Tiên Hiệp Trọng Sinh Về Tôi Chỉ Muốn Được Nghỉ Ngơi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Trọng Sinh Về Tôi Chỉ Muốn Được Nghỉ Ngơi
Chương 40: 40: Đàm Phù Luận Next 2


Ninh Nguyên cậu bắt tay vào việc làm cần thiết cho việc tạo phù, dù sao cũng không giới hạn thời gian nên cậu làm rất từ tốn.

một lá phù được tạo ra từ sự gấp gáp thì chẳng khác nào một mặt hàng phế phẩm ra.
Cậu bắt đầu mài mực, thỏi mực đeo óng trên tay cậu vừa mài vừa được cậu truyền linh lực của mình vào, ở khoảng thời gian này các tu sĩ thường sẽ truyền linh lực vào phù lúc đã thành phẩm, nhưng đối với một người từng được mệnh danh là Thiên Sư Trận Phù như cậu ở kiếp trước thì khác.
Bản chất của một lá phù được tạo ra, không phải chỉ dựa vào lượng linh lực được truyền vào ở giai đoạn cuối cùng, mà là phải được rèn dũa theo từng giai đoạn.
Một tu sĩ muốn tạo phù thì bước đầu tiên phải mài được mực nước.

lượng mực nước phải vừa đủ cho việc tạo phù không nên quá nhiều, cũng không nên quá ít, càng không nên quá loãng hay quá đậm, chất lượng thật sự của một lá phù tùy thuộc rất nhiều vào mực kiến tạo nên nó.
Sau khi mài xong, lượng lực đã hòa lẫn hoàn toàn với linh lực của cậu, tiếp đó cậu bắt đầu công đoạn chấm chu sa, đây không phải loại chu sa đỏ bình thường, chu sa để tạo phù phải được tạo nên một cách tự nhiên không lẫn với tạp chất, và tất nhiên việc chọn lọc nó để tạo phù rất quan trọng, chu sa càng tinh khiết thì lá phù tạo ra càng đạt hiệu quả cao.
Ninh Nguyên cậu nhìn vào chiếc lọ đựng chu sa trước mặt mà đánh giá, với mức độ đỏ và linh khí tỏa ra quanh nó có khá nhiều vòng hỗn tạp thì cậu có thể chắc chắn chu sa này chỉ là hàng sơ phẩm, việc tạo ra lá phù có cấp độ không quá nổi Tướng Phù Ngũ Phẩm, kẻ có thể tạo ra cấp bậc trên được Tướng Phù ấy thì ngoại trừ là thiên tài không thì là gian lận hoặc là nhờ sự trợ giúp của pháp bảo thôi, hỗn cậu có thể thanh lọc và tăng độ thuần khiết của chu sa nhưng nếu cậu làm thế, những trưởng lão đang ẩn nấp đánh giá kia sẽ lại sinh nghi này nọ rồi cậu sẽ mắt giấc ngủ nữa nên đành thôi, dù sao cậu cũng chỉ làm cho qua loa rồi kiếm cớ trốn khỏi cái hội này càng sớm càng tốt.
Lẫn lơ trong suy nghĩ một lúc cậu tiếp tục vào việc, cậu lấy bút chấm vào chu sa rồi bắt đầu quét mực, động tác thuần thục như một bậc thầy đã từng làm qua việc này biết bao lần, đôi mắt cậu đăm đăm một điểm chú ý lực bút và linh lực bản thân đưa vào từng đường nét của lá phù, mỗi một đường bút cậu đưa xuống đều nhằm truyền linh lực vào trong lá phù.

cậu tập trung đến mức không gian xung quanh như lắng đọng, đã cố gắng che dấu hết mức nhưng sự tập trung cao độ không nên có của một đứa trẻ ở bản thân cậu đã bị Thanh Hà Đạo Tôn chú ý.
Ông tập trung thiền định nhưng vẫn quan sát những hành động của bọn trẻ này, nhưng rồi một thứ gì đó đã làm ông chú ý đến, ông nhìn về đứa trẻ với điệu bộ mệt mỏi và đôi mắt ngấn sương vì buồn ngủ là Ninh Nguyên cậu, bề ngoài cậu ai nhìn vào cũng sẽ nghĩ là đang họa phù nhưng thứ làm ông chú ý chính là với điệu bộ mệt mỏi ấy nhưng xung quanh cậu nhóc này tỏa ra một sự tập trung cao độ vô hình,
Ông đã quan sát việc tạo phù rất nhiều của những đứa trẻ tham gia hội nhưng đây là năm đầu tiên ông thấy một đứa trẻ có sự tập trung như vậy trong việc tạo nên một lá phù lục, điều đó càng làm ông trở nên hứng thú với đứa trẻ này, và sự hoài nghi một đứa trẻ thiên phú như vậy là cậu tại sao lại luôn trốn tránh việc tu hành.
Ninh Nguyên cậu thì vẫn tập trung vào việc hoàn thành lá phù của mình và lảng tránh mọi sự chú ý xung quanh, nét bút cuối cùng đặt xuống thì trán cậu cũng đổ đi một chút những giọt mồ hôi.

với tu vi hiện tại của cậu vừa tạo phù vừa truyền linh lực quả thật tốn rất nhiều sức lực.
Và rồi tới công đoạn cuối cùng là dẫn linh lực khởi tạo Phù Lục, cậu bắt đầu chấp đôi tay mình lại sao đó dẫn linh thi pháp.
" Phù thiên sơn kiến tạo, ngoại thế chấp phi vân, kiến mục hư chân ngã, pháp tạo kiến kết phù " Cậu đọc khẩu quyết trong miệng mình sau đó dẫn linh lực bắn về lá phù, nếu ở tu vi kiếp trước cậu hoàn toàn không cần đọc khẩu quyết, nhưng hiện tại tu vi cậu quá thấp nên đành lòng chịu khó một chút, với đọc như vậy cũng sẽ tránh việc bản thân bị phát hiện một mũi tên trúng hai đích.

Cậu tập trung dẫn linh lực của lá phù, và tất nhiên ở giai đoạn này của cậu thì một người làm gấp gáp thì cũng đã tạo ra lá phù thành công, đa số các Thánh Đồ ai cũng đều tạo ra Tượng Phù Cửu Phẩm hoặc Bát Phẩm, những tu sĩ khác đa số nằm ở cấp Sơ hoặc Linh.
Khải Luân anh tạo ra lá phù cấp Tượng Thất Phẩm cũng xem như là một người đạt thành tích cao, Thiên Hoàng anh ta thì đạt Tượng Phù Nhị Phẩm, cũng phải một thú tộc như anh ta luyện phù hoàn toàn không phải sở trường, Cố Nguyệt cô là người luyện ra Tượng Phù Cửu Phẩm,
Vân Cơ cô ta thì chỉ là hàng Tam Phẩm Tượng Phù, Lạc Phong anh cũng như cô ta bởi anh là một kiếm tu nên khả năng luyện phù cũng không quá giỏi, người đạt được Bát Phẩm Tượng Phù là chính là Cung Quý.
Chuyển qua bên phía cậu, cậu đang rất tập trung thì ở bên kia một vầng hào quang sáng lên, Sơ Vũ hắn vậy mà tạo ra được Tướng Phù Nhất Phẩm, lá phù được tạo ra làm biết bao nhiêu tu sĩ nhìn về phía hắn, nhưng rồi ánh hào quang của hắn lại bị dập tắt khi mà Dương Úc anh tạo ra Tướng Phù Nhị Phẩm.

Chính lá Tướng Phù của anh đã khiến không biết bao nhiêu kẻ nhìn mà bất ngờ, bởi một anh dù chỉ là một tu sĩ ngồi ngoài dưới vậy mà thực lực còn hơn những Thánh Đồ ngồi trên kia, biết bao người nhìn anh với ánh mắt có phẫn ngưỡng mộ, và cũng có phần ganh ghét.
Anh thì không quan tâm chỉ tập trung vào việc của mình, anh nhìn lên cậu thì thấy cậu đã nằm xuống bàn ngủ nữa rồi.
Ninh Nguyên cậu chỉ tạo ra một Tượng Phù Thất Phẩm là được rồi, theo lí cậu chỉ định tạo tới Tứ Hoặc Ngũ nhưng lo chú ý tới mấy cái sự ồn ào kia mà lỡ truyền quá linh lực cũng may là cậu đã dừng kịp không là một Tướng Phù thứ ba xuất hiện rồi.
" Dù sao cũng xong xuôi rồi, việc còn lại ai muốn làm gì thì cứ việc mình mệt rồi " cậu để thành phẩm lên một chiếc khay gỗ được đặt bên cạnh, rồi lại lăn ra ngủ tiếp,
" Trời Đất tự làm việc tôi thì ngủ đây "
 
Trọng Sinh Về Tôi Chỉ Muốn Được Nghỉ Ngơi
Chương 41: 41: Kẻ Phiền Phức - Thiên Không Lưu Ly Thảo Bị Đánh Cắp


Sau sự việc khi sáng ở Hội Thanh Đàm hiện tại Dương Úc anh đã bị Thanh Hà Đạo Tôn và một số trưởng lão giữ lại để tra hỏi, nói là tra hỏi nhưng dùng từ lôi kéo thì thấy đúng hơn, cậu không quan tâm lắm nhân lúc mà mọi chuyện ở đó hỗn loạn cậu đã nhanh chóng chuồn đi mất, hiện giờ cậu đã có khoảng thời gian cho riêng mình rồi.

" Haz vất vả tập trung từ sáng, giờ thì có thể kiếm một nơi nào đó thoáng mát dễ chịu để ngủ rồi " Cậu vung vai mình vừa đi vừa suy nghĩ về việc lựa chọn,
Hiện cậu đang đứng trên hành lang trên đường về điện phía tây của mình, theo như nghe ngóng của cậu thì ở đâu đó trong điện phía tây có một con đường dẫn ra một cánh đồng cỏ lau ở phía sau Thanh Điện của Thanh Hà Đạo Tôn.

" Nghe bọn họ nói hình như là phải đi hết dãy hành lang này và còn phải? " Cậu cầm mẩu giấy nhỏ trên tay với những dòng ghi chú cậu nghe được khi mà các tu sĩ nào đó nhiều chuyện ngoài hành lang.

Cậu bắt đầu đi hết dãy hành lang theo như ghi chú nhưng sau một lúc thì cậu phát hiện ra là bản thân lạc về đâu rồi, bỗng đang cảm thấy mệt mỏi thì một cái thứ gì đó ló đầu xuất hiện trên vai cậu.

" Aaaaaaaaa Yêu nghiệt ngươi dám mưu đồ hành thích ta " Cậu đang ngồi nghỉ ngơi vì bị lạc đường thì một kẻ không biết trời cao đất dày nào xuất hiện sau lưng, cậu giật mình không tự chủ được lấy ô ra ngay bổ lên đầu hắn.

" Gầm " mốt tiếng vọng vang trời vừa thân thuộc lại vừa lạ lẫm, và ở ngay dưới nơi phát ra tiếng động ấy là một thân thể đang bất động,
" Nói là tên nào sai ngươi tới đây hành thích ta " Cậu chĩa mũi ô về phía hắn, hiện tại cậu chỉ thấy hắn một thân mặc bộ áo tu sĩ màu xanh pha lẫn theo đó là màu đen rất kì lạ, từ lúc vào hội tới nay cậu chưa từng gặp qua.

Hắn nằm đó thì nghe thấy tiếng cậu nói chứ nhưng mà nó đau thật, chỉ mới sáng hắn còn nghe bảo cậu hay có thói quen cầm ô bổ đầu kẻ khác thì nay chính hắn là người trải nghiệm, một cú bổ mà ngay ra hắn cũng chẳng kịp đề phòng gì.

" Này ngươi không nghe ta nói à, chắc là ăn chưa đủ phải không vậy ta đập cho thêm một cái nhá " Cậu định giơ ô lên bổ xuống thì hắn đã tranh thủ chụp lấy kịp thời.

" Này này nó đau lắm đấy " một tay hắn xoa đầu một tay thì đỡ lấy chiếc ô của cậu.

Hắn đứng lên thì giờ mới lộ mặt, cậu cũng tranh thủ nhìn vào thì nó khiến cậu bất ngờ một lúc, hắn là cái kẻ cậu không bao giờ muốn gặp mặt nhất, nhưng rồi sau hắn lại ở đây, cậu vội giật ô mình lại lấy tay lau nơi mà hắn đã nắm lấy, việc hắn chạm vào đồ cậu nó khiến cậu cảm thấy kinh tởm.

" Sơ Vũ ngươi dám bám theo ta, ta nhớ khi ta ra khỏi hội không hề để lại dấu vết nào " Lần này cậu lại dùng một thần thái khác để nói chuyện với hắn, một gương mặt lạnh không cảm xúc.

Hắn cũng nhận ra có điều gì đó khác ở cậu, khi nãy linh khí xung quanh cậu vốn rất ồn hòa nhưng giờ đây nó đang giao động mãnh liệt như muốn bắt đầu một cuộc chiến vậy, đúng là hắn đã nhận ra việc cậu trốn đi và rời đi theo xem cậu định làm gì nhưng theo một lúc thì dường như anh đã chìm đắm vào cái sự đơn giản đến ngây thơ của cậu.

nó khiến anh cảm thấy thoải mái định ra chào hỏi thì giờ không chỉ bị đánh mà còn bị thành kiến thế này đây.

" Này này tôi chỉ là thuận đường đi đến đây lấy chút đồ thôi, có cần phải hung dữ vậy không " Hắn giơ hai tay như một lời cầu thiện chí.

Hắn làm như cậu ngốc lắm vậy, làm gì có chuyện các trưởng lão hay Thanh Hà Đạo Tôn nhờ một thánh đồ đi lấy đồ mà lại là lấy đồ ở một cái vườn cây chẳng có nỗi một cái gian phòng nào như này, nhưng cậu chẳng vạch trần chỉ thu ô lưỡng cực lại rồi quay lưng rời đi.

" Đi mà làm việc của ngươi, còn giám tới gần ta nữa, ta không chắc sẽ đánh ngươi nhẹ như lúc nãy đâu " Sau cú liếc mắt lạnh lùng ấy cậu nhanh chóng rời đi khỏi đây.

Hắn thì khá là ngơ ngác trước biểu hiện của cậu, theo hắn nhớ không lầm thì từ đầu đến giờ hắn đâu có chọc giận hay làm gì cậu đâu ta, mà sao cậu có thành kiến với hắn thế nhỉ? Hắn muốn xem xem cậu là như thế nào? từ trước đến nay trước mặt hắn ngoài những kẻ sợ hãi thì chỉ có sùng bái, biểu cảm của cậu nó khiến hắn không kiềm lòng được mà muốn thử, vậy nên hắn chạy theo nơi cậu đi.

" Dùng chút thủ thuật của Ma Tộc vậy, tôi không tin là cậu sẽ không sùng bái tôi như những kẻ khác " Hắn bắt đầu tích tụ linh lực trên tay mình một đạo khói đen mờ ảo dần dần hội tụ lại trên tay hắn, lần mò theo dấu linh khí mà cậu để lại thì hắn thấy cậu đang đứng xem một bức tranh.

Không chút chần chờ hắn lặp tức đi đến phía sau rồi chạm vào vai cậu, nhưng rồi hắn phát hiện cậu không hề bị gì sau khi dính phải Ma Chú của hắn, cậu thì biết hắn ngay từ đầu sẽ làm gì nên cậu đã dùng sức mạnh của ô lưỡng cực bao quanh lấy mình rồi.

Kiếp trước chính vì cái Ma Chú này của hắn mà cậu không lúc nào không cảm thấy khổ sỡ, bằng việc thiết lập Ma Chú hắn có thể dần dần hấp thụ tu vi của những kẻ bị thiết lập, kiếp trước cậu cũng không tránh khỏi nó, và cũng chính vì thứ Ma Chú đó mà tu vi cậu đã đình trệ hơn gần mấy trăm năm, lúc đầu mọi người đều nghi ngờ việc quá trình tu hành của cậu có vấn đề, nhưng về sau mới biết được tu vi của cậu để đã truyền cho hắn hơn một nửa, lúc phát hiện ra sư phụ cũng đến Ma Tông đối chất nhưng kết quả lại thành là do bản thân cậu tự nguyện.

Từ ngày đó cậu luôn bị mọi người trong tông môn khinh bỉ hơn, cậu không nhớ cái cảm giác bị từng kẻ từng kẻ mà mình từng xem là đạo hữu cầm kiếm gạch từng nhát trên người cậu.

nó khiến cậu cảm thấy đau đớn.

Quay về thực tại hắn đang cảm thấy bất ngờ về Ma Chú của bản thân chưa từng thất bại trong việc thiết lập cho bất kì ai, thì đột nhiên cậu quay lại phất tay áo làm hắn bị đánh văng ra tường miệng phun một ngụm máu.

" Theo ta nhớ không lầm? thì ta đã từng cảnh báo ngươi về việc đừng bao giờ bám theo ta rồi nhỉ? " Cậu dùng đứng trước hắn mới gương mặt lạnh như băng, hắn thì vất vả ngồi dậy.

Sơ Vũ hắn không ngờ bản thân chỉ mới bị phất ra mà đã bị thương như vậy, hắn một thân tu sĩ Nguyên Anh Kì Bát Trọng, đã sắp gần như đạt đến Đỉnh Phong của Nguyên Anh Kì, nhưng lại bị một tu sĩ Nguyên Anh Kì Lục Trọng là cậu đánh cho bị thương, việc này quá kì lạ.

" Tôi chỉ muốn kết giao đạo hữu cậu có cần phải đánh thế này không? chúng ta có thể nhẹ nhàng với nhau mà " Hắn dù bị thương nhưng vẫn giữ vẻ mặt tươi cười đấy.

Cậu nghe thấy từ kết giao đạo hữu mà trong lòng không kiềm được cảm giác buồn nôn, phải biết một kẻ gian xảo, độc ác như hắn ngoại trừ kẻ mà hắn yêu làm hắn đối xử thật lòng, thì từ đạo hữu mà hắn phát ra hắn chỉ xem họ là con cờ trong trò chơi của chính hắn mà thôi.

Cảm giác của kẻ làm con cờ khi dính Ma Chú của hắn không phải liều mạng vì hắn, thì cũng sẽ dâng hiến mọi thứ mà họ có cho hắn, cậu cảm thấy nó thật kinh khủng, kiếp trước vì thỏa mãn người mà hắn yêu hắn nguyện sai khiến cậu đưa hết thành quả nghiên cứu trận pháp của mình cho hắn, hắn lại đem nó tặng của tên tu sĩ kia, nghĩ lại không kìm được mà ngay tại đây muốn giết hắn nhưng bị sự ảnh hưởng của Giới Luật nên không thể hành động tùy tiện,
" Để ta nói cho ngươi luôn một điều, là bản thân ta câm ghét bọn ma tộc các ngươi vì thế sẽ không có chuyện ta kết giao đạo hữu với bọn ngươi đâu, đừng bao giờ xuất hiện trước mặt ta nữa " Nói xong cậu lập tức biến thành làn khói rồi biến mất, để lại cho hắn ở đó là một gương mặt đen vì không biết bản thân hắn đã làm gì để cậu câm phẫn đến vậy.

Cậu dùng Phù Linh Dịch Chuyển về phòng mình, nay quá mệt rồi không kiếm được nơi mà những tu sĩ kia nói mà còn gặp ngay cái tên phiền phức đó nó làm cậu mệt mỏi, giờ thì cậu chỉ muốn đánh một giấc tới sáng mai thôi, cậu thầm hứa với lòng dù có bị ai tập kích cậu nhất quyết sẽ không bao giờ rời giường, nhưng lời hứa chưa kịp nói hết thì cánh cửa phòng cậu đã bị hất ra một tiếng động lớn.

" Kẻ nào dám đập cửa phòng ông đây vậy hả, có tin ta đập cho không " Cậu bất dậy ngay muốn xem là ai thì Dương Úc, Khải Luân, cùng ba tu sĩ ngoại môn khác của Thanh Huyền Tông xuất hiện trong phòng cậu với vẻ mặt hốt hoảng, pha lẫn sự tức giận
Cậu nhìn thấy vẻ mặt ấy thì cũng ngừng việc nổi giận lại hỏi xem chuyện gì xảy ra, sau đó Dương Huynh anh không nói gì chỉ đưa lá thư trên tay cho cậu xem thì cậu mới lấy làm lạ, vốn nói ra là được tại sao phải xem thư, cậu không kìm được mà mở ra thì đập vào mắt cậu là tin tức thuyền mây của Thanh Huyền Tông đã bị hai kẻ lạ tập kích, Thiên Không Lưu Ly Thảo bị đánh cắp và điều làm mọi người không nói mà tỏa ra thái độ câm phẫn nhất chính là những ngoại môn đệ tử trên thuyền mây để hộ tống Thiên Không Lưu Ly Thảo quay về tông môn đã bị giết rất dã man.

Ngay cả khi đọc được tin cũng không giấu nổi vẻ kích động, không phải là việc Thiên Không Lưu Ly Thảo bị đánh mất mà là những tu sĩ ngoại môn kia đều mà người rất tốt với cậu, trong chuyến hành trình ngoại trừ Dương Sư Huynh và Luân Sư Huynh thì trong số họ cũng là người góp phần rất tốt lo cho giấc ngủ và sự nghỉ dưỡng của cậu.

Cậu không thể hiện ra quá nhiều sự tức giận chỉ là hiện tại linh lực của cậu nó đanh rất mất bình tĩnh, một sự hỗn loạn không ngừng, cậu xếp lá thư lại nắm lấy tay Dương Úc anh đặt nó vào trong.

" Dương Huynh, đệ chắc chắn là tông môn đã biết được việc này và phái người đưa thư đến, nhưng để chắc chắn thì đệ nhờ huynh viết một lá thu khác đưa về và gửi cho Lăng Sư Huynh nhé " Cậu mỉm cười đặt lá thư lên tay anh.

Dương Úc anh thấy thái độ của cậu rất lạ ngoài mặt thì trông rất điềm nhiên, nhưng anh cảm nhận được linh lực của cậu nó đang hỗn loạn như muốn bùng phát ra vậy.

" Vậy còn đệ, đệ định làm gì? giờ chúng ta không thể rời khởi Thánh Điện Thanh Hà đấy " Khải Luân anh lại gần cậu hỏi cậu.

" Luân Huynh không cần lo đệ sẽ đi lo một số chuyện trước, mọi việc liên lạc còn lại cố gắng nhờ mọi người nhé " Đoạn nói xong câu thì cậu hóa thành làn khói biến mất.

Dương Úc anh không biết liệu cậu sẽ làm gì nên rất lo lắng, nhưng việc hiện tại mọi người có thể làm chỉ có vậy anh cũng nhanh chóng đi viết thư hồi âm nhanh nhất có thể.
 
Trọng Sinh Về Tôi Chỉ Muốn Được Nghỉ Ngơi
Chương 42: 42: Rời Khỏi Thanh Hà Cung - Bí Mật Về Huyết Mạch Bị Phát Hiện


Ninh Nguyên cậu xuất hiện trước một cảnh cửa căn phòng rất lớn, trái phải căn phòng đều có hai tu sĩ đang canh giữ rất cẩn thận, không cần phải nói thì cũng biết được người trong căn phòng ấy là người quan trọng đến thế nào.
" Là kẻ nào? đêm hôm khuya khoắt lại giám đến đây làm phiền Thanh Hà Đạo Tôn nghỉ ngơi " Hai tên tu sĩ cảm nhận có người tới liền chĩa phất trần trên tay mình về phía cậu.
Ninh Nguyên cậu vừa hiện thân cũng khá bất ngờ, biết trước đó là việc gặp Thanh Hà Đạo Tôn giờ này cũng không dễ dàng, nhưng chuyện Thuyền Mây bị tấn công lần này rất quan trọng, nếu để tông môn phát lệnh truy xét thì chắc chắn sẽ làm cho sẽ như kiếp trước làm cho một phần của Trung Châu Đại Lục hoảng loạn.
Lần này dù không thực sự muốn nhưng cậu phải ra mặt xem xét, liệu là kẻ nào có đủ can đảm để đánh cắp Thiên Không Lưu Ly Thảo và còn trực tiếp sát hại nhiều tu sĩ của Thanh Huyền Tông như vậy.
" Bái kiến hai vị sư huynh, ta là Ninh Nguyên Thánh Đồ của Thanh Huyền Tông, có chút chuyện quan trọng muốn tham kiến Thanh Hà Đạo Tôn, mong hai vị bẩm báo với ngài ấy giúp đệ " Cậu lấy từ trong tay áo lệnh bài Thánh Đồ đưa cho cả hai.
Cả hai sau đó cùng nhau bước lên xác nhận, sau khi quan sát thật kĩ nó là chính xác là Lệnh Bài Thánh Đồ thì mới để phất trần mình xuống.
" Đệ đợi ở đây một lúc, bọn ta sẽ vào đó bẩm báo với ngài chuyện của đệ " Nói xong cả hai biến mất, Ninh Nguyên cậu thì ngồi xuống chờ đợi kết quả.
Ở Sâu trong căn phòng là một hồ nước lớn ngập tràn linh khí, ở giữa nó là một tòa đài sen khổng lồ, bên trên một ông lão đang im lặng, đôi mắt nhắm nghiền đang ngồi thiền định trên đó.
" Bẩm Đạo Tôn! Ninh Nguyên Thánh Đồ có việc cần tham kiến ngài, có tiếp không ạ " Cả hai tu ấy xuất hiện trước tấm rèm che của ông, cung kính quỳ xuống hành lễ sau đó rồi bẩm báo.
Thanh Hà Đạo Tôn không nghe thấy tiếng bẩm báo thì từ từ mở mắt ra, nhìn cả hai đang quỳ thì cho phép đứng dậy.
" Các ngươi hãy gọi thằng bé vào đây, dẫn thằng bé đến thư phòng ta sẽ chờ ở đó " Nói xong ông phất tay rồi biến mất, cả hai nghe thấy sự cho phép của ông thì cũng rời đi.

Ngoài cửa hiện tại, cậu đang trò chuyện cùng Mặc Nhi trong tâm cảnh của chính mình.
" Muội nghĩ sao về việc lần này Nhi Nhi? " Cậu đang chờ nghe câu trả lời của cô.
Mặc Nhi cô bé ngồi nhìn lên trời một cách im lặng, chắc hẳn là đã đọc nhiều kí ức kiếp trước của cậu lắm nên giờ mới trầm ngâm thế này đây.
" Hả huynh vừa nói gì với ta à " Cô bé chợt tỉnh quay về phía cậu với gương mặt có phần ngơ ngác, trông rất đáng yêu.
" Bé ngốc " cậu cú nhẹ lên đầu cô bé " Này muội không ngốc nhé, chẳng qua là khi biết huynh đã trải qua nhiều thứ như vậy, có phần không tiếp nhận nổi " Cô bé ôm đầu phũng phịu với cậu.
Cậu biết chứ nên đưa tay lên xoa đầu cô bé đều đều, chắc hẳn những ai đã từng sống yên bình khi đọc được những dòng kí ức này của cậu đều sẽ không tránh khỏi việc phải suy nghĩ, nó quá kinh khủng với nhận thức của một đứa trẻ và khó mà tiếp thu kịp.
Cả hai im lặng một chút nhưng khi cậu cảm nhận hai người kia đã trở lại, thì đã chào tạm biệt cô bé rồi rời đi khỏi tâm cảnh.
" Ninh Nguyên Thánh Đồ, Thanh Hà Đạo Tôn đã cho phép, mời Thánh Đồ đi theo chúng tôi " Cả hai bắt đầu dẫn cậu vào căn phòng của ngài, nói là căn phòng nhưng thực chất nó còn lớn hơn thế, cậu cùng hai người đi qua vô số dãy hành lang rồi mới tới được thư phòng chính.
" Chúng tôi chỉ được lệnh dẫn Thánh Đồ đến đây, việc còn lại Thánh Đồ hãy tự lo liệu " Nói xong cả hai hóa thành làn khói biến mất.
Ninh Nguyên cậu đứng trước căn phòng thì cũng đã cảm nhận được có người bên trong rồi, cậu gõ cửa như một phép lịch sự tối thiểu.
" Kính thưa ngài con là Ninh Nguyên Thánh Đồ, con xin phép " Cậu nói xong thì từ từ đấy nhẹ cửa ra, xuất hiện trước mặt cậu là một thân bạch y trắng muốt, bộ gâu trắng dài và mái tóc bạc phơ của ông làm cậu ngơ ngác một lúc, quả thật dù đã già nhưng không thể không công nhận ông rất là phong độ.
" Con tới rồi à, ngồi xuống dùng trà với ta một lúc " Ông nở một nụ cười hiền nhìn cậu.

sau đó mời cậu ngồi xuống.
Ninh Nguyên cậu đang ôm quyền hành lễ, sau khi nghe lời cho phép của ông thì cũng đứng dậy.

nhưng hiện tại đang trong tình trạng khá gấp gáp nên cậu cũng không muốn mất nhiều thời gian, trực tiếp vào việc chính với ông.
" Dạ cháu rất biết ơn lời mời của ngài, nhưng tình trạng hiện tại không cho phép cháu có thời gian để thư thả nữa, theo như Giới Luật của Thanh Hà Cung được sửa đổi lần này, Thánh Đồ sẽ có một ngoại lệ được xuất sơn trong một khoảng thời gian, nếu đó là việc cấp bách của tông môn phải không ạ " Cậu vẫn giữ hành động cung kính của mình mà nhìn ông.
Ông tất nhiên là biết vấn đề cấp bách mà cậu nói là chuyện gì, cũng mới vừa nãy thôi Thanh Huyền Tông đã trực tiếp dùng lệnh tiễn gửi thư đến cho ông với yêu cầu là phải bảo vệ 6 tu sĩ ngoại môn của Thanh Huyền Tông thật tốt, vụ việc có kẻ sát hại tu sĩ của tiên môn đứng đầu lần này nếu truyền ra ngoài chắc chắn sẽ tạo ra một trận đại loạn cực lớn.

Ông vốn tưởng mục đích cậu đến đây là để báo cáo với ông về vụ việc lần này, nhưng thực không ngờ mục đích của cậu còn xa hơn thế, lại muốn trực tiếp xuất sơn điều tra.
" Hưm đúng là Giới Luật năm nay đã được thay đổi và chỉ dành riêng cho các Thánh Đồ, nhưng con biết đây Thanh Huyền Tông cũng vừa mới trực tiếp gửi thư cho ta, có thể nói vụ việc lần này rất nghiêm trọng và Hội Thanh Đàm lần này phải trực tiếp bảo vệ các con, việc con hỏi Giới Luật lần này chẳng lẽ nào là con muốn xuất sơn điều tra " Ông bắt đầu đưa tay vuốt bộ râu của mình, điệu bộ suy nghĩ của ông trong rất nghiêm túc.
" Không dấu gì ông quả thực ông đã đoán đúng, con muốn đi điều tra xem.

việc tấn công chắc chắn sẽ để lại dấu vết không thể không nói bọn hắn đã cướp được một Bảo Vật " cậu đứng thẳng người đáp lại lời của ông.
Ông nhìn thấy bộ dạng cương quyết này của cậu thì không khỏi bật cười, không ngờ thằng nhóc thường ngày ông thấy chỉ một điệu bộ lười biếng hay ngủ, nay lại có một điệu bộ trưởng thành đến vậy.
" Được thôi, ta sẽ cho con đi nhưng với một điều kiện, Chắc hẳn con đã thấy chiếc vạch trước mặt con, chỉ cần con bước qua được nó ta sẽ cho phép con xuất sơn hai ngày " Ông đưa tay chỉ chiếc vạch trắng trước mặt cậu và nở một nụ cười hiền.
Ninh Nguyên cậu nhìn chiếc vạch với một điệu bộ nghiêm túc, cậu chắc chắn nó không đơn thuần chỉ là một chiếc vạch, sự giao động linh khí xung quang căn phòng điều rất xung đột từ khi cậu bước vào, Không còn thời gian để chần chờ nữa nếu không mau nhanh, những bằng chứng quan trọng sẽ có thể biến mất, cậu trực tiếp lấy từ không gian ra Ô Lưỡng Cực của mình, nếu ở bên chiếc vạch đó là Giới Luật thì chắc chắn cậu cũng sẽ không ảnh hưởng, nói là làm cậu lấy ô sau đó bước chân qua,
Nhưng không thể ngờ thứ bên vạch không phải là Giới Luật mà nó là Bá Khí của ông, Bá khí của một Đạo Tôn trực tiếp áp chế cậu, giờ phút này nó như có một cỗ sức mạnh nghìn cân đè nặng lên vai.

nhưng dùng thế cậu vẫn không từ bỏ trực tiếp liều mạng đặt chân xuống, một tiếng gầm vang lên tạo ra một luồng gió xoáy khổng lồ bao phủ lấy cậu, sau lốc xoáy ấy tản ra thì chân cậu đã đặt được xuống qua bên vạch với gương mặt đã lấm tấm mồ hôi.
" Được rồi con có thể đi rồi, đi nhanh về nhanh đấy nhé, cầm theo lệnh bài này nếu gặp nguy hiểm trực tiếp bóp nát nó, khi ấy ta sẽ tới giúp con " Ông phất tay một lệnh bài được đeo vào đai lưng của cậu.
Ninh Nguyên cậu vượt qua được thì không khỏi vui mừng, trực tiếp cảm tạ ông, sau đó quay lưng rời đi nhanh nhất có thể.
Sau khi cậu đi thì từ sau lưng ông có hai bóng người xuất hiện, một người mặc áo bào trắng muốt, một người mặc áo bào đen láy.
Đạo Tôn, không phải Thanh Huyền Tông đã gửi thư đến nói rằng phải bảo vệ nhưng tu sĩ còn lại của Thanh Huyền Tông sao, sau ngài lại trực tiếp cho thằng bé xuất sơn thế.
" Ồ là Hắc Bạch Song Tôn à? hai người đến trễ quá đấy, à việc đó chắc hẳn nếu các người mà ở đây khi nãy thì các ngươi sẽ không ngờ được đâu, không nói đến tu vi thực sự và Pháp Bảo của thằng bé ấy thì huyết mạch cũng là thứ mà khiến ta không ngờ được " Ông vuốt bộ gâu ra vẻ huyền bí làm cả hai người kia vừa không hiểu vừa khó chịu.
" Vậy rốt cuộc là ngài muốn nói gì? Thằng bé đó có huyết mạch gì cường đại sao " Hắc Thiên Tôn ông lại gần bàn ngồi xuống chờ đợi câu trả lời của Thanh Hà.

Bạch Thiên Tôn cũng ngồi xuống cùng bàn với Hắc Thiên Tôn, so với Hắc Thiên Tôn thì Bạch Đạo Tôn trong nho nhã, từ tốn hơn.
" Sợ tới lúc đó ta mà nói ra thì các ngươi sẽ sợ hãi lắm đấy nhé, có chắc chắn muốn biết không " Ông cố gắng ra vẻ huyền bí.
Hắc Thiên Tôn nghe thế lại càng tức hơn, rốt cuộc là loại huyết mạch gì mà tên này cứ úp úp mở mở, hắc tuyến sắp nổi đầy đầu rồi.
" Ta đùa thôi, còn giờ thì nghe cho kĩ lời ta nói nhé " Ông phất tay áo một trận pháp cách âm xuất hiện ra " Khi nãy đúng thật là ta không định cho thằng bé ấy đi, nên mới ra điều kiện ấy với thằng bé nhưng khi ta dùng bá khí tác động kên thằng bé thì huyết mạch của nó đột nhiên sôi sục bất thường.

trong một khoảng khắc ta đã cứ tưởng mình đã bị một con cá khổng lồ đốp mất, nếu ta đoán không sai thì thứ huyết mạch ấy chính là Côn "
Nghe thấy từ Côn cả hai vị Song Tôn thực chất đã không giữ nổi sự bình tĩnh, Định đuổi theo cậu nhưng Thanh Hà ông đã ngăn lại, ông biết ý định muốn thu nhận của hai kẻ này nên đã dập tắt nó từ trong tiềm thức bởi cậu đã bái sư và có sư phụ độc tôn rồi, nếu cậu mà không có là ông đã mời trước từ lâu rồi chứ đâu đợi tới hai kẻ này, Ông thông báo là để hai kẻ này không làm bậy bạ, chứ để hai kẻ này mà muốn cướp đệ tử thần truyền của Thanh Quan Chân Quân Thanh Huyền Tông thì lại lớn chuyện mất.
" Thất vọng thật Haz, hơn cả trăm năm mới gặp người mang huyết mạch thần thú thượng cổ vậy mà không nắm bắt được " Bạch Đạo Tôn ông thở dài với điệu bộ rất luyến tiếc, nhưng nếu không thu làm đệ tử được thì cả hai cũng đã lên thêm kế hoạch gì đó rồi.
* Lưu Ý: Huyết Mạch là thứ rất mật thiết đối với các tu sĩ, Huyết mạch càng mạnh thì khả năng tu luyện càng cao, đặc biệt trong đó phải kể đến huyết mạch thần thú thứ mà người đời cực kì khao khát, Phải kể đến các loại như Huyết mạch Long Tộc, Hồ Tộc....và rất nhiều loại.
Nhưng nếu phải đặc biệt hơn trong đó là Huyết Mạch Thần Thú Thượng Cổ, có mười ba con thần thú được xếp vào loại thượng cổ.
Thanh Long - Chu Tước - Bạch Hổ - Huyền Vũ - Côn Bằng - Bạch Trạch - Hỗn Độn - Cùng Kỳ - Thao Thiết - Đào Ngột - Chúc Long - Kì Lân - Ứng Long.
Huyết mạch của mười ba loài thượng cổ này là độc tôn, không thể có cái thứ hai trong đại giới.
 
Trọng Sinh Về Tôi Chỉ Muốn Được Nghỉ Ngơi
Chương 43: 43: Dấu Vết Để Lại - Trận Chiến Trong Đêm


" Chủ Nhân bay từ từ thôi, cũng không còn xa lắm mà Aaaaaaa" Mặc Nhi cô bé ngồi trên vai cậu, cậu thì đang ngự kiếm bay đến điểm mà tông môn đã nói trước đó trên thư gửi đến.

Ninh Nguyên cậu từ khi xuất sơn ra khỏi Thanh Hà Cung đến giờ, chưa từng dừng lại nghỉ ngơi một giây phút nào trên đường cả, Bởi nguyên nhân cậu biết được nếu cậu đến trễ thì chắc chắn có thể dấu vết sẽ bị xóa mất, địa phận Thuyền Mây bị tấn công hiện tại cũng trùng hợp lại là vị trí của Huyền Sơn Tông nên tông môn ấy không tránh khỏi sự nghi ngờ, Theo thông tin cậu nhận được tông môn đã phái các tu sĩ vào cuộc điều tra nhưng ít nhất khoảng hai ngày họ mới có thể đến nên cậu lần này sẽ xuất phát trước để xem liệu là kẻ nào lại to gan đến vậy.

" Dấu vết còn sót lại rất quan trọng, Nhi Nhi muội ráng chịu đựng thêm một lúc nứa nhé, Lưỡng Nghi Kiếm tăng tốc " Cậu tăng cường linh khí bay nhanh hơn đến khu rừng thuyền mây bị tấn công.

Mất nửa canh giờ sau, cậu xuất hiện tại Tùng Sơn Thảo khu rừng thuộc địa phận của Huyền Sơn Tông, cậu chỉ hạ cánh ở bìa rừng vì để đề phòng có kẻ biết cậu đến mà tranh thủ rút lui.

" Tùng Sơn Thảo à! đã quá lâu rồi nhỉ? nếu tính luôn kiếp trước thì đã là cả trăm năm rồi " Cậu nhảy lên các cành cây đi đến khu vực mà xác thuyền mây được phát hiện, không thể không nói khu rừng này quá rộng lớn, vốn đã biết trước được địa điểm nhưng phải mất hơn nửa canh giờ sao cậu mới tới nơi.

Cậu ở trên cây theo dõi một lúc xem xét có kẻ nào ở gần đây không, biết không có kẻ nào cậu mới nhảy xuống tới gần xác con thuyền nay đã tan nát thành rất nhiều mảnh gỗ vụn vỡ.

" Không thể ngờ một tuần trước còn thấy nó là một con thuyền to lớn nay đã tan nát thành ra thế này " Cậu đặt tay lên phần ván của mạn thuyền đang nằm im dưới đất, các dấu vết để lại trên con thuyền thường sẽ đóng vai trò rất lớn trong việc xác định kẻ phá hủy nó.

Cậu xem xét từ mạn thuyền, sau đó tới phần cánh buồm, Đuôi thuyền, buồng lái, rồi xem xét chỗ mà đã cất giữ Thiên Không Lưu Ly Thảo.

" Kì lạ bọn này vậy mà lại lựa chọn phá hủy khung xương của thuyền thay vì tấn công buồng láy chính " cậu nhìn vào vết tấn công của con thuyền mà từ đó suy ra kết luận.

Cậu sờ thử vào phần khung thuyền thứ bị tấn công đầu tiên và cũng chính là thứ bị phá hủy nát nhất không nguyên vẹn dù chỉ một phần, phần khung thuyền được gia cố bằng rất tỉ mỉ, cậu sờ một lúc thì phát hiện ra một thứ gì đó, những dòng chữ kì lạ được khắc sâu trong phần khung xương.

" Hử Nguyên Văn, vậy ra đây là lí do chúng tấn công phần khung xương trước bởi chúng biết dù có phá nát những phần khác thì khung xương của thuyền vẫn sẽ bảo vệ an toàn các tu sĩ " Cậu dùng linh khí gọt hết khúc gỗ ra thì đúng thật trên đó có khắc rất tỉ mỉ Nguyên Văn bảo hộ của Thanh Huyền Tông.

Sau khi tìm được một dấu vết cậu tiếp tục xem xét các phần khác, không thể không nói bọn này dọn dẹp quá kĩ lưỡng cậu mất hơn gần một canh giờ mà chẳng thể tìm ra được gì thêm.

ngoài thứ duy nhất là nguyên nhân chúng tấn công khung tàu nhằm để diệt hết các tu sĩ sẽ tiết lộ ra chúng.

và mục đích muốn đánh cắp Thiên Không Lưu Ly Thảo ra thì chẳng còn gì?
" Thật kì lạ kiếp trước khi Ma Tông lấy được Thiên Không Lưu Ly Thảo thì hoàn toàn bình thường, mọi chuyện xảy ra mà chẳng có vấn đề gì còn kiếp này thì Thanh Huyền Tông bị tấn công " Cậu nhìn những thứ tìm được mà suy nghĩ, những dấu vết tìm được hoàn toàn không chứng minh được gì, bỗng ánh mắt cậu thấy một thứ gì đó mắc trên một cái cây gần đó.

một mảnh vải màu đen tuyền và trên đó lấm lem vết máu, cậu nhanh chóng dùng linh lực lấy nó về tay, một mảnh vải đen kì lạ dính đầy máu, phải biết tu sĩ của Thanh Huyền Tông hoàn toàn chỉ mặc áo bào có tông chủ đạo là Trắng Xanh, một thứ vải đen tuyền thế này không thể là của tu sĩ tông môn.

" Những tông môn có áo bào màu đen rất nhiều nhưng nếu những kẻ đủ thực lực tấn công Thanh Huyền Tông thì chỉ có thể là những kẻ nằm trong Thập Đại Tông Môn thôi " Cậu để mảnh vải trong quả cầu linh lực tạm thời cất giữ nó vào trong tay áo, dù sao trong tương lai nó có thể là bằng chứng quan trọng cho vụ việc ngày hôm nay.

Hôm nay tạm thu hoạch nhiêu đây là được, cậu quyết định thu một số phần của Thuyền mà cậu thu thập được về điều tra, dù sao tông môn đến xem xét cũng chỉ là điều tra sơ lược nên sẽ không để ý thuyền bị mất một vài mảnh vụn đâu.

Cậu vừa định quay lưng rời đi thì bỗng nhiên một đạo khí lạnh lẽo xuất hiện làm cậu quay thoắt lại, có kẻ đang đến đây với tốc độ rất nhanh, cậu nhanh chóng ẩn dấu linh khí rồi nhảy lên cây trốn đi, cậu muốn xem liệu là kẻ nào mà giờ này lại phi như bay đến đây vậy.

Một lúc sau một bóng hình màu đen xuất hiện bộ dạng trong rất gấp gáp như đang tìm kiếm thứ gì đó, hắn dùng sức mạnh của mình thổi bay xác con thuyền ra mà tìm kiếm nhưng hình như không thấy gì nên rất tức giận, bỗng nhiên hắn đến chỗ cái cây đã treo mảnh vải khi nãy, hắn đã phát hiện ra vết máu trên đó và hình như đã có kết luận,
Bản thân cậu cũng hiểu được vậy ra thứ hắn sợ là nó, bởi quần áo sẽ bị nhiễm linh khí của chủ nhân nên chỉ cần ai có mảnh vải thì hắn sẽ phát hiện ra ngay là người của tông môn nào ngay, hắn phát hiện là thứ bản thân tìm kiểm đã bị kẻ nào đó lấy thì tức điên lên dẫm mạnh chân xuống đất.

Cậu thấy bản thân đã có thêm thu hoạch mới bởi trên tay cậu là Lưu Thạch đã ghi lại hình ảnh của kẻ đó, như đã ghi đủ hình ảnh cậu cất nó đi định rời đi thì đột nhiên cây cậu đứng bị phá hủy làm cậu phải bay ra.

" Là kẻ nào dám ẩn nấp nhìn lén ta hả? " Hắn vung quyền đấm xuống rất tạo ra một vùng lỏm trên đất rất lớn.

Cậu bị phát hiện thì nhanh chóng lấy áo choàng bao phủ mình lại, làm việc thế này ẩn dấu hành tung bản thân vẫn là đặt lên hàng đầu.

" Ồ Ồ xin lỗi ta chỉ là một kẻ lang bạc đi khắp nơi tiêu dao mà thôi, không biết bản thân đã mạo phạm ngài đây, nếu như đã có mạo phạm thì ta xin phép rời đi trước " Nói rồi cậu định rời đi thì một thanh kiếm đâm vút qua vai phải cậu.

" Ta không biết ngươi là ai, nhưng những kẻ đã thấy được ta nay đã nằm yên dưới mồ hết rồi, ta cho ngươi nói di nguyện cuối cùng của mình " Hắn đưa đôi mắt rực đỏ của mình nhìn về phía cậu
Nhưng thật đáng tiếc cho hắn cậu không phải kẻ dễ dàng muốn chết là chết như vậy, cậu mỉm cười làm hắn ngờ vực, sau đó từ dưới chân hắn một pháp trận xuất hiện và vô số dây xích từ đó mọc ra trói chặt lấy hắn.

" Trận Pháp: Thổ Luyện Xích " Cậu quay lưng lại nhìn hắn đã bị hàng trăm dây xích trói với vẻ mặt rất tức giận.

" Xin Lỗi nhé ta không phải kẻ dễ dàng cho bất kì ái ức h**p đâu, ngoan ngoãn bị trói ở đây đi tới sáng tự khắc ngươi sẽ thoát được thôi " Nhưng hình như cậu đã quá kinh thường hắn, lúc cậu quay đi đột nhiên trận xích bị phá hắn không nói nữa lặp tức tấn công cậu.

Ninh Nguyên cậu lấy Ô Lưỡng Nghi ra đỡ lấy kiếm của hắn, tiếng kiếm ô ma sát ken két trong đêm tạo ra những tia lửa rất kịch liệt.

" Này này ta chỉ vô tình đi ngang qua thôi, tội tình gì mà ngươi phải truy cùng giết tận thế " Cậu vừa nói vừa đỡ kiếm của hắn.

" Câm miệng và chết đi " Hắn liên tục truyền linh lực vào kiếm và chém về phía cậu nhiều đạo kiếm khí.

Ninh nguyên cậu vung ô vô hiệu hóa hết toàn bộ kiếm khí của hắn, nếu hắn đã không nói lí lẽ thì cậu cũng chẳng nhân nhượng.

" Cơ Linh Phù Lục: Tinh Vũ " Cậu phóng ra một lá phù màu vàng trên không trung hắn đang lao về phía cậu thì đột nhiên bị giam lại, vô số tinh tú như vũ bão đánh quét qua hắn làm hắn phun ra một ngụm máu lớn.

" Chết tiệt vậy là lại gặp phải cao thủ Phù Sư, ta liều mạng với ngươi, Hắc Ma Kiếm Pháp: Tuyệt Thức Ám Quan " Đột nhiên xung quanh người hắn linh khí hóa đỏ phá nát Cơ Phù, Linh Lực xung quanh kiếm hắn cũng hóa thành một màu đỏ như máu.

" Đáng ghét tên này muốn tự sát à vậy mà dám dùng Cuồng Huyết Đan để liều mạng "Cậu đứng trên không mà ngơ ngác, rốt cuộc tên này điên tới mức độ nào vậy, vốn cả hai không thấy mặt nhau chỉ cần tha cho nhau là xong chuyện rồi, vậy là lại liều hết cả tính mạng giết cậu.

" Chết đi Tuyệt Thức Ám Quan " Hắn vung một đường kiếm khí to lớn lao với tốc độ rất nhanh về phía cậu, đường kiếm đỏ như máu lướt tới đâu phá hủy mọi thứ đến đó.

Ninh Nguyên cậu dùng rút kiếm Lưỡng Nghi ra từ Ô không đợi nó tới gần cậu cũng tung ra Kiếm Pháp của mình liều với hắn.

" Lưỡng Nghi Kiếm Pháp: Trùng Thứ Ba: Âm Bát Hà Đồ " Cậu tập trung thủy linh căn vào kiếm phát huy hết toàn bộ khả năng quét kiếm xuống hai đạo kiếm khí va chạm nhau tạo ra một vụ nổ khổng lồ làm hắn và cậu bay ra không biết bao nhiêu mét.

Vụ nổ tan ra thì cả hai cũng biến mất, dâu vết còn thuyền không những bị phá hủy mà một phần khu rừng cũng đã tan nát và trơ trọi
 
Trọng Sinh Về Tôi Chỉ Muốn Được Nghỉ Ngơi
Chương 44: 44: Vết Thương Và Vị Lang Y Kì Lạ


Sau vụ nổ xảy ra ở Tùng Sơn Thảo thì cả hai biến mất, hiện cậu đang chạy trốn đi với trên người chằng chịt vết thương do vụ nổ gây ra, cậu thật không ngờ hắn dám liều mạng tới vậy,
" Nhi Nhi muội có thể cảm nhận hắn ra sao rồi không? " Ninh Nguyên cậu ôm vết thương quay lại hỏi cô bé đang ngồi trên vai cậu.
" Sau khi vụ nổ tan đi thì hắn đã hoàn toàn biến mất, muội không còn cảm nhận được sự hiện diện linh lực của hắn nữa, nhưng điều quan trọng hiện giờ là huynh đấy, vết thương nặng quá, máu dính gần như khắp áo rồi kìa " Mặc Nhi cô bé sờ lên mặt cậu nhìn với vẻ lo lắng.
" Huynh không sao đâu.

dù sao cũng chỉ là mấy vết thương nhỏ kiếp trước của huynh muội thấy rồi đó, những vết thương nặng hơn nhiều cơ " Ninh Nguyên cậu dù bị thương nhưng vẫn cố gắng chọc cho bé Mặc Nhi bên cạnh trở nên tốt hơn.
Cậu lết từng bước tới gần một góc cây lớn trong rừng rồi ngồi xuống, nói không đau ấy chứ nhưng chân và đầu cậu hiện giờ đang đổ rất nhiều máu rất nhiều, kiếp trước là do tu vi cậu cao nên nhiều đây vết thương không vấn đề nhưng giờ thì khác, cơ thể cậu lúc này vẫn chưa tôi luyện đầy đủ, cộng thêm kẻ vừa đấu với cậu lại dám dùng Cuồng Huyết Đan, chất dẫn khí trong nó có độc nên hiện tại cậu không hề ổn xíu nào, cậu dựa người vào cây đầu ngước lên nền trời đầy sao của ngày hôm nay.
Nhớ lại kiếp trước cũng tại khu rừng này nó lại là một phần của hồi ức, kiếp trước cũng tại khu rừng này là nơi đầu tiên cậu gặp được anh ấy.

Anh ta là tu sĩ thiên tài của Huyền Sơn Tông, một người chỉ mới vào tông môn đã được đích thân tông chủ chỉ dạy đích thân trở thành đệ tử thân truyền.

nhưng cũng chính tại nơi này cũng là nơi mà anh vì ngươi thương kia mà nhuốm máu cậu.

nhơ lại lần đó ăn phải Cửu Trùng Thập Kiếm Quyết mà trái tim cậu như ngưng lại một nhịp.

Quay lại thực tại cậu thở dài một tiếng rồi cũng thôi.
" Nhi Nhi chắc huynh cần phải nghỉ ngơi một chút, muội ở đây hộ pháp giúp huynh đêm nay nhé, chắc là huynh sẽ tỉnh lại sớm thôi " Nói xong cậu nhắm nghiền đôi mắt lại, cứ thế mà để cho màn đêm trôi qua.
Bỗng lúc cậu ngất đi, từ một chỗ gần đó một bóng đen xuất hiện, một thân ảnh nhẹ nhàng như làn gió, đạo mạo như ánh trăng.

người con trai ấy xuất hiện mới một phong thái mẫu mực.

lưng đeo vỏ đan, đầu đội mũ rơm, tay cầm gậy gỗ đi từng bước lại gần thân ảnh của cậu.

Mặc Nhi cô bé đang hộ pháp giúp anh đột nhiên cảm nhận có khí tức lại gần quay phắt lại, với vẻ mặt phòng bị, ô lưỡng cực bắt đầu bay ra, quanh nó tỏa ra những dòng linh lực màu xanh huyền ảo.
" Ta sẽ không làm hại cậu bé ấy đâu nên cô bé không cần lo, với lại nếu không nhanh lên giải độc thì ta không dám chắc cơ thể thằng bé sẽ chịu được tới lúc bình minh đâu " Anh ta không đến gần chỉ đứng một góc đợi cô bé hết sự phòng bị.
Mặc Nhi cô bé hoài nghi quay lại nhìn về cậu, thi triển ô lưỡng cực tạo màn chắn cô bé bắt đầu lại gần dùng linh lực xem xét cậu.

vốn cả hai đã kí kế ước nên giờ cô bé chỉ cần chạm vào chắc chắn có thể cảm nhận được cơ thể của chủ nhân bị gì ngay, nhưng khi chạm vào cô bé hết thảy bất ngờ, vốn khi nãy chủ nhân vẫn bình thường, nhưng sau ẩn sâu trong linh mạch lại có một lượng lớn độc dược vậy.
Cô bé vội thu ô lưỡng cực lại gần anh ta, cô bé vội vàng xin lỗi vì sự vô lễ của mình và sau đó là cầu xin anh ta tới giúp chủ nhân của cô, anh ta chỉ cười xoa đầu cô một cái sau đó lại gần bế cậu lên, cứ thế mà trong màn đêm ba bóng người đều biến mất.
 
Back
Top Bottom