Đô Thị Trọng Sinh Chi Dung Thiếu

Trọng Sinh Chi Dung Thiếu
Chương 80: Không có điểm cuối


Đột nhiên, Tô Trăn túm lấy Dung Thiếu kéo khỏi ghế, dùng sức đập mạnh vào bàn. Trán Dung Thiếu bị đập vỡ, máu chảy đầm đìa.

“Ngươi không phải cho rằng ta quá ngây thơ sao? Ta thậm chí không biết em ấy có còn ở trong cơ thể này hay không.” Tô Trăn hừ lạnh một tiếng, “Ngươi nói đúng, đối với ta sự tồn tại của ngươi chính là tra tấn. Tra tấn người cũng không có cách nào làm ta hạnh phúc.”

Dung thiếu ngẩn cả người.

“Ta mệt rồi, Dung Thiếu.” Tô Trăn nắm lấy sợi tóc của Dung Thiếu, kéo hắn lại gần mình, trán cọ vào vết máu của hắn, “Ta thực sự mệt rồi. Hay là kết thúc ở đây đi.”

“Mày… muốn làm gì…” Dung Thiếu cười cứng lại, “Cuối cùng người chiến thắng vẫn là tao.”

Tô Trăn móc cái túi lại, lấy ra hai viên thuốc.

“Ngươi chọn đi, một viên là vitamin, một viên còn lại sẽ lấy đi tính mạng của ngươi.”

Hai viên thuốc đó trông giống nhau như đúc.

“Thậm chí đều chơi qua chiêu này… Mày thật sự là đi vào ngõ cụt rồi, Tô Trăn… Cả đời này từ trước tới nay tao chưa từng đánh bại mày, nhưng lần này tao đã hoàn toàn thắng lợi…” Dung thiếu nở nụ cười đắc ý, vẫn kiêu ngạo như ngày nào: “Mày không uống cùng tao uống viên thuốc nào sao? Giữa mày và tao, nếu không phải mày chết thì người chết là tao.”

“Ta sẽ uống viên thuốc còn lại sau khi ngươi chọn xong. Nhưng dù ngươi còn sống, thì có ích gì nữa đâu?” Tô Trăn cười nhạo, mở bàn tay ra trước mặt hắn.

Dung thiếu không cần suy nghĩ, tùy tiện nhặt một viên bỏ vào miệng, “Còn mày thì sao? Tô Trăn? Mày có gan như vậy không?

Tô Trăn cười, “Ngươi đần đến như vậy à, tại sao ta phải điên cùng với ngươi chơi ngu?”

Dung thiếu ngẩn người ra đó, đầu óc hắn bắt đầu choáng váng.

“Ngươi nói sau khi ngươi chết, ta nên làm gì đây?”

“……Này… Cả hai viên thuốc này đều là… ”

“À, đúng vậy, đều là thuốc độc cả. Làm sao ta có thể cùng ngươi uống thuốc độc tự sát được? Ngươi muốn xem liệu chết cùng một chỗ với ngươi có làm hủy hoại danh tiếng của ta không?” Tô Trăn buồn cười mà nói. Trên Internet, ngươi đã nổi danh như vậy. Ta chết cùng một chỗ với người không phải đang thống báo với mọi người rằng ta cũng là khách của ngươi?

“Tô Trăn……” Dung Thiểu cố gắng hết sức để nhổ viên thuốc ra, nhưng đầu lại càng lúc càng chóng mặt.

Tô Trăn nắm chặt cổ tay của hắn, nâng cằm hắn lên.

“Ngươi sắp chết rồi, Dung đại thiếu. Nhưng trước khi ngươi chết, chúng ta hãy tưởng tượng xem nếu ngươi còn sống thì sẽ như thế nào?” Tô Trăn cười nhạo, “Ngươi vừa bước ra khỏi cửa, mọi người sẽ chỉ vào người ngươi mà nói, ‘Đây không phải là Dung thiếu nổi tiếng onlyfans trên mạng hay sao?’ Hãy nghĩ về ánh mắt của những đạo diễn, nhà sản xuất, hãy nghĩ về Lâm Vũ Vi bị ngươi dẫm đạp như chó… Bọn họ hẳn sẽ rất đắc ý khi nhìn thấy ngươi bây giờ.”

“Đừng nói nữa…” Dung thiếu run rẩy, đầu óc ngày càng không tỉnh táo.

“Ồ, có lẽ ngươi cũng không thể bước vào cửa nhà họ Dung nữa đâu. Hãy tưởng tượng xem biểu cảm của Dung Cẩn Nghiêm khi nhìn thấy ngươi, hẳn là rất thú vị đấy!”

Se không… Ông ấy là ba của tao…

Ông ấy có ta là đủ rồi, ta so với người xuất sắc hơn nhiều.

Dung thiếu tựa vào giường, ngón tay thậm chí còn không đủ sức để nhúc nhích.

Tô Trăn ghé vào tai Dung thiếu nhỏ giọng nói: “Cho tới tận nay, cái gì ngươi đều không biết bản thân mình mong chờ điều gì. Hiện tại đối với ngươi, chẳng phải điều hạnh phúc nhất đã qua rồi sao?”

Mọi thứ đều yên tĩnh trở lại, chỉ còn lại Tô Trăn ngồi bên cạnh Dung Thiếu, dõi mắt nhìn xuống đôi mắt đang rũ xuống của hắn.

Noria đẩy cửa bước vào, nhìn thấy bóng dáng của Tô Trăn, thở dài một hơi, “Cậu hối hận sao?”

“Tại sao lại phải hối hận, hắn nói đúng, tôi không còn đường lui nào cả.”

“Nếu Dung Phi vẫn không tỉnh lại, liệu cậu có lại tự nhốt mình trong bóng tối một lần nữa?”

“Noria, cô có biết ‘có được’ là một điều rất đáng sợ không, bởi vì một khi có được rồi, người ta sẽ sợ mất đi.” Tô Trăn khẽ cười nhạt, “Tôi đã dùng hết mọi cách có thể để níu giữ em ấy lại rồi…

Mà trong khi đó, Dung Phi chỉ cảm thấy mình cứ luôn chìm xuống, chìm từ từ xuống. Cậu không mở được mắt, cũng không có sức lực để vùng vẫy, như thể bị nhốt vào một lỗ đen vô tận.

Cậu tự nhủ mình phải bay lên chứ không phải rơi xuống, nhưng ngay cả khi bay lên… thì mặt nước còn bao xa?

Tô Trăn bế Dung Phi lên, đặt vào bồn nước nóng, cẩn thận tắm rửa cho cậu. Ngay cả những vết bẩn bám trên người cậu, anh cũng lau chùi thật kỹ.

Noria đem tất cả ga trải giường cởi bỏ, thay bằng những tấm ga sạch, thơm mùi nắng, cất hết những dụng cụ đáng sợ.

Tô Trăn bế Dung Phi ra khỏi bồn tắm, cẩn thận quấn khăn tắm vào người, nhẹ nhàng đặt cậu lên giường, sấy khô tóc cho cậu.

“Hiệu quả của thuốc khi nào sẽ hết?” Tô Trân hỏi.

“Để đạt hiệu quả, hàm lượng có hơi cao, nhưng yên tâm, nó sẽ không khiến cậu ấy trở thành kẻ ngốc, cũng không làm tổn thương hệ thần kinh của cậu ấy.” Noria thở dài, “Làm sao đây, tôi cũng là đồng phạm của cậu. Ngay cả tôi cũng sợ rằng khi cậu ấy tỉnh dậy, vẫn sẽ là vị Dung đại thiếu ấy.”

Tô Trăn không trả lời cô mà cúi xuống che trán Dung Phi: “Em ấy sốt rồi.”

Vớ vẩn, những ngày này cậu đối xử với cậu ấy thô bạo như vậy, chắc chắn bên dưới đã bị xé xách rồi. Để tôi tiêm cho cậu ấy hai mũi.

Nhiệt độ của Dung Phi giảm xuống vào lúc chạng vạng, nhưng người vẫn còn lờ đờ.

“Dung Phi… Khi nào thì em trở về?” Tô Trăn nâng tay lên, nhẹ nhàng hôn lên ngón tay cậu.

Như thể có một sức mạnh nào đó kéo Dung Phi lên từ dòng nước sâu thẳm, cậu vùng vẫy hết sức, càng lên cao càng cảm nhận được sự ấm áp.

Tôi muốn sống! Tôi muốn sống!

Tôi vẫn còn rất nhiều việc phải làm!

Tôi… vẫn còn những người không thể từ bỏ!

Dung Phi vung tay, hét lớn, “Tô Trăn — Tô Trăn —”

Tô Trăn nhìn khuôn mặt Dung Phi không ngừng mở hé đôi môi gọi tên mình, cả người đứng dậy, lắc lắc vai Dung Phi, “Dung Phi! Em mở mắt ra! Em mau mở mắt ra!”

Nghe thấy tiếng gọi quen thuộc, Dung Phi gắng sức mở mắt, nhìn thấy ánh mắt đầy mong đợi của Tô Trăn.

“Tô…… Tô Trăn…… đây là đâu…” Dung Phi cuối cùng cũng điều chỉnh được tiêu cự, ánh mắt chạm vào mắt Tô Trăn.

Tô Trăn há miệng định nói gì đó, nhưng rồi lại không nói ra lời nào, ngón tay anh khẽ v**t v* mái tóc của Dung Phi, ẩn chứa bao nhiêu trân trọng và niềm vui khi tìm lại được điều đã mất.

Rồng Phi hít một hơi, “Ở đây… sao lại là phòng của anh?”

Tô Trăn ôm chặt lấy cậu nói: “Thật tốt quá, em đã trở lại.”

Dung Phi ngốc nghếch ôm chặt lấy người kia, trí nhớ của cậu hơi rối loạn, hoàn toàn không nhớ nổi làm sao mình lại đến phòng của Tô Trăn.

Giọng cậu khàn khàn, toàn thân mệt mỏi, còn có cả bên dưới của cậu cũng đau đến mức tê liệt.

“Tô Trăn… anh có làm gì em không đó?” Dung Phi cau mày, nhớ lại lúc quay phim 《Thương Thần》 cậu ở chung với Tô Trăn, anh mất kiểm soát đem bản thân cậu làm đến mức phát sốt.

Lúc này, Noria bước vào, thấy Tô Trăn ôm chặt Dung Phi, cô ấy nở một nụ cười, “Dung Phi! Cậu tỉnh rồi phải không?”

Tô Chấn hôn lên trán cậu, lên má cậu, sau đó ngậm lấy bờ môi cậu hôn say đắm không biết trời đất quay cuồng.

Dung Phi vốn dĩ đã chẳng còn sức lực gì, bị anh hôn đến mức gần như không thở nổi.

Noria vội vàng bước tới, ấn chặt lấy Tô Trăn, “Này! Cậu muốn hôn chết cậu ấy à?”

Tô Trăn chỉ có thể buông tay Dung Phi, nhưng vẫn nắm chặt ngón tay cậu không buông.

Dung Phi cảm thấy có chuyện gì đó đã xảy ra trong khoảng thời gian cậu đi mất ý thức.

“Sao vậy? Ai có thể giải thích cho em chuyện gì đang xảy ra không? Em không nhớ gì cả.” Dung Phi cố gắng nhớ lại nhưng chỉ có thể nhớ được một số chuyện đã xảy ra từ rất lâu rồi.

“Em say rượu ở Golden Rose, bị Lâm Vũ Vi đẩy xuống cầu thang, chảy rất nhiều máu, phải vào phòng phẫu thuật.” Tô Trăn nhẹ nhàng hỏi, “Em đều không nhớ gì cả à?”

Dung Phi nhíu mày, trong đầu hiện lên hình ảnh bản thân mình rơi xuống, “Ừm… hình như là vậy… nhưng không phải em đang ở bệnh viện sao? Tại sao lại ở đây?”

“Sau khi em tỉnh lại, tính tình thay đổi một cách mạnh mẽ, khắp nơi gây rắc rối, thị phi.” Tô Trăn đặt tay lên trán cậu, trông vô cùng đau khổ. “ Dung bá bá và Dung thái thái không thể làm gì được em.”

Dung Phi đứng đờ ra đó, cậu im lặng suy đoán… Chẳng lẽ trong khoảng thời gian cậu bất tỉnh, Dung Thiếu ban đầu… Chẳng lẽ đã xuất hiện? Dung Phi cố gắng nhớ lại, nhưng vô ích, cậu không nhớ được gì cả.

“Bọn học cũng không ai biết chuyện gì đã xảy ra với em, bọn họ đã làm đủ loại kiểm tra em, nhưng không tìm ra bất kỳ vấn đề nào. Vì vậy, anh đoán… liệu ca phẫu thuật đó có ảnh hưởng gì đến tính cách của em không? Vì vậy, anh đã mời một chuyên gia tâm lý người Mỹ đến để chẩn đoán cho em. Những ngày qua, anh ta đã trò chuyện với em, anh cũng nghe thấy em la hét và chửi rủa. Bác sĩ nói rằng em có dấu hiệu rối loạn nhân cách phân ly…”

Dù không biết gì về tâm lý học, Dung Phi vẫn biết hiện tượng phân ly nhân cách chính là chứng đa nhân cách. Nhưng bản thân cậu thực sự chỉ mắc bệnh tâm thần thôi sao?

Trước khi chuyện xảy ra, cậu thường xuyên nghe thấy giọng nói của một người khác trong đầu, rốt cuộc đó là Dung Thiếu trong cơ thể cậu hay là do hiện tượng được gọi là phân ly nhân cách?

Bác sĩ nói cách chữa khỏi bệnh của em là loại bỏ nhân cách phụ của em, đặc biệt là khi nhân cách này mới tồn tại trong một khoảng thời gian ngắn.

“Anh nói… các anh đã loại bỏ Dung Thiếu… không… phần tính cách còn lại của em?” Điều này nghe như một câu chuyện thần thoại đối với Dung Phi.

“Phải rồi.” Tô Trăn đưa tay xoa đầu Dung Phi, “Anh rất vui, cuối cùng em cũng về rồi.”

Dung Phi nghi ngờ nhìn Noria, “Đây là thật sao?”

Đúng vậy. Cái thái độ của cậu lúc tôi đến thăm cậu, thật là làm tôi buồn lòng. Nhìn cậu bây giờ, bình thường hơn rất nhiều rồi nha!

“Em có đói không? Muốn ăn gì không?” Tô Trăn hỏi.

“Không thấy đói, nhưng… nói chuyện cũng mệt…”

“Trong bếp còn có cháo, cậu đút cho cậu ấy ăn một chút đi, không thì dạ dày không chịu được đâu.” Noria nhắc nhở.

“Đúng vậy, Dung Phi, ăn một chút gì đó nhé?”

Dung Phi chỉ cảm thấy giọng nói của Tô Trăn dịu dàng lạ thường, hơn nữa trông anh cũng gầy đi nhiều. Noria bưng cháo vào, Tô Trăn liền cẩn thận từng chút một đút cho cậu ăn từng muỗng. Dung Phi ăn được ba, bốn ngụm liền muốn ói, Noria nói chuyện này là bình thường, bảo Tô Trăn dìu cậu đi ngủ.

Bước ra ngoài phòng, Noria khoanh tay nhướng mày, “Cái lời nói dối này hơi lớn đấy, tôi chỉ từng dùng khái niệm phân ly nhân cách để nhìn nhận việc Dung Phi và Dung Thiếu cùng tồn tại trong một cơ thể. Nhưng mà cậu lại trực tiếp lấy cái đó làm vỏ bọc, cậu định giải thích với Dung tiên sinh và Dung phu nhân như thế nào? Làm sao để Dung Phi tin? Rõ ràng là bây giờ cậu ấy đang nghi ngờ!”

“Nếu em ấy biết tôi đã giết Dung Thiếu… em ấy sẽ cảm thấy tội lỗi suốt đời, với tính cách của em ấy, có lẽ em ấy sẽ không muốn ở bên tôi nữa.” Tô Trăn nhắm mắt tựa vào ghế sofa.

“Đây là cuộc chiến sinh tồn, không phải là ngươi chết hoặc ta sống, sinh tồn vốn dĩ đã tàn khốc, cậu ấy nên cảm tạ vì mình là người cuối cùng còn tồn tại.” Noria hít một hơi, “Cậu chắc chắn mình đã giết Dung Thiếu sao? Hắn sẽ không có ngày nào đó bất ngờ xuất hiện khi cậu và Dung Phi đang vui vẻ bên nhau chứ?”

“Vậy… cứ để hắn xuống địa ngục.” Tô Trăn lạnh lùng nói.

“Cậu rõ ràng là một kẻ điên từ đầu đến cuối.” Noria thở dài, “Có vẻ như chúng ta cần tìm một diễn viên đóng giả cái gọi là ‘chuyên gia tâm lý’.”

Tìm một trường y khoa đi, đừng để lộ thân phận.

“Tô Thiên Vương, ai có thể diễn xuất hay hơn cậu?” Noria nửa châm chọc nửa thật nói.

Dung Phi ngủ một giấc rất lâu, Noria đã bổ sung cho cậu thêm một số chất dinh dưỡng trong khi cậu ngủ.

Khoảnh khắc tâm trạng thư giãn, sự mệt mỏi hoàn toàn nuốt chửng Tô Trăn. Anh nằm ngủ ngay bên cạnh Dung Phi, rất nhanh đã chìm vào giấc ngủ.

Giữa đêm khuya, Dung Phi tỉnh dậy, nghiêng người sang một bên liền nhìn thấy Tô Trăn đang nằm cạnh mình.

Mọi thứ đều im lặng, ánh sáng cũng không quá sáng. Dung Phi đưa tay chạm lên mí mắt của Tô Trăn, anh ấy ngủ rất say, không có bất kỳ phản ứng nào. Còn Dung Phi vì ngủ quá nhiều nên dù nhắm mắt cũng không buồn ngủ, thế là cậu nhìn chằm chằm vào Tô Trăn.

Mặc dù cậu không còn chút ký ức nào, nhưng cậu mơ hồ nhận ra rằng trong khoảng thời gian bất tỉnh, Dung Thiếu chắc chắn đã xuất hiện. Ngay cả khi bây giờ cậu đã lấy lại quyền kiểm soát cơ thể này, việc dựa vào bác sĩ tâm lý để loại bỏ linh hồn khác trong cơ thể là điều không thể.

Nếu Dung Thiếu xuất hiện một lần nữa, điều đó sẽ gây ra tổn thương gì cho Tô Trăn?

Dung Phi nghĩ có lẽ cậu và Tô Trăn tách ra sẽ tốt hơn? Ít nhất sau này Dung thiếu làm những chuyện nực cười gì cũng sẽ không liên quan gì đến Tô Trăn. Chỉ là Tô Trăn đã làm rất nhiều việc cho chính mình, nếu như cứ như vậy chia tay, đối với anh vẫn là một loại thương tổn.

Thực ra, cách giải quyết vấn đề đơn giản nhất trước nay chính là không bao giờ là che giấu, mà là sự thật. Thay vì tự mình mang bí mật và hẹn hò hoặc chia tay với Tô Trăn, cả hai đều không thể hạnh phúc.

Bởi vì những gì đã vỡ vụn thì sẽ mãi mãi vỡ vụn.

Cậu là đàn ông, không phải là nữ chính bi kịch trong phim truyền hình Hàn Quốc. Tại sao không thành thật hơn, can đảm hơn?

Vì sao cậu chiếm đoạt cuộc đời của người khác mà lại không có đủ can đảm để gánh vác nó?

Bỗng nhiên, lòng Dung Phi thấy nhẹ nhõm hẳn.

Khi trời sắp sáng, Tô Trăn khẽ thì thầm trong cổ họng, xoay người lại thì phát hiện Dung Phi đang nhìn bản thân mình.

Tô Trăn nhẹ nhàng đưa tay ra, khẽ chạm vào ngón tay của Dung Phi, “Em tỉnh lâu rồi à?”

“Ừm, em đã thức dậy rất lâu rồi…” Dung Phi cười nhạt.

Tô Trăn ôm chặt cậu vào lòng, “Thật sự nhẹ nhõm, anh còn sợ rằng người đang nhìn anh sẽ là một người khác.”

Tô Trăn… thực ra có một chuyện em muốn nói với anh… Em muốn anh nghe em nói…”

“Em muốn nói cho anh biết em thực sự là ai, phải không?” Tô Trăn hé môi mỉm cười.

Anh thực sự rất hiểu em, nhưng có lẽ anh không thể đoán được em là ai, thực ra em là…

“Em là Dung Phi, phải không?” Tô Trăn nhẹ nhàng hỏi.

Dung Phi há miệng định nói, nhưng bỗng nhiên lại không biết nên tiếp tục nói gì nữa.

“Em lo lắng rằng một Dung Phi khác sẽ đột ngột xuất hiện, em lo lắng rằng anh không thể xử lý tất cả mọi thứ, em lo lắng rằng anh sẽ chịu tổn thương?” Tô Trăn hít một hơi thật sâu, “Dung Phi, giữa anh và em không còn đường lui. Vì vậy, đừng nghĩ về ‘nếu’ hay ‘nhỡ đâu’. Nếu em biến mất, Dung Phi khác xuất hiện, anh sẽ tìm cách đưa em trở lại. Nhưng nếu vì điều đó mà em bắt đầu từ chối anh, như vậy anh vẫn sẽ phải tiếp tục đi trên con đường này. Lời từ chối của em là vô nghĩa.”

“Nếu em nói… em là diễn viên đóng thế Dung Phi thì sao?” Dung Phi hỏi một cách thận trọng, dù Tô Trăn khẳng định chắc nịch như vậy, cậu vẫn cần một câu trả lời xác thực.

“Anh biết em là ai.” Tô Trăn nhàn nhạt nói.

“Hả? Làm sao anh biết em là ai?” Dung Phi chống tay dậy, trợn tròn mắt hỏi.

Tô Trăn mím môi cười nói: “Năm mươi năm sau, anh sẽ nói cho em biết, anh làm sao biết được.”

“Tô Trăn! Tô Trăn! Anh mau nói cho em!”

“Tô Trăn… anh có phải đang chế nhạo em không, thực sự không tin tưởng em đi?”

“Anh tin tưởng em tuyệt đối 100%. Vì vậy, anh cũng yêu cầu em tin tưởng anh tuyệt đối 100%.” Tô Trăn đưa tay đỡ lấy mặt Dung Phi, khiến cậu nhìn thẳng vào mình, “Anh rất rõ ràng mình yêu ai, anh cũng rất rõ ràng mình sẽ không bao giờ bỏ cuộc.”

Dung Phi nuốt nước bọt. Lần đầu tiên Dung Phi thấy vẻ mặt quả quyết như vậy ở Tô Trăn.

“Ngay bây giờ em muốn anh ôm em một chút, được không?”

“Ừm.” Dung Phi không nói gì nữa, Tô Trăn vừa không chế nhạo cậu, lại vô cùng bình tĩnh nghe Dung Phi nói tất cả những điều đó, điều này khiến Dung Phi đoán rằng có lẽ Tô Trăn đã sớm biết cậu không phải là Dung Thiếu.

Mặc dù cậu vẫn còn nhiều câu hỏi, nhưng cậu biết rằng không phải mọi câu hỏi nào cũng đều cần có câu trả lời.

Bây giờ, cậu chỉ cần được anh ôm vào lòng.

Ba tháng sau, tại buổi ra mắt sản phẩm mới của Perini, An Khải Văn vẫn tỏa sáng như ánh nắng ban mai, thu hút mọi ánh nhìn.

Dung Phi ngồi dưới làm khán giả, cảm nhận sự điên cuồng và dòng chảy của các phóng viên thời trang.

Và trong khoảnh khắc Khải Văn quay người, anh ta nhìn thấy Dung Phi, trong mắt anh ta thoáng qua một chút ngạc nhiên, nhưng anh ta vẫn bình tĩnh hoàn thành toàn bộ buổi trình diễn.

Chương trình trình diễn kết thúc, An Khải Văn thay đồ ở hậu trường.

Không khí thoang thoảng mùi hương hoa, ngước mắt lên từ gương, liền nhìn thấy Dung Phi đang dựa vào cửa, tay ôm một bó hoa lớn.

“Cậu không phải là người nói tôi là một kẻ b**n th**, kinh tởm đến cực độ sao?” An Khải Văn mặc quần áo một cách thờ ơ.

“Tôi cũng là một kẻ b**n th**, kinh tởm vô cùng. Như vậy chúng ta có coi như hòa nhau không?” Dung Phi hỏi.

An Khải Văn quay người lại, khoanh tay, cau mày nói: “Lời xin lỗi của cậu thực sự không có chân thành một chút nào.”

Tôi mang theo hoa.

“Tôi không thích hoa.” An Khải Văn quay lưng lại chỗ khác, tiếp tục thu dọn hành lý.

“Tôi còn mang theo bánh quy yến mạch và cà phê không béo.”

An Khải Văn vác hành lý lên vai, đi ngang qua Dung Phi, Dung Phi nắm lấy tay anh ta.

Được rồi, tôi chỉ có thể chia sẻ bí mật quan trọng nhất của mình với anh.

“Bí mật gì?” An Khải Văn hừ nhẹ một tiếng.

“Đối với anh nói những lời này đó không phải là tôi.”

Dung Phi đứng sẵn ở đó, chờ đợi phản ứng của An Khải Văn, cậu không thể tiếp tục giải thích với anh ta lý do “không phải tôi”, bởi vì điều đó quá vô lý, không ai tin được.

“Tôi biết đó không phải là cậu.” An Khải Văn nhắm mắt cười khổ, “Bởi vì chỉ có cách giải thích như vậy mới khiến tôi cảm thấy dễ chịu hơn.”

“An Khải Văn…”

“Dung Phi, cậu nói tôi là người thầy của cậu, là bạn của cậu.”

“Đúng vậy.”

“Được rồi, ít nhất thầy và bạn bè là một mối quan hệ vững chắc, đó là vị trí mà tôi được cậu đặt trong lòng.” An Khải Văn giật lấy bó hoa mà Dung Phi đang cầm, không ngoảnh lại đi về phía cửa.

“Anh đã tha thứ cho tôi chưa?” Dung Phi hỏi về phía lưng anh ta.

An Khải Văn không trả lời, chỉ vẫy vẫy bông hoa trong tay, vẫn phong lưu như thường.

Vào buổi tối, Dung Phi và Tô Trăn ngồi trên London Eye, phía dưới là một biển đèn sáng rực rỡ.

“Haha, lần trước khi ngồi trên London Eye cùng anh, em đã say rượu.” Dung Phi đặt cả hai tay lên kính, gật đầu nhìn xuống mọi thứ bên dưới.

“Ừm, cho nên anh đã hôn em.” Cằm của Tô Trăn tựa vào vai của Dung Phi.

Hả? Anh hôn em à?

“Ừm.”Tô Trăn xem như không có chuyện gì.

Anh hôn em thế nhưng em lại không biết?

“Ừm.”Tô Trăn cười, “Em có biết không, việc tìm thấy em trên thế giới này thật không dễ dàng.

Được rồi, em tha thứ cho anh vì đã hôn em khi em không biết gì cả.

“Tìm thấy em cũng không dễ dàng, giữ em bên cạnh anh cũng không dễ dàng. ” Tô Trăn ôm lấy Dung Phi, ánh mắt xuyên qua sự ồn ào của thành phố, “Như bây giờ, bình yên tận hưởng thời gian, lại càng là điều không dễ dàng.

“Ừm.” Lòng Dung Phi bỗng dưng cảm thấy ấm áp.

Tô Trăn nhẹ nhàng hôn lên trán cậu, “Vì vậy anh muốn lưu giữ lại những khoảnh khắc không dễ dàng có được này.”

Mắt London, đứng sừng sững bên bờ sông Thames, xoay tròn vòng quanh, không có điểm bắt đầu, cũng không có điểm kết thúc.
 
Trọng Sinh Chi Dung Thiếu
Chương 81: Phiên Ngoại: Vĩnh viễn là vai chính (Hoàn)


Dung Phi dựa vào cửa sổ xe, có chút buồn ngủ, mấy ngày nay thông cáo có chút dồn dập, chất lượng giấc ngủ không thể thao tốt được.

Vệ Tử Hành ngồi ở hàng ghế đầu đột nhiên đưa một lon nước qua: “Gần đây cực khổ cho cậu, cố lên.”

Dung Phi đón lấy đồ uống vừa thấy, trên mặt cậu xuất hiện những đường đen. Hóa ra đó là nước tăng lực, có vẻ như Vệ Tử Hành sẽ không bỏ qua cho đến khi ép cậu đến kiệt sức.

Trời mưa nặng hạt, đường phố tắc nghẽn, những vệt nước mưa in hằn trên cửa kính.

Biển quảng cáo thời trang nam bên ngoài E-SHOP đã được thay đổi, Dung Phi liếc thấy tấm quảng cáo khổng lồ của Cadinor trong nháy mắt đã ngẩn người. Cậu chưa bao giờ nghĩ rằng một ngày nào đó mình lại có thể xuất hiện cùng một chỗ với Tô Trăn trên một tấm biển quảng cáo khổng lồ.

Trong tấm poster, Dung Phi mặc bộ vest casual[1] màu nâu nhạt, ngồi trên ghế sofa, một tay buông thõng tự nhiên xuống chân, tay kia lại bồn chồn gãi đầu. Tư thế thoải mái, tự nhiên như vậy đã được William chớp lấy khoảnh khắc và ghi lại.

Trong khi đó, Tô Trăn ngồi nghiêng người trên tay vịn, quay đầu nhìn thấy hành động nhỏ của Dung Phi, khẽ cười.

Cảnh tượng ấy thật tự nhiên, không hề có bất kỳ sự bất hợp lý nào.

Ngay cả khi trời mưa, Dung Phi vẫn nhìn thấy một số cô gái trẻ đứng đối diện E-SHOP chụp ảnh bằng điện thoại, ánh mắt bọn họ toát lên vẻ ngạc nhiên và mong đợi.

Dung Phi thở hắt ra một hơi, cuộc sống hiện tại quá tốt đẹp, khiến cậu luôn có cảm giác như đang ở trong mơ, thỉnh thoảng nhìn vào gương, nhìn thấy chính mình, nhớ lại khoảng thời gian mất đi bản thân, cậu không thể nào tránh khỏi cảm giác bất an lo lắng.

Chiếc điện thoại trong túi rung lên, là tin nhắn của Tô Trăn: Tối gặp.

Tối nay sẽ diễn ra lễ trao giải giải trí được Thịnh Thế Hoa Thiên và Tinh Diệu cùng tổ chức. Tại lễ trao giải này, các giải thưởng điện ảnh, truyền hình của năm sẽ được trao, bộ phim “Thương Thần” mà Dung Phi tham gia đã nhận được phản hồi tích cực sau khi công chiếu, toàn bộ đội ngũ sản xuất đều được mời tham dự, trùng hợp là “Thiển Phong” cũng lọt vào vòng đề cử, trong lòng Dung Phi âm thầm mong chờ.

Hội trường vô cùng xa hoa, Dung Phi ngồi xuống, nhìn xung quanh, phát hiện Nhậm Bạch cũng ngồi cách đó không xa, còn có Vương Duyệt Lâm, người cùng cậu đóng phim 《Thiển Phong》, quay người lại từ hàng ghế trước, nháy mắt tinh nghịch với cậu. Ánh đèn trong hội trường rực rỡ, giống như sao trời rơi xuống, Dung Phi ngửa mặt lên nhìn chỉ cảm thấy mình như lạc vào biển sao. Đạo diễn Trần Tư Nhạc mặc một bộ vest, đi ngang qua Dung Phi. Dung Phi vội vàng đứng dậy, Trần Tư Nhạc vỗ vai cậu, cười nói: “Không ngờ Dung thiếu cũng có ngày trau chuốt bản thân như vậy!”

Dung Phi bỗng cảm thấy ngượng ngùng. Bộ vest hôm nay cậu mặc là thiết kế riêng của Cadinor, chất liệu lụa đen bóng, cổ áo được điểm xuyết một vài viên kim cương. Ban đầu, Dung Phi còn thấy quá mức cầu kỳ và hơi ngượng ngùng, nhưng đến đây rồi, cậu đã được không ít diễn viên khen ngợi là “sự thanh lịch ẩn giấu”. Khách mời đã dần ổn định chỗ ngồi, Dung Phi nhìn quanh nhưng không thấy bóng dáng Tô Trăn đâu. Ngược lại, vị trí bên cạnh cậu vẫn trống, điều này khiến Dung Phi không khỏi mong chờ.

Khi lễ khai mạc bắt đầu, điều mà Dung Phi không ngờ tới chính là người dẫn chương trình lại Lạc Băng, chị đại của Tinh Diệu, cùng với Tô Trăn, người mặc bộ vest giống hệt Dung Phi trên sân khấu!

Lạc Băng khoác lên mình chiếc váy dài màu bạc, thanh tao mà vẫn toát lên vẻ quý phái, trang điểm càng tôn thêm nét chín chắn. Còn Tô Trăn bên cạnh khẽ mỉm cười, Dung Phi không chút nghi ngờ rằng trước màn hình tivi lúc này đã vang lên một loạt tiếng hét thất thanh.

Bọn họ trêu chọc nhau một cách ăn ý, Lạc Băng nhướn mày mở đầu: “Tô Trăn, ‘Vẻ tao nhã vĩnh cửu’ quả nhiên danh bất hư truyền.

“Lạc Băng, chị cũng tỏa sáng rực rỡ, đúng là ngôi sao sáng mãi của Tinh Diệu.” Dù là lời khen nịnh cố ý, nhưng khi phát ra từ thanh âm và tông giọng của Tô Trăn, lại mang đến cảm giác dễ chịu.

“Nhưng rõ ràng là cậu đã đụng hàng với Dung Phi rồi!” Lạc Băng nói với vẻ mặt thích thú, ống kính lập tức chuyển từ Tô Trăn sang Dung Phi, ngay lập tức tai Dung Phi đỏ lên, cậu thực sự muốn chôn đầu xuống đất.

Khí chất của bản thân so với Tô Trăn thì sao? Không biết tạp chí giải trí sẽ viết về vụ đụng hàng này như thế nào.

Ai biết được, Tô Trăn nở nụ cười nhẹ, quả thực có vài phần khiến người ta say đắm, “Tôi còn tưởng rằng Lạc Băng tỷ tỷ sẽ nói tôi và Dung Phi mặc đồ đôi đấy! Chẳng lẽ không ai thấy tôi và Dung Phi rất xứng đôi sao?”

Cả hội trường phát ra tiếng cười giòn giã, sự lúng túng vì đụng hàng hoàn toàn biến mất.

Lạc Băng cũng là tay lão luyện trong việc kiểm soát tình huống, cô nhếch mép cười, nói: “Đương nhiên rồi, hai người cùng nhau dính dáng scandal, cùng nhau trình diễn thời trang, cùng nhau đóng phim, thậm chí còn cùng nhau chụp quảng cáo cho cùng một thương hiệu khiến giới thời trang châu u tiếc nuối không biết sao hai người không đi làm người mẫu! Bây giờ lại còn mặc đồ đôi, chỉ có thể nói đây là duyên phận! Trời sinh một cặp!”

Lạc Băng và Tô Trăn kẻ xướng người họa, mọi người đều coi những lời bọn họ nói là những trò đùa vô hại. Không ai dám đùa giỡn với Tô Trăn, nhưng Tô Trăn lại không ngại bản thân mình cùng Dung Phi có chút “tin đồn nhỏ”, mọi người đều nói hai người bọn họ thực sự rất thân thiết. Ngay cả Dung Cẩn Nghiêm trên bàn chủ tịch cũng khẽ cười, Dung phu nhân càng cười không ngớt.

Hai người phối hợp ăn ý như một, toàn bộ buổi lễ tràn đầy cao trào, khiến mọi người đều tràn đầy mong đợi.

Bắt đầu từ những đoạn phim hay nhất, nhạc nền hay nhất, cuối cùng chúng ta đã đến vòng đề cử.

Phim “Thiển Phong” đã xuất sắc giành giải thưởng Quay phim xuất sắc nhất, điều này nằm trong dự đoán của tất cả mọi người. Một bộ phim khác của Lạc Băng, “Câu Chuyện Về Thành Phố Cổ”, đã giành giải m nhạc xuất sắc nhất. Trong khi đó, đạo diễn của “Thiển Phong” và “Thương Thần” cùng tranh giải Đạo diễn xuất sắc nhất.

Lạc Băng với vẻ mặt tinh quái hỏi: “Không biết đạo diễn Lý Thành và đạo diễn Trần Tư Nhạc có suy nghĩ gì về đối phương?”

Micro đã được đưa tới khu vực khách mời.

Trước tiên là Lý Thành, khẽ khàng điều chỉnh giọng nói: “Nếu nói về việc bình chọn đạo diễn phim nghệ thuật xuất sắc nhất, tôi hoàn toàn tự tin chiến thắng đạo diễn Trần. Tuy nhiên, điện ảnh là một sự tồn tại dựa vào khán giả. Về mặt nắm bắt nhịp phim, tôi hơi kém đạo diễn Trần một bậc, nhưng khi nói đến kỹ thuật quay phim và cấu trúc hình ảnh, tôi cho rằng đạo diễn Trần vẫn cần phải học hỏi thêm từ tôi! Chưa cần nói đến việc khai thác tiềm năng của diễn viên, Dung Phi chính là minh chứng rõ ràng nhất!”

Lời của ông vừa dứt, cả khán phòng đã vỗ tay rào rào.

Trần Tư Nhạc cầm lấy micro, dáng vẻ như một yuppie[2], “Đạo diễn Lý cũng biết không phải bình chọn bộ phim arthouse hay nhất! Ngoài việc quay phim, biên tập, nhạc phim, nhịp điệu cùng nhiều phương diện khác của phim cũng quan trọng không kém.” Điều quan trọng hơn là năng lực trình diễn “Thiển Phong” rất mới mẻ, đi thẳng vào lòng người. Nhưng đáng tiếc là tác động về mặt cảm xúc của nó vẫn còn hơi thiếu sót, mặc dù đạo diễn Lý đã phát hiện ra tiềm năng của Dung Phi với tư cách là một diễn viên, nhưng không thể phủ nhận “Thương thần” của tôi đã đưa kỹ năng diễn xuất của cậu ấy lên một tầm cao mới!”

Lại một tràng pháo tay vang lên.

Mặc dù lời qua tiếng lại, ai cũng có thể nhận ra được hai người này thực sự đánh giá cao nhau.

“Hình như trọng tâm của vấn đề đã chuyển từ việc ai là đạo diễn giỏi nhất sang việc tôi mặc đồ đôi với Dung Phi rồi! ”Tô Trăn tỏ ra suy tư, khiến tất cả mọi người trong phòng cười nhẹ.

“Cho nên nói Dung Phi, cậu nghĩ đạo diễn Lý Thành và đạo diễn Trần Tư Nhạc ai có khả năng giành giải Đạo diễn xuất sắc nhất?” Lạc Băng cố tình đưa câu hỏi hóc búa cho Dung Phi, đây là điều không lường trước khi tham dự lễ trao giải.

Dung Phi hơi sững sờ, ánh đèn chiếu vào người cậu. Cậu cầm lấy micro, vẫn còn mơ màng như trong giấc mộng.

Ánh mắt cậu dõi theo hướng mà Tô Trăn đang nhìn, tìm thấy câu trả lời ở ý cười trong mắt anh.

“Tôi chỉ nghĩ đến việc nếu hai vị đạo diễn đây có thể cùng thực hiện một bộ phim, chúng ta sẽ không còn phải đau đầu vì việc bình chọn đạo diễn xuất sắc nhất nữa. Cảm giác về hình ảnh, kỹ thuật dựng phim và chiều sâu cảm xúc của đạo diễn Lý cộng hưởng với sự tinh tế trong việc nắm bắt nhịp điệu và khả năng khai thác tài nguyên của đạo diễn Trần, như vậy chúng ta có thể giành luôn giải Bộ phim hay nhất!”

Câu trả lời của Dung Phi tự nhiên thoải mái, ánh mắt không hề lộ ra sự kiêu ngạo hay bất cần, mà toát ra sự điềm tĩnh và thanh thoát như đã được tôi luyện theo thời gian.

“Mạc Tiểu Bắc, cậu lại làm tôi mê mẩn rồi đấy!” Lạc Băng cười nói, cả khán phòng lại vang lên một tràng pháo tay.

Dung Cẩn Nghiêm gật đầu nhẹ, Dung thái thái nắm tay chồng nói: “Thật tốt khi thấy Tiểu Phi như vậy!”

Kết quả giải thưởng Đạo diễn xuất sắc nhất cũng gây bất ngờ không kém, đó là một đạo diễn trẻ thuộc trường phái học thuật.

Lý Thành và Trần Tư Nhạc thì lại vô cùng tỏ ra bình tĩnh.

“Lý Thành, tôi quyết định chấp nhận lời đề nghị của Dung Phi, bộ phim tiếp theo chúng ta sẽ cùng đạo diễn.”

Tôi hoàn toàn đồng ý! Không thể để giới trẻ coi thường chúng ta được!

Sự phóng khoáng của cả hai người lại nhận được một tràng pháo tay nữa.

Bước vào phần trao giải Tân binh xuất sắc nhất, Vương Duyệt Lâm dễ dàng giành giải Nữ diễn viên mới xuất sắc nhất, trong khi đó, Nhậm Bạch lại bất ngờ chiến thắng hạng mục Nam diễn viên mới xuất sắc nhất.

“Xin lỗi Dung Phi, giải thưởng tân binh xuất sắc nhất tôi đã giành được rồi. Năm sau cậu đã không còn là tân binh trong làng điện ảnh nữa, chắc là sau này cậu cũng sẽ không có cơ hội nhận giải thưởng này đâu.” Nhậm Bạch tỏ ra bộ dáng nghiêm túc và kiêu ngạo.

Dung Phi cười khẩy lắc đầu, những người khác ở dưới sân khấu cổ vũ: “Không sao đâu, người ta muốn giành giải Nam diễn viên chính xuất sắc nhất mà!”

Cuối cùng cũng đến lúc tranh giải Nam phụ xuất sắc nhất, Dung Phi không khỏi hồi hộp.

Những người được đề cử bao gồm Dung Phi trong vai Mạc Tiểu Bắc, Vương Lộ Viễn trong vai phản diện số một Hà Chấn Vân, cùng một vài nam diễn viên kinh nghiệm khác từ các bộ phim khác.

Tim của Dung Phi bắt đầu đập thình thịch, lòng bàn tay cũng không ngừng toát mồ hôi.

“Ha! Tô Trăn, Dung Phi, người mặc đồ đôi với cậu, đã được đề cử cho giải Nam phụ xuất sắc nhất, cậu có căng thẳng không?” Lạc Băng dùng khuỷu tay húc húc Tô Trăn.

Tô Trăn trìu mến nói: “Làm sao có thể không hồi hộp? Tim tôi hiện tại đang đập rất nhanh.”

“Tôi nói nè Tô Thiên Vương, tôi và anh quen nhau lâu như vậy rồi mà anh vẫn chưa nói cho tôi biết rốt cuộc Dung Phi có điểm gì hấp dẫn anh mà khiến anh cam tâm tình nguyện mặc đồ đôi với cậu ấy?”

Đây là một câu đùa vui nhộn được tung ra trước khi công bố giải thưởng chính, nhằm mục đích làm dịu bầu không khí và khơi gợi sự tò mò cho những người khác.

Chỉ trong khoảnh khắc đó, Dung Phi đột nhiên cảm thấy mình không còn quan tâm đến danh hiệu Nam phụ xuất sắc nhất, chỉ muốn nghe câu trả lời từ miệng của Tô Trăn.

Tô Trăn cúi đầu xuống, nụ cười thoáng hiện nơi khóe môi thật sự khiến người ta say đắm.

Toàn bộ hội trường im lặng.

Tôi sẵn lòng mặc đồ đôi với em ấy, bởi vì tôi đã lướt qua sự phóng túng kiêu ngạo của em ấy trong quá khứ cùng thái độ khinh thường mọi thứ, tôi đã nhìn thấy một Dung Phi chân thành và nguyên bản nhất.

Lời của Tô Trăn rất nghiêm túc, rõ ràng đây chỉ là một câu chuyện được kết nối để điều chỉnh bầu không khí trong suốt buổi lễ long trọng, không ai thực sự nghĩ rằng Tô Trăn lúc này có mối quan hệ thân thiết với Dung Phi, nhưng trong mắt mọi người, Tô Trăn cực kì tán thưởng Dung Phi.

Ngay lúc đó, đạo diễn Lý Thành và Trần Tư Nhạc vỗ tay, tiếp theo là Vương Duyệt Lâm và Nhậm Bạch cùng với bậc tiền bối Vương Lộ Viễn, hai ba giây sau cả hội trường vang lên tiếng vỗ tay. Dung Phi bị tiếng vỗ tay nhấn chìm, anh ta ngây người, hoàn toàn choáng váng.

Những tràng pháo tay này dành cho Tô Trăn? Hay là bởi vì mọi người cũng giống Tô Trăn, họ đã công nhận bản thân cậu?

“Kết quả đánh giá cho hạng mục Nam diễn viên phụ xuất sắc nhất, giao cho Tô Trăn anh là phù hợp nhất.”

Tô Trăn từ từ mở danh sách, cười lên, vẻ mặt như mọi chuyện đều nằm trong dự đoán.

“À há, Tô Thiên Vương, anh có muốn bình luận một chút về diễn xuất của nam diễn viên phụ xuất sắc nhất này không?” Ánh mắt Lạc Băng cũng là sự khẳng định đối với nam diễn viên phụ xuất sắc.

“Ừm, diễn cùng em ấy, giúp tôi khai thác vai diễn Lâm Mặc Phong đến một chiều sâu khác!” – Câu trả lời của Tô Trăn vô cùng ngắn gọn.

“Ồ!” Lạc Băng gật đầu, “Có vẻ như giải Nam phụ xuất sắc nhất nhất sẽ thuộc về diễn viên gạo cội Vương Lộ Viễn hoặc là Dung Phi! Liệu là ai nhỉ?” Lời Lạc Băng vừa dứt, cổ của rất nhiều người có mặt trong trường quay đều vươn dài ra, háo hức chờ đợi câu trả lời từ miệng Tô Trăn.

Tô Trăn kéo kéo cổ áo, nhướng mày, tâm trạng của Dung Phi bay theo ánh mắt của anh.

“Diễn viên Dung Phi trong vai Mạc Tiểu Bắc trong phim 《Thương Thần》!”

Dung Phi ngồi yên tại chỗ, cậu đắm chìm trong ánh mắt của Tô Trăn, khoảnh khắc ấy cậu hiểu rõ, cậu là nam phụ hoàn hảo trong “Thương Thần”, nhưng lại là nam chính mãi mãi của Tô Trăn.[1] vest casual

Trong từ điển tiếng Anh, phong cách Casual có nghĩa là “một cái gì đó suồng sã, không nghiêm túc, không trang trọng”. Nhiều người cho rằng phong cách Casual nghĩa là thời trang không quy tắc, mặc bất kỳ trang phục nào mà bạn tìm thấy.

Trên thực tế nhiều ngôi sao nổi tiếng khi ra đường cũng kết hợp trang phục khác nhau không theo bộ, thế nhưng họ vẫn đẹp và sang trọng. Đó gọi là phong cách ăn mặc thông minh hay còn gọi là “smart casual” mà chúng ta rất nên học tập.

Phong cách Casual xuất hiện lần đầu ở Mỹ vào đầu thế kỷ XX, khi hoạt động thể thao không còn bị đánh giá là hoạt động dành cho những người lao động và các cuộc chiến tranh thế giới đã phần nào thúc đẩy người Mỹ chọn quần áo dễ hoạt động, không rườm rà.

[2] yuppie

“Yuppie” (/ˈjʌpi/là từ viết tắt của “young urban professional” hoặc “young upwardly-mobile professional”) là một thuật ngữ được sử dụng vào đầu những năm 1980 cho những người trẻ có chuyên môn làm việc ở thành thị.

Chủ nghĩa “yuppie” không giải thích được hoàn toàn bởi thu nhập và địa vị. Đúng hơn, nó là xu hướng văn hoá cuối thế kỷ 20 của những người trẻ tuổi có chuyên môn tự trau dồi, có mức lương tốt, yêu thích các nét văn hoá và tư tưởng của cuộc sống thành thị sành điệu, họ thường lạc quan, có khả năng đối đầu với phần lớn các thử thách và vấn đề khó khăn của một miền Trung nước Mỹ kém thịnh vượng và nhiều thiển cận.

Một người đàn ông yuppie là một người có công việc lương tốt trong ngành kỹ thuật, luật, tài chính, giáo dục hoặc cố vấn trong một trung tâm văn hoá, có gu thời trang sành điệu, diện mạo phong cách, có học vị, được đào tạo tốt, có lối giải trí phong phú, lành mạnh, có suy nghĩ tương đối thoáng, đặc biệt có con mắt thẩm mỹ, là mục tiêu của một người đàn ông đích thực.
 
Back
Top Dưới