Bách Hợp Trọng Sinh Cưng Chiều Thành Nghiện

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Trọng Sinh Cưng Chiều Thành Nghiện
Thông tin truyện



 
Trọng Sinh Cưng Chiều Thành Nghiện
Chương 100: Ngoại Truyện 4


68747470733a2f2f73332e616d617a6f6e6177732e636f6d2f776174747061642d6d656469612d736572766963652f53746f7279496d6167652f50696174757a6c5665596e576e413d3d2d313036383837373731382e313637653230633634303838303731373534313932333034353530372e6a7067


Tháng ba, hoa mẫu đơn ở Lạc Dương vào mùa nở rộ.

Tô Quân Nhụy cười toe toét nhìn Thuế Tử Duyệt nói: “Duyệt Duyệt, chúng ta đi Lạc Dương ngắm mẫu đơn đi.”

“Hửm?” Thuế Tử Duyệt bỏ quyển sách xuống bàn, ngẩng đầu khó hiểu nhìn: “Sao đột nhiên nàng muốn đi ngắm mẫu đơn?”

Tô Quân Nhụy cười đáp: “Nghe nói hoa mẫu đơn ở Lạc Dương đã vào mùa nở rộ. Mỗi năm đến mùa này, thành Lạc Dương rất đẹp, hoa lệ đến mê người. Ta thấy lâu rồi hai chúng ta chưa có dịp ra ngoài du ngoạn. Hiện tại quốc thái dân an, chúng ta ra ngoài giải sầu được không?”

Thuế Tử Duyệt nhìn vẻ mặt chờ mong của Tô Quân Nhụy. Nàng gật đầu đồng ý vì nàng không muốn Quân Nhụy của nàng phải thất vọng:“Được thôi, đợi ta xử lý xong chuyện làm ăn, chúng ta sẽ xuất phát."

Tô Quân Nhụy cười hớn hở nói: “Vậy ta lập tức sai người đi thu dọn hành lý.”

Thuế Tử Duyệt bất đắc dĩ nhìn dáng vẻ phấn khích Tô Quân Nhụy. Nàng nói: “Tầm hai ngày nữa, ta mới xử lý xong mọi chuyện. Nàng đừng quá nôn nóng.” Nàng lo sau khi Tô Quân Nhụy dọn hành lý xong mà hai nàng vẫn chưa thể đi ngay, Tô Quân Nhụy sẽ không vui.

Tô Quân Nhụy thực sự rất sốt ruột. Dáng vẻ bận rộn, sốt sắng còn hơn cả Thuế Tử Duyệt lúc kết toán dầu tháng. Ban ngày, cô ra ngoài thu tiền thuê với Thuế Tử Duyệt. Khi trở về phủ Tiêu Dao Vương, cô liền vội vàng thu dọn đồ đạc, suy nghĩ nên mang theo thứ gì đi theo. Chút thì nói cần cái này, chút thì nói cần cái kia. Thuế Tử Duyệt phải dở khóc dở cười vì Tô Quân Nhụy.

“Quân Nhụy, chúng ta không phải chuyển nhà, chỉ đi ngắm mẫu đơn thôi mà."

Tô Quân Nhụy nghiêm trang nói: "Không thể qua loa, xơ xài. Lỡ như dọc đường chúng ta phải ngủ ngoài trời thì sao, phải chuẩn bị kỹ, đề phòng bất trắc."

Thuế Tử Duyệt đành để Tô Quân Nhụy muốn làm gì thì làm.

Hai ngày sau, Thuế Tử Duyệt đã giải quyết xong tất cả mọi việc đúng như lời nàng đã nói. Sau đó, nàng đã xuất phát đến Lạc Dương với Tô Quân Nhụy. Hai nàng không thông báo cho người ngoài biết tin. Hôm trước ngày đi, hai nàng có đến phủ Bình An Vương để tạm biệt. Hai nàng chỉ nói đi Lạc Dương, không nói rõ ngày về.

Tiểu Man Đầu biết cô mẫu sắp đi nên đã khóc ùm trời. Những người còn lại chỉ nhắc nhở hai nàng đi đường cẩn thận.

Bây giờ quốc thái dân an, Tô Quân Nhụy không gần gánh vác thêm trọng trách. Sở dĩ, Hoàng Thượng phong Tô Quân Nhụy là Tiêu Dao Vương vì hắn muốn cô có một cuộc sống tiêu dao tự do tự tại, không bị phàm trần trói buộc.

Mấy năm trước, triều đình rối ren sau đó chiến tranh nổ ra, ai cũng phải có trách nhiệm với nước nhà. Mặc dù Tô Quân Nhụy không muốn bị phàm trần trói buộc nhưng cô cũng không thể ngoảnh mặt làm ngơ không lo. Giờ nước non đã thái bình, Tô Cẩn Du sẽ không trách hai nàng bỏ lại tất cả mà đi.

Hai nàng lên xe ngựa, đi đi dừng dừng rất thong dong và thoải mái.

Dọc đường, hai nàng đi ngang qua một cái trấn nhỏ, thị trấn không lớn nhưng nó nổi tiếng là thị trấn suối nước nóng. Nhiều hồ nước nóng lớn nhỏ trải đều khắp thị trấn. Thời tiết lúc nóng lúc lạnh nên suối nước nóng rất được mọi người yêu thích. Vào mùa cao điểm, thị trấn rất náo nhiệt, thành phần du khách đến để tắm suối nước nóng rất đa dạng: tình nhân, thư sinh, hiệp khách giang hồ.

Nếu hai nàng đã đến thị trấn suối nước nóng mà không ghé lại tắm, chẳng khác nào lãng phí công sức và thời gian đã bỏ ra?

Tô Quân Nhụy và Thuế Tử Duyệt không muốn gây chú ý, hai nàng âm thầm tìm một nhà trọ có luôn hồ nước nóng để ở.

Hai nàng không dẫn theo mang thị vệ, chỉ giả làm nữ hiệp khách để đi lại.

Vào nhà trọ, tiểu nhị lập tức tươi cười chào đón hai nàng vì hắn đã quá quen với việc các nữ hiệp khách thường xuyên nghỉ chân tại quán trọ. Hắn vừa nhìn Tô Quân Nhụy và Thuế Tử Duyệt vừa hỏi rất nhiệt tình: “Hai vị nữ hiệp muốn nghỉ chân hay ở trọ?”

Tô Quân Nhụy cười đáp: “Ở trọ.”

Quán trọ trang trí rất đẹp, dù không xa hoa bằng những quán trọ ở kinh thanh nhưng rất ấm áp và sạch sẽ, có thể ở được. Đại sảnh của quán trọ rất lớn, một cái sân khấu được đặt ngay giữ đại sảnh, có lẽ quán trọ thường xuyên tổ chức biểu diễn.

Tiểu nhị lập tức trả lời khi vừa nghe xong câu nói của Tô Quân Nhụy: “Dạ được, nữ hiệp muốn mấy phòng?”

Thuế Tử Duyệt nói: “Một phòng. Phòng của các người, một đêm bao nhiêu tiền?”

Tiểu nhị cười đáp: “Ở đây có ba loại phòng. Phòng thượng đẳng 100 văn một đêm, bao bữa sáng, miễn phí ngâm hồ nước nóng trong khuôn viên quán trọ. Phòng trung đẳng 60 văn một đêm, không bao bữa sáng, miễn phí ngâm hồ nước nóng. Phòng hạ đẳng 15 văn một đêm, không bao cơm sáng, ngâm hồ nước nóng phải trả phí."

Thuế Tử Duyệt suy nghĩ rồi nói: “Một phòng thượng đẳng.”

Tiểu nhị cười đáp: “Dạ được, hai vị nữ hiệp mời đi bên này, một phòng thượng đẳng!”

Tiểu nhị nhanh chóng dẫn Thuế Tử Duyệt và Tô Quân Nhụy đến quầy. Chưởng quầy cười toe toét đăng ký phòng cho hai nàng, sau đó nói tiểu nhị dẫn hai nàng lên phòng.

100 văn một đêm, giá này không đắt ở kinh thành nhưng ở một thị trấn nhỏ cũng không phải rẻ. Vì vậy, chưởng quầy rất vui mừng khi đón được hai người khách lắm tiền như Tô Quân Nhụy và Thuế Tử Duyệt.

Phòng thượng đẳng rất sạch sẽ, mền gối đều là hàng mới, ấm trà ly tách chén dĩa đều có đủ. Phòng còn đốt hương liệu thoang thoảng. Tô Quân Nhụy và Thuế Tử Duyệt rất vừa lòng.

Tiểu nhị nói với Tô Quân Nhụy: “Hai vị nữ hiệp đi đường vất vả. Đối với phòng thượng đẳng, quán trọ chúng tôi sẽ cung cấp miễn phí trà Thiết Quan Âm. Hai vị nữ hiệp có muốn một bình không? Tiểu nhân sẽ mang đến ngay cho hai vị?”

Thuế Tử Duyệt nghe vậy liền cười đáp: “ Làm phiền tiểu nhị.”

Thuế Tử Duyệt tươi cười ấm áp, đôi mắt long lanh đen láy nhìn tiểu nhị khiến mặt hắn dần nóng lên. Nơi đây là quán trọ xa hoa nhất trong trấn nên tiểu nhị đã gặp qua không ít đại nhân vật, người đẹp hắn cũng từng thấy rồi. Nhưng cô gái vừa xinh đẹp vừa khí chất lại ôn hòa như Tô Quân Nhụy và Thuế Tử Duyệt, hắn chưa từng gặp trước đây. Đối diện với cái nhìn chằm chằm và vẻ mặt tươi cười xinh xắn của Thuế Tử Duyệt, tiểu nhị làm sao chịu được? Hắn lắp bắp: “Nữ, nữ hiệp đừng khách sáo. Đây, đây là bổn phận của chúng tôi.” Sau đó ba chân bốn cẳng chạy trối chết.

Thuế Tử Duyệt đóng cửa lại. Dọc đường ngồi trên xe suốt, nàng đã bắt đầu thấy mệt, vừa lúc có chỗ nghỉ ngơi.

Tô Quân Nhụy đã cất xong hành lý. Cô không vui ngồi vào bàn nhìn Thuế Tử Duyệt.

Thuế Tử Duyệt thấy buồn cười khi nhìn vẻ mặt buồn thiu của cô. Nàng nói: “Làm sao vậy? Ai chọc Vương gia của chúng ta?”

Tô Quân Nhụy vừa ôm eo của Thuế Tử Duyệt vừa nói: “Duyệt Duyệt, tại sao nàng không đội nón khi đi ra ngoài? Còn cười rạng rỡ với người khác nữa?”

Thuế Tử Duyệt ngẩn người một lúc mới nói: “Nàng đừng kiếm chuyện nữa. Bản thân nàng cũng không chịu đội nón, tại sao còn bắt ta đội?" Quân Nhụy đẹp hơn nàng nhiều, dọc đường đi, vô số người đã nhìn lén Quân Nhụy. Nàng còn chưa bắt Quân Nhụy đội nón, nay Quân Nhụy đã bắt nàng đội trước?

Tô Quân Nhụy trịnh trọng đáp: “Đương nhiên là khác rồi. Vì nương tử, ta phải xuất đầu lộ diện thay nàng chứ. Ta cần phải cho bọn họ biết chỉ có mình nương tử mới là người ưu tú như ta, xứng với ta. Bọn họ phải biết, nương tử của ta rất may mắn.”

Thuế Tử Duyệt dở khóc dở cười khi nhìn dáng vẻ hống hách không chịu nói lý của Tô Quân Nhụy. Nàng nói: “Nàng thật tự tin.”

Tô Quân Nhụy vừa nói vừa dùng tay sờ eo Thuế Tử Duyệt: “Đương nhiên rồi."

Thuế Tử Duyệt ngắt tay Tô Quân Nhụy: “Ban ngày ban mặt, đừng sờ mó.” Không hiểu sao mấy năm gần đây, Tô Quân Nhụy càng ngày càng phách lối. Thuế Tử Duyệt thật hết nói. Nàng thầm nghĩ có phải Quân Nhụy đã bị nàng chiều hư?

Tô Quân Nhụy cọ cọ hông của Thuế: “Được rồi, tối ta sẽ quậy tiếp.” Cô cười hắc hắc nhìn Thuế Tử Duyệt nói tiếp: “Cũng có thể quậy ở suối nước nóng nữa. Ta chưa từng thử ở suối nước nóng…… Hahaha.”

Da mặt của Tô Quân Nhụy thực sự quá dày. Thuế Tử Duyệt sớm đã bị cô nói đến mặt đỏ tai hồng. Nàng thẹn thùng nói: “Nói, nói bậy gì đó……”

Tiểu nhị gõ cửa, bưng trà đến. Thuế Tử Duyệt vội vàng đẩy Tô Quân Nhụy ra, mở cửa cho tiểu nhị vào.

“Mời nữ hiệp dùng trà.” Tiểu nhị nói xong, trộm nhìn Tô Quân Nhụy và Thuế Tử Duyệt.

Thuế Tử Duyệt khẽ cười đáp: “Cảm ơn”

Tô Quân Nhụy ngồi trên ghế, nghĩ rồi nói: “Đúng rồi, lúc nãy ta có một cái sân khấu ở đại sảnh, nó để làm gì? Quán trọ của các người thường tổ chức hát tuồng?"

Tiểu nhị đáp: “Đúng vậy, cách một khoảng thời gian quán trọ của chúng ta sẽ mời người đến hát tuồng hoặc là đàn tấu. Tuy nhiên, thời gian gần đây ông chủ đã mời tiên sinh đến kể chuyện."

“Hả?” Tô Quân Nhụy hứng thú cười nói: “Người kể chuyện khi nào đến? Thường kể chuyện gì?”

Tiểu nhị nói: “Mỗi tối đều đến, kể chuyện một canh giờ rồi đi. Mỗi ngày kể hai lần. Ông ta hay kể chuyện của Tiêu Dao Vương. Rất được công chúng hoan nghênh.”

Tô Quân Nhụy rất ngạc nhiên. Cô chỉ thuận miệng hỏi, ai ngờ lại liên quan đến mình. Cô buồn cười tiếp tục hỏi tiểu nhị: “Kể chuyện gì về Tiêu Dao Vương? Vị Tiêu Dao Vương đó có cái gì đặc biệt để ông ta kể?”

Tiểu nhị lập tức nói: “Nữ hiệp không biết đó, Tiêu Dao Vương chính là nữ Vương gia duy nhất của Cẩm Quốc chúng ta, cũng là nữ tướng quân duy nhất được ra sa trường. Cô ấy còn lật đổ chế độ Tiện Tịch của Cẩm Quốc. Có rất nhiều sự tích về cô ấy. Ngoài ra, cô ấy còn cưới một cô gái về làm vợ. Phu nhân cũng rất giỏi giang, có thể nói là trên hiểu thiên văn dưới biết địa lý, biết cả kỳ môn độn giáp, võ công cao cường. Kể bao nhiêu cũng không hết."

Tô Quân Nhụy không có hứng thú với lời khen dành cho mình nhưng cô lại rất thích nghe người ta khen nương tử của cô. Chẳng những thích mà còn rất thỏa mãn. Tô Quân Nhụy quyết định đêm nay nhất định phải đi nghe cho biết.

Thuế Tử Duyệt da mặt mỏng. Khi nghe người ta khen mình, nàng thấy rất ngượng ngùng, mặt cũng ửng hồng.

Tô Quân Nhụy tiếp tục hỏi thăm tiểu nhị về chuyện trong trấn. Tiểu nhị cũng nhiệt tình trả lời. Chuyện nào hắn biết, hắn đều thành thật nói ra, không nửa lời giấu giếm.

Tiểu nhị đi rồi, Tô Quân Nhụy liền nói với Thuế Tử Duyệt: “Duyệt Duyệt, chút nữa chúng ta ra ngoài dạo nha.”

Thuế Tử Duyệt rót một ly trà đưa cho Tô Quân Nhụy, sau đó cười đáp: “Cũng được, nghỉ ngơi một chút rồi hẳn đi, nàng đường đi cả ngày cũng thấm mệt rồi.” Vì không dẫn theo người hầu nên Tô Quân Nhụy phải tự đánh xe ngựa suốt cả hành trình. Thuế Tử Duyệt vẫn còn khỏe, nàng chỉ lo Tô Quân Nhụy sẽ không chịu nổi.

Tô Quân Nhụy đồng ý. Hai nàng nhàn nhã dựa vào cửa sổ ngắm cảnh sắc bên ngoài. Phòng thượng đẳng có khác. Từ cửa sổ nhìn ra chính là đường phố của thị trấn. Vì khoảng cách vừa đủ xa nên không bị tiếng huyên náo trên đường quấy nhiễu cũng vừa đủ để ngắm cảnh. Đúng là trong động có tĩnh.

Hai nàng nghỉ ngơi một lúc mới ra ngoài.

“Khi nãy, tiểu nhị đã giới thiệu cho ta mấy cửa tiệm bán điểm tâm xung quanh đây. Một tiệm bán bánh bao rất ngon, còn có một tiệm mì. Tiểu nhị nói chúng ta nhất định phải đến đó ăn thử.”

Thuế Tử Duyệt cười nói: “Nhiều tiệm quá ăn sao hết?"

Tô Quân Nhụy quay đầu lại nhìn nàng cười: “Sợ gì chứ? Hôm nay ăn không hết thì ngày mai chúng ta ăn tiếp. Chúng ta ở đây thêm vài ngày, cũng sẽ ăn hết. Hoa mẫu đơn ở Lạc Dương cũng chỉ mới vào mùa, chúng ta không cần đi gấp. Còn nếu không đến kịp, cùng lắm chúng ta mua một căn nhà ở đó chờ mùa hoa năm sau."

Thuế Tử Duyệt bật cười, đôi mắt đen cong cong hình bán nguyệt nhìn Tô Quân Nhụy. Nàng cười nói: “Sợ cha mẹ sẽ lo lắng.”

Tô Quân Nhụy nói: “Cùng lắm thì viết thư báo tin về. Chiến tranh cũng đã kết thúc, Duyệt Duyệt……” Tô Quân Nhụy nghiêm túc nhìn Thuế Tử Duyệt nói: “Ta chỉ muốn du sơn ngoạn thủy với nàng. Mỗi ngày đều rảnh đến mức không việc gì để làm, chỉ ngồi ngắm hoa uống trà, ngắm bình minh, ngắm hoàng hôn. Vậy là được rồi."

Thuế Tử Duyệt nhẹ nhàng cúi đầu, hai má ửng đỏ.

“…… Ta, ta cũng muốn vậy……” Thật lâu sau, nàng mới nhẹ giọng bày tỏ.

Nguyện vọng của cả đời nàng rất đơn giản. Nàng chỉ muốn ở bên cạnh Quân Nhụy, cùng Quân Nhụy đến chân trời góc biển, sống những ngày bình yên nhất.
 
Trọng Sinh Cưng Chiều Thành Nghiện
Chương 101: Ngoại Truyện 5


68747470733a2f2f73332e616d617a6f6e6177732e636f6d2f776174747061642d6d656469612d736572766963652f53746f7279496d6167652f4d717642716f6455614938314d513d3d2d313036393031373333312e313637653230643033386162373330623432333235333436393038372e6a7067


Hai người đến tiệm mì do tiểu nhị đề cử. Mỗi người gọi một phần, ngồi ăn tại đó.

“Nghe nói, kỳ khoa cử vào mùa xuân sẽ do An đại nhân làm giám thị.”

“Thật hả? Do An đại nhân giám thị, Thánh Thượng đúng là rất coi trọng An đại nhân. Vậy còn võ cử?”

“Võ cử sẽ do Mạnh tướng quân đích thân làm giám thị.”

“Mạnh tướng quân đã từ biên ải trở về?”

“Hình như là vậy! Mạnh tướng quân thật oai phong."

“Không biết văn võ Trạng Nguyên năm nay sẽ là ai đây.”

“Đây chính là cuộc thi đầu tiên sau khi chế độ Tiện Tịch được hủy bỏ ở Cẩm Quốc. Không biết ai sẽ trúng tuyển! Biết đâu, chúng ta Cẩm Quốc sẽ có thêm hai ba Mạnh tướng quân nữa!”

“Đúng vậy đúng vậy. Cuộc thi năm nay rất đáng để xem. Đáng tiếc, kinh thành quá xa, không thể đi xem.”

Hiện giờ, Mạnh Hòe Thanh đã thành thần thoại của toàn bộ Cẩm Quốc. Sự tích về anh ta không ít hơn Tô Quân Nhụy. An Thiếu Ngôn cũng rất giỏi. Tuy nhiên, bá tánh càng thích nghe sự tích về một Tiện Tịch làm đại tướng quân hơn.

Hai nàng nghe xong thì chén mì cũng được ăn xong. Sau đó, hai nàng đã đi dạo khắp trấn, mua chút điểm tâm. Người trong thị trấn người rất nhiều, đường xá tấp nập đông đúc.

Hai nàng dạo xong liền về quán trọ, vừa lúc tiên sinh kể chuyện chuẩn bị ra sân.

Từ xa tiểu nhị đã thấy hai nàng. Hắn cười toe toét nói: “Hai vị nữ hiệp đã về rồi, chỗ ngồi trong đại sảnh đã đầy hết. Tiểu nhân có chừa chỗ cho hai vị, mời hai vị đi theo tiểu nhân.” Tô Quân Nhụy và Thuế Tử Duyệt là khách quý ở phòng thượng đẳng, tiểu nhị dĩ nhiên phải phục vụ chu đáo.

Tô Quân Nhụy đáp: “Cảm ơn”. Hai nàng đi theo tiểu nhị.

Chỗ ngồi của hai nàng nằm ở hàng đầu nhưng rất yên tĩnh vì xung quanh không có người, xem ra chưởng quầy rất nhiệt tình và chu đáo. Hai nàng gọi một bình trà, đặt điểm tâm mà hai nàng mới mua lên bàn, vừa ăn vừa chờ tiên sinh kể chuyện mở màn.

Hai nàng chờ chưa bao lâu, tiên sinh kể chuyện đã bắt đầu kể. Ông ta nói đến đoạn Tô Quân Nhụy ra sa trường. Tô Quân Nhụy trong lời kể của ông ta tựa như một vị thần, chuyện gì cũng làm được.

Tô Quân Nhụy vừa nghe vừa đắc ý nói: “Không ngờ, trong mắt thế nhân, ta lại dũng mãnh phi thường như thế. Chà chà…..”

Thuế Tử Duyệt che miệng cười khẽ, không phản bác Tô Quân Nhụy.

Tô Quân Nhụy cười nói với Thuế Tử Duyệt: “Nói vậy thôi, dù ta có lợi hại cỡ nào, ta vẫn là người của nàng~”

Thuế Tử Duyệt đỏ mặt.

Mặc dù hai nàng đã thành thân nhiều năm, dù đã cùng nhau trải qua biết bao sóng gió nhưng Thuế Tử Duyệt vẫn dễ đỏ mặt như xưa. Tô Quân Nhụy đặc biệt thích lúc Thuế Tử Duyệt đỏ mặt. Cho nên cô rất hay ghẹo nàng để nàng đỏ mặt.

Gần đó có người đang thảo luận, đa số đều biểu lộ sự ngưỡng mộ đối với Tô Quân Nhụy. Ngoài ra, còn có dăm ba thiếu nữ cực thích Tô Quân Nhụy.

Sự tồn tại của Tô Quân Nhụy đã cho toàn bộ nữ giới ở Cẩm Quốc một hy vọng. Cô đã nói cho toàn bộ phái nữ biết rằng dù là nữ cũng có thể làm việc lớn, không nhất thiết phải chui rúc ở nhà hầu chồng dạy con.

Thuế Tử Duyệt rất thích nghe người ta thảo luận về Tô Quân Nhụy. Trong mắt của Thuế Tử Duyệt, Tô Quân Nhụy luôn là tốt nhất. Tương tự như việc Tô Quân Nhụy cũng đặc biệt thích nghe người khác khen nàng.

Vì nàng rất ưu tú trong mắt người ngoài. Điều đó càng giúp ta thấy rõ hơn rằng ta đã cực kỳ may mắn khi có được nàng.

Một canh giờ, nói dài không dài, nói ngắn cũng không ngắn. Tiên sinh kể chuyện rất lôi cuốn, giữa buổi sẽ nghỉ giải lao đôi chút làm khán thính giả thấy một canh giờ trôi qua rất nhanh. Khi kết thúc buổi kể chuyện, có người hỏi tiên sinh kể chuyện rằng ngày mai có nữa đến hay không, ông ta chỉ cười nói: “Câu chuyện vẫn chưa kể xong, đương nhiên là sẽ đến nữa."

Tô Quân Nhụy cũng cao giọng hỏi tiên sinh kể chuyện: “Xin hỏi tiên sinh, tiên sinh cảm thấy giữa Vương gia và phu nhân, ai là người giỏi hơn, ai là người đáng để người khác khâm phục hơn?"

Thuế Tử Duyệt nghiêng đầu nhìn Tô Quân Nhụy. Nàng không hiểu lý do Tô Quân Nhụy hỏi câu này.

Lần đầu tiên tiên sinh kể chuyện nghe thấy người hỏi ông ta một câu như thế. Dù sao vai chính trong câu chuyện cũng là Vương gia và Đệ nhất phu nhân nên chưa từng có ai dám hỏi câu đó. Ông ta do dự, ngẩng đầu nhìn Tô Quân Nhụy. Khi tiên sinh kể chuyện nhìn thấy khuôn mặt của Tô Quân Nhụy, ông ta đã sửng sốt.

Sau đó, Tô Quân Nhụy đã thấy tiên sinh kể chuyện cười tươi. Ông ta trả lời: " Tất nhiên là phu nhân."

Đến phiên Tô Quân Nhụy sửng sốt. Sau đó, cô bật cười nói với tiên sinh kể chuyện: "Tiên sinh rất tinh mắt, đúng là phu nhân giỏi hơn."

Tiên sinh kể chuyện chắp tay cúi chào: "Ngài quá khen."

Gương mặt của Thuế Tử Duyệt ửng hồng. Nàng không nghĩ Tô Quân Nhụy sẽ công khai hỏi câu đó trước mặt nhiều người. Tuy rằng không ai ở đây quen biết hai nàng, cũng không biết hai nàng chính là người mà họ đang thảo luận nhưng nàng vẫn không kiềm được mà đỏ mặt.

“Quân Nhụy à…… Nàng……”

Tô Quân Nhụy quay đầu cười với Thuế Tử Duyệt: “Tiên sinh rất biết nhìn.” Ông ta chỉ cần nhìn một cái đã nhận ra thân phận của hai nàng. Đúng là không đơn giản.

Thuế Tử Duyệt cúi đầu làm bộ uống trà. Nàng không muốn nói chuyện với Tô Quân Nhụy nữa.

Thật là…… quá thẹn thùng.

Tô Quân Nhụy râm ran ngứa ngáy trong lòng khi nhìn điệu bộ thẹn thùng của Thuế Tử Duyệt. Cô kề sát vào tai của Thuế Tử Duyệt, nhẹ giọng nói: “Duyệt Duyệt…… Chúng ta đi ngâm suối nước nóng đi?”

Tay của Thuế Tử Duyệt run lên, suýt đã làm đổ ly trà. Nàng lắp bắp: “Nói…… Nói gì đó.”

Tô Quân Nhụy bật cười nói: “Ta chưa nói gì hết nha. Ta chỉ nói muốn đi ngâm suối nước nóng thôi. Lúc nãy, chúng ta đã bàn rồi mà? Duyệt Duyệt sao mặt nàng đỏ vậy?”

“……” Thuế Tử Duyệt nhìn nơi khác, không thèm nhìn Tô Quân Nhụy.

Tô Quân Nhụy không muốn buông tha Thuế Tử Duyệt. Cô tiếp tục trêu đùa: “Nàng đang nghĩ đến những chuyện thẹn thùng gì đó phải không?"

Thuế Tử Duyệt đỏ mặt, quay đầu đi và nói: “Đừng hỏi nữa.”

Tô Quân Nhụy bừng tỉnh đại ngộ. “À~~~” Cô cười: “Hình như ta đoán đúng rồi."

“Đã nói đừng hỏi mà……”

“Rồi rồi rồi, ta không hỏi nữa.” Tô Quân Nhụy đứng dậy nắm tay của Thuế Tử Duyệt: “Nếu Duyệt Duyệt đã nghĩ đến…… vậy chúng ta mau đi thôi. Người ta hay nói đêm xuân khổ đoản……”

Thuế Tử Duyệt đỏ hết cả mặt, còn bị Tô Quân Nhụy nắm tay kéo đi giữa bao người, càng làm cho nàng thẹn thùng hơn. Nàng tránh tránh đi nhưng vẫn không thoát được. Sau đó nàng ngẫm lại: Hai người con gái nắm tay thôi mà, không có gì ghê gớm. Cuối cùng, Thuế Tử Duyệt không còn ra sức giãy giụa mà mặc cho Tô Quân Nhụy dẫn nàng đi đến suối nước nóng.

Suối nước nóng tụ tập rất nhiều người, chia thành hai bên riêng biệt nam và nữ. Mặc dù đã tách riêng nhưng Tô Quân Nhụy vẫn không hài lòng. Cô không khó chịu khi bị các cô gái khác xem cơ thể nhưng Thuế Tử Duyệt thì khác. Tô Quân Nhụy không chịu được khi cơ thể của Thuế Tử Duyệt bị người khác nhìn. Dù là nữ cũng không được.

Hơn nữa…… quá nhiều người, làm sao hai nàng làm việc xấu hổ được?

Vương gia sẽ cam chịu nhẫn nhịn? Đương nhiên là không. Vì thế, Tô Quân Nhụy đã gọi tiểu nhị đến.

“Nữ hiệp có gì dặn dò?”

Tô Quân Nhụy nhíu nói: “Ta không quen tắm rửa chung với người khác. Ở đây có hồ đơn riêng biệt không? Về mặt giá cả, ta có thể trả thêm."

Tiểu nhị vừa Tô Quân Nhụy chịu chi thêm liền cười nói: “Dĩ nhiên là có, tiểu nhân sẽ đi chuẩn bị ngay."

Tô Quân Nhụy vừa lòng gật đầu.

Chốc lát sau, một cô gái dẫn đường cho Tô Quân Nhụy và Thuế Tử Duyệt đến hồ nước nóng nhỏ gần đó.

“Hai vị nữ hiệp, đây là hồ nước nóng biệt lập của quán trọ chúng tôi. Sẽ không có ai đến đây quấy rầy hai vị.”

Tô Quân Nhụy nhìn nhìn. Trước mắt cô là một hồ nước nóng, diện tích không lớn nhưng dư sức chứa hai nàng. Xung quanh hồ đều được ngăn lại bằng những tấm ván gỗ, không cho người ngoài nhìn vào. Về điểm này, chủ quán rất tỉ mỉ và chu đáo. Tô Quân Nhụy rất vừa lòng.

Nước trong hồ hơi nóng nhưng ngâm trong chốc lát cơ thể sẽ thích nghi.

Tô Quân Nhụy kéo Thuế Tử Duyệt cùng ngồi xuống. Hai nàng ngồi nói chuyện phiếm, cùng tắm rửa. Đây không phải lần đầu hai nàng ngồi thoải mái tâm tình với nhau nên Thuế Tử Duyệt đã yên tâm hơn nhiều.

Thuế Tử Duyệt và Tô Quân Nhụy nói rất nhiều chuyện. Tuy chủ đề đều là những việc vặt bình thường trong ngày nhưng hai nàng vẫn thấy nó thú vị.

Hai nàng cứ tiếp tục nói, Thuế Tử Duyệt thấy Tô Quân Nhụy không có động tĩnh nên nàng nghĩ: Quân Nhụy nói muốn làm….. cái kia ở suối nước nóng chắc chỉ nói cho vui thôu.

Nàng thầm thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng…… vẫn có chút tiếc nuối.

Ngay từ đầu, Thuế Tử Duyệt hiển nhiên không nghĩ tới việc e lệ đó nhưng tại Quân Nhụy nhắc đến trước. Tuy nàng rất khẩn trương nhưng trong lòng vẫn có chút…… chờ mong. Thế mà Quân Nhụy vẫn không làm gì hết. Nàng bỗng thấy……

Thất vọng.

Haizzz!

Thuế Tử Duyệt thầm khinh bỉ bản thân. Chắc ở cùng với Quân Nhụy lâu quá nên nàng cũng bắt đầu nghĩ đến những việc xấu hổ luôn rồi. Nàng đã theo Quân Nhụy học hư mất rồi. Thật là……

Mình…… mình có nên nhắc Quân Nhụy một chút hay không?

Quân Nhụy đã quên? Hay là Quân Nhụ cảm thấy mình không muốn?

Thuế Tử Duyệt thầm thở dài: Không phải mình không muốn…… haizzz……

Thuế Tử Duyệt bối rối. Nàng cứ mãi miên man suy nghĩ, giằng co do dự nên không phát hiện Tô Quân Nhụy đã bơi đến trước mặt nàng từ lâu.

“Duyệt Duyệt đang nghĩ gì vậy?” Giọng nói thân quen bỗng xuất hiện bên tai, Thuế Tử Duyệt hoảng sợ. Nàng mở to đôi mắt đen nhánh nhìn Tô Quân Nhụy.

“Ta…… Ta không…… không có nghĩ gì hết……” Nàng muốn tìm cái cớ để biện minh cho sự lơ đãng vừa rồi nhưng vẫn không nghĩ ra cái nào hợp lý. Nàng chỉ đỏ mặt nhìn Tô Quân Nhụy.
 
Trọng Sinh Cưng Chiều Thành Nghiện
Chương 102: Ngoại Truyện 6


68747470733a2f2f73332e616d617a6f6e6177732e636f6d2f776174747061642d6d656469612d736572766963652f53746f7279496d6167652f573747534371585f555f655535673d3d2d3130392e313637653230643430366666333238323932373136363439303637342e6a7067


Đêm đó, Thuế Tử Duyệt đã bị Tô Quân Nhụy "bắt nạt" quá dữ dội nên sáng hôm sau nàng không thèm đếm xỉa Tô Quân Nhụy cũng không xuống giường nổi. Tô Quân Nhụy liền quyết định ở lại thêm hai ba ngày để dỗ dành Thuế Tử Duyệt. Tối hôm qua là một đêm quá tuyệt vời ở suối nước nóng, đặc biệt là dáng vẻ khẩn trương của Thuế Tử Duyệt, càng làm cho Tô Quân Nhụy…..phát nghiện. Cô đang toan tính có nên làm thêm một trận nữa?

Hai nàng ở lại thị trấn ba ngày. Vào ngày cuối cùng, Tô Quân Nhụy đã rất thỏa mãn vì đã được ăn thêm lần nữa. Nhưng chỉ đến một lần, không dám phóng túng vì cô sợ Duyệt Duyệt sẽ không nhìn mặt cô nữa.

Ngày hôm sau, Thuế Tử Duyệt mặt đỏ tai hồng lên đường cùng với Tô Quân Nhụy.

Rời thị trấn, hai nàng tiếp tục lên đường đến Lạc Dương để kịp mùa hoa mẫu đơn ở đó.

Thành Lạc Dương vốn đã phồn hoa náo nhiệt. Nay đúng vào mùa hoa mẫu đơn, nó lại càng đông đúc tấp nập hơn. Rất nhiều người từ khắp bốn phương đổ về Lạc Dương ngắm hoa.

Tô Quân Nhụy và Thuế Tử Duyệt dừng chân ở một quán trọ tốt nhất thành Lạc Dương. Đình viện của quán trọ cũng trồng mẫu đơn. Thuế Tử Duyệt rất thích ngắm chúng.

Thuế Tử Duyệt thích thú hỏi chủ quán trọ: “Đây là triệu phấn phải không? Thật đẹp mắt.” Bà chủ quán trọ cười khanh khách khi thấy Thuế Tử Duyệt có hứng thú với mẫu đơn. Bà ta đã giải thích một ít kiến thức về hoa mẫu đơn cho Thuế Tử Duyệt.

“Số hoa mẫu đơn được trưng bày ở hội hoa mẫu đơn vào ngày mai đều là những đóa mẫu đơn đẹp nhất thành Lạc Dương, rất nhiều màu. Cô nương đừng bỏ lỡ."

Thuế Tử Duyệt cười đáp: “Cám ơn bà chủ đã nhắc nhở.”

Bà chủ quán trọ còn đề cử một ít đặc sản của Lạc Dương, một số hẻm nhỏ chuyên bán đồ ăn vặt. Những nơi đó cũng có nhiều hoa mẫu đơn, tuy mẫu đơn ở đó không đẹp bằng mẫu đơn ở hội hoa nhưng cũng rất đặc sắc, chớ nên bỏ qua. Thuế Tử Duyệt cám ơn. Nàng quyết định ngày mai sẽ đi xem với Tô Quân Nhụy.

Khi Tô Quân Nhụy nhìn thấy vẻ thích thú của Thuế Tử Duyệt, cô cảm thấy chuyến đi này thật đáng giá.

Ngày thứ hai, hai nàng dậy thật sớm, mặc quần áo đẹp, xuất phát đến hội hoa.

Tô Quân Nhụy và Thuế Tử Duyệt sẽ đến hội hoa mẫu đơn dạo chơi nên hai nàng phải trang điểm mặc đẹp hơn thường ngày. Con gái ai cũng thích đẹp. Tô Quân Nhụy và Thuế Tử Duyệt cũng không ngoại lệ.

Tại hội hoa mẫu đơn, công tử tiểu thư, hương thân phú hào, hiệp khách thi nhân, nhiều đếm không xuể.

Thi nhân ngâm thơ ca ngợi mẫu đơn, họa sư đề bút vẽ mẫu đơn, còn mỹ nhân thì lưu luyến ngắm mãi hoa mẫu đơn không chịu rời đi.

Thuế Tử Duyệt đặc biệt vui vẻ, bước chân cũng nhẹ nhàng hơn nhiều. Mẫu đơn là loài hoa quý phái. Ban tổ chức hội hoa không cho phép khách tham quan bẻ hoa bẻ cành, chỉ được ngắm bằng mắt. Tuy nhiên, hội hoa cũng có những sạp hàng bán hoa mẫu đơn cho những khách muốn mua hoa về nhà. Tổ chức rất hay và độc đáo.

Tuy giá không rẻ nhưng phần lớn khách tham quan đều mua một hai đóa mẫu đơn mang về. Có nhiều đóa đã nở rộ diễm lệ. Nhiều đóa vẫn chưa nở còn là nụ hoa nhưng khách có thể mua về và cắm chúng vào bình, hai ngày sau chúng sẽ nở, nở cực kỳ đẹp.

Vì muốn Thuế Tử Duyệt được vui, Tô Quân Nhụy quyết định chơi lớn. Cô đã tốn một số tiền lớn để mua rất nhiều hoa mẫu đơn cho nàng. Hoa đã nở hay hoa còn nụ, cô đều mua hết.

Kết quả, Thuế Tử Duyệt đã ôm một bó hoa mẫu đơn thật lớn trên tay. Nàng bất đắc dĩ nhìn Tô Quân Nhụy nói: “Nàng thích thì mua một hai đóa là được rồi, sao lại mua nhiều quá?”

Tô Quân Nhụy cười đáp: “Một năm dài đằng đẵng mà mùa hoa mẫu đơn thì chỉ có mấy ngày ngắn ngủi. Vì vậy, chúng ta phải mua nhiều hoa mới được.”

Thuế Tử Duyệt nghẹn lời, mặc kệ Tô Quân Nhụy.

Hai nàng vừa ôm bó hoa mẫu đơn vừa đi dạo hội hoa. Hình ảnh Thuế Tử Duyệt ôm một bó hoa mẫu đơn đã thu hút sự chú ý của nhiều người. Mỗi năm, có không ít người đến đây mua hoa mẫu đơn nhưng người mua một bó lớn như thế thì cực kỳ hiếm. Huống chi, người ôm bó hoa còn là một cô gái xinh đẹp mỹ miều lại càng hiếm hơn.

Bỗng nhiên một cô gái chạy đến nói với Thuế Tử Duyệt: “Cô nương, tiểu thư nhà chúng tôi rất thích hoa mẫu đơn trong tay cô. Cô nương có thể nhường mấy đóa cho chúng tôi được không? Tiểu thư của chúng tôi sẽ trả tiền.”

Thuế Tử Duyệt rất ngạc nhiên vì nàng không nghĩ sẽ có người hỏi mua hoa mẫu đơn của nàng. Nàng từ chối không bán: “Xin lỗi, bó hoa mẫu đơn này do người yêu của tôi tặng cho tôi. Thứ lỗi tôi không thể nhường lại. Nếu tiểu thư nhà các cô thích và muốn mua, trước cửa hội hoa có người bán."

Cô gái đó không nghĩ Thuế Tử Duyệt sẽ từ chối. Cô ta không vui nói: “Chúng tôi sẽ trả tiền. Cô có rất nhiều mẫu đơn, còn tiểu thư nhà chúng tôi cũng chỉ muốn mấy đóa thôi. Cần chi phải keo kiệt đến vậy?”

Thuế Tử Duyệt có chút bực bội khi nghe xong câu nói phách lối kia. Nàng ôm chặt bó hoa, hai hàng lông mày nhíu lại, gương mặt tươi cười cũng dần lạnh đi. Nàng nhìn cô gái đó: “Người ta thường nói dưa hái xanh không ngọt. Lúc nãy, tôi đã nói với cô, bó hoa mẫu đơn này do người yêu của tôi tặng nên tôi sẽ không đưa cho người khác. Mặc dù ta có nhiều hoa trong tay, tôi cũng sẽ không cho ai một đóa nào. Và tôi cũng thiếu tiền, cũng không liên quan gì đến keo kiệt. Cô nương nên đi thì hơn.”

Thái độ của Thuế Tử Duyệt đột nhiên lạnh hẳn đi đã làm cô gái đó hoảng sợ. Ban đầu, cô ta nghĩ Thuế Tử Duyệt hiền lành dễ bắt nạt, cộng thêm ngày thường cô ta cũng được tiểu thư chống lưng nên lúc nãy mới dám những lời hống hách. Không ngờ Thuế Tử Duyệt không phải người dễ chọc. Cô ta tức giận dậm chân, chạy đi tìm tiểu thư mách lẻo.

Thuế Tử Duyệt thấy cô gái đó chạy đến trước một cái kiệu. Nàng không rõ cô ta đã nói gì với người trong kiệu. Một chốc lát sau, người bên trong kiệu bước ra. Người đó là một tiểu thư xinh xắn mặc một chiếc váy dài màu vàng cam. Cô tiểu thư mỉm cười đến gần Thuế Tử Duyệt.

“Cô nương.” Cô tiểu thư chào Thuế Tử Duyệt: “Khi nãy, nha hoàn nhà tôi không biết lễ nghĩa nên đã thất lễ với cô nương. Mong cô nương đừng trách tội.”

Thuế Tử Duyệt vẫn còn bực, lạnh lùng đánh giá cô tiểu thư. Nàng nói: “Nếu là vậy, việc này coi như bỏ qua.”

Cô nha hoàn tức giận khi thấy tiểu thư nhà mình đã hạ mình xin lỗi, vậy mà Thuế Tử Duyệt vẫn giữ thái độ thờ ơ. Cô ta nổi nóng: “Ê! Cô nghĩ cô là ai, tiểu thư nhà tôi đã hạ mình xin lỗi với cô rồi, cô còn giữ thái độ đó!"

“Các người nói xin lỗi thì chúng tôi bắt buộc phải nhận nó hay sao?” Tô Quân Nhụy vừa mới đi mua hồ lô ngào đường choThuế Tử Duyệt trở về đã chứng kiến một cảnh tượng khó coi. Cô giận sôi máu.

Có kẻ dám ăn h**p nương tử yêu dấu của cô!

Tô Quân Nhụy khác với Thuế Tử Duyệt. Tuy rằng cô cũng là nữ nhưng cả hai đời cô đều ra sa trường gϊếŧ giặc, gϊếŧ người vô số. Thường ngày cô vẫn sẽ nhã nhặn vui vẻ nhưng khi cô bị ai đó chọc giận thì sát khí trên người sẽ thể hiện hết ra ngoài. Giờ phút này, cô quả thực đã bị chọc giận. Tay cô vẫn còn cầm hai cây hồ lô ngào đường ngọt lịm, dáng vẻ xinh đẹp nhưng khí chất táo bạo cũng đủ khiến cô nha hoàn sợ tới mức không dám nói một lời.

Cô tiểu thư chưa từng gặp cô gái nào như Tô Quân Nhụy. Lời nói của Tô Quân Nhụy đã khiến cô ấy thấy chột dạ. Tuy nhiên, khi cô tiểu thư thấy diện mạo sắc xảo, khí chất cứng cỏi của Tô Quân Nhụy, cô ấy lại muốn kết giao bằng hữu. Cô tiểu thư khom người nói: “Do nha hoàn nhà tôi không tốt. Tiểu nữ mạn phép xin lỗi hai vị." Cô tiểu thư tự thấy thái độ của bản thân rất đoan chính, dung mạo cũng khá. Dĩ vãng chỉ cần cô ấy nói một câu y như vậy, đại đa số mọi người đều sẽ bỏ qua, không chấp nhất. Cô ấy chợt nghĩ đến thân phận bất phàm của mình ở thành Lạc Dương. Bây giờ, cô ta bằng lòng mở lời kết bạn, coi như Tô Quân Nhụy đã trèo cao. Cô tiểu thư không ngờ Tô Quân Nhụy hoàn toàn không cảm kích!

Tô Quân Nhụy kéo Thuế Tử Duyệt ra sau lưng, nhíu mày nhìn hai cô gái trước mặt, không hề có chút thương hương tiếc ngọc, một lòng chỉ muốn ra mặt cho Thuế Tử Duyệt. Cô tiểu thư hoàn toàn sửng sốt khi thấy thái độ lạ lùng của Tô Quân Nhụy.

Thuế Tử Duyệt làm sao không hiểu tính nết của Tô Quân Nhụy? Nàng thấy thái độ gay gắt của cô nên vội vàng kéo tay cô và nói: “Thôi bỏ đi Quân Nhụy, cô ta vẫn chưa nói gì quá đáng."

Tô Quân Nhụy quay lại nhìn Thuế Tử Duyệt nói: “Nhưng ta thấy hai người đó đang xúm lại bắt nạt nàng.”

Thuế Tử Duyệt cười nói: “Rồi rồi, chỉ là hai tiểu cô nương. Chẳng lẽ ta sẽ bị hai người đó quay vòng vòng, không đủ sức phản kháng luôn sao?" Nàng nói đến đây liền đưa mắt nhìn hai cô gái, sau đó tiếp tục nói Tô Quân Nhụy: “Nàng nhìn kìa, hai người đó đã bị nàng dọa sợ hết rồi.”

Tô Quân Nhụy quay sang nhìn hai cô gái kia, sau đó không vui nhìn chỗ khác. Cô quay lại cười nói Thuế Tử Duyệt: “Duyệt Duyệt, cầm đi, hồ lô ngào đường đó.”

Thuế Tử Duyệt ôm bó hoa mẫu đơn thật lớn, cười đáp: “Ta còn tay đâu mà cầm.”

Tô Quân Nhụy cười nói: “Ta đút nàng ăn.”

Thuế Tử Duyệt đỏ mặt: “Đừng quậy mà, còn nhiều người ở đây.”

Cô tiểu thư muốn kết bạn với Tô Quân Nhụy nhưng Tô Quân Nhụy phớt lờ. Cô tiểu thư thấy xấu hổ, muốn mở miệng nói thêm đã nghe Tô Quân Nhụy nói với Thuế Tử Duyệt: “Duyệt Duyệt, chúng ta về nhà trọ thôi.”

Thuế Tử Duyệt nhìn hai cô gái kia gật đầu một cái, sau đó cười trả lời Tô Quân Nhụy: “Về thôi”

Hai nàng cứ như vậy, đi một cách dứt khoái, hoàn toàn mặc kệ hai cô gái đang xấu hổ phía sau lưng.

Sau khi trở về, cô tiểu thư kia đã kể lại cho phụ thân cô ấy nghe. Phụ thân cô ta đã đi hỏi thăm, cuối cùng đã dò ra thân phận của hai vị đó. Ông ta đã sợ đến mất mật khi biết được con gái mình đã dụng chạm đến Đệ nhất Phu nhân và Tiêu Dao Vương. Ông ta phải tìm mọi các đưa quà đến quán trọ để tạ lỗi.

Khi Tô Quân Nhụy và Thuế Tử Duyệt trở về quán trọ, lần đầu tiên bà chủ quán trọ thấy có người mua nhiều hoa mẫu đơn đến vậy. Bà chủ cười khanh khách hỏi: “Hai vị muốn mua hết toàn bộ hoa mẫu đơn ở hội hoa về đây luôn hay sao?"

Thuế Tử Duyệt vội vàng cười nói: “Bà chủ thật biết đùa.”

Tô Quân Nhụy nói: “Phiền bà chủ mang cho tôi vài bình hoa.”

Bà chủ quán trọ nhanh chóng đồng ý. Tô Quân Nhụy và Thuế Tử Duyệt trở về phòng không lâu, bà chủ đã cho tiểu nhị mang đến năm sáu cái bình hoa để Thuế Tử Duyệt cắm hoa mẫu đơn. Tiểu nhị còn chu đáo nói một vài kỹ thuật dưỡng hoa cho Thuế Tử Duyệt.

Thuế Tử Duyệt cảm ơn, sau đó chuyên tâm đùa nghịch hoa mẫu đơn của nàng.

Cắt cành, tưới nước, điều chỉnh lá cây, cắm hoa, sau đó ngồi thưởng thức mấy đóa mẫu đơn đã nở rộ. Nàng muốn kiểm tra cánh hoa của chúng có phải do nàng làm hư hay không. Thuế Tử Duyệt hoàn toàn không màng đến Tô Quân Nhụy - người nãy giờ vẫn ngồi một bên nhìn nàng.

Tô Quân Nhụy: “……” Vương gia cảm thấy bản thân bắt đầu ghen tị với mấy đóa hoa mẫu đơn.

Trước kia, nàng ghen với An Thiếu Ngôn, sau đó ghen với Mộ Dung Lam, sau sau đó, lại ghen với toàn bộ nam nữ trong kinh. Hiện tại, cô còn phải ghen với đám mẫu đơn này nữa chứ!!

Tiêu Dao Vương cảm thấy không ổn tí nào.

“Duyệt Duyệt!” Tô Quân Nhụy thở phì phì rút ra một đóa mẫu đơn, ngậm nó ngang miệng. Cô chớp chớp mắt nhìn Thuế Tử Duyệt, mơ hồ hỏi: “Nàng thấy ta đẹp hay hoa mẫu đơn đẹp?!”

Thuế Tử Duyệt: “……”

Bạch y thướt tha, mẫu đơn tươi tắn, cánh môi đo đỏ, mặt mày như họa, khuôn mặt sắc xảo…… Thuế Tử Duyệt cảm thấy nàng lại bị hấp dẫn nữa rồi.

“…… Tất nhiên, là nàng đẹp……” Thật lâu sau, nàng nhìn Tô Quân Nhụy, mở miệng trả lời, hai má hồng hồng.

Tô Quân Nhụy cầm lấy hoa mẫu đơn trong miệng, nói với Thuế Tử Duyệt: “Duyệt Duyệt nói ta đẹp, vậy tại sao nàng chỉ lo nhìn mẫu đơn, không nhìn ta?”

Mặt của Thuế Tử Duyệt đỏ rực. Nàng lướt nhìn đôi môi hồng của Tô Quân Nhụy, kiềm lòng không đặng mà táo bạo tiến lại gần hôn một cái vào đôi môi kia. Cuối cùng, nàng đỏ mặt nói: “Đây không phải…… đang nhìn sao……”

Vị Vương gia đến hoa mẫu đơn cũng ghen kia đã rất hài lòng khi nghe xong câu trả lời của nương tử nhà mình. Cô lập tức ném hoa mẫu đơn trong tay, cười hì hì với nương tử: “Đến đây đến đây, chúng ta ngồi xuống giường, ta sẽ cởi hết quần áo để nàng nhìn rõ hơn được không?"

Thuế Tử Duyệt: “……” Phu nhân cảm thấy, từ khi ra cửa, số lần nàng bị mê hoặc càng ngày càng nhiều.

Nàng…… Nàng kiềm không được, làm sao cho phải đây?

Vương gia tỏ vẻ: Nếu nàng đã kiềm không được, vậy ngoan ngoãn chịu đi.

- -----Hết Thiệt Rồi------
 
Back
Top Bottom