Ngôn Tình Trọng Sinh: Tôi Cưới Trước Yêu Sau Cùng Tổng Tài

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Trọng Sinh: Tôi Cưới Trước Yêu Sau Cùng Tổng Tài
Chương 40: 40: Buổi Gặp Mặt Đầu Tiên


Cách chỗ trung tâm thương mại đó không xa có một nhà hàng mới mở đồ Âu rất ngon, chỉ đi xe mất khoảng 15 phút đồng hồ là đến nơi.

Vừa bước xuống xe cả ba được dẫn đến phòng đã đặt sẵn trước đó, cánh cửa phòng bao mở ra bên trong trang trí đơn giản nhưng cũng toát lên được sự trang trọng ở trong đó.
- Giai Chi con muốn ăn thì cứ tự nhiên gọi món nha, con cứ thoải mái lên không cần phải ngại gì đâu.
- Dạ con biết rồi ạ, cảm ơn bác gái.
- Cái con bé này không phải bác bảo con gọi bác là mẹ rồi mà, sao giờ con vẫn gọi là bác hoài vậy nghe nó xa cách lắm.
Tử Nha vừa cầm thực đơn lên xem vừa cau mày không vui khi nghe Giai Chi cứ nói một câu trước là bác gái câu sau cũng y như vậy, bà đặt thực đơn xuống chống cằm nhìn chằm chằm người con gái trước mắt mình.
- Con đổi lại cách xưng hô đi, gọi mẹ một tiếng xem nào.
Giai Chi có chút run khi nhìn vào đôi mắt ấy, cô có cảm giác đôi mắt này rất giống một người nào đó mà cô đã từng gặp qua nhưng không tài nào nhớ nổi.

Cô nhấp nháy môi mãi nhưng không tài nào có thể nói ra ngay được, cô vẫn cần thêm thời gian để tiếp ứng chuyện này.
Thế nhưng không lâu sau bằng một cách thần kì nào đó dưới sự mong đợi của Tử Nha, Giai Chi nắm chặt hai mắt đồng thời bàn tay bấu chặt vào tà váy bật ra một tiếng.
- Mẹ.
Tử Nha nghe được chữ “mẹ” được nói ra từ miệng Giai Chi, bà liền nhân cơ hội này bảo cô gọi thêm vài lần nữa.
- Giai Chi con tốt lắm, con gọi thêm vài lần nữa được không?
Giai Chi chặm chặm mở đôi mắt của mình ra dần thả lỏng cơ thể, tà váy thì bị nhăn nhúm lại cũng được buông lỏng ra.
- Mẹ, mẹ, mẹ.
Tử Nha hạnh phúc khi nghe con dâu tương lai của mình cuối cùng cũng chịu gọi mình một tiếng “mẹ”, bà cưng chiều vươn tay ra xoa đầu cô vài cái thì Liễu Y ngồi ngay bên cạnh không chịu đựng được mà lên tiếng.

- Chưa gì đã gọi người ta là mẹ rồi sao Giai Chi, tự nhiên giờ mẹ lại không nỡ gả con đi thì biết làm sao bây giờ.
Tử Nha bày ra vẻ mặt không vui liền thu tay về dùng cùi chỏ đẩy về Liễu Y một cái rồi lại tươi cười nhìn Giai Chi.
- Giai Chi, con đừng nghe mẹ nói lung tung.

Chỉ cần con muốn gả là được, dù mẹ con không đồng ý ta vẫn sẽ chấp nhận con nên con cứ yên tâm.
- Tử Nha tôi chỉ nói đùa vậy thôi mà cậu có cần phải dùng sức như vậy không?
Liễu Y đanh mặt lại nhìn một người là bạn thân của mình, một người thì là con gái mình đang khoe tình cảm mẹ chồng nàng dâu ở ngay trước mặt.
- Thôi hai người đừng giận nhau nữa, chúng ta ăn gì đo con đói lắm rồi.
Liễu Y nghe con gái mình muốn ăn liền gọi phục vụ vào để gọi món, vì khẩu phần ăn của cả ba na ná nhau nên phần gọi món cũng khá là nhanh giờ chỉ cần chờ món ăn lên nữa là xong.
Tiếng chuông điện thoại của Tử Nha reo lên, bà bắt máy luôn mà không nhìn xem đây là số của ai.
- Mẹ, con đến nơi rồi, giờ mẹ đang ở số phòng bao nhiêu vậy để con còn vào.
- Con đã đến rồi sao, vậy con đi lên thẳng phòng 022 nha.

Mọi người đang đợi con nhớ đi nhanh chân lên đấy.
- Vâng, con biết rồi mẹ, giờ con qua ngay.
Tử Nha tắt máy trước rồi đặt điện thoại xuống bàn nói rằng.
- Con trai mẹ đã đến đây rồi, rất nhanh nó sẽ xuất hiện thôi.

Mẹ đảm bảo con nhất định sẽ thích thằng bé, nó thì cái gì cũng có chẳng qua là chưa có người yêu chỉ để đợi rước con về nhà thôi.

Tử Nha nắm lấy bàn tay của Giai Chi vừa vỗ về vừa nói, phục vụ đúng lúc này đẩy một xe đồ ăn vào rồi lần lượt đặt món ăn lên bàn còn không quên nói câu: “Chúc quý khách dùng bữa ngon miệng.” rồi mới đẩy xe ra ngoài.
Giai Chi một tay cầm dao một tay cầm dĩa cắt lấy một miếng bò bít tết cho vào miệng cảm nhận hương vị, thịt bò mềm dù cô chọn phần chín bảy phần nhưng vẫn giữ được độ ngọt của miếng thịt.
Lúc này cánh cửa phòng bao mở ra một thân ảnh bước vào, anh đi đằng tiến lại gần chào hai vị trưởng bối trước.
- Con chào mẹ, cháu chào bác.

Mọi người đến lâu chưa ạ?
Giai Chi đang cắt miếng thịt bỗng khựng lại, nghe cái giọng nói này rất quen nhưng hiện tại cô vẫn chưa nhớ ra được mình đã nghe thấy nó ở đâu.
Tử Nha đang nói chuyện vui vẻ với Liễu Y nghe ra giọng con trai mình vội gọi anh qua.
- Gia Thiên con đến rồi à, mau, mau lại đây ngồi xuống bên cạnh con bé đi.
Giai Chi vừa thoát khỏi sự ngỡ ngàng này lại đến sự ngỡ ngàng khác, khi bác gái vừa mở miệng gọi hai từ Gia Thiên làm cô liên tưởng đến bác sĩ Gia Thiên ở bệnh viện.

Cô lắc đầu phủ nhận tự nói với bản thân mình: “Chắc chỉ là trùng tên thôi, chứ sao họ có thể là một người được.”
Liễu Y quay sang nhìn con gái mình ngồi thẫn thờ nghĩ ngợi lung tung mà không nhịn được gọi cô có chút lớn tiếng.
- Giai Chi con còn ngồi ngây ra đó làm gì, còn không mau đứng dậy chào hỏi người ta.

Chẳng phải hôm qua con hỏi mẹ về cậu ấy hay sao mà giờ người ta đến lại không biết đường chào hỏi thế.
Tử Nha nghe những lời Liễu Y nói có chút không vui bèn đánh vào tay bà một cái, Giai Chi bị câu nói của mẹ làm cho giật mình đến nỗi cái dĩa cũng không cầm chắc mà rơi xuống bàn.
- Xin chào… anh

Giai Chi đứng dậy xoay người lại mở miệng chào anh nhưng khi cô nhìn thấy gương mặt, chữ “anh” trong câu nói của cô âm lượng lại càng nhỏ lại.

Giai Chi nhìn anh không rời mắt, hai người ngồi sau nhìn thấy vậy vui mừng.

Gia Thiên thấy cô đứng nhìn mình mãi như vậy làm cậu mất tự nhiên bèn ho vài tiếng để phá đi bầu không khí ngại ngùng đó, anh đi đến lại gần Giai Chi đưa một tay ra trước rồi giới thiệu.
- Xin chào em, anh tên là Hứa Gia Thiên 25 tuổi, hiện tại anh là bác sĩ ngoại khoa của bệnh viện Thanh Y rất vui hôm nay có thể gặp em.
Giai Chi có chút chậm chạp đưa bàn tay nhỏ nhắn của mình ra nắm lấy bàn tay to lớn của anh rồi cũng tự giới thiệu.
- Xin chào anh, em tên là Tịch Giai Chi 22 tuổi, em mới tốt nghiệp trường kinh doanh University of Bordeaux tại Pháp không lâu hiện giờ em qua phụ ba điều hành công ty.
- Hai đứa giới thiệu với nhau vậy là được rồi mau ngồi xuống cả đi.
Lời mà Liễu Y nói ra vô tình giúp Giai Chi thoát ra khỏi sự ngại ngùng này, cô ngồi vào ghế bên trong để chừa chỗ bên ngoài cho anh ngồi.
- Gia Thiên con muốn ăn gì nào? Để bác gọi phục vụ vào lấy cho con.
Liễu Y nhìn anh ân cần hỏi han, Gia Thiên anh không phải là người kén ăn trong khoảng ăn uống nên rất nhanh đã nói ra.
- Dạ bác gọi cho con một phần giống mọi người là được rồi.
- Thì ra con là một đứa trẻ khéo nuôi như vậy, chả trách hồi con còn nhỏ lại ngoan ngoãn đến vậy.
Giai Chi thu hẹp mình vào trong suy nghĩ riêng của bản thân, nơi đó không bị ảnh hưởng bởi những lời nói bên ngoài.

Lúc này cô mới suy nghĩ thật kỹ mọi chuyện xảy ra gần đây giữa cả hai người, lục lọi lại cuộc đối thoại giữa các y tá với nhau trong nhà vệ sinh đem đi xâu chuỗi lại hết.
Cái hôm cô mới tỉnh dậy sau khi trọng sinh lại rất có thể ba cô đã nói chuyện với anh về việc cô muốn hủy hôn, sau đó anh lên sân thượng làm cái gì đó thì một vị bác sĩ Cố xuất hiện hai người tâm sự với nhau.

Vậy ngày hôm đó mình mắng anh đáng đời bị vị hôn thê đá là do cô đã hiểu nhầm anh, và ngày hôm đó anh hôn cô ở trong phòng vì anh biết cô là vị hôn thê của anh.

Và càng quá đáng hơn nữa là hôm đó cô lại có chút ghen tỵ với chính mình.

Càng nghĩ đến trán cô càng đổ ra mồ hôi, Tử Nha vừa khoé quay sang tính hỏi Giai Chi thì thấy mặt của cô hơi chút hồng trên trán còn có mồ hôi nữa bà bèn hỏi.
- Giai Chi con không khoẻ trong người à, sao mặt con đỏ lên vậy có cần về trước nghỉ ngơi không?
Giai Chi lắc đầu vội phủ nhận.
- Dạ con không sao đâu, chỉ là con cảm thấy hơi nóng chút thôi tí là hết ý ạ.
Bà liền đánh mắt sang nhìn con trai mình muốn nói gì đó với Giai Chi nhưng lại thôi vì ngại bà vội ra hiệu cho người kế bên, Liễu Y nhìn vào kí hiệu của bà liền hiểu ý ngay.

Những kí hiệu đặc biệt này là do hai người sáng tác ra nên cũng chỉ có hai người mới hiểu được.
- Gia Thiên à, bác và mẹ con có chút chuyện nên phải đi trước.

Con ở lại chăm sóc con bé giúp bác nha.
- Vâng, mẹ và bác hai người cứ đi thong thả mà cứ yên tâm giao em ấy cho con.
- Con nói vậy là bác yên tâm rồi, chúng ta đi thôi.
Tử Nha và Liễu Y cầm túi sách rời đi để lại không gian cho hai bạn trẻ, Gia Thiên bấy giờ mới quay sang nhìn người bên cạnh.
- Giai Chi, có phải em đang giận anh không?
Giai Chi nghe thấy câu hỏi này của anh chỉ cảm thấy nực cười, cô ngước đôi mắt to tròn đen láy của mình nhìn thẳng vào đôi mắt xa xăm của anh mà trả lời.
- Giận sao? Tôi làm gì có tư cách để giận anh, bác sĩ Hứa!!
- Có phải từ lâu anh sớm đã biết rõ chuyện này rồi có đúng không?
Có một số chuyện cô không muốn tin đó là sự thật nên mới cố chấp đi hỏi lại, cô chỉ mong câu trả lời của anh sẽ khác với những gì cô đã nghĩ trước đó nhưng dường như ông trời lại không muốn điều đó được phép xảy ra.
- Đúng.
Giọng nói anh trầm ấm vang lên khiến câu trả lời thêm phần kiên định như nhát dao cứa vào da thịt cô, thì ra mấy này hôm nay cô đã hiểu làm anh rồi, cô định bụng nói gì đó thì bị cản lại..
 
Trọng Sinh: Tôi Cưới Trước Yêu Sau Cùng Tổng Tài
Chương 41: 41: Tôi Muốn Làm Một Bản Giao Kèo Với Anh


Giai Chi em không cần phải nói gì đâu, anh hiểu em định nói gì rồi.Gia Thiên đưa một ngón tay lên đôi môi nhỏ nhắn ấy không cô nói bất cứ điều gì, anh dựa lưng vào ghế vẻ mệt mỏi trả lời.
- Chuyện này hôm đó là do anh không đúng, đáng lẽ ra anh không đối xử với em như vậy ở bệnh viện.

Tối hôm đó anh có đến phòng bệnh để tìm em để xin lỗi, nhưng khi thấy bộ dạng ngủ gật đó của em nên anh lỡ gọi em dậy đành bế em sang phòng khác.
Giai Chi nghe thấy từ “bế sang phòng khác” lúc này não cô mới loát sự việc ngày hôm đó dường như đã nhớ ra được một số chuyện.
- Người đàn ông hôm đó bế tôi sang phòng khác là anh?
- Ồ, em đã nhớ ra được thêm gì rồi sao Giai Chi?
Gia Thiên nghiêng đầu về một nhìn cô với ánh mắt đang mong đợi điều gì đó, một số mảnh kí ức tối đó dần hiện về rõ mồn một trong tâm trí cô.

Bất giác cô xấu hổ cúi đầu xuống không dám nhìn thẳng vào anh, không ngờ bản thân sau khi ngủ say lại làm cái loại hành động đó.
- Lúc đó em còn nói với anh rằng: “Bác sĩ Hứa, cái đồ tra nam nhà anh, tại sao anh đã có vị hôn thê rồi mà còn dám khi dễ tôi là sao!!”.

Làm cho anh chưa kịp hiểu gì, chưa kịp suy nghĩ tại sao em lại nói anh như vậy thì em đã ngủ ngay lập tức luôn.
- Giờ thì em nói xem, anh nên giải thích với em như thế nào đây?
Vừa dứt lời anh ngồi xát lại phía cô đầu hơi cúi xuống còn Giai Chi đúng lúc ngẩng đầu lên chóp mũi của hai người chạm vào nhau, hơi thở của anh phả lên mặt Giai Chi khiến cho cô thấy có chút nhột vội đẩy anh ra.

- Anh ngồi dậy thẳng người trước rồi chúng ta nói chuyện được không, Gia Thiên?
Gia Thiên bật cười rồi ngoan ngoãn nghe lời cô ngồi thẳng người lên nhưng ánh mắt vẫn dán chặt vào người phía trước, Giai Chi điều chỉnh lại tư thế của mình một chút rồi thẳng thắn nói ra những suy nghĩ của cô.
- Bây giờ dù anh có giải thích đi chăng nữa cũng thay đổi được gì, hiện tại tôi muốn làm bản giao kèo với anh.
- Không biết ý anh như thế nào?
Gia Thiên đột nhiên nhăn mặt lại, tự nhiên cô muốn làm giao kèo với anh rốt cuộc cô đã xảy ra chuyện gì?
- Giai Chi em đã xảy ra chuyện gì rồi sao? Nếu có chuyện thật thì từ từ kể rõ ra cho anh nghe, nếu anh giúp được anh nhất định sẽ giúp em.
Giai Chi không có thời gian Gia Thiên nói nhảm liền trực tiếp nói đè lên luôn, dù gì cô đã suy nghĩ rất nhiều rồi nếu vị hôn phu của cô là Gia Thiên thì như vậy cả hai rất dễ nói chuyện với nhau nhiều hơn so với những người khác.
- Tôi chỉ muốn anh trả lời câu hỏi thôi, còn chuyện của cá nhân tôi tự mình lo liệu được.
Gia Thiên bỗng khựng người lại khi nghe câu nói vô tình này, anh chết lặng buông ra một câu hời hợt.
- Chỉ cần là thứ em muốn thì anh nhất định sẽ giúp theo, nếu em muốn lập bản giao kèo với anh thì anh sẽ đồng ý vô điều kiện.
Giai Chi thấy đã đồng ý cả cơ thể được thả lỏng ngay, cứ theo đúng như kế hoạch cô đã vạch ra thì cuộc hôn nhân này chỉ cần kéo dài đến 2 năm là đủ.
- Nếu anh đã đồng ý rồi vậy thì tôi xin phép nói thẳng, tôi muốn làm một bản hợp đồng hôn nhân với anh.

Cuộc hôn nhân này kéo dài trong vòng hai năm, sở dĩ tôi làm như vậy bởi gì tôi không muốn trói buộc mình vào một mối quan hệ rõ ràng.
- Trong vòng hai năm ấy chúng ta chỉ cần phối hợp ăn ý ở trước mặt mọi người và chỗ đông người là được rồi, còn đâu chúng ta sẽ ra ngủ riêng việc của ai người ý làm ai cũng không được phép tự ý xen chân vào việc của nhau.

Những lúc anh cần tôi thì tôi sẽ đến phối hợp với anh và cũng ngược lại như vậy.
- Anh thấy như thế nào?
Gia Thiên liền suy nghĩ một chút, nếu sống chung một mái nhà với Giai Chi thì thời gian hai năm kia quả thật là một cơ hội tốt anh nhất định sẽ tận dụng nó để khiến cho cô yêu mình.
- Được anh đồng ý với em nhưng anh muốn thêm điều kiện.
- Vậy anh muốn thêm điều kiện gì vào trong hợp đồng?
Thật sự theo như cô mấy ngày nay quan sát về anh thì anh là một người dễ nói chuyện thế nhưng cô vẫn lo lắng về việc anh sẽ từ chối yêu cầu đó của cô, còn giờ đây khi anh nói ra lời đồng ý khiến cô rất vui thế nên dù anh có ra bao nhiêu điều kiện thì nhất định cô cũng sẽ đồng ý.
- Hiện tại anh vẫn chưa nghĩ ra, bao giờ nghĩ ra thì anh sẽ nói cho em biết sau.
- Vậy thì có việc gì anh cứ tìm tôi, nếu trong khả năng tôi giúp được nhất định sẽ giúp.

Còn bây giờ anh có muốn bàn chút về hợp đồng hôn nhân không?
- Có.
- Vậy phiền anh đợi một chút.
Giai Chi lấy trong túi xách ra một quyển sổ nhỏ cùng với chiếc bút chì đặt xuống nhìn, Gia Thiên nhìn vào sở thích mãi không thay đổi của cô y như hồi còn học cấp hai.
- Chúng ta bắt đầu thôi, phải tranh thủ một chút trước khi người họ quay trở về.

Giai Chi ngồi một bên cầm dĩa xiên một miếng thịt bỏ vào miệng nhai nhìn chăm chú dáng vẻ nghiêm túc của Gia Thiên, cô không biết có ai nói với anh rằng nhìn dáng vẻ nghiêm túc của anh rất có sức hút không.

Giai Chi thi thoảng lén nhìn anh vì đơn giản cô thích dáng vẻ nghiêm túc đó thôi, cả hai nói chuyện trao đổi với nhau đã nhiều hơn một chút để thống nhất ý kiến.
Cứ như vậy hai người trao đổi xong thì Gia Thiên sẽ ngồi viết vào quyển số nhỏ đó, thời gian dần trôi chưa gì đã đến 14 giờ chiều Gia Thiên hoàn thành nốt những dòng chữ cuối anh chợt nghe tiếng thở đều đặn thì quay sang nhìn thấy cô đã ngủ quên mất ở trên bàn.

Anh gấp quyển sổ lại cẩn thận cắt vào túi cho cô rồi gọi phục vụ vào dọn dẹp còn anh ôm lấy ngang người cô bế vào lòng, trên vai thì đeo túi xách bế cô như kiểu bế công chúa rời đi.
Anh đặt cô còn nhìn ngồi ngay xuống hàng ghế đằng sau, con anh từ ngồi vào ghế lái phụ phía trên.

Cả quãng đường về nhà anh luôn để ý nhìn cô xem ít nhất cô đã tỉnh ngủ chưa, được một lúc sau thì Giai Chi mơ màng tỉnh dậy thì cũng vừa là lúc bánh xe dừng lại cô mở cửa bước xuống cảm ơn anh rồi cầm lấy túi xách quay trở về nhà.
Vừa về đến nhà cô không thấy mẹ cô đâu liền hỏi một hầu nữa.
- Phu nhân vẫn chưa về sao?
- Dạ vẫn chưa ạ thưa tiểu thư, người giờ muốn ăn thêm chút gì không?
- Ta giờ không muốn ăn gì đâu chỉ muốn ngủ một chút, đừng để ai đến phiền ta trong lúc ngủ.
Giai Chi để túi xách lên bàn xong rồi cô đi tẩy trang rồi thay ra một bộ đồ thoải mái nằm ngủ một giấc, còn Gia Thiên ngồi trên xe nhìn trời giờ vẫn còn sớm liền láy xe đi một vòng ra công viên với một ít thức ăn dành cho đám mèo hoang.
Gia Thiên đỗ xe xát vào lề đường cầm trên tay một thức ăn nhỏ cho mèo, anh đi đến chỗ một bụi cây gần đó đổ thức ăn gọi “meo meo” để gọi bé mèo ra.

Con mèo nghe thấy tiếng anh gọi liền chạy ra hỏi nơi ẩn náu của mình, dịu cả người vào trong lòng bàn tay của anh để được v**t v* cưng nựng.
Anh không ngừng v**t v* nó xong nhặt một ít thức ăn lên đút cho nó ăn, sau khi để cho nó ăn được vài hạt thức ăn anh thu tay lại để cho nó tự mình ăn.

Anh ngồi ở đó nhìn một lúc rồi đứng dậy tìm mấy thanh gỗ to và chắc để dựng tạm một chỗ trú ngụ, anh thấy con mèo này rất thích ở mấy bụi cây nên anh dựng tạm ở gần đó để có nó được do di chuyển.

Anh đan chéo các thanh gỗ vào với nhau buộc chặt chúng bằng dây thừng và ghim chặt chúng trên mặt đất bằng cọc gỗ chắc hơn để cố định lại, anh nhìn xung quanh đó thấy có một tấm bạt cũ bị vứt lại liền cầm lấy phủ lên trên những thanh gỗ đó để làm mái che nắng che mưa.
Bận bịu một lúc cuối cùng cũng đã làm xong vừa khéo con mèo đó mới ăn xong liền dụi cái đầu nhỏ nhắn của mình vào chân cọ đi cọ lại vài lần, anh dùng hai tay luồn qua hai chân nó mà bế lên gãi ngứa cho nó một chút rồi thả nó vào nơi trụ ngụ mới.

Anh đưa mắt nhìn nó đi vòng vòng trong đó vài cái rồi keo meo một tiếng nằm xuống ngủ, nhìn nó ngủ ngon lành như vậy anh mới yên tâm rời đi.

Anh đi đến nhà vệ sinh công cộng rửa sạch tay của mình rồi đi không cẩn thận va phải một người phụ nữ, cả hai đồng thời đều quay người lại xin lỗi đối phương.
Người phụ nữ đó ngẩng đầu lên khi thấy nhan sắc của đối phương nhất thời làm cô mất hồn nhìn anh ngây ngốc, anh khó chịu khi bị người khác nhìn anh chằm chằm như vậy rời đi ngay lập tức.

Cô ta vừa mới chớp mắt một cái đã thấy anh đi được một đoạn khá xa liền chạy đuổi theo bám lấy anh không ngừng.
- Anh đẹp trai gì đó ơi, anh có thể cho tôi biết tên anh được không?
Trước lời nói ngọt như mía của người phụ nữ anh làm lơ đi như không nghe thấy gì mà bước đi ngày càng nhanh hơn về phía xe của mình, anh kéo mạnh cánh cửa ra ngồi vào trong ghế lái rồi đóng mạnh một cái khiến cho cô ta mới đi đến lại gần chiếc xe đó phải giật mình.
- Anh ơi, anh có thể cho tôi xin đi nhờ xe một đoạn được không?
Ả ta định bụng tiến lại gần mặt dày xin đi nhờ nhưng không kịp, anh bỏ ngoài tay những lời nói của ả mà trực tiếp láy xe đi ngay trước mặt khiến ả ta có chút bực dọc mà đá bay lon nước ngay bên cạnh đó.
- Anh càng tỏ ra như vậy thì tôi lại càng thích, tôi nhất định sẽ thu phục được anh nằm gọn trong vòng bàn tay của mình, anh cứ đợi đó..
 
Trọng Sinh: Tôi Cưới Trước Yêu Sau Cùng Tổng Tài
Chương 42: 42: Nhớ Đến Cậu Em Trai Quá Cố


Giai Chi giật mình tỉnh dậy đã là hơn 19 giờ cô với lấy áo khoác mỏng mặc vào đi ngồi trước bàn, cô bật đèn lên mở máy tính dựa vào những gì chiều nay cô và anh đã bàn với nhau soạn ra một bản hợp đồng hôn nhân hoàn chỉnh.

Không biết từ lúc nào ở bên ngoài có tiếng gõ cửa “cộc cộc cộc” vang lên rồi tiếng vặn tay cầm “cạch” một tiếng kéo đi sự chú ý của cô.
- Tiểu thư người đã tỉnh dậy chưa?
- Ta đã dậy rồi cô vào trong đi.
Cánh cửa mở ra một giọng nói nhí nhảnh thoăn thoắt vọng vào, thân thể nhỏ bé ấy lon ton lại gần.
- Chị Chi Chi.
Nam Hàn chạy vào ôm lấy Giai Chi từ đằng sau, Tiểu Lam bê khay thức ăn đi từ từ vào sau để xuống ở cuối giường.
- Tiểu thư, đến giờ dùng cơm rồi.

Tôi để khay thức ăn ở cuối giường nha.
- Ừ, ở đây không có chuyện của cô nữa, cô đi làm việc của mình đi.
- Vậy còn tiểu thiếu gia?
- Không sao, cứ để em ấy ở đây chơi với ta.
- Nếu người đã nói vậy thì tôi xin phép.
Tiểu Lam rời đi còn nhớ đóng cánh cửa lại giúp cô, Nam Hàn ngồi trong lòng nhìn vào màn hình máy tính đang sáng hỏi Giai Chi.

- Chị Chi Chi, giờ chị vẫn còn phải làm việc sao?
- Có phải em đã làm phiền chị rồi không?
Nam Hàn ngây ngốc mấp máy đôi môi nhỏ nhắn, chiếc má phúng phính ôm lấy người chị mình.

Giai Chi đưa mắt nhìn xuống một cục bông mềm mại tên là Nam Hàn, cục bông ấy đang ngồi ngay ngắn ở trong lòng mình làm cô không nhịn được mà túm lấy hai bên má của cậu kéo mạnh sang hai bên.
- Vậy không biết cục bông mềm mại này có thể ra kia ngồi một góc đợi chị làm cho xong có được không?
- Chị ơi, đau, đau.
Nam Hàn sờ vào hai bên má bị kéo đến ửng đỏ như trái cà chua của mình mà xoa xoa, cậu bị kéo đau đến nỗi trong đôi mắt đó sớm đã nhuốm màu nước trong suốt ẩm ướt.
Giai Chi đứng dậy bế cậu lên đặt xuống trên giường, cô kéo lấy giỏ đồ chơi để ở một góc cho cậu chơi khay đồ ăn sớm đã để ở chiếc bàn gần đó.
- Em ngồi ngoan ngoãn ở đây chơi trong lúc đợi chị nha, lát nữa chị làm xong rồi đi ăn lấy sức chơi với em nha.
Giai Chi xoa lấy mái tóc ngắn của Nam Hàn rồi lại duy chuyển chiếc má bánh bao của cậu sờ vài cái rồi quay trở về bàn.

Nam Hàn ngồi chơi lắp ráp mô hình trong lúc chờ đợi, Giai Chi gõ nhanh tay chuyển nốt phần cuối của nội dung từ trong quyển sổ nhỏ đó vào trong file trên máy tính rồi ấn lưu lại.

Cô quay sang cầm lấy khay đồ ăn đã lạnh đi vài phần đặt ngay trước mặt rồi ăn, không biết ở đâu ra xuất hiện những tiếng “ọc ọc” Giai Chi nhìn về phía phát ra tiếng động đó hoá ra là của em trai cô.
- Nam Hàn, em vẫn chưa ăn gì sao?

Nam Hàn thầm trách bản thân sao tự nhiên lại có cái bụng phản nghịch như vậy, kêu lâu nào không kêu lại kêu đúng lúc này chứ.

Giọng nói yếu ớt tủi thân ấy vang lên, cậu không dám nhìn thẳng về phía trước mà đảo mắt lảng tránh.
- Vừa nãy khi chị Tiểu Lam mang cơm đến cho em ăn, em lại không chịu ăn cơm nên chị ý nói rằng em mà chịu ăn hết những món chị ý mang đến sẽ dẫn em đi gặp chị.
- Nên em ở trước mặt giả vờ ăn vài thìa rồi nhân lúc chị Tiểu Lam không chú ý mà em đã đổi đi hơn phân nửa thức ăn.
Giai Chi nghe xong muốn trách cậu lắm nhưng cũng không tài nào trách được, Giai Chi thấy trong khay có ly sữa liền cầm lấy đưa cho cậu uống.
- Vậy em uống tạm lấy ly sữa này của chị đi, lát nữa chị mang đồ xuống nấu gì cho em ăn nha.
Nam Hàn ngoan ngoãn gật đầu cầm lấy ly sữa uống từng ngụm một, chẳng lâu sau sửa ở trong ly dần cạn sạch.

Giai Chi để gọn bát đĩa lại sang một bên rồi cầm lấy chiếc ly trên Nam Hàn bỏ vào khay rồi đi xuống dưới, Nam Hàn cũng trèo xuống giường đi dép vào chạy bám theo phía lưng.
Đi đến phòng bếp Giai Chi bỏ bát đĩa bẩn vào trong chậu rửa rồi tiến đến mở tủ lạnh ra thấy còn ít thịt bằm cùng với cà chua, hành lá và một số nguyên liệu khác.
- Nam Hàn, chị làm mì thịt bằm cho em ăn nhé?
Ngay thấy vậy mặt cậu bé liền sáng lên mà gật đầu liên tục, Giai Chi xoa đầu cậu bảo cậu ra bàn ngồi đợi còn mình bật bếp đun sôi nước lên để luộc trần mì.

Trong lúc đợi mì chín cô đi rửa sạch nguyên liệu như cà chua, tỏi, hành lá rồi bắp bếp xào thịt bằm cùng với tỏi.

Sau khi với mì ra để nguội và rửa sạch, thịt bằm cũng được làm chín để gọn sang một bên cô tiếp tục làm nước sốt cà chua, đợi khi cà chua đã được băm nhuyễn bắt đầu chín.

Cô cho thêm gia vị, thịt bằm đã được nấu chín trước đó đảo đều rồi cho thêm một chút hành lá rồi tắt bếp.
Giai Chi lấy một chiếc đĩa sứ trắng có phần lòng sâu một chút để cho mì vào, bên trên dưới nước sốt cà chua thịt bằm lên còn không trang trí thêm hai cọng rau thơm rồi bê ra bàn.
Giai Chi để đĩa mì ở trước mặt Nam Hàn đưa đĩa cho cậu, Nam Hàn nhận lấy và bắt đầu ăn từng miếng một, Tiểu Lam vừa khéo cùng Tiểu Mãn hai tay đều xách đầy đồ ăn chuẩn bị cho ngày mai đi vào bỗng khựng lại, Liễu Y không biết về từ lúc nào đã đứng ở đây quan sát từng nhất cử nhất động của Giai Chi.
Cả hai đang tính lên tiếng chào phu nhân thì bị bà ra hiệu giữ im lặng, bà nhìn vào dáng vẻ bận bịu nấu ăn đó của cô, cái dáng vẻ ân cần chăm sóc em trai ấy làm bà nhớ đến hồi còn trẻ bà cũng như vậy nấu cơm cho em trai của bà ăn.

Liễu Y nghĩ đến đó chợt nước mắt rơi xuống mu bàn tay, bà vội lau lấy lau để đi rồi xoay người đi lên lầu.
Giai Chi vô tình nhìn về phía bên này thấy Tiểu Lam và TIểu Mãn đứng ngây người ở đó bèn gọi vào.
- Hai cô đứng ngây ở đó làm gì vậy, mai đi vào đây.
Cả hai theo tiếng gọi của Giai Chi mà bước vào trong đặt túi đồ xuống một góc liền bị Giai Chi kéo đến bàn ăn bắt ngồi xuống bảo.
- Hai cô về đúng lúc lắm, cùng ngồi xuống ăn đi vừa khéo thức ăn hôm nay tôi nấu thừa còn đúng hai phần.
Cả hai đồng thanh lên tiếng từ chối nhưng bị hai chị em nhà này lần lượt dụ dỗ đến lực bất tòng tâm, Giai Chi bê hai đĩa mì đặt lên trước bàn bảo họ ăn thử xem có ngon không? Hai người họ nhìn nhau vẫn không dám động đũa vào đĩa mì, Giai Chi liền thúc giục và chắc chắn hai người họ được phép ăn nên mới dám động đũa.
Ở trên tầng lúc này, trong phòng ngủ của Liễu Y.
Liễu Y mở tủ quần áo ra cầm vào tấm di ảnh của em trai mà rơi lệ, sau cần ấy lắm trôi qua bà vẫn không thể nào quên đi được sự việc xảy ra năm đó.
(…)
Vào ngày 21 tháng 2 của hai mươi tư năm trước.
Thời điểm này Liễu Y mới có tầm 23 tuổi lúc này đang làm việc ở nước ngoài, em trai bà - Chu Dương Minh lúc đó mới có hơn 19 tuổi vẫn còn đang đi học đại học.

Năm đó ba của bà sai người sang nước ngoài bắt bà về cho bằng được để gả bà cho một người gần đáng tuổi ba của mình để làm chồng, khi đó bà biết vì lợi ích của công ty mà ba và mẹ bà đã bán bà cho ông Hàn làm vợ bé.
Cũng chính là năm đó Tịch Tư Thành - người chồng hiện tại của bà đang ở nước ngoài đang làm bài thử thách của mà ba mẹ ông ấy đề ra, khi Tư Thành biết được tin bà bị bắt về trong chính căn hộ mà hai người đang thê.

Ông lúc đó mặc kệ tất cả bỏ hết những thứ gọi là tiền tài phù phiếm đó để bay về nước tìm bà, Dương Minh sau đó cũng biết được chuyện liền thu xếp hành lý, xin cô nghỉ học vài ngày do có chuyện đột xuất mà quay trở về thành phố.
Bà còn nhớ ngày đó vì muốn bà được theo đuổi tình yêu của mình mà vào ngày cử hành hôn lễ, hai người đàn ông ấy đã lên kế hoạch cướp dâu ở ngay trên lễ đường.

Dương Minh ngồi ở trong hàng ghế chờ chứng kiến tất cả những bộ mặt giả tạo của họ, anh chỉ ngồi im ở đó không nói gì chờ thời cơ tới là bắt đầu hàng động.
Ba mẹ của Tư Thành khi đó cũng bắt đầu có cảm tình với bà nên khi biết tin bà sắp phải gả cho người khác đáng tuổi ba mình liền cho người về nước theo Tư Thành đi cướp dâu, buổi hôn lễ bắt đầu cử hành Liễu Y theo ba bước vào lễ đường bàn tay của bà bị bàn tay to lớn kia nắm chặt lấy.
Theo từng bước đi những hò reo chúc mừng vang lên bên cạnh còn tung những cánh hoa tươi về phía bà, nhìn vào những người ngồi ở hàng ghế chờ đều là những nhân vật có tiếng trong giới kinh doanh khi ấy, Liễu Y đưa ánh mắt đi tìm hình bóng của Dương Minh nhớ lại những gì mà em trai bà đã nói với mình trước khi hôn lễ được diễn ra.
- Lát nữa ở hiện trường xảy ra náo loạn, chị tìm cách chạy một mình ra cửa sau nha.

Ở đó em đã sắp người đến đón chị chạy đi rồi.
- Nhưng mà…
- Chẳng lẽ chị muốn lấy lão già đó sao? Chị muốn bỏ anh Tư Thành để lấy người khác làm chồng sao?
- Chị à đây không phải là lúc do dự đâu, chị tin em được không? Em nhất định sẽ giúp chị trốn thoát.
Vì những lời nói của Dương Minh mà bà đã ôm theo hi vọng mong manh này mà cố gắng nhấc từng bước nặng nề đó vào trong lễ đường, nhìn vào khuôn mặt của người đàn ông phía trước bà cố kìm nén mà nuốt nước mắt vào trong gượng gạo nở một cười để không làm mất mặt ba mẹ.
Ngay khi bàn tay của cô được ba mình đặt vào lòng bàn tay của người đàn ông trung niên đứng ở bên cạnh - cũng chính là đối tác trước đây mà nay đã chuẩn bị thành con rể của ông..
 
Trọng Sinh: Tôi Cưới Trước Yêu Sau Cùng Tổng Tài
Chương 43: 43: Cái Chết Của Dương Minh


Vị mục sư già đi đến đứng ở giữa phía trước dõng dạc đọc lời tuyên thề.
- Hàn Triết, con có đồng ý lấy cô Chu Liễu Y đây làm vợ không? Hứa rằng dù có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa con vẫn sẽ luôn yêu thương và che chở cho ấy, dù sống trong giàu sang hay nghèo đối con vẫn mang đến hạnh phúc cho cô ấy.

Dù có ốm đau bệnh tật con vẫn sẽ mãi không rời xa cô ấy, mặc cho cái chết có chia lìa hai con thì con vẫn mãi hướng về cô ấy không?
- Con đồng ý.
Ông Hàn trong bộ lễ phục màu đen nắm chặt lấy tay Liễu Y vui vẻ trả lời.
Mục sư nhìn sang về phía cô dâu đọc lời thề tương tự.
- Còn con Chu Liễu Y, con có đồng ý lấy Hàn Triết làm chồng không? Hứa rằng dù có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa con vẫn sẽ luôn yêu thương…
- Tôi không đồng ý!!
Cánh cửa lúc này bị một thế lực nào đó đập mạnh mở ra, một giọng nói nam tính chen ngang vào câu nói của mục sư phản đối.

Tư Thành mang theo súng trên tay bắn thẳng một đường ngay lên trần nhà rồi chĩa súng thẳng về phía người đàn ông đáng tuổi ba mình.
Mọi ánh nhìn trầm trồ lúc này đều hướng về phía Tịch Tư Thành đang làm loạn, Liễu Y mở to đôi mắt của mình lên về phía ấy.

Bà hất tay người đàn ông kia ra để chạy về phía Tư Thành thì bị ba của bà ngang nhiên giữ chặt lấy bà lại.
Tư Thành đanh mặt lại khi thấy có người đụng chạm vào người Liễu Y, những bước đi vững chắc ấy tiếng lộc cộc vang lên, Tư Thành đi đến trước mặt Liễu Y mặc kệ sự ngăn cản của người đàn ông trước mặt mà nắm lấy tay bà kéo ra phía sau người mình chĩa súng vào đầu ông ta cảnh cáo.
Đám vệ sĩ Tư Thành dẫn theo đã hành động nhanh chóng bao vây bên ngoài nơi này để trách dứt dây động rừng, ông Chu thấy vậy liền ra hiệu cho đám vệ sĩ xuất hiện bao vây lấy Tư Thành vài Liễu Y lại rồi nói.
- Nhìn cậu yếu như vậy mà còn dám một mình đi cướp dâu à? Không sợ người còn chưa cướp được thì đã bỏ mạng ở đây sao?
- Ông nghĩ tôi đến đây mà không có chuẩn bị trước sao?
Tịch Tư Thành nhìn ông ba vợ tương lai này và cả lão già bên cạnh ông bằng ánh mắt sắc bén của mình, sát khí đằng đằng từ người Tư Thành toả ra bao trùm lấy không gian vui mừng vừa rồi của tiệc cưới này.

Giọng nói nam tính ấy lại lần nữa vang lên nhưng lần này có mang chút tức giận và thách thức.
- Người đâu, mau vào đây!!!
Một đám vệ sĩ của Tịch Tư Thành lúc này cũng vào nhập cuộc, những đầu súng đang hướng về Tư Thành giờ đã quay sang hướng đám vệ sĩ kia, hai bên hướng đầu súng thẳng vào nhau Tư Thành khẽ giương cao lên kéo Liễu Y lùi lại phía sau nói nhỏ vào tai cô.
- Liễu Y, tí nữa có súng nổ ra thì em hãy chật nhanh ra cửa sau.

Dương Minh và thuộc hạ của anh đã sắp xếp đang ở đó chờ em, em nên nhớ một khi đã chạy đi thì đừng quay đầu lại anh sẽ sớm đoàn tụ với em ở sân bay.
Nghe Tư Thành nói đến đây bà mới ngó người xem hàng ghế chờ của người nhà bà không thấy Dương Minh đâu, Liễu Y vẫn lo lắng cho Tư Thành mà nắm chặt bàn tay đấy lắc đầu.

Thế nhưng ông không để cho bà nói thêm lời nào mà đã đẩy bà ra, ông chĩa súng thẳng vào người được gọi là chú rể ấy mà bắn một phát đạn ngay vào chân, Tư Thành nhanh tay bẻ cổ tay của ông Chu chĩa ngòi súng thẳng vào đầu ông hét lớn.
- Tất cả nghe cho rõ đây, hôm nay dù có máu chảy thành sông xác chất đầy đống cũng phải hộ tống Tịch phu nhân an toàn rời đi!!
Cả đám vệ sĩ đồng loạt vang lên sau câu nói ấy: “Đã rõ”.
Ánh mắt lạnh lẽo ấy, vô tình ấy quay lại nhìn Liễu Y bằng nửa con mắt mà gắt gỏng ra lệnh.
- Mau chạy đi.
Liễu Y sớm nước mắt lưng chòng nhìn bóng lưng đơn độc ấy của Tư Thành mà đau lòng rời đi khỏi hiện trường tổ chức đó, Tư Thành vì muốn kéo dài thời gian để cho Liễu Y rời đi mà ông đã dùng sức ghì chặt cánh tay ở cổ ông Chu không để cho ông vùng vẫy thoát ra.
Vừa đi Tư Thành vừa ghì chặt người ông Chu xát vào mình kéo cả thơ ông cùng lùi lại với mình, vì ông muốn mạng của mình được bảo toàn nên ra lệnh không cho vệ sĩ được phép bắn.

Liễu Y dứt hẳn khăn trùm đầu ra còn không quên xé váy cho ngắn bớt lại chạy thẳng một về phía cánh cổng, Dương Minh đã đứng đây đợi cô từ lâu cũng rất sốt ruột mà lo lắng không thôi.
Dương Minh tính quay trở lại vào trong tìm Liễu Y thì đã thấy bóng dáng của chị mình, Dương Minh nhanh chóng căn dặn thuộc hạ rồi mở cửa xe Liễu Y cũng không kịp nói gì thì bị kéo lên xe ngồi.

Ba chiếc xe đồng thời cùng nhau lăn bánh rời đi đều một mục đích hướng ra sân bay nhưng lại là ba sân bay khác nhau, một vệ sĩ theo lời dặn của Dương Minh đến đúng giờ đã nói trước mà chạy vào tiến lại gần Tư Thành nói nhỏ.
Tư Thành nghe xong thì thả lỏng tay ra một chút nhân lúc ông không chú ý mà đẩy mạnh ông về phía trước khiến cho ông xém một chút nữa là ngã nhào xuống đất, Tư Thành thấy xe đã đến đón liền hô to.
- Tất cả rút lui.

Tư Thành trước khi đi còn tặng ông một viên đạn gần trúng vào chân rồi nhanh chóng ngồi lên xe đuổi theo sẽ của Liễu Y ra sân bay, ông Chu thở hồng hộc từng chút một lấy lại bình tĩnh gắt gọng ra lệnh.
- Các người còn ngây ra đó làm gì, mau đuổi theo cho ta nhất định phải bắt tiểu thư quay trở về!!
Cứ như vậy đoàn xe của ông Chu rất nhanh đã nhập cuộc đuổi theo ra sân bay, người của Tư Thành sau khi đến ngã ba trên đường đi ra đường cao tốc dẫn liền đến sân bay chia ra đi ra mỗi xe một đường để đánh lạc hướng đoàn xe của ông Chu.
Tiếng súng vang lên trên con đường cao tốc chặt hẹp ấy, ông Chu ngồi xe rất sốt ruột lo lắng về cuộc hôn nhân này.

Nếu cuộc hôn nhân này mà không thành thì đồng nghĩa với việc ông không thể nào thôn tính được công ty của lão Hàn Triết được, ông bực mình đập mạnh tay vào ghế lái phụ cái cảm giác đau đớn này so với việc kế hoạch lớn của ông bị phá thành tanh bành là không nhằn nhò gì đối với ông.
Dương Minh đã đưa Liễu Y đến sân bay an toàn giờ chỉ cần chờ Tư Thành đến nữa là hai người sẽ rời khỏi thành phố này tiếp, Dương Minh kìm nén cảm xúc muốn khóc của mình mà ôm lấy Liễu Y lần cuối rồi nhét hộ chiếu cùng với chứng minh thư vào tay Liễu Y.
- Em chỉ giúp chị được đến đây thôi, chúc chị hạnh phúc.
Bà bật khóc nức nở ôm lấy Dương Minh lần nữa hứa rằng.
- Chị hứa chị sẽ sống thật hạnh phúc, chị sẽ không phụ tấm lòng của em đâu cảm ơn em vì tất cả.
Liễu Y nuối tiếc buông tay ra cầm chặt lấy hộ chiếu và chứng minh thư cùng với hành lý đi vào trong trước, một vệ sĩ hớt hả chạy vào nói với anh.
- Chu thiếu gia không xong rồi, xe của thiếu gia bị người của ba ngài chèn ép.

Hiện giờ hai bên đang nổ súng vào nhau tình hình rất là loạn,…
Chưa kịp để cho vệ sĩ kia hết câu Dương Minh đã nóng lòng chạy về phía xe đang đậu ở trước cửa leo lên ngay rồi vội vã ra lệnh.
- Mau chở tôi nhanh đến chỗ thiếu gia mấy người.
Nhìn ra được sự chần chừ trong ánh mắt của tài xe láy xe Dương Minh tức giận quát lớn.

- Còn không mau đi, chẳng lẽ các người muốn mang xác của thiếu gia về nhận lỗi với Tịch lão gia và Tịch phu nhân sao!!??
Tài xe không còn do dự nữa mà láy xe thẳng đến chỗ con đường đang nổ súng với nhau, Dương Minh bước xuống xe chạy đến chắn trước mặt của cả hai khuyên họ đừng nổ súng.
- Hai người đừng nổ súng nữa nếu không nhất định xảy ra án mạng đấy, con đã gọi cảnh sát rồi họ đang trên đường tới đây nếu hai người không dừng tay thì nhất định cả hai sẽ phải vô tù đấy.
Dương Minh từ từ tiếp cận về phía ba mình còn không ngừng ra hiệu cho Tư Thành mau chóng rời đi sắp đến giờ máy bay cất cánh rồi, Dương Minh chầm chậm cầm lấy một đầu súng của ba từ từ hạ xuống khuyên nhủ với ông để kéo dài thời gian cho Tư Thành.
- Ba, có gì chúng ta bình tĩnh nói không nên dùng bạo lực để giải quyết mọi việc.
- Không phải ba luôn dậy con phải trở thành một người biết dùng đầu óc để suy nghĩ thay cho hành động sao, vậy bây giờ ba đã làm gì thế này?
Những lời nói của Dương Minh dường như đã cảm hoá được ông Chu phần nào, ông liền thờ thẫn hạ súng xuống theo động tác của con trai mình.

Dương Minh thấy ông đã bình tĩnh lại rồi nhân lúc ông không chú ý đưa tay ra đằng sau ra kí hiệu với Tư Thành, đám người Tư Thành bắt đầu từ từ lùi lại dần thì đột nhiên ông Hàn xuất hiện khích tướng ông Chu.
- Lão Chu ông làm vậy là có ý gì, sao lại để cho họ trốn tránh như vậy được? Ông không muốn bản hợp đồng kia được kí kết sao?
Ông Chu vừa mới được con trai cảm hoá chưa được bao lâu đã quay về con người thật của mình.
- Con mau buông tay ra, ta nhất quyết phải bắt con bé về cho bằng được.
Tiếng khởi động xe vang lên Tư Thành nhanh chóng mở cửa ra để trèo lên, ông Chu nhìn thấy vậy muốn đẩy Dương Minh ra nhưng không được, Dương Minh nắm chặt lấy khẩu súng không cho ông rút ra nên ông đành buông lời đe doạ.
- Dương Minh, con mau buông tay ra nếu không thì đừng trách.
- Ba con sẽ không buông tay đâu, ba tha cho chị đi mà.
Thấy Tư Thành sắp rời đi ông không nghĩ nhiều đẩy Dương Minh ngã ra mà bắn một phát đạn, Dương Minh vì muốn bảo toàn tính mạng cho Tư Thành rời đi mà nhanh chân chạy đến trước mặt ông nhận lấy viên đạn đó..
 
Trọng Sinh: Tôi Cưới Trước Yêu Sau Cùng Tổng Tài
Chương 44: 44: Nỗi Đau Khi Mất Em Trai


Tiếng “pằng” vang lên một tiếng trong không trung, viên đạn đã bay và ghim chặt trên bờ ngực vững trãi của cậu thiếu niên chỉ mới 19 tuổi ấy khiến cho ai ở đó không khỏi bất ngờ.

Dương Minh quỳ gục xuống ánh mắt mơ màng nhìn vào ánh mặt trời lần cuối rồi nhắm chặt mắt lại ngã xuống mặt đường, những dòng máu đỏ tươi đó dần dần thoát ra khỏi cơ thể của người thiếu niên ấy.
Tư Thành tận mắt chứng kiến cảnh đó không hỏi tức giận, lúc đó anh không nghĩ ông Chu vì lợi ích của bản thân mà sẵn sàng hi sinh tính mạng của con cái đến như vậy.

Anh tính bước xuống xe để cứu Dương Minh nhưng bị đám thuộc hạ cầm lấy tay anh ngăn cản lại, anh bèn nghĩ tới Liễu Y vẫn đang đợi mình ở sân bay bèn dứt khoát đóng cửa xe lại rời đi.
Ông Chu sau khi nhìn thấy con trai mình ngã xuống ông bèn vứt khẩu súng ra xa một tiến đến ôm lấy con trai mình là gào thét.
- Dương Minh, con mau tỉnh lại cho ta.

Ta không cho phép, con đừng hòng được nhắm mắt.
Lúc này Liễu Y ở sân bay ngồi đợi Tư Thành đến bỗng tim cô nhói đau liên hồi dường như linh cảm giữa hai chị em cô được liên kết với nhau nên cô mới cảm nhận được như vậy, nhìn số phút trên đồng hồ dần trôi qua và thời gian chuẩn bị cất cánh đang xát lại gần trong lòng bà lại hoảng sợ không nguôi lòng bàn tay chợt bấu chặt vào mép gỗ của ghế ngồi.

Giọng nói quen thuộc ấy vang lên trong không gian gọi lớn tên của cô.
- Liễu Y, Liễu Y!!
Đúng, cái giọng nói quen thuộc không ai khác chính là của Tịch Tư Thành, cô đứng dậy bắt đầu nhìn ngó xung quanh một tay cầm hộ chiếu một tay cầm va li đi tìm anh.

Một người đi hướng đông, một người lại đi hướng tây khiến cho trong lúc vội vã ấy hai người vô tình đi lướt qua nhau.

Cuối cùng do Liễu Y mệt mỏi quá mà những bước chân dần đi chậm lại rồi dừng hẳn, cô cúi đầu th* d*c hít một chút không khí ít ỏi ở nơi đông người này chợt có một đôi giày da dừng lại trước mặt cô.
Ngay khi Liễu Y vừa ngẩng đầu lên nhìn thấy gương mặt mấy ngày nay mà cô thường hằng đêm mong nhớ, Liễu Y buông bàn tay rời khỏi tay kéo của va li mà chạm vào khuôn mặt ấy.

Bàn tay của Liễu Y có chút run rẩy, cảm xúc lúc này khó nói nên lời đôi mắt và chóp mũi của cô do khóc nhiều mà trở nên ửng đỏ, những tiếng xì xụp nức nở ấy vang lên cả thân thể run cầm cập ôm lấy cơ thể vững chãi ở trước mặt mà khóc rống lên.
- Tư Thành cuối cùng anh cũng xuất hiện rồi, anh có biết em lo lắng cho anh như thế nào không?
Nước mắt cùng với nước mũi của cô dâng trào làm ướt hết một mảnh áo sơ mi của người đàn ông, Tư Thành ân cần ôm lấy cả cơ thể nhỏ bé đang run ấy vỗ về an ủi.
- Liễu Y ngoan đừng sợ, mọi chuyện đã kết thúc rồi.

Chúng ta nên rời khỏi đây thôi.
Tư Thành gỡ cơ thể đang dính chặt của Liễu Y ra lấy một chiếc khăn sạch lau qua đi những giọt nước làm nhoè đi lớp trang điểm của cô, rồi một tay ôm lấy cô một tay kéo va li ra cổng kiểm tra trước khi lên máy bay.
Sau khi làm xong các thủ tục, Liễu Y nắm tay Tư Thành ngồi lên máy bay rời khỏi nơi này.

Trên máy bay anh mới chạnh lòng kể lại chuyện vừa rồi mới xảy ra.
Tích.
Giọt nước mắt tự nhiên lăn dài trên má cô rồi rơi xuống tà váy cô.

Tích.
Lại thêm một giọt nữa rơi xuống nhưng lần này nó rơi xuống cổ áo váy trắng ngần đó.
Tích, tích, tích.
Những giọt nước mắt tựa như viên ngọc trai ấy rơi xuống ngày càng nhiều, Liễu Y đưa tay lên bịp miệng mình lại để ngăn tiếng kêu nức nở đó phát ra cô cắt chặt lên mu bàn tay của mình để chịu cơn đau từ trong tim.
Móng tay cô ghim chặt vào phần đệm mềm được bao bọc bởi một lớp da, những ngón tay thon gọn đó nổi gân lên khi cô nhớ đến người em trai của mình mãi mãi chỉ dừng lại ở độ tuổi 19.

Tư Thành tháo dây an toàn của mình ra để anh vươn người sang ôm lấy Liễu Y nói câu xin lỗi.
- Liễu Y là do anh đã không bảo vệ tối được em ấy, anh xin lỗi.
Liễu Y nghe thấy câu nói xin lỗi được phát ra từ người anh, cô không thể nào kìm nén được cảm xúc nữa mà đánh thật mạnh vào người anh gào thét.
- Tư Thành tại sao chứ, tại sao chứ? Tại sao em ấy lại thành ra thế này, tại sao anh lại không bảo vệ được thằng bé!!!
- Thằng bé thì có tội tình gì đâu, tại sao ông trời lại nhẫn tâm như vậy thằng bé mới chỉ có 19 tuổi thôi mà!!??
Liễu Y bấu chặt vào tấm lưng của anh mà cào, những vết móng tay trải đầy khắp lưng có chỗ còn chảy ra một chút máu.

Mặc kệ cảm giác đau ở trên lưng Tư Thành vẫn ngồi im như bao cát để cho cô chút giận, suy cho cùng Dương Minh vẫn là vì anh nên mới muốn cứu anh mà thành ra mọi chuyện như thế này.
Sau một hồi hết kêu gào rồi đánh Liễu Y mệt mỏi dần dần thiếp đi chìm vào giấc ngủ trong vòng tay của Tư Thành, anh ngồi điều chỉnh lại tư thế sao cho thoải mái một chút để làm chỗ dựa cho Liễu Y ngủ dễ chịu hơn.

Một thời gian sau đó Liễu Y luôn tự nhốt mình trong phòng không ăn không uống mấy ngày liền, Tư Thành lo lắng đến sức khỏe của cô mà không ngừng thức đêm vài hôm để tìm cách làm cho cô vui vẻ trở lại.
Nỗi đau khi mất em trai ấy có lẽ Tư Thành không, bởi vì sau khi mẹ anh sinh anh ra liền trở nên khó có thể mang thai nên cái cảm giác đau đơn ấy anh mãi mãi không bao giờ hiểu được.
Một tuần sau đó cánh cửa phòng đó tự động mở ra, người con gái ngày thường ăn mặc gọn gàng ấy nay lại biến thành bộ dạng của xác sống.

Tóc tai thì bù xù, môi nhợt nhạt, gương mặt không có chút sức sống, thân thể thì gầy đi gần như trơ xương.

Tư Thành đau lòng ôm chặt lấy cơ thể gầy gò đó của cô mà khóc, anh khóc rất lớn quỳ xuống cầu xin cô đừng tiếp tục hành hạ bản thân mình nữa nếu không sẽ phụ lòng Dương Minh hi sinh tính mạng của bản thân để cho cô có được hạnh phúc.
Nói đến đây dường như Liễu Y đã tìm ra được đáp án cho những ngày quá, cô từ từ đưa bàn tay của mình chạm vào gương mặt thiếu ngủ của Tư Thành khó nhọc mở miệng nói.
- Tư Thành, em đói rồi muốn ăn cháo do đích thân anh nấu.
Dường như chỉ đợi có vậy, anh liền nhanh chóng sốc lại được tinh thần dẫn cô xuống bếp ngồi đợi mình trong lúc anh nấu cháo.

Liễu Y ngồi ngây ngốc nhìn anh, chợt cảm thấy có dòng mật ngọt chảy thẳng vào tim cô khiến cho nơi u tối hoang vắng ấy một lần nữa nhìn thấy được mật ngọt của hạnh phúc.
(…)
Nhớ đến đây nước mắt tự động rơi xuống làm nhoà đi gương mặt trong bức ảnh phía dưới, bà vội lấy khăn tay lau sạch đi những vết nước đó: “Dương Minh, em ở thế giới bên kia chắc vui vẻ và hạnh phúc lắm đúng không?”
Cánh cửa phòng đột nhiên mở ra Tịch Tư Thành từ từ đặt nhẹ cặp sách để lên bàn, treo áo vest gọn gàng lên cây quần áo rồi lại đến ôm Liễu Y từ đăng sau.
- Em lại nhớ đến Dương Minh rồi đúng không?
- Vẫn còn đau lòng về chuyện năm xưa sao?
Tư Thành trèo lên giường ngồi đối diện với Liễu Y mà cẩn thận nắm lấy tay bà rồi hỏi.
- Em có giận anh về chuyện năm đó sao anh không cứu Dương Minh không?

Liễu Y ngước đôi mắt cho chút sưng đỏ của mình nhìn chồng mình rồi lắc đầu.
- Chuyện của năm đó em sớm đã tha thứ cho anh rồi, em cũng tin chắc là Dương Minh cũng không muốn em giận anh đâu.
- Nếu em mà còn giận anh thì em đã không đồng ý lấy anh rồi sinh cho anh một cô công chúa với một tiểu hoàng tử rồi.
Liễu Y mỉm cười véo lấy mũi của Tư Thành như một người mẹ véo mũi con trai khi nó làm sai vậy, Tư Thành cũng đưa tay v**t v* má bà hạnh phúc nói.
- Em nói rất đúng, nếu năm đó ba em mà không sai người bắt em đi rời khỏi anh thì anh cũng sẽ không biết là em đã chiếm một vị trí rất quan trọng trong cuộc đời của anh.
- Nó quan trọng đến nỗi khiến anh phải đánh đổi từ bỏ tất cả để có thể đứng bên cạnh em.
Hai người chạm trán vào nhau cảm nhận được từng hơi thở, nghe được cả từng tiếng tim đập “thình thịch” được cất sâu trong lòng ngực của mỗi người.
- Tư Thành ngày mai anh nấu cháo cho em ăn được không? Lâu lắm rồi em chưa được ăn bát cháo do anh làm.
Tư Thành bật cười vuốt lấy sống mũi của Liễu Y nhanh chóng nói ra hai từ đồng ý.
- Vậy em muốn ăn cháo kèm thêm với gì nữa không, để có gì sáng mai anh làm thêm vào cho?
- Vậy anh nhớ bỏ thêm một chút thịt vào nha, nhớ đừng cho hành đấy em không thích ăn hành cho vào cháo.
- Được, sẽ như ý của em.
Dứt lời Tư Thành bế thốc người Liễu Y lên đi vào nhà tắm, Liễu Y bèn đánh vào lồng ngực Tư Thành đòi xuống.
- Anh bế em vào nhà tắm làm gì vậy? Bỏ em xuống mau.
Tư Thành mặc kệ mấy lời than vãn của Liễu Y vẫn bước tiếp đi, ông đặt bà xuống đứng ngay trên chân mình nhìn thẳng trước mặt có chiếc gương treo tường, ông với lấy khăn mặt được treo trên tường bên cạnh ra giật sạch lau mặt cho bà.
- Nhột, anh mau buông tay ra em tự mình làm là được rồi.
- Em đứng im đó cho anh đi sắp xong rồi.
Tư Thành lâu sạch đi những vệt nước mắt còn đọng lại nơi khoé mi cong vút ấy rồi giặt sạch khăn một lần nữa vắt lên liền lại bế bà đi ra ngoài, Tư Thành đặt Liễu Y nằm xuống giường còn cẩn thận đắp chăn lên ngang bụng Liễu Y rồi lại tiến đến về phía góc giường cầm bức ảnh lên cất gọn vào trong tủ rồi đóng lại đi thay ra một bộ đồ ngủ thoải mái..
 
Trọng Sinh: Tôi Cưới Trước Yêu Sau Cùng Tổng Tài
Chương 45: 45: Ám Sát Hạ Thanh Không Thành


Tử Nha đưa anh xem tờ giấy đó được không?Tử Nha bực mình ném tệp giấy đó bay thẳng vào bản mặt của Trạch Vũ rồi bỏ đi, sau khi Trạch Vũ xem qua tài liệu đó xong liền hoang mang đuổi theo Tử Nha xin tha thứ.

Thế nhưng Tử Nha nhất quyết không chịu bỏ qua cho Trạch Vũ, bây giờ bà chỉ còn hai tiếng nữa là đến cuộc đàm phán.

Trạch Vũ xem kĩ lại bản hợp đồng này liền nghĩ ra cách làm lại bản hợp đồng mới.
- Tử Nha anh có cách làm lại được bản hợp đồng này cho em, nhưng em phải hứa anh một điều kiện mới được.
Tử Nha thấy Trạch Vũ đã làm sai mà còn dám trả treo lươn lẹo với bà, Tử Nha không nhịn được mà lấy giao pháp ra quất xuống đất một cái.
- Hứa Trạch Vũ!!! Ông còm dám trả treo với tôi à, chính ông là người làm hỏng bản hợp đồng của tôi thì tất nhiên cũng chính là ông sẽ làm lại cho tôi rồi.
- Còn nếu ông muốn ra điều kiện ý thì đừng có mơ, tối nay về ông ngủ dưới sàn nhà cho tôi.
- Nếu ông dám bước một chân lên giường thì ông biết tay với tôi nghe rõ chưa!! Cho chừa cái tội trả treo với vợ này.
Sau khi Tử Nha buông ra một loạt lời đe doạ với Trạch Vũ bà quay trở về phòng ngủ thay quần áo để chuẩn bị đi gặp đối tác, còn ông Trạch Vũ đáng thương thì bị bắt làm lại bản hợp đồng đó trong một thời gian rất ngắn.
Tử Nha thay ra một bộ đồ sang chanh trang điểm nhẹ rồi đi đến thư phòng, Tử Nha đứng dựa từng nhìn Trạch Vũ chăm chú làm một bản hợp đồng khác cho bà.

Trạch Vũ dường như cảm nhận được ai đó đang nhìn chằm chằm vào mình ông liền ngẩng đầu lên thì thấy người đang đứng dựa vào cửa nhìn trộm mình lại chính là vợ của mình.
Tử Nha thấy đang đã phát hiện ra rồi liền tiến lại gần Trạch Vũ xem ông làm đến đâu rồi, khi bà nhìn xuống bản file mà ông đang làm thì rất ngạc nhiên không ngờ thật sự Trạch Vũ nói ông có thể làm được một bản khác trong vòng thời gian ngắn nhưng bà không ngờ lại là ngắn như thế này.

Đã vậy ông còn tóm tắt lại nội dung của hợp đồng theo cách ngắn gọn nhất để cho mọi người vẫn hiểu được hết, Tử Nha kéo ghế xuống ngồi xuống bên cạnh mong chờ thành phẩm không mất bao lâu sau một bản hợp đồng mới có thế sẵn sàng được kí kết.
(…)
Cánh cửa phòng bệnh của Hạ Thanh được đẩy ra, một người đàn ông mặc áo đen, quần đen và giày đen trên đầu anh đội chiếc mũi lưỡi trai mặt đeo khẩu trang kín mít nên rất khó có thể nhận ra đây là ai.
Người đàn ông thần bí đó nhân lúc Hạ Thanh đang ngủ say mà giơ tay lên cao để lộ con dao ra định đâm một phát vào người Hạ Thanh, do ánh sáng chiếu mặt cắt của con dao làm chói mắt Hạ Thanh khiến cô mơ màng tỉnh dậy thấy người đàn ông đó đâm dao về phía mình cô đưa hai tay ra phía trước cầm lấy bàn tay của hắn giữ chặt lại.
Giai Chi đúng lúc mang bản hợp đồng hôn nhân quay trở lại đến gặp Gia Thiên đi ngang qua phòng của Hạ Thanh nghe thấy có động tĩnh lạ, Giai Chi liền bỏ túi xách xuống gọn vào một bên cô nhanh trí nhìn qua mở lớp cửa kính thấy có người đang muốn giết Hạ Thanh cô liền gửi tin nhắn đến cho Gia Thiên rồi tắt chuông điện thoại cắt vào túi, Giai Chi nhẹ nhàng vặn khoá cửa từ từ đẩy ra cô bước đến gần mục tiêu cô vớt lấy lọ hoa bên cạnh dùng nhiều sức đập thật mạnh vào mặt gã.
Do bị đánh lén đột xuất nên người đàn ông đó không chuẩn bị kịp nên đã ngất đi, Giai Chi kéo xác của người đàn ông đó sang một bên rồi lấy vải buộc lại.

Gia Thiên nhận được tin nhắn của Giai Chi liền bỏ mặc cả ca phẫu thuật đang chuẩn bị tiến hành để đến xem cô có bị thương ở đâu không, khi đến nơi thấy Giai Chi đang trói tay người đàn ông đó vào chân giường.
Gia Thiên nắm lấy bàn tay Giai Chi kéo cô ngồi dậy xem xét bản thân cô từ trên xuống dưới một rồi trách mắng cô.
- Giai Chi sao em lại hành động mạo hiểm như vậy, nhỡ chẳng may em có mệnh hệ gì thì anh biết sống sao?
- Giai Chi, em cứ thế mà lao vào như vậy không sợ đối phương có vũ khí nguy hiểm đâm em một nhát thì sao?
Trước sự lo lắng đó của Gia Thiên thì Giai Chi lại cảm thấy chuyện này cũng khá là bình thường nên không cần phải quá lo lắng đến như vậy.
- Thì chẳng phải anh cũng sẽ đến cứu tôi như này sao?
- Lần này anh còn đến được, thế giờ giả sử người đàn ông đó vẫn còn quay lại thì em tính đối phó như thế nào?
Giai Chi bị Gia Thiên nói cho đến á khẩu, bởi vì anh nói đúng.

Lần này là do cô may mắn chứ còn có lần sau ai có thể để giúp cô được.

Gia Thiên hít một hơi thật sâu rồi nói.
- Là do tôi vừa nãy quá nóng vội rồi, bộ dạng vừa nãy của tôi không có làm em sợ chứ?
Gia Thiên cúi đầu người xuống anh không muốn để cô nhìn thấy bộ dạng mất kiểm soát của mình, Giai Chi rụt rè đặt tay lên đầu của anh v**t v* giỗ dành anh như một đứa trẻ.
- Tôi biết là anh lo lắng cho tôi thôi, lần này cũng là do tôi không suy nghĩ chu toàn nhất thời mới làm như vậy.

Anh không cần phải thấy tự trách đâu, lầu sau tôi hứa sẽ không nóng vội tự ý quyết định nữa.
- Vậy bây giờ chúng ta phải xử lý hắn ta như thế nào?
Giai Chi ngẩng đầu anh lên hồn nhiên chỉ vào cái người mà mình mới cột vào chân giường, Gia Thiên liền suy nghĩ một rồi quay sang hỏi Giai Chi.
- Em có muốn sử dụng hình thức ép cung lên người hắn để moi thông tin không!?
Giai Chi ngạc nhiên anh như muốn nói là “có được không vậy?”, Gia Thiên dường như đoán được suy nghĩ của cô liền hỏi.
- Em muốn nói anh là "có được không vậy?” đúng không?
Giai Chi gật đầu liên tục, không ngờ lại có người hiểu được suy nghĩ của như vậy.

Gia Thiên gọi điện cho ai đó rồi kéo Giai Chi ra ngoài trước, nhân lúc đi qua cửa Giai Chi nhanh chóng cầm lấy chiếc túi chạy theo Gia Thiên.

Bàn tay to lớn của anh bao trùm lấy bản tay nhỏ bé của như muốn che chở cho cô vậy, anh cầm chìa khóa xe ấn một cái chiếc xe của anh kêu một tiếng anh dẫn cô ngồi lên xe của mình.
Gia Thiên chở Giai Chi đến một nhà kho bỏ hoang thế nếu đi xuống đường hầu do anh xây ra thì đây còn gọi là căn cứ bí mật của anh.

Gia Thiên lấy ghế ra cho cô ngồi, trong lúc chờ đợi thuộc hạ của anh dẫn người đàn ông thần bí kia đến Gia Thiên giới thiệu một bộ ép cung của người xưa để cho cô làm quen dần để sau này cho khỏi bỡ ngỡ.

Giai Chi chạm vào thử cách dụng cụ tra trấn này liền hơi lo sợ nhìn Gia Thiên, anh tiến lại gần vỗ về an ủi.
- Giai Chi, em không cần phải sợ.

Những thứ này đều là do anh tìm được về nếu em thích cái nào thì bảo anh, anh tặng một cái cho em để làm quà.
Giai Chi nghe thấy vậy liền ổi hết da gà lên rồi, cô tìm cách từ chối khéo.
- Em không đâu, sau này nếu em có cần dùng tới thì em lấy của anh sài được rồi.

Cần gì tặng làm gì để cho nó bất công ra, sau này kiểu gì chúng ta cũng sống chung với nhau thì nên là đồ của anh hay là đồ của em gì đó đều không quan trọng.
Gia Thiên nghe thấy Giai Chi nói như vậy chợt mở cờ trong lòng, anh tiếng đến cầm tay Giai Chi kéo quay về chỗ ban đầu.

Thuộc hạ của anh buộc hai tay của người đàn ông thần bí kia sang hai bên, tháo mũi bỏ khẩu trang ra.

Mới đầu người đàn ông đó không hợp tác liền đám vài cái để cho người đàn ông đó trở nên ngoan ngoãn.
Giai Chi ngồi ở ghế chính giữa đối diện với người đàn ông đó còn Gia Thiên đứng ở một đeo găng tay lại đẩy gọng kính lên, dưới ánh đèn mập mờ nhiều lúc chập chờn trong căn phòng tối om cùng với những dụng cụ tra tấn ép cung đó tạo nên một không gian quỷ dị, lâu lâu lại văng vẳng tiếng chuột kêu cùng tiếng nước rỏ giọt xuống trong không gian kín như này càng được phóng đại to hơn.
Gia Thiên cầm lấy một cái roi da bước đến lại gần người đàn ông đang bị trói ở kia, dưới ánh đèn chợp chờn đó nhìn Gia Thiên không khác gì là ác quỷ tái xuất trở lại.

Tiếng bước chân vang lên cồm cộp vô tình dẫm vào vũng nước nhỏ làm bắn lên làm bẩn hết giày, Gia Thiên kéo mạnh dây roi da sang hai bên rồi quất một phát vào thanh gỗ ở sau đầu để cảnh cáo.
- Chúng tôi muốn hỏi anh vài câu mong sẽ hợp tác, nếu không…
Gia Thiên quật thêm một cái nữa nhưng lại là phía bên kia để cảnh cáo.
- Nếu không phát quật tiếp theo sẽ không trượt tay như vậy nữa đâu!!
Gia Thiên quay trở về chỗ đứng của mình nghiêng đầu nhìn ra Giai Chi, người đàn ông đó làm có thể vì vài trò mèo vặt của bọn họ mà sợ hãi được.
Giai Chi đi đến trước mặt người đàn ông đó hỏi hai câu.
- Tôi chỉ có hai câu hỏi muốn anh trả lời, hai câu hỏi này rất mong anh hợp tác.
Vừa dứt lời Giai Chi cầm lấy con dao hành án của người đàn ông kia đâm thẳng vào phần gỗ thừa ở trên đầu anh ta.
- Tôi chỉ muốn biết ai là người sai anh đi giết cô gái đang nằm trong bệnh viện đó và tổ chức sau lưng anh là gì?
- Ha, ha, ha.
- Cô nghĩ tôi sẽ ngu ngốc mà nói ra sao đừng có mơ nữa.

Dù các người bây giờ có tra tấn tôi như nào đi chăng nữa thì tôi cũng sẽ không bao giờ nói ra đâu.
- Vậy để rồi xem, miệng của anh xem cứng đâu lâu.

Để xem sức chịu đựng của anh có trống trọi được qua một tiếng không?
- Hay tôi với anh làm vụ cá cược đi, nếu anh chịu đựng trong vòng một tiếng đồng hồ tôi sẽ thả cho anh đi, nếu không anh bắt buộc phải trả lời hết những câu hỏi của tôi..
 
Trọng Sinh: Tôi Cưới Trước Yêu Sau Cùng Tổng Tài
Chương 46: 46: Có Người Muốn Sát Hại Hạ Thanh


Tư Thành sau khi thay ra một bộ đồ ngủ thoải mái hơn ông liền nằm xát vào người của Liễu Y ôm bà ngủ đến sáng.
Sáng hôm sau.
Mới sáng sớm Giai Chi tỉnh dậy vệ sinh cá nhân rồi đi thay quần áo và cô tính mang theo chút đồ ăn đến bệnh viện, Giai Chi vừa bước chân xuống đến phòng khách quản lý Lý đã đưa cho cô hộp cơm vừa mới xong Giai Chi cầm lấy rồi nói cảm ơn ông.
- Cảm ơn ông quản gia Lý, tôi đi trước đây có gì tí mẹ tôi có hỏi tôi đi đâu thì ông bảo tôi đi tham một người bạn ở bệnh viện rồi nha.
- Vâng, thưa tiểu thư.
Giai Chi thay dép ra bằng một đôi giày thể thao, để hộp cơm nằm gọn một chỗ Giai Chi láy xe rời đi từ nhà đến bệnh viện.

Đi một lúc sau cô đã đến nơi, láy thẳng xe để vào trong hầm rồi cô đi vào trong bệnh viện.

Vì sáng hôm nay cô đi sớm nên bệnh viện lúc này không đông người lắm, nhanh chóng cô đã có mặt ở trong phòng của Hạ Thanh rồi.
Nhìn một chân bị bó bột của Hạ Thanh làm cho Giai Chi thấy mình có cảm giác tội lỗi vì đã không bảo vệ được Hạ Thanh, Giai Chi đặt hộp cơm bên trên bàn rồi đi lấy một bình nước mới.

Hạ Thanh mơ mơ màng màng chợt tỉnh dậy thấy Giai Chi đang đi lấy nước cho mình, cái giọng yếu ớt ấy gọi khe khẽ tên của Giai Chi.
- Tiểu thư Giai Chi.

Giai Chi nghe thấy tiếng gọi mình phát ra từ phía chiếc giường liền đầy nắp bình nước lại quay trở về phía giường.
- Hạ Thanh cô tỉnh lại dậy rồi, có muốn uống chút nước không?
Hạ Thanh khó khăn trả lời liền gật đầu, Giai Chi nhanh tay rót ra một cốc nước rồi cắm ống hút vào cho Hạ Thanh uống.

Hạ Thanh miệng ngậm lấy một đầu của ông hút hơi khó khăn uống lấy ngụm nước rồi lắc đầu ý muốn nói là không muốn uống nữa.
Giai Chi kéo ghế đến ngồi xuống ngay bên cạnh Hạ Thanh từ từ hỏi.
- Hạ Thanh, cô có chuyện gì muốn nói với cô sao?
Hạ Thanh khó khăn để nói chuyện do vết thương đau nên mỗi cần cô cử động một chút đều không chịu được.
- Tiểu… thư…, ngày hôm đó sau khi ra khỏi công ty tôi được vệ sĩ của người đưa về nhà an toàn xong, sau đó tôi có nhận được một cuộc điện thoại nên mới đi một mình ra ngoài không ngờ có lại muốn ra thay sát hại tôi.
- Tiểu… thư, người có nghĩ rằng chuyện này là do cái người tiết lộ chuyện của công ty ra ngoài không?
- Có khả năng cao lắm, sau này cô nhất định cần phải cảnh giác chú ý cẩn thận hơn trước nữa.
- Được rồi, cô vừa mới tỉnh dậy nên đói lắm đúng không? Vậy thì ăn chút cháo đi, tôi múc cho cô một bát con trước ăn tạm nha rồi tí ăn thăm sau.
Giai Chi đứng dậy múc một bát cháo nóng hổi rồi đậy nắp hộp lại bê bát cháo ra múc từng thìa một thổi nguội rồi mới đút vào miệng cho Hạ Thanh ăn, chứ như vậy cho đến ăn hết thìa này đến thía khác bát cháo cạn hết dần trong một nốt nhạc.

Nhìn Hạ Thanh có thể ăn hết được một chén cháo như vậy là cô đã vui rồi, Giai Chi giúp Hạ Thanh lau miệng rồi thu dọn lại sạch sẽ rồi mới rời đi.
Trên đường đến công ty Giai Chi vẫn luôn suy nghĩ về chuyện vừa nãy Hạ Thanh kể lại trong bệnh viện, Người ở bên kia chưa gì đã muốn giết người diệt khẩu rồi chuyện này càng không thể để lâu được nữa rồi.
Giai Chi dừng xe trước cửa chính của công ty, cô giao chìa khoá xe cho bảo vệ rồi đi thẳng một phát về phòng làm việc.

Giai Chi vừa mới bước chân ra khỏi cánh cửa thang máy thì đã có người đứng ở đây chờ cô sẵn rồi, cô tiến đến mở cửa ra mời ông vào trong rồi đóng cửa lại.
- Phó giám đốc cuối cùng cô cũng đến rồi, việc lần trước người giao cho tôi đã hoàn thành thôi.
- Đây là sản phẩm đã được thử nghiệm rồi.
- Vậy còn bản tường lửa bảo ông đổi máy chủ khác đã có thu hoạch được gì chưa?
- Cái đó, tối ngày hôm sau có người xâm nhập vào hệ thống máy chủ theo địa chỉ của bức tường lửa đó, mới đầu nó phòng thủ khác tốt nhưng về sau lại tự nhiên mở ra lỗ hổng để nó xâm nhập vào ăn cắp dữ liệu.
- Phó giám đốc, thật sự là cảm ơn người thật may lúc đó người bảo tôi thay đổi máy chủ nếu không thì những tài liệu mật của công ty đã bị lộ ra rồi.
- Không cần cảm ơn đâu, dù gì ông cũng góp công lao rất lớn mà ta chỉ tiện tay giúp một chút thôi giờ ông đi làm việc của mình tiếp đi.
Đợi người đàn ông đó rời khỏi đây Giai Chi liền mở tập file ra xem rồi ngay lập tức tắt đi, cô đứng dậy đi đến chỗ máy in để giấy trắng vào mà ấn chọn in thông tin từ file ra bản hợp đồng hôn nhân như vậy mà hoàn thành chỉ cần đưa anh kí nữa là xong.
Cầm bản hợp đồng nóng hổi trên tay Giai Chi nhanh chóng cho vào túi xách rồi láy xe đến bệnh viện tìm Gia Thiên.
(…)

Tại London ở Anh.
Trương Thần sau khi lấy được lòng tin của một vị giám đốc trong một công ty lớn sự nghiệp của Trương Thần lúc này đang lên như diều gặp gió, chẳng mấy chốc anh lên được chức phó giám đốc rồi.

Lúc này anh ta đang ở khách sạn qua lại với một cô người mẫu chơi trò chơi thầy giáo dạy học đánh vần cả một đêm, Trương Thần trên người chỉ quấn một chiếc khăn tắm ngang hông tay châm điếu thuốc đứng ở sổ hút lấy một hơi nhìn về bầu trời xa xắm.
Cô ả người mẫu kia mò dậy lấy tạm áo choàng tắm che đi cơ thể không có một mảnh vải vòng tay qua từ phía sau ôm chặt lấy Trương Thần dụi đầu vài cái.
- Anh yêu à, sao anh dậy sớm vậy? Có phải là muốn bỏ rơi người ta rồi đúng không?
Trương Thần một tay cầm điều thuốc để nhả hơi ra, một tay v**t v* lấy bàn tay đang ôm lấy mình.
- Sao bé cưng lại nghĩ như vậy? Bé cưng ngọt ngào mềm mại như vậy sao anh nỡ lòng nào bỏ cưng được.
Cô ả người mẫu kia đung đưa bàn tày s* s**ng lên vùng ngực săn chắc ấy mà trêu chọc.
- Có thế không vậy? Vậy thì anh hãy chứng minh cho người ta thấy đi nào.
Nói xong ả ta đưa bàn tay đi thẳng một đường xuống dưới thì bị tay của Trương Thần ngăn cản lại, anh xoay người bế thốc ả ta lên rồi nói.
- Này là do bé cưng khiêu khích anh trước đấy, lát nữa đừng có khóc lóc mà xin tha.
Vậy là tiết học đánh vần bảng chữ cái lại bắt đầu, chiều muộn hôm đó.
Trương Thần dựa lưng vào thành giường trong lòng đang ôm mỹ nhân dòng suy nghĩ của anh ta lại chợt nhớ về Giai Chi, cũng đã hơn hai tháng rồi kể từ lúc cùng Giai Chi nói chuyện điện thoại từ khi đó đến bây giờ hình như anh vẫn chưa gọi cho cô thêm một cuộc nào.
Nghĩ đến đây anh lại nhức đầu, không phải là kể từ khi yêu nhau Giai Chi vẫn luôn chủ động trong các cuộc trò chuyện của hai người sao, vậy từ bao giờ anh đã thành người chủ động vào cô cũng không còn gọi điện cho anh nữa.

Nhưng rồi anh vẫn nghĩ đến khả năng Giai Chi bị tịch thu điện thoại không gọi được cho anh rất cao, chính ba mẹ của Giai Chi phản đối việc hắn có qua lại bày ra một số động tác tiếp xúc thân mật với Giai Chi.
Nghĩ đến đây hắn lại tức chỉ nghĩ đến ngày mình về nước biến Giai Chi thành một trong những con cờ của mình để thâu tóm toàn bộ công ty Tịch Nhiên.
(…)
Hứa gia.
- Trạch Vũ anh mau ra đây cho em.
Tử Nha nhìn vào đống tài liệu mình cất công chuẩn bị suốt ba tiếng đồng hồ mà bị chồng mình biến thành giấy thử bút xem có hết mực hay không, bản hợp đồng này là bản hợp đồng kí kết rất là quan trọng giờ bà sắp phải mang nó đi đàm phán rồi giờ có làm lại đi chăng nữa cũng không kịp mất.
- Tử Nha em sao vậy?
Trạch Vũ nhanh chóng chạy xuống lầu hỏi han vợ mình thì thấy tay cầm một tệp đã bị nhàu nát.
- Trạch Vũ, ai cho phép anh động vào đóng tài liệu này hả? Bây giờ em phải mang nó đi đàm phán rồi, biết đào đầu ra một bản mới đây.
- Tử Nha, anh xin lỗi là do anh sơ suất rồi.

Em đợi một chút đừng hoảng hốt anh sẽ nghĩ ra cách vẹn cả đôi đường.
Trạch Vũ nhanh chóng quỳ xuống nhận sai với vợ chỉ mong vợ tha thứ, Tử Nha không thèm nhìn lấy Trạch Vũ mà tức giận bỏ đi Trạch Vũ đứng vậy chạy đuổi theo.

Trạch Vũ đứng chắn ngang đường đi của Tử Nha và nói..
 
Trọng Sinh: Tôi Cưới Trước Yêu Sau Cùng Tổng Tài
Chương 47: 47: Cuộc Tra Khảo Dưới Tầng Hầm


Vậy không biết ý anh như thế nào?Giai Chi vừa đi vừa đưa ngón tay mềm mại của mình chạm nhẹ lướt qua một hàng đạo cụ tra tấn được xếp ngay ngắn ấy rồi cô dừng lại và chọn một con dao nhỏ và nhọn, Giai Chi nhẹ nhàng cầm con dao đó lên thì bàn tay to lớn của Gia Thiên ngăn lại hành động của cô lại.
Anh nhẹ nhàng cầm lấy bàn tay đó của cô lên và nói rằng:
- Đôi bàn tay ngọc ngà này của em anh sẽ không để cho nó bị nhuốm máu đâu, vì chính anh sẽ thay em đính thân làm điều đó thay em.
Giai Chi ngước đôi mắt đen láy của mình lên nhìn vào người đàn ông đang dịu dàng nắm lấy tay mình nâng niu khác xa hẳn so với người đàn ông đằng đằng sát khí vừa rồi, nếu không phải cô đã tận mắt chứng kiến từ nãy đến giờ cô còn tưởng rằng cái dáng vẻ hiện tại với dáng vẻ vừa nãy của anh là hai người hoàn toàn khác nhau không có chút liên quan nào.
Gia Thiên chuyển động tác từ tay đang nâng dần xuống nắm tay, anh kéo cô trở về ghế ngồi của mình còn anh cầm lấy con dao vừa nãy cô đã chọn đi về phía tên sát thủ đó đâm một nhát vào bắp tay hắn rồi để con dao ở đó.

Tên sát thủ đó cắt chặt răng để ngăn bản thân phát ra tiếng kêu ngoan cố không chịu khuất phục, Gia Thiên lần lượt đem những con dao còn lại c*m v** tay và chân trên đó.
Dòng máu màu đỏ rượu ấy chảy từ miệng vết thương ra thấm đấm vào lớp vải xung quanh, lớp vải đó nặng trĩu dần do nó đã thấm quá nhiều màu dẫn đến không chịu đựng được mà nhỏ từng giọt xuống.

Từng giọt máu rơi hoà vào lẫn trong những vết nước bị rò rỉ của đường ống, tên sát thủ đó vẫn rất cứng đầu không chịu đầu hàng lúc này mới chỉ trôi qua 15 phút những màn tra tấn khác vẫn đang chờ để được thực hiện lên người đàn ông đó.

- Giai Chi, em không khoẻ trong người sao? Có muốn ra ngoài trước không?
Gia Thiên tiến đến đỡ lấy Giai Chi đang mặt mày xanh xao vuốt lấy sống lưng để cho cô tình bĩnh lại, anh không ngờ cô ấy lại không chịu đựng được mấy cảnh máu me như này anh hối hận vì đã dẫn cô tới đây.
Giai Chi sau khi ói xong sắc mặt cũng đã đỡ hơn hẳn vừa nãy, cô nhận lấy chai nước mà Gia Thiên đưa cho súc miệng lại lần nữa rồi cô uống một hơi hết nửa chai nước rồi trả lại chai nước cho anh.
- Tôi không sao đâu, anh cứ tiếp tục đi.
- Sức khỏe của em quan trọng hơn, tôi dẫn em ra ngoài.
- Thời gian một tiếng trôi qua rất nhanh, nên anh đừng có vì tôi mà dừng lại.
Giai Chi đẩy Gia Thiên đang tránh đường mình ra để đi về vị trí ban đầu của mình, cô ngồi xuống ghế nhìn chằm chằm vào người đàn ông đó lớn giọng hỏi.
- Anh vẫn quyết định không chịu khuất phục sao?
- Tôi đã nói rồi, không là không.

Tôi sẽ không bao giờ bán đứng tổ chức đâu!!!
- Vậy sao? Đúng là một tên cố chấp.
Lúc này thuộc hạ của anh đã thay anh làm nốt những gì còn lại, suy cho cùng anh vẫn lo cho sức khỏe của Giai Chi hơn.

Dây roi dần được hạ xuống quật vào lưng của tên sát thủ đó, cứ mỗi lần quật như vậy khiến cho áo của người đàn ông rách nhát tươm để lộ rõ những thương bị chầy xước đến nỗi bật cả máu ra.
Dây roi cứ rơi đều đều lên trên lưng người đàn ông đó khiến cho dây nhuốm màu đỏ tươi.

Giai Chi nắm chặt vào vịn thành ghế để ngăn cảm giác buồn lúc này, ánh mắt quật cường không cam chịu ấy mà cố gắng chống cự.

Gia Thiên không nỡ lòng nhìn Giai Chi vậy tính bế cô rời đi nhưng anh bị ngăn cản lại, còn tên sát thủ kia do mất khá là nhiều máu nên ngất đi Giai Chi bảo người mang một xô nước đến tạt người hắn.
Xô nước lạnh ấy theo như lệnh của Giai Chi trực tiếp tạt thẳng vào khiến cho những vết máu ấy thuận theo dòng nước mà chảy xuống thành ròng ròng, tên sát thủ kia mơ hồ th* d*c đứt quãng khó khăn nâng khuôn mặt của mình ngước lên nhìn hai người.
Những cuộc hành hạ như vậy cứ kéo dài mãi, mỗi lần tên sát thủ đó kiệt sức ngất đi liền là bị thuộc hạ ở bên cạnh tạt thêm một xô nước để cho tỉnh dậy rồi lại tiếp tục.

Cuối cùng sau tất cả những trận dày vò đó, tên sát thủ không thể nào chịu đựng được nữa tiếng thở thoi thóp cực nhọc vang lên đứt quãng.
- Tôi chịu thua, không thể được nữa.
Giai Chi chỉ đợi có vậy ra lệnh cho người cởi trói mang hắn đến lại gần đây, dây thừng trói chặt lấy cánh tay, cổ tay và dưới chân được cởi ra hai người thuộc hạ nhanh chóng đỡ lấy cơ thể sớm đã tàn tạ này đưa đến trước mặt Giai Chi và Gia Thiên, hai người họ vứt thân thể đầy thương tích đó nằm sõng soài trên mặt đất rồi lui ra đứng ở một góc.
Giai Chi cúi xuống nâng cằm hắn lên nói.
- Ngươi đã nhận thua rồi, giờ thì trả lời những câu hỏi của tôi đi.
Tên sát thủ đó hơi thở yếu ớt đứt quãng, miệng lưỡi có chút khô với thân thể có đầy vết thương vẫn còn đang chảy máu.
- Nếu cô muốn biết thì tôi sẽ nói cho cô biết, mục tiêu ban đầu mà giao chúng tôi ám sát chính là cô, nhưng không hiểu sao lại thay đổi kế hoạch nên mới dính tới con nhỏ ở bệnh viện kia.
- Ngươi nói vậy là sao?
Tên sát thủ đó nở một nụ cười quỷ dị rồi hét lớn lên.
- Tôi chỉ là người nhận tiền rồi làm theo những gì người ta đưa, trước giờ tôi chưa bao hỏi vấn đề riêng của khách hàng.

- Nhưng theo những gì tôi biết được mục tiêu của hộ là sẽ g**t ch*t người yêu thương xung quanh cô, để cho cô nếm thử cảm giác không có còn ai thương yêu cô ở bên cạnh là thế nào.
Giai Chi bàng hoàng khi biết được chuyện này, cô buông tay mình ra khỏi cằm của tên sát thủ đó mà ngồi lùi lại phía sau tự hỏi chính mình: “Rốt cuộc là tại sao? Rốt cuộc là ai đang không muốn có được hạnh phúc!! Không phải ông trời thương sót cô mới cho cô trọng sinh trở về trả thù sao?”
Ở bên ngoài, người ở tổ chức thấy sự việc liền lấy khẩu súng nhắm chuẩn mục tiêu qua khe cửa số thoát khí nhỏ bắn một phát.
Tiếng “pằng” vang lên, thuộc hạ của Gia Thiên đi theo hướng nổ ra phát súng mà bắt người, tên sát thủ mệt nhọc nhắm mắt lại nằn bệt xuống đất Giai Chi run rẩy nắm chặt lấy bả vai của tên sát thủ đố lắc mạnh.
- Ngươi mau tỉnh lại cho ta, ngươi còn chưa nói ai là người đứng sau sai khiến và tổ chức đứng sau là gì mà??
- Ngươi mau tỉnh lại cho ta, mau tỉnh lại cho ta!!!
Gia Thiên nhanh chóng kéo Giai Chi ra để kiểm tra nhịp thở của tên sát thủ đó, nghe thấy nhịp tim đang yếu dần đi Gia Thiên liền vác hắn ta lên vai đi ra ngoài.

Để hắn ta nằm ở hàng ghế phía sau, Giai Chi và Gia Thiên cùng nhau ngồi vào ghế lái và ghế lại phụ thắt dây an toàn đi trở về bệnh viện..
 
Back
Top Bottom