Khác TRỌNG SINH PHẾ HẬU HỮU ĐỘC

Trọng Sinh Phế Hậu Hữu Độc
Chương 37: Thất sủng (6)


"Thanh nhi, là mẫu thân không tốt, là mẫu thân vô dụng, mẫu thân không thể bảo vệ được ngươi . . ."

Lâm Mạn Như đau lòng nói, bà làm sao có thể cam tâm để cho nữ nhi bảo bối của mình phải chịu ủy khuất như vậy được chứ.

"Nhưng mà Thanh nhi, thế cục bây giờ rất bất lợi đối với chúng ta, ngươi ngàn vạn lần phải nhẫn nại, tuyệt đối không thể manh động, lưu lại ở Thanh Sơn không sợ không có củi đốt !"

Lâm Mạn Như trấn an nói.

(lưu lại ở Thanh Sơn không sợ không có củi đốt !: ở núi xanh không lo thiếu củi đốt)

"Nhưng mà mẫu thân, rốt cuộc chúng ta phải nhẫn nại tới khi nào!"

Tương Thu Thanh không cam lòng nói, từ trước đến nay nàng chưa từng phải chịu bực tức và oan ức như thế này.

"Tin tưởng mẫu thân, sẽ không mất nhiều thời gian."

Lâm Mạn Như nhìn về phía xa xăm khẽ mở miệng yếu ớt nói.

Từ sau khi Bắc Thấm Tuyết được gả tới, những tháng ngày trong Tướng phủ đối với Tương Vân trở nên dễ dàng hơn rất nhiều, do có quan hệ tốt cùng với Bắc Thấm Tuyết, Tương Hiền nhìn nàng với vẻ mặt cũng nhu hòa hơn rất nhiều, hàng ngày thường là bộ dáng phụ từ nữ hiếu.

Lâm Mạn Như do ở hôn yến làm loạn nên bị cấm túc, liên lụy Tương Thu Thanh bị ghét bỏ, lần này bản thân có thể sống yên ổn vài ngày, không cần phải nghĩ ngợi quá nhiều, Tương Vân thầm nghĩ như vậy.

"Mấy ngày nữa, chính là sinh thần của Hoàng Hậu, Hoàng cung vừa gửi thiếp mời tới, lần này cả nhà chúng ta cùng nhau tiến cung đi."

Lúc ăn cơm Tương Hiền đột nhiên mở miệng nói.

"Vân nhi, ý của ngươi như thế nào?"

Tương Hiền đột nhiên nhìn về phía Tương Vân, giống như vô tình nói ra.

Tương Vân ngừng lại, nàng biết Tương Hiền hỏi như vậy là có ý gì.

Lâm Mạn Như cùng Tương Hiền có gần mấy chục năm tình cảm phu thê, nếu nói là không có cảm tình thì chính là giả, Tương Hiền muốn mượn cơ hội này để thả bà ta ra, bản thân cũng muốn cho Lâm Mạn Như một nấc thang để lui xuống.

"Tất nhiên là vô cùng tốt, Hoàng Hậu đã mời cả cả nhà chúng ta, như vậy phải chăng cũng nên thả Lâm phu nhân ra, nếu không, người khác sẽ bàn tán rằng phụ thân có tân hoan mà vứt bỏ người cũ, chuyện này đố với mẫu thân cũng không tốt." dứt lời Tương Vân liền nhìn về phía Bắc Thấm Tuyết.

Mạc dù trên danh nghĩa Bắc Thấm Tuyết là mẫu thân của Tương Vân, nhưng kỳ thực nàng chỉ là một tai mắt mà Tương Vân sắp xếp ở bên cạnh Tương Hiền mà thôi, Bắc Thấm Tuyết dựa vào Tương Vân mà bay lên đầu cành, trong lòng đối vớ Tương Vân chính là mang ơn cảm tạ, bởi vậy Tương Vân nói gì, nàng sẽ liền phụ họa theo.

Tương Hiền thấy Tương Vân là một nha đầu hiểu thời thế trước mắt, tự nhiên lại có thêm vài phần yêu thích, hơn nữa Bắc Thấm Tuyết cũng ngoan ngoãn nhu thuận, trong lòng Tương Hiền cải biết đầy thoải mái, sau khi ăn cơm xong Tương Hiền liền hạ lệnh, gỡ bỏ lệnh nhốt Lâm Mạn Như.

Lâm Mạn Như đã rất nhiều ngày chưa bước ra khỏi cửa đình viện của mình, thời điểm khi bà ta lại một lần nữa có thể bước ra khỏi cửa, cảm giác như tồn tại một cái gì đó khiến người ta cảm thấy cách thế.

Bà nhìn cảnh vật dường như vô cùng quen thuộc nơi đây, nhưng trong lòng là vô cùng hiểu rõ, bản thân mình từ lâu đã hết hy vọng.

Nhưng may mà bản thân vẫn chưa đánh mất hết tình cảm của Tương Hiền, chỉ cần Tương Hiền vẫn còn một chút cảm tình với ta, bản thân ắt vẫn còn có cơ hội để chuyển bại thành thắng.

Bây giờ Lâm Mạn Như đã có thể tiếp nhận sự việc trong phủ có một người có vị trí ngang với mình, cũng như với sự thật nàng ta dựa vào sự sủng ái mà làm nữ chủ nhân,

Nhưng bà ta không cam tâm, ta sẽ nhất định nghĩ ra biện pháp để giành lại được tâm tư của Tương Hiền một lần nữa!

Tương Vân biết Tương Hiền vẫn còn cảm tình đối với Lâm Mạn Như, nàng cũng biết Lâm Mạn Như tuyệt đối sẽ không để yên, nhưng cho dù Lâm Mạn Như có không cam tâm như thế nào thì làm sao chứ, bà ta cũng đã lớn tuổi rồi, lại còn là một tiểu cô nương đang ở độ hai mươi, Phương Hoa chắc chắn không bằng, chỉ có một thân thủ đoạn cùng với tâm cơ, nữ nhân như vậy thì sẽ có người nam nhân nào yêu chứ?

Lâm Mạn Như, ta chính là đang chờ ngươi ngã càng ngày càng thảm hại hơn!

(Phương Hoa: chính là hương vị ấy ấy đó ^^ *cừi gian* mọi người phải tự hiểu nha mình dịch ra khó hiểu nên để nha hihihi)

Gần đây hạ nhân ở trong Tướng phủ đều cảm thấy một hiện tượng vô cùng kỳ quái, từ sau khi phu nhân được hủy bỏ lệnh cấm túc thì lời nói là hành động đều ôn nhu hơn rất nhiều, không tiếp tục hùng hổ dọa người nữa.

Đại khái là tình thế đã đổi, bà cũng tự ý thức được địa vị của mình ở trong phủ từ lâu đã không còn như trước kia, vì thế nên mới làm ra cái bộ dạng này, nhưng vì mọi người vẫn bị vướng mắc bởi thân phận của bà ta, nên bên ngoài vẫn luôn bày ra dáng vẻ tôn kính bà ta.

Lâm Mạn Như làm sao lại không biết thái độ của người trong phủ đối với bà ta có thay đổi?

Nhưng bà nhất định phải giả vờ như không biết, chỉ có như vậy, bà mới có thể dễ dàng tích lũy lại thế lực, chờ đợi đến ngày Đông Sơn tái khởi ấy.

Gần đây Tương Vân phát hiện ra lão phu nhân có điểm kỳ lạ, đó là vô cùng thích ngủ, lúc mới đầu Tương Vân cũng hông quá để ý,chỉ cho rằng lão phu nhân thấy mệt mỏi vì là mùa hạ, nhưng lão phu nhân gầy đây ngủ càng ngày lại càng nhiều, lúc tỉnh táo càng ngày lại càng ít.

Điều này làm cho Tương Vân vô cùng lo lắng, nàng luôn cảm thấy lão phu nhân không phải là bị bệnh đơn thuần như vậy.

Nàng đem sự lo lắng của mình nói cho ma ma, ma ma cũng vì lão phu nhân mà mời không ít đại phu tới, hết lần này đến lần khác đều đem đến thần dược, thế nhưng bệnh tình của lão phu nhân không có mấy chuyển biến tốt.

Không có chuyển biến tốt cũng thôi đi, nhưng là thời gian ngủ của lão phu nhân ngày càng nhiều, thậm chí là hoàn toàn không tỉnh lại, lúc này Tương Vân biết đại sự không tốt, mau mau đem chuyện này nói cho Tương Hiền, Tương Hiền liền xuất ra một tờ cáo thị, nếu như có thể chữa được bệnh của lão phu nhân, liền thưởng trăm lạng, kinh thành rất nhiều đại phu, người có danh đến cũng không ít, nhưng không ai có thể phát hiện ra được rốt cuộc bệnh của lão phu nhân là bệnh gì.

Tương Vân biết, bệnh lần này của lão phu nhân chỉ có Bạch phu tử chuyên về y dược ở trên núi Lạc Hành mới có thể cứu được.

Ngay sau đó Tương Vân nghĩ, đi phủ Tướng quân tìm Tư Đồ Hách, để Tư Đồ Hách một lần nữa đem mình lên núi Lạc Hành, để mời Bạch phu tử hạ sơn để cứu lão phu nhân.

Đối với thỉnh cầu của Tương Vân, Tư Đồ Hách tuyệt đối sẽ không từ chối, bởi vì từ trước đến nay hắn đối với Tương Vân vẫn là hữu cầu tất ứng.

Ngày hôm sau Tư Đồ Hách liền trực tiếp dẫn Tương Vân lên núi Lạc Hành.

Lần này Tương Vân đã học được mà nhạy bén hơn nhiều, mang theo vài món quần áo dày đặc để chóng rét.

Bọn họ vừa lên tới Lạc Hành thì liền trực tiếp đi về nới của Bạch phu tử.

Tư Đồ Hách như lần trước gõ vào cánh cửa nơi Bạch phu tử ở, nhưng lần này lại không có ai trả lời.

Tư Đồ Hách chưa từ bỏ ý định, cuối cùng đằng sau cánh cửa mở hiện ra một người với vẻ mặt không vui.

"Lại là các ngươi?"

Sau cánh cửa vẫn là cái thiếu niên thanh thiển kia, đây là lần đầu tiên Tương Vân nhìn thấy hắn, thiếu niên này cũng giống với Tư Đồ Hách, thích mặc bạch y phục, nhưng lại có điểm không giống với Tư Đồ Hách.

Tư Đồ Hách toàn thân bạch y đem lại cảm giác ấm áp như thái dương, nhưng thiếu niên này lại có khí chất lành lạnh, toàn thân bạch y giống như là sương tuyết tháng sáu.

Tương Vân rất khó hiểu, bởi vì Bạch phu tử này tính tình quỷ dị, chưa bao giờ thu nạp đệ tử, hễ muốn làm đồ đệ của hắn, ngay lập tức sẽ bị đuổi xuống khỏi núi Lạc Hành.

Tương Vân chính là một ví dụ tốt nhất, lúc này thiếu niên này lại xuất hiện, quả thực là kỳ lạ, bởi vì hắn tuyệt dối không phải là đồ đệ thân truyền của Bạch phu tử, nhưng chính bởi vì như vậy nên lại càng thêm kỳ quái.

Không phải là đệ tử của Bạch phu tử, nhưng lại ở tại dược lư của Bạch phu tử, điểm này Tương Vân như thế nào cũng nghĩ không thông.

(dược lư: là nhà thuốc trong hiện dại nhưng ta không biết để cổ trang như thế ào nên giữ nguyên nha ^^)

"Tiểu huynh đệ, là ngươi?"

đây không phải là lần đầu tiên Tư Đồ Hách nhìn thấy hắn, đương nhiên cũng sẽ không ngạc nhiên như vậy, tiểu huynh đệ này nhìn qua cũng không nhỏ hơn mình mấy tuổi, nhưng y thuật so với những vị đại phu đã hành nghề nhiều năm thì không hề thua kém.

Lần trước Tương Vân bị bệnh, hắn không cần bắt mạch, chỉ nhìn sơ sơ qua một chút cũng phát hiện ra được vấn đề, năng lực như vậy, chính là Bạch phu tử cũng không có, chỉ sợ thiếu niên này lai lịch không đơn giản rồi!

"Hai người các ngươi rất khỏe mạnh, tại sao lại tới đây?" thiếu niên rất không rõ, bởi vì những người tới đây tám chính phần đều là bệnh nhân, nhưng trước mắt, hai người này nhìn qua vô cùng khỏe mạnh, thế nào đi chăng nữa cũng không phải bị bệnh.

"Chúng ta tới là muốn mời phu tử hạ sơn, vì chẩn bệnh cho nãi nãi của ta."

Tương Vân nhìn thiếu niên mở miệng nói.

"Bạch Liệt đi vắng, ta có thể cùng các ngươi hạ sơn, thế nhưng các ngươi nhất định phải đáp ứng ta ba điều kiện."

Thiếu niên vừa nghe thấy mọi người nhắc tới Bạch phu tử thì liền nói như vậy.

Lúc này Tương Vân cùng với Tư Đồ Hách đều cảm giác thân phận của thiếu niên này không bình thường, Bạch phu tử y thuật hơn người, người trong kinh đối với hắn đều rất tôn kính, thế nhưng thiếu niên này lại cứ nhất quyết khác với mọi người, không những có y thuật cao siêu mà còn dám gọi thẳng tục danh của Bạch phu tử . . .

Không đơn giản, không đơn giản nha!

"Điều kiện gì?"

Tương Vân đương nhiên không phải là kích động, nếu như là điều kiện không thể thực hiện được, hoặc là muốn bán đi nhân cách của bản thân, Tương Vân là không thể đáp ứng.

Vì đề phòng vạn nhất, Tương Vân nhất định sẽ chuẩn bị tốt biện pháp.

"Mang ta hạ sơn, phải sắp xếp cho ta danh của y sư quý phủ."

Thiếu niên nói.

"Chỉ có những thứ này?"

Tương Vân không thể tin được vào tai mình, cái mà thiếu niên gọi là điều kiện chính là chỉ có những thứ này.

"Không sai."

Thiếu niên đột nhiên nở nụ cười, ấm áp vô cùng.

"Ta là Tương Vân, vị này chính là Tư Đồ Hách, xin hỏi đại danh tôn kính của các hạ?"

Tương Vân hỏi.

"Bạch Kỳ."

Thiếu niên lạnh nhạt nói.
 
Trọng Sinh Phế Hậu Hữu Độc
Chương 38: Bộ tộc Bạch thị


Bạch Kỳ?!

Nghe đến đây cả Tương Vân và Tư Đồ Hách đều cả kinh.

Bọn họ đã sớm đoán được thân phận của thiếu niên này không hề bình thường, cũng không hề biết hắn vậy mà lại là Bạch Kỳ!

Cho dù không bước chân ra khỏi cửa Tương Vân cũng đã nghe nói đến danh của bộ tộc Bạch thị.

Bộ tộc Bạch thị là một bộ tộc có đặc thù là kín đáo với bên ngoài, bọn họ không tranh không cướp, nhưng lại ngao du khắp thế gian để bố y thi dược, bọn họ là những lương y.

Tương truyền rằng bọn họ là hậu duệ của Thần Nông, bởi vì bọn họ quanh năm ẩn nấp thê gian, rất ít người tìm ra được tung tích của bọn họ, vì lẽ đó nên bộ tộc Bạch thị lưu truyền đến tận bây giờ cũng vẫn chỉ là truyền thuyết mà thôi.

Nhưng là tục truyền, bộ tộc Bạch thị có một tộc trưởng đương nhiệm có tên gióng như vậy, Bạch Kỳ.

(bố y thi dược: là lưu truyền khắp nơi chữa bệnh làm thuốc ^^ chắc vậy hihihi)

Tương Vân cùng Tư Đồ Hách đương nhiên cảm thấy đây hông giống như là sự trùng hợp, bởi vì bọn họ đều biết, Bạch phu tử chính là người của bộ tộc Bạch thị, Bạch phu tử chưa bao giờ thu nạp đồ đệ cũng bởi vì bộ tộc Bạch thị không cho phép người ngoài học được y thuật căn nguyên của bộ tộc.

Thiếu niên này có thể gọi thẳng tục danh của Bạch phu tử, chỉ cần nhìn qua một chút có thể phát hiện ra được chứng bệnh của Tương Vân, thậm chí tên cũng có liên quan tới tộc trưởng của bộ tộc Bạch thị, vì thế nên Tương Vân cùng với Tư Đồ Hách càng có thể nhận định được thân phận của hắn.

"Được."

Tương Vân nói, nàng nghĩ, Bạch Kỳ muốn một cái danh phận như vậy ắt là có nguyên nhân của hắn, "Có điều . . ."

Tương Vân úp úp mở mở nói.

"có điều làm sao?"

Tuy rằng nhìn qua gương mặt của Bạch Kỳ có chút lạnh nhạt, nhưng mười phần tính tình đều rất giống hài tử.

"Có điều ngươi nhất định phải trở thành người ta."

Bộ tộc Bạch thi cực kỳ giỏi về y dược, nếu như đem Bạch Kỳ hạ sơn mà bản thân mình lại không thể sử dụng, như vậy thì dẫn hắn hạ sơn còn có ý nghĩa gì nữa?

Bạch Kỳ suy nghĩ một lúc, sau đó đáp ứng với Tương Vân, xoay người đi vào dược lư, nói: "Chờ ta một chút."

Chỉ chốc lát sau Bạch Kỳ liefn cùng bọn Tương Vân xuống núi.

Bề ngoài cùng với tính tình của Bạch Kỳ hoàn toàn không tương xứng, bề ngoài hắn lạnh tình lạnh tâm, thế nhưng tính tình lại nhiệt tình như lửa, một hồi sau khi xuống núi liền líu ra líu díu ồn ào nói không ngừng nghỉ.

Lỗ tai của Tương Vân chính là đều sắp có vết chai luôn rồi, nhưng nhìn thấy Bạch Kỳ cao húng như vậy nên cũng không nỡ lòng nào quấy rầy.

"Bạch Kỳ, ngươi có thể hay không có tỏ ra giống với dáng vẻ của tộc trưởng một bộ tộc?"

Tư Đồ Hách thực sự không thể chịu nổi hắn ồn ào nữa, mở miệng nói.

"TA thế nào mà không có dáng vẻ của một tộc trưởng?"

Nói xong Bạch Kỳ liền lập tức xị mặt xuống, lại là cái dáng vẻ lạnh như băng lần dầu gặp gỡ.

"Tộc trưởng đều ồn ào như ngươi vậy sao?"

Tư Đồ Hách giễu cợt nói.

"Ta ồn ào?

Ta ồn ào chỗ nào?!

Cái tên đại mặt dài ngươi nói ai ồn ào?!"

Bạch Kỳ bỗng chốc liền nổi giận, những người xung quanh từ trước đến nay đối với mình luôn cung cung kính kính, chỉ có cái tên đại mặt dài kia dám nói mình không có dáng vẻ của một tộc trưởng, dám nói mình ồn ào, quá phận quá đáng!

( Trời ơi chưa thấy ai cute như Bạch Kỳ luôn
 
Trọng Sinh Phế Hậu Hữu Độc
Chương 39: Lấy cách của người để trừng trị lại người


"Dược hiệu của 'Vô vị' này lợi hại như vậy sao?"

Tương Vân khó có thể tin được.

Nhưng Bạch Kỳ lại gật gật đầu, "Vì lẽ đó nên ta mới nói với ngươi kẻ hạ độc lần này tuyệt đối không phải là kẻ tầm thường.

'Vô vị' này tuy rằng phi thường phổ biến, dược hiệu cũng rất bá đạo, thế nhưng lại không dễ dàng phối chế, người đơn giản bình thường không thể chiếm được.

Huống hồ ngươi nghĩ xem, rốt cuộc là kẻ có tâm tư độc ác như thế nào mà lại có thể hạ độc dược trên người một lão nhân gần đất xa trời như vậy?"

"Ừm" Tương Vân nhẹ nhàng gật đầu, Bạch Kỳ nói không sai.

Người hạ dược này, mục đích đương nhiên là không phải là lão phu nhân, lão tổ mẫu chỉ là một dây dẫn lửa, nói đến người gần gũi nhất với tổ mẫu, ngoại trừ mình ra còn có ai nữa chứ?

Vì lẽ đó nên mục đích hạ dược này không phải là lão phu nhân, mà là mình, bọn họ muốn đưa mình vào chỗ chết.

Nghĩ đến đây, trên mặt Tương Vân hiện lên một nụ cười nhạt, người có khả năng có thể bình tĩnh đem độc dược vào trong Tướng phủ, lại tránh né được tất cả mọi người mà hạ độc lên người lão phu nhân, ngoại trừ mẹ con nhà Lâm Mạn Như thì còn ai vào đây?

Trừ bọn họ ra, còn ai có thể ngay cả một lão gia nhân đã qua thất tuần mà cũng không buông tha?!

Nói về lòng dạ sắt đá, quả đúng là không có người ào có thể so được với hai mẹ con này.

Nếu các ngươi đã thích dùng độc dược như vậy, như vậy thì ta sẽ triệt triệt để để tác thành cho các ngươi.

"Bạch Kỳ, ngươi không có vị thuộc nào giống như vậy, giống như 'Vô vị' vậy, thế nhưng không cần phải có dược hiệu bá đạo như 'Vô vị', chỉ là khiến cho người ta biến thành hình dạng bị trụi hết lông tóc?"

Tương Vân nhìn Bạch Kỳ, trong lòng nảy ra một kế.

"Ngươi đã biết người hạ độc lần này là ai đúng không?"

Bạch Kỳ nhìn vẻ mặt của Tương Vân cũng có thể đoán ra được bảy tám phần, sau khi nghe được ngữ khí của nàng lại càng có thể khẳng định được ý nghĩ của mình.

Thế nhưng hắn cũng vô cùng hiếu kì muốn biết bước tiếp theo Tương Vân định làm gì.

"Có thể im hơi lặng tiếng mang độc dược vào Tướng phủ ngoại trừ người trong phủ thì còn ai nữa?

Ngươi cũng đã nói, 'Vô vị' này vô cùng hiếm có, ngoại trừ người có địa vị cực kì to lớn trong Tướng phủ ra thì làm gì có ai có đủ tinh lực cùng tiền bạc như vậy?

Cộng thêm có thể tránh được tất cả các tai mắt trong Tương phủ mà hạ độc, nếu như không phải là bản thân có tai mắt trải rộng trong phủ ra thì làm sao có thể được?"

Tương Vân châm rãi phân tích nói: "Bọn họ đã phí nhiều tâm sức như vậy để khiến cho tổ mẫu trúng độc, chính là, không phải để cho người gần gũi nhất với tổ mẫu là ta phải chết oan chết uổng sao?

Bọn họ đã nghĩ muốn lấy mạng ta, ta đương nhiên là cũng muốn của bọn họ, thế nhưng nếu trực tiếp để bọn họ chết đi thì quả thực là quá hậu đãi bọn họ rồi, vì thế, ta muốn lấy gậy ông đập lưng ông.

Nếu bọn hộ đã thích chơi đùa với độc, như vậy, ta cũng đành cố gắng cùng chơi đùa với bọn họ một thật tốt vậy!".

"Thú vị thú vị!"

Bạch Kỳ cười nói, Tương Vân này quả thực là người thú vị, người khác muốn lấy tính mạng của nàng, nàng lại không ác độc như vậy, thế nhưng để nàng hoàn toàn không có một chút oán hận nào lại là không thể, Tương Vân này so với những nữ nhân mà hắn từng gặp quả là không giống nhau, nàng tuy rằng nhìn qua có chút lạnh nhạt, thế nhưng tâm địa thực ra là người tốt.

"Chỗ này của ta có một loại độc, đối với thân thể sẽ không bị tổn thương quá lớn, sẽ chỉ khiến cho lông tóc ở trên cơ thể đều rụng hết xuống, không còn lại một chút nào, trúng độc này tên là 'Hồng nhan tội' thật phù hợp với thú ngươi cần, này, cầm lấy."

Bạch Kỳ móc ra từ trong tay áo một lọ thuốc nhỏ nói.

"Đạ tạ!"

Tương Vân quay lại nhận chiếc lọ khẽ mỉm cười với Bạch Kỳ.

Bạch Kỳ bị nụ cười này làm lung lay thần trí, thế nhưng rất nhanh lại khôi phục bình thường trở lại.

Tương Vân đương nhiên là không chú ý tới sự khác thường của Bạch Kỳ, rất vui mừng cầm bình dược rời đi.

Bạch Kỳ lần đầu tiên cảm thấy thú vị như vậy, xem ra quyết định hạ sơn lần này là rất đúng.

Tương Vân sau khi cầm được 'Hồng nhan tội' cũng không vội sử dụng, dược hiệu của 'Hồng nhan tội' này tuy không mạnh bằng 'Vô vị', nhưng cũng không kém là bao nhiêu, muốn để cho Tương Thu Thanh biến dạng có rất rất nhiều phương pháp, thế nhưng những chuyện này không hề có ý nghĩa gì.

Tương Thu Thanh vốn là người từ trước đến nay vẫn luôn rất xem trọng thanh danh tên tuổi của mình, nếu không phải như vậy thì sẽ không vì một thân phận đích nữ mà hết lần này đến lần khác muốn đưa mình vào chỗ chết.

Cách dằn vặt một người tốt nhất không phải là làm cho nàng ta phải chết, mà là làm cho nàng ta mất hết đi những thứ mà nàng ta vẫn lấy làm sự kiêu ngạo, cách này so với tất cả nhưng thứ khác càng làm cho nàng ta phải nếm trải cảm giác muốn sống cũng không được muốn chết cũng không xong.

Cuối tháng sáu chính là sinh thần của Nhị công chúa Long Hi Nhi, đến lúc đó Long Hi Nhi chắc chắn sẽ mời các nàng tới tham dự yến hội, lúc đó chính là thời cơ tốt nhất để làm xấu mặt nàng ta!

Thiên hạ đệ nhất mỹ nhân phải không?

Ta ngược lại muốn nhìn một chút, thiên hạ đệ nhất mỹ nhân không có lông mày thì sẽ có mỹ pháp như thế nào!

Muốn để cho Tương Thu Thanh mỗi ngày đều tiếp xúc với 'Hồng nhan tội' quả thực không dễ dàng, dược hiệu của 'Hồng nhan tội' lại mạnh quá mức, vì không để cho Tương Thu Thanh phát hiện, nàng chỉ có thể pha loãng độc dược ra, sau đó tìm cơ hội hạ vào trong đồ dùng hằng ngày của Tương Thu Thanh.

Nàng phái Mạc Vũ đi điều tra Tương Thu Thanh thường ngày thích dùng đồ trang điểm, sau đó lại để cho Thu Dung đem 'Hồng nhan tội' đã pha loãng hạ vào trong đồ trang điểm của nàng ta.

Lúc đầu Tương Thu Thanh cũng không cảm thấy có gì khác thường, qua mấy ngày sau, nàng phát hiện ra lông mày của chính mình dần đần rụng, không chỉ có lông mày, còn có một vòng tóc ở xung quanh mặt của nàng cũng đã rụng gần hết.

Lúc này nàng ta bắt đầu lo lắng, vì không cho người bên ngoài nhìn thấy sự khác thường, nàng cứ thế là cắt một phần tóc mái, phần tóc mái này có thể che được mép tóc đang dần dần thưa thớt của nàng, thế nhưng không thể hoàn toàn che khuất được lông mày của nàng, hơn nữa mùa hạ tới, luôn luôn để xõa tóc mái xuống như vậy cũng thật là kỳ quái.

Hạ nhân trong Tướng phủ đều nhận ra sự khác thường của Nhị tiểu thư, nhưng không thể nói gì.

Dù sao ai cũng biết tính khí của Nhị tiểu thư rất không tốt, nếu trêu chọc nàng ta thì ắt sẽ gặp họa!

Nhưng lại có người cứ khăng khăng không sợ chết như vậy.

"Thanh nhi?

Thời tiết nóng bức như vậy, ngươi vì sao lại thả tóc xuống?

Cẩn thận bưng lại như vậy sẽ bị nổi mẩn!"

Nói xong liền quạt cho Tương Thu Thanh, ai biết gió mát thổi qua một đợt, liền thổi làm lộ ra gương mặt không có lông mày của Tương Thu Thanh.

Bắc Thấm Tuyết che miệng kêu lên, nàng quả thực không nghĩ tới lông mày của Tương Thu Thanh lại bị rụng hết, như vậy nên vừa nhìn quả thực đã dọa nàng sợ hết hồn.

"Bắc Thấm Tuyết ngươi làm gì?!"

Tương Thu Thanh biết Bắc Thấm Tuyết phát hiện ra bí mật của mình, nàng không khỏi lớn tiếng hét lên.

"Lông mày, ngươi không có lông mày!"

Bắc Thấm Tuyết lớn tiếng kêu lên.

"Ngươi nói nhỏ cho ta!

Ta cho ngươi biết, nếu ngươi dám đem chuyện này nói ra, ta tuyệt đối sẽ không tha cho ngươi!"

Tương Thu Thanh che mặt của mình quát.
 
Trọng Sinh Phế Hậu Hữu Độc
Chương 40: Mất mặt (1)


"Vân nhi!"

Bắc Thấm Tuyết chạy những bước ngắn nhanh nhẹn tiến vào Lận Vân các.

"Làm sao vậy?

Làm cái gì mà lại hoảng hốt đến như vậy?"

Tương Vân đặt quyển sách trên tay xuống, cầm chén trà ở bên cạnh lên, uống một chút, sau đó nói với Hỉ Thước: "Mau lên, đi rót nước cho phu nhân."

Dứt lời chuyển hướng nói với Bắc Thấm Tuyết: "Làm sao vậy?"

Bắc Thấm Tuyết nhấp một ngụm, hắng giọng nói: "Gần đây ngươi không cảm thấy Tương Thu Thanh có chút kì quái sao?"

Bắc Thấm Tuyết giả vờ như bản thân không biết gì nói.

Tương Vân biết nàng đang muốn nói tới cái gì, thế nhưng vẫn giả vờ như không biết: "Thế nào có cái gì kì quái?"

"Gần đây nàng ta cắt một phần tóc mái dày, trời đang là lúc Đại hạ nàng ta lại cắt mái.

Thế nhưng đúng ra thì nàng là kinh thành đệ nhất mỹ nhân, làm sao có thể cam tâm mà che đi khuôn mặt bảo bối của mình lại chứ?

Ta thấy nàng ta nóng chảy mồ hôi ròng ròng, liền quạt gió cho nàng ta, nếu như không quạt thì không hề có việc gì, nhưng mới quạt nhẹ một chút thì xảy ra chuyện rồi."

"Ồ?!"

Tương Vân cố hết sức bày ra cái dáng vẻ hiếu kì, "Mau nói đi, nàng ta làm sao?"

"Không biết Tương Thu Thanh làm sao mà nàng toàn bộ lông mày của nàng ta đều biến mất!

Hù chết ta!

Ta đã nói rồi, nàng ta làm sao tự nhiên lại đi dùng mái để che trán chứ.

Thực sự là hù chết ta, người bình thường làm sao lại có thể không có lông mày đây?"

"Cũng có lẽ là do sở thích riêng của nàng ta, mỗi người có thẩm mỹ đều không giống nhau, chúng ta không thể tiếp nhận được, nhưng có thể người khác sẽ cảm thấy đẹp."

Tương Vân cười nhạt.

Bắc Thấm Tuyết biết tình tình của Tương Vân luôn không hứng thú với những chuyện này, vì thế nên cũng không nói thêm gì nữa, chỉ ngồi lại Lận Vân các một lúc rồi liền rời đi.

Tương Thu Thanh sau khi bị Bắc Thấm Tuyết biết được về sự việc không có lông mày thì trong lòng vẫn luôn lo lắng không yên, ngộ nhỡ Bắc Thấm Tuyết nói ra việc này, vậy thì thể diện của mình thực sự là mất hết rồi.

Không thể để cho Bắc Thấm Tuyết nói ra chuyện này được, cũng không thể giết nàng ta, kế trước mắt chỉ có thể cầu hòa, có lẽ còn có thể có tác dụng.

Nghĩ như vậy, Tương Thu Thanh đành phải kìm lại, chạy đến kho chứa của mình lấy ra một chuỗi mã não đỏ mà năm trước cha đi Tây Vực mua cho nàng, chuỗi mã não đỏ này không hề tầm thường, để dưới ánh mặt trời sẽ phát ra vầng sáng ngũ sắc, bình thường bản thân mình cũng chỉ vào những yến hội lớn mới chịu đeo, nhưng ngày thường thực sự không nỡ để nó tiếp xúc với ánh sáng.

Tương Thu Thanh đem gói kỹ chuỗi mã não đỏ lại, sau đó chạy tới viện của Bắc Thấm Tuyết tìm nàng.

"Phu . . .

Phu nhân . . ."

Tương Thu Thanh nói không có chút tự nhiên nào: "Thanh nhi có việc muốn cùng người thương lượng."

Bắc Thấm Tuyết biết nàng muốn nói tới cái gì, vì vậy nói: "Có chuyện gì ngươi nói đi."

Người gả vào đây đã lâu như vậy rồi, Thanh nhi cũng không chuẩn bị lễ vật cẩn thận, lần này tới mang cho người một chuỗi, hi vọng người sẽ thích."

Tương Thu Thanh không muốn nói, ánh mắt vẫn liên tục nhìn chằm chằm vào chuỗi mã não đỏ này.

Bắc Thấm Tuyết nhận lấy mã não đỏ mà Tương Thu Thanh mang đến, nàng chỉ liếc mắt nhìn một chút liền biết là đồ tốt, nên liền vô cùng vui mừng nhận.

Nàng tuy gả vào Tướng phủ, do Tương Hiền sủng ái mà nhận được không biết bao nhiêu lễ vật quý báu, thế nhưng cực phẩm đã ít lại càng ít.

Chuỗi hạt châu này, nàng vừa nhìn liền biết là đồ cực kì tốt.

Dựa vào tính tình của Tương Thu Thanh, nàng đem món bảo bối này tặng cho người khác nhất định là có việc muốn nhờ, Bắc Thấm Tuyết nghĩ thầm, một đôi lông mày đổi lấy một chuỗi hạt châu, đáng giá!

Nghĩ tới đây, Bắc Thấm Tuyết liền mỉm cười nói: "Không việc ắt không lên điện tam bảo, ngươi có chuyện gì muốn cùng ta thương lượng?

Nói đi."

Tương Thu Thanh nhìn thấy Bắc Thấm Tuyết nhận lấy chuỗi hạt châu kia trong lòng nhất thời căm hận nghiến răng, nhưng nàng ta chính là làm cái gì cũng không được, nên chỉ có thể miễn cưỡng trưng ra một nụ cười nhạt, sau đó nói với Bắc Thấm Tuyết: "Ta gần đây không biết bị làm sao, lông tóc trên người đều rụng vô cùng nhiều, cho nên mới thả tóc xuống để che cái trán, việc này chính là không muốn để mọi người phát hiện ra, vì thế nên ta hi vọng phu nhân có thể thay ta giữ bí mật."

"Chuyện này ta đã sớm quên, Thanh nhi ngươi có thể yên tâm."

Nói xong liền khẽ mỉm cười.

Tương Thu Thanh biết việc này xem như đã qua, không khỏi thở phào nhẹ nhõm.

Ngay lập tức liền tới sinh thần của Long Hi Nhi, nàng rất cố gắng để chuẩn bị kế sách, tuyệt đối không thể để cho bản thân phải chịu mất mặt quá được.

Mấy ngày nay bản thân đều luôn suy nghĩ rất kĩ các biện pháp,chuyện về lông mày vẫn không biết là bị làm sao, bất luận là phương thuốc cổ truyền nào trong dân gian dùng cũng không có một chút hiệu quả nào.

Lông mày này một chút cũng không hề mọc lại, đã vậy còn không ngừng rụng xuống, tóc cũng vậy, tất cả tóc xung quanh mặt cũng đều rụng sạch sẽ.

Cứ theo tốc độ này, mình không phải là sẽ bị biến thành tên bị trọc sao!

Rốt cuộc bản thân mình bị làm sao vậy a?!

Chẳng lẽ nào có người đã hạ độc vào đồ ăn hoặc đồ dùng cá nhân hay sao?

Nhưng nếu là muốn hại mình thì tại sao lại chỉ ra tay với mỗi lông mày và tóc của mình đây?

Trực tiếp hạ độc cho mình chết không phải là tốt hơn gấp trăm lần sao?

Tương Thu Thanh bỗng nhiên không thể hiểu rõ được.

Thế nhưng nàng ta cũng chẳng có thời gian để ngẫm nghĩ, căn bản là nàng bây giờ không hề có tâm tư nào mã suy nghĩ thứ này thứ khấc, trước tiên nàng chỉ có thể chuẩn bị thật cẩn thận cho yến hội sinh thần của Long Hi Nhi, nổi trội hơn người nàng đương nhiên không dám nghĩ tới, nàng hiện tại chỉ muốn không bị mất mặt là được.

Thời gian trôi qua rất nhanh, yến hội sinh thần của Long Hi Nhi rất nhanh được định ở phủ của Trưởng công chúa, bởi vì Long Hi Nhi vẫn còn nhỏ tuổi, vẫn chưa có phủ đệ của riêng mình, thế nên nàng chỉ có thể tổ chức yến hội sinh thần của mình ở nhà của tỷ tỷ.

Ngày sinh thần của Long Hi Nhi, Tương Vân vốn là không muốn đi, thế nhưng bởi vì tổ chức ở phủ Trưởng công chúa, nàng có thể gặp Long Diệc Tuyết, cho nên nàng vẫn là nên đi.

Và Tương Thu Thanh cũng đã chuẩn bị trang điểm và trang phục cho bản thân từ sáng sớm, vì phòng ngừa sự việc bản thân không có lông mày bị phát hiện, nàng đặc biệt dùng mực tàu hòa cùng với phất trang điểm nghiền nát, tô lên ở vị trí lông mày, như vậy thì cho dù có gió thổi qua, thì cũng có thể mơ hồ nhìn thấy một chút bóng dáng của lông mày.

Khi Tương Vân nhìn thấy nàng ta trong mắt lóe ra một tia kinh ngạc, nàng không ngờ rằng tóc ở trên người Tương Thu Thanh lại rụng đi một cách lợi hại như vậy.

Cho dù Tương Thu Thanh đã miễn cưỡng dùng tóc che đi thì bản thân cũng vẫn có thể nhìn ra số lượng tóc của nàng ta giảm đi rất nhiều.

Đây mới chỉ còn là 'Hồng nhan tội' pha loãng, nếu như 'Hồng nha tội' là không bị pha loãng, phỏng chừng toàn bộ tóc của Tương Thu Thanh đều sẽ rụng hết.

Tương Thu Thanh cảm nhận được trong ánh mắt của Tương Vân như đang muốn dò hỏi mình, trong lòng nàng ta liền vô cùng hồi hộp, chắc không phải là bị Tương Vân phát hiện ra điểm khác thường rồi chứ?

Chắc là không phải đâu, bản thân mình đã nghĩ quá nhiều rồi, Tương Thu Thanh lo lắng không yên trong lòng, bất an bước lên xe ngụa.

Đến phủ của Trưởng công chúa, Tương Vân liền đi tìm Long Diệc Tuyết, nói với nàng là đại sảnh quá nóng, bảo nàng chuyển đại điểm của yến hội qua nơi râm mát hơn là hậu hoa viên.

Lại phái thêm vài thị vệ sức lực khỏe khoắn đi chuẩn bị mấy cây quạt lớn để quạt.

Long Diệc Tuyết bắt đầu không hiểu Tương Vân muốn làm gì, thế nhưng Tương Vân lại chỉ thần bí cười nói với nàng: "Chờ một chút người liền sẽ biết, chờ xem kịch vui đi!"

Long Diệc Tuyết liền không hỏi thêm gì nữa.

Một lát sau, hai người cùng nhau đi tới tiền thính.

Long Hi Nhi kéo Tương Thu Thanh, có phải hay không là một dáng vẻ của vô cùng nồng nhiệt, Tương Vân chỉ cảm thấy rất buồn cười.

Long Hi Nhi nhìn thấy Tương Vân cùng với Long Diệc Tuyết cùng tới, lập tức gương mặt xị xuống, "Trưởng tỷ, người làm sao lại có thể cùng một nha đầu quê mùa lớn lên ở nơi quê mùa hẻo lánh ở cùng một chỗ a?

Như vậy quả thật là mất thân phận?!"

Long Diệc Tuyết nghe thấy Long Hi Nhi nói vậy không những không giận mà còn cười nói: "Muội muội thực ra là đang nói đùa?

Vân nhi tài hoa vang danh khắp kinh thành, liền ngay cả mẫu hậu cũng vì tài hoa của nàng mà bị thán phục, thế nào, ngươi đây là đang hoài nghi ánh mắt của mẫu hậu?"

Long Hi Nhi nhất thời á khẩu không thể trả lời được, nàng không nghĩ rằng tỷ tỷ của mình lại có thể đi bảo vệ người ngoài như vậy, nàng cắn vào môi dưới của mình, mạnh mẽ trừng Tương Vân một chút, sau đó không tiếp tục nói nữa.

Long Diệc Tuyết nhìn Tương Thu Thanh bên cạnh Long Hi Nhi, cảm thấy Tương Thu Thanh hôm nay có chút gì đó khác thường, tuy rằng nhìn qua vẫn mỹ lệ, nhưng lại không có cảm giác thoát tục như trước kia.

Lúc này, có một vài quý nữ nhìn thấy các nàng, liền lại gần phía bọn họ để chào hỏi.
 
Trọng Sinh Phế Hậu Hữu Độc
Chương 41: Mất mặt (2)


"Tham kiến công chúa."

Bọn quý nữ ào ào hướng về phía các vị công chúa hành lễ vấn an, Long Diệc Tuyết phất phất tay ra hiệu cho mọi người đứng dậy, nàng vẫn luôn luôn không có hứng thú với những cái này.

Một đám quý nữ tuân lệnh ào ào đứng dậy, sau dó liền bắt đầu chuyện trò.

Nhìn Tương Vân cùng với Long Diệc Tuyết quan hệ đặc biệt thân mật, mọi người cũng biết mượn gió bẻ măng, thế là liền cùng đi tới bao quanh Tương Vân với Tương Thu Thanh vô cùng thân mật, Tương Vân từ trước đến nay vẫn luôn mang gương mặt lạnh như băng chính là dáng vẻ người lạ chớ có lại gần, quý nữ môn biết đây là hạng người không dễ tiếp cận, nhiệt tình mà bị hờ hững chính là sự tình mà không ai mong muốn cả, vậy nên liền chuyển sang Tương Thu Thanh người luôn muốn được hòa nhập vào với quý nữ quyển trong kinh thành.

Dù sao cả hai cũng đều là tiểu thư của Tướng phủ, luận về thân phận thì Tương Thu Thanh so với Tương Vân thấp kém hơn một chút, thế nhưng nếu luận về sự sủng ái của Thừa Tướng hay bất cứ thứ gì khác, Tương Vân lại thua kém Tương Thu Thanh.

Đặc biệt là ở phương diện giao thiệp với người xung quanh.

Tương Thu Thanh cùng với một đám quý nữ trò chuyện với nhau rất vui vẻ, đột nhiên một quý nữ mắt sắc mở miệng nói: "Nhị tiểu thư người tại sao bỗng dưng lại bắt một cái mái giống Lưu Hải vậy?

Trời nắng chang chang như vậy, đừng nói là kiểu tóc như này, cho dù là vài sợi tóc ở trên trán của ta ta đã không thể chịu được rồi.".

Tương Thu Thanh nghe thấy vậy tâm tư vừa mới buông lỏng xuống lại dang lên, nàng lúng túng cười cười, không biết nên nói gì làm gì.

Lúc này nữ nhi của một tiểu quan mở miệng nói: "Vị tỷ tỷ nàng cũng đừng có trêu ghẹo Nhị tiểu thư, Nhị tiểu thư có dung sắc khuynh thành là chuyện tất cả mọi người đều biết, có lẽ kiểu tóc này là do mới đây mọc dài lên lên mà thôi?" vừa vặn nói mấy câu này vừa có thể khéo léo giảm bớt đi sự lúng túng của Tương Thu Thanh, lại vô hình mà nịnh hót Tương Thu Thanh.

Tương Thu Thanh thấy có người giúp nàng giải hòa, liền nhanh chóng gỡ bỏ đề tài này xuống.

Trời thời điểm này đã gần đến chính ngọ, Tương Thu Thanh dự định đi đến phòng yến hội ở phủ Công chúa, lúc này một quý nữ cũng đi kéo nàng, hỏi: "Ngươi đây là muốn đi đâu vậy?"

Tương Thu Thanh nghe vậy sững sờ nói: "Đương nhiên là đi tới yến hội."

"Vậy thì ngươi không nên đi đến đại sảnh a!

Trưởng công chúa đã sớm thông báo, khí trời quá nóng, yến hội đổi thành cửa hành trong một rừng cây nhỏ trong hoa viên."

Tương Thu Thanh sững sờ, chuyện này vậy mà không có người thông báo cho nàng.

Có điều cũng chỉ là một bữa cơm, chắc sẽ không mất nhiều thời gian, thuốc nhuộm mình tô ở trên lông mày chắc có thể chịu đựng được.

An ủi bản thân mình như vậy, Tương Thu Thanh liền an tâm đi về phía hoa viên.

Tương Thu Thanh vốn muốn ngồi ở trong góc cuối cùng, thế nhưng Long Hi Nhi nhất quyết kéo nàng ngồi tại vị trí chủ vị, đổi lại nếu như là lúc trước thì nàng nhất định sẽ vô cùng vênh vang đắc ý kiêu ngạo, thế nhưng lúc này nàng không những không muốn mà còn đặc biệt sợ hãi, liền bắt đầu từ chối liên tục.

Lúc này Long Diệc Tuyết cũng cảm thấy vô cùng kì lạ, Tương Vân thích ngồi ở trong góc là do tính cách, thế nhưng Tương Thu Thanh này, từ khi nàng bắt đầu nhận biết nàng ta, nàng ta chính là người có dáng vẻ tất cả mọi chuyện đều muốn tranh giành cướp giật sự nổi trội, từ chối như vậy quả thực là cực kỳ không giống với nàng ta.

Nghĩ như vậy, Long Diệc Tuyết bất giác nhìn Tương Thu Thanh nhiều hơn một chút, nàng đột nhiên phát hiện Tương Thu Thanh là lạ ở chỗ nào đó, nàng cẩn thận nhìn vài lần mới phát hiện ra, lượng tóc của Tương Thu Thanh hình như là mất đi rất nhiều.

Lẽ nào nàng ta cắt kiểu tóc mái này nguyên là để che giấu sự thật bên dưới là tóc của nàng càng ngày càng ít đi? !

Thú vị, quá thú vị!

Tương Vân quả nhiên thú vị!

Long Diệc Tuyết đột nhiên vô cùng tò mò vở kịch hay mà Tương Vân nói đến tột cùng là cái gì.

Lại một lát sau, mặt trời càng ngày càng lớn, khí trờ cũng càng ngày càng nóng.

Long Diệc Tuyết thấy thời gian sai biệt không nhiều, liền sai người đem khối băng phân tán ở bốn góc của hoa viên, thuận theo khối băng tan ra, nhiệt độ dần dần hạ xuống, thế nhưng khí trời quá mức gay gắt nên vẫn không thu được ảnh hưởng gì, lúc này Long Diệc Tuyết liền dựa theo lời nói của Tương Vân lúc trước, tìm mấy thị vệ sức lực mạnh mẽ, để bọn họ đi tìm mấy cái quạt cao hơn đầu người mang đến, sau đó bắt đầu quạt gió.

Xung quang lúc này được sức gió trong không khí kéo đi, tất cả mọi người đều cảm thấy mát mẻ, sau đó liền cảm tạ hành động sáng suốt của Long Diệc Tuyết.

Long Diệc Tuyết liền nhìn Tương Vân mỉm cười khen ngợi.

Tương Vân đáp lại bằng một nụ cười, dùng ánh mắt ra hiệu cho Long Diệc Tuyết yên lặng xem biến động.

Long Diệc Tuyết nhìn theo ánh mắt của Tương Vân, chỉ thấy nàng đang chăm chú nhìn vào Tương Thu Thanh.

Long Diệc Tuyết thấy vậy cũng nhìn Tương Thu Thanh, chỉ thấy đang đứng ngồi không yên liên tục dùng tay để chỉnh sửa lại tóc của mình, dáng vẻ như vậy của nàng ta Long Diệc Tuyết chưa bao giờ thấy qua.

Dựa vào nét mặt của nàng ta có thể biết nàng ta đang rất cố gắng để che giấu điều gì đó, nhưng bởi vì khoảng cách quá xa, Long Diệc Tuyết nhìn không rõ lắm.

Dần dần, khí trời ngày càng nóng, Long Diệc Tuyết phất phất tay, kêu mấy thị vệ đem mấy cây quạt tới quạt mát, liền ngay lập tức, trong hoa viên được kéo tới một luồng gió, càng lúc càng lớn, quạt cho mọi người vô cùng mát mẻ, lúc này vẻ mặt của Tương Thu Thanh trở nên trắng bệch hơn, trên mặt không ngừng ứa ra những giọt mồ hôi lạnh.

Long Diệc Tuyết chợt nhớ ra mình vẫn còn một ít đá, liền sai người đem khối đá gõ nát ra để làm món hoa quả dầm mát lạnh.

Nhưng khí trời quả thực là quá nóng, đến nỗi khối băng vừa được đem tới liền đã tan chảy.

Lúc này tay của tiểu nha hoàn bưng nước cho Tương Thu Tjanh run lên, liền đánh đổ nước đá, một phen này vốn dĩ cũng không có gì, nhưng vẫn cứ khiến cho Tương Thu Thanh vô cùng kinh sợ.

Nàng theo bản năng tránh ra một bên, lại quên lấy tay giữ cái mái trên đầu mình, mà hiện tại gió lớn, liền thổi mái của nàng ta lên, trước đó nàng ta đã dùng thuốc nhuộm để nhuộm lông mày rồi nhưng khí trời quả thực là quá nóng nên thuốc nhuộm cũng dần dần bị phai đi, chỉ để lại một đường đen thùi lùi quẹt ở trên trán nàng ta.

Mà nàng ta đương nhiên là vẫn chưa nhận ra được vấn đề này, lúc này các nữ quyến ở xung quanh bắt đầu bàn tán sôi nổi: "Trời ạ!

Chẳng trách tại sao nàng ta lại cắt mái, hóa ra là nàng ta không có lông mày!" vừa dứt lời tất cả các quý nữ xung quanh đều đem ánh mắt hướng về phía Tương Thu Thanh, sau đó tất cả mọi người đều cả kinh, đệ nhất mỹ nhân nổi danh khắp kinh thành, hóa ra lad kẻ không có lông mày!

Nhất thời lúc đó có người giật mình, có người sợ sệt, có người thì đang cười trên nỗi đau của người khác, có điều chủ yếu đều là người cười trên nỗi đau của người khác.

Tương Thu Thanh nghe thấy mọi người đều đang bàn tán về lông mày của mình, liền biết tất cả đều đã kết thúc.

Bản thân một lòng muốn che giấu đi bí mật này . . .

Kết thúc, đều kết thúc cả rồi . . .

Tương Thu Thanh không nhớ mình đã lảo đảo như thế nào mà có thể quay về được Tướng phủ, cũng không nhớ rõ bản thân tại sao lại khóc nức nở thất thanh lên, nàng chỉ biết lúc này mình không muốn gặp bất cứ kẻ nào, chỉ muốn được ở một mình trong yên tĩnh.

Sau tiệc sinh thần của Long HI Nhi, "Kinh thành đệ nhất mỹ nhân rốt cuộc là mỹ nữ không lông mày" tin tức liền được lan truyền.

Trong chốc lát tin đồn được lan truyền ra trong kinh thành được bàn tán rất sôi nổi, tất cả đều nói, danh xưng đệ nhất mỹ nhân của Tương Thu Thanh cần đổi người rồi.

Lâm Mạn Như sau khi biết chuyện thì ngay lập tức tới Thanh Thu viện, chỉ thấy Tương Thu Thanh với gương mặt bạc nhược đang nằm ở trên giường, không nói một lời.

Lâm Mạn Như nhìn mép tóc của Tương Thu Thanh càng ngày càng trụi đi, cái trán đã rỗng tuếch rồi, bà ta đột nhiên nhận ra được điều gì đó.

Bà ta vội vã xem xét hết các đồ dùng thường ngày của Tương Thu Thanh, dùng ngân trâm để thử từng cái một, ngay khi thử trên sáp thơm bôi tóc cùng với phấn trang điểm, ngân trâm liền chuyển sang màu đen.

"Thanh nhi, người đây là bị trúng độc!"

Lâm Mạn Như vội la lên.

"Trúng độc?"

ánh mắt vô hồn của Tương Thu Thanh đột nhiên có một tia sáng lóe lên.

"Không sai!

Loại chất độc này hiếm thấy vô cùng, đến ngay cả sư phụ của ta một người đẳng cấp cao siêu như vậy cũng mới chỉ thấy qua loại độc dược lợi hại này."
 
Trọng Sinh Phế Hậu Hữu Độc
Chương 42: Thế gia dụng độc


"Sư phụ của người?

Nương, người cũng có sư phụ sao?"

Tương Thu Thanh khó có thể tin được mở miệng nói.

Nàng ta từ trước đến nay đều không biết quan hệ của mẫu thân nàng ta với gia tộc như thế nào, nàng vốn tưởng rằng nương của nàng ta chỉ là nữ nhi của một tiểu quan, may mắn do có dung mạo khuynh thành mà được phụ thân coi trọng, vì thế nên mới thú về làm thiếp.

Nàng ta chưa bao giờ nghĩ tới mẫu thân cũng đã từng bái sư học nghệ.

"Không sai, Thanh nhi," Lâm Mạn Như nhìn Tương Thu Thanh chậm rãi nói: "Ta từ nhỏ đã theo thái gia gia của ngươi học tập y dược, biết rất rõ về dược lý."

"Nhưng vì sao trước đây ta chưa từng nghe người kể về những chuyện này?"

Tương Thu Thanh không hiểu nói.

"Bởi vì, ta từ trước đến nay học đều không phải dược lý để chữa bệnh cứu người, mà chính là dùng độc!"

Lâm Mạn Như mở miệng nói, bởi vì từ trước đến nay bà ta vẫn luôn học về cách dùng độc, vì lẽ đó nên không thể quang minh chính đại được.

Bà ta cũng đã từng hỏi sư phụ, tại sao tất cả những người khác đều học tập y dược để chữa bệnh cứu người, nhưng vì sao bản thân mình lại phải học về đọc dược hại người.

Nhưng sư phụ lại chỉ nói với bà, trị bệnh cứu người ai ai cũng biết, thế nhưng không phải tất cả mọi người đều tinh thông về độc thuật.

Giờ đây thế đạo hỗn loạn, đều nói là thầy thuốc nhân tâm, thế nhưng thế đạo này, không phải ngươi đi hại người khác, người khác ắt sẽ hại ngươi.

Cứu người đương nhiên là tốt, thê nhưng, nếu như ngươi xảy ra chuyện gì, ai có thể cứu được ngươi đây?

Dù sao cũng là một lần chết, tại sao lại không kéo thêm nhiều người cùng đi.

"Nương, người mau xem cho ta, mau xem cho ta đi!

Bộ dạng của ta bây giờ, có còn mặt mũi nào để ra đường gặp mọi người nữa không?!

Ta bây giờ hoàn toàn không muốn sống thêm nữa!

Chi bằng ta chết luôn ở đây!" nói đến đây Tương Thu Thanh liền bắt đầu gào khóc.

"Đây rốt cuộc là độc gì!

Tại sao không hạ độc cho ta chết luôn chứ?!

Chết đi rồi còn tốt hơn gấp trăm lần, sống như bây giờ, có khác gì sống không bằng chết!"

Quả thực, về phần Tương Thu Thanh bị mọi người bàn tán tới như vậy, làm cho danh dự của nàng ta hao tổn như vậy còn không bằng để cho nàng ta chết đi, bây giờ tất cả mọi người đều đang bàn tán, danh hiệu đệ nhất mỹ nhân kinh thành chính là giả, nàng chẳng qua chỉ là một nữ nhân không nhan sắc, như thế này thì bảo nàng ta phải sống như thế nào đây, nàng ta làm sao còn cơ hội được gả vào hoàng tộc đây?!

Để cho nàng ta gả cho tiểu môn tiểu hộ không bằng bảo nàng chết đi cho rồi!

(tiểu môn tiểu hộ: gả cho một nhà có gia thế nghèo hèn thấp kém đó Ta nhớ các nàng quá bao giờ mới được đọc cmt của các nàng đây TT *dòng tâm sự khi ngồi edit*)

"Độc này thế gian cựu kì hiếm, thế gian này ngoại trừ Bạch thị bộ tộc tinh thông Kỳ Hoàng Chi Thuật ra, không có một ai biết phương pháp phối chế của loại dược này, có điều tương truyền rằng độc tính của loại độc nàng vô cùng bá đạo, hễ như thân thể tiếp xúc với một chút độc này, sẽ làm cho tóc trên người rụng bằng sạch.

Nhưng là thời gian dài như vậy, ngươi cũng chỉ rụng mất lông mày và tóc mai, vì vạy có thể thấy được, người hạ độc cũng không muốn mạng của ngươi, chỉ muốn ngươi mất mặt mà thôi.

Thanh nhi, có phải ngươi đã đắc tội với ai hay không?"

Lâm Mạn Như hỏi.

"Tương Vân!

Nhất định là Tương Vân!

Ngoại trừ nàng ta ra thì còn ai muốn ta mắt mặt nữa chứ?!"

Tương Thu Thanh cắn răng nghiến lợi nói, ngoại trừ Tương Vân ra thì nàng ta không thể nghĩ ra ai khác tha thiết hi vọng nàng ta chịu mất mặt.

"Lần này không hẳn là nàng ta."

Lâm Mạn Như bình tĩnh nói.

Bởi vì dựa vào hiểu biết của bà ta đối với Tương Vân, tuy rằng Tương Vân đã lên Lạc Hành thư viện bái sư học, nhưng không hề học được một chút nào về Kỳ Hoàng Chi Thuật, thậm chí nàng còn bị đuổi xuống khỏi núi vì muốn bái Bạch phu tử nổi danh để học tập về y thuật, vì thế cho nên người hạ độc Thanh nhi lần này không phải là Tương Vân.

Nếu như Tương Vân có thể hạ dược Tương Thu Thanh, như vậy có nghĩa là Tương Vân có đầy đủ kiến thức căn bản về dược lý, như vậy thì Vô Vị mà bản thân mình hạ lên người lão phu nhân chắc chắn cũng sẽ bị nàng ta phát hiện, nhưng mà hiện tại một chút động tĩnh cũng không hề có, vì thế nên Lâm Mạn Như cơ hồ có thể khẳng định Tương Vân không biết y thuật, như vậy thì người hạ độc Thanh nhi chắc chắn không phải nàng.

"Vậy thì là ai?"

Tương Thu Thanh suy nghĩ nát cả đầu óc cũng không thể nghĩ ra được rốt cuộc là ai muốn làm cho nàng bị mất mặt.

"Thanh nhi ngươi suy nghĩ kĩ lại, nếu như ngươi mất mặt, rốt cuộc là ai sẽ đắc ý?"

Lâm Mạn Như nói.

Tương Thu Thanh từ trước đến nay đều có danh xưng là kinh thành đệ nhất mỹ nhân, danh xưng này đã rất nhiều năm không đổi chủ, nhưng mà kể từ sau khi Bắc Thấm Tuyết xuất hiện,danh xưng này liền không thuộc về duy nhất một mình Tương Thu Thanh nữa.

Lúc mọi người khi nói đến đệ nhất kinh thành mỹ nhân Tương Thu Thanh, theo thói quen đều nhắc đến cả vị đã từng là đệ nhất ca cơ ở phủ đệ của công chúa Bắc Thấm Tuyết.

Mà bây giờ, từ sau khi vụ việc Tương Thu Thanh không có lông mày bị vạch trần ra, mọi người lại rất ít khi nhắc đến tên của nàng, nhưng lại nói Thừa Tướng có phúc lớn, lấy được đệ nhất mỹ nhân thiên hạ làm bình thê.

Cho nên nếu nàng bị mất mặt, người được lợi nhiều nhất chính là Bắc Thấm Tuyết, nàng đã không còn là vật cản trở, Bắc Thấm Tuyết hoàn toàn xứng với danh xưng đệ nhất mỹ nhân!

"BẮC!

THẤM!

TUYẾT!"

Tương Thu Thanh nghiến răng nghiến lợi nhả ra từng chữ.

Chẳng trách tại sao nữ nhân này lại tận lực quạt mát cho nàng, để cho bản thân mình sẽ không hoài nghi nàng ta, để cho nàng ta giữ bí mật cho mình bản thận lại còn đem thứ nữ trang quý giá nhất tặng cho nàng ta, không ngờ tới nàng ta lại là người rắp tâm như vậy!

"Thanh nhi, ngươi bình tĩnh một chút."

Lâm Mạn Như biết tính tình của Tương Thu Thanh nóng nảy chắc chắn sống còn cũng sẽ đi tìm Bắc Thấm Tuyết để gây ra phiền phức, thế nhưng bà tuyệt đối không thể để cho chuyện này xảy ra, bởi vì hiện tại Bắc Thấm Tuyết chính là nữ nhân được lão gia yêu thích, với tính tình của lão gia, chuyện này cho dù có làm lớn chuyện, Bắc Thấm Tuyết cùng lâu cũng chỉ bị nói hai câu, nếu như không xảy ra án mạng thì chính là không có trách nhiệm, vì thế chuyện này tuyệt đối không thể để cho lão gia phát hiện ra, chỉ cần không ai biết được là bọn họ đã biết được Bắc Thấm Tuyết là người hạ độc, bọn họ liền có rất nhiều cơ hội tốt để "báo đáp" lại cho Bắc Thấm Tuyết.

"Bình tĩnh?

Ta làm thế nào có thể bình tĩnh?!

Nương!

Người hãy nhìn lại một chút thanh danh của ta hiện giờ đi!

Ngươi cảm thấy với bộ dạng này của ta thì sẽ còn có cơ hội được gả vào hoàng thất nữa sao!

Chẳng lẽ ngài muốn gả ta cho một tên thất phu một đời sống khổ sở sơ sài sao?!

Vậy không bằng ngươi dùng một nắm thuốc độc cho ta chết một cách dễ chịu đi!"

Tương Thu Thanh không còn kiềm chế được tâm tình của bản thân mình, nàng ta hiện tại đang phẫn nộ đến tột cùng, ai có thể chịu đựng được khi bản thân mình từ đệ nhất mỹ nhân biến thành một nữ nhân không còn mặt mũi nào khoảng thời gian nhanh như vậy chứ?

Nàng ta không suy sụp đã được coi là tốt lắm rồi.

"Thanh nhi!

Ngươi rốt cuộc có muốn báo thù hay không?!"

Lâm Mạn Như biết hiện giờ bất kể bản thân nói gì cũng đều không có tác dụng, Tương Thu Thanh căn bản đều không nghe chút nào, thế nhưng vì lấy đại cục làm trọng, bà vẫn muốn làm cho Tương Thu Thanh tỉnh táo lại.

"Báo thù?!

Đương nhiên là phải báo thù!

Ta không chỉ muốn báo thù, ta còn muốn cho Bắc Thấm Tuyết phải giống như ta, sống không được, chết cũng không xong!" trong đôi mắt của Tương Thu Thanh đều là sát ý, Lâm Mạn Như nhìn nữ nhi một chút, gương mặt nghiêng nước nghiêng thành kia vẫn đẹp đẽ vui tươi, có điều nơi đáng ra phải có lông mày kia lại cứ trống trơn, nhìn qua kỳ kỳ quái quái, hơn nữa lúc này biểu hiện dữ tợn kia của Tương Thu Thanh đến một loại ý vị không thể nói rõ cũng không thể tả được.

"Nương, lông mày cùng với tóc của ta vẫn có thể mọc lại sao?"

Tương Thu Thanh đột nhiên nghĩ đến chuyện gì đó quan trọng, sau đó trầm tĩnh lại, mang theo mong ngóng nhìn Lâm Mạn Như.

Lâm Mạn Như nhìn ánh mắt của nữ nhi, không biết nên trả lời nàng như thế nào.

Muốn mọc lại, hiển nhiên là không thể, nếu như là lông tự động rụng, muốn dài trở lại đương nhiên là dễ như ăn cháo, thế nhưng đây lại là đọc dược chuyên biệt nhằm vào tóc, cho dù có giải triệt triệt để để hết độc, tóc miễn cưỡng có thể mọc lại vài phân, chớ có nói đến bây giờ bọn họ còn không thể lấy được thuốc giải.

Tóc mai và lông mày của Tương Thu Thanh . . .

Lâm Mạn Như đương nhiên là không thể đem những thông tin này nói cho Tương Thu Thanh, nếu như Tương Thu Thanh biết chân tướng nhất định sẽ điên mất.

Cho nên bà ta chỉ vỗ vỗ vào vai Tương Thu Thanh nói: "Ngày mai đi mua những thứ này phải chú ý thời điểm mà cẩn thận một chút, đừng tiếp tục để cho những kẻ khác đàm tiếu, tóc cùng với lông mày sau vài ngày sẽ mọc lại, như vậy đi, ta để cho Tiểu Thúy đi gom tóc tốt một chút đem về làm cho ngươi bộ tóc giả, còn lông mày . . .

Đúng rồi!

Lúc trước trong thành có một bậc thầy họa hoa văn, để hắn đến đây xăm cho ngươi một hình xăm ở trên trán được không?"

"Hình xăm?

Điều này cũng có thể được sao?"

Tương Thu Thanh vô cùng nghi hoặc nhưng hiện giờ cũng chả còn cách nào tốt hơn.

Lâm Mạn Như bỏ ra rất nhiều tiền để mời tới bậc thầy họa hoa văn, người này vì Tương Thu Thanh mà cẩn thận từng li từng tí họa cho nàng một đường lông mày lá liễu, bởi vì hình xăm lộ ra màu xanh thiên thanh, sư phó này chỉ làm cho Tương Thu Thanh hai đường hoa văn lông mày tinh tế, sau đó lại vì nàng bổ sung thêm một chút gì đó dặc biệt vô cùng lợi hại để làm nổi bật lên mép tóc, sau đó trời vừa sáng thì Lâm Mạn Như liền lấy ra một bộ tóc giả chụp vào trên đầu, lại thật cẩn thận rửa mặt chải đầu thay y phục một lượt, nàng đem cái mái ở trên trán mình nhắc lên, giống như nàng với lúc trước không khác nhau chút nào.
 
Trọng Sinh Phế Hậu Hữu Độc
Chương 43: Hội thơ


Lâm Mạn Như nhìn rốt cục cũng biến được bộ dạng của Tương Thu Thanh bình thường như trước liền thở phào nhẹ nhõm, nói với nàng: "Qua mấy ngày nữa sẽ là ngày mùng 7 tháng 7, Khất xảo tiết.

Ta sẽ cùng thương lượng với lão gia để làm một hội thơ, đến lúc đó quý nữ trong kinh thành đều sẽ đến, đến thời điểm đó những lời đồn liên quan đến ngươi đều sẽ tự động biến mất, còn Bắc Thấm Tuyết cùng với Tương Vân, ta sẽ không để cho bọn họ được dễ chịu quá!"

"Hỉ Thước, hôm nay là ngày bao nhiêu?"

Tương Vân đang ngay ngắn ngồi xem sách, sau đó giống như lơ đãng hỏi Hỉ Thước.

Hỉ Thước suy nghĩ một lúc rồi nói: "Hôm nay vừa vặn là ngày mùng 1 tháng 7!"

Tương Vân nghe thấy vậy liền đặt sách xuống, nói: "Mau đem y phục đến cho ta, chúng ta đi tìm Tư Đồ ca ca."

Hôm nay vừa vặn là ngày hẹn sau ba tháng của nàng với Tư Đồ Hách, Tương Vân thay quần áo hoàn chỉnh xong liền đi tới quán trà tìm Tư Đồ Hách.

Trời vừa mới sáng Tư Đồ Hách cùng với La Dịch đã chờ ở nơi này, sau khi nhìn thấy Tương Vân, Tư Đồ Hách gật đầu cười với La Dịch, La Dịch gật đầu rồi liền lấy ra từ trong tay áo một hộp gấm, sau đó hướng về phía Tương Vân nói: "Đây là tiền lời của ba tháng này, ngoại trừ 15,000 tiền vốn ra, tiền lời thu về là 90 ngàn lượng bạc trắng."

Tương Vân cười nói: "Đa tạ La công tử, Tương Vân còn có một yêu cầu quá đáng, không biết . . ."

"Cô nương là bằng hữu của A Hách, đương nhiên cũng là bằng hữu của ta, nếu đã là bằng hữu, cô nương cũng không cần câu nệ, gọi ta La Dịch là được."

La Dịch ôn nhu khiêm tốn cười nói, Tương Vân liền trực tiếp nói: "Tất cả chỗ ngân phiếu này ta muốn dùng để mở một của tiệm."

"Ồ?!"

La Dịch hiếu kì nhìn nữ tử trước mắt, nói: "Xin rửa tai lắng nghe."

Tư Đồ Hách cũng nhìn Tương Vân, Tương Vân bây giờ quả thật rất khác trước kia, Tư Đồ Hách hiểu rõ, như vậy chính là Tương Vân đã trưởng thành rồi, cũng không còn là tiểu cô nương nhát gan luôn sợ sệt trốn sau lưng mình nữa.

"Ta muốn mở một danh lâu, chỉ tạo ra những tinh phẩm của thế gian, Từ tỳ nữ đến đồ dùng trong điếm, ta muốn những thứ tốt nhất!"

Tương Vân nhìn La Dịch cùng Tư Đồ Hách nói.

Tư Đồ Hách hơi cau mày, ý nghĩ của Tương Vân tuy không quá thiên mã hành không, thế nhưng cũng vô cùng phi thực tế, nếu như tiệm được mở, sẽ không có tiền lời, Tương Vân sẽ táng gia bại sản.

(thiên mã hành không: nghĩa là ngựa bay lên trời.

Đại ý nghĩa là không có thực, quá viển vông )

Tương Vân biết hắn đang lo lắng điều gì, liền mở miệng nói: "Cổ ngữ có câu: 'Vật hi vi quý'.

Ta muốn mở cửa tiệm này, muốn làm những thứ khác với những nơi khác!

Những nơi khác đều không có, chỉ có ta có, ngươi nói, như vậy chính là kiểu kiếm lời không kiếm tiền?"

La Dịch khẽ mỉm cười, ý nghĩ của nữ tử này dường như thiên mã hành không, nhưng quả thực là mười phần sáng tạo.

Thế nhưng hắn bất luận sự lo lắng của mình có đúng hay sai mà đánh giá cao nàng, liền hỏi: "Ngươi muốn làm thế nào với phương pháp 'Độc nhất vô nhị' đó?"

Tương Vân cười nói: "Muốn nói đến đặc biệt cũng không đúng, ta chỉ muốn hiện hữu sự đổi mới trên cái 'Đặc biệt' này."

Nói rồi nàng liền mỉm cười nhìn Tư Đồ Hách: "Lấy một ví dụ, lầu này lấy vật hiếm có của thiên hạ làm chủ, như vậy thử hỏi, đến tột cùng là có bao nhiêu đồ vật hiếm có mới có thể hấp dẫn người ta nhất đây?"

Tư Đồ Hách cùng La Dịch hơi sững sờ, Tương Vân cười nói: "Thế gian này hấp dẫn người ta nhất không gì bằng mỹ thực rượu ngon và mỹ nhân.

Nhưng ba thứ này nói chung cũng chỉ là vật tầm thường cơ hồ có thể tùy ý có được.

Thế nhưng nếu như ta có mỹ thực thiên hạ độc nhất vô nhị, thiên hạ đệ nhất vô nhị rượu ngon, cùng với thiên hạ đệ nhất vô nhị mỹ nhân ở đây?"

"Nhưng giá thành của những thứ đồ này cũng làm cho người ta khó có thể gánh vác được!"

Tư Đồ Hách mở miệng nói.

"Nếu như ta chỉ dùng những nguyên liệu nấu ăn thông thường ở đây?"

Tương Vân cười nói.

"Như vậy liền không được gọi là độc nhất vô nhị."

La Dịch nói tiếp

Tư Đồ Hách nghĩ như thế nào đi nữa thì cũng không thể thực hiện được, thế nhưng vẫn cứ để Tương Vân cùng với La Dịch cười nói định liệu trước.

Bản lĩnh của La Dịch hắn đã biết, nhưng Vân nhi lại chính là tiểu cô nương không rành thế sự, tuy hắn không biết nàng đã phải trải qua những gì, thế nhưng ở trong mắt Tư Đồ Hách hắn, Tương Vân vẫn mãi mãi là một tiểu cô nương.

"Lời ấy sai rồi, cái độc nhất vô nhị chính là bắt đầu từ đây."

Tương Vân dịu dàng cười nói, "Mấy ngày trước trưởng tộc của bộ tộc Bạch thị đã theo ta hạ sơn, được ta sắp xếp cho nơi ở, nhưng ngày qua đã ăn uống không của ta, dù sao cũng nên trả công cho chúng ta thực tế một chút để 'Đánh đổi', trên thị trường đông trùng hạ thảo kinh chi cùng với nhân sâm cũng không quá đắt, thế nhưng có Bạch Kỳ ở đây, để hắn yên thảo rượu để có thêm một phần đại bổ dưỡng sinh lại vừa miệng, thực đơn món ăn bao gồm cả dược liệu, như vậy không phải là 'Độc nhất vô nhị' sao?"

"Diệu kế!"

La Dịch khen ngợi nói.

Nếu như chỉ là món ăn với dược liệu tầm thường thì không có gì đặc biệt, nhưng nếu là những dược liệu thông thường có thể phát ra hàng ngàn công dụng của dược, tự nhiên sẽ được cho là độc nhất vô nhị.

"Chuyện này cứ để ta lo, trong vòng nửa tháng ta có thể để cho 'Danh lâu đệ nhất thiên hạ; của ngươi khai trương!".

"A Dịch đã nói là sẽ làm được, Vân nhi nàng có thể yên tâm!

Đúng rồi Vân nhi, danh lâu này nàng định đặt cho nó cái tên như thế nào?"

Tư Đồ Hách thấy La Dịch khẳng định ý nghĩ của Tương Vân có thể thực hiện được liền biết mọi chuyện đã ổn thỏa, liền không nhiều lời nữa, chỉ muốn hỏi ý kiến của Tương Vân về tên của lâu này.

Tương Vân suy nghĩ một chút rồi nói: "Liền gọi nó là 'Vọng Nguyệt' đi".

"Tên rất hay!"

Tư Đồ Hách tán dương, ở trong mắt hắn, tất cả những thứ gì liên quan đến Tương Vân thì đều vô cùng tốt.

"Vân nhi, mấy ngày nữa là khất xảo tiết . . ."

Tư Đồ Hách nhìn nàng nói: "Nàng đã có hẹn ước chưa?"

Tương Vân hơi sững người, sắc mặt có chút đỏ hồng nói: "Đúng là chưa có, có điều. . .

Phụ thân dự định sẽ tổ chức một hội thơ, đến lúc đó, huynh sẽ đến chứ?"

Tư Đồ Hách sau khi nghe xong thì ánh mắt lúc này tràn ngập sự mừng rỡ, sau đó Tư Đồ Hách mới nói: "Được, lúc đó ta nhất định sẽ tới!"

Tương Vân chú ý tới thời điểm Tư Đồ Hách nói câu này, lỗ tai đều đỏ cả lên, nàng không nhịn được mà nghĩ, người nam nhân này thật đáng yêu.

Tương Vân cùng với Tư Đồ Hách và La Dịch lại hàn huyên thêm một lúc, sau đó liền quyết định trở về phủ, dù sao nàng cũng là nữ tử, đi riêng ra ngoài cùng với nam tử chung quy cũng không tốt, bởi vậy nên chỉ có thể vội vàng rời đi.
 
Trọng Sinh Phế Hậu Hữu Độc
Chương 44: Phong ba hội thơ


Tương Vân sau khi trở về phủ thì lập tức đổi một bộ y phục, xong liền nằm ở trong phòng.

Mấy ngày nữa là hội thơ, dựa vào hiểu biết của nàng đối với hai mẫu tử kia, lúc này bọn họ thích nhất là kiếm chuyện khiến cho người khác phải chịu tình cảnh ấm ức khó chịu.

Lúc này Bắc Thấm Tuyết liền mặc một bộ đồ cao cổ chạy đến tìm Tương Vân, toàn bộ mặt mày đều là nước mắt, Tương Vân đương nhiên không biết nàng bị làm sao liền hỏi: "Ngươi bị làm sao vậy? sao lại phải che đậy kĩ càng như vậy?!"

"VÂn nhi!

Trên người ta nổi lên rất rất nhiều vết mẩn, ta sợ quá a!"

Vừa nói Bắc Thấm Tuyết vừa vén một góc y phục lên, Tương Vân nhìn thấy làn da ở dưới y phục liền không nhịn được mà hít phải một ngụm khí lạnh.

Chỉ thấy trên người Bắc Thấm Tuyết nổi rất nhiều những nốt sưng phù hồng hồng bé xíu, từ xa nhìn lại thấy chi chít dày đặc như vậy quả thực là cảm thấy buồn nôn vô cùng.

"Vân nhi làm sao bây giờ a!".

Tương Vân nhìn nàng rồi nói: "Những nốt này bắt đầu xuất hiện từ khi nào?"

Bắc Thấm Tuyết cố nghẹn lại tiếng khóc thút thít của mình suy nghĩ một lúc rồi nói: "Ước chừng bắt đầu từ tối hôm qua cơ thể bắt đầu cảm thấy có chút ngứa, thế nhưng ta nghĩ có lẽ chỉ là do muỗi đốt, cũng không để ý quá nhiều, thế nhưng sáng nay liền phát hiện ra trên người nổi lên rất rất nhiều nốt . . .

Hạ nhân là nha hoàn đều nói, nhìn qua giống với triệu chứng của bệnh phong . . .

Vân nhi ta sẽ chết sao?!

Vân nhi . . .

Ta còn trẻ a ta không muốn chết!".

Tương Vân suy nghĩ một lúc, sau đó nói: "Tuyệt đối không thể là bệnh phong, Hỉ Thước, đi thiên viện mời Bạch Kỳ đến mau!"

Tương Vân nói với Hỉ Thước, sau đó liền chuyển sang nói với Bắc Thấm Tuyết: "Cho dù là bệnh phong thì cũng không thể đột nhiên nổi lên như vậy, ngươi trước tiên đừng suy nghĩ quá nhiều, có một vị bằng hữu tinh thông y thuật đang ở lại trong phủ, lát nữa sẽ tới đây, đến lúc đó sẽ biết rốt cuộc là ngươi bị làm sao."

Nhận được sự bảo đảm của Tương Vân Bắc Thấm Tuyết liền an tâm, nàng tin tưởng bản lĩnh của Tương Vân.

Một lát sau Bạch Kỳ tới, Bạch Kỳ nhìn qua Bắc Thấm Tuyết một chút liền nói: "Người bị trúng độc."

Sau đó lấy ra thứ mà trước đây lão phu nhân đã uống có thể giải được bách độc Thanh Tân hoàn ra, cho Tương Vân, nói: "Để cho nàng ta uống, lát nữa là sẽ ổn." nói xong liền vung tay áo rời đi.

"Vị này chính là?"

Bắc Thấm Tuyết vô cùng hoài nghi, nàng từ khi trưởng thành đến giờ ngoại trừ Tư Đồ Hách ra nàng chưa từng gặp người thứ hai trước nhan sắc của nàng mà làm như không thấy gì.

Tương Vân biết Bắc Thấm Tuyết là đang nảy sinh lòng hiếu kì với kẻ không thèm nhìn nàng Bạch Kỳ kia, liền cười nói: "Đây chính là vị bằng hữu tinh thông y thuật mà lúc nãy ta đã nói với ngươi, ngươi trước tiên hãy dùng viên thuốc này đi, một lúc nữa độc tính sẽ biết mất.".

Bắc Thấm Tuyết gật đầu, vội vàng nuốt viên thuốc.

Lát sau, các nốt ngứa dần dần biến mất, Bắc Thấm Tuyết nhìn thấy bản thân mình trở lại bình thường, liền muốn quay trở về, lúc này Tương Vân ngăn cản nàng, nói với nàng: "Ngươi có hay không muốn biết kẻ đã hại ngươi là ai?"

Bắc Thấm Tuyết sững người, lập tức gật đầu.

"Như vậy thì ngươi quay trở về hãy tiếp tục giả vờ bản thân không được khỏe, bộ dáng càng ngày càng nghiêm trọng, mấy ngày này nếu phụ thân đến phòng của ngươi ngươi hãy khước từ nói rằng nguyệt sự của mình đến rồi, qua mấy ngày hung thủ sẽ tự nhiên mà nổi lên mặt nước thôi.".

"Được!"

Bắc Thấm Tuyết đáp lại.

Hạ nhân trong phủ cảm thấy rất kỳ quái, mấy ngày liên tiếp lão gia đều ở lại nơi của phu nhân, nơi ở của tân phu nhân căn bản không cho lui tới, tân phu nhân nói nguyệt sự của mình đến, thế nhưng hạ nhân của tân phu nhân lại nói trên người tân phu nhân nổi lên rất nhiều những nốt mẩn hồng hồng. . . giống như. . .

Giống như là người bị bệnh phong vậy!

Nhất thời lời đồn đại lan truyền rất nhanh khắp bốn phía, lòng người hoang mang.

Như vậy nên tin đồn rất nhanh được truyền đến tai Tương Hiền.

Từ sau khi Bắc thấm Tuyết xuất giá, Tường Hiền vẫn luôn ở lại phòng của Bắc Thấm Tuyết, nửa bước cũng không hề bước qua nơi của Lâm Mạn Như.

Bắc Thấm Tuyết xuất giá được hơn một tháng, còn là lần đầu tiên đến nguyệt sự của nàng, Tương Hiền chỉ cho rằng là do hắn quá mức sủng ái Bắc Thấm Tuyết nên mới gây ra tin đồn này nên cũng hề để ý.

Mãi cho đến tận khi Lâm Mạn Như đem đại phu tới tìm hắn.

"Lão gia, Tuyết muội muội đã rất nhiều ngày chưa bước ra ngoài, chính là tiểu thiếp mới trong gia đình mà không đi lại ít nhiều một chút cũng có phần thất lễ?

Chẳng lẽ muội muội bị bệnh?

Thiếp thân thực sự lo lắng, bằng không, ta cũng đã mời một đại phu tới, để đại phu tới xem qua cho muội muội một chút, thì chúng ta mới có thể yên tâm được không phải sao?"

Lâm Mạn Như thân mật nói.

Tương Hiền cẩn thận nghĩ lại, Lâm Mạn Như nói tới vấn đề này cũng không hề sai, vẫn là nên để cho đại phu xem một chút, ngộ nhỡ thân thể Bắc Thấm Tuyết thật sự không khỏe, phát hiện ra sớm một chút cũng tốt đi?

Nghĩ tới đây Tương Hiền liền gật đầu, nói với Lâm Mạn Như: "Ta sẽ cùng các ngươi đi."

Lâm Mạn Như nghe thấy lời này thì trong lòng không khỏi chua xót, bà biết, Tương Hiền đi theo mình đơn giản là sợ bản thân mình sẽ làm hại Bắc Thấm Tuyết của hắn.

Bà khẽ cắn răng thầm nghĩ, được sủng ái tới cực điểm thì đã sao?

Bắc Thấm Tuyết, ngươi rốt cuộc cũng không phải là đối thủ của ta, những ngày tốt của ngươi cũng kết thúc rồi!

Đoàn người Tương Hiền đi tới viện tử của Bắc Thấm Tuyết, chỉ thấy của phòng của Bắc Thấm Tuyết đóng kín để lộ ra chút cảm giác tiêu điều, trong lòng hắn không kềm nổi mà trùng xuống, liền bước nhanh lên phía trước đẩy cửa phòng ra, mấy giây sau lại nhanh chóng đóng cửa lại, xong đó quay lại quát Lâm Mạn Như: "Tuyết nhi chẳng qua là sợ nóng nên suốt ngày ở trong phòng, ngươi không quản tốt được nữ nhi của mình, quản chuyện đâu đâu của người khác làm gì?!"

Lâm Mạn Như sững người, chưa hiểu sự tình, chỉ thấy Tương Hiền đã nhanh chân rời đi.

Vào lúc này Bắc Thấm Tuyết mở cửa phòng ra, nhìn qua đã thấy Lâm Mạn Như.

Quả nhiên, Vân nhi nói không sai một chút nào, hung thủ đúng là tự dẫn mình tới cửa.

Lâm Mạn Như, ta không hề đắc tội với ngươi, nhưng ngươi vẫn luôn muốn hại chết ta, quả thực là lòng dạ như rắn rết, nếu như ngươi đã bất nhân, vậy thì đừng trách ta bất nghĩa!

Rất nhanh đã tới ngày mùng 7 tháng 7, cũng chính là "Khất xảo tiết" được tương truyền trong dân gian.

Ngày hôm nay hạ nhân trong Tướng phủ từ sớm đã chuẩn bị đồ vật dùng cho hội thơ đem này, nhưng tất cả những thứ này cùng với chủ nhân của nó không có quan hệ gì quá to tát, vì vậy nên Tương Vân vẫn cứ như trước có một giấc ngủ thẳng ngon lành rồi mới tự động tỉnh dậy.

Sau khi nàng vừa tỉnh dậy đã được Hỉ thước thông báo cho một tin: "Tiểu thư!

Bạch công tử đã đợi trước cửa rất lâu rồi!"

"Từ lúc nào?

Hắn chờ bao lâu rồi?"

Tương Vân dụi dụi mắt nói.

"Đã được một lúc rồi."

Hỉ Thước cúi đầu nhu thuận đáp.

"Vậy cứ để cho hắn chờ tiếp đi."

Tương Vân quả quyết biết Bạch Kỳ tìm mình không có chuyện gì hệ trọng cả, liền để cho Hỉ Thước đi tiếp Bạch Kỳ.

Chờ Tương Vân trang điểm tốt rồi, mới chậm rãi đi tới tiền thính.

"Mới sáng sớm tới tìm ta có chuyện gì?"

Tương Vân nhìn Bạch Kỳ tinh thần tốt hỏi.

"Cũng không có chuyện gì, chính là muốn hỏi ngươi một chút, 'Khất xảo tiết' là cái gì a?"

Bạch Kỳ mới vừa xuống núi, đương nhiên là cái gì cũng chưa biết, trong lòng Tương Vân cạn lời, nói: "Hỉ Thước, nói cho tên ngốc này biết Khất xảo tiết là cái gì."

"Vâng!"

Hỉ Thước nói: "Hồi Bạch công tử, đầu tiên là, khất xảo tiết là ngày lễ của nữ tử, mà Chức Nữ được coi là nữ thần se duyên, là nhân vật được nữ tử sùng bái, nên các nữ tử trong thế gian vào ngày mùng 7 tháng 7 đều cầu xin nàng trí tuệ cùng với xảo nghệ, đương nhiên là cũng không thiếu việc cầu xin có một nhân duyên mỹ mãn, có được một như ý lang quân."

Thời điểm nói tới 'Như ý lang quân' Hỉ Thước liền đỏ mặt, thật là đáng yêu.

"Hóa ra là có tập tục như vậy?

Vậy ngươi nói thêm một chút đi, cái gì mới gọi là lang quân như ý?"

Bạch Kỳ hỏi.

Hỉ Thước thì lại đàng hoàng trịnh trọng đáp lại: " Như ý lang quân của người khác thì ta không biết, thế nhưng như lang quân của tiểu thư nhà chúng ta . . .

Chính là Tư Đồ Tướng quân!"

Hỉ Thước trêu chọc nói.
 
Trọng Sinh Phế Hậu Hữu Độc
Chương 45: Khất xảo tiết


"Như ý lang quân của tiểu thư nhà ta a . . .

Đương nhiên là Tư Đồ tướng quân rồi!"

Hỉ Thước nhìn về phía Tương Vân cười hì hì, Tương Vân không hề phủ nhận nhưng cũng không thừa nhận.

"CÁi gì?

Tư Đồ Hách?

Đại mặt dài?!"

Bạch Kỳ khó có thể tin được nói: "Vân nhi!

Nàng nói có phải là thật không?!

Như ý lang quân của ngươi lại là đại mặt dài?!"

"BẠch Kỳ ngươi đủ rồi đó a!

Cái gì mà đại mặt dài?!

Khất xảo tiết là ngày lễ của nữ nhân ngươi xem náo nhiệt cái gì?!"

Tương Vân nghe thấy Bạch Kỳ bôi nhọ Tư Đồ Hách thì tự nhiên không vui.

Bạch Kỳ thấy sắc mặt của Tương Vân không tốt thì liền làm bé ngoan ngoan ngoãn ngậm miệng, nhưng lại vẫn ở một bên nhỏ giọng thì thầm nói: "Nhìn qua cũng là một tiểu cô nương rất xinh đẹp, tại sao con mắt lại không tốt như vậy chứ . . ."

"Bạch Kỳ," Tương Vân cười lạnh nhìn Bạch Kỳ nói: "Có phải gần đây ngươi rảnh rỗi quá không?"

Hỉ Thước trong lòng vì lo cho Bạch Kỳ mà lau mồ hôi lạnh, mỗi lần tiểu thư dùng vẻ mặt này nhìn người khác thì chín mười phần là không có chuyện tốt đẹp gì, Bạch thiếu gia, ngươi tự cầu phúc đi . . .

Bạch Kỳ thấy tình hình không tốt, vội vàng tránh đi, Tương Vân thấy hắn đã đi xa, không nhịn được mà cười.

Hỉ Thước vì thấy Tương Vân đột nhiên nở nụ cười mà nhìn đến sững sờ, chỉ thấy nàng ngốc nghếch nói với Tương Vân: "Tiểu thư, người cười a . . .

Tiểu thư, người cười lên thật là xinh đẹp a!"

Tương Vân theo bản năng sờ sờ lên khóe miệng mình, mình lại đang cười, vẫn còn có thể cười được, bản thân mình đã bao lâu rồi không nở nụ cười chân thật như thế này?

"Hỉ Thước, ngươi còn ngây ra làm gì?

Nhanh đi chuẩn bị cho ta điểm tâm sáng!"

Tương Vân vẫn không quen bị người khác nhìn chằm chằm, liền láy cớ để đuổi Hỉ Thước đi.

Một lát sau, Bắc Thấm Tuyết liền tới tìm nàng.

"Vân nhi!"

Bắc Thấm Tuyết sải bước tiến vào Lận Vân các, Tương Vân trông thấy nàng, liền biết chắc nàng đã xã định được hung thủ muốn hại nàng là ai, do vậy nên qua tìm mình để thương lượng đối sách.

"Ngày hôm nay là Khất xảo tiết, ngươi nên quấn lấy phụ thân thật nhiều mới đúng, thế nào lại có thời gian đi tới Lận Vân các của ta a?"

Tương Vân nhìn thấy Bắc Thấm Tuyết vội vội vàng vàng đi tới liền nổi hứng muốn trêu chọc nàng, Bắc Thấm Tuyết đương nhiên là nghe ra ý đùa giỡn trong câu nói của Tương Vân, liền nói với Tương Vân: "Vân nhi, ta đến không phải để cùng ngươi chơi đùa, ngươi không nên trêu ghẹo ta!"

Bắc Thấm Tuyết thậm chí còn sắp khóc.

"Được rồi rốt cuộc là làm sao, nói một chút coi."

Tương Vân thấy nước mắt của nàng đang trực trào trong mắt thì tự nhiên không đành lòng trêu nàng lần nữa.

"Ta biết kẻ hạ độc ta là ai!"

Thời điểm nói ra câu này vẻ mặt của Bắc Thấm Tuyết chỉ có thể dùng mấy chữ 'Khuôn mặt dữ tợn' để hình dung ra.

"Là ai?"

Tương Vân đương nhiên đã biết kẻ hạ độc nàng là ai, thế nhưng nàng không thể biểu hiện rõ ràng quá mức.

Nàng biết bất luận là nữ nhân nào cũng không thể chịu đựng được kẻ có ý đồ xuống tay độc ác với dung nhan của mình.

"Lâm Mạn Như!"

Bắc Thấm Tuyết nghiến răng nghiến lợi nói: "Ta cùng với nàng ta không thù không oán nhưng nàng ta cứ năm lần bảy lượt muốn đẩy ta vào chỗ chết, tại sao trên đời lại có người có tâm địa độc ác như rắn rết như vậy chứ?!"

"Bởi vì ngươi uy hiếp được bà ta."

Tương Vân thấy nàng như vậy, liền nhàn nhạt mở miệng nói: "Đối với một nữ nhân như Lâm Mạn Như, thống khổ nhất mà không cách nào nhịn được nhất, chính là có người cản trở con đường của bà ta, ngươi gả vào liền được phụ thân hết lòng sủng ái, làm cho bà ta thất sủng, ngươi cảm thấy, với cảnh trước mắt như vậy, bà ta sẽ bỏ qua cho ngươi sao?"

"Vậy ta nên làm gì?

Bà ta dám ra tay với ta làn này thì nhất định sẽ có lần thứ hai!

Lần này ta may mắn có thể thoát được, vậy lần sau thì sao?

Ta sẽ không thể may mắn đến như vậy đi!"

Bắc Thấm Tuyết lo lắng nhìn Tương Vân nói: "Vân nhi, ta không muốn chết . . ."

"Tiên hạ thủ vi cường, đây chính là biện pháp duy nhất."

Tương Vân nhìn Bắc Thấm Tuyết nói.

Bắc Thấm Tuyết biết không phải Tương Vân đang nói đùa, liền nói: "Ta nên làm như thế nào?"

(Tiên hạ thủ vi cường: ra tay trước thì chiếm được lợi thế)

"Vậy thì phải xem bản lĩnh của ngươi."

Tương Vân cười nói.

Sau khi Bắc Thấm Tuyết rời Lận Vân các, Tương Vân liền bắt đầu thưởng thức trà, một bên thưởng trà một bên suy nghĩ.

Vừa rồi nàng nói cho Bắc Thấm Tuyết, cách tốt nhất để nàng ta đối phó với Lâm Mạn Như chính là truớc tiên nàng phải mang thai hài tử, trước tiên chỉ cần nàng sinh ra hài tử, như vậy thì đứa bé này vừa sinh ra đã là đích tử của Tướng phủ.

Bắc Thấm Tuyết hỏi nàng, ngộ nhỡ là nữ hài thì sao?

Nàng nói, không có ngộ nhỡ, hoặc chính là Long phượng thai, hoặc chính là nam hài.

Bắc Thấm Tuyết không ngu ngốc, đương nhiên nàng biết trong lời nói này có thâm ý, thế nhưng liệu nàng có thể tàn nhẫn hạ quyết tâm không đây?

Tương Vân không biết.

Trời đã nhá nhem tối, tất cả các nữ quyến trong kinh đều tới Tướng phủ, ngoài những nữ quyến ra, Lam Mạn Như còn mời tới rất nhiều vị danh vọng phong lưu công tử, trên danh nghĩa là cùng nhau thưởng thức hội thơ, trên thực tế chính là loại bỏ 'lời đồn' về Tương Thu Thanh'không lông mày'.

Lần này Tương Vân không tính sẽ hành động, chỉ muốn xem rốt cuộc Lâm Mạn Như tính toán giở hủ đoạn ra sao.

Một lát sau, Long Hi Nhi cùng với Long Diệc Tuyết cũng tới, Long Diệc Tuyết nhìn qua đã thấy Tương Vân, nàng thân thiết đi tới nói: "Vân nhi, ngày hôm nay ngươi thật là xinh đẹp."

Quả thực, hôm nay Tương Vân chính là tỏa ra vầng hòa quang, mặc một bộ y phục màu xanh nhạt dài, trên trán trang điểm một dấu nhỏ giữa lông mày, phối hợp với khí chất xuất trần của nàng, liền giống như một tiên nữ nguyệt cung xinh đẹp.

Tương Vân nhận được lời khen của Long Diệc Tuyết thì đưa tay áo lên che mặt mỉm cười nói: "Diệc Tuyết ngươi lại trêu ghẹo ta!"

Ngoài miệng nói là giận dữ, nhưng trong lòng thực ra rất vui mừng, vì nàng biết Long Diệc Tuyết không phải là người thích nịnh nọt nàng, nếu như có thể nhận được lời khen của nàng thì quả thực là vô cùng tốt.

"Kế mẫu của ngươi lại muốn chơi trò xảo quyệt gì vậy?"

Long Diệc Tuyết tiến thật sát gần Tương Vân, không để lộ điều gì hỏi.

Tương Vân lúc này khẽ mỉm cười nói: "Hẳn là muốn Tương Thu Thanh có thể xóa sạch danh xưng mỹ nhân ' không lông mày', những cái khác thì chưa được biết, bất quá, im lặng xem biến chuyển là được.".

Long Diệc Tuyết gật đầu, đột nhiên nàng nhìn thấy bóng dáng của Tư Đồ Hách ở trong đám người, sau đó nàng liền nhìn về phía Tương Vân suy nghĩ một chút rồi mỉm cười nói: "Vân nhi, ngươi có biết thứ nam nhân yêu thích nhất là gì không?"

Tương Vân đột nhiên bị Long Diệc Tuyết hỏi đến vấn đề thì liền ngừng lại, nàng quả thực là không biết.

Thế nhưng nàng có nhớ sơ qua kiếp trước Long Duẫn Khiếu đã từng nói qua cho nàng, thế gian này thứ mà nam nhân yêu thích nhất, ngoại trừ tiền tài và quyền lợi ra, thì thứ yêu thích nhất chính là sắc đẹp, sở dĩ nam nhân muốn đi tranh giành muốn đi cướp đoạt đều có một chút ngoài ý muốn của mình bởi vì thứ hắn muốn là quyền lợi chí cao vô thượng, sau đó mới có thể có được mỹ nhân khuynh thành.

Nghĩ đến đây, Tương Vân liền nói: "Mỹ nhân?"

Long Diệc Tuyết cười thật là rực rỡ nói: "Chính xác!"

"Vì sao đột nhiên lại hỏi ta vấn đề này?"

Tương Vân cực kỳ khó hiểu nói.

Long Diệc Tuyết lại vui đùa nói: "Thời điểm Bắc Thấm Tuyết ở phủ của ta đã có mỹ danh truyền là ' Thiên hạ đệ nhất mỹ nhân ', lúc đó ta mở tiệc rượu mời tất cả các đại thần đến phủ Công chúa của ta tham dự, hầu như tất cả mọi người đều bị gương mặt của Bắc Thấm Tuyết làm cho khuynh đảo, nhưng duy nhất ngoại trừ một người, ngươi đoán xem người đó là?"

Tương Vân nghe thấy vậy liền sững người, Bắc Thấm Tuyết sở hữu gương mặt mỹ lệ xinh đẹp hiếm có thế gian, liền ngay cả bản thân mình cũng không kiềm chế được mà bị khuynh đảo vì nhan sắc của nàng, vậy mà thế gian này vẫn còn có người không bị mỹ sắc làm cho mê người?

Tương Vân lắc lắc đầu nói: "Không biết."

Long Diệc Tuyết nghiêm túc nhìn chằm chằm vào nàng nói: "Khi ta nói ' Nếu như có người nào không muốn thú Bắc cô nương làm thê tử thì xin hãy nói thẳng ra ' hắn không những không do dự mà còn đứng lên nói: ' Trong lòng của vi thần đã có một người, xin được cáo lui trước' lúc đó ta cảm thấy rất kỳ quái, ta thực ra cũng giống như ngươi, cho rằng nam tử khắp thế gian này đều là kẻ bạc hạnh, cũng không hề biết, hóa ra thế gian này vẫn còn một người tình sâu nặng như vậy."

Nghe thấy Long Diệc Tuyết nói như vậy, trong lòng Tương Vân cũng vô cùng hiếu kì liền nói: "Người này là ai?"
 
Trọng Sinh Phế Hậu Hữu Độc
Chương 46: Khất xảo tiết (2)


(Hí hí sorry mọi người nhiều nha ta quên mất không up truyện đi làm thêm vất vả quá mà sorry nhiều nha ta sẽ cố gắng up đầy đủ hơn tha lỗi nha ^^)

"Tư Đồ Hách" Long Diệc Tuyết chu môi nhỏ giọng nói.

Thời điểm Tương Vân nghe thấy tên của Tư Đồ Hách thì liền ngẩn người, nàng biết người trong lòng Tư Đồ Hách là nàng, thế nhưng cũng không hề biết tình cảm của hắn lại sâu đậm đến như vậy.

Bắc Thấm Tuyết là một mỹ nhân như vậy, cho dù bản thân mình là nữ tử thì cũng sẽ luôn luôn vô tình mà động tâm, thế nhưng khi thu vào đôi mắt của Tư Đồ Hách, cho dù là dung mạo khuynh thành như vậy chẳng qua miễn cưỡng cũng chỉ là một thứ hời hợt mà thôi.

"Vân nhi, trên thế gian này hiếm có một lang quân hữu tình như vậy, ngươi nếu như có ý đối với hắn, vậy thì liền nhanh chóng kết mối lương duyên đi, nhưng nếu ngươi không có ý với hắn, cũng chẳng thể trách được người khác, chỉ là hữu duyên vô phân mà thôi."

Long Diệc Tuyết nói như vậy, đã là tỷ muội tốt với nhau, nàng đương nhiên là mong Tương Vân có thể có được hạnh phúc, nếu như Tương Vân cũng có tình ý với Tư Đồ Hách, hai người bọn họ gia thế tương xứng, cũng có thể coi là môn đăng hộ đối, còn nếu như Tương Vân vô tình với Tư Đồ Hách, nư vậy thì hãy sớm khước từ, sẽ tốt hơn việc để cho đối phương luôn khiên tràng quải đỗ.

(khiên tràng quải đỗ: nghĩa là canh cánh trong lòng, nhớ da diết.

Ta thấy để thế kia hay hơn ha ^^)

Tương Vân cười gượng nhìn Long Diệc Tuyết, nàng quả thực rất vui mừng khi có thể nhận được tình cảm tha thiết của Tư Đồ Hách, nhưng nàng cũng rất khổ sở, trong lòng nàng đương nhiên cũng có Tư Đồ Hách, nhưng nàng chỉ có thể nghĩ, chứ không thể yêu.

Cho nên nàng chỉ có thể nói: "Có một số việc, không phải ta muốn là có thể được toại nguyện."

Oán căm thù, yêu biệt ly, cầu không được, nhân sinh đau khổ, nàng đã được thưởng thức qua một phen tất cả những thứ này, nàng cũng đã dần dần hiểu ra được, có một số việc, không phải ngươi muốn làm là có thể làm, có những người, không phải ngươi muốn yêu là có thể yêu.

Long Diệc Tuyết không hiểu được nỗi khổ trong lòng của Tương Vân, nàng chẳng qua là cảm thấy, nếu đã yên nhau thì nên đến với nhau, cho dù là có nhiều đau khổ nhiều gập ghềnh hơn, chỉ cần hai người cùng nhau là có thể vượt qua được tất cả.

Nàng nghe ra được từ trong giọng nói của Tương Vân, ở trong lòng của Tương Vân Tư Đồ Hách cũng rất có phân lượng, thế nhưng Tương Vân không nói với Tư Đồ Hách biết rõ được tâm tư của mình chắc chắn là có nguyên nhân của nàng, nếu nàng không muốn nói, mình cũng không muốn cưỡng cầu, đợi đến thời điểm Tương Vân muốn nói ra, thì nàng sẽ tự nhiên nói với mình mà thôi.

Tư Đồ Hách nhìn thoáng qua đám người một chút đã thấy Tương Vân, đối với hắn mà nói, được gặp Tương Vân một chút cũng là vô cùng khó, thế nhưng hắn sẽ không nói cho Tương Vân biết bản thân muốn được gặp nàng tới cỡ nào, cũng sẽ không nói cho Tương Vân biết chính mình tọt cùng yêu nàng tới nhương nào.

Tương Vân cũng nhìn thấy Tư Đồ Hách, trong đám người, xa nhau gang tất, chớp mắt vạn năm.

Lúc này Long Hi Nhi cũng nhìn thấy Tư Đồ Hách, ngày hôm nay là khất xảo tiết, lang quân mà trong lòng nàng ta hướng tới nhiều nhất chính là Tư Đồ Hách.

Có thể Tư Đồ Hách không nhớ, nhưng nàng dù thế nào cũng vẫn luôn luôn nhớ tới năm mình tám tuổi không cẩn thận rơi xuống nước, là Tư Đồ Hách đã cứu nàng, vào lúc đó nàng đã ghi nhớ hình bóng của Tư Đồ Hách.

Nàng căn bản đối với Tương Vân cũng không có cảm giác gì nhiều, nhưng nàng ta phát hiện ra, nơi nào có Tương Vân liền sẽ có Tư Đồ Hách, ánh mắt của Tư Đồ Hách giờ nào khắc nào cũng hướng về phía Tương Vân.

Cho nên nàng căm hận, nàng đố kị, nàng hận không thể giết chết Tương Vân!

Chỉ cần Tương Vân chết, trong lòng của Tư Đồ Hách mới không còn ai, lúc đó bản thân mình mới có cơ hội thay thế Tương Vân, ở trong lòng của Tư Đồ Hách.

Cho nên nàng vì vậy nên mới kết giao cùng với Tương Thu Thanh, bởi vì nàng biết, trên thế gian này, chán ghét Tương Vân không dứt không chỉ có mình, mà còn có Tương Thu Thanh.

Có lúc Long HI Nhi nghĩ, Tương Vân rốt cuộc thì có gì tốt?

Ngoài xuất thân so với Tương Thu thanh có phần tốt hơn, những cái khác, không có cái gì bằng nàng cả.

Tài hoa không bằng, vì từ nhỏ Tương Vân đã bị đưa tới thôn quê hẻo lánh không người chăm sóc, cho dù nàng thiên tư thông minh tự mình học song diện thêu cùng với pha trà thì đã sao chứ?

Rốt cuộc cũng chỉ là sư xuất vô danh, có vài thứ viễn viễn cũng không thay đổi được, tướng mạo không bằng, nàng cùng với Tương Thu Thanh đều là mỹ nhân đệ nhất đệ nhị kinh thành, Tương Vân không thể tính là tuyệt sắc, nhiều nhất cũng chỉ có thể coi là thanh tú, người như Tương Vân quả thực là có quá nhiều quá nhiều người, Tương Vân quả thực không có gì đặc biệt, một mực là người như vậy, nhưng lại có thể được mọi người chúng tinh phủng nguyệt hết mực sủng ái, mẹ của nàng cũng coi trọng nàng ta, tỷ tỷ của nàng cũng cùng nàng ta kết giao, liền ngay cả nam nhân mà nàng thích cũng yêu mến nàng ta!

Điều này làm cho người luôn tự xưng là thiên chi kiêu tử như Long Hi Nhi làm sao có thể chịu được?!

Cho dù nàng không giết được nàng ta, nàng cũng tuyệt đối không để cho nàng ta quá thoải mái!

(chúng tinh phủng nguyệt: được mọi người vây quanh)

Long HI Nhi nghĩ như vậy, liền đi tới bên cạnh Tư Đồ Hách, cười tủm tỉm với hắn sau đó nũng nịu nói: "Tư Đồ ca ca!

Người cũng tới ư?!"

Ánh mắt của Tư đồ Hách vẫn đặt trên người Tương Vân, Long Hi Nhi không cam tâm cắc cắc môi nói: "Tư Đồ ca ca.

Tư Đồ ca ca người đang nhìn cái gì vậy!" nói xong liền lấy tay quơ quơ trước mặt Tư Đồ Hách, lúc này Tư Đồ Hách mới chú ý tới Long Hi Nhi ở bên cạnh.

Tư Đồ Hách cung cung kính kính hành lễ với Long Hi Nhi, thần trí của Long HI Nhi hơi hoảng loạn, nàng ta nhìn thẳng về phía Tư Đồ Hách, chợt phát hiện ra bản thân không thể nói nổi "Bình thân."

Long HI Nhi mất một lúc mới nói được.

Tư Đồ Hách tuân lệnh, liền không nói gì nữa, lại tiếp tục chăm chứ nhìn Tương Vân, Long Hi Nhi nhìn theo ánh mắt của Tư Đồ Hách thì liền thấy Long Diệc Tuyết cùng với Tương Vân đang nói chuyện vui vẻ.

Tương Vân!

Lại là Tương Vân!

Tại sao đi tới nơi nào cũng đều có Tương Vân?!

Tại sao!

Trong mắt Tư Đồ Hách vĩnh viễn chỉ có Tương Vân?!

Long Hi Nhi hận lúc này không thể đem Tương Vân ăn tươi nuốt sống, thế những bên ngoài nàng ta vẫn phải giả bộ cái dáng vẻ không hề quan tâm.

Nàng không ngu, đương nhiên là không thể để cho Tư Đồ Hách phát hiện ra bản thân mình căm ghét Tương Vân.

Nàng liền mặc lên mình bộ dạng khiêm tốn nhã nhặn độ lương mở miệng nói: "Tư Đồ ca ca có phải đang nhìn Tương Vân tiểu thư?"

Quả nhiên, không ngoài dự liệu của nàng, Tư Đồ Hách vừa nghe thấy teen Tương Vân thì hai mắt liền sáng lên.

Trong long Long Hi Nhi đã giận tới mất nghiến răng, thế nhưng bề ngoài vẫn là cái bộ dạng không thèm để ý, thản nhiên thân thiết nói: "Tư Đồ ca ca nếu đã yêu mến vì sao không đi tới chỗ nàng một chút?"

"Yêu thích cũng không nhất định cưỡng ép nàng đáp lại, không để cho nàng hình thành bất cứ gánh nặng nào trong lòng, không trở thành gánh nặng của nàng đã là rất tốt, vì cớ gì còn muốn khổ sở đuổi theo, cứ yên lặng nhìn như vậy cũng rất tốt rồi . . ."

Tư Đồ Hách đột nhiên lẩm bẩm nói, một lúc sau hắn mới ý thức được mình đang nói chuyện cùng với Long Hi Nhi ngay sau đó cúi xuống nói: "Vi thần lỡ lời."

Long HI Nhi thấy hắn như vậy cũng không nói nhiều, ảo não rời đi.

Tương Thu Thanh núp ở phía sau, đương nhiên là đã thấy hết một màn này, nàng vốn không biết Long Hi Nhi đối với Tư Đồ Hách lại có ý như vậy, thế nhưng nàng biết rằng, muốn đối phó với Tương Vân càng có thêm phần chắc ăn.

"Nhị tiểu thư thân thể đã khỏe hơn chưa?"

Đúng lúc Tương Thu Thanh đang nhìn chằm chằm về phía Long Hi Nhi thì Long Duẫn Khiếu xuất hiện.
 
Back
Top Dưới