Ngôn Tình Trọng Sinh Sau Debut Thành Center

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Trọng Sinh Sau Debut Thành Center
Chương 140: 140: Pn Trú Diệp Chẳng Rời


Giang Diệp chẳng thể ngờ được là Hà Trú lại đưa cô tới một công viên giải trí ở ngoại ô.
Bình thường, công viên giải trí sẽ đóng cửa trước 10 giờ tối.
Nhưng lúc Hà Trú đưa cô tới, công viên này còn sáng trưng.
Giang Diệp xuống xe, nhìn quanh một vòng, cuối cùng hỏi Hà Trú, "Anh tiến hóa tới đoạn biết được ma lực của đồng tiền rồi à?"
"...".
"Nói qua với người phụ trách, đặt hai tiếng và bao hết cả khu.

Không cần sợ, đã ký hợp đồng bảo mật, bọn họ sẽ không nói ra ngoài", Hà Trú dừng một lúc, lại nói, "Em đã nói, Giáng Sinh muốn tới".
Giang Diệp ngơ ra.
Cô nói với Hà Trú lúc ngồi trên vòng quay bánh xe.
——"Nếu lễ Giáng Sinh lại tới thì tốt rồi".
Lúc ấy cô chỉ cảm thán một câu thôi, bản thân cũng chẳng để trong lòng.
Vốn chẳng ngờ được là người nói vô tình, người nghe có ý, Hà Trú còn nhớ hơn cả cô.
"...".
Giang Diệp xoa xoa chóp mũi đỏ ửng, "Cái này anh cũng nhớ".
"Tiếc là không có cách nào đưa em ra nước ngoài một lần, đây đã là cơ hội lớn nhất anh có thể tranh thủ được rồi".
Hà Trú xoa đầu cô, "Nói đi.

Muốn chơi cái nào trước?".
Ánh đèn đủ màu sắc ở công viên giải trí chiếu lên đôi mắt của Giang Diệp.
Ánh mắt cô tỏa sáng, "Chỉ trẻ con mới chọn! Người trưởng thành muốn tất.

Chúng ta đi thôi!".
Tuyết cũng thôi rơi.
Công viên giải trí này không lớn nhưng trang trí cho lễ Giáng Sinh lại rất tỉ mỉ.
Tuy rằng không có các du khách khác nhưng nhân viên cầm tiền tăng ca vẫn rất tận tình phục vụ bọn họ.
Trên đường có rất nhiều ông già Noel hoặc người mặc trang phục tuần lộc đi tới, cho Giang Diệp đồ uống và kẹo bông gòn các loại.
"Cái này cái này".

Giang Diệp chỉ vào một con gấu bông ven đường nói, "Ở show nhóm em mặc cái này rồi.

Bí hết sức bí!"
Hình như cô còn vui hơn lần trước rất nhiều, kéo tay Hà Trú ríu rít không ngừng.
"Anh nhớ", Hà Trú gật đầu, "Lúc anh xem tập ấy còn lo không biết em có bị nóng quá không".
Giang Diệp mở to mắt, "Anh xem rồi à?"
"Tất cả các chương trình liên quan anh đều xem", Hà Trú nghĩ nghĩ nói, "Nghĩ như vậy, anh đúng là fans trung thành nhất của em".
"..."
Giang Diệp cảm khái, "Không ngờ là vòng đi vòng lại, em vẫn bước vào con đường yêu đương với fans.

Cũng đúng mà, những lời bày tỏ từng ấy năm với fans không hề sai mà.

Tương lai bị họ đuổi giết còn có thể nói, nhìn đi, mình nói yêu các bạn đều là thật mà!".
Hà Trú: ...
Trạm cuối cùng đương nhiên là vòng quay bánh xe.
Bởi vì diện tích của công viên này không lớn cho nên từ chỗ cao nhất của vòng quay cũng chỉ nhìn được toàn bộ công viên giải trí.
Chiếc xe chở bọn họ chậm rãi đi lên, cuối cùng cành cạch một tiếng, ngừng ở nơi cao nhất.
Ngay lúc này.
Trong công viên truyền tới tiếng chuông reo,
Ánh đèn đủ màu trong công viên giải trí lại biến ảo lần nữa cùng với bài hát Giáng sinh, cứ nhấp nháy không ngừng, từ trên cao nhìn xuống là một biển trời lộng lẫy.
Đôi mắt Giang Diệp sáng lên.
Hà Trú không chỉ lắng nghe mỗi một câu của cô, hơn nữa, lúc nào cũng luôn cho cô nhiều bất ngờ hơn cô nghĩ.
Giang Diệp vừa muốn quay lại định cọ cọ bạn trai nhà mình để cảm ơn, bèn nhìn thấy Hà Trú đưa một phần quà sang.
Cô nhìn lướt qua mặt ngoài.
Là đơn từ chức của hắn.
Giang Diệp nao nao, không nhận, chỉ kinh ngạc nhìn Hà Trú.
"Anh chẳng biết có thể làm gì", Hà Trú nói, "Nhưng anh nói rồi, anh sẽ luôn ở cạnh em".
Giang Diệp bình tĩnh lại mới chớp mắt nói, "...!Anh đừng nói với em, đây là quà Giáng Sinh mà anh đưa em đấy nhé?"
"Thế thì không phải", Hà Trú cười, nói, "Đây là lời hứa của anh với em".
Dù cho em đi tới đâu, anh sẽ theo tới đó.
Anh tin em, sẽ đưa anh đi mở ra cánh cửa mới cho thời đại kỳ tích tiếp theo.
....
Mở phòng làm việc cá nhân có rất nhiều chuyện phải làm từ từ.
Mà khi tất cả mọi người cho rằng Giang Diệp rời khỏi Giải trí Thịnh Duệ sẽ có tiền đồ rộng mở, ở bước đi đầu tiên, sẽ liều mạng ôm hết các tài nguyên, không kém so với khi ở Thịnh Duệ mà lại chẳng ngờ được rằng vào Tết năm nay, nằm ngoài dự đoán của mọi người, Giang Diệp lùi hết tất cả hoạt động.

Lúc được cánh truyền thông hỏi, Giang Diệp chớp chớp mắt, chỉ nói, "Mình muốn về nhà".
Giang Diệp cũng không nói dối.
Ngày 30, cô và Hà Trú cùng nhau trở về trại trẻ mồ côi.
Bọn họ vốn đi ra từ nơi này.
Đối với họ, nơi này là nhà của họ.
Thực ra, ngày thường Giang Diệp thỉnh thoảng cũng sẽ trở về.
Nhưng bởi vì sợ có fans cuồng hay báo chí bám theo, ngược lại sẽ quấy rầy bà Giang và bọn trẻ cho nên không về nhiều, chỉ định kỳ gửi tiền qua.
Nhưng Hà Trú lại thường xuyên trở về.
Cho nên vừa mở cửa bước vào, mấy bạn nhỏ nhìn thấy hắn bèn vui vẻ xông tới.
Vừa liếc thấy người bên cạnh hắn, lại hào hứng dùng ánh mắt tò mò để đánh giá.
Mấy năm nay, Giang Diệp vẫn luôn hot như mặt trời ban trưa.
Thỉnh thoảng quay về, cũng chỉ tới thăm bà thôi, sau ở chưa lâu bèn rời đi.
Cho nên đối với cô, mọi người đều cảm thấy không chân thực lắm khi đại minh tinh bỗng bước vào đời thực.
Giang Diệp cũng chẳng bất ngờ.
Cô duỗi tay, thân thiết xoa mặt một bé gái, "Có nhớ chị không? Lần trước chị còn tặng em búp bê đó, người bạn chẳng có lương tâm gì này".
Bạn nhỏ này đương nhiên nhớ, khẽ gọi một tiếng, "Chị Giang Diệp".
"Ừm, ngoan", Giang Diệp lôi một chồng bao lì xì từ trong túi ra, quơ quơ trước mặt các bạn nhỏ, "Bạn nhỏ nghe lời nay mới có tiềng mừng tuổi nha".
Chính cô cũng có một lực hấp dẫn tự nhiên nên chỉ mới qua một lúc đã làm thân được với hết các bạn nhỏ, qua thêm nửa tiếng đồng hồ lại có một bạn nhỏ muốn xin chữ ký của cô.
Bé gái thì thầm với cô: "Bây giờ, chữ ký của chị mang ra ngoài bán được rất nhiều tiền.

Nhưng chị yên tâm, bà không cho tụi em mang đi bán, chúng em giữ cho mình, sẽ không nói với những bạn khác".
Giang Diệp dở khóc dở cười xoa đầu cô bé.
Sau khi dỗ các bạn nhỏ xong, Giang Diệp và Hà Trú đi thăm bà Giang,
Bà Giang cũng già rồi.
Thực ra với tuổi của bà, sớm đã không cần quản mấy việc vặt trong trại trẻ mồ côi rồi.
Chỉ là bà vẫn chẳng yên tâm về mấy đứa nhóc ở trại, ngày nào cũng tới, thậm chí hôm nay ăn Tết còn tự mình nấu cơm.
"Được rồi", Giang Diệp đẩy bà ra khỏi bếp, cười cười nói, "Những việc này bà giao cho mấy đứa chúng con đi".
"Không được không được", bà Giang nghĩ tới thân phận bây giờ của Giang Diệp, "Sao để con làm mấy chuyện đó được"
"Sao lại không được", Giang Diệp đáp, "Con bước ra từ đây, bây giờ quay về nấu cơm cho mọi người thì có gì quá đâu.

Con nhớ mà con nhớ mà, hôm nay ăn Tết làm vằn thắn.

Yên tâm, bà giao cho hai đứa con đi".
Sau khi tiễn bà Giang ra, Giang Diệp xắn ống tay áo, nhìn Hà Trú, "Anh nói xem chúng mình có tính là vợ chồng trẻ về thăm nhà không?"
"..."
Tay Hà Trú run lên, xém tí nữa đánh rơi cả đồ ăn trong tay,
Trình độ nấu cơm của Giang Diệp cũng bình thường, tuy rằng không đói chết được nhưng cũng không thể nói là ăn ngon được.
Nhưng Hà Trú thì khác, dù là thái thức ăn hay xào nấu gì đó đều đạt tới tiêu chuẩn cực cao cho nên hiển nhiên anh ôm đồm gần như mọi việc.
Việc này dẫn tới Giang Diệp gói sủi cảo xong thì hết việc làm.
Cô lén ăn vụng nửa củ cà rốt, vừa ăn vừa nhìn Hà Trú nấu cơm cũng coi như cảnh đẹp ý vui.
Hà Trú liếc nhìn cô, "Nhìn gì thế?"
Giang Diệp nhìn không chớp mắt, "Người đẹp nha".
Hà Trú: ...
Giọng của Giang Diệp cứ tự nhiên như không cho nên hắn nghẹn họng hồi lâu, lỗ tai cứ đỏ dần lên.
Giang Diệp chống cằm nhìn hồi lâu, ài một tiếng nói, "Em phát hiện anh còn là điển hình của người cha hiền từ nhé, biết nấu cơm này, biết chăm trẻ này".
Cô chớp chớp mắt, "Sau này chúng mình kết hôn, có phải anh sẽ bao hết việc nhà hay không?".
Giang Diệp nói xong câu này mới ngớ ra.
Cô bỗng ý thức được, cô đã bắt đầu mơ về những ngày tháng êm đềm khi sống chung một nhà rồi.
Trước đó, vì sống trong trại trẻ mồ côi cho nên cô không mấy mặn mà với việc lập gia đình, thậm chí còn cảm thấy sống một mình thực ra cũng chẳng có gì không tốt.
Nhưng bây giờ, trong suy nghĩ của cô, hầu như đều có hình ảnh của Hà Trú.
Hà Trú chẳng ngẩng đầu, rất tự nhiên đáp tiếp lời của cô: "Được, anh nhận".
Giang Diệp thất thần vài giây, sau đó cong mắt lên nói: "Anh nói đấy nhé".
Vào giây phút này, cô bỗng cảm thấy, những chuyện tưởng chừng như cách cô rất xa hình như cũng chẳng có quá tầm với như vậy.
...
Ăn xong bữa tất niên, Giang Diệp và Hà Trú ngồi xem Xuân Vãn cùng với các bạn nhỏ,.
Giang Diệp vừa nhìn vừa cảm khái, "Em còn nhớ như in lần đầu nhóm chúng em lên Xuân Vãn, mấy đứa bọn em ở hậu trường căng thẳng gần chết".
Kết quả là, nhóm của họ hầu như năm nào cũng lên một lần thành khách quen, cũng chẳng thấy hoảng hốt nữa.
Sau đó tuy nhóm chẳng hoạt động thường xuyên nữa nhưng Giang Diệp vẫn thường nhận được lời mời, lấy tư cách cá nhân tham gia.
Chỉ là năm nay cô không đi.
Cơ hội người khác muốn mà chẳng được, bây giờ, chẳng còn quá quan trọng với cô.
Các bạn nhỏ sớm đã buồn ngủ rồi.
Vốn còn đang náo ầm lên nói muốn đón giao thừa, vậy mà chưa tới lúc đếm ngược đã ngủ mất một nửa rồi.
Hà Trú bế từng đứa bé về phòng, sau khi quay về, trên ti vi cũng đang phát bài "Đêm nay khó quên" rồi, trước màn hình cũng chỉ còn mỗi Giang Diệp.
Hà Trú khẽ hỏi: "Có về không?"
"Chưa buồn ngủ lắm", Giang Diệp nói, "Em muốn ngồi thêm lúc nữa".
Hà Trú nói: "Được".
Hắn ngồi xuống bên cạnh Giang Diệp.

Giang Diệp chống cằm, thở dài, "Bây giờ em mới phát hiện, trẻ con đôi khi rất tốt nhưng cũng hơi phiền".
Hà Trú chưa kịp bắt sóng não: "Hửm?"
Giang Diệp lại chớp chớp mắt: "Nhưng lại cảm thấy hình như anh rất thích trẻ con".
Rõ ràng bình thường cứ lãnh đạm với người ngoài như vậy, lúc chăm trẻ con, dường như lại vô cùng kiên nhẫn.
Hà Trú cười nói, "Xem là vậy đi".
"Cho nên", Giang Diệp giấu ý cười nơi đáy mắt, lại có ý muốn đùa hắn, "Em cũng có chút mong chờ, tương lai anh sẽ trở thành một người bố như nào".
Hà Trú ngơ ra vài giây, sau mới hiểu ra ý của Giang Diệp.
Hắn bị dọa tới mức ho vài tiếng, mới nói, "...Bây giờ đã bắt đầu nghĩ xa như vậy rồi sao?"
"Vậy thì được thôi, nói gần vậy".
Giang Diệp nhướng cằm, "Duỗi tay".
"Cái gì?"
"Quà mừng năm mới"
Hà Trú duỗi tay.
Giang Diệp đặt một vật con con vào lòng bàn tay của hắn.
Hà Trú vừa mở ra, phát hiện là một đồng xu vừa mới được rửa sạch sẽ còn phát sáng.
Hà Trú: ?
Giang Diệp: "Mới nay ăn sủi cảo ăn được, vận may của em được chứ?"
Mà chính cái lúc cô cắn được đồng xu này, bỗng nhiên nhớ ra.
Năm đó, người len lén đưa đồng xu trong sủi cảo cho cô là Hà Trú.
Các bạn nhỏ trong trại không có tài sản cá nhân.
Đó là lời chúc phúc đủ đầy nhất mà Hà Trú dành tặng cho cô.
Giang Diệp nói: "Bây giờ, cuối cùng em cũng có cơ hội đưa cho anh".
Hà Trú quả nhiên còn nhớ rõ chuyện này.
Hắn nắm lấy đồng xu, khẽ cười, "Cũng lâu quá đấy"
"Thực ra em cũng chẳng biết đồng xu này có đem tới may mắn cho anh thật hay không nhưng anh có muốn một lời hứa nào không?".
Hà Trú: "Hửm?"
"Nếu lời ước nằm trong phạm vi thực hiện được của em, em sẽ hoàn thành nó giúp anh", Giang Diệp cười, "Xem như phúc lợi nhiều năm rồi mới có đi"
Cô không có gì có thể tặng được cho nên cô đưa đồng xu này cho Hà Trú để làm lời đáp cho tấm lòng nhiệt tình theo đuổi cô của hắn suốt mười mấy năm qua.
Giang Diệp nghĩ, bây giờ dù hắn nói ra lời hứa như nào, cô cũng đều bằng lòng làm giúp hắn.
Nếu anh muốn kết hôn, chờ nghỉ đông xong cô sẽ cầm sổ hộ khẩu đi làm chứng với anh.
Nếu anh muốn công khai, bây giờ cô có thể đăng tin tức có tính bùng nổ này lên Weibo luôn.
Chỉ cần một câu mà thôi.
Tiền xu còn nằm trong tay Hà Trú.
Cuối cùng hắn chắp tay nói, "Anh hy vọng, trong tương lai, Giang Diệp có thể luôn luôn vui vẻ, mãi bình an, không có chuyện gì ngoài ý muốn, cũng không phải chịu bất kỳ khổ cực nào"
"Đây là lời ước lớn nhất của anh".
 
Trọng Sinh Sau Debut Thành Center
Chương 141: 141: Pn Trú Diệp Chẳng Rời


Giang Diệp giật mình.
Trên ti vi, Đêm nay khó quên cũng đã hát xong rồi.
Hà Trú cầm điều khiển tắt ti vi, hệt như chẳng cảm thấy lời hứa ban nãy của mình có chỗ nào không đúng, cũng chẳng ý thức được bản thân đã bỏ lỡ cái gì, chỉ hỏi cô: "Chuẩn bị đi ngủ chưa?"
"Không phải...!Anh có hiểu ý em không thế? Em cho anh thêm một cơ hội nữa, anh có thể đưa ra một yêu cầu với em".
Lần này, Giang Diệp cố ý nhấn mạnh, "Cái gì cũng được".
"Anh biết", Hà Trú nói, "Nhưng đây là yêu cầu của anh với em".
Giang Diệp lại thấy sửng sốt.
"Anh mong em luôn vui vẻ, luôn chẳng cần lo nghĩ gì làm chuyện mà mình thích, dù cho cuộc sống sau này của em có anh hay không, anh đều mong rằng em mãi mãi đều sẽ được như vậy.

Lời ước này có được không?"
Hà Trú ngước mắt, nhìn Giang Diệp, cười, "Em không phải muốn đổi ý đấy chứ?"
Giang Diệp nhìn Hà Trú, cảm thấy trong lòng như có trận mưa khiến khóe mắt cô cay xè.
Cô thực ra là một người rất lý trí.
Hệt như cô biết các fans sẽ lần lượt rời đi cho nên cô chẳng ôm quá nhiều mong chờ với họ.
Bởi vì cô không phải là đứa trẻ được lớn lên trong tình yêu thương cho nên từ nhỏ cô đã biết bản thân không có quyền làm nũng vô điều kiện, không thể động một cái tức giận thì sẽ có người dỗ, trước khi muốn hưởng thụ thì phải học được cách trả giá.
Nhưng điều này chẳng đúng khi ở cạnh Hà Trú.
Hắn thực sự chẳng đòi hỏi gì, vẫn thích cô như vậy.
Vì sao chứ?
Cô có tốt như vậy sao?
Giang Diệp khịt khịt mũi, cả người nhào vào lòng hắn.
"Dù cho anh không hứa, em cũng sẽ làm như vậy"
Cô buồn bực nói: "Anh lãng phí cơ hội".
Hà Trú lại cười: "Vậy là tốt rồi".
Hắn dừng một chút, nói, "Thực ra trước kia anh từng nằm mơ.

Trong mơ, em sống không tốt lắm".
Giang Diệp hơi bất ngờ.
"Em cứ bôn ba lận đận, không chỉ không thực hiện được ước mơ của mình, trên con đường theo đuổi nó cũng rất cô đơn".
Hà Trú im lặng một lúc, nói, "Nhưng may mà hiện thực không phải như vậy"
Cho nên hắn mới ước rằng, ước chuyện trong mơ của hắn mãi mãi đừng có xảy ra.
Cô gái mà hắn thích nhất định phải được sống trong tình yêu và hạnh phúc suốt đời.
Giang Diệp hình như có điều suy nghĩ.

Thân thể cô cừng đờ, sau mới chớp chớp mắt, dè dặt hỏi: "Thế...!Anh có từng nghĩ ràng nếu khi anh tỉnh dậy, phát hiện giấc mơ kia là thật thì sao?"
Đời trước của cô thực sự không tốt lắm.
Cô của khi ấy chẳng thể nào trở thành nguồn sáng cho Hà Trú lần nữa.
Vậy hắn sẽ còn thích cô sao?
Hà Trú nghĩ nghĩ, nói, "Thực ra lúc anh tỉnh dậy đã đi tìm em.

Anh không biết khi ấy em đang ở trong tình cảnh như nào nhưng anh muốn tới tìm em, sau đó nói với em, dù chỉ có hai bàn tay trắng cũng đừng sợ, ít nhất còn có anh".
Giang Diệp thoáng ngẩn người.
Khác với đời trước bơ vơ không nơi nương tựa, đời này có rất nhiều người thích cô.
Thích cô hoàn hảo, thích cô chói mắt, thích cô tỏa sáng.
Nhưng chỉ có một người, dù cho cô nghèo túng khốn quẫn, cả người xám xịt, vẫn yêu cô như cũ.
"..."
Giang Diệp giang tay, ôm chặt Hà Trú, giọng nói nghẹn ngào, "...!Cảm ơn vì đã tới tìm em".
Hà Trú xoa đầu cô: "Là anh nên cảm ơn ông trời đã đưa anh tới gặp em.

Đây là may mắn của anh".
"Là anh nói đấy nhé", Giang Diệp khịt khịt mũi, "Sau này dù có xảy ra chuyện gì, anh cũng tuyệt đối không thể bỏ lại em một mình, anh thề đi".
Hà Trú gật đầu, bỗng cười nói, "Nay từ đầu không phải em bắt anh ước hả? Sao bây giờ lại thành ngược lại rồi?"
"Anh không đồng ý?"
"Đương nhiên đồng ý", ngón tay Hà Trú vân vê đồng xu, nói, "Vậy lấy đồng tiền này làm chứng.

Chúng ta đều không được đổi ý".
"Nào có ai lấy đồng xu làm chứng", Giang Diệp cười, "Chẳng lẽ Mộ Dung Hà Trú* anh phải thề với trời vời đất với đồng xu rằng đời này kiếp này chỉ yêu một người là Sở Giang Diệp à?"
*Mộ Dung Vô Phong và Sở Hà Y (nếu mình không sợt nhầm), nhân vật có trong "Mê hiệp ký" của Thi Định Nhu, tác phẩm khá hay về kiếm hiệp xen ngôn tình, ai gảnh qua đọc nè thấy rì viu ổn áp lắm
Hà Trú: ...
Không khí bong bóng gì đấy giờ vỡ không còn một mảnh.
Hắn vừa định nói gì, lại bị Giang Diệp nhào qua, hôn lên cằm một cái.
"Mặc kệ"
"Em đóng dấu rồi".
"Bây giờ đồng xu nghe được, em cũng nghe được", Giang Diệp gằn từng chữ một, "Hà Trú, anh không có cơ hội hối hận".
Hà Trú nao nao, sau cũng hôn lên trán cô, như đánh dấu.
"Anh biết.

Anh sẽ không hối hận".
...
Giang Diệp ở trại trẻ ba ngày.
Cho tới lúc rời đi, đã ở chung với các bạn nhỏ tới mức không có rào cản gì nữa rồi.
Lúc trước, các bạn nhỏ thấy minh tinh lớn này hạ phàm thì còn hơi sợ hãi, bây giờ lại cảm thấy cô là một người chị vừa thú vị vừa không làm đỏm, khác hẳn với mấy người nói là làm từ thiện mà chỉ tới chụp mấy bức ảnh cho có rồi về.
Trước khi về, Giang Diệp nhịn không được cảm khái, "Mấy ngày này, sau khi chăm trẻ xong, em cảm thấy lúc về em đi tham gia mấy show có liên quan tới trẻ con được rồi"
"Ái ái đau, bé ơi, đừng túm tóc chị..."
"Chị Giang Diệp, chị Giang Diệp"
Bé gái túm góc áo của cô, ngửa đầu nhìn cô, đôi mắt sáng lên, "Về sau em có thể trở thành người giống như chị không?"
Giang Diệp ngồi xổm xuống, nhìn cô, cười cười nói, "Sao lại nói trở thành người giống chị thế?"
"Em cũng muốn giống như chị, lên TV, lên rất nhiều sân khấu, hát rất nhiều bài"
Sau khi bé gái nói xong, lại thì thầm, "Nhưng bọn họ đều nói em đang mơ mộng hão huyền..."
"Nằm mơ có gì không tốt đâu", Giang Diệp xoa xoa mặt con bé, "Chỉ cần em muốn, em có thể làm được".
Cô nghĩ nghĩ, lại cởi vòng tay của mình ra đeo cho cô bé, "Giữ vững ước mơ, trưởng thành cho tốt".
Bé gái kinh ngạc trợn tròn mắt.
Hà Trú đứng ở cửa, cười cười nhìn hết cả quá trình Giang Diệp chiều con bé, cuối cùng mới nói: "Đi thôi".
Giang Diệp nghe vậy đứng dậy, xoa xoa đầu bé.
"Đừng trở thành người giống như chị.

Phải cố gắng nhiều sau đó trở thành người giỏi hơn cả chị.

Thời đại tiếp theo, nói không chừng là chính em tạo ra đó".
...
Vừa mới kết thúc kỳ nghỉ đông, Giang Diệp bắt đầu trù bị cho buổi biểu diễn cá nhân của cô.
Đây là buổi biểu diễn đầu tiên sau khi cô rời công ty, có bao nhiêu phân lượng đương nhiên không cần nói cũng biết.
Nhưng Giang Diệp cố tình lại quyết định miễn phí cho buổi biểu diễn này.
Đương nhiên, các suất vào chỉ dành cho fans nhà mình thôi.
Nhưng lúc tin tức này mới được tung ra đã nổi lên một trận bão lớn.
Các cư dân mạng cũng có cách nhìn khác nhau với việc này.
[Không phải chứ, vừa rời công ty xong đi miễn phí buổi biểu diễn, Giang Diệp có ý gì đây?]
[Điển hình cho hành vi thừa tiền lắm của, thực sự muốn làm nhà từ thiện lớn nhất giới à?]

[Tuy rằng đúng nhưng nếu là Giang Diệp cũng không lạ mà, dù sao xét cả giới giải trí này, bàn về độ chiều fans cô ấy đứng thứ hai không ai đứng thứ nhất, buổi biểu diễn cá nhân đầu tiên lấy danh nghĩa báo đáp fans mà miễn phí, hẳn fans của cô ấy đang khóc chết đấy]
[Nhưng cô ấy không phải chuyển hình rồi sao, sao còn dùng cách của thần tượng đi đối xử với fans chứ?]
[Đừng gato, fans tui vui sướng đi nhận vé, Giang Diệp là thần tượng chúng tôi cũng coi như thần tượng, làm ca sĩ chúng tôi coi như ca sĩ, dù sao để con bé vui vẻ một đời là thật!]
...
Có rất nhiều kiểu suy diễn nhưng Giang Diệp không để ý.
Đây là chuyện giữa cô và fans, cũng chẳng liên quan gì tới những người khác.
Hơn nữa, các suất tham gia đã giao cho bên fans club xét duyệt, bọn họ xét duyệt ra sao đều có tiêu chuẩn của bọn họ, Giang Diệp cũng không cần lo lắng xem xem có ai đầu cơ trà trộn vào không, chỉ chuyên tâm chuẩn bị cho buổi biểu diễn của mình.
Hà Trú thực ra cũng không hiểu lắm hành động của cô nhưng lần này, Giang Diệp lại giữ bí mật với hắn.
Cô chỉ giữ cho hắn một vị trí ở hàng ghế đầu tiên, cũng nói, "Không cần hỏi vì sao, chỉ cần nhớ tới lúc ấy nhất định phải tới xem, em có bất ngờ dành cho anh".
...
Buổi biểu diễn của Giang Diệp được tổ chức vào ngày Valentine trắng.
8 giờ tối, cô được dàn giáo nâng lên sân khấu.
Tiếng thét chói tai vẫn vang vọng khắp khán đài.
Sân vận động này chứa được hai mươi nghìn người, sau khi trải qua sự xét duyệt nghiêm khắc của fandom, ít nhất đều là fans theo cô từ hai năm trở lên.
Trong đó không thiếu fans đã lui về dần, nghe nói cô làm buổi biểu diễn miễn phí đặc biệt lại trở về, giớ lên lightstick đã từng tiếp ứng cho cô, lại một lần nữa hét to tên cô.
Giang Diệp chuẩn bị bài hát cho buổi biểu diễn cũng không nhiều nhưng bài nào cũng có ý nghĩa, hầu như là các tác phẩm tiêu biểu từng năm từ khi cô ra mắt tới bây giờ.
Mỗi một bài hát hệt như một bức tranh về thời gian bày ra trước mặt fans, hóa ra bọn họ đã đi cùng với cô được lâu như vậy rồi.
Cho tới trước bài hát cuối cùng, Giang Diệp mặc váy cưới để bày tỏ quan điểm của bản thân.
Bộ váy cô chọn cũng rất hoa lệ, làn váy bồng lên, lúc cầm làn váy bước ra, thật sự giống như một cô công chúa bước ra từ trong truyện cổ tích vậy.
Hình như cô về hậu trường dặm lại phấn, lớp make up tinh xảo, ngay cả lông mi cũng được điểm một ít hạt lấp lánh, dường như sân khấu này không phải nơi cô biểu diễn nữa mà là thảm đỏ trong hôn lễ của cô.
Tiết thét chói tai lại sôi trào lần nữa.
"Trời ơi xinh quá đi a a a a a...."
"Hu hu hu hu có cảm giác con gái tôi lớn thật rồi!!!"
Hà Trú ở hàng VIP: ?
Sống lưng hắn chợt thẳng đờ, nhìn Giang Diệp ở trên đó, trái tim lại đập nhanh hơn.
Giang Diệp bước về trước, cầm lấy mic.
"Mười sáu tuổi mình chọn nghề này, 18 tuổi ra mắt, tới bây giờ cũng đã được mười mấy năm.

Cho tới nay, luôn cảm ơn mọi người đã bầu bạn bên mình.

Dù cho mình dùng thân phận gì, là thần tượng hay là ca sĩ, các cậu đều ở phía sau mình, cổ vũ mình".
Giang Diệp thực ra có hơi khẩn trương.
Cô gắt gao nắm lấy mic, ngước mắt lên, nghiêm túc nhìn qua mỗi một góc của khán đài.
Từ góc của cô, rất khó để thấy được rõ mặt của từng bạn fans nhưng dường như có thể cảm thấy được tấm lòng của họ.
Cô vì nghề nghiệp này mà dành trọn mười mấy năm thanh xuân, có thể nói là không thẹn với lòng của mình.
Ngay cả khi từ biệt, cũng là cách lãng mạn nhất mà cô có thể nghĩ tới.
"Nhưng thần tượng thì cũng sẽ có một ngày phải tốt nghiệp.

Hai năm trước, các cậu đã sát cánh bên mình lúc chuyển hình quan trọng nhưng hình như mình chưa chính thức làm đã từ biệt rồi.

Dù sao ở giới giải trí trong nước, giới hạn giữa thần tượng và ca sĩ hát nhảy cũng không mấy rõ ràng.

Do đó, để mình tạo ra vạch ngăn cách này đi.

Đã từng là thần tượng, Giang Diệp bây giờ chính thức muốn nói lời tạm biệt với các bạn".
Giang Diệp cười cong cong khóe mắt, tuyên bố một tin tức lớn, "Bởi vì cô ấy phải mặc chiếc váy cưới này, bước một bước trong cuộc đời của mình".
Cả khán đài nghe vậy tức thì ồ lên.
"?! Tôi nghe được cái gì cơ!"
"Không phải chứ Giang Diệp em đừng làm chị sợ!!"
"Em đừng nói với chị bây giờ em về là lấy chồng luôn nhé!!"
Giang Diệp duỗi tay trấn an mọi người, "Còn chưa nhanh như vậy đâu.

Mình chỉ là tìm được một việc quan trọng khác ngoài việc đứng trên sân khấu thôi".
Trong tiếng nghị luận sôi nổi, Giang Diệp thản nhiên nói, "Mình có người mình thích rồi.

Mình cảm thấy, điều này hẳn phải nói với các cậu trước"
Cô ngừng một chút, cười rạng rỡ, "Không sai, vì so với bạn bè mình hay người nhà, các cậu còn muốn biết tin tức này sớm hơn".
Fans rất quan trọng với cô.
Dù cho bây giờ phần lớn các fans đã đồng ý chuyện cô yêu đương, thậm chí còn nói đùa là có thể so với anh rể nhà khác lợi hại hơn thì càng tốt, em gái nhà mình cả đời chưa từng thua ai thì tới lúc tìm anh rể càng không thể thua được.
Nhưng Giang Diệp vẫn muốn dùng nghi thức này để thông báo cho họ biết cho nên trong buổi biểu diễn này, cô không thu tiền vé vào của bất kỳ một ai cả,
Đây là nghi thức bế mạc long trọng nhất, chân thành nhất mà cô có thể làm được.
Bên dưới đã có fans khóc rồi.
Trong tiếng hét hò không dứt vang lên.
Hà Trú ngồi ở hàng thứ nhất, trong lòng tràn đầy sự kinh ngạc và cảm động.
Hắn chưa từng nghĩ tới Giang Diệp có thể làm được tới mức này.
Giang Diệp bình tĩnh nhìn họ, dịu dàng cười rộ lên, "Mình còn một bài hát cuối cùng muốn gửi tặng tới mọi người".
Âm nhạc vang lên.
Đây là một bài hát tiếng Quảng rất nổi tiếng.
Giang Diệp không biết nói tiếng Quảng nhưng khi hát bài này, cách phát âm rất tiêu chuẩn, hiển nhiên là đã luyện tập rất nhiều lần.
Có lẽ trong rất nhiều những buổi đêm, cô đã sớm nghe qua bài hát này rồi quyết định hướng đi cho cuộc sống của mình rồi.
...
"Ước mơ viển vông được chắp cánh, chẳng bao giờ là xa xôi khó với.
Sau này trở thành danh ca, trở thành cô dâu đều là lý tưởng".
....
Từ đó về sau, idol Giang Diệp luôn tỏa sáng, sắp sửa trở thành tân nương cũng tỏa sáng như vậy.
 
Trọng Sinh Sau Debut Thành Center
Chương 142: 142: Pn Trú Diệp Không Rời


Bài hát này rất nổi tiếng.
Cho nên khi Giang Diệp hát tới cuối bài, toàn bộ fans sôi nổi gia nhập đoàn hòa ca, trong đó không ít người còn đang khóc nức nở.
Nói buồn thì chắc chắn vẫn sẽ buồn.
Nhưng hôm nay cô xinh đẹp như vậy, trịnh trọng như vậy nói tạm biệt với fans, không ai nhẫn tâm trách móc nặng nè cô.
Rất nhiều fans ở đây đã thích cô từ đợt tuyển chọn rồi.
Thoắt cái qua mấy năm, con bướm nhỏ năm ấy bay tới trước mặt mọi người, cuối cùng cũng phải bay về nơi hạnh phúc hơn.
Cho nên so với buồn, fans càng có tâm trạng gả con gái ra ngoài hơn.
Sau khi Giang Diệp hát xong, chuẩn bị xuống sân khấu, nghe được tiếng fans hét khàn cả giọng.
"Hu hu hu em gái à!! Sau này nhất định phải hạnh phúc..."
"Sau này không làm thần tượng nữa cũng chẳng sao, chỉ cần em vui là được!".
"Chúng ta mãi mãi yêu em!!
Giang Diệp cũng có hơi muốn khóc, nước mắt đọng lại ở hốc mắt cô.
Cô nghiêm túc cúi chào với từng phía khán đài, đi lên giàn giáo.
Sau khi Giang Diệp biến mất trong tầm mắt của fans, màn hình lại sáng lên.
Dáng vẻ mười năm trước Giang Diệp tham gia tuyển chọn lại xuất hiện trước mắt mọi người.
Fans ở hiện trường vốn đã nước mắt lưng tròng nay rơi không kiểm soát.
Đây chính là một đoạn phim ngắn Giang Diệp tự cut.
Cô là tay mới biên tập, tốn mất mấy ngày mấy đêm, thức đỏ cả mắt mới cut từ ngày cô chân rướt chân ráo cho tới các màn trình diễn kinh diển sau này.
Màn cuối cùng, là Giang Diệp 28 tuổi mặc lại bộ váy năm ấy bình xét sơ cấp, đứng trước máy quay.
Cô vẫy vẫy tay với máy quay, đôi mắt cong lên, "Thần tượng Giang Diệp, kết thúc".
Fans hiện trường tức thì khóc nấc lên.
Màn hình chợt tối đi.
Sau lại sáng lên lần nữa.
Giang Diệp đổi một bộ quần áo, khẽ than thở một hơi, vẫn tươi cười xinh đẹp như vậy, "Sau này, xin hãy mong chờ mình dùng một cách khác để gặp mặt mọi người nhé".
....
Cùng lúc ấy.
Tất cả các trang mạng đã bị tin tức này oanh tạc,
Hot search Weibo tê liệt tại chỗ.

Khu diễn đàn minh tinh không thể bình luận nổi.
Bên khu diễn đàn nặc danh chẳng thể vào được, một đám người chỉ có thể đăng bài nói chuyện.
[Choidu!!!! Giang Diệp công khai tình yêu!!]
[Đúng thực là, cả văn phòng chúng tôi bây giờ đều đang ăn dưa 233333, đây là trình độ của đỉnh lưu à]
[Tới cùng là tình huống nào thế, có ai có video không xem với!!]
[Dẫn linh [video].

Xem xong chỉ có thể cảm thán một câu, cách đỉnh cấp giới giải trí công khái yêu đương đúng là đỉnh cấp.

Thần tượng nhà khác không phải bị chụp thì là đăng lên Weibo công bố, mặc váy cưới tới buổi biểu diễn tạm biệt cũng là lần đầu tiên tôi thấy]
[Sao trời rơi xuống cũng là truyền kỳ, tò mò không biết tâm trạng fans như nào]
[Rơi cái rắm đừng ăn nói lung tung, nhớ cho kỹ, chị Giang nhà bây dù có yêu đương vẫn là nữ lưu lượng hạng nhất của giới giải trí trong nước]
[28 tuổi yêu đương là bình thường mà hu hu hu dù sao fans nhà em tỏ vẻ chỉ cần em hạnh phúc là được rồi]
[Có ai giống tôi muốn biết đối tượng hẹn hò của cô ấy là ai không?]
[Bạn không cô đơn!! Rất muốn biết Giang Diệp sẽ thích kiểu người như nào!!]
[Cả quá trình hình như cô ấy cũng chưa đề cập tới, có thể là người ngoài vòng chăng?]
[Khá tốt, dù sao địa vị của chị nhà tôi yêu đương ai ở trong vòng cũng là giúp đỡ thoát nghèo, chị cũng chưa chắc đã nhìn trúng không bằng cứ chọn một người thanh thuần ở ngoài vòng cũng rất hạnh phúc]
[Rất muốn biết bao nhiêu fans CP của Giang Diệp bây giờ có khỏe không, muốn qua thăm siêu thoại]
[Fans lâu đời như tui có tâm trạng cực tốt, chỉ muốn biết hôn lễ của em gái Giang có thể mời Lâm Tôi làm phù dâu cho tui xin một cái hint cuối cùng được không?]
[Tui ăn không ngồi hít hint cũng chấp nhận bình thường, thậm chí còn muốn mở bốc thăm trúng thưởng trên siêu thoại 2333, dù sao tôi cảm thấy chúng tôi nhất định sẽ chúc phúc cho chị ấy]
[Vốn dĩ phần lớn fans CP của Giang Diệp đều là về tình chị em thắm thiết, huống chi nhiều năm như vậy, nhóm vẫn còn liên lạc với nhau đã là kết cục tốt nhất cho fans CP rồi]
[Chỉ có fans CPBG như chúng tôi thì khác! Fans Trú Tư Diệp Tưởng như tui thực sự khóc nghẹn rồi! Tôi đợi lâu như vậy, quả nhiên vẫn là nhớ mãi không quên không có lời hồi đáp sao hu hu hu hu]
....
Giang Diệp quay về phòng trang điểm ở hậu trường.
Kế hoạch lần này rất to gan cho nên cô không chỉ lừa Hà Trú, thậm chí ngay cả trong số nhân viên công tác cũng chỉ có một số người biết.
Phòng làm việc của cô mới thành lập, số người vốn đã không nhiều, may mà một bộ phận là đã đi theo cô từ khi ở Thịnh Duệ, chờ khi cô rời đi cũng đệ đơn xin đi theo.
Cũng chỉ có nhóm người này Giang Diệp tin tưởng giao cho xử lý hết quá trình.
"Chị à", trợ lý đi theo cô nhiều năm cho cô một like, "Chị dũng cảm thật đấy, chắc chắn là nữ minh tinh ngầu nhất em thấy".
Giang Diệp cười cười: "Cảm ơn".

Trợ lý đang định khen thêm vài câu, ai ngờ cửa phòng bỗng bị mở ra.
Cô vừa quay đầu nhìn.
Hự, là bạn trai nhà người ta tới.
Trợ lý tức khắc tự giác rút lui, "Chị, em ra ngoài trước, hai người cứ từ từ nói".
Lúc đi còn tiện tay đóng cửa lại.
Nhất thời trong phòng bỗng yên tĩnh hơn hẳn.
Hà Trú im lặng một lúc, mới mở miệng: "Em..."
Giang Diệp đánh gãy câu của hắn: "Hôm nay em đẹp không?".
"..."
Hà Trú cười, nói, "Đẹp, rất đẹp".
Giang Diệp cũng cười rộ lên, "Vậy là được rồi".
Con người cô thực ra rất lãng mạn, chọn váy cưới cho buổi biểu diễn này cũng là muốn dùng cách xinh đẹp nhất để hoàn thành nghi thức này.
Dù cho có được mọi người tiếp nhận hay không, ít nhất nếu sau này khi mọi người nhắc tới, sẽ nghĩ lúc cô chào tạm biệt cũng đẹp như vậy.
Đây là hành vi thường ngày cuối cùng của thần tượng cô có thể làm.
Giang Diệp lại hỏi hắn: "Có vui không?".
"...."
Hà Trú cười, ngồi xổm xuống trước mặt cô, "Đương nhiên rất vui".
Hắn sửa lại làn váy của cô, thành kính như một kỵ sĩ trung thành bên cạnh công chúa bệ hạ của mình, lại nói, "Nhưng anh không ngờ là đột nhiên như vậy".
"Phải đột nhiên như vậy mới bất ngờ", Giang Diệp cười, nói, "Thực ra kế hoạch ban đầu của em là muốn giới thiệu anh cho tất cả mọi người cùng biết.

Nhưng em sợ anh không vui".
Cô biết, Hà Trú là người khiêm tốn.
Những năm gần đầu, hắn cũng đi tới vị trí của nhà sản xuất hàng đầu trong giới âm nhạc.
Những người khác tới được vị trí như của hắn hoặc ít hoặc nhiều cũng sẽ tiếp nhận một số phỏng vấn của truyền thông hay tham gia ít show liên quan tới âm nhạc.
Nhưng Hà Trú thì không.
Hệt như lúc hắn kết thúc chương trình xong rồi về trường học tiếp, hắn biết rõ bản thân cần gì và không cần gì.
Cho nên Giang Diệp sợ nếu cô nói trước, sẽ khiến Hà Trú cảm thấy bối rối.
Cũng càng sợ hành động của mấy năm gần đầy của hắn sẽ bị zoom lên, bị cư dân mạng phân tích một lượt.

Cô ở trong giới giải trí đã quen, biết rằng dù cho bạn chẳng làm sai chuyện gì, chỉ cần bạn đứng ở chỗ người ta nhìn thấy thì khẳng định sẽ bị người ta mắng.
Cô tự nhận bản thân đã quen nhưng không muốn để Hà Trú lại giống như cô.
"Nhưng sau này chắc hẳn vẫn sẽ bị chụp được", Giang Diệp khẽ thở dài trong lòng, lại nói, "Anh vẫn nên chuẩn bị trước hết thảy nhé".
Tuy rằng cô muốn bảo vệ hắn nhưng cô cũng biết lại chẳng được bao lâu.
"Anh biết", Hà Trú nắm lấy tay cô, khẽ hôn lên, "Anh nói rồi, anh không sợ, anh muốn đứng cùng một chỗ với em".
Tình yêu là chuyện của cả hai người chúng ta.
Cho nên cũng nên để hai chúng ta cùng nhau gánh vác.
....
Lần công bố yêu đương này của Giang Diệp thực sự quá hot.
Các nhà đài vội vàng tăng khẩn cấp số nhân viên, cuối cùng cũng cứu được server nhà họ.
Mọi người cũng từ từ chuyển tầm ngắm từ Giang Diệp vậy mà yêu đương sang Giang Diệp yêu đương với ai.
[Có fans của Giang Diệp tới trả lời được không, không phải nói nếu minh tinh yêu đương fans sẽ phát hiện ra chút gì đó à?]
[Tôi đây tới góp một cái, cuối năm ngoái Giang Diệp biến mất một khoảng thời gian, lúc ấy, fans đều cho là giải quyết chuyện hợp đồng với công ty nên không đi làm, bây giờ nhớ lại đúng là rất lạ]
[Nói tới cái này, càng lạ hơn chẳng lẽ không phải là Xuân Vãn năm nay em ấy không đi nói phải về nhà à? Lúc ấy trên diễn đàn còn đang cảm khái rằng chiến sĩ thi đua sao lại xuất ngũ rồi]
[Hóa ra hết thảy đã có từ lâu.

jpg]
[Có người tra được lịch trình vé máy bay vào Tết Âm của cô ấy không? Có minh tinh nào khác cùng chuyến với cô ấy không?]
[Lúc thảo luận đã đưa ra một lượt, không có cho nên mọi người cũng không có ai nghi ngờ]
[Vậy thì chắc người này không phải người trong vòng rồi?]
Cùng lúc ấy.
Trên đầu trang diễn đàn lại có một bình luận khác.
[Nói tới việc Giang Diệp tự mình giải trừ hợp đồng ra, mấy người có ai biết ngoài Giang Diệp ra, Hà Trú cũng giải trừ với Thịnh Duệ rồi hông?]
[Ài, có ai đào ra hắn ký với nhà ai không?]
[Không có, chỉ là cảm thấy trùng hợp thôi]
[Lại có hint rồi, CP của tôi giải trừ cùng nhau đúng quả là trời sinh một đôi(quật cường)]
[Trú Tư Diệp Tưởng ngưng ngay nha, oánh chết bây giờ]
[Trú Tư Diệp Tưởng mấy người cứ cắn mấy đống rác làm gì thế?]
[Sau khi nhận thưởng cuối năm xong, người từ chức không ít, huống chi mấy năm nay, hắn viết rất nhiều bài hát cho Giang Diệp, cho dù Giang Diệp muốn ký với hắn về phòng làm việc của mình cũng không lạ mà.

Có lợi thì câu lấy, người ta công bố tình yêu cũng chẳng cần cứ ép mãi cái CP này chứ?]
...
Các trang mạng thảo luận ồn ào không dứt.

Giang Diệp cũng đoán được cho nên sau buổi biểu diễn, cô cố ý chuẩn bị một buổi họp báo.
Buổi họp báo này đã thông báo cho bên nhà báo trước, chỉ là các nhà truyền thông lớn đều cho rằng đây chỉ là một buổi phỏng vấn bình thường sau buổi biểu diễn cá nhân, lúc chuẩn bị câu hỏi, chẳng có gì ngoài mấy câu sau khi rời công ty sự nghiệp có thay đổi gì không, lần biểu diễn này được hưởng ứng như nào vân vân.
Ai ngờ Giang Diệp trực tiếp quăng cho bọn hắn một quả bom.
Bây giờ, các bên báo chí chỉ có thể lâm thời câu thông, vài bên còn đổi thành phát sóng trực tiếp mới cướp được độ chú ý nhiều nhất.
Còn Giang Diệp đã thay một bộ quần áo, lúc đi ra, cô đã nhận được một đống câu hỏi to đùng từ cánh báo chí.
——"Xin hỏi rằng có phải lần công bố tình yêu lần này đã được chuẩn bị trước hay không?"
——"Có nghĩ tới sau này nên phát triển như nào không?
——"Cố ý tổ chức buổi biển diễn miễn phí là sợ fans không tiếp thu được nên mới dùng cách này sao?"
"...! Đương nhiên không phải", Giang Diệp chọn cái trọng tâm để trả lời, "Tôi nói rồi, lần này là buổi biểu diễn hồi quỹ cho fans, cảm ơn những năm này họ đã bầu bạn bên tôi, cũng coi như lời kết cho một đời làm thần tượng của tôi đi".
"Lời kết?", có phóng viên nhạy bén nắm được mấu chốt, "Sau sẽ rời vòng sao?".
"Rời vòng?", Giang Diệp cười, "Đương nhiên không phải ý này"
Cô nói đùa, "Vừa nhìn đã biết anh không nghiêm túc xem tôi biểu diễn, trong đoạn phim ngắn cuối cùng tôi cũng có nói rồi, sau này sẽ dùng cách khác để gặp mặt mọi người, cũng sẽ cố gắng đưa tới cho mọi người càng nhiều tác phẩm tốt hơn".
"Bây giờ có người nghi ngờ bạn, cuối năm trước biến mất một hai tháng có phải lén đi hẹn hò không, có thể nói một chút sao?"
Giang Diệp sửng sốt, nói, "Không phải".
Câu hỏi này cô trả lời đúng là có hơi chột dạ, dẫu gì thì mục đích ban đầu của cô không phải là yêu đương nhưng cuối cùng nói ra thì cũng có phần đúng.
Cho nên cô chỉ đành nói nửa thật nửa giả, "Chủ yếu vẫn là xử lý một chút vấn đề công việc, hơn nữa, trong lúc ấy cũng đã nghĩ kỹ rất nhiều chuyện, bao gồm cả kế hoạch cho tương lai sau này".
Mấy năm nay lăn lộn trong giới giải trí, câu trả lời của Giang Diệp vẫn chẳng soi ra nửa điểm sai sót nào.
Cư dân mạng xem phát sóng trực tiếp cũng ồn ào.
[Tôi nói mà em gái tôi! Lúc nào cũng là nữ cường nhân có tâm sự nghiệp nhất! Cho dù yêu đương cũng không khiến tôi thất vọng!]
[Những cánh truyền thông này đang hỏi cái gì thế, có thể hướng tới câu hỏi mọi người đang quan tâm nhất hay không!!]
Quả nhiên, vị phóng viên tiếp theo đã hỏi câu mọi người chú ý tới nhất.
"Nói nhiều như vậy cho nên bạn vẫn không muốn nói cho chúng tôi biết người bạn yêu là ai sao, người có thể cho bạn đủ dũng khí để công khai là ai thế? Mọi người đều rất tò mò? Là người thường sao? Cho nên bạn phải bảo vệ sự riêng tư của anh ấy nên mới không công bố?"
Tuy rằng không thể nói hoàn toàn là người thường nhưng Giang Diệp đúng là không muốn nói.
Cô đang tự hỏi, cửa bên kia bỗng mở ra.
Giang Diệp như cảm giác được gì nhìn qua.
Hà Trú mặc vest, đi vào.
Giang Diệp ngẩn người.
Phóng viên cũng nhìn theo tầm mắt của cô, máy quay cũng quay về bên đó.
Đây là Hà Trú tám năm trước đeo ghi – ta bước lên sân khấu 《Nhà soạn nhạc tài ba》, lại một lần nữa chủ động bại lộ bản th*n d*** ánh đèn và máy quay,
Hắn xuyên qua đám đông chen chúc, đi qua đám truyền thông đang ầm ĩ đặt câu hỏi, tới bên người Giang Diệp, nắm lấy tay cô.
Khi cô còn đang kinh ngạc, hắn thản nhiên đối diện với máy quay.
"Câu hỏi này, tôi nghĩ là người trong cuộc, tôi càng có quyền lên tiếng".
 
Trọng Sinh Sau Debut Thành Center
Chương 143: 143: Pn Trú Diệp Chẳng Rời


Mọi người tức thì ồ lên.
Bình luận cũng cùng tình trạng, nổ tung.
[Choidu??! Vừa nãy tôi nghe được cái gì?!]
[Trời ơi??! Vậy mà là hai người họ!!!]
[Quá chấn động, tôi cần thở đã, không phải đâu chứ choidu??!!]
[Sao lại như này, đã xảy ra cái gì, mọi người đừng nhắn nhanh quá tui nhìn không rõ a a a!!]
[#Hà Trú công khai hẹn hò với Giang Diệp#!! Tôi cá 5 đồng rằng hot search đầu bảng chắc chắn là cái này! Không cho hot hòn họt thì không thể tin được!]
Giang Diệp cũng ngây ngẩn cả người.
Cô nhìn sườn mặt của Hà Trú, các từ hòa giải mới nãy đã nghĩ xong bây giờ quên sạch bách.
Chẳng biết hắn lấy bộ vest này từ đâu, nắm chặt tay cô, đúng là giống chú rể tham gia hôn lễ thật.
Cũng vừa vặn đối ứng với bộ váy cưới ban nãy mà cô mặc trong buổi biểu diễn.
Trái tim Giang Diệp bây giờ đập liên hồi, căng thẳng hơn nhiều khi chỉ có mình cô đối mặt với cánh báo chí.
Phóng viên ở hiện trường bây giờ đều vô cùng hăng hái.
Tuy rằng mấy năm gần đây, Hà Trú thường điệu thấp, hầu như không xuất hiện trước ống kinh nhưng địa vị của hắn trong giới âm nhạc sáng tỏ như ban ngày, phóng viên nào mà không biết hắn thì khỏi lăn lộn trong giới này làm gì.
Minh tinh đỉnh cấp giới giải trí trong nước hẹn hò với nhà sản xuất âm nhạc hàng đầu trong giới âm nhạc, được lắm hai người, tin vui đầu tiên trong năm của giới giải trí!
Các phóng viên vì KPI cả năm này của mình sôi nổi đưa ra câu hỏi.
"Xin hỏi những lời này của anh có ý gì?! Công khai hẹn hò sao?"
"Xin hỏi anh là đối tượng hẹn hò bí mật của Giang Diệp sao?"
Hà Trú rất kiên nhẫn sửa lại cho bạn phóng viên này: "Không phải bí mật.

Từ giờ trở đi, đã là đối tượng hẹn hò công khai rồi".
Mọi người rộn ràng lần hai, quả đúng là loạn thành một nồi cháo.
Bảo an đứng trước chặn mấy tay phóng viên mới ngăn được họ không nhào cả chiếc mic vào mặt Hà Trú và Giang Diệp.
"Chính thức công khai sao!"
"Xin hỏi hai người ở bên nhau từ bao giờ?"
"Theo tôi nhớ thì hai người đã quen biết nhiều năm đúng không? Là luôn hẹn hò nhưng lại giấu kín với mọi người sao?"
Giang Diệp vừa muốn nói gì, đã bị Hà Trú nhéo tay.
Sau đó, cô nghe được Hà Trú mở lời trước.
"Tôi và Giang Diệp đúng là bạn bè lâu năm.

Nhưng quyết định ở bên nhau thì chỉ mới gần đây thôi.

Giang Diệp là người có trách nhiệm, vốn tôi cho rằng đợi chúng tôi ổn định hơn sẽ công khai nhưng em ấy nói nếu yêu đương sẽ nói với mọi người, em ấy cũng làm như vậy rồi".

Ánh mắt của Hà Trú khi đối diện với cánh báo chí vừa dịu dàng vừa kiên định.
Hắn hầu như chưa từng trả lời nhiều như vậy trước ống kính.
Lần trước tham gia thi đấu, staff phỏng vấn có thể moi được mười chữ từ miệng hắn đã là kỳ tích rồi.
Vậy mà giờ phút này, hắn trấn tĩnh đứng trước máy quay, nắm lấy tay Giang Diệp, trả lời từng câu một hoặc có ý tốt hoặc làm khó nhau.
Tay Giang Diệp được Hà Trú bao gọn, đầu ngón tay có hơi run run.
Hắn khiêm tốn như vậy, hai lần lựa chọn đứng ở nơi bị mọi người nhìn tới, hầu như đều vì cô.
Lần trước là vì để tìm được cô.
Mà lần này là để bầu bạn bên cô.
Dường như tất cả sự dũng cảm hắn có được ở đời này đều dành hết cho cô.
Thấy Hà Trú dễ tính, câu hỏi của phóng viên càng thêm quá đáng.
"Xin hỏi lần biểu diễn này của Giang Diệp anh có cảm kích không? Hai người đã bàn bạc trước rồi sao?"
"Anh đột nhiên xuất hiện cũng là do sắp xếp trước sao?"
"Xin hỏi hai người là ai theo đuổi ai?"
"Năm nay, lúc đón Tết, hai người ở bên cạnh nhau sao?"
Lần này, Giang Diệp không để Hà Trú lên tiếng.
Cô cười, nói đùa, "Anh bạn này muốn biết chi tiết chúng tôi yêu đương ra sao là ship CP rồi hả? Vậy về sau có thể tìm phòng làm việc của tôi rồi chậm rãi sưu tầm nhé.

Còn bây giờ, tôi chỉ có thể nói với các bạn một điều".
Giang Diệp nhìn về phía trước.
Mấy chục ống kính chĩa về cô, ánh đèn flash nhấp nháy không thôi.
Cô đã đối mặt với ống kính rất nhiều lần nhưng lần này là lần cô dũng cảm nhấ.
"Anh ấy là Hà Trú, là người tôi muốn nắm tay bên nhau cả đời này".
....
Bởi vì sự kiện bất ngờ lần này, hiện trường phỏng vấn bị quá cả nửa tiếng đồng hồ.
Cuối cùng, khi nhân viên công tác tới thông báo buổi họp báo đã kết thúc, nhiều phóng viên còn lưu luyến, nuối tiếc không thể moi thêm nhiều tin tức hơn.
Giang Diệp và Hà Trú lui về sau.
Tới khi trở về phòng trang điểm, Giang Diệp ngồi xuống, lấy tay ôm mặt, hít sâu một hơi.
Hà Trú ngồi xổm bên cạnh cô, rất ôn nhu cười hỏi, "Giận rồi sao?"
"Đương nhiên không có", Giang Diệp buông tay, mắt cũng đỏ lên, "Em chỉ thấy bất ngờ thôi, sao anh không nói với em một tiếng?"
Hắn còn cố ý đi mượn quần áo, hiển nhiên là trước khi cô nhận phỏng vấn đã nghĩ xong cách để lên sân khấu.
Hà Trú cười rộ lên: "Bởi vì, phải đột nhiên như vậy mới bất ngờ nha"
Giang Diệp ngơ ra, mới nhớ ra được những lời này là cô nói với Hà Trú.
"Anh chỉ nghĩ, nếu sớm muộn gì cũng bị phát hiện, anh hy vọng có thể tự mình nói.

Không thể chỉ vì em là minh tinh, anh không phải mà để em gánh hết áp lực được, vậy không công bằng".
Hà Trú nói, "Anh nói rồi, anh muốn sát cánh bên em, cùng em đối mặt với tất cả".
"...! Ngốc chết mất", Giang Diệp cúi người, lẳng lặng nhìn vào mắt hắn, sau đó nói, "Được thôi.

Dù sao em vừa mới tuyên bố với cả thế giới rằng anh là người em muốn nắm tay bên nhau cả đời.

Sau này anh không chạy được đâu, cả đời này chỉ có thể bị em dính lấy thôi, có được không?"
Tóc cô rũ xuống, rơi trên mu bàn tay của Hà Trú.
Hà Trú vén tóc lên, sau đó hôn lên.
Giọng hắn dịu dàng chân thành, không khác mấy với khi đồng ý sẽ lấy hạng nhất cho cô, "Tuân mệnh, bệ hạ của anh".
...
Sau phút đàm đạo ngắn ngủi, Giang Diệp cuối cùng không thể không đối mặt với việc xã giao.
Điện thoại của cô tuy để chế độ im lặng nhưng màn hình liên tục sáng lên, hiện nhiên là tin nhắn được gửi tới nãy giờ chưa từng ngừng.
Giang Diệp mở ra, xem từng cái một.
Phần lớn đều là lời chúc từ các bạn bè của cô.
Trong đó quá nhất vẫn là nhóm nhạc của cô, ngay cả tên nhóm cũng đổi thành [Chúc Giang Diệp kết hôn vui vẻ!], tin nhắn cũng 99+ rồi.
Giang Diệp kéo lên trên xem.
Bốn người họ hình như là bắt đầu hàn huyên từ lúc cô công bố tin tức trong buổi biểu diễn.
Ban đầu là khiếp sợ, sau đó là tham gia hôn lễ thì phải gửi bao nhiêu tiền, tiếp nữa là con của cô sau này nên tên là gì.
Lâm Tối còn tag Thẩm Tri Ý vào nói con cá sấu đồ chơi kia đúng lúc có thể để lại cho con của Giang Diệp chơi, cũng coi như là kế thừa.
Giang Diệp: ...
Gắn tên lửa vào mông à.
Giang Diệp nghĩ nghĩ, đăng một tin trong group: [?]
Cô vừa mới nhảy vào, mấy người đang nói chuyện mua đồ chơi cho trẻ con bỗng nhoáy cái đổi đề tài.
Trình Chân: [A!!! Yêu cũng không nói cho người ta biết!!! Giang Diệp!!! Cậu có còn là người không!!!]
Thẩm Tri Ý: [Hu hu hu không nói nhiều, chỉ thấy vui cho cậu, chúc 99999999!]
Trình Chân: [Được được, vì để xoa dịu nỗi đau cho tớ, tới lúc ấy tớ có thể làm phù dâu không, hoa cưới cho tớ được không QAQ, tớ cũng muốn yêu đương hu hu hu]
Đàm Mộng: [...!Cậu đúng là liêm sỉ gớt còn một xí]
Lâm Tối: [Đúng thế, phải làm rộn lên, vị trí mẹ nuôi tương lai chị xí một slot rồi nhé, ai cùng đừng hòng tranh với chị]
Giang Diệp: ...
Đúng là vừa buồn cười vừa cảm động.

Cô dùng mu bàn tay lau nước mắt, nhắn đáp lại.
[Ai nói phù dâu với mẹ nuôi chỉ có một nào.

Này phải xem biểu hiện của mấy bạn rồi]
Mà Hà Trú cũng đang nhìn thoáng qua tin nhắn trên điện thoại.
So với Giang Diệp, tin nhắn của hắn ít hơn một chút, ngoài vòng bạn bè ra, chính là tin nhắn của bạn cùng phòng đại học Nhậm Hàng.
[Ôi, nữ thần nhà tớ công khai yêu đương, lập gia đình rồi!]
[Đúng rồi, hai người các cậu không phải cùng một công ty sao, có dưa gì cho tớ hóng với không? Tớ cũng muốn nhìn xem là con heo nào ủn mất cây cải nhà tớ!!!]
Một tiếng sau.
Nhậm Hàng gửi tới n dấu chấm hỏi.
[????????????]
[???? Choidu??? Bạn ơi? Không phải chứ!!!]
Hà Trú còn nhớ rõ Nhậm Hàng là fans bố của Giang Diệp.
Khóe miệng hắn cong lên, đáp lại, [Không sai đâu bố à, là con đây]
Nhậm Hàng: ???
Hà Trú: [Tiền mừng thì không cần, cảm ơn cậu năm đó mua giúp tớ vé vào cửa]
Nhậm Hàng: ...
Má nóa! Chẳng thể nào ngờ nổi!
Vậy mà lại là nóa!
...
Hot search Weibo vốn dĩ là vất vả lắm mới sửa xong.
Ấy vậy mà Hà Trú vừa công bố một cái, lại sập tiếp rồi.
Lập trình viên: ...
Minh tinh mấy người có thể cảm thông một chút với phòng làm việc của chúng tôi được hay không! Có được hay không!
Diễn đàn cũng sập theo.
Người qua đường hóng hớt mãi mới chờ tới lúc sửa xong, muốn đăng bài thảo luận tiếp về việc Giang Diệp công khai yêu đương có thể gây nên thay đổi gì trong thế cục lưu lượng ở giới giải trí hay không.
Kết quả vừa out một lúc, đầu trang toàn đang ship CP.
Người qua đường: ???
[Trú Tư Diệp Tưởng how pay* tôi nói mệt lắm rồi đấy!]
*Cái này nói lái giống 好配, tức là rất xứng đôi.
[Trai tài gái sắc thành một đôi trời sinh đúng là real chết tôi rồi!]
[SOS! Fans CP Trú Tư Diệp Tưởng cho tới giờ vẫn chưa dám tin, tôi ship bừa mà thành thật rồi!! Real quá real quá real quá!!!]
[Chuyện này với Trú Tư Diệp Tưởng, CP bạn ghép đúng là có thể thành thật!]
[A! Từ tám năm trước tôi đã ship rồi! Cho rằng kết cục tốt nhất chỉ là đại minh tinh đỉnh lưu và người viết bài hát cho cô ấy!!! Ai mà ngờ được rằng hai người họ thực sự ở bên nhau rồi! A! Cứu mạng! Tôi muốn xuống dưới nhà chạy hai mươi vòng để bình tĩnh một chút!]
[Người qua đường cũng dính rồi, xin hỏi hai người này trước đó có tương tác gì không?]
[Dẫn link 《Nhà soạn nhạc tài ba》tám năm trước của Hà Trú.

Lúc ấy tôi đây dùng kính hiển vi tinh tường này đã soi được Hà Trú rõ là yêu đơn phương em gái rồi, đặc biệt là màn phát biểu ở trận chung kết, không thể không cắn!!]

[Fans chương trình lúc ấy tới đây, phần cảm nghĩ của trận chung kết thực sự oanh tạc cả nhà tôi rồi, vậy thì xem ra Hà Trú theo đuổi tám năm liền, respect!!]
Người qua đường ăn dưa nhanh chóng tìm ra chương trình Hà Trú tham gia tám năm trước, bắt đầu phân tích từng chút từng chút một giữa hai người để soi hint.
Vốn dĩ cho là đây là nơi bắt đầu, không ngờ là vừa mới nghe tới đoạn Hà Trú nói đã từng thích thầm một người thật lâu bèn cảm thấy không đúng.
[Fans CP ở đây lạy trời cũng run cả tay rồi.

Tôi có linh cảm rằng người hắn nói không phải Giang Diệp chứ?]
[Không thể nào!!! Hai người họ không phải mới quen biết chưa lâu sao!!]
Cư dân mạng vội vàng đi tìm hiểu thực hư.
Internet có trí nhớ.
Trại trẻ mồ côi của Giang Diệp từng được đào ra khi cô tham gia tuyển chọn
Cư dân mạng vừa lật tới đây, đúng lúc lật ra chiếc ảnh trại trẻ chụp lúc được quyên góp tiền, bên cạnh bé Giang Diệp mờ mờ có một bé Hà Trú mờ mờ.
[Choima, lần này tôi bất ngờ thật này!]
[Trời trời trời hai người họ là thanh mai trúc mã thật sao!!! Đôi tình nhân mấy người cũng biết giấu thật đấy??!]
[Lần đầu tiên gặp lại lại giả vờ không thân!!! Trời!!! Mẹ ơi!! Real chết con!!]
[Hóa ra tất cả đã có dấu tích từ lâu!]
[Lại lần nữa bội phục kỹ năng của các cư dân mạng, motif cũ mèm như vậy còn bị mấy người đào ra]
[Chỉ là người qua đường thôi, xin hỏi đây là đôi tình nhân chạy trốn khỏi Tấn Giang à?]
[Hu hu hu hai bạn nhỏ đáng thương rời khỏi trại trẻ mồ côi cuối cùng một trở thành đại minh tinh một trở thành nhà sáng tác , vòng đi vòng lại cuối cùng vẫn ở cạnh nhau, tôi đúng là cần truyền thái y.

jpg]
[Không nói gì mà chúc phúc nữa, kết hôn ngay đi, tiền mừng em chuẩn bị xong rồi]
...
Sau khi công khai, Giang Diệp vốn còn lo rằng sự nghiệp của mình ít nhiều gì cũng chịu ảnh hưởng, không ngờ là công việc của cô không giảm còn tăng.
Thậm chí còn nhận được lời mời từ rất nhiều chương trình, muốn cô và Hà Trú tới tham gia mấy gameshow yêu đương.
Giang Diệp dở khóc dở cười.
Tuy bọn họ không phải hai minh tinh lưu lượng yêu nhau nhưng độ hot còn cao hơn cả thế.
Trú Tư Diệp Tưởng vọt lên đứng đầu ở bảng CP không nói.
Fans còn ồn ào bày tỏ rằng CP không thành thật thì không thấy bản thân đáng thương sao?
Chương trình《Nhà soạn nhạc tài ba》có Hà Trú và Giang Diệp tham gia được fans cut ra.
[Vốn cho rằng đưởng nhà mình bỏ đi nhưng không ngờ là vàng đó!!]
[Nhặt đồ bỏ thành đồ thật, này có thể ghi vào sử sách được rồi!]
[Không thể không nói, CP real chính là chất!]
[Hint to quá rồi, trước đó chỉ là có hảo cảm với Giang Diệp, giờ tôi xĩu dọc lọt hố 5555]
[Bố mẹ tui gì cũng tốt chỉ mỗi cái là không thích khoe cơm chó, con đây đói muốn chết rồi, CP nhà con có thể cho con miếng cơm được không!]
Nhưng rất đáng tiếc, Giang Diệp không hề có ý dùng tình yêu của mình để lôi kéo độ hot.
Bởi vì từ sau lần công khai đó, Giang Diệp không hề dẫn theo Hà Trú tới chỗ làm việc của cô.
Còn về tin tức tiếp theo mà mọi người nghe được về hai người họ, chính là tin tức Giang Diệp công bố kết hôn.
 
Trọng Sinh Sau Debut Thành Center
Chương 144: 144: Pn Trú Diệp Chẳng Rời


Từ sau buổi biểu diễn lần trước, Giang Diệp vẫn luôn trù bị cho tác phẩm mới năm nay của cô.
Hơn nữa, phòng làm việc cá nhân còn đang ở những chặng đầu, rất nhiều việc đều phải do cô tự mình xử lý cho nên trong khoảng thời gian này, ngoài các công việc ở ngoài, cô chưa từng xuất hiện trong tầm mắt công chúng.
Dù cho có truyền thông tham gia các buổi lễ long trọng đặt ra câu hỏi liên quan tới tính yêu, Giang Diệp cũng chỉ cười cười, đáp bâng quơ hai ba câu cho qua.
Do đó, ai cũng không ngờ được, Giang Diệp sẽ trực tiếp quăng ra một quả bom như vậy.
[Nhanh như vậy sao?! Tôi cho là còn phải chờ ít nhất hai năm nữa]
[Hu hu hu hu hu hu hu hu không ngờ chị của em mười năm không nói gì, vừa lên tiếng thì lên xe hoa]
[Cười chết mất, trước đó fans còn chống được, bây giờ công bố tin tức rồi thì mạnh miệng kiểu gì nữa]
[Mong chờ thế cục lưu lượng ở giới giải trí lại có biến đổi lớn]
[Đừng ăn nói lung tung, nhà bạn có flop tới mấy thì chị nhà tui cũng không thể rớt từ trên đó xuống được]
Đúng vậy, các minh tinh khác công bố kết hôn đều là fans chạy phần nhiều.
Nhưng Giang Diệp thì hầu như không có fans nào chạy.
Fans của cô và fans của các nữ minh tinh nhà khác không giống nhau, người khác có fans nam nhiều còn fans Giang Diệp có tỉ lệ là nữ khá cao cho nên về chuyện tiếp nhận yêu đương cũng rất tốt đẹp.
Nếu lựa chọn anh rể, nếu so giữa các nam minh tinh khác trong vòng có khả năng sẽ ké nhiệt của Giang Diệp hay người thường không giúp ích gì được cho sự nghiệp của cô ấy, Hà Trú đã là sự lựa chọn tốt nhất.
Dù sao có anh rể nào tốt hơn nhà sản xuất âm nhạc có thực lực còn điệu thấp này sao?
Tác phẩm thoát vòng mấy năm nay của Giang Diệp đều là do hắn viết!
Nói cách khác, sở dĩ cô có thể thuận lợi chuyển hình từ idol sang ca sĩ có những bài hát nhà nhà đều biết, công lao trong đó không thể thiếu Hà Trú được.
Tuy rằng cũng có một bộ phận fans không tiếp thu được nhưng fans CP Trú Tư Diệp Tưởng nhanh chóng đi vào đã lấp đầy được khoảng trống này.
Vì thế, từ đó về sau, chỉ nhìn trên số liệu nói chung, dù cho Giang Diệp sớm đã chẳng cần dựa vào lưu lượng để kiếm tiền thì cô vẫn là minh tinh hàng top có lưu lượng như cũ.
Các cư dân mạng ăn dưa lại nhộn nhịp chuyển sang ship CP.
[Con dân Trú Tư Diệp Tưởng sắp ngất rồi, vốn chỉ hy vọng hai người không có việc gì làm thì cứ show cơm chó cho tụi con một xíu.

Không ngờ là chị tui vừa tung ra đã là một quả bom]
[Fans only tui muốn giãy đành đạch thêm xíu nữa! Chị! Thật sự quyết định là hắn rồi sao? Không thể suy xét thêm sao?]
[Còn suy nghĩ gì nữa, lần trước Giang Diệp nói đã quyết rồi nhưng mà đúng là kết hôn hơi nhanh, tôi cũng không ngờ được]
[Nhưng lần phản ánh này chứng minh được rằng cô rất nghiêm túc với mối quan hệ này, không phải tùy tiện yêu đương mà thực sự hướng về phía hôn nhân]
[Dẫu vậy, với nữ minh tinh mà nói, thời gian Giang Diệp kết hôn có phải hơi sớm rồi không?]
[+1, có chút cạn lời, cô ấy chẳng lẽ đã quẳng luôn hình tượng chuyên tâm sự nghiệp đi rồi à?]
[Làm ơn đi người ta cũng chẳng phải idol, muốn kết hôn lúc nào thì kết hôn lúc ấy, lại nói, em gái nhà tui kết hôn cũng chẳng phải quay về làm nội trợ toàn thời gian, thế điều luật nào quy định kết hôn rồi thì không được làm việc tiếp thế?]
[Khá tốt, mọi người ủng hộ anh rể về nhà làm chồng toàn thời gian]

[Tuy rằng là vậy nhưng anh rể tụi tui cũng chẳng ăn bám đâu nhé, xét về tác phẩm trong vòng, thành tích của anh ấy tích cóp không thua gì chị cả]
[Tỉnh lại hết đi nhé, muốn tôi đưa danh sách ra thật à? Mười năm này, số lượng tác phẩm chất lượng của hai người họ chẳng lẽ không sáng như ban ngày à? Nói tí đạo lý cho đôi vợ chồng tâm sự nghiệp này đi nhé!]
....
Các cư dân mạng nghị luận cũng chẳng ảnh hưởng gì tới chính Giang Diệp.
Cô vẫn vui vẻ như thường đi chọn nhẫn, vô cùng vui vẻ đi chọn váy cưới, sau đó tự chọn ngày kết hôn.
Ngày mùng một tháng sáu, cũng là ngày cô sinh nhật rồi.
Vì để phòng ngừa cánh báo chí chụp ảnh, trước đó cô chỉ công bố tin tức chứ không công bỗ chi tiết về hôn lễ.
Cho nên trong phần lớn người mong chờ hôn lễ chỉ có thánh mới biết được, cô chạy tới một cái đảo kết hôn.
Trước khi nghi thức được cử hành, khách khứa chuẩn bị vào phòng, Trình Chân ở đây lúc ẩn lúc hiện, cái đĩa trong tay có đầy bánh kem.
Cô vừa mới định lấy thêm một miếng, cổ áo bị người ta xách lên, vừa quay đầu đã đối diện với tầm mắt trợn lên của Đàm Mộng.
"Vừa vừa thôi bà cố nội.

Cậu không lo có phóng viên nào lẻn vào chụp được dáng vẻ này của cậu à? Sau đó, sau hôn lễ này, cậu còn không ăn uống điều độ thì cũng áp được độ hot tin kết hôn của Giang Diệp rồi đấy"
"Không tới mức không tới mức không áp nổi".
Trình Chân cười cười, nói còn khá hợp lý, "Hơn nữa, nhân vật tiếp theo tớ muốn thể hiện là vua dạ dày, này không phải là tập luyện trước à?"
Đàm Mộng: ?
Thẩm Tri Ý bên cạnh cười cười, "Vậy cậu cứ bình thản thôi, hoàn toàn có thể diễn ra được".
Trình Chân không cho là hổ thẹn còn kiêu ngạo, "Đúng quá còn gì"
Cô xắn một miếng bỏ vào miệng, lại nói, "Với cả khó có lần 5tars chúng ta được đi làm phù dâu một lần, Giang Diệp không sắp xếp cho chúng ta biểu diễn cái gì đó sao? Tình nghĩa chị em đâu? Đoàn hồn đâu?"
"Nào có cơ hội này", Lâm Tối cười nhạt, "Có nghe thấy nhạc đang được phát trong phòng không?"
Trình Chân gật đầu.
Lâm Tối: "Đó là bài hai vợ chồng họ cùng viết.

Hai thiên tài âm nhạc ở đây mà em còn trông mong biểu diễn cái gì trước mặt họ?"
Trình Chân: ...
Giận ghê gớm.
Vợ chồng này đúng ghê gớm.
"Đi thôi", Lâm Tối nhìn thoáng qua thời gian, "Chúng ta cũng nên đi xem Giang Diệp chuẩn bị tới đâu rồi".
....

Giang Diệp đang ở phòng hóa trang hoàn thành nốt các công đoạn cuối cùng.
Lúc bốn người họ đi vào còn dọa cả cô.
"Tân hôn vui vẻ", Lâm Tối chúc mừng cô xong lại thở dài, "Thực không ngờ là chị còn chưa gả đi, em là người nhỏ nhất trong nhóm sao đã lấy chồng rồi?"
"Chị yêu à, em vừa mới tính một quẻ cho chị", Giang Diệp nghiêm túc nói hươu nói vượn, "Có lẽ chị có mệnh ở một mình"
Lâm Tối: ...
Nhiều năm thế rồi, công lực mức dại của Giang Diệp vẫn chưa giảm.
"Giang Diệp Giang Diệp", mắt Trình Chân tỏa sáng, "Thế cậu cũng bói cho tớ xem, khi nào có thể bước lên vết xe đổ của cậu?"
Giang Diệp: "....?"
Bước lên vết xe đổ có dùng theo nghĩa vậy không?
Cô vừa định bịa ra cái gì, cửa đã có người gõ.
Tiếng Hà Trú vang lên: "Xin hỏi tôi có thể vào được không?"
Thẩm Tri Ý phản ứng nhanh nhất, làm một cái thủ thế ra hiệu cho ba người còn lại.
Lâm Tối nhanh nhẹn vung tay lên, rất có phong phạm chỉ huy của đội trưởng năm ấy, "Chặn cửa".
Giang Diệp: ?
Giang Diệp: "Ơ kìa, hình như người ở ngoài là Hà Trú..."
"Chúng tớ biết mà", Trình Chân chớp mắt, "Nhưng theo thông lệ quốc tế, chú rể muốn gặp cô dâu thì phải qua cửa của phù dâu trước".
Giang Diệp: ?
Giang Diệp tức thì dở khóc dở cười.
Vừa nhìn là biết họ đã thương lượng trước rồi, ngay cả cô còn không biết.
Được thôi, bây giờ cô chỉ có thể mong Hà Trú linh hoạt một tí.
Hà Trú ở bên ngoài hiển nhiên là nghe được lời của Trình Chân.
Hắn lễ phép lên tiếng, sau đó nói, "Xin hỏi là qua cửa như nào?"
"Anh tới trả lời mấy câu hỏi của chúng em là được.

Nếu muốn cưới Giang Diệp, em nghĩ anh dù gì cũng có chút hiểu biết về cậu ấy chứ?"
Trình Chân rút chiếc máy tính bảng trong túi ra, "Một câu đơn giản trước, Giang Diệp cuối cùng ra mắt ở vị trí thứ mấy trong 《Thiếu nữ theo đuổi ánh sáng》?"
Hà Trú: "Hạng nhất"

Đàm Mộng nhận máy: "Vậy bài hát đầu tiên của cậu ấy là gì?"
Hà Trú: "《Phá kén thành bướm》"
Thẩm Tri Ý hỏi: "Sinh nhật của Giang Diệp là?"
"Chính là hôm nay", trong giọng của Hà Trú có ý cười, "Mùng một tháng sáu"
Máy truyền tới tay Lâm Tối.
Câu hỏi cuối cùng này của họ vô cùng xảo quyệt.
Dựa theo logic của họ, trước cứ hỏi mấy câu đơn giản để hắn chủ quan, câu hỏi cuối cùng thì cố ý làm hắn không trả lời được rồi phải tiếp nhận trừng phạt mới được đi vào.
Lâm Tối hắng một tiếng, hỏi, "Xin hỏi, từ lúc Giang Diệp tham gia chương trình đầu tiên tới này, cô tổng cộng đã có bao nhiêu lần lên sân khấu biểu diễn chính thức?"
Giang Diệp: ...
Ai mà ngờ được câu này?
Lâm Tối khá đắc ý với câu hỏi này.
Câu hỏi này cô lấy ra từ chỗ tiếp ứng sinh nhật của fan club cho Giang Diệp năm nay.
Năm nay, hậu viện vội vì để chúc mừng sinh nhật cùng là chúc mừng tân hôn cho cô nên Giang Diệp từ lúc ra mắt có bao nhiêu sân khấu thì họ sẽ tiếp ứng ở từng ấy nơi, có thể nói là vung tay khá rộng.
Nhưng người ngoài cửa chẳng chần chừ chút nào, liền nói, "Nếu chỉ tính sân khấu chính thức thì có 217 cái"
Lâm Tối: ????
Cô nhìn máy tính bảng trong tay, vô cùng hoài nghi cuộc đời này.
Trình Chân thò đầu qua: "Đúng rồi hả?"
"Lợi hại đấy", cô lập tức cảnh giác nói, "Có phải cậu ta dùng điện thoại gian lận không?"
Đàm Mộng: "...!Cậu cho là ai cũng như cậu à?"
Hà Trú đứng bên ngoài, cười với đoàn phù dâu, "Cảm ơn"
Lâm Tối vẫn rất buồn bực, "Sau cậu nhớ chính xác như vậy?"
"Câu hỏi này hẳn là từ bên tiếp ứng của hậu viện hội.

Đó là tôi đề nghị", Hà Trú khẽ cười, nói, "Số sân khấu cụ thể cũng là tôi đưa ra".
Đương nhiên, tài chính tiếp ứng cũng có phần lớn là của hắn.
Chỉ có Giang Diệp là không biết.
Lâm Tối: ?
Lâm Tối đánh giá hắn từ trên xuống, cuối cùng tâm phục khẩu phục nói, "Có thể cưới được Giang Diệp, đúng là cậu có chút bản lĩnh"
Thẩm Tri Ý khá thức thời, "Được rồi, bây giờ là thời gian của chú rể và cô dâu".
Cô thì thầm thúc giục những người khác, "Đi ra ngoài đi ra ngoài"
Trình Chân còn muốn đứng lại xem đã bị Đàm Mộng xách đi.
Bọn họ đóng cửa lại.
Trong phòng lập tức yên tĩnh hẳn.
Giang Diệp xốc khăn voan trùm đầu lên, cười, "Sao lại tới rồi?"

"Nhớ em", Hà Trú rút từ trong túi ngực ra một đóa hồng, "Sinh nhật vui vẻ"
Giang Diệp cũng cười rộ lên, nhận xong nói, "Tân hôn vui vẻ"
Hà Trú: "Ngoài cái này ra, anh còn có món quà khác muốn tặng em"
Sau đó, Giang Diệp thấy hắn lấy ra một chiếc Harmonica từ trong túi khác.
Giang Diệp: ?
Tuy rằng em biết cái Harmonica này rất đáng giá với anh nhưng hôm nay mình kết hôn mà anh còn mang nó theo bên mình ấy hả?
Trong ánh nhìn tò mò của Gian Diệp, Hà Trú thổi Harmonica.
Vừa được ba nốt đầu, Giang Diệp đã ngơ ra.
Hắn thổi bài hát chúc mừng sinh nhật.
Giống hệt với món quà sinh nhật đầu tiên mà hắn tặng cho Giang Diệp.
Hết thảy dường như lại quay về điểm xuất phát.
Chỉ là cậu bạn thổi Harmonica vụng về kia đã lớn rồi.
Mà cô bạn vỗ tay cho hắn cũng lớn rồi.
Sau khi Hà Trú thổi xong, hắn nhìn Giang Diệp, khóe miệng cong cong, "Anh thổi Harmonica tệ thật không?"
Giang Diệp nao nao.
Ký úc chợt quay về một lần phát sóng trực tiếp khi mới ra mắt.,
Cô kể lại câu chuyện sinh nhật hồi nhỏ của mình, sau đó cười cười, nói, "Vì sao đặc biệt ấy hả? Có thể là do lần đầu tiên tớ thấy có người thổi Harmonica kém như vậy đi?"
Không ngờ Hà Trú còn xem tiệc sinh nhật lần ấy của cô.
Còn âm thầm ghi nhớ câu nói ấy nhiều năm như vậy.
"..."
Hốc mắt của Giang Diệp có hơi nóng lên.
Cô giơ tay, dùng ngón tay lau nước mắt cho mình, kiên định lắc đầu.
"Đương nhiên không phải", cô nói từng chữ một, "Đó là giai điệu hay nhất em từng nghe trên thế giới này"
Bên ngoài khách khứa tới đã rất náo nhiệt.
Mà trong phòng hóa trang, Hà Trú lại thổi cho hai người họ nghe một bài hát diễu hành hôn lễ.
Sau khi thổi xong, hắn vươn tay, "Đi thôi, bệ hạ của anh"
Giang Diệp đứng dậy, đặt tay vào tay hắn.
Lúc đi ra ngoài, cô bỗng nhớ tới câu truyện cổ tích mà mình rất thích.
Giang Diệp đã vẽ cho nó một kết cục mới.
Công chúa dùng thực lực của mình ngồi lên được ngôi vị hoàng đế và giành được chiếc vương miện, được mọi người kính yêu cuối cùng cũng phải lên xe hoa rồi.
Các thân vương tử tiến tới cầu thân nối liền chẳng dứt nhưng cô lại chọn chàng kỵ sĩ bầu bạn bên cô từ nhỏ.
Tất cả mọi người đều rất bất ngờ với quyết định của cô, chỉ có mình cô hiểu được, khi tất cả mọi người chưa hay biết gì, hắn đã ở phía sau cô, để khi cô vừa quay đầu đã có thể thấy được, âm thầm bảo vệ cô suốt mười mấy năm.
 
Trọng Sinh Sau Debut Thành Center
Chương 145: 145: Pn Trú Diệp Chẳng Rời


Đại minh tinh Giang Diệp sau khi kết hôn có gì khác so với trước kia?
Là nhân viên được Giang Diệp tin cậy nhất, đồng chí trợ lý có thể khẳng định nói với mọi người rằng, hầu như chẳng khác gì.
Trợ lý rất khâm phục giám đốc nhà họ.
Các minh tinh khác kết hôn kiểu gì cũng phải đi trăng mật một thời gian, kết quả giám đốc nhà họ còn chưa được mấy ngày đã quay về làm việc, đúng là có tâm sự nghiệp.
Nếu một hai phải nói có gì khác?
Bạn nhỏ trợ lý âm thầm mắng trong lòng, đó chính là ỷ vào mình có người nhà bèn chẳng kiêng nể gì ai mà show cơm chó ở công ty.
"...! Không muốn lo", Giang Diệp nhoài qua một đống giấy tờ, "Sao có nhiều thứ chị phải tự xem thế? Tới, bây giờ dùng nick của phòng làm việc tuyển người cho chị, ít nhất phải tuyển hai mươi người vào".
"..."
Trợ lý yếu ớt lên tiếng, "Dự toán tháng này..."
"À, đúng, còn có chuyện này", Giang Diệp suy nghĩ một lúc, lại nói, "Không sao, anh rể mi có tiền".
Hà Trú đang ở bên cạnh chỉnh sửa tác phẩm mới: ?
Trợ lý lập tức dùng ánh mắt anh mau quản chị ý đi nhìn Hà Trú.
Nhưng Hà Trú còn chẳng thèm nghĩ nửa giây, chỉ cười rộ lên, "Được, nghe em ấy".
Trợ lý: ...
Anh quản chị ý đi!!
Người khác đều nói đôi vợ chồng Trú Tư Diệp Tưởng này muốn điệu thấp bao nhiêu có bấy nhiêu.
Tổ chức hôn lễ xong quay về không nói lời nào không nói, tiếp nhận phỏng vấn cũng chỉ nói cảm ơn mọi người đã chúc phúc, có thể nói là đôi vợ chồng mẫu mực của giới giải trí.
Đó chỉ là bề nổi thôi!
Thồn cơm chó với trong nhà bọn họ chưa từng nương tay đâu.
Khó trách hai người họ chẳng tính đi hưởng tuần trăng mật, mỗi ngày làm việc cạnh nhau cũng tính là tuần trăng mật rồi!
Trợ lý hỏi ra câu cuối cùng do sống chẳng còn gì luyến tiếc: "Nếu ngày nào đó em bị tình yêu của hai người làm cho đui con mắt có thể tính là tai nạn lao động không?"
"?"
Giang Diệp còn nghiêm túc tự hỏi, "Chị nghĩ là không tính.

Dù sao đây cũng không phải cố ý khoe tình cảm.

Chỉ là tụi chị biểu lộ tấm lòng mà thôi".

Giang Diệp nghiêm trang nói, "Nếu mà không chịu được thật chỉ có thể chứng minh một điều rằng cấp bậc của em còn chưa đủ, cần rèn luyện nhiều hơn, cố lên!"
Trợ lý: ...
...
Đương nhiên, bình thường chuyện kết hôn có ảnh hưởng không nhỏ tới các minh tinh.
Tuy rằng Giang Diệp đã cố gắng điệu thấp nhưng không ít người ồn ào tỏ vẻ từ đó về sau, sự nghiệp của Giang Diệp có lẽ sẽ giống mặt trời lặn rồi.
Chờ tới tháng tám, khi Giang Diệp công bố album của cô, dư luận còn xôn xao hơn.
Album này, bài nào cũng là cô tự sáng tác cho nên trước khi phát hành, rất nhiều người đã dự báo kết cục thảm hại cho cô.
[Còn tưởng rằng sau album lần trước cô ấy sẽ giao cho người khác? Đúng là không ngờ mà]
[Lần trước bị giáo huấn còn chưa đủ thảm à, cô rất có ý tưởng sáng tác nhưng ở trong nước hoàn toàn không nổi trội, còn không bằng cứ để chồng cô ấy đảm đương album mới này, thuận tiện còn có thể xào một đợt nhiệt không ngon à?]
[Đúng là không hiểu cô ấy nghĩ cái gì, có lẽ là chưa đụng vỡ đầu chưa dừng đi]
Nhưng tới ngày album phát sóng, những người này bị vả mặt không ít.
Chất lượng của album này rất khá, bài hát chủ đề còn được khen ngợi rất nhiều, giai điệu bắt tai, phong cách lay động được lòng người, sau đó cũng nhận được hưởng ứng rất tốt.
Mọi người từ lúc bắt đầu là nghi ngờ, sau đó là trơ mắt nhìn độ hot của album ngày một dâng cao, tới cuối năm còn hầu như quét hết một loạt các giải thưởng âm nhạc.
Cuối cùng chỉ còn lại một giải thưởng có đẳng cấp cao nhất.
Thực ra, trong giải này, cô đã rất nhiều lần lấy được giải nữ ca sĩ tốt nhất của năm.
Hà Trú cũng từng lấy mấy giải nhà soạn nhạc tốt nhất và nhà sản xuất tốt nhất.
Nhưng giải khó nhất của nó lại là ca khúc tốt nhất của năm.
Một mặt là do cạnh tranh quá nhiều, còn mặt khác là do sau lưng có tư bản động tay, phòng làm việc cá nhân như Giang Diệp thân cô thế cô, muốn hưởng được cái giải này đúng là hơi khó.
[Tới cược đi nào bà con, tới đặt cược xem album của ngôi sao giới giải trí này có thể lấy được giải Kim khúc* không nào]
*Mình chưa rõ cái giải này tên là gì nên để tạm là kim khúc ở đây theo bản cv nhé, ý chỉ bài hát vàng.
[Không thể nào mà?!]
[Đúng là ngay cả fans cũng chẳng dám mong chờ]
[Ra đề khó rồi, sao Tử vi giới giải trí đúng là sao Tử vi, cho rằng kết hôn sẽ mất fans không ngờ là còn hút được cả fans CP, sau vốn cho là album mới nát như album cũ mà chẳng có còn nổi càng thêm nổi]
[Chỉ có thể nói là số tốt, cảm giác bát tự đều là loại có thể phất lên ấy]
[Đừng ăn nói vớ vẩn! Có thể chấp nhận rằng chính Giang Diệp có thực lực có được không? Ra mắt nhiều năm như vậy rồi cô ấy chưa từng làm chúng ta thất vọng bao giờ mà?]
[Đúng vậy! Chị gái xông lên cho em!!! Dù sao chị gái tạo ra kỳ tích cũng chẳng phải lần đầu rồi! Em chỉ chờ bây giờ chị ấy làm thêm cái nữa!]
....
Fans lo sợ bất an.

Nhưng bản thân Giang Diệp lại không lo lắng ắm.
Đối với cô mà nói, tác phẩm này đã hoàn toàn chứng minh được thực lực của cô, rửa sạch ấn tượng xấu về album cũ.
Còn về có lấy giải hay không, chỉ có thể nói lấy được thì vui nhưng không được cũng không thất vọng.
Hà Trú tham gia cùng cô.
Lúc ở bên dưới chờ trao giải, Giang Diệp bày ra nụ cười thương mại, lại thì thầm thảo luận, "Anh nói em có nên diễn thử xem lát nên nói như nào không? Tuy rằng không có khả năng lắm nhưng nhỡ lấy giải được thật thì sao?"
Hà Trú nghiêng qua: "Được nè, em muốn nói cái gì?"
Giang Diệp nghĩ nghĩ, nói, "Ôi, xong rồi, giờ đầu em trống không"
Vốn là cô không căng thẳng lắm nhưng nghe thấy lời MC đọc thì vẫn có chút mong chờ.
Đặc biệt là album này còn được hoàn thành dưới sự giám sát của Hà Trú, cô cũng sợ hắn bỏ công tay không quay về, sợ khiến hắn thất vọng.
Hà Trú nắm lấy tay cô.
"Dù có lấy được giải hay không, trong lòng anh em đều là bà hoàng không ngai.

Hơn nữa", hắn cười, "Anh cho rằng em có thể lấy giải, tin anh".
Quả nhiên, MC lập tức nói, "——chúc mừng 《Bốn mùa》và tác giả của bài hát, Giang Diệp"
Hà Trú xoa xoa tay cô, trong mắt ánh lên ý cười, "Thấy không, anh cũng biết xem bói".
....
Ánh đèn chiếu lên người cô.
Cô đã có kinh nghiệm khá phong phú trong việc phát biểu cho nên vừa mới nói gì mà trong đầu trống không, giây sau đã nghĩ ra cực nhanh nội dung mình muốn nói.
"Hôm nay có thể lấy được giải thưởng này, tôi rất vui.

Dù sao đây cũng là bài hát tôi thích nhất trong album, hiển nhiên thẩm mỹ của tôi hình như không khác mấy so với các vị giám kháo"
Giang Diệp đùa.
Không khí cả trường quay dịu dần xuống.
"《Bốn mùa》là một bài hát rất ấm áp.

Nhưng trong quá trình sáng tác, thực ra tôi gặp rất nhiều khó khăn cho nên ở nơi đây, tôi muốn đặc biệt cảm ơn chồng tôi".

Máy quay đã chuẩn bị sẵn sàng, nhanh chóng chuyển sang Hà Trú.
Giang Diệp nhìn người phía dưới, rất nghiêm túc nói, "Lần trước, khi album của em không được hưởng ứng tích cực lắm, là anh cổ vũ em.

Trong quá trình sáng tác lần này, cũng chính anh đã giúp đỡ cho em rất nhiều".
Tiếp tục làm chuyện mình thích.
Đối mặt với thị trường cũng đừng quên đi ước mơ thuở đầu.
Đây là lời Hà Trú nói với cô, lúc hoàn thành album, cô đã làm được rồi.
Cũng đạt được kết quả mà mình hài lòng.
Giang Diệp: "Lúc anh lấy được quán quân từng nói, nếu không phải vì em, anh cũng sẽ không đứng ở vị trí ấy.

Bây giờ em cũng muốn nói, em cũng vậy".
Giang Diệp cười, "Nếu không có sự hỗ trợ của anh, em cũng sẽ không lấy được giải thưởng này.

Đợi chúng ta về rồi, lại chia cúp anh nhé"
Nếu trước đó là cô vẹn tròn cho ước mơ của hắn, vậy bây giờ là hắn lấp đầy kỳ vọng của cô.
Tiếng hoan hô của toàn trường tức thì vang xa.
Giang Diệp giơ cúp lên, cười với máy quay.
Hà Trú ngồi ở hàng ghế đầu vỗ tay mỉm cười.
Hắn nhớ tới một năm ấy, trên sân khấu đơn sơ của trại trẻ, Giang Diệp hát xong một bài hát, đôi mắt sáng lên, "Sớm muộn cũng có một ngày, tớ để cả thế giới này nghe được bài hát của tớ".
Những lời này, cô đã thực hiện được rồi.
...
"À, bên phải một chút".
"Được rồi, chính nó"
Giang Diệp vừa lòng nhìn kệ thủy tinh trong nhà.
Trong kệ bày không ít cúp, còn cô bỏ chiếc cúp mới lấy vào chính giữa kệ.
Còn bên trái cúp đó là cúp quán quân Hà Trú tham gia 《Nhà soạn nhạc tài ba》.
Trên bệ của cái cúp còn có cái nhãn cô từng dán, tuy rằng đã cũ tới độ ố vàng nhưng lại là minh chứng cho lời hứa năm ấy của họ.
Giang Diệp đóng cánh cửa kệ thủy tinh lại.
Cô ngửa đầu, nhìn hết các cúp một lượt, "Có lẽ, rồi sẽ có một ngày, nơi này sẽ ngập đầy cúp của hai đứa mình"
Lúc cô nói những lời này, trong mắt có tia sáng.
Cô gái có ước mơ ấy chưa từng thay đổi.
Hà Trú đứng bên cạnh cô, cười khẳng định, "Chắc chắn sẽ"

....
Theo lý thuyết, Giang Diệp lấy được giải thưởng này nên marketing che trời lấp đất, sau đó dùng cái giải này cọ thêm một đợt nhiệt.
Nhưng cô không làm như thế.
Trong sự kinh ngạc của mọi người, Giang Diệp thực sự làm như lời cô nói, dấn thân vào tuần diễn công ích.
Không chỉ vì làm từ thiện mà bôn tẩu khắp nơi, cô còn đặc biệt quan tâm tới khu vực trẻ em mồ côi và nghèo khó.
Giang Diệp lập ra một kế hoạch nhỏ.
Trong 5 năm này, lưu lại dấu chân mình trên mỗi một thành phố ở khắp cả nước.
Mà thay vì máy bay, cô càng thích cảm giác ngồi xe từ thành phố này tới thành phố khác, cảm giác được trên hành trình lưu diễn này, mình là một ca sĩ lang thang.
"...!Khi nào tới thế?", Giang Diệp như đang ngủ mơ màng bị đánh thức, hỏi một câu.
"Còn sớm", Hà Trú vỗ về xoa đầu cô, "Ngủ tiếp đi".
Giang Diệp lại dựa vào vai Hà Trú.
Cô ngáp một cái, khép hờ mắt hỏi, "Không hát bài chúc ngủ ngon gì đó cho em à?"
Hà Trú cười, hỏi, "Em muốn nghe cái gì?"
Giang Diệp: "Cái gì cũng được"
Hà Trú nghĩ nghĩ, khẽ ngâm nga bài hát Giang Diệp lấy giải.
Chẳng có nhạc đệm.
Cũng chẳng có ánh đèn.
Nhưng không sao cả, dù sao khán giả đầu tiên của hắn và khán giả đầu tiên của cô đều là đối phương.
Bây giờ vẫn cứ hát cho nhau nghe như vậy.
Năm ấy, hai bạn nhỏ mồ côi cha mẹ xoa dịu vết thương cho nhau giờ đã lớn rồi.
Mà còn ỷ lại chăm sóc cho nhau hết cả đời này.
Hà Trú ngâm nga tới đoạn điệp khúc thì dừng lại.
Giang Diệp rất tự nhiên ngâm tiếp đoạn tiếp theo, hưm một tiếng, dựa vào vai hắn ngủ thiếp đi.
Bây giờ cô đang mơ thấy một giấc mơ thật đẹp.
Thấy tương lai họ còn rất dài.
Còn có rất nhiều câu chuyện đang chờ họ kể lại.
Hà Trú nghe tiếng thở đều đều của cô, lấy bút, viết lên máy tính bảng lời cho bài hát mới.
Ai nói ánh trăng cao khó hái.
Ánh trăng ấy đang ở bên cạnh anh, nói với anh rằng, ngủ ngon.
~TOÀN VĂN HOÀN~
 
Back
Top Bottom