Ngôn Tình Trót Dại Ly Hôn Chủ Tịch Cao Hối Hận Không Kịp!

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Trót Dại Ly Hôn Chủ Tịch Cao Hối Hận Không Kịp!
Chương 20: 20: Thì Ra Anh Yêu Em


Vũ Hạ Vy miễn cưỡng đồng ý với lời đề nghị của thẩm phán, dù sao một tháng cũng không phải thời gian dài, cô hoàn toàn có thể đợi được.

Bước ra khỏi tòa án, Trịnh Quân Cao liền nếu tay Vũ Hạ Vy.

"Cô thật sự muốn ly hôn ư?"
Vũ Hạ Vy thực sự không hiểu nổi Trịnh Quân Cao.

Rõ ràng ngay từ ban đầu, anh là người kiên quyết ly hôn, dù cô có níu kéo đến mức nào đi nữa, thậm chí từ bỏ luôn cả tôn nghiêm lẫn sĩ diện của bản thân mình, anh vẫn không hồi tâm chuyển ý.

Thế nhưng bây giờ anh lại là người níu kéo cô.

Vũ Hạ Vy đã quá mệt mỏi với sự dây dưa không dứt giữa hai người họ rồi! Cô gắt lên:
"Chứ anh muốn thế nào nữa? Tôi đã quá mệt mỏi rồi! Chuyện ngu xuẩn và dại dột nhất tôi cũng đã làm, bây giờ tôi không muốn lặp lại quãng thời gian đó nữa!"
Vũ Hạ Vy giãy ra khỏi tay Trịnh Quân Cao, cũng không hề để ý anh đã chủ động chạm vào cô.

Cô bước về phía ngược lại, nhanh chân rời khỏi.

Trịnh Quân Cao nhìn theo bóng lưng của Vũ Hạ Vy, cảm giác mất mát trong lòng mỗi lúc một rõ rệt.

Nghĩ đến một tháng sau, cô vẫn không từ bỏ quyết định của mình mà anh không thể nào níu kéo được nữa, trong lòng anh lại cảm thấy trống trải vô cùng.

Trịnh Quân Cao quay trở về căn biệt thự của mình, phút chốc anh cảm thấy mọi ngóc ngách trong căn biệt thự đều có bóng dáng của Vũ Hạ Vy.

Ngay tại thời khắc cô nói muốn ly hôn, Trịnh Quân Cao đã lờ mờ nhận ra bản thân mình đã yêu cô từ lúc nào không hay.

Đúng lúc này, chú Lâm Thứ từ bên ngoài vườn vào trong nhà, mang lên cho Trịnh Quân Cao một vài món ăn.

Trịnh Quân Cao nhìn đĩa bánh đủ màu sắc trên bàn, trong lòng lại nhớ đến Vũ Hạ Vy.

"Cậu chủ, có phải cậu đang nhớ cô Hạ Vy không?"
Chú Lâm Thứ đột nhiên hỏi Trịnh Quân Cao, khiến anh có hơi bối rối.

Anh né tránh ánh mắt của chú, đổi lại, chủ chỉ cười nhẹ.

"Bánh này là tôi làm theo công thức cô Hạ Vy để lại.

Cậu chủ ăn thử đi."
Lông mi Trịnh Quân Cao khẽ động.

Anh liếc nhìn đĩa bánh quen thuộc trên bàn, rồi nhón lấy một mẩu, hương vị thực sự có bảy tám phần giống với bánh Vũ Hạ Vy thường làm.

Chú Lâm Thứ nhìn Trịnh Quân Cao một lúc rồi tiếp lời:
"Trước đây cô Hạ Vy để lại rất nhiều công thức nấu ăn, cũng dặn dò tôi phải chú ý mỗi bữa cơm, giấc ngủ của cậu.

Cậu chủ à, chú Lâm Thứ già rồi, trải nghiệm cũng đủ nhiều, chú khuyên cậu, nên trân trọng cô Hạ Vy, đừng để mất cô ấy."
Nói rồi, chú Lâm Thứ rời khỏi phòng của Trịnh Quân Cao.

Anh ngồi thừ người, nhìn những món ăn quen thuộc bày ra trước mặt, trong lòng hối tiếc vô cùng.

Giá mà anh không mắc phải hội chứng khó nói kia, giá mà anh hiểu được mỗi một nỗi khổ tâm của Vũ Hạ Vy, có lẽ kết cục của hai người bọn họ không đáng buồn như hôm nay.

Đêm đó, Trịnh Quân Cao uống rất nhiều rượu.

Men say làm anh suy nghĩ tỉnh táo hơn, và thông suốt một vài chuyện.

Vũ Hạ Vy vẫn chưa quên được anh, một tháng này là thời gian tốt nhất để hai người làm lành và quay trở về bên nhau.

Nghĩ là làm, sáng hôm sau, Trịnh Quân Cao đánh xe đến nhà họ Vũ.

Anh biết Vũ Hạ Vy không thường về đây, nhưng anh vẫn muốn gặp cha mẹ cô một lần.

Cha mẹ Vũ Hạ Vy là hai nhà khoa học hàng đầu trong nước hiện nay, các dự án và nghiên cứu của họ luôn cần nguồn tài trợ kinh phí rất lớn và nhà họ Trịnh chính là những nhà tài trợ “vàng” đối với họ.

Chính vì vậy, việc Vũ Hạ Vy và Trịnh Quân Cao kết hôn với nhau cũng là một mối quan hệ lợi ích.

“Thưa cha, con đến thăm Hạ Vy, không biết cô ấy có nhà không ạ?”
Trịnh Quân Cao nhìn người đàn ông trung niên đang ngồi đọc báo ở phòng khách, cẩn thận hỏi trước một câu.

Ông Vũ Văn Lâm không nhìn anh mà chỉ chăm chăm nhìn vào tờ báo rồi chậm rãi đáp:
“Không phải nhà họ Trịnh các người chê bai con gái tôi, luôn muốn đuổi nó đi hay sao?”

Trịnh Quân Cao đã sớm đoán được thái độ của nhà họ Vũ, anh vẫn kiên trì đáp:
“Thưa cha, chuyện lần này là do con không suy nghĩ thấu đáo.

Con muốn gặp và nói chuyện với Hạ Vy, mong cha giúp đỡ ạ.”
Trịnh Quân Cao cũng không ngờ anh có thể hạ mình như vậy, anh vốn là người tâm cao khí ngạo.

Thế nhưng sự nỗ lực của anh lại không được ông Lâm hoan nghênh.

Ông Lâm cười nhạt rồi đáp:
“Chủ tịch Cao, cho dù giữa cậu và Hạ Vy chỉ là hôn nhân lợi ích, nhưng sự tôn trọng tối thiểu dành cho nhau cũng không có thì cậu bảo tôi phải khuyên Hạ Vy thế nào đây?”
Ông Lâm cương quyết vạch rõ giới hạn với Trịnh Quân Cao, khiến anh khổ sở vô cùng.

Trong lúc đó, trên tầng lầu tối om, Vũ Hạ Vy nằm dưới đất, đối diện với ánh mắt chứa đầy sự giận dữ của mẹ mình.

Bà Tuyết nghiến răng, vừa tát vào mặt Vũ Hạ Vy vừa gằn từng chữ:
“Mày xem chuyện tốt đẹp mà mày làm đi? Nghiên cứu của tao và cha mày đã bị đình chỉ thực hiện rồi! Vô nhân đạo cái gì chứ? Tất cả là vì vấn đề tài chính mà thôi! Nếu mày không cả gan ly hôn thì sao tao và cha mày lại mất đi khoản tài trợ lớn từ nhà họ Trịnh chứ?”
 
Trót Dại Ly Hôn Chủ Tịch Cao Hối Hận Không Kịp!
Chương 21: 21: Chạy Trốn


Trong bóng tối, trên tầng cao nhất của tòa nhà khang trang trắng lệ, một dáng người nhỏ bé đang cheo leo ngoài lan can, bộ dạng chật vật và vô cùng khổ sở.

Cơn đau nhất từ cơ thể khiến Vũ Hạ Vy hình như tỉnh táo hơn bao giờ hết.

Hai bàn tay nhỏ bé và rớm máu bấu chặt lấy tấm vải thô, cố hết sức mình để trèo xuống bên dưới.

Vũ Hạ Vy tự cổ vũ chính bản thân mình, chỉ còn cách mặt đất khoảng chừng hai tầng lầu nữa mà thôi.

Đột nhiên, tấm vải thô trong tay cô bỗng toạc ra, Vũ Hạ Vy hoảng sợ hét lên một tiếng rồi ngã xuống lùm cây sau căn biệt thự.

“Tiếng động gì đó?”
Vũ Hạ Vy nằm trong lùm cây, toàn thân đau đớn như gãy từng cái xương, làn da trắng mịn đầy vết xước rướm máu.

Cô biết đám bảo vệ căn biệt thự nhất định sẽ rọi đèn pin tìm kiếm khắp nơi.

Bọn chúng vừa đông lại vừa hung hãn, cô nhất định phải rời đi trước khi bị phát hiện.

Nghĩ vậy, Vũ Hạ Vy liền nén đau, lồm cồm bò dậy, chui vào trong cái lỗ mà cô đã lén lút đào sẵn.

Lúc này, ở phía trước căn biệt thự, một chiếc xe thể thao màu đen sang trọng đang đỗ ngay bên vệ đường.

Người ngồi trong xe là Trịnh Quân Cao, anh không ngừng phóng tầm mắt về phía căn phòng đang sáng đèn, chắc mẩm rằng đó là phòng của Vũ Hạ Vy.

Đột nhiên, từ phía sau xe xuất hiện một bóng người đang tập tễnh chạy, đôi ba bước lại té nhào, nhưng vẫn gắng gượng mà lao tới.

Trịnh Quân Cao đẩy nhẹ gọng kính, bất chợt nhận ra vóc dáng quen thuộc kia không ai khác chính là Vũ Hạ Vy.

Thấy thảm trạng của cô, anh hoảng hốt đẩy cửa ô tô, lao tới.

“Hạ Vy, em làm sao thế này?"
Trịnh Quân Cao ôm chặt Vũ Hạ Vy.

Dù ở trong bóng tối, anh vẫn nhận ra chiếc váy của cô vừa dơ lại vừa rách nát, cơ thể toàn vết xước rướm máu, khuôn mặt trắng bệch.

Vũ Hạ Vy bất tỉnh ngay khi vừa nhìn thấy khuôn mặt của Trịnh Quân Cao.

Anh thảng thốt nhìn quanh, sau đó bế thốc cô lên xe rồi chạy về hướng nhà mình.

Bác sĩ Dương nhanh chóng xuất hiện trong căn biệt thự của Trịnh Quân Cao.

Anh lo lắng đứng bên cạnh giường của Vũ Hạ Vy.

Dưới ánh đèn ấm áp, Trịnh Quân Cao càng nhìn rõ dáng vẻ thảm thương của cô, hai bên má chằng chịt dấu tay, cơ thể cũng nhiều vết thương, thoạt nhìn đã biết cô vừa bị bạo hành.

Trịnh Quân Cao nhìn cơ thể đầy thương tích của Vũ Hạ Vy, trong lòng vô cùng đau xót.

Trước đây, anh cũng từng nghe nói ông Lâm và bà Tuyết vô cùng nghiêm khắc, hiện tại anh nhận ra, bọn họ đang bạo hành Vũ Hạ Vy thì đúng hơn.

Càng nghĩ, Trịnh Quân Cao càng cảm thấy áy náy, dằn vặt chính mình.

Nếu ngày đó anh giữ cô lại, đừng vì nỗi sợ của bản thân mình mà quyết ly hôn với cô, cô đã không phải chịu nhiều đau khổ như vậy.

"Hạ Vy, anh xin lỗi."
Trịnh Quân Cao ngồi bên cạnh giường ngủ của Vũ Hạ Vy, nắm lấy bàn tay gầy guộc của cô, tay còn lại xoa lên mái tóc bết lại vì mồ hôi.

Nhìn Vũ Hạ Vy lúc này, Trịnh Quân Cao lại nhớ đến cô của trước kia, lúc nào cũng sạch sẽ, gọn gàng, rất sợ đau…
Sáng hôm sau, Vũ Hạ Vy tỉnh lại.

Cô lờ mờ nhận ra bản thân mình đang nằm tại phòng của chính mình trong căn biệt thự của Trịnh Quân Cao.

Cô chậm rãi ngồi dậy, vết thương trên da thịt đã đỡ hơn rất nhiều.

"Em tỉnh rồi à?"
Bên ngoài cửa, Trịnh Quân Cao bưng một khay thức ăn vào trong phòng.

Vũ Hạ Vy liếc nhìn anh, ánh mắt cô không có chút tình cảm nào dành cho người đối diện, chỉ có sự xa cách đủ khiến Trịnh Quân Cao đau lòng.

"Anh cứu tôi à? Cảm ơn anh."
Vũ Hạ Vy nói một cách lịch sự.

Trịnh Quân Cao thở dài rồi ngồi xuống bên cạnh cô.

Anh định hỏi cô chuyện đã xảy ra, nhưng có lẽ Vũ Hạ Vy vẫn chưa sẵn sàng nói hết mọi chuyện cho anh nghe.

"Em cứ tịnh dưỡng mấy ngày cho khỏe hẳn.

Có chuyện gì thì từ từ rồi tính tiếp." Trịnh Quân Cao nhỏ giọng khuyên nhủ Vũ Hạ Vy.

Kỳ thực anh sợ cô sẽ rời khỏi đây, rời xa anh.

"Cảm ơn anh, nhưng tôi không muốn ở lại đây." Vũ Hạ Vy lạnh lùng đáp, cũng không hề nhìn Trịnh Quân Cao.

Trịnh Quân Cao chợt cảm thấy mất mát vô cùng.

Trước đây, Vũ Hạ Vy vẫn luôn dịu dàng với anh, trừ những lúc cô phát điên không rõ lí do.

Anh thở dài một hơi, nén lại tâm sự phức tạp của mình rồi nói với Vũ Hạ Vy:
"Em ăn cháo đi, rồi uống thuốc cho mau bình phục."
"Cảm ơn, anh để đó đi.

Anh cứu tôi, tôi rất cảm kích, nhưng tôi không muốn nhìn thấy mặt anh."
Vũ Hạ Vy không thèm kiêng nể, trực tiếp xát muối vào lòng Trịnh Quân Cao.

Anh lắc đầu cười khổ, tự trách chính mình không nhận ra tình cảm của bản thân, khiến cả hai rơi vào cảnh mâu thuẫn không giải quyết được.

Lúc này, trong căn biệt thự nhà họ Vũ, ông Lâm tức giận đập cuốn sách đang cầm trên tay xuống bàn, lớn tiếng quát:
"Một đám vô dụng, chúng mày canh gác kiểu gì để cho nó trốn? Đám người ngu dốt này, một đứa con gái cũng không bắt được."
Nói rồi, ông chỉ tay vào mặt bà Tuyết, gằn giọng đay nghiến:
"Anh đã bảo em bao nhiêu lần rồi.

Đừng có ra tay mạnh quá, nó càng phản kháng thôi!"
Bà Tuyết nghiến răng không đáp, cũng không dám ngước nhìn ông Lâm, nhưng ánh mắt lộ ra sát khí đằng đằng.
 
Trót Dại Ly Hôn Chủ Tịch Cao Hối Hận Không Kịp!
Chương 22: 22: Tìm Kiếm


Qua ngày hôm sau, Trịnh Quân Cao quay trở về căn biệt thự thì chợt nhận ra Vũ Hạ Vy đã rời đi từ lúc nào.

Anh luống cuống chạy đi tìm chú Lâm Thứ, nào ngờ chỉ thấy chú đang tủm tỉm cười rồi tưới cây.

"Hạ Vy đi từ lúc nào?" Trịnh Quân Cao gấp gáp hỏi.

"Mấy tiếng trước." Chú Lâm Thứ thong thả đáp.

"Khi cậu chủ vừa rời khỏi nhà thì cô ấy cũng đi."
"Trời đất! SAo chú không giữ cô ấy lại?" Trịnh Quân Cao không kìm được tức giận mà rít lên, anh vẫn muốn giữ Vũ Hạ Vy bên cạnh mình càng lâu càng tốt, nào ngờ chú Lâm Thứ lại dễ dàng để cô đi như vậy.

Chú Lâm Thứ dừng động tác trên tay mình, khóa chặt van nước rồi nhìn Trịnh Quang Cao.

"Cậu chủ không giữ được trái tim của cô ấy, giữ cô ấy ở đây vài ngày có ích gì?"
Câu trả lời của chú Lâm Thứ khiến Trịnh Quân Cao thẫn thờ.

Chú nói đúng, anh đã đánh mất trái tim của Hạ Vy, giữ cô bên cạnh càng khiến hai người thêm khó xử.

Suy nghĩ một hồi, Trịnh Quân Cao quyết định vẫn dùng cách thức như cũ để bảo vệ cô.

Anh gọi cho Hà Lam, yêu cầu cô ấy theo sát Vũ Hạ Vy đồng thời cử bác sĩ Dương đến tận nhà Phan Ngọc Thảo chăm sóc vết thương cho cô.

Hà Lam làm theo lời của Trịnh Quân Cao, không ngờ cô lại phát hiện ra Vũ Hạ Vy không hề ở nhà của Phan Ngọc Thảo.

Trịnh Quân Cao lại thêm một lần bồn chồn, lo lắng đến phát điên.

Suy đi nghĩ lại thì hình như đêm hôm đó Vũ Hạ Vy liều mạng trốn ra khỏi biệt thự của nhà họ Vũ, bây giờ họ chắc chắn biết được nơi ẩn náu của Phan Ngọc Thảo rồi, nên Vũ Hạ Vy không thể nương nhờ người chị này được.

Nghĩ đến tình cảnh hiện tại của Vũ Hạ Vy, Trịnh Quân Cao lại cảm thấy lo lắng và tự trách bản thân.

Vũ Hạ Vy đang thương tích đầy mình như thế.

lại không có chỗ để nương tựa, nghĩ đến đây thôi lòng anh cũng đã đau đến thắt lại.

Nhớ lại những lần mình cố tình làm tổn thương Vũ Hạ Vy trước đây, Trịnh Quân Cao thực sự chỉ muốn tát cho mình mấy cái.

Nhưng đây không phải là lúc dành cho những suy nghĩ ủy mị, anh buộc phải lên đường tìm kiếm cô gái mà anh yêu, bảo vệ và chăm sóc cho cô.

Mấy ngày sau.

"Xin lỗi em, Hạ Vy.

Khi anh biết bản thân mình yêu em, mọi thứ đã quá muộn màng."
Trịnh Quân Cao lẩm nhẩm một mình.

Trong đêm tối, chiếc xe ô tô thể thao xé gió lao đi trên đường cao tốc.

Vừa nhận được tin báo từ cấp dưới, Vũ Hạ Vy đang ẩn nấp ở Thành phố Y, Trịnh Quân Cao vất hết công việc ở tập đoàn Trịnh Ca cho Tô Bắc xử lý rồi cấp tốc đến thành phố Y tìm cô.

Đi suốt một đêm, cuối cùng Trịnh Quân Cao cũng tìm được đến nơi Vũ Hạ Vy đang ở.

Đó là một căn nhà nhỏ nằm sâu trong một hẻm ngoằn ngoèo, nếu không phải người của Trịnh Quân Cao có năng lực thì có lẽ sẽ không tìm được.

Khi Trịnh Quân Cao đến nơi, Vũ Hạ Vy đang tự mình bôi thuốc vào mấy vết thương trên cơ thể.

Vừa thấy anh, cô lập tức trở nên căng thẳng, hai mắt nhìn chằm chằm vào người đàn ông trước mặt, sau đó chạy vội đi.

“Hạ Vy!”
Trịnh Quân Cao gọi với theo.

Vết thương trên chân chưa lành hẳn khiến Vũ Hạ Vy vấp ngã ngay bậc thềm.

Trịnh Quân Cao thấy lòng đau như ai cào xé, vội chạy đến ôm cô vào lòng.

“Bỏ tôi ra! Anh… Không phải anh mắc bệnh đó sao?” Vũ Hạ Vy giãy dụa, vết thương trên cơ thể lại càng thêm đau nhức.

Nhìn dáng vẻ chật vật, khốn khổ của Vũ Hạ Vy, Trịnh Quân Cao lại càng thêm ân hận.

Anh ôm chặt cô, không biết từ lúc nào đã vượt qua hội chứng kỳ quặc của chính mình.

“Là lỗi tại anh, Hạ Vy, anh xin lỗi.

Ba năm qua, anh đã không nhận ra anh yêu em, bây giờ anh không thể buông tay được.

Hơn nữa, anh muốn bảo vệ em.”
Vũ Hạ Vy nghe không lọt một chữ nào.

Ban đầu, vì gia đình ép buộc, cô phải cưới Trịnh Quân Cao.

Ở bên cạnh người đàn ông này suốt ba năm, tuy rằng anh đối với cô không hề có tình yêu, nhưng anh chưa từng bạc đãi cô, luôn cư xử lịch thiệp, nhẹ nhàng, khiến cô có cảm giác vô cùng an toàn.

Đối với một người thiếu vắng tình thương từ gia đình, bị chính cha mẹ mình khống chế và bạo hành như Vũ Hạ Vy mà nói, ba năm sống cùng Trịnh Quân Cao chính là một quãng đời đẹp đẽ nhất.

Thế nhưng không biết từ lúc nào, Trịnh Quân Cao bỗng nhiên thay đổi, anh tránh mặt cô, sợ hãi cô, chán ghét cô.

Mâu thuẫn lên đến đỉnh điểm khi anh liên lạc lại với Trần Ngọc Sương, khiến Vũ Hạ Vy nhận ra rằng, cô đang ghen tuông với cô ta, cô đã đem lòng yêu anh mà cô không hề hay biết.

Thế nhưng anh thì sao?
“Trịnh Quân Cao, anh đối xử với tôi như thế nào, tôi còn nhớ từng chút từng chút một.

Anh đừng nói những lời ghê tởm đó với tôi, tôi không phải con ngốc!”
Vũ Hạ Vy cấu lấy cánh tay đang ôm siết cơ thể mình, nghiến răng đáp lại lời tỏ tình ban nãy của Trịnh Quân Cao.

Trịnh Quân Cao lúc này có thể nhìn thấy rõ đôi mắt trũng sâu, ướt đẫm nước mắt uất hận của Vũ Hạ Vy.

Anh bỗng cảm thấy sợ hãi vô cùng, sợ rằng cô cũng xem anh giống như nhà họ Vũ.
 
Trót Dại Ly Hôn Chủ Tịch Cao Hối Hận Không Kịp!
Chương 23: 23: Bảo Vệ Em 1


Vũ Hạ Vy càng vùng vẫy, Trịnh Quân Cao càng thêm siết chặt vòng tay mình, mãi một lúc sau, Vũ Hạ Vy mới bình tĩnh lại và thôi giãy dụa.

Trịnh Quân Cao nới lỏng vòng tay, xoay người cô lại để cô đối diện với mình.

Vũ Hạ Vy ngước đôi mắt chứa đầy giận dữ nhìn Trịnh Quân Cao.
“Cho dù anh nói gì, làm gì đi chăng nữa, chúng ta cũng không thể quay lại như trước đây đâu!”
Trịnh Quân Cao biết đây là câu trả lời chắc chắn của Vũ Hạ Vy, anh không đòi hỏi Vũ Hạ Vy phải chấp nhận anh và quay trở về với anh, anh chỉ cần được ở bên cạnh chăm sóc Vũ Hạ Vy mà thôi.
“Hạ Vy, anh không dám mong em sẽ quay về bên anh.” Trịnh Quân Cao nhìn thẳng vào mắt Vũ Hạ Vy, nói như van nài.

“Anh chỉ muốn giúp em mà thôi.

Em nghĩ mà xem, em ở đây, anh có thể tìm được em, cha mẹ em không thể sao? Anh biết em không thể chạy xa được, cha mẹ em chắc chắn cũng biết điều đó.”
Vũ Hạ Vy mở to mắt nhìn Trịnh Quân Cao, rồi cắn môi nghĩ ngợi, vành mắt phút chốc đỏ ửng lên.

Trịnh Quân Cao nói đúng, Vũ Hạ Vy đã từng chạy trốn bao nhiêu lần rồi bị bắt lại bấy nhiêu lần, cho đến khi cô bị ép gả cho anh.

Vũ Hạ Vy tuyệt vọng vô cùng, cô không còn nơi nào để nương tựa, cũng không còn chốn nào để đi.
Nghĩ đi nghĩ lại, Vũ Hạ Vy thôi không chống cự Trịnh Quân Cao nữa, cô ngồi xuống bàn, tiếp tục thoa thuốc lên vết thương của mình.
Tối hôm đó, Trịnh Quân Cao ở bên ngoài phòng khách, Vũ Hạ Vy ngủ trong phòng ngủ.

Cô khóa trái cửa phòng, ngồi thu lu một góc, không thể nào ngủ được.

Vũ Hạ Vy luôn tưởng tượng đến cảnh tượng cha mẹ cô sẽ tìm đến đây, và Trịnh Quân Cao đứng về phía bọn họ, bán đứng cô.

Vũ Hạ Vy đã từng chạy trốn nhiều lần, cô biết, một khi bị bắt lại, cô phải chịu thảm cảnh thế nào.
Trời sáng, khi Vũ Hạ Vy thức giấc, cô mới biết bản thân đã ngủ quên từ lúc nào.

Cô giật mình chạy ra ngoài phòng khách, đập vào mắt và cảnh tượng Trịnh Quân Cao mặc tạp dề, tay bưng hai tô mì nóng hổi.
“Em dậy rồi à? Trong tủ lạnh không có gì, anh chỉ có thể nấu mì mà thôi.

Em lại ăn cho nóng.”
Trịnh Quân Cao bưng mì đến trước mặt Vũ Hạ Vy, rồi kéo cô ngồi vào bàn.

Vũ Hạ Vy nhìn vẻ mặt lấm tấm mồ hôi của anh, cô biết nấu hai tô mì này không dễ dàng gì với Trịnh Quân Cao.

Vũ Hạ Vy thở dài, nếu ngày đó anh đừng quyết liệt đòi ly hôn, có lẽ bây giờ cuộc sống của cô vẫn còn bình yên.
Vũ Hạ Vy chậm rãi thưởng thức tô mì nhạt tuệch, lõm bõm nước mà Trịnh Quân Cao mang tới.

Anh bối rối nhìn nét mặt của cô, sau đó cười trừ.
“Mì khó ăn lắm hả? Để anh nấu lại tô khác cho em.”
“Không cần đâu.” Vũ Hạ Vy lắc đầu.

“Không sao, chờ anh một tý.” Trịnh Quân Cao mỉm cười, nhanh chân chạy vào bếp.
Năm phút trôi qua, Vũ Hạ Vy nhìn xuống bụng mình, da bụng sắp dính da lưng.

Mới hơn một tháng kể từ khi Trịnh Quân Cao đòi ly hôn, cô đã gầy đến nỗi sắp không nhận ra chính mình.

Đúng lúc đó, Vũ Hạ Vy nghe thấy âm thanh lạ từ bên ngoài sân vườn.

Cô theo bản năng nấp vào một góc, hé mắt nhìn qua khe cửa, chợt thấy vài kẻ quen mặt chậm rãi bước vào bên trong căn nhà, hai mắt dáo dác như đang tìm kiếm.
Vũ Hạ Vy hoảng sợ, định gọi Trịnh Quân Cao nhưng không dám.

Lúc này, hễ phát ra âm thanh, đám người kia sẽ tìm đến ngay.

Vũ Hạ Vy ngồi thụp xuống đất, định bò vào phòng ngủ, bên tai vẫn nghe âm thanh đáng sợ của những kẻ không mời mà đến.
“Cô Hạ Vy, cô đừng trốn nữa, chúng tôi đã nhìn thấy cô rồi! Cô khôn hồn thì mau trở về nhận lỗi với ông bà chủ, nếu không thì hậu quả thế nào, cô tự biết rồi đấy!”
Giọng nói sang sảng kia vừa khéo cũng lọt vào tai Trịnh Quân Cao.

Động tác trên tay anh dừng lại, anh giũ sạch tạp dề, bước ra ngoài cửa với khuôn mặt nghiêm nghị.
“Các người là ai? Đến nhà tôi có chuyện gì?”
Trịnh Quân Cao vừa ra khỏi cửa, đám người kia liền thu lại ánh mắt sắc bén, đầy sát khí của mình.

Trịnh Quân Cao là chủ tịch tập đoàn Trịnh Ca, trong thương trường không ai không nể anh vài phần, hơn nữa, anh còn là nhà đầu tư cho ông Lâm và bà Tuyết.
“Thưa chủ tịch Cao, chúng tôi nhận lệnh của ông bà chủ đến đây đón cô chủ của chúng tôi về nhà.” Một tên trong đám đó hắng giọng mấy cái rồi nghênh ngang đáp lời Trịnh Quân Cao.
Trịnh Quân Cao nhếch miệng cười, gằn giọng:
“Đến đón cô chủ? Thái độ của các người có ai giống đến đón cô chủ của các người không? Hệt như đám áp giải phạm nhân.

Đó là chưa nói đến, nơi này là chỗ ở của Trịnh Quân Cao này.

Muốn lục soát à? Còn phải xem tôi có đồng ý không đã!”
Lời nói của Trịnh Quân Cao khiến đám vệ sĩ nhà họ Vũ không dám nhúc nhích.

Trịnh Quân Cao nhíu mày một cái, căn nhà nhỏ nằm trong hẻm lập tức được bao vây bởi người của anh.

Lúc này, đám người nhà họ Vũ liền lấm lét nhìn nhau, không một ai dám xông về phía trước..
 
Trót Dại Ly Hôn Chủ Tịch Cao Hối Hận Không Kịp!
Chương 24: 24: Bảo Vệ Em 2


Trong đám vệ sĩ nhà họ Vũ, một người đàn ông cao lớn bước về phía trước nói với Trịnh Quân Cao:
“Chủ tịch Cao, nếu đây là địa bàn của anh, chúng tôi tất nhiên là không dám động vào.

Nhưng cô Hạ Vy là người nhà họ Vũ, lại đang mang bệnh, ông bà chủ muốn đưa cô ấy về nhà họ Vũ để chăm sóc.

Anh xem xem, dù sao cũng là chuyện nhà họ Vũ…”
“Ai nói Vũ Hạ Vy là người nhà họ Vũ?” Trịnh Quân Cao trừng mắt, nghiến răng nói.
Trịnh Quân Cao đột nhiên lớn tiếng quát, khiến đám vệ sĩ nhà họ Vũ lẫn Vũ Hạ Vy đang ẩn náu bên mép cửa đều giật mình.

Vũ Hạ Vy vừa sợ hãi lại vừa sửng sốt, rõ ràng Trịnh Quân Cao có thể giao cô cho nhà họ Vũ, nhưng anh đang tìm mọi cách bảo vệ cô.

Vũ Hạ Vy cũng không ngờ trước khi đến đây, Trịnh Quân Cao đã sắp xếp vệ sĩ bao quanh khu vực này.

Chẳng trách đêm hôm qua, Vũ Hạ Vy luôn có cảm giác nơi này không chỉ có hai người bọn họ.
Lúc này, đám người của ông Lâm và bà Tuyết vẫn dáo dác nhìn vào căn nhà nhỏ, một số người thể hiện sự bất mãn ra mặt trước lời nói của Trịnh Quân Cao.

Trịnh Quân Cao điềm tĩnh, cười một cách mỉa mai rồi nói:
“Sao vậy? Tôi nói sai sao? Vũ Hạ Vy trên danh nghĩa vẫn là phu nhân của Trịnh Quân Cao này, là người của nhà họ Trịnh.

Bố mẹ vợ có muốn bắt người về nhà cũng phải đến gặp và nói chuyện với người nhà họ Trịnh.”
Yêu cầu này hợp lý, nhưng không hợp tình.

Vũ Hạ Vy mím chặt môi, run rẩy ngồi một góc.

Đối với cô lúc này, nhà họ Vũ hay nhà họ Trịnh đều chẳng phải nơi nương náu, đều không tốt đẹp gì.

Thế nhưng đám người nhà họ Vũ không dám phản bác một chữ nào, lặng lẽ nhìn nhau rồi trừng mắt nhìn vào căn nhà một lúc.
“Được, nếu chủ tịch Cao đã nói như vậy, anh em chúng tôi sẽ rút về nhà họ Vũ.

Có điều, cô Hạ Vy có mệnh hệ gì, anh phải chịu trách nhiệm với ông bà chủ của chúng tôi.”
Trịnh Quân Cao nhếch miệng cười, cất giọng lạnh lùng:
“Các người phải rút khỏi đây, đó là chuyện không phải bàn cãi.

Còn Vũ Hạ Vy không có ở đây, cô ấy có mệnh hệ gì thì liên quan gì đến Trịnh Quân Cao này? Hơn nữa, Vũ Hạ Vy về nhà họ Vũ thì liền bị thương rồi bỏ trốn, an nguy của cô ấy phải do nhà họ Vũ chịu trách nhiệm mới đúng!”
“Anh…”
Tên đội trưởng đội vệ sĩ trợn mắt, tức điên cả người, chỉ còn biết chỉ tay vào Trịnh Quân Cao mà không thốt được một câu nào.

Trịnh Quân Cao khinh miệt quay lưng đi, rồi đóng sầm cửa lại.

Ngồi ngay mép cửa, Vũ Hạ Vy chỉ còn biết ngước đôi mắt trong suốt chứa đầy sợ hãi nhìn anh..

Тrờ‎ um‎ ????rum‎ huyền‎ ????rùm‎ ++‎ Т‎ r????mТruy????n.Vn‎ ++
Trịnh Quân Cao lúc này thật khác với anh của ngày trước.

Hoặc là, đây mới là dáng vẻ thực sự của anh.

Vũ Hạ Vy tự nhủ, bản thân cô thực sự rất ngây thơ.

Trịnh Quân Cao là ai chứ? Anh là người thừa kế của tập đoàn lớn nhất nhì trong nước, anh có thể dùng sự dịu dàng, lịch thiệp của mình để “chiến đấu” ở thương trường khốc liệt hay sao?
Đợi đám người đằng đằng sát khí kia rời khỏi căn nhà nhỏ, Trịnh Quân Cao liền ra hiệu cho người của mình rút lui.

Lúc này, Vũ Hạ Vy vẫn ngồi thu lu một góc, cúi thấp đầu như thể đang cố bảo vệ chính mình.

Trịnh Quân Cao chợt thấy đau lòng khôn xiết, anh ngồi xuống bên cạnh cô, đưa tay vén mái tóc mềm đang rũ xuống khuôn mặt trắng bệch.
“Hạ Vy, đừng sợ, có anh đây, nơi này an toàn rồi.”
Vũ Hạ Vy né tránh bán tay của Trịnh Quân Cao.

Trải qua quá nhiều đau khổ, một lần thập tử nhất sinh, một trận đòn thừa sống thiếu chết, Vũ Hạ Vy không còn muốn tin tưởng bất cứ ai, càng không đặt niềm tin của mình ở Trịnh Quân Cao.
“Còn anh? Chừng nào anh mới rời khỏi đây?” Vũ Hạ Vy lạnh lùng hỏi lại.
Trịnh Quân Cao sững sờ, anh đã bảo vệ cô, tìm đến tận nơi này chỉ vì mong muốn được gặp cô, chăm sóc cho cô.

Thế nhưng, Vũ Hạ Vy hết lần này đến lần khác muốn anh phải rời đi.

Đừng nói là tình yêu, lòng tự trọng của anh đã bị chà đạp không thương tiếc.

Trịnh Quân Cao biết rõ kết cục ngày hôm nay là do anh tự mình chuốc lấy, nhưng anh cũng là con người, không thể nào không biết tổn thương.
“Anh không đi đâu cả!” Trịnh Quân Cao thở dài một hơi, nén lại sự bất cam trong lòng mình rồi nói với Vũ Hạ Vy: “Anh đã nói rồi, anh sẽ bảo vệ em, ở bên cạnh em cho đến khi vết thương của em khỏi hẳn.”
Vũ Hạ Vy quay mặt đi nơi khác.

Những lời này, Vũ Hạ Vy đã từng khao khát được nghe, nhưng hiện tại đối với cô chẳng khác nào đàn gảy tai trâu.

Vũ Hạ Vy thở dài, lẩm bẩm:
“Tùy anh, anh muốn sao cũng được!”
Nói rồi, cô tự mình vào phòng ngủ, trùm chăn kín đầu.

Nước mắt từ đâu chảy ra, nỗi sợ hãi thường trực lại ùa về.

Trịnh Quân Cao đứng bên ngoài cửa phòng cô một lát rồi ngồi xuống đất, hệt như một người vệ sĩ, lặng lẽ canh gác cho cô..
 
Trót Dại Ly Hôn Chủ Tịch Cao Hối Hận Không Kịp!
Chương 25: 25: Rũ Bỏ Phòng Bị


Ngày hôm đó trôi qua khá bình lặng.

Vũ Hạ Vy chỉ quanh quẩn trong phòng, bôi thuốc vào vết thương, uống thuốc giảm đau, và ăn những món ăn dở tệ mà Trịnh Quân Cao nấu.
Những ngày kế tiếp cũng trôi qua trong yên bình.

Vết thương trên cơ thể của Vũ Hạ Vy đang dần hồi phục, tất cả đều nhờ loại thuốc mà bác sĩ Dương đã kê cho cô trước đây.

Vũ Hạ Vy chầm chậm nhớ lại, hình như lần nào cô đau ốm cũng là một tay bác sĩ Dương chăm sóc.

Vũ Hà Vy biết rằng ông ấy đến chăm sóc cho cô hoàn toàn vì nghe theo lời của Trịnh Quân Cao.
Nói không cảm động là nói dối.

Có điều...
Những ngày này, Trịnh Quân Cao hoàn toàn bỏ mặc những công việc ở tập đoàn Trịnh Ca, một lòng lo lắng cho Vũ Hạ Vy.

Ban đầu, cô luôn bài xích sự xuất hiện của Trịnh Quân Cao, nhưng dần dần cô đã chấp nhận sự có mặt của anh trong căn nhà nhỏ này.
"Em định ở đây đến bao giờ?"
Vừa ngồi ăn cơm cùng Vũ Hạ Vy, Trịnh Quân Cao vừa hỏi.

Vũ Hạ Vy rủ mí mắt, nhìn chằm chằm vào đĩa thức ăn trước mặt, nhưng miệng thì nhạt thếch, không hề muốn đụng đũa.
"Tôi không biết.

Tôi cảm thấy tương lai của mình mờ mịt lắm!"
Câu trả lời của Vũ Hạ Vy khiến lòng Trịnh Quân Cao đau như bị ai cào xé.

Nhìn người phụ nữ mình yêu phải chịu giày vò, Trịnh Quân Cao ngoài đau lòng còn cảm thấy ân hận, day dứt khôn nguôi.

Nếu ngày đó, Trịnh Quân Cao không bỏ rơi Vũ Hạ Vy thì Vũ Hạ Vy đâu đến nỗi thảm hại như bây giờ.

Nói không ngoa thì chính anh là người đã gián tiếp đẩy cô vào đường cùng, làm sao Vũ Hạ Vy không đề phòng anh, không căm ghét anh?
"Em có thể quay trở về bên anh."
Trịnh Quân Cao nhỏ giọng đề nghị, mặc dù biết Vũ Hạ Vy sẽ ngay lập tức từ chối.

Đúng như dự đoán của anh, cô nhếch mép cười, rồi lắc đầu mà không trả lời.
"Anh biết em sẽ không đồng ý, nhưng em cũng thấy rồi đó, người có thể bảo vệ em trước nhà họ Vũ cũng chỉ có anh mà thôi!"
Trịnh Quân Cao vẫn kiên trì, nhưng sự kiên trì của anh khiến Vũ Hạ Vy khó chịu vô cùng.

Vũ Hạ Vy không phủ nhận, những lời mà Trịnh Quân Cao nói vô cùng có lý, thế nhưng đối với cô lúc này, anh hay người nhà họ Vũ cũng đều như nhau mà thôi.
Trải qua thêm vài ngày, bỗng dưng có một hôm, Vũ Hạ Vy phát sốt.

Chẳng biết có phải vết thương trên cơ thể cô bị nhiễm trùng hay không, nhưng Trịnh Quân Cao đã lo sợ đến mức luống cuống tay chân.

Anh vào phòng cô, nhỏ giọng đề nghị:
"Anh rửa vết thương sau lưng cho em nhé!"
Vũ Hạ Vy không đáp mà hỏi lại:
"Không phải anh bị bệnh kia sao? Nhìn thấy cơ thể của tôi anh không thấy ghê tởm à?"
Trịnh Quân Cao cúi đầu trầm mặc, nhìn chăm chăm vào bóng lưng nhỏ gầy của Vũ Hạ Vy khi cô đang nằm nghiêng trên giường.

Vũ Hạ Vy vừa nói vừa ho sù sụ mấy cái, Trịnh Quân Cao liền nóng ruột, anh thở dài rồi ngồi xuống bên cạnh cô.
"Anh không sợ gì cả, anh chỉ sợ mất đi em."
Vũ Hạ Vy trùm chăn kín đầu, cô không muốn nghe những lời đó.

Cô sợ bản thân mình lại một lần nữa chìm đắm vào trong ảo mộng mà cô đã tự mình vẽ ra.

Sau lưng Vũ Hạ Vy, Trịnh Quân Cao kiên trì đặt tay lên vai cô, nhỏ giọng nói:
"Hạ Vy, tin tưởng anh, tin anh một lần có được không?"
Vũ Hạ Vy không đáp.

Bầu không khí xung quanh hai người lại rơi vào trầm mặc.

Trịnh Quân Cao nhẹ nhàng mở tấm chăn đang phủ trên đầu Vũ Hạ Vy rồi từ từ kéo khóa kéo của chiếc váy mà cô đang mặc trên người.
Tấm lưng trần chẳng chịt vết roi của Vũ Hạ Vy hiện ra trước mắt Trịnh Quân Cao, khiến trái tim anh đau đớn như bị ai nghiền nát.

Trịnh Quân Cao bỗng thấy sống mũi mình cay xè, lòng anh tràn ngập nỗi hận thù.

Rốt cuộc ông Lâm và bà Tuyết có phải cha mẹ ruột của cô không vậy? Trịnh Quân Cao lặng lẽ siết chặt nắm tay như để cố dằn lại sự tức giận trong lòng mình.
Điều kỳ lạ là Vũ Hạ Vy không hề bài xích hành vi của Trịnh Quân Cao, có lẽ cô hiểu rằng, bây giờ điều quan trọng nhất là cô cần phải sống.
Trịnh Quân Cao nén lại cảm giác đau xót và căm giận trong lòng mình, anh lấy một ít thuốc mà bác sĩ Dương đã gửi cho anh từ trước để thoa lên vết thương trên lưng Vũ Hạ Vy.

Vết thương đang mưng mủ, cảm giác đau rát khiến cô hơi co giật.

Có lẽ vết thương này là nguyên nhân khiến cô bị sốt.
Sự ngoan ngoãn bất ngờ của Vũ Hạ Vy khiến cho Trịnh Quân Cao càng thêm đau lòng.

Anh nhận ra rằng cô muốn sống, chỉ đơn giản là cô muốn sống mà thôi.
"Em sẽ không sao đâu, có anh đây rồi."
Trịnh Quân Cao kéo lại khóa kéo cho Vũ Hạ Vy rồi nằm xuống bên cạnh cô, ôm cô vào lòng.

Anh đã sẵn sàng cho một cái bạt tai, thế nhưng anh lại phát hiện ra Vũ Hạ Vy đang thở chầm chậm, đều đều.
Cô đã ngủ rồi.

Cô ngủ say từ lúc nào không biết.

Có lẽ cảm giác mát lạnh nơi vết thương khiến cho cô cảm thấy thoải mái hơn.
"Cuối cùng thì em cũng rũ bỏ phòng bị đối với anh rồi."
Trịnh Quân Cao mỉm cười, thầm thì bên tai của Vũ Hạ Vy rồi khẽ hôn lên mấy sợi tóc mai của cô.

Nhoáng một cái, Trịnh Quân Cao đã cảm thấy hai mí mắt mình nặng trĩu.

Anh cởi giày, nằm lên giường, cùng Vũ Hạ Vy chìm vào giấc ngủ.
Đợi khi nhịp thở của Trịnh Quân Cao trở nên nhẹ nhàng và đều đặn, Vũ Hạ Vy mới từ từ mở mắt ra..
 
Trót Dại Ly Hôn Chủ Tịch Cao Hối Hận Không Kịp!
Chương 26: 26: Mắc Bệnh


Nửa đêm, Vũ Hạ Vy thức dậy.

Có lẽ cảm giác thiếu sự an toàn luôn khiến cô ngủ không sâu giấc.

Cô nhìn sang bên cạnh mình, thấy Trịnh Quân Cao vẫn đang ngủ, nhưng hai hàng lông mày nhíu chặt lại.

Vũ Hạ Vy thở dài, có lẽ anh cũng không ngon giấc.
Vũ Hạ Vy nhớ lại khoảng thời gian trước, Trịnh Quân Cao luôn nhẹ nhàng và lịch thiệp với cô, nhưng cô luôn cảm thấy trong mối quan hệ giữa hai người có sự xa cách.

Cũng đúng, hôn nhân không tình yêu, tôn trọng và lịch sự với nhau đã là tốt lắm rồi.

Thế nhưng sau khi cô quyết định rời đi, Trịnh Quân Cao lại hoàn toàn thay đổi.

Vũ Hạ Vy không biết anh nói yêu cô là có bao nhiêu phần chân thật, nhưng cô vẫn luôn sợ bản thân mình sẽ ngày càng lún sâu.
Vũ Hạ Vy sợ Trịnh Quân Cao sẽ lại giống như trước, xa lánh cô, lạnh lùng với cô, bỏ rơi cô mặc cho cô van xin hết lời, từ bỏ cả tôn nghiêm của bản thân.
"Thôi bỏ đi, đừng tin tưởng, cũng đừng nặng lòng nghĩ ngợi nữa.

Không thể quay đầu được đâu."

Vũ Hạ Vy thầm thì một mình rồi trùm chăn kín đầu, tự nhủ bản thân phải thật tỉnh táo.
Trong bóng tối, Trịnh Quân Cao từ từ mở mắt, nén một tiếng thở dài rồi lại nhắm mắt, xem như không nghe thấy gì.
Sáng hôm sau, Vũ Hạ Vy thức dậy, bên cạnh là tô cháo nóng hổi.

Trải qua vài ngày tự luyện tập, tay nghề của Trịnh Quân Cao đã khá hơn, anh có thể nấu được những món cơ bản.

Từ đêm hôm qua, Trịnh Quân Cao đã cho mời bác sĩ Dương đến căn nhà nhỏ, ông tức tốc lên đường, buổi sáng cũng vừa đến kịp khám bệnh cho Vũ Hạ Vy.
"Vết thương bị nhiễm trùng rồi, cũng may đêm qua chủ tịch Cao đã xử lý sơ qua.

Bây giờ vẫn phải tiếp tục theo dõi, nếu còn sốt thì cứ sáu tiếng dùng hạ sốt một lần nhé."
Bác sĩ Dương cẩn thận dặn dò, Vũ Hạ Vy đã thiếp đi.

Trịnh Quân Cao tiễn bác sĩ Dương ra cửa, đi được vài bước, ông quay đầu lại nhìn anh bằng ánh mắt khó hiểu.
"Chủ tịch Cao, anh cảm thấy tinh thần cô Hạ Vy thế nào?"
Trịnh Quân Cao có hơi ngạc nhiên trước câu hỏi của bác sĩ Dương, nhưng anh vẫn điềm tĩnh đáp:
"Cô ấy rất trầm mặc, luôn bất an, bồn chồn và không khi nào cười."
Trịnh Quân Cao vừa nói vừa liếc nhìn vào ngôi nhà nhỏ, nơi Vũ Hạ Vy đang ở.

Nhớ lại biểu hiện của cô thời gian gần đây, anh luôn cảm thấy đau lòng.
Nghe Trịnh Quân Cao nói như vậy, bác sĩ Dương lắc đầu, khuôn mặt có hơi lo lắng.
"Tôi nói điều này để chủ tịch Cao chuẩn bị trước tâm lý.

Cô Hạ Vy có dấu hiệu của bệnh trầm cảm.

Thời gian này, cậu hãy để ý cô ấy nhiều hơn."
Trịnh Quân Cao mở to mắt nhìn bác sĩ Dương.
"Trầm cảm ư?"
"Đúng vậy!"
Bác sĩ Dương khẳng định chắc nịch dù không phải là bác sĩ khoa thần kinh hay bác sĩ tâm lý.

Trịnh Quân Cao lại không nghĩ đến tình huống này.

Anh vẫn luôn cảm nhận được khát khao được sống của Vũ Hạ Vy, anh chưa từng thấy cô buông xuôi chính mình.
"Tôi không nghĩ như vậy." Trịnh Quân Cao lắc đầu.

"Tôi biết ông là một bác sĩ giỏi, nhưng có lẽ lần này, ông đã chẩn đoán không đúng."
Bác sĩ Dương ngẩn người, Trịnh Quân Cao tiếp lời:
"Vũ Hạ Vy luôn khát khao được sống.

Cô ấy bị bạo hành, khổ sở và đau đớn, nhưng cô ấy chọn cách trốn đi, là trốn đi chứ không phải tự sát.

Cô ấy tự chữa lành những vết thương của cô ấy chứ không phải hủy hoại bản thân mình.

Hạ Vy không trầm cảm, cô ấy thậm chí còn rất mạnh mẽ và kiên cường."
Lời quả quyết của Trịnh Quân Cao khiến bác sĩ Dương vô cùng kinh ngạc.

Trong mắt Trịnh Quân Cao lúc này tràn ngập niềm tin đối với Vũ Hạ Vy.

Bác sĩ Dương trầm mặc một lúc, rồi sau đó, ông thở hắt một hơi, mỉm cười, nói:
"Vậy thì tốt rồi.

Tôi cũng không mong cô Hạ Vy mắc chứng bệnh quái ác đó.

Chỉ là… có một lần cô ấy hỏi tôi về việc mất trí nhớ ngắn hạn, tôi nghĩ có lẽ cô ấy mắc một chứng bệnh khiến bản thân tạm thời mất trí nhớ."

Lời nói của bác sĩ Dương khiến Trịnh Quân Cao lập tức ngẩn người.
Mất trí nhớ ngắn hạn? Nghĩa là Vũ Hạ Vy không thể nhớ được một vài sự kiện đã từng xảy ra.

Nghĩa là cô sẽ quên đi một vài chuyện mà chính cô đã làm.
Trịnh Quân Cao đứng như chôn chân dưới đất, sự đau xót bắt đầu dâng lên trong lòng anh.

Cái suy nghĩ Vũ Hạ Vy mắc một chứng bệnh nào đó khiến Trịnh Quân Cao càng thêm tự trách bản thân mình.

Lẽ ra anh không nên bỏ rơi cô.
Nhìn thấy sự áy náy hiện lên trong mắt Trịnh Quân Cao, bác sĩ Dương thở dài rồi an ủi anh:
"Tôi nghĩ cậu nên đưa cô ấy đi khám chuyên khoa tâm lý, thần kinh.

Bây giờ tay nghề của giới bác sĩ tâm lý đều rất tốt, có thể sẽ sớm chẩn đoán đúng bệnh và cứu chữa kịp thời."
Trịnh Quân Cao khẽ gật đầu, môi mím chặt, không nói được lời nào.

Bác sĩ Dương thấy anh đang không vui, nên ông chỉ vỗ vai anh vài cái, sau đó rời khỏi căn nhà nhỏ.
Quảng cáo sau 5 giây, cảm ơn bạn đã ủng hộ!.
 
Trót Dại Ly Hôn Chủ Tịch Cao Hối Hận Không Kịp!
Chương 27: 27: Ám Ảnh


Vũ Hạ Vy bỗng cảm thấy mình đang lơ lửng trong không trung, bóng tối vây quanh và bao trùm lấy cô.

Khoảng không gian tối om trước mặt khiến mỗi nhịp thở trong cô càng thêm khó khăn và nặng nề.

Vũ Hạ Vy mở to mắt nhìn xung quanh, cố tìm một chút ánh sáng nào đó để nương theo nhưng đáp lại cô là một khoảng không đen kịt dường như kéo dài vô tận.
Đột nhiên, bên tai Vũ Hạ Vy vang lên một tiếng động vô cùng chói tai.
"Kít!"
"Rầm!"
"Á á á á…"
Vũ Hạ Vy giật mình, toàn thân lạnh ngắt.

Trước mắt cô là thi thể của người chị gái song sinh Vũ Hạ Vân.

Vũ Hạ Vân nằm dưới bánh xe ô tô, khuôn mặt trắng bệnh, hai mắt mở to, tròng trắng nhuốm máu.
Thân thể cô gái đó nát bét dưới bánh xe.
Vũ Hạ Vy chính mắt nhìn thấy, khuôn mặt hệt như khuôn mặt cô, giọng nói hệt như giọng nói của cô, và cả thân thể cũng giống hệt thân thể của cô.

Tan tành, vỡ nát.

Vũ Hạ Vy toát mồ hôi, cả người cứng đờ, chỉ còn biết gào thét lên trong vô vọng.

Vũ Hạ Vân vẫn nằm dưới bánh xe, khuôn mặt trắng bệch với đôi mắt nhuốm máu đột nhiên cử động.

Cô ta nở một nụ cười.
"Á!"
"Hạ Vy, Hạ Vy!"
Vũ Hạ Vy bị lay động bởi một cánh tay rắn chắc.

Bên tai cô là giọng nói quen thuộc của Trịnh Quân Cao.

Cô giật mình, hai mắt mở to nhìn vào khoảng không trước mặt, bên giường là người đàn ông đã ở cạnh cô suốt mấy hôm nay.
Quảng cáo sau 5 giây, cảm ơn bạn đã ủng hộ!
"Sao anh vào đây?" Vũ Hạ Vy khó chịu.
"Em gặp ác mộng à?"
Trịnh Quân Cao vào phòng Vũ Hạ Vy từ lúc nghe cô gào thét trong mơ.

Thấy cô quơ chân quơ tay loạn xạ như đang muốn trốn chạy, anh sợ hãi, liền bật đèn ngủ rồi lay cô.
Vũ Hạ Vy nhìn chằm chằm vào Trịnh Quân Cao, một lúc sau, cô chậm rãi gật đầu.

Anh cũng lờ mờ đoán được cô nằm mơ thấy điều gì.
"Ban nãy, anh nghe em gọi tên Vũ Hạ Vân.

Em mơ thấy cô ấy sao?"
Vũ Hạ Vy khẽ gật đầu, mồ hôi lại túa ra.

Cô sợ hãi ôm đầu, cuộn mình lại, hai tay cào cấu da đầu mình như đang cố gắng giúp chính mình thanh tỉnh.

Một lát sau, nước mắt Vũ Hạ Vy trào ra không kìm lại được.

Cô khóc nức nở.
Trước tình hình hiện tại của Vũ Hạ Vy, Trịnh Quân Cao chỉ còn biết thở dài.

Anh ngồi xuống bên cạnh cô, nỗi sợ hãi nằm ẩn sâu trong tâm trí anh cũng bắt đầu trỗi dậy.

Vũ Hạ Vy giống hệt cô gái đó, cô gái đã chết dưới bánh xe của mẹ kế anh mười lăm năm về trước.
Vũ Hạ Vân, cái chết của cô ta là nỗi ám ảnh không chỉ của riêng anh, mà còn là của Vũ Hạ Vy.
Mỗi khi nhìn thấy Vũ Hạ Vy, hình ảnh Vũ Hạ Vân mặc dù đã chết nhưng vẫn nở nụ cười ghê rợn vẫn ám ảnh Trịnh Quân Cao từ nhỏ cho đến bây giờ, khiến anh mỗi lần nghĩ đến đều rùng mình sợ hãi.

Vì chứng kiến cái chết thảm thương của cô gái giống hệt Vũ Hạ Vy, cùng nụ cười đáng sợ trên môi cô ta lúc thân thể đã nát nhừ, Trịnh Quân Cao bắt đầu mắc hội chứng sợ phụ nữ.
Vũ Hạ Vân khiến Trịnh Quân Cao sợ phụ nữ, nhưng anh lại đem lòng yêu Vũ Hạ Vy.

Tình yêu đúng là thứ chẳng thể nào dùng lí trí và logic để định nghĩa.
"Em đừng sợ, có anh ở đây!"
Trịnh Quân Cao ôm vai Vũ Hạ Vy, hai bàn tay ấm áp xoa nhẹ, mong cô có thể thư thái hơn.

Vũ Hạ Vy run rẩy một hồi, sau đó mệt mỏi mà dựa vào vai Trịnh Quân Cao.
"Rốt cuộc hôm đó, ai là người g**t ch*t Hạ Vân?" Vũ Hạ Vy đột nhiên hỏi.

"Cứ thỉnh thoảng, tôi lại mơ thấy chị ấy.

Cảm giác như chị ấy có điều muốn nói với tôi, muốn tôi giúp chị ấy làm chuyện gì đó.

Có phải Hạ Vân đã chết oan ức không?"
Vũ Hạ Vy vừa nói vừa ngước đôi mắt trong veo, đẫm nước mắt nhìn Trịnh Quân Cao.

Trịnh Quân Cao chợt thấy lòng mình đau nhói, hóa ra người tổn thương không phải chỉ một mình anh.

Có lẽ mười lăm năm qua, Vũ Hạ Vy cũng phải chịu đủ mọi giày vò tinh thần khi nghĩ đến cái chết thảm khốc của Vũ Hạ Vân.
Trịnh Quân Cao biết hung thủ sát hại Vũ Hạ Vân là ai, thậm chí anh còn ngồi trên chiếc xe đã cán chết cô ta vào năm đó.

Vì lẽ đó, chuyện này đã trở thành nỗi ám ảnh lớn nhất đời anh.
"Chúng ta quên chuyện đó đi, được không?"
Trịnh Quân Cao khẽ thầm thì với Vũ Hạ Vy, cô thở dài, một lát sau mới lặng lẽ gật đầu.
Thế nhưng cả hai người hon đều biết, nỗi ám ảnh kia quá lớn, bọn họ sẽ chẳng thể nào vượt qua được.
Vũ Hạ Vy nhắm mắt, thiếp đi từ lúc nào không biết.

Cơn sốt và cả những cơn ác mộng khiến cô càng lúc càng mệt mỏi rã rời.

Khi Vũ Hạ Vy mở mắt ra, bên cạnh vẫn là Trịnh Quân Cao đang say ngủ.

Đáng lẽ anh phải rời khỏi phòng cô khi cô ngủ say, nhưng anh không yên tâm bỏ cô lại một mình.
Trong bóng tối, Vũ Hạ Vy nhếch miệng cười, bàn tay thon dài sờ lên gò má Trịnh Quân Cao, đôi mắt đen láy chăm chăm nhìn anh như muốn khắc trọn từng đường nét khuôn mặt anh vào tâm trí..
 
Trót Dại Ly Hôn Chủ Tịch Cao Hối Hận Không Kịp!
Chương 28: 28: Hóa Ra Mây Mù Vẫn Chưa Bị Xua Tan


Sáng hôm sau, Vũ Hạ Vy tỉnh dậy, bên cạnh vẫn là gương mặt quen thuộc của Trịnh Quân Cao.

Cô bỗng dưng thấy đầu mình đau như búa bổ, ký ức đêm qua đã trôi vào quên lãng, chỉ còn đọng lại giấc mơ kinh hoàng và sự an ủi của người đàn ông đang say ngủ bên cạnh cô.
Vũ Hạ Vy thở dài rồi bước xuống giường, tiếng động đồng thời đánh thức Trịnh Quân Cao.

Anh mở to mắt chăm chăm nhìn cô rồi hỏi:
“Mới sáng sớm mà em định đi đâu vậy? Cần gì thì cứ nói với anh là được.”
Sự ân cần của Trịnh Quân Cao khiến Vũ Hạ Vy có chút bối rối, cô thực sự chưa thể quen với nó.

Trịnh Quân Cao vừa nói vừa nhổm người ngồi dậy.

Vũ Hạ Vy nhìn anh một cái rồi lắc đầu, đáp:
“Không cần lo tôi tự làm được!”
Nghĩ ngợi một lát, Vũ Hạ Vy lại quay lại nhìn Trịnh Quân Cao bằng đôi mắt có chút hờ hững.
“Tôi chỉ cần anh rời khỏi đây càng sớm càng tốt là được!”
Trịnh Quân Cao thở dài nhìn theo bóng lưng nhỏ nhắn của Vũ Hạ Vy.

Anh chợt nhận ra, một khi phụ nữ đã lạnh lùng, trái tim hoàn toàn băng giá thì không thứ gì có thể sưởi ấm được.

Trịnh Quân Cao bất giác nhận ra, dường như anh đã làm tổn thương Vũ Hạ Vy đến mức dùng chân tình cả đời này cũng khó lòng bù đắp.

Nhưng anh không bỏ cuộc.
Nghe Vũ Hạ Vy nói như vậy trong lòng Trịnh Quân Cao đương nhiên là vô cùng đau xót.

Thế nhưng, anh chỉ lắc đầu, rồi chậm rãi bước xuống giường, chuẩn bị đi chợ.
Đối với Trịnh Quân Cao mà nói, những việc nữ công gia chánh này thực sự không dễ dàng gì.

Thế nhưng từ khi anh đến đây, Vũ Hạ Vy lại nhất quyết không xuống bếp.

Cô không còn nấu cho anh những món ăn mà anh thích nữa.

Mỗi lúc anh nhìn những món ăn khó nuốt mà bản thân mình tự nấu ra, Trịnh Quân Cao lại cảm thấy tiếc hận sâu sắc.

Ngày trước, Vũ Hạ Vy là người luôn chiều theo sở thích ăn uống của anh, cố gắng nấu những món ngon để làm anh vui lòng.

Bây giờ, thậm chí Trịnh Quân Cao còn không được nhìn thấy dáng vẻ của cô khi cô vào bếp nữa là…
Suốt cả buổi sáng, Vũ Hạ Vy ngồi ngoài hiên đọc sách.

Vết thương trên người cô đã dần bình phục, những cơn sốt cũng giảm đi đáng kể.

Cô liếc nhìn vào trong bếp, đập vào mắt là hình ảnh người đàn ông cao lớn, lúng túng, vụng về chuẩn bị bữa trưa cho cô.
Lưng áo Trịnh Quân Cao lúc này đã ướt sũng mồ hôi.

Anh vừa thái hành vừa khẽ lau nước mắt.

Đúng lúc đó, nồi nước trên bếp sôi sùng sục.

Trịnh Quân Cao hoảng hốt, lại hấp tấp vặn nhỏ lửa.

Thế nhưng, rau vẫn chưa rửa sạch, anh lại bỏ dở củ hành đang thái, chạy đi rửa rau.

Nhìn dáng vẻ luống cuống của Trịnh Quân Cao, Vũ Hạ Vy nở nụ cười lúc nào không hay.
“Nếu anh không biết làm thì cứ để đó cho tôi!”
Đang loay hoay trong bếp, đột nhiên, Trịnh Quân Cao nghe thấy âm thanh quen thuộc từ sau lưng, cùng tiếng bước chân nhẹ nhàng.

Anh quay đầu lại, Vũ Hạ Vy đã tự mình đeo tạp dề.
“Đừng nhìn tôi như vậy!” Vũ Hạ Vy có chút lúng túng, né tránh ánh mắt của Trịnh Quân Cao.

“Tôi chỉ không muốn ngược đãi dạ dày của mình mà thôi!”
Trịnh Quân Cao thở phào một hơi, khóe môi cong lên, anh khẽ gật đầu rồi đáp”
“Anh có thể phụ giúp em những việc lặt vặt.”
“Đừng phá cho hư là được!”
Vũ Hạ Vy lạnh lùng nói, nhưng khi quay lưng đi, cô lại tủm tỉm cười.

Cô biết Trịnh Quân Cao chưa từng vào bếp, thậm chí anh còn không coi trọng những bữa cơm của chính mình.

Thế nhưng suốt thời gian qua, vì cô, anh đã tìm đến tận đây, tự mình vượt qua chướng ngại tâm lý cũng tự mình chăm sóc cho cô.

Vũ Hạ Vy cũng là con người bằng da bằng thịt, nói không cảm động chính là nói dối.

Dù giận anh đếm bao nhiêu đi chăng nữa, trước một người đàn ông chân thành như vậy, Vũ Hạ Vy cũng khó lòng mà hờ hững.
Kết quả là trưa hôm đó, Trịnh Quân Cao và Vũ Hạ Vy được một bữa no nê.

Ăn xong, Trịnh Quân Cao xung phong rửa bát.

Thật ra đây vốn dĩ là việc của anh kể từ khi anh đuổi theo cô đến tận nơi này, cho nên Vũ Hạ Vy hoàn toàn không ngăn cản.

Cô đi vào phòng ngủ, đọc thêm vài trang sách rồi ngã người xuống giường.
Buổi chiều, Vũ Hạ Vy vị tiếng còi xe rác đánh thức.

Vũ Hạ Vy rời giường, tự hỏi liệu Trịnh Quân Cao đã đổ rác hay chưa.
Vũ Hạ Vy vừa dụi mắt vừa đi vào nhà bếp, chợt nhận ra túi rác đã không còn ở đó nữa.

Đoán chừng Trịnh Quân Cao đã chủ động đi đổ rác, Vũ Hạ Vy định quay lại giường ngủ, nhưng trong lòng lại có chút cho bồn chồn.

Ma xui quỷ khiến thế nào cô lại lững thững đi ra ngoài.

“Anh Cao, không ngờ anh lại ở đây.

Em tìm anh thật vất vả quá!”
Vũ Hạ Vy vừa ra khỏi cổng, bên tai lại nghe thấy giọng nói quen thuộc.

Cô khựng lại, tim hẫng đi một nhịp, lặng lẽ đứng nấp sau cột điện.

Vũ Hạ Vy liếc mắt nhìn về phía xa xa, trái tim trong lồng ngực thắt lại, hai tay cũng vô thức siết chặt.
Cách đó không xa, Trần Ngọc Sương đang ôm lấy Trịnh Quân Cao, trong khi trên tay anh vẫn còn cầm túi rác.

Anh hoàn toàn không đẩy cô ta ra, hai người cứ như vậy dán chặt vào nhau.
Vũ Hạ Vy cười nhạt, khuôn mặt phút chốc đã tái nhợt đi.

Hóa ra mây mù chưa hề bị xua tan..
 
Trót Dại Ly Hôn Chủ Tịch Cao Hối Hận Không Kịp!
Chương 29: 29: Giận


Trịnh Quân Cao hoàn toàn bất động trước cái ôm bất ngờ của Trần Ngọc Sương.

Anh vốn dĩ mắc hội chứng sợ phụ nữ, nên cô ta hành động thân mật như vậy, tất nhiên sẽ khiến Trịnh Quân Cao hoảng sợ, mất một khoảng thời gian để có thể hoàn hồn.
Trước khi Trịnh Quân Cao đẩy Trần Ngọc Sương ra xa thì Vũ Hạ Vy đã tiến lại gần hai người họ.

Cô khoanh tay nhìn dáng vẻ thân mật của hai người, đanh giọng nói:
“Thật cảm động! Cô Trần Ngọc Sương đã vượt hàng trăm cây số đến đây chỉ để gặp anh thôi đấy, Trịnh Quân Cao.”
Quay đầu nhìn lại, Trịnh Quân Cao chỉ thấy đôi mắt chứa đầy sự giận dữ và thất vọng của Vũ Hạ Vy.

Anh bắt đầu trở nên luống cuống, hai tay theo bản năng mà đẩy Trần Ngọc Sương ra xa.

Lực tay anh cũng đủ mạnh, không ngoài dự đoán, Trần Ngọc Sương té nhào xuống đất.
“Á! Anh Cao, em đau quá!”
Trần Ngọc Sương bị đẩy bất ngờ, không cẩn thận ngã xuống.

Cô ta nhân cơ hội đó, lập tức nặn ra hai hàng nước mắt.

Thấy cô em gái thân thiết đang nhăn nhó vì chịu đau, Trịnh Quân Cao vừa bực mình lại vừa áy náy.

Từ trước đến nay, anh luôn vì hội chứng kỳ quặc mình mắc phải mà xa cách với mọi đối tượng là nữ giới.

Trần Ngọc Sương cũng không ngoại lệ.

Cô ta cũng biết điều đó nên từ trước đến nay luôn giữ khoảng cách nhất định với Trịnh Quân Cao, không hiểu vì lý do gì ngày hôm nay cô ta lại ở trước mặt anh làm ra hành động thân mật như thế kia.
Thế nhưng lúc này, Trịnh Quân Cao không có nhiều thời gian cũng như tâm trạng mà để ý đến dáng vẻ chật vật và đáng thương của Trần Ngọc Sương.

Tất cả những gì va vào tâm trí anh lúc này chính là ánh mắt chứa đầy sự thất vọng của Vũ Hạ Vy.
“Em nghe anh giải thích đã, Hạ Vy!”
Vũ Hạ Vy nhếch miệng cười, sự thất vọng trong đôi mắt cô dần dần chuyển sang hờ hững.
“Có gì đâu mà giải thích? Anh và cô ta từ trước đến nay vẫn như vậy mà, không đúng sao?”
“Không! Không phải như em nghĩ đâu, Hạ Vy!”
Trịnh Quân Cao bắt đầu lúng túng, anh chưa bao giờ cảm thấy sợ bị hiểu lầm như lúc này.

Anh tiến lại, định nắm tay Vũ Hạ Vy nhưng cô đã rụt tay lại, rồi trừng mắt nhìn anh như muốn cảnh cáo anh đừng dùng đôi tay đã ôm người đàn bà khác mà chạm vào cô.
Một lát sau, Vũ Hạ Vy nhàn nhạt nói:
“Sao? Chuyện ngay trước mắt, anh còn có thể chối cãi được gì? Mà thôi, bây giờ tôi và anh cũng chẳng còn là gì của nhau nữa.

Anh ôm ấp ai cũng chẳng liên quan gì đến tôi nên anh không cần phải giải thích đâu!”
Nói rồi, Vũ Hạ Vy quay lưng bước đi.

Nhìn thấy sự thất vọng của cô, Trần Ngọc Sương vui mừng như mở cờ trong bụng.

Ngay khi Trịnh Quân Cao dợm bước, định đuổi theo Vũ Hạ Vy thì cô ta cũng bắt đầu rên lên mấy tiếng như mèo kêu.
“Á, đau quá! Anh Cao, hình như em trật chân rồi.

Anh mau xem thử chân em có làm sao không… A.”

Trịnh Quân Cao theo bản năng mà quay đầu lại nhìn Trần Ngọc Sương, đột nhiên anh cảm thấy cô ta thật sự phiền phức.
“Ngọc Sương, anh đã nói với em rồi.

Lần này anh đi là có chuyện quan trọng cần phải làm, em không nên đến tận đây để tìm anh.

Hơn nữa, để Hạ Vy hiểu lầm về mối quan hệ của chúng ta, anh làm sao giải thích với cô ấy? Em mau về nhà đi, đừng hành xử trẻ con nữa!”
Trần Ngọc Sương tròn mắt nhìn Trịnh Quân Cao, vô cùng ấm ức.

Phải rồi, từ trước đến nay anh vẫn xem cô ta như là em gái, không có chút tình ý nào.

Anh đuổi cô ta về một cách thản nhiên, giống như một người anh trai đang dạy dỗ đứa em gái nghịch ngợm và không biết điều.

Thế nhưng, đối với Trần Ngọc Sương mà nói, Trịnh Quân Cao người đàn ông mà cô ta phải dùng mọi thủ đoạn để có được.

Khiến Vũ Hạ Vy hiểu lầm chính là mục đích của Trần Ngọc Sương, làm sao cô ta có thể bỏ đi một cách dễ dàng như thế?
“Thôi được rồi, anh cứ đi đi, đừng để chị Hạ Vy hiểu lầm.”
Trần Ngọc Sương vừa nói vừa cúi đầu, cô ta lại sử dụng chiêu thức cũ.

Cô ta mím chặt môi, hai mắt rưng rưng, bàn tay nhỏ nhắn xoa xoa cổ chân rồi từ từ đứng dậy, sau đó lại yếu ớt ngã xuống đất thêm một lần nữa.

Trịnh Quân Cao lắc đầu, thở dài, lập tức bấm điện thoại cho người của mình đến đưa cô ta đi bệnh viện.
Vũ Hạ Vy trở lại căn nhà nhỏ, ngay lập tức lao vào phòng ngủ.

Cô nằm trên giường, giận chính bản thân mình vì sao vẫn còn động lòng với Trịnh Quân Cao, vì sao vẫn còn đau đớn khi thấy anh thân mật với Trần Ngọc Sương.

Rõ ràng sự thất vọng và hụt hẫng của cô ngày hôm nay là minh chứng cho thấy cô vẫn còn yêu anh.

Càng nghĩ, Vũ Hạ Vy càng không cam tâm.
Hơn nữa, điều mà cô chán ghét nhất lúc này là cảm giác chờ mong của bản thân mình.

Cô chờ mong Trịnh Quân Cao sẽ nhanh chóng đuổi theo cô, giải thích để cô tha thứ.

Thế nhưng, rốt cuộc người đàn ông kia vẫn ở lại bên cạnh Trần Ngọc Sương thêm một chút.

Điều đó khiến Vũ Hạ Vy như muốn phát điên!.
 
Back
Top Bottom