Huyền Huyễn Trọng Sinh Chi Tình Hữu Độc Chung

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Trọng Sinh Chi Tình Hữu Độc Chung
Chương 60: 60: Bình Rượu To Bình Rượu Nhỏ


SởTiêunhìnmấybìnhrượutrướcmặt,nhịnkhôngđượcnuốtnuốtnướcmiếng,nhịcabếquan,nóilàđểđộtphálêntứcấpdịnănggiả,trước khi nhị ca bế quan đã công đạo Sở Tiêu giao mấy bình rượu tới tay Âu Dương Hạc.

Âu Dương Hạc một khi ra khỏi rừng Mạc Bắc, khẳng định sẽ tới tửu quán trong trấn nhỏ, mà trấn nhỏ này chỉ có một tửu quán, vậy nên chỉ cần chờ ở kia là được.

Sở Tiêu ghé lên bàn nhìn năm bình rượu, mỗi bình rượu đều có hương vị bất đồng, bình rượu tuy rằng phong kín, nhưng mùi rượu nồng đậm vẫn tỏa ra, Sở Tiêu bị mùi rượu huân có chút say say.

Nguyên liệu ủ mỗi bình rượu là khác nhau, một vò là một loại trái cây màu tím nhưỡng, một vò nhưỡng từ loại quả giống sầu riêng, một loại nhưỡng từ xương rồng bà, một loại nhưỡng từ loại dưa quý hiếm, loại dưa này giống với dưa hấu trước mạt thế, nếu nuôi trồng bình thường phải cần tới mười năm mới có thể thành thục, nhưng dưa này lại có mùi vị quáidị,cănbảnkhôngthểăn,nhưngsảnlượnglạithấp,nêngiácảthườngrấtcao,bình rượu cuối cùng được nhưỡng từ Lôi Quang Quả.

Trong số đó có một số nguyên liệu có thể thấy trong rừng, là Sở Tiêu và Sở Giang Dật thuận tay thu thập, số còn lại là hai người chọn mua ở trấn nhỏ.

Phải tìm người đưa số rượu này đến tay Âu Dương Hạc, Sở Tiêu ngẫm lại liền cảm thấy không cam lòng, tên hỗn đản kia, mỗi lần đều là ỷ vào dị năng cao mà nhân lúc cháy nhà đi hôi của.

Sở Tiêu l**m l**m môi, đột nhiên nghĩ tới một chủ ý tuyệt diệu, dù sao nhị ca và Âu Dương Hạc cũng chỉ thỏa thuận số lượng bình rượu, không có nói yêu cầu bình rượu lớn hay nhỏ a!
Nhị ca dùng loại loại bình này một bình có thể đựng năm cân rượu, nếu mình đổi thành bình rượu nhỏ một chút, vậy số rượu dư ra liền thuộc về mình.

Hai mắt Sở Tiêu toát ra quang mang, mình thật là quá thông minh, chủ ý tuyệt diệu như vậy cũng bị mình nghĩ ra, Sở Tiêu cao hứng phấn chấn lao ra trấn nhỏ mua loại bình rượu nhỏ nhất.

Sở Tiêu một bên dời cái bình rượu đi, một bên uống rượu còn lại trong bình lớn, uống ngon thật, vị rượu lạnh lạnh chảy vào yết hầu, lỗ chân lông toàn thân mở ra, chỉ tiếc không có bình rượu nào nhỏ hơn, Sở Tiêu thầm nghĩ.

Sở Giang Dật nhốt chính mình ở trong phòng, trong tiểu thuyết luôn nói những cao thủ tuyệt thế sẽ bế quan khi gặp bình cảnh, trên thực tế, bế quan không phải một chuyện thoải mái, ítnhấtkhôngthểănngon,cònmaySởGiangDậtcóđặtmấybìnhrượutrongnhẫnkhông gian, có thể đỡ thèm.

Tuy nói đệ đệ mình càng lợi hại càng tốt, nhưng Sở Giang Dật vẫn cảm thấy áp lực lớn lao, Sở Tiêu lợi hại hơn hắn không quan trọng, nhưng nếu dị năng Sở Tiêu cũng lợi hại hơn hắn, Sở Giang Dật cảm thấy địa vị ca ca của mình tràn ngập nguy cơ.

Tuy rằng Sở Tiêu sẽ không để ý này đó, nhưng Sở Giang Dật cảm thấy hắn cần tăng lên thực lực của mình, nơi chốn bị đệ đệ áp một đầu cũng không phải chuyện đáng để vui mừng.

Sở Tiêu ôm bình rượu ngồi bên ngoài phòng bế quan của Sở Giang Dật, Sở Tiêu uống một ngụm rượu Lôi Quang Quả, hương rượu mỹ vị chảy vào yết hầu, trong lòng Sở Tiêu dâng lên một cổ thỏa mãn lớn lao, nhị ca nhưỡng rượu đương nhiên phải cho y làm người đầu tiên nhấm nháp, Âu Dương Hạc cư nhiên muốn đoạt cùng y, xứng đáng chỉ nhận được năm bình rượu nhỏ xíu.

Âu Dương Hạc hẳn là cảm tạ y từ bi, rốt cuộc tốt xấu y cũng không mua bình càng nhỏ hơn để đựng rượu cho hắn.

Bất quá Âu Dương Hạc người này, căn bản không biết cảm ơn, cho nên hy vọng xa vời hắn cảm kích là không có khả năng.

Sở Tiêu híp mắt, mùi rượu nồng đậm lan tràn trên đầu lưỡi, “Rượu Lôi Quang Quả thật thơm, Sở Tiêu cảm giác được lôi nguyên tố trên người mình càng thêm nồng đậm một ít.



Sở Giang Dật ngồi trong mật thất, mùi rượu xuyên thấu qua khe cửa, phiêu tiến vào, một hồi lại biến mất, Sở Giang Dật nhăn lông mày, nghĩ thầm: Sở Tiêu có thể có thể bằng mặt không bằng lòng mà uống luôn rượu đưa cho Âu Dương Hạc không a, Sở Giang Dật lắc lắc đầu, ném suy nghĩ này ra khỏi đầu, liền tính Sở Tiêu bất mãn với Âu Dương Hạc nhưng cũng vẫn là một hài tử thành thật nghe lời, chuyện mình công đạo, khẳng định y sẽ làm được.

Sở Giang Dật không ngừng hấp thu tinh hạch và dược tề, năng lượng trong cơ thể dần đạt tới điểm bão hòa, Sở Giang Dật nhắm mắt lại, hết sức chăm chú tập trung đột phá.

Sở Tiêu nhìn cánh cửa đóng chặt, có chút thất vọng mà uống rượu, trước khi bế quan Sở Giang Dật đã làm cho Sở Tiêu một bàn lớn đồ ăn, làm y lưu trữ ăn mấy ngày, bất quá hương vị thật tốt quá, Sở Tiêu lại cảm thấy đồ ăn hương vị tốt như chỉ đặt trong bụng mới không lo bị trộm, không cần lo lắng biến chất, cho nên, Sở Giang Dật vừa bế quan, Sở Tiêu liền ăn sạch đồ ăn.

.
 
Trọng Sinh Chi Tình Hữu Độc Chung
Chương 61: 61: Học Sinh Bát Quái


ÂuDươngHạcrakhỏirừngMạcBắc,nhịnkhôngđượcthởdàinhẹnhõmmộthơi,“Trongrừngcũngkhôngbiếtmởcáitửuquán,tacũngsắpquênvị rượu luôn rồi.


Lâu Thành vuốt cằm, “Được rồi, đừng oán giận, ta còn không oán giận đâu! Ai u, ngây người trong rừng một tháng, ta đều gầy một vòng.


Âu Dương Hạc xách theo một túi tinh hạch lớn, quơ quơ, “Bán số tinh hạch này, lão tử sẽ trở thành người có tiền, đến lúc đó xem những lão bản tửu phường còn dám coi thường ta không.


Lâu Thành nhìn bộ dáng đắc ý dào dạt của Âu Dương Hạc, trừu trừu khóe miệng, “Được rồi, đừng khoe khoang, không tới một tháng, ngươi liền biến thành quỷ nghèo.


Âu Dương Hạc trừng Lâu Thành, “Không nói lời nào, ngươi sẽ chết a! Lão tử không có thời gian bồi ngươi, lão tử muốn đi uống rượu.


Lâu Thành tạm dừng một chút, hỏi: “Âu Dương Hạc, gần nhất ngươi có nghe được một số đồn đãi về ta và ngươi.


“Ngươi bị ta đồn đãi chuyện bị dọa đến đái trong quần sao ? Chuyện này đã lan truyền thậtlâu,từgiàtrẻphụnữđếntrẻemđềubiếtđến.

”ÂuDươngHạckhôngđể bụng.

“Đương nhiên không phải chuyện kia.

” Lâu Thành cắn răng nói.

“Không phải chuyện này, còn đồn đãi gì sẽ đem người cao thượng như ta giảo hợp một chỗ với ngươi?” Âu Dương Hạc cảm thấy kỳ quái hỏi.

“Nếu có khả năng ta cũng không hy vọng giảo hợp một khối với lão bất tử uống rượu uống đến đái dầm như ngươi.

” Lâu Thành nghiêm túc nhìn Âu Dương Hạc.

Âu Dương Hạc nhăn lông mày, “Ngươi nói ai uống rượu uống đến đái dầm?”
Lâu Thành nhún vai, “Nơi này trừ bỏ ngươi còn có người khác uống rượu sao?” Lâu Thành tạm dừng một chút: “Đương nhiên, ta muốn nói không phải cái này.


Âu Dương Hạc chớp chớp mắt, “Ngươi chừng nào thì nhiễm tật xấu nói lời vô nghĩa.


Lâu Thành ôm hai tay, có chút phiền chán nhìn Âu Dương Hạc, Âu Dương Hạc dương cổ, nói: “Nếu ngươi còn không nói chính sự ta liền đi.


Lâu Thành xoa xoa cái mũi, căng da đầu nói: “Học sinh trường ngươi, nói ta và ngươi có một chân, ngươi biết cảm giác của ta khi nghe tin này là gì sao? Trời biết, dù dưới trời này nam nhân nữ nhân chết hết ta cũng không nguyện ý có một chân cùng ngươi.


“Thật cao hứng chúng ta có chung nhận thức ở điểm này, ta cũng cảm thấy dù thế giới chỉ còn lại ta và ngươi, ta cũng không động tâm với ngươi! Mị lực của ngươi không dụ hoặc được ta.

” Âu Dương Hạc việc nào ra việc đó mà nói.

Lâu Thành nghiêng đầu, “Ngươi không tính toán xử lý lời đồn đãi sao.


“Ngươi đều một đống tuổi, chẳng lẽcònkhôngbiết,đồnđãithứnày,càngxửlýcàngkhôngxong.

”ÂuDươngHạchỏingược lại.

Lâu Thành cắm eo, “Học sinh trường ngươi tố chức quá kém, cư nhiên phê bình tiền bối, ta cảm thấy học viện các ngươi cần chấn chỉnh học sinh một chút.


Âu Dương Hạc vuốt cằm, “So sánh cùng chuyện này, ta càng hy vọng biết trong mắt học sinh, chúng ta ai là 1, ai là 0?”
Lâu Thành: “……”
“Chuyện này có khác biệt sao?” Lâu Thành hỏi.

“Đương nhiên là có, nếu, bọn họ cảm thấy ta là 0, vậy bọn họ liền chết chắc rồi.

” Âu Dương Hạc khanh khách nở nụ cười, “Đương nhiên, nếu, bọn họ cảm thấy ta là 1, vậy đám thiếu nam thiếu nữ kia chỉ là huyết khí phương cương một chút, cũng không sao cả.


Nước đá đầy trời rớt xuống, quần áo Âu Dương Hạc bị xối đến ướt đẫm, “Uy, lão gia hỏa, ngươi lại đánh lén ta.


“Ta chỉ muốn giúp ngươi hạ nhiệt độ mà thôi, ta điên rồi mới có thể thảo luận chuyện này cùng ngươi, ngươi và học sinh của ngươi đều không thể nói lý, tạm biệt, không hẹn gặp lại.

” Lâu Thành nổi giận đùng đùng rời khỏi.

Âu Dương Hạc vuốt cằm, trừng theo phương hướng Lâu Thành, “Người nào a! Một chút phong độ đều không có.


“A! Lâu tiền bối rời khỏi, hắn là giận dỗi Âu Dương đạo sư sao?”
“Ân, hôn nhân có thất niên chi dương, cảm tình lại tốt cũng không chịu nổi thời gian, Lâu Thành tiền bối và Âu Dương đạo sư đại khái là tiến vào giai đoạn chán ghét lẫn nhau, thật là đáng thương.


…………
Âu Dương Hạc đi đến một tửu quán, ánh mắt bị thu hút bởi tiểu hài tử hỗ trợ đánh giày, Âu Dương Hạc ngồi xuống trước mặt tiểu hài tử, tiểu hài tử ngẩng đầu, ân cần nói: “Cao thủ, ngươi muốn đánh giày sao?”
Âu Dương Hạc nhìn vào mắt tiểu hài tử, có chút thỏa thuê đắc ý mà vuốt cằm, “Sao ngươi biết ta là cao thủ.


“Toàn thân trên dưới của ngài đều là phong vị cao thủ.

” Trần Doãn lộ ra một nụ cười rạng rỡ, trong lòng nghĩ, ta sao có thể biết ngươi là cao thủ hay là phế vật, nhóc đều gọi tất cả mọi người tới đây là cao thủ, lão nhân này một đống tuổi còn phải ra đây lăn lộn, không dễ dàng a!
Âu Dương Hạc vỗ vỗ đầu Trần Doãn, “Tiểu bằng hữu, ngươi rất có ánh mắt nha?”
“Nơi nào nơi nào!” Trần Doãn khiêm tốn, trong lòng nghĩ: Ta gọi ngươi là cao thủ ngươi còn tự nghĩ mình là cao thủ, thật là không biết xấu hổ, bất quá người không biết xấu hổ quá nhiều, người bị nhóc gọi là cao thủ, hình như không có một ai phản bác.

“Sao trên người ngươi lại có một cổ hương rượu, hơn nữamùirượunàycòndễngửihơnhươngrượutrongtửuphường,nhưnglạikỳkỳquáiquái, giống như rất nhiều loại rượu.

” Âu Dương Hạc trầm tư địa đạo, cái mũi không ngừng ngửi ngửi.

Trần Doãn mở to hai mắt, đánh giá Âu Dương Hạc, miệng nhỏ thì thầm: “Lão quái vật lôi thôi lếch thếch, vừa thấy liền biết là chú định cả đời quang côn, trong tay có thanh ma pháp trượng như nhà giàu mới nổi!”
Âu Dương Hạc đánh gãy trần Doãn, “Ngươi đang nói cái gì!”
“Xin hỏi tôn tính đại danh của cao thủ.

” Trần Doãn cung kính hỏi.

Âu Dương Hạc vỗ vỗ áo choàng: “Ta kêu Âu Dương Hạc, Viêm Tửu Song Tuyệt trong truyền thuyết chính là ta.


Trần Doãn trừng lớn mắt: “Thật sự.


“Đương nhiên là thật sự, cam đoan không giả.

” Âu Dương Hạc gật đầu nói.

Trần Doãn gật gật đầu, kéo ra rương gỗ dưới mông, “Tiền bối, vài ngày trước có người nhờ ta chuyển giao vật này cho ngươi.


Âu Dương Hạc hít hít cái mũi, vừa mở rương gỗ, tùng tùng tán tán thả ra năm bình rượu bỏ túi, Âu Dương Hạc trừng lớn mắt, trong rương còn có một tờ giấy, viết “Còn thừa 25 vò rượu, về sau sẽ lục tục dâng lên.


Âu Dương Hạc nghe hương rượu có chút thèm ăn, nhưng nhìn cái bình đựng rượu liền giận đến lợi hại, hai tiểu tử đáng chết này, cư nhiên lấy bình rượu nhỏ này lừa gạt hắn, thật sự quá đáng.

Trần Doãn nhìn sắc mặt Âu Dương Hạc không ngừng biến hóa, chớp chớp mắt, “Cao thủ, ngươi làm sao vậy?”
Âu Dương Hạc nhìn tiểu hài tử thiên chân vô tà trước mặt, đột nhiên nhớ tới một chuyện thực nghiêm túc, “Tiểu tử, ngươi vẫn luôn dùng mông đè lên rương gỗ sao?”
Trần Doãn gật gật đầu, thành thật nói: “Đúng vậy!”
Đáng chết, tiểu quỷ này cư nhiên dám đặt mông ngồi lên bình rượu bảo bối của hắn, thật sự là quá phận, thật quá đáng! Âu Dương Hạc chỉ cảm thấy buồn bực trong lòng tích tụ càng ngày càng nhiều , lại không cách nào phóng thích, “Tiểu tử, ngươi có đánh rắm hay không a!”
Trần Doãn nghiêng đầu, nghĩ nghĩ, “Giống như thả, ta có điểm táo bón.


Âu Dương Hạc giận đến thổi râu trừng mắt, “Ngươi sao có thể đánh rắm đâu!”
Trần Doãn có chút ủy khuất mà nhìn Âu Dương Hạc, quản thiên quản địa, quản không được người ị phân đánh rắm, Trần Doãn cảm thấy Âu Dương Hạc người này thật giống với người nhờ mình, đầu óc có chút vấn đề, Trần Doãn ánh mắt trông mong nhìn Âu Dương Hạc, làm Âu Dương Hạc cảm thấy chính mình giống như đan khi dễ tiểu bằng hữu, “Tính, tính, ta không so đo cùng ngươi.


Bình rượu ngon kia là phong kín, lại còn có hai tầng gỗ ngăn cách.

Âu Dương Hạc xoay người phải đi, trần Doãn có chút vội vàng hô: “Chờ một chút, tiền bối.


Âu Dương Hạc quay đầu, hồ nghi nhìn Trần Doãn, “Làm sao vậy, tiểu bằng hữu, ngươi còn có chuyện khác sao?”
Trần Doãn có chút ngượng ngùng cúi đầu, ngượng ngùng nói: “Đại ca nhờ ta nói, nếu ngươi nhận được đồ vật, sẽ cho ta một ngàn tín dụng điểm để cảm tạ.


Âu Dương Hạc nhịn không được nghiến răng, trong lòng lại mắng Sở Tiêu và Sở Giang Dật chú một đốn, âm thầm may mắn vừa rồi mình đã đổi một chút tín dụng điểm, bằng không thẻ tín dụng của mình liền một ngàn tín dụng điểm cũng không có, liền ném chết người.

Âu Dương Hạc vuốt năm bình rượu, thầm nghĩ: Để nhận được năm bình rượu này, thật là nhẫn nhịn khổ sở! Gia hỏa Sở Tiêu đáng chết, đem rượu trân quý giao cho một tiểu thí hài bảo quản, liền không thể tìm một người đáng tin hơn sao?
Sở Tiêu hưng phấn đùa nghịch xe, Sở Giang Dật có chút mê hoặc nói: “Tiểu Tiêu! Rượu đưa tới tay Âu Dương Hạc chưa.


“Đưa, đưa, ngươi yên tâm, ta tìm một tiểu tử thực đáng tin, nhất định có thể đưa đến tay Âu Dương Hạc.

” Sở Tiêu bảo đảm nói.

Sở Giang Dật nghi hoặc nhìn Sở Tiêu, “Sao ta cảm thấy mùi rượu trên người ngươi nặng như vậy!”
“Nhị ca, rượu ngươi nhưỡng quá thơm, lúc ta hỗ trợ dọn đi, liền bị lây dính.

” Sở Tiêu nói.

Nhị ca chỉ bế quan mấy ngày, Sở Tiêu lại không có đạo cụ trữ vật, nên đành uống hết rượu trong mấy ngày này, thật là ngon! Sở Tiêu cảm thấy dù chính mình có đạo cụ trữ vật cũng sẽ không nhịn được mà uống hết.

Sở Giang Dật cười cười, “Là như thế sao?”
Sở Tiêu gật gật đầu, “Đương nhiên, đương nhiên, ta bảo đảm ta đưa Âu Dương Hạc năm bình rượu.


Sở Giang Dật gật gật đầu, “Ta đã biết.

”.
 
Trọng Sinh Chi Tình Hữu Độc Chung
Chương 62: 62: Sở Tiêu Ca Hát


SởTiêuhừca,láixetrênconđườngkhôngtínhlàbằngphẳng,“Ngươilàgàtalàvịt,sinhmộtcontiểuếchxanh,tiểuếchxanhgảcho con cóc, trong lòng hắn vui đến nở hoa, ngươi là gà ta là vịt, sinh một con tiểu ếch xanh, leo lên một nhà thông gia giàu, oa oa oa oa oa oa oa oa.


Sở Giang Dật ngồi bên cạnh Sở Tiêu, nghe Sở Tiêu ca hát, có chút bất đắc dĩ, “Tiểu Tiêu, ngươi chừng nào thì thích ca hát như vậy.


“Thời điểm ngươi bế quan a! Nhị ca, thời gian ngươi bế quan quá dài, ta thật sự quá nhàm chán, ta nhìn trên Tinh Võng nói, ca hát có thể nâng cao mị lực một người, cho nên, ta đi học.

” Sở Tiêu có chút thẹn thùng nói.

Sở Giang Dật có chút đau đầu nhíu mày, trên thực tế chính mình không nên bế quan, sau khi bế quan, Sở Tiêu cư nhiên lại thích ca hát, đây thực sự không tính là tin tốt.

“Nhị ca, ta hát thế nào?” Sở Tiêu có chút ngượng ngùng hỏi.

Sở Giang Dật hít sâu một hơi, nói: “Cũng không tệlắm,bấtquá,tacảmthấyngươicóthểđổimộtcakhúckhác,rốtcuộcbàihát này thật sự là quá thiếu logic, liền tính gà và vịt có thể vượt chủng tộc mà yêu nhau, cũng không đại biểu bọn chúng có thể sinh ra loài sinh vật như ếch xanh, kia thật là lời nói vô căn cứ.



Sở Tiêu gật gật đầu, “Bài hát này là ca khúc nhập môn, lão sư trên Tinh Võng nói, nếu ta hát thành thục bài này, liền có thể suy xét ca khúc có độ khó khăn cao hơn.


“A, vậy thế nào mới tính là thuần thục!” Sở Giang Dật hỏi.

“Trên Tinh Võng có phần mềm để trắc độ thành thục, trước mắt độ thuần thục của ta là 23%, chỉ cần độ thuần thục đạt tới 80%, là có thể thông qua, lần đầu ta hát chỉ chỉ có độ thuần thục 1%.

” Sở Tiêu cười cười giải thích.

“Ngươi luyện tập bao nhiêu ngày rồi?” Sở Giang Dật đau đầu hỏi.

“Đại khái đã mười ngày.

” Sở Tiêu nghĩ nghĩ nói.

Sở Giang Dật nhắm mắt lại, gượng cười: “Ngươi tiến bộ thật mau!”
Sở Tiêu cúi đầu, ngượng ngùng nói: “Kỳ thật, cũng bình thường.


“Tiểu Tiêu, kỳ thật, ta cảm thấy muốn đề cao mị lực có rất nhiều phương thức bất đồng, có rất nhiều phương thức có hiệu suất cao hơn ca hát, hơn nữa cũng thích hợp với ngươi hơn.

” Sở Giang Dật lời nói thấm thía.

“Tỷ như nói?” Sở Tiêu tò mò nhìn chằm chằm Sở Giang Dật.

“Tỷ như nói, đua xe! Ngươi biết trước mạt thế, có vô số người mê đắm đua xe, đua xe là vận động tràn ngập tình cảm và nhiệt huyết hạng nhất, từng làm vô số người điên cuồng.

”SởGiangDậttừngbướchướng dẫn.

Sở Tiêunhưsuytưgìrồigậtgậtđầu,“Nhịca, ý của ngươi là, ta nên thực hiện đồng thời ca hát và đua xe?”

“Không không không, ý ta là: tham nhiều nhai không lạn, ngươi có thể từ bảo một cái, theo ý cá nhân của ta, ngươi từ bỏ ca hát tương đối tốt.

” Sở Giang Dật uyển chuyển dẫn dắt.

Sở Tiêu nhìn chằm chằm Sở Giang Dật một hồi, hỏi: “Nhị ca, ngươi cũng thích tay đua xe.


Sở Giang Dật gật gật đầu, “Ân, ta thực thưởng thức bọn họ.


Sở Tiêu khí phách hăng hái nói: “Vậy được, ta muốn trở thành một tay đua xe xuất sắc.


Sở Giang Dật xoa trán, âm thầm cảm khái, muốn nuôi một tiểu hài tử hiểu chuyện, thật là không dễ dàng a!
Sở Tiêu ngồi trong xe, lái xe, một chiếc xe quen thuộc vèo một cái vượt lên trước y, Sở Giang Dật mở mắt ra, thấy Lâm Thiệu An đang ngồi trong xe mỉm cười một cái với bọn hắn.

Nhìn Lâm Thiệu An tươi cười, lửa giận Sở Tiêu lập tức bạo phát, tốc độ lập tức đạt đến tối đa, “Vèo” một tiếng, liền ném Lâm Thiệu An ra phía sau.

Sở Giang Dật không kịp phòng ngừa bị xóc nảy một chút, có chút đau đầu nhìn Sở Tiêu tràn đầy ý chí chiến đấu, “Lái chậm một chút, xe chúng ta là xe cổ, vô pháp so cùng nhân gia a!”
Sở Tiêu gắt gao nhấp môi, trong mắt có có vài phần điên cuồng, sắc mặt hồng đến dọa người.

Lâm Thiệu An thấy chính mình bị vượt mặt, nhanh chóng tăng tốc lên, lại nhanh chóng vọt lên trước xe hai người.

Sở Tiêu có chút rầu rĩ đập đập tay lái, Sở Giang Dật bất đắc dĩ giúp Sở Tiêu dẫm phanh lại, xe đột nhiên không kịp phòng ngừa mà ngừng lại, thiếu chút nữa liền lật xe.

Sở Tiêu hít hít cái mũi, có chút ủy khuất mà nhìn cái xe phía trước, Sở Giang Dật vỗ vỗ bả vai Sở Tiêu, “Được rồi, tên kia bất quá là có xe tốt hơn ngươi thôi, kỹ thuật lái xe tuyệt đối không bằng ngươi.


Sở Tiêu nghiêm túc gật gật đầu, “Chờ ta có tiền, ta nhất định phải mua một chiếc xe tốt.


Nhị ca, thích tay đua xe giỏi, cái tên Lâm Thiệu An này cư nhiên dám lái xe nhanh hơn mình, gia hỏa này chết chắc rồi.

Sở Giang Dật lập tức tỏ vẻ tán đồng, “Yên tâm đi, chờ chúng ta bán hết thi thể dị thú trên tay, chúng ta chính là kẻ có tiền.


Mắt Sở Tiêu nhìn về phía trước, trong mắt hiện lên quang mang kiên định, Sở Giang Dật xoa xoa mồ hôi trên trán, thầm nghĩ: Cần thiết sao?.
 
Trọng Sinh Chi Tình Hữu Độc Chung
Chương 63: 63: Oan Gia Ngõ Hẹp


LâmThiệuAnlướtquaSởTiêumộtquãngliềndừnglại.

SởTiêuláixethêmmộtchốcliềnđụngphảiLâmThiệuAnđangungdungdựalênthân xe.

Lâm Thiệu An có chút hài hước mà nhìn Sở Giang Dật, “Không thể tưởng được a! Không thể tưởng được, tên phế vật Sở Giang Dật ngươi cũng đến rừng Mạc Bắc nhặt của hời, nhìn dáng vẻ của ngươi, thu hoạch có vẻ không nhiều a!” Lâm Thiệu An cái xe rỗng tuếch của Sở Giang Dật, châm biếm trong mắt càng nhiều vài phần.

Sở Tiêu nhìn dáng vẻ đắc ý của Lâm Thiệu An liền phẫn nộ: “Chúng ta thu hoạch nhiều hay ít cũng không có quan hệ với ngươi!”
Lâm Thiệu An khinh thường liếc Sở Tiêu một cái, “Sở Giang Dật ta nói cho ngươi, hiện tại ta là ngũ cấp dị năng giả, sau này Lâm gia khẳng định do ta định đoạt, hiện tại ngươi có phải đang cô cùng hối hận hay không?”
Sở Giang Dật nghiêng đầu, khó hiểu hỏi: “Hối hận cái gì?”
Lâm Thiệu An khó thở nói: “Hối hận không ở bên cạnh ta!”
Sở Giang Dật ha hả cười cười, “ÝLâmthiếulànếutaníugiữngươi,ngươisẽtiếpnhận ta.


Lâm ThiệuAnômhaitay, cao ngạo nói: “Cho ngươi vị trí chính thê là không có khả năng, nhưng nể tình tình cảm lâu nay của hai chúng ta, ta có thể lưu lại cho ngươi vị trí trắc thất.


Trong mắt Sở Giang Dật xẹt qua một tia sát khí, ngữ khí lạnh lẽo: “Ta không cảm thấy hai chúng ta có tình cảm gì, hơn nữa ngươi yên tâm, mặc kệ ngươi hiện tại là ngũ cấp dị năng giả hay là cửu cấp dị năng giả, ta cũng không có một chút tâm tư không an phận với ngươi.


Lâm Thiệu An thẹn quá thành giận nói: “Sở Giang Dật, ngươi có loại.


Sở Giang Dật gợi lên khóe mắt, tươi cười mang theo vài phần yêu mị, “Ta là nam nhân, ta đương nhiên là có loại, chỉ là ngươi có loại hay không thì ta không biết.


Lâm Thiệu An lập tức hóa thành sói trắng, rống vào mặt Sở Giang Dật.

Sở Tiêu hưng phấn mà ngao một tiếng, quạt hai đôi cánh lao tới, nghĩ thầm: “Chính là một thân da lông trắng này đã mê hoặc nhị ca, xé nó xuống, xé xuống nhị ca liền không thích người này.


Sở Giang Dật nhìn lông sói trắng tuyết, híp híp mắt, lần đầu tiên nhìn thấy hình thú của Lâm Thiệu An, hắn đã bị mê hoặc bởi một bộ lông trắng tuyết không dính một hạt bụi , hiện tại ngẫm lại cũng chỉ là một tấm da sói mà thôi, không có gì đặc biệt.

Sao lúc trước hắn có thể thích một người như vậy đâu? Sở Giang Dật nhịn không được mà hoài nghi, có lẽ, giống như trong sách nói,thíchcănbảnkhôngcầnlýdo,hoặclàLâmThiệuAnvẫnluônkhôngtiếpthucảm tình của hắn, nên chuyện này mới trở thành chấp niệm của hắn.

Sở Giang Dật có chút thèm nhỏ dãi mà nhìn bộ lông của Lâm Thiệu An, nếu có một tấm da sói như vậy để làm thảm thì tốt rồi, nhất định vô cùng ấm áp, vô cùng mềm mại, bất quá da của thức tỉnh giả loài thú dù có lột xuống khi còn sống, đợi một lúc vẫn sẽ biến thành da người, cho nên, nếu muốn một tấm thảm lông, vẫn là đánh chủ ý lên biến dị thú sẽ thực tế hơn.

Một móng vuốt Sở Tiêu nắm lên khối huyết nhục mơ hồ, Lâm Thiệu An đau tê tâm liệt phế, duỗi cổ muốn cắn Sở Tiêu, sức chiến đấu của Sở Tiêu vốn đã mạnh mẽ, hơn cấp bậc còn cao hơn Lâm Thiệu An một bậc, tự nhiên sẽ không sợ công kích của Lâm Thiệu An.

Nghiền áp, hoàn toàn là nghiền áp, Lâm Thiệu An căn bản không phải đối thủ của Sở Tiêu, Sở Giang Dật đứng trong xe nhìn động tác như mèo vờn chuột giữa hai người, khóe miệng câu lên ý cười nhợt nhạt.

Mấy người đi theo Lâm Thiệu An ban đầu không có chuẩn bị, lúc sau thấy Sở Tiêu cường thế càng không dám cứng đối cứng, đợi đến khi Lâm Thiệu An vết thương chồng chất, mang bộ dáng hơi thở thoi thóp, những người đó liền đứng ngồi không yên, nếu Lâm Thiệu An chết ở chỗ này, bọn họ trở về Lâm gia tự nhiên cũng không có kết quả tốt.

Sở Giang Dật nhìn bộ dáng vết thương chồng chất của Lâm Thiệu An, khóe miệng xẹt qua một tia cười lạnh, “Tiểu Tiêu, thôi bỏ đi.


Sở Tiêu ném Lâm Thiệu An tới tới lui lui như quả bóng cao su, miệng vết thương chảy đẩy máu của Lâm Thiệu An dính đầy cát bụi.

Sở Tiêu có chút không tha phun nước miếng vào người Lâm Thiệu An, lại bay qua chỗ Sở Giang Dật, bỗng nhiên lại nghĩ tới cái gì, bay đến chỗ xe của Lâm Thiệu An, thành thạo phá thủng lốp xe.

Sở Tiêu vừa lòng ngồi và ghế điều khiển, lái xe về phía trước, “Nhị ca, hiện tại xe bọn họ khẳng định không đi nhanh bằng chúng ta.


Săm lốp đều bị phá hư, tất nhiên sẽ không thể đi nổi, Sở Giang Dật gật gật đầu: “Đúng vậy! Bọn họ phỏng chừng là đuổi không kịp” liền tính có thể đuổi, đám người kia cũng sợ Sở Tiêu mà không dám đuổi theo.

“Nhị ca, ta đánh Lâm Thiệu An thành như vậy, ngươi có giận ta hay không!” Sở Tiêu có chút bất an hỏi.

“Hắn vốn dĩ là thiếu đánh, ta vì cái gì phải giận ngươi!” Sở Giang Dật không cho là đúng địa đạo.

Sở Tiêu gãigãicáiót,“Vậytạisaongươikêutadừng tay!”
“Nếu ngươiđánhchếthắn,sẽcóphiền toái.

” Sở Giang Dật nói.

Lâm gia nói như thế nào cũng là đại gia tộc, nếu không phải tất yếu, Sở Giang Dật không muốn đối chiến trực tiếp , Sở Tiêu nói: “Vừa rồi ta đánh hắn rất ác, nói không chừng hắn sẽ giáng một cấp.


Sở Giang Dật ha hả nở nụ cười, “Như vậy liền rất tốt.


Lâm Thiệu An hẳn là mới thăng lên ngũ cấp, năng lượng còn chưa ổn định, lúc này lại bị thương nặng như vậy, nói không chừng còn sẽ lưu lại di chứng.

Sở Tiêu nhìn xe phía sau cách càng ngày càng xa, cong khóe miệng.

Sở Giang Dật ngả lưng vào ghế dựa, đôi mắt biến ảo không chừng, có đôi khi tử vong cũng là một loại nhân từ, làm Lâm Thiệu An ngã từ thần đàn xuống, bị những người khác trong gia tộc vượt qua mới là tra tấn lớn nhất với hắn, nếu bị rớt cảnh giới, muốn khôi phục cũng không phải dễ dàng.

Lâm Thiệu An nằm ở phía sau xe, nhịn không được mà hút khí, rất nhiều chỗ trên người đều chảy máu, rất nhiều nơi bị Sở Tiêu xé xuống cả da lẫn thịt, đôi mắt Lâm Thiệu An chuyển động, trong ánh mắt tràn đầy phẫn hận, tên tiện loại Sở Tiêu đáng chết, cư nhiên dám đối xử với hắn như vậy.

Một nữ nhân bên người Lâm Thiệu An cẩn thận mà bôi thuốc cho hắn, Lâm Thiệu An hít một hơi khí lạnh, tát cho nữ nhân kia một cái: “Ngươi làm gì, không thể nhẹ tay một chút sao?”.

“Xin lỗi.

” Nữ nhân bất an trả lời.

Lâm Thiệu An tràn đầy phẫn hận mà nằm xuống ghế sau, thật vất vả đạt tới ngũ cấp, hiện tại lại rớt xuống, muốn thăng cấp một lần nữa có bao nhiêu khó khăn, Lâm Thiệu An căn bản không dám nghĩ.

Hắn đã hưng phấn đem chuyện mình thăng cấp báo lên gia tộc, hiện tại cảnh giới ngã xuống, đám đường ca đường đệ trong gia tộc vốn đã không vừa mắt hắn không biết sẽ làm gì, nghĩ đến tên đầu sỏ gây chuyện Sở Tiêu, Lâm Thiệu An liền giận sôi máu.

Lâm Thiệu An nằm xuống ghế, trong mắt đều là phẫn hận, Sở Tiêu, Sở Tiêu, gia hỏa này cư nhiên dám làm như vậy, hắn nhất định phải trả thù.

“Thật không thể tưởng nổi! Thiếu gia cư nhiên bị người đánh thành như vậy, trở về chúng ta sợ không dễ công đạo.

” Ngũ cấp dị năng giả dẫn đầu bất an nói.

“Ăn ngay nói thật là được, ai có thể nghĩ đến con rắn kia cư nhiên lợi hại như vậy, nói đi nói lại cũng là thiếu gia tự tìm, tự nhiên đi khiêu khích con rắn kia làm gì, bị đánh đến một chút năng lực đánh trả đều không có, thật là mất mặt.

” Phó đội trưởng không cho là đúng.

Người làm hắn nguyện trung thành không phải phụ thân của Lâm Thiệu An, mà là huynh trưởng của phụ thân Lâm Thiệu An, cho nên, Lâm Thiệu An bị thương, hắn một chút đều không nóng nảy, ngược lại có chút vui sướng khi người gặp họa.

“Tuy là như thế, nhưng con rắn kia thật là lợi hại a! Không biết gia chủ nếu đánh với hắn có thể có phần thắng hay không.

” Người dẫn đầu cảm khái.

“Sao ngươi đánh giá con rắn kia cao như vậy?”.

Sở Tiêu người này, bọn họ có chút hiểu biết, tuổi trẻ đã là tứ cấp dị năng giả.

“Có thể đánh ngũ cấp dị năng giả đến không có năng lực phản kháng, chỉ sợ hắn đã lục cấp.

” Người dẫn đầu nói.

“Là như thế sao? Không phải thức tỉnh giả loài rắn muốn thăng cấp rất khó khăn sao? Đạt tới ngũ cấp đã không tồi, con rắn kia nếu là lục cấp, sao có thể không phản phệ mà chết.

” Phó đội có chút kinh nghi bất định.

“Ta cũng không phải rất rõ ràng.


Sở Tiêu nhìn Sở Giang Dật ngồi bên cạnh nhắm mắt dưỡng thần, tâm tình hoàn toàn thả lỏng dưới, bộ dáng này của nhị ca, hẳn là thật sự không để chuyện Lâm Thiệu An trong lòng, Lâm Thiệu An vốn dĩ liền không xứng với nhị ca.

Sở Tiêu càng nghĩ càng thấy vui, lái xe cũng càng nhanh.

Sở Giang Dật nhìn biệt thự quen thuộc, trong lòng dâng lên một cổ hoài niệm, tòa biệt thự này tựa hồ còn tàn lưu hơi thở của mẫu phụ.

Sở Giang Dật quay đầu nhìn Sở Tiêu, “Ngươi cũng đừng trở về, ở lại nơi này đi.


Sở Tiêu kinh hỉ mà nhìn Sở Giang Dật, “Nhị ca, như vậy được sao?”
“Không có gì là không được, cũng đã vài tháng không có một giấc ngủ hoàn chỉnh, hiện tại có thể ngủ một giấc thật ngon, nhưng lúc ngươi ngủ nhớ kĩ đóng chặt cửa.

” trước đây Sở Tiêu đã ở nơi này, nhưng do Sở Giang Dật sợ rắn, cho nên Sở Tiêu bất đắc dĩ phải dọn ra ngoài.

Sở Tiêu gật đầu, “Ân, ta sẽ nhớ rõ, chính là vì cái gì a! Nhị ca.


“Bởi vì ngươi ngủ ngáy quá lớn, sẽ làm ta mất ngủ”.

Sở Giang Dật thầm nghĩ.

“Bởi vì ngươi lớn lên quá soái, nếu ngươi không đóng chặt cửa, nói không chừng nửa đêm có người xông vào phòng, chiếm tiện nghi của ngươi.

” Sở Giang Dật nói.

Sở Tiêu chớp chớp mắt, “Nhị ca, ngươi cảm thấy ta lớn lên soái sao? Ngươi muốn chiếm tiện nghi của ta hay không a!”
Sở Giang Dật: “……”.
 
Trọng Sinh Chi Tình Hữu Độc Chung
Chương 64: 64: Vương Dao Hủy Dung


SởGiangDậtômchănngủtớikhôngbiếttrờitrănglàgì,mãiđếngiữatrưangàyhômsaumớitỉnhlại,vừađịnhđiphòngbếplàmchútđồ ăn, chuông cửa liền vang lên.

Sở Giang Dật nhíu nhíu mày, cảm thấy kì quái: Sớm như vậy, ai sẽ đến.

Sở Giang Dật có chút phiền chán mà đi tới cửa, thấy được hai người mà hắn vô cùng không muốn nhìn thấy, Vương Dao vẻ mặt hưng sư vấn tội đứng bên cạnh Sở Hành, trên mặt mang theo nồng đậm phẫn nộ.

“Phụ thân đại nhân, sáng sớm ngươi tới đây làm gì!” Sở Giang Dật hài hước hỏi.

“Nhìn thấy chúng ta tới, ngươi còn không nhanh chóng mở cửa.

” Vương Dao có chút kích động trách mắng.

Sở Giang Dật quay đầu, lạnh lùng nhìn Vương Dao, “Mở cửa cho ngươi, dựa vào cái gì, nhà ta không chào đón đồ đê tiện.


Vương Dao tức giận trừng lớn mắt, giương nanh múa vuốt nói: “Tên nghiệt tử nhà ngươi, ngươi nói cái gì?”
Sở Giang Dật cười tới mặt mày hớn hở, “Ta nói cái gì, ta nói cái gì đến lượt ngươi khua tay múa chân sao, ngươi tính cọnghành nào!”
Vương Daotrừnglớnmắt,“Thậtlàkhônggiagiáo,mẫuphụngươicưnhiêndạyngươi thành dạng này.


Sở Giang Dật ngơ ngác nhìn Vương Dao một cái, lạnh lùng nói: “Mẫu phụ dù dạy ta cái gì cũng sẽ không dạy ta làm tiểu tam.


Vương Dao bộ mặt dữ tợn mà nhìn Sở Giang Dật, Sở Giang Dật nhàn nhạt mà cười, cười đến xán lạn vô cùng.

Sở Hành có chút nhìn không được, “Súc sinh, ngươi là nói chuyện như vậy cùng trưởng bối?”
Sở Giang Dật không sao cả mà nhìn Sở Hành, “Trưởng bối, nàng tính cái gì trưởng bối.


Sở Hành cách cửa sắt, hung tợn mà trừng Sở Giang Dật, lửa giận trong mắt như muốn thiêu chết Sở giang Dật, Sở Giang Dật nhìn biểu tình phẫn nộ của Sở Hành, trong lòng dâng lên một tia vui sướng, không sai, Sở Hành càng khó chịu, tâm tình của hắn sẽ càng tốt.

“Mở cửa ra.

” Sở Hành táo bạo.

Sở Giang Dật chớp chớp mắt, “Ngươi cho rằng ngươi là ai a! Ngươi muốn ta mở cửa, ta liền mở cửa, hai người các ngươi nhanh cút đi thôi, gian phu dâm phụ, đừng làm dơ nhà ta.


Sở Hành nổi giận gầm lên một tiếng, biến thành con báo rống giận với Sở Giang Dật.

Tính năng phòng hộ của căn phòng này vẫn khá tốt, liền tính là Sở Hành, một chốc một lát cũng không phá được.

Sở Tiêu đi tới, “Nhị ca, có chuyện gì.


Sở Giang Dật nhìn hai người ngoài cửa, nói với Sở Tiêu: “Ngươi đi đuổi hai người kia đi, đừng làm bọn họ quấy rầy ta nấu cơm.


Nghe được có cơm ăn, Sở Tiêu lập vui vẻ, “Nhị ca, ngươi yên tâm đi, ta nhất định sẽ khônglàmhaingườikiaquấyrầyngươinấu cơm.


Sở GiangDậtgậtgậtđầu,đitớiphòngbếp, Sở Tiêu mở cửa, một quyền đấm vào con báo nhìn có vẻ uy mãnh kia, Sở Hành tuy rằng là lục cấp cao thủ, nhưng nhiều năm sống trong nhung lụa, thực lực cũng chỉ hơn ngũ cấp dị năng giả khá hơn một chút, Sở Tiêu cũng mặc kệ người mình đánh là ai, Sở Giang Dật làm hắn đuổi hai người này đi, hắn chỉ cần nghe lời là được.

Sở Hành bị đánh ngã xuống đất biến thành hình người, trên khuôn mặt là vết thương chồng chất, tràn đầy thống hận mà nhìn Sở Tiêu, “Tên nghiệt tử nhà ngươi.


Sở Tiêu hà hơi vào nắm tay, tươi cười mà nhìn Sở Hành, “Ta tưởng là ai đâu, nguyên lai là ngươi a! Ta cũng không phải con trai của ngươi, ngươi không cần nửa đường nhận thân thích.


Sở Hành oán hận hỏi: “Có phải nhị ca ngươi sai ngươi thương tổn Lâm nhị thiếu, hia người các ngươi tốt nhất ngoan ngoãn đi bồi tội cho Lâm thiếu.


“Lâm gia thiếu gia, Lâm Thiệu An a! Hắn là thứ gì, đánh liền đánh, còn muốn ta đi bồi tội, mơ mộng hão huyền, muốn bồi tội tự ngươi đi bồi tội, ta mới không đi.

” Sở Tiêu không cho là đúng.

“Ngươi cái tên hỗn trướng này.

” Sở Hành giơ tay lên, làm bộ muốn đánh Sở Tiêu.

Sở Tiêu nâng đôi mắt, lạnh băng nhìn thẳng Sở Hành, “Như thế nào, ngươi còn chưa bị đánh đủ!”
Ánh mắt Sở Tiêu đều là miệt thị, chính là người này, lúc trước nhìn mình như nhìn rác rưởi, kiên quyết không thừa nhận mình là con hắncòn đuổi mình ra khỏi cửa như tống rác rưởi.

Sở Tiêu vĩnh viễn đều không thể quên ánh mắt của Sở Hành lúc đó, nếu không phải trước khi chết mẫu phụ đã dặn hắn không cần báo thù, hắn đã sớm tìm tới cửa, nhưng cũng không thể trách hắn không nghe lời mẫu phụ, là Sở Hành người này tự tìm chết, hắn cũng là không biện pháp.

Sở Tiêu gắt gao nhìn chằm chằm Sở Hành, trong lòng có chút hy vọng Sở Hành dám nói bậy, như vậy hắn cũng danh chính ngôn thuận ra tay, đấm cho người này mấy quyền.

Vương Dao có chút kinh hồn táng đảm mà nhìn ứ thanh trên mặt Sở Hành, trừng Sở Tiêu nói: “Ngươi cái này tiện loại, sao ngươi dám đánh phụ thân ngươi như vậy.


“Phụ thân? Vị này đại thẩm, lúc tước là chính ngươi nói ta không cần nhận loạn phụ thân, nhanh chóng đem lão công ngươi về đi, không cần ở chỗ này mất mặt.

” Sở Tiêu đắc ý dào dạt chọc tức nàng.

Vương Dao giơ lên ngón trỏ, chỉ Sở Tiêu, “Ngươi đánh Lâm thiếu bị thương, chúng ta hảo ý mang ngươi qua đi xin lỗi, ngươi cưnhiêndámđốichúngtanhưvậy,sớmmuộngìsẽchiujbáo ứng.


Trong mắtSởTiêuhiện một tia sắc lạnh, “Chuyện ta làm, ta tự phụ trách, không đến lượt ngươi lắm miệng, đúng vậy, ta xem Lâm Thiệu An không vừa mắt, đánh hắn, Lâm gia muốn trả thù, làm cho bọn họ tới a! Ta ở đây chờ đâu! Bọn họ tới bao nhiêu người, ta dám đánh bấy nhiêu người, cho đến khi không ai dám đến thì thôi.


Vương Dao trừng lớn đôi mắt, dữ tợn nhìn Sở Tiêu, “Ngươi đúng là tiện loại do đồ đê tiện sinh ra.


Sở Tiêu tát một cái làm Vương Dao ngã xuống đất, nữ nhân quan trọng nhất là cái gì, mắt Sở Tiêu sáng lên, vươn móng vuốt cào lên mặt Vương Dao một cái, Vương Dao quỷ khóc sói gào mà kêu một tiếng, Sở Giang Dật đang ở bên trong làm thịt bò hầm khoai tây, nghe tiếng gào tê liệt tâm phế vang lên làm giọt dầu thiếu chút nữa liền bắn lên tay.

Vương Dao lau máu trên mặt, không dám tin tưởng mà nhìn Sở Tiêu, Sở Tiêu nhìn nhìn đầu ngón tay mang theo máu tươi, trong lòng dâng lên từng trận vui sướng.

Từ khi hắn được Đường Vân Ý nhận nuôi, lại lục tục được gặp mẫu phụ vài lần, có một lần mẫu phụ cùng hắn dạo phố gặp phải Vương Dao, Vương Dao hung hăng mà nhục nhã mẫu phụ một hồi, chính là nữ nhân này, có dung mạo đẹp nhưng lại tâm tư ác độc, nếu, không phải nữ nhân này, nói không chừng mẫu phụ còn có thể sống lâu một thời gian.

“Ngươi cư nhiên động thủ với nữ nhân?” Sở Hành đau lòng mà nói.

Sở Tiêu quỷ dị mà liếc Sở Hành một cái, tò mò hỏi: “Ngươi phẫn nộ như vậy, là vì ta đánh nàng, vẫn là bởi dung mạo của nàng bị hủy!”.

.
 
Trọng Sinh Chi Tình Hữu Độc Chung
Chương 65: 65: Vương Dao Oán Hận


VươngDaobụmmặt,nhìnbiểutìnhhưngphấntrênmặtSởTiêu,tronglòngdânglênmộtcổsợhãi,VươngDaohốihận,hoàntoànhốihận,chínhmình không nên vì nhất thời mới mẻ, lại đây tìm Sở Giang Dật, nàng nào nghĩ đến sẽ gặp sát tinh ở đây.

Sở Hành có chút chần chờ mà nhìn Sở Tiêu, Sở Tiêu nghiêng đầu, cong khóe miệng, nhìn vết thương trên mặt Vương Dao, tựa hồ vết thương trên mặt Vương Dao là một thứ thập phần thú vị.

Vương Dao trong lòng có chút khủng hoảng, thỉnh thoảng lại quay đầu nhìn Sở Hành, Sở Hành cảm thấy lần này không thể chiếm được chỗ tốt gì, đành phải mang theo Vương Dao về trước.

Sở Tiêu nghênh ngang vào nhà tìm Sở Giang Dật tranh công, Sở Giang Dật nhìn Sở Tiêu đắc ý bộ dáng, hỏi: “Ngươi làm gì với Vương Dao vậy, ta mới nghe thấy tiếng hét của nàng.


Sở Tiêu bĩu môi, “Ta cào mặt nàng một cái.


Sở Giang Dật khiếp sợ trừng lớn mắt, Sở Giang Dật không thể không thừa nhận, tuy rằng Vương Dao đã không trẻ, nhưng vẫn là phong tư bấtphàm,chỉlàlúcnàynàngđãkhôngcòndungmạo,SởHànhcóthểtrướcsaunhư một mà thích nữ nhân này hay không.

“Nhị ca, ngươi có cảm thấy ta quá đáng không.

” Sở Tiêu hỏi.

Sở Giang Dật cười cười, “Có cái gì quá mức, thời buổi này trên người ai không có vài vết sẹo a!”
Sở Tiêu nở nụ cười hàm hậu, “Nhị ca nếu nghĩ như vậy, ta liền an tâm rồi, ta còn dạy dỗ Sở Hành một trận.


“Sở Hành hình như là lục cấp thức tỉnh giả! Hơn nữa đã thức tỉnh thật nhiều năm, ngươi có thể đánh hắn một trận, thật là lợi hại a!” Sở Giang Dật giống như căn bản không có phát hiện người bị Sở Tiêu đánh là phụ thân của bọn họ.

Sở Tiêu đắc ý cười cười, “Lão gia hỏa kia, làm sao lợi hại bằng ta được.


Sở Giang Dật nhìn dáng vẻ đắc ý của Sở Tiêu, bất đắc dĩ lắc lắc đầu, đệ đệ này của hắn! Thật đúng là không sợ gì cả, bất quá hiện tại xác thật cũng không có gì phải sợ hãi.

Vương Dao ngồi ở trước gương, nhìn mặt mình trong gương, đột nhiên đem gương đập thành mảnh nhỏ, Sở Giang Thiên đi đến, Vương Dao như bắt lấy cứu tinh mà nắm chặt cánh tay Sở Giang Thiên, “Nhi tử, ngươi nhất định phải báo thù giúp ta!”
Sở Giang Thiên gật gật đầu, hỏi: “Mẫu thân, mặt ngươi làm sao vậy?”
Mặt Vương Dao tràn đầy hận ý, “Còn không phải Sở Tiêu cái kia tiện loại, tên tiện loại kia quả thật vô pháp vô thiên, không chỉ động thủ với phụ thân ngươi, còn dám đánh ta.


Sở Giang Thiên có một tia hoang mang, “Cha mặc kệ sao?”
“Cha ngươikhôngbiếtlàchuyệnnhưthếnào,cưnhiênkhôngphảiđốithủcủatêntiện loại kia, nhi tử, ngươi nhất định phải trả thù cho ta!” Vương Dao phẫn hận.

Trong mắt Sở Giang Thiên hiện ra một tia ghen ghét, Sở Hành chính là lục cấp thức tỉnh giả! Từ lúc đầu tiến vào, hắn liền phát hiện phụ thân bị thương, nếu thực lực Sở Tiêu đã vượt qua phụ thân, vậy mình thì sao?
“Sao hắn lại lợi hại như vậy, hắn không phải thức tỉnh giả loài rắn sao? Thức tỉnh giả loài rắn không phải rất khó thăng cấp sao?”.

Vương Dao lắc lắc đầu, “Ta cũng không biết, phụ thân ngươi nói, khả năng hắn đã là lục cấp thức tỉnh giả.


“Mẹ, ngươi không cần lo lắng, thức tỉnh giả loài rắn tới lục cấp là cao nhất, nếu hắn mạnh mẽ đột phá thất cấp, đó chính là tự tìm đường chết, chúng ta hiện tại không cần cứng đối cứng với hắn, chờ ta đột phá đến lục cấp, lại tìm bọn họ tính sổ.

” Sở Giang Thiên lời thề son sắt, hắn tuyệt đối sẽ không thừa nhận là hắn sợ hãi, nên mới nói như vậy.

Vương Dao hiểu rõ lấy năng lực hiện tại của Sở Giang Thiên muốn tìm Sở Tiêu trả thù, căn bản là không có khả năng.

Vương Dao có chút khẩn trương, “Tiểu Thiên, ngươi xem vết thương của ta là thế nào, còn có thể khôi phục không, có thể lưu lại sẹo hay không.


Sở Giang Thiên kinh sợ thối lui một bước, từ sau mạt thê mọi phương diện đều tiến bộ một mảng lớn, như dược tề kéo dài sinh mệnh, dược tề làm mờ vết sẹo cũng có, nhưng là, vết thương của Vương Dao quá nặng, dược tề mờ sẹo thông thường sẽ không có hiệu quả, mà dược tề có thể trị được vết thương này lại là giá trên trời, cho Sở là vua của thành phố này, cũng không thể mua được.

Sở Giang Thiên bị vết thương dữ tợn trên mặt Vương Dao dọa sợ, Vương Dao bắt lấy tay Sở Giang Thiên, “Nhi tử, bộ dạng hiện tại của ta thật đáng sợ đúng không? Ngươi hiện tại sợ mẫu thân có phải hay không?”
Sở Giang Thiên có chút miễn cưỡng nặn ra một nụ cười, “Mẹ, ngươi yên tâm đi, sẽ chậm rãi tốt lên.


Vương Dao ánh mắt đáng sợ mà nhìn Sở Giang Thiên, “Tiểu Thiên, ngươi ghét bỏ mẫu thân sao?”
“Mẹ, ngươi đừng nghĩ lung tung, sao ta có thể ghét bỏ ngươi! Hiện tại miệng vết thương của ngươi còn chưa lành, nhìn qua có chút…… Kỳ quái, chờ miệng vết thương khép lại, liền xinh đẹp như trước.

” Sở Giang Thiên an ủi.

Vương Dao có chút bực bội xoa tóc mình, “Đều do tên tiện loại Sở Tiêu, nếu không phải bởi vì hắn, sao ta có thể biến thành như vậy.


Sở GiangThiênvỗbảvaiVươngDao,“Mẹ,ngươinghỉngơiđi,sẽtốtlên,nhấtđịnh sẽ tốt lên.


Vương Dao vuốt mặt mình, có chút khẩn trương mà nhìn Sở Giang Thiên, “Sẽ tốt lên sao?”
Sở Giang Thiên gật gật đầu, “Mẹ, ngươi còn không tin được ta sao? Ta nói ngươi sẽ tốt lên, liền nhất định sẽ tốt lên.


Vương Dao thần sắc có chút ảm đạm mà vuốt mặt mình, Sở Hành dạng người gì, trông cậy vào hắn tình thâm nghĩa trọng, căn bản là không có khả năng, nàng ngồi được ở vị trí Sở phu nhân lâu như vậy là vì nàng là nữ nhân, lại có khuôn mặt đẹp.

Nếu, nàng không có gương mặt này, Vương Dao ngẫm lại liền cảm thấy đáng sợ, đám nữ nhân nhan sắc không đủ chỉ có thể tiến vào rừng cây, cả ngày làm bạn cùng biến dị thú, khuôn mặt dần gì nua do sương gió.

Sở Giang Thiên ra khỏi nhà, nhớ lại dung nhan của mẫu thân, Sở Giang Thiên liền cảm thấy phiền, Sở Tiêu làm như vậy, nhất định là Sở Giang Dật sai sử, tiểu tiện loại kia từ nhỏ liền thích Sở Giang Dật, chẳng qua là sau khi hắn thức tỉnh hình thú, Sở Giang Dật liền không thích hắn, không nghĩ tới hiện tại lại quậy với nhau.

.
 
Trọng Sinh Chi Tình Hữu Độc Chung
Chương 66: 66: Tình Cảm Biến Chất


SởHànhngồiởkháchsạnuốngrượu,nhớtớigươngmặtcủaVươngDao,SởHànhliềncảmthấysợhãi,hắnvẫnluôncảmthấychínhmìnhthíchVương Dao, nhưng là, dù thích như thế nào, cũng không qua được sự thật rằng hắn sợ gương mặt kia của Vương Dao.

Hẳn là sẽ khôi phục đi, Sở Hành âm thầm nghĩ, có một thê tử xinh đẹp, hắn đã từng được không biết bao nhiêu người hâm mộ.

Tuy Đường Vân Ý không coi là xấu, nhưng dù sao cũng là nam nhân hàng thật giá thật, sao có thể mềm mại bằng nữ nhân.

Sở Hành xoa mặt mình, trong mắt lóe lên vài phần hận ý, Sở Tiêu đáng chết, lúc trước nam nhân kia mang Sở Tiêu đến gặp mình, chính mình nên g**t ch*t hắn, hình thú là loài rắn ghê tởm liền tính, một chút gia giáo cũng không có, cư dám động thủ với mình, đúng là tiện loại.

Sở Hành tuy rằng phẫn nộ, nhưng đối với Sở Tiêu vẫn có vài phần sợ hãi, nếu không phải Lâm gia hô thiên thưởng địa, làm sao hắn có thể đến chỗ Sở Giang Dật?NếuhắnkhôngmangVươngDaođitìmSởGiangDật,hắnnàophảichịunỗinhục này.

Sở Giang Dật từng ngụm từng ngụm uống rượu, Sở Tiêu có chút hâm mộ nhìn bình rượu trên tay Sở Giang Dật, rượu ngon thức ăn ngon, đời người hạnh phúc nhất không gì hơn được ăn ngon uống ngon, tuy rằng Sở Giang Dật cũng cho hắn một vò rượu, nhưng là, trước khi đồ ăn được dọn lên, hắn liền nhàm chán không có việc gì làm mà uống hết rượu.

Sở Giang Dật nhìn ánh mắt trông mong của Sở Tiêu, có chút buồn cười: “Ngươi nhìn ta làm cái gì?”
Sở Tiêu cúi đầu, có chút chột dạ: “Không, không có gì.


Sở Giang Dật nâng chén rượu, như suy tư gì: “Rượu nhiều hỏng việc, uống vài chén là đủ, nếu nghiện quá mức, sẽ rơi vào kết cục giống Âu Dương Hạc, cả đời đều là quỷ nghèo, bị một đám ủ rượu sư khống chế trong lòng bàn tay.


Sở Tiêu gật gật đầu, nghiêm túc nói: “Ta nhất định sẽ không học theo Âu Dương Hạc.


Sở Giang Dật vừa lòng gật gật đầu, Sở Tiêu ăn cơm một hồi, hít hít mũi ngửi hương rượu, lại có chút hối hận, nói với Sở Giang Dật: “Nhị ca, không đúng a! Nếu ta thích uống rượu như Âu Dương Hạc, cũng sẽ không bị đám ủ rượu sư khống chế trong lòng bàn tay, mà bị nhị ca khống chế trong lòng bàn tay đi, nếu vậy, hình như cũng không có gì không đúng.


Sở Giang Dật gõ gõ đầu Sở Tiêu, “Ba hoa.


Sở Tiêu gãi đầu, “Ha ha.


Lâm Thiệu An dựa vào giường, bên cạnh là Lâm phụ đang vò đầu bứt ta, “Ngươi là chuyện như thếnào,khôngphảinóithănglênngũcấpsao?Saobâygiờlạigiángcấp,làmhômnay ta bị đám người trong gia tộc châm chọc một hồi.


Lâm Thiệu An cau mày, có chút không kiên nhẫn: “Ngươi nói đủ chưa.

” Hắn vẫn luôn là thiên chi kiêu tử trong gia tộc, nhưng từ khi bị thương, đám người vẫn luôn nịnh nọt hắn hiện tại đều trốn hắn như trốn ôn dịch.

Tư chất Lâm phụ không có gì xuất chùng, nhờ Lâm Thiệu An có tiền đồ nên hắn mới có thể có địa vị như bây giờ, hiện giờ Lâm Thiệu An bị thương, địa vị của Lâm phụ ở Lâm gia cũng xuống dốc không phanh.

“Sao ngươi lại đi trêu chọc con rắn kia, thức tỉnh giả loài rắn đều lục thân không nhận, càng đánh càng điên, ngươi chọc giận hắn làm gì?” Lâm phụ có chút vội vàng địa đạo.

Lâm Thiệu An che lại lỗ tai, “Phụ thân đại nhân, ngươi không thể làm ta an tĩnh một chút sao?” Lâm Thiệu An tức giận.

Lâm phụ thấy Lâm Thiệu An không vui, cũng không nói thêm gì, “Ngươi nghỉ ngơi đi.


Lâm Thiệu An bụm mặt, trong lòng chồng chất tràn đầy lửa giận, đây là cảm giác của người bình thường sao? Bị nhiều người chỉ chỉ trỏ trỏ, Lâm Thiệu An nhớ tới hình thú của Sở Tiêu, trong lòng dâng lên cảm giác khó chịu, đứng trước mặt Sở Tiêu, hắn không hề có một chút khả năng đánh trả, loại cảm giác này thật sự là quá không xong.

Vốn dĩ hắn chỉ muốn diễu võ dương oai một phen, lại bị tên ngu xuẩn Sở Tiêu đánh thành như vậy, một ngày nào đó hắn sẽ làm Sở Tiêu trả cả vốn lẫn lãi.

Sở Hành về đến nhà, Vương Dao từ trên lầu đi xuống, đưa cho Sở Hành một chén nước, lại ngồi xuống cạnh Sở Hành, mỉm cười nhàn nhạt, “Đây là nước chanh, ngươi uống thử xem.


Sở Hành gật gật đầu, tầm mắt lại không đặt trên người Vương Dao, tay cũng thập phần quy củ.

Vương Dao có chút thất vọng, Sở Hành thích nhất là hưởng thụ, bình thường dù trong phòng có hạ nhân, Sở Hành cũng sẽ chạm vào nàng, nhưng hiện tại Sở Hành không hề có một chút ý tứ đối với nàng.

Sở Hành nhìn mặt Vương Dao, ánh mắt lập tức dịch chuyển ngay sang chỗ khác: “Vết thương của ngươi còn chưa tốt, lên lầu nghỉ ngơi đi, mấy ngày nay đừng ra cửa, tránh cho nhiễm trùng, miệng vết thương có thể chuyển biến xấu.


Vương Dao miễn cưỡng gật gật đầu, dịu ngoan nói: “Ta đã biết.


Sở Hành vừa đi khỏi, Vương Dao phẫn nộ mà quăng ngã đồ vật trong nhà, Sở Hành nói như thể suy nghĩ vì nàng, kỳ thật, còn không phải là sợ nàng rangoàilàmhắnmấtmặtxấuhổhaysao?VươngDaocảmthấyủykhuấtvô cùng.

Sở Giang Dật kiểm kê đồ vật trên tay, nói với Sở Tiêu: “Tiểu Tiêu, ta muốn đi nhà đấu giá, ngươi muốn đi cùng ta hay không.


Sở Tiêu gật gật đầu, “Muốn!”
Sở Giang Dật nhìn bộ dáng hưng phấn của Sở Tiêu: “Đợi bán hết đám đồ vật này, ta chia một nửa tín dụng điểm cho ngươi.


Đôi mắt Sở Tiêu sáng lên, “Nhị ca, ta có thể dùng tín dụng điểm này mua rượu của ngươi không?”.

Sở Giang Dật bất đắc dĩ lắc lắc đầu, “Tiểu thèm miêu.


Sở Tiêu có chút ngượng ngùng cười cười, “Nhị ca, ta không phải miêu, ta là xà.


Sở Giang Dật gật gật đầu, “Được rồi, chúng ta đi thôi, lão bản nhà đấu giá là mỹ nữ, không biết có bao nhiêu người ch** n**c miếng vì nàng đâu!”
Sở Tiêu bĩu môi, “Một tiểu nha đầu, không biết đám kia gia hỏa nghĩ thế nào, nha đầu kia cũng không phải đồ ăn, một đám người lại ch** n**c miếng vì nàng.


Không biết đám kia người nghĩ thế nào, là đám người kia không biết đệ đệ mình nghĩ gì đi.

Sở Giang Dật nhớ đến hình ảnh Sở Tiêu phun La Vân Khê một mặt nước miếng, Sở Giang Dật liền bình thường trở lại.

Nói thương hoa tiếng ngọc với Sở Tiêu, chẳng khác nào khiêu vũ trước mặt biến dị thú.

.
 
Trọng Sinh Chi Tình Hữu Độc Chung
Chương 67: 67: Châm Mao Thú


Sởixeiromqyw{font-size: 1px}arbgrTiêurweab{font-size: 1px}bắtccgsqwuxvp{font-size: 1px}excexlấyabzru{font-size: 1px}miuhztaybcdou{font-size: 1px}Sởkhivljeill{font-size: 1px}yzsadGiangbgavk{font-size: 1px}vlptwDật,oxecl{font-size: 1px}jyupflảijuypp{font-size: 1px}dfxfunhải:cukrv{font-size: 1px}wchyf“Nghekxxfv{font-size: 1px}ohctlnóizudst{font-size: 1px}nhàrpjiuzddoi{font-size: 1px}wfcqiđấuownxm{font-size: 1px}hzbscgiáteglb{font-size: 1px}cóqhxztmjusy{font-size: 1px}rấtyqywxqgqoz{font-size: 1px}lrwtdnhiềuakeke{font-size: 1px}thứzqkdjxweoy{font-size: 1px}amukatốt,rvpoz{font-size: 1px}nóipemfdfwrxy{font-size: 1px}xlbyskhôngohsys{font-size: 1px}chừngaynwlsbmbp{font-size: 1px}npnkschúngeqzmt{font-size: 1px}taqmqapocdje{font-size: 1px}tyqkwcóypeqt{font-size: 1px}thểhjygruqbtn{font-size: 1px}jdzwvtìmodtuu{font-size: 1px}unyorđượcmefvh{font-size: 1px}mộtvzdhwlwozd{font-size: 1px}sốlyogtdlehb{font-size: 1px} đồ hữu dụng ở đó.


Sở Giang Dật gật gật đầu, nói: “Đúng vậy.


Trên đường đi, Sở Tiêu có hứng thú với rất nhiều thứ, đôi mắt phát ra quang mang, Sở Giang Dật thấy vậy có chút đau lòng, Sở Tiêu sống đến bây giờ vẫn luôn sinh hoạt trong rừng rậm, về đến nhà chỉ có thể nghỉ ngơi qua loa, chưa từng có cơ hội ngắm nhìn tận hưởng thành phố này.

“Nhị ca, con thú bông kia thật uy vũ.

” Sở Tiêu có chút hưng phấn chỉ vào một con thú bông trong tiệm.

Sở Giang Dật theo ánh mắt Sở Tiêu nhìn sang, nhìn thấy một con thỏ đang gật ngủ, dáng vẻ kia, trong mắt Sở Tiêu cư nhiên có thể coi là uy vũ?
Sở Giang Dật vuốt đầu, như suy tư gì mà nhìn con thú bông kia, trái tim bùm bùm nhảy, hắn bị ánh mắt của Sở Tiêu dọa sợ luôn rồi.

“Nhị ca, ngươi cảm thấy con thú bông kia thế nào?” Sở Tiêu fphvacózypos{font-size: 1px}nvvtdchútvswyl{font-size: 1px}gấprzytkjeefm{font-size: 1px}khôngbvfitiatgc{font-size: 1px}kuvkrchờdrifw{font-size: 1px}nổiflbuswlaay{font-size: 1px}erwajmàykftl{font-size: 1px} hỏi.

Sở qnlpvGiangiabzk{font-size: 1px}Dậtwsndhotunm{font-size: 1px}nhìndprexseray{font-size: 1px}bộyluhwscwal{font-size: 1px}zngwcdángrrlof{font-size: 1px}cgpgmtrôngzibfm{font-size: 1px}mongqjtkwzajef{font-size: 1px}củamahixvwxzu{font-size: 1px}Sởgjtudabbzi{font-size: 1px}Tiêu,wcrihmkzks{font-size: 1px}ehsjocheyfsom{font-size: 1px} lại lương tâm nói: “Rất uy mãnh.


Sở Tiêu như được cổ vũ, hưng phấn mà nói: “Nhị ca, ngươi xem ánh mắt nó có bao nhiêu sắc bén a! Dáng người nó thật mạnh mẽ a! Tròng mắt nó thật có lực uy h**p a!”
Sắc bén sao? Kia không phải đang ngáp khi mới tỉnh ngủ sao? Mạnh mẽ sao? Béo như vậy, chạy nổi sao? Tròng mắt màu đỏ có lực uy h**p sao, nếu nói đẹp thì cũng khá đẹp? Rốt cuộc Sở Tiêu làm sao để đưa ra mấy kết luận này vậy! Sở Giang Dật có chút hoang mang mà nghĩ.

“Nó híp mắt lại, như thể đang cao cao tại thượng mà nhìn xuống thế gian này.

” Sở Tiêu nắm chặt nắm tay nói.

Sở Giang Dật nhịn không được liếc Sở Tiêu một cái, sao hắn một chút cũng không thấy bộ dạng cao cao tại thượng của con thỏ bông này!
Sở Giang Dật nhìn đối mắt Sở Tiêu, rốt cuộc minh bạch cái gì, dừng một chút nói: “Nếu ngươi thích, vậy để ta mua cho ngươi đi.


Sở Tiêu chớp chớp mắt, nhìn Sở Giang Dật, hỏi: “Thật sự có thể chứ? Nhị ca, ngươi muốn tặng lễ vật cho ta sao?”
Sở Giang Dật gật gật đầu, nói: “Đương nhiên có thể.

” Chỉ là một con thú bông mà thôi.

Sở Tiêu cao hứng nhào qua, ôm lấy Sở Giang Dật: “Nhị ca, ngươi thật tốt.


Sở Giang Dật nhịn không được cảm khái, tiểu hài tử, thật dễ dỗ!
Sở Giang Dật bị Sở Tiêu ôm gắt gao, cảm nhận nhiệt tình của Sở Tiêu, thể lực lại có chút chịu không nổi, Sở Tiêu nhìn qua không mập,houimypbot{font-size: 1px}goicenhưngxumcv{font-size: 1px}kzqaisứcjfxuz{font-size: 1px}lựcajmljztfbw{font-size: 1px}lạiuigbjpzpbq{font-size: 1px}trànfenvqjmtor{font-size: 1px}đầy,zwqsccgxdr{font-size: 1px}bịiagazrrpgr{font-size: 1px}nncjeđèdlscg{font-size: 1px}mộtvsngpmxctx{font-size: 1px}hồicniykxenln{font-size: 1px}làmognticvgen{font-size: 1px}zepwzbảpzbmt{font-size: 1px}hctssvaimcfjq{font-size: 1px}hắngprbvnrgnb{font-size: 1px}córjautzyfrp{font-size: 1px}chútojsdczhhrf{font-size: 1px} tê.

“Tiểu Tiêu,tfiepcfyvu{font-size: 1px} ngươi buông ta ra trước, ngươi ôm như vậy, làm sao ta có thể mua thú bông cho ngươi!” Sở Giang Dật cẩn thận dò hỏi.

Sở Tiêu có chút ngượng ngùng buông tay, cùng Sở Giang Dật đi vào trong tiệm.

Sở Giang Dật chỉ vào thú bông trên giá, hỏi: “Lão bản, món đồ chơi này bao nhiêu tiền!”
Một nữ phục vụ liếc Sở Giang Dật và Sở Tiêu một cái, nhàn nhạt nói: “120 vạn tín dụng điểm.


Sở Tiêu trừng lớn mắt, tức muốn hộc máu nói: “Ngươi giựt tiền sao!”
Nữ phục vụ ngẩng đầu, khinh thường mà nhìn Sở Tiêu, “Ngươi biết cái gì, chúng ta nơi này là là cửa hàng thú bông cao cấp, ngươi biết cái gì gọi là cao cấp sao? Chính là dành cho người có tiền, ngươi biết con thú bông này làm từ gì sao? Bên trong nó là nguyên liệu gì ngươi biết sao? Mặt con thú bông này làm từ tơ tằm, ngươi biết tằm trân quý thế nào sao? Bên trong nhét chính là bông gòn, ngươi biết một gốc cây bông gòn giá trị bao nhiêu tiền sao? Ngươi biết một cây bông gòn ra bao nhiêu hoa sao?”
Sở Tiêu giận trừng mắt, “Vậy thì thế nào.


“Chẳng thế nào, ngươi mua hay không mua? Không mua cũng đừng chậm trễ ta buôn bán.

” Nữ phục vụ khinh thường nói.

Sở Giang Dật sờ sờ cằm, Sở Tiêu giận trừng mắt, đôi mắt dần dần phóng đại, Sở Giang Dật nhìn thần sắc Sở Tiêu, có chút giật mình nghĩ: Sở Tiêu không phải muốn động thủ đi, đệ đệ mình tức giận, mặc kệ là nam nhân vẫn là nữ nhân, xinh hay là xấu, đều đối xử bình đẳng.

Sở Giang Dật kéo tay Sở Tiêu, Sở Tiêu nhìn Sở Giang Dật, lửa giận trong mắt dần dần bình ổn xuống dưới.

“Chu Hi, sao ngươi có thể nói chuyện với khách nhân như vậy!” Một tiêu thụ viên khác nói.

“Tôn Thành, ngươi mới đến bao lâu, liền tới giáo huấn ta, cũng không tự biết mình là ai.

” Chu Hi không khách khí đáp trả.

Tôn thành nhíu mày: “Chúng ta mở cửa làm buôn bán, nhất định phải khách khí với khách nhân, đây là cửa hàng trưởng nói.


Chu Hi cười nhạo một tiếng, “Ngươi bớt lấy cửa hàng trưởng nói, khách khí, đó là đối với người giàu có, khách khí với hai cái quỷ nghèo bọn họ, xứng sao?”
Tôn Thành đứng tại chỗ, có chút rầu rĩ mà nhìn Chu Hi i, “Thực xin lỗi, hai vị, các ngươi có yêu cầu gì, cần ta hỗ trợ gì sao?”.

“Tôn thành, ngươi làm ơn có chút ánh mắt được không, ngươi muốn hia cái quỷ nghèo này mua đồ vật sao? Ta nói, danh môn công tử nói chuyện với ngươi, ngươi không để ý, gặp gỡ nfearhaifakwn{font-size: 1px}jcmlvcáicomcj{font-size: 1px}quỷtruvphrtci{font-size: 1px}dwjsnnghèo,whjgi{font-size: 1px}lạihgfmdvevof{font-size: 1px}ânqjjxfzzwui{font-size: 1px}qiuwjcầnmbpwh{font-size: 1px}gfkjenhưbjgxo{font-size: 1px}vậy,cvluzwgxgl{font-size: 1px}khóiqaltwqmqp{font-size: 1px}tráchadnwwjgrpr{font-size: 1px}hlvofdoanhcwprz{font-size: 1px}ehmiksốbxaki{font-size: 1px}bánoyubduudmf{font-size: 1px}apmsmhàngogzfb{font-size: 1px}vicyyvẫnjilnk{font-size: 1px}luônsjnulmuntp{font-size: 1px}khôngfquvvwfuju{font-size: 1px}pkjqpđạtiohqt{font-size: 1px} tiêu chuẩn, còn tiếp tục như vậy, tháng sau, ngươi liền bị đuổi, ngươi làm ở đây khiến doanh số cửa hàng không đạt.

” Chu hi châm chọc mỉa mai.

Tôn Thành có chút phẫn hận mà nhìn Chu Hi, doanh thu nàng không đạt tiêu chuẩn, nguyên nhân chính là nhiều đơn hàng nàng sắp hoàn thành lại bị Chu Hi ngáng chân, Chu Hi không tiếc hy sinh sắc tướng hấp dẫn khách hàng, nàng cũng không có biện pháp.

Sở Giang Dật ôm hai tay, rất có hứng thú nhìn Tôn Thành, “Xin chào, loại con thỏ này còn có kiểu dáng khác sao?”
“Nhị ca, đây không phải con thỏ, là châm mao thú, nó mà tức giận, tất cả lông trên người đều biến thành ngân châm, còn lợi hại hơn bạo tuyết lê hoa châm.

” Sở Tiêu có chút hâm mộ.

Tôn thành gật gật đầu, nói: “Con thú bông này xác thật là châm mao thú, con này là nhỏ nhất, trong nhà kho chúng ta còn có kích cỡ to gấp mười lần.


Chu Hi nhịn không được nở nụ cười, “Giá cả thú bông liên quan trực tiếp đến kích cỡ, các ngươi còn mua không nổi con nhỏ nhất, liền không cần nghĩ cỡ lớn hơn, có nghĩ cũng không có tác dụng.


“Châm mao thú này đang đẩy mạnh tiêu thụ, giá gốc 120 vạn tín dụng điểm, nếu ngài muốn, có thể chiết khấu còn 100 vạn.


Sở Giang Dật gật gật đầu, “Được, ta đã biết, một lát ta lại tới coi.

” Sở Giang Dật mang theo Sở Tiêu rời khỏi.

.
 
Trọng Sinh Chi Tình Hữu Độc Chung
Chương 68: 68: Hai Người Bị Khinh Bỉ


PG54enF5Pk5ow6xuPC9ueHpxeT48aWV6bmk+ZGd4bXI8L2llem5pPjxzdHlsZT5pZXpuaXtmb250LXNpemU6IDFweH08L3N0eWxlPiA8eXNoaXc+dG9vZ2M8L3lzaGl3Pjx3cm53ZD50aOG6pXk8L3dybndkPjxzdHlsZT55c2hpd3tmb250LXNpemU6IDFweH08L3N0eWxlPiA8cWtiZnc+U+G7nzwvcWtiZnc+PGtpbWloPml2a3drPC9raW1paD48c3R5bGU+a2ltaWh7Zm9udC1zaXplOiAxcHh9PC9zdHlsZT4gPGxmY3lxPnB1bW9kPC9sZmN5cT48cnFzZGY+R2lhbmc8L3Jxc2RmPjxzdHlsZT5sZmN5cXtmb250LXNpemU6IDFweH08L3N0eWxlPiA8aWZ6YXk+ROG6rXQ8L2lmemF5Pjx3bWF5dD5jc3l3ajwvd21heXQ+PHN0eWxlPndtYXl0e2ZvbnQtc2l6ZTogMXB4fTwvc3R5bGU+IDxnc2hicT52w6A8L2dzaGJxPjxvemJudj5pZWR4bzwvb3pibnY+PHN0eWxlPm96Ym52e2ZvbnQtc2l6ZTogMXB4fTwvc3R5bGU+IDxpcmZxdj5T4bufPC9pcmZxdj48amlzcno+dmFwbnQ8L2ppc3J6PjxzdHlsZT5qaXNyentmb250LXNpemU6IDFweH08L3N0eWxlPiA8Z3h2a3k+VGnDqnU8L2d4dmt5PjxpbnN4ZD5obHV5bjwvaW5zeGQ+PHN0eWxlPmluc3hke2ZvbnQtc2l6ZTogMXB4fTwvc3R5bGU+IDxydWpkZT5y4budaTwvcnVqZGU+PGZneWFuPnBua3JnPC9mZ3lhbj48c3R5bGU+Zmd5YW57Zm9udC1zaXplOiAxcHh9PC9zdHlsZT4gPGVjaWl3PsSRaSw8L2VjaWl3Pjxuenplaj5ieWJyejwvbnp6ZWo+PHN0eWxlPm56emVqe2ZvbnQtc2l6ZTogMXB4fTwvc3R5bGU+IDxhZmpsbT5DaHU8L2FmamxtPjxvZHh2Yj5jeWl0ejwvb2R4dmI+PHN0eWxlPm9keHZie2ZvbnQtc2l6ZTogMXB4fTwvc3R5bGU+IDxvYWZsbD56ZWxqejwvb2FmbGw+PHZodm56PkhpPC92aHZuej48c3R5bGU+b2FmbGx7Zm9udC1zaXplOiAxcHh9PC9zdHlsZT4gPHN6a3h3PmPGsOG7nWk8L3N6a3h3Pjxsc2RlbT50YmZrZjwvbHNkZW0+PHN0eWxlPmxzZGVte2ZvbnQtc2l6ZTogMXB4fTwvc3R5bGU+IDxtaG53Zz5jaMOibTwvbWhud2c+PGdwdGViPnBlcmhiPC9ncHRlYj48c3R5bGU+Z3B0ZWJ7Zm9udC1zaXplOiAxcHh9PC9zdHlsZT4gPGR3Y2poPndzeHBoPC9kd2NqaD48bG9kY20+Ymnhur9tLDwvbG9kY20+PHN0eWxlPmR3Y2poe2ZvbnQtc2l6ZTogMXB4fTwvc3R5bGU+IDxwdGp0bz50csOgbjwvcHRqdG8+PGRycmlyPnlvZnRiPC9kcnJpcj48c3R5bGU+ZHJyaXJ7Zm9udC1zaXplOiAxcHh9PC9zdHlsZT4gPHVlc3Z0PnhqaXlmPC91ZXN2dD48cGVxcWQ+xJHhuqd5PC9wZXFxZD48c3R5bGU+dWVzdnR7Zm9udC1zaXplOiAxcHh9PC9zdHlsZT4gPHBmYm1vPmF6b2tkPC9wZmJtbz48a3Zid2g+a2luaDwva3Zid2g+PHN0eWxlPnBmYm1ve2ZvbnQtc2l6ZTogMXB4fTwvc3R5bGU+IDxtanFodT50aMaw4budbmc8L21qcWh1Pjx0dWZ4cT5jdmZ4bzwvdHVmeHE+PHN0eWxlPnR1Znhxe2ZvbnQtc2l6ZTogMXB4fTwvc3R5bGU+IDx3bGlwaT48L3dsaXBpPjxyd293az53cmdlYTwvcndvd2s+PHN0eWxlPnJ3b3dre2ZvbnQtc2l6ZTogMXB4fTwvc3R5bGU+IDxxdGRjZD7igJxUaOG6rXQ8L3F0ZGNkPjx5ZG5ubT5yYnF6YzwveWRubm0+PHN0eWxlPnlkbm5te2ZvbnQtc2l6ZTogMXB4fTwvc3R5bGU+IDxsb3BlZz5sw6AsPC9sb3BlZz48YXR6c2k+bnJrZ3Q8L2F0enNpPjxzdHlsZT5hdHpzaXtmb250LXNpemU6IDFweH08L3N0eWxlPiA8aHlydno+amxoZ3c8L2h5cnZ6Pjx4dmxkdj5raMO0bmc8L3h2bGR2PjxzdHlsZT5oeXJ2entmb250LXNpemU6IDFweH08L3N0eWxlPiA8cHluaXM+Y8OzPC9weW5pcz48Y2VmeG4+c2d4aXE8L2NlZnhuPjxzdHlsZT5jZWZ4bntmb250LXNpemU6IDFweH08L3N0eWxlPiA8ZGhtZ2M+aXZwZ3A8L2RobWdjPjxzbmlpYj50aeG7gW48L3NuaWliPjxzdHlsZT5kaG1nY3tmb250LXNpemU6IDFweH08L3N0eWxlPiA8Znl5bGE+cmE8L2Z5eWxhPjxmZ2ZmeT5zbHlldjwvZmdmZnk+PHN0eWxlPmZnZmZ5e2ZvbnQtc2l6ZTogMXB4fTwvc3R5bGU+IDxkcGNobz5kYWRlbDwvZHBjaG8+PGltcXBxPnbhurs8L2ltcXBxPjxzdHlsZT5kcGNob3tmb250LXNpemU6IDFweH08L3N0eWxlPiA8ZmhiaXQ+eWp5bGk8L2ZoYml0PjxtZWpmbT5jw6FpPC9tZWpmbT48c3R5bGU+ZmhiaXR7Zm9udC1zaXplOiAxcHh9PC9zdHlsZT4gPG52dXBnPmfDrDwvbnZ1cGc+PHRxZ2FqPmR5a2xzPC90cWdhaj48c3R5bGU+dHFnYWp7Zm9udC1zaXplOiAxcHh9PC9zdHlsZT4gPGl6ZmhpPmtow7RuZzwvaXpmaGk+PGxmeGd5PnZpbWtmPC9sZnhneT48c3R5bGU+bGZ4Z3l7Zm9udC1zaXplOiAxcHh9PC9zdHlsZT4gYmnhur90LuKAnQ==
jQuery(document).

ready(function($) { var host = document.

querySelector(#kkcode_0); var myElement = $(#kkcode_0).

html(); var root = host.

attachShadow({mode: open}); root.

innerHTML = b64DecodeUnicode(myElement); }); ]]>
VMO0biB0aMOgbmggbmjDrG4gYsOzbmcgbMawbmcgaGFpIG5nxrDhu51pOiDigJzEkOG7q25nIG7Ds2kgbmjGsCB24bqteSwgdGEgdGjhuqV5IGLhu41uIGjhu40ga2jDtG5nIHBo4bqjaSBi4buZIGTDoW5nIGtow7RuZyBjw7MgdGnhu4FuLuKAnQ==
jQuery(document).

ready(function($) { var host = document.

querySelector(#kkcode_2); var myElement = $(#kkcode_2).

html(); var root = host.

attachShadow({mode: open}); root.

innerHTML = b64DecodeUnicode(myElement); }); ]]>
Q2h1IGhpIGzhuqFuaCBsw7luZyBu4bufIG7hu6UgY8aw4budaSwg4oCcVMO0biBUaMOgbmgsIG5nxrDGoWkgY8OzIHBo4bqjaSBtdeG7kW4gYsOhbiBow6BuZyDEkeG6v24gxJFpw6puIHLhu5NpLCBuaMOsbiBhaSBjxaluZyBuZ2jEqSBsw6AgbmfGsOG7nWkgY8OzIHRp4buBbiwgxJHDsyBjaMOtbmggbMOgIGhhaSBjw6FpIHF14bu3IG5naMOobywgdOG7m2kgxJHDonkgY2jhu4kgxJHhu4MgbmjDrG4sIMSRw7puZyBsw6AgbMOjbmcgcGjDrSB0aOG7nWkgZ2lhbi7igJ0gQ2h1IGhpIGdpxalhIG3Ds25nIHRheSwga2hpbmggYuG7iS4=
jQuery(document).

ready(function($) { var host = document.

querySelector(#kkcode_4); var myElement = $(#kkcode_4).

html(); var root = host.

attachShadow({mode: open}); root.

innerHTML = b64DecodeUnicode(myElement); }); ]]>
VMO0biBUaMOgbmggbmjDrG4gQ2h1IEhpOiDigJxOZ8awxqFpIGJp4bq/dCBoYWkgbmfGsOG7nWkga2lhLuKAnQ==
jQuery(document).

ready(function($) { var host = document.

querySelector(#kkcode_6); var myElement = $(#kkcode_6).

html(); var root = host.

attachShadow({mode: open}); root.

innerHTML = b64DecodeUnicode(myElement); }); ]]>
Q2h1IGhpIGNo4buRbmcgY+G6sW0sIGNhbyBuZ+G6oW8gbsOzaTog4oCcSMO0bSBuYXkgdMOibSB0w6xuaCBj4bunYSB0YSB04buRdCwgYuG7lSBzdW5nIGNow7p0IGtp4bq/biB0aOG7qWMgY2hvIG5nxrDGoWksIGNow7puZyB0YSBsw6BtIG5naOG7gSBuw6B5LCBraMO0bmcgY2jhu4kgY+G6p24gbmjDo24gbOG7sWMsIGPDsm4gcGjhuqNpIGhp4buDdSBiaeG6v3QgbmfGsOG7nWkgY8OzIHRp4buBbiBjw7MgcXV54buBbiB0cm9uZyB0aMOgbmggcGjhu5EsIGhhaSBuZ8aw4budaSB24burYSBy4buTaSwgbWnhu4VuIGPGsOG7oW5nIGPFqW5nIHTDrW5oIGzDoCBoYWkgdGhp4bq/dSBnaWEsIG5oxrBuZyDEkcOjIGLhu4sgxJF14buVaSBraOG7j2kgbmjDoC7igJ0=
jQuery(document).

ready(function($) { var host = document.

querySelector(#kkcode_8); var myElement = $(#kkcode_8).

html(); var root = host.

attachShadow({mode: open}); root.

innerHTML = b64DecodeUnicode(myElement); }); ]]>
Q2h1IGhpIGtoaW5oIGLhu4k6IOKAnFPhu58gR2lhbmcgROG6rXQsIHbhu5FuIGTEqSBsw6AgxJHhuqFpIHRoaeG6v3UgZ2lhIFPhu58gZ2lhLCBuaMawbmcgU+G7nyBsw6NvIGdpYSB04butIGNoxrDhu5tuZyBt4bqvdCBo4bqvbiwgxJHGsGEgdMawIHNpbmggdOG7rSB24buBIGzDoG0gbmfGsOG7nWkgdGjhu6thIDxneGVtdT5r4bq/LDwvZ3hlbXU+PHJiaW5kPnRsd2t3PC9yYmluZD48c3R5bGU+cmJpbmR7Zm9udC1zaXplOiAxcHh9PC9zdHlsZT4gPGJveWZmPmtow7RuZzwvYm95ZmY+PHRlZWZsPnhxdGRzPC90ZWVmbD48c3R5bGU+dGVlZmx7Zm9udC1zaXplOiAxcHh9PC9zdHlsZT4gPGZpaG15PnFza2ZxPC9maWhteT48cGNmeW0+Y2jhu4k8L3BjZnltPjxzdHlsZT5maWhteXtmb250LXNpemU6IDFweH08L3N0eWxlPiA8bXhvYmM+bmjGsDwvbXhvYmM+PGNmeXduPm1jbGpoPC9jZnl3bj48c3R5bGU+Y2Z5d257Zm9udC1zaXplOiAxcHh9PC9zdHlsZT4gPGZqdnprPnRo4bq/LDwvZmp2ems+PHlldG9lPmx4bXJrPC95ZXRvZT48c3R5bGU+eWV0b2V7Zm9udC1zaXplOiAxcHh9PC9zdHlsZT4gPHd1d3NtPmPDsm48L3d1d3NtPjxzbXdxZj50bGJyaDwvc213cWY+PHN0eWxlPnNtd3Fme2ZvbnQtc2l6ZTogMXB4fTwvc3R5bGU+IDxpZW1vej55Z211czwvaWVtb3o+PHJldHhwPm7Dom5nPC9yZXR4cD48c3R5bGU+aWVtb3p7Zm9udC1zaXplOiAxcHh9PC9zdHlsZT4gPGdkZ2lmPndnd2hhPC9nZGdpZj48emJhenE+dGnhu4N1PC96YmF6cT48c3R5bGU+Z2RnaWZ7Zm9udC1zaXplOiAxcHh9PC9zdHlsZT4gPHhvZW1oPnhjY3lnPC94b2VtaD48d2lmbng+dGFtPC93aWZueD48c3R5bGU+eG9lbWh7Zm9udC1zaXplOiAxcHh9PC9zdHlsZT4gPHB5bWl4PnBtcm5sPC9weW1peD48Ynhibmk+dGjGsOG7o25nPC9ieGJuaT48c3R5bGU+cHltaXh7Zm9udC1zaXplOiAxcHh9PC9zdHlsZT4gPHZvcWx2Pnbhu4ssPC92b3Fsdj48Z2RnY2s+bmRocnE8L2dkZ2NrPjxzdHlsZT5nZGdja3tmb250LXNpemU6IDFweH08L3N0eWxlPiA8YWpsdWk+c2RzemY8L2FqbHVpPjxzenJqZz5waHU8L3N6cmpnPjxzdHlsZT5hamx1aXtmb250LXNpemU6IDFweH08L3N0eWxlPiA8aWV4aHU+amtsZGM8L2lleGh1PjxsdW9zej5uaMOibjwvbHVvc3o+PHN0eWxlPmlleGh1e2ZvbnQtc2l6ZTogMXB4fTwvc3R5bGU+IDxpdWpheT5nbHZhejwvaXVqYXk+PG1vdWZrPlPhu588L21vdWZrPjxzdHlsZT5pdWpheXtmb250LXNpemU6IDFweH08L3N0eWxlPiA8d3Z4Y2Q+Z2lhPC93dnhjZD48bnVzb3A+bmFqeGs8L251c29wPjxzdHlsZT5udXNvcHtmb250LXNpemU6IDFweH08L3N0eWxlPiA8bWZrd2o+dXF6dGg8L21ma3dqPjxld3dtbj5i4buLPC9ld3dtbj48c3R5bGU+bWZrd2p7Zm9udC1zaXplOiAxcHh9PC9zdHlsZT4gPGpud2d5PsSRdeG7lWk8L2pud2d5Pjxka2ZycD5tenBkYjwvZGtmcnA+PHN0eWxlPmRrZnJwe2ZvbnQtc2l6ZTogMXB4fTwvc3R5bGU+IDx1aXNtcj53YmVpZzwvdWlzbXI+PHVueGppPmto4buPaTwvdW54amk+PHN0eWxlPnVpc21ye2ZvbnQtc2l6ZTogMXB4fTwvc3R5bGU+IDx1ZGt4ZT5yZm11czwvdWRreGU+PGlsd295Pm5ow6AsPC9pbHdveT48c3R5bGU+dWRreGV7Zm9udC1zaXplOiAxcHh9PC9zdHlsZT4gU+G7nyBHaWFuZyBE4bqtdCDEkWkgdGhlbyBt4bqrdSBwaOG7pSBo4bqvbiBi4buLIMSRdeG7lWkgxJFpLCBuZ2hlIG7Ds2ksIGjhuq9uIG5naMOobyB0w7puZyB2w7QgY8O5bmcsIG3hu5l0IMSR4buRbmcgdHXhu5VpIGPDsm4ga2jDtG5nIHRo4bupYyB04buJbmggaMOsbmggdGjDuiwgTMOibSB0aGnhur91IGdpYSB0csaw4bubYyDEkcOieSBjw7MgaMO0biDGsOG7m2MgY8O5bmcgaOG6r24gbmjGsG5nIGdp4budIMSRw6MgdOG7qyBow7RuLuKAnQ==
jQuery(document).

ready(function($) { var host = document.

querySelector(#kkcode_10); var myElement = $(#kkcode_10).

html(); var root = host.

attachShadow({mode: open}); root.

innerHTML = b64DecodeUnicode(myElement); }); ]]>
VMO0biB0aMOgbmggc3V5IHTGsDog4oCcTMOgIG5oxrAgduG6rXkgc2FvLiBOaMawbmcgdGEgduG6q24gdGjhuqV5IGhhaSBodXluaCDEkeG7gSBuw6B5IGtow7RuZyBwaOG6o2kgduG6rXQgdHJvbmcgYW8u4oCd
jQuery(document).

ready(function($) { var host = document.

querySelector(#kkcode_12); var myElement = $(#kkcode_12).

html(); var root = host.

attachShadow({mode: open}); root.

innerHTML = b64DecodeUnicode(myElement); }); ]]>
Q2h1IGhpIGPGsOG7nWkgbmjhuqFvIG3hu5l0IHRp4bq/bmcsIOKAnE5nxrDGoWkgdGjhuqV5PyBOZ8awxqFpIGPhuq1uIHRo4buLIHNhbywgbmhhbmggY2jhuqF5IMSRaSBtdWEgdGh14buRYyDEkWksIGLhuqV0IHF1w6EsIHRodeG7kWMgcXXDvSBuaMawIHbhuq15LCBjw7RuZyB0cuG6oW5nIG5nxrDGoWkga2jDtG5nIHThu5F0LCBjxaluZyBraMO0bmcgxJHGsOG7o2MgdHLDrWNoIHBo4bqnbiB0csSDbSwgcGjhu49uZyBjaOG7q25nIG11YSBraMO0bmcgbuG7lWku4oCd
jQuery(document).

ready(function($) { var host = document.

querySelector(#kkcode_14); var myElement = $(#kkcode_14).

html(); var root = host.

attachShadow({mode: open}); root.

innerHTML = b64DecodeUnicode(myElement); }); ]]>
VMO0biBUaMOgbmgga2jDtG5nIMSR4buDIMO9IMSR4bq/biBDaHUgSGksIHRyb25nIGzDsm5nIGPDsyBj4bqjbSBnacOhYyBoYWkgaHV5bmggxJHhu4cgbsOgeSBuaOG6pXQgxJHhu4tuaCBz4bq9IHF1YXkgbOG6oWku
jQuery(document).

ready(function($) { var host = document.

querySelector(#kkcode_16); var myElement = $(#kkcode_16).

html(); var root = host.

attachShadow({mode: open}); root.

innerHTML = b64DecodeUnicode(myElement); }); ]]>
U+G7nyBUacOqdSDEkWkgYsOqbiBj4bqhbmggU+G7nyBHaWFuZyBE4bqtdCwgaOG7j2k6IOKAnE5o4buLIGNhLCB0csOqbiBuZ8aw4budaSBuZ8awxqFpIGPDsyBiYW8gbmhpw6p1IHTDrW4gZOG7pW5nIMSRaeG7g20/4oCd
jQuery(document).

ready(function($) { var host = document.

querySelector(#kkcode_18); var myElement = $(#kkcode_18).

html(); var root = host.

attachShadow({mode: open}); root.

innerHTML = b64DecodeUnicode(myElement); }); ]]>
U+G7nyBHaWFuZyBE4bqtdCDEkeG7jyBt4bq3dCBsw6puLCB0csOqbiBuZ8aw4budaSBo4bqvbiBjaOG7iSBjw7MgODAgduG6oW4gdMOtbiBk4bulbmcgxJFp4buDbSwgduG7kW4gZMSpIGjhuq9uIGNobyBy4bqxbmcgY8OzIDgwIHbhuqFuIHRyw6puIG5nxrDhu51pLCBtdWEgbeG7mXQgY29uIHRow7ogYsO0bmcgbMOgIHZp4buHYyBuaOG7jywgbmjGsG5nIGtow7RuZyBuZ2jEqSB0aMO6IGLDtG5nIGzhuqFpIMSR4bqvdCBuaMawIHRo4bq/IQ==
jQuery(document).

ready(function($) { var host = document.

querySelector(#kkcode_20); var myElement = $(#kkcode_20).

html(); var root = host.

attachShadow({mode: open}); root.

innerHTML = b64DecodeUnicode(myElement); }); ]]>
U+G7nyBHaWFuZyBE4bqtdCBuaOG7i24ga2jDtG5nIMSRxrDhu6NjIHRo4bufIGTDoGksIHRyw6puIMSR4budaSBuw6B5LCBtdeG7kW4gdOG7k24gdOG6oWkgY8Wpbmcga2jDtG5nIHThu5FuIG5oaeG7gXUgdMOtbiBk4bulbmcgxJFp4buDbSwgbmjGsG5nIG114buRbiBz4buRbmcgdGhv4bqjaSBtw6FpLCBtdeG7kW4gc+G7kW5nIHTDuXkgdMOibSBz4bufIGThu6VjLCB0aMOsIGJhbyBuaGnDqnUgdMOtbiBk4bulbmcgxJFp4buDbSBjxaluZyBsw6Aga2jDtG5nIMSR4bunISBU4buxYSBuaMawIMOCdSBExrDGoW5nIEjhuqFjLCBj4butdSBj4bqlcCBk4buLIG7Eg25nIGdp4bqjLCBuxINuZyBs4buxYyBraeG6v20gdGnhu4FuIGzDoCBow6BuZyDEkeG6p3UsIG5oxrBuZyBtdeG7kW4gdeG7kW5nIHLGsOG7o3UgbmdvbiBs4bqhaSBwaOG6o2kgZMO5bmcgdsO0IHPhu5EgdMOtbiBk4bulbmcgxJFp4buDbS4=
jQuery(document).

ready(function($) { var host = document.

querySelector(#kkcode_22); var myElement = $(#kkcode_22).

html(); var root = host.

attachShadow({mode: open}); root.

innerHTML = b64DecodeUnicode(myElement); }); ]]>
4oCcQ8OhaSBuw6B5LCBxdWFuIHRy4buNbmcga2jDtG5nIHBo4bqjaSB0csOqbiBuZ8aw4budaSBjaMO6bmcgdGEgY8OzIGJhbyBuaGnDqnUgdMOtbiBk4bulbmcgxJFp4buDbSwgcXVhbiB0cuG7jW5nIGzDoCDEkeG7kyB24bqtdCBj4bunYSBjaMO6bmcgdGEgY8OzIHRo4buDIMSR4buVaSBiYW8gPG5ub3psPm5oacOqdTwvbm5vemw+PHpiZGt4PnFheGRnPC96YmRreD48c3R5bGU+emJka3h7Zm9udC1zaXplOiAxcHh9PC9zdHlsZT4gPG1sdW9vPnBtaGVhPC9tbHVvbz48Z2JkbGs+dMOtbjwvZ2JkbGs+PHN0eWxlPm1sdW9ve2ZvbnQtc2l6ZTogMXB4fTwvc3R5bGU+IDxrb2p3az5k4bulbmc8L2tvandrPjxkZ2h3cz5xd2d1ZjwvZGdod3M+PHN0eWxlPmRnaHdze2ZvbnQtc2l6ZTogMXB4fTwvc3R5bGU+IDxnaWdseD51cGNidzwvZ2lnbHg+PHFlaHFyPsSRaeG7g20u4oCdPC9xZWhxcj48c3R5bGU+Z2lnbHh7Zm9udC1zaXplOiAxcHh9PC9zdHlsZT4gPHFiaWd2PlPhu588L3FiaWd2PjxsY214dD5sb3R6djwvbGNteHQ+PHN0eWxlPmxjbXh0e2ZvbnQtc2l6ZTogMXB4fTwvc3R5bGU+IDxoYWNqaT5HaWFuZzwvaGFjamk+PGVia3phPnBmcHdnPC9lYmt6YT48c3R5bGU+ZWJremF7Zm9udC1zaXplOiAxcHh9PC9zdHlsZT4gPHRsa2FlPkThuq10PC90bGthZT48Ynl2ZnE+aWN0dnM8L2J5dmZxPjxzdHlsZT5ieXZmcXtmb250LXNpemU6IDFweH08L3N0eWxlPiBuw7NpLg==
jQuery(document).

ready(function($) { var host = document.

querySelector(#kkcode_24); var myElement = $(#kkcode_24).

html(); var root = host.

attachShadow({mode: open}); root.

innerHTML = b64DecodeUnicode(myElement); }); ]]>
U+G7nyA8bWVodWg+VGnDqnU8L21laHVoPjx1dnRsZD51bXh2azwvdXZ0bGQ+PHN0eWxlPnV2dGxke2ZvbnQtc2l6ZTogMXB4fTwvc3R5bGU+IDxzYXFudT5n4bqtdDwvc2FxbnU+PGh6cWZ2PnZvY2NtPC9oenFmdj48c3R5bGU+aHpxZnZ7Zm9udC1zaXplOiAxcHh9PC9zdHlsZT4gPHJzZGplPmfhuq10PC9yc2RqZT48dXNiaXM+YXhnZXk8L3VzYmlzPjxzdHlsZT51c2Jpc3tmb250LXNpemU6IDFweH08L3N0eWxlPiA8bnNkcG4+xJHhuqd1LDwvbnNkcG4+PGp0aGtjPnJoZ3RxPC9qdGhrYz48c3R5bGU+anRoa2N7Zm9udC1zaXplOiAxcHh9PC9zdHlsZT4gPG15dXdtPnluZHl6PC9teXV3bT48ZGtkems+4oCcTsOzaTwvZGtkems+PHN0eWxlPm15dXdte2ZvbnQtc2l6ZTogMXB4fTwvc3R5bGU+IDx5cGtucj5nc2FsczwveXBrbnI+PGR0Z2trPmPFqW5nPC9kdGdraz48c3R5bGU+eXBrbnJ7Zm9udC1zaXplOiAxcHh9PC9zdHlsZT4gPGF6eWNwPmhwaG1sPC9henljcD48dGdtY2w+xJHDum5nLDwvdGdtY2w+PHN0eWxlPmF6eWNwe2ZvbnQtc2l6ZTogMXB4fTwvc3R5bGU+IDx1YnZnbz5qcG5oYzwvdWJ2Z28+PGRhY3BxPm5o4buLPC9kYWNwcT48c3R5bGU+dWJ2Z297Zm9udC1zaXplOiAxcHh9PC9zdHlsZT4gPGFyenh3PnVlZ3ZnPC9hcnp4dz48dmdvb2g+Y2EsPC92Z29vaD48c3R5bGU+YXJ6eHd7Zm9udC1zaXplOiAxcHh9PC9zdHlsZT4gPHJndXdmPnJ2eWt0PC9yZ3V3Zj48dWpkcXg+Y2jDum5nPC91amRxeD48c3R5bGU+cmd1d2Z7Zm9udC1zaXplOiAxcHh9PC9zdHlsZT4gPHNxenVtPnRhPC9zcXp1bT48dnJwZmQ+Y2ppd2M8L3ZycGZkPjxzdHlsZT52cnBmZHtmb250LXNpemU6IDFweH08L3N0eWxlPiBjw7MgbeG7mXQgdmnDqm4gYsOhdCBj4bqlcCB0aW5oIOG6oWNoLCBu4bq/dSDEkeG7lWkgcmEgdMOtbiBk4bulbmcgxJFp4buDbSB0aMOsIG11YSBj4bqjIGPhu61hIGjDoG5nIHRow7ogYsO0bmcgY8Wpbmcga2jDtG5nIHRow6BuaCB24bqlbiDEkeG7gS7igJ0=
jQuery(document).

ready(function($) { var host = document.

querySelector(#kkcode_26); var myElement = $(#kkcode_26).

html(); var root = host.

attachShadow({mode: open}); root.

innerHTML = b64DecodeUnicode(myElement); }); ]]>
U+G7nyBHaWFuZyBE4bqtdCBn4bqtdCBn4bqtdCDEkeG6p3UsIOKAnMSQw7puZyBsw6AgbmjGsCB24bqteSwgbmjGsG5nIHRhIGtow7RuZyDEkeG7i25oIGLDoW4gYsOhdCBj4bqlcCB0aW5oIGjhuqFjaC7igJ0=
jQuery(document).

ready(function($) { var host = document.

querySelector(#kkcode_28); var myElement = $(#kkcode_28).

html(); var root = host.

attachShadow({mode: open}); root.

innerHTML = b64DecodeUnicode(myElement); }); ]]>
4oCcTmjhu4sgY2EsIG5nxrDGoWkgbXXhu5FuIGTDuW5nIHZpw6puIHRpbmggaOG6oWNoIG7DoHkgdMSDbmcgY+G6pXAgc2FvP+KAnSBT4bufIFRpw6p1IGjhu49pLg==
jQuery(document).

ready(function($) { var host = document.

querySelector(#kkcode_30); var myElement = $(#kkcode_30).

html(); var root = host.

attachShadow({mode: open}); root.

innerHTML = b64DecodeUnicode(myElement); }); ]]>
4oCcVGjhu6kgbsOgeSBxdcOhIGtoaeG6v24gbmfGsOG7nWkga2jDoWMgY2jDuiDDvSwgaG/DoGkgYsOtY2ggY8OzIHThu5lpLCBu4bq/dSBjaMO6bmcgdGEgYsOhbiByYSBz4bq9IGLhu4sgbmfGsOG7nWkga2jDoWMgdGhlbyBkw7VpLCBwaGnhu4FuIHRvw6FpLuKAnSBT4bufIEdpYW5nIEThuq10IG5naGnDqm0gdMO6YyBnaeG6o25nIGdp4bqjaSwgdGhpIHRo4buDIGJp4bq/biBk4buLIHRow7ogdHJvbmcgdGF5IGjhuq9uIMSRxrDhu6NjIGLhuqNvIHThu5NuIHLhuqV0IGhvw6BuIGNo4buJbmgsIG5oxrBuZyBu4bq/dSBiw6FuIHJhLCBz4bq9IGPDsyBuZ8aw4budaSDEkcOhbmggY2jhu6cgw70gbMOqbiB0aW5oIGjhuqFjaCwgZMO5IGjhuq9uIG7Ds2kgY2hvIMSRw6FtIG5nxrDhu51pIGtpYSBy4bqxbmcgdGluaCBo4bqhY2ggxJHhu4F1IGLhu4sgw4J1IETGsMahbmcgSOG6oWMgxJHhu5VpIMSRaSB14buRbmcgcsaw4bujdSB0aMOsIGPFqW5nIGtow7RuZyBjw7MgbmfGsOG7nWkgdGluIQ==
jQuery(document).

ready(function($) { var host = document.

querySelector(#kkcode_32); var myElement = $(#kkcode_32).

html(); var root = host.

attachShadow({mode: open}); root.

innerHTML = b64DecodeUnicode(myElement); }); ]]>
U+G7nyBUacOqdSBkxrDGoW5nIGPhurFtLCDEkeG6r2Mgw70gbsOzaTog4oCcTmjhu4sgY2EsIG5nxrDGoWkga2jDtG5nIGPhuqduIGxvIGzhuq9uZywgbuG6v3UgYuG7jW4gaOG7jSBkw6FtIHThu5tpIHTDrG0gcGhp4buBbiB0b8OhaSwgdGEgc+G6vSBjaG8gYuG7jW4gaOG7jSBiaeG6v3QgdGF5LuKAnQ==
jQuery(document).

ready(function($) { var host = document.

querySelector(#kkcode_34); var myElement = $(#kkcode_34).

html(); var root = host.

attachShadow({mode: open}); root.

innerHTML = b64DecodeUnicode(myElement); }); ]]>
U+G7nyBHaWFuZyBE4bqtdCBuaMOsbiBi4buZIGTDoW5nIHRyw6BuIMSR4bqneSB04buxIHRpbiBj4bunYSBT4bufIFRpw6p1LCBuw7NpOiDigJxOaMOibiBuZ2/huqFpIGjhu691IG5ow6JuLCB0aGnDqm4gbmdv4bqhaSBo4buvdSB0aGnDqm4sIHTGsMahbmcgbGFpIG5nxrDGoWkgY8OzIHRo4buDIHPhur0gcuG6pXQgbOG7o2kgaOG6oWksIG5oxrBuZyBoaeG7h24gdOG6oWkgbmfGsMahaSBjw7JuIHF1w6Egbmjhu48u4oCd
jQuery(document).

ready(function($) { var host = document.

querySelector(#kkcode_36); var myElement = $(#kkcode_36).

html(); var root = host.

attachShadow({mode: open}); root.

innerHTML = b64DecodeUnicode(myElement); }); ]]>
U+G7nyBUacOqdSBuZ2jEqSB04bubaSDDgnUgRMawxqFuZyBI4bqhYyBjw7luZyBMw6J1IFRow6BuaCwgdHJvbmcgbeG6r3QgaGnhu4duIGzDqm4gdsOgaSBwaOG6p24gbuG6o24gbMOybmcsIG5nYXkgc2F1IMSRw7MgbOG6oWkgcGjhuqVuIGNo4bqlbiBsw6puLCDigJxW4buBIHNhdSwgbmjhuqV0IMSR4buLbmggdGEgc+G6vSBs4bujaSBo4bqhaSBoxqFuIMOCdSBExrDGoW5nIEjhuqFjLuKAnQ==
jQuery(document).

ready(function($) { var host = document.

querySelector(#kkcode_38); var myElement = $(#kkcode_38).

html(); var root = host.

attachShadow({mode: open}); root.

innerHTML = b64DecodeUnicode(myElement); }); ]]>
U+G7nyBHaWFuZyBE4bqtdCBn4bqtdCBn4bqtdCDEkeG6p3UsIOKAnMSQw7MgbMOgLCDDgnUgRMawxqFuZyBI4bqhYyBjw6FpIGtpYSBsw6NvIG5ow6JuLCBzYW8gY8OzIHRo4buDIHNvIGPDuW5nIG5nxrDGoWkgYSHigJ0=
jQuery(document).

ready(function($) { var host = document.

querySelector(#kkcode_40); var myElement = $(#kkcode_40).

html(); var root = host.

attachShadow({mode: open}); root.

innerHTML = b64DecodeUnicode(myElement); }); ]]>
U+G7nyBUacOqdSBjw7ppIMSR4bqndSwgY8OzIGNow7p0IHRo4bq5biB0aMO5bmcgY8aw4budaSwg4oCcVGEgY8Wpbmcga2jDtG5nIHThu5F0IMSR4bq/biBt4bupYyDhuqV5LuKAnSBT4bufIFRpw6p1IMOibSB0aOG6p20gbmdoxKksIGNow61uaCBtw6xuaCBuaOG6pXQgxJHhu4tuaCBwaOG6o2kgbuG7lyBs4buxYywgbMOgbSBuaOG7iyBjYSB24bq7IHZhbmcu
jQuery(document).

ready(function($) { var host = document.

querySelector(#kkcode_42); var myElement = $(#kkcode_42).

html(); var root = host.

attachShadow({mode: open}); root.

innerHTML = b64DecodeUnicode(myElement); }); ]]>.
 
Back
Top Bottom