Khác Trọng Sinh Chỉ Muốn Nuôi Béo Em

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Trọng Sinh Chỉ Muốn Nuôi Béo Em
Chap 20


Lạc Anh '???' ối giời ơi!

Cậu vội vàng đập đập lên vai Lâm Ân, ý muốn bảo hắn thả cậu xuống, đùa à, đang trong công ty đó!

Lâm Ân không quan tâm, gì chứ, bà xã đâu có nỡ đánh hắn, đập nhẹ muốn chết, "Áu!

Ối vợ à, đừng nhéo nữa đừng nhéo nữa, anh thả liền thả liền!"

Ra là Lạc Anh thấy đập không có tác dụng bèn đưa tay nhéo mạnh lên eo hắn!

Thả Lạc Anh xuống Lâm Ân ủy khuất chớp mắt nhìn cậu, "Anh chỉ muốn tốt cho em thôi mà.." em thế mà nỡ nhéo anh!

Còn nhéo mạnh như vậy, dỗi!

'Ngoan, em xin lỗi mà, tại anh cứ không chịu nghe em nói,' Lạc Anh vội vàng vuốt lông cho hắn.

'Bây giờ chúng ta đi ăn trưa trước đã, vừa ăn vừa nói, để em tự đi!' Cậu đập rụng cái móng vuốt đang lòn xuống chân hòng bế cậu lên lần nữa.

Lâm Ân tiếc nuối chuyển qua nắm tay cậu dắt đi, dọc đường nhân viên gặp bọn họ đều dừng lại chàu hỏi, Lâm Ân phất phất tay ra bảo không cần, Lạc Anh khẽ mỉm cười gật đầu nhận lại một tràn tiếng hít khí suýt xoa.

Hai người đến nhà ăn gọi hai phần cơm, một món sào, một món chiên, Lạc Anh ngồi đung đưa chân chờ Lâm Ân đi lấy.

Mà hai người hoàn toàn không biết trong nhóm chat công ty đã nổ tung.

Nhóm năm trăm anh em siêu nhân Lâm thị.

Tiểu Quách siêu nhăn gao, "Hỡi các đồng chí, các đồng chí đã biết tin gì chưa???"

Tiểu Lý gao bạc, *Vừa ngủ dậy có gì hot?_meme*

Tiểu Quách siêu nhăn gao,"Hôm nay sếp và vợ sếp ăn cơm ở căn tin đóooooooo!"

Tiểu Tiểu Tiểu Trần,"Chỉ như vậy?"

Tiểu Quách siêu nhăn gao, "Như vậy còn không phải chiện hot?

Đây là lần đầu sếp đưa vợ xuống căn tín đó!?"

Tiểu Lý gao bạc, *Cũng chỉ có như vậy* *ngoái mũi*

Tiểu Tiểu Tiểu Trần,"Bình thường, ban nãy tui đây còn nghe được đoạn đối thoại siêu!

Sắc!

Tình!"

Tiểu Hồng siêu nhăn vàng, "Sao cơ????

Cầu chi tiết!!!!!!"

Tiểu Lâm Tiểu Tiểu Lâm,"Cầu chi tiết +100"

Tiểu Tiểu Tiểu Trần,"Ủa Lâm Lâm, không phải cậu đang đi gặp đối tác sao?!"

Tiểu Lâm Tiểu Tiểu Lâm,"Ấy?

Bị phát hiện rồi!"

Quả cầu nho nhỏ trên hòn đảo xanh,"Lạc đề rồi! nhanh nói chi tiết cho chế!

Chế phải viết fanfic!!!"

Giám đốc maketing,"Chị Xanh à chị đã làm xong việc chưa mà lại chạy vào đây nhiều chuyện vậy?"

Quả cầu nhỏ trên hòn đảo xanh_offline.

Tiểu Tiểu Tiểu Trần,"Không nói, bản tiểu thụ quyết định giữ nó làm của riêng!"

Trưởng phòng nhân sự,"rì pọt nó đi mọi người."

Giám đốc bộ phận maketing,"rì pọt +cmnd."

...

________

Bên này Lâm Ân đã mang đồ ăn về, hắn đặc biệt lấy thêm cho cậu ly sữa, lại thu được một tràng hít khí nữa.

Lạc Anh cảm thấy hơi buồn cười, bọn họ có cần ngạc nhiên như vậy không.

Nhưng rất nhanh cậu cười không nổi nữa.

Hai người nhanh chóng ăn xong rồi đi nhanh lên tần, nói thật là ngồi ăn ở giữa một đống ánh mắt sáng rực như vậy áp lực lắm luôn á.

Vào phòng khép cửa lại rồi Lạc Anh thở ra một hơi, giời ạ, nếu ngày nào cũng như vậy chắc cậu sẽ bị tâm lý sợ hãi thức ăn mất.

Lâm Ân cũng là lần đầu tiên lãnh hội được sự đáng sợ của quần chúng ăn dưa trong cự ly gần như vậy, hắn lau lau mồ hôi cho Lạc Anh, nhìn cậu,"Cục cưng, nếu em muốn ngày mai đi thì ngày mai cũng được, đến lúc đó nếu có khó chịu thì nhớ nói với anh đó, anh nghe nói là châm cứu rất đau."

'Ừm, sẵn đây em có chuyện muốn nói với anh.' Lạc Anh hơi né tránh ánh mắt của hắn.

"Ân?

Chuyện gì vậy bảo bối?"

Thấy cậu có vẻ nghiêm túc Lâm Ân cũng không cười nữa.

'Em...

Cách đây vài hôm tai em đột nhiên có thể nghe thấy, nhưng chỉ một ít,' Lạc Anh quyết định không nói thật, mẹ cậu nói đúng, nếu là trước đây thì không sao nhưng vài tháng gần đây quan hệ của bọn họ đang dần tốt lên, Lâm Ân chuyện gì cũng nói với cậu, thế mà cậu giấu hắn lâu như vậy.

"Hả?

Nghe được á?!

Tốt quá rồi!!!!"

Lâm Ân mở lớn hai mắt nhào đến ôm lấy Lạc Anh nâng mặt cậu lên hôn liền bốn năm cái, rồi bế lên xoay mấy vòng thật lớn, hắn còn lo lắng cậu bị quá lâu rồi sẽ gặp khó khăn khi chữa, trong đầu đã chuẩn bị sẵn một đống câu an ủi rồi.

Lạc Anh thấy hắn như vậy thì càng chột dạ, cậu nhắm mắt nhắm mũi cũng hôn lại hắn mấy cái, ây da, bồi thường cho anh bồi thường cho anh, cho anh hết!

Lâm Ân sau khi bình tĩnh lại thì vội vàng ôm cậu ngồi xuống ghế, "Chỉ nghe được một ít thôi à?

Chắc là dần dần sẽ nghe được nhiều hơn đó!

Không cần gấp gáp, vậy em có thấy khó chịu không?

Đau đầu không?

Chóng mặt qua mắt buồn nôn??

Nãy giờ anh nói em có thể nghe rõ không?

Ân?

Bảo bối à?

Bà xã ơi?"

Hắn càng nói càng hưng phấn, hận không thể gọi hết tất cả biệt danh hắn đã đặt cho cậu.

'Nghe được nghe được, chỉ là hơi không rõ thôi,' Lạc Anh bị hắn hỏi đến choáng váng, đưa tay nhéo nhẹ má Lâm Ân, không ngờ vừa đưa tay lên đã có một hạt nước rơi xuống trúng mu bàn tay cậu.

Là Lâm Ân, hắn vui đến phát khóc, cậu thật không ngờ hắn lại phản ứng lớn như vậy, nhưng có điều cậu không biết, đời trước đến lúc chết đi việc Lâm Ân tiếc nuối nhất chính là không thể để chính tai cậu nghe được hắn nói, "Anh yêu em."

Lạc Anh nghiên đầu hôn lên khoé mắt Lâm Ân, lấy đi giọt nước sắp lăng xuống của hắn, bọn họ ngồi yên lặng mất một lúc lâu Lâm Ân đột nhiên bế Lạc Anh đứng bật dậy đi nhanh đến bàn làm việc.

Lạc Anh vẫn còn đang ngơ ngác liền nhìn thấy Lâm Ân gọi cho Tiểu Trần thông báo tháng này tất cả người trong công đi đều được phát lương gấp hai lần!

Tiểu Trần,"!!!"

Lạc Anh,"!!!"

Trước lúc cúp máy Lạc Anh nghe được loáng thoáng Tiểu Trần gào lên bên kia với ai đó, "Người đâu, truyền thái y cho bổn quốc sư!!!!!!"

Lạc Anh chớp mắt nhìn Lâm Ân, cậu không biết nên nói gì và làm gì vào lúc này, cái cảm giác nuôi một ông chồng phá gia chi tử này là cái vẹo gì?!

Hả?!

Lâm Ân khóc đã rồi cứ ngồi cười suốt từ nãy đến giờ, Lạc Anh hít sâu một hơi rồi cũng cười với hắn, thôi vậy, cậu có tiền, cứ để hắn chơi, chơi hỏng công ty này rồi thì cậu cho hắn cái khác, không sao cả.

"Bà xã à?"

'Ừm?'

"Bà xã ơi?"

'Ơi'

"Cục cưng?"

'...'

"Vợ à?"

'...'

"Bé con?"

'...Làm sao?'

"Anh yêu em~"

'Biết...

Biết rồi!'

"Ha ha ha..."

'Không được cười nữa!'

"Hôn một cái?"

'Đ...được'

Lâm Ân lại trốn việc, hắn nói phải về nhà làm món ngon cho cậu, Lạc Anh ngăn không được nên cũng chìu theo hắn. (Ủa rồi cuộc họp???)

Vào lúc bọn họ bon bon trên đường thì Tiểu Trần đang khóc cạn nước mắt chạy xung quanh tìm tên sếp không có trách nhiệm kia, đã bảo là hôm nay họp cơ mà?!

Cuộc họp quan trọng cơ mà?!?

Hu hu hu y muốn từ chức!

Cuối cùng cuộc họp bị dời sang chiều ngày mốt.

________

Sáng hôm sau Lạc Anh vẫn đang vùi đầu trong chăn ngủ đến không biết trời trăng mây gió thì Lâm Ân đã dậy từ sớm, hắn chuẩn bị đồ ăn sáng, làm ấm sữa, dọn dẹp nhà cửa gọn gàng tươm tất, tâm trạng cực tốt còn vừa làm vừa hát.

Xong hết tất cả Lâm Ân hớn hở đi vài bước lại nhảy một cái lên gọi Lạc Anh rời giường, khụ khụ, nói đến thì cũng do hắn, biết là sáng nay sẽ chở cậu đi khám nhưng vẫn kềm không được mà muốn cậu đến hơn nữa đêm mới cho ngủ.

Lâm Ân rón rén đi vào phòng, trên giường nhô ra một cục be bé quấn chăn trông yêu không chịu được, hắn ngồi xuống mép giường, nhéo nhéo mặt cậu lại hôn hôn lên môi cậu, Lâm Ân bị cái má tròn xoe kia manh trúng có chút xúc động hoá thân thành thiếu nữ Nhật Bản bưng mặt la lên "kyaaaaaaaa" một cái.

Bất quá trong lòng dậy sóng như thế nào bên ngoài vẫn không ảnh hưởng, hắn chọt chọt chọt mặt cậu, "Vợ ơi, vợ à dậy dậy, đến giờ đi rồi, em mà còn ngủ nữa mặt trời sẽ soi đến mông nhỏ đó, mông mông mông~"

Lạc Anh bị chọt bị ồn đến bực đưa chân đạp lên nơi phát ra âm thanh lải nhải kia, đến khi tỉnh táo hẳn rồi mới phát hiện mình đang giẫm lên khuôn mặt đẹp trai ngời ngời của ông xã ngốc, mà tên ngốc này còn không cảm thấy có vấn đề gì, bị đạp vẫn cười toe toét, còn hôn hôn chân cậu mấy cái, Lạc Anh ngượng ngùng rụt chân lại.

"Tỉnh chưa bảo bối, có muốn anh bế vào nhà vệ sinh không?"

Lạc Anh không nói gì đưa hai tay về phía hắn, Lâm Ân lại bị manh trúng một tay ôm tim một tay lòn xuống mông cậu bế lên, vừa đi vừa đung đưa như dỗ em bé chỉ thiếu nước vừa ru vừa vỗ lưng nữa thôi.

Để cậu ngồi lên bồn rửa tay Lâm Ân đi lấy khăn mặt rồi bôi kem đánh răng ra, "Bảo bối, aaaaa nào, đúng rồi giỏi quá, cẩn thận nuốt phải kem đó, ừm~ ừm~ xong rồi nhổ ra nhổ ra, ngậm nước vào, ây, đúng đúng đúng, rồi nhắm mắt lại anh lau mặt cho, xong~, hôn một cái, moa~"

Đặt cậu xuống giường Lâm Ân lục tung tử quần áo lấy ra một cái áo thun màu xám và quần thể thao cùng kiểu với hắn thay ra cho cậu, Lạc Anh phốt hợp nâng tay nhấc chân tùy ý hắn vần vò qua lại.
 
Trọng Sinh Chỉ Muốn Nuôi Béo Em
Chap 21


Ăn sáng xong cả hai lên xe lần theo địa chỉ mẹ Lạc đưa để đi, nhìn con đường ngày càng thưa thớt người qua lại cây cối dần nhiều hơn Lạc Anh có cảm giác bọn họ sắp đi một chuyến thám hiểm rừng sâu gõ cửa nhà hỏi thăm vua sư tử.

Sẵn tiện chôm luôn sư tử con...

Lâm Ân cũng buồn bực, ai lại đi làm nhà ở nơi hoang vu hẻo lánh này vậy không biết, thật là đến ăn trộm cũng không mò tới nổi.

Cũng may rất nhanh đã tới, không có chuyến thám hiểm Lạc Anh mong ngóng cũng không vắng vẻ như Lâm Ân đã nghĩ, xung quanh thế mà có khá nhiều nhà, đa số đều làm bằng gỗ nhìn rất là rừng rú..

à không, rất thoải mái.

"Để xem nào, căng nhà thứ năm từ bên trái qua....

Ừm chắc là cái này nè, bảo bối đến đây, cẩn thận cành cây dưới chân," Lâm Ân năm tay Lạc Anh đi đến gõ cửa, có điều hắn chưa kịp gõ thì bên trong đã có người mở ra, người kia thấy bên ngoài có người thì hơi ngạc nhiên nhướng mày, bất quá cũng không nói gì mà khẽ nghiên người cho bọn họ đi vào.

"Đến chữa bệnh sao?

Vào đi, A Nhân vừa ra ngoài rồi, lát nữa mới về," người này nhìn khoảng ba mươi mấy tuổi, thân hình hơi gầy, nhưng không yếu ớt, mắt đeo một cặp kính gọng vàng nhìn rất nhã nhặn, khoé miệng luôn treo một nụ cười mỉm trông dịu dàng mà xa cách, có điều Lâm Ân biết ông đã bốn mươi tuổi hơn, bởi vì ngay ngày hôm qua hắn vừa tra thông tin của người này xong.

Không ngờ lại gặp được Lục Bắc Ân ở đây, Lâm Ân hơi lúng túng gật gật đầu với ông rồi kéo Lạc Anh đi vào, Lạc Anh nhìn ra Lâm Ân không tự nhiên nhưng lại không biết nguyên nhân nên hơi lo lắng kéo kéo tay hắn.

Lâm Ân khẽ mỉm cười trấn an cậu.

Vì đang ở bên ngoài nên Lạc Anh cũng không tiện hỏi nhiều, cậu kéo tay Lâm Ân đi đến hàng ghế để sẵn cho khách ngồi xuống.

Hai người chờ tầm nữa tiếng vị A Nhân kia mới trở về, trong lúc đó Lục Bắc Ân có vào nhà mang cho cả hai nước uống cùng bánh quy, dáng vẻ rất quen thuộc làm Lâm Ân có chút tò mò về quan hệ của ông với vị đang ra ngoài kia.

Người vừa về cũng tầm tuồi Lục Bắc Ân nhìn có vẻ rất nghiêm túc, là người không hay nói cười, dùng hành động thay lời nói, nhưng khi Lục Bắc Ân đi đến lấy áo khoát trong tay của ông, ánh mắt ông nhìn Lục Bắc Ân rất dịu dàng khoé miệng cũng nâng lên một nụ cười ôn nhu, Lâm Ân nhướng mày ngạc nhiên.

Được rồi, chén cơm chó này cũng thật là quá to đi.

Giờ đến phiên Lạc Anh cũng lúng túng, ôi chao, có nên nhắc nhở cả hai là bên này còn tồn tại hai sinh vật sống hay không đây?

Cũng may là hai người chỉ nhìn nhau cười rồi thôi.

"Người nào là bệnh nhân?"

Đinh Nhân ngồi xuống ghế hỏi.

"Là em ấy," Lâm Ân nhanh chóng chỉ qua Lạc Anh.

"Cơ thể có vấn đề gì, đến châm cứu hay bốc thuốc?"

Lâm Ân nói tình trạng và nguyên nhân đầy đủ cho ông, "Gần đây đột nhiên có thể nghe thấy, chúng tôi cảm thấy vẫn còn hy vọng nên chở em ấy đến, mong ngài có thể chữa khỏi cho Tiểu Anh."

"Gọi lão Đinh là được," Đinh Nhân đi qua chạm nhẹ lên sau tai Lạc Anh,"Có đau không?"

Cậu lắc đầu, ông lại bảo cậu thử cố gắng phát ra tiếng xem cổ họng có cảm giác không, Lạc Anh gật đầu làm thử, một trận đau rát truyền đến khiến cậu hơi nhíu mày, Lâm Ân ở một bên nhìn thấy thì sốt sắn, "Làm sao vậy làm sao vậy?

Đau sao?"

Đinh Nhân nói được rồi hắn liền đưa cho cậu cốc nước.

"Chữa được, nhưng mất thời gian khá lâu, mỗi tuần đến đây bốc thuốc và châm cứu một lần, nếu có thể thì đến đây ở luôn một thời gian như vậy tiện hơn, à còn nữa, lúc châm cứu về thì hạn chế ăn đồ cay nóng, Tiểu Ân.

" Đinh Nhân hô một tiếng vào trong nhà, "Em lấy cho đứa nhỏ này chổ thuốc anh để trên kệ đi."

"Được."

Lục Bắc Ân nói vọng ra.

Lâm Ân, "...?"

Hết hồn, tưởng kêu hắn chứ.

Lạc Anh ngạc nhiên rồi buồn cười chớp mắt nhìn hắn, Tiểu Ân~

Lâm Ân híp mắt đưa tay nhéo mũi cậu.

"Khụ!"

Đinh Nhân gõ gõ bàn, Lâm Ân cưởi tủm tỉm thả tay xuống, "Ở lại cũng được ạ?

Có cho mang người nhà theo không?

Để em ấy một mình tôi không yên tâm."

"Được, nhiều nhất hai người, phía sau còn phòng trống."

"Vậy ngày mai chúng tôi sẽ mang theo đồ đến."

Lâm Ân cười nói cảm ơn.

"Đưa cậu bé này vào trong, vén áo phía sau lên."

Đinh Nhân chỉ vào một cánh cửa nằm hơi nghiên phía bên trái.

_________

"Giời ạ, ghim nhiều kim như vậy, cục cưng em còn đau không?"

Trên đường đi về Lâm Ân cào nhào mãi về việc Lạc Anh bị ghim thành con nhím, dù biết là để trị bệnh nhưng hắn rất là đau lòng đó.

Ngược lại Lạc Anh không cảm thấy có vấn đề gì, kim rất nhỏ lúc đâm vào cậu còn không có tí cảm giác nào, nhưng mà nhớ lại vẻ mặt méo sẹo của Lâm Ân khi nãy làm cậu có chút nghi ngờ, thật sự nhiều như vậy à?

Cậu ngồi ghế phó lái nghịch ngón tay Lâm Ân, nghe hắn lèm bèm lãi nhãi cũng có cảm giác rất thoải mái, chính là loại cảm giác mà vợ chồng già hay cảm nhận được ấy, cậu ngồi gần cửa sổ nhỏ vừa phơi nắng vừa nhâm nhi tách trà, bên tai là tiếng Lâm Ân cằn nhằn về thời sự buổi chiều hôm nay.

Lâm Ân không chở cậu về nhà mà chạy thẳng đến công ty, hắn muốn nhanh chóng giải quyết mấy cái công việc còn lại của hôm qua.

Nói với Tiểu Trần tiếp theo hắn sẽ làm tại nhà, gửi tài liệu qua gmail cho hắn là được, cuộc họp ngày mai thì hắn sẽ đến họp xong rồi về không cần dời tới dời lui nữa.

Lạc Anh không buồn ngủ chút nào nhưng vẫn bị Lâm Ân bế thẳng vào phòng nghĩ lau chân kéo chăn chỉnh điều hoà rồi dỗ cậu ngủ, đây đại khái là có một loại buồn ngủ mang tên "ông xã bạn cảm thấy bạn buồn ngủ."

Lạc Anh bất đắc dĩ chìu theo hắn, ngủ thì ngủ vậy.

Buổi chiều Lạc Anh bị tiếng chuông điện thoại đánh thức, là mẹ Lạc gọi hỏi thăm tình hình trị bệnh.

Cậu viết ra giấy rồi đưa lên camera, mẹ Lạc gật gật đầu, "Vậy hai đứa sẽ đến đó ở sao?

Có muốn mẹ cho người giúp việc đi theo không?

Lâm Ân dù sao cũng không quen làm mấy việc như lau nhà rửa bát."

Lạc Anh lúc lắc đầu nhỏ, 'Không cần đâu ạ.'

Mẹ Lạc vẫn lo lắng, "Vậy đến đó rồi ai làm, con à?

Không được vẫn nên cho người đi theo thì hơn, còn đồ đạc nữa, hai đứa có biết cần chuẩn bị gì không?

Ăn uống ngủ nghĩ đi lại, giời ạ quá nhiều thứ cần mang theo rồi."

Lạc Anh bất lực, sao hết Lâm Ân đến mẹ Lạc đều cần cậu đi dỗ dành vậy?

Cậu mới là người bệnh cơ mà?

Ba Lạc đâu rồi?

Cản vợ ba lại xem nào!

Bà ấy sắp dọn hết cái nhà đóng gói mang đi cho cậu luôn rồi kìa!

Lạc Anh viết nhanh ra giấy mấy chữ rồi vỗ tay thu hút sự chú ý của mẹ Lạc lại, cậu chỉ chỉ vào tờ giấy, "Lâm Ân chuẩn bị hết rồi, bình thường việc nhà đều do anh ấy làm, mẹ yên tâm, bọn con lo được mà."

"Thật không?"

Mẹ Lạc nghi ngờ, "Việc nhà đều do nó làm à?"

Lạc Anh gật lấy gật để, 'Thật còn hơn vàng!'

"Ồ..."

Mẹ Lạc đành thôi, "Vậy có cần gì thì gọi cho mẹ, ba con dạo gần đây không cho mẹ đi ăn bánh ngọt với mấy bà bạn, mẹ sắp chán chết rồi."

Lạc Anh nhanh chóng bắt được trọng điểm, 'Có phải mẹ lại bị đau răng không.'

Mẹ Lạc lập tức chối bay chối biến, "Không!

Nào có!

Mẹ không có đau gì hết!

Do ba con thấy mẹ được đi chơi nên ganh tỵ không cho mẹ đi đó."

Lạc Anh thở dài, 'Được được, mẹ không bị đau, là do ba không được đi chơi nên ganh tỵ với mẹ.'

Mẹ Lạc thấy cậu về phe mình liền vui vẻ, cả hai nói thêm vài câu rồi cúp máy, Lạc Anh nhắn tin cho ba Lạc, "ba xong rồi, không cho mẹ đi chơi, mẹ giận ba rồi."

Ba Lạc, "..."

Ông khổ quá mà.

_________

À hihi, khoản thời gian mất tích này là do tui quên mất mình có đăng truyện ...

Hôm qua mới chợt nhớ ra...

Bình tõm đi mà.

Am sò ri.
 
Trọng Sinh Chỉ Muốn Nuôi Béo Em
Chap 22


Lạc Anh nhón chân lén lút đi vào bếp, bên trong Lâm Ân đang nghe Lục Bắc Ân hướng dẫn cách nhóm lửa.

Nói cũng lạ, Đinh Nhân cùng Lục Bắc Ân cũng không phải từ nhỏ sống ở vùng quê, không hiểu sao lại không dùng bếp điện, làm hai người ở đây đã vài ngày toàn ăn ké nhà Lục Bắc Ân nên rất ngại, đêm qua Lâm Ân đề nghị để hắn học đốt bếp củi xong tự làm cho cậu ăn.

Lạc Anh cảm thấy thú vị nên đồng ý, có điều Lâm Ân lại không cho cậu vào trong bếp, sợ cậu bị đứt tay hoặc không cẩn thận té ngã.

Lạc Anh phụng phịu, đâu mà ngã không biết, có phải trẻ con đâu.

Nên sáng nay Lạc Anh đợi Lâm Ân ra ngoài một lúc rồi lén lút đi theo.

Lục Bắc Ân nói xong thì làm mẫu một lần cho Lâm Ân, Lâm Ân nói cảm ơn rồi tự mình làm lại một lần nữa, Lục Bắc Ân thấy hắn đã đốt được rồi bèn chỉ chỗ để nguyên liệu cho hắn rồi ra ngoài.

Bên ngoài Lạc Anh ngượng ngùng cười cười với ông, Lục Bắc Ân cũng cười, ông đưa tay xoa nhẹ đầu cậu rồi bước đi.

Lâm Ân bên trong nói vọng ra, "Được rồi đừng trốn nữa, cẩn thận muỗi đốt em bây giờ, vào đây đi."

Lạc Anh hớn hở chạy vào trong, cậu nhặt lên một nhánh cây chọt vào trong đám lửa làm bụi than bay khắp nơi, Lâm Ân bất đắc dĩ vỗ nhẹ lên mông cậu, "Ngoan, đừng nghịch."

Lạc Anh tinh nghịch chui môi với hắn, Lâm Ân ngứa tay bóp hai bên má cậu, có điều hắn quên mất mình vừa nhóm lửa, quẹt cậu thành Lạc mèo con, Lạc Anh không biết vẫn ngây ngô cười với hắn, Lâm Ân bị manh trúng, nháy mắt thanh máu về không.

Lâm Ân xấu tính không nói ra còn bôi thêm lên mũi cậu, được rồi, bây giờ cậu chính thức trở thành bé mèo than đen.

Lâm Ân nính cười lấy điện thoại ra, "Bé cưng nhìn anh."

Lạc Anh nhe răng làm mặt quỷ, có điều Lâm Ân nghĩ nếu có tiểu quỷ đáng yêu như vậy bên cạnh hắn cũng bằng lòng.

Lạc Anh thấy hắn gửi đi bèn tò mò bu lại, 'Anh gửi cho ai vậy?'

"Cho mẹ đó, bà ấy lo cho em nên gọi điện hoài không phải sao, anh gửi cho mẹ thấy em rất tốt, ăn được ngủ được, vẫn còn thời gian nghịch ngợm cơ mà."

'Em không có nghịch.' Lạc Anh chột dạ nhìn đi chổ khác.

Lâm Ân bật cười, "Bé mèo con không thành thật."

'Em không phải mèo con, em rất hung dữ đó.' Lạc Anh đưa móng nhỏ ra cào Lâm Ân một cái.

Lâm Ân hùa theo cậu, "Oa, đáng sợ quá đi, vậy bé hung dữ, sau này em phải bảo vệ anh đó!"

Lạc Anh ưỡng ngực lên, 'Cứ giao cho em!'

Lâm Ân kéo cậu lại gần ôm lấy rụt đầu vào cổ cậu cười khúc khích, Lạc Anh cũng vui vẻ.

Hai người vừa đùa giỡn vừa nấu cơm, nhưng đa phần là Lâm Ân làm, hắn không cho cậu đụng đến nên Lạc Anh từ đầu đến cuối chỉ đứng đó để Lâm Ân nhờ lấy đồ, như bây giờ đây, "Mèo con lấy cho anh hũ muối đi, trên kệ, tầng hai, hũ bên trái."

Lạc Anh lạch bạch chạy đi, tầng hai có tới ba hũ, hũ bên trái.....

Ôm xuống hai cái hũ giống hệt nhau, đều là màu trắng, Lạc Anh nghệch mặt ra đầy đầu đều là dấu chấm hỏi, nhìn không ra được cậu liền mặc kệ, ôm cả hai về đưa cho Lâm Ân chọn.

Lâm Ân thu hết phản ứng của cậu vào trong mắt, trên mặt đều là cưng chiều.

Mắt thấy đã gần đến nhưng do không nhìn đường cậu vấp ngay khúc gỗ trên đất té ra phía trước, Lâm Ân hoảng hồn vộ vàng chạy đến.

Lạc Anh nhắm mắt nhắm mũi thầm nghĩ thôi tàn đời trai rồi, cuối cùng đau đớn trong dự kiến không xuất hiện lại ụp mặt vào một nơi mềm mại còn mang theo mùi hương quen thuộc.

Nơi đó truyền ra tiếng thình thịch thình thịch vang dội, Lạc Anh mất một lúc mới phản ứng lại cậu đang té vào trong lòng Lâm Ân nhoáng cái hai má đỏ bừng.

Lúc này ngoài cửa truyền đến tiếng ho khan, hai người nhìn ra thấy được Đinh Nhân mặt không cảm xúc chả biết đứng đấy từ bao giờ.

Lạc Anh vội vàng đứng ngay ngắn lại mặt càng đỏ dữ dội, cảm giác bỏ quả trứng lên là có thể nướng luôn, Lâm Ân trái lại bình tĩnh hơn chút, tuy cũng có hơi ngại nhưng hắn ném da mặt đi rất nhanh, "Chú Đinh, chú cần lấy cái gì ạ?"

"Không, hai đứa có bạn tìm."

Đinh Nhân mặt lạnh như tiền phun ra từng chữ rồi bỏ đi.

Lâm Ân gãi gãi đầu, cảm giác cha già bất lực vì đứa con này là cảm giác quỷ gì?

Đinh Nhân đi rồi Lâm Ân mới quay lại xử lí bé mèo con nào đó đêm qua còn cằn nhằn với hắn về việc cậu đã lớn rồi, sẽ không vấp té.

Lạc Anh tự biết đuối lý nên đảo mắt làm vẻ đáng thương chớp mắt nhìn Lâm Ân cầu xin tha thứ, Lâm Ân vốn còn muốn giả vờ tức giận một phen để cậu sau này cẩn thận nhưng nhìn bé mèo than đen mắt ngấn nước nhìn hắn liền không nổi giận được.

"Giỏi, còn biết làm nũng để anh tha thứ luôn rồi cơ."

Lâm Ân nhéo mũi cậu lắc lư qua lại, Lạc Anh nghe vậy liền biết qua cửa rồi nhe răng cười toe toét.

"Đi, rữa mặt sạch sẽ rồi đi chơi đi, chắc Đường Hy đến rồi đấy, anh làm cơm xong sẽ gọi về ăn."

Lâm Ân cuối xuống phủi sạch chiếc giày bị dính bẩn của cậu rồi thẳng tay bế cậu lên mang ra cửa phòng bếp, hắn sợ bé hậu đậu này lại chụp ếch.

Lạc Anh không vui trề môi, cậu muốn ở với ông xã ngốc cơ, 'Để Đường Hy vào đây đi.'

"Làm sao vậy?

Không phải em gọi bạn đến chơi sao?

Cậu ấy là khách, đâu thể để khách xuống bếp được, đúng không?

Ngoan, dắt Đường Hy ra vường trái cây đi, cả hai chụp ảnh gửi về cho ba mẹ xem, được không?"

Rõ ràng đêm qua còn mè nheo đòi gọi Đường Hy đến, bây giờ lại làm nũng không chịu ra chơi cùng, suy cho cùng vẫn là đứa nhỏ do mình chìu ra, Lâm Ân còn có thể làm gì ngoài bế lên vừa dỗ dành vừa dụ dỗ, bất quá, hắn vui vẻ.

Lạc Anh ôm cổ Lâm Ân nhíu mày hờn dỗi, ai mà biết Đường Hy đến sớm như vậy chứ, cậu còn nghĩ buổi chiều Đường Hy mới đến.

"Sao rồi, suy nghĩ xong chưa."

Lâm Ân trong lúc chờ đợi đã bế Lạc Anh đi múc nước nhúng khăn lau mặt cho cậu.

Lau lau một hồi Lâm Ân liền đổ mồ hôi lạnh, mẹ ơi sao mà không ra vầy nè.

Lạc Anh bị hắn chà đến xù lông, nghiên mặt đi không cho chà nữa, Lâm Ân để cậu ngồi lên đùi rồi một tay nâng mặt cậu một tay nhẹ nhàn lau, "Mèo con ơi, ngoan ngồi yên, mặt em dính bẩn rồi, để anh lau cho sạch, không là Đường Hy sẽ cười đó, bạn nhỏ phải sạch sẽ mới là bé ngoan chứ."

Lạc Anh bổng nổi ý xấu không chịu cho Lâm Ân lau mặt, cậu loay hoay mãi, đưa móng vuốt nhỏ lên che mặt lại.

Lâm Ân kiên nhẫn dỗ cậu buôn tay, nhìn vật nhỏ cả người run run liền biết cậu đang trộm cười khi đạt được mục đích.

"Đủ chưa, tôi chờ hai người các người tình tứ xong cũng đói chết rồi!"

Là Đường Hy chờ đến xù lông hỏi Đinh Nhân đường đi rồi tự mò đến.

Lạc Anh nghe tiếng liền ngoan ngoãn để Lâm Ân lau mặt, cậu nhìn cái khăn đen thui liền biết mặt mình cũng không còn gì.

"Chờ một chút, xong ngay đây."

Lâm Ân cuối cùng cũng tẩy xong đám than đen mình bôi lên thì thở phào nhẹ nhõm.

Cả hai bị Lâm Ân đuổi ra ngoài đi chơi, Lạc Anh về phòng lấy ra một cái sọt nhỏ đeo lên lưng.

Vườn trái cây nhà Đinh Nhân rất lớn, đủ hết các loại quả, Đường Hy nhìn thấy thì thích thú kéo tay Lạc Anh chạy vèo vào trong.

Đường Hy hái một chùm nho ném vào miệng kết quả bị chua đến biến dạng, Lạc Anh ôm bụng cười sốc hông.

Đường Hy ai oán nhìn cậu, "Cậu còn ở đó cười tôi, có còn là bạn hay không đây."

Lạc Anh vất vả nhịn lại đưa cho cậu ta một quả nho chín, 'Ăn cái này nè.'

Đường Hy bán tính bán nghi nhìn cậu, "Ngọt không đó?"

Rồi chộp lấy thảy vào miệng, nhai nhai vài cái xong đưa ngón cái lên.

Lạc Anh sáp lại, 'Này, cậu với Trần Sơ sao rồi?

Tiến triển gì không?'

Đường Hy nghe đến Trần Sơ liền cười tủm tỉm, "Sắp rồi."

Lạc Anh há miệng, 'Oa!

Nhanh như vậy?

Cậu làm sao được thế?'

Đường Hy đắt ý khoe khoang, "Chứ sao?

Đồ ngốc đó rõ rãng có ý với tôi lại cứ soắn xoa soắn xuýt, trông mà bực mình, lần sinh nhật chồng cậu ấy, tôi đè luôn người ta rồi."

Lạc Anh nghe đến hớn hở vỗ tay bẹp bẹp, 'Rồi sau đó thì sao?

Anh ấy phản ứng thế nào?'

Đường Hy cũng bu lại chụm đầu với cậu, "Sáng ra ảnh còn nghĩ là lỗi của bản thân vì làm hỏng mầm non tổ quốc là tôi đây này, còn bảo là sẽ chịu trách nhiệm nữa, mẹ nó đáng yêu muốn chết, hắc hắc~"

Lạc Anh thắc mắc, 'Như vậy không phải bên nhau rồi sao?

Sao vừa rồi cậu nói là sắp thôi?'

Đường Hy đang cười lại trề môi xuống, "Do ảnh vẫn còn uốn éo việc trên dưới í mà, nhưng không sao, nhanh thôi, người tôi chấm rồi làm sao để chạy mất được."

Lạc Anh ngồi chồm hổm làm động tác cố lên với Đường Hy, trong đầu cậu chợt loé lên, 'Này, tôi nói Lâm Ân gọi Trần Sơ đến luôn nhá?'

Đường Hy mắt sáng lên kích động nhìn cậu, "Được đó bạn yêu!"
 
Trọng Sinh Chỉ Muốn Nuôi Béo Em
Chap 23 Ngoại truyện1


Sau khi tự sát Lạc Anh cứ nghĩ cậu được giải thoát rồi, từ nay sẽ không còn gặp lại Lâm Ân nữa, cậu yêu hắn, nhưng thời gian lâu dần, cậu mệt mỏi.

Lạc Anh cảm giác cậu đã trôi nổi rất lâu rất lâu trong không gian tối đen nào đó.....

.

.

Khó chịu quá, cậu muốn mở mắt ra nhưng không dám, nói ra thì hơi ngại nhưng mà cậu sợ ma, sợ sau khi mở mắt sẽ nhìn thấy yêu ma quỷ quái gì đó như trong phim, có điều cứ nhắm mắt như này thì hình như càng sợ hơn?

Chẹp, phân vân ghê.

Đang lúc Lạc Anh đấu tranh tư tưởng dữ dội xem là nên nhắm mắt để mặc cho số phận hay mở mắt chào hỏi một chúc với Mạnh bà thì cậu nghe thấy tiếng ai đó gào khóc bên tai, Lạc Anh bị con sâu tò mò chọt cho khó chịu muốn chết, uốn éo một hồi cậu quyết định hơi hí mắt ra nhìn xem vị huynh đài nào đang luyện giọng đến là hăng, chất giọng này nếu mà lúc cậu còn sống nghe được thì kiểu gì cũng phải loi kéo về công ty.

Ban đầu chỉ định hơi hí mắt thôi nhưng vừa thấy được chủ nhân của âm thanh Lạc Anh không kềm được trợn to mắt, vì...

Vì sao?

Hắn không nên ở đây mới đúng!

Còn nữa, sao người hắn ôm kia lại quen như vậy?!

Mẹ nó còn không phải là cậu hay sao!!

Lạc Anh thầm nghĩ, khóc cái gì?

Không phải hắn nên vui vẻ?

Tự nhìn lại bản thân lơ lững cách mặt đất vài mét, Lạc Anh rơi vào trầm tư, này cũng hố người ta quá rồi!?

Thành quỷ thì cứ thành quỷ đi, mệt!

Mặc kệ chồng cũ...

Đúng!

Chính là chồng cũ!

Mặc kệ hắn ta gào khóc gì đó, cậu quyết định đi tìm ba mẹ.

Rất nhanh sau đó Lạc Anh mới biết cái gì mới gọi là hố người chân chính, cậu chỉ có thể đi xa Lâm Ân năm bước chân, tới bước thứ sáu giống như đâm đầu vào một bức tường vậy!

Trời ạ!

Lạc Anh cảm thấy sống không còn luyến tiếc!

Bất lực ngồi xổm cách Lâm Ân năm bước chân, cậu nhìn hắn ôm lấy cơ thể mình gào khóc, lắc lư, cậu bất đắc dĩ nhìn trời, cảm giác tự mình nhìn thân thể của mình cũng quá kinh khủng đi.

Gần sáng cuối cùng Lâm Ân cũng không khóc nữa, hắn ngồi thẩn thờ ôm Lạc Anh đến khi từ đằng xa van lên âm thanh ồn ào, có lẽ là Lâm Duy đuổi tới, hắn cẩn thận ôm Lạc Anh vào lòng rồi bước đi.

Bên này Lạc Anh không có ý định đi theo, cậu vừa nghĩ đến, có thể cậu tự đi thì không ra khỏi cái vòng năm bước này nhưng Lâm Ân thì sao?

Biết đâu hắn đi ra khỏi giới hạn rồi thì cậu có thể đi?

Tiếp đó Lạc Anh phát hiện cậu hệt như cái bong bóng bị cột vào thắt lưng Lâm Ân, hắn đi đến câu cậu trôi theo đến đó.

Lạc Anh,"..."

Mệt người..

à không, mệt quỷ quá!

Cậu thấy Lâm Ân bế cậu trèo lên ngọn núi nhỏ ở gần đó rồi tìm cây đào một cái hố thật lớn bế cậu đặt vào, Lạc Anh gãi gãi tóc hình ảnh đẹp quá thứ lỗi xem không nổi.

Lâm Ân nhìn Lạc Anh thật kĩ rồi hôn nhẹ lên trán cậu, hắn cắn răng lấp đất lại, nước mắt không nhịn được lại trào ra, Lâm Ân đưa tay quẹt đi, hắn tìm một cây con trồng cạnh chổ đất nhô lên cuối cùng dập đầu thật lâu rồi đứng dậy.

Lạc Anh một bên nhìn cũng không nhịn được đỏ hóc mắt.

Lâm Ân xoay người đi, hắn thì thầm, "Vợ à, em chờ một chút, rất nhanh thôi anh sẽ đến tìm em, ở dưới chắc lạnh lắm nhỉ?

Đừng sợ."

Lạc Anh ngẩn phắc đầu lên, trợn to hai mắt nhìn hắn.
 
Trọng Sinh Chỉ Muốn Nuôi Béo Em
Chap 24


Đến tối Trần Sơ vừa tang làm đã chạy đến, y hí ha hí hửng gào to, "Lâm Ân--- nghe nói nhà mày phá sản nên bị đuổi đi rồi??"

(J: nghe cái gì mà mất nết vậy anh?)

Lâm Ân trợn mắt trừng y, "Bây giờ tao ngay lập tức làm nhà mày phá sản!"

"Ấy, người anh em, bình tĩnh đi, đùa thôi mà."

Trần Sơ cười phớ lớ vỗ vai Lâm Ân, "Đúng rồi, vợ chồng mày ngày mai có đi dự sinh nhật của Đặng Hâm không?

Tao thấy năm nay Đặng lão là muốn nhân dịp này tìm cháu dâu luôn nên mới làm lớn như vậy."

"Đi chứ, không nói đến việc Đặng Hâm là bạn học cũ thì với địa vị của Đặng lão chúng ta cũng nên cho ông ta ít mặt mũi."

Lâm Ân không để tâm lắm mà nói, "Còn vấn đề cháu dâu gì đó thì tao nghĩ lão phải thất vọng rồi."

Trần Sơ nhướng mày, "Tại sao?

Thằng nhóc Đặng Hâm cũng đâu đến nổi tệ?"

Ngay lúc này Đường Hy từ phía sau đập lên vai Trần Sơ một cái, "Vì anh ta thích con trai."

"Ối mẹ ơi."

Trần Sơ thiếu chút nữa là hồn lìa khỏi xác, mặt xanh lè vỗ vỗ ngực.

Lâm Ân hơi nhướng mày, "Cậu biết?"

Đường Hy cười tủm tỉm, "Lần trước đi chơi gặp phải."

Lạc Anh từ phía xa chạy đến, vừa cằn nhằn vừa thở hổn hển, 'Cậu làm gì mà chạy nhanh như vậy nha?'

Đường Hy cười nháy mắt với Trần Sơ, "Đi gặp bà xã đó~"

Trần Sơ bùm một cái mặt đỏ đến mang tai, "Ai ..ai là bà xã chứ!"

Đường Hy nhịn cười mò đến, "Vậy....

Ông xã ơi."

Mặt càng thêm đỏ, "Em cái đứa nhỏ này sao lại như vậy!"

Trần Sơ giận dỗi quay mặt đi.

Đường Hy vội vàn dính theo dỗ dành.

Lạc Anh há hốc miệng nhìn một màng rắc cẩu lương công khai, tiến triển cũng thật là nhanh.

Lâm Ân nhìn cậu thở gấp liền đau lòng nhíu mày, vội vàn tìm khăn lau mặt cho cậu, vừa lau vừa lải nhải "Cục cưng, Lần sau không cho phép chạy như vậy nữa có biết không?

Nhỡ té thì làm sao?"

Lớn giộng nhưng động tác lau vẫn nhẹ nhàng hết mức, "Trời ạ, em có nhìn thấy trên đường có bao nhiêu viên đá hay không?

Em mà té thì anh chết mất."

Lâm Ân đổi một cái khăn khác lau tay cho cậu, "Em nhìn, tay cũng bẩn rồi này, có phải ban nãy em nghịch ngợm hay không."

Hắn quỳ xuống nhấc chân cậu lên, "Để anh xem xem vừa chạy có cấn chân hay không?

Lần sau anh mua giày với dép sẽ lựa đế dày một chút, đỏ lên rồi."

Lâm Ân đau lòng nắn nắn chân cậu.

Lạc Anh tùy ý hắn xoa nắn hai chân, tay rãnh rỗi thì nghịch xoáy tóc hắn, Lâm Ân đứng dậy mang theo cả Lạc Anh, hắn để chân cậu vòng qua eo hắn tay thì nâng mông cậu, "Ngồi yên anh bế đi, từ chiều đến giờ chạy giỡn với Đường Hy nhiều rồi, còn đi nữa tối sẽ đau chân."

Lạc Anh ngoan ngoãn tìm tư thế thoải mái để hắn bế mang đi.

"Đường Hy, cậu với Trần Sơ ướp thịt đi, tôi với Tiểu Anh đi nhóm lửa với dọn đồ ra."

Lâm Ân cắt ngan đôi chim cu đang ân ân ái ái.

"Ây, được~" Đường Hy năm tay Trần Sơ kéo đi, Trần Sơ ngượng ngùng muốn rút tay ra nhưng không được nên đành để cho cậu kéo.

Nói là cả hai cùng làm nhưng Lâm Ân nào nở để Lạc Anh động tay, cậu ngồi một bên hưởng quạt máy, tay cầm quýt tay cầm nước cam lạnh, ăn đến mặt mày hớn hở.

Lâm Ân có kinh nghiệm ban sáng nên rất nhanh đã làm lửa cháy lên, bộ đồ dùng hôm qua đã mua sẵn chỉ cần mang chén đũa với lắp ráp kệ để nướng thôi.

"Ngoan ngoãn ngồi chờ, anh đi gọi chú Lục với chú Đinh xuống ăn cùng rồi rước em."

Lâm Ân nựng má cậu rồi quay đi.

Lâm Ân tìm thấy Lục Bắc Ân với Đinh Nhân ở ngoài vường trái cây, hai người đang tựa đầu vào nhau nói chuyện gì đấy, hắn do dự không biết có nên đi đến làm bóng đèn hay không.

"Đứng ở đó làm gì?"

Đinh Nhân từ đầu đã nhìn thấy bóng đèn chiếu ra một cái bóng nhấp nha nhấp nhổm, nhưng chờ mãi không thấy hắn đi ra, nhịn không được bèn lên tiếng.

"A, chú Đinh chú Lục, bọn con có làm một ít đồ nướng hai người ra ăn cùng luôn đi?"

Lâm Ân thấy bị phát hiện thì đành bước ra nói luôn mục đích.

"Không cần, các con cứ ăn đi."

Lục Bắc Ân ôn hoà nói.

"Ừ, đi đi, bọn ta chiều nay đã ăn cơm rồi."

Đinh Nhân nói xong thì không thèm để ý đến hắn nữa.

Không hiểu sau Lâm Ân có cảm giác Đinh Nhân đang ghét bỏ hắn chiếm dụng thời gian bên nhau của hai người.

Lâm Ân giật giật khoé môi, "Được rồi, vậy con đi đây."

Lục Bắc Ân cười tủm tỉm vẫy vẫy tay.

-----

'Sao vậy?

Bọn họ không đến sao?' Lạc Anh lúc lắc hai chân hỏi hắn.

"Ừ, vậy chúng ta đi thôi."

Lâm Ân một tay bế Lạc Anh lên tay còn lại thì cầm ly nước của cậu nhấc chân đi ra ngoài.

Bọn họ làm kệ ngay bìa rừng, lúc Lâm Ân đi ra Đường Hy đã bỏ đồ lên vĩ nướng, Trần Sơ cầm cây quạt nhỏ vung vẩy cạnh đống than đang hừng lên ánh đỏ.

Lúc ăn xong Trần Sơ bổng nhiên cười gian, "Này, ăn không như vầy thì chán lắm, chúng ta chơi trò chơi đi."

Đường Hy ngay lập tức hưởng ứng, "Được!"

Lâm Ân thì không trả lời ngay mà quay sang hỏi Lạc Anh, "Em có buồn ngủ không?"

Lạc Anh lắc đầu, 'Em cũng muốn chơi.'

"Được, nhưng mệt thì phải nói anh biết nghe không."

Lâm Ân nhéo nhẹ má cậu dặn dò.

"Này này này, các người có thôi đi không?!"

Trần Sơ đập bàn bồm bộp.

"Ấy!"

Đường Hy vội vàn kéo tay Trần Sơ lại, "Sao lại đập như vậy?!

Đỏ lên rồi này!"

Nói xong đau lòng thổi thổi tay y.

Trần Sơ đỏ mặt đập rớt cái móng vuốt kia xuống.

"Rồi, chơi cái gì."

Lâm Ân hỏi.

"Sự thật hay thử thách đó~" Trần Sơ hớn hở nói.

"Vì sao mỗi lần tụ tập thì lại chơi trò này?"

Lâm Ân ghét bỏ nhíu mày.

"Bởi vì trong mười bộ truyện tao đọc thì có chín bộ có trò này để thúc đầy tình cảm của công thụ chính."

Trần Sơ nhún vai.

"Bình thường mày lên công ty chỉ để đọc BL?"

Lâm Ân nhướng mày.

"Nâu!

Khi rãnh thôi!"

Trần Sơ lúc lắc ngón tay, "À đúng rồi, chơi trò này là phải có rượu mới đúng, Đường Hy ra xe của anh lấy hai chai rượu ở ghế sau mang vào đây.

"Được."

"Để anh lấy thêm nước cam cho em."

Lâm Ân nhéo nhéo lòng bàn tay Lạc Anh nhỏ giộng nói.

'Không cần, em uống rựu được mà.' Lạc Anh cọ cọ vào lòng hắn.

Lâm Ân cắn cắn hai má của cậu, "Ừm, nhưng không được uống nhiều đâu đó."

Trần Sơ ngồi một bên thộn mặt ra trợn trắng hai mắt, trong lòng lặng lẽ giơ ngón giữa.

"Rượu đến rồi!"

Đường Hy thở hồng hộc đặt chai xuống.

Trần Sơ liết mắt nhìn cậu, "Ai mướng em chạy nhanh như vậy?"

Đường Hy nháy mắt, "Do em nhớ anh đó, xa một giây thôi đã chịu không nổi.

Được rồi, cái vấn đề khoe ân ái này bốn người bọn họ không ai có quyền lên tiếng đâu.

Lần xoay đầu tiên chay rượu chỉ vào Lâm Ân người xoay là Trần Sơ.

Y cười hắc hắc xoa hai tay, "Chọn đi chọn đi, sự thật hay thử thách đây~"

"Sự thật đi."

Lâm Ân tùy tiện nói.

"Ầu.."

Trần Sơ thất vọng trề môi, "Vậy món quà gần đây nhất mày tặng cho Lạc Anh là cái gì?"

Món gần đây nhất...?

Lâm Ân vẫn chưa trả lời mặt Lạc Anh đã bừng một phát đỏ rực.

"Yooooooo!"

Trần Sơ với Đường Hy ngửi thấy mùi thú vị bèn gào lên hối thúc Lâm Ân.

"À, cũng không có gì..."

Lâm Ân dừng lại liền nhìn thấy vẻ mặt 'mày nghĩ bọn tao ngu à' của Trần Sơ, hắn cười cười nói tiếp, " Chẳng qua là một hộp bcs với một bộ quần áo tiếp viên hàng không thôi."

"Ghê--!! chơi lớn vậy luôn!!"

Trần Sơ giơ ngón tay cái lên rồi làm động tác cuối đầu, "Tại hạ bái phục!"

Tiếp theo đến lượt Lâm Ân quay, hắn quay trúng Lạc Anh, cậu chọn thử thách, Lâm Ân liền kêu cậu hôn mình một cái làm Trần Sơ lại dãy đành đạch.

Lâm Ân phản bác, "Làm sao?

Không phải mày bảo đây là trò chơi làm gia tăng tình cảm của tiểu công và tiểu thụ à?"

Trần Sơ, "..."

Cãi không lại mà.

Lần này Lạc Anh quay trúng Đường Hy, Đường Hy cũng chọn thử thách, Lạc Anh yêu cầu cậu đăng lên vòng bạn bè hàng chữ " Tôi yêu Trần Sơ."

Trần Sơ gào lên, "Cậu ra thử thách cho em ấy hay là hố tôi đó con thỏ con kia!"

Ngược lại Đường Hy trông cực kì hí hửng, không nói hai lời lấy điện thoại làm xong trong một giây, Trần Sơ muốn cản đã không kịp, tên ngốc này lại còn @ y vào!!!!!

Trong phút chốc bạn bè cả hai nổ tung, tin nhắn vang lên liên tiếp, Trần Sơ mang vẻ mặt sống không còn luyến tiết nằm dài ra bàn.

Lâm Ân cưng chìu nựng nựng má Lạc Anh, "Cục cưng chơi lớn như vậy luôn."

Lạc Anh cười đến chảy nước mắt ngồi không vững nên dứt khoát dựa vào người Lâm Ân tiếp tục cười.

Tiếp theo là Đường Hy xoay, Trần Sơ kế bên ồn ào nói muốn xoay trúng Lâm Ân để trả thù, kết quả chai lại quay trúng y, Trần Sơ tức đến biến dạn!

Y chọn thử thách, Đường Hy ngay lập tức như uống máu gà, hăng hái bắt y vào bài đăng trước đó của cậu bình luận ba trái tim.

Trần Sơ cắn răng ném ba trái tim ra rồi xoẹt xoẹt khoá máy tắt nguồn quăng điện thoại vào bãi cỏ.

Lạc Anh đã cười đến choáng váng được Lâm Ân ôm lấy vỗ vỗ lưng.

Trần Sơ cầm chai rượu đưa lên trán niệm niệm sau đó xoay thật mạnh, kết quả cái chai xoay về phía y, Trần Sơ dùng lực xoay lại lần nữa, lần này cái chai xoay về phía Lạc Anh.

Lạc Anh nghĩ nghĩ rồi chọn thử thách, Trần Sơ kêu cậu cởi hai cúc áo Lâm Ân rồi chụp ảnh đăng lên trang cá nhân.

Lạc Anh đưa tay cầm ly rượu 'Chọn bị phạt ~'

Trần Sơ há mồm, sao ban nãy mình không chọn bị phạt mà lại chạy đi bình luận ba trái tim cơ chứ!

Sau đó cả bọn chơi đến nữa đêm mới dọn dẹp rồi về phòng, Lạc Anh vừa về đến đã lăng ra ngủ mặc kệ Lâm Ân tắm rửa thay đồ cho cậu.
 
Trọng Sinh Chỉ Muốn Nuôi Béo Em
Chap 25


Bổn cung quay lại rùi đây, muahahaha

___________

Nhìn bé cưng không phòng bị ngoan ngoãn nằm cạnh mình ngủ, môi hơi vểnh bẹp bẹp miệng như trong mơ đang ăn gì đó ngon lắm, gò má ửng đỏ, lông mi rũ xuống tạo thành bóng ngay khoé mắt, Lâm Ân cảm thấy hắn sắp không kềm chế được, nếu không phải hôm nay thấy cậu chơi đùa đã mệt thì còn lâu hắn mới dễ dàng buông tha cho cậu như vậy.

Lâm Ân nhìn huynh đệ nhà mình một cái rồi thở dài thường thược, chọt chọt, lẩm bẩm, "Anh đừng có làm như tui thèm thuồng lắm như vậy chứ anh bạn, tui mặc kệ anh đó, tự giải quyết đi."

Sau đó Lâm Ân thật sự mặc kệ cậu em của hắn mà quay sang ôm bà xã đi ngủ.

Lại nói đến, chắc chắn là do vị bên dưới nào đó không được thoả mãng nên tối nay Lâm Ân cả đêm đều mơ thấy vô số hình ảnh kiều diễm gì gì đó, làm sáng hôm sau Lạc Anh tỉnh dậy mò đến một mảnh ướt át.

Cậu giật mình rụt tay lại, lơ mơ không biết là có chuyện gì sảy ra vội vàng bò dậy kéo rèm cửa sổ, sau đó ngây người nhìn chằm chằm vào Tiểu Lâm đã thức dậy đón ánh nắng cùng Đại Lâm vẫn còn ngủ đến cùng trời cuối đất, Lạc Anh hoảng rồi, như vậy mà vẫn ngủ được á?

Nhìn vào độ ướt kia không biết là đã giữ tình trạng như vậy bao lâu rồi, liệu có ảnh hưởng gì không nha?

Làm sao bây giờ?

Lạc Anh xoắng xuýt một hồi rồi đỏ mặt, cậu nhớ lại đêm qua vừa lên giường mình đã ngủ lăng quay.

Cậu thở lài từ từ đi đến kéo lấy chăn trùm lên đầu rồi quỳ giữa hai chân Lâm Ân.

Ờm....

Không phải là vì cậu muốn đâu đó, chẳng qua....

Chẳng qua cậu lo cho "Tiểu Lâm" thôi!

Lạc Anh xoa nhẹ lên vật cương cứng nào đó một chút rồi kéo quần ngủ của Lâm Ân xuống, Tiểu Lâm hớn hở bung ra đập vào khoé môi Lạc Anh, cậu hung dữ trừng nó một cái, liếm liếm khoé môi dính tí nước của thằng nhãi kia.

Hừm.. cũng không tệ...

Lạc Anh vén nhẹ chăn lên nhìn Lâm Ân, nghĩ thầm, anh lại ngủ thêm tẹo nữa coi chừng em nghịch hỏng thằng nhỏ này luôn đó, cậu hớn hở trùm chăn lại rồi đưa tay túm lấy Tiểu Lâm...

Khụ, cậu chẳng qua là xấu tính muốn nghịch thôi chứ giề, còn phần những suy nghĩ Lạc Anh ngây thơ trong sáng gì đó của Lâm Ân là không tin được, tình nhân trong mắt hoá tây thi mà.

Lạc Anh vuốt ve Tiểu Lâm từ gốc lên trên, bôi chất nhầy trên đỉnh ra toàn thân làm nó trở nên trơn trượt bóng loáng, há miệng ngậm lấy phần đầu rồi mút mạnh một cái, cảm nhận cự vật giật giật cùng tiếng thở dóc trong vô thức của Lâm Ân, Lạc Anh hài lòng híp mắt.

Dùng tay vuốt ve phần còn dư bên ngoài cùng hai viên tròn bên dưới, không ngậm hết nổi cả cây nên Lạc Anh nhả ra liếm mút xung quanh, đầu lưỡi trơn trượt lướt lên xuống trên Tiểu Lâm thỉnh thoảng còn ngậm cả hai viên tròn vào chăm sóc, nước trên đỉnh chảy ra càng lúc càng nhiều Lạc Anh liếm mãi không hết, cậu dứt khoát ngậm vào, lần này cố gắng nuốt được đến nửa cây Tiểu Lạc Anh cũng đã đứng lên từ lâu, cậu động eo cọ nó lên chân Lâm Ân nước nhờn chảy ra ướt một mãng dính nhơm nhớp phát ra tiếng nhóp nhép.

Đúng lúc này Lâm Ân giống như sắp thức dậy, hắn động eo đẩy lên theo bản năng, cự vật không chút trở ngại dọng thẳng vào cổ họng Lạc Anh, cậu vừa khó chịu vừa kích thích đến mở to hai mắt, nước mắt sinh lý chảy ra, cổ họng co rút hầu hạ Lâm Ân thoải mái, Lâm Ân tưởng rằng vẫn còn đang nằm mơ đưa tay giữ lấy tóc Lạc Anh, eo ra sức đẩy lên càng lúc càng nhanh.

Lạc Anh biết Lâm Ân sắp bắn, cố gắng há miệng để hắn ra vào càng thuận tiện, lúc cự vật đẩy vào thì cậu thả lỏng, lúc kéo ra thì cậu ra sức mút vào, Lâm Ân sướng muốn điên rồi, gầm lên ghìm đầu cậu lại bắn thẳng vào miệng Lạc Anh, cùng lúc đó cậu cũng chịu hết nổi gồng mình bắn ra chân Lâm Ân.

Sau khi khoái cảm bắn tinh kết thúc Lâm Ân mơ màng tỉnh dậy cảm thấy giấc mơ này mẹ nó đủ chân thật cũng đủ sướng, hắn đưa tay muốn ôm bà xã kết quả không nắm được cái gì liền hốt hoảng vội vàng ngồi dậy, ôi chao?

Sáng sớm đã đi đâu rồi kìa?

Hmm?

Cảm giác không đúng lắm?

Lâm Ân nghi hoặc vén chăn lên, một lần vén chăn khiến Lâm Ân suýt thì tắt thở.

"Ối giời ơi!!!

Cục cưng à! em, em, em, em!!?"

Lâm Ân hoản hốt rút thằng em của hắn ra, đỡ Lạc Anh ngồi dậy vén áo lau mặt cho cậu, "Cục cưng nhổ ra!

Nhanh nhanh, nhổ ra tay anh này, anh có làm đau em không?!"

Lạc Anh buồn cười nhìn con người lớn tướng hoảng đến sắp khóc kia, rồi trong anh mắt ngơ ngác của hắn nuốt toàn bộ con cháu của hắn vào bụng.

Lâm Ân tạm thời chết máy, mặc dù cũng vài lần tưởng tượng cảnh cục cưng ngậm thằng em của mình nhưng chưa bao giờ yêu cầu cậu, hắn cảm thấy Lạc Anh sẽ không thích, mà chỉ cần là việc cậu không thích thì đó chính là một tội ác, Lâm - cảm thấy bé cưng nhà mình sẽ không biết những việc "râm đãng" như vậy - Ân hoài nghi nhân sinh.

Lạc Anh không quang tâm đến ông chồng đang xử lý não bộ, cậu đưa tay lắc lắc Tiểu Lâm, đầy hứng thú nhìn nhóc ta dần đứng thẳng lên đập vào bụng Lâm Ân, thú vị quá chừng luôn á!

"Ưm!..."

Lâm Ân hít sâu một hơi, hình ảnh quá...

Quá kích thích!

Lạc Anh đè Tiểu Lâm xuống rồi thả ra cho nó va vào bụng Lâm Ân, Lâm Ân bất đắc dĩ nhìn nhìn nhưng không nói gì, để cậu chơi, tay vuốt ve tóc Lạc Anh ánh mắt toàn là sủng nịch.

Lạc Anh ngoan ngoãn cọ cọ vào tay Lâm Ân, hai tay bên dưới thì hư hỏng gảy gảy vào lổ nhỏ trên đỉnh Tiểu Lâm, bất ngờ cậu đẩy một cái, Lâm Ân phối hợp ngã ra giường, lúc này lộ rõ Tiểu Lâm đang dựng thẳng đứng.

Lâm Ân trơ mắt nhìn Lạc Anh cởi quần áo trèo lên bụng hắn ngồi, da thịt trơn bóng lộ ra, đầu ngực nho nhỏ hồng hồng, bụng nhỏ trắng trẻo, mông thịt nộn nộn cùng lỗ nhỏ ướt át trực tiếp đè lên cự vật đang cứng rắn, Tiểu Lạc Anh đáng yêu lúc lắc nhiễu nước xuống bụng hắn.

Lạc Anh hai tay chóng vào ngực Lâm Ân đung đưa eo cọ vào cự vật, đôi môi đỏ hé ra thở dóc đầu lưỡi hồng nhạt liếm liếm khoé môi, hai mắt mê li khép hờ, Lâm Ân không kềm được nắm đầu ngực lắc lư trước mắt, hắn dùng lực kéo ra lập tức thu hoạch được một tiểu nhân nhi thở dốc mềm nhũn ngã vào lòng.

Tay hắn đưa xuống cắm vào lỗ nhỏ, bên dưới đã ướt đẫm nên đi vào rất dễ, Lâm Ân qua loa nởi lỏng rồi bế Lạc Anh lên để cự vật cọ vào lỗ nhỏ một lúc rồi thình lình buôn eo Lạc Anh ra, cậu bất ngờ ngồi thẳng xuống, cự vật mạnh mẽ đâm thẳng vào lút cán, Lạc Anh bị khoái cảm đánh úp ngữa cổ thật cao hai mắt trống rỗng, nước miếng chảy dài xuống.

Lâm Ân cũng không khá hơn, hắn thoả mãng thở ra một hơi chợt căng cứng người, bị lỗ nhỏ hút chặt xuýt nữa bắn ra, hơi mất mặt đưa tay tóm lấy hai cánh mông dùng sức xoa nắn ngón tay bóp chặt làm thịt mông trắng noãn tràn ra nơi kẻ tay, hắn vừa đẩy hông vừa há miệng ngậm lấy đầu vú Lạc Anh ra sức mút.

Ngực Lạc Anh phập phòng cực nhanh, cậu ôm cổ Lâm Ân ưỡn ngực đẩy đầu vú sâu thêm vào miệng hắn, thắc lưng lúc lắc hùa theo Lâm Ân đâm rút.

______________ 🙂))) hihi

Đến trưa, Lâm Ân bế Lạc Anh ra ngoài tắm rửa, một bên tắm một bên chịu đựng Lục Bắc Ân cười tủm tỉm cùng Đinh Nhân khin bỉ, Lâm Ân kêu khổ không thôi, đều tại vợ câu dẫn hắn, có điều.....

Hắn thích!

Ôm Lạc Anh sạch sẽ mềm nhũn về phòng, Lâm Ân đi xuống bếp định bụng nấu cháo cho cậu ăn lót dạ thì thấy trên bàn đã có sẵn cháu thịt băm, Lục Bắc Ân dựa cửa nói, "Ban nãy làm điểm tâm cho A Nhân thì tiện tay làm luôn."

"A, vậy cảm ơn chú Lục, Tiểu Anh chắc cũng đói lắm rồi, con đi trước."

Lâm Ân bưng khay xấu hổ cười cười rồi chuồn lẹ.

Đút Lạc Anh ăn xong dỗ cậu ngủ rôi Lâm Ân đi chẻ củi, hắn bình thường cũng hay giúp đở Lục Bắc Ân khi Đinh Nhân đi lấy thuốc, càng làm càng thành thục, Lạc Anh có đôi khi ngồi ghế ngắm đến ngây người.

"Yo!

Bro!

Cuối cùng cũng rời giường rồi ha?"

Trần Sơ đở eo cười nham nhở, "Đêm qua kịch liệt quá hả?"

Một bên là Đường Hy lo lắng đi theo, "Anh ơi, anh sao lại không nằm nghỉ thêm chút nữa!"

Lâm Ân nhướng chân mày, "Mày thì không chắc?"

"Khụ khụ, được rồi, chúng ta đều vất vả, hahaha."

Trần Sơ méo miệng.

"Sai rồi, chỉ có mày vất vả thôi, nếu không đi nổi thì nằm đi, đừng có lắc lư ở đây nữa."

Đường Hy vội vàng gật đầu, "Đúng đó anh, chúng ta đi nghỉ có được không nha?"

"Hừ, đáng ghét!"

Trần Sơ đỡ eo rời đi, trước khi đi còn quay lại giơ ngón giữa với Lâm Ân.

Lâm Ân lắc đầu nhìn Đường Hy hệt cái đuôi bám theo Trần Sơ, lại nhìn nhìn một chút mấy con chim sẻ nhỏ kêu ríu rít, nghĩ thầm, có nên định cư luôn ở đây không nhỉ?
 
Back
Top Bottom