Thật ra Thái tử cũng không bình tĩnh lắm.
Mới quay lại từ Giang Tây, Thái tử Lưu Hi cảm thấy năm nay hắn đã khổ tận cam lai.
Lần này mở núi dẫn nước, được người dân khen ngợi, phụ hoàng ngợi khen.
Tuy phụ hoàng không tiếc lời khen trước mặt văn võ bá quan nhưng vừa xoay người một cái lại giao trọng trách quản lý lục bộ cho Nhị hoàng tử Lưu Diệm.
Chức trách thẩm tư này chính là kiểm tra công tích của lục bộ trong một năm, cũng là giám sát ngân lượng thuyên chuyển của Hộ Bộ, Binh Bộ, Công Bộ.
Theo lý mà nói, chức trách như vậy nên để trọng thần một nước hợp tác với trữ quân cùng làm, nhưng Hoàng đế lại cố tình đưa chức trách này cho Nhị Hoàng tử.
Khoảnh khắc ban bố thánh chỉ, văn võ cả triều đều phỏng đoán thánh ý.
Mà xưa nay Hồ đại nhân đao bút không giấu được lời trong bụng, đương trường thẳng tấu, nói rõ việc này không ổn.
Nhưng vạn tuế gia lại bày ra dáng vẻ thương nhi tử: "Thái tử đi đường mệt nhọc, cơ thể hao gầy, trẫm thật đau lòng, cũng nên để trữ quân nghỉ ngơi một chút.
Hồ đại nhân, nếu mỗi một thánh chỉ của trẫm ngươi đều nghi ngờ, không thì ngươi lên long ỷ của trẫm ngồi đi nhé?"
Chỉ một câu này đã khiến Hồ đại nhân kinh sợ, suýt thì đâm đầu vào cột trong hoàng điện để làm sáng tỏ chí hướng.
Tất nhiên Thái tử cũng mỉm cười tạ ân săn sóc của phụ hoàng nhưng sau khi xuống điện, hắn phẫn nộ đến nỗi tức ngực.
Chẳng qua làm Thái tử nhiều năm, công phu dưỡng khí lợi hại, hắn phất tay sai người gọi Thượng Vân Thiên đến.
Lúc Thái tử ngồi hóng gió ở vườn đình, nhìn Thượng Vân Thiên đi tới, không khỏi cảm thán —— không ngờ thư sinh lúc trước hắn sai người đi diệt trừ lại là kỳ nhân khó có được.
Nhớ trước đó, hắn bị phụ hoàng răn dạy, bế phủ không ra.
Thượng Vân Thiên quan nhỏ dự khuyết này lại chủ động tìm tới cửa, tỏ vẻ nguyện trung thành với hắn.
Lưu Hi cảm thấy hổ xuống đồng bằng bị chó khinh.
Thượng Vân Thiên nghĩ bây giờ Lưu Hi không thể làm khó hắn, tránh bị Hoàng thượng nghĩ lầm là diệt khẩu tiết hận thù cá nhân nên đến phủ Thái tử khiêu khích.
Công phu dưỡng khí của Lưu Hi dần cao.
Vì thế, hắn nhẫn nại nghe thư sinh này cuồng ngôn, thư sinh đầu danh trạng này tiên đoán Giang Tây đại hạn, cùng với đó là sắp sửa phát sinh bạo động.
Thái tử gia nghe mà vui vẻ, chắc quan nhỏ này cảm thấy trong án làm rối kỉ cương, hắn mượn uy phong của Lang Vương, đục thủng đáy thuyền của Thái tử, lật thuyền quan lớn trong triều nên đắc ý vênh váo, cho rằng Lưu Hi hắn ngu xuẩn tầm mắt hạn hẹp, mèo rừng quái thú gì cũng nhận.
Hắn đoán người này chắc là Lang Vương xúi giục tới, thầm quyết tâm tuyệt đối sẽ không rơi xuống bẫy rập của cẩu tạp chủng Lang Vương.
Kiên nhẫn nghe xong lời điên điên khùng khùng, hắn vô cùng khách khí tiễn Thượng Vân Thiên ra cửa.
Vốn dĩ chuyện này coi như qua rồi, dù sao quan nhỏ dự khuyết này lại không rắp tâm hại người, mà bởi vì lỡ mất dịp tốt làm Trạng Nguyên rồi bị điên.
Nhưng một tháng sau, tấu chương ngàn dặm từ Giang Tây kịch liệt đưa đến long án, xin thánh thượng định đoạt.
Tên trùm thổ phỉ trong tấu chương khớp với lời Thượng Vân Thiên.
Khoảnh khắc đó Thái tử chỉ cảm thấy sau lưng tê dại, không thể tưởng tượng nổi!
Bởi vì lúc Thượng Vân Thiên nói với hắn việc này, Giang Tây vẫn chưa có bạo động, thậm chí tin tức khô hạn cũng chưa truyền đến triều đình.
Dù Sở Tà mánh khoé thông thiên cũng không có khả năng nhìn trộm tiên cơ, sắp xếp thư sinh tới hãm hại hắn.
Hạ triều, Thái tử suy nghĩ cả đêm, cuối cùng quyết định tìm tới Thượng Vân Thiên.
Thượng Vân Thiên nói ra một ít chuyện tương lai trong triều.
Thái tử cũng giảm bớt tâm trạng hài hước lúc trước, chỉ chờ lời hắn.
Chưa quá mấy ngày, tất cả ứng nghiệm.
Lưu Hi không thể không tin lời của Thượng Vân Thiên: Sau khi được cứu lên từ trong sông đào bảo vệ thành, hắn liền khai thông thiên nhãn, biết chuyện tương lai, trời xanh rèn luyện hắn —— phụ tá Thái tử Lưu Hi trở thành minh quân tương lai của Đại Nguyên triều.
Tuy Lưu Hi cảm thấy thư sinh suýt thì trở thành Trạng Nguyên này bị nước vào đầu, bây giờ đi con đường giang hồ thuật sĩ, mây mù dày đặc.
Nhưng hắn nói thần chuẩn, cũng không thể không tin.
Đúng lúc đó Hoàng đế phái hắn đi xử lý loạn cục rách nát của Giang Tây, Lưu Hi dứt khoát dẫn theo vị quan nhỏ dư khuyết này cùng đi, cuối cùng quả nhiên là vinh quang trở về dưới diệu kế của hắn.
Đến tận lúc này, Thái tử mới xem như tin tưởng người này không nghi ngờ.
Vì vậy lúc Thượng Vân Thiên mở miệng nói để hắn tổ chức yến hội ở ngoại ô kinh thành, Thái Tử lập tức phân phó quản sự trong phủ làm thiệp phát ra ngoài.
Chẳng qua thủ hạ mưu sĩ của Lưu Hi lại băn khoăn, chỉ cảm thấy hành sự như vậy hình như có ý đối kháng quá đáng với Lang Vương.
Thật ra Lưu Hi cũng có ý này.
Tuy từ nhỏ hắn đã không hợp với Sở Tà nhưng sót lại dư âm của án làm rối kỉ cương còn chưa lắng, lại trải qua lần này, để thánh thượng nghe được tin đồn, có lẽ ông sẽ nghi ngờ tầm mẳt hắn quá hẹp.
Nghĩ vậy, hắn cười nói ra băn khoăn trong lòng với Thượng Vân Thiên đang đi vào trong đình.
Thượng Vân Thiên chắp tay cúi đầu: "Nghe nói đêm qua Thái tử sai người hâm rượu, dạ ẩm canh hai.
Ti chức cả gan hỏi, vì sao lòng Thái tử khó chịu, đêm không thể ngủ vậy?"
Thái tử không ngờ người này cũng lưu tâm đến sinh hoả của hắn như vậy, không khỏi rùng mình, ngữ khí âm trầm nói: "Thượng đại nhân đoán xem?"
Thượng Vân Thiên nhìn sắc mặt Thái tử đột nhiên thay đổi nhưng lại bình thản ung dung, hắn vươn đầu ngón tay ra chấm lấy nước trong chén trà, viết "truất đích lập thứ".
Lần này sắc mặt Thái tử hoàn toàn thay đổi, đột nhiên đập bàn nói: "Thượng Vân Thiên, ngươi thật to gan!"
Thượng Vân Thiên lại bước lên một bước trong cơn thịnh nộ của Thái tử, thấp giọng nói: "Thái tử đã nghĩ đến ngày gian nguy khi đang sống yên ổn, nhìn xa trông rộng, có thể phụ tá chủ công hiền đức như vậy, đây là chuyện may mắn của thần tử."
Thái tử híp mắt, cảm thấy mấy lão lõi đời nhiều năm trong triều cũng không theo kịp công lực tâng bốc của thư sinh ngây ngô này, hắn tức giận nhưng vẫn phải nhẫn nhịn hỏi: "Nếu lời của ngươi là thật, vậy ngươi thấy người thế vị là ai?"
Thượng Vân Thiên đã sớm đoán được Thái tử sẽ hỏi vậy, hắn nói không chút hoang mang: "Người Thái tử phải chân chính đề phòng, không phải là Nhị hoàng tử... mà là khách không mời mà đến từ Giang Đông!"
Thái tử lại bị nói trúng tâm tư, gần đây thánh thượng thiên sủng Nhị hoàng tử Lưu Diệm thật rõ ràng, sao có thể không khiến hắn sinh nghi ngờ chứ nhưng Thượng Vân Thiên lại nói không phải Nhị Hoàng tử...
Hắn híp mắt hỏi: "Lời này có ý gì?"
Thượng Vân Thiên nói: "Chẳng lẽ Thái tử không cảm thấy Sở Tà đầy người phản cốt, trời sinh ngạo mạn cuồng vọng sao?
Trước đây thần từng mơ, trong mơ, sau khi Thái tử lên ngôi, người này đã làm ra việc đại bất kính..."
Lưu Hi không nói gì nhưng đồng tử đột nhiên co lại.
Thượng Vân Thiên ngẩng đầu lên, trên gương mặt ngây ngô anh tuấn lại mang theo sát ý khó tả: "Người này không thể cầm binh quyền, nếu không Thái tử hậu hoạn khôn lường!"
Thái tử ngả thân xuống ghế mây phía sau, trong đầu tức khắc hiện lên ngàn vạn suy nghĩ, mỗi một suy nghĩ đều là bầm thây vạn đoạn Sở Tà.
Sau khi Quỳnh Nương từ quán trà đến Lang Vương phủ, không lâu sau, Lang Vương liền quay lại vương phủ.
Chẳng qua hắn chưa ăn cơm trưa, nên gọi Quỳnh Nương ăn cùng.
Lúc này là mùa hè nên ăn ít đi, chỉ chọn giàn nho tươi tốt nhất trong sân trải lên chiếu, sau đó bày bàn đệm lót trà, dưới bếp vương phủ nghe nói Vương gia dùng cơm liền chuẩn bị mấy món ăn sáng.
Lúc bưng lên, Lang Vương đã thay áo dài, hắn chỉ vào một món nói: "Đây là cá biển Đông Di tiến cống, phơi khô rồi hấp mềm ra, thịt tươi ngon lại không mất độ dai, bổn vương biết miệng nàng quý, đặc biệt sai người chuẩn bị đồ tươi cho nàng nếm thử."
Nói rồi dùng đũa gắp một miếng to vào bát Quỳnh Nương.
Nhưng từ khi Quỳnh Nương nghe được đoạn hội thoại ở quán trà, nàng liền ăn không vào nữa, nói hết cho Lang Vương nghe.
Lang Vương dừng đũa, rồi lại chia thức ăn như thường, gắp thịt viên vào bát Quỳnh Nương.
"Hoá ra là chuyện này, khiến nàng sốt ruột, lát nữa bổn vương phân phó quản gia dời yến hội sang ngày khác là được."
Quỳnh Nương vẫn lo lắng sốt ruột nói: "Nếu chỉ là như vậy thì sao ta lại sốt ruột chứ?
Vương gia, đến tột cùng là ngươi đắc tội Thái tử vì chuyện gì.
Vì sao hắn cứ cố ý nhằm vào ngươi, hành sự như vậy, chẳng lẽ Vương gia không lo lắng về sau làm việc gian nan sao?"
Lang Vương nhàn nhạt nói: "Sao bổn vương phải lo lắng?
Bây giờ hắn là Thái tử, một lời nói ra nặng như vàng, tất nhiên không thể làm gì bổn vương rồi."
Còn có một câu hắn chưa nói, đó chính là lúc Hoàng đế băng hà, cũng phải nhìn xem người đăng cơ ngồi lên ngôi vị Hoàng đế có phải Lưu Hi hay không!
Sở Tà lười quản lý triều chính, thay đổi bất ngờ trên triều đình vốn không phải chuyện của hắn.
Sau đó từ khi quen biết tiểu nương tử này, người nhàn nhã đầu tiên của Đại Nguyên triều lại khó mà phấn chấn lên.
Tiểu nương này bị đuổi ra khỏi Liễu gia, thành nữ tử thương gia, mỗi ngày đều xuất đầu lộ diện, bị người ta trào phúng nhiều vô kể.
Nếu hắn cứ tiếp tục nhàn tản như vậy, dù nàng gả vào vương phủ cũng khó để người khác sinh lòng hâm mộ.
Nếu hắn chăm chỉ một chút, để nàng nhận thánh chỉ phong quang đại gả trong kinh thành, vậy mới có thể tăng thể diện của tiểu nương lên, bù vào tiếc nuối trước đó.
Cuộc đời Sở Tà luôn luôn suôn sẻ, bây giờ sinh ra ý chí tiến thủ, chưởng quản ba quận, mới có thể ngày tiếp nối đêm hết sức dụng tâm.
Chuyện này cũng khiến tướng soái ba quận biết về ác danh của Giang Đông Vương kinh ngạc, thầm nghĩ quả nhiên không thể tin lời đồn đãi.
Tuy thiếu chủ Giang Đông trẻ tuổi nhưng làm việc rất có tác phong của lão Lang Vương, đồng cam cộng khổ với tướng sĩ, không hề tự cao tự đại như con cháu hầu tước.
Mà lúc này, vị Vương cần cù kiên định gia đó đang ăn uống no đủ, không có hình tượng tê liệt ngã xuống đùi một tiểu nương tử thương nhân, lười nhác nói: "Vì tiểu nương nàng mà bổn vương chịu bao nhiêu đau khổ, cả ngày mệt mỏi, hoàn toàn không có hi vọng, mượn bàn tay mềm của nàng, xoa xoa đầu cho bổn vương, làm lỏng gân cốt được không?"
Quỳnh Nương thầm nghĩ: Nếu không biết kiếp trước, ai dám nghĩ tay ăn chơi không có phẩm chất này lại là phản tặc dám tạo phản chứ!
Chẳng qua hắn chịu thu liễm mũi nhọn, không chống đối Thái tử cũng tốt, nếu không có uy phong ở ba quận đó, hắn không làm được việc gì, chán nản trở về Giang Đông càng tốt.
Bởi vì một câu kia của Thượng Vân Thiên, Quỳnh Nương vẫn luôn cảm thấy không ổn.
Nàng có tâm nhắc nhở Lang Vương, lại không biết nên nói thế nào, cũng không thể nói Thượng Vân Thiên là phu quân kiếp trước của ta.
Hắn nói kiếp trước ngươi hành thích vua, kiếp này nhất định phải tạo phản.
Nếu ngươi muốn bảo toàn sinh mệnh thì phải diệt trừ Thượng Vân Thiên!
Không nói Lang Vương có tin nàng nói bậy hay không, riêng nàng xúi giục Lang Vương giết hại mệnh quan hạng nhất triều đình, so với khuyến khích Lang Vương tạo phản thì có gì khác nhau đâu?
Nhưng, có điều cần phải làm, đó chính là nàng phải nhắc nhở Lang Vương, Thượng Vân Thiên đã hàng phục Thái tử, người này có tài năng, tuyệt đối không tốt cho hắn!
Nhất định phải cẩn thận gấp bội.
Có điều nàng nói nhiều nhưng hình như Lang Vương hoàn toàn không nghe vào, khiến nàng vừa tức vừa sốt ruột.
Đúng lúc này, Lư Quyển đến vương phủ, Lang Vương dặn dò Quỳnh Nương ăn nhiều chút, không thể ăn chay mãi được, lát nữa hắn sẽ kiểm tra, sau đó hắn đứng dậy đi thư phòng.
Lư Quyển cũng đã nghe nói về chuyện Thái tử làm tiệc, không phải không lo lắng: "Yến hội của Thái tử cùng ngày với Vương gia.
Tuy Vương gia kính trọng Thái tử, hủy bỏ yến hội đã định.
Nhưng khó tránh khỏi chuyện tướng soái ba quận sẽ lưu lại ấn tượng bất hoà của Thái tử và Vương gia, chỉ sợ sau này Vương gia khó có thể thu phục!"
Lang Vương lại thất thần nói: "Dùng người như hạ cờ, không ở nhiều, mà ở tinh.
Ngày mai ngươi nhìn xem, ai nhận được thiệp huỷ yến hội của bổn vương mà vẫn còn đến phủ bổn vương, vậy trọng dụng người này!"
Lư Quyển trầm mặc một lúc, lĩnh ngộ ý trong lời Lang Vương, dựng ngón cái lên nói: "Nếu huynh là Hoàng tử, chỉ sợ Thái tử đã sớm bị ném vào lãnh cung, thẫn thờ nặng lòng!"
Thật ra Thái tử cũng không bình tĩnh lắm.
Mới quay lại từ Giang Tây, Thái tử Lưu Hi cảm thấy năm nay hắn khổ tận cam lai.
Lần này mở núi dẫn nước, được người dân khen ngợi, phụ hoàng ngợi khen.
NTuy phụ hoàng không tiếc lời khen trước mặt văn võ bá quan nhưng vừa xoay người một cái lại giao trọng trách quản lý lục bộ năm sau cho Nhị hoàng tử Lưu Diệm.
Chức trách thẩm tư này chính là kiểm tra công tích của lục bộ trong một năm, cũng là giám sát ngân lượng thuyên chuyển của Hộ Bộ, Binh Bộ, Công Bộ.
Theo lý mà nói, chức trách như vậy nên để trọng thần một nước hợp tác với trữ quân cùng làm nhưng Hoàng đế lại cố tình đưa chức trách này cho Nhị Hoàng tử.
Khoảnh khắc ban bố thánh chỉ, văn võ cả triều đều phỏng đoán thánh ý.
Mà xưa nay Hồ đại nhân đao bút không giấu được lời trong bụng, đương trường thẳng tấu, nói rõ việc này không ổn.
Nhưng vạn tuế gia lại bày ra dáng vẻ thương nhi tử: "Thái tử đi đường mệt nhọc, cơ thể hao gầy, trẫm thật đau lòng, cũng nên để trữ quân nghỉ ngơi một chút.
Hồ đại nhân, nếu mỗi một thánh chỉ của trẫm ngươi đều nghi ngờ, không thì ngươi lên long ỷ của trẫm ngồi luôn đi nhé?"
Chỉ một câu này đã khiến Hồ đại nhân kinh sợ, suýt thì đâm đầu vào cột trong hoàng điện để làm sáng tỏ chí hướng.
Tất nhiên Thái tử cũng mỉm cười tạ ân săn sóc của phụ hoàng nhưng sau khi xuống điện, hắn phẫn nộ đến nỗi tức ngực.
Chẳng qua đã tẫn chức Thái tử nhiều năm, công phu dưỡng khí lợi hại, hắn phất tay sai người gọi Thượng Vân Thiên đến.
Lúc Thái tử ngồi hóng gió ở vườn đình, nhìn Thượng Vân Thiên đi tới, không khỏi cảm thán —— không ngờ thư sinh lúc trước hắn sai người đi diệt trừ lại là kỳ nhân khó có được.
Nhớ trước đó, hắn bị phụ hoàng răn dạy, bế phủ không ra.
Thượng Vân Thiên quan nhỏ dự khuyết này lại chủ động tìm tới cửa, tỏ vẻ nguyện trung thành với hắn.
Lưu Hi cảm thấy hổ xuống đồng bằng bị chó khinh.
Thượng Vân Thiên nghĩ bây giờ Lưu Hi không thể làm khó hắn, tránh bị Hoàng thượng nghĩ lầm là diệt khẩu tiết hận thù cá nhân nên đến phủ Thái tử khiêu khích.
Công phu dưỡng khí của Lưu Hi dần cao.
Vì thế, hắn nhẫn nại nghe thư sinh này cuồng ngôn.
Thư sinh đầu danh trạng này tiên đoán Giang Tây đại hạn, cùng với đó là sắp sửa phát sinh bạo động.
Thái tử gia nghe mà vui vẻ nghe, ngĩ chắc quan nhỏ này cảm thấy trong án làm rối kỉ cương, hắn mượn uy phong của Lang Vương, đục thủng đáy thuyền của Thái tử, lật thuyền quan lớn trong triều nên đắc ý vênh váo, cho rằng Lưu Hi hắn ngu xuẩn tầm mắt hạn hẹp, mèo rừng quái thú gì cũng nôm vào.
Hắn đoán người này chắc là Lang Vương xúi giục tới, thầm quyết tâm tuyệt đối sẽ không rơi xuống bẫy rập của cẩu tạp chủng Lang Vương.
Kiên nhẫn nghe xong lời điên điên khùng khùng, hắn vô cùng khách khí tiễn Thượng Vân Thiên ra cửa.
Vốn dĩ chuyện này coi như qua rồi, dù sao quan nhỏ dự khuyết này lại không rắp tâm hại người, mà bởi vì lỡ mất dịp tốt làm Trạng Nguyên rồi bị điên.
Nhưng một tháng sau, tấu chương ngàn dặm từ Giang Tây kịch liệt đưa đến long án, xin thánh thượng định đoạt.
Tên trùm thổ phỉ trong tấu chương khớp với lời Thượng Vân Thiên.
Khoảnh khắc đó Thái tử chỉ cảm thấy sau lưng tê dại, không thể tưởng tượng nổi!
Bởi vì lúc Thượng Vân Thiên nói với hắn việc này, Giang Tây vẫn chưa có bạo động, thậm chí tin tức khô hạn cũng chưa truyền đến triều đình.
Dù Sở Tà mánh khoé thông thiên cũng không có khả năng nhìn trộm tiên cơ, sắp xếp thư sinh tới hãm hại hắn.
Hạ triều, Thái tử suy đi nghĩ lại cả đêm, cuối cùng cũng tìm tới Thượng Vân Thiên.
Thượng Vân Thiên nói ra một ít chuyện tương lai trong triều.
Thái tử cũng giảm bớt tâm trạng hài hước lúc trước, chỉ chờ lời hắn.
Chưa quá mấy ngày, tất cả ứng nghiệm.
Lưu Hi không thể không tin lời của Thượng Vân Thiên: Sau khi được cứu lên từ trong sông đào bảo vệ thành, hắn liền khai thông thiên nhãn, biết chuyện tương lai, trời xanh rèn luyện hắn —— phụ tá Thái Tử Lưu Hi trở thành minh quân tương lai của Đại Nguyên triều.
Tuy Lưu Hi cảm thấy thư sinh suýt thì trở thành Trạng Nguyên này bị nước vào đầu, bây giờ đi con đường giang hồ thuật sĩ, mây mù dày đặc.
Nhưng hắn nói thần chuẩn, cũng không thể không tin.
Đúng lúc đó Hoàng đế phái hắn đi xử lý loạn cục rách nát của Giang Tây, Lưu Hi dứt khoát dẫn theo vị quan nhỏ dư khuyết này cùng đi, cuối cùng quả nhiên là vinh quang trở về dưới diệu kế của hắn.
Đến tận lúc này, Thái tử mới xem như tin tưởng người này không nghi ngờ.
Vì vậy lúc Thượng Vân Thiên mở miệng nói để hắn tổ chức yến hội ở ngoại ô kinh thành, Thái tử lập tức phân phó quản sự trong phủ làm thiệp phát ra ngoài.
Chẳng qua thủ hạ mưu sĩ của Lưu Hi lại băn khoăn, chỉ cảm thấy hành sự như vậy hình như có ý đối kháng quá đáng với Lang Vương.
Thật ra Lưu Hi cũng có ý này.
Tuy từ nhỏ hắn đã không hợp với Sở Tà nhưng đâu đó vẫn còn dư âm của án làm rối kỉ cương chưa lắng, lại trải qua lần này, để thánh thượng nghe được tin đồn, có lẽ ông sẽ nghi ngờ tầm mẳt hắn quá hẹp.
Nghĩ vậy, hắn cười nói ra băn khoăn trong lòng với Thượng Vân Thiên đang đi vào trong đình.
Thượng Vân Thiên chắp tay cúi đầu: "Nghe nói đêm qua Thái tử sai người hâm rượu, dạ ẩm canh hai.
Ti chức cả gan hỏi, vì sao lòng Thái tử khó yên, đêm không thể ngủ vậy?"
Thái tử không ngờ người này cũng lưu tâm đến sinh hoả của hắn như vậy, không khỏi rùng mình, ngữ khí âm trầm nói: "Thượng đại nhân đoán xem?"
Thượng Vân Thiên nhìn sắc mặt Thái tử đột nhiên thay đổi nhưng lại bình thản ung dung, hắn vươn đầu ngón tay ra chấm lấy nước trong chén trà, viết "truất đích lập thứ".
Lần này sắc mặt Thái tử hoàn toàn thay đổi, đột nhiên đập bàn nói: "Thượng Vân Thiên, ngươi thật to gan!"
Thượng Vân Thiên lại bước lên một bước trong cơn thịnh nộ của Thái tử, nhỏ giọng nói: "Thái tử đã nghĩ đến ngày gian nguy khi đang sống yên ổn, nhìn xa trông rộng, có thể phụ tá chủ công hiền đức như vậy, đây là chuyện may mắn của thần tử."
Thái tử híp mắt, cảm thấy mấy lão lõi đời nhiều năm trong triều cũng không theo kịp công lực tâng bốc của thư sinh ngây ngô này.
Hắn tức giận nhưng vẫn phải nhẫn nhịn hỏi: "Nếu lời của ngươi là thật, vậy ngươi thấy người thế vị là ai?"
Thượng Vân Thiên đã sớm đoán được Thái tử sẽ hỏi vậy, hắn nói không chút hoang mang: "Người Thái tử phải chân chính đề phòng, không phải là Nhị Hoàng tử... mà là khách không mời mà đến từ Giang Đông!"
Thái tử lại bị nói trúng tâm tư, gần đây thánh thượng thiên sủng Nhị Hoàng tử Lưu Diệm thật rõ ràng, sao có thể không khiến hắn sinh nghi ngờ chứ nhưng Thượng Vân Thiên lại nói không phải Nhị Hoàng tử...
Hắn híp mắt hỏi: "Lời này có ý gì?"
Thượng Vân Thiên nói: "Chẳng lẽ Thái tử không cảm thấy Sở Tà đầy người phản cốt, trời sinh ngạo mạn cuồng vọng sao?
Trước đây thần từng mơ, trong mơ, sau khi Thái tử lên ngôi, người này đã làm ra việc đại bất kính..."
Lưu Hi không nói gì nhưng đồng tử đột nhiên co lại.
Thượng Vân Thiên ngẩng đầu lên, trên gương mặt ngây ngô anh tuấn lại mang theo sát ý khó tả: "Người này không thể cầm binh quyền, nếu không Thái tử hậu hoạn khôn lường!"
Thái tử ngả thân xuống ghế mây phía sau, trong đầu hắn tức khắc hiện lên ngàn vạn suy nghĩ, mỗi một suy nghĩ đều là bầm thây vạn đoạn Sở Tà.
Sau khi Quỳnh Nương từ quán trà đến Lang Vương phủ, không lâu sau, Lang Vương liền quay lại vương phủ.
Chẳng qua hắn chưa ăn cơm trưa, nên gọi Quỳnh Nương ăn cùng.
Lúc này là mùa hè nên ăn ít đi, chỉ chọn giàn nho tươi tốt nhất trong sân trải lên chiếu, sau đó bày bàn đệm lót trà, dưới bếp vương phủ nghe nói Vương gia dùng cơm liền chuẩn bị mấy món ăn sáng.
Lúc bưng lên, Lang Vương đã thay TSm mịn, hắn chỉ vào một món nói: "Đây là cá bi*n đ*ng Di tiến cống, phơi khô rồi hấp mềm ra, thịt tươi ngon lại không mất độ dai, bổn vương biết miệng nằng quý, đặc biệt sai người chuẩn bị đồ tươi cho nàng nếm thử."
Nói rồi dùng đũa gắp một miếng to vào bát Quỳnh Nương.
Nhưng từ khi Quỳnh Nương nghe được đoạn hội thoại ở quán trà, nàng liền ăn không vào nữa, nói hết cho Lang Vương nghe.
Lang Vương dừng đũa, rồi lại chia thức ăn như thường, gắp thịt viên vào bát Quỳnh Nương.
"Hoá ra là chuyện này, khiến nàng sốt ruột, lát nữa bổn vương phân phó quản gia dời yến hội sang ngày khác là được."
Quỳnh Nương vẫn lo lắng sốt ruột nói: "Nếu chỉ là như vậy thì sao ta lại sốt ruột chứ?
Vương gia, đến tột cùng là ngươi đắc tội Thái tử vì chuyện gì, vì sao hắn cứ cố ý nhằm vào ngươi, hành sự như vậy, chẳng lẽ Vương gia không lo lắng về sau làm việc gian nan sao?"
Lang Vương nhàn nhạt nói: "Sao bổn vương phải lo lắng?
Bây giờ hắn là Thái tử, một lời nói ra nặng như vàng, tất nhiên không thể làm gì bổn vương rồi."
Còn có một câu hắn chưa nói, đó chính là lúc Hoàng đế băng hà, cũng phải nhìn xem người đăng cơ ngồi lên ngôi vị Hoàng đế có phải Lưu Hi hay không!
Sở Tà lười quản lý triều chính, thay đổi bất ngờ trên triều đình vốn không phải chuyện của hắn.
Sau đó từ khi quen biết tiểu nương tử này, kẻ nhàn rỗi đầu tiên của Đại Nguyên triều lại khó mà phấn chấn lên.
Tiểu nương này bị đuổi ra khỏi Liễu gia, thành nữ tử thương gia, mỗi ngày đều xuất đầu lộ diện, bị người ta trào phúng nhiều vô kể.
Nếu hắn cứ tiếp tục nhàn tản như vậy, dù nàng gả vào vương phủ cũng khó để người khác sinh lòng hâm mộ.
Nếu hắn chăm chỉ một chút, để nàng nhận thánh chỉ phong quang đại gả trong kinh thành, vậy mới có thể tăng thể diện của tiểu nương lên, bù vào tiếc nuối trước đó.
Cuộc đời Sở Tà luôn luôn suôn sẻ, bây giờ sinh ra ý chí tiến thủ, chưởng quản ba quận, mới có thể ngày tiếp nối đêm hết sức dụng tâm.
Chuyện này cũng khiến tướng soái ba quận biết về ác danh của Giang Đông Vương kinh ngạc, thầm nghĩ quả nhiên không thể tin lời đồn đãi.
Tuy thiếu chủ Giang Đông trẻ tuổi, nhưng làm việc rất có tác phong của lão Lang Vương, đồng cam cộng khổ với tướng sĩ, không hề tự cao tự đại như con cháu hầu tước.
Mà lúc này, vị Vương cần cù kiên định gia đó đang ăn uống no đủ, không có hình tượng tê liệt ngã xuống đùi một tiểu nương tử thương nhân, lười nhác nói: "Vì tiểu nương nàng mà bổn vương chịu bao nhiêu đau khổ, cả ngày ngột ngạt, hoàn toàn không có hi vọng, mượn bàn tay mềm của nàng, xoa xoa đầu cho bổn vương, làm giãn gân cốt được không?"
Quỳnh Nương thầm nghĩ: Nếu không biết kiếp trước, ai dám nghĩ tay ăn chơi không có phẩm chất này lại là phản tặc dám tạo phản chứ!
Chẳng qua hắn chịu thu liễm mũi nhọn, không chống đối Thái Tử cũng tốt, nếu không có uy phong ở ba quận đó, hắn không làm được việc gì, chán nản trở về Giang Đông càng tốt.
Bởi vì một câu kia của Thượng Vân Thiên, Quỳnh Nương vẫn luôn cảm thấy không ổn.
Nàng có tâm nhắc nhở Lang Vương, lại không biết nên nói thế nào, cũng không thể nói với hắn rằng; Thượng Vân Thiên là phu quân kiếp trước của ta, hắn nói kiếp trước ngươi hành thích vua, kiếp này nhất định phải tạo phản.
Nếu ngươi muốn bảo toàn sinh mệnh thì phải diệt trừ Thượng Vân Thiên!
Không nói Lang Vương có tin nàng nói bậy hay không, riêng nàng xúi giục Lang Vương giết hại mệnh quan nhất phẩm triều đình, so với khuyến khích Lang Vương tạo phản thì có gì khác nhau đau chứ?
Nhưng, có điều cần phải làm, đó chính là nàng phải nhắc nhở Lang Vương, Thượng Vân Thiên đã hàng phục Thái tử, người này có tài năng, tuyệt đối không tốt cho hắn!
Nhất định phải cẩn thận gấp bội.
Có điều nàng nói nhiều nhưng hình như Lang Vương hoàn toàn không nghe vào, khiến nàng vừa tức vừa sốt ruột.
Đúng lúc này, Lư Quyển đến vương phủ, Lang Vương dặn dò Quỳnh Nương ăn nhiều chút, không thể ăn chay mãi được, lát nữa hắn sẽ kiểm tra, sau đó hắn đứng dậy đi thư phòng.
Lư Quyển cũng đã nghe nói về chuyện Thái tử làm tiệc, không phải không lo lắng: "Yến hội của Thái tử cùng ngày với Vương gia.
Tuy Vương gia kính trọng Thái tử, hủy bỏ yến hội đã định.
Nhưng khó tránh khỏi chuyện tướng soái ba quận sẽ lưu lại ấn tượng bất hoà của Thái tử và Vương gia, chỉ sợ sau này Vương gia khó có thể thu phục!"
Lang Vương lại thất thần nói: "Dùng người như hạ cờ, không ở nhiều, mà ở tinh.
Ngày mai ngươi nhìn xem, ai nhận được thiệp huỷ yến hội của bổn vương mà vẫn còn đến phủ bổn vương, vậy trọng dụng người này!"
Lư Quyển trầm mặc một lúc, lĩnh ngộ ý trong lời Lang Vương, dựng ngón cái lên nói: "Nếu huynh là Hoàng tử, chỉ sợ Thái tử đã sớm bị ném vào lãnh cung, thẫn thờ nặng lòng!"
Lang Vương nghe xong lời Lư Quyển, đỉnh mày không động, chỉ hỏi chuyện chuẩn bị thay thế quân trang gần đây rồi nói sang chuyện khác.
Lang Vương chủ động lảng tránh mũi nhọn của Thái tử, sửa đổi yến hội vào phút chót, quả nhiên tướng soái ba quận chấn động không nhỏ.
Chuyện như vậy, người sáng suốt vừa thấy liền biết là có chuyện gì.
Có người lõi đời nhìn thấu triệt, lập tức chia phe, ám chỉ người đến từ Giang Đông giám sát ba quận này bị Thái tử ghét, chắc cũng không làm được lâu dài.
Nếu là như vậy, phải sớm phân rõ giới hạn, tránh cho sau này trữ quân đăng cơ, một đời vua một đời thần bị Vương gia nhà quê này liên lụy, trở thành cái đinh bị xa lánh trong mắt tân hoàng.
Tới ngày vốn nên làm yến.
Bởi vì hủy bỏ yến hội vào phút chót, bàn ghế xếp ra hôm qua vẫn chưa kịp thu vào kho.
Thịt cá rau dưa dưới bếp chồng chất như núi nhỏ, thêm nữa do trời nóng, nếu như không làm thì sẽ hỏng mất.
Toàn bộ vương phủ cực kì lạnh lẽo, hạ nhân làm việc cũng xấu hổ ngại ngùng.
Theo lý mà nói, Quỳnh Nương không cần tới.
Dẫu sao yến hội cũng bị hủy bỏ rồi, không cần nàng đến thu xếp gì.
Nhưng ngày hôm đó Quỳnh Nương dậy sớm, ngây người nhìn màn trướng trên đỉnh đầu.
Ngày ấy lúc Lang Vương nói hủy bỏ yến hội không có biểu tình gì gọi là không vui cả.
Nhưng Quỳnh Nương tự hỏi, chuyện mất mặt trước cấp dưới của mình như vậy, có ai gặp phải mà không sốt ruột chứ?
Lúc rời giường, đầu tiên nha hoàn Hỉ Thước nhận ra cô nương không thích hợp, tuy đã thức dậy nhưng ngồi ở mép giường bất động một lúc lâu, hỏi cô nương có muốn dùng nước hay không, nàng cũng thất thần.
Quỳnh Nương rửa mặt xong, cuối cùng cũng hạ quyết tâm.
Coi như là bạn cũ bình thường, gặp chuyện không hài lòng, nếu tiện cũng nên đi an ủi.
Mà tuy rằng nàng và Lang Vương không có cái loại tình bạn trong sáng gì đáng nói nhưng vẫn gánh một từ "cũ", nàng không nên nhắm mắt làm ngơ vào lúc hắn không được như ý.
Nàng lập tức tìm cái cớ, xem như đi trả lại bản chép tay và một vài quyển sách cổ hắn đưa tới vài ngày trước cho hắn.
Nếu đi thăm người thất ý, không thể hai tay trống trơn, nàng lại nấu cháo trừ hoả bình khí để vào hộp đồ ăn mang đến cho hắn.
Hôm nay Lang Vương chuẩn bị tốt để có thể giăng lưới bắt chim trước cửa từ sớm.
Nhưng không ngờ, chưa tới giữa trưa đã có khách tới thăm.
Nghe nói Quỳnh Nương chịu chủ động tới, Giang Đông Vương nhanh chân bước dài ra, ba bước cũng làm thành hai bước đi tới cửa sau vương phủ.
Vừa đến bậc cửa đã thấy nữ tử mang mũ choàng xuống khỏi xe ngựa, trong mũ to rộng là gương mặt trắng nõn ướt đẫm, có lẽ là trời nóng, mặt nàng đỏ lên, tóc mai dính lại thành sợi.
Trời nóng như vậy, xe ngựa không thông gió, nàng còn cố tình mang mũ choàng, chẳng phải sẽ oi bức chết sao?
Lang Vương cười khẽ mà cũng đau lòng.
Hắn đỡ nàng qua bậc cửa, đóng cửa lại nói chuyện: "Tới gặp bổn vương cũng không phải chuyện mất mặt gì, nàng cần gì phải mặc áo choàng mang mũ choàng làm gì?"
Quỳnh Nương thầm nghĩ, ai như Vương gia ngươi thanh danh bê bối chứ, dù gì ta là nữ thương gia nho nhỏ lập chí không muốn xuất giá nhưng liên tiếp ra vào phủ ngươi cũng bị người ta gièm pha, tất nhiên phải giấu rồi.
Cửa sau nối thẳng đến sân của Lang Vương.
Lúc vào phòng, Lang Vương lập tức sai người múc nước rửa mặt, lại sai người lấy y phục hoàn toàn mới đến.
Quỳnh Nương chỉ muốn đưa đồ rồi đi, nàng đâu chịu rửa, chỉ cởi áo choàng, để mặc Vương gia kéo nàng đến cửa sổ, lại đích thân quạt cho nàng.
Lúc hết nóng, nàng nói: "Vương gia không cần vội, ta chỉ ngồi một lúc rồi đi."
Lang Vương lại trừng mắt nói: "Cả người đều ướt đẫm, lát nữa gặp gió rồi thổi lạnh ngấm vào, người trúng phong hàn đều do không cẩn thận như vậy đấy.
Bổn vương đã sai người múc một thùng nước ấm, nàng tắm rửa, thay y phục sạch sẽ, ăn trưa với bổn vương rồi hãy đi."
Vừa nói vừa ngồi xổm xuống cởi giày thêu cho Quỳnh Nương.
Quỳnh Nương rụt chân lại, khó thở nói: "Chuyện chỉ có nha hoàn mới làm, sao Vương gia lại quen tay thế?
Ngươi còn như vậy, sau này ta sẽ không tới nữa."
Lang Vương lại không chịu thu tay, nhếch mày rậm nói: "Bổn vương còn chán nàng giả đứng đắn đấy!
Móc tim đào phổi ra cho nàng mà ngay cả làm việc của nha hoàn ta cũng làm rồi, lại còn không bằng nha hoàn của nàng nữa!"
Nói rồi tháo giày cởi vớ nàng ra.
Quỳnh Nương thích sạch sẽ, đôi chân nhỏ nhắn lại không sợ bị thưởng thức gần, mười ngón chân trắng nõn tinh xảo, bởi vì thẹn thùng mà co lại, rất khiến người ta thương tiếc.
Lang Vương thấy Quỳnh Nương sắp bực, hắn cố nén xúc động muốn hôn nàng, tháo giày vớ thay cho nàng thư giãn, bưng chè đậu xanh cho băng vào rồi dỗ nàng uống từng ngụm từng ngụm.
Quỳnh Nương không quên dự tính ban đầu nàng tới đây, đó là nói chuyện, khuyên Lang Vương chớ có ảo não, tạm thời đi một bước tính một bước, đặc biệt là lần đầu tiên hắn đến kinh thành, tuyệt đối không thể mang theo tính khí ngạo mạn tuỳ tiện khi ở Giang Đông, lời nói việc làm phải cẩn thận, đối nhân xử thế phải chu toàn...
Lang Vương lại nhẫn nại mà nghe nhưng nhìn tiểu nương tử nhỏ hơn hắn ba tuổi này, trên mặt vẫn còn mang theo vẻ hồn nhiên của thiếu nữ nhưng càng nói càng nghiện.
Hắn không kiềm chế nổi nữa, cười phủ kín miệng nàng, mút lấy cái lưỡi hương hoạt: "Còn chưa gả đi, con dâu nuôi từ bé giáo huấn tiểu trượng phu sao, chẳng lẽ bổn vương không đỡ được A Đẩu(1), khiến nàng không yên tâm như vậy?"
(1) A Đẩu Lưu Thiển: con Lưu Bị, thời Tam Quốc bên Trung Quốc, ví với kẻ bất tài.
Quỳnh Nương thầm nói, còn không phải vậy sao, ngươi giống hệt A Đẩu Lưu Thiển, cuối cùng đều là kết cục bị giam lỏng!
Vừa nghĩ vậy, lo lắng liền như thủy triều vọt tới, nàng thao thao bất tuyệt nói không hết, hận sắt không thành thép với Vương gia xui xẻo này.
Mà Vương gia cũng thật sự không chịu tiếp thu, một mực nói chêm chọc cười, dáng vẻ dầu muối không ăn.
Quỳnh Nương đã từng xuất giá nhưng trước nay trượng phu Thượng Vân Thiên trung quy trung củ, dù giai đoạn đầu thành hôn đối nhân xử thế có thiếu nhưng cũng dễ dạy.
Nhưng đến Vương gia hồ đồ này, nàng chỉ muốn học Khổng phu tử, tức muốn hộc máu mà nói một câu: "Gỗ mục không thể chạm trổ, tường bẩn không thể trát"!
Sở Tà vẫn luôn híp mắt hưởng thụ, cuối cùng nhìn tiểu nương này nói đến khàn giọng, đôi mắt mở to, dáng vẻ hận không thể tìm một cây thước quất bàn tay hắn, sao nữ tử này lại khiến người ta yêu thương thế cơ chứ?
Lại còn không thừa nhận yêu hắn, không phải trong mắt trong miệng nàng toàn là hắn sao?
Lang Vương thừa nhận, lúc đầu gặp tiểu nương này ở khu vực săn bắn, tuy kinh diễm nhưng chẳng qua cũng chỉ thoáng nhớ kỹ thôi, ngoài ra còn thêm một chút tâm tư muốn giảm nhuệ khí của nàng.
Hắn cũng không ngờ, chính mình lại có một ngày dụng tâm với một nữ tử như vậy.
Tuy rằng nữ tử này giả đứng đắn không hề bình thường, dạy bảo hắn như di mẫu nhưng không ngăn nổi sự yêu thích của hắn, hắn ngắm nàng thế nào cũng không đủ.
Đặc biệt là hôm nay, lúc nhìn thấy nàng thấm mồ hôi từ trên xe ngựa xuống, cuộc đời Giang Đông Vương lần đầu tiên hiểu thế nào là lòng nở hoa, ngọt ngào lan toả.
Nhưng Quỳnh Nương thấy Lang Vương không ảo não thất vọng việc quan trường chút nào, lại không tiếp thu, chỉ lo vòng tới vòng lui bên người khiến nàng hoa mắt, nàng hối hận đã đi chuyến này.
Để nha hoàn vương phủ hầu hạ tắm gội xong, nàng định về.
Nhưng Lang Vương đâu chịu thả người, hắn nhét một quả nho đã lột vỏ vào miệng nàng: "Giữa trưa nắng nóng, lăn lộn cái gì?
Xe ngựa của nàng không thông khí, đừng dùng nữa.
Bổn vương mới nhận được mấy tấm vải dày màu khói, chồng lên nhau có thể che được xe ngựa, vừa thông khí lại kín.
Lát nữa gọi quản gia sai người thay cho nàng, bọn họ khâu vá mất một lúc, nàng ăn cơm trưa rồi ngủ một giấc, tới buổi chiều bổn vương đưa nàng về."
Quỳnh Nương biết Vương gia cường thế, nếu hắn đã nói vậy, nhất định sẽ không thả người, mà đêm qua nàng suy nghĩ chuyện Thượng Vân Thiên sống lại, đúng là không ngủ cả đêm, mới vừa nói chuyện một lúc lâu nên hao hết sức.
Rửa mặt chải đầu xong liền buồn ngủ, nàng nằm trên chiếu nói chuyện với Lang Vương một lúc rồi nghiêng đầu ngủ mất.
Lúc tỉnh lại đã qua giờ ngọ.
Hình như Lang Vương có khách tới chơi nên đến sảnh ngoài.
Quỳnh Nương thay y phục, dẫn nha hoàn Hỉ Thước từ cửa sau đường cũ mà ra.
Quản gia Sở Thịnh vừa sai người thay vải cho xe ngựa của Quỳnh Nương xong, thấy Quỳnh Nương muốn đi thì sửng sốt nói: "Vương gia phân phó muốn dùng cơm với Thiều Dung Công chúa, sao Công chúa chưa nói gì đã đi rồi?"
Quỳnh Nương vừa lên xe ngựa vừa nói: "Vương gia bận, chuyện nhỏ này đừng thông báo cho hắn...
Đúng rồi, dưới bếp chồng chất nhiều đồ ăn như vậy, người trong phủ cũng không ăn hết, thời tiết lại nóng, chắc không để được nữa.
Nếu quản sự tiện thì để hạ nhân dùng đồ ăn đó nấu cháo thịt.
Bốn phía kinh thành nhiều thiện viện, phần lớn người dân là goá bụa trôi giạt khắp nơi.
Lang Vương phủ nấu cháo tặng rau thịt đến, cũng coi như số ngân lượng này không phải ném đá trên sông, phải không?"
Sở Thịnh nghe xong liên tục gật đầu: "Xưa nay Vương gia không quản những việc nhỏ này, nếu không phải Công chúa nhắc nhở tiểu nhân, chẳng phải sẽ lãng phí những đồ ăn đó sao?
Tiểu nhân sẽ phân phó bếp đi làm, tranh thủ mỹ danh cho Vương gia, không dám lười nhác không dụng tâm."
Quỳnh Nương cười gật đầu: "Quản gia không trách ta nhiều chuyện là được."
Nói xong nàng liền ngồi lên xe ngựa, xe ngựa nhẹ nhàng từ ngõ nhỏ đi ra ngoài.
Chạng vạng ngày hôm đó, toàn bộ binh mã ba quận chỉ có ba người đến yến hội của Thái tử rồi lấy cớ có việc chung, đến Lang Vương phủ, cùng Lang Vương bàn suông một lúc lâu.
Lưu Hi lại không để ý có người đến chỗ Lang Vương nịnh nọt vô dụng.
Hắn chỉ cảm thấy lúc này giảm uy phong của Lang Vương, ngày sau điều hành quân lệnh ắt gian nan.
Thượng Vân Thiên nghe mật thám tới báo xong, đặc biệt là lúc nghe nói Thiều Dung Công chúa bái phỏng từ cửa sau phủ Lang Vương, cả trái tim đều chua xót khó chịu.
Đây là Quỳnh Nương chú ý thanh danh lễ nghi của tiểu thư khuê các kiếp trước mà hắn quen sao?
Sao nàng lại làm việc lỗ mãng như vậy?
Nàng nán lại ở Lang Vương phủ chừng nửa ngày, đến tột cùng Vương gia háo sắc kia đã làm cái gì?
******************
Tác giả có lời muốn nói:
Quỳnh Nương tỏ vẻ: Nửa ngày này đúng là dạy gia giáo, phí lại còn thấp, dạy mệt chết òi.