Cập nhật mới

Dị Giới  Trọng Sinh Chi Man Phu Lang

Trọng Sinh Chi Man Phu Lang
Chương 20: Nháo động phòng (hạ)


Dưới sự can thiệp của Dụ Phi, A Trác cùng A Từ miễn cưỡng tránh thoát được một kiếp, không bị các ca nhân ồn ào chuốc say đến không biết trời trăng. Mà bên kia A Loạn cùng Thụ liều mạng uống rượu cũng lắc lư đi lại đây.

“Thụ đâu?”

“Kia chứ đâu, các ngươi mau đưa hắn.... Cõng trở về đi ha ha.” A Loạn chỉ về phía sau, Thụ ngã chỏng vó nằm trên mặt đất, khuôn mặt bị rượu hun đến đỏ bừng trở nên mơ màng, miệng còn ồn ào: “Nháo động phòng.....”

“Thụ a, ngươi rất mất mặt.” Các ca nhân vây xem bên cạnh rất không nghĩa khí mà ghét bỏ nói.

“Vừa rồi còn nói có thể một mình chuốc say A Loạn, không cần chúng ta hỗ trợ.”

“Nghỉ ngơi đi, nhiều năm như vậy mà hắn vẫn không thắng được A Loạn.....”

“Tất nhiên! Hắn có thể thắng ta, trừ phi là thần linh giúp đỡ!” A Loạn cười đến vui vẻ, tuy rằng hắn cũng say không nhẹ, nhưng bên ngoài vẫn mạnh miệng: “Đã nói ngươi uống không bằng gia còn không tin....”

Nhìn hắn cười đến bước chân bất ổn, Dụ Phi nhanh chóng thò tay ra sau lưng đỡ lấy hắn.

“Ha ha, buồn cười chết mất, nguyên lai hắn khi say sẽ thành như vậy.....”

A Loạn nguyên bản im lặng dựa vào Dụ Phi nhíu nhíu mày, như là một chút tỉnh táo còn lại đều đặt vào ánh mắt lộ ra hung quang mà trừng bọn họ: “Cút!”

“Vẫn là như vậy.....”

A Từ mỉm cười, hơi có chút ý vị thâm trường mà chậm chạp nói: “A Loạn sau khi say, đối với người không quen càng hung dữ nga.”

“Người không quen?”

“Đáng chết, chúng ta không phải cùng nhau lớn lên sao, A Loạn ngươi hơi quá đáng!”

Dưới tiếng oán giận phẫn uất của các ca nhân, Dụ Phi không tiếng động nở nụ cười.

Cho nên, hắn là người quen thuộc?

Trời dần dần càng khuya, thịt dê nướng tốt đã bị ăn sạch sẽ, nhóm ca nhân say lợi hại giống Thụ nằm ngổn ngang trên bãi đất trống, một bộ phận khác vẫn duy trì thanh tỉnh thì bắt đầu hưng trí ngẩng cao mà ôm lấy mấy nhân vật chính đòi nháo động phòng.

“A Loạn đừng giả say! Mau mau tỉnh lại!”

“Phiền muốn chết!”

Bị đẩy tới giữa, Dụ Phi cùng ba ca nhân của mình nghiêng ngả lảo đảo ngã vào trên giường.

“Bắt đầu”

Bốn năm ca nhân cùng nhau tiến vào lều trại trao đổi một ánh mắt, hết sức ăn ý mà trăm miệng một lời nói: “Nếu là ba các ngươi động phòng, vậy lần này sẽ không khách khí......”

“Hay là dùng chiêu kia đi.”

Ánh mắt trêu ghẹo xem náo nhiệt đảo quanh bốn người, Dụ Phi chậm rãi ngồi dậy, dù bận vẫn ung dung nhìn lại bọn họ.

Sao nào, muốn ngoạn cái gì kịch liệt?

“Uy, không cần quá phận....” A Từ nhíu mày nhìn bọn họ, bộ dáng như lâm đại địch, “Đừng quên các ngươi cũng có thời điểm động phòng.....”

“Đến ngày đó, tùy ngươi nháo”

Không để ý tới A Từ uy h**p, ca nhân đứng ở đầu tiên thoạt nhìn như đầu lĩnh cười xấu xa, từ phía sau lấy ra một cái....

Quả táo?

Dụ Phi nhất thời giật mình, ca nhân kia thấy Dụ Phi vẫn lạnh nhạt mà chống đỡ bỗng thay đổi thần sắc, còn tưởng đã khiến hắn chấn động, càng thêm vui vẻ: “Cả đời chỉ có một lần động phòng, ai cũng không được tức giận!”

Nói xong quả nhiên giống như Dụ Phi suy đoán, hắn lại lấy ra một sợi dây thừng thập phần mảnh khảnh cột vào quả táo, sau đó cầm một đầu sợi dây, nâng quả táo lên treo ngay vị trí đôi môi A Trác đối diện với khuôn mặt Dụ Phi, đối với Dụ Phi nháy mắt cười nói: “A Trác, A Từ còn có A Loạn, có ba lượt cơ hội, ngươi không thể dùng tay, cứ như vậy ăn hết quả táo.”

“......”

“Mau a”

“Nếu ngượng ngùng thì phải nhận thua, phải phạt rượu”

Thấy Dụ Phi trầm mặc, mọi người vội vàng ồn ào, nhất thời tiếng kêu ồn ào tới mức muốn bay cả lều trại.

Dụ Phi có loại xúc động muốn đỡ trán, cảm giác này thật sự như là trận địa đã sẵn sàng nghênh đón quân địch mà nín thở ngưng thần đi vào địch doanh, sau đó lại phát hiện địch nhân chỉ là mấy đứa nhỏ chưa dài lông.....

Này.... Chính là loại nháo động phòng mà các ngươi nghĩ ra được sao.... Là loại quá phận nhất trong truyền thuyết sao.....

Kháo, chiêu này chỉ là trò xiếc đã cổ lỗ sĩ ở đời trước của hắn, quả nhiên là hắn không nên ôm chờ mong đối với loại hình giải trí của thời đại này sao ==

“Vẫn là quên đi, rượu ta.....” Nghĩ rằng Dụ Phi chịu không nổi loại phương pháp nháo kiểu này, A Trác đang định lên tiếng nhận hình phạt, liền thấy trước mặt có bóng đen chợt lóe, quả táo đụng vào môi hắn, Dụ Phi đã há mồm cắn một miếng.

“A!” Bị động tác của Dụ Phi làm cả kinh, các ca nhân vội vàng đem quả táo kéo ra, Dụ Phi theo lực đạo đó mà tự nhiên đổ về phía khóe miệng A Trác.

“Vẫn hôn kìa ”

“Ôi, Dụ Phi ngươi thật gian trá, may mà chúng ta phản ứng mau....”

Bốn phía lại là một trận ồn ào, mọi người như phát hiện trò hay mà nhìn chằm chằm phản ứng của bọn hắn.

A Trác đầu tiên là bị lực đạo của Dụ Phi đập vào khiến miệng có chút đau, sau đó đợi qua một chút, chỉ cảm thấy xúc cảm mềm mại trên đôi môi giật giật, trực tiếp bị hôn lên, đầu lưỡi ấm áp hơi có chút thương tiếc mà l**m lên đôi môi hắn, sau đó không coi ai ra gì mà xâm phạm tiến vào, kịch liệt lại không để hắn kháng cự mà tùy ý khấy đảo trong miệng hắn.

“Ngô.....” A Trác nghĩ muốn lùi lại một chút, Dụ Phi đã vòng tay ra sau giữ chặt gáy hắn, dùng nụ hôn cũng đồng dạng bá đạo mà ép buộc hắn thừa nhận nụ hôn này.

“..... “

“Ai.....”

Các ca nhân nguyên bản xem kịch vui không khỏi nóng mặt, tuy không phải lần đầu tiên thấy Dụ Phi hôn môi A Trác, nhưng lần trước là uống rượu lại thêm tiểu tử Đa Nặc k*ch th*ch, không nghĩ tới thời điểm Dụ Phi thanh tỉnh cũng không cố kỵ như vậy, bọn họ nguyên bản muốn nháo động phòng bây giờ lại không biết phải làm gì, khiến mọi người nhất thời không biết nói cái gì.....

A Trác lúc trước bị chuốc rượu, bây giờ trong miệng vẫn còn lưu lại vị rượu nồng đậm, hơi thở nam nhân tinh khiết lại mang theo chút cay nóng, thuận theo mà thừa nhận nụ hôn của hắn. Dụ Phi gần như không khắc chế được bàn tay mà tiến vào trong quần áo của A Trác, cảm thụ một chút tiếng tim đập không có quy luật cùng cơ thể buộc chặt kia. Nhưng lo lắng đến hiện trường còn đầy bóng đèn chưa được dọn dẹp, chỉ đành nhịn xuống, khiến cho hưng phấn lúc trước hạ xuống.

A Trác rốt cuộc được buông ra chỉ cảm thấy thân thể lúc trước cứng ngắc đã trở nên hỏng mất, tay chân như nhũn ra, hô hấp nửa ngày mới thông thuận, hắn cúi đầu không nhìn biểu tình của mọi người ở bốn phía, chỉ lo điều chỉnh hô hấp chậm rãi bình phục ***g ngực tắc ngẽn.

Dụ Phi nhẹ nhàng giúp hắn thuận khí, buồn cười nói: “Lần sau ta dạy ngươi cách thở.” Dứt lời lại ngẩng đầu nhìn mấy người đã hoàn toàn an tĩnh, ca nhân còn cầm trên tay quả táo lúc nãy bị hắn cắn dở đang ngơ ngác nhìn lại hắn, mới vừa rồi còn ồn ào bỡn cợt.

“Tiếp tục đi.” Dụ Phi nhếch môi cười, ánh mắt lại chuyển hướng tới bên người A Từ đang chuyên tâm nghiên cứu hoa văn trên giường, cùng A Loạn say đến hai mắt ngẩn ngơ, có vẻ so với mấy người muốn nháo động phòng còn hưng trí bừng bừng hơn: “Tiếp theo đến ai?”

“......”

Trong một mảnh lặng im quỷ dị, đồng chí Dụ Phi đã sống hai đời ở trong lòng nở nụ cười lãnh diễm cao quý.

Rất không đủ nhìn, chờ thời điểm các ngươi thành thân, gia lại đến hảo hảo dạy dỗ các ngươi cái gì gọi là chân chính nháo, động, phòng!

Nháo động phòng cũng là thời điểm nhân vật chính ngượng ngùng nhất, càng khiến nhân vật chính khó xử thì càng vui. Vì thế các ca nhân nguyên bản hưng trí ngẩng cao, bởi vì Dụ Phi bình tĩnh ngoài dự kiến (hay là nói da mặt quá dày?), rất không có ý nghĩa mà tản ra trước thời gian.

Nạp Mộc cùng Đa Triết nguyên bản tính toán đến giúp đỡ đuổi khách nhân, sau khi vào lều trại, chỉ nhìn thấy Dụ Phi ôm lấy A Trác với tư thế cực kì mập mờ, cùng A Từ đang nâng A Loạn dậy chẩn bị rời khỏi lều trại.

“.....?”

Đám ca nhân quan hệ thân thiết với ba đứa con nhà họ, đơn giản mà bỏ qua cho tụi nó như vậy?

A Từ lắc lắc đầu, đối với nguyên nhân này thật sự không muốn nói nhiều, chỉ đem A Loạn đã nhắm mắt lại ngủ dìu lấy, cùng hai a cha đi ra khỏi lều trại, đem lều trại tối nay lưu lại cho Dụ Phi cùng A Trác.

Huynh đệ ca nhân sau khi lấy cùng một chồng, tuy ngày thường ở chung không có trật tự lớn nhỏ cũng không sao, nhưng trên danh phận sẽ vẫn có một người chân chính làm chủ chăm lo cho gia đình, tục xưng là phu lang chính (vợ cả). Đêm tân hôn, cũng sẽ nhường cho phu lang chính. Huynh đệ bọn họ từ trước đến nay luôn rất ăn ý, ngày thường A Trác cũng giúp đỡ Nạp Mộc a cha làm chủ nhiều quyết định, đối với chuyện danh phận này ngay cả thương lượng cũng không cần làm đã ngầm quyết định tốt lắm.

Sau khi cửa lều buông xuống, Dụ Phi ôm lấy A Trác nằm xuống giường. A Trác có chút men say sau khi thân thiết một phen dưới ánh mắt nhìn chằm chằm của quần chúng đã bị xua tan, hiện tại chống lại tầm mắt nóng rực cùng ý cười nơi khóe miệng của Dụ Phi, cảm thấy thập phần trấn tĩnh. Không hề có chút ngượng ngùng, đang muốn giúp Dụ Phi cởi bỏ quần áo, Dụ Phi đã trước một bước đưa tay kéo lấy dây thừng nơi thắt lưng A Trác.

“Đừng nóng vội.” Đem nam nhân dưới thân đè lại, Dụ Phi vén áo hắn lên, cả người áp sát lại, khí tức nóng ẩm phun lên làn da mẫn cảm, khiến cho A Trác một trận run rẩy.

“Ngày đó quả nhiên không làm tới bước cuối cùng.....” Dụ Phi lẩm bẩm nói, điểm hồng chí ở hạ phúc, giống như chu sa bàn (?) diễm lệ. A Từ ngày đó hắn cũng nhìn thấy, nhưng sau một đêm thỏa thích thì không thấy dấu vết nữa. Hắn còn đối với chuyện này cảm thấy hiếm lạ một trận, vậy mà lại là thạch sùng sa đời trước chỉ thấy trong tiểu thuyết?

A Trác không nghe rõ Dụ Phi nói gì, thấy hắn tỉ mỉ quan sát thạch sùng sa của mình, nhất thời cảm thấy căng thẳng, không khỏi nắm chặt tay thành quyền, có chút khổ sở khàn khàn nói: “Ta cùng Đa Nặc cái gì cũng không có..... Ngươi là người thứ nhất.....”

“Ân?” Dụ Phi còn đang suy nghĩ phải làm thế nào để đem tình hình cụ thể đêm đó hỏi ra, lại nghe A Trác không đầu không đuôi nói như vậy nhất thời cũng không phản ứng được, chỉ nhíu nhíu mày: “Ngươi nhắc đến hắn làm gì?”

A Trác nhẹ hít một hơi, giữ chặt cánh tay Dụ Phi đang chống trên giường, Dụ Phi theo ý tứ của hắn mà cúi người xuống, cũng không biết vì cái gì ánh mắt A Trác bỗng nhiên ảm đạm xuống, trong mắt A Trác có chút bi thương, nhưng vẫn nhìn thẳng vào hắn nói: “Trừ ngươi ra, không có ai từng chạm vào ta, thật sự.”

Dụ Phi lúc này mới phản ứng được liền ngẩn người, nam nhân dưới thân đã hạ mắt, tay vẫn còn nắm chặt lấy cánh tay của hắn, gắt gao không buông tay, nhưng cũng chú ý độ mạnh yếu không khiến cho hắn cảm thấy đau. Tựa như thân thể giờ phút này nằm dưới thân hắn, đường cong của bắp thịt tràn ngập lực lượng lại đang buộc chặt, nhưng cũng không hề phòng bị mà rộng mở với hắn, cam tâm tình nguyện thừa nhận ôn nhu hay thô bạo của hắn.

“Ta biết.” Dụ Phi liếc ánh mắt tràn đầy ý cười, vô cùng thân thiết hôn lên khóe mắt A Trác: “Thời điểm ngươi nhìn tiểu tử kia, cũng sẽ không lộ ra ánh mắt này.”

Vô luận ôn nhu, khổ sở, sung sướng, ủy khuất, đều vì ta, chỉ có thể vì ta!

Đem quần áo A Trác đã hoàn toàn lỏng lẻo ném ra, Dụ Phi lôi kéo tay A Trác mang chút tán tỉnh mà c** q**n áo chính mình, sau khi cơ thể hoàn toàn không còn mảnh vải giống như A Trác hiện ra, tự mình cũng biết thân thể gầy yếu trắng nõn này không đủ nhìn. Trong lòng A Trác nổi lên một chút u buồn nho nhỏ, hơi có chút giận chó đánh mèo mà cúi đầu hung hăng cắn lên nhũ tiêm mẫn cảm của A Trác.

“Ân.....!” Cắn răng chịu đựng không để tiếng r*n r* thoát ra khỏi cổ họng, A Trác gắt gao nhắm mắt lại, nguyên bản đôi tay nắm chặt cánh tay Dụ Phi cũng theo bản năng vòng lên cái lưng tr*n tr** bóng loáng của hắn.

“Không được phép nhắm mắt!” l**m lên đ** nh* vì bị chính mình khi dễ mà run rẩy đứng lên, Dụ Phi tiến đến bên tai A Trác bá đạo ra lệnh: “Nhìn ta.” Nói xong tay lại bắt đầu vân vê ngắt nhéo tiểu đậu đỏ bên kia, khi dễ người mà dùng sức bóp lấy chỗ đó: “Nhìn chúng ta cùng một chỗ!”

A Trác nồng đậm hiểu rõ mà run rẩy lông mi, vẫn nghe theo mà mở mắt, nam nhân thanh tú cưỡi trên người hắn mang theo hơi thở xâm chiếm mãnh liệt.

Nhìn A Trác căm giận mở to mắt, Dụ Phi thấp giọng cười cười, hai tay từ trước ngực một đường v**t v* di chuyển xuống thắt lưng căng chặt, đôi môi vẫn ghé vào lỗ tai hắn giật giật, cùng với hơi thở nóng ẩm truyền đến còn có thanh âm trầm thấp: “Một đêm kia.... Ngươi làm thế nào để ta xuất ra?”

“..... Ân?..... A!” A Trác kêu lên một tiếng ngắn ngủi, Dụ Phi vừa nói, tay v**t v* đủ kiểu trên thắt lưng hắn lại hạ xuống mấy tấc, nhẹ nhàng nắm lấy thứ đã hơi cương lên của hắn, ở trong lòng bàn tay dùng lực độ giày vò người mà x** n*n.

“Nói mau, đêm đó làm như thế nào khiến ta xuất ra? Bằng không.....” Giọng điệu uy h**p đề cao, động tác nguyên bản coi như ôn nhu bỗng dưng trở nên mạnh bạo, khiến hắn nhất thời như ngừng hô hấp trong nháy mắt.

“Ngô..... Đừng như vậy.....” A Trác chỉ cảm thấy thứ xao động khó nhịn đều bị người nọ nắm trong tay, khiến người muốn phát tiết rồi lại không được.....

“Nói mau, nói thì ta sẽ để ngươi xuất ra.” Chủ nhân của cái tay kia lại ghé vào lỗ tai hắn trầm thấp mê hoặc, rõ ràng đang làm chuyện quá phận, ngữ khí nói chuyện lại ôn nhu muốn chết.

“Phải..... Dùng miệng....” Rốt cuộc vẫn là nghe theo hắn mà nói ra, A Trác nhíu mi th* d*c, ẩn nhẫn nói: “Nếu ngươi còn muốn.... Ta.... Có thể.... Ân!”

Chiếm được đáp án mình muốn, Dụ Phi nắm giữ lực đạo mà x** n*n chỗ mẫn cảm của vật đang cương lên, khi buông lỏng tay quả nhiên bị dính đầy chất lỏng đặc sệt dinh dính.

“Thật đặc.....” Dụ Phi cúi đầu trêu đùa: “Nhanh như vậy, chẳng lẽ là lần đầu tiên? Ngươi từ trước tới giờ không bao giờ tự mình làm sao?”

“Không lần nào....” Chờ đợi dư âm cao trào qua đi, thân thể còn có chút không thể khống chế mà run nhè nhẹ, nhưng A Trác vẫn trả lời vấn đề đầy ý xấu của Dụ Phi: “A cha nói.... Trước khi kết hôn, làm chuyện này hại thân....”

“Ta đây thật đúng là nhặt được báu vật.” Khó trách lại mẫn cảm như vậy, Dụ Phi nương theo chất lỏng trên tay hướng tới phía sau A Trác tìm kiếm, chậm rãi dùng một ngón tay tiến vào dò xét, vách tường ôn nhu căng chặt nhất thời vây lấy, như là kháng cự hay là hoan nghênh mà co rút đè ép đầu ngón tay của hắn.

“Thực chặt.....” Dụ Phi nhất thời càng thêm hứng khởi, l**m lên vành tai đã trở nên đỏ bừng, cười xấu xa nói: “Lần trước say có chút không nhớ được thật là đáng tiếc, bất quá lần này, ta càng muốn tiến vào cái miệng bên dưới của ngươi.....”

Vừa nói vừa gia tăng một ngón tay, A Trác có chút nghiêng mặt đi, Dụ Phi cúi đầu hôn lên mi tâm đã nhăn lại của hắn, ôn nhu nói: “Nhẫn nại một chút.....”

Lời còn chưa dứt, hắn đã rút ra hai ngón tay miễn cưỡng khuếch trương, thay bằng vật đã cương đến trướng đau của mình.

“A!” A Trác nhịn không được kêu thành tiếng, địa phương chưa hoàn toàn được kiên nhẫn chiếu cố, cất chứa d*c v*ng của Dụ Phi vẫn có chút miễn cưỡng, cảm giác đau đớn như bị xé rách khiến thần kinh toàn thân hắn đều kéo căng.

“Thả lỏng.....” Dụ Phi cũng có chút khổ sở, không ngừng x** n*n d*c v*ng của A Trác, nhịn xuống d*c v*ng muốn thỏa sức chạy nước rút mà trấn an nói: “Thả lỏng..... Từ từ sẽ không đau như vậy nữa.”

A Trác thật sâu th* d*c vài cái, tận lực khống chế hơi thở, khiến chính mình thả lỏng. Cảm giác được vật trong cơ thể hắn nhảy lên, tựa như hô hấp hỗn loạn của người nam nhân đang phủ trên người hắn. A Trác chậm rãi hít một hơi, nhắm mắt lại, chịu đựng đau đớn mà ưỡn thắt lưng về phía trước, dưới sự kinh ngạc của Dụ Phi, khàn khàn mở miệng nói: “Có thể..... Động..... A!”

Dụ Phi gần như ngay lập tức hung ác trừu sáp, hai chân A Trác mở lớn, phóng túng tùy ý hắn ra vào.

“A a.... Nhẹ.... Điểm nhẹ.....”

Bất đồng với h* th*n thô bạo, đôi môi dừng trên môi hắn triền miên, mang theo chút an ủi chút yêu thương, tỉ mỉ càn quét mỗi một địa phương trong khoang miệng hắn.

A Trác không hề cầu xin tha thứ, chịu đựng cảm giác co rút ở đùi, càng giang rộng ra để Dụ Phi được làm thêm thống khoái.

So với để người kia được thoải mái.... Chút đau đớn ấy vẫn có thể chịu đựng.

Hơn nữa dần dần, giống như không hẳn là đau....

Giữa những tiếng r*n r*, một tia cảm giác tê dại chậm rãi hiện lên, trong mắt A Trác có chút hoảng hốt, Dụ Phi cúi người ôm chặt hắn, thời điểm đến cực hạn liền mãnh liệt trừu sáp, đem chính mình đưa vào thật sâu bên trong địa phương nóng ấm, b*n r*.

“Cuối cùng có phải không đau như vậy?” Dụ Phi lười biếng nói, đem mái tóc ẩm ướt vì mồ hôi của A Trác đẩy ra sau, cùng vành tai tóc mai hắn chạm vào nhau, hưởng thụ bầu không khí đặc biệt sau khi yêu.

“Không hề gì....” Thật lâu sau, A Trác cúi đầu đáp, Dụ Phi nghe không rõ, càng ghé sát vào, lại chỉ nghe thấy tiếng hít thở đều đều nhẹ nhàng chậm chạp.

Đang ngủ?

Xem ra đã mệt, lại hôn khóe miệng nam nhân, Dụ Phi cũng ngáp một cái, ôm hắn điều chỉnh một tư thế thoải mái, an ổn ngủ.

Chỉ cần ngươi thoải mái, có đau hay không, không hề gì....

A Trác chưa nói xong đã đi vào giấc mộng, chỉ tiếc nam nhân ôm hắn hạnh phúc ngủ yên không nghe được.

Hết chap 20
 
Trọng Sinh Chi Man Phu Lang
Chương 21: Lúc bắt đầu


Tới giữa trưa, ánh mặt trời sáng chói, một thân ảnh cao lớn anh tuấn bồi hồi trước cửa lều trại.....

Từ từ == Một màn này có phải có chút quen thuộc?

Hiện giờ A Từ thay đổi vị trí với A Trác thành người đưa cơm trưa, sâu sắc lĩnh ngộ buồn bực của đại ca vào ngày đó.

Nguyên bản bởi vì đêm hôm trước cả bộ tộc cuồng hoan, ngày thứ hai tất cả mọi người trong tộc đều dậy muộn, hắn cũng là bị Nạp Mộc a cha nhéo lỗ tai gọi dậy.

Sao có thể mới ngày đầu tiên đã phạm sai lầm như vậy, gả cho người ta lại không chịu dậy chuẩn bị cơm canh mà nằm ườn ra ngủ còn ra thể thống gì nữa! Đi! Thời điểm đưa cơm thuận tiện kêu A Trác dậy cho ta!

A Từ bất đắc dĩ đứng lên làm cơm, a cha một bên giúp hắn nhào bánh mặt một bên nhắc tới một đống lớn những quy củ ngày sau, hắn cố gắng kiềm chế cơn mệt mỏi để không ngáp cái nào, cuối cùng một chữ cũng không nghe vào.

Nguyên bản làm tốt cơm trưa, hắn muốn giao cho A Loạn đưa đi, không nghĩ tới A Loạn bởi vì tối hôm qua uống nhiều quá mức, hôm nay bị Đa Triết a cha nhéo lỗ tai mắng không dứt. Đành tự mình mang tới lều trại bên này, lại không biết nên đánh thức người đang ngủ như thế nào.

Yên lặng thở dài, A Từ nghiêng tai lắng nghe động tĩnh trong lều, thời điểm hắn mới vừa tới liền mơ hồ nghe được tiếng th* d*c. Chỉ đành nuốt xuống tiếng kêu đã đến bên miệng, cọ sát một hồi hiện tại lại có vẻ im lặng.

“Đại ca, Dụ Phi!” Hắn cân bằng tâm lý rồi gọi hai tiếng nhắc nhở, đợi một hồi không nghe tiếng đáp lại, chỉ đành kiên trì xốc lên cửa lều mà đi vào.

Quang cảnh trong trướng so với hắn nghĩ không khác biệt lắm, A Từ bình tĩnh buông đồ ăn, xoay người chỉnh lý lại lều trại thuận tiện dọn dẹp một chút, kéo dài thời gian cho A Trác phía sau luống cuống tay chân mặc quần áo.

Dụ Phi ngáp một cái lấy lại tinh thần, từ dưới giường lôi ra một kiện ngoại sam đầy nếp nhăn từ hôm qua tùy ý khoác hờ, đi tới trước nâng bát cháo.

“Hôm nay cũng là a cha làm?” Dụ Phi uống một ngụm cháo, cháo này giống như cháo thịt lúc trước, hầm rất mềm, hương vị thơm ngon.

“A cha làm bánh mặt, cháo là ta làm.”

“Ân?” Dụ Phi híp mắt hưởng thụ mỹ thực cảm giác được trong miệng có viên gì đó, so sánh kích thước, Dụ Phi cẩn thận nhai nát một chút cảm nhận hương vị, đây là....

“Hạt đậu?” Dụ Phi cho ra kết luận, hắn tới nơi này lâu như vậy cũng chưa nếm qua loại đậu nào, còn tưởng rằng nơi đây không có thứ này.

“Ân.” A Từ nói thêm, “Không phải đậu đỏ. Bởi vì nơi này của chúng ta chỉ có loại đậu này.....” Thấy Dụ Phi nhìn bát cháo không chút phản ứng, A Từ có chút ngượng ngùng nói: “Ngươi lần trước, không phải nói muốn ăn cái gì.... Cháo đậu đỏ hay sao?”

“......”

“Không thể ăn sao?” Thấy trên mặt Dụ Phi là biểu tình khó có thể gọi tên lại tưởng rằng hắn không thích, A Từ buồn rầu nhíu nhíu mày: “Ta hỏi a cha, nơi này của chúng ta quả thật không có hạt đậu màu đỏ, ta dùng hạt đậu bình thường nấu thử, vẫn là không được sao....”

“A Từ.....” Dụ Phi nhanh chóng đem hạt đậu trong miệng nuốt xuống, nhịn không được ha ha bật cười: “Ngươi thật sự là.... Thật sự là.... “

Thật sự là đáng yêu.....

“.... Cái gì......? Uy uy!” Bị Dụ Phi đang cười không thể kiềm chế ôm chầm lấy vô cùng thân thiết hôn lên, A Từ có chút ngượng ngùng: “Làm sao vậy.....”

“Cám ơn ngươi.....” Dụ Phi có chút cảm khái lẩm bẩm nói, lúc ấy câu nói đó chỉ là nói đùa, hắn còn không nhớ được.

“Ngươi thích là được.....”

“Thích chết được.” Dụ Phi ha hả cười nói, buông ra A Từ có chút cứng ngắc, lại nâng bát cháo lên tiếp tục thưởng thức.

“Mặc quần áo đã rồi lại chậm rãi uống.” A Trác ở một bên đã đem chính mình chỉnh lý tốt thở dài, giúp Dụ Phi chỉ lo uống cháo chỉnh lại quần áo.

Loại cảm giác được người để ở trong lòng, rất tốt.....

“Ngươi cũng nhanh ăn đi.” Dụ Phi giữ chặt tay A Trác, đem bánh mặt đưa lên: “A Từ ngươi chờ một chút, chúng ta cùng đi ra.”

“Ân, hôm nay còn không ít chuyện cần làm, chờ các ngươi xong rồi, còn phải đi gọi A Loạn, hắn tối hôm qua uống nhiều gọi thế nào cũng không chịu dậy, Đa Triết a cha rất muốn hắt nguyên chậu nước vào mặt hắn.”

Ăn đồ ăn, thỉnh thoảng nói chuyện phiếm hai câu, ngày thứ nhất sau khi thành thân, cảm giác cũng không tệ.

Hết chap 21

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Câu chuyện này nguyên bản vì ta cảm thấy thú vị nên mới viết, cũng để mọi người xem cho vui, cho nên thứ nhất, khẳng định không V, thứ hai, khẳng định không dài (Dưới sự phụ trợ của thứ nhất, thứ hai một chút cũng không trọng yếu). Hiện tại đã thành thân chờ ăn A Loạn rồi có bánh bao, lại có mấy tình tiết ta rất muốn viết, có thể trong vòng trăm ngàn chữ liền xong, chậm chạm như vậy mà mọi người vẫn chờ thật sự là cảm động QUQ cũng có thể đi tìm truyện khác có thể một tháng cá biệt nào đó trở về liền thấy truyện này đã kết thúc =v= cuối cùng nói đến tìm truyện gì, lại trở về truyện thú nhân hạ bộ vẫn còn tiếp thật khiến người vui vẻ, còn không biết các cô nương đốc xúc tác giả đăng chương mới càng nhiều bạn thụ thứ nhất xuất hiện thật sự rất manh, cầu thô dài
 
Trọng Sinh Chi Man Phu Lang
Chương 22: Lều trại


Thời điểm A Loạn tỉnh ngủ đứng dậy, mặt trời đã lên cao, hắn trộm đẩy góc lều bên người mình nhìn ra khoảng không bên ngoài, không tự giác mà chảy mồ hôi lạnh.

Xong rồi xong rồi..... A cha lúc trước đã nhắc tới ngày đầu tiên sau tân hôn phải như thế nào như thế nào, hắn vậy mà lại ngủ thẳng đến hiện tại!

Theo bản năng sờ sờ lỗ tai, chốc nữa ngươi còn nguyên vẹn được sao....

A Loạn một bên lo lắng mặc xong quần áo, một bên lưu ý nghe ngóng động tĩnh bên ngoài.

Lều chủ được mở rộng, được ngăn cách thành ba gian, A Loạn sau khi chỉnh sửa thỏa đáng thì nhẹ chân nhẹ tay đi đến cạnh tấm màn ngăn cách gian bên cạnh nghe ngóng động tĩnh bên ngoài, nhưng lại không nghe thấy bất cứ tiếng nói chuyện của ai.

Chẳng lẽ bọn họ đã đi làm việc.... Xong rồi, chờ a cha trở về hắn không bị lột da mới lạ......

A Loạn tâm hoảng ý loạn tính toán xốc tấm màn ngăn cách đi tới gian cách vách xem thử, không nghĩ tới vừa thăm dò đi ra ngoài, đã bị một bàn tay quen thuộc xuống tay hung ác mà nhéo lỗ tai hắn.

“Thằng nhãi con! Ngủ ngon nhỉ?!”

“A...... A cha......” A Loạn vẻ mặt đau khổ, đối diện với ánh mắt bốc hỏa của Đa Triết.

“Ngươi nhẹ tay nhẹ chân như vậy là muốn làm kẻ trộm sao! Ngày đầu tiên tân hôn mà ngủ thẳng đến hiện tại mới dậy, muốn cho người khác chê cười ngươi phải không? Ta thật sự là toi công dạy dỗ ngươi mà....”

Tự biết đuối lý, A Loạn thành thành thật thật chịu đựng đau đớn để Đa Triết vừa nhéo tai vừa giáo huấn hắn, Đa Triết tức giận, thấy hắn cũng coi như thuận theo, rốt cục buông tay, mặc dù sắc mặt vẫn không tốt nhưng khẩu khí đã hạ xuống: “Ngươi cái thứ không bớt lo.... Được rồi, đồ trên bàn là để giành cho ngươi ăn, ngươi dùng đi rồi qua hỗ trợ bọn A Trác dựng lều.”

A Loạn sửng sốt: “Cái này không phải cần xin ý kiến của tộc trưởng......”

Đa Triết dùng lực đạo không nặng gõ đầu hắn, tức giận nói: “Chờ tới lúc đầu óc ngươi nhớ ra thì bộ tộc cũng cần di chuyển! Ta cùng đại ca đã sớm nói chuyện với tộc trưởng, vật liệu dựng lều đã chuẩn bị tốt, Dụ Phi mấy đứa chúng nó đều bận rộn đâu như ngươi cái thứ ngủ đến giờ mới dậy.”

“Con.... Con lập tức đi!” Ca ca bọn họ vội hơn nửa ngày, chính mình lại ngủ thẳng đến hiện tại thật sự không tốt.

“Được rồi được rồi.” Đa Triết giữ chặt đứa con muốn chạy ra bên ngoài, kéo đến trước cái bàn đang đặt chén cháo: “Ăn no mới có khí lực làm việc.”

“Ai, được.” A Loạn đáp lời, từng ngụm từng ngụm đem cháo nuốt vào bụng, đã chậm trễ lâu như vậy, hắn phải nhanh lên mới được.

Nhìn đứa con bộ dáng lang thôn hổ yết mà ăn, Đa Triết cảm thấy buông lỏng, nhịn không được sờ mái tóc xõa tung của A Loạn.

“.....?” A Loạn miệng cắn miếng bánh mặt, nghi hoặc giương mắt nhìn hắn.

Tiểu ca nhân đơn thuần l* m*ng nhà ta chỉ chớp mắt đã lớn như vậy, đã lập gia đình.....

Đa Triết nhấp máy miệng, thu hồi tay thản nhiên nói: “Ăn từ từ, nghẹn chết ngươi.”

Ngày thường ở chung với A Loạn luôn nghiêm khắc hơn ôn nhu, nhất thời nói không nên lời với cái loại tình cảm từ ái thương cảm này, bất quá thấy động tác của đứa con nhà mình lập tức chậm lại rất nhiều, chỉ cảm thấy một trận nhu hòa.

Tiểu ca nhân này nhà mình, đối với chính mình rất tốt, chỉ hy vọng Dụ Phi có thể hảo hảo quý trọng nó.

Dưới ánh nhìn chằm chằm của Đa Triết mà nuốt xuống ngụm đồ ăn cuối cùng, A Loạn buông xuống liền chạy nhanh đi hỗ trợ bọn A Trác.

Ngoài dự kiến của hắn, mới hơn nửa ngày, bọn họ vậy mà đã lắp khung tốt lắm, bắt đầu đắp lều vải.

“Nhanh như vậy?” A Loạn có chút ngốc, A Từ kéo hắn đến một bên giữ dây thừng bằng gân trâu, chính mình thì kéo một đầu khác buộc góc lều. Nghe đệ đệ nhà mình thì thào tự nói, cười cười: “May mà có hắn giúp.”

A Loạn theo ánh mắt A Từ mà nhìn đến Dụ Phi ở một đầu khác, có chút ngoài ý muốn: “Hắn nhìn giống như không có khả năng làm việc nặng....”

“Hắn nói chút biện pháp dựng lều, giúp chúng ta tiết kiệm không ít sức lực.” A Từ thấy A Loạn lộ ra vẻ mặt kinh ngạc, cũng thở dài nói: “Ta cũng kỳ quái, nghe nói phía nam ở đều là nhà đá hoặc nhà tranh, thứ lều trại này hắn hẳn là ngay cả nhìn cũng chưa thấy qua.”

Kết quả hắn không chỉ đã từng thấy qua, bộ dáng còn giống như thập phần hiểu biết, rất có kinh nghiệm nói cho bọn họ những góc cần đóng cọc, lều vải nên cột như thế nào, làm sao để tiết kiệm bớt sức lực, hoàn toàn là một bộ dáng đầy kinh nghiệm, nguyên bản muốn khuyên hắn ở một bên nghỉ ngơi, bây giờ bọn họ lại giống như người ngoài nghề.

“Hắn rốt cuộc là ai.....” A Loạn lặng lẽ đánh giá Dụ Phi đang sai sử A Trác vây lều, ý cười nhạt trên mặt tiểu tử kia giống như đã tính trước kỹ càng.

“Ai biết được.” A Từ dùng lực buộc chặt các góc, khẽ cười nói: “Nói không chừng, chúng ta đã gả cho một người khó lường.”

A Loạn lắc đầu: “Hắn vô lại như vậy, không hề có bộ dáng của đại nhân vật.”

“Nếu để cho hắn nghe được điều này, đêm nay sẽ thu thập ngươi.” A Từ hứng thú nhìn đệ đệ: “Lều trại này nếu hôm nay có thể dựng tốt, sẽ là tân phòng của ngươi.”

“Nhị ca.....”

Mấy người vừa nói chuyện vừa làm, bận rộn đến hoàng hôn, cuối cùng mới dựng xong bên ngoài.

Nạp Mộc cùng Đa Triết làm cơm chiều, đầy mặt vui mừng tiếp đón bọn họ tới lều chủ ăn tối: “Bên ngoài đã không sai biệt lắm, bất quá vẫn phải cẩn thận xem xét coi có vững chắc hay không, lại đem giường trong lều chủ đưa tới đó, ngày mai bố trí lại vài thứ, làm xong có thể vào ở.”

Đa Triết vui vẻ gắp đồ ăn cho Dụ Phi, hiếu kỳ nói: “Con sao lại hiểu chuyện dựng lều như vậy, ta cứ nghĩ người phía nam ngay cả lều cũng chưa thấy bao giờ.”

Dụ Phi hàm hồ nói: “Con nghe người ta nói.”

“Thật không.” Thấy Dụ Phi không muốn nói nhiều, Đa Triết cũng đem đề tài chuyển hướng: “Khó có được, con hôm nay thật sự giúp tụi nó rất nhiều.”

“Đa Triết a cha nói quá, lều trại kia con cũng muốn vào ở mà.”

“Đêm nay muốn vào ở sao?” Đa Tiết nói chuyện, ánh mắt hướng tới trên người A Loạn đang vùi đầu ăn uống: “Đêm nay nên cùng A Loạn nghỉ ngơi.”

A Loạn bị nghẹn, thiếu chút nữa sặc: “A cha....”

Không nghĩ tới Dụ Phi cũng cười tủm tỉm gắp cho hắn một khối thịt, quay đầu đối với Đa Triết hồi đáp: “Vâng, con cùng A Loạn thử vào ở trong lều mới xem có tốt không.”

A Từ nhìn sắc mặt đỏ bừng của đệ đệ, trong mắt hiện lên vẻ hiểu rõ, A Loạn chỉ cúi đầu chuyên tâm ăn thịt dê lúc trước Dụ Phi gắp vào, không để ý tới thần sắc trêu ghẹo của nhị ca.

Hết chap 22

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Lâm thời bị an bài đi công tác, sau vài ngày không sờ vào máy tính, ta rốt cục đã trở lại QUQ A Từ là người thứ nhất bị ăn kiền mạt tịnh, A Trác là người thứ nhất tân hôn, A Loạn xem như là người thứ nhất ở trong tân phòng. Ta cảm thấy ta thật sự là mẹ đẻ đầy công bằng mà lại nói truyện này lúc mới viết trong đầu chỉ nghĩ viết một ít thứ ngắn ngắn, chưa từng nghĩ tới một dàn ý hoàn chỉnh, cho nên lúc chân chính viết có chút loạn =A= tiếp theo ta nhất định cam đoan phải làm một dàn ý đầy đủ, hơn nữa nhất định phải giữ cho đến lúc phát (nắm chặt tay)
 
Trọng Sinh Chi Man Phu Lang
Chương 23: Tân phòng


Trong lều trại mới dựng trống rỗng, khung lều bằng gỗ mới chặt cùng vải bạt nặng trịch khiến khắp nơi có chút hương vị xa lạ, A Loạn ngồi trên cái giường duy nhất khiến hắn cảm thấy quen thuộc, trước mặt là khuôn mặt tươi cười của Dụ Phi.

“Khẩn trương sao?” Dụ Phi ghé sát vào một chút, trên khuôn mặt thanh tú là thần sắc nhu hòa, đuôi lông mày mang nét cười: “Đây chính là ‘tân phòng’ của ta với ngươi.”

Tân phòng......

A Loạn cười cười, răng nanh như ẩn như hiện: “Rất tốt.”

Quả nhiên có chút không thích hợp.....

Dụ Phi nhếch mi, kéo tiểu lão hổ cười đến sáng lạn trước mặt qua cắn một ngụm.

“Làm gì vậy!” A Loạn đẩy hắn ra, chà xát dấu răng trên mặt, mạc danh kỳ diệu nhìn hắn.

“Thành thật khai báo, vì cái gì bỗng nhiên ngoan như vậy?” Dụ Phi kéo cái tay đang xoa mặt của hắn qua, híp mắt chậm rãi uy h**p: “Bằng không ta chọn nơi nhiều người thấy nhất mà cắn ngươi mấy cái, xem ngày mai ngươi làm thế nào.”

“......”

“..... Ngươi thật sự là.....” Khóe miệng A Loạn hơi hơi run rẩy, lại một lần nữa bị tiểu tử vô lại này đánh bại, chỉ đành hạ mắt thấp giọng nói: “Chuyện ngày đó, a cha nói cho ta.”

“Ân?” Dụ Phi không hiểu ra sao, không đầu không đuôi như vậy, hắn lúc trước đã làm chuyện tốt gì sao?

A Loạn ngẩng đầu, đáy mắt có chút ngượng ngùng, nhắc nhở nói: “Ngươi đánh Đa Nặc.”

“...... Vì thế?”

“Ta đã muốn đánh hắn từ lâu.” A Loạn nắm chặt tay, cực kỳ thỏa giận: “Nếu không phải bởi vì tộc trưởng, ta đã sớm đánh hắn!”

“.... Chỉ vì cái này.” Dụ Phi lắc lắc đầu, không khỏi có chút buồn cười, “Ngươi nếu chán ghét hắn như vậy, ta có biện pháp không đắc tội tộc trưởng mà vẫn giáo huấn được hắn.”

“Thật sự?” Hai mắt A Loạn nhất thời tỏa sáng, trên khuôn mặt anh khí bừng bừng viết bốn chữ to mau nói cho ta.

“Ân.” Dụ Phi nâng tay v**t v* dấu răng trên mặt phá hủy mỹ cảm tổng thể, thản nhiên nói: “Bất quá ta cảm thấy không cần thiết.” Thứ tình địch như vậy, chỉ cần hắn không chủ động làm chuyên ngu xuẩn thì thật sự không cần thiết....

Chống lại ánh mắt thất vọng nghi hoặc của A Loạn, Dụ Phi đem nửa câu sau nuốt vào bụng, nghiêm mặt nói: “Đều đã là chuyện quá khứ, A Trác không còn nhớ đến hắn, ta lại càng không. Hiện giờ hắn bất quá chỉ là người xa lạ, ngay cả chuyện trả thù cũng không cần thiết phải làm.” Nói xong ghé sát vào một chút, đụng chạm khóe miệng ấm áp của A Loạn: “Bất quá ngươi trở nên ngoan như vậy hóa ra lại là vì tiểu tử kia, thật sự khiến ta không cao hứng.....”

Không nghe ra Dụ Phi oán giận vô căn cứ, A Loạn nhanh chóng giải thích: “Không phải!.... ” Không nghĩ nguyên bản môi hắn đang dán sát vào môi mình thừa dịp mình há mồm giải thích liền chớp mắt hung hăng đè ép, “Ngô.....”

Hơi thở bá đạo thuộc về Dụ Phi ập đến, nghiền ép từng tấc trong khoang miệng hắn, ánh mắt A Loạn tối sầm lại, phản thủ ôm lấy người trước mặt có chút trúc trắc nhưng cũng đầy nhiệt tình mà đáp lại.

“Lúc theo các ngươi trở về, giống như rất không thích ta.” Lui lại một chút, Dụ Phi l**m sợi chỉ bạc trong suốt kéo dài từ khóe môi A Loạn, cười đầy ẩn ý. Đầu lưỡi lơ đãng xẹt qua răng nanh được che dấu, chút đau đớn lại mang theo tê dại lan tràn.

“...... Bởi vì ngươi thoạt nhìn, luôn là bộ dáng đùa giỡn chúng ta.” A Loạn có chút cứng ngắc theo động tác của Dụ Phi, giúp hắn cởi bỏ nút thắt không phức tạp trên quần áo, “Ta cho tới bây giờ cũng chưa gặp được người nào như vậy, tổng cảm thấy.....” Cau mày nghĩ không ra từ gì biểu đạt chuẩn xác tâm tình của mình, A Loạn có chút mơ hồ nói: Kỳ thật ta cuối cùng cảm thấy..... Thật sự không giống chúng ta, không thuộc về nơi này.....”

Tay Dụ Phi đang v**t v* thắt lưng A Loạn đột nhiên dừng lại, phút chốc sự trầm mặc lan tràn trong trướng.

Nhưng A Loạn không thấy được sắc mặt bỗng nhiên trầm xuống của Dụ Phi, vẫn tự nói ra suy nghĩ của bản thân: “Bất quá, ngày đó Nạp Mộc a cha nói ngươi đánh Đa Nặc, ta rất cao hứng, ngươi thật sự để ý đại ca, kỳ thật không đến mức như ta nghĩ.....” Nói xong lại dừng một chút, như là có chút ngượng ngùng mà hạ mắt: “Sau đến thời điểm kết hôn, ngươi kéo chúng ta xuống ngựa, ta nhìn ngươi, trong lòng bỗng nhiên liền kiên định.”

“Kiên định?”

“Ân, thời điểm ngươi thấy chúng ta, ta liền cảm thấy.... Giống như, ngươi là nguyện ý lưu lại.” A Loạn cười cười, giống như cảm thấy mình nói có chút không đầu không đuôi, liền hạ thấp thanh âm nói: “Ta cũng không biết vì cái gì lại nghĩ như vậy.....”

Dưới đáy mắt Dụ Phi là tình tự cuồn cuộn, nhưng không khí cứng ngắc trong nháy mắt vừa rồi kia đã thong thả chậm rãi trở nên nhu hòa.

A Loạn nhìn như là người vô tâm nhất trong ba huynh đệ, nhưng trực giác so với A Trác A Từ còn mẫn tuệ sâu sắc hơn.....

Ghé sát vào A Loạn có chút mất tự nhiên, nhưng lại là lần đầu tiên thẳng thắn như vậy. Cùng hắn trán cụng trán, Dụ Phi nhẹ giọng nói: “Ân, bởi vì các ngươi, ta cảm thấy lưu lại cũng rất tốt.”

Đây đại khái cũng là lúc bọn hắn ôn nhu nhất, bốn phía lều trại trống rỗng như bị bầu không khí này lấp đầy, ngọn lửa đèn cầy đốt tới hơn nửa đêm nhảy lên vài cái, rồi im lặng tắt hẳn.

Hết chap 23

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Sau đó chúng ta liền đi theo ngọn đèn đã tắt mà cùng nhau nghênh đón hừng đông tiếp theo, còn chuyện nháo động phòng bị khóa, mọi người thân ái, chuyện nháo động phòng thật sự thực xin lỗi, ta không viết xong 〒〒
 
Trọng Sinh Chi Man Phu Lang
Chương 24: Mộng tỉnh


Hắn bị vùi lấp trong bóng tối, sự yên lặng lạnh như băng vây quanh, giống như ngay cả hô hấp cũng trở nên im ắng, chỉ có hắn thế giới một người, yên tĩnh mà lại an toàn.

Thật lâu không có giấc mộng như vậy.

Dụ Phi rất bình tĩnh, giống như vô số những cảnh trong mơ lúc trước, buông thả chính mình, chờ đợi mộng tỉnh.

Hắn rất ít nằm mơ, nghe nói người vô tâm vô phế đều như vậy, hắn là cô nhi sinh ra lớn lên không ai quan tâm, sau này vào bộ đội chạy tới đủ các nơi trên thế giới, chạy qua lại giữa ranh giới sinh tử. Hắn rất ít khi sợ hãi cái gì, chỉ tin tưởng vào tận hưởng lạc thú trước mắt, thích ứng trong mọi tình cảnh, hôm nay không lo chuyện ngày mai.

Giấc mộng là hình ảnh phản chiếu khát vọng trong lòng, người không có chấp niệm sẽ không nằm mơ, đại để như thế.

Ánh sáng lúc sáng lúc tối từng đợt từng đợt chiếu tới, Dụ Phi trừng mắt nhìn, phải tỉnh rồi sao?

Không nghĩ tới trong ánh sáng mỏng manh vụt qua, lại có gương mặt quen thuộc hiện ra.

...... Đội trưởng!

...... Đội trưởng

...... A Phi, tiểu tử ngươi đi đâu vậy.

Phải..... Huynh đệ trong bộ đội.

Trong bóng đêm, dưới ánh sáng lờ mờ, những người kiếp trước kề vai chiến đấu cùng sinh cùng tử cười gọi hắn, thần sắc vô cùng thân thiết, “Sao còn chưa trở về?”

Bọn họ hỏi hắn, A Phi, ngươi không trở lại sao?

Dụ Phi lắc đầu, ta trở về không được.

Phải không? Hay là ngươi không muốn trở lại?

Dụ Phi khó có lúc cảm thấy mờ mịt, những người đó nhìn hắn, trong mắt tràn đầy không muốn, này, ngươi thật sự không trở lại?

Ta.....

Thở dài, Dụ Phi cười cười, không quay về.

Lúc này ánh sáng trở nên càng ngày càng sáng ngời, mà những người đó lại dần dần mơ hồ, Dụ Phi nhẹ giọng nói: “Tạm biệt.”

Ta ở trong này có gia đình, còn muốn quay về làm gì.

Hắc ám vô tận trong mộng bị ánh sáng xua tan, Dụ Phi mở to mắt, ánh mặt trời chân thật theo cửa lều bị xốc lên mà chiếu vào hắn. Hai người ngược sáng đi vào, hắn xoay người ngồi dậy, hé mắt nhìn bọn họ. A Trác vội vàng đem cửa lều hạ xuống, A Từ lập tức bưng đồ ăn tới bên giường, bất đắc dĩ nói: “Đã sắp tới giữa trưa, hôm nay còn không ít chuyện đó.”

A Loạn ngủ chổng vó bên người hắn trở mình, vẫn như cũ đắm chìm trong giấc mộng ngọt ngào.

Lại là một ngày mới bắt đầu, ánh mặt trời chiếu khắp nơi.

Hoàn chính văn
 
Back
Top Bottom