Cập nhật mới

Đam Mỹ Trọng Sinh Chi Đừng Tới Đây

Trọng Sinh Chi Đừng Tới Đây
Chương 80: Phiên ngoại hai: Chung sống hạnh phúc


Vào kỳ nghỉ hè của lớp 12, Nghê Huy tham gia cuộc thi thư pháp mang tính toàn quốc, đạt được giải nhất. Ông ngoại đặc biệt vui mừng cho hắn, kiên trì nỗ lực nhiều năm như vậy, rốt cuộc đã có thu hoạch, hơn nữa chính mình còn là lão sư nhập môn thư pháp của cháu ngoại.

Cuộc thi có thành tích, cũng xem như là một loại khẳng định, Nghê Huy tự nhiên sẽ không đem thư pháp cứ gác lại như vậy. Sau khi lên đại học, Nghê Huy vào ở ký túc xá một phòng bốn người, mỗi người đều có một bàn học độc lập, Nghê Huy liền đem nơi luyện chữ của mình dời đến ký túc xá, mỗi ngày đều bớt thời giờ để luyện chữ hai tiếng đồng hồ.

Đầu năm nay sưu tầm còn không náo nhiệt, khảo cổ là chuyên ngành ít được chú ý, hơn nữa đi làm vô cùng khó khăn. Người học chuyên ngành khảo cổ của trường bọn họ, giống như Nghê Huy bởi vì thích mà cam tâm tình nguyện đăng ký vào, đó là số rất ít, rất nhiều người đều là muốn nhờ vào chuyên ngành này mà làm ván cầu, chuyển khoa hoặc là thi nghiên cứu.

Trong ký túc xá của Nghê Huy có hai người bạn học chuẩn bị xin chuyển khoa, bởi vì không chuyển khoa, không biết tương lai sẽ ra làm cái gì. So ra, Nghê Huy thì quá dương dương tự đắc rồi, Nghê Huy là người bản địa, cha mẹ đã ra nước ngoài, nhìn cách hắn chi tiêu ăn mặc, thì biết gia cảnh vô cùng tốt, điểm này khiến cho các bạn cùng phòng của hắn rất ngưỡng mộ xen lẫn đố kị, được đầu thai tốt, có người cha tốt(
 
Trọng Sinh Chi Đừng Tới Đây
Chương 81: Phiên ngoại 3: Món quà của Thuỷ Hướng Dương


Bởi vì mấy người anh đều đậu vào trường đại học trọng điểm, Thuỷ Hướng Dương vào hai năm cuối cấp ba đã căm phẫn, cư nhiên đậu vào Học viện Mỹ thuật Trung quốc. Có thể thấy tiểu tử này trên vấn đề mỹ thuật rất có thiên phú, trường học mỹ thuật quốc gia như vậy, không phải chỉ có thành tích học tập là được. Mỹ thuật quốc gia ở Hàng Châu, cho nên tiểu tử này sau khi lớn lên lần đầu tiên phải rời nhà một mình đi học xa.

Thuỷ Hướng Đông lo lắng em trai không thể chăm sóc tốt chính mình, nhưng mà Thuỷ Hướng Dương chính mình lại chẳng hề để ý, tuổi dậy thì của tiểu tử này đến vô cùng trễ, người khác đầu cấp hai đã bắt đầu dậy thì rồi, y tới đầu cấp ba mới bộc phát, hơn nữa khí thế to lớn, tự cao tự đại, có điệu bộ trên thế giới chỉ có mình mình độc nhất, đối với việc rời nhà đi học đại học, đó là việc mà y tha thiết ước mơ. Y trừng mắt nhìn anh trai một cái, đừng cho rằng y vẫn còn là một đứa trẻ con mồm còn hôi sữa chưa cai sữa được, tiểu gia y không cần ai bồi, cứ theo sự vận chuyển của thế giới, tiêu sái mà hất balo lên vai, đi chinh phục thế giới.

Thuỷ Hướng Đông lo lắng mà nói: “Anh còn thật sự lo lắng nó không biết chăm sóc chính mình.”

Nghê Huy nói: “Nếu lo thì anh đi tiễn nó đi.”

“Nó không cho, nó nói ai đi tiễn thì sẽ trở mặt với người đó, để nó tự mình đi.” Thuỷ Hướng Đông thở dài, sâu sắc mà tự mình kiểm điểm, mấy năm nay đối với em trai hình như chăm sóc quá chu đáo rồi, chưa từng rửa bát, chưa từng quét nhà, chưa từng giặt quần áo của chính mình, nó đến Hàng Châu, có tự giải quyết được hay không đây?

Nghê Huy liếc y một cái: “Anh này gia trưởng quá, nó chỉ là lúc trước tim không tốt thôi, đã làm phẫu thuật rồi, bây giờ là một người khoẻ mạnh, anh đừng xem nó là người bệnh mà đối đãi, tâm tính này không tốt.”

Thuỷ Hướng Đông gãi gãi đầu: “Anh cũng không lo lắng cho sức khoẻ của nó, anh lo lắng là năng lực tự xử lý cuộc sống của nó, bình thường ở nhà cái gì cũng không làm, giờ đây có một mình ở bên ngoài học đại học, chắc chắn là luống cuống.”

Nghê Huy cười nói: “Dù sao thì phải ngã vài lần, mới có thể học được cách bước đi, anh không thể dắt tay nó đi cả đời được. Lại nói tiếp, nó là nghệ thuật gia, ngọt bùi đắng cay của đời người toàn bộ đều phải trải qua, nó mới có thể vẽ được chứ.”

Thuỷ Hướng Đông gật đầu: “Em nói cũng đúng, để nó vấp ngã đi.”

Tính cách của Thuỷ Hướng Dương tương đối quật cường, đến trường học, gọi điện thoại về nhà chưa bao giờ than phiền, chỉ nói chính mình rất thoải mái. Thuỷ Hướng Đông trong lòng tò mò muốn chết, nhưng vẫn là kiềm chế đi nhìn trộm suy nghĩ * trong đầu, tiểu hài tử đã lớn rồi, cuối cùng cũng phải rời khỏi nhà.

Thuỷ Hướng Dương học đại học, trong nhà liền chỉ còn lại ông ngoại và bà ngoại. Nghê Huy và Thuỷ Hướng Đông vốn là ở chung với nhau trong tổ ấm của bọn họ ở khu Dương Phổ, nói với gia đình là ở ký túc xá của trường, chỉ có cuối tuần mới trở về nhà, bây giờ Thuỷ Hướng Dương không có ở nhà, hai người lo lắng ông bà sẽ cô đơn, liền cùng nhau trở về nhà ở, bất cứ lúc nào cũng hiếu thảo với ông bà.

Sống cùng với ông bà, điều này làm cho hai người ở cùng nhau hai năm, hai người trên một số chi tiết nhỏ lộ ra sự ăn ý lên tinh thần ứng phó, sợ rằng những động tác thân mật đã trở thành thói quen bị ông bà nhìn ra manh mối, ông bà tuổi tác đã lớn, có thể không cần hù doạ đến, thì không cần thiết phải làm cho ông bà lo lắng cho bọn họ.

Thuỷ Hướng Đông sắp tốt nghiệp rồi, theo như y đã nói, tốt nghiệp chính là một loại giải thoát, những năm nay vừa bận việc của công ty vừa lo học, thật sự là quá mệt, may mà tuổi trẻ tinh lực dồi dào chống đỡ được. Nghê Huy bây giờ lên năm ba, chuẩn bị thi nghiên cứu, còn dự định học thạc sĩ, thật sự muốn an tâm làm tri thức. Thuỷ Hướng Đông đối với hắn giúp đỡ hết mình.

Ông ngoại bà ngoại ở Thượng Hải mấy năm, cũng không nói muốn trở về, có thể thấy ở bên này lưu lại vô cùng an tâm. Đụng tới kỳ nghỉ đông hoặc là kỳ nghỉ dài hạn 1/5 hoặc 1/10, Nghê Huy sẽ cùng với ông bà đến toà nhà ở Tô Châu ở một đoạn thời gian, mỗi ngày vô cùng thích ý. ngẫu nhiên ông ngoại bà ngoại sẽ mang theo sự áy náy mà nói: “Các con không cần thường xuyên trở về, bình thường chạy tới chạy lui phiền phức, cuối tuần trở về thăm chúng ta là được rồi.” Ông bà cảm thấy, chính mình tuổi tác đã lớn, người trẻ tuổi ắt hẳn nên hưởng thụ cuộc sống của bọn họ, không cần mỗi ngày trở về bồi bọn họ.

Nghê Huy cười nói: “Con không có việc gì thì trở về, có việc thì vẫn cứ làm.” Nghê Huy mỗi tuần có một hai buổi tối không về nhà, đây là thời gian ước hẹn với Thuỷ Hướng Đông, một tuần sẽ ở cùng nhau một hai ngày. Ngay từ ngày Nghê Huy đủ 18 tuổi, bọn họ liền cử hành lễ thành nhân, người trẻ nhiệt tình, chuyện này chỉ cần mở đầu, liền khó tránh khỏi ăn tuỷ biết vị, không phải hằng ngày làm, mỗi tuần ít nhất cũng phải 1 2 lần, cho nên một hai buổi tối này, chính là thời gian ước hẹn của bọn họ.

Nghê Huy hai năm nay trổ mã càng ngày càng xuất sắc, dáng người cao đẹp, cao ngất thon dài, ngũ quan tuấn mỹ, khí chất xuất chúng, làm cho người ta nhìn qua khó quên. Đây là khí chất thi thư phát ra từ trong tâm hồn, văn nghệ soi sáng lâu dài và tự mình tu dưỡng, làm cho hắn mang theo một mùi vị của một cuốn sách nồng đậm, cũng có một chút vị đạo cấm dục, nhưng mà cặp mắt sáng rỡ đó trong lúc đ*ng t*nh lại có thể phát ra sự quyến rũ cướp đoạt nhân tâm, đương nhiên, cái loại quyến rũ này có lẽ chỉ có Thuỷ Hướng Đông mới có thể nhận thức được.

Bà ngoại thấy cháu ngoại của mình đẹp trai xuất sắc như vậy, cảm thấy rất tự hào, lúc cùng nhau ra khỏi nhà, luôn luôn được hàng xóm láng giềng hâm mộ. Bà đang làm cua ngâm rượu, lúc này đang là mùa cua lột, gạch cua màu mỡ, mấy đứa nhỏ đều thích ăn cua, bà ngoại mỗi năm luôn tự mình ướp một vò rượu cua, để mọi người thưởng thức. Cua ngâm rượu này là đặc sản của Thượng Hải, người ở nơi đó của bọn họ không làm, bà ngoại là học từ các lão thái thái hàng xóm.

Nghê Huy cũng xắn tay áo lên giúp bà ngoại chà cua, mấy con cua này hoành hành ngang ngược mỗi con đều bị buộc lại, trước tiên phải chà sạch từng con, tiếp đó cắt dây ra rồi rửa sạch lại, sau đó thì có thể bỏ vào cái vò để ướp. Ngày 6 là tết Trung Thu, bọn họ mời Trương Dũng và bạn gái của y cùng nhau đến nhà ăn lễ, đến lúc đó cua ngâm rượu vừa lúc có thể mở ra sử dụng.

Bà ngoại đang bận rộn cười hỏi: “Tết Trung Thu Trương Dũng và bạn gái của nó có đến không?”

“Dạ có.”

Bà ngoại nói: “Nó và bạn gái của nó đã ở cùng nhau nhiều năm rồi đi.”

“Dạ đúng, từ lúc lên cấp ba là bắt đầu theo đuổi, cũng đã nhiều năm rồi.” Nghê Huy cười nói.

Bà ngoại tấm tắc mà thở dài một tiếng: “Đứa nhỏ này, còn nhỏ như vậy mà đã biết theo đuổi bạn gái rồi.”

Nghê Huy ha ha cười: “Y trưởng thành hơi sớm.”

Bà ngoại hỏi: “Con và Hướng Đông khi nào mới kiếm bạn gái?”

Nghê Huy đỏ mặt nói: “Bà ngoại!”

Bà ngoại cười đến nếp nhăn nơi khoé mắt lộ ra rõ ràng: “Các con đều đã lớn hết rồi, nên yêu đi. Có phải là có quá nhiều cô gái thích con, con không biết nên chọn cô nào phải không?”

“Bà ngoại, con còn phải học nghiên cứu, tương lai còn phải học thạc sĩ, đợi con học xong thạc sĩ rồi tính tiếp.”

Bà ngoại nói: “Lấy việc học làm trọng, điều này rất tốt. Chỉ là không biết bà còn có cơ hội để ôm chắt hay không a.”

Nghê Huy nhìn khuôn mặt hiền lành của bà ngoại, trong lòng vô cùng áy náy, điều này, chính mình không thể không có cách nào thay bà đạt thành tâm nguyện được, nhưng mà trên miệng vẫn nói: “Được mà, bà ngoại bà sẽ sống lâu trăm tuổi, nhất định có thể thấy được chắt.” Đến lúc đó anh họ chị họ có em bé cũng là cháu chắt, Dương Dương có con cũng được tính a.

Bà ngoại thở dài, tựa hồ như lâm vào một ký ức nào đó: “Lúc đầu khi con đến nhà bà ngoại, chỉ lớn như hạt đậu đỏ, lúc đó chỉ cao tới thắt lưng của bà. Bây giờ bà còn không cao tới vai của con, thay đổi thật nhanh a.” Bà nói rồi lắc lắc đầu.

Nghê Huy cũng dường như lâm vào trong ký ức: “Đúng a, con vừa đến nhà bà ngoại vào buổi tối hôm đó, ngủ trên lầu, sáng dậy thật sớm, nằm trên ban công ngủ tiếp, còn bị lạnh đến cảm luôn.”

Bà ngoại nở nụ cười: “Con lúc nhỏ lần đó làm chúng ta sốt ruột, về sau cũng nghe lời, từ trước đến giờ chưa thấy đứa con nít nào ngoan như vậy.”

Nghê Huy cười rộ lên.

Chuông cửa vang lên, Nghê Huy vội vàng rửa tay rồi ra mở cửa. Thuỷ Hướng Đông một tay ôm ấy một bó hoa tươi lớn, có hoa bách hợp, hoa hồng, hoa cẩm chướng,.. một tay khác thì ôm lấy một chậu hoa lan, hướng Nghê Huy cười đến sáng lạn: “Đây, hoa tặng cho em nè.” Nói rồi đem bó hoa tươi đưa vào lòng của Nghê Huy.

Nghê Huy thoáng chốc mặt đỏ bừng: “Anh có bệnh hả, còn tặng hoa cho em.” Chính mình lại không phải con gái a.

Thuỷ Hướng Đông nháy mắt với hắn một cái, lớn tiếng nói vào trong bếp: “Em nghĩ nhiều rồi a, anh đây là tặng cho bà nội. Anh đi mua hoa lan cho ông nội, thấy hoa trong chợ hoa đẹp quá, nghĩ đến từ trước đến giờ chưa từng mua hoa tặng cho bà, cho nên liền mua một bó lớn như vậy.”

Bà ngoại từ trong phòng bếp nhô đầu ra, vô cùng thích: “Ai u, ta đã là lão thái bà rồi, còn tặng hoa cái gì nữa chứ.” Mặc dù là nói như vậy, nhưng lại vô cùng vui vẻ, nhanh chóng đi ra tìm bình hoa đem hoa cấm vào, phụ nữ thích hoa, mặc kệ là 8 tháng hay là 80 tuổi.

Bó hoa tươi này mang đến hương thơm khắp phòng, Thuỷ Hướng Đông mang hoa lan đặt trên ban công, quay đầu lại hỏi: “Có cái gì ăn không bà, đói chết con rồi. Ông nội đâu ạ?”

Nghê Huy nói: “Ông ngoại đang ngủ trưa. Giờ là mấy giờ rồi, anh còn chưa ăn trưa hả?”

“Anh từ công ty về, nhớ đến lần trước ông nội nói thấy một chậu hoa lan đẹp ở nhà người ta, anh liền đi đến chợ cây cảnh chọn.” Thuỷ Hướng Đông vỗ vỗ tay, đến phòng bếp rửa tay.

Bà ngoại ngoại nói: “Canh buổi trưa vẫn còn, ta làm cho con chút mì sợi nhé?”

“Dạ, để con tự làm cho bà.” Thuỷ Hướng Đông mở tủ lạnh, lấy đồ ăn bên trong ra, đặt vào lò vi ba.

Bà ngoại nói: “Canh ở trong nồi đó.”

Thuỷ Hướng Đông đi vào phòng bếp: “Ha ha, nhiều cua như vậy, muốn làm cua ngâm rượu hả bà?”

Bà ngoài cười híp mắt: “Đúng rồi. Mấy ngày nữa là tới Tết Trung Thu, vừa lúc có thể ăn.”

“Dạ, đến lúc đó chúng con phải say rồi mới nghỉ.”

Bà ngoại nhớ tới cái gì đó: “Hướng Đông khi nào thì dẫn bạn gái về a?”

Thuỷ Hướng Đông giật mình: “Bà nội sao lại hỏi chuyện này?” Ánh mắt tìm tòi biểu tình của Nghê Huy. Nghê Huy trên mặt rất bình tĩnh, trong mắt lại mang theo một chút đùa giỡn.

Bà ngoại nói: “Hồi nãy ta nói chuyện với Huy Huy, các con đều đã lớn rồi, nên tìm bạn gái đi. Huy Huy nói, y phải học xong thạc sĩ mới tìm. Bà nội muốn nhanh ôm cháu chắt, con sang năm là tốt nghiệp rồi, nhanh tìm một cô gái kết hôn đi.”

Thuỷ Hướng Đông vội vàng nói: “Bà nội, đầu năm nay người trẻ tuổi đều lưu hành kết hôn muộn, ai nguyện ý sớm như vậy đã kết hôn sinh con a, sớm mất đi tự do.”

Bà ngoại thở dài: “Xem ra các con đều không có dự định kết hôn sớm, ta cũng chỉ có thể ngẫm lại thôi.”

Thuỷ Hướng Đông nhìn bà nội, lại nhìn Nghê Huy: “Đừng gấp mà bà, sẽ có một ngày con sẽ kết hôn thôi.”

Nghê Huy hướng y phóng tới ánh mắt sắt bén.

Buổi tối, Thuỷ Hướng Đông chui vào phòng của Nghê Huy, đem hắn áp trên giường mà hung hăng hôn vài cái, m*t đến cánh môi của hắn sưng đỏ, Nghê Huy đẩy y ra: “Anh muốn chết hả, đang ở nhà đó.”

Thuỷ Hướng Đông lưu luyến mà hôn hắn, thở hổn hển nói: “Muốn chết anh rồi, tuần này cũng không có ở cùng với em, tối ngày mai chúng ta trở về đi.”

Nghê Huy từ chối cho ý kiến: “Bà ngoại muốn ôm cháu chắt rồi. Anh sinh một đứa cho bà đi?”

Thuỷ Hướng Đông sờ cái bụng của mình: “Anh sinh không được, hay là em sinh đi? Anh sẽ gieo giống cho.”

Nghê Huy nghe y nói đến hạ lưu, chửi một câu: “Cút!”

Thuỷ Hướng Đông hắc hắc cười nói: “Chúng ta đều không có công năng này, trọng trách này chỉ có thể giao cho Dương Dương đến hoàn thành thôi. Bằng không sau này chúng ta tìm người mang thai hộ cũng có thể.” Có tiền cái gì làm không được.

Nghê Huy thở dài: “Nói sau đi. Hay là chúng ta come out với ông bà?”

Thuỷ Hướng Đông đem tay vói vào trong áo của hắn, không biết chán mà lưu luyến trên da thịt trơn mịn của hắn: “Đừng suy nghĩ lung tung, ông bà không chịu nổi sự kinh hách này đâu. Ráng nhịn đi.” Nói dối với người thân yêu nhất của mình, cái tư vị này thật sự không dễ chịu, nhưng mà bọn họ không thể mạo hiểm được.

Nghê Huy bị y sờ đến không ngừng run rẩy mà thốt ra, nhanh chống đẩy y ra, chính mình lăn qua một bên: “Đừng sờ loạn được không.” Hắn kiên quyết không thể làm loại chuyện này ở nhà được.

Thuỷ Hướng Đông trên môi hắn dùng lực hôn một cái: “Nói rồi đó, tối mai trở về.” Sau đó đứng dậy đi ra ngoài.

Thuỷ Hướng Dương vào ngày Quốc khánh và Tết Trung Thu đều không trở về, nói là ra ngoài sưu tầm dân ca, tiểu tử này cuộc sống đại học xem ra vô cùng dễ chịu. Thuỷ Hướng Đông có loại cảm giác em trai đã lớn rồi không cần anh trai nữa, liền nói với em trai: “Tiền thiếu thì nói anh, anh gửi qua cho em, đừng tiêu tiền lung tung.”

Thuỷ Hướng Đông mặc dù không thiếu tiền, nhưng mà cũng không cho em trai xài không hết, y học mỹ thuật, tiêu xài so với học sinh bình thường nhiều hơn một chút, cho nên mỗi tháng cho y 2000, đây là năm 2006, hai ngàn tiền sinh hoạt phí, tuyệt đối là đẳng cấp cao trong số các bạn học, đương nhiên, người giàu có hơn y khẳng định cũng có.

Hôm nay Nghê Huy tan học, chuẩn bị về nhà của hắn và Thuỷ Hướng Đông, điện thoại reo lên, là Thuỷ Hướng Dương gọi đến: “Anh Huy, nhờ anh chút chuyện này.”

Nghê Huy hỏi: “Chuyện gì a?”

Thuỷ Hướng Dương nói: “Mượn chút tiền xài.”

“Hết tiền hả? Cần bao nhiêu?” Thuỷ Hướng Đông mỗi lần cho y gần 10000 sinh hoạt phí, lúc này mới khai giảng hai tháng thôi, liền tiêu hết sao? Thật giỏi!

Thuỷ Hướng Dương nói: “Anh nói sinh hoạt phí sao, còn có vài ngàn. Là như vậy, anh, em muốn xuất bản một tập tranh, có lẽ cần 20000 đến 30000, có thể không?”

Nghê Huy vô cùng kinh ngạc: “Em nhanh như vậy đã có thể xuất bản tập tranh sao?”

Thuỷ Hướng Dương nói: “Kỳ thực em muốn gửi bản thảo đến trước, nhưng mà em cảm thấy chuyện này chưa chắc có người nhìn trúng, chính em vô cùng thích, cho nên muốn tự mình in ra.”

“Là chuyện gì vậy?” Nghê Huy hỏi.

Thuỷ Hướng Dương do dự một chút: “Có thể giữ bí mật không? Đợi in ra rồi, quyển đầu tiên sẽ tặng cho anh, còn có chữ ký em tự mình ký cho anh.”

Nghê Huy nghe đến đây: “Được, cần mấy chục, 30000 được không? Anh cho em.”

Thuỷ Hướng Dương nói: “Bây giờ trước tiên không cần cho em, em còn chưa có vẽ xong, đợi em vẽ xong, lúc cần tiền, em sẽ nói với anh, chuyện này đừng nói với anh trai của em nha, anh cũng giúp em giữ bí mật nha. Cám ơn anh Huy.”

“Anh hy vọng đây là câu chuyện tốt đẹp, anh rất kỳ vọng, Dương Dương cố lên!”

Thuỷ Hướng Dương nói: “Em cảm thấy anh Huy sẽ thích nó. Còn có một chuyện em muốn hỏi anh Huy, nếu như xúc phạm, anh đừng giận nha.”

Nghê Huy nói: “Được, em nói đi, anh không giận.”

Đầu dây bên kia qua một lát mới nói: “Anh và anh trai của em, có phải đang quen nhau hay không?”

“!” Nghê Huy kinh hãi, y sao lại biết, chính mình ở đâu lộ ra manh mối sao? “Dương Dương em sao lại hỏi như vậy?”

Thuỷ Hướng Dương nói: “Nếu như không phải thì thôi, xin lỗi anh Huy nha, em cúp máy đây.”

“Đợi một chút.” Nghê Huy hít một hơi thật sâu, đây là cơ hội come out rất tốt, nếu Thuỷ Hướng Dương đã nhận ra rồi, thì không cần giấu diếm nữa, “Nếu như đúng, em cảm thấy thế nào?”

Thuỷ Hướng Dương nở nụ cười: “Không sao cả, các anh vẫn là những người anh tốt của em.”

Nghê Huy tiếp tục hỏi về vấn đề này: “Em sao lại biết được chuyện của anh và anh trai em?”

Thuỷ Hướng Dương nói: “Trong ký túc xá của em có một bạn thích nam sinh, em ngày đó đột nhiên nghĩ đến, liền muốn xác nhận một chút.”

Nghê Huy thở phào nhẹ nhõm: “Được rồi, anh nói cho em. Đúng là anh và anh trai của em đang quen nhau.”

“A.” Thuỷ Hướng Dương phản ứng vô cùng bình tĩnh, một bộ ngữ khí quả nhiên là như vậy, “Vậy như thế này đi, anh, em sẽ tặng một món quà cho anh và anh trai em. Cám ơn anh Huy, em cúp máy đây, bái bai.”

Nghê Huy cầm điện thoại, sửng sốt nửa ngày, phản ứng của Thuỷ Hướng Dương cư nhiên bình tĩnh như vậy, quả nhiên người làm nghệ thuật trong đầu kết cấu không giống với người khác a. Cũng tốt, điều này cũng không phải là chuyện xấu gì. Xét thấy chuyện này cần phải giữ bí mật, Nghê Huy không có đem chuyện mình đã come out với Thuỷ Hướng Dương nói với Thuỷ Hướng Đông, chuyện này cũng không phải là chuyện cấp bách, Thuỷ Hướng Đông không biết cũng không sao, nếu như biết, phỏng chừng y sẽ vui mừng mà muốn chúc mừng, thắt lưng của chính mình chắc chắn sẽ bị lăn qua lăn lại không ngừng.(
 
Trọng Sinh Chi Đừng Tới Đây
Chương 82: Phiên ngoại 4: Đào Chi Luyến


Nghê Huy học về khảo cổ, thành tích học tập xuất sắc, nhận được sự thiên vị của lão sư, các bạn học của hắn thông thường phải đến năm 4 mới bắt đầu thực tập khảo cổ, nhưng mà hắn đã bắt đầu từ năm hai, liền bị giáo sư bổ nhiệm đến thôn quê thực tập khảo cổ. Cái loại khảo cổ này, gọi là khảo cổ thôn quê, thông thường đều là khai quật di chỉ kiến trúc cổ hoặc là mồ mã cổ đại.

Khảo cổ thôn quê là một công việc vô cùng vất vả, thông thường có rất ít nơi che gió che mưa, đều là tiến hành ngoài trời, dầm mưa dãi nắng, vào mùa hè, thật sự phơi nắng đến da của mỗi người đều lột xuống mấy tầng. Cho nên hắn mỗi lần ra ngoài khảo cổ, Thuỷ Hướng Đông đều chuẩn bị cho hắn một bao lớn vật dụng, bất kể là mùa gì, áo tay dài, quần dài là thiết yếu, những đồ vật nhỏ như: nón, găng tay, kem chống nắng, kem dưỡng da, hoắc hương chính khí tán(藿香正气水), dầu chống muỗi, Vân Nam bạch dược dạng xịt, dầu hoa hồng, băng cá nhân,… mỗi thứ đều không thể thiếu, phòng trừ trường hợp ngoài ý muốn.

Cho dù như vậy, Nghê Huy mỗi lần trở về đều bị lột một tầng da, người cũng hốc hác hẳn, thấy vậy Thuỷ Hướng Đông đau lòng không thôi: “Em thật sự là làm tri thức sao? Sao lại còn vất vả hơn so với nông dân trồng trọt?”

Nghê Huy liền vô lực mà cười: “Anh cho rằng việc của em phải dễ dàng hơn nông dân trồng trọt sao? Nông dân mới không vất vả như bọn em đi, bọn họ là cây bút lớn*, cái cuốc cùng nhau rơi xuống, cái xẻng vừa xẻng, là đủ rồi. Tụi em là khai quật khảo cổ, đó là bàn chải nhỏ và cái xẻng nhỏ từng chút mà đào bới đất ở dưới đất.”

Thuỷ Hướng Đông nói: “Vậy em sau này nghìn vạn lần đừng đi làm việc trong đội khảo cổ, anh cũng không để em đi.”

“Em sau này chắc chắn sẽ không vào đội khảo cổ. Nhưng mà khảo cổ mặc dù vất vả, nhưng mà thật sự có thể học được rất nhiều thứ, em bây giờ thì có thể nhận ra đồ đá cũ và đồ đá mới rồi.”

Thuỷ Hướng Đông nói: “Vậy đồ đá gì thì đáng tiền?”

Nghê Huy xem thường mà trừng y: “Tục không chịu được, đồ này là dùng tiền đến đánh giá sao? Giá trị nghệ thuật và giá trị lịch sử không thể đánh giá.”

Thuỷ Hướng Đông hắc hắc cười một tiếng, vậy ý nghĩa chính là, những đồ đá này, đều không có giá trị kinh tế gì đi.

Vào học kỳ của năm tư, Nghê Huy đã xác định được giữ lại làm nghiên cứu sinh của trường, không còn phải khổ sở ngồi ở thư viện đọc sách làm đề tài nữa. Giáo sư của hắn vừa lúc đi Trấn Cảnh Đức tiến hành khai quật đất nền của một hầm lò cổ, liền kêu hắn đi theo, Nghê Huy lên tinh thần, chuyện tốt này, có ý nghĩa a, khẳng định thú vị hơn so với các loại khai quật lúc trước.

Làm đồ gốm của Trấn Cảnh Đức đã có hơn một ngàn năm lịch sử, nơi đây gần như là hình ảnh thu nhỏ của sự phát triển đồ gốm của Trung Quốc, đồ gốm từ thời kỳ Đông Hán, đến đồ gốm xanh trắng của thời Đường, lại đến gốm Thanh Hoa của thời Nguyên, Trấn Cảnh Đức đem sự phát triển đồ gốm của cả Trung Quốc đẩy đến đỉnh cao nhất.

Nghê Huy mấy năm nay học khảo cổ, đối với đồ gốm có hứng thú rất là lớn, cho nên nghe nói phải đến Trấn Cảnh Đức, quả thật vui mừng muốn chết, trờ về khoe khoang với Thuỷ Hướng Đông: “Anh luôn nói em đào móc những thứ không có giá trị, bây giờ em phải đi móc bảo bối đây, anh đừng thèm thuồng a.”

Thuỷ Hướng Đông vẫn như cũ cẩn thận tỉ mỉ giúp hắn chuẩn bị những đồ trang bị khi đi ra ngoài: “Lần này là khai quật nền của hầm lò cổ, bên trong có thể có không ít mảnh đồ gốm, cần phải mang theo nhiều phụ tá. Đừng khiến cho tay mình lại là những vết thương.”

Ngón tay của Nghê Huy thon dài xinh đẹp, Thuỷ Hướng Đông cảm thấy bàn tay này chỉ nên viết chữ lật sách, sao có thể đi đào đất các loại công việc nặng nhọc này. Nghê Huy sờ sờ lòng bàn tay lần trước khảo cổ đã để lại vết chai mỏng: “Chắc chắn sẽ không có chuyện gì đâu mà, trong nhóm khảo cổ cũng sẽ chuẩn bị.”

“Bao tay mà trường học chuẩn bị chất lượng quá kém, em lần trước không phải đem bao tay anh cho em đi cho người khác sao, kết quả chính mình mang bao tay trong đội, làm cho mình toàn là vết sẹo. Những vết sẹo đó đến giờ còn chưa tan.” Thuỷ Hướng Đông nhìn bàn tay trắng sáng như ngọc của hắn, y bình thường cẩn thận tỉ mỉ mà che chở, không nỡ để hắn làm việc nặng, kết quả mỗi lần ra ngoài khảo cổ đều mang về tay đầy vết sẹo.

Nghê Huy đưa tay của mình ra trước mặt y: “Anh xem đi, cũng sắp hết rồi. Em còn trẻ, năng lực phục hồi của cơ thể rất tốt, chỉ cần không phải là vết thương quá sâu, đều sẽ khép lại.”

Thuỷ Hướng Đông nắm lấy tay hắn: “Em cũng ỷ vào tuổi trẻ, đợi qua hai năm nữa tuổi tác lớn rồi, xem có thể lưu lại vết sẹo hay không.”

Nghê Huy nói: “Kỳ thực có chút vết sẹo cũng không sao, em là nam nhân mà.”

Thuỷ Hướng Đông nói: “Đến lúc đó em đừng khóc lóc với anh là được.” Làm một gay chân chính, Nghê Huy là người cố gắng đạt được nét đẹp hoàn mỹ bên ngoài, hoàn mỹ đến gần như lông rùa(龟毛).

Nghê Huy nhấc chân lên dùng chân trần mà đá vào bắp chân của Thuỷ Hướng Đông: “Em khi nào khóc lóc với anh?”

Thuỷ Hướng Đông vươn tay ra, ôm lấy thắt lưng của Nghê Huy, đem hắn ôm ngang lên, ném đến trên giường, chính mình cũng đè xuống người hắn, h*n l*n ch*p m** của hắn nói: “Anh bây giờ liền làm cho em khóc. Em lần này đi chính là hai tháng, ném anh ở nhà một mình, anh nếu như nhớ em thì phải làm sao?” Tay của y mò vào vạt áo của Nghê Huy, trên da thịt tinh tế của hắn v**t v*, dẫn đến Nghê Huy một trận rùng mình.

Nghê Huy hô hấp căng thẳng, cắn môi ổn định hơi thở, nói: “Em lại không phải ra nước ngoài, Trấn Cảnh Đức ở Giang Tây, anh muốn đến có thể tự mình đến.”

Thuỷ Hướng Đông cúi đầu hôn lên môi Nghê Huy một cái, ở bên môi của hắn nói: “Điều em nói có thật hay không? Anh đến lúc đó nhất định đến thăm dò công việc a, em đừng không để ý đến anh.” Tay của y giống như đàn dương cầm châm lửa lên làn da của Nghê Huy.

Nghê Huy không kiên nhẫn mà vặn vẹo một chút: “Nói nhảm nhiều như vậy, muốn đến thì đến.”

Thuỷ Hướng Đông hắc hắc cười nói: “Đừng gấp, lập tức đến đây.”

Sau khi kết thúc một trận mây mưa nhẹ nhàng vui vẻ, Nghê Huy nằm lỳ ở trên giường, cảm thấy ngay cả đầu ngón tay của chính mình cũng không muốn nhúc nhích, ánh mắt cũng nửa hí, bị vây vào trạng thái nửa mê nửa tỉnh. Thuỷ Hướng Đông nằm sấp trên người hắn, thân thể vẫn còn chiếm giữ đối phương, luyến tiếc rút ra, lưu luyến mà hôn lên cái cổ lấm tấm mồ hôi của Nghê Huy, giống như hôn bảo bối trân ái nhất thế giới.

Nghê Huy càu nhàu nói: “Được rồi, nhanh đi ra đi.”

Thuỷ Hướng Đông nói: “Để anh nghỉ một lát. Đợi một chút lại đến. Em lần này đi lâu như vậy, anh trước tiên phải lấy đủ vốn đã.”

Nghê Huy không nhịn được nổi giận: “Anh đừng được một tấc lại muốn tiến một thước, xong chưa?”

Thuỷ Hướng Đông trong cổ họng cười ra tiếng ha ha: “Chuyện này sao có thể có lúc xong?” Nói rồi chống nửa người trên dậy quỳ lên, ôm lấy thắt lưng của Nghê Huy đem hắn vớt lên, bắt đầu quyết chiến một vòng.

Nghê Huy hận đến răng ngứa ngáy, thật sự muốn cắn vào thịt của y, nhưng mà rất nhanh đã trầm mê vào vòng xoáy *.

Sau khi Nghê Huy đi được hơn một tháng, Thuỷ Hướng Đông không chịu nổi cô đơn, sắp xếp xong công việc trong tay, liền lái xe đến Trấn Cảnh Đức, ngồi máy bay đương nhiên rất nhanh, nhưng mà đi ra ngoài không thuận tiện, tự lái xe qua, sáng sớm liền xuất phát, buổi chiều liền đến nơi.

Thuỷ Hướng Đông dựa theo địa chỉ mà Nghê Huy đưa, thiết lập hướng dẫn tự động tìm đường, đem xe hơi lái đến một trấn nhỏ, đó là trấn nhỏ phong cách cổ, non xanh nước biếc xung quanh, kiến trúc là kiến trúc Huy Phái điển hình, mái ngói xanh đen, tường trắng, san sát nối tiếp nhau, bóng phản chiếu xuống mặt nước, như thơ như tranh. Thuỷ Hướng Đông thấy được hoàn cảnh nơi đây, liền biết tên gia hoả Nghê Huy khẳng định sẽ thích đến quên trở về.

Trấn nhỏ không lớn, dường như từng nhà đều nung chế đồ sứ, cái hầm lò mới thì ở bên cạnh cái hầm lò cũ, mới cũ giao nhau, đủ thấy bề dày của lịch sử và sự thuần hậu của văn hoá của địa phương này. Thuỷ Hướng Đông lái xe chậm rãi tiến vào trấn nhỏ, sợ rằng phá vỡ sự yên tĩnh của trấn nhỏ. Nơi xa xa, liền thấy Nghê Huy hai tay đút vào trong túi quần, đi dọc theo con phố, Thuỷ Hướng Đông kiềm chế sự vui mừng khôn xiết trong lòng, đem xe chậm rãi lăn bánh tới, Nghê Huy khoé miệng mang theo nụ cười, đầu tóc còn dính nước, từng cọng từng cọng dính vào sau ót, xem là là vừa mới tắm rửa, hắn mặc áo lót may thêu màu nhạt, quần dài màu trắng, toàn thân đều tản mát ra hơi thở nhẹ nhàng thoải mái của tuổi thanh xuân.

Thuỷ Hướng Đông đem xe dừng bên cạnh hắn, hạ cửa kính xuống hướng hắn huýt sáo: “Anh đẹp trai, cho hỏi một chút, khách sạn ở đâu?”

Nghê Huy nhấc chân, đem chân đạp lên trước xe của y: “Đường này là tôi mở, cây này là tôi trồng, muốn đi qua đây, phải để lại lộ phí.”

Thuỷ Hướng Đông dày mặt ra, thấp giọng nói: “Lộ phí không có, lấy thân ra thế chấp muốn không?” Nói rồi còn vươn đầu lưỡi ra l**m khoé miệng một cái.

Mặt của Nghê Huy thoáng chốc liền nóng lên, so với lúc trước còn vô sỉ hơn, hắn vĩnh viễn chạy theo Thuỷ Hướng Đông không kịp. Hắn đi qua một bên kéo cửa ra ngồi vào, Thuỷ Hướng Đông quay đầu nhìn hắn, thật muốn đem hắn hung hăn mà hôn một cái. Nhưng mà bây giờ là ban ngày ban mặt, không dám thô lỗ.

Nghê Huy cảm nhận được ánh mắt * của hắn: “Anh bớt phóng túng cho em, một lát nữa để lão sư và các sư huynh của em thấy được cái gì, anh chết chắc.”

Thuỷ Hướng Đông thu lại ánh mắt: “Một lát nữa gặp bọn họ, bảo đảm cái dáng vẻ này.” Ánh mắt của y vừa thu lại, liền biến thành vô cùng đứng đắn, một chút cảm tình cũng không lộ ra ngoài. Nhưng mà đây chỉ là tạm thời, qua một lát, y lại khôi phục dáng vẻ hàm chứa gợi tình, bây giờ không có ai, không nhân cơ hội mà nhìn nhiều một chút a.

Nghê Huy không để ý đến y: “Chạy thẳng phía trước, đến một cái giao lộ thì quẹo trái, là đến nơi.”

Thuỷ Hướng Đông khởi động xe: “Các em đã kết thúc công việc chưa? Ăn tối chưa?”

Nghê Huy nói: “Bọn họ đang ăn cơm, em vẫn chưa ăn.”

Thuỷ Hướng Đông lái xe đến trước cửa khách sạn Duyệt Lai, từ bên ngoài thấy, đẳng cấp của khách sạn này còn không thấp, ít nhất là ba sao, ở một cái trấn nhỏ như vậy, cư nhiên có khách sạn lớn như vậy, nói rõ là việc kinh doanh đồ gốm của trấn nhỏ này tương đối khá.

Thuỷ Hướng Đông đi vào, Nghê Huy trực tiếp dẫn y đến phòng đã đặt: “Phòng ở em đã đặt sẵn rồi.”

“Các em cũng ở đây sao?” Thuỷ Hướng Đông hỏi.

Nghê Huy liếc y một cái: “Ai cho tụi em kinh phí nhiều như vậy, chúng em thuê sân của một bác ở đây, ở nhà của bác đó.”

Thuỷ Hướng Đông đem cửa đóng lại, ôm lấy Nghê Huy, trước tiên hung hăng mà hôn một cái, thẳng đến khi thở không nổi nữa mới buông ra, vùi đầu vào trước cổ Nghê Huy mà hít sâu một hơi mùi của hắn: “Nhớ chết anh rồi.”

Nghê Huy đẩy y: “Anh bẩn muốn chết, đừng ôm em.”

“Buổi tối ở lại khách sạn được không?” Thuỷ Hướng Đông nói.

Nghê Huy do dự một chút: “Không được, giáo sư của tụi em đã nói, buổi tối phải trở về đội ngũ, không thể ở khách sạn bên ngoài.”

Thuỷ Hướng Đông lôi kéo Nghê Huy, bắt đầu lột áo của hắn: “Đi, bồi anh tắm đi.”

Hai người hơn một tháng rồi không gặp, nhiệt tình chạm vào là bùng nổ, nhanh chóng cuốn sạch lý trí của hai người.

Tắm này tự nhiên sẽ tắm rất lâu, lúc ra ngoài, trên môi Nghê Huy đã đỏ au, ánh mắt cũng ngập nước, minh diễm không thể tả. Thuỷ Hướng Đông trên mặt thoả mãn mà l**m l**m môi, sờ sờ cái bụng đã sớm kêu ọt ọt, lái xe cả một ngày, cũng chưa có ăn cái gì, vừa rồi lại làm chuyện tiêu hao thể lực, tự nhiên là đói đến bụng dán ra sau lưng.

Nghê Huy ăn mặt chỉnh tề xong, lấy khăn lông cố gắng lau khô tóc: “Đi thôi, đi ăn cơm, tối nay em còn phải về.”

Thuỷ Hướng Đông nhanh chóng thu thập chính mình xong xuôi, theo Nghê Huy ra ngoài. Hai người ăn cơm ở một quán cơm nhỏ, cách cửa sổ thuỷ tinh thấy được cửa hàng đối diện, các loại đồ gốm tinh xảo đặt bên trong tủ kính, dưới ánh đèn, tuyệt đẹp như ngọc.

Nghê Huy nói: “Ngày mai em xin nghỉ một ngày, chúng ta cùng nhau đi dạo trấn trên, từng nhà ở đây đều làm đồ gốm, có rất nhiều nghệ nhân làm đồ gốm, tài nghệ vô cùng cao, đáng giá thăm quan một chút.”

Thuỷ Hướng Đông gật đầu: “Có thể thể nghiệm một chút sao?”

Nghê Huy nói: “Có nơi có thể.”

“Vậy chúng ta tự mình làm một cái dụng cụ, nung một cái làm kỷ niệm đi.” Thuỷ Hướng Đông nói.

Nghê Huy do dự một chút: “Anh dự định ở đây bao lâu?”

“Ba bốn ngày, kịp không?” Thuỷ Hướng Đông nói.

Nghê Huy lắc đầu: “Chắc là có thể. Nếu như không được, em mang về, dù sao em còn phải ở đây một thời gian.”

“Được, chúng ta cùng nhau làm.”

Ăn cơm xong, Thuỷ Hướng Đông nói muốn lái xe đưa Nghê Huy về, Nghê Huy nói: “Cái trấn này có bây lớn, không cần lái xe, đi bộ chỉ có mấy phút thôi.”

“À, được, anh đi lấy một số thứ.” Thuỷ Hướng Đông đem cốp xe mở lên, từ trong lấy ra hai túi đồ ăn vật, đều là đặc sản từ Thượng Hải mang đến, “Những cái này mang về cho mọi người ăn, còn hai gói thuốc lá này cho lão sư của em.”

Nghê Huy muốn đưa tay ra tiếp lấy hai cái túi, Thuỷ Hướng Đông không để hắn xách: “Anh xách là được rồi.”

Nghê Huy nói: “Đưa em đi, tránh khỏi mấy sư huynh đó nghĩ bậy.”

Thuỷ Hướng Đông do dự một chút: “Được.” Đưa cái túi tương đối nhẹ cho hắn.

Nghê Huy ở một cái ngỏ phố nhỏ cách khách sạn Duyệt Lai năm phút đồng hồ, bên đó có một hộ gia đình, cũng làm nghề nung đồ gốm, nhưng mà người của gia đình đó đều làm đồ gốm trong Trấn Cảnh Đức, chỉ có người già và trẻ con ở lại coi nhà, sân rất rộng, được nhóm khảo cổ bọn họ thuê.

Trong sân có không ít giá gỗ, bên trên đặt vài cái bình gốm, vò gốm, xem ra giống như là tàn thứ phẩm, Thuỷ Hướng Đông biết, những cái giá gỗ này dùng để đặt đồ phôi gốm, nhưng mà bây giờ đã bỏ không rồi.

Giáo sư và các sư huynh của Nghê Huy đều ở trong phòng nói chuyện xem ti vi. Lần này đến tham gia khảo cổ, ngoại trừ Nghê Huy là một sinh viên chưa tốt nghiệp, còn lại đều là nghiên cứu sinh và thạc sĩ, mọi người bận rộn vào ban ngày, đến buổi tối khó có được thanh nhàn, cũng không đi ra ngoài chơi, liền ở trong nhà nói chuyện, giao lưu một chút tâm đắc. Trên trấn nhỏ cũng có hoạt động vui chơi, nhưng mà những người tham gia nghiên cứu khảo cổ, đa phần đều là tương đối truyền thống từ trong xương tuỷ, không có bao nhiêu tâm địa gian xảo, không đi chơi, cũng chịu được sự tịch mịch, hơn nữa giáo sư cũng không cho phép bọn họ ra ngoài chơi đùa ầm ĩ, đi ra bên ngoài, kỷ luật là vô cùng quan trọng.

Thuỷ Hướng Đông đến đây, mọi người đều hoan nghênh y bày tỏ nhiệt liệt, biết y là anh họ của Nghê Huy, đến Trấn Cảnh Đức đi công tác, thuận tiện đến đây chơi hai ngày. Nghê Huy đem trái cây và các món ăn mà Thuỷ Hướng Đông mang tới đặt trên bàn, mời mọi người cùng ăn. Lại lặng lẽ đem hai bao thuốc nhét vào túi của giáo sư, các sư huynh cũng không ít người nghiện thuốc, nếu như thấy được, bảo đảm sẽ ồn ào. Thuỷ Hướng Đông hoàn toàn không biết những sư huynh này cũng hút thuốc, không có chuẩn bị nhiều.

Giáo sư sờ sờ túi của mình, liền rõ ràng là cái gì, hướng Nghê Huy cười một cái, tiểu đồ đệ này, còn rất hiểu chuyện.

Mọi người vừa ăn vừa nói chuyện với Thuỷ Hướng Đông, Thuỷ Hướng Đông mấy năm nay đã đem chính mình toi luyện, năng lực xã giao tương đối mạnh, một bên phát thuốc cho mọi người, một bên chậm rãi mà nói chuyện, không bao lâu liền đem cuộc sống của Nghê Huy bên này hiểu rõ mồng một. Y không khỏi đồng tình mà nhìn Nghê Huy một cái, cuộc sống khảo cổ này, kỳ thực có chút cảm giác thanh tu.

Lúc hai người ngồi trong sân ngắm sao, Thuỷ Hướng Đông biểu đạt sự đồng tình của chính mình. Nghê Huy nói: “Điều này kỳ thực coi như tốt, mấy lần trước nơi mà em đến, đều là nông thôn, trực tiếp ở nhà của thôn dân, ngay cả hệ thống cấp nước cũng không có, nhà xí vẫn là đào lỗ, rất thúi.”

Thuỷ Hướng Đông nói: “Vậy em mỗi lần muốn đi nặng thì phải chạy đi, không sợ khổ?”

“Có thể học được nhiều thứ a? Cũng rất có ý nghĩa.” Nghê Huy ngẩng đầu nhìn những ngôi sao trên trời, từng chấm nhỏ, liền giống như một viên kim cương lớn một trăm ca ra, chiếu lấp lánh, thật đẹp.

Thuỷ Hướng Đông nói: “Em còn rất chịu được sự tịch mịch.”

“Đó là đương nhiên.”

Thuỷ Hướng Đông thấp giọng nói: “Em cũng không nhớ anh.”

Nghê Huy biết y lại nghĩ sai rồi, liền thấp giọng nói: “Ai giống như anh a, đồ gia hoả t*ng trùng xông lên não.”

Thuỷ Hướng Đông ho khan một tiếng: “Giải phóng thích đáng là nhu cầu sinh lý bình thường, điều này em đừng trốn tránh, em không cảm thấy đúng lúc giải phóng một chút, tâm tình cũng sẽ thả lỏng không ít sao?”

Nghê Huy không có cách nào phản bác lại Thuỷ Hướng Đông, điều mà y nói là sự thật, giống như hôm nay, bây giờ, tâm tình của hắn đặc biệt tốt.

Thuỷ Hướng Đông nói: “Được rồi, em về ngủ đi, ngày mai sáng sớm anh đến đón em.”

“Không cần đâu, sáng sớm ngày mai em đến chỗ anh là được rồi, đừng đến quá chuyên cần, tránh cho lão sư và các sư huynh của em hoài nghi.”

Thuỷ Hướng Đông câu dẫn khoé miệng: “Được.” Sáng sớm ngày mai đưa đến cửa, còn có thể gặm một phen.

Sáng sớm ngày hôm sau, Nghê Huy sáu giờ liền đến chỗ Thuỷ Hướng Đông, Thuỷ Hướng Đông mừng rỡ: “Sao lại sớm như vậy?”

“Anh nghĩ sao? Chúng em ở bên ngoài khảo cổ, đều phải dậy sớm như vậy. Nếu giống anh ngủ đến tám giờ, chúng em đều đã cho thôi việc trở về rồi, mỗi ngày chỉ trải qua một phần ba.” Nghê Huy xem thường nói.

Thuỷ Hướng Đông ôm lấy Nghê Huy mà gặm, chặn lại miệng của hắn.

Đến hơn 8 giờ, hai người mới từ khách sạn đi ra, cùng nhau đi ăn sáng, sau đó di dạo trấn nhỏ. Hai chân của Nghê Huy đều có chút mỏi nhừ, đem Thuỷ Hướng Đông hận đến nghiến răng, Thuỷ Hướng Đông ngoan ngoãn mà nói: “Anh lái xe cho.”

Nghê Huy không có phản đối, Thuỷ Hướng Đông lái xe ra, hai người ở trấn nhỏ chậm rãi mà tản bộ, tìm một nơi ăn sáng, lại tìm đến một nơi có thể tự tay làm đồ gốm, ngồi xuống bắt đầu làm.

Kỳ thực mấy năm nay tự làm đồ gốm rất lưu hành trong thành phố, nhưng luôn cảm thấy có chút giống con gái, bọn họ chưa từng thể nghiệm qua. Hôm nay đến quê hương của đồ gốm, thấy người làm đồ gốm bất kể nam nữ già trẻ, cho nên cũng cảm thấy bình thường.

Hai người giống như con nít mà chơi đùa, trong bùn đất thêm một chút nước, lại thêm một chút, liền trở thành bùn nhão, có thể chà xát viên đè ép, trở thành các loại hình dạng. Sau đó đặt trên máy luyện phôi đất, chậm rãi, bùn đất liền trở thành hình dạng cụ thể, cái mâm, cái chén, cái bát, cái bình,…

Thuỷ Hướng Đông nói: “Thêm chút nước vào bùn, nhào nặn một chút, lại kéo kéo một chút, đặt vào trong lửa nung lên, liền biến thành đồ gốm tinh xảo, Nghê Huy, đây chính là chúng ta, em và anh, chúng ta liền trở thành một thể hoàn chỉnh.”

Nghê Huy cúi đầu nghiêm túc kéo phôi, không nói chuyện, cũng không ngẩng đầu, nhưng mà bên tai dần dần đỏ lên. Hai người đều nghĩ đến “Đào Chi Luyến” mà Thuỷ Hướng Dương vẽ, đây có lẽ, chính là số mệnh của bọn họ.

Tay của Nghê Huy khéo léo hơn Thuỷ Hướng Đông, hắn đang ngắm phôi bùn mà chính mình kéo được, lại nhìn đến cái chén mà Thuỷ Hướng Đông từ đầu đến cuối kéo không ra hình dạng, nhịn không được cười rộ lên.

Thuỷ Hướng Đông ngẩng đầu nhìn khuôn mặt tươi cười của hắn, đem phôi bùn của chính mình nâng lên, đè lên phôi bùn của Nghê Huy, hai cái phôi thai hoàn toàn nhào nặn thành một đoàn, Nghê Huy trừng mắt nhìn Thuỷ Hướng Đông.

Thuỷ Hướng Đông mở miệng nói: “Anh đọc cho em một bài thơ:

“Anh nùng em nùng, thắc sát tình đa;

Tình đa xử, nhiệt như hoả;

Bả nhất khối nê, niệp nhất cá em, tố nhất cá anh.

Tương ta lưỡng cá nhất tề đả phá, dùng thuỷ điều hoà;

tái niệp nhất cá em, lại tố nhất cá anh.

Anh nê trung hữu em, em nê trung hữu anh;

Anh dư em sinh đồng nhất cá khâm, tử đồng nhất cá quách.””

Nghê Huy trên mặt giận dữ, nhưng mà vẫn là bĩu môi nói: “Không có văn hoá, đây đâu phải là thơ, đây là Nguyên khúc*.”

* Nguyên khúc: một hình thức văn nghệ đời Nguyên gồm tạp kịch và tản khúc”

Thuỷ Hướng Đông đem hai phôi bùn tách ra: “Được, anh là thô nhân, em là người tri thức, chúng ta một lần nữa nặn, sau đó đem đi nung một đôi, cất kỹ cả đời.”
 
Trọng Sinh Chi Đừng Tới Đây
Chương 83: Phiên ngoại năm: Cầu hôn (Thượng)


Sau khi Nghê Huy tốt nghiệp thạc sĩ, làm việc trong một viện bảo tàng lịch sử của thành phố. Mỗi ngày phụ trách triển lãm trưng bày, có lúc còn phải hướng dẫn cho du khách.

Thuỷ Hướng Đông liền đau lòng hắn: “Em đường đường là một thạc sĩ, đi làm hướng dẫn cho người ta, cũng quá không biết trọng dụng nhân tài rồi.”

Nghê Huy không cho là đúng nói: “Cái gì mà không biết trọng nhân tài, Thẩm Tòng Văn tiên sinh cũng làm người hướng dẫn cho viện bảo tàng Cố Cung vậy, em đâu có tài năng được như ông?”

Thuỷ Hướng Đông nói: “Em phải chấp nhận, Thẩm Tòng Văn đi làm người hướng dẫn, cũng thật sự là một loại lãng phí đi, đó không phải là không biết trọng nhân tài sao?”

Nghê Huy nói: “Em cái này chỉ là tạm thời thôi, lại nói em mỗi ngày trong viện bảo tàng xem những đồ vật kia, cũng là một loại học tập và nghiên cứu a.”

“Anh xem em dứt khoát không bằng đi sưu tầm của chính em là được, hà tất phải ở đó lãng phí thời gian.” Điều Thuỷ Hướng Đông không hài lòng nhất, chính là thời gian nghỉ ngơi của Nghê Huy, ngày thứ bảy bình thường phải luân phiên, có lúc cả tuần mới nghỉ được một ngày, tiền lương còn thấp lè tè, thật sự nghiêm trọng không phù hợp với học lực và sự trả giá của hắn.

Nghê Huy lắc đầu: “Em không cảm thấy lãng phí thời gian, em làm việc ở viện bảo tàng, có thể tiếp xúc đến những di vật văn hoá nhiều hơn người bình thường rất nhiều, đây là một loại tích luỹ, nhìn nhiều rồi, liền phân biệt ra được thật giả. Anh cho rằng mỗi một bậc thầy sưu tầm đều là vô căn cứ mà làm sao? Người ta đều đã trải qua sự học tập và tích luỹ mười mấy năm đó. Em còn rất trẻ, tất nhiên phải học tập thêm.”

“Vậy em có thể đổi cương vị hay không, làm nhân viên giám định cũng tốt, nhân viên giám định thì không cực khổ như vậy, có thể tiếp xúc đến những di vật văn hóa so với hiện tại càng nhiều hơn, cũng không cần xuất đầu lộ diện.” Nói trắng ra là Thuỷ Hướng Đông đau lòng hắn phải đứng ở bên ngoài, còn phải không biết mệt mỏi mà giảng giải cho người ta.

Nghê Huy liếc y một cái: “Anh có phải muốn đem em đóng gói giấu đi hay không?”

Hắn không phải là không muốn làm nhân viên giám định, không cần giao tiếp với người khác, công việc càng thuần tuý, đây mới là chuyện mà hắn thích nhất, nhưng mà trình độ của hắn bây giờ, còn chưa đạt đến tư cách của một nhân viên giám định. Hắn trước mắt tập trung nghiên cứu di vật văn hoá, thuộc về bộ môn triển lãm trưng bày, kỳ thực đây mới là nơi chân chính có thể học được nhiều điều, nhưng mà bộ môn này ngoại trừ nghiên cứu, còn có triển lãm, trước mắt hắn chú trọng về triển lãm trưng bày. Bởi vì lãnh đạo trong viện bảo tàng cảm thấy hình tượng của hắn tốt, học lực cũng tốt, có thể đại diện cho tố chất và hình tượng của viện bảo tàng, không phải là không sắp xếp hắn đến tuyến khác, đụng đến triển lãm quan trọng quy mô lớn, hoặc là tiếp đón một vài khách quý quan trọng, liền do hắn đi đảm nhận làm người hướng dẫn.

Thuỷ Hướng Đông nói: “Anh cảm thấy có rất nhiều du khách chính là hướng về em.”

Nghê Huy nhàn nhạt nói “Em lại không phải di vật văn hoá gì, có cái gì để mà xem.”

“Di vật văn hoá có cái gì dễ nhìn? Dám theo đuổi Nghê Huy của anh?” Thuỷ Hướng Đông ôm lấy thắt lưng của Nghê Huy, giống như một con bạch tuộc đem hắn gắt gao quấn chặt lại, “Kỳ thực anh thật sự muốn đem em đóng gói lại, không cho người khác thấy được. Viện trưởng viện bảo tàng của các em không phải lại giới thiệu bạn gái cho em sao?”

Nghê Huy đem cánh tay của mình từ trong khuỷu tay của y giãy ra: “Em còn chưa đáp ứng. Anh hôm nay không phải đi làm sao, làm gì còn lười ở trên giường giống em.” Hôm nay là thứ hai, viện bảo tàng theo thường lệ đóng cửa, hắn được nghỉ.

Thuỷ Hướng Đông nắm ngón tay thon dài của hắn chơi đùa: “Hôm nay không đi làm, chúng ta đi mua nhẫn đi, đeo nhẫn rồi, người khác sẽ không mơ ước đến em nữa, nếu sau đó lại có người giới thiệu bạn gái cho em, thì có thể trực tiếp lấy ra nhẫn cho người ta xem.”

Nghê Huy mở con mắt nửa híp: “Anh đây là cầu hôn hả?”

Thuỷ Hướng Đông hắc hắc cười: “Coi là vậy đi.”

Nghê Huy nhấc lên một chân, đạp Thuỷ Hướng Đông một cước ở trong chăn: “Cút, cũng có hơi quá không chính thức rồi.”

Thuỷ Hướng Đông dán lên người hắn, đem hắn ôm chặt vào trong lòng, hôn một cái lên bả vai bóng loáng mượt mà của hắn: “Chúng ta lúc nào thì đi đăng ký kết hôn đi, đến Canada hay là Hà Lan?”

Nghê Huy sửng sốt một chút: “Canada? Anh có phải dự định đem mẹ em ra làm trò đùa hay không?”

Thuỷ Hướng Đông nói: “Kỳ thực anh cảm thấy dì ấy đã bắt đầu hoài nghi chúng ta rồi, không bằng thẳng thắn ngả bài với dì ấy đi. Dì không giống như ông nội bà nội, em đã 28 tuổi rồi, dì lần này trở về liền thúc giục em đi tìm bạn gái, em cho rằng có thể giấu được bao lâu?”

Nói đến ông ngoại bà ngoại, Nghê Huy không khỏi trầm mặc, khi hắn học nghiên cứu tới năm ba, ông ngoại vì bệnh mà qua đời, hưởng thọ 84 tuổi, sau khi ông ngoại mất được hai năm, bà ngoại cũng đi theo. Cho dù đã từng trải qua mấy thập niên, bản thân cũng đã từng trải qua sự sống và cái chết, nhưng mà lúc ông ngoại bà ngoại mất đi, Nghê Huy vẫn thương tâm đến nỗi vô cùng đau khổ, đối với hắn mà nói, sự tồn tại của ông ngoại và bà ngoại còn quan trọng hơn cả cha mẹ, tình cảm đó đã thâm nhập vào tận xương tuỷ, một ngày tách ra, thật sự khó có thể thừa nhận nỗi đau đó.

May mà lúc đó có Thuỷ Hướng Đông luôn bên cạnh, còn có Thuỷ Hướng Dương, Sa Hán Minh, Trương Dũng những người bạn này, bọn họ cũng luôn luôn bớt thời giờ đến bồi hắn, cách ba bốn buổi tụ họp một lần, hoá giải sự ưu tư của hắn. Ngược lại mẹ của chính mình, sau khi trở về lo tang sự, liền rời đi, đối với người lớn tuổi mà nói, bọn họ đối với việc sống chết hờ hững hơn, cảm thấy đây bất quá chỉ là sự thay đổi theo tự nhiên mà thôi. Nghê Huy cũng biết là như vậy, nhưng mà trên tình cảm lại khó mà tiếp nhận người thân thiết với mình nhất mất đi, như khoét hai khối huyết nhục trong tim hắn vậy.

Thuỷ Hướng Đông nửa ngày không nghe thấy hắn nói chuyện, cho rằng hắn không đồng ý, liền nói: “Em không muốn nói với mẹ, vậy thì không nói, trước tiên cứ giấu đi.”

Nghê Huy giật mình: “Không cần đâu, có cơ hội thích hợp thì cứ nói ra, mẹ đã sống ở Canada nhiều năm rồi, đối với chuyện này chắc hẳn cũng có thể nhìn ra được.” Canada dù sao cũng là quốc gia cho phép đồng tính kết hôn, tư tưởng của mẹ luôn tiến bộ, tiếp nhận con trai của mình là đồng tính, chắc hẳn không phải chuyện khó gì, hơn nữa bây giờ còn có em gái, lực chú ý của bà sẽ không hoàn toàn đặt trên người mình.

Thuỷ Hướng Đông nở nụ cười, hôn một cái chụt lên mặt hắn: “Vậy được, chúng ta hôm nay đi mua nhẫn. Dậy thôi.”

Thuỷ Hướng Đông từ sau khi tốt nghiệp đại học, liền toàn tâm toàn ý tập trung vào việc kinh doanh của công ty, bởi vì có tính vượt mức quy định trên kỹ thuật, y cũng nhân cơ hội chiếm một tay trong thị trường điện thoại di động, không riêng gì làm phần mềm trên điện thoại di động, còn phát triển smartphone kiểu mới, lúc hệ thống Android của Andy Rubin đầu tư vào thị trường, càng thêm nhiều cổ đông, tốc độ phát triển điện thoại Android đứng đầu, hoàn toàn chiếm lĩnh thị trường trong nước, thu được một khoản tiền.

Đồng thời, y hoàn toàn tiếp nhận công ty của Trần Lệ Bình, với tư cách là CEO, toàn quyền đại diện tất cả công việc của công ty Trần Lệ Bình. Chuyện đầu tiên khi nhậm chức, chính là quét sạch thế lực của Vương Chí Hoà, Vương gia ở công ty nấn ná đã lâu, quan hệ rắc rối phức tạp, Thuỷ Hướng Đông mất một phen tâm tư mới đem công ty chấn chỉnh lại. Theo sự phát triển không ngừng của chất lượng dịch vụ, sự tín nhiệm và yêu thích của Trần Lệ Bình đối với Thuỷ Hướng Đông ngày càng gia tăng, quả thật muốn đem y làm thành một đứa con trai khác của mình.

Mấy năm nay lúc Viên Viên được nghỉ hè và nghỉ đông, Trần Lệ Bình đều dẫn nàng về đây nghỉ, Viên Viên đã là một thiếu nữ 17, 18 tuổi, đúng tuổi mới biết yêu. Tâm tư này Nghê Huy cũng đoán được một chút: “Mẹ của em là muốn tuyển anh làm con rể.”

Thuỷ Hướng Đông nhìn hắn: “Anh đã là con rể của bà rồi.”

Nghê Huy gắt y một cái: “Hừ, con dâu còn kém nhiều lắm.”

Thuỷ Hướng Đông cười cười, không lên tiếng.

Nghê Huy suy nghĩ một chút, hỏi: “Lỡ như Viên Viên thích anh thì làm sao?”

Thuỷ Hướng Đông nói: “Không thể nào.”

“Anh cũng không phải con bé, anh sao lại biết?”

“Anh không cần biết, dù sao anh chính là không thể thích một một cô nhóc như vậy. Hơn nữa anh cũng đâu có che giấu tính hướng của mình với nàng.”

Nghê Huy kinh ngạc: “Anh come out với em ấy rồi, nói anh là đồng tính hả?”

Thuỷ Hướng Đông nói: “Con nít lớn lên ở nước ngoài đều sớm quen thuộc, hơn nữa dũng cảm hướng ngoại, nàng đã hỏi qua tính hướng của anh, anh cũng không có phủ nhận.”

Nghê Huy nhìn y như một quái vật: “Em không biết anh cùng với em gái của em tốt như vậy.”

“Đó là em gái của em.” Nói cách khác, nếu như là người khác, y liền lười để tâm.

Nghê Huy suy nghĩ một chút: “Nếu như mẹ em không đồng ý chuyện của chúng ta, anh làm thế nào?”

Thuỷ Hướng Đông nhìn hắn: “Đây còn phải xem em làm thế nào?”

Nghê Huy khoanh tay: “Binh tới thì tướng đở.”

Vào lễ Giáng sinh, cả nhà Trần Lệ Bình đều cùng nhau trở về. Kể từ sau khi Thuỷ Hướng Đông xử lý công ty cho bà, số lần bà trở về rất ít, một năm nhiều nhất chỉ hai ba lần, nhưng mà mỗi lần về thời gian sẽ lâu một chút, thông thường là dẫn Viên Viên cùng nhau về, ngẫu nhiên là một nhà ba người đều về.

Trần Lệ Bình hai năm nay vẫn luôn động viên con trai di cư đến Canada, nói là ông ngoại bà ngoại không còn ở đây, trong nước cũng không có vướng mắc gì, không bằng đến Canada, cả nhà cùng đoàn tụ.

Nghê Huy cảm thấy buồn cười, chính mình đã trưởng thành, đại học đều học ở trong nước, lại học cái chuyên ngành như vậy, rời khỏi quê hương, chạy đến Canada có thể làm được cái gì, ăn rồi chờ chết sao? Hơn nữa cái nhà đó, hắn vẫn luôn cảm thấy là gia đình của Trần Lệ Bình, không có liên quan gì tới mình.

Trần Lệ Bình mỗi lần thấy con trai, đều có một loại cảm giác chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, cư nhiên học 10 năm Khảo Cổ, thật sự là lãng phí thời gian, học những thứ hoàn toàn vô dụng. Sau khi tốt nghiệp, làm việc ở viện bảo tàng, đường đường là một thạc sĩ, cũng chỉ có thể cầm tiền lương bốn năm ngàn, đây nếu không phải là nhà bọn họ có đều kiện, làm việc ở đó có thể nuôi sống được bản thân hay sao? Có thể có tiền đồ gì?

Đến cái vấn đề này, mẹ con hai người cũng sinh ra khoảng cách không ít, Trần Lệ Bình luôn cảm thấy con trai đang gặm lão, may mà còn có Thuỷ Hướng Đông giúp đỡ, điều này thật sự là năm đó cha mẹ tích chút đức, bây giờ để cho chính mình hưởng phúc. Trần Lệ Bình phải nghĩ biện pháp đem Thuỷ Hướng Đông trói chặt, như vậy y liền có thể vì nhà mình mà làm việc cả đời.(
 
Trọng Sinh Chi Đừng Tới Đây
Chương 84: Phiên ngoại 6: Cầu hôn (hạ)


Thuỷ Hướng Đông nhìn Nghê Huy, mười ngón tay của hai người nắm chặt vào nhau, trong mắt chỉ còn lại đối phương, mọi thứ xung quanh đều trở nên vô hình. Trong gian phòng im ắng, không khí hơi lộ ra sự kỳ dị.

Trương Dũng ho khan một tiếng, vỗ tay đánh vỡ sự trầm mặc: “Chúc mừng! Được rồi, ăn bánh kem thôi, Nê Ba đến cắt bánh kem đi.”

Nghê Huy câu dẫn khoé miệng, nhẹ nhàng buông tay Thuỷ Hướng Đông, cầm lấy dao cắt bánh, cắt bánh kem. Thuỷ Hướng Đông giúp hắn đem bánh kem để ra dĩa, chia cho mọi người ở đó. Mọi người đều ăn no rồi, ăn bánh kem chỉ là thưởng thức một chút mà thôi. Một cái bánh kem lớn, cuối cùng còn lại nửa cái không ai động tới. Kỳ thực bánh kem cắt ra cũng không ăn hết, Trần Lệ Bình càng không ăn miếng nào, chỉ là dùng tay đỡ trán, không nói lời nào, không biết đang nghĩ cái gì.

Trương Dũng nhìn Trần Lệ Bình phỏng chừng có lời muốn nói với Nghê Huy và Thuỷ Hướng Đông, bọn họ dính vào không tốt lắm, liền nháy mắt với Sa Hán Minh, biểu thị chúng ta nên về trước. Sa Hán Minh đứng dậy, chủ động nói tạm biệt, Trương Dũng cũng đứng dậy theo, Thuỷ Hướng Đông gật gật đầu, tiễn bọn họ ra cửa: “Ta kêu người đến lái xe cho các ngươi.”

Sa Hán Minh nói: “Không cần đâu, chúng ta đón xe về, ngày mai lại đến lấy xe. Ngươi trở lại đi, còn có chuyện phải xử lý. Chăm sóc tốt cho Nê Ba, đừng để hắn bị uỷ khuất.” Sa Hán Minh học ngành Vật Liệu Khoa Học và Công Trình, sau lại học tiếp nghiên cứu sinh, sau khi tốt nghiệp làm việc ở Thượng Hải, đi làm ở Sở Nghiên Cứu Vật Liệu, trước mắt là một chuyên viên nghiên cứu kỹ thuật rất giỏi rất có tiếng, bởi vì không có áp lực mua nhà, sau khi có việc làm liền mua được xe hơi, bây giờ cũng là người có nhà có xe, thanh niên tài giỏi đẹp trai điển hình, theo như Trương Dũng nói, chính là còn thiếu mỹ kiều nương.

Trương Dũng vỗ vai Thuỷ Hướng Đông: “Chúng ta đi a, cố lên!” Trương Dũng dẫn bạn gái rời đi. Trương Dũng sau khi tốt nghiệp đại học, cũng thi nghiên cứu sinh ở trường đó, từ đầu đến cuối học một mạch 8 năm liền, sau khi tốt nghiệp ở lại bệnh viện của trường làm việc. Liễu Mộ Khanh sau khi tốt nghiệp đại học, ở Thượng Hải tìm một công việc. Hai người đều dự định ổn định ở Thượng Hải, nhiều năm như vậy, hai người cư nhiên không có chia tay, thật sự đáng quý, sắp tới hai người chuẩn bị nói chuyện cưới gả.

Thuỷ Hướng Đông gật đầu: “Ta biết rồi, cám ơn sự cổ vũ của các ngươi.”

Thuỷ Hướng Đông trở về gian phòng ăn, thấy Trần Lệ Bình đang làm khó dễ Nghê Huy. Nghê Huy mặt vô biểu tình mà nghe mẹ nói, Trần Lệ Bình đập bàn nói: “Thì ra mấy năm nay con không chịu ra nước ngoài với mẹ, chính là vì ở cùng với y phải không?”

Nghê Huy nâng mí mắt: “Không phải. Con không thích ra nước ngoài.”

“Vậy con đến Canada với mẹ, đừng ở trong nước nữa.” Trần Lệ Bình nói.

Nghê Huy nói: “Con đã nói rồi là con không thích nước ngoài. Hơn nữa người con thích là nam nhân, thì cho dù không có Thuỷ Hướng Đông, còn sẽ có người khác. Đến Canada với mẹ, đồng tính bên đó có thể kết hôn, con có thể sẽ tìm một người da trắng hoặc là một người da đen, mẹ chịu được không?”

Trần Lệ Bình chán nản: “Con!”

Thuỷ Hướng Đông trừng Nghê Huy một cái, còn muốn tìm nam nhân khác, trở về phải tính sổ mới được. Y cảm thấy ở đây không phải là nơi để nói chuyện, liền chủ động cắt ngang cuộc nói chuyện: “Dì, Nghê Huy, chuyện này chúng ta trở về nhà rồi nói tiếp, đi thôi.” Thuỷ Hướng Đông cảm thấy có những chuyện cần phải ngả bài, nhưng mà có những thứ y hoàn toàn không muốn Chương Thái Thanh biết, lập trường không giống nhau, biết nhiều đối với Nghê Huy chưa chắc đã tốt, y phải bảo vệ quyền lợi của bản thân Nghê Huy. Hơn nữa lại nói tiếp, Chương Thái Thanh cũng không có tư cách gì để quản chuyện của Nghê Huy.

Trần Lệ Bình trừng Thuỷ Hướng Đông: “Có điều gì ở đây không thể nói?”

Thuỷ Hướng Đông nói: “Có một số chuyện, con và Nghê Huy muốn nói riêng với dì.” Thuỷ Hướng Đông không nói lời gì, cầm lấy quà của Nghê Huy, kéo tay Nghê Huy đi trước.

Trần Lệ Bình đành phải đi theo. Viên Viên nhìn cái bánh kem còn một nửa ở trên bàn: “Ba, cái bánh kem này ăn ngon, con mang về ăn nha.” Viên Viên mặc dù cũng tính là gia đình cẩm y ngọc thực, nhưng mà đáng quý ở chỗ không có dưỡng thành tính cách kiêu căng, thông thường rất ít khi lãng phí đồ ăn.

Chương Thái Thanh gật đầu, giúp con gái đóng gói nửa cái bánh kem lại, cầm lên, mới đi ra ngoài.

Thuỷ Hướng Đông trước khi giá nhà tăng lên, liền mua một căn biệt thự, đợi sau khi Nghê Huy tốt nghiệp đi làm, liền chuyển đến, Thuỷ Hướng Dương đôi khi sẽ đến ở, đa phần chỉ có bọn họ ở. Trần Lệ Bình về nước, tự nhiên cũng ở đây. Nguyên do Thuỷ Hướng Đông mua nhà kêu Nghê Huy chuyển đến, một là không muốn để Nghê Huy sống ở căn nhà cũ ở tiểu khu Lung Sơn thấy vật nhớ người, hai là không muốn Trần Lệ Bình nắm chuôi thóp.

Lái xe về đến nhà, Thuỷ Hướng Đông nói: “Dì, chúng ta lên thư phòng trên lầu nói chuyện đi.”

Chương Thái Thanh biết, bọn họ không muốn để chính mình tham gia, liền không nói nhiều, chính mình cũng không có lập trường gì đi quản chuyện của Nghê Huy. Viên Viên nhìn những người lớn, mặc dù tính bát quái vô cùng nặng, nhưng vẫn là không có đi theo.

Trần Lệ Bình một đường nghiêm mặt, một lời cũng không nói, đi theo bọn họ vào thư phòng. Thuỷ Hướng Đông mở máy uống nước, nhấn nước nóng pha một bình trà: “Dì, mời ngồi.”

Trần Lệ Bình ngồi xuống, nhìn hai người. Thuỷ Hướng Đông và Nghê Huy ngồi ở sofa đối diện với bà.

Trần Lệ Bình nói: “Nói đi hai đứa rốt cuộc có chuyện gì?”

Thuỷ Hướng Đông nắm tay Nghê Huy: “Dì, như dì đã thấy, con và Nghê Huy yêu nhau, chúng con ở cùng nhau, hy vọng có thể nhận được sự chúc phúc của dì.”

Trần Lệ Bình khoé miệng giật một cái, hừ lạnh một tiếng: “Đây cũng quá hoang đường rồi, hai người nam nhân, có cái gì mà yêu?”

“Mẹ, con không tin mẹ không biết chuyện đồng tính luyến ái, Canada cho phép đồng tính kết hôn, mẹ vẫn luôn đi trước thời đại, tư tưởng văn minh, không thể nào đối với chuyện này cứng nhắc như vậy.”

Trần Lệ Bình nhìn con trai, thật hận không thể quất chết hắn, tiểu tử thúi này, khi còn nhỏ đáng yêu bao nhiêu a, càng lớn càng làm cho người khác ấm ức, trước tiên là tự mình đăng ký ngành khảo cổ, không quản công ty, bây giờ lại còn sống với nam nhân, điều này đều do chính mình hời hợt trong việc dạy bảo và liên hệ tình cảm với hắn, bà không nhịn được đỡ trán: “Tiểu Huy, mẹ những năm nay quả thật có lỗi với con, đối với con quan tâm không đủ, nhưng mà con không thể đối đãi với mẹ như vậy a.”

Nghê Huy ngẩng mắt nhìn mẹ: “Mẹ, những năm nay cám ơn mẹ, thật đó, mặc dù không phải lúc nào cũng ở bên cạnh con, nhưng mẹ đã cho con một gia đình không có tổn thương, con đã rất cảm kích rồi. Con không phải cố ý muốn đối nghịch với mẹ, con thích nam nhân, đây là do gien quyết định, không phải con tự chọn, con hoàn toàn không có cảm giác với nữ nhân. Cho nên mẹ đừng cảm thấy bởi vì nguyên do con thiếu sự quan tâm, cũng không phải muốn cố ý chĩa mũi nhọn vào mẹ.”

Trần Lệ Bình nhìn hắn nói: “Đứa nhỏ này, con sao lại không hiểu rõ, trên đời này ai không phải là một nam một nữ mới có thể tổ hợp thành một gia đình, các con hai người nam nhân ở cùng nhau, đây không phải làm trò cười sao?”

Nghê Huy nhíu mày: “Đây không phải là chuyện cười gì. Con cảm thấy mẹ hoàn toàn không cần phải lo lắng, mẹ ở Canada, người khác nói cái gì, mẹ cũng không nghe thấy. Con sớm đoạn tuyệt quan hệ với cha của con, cũng không cần phải vì cha mà nối dõi tông đường. Nếu như chúng con muốn em bé, lấy năng lực của con và Thuỷ Hướng Đông, tìm người mang thai hộ sinh hai đứa nhỏ hoàn toàn có thể, cho nên chuyện này con cảm thấy không có gì phải thảo luận cả.”

Nghê Huy lại đổi một giọng điệu khác, như cười đùa nói: “Mẹ, mẹ không phải vẫn luôn muốn để Thuỷ Hướng Đông giúp nhà mình quản lý công ty sao, bây giờ danh chính ngôn thuận rồi, còn sợ y không chịu quản lý công ty cho mẹ nữa sao?”

Trần Lệ Bình ngồi ngay ngắn, nghiêm túc nói: “Ta là nghĩ để Thuỷ Hướng Đông đến giúp quản lý công ty, nhưng mà nếu như bán con trai để đổi lại, vậy thì thôi đi, ta thà rằng đem công ty bán đi.”

Thuỷ Hướng Đông dở khóc dở cười: “Dì, dì sao lại nói như vậy? Dì căn bản là không cần bán con trai, con và Nghê Huy là thật tâm yêu nhau, ở cùng nhau đã nhiều năm rồi, con giúp gì xử lý công ty, là bởi vì hắn không thích làm kinh doanh, con nguyện ý giúp hắn gánh vác một phần chuyện mà hắn không thích.”

Nói đến chuyện này, Trần Lệ Bình liền nhịn không được mà thở dài: “Nghê Huy, con sao không có tiền đồ như vậy, tự nguyện để y nuôi con sao? Con cũng là nam nhân, cứ thích ăn cơm mềm như vậy? Vậy thì có khác gì nữ nhân đâu? Lúc đầu Hướng Đông nói con có đầu tư một nửa cổ phần ở công ty của y, e là cũng là gạt mẹ phải không?”

Trần Lệ Bình lời này thật sự làm tổn thương lòng tự trọng của người ta, tay của Nghê Huy nhịn không được mà nắm chặt lại, Thuỷ Hướng Đông đem tay mình phủ lên nắm đấm của hắn, lấy ngón tay nhẹ nhàng v**t v* mu bàn tay của hắn trấn an hắn: “Dì, dì sao lại có thể hạ thấp Nghê Huy như vậy? Dì không thể coi thường hắn, năng lực và thành tựu của một người không phải lấy tiền bạc mà so sánh, mỗi nghề đều có thế mạnh riêng. Giả như để dì đi làm tri thức, viết luận văn, dì có thể làm được không? Nghê Huy có sự nghiệp của chính hắn, chuyện hắn có thể làm được con làm không được. Chuyện con làm hắn chưa chắc làm không được, chỉ là hắn không thích làm mà thôi. Con thật sự rất muốn nuôi Nghê Huy, công ty của con, quả thật không có cổ phần của hắn, nhưng mà hắn năm đó cùng con đầu tư vào công ty Android, chúng con đều có 6% cổ phần của mình trong công ty đó, bây giờ giá trị bao nhiêu, dì cò thể tính toán một chút.”

Trần Lệ Bình há hốc mồm, không biết nói cái gì mới tốt. Android là cái tên như sấm bên tai, công ty Android bị doanh nhiệp lớn nhất toàn cầu Google thu mua, tiền vốn lấy tỷ đô mà tính, 80% điện thoại thông minh trên toàn cầu sử dụng hệ thống Android, mỗi ngày còn có vô số điện thoại Android được sản xuất ra, chỉ tính nhiêu đó thôi, đã có bao nhiêu lợi nhuận, Trần Lệ Bình chính mình cũng không có cách nào tính toán, bà chỉ biết, con trai của mình là một phú ông ngàn tỷ gia sản so với chính mình không biết gấp bao nhiêu lần.

Trần Lệ Bình qua hồi lâu mới nói: “Tiền của con ở đâu ra mà đầu tư? Là số cổ phiếu của thương nghiệp X?” Công ty mặc dù có 60% cổ phần thuộc về Nghê Huy, nhưng mà Trần Lệ Bình lại chưa từng cho hắn bao nhiêu tiền, ngoại trừ số cổ phiếu nguyên thuỷ của thương nghiệp X. Nếu như là số tiền này, đó còn không phải là tiền của bà sao.

Nghê Huy lắc đầu nói: “Không phải số tiền đó, số cổ phiếu đó con đã bán rồi, mua toà nhà ở Tô Châu, số còn lại đều ở đó, bây giờ thị trường cổ phiếu không còn khởi sắc nữa, con cũng không mua cổ phiếu. Tiền con dùng là tiền tiêu vặt mà mẹ cho con đầu tư chứng khoán, còn có một ít ông ngoại bà ngoại cho con.”

“Đó mới có bao nhiêu tiền, con liền kiếm được vài chục triệu sao?” Trần Lệ Bình vẫn luôn không biết, con trai của mình thì ra là thiên tài chứng khoáng, bà vẫn luôn cảm thấy con trai là người không có năng lực và dã tâm gì, chỉ thích làm một chút tri thức, đọc sách, viết chữ, không nghĩ đến hắn lại có nhiều tiền như vậy. Đúng rồi, bà dường như đã quên mất, lúc ban đầu, con trai còn giúp ba đưa ra chủ ý, để bà đi mua cổ phiếu nguyên thuỷ, mua nhà xưởng, còn có vài lần, con trai đề xuất chủ ý đầu tư cho bà, bởi vì Chương Thái Thanh phản đối mà để mất cơ hội, từ đó về sau, con trai dần dần cũng không hỏi tới chuyện kinh doanh của mình, nhưng mà sau lại đại lý mấy thương hiệu lớn cũng là chủ ý của hắn đề xuất, tầm nhìn và kiến thức của hắn so với những bạn cùng lứa tuổi đã rất xa, bà sao lại cảm thấy con trai mình ăn cơm mềm chứ.

Trần Lệ Bình hai tay che mặt, thở dài một tiếng: “Mẹ xin lỗi, tiểu Huy, mẹ không nên nói con như vậy. Con vẫn luôn nhìn xa trông rộng hơn mẹ.”

Nghê Huy hít một hơi thật sâu, sau đó nói: “Mẹ, con không thích làm kinh doanh mà thôi, không phải con không biết làm. Con không thiếu tiền xài, con chỉ muốn làm chút chuyện mà chính mình thích mà thôi, cho nên mẹ đừng ép con. Tuỳ theo sở thích của con đi, con sẽ cảm kích mẹ. Công ty của nhà mình, mẹ nếu như không muốn mở lại, thì bán đi. Hướng Đông bây giờ cũng rất nhiều việc, y cũng bận, sự tình của công ty trong nhà đặc biệt nhiều, kiếm được không nhiều tiền, y còn phải bớt thời giờ đến xử lý công ty, được một mất mười.”

Thuỷ Hướng Đông vội nói: “Con không vất vả đâu, dì, con có thể làm được, không cần bán công ty.” Thuỷ Hướng Đông biết công ty đó kỳ thực chính là ký thác của Trần Lệ Bình, cũng là thành tựu cả đời này bà có được, đây mới là nguyên nhân bà chậm chạp không chịu bán.

Trần Lệ Bình không nói gì, nhìn mặt bàn xuất thần rất lâu, mới nói: “Ta suy nghĩ một chút rồi nói tiếp.” Trần Lệ Bình lúc đầu cảm thấy, để lại công ty này cho con trai và con gái, mỗi năm cũng có thể kiếm trên mười triệu, nhưng mà những năm gần đây thị trường bán lẻ càng ngày càng không tốt, cạnh tranh càng ngày càng lớn, lợi nhuận càng ngày càng thấp, thật sự không biết còn cần thiết mở tiếp không. Kỳ thực là biết Nghê Huy hoàn toàn không nhìn trúng kinh doanh nhỏ của gia đình, tiền hoa hồng mỗi năm từ Android đã cung cấp cho hắn một số tiền tiêu xài bất tận, hơn nữa hắn từ trước đến giờ không phải là người tiêu xài phung phí, vẫn luôn kiên định làm chuyện mình muốn làm.

Trần lệ Bình nghĩ đến con trai của mình, cũng tính là một phú ông không nhỏ, người khác giống hắn là phú nhị đại khi còn trẻ như vậy, có mấy người không phải là du lịch vòng quanh thế giới, mua máy bay, mua đảo nhỏ, mua du thuyền, hắn lại chịu được sự tịch mịch, mỗi ngày đi làm ở viện bảo tàng lúc 9 giờ, tan ca lúc 5 giờ, ngoại trừ xe hơi tốt một chút, ai biết hắn kỳ thực chính là đại phú ông cất giấu đô la quý báu.

Thuỷ Hướng Đông nói: “Dì, con sẽ cho Nghê Huy một cuộc sống tốt nhất, để hắn sống mỗi ngày theo ý hắn muốn, cho nên xin dì hãy thành toàn cho chúng con.”

Bà ngẩng đầu nhìn hai đứa nhỏ trước mắt, hai chàng trai tuấn lãng đẹp trai như vậy, lại cứ lựa chọn một con đường không giống với người khác: “Hướng Đông, con lẽ nào cũng chỉ thích nam nhân, không thích nữ nhân?”

Nghê Huy nói: “Mẹ, mẹ phá đám cái gì, mẹ để y đi thích nữ nhân, sau đó giới thiệu nam nhân khác cho con sao?”

Thuỷ Hướng Đông nhịn không được cười rộ lên, nắm lấy tay của Nghê Huy: “Con không thích nam nhân, cũng không thích nữ nhân, chỉ thích một mình Nghê Huy thôi, đời này liền nhận định hắn rồi. Dì yên tâm, con sẽ làm cho Nghê Huy hạnh phúc.”

Trần Lệ Bình lấy tay đỡ trán: “Hướng Đông con tốt xấu gì cũng là một nửa nhân vật công chúng, nếu như không kết hôn, là đồng tính luyến, lỡ như bị vỡ ra, điều này sẽ làm cho bao nhiêu người nói xấu sau lưng, đâm sau lưng a?”

Thuỷ Hướng Đông rất lạc quan: “Dì, bây giờ trình độ tiếp nhận của xã hội đối với chuyện này đã rất cao rồi, con cảm thấy sẽ không sao đâu. Bây giờ người có sự nghiệp thành công, bốn năm chục tuổi kết hôn cũng không ít, cả đời độc thân cũng không phải là hiếm thấy. Nếu như con có thành tựu đủ lớn, thì cho dù là đồng tính, come out với mọi người, người ta cũng chỉ cảm thấy con người này rất thẳng thắn, dù sao con không phải dựa vào cái mặt để kiếm cơm, con là dựa vào thực lực mà kiếm cơm.”

Trần Lệ Bình nghĩ đến con trai của mình bị bày ra trước mặt công chúng, nói xấu sau lưng, vội vàng khoát tay nói: “Nghìn vạn lần đừng, không cần come out với mọi người, vào miệng người khác, các con khiêm tốn một chút mà sống qua ngày là được rồi.”

Nghê Huy và Thuỷ Hướng Đông bốn mắt nhìn nhau, trong mắt đều mang theo sự vui mừng, điều này nói rõ Trần Lệ Bình đã tiếp nhận chuyện này. Trần Lệ Bình thở dài nói: “Con nói các con gia sản nhiều như vậy, cũng không kết hôn, không có con, tương lai làm sao đây?”

Thuỷ Hướng Đông nói: “Hướng Dương không phải sẽ kết hôn sao, Nghê Huy không phải cũng có Viên Viên sao, không sợ không có người kế thừa gia nghiệp. Đợi đến lúc chúng con già rồi, còn có thể đem tài sản của mình đều quyên tặng làm từ thiện.”

Trần Lệ Bình lại khoát tay nói: “Vẫn là con cái của hai đứa càng đáng tin một chút, con không phải nói, có thể mang thai hộ sao, đến lúc đó mang thai hộ sinh hai đứa là được rồi.”

Thuỷ Hướng Đông nở nụ cười: “Cám ơn sự ủng hộ của dì.” Trần Lệ Bình đây xem ra hoàn toàn đáp ứng rồi.

Trần Lệ Bình nghĩ đến tình huống trước mắt, lại nhịn không được tâm tình sa sút, mặc cho gia trưởng văn minh thế nào, đụng đến con cái lựa chọn con đường như vậy, đều không thể vui tay vui mắt được, cho dù là con trai tìm được một Thuỷ Hướng Đông ưu tú như vậy, cũng cao hứng không nổi. “Các con ra ngoài đi, để ta suy nghĩ một chút.”

Nghê Huy nhéo lòng bàn tay của Thuỷ Hướng Đông một cái, hai người đứng dậy, Thuỷ Hướng Đông thấy nước nóng rồi, làm cho Trần Lệ Bình một ấm trà, sau đó để bình trà xuống đi ra ngoài.

Trần Lệ Bình ngồi ở sofa, nhìn hơi nước lượn lờ bốc lên nhìn đến xuất thần.

Nghê Huy và Thuỷ Hướng Đông ra khỏi phòng xuống lầu, Viên Viên đang ngồi ăn bánh kem, Chương Thái Thanh thì đang ở một bên xem tivi, thấy bọn họ xuống lầu, khom người, nhìn bọn họ cười một cái.

Nghê Huy hơi ngượng ngùng hướng y cười một cái. Viên Viên vô tư nói: “Anh Đông, bánh kem này đặt ở đâu vậy, ăn rất ngon. Lần sau em còn muốn mua.”

Nghê Huy thấy em gái đem bánh kem tiêu diệt hết một nửa, liền nói: “Tối rồi, em cũng không sợ mập sao, ăn nhiều như vậy.”

Viên Viên nói: “Em phải góp đủ sức lực mới có thể giảm cân được a.”

Thuỷ Hướng Đông nói một cái tên của hiệu bánh kem: “Em thích ăn thì ngày mai anh lại mua cho em.”

“Thôi, không phiền anh hai đâu, anh vẫn là giúp anh trai của em xử lý công ty đi, em tự đi mua được.” Viên Viên nói rồi nháy mắt với y một cái.

Thuỷ Hướng Đông và Nghê Huy đều nhịn không được mà nở nụ cười.

Không lâu sau, Trần Lệ Bình mở cửa phòng, đứng trên lầu nói: “Thái Thanh, Hướng Đông, hai người lên đây một chút, có chuyện thương lượng với hai người.”

Nghê Huy nhìn Thuỷ Hướng Đông một cái, kêu y và thúc thúc lên thương lượng, phỏng chừng là chuyện của công ty. Thuỷ Hướng Đông vỗ vỗ đùi của Nghê Huy một cái, ý bảo hắn yên tâm, chính mình cùng Chương Thái Thanh đi lên lầu.

Hai anh em ngồi trong phòng khách dưới lầu, mắt lớn trừng mắt nhỏ, Viên Viên nói: “Anh, anh và anh Đông khi nào thì sống cùng nhau, anh ấy nói hai anh đã sống cùng nhau rất nhiều năm rồi.”

Nghê Huy nói: “Hơn mười năm rồi đi.”

Viên Viên trừng lớn mắt: “Wow, lâu như vậy mà các anh đều không thấy chán đối phương, các anh ở cùng nhau có cãi nhau không?”

Nghê Huy suy nghĩ một chút: “Có a, nào có ai ở cùng nhau mà không cãi nhau.” Nhưng mà thông thường đều là hắn khơi màu chiến tranh nhiều hơn, Thuỷ Hướng Đông sẽ dễ dàng tha thứ cho mình.

Viên Viên gật đầu: “Cha em và mẹ cũng cãi nhau.”

Nghê Huy kinh ngạc nhìn em gái: “Cãi nhau dữ không? Cha em có đánh mẹ không?”

Viên Viên nói: “Đánh nhau thì rất ít, có lúc cãi nhau sẽ đập phá đồ đạc, cãi nhau rất lớn, nhưng mà cãi xong lại có thể hoà hảo. Hai vợ chồng ở cùng nhau, đều sẽ cãi nhau đúng không?”

Nghê Huy sửng sốt một chút, thì ra mẹ và Chương thúc thúc cũng sẽ cãi nhau: “Ắt hẳn là có.”

Viên Viên thở dài một cái: “Em cảm thấy cãi nhau rất tổn thương tình cảm, em không muốn cãi nhau.” Đặt cãi nĩa xuống, không ăn bánh kem nữa.

Nghê Huy gật đầu: “Ừ, anh cảm thấy, cãi nhau nho nhỏ không sao, đừng làm tổn thương đến sự tự tôn và ranh giới của đối phương, chắc hẳn sẽ không tổn thương đến tình cảm. Viên Viên, em có bạn trai chưa?”

Viên Viên nói: “Đương nhiên đã từng, nhưng mà đều không thú vị, quá ngây thơ.”

“Vậy em tìm một người lớn tuổi một chút, thành thục một chút.” Nghê Huy nói.

Viên Viên hắc hắc cười một tiếng, không biết nghĩ đến ai.

Hai anh em nói chuyện tào lao một hồi, Viên Viên đứng dậy đi đến cây đàn dương cầm, cây đàn dương cầm này là Thuỷ Hướng Đông mua, nhưng mà y và Nghê Huy đều không biết đánh đàn, Thuỷ Hướng Dương cũng không biết, mua về chỉ để trưng bày. Viên Viên đã học qua đàn dương cầm, cho nên duy nhất có mình nó sử dụng cây đàn này. Nàng một mình tự giải trí, đàn một chút ca khúc nước ngoài mà Nghê Huy không biết, làn điệu vui vẻ mà lãng mạn, làm cho tâm tình của người ta đều nhẹ nhàng thoải mái.

Không biết qua bao lâu, Thuỷ Hướng Đông xuống lầu, Trần Lệ Bình hai người cũng xuống theo. Trần Lệ Bình nhìn con gái một chút: “Viên Viên, đừng đánh đàn nữa, qua đây, mẹ có chuyện muốn dặn dò.”

Viên Viên đi qua, ngồi bên cạnh cha mình, Trần Lệ Bình nói: “Hôm nay mở cuộc họp gia đình. Liên quan đến chuyện công ty, những năm nay ta không ở trong nước, may mà có Hướng Đông giúp đỡ ta xử lý, nhưng mà từ trên báo cáo cho thấy, siêu thị và công ty xuất nhập khẩu thu nhập mỗi năm tăng rất hạn chế, thị trường như vậy, đã rơi vào trạng thái bão hoà, hơn nữa các phương diện thành tiền vốn đều cao, lợi nhuận thì lại thấp. Nhưng mà lo liệu phải tốn rất nhiều tâm tư, cho nên chúng ta đã thương lượng, quyết định đem siêu thị và công ty xuất nhập khẩu chuyển nhượng hoặc là kết thúc. Giữ lại vài đại lý sản phẩm ở nước ngoài. Hai anh em các con có ý kiến gì không?”

Nghê Huy nói: “Con không có ý kiến gì, mấy cái đại lý sản phẩm đều cho Viên Viên đi, con không cần đâu.”

Thuỷ Hướng Đông nói: “Con có thể tạm thời thay mặt quản lý, đợi Viên Viên đến ngày có năng lực tự quản lý, thì giao lại cho em ấy, có thể không Viên Viên?”

Viên Viên nhìn cha mẹ và hai anh, gãi gãi đầu: “Cha mẹ làm chủ là được.”

Chương Thái Thanh gật đầu: “Được, tài sản sau khi chuyển nhượng hai anh em các con theo cổ phần mà phân ra là được.”

Nghê Huy nói: “Cổ phần con cũng không cần đâu, đều cho mẹ xử lý đi.”

Trần Lệ Bình và Chương Thái Thanh đều sửng sốt một chút, Chương Thái Thanh không biết Nghê Huy có một khoản cổ phần ở công ty Android, đành phải nhìn Trần Lệ Bình, Trần Lệ Bình thở dài: “Đợi xử lý xong rồi tính tiếp.”

Nghê Huy gật đầu.

Buổi tối, Thuỷ Hướng Đông cuối cùng cũng có thể danh chính ngôn thuận cùng Nghê Huy ngủ chung một phòng, không cần tránh Trần Lệ Bình. Thuỷ Hướng Đông chụp lấy tay trái của Nghê Huy, nhìn chiếc nhẫn bạch kim trên ngón vô danh, trên chiếc nhẫn hôn lên một cái: “Thật không dễ dàng gì, cuối cùng cũng qua được cửa ải của cha mẹ vợ.”

Nghê Huy há miệng cắn đầu ngón tay của Thuỷ Hướng Đông: “Là mẹ chồng!”

Thuỷ Hướng Đông đem đầu ngón tay thuận thế quấy rối khoang miệng của Nghê Huy, dẫn đến Nghê Huy toàn thân nóng lên, nhanh chóng hé răng, đầu lưỡi của Thuỷ Hướng Đông thuận thế tiến vào trong, làm một nụ hôn ướt át đúng chuẩn, thẳng đến khi hai người thiếu dưỡng khí mới buông ra.

Thuỷ Hướng Đông thở hổn hển nói: “Cái gì cũng được, dù sao em bây giờ đã là của anh. Ngày nào đó chúng ta đến Canada kết hôn đi, đến lúc đó liền có thể mời người nhà của em đến tham gia hôn lễ luôn.”
 
Trọng Sinh Chi Đừng Tới Đây
Chương 85: Phiên ngoại 7: Dương Dương và Viên Viên, BG làm chủ, không thích chớ vào


(
 
Back
Top Bottom