Cập nhật mới

Đam Mỹ Trọng Sinh Chi Nghiệt Nô Ngược Bạo Quân

Trọng Sinh Chi Nghiệt Nô Ngược Bạo Quân
Chương 480: Phiên ngoại 1


Ngoài cung, lửa cháy nhuộm hồng không gian.

Tư Mã Thanh Sa ngồi trong Ngự Thư Phòng của hắn, bên người đã không còn một ai.

Tiếng chém giết rõ mồn một truyền vào, Tư Mã Thanh Sa thậm chí có thể nghe được tiếng binh khí cắt rời thân thể.

Cửa bị người bên ngoài một cước đá văng ra, Tư Mã Thanh Sa lúc này mới ngẩng đầu lên.

Một tướng quân trẻ tuổi, cả người đẫm máu, đằng đằng sát khí cầm kiếm đi đến.

Tư Mã Thanh Sa nhìn người thanh niên mũi kiếm không ngừng tích lạc máu tươi, không biết có bao nhiêu kẻ đã chết trên tay người này, nghĩ đến đây, Tư Mã Thanh Sa trong lòng đau xót.

“Tư Mã Thanh Sa?” Tướng quân trẻ tuổi dừng bước cách Tư Mã Thanh Sa không xa, mở miệng hỏi, dường như có chút không tin, đường đường là Hoàng đế Bắc Yến, giờ phút này lại cô độc ngồi trong hoàng cung rộng lớn.

“Ngươi là ai?” Tư Mã Thanh Sa hỏi, hắn đã già đi, nhưng mắt chưa mờ, hắn nhìn mặt người thanh niên, tuy rằng dính điểm điểm vết máu, nhưng không át đi vẻ thanh tú trên khuôn mặt.

“Tại hạ là tướng quân La Ưu – Đại Chu Kì Vân, La Quân Tri.”

Tư Mã Thanh Sa sửng sốt, thì thào lẩm bẩm: “Thì ra là U Yến La gia.”

“Tư Mã Thanh Sa.” Tướng quân trẻ tuổi ngạo nghễ nói: “Người đến Bắc Yến diệt ngươi, tất nhiên sẽ là người La gia ta!”

“Nam Bình quận vương thế tử?” Tư Mã Thanh Sa lại hỏi.

“Đúng.” La Ưu nhìn đế vương lớn tuổi trước mắt, nghe nói Tư Mã Thanh Sa nhiều năm bệnh liệt giường, nay xem ra lời đồn là thật: “Tư Mã Thanh Sa, chỉ cần ngươi đầu hàng, vua của ta sẽ tha cho bộ tộc Tư Mã thị.” La Ưu nói.

“Ngươi đừng vào.” Tư Mã Thanh Sa nở nụ cười, nói với La Ưu: “Bắc Yến không có Hoàng đế đầu hàng, ngươi ra ngoài đi, không cần xuống Hoàng Tuyền cùng trẫm.”

“Ngươi nói cái gì?” La Ưu chợt thấy không hay, vội vàng muốn bước lên phía trước, bắt Tư Mã Thanh Sa.

Trong tay Tư Mã Thanh Sa có rất nhiều cây nến đỏ, nói: “La Ưu, ngươi không ngửi được mùi trong phòng sao?”

La Ưu mang binh một đường xung phong liều chết tiến vào, khứu giác sớm tràn mùi máu tươi đã trở nên chết lặng, mùi gì cũng ngửi không ra. Nghe Tư Mã Thanh Sa hỏi, lại nhìn cây nến trong tay Tư Mã Thanh Sa, La Ưu vội vàng nhìn lại, mới phát hiện trên mặt đất dường như tụ một tầng chất lỏng.

“Ngươi mau ra ngoài đi.” Tư Mã Thanh Sa nói: “Người La gia, trẫm không muốn làm thương tổn.”

“Ngươi!” La Ưu không biết lời này của Tư Mã Thanh Sa có ý gì, nhưng không kịp hỏi nhiều, lại nhìn nến đỏ trong tay Tư Mã Thanh Sa từng giọt rơi trên mặt đất.

“Đi ra ngoài!” Tư Mã Thanh Sa quát to.

La Ưu lui ra ngoài, ánh mắt đảo qua khuôn mặt Tư Mã Thanh Sa, La Ưu kinh ngạc phát hiện, Tư Mã Thanh Sa đang cười, là một nụ cười giải thoát.

“Tướng quân!” Bên ngoài Ngự Thư Phòng, các bộ hạ thấy La Ưu rút lui, đều vội vàng tiến lên.

“Lui!” La Ưu chỉ kịp nói ra một chữ.

Mọi người cùng nhau lui lại.

Ánh lửa dường như ngập tràn trong nháy mắt, nuốt chửng Ngự Thư Phòng Bắc Yến của Tư Mã thị.

La Ưu không lệnh cho bộ hạ cứu hoả, chất lỏng trên sàn nhà hẳn là dầu, không cứu được.

“Tướng quân?” Có thuộc cấp muốn hỏi La Ưu.

La Ưu chỉ khoát tay, thuộc cấp này liền không nói gì thêm nữa.

<i>Người La gia, trẫm không muốn làm thương tổn</i>. La Ưu nghĩ lại lời nói của Tư Mã Thanh Sa, lời này có ý gì? Lần này diệt Yến, do bá phụ hắn cùng phụ thân treo soái ấn, đệ tử La gia cơ hồ toàn bộ xuất động, diệt Bắc Yến, nói là Chu Quân, cũng có thể nói là La gia, vì sao Tư Mã Thanh Sa lại nói, hắn không muốn làm thương tổn người La gia?

Tư Mã Thanh Sa nhìn đại hỏa hừng hực trước mặt, Bắc Yến cùng Chu triều sẽ có một trận chiến, chỉ là hắn từng tưởng rằng, trận chiến này sẽ xảy ra khi hắn không còn sống nữa, không nghĩ tới hiện tại đã thấy được kết cục. Theo mật báo từ Chu triều, La thị nhất định phải đánh trận này. La thị, Tư Mã Thanh Sa cười lắc đầu, sau khi La Duy chết, La thị lửa giận bừng bừng, hận không thể g**t ch*t quân vương Long Huyền của bọn họ, nên chỉ có thể dõi theo hắn, kẻ từng hại La Duy mấy năm thống khổ – Tư Mã Thanh Sa.

Đại hỏa tới chân, mang theo mịt mù sương khói, khiến Tư Mã Thanh Sa hô hấp gian nan.

Một tòa thành lúc này xuất hiện trong ánh lửa, rực rỡ trước mắt Tư Mã Thanh Sa, trong biển lửa diễm lệ ấy, Tư Mã Thanh Sa cố gắng mở to hai mắt.

Thành Nghiệp Già.

Tư Mã Thanh Sa ra sức giãy dụa tiến về phía trước, trước mặt đúng là thành Nghiệp Già! Trên thành lâu, trong gió tuyết, hắn thấy một thân ảnh mơ hồ, nhiều năm trước, trong trời đông giá rét, thiếu niên ấy cười đẹp tựa gió xuân, chính tại trên thành Nghiệp Già này.

“La Duy!” Tư Mã Thanh Sa hô to cái tên ấy.

Phật châu mặc ngọc lưu ly sáng rực trong biển lửa, đứt tung trên mặt đất.

“Quân Tri.” La Khải đứng ở xa xa nhìn Ngự Thư Phòng rực lửa trong chốc lát, mới đi về phía trước, đứng phía sau La Ưu.

“Bá phụ.” La Ưu nhìn thấy La Khải, vội vàng hành lễ với La Khải.

La Khải nhìn đứa cháu này, trên người đều là máu, nhưng hình như hắn không bị thương.“Bị thương không?” La Khải mở miệng hỏi.

“Không ạ,” La Ưu nói, chần chừ một chút, rồi kéo La Khải cách xa khỏi đám người, dừng lại, nhỏ giọng nói với La Khải: “Bá phụ, Tư Mã Thanh Sa ở trong đó, không hề bước ra.”

La Khải nói: “Ừ, việc này ta đã biết, Quân Tri, việc này không phải lỗi của ngươi, cho nên ngươi không cần tự trách.”

La Ưu nói: “Bá phụ, chất nhi lúc ấy cũng ở trong Ngự Thư Phòng, Tư Mã Thanh Sa chờ khi chất nhi ra khỏi đó, mới phóng hỏa.”

“Vậy sao?” La Khải cũng sửng sốt.

La Ưu lại càng nhỏ giọng nói với La Khải: “Tư Mã Thanh Sa nói, hắn sẽ không làm thương tổn người La gia, đây là ý gì?”

La Khải mạnh mẽ nhìn về phía hoàng cung tràn ánh lửa, Tư Mã Thanh Sa đối với Tiểu Duy cũng…?

“Bá phụ?” La Ưu thấy sắc mặt La Khải nháy mắt trở nên khó coi, vội vàng hỏi: “Người, người làm sao vậy? Bá phụ, La gia chúng ta cùng Tư Mã Thanh Sa có ẩn tình gì sao?”

“Nói bậy!” La Khải vội mắng La Ưu: “Nói ra lời này, ngươi sợ người khác không bắt được thóp La gia sao?”

La Ưu vội vàng ngậm miệng, bá phụ La Khải so với phụ thân La Tắc của hắn, đối xử với các tiểu bối xưa nay nghiêm khắc hơn, đệ tử La thị không ai không sợ bá phụ này.

“Câu nói kia ngươi hãy quên đi.” La Khải nói với La Ưu: “Sau này đừng nhắc tới với người ngoài nghe chưa.”

“Nhưng chất nhi không hiểu!”

“Ân oán của người lớn, ngươi muốn ta nói với ngươi như thế nào?” La Khải nhỏ giọng nói: “Ngươi không cần phải hiểu.”

La Ưu lúc này thật cẩn thận hỏi một câu: “Là có liên quan tới tiểu thúc sao?”

La Khải cũng không trả lời, chỉ hỏi La Ưu: “Nhớ kỹ lời ta chứ?”

“Vâng.” La Ưu vội đáp: “Chất nhi nhớ kỹ, về sau tuyệt đối không nhắc lại.”

“Hắn là kẻ thù của chúng ta.” La Khải nói: “Ngươi chỉ cần nhớ kỹ điểm này là được.”

Một tiếng nổ vang lên, Ngự Thư Phòng Tư Mã thị sụp xuống trong đại hỏa.

Bình Chương đế lên ngôi mười lăm năm, phá thành Hạ Phương, diệt Bắc Yến, hoàng đế Tư Mã Thanh Sa tự thiêu tuẫn quốc.

Kỳ thực hoàng đế Tư Mã Thanh Sa không phải chết ngày hôm nay, mà đã chết từ lúc hắn vẫn là hoàng tử Tư Mã thị của Bắc Yến kia, cùng với thành Nghiệp Già, vội vàng quay đầu nhìn lại, Tư Mã Thanh Sa đã chết, từ nay về sau vạn kiếp bất phục.
 
Trọng Sinh Chi Nghiệt Nô Ngược Bạo Quân
Chương 481: Phiên ngoại 2


Thung lũng Thanh Sơn ngoài thành Tuyên Châu, hướng đến sự u tĩnh, là tị ẩn sơn lâm, không màng thế sự.<b>
Bắc Vân quận vương thế tử La Sương, Nam Bình quận vương thế tử La Ưu, thường ngày một nam một bắc, không có cách nào gặp mặt, cũng chỉ có lễ thanh minh ba năm một lần, hai người mới có cơ hội gặp nhau trong thung lũng Thanh Sơn.

La Ưu tuy không phải trưởng tôn La gia, nhưng lại lớn tuổi nhất, cho nên nói chính xác, trưởng tử La Sương của La Khải mới là trưởng tôn La gia, nhưng ở trước mặt La Ưu, La Sương chưa bao giờ dám tự coi mình lớn hơn.

“Ngươi tới muộn một ngày.” Mang theo phu nhân và nhi nữ, La Sương đến Thanh Sơn sau La Ưu một ngày, nhìn La Sương phong trần mệt mỏi đuổi tới, nhìn phía sau La Sương, là thị vệ tên Mạc Ly, La Ưu bất động thanh sắc nhíu mày.

“Đường không dễ đi mà.” La Sương cười nói: “Đại ca, các chất nhi chất nữ của đệ đâu? Cho đệ gặp chúng nó đi.”

“Ly, ngươi cũng đến đây à?” La Ưu không để ý tới La Sương, nói với Mạc Ly phía sau La Sương.

“Ưu thiếu gia.” Mạc Ly vội hành lễ với La Ưu.

“Ừ.” La Ưu gật đầu.

“Đi nào.” La Sương kéo La Ưu: “Lâu lắm mới gặp Mạc Ly một lần, ca, huynh không thể hòa nhã với Mạc Ly sao?”

“Sao ngươi lại dẫn hắn đến đây?” La Ưu hỏi.

Mạc Ly ở phía sau hai thế tử, co rụt thân mình, dáng người hắn cường tráng, giờ co rụt lại, nhìn có chút đáng thương.

“Đệ dẫn hắn tới gặp gặp tiểu thúc.” La Sương lại không e dè nói: “Tiểu thúc không giống mọi người đâu.”

“Chúng ta thì làm sao?” La Ưu hỏi.

“Thế Lợi!” La Sương để mặc La Ưu, miệng gọi các chất nhi chất nữ, rồi chạy khỏi La Ưu.

La Ưu quay đầu nhìn Mạc Ly, đầy vẻ không vui.

Mạc Ly càng không dám ngẩng đầu.

“Đi thôi.”Phu nhân La Ưu, trưởng công chúa Tích Mộ của Bình Chương đế Long Huyền đi tới, kéo La Ưu lại.

La Ưu lúc này mới bỏ lại Mạc Ly.

“Đó là người Sương đệ đưa đến.” Tích Mộ công chúa khuyên trượng phu: “Bá phụ cũng không thèm quản nó, chàng quản được sao?”

La Ưu quay đầu lại liếc nhìn, đứng ở nơi đó, là Mạc Ly đang không biết phải làm sao, nói: “Người như thế, diện mạo bình thường, nó coi trọng hắn ở điểm nào? Còn đưa đến gặp tiểu thúc? Nếu tiểu thúc còn sống, người này có thể sống sót mà rời khỏi La phủ hay không cũng khó nói lắm!”

“Chàng đang nói xấu tiểu thúc đấy à?”

Tích Mộ công chúa nói câu này, khiến La Ưu im miệng.

Khi La Sương đến căn nhà gỗ trong sơn cốc, đã là hoàng hôn, thừa dịp La Ưu tự tay tu sửa nhà gỗ, La Sương mang theo Mạc Ly ra trước mộ La Duy.

“Ta thật sự phải đi sao?” Mạc Ly có chút khiếp đảm nói: “Đó là Cẩm vương gia đấy!”

“Ngươi sợ cái gì?” La Sương kéo Mạc Ly về phía mộ La Duy: “Cẩm vương gia chính là tiểu thúc của ta, ta nhớ rõ trước đây, tiểu thúc còn bế ta trong La Tướng phủ ở thượng đô! Mẫu thân ta kể, khi ta mới từ trong bụng mẹ chui ra, tiểu thúc cũng đã bế ta ở Vân Quan, chỉ tiếc…” La Sương có chút không cam tâm nói: “Ta chẳng nhớ được gì hết.”

Mạc Ly lúc này lại nhìn mộ Cẩm vương gia sững sờ, một đống đất đơn giản như vậy lại là mộ Cẩm vương gia?

“Dưới tàng cây du đồng kia, mới là nơi tiểu thúc ta táng cốt.” La Sương chỉ vào một cây du đồng cành lá xum xuê, nói với Mạc Ly: “Cái cây đã lớn rồi, khi tiểu thúc quy táng ở nơi này, nó mới chỉ là một cây non.”

“Không có mộ bia sao?” Mạc Ly nói.

“Tổ phụ nói tiểu thúc không cần, tiểu thúc chỉ cần một người thôi.” La Sương nói: “Dưới tàng cây này mai sau sẽ còn chôn một người nữa.”

“Là ai?”

“Không biết.” La Sương nói: “Có lẽ là người tiểu thúc yêu nhất kiếp này, không thì vì sao người phải ở chỗ này chờ hắn?”

Mạc Ly “A?” một tiếng.

“Tiểu thúc.” La Sương lúc này kéo tay Mạc Ly, đi tới dưới tàng cây du đồng: “Hắn là Mạc Ly, cái tên này là con đặt cho hắn, vận khí con không tồi, trên đường đi lại nhặt được người này. Lên tiếng đi.” La Sương quay đầu nói với Mạc Ly.

“Vương gia.” Mạc Ly vội lên tiếng.

“Gọi tiểu thúc!” La Sương bất đắc dĩ nói: “Ngươi gọi vương gia là sao?”

“Ta cũng phải gọi tiểu thúc?”

“Tiểu thúc.” La Sương nhìn nơi chôn cất La Duy nói: “Người đừng trách hắn không hiểu chuyện, Mạc Ly hơi ngốc, bất quá con lại thích, tiểu thúc, người con thích, tiểu thúc cũng sẽ thích phải không?”

Mạc Ly đỏ mặt. Hắn thật sự không biết vương thế tử này suy nghĩ cái gì, hắn là trẻ mồ côi, tự mình cũng chẳng nhìn ra bản thân có chỗ nào tốt, diện mạo bình thường, không thông minh, võ nghệ cũng không cao, văn tài càng không có, miệng cũng ngốc, căn bản chẳng có gì hơn người, không biết vì sao Bắc Vân vương thế tử lại nói thích hắn. Nhìn La Sương ngồi ở dưới tàng cây, liên miên cằn nhằn nói chuyện phiếm với Cẩm vương gia, Mạc Ly bất giác mỉm cười.

“Tiểu thúc…” La Sương nói: “Con đặt tên cho hắn là Mạc Ly, hẳn là người này cả đời sẽ không bỏ rơi con chứ? Con cũng không muốn giống như tiểu thúc, một mình chờ ở nơi này, không biết còn phải chờ bao lâu, cho đến khi chờ được người kia. Tiểu thúc, con rất thông minh phải không, người con thích, con sẽ giữ chặt hắn bên mình, để cho hắn một khắc cũng không rời khỏi con.”

“Thế tử.” Mạc Ly tiến đến.

“Ngồi xuống đi.” La Sương ấn Mạc Ly ngồi xuống, nói: “Khi chúng ta chết đi, cũng tìm một thân cây quy táng, Ly, ngươi xem, nơi này phong cảnh thật đẹp.”

Mạc Ly nhìn sơn lâm bốn phía, sơn thâm lâm tịch, chim trả không kêu: “Nơi này thực tĩnh lặng.” Mạc Ly nói: “Vương gia một mình ở trong này không tịch mịch sao?”

“Vẫn gọi vương gia?”

“Ý ta là tiểu thúc.”

“Đây là nơi chốn thuộc về tiểu thúc, cha ta nói, thiên hạ to như vậy, mà tiểu thúc chỉ thích nơi này.” La Sương nói: “Hơn nữa, người tiểu thúc chờ nhất định sẽ đến, tiểu thúc chẳng qua đang đợi một người trở về nhà mà thôi.”

“Trở về nhà?”

“Căn nhà gỗ đại ca đang tu sửa, chính là nơi tiểu thúc và người kia từng ở.”

“Vương… tiểu thúc từng ở nơi này?”

“Chuyện quá khứ, ta biết không nhiều.” La Sương nắm tay Mạc Ly nói: “Ngươi nói xem người tiểu thúc thích là ai? Tiểu thúc ta như vậy, người tiểu thúc thích, sẽ là một người như thế nào?”

Mạc Ly lắc đầu, thế nhân đều nói Cẩm vương gia là người độc nhất vô nhị, người Cẩm vương thích, có lẽ cũng là một người độc nhất vô nhị đi?

La Sương thấy Mạc Ly có chút buồn rầu, nở nụ cười, tiến sát lại, khẽ hôn lên bờ môi Mạc Ly.

Mạc Ly bối rối nhìn quanh, sợ bị ai thấy.

“Sợ ca ta?” La Sương buồn cười hỏi.

Mạc Ly chán nản cúi đầu, nói: “Ưu thiếu gia nhìn thấy ta liền phiền.”

“Huynh ấy lúc nào chả như vậy.” La Sương cười nói: “Nhưng mà đại ca của ta ngoài lạnh trong ấm, nếu huynh ấy thực sự thấy ngươi phiền lòng, nhất định sẽ giết ngươi, còn để ngươi sống nữa sao?”

“Giết… giết ta?” Mạc Ly choáng váng.

“Ngươi nghĩ rằng đại ca ta là loại người nào?” La Sương cười ha hả.

Tán cây du đồng phát ra tiếng kêu xào xạc.

La Sương ngẩng đầu nhìn lại, thỏa mãn tươi cười. Tiểu thúc, con tìm được người mình thích rồi, mặc dù hơi ngốc, nhưng con sẽ đối xử tốt với hắn. Tiểu thúc phải phù hộ cho con đấy, để Mạc Ly cả đời không rời khỏi con!

<i>“Xú tiểu tử!”</i>

La Sương tựa hồ nghe thấy bên tai có người tại cười khẽ, vội xoay người nhìn.

“Làm sao thế?” Mạc Ly vội hỏi.

“Không có gì!” La Sương quay đầu, nhìn Mạc Ly cười nói: “Tiểu thúc nói người cũng thích ngươi.”

…………….

<b><i>Lúc đầu tính gọi Mạc Ly là “y”, vì cứ nghĩ La Sương công, cuối cùng càng đọc càng thấy La Sương thụ, nên bạn Gián chuyển sang gọi Mạc Ly là “hắn” cho bản thân thỏa mãn =))))))</i></b>
 
Trọng Sinh Chi Nghiệt Nô Ngược Bạo Quân
Chương 482: Phiên ngoại 3


Kể từ tháng tám Trung thu gặp cố nhân, cho tới bây giờ đã là tháng năm năm sau.

Du đồng trong Y Cẩm viên đã nở hoa, Bình Chương đế Long Huyền sau một đêm ngắn hoa bay như tuyết, cuối cùng nhiễm phong hàn.

“Giờ là tháng năm.” Long Huyền nói với các thái y: “Trẫm sao lại nhiễm phong hàn?”

Các thái y không dám nói với Long Huyền rằng bệ hạ tuổi đã cao, chỉ bẩm với Long Huyền: “Bệ hạ chỉ cần an tâm tĩnh dưỡng, long thể nhất định có thể an khang như lúc ban đầu.”

“Trẫm đã già rồi.” Long Huyền nở nụ cười: “Các ngươi không cần phải nói mấy lời như thế.”

Các thái y đều cúi đầu không nói.

“Lui xuống hết đi.” Long Huyền phất tay, để các thái y lui xuống.

Phòng ngủ trong điện Trường Minh chỉ còn lại hắn và Phúc Lai.

“Hôm nay ngươi phải cùng trẫm nói chuyện hết một ngày đấy.” Long Huyền nhìn Phúc Lai nói: “Hiện tại trẫm đang rảnh, ngươi nói đi, có chuyện gì muốn nói?”

Phúc Lai nói: “Bệ hạ, Phúc Vận công công hôm qua đã chết.”

Long Huyền “A” một tiếng: “Đến tuổi rồi.” Hắn nói với Phúc Lai: “Con người già đi rồi ai cũng có ngày này, hậu sự của gã, ngươi hãy làm đi.”

Phúc Lai vội đáp: “Nô tài tuân chỉ.”

“Khi sắp chết gã có nói gì không?” Long Huyền nghĩ nghĩ, rồi hỏi.

“Phúc Vận công công nói, kiếp sau gã vẫn muốn hầu hạ ngài.” Phúc Lai trả lời.

Long Huyền liền nở nụ cười: “Kiếp sau…” Hắn cười nói: “Sao lại có nhiều người hứa hẹn kiếp sau đến thế?”

Phúc Lai nhìn Long Huyền, gã cười không nổi.

Long Huyền nở nụ cười, rồi trầm mặc. Phúc Vận năm đó bị La Duy hạ lệnh đánh một trận, không cho quay về bên cạnh Long Huyền. La Duy chưởng chính mười năm, Phúc Vận chỉ có thể chịu tội trong Thất Dịch đình ngần ấy năm, không dám ra ngoài một bước. Bất quá khi đó La Duy có quá nhiều chuyện phải bận tâm, một Phúc Vận nho nhỏ, sẽ không chiếm nhiều vị trí trong lòng La Duy, vì thế mà tổng quản thái giám này mới có thể sống đến hôm qua.

“Bệ hạ?” Phúc Lai thử thăm dò gọi Long Huyền một tiếng.

“Ngươi cũng lui ra đi.” Long Huyền nói: “Trẫm muốn nghỉ ngơi.”

Phúc Lai lui ra khỏi phòng ngủ đế vương.

Long Huyền cười khổ một tiếng, nay hắn nói muốn nghỉ ngơi, sợ là hợp ý rất nhiều người. Hắn còn có không ít chuyện muốn làm, nhưng cuộc đời chỉ có trăm năm, xem ra chẳng đủ dùng, người già đi sẽ thành vô dụng. Long Huyền bất đắc dĩ nghĩ đến bản thân đã già, dần dần đi vào giấc ngủ.

Khi Long Tiêu đến điện Trường Minh, phụ hoàng hắn còn ngủ chưa tỉnh. Long Tiêu đứng ở bên giường, nhìn Long Huyền vài lần, phụ hoàng hắn, trong miệng thế nhân là một thánh quân, rốt cuộc khi lớn tuổi cũng không chống đỡ nổi nữa.

“Đến đây lúc nào?” Long Huyền đột nhiên mở mắt, nhìn thái tử đứng trước giường.

Long Tiêu vội quỳ trước long tháp: “Phụ hoàng, nhi thần vừa đến.”

Long Huyền trong lòng cười lạnh, hắn nay còn chưa đến mức không thể cử động, những người bên cạnh đã lo đến chuyện chọn chủ tử mới, hắn còn ngủ trên long tháp, thế mà mọi người lại để thái tử vào điện Trường Minh.

“Phụ hoàng.” Long Tiêu gọi Long Huyền một tiếng.

“Ba ngày sau…” Long Huyền nhìn Long Tiêu nói: “Ngươi chuẩn bị sẵn sàng, trẫm sẽ truyền ngôi cho ngươi.”

Long Tiêu bị Long Huyền làm cho sửng sốt, nhìn Long Huyền mà không biết nên phản ứng ra sao.

“Ngươi làm thái tử đã lâu, nên đợi không kịp phải không?” Long Huyền hỏi Long Tiêu, vẻ mặt bình tĩnh, nhìn không ra hỉ nộ.

Long Tiêu cuống quít dập đầu trước Long Huyền: “Nhi thần không dám, xin phụ hoàng minh xét.”

Long Huyền khoát tay chặn lời Long Tiêu: “Trẫm đem giang sơn truyền lại cho ngươi, trẫm chưa thể chết ngay được, nhưng trẫm muốn nhìn ngươi làm Hoàng đế, xem có thể trở thành cái dạng gì.”

“Phụ hoàng muốn hại chết nhi thần sao?” Long Tiêu hỏi Long Huyền.

“Trẫm muốn khiến bản thân mình an tâm.” Long Huyền lạnh nhạt nói: “Không phải vì tâm nguyện của ngươi.”

“Phụ hoàng!”

“Trẫm năm đó cũng coi như kế tục phụ hoàng mình.” Long Huyền nói: “Cho nên tâm tư của ngươi trẫm đều biết.”

Long Tiêu quỳ không nói, hắn đã hiểu ý phụ hoàng, ý là hắn không cần biện bạch cái gì cả.

“Đi đi.” Long Huyền nói: “Tuyên tả tướng vào điện, đêm nay trẫm sẽ hạ chỉ.”

“Phụ hoàng thật sự nguyện ý uỷ quyền cho nhi thần?” Long Tiêu hỏi.

“Tử thừa phụ nghiệp.” Long Huyền nói: “Thứ gì của trẫm, đều sẽ là của ngươi.”

“Nhi thần tuân chỉ.” Long Tiêu lại khấu đầu trước Long Huyền.

Đêm nay, văn võ trọng thần Bình Chương triều đều đến phòng ngủ đế vương trong điện Trường Minh.

“Đọc đi.” Long Huyền thấy văn võ bá quan đã đến đủ, liền nói với Phúc Lai bên cạnh long tháp.

Phúc Lai run rẩy đọc chiếu chỉ của Bình Chương đế.

Chúng thần biết bệ hạ Long Huyền nhiễm phong hàn, nhưng không ngờ, bệ hạ Long Huyền lại hạ chiếu truyền ngôi đúng ngày nhiễm bệnh.

“Minh Viễn ở lại.” Khi Phúc Lai đọc xong chiếu truyền ngôi, chúng thần cùng nhau bái kiến tân hoàng, Long Huyền liền mở miệng nói.

Nguyên Đức đế Long Tiêu rời khỏi phòng ngủ đầu tiên, quần thần đi theo phía sau hắn, đều lui xuống.

Tạ Ngữ đi tới bên cạnh Long Huyền, quỳ xuống nói: “Thần không nghĩ bệ hạ sẽ cam lòng.”

Long Huyền nói: “Hiện tại xem ra, trẫm năm đó lo lắng hết lòng, cũng bất quá là vì Long Tiêu.”

“Bệ hạ cai trị giang sơn, đã là thịnh thế.” Tạ Ngữ nói: “Bệ hạ đừng nói vậy.”

“Ngươi cũng già rồi.” Long Huyền nhìn Tạ Ngữ nói: “Nghĩ xem sau ngươi, ai có thể làm tả tướng Đại Chu đây?”

“Tứ tử La Kì, con của La Vũ Hiên nay đã là trung thừa, thần nghĩ với quan hệ của y và thái tử điện hạ, La Kì mai sau nhất định sẽ trở thành thừa tướng.”

“Lại là một người La gia.” Long Huyền khẽ cười nói: “Có đôi khi trẫm nghĩ, chức vị thừa tướng của Đại Chu ta, có phải hay không đều là của U yến La gia.”

Ánh mắt Tạ Ngữ lóe lên sự kinh ngạc: “Bệ hạ, lời này thần nghe không hiểu.”

“Không có gì.” Long Huyền nói: “Trẫm sẽ không xử tệ với La gia.”

Tạ Ngữ nói: “Bệ hạ, ngài muốn gặp La Kì không?”

“Y không là thần tử của trẫm, trẫm gặp y có tác dụng gì?” Long Huyền nói: “Con cháu La gia, suy cho cùng luôn có dung mạo đẹp, ông trời đối với U Yến La gia, vẫn luôn ưu ái.”

Tạ Ngữ cũng cười, La Kì mỹ mạo như ngọc, Long Huyền nói y có dung mạo đẹp, lời ấy quả không sai.

“Minh Viễn.” Long Huyền lúc này đột nhiên lại hỏi Tạ Ngữ: “La gia chôn cất La Duy ngoài thành Tuyên Châu sao?”

Tạ Ngữ cả kinh, sau khi La Duy chết, thi thể được La Khải suốt đêm mang ra khỏi thượng đô. Long Huyền làm quốc tang cho Cẩm vương, một chiếc quan tài gỗ lim dát vàng được đưa vào hoàng lăng, hơn một nửa kiếp người, người này không hề hỏi đến nơi La Duy chôn cất, vì sao hôm nay lại nhắc đến?

“Vệ Lam chết đi, cũng cùng chôn cất một nơi với La Duy chứ?” Long Huyền lại nói: “Là như thế này sao?”

Tạ Ngữ nói: “Hồi bẩm bệ hạ, bọn họ cùng nhau chôn ở ngoài thành Tuyên Châu.” Hiện tại, bọn họ đều đã già, có vài chuyện trong quá khứ không thể nói, nhưng giờ đây lại không hề kiêng kị mà nhắc đến.
 
Trọng Sinh Chi Nghiệt Nô Ngược Bạo Quân
Chương 483: Phiên ngoại 4


“Cuối cùng bọn họ lại ở bên nhau.” Long Huyền cảm thán một tiếng.

Tạ Ngữ thấy trên gương mặt Long Huyền có một tia buồn bã, nói: “Bệ hạ có biết, vì sao lão sư của thần năm đó lại đặt tên cho Vệ Lam là Trọng Ước không?”

Long Huyền nói: “Vì sao?”

“Ước định kiếp này vô duyên, kiếp sau sẽ thực hiện.” Tạ Ngữ nói: “Vân Khởi cùng Trọng Ước, vốn nên ở bên nhau.”

Nay nhắc đến La Duy cùng Vệ Lam, trong lòng Long Huyền đã thực bình tĩnh. Đêm Trung thu ấy, hắn thấy bọn họ sóng vai, nhìn nhau mà cười, thấy La Duy cười thật tươi, thấy Vệ Lam sủng nịch, hắn liền biết Tạ Ngữ nói không sai, La Duy cùng Vệ Lam, vốn nên ở bên nhau.“Là trẫm…” Long Huyền nói với Tạ Ngữ: “Là trẫm hại bọn họ.”

Tạ Ngữ kinh ngạc, không thể tin lời mình vừa nghe được, Long Huyền sẽ nhận sai sao?

“Ngươi lui ra đi.” Long Huyền quay mặt vào trong.

Tạ Ngữ đứng dậy cáo lui.

“La gia tảo mộ cho La Duy chứ?” Long Huyền đột nhiên lại hỏi một câu.

“Thần khởi bẩm bệ hạ.” Tạ Ngữ nói: “Cứ ba năm một lần, người La gia sẽ tới Tuyên Châu tảo mộ.”

“Được rồi.” Long Huyền nói: “Trẫm đã biết.”

Tạ Ngữ đứng đợi một lát, thấy Long Huyền không nói gì thêm, mới rời khỏi tẩm cung.

Long Huyền nằm quay mặt vào trong, trên trướng thêu đóa đóa tường vân, tường lại khắc họa tiết hoa sen. Long Huyền nghĩ tới hoa sen hồng Thúy Đảo, những bông hoa sen ở đó đến mùa hè mới nở, không biết năm nay mình có thể nhìn thấy nữa hay không, nay là tháng năm, hắn có thể sống đến khi hoa sen nở chứ?

Ba ngày sau, trên điện Kim Loan của Đại Chu, Bình Chương đế Long Huyền ôm bệnh vào triều, trước mặt văn võ bá quan, truyền ngôi cho thái tử Long Tiêu, gọi là Nguyên Đức đế. Một năm này, bắt đầu từ hôm nay, sửa niên hiệu là Nguyên Đức nguyên niên.

Long Huyền nhìn Long Tiêu ngồi trên ngai vàng, nhìn trưởng tử thân long bào, ngồi ngay ngắn trên đó, nhận lễ bái của chúng thần. Long Huyền sinh ra một chút ghen tị với Long Tiêu, để có được ngai vàng kia, hắn đã phải trả giá rất nhiều, hiện tại trưởng tử của hắn lại cứ như vậy đương nhiên có được, dựa vào cái gì chứ? Chỉ bởi vì đó là nhi tử của Long Huyền sao?

Long Tiêu đứng dậy hành lễ với Long Huyền, hắn không phải không nhìn ra, phụ hoàng khi nhìn hắn, trong mắt lóe hàn quang.

Long Huyền gật đầu với Long Tiêu. Xoay người để Phúc Lai đỡ, rồi rời khỏi trung tâm hoàng quyền của Đại Chu.

Long Tiêu ở phía sau quỳ tiễn phụ hoàng hắn, hắn cũng không bởi vì long bào trên người mà đắc ý vênh váo, chỉ cần phụ hoàng hắn còn sống, thì vẫn là người cao nhất quốc gia này, hắn chỉ có thể phủ phục dưới chân người.

“Chuyển khỏi điện Trường Minh.” Long Huyền sau khi rời khỏi điện Kim Loan, liền nói với Phúc Lai: “Trẫm sau này sẽ ở Y Cẩm viên dưỡng lão.”

“Nô tài tuân chỉ.” Phúc Lai vội vàng đáp.

Nguyên Đức đế khi nghe chuyện Thái Thượng Hoàng định ra Y Cẩm viên sống quãng đời còn lại, chỉ vung tay lên. Tất nhiên sẽ là Y Cẩm viên, phụ hoàng hắn ngoài Y Cẩm viên còn có thể tới nơi nào? Hoàng cung này cung khuyết vạn gian, có thể khiến phụ hoàng hắn lòng mang vướng bận, chỉ có thể là Y Cẩm viên mà thôi.

“Bệ hạ?” Đại thái giám hầu hạ thấy Long Tiêu chậm chạp không nói, liền mở miệng hỏi.

“Bãi giá Y Cẩm viên.” Long Tiêu lên tiếng.

Thánh giá ra khỏi điện Kim Loan, một đường đi tới bên bờ hồ Ngự Tâm, Long Tiêu chợt thấy cò trắng bay xuống hồ.

“Bệ hạ.” Tùy thị đại thái giám thấy Nguyên Đức đế nhìn chằm chằm cánh cò trắng ấy, vội nói: “Cò trắng kia không biết từ nơi nào bay đến lúc đầu xuân, cứ như biến Ngự Tâm hồ này trở thành nhà.”

Long Tiêu thu hồi ánh mắt, ngữ điệu bình thản nói một câu: “Vì chúng biết đây là nơi Thái Thượng Hoàng ở.”

Tùy thị đại thái giám im lặng, không dám nói nữa.

Thánh giá qua Thúy Đảo, xuyên qua đường mòn trong rừng đến Y Cẩm viên.

Nơi này, Long Tiêu tuyệt không xa lạ, khi hắn vẫn còn là hoàng tử, nơi này chính là nơi hắn thường đến. Cất bước đi vào trong viện, đưa mắt nhìn lại, thứ đầu tiên đập vào mắt là tầng tầng lớp lớp du đồng.

“Chờ ở bên ngoài đi.” Long Tiêu lệnh cho những người phía sau.

Các tùy tùng cùng nhau chờ ngoài viện.

Long Tiêu đi tới dưới tàng cây, đưa tay ngắt một đóa hoa màu trắng, đặt dưới mũi, cảm nhận một mùi hương nhàn nhạt thản nhiên. Long Tiêu đem hoa thả giữa không trung, nhìn những cánh hoa bay xa theo gió.

“Ngươi tới à?” Long Huyền ra khỏi thư phòng, đứng dưới hành lang nhìn trưởng tử vừa trở thành hoàng đế.

“Phụ hoàng.” Long Tiêu hành lễ với Long Huyền, nhìn những cây du đồng nói: “Đồng hoa thật đẹp, trắng ngần như tuyết, phụ hoàng, đó là tên của loài hoa này sao?”

“Phải.” Long Huyền nói: “Ngươi cũng thích ngắm đồng hoa?”

Long Tiêu nói: “Phụ hoàng, đồng hoa tuy đẹp, nhưng nhi thần nghe thái y nói, đồng hoa có độc.”

Long Huyền nói: “Ngươi muốn nói cái gì?”

“Lục hoàng thúc.” Long Tiêu nói.

“Lục hoàng thúc làm sao?” Long Huyền hỏi.

Long Tiêu nói: “Người đẹp thường độc ác.”

Long Huyền không nổi giận, chỉ nói với Long Tiêu: “Là y nuôi ngươi lớn.”

“Vâng.” Long Tiêu nói: “Nếu không phải lục hoàng thúc đối xử đặc biệt với nhi thần, nhi thần cũng không thể lọt vào mắt xanh của phụ hoàng. Phụ hoàng, lục hoàng thúc đối với nhi thần mà nói, như cha như thầy, nhi thần kính trọng người, sẽ không có nửa điểm oán giận người.”

“Vậy ngươi vì sao còn nói những lời này?”

“Lục hoàng thúc đối phụ hoàng lại là như vậy.” Long Tiêu nói: “Người khác xem nó như độc dược, phụ hoàng lại thấy nó như mật hoa.”

Long Huyền nhìn Long Tiêu cười: “Ngươi hôm nay khoác hoàng bào, cho nên mới dám nói những lời này với trẫm?”

Long Tiêu đứng dưới tàng cây khom người: “Nhi thần không dám, chỉ là xúc cảm nhất thời.”

“Có một số việc ngươi sẽ không hiểu được.” Long Huyền nói xong lời này, xoay người vào thư phòng.

Long Tiêu lại đứng dưới tàng cây một lát, rồi mới chậm rãi ra khỏi viện.

Thánh giá rời Thúy Đảo, khi tới điện Trường Minh, Long Tiêu trông thấy La thị hoàng hậu mang theo cung nhân, đứng ở ven đường chờ hắn.

“Sao thế?” Long Tiêu đứng bên cạnh hoàng hậu hỏi.

“Thần thiếp vốn định đến điện Trường Minh chúc mừng bệ hạ.” La thị hoàng hậu nói: “Nghe nói bệ hạ tới Y Cẩm viên, thần thiếp liền ở đây chờ bệ hạ.”

Long Tiêu đi thẳng về phía điện Trường Minh.

“Bệ hạ.” La thị hoàng hậu đi theo phía sau Long Tiêu.

Long Tiêu quay đầu nhìn hoàng hậu của mình, U Yến La gia, ai cũng có dung mạo đẹp, hoàng hậu có thể nào không phải tuyệt thế giai nhân? “Làm sao?” Long Tiêu hỏi.

Hoàng hậu mỉm cười nói: “Thần thiếp hôm nay sẽ chuyển tới điện Phượng Nghi phải không?”

Long Tiêu nói: “Nàng là hoàng hậu của trẫm, tất nhiên sẽ làm chủ điện Phượng Nghi, sao hả? Nàng không muốn?”

La thị hoàng hậu cười: “Thần thiếp vẫn nghĩ, hay là đợi thêm một chút, bệ hạ cứ nói với phụ hoàng một tiếng đi.”

“Yên tâm đi.” Long Tiêu lúc này cũng cười lên, đưa tay kéo hoàng hậu, đi về phía trước vài bước. Đế hậu hai người giãn ra một chút khoảng cách với đám tùy tùng phía sau, Long Tiêu mới nhỏ giọng nói với hoàng hậu: “Hoàng hậu có lẽ không biết, phụ hoàng chưa từng coi trọng điện Phượng Nghi, nên nàng cứ việc chuyển tới.”

La thị hoàng hậu không hỏi lại, chỉ nói: “Thần thiếp tuân chỉ.”

Đó là một nữ nhân thông minh, Long Tiêu nhìn hoàng hậu của mình, phụ hoàng nói có một số việc hắn không thể hiểu, bất quá chỉ là tình yêu thôi mà, hắn có thể nào không hiểu chứ? Chỉ là nhiều năm về trước, khi hắn yêu một người, hắn đã biết buông tay, không giống phụ hoàng hắn, đến cuối cùng mới biết phải buông tay, thì hết thảy đều đã quá muộn.

“Bệ hạ, thần thiếp hôm nay có cái gì không đúng sao?” Hoàng hậu bị Long Tiêu nhìn, mở miệng nói.

“Không có.” Long Tiêu nói: “Trẫm cùng nàng tới điện Phượng Nghi xem một chút đi.” Kéo tay thê tử, Long Tiêu đi giữa hoàng cung ngập sắc xuân, ở bên hắn là một người con gái tốt, hắn nghĩ hắn sẽ cùng nàng đi qua cả cuộc đời này, không yêu, nhưng đời này hắn sẽ không như phụ hoàng hắn, cô tịch sống hết quãng đời còn lại.
 
Trọng Sinh Chi Nghiệt Nô Ngược Bạo Quân
Chương 484: Phiên ngoại 5


Nhìn đứa trẻ trong lòng trưởng thôn, Lam định bế, tay đã vươn ra rồi, nhưng lại rụt về: “Duy… Duy không thích trẻ con.”

“Tiểu tử này!” Lão trưởng thôn nhìn Lam lắc đầu: “Đứa bé là ta mang từ chỗ quan nha về, không có cha mẹ, cũng không có dòng họ, ngươi sợ cái gì?”

Lam vẫn lắc đầu: “Con không lo lắng cái đó, chỉ là Duy không thích trẻ con.”

“Duy tiểu tử ngoài miệng nói vậy thôi, chỉ có kẻ ngốc như ngươi mới tin!” Lão trưởng thôn đặt đứa trẻ sơ sinh còn đang say ngủ vào tay Lam, nói: “Ngươi bế về cho y xem đi, xem là y muốn hay không muốn!”

Trong tay có thêm một vật nhỏ mềm mềm, tay Lam lung lay, đột nhiên có chút sợ hãi, nói: “Con không cần đứa bé này, đại thúc mau đưa nó về đi.”

“A Di Đà Phật.” Ngay khi lão trưởng thôn định chê cười Lam rằng bế trẻ con mà cũng sợ, một tăng lữ đã đi tới trước mặt hai người.

“Đại Sư.” Đại Chu tôn Phật, lão trưởng thôn và Lam nhìn lão tăng lữ đi tới, vội vàng hành lễ.

“Thí chủ.” Lão tăng lữ nhìn đứa trẻ sơ sinh trên tay Lam, cười nói: “Đứa trẻ này có duyên với ngươi đấy.”

“Tiểu tử ngốc, có nghe thấy không?” Lão trưởng thôn vội nói với Lam: “Đại Sư cũng nói đứa trẻ này có duyên với ngươi, ngươi đem nó về nhà, cho Duy tiểu tử xem một chút!”

“Duy…” Lam vẫn khó xử, nếu Duy thích trẻ con, bọn họ đã sớm nhận nuôi một đứa rồi, sao phải cần lão trưởng thôn đến quan nha nhận giúp?

Lão trưởng thôn xoay người phất tay với Lam: “Ngươi đem đứa trẻ về, xem Duy tiểu tử có nhẫn tâm đá văng nó ra khỏi cửa không! Ta cũng chỉ vì muốn tốt cho các ngươi thôi! Dưỡng nhi dưỡng già, đến khi cả hai người các ngươi đều già thì tính sao?” Lão trưởng thôn nói, không quay đầu lại mà đi thẳng.

“Thí chủ.” Lão tăng lữ ở một bên cười nói: “Trên đời này sao lại có người không thích trẻ con?”

“Bạn của con sợ trẻ con phiền toái.” Lam ngượng ngùng nói: “Không phải y ác độc, chỉ là không thích.”

“Thí chủ, bần tăng có thể xin ngươi một chén nước không?” Lão tăng lữ hỏi Lam.

“Được ạ.” Lam nói, cúi đầu nhìn đứa trẻ sơ sinh trên tay, lại khó xử, nói: “Chỉ là y……”

“Hay là ngươi cứ mang nó về, xem ca nhi kia có thực sự không thích hay không.” Lão tăng lữ đề nghị.

Lam nhìn lão trưởng thôn đã đi xa, chỉ có thể cười khổ với lão tăng lữ: “Vậy Đại Sư đi theo con.”

Tiểu viện một hộ nông gia, trong viện không thiếu hoa cỏ, còn có một giếng nước, cây cối tươi tốt che khuất tiểu viện, người đứng bên ngoài, liếc mắt nhìn qua, chỉ thấy một mảng xanh ngăn ngắt.

“Duy.” Lam bế đứa bé đứng ngoài cửa, gọi người ở bên trong.

“Lam, ngươi về rồi à.” Một bố y thiếu niên lên tiếng trả lời.

“Vị Đại Sư này đến xin nhà ta một chén nước.” Lam đứng ở ngoài viện, chưa dám bước vào nhà.

Duy nhìn Đại Sư cười cười, sau đó nhìn đứa trẻ quấn tã lót trong tay Lam: “Đây là cái gì?”

“Trẻ con…” Lam nói: “Con trai.”

Duy nói: “Ta biết đó là một đứa trẻ, nhưng đây là con cái nhà ai, sao ngươi lại bế nó?”

Lam quay đầu nhìn lão tăng lữ bên cạnh, cầu xin sự giúp đỡ.

Lão tăng lữ liền cười, nói: “Vị thí chủ này, bần tăng nghe nói ngươi không thích trẻ con?”

Duy dường như sửng sốt, sau đó phản ứng lại, lập tức gương mặt tinh xảo xinh đẹp trầm xuống, nói với Lam: “Ngươi muốn nuôi nó?”

Lam vội nói: “Nếu ngươi không thích, ta sẽ trả nó cho trưởng thôn.”

Sắc mặt Duy càng âm trầm: “Lại là trưởng thôn đưa cho ngươi?”

Lam gật đầu: “Ngươi đừng giận, thúc ấy cũng… cũng là suy nghĩ vì chúng ta thôi.”

“Ta không nuôi, muốn nuôi thì ngươi tự đi mà nuôi!” Tâm trạng Duy hiển nhiên không tốt, nhìn Lam nói: “Ngươi muốn một đứa con như vậy, sao không tìm một nữ nhân đi?!”

“Ta…” Lam vội đáp: “Ta trả nó cho trưởng thôn là được, ngươi đừng giận mà.”

Duy trừng Lam.

Lam ôm đứa trẻ lui về phía sau vài bước, ủ rũ nói: “Ta đến nhà trưởng thôn đây.”

Đứa bé trên tay Lam lúc này lại đột nhiên khóc rống lên.

Lam luống cuống tay chân, quay đầu hỏi Duy: “Sao nó lại khóc?”

Duy nghe trẻ con khóc, vội chạy từ trong viện ra: “Có phải là đói bụng hay không?”

Lam nói: “Là đói bụng sao?”

Duy đón lấy đứa trẻ trên tay Lam, đung đưa qua lại, dỗ dành: “Bảo bảo ngoan”.

Đứa bé nằm trên tay Duy, bỗng dưng nín khóc mà cười.

“A!” Duy nở nụ cười: “Nó cười này, Lam, ngươi xem nó cười với ta này.”

Lão tăng lữ cười nói: “Thí chủ, bần tăng thấy tiểu thí chủ này có duyên với các ngươi đấy, hay là nuôi nó đi.”

Duy ngẩng đầu nhìn lão tăng lữ: “Nó thật sự có duyên với con và Lam?”

“Có duyên.” Lão tăng lữ gật đầu.

“Duy?” Lam thật cẩn thận hỏi: “Ngươi muốn nuôi nó à?”

“Vậy…” Duy do dự hồi lâu, rốt cuộc cắn răng nói: “Ta thử nuôi nó một hai ngày xem, Lam, nói trước, nếu chúng ta không nuôi nổi, ngươi phải trả nó cho trưởng thôn đấy.”

“Được!” Lam vội đáp: “Chúng ta sẽ thử xem!”

Duy cúi đầu nhìn đứa bé trong lòng, nói: “Nhỏ như vậy, chúng ta có thể nuôi nó lớn sao?”

Lam cười lắc đầu, tựa như quẳng được tảng đá đè nặng trong lòng, nhìn lão tăng lữ nói: “Đại Sư, mời ngài vào trong, con mang nước đến cho ngài.”

Lão tăng lữ đi vào tiểu viện.

“Đại Sư, mời ngồi.” Duy ôm đứa nhỏ, đưa lão tăng lữ đến chỗ bộ bàn ghế dưới giàn nho.

“Được.” Lão tăng lữ đi tới giàn nho, ngồi xuống, rồi nhìn quanh tiểu viện, trong một góc tiểu viện, ông thấy một cây thương dài, còn có một Thanh bảo kiếm, liền hỏi: “Hai vị thí chủ học võ sao?”

Duy bế đứa trẻ ngồi xuống đối diện lão tăng lữ: “Con không, nhưng Lam thì có.”

“Lam thí chủ trước đây là người giang hồ?”

“Hắn từng là cung thủ.” Duy tự hào nói: “Lam võ nghệ rất tốt.”

Lam lúc này mang chén nước và một đĩa điểm tâm lên, đặt trên bàn nhỏ, mời lão tăng lữ dùng.

Lão tăng lữ cũng không khách khí, cầm lấy một cái bánh, ăn rồi uống nước: “Đứa trẻ này, các ngươi định đặt tên cho nó là gì?”

Lam nghe lão tăng lữ hỏi, liền quay sang Duy: “Đúng vậy, Duy, đặt tên nó là gì đây?”

Duy nhìn đứa trẻ trong lòng, nghĩ nghĩ, nói: “Gọi Huyền được chứ?”

“Huyền?” Lam ngẫm nghĩ: “Sao lại nghĩ ra tên này?”

Duy nói: “Chỉ tự dưng nghĩ đến thôi, hay không?”

Lam nói: “Hay, ngươi thích là được.”

Duy lại lắc lắc đầu, nói: “Không được, hay là gọi An đi.”
 
Trọng Sinh Chi Nghiệt Nô Ngược Bạo Quân
Chương 485: Phiên ngoại 6


Nhìn hai thiếu niên trước mặt bàn chuyện đặt tên cho đứa bé, có vẻ cực kỳ căng thẳng, lão tăng mỉm cười, nói: “Bần tăng thấy đứa nhỏ này ánh mắt thanh triệt <i>(trong suốt),</i> hay là gọi Thanh đi.”

Duy và Lam đều nhìn vào ánh mắt đứa trẻ này, hai mắt trẻ sơ sinh không hề mang theo một chút thế tục phong sương, trong suốt như dòng suối.

“Thanh.” Duy nhớ kỹ cái tên này.

“Duy thí chủ có thích chữ Thanh này không?” Lão tăng lữ hỏi Duy.

Duy cúi đầu hỏi đứa bé trong lòng: “Gọi ngươi là Thanh, ngươi thích không?”

Đứa trẻ m*t ngón tay be bé của mình, nhìn Duy cười.

“Xem ra nó cũng thích.” Lam ở một bên cười nói: “Đứa nhỏ sao cứ được ngươi bế là lại cười vui như vậy nhỉ?”

“Ta chưa quyết định chắc chắn là sẽ nuôi ngươi đâu!” Duy dùng trán chạm đầu đứa trẻ, cũng cười nói: “Ngươi đừng tưởng rằng cứ cười như vậy là ta sẽ mềm lòng.”

“Duy, vậy gọi nó là Thanh?” Lam hỏi.

“Được Đại Sư đặt tên, cũng là phúc của nó.” Duy nói: “Gọi là Thanh đi.”

“A Di Đà Phật.” Lão tăng lữ niệm một tiếng Phật hiệu, đứng dậy nói: “Đa tạ hai vị thí chủ cho nước và đồ ăn, giờ không còn sớm, bần tăng phải cáo từ rồi.”

Duy vội vàng đứng dậy đưa tiễn, miệng hỏi: “Đại Sư, ngài đang tu hành ở đâu?”

Lão tăng lữ cười nói: “Bần tăng dạo chơi bốn biển, không có chốn an thân.”

“Dạo chơi thiên hạ?” Duy hiển nhiên hứng thú, nói: “Đại Sư đã đi qua những nơi nào?”

Lão tăng lữ cười lắc đầu nói: “Đã đi qua quá nhiều nơi, phần lớn đều không nhớ được.”

“Không nhớ được?” Duy lập tức nói: “Vậy tại sao Đại Sư còn muốn tiếp tục dạo chơi?”

“Duy!” Lam ở bên cạnh kéo duy ống tay áo y: “Ngươi nói cái gì thế?”

“Hai vị thí chủ xin dừng bước.” Lão tăng lữ cũng không giận, lại nhìn hai người thiếu niên, niệm một tiếng Phật hiệu, rồi rời khỏi tiểu viện này.

“Ngươi ấy!” Lam nhìn lão tăng lữ đi xa, mới nói: “Nói chuyện lại không cẩn thận, Đại Sư kia đã lớn tuổi, không nhớ rõ chuyện trước đây, có cái gì kỳ quái?”

Duy bị Lam nói vậy, mới ngượng ngùng trả lời: “Làm sao ta nghĩ nhiều như vậy được, vốn đang muốn hỏi ông ta một chút, xem có chỗ nào đẹp thôi.”

Lam nói: “Chờ thu hoạch xong vụ này, chúng ta sẽ lại đi chơi. Lần trước tới thượng đô xem pháo hoa, lần này chúng ta hãy đi…” Lam nói: “Chúng ta đi Giang Nam được không.”

“Ngắm mưa bụi Giang Nam?” Ánh mắt Duy lộ vẻ chờ mong: “Không phải mùa xuân chúng ta mới đi được sao? Có thể tới nơi này được không?”

Lam cười ôm Duy vào lòng: “Chúng ta không sống nhờ trồng trọt, không phải vẫn có tiền tích góp đấy sao?”

“Vậy…” Duy cúi đầu nhìn đứa trẻ trong lòng: “Nó thì làm thế nào? Cũng mang theo?”

“Nó tên Thanh.” Lam nói.

“Ừ, tên Thanh, vậy Thanh làm sao đây? Nó nhỏ như vậy, có thể đưa đi cùng chứ?” Duy lo lắng nói: “Nếu trên đường bị bệnh? Chúng ta lại chẳng biết chăm sóc trẻ con! Đúng rồi!” Duy đặt Thanh vào tay Lam, nói: “Ta đi tìm ít quần áo cho nó, ngươi cứ bế nó đi, trong nhà chẳng có đồ gì cho trẻ con mặc cả!”

Lam kéo Duy vào lòng: “Lát nữa trưởng thôn đại thúc nhất định sẽ cho chúng ta, Thanh là do thúc ấy mang về mà.”

“Sao nó lại luôn nhìn ta cười thế?” Duy chỉ vào cái miệng nhỏ nhắn của Thanh, hỏi Lam.

“Chứng tỏ nó thích ngươi!” Lam ghé tai Duy nói.

“Có người kìa!” Duy vội xoay người đi vào viện, dáng vẻ buồn bực.

“Ta làm gì thấy ai đâu.” Lam ôm Thanh đuổi theo Duy về trong viện.

“Ngươi có Thiên Lý Nhãn chắc?” Duy đứng ở trong viện trừng mắt nhìn Lam.

“Tiểu phụ thân của con giận rồi.” Lam cúi đầu nói với Thanh: “Chúng ta nên làm thế nào đây?”

“Nó bé thế này, sao hiểu lời ngươi nói được?” Duy vui vẻ, nói: “Lam, ngươi là đồ ngốc!”

Lam tới trước mặt Duy: “Ngươi nói ta ngốc, hả?”

Duy xoay người định chạy: “Đúng vậy, ngươi chính là đồ ngốc!”

Lam ôm chặt Duy bằng một tay, một tay còn lại bế Thanh, xoay vòng vòng ngay tại chỗ: “Xem ra lâu rồi ta chưa giáo huấn ngươi! Càng ngày càng làm càn!”

“Vậy, Lam lão gia, ngài bỏ qua cho tiểu nhân lần này đi!” Duy phối hợp diễn trò: “Tiểu nhân không dám nữa.”

“Muộn rồi!” Lam lại xoay nhanh hơn một chút.

Duy cười ha hả: “Lam đúng là đồ ngốc!”

“Ta không buông ngươi xuống dưới nữa!” Lam làm bộ uy h**p nói.

“Nhưng cho dù là đồ ngốc thì ta vẫn thích mà!” Duy cười lớn nói: “Ngươi là kẻ ngốc ta thích nhất!”

Nếu không phải trong tay còn bế Thanh, Lam đã lôi vật nhỏ câu dẫn người kia vào phòng rồi “tử hình ngay tại chỗ”.

Thanh ở trên tay Lam, cười với Duy.

“Bỏ qua cho ngươi lần này đấy.” Lam buông Duy xuống, nói: “Hôm nay đi nấu chút cháo đi, ta tới chỗ trưởng thôn đại thúc hỏi một chút, xem Thanh có thể ăn những gì.”

“Được.” Duy đón lấy Thanh, nói: “Ngươi hỏi xem, Thanh lớn chừng nào rồi, ngày sinh tháng đẻ là gì, chúng ta không thể không biết những điều này được.”

Lam quay mặt đi trộm cười, xem ra trưởng thôn đại thúc nói rất đúng, Duy chỉ nói miệng thế thôi, sao y lại không thích trẻ con cho được?

“Kia là cái gì?” Duy lúc này mới nhìn thấy trên bàn nhỏ, là một chuỗi Phật châu, vội hỏi Lam.

Lam và Duy cùng tới cạnh bàn.

“Là Đại Sư bỏ quên sao?” Lam hỏi.

Duy xoay người, nhặt tờ giấy rơi phía dưới lên.

Lam nhìn tờ giấy thì thầm: “Phật châu tặng cho người có duyên.”

“Đây là Đại Sư cho Thanh?” Duy hồ nghi nói: “Không phải ông ta vẫn nói cái gì duyên với không duyên sao?”

Lam liền hỏi Duy: “Vậy bây giờ phải làm sao?”

“Ngươi mau đuổi theo!” Duy cầm lấy Phật châu trên bàn, chẳng kịp nhìn kỹ, liền đặt vào tay Lam: “Người già như thế không đi nhanh được đâu, ngươi đi đuổi theo trả lại, chúng ta sao có thể vô duyên vô cớ cầm đồ của người khác?”

Lam vội cầm Phật châu đuổi theo.

Duy ôm Thanh đứng ngoài tường chờ.

Thôn trang này không lớn, chỉ chốc lát sau Lam đã trở lại, nhìn Duy lắc lắc đầu: “Ta đuổi theo ra cả ngoài thôn, nhưng lại chẳng thấy bóng dáng Đại Sư.”

Duy cầm chuỗi Phật châu trên tay Lam nhìn kỹ, mới phát hiện đây là là một chuỗi Mặc Ngọc Lưu Ly.

“Hình như đã từng bị hỏa thiêu…” Lam cũng nhìn Phật châu, chỉ vào vài dấu vết.

Duy nhìn lại, đúng là chuỗi Phật châu có vài vết cháy sém: “Đã bị hỏa thiêu, sao Đại Sư lại đưa nó cho Thanh?”

Lam nói: “Nhìn vẫn còn rất đẹp.”

Duy giơ chiếc vòng Mặc Ngọc Lưu Ly lên hỏi Thanh trong lòng: “Thanh, đến cùng là con có duyên với chúng ta, hay là có duyên với Đại Sư kia thế?”

Thanh ở trong lòng Duy cười đến nỗi hai mắt híp chặt.

Duyên nợ, ai có thể nói rõ đây?
 
Trọng Sinh Chi Nghiệt Nô Ngược Bạo Quân
Chương 486: Phiên ngoại 7


“Sư phụ.” Trong thôn nhỏ bên cạnh rừng cây, tiểu tăng nhìn người thiếu niên vội vàng đi tới, quay đầu gọi sư phụ của mình.

Phất Y Đại Sư ra khỏi rừng cây, trước đó ngài vào thôn, cũng đã hỏi thăm chuyện của Duy và Lam. Cả hai đều sinh trưởng tại thôn này, Lam từ năm tuổi đã bái sư tập võ, rời khỏi thôn nhỏ. Duy từ khi hai tuổi cha mẹ đều mất, Duy ở với ông bà mà lớn lên, khi bảy tuổi, ông bà cũng lần lượt ốm chết. May mà thôn nhỏ này nhiều người lương thiện, mọi người cùng nhau chăm sóc, nuôi Duy khôn lớn. Lam bên ngoài xông xáo làm ăn, tuổi còn nhỏ mà đã danh chấn giang hồ, sư phụ hắn thậm chí muốn đem con gái độc nhất gả cho hắn, chỉ là Lam liều mạng cũng muốn hắn và Duy sau này không lo chuyện bạc tiền, liền dứt khoát từ chối, cùng Duy ở bên nhau, không màng chuyện giang hồ.

Phất Y Đại Sư quay đầu lại nhìn thôn trang nhỏ, đang là vụ mùa thu hoạch, trên đồng ruộng thóc lúa đã gặt vãn, hẳn sẽ là một vụ mùa bội thu. Phất Y Đại Sư cười rồi cúi đầu, người tu đạo, đều nói phàm nhân náo loạn, chỉ là Phất Y Đại Sư lại thấy nhân gian thực yên bình. So với không sơn yên tĩnh, vùng hoang vu mênh mang, trường hà cô mặc, nhân gian quả thực huy hoàng, lượn lờ khói bếp, gà chó kêu vang, điểm điểm đèn đuốc, đây mới là phong cảnh đẹp nhất thế gian.

“Sư phụ.” Tiểu tăng lữ hỏi sư phụ của mình: “Người định xem đến ba kiếp hay sao?”

“Đi thôi.” Phất Y Đại Sư mang theo tiểu đệ tử ra khỏi rừng cây.

“Sư phụ, người không nhìn thấy sao?”

“Thấy chứ.” Phất Y Đại Sư nói: “Bọn họ đều sống rất tốt, mặc dù có chút vận mệnh không thể tránh khỏi, nhưng kiếp này bọn họ đều hạnh phúc.”

“A!” Tiểu tăng lữ sôi nổi đi phía trước Phất Y Đại Sư, nói: “Sư phụ, bọn họ đều là người quen cũ sao?”

Phất Y Đại Sư chỉ cười, không nói gì.

“Cái gì gọi là có chút vận mệnh không thể tránh khỏi?” Tiểu tăng lữ lại hỏi.

“Ví dụ như cha mẹ duyên mỏng.” Phất Y Đại Sư nói.

Tiểu tăng lữ cái hiểu cái không gật đầu.

Phất Y Đại Sư đi rất chậm, như có chút đăm chiêu. Ông hôm nay không ngờ Duy và Lam lại nhận nuôi Thanh, Duy không thích đứa nhỏ này, nhưng chỉ cần Lam thích, y cũng sẽ nhận nuôi nó, huống chi thiếu niên này kiếp trước, trái tim có lẽ vẫn rất độc, tâm cơ có lẽ vẫn rất thâm trầm, nhưng không còn lệ khí của kiếp trước. Cả đời này rồi sẽ sống nơi sông núi bao quanh, cùng người thương bình an vượt qua thời niên thiếu, sẽ không có cơ hội đi sát phạt vô tình, khiến máu nhuộm thắm cả núi sông.

Thật tốt, Phất Y Đại Sư nhìn lên bầu trời, thở phào một cái.

“Sư phụ, người đi nhanh chút đi.” Tiểu tăng lữ ở phía trước Phất Y Đại Sư nói.

“Được.” Phất Y Đại Sư cười nói.

Tiểu tăng lữ tiện tay vặt một chùm lá xanh.

Phất Y Đại Sư cảm thấy cái gì đó, liền nói với tiểu đồ nhi: “Tân Độ, ngươi phải nhớ kỹ, thế nhân đều nói duyên ba kiếp, nhưng ba kiếp không phải cứ cầu là được. Nghiệp chướng kiếp này, kiếp sau phải trả, đời đời kiếp kiếp, nhân quả báo ứng, mặc kệ là kiếp nào cũng sống không uổng phí.”

“Sư phụ.” Tiểu tăng lữ mở miệng hỏi: “Vậy kiếp sau của Tân Độ, là một mảnh lá cây, hay là một đóa hồng liên <i>(hoa sen hồng)</i>?”

Một đóa hồng liên? Phất Y Đại Sư vội vàng hỏi: “Ngươi vì sao lại nói hồng liên?”

“Đồ nhi hôm qua nằm mộng, mơ thấy một hồ sen hồng nở hoa, có người đi vào trong ao, nhưng không đi ra.”

Phất Y Đại Sư một lúc lâu không nói gì. Đêm nay… Đại Sư ngắm nhìn trời sao, sao Bình Chương đế đúng là ảm đạm không ánh sáng.

“A Di Đà Phật.” Phất Y Đại Sư nói với đệ tử bên cạnh mình: “Tân Độ, chúng ta về thượng đô thôi.”
 
Trọng Sinh Chi Nghiệt Nô Ngược Bạo Quân
Chương 487: Phiên ngoại 8


Long Huyền nhìn tuyết bay ngoài cửa sổ, thì ra khi nhân sinh đi tới điểm cuối cùng, hắn cũng không thấy có bao nhiêu thống khổ, nhiều nhất chỉ có một chút mệt mỏi mà thôi.

“Phụ hoàng.” Long Tiêu nhìn phụ hoàng mỗi khi ho một tiếng, lại có một búng máu từ miệng trào ra, hắn cùng với Long Huyền tình cảm lạnh nhạt, nhưng lúc này tiếng nói chuyện cũng mang theo phần nức nở.

“Phất Y còn chưa tới sao?” Long Huyền chỉ hỏi.

Long Tiêu vội nói: “Phất Y quốc sư đã vào cung, đang trên đường đến Y Cẩm viên, phụ hoàng xin hãy đợi một lát.”

“Long Tiêu.” Long Huyền nói với Long Tiêu: “Sau khi trẫm chết, ngươi nhớ đi một chuyến tới chùa Hộ Quốc, để Phất Y đưa ngươi đến Cửu Trọng tháp một lần.”

Long Tiêu giật mình nói: “Phụ hoàng, chùa Hộ Quốc thực sự có Cửu Trọng bảo tháp?”

Long Huyền nhìn Long Tiêu đầy mặt ngạc nhiên, đột nhiên muốn cười, năm đó hắn cũng từng hỏi phụ hoàng như vậy, khi đó phụ hoàng đã nói với hắn như thế nào?“Có, sao lại không có cơ chứ?” Long Huyền nói: “Đến lúc đó ngươi sẽ biết, giang sơn của Long thị là từ đâu mà tới.”

Long Tiêu trong lòng hồ nghi, nhưng vẫn lĩnh chỉ.

Long Huyền đột nhiên có chút hiếu kì, không biết trưởng tử này của hắn sau khi đi vào linh đường toàn xương trắng, sẽ có biểu tình gì.

“Phụ hoàng, người đang cười cái gì vậy?” Long Tiêu nhìn Long Huyền mỉm cười, hỏi Long Huyền: “Phụ hoàng đang nghĩ đến cái gì vui vẻ sao?”

“Trẫm có thể giải thoát rồi.” Long Huyền nói: “Vì sao lại không vui cho được? Tiêu, giang sơn quá nặng, ngươi tự giải quyết cho tốt đi.”

Long Tiêu quỳ gối bên cạnh giường Long Huyền, dập đầu nói: “Nhi thần nhất định không phụ phó thác của phụ hoàng.”

“Những lời này phụ hoàng của ta cũng từng nói với ta.” Long Huyền nói: “Phụ hoàng còn nói trẫm từ nay về sau sẽ là một kẻ cô đơn, nhưng lời này trẫm sẽ không nói với ngươi, ngươi so với trẫm may mắn hơn nhiều, ngươi sẽ không cô quạnh.”

Long Tiêu ngẩng đầu nhìn về phía Long Huyền: “Phụ hoàng?”

“Bệ hạ.” Ngoài phòng lúc này truyền đến tiếng thông báo của thái giám: “Phất Y quốc sư đến.”

“Mời.” Long Tiêu vội nói, có vài điều hắn còn chưa hỏi, hắn cùng với phụ hoàng, giống như cả đời này không giao tâm, cho nên đến cuối cùng, hắn cùng với người vẫn không thể chân chính thổ lộ tình cảm, trò chuyện với nhau.

“Hoàng đế, ngươi lui xuống đi.” Long Huyền cũng không giữ Long Tiêu lại, nói một tiếng.

Long Tiêu dập đầu ba cái bên giường, đứng dậy lui ra ngoài.

Phất Y Đại Sư đứng cạnh giường Long Huyền, mở miệng nói: “Bệ hạ già đi nhiều.”

Long Huyền nhìn Phất Y Đại Sư vẫn khoác bộ cà sa màu xám của tăng nhân, nói: “Đại Sư lại không thay đổi, đến ngày nào Đại Sư mới chết đây?”

Đối với Long Huyền đến phút cuối cùng cũng muốn tỏa ra khí thế bức nhân, Phất Y Đại Sư chỉ cười: “Bệ hạ còn có chuyện muốn nói cùng bần tăng sao?”

“Chín kiếp sau…” Long Huyền hỏi: “Chín kiếp sau, ta còn có thể đầu thai làm người không?”

Phất Y Đại Sư nói: “Tất nhiên.”

“Vậy trẫm còn có thể gặp y chứ?” Long Huyền nhìn Phất Y Đại Sư.

Phất Y Đại Sư nói: “Chín kiếp sau, bần tăng cũng đã chìm trong luân hồi, bệ hạ yêu cầu duyên phận, bần tăng không thể nào biết được.”

“Một chút hy vọng cũng không có sao?” Long Huyền nói.

“Bần tăng đã nhìn thấy bọn họ.” Phất Y Đại Sư nói: “Bọn họ hiện tại rất khá, ít nhất kiếp này không lo cơm áo gạo tiền, bình an cùng nhau vượt qua.”

“Cho nên?” Long Huyền buồn bã nói: “Bọn họ sẽ là đời đời kiếp kiếp sao?”

“Bệ hạ.” Phất Y Đại Sư trong mắt lộ ra thương xót: “Duyên phận trời định, chuyện kiếp sau, kiếp này tại sao phải nghĩ quá nhiều?”

“Ta chỉ…” Long Huyền thở dài một tiếng, nói: “Ta chỉ muốn cầu một kiếp của y, là ta quá tham lam sao?”

Phất Y Đại Sư nhìn tuyết rơi ngoài cửa sổ: “Lòng người luôn rất tham lam, thưa bệ hạ.”

“Đúng vậy.” Long Huyền nhẹ giọng nói: “Chỉ là ta kiếp này tham lam quá nhiều, cho nên mới đánh mất y.”

Khi Phất Y Đại Sư một lần nữa cúi đầu, Bình Chương đế Long Huyền đã rời khỏi cõi đời. Ngón tay Phất Y Đại Sư khẽ tìm kiếm trên trán Long Huyền. Chết đi trong gió tuyết, kiếp trước kiếp này, cỡ nào giống nhau, lại là cỡ nào bất đồng. Phất Y Đại Sư nhìn khuôn mặt đại đế vương, một kiếp này chém giết vô tình, trăm ngàn thi cốt dưới chân, tạo nên một vương triều thịnh thế, cả một đời không thấy hắn cười, lúc này trên mặt lại có tiếu dung. Phù sinh nhược mộng, cả đời này hắn cùng với y, một tuyệt nhiên, một chấp niệm, đến tột cùng là ai phụ ai? Về phần kiếp sau, Phất Y Đại Sư cúi đầu, chín trăm năm sau, năm tháng lâu dài, ai biết được khi đó nhân gian sẽ ra sao? Phồn hoa như mây khói, cả đời này ràng buộc, chín trăm năm sau, còn có thể tái tục sao?

“A Di Đà Phật.” Phất Y Đại Sư cuối cùng chỉ niệm một tiếng phật hiệu.
 
Trọng Sinh Chi Nghiệt Nô Ngược Bạo Quân
Chương 488: Phiên ngoại 9[ lời cuối sách ]


<i>Trọng sinh chi nghiệt nô ngược bạo quân</i>, Mai Quả đã bắt tay vào viết từ rất lâu, chỉ là luôn luôn giấu trong máy tính, không nghĩ sẽ viết xong, cũng không nghĩ sẽ có một ngày đăng lên, nếu không được Nạp Lan động viên, Mai Quả nghĩ câu chuyện này vẫn đang ở trong máy tính.

Truyện này vốn tên là <i>Trọng sinh chi khởi viết vô y</i>, sau này để hợp cho việc đưa lên mạng, sửa thành <i>Trọng sinh chi nghiệt nô ngược bạo quân</i>.[ Kỳ thật Mai Quả là kẻ cực dốt việc đặt tên, haizzz ]

Truyện bắt đầu viết từ 11/12/2011, đến 26/4/ 2012 kết thúc.

Khi Mai Quả bắt đầu viết truyện này, có rất nhiều người quen từng hỏi Mai Quả, vì cái gì La Duy không thể cùng với Long Huyền, vì cái gì cuối cùng La Duy vẫn lựa chọn Vệ Lam. Mai Quả trong một lần nhắn tin, đã nói qua vấn đề này. Bởi vì là tình yêu, cho nên có chút sai lầm cũng không thể tha thứ, bỏ qua chính là bỏ lỡ. Long Huyền đã sai lầm quá nhiều, mặc kệ là kiếp trước hay kiếp này, hắn đều khiến La Duy tổn thương sâu sắc. Cuối cùng Long Huyền muốn cứu vãn, hắn vì La Duy mà trả giá nhiều nhất, nhưng ván đã đóng thuyền, hết thảy đều đã quá muộn.

Về phần La Duy, La Duy không phải một người tốt, đây là chuyện khi Mai Quả bắt đầu viết, đã nói qua với mọi người. La Duy hai kiếp làm người, kỳ thật đều là một kẻ tâm tính lạnh bạc. Luận tâm cơ, luận âm ngoan, La Duy kỳ thật không khác Long Huyền, Long Huyền trên tay dính đầy máu tươi, La Duy cũng vậy. Chỉ là La Duy sống lại một kiếp, vì sửa lại lỗi lầm kiếp trước, cho nên y cả đời này chí không ở thiên hạ, mà chỉ muốn bảo hộ gia đình mình.

La Duy có yêu Long Huyền không? Liệu còn có chút tình cảm với Long Huyền? Đáp án của Mai Quả là, đã từng yêu, nhưng kiếp trước gia tộc hủy diệt, người thân chết thảm, bản thân mười năm làm kiếp nam xướng, đã đem phần yêu thương này hủy diệt, biến thành hận. Sống lại một kiếp, La Duy khi nhìn thấy Long Huyền, trong lòng vẫn rung động, nhưng không phải bởi vì yêu, mà là bởi vì hận. Có người sẽ nói, là bởi đã yêu quá đậm sâu, cho nên La Duy mới hận Long Huyền đến thế, lời này cũng không sai, La Duy đúng là đã từng yêu Long Huyền, chỉ là sống lại kiếp này, La Duy đối với Long Huyền chỉ có hận, cuối cùng trở nên vô vị, rốt cuộc không thể yêu lại nữa.

Đoạn đầu, rất nhiều người chán ghét Vệ Lam, nói một người qua đường sao lại biến thành nhân vật chính? Mai Quả muốn nói là, Vệ Lam luôn luôn không phải người qua đường, Vệ Lam đối với La Duy mà nói, tồn tại như một người thân trong gia đình. La Duy trước khi gặp gỡ Vệ Lam, chưa từng vì bản thân mà tính toán, nên sau này Vệ Lam xuất hiện bên cạnh La Duy, đối với La Duy sau khi sống lại mà nói, hắn là vì ý nguyện của y mà sống.

Còn có người nói với Mai Quả, giữa La Duy và Vệ Lam hình như thiếu một chút cảm giác. Đúng vậy, khi La Duy và Vệ Lam ở bên nhau, luôn là thường thường thản nhiên, không chút gợn sóng, chỉ là, thường thường thản nhiên vì cái gì không thể là tình yêu? La Duy là một người bị tình yêu làm cho thương tích đầy mình, y không có khả năng sẽ cùng người nào đó yêu đến oanh oanh liệt liệt, như thiêu thân lao đầu vào lửa nữa. Vệ Lam ôn hòa, đối với La Duy sủng nịch, là người có thể khiến La Duy ở trước mặt hắn mà khóc lớn, có thể cùng hắn h**n ** mà không cảm thấy khuất nhục, là tình nhân La Duy có thể lộ ra, Mai Quả muốn nói là, tình cảm La Duy đối với Vệ Lam cuối cùng vượt qua tình cảm kiếp trước đối với Long Huyền, nói như vậy có lẽ là tàn nhẫn với Long Huyền, nhưng đây là sự thật.

Long Huyền yêu La Duy, Vệ Lam lại làm sao không yêu La Duy? Kiếp trước hắn cho La Duy an ủi, kiếp này lại là người cùng La Duy đi qua bao mưa gió, chỉ có Vệ Lam.

Về phần Tư Mã Thanh Sa, hắn từng làm tổn thương La Duy, La Duy cũng từng thương tổn hắn, hắn đối với La Duy từng có chân tâm, nhưng La Duy hoàn toàn là lợi dụng, đây cũng là lý do vì sao La Duy không hận Tư Mã Thanh Sa, đối với Tư Mã Thanh Sa, La Duy cũng có áy náy của mình. Tình yêu có đôi khi là chuyện của một người, đã lỡ yêu, dù không được đáp lại, nhưng vẫn ghi nhớ cả đời.

Có thể hay không khiến La Duy trao cho Long Huyền tình duyên một kiếp, chuyện này Mai Quả không nghĩ được, bởi vì đây lại là một câu chuyện khác.

Mai Quả sau này vẫn còn có thể hoàn thành hai truyện nữa, một là <i>[BT Tây Hán thải cúc kí]</i>, còn có một cái khác vẫn ngủ trong máy tính Mai Quả, sau khi hai bộ này hoàn thành, Mai Quả sẽ suy nghĩ một chút tới chuyện giữa Long Huyền cùng La Duy, bất quá đây là chuyện của rất lâu về sau.

Tóm lại cảm tạ mọi người đã theo dõi lâu như vậy, “<i>Trọng sinh chi nghiệt nô ngược bạo quân”</i> buổi tối hôm nay thật sự kết thúc. Hẹn gặp lại trong một câu chuyện mới.

<i>[ Mai Quả viết ngày 26/4/2012]</i>
 
Back
Top Bottom