Khác Trọng sinh chi nhà giàu mới nổi [ Chương 118 ~ ]

Trọng Sinh Chi Nhà Giàu Mới Nổi [ Chương 118 ~ ]
Chương 217


"Sổ sách có vấn đề gì sao?"

Mộ Tiêu Vân lúc này đang lái xe, vốn dĩ theo kế hoạch đi công ty một chuyến, không nghĩ tới điện thoại của bạn cậu gọi đến, chắc là lần trước cậu nhờ xem tài lư liệu về bất động sản Mộ thị đã có kết quả.

"Ta cho rằng ngươi đem sổ sách giao cho ta thì ở phương diện này khẳng định sẽ có vấn đề, nhưng mà học đệ à, theo như quy mô trong công ty thì ta không thể không nói, sổ sách này làm rất tố, bên trong rất hoàn chỉnh hoàn toàn không có lỗ hổng."

"Người thực hiện sổ sách này là người có bản lĩnh?"

Mộ Tiêu Vân dùng một loại phương thức khác để hỏi.

"Ngươi cho rằng kế toán trong văn phòng của ta chỉ biết ăn diện sao?"

Đối phương cười khẽ hỏi lại.

Từ những lời đối thoại của hai người có thể thấy rằng quan hệ của hai người rất tốt.

"Cho nên, ý của ngươi là đối phương không có động tay động chân ở sổ sách?"

Mộ Tiêu Vân có chút kinh ngạc.

"Nếu ngươi không nghi ngờ ta cùng đối phương là chung một thuyền, như vậy khẳng định đối phương không có động tay chân trên sổ sách."

"OK, ta đã hiểu."

Tuy rằng về điều này Mộ Tiêu Vân có chút ngoài ý muốn, nhưng nhân phẩm của Diêu Tinh Tinh ở trong mắt Mộ Tiêu Vân hoàn toàn không có giá trị.

Cậu đương nhiên không có nghĩ tới, Diêu Tinh Tinh sở dĩ không có động tay chân vào sổ sách là bởi vì ở trong lòng Diêu Tinh Tinh, Mộ thị bất động sản là thuộc về Mộ Hữu Thành, những gì thuộc về Mộ Hữu Thành cũng chính là thuộc về bà, nếu sớm biết rằng có một ngày Mộ Tiêu Vân trở về tranh đoạt, bà có lẽ sẽ động tay chân vào đó.

Bất động sản Mộ thị

Đối với vị tổng tài 18 tuổi này, nhân viên Mộ thị cũng không dám nói nhiều, thứ nhất Mộ Tiêu Vân không phải người có đao to búa lớn, thứ hai người khác cũng không có tư cách nghị luận, bất quá đối với Mộ Hữu Thành, tất cả mọi người đều tỏ ra đồng tình.

Mộ Hữu Thành là một lãnh đạo tốt, nhưng ông không phải là người lãnh đạo có tài năng, ông là người thiếu quyết đoán, điểm này thì nhóm người trong cao tầng Mộ thị đều biết rõ ràng.

Từ sự quyết đoán mà nói thì Mộ Hữu Thành òn không bằng Lý Đức Quân.

"Xin chào Mộ tổng."

Mộ Tiêu Vân đi vào đại sảnh Mộ thị, bảo an cùng nhân viên lễ tân lập tức chào hỏi.

"Chào!

Mọi người vất vả rồi."

Mộ Tiêu Vân mỉm cười gật gật đầu với mọi người, sau đó đi vào thang máy.

Ở cửa thang máy, Lý Đức Quân đã sớm chờ ở nơi đó, thấy Mộ Tiêu Vân bước ra thì lập tức nói: "Tiêu Vân, ngươi đã đến rồi, văn phòng đã trang hoàng xong, ngươi mau đến xem, không biết có làm cho ngươi vừa lòng hay không."

"Lý thúc thật khách khí, ta tin tưởng ánh mắt của Lý thúc."

Văn phòng của Mộ Tiêu Vân là sát bên văn phòng của Mộ Hữu Thành, cho nên thời điểm Mộ Tiêu Vân đến, Mộ Hữu Thành cũng biết, ông nghĩ mình cũng nên ra chào hỏi, nhưng từ khi phát sinh chuyện Diêu Tinh Tinh bị buộc từ chức, Mộ Hữu Thành đối với Mộ Tiêu Vân đã không còn hy vọng.

Văn phòng của cậu nằm ở hướng Nam, nơi có ánh mặt trời chiếu thẳng xuống, nhưng bởi vì không gian lớn, cho nên có thể tách ra được 1 cái ban công, đồng thời cũng có một gian phòng nghỉ, phòng nghỉ không lớn, nếu lớn sẽ ảnh hưởng đến kiến trúc văn phòng, tuy rằng phòng nghỉ không lớn nhưng rất gọn gàng, những gì cần có đều có.

Nhìn đến phong cách toàn bộ văn phòng có vẻ xa hoa nhưng cũng không mất đi đại khí, không thể không nói, đối với cách trang hoàng văn phòng này Lý Đức Quân đúng là đã bỏ ra nhiều tâm huyết.

"Tiêu Vân thấy thế nào?

Nhưng không cho nói không tốt ."

Lý Đức Quân trêu ghẹo.

" Nhìn rất đẹp, cho dù tự ta đưa ra ý tưởng cũng không nghĩ ra được thiết kế tốt như vậy.

Trang hoàng như vậy chắc mất không ít tiền phải không ."

"Không không không, không bao nhiêu tiền."

Lý Đức Quân chặn lại, số tiền này ông không đến bộ phận tài vụ, nói cách khác chính là tự Lý Đức Quân gánh vác.

Ý tứ này, không cần nói cũng biết.

"Tiêu Vân, ngươi mới vừa tiếp nhận Mộ thị, cái này xem như lễ vật ta tặng cho ngươi."

"Vậy sao được, cái này phải là chi phí do công ty bỏ ra chứ."

Mộ Tiêu Vân làm bộ ngượng ngùng nói.

"Công ty hiện tại sự tình rất nhiều, công trình mới của chính phủ đến bây giờ còn chưa có giải quyết, muốn kéo dài thời gian bào giao cũng không có kết quả, các nhóm hộ gia đình đã bắt đầu ở trên diễn đàn náo loạn, cho nên mấy ngày nay phải nghĩ cách để trấn an các hộ gia đình, cho nên ta nghĩ hiện tại Mộ Đổng cũng không có tâm tình đi quản mấy phí dụng này."

Hiện tại các sự tình ở công ty còn cần Mộ Hữu Thành giải quyết.

"Một khi đã như vậy, ta đây liền không khách khí."

Mộ Tiêu Vân cũng không có thoái thác, giả dạng làm một người thích chiếm tiện nghi.

"Đúng rồi Lý thúc, ta hôm nay có chuyện muốn cùng ngươi thương lượng."

"Sự tình gì?"

"Ngươi xem, từ sau khi họp hội đồng quản trị cũng đã hơn một tuần, thượng tầng công ty thay đổi cũng nên nói với những kia một tiếng hay không?

Ngươi tìm thời gian thích hợp mở cuộc họp với các chủ quản công ty, sau đó sẽ thông báo với toàn bộ nhân viên được không?"

Mộ Tiêu Vân hỏi.

"Điều này ta cũng đã nghĩ tới."

Lý Đức Quân lập tức nói, kỳ thật ông ta làm sao nghĩ đến việc này, đây chính là thuận theo Mộ Tiêu Vân vuốt mông ngựa.

"Ta vốn dĩ tính toán cùng đề nghị với ngươi, 4 tháng công ty tổ chức cái văn nghệ hoạt động như thế nào?

Động viên công ty trên dưới công nhân tham gia thi đấu, sau đó thiết trí mấy cái giải thưởng, vì nghênh đón ngươi đến nhận chức."

"Cái này chủ ý không tồi, vậy giao cho ngươi định rồi."

"Kia công ty thượng tầng chủ quản mở họp, chọn ngày chi bằng nhằm ngày?"

Lý Đức Quân lại đề nghị, Mộ Tiếu Vân làm công ty ở tổng tài thân phận khai cái hội nghị, cứ như vậy, hắn làm Mộ Tiếu Vân tín nhiệm nhất người, ở công ty, tương đương là một người dưới vạn người phía trên, đến lúc đó ai không cho hắn mặt mũi.

"Có thể a.

Bất quá còn có chuyện tình, ta muốn thỉnh giáo Lý thúc ngươi."

"Sự tình gì?"

Mộ Tiếu Vân thỉnh giáo hai chữ, cấp đủ hắn mặt mũi.

"Lần trước cho Mộ Hữu Thành ba ngày giải quyết công trình của chính phủ, nhưng đến nay vẫn không có giải quyết, chú cảm thấy tôi có cần đưa ra trừng phạt để tạo uy nghiêm cho mình hay không?"

Lời này của Mộ Tiêu Vân làm Lý Đức Quân đầu tiên là sửng sốt, sau đó trong lòng cao hứng, Mộ Tiêu Vân càng có thành kiến với Mộ Hữu Thành thì hắn càng dễ khống chế Mộ Tiêu Vân.

"Đương nhiên, vị trí tổng tài là một vị trí mới, nếu không ưu khuyết điểm minh xác, tương lai sao có thể tạo được hình tượng ở công ty, hơn nữa chuyện này chính xác đã kéo dài rất lâu, ta hoàn toàn tán đồng suy nghĩ của ngươi."

"Vậy chú nói, nên xử phạt thế nào?"

Mộ Tiêu Vân làm bộ không hiểu hỏi.

"Xử phạt này thật khó mà nói."

Lý Đức Quân trầm tư trong chốc lát, "Ta cảm thấy các người dù sau cũng là cha con nếu thẳng tay quá mức sẽ làm người khác dị nghị."

"Nếu như mọi người vì có quan hệ thì dù sai cũng không cần thưởng phạt vậy thì đối với công ty có ích lợi gì?"

Mộ Tiêu Vân hỏi lại.

"Cũng thật tình là như vậy, cho nên......"

Đôi mắt Lý Đức Quân chợt lóe, " Ta thật ra có chủ ý này."

Đẩy Mộ Hữu Thành xuống đài, làm cho mâu thuẫn của hai cha con càng lúc càng lớn, như vậy thời gian hắn ngồi vào vị trí này sẽ càng ngày càng sớm.

"Chúng ta muốn trừng phạt Mộ Hữu Thành không thể tự mình đưa ra mà là để tự bản thân Mộ Hữu Thành nói ra , tốt nhất là ở cuộc họp cổ đông, đến lúc đó, xem ông ta tự đưa ra trừng phạt mình như thế nào, sau đó chúng ta lại quyết định là được."

Chiêu này của Lý Đức Quân thật là âm hiểm.

Làm trò trước mặt cổ đông công ty, nếu Mộ Tiêu Vân xử lý không tốt thì sẽ không thể lấy uy tín ở công ty, nhưng phạt nhẹ sẽ bị nói xấu nên chỉ có thể bị phạt nặng.

"Nhưng mà ta không không biết làm sao để Mộ Hữu Thành mở miệng."

Mộ Tiêu Vân ngượng ngùng.

Loại chuyện bức bách người nói ra cậu sẽ không làm.

Lý Đức Quân sốt ruột lập công, cũng vội vã muốn tạo cho mình là trợ thủ đắc lực của Mộ Tiêu Vân cho nên hắn cũng không có nghĩ đến, đây cũng bẫy rập Mộ Tiêu Vân thiết kế cho hắn.

Bất quá cho dù hắn có nghĩ ra thì Mộ Tiêu Vân cũng có rất nhiều biện pháp làm cho Lý Đức Quân vì biểu hiện chính mình mà hy sinh dân tâm.

Quản lý công ty, làm cho công nhân kính sợ thì không đủ, cậu muốn chính là bọn họ phải toàn tâm toàn ý tôn kính.

"Cái này thì ngươi yên tâm, ta sẽ làm cho hắn phải mở miệng."

Lý Đức Quân vỗ ngực bảo đảm.

"Cảm ơn Lý thúc."

Mộ Tiêu Vân mặt mày hớn hở, "Lý thúc, tôi thật sự không biết phải cảm ơn thức như thế nào.

Người đầu tiên là giúp tôi, cho tôi dũng khí đoạt lại bất động sản Mộ thị, hiện tại lại giúp tôi đối phó Mộ Hữu Thành, tôi cũng có rất nhiều điều muốn nói với thúc nhưng không biết phải nói như thế nào, tóm lại cảm ơn thúc, về sau ở trong công ty này, chỉ cần Mộ Tiêu Vân tôi còn làm chủ một ngày thì Lý thúc chính là một người chủ khác, chúng ta cùng ngồi cùng ăn."

Nhìn bộ dáng Mộ Tiêu Vân thành thật, trong lòng Lý Đức Quân đương nhiên cao hứng, điều mà ông ta muốn chính là làm cho cậu toàn tâm toàn ý tin tưởng ông ta, đem công ty giao cho ông xử lý, như vậy chờ giải quyết xong Mộ Hữu Thành, kế tiếp chính là giải quyết thiếu niên này cũng đơn giản hơn nhiều.

Hoặc là, lưu lại thiếu niên này để khống chế Mộ Hữu Thành, còn công ty vẫn như cũ do ông ta làm chủ.

"Tiêu Vân, đó là do ta không quen nhìn Mộ Hữu Thành bỏ vợ bỏ con, nếu hôm nay thay đổi thành người khác, ta cũng sẽ hỗ trợ, Lý thúc xem ngươi như cháu trai, trợ giúp cháu của mình sao ta lại cần cảm tạ được chứ."

"Vậy tôi đây đem phần cảm kích này giấu ở trong lòng.

Lý thúc, ngài đi trước thông báo cho bọn họ mở hội nghị đi."

"Được."

Đợi Lý Đức Quân đắc ý dào dạt rời khỏi, Mộ Tiêu Vân lập tức gọi điện thoại cho Trần Cảnh Văn: "Huynh đệ, giúp một chút."

"Gấp cái gì?"

"Giúp ta tìm một người đủ tín nhiệm ở văn phòng ta trang bị máy theo dõi 24 giờ hợp với máy tính nhà ta."

"A?"

Trần Cảnh Văn phát ra âm thanh nồng đậm hứng thú.
 
Trọng Sinh Chi Nhà Giàu Mới Nổi [ Chương 118 ~ ]
Chương 218


Đại hội cổ đông của Mộ thị

Nếu vụ kiện của Mộ Tiếu Vân và Mộ Hữu Thành trở thành đề tài của những người trong giới thượng lưu thì trong những cổ đông của Mộ thị cũng là một đề tài khẩn trương.

người lãnh đạo thay đổi thì suy nghĩ của mọi người cũng sẽ khác nhau, mọi người chỉ là đang tập trung chờ đợi cũng không có đưa ra lời khuyên gì.

Đang lúc mọi người đang thả lỏng tâm tình thì chuyện Diêu Tinh Tinh từ chứ lại làm dấy lên ngọn sóng mới.

Mà lúc này, gọi là họp cổ đông chính là công khai những sự việc này.

Lý Đức Quân thông báo cho tất cả mọi người đến đông đủ.

Trong công ty đều tung tin quan hệ cho con Mộ Tiêu Vân đang rất gay cấn, cho nên lúc Mộ Tiêu Vân cùng Lý Đức Quân bước vào cùng nhau cho dù xuất phát từ ý gì thì cũng có người hoài nghi, Lý Đức Quân ủng hộ Mộ Tiêu Vân lên chức là vì muốn khống chế cậu.

Nhưng bọn họ cũng xem nhẹ đám người ở sau Mộ Tiêu Vân

Lúc Mộ Tiêu Vân tiến vào, tất cả mọi người đều đứng lên.

Trong căn phòng hội nghị lớn như vậy cũng chỉ có Mộ Hữu Thành là ngồi.

Ánh mắt của Mộ Tiêu Vân không có dừng lại trên người Mộ Hữu Thành chỉ là quét qua một chút nhưng cậu phát hiện Mộ Hữu Thành nhìn mình.

" Mọi người cứ ngồi, không cần khách khí".

Mộ Tiêu Vân đi đến vị trí chủ đạo, trước kia đây là vị trí của Mộ Hữu Thành.

"Ta nghĩ mọi người cũng không xa lạ, đây là tân tổng tài của chúng ta, Mộ Tiêu Vân.

Mộ tổng tôn kính Mộ đổng sáng lập ra Mộ thị, hơn nữa còn đem quy mô phát triển đến ngày hôm nay, cho nên theo ý Mộ tổng đã nói vị trí chủ tịch này trừ bỏ Mộ đổng thì không ai có thể đảm nhiệm".

Lý Đức Quân một bên thay Mộ Tiêu Vân nói lời hay, bên kia lại gián tiếp tỏ vẻ chức vị chủ tịch của Mộ Hữu Thành chỉ là hữu danh vô thực.

Tiếng vỗ tay nhanh chóng vang lên.

Lý Đức Quân duỗi duỗi tay: "Trước tiên, để cho Mộ tổng chúng ta nói vài câu."

Tiếng vỗ tay lần nữa vang lên.

Mộ Tiêu Vân ngồi ở vị trí chủ thượng, cũng không cần phải đứng lên như Lý Đức Quân, làm lãnh đạo của công ty thì khí tràng rất là quan trọng.

Tuy rằng Mộ Tiêu Vân mới 18 tuổi nhưng không thể không nói, chỉ cần cầu ngồi đó cũng có một khí tràng của lãnh đạo xuất hiện.

Diện mạo anh tuấn làm cho mọi người không xem thường cậu, ngược lại ở tuổi của cậu mà lại có thể lộ ra khí chất tổng tài, lại có quan hệ rất tốt với Hạ gia nên làm mọi người rất là chờ mong.

" Lần đầu tiên đứng ở chỗ này có chút khẩn trương, so với lúc ta lên đài lãnh thưởng ở trường học còn khẩn trương hơn".

Mộ Tiêu Vân nửa đùa nửa thật nói, thanh âm thiếu niên thoải mái phát ra hàm chứa ý cười nhàn nhạt rất dễ nghe.

" Mọi người có biết vì sao không?"

Trong nháy mắt mọi người hai mặt nhìn nhau, nhìn tới nhìn lui không biết trả lời như thế nào.

Mộ Tiêu Vân cũng chỉ cười cười, sau đó nói: "Ở trong trường học, tôi chỉ cần có trách nhiệm với bản thân mình nhưng đứng ở vị trí này tôi phải có trách nhiệm với mọi người."

Không nói đến lời của Mộ Tiêu Vân có bao nhiêu chân thành nhưng những lời này xác thật cũng làm cho mọi người cảm động.

" Các người yên tâm, tất cả mọi người đều từng đi theo Mộ đổng cho đến khi phát triển như ngày hôm nay, tôi sẽ không vì muốn an bài người của mình mà khai trừ các người.

Đối với tôi mà nói chỉ cần là việc làm vì công ty, vì tôi thì có phải người của tôi hay không cũng không quan trọng".

Nghe cậu nói, trong lòng mọi người ở đây đều hiểu được.

Trong lòng mọi người âm thầm phỏng đoán vị tổng tài trẻ tuổi này sợ là so với Mộ Hữu Thành chính là một nhân vật lợi hại.

Nhưng cũng có một số người bị lợi ích che mắt nên căn bản nhìn không ra điều đó giống như Lý Đức Quân.

Cũng vì Lý Đức Quân bị những mơ mộng của mình che mắt, lại là người không có trí tuệ cho nên trong kế hoạch của Mộ Tiêu Vân mới có ông ta

"Một công ty muốn tiếp tục phát triển hơn nữa không ngừng mở rộng thì phải thực hiện cải cách mọi người có đồng ý không?".

" Đồng ý ".

"Cải cách để phù hợp với hiện đại hóa phát triển là phải thực hiện."

"Mộ tổng nói có đạo lý."

Những lời này, không chỉ là phù hợp với Mộ Hữu Thành, ít nhất đó cũng là tiếng lòng một nửa người ở đây.

Mọi người cao tầng của Mộ thị làm việc thời gian cũng không ngắn, phúc lợi ở Mộ thị phi thường tốt, lão bản sẽ không dùng các loại lý do mà khấu trừ tiền lương công nhân, nhưng tác phong của Mộ thị cũng tương đối bảo thủ.

Giống như, vấn đề công ty tổ chức du lịch thì Mộ thị so ra lại không bằng những công ty niêm yết.

Cho dù không niêm yết nhưng Mộ thị cũng đã kiếm ra được rất nhiều tiền, hơn nữa công ty cũng lớn, nhưng từ trước đến nay lại không có một lần tổ chức cho nhân viên du lịch.

Đối với công nhân mà nói, một chút như vậy cũng đã hơn tiền thưởng.

" Trước tiên tôi có một phân đoạn quan trọng cần thay đổi chính là thưởng phạt phân minh.

Tôi đã xem qua chế độ trước kia của công ty, phải nói chế độ ở vị trí này có thưởng phạt phân minh, nhưng tôi đã qua hỏi Lý thúc, chế độ này không có tác dụng, giống như chưa từng có người bởi vì công lao không ban thưởng mà những người sai lầm cũng không có trừng phạt gì đúng hay không?"

Điều này...... lời nói của Mộ Tiêu Vân làm cho mọi người khẩn trương.

Mộ Tiêu Vân cười khẽ vài tiếng: "Mọi người không cần khẩn trương, nói như vậy, trước mắt tôi muốn vì mọi người mang đến một tin tức tốt."

"Tin tức tốt?"

Mọi người không hiểu.

Lý Đức Quân nghi hoặc nhìn Mộ Tiêu Vân, ông ta cũng không hiểu.

Mộ Hữu Thành vẫn luôn nhíu mày lại, cho dù từ lúc bắt đầu cho đến bây giờ, ông rõ ràng nhìn thấy Mộ Tiêu Vân biểu hiện xuất sắc, nhưng căn cứ những chuyện phía trước thì ông cảm thấy những lời Mộ Tiêu Vân nói ra bất quá chỉ là lý luận suông.

"Đúng, tin tức tốt.

Tôi cảm thấy một công ty quan trọng nhất chính là nhân viên tuyến đầu.

Lấy bộ máy cấu thành công ty chúng ta mà nói chính là công ty tự tiếp nhận, sau đó mới cho người làm kế hoạch, kế hoạch làm ra tới lúc sau mới bắt đầu quảng cáo tuyên truyền, rồi mới đến mua vật liệu kiến trúc.

Nhưng về kiến trúc lại yêu cầu tài chính mà chưa từng được minh xác, nên tôi yêu cầu thêm một số ngạch."

Cái gì?

Nếu hạn chế tài chính, như vậy toàn bộ kiến trúc không thể âm thầm đem tiền dư nuốt.

Điều này đối với phòng kiến trúc thì tuyệt đối không phải là tin tức tốt.

Nhìn sắc mặt của giám đốc phòng kiến trúc, Mộ Tiêu Vân liền biết trong lòng ông ta rất khó chịu.

Giám đốc phòng kiến trúc này, đời trước Mộ Tiêu Vân đã từng cùng ông ta giao thủ.

So với Lý Đức Quân thì người này cũng là một nhân vật lợi hại.

Hơn nữa mấy năm nay đã lén nuốt bao nhiêu tiền, sơ sơ cũng cao hơn tiền lương giám đốc mấy chục lần.

Đời trước Mộ Tiêu Vân biết, nhưng còn chưa kịp thực hiện thì cậu đã chết, đời này, cậu sẽ có đủ thời gian.

Hồi tưởng đến sự tình đời trước, Mộ Tiêu Vân cảm thấy buồn cười, đời trước kế hoạch cải cách Mộ thị bất động sản cũng là khi cậu tiếp nhận mới bắt đầu thực hiện, mà lúc ấy tới nhận lời mời chính là ông ta.

Mộ Tiêu Vân đột nhiên ý thức được, trở lại đời này cậu không hề đem ý hận đối với Mộ Tiêu Lâm để vào trong lòng, liên quan đến người kia cậu cũng không quan tâm.

Về người kia, hình ảnh đã có chút mơ hồ, trong đầu có thể rõ ràng xuất hiện chính là bạn bè thân thuộc.

Hiện tại cậu đã đem toàn bộ kế hoạch trước kia thực hiện.

" Như vậy, nếu chúng ta trãi qua tính toán thật kĩ, nếu hoàn thành công trình cần 5 trăm triệu, như vậy chờ sau khi công trình hoàn thành mà chỉ dùng 4 trăm triệu, vậy thì dư lại 1 trăm triệu, tôi tính toán dùng để chia cho toàn bộ công nhân làm tiền thưởng.

Cái gì?

Lời nói của Mộ Tiêu Vân làm cho mọi người một lần nữa kinh ngạc.

"Mộ tổng, ta có một nghi vấn."

Giám đốc phòng kiến trúc mở miệng.

"Mời nói."

" Công nhân phòng kiến trúc chúng ta mỗi hạng mục đều có tiền thưởng làm ta thật cao hứng, ta thật sự cao hứng, công ty nào mà không có phúc lợi, làm bên kiến trúc chúng ta vẫn luôn bị người đạp dưới lòng bàn chân, bởi vì kiến trúc đa số là công nhân, mà nhân công chúng ta trước nay đều bị xem thường, cho nên hôm nay công nhân của chúng ta có thể đứng trên đỉnh nên ta thật sự vui mừng.

Cảm ơn ngài".

Giám đốc phòng kiến trúc đứng lên gật đầu với Mộ Tiêu Vân sau đó nói tiếp, " Chính là về vật liệu kiến trúc toàn bộ đều là mua sắm, nói cách khác về phần tiết kiệm cũng không phải là chúng ta có thể khống chế.

Nếu vật liệu dùng hai ngàn vạn mua cũng đủ thì mua nguyên bộ ba ngàn vạn như vậy không phải lấy tiền thưởng của chúng ta đi lãng phí sao?"

"Lời này của ngươi là có ý gì, nói chúng ta mua sắm là lãng phí sao?"

Lý Đức Quân là người đầu tiên nhảy ra phản bác.

"Ta không phải nhằm vào bất luận kẻ nào, mong Lý tổng không cần để ý, ta chỉ là cho ví dụ, cũng đều không phải là nhằm vào ai."

Giám đốc phòng kiến trúc nói lời xin lỗi cũng nói thật công bằng.

"Lý thúc không cần khẩn trương, Trương tổng nói rất đúng, cho nên ta thu hồi lời nói mới rồi, làm một công trình cần rất nhiều khoản cho nên bên kiến trúc cùng bên mua vật liệu sẽ cùng chung tiền thưởng."

Cái gì?

Lần này người ngây người là Lý Đức Quân.

Nếu để cho phòng kiến trúc cùng phòng mua vật liệu đồng tiền thưởng như vậy ngược lại, phòng mua sắm vì tiết kiệm tiền đương nhiên sẽ không lãng phí tài chính.

Nhưng như vậy cũng có thể phòng ngừa phòng mua vật liệu hối lộ.

Thời điểm mọi người còn đang trầm mặc, Mộ Tiêu Vân lại mở miệng: "Vì tạo phúc cho mọi người, cũng vì phòng ngừa vật liệu kiến trúc xảy ra vấn đề, Lý thúc à, tôi sẽ cho phòng mua sắm một người mới rất tốt."

Sao?"

Lý Đức Quân nheo lại mắt, ông ta cảm thấy có chút không thích hợp, nhưng mà ông ta lại đoán không ra.

Mộ Tiêu Vân an bài người vào phòng mua sắm vật liệu?

Điều này không phải có nghĩa là ông ta sẽ không thể tự tại mà tung hoành sao?

"Hắn là nhị công tử của thị cục chúng ta, Trần Cảnh Văn."
 
Trọng Sinh Chi Nhà Giàu Mới Nổi [ Chương 118 ~ ]
Chương 219


Bản thân của Trần Cảnh Văn không đủ hấp dẫn ánh mắt người khác, nhưng ba hắn cục trưởng thành phố, nếu hắn đến phòng mua sắm vật liệu thì không chỉ bảo đảm chất lượng cho phòng kiến trúc hơn nữa giá cả chắc chắn cũng sẽ có ưu đãi.

Lý Đức Quân cảm giác được chính mình có nguy hiểm, loại cảm giác nguy hiểm này làm cho ông ta theo bản năng bắt đầu hoài nghi mục đích của Mộ Tiêu Vân.

Nhưng ông ta vừa mới nhen nhóm chút hoài nghi trong lòng thì lại bị lời nói kế tiếp của Mộ Tiêu Vân làm cho tiêu tán: "Lý thúc, Cảnh Văn cùng chung thế hệ với tôi, hắn trước kia làm tiêu thụ, đối với vấn đề mua sắm này không quen thuộc, đặc biệt là khối tài liệu này của chúng ta, về sau hắn ta sẽ theo thúc học tập, nếu hắn có làm gì không tốt thì thúc cứ quản giáo không cần phải nể mặt ba hắn."

Mộ Tiêu Vân cố ý đem hai chữ "ba hắn" đề cao thanh âm làm cho Lý Đức Quân đột nhiên nảy sinh ý tưởng, nếu Trần Cảnh Văn đi theo ông ta, như vậy chỉ cần ông ta kéo chặt quan hệ với Trần Cảnh Văn thì sau này mặt mũi của ông ta chắc chắn sẽ rất lớn.

"Tiêu Vân cứ yên tâm, thúc nhất định sẽ chỉ bảo hắn thật tốt."

Lý Đức Quân vỗ ngực bảo đảm.

" Được, việc của Cảnh Văn tôi chỉ nói đến đây thôi, về vấn đề chia sẻ tiền thưởng cuối năm của phòng kiến trúc cùng phòng mua sắm, không biết các vị còn có ý kiến gì hay không?"

Mộ Tiêu Vân tuy rằng hỏi nhưng đôi mắt lại nhìn Trương tổng phòng kiến trúc.

" Về vấn đề này ta chưa từng có ý kiến , vừa rồi chỉ là nghi vấn, nhưng về tiền thưởng thì chia như thế nào?"

" Tính theo đầu người cùng cấp bậc sau đó chia bình quân ra ".

Mộ Tiêu Vân trực tiếp trả lời.

Bình quân chia ra như vậy thì như vậy cũng không ai ỷ mình công cao mà ý kiến, cũng rất công bằng.

" Được, vậy theo ý của Mộ tổng, ta không có ý kiến".

" Ta cũng không có ý kiến".

Lý Đức Quân cũng trả lời theo, " Bất quá có thưởng thì phải có phạt, nhưng sẽ phạt thế nào?"

Lý Đức Quân nói chuyện này là nhằm vào sự tình mà ông ta và Mộ Tiêu Vân đã thảo luận trong văn phòng, nói cách khác, kế tiếp chính là nhằm vào Mộ Hữu Thành.

" Đối với vấn đề phạt này thì mọi người có ý kiến gì không ?"

Mộ Tiêu Vân hỏi mọi người, " Tôi nghĩ công ty phải có chế độ, nên khi định ra thì nó chính là quy định của công ty, mỗi cần cần phải tuân thủ, dù là ta hay bất kì ai, mọi người cảm thấy thế nào?"

" Một công ty cần thiết phải có quy định, điều này ta đồng ý với Mộ tổng ".

"Ta cũng đồng ý."

"Công ty cần có kỷ luật nghiêm minh là tốt nhất, ta cũng đồng ý."

"Ta không có lý do không ủng hộ."

Mộ Hữu Thành cũng lên tiếng: "Ta cũng đồng ý."

Việc nào ra việc đó, điểm này ông cũng đồng ý.

Nhưng trước đó mọi người trong công ty quá lười nhác, đột nhiên có chế độ chấp hành cũng không phải việc khó.

Đặc biệt là Lý Đức Quân tự cho mình là người ở vị thế cao, chỉ là Mộ Hữu Thành không biết, Lý Đức Quân vì tạo hình tượng nên quy định lần này là ông ta dẫn đầu chấp hành.

" Về quy định phạt thì tôi sẽ cùng bộ phận nhân sự thương lượng, sau đó sẽ cho mọi người kết quả, mọi người cảm thấy thế nào?"

Có chút chế phục nên cao tầng không có quyền quyết định.

Mọi người hai mặt nhìn nhau đều không có ý kiến.

" Như vậy các vị giám đốc phòng ban làm cho tôi một bản tổng kết, sau đó làm một kế hoạch đi".

Mộ Tiêu đột nhiên nói.

Đề tài này vừa nói ra, mọi người ở đây đều hai mặt nhìn nhau, không biết mở miệng như thế nào.

" Cũng không có gì cả, mọi người cứ làm một một bản đơn giản coi như chúng ta giao hảo với nhau thôi.

Tôi mới tiếp nhận sự tình của công ty nên tôi cũng không rõ lắm, tôi cũng không rõ khi tôi đến đây công ty còn có những vấn đề gì hay không tôi không nắm được, nhưng mà tôi đảm bảo trong thời gian ngắn tôi sẽ đem những sự tình còn lại trong công ty giải quyết.

Mà trước đó tôi cần sự giúp đỡ của mọi người và Lý thúc đem bất động sản Mộ thị ngày càng được củng cố và phát triển.

Đồng thời công ty sẽ chỉ định mục tiêu, ví dụ công ty đặt mục tiêu cuối năm là đạt 40%, nhưng nếu đạt được 42% thì 2% này xem như siêu lợi nhuận, chúng ta sẽ dùng phần dư đó làm lì xì cuối năm cho mọi người ".

Mộ Tiêu Vân nói nghe rất tốt.

Ai nói lão bản không sợ tiền nhiều, tiền nhiều có thể kiếm, thu mua nhân tâm mọi người mới khó, như vậy mọi người mới có thể tận tâm công tác, kết quả thì người được lợi sẽ là lão bản.

Thời điểm Mộ Hữu Thành làm chủ tịch chưa từng nghĩ tới phải mang đến cho mọi người lợi ích gì, điểm này Mộ Tiêu Vân thực hiểu, bởi vì Mộ Hữu Thành không đọc nhiều sách lắm, cho nên ông luôn lấy quan điểm của mình mà áp dụng lên mọi người, ý tưởng của ông lại không theo kịp hướng phát triển bên ngoài cho nên công nhân mới bất mãn.

Đồng dạng, phúc lợi cũng không nên cho quá nhiều, bằng không mọi người sẽ nổi lên lòng tham nên cũng sẽ gây ra nhiều khó khăn.

Nhưng mà đối với chế độ này lần đầu tiên thực hành đối với người cao tầng rất là cao hứng.

Không tồi, tiền lương của Mộ thị không thấp nhưng cũng không cao, lì xì cuối năm cũng chỉ là tượng trưng, không nhiều cũng không ít, nhưng nếu dựa theo lời của Mộ Tiêu Vân thì công ty đạt doanh số cao thì tiền thưởng cuối năm sẽ rất nhiều.

Cho nên mọi người có thể không vui sao?

Từ trên mặt mọi người, Mộ Tiêu Vân có thể nhìn đến biểu tình vui sướng.

Khóe miệng gợi lên ý cười, nụ cười mang theo một nửa nghiền ngẫm, một nửa châm chọc, châm chọc cũng không phải là châm chọc những người này mà là những việc trước kia của Mộ thị.

" Được rồi, đây là kế hoạch của tôi, như vậy mọi người thì sao?

Có gì cần nói không ?"

" Để ta nói trước".

Lý Đức Quân vĩnh viễn là người đầu tiên hưởng ứng Mộ Tiêu Vân, " Ta hiện tại đang giữ chức vụ của hai phòng mua sắm cùng tài vụ, đối với quá khứ...

" Lý Đức Quân nói rất nhiều, ông ta bất mãn với Diêu Tinh Tinh khi còn nhậm chức, cho rằng công trình chính phủ lần này là do Diêu Tinh Tinh không duyệt tài chính mà khiến cho đủ mọi chuyện xảy ra.

Tóm lại, chính là hai người quản lý không tốt.

Lý Đức Quân mở miệng, tất cả mọi người đều im lặng.

Cuối cùng, đến phiên Mộ Hữu Thành.

Mộ Hữu Thành cảm thấy đây là khó khăn nhất trong trong nhân sinh của ông ta.

Ông sống đến tuổi này chưa từng phải làm báo cáo tổng kết cho ai bao giờ, nhưng hiện tại phải làm cho con trai của mình.

Mộ Hữu Thành không biết nên mở miệng thế nào.

Kỳ thật bất động sản Mộ thị rất ít mở đại hội cổ đông, trong các cổ đông đều xuất thân ít nhất là đại học mà cố tình người đứng đầu Mộ thị lại là nông dân, cho nên căn bản không có đề tài để nói.

Ngẫu nhiên một lần hội nghị cũng chính là liên quan đến công trình, tổng kết cuối năm cũng chính là tượng trưng.

Nhưng hiện tại nhìn bộ dáng của Mộ Tiêu Vân không phải nói giỡn.

" Mộ đổng cảm xúc quá nhiều nên trong khoảng thời gian ngắn không biết nói gì sao?"

Mộ Tiêu Vân cười một chút, " Không sao, cũng không vội, mọi người cùng nhau chờ ".

Sắc mặt Mộ Hữu Thành đột ngột trầm xuống.

Ông nhíu mày nhìn Mộ Tiêu Vân ánh mắt như một cây dao, tuy rằng không sắc bén nhưng lại có một cảm giác không nói nên lời.

" Đối với những chuyện đã qua, mấy năm nay tôi thật cảm tạ những sức lực của mọi người đã cống hiến cho Mộ thị, đã ủng hộ tôi.

Tôi mong rằng mọi người vẫn tiếp tục ủng hộ Mộ thị, ủng hộ Tiêu Vân".

Mộ Tiêu Vân mở đầu, tiếng vỗ tay sôi nổi vang lên.

" Đúng rồi, bây giờ còn có một công trình chưa hoàn thành đúng không ?

Theo tôi biết, phòng mua sắm vật liệu hiện tại còn chưa tìm được nhà cung cấp có phải không?"

Mộ Tiêu Vân đem đề tài hướng về Lý Đức Quân.

" Đúng vậy, từ tháng sáu năm rồi đột nhiên vật liệu không đủ cung cấp, nguồn cung cấp tài liệu vẫn là vấn đề mà phòng mua sắm chúng ta quan tâm nhất ".

Lý Đức Quân trả lời.

" Vậy chờ khi nào Cảnh Văn tới, Lý thúc cùng cậu ta nói chuyện đi, tôi nghĩ cậu ấy sẽ có biện pháp .

Cái gọi là biện pháp chính là nhân mạch, mọi người ở đây đều nghe ra.

" Ta cũng có ý này".

Lý Đức Quân quả thật là có ý này, bối cảnh nhà Trần Cảnh Văn quá mạnh, về sau phòng mua sắm của bọn họ có thể hô mưa gọi gió, bất quá Lý Đức Quân cũng cân nhắc phải khống chế Trần Cảnh Văn như thế nào.

" Tình huống của phòng kiến trúc trước mắt thế nào?"

" Chờ chính phủ tiến hành nghiệm thu công trình thì chúng ta bàn giao, trước mắt không còn công trình mới nào".

" Về chuyện này, công trình mới của chính phủ là do Mộ đổng tự mình phụ trách, ta nghĩ hẳn là Mộ đổng nên cho chúng ta một lời giải thích đi ".

Lý Đức Quân mở miệng.

Cuối cùng Mộ Hữu Thành cũng minh bạch rằng hội nghị hôm nay chính là nhằm vào ông.

Những người này quả nhiên lâu ngày mới thấy rõ lòng người, trái tim ông đột nhiên trở nên lạnh lẽo, đứa con trai của ông lại liên kết với người ngoài đối phó ông.

Về công trình của chính phủ không phải ông chưa liên hệ qua nhưng đến giờ vẫn không có kết quả.

Mộ Hữu Thành trầm mặc bởi vì ông không có biện pháp trả lời.

Mộ Tiêu Vân cũng nhướng mày nhìn ông, tầm mắt hai cha con gặp nhau.

Trong mắt Mộ Hữu Thành tràn ngập ý chí chiến đấu, ông không phục, không phục với tất cả mọi người.

" Về chuyện này tôi thật sự xin lỗi, những người trong chính phủ đều không thấy, tôi...."

Ông thật sự không nói nên lời, từ khi gây dựng sự nghiệp đến bây giờ, ông thuận lợi làm cho người ta phải đỏ mắt, cho nên Mộ Hữu Thành thành công nhiều năm như vậy mới nếm trãi vũ nhục lần đầu tiên, ông cảm thấy thật mất mặt.

" Những người trong chính phủ trốn không gặp được cũng không phải là vấn đề của Mộ đổng.

Hơn nữa tuy rằng công trình của chính phủ do Mộ đổng phụ trách, nhưng nói thế nào cũng là sự tình của công ty, nếu là việc của công ty thì đương nhiên mọi người phải cùng nhau nghĩ cách giải quyết".

Một cổ đông đứng ở bên Mộ Hữu Thành mở miệng, người cổ đông này làm người chính trực, đời trước Mộ Tiêu Vân diệt trừ mọi người thì cậu vẫn để lại ông ta, bởi vì ông ta là người trung lập, lúc nào cũng sẽ cho ý kiến khách quan.
 
Back
Top Dưới