Ngôn Tình Trọng Sinh Thần Y Kiều Thê: Thủ Trưởng, Mượn Cái Hôn!

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Trọng Sinh Thần Y Kiều Thê: Thủ Trưởng, Mượn Cái Hôn!
Chương 60


Lúc trước hai ngươi nói chuyện mua lễ phục định chế của Vinia trước mặt Chung Noãn Noãn, cũng không cố kỵ Chung Noãn Noãn, đó là bởi vì bọn họ cảm thấy Chung Noãn Noãn là đồ nhà quê, nhất định nghe không hiểu những gì hai người nói.

Mà vừa rồi, lúc mua váy cho Chung Noãn Noãn, Giang Xu Uyển ngay lập tức gỡ thẻ bài xuống.

Cho nên bọn họ không hề nghĩ tới, Chung Noãn Noãn không những nghe hểu được chuyện lễ phục định chế của Vinia, ngay cả giá của chiếc váy vừa rồi cũng nhìn thấy.

Cô ta nhìn thấy lúc nào vậy?

Điều này khiến mặt mũi của giang Xu Uyển có chút xấu hổ.

Nếu như Chung Khuê Quân biết chuyện này, nhất định sẽ mắng bà.

"Con bé này, nói như thể mẹ ngược đãi con vậy. Cái váy vừa rồi con mặc thật sự rất đẹp, rất tôn da, cho nên mẹ mới mua cho con. Mẹ cũng không nói chỉ mua cái này cho con! Cũng không nói để con mặc cái váy này tham gia tiệc hội!"

Giang Xu uyển lập lờ nước đôi, nhưng lần này Chung Noãn Noãn lại rất thân thiện chủ động ôm lấy cánh tay của Giang Xu Uyển: "Con liền biết là mẹ đối với con tốt nhất. Mẹ sao có thể mua cho nhân vật chính như con một cái váy hơn 2000 khối, lại mua cho chị một bộ lễ phục 100 vạn được? Mẹ, yêu cầu của con cũng không cao, nếu mẹ mua cho chị một bộ lễ phục 100 vạn, con cũng chỉ muốn một bộ lễ phục 200 vạn là được. Cuộc đời con từ trước tới giờ đều không được mặc một bộ lễ phục nào đắt như vậy. Đến lúc đó, con nhất định sẽ trở thành tiêu điểm của toàn trường!"

Lời nói của Chung Noãn Noãn khiến miệng của Giang Xu Uyển cùng Chung Thiên Thiên co giật một chút, hận không thể đánh mặt đồ nhà quê này.

Bị Chung Noãn Noãn làm phiền như vậy, hào hứng của Giang Xu Uyển cùng Chung Thiên Thiên đều không cao, che giấu sự buồn bực trong lòng đi đến quầy chuyên doanh của Vinia.

Quầy chuyên doanh của Vinia đặt ở trung tâm, toàn bộ quầy chuyên doanh được thiết kế thành một tòa mô hình lâu đài cổ.

"Noãn Noãn, đây là nhãn hiệu Thiên Thiên thích, mang phong cách trưởng thành, mẹ cảm thấy không thích hợp với con, cho nên chúng ta trước đi dạo cùng chị con, chờ chị con mua lễ phục xong, lại cùng con đến cửa hàng khác đi dạo."

Tiến vào quầy chuyên doanh của Vinia, còn chưa kịp nhìn, Giang Xu Uyển liền đưa ra đề nghị. Dù sao đây là thương hiệu hàng đầu quốc tế, bà không nỡ mua đồ cho Chung Noãn Noãn ở đây. Chờ cho Thiên Thiên nhà bà mua xong, cùng lắm thì nói là không có tiền.

Nhưng mà Chung Noãn Noãn lại lộ ra một bộ cô gái nhỏ tranh cường háo thắng: "Chị thích con cũng thích, ai bảo bọn con là chị em ruột chứ?"

Giang Xu Uyển:.

Chung Thiên Thiên:.

Bây giờ mới biết là chị em ruột, mấy hôm trước lúc tìm đàn ông, cô ta sao không nghĩ tới bọn họ là chị em ruột?

Thật muốn b*p ch*t cô ta làm sao bây giờ?

"Ồ, đây không phải Xu Uyển sao? Bà đưa Thiên Thiên đi chọn lễ phục sao?"

Chung Noãn Noãn ngẩng đầu, nhìn thấy bạn thân của mẹ cô, Lâm Hân.

Rõ ràng cô sống sờ sờ đứng ở chỗ này, vậy mà Lâm Hân lại giống như là bị mù không nhìn thấy, thân thiện đi đến bên người Chung Thiên Thiên: "Hơn một tháng không gặp Thiên Thiên, người lại gầy đi một chút rồi? Hiệu quả giảm béo rất tốt!"

Bởi vì con gái của Lâm Hân là Diệp Mộng Khê mỗi lần đều cướp lấy danh hiệu hoa khôi của cô, cho nên Chung Thiên Thiên rất chán ghét hai mẹ con nhà này. Nhưng mà đối mặt với lời chào hỏi của Lâm Hân, cô không thể không nở nụ cười vừa phải lại hào phóng: "Chào dì Lâm."

Giang Xu Uyển cười nói: "Cuối tuần này không phải muốn tổ chức tiệc hội sao, cho nên tôi liền đưa Thiên Thiên và Noãn Noãn đến đây chọn lễ phục."

Lâm Hân nhìn thoáng qua Chung Noãn Noãn, không để ý tới cô, nhìn về phía Giang Xu Uyển hỏi: "Chung Noãn Noãn giết Chu Cẩm Huy là chuyện đã chắc chắn, các người làm sao mà đem nó từ trong ngục giam đưa ra ngoài được vậy?"
 
Trọng Sinh Thần Y Kiều Thê: Thủ Trưởng, Mượn Cái Hôn!
Chương 61: Đánh mặt


"Chúng ta có thể có biện pháp gì? Con bé này tiến vào, chúng ta cũng chỉ có thể ngày ngày buồn bực ở trong nhà. Cuối cùng vẫn là Xích Dương nghĩ biện pháp."

"Xích Dương? Chính là thanh niên ưu tú trong quân đội mà ông Chung muốn giới thiệu cho Thiên Thiên? Là cái người mà mới 26 tuổi, chức quan đã cao hơn ông Chung?"

"Bà đừng nói nữa, bây giờ Xích Dương là chồng chưa cưới của Noãn Noãn."

Hai người này một hỏi một đáp, chẳng những gián tiếp thừa nhận cô chính là người giết hại Chu Cẩm Huy, còn là một đứa cướp bạn trai của chị mình, điều khiến Chung Noãn Noãn không thể nhịn được chính là, bọn họ lại đem Xích Dương nói thành một người dựa vào quyền lực muốn làm gì thì làm.

"Xu Uyển, không phải tôi nói bà. Chúng ta cũng là bạn bè thân thiết lâu như vậy, có mấy câu mặc dù khó nghe, nhưng tôi cũng là vì muốn tốt cho bà.

Từ nhỏ Noãn Noãn đã bị bọn buôn người bắt cóc, nhiều năm như vậy đều lớn lên ở vùng núi xa xôi, cho dù trên người không có khí chất của quý tộc danh viện, người làm mẹ như bà sao có thể nhìn xem nó làm ra hành động ghê tởm như cướp bạn trai của chị mình được?

Ở nhà thì cướp bạn trai của chị, không nói là ở trường đoạt danh hiệu hoa khôi của Khê Nhi nhà tôi, nghe nói, ở trường học, nó vẫn đang cặp kè với bạn học nam, thậm chí là đàn anh đại học, mập mờ không rõ với rất nhiều học sinh nam.

Xu Uyển, dù sao nó cũng là do bà mang thai mười tháng sinh ra, bà sao có thể bởi vì trước đó nó chịu khổ ở nông thôn mà mặc kệ nó được? Như vậy là hại nó!"

Giang Xu Uyển nhìn về phía Chung Noãn Noãn, rất kinh ngạc: "Noãn Noãn, con còn cặp kè với học sinh nam khác?"

"Còn? Mẹ, mẹ nói" còn "nghĩa là thừa nhận dì Lâm vừa rồi phỉ báng con? Thừa nhận là con cướp bạn trai của chị?"

Nghe xong Chung Noãn Noãn ngụy biện, Lâm Hân lập tức không vui nói: "Cái gì gọi là phỉ báng? Dì nói chính là sự thật? Hiện tai trong vòng chúng ta, ai không biết cháu cướp bạn trai chị mình?"

"Xích Dương là chồng chưa cưới của cháu, hai chúng cháu là tự do yêu đương, sau khi cảm thấy tình đầu ý hợp, Xích Dương đã đưa báo cáo kết hôn lên cho bộ đội, chuyện này thì liên quan gì đến chị của cháu? Như vậy sao có thể gọi là cướp bạn trai của chị cháu được? Dì Lâm, loại chuyện bôi nhọ danh dự cùng thanh danh này, tốt nhất là dừng nói lung tung!"

Lâm Hân bị Chung Noãn Noãn nói, trong lòng cảm thấy khó chịu, cười lạnh nói: "Quả nhiên là đến từ nông thôn, thật đúng là miệng lưỡi sắc bén. Đen cũng bị cháu nói thành trắng!"

"Xem ra dì Lâm hiểu lầm cháu rất sâu. Dì Lâm là bạn tốt của mẹ cháu còn hiểu lầm cháu sâu như vậy, xem ra những người khác còn hiểu lầm cháu sâu hơn."

"Nếu biết người khác đánh giá, cháu nên sửa lại. Đừng cả ngày giơ khuôn mặt hồ ly tinh ra khắp nơi quyến rũ đàn ông. Làm người thật tốt là quan trọng nhất!"

Chung Noãn Noãn mỉm cười: "Xem ra mọi người thật sự là hiểu lầm con rất sâu, vừa hay cuối tuần muốn tổ chức tiệc hội, xem ra ở trên tiệc hội, con nên nói rõ từ đầu đến cuối cho mọi người về chuyện của con cùng với Xích Dương, còn có chuyện giữa Xích Dương với chị, cùng chuyện giữa con và Chu Cẩm Huy, còn có chuyện giữa Chu Cẩm Huy cùng chị. Như vậy miễn cho mọi người hiểu lầm con."
 
Trọng Sinh Thần Y Kiều Thê: Thủ Trưởng, Mượn Cái Hôn!
Chương 62: Tiếp tục đánh mặt


Giang Xu Uyển đứng ở bên cạnh vẫn không nói gì, mãi cho đến lời nói mang tính đe dọa của Chung Noãn Noãn rơi xuống, lúc này mới giải thích với chị em tốt của mình: "Lâm Hân, mọi chuyện đều là hiểu lầm, giống như là Noãn Noãn nói, thật ra Xích Dương cùng Thiên Thiên không có quan hệ gì. Noãn Noãn cũng chưa từng cướp bạn trai của chị nó. Lúc trước ba nó chỉ nói là đem Thiên Thiên giới thiệu cho Xích Dương, nhưng ai biết Xích Dương lại thích Noãn Noãn.

Còn có chuyện Chu Cẩm Huy chết, tòa án đã ra quyết định cuối cùng, cậu ta bị bệnh động kinh, hơn nữa lúc ấy bị ngã xuống, hoàn toàn là do phát bệnh động kinh. Chuyện này, người nhà cậu ta cũng đã thừa nhận."

Chung Noãn Noãn hài lòng giương môi, một đôi mắt đẹp sóng nước lưu chuyển, ánh mắt nhìn Lâm Hân mang theo một chút khiêu khích, cùng với một khuôn mặt đẹp vô cùng có sức tấn công, nhìn thế nào đều giống một con tinh linh ở dưới ánh trăng.

"Dì Lâm, nghe được không? Đây chính là sự thật. Trải qua quyết định cuối cùng, tòa án đã rửa sạch tội danh cho cháu, đem cháu vô tội thả ra ngoài. Vô tội thả ra ngoài không phải là tìm người bảo lãnh, điều này có nghĩa là cháu không có tội gì. Tòa án đều đã phán cháu vô tội, dì lại chắc chắn là cháu giết hại Chu Cẩm Huy, đây không phải phỉ báng sao?"

"Cháu.."

"Còn có, Xích Dương là chồng chưa cưới của cháu, anh ấy giúp cháu điều tra rõ mọi chuyện là chuyện vô cùng đương nhiên, vì bảo vệ sự an nguy của đất nước và nhân dân, anh ấy đã tham gia hơn trăm chiến dịch lớn nhỏ, toàn thân để lại vô số vết thương. Anh ấy có thể đạt được thành tựu như ngày hôm nay, đều là dùng tính mạng cùng máu để đổi lấy, bất kỳ người nào cũng không thể chất vấn cùng phỉ báng.

Dì Lâm là bạn tốt của mẹ cháu, xem ở mặt mũi của mẹ cháu, hôm nay cháu sẽ không truy cứu dì. Nhưng nếu như lại để cháu nghe được dì nói xấu hay phỉ báng chồng chưa cưới của cháu, cháu sẽ kiện dì ra tòa án quân sự. Dì đã nghi ngờ chồng chưa cưới của cháu, vậy hãy để tòa án quân sự phán quyết sự trong sạch cho chồng chưa cưới của cháu. Nhưng mà một khi bị thua kiện, dì Lâm cần chuẩn bị sẵn sàng! Nếu muốn vào địa phương sang trọng như thế này mua quần áo, chỉ sợ cũng không được!"

Lâm Hân bị lời nói của Chung Noãn Noãn khiến cho mặt biến thành lúc đỏ lúc trắng, lại không tìm thấy từ để phản bác, đều nghẹn đến mức bị nội thương.

"Noãn Noãn, mẹ tớ nói những điều này đều là có ý tốt, dù sao cậu là con gái ruột của dì Giang, mẹ tớ không muốn con gái của bạn tốt lầm đường lạc lối. Có sai thì sửa không có thì thôi, sao cậu lại đối xử chua ngoa với mẹ tớ như vậy?"

Diệp Mộng Khê, con gái của Lâm Hân, cũng chính là hoa khôi cùng trường với Chung Noãn Noãn và Chung Thiên Thiên, à không đúng, là hoa khôi trước kia, đứng dậy một bộ bị ấm ức nhưng vẫn như một quý cô thanh lịch, giảng đạo lý với Chung Noãn Noãn.

Chung Noãn Noãn cười nói: "À, vậy tớ muốn hỏi một chút, trên diễn đàn của trường học, Diệp hoa khôi trước kia bị tìm ra hình ảnh liếc mắt đưa tình với hotboy của trường là Lãnh Kỳ Duệ, đưa thư tình cho cậu ta, sau lưng lại cùng con trai của video Thiên Khoa tay trong tay, ôm con trai của khoa học kỹ thuật Trường Dương, lại bị con trai của bất động sản Kiêu Long hôn chẳng lẽ đều là giả sao?

Mặc dù tớ không biết ai ở sau lưng bôi xấu thanh danh của tớ, nói tớ quan hệ không rõ với rất nhiều học sinh nam trong trường, nhưng cho dù thanh danh của tớ không tốt, ít nhất cũng không bị bắt quả tang, không bị chụp các loại ảnh chụp khiến người khinh thường, nhục nhã danh dự gia đình!"
 
Trọng Sinh Thần Y Kiều Thê: Thủ Trưởng, Mượn Cái Hôn!
Chương 63: Lại đánh mặt


"Dì Lâm, dì còn chưa biết chuyện Diệp Mộng Khê nhà dì lúc trước bị đăng lên diễn đàn của trường học đúng không? Còn tuổi nhỏ không lo học cho tốt, lại đi học những người phụ nữ không đứng đắn đi quyến rũ đàn ông, chân đạp mấy thuyền! Mang thai mười tháng không dễ gì, dù gì cũng là con gái ruột của dì, tại sao dì lại để cậu ấy lầm đường lạc lối như vậy được? Cho nên, nên giáo dục vẫn phải giáo dục, đừng để cậu ấy giơ khuôn mặt hồ ly tinh ra suốt ngày quyến rũ đàn ông. Quan trọng nhất là phải làm một người thật tốt!"

Chung Noãn Noãn đem những điều cô muốn nói, cùng với những lời Lâm Hân trêu chọc cô vừa rồi không sót một chữ trả lại cho bà ta.

Từ trước tới giờ, bên ngoài Lâm Hân luôn một bộ mắt cao hơn đỉnh đầu, những người giống như bà ai gặp cũng phải khuôn mặt tươi cười đón chào, bây giờ lại bị người đánh mặt như vậy. Lâm Hân dưới sự tức giận, thanh âm đều trở nên sắc bén hơn rất nhiều: "Cháu nói cái gì đấy? Cháu có tin là dì cũng kiện cháu tội phỉ báng không? Cháu cho rằng chỉ có cháu mới biết đọc sách sao? Chồng dì vẫn là hiệu trưởng của trường cháu đấy? Nếu cháu lại miệng chó không nhả được ngà voi, có tin dì để chồng dì đuổi học cháu không?"

"Dì Lâm, cháu cũng chỉ có ý tốt thôi mà. Dù gì thì Diệp Mộng Khê cũng là con gái bạn tốt của mẹ cháu, cháu cũng không muốn để con gái bạn tốt của mẹ cháu lầm đường lạc lối. Nếu có sai thì sửa, không có thì thôi, sao dì lại đối xử chua ngoa với cháu như vậy? Ngay cả hiệu trưởng trường cũng lôi ra, chẳng lẽ dì muốn lấy việc công làm việc tư? Hiệu trưởng cũng đồng ý sao?"

Chung Noãn Noãn lại một lần nữa đem lời nói của Diệp Mộng Khê trả lại cho Lâm Hân.

Nếu phỉ báng cũng được coi là ý tốt, vậy các người tự chịu đi thôi.

Lâm Hân bị lời nói của Chung Noãn Noãn tức giận đến ngực chập trùng không ngừng. Quý bà ung dung hoàn toàn biến mất không thấy: "Con đ*, miệng còn rất giỏi. Khuyên cô một câu: Núi cao còn có núi cao hơn, người giỏi còn có người giỏi hơn, người nếu đi đêm nhiều nhất định cũng sẽ có ngày gặp ma."

Chung Noãn Noãn cười lạnh: "Vậy mà cũng được gọi là quý bà, mở miệng liền gọi người khác là con đ*, không khác gì những người phụ nữ sống ở nông thôn. Cho nên đừng lúc nào cũng tỏ ra mình hơn người khác một bậc, cũng chỉ là chó cậy gần nhà, gà cậy gần chuồng mà thôi! Cháu cũng khuyên dì một câu: Đừng cay nghiệt với người khác như vậy, phải học được cách làm một người phụ nữ dịu dàng, nếu không đi đêm nhiều nhất định cũng sẽ có ngày gặp ma. Chẳng những không quyến rũ được đàn ông, ngay cả người đàn ông của mình cũng dễ dàng bị người phụ nữ khác quyến rũ."

Cái bà Lâm Hân này mở miệng ra là nói chồng mình là hiệu trưởng trường học, hiện tại chắc bà ta chưa biết chồng và em gái ruột của bà ta đang cặp kè với nhau đâu nhỉ?

Lâm Hân cùng Diệp Mộng Khê bị Chung Noãn Noãn nói một phen khiến cho sắc mặt đỏ lên vì tức giận, trong một thời gian dài đều không nói được câu gì. Cái loại cảm giác một hơi nghẹn ở giữa ngực quả thật rất khó chịu. Diệp Mộng Khê tức giận đến mức nước mắt đều sắp rơi xuống.

Giang Xu Uyển mắt cũng trợn tròn lên. Bà không hiểu, rõ ràng chỉ là ngồi tù một tháng mà thôi, sao Chung Noãn Noãn lại thay đổi nhiều như vậy?

Trước kia có người khác nói cô, cô đều trưng ra khuôn mặt lạnh lùng, không nói câu gì là xong việc. Tại sao ngồi tù một tháng lại trở lên nhanh mồm dẻo miệng như vậy?

"Lâm Hân, bà đừng nóng giận, Noãn Noãn nó.."

"Hừ!" Lâm Hân hừ lạnh một tiếng, nắm lấy tay Diệp Mộng Khê liền rời đi.

"Khê nhi, đi, hôm nay dì Giang con không tiện, mang theo người không lên được mặt bàn ra ngoài, chúng ta vẫn là tự mình đi dạo đi!"

"Vâng."

Hai mẹ con nghẹn một bụng tức giận, không cả nghe Giang Xu Uyển giải thích, xoay người rời đi. Nhưng mà cũng không ra khỏi cửa quầy chuyên doanh của Vinia, mà là hướng đi lên tầng.

"Noãn Noãn, em cùng dì Lâm phát sinh tranh chấp, không thích hợp đi lên. Hay là em ở chỗ này chờ đi, chị với mẹ lên xem có bộ lễ phục nào thích hợp không rồi xuống."
 
Trọng Sinh Thần Y Kiều Thê: Thủ Trưởng, Mượn Cái Hôn!
Chương 64


Chung Thiên Thiên không muốn để cho Chung Noãn Noãn dùng tiền của mẹ cô.

Vừa rồi tiêu 2000 khối để mua cho Chung Noãn Noãn một cái váy, Chung Thiên Thiên đã cảm thấy cái váy này đối với người như Chung Noãn Noãn đã rất xa xỉ.

Nhưng mà..

"Em không muốn! Đây chính là nhãn hiệu mà chị thích, mặc dù em không biết, nhưng em biết, mua đồ vật giống chị sẽ không sai. Hơn nữa, mẹ cũng đã nói, em là thiên kim đại tiểu thư nhà họ Giang, là quý tộc danh viện, cho nên em cũng cầm mua một bộ lễ phục mấy trăm vạn, như vậy mới xứng với thân phận của em. Làm một quý tộc danh viện, không cầu tốt nhất, nhưng cầu đắt nhất!"

Giang Xu Uyển:.

Chung Thiên Thiên:.

Sắc mặt của hai người giờ phút này đã kém đến cực điểm.

Một bộ lễ phục đắt nhất của Chung Thiên Thiên mới 70 vạn, còn lại đều là mấy vạn hoặc là mười mấy vạn. Đây là sau bao nhiêu lần cô chịu ấm ức, thật vất vả mới khiến Giang Xu Uyển đồng ý mua cho cô một bộ lễ phục 100 vạn.

Mặc dù bọn họ nắm giữ cổ phần của tập đoàn Vân Thượng, nhưng tiền lại đều nằm trong tay của Chung Khuê Quân. Tiền tiêu vặt một năm của hai mẹ con cô nhiều nhất cũng chỉ được 200 vạn, không bao giờ được nhiều hơn. Một bộ lễ phục tốn 100 vạn, chuyện này lúc trước là tuyệt đối không thể xảy ra.

Nhưng cô thật vất vả mới được đến cơ hội này, Chung Noãn Noãn lại mặt dày mày dạn chen vào, đây quả thật là quá khiến người ta bực bội.

Nếu như cô ta cũng muốn mua lễ phục, vậy tiêu chuẩn của chính mình nhất định sẽ bị mẹ cô giảm xuống.

Quả thật là quá đáng giận!

Chung Noãn Noãn mới mặc kệ tâm tình của Giang Xu Uyển cùng Chung Thiên Thiên, bọn họ càng khó chịu, tâm tình của cô lại càng tốt.

Vừa mới lên tầng, tầm mắt của mọi người liền bị một bộ lễ phục được trưng bày ở chính giữa khiến cho kinh ngạc sững sờ không dời được mắt.

Đó là một bộ lễ phục thay đổi dần màu xanh nước biển. Chiếc váy màu bạc, giống như ánh trăng đang chiếu xuống, lan tỏa thủy ngân ra khắp nơi. Vòng eo rất nhỏ, trên eo được thiết kế hoa văn màu bạc phản chiếu lẫn nhau, mang theo vẻ quyến rũ của một cung đình châu Âu thời trung cổ, khiến người ta không nỡ dời tầm mắt.

"Mẹ, con liền muốn bộ lễ phục này."

"Mẹ, con cũng muốn bộ lễ phục này."

Lâm Hân cùng Giang Xu Uyển mặc dù là bạn tốt, nhưng Diệp Mộng Khê cùng Chung Thiên Thiên lại không phải bạn bè. Điều này khiến cho quan hệ giữa Lâm Hân cùng Giang Xu Uyển rất tế nhị.

Hiện tại hai người cùng thích một bộ lễ phục, điều này khiến quan hệ bạn tốt giữa Lâm Hân và Giang Xu Uyển lập tức nhận lấy thách thức to lớn.

"Xu Uyển, bà nhìn Thiên Thiên nhà bà, mặc dù đã gầy một ít, nhưng nếu muốn mặc vừa lễ phục này, chỉ sợ có chút khó khăn. Nếu không bà liền nhường cho Khê Nhi nhà tôi đi. Khê Nhi nhà tôi nhỏ gầy, vừa hay có thể mặc."

Lời nói của Lâm Hân khiến Giang Xu Uyển thay đổi sắc mặt: "Bà nói như vậy là có ý gì? Ý của bà là Thiên Thiên nhà tôi mặc không được? Hay là như vậy đi, tôi bảo Thiên Thiên thử một chút, nếu mặc vừa, bộ lễ phục này liền là của tôi."

Lâm Hân biến sắc: "Xu Uyển, bà đây là làm cái gì? Cho dù Thiên Thiên có thể mặc vào, đó cũng chỉ là tạm được. Bộ lễ phục này nhất định cũng không rẻ, sao bà không mua cho Thiên Thiên một bộ thích hợp với bản thân? Bà nhìn Khê Nhi nhà tôi xem, vừa nhìn một cái tôi liền biết bộ lễ phục này rất thích hợp với con gái tôi."

"Lâm Hân, tôi nói thật bà đừng nóng giận, Khê Nhi nhà bà dáng dấp xinh đẹp, nhưng mà ngoại trừ khuôn mặt, những địa phương còn lại giống như chưa ph*t d*c tốt, bà nhìn lễ phục này xem, vừa mỏng lại vô cùng bó sát người, Khê Nhi nhà bà nhất định không chống đỡ nổi. Đặc biệt là b* ng*c, nếu con gái bà mặc vào không khéo lại lộ cả bụng ra."

Lâm Hân cùng Diệp Mộng Khê bị lời nói của Giang Xu Uyển khiến cho thay đổi sắc mặt, vừa rồi bị Chung Noãn Noãn làm cho tức giận, bây giờ lại bị Giang Xu Uyển tổn thương, sắc mặt của Lâm Hân rất khó nhìn, nói lại: "Vậy cũng còn hơn là bị căng đứt!"
 
Trọng Sinh Thần Y Kiều Thê: Thủ Trưởng, Mượn Cái Hôn!
Chương 65: Lễ phục đính hôn cao cấp


Giang Xu Uyển không muốn đem quan hệ của mình với Lâm Hân làm cho tan vỡ, trực tiếp nói với nhân viên bán hàng: "Gói lại bộ lễ phục này giúp tôi!"

"Lễ phục này là tôi nhìn thấy trước, theo trình tự trước sau cũng hẳn là bán cho tôi."

"Bà còn chưa có tính tiền, sao có thể tính theo trình tự trước sau được?" Giang Xu Uyển cũng không đồng ý.

Nhân viên bán hàng bị Lâm Hân cùng Giang Xu Uyển làm cho ngay cả lời nói đều không nói được lời nào, may là lúc này cửa hàng trưởng quầy chuyên doanh Vinia nghe thấy tiếng ồn ào, từ trên tầng đi xuống.

Đang muốn hỏi thăm xem xảy ra chuyện gì, lại vô tình thấy được Chung Noãn Noãn đứng ở đằng sau bốn người phụ nữ.

Tròng mắt cửa hàng trưởng hơi trừng một chút, miệng có chút mở ra, lời nói đều ở trong cổ họng, đã thấy Chung Noãn Noãn lắc đầu với cô.

Cửa hàng trưởng tiếp thu được Chung Noãn Noãn ra hiệu, cô lập tức giơ lên một nụ cười nhẹ nhàng chuyên nghiệp hỏi: "Xin chào, tôi là cửa hàng trưởng quầy chuyên doanh của Vinia, xin hỏi là đã xảy ra chuyện gì? Cần tôi giải quyết sao?"

Lâm Hân vội vàng nói: "Cô là cửa hàng trưởng sao? Cô tới thật đúng lúc! Rõ ràng là tôi nhìn thấy bộ lễ phục này trước, tôi đều muốn mua, nhưng mà bà ta đột nhiên đi tới, nói cũng muốn mua. Lễ phục ở đây đều là đặt riêng, chỉ có một bộ, cô nói bà ta đây không phải là tìm không thoải mái sao?"

"Lâm Hân, lễ phục này cũng không phải bà định ra trước đó, bà còn chưa trả tiền, không có lý do không cho tôi trả tiền. Chuyện trả tiền là tôi đề ra trước, cho nên cửa hàng trưởng, cô nói xem lễ phục này nên bán cho ai?"

Cửa hàng trưởng chỉ bộ lễ phục màu xanh ngọc hỏi: "Hai người nói chính là bộ này?"

"Không sai." Lâm Hân cùng Giang Xu Uyển trăm miệng một lời nói.

Diệp Mộng Khê cùng Chung Thiên Thiên cũng nhìn nhau một chút, ngọn lửa trong mắt giống như có thể ngưng tụ thành thật thể.

"Xin lỗi, lễ phục này là ba tháng trước một người đàn ông định ra, đây là Vinia-chủ tịch kiêm nhà thiết kế của quầy chuyên doanh của Vinia dựa theo dáng người của đối phương tự mình thiết kế riêng. Ngay cả tiền cũng đã trả rồi, cho nên bộ lễ phục này sẽ không bán lại."

Nghe xong, lễ phục này lại là Vinia tự tình thiết kế định chế cao cấp, Lâm Hân cùng Giang Xu Uyển lúc này mới sắc mặt xấu hổ từ bỏ.

"Bộ lễ phục này bao nhiêu tiền?"

Đôi mắt của Chung Thiên Thiên gần như dính chặt vào bộ lễ phục, móc đều không móc được xuống. Đây thật sự là bộ lễ phục đẹp nhất mà cô từng gặp qua.

Thiết kế đơn giản phóng khoáng, nhìn lại lại thấy vô cùng quý phái và tao nhã. Cái gì gọi là điệu thấp xa hoa? Đây chính là!

"Lễ phục này có giá 750 vạn."

Giang Xu Uyển cùng Lâm Hân nghe xong, trong lòng cảm thấy may mắn, may mắn là người khác đã trả tiền. Nếu thật để các bà trả tiền, khi đó không trả nổi, lúc ấy mới thật sự là mất mặt.

Chung Thiên Thiên cùng Diệp Mộng Khê sau khi nghe được giá tiền, đột nhiên cảm thấy ghen tị ghen ghét người phụ nữ được người đàn ông này vung tiền như rác.

"Đều đã định ra ba tháng, tại sao anh ta còn chưa tới lấy?" Diệp Mộng Khê hỏi ra nghi ngờ trong lòng.

Cửa hàng trưởng mỉm cười: "Chuyện này tôi cũng không rõ lắm, chỉ biết là đây là thiết kế theo yêu cầu của người đàn ông đó dành cho người vợ chưa cưới yêu quý của mình, để cô ấy mặc vào lễ đính hôn của bọn họ."

"Người đàn ông đó là ai vậy?" Chung Thiên Thiên cảm thấy, nếu như cô cũng có thể gặp được người đàn ông tốt như vậy, vậy từ bỏ Xích Dương cũng không phải là chuyện khó khăn gì.

"Đúng vậy. Những người có tiếng ở thành phố Giang chúng tôi gần như đều biết, đây là ai định ra vậy?" Diệp Mộng Khê cũng có cùng ý nghĩ với Chung Thiên Thiên.

Có thể vì phụ nữ vung tiền như rác, lễ phục lại để lâu như vậy mà không lấy, nói không chừng là đính hôn xảy ra vấn đề.

Nếu như có thể biết là ai, các cô liền có thể thông qua người trong nhà đi làm quen một chút.
 
Trọng Sinh Thần Y Kiều Thê: Thủ Trưởng, Mượn Cái Hôn!
Chương 66: Chủ tịch đến


Giang Xu Uyển cùng Lâm Hân cũng cảm thấy hứng thú.

Chịu bỏ ra 750 vạn để định chế lễ phục cho bạn gái, người đàn ông này tuyệt đối không phải là hào môn bình thường!

Cửa hàng trưởng mỉm cười: "Xin lỗi, thân phận của người mua là giữ bí mật, không thể nói cho mọi người biết được."

Đám người bĩu môi, chỉ có thể bỏ đi ý nghĩ trong lòng.

"Mọi người muốn mua lễ phục, chúng tôi bên này có lễ phục đã hoàn thành, đều là có một không hai."

Cửa hàng trưởng đưa mọi người tới khu vực định chế. Dù sao cũng là thương hiệu hàng đầu quốc tế, đồ vật cũng sẽ không sai biệt lắm.

Nhưng mà sau khi nhìn thấy lễ phục định chế cao cấp kia về sau, lại nhìn những lễ phục thành phẩm bình thường này, quả thật liền không có cách nào đập vào mắt. Hơn nữa còn muốn mấy chục vạn, thậm chí có bộ còn hơn trăm vạn, thật là không có lời.

Nhìn từng bộ lễ phục tinh xảo đẹp mắt được trưng bày trên gác xép, tất cả mọi người đều có cảm giác như đang nhìn xem hàng vỉa hè.

"Chị, chị định chọn bộ lễ phục bao nhiêu tiền?"

Chung Thiên Thiên vốn đang bực bội, bây giờ lại nghe được câu hỏi như muốn ganh đua so sánh của Chung Noãn Noãn liền càng bực bội.

Chung Thiên Thiên mỉm cười: "Lễ phục bên này chị cũng không thích lắm, cho nên không có ý định mua. Không phải em nói chị mua cái gì em mua cái đó sao? Chúng ta đi nhà khác nhìn xem đi!"

Chung Noãn Noãn dáng vẻ không vui, lại bị Giang Xu Uyển cùng Chung Thiên Thiên mạnh mẽ lôi đi.

"Mọi người đi thong thả, chào mừng lần sau lại tới."

Lúc mẹ con ba người Giang Xu Uyển rời đi, cửa hàng trưởng mang theo một đám nhân viên cửa hàng, bỏ xuống tất cả khách, nghiêm chỉnh đứng ở cửa, cúi đầu 90 độ đối với mẹ con ba người Giang Xu Uyển.

Mãi cho đến một ngã rẽ, không cảm giác được ánh mắt nóng bỏng của cửa hàng trưởng quầy chuyên doanh Vinia, Chung Thiên Thiên mới hài lòng giáo dục Chung Noãn Noãn: "Noãn Noãn, em thấy không, cách phục vụ của nhãn hiệu lớn thật không giống nhau đi? Cho nên người như chúng ta nhất định phải nỗ lực phấn đấu, làm một hào môn quý tộc đúng nghĩa. Như vậy em đi ở bên ngoài mới nhận được sự tôn trọng cùng đối xử lễ phép. Nếu không tin, lần sau em đến một mình, bọn họ nhất định sẽ không đưa tiễn em ra ngoài như thế này đâu."

Chung Noãn Noãn mỉm cười, đối với lời đánh giá của Chung Thiên Thiên chỉ cười mà không nói.

Lâm Hân cùng Diệp Mộng Khê sau khi đi dạo suốt một vòng, bởi vì ánh mắt trở nên cao hơn nên trong thời gian ngắn họ không thể vừa mắt bộ lễ phục nào ở đây. Vì vậy hai người chỉ đành rời đi.

"Hai người đi thong thả."

Một nhân viên cửa hàng hơi cúi đầu, đưa mắt nhìn theo mẹ con hai người rời đi.

"Tôi nói, cửa hàng Vinia của các người là làm sao vậy? Vì sao vừa rồi bọn họ mẹ con ba người rời đi, cửa hàng trưởng các người mang theo một đám nhân viên cửa hàng 90 độ cúi đầu đưa tiễn, đến lượt chúng tôi lại chỉ có một mình cô tiễn khách? Các người đối với khách đều là phân biệt đối xử sao? Bọn họ không phải cũng không mua cái gì sao?"

Nhân viên cửa hàng khóe miệng giật một cái, mỉm cười nói: "Vừa rồi là cửa hàng trưởng mang theo mọi người cùng nhau tiễn khách. Nguyên nhân cụ thể tại sao lại tiễn khách như vậy, một người nhân viên bán hàng bình thường như tôi cũng không biết được. Bà xem trong cửa hàng chúng tôi còn nhiều khách cần tiếp đón như vậy.. Bà nếu là không hài lòng, hay là tôi đi tìm thêm mấy nhân viên bán hàng ra đưa tiễn bà?"

"Được rồi được rồi, không cần!"

Lâm Hân bị phân biệt đối xử như vậy làm cho bực bội, nhưng mà thái độ của nhân viên mua hàng này lại rất tốt. Bà cũng không thể ỷ là người mua mà bắt người của quầy chuyên doanh Vinia đặc biệt tổ chức nhân viên ra đưa tiễn bà được. Nếu bà là cái gì siêu cấp Vip vậy thì thôi, nhưng mà bà không phải!

Tất cả đều là do cửa hàng trưởng không có mắt nhìn! Thật đúng là xem Giang Xu Uyển như hào môn quý tộc? Chẳng qua là nhà giàu mới nổi cách đây mấy chục năm mà thôi!

Cửa hàng trưởng bị mắng thầm là không có mắt nhìn, giờ phút này ngay tại trong phòng cửa hàng trưởng ở trên tầng ba kích động gọi điện thoại.

"Thật, tôi thật sự nhìn thấy, thật là chủ tịch không sai được!"
 
Trọng Sinh Thần Y Kiều Thê: Thủ Trưởng, Mượn Cái Hôn!
Chương 67


".. Tôi không nhìn sai! Trước đó tôi đã tham dự video hội nghị, chủ tịch vừa trẻ lại vừa xinh đẹp như vậy, tôi sao có thể nhận sai được? Chỉ là chủ tịch lại trở nên xinh đẹp hơn! Nhưng mà bộ dạng của chủ tịch tôi nhất định sẽ không nhận sai, tin tôi đi! Nếu không tại sao chủ tịch lại nháy mắt với tôi khi tôi muốn nói chuyện? Cái này tôi cũng không biết. Theo như tôi nhìn thấy thì người phụ nữ trung niên đó giống như là mẹ của chủ tịch, khuôn mặt của họ có hai phần giống nhau. Giám đốc, quan hệ của chủ tịch với mẹ không tốt phải không? Tôi nhìn cách ăn mặc của mẹ chủ tịch không giống như là hào môn phu nhân!.. Vâng!.. Vâng!.. Tôi biết sai rồi, về sau tôi sẽ không nghị luận sau lưng chủ tịch nữa."

Chung Noãn Noãn đi theo Giang Xu Uyển cùng Chung Thiên Thiên chậm rãi đi ở đường cái của Thiên Hằng Trí Địa. Trên con đường rộng lớn đột nhiên xuất hiện mấy chiếc xe ngựa quý tộc Anh.

Lúc Giang Xu Uyển mang theo Chung Noãn Noãn cùng Chung Thiên Thiên rời khỏi một nhãn hiệu cửa hàng khác, một chiếc xe dừng lại cách chỗ bọn họ không xa.

Một nhóm người vây quanh một người ngoại quốc nhanh chóng hướng về phía bọn họ đi tới.

"Chào bà, tôi là giám đốc Thiên Hằng Trí Địa, tôi gọi là Eden."

Nhìn người đàn ông đẹp trai nước ngoài thân cao gần 190, dù là Giang Xu Uyển, mặt cũng không nhịn được đỏ lên, một bộ thụ sủng nhược kinh.

Cố gắng nở một nụ cười vừa phải trên khuôn mặt: "Xin chào, Eden, xin hỏi có chuyện gì không?"

"Là như vậy, Thiên Hằng Trí Địa thành lập ở thành phố Giang chưa tới nửa tháng, vì để cho Thiên Hằng Trí Địa của chúng tôi có thể phục vụ toàn diện hơn, hôm nay tôi muốn cùng bà đi Thiên Hằng Trí Địa mua sắm, nếu như bà cảm thấy không hài lòng về điều gì ở Thiên Hằng Trí Địa có thể nói với tôi, chúng tôi sẽ tích cực cải tiến."

Chung Thiên Thiên nhìn người đàn ông đẹp trai nước ngoài này, mặt trong nháy mắt liền đỏ.

Giám đốc Thiên Hằng Trí Địa!

Cô vậy mà thật sự được nhìn thấy giám đốc Thiên Hằng Trí Địa!

Thiên Hằng Trí Địa vốn là tập đoàn xuyên quốc gia siêu cường từ nước ngoài phát triển đến nước Z, Eden này tuổi còn trẻ như vậy đã là giám đốc khu vực của Thiên Hằng Trí Địa, vậy anh.. nhất định là người vô cùng có bối cảnh!

Chung Thiên Thiên cười khanh khách một tiếng: "Eden, nơi này nhiều khách như vậy, tại sao anh lại muốn đi cùng chúng tôi?"

Eden nở một nụ cười ga lăng lại ấm áp, lừa gạt chết người không đền mạng nói: "Vừa rồi từ nơi này đi qua, nhìn thấy quý bà vô cùng có khí chất dẫn theo hai cô gái thanh lịch, bên người không có người đàn ông nào làm bạn, cho nên tôi tới. Cô gái xinh đẹp, tôi có thể vinh hạnh cầm túi mua sắm giúp các người sao?"

Chung Thiên Thiên bị thái độ tốt đẹp của Eden khiến cho cười khanh khách: "Đương nhiên. Chào mừng sự gia nhập của anh!"

"Không biết bà xưng hô như thế nào?"

"Tôi họ Giang. Đây là con gái của tôi Chung Thiên Thiên, đây là Noãn Noãn."

"Đều là con gái của bà sao?"

"Đúng vậy."

"Bà Giang thật là có phúc lớn, sinh được hai cô con gái dáng dấp xinh đẹp như vậy."

Bị Eden khen ngợi như vậy, Chung Thiên Thiên mặt đỏ rần.

"Cô Noãn Noãn, tôi có thể vì cô cống hiến sức lực sao?"

Eden nhìn cái túi trong tay Chung Noãn Noãn, ga lăng đưa tay ra.

Chung Noãn Noãn nhìn anh một cái, không nói hai lời đem túi đặt vào tay anh.

Đối mặt với hành động thô lỗ của Chung Noãn Noãn, mặt của Giang Xu Uyển cùng Chung Thiên Thiên đều bị tức đen. Cái này thật đúng là bôi đen mặt mũi của bọn họ!

"Noãn Noãn, sao con lại không lễ phép như vậy? Eden chính là giám đốc của Thiên Hằng Trí Địa, cậu ấy có thể đi dạo phố cùng chúng ta đó là vinh hạnh của chúng ta, con sao có thể một câu cảm ơn đều không nói?"
 
Trọng Sinh Thần Y Kiều Thê: Thủ Trưởng, Mượn Cái Hôn!
Chương 68: Cải trang vi hành


"Không sao, cô Noãn Noãn vừa nhìn liền biết là người tính tình thẳng thắn, tôi thích. Ha ha ha ha.."

Tiếng nói của Eden vừa dứt, sắc mặt của Chung Thiên Thiên càng đen hơn.

Cô cảm giác, mặc kệ đi đến chỗ nào, chỉ cần có Chung Noãn Noãn ở, trong mắt những người đàn ông đó đều chỉ có Chung Noãn Noãn.

"Được rồi, đi thôi, chúng ta đi nhà khác nhìn xem. Eden, nếu cậu là giám đốc Thiên Hằng Trí Địa, vậy cậu nhất định rất hiểu biết những sản phẩm chủ yếu của từng nhãn hiệu đúng không?"

"Thiên Hằng Trí Địa của chúng tôi có tất cả 75 cửa hàng quy mô lớn trên toàn thế giới, mỗi cửa hàng cũng không hoàn toàn giống nhau, kiểu dáng chủ yếu của từng nhãn hiệu cũng khác nhau tùy vào sở thích của mọi người trong từng quốc gia. Tôi đến từ tổng bộ, cho nên không hiểu lắm về sản phẩm chủ yếu của từng nhãn hiệu nơi này, nhưng mà cấp dưới của tôi, giám đốc khu vực ở thành phố Giang, ông ấy rất quen thuộc cửa hàng. Nếu bà cùng hai cô không chê, tôi sẽ xách túi mua sắm cho các người, ông Ngô sẽ làm người hướng dẫn mua cho mọi người."

Ngô Tĩnh Thành đã sớm nghe nói Boss lớn cải trang vi hành, giờ phút này cũng là đứng thẳng sống lưng, ra vẻ ông không biết cái gì, cũng không biết ai, nhưng lại ra sức thể hiện: "Bà Giang, hai cô, xin chào, tôi là giám đốc khu vực ở thành phố Giang của Thiên Hằng Trí Địa, tôi rất vui khi được cống hiến sức lực cho mọi người."

Đôi mắt của Giang Xu Uyển và Chung Thiên Thiên giờ phút này đều trừng lớn lên, không quan tâm đến những gì Ngô Tĩnh Thành vừa nói, nhanh chóng bắt lấy trọng điểm trong câu nói của Eden.

"Anh.. Anh lại là giám đốc tổng bộ Thiên Hằng Trí Địa? Sao có thể có chuyện này được?"

Thanh âm của Chung Thiên Thiên giống như bị ai bóp lấy, cô rất muốn nói chuyện nhẹ nhàng, thể hiện khí chất thục nữ của mình, nhưng mà thanh âm lại bị sự kích động trong lòng bán, giống như là vịt đực.

Về phần Ngô Tĩnh Thành, thì trực tiếp bị mẹ con hai người không để ý đến.

Thật sự là thân phận của Eden quá cao, cao đến mức khiến cho hai người không có cách nào quan tâm đến lễ nghi.

Eden mỉm cười: "Cửa hàng ở thành phố Giang vừa mới thành lập, cho nên tạm thời tôi sẽ ở đây."

"Vậy.. Anh dự định ở đây bao lâu?" Chung Thiên Thiên hỏi, khuôn mặt đỏ bừng.

"Chưa có thời gian cụ thể. Nếu là ở đây thích hợp, tôi sẽ ở đây lâu một chút, cho dù là định cư hẳn ở đây cũng có thể."

Câu trả lời này quả thật chính là phát giấy thông hành cho Chung Thiên Thiên, làm trong lòng cô ngứa ngáy khó chịu. Chung Thiên Thiên vốn là một con Khổng Tước, sau khi nghe thấy lời nói này của Eden, cô liền tự hiểu là Eden muốn cùng cô phát triển quan hệ, nếu như lẫn nhau phù hợp, Eden có thể vì cô mà định cư hẳn ở đây.

"Thật.. Thật không?" Chung Thiên Thiên cảm giác cô kích động đến mức đầu lưỡi bị thắt lại.

"Thật."

Đôi mắt của Eden rất sâu, đôi mắt màu lam giống như chứa đựng tất cả ánh sáng trong vũ trụ, lấp lánh khiến người ta không dời nổi mắt.

Đừng nói là người tự luyến như Chung Thiên Thiên, ngay cả người qua đường A đều có thể phát hiện, giám đốc kiêm phó chủ tịch Thiên Hằng Trí Địa của bọn họ, đang ra sức phóng điện một người phụ nữ nước Z cũng không được coi là đẹp.

Bình thường bên người giám đốc có vô số cô gái đẹp, từ khi nào giám đốc lại trở nên mắt mù như vậy?

Ngay tại lúc Chung Thiên Thiên hãm sâu trong đó, Eden lại đột nhiên nhìn về phía Chung Noãn Noãn đang đứng ở một bên, ngăn không được sự nịnh nọt trong lòng hỏi: "Cho nên không biết cô Chung bình thường có thời gian hay không. Tôi mới đến, cũng không có bạn bè gì. Nếu cô có thời gian, tôi có thể mời cô Chung đến uống trà, gặp mặt không?"

Chung Thiên Thiên đang đặt mình ở cảnh trong mơ giống như bị người hất một chậu nước đá lớn, trong lòng lạnh đến xuyên tim.
 
Trọng Sinh Thần Y Kiều Thê: Thủ Trưởng, Mượn Cái Hôn!
Chương 69: Tam quan hủy hết


Cho nên.. Giám đốc tổng bộ Thiên Hằng Trí Địa là thích Chung Noãn Noãn sao?

Làm sao có thể?

Tại sao có thể?

Thấy Chung Noãn Noãn cũng không trả lời Eden, Giang Xu Uyển nhanh chóng tiến lên cười ha ha.

"Đương nhiên là có thể. Nhưng mà hai đứa con gái của tôi vẫn còn là học sinh, cho nên muốn hẹn thì nhất định phải là thời gian ngoại khóa!"

Eden trong lòng vui mừng: "Điều đó là đương nhiên! Việc học hàng đầu! Vừa nhìn liền biết thành tích hai cô con gái của bà Giang rất tốt."

"Đâu có đâu có!" Giang Xu Uyển khách sáo cười, sau đó đem lực chú ý chuyển đến trên người Ngô Tĩnh Thành: "Giám đốc Ngô, đoạn thời gian vừa rồi Noãn Noãn nhà chúng tôi bị người hiểu lầm nói nó giết người, kết quả làm nó phải ở trong tù suốt một tháng. Bây giờ nó được ra ngoài, chồng chưa cưới của nó nói muốn tổ chức cho nó một cái tiệc hội. Hôm nay tôi chính là mang theo hai đứa con gái đến đây chọn lễ phục. Cuối tuần, rất nhiều người ở thành phố Giang sẽ tới tham dự tiệc hội của con gái tôi, hiện tại tôi thật sự rất đau đầu, không biết nên mua lễ phục nào cho nó. Ông có thể giới thiệu cho chúng tôi một chút sao?"

Một câu nói của Giang Xu Uyển liền đem chuyện Chung Noãn Noãn có chồng chưa cưới, chuyện Chung Noãn Noãn bởi vì giết người mà phải vào tù nói ra sạch sẽ. Chung Thiên Thiên đứng ở một bên quả thật muốn vì câu nói này của mẹ cô vỗ tay khen ngợi.

Nhìn thấy bộ dạng khiếp sợ của Eden, trong lòng hai mẹ con mừng thầm.

"Eden, anh làm sao vậy?" Chung Thiên Thiên quan tâm hỏi. Giờ phút này, tất cả trái tim của cô đều đặt ở trên người Eden. Xích Dương là ai, Chung Thiên Thiên đã không nhớ rõ.

Xích Dương chỉ là một đại tá, còn Eden lại là giám đốc của xí nghiệp top 100 của thế giới. Thân phận của hai người, ai càng cao hơn, vừa nhìn liền biết.

Eden lấy lại tinh thần, trố mắt lẩm bẩm nói: "Vào tù? Chồng chưa cưới?"

Lão đại bị vào tù? Chuyện xảy ra lúc nào? Còn vào tù suốt một tháng? Tại sao bọn họ lại không biết?

Lão đại lại có chồng chưa cưới? Chuyện xảy ra lúc nào? Người đàn ông nào làm? Vậy mà lừa gạt được lão đại anh minh thần võ của bọn họ!

Mẹ.. Kiếp!

Giờ phút này, trong lòng Eden là gió nổi mây phun.

"Đúng vậy! Là bạn cùng học của Noãn Noãn, cậu ta thích Noãn Noãn, nghe nói Noãn Noãn có chồng chưa cưới nên đi tìm Noãn Noãn tranh cãi. Kết quả trong lúc xô đẩy, bệnh động kinh của cậu ta phát tác, từ trên tầng ngã chết. Bố mẹ cậu ta một mực nói là do Noãn Noãn làm. Thật ra liên qua gì đến Noãn Noãn nhà chúng tôi? Cậu nói đúng không? Rõ ràng là cậu ta không may! Hiện tại Noãn Noãn được ra ngoài, pháp luật đã trả lại sự trong sạch cho nó, cho nên chồng chưa cưới của nó nói muốn đặc biệt vì nó tổ chức tiệc hội."

"Vậy.. Vậy chồng chưa cưới của cô ấy là ai?"

Không quan tâm câu hỏi này có phải là đột nhiên hay không, Eden chính là rất muốn biết, đến cùng là vị anh hùng.. người đàn ông nào bắt cóc lão đại bọn họ.

Thấy Eden đối với Chung Noãn Noãn tâm tư rõ ràng, Chung Thiên Thiên đều nhanh bị tức chết, thanh âm sắc bén, khinh thường nói: "Là một người tham gia quân ngũ."

Trên khuôn mặt của Giang Xu uyển lại lộ vẻ ung dung tao nhã: "Là một quan quân. Con rể tương lai của tôi là quan quân tuổi trẻ có triển vọng nhất của nước Z. Ít nhất tôi chưa thấy qua quân nhân nào ưu tú hơn con rể tương lai của tôi."

"Lạch cạch- -" (Túi mua sắm rơi trên mặt đất)

Eden nhìn về phía Chung Noãn Noãn, vẻ mặt không thể tin tưởng.

Quân nhân!

Chồng chưa cưới của lão đại nhà bọn họ vậy mà là cái quân nhân?

What the.. ahihi ahihi ahihi ahihi ahihi ahihi!

Eden cảm giác tam quan của mình bị hủy hết.

Lão đại đúng là lão đại, không phải là thần thoại bình thường! Quả nhiên là không đi con đường bình thường!
 
Trọng Sinh Thần Y Kiều Thê: Thủ Trưởng, Mượn Cái Hôn!
Chương 70: Thông đồng


Chung Noãn Noãn nhanh bị ánh mắt khác thường của Eden làm cho xuẩn khóc, thúc giục Giang Xu Uyển: "Mẹ, đi thôi, không phải chúng ta còn cần chọn lễ phục sao? Hôm nay con nhất định phải chọn một bộ thật đắt."

Đem những điều nên nói đều nói xong, Giang Xu Uyển tin tưởng Eden sẽ không tiếp tục đem ánh mắt đặt ở trên người Chung Noãn Noãn. Mỉm cười kéo tay Chung Noãn Noãn, hai mẹ con thân thiết đi ở phía trước, đem không gian để lại cho Eden cùng Chung Thiên Thiên ở phía sau.

Trên đường đi, hai người cười cười nói nói, liền ngay cả Chung Noãn Noãn đều cảm nhận được sự vui vẻ của Chung Thiên Thiên.

Eden là người miệng đặc biệt ngọt, trên đường đi đem Giang Xu Uyển cùng Chung Thiên Thiên dỗ đến thật vui vẻ.

Hai người đều khen ngợi anh chẳng những nói tiếng Trung rất tốt, dáng người đẹp trai, còn vô cùng hài hước.

Dưới sự hướng dẫn mua của Eden, vì không muốn cho Eden xem thường, Giang Xu Uyển lại mua cho Chung Noãn Noãn một bộ lễ phục định chế đã hoàn thành đứng hạng chót của một nhãn hiệu hàng đầu có giá hơn 30 vạn, sau đó lại mua cho Chung Thiên Thiên một bộ lễ phục định chế đã hoàn thành hơn 70 vạn.

Eden nhìn sự chênh lệch của hai bộ lễ phục, vốn dĩ trong lòng có chút khó chịu, nhưng mà thấy lão đại nhà mình cũng không khó chịu gì, liền không nghĩ nhiều, tiếp tục thông đồng người nhà lão đại.

Trước khi đi, Chung Thiên Thiên lưu luyến không thôi nhìn Eden, chủ động nói: "Eden, tôi có thể lưu số điện thoại của anh sao? Về sau nếu lại đến Thiên Hằng Trí Địa, có cái gì không biết, tôi cũng có thể hỏi anh một chút. Không biết anh có tiện hay không?"

"Tiện, đương nhiên là tiệ rồi!"

Eden rất chủ động gọi điện cho Chung Thiên Thiên, nhìn Chung Thiên Thiên đem số điện thoại của anh lưu vào, sau đó anh lại đem số điện thoại của Chung Thiên Thiên lưu lại, không chỉ có như vậy, còn đem số điện thoại của Giang Xu Uyển cũng lưu vào. Sau đó lại nhìn về phía Chung Noãn Noãn.

"Tôi không có điện thoại."

Thanh âm của Chung Noãn Noãn lạnh lùng khiến Eden rùng mình một cái.

Lão đại.. Có vẻ giống như không vui cho lắm?

Khụ khụ, mặc kệ. Lão đại để ý người nhà như vậy, làm cho người nhà lão đại thích mình, lão đại cũng sẽ vui vẻ.

Kết quả là, Eden dùng đôi mắt màu lam sâu thẳm mê người nhìn chăm chú vào Chung Thiên Thiên, vừa phóng điện vừa nói: "Tôi còn có weibo, cô Chung có không? Nếu có, chúng ta có thể lẫn nhau theo dõi, còn có thể tương tác trên weibo nữa."

Lúc này wechat mới vừa nổi lên, còn chưa trở thành mạng xã hội chủ yếu, người dùng weibo càng nhiều hơn một chút. Những thiểu thư thế gia danh viện thậm chí còn có fan của mình, không có fan hâm mộ thậm chí mua fan hâm mộ ở weibo. Mà Chung Thiên Thiên liền là loại người mua fan hâm mộ đó.

"Có, vậy để tôi thêm anh làm bạn bè." Trong lòng Chung Thiên Thiên vô cùng nhảy nhót, tâm tình trở nên tốt hơn sau những sự việc của Xích Dương.

Tại ánh nhìn chăm chú cùng sự vui vẻ tràn đầy dâng lên trong lòng Giang Xu Uyển, Eden thêm weibo của Chung Thiên Thiên, sau đó tiễn mẹ con ba người ra bãi đỗ xe.

Ngay tại lúc Chung Noãn Noãn chuẩn bị lên xe, Eden rốt cuộc nhịn không được nói: "Cô Noãn Noãn, có thể nói chuyện riêng một chút sao?"

"Mẹ, chờ con một chút."

Dứt lời, Chung Noãn Noãn đóng cửa xe lại, ngăn cách Giang Xu uyển cùng Chung Thiên Thiên ở bên ngoài.

"Mẹ, sao Chung Noãn Noãn lại quá đáng như vậy? Nó đã có chồng chưa cưới rồi, bây giờ thấy Eden lại bắt đầu thông đồng Eden! Thật sự là quá không biết xấu hổ!"

Nhìn Chung Noãn Noãn sóng vai cùng Eden rời đi, sắc mặt Giang Xu Uyển cũng vô cùng không tốt, mặt bị tức đến mức có chút phát thanh.

"Hừ, nó đều đã có Xích Dương, còn có thể nhảy ra phía chân trời sao?"
 
Trọng Sinh Thần Y Kiều Thê: Thủ Trưởng, Mượn Cái Hôn!
Chương 71: Cầu khen ngợi


"Con đừng quên, Xích Dương đã làm báo cáo kết hôn, cậu ta cùng Chung Noãn Noãn là quân hôn. Chung Noãn Noãn dám ở bên ngoài câu tam đáp tứ, nếu như bị bộ đội phát hiện là sẽ bị ngồi tù!"

Chung Thiên Thiên cũng biết điều này, nhưng cô chính là nhịn không được mà tức giận, tức giận đến mức nước mắt đều chảy xuống: "Nhưng mà Eden lại không biết điều này, mà lại rõ ràng là Eden thích nó, trước đó mẹ nói với Eden là nó đã có chồng chưa cưới, túi mua sắm trên tay Eden đều rơi xuống mặt đất. Ô ô ô.. Mẹ, Chung Noãn Noãn chính là khắc tinh của con, con nhìn trúng người đàn ông nào, nó liền cùng con cướp người đàn ông đó. Con mặc kệ, con không muốn Chung Noãn Noãn lại cướp người đàn ông của con. Eden là của con!"

Sắc mặt Giang Xu Uyển mạc dù rất bình tĩnh, không kích động như Chung Thiên Thiên, nhưng mà bà cũng bị tức giận đến mức tay run lên.

Bà rất hiểu được tâm tình của con gái vào lúc này, bởi vì lúc trước, bà chính là bị con đ* Bồ Ngọc cướp người đàn ông của bà, cái loại cảm giác như bị khoan tim thực cốt này, bà sao lại không biết.

Giang Xu Uyển cười lạnh: "Thiên Thiên, con chờ xem, mẹ sẽ khiến nó mất hết mặt mũi, làm cho nó đẹp mặt. Eden chỉ có thể là của con."

Dứt lời Giang Xu Uyển liền mở cửa xe ra.

"Mẹ.. Mẹ muốn làm gì?" Chung Thiên Thiên căng thẳng bắt lấy tay của Giang Xu Uyển: "Trước đó bởi vì con quá nóng vội thể hiện với Xích Dương mới khiến cho Xích Dương chán ghét con như vậy. Hiện tại con có thể nhìn ra, mặc dù Eden thích Chung Noãn Noãn, nhưng bởi vì nó có chồng chưa cưới, nên hiện tại anh ấy đang phân vân giữa con và Chung Noãn Noãn. Con không thể mắc lại sai lầm, con muốn Eden cam tâm tình nguyện thuộc về con!"

Giang Xu Uyển vỗ mu bàn tay của con gái: "Yên tâm đi, cho nên lần này là mẹ đi. Bọn họ lần đầu tiên gặp mặt, có chuyện gì mà cần phải nói riêng? Con liền yên tâm làm thục nữ của con đi, chờ cậu ta đến hẹn hò với con. Mẹ cũng không tin con đ* đó có thể thông đồng đàn ông ở trước mặt mẹ. Thuận tiện.. không phải cuối tuần có tiệc hội sao? Nếu như bạn trai của con là giám đốc Thiên Hằng Trí Địa, vậy con lập tức có thể trở thành danh viện số một của thành phố Giang này."

Nghe được từ danh viện số một của thành phố Giang này, ánh mắt của Chung Thiên Thiên có chút hoảng hốt, sau khi bình tĩnh lại, ánh mắt liền tỏa ra ánh sáng kì dị.

"Mẹ, tất cả trông cậy vào mẹ! Mẹ nhất định phải làm cho Eden thích con! Chỉ cần con có thể kết hôn cùng Eden, về sau đừng nói là danh viện số một của thành phố Giang, chính là danh viện số một của nước Z, con cũng có thể đi tranh thủ. Về sau hai mẹ con chúng ta cũng không cần sống dưới ánh mắt của ba."

"Ừ, đúng vậy! Về sau Thiên Thiên nhà chúng ta có thể trở thành vợ của giám đốc Thiên Hằng Trí Địa, mẹ ở trên thế giới đều có thể đi ngang, còn sợ ba con làm gì? Con chờ đấy, mẹ đi phá hỏng cuộc nói chuyện của bọn họ."

"Vâng! Mẹ cố lên!"

Giang Xu Uyển ung dung tao nhã hướng về phía Chung Noãn Noãn cùng Eden đi đến.

Giờ phút này bóng dáng của hai người bị cây cối ở chỗ rẽ che chắn, từ phương hướng của Giang Xu Uyển, cơ bản là không nhìn thấy họ đang làm cái gì.

Mà giờ phút này hai người không biết đang làm cái gì kia, nhân vật lại hoàn toàn đảo ngược lại.

Eden lúc trước vẫn còn là một người ga lăng bậc nhất, giờ phút này giống như một con chó cỡ lớn nịnh nọt cười híp mắt nhìn lão đại nhà mình, một bộ cầu khen ngợi, cầu yêu thương.

Hai người nói chuyện cũng là toàn bằng tiếng Anh.

"Lão đại, thế nào, biểu hiện vừa rồi của em với chị và mẹ lão đại có được không? Bọn họ sẽ thích em sao?"
 
Trọng Sinh Thần Y Kiều Thê: Thủ Trưởng, Mượn Cái Hôn!
Chương 72: Anh rể của lão đại, ha ha


Chung Noãn Noãn vô cùng ghét bỏ mà nhìn Eden, đang muốn nói chuyện, đối phương lại không kịp chờ đợi hỏi: "Lão đại, Chung Thiên Thiên là chị ruột của chị đúng không? A ha ha ha.. Chị có cảm thấy lần đầu tiên Chung Thiên Thiên nhìn thấy em đã yêu em, còn luôn thông đồng em trong suốt hành trình hay không? Lão đại nói xem, nếu em theo đuổi cô ta, khả năng cô ta chấp nhận em là bao nhiêu? Phốc phốc.. Ha ha ha ha.. lão đại, về sau em chính là anh rể của chị!"

Eden hoàn toàn đắc ý quên hình, dù sao cuộc đời đảo ngược là không có dấu vết tìm kiếm. Ai có thể nghĩ tới một người luôn xếp hạng cuối cùng như anh cũng có một ngày trở thành anh rể của lão đại nhà bọn họ?

Eden cười đến mức đôi mắt gần như không có, cơ bản là không nhìn thấy sắc mặt càng ngày càng đen của Chung Noãn Noãn.

"Lão đại, chị nói xem, nếu là mấy người kia biết em làm anh rể của chị, bọn họ có thể ghen tị hay không? Có thể hay không muốn giết em? A ha ha ha.. Nghĩ đến ánh mắt oán niệm của bọn họ, em rất muốn gọi điện thoại cho bọn họ ngay lập tức!"

Chỉ cần nghĩ đến vẻ mặt như ăn phân của đồng bọn, Eden liền không hiểu cảm thấy thoải mái trong lòng.

Anh rể của lão đại!

Về sau địa vị của anh trong nhóm đồng bọn là cao nhất. Ngay cả lão đại đều phải nhường anh!

Mặc dù chuyện này còn chưa trở thành sự thật, nhưng mà Eden đã không kịp chờ đợi muốn kết hôn cùng Chung Thiên Thiên.

Yên lặng nhìn hình tượng Eden trong nháy mắt vỡ đến rối tinh rối mù, Chung Noãn Noãn đã không thể dùng bất kỳ biểu lộ gì để thể hiện sự ngu xuẩn của anh.

Chung Noãn Noãn lộ ra một nụ cười quyến rũ cùng ngọt ngào: "Biết lần này vì sao tôi lại phải ngồi tù không?"

Hả? Eden còn đang đắm chìm trong niềm vui sướng khi ngay lập tức anh sẽ trở thành anh rể của lão đại, sự dịu dàng trong mắt bỗng nhiên biến mất, sát ý b*n r*: "Vì sao? Ai hại chị? Lão đại, chị ngồi tù sao không liên hệ với chúng em?"

"Bởi vì Chung Thiên Thiên giết người, người nhà của tôi, nhất là mẹ tôi, không nỡ để cô ta ngồi tù, cho nên để cho tôi đi thay thế cô ta."

"..."

Một chậu nước lạnh dội từ trên đầu xuống khiến cho Eden ướt lạnh xuyên tim.

"Cùng ngày vào tù, tôi liền phát hiện, có người mua chuộc giám ngục, muốn chơi chết tôi, nói đúng hơn là muốn khiến tôi bị tàn phế. Cậu đoán xem, đến cùng là ai ác độc như vậy?"

"!" Sắc mặt của Eden đã triệt để trầm xuống.

"Bọn họ.. Không phải là người nhà của chị sao? Lúc ấy không phải chị đã xét nghiệm DNA rồi mới cùng bọn họ nhận nhau sao? Còn có Giang Xu Uyển, khuôn mặt của bà ta với chị có vài phần giống nhau."

"Cũng bởi vì có mấy phần giống nhau nên tôi mới không làm xét nghiệm DNA với bà ta, trước đó tôi cũng chưa từng hoài nghi bà ta, nhưng mà sau khi từ trong tù ra, tôi đã nhìn kĩ mặt bà ta. Trên mặt bà ta có bảy chỗ đã động đao, để có thể có khuôn mặt giống tôi như bây giờ, đều là làm ra. Cho nên khuôn mặt ban đầu của bà ta vốn dĩ cũng không giống tôi."

"Lão đại, ý của chị là.. Bà ta không phải mẹ ruột của chị?"

"Đúng vậy." Chung Noãn Noãn gật đầu.

"Vậy còn Chung Khuê Quân? Lúc trước DNA của chị với ông ta là hoàn toàn tương xứng."

"Chung Khuê Quân hẳn là ba tôi không sai, nhưng mà cụ thể còn cần phải xét nghiệm DNA một lần nữa."

Dứt lời, Chung Noãn Noãn lấy một cái túi nhựa nhỏ không đáng chú ý từ trong túi xách ra.

"Phía trên ghi chú là tên của tất cả mọi người, cậu làm xét nghiệm DNA của chúng tôi lại lần nữa. Trọng điểm xét nghiệm báo cáo huyết dịch giữa tôi và Giang Xu Uyển, Chung Thiên Thiên cùng Giang Xu Uyển."

"Tuân mệnh lão đại."

"Thứ hai tôi sẽ đi học trở lại, cậu còn phải giúp tôi tra một chút 17 năm trước nhà của tôi đến cùng xảy ra chuyện gì. Tra rõ một người cho tôi."

"Ai?"

"Nam Cung Ngọc."

"Nam Cung? Cái họ này không phải là dòng họ của hào môn số một nước Z sao?"
 
Trọng Sinh Thần Y Kiều Thê: Thủ Trưởng, Mượn Cái Hôn!
Chương 73: Mong muốn to lớn của Noãn Noãn


"Đúng vậy." Chung Noãn Noãn gật đầu: "Nam Cung Ngọc là hòn ngọc quý duy nhất trên tay nhà họ Nam Cung, nhưng đã mất tích cách đây 20 năm. Về sau bà ta trằn trọc lưu lạc đến thành phố Giang, bị Chung Khuê Quân cứu, về sau kết hôn cùng Chung Khuê Quân. Cũng không biết là do mất trí nhớ hay do trốn tránh sự đuổi giết, về sau bà ta đổi tên thành Bồ Ngọc. Nếu như tôi suy đoán không sai, người phụ nữ này mới là mẹ ruột của tôi. Nhưng mà Nam Cung Ngọc sau khi sinh con không lâu thì chết. Cho nên tôi muốn các người tra rõ năm đó nhà họ Chung đến cùng xảy ra chuyện gì, tại sao Nam Cung Ngọc lại chết? Còn có, tôi muốn một tấm ảnh chụp của Nam Cung Ngọc."

"Thật sự là quá ghê tởm! Nếu thật là như vậy, năm đó lão đại bị bọn buôn người lừa bán có thể chính là có người có ý định? Là Giang Xu Uyển?"

Eden đối với chuyện lão đại nhà mình có khả năng là cháu gái nhà họ Nam Cung không để ý chút nào, mà là đem tất cả trọng tâm đặt ở chuyện lão đại bị lừa bán lúc nhỏ.

Dù sao trong mắt anh, lão đại nhà anh chính là nhà giàu mới nổi quốc tế, là người phụ nữ hào môn xâm nhập quốc tế một cách mạnh mẽ, cho nên thân phận cuối cùng của lão đại là con gái gia đình hào môn nhỏ nhà họ Chung cũng tốt, là hào môn danh viện nhà họ Nam Cung cũng được, lão đại chính là lão đại anh minh thần võ trong lòng anh, tài giỏi hơn so với bất luận kẻ nào!

Nhìn đôi mắt Eden chứa đầy hận thù, giống như mẹ anh bị người hại chết, chính mình lại bị bọn buôn người lừa bán, Chung Noãn Noãn nhịn không được mỉm cười.

"Lão đại, chị cười cái gì?"

Chung Noãn Noãn trừng mắt nhìn: "Vậy bây giờ cậu còn muốn làm anh rể của tôi không? Nếu cậu thật sự thích Chung Thiên Thiên, xem ở mặt mũi cậu là anh rể của tôi, nói không chừng tôi sẽ không quân pháp bất vị thân!"

Mồ hôi! Không muốn nói chuyện với lão đại làm sao bây giờ?

"Lão đại, gia đình này ghê tởm như vậy, chị còn ở lại làm gì? Lại còn đi học! Anh em chúng ta ở cùng một chỗ với nhau sống vui vẻ thoải mái không tốt sao?"

Nghĩ đến nửa năm trước đem lão đại đưa về nhà, sau đó trơ mắt nhìn xem lão đại nhà mình mặc đồng phục váy siêu ngắn, tết tóc đuôi ngựa, hai vai đeo cặp sách đi học, Eden thật sự không đành lòng nhìn thẳng.

"Nếu như bị những người bên ngoài kia biết, chị học cấp ba ở thành phố nhỏ như thành phố Giang này, đoán chừng răng hàm đều bị cười rớt! Lão đại, anh em chúng em không đỡ nổi mặt mũi này!"

Chung Noãn Noãn im lặng: "Các người làm những điều mà các người thích, tôi sẽ làm những điều tôi thích, chúng ta liên lạc nhưng không can thiệp lẫn nhau, có cái gì không tốt? Cũng không phải tôi không nhận các người. Nhưng mà các người nếu cảm thấy tôi mắt mặt, có thể không nhận tôi."

"Chị thích học trung học?" Thanh âm của Eden đều nhịn không được trở nên sắc bén, không nghĩ tới yêu thích của lão đại lại b**n th** như vậy!

"Cậu không hiểu, tôi là người có ước mơ." Chung Noãn Noãn vẻ mặt chính thức nói.

"Lão đại, chị đã là cái siêu cấp phú bà, không những là chị, anh em chúng em đi theo chị cùng anh cả, cũng là nằm tiêu xài cũng tiêu xài không hết, chị còn có ước mơ gì? Chị nói đi, các anh em xông pha khói lửa đều sẽ thực hiện giúp chị."

Ước mơ của lão đại cũng chính là ước mơ của bọn họ, Eden không cảm thấy là mình đang nói đùa.

"Ước mơ của tôi chỉ có tôi mới có thể thực hiện."

"Vậy chị cũng nên nói cho em nghe một chút."

"Ước mơ của tôi là làm bác sĩ. Tôi muốn thi vào đại học y khoa tốt nhất trong nước, đi vào viện nghiên cứu tốt nhất."

".. Cái gì?" Eden cho rằng mình nghe lầm.

"Nói tóm lại chính là, tôi phải làm một bác sĩ giỏi cống hiến với xã hội."

!
 
Trọng Sinh Thần Y Kiều Thê: Thủ Trưởng, Mượn Cái Hôn!
Chương 74: Lão đại bị đánh tráo


Eden kinh ngạc nhìn chằm chằm Chung Noãn Noãn, thật lâu đều không nói lên lời.

"Làm sao vậy?" Chung Noãn Noãn giương môi nhìn về phía Eden đang sững sờ ở nơi đó.

"Không có.. Không có gì. Em chỉ là muốn nhìn chị, xem có phải chị bị đánh tráo hay không. Thân thể vẫn là của lão đại, linh hồn lại là người khác."

Chung Noãn Noãn mỉm cười, nghiêm túc nói: "Sau khi cuộc đời trở về quỹ đạo, tôi đã nghĩ nhất định mình phải làm cái gì đó. Sau đó tôi làm một giấc mơ, một giấc mơ rất dài, sau khi tỉnh lại, tôi quyết định phải làm một người bác sĩ chăm sóc những người bị thương." Tốt nhất là quân y.

Nhưng mà câu nói sau cùng đó, Chung Noãn Noãn cũng không nói ra. Cô sợ dọa đến bọn họ.

"..."

Eden cảm giác anh đã không có lời gì để nói.

"Nhìn biểu tình của cậu, giống như là bác sĩ là một nghề nghiệp vô cùng không đứng đắn vậy. Cậu thử nghĩ xem, những kiến thức về dược lý tôi nắm vững như vậy, tôi còn biết thuật châm cứu, nếu như tôi học được toàn bộ về phẩu thuật ngoại khoa, học giỏi cái đó, dựa vào năng lực của tôi, chờ tôi trở thành một bác sĩ giỏi, trong các người nếu ai bị bệnh, bị thương, cho dù rất nghiêm trọng, tôi cũng có thể chữa khỏi cho các người, chẳng lẽ không tốt sao?"

Nếu như có thể trở thành một bác sĩ tài giỏi, cô liền có thể chữa bệnh cho Xích Dương. Cô đã thề, nhất định phải trị hết bệnh cho Xích Dương!

".. Tốt!" Ha ha, chính là vì quá tốt mới khiến anh không phản ứng kịp.

"Lão đại, không nhìn ra, chị bên trong thật ra lại là.. người phụ nữ truyền thống lại phẩm đức tốt đẹp như vậy!" Eden đã nhanh bị phẩm đức tốt đẹp của lão đại làm cho kinh hãi.

Chung Noãn Noãn nở một nụ cười thật lớn, vỗ vai Eden: "Mục tiêu trong cuộc sống của tôi chính là làm một cô gái sự nghiệp thành đạt lại có thể giúp chồng dạy con."

Khóe miệng Eden hung hăng co lại, vẻ mặt như đang gặp quỷ.

"Lão đại, chị thật sự tàn nhẫn như vậy, không cần các anh em sao?"

"Không phải lúc trước tôi đã nói rồi sao, chờ tôi thành một bác sĩ tài giỏi, các người nếu bị bệnh có thể trực tiếp tới tìm tôi! Cho dù là bệnh nặng như thế nào, tôi đều không lấy tiền. Anh em chính là anh em, cả đời!"

Không lấy tiền?

Thật hào phóng!

Eden rất muốn cười vào mặt Chung Noãn Noãn.

Nhưng anh không dám.

Nhìn anh một bộ mất hồn mất vía, Chung Noãn Noãn kiên nhẫn khuyên bảo: "Eden, tôi cũng có cuộc sống mà tôi muốn! Về sau tôi sẽ có chồng, có con, mà chúng ta, mặc dù chúng ta không thể giống như trước đây, ăn ở cùng một chỗ, nhưng cả đời này chúng ta đều sẽ là bạn bè, cả một đời đều là anh em sống chết có nhau, chuyện này là mãi mãi cũng sẽ không thay đổi. Chờ tôi đem đất nơi này giẫm nóng, các người liền có thể đi vào.

Về sau chúng ta ngay tại chỗ cách đó không xa chăm chú nhìn cuộc sống mới của lẫn nhau, chẳng lẽ không tốt? Cậu yên tâm, nếu có ai ý đồ phá hỏng cuộc sống mới được đến không dễ của chúng ta, tôi nhất định sẽ không chút do dự giải quyết đối phương."

Nghĩ đến tình cảnh lúc chính mình chết, Chung Noãn Noãn lại ra lệnh nói: "Đúng rồi, còn có một chuyện, tra cho tôi một người phụ nữ có danh hiệu là" Rắn độc ". Tra xem trong danh sách sát thủ cấp A ngoại cảnh hoặc là lính đánh thuê có nhân vật này hay không? Sau đó tôi sẽ đem chân dung điện tử của người phụ nữ này gửi vào hòm thư của cậu."

Eden hờ hững gật đầu: "Người này làm sao vậy? Đắc tội lão đại sao? Hay là em trực tiếp tuyên bố lệnh ám sát, giết cô ta."

"Người này là tàn dư của KE."

"Tàn dư? Chưa nghe qua nhân vật như vậy! Nếu thật sự là tàn dư của KE, ngay cả tên đều chưa nghe qua, làm sao có thể tiến vào danh sách cấp A được?"

Chung Noãn Noãn hít một hơi thật sâu, nói ra một tin vô cùng chấn động: "King chưa chết."
 
Trọng Sinh Thần Y Kiều Thê: Thủ Trưởng, Mượn Cái Hôn!
Chương 75


"Cái gì?" Lần này, sắc mặt của Eden là thật sự thay đổi, trong mắt còn xuất hiện một sự kinnh hoảng: "Làm sao có thể? Lúc ấy mấy người chúng ta tự tay đem King g**t ch*t, còn nổ nát cả hòn đảo nhỏ, anh ta làm sao có thể không chết được?"

"Đúng vậy, sao có thể không chết được?" Về điều này, Chung Noãn Noãn cũng không thể hiểu được.

"Lão đại, hay là chị lầm?" Eden có chút thất bại hỏi.

Chung Noãn Noãn lắc đầu: "King hoàn toàn chính xác chưa chết, đây là sự thật." Là bí mật mà kiếp trước cô dùng tính mạng của chính mình và Xích Dương đổi lấy.

Eden cũng không hỏi vì sao Chung Noãn Noãn lại khẳng định như vậy.

Chuyện này liên quan đến sự an nguy, tính mạng của các anh em, Chung Noãn Noãn tuyệt đối sẽ không đem chuyện này ra để nói đùa.

"Muốn tra được tung tích của King, nhất định phải tra được được phụ nữ gọi là rắn độc này. Cẩn thận một chút, hiện tại chúng ta ở ngoài sáng, bọn họ ở trong tối, nếu như điều tra bị ngăn cản nhất định phải báo lại, không cần cứng đối cứng với bọn họ."

"Vâng."

Nhìn thấy sự trầm trọng trong mắt Eden, Chung Noãn Noãn lại vỗ vai anh: "Thoải mái tinh thần lên, cho dù anh ta thật sự không chết, bị chúng ta nổ thành như vậy, cũng khẳng định lài một người tàn phế nửa sống nửa chết. Chúng ta có thể làm anh ta chết một lần, thì có thể làm anh ta chết lần hai. Cho dù anh ta có chín cái mạng, chúng ta làm cho anh ta chết mười lần, chẳng lẽ anh ta còn có thể sống sót?"

Eden bị Chung Noãn Noãn cổ vũ tinh thần: "Lão đại, chị nói đúng. Bại tướng dưới tay mà thôi! Lần tiếp theo, nhất định sẽ để anh ta chết sạch sẽ, chết hoàn toàn!"

"Đúng vậy."

"Lão đại."

"Cái gì?"

"Chồng chưa cưới kia lại là chuyện gì xảy ra?" Eden rốt cuộc hỏi đến chuyện quan trọng nhất.

Đúng vậy, đây mới là chuyện anh quan tâm nhất.

Tin tức King không chết mặc dù khiến anh kinh hoảng, nhừn sau khi bình phục lại anh liền vô cùng bình tĩnh. Năm người bọn họ ngay cả tổ chức khổng lồ như KE đều có thể hủy diệt, họ còn có thể sợ một người tàn phế nửa sống nửa chết sao?

"Chị thật sự có chồng chưa cưới? Sau khi đính hôn, chị dự định kết hôn với anh ta sao?"

"Đương nhiên!" Nghĩ đến Xích Dương, nghĩ đến cuộc sống sau khi cùng anh kết hôn, Chung Noãn Noãn trong lòng tràn đầy mong đợi.

Eden nhìn sự ấm áp tràn đầy trong đôi mắt của Noãn Noãn, đây là lần đầu tiên anh nhìn thấy lão đại tràn ngập tình cảm đối với một người đàn ông. Đột nhiên, trong lòng anh dâng lên một loại cảm giác rau cải trắng nhà mình bị heo ăn.

"Con heo đó.. Không phải, em nói là chồng chưa cưới của chị, thật sự là một quân nhân?"

"Đúng vậy."

"Nhưng mà lão đại, chúng ta là.."

Eden còn chưa nói hết lời, Chung Noãn Noãn liền đối với anh làm một cái cấm chỉ động tác. Ngay khi Chung Noãn Noãn để anh im miệng, Eden liền cảm thấy có người hướng về phía bọn họ đi đến.

"Chị tôi không có chồng chưa cưới. Muốn theo đuổi, tùy lúc đều có thể!"

Eden: "!" Anh nói muốn theo đuổi người phụ nữ ghê tởm đó khi nào?

Giang Xu Uyển đi tới, nghe được chính là câu nói này.

Trong lòng Giang Xu Uyển vốn đã bị tức đến mức vặn vẹo, chuẩn bị sau khi nhìn thấy Eden liền không ngừng nói chồng chưa cưới của Chung Noãn Noãn đối Chung Noãn Noãn tốt như thế nào, tình cảm của bọn họ sâu đậm cỡ nào, ghê tởm chết bọn họ.

Nhưng mà sau khi nghe được câu nói này của Chung Noãn Noãn, Giang Xu Uyển tức giận liền tiêu tan.

Hóa ra Eden đem Chung Noãn Noãn kéo đến bên này, là vì muốn biết chuyện của Thiên Thiên!

Mà Chung Noãn Noãn.. Hừ, coi như nó biết điều.

Nó đã có Xích Dương rồi, đương nhiên không nên lại đi nghĩ đến Eden.

Hơn nữa, Eden cũng không phải là người mà đồ nhà quê như nó có tư cách đi tiếp xúc.

"Được rồi, nói nhiều như vậy, mẹ tôi vẫn còn đang chờ tôi, tôi phải đi đây."

Dứt lời, Chung Noãn Noãn liền trở về theo đường cũ.

Vừa ra chỗ rẽ liền thấy Giang Xu Uyển.
 
Trọng Sinh Thần Y Kiều Thê: Thủ Trưởng, Mượn Cái Hôn!
Chương 76: Bôi đen anh em


"Mẹ, tại sao mẹ lại tới đây?"

Giang Xu Uyển cười tủm tỉm, tâm tình rất tốt nói: "Mẹ nghĩ tới cuối tuần này, nhà chúng ta muốn tổ chức tiệc hội, mặc dù cũng không phải tiệc hội lớn gì, nhưng Eden không phải mới tới thành phố Giang, không quen biết bạn bè nhiều sao? Eden, nếu cháu không chê, cuối tuần liền đi đi."

"Có thể sao?" Eden vui vẻ hỏi.

"Đương nhiên có thể! Nếu cháu có thể đến, đó mới là vinh hạnh của nhà dì!"

"Được, đến lúc đó tôi nhất định sẽ đến."

"Được. Dù sao cháu cũng có số điện thoại của Thiên Thiên, đến lúc đó dì sẽ bảo Thiên Thiên liên hệ với cháu, nói cho cháu thời gian cùng địa điểm cụ thể."

"Được. Vậy bà Giang, cô Noãn Noãn, các người đi thong thả."

"Còn bà Giang cái gì? Xưng hô như vậy cũng rất xa lạ? Về sau gọi là dì Giang đi."

"Vâng, dì Giang."

"Hôm nay rất cảm ơn cháu cùng giám đốc Ngô đi cùng."

"Dì Giang khách sáo quá, dì Giang đi thong thả."

Lúc Giang Xu Uyển mang theo Chung Noãn Noãn trở lại trong xe, ánh mắt của Chung Thiên Thiên giống như muốn ăn tươi nuốt sống Chung Noãn Noãn.

Giang Xu Uyển sợ Chung Thiên Thiên làm điều gì đó không hay, vừa ngồi vào trong xe chuyện đầu tiên mà bà làm đó là cười híp mắt với cô nói: "Thiên Thiên, con biết vừa rồi Eden đem Noãn Noãn gọi ra ngoài để làm gì không?"

"..."

Cô không muốn biết! Tuyệt đối không muốn biết!

"Vừa rồi mẹ đi qua, nghe được Noãn Noãn nói với Eden là con không có chồng chưa cưới, để Eden tùy lúc có thể theo đuổi con."

Đối với câu nói này của Giang Xu Uyển, Chung Thiên Thiên có chút nao nao: "Thật không?"

"Đương nhiên là thật." Giang Xu Uyển nhìn về phía Chung Noãn Noãn: "Noãn Noãn, vừa rồi Eden đến cùng nói với con những gì?"

"Không có gì. Lúc mới đầu anh ta chỉ là quan tâm chuyện con bị vào tù, sau đó lại chúc mừng con được tự do. Sau đó lại nói con cùng chị đều rất xinh đẹp, có thể quen biết chúng ta, anh ta rất vinh hạnh. Nói chuyện nửa ngày, anh ta mới hỏi chị có bạn trai hay chồng chưa cưới chưa. Người nước ngoài thật là phiền phức, muốn hỏi cái gì thì trực tiếp hỏi thôi, còn nói lòng vòng nhiều như vậy, thật mệt!" Chung Noãn Noãn lên xe, đầu óc không cần suy nghĩ, liền đem anh em của mình bôi đen hoàn toàn.

Chung Thiên Thiên nghe xong, cả người đều vui vẻ như đang bay ở trên trời.

"Em thì biết cái gì? Người ta cái này gọi là lễ phép. Anh ấy cũng không thể trực tiếp kéo em qua liền hỏi xem chị có bạn trai hay không được? Như vậy thật không lễ phép! Ai nha, chị nói em cũng không hiểu. Dù sao đây chính là phong độ cùng giao tiếp cần thiết của xã hội thượng lưu." Chung Thiên Thiên nói tốt cho Eden.

Nhìn Chung Noãn Noãn vẻ mặt xem thường, Chung Thiên Thiên cảm thấy Chung Noãn Noãn thật quê mùa.

"Noãn Noãn, thật ra chị cảm thấy em với Xích Dương rất xứng đôi."

Nói đến Xích Dương, Chung Noãn Noãn đương nhiên nói: "Đó là điều đương nhiên! Xích Dương là chồng chưa cưới của em, anh ấy không xứng với em, chẳng lẽ lại xứng với chị?"

Chung Thiên Thiên bị Chung Noãn Noãn nói khiến cho vô cùng tức giận, nhưng mà nghĩ đến giám đốc tập đoàn quốc tế Eden vậy mà lại thích cô, tất cả ấm ức trong lòng cô trong nháy mắt liền tan biến.

"Xích Dương là một quân nhân, mặc dù rất đẹp trai, rất có khí chất, tương lai tiền đồ cũng là không lường trước được, nhưng tính chất công việc liền chú định cả một đời của anh ta đều là một người đàn ông cẩu thả. Mà em lại lớn lên ở nông thôn, cho nên dù có rất nhiều lễ nghi, khí chất quý tộc không theo kịp, nhưng người đàn ông như Xích Dương nhất định sẽ không so đo. Cho nên nghĩ lại, hai người thật đúng là trời sinh một đôi."

Nam thần cấm dục nhà cô, Hoàng thái tử duy nhất của nhà họ Xích, vậy mà bị người phụ nữ này nói thành người đàn ông cẩu thả? Chung Noãn Noãn lúc này rất muốn nhổ một ngụm nước bọt vào mặt cô ta.
 
Trọng Sinh Thần Y Kiều Thê: Thủ Trưởng, Mượn Cái Hôn!
Chương 77: Vợ giám đốc Thiên Hằng Trí Địa


"Dù sao cũng cảm ơn em đã nói tốt cho chị trước mặt Eden. Về sau, chờ chị trở thành vợ của giám đốc Thiên Hằng Trí Địa, em muốn mua quần áo như thế nào, chỉ cần không quá mức, chị sẽ bao hết cho em."

Chung Thiên Thiên cảm thấy chính mình thật hào phòng, Chung Noãn Noãn đối với cô như vậy, sau khi đắc thế, cô vẫn có thể lấy ơn báo oán.

Nhưng mà nói thật, cô rất thích nhìn bộ dạng Chung Noãn Noãn dùng đồ bố thí của cô. Điều này khiến cho lòng hư vinh của cô được thỏa mãn rất lớn.

Đương nhiên những quần áo đó không thể vượt qua 2000 khối tiền. Cô sẽ không cho nhiều hơn! Nhưng đối với đồ nhà quê như Chung Noãn Noãn đã là ban ơn lớn nhất.

Về đến nhà, Chung Noãn Noãn đang chuẩn bị đem lễ phục mà cô lấy được bằng việc dọa dẫm Giang Xu Uyển mang vào phòng, liền bị Giang Xu Uyển gọi lại.

"Noãn Noãn, lễ phục đó con đừng cất vội."

"Tại sao?"

"Mẹ cảm thấy màu sắc của lễ phục này không thích hợp với con. Màu đỏ chót càng xứng với làn da của Thiên Thiên. Hay là con đưa lễ phục này cho Thiên Thiên, sau đó ngày mai mẹ lại dẫn con đi mua một bộ lễ phục khác?"

Lúc trước có Eden đứng ở một bên nhìn, cho nên Giang Xu Uyển không tiện nói gì, chỉ có thể nhịn đau mua cho Chung Noãn Noãn một bộ lễ phục 30 vạn.

Nhưng bây giờ đã về nhà, cái gì đều dễ nói. Muốn bà trơ mắt cho Chung Noãn Noãn 30 vạn, bà không làm được. Nếu Thiên Thiên không mặc vừa, bà lập tức đem bộ lễ phục này bán.

Thẻ bài cũng chưa gỡ, lễ phục lại hoàn toàn là mới, dù sao cũng có thể bán được 25 vạn đúng không?

"Mẹ, da của chị còn đen hơn con, màu đỏ không phải càng thích hợp với con hơn sao? Hay là mẹ cảm thấy con chỉ thích hợp mặc lễ phục 2000 khối, cho nên bất cứ lễ phục nào đắt cũng không thích hợp với con?"

"Con xem con một chút, giống như con nhím vậy, gặp người nào đâm người đó!"

"Đó không phải là bị mẹ ép sao, rõ ràng cuối tuần con mới là nhân vật chính, nhưng mà hôm nay chị mua lễ phục đắt hơn con hơn gấp đôi. Con đều đã nén giận chấp nhận, mẹ còn muốn đem lễ phục 30 vạn hàng rẻ tiền này lấy lại, muốn đổi thành hàng vỉa hè.

Mẹ à, phẩm đức của mẹ thật tốt đẹp, có thể đem tất cả những thứ tốt nhất, đắt nhất cho con vợ trước của ba. Còn con gái của chính mình biến thành tên ăn mày cũng không tiếc.

Thật sự là, còn nói con giống nhím.. Vậy ý của mẹ là không phải con hiểu lầm mẹ, mẹ cũng cảm thấy chính mình bất công, cho nên quyết định dẫn con đi mua một bộ lễ phục hơn 70 vạn sao? Nếu thật sự là như vậy, vậy con lập tức liền đem bộ lễ phục này cho chị."

Giang Xu Uyển: "!" Làm sao bây giờ, bà thật là bị tức giận đến mức muốn b*p ch*t nó!

"Noãn Noãn, mẹ vốn dĩ đang có ý định như vậy. Vừa rồi lúc em đi trước, mẹ đi ở phía sau nói chuyện này với chị. Mẹ đúng là cảm thấy lễ phục này của em hơi rẻ một chút, có chút lo lắng, muốn mua một bộ đắt hơn cho em. Nhưng mà em thích lễ phục này như vậy, vậy em liền mặc cái này đi. Lễ phục màu đỏ của chị rất nhiều, chị cũng cảm thấy bộ lễ phục này rất thích hợp với em."

Chung Noãn Noãn trợn mắt nhìn Chung Thiên Thiên một chút rồi xoay người lên tầng.

"Con nhìn xem nó đây là biểu tình gì? Thật giống như mẹ nợ nó vậy." Mãi cho đến lúc nghe được tiếng đóng cửa ở trên tầng hai vang lên, Giang Xu Uyển mới cay nghiệt lên tiếng.

"Mẹ - - mẹ cũng đừng quên mẹ là mẹ ruột của nó! Mẹ cứ nặng bên này nhẹ bên kia, trong lòng nó khó chịu là bình thường." Chung Thiên Thiên trong lòng có tình yêu cho nên chỉ số EQ cũng đi theo tăng lên.

"Mẹ thật sự không hiểu ba con, người phụ nữ đó đã chết lâu như vậy, người nhà của bà ta cũng không tìm đến, tại sao lại phải để cho mẹ làm mẹ nó? Cả ngày để mẹ làm mẹ nó, mẹ đều mau bị phiền chết!"
 
Trọng Sinh Thần Y Kiều Thê: Thủ Trưởng, Mượn Cái Hôn!
Chương 78


"Mẹ, mẹ phiền cái gì? Rất nhanh con có thể ở cùng một chỗ với Eden, nếu con có thể trở thành người phụ nữ của anh ấy, chúng ta sẽ không cần nhìn sắc mặt của ai mà sinh sống nữa."

"Cho dù con ở cùng một chỗ với Eden, mẹ cũng không muốn nhìn thấy nó lấy Xích Dương, làm cho nó đắc ý! Con gái của con đ* cũng là con đ*! Đã là con đ*, cả một đời nó nên sống ở bên trong vũng bùn, vĩnh thế không thoát thân được!"

"Mẹ - -"

"Được rồi được rồi! Mẹ con cũng chỉ có thể phát tiết một chút cảm xúc ở sau lưng nó. Lúc cần đóng vai mẹ hiền vẫn là phải đóng. Thật sự là.. Đã bị bọn buôn người bắt cóc nhiều năm như vậy, nó làm sao lại có thể trở về được?"

Giang Xu Uyển cùng Chung Thiên Thiên ngồi trong phòng khách xem ti vi, thấy Chung Noãn Noãn từ trên tầng đi xuống, Giang Xu Uyển lập tức mỉm cười nói: "Noãn Noãn, ở đây có hoa quả vừa mới rửa sạch, mau ra đây ăn một chút."

"Con không ăn, con còn có việc cần đi ra ngoài. Mẹ, mẹ cho con một vạn khối tiền đi."

Từ khi phát hiện tiêu tiền có thể khiến cho Giang Xu Uyển phát điên, Chung Noãn Noãn liền thích làm loại chuyện này.

Quả nhiên, thấy Chung Noãn Noãn vừa mở miệng chính là một vạn, Giang Xu Uyển suýt chút nữa liền bị hoa quả vừa cho vào miệng làm cho nghẹn chết.

"Một vạn?" Âm lượng thanh âm của Giang Xu Uyển đều đề cao hai lần: "Một học sinh như con cần nhiều tiền như vậy làm gì?"

Chung Noãn Noãn rất ấm ức: "Mẹ, lúc trước điện thoại di động của con bị rơi xuống đất, hỏng rồi. Con phải đi mua một cái điện thoại di động khác! Mà lại, tuần sau con đã phải đi học, trường Giai Vĩnh lại phải ở trọ, trên người con không thể không có tiền!"

"Dù vậy cũng không cần đến một vạn được." Giang Xu Uyển không còn gì để nói.

"Mua điện thoại di động dù sao cũng cần đến năm sáu ngàn đúng không?"

"Năm sáu ngàn? Con mua điện thoại gì?"

"5S! Con nghe nói trong thời gian con ngồi tù, 5S đã lưu hành ở nước Z chúng ta. Số tiền còn lại coi như là tiền sinh hoạt của con."

Giang Xu Uyển tức giận đến mức đầu đều đau.

"Một học sinh như con dùng điện thoại tốt như vậy làm gì?"

"Không phải chị cũng đang dùng 5S sao? Vì sao chị có thể sử dụng còn con thì không? Không phải chị cũng là học sinh sao?"

"..."

"Vậy tiền sinh hoạt của con một tuần có thể tiêu đến những 4000?"

"Tiền sinh hoạt trên người chị từ trước tới giờ đều không ít hơn một vạn!"

"!"

Một chiêu này đối với Giang Xu Uyển quả thực là trăm phát trăm trúng.

Giang Xu Uyển bị ép từ trong ví da lấy ra 3000 khối tiền: "Hôm nay mẹ đã mua cho con một bộ lễ phục 30 vạn, trên người mẹ đã không có tiền. 3000 khối này con muốn mua điện thoại nào thì mua, còn lại chính là tiền sinh hoạt tuần sau của con. Con đừng có cái gì cũng so sánh với chị con, thành tích của chị con tốt hơn con, chị con lại hiểu chuyện hơn con, sao từ trước tới giờ không thấy con nói?"

Chung Noãn Noãn đem 3000 cầm ở trong tay, sau khi cất vào bên trong túi xách mới nói: "Chị quyến rũ người đàn ông của con, luôn gây rắc rối cho gia đình, hiểu chuyện ở chỗ nào? Mẹ thật là keo kiệt! Tối ba về con nhất định sẽ nói với ba, liền nói mẹ ngược đãi con gái ruột!"

Nói xong Chung Noãn Noãn liền xoay người lên trên tầng.

"Không phải con nói muốn đi mua điện thoại di động sao?"

"Tiền ít như vậy còn mua điện thoại di động cái gì! Còn không bằng trở về phòng ngủ!"

Giang Xu Uyển, Chung Thiên Thiên vẻ mặt trợn mắt há mồm, ngay cả dì Triệu cũng nhịn không được từ phòng bếp đi ra.

"Bà chủ, tại sao tôi cảm giác cô Noãn Noãn có chút không thích hợp?"

"Dì Triệu, dì cũng phát hiện rồi?" Chung Thiên Thiên vẻ mặt gặp được quỷ nói: "Chung Noãn Noãn này, từ sau khi ngồi tù một tháng, toàn bộ phong cách đều thay đổi."

Giang Xu Uyển cũng phụ họa: "Trước đó, nó vẫn luôn là lạnh như băng, chúng ta nói cái gì thì chính là cái đó, không thích so đo với ai, tiền tiêu vặt đều là cho bao nhiêu dùng bấy nhiêu. Thậm chí là trước lúc ngồi tù, hai tháng tôi đều không cho nó tiền sinh hoạt, nó cũng không đòi tôi. Tại sao ngồi tù xong lại biến thành như vậy?"
 
Trọng Sinh Thần Y Kiều Thê: Thủ Trưởng, Mượn Cái Hôn!
Chương 79: Tai họa ngục tù


"Nói một câu không dễ nghe, cô Noãn Noãn bây giờ thật sự là có chút không biết xấu hổ! Vẫn là cô Noãn Noãn cả ngày trưng ra khuôn mặt lạnh lùng của trước kia tốt hơn."

Chung Thiên Thiên nhìn về phía Giang Xu Uyển: "Mẹ, không phải là nó biết cái gì rồi chứ?"

Giang Xu Uyển bị giật nảy mình: "Không.. Không thể nào!"

"Nếu không phải, vậy tại sao nó lại biến thành như vậy?"

"Hừ, thay đổi liền thay đổi. Coi như nó biết mẹ không phải mẹ ruột của nó, nó có thể làm gì?" Giang Xu Uyển vẻ mặt bát mẻ không sợ rơi nói.

"Nếu để cho nó biết bà không phải mẹ ruột của nó, chờ đợi bà sẽ là tai họa ngục tù! Bà cũng có thể không cần đóng giả làm mẹ của nó, nhưng nếu như thật đến lúc đó, bà đừng nghĩ tôi cứu bà ra ngoài!"

Cửa chính không đóng, Chung Khuê Quân bởi vì đi họp ở thành phố nên về nhà sớm, vừa vào nhà ông liền nghe được ba người phụ nữ này đang lặng lẽ nói xấu Chung Noãn Noãn.

Giang Xu Uyển bị Chung Khuê Quân làm cho giật mình kêu lên, vỗ b* ng*c đứng lên nói: "Ông làm tôi sợ muốn chết, hôm nay sao ông lại về sớm như vậy?"

"Giang Xu Uyển, tôi cảnh cáo bà, tốt nhất đừng để Noãn Noãn phát hiện bất kỳ chỗ đáng nghi nào, làm tốt vai trò mẹ hiền của bà. Nếu như bị nó phát hiện ra cái gì, đến lúc đó bị bắt, cũng đừng trách tôi không nhớ tình cảm vợ chồng!"

Giang Xu Uyển bị nói cảm thấy không thoải mái, trong lòng cũng cảm thấy sợ hãi, lúc này mới xấu hổ nói: "Biết rồi biết rồi! Nó trở về nhà nửa năm không phải tôi cũng làm rất tốt sao? Hôm nay tôi còn mua cho nó một bộ lễ phục 30 vạn! Vừa rồi nó còn lừa tôi 3000 khối tiền, nói là mua điện thoại di động, cuối cùng lại cất tiền vào trong túi xách."

"3000? 3000 có thể mua điện thoại gì? Bà không biết một cái 5S cấp thấp đều cần hơn 5000 sao?"

"Một học sinh như nó dùng điện thoại đắt như vậy làm gì?"

"Thiên Thiên không phải cũng là học sinh sao? Vậy tại sao Thiên Thiên được dùng 5S? Còn dùng những hai cái!"

"..."

Chung Khuê Quân chỉ vào cái mũi của Giang Xu Uyển nói: "Giang Xu Uyển, tôi cảnh cáo bà, Noãn Noãn là con gái ruột của tôi! Chuyện trước kia, đã qua liền coi như xong, tôi không muốn so đo với bà. Nhưng nếu bà đã kế thừa khoản tiền kia, vậy liền đối với con gái tôi cho tốt. Đừng để nó thiệt thòi về một ít tiền lẻ này! Hy vọng lúc bà phiền chán nó, có thể suy nghĩ một chút đến chuyện khi còn bé nó đã cứu Thiên Thiên.

Đây là lần cuối cùng! Nếu để tôi biết bà lại cắt xén tiền tiêu vặt của Noãn Noãn, bà có tin là tôi đem kinh tế của người một nhà anh trai bà cắt đứt hay không?"

Vẻ mặt của Giang Xu Uyển và Chung Thiên Thiên tái mét, buồn bực không dám lên tiếng nữa.

Chung Khuê Quân nhìn về phía dì Triệu: "Còn có bà! Bà cũng chỉ là người giúp việc của nhà họ Chung mà thôi, làm một người giúp việc bà nên làm tốt bổn phận của một người giúp việc. Nếu lại để tôi nghe thấy những lời nói đó từ trong miệng bà, bà liền cuốn gói cút ra ngoài cho tôi."

Dứt lời Chung Khuê Quân liền lên tầng vào phòng làm việc, "Phanh!" một tiếng đóng mạnh cửa lại.

* * *

"Cô Noãn Noãn, dưới tầng có người tìm cô."

Lúc tiếng bước chân của dì Triệu đi tới cửa, Chung Noãn Noãn đã đem màn hình đổi về trạng thái bình thường.

"Ai?"

"Là trưởng quan Ninh, ông chủ đã ở dưới tầng tiếp đón trưởng quan Ninh."

"Biết rồi."

Nghe xong là Ninh Văn Hạo, Chung Noãn Noãn nhanh chóng xuống tầng.

"Noãn Noãn, trung tá Ninh tới tìm con, nói là Xích Dương nhờ cậu ấy tới đưa đồ cho con."

Ninh Văn Hạo nhìn thấy Chung Noãn Noãn lập tức liền đứng lên: "Chị dâu, chào chị!"

Mặc dù nhìn thấy không phải là Xích Dương, nhưng coi như là nhìn thấy Ninh Văn Hạo, cô cũng cảm thấy rất vui vẻ.

"Chào cậu. Sao cậu lại đến đây? Xích Dương đâu?"
 
Back
Top Bottom