Ngôn Tình Trọng Sinh Được Hotboy Trường Cưng Chiều Trên Đầu Quả Tim

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Trọng Sinh Được Hotboy Trường Cưng Chiều Trên Đầu Quả Tim
Chương 40: 40: Thời Còn Mặc Quần Thủng Đáy


Nhậm Tử Sâm không có kinh nghiệm gì cả.
Mặc dù rất ngang tàng nhưng cậu chưa yêu bao giờ.
Đây là lần đầu tiên trái tim rung động.
Cậu hôn Thẩm Niệm, hoàn toàn dựa bằng vào bản năng.
Thẩm Niệm giống như thuốc phiện, khiến cho cậu vừa chạm vào đã nghiện.
Giống như từ trong sâu thẳm linh hồn cậu đã từng trải qua việc này nên cho dù là lần đầu tiên hôn sâu, cậu cũng khống chế rất tốt, giống như một cao thủ điêu luyện.
Trong đầu còn sót lại một chút lý trí, rõ ràng biết mình không nên tiếp tục nhưng Nhậm Tử Sâm không khống chế được mình.
Một bàn tay lớn thò vào trong chiếc áo len mỏng, làn da mịn màng làm cho bộ não của thiếu niên đột nhiên nổ tung, cậu hoàn toàn mất trí, vén chiếc áo len đang gặp nguy hiểm cận kề.
Khi môi thiếu niên dời đi, chuẩn bị dời trận địa, cuối cùng Thẩm Niệm cũng có thể hít thở một hơi, cô hét to: "Nhậm Tử Sâm, cậu dừng lại!"
Thẩm Niệm tức giận muốn khóc.
Cô đâu thể chống lại sức mạng của Nhậm Tử Sâm, khó khăn lắm hai tay mới được tự do, Thẩm Niệm lấy hết sức lực đánh vào mặt Nhậm Tử Sâm.

Cảm giác đau đớn bất thình truyền tới khiến Nhậm Tử Sâm lấy lại được một chút lý trí.
Cậu ngẩng đầu nhìn về phía Thẩm Niệm, tình d*c nơi đáy mắt còn chưa tan, s1nh lý của thiếu niên ở tuổi này là dễ bị kích động nhất, huống chi là khi đối mặt với cô gái mình thích.
Nhậm Tử Sâm ngừng tấn công, nhưng cũng không rút tay ra, cậu ấn ở đó không nhúc nhích.
Hai người bốn mắt nhìn nhau, đáy mắt Thẩm Niệm có tức giận, nhưng cô cũng không khóc.
Nhậm Tử Thần lắc đầu, giống như đang cố gắng kìm nén điều gì đó, môi cậu lại ghé sát vào tai Thẩm Niệm: "Niệm Niệm, đừng tức giận, may là cậu ngăn tôi lại, nếu không tôi đã phải ngồi tù ba năm."
Tội XX, ba năm bắt đầu.
Thẩm Niệm rất cạn lời, cô thật sự cực kỳ quen thuộc với hơi thở của Nhậm Tử Sâm, cuộc tấn công mãnh liệt vừa rồi như còn rõ ràng trước mắt.
Kỳ lạ là, kiếp trước Nhậm Tử Sâm chưa bao giờ thỏa hiệp, cũng sẽ không dừng lại, bây giờ cuối cùng cậu cũng học được cách làm người rồi!
Thẩm Niệm giận dữ trừng cậu: "Cậu còn không mau đứng dậy!!"
Nhậm Tử Sâm lưu luyến.
Nhưng cũng chỉ có thể dừng lại ở đó.
Thẩm Niệm còn quá nhỏ, cậu không thể làm cầm thú được.

Nhậm Tử Sâm ngồi dậy, Thẩm Niệm lập tức đứng lên, cực kỳ phòng bị.
Nhậm Tử Sâm vô cùng thành thật thẳng thắn: "Niệm Niệm, tôi...!vừa rồi tôi không cẩn thận không nhịn được, cậu đừng tức giận."
Thẩm Niệm muốn bùng nổ: "Nhậm Tử Sâm! Đầu óc cậu không nghĩ được cái gì đứng đắn à?"
Thẩm Niệm xuống giường, muốn ra khỏi phòng.
Nhậm Tử Sâm chân dài, sải bước đuổi theo, chắn trước mặt Thẩm Niệm, thiếu niên cao lớn nên cực kỳ có cảm giác áp bức: "Giận thật à? Vậy phải làm sao bây giờ? Hôn cũng hôn rồi, hay là tôi trả lại cho cậu nhé? Cậu hôn lại được không?"
Thiếu niên làm càn làm bậy, thật sự kề môi mình sát lại gần, ra vẻ mặc cho người ta định đoạt.
"Nhậm Tử Sâm!"
Cuối cùng thiếu niên cũng không dám tiếp tục làm bậy nữa: "Niệm Niệm, cậu đừng tức giận, tôi chỉ là...!thấy quan hệ của cậu và Vương Xuyên tốt như vậy, trong lòng tôi khó chịu, giống như là bị người ta hắt cho một bát giấm vậy, cho nên vừa rồi mới không nhịn được.

Nhưng bây giờ ổn rồi, sự thật chứng minh hai chúng ta biết nhau sớm hơn!"
"Từ khi sinh ra tôi đã sống ở khu Shangri-La mà cậu cũng vậy.

Cậu nói xem...!Có thể nào chúng ta đã gặp nhau từ thời còn mặc quần thủng đáy không nhỉ?"
Thẩm Niệm: "...!!!".
 
Trọng Sinh Được Hotboy Trường Cưng Chiều Trên Đầu Quả Tim
Chương 41: 41: Nhậm Bá Vương Quái Đản


Mặc dù Nhậm Tử Sâm biết Thẩm Niệm sắp xù lông nhưng trong lòng cậu vẫn rất vui vẻ.
Thì ra, cậu và Thẩm Niệm mới là thanh mai trúc mã thực sự, là bạn nối khố.

Chỉ đáng hận là năm tám tuổi cậu bị mất trí nhớ.
Vừa nãy hôn cũng hôn rồi, sờ cũng sờ rồi, Nhậm Tử Sâm cảm thấy mình nên đòi một danh phận, đề phòng đêm dài lắm mộng.
Cậu ngăn Thẩm Niệm lại, không cho cô đi: "Niệm Niệm, tôi đã mười tám tuổi rồi, cậu thấy Nhất Trung cấm yêu sớm vậy thôi chứ thật ra lén lút yêu đương cũng rất nhiều."
Thẩm Niệm kinh ngạc trừng mắt nhìn cậu: "Cậu lại muốn làm gì? Ý cậu là sao?"
Cậu còn muốn làm gì khác nữa?
Tất nhiên là cậu muốn...
Nhậm Tử Sâm không dám để lộ quá nhiều tâm tư, thiếu niên cao lớn, yết hầu cuồn cuộn: "Niệm Niệm, tôi đã tra rồi, cậu đã sắp mười bảy, đợi đến khi cậu mười tám tuổi, cậu sẽ chính thức trở thành bạn gái của tôi, chuyện này cứ tính như vậy nhé, được không?"
Thẩm Niệm sắp tức giận đến choáng váng: "Vì sao?"
Nhậm Tử Sâm cảm thấy tình yêu không có lý do, nếu nhất định phải lý do, cậu có thể dệt nên vô số: "Tôi thích cậu, tôi vừa hôn cậu, cũng sờ cậu rồi, tôi phải chịu trách nhiệm."
Sắc mặt Thẩm Niệm đỏ lên, cảm giác huyết áp tăng cao.
Nhậm Tử Sâm nhân cơ hội lại nói: "Nếu cậu cảm thấy hôn chưa đủ, vậy tôi còn có thể..."
"Cậu câm miệng!"
Thẩm Niệm ngăn cậu nói tiếp.
Tên khốn này!
Cậu muốn lặp lại những sai lầm như kiếp trước sao?!
Lúc này, dưới lầu truyền đến tiếng động: "Niệm Niệm! Bạn học Nhậm, tớ đến rồi đây!"
Người tới là Vương Xuyên.
Nhậm Tử Sâm thật sự rất ghét tình địch, nhưng ngại Thẩm Niệm, cậu cũng không thể làm gì Vương Xuyên, nếu mà là trước kia, nhân vật Vương Xuyên này đã bị cậu xử lý từ lâu rồi.
Thẩm Niệm đẩy Nhậm Tử Sâm một cái, nhấn mạnh một câu: "Nhậm Tử Sâm, hai chúng ta chỉ có thể là quan hệ đối tác!"
Cô không tin vào tình yêu.
Đối với cô mà nói, Nhậm Tử Sâm là một tồn tại đặc biệt, cho dù kiếp trước cậu vì cô mà báo thù thì cũng không đủ để cho cô tin tưởng vào cái gọi là tình yêu.
Mẹ của cô là thanh mai trúc mã với Thẩm Văn Phong, cùng nhau lớn lên, hai người cùng nhau dốc sức, cũng từng thề non hẹn biển, nhưng về sau thì sao...
Khi mẹ hấp hối, bà nắm lấy tay cô, rưng rưng nói với cô: "Niệm Niệm của mẹ, người mà mẹ không yên tâm nhất chính là con, con phải nhớ...!đừng tin lời của đàn ông.

Tình yêu có thể có, nhưng cũng biến mất rất nhanh.

Một khi tình yêu của đàn ông đã biến mất thì sẽ không còn gì nữa cả.

Vì vậy, con phải yêu lấy chính mình."
Thẩm Niệm luôn rất chăm chỉ học tập.

Cô luôn có một niềm tin vững chắc rằng chỉ khi mình lớn mạnh, đó mới là sự lớn mạnh thật sự.
Cảnh ngộ của mẹ lúc nào cũng gióng lên hồi chuông cảnh báo.
Hiện tại Nhậm Tử Sâm đối xử tốt với cô, nhưng vậy thì sao?
Trên thế giới này không có gì là vĩnh cửu.
Tình yêu giống như pháo hoa, khi nở rộ thì rực rỡ, khi kết thúc chỉ còn lại sự tĩnh mịch.
Thẩm Niệm xuống lầu gặp Vương Xuyên, Nhậm Tử Sâm đi theo cô, ở phía sau Thẩm Niệm nói: "Niệm Niệm, vợ chồng cũng là quan hệ đối tác."
Thẩm Niệm cứng đờ người.
Bước nhảy vọt của tên khốn này cũng lớn đấy nhỉ?!
Cô còn chưa từng nghĩ tới chuyện yêu đương, vợ chồng cái gì nữa?!
Cô hoàn toàn coi cậu như một cậu bé tuổi teen có cảm xúc quá dồi dào.
Thẩm Niệm không để ý tới cậu, vẫn xuống lầu.
Trong tay Vương Xuyên cầm bánh trung thu và lựu, lúc ở nhà cậu ấy không dám trì hoãn chút nào, lo lắng chuyện Nhậm Tử Sâm và Thẩm Niệm ở riêng với nhau.
Vương Xuyên vốn tưởng rằng Thẩm Niệm quá mềm lòng, đêm nay sẽ để Nhậm Tử Sâm ngủ trong phòng, ai ngờ, cậu vừa nhìn thấy Thẩm Niệm đã nghe thấy cô thở phì phò nói: "Vương Xuyên, cậu nói đúng, đêm nay bạn học Nhậm nên ở nhà cậu thì hơn.

Bây giờ cậu dẫn cậu ta đi luôn đi."
Nhậm Tử Sâm: "..."
Vương Xuyên sửng sốt, lập tức hết sức thân thiện nói: "Bạn học Nhậm, hay là cậu theo tôi về nhà đi."
Nhậm Tử Sâm "đ.m" một tiếng, từ bao giờ mà cậu phải cùng một nam sinh về nhà...
Nhưng mà, Nhậm Tử Sâm nhìn vẻ mặt Thẩm Niệm, ý thức được có lẽ hôm nay cậu đã gây chuyện nên chỉ có thể tạm thời thỏa hiệp.
Nhà Vương Xuyên xem như khá giả, trong nhà còn có một cô em gái, sau khi Vương Xuyên dẫn bạn đến nhà, bà nội, mẹ và em gái của Vương Xuyên đều vây quanh Nhậm Tử Sâm.
"Chàng trai này có sức sống thật đấy, đẹp hơn cả ngôi sao trên TV!"
"Bạn học này, cháu cũng học Nhất Trung ha.

Dì nghe nói ở Nhất Trung toàn là học sinh giỏi thôi, không ngờ học sinh giỏi mà cũng có thể đẹp trai như vậy! Làm thế nào mà cháu không bị trì hoãn việc học thế? Chắc chắn là có nhiều bạn gái theo đuổi cháu nhỉ?"
"Anh đẹp trai hơn anh trai em! Em có thể gọi anh là anh trai không?"
Nhậm Tử Sâm kiên cường cười cười.
Cả thế giới, bất kể là già hay trẻ đều cảm thấy cậu đẹp trai.
Tại sao mãi mà Niệm Niệm vẫn không ý thức được?
Niệm Niệm không có bệnh về mắt đấy chứ...
Phòng ở nhà họ Vương có hạn, Nhậm Tử Sâm chỉ có thể ngủ chung giường với Vương Xuyên.
Đối với việc này, Nhậm Tử Sâm nhấn mạnh một câu: "Đừng nói chuyện này cho bất cứ ai."
Vương Xuyên: "..." Người trong thành phố quái đản thật sự!
Hai nam sinh ngủ cùng một chỗ thì có gì mà mất mặt?
Đêm khuya vắng lặng, hai nam sinh đều có tâm sự.
Hiện tại Nhậm Tử Sâm là kẻ trong đầu chỉ có chuyện yêu đương, chắc chắn là không ngủ được.
Vương Xuyên cũng mang tâm sự nặng nề, từ nhỏ cậu ấy đã thích Thẩm Niệm, thích rất nhiều năm, cậu ấy chỉ mong Thẩm Niệm sống tốt.

Cậu ấy chưa từng nghĩ tới có một ngày, Thẩm Niệm sẽ ở bên một nam sinh khác.
Mà lần đầu tiên nhìn thấy Nhậm Tử Sâm, Vương Xuyên đã có cảm giác nguy cơ.
Vương Xuyên mở miệng: "Niệm Niệm...!cậu ấy không thích người có tiền."
Nhậm Tử Sâm thuận miệng phụ họa: "Con gái toàn nghĩ một đường nói một nẻo.

Hơn nữa, tôi đã ra khỏi nhà, bây giờ tôi không phải là người giàu có."
Vương Xuyên: "..." Hứ! Cậu mà không giàu á?! Giàu mà giả nghèo giả khổ?
Nhậm Tử Sâm nhấn mạnh một chuyện: "Trước năm 6 tuổi Niệm Niệm vẫn luôn ở Nam Thành."
Vương Xuyên: "Vậy thì sao? Cậu ấy thích thôn Thanh Thủy hơn."
Nhậm Tử Sâm cảm thấy mình không thể nhịn được nữa, dứt khoát nói toạc ra: "Vương Xuyên, chúng ta cạnh tranh công bằng đi."
Vương Xuyên chỉ chờ câu nói này: "Được!"
*

Sáng hôm sau.
Vương Xuyên và Nhậm Tử Sâm cùng nhau đến chỗ Thẩm Niệm.
Thẩm Niệm đã thu dọn đồ đạc, đang chuẩn bị xuất phát.
Thẩm Niệm phát hiện từ sáng sớm Nhậm Tử Sâm và Vương Xuyên đã quan tâm lẫn nhau, hơn nữa đều tươi cười, cực kỳ hòa hợp.
Hoàn toàn khác với vẻ giương cung bạt kiếm của ngày hôm qua.
Thẩm Niệm: "..." Tình bạn giữa các chàng trai cũng có thể được tạo dựng nên từ một giấc ngủ sao?
Nhậm Tử Sâm đã thương lượng với Vương Xuyên, hai người cạnh tranh công bằng, cho nên, Nhậm Tử Sâm luôn ra vẻ thân thiện.
Vương Xuyên cũng không yếu thế, tuyệt đối không thể làm Thẩm Niệm khó xử.
"Hai người các cậu?" Thẩm Niệm hoài nghi.
Nhậm Tử Sâm khoác lên vai Vương Xuyên: "Hiện tại chúng tôi là bạn tốt."
Vương Xuyên gật đầu: "Đúng vậy, bây giờ tôi và bạn học Nhậm là bạn tốt."
Thẩm Niệm: "..." Được rồi, các cậu vui là được.
*
Lúc ba người trở lại Nam Thành đã là giữa trưa.
Nhậm Tử Sâm lái xe đến cổng trường Nhất Trung, còn tự mình xuống xe lấy hành lý cho Vương Xuyên: "Vương Xuyên, kế tiếp chỉ có thể để cậu trở về trường một mình, dù sao tôi và Niệm Niệm cũng là học sinh ngoại trú."
Nướu Vương Xuyên ngứa ngáy, mỉm cười tạm biệt: "Được, vậy giao Niệm Niệm cho cậu."
Vương Xuyên nói xong, xuyên qua cửa sổ xe cười cười với Thẩm Niệm: "Niệm Niệm, cậu về đến nhà thì gửi Wechat cho tớ nhé."
Điều này xuất phát từ sự quan tâm giữa bạn bè.
Tuy rằng Thẩm Niệm cảm thấy rất kỳ quái nhưng vẫn gật đầu đồng ý.
Vương Xuyên vừa đi, Nhậm Tử Sâm liền vui vẻ lái xe dẫn Thẩm Niệm rời đi.
Thẩm Niệm liếc cậu một cái, nhìn thấy khóe môi cậu hơi nhếch lên, cô nhắc nhở: "Tuần sau lại đến kỳ thi tháng nữa rồi đấy."
Nhậm Tử Sâm nghẹn họng.
Là một người đàn ông, tất nhiên cậu không thể sợ kỳ thi được.
"Niệm Niệm, tôi sẽ cố gắng cho cậu xem."
Thẩm Niệm: "Cố gắng là việc của cậu, không cần đặc biệt cố gắng cho tôi xem."
Đêm qua Nhậm Tử Sâm đã tra Baidu bí kíp tán gái, lúc này vừa vặn phát huy tác dụng: "Niệm Niệm, cậu là phương hướng cố gắng và cũng là động lực của tôi, vì cậu, tôi có thể đánh đâu thắng đó."
Thẩm Niệm: "...!!!"
Nếu không phải nể nhậm Tử Sâm đang lái xe, cô thật sự muốn đánh cậu! -_-||
*
Chớp mắt đã đến kỳ thi tháng.
Từ trước đến nay Nhậm Tử Sâm luôn tràn đầy sức sống.
Cho nên, mặc dù hiện tại mỗi ngày cậu chỉ ngủ bốn năm tiếng nhưng vẫn khoẻ như vâm.
Kỳ thi tháng kéo dài hai ngày vừa kết thúc, Nhậm Tử Sâm liền gửi Wechat cho Thẩm Niệm: [Niệm Niệm, lần này nhất định tôi có thể tiến bộ!]

Đợi nửa ngày, đối phương vẫn không trả lời.
Hôm nay là chủ nhật, được nghỉ học.
Phòng làm việc của Nhậm Tử Sâm đã bắt đầu chính thức hoạt động, cậu thuê văn phòng ở trung tâm Nam Thành, hơn phân nửa vốn khởi đầu cho sự nghiệp này đều do Thẩm Niệm chi ra, Nhậm Tử Sâm suy nghĩ một chút, lại gửi cho Thẩm Niệm một tin nhắn: [Đối tác, tháng này phải chia lợi nhuận rồi, cậu đến phòng làm việc một chuyến nhé.]
Lần này, đối phương trả lời ngay lập tức: [Biết rồi.]
Nhậm Tử Sâm: "..." Xem ra, Niệm Niệm cũng thích tiền.
Hèn gì lúc trước cô từng nói muốn cậu mang theo cô phát tài.
Thẩm Niệm ấn vào bản đồ được chia sẻ trên Wechat, tìm được phòng làm việc.
Cô vô cùng tín nhiệm năng lực của Nhậm Tử Sâm.
Hiện tại phòng làm việc chỉ mới có một vài nhân viên, tất cả đều là sinh viên đại học mới tốt nghiệp.
Nhậm Tử Sâm mười tám tuổi, cao 1m86, quan trọng hơn là vừa mặc âu phục vào, khí thế của cậu trở nên vô cùng mạnh mẽ, nhân viên trong phòng làm việc hoàn toàn không biết ông chủ của bọn họ vẫn còn là một học sinh trung học.
Mà Thẩm Niệm thì khác.

Hôm nay cô không mặc đồng phục học sinh mà mặc một chiếc áo len màu vàng nhạt, tóc dùng khăn lụa buộc sau đầu, một đôi mắt to vừa thuần khiết vừa sáng, giống như một học sinh cấp 2 vậy.
Thẩm Niệm vừa đến phòng làm việc, mấy nhân viên quay mặt nhìn nhau.
Nhậm Tử Sâm long trọng giới thiệu: "Vị này là cổ đông lớn nhất của công ty, cô ấy tên là Thẩm Niệm, mọi người nhớ kỹ nhé."
Thẩm Niệm có chút ngại ngùng, vẫy vẫy tay với các anh chị: "Xin chào mọi người."
Mọi người: "..."
Hiện tại mấy đứa nhỏ đều trâu bò như vậy sao?
Điều này khiến cho đám thanh niên hơn hai mươi tuổi sao mà chịu nổi, quả nhiên...!người với người không giống nhau!
Nhậm Tử Sâm đưa Thẩm Niệm đến văn phòng.
Hôm nay cậu cố ý mặc âu phục, còn bảo nhân viên tăng ca, chính là để cho Thẩm Niệm nhìn bộ dạng cậu mặc âu phục.
Nói thật, mỗi lần Nhậm Tử Sâm soi gương, bản thân cậu đều cảm thấy mình rất đẹp trai.
Cậu kéo Thẩm Niệm, để cô ngồi trên ghế của ông chủ, sau đó chống hai tay vào tay vịn, vây cô lại: "Niệm Niệm, cậu có phát hiện hôm nay tôi có gì khác biệt không?"
Thẩm Niệm: "...!Không." Thật ấu trĩ!
Nhậm Tử Sâm thất bại, cậu lấy một thẻ ngân hàng ra: "Cái này cho cậu, sau này mỗi lần chia lợi nhuận đều sẽ chuyển vào trong thẻ của cậu, mật mã là năm số 7."
Thẩm Niệm không chút khách khí, cuối cùng trên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng như tuyết cũng có chút biểu cảm.
Nhậm Tử Sâm quan sát rất cẩn thận.
Bây giờ cậu có thể chắc chắn rằng Tiểu Niệm thích tiền.
Không sao...
Cậu có thể kiếm được rất nhiều tiền.
Cô muốn bao nhiêu, cậu đập bấy nhiêu..
 
Back
Top Bottom