàng kiên định nhưng chứa chan tình cảm:

- "Mẹ, dù con có là ai, con vẫn là đứa con gái của mẹ.

Kẻ nào dám khinh nhờn mẹ con mình, đao của con vẫn còn đó.".

Tiếng kèn trống vang dội ngoài ngõ báo hiệu tân lang đã đến.

Tạ Chinh hôm nay không mặc chiến giáp lạnh lẽo, hắn mặc hỉ phục đỏ thẫm, cưỡi đại hắc mã, khí chất bức người nhưng ánh mắt lại dịu dàng lạ thường khi nhìn về phía cửa phòng.

Hắn không cần người hầu dìu, đích thân bước vào, nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn nhưng đầy vết chai sạn của Trường Ngọc, dắt nàng lên kiệu hoa giữa tiếng tung hô vang trời của vạn quân Trấn Bắc.

Đêm xuống, tân phòng ngập tràn hương nến thơm và hơi rượu nồng.

Tạ Chinh bước vào, gạt bỏ mọi sự uy nghiêm của một vị chiến thần.

Hắn cầm gậy nạm ngọc nhẹ nhàng nhấc khăn voan đỏ.

Dưới ánh nến lung linh, gương mặt Trường Ngọc hiện ra rạng rỡ, đôi môi đỏ mọng khẽ mím lại vì hồi hộp.

Tạ Chinh khựng lại, trái tim vốn đã chai sạn qua trăm trận chiến bỗng đập liên hồi.

Hắn ngồi xuống cạnh nàng, hơi thở nóng hổi vương mùi rượu giao bôi phả nhẹ lên vành tai nàng.

- "Ngọc nhi, cả đời này của ta, thắng trăm trận chiến cũng không bằng thắng được trái tim nàng."

Hắn lấy ra chiếc trâm ngọc hình đoản đao, nhẹ nhàng cài lên mái tóc nàng, rồi bất ngờ ép sát, khiến Trường Ngọc ngã nhào trên lớp chăn đỏ thắm.

Nàng khẽ kêu lên một tiếng, nhưng ngay lập tức bị nụ hôn nồng cháy của hắn lấp đầy.

Nụ hôn ấy không hề dịu dàng, nó mang theo sự chiếm hữu, sự khát khao và cả nỗi sợ hãi suýt mất nhau trong mật điện.

Tạ Chinh một tay siết chặt eo nàng, một tay luồn vào mái tóc dài xõa tung.

Ánh nến hồng chập chờn đổ bóng hai người quấn quýt lấy nhau trên vách tường.

Trong không gian đặc quánh tình tình ái, Trường Ngọc cũng không còn sự dè dặt của một cô gái.

Nàng vòng tay qua cổ hắn, chủ động đáp lại sự nồng nhiệt ấy bằng tất cả sự chân thành của mình

Những lớp hỉ phục rườm rà dần rơi xuống sàn, để lại sự va chạm nóng bỏng của da thịt và những lời thì thầm yêu đương nồng cháy.

Dưới ánh nắng hồng rực rỡ của buổi sớm mai hôm sau len lỏi qua rèm cửa, Tạ Chinh vẫn ôm chặt Trường Ngọc trong vòng tay, như muốn khảm nàng vào xương máu của mình.

Quyển 1 khép lại tại đây, giữa sự viên mãn tột cùng của tình yêu và danh phận.

Bạn có thể tìm kiếm- TRỤC NGỌC 2 nhé
 
Back
Top Dưới