Cập nhật mới

Ngôn Tình Trọng Sinh 80: Nữ Thầy Tướng

Trọng Sinh 80: Nữ Thầy Tướng
Chương 80: Chương 80


Diệp Hoan dụ dỗ các em trai nói: “Đợi về nhà chúng ta nói với mẹ học quá đơn giản, bảo ba mẹ dạy cho chúng ta những thứ chúng ta chưa học.”

“Nếu các em nghe lời, sau này chị mua nhiều đồ ngon cho các em ăn, đều lén lút để dành cho các em ăn.”

Tuy sư phụ vô cùng hào phóng, thường sẽ cho Diệp Hoan tiền tiêu vặt, nhưng Diệp Trường Vinh và Lý Vệ Hoa không thích cho con xin tiền của Kỷ đạo trưởng. Bởi vì vốn dĩ mời người ta làm sư phụ đã không trả tiền, sao còn có thể để bọn trẻ xin tiền ông ấy? Vì vậy, cho dù Kỷ sư phụ cho Diệp Hoan tiền, lúc Diệp Hoan tiêu tiền cũng không nhiều. Nếu cô mua đồ ăn vặt cho các em trai, đều bảo các em ăn hết ở bên ngoài, lau sạch miệng rồi mới về nhà, bình thường rất ít khi để ba mẹ nhìn thấy.

“Được, Hoan Hoan, chị nói lời giữ lời.” Diệp Đông và Diệp Nam đều đồng ý.

Từ sau khi Diệp Hoan có khố vàng nhỏ do sư phụ cho, quản giáo em trai càng dễ dàng. Chỉ cần lấy đồ ăn vặt ra dỗ chúng, cơ bản không có lúc nào không đồng ý.

Đợi về tới nhà ăn cơm, Diệp Đông chủ động nói với ba mẹ: “Mẹ, bọn con ở trường học quá đơn giản, những gì giáo viên dạy đều biết cả rồi, mẹ dạy bọn con cái gì khó hơn đi.”

“Bảo bối, đều biết cả rồi à, vậy lấy sách ra để ba kiểm tra con.”

Diệp Đông lấy sách lớp 1 tập một ra cho Diệp Trường Vinh, để ông tùy ý ra đề.

Kết quả vượt ngoài dự liệu của Diệp Trường Vinh, phần lớn từ vựng trên sách Diệp Đông và Diệp Nam đều biết. Bởi vì lúc luyện chữ trong dịp hè, Diệp Hoan đặc biệt tìm một quyển sách lớp một tới, bảo các em luyện chữ cứ luyện chữ lớp 1 cần phải học, nếu viết qua nhiều lần, chưa chắc chúng viết đẹp cỡ nào nhưng đều nhận mặt chữ.

Diệp Trường Vinh hỏi con gái: “Hoan Hoan, cũng cũng biết hết rồi sao?”

Diệp Hoan: “Con theo sư phụ học nhiều, biết còn nhiều chữ hơn các em.”

Được thôi, tiềm lực của các con vô hạn, chỉ là người lớn không phát hiện mà thôi. Nếu chúng đã chủ động yêu cầu học tập, vậy thì học thôi.

Chữ đều biết cả, phép cộng trừ cũng biết rồi, Lý Vệ Hoa liền dạy các con học đề ứng dụng. Ba đứa trẻ đều muốn học, Kỷ Nguyên Trân cũng đòi học cùng, sau đó Lâm Nghi Song khá rảnh sẽ bắt đầu dạy vượt giáo trình cho bốn đứa trẻ. Thực ra bà ấy muốn xem mấy đứa trẻ có thể đi tới bước nào. Kỷ Nguyên Sâm thấy em trai em gái đều chủ động học, cũng yêu cầu mẹ giảng bài sau cho cậu ấy.

Sau đó bọn trẻ nhà họ Diệp và nhà họ Kỷ hình thành một vòng luẩn quẩn, đều tranh giành học kiến thức mới chưa được học.

Lâm Nghi Song thấy bọn trẻ vùi đầu chăm chỉ viết chữ, nói: “Bọn trẻ nghiêm túc thật, ba đứa con nhà chị đều thích học, khiến Trân Trân nhà tôi cũng thích học luôn.” Con trai xưa giờ thích học, không cần nói nhiều.

“Chứ còn gì nữa, tôi cũng cảm thấy kể từ mùa hè năm nay chúng hiểu chuyện hơn nhiều.” Lý Vệ Hoa cảm thấy rất vui, bà không ngờ trước đây ba đứa con ham chơi như thế, từ kỳ nghỉ hè, đã trở nên thích học. Lẽ nào là các con đã lớn, đột nhiên nảy sinh hứng thú với học hành?

Diệp Hoan không biết suy nghĩ của mẹ, nhưng cô vẫn luôn muốn kiếm tiền không nghĩ ra được con đường kiếm thêm nào tốt. Chủ yếu là cô quá nhỏ tuổi, làm việc gì cũng khiến người ta không quá tin tưởng; hai là trên trấn đều là người quen, nếu cô làm gì đó, đảm bảo sẽ có người nói với ba mẹ, chỉ có thể đợi lớn hơn một xíu rồi nghĩ tiếp.

Diệp Hoan cảm thấy: Có lẽ cô nên cân nhắc thi cấp hai hoặc cấp ba tốt hơn, không tiếp tục học trung học ở trấn nữa, nếu không sẽ luôn trưởng thành trong ánh mắt ba mẹ, cô muốn làm gì cũng không làm được.

May mà bây giờ chị em họ còn nhỏ, tiêu phí ít, ba mẹ gánh nổi tiền đi học nên không tính là khó khăn. Đợi cô lớn lên một chút, nhất định phải tự kiếm tiền, đừng đối mặt với khốn cảnh không có tiền vào đại học.

Rất nhanh, thời tiết ngày càng mát mẻ, lễ trung thu sắp tới, vụ thu cũng tới.

Cuối tuần này, Diệp Hoan và các em trai phải theo ba mẹ đến nhà ông bà nội tặng quà trước.

Mấy lần trước đều là Diệp Trường Vinh nghỉ làm về một mình, bởi vì các con đều theo sư phụ luyện võ học tập, luôn không có thời gian. Bởi vì luyện võ chính là một quá trình rèn luyện trường kỳ, không thể ba ngày đánh cá hai ngày phơi lưới, như thế không đạt được bao nhiêu thành tựu.

Bây giờ trung thu sắp tới, Kỷ đạo trưởng mới cho chúng nghỉ một ngày. Bởi vì đón lễ, bọn trẻ phải đi thăm người lớn trong nhà, không châm chước không được.

Hôm nay, Kỷ đạo trưởng biết họ phải đến nhà ông bà nên không tới. Gia đình năm người ăn sáng từ sớm, thu xếp xong đồ đạc, đi bộ tới thôn Ngọc Tuyền. Lúc đi, Diệp Hoan còn dẫn theo Chiến Thần.
 
Trọng Sinh 80: Nữ Thầy Tướng
Chương 81: Chương 81


Chiến Thần rất ít khi ra ngoài với chủ nhân, lần này chủ nhân dẫn nó theo, nó vô cùng vui, chạy lon ton tới thôn Ngọc Tuyền cả quãng đường.

Diệp Trường Vinh cảm thấy kỳ quái: “Con cún này mới tí xíu, chạy rất bền đó.”

Lý Vệ Hoa thuận miệng nói: “Cũng đâu có xa lắm, còn có thể khiến một con ch.ó mệt sao?”

Diệp Hoan thầm nghĩ: Chiến Thần không phải chó thường, chắc chắn chạy bền.

Sau khi tới thôn, thôn dân nhìn thấy gia đình họ đều nhiệt tình chào họ.

Trước đây đều hỏi: “Trường Vinh, dẫn vợ con về thăm ba mẹ cậu à?”

Lần này rất nhiều người thêm một câu: “Hoan Hoan cũng về rồi, có rảnh tới nhà bác chơi!”

Đợi sau khi đi qua, Diệp Trường Vinh cảm thấy kỳ quái: “Sao những người này lại nhiệt tình với Hoan Hoan như vậy?”

Lý Vệ Hoa trợn mắt với chồng, nói: “Anh quên rồi? Đợt trước người trong thôn không phải đều cho rằng Diệp Hoan là mệnh quý nhân, muốn ké chút quý khí sao?”

Diệp Trường Vinh vỡ lẽ: “Chẳng trách, những người này thật mê tín, qua mấy tháng rồi còn nhớ.” Ông vốn không để chuyện này trong lòng.

Diệp Hoan: “Ba đúng là người theo chủ nghĩa vô thần, sau này nhất định có cơ hội cho ba mở mang bản lĩnh thật của cô.

Đợi tới nhà họ Diệp, Diệp Hoan nhanh chóng nhìn thấy gương mặt rạng rỡ như hoa cúc của bà nội: “Hoan Hoan, nhớ bà nội không? Bà bảo bác gái cháu mang đồ cho các cháu ăn, còn cho cháu xấp vải may váy hoa, mẹ cháu may cho cháu chưa, mặc đẹp không?”

Bà nội Diệp thấy cháu gái cười rất tươi, sau đó giống như s.ú.n.g máy, tuôn ra một tràng lời, ngay cả cho Diệp Hoan thời gian trả lời cũng không có.

Trước đây – bao gồm kiếp trước, Diệp Hoan chưa từng cảm nhận được sự quan tâm nhiệt tình như vậy của bà nội, bây giờ bà nội đột nhiên tốt với cô, Diệp Hoan vẫn chưa quen. Nhưng cô không thể trốn tránh, nếu không chính là cô không hiểu chuyện.

“Bà nội, mẹ cháu đã may váy cho cháu rồi, mặc lúc khai giảng, chỉ là sáng nay hơi lạnh, mẹ cháu không cho mặc.”

“May cho cháu là được rồi, bà cho xấp vải đó chính là muốn mẹ cháu may váy cho cháu.”

Không biết lời này của bà nội Diệp có phải là cố ý nói cho con dâu nghe không, là sợ con dâu dùng xấp vải bà cho cháu gái may váy vào chuyện khác?

*

Lần này, bởi vì gia đình Diệp Hoan tới hơi sớm, tới nhà ông bà nội mới tầm chín giờ. Sau khi Diệp Trường Vinh tới, ông đã ra đồng giúp gia đình anh cả làm việc; Lý Vệ Hoa ở nhà tuốt ngô phụ; Diệp Đông và Diệp Nam đã sớm ra ngoài tìm bạn chơi cùng.

Vụ thu kéo dài hơn vụ hè, cả thu hoạch lẫn gieo trồng, phải mất khoảng một tháng. Trong nhà đã kéo mấy xe ngô, vẫn chưa tuốt hạt xong. Lý Vệ Hoa không làm ruộng, mỗi năm đều sẽ tuốt ngô giúp, có thể làm được bao nhiêu thì hay bấy nhiêu, bà nội Diệp ở nhà cũng làm việc này.

Việc này không mệt, chỉ là quá mất thời gian, tuốt hạt quá lâu, hai đầu ngón tay dùng sức sẽ đau.

Diệp Hoan lại không phải trẻ con thật sự, không muốn ra ngoài chơi, nhìn mẹ làm việc, cô cũng muốn phụ.

Không ngờ cô vừa cầm một cây ngô lên chuẩn bị tuốt hạt, bà nội Diệp đã kinh ngạc nói: “Hoan Hoan, cháu còn nhỏ, không cần cháu làm việc, cháu theo Đông Đông Nam Nam đi chơi đi, việc này để mẹ cháu làm là được.”

Đứa cháu gái này là mệnh “quý nhân”, bà cụ không dám sai cháu gái làm việc, nếu để cháu gái mệt, sau này không hưởng ké được thì phải làm sao?

Diệp Hoan bị thái độ của bà nội làm cho ngơ ngác, kiếp trước sau khi cô lớn một chút, vụ thu thường tới giúp ông bà tuốt ngô, không thấy bà nội đối xử tốt với cô như vậy.

Xem ra bà nội thật sự tin lời sư phụ nói. Nếu như vậy, sau này còn phải cho bà nội nếm chút quả ngọt, nếu không chắc chắn bà nội sẽ cho rằng sư phụ là lừa đảo.

Diệp Hoan nhìn thấy mẹ và bà nội làm việc, biết tuốt hạt lâu sẽ đau tay. Cô bỗng nhiên nhớ tới sau này có người đã nghĩ ra một cách, lúc tuốt hạt dùng cây gỗ nhỏ hơi nhọn tách hạt ra, như vậy tuốt ngô dễ hơn.

Gậy nhỏ tốt nhất là dùng đũa trúc cũ chuốt thành. Bởi vì đũa trúc chuốt nhọn khá cứng, không dễ gãy lúc tuốt hạt.

Nhưng Diệp Hoan tìm một vòng cũng không tìm được đũa cũ, cô chỉ đành tìm một khúc gỗ nhỏ trong đất củi, sau đó tìm một con dâu, chuốt một đầu gỗ nhọn lên.

Diệp Hoan dâng đồ ra: “Mẹ, dùng cái này đ.â.m ở đây một cái rồi tuốt, như thế dễ tuốt hơn.”

Lý Vệ Hoa nhìn thấy con gái chỉ cho bà dùng công cụ mới nhẹ nhàng tuốt hạt như thế nào, cảm thấy quả thực hữu dụng hơn, bà làm thử, quả nhiên đ.â.m một cái rồi dùng tay tuốt sẽ đỡ tốn sức hơn.

Lý Vệ Hoa cười khen con gái: “Hoan Hoan thông minh thật, thế mà lại nghĩ được cách hữu dụng như thế này.”

Diệp Hoan: “Mẹ, buộc dây da lên gậy, đeo lên đầu ngón tay, nó sẽ không rớt, dùng như thế càng tiện hơn.”
 
Trọng Sinh 80: Nữ Thầy Tướng
Chương 82: Chương 82


Bà nội Diệp cũng cảm thấy thích, lấy cây gỗ do cháu gái chuốt xong thử, quả thực hữu dụng: “Chẳng trách thầy bói nói Hoan Hoan là mệnh quý nhân, xem xem, thông minh như vậy sau này có thể thành công.”

Diệp Hoan đã nghe bà nội lải nhải rất nhiều lần “mệnh quý nhân”, nói thật cô nghe xong cảm thấy hơi ngại. Cho dù cô thật sự là mệnh quý nhân, cũng không chịu nổi bà nội lải nhải hằng ngày, huống hồ bây giờ cô chưa có năng lực giúp đỡ người nhà bao nhiêu.

Lý Vệ Hoa nói: “Quả thật đứa trẻ này thông minh, bây giờ lại càng hiểu chuyện, ba đứa nó ngày càng khiến con đỡ lo, đều không cần con quản nhiều, tự biết chăm chỉ học hành…”

Lý Vệ Hoa cảm thấy con gái làm que gỗ nhỏ hữu dụng, đưa cái đó cho mẹ chồng dùng, bà tự đi chuốt một cái.

Bà nội Diệp thấy cháu gái ở một bên rất nhàm chán, bèn nói: “Hoan Hoan, ở trong nhà không có gì chơi. Cháu ra ngoài tìm Đồng Đồng và Diễm Lệ chơi một lúc.”

Đồng Đồng và Diễm Lệ là con nhà hàng xóm.

Dù sao thì cuộc sống trong nhà cũng không quá khó khăn, mẹ chồng con dâu cũng không cần ép con cháu mình làm nông.

Bây giờ người trong thôn đều bận vụ thu, có lẽ không có nhiều người mê cháu gái cầu ké phúc khí. Vì vậy bà nội Diệp có thể yên tâm để cháu gái ra ngoài.

Diệp Hoan cũng cảm thấy ở nhà nhàm chán, cô nói với bà nội và mẹ: “Vậy cháu ra ngoài chơi một lúc.”

“Đi đi, đi đi, khát thì nhớ về uống nước, buổi trưa nhớ về sớm ăn cơm.” Bà nội Diệp bây giờ cũng thương Diệp Hoan, còn quan tâm hơn người làm mẹ nữa.

Trẻ nhỏ dễ quên, tập trung chơi sẽ chẳng nhớ gì nữa, người lớn không gọi đều không về nhà ăn cơm.

Lúc Diệp Hoan ra ngoài, không quên dẫn Chiến Thần theo, cô bồng nó định lên núi dạo một vòng. Ra khỏi cổng, vừa hay gặp được Diệp Đông, Diệp Nam trên đường, Diệp Hoan gọi hai em trai đi cùng: “Đông Đông, Nam Nam, đi lên núi chơi chút không?”

Diệp Đông và Diệp Nam vừa nghe, lập tức đi theo. Diệp Nam hỏi một câu: “Hoan Hoan, đi lên núi làm gì?”

Diệp Hoan: “Xem trên núi có quả dại ăn không?”

Diệp Đông: “Chắc chắn có, ông nội còn nói trên núi có nho dại!”

Diệp Nam: “Chúng ta đi hái tầm bóp ăn!”

Có đồ ngon, Diệp Đông và Diệp Nam đương nhiên đi theo chị gái rồi.

“Hoan Hoan, chị đợi chút, bọn em uống nước rồi đi.” Hai đứa đi uống nước xong, chào bà nội rồi lập tức chạy ra.

Trong vòng một tháng, Chiến Thần đã lớn ra một vòng, lớn nhanh hơn chó bình thường. Nó được chủ nhân ôm trong lòng, cảm thấy ảnh hưởng thần uy của nó, bèn nói với Diệp Hoan: “Chủ nhân, chị thả em xuống, em tự đi là được.”

Diệp Hoan: được thôi, Chiến Thần không phải chó thú cưng.

Chiến Thần là con ch.ó độc lập, vô cùng có bản lĩnh. Diệp Hoan đã từng chứng kiến khứu giác nhạy bén của nó, chỉ cần là mùi nó ngửi qua, quả thực đều có thể nhớ, hơn nữa sẽ không quên, nếu cách một đoạn thời gian bảo nó tìm đồ đã từng ngửi qua, nó vẫn có thể tìm ra.

Kỹ năng đặc biệt này của nó đã được người nhà biết. Diệp Trường Vinh còn từng nói đùa, nếu Chiến Thần là cảnh khuyển, chắc chắn vô cùng lợi hại.

Diệp Hoan nghe vậy đặt Chiến Thần xuống, Chiến Thần bước cái chân ngắn nhỏ chạy đằng trước, còn thường hỏi chủ nhân đi hướng nào.

Núi Ngọc Tuyền không quá cao so với mực nước biển, cũng chỉ cao hơn đồi một chút mà thôi, bởi vì trên núi có mấy dòng suối, cho nên trở thành núi Ngọc Tuyền. Thôn Ngọc Tuyền dưới nước cũng đặt tên theo ngọn núi này.

Bởi vì quanh năm luôn có người lên núi đốn củi, đào rau dại, bẫy thỏ…Trên núi Ngọc Tuyền có lối mòn, trực tiếp thông tới đỉnh núi. Ba người một chó chậm rãi men theo con đường nhỏ lên núi Ngọc Tuyền.

Diệp Hoan nhìn thấy bên đường nở rất nhiều hoa dại không biết tên, khéo léo làm ba vòng hoa, mỗi người đội một cái trên đầu. Vốn dĩ Diệp Đông chê vòng hoa có hoa, nhưng thấy Hoan Hoan và Nam Nam đều đội, cậu cũng đội.

Diệp Đông và Diệp Nam không rảnh chút nào, không ngắt hoa dại bên đường cho Hoan Hoan thì xem trên cây có tổ chim không, còn muốn leo lên xem thử. Trẻ nhỏ lớn lên ở nông thôn, đặc biệt là con trai, về cơ bản đều biết trèo cây. Có đứa bởi vì quần mặc quá lâu, trèo cây sẽ mòn rách quần, về nhà còn bị ba mẹ dạy dỗ.

Chiến Thần vừa thấy trên núi có con đường nhỏ, không cần hỏi chủ nhân nữa, trực tiếp chạy men theo con đường. Nếu không phải đợi ba đứa trẻ, nó có thể chạy một mạch tới mất tăm. Đừng thấy Chiến Thần là con cún chưa lớn, nhưng nó chạy rất nhanh, chó bình thường không tài nào đuổi kịp nó.

Ba đứa nhỏ đi cũng không sợ, trên đường không gặp ai khác. Có bóng cây che chắn, ngược lại không cảm thấy nóng, nhưng trời quá nóng, Diệp Đông và Diệp Nam đi một lúc đã cảm thấy khát.

Diệp Đông nói: “Hoan Hoan, chúng ta đến suối chơi đi, ở đó có nước, em khát rồi, muốn uống nước.”

“Được, vậy chúng ta đến con suối gần nhất trước.” Diệp Hoan lên núi chỉ là muốn tùy ý dạo quanh, vốn không có điểm đích, đi đâu cũng được.
 
Trọng Sinh 80: Nữ Thầy Tướng
Chương 83: Chương 83


Trên núi không có mãnh thú, bọn trẻ thường lên núi. Trước đây ba đứa nhỏ từng theo người lớn lên núi vài lần, cũng từng theo đám trẻ trong thôn đi, cho nên vô cùng quen thuộc với con đường trên núi, muốn đi liền tới một giao lộ rẽ cua, đến con suối gần nhất.

Nếu không l*n đ*nh núi, ngược lại đến những con suối lân cận, ba đứa nhỏ một chú chó rất nhanh đã tới bên suối. Ba người đều hứng nước suối chảy ào ào uống, sau khi uống xong thì rửa mặt, cảm thấy nước suối cực kỳ mát, cực kỳ sướng.

Diệp Hoan thấy nước từ nguồn chảy ra tụ thành một con suối nhỏ, thuận theo thế đất chảy xuống chỗ thấp; xung quanh nguồn có rất nhiều đá với nhiều tạo hình, đã sớm được thời gian ăn mòn trơn bóng, mỗi đứa tìm một hòn đá to, ngồi lên trên nghỉ ngơi.

Diệp Đông cảm thấy nhàm chán, không khỏi than: “Trong núi yên tĩnh thật, không có động tĩnh gì.”

Diệp Nam cười ha ha nói: “Anh, ở đây không có người lớn, có phải anh sợ rồi không?”

Diệp Đông lập tức không phục nói: “Em mới là đồ nhát gan, mới sợ đó. Anh không hề sợ chút nào.”

Diệp Hoan biết buổi tối Đông Đông thật sự hơi nhát, buổi tối đi vệ sinh cần người đi cùng mới được; Nam Nam là tên nhóc to gan ngốc nghếch, không sợ gì cả.

Diệp Hoan an ủi Đông Đông nói: “Không cần sợ, trong núi không có hổ ăn thịt người, hơn nữa chúng ta đã theo sư phụ học bản lĩnh rồi.”

Ba đứa nhỏ ở xung quanh nguồn suối một lúc, Diệp Đông và Diệp Nam không có việc gì làm, nói các tạo hình của đá, gì mà viên đá này giống thớt, viên đá kia giống cún con, còn có viên đá giống đầu khỉ.

Sau khi chơi một lúc, chúng cảm thấy không có gì vui, muốn đi. Diệp Hoan cũng cảm thấy vậy, gọi một tiếng: “Chiến Thần, đi thôi.”

Vốn dĩ Chiến Thần lên núi, cảm thấy giống như thông khí, vô cùng vui sướng. Cho nên nó nói với Diệp Hoan một tiếng rồi chạy đi khắp nơi chơi.

Chiến Thần nghe chủ nhân gọi, vẫy vẫy chân đang bới đất, nhanh chóng chạy tới chủ nhân.

“Chủ nhân, nói cho chị một chuyện, em phát hiện dưới một cái cây kỳ quái có giấu đồ, vừa nãy em đang đào, vẫn chưa đào ra, chị gọi em, em vội vàng quay lại.”

Vốn dĩ Chiến Thần dạo khắp nơi, dạo tới một cái cây có hình chữ nhân ngược, phát hiện dưới gốc cây có mùi khác. Nó từng nghe chủ nhân tán gẫu, có người sẽ giấu rượu ngon dưới gốc cây, thời gian lâu, rượu cực kỳ thơm nồng, mùi vị càng ngon; có người vì giấu tiền tài, cũng sẽ chôn vàng bạc dưới gốc cây, sau này tới lúc dùng sẽ quay lại đào.

Mũi chó của Chiến Thần vốn đã siêu cấp nhạy bén, dạo dưới gốc cây một vòng, nó liền ngửi được mùi vị khác lạ. Có lẽ có tài bảo như chủ nhân nói? Nếu đào ra, nhất định chủ nhân vô cùng vui.

Ôm suy nghĩ đào bảo bối, Chiến Thần bắt đầu làm việc, sau đó nghe tiếng gọi của chủ nhân.

Diệp Hoan vừa nghe lời Chiến Thần nói, nghĩ tới khứu giác nhạy bén của Chiến Thần chưa từng sai sót, càng cảm thấy có lẽ dưới gốc cây đang chôn thứ gì đó, còn là thứ gì, Diệp Hoan hỏi Chiến Thần, Chiến Thần nói là mùi mà nó chưa từng ngửi qua, cho nên không thể xác định rốt cuộc bên dưới có gì.

Diệp Hoan suy nghĩ một chút rồi nói: “Chiến Thần, nếu em không sợ thì đi đào tiếp, xem thử rốt cuộc là gì, rồi quay lại nói với chị, chị và Đông Đông, Nam Nam ở đây đợi em.”

Diệp Hoan sợ bên dưới chôn thứ mà trẻ con không thể xem, ví dụ t.h.i t.h.ể gì đó. Cô sợ dọa tới Đông Đông và Nam Nam. Nếu chỉ có một mình cô, cô sẽ theo Chiến Thần đi xem.

Tuy Chiến Thần nhỏ nhưng nó là thần khuyển, không sợ gì cả, nghe lời chủ nhân, nó lập tức đáp: “Vậy em đi đào tiếp thử.”

Đào một lúc, thực ra nó cũng tò mò rốt cuộc bên dưới là gì.

*

Đợi Chiến Thần đi, Diệp Hoan ở một bên đợi hơi lo lắng, có lẽ không nên để nó đi. Đào được bảo bối là chuyện vui, không cần quá lo lắng; lỡ như Chiến Thần đào được thứ không nên thấy, liệu có bị dọa không?

“Hoan Hoan, chúng ta vẫn chưa đi sao?”

“Đợi chút, Chiến Thần về rồi đi.”

Diệp Đông hỏi: “Chiến Thần quay lại nhưng sao lại chạy đi, hay là đi tìm nó?”

Diệp Hoan: “Không cần đi tìm nó, đợi lát nữa gọi nó vài tiếng là được, ai biết nó chạy đi đâu?”

Bởi vì khoảng cách hơi xa, Diệp Hoan tạm thời không thể liên lạc với Chiến Thần, chỉ có thể ở chỗ cũ đợi nó. Sớm biết hôm nay xảy ra chuyện này, cô sẽ không dẫn hai em trai tới. Bây giờ hay rồi, bởi vì sợ dọa tới chúng, không dám cùng theo Chiến Thần đi đối mặt với thứ chưa biết.

Tầm khoảng mười mấy phút, Chiến Thần tung tăng chạy về.

Diệp Hoan nhìn thấy bóng dáng của nó, vội vàng đứng lên hỏi nó: “Chiến Thần, rốt cuộc em đào được gì?”

“Chủ nhân, em đào ra hai cái vò, đều bị rễ cây quấn vào, em không lấy ra được.”

Hóa ra là hai cái vò! May mà là vò, không phải thứ đáng sợ, Diệp Hoan không khỏi vỗ n.g.ự.c thấy may mắn.

Nếu đã là hộp thì không cần sợ nữa, có thể tới xem thử.
 
Trọng Sinh 80: Nữ Thầy Tướng
Chương 84: Chương 84


Diệp Hoan: “Chiến Thần, em chạy chậm chậm đằng trước, dẫn bọn chị tới đó xem thử.”

“Vâng, chủ nhân.” Chiến Thần lập tức xoay người chạy ở phía trước.

Diệp Hoan bắt Chiến Thần cõng cái nồi, nói với các em trai: “Chiến Thần lại chạy rồi, chúng ta đuổi theo, xem thử nó đi đâu!”

Diệp Hoan dẫn hai em trai theo Chiến Thần, tới một gò đất xung quanh cây cỏ thưa thớt, hơi hẻo lánh, nhìn một cái là có thể nhìn thấy một cái cây to hình chữ nhân ngược.

Diệp Hoan giả vờ không biết gì nói: “Chúng ta đi xem thử Chiến Thần đã phát hiện cái gì?”

Chiến Thần đang đợi họ ở dưới gốc cây, nó đã đào ra một số đát, lộ ra phần lớn cái vò.

Lúc Diệp Hoan nhìn thấy vò, trong lòng đang nghĩ: Nếu trong vò đựng vàng bạc châu báu, vậy cô giống như đã nuôi được một chú chó tìm bảo? Không hổ là thần khuyển do không gian sản xuất, khứu giác vô địch, biết trèo cây, còn biết tìm bảo bối, coi như cô hời rồi.

Diệp Hoan nhìn kỹ mới phát hiện, có lẽ lúc đầu người chôn cái vò chôn không được sâu lắm, thế nên sau nhiều năm, rễ cây um tùm đã phủ trên đỉnh vò, khiến Chiến Thần bới được một lớp đất không dày lắm đã bới ra được cái vò.

Đương nhiên, ngoài người đào vò, cộng thêm Chiến Thần, căn bản sẽ không có ai nhàm chán tùy ý đào hố dưới gốc cây. Thế nên muốn đào ra vò, trừ phi là có người tới đây bứng cây, có lẽ có thể đào được vò.

Bây giờ vò bị rễ cây quấn trong đất, phải lấy ra mới có thể biết bên trong giấu thứ gì.

Mùa hè, quần áo trên người ít, trên người Diệp Hoan không có chỗ nào giấu đồ, không dám dùng đồ trong không gian. Cô chỉ đành bẻ một nhánh cây to trên cây, định thử xem có thể nạy vò ra không.

Diệp Đông và Diệp Nam cũng lanh trí, vừa thấy trong đất đang chôn cái vò, lập tức cảm thấy đã đào được bảo bối. Những người hoạt bát hiếu động như chúng thích đào bảo bối nhất, sau đó cũng bẻ nhánh cây, ở một bên tiếp tục đào đất xung quanh cái vò cùng Diệp Hoan.

Diệp Hoan còn thử chặt đứt rễ cây quấn trên vò.

Vò rất nặng, ba đứa trẻ tốn rất nhiều sức mới lấy được hai cái vò ra. Đây cũng là nhờ sau khi Diệp Hoan luyện võ tăng lên không ít sức, nếu còn không được nữa thì phải dùng nguyên khí trong cơ thể, cô là người bỏ sức nhiều nhất.

Vò trông có vẻ vò gốm bình thường, không khác gì với vò ướp dưa chua trong nhà. Diệp Hoan nhìn không giống đồ cổ, cô vô cùng tò mò bên trong chứa cái gì.

May mà nắp vò là đất sét, Diệp Hoan dùng gậy chọc chọc, chọc rớt một ít đất sét xung quanh. Diệp Hoan đoán có thể do quá lâu, mấy hôm trước mới vừa đổ mưa, đất sét cũng không hữu dụng gì, mới dễ chọc ra như vậy.

Sau khi Diệp Hoan mở vò ra, ba đứa nhỏ gần như cùng cúi đầu xem rốt cuộc bên trong là gì. “Bốp” một tiếng, ba chị em đụng đầu nhau, khiến đầu mình đau điếng, ba chị em đồng thời ngẩng đầu lên xoa xoa, nhìn xem mọi người đều bị đụng đau như nhau, Diệp Đông và Diệp Nam không khóc, ngược lại bật cười ha ha.

Diệp Hoan cười nói: “Được rồi, chúng ta xem thử rốt cuộc bên trong là gì?”

Diệp Hoan lại cúi đầu nhìn, phát hiện bên trong chứa đầy tiền xu tròn, cô vươn tay lấy một đồng ra xem, thế mà lại là viên đại đầu (đồng tiền thời dân quốc, bắt đầu đúc từ năm 1914), lại lấy ra vài đồng, vẫn là viên đại đầu. Nhưng có thể vì thời gian trữ lâu dài, bề mặt viên đại đầu đã bị oxi hoa, đường nét sạm đen, bố cục còn mang theo chút xanh.

Đâu là ai giấu vậy, sao lại giấu ở đây? Có lẽ đã giấu nhiều năm rồi.

Sau đó Diệp Hoan lại nhìn cái vò còn lại, quả thực bên trong đựng sợi vàng hơi bị sạm đen. Sợi vàng có hai loại, có lẽ là đại hoàng ngư và tiểu hoàng ngư mà Diệp Hoan từng nghe nói nhưng chưa từng nhìn thấy.

Diệp Hoan nhìn thấy những thứ này, trong lòng chỉ có một suy nghĩ, phát tài rồi, giàu rồi!

Nhưng hai hũ vàng bạc này quá nặng, cô và hai em trai không thể mang xuống núi. Không phải nói trầm tiếng phát đại tài sao, nên cẩn thận một chút, không thể để người khác nhìn thấy.

Diệp Hoan chưa từng nghĩ cô sẽ có một ngày phát sầu vì quá nhiều vàng bạc. Nếu các em trai không tới thì tốt, cô có thể lợi dụng không gian mang về, chỉ là nếu làm như thế thì không tiện giao vàng bạc ra với ba mẹ. Bỏ đi, không nghĩ nữa, vẫn nên tìm chỗ mau chóng giấu hũ vàng đi, quay về bảo cha mẹ tới mang về nhà.

Câu hỏi của Diệp Đông và Diệp Nam cắt đứt mạch tư duy của Diệp Hoan.

Diệp Đông và Diệp Nam đều chưa từng thấy những thứ này, bèn hỏi: “Hoan Hoan, đây là thứ gì?”

“Đồ tốt, chúng ta giấu đi trước, quay về bảo ba mẹ tới lấy. Sau khi về, các em không được nói với ai hết, chúng ta chỉ nói với ba mẹ.” Diệp Hoan sợ hai đứa nhỏ không kín miệng, không dám nói với chúng là vàng bạc. Nếu chúng bất cẩn nói ra ngoài đã từng đào được đồ tốt trên núi, không nhắc vàng bạc, người lớn chỉ sẽ cảm thấy buồn cười. Trẻ con mà, một viên đá cũng có thể coi là bảo bối, bình thường sẽ không có ai cho là thật.
 
Trọng Sinh 80: Nữ Thầy Tướng
Chương 85: Chương 85


Diệp Hoan đậy bình lại trước, gọi Chiến Thần tới nói: “Chiến Thần, em ghi nhớ mùi vàng, bạc, sau này ngửi được mùi này thì nói với chị.” Sau đó có thể thường xuyên phát tài, Diệp Hoan bắt đầu mộng phát tài rồi.

“Hóa ra những thứ này là vàng, bạc.” Chiến Thần ghi nhớ lời dặn của chủ nhân: “Chủ nhân, em nhớ hết rồi, lần sau tìm được lại nói với chị.”

Ba đứa nhỏ tốn sức chuyển hai cái bình tới một nơi kín đáo do Diệp Hoan tìm, sau đó lại nhổ ít cỏ phủ lên che lại. Diệp Hoan suy nghĩ khá chu toàn, sợ lỡ như có người tới sẽ phát hiện có dấu vết, cô còn chôn cái hố đã đào dưới gốc cây lại.

Tuy như vậy không thể làm được tới mức không có chút dấu vết, nhưng lại có thể tránh được ánh mắt của phần đông người.

Thực ra Diệp Hoan không cần phải cẩn thận như vậy. Bây giờ là vụ thu, phần lớn thôn dân đều bận vụ mùa, vốn không có ai rảnh rỗi lên núi dạo. Cho dù có người lên núi, về cơ bản đều là trẻ con lên núi nhặt củi, chúng còn nhỏ, bình thường sẽ không phát hiện manh mối.

Lúc Diệp Hoan xuống núi, tâm trạng vô cùng thoải mái, nếu không phải sợ dọa phải các em trai, cô hận không thể hát một khúc. Sau khi trọng sinh đúng thật là chuyển vận, chẳng những có được không gian truyền thừa, còn có một người bạn không xa không rời – Chiến Thần, vấn đề là cô vô ý phát hiện kỹ năng tìm bảo bối của Chiến Thần, quá trâu bò!

“Đông Đông, Nam Nam, về nhà không được nói gì hết, một câu cũng không được nói chuyện chúng ta đào được đồ. Có người hỏi thì nói chúng ta ra ngoài chơi.” Diệp Hoan nhiều lần dặn các em trai đừng nói lung tung.

May mà các em trai còn nhỏ, không biết vàng và bạc, nếu không cô thật sự sợ chúng lỡ lời. Loại tiền riêng này, đừng lộ ra chút phong thanh nào, nếu không sẽ khiến người khác đố kỵ; còn có thể sẽ gây ra phiền phức, ví dụ trong nhà sẽ có trộm ghé thăm gì đó.

“Chỉ cần các em nghe lời, sau này muốn ăn gì, chị mua cho các em.” Diệp Hoan sợ các em trai để bụng, đặc biệt hứa.

Diệp Đông Diệp Nam không hiểu hai cái bình đại biểu cái gì, nhưng nghe chị gái hứa mua đồ ăn ngon cho, lập tức vui vẻ đồng ý. Sau này sau khi trưởng thành chúng mới phát hiện, hóa ra từ nhỏ chị gái đã là một đại lừa gạt, không ít lần lấy đồ ăn ngon ra gạt hai đứa.

Sau khi tới nhà, ba đứa nhỏ che giấu bí mật quả nhiên kín miệng, không nhắc tới một câu.

Đợi khi sắp ăn cơm trưa, gia đình chú ba mới chậm rãi tới muộn.

Đây không phải là thứ tư tuần sau phải đón tết trung thu sao, Diệp Trường An dẫn vợ con tặng quà lễ cho ba mẹ. Dù sao thì hai vợ chồng chưa từng nghĩ chuyện giúp gia đình làm nông, cho nên vẫn thường tới vào giờ này.

Hai vợ chồng thằng ba luôn tới muộn, cả nhà đều quen. Cho dù chị em dâu có hơi không bằng lòng nhau, cũng chỉ để trong lòng, không thể nói ra mặt. Nói ra thì có thể thế nào, hai ông bà cụ sống với thằng cả, con trai còn lại giúp làm nông hay không đều dựa vào cá nhân, cũng không thể cưỡng cầu.

*

Lần này, sau khi Diệp Trường An tới, bỗng nhiên cực kỳ nhiệt tình tới Diệp Hoan, còn tặng cho cô một hộp bút mới mua: “Đây là hộp bút do thím ba cháu đặc biệt mua cho cháu đó.”

Thím ba Hàn Tuyết của cô nhìn hộp bút, rũ mắt không nói gì.

Một hộp bút màu hồng, vỏ nhựa, ở thời này có thể nói nó vô cùng thời thượng, trẻ con nông thôn rất ít dùng, bình thường đều dùng hộp bút vỏ sắt.

Diệp Hoan không biết nên nhận không, cô nhìn mẹ.

Lý Vệ Hoa đè nén sự buồn bực trong lòng nói: “Hoan Hoan, đây là quà chú ba con tặng con, cầm lấy đi, Hoan Hoan cảm ơn chú ba con.”

Thằng ba cũng thật là, sao lại làm chuyện không đáng tin như vậy, tặng hộp bút chỉ tặng cho Hoan Hoan, đây không phải là tạo mâu thuẫn cho bọn trẻ sao? Ông ta cũng không nghĩ xem, bọn trẻ lớn như nhau, Hoan Hoan có thể có hộp bút mới, Đông Đông Nam Nam lại không có, chúng có thể vui sao?

Đông Đông và Nam Nam không vui, người làm mẹ như bà đương nhiên cũng không vui.

Nhưng vì sao thằng ba lại đột nhiên tặng cho Hoan Hoan một cái hộp bút, lẽ nào là vì mẹ chồng nói tiên sinh bói toán bói ra Hoan Hoan là “mệnh quý nhân”? Không phải thằng ba là sinh viên à, sao lại mê tín như vậy.

Người làm chị dâu như Lý Vệ Hoa có hơi khinh thường cách làm của chú út.

Diệp Hoan vươn tay nhận hộp bút màu hồng, nói cảm ơn với chú ba. Cô lấy làm kỳ quái, sao đột nhiên chú ba lại tặng cho mình một cái hộp bút, như vậy không hay lắm, lẽ nào là vì “mệnh quý nhân”? Không biết chú ba muốn cầu cái gì?

Quả thật Diệp Đông và Diệp Nam đều không vui, sao chú ba chỉ tặng hộp bút cho Hoan Hoan mà không tặng cho chúng?

Diệp Hoan thấy các em trai không vui, vội vàng kéo chúng ra ngoài: “Có thể chú ba quên mua cho các em, nếu muốn hộp bút mới, quay về chị mua cho các em.”

Diệp Đông vừa muốn mở miệng đồng ý, Diệp Nam bĩu môi nói: “Đồ cho con gái con lứa dùng, em không thèm.”

“Nam Nam thối, em nói chị là con gái con lừa sao, hả?” Diệp Hoan rượt Diệp Nam chạy, Diệp Đông ở phía sau nhìn rồi cười ngốc, vốn đã quên béng chuyện hộp bút.
 
Trọng Sinh 80: Nữ Thầy Tướng
Chương 86: Chương 86


Lý Vệ Hoa nhìn thấy ba đứa con vừa cười vừa đùa giỡn mới ém chuyện chia quà không đều của chú út xuống.

Thực ra lần này Diệp Trường An tiện tay mua hộp bút lấy lòng Diệp Hoan đúng thật là muốn ké chút quý khí của cô, mong lần này có thể thăng chức làm trưởng khoa, chỉ là không biết nước tới chân mới nhảy như vậy có hữu dụng không.

Sau khi cả nhà ăn cơm xong, Lý Vệ Hoa và Diệp Trường Vinh đến căn phòng họ ở tạm nghỉ ngơi.

Lý Vệ Hoa kể lể với chồng: “Anh nói Trường An thật tình, tặng hộp bút cho bọn trẻ mà chỉ tặng Hoan Hoan, sao chú ấy có thể làm như vậy chứ? Hoặc là không tặng đứa nào hết, hoặc là tặng hết cả ba, chỉ tặng riêng Hoan Hoan là sao? Chú ấy làm như vậy, em cũng không nể gì…”

Đó là em trai ruột của Diệp Trường Vinh, tuy ông ta hành xử không thấu tình đạt lý, nhưng Diệp Trường Vinh nói gì được, ông chỉ đành nói: “Không phải Đông Đông và Nam Nam có hộp bút rồi sao, đợi chúng dùng hỏng, mua cho mỗi đứa một cái là được rồi.”

“Như thế giống nhau được sao…”

Diệp Trường Vinh bình thường không làm việc, sáng nay đã làm nông cả buổi, ông đủ mệt rồi, nghe vợ càm ràm rồi chợp mắt ngủ, Lý Vệ Hoa tức giận chỉ có thể hờn dỗi.

Vào lúc này, Diệp Hoan ló đầu vào, nói với Lý Vệ Hoa: “Mẹ, mẹ ra đây, bọn con tìm mẹ có chút việc.”

Lý Vệ Hoa không muốn nhúc nhích, nhàn nhạt hỏi: “Chuyện gì vậy, còn thần thần bí bí nữa?”

Diệp Hoan cười híp mắt nói: “Mẹ, là chuyện tốt, mau ra đây!”

Diệp Hoan nói xong liền xoay người ra viện đợi mẹ. Diệp Đông và Diệp Nam cũng ở bên ngoài, bên cạnh hai đứa còn đặt một cái sọt trúc khá to.

Lý Vệ Hoa buồn bực: Rốt cuộc là chuyện tốt gì? Cuối cùng bà vẫn có chút hiếu kỳ, theo chân cô đi ra.

Diệp Hoan kéo một cánh tay của mẹ nói: “Mẹ, bọn con dẫn mẹ đi tìm đồ tốt.”

Lý Vệ Hoa càng tò mò: “Rốt cuộc các con muốn làm gì, sao còn kéo theo sọt? Sao các con lại lấy sọt trúc của bà nội ra, đừng có làm mất, lúc dùng không tìm được xem bà có mắng các con không.”

Diệp Hoan: “Mẹ, mẹ đi cùng chúng con trước đã, đợi tới nơi không người rồi giải thích với mẹ.”

Diệp Đông và Diệp Nam cũng nói dẫn mẹ đi tìm đồ tốt.

Nếu chỉ có một đứa nói, có thể Lý Vệ Hoa không tin, nhưng ba đứa đều nói dẫn bà đi tìm đồ tốt, thật sự khơi dậy lòng hiếu kỳ của bà.

Lý Vệ Hoa nhìn con gái giống như bà cụ non, ra sức kéo bà đi về phía trước đã đành, còn đợi tới nơi không người rồi giải thích, giải thích gì?

Cuối cùng bởi vì tò mò, Lý Vệ Hoa bị các con kéo tới chân núi. Thế nhưng con gái lại kéo bà lên núi, Lý Vệ Hoa đứng im không đi nữa: “Được rồi, rốt cuộc là chuyện gì? Nếu không nói rõ thì mẹ không theo các con lên núi đâu.”

Diệp Đông nhìn ngó xung quanh không có ai, vội vàng nói giống như hiến bảo vật: “Mẹ, hôm nay chúng con đào được đồ tốt ở trên núi.”

“Đồ tốt gì?” Lý Vệ Hoa tưởng các con tìm được quả dại gì đó, muốn bà lên núi hái một ít.

Diệp Hoan thấy nếu không nói rõ, mẹ sẽ không dễ dàng đi theo chúng. Cô bảo mẹ cúi người xuống, ghé tới bên tai mẹ nói: “Mẹ, chúng con đào được vàng và bạc trên núi, có hai hũ.”

Lý Vệ Hoa cũng đã làm việc gần một buổi, buổi trưa có thời gian nghỉ ngơi lại không nghỉ ngơi, theo ý của đám trẻ chạy khắp núi sao?

Con gái dựa rất sát, hơi thở khi cô nói chuyện khiến tai Lý Vệ Hoa hơi ngứa, Lý Vệ Hoa vốn không để tâm, nhưng sau khi nghe lời con gái, lập tức bật dậy, thanh điệu đột nhiên cao lên, bà hỏi: “Hoan Hoan, con nói các con đào được gì…?”

Lý Vệ Hoa chưa nói xong đã căng thẳng nhìn xung quanh, thấy xung quanh có ai không, có ai nghe thấy họ nói chuyện không.

“Bỏ đi, không nói nữa, mau dẫn mẹ đi xem thử.”

Bốn mẹ con bắt đầu chạy lên núi.

Trên đường, Lý Vệ Hoa thoát khỏi tâm tư chộn rộn sắp có được bảo bối, quay đầu hỏi con gái: “Hoan Hoan, vừa nãy sao không nói với ba con một tiếng, nên gọi ông ấy theo, ông ấy mạnh, có thể chuyển được đồ.”

Diệp Hoan: “Liệu ba có chia đồ tốt cho người khác không?” Với sự hiểu biết của cô với ba, khả năng giấu riêng và nộp công hoặc là chia đều đều có. Chi bằng chỉ nói với mẹ, để mẹ lặng lẽ mang về nhà rồi tính.

Lý Vệ Hoa nghe con gái nói bỗng nhiên khựng lại. Đúng vậy, quả thật chồng rất hào phóng với anh em, ai có gì khó ông đều sẽ giúp. Nếu ông biết thì liệu có nói với ba mẹ chồng không, liệu có muốn chia cho anh em không? Ba mẹ chồng cũng có tâm tư chia đều, chia vàng bạc cho mấy anh em.

Nhưng đây là bảo bối do con của bà đào được, dựa vào đâu phải chia cho người khác?
 
Trọng Sinh 80: Nữ Thầy Tướng
Chương 87: Chương 87


Lý Vệ Hoa kết hôn với Diệp Trường Vinh nhiều năm, quả thực tình cảm của hai người rất tốt, tuy bà không phải người phụ nữ coi chồng là trời đất nhưng bà luôn không có gì che giấu chồng, trong nhà có việc lớn gì, bình thường đều do Diệp Trường Vinh quyết định, ví dụ lần nhận nuôi Diệp Hoan đó. Đương nhiên, Diệp Trường Vinh cũng có tính cách khá giống bà, hai vợ chồng họ đều một lòng cố gắng vì gia đình, cho nên tới nay hai người chưa từng xảy ra tranh chấp quá lớn.

Nhưng bây giờ thì khác, đột nhiên dễ dàng có thêm một số tiền, lỡ như chồng muốn hiếu kính với ba mẹ thì phải làm sao? Ba mẹ chồng biết, còn muốn chia cho mấy đứa con khác thì phải làm sao?

Lý Vệ Hoa cân nhắc chồng sẽ làm thế nào, nhíu mày lên. Nhà mình sống thế nào mình là người rõ nhất. Tuy hai vợ chồng họ đều có công việc nhưng sống không quá khá giả. Bình thường nhà họ ăn uống chi tiêu, còn phải gửi tiền dưỡng lão hằng tháng, bây giờ ba đứa con cùng đi học, học phí và tiền chi tiêu mỗi năm lại là một con số.

Vấn đề là tiền ngày càng mất giá, bây giờ giá thịt cũng tăng, ai biết sau này học phí có tăng hay không? Ba đứa con cùng một tuổi, đợi chúng vào đại học, không biết sẽ nộp bao nhiêu học phí, Lý Vệ Hoa không thể không tính toán tỉ mỉ.

Trong đầu Lý Vệ Hoa chuyển vài vòng, sau khi nghĩ thông suốt, quyết định mặc kệ thế nào, bà theo các con tìm đồ trước, lặng lẽ mang về nhà rồi tính. Tới lúc đó chồng muốn chia cho người khác hoặc như thế nào, không có cửa! Dù sao thì không qua nổi ải của bà.

Nhưng nhìn hai đứa con trai ngốc đang xách sọt đi, lại nhìn con gái một lòng ôm tiền về nhà, Lý Vệ Hoa không khỏi điểm lên trán của Diệp Hoan một cái, vui vẻ cười nói: “Con bé này, con suy nghĩ thấu đáo đấy. Đi, dẫn mẹ đi xem thử, mang về nhà rồi tính.”

Nhớ khi trước trong tình thế bất đắc dĩ, Lý Vệ Hoa đồng ý nhận đứa con gái tới ngoài ý muốn này, bà từng suy nghĩ, nếu bà nuôi cô một quãng thời gian, mẹ của cô tới đón cô đi, mẹ của cô sẽ nợ nhân tình với bà, có lẽ sẽ cho chút tiền báo đáp. Nhìn những thứ mà mẹ Diệp Hoan để lại cho con, có lẽ người ta không thiếu tiền.

Nếu mẹ đứa bé không tới đón, vừa hay bà không có con gái, có thể nuôi như con gái mình. Sau này nếu Hoan Hoan biết ơn muốn báo, cũng không để người mẹ nuôi như bà chịu thiệt.

Dù sao thì trẻ con còn bé nuôi hơn mệt mà thôi.

*

Lúc Diệp Hoan còn nhỏ, không hề khóc quấy bao nhiêu, so với hai thằng con trai tinh nghịch khóc la động trời, cô khá được lòng người khác, cộng thêm sinh ba khiến Lý Vệ Hoa được rất nhiều người ngưỡng mộ, cho nên Lý Vệ Hoa rất thích Hoan Hoan.

Huống hồ sống lâu sinh tình, có thế nào cũng là con do mình nuôi lớn, đâu thể vì Diệp Hoan không phải con ruột của bà mà không có chút tình cảm nào, Lý Vệ Hoa cũng không phải người lòng dạ sắt đá.

Sau đó khi Diệp Hoan biết chạy, thường theo hai em trai ra ngoài chơi. Tuy trông có vẻ hơi nghịch ngợm, nhưng nếu không phải có cô trông chừng các em trai, lúc đi làm, Lý Vệ Hoa không thể yên tâm hai đứa con trai chạy lung tung ở bên ngoài.

Chỉ là vào thời điểm quan trọng, khi Diệp Hoan và Diệp Đông Diệp Nam cùng gặp phải khó khăn, mẹ ruột chắc chắn sẽ thiên vị con trai ruột, điểm này ai cũng không thể chỉ trích Lý Vệ Hoa được, bà thiên vị con trai ruột không sai.

Nói tóm lại, bởi vì không ai quay lại đón Diệp Hoan, Lý Vệ Hoa đã đặt tình cảm lên người Diệp Hoan, coi cô là một thành viên trong nhà, bình thường không để Diệp Hoan thiếu thốn cái gì, cũng dành cho cô đủ đầy tình yêu thương…Nếu không kiếp trước cho dù Diệp Hoan lớn lên, người ta đều nói cô không giống ba mẹ, Diệp Hoan sẽ không chưa từng hoài nghi về thân thế của mình.

Diệp Hoan cho rằng cô là một trong ba đứa trẻ sinh ba, phát triển khác trứng với các em trai, chắc chắn tướng mạo không giống. Còn vì sao khác với ba mẹ, đó là cô là tập hợp tất cả ưu điểm trên người ba mẹ, mới càng thêm xinh đẹp hơn.

Tuy lúc vào đại học, bởi vì vấn đề học phí bốn năm học, mẹ lựa chọn cho các em trai học, nhưng Diệp Hoan chưa từng oán hận mẹ. Bởi vì cuối thế kỷ 20, trên trấn Phượng Hoàng, phần lớn mọi người vẫn xem trọng con trai; con gái thì sao, gả đi chính là người bên chồng; phần lớn ba mẹ không trông cậy con gái dưỡng già, chắc chắn sẽ thiên vị con trai hơn.

May mà cho dù phải vay tiền, cuối cùng Diệp Trường Vinh cũng cho các con học đại học hết. Nhà họ nằm trong điều kiện như thế, nếu ba đứa con cùng vào đại học, quả thực phải móc rỗng tiền và vay mượn thêm, không ai muốn gánh nợ, ai cũng không dễ dàng.

Còn nói kiếp trước sao Diệp Hoan không có mệnh quý nhân, vì sao trong nhà không may mắn vì cô? Thực ra mệnh của Diệp Hoan đã bị người khác áp chế.
 
Trọng Sinh 80: Nữ Thầy Tướng
Chương 88: Chương 88


Mẹ ruột của Diệp Hoan sợ con gái bị kẻ thù phát hiện, bà ấy đã dùng một loại chú thuật trên người Diệp Hoan, áp chế hoàn toàn vận may của Diệp Hoan. Sau khi trọng sinh, Diệp Hoan phá kén thành bướm, bùa chú vốn dùng trên người cô mới mất đi hiệu quả.

Nói đi nói lại, Lý Vệ Hoa theo các con lên núi, Chiến Thần dẫn đường phía trước.

Lý Vệ Hoa đi một hồi lại hưng phấn hỏi: “Hoan Hoan, sao các con phát hiện được cái hũ vậy?”

Không phải đào ra sao, sao các con biết bên dưới có chôn hũ?

Diệp Đông giành nói: “Mẹ, là Chiến Thần tìm được, là nó đào ra.”

Chiến Thần, không phải là con ch.ó mà con gái ôm về nhà sao? Thế mà lại là một con ch.ó đào được? Nhưng Lý Vệ Hoa không lấy làm lạ sao Chiến Thần lại đào được đồ, bởi vì thi thoảng chó sẽ bới đất chơi, đây là đặc tính bẩm sinh, dĩ nhiên không có gì đáng nghi ngờ.

Nhưng Lý Vệ Hoa lại bắt đầu tư duy, từ Chiến Thần nghĩ tới Diệp Hoan. Chiến Thần do Hoan Hoan nuôi, bình thường thân cận với Hoan Hoan nhất, mỗi lần Hoan Hoan ở nhà, đều quấn lấy bên cạnh cô. Điều này có nghĩa Chiến Thần là chó của Hoan Hoan. Bởi vì bà thấy hai đứa con trai cũng thường xuyên cho Chiến Thần ăn nhưng Chiến Thần chưa từng quấn quýt với con trai.

Chiến Thần đào được bảo, không phải có nghĩa là Diệp Hoan đào được sao, không phải chứng tỏ Hoan Hoan có tài vận sao, lẽ nào mẹ chồng bói toán chuẩn?

Lý Vệ Hoa lẩm bẩm suốt dọc đường: Nếu vận khí của Hoan Hoan tốt thật, vậy sau này bà nên đối xử với Diệp Hoan tốt hơn mới được. Diệp Hoan lớn lên cùng Đông Đông, Nam Nam, tình cảm giữa bọn chúng dĩ nhiên không cần phải nói, có thể nói là vô cùng tốt. Từ nhỏ lớn lên cùng nhau dĩ nhiên là khác. Nếu Hoan Hoan thật sự có mệnh quý nhân, nói không chừng sau này có thể giúp được Đông Đông và Nam Nam.

Lý Vệ Hoa bỗng nhiên nhớ ra, thực ra nếu nói ra lần này Đông Đông và Nam Nam có thể theo Kỷ sư phụ học võ cũng là nhờ Hoan Hoan bái sư. Nếu không phải Hoan Hoan bái Kỷ sư phụ làm thầy, nghe nói Kỷ sư phụ không dạy con cháu nhà họ Kỷ, càng đừng nói là đám nhóc bên ngoài.

Bởi vì Lý Vệ Hoa nghe Kỷ Chấn Hoa từng nói, Nguyên Sâm nhà họ có thể học võ cùng ông chú là nhờ phúc của Diệp Hoan. Nếu không ông chú tuyệt đối sẽ không dạy riêng cho Nguyên Sâm.

Đoạn đường không quá xa, cũng chỉ tầm một nửa đường lên tới đỉnh núi, bốn mẹ con đi, rất nhanh đã tới bên nguồn suối mà Diệp Hoan đến ban sáng. Sau đó Chiến Thần dẫn đường, họ tới chỗ giấu bảo bối.

Diệp Đông và Diệp Nam giành đi kéo mớ cỏ xanh đã héo, lộ ra hai cái hũ bụi đất.

“Mẹ, mẹ mở ra xem thử.”

Thời khắc kích động lòng người nhất đã tới, Lý Vệ Hoa vội vàng ném sọt sang một bên, nhanh chóng đi lên mở hai cái hũ ra. Sau đó bà trừng to mắt, quả nhiên bên trong giống như Hoan Hoan nói, không phải vàng thì là bạc, phát tài rồi!

“Đi, chúng ta mau mang về nhà.” Lý Vệ Hoa đặt hai cái hũ vào trong sọt trúc, cõng trên lưng, gọi ba đứa con đi xuống.

Trên đường, lúc này đổi thành Lý Vệ Hoa ra sức dặn dò Diệp Đông và Diệp Nam, bảo chúng đừng nói chuyện trên núi cho người khác biết, không được nói với ai cả, sau này càng không được nói ra ngoài, cứ coi như chưa từng đào được hủ.

Diệp Hoan hiểu, Diệp Đông và Diệp Nam lại không hiểu giá trị của vàng bạc trong hủ.

“Giữ cái miệng của mình cho tốt, ngày mai mẹ hầm sườn cho các con ăn!”

Không hổ là Lý Vệ Hoa nuôi lớn Diệp Hoan, hai mẹ con thật ăn ý, đều lấy đồ ăn ra dụ dỗ trẻ nhỏ.

Sau khi xuống núi, Lý Vệ Hoa nói với ba đứa con: “Các con về nhà bà nội trước, nói với ba mẹ có việc nên về nhà, đợi chiều các con về cùng ba.” Bà đã không đợi được nữa, muốn mang đồ về nhà giấu mới an tâm.

Sau khi Diệp Hoan đồng ý, cô kéo hai đứa em trai đến cửa hàng mua vài túi bột ô mai ăn đỡ thèm, lại quay về nhà bà nội. Cô xử lý giúp mẹ, dùng đồ ăn chặn miệng của các em trai. Chúng ăn rất vui, đã quên mất chuyện vừa nãy, sau đó dồn hết tâm tư vào chuyện chơi.

Diệp Hoan sợ các em trai ra ngoài lỡ lời nói ra, dỗ hai em ở nhà học võ. Diệp Trường Vinh thức dậy, nhìn thấy chỉ có ba đứa con, không thấy vợ, không nhịn được hỏi: “Vệ Hoa đâu, sao không thấy cô ấy?”

Bà nội Diệp nhíu mày nói: “Nói là trong nhà có việc, nói với ba đứa nhỏ rồi về rồi, cũng không biết nhà nó có việc gấp gì, không phải là không muốn tuốt ngô cho nhà mình nên mới nói vậy đó chứ?”

Bà nội Diệp cho rằng vợ thằng hai muốn lười biếng nên mới cố ý ăn cơm trưa xong rồi chạy về nhà.

Nếu vợ chê mệt, hôm nay đã không tới. Diệp Trường Vinh không nhịn được giải thích thay vợ: “Mẹ, Vệ Hoa không phải người như thế, chắc chắn là có việc nên mới về.”
 
Trọng Sinh 80: Nữ Thầy Tướng
Chương 89: Chương 89


Bà nội Diệp nghe con trai bảo vệ vợ cũng không vui lắm, sừng sộ xoay người bỏ đi.

Diệp Trường Vinh xoay đầu hỏi con gái: “Hoan Hoan, mẹ con thật sự về nhà rồi à, bà ấy có nói việc gì không?”

“Về rồi ạ, nói có việc, không biết là việc gì?” Diệp Hoan thuần túy là nói dối không chớp mắt.

Diệp Đông bất thình lình nói một câu: “Mẹ con không cho chúng con nói với ba.”

Điều này khiến Diệp Trường Vinh lập tức cau mày, suy nghĩ rốt cuộc trong nhà đã xảy ra chuyện gì, lại còn che giấu ông?

Hỏi con không có kết quả, tuy trong lòng Diệp Trường Vinh khó chịu nhưng ông vẫn giúp ba mẹ làm việc hai tiếng đồng hồ rồi mới nói với ba mẹ phải về trấn.

Mà giờ này, gia đình thằng ba đã sớm đi lên trấn bắt xe rồi, nói không chừng đã tới huyện, về tới nhà.

Bốn ba con ra khỏi thôn Ngọc Tuyền, Diệp Trường Vinh buồn bực tiếp tục hỏi con gái: “Hoan Hoan, con thật sự không biết mẹ con về nhà làm gì sao?”

Diệp Trường Vinh cũng biết đừng thấy ba đứa trẻ chỉ cách nhau vài tiếng đồng hồ, nhưng con gái hiểu chuyện sớm, hỏi cô còn hơn hỏi hai đứa con trai, nói không chừng có thể hỏi được gì đó.

Diệp Hoan cười thần bí nói: “Ba, ba đừng sốt ruột, là chuyện tốt, ba tới nhà sẽ biết.”

Diệp Trường Vinh nghe nói là chuyện tốt mới yên tâm, ông bày ra tư thế gãi ngứa cho ba đứa con hù dọa chúng: “Chuyện tốt thế mà còn dám giấu ba, xem ba xử lý các con thế nào!”

Ba đứa trẻ cười rộn rã chạy đi, Diệp Trường Vinh cười to đuổi theo phía sau, trên đường đều là tiếng cười vui vẻ của họ.

Lúc bốn ba con đi tới một ngã rẽ, bỗng nhiên có một chiếc xe máy từ phía xa chạy tới. Tiếng động cơ xe máy không nhỏ, cách xa nhưng đã khiến Diệp Đông và Diệp Nam quay đầu nhìn xe máy.

Thời này xe máy là đồ hiếm, nông thôn không có mấy chiếc, cũng chỉ có người trẻ nhiều tiền trong phố mới mua nổi thứ đồ ngoại này. Bởi vì xe máy thời này hầu như là nhập khẩu nguyên khối, lắp đặt trong nước, giá không rẻ lắm.

Có thể nói, xuất hiện một chiếc xe máy ở nông thôn vô cùng hiếm hoi, chỉ nghe tiếng đã có thể khiến người ta chú ý tới.

Sau khi tu luyện, tai của Diệp Hoan càng thính, nhãn lực vô cùng tốt, cô vừa nhìn đã thấy trên xe máy có hai người đàn ông, nhưng kỳ lạ là trên xe họ lại có thêm một đứa con nít, bởi vì Diệp Hoan nghe được tiếng khóc của con nít lẫn trong tiếng máy nổ.

Tình huống này không bình thường, lẽ nào là bọn buôn người?

*

Không trách Diệp Hoan nghĩ nhiều, kiếp trước sống tới thời đại bùng nổ thông tin, cô đã thấy quá nhiều chuyện liên quan tới buôn bán trẻ em trên thời sự. Nhìn thấy chuyện như vậy, cho dù không chắc chắn cũng nên xác nhận một chút, đề phòng lại có một gia đình bị bọn buôn người phá hoại.

Diệp Hoan báo cáo trước: “Ba, phía sau có chiếc xe máy, con còn nghe thấy con nít khóc, có phải là bọn bắt con nít không?”

“Trên xe có con nít? Đợi chốc nữa gọi họ lại hỏi thử?” Diệp Trường Vinh là công an, từng nhận mấy vụ án mất con, nhưng bình thường trẻ con lạc mất rất khó tìm lại được.

Hai ba con đều có lòng cảnh giác, sợ trên xe máy thật sự có bọn buôn người, vẫn nên hỏi thêm một câu thì hơn.

Trên xe máy có hai người đàn ông, một người gầy nhưng cao, một người mặt rỗ mập mạp. Họ đã sớm nhìn thấy bóng dáng một lớn ba nhỏ từ phía xa rồi.

Tên mập mặt rỗ dần giảm tốc độ xe máy lại, đè thấp giọng nói với tên cao gầy: “Phía trước có người, đừng để đứa nhỏ đó khóc nữa!”

Tên cao gầy theo phản xạ bịt miệng của bé trai trong lòng, gã rướn đầu nhìn về trước, trong mắt lóe sáng nói: “Mập, người phía trước dẫn theo ba đứa nhỏ, chúng ta có thể bắt chúng không?”

Tên mập mặt rỗ: “Anh bị ngu à, không nhìn thấy có người lớn đi theo sao?” Ý là nếu không có người lớn thì có thể thử.

Tên cao gầy: “Hai chúng ta lại không xử được một người?”

Tên mập mặt rỗ suy nghĩ khá thấu đáo, gã lắc đầu nói: “Chúng ta đã bắt một đứa, không cần mạo hiểm nữa. Nếu người đó thấy chúng ta cướp trẻ trước mặt anh ta, liều mạng với chúng ta thì phải làm sao?”

Tên cao gầy nảy ra ý tưởng nói: “Hay là giống như vừa nãy, bắt một đứa rồi chạy?”

“Thế này còn được, nhưng động tác của anh phải nhanh nhẹn một chút, lái xe dựa vào bản lĩnh của tôi!” Tên mập mặt rỗ vô cùng tự tin với kỹ thuật lái xe của gã ta.

Vừa nãy hai người không xuống xe, nhấc một bé trai ở ngay cổng thôn của thôn nào đó rồi tẩu thoát bằng xe máy.

Trong lúc hai người nói chuyện, xe máy đã tới phía trước bốn ba con Diệp Trường Vinh.

Không phải Diệp Hoan đã mở thiên nhãn, dạo gần đây còn học bói toán sao? Cô muốn đợi xe máy tới gần, xem thử hai người trên xe có vấn đề không.
 
Trọng Sinh 80: Nữ Thầy Tướng
Chương 90: Chương 90


Lúc xe máy lái tới, khoảng cách gần Diệp Hoan nhất. Đợi cô phát hiện xe máy lao thẳng về phía cô, người ngồi phía sau vươn tay nắm lấy quần áo sau lưng cô, muốn kéo cô lên xe.

Nếu kéo Diệp Hoan lên, vừa hay đè lên người đứa trẻ bên dưới.

Diệp Trường Vinh đang định ngăn chiếc xe lại hỏi, không ngờ hai người trên xe máy lại cướp con trước mặt ông, đúng là gan to bằng trời, không coi pháp luật ra gì, h.i.ế.p người quá đáng…

Thấy con gái sắp bị bắt đi, Diệp Trường Vinh tức giận chạy tới, muốn bắt lấy Diệp Hoan bị kéo đi.

Diệp Hoan thì sao, tuy không phòng bị bị người xấu kéo áo, nhưng thân thủ của cô linh hoạt, cộng thêm đã tu luyện nguyên khí, khí lực đủ lớn, cô phản ứng nhanh nhạy, dùng hai chân đạp xe máy, còn thuận tiện cứu bé trai bị người xấu ấn giữ bằng một tay xuống.

Bé trai vốn đang khóc quấy, khung cảnh trước mắt càng dọa cậu ta sợ hãi, sợ tới mức khóc oa oa thật to, còn thường hàm hồ gọi tìm ba mẹ.

Diệp Hoan đặt bé trai sang một bên, thuận tiện gọi: “Ba, họ là người xấu, bắt lấy họ.”

Diệp Trường Vinh thấy con gái tự thoát khỏi sự khống chế của người xấu, ông lập tức ra tay bắt người.

Hai người xấu này là lưu manh cả ngày ăn chơi cờ b.ạ.c trong phố, bởi vì cược thua tiền, thiếu tiền, lén lút lái xe máy của gia đình tới làm chuyện thất đức. Chúng nghe được từ trong miệng của bạn bè xấu, bán một bé trai được hơn ngàn tệ nên mới có tư tưởng buôn bán trẻ em.

Chúng muốn tiện tay bắt Diệp Hoan đi chỉ đơn thuần là quá khích, đột nhiên nảy sinh suy nghĩ này. Nhưng không ngờ đụng phải mìn, tìm đường c.h.ế.t cho mình.

Tuy chúng có chút sức có thể dễ dàng khống chế trẻ con, nhưng chúng vốn không thể so được với Diệp Trường Vinh đã được huấn luyện.

Vừa hay trên yên sau xe máy có dây thừng, dùng để trói người thì vừa hay. Diệp Trường Vinh trói chặt người lại.

Hai thằng nhóc biết người xấu muốn bắt Hoan Hoan đi, đợi ba trói người xấu lại, chúng còn lên đá hai tên khốn đó hả giận.

Nếu là trước kỳ nghỉ hè, Diệp Đông và Diệp Nam vốn không biết đánh ở đâu thì đau; nhưng từ sau khi theo Kỷ sư phụ học võ, chúng đã có kinh nghiệm đánh người, đánh người xấu đặc biệt đánh ở nơi đau.

Lúc này Diệp Hoan mới rảnh mở Mắt Âm Dương quan sát hai tên xấu xa. Kết quả phát hiện bên thiên trung của chúng có màu đen, khí đen ở ấn đường chạy thẳng vào thiên trung, hai má xanh ngắt, nhìn một cái là biết chúng mang mệnh tướng vào tù, khó thoát khỏi nạn lao ngục.

“Ba, bây giờ nên làm thế nào?”

Người xấu đã bị bắt, nhưng họ đang ở trên đường, còn có một đứa trẻ bị bắt, còn có một chiếc xe máy, rốt cuộc nên xử lý thế nào. Diệp Hoan còn nhỏ, chỉ có thể nghe theo ba.

Diệp Trường Vinh nghĩ: Để con ở lại ở cùng người xấu đã bị trói chắc chắn không được, ông không yên tâm; nhưng để con lên trấn báo tin cho đồng nghiệp đang trực ban, ông cũng không yên tâm, lỡ như trên đường còn có bọn buôn người bắt trẻ con thì sao?

Thế là Diệp Trường Vinh trói hai tên xấu ở hai bên xe máy, cho mỗi người đi một bên; lại bảo đứa trẻ được Diệp Hoan dỗ nín khóc ngồi lên xe máy; ba đứa con vẫn đi bộ; Diệp Trường Vinh đẩy xe máy, bọn họ nhanh chóng di chuyển.

Trên đường Diệp Trường Vinh thuận tiện thẩm vấn chúng, biết nguyên nhân bắt trẻ con là vì kiếm tiền đi đánh bài, khiến ông tức tới mức suýt đánh hai tên này một trận.

Một nhóm người đi lên trấn, rất nhanh có người nhìn thấy tổ hợp kỳ quái này của họ.

“Công an Diệp, anh ra ngoài bắt người xấu, sao còn dẫn theo con?”

Diệp Trường Vinh: “Không phải, hôm nay là cuối tuần, tôi về nhà. Hai tên này là tôi gặp được ở trên đường về, chúng lái xe máy bắt trẻ nhỏ trong thôn. Đứa trẻ này là đứa bị bắt, vẫn chưa biết là con cái thôn nào?”

“Cái gì, thế mà lại chạy tới trấn Phượng Hoàng chúng ta bắt cóc trẻ con, muốn c.h.ế.t à, xem tôi có đánh chúng sưng mặt bầm mày không, chúng không biết sự lợi hại của trấn Phượng Hoàng chúng ta!”

Rất nhiều người nghe nói hai người này là bọn bắt cóc trẻ con, hận không thể lập tức lột da rút gân chúng. Cho dù Diệp Trường Vinh lên tiếng can ngăn, hai người vẫn bị người đi đường đánh cho mấy trận.

Hễ là ai có con cái trong nhà, nhìn thấy bọn buôn người liền hận không thể đánh c.h.ế.t chúng. Chúng bắt con đi, bán được tiền tận hưởng niềm vui, nhưng gia đình mất đi con cái lại trở thành bi kịch, không phải ba ngốc mẹ điên thì cũng là cả nhà đi tìm con, một đi không trở lại, lúc nào tìm được con mình mới coi như là xong xuôi. Nhưng thế giới rộng lớn, biển người mênh mông, đứa con ngay cả chút tin tức cũng không có, người lớn đi đâu mới có thể tìm được con bị mất đây? Tỉ lệ tìm lại được rất rất nhỏ, có người thậm chí còn mang theo tiếc nuối không tìm thấy con mà rời khỏi thế giới…

Diệp Trường Vinh cũng căm hận bọn buôn người, ông chỉ ngăn cản ngoài miệng, chỉ cần những người này không đánh c.h.ế.t chúng, ông không quản quá nhiều.

Cho nên bọn buôn người bị lộ tẩy, ăn mấy đấm, mấy bạt tai, mắt thâm như gấu trúc, mũi chảy máu, cho tới tận đồn công an mới được giải thoát.
 
Trọng Sinh 80: Nữ Thầy Tướng
Chương 91: Chương 91


Hai tên buôn người: Mẹ ơi, lần đầu tiên nảy sinh ý nghĩ buôn con nít, đã bị người ta bắt, sao lại xui xẻo như vậy?

Họ bị người đi đường đ.ấ.m đá, vào đồn công an liền ngoan ngoãn khai hành vi phạm tôi. Tuy hai người bắt cóc không thành nhưng không có nghĩa họ vô tội, thế là cuối cùng bị nhốt vào nhà giam chịu giáo dưỡng.

Còn chiếc xe máy bị lái trộm đó, chủ nhân chiếc xe càng khổ, không làm gì hết đã bị họ hàng liên lụy, xe máy thành công cụ phạm tội, dĩ nhiên không thể dễ dàng trả cho chủ nhân. Cuối cùng chủ nhân chiếc xe máy nộp một khoản tiền phạt, lại bị công an dạy dỗ một trận mới cho anh ta lãnh xe ra.

Diệp Trường Vinh giao tội phạm cho đồng nghiệp trực ban, dặn dò sự việc xong xuôi mới dẫn con về nhà, bây giờ trời cũng không còn sớm nữa.

Sau khi về tới nhà, Diệp Trường Vinh nhìn thấy nụ cười rạng rỡ của vợ. Ông nhớ vẫn chưa hỏi vợ: “Sao em lại đột nhiên về nhà một mình?”

Lý Vệ Hoa vui vẻ gọi chồng và con vào nhà: “Tối nay ăn sang, em đã chuẩn bị xong hết rồi!”

Trên bàn bày mấy món thịt như gỏi thịt đầu heo, thịt xào rau,…

Vốn dĩ Lý Vệ Hoa muốn chúc mừng vì đã có được một số tiền trên trời rơi xuống, bà nấu một bàn thức ăn thịnh soạn. Trước đây bình thường không lễ lộc tết nhất bà không có phóng khoáng như vậy, có thể thấy lần này là chuyện tốt thật sự, hơn nữa còn vô cùng tốt, tiêu tiền rất lỏng tay.

Vợ càng giấu, Diệp Trường Vinh càng muốn biết rốt cuộc là chuyện gì.

“Vợ, rốt cuộc là chuyện gì, thần thần bí bí, còn không mau nói với anh!”

Lý Vệ Hoa thấy chồng thiếu kiên nhẫn, mới nói: “Hoan Hoan, Đông Đông, Nam Nam, các con rửa tay rồi ăn cơm, mẹ nói chuyện với ba chút.” Bà nói xong liền kéo chồng vào phòng ngủ của hai người.

Lý Vệ Hoa mở khóa chiếc rương để quần áo và tiền ra cho chồng xem: “Anh tới đây xem, hôm nay ba đứa con nhà chúng ta đã đào được cái gì?”

Diệp Trường Vinh: Nói thẳng ra không phải xong rồi sao, rốt cuộc là thứ gì? Ông ngó đầu nhìn vào trong rương, sau đó nhìn thấy hai cái hũ.

Hũ này không khác với hũ đựng dưa muối trong nhà, thế là khóe miệng Diệp Trường Vinh mang theo ý cười, ông hỏi: “Vợ, em cất hũ dưa muối vào trong rương làm gì, không sợ quần áo dính mùi?”

Lý Vệ Hoa liếc chồng một cái: “Anh đừng nói bậy, em cũng không ngốc, có thể để hũ dưa muối trong rương sao?” Lý Vệ Hoa thúc giục: “Mau mở ra xem xem là biết liền.”

Lúc này Diệp Trường Vinh mới mở nắp hũ ra, nhìn thấy rất nhiều viên đại đầu: “Đây…đây là từ đâu ra?” Diệp Trường Vinh kinh ngạc tới mức nói lắp.

Lý Vệ Hoa đắc ý nhìn chồng nói: “Trưa nay ba đứa con dẫn em lên núi mang về, nói là buổi sáng chúng lên núi chơi phát hiện được.”

“Chúng phát hiện ở núi nào?”

“Còn có thể ở đâu, đương nhiên là ở trên núi Ngọc Tuyền gần thôn nhất…” Lý Vệ Hoa kể chuyện Diệp Hoan nói với bà cho chồng nghe.

Diệp Trường Vinh nhíu mày hỏi: “Nói như vậy, những thứ này là do Chiến Thần phát hiện trước?” Sau đó ông bắt đầu kiểm kê có bao nhiêu vàng bạc.

“Đúng vậy, là nó phát hiện trước. Vốn là Hoan Hoan bồng nó về nhà, em còn chê nuôi nó lãng phí đồ ăn lãng phí thời gian, không ngờ Chiến Thần quá lợi hại, thế mà lại vô ý đào ra được hai cái hũ bảo bối, may mà lúc đầu không thuận theo ý của em đuổi nó đi.” Lý Vệ Hoa không thích nuôi chó nuôi mèo lắm, bà chê phiền. Nếu không phải ba đứa con kiên trì tự nuôi, chắc chắn bà sẽ không nuôi, có lẽ sẽ đưa Chiến Thần cho nhà hàng xóm nuôi.

Cho nên nói bây giờ Lý Vệ Hoa nghĩ tới, bà cảm thấy vô cùng may mắn vì đã không cho Chiến Thần cho người khác, nếu không số tiền trên trời rơi xuống này chưa chắc tới phiên nhà mình có được.

Lý Vệ Hoa đột nhiên nghĩ ra gì đó, trừng mắt cảnh cáo chồng: “Tuy đây là tiền trời cho, nhưng không cho phép anh chia cho người khác, hoặc là muốn xung công. Đây là do các con đào được, sau này giữ cho chúng.”

Diệp Trường Vinh dừng một lúc mới đáp: “Nếu đã là của các con đào được thì giữ cho chúng đi.”

Diệp Trường Vinh biết đồ đào được ở đâu, đoán có lẽ đây là tiền riêng của ai đó lén lút giấu đi. Nhìn niên đại của những thứ này, có lẽ là giấu lúc chiến loạn, chỉ là không biết vì sao những năm nay không ai tới lấy. Dù sao thì đây cũng không phải là tài vật chung, nếu đã do các con đào được, ông sẽ ích kỷ một lần, giữ cho chúng hết. Mặc kệ sau này các con làm gì, đây đều là gia sản để cho chúng.

Lý Vệ Hoa nghe chồng đồng ý, lập tức cười không khép được miệng, nhưng bà rất nhanh lại lo lắng hỏi: “Hai hũ này để trong rương có an toàn không, có bị trộm không?”

Diệp Trường Vinh suy nghĩ nói: “Rương gỗ, loại khóa này khá dễ cạy, không quá an toàn. Anh thấy vẫn nên đắp bùn bịt hũ lại, đào cái hố giấu đi thì hơn.”
 
Trọng Sinh 80: Nữ Thầy Tướng
Chương 92: Chương 92


Lý Vệ Hoa lập tức gật đầu nói: “Em cũng cảm thấy như vậy, chiều nay sau khi suy nghĩ xong em giấu hũ trong rương, nhưng lại không dám ra ngoài mua đồ, sợ bị người khác trộm mất. Nghĩ lại đào cái hố chôn đi an toàn hơn, dù sao thì trộm trộm đồ cũng sẽ không đào hố khắp nơi…”

Tối đó, Diệp Trường Vinh nhào bùn xong, đợi các con đi ngủ, ông và vợ bịt hũ lại, sau đó đào hố chôn. Hai vợ chồng định đợi sau khi các con lớn, lấy đồ ra chia cho chúng.

Sau đó hai vợ chồng dặn dò con, không cho chúng nói chuyện đào được đồ trên núi ra, chuyện này cứ trôi qua như vậy.

Diệp Hoan biết ba mẹ đã giấu vàng bạc xong, cũng gạt chuyện này đi.

Vốn dĩ Diệp Hoan định cùng hai em trai vượt cấp, nhưng nếu làm thế, dường như khiến các em không hưởng thụ được niềm vui tuổi thơ nữa, cho nên Diệp Hoan từ bỏ kế hoạch đó. Nhưng họ vẫn theo Lâm Nghi Song học, nghe bà ấy giảng câu chuyện lịch sử, phong tục địa lý các nơi, nghe cũng rất thú vị.

Ban ngày Diệp Hoan chuyên tâm học tướng học bói toán. Bởi vì cô có truyền thừa sắn có, còn có Kỷ đạo trưởng giảng giải và dẫn cô đi khắp nơi bói toán, cho nên cô học vô cùng nhanh, kết hợp với Mắt Âm Dương giúp cô có thể nhìn thấu bản chất, Diệp Hoan đã học được cách xem tướng rất thuần thục.

Sau khi Diệp Hoan học xem tướng, chắc chắn thường thông qua quan sát người xung quanh, lần lượt đối ứng nhìn xem họ có phù hợp với quẻ bói mà cô nhìn ra không, sau đó Diệp Hoan phát hiện một chuyện khiến cô khó chấp nhận.

Từ trên mặt ba mẹ mình, cũng tức là mặt của Diệp Trường Vinh và Lý Vệ Hoa, cô nhìn ra được họ chỉ có mệnh sinh con trai, trong mệnh vốn không có con gái.

*

Lần đầu tiên Diệp Hoan phát hiện chân tướng, đầu óc cô ngơ ra, luôn trốn trong phòng một mình suy nghĩ thân thế của mình, không dám ra ngoài hỏi ba mẹ sự thật.

Diệp Hoan tin tướng học mà cô học, chắc chắn mình không phải con ruột, nhưng rốt cuộc là vì sao?

Diệp Hoan bắt đầu nhớ lại những chuyện trong kiếp trước, phát hiện hầu như ba mẹ đều đối xử với mình rất tốt, tuy thi thoảng mẹ sẽ thiên vị, nhưng Diệp Hoan cho rằng đó là bởi mẹ coi trọng con trai hơn, cũng tức là nói mẹ hơi trọng nam khinh nữ. Ở nông thôn, hiện tượng này rất thường thấy, cho nên Diệp Hoan chưa từng cảm thấy kỳ quái.

Sau đó Diệp Hoan nhớ tới lúc cô hỏi lai lịch của vòng la bàn, hình như ba mẹ như muốn nói lại thôi, không biết nên trả lời cô thế nào. Lẽ nào vì vòng cổ la bàn liên quan tới thân thế của cô, cho nên ba mẹ mới không nói với cô?

Diệp Hoan càng nghĩ kỹ lại càng phát hiện có quá nhiều manh mối. Kiếp trước cô chỉ trưởng thành trong gia đình, cũng chưa từng nghe nói tin đồn cô được nhận nuôi, cho nên mới chưa từng nghi ngờ thân thế của mình. Không nói những chuyện khác, chỉ nói về tướng mặt, dung mạo của cô thật sự không có điểm giống nào so với người nhà, trước đây cô tưởng là do khác trứng, xem ra có lẽ không phải.

Nhưng nếu cô không phải là con gái của ba mẹ, vậy thì là con gái của ai, ba mẹ ruột vì sao lại vứt bỏ cô?

Nếu cô được nhận nuôi, vì sao không có tin đồn thất thiệt nào? Diệp Hoan bắt đầu suy đoán, khi cô được ba mẹ nhận nuôi, có lẽ là trước lúc hai em trai sắp chào đời, khi đó trong nhà không có người ngoài, có lẽ có thể vừa khéo che giấu bà đỡ và người thân.

Lẽ nào cô vừa chào đời đã bị ba mẹ ruột vứt bỏ rồi sao? Có lẽ ba mẹ cô là người trọng nam khinh nữ, vì sinh con trai mới vứt bỏ đứa con gái vừa chào đời là cô. Diệp Hoan nghĩ tới khi cô chào đời, vừa hay là lúc tổ kế hoạch hóa gia đình điều tra khá nghiêm, ba mẹ ruột cô thấy sinh con gái, có thể nhân lúc trời tối ném cô ở lân cận căn nhà hiện tại, sau đó để ba nhặt được cô, coi là con ruột mà nuôi dưỡng…Diệp Hoan cảm thấy suy đoán này là có khả năng nhất.

Sau khi suy đoán, Diệp Hoan lại không muốn hỏi ba mẹ rốt cuộc đã có chuyện gì. Cô đã suy nghĩ, bây giờ cô còn nhỏ, cho dù hỏi, chỉ có thể vô cớ dấy lên sóng gió trong nhà, không làm được gì khác.

Hơn nữa mặc kệ ba mẹ ruột dùng lý do gì vứt bỏ cô, trong lòng Diệp Hoan luôn cảm thấy không thoải mái, tạm thời không muốn tìm họ. Cho dù muốn tìm, cũng là lén lút tìm. Diệp Hoan nghĩ, ba mẹ nuôi cô nhiều năm như vậy, nếu cô trắng trợn tìm ba mẹ ruột, ba mẹ hiện tại chắc chắn sẽ đau lòng.

Ơn sinh không bằng ơn nuôi dưỡng, ở trong lòng Diệp Hoan, cô càng để ý tới ba mẹ hiện tại hơn. Còn ba mẹ ruột, dù sao thì kiếp trước cho dù cô học xong đại học, lúc cuối đời cũng không có ai tới nhận đứa con gái là cô, có gì để lưu luyến chứ.

Sau khi biết mình không phải là con gái ruột của ba mẹ, Diệp Hoan từ luống cuống, bàng hoàng, cuối cùng bình tĩnh đối mặt với tất thảy.

Tuy chuyện này không thể thương lượng với ba mẹ, nhưng nói với sư phụ cũng không sao, chắc chắn sư phụ sẽ giữ bí mật giúp cô, nói không chừng còn có kiến nghị tốt.

Sau đó Diệp Hoan nói chuyện mà mình phát hiện cho sư phụ biết.
 
Trọng Sinh 80: Nữ Thầy Tướng
Chương 93: Chương 93


Kỷ sư phụ nói: “Thực ra từ sau khi ta xem tướng mặt của ba mẹ con, ta đã nhìn ra rồi, quả thực con không phải là con gái ruột của ba mẹ hiện giờ.”

“Sư phụ, vậy sao trước đây người không nói cho con biết chứ?”

“Khi đó không phải cho rằng con còn nhỏ, sợ con biết xong sẽ không chịu đựng được sao.”

Diệp Hoan nín thinh nhìn sư phụ. Được thôi, quả thực là sư phụ đã cân nhắc và suy nghĩ cho cô.

Kỷ sư phụ hỏi: “Vậy con muốn như thế nào? Có muốn tìm ba mẹ ruột của con không, nếu muốn tìm, ta có thể giúp con.”

Đối với Kỷ sư phụ mà nói, đồ đệ Diệp Hoan này thân thiết với ông hơn ai hết, dĩ nhiên ông ấy sẽ đứng bên Diệp Hoan suy nghĩ cho cô nhiều hơn.

Diệp Hoan: “Sư phụ, tạm thời con không muốn tìm ba mẹ ruột, chỉ là sau khi biết trong lòng hơi khó chịu, muốn nói chuyện với người thôi.”

Kỷ sư phụ biết Diệp Hoan khác với đứa trẻ bình thường, tư tưởng của cô chín chắn hơn nhiều. Ông cũng không dỗ dành đồ đệ như trẻ nhỏ, mà thảo luận sự tình với cô.

“Thực ra cho dù con có suy nghĩ tìm ba mẹ ruột cũng không lạ. Con có thể tìm được ba mẹ ruột con trong tình huống không kinh động tới ba mẹ hiện tại. Còn sau khi tìm được có nhận hay không, tùy tâm ý của bản thân con.”

Nhưng chung quy Diệp Hoan vẫn tò mò ba mẹ ruột là ai, nhưng cô cho rằng ba mẹ ruột vứt bỏ cô, nhất thời khó bình tâm, mới không muốn lập tức tìm ba mẹ ruột. Nếu tìm được ba mẹ ruột, mà quả thực ba mẹ ruột vứt vỏ cô trước, cô sẽ không nhận họ; nếu là vứt bỏ cô bởi vì bất đắc dĩ, cô có thể sẽ cân nhắc nhận người thân.

Diệp Hoan nghe sư phụ nói xong, hỏi: “Sư phụ, trong huyền học có cách tìm được người thân không?”

Sau này có kỹ thuật kiểm tra gen có thể giúp kiểm chứng có phải là quan hệ thân thích không, nhưng như thế không phải quá phiền phức sao? Còn dễ khiến mọi người biết hết.

Kỷ sư phụ lập tức đáp: “Có, bây giờ ta có thể dùng m.á.u của con, giúp con vẽ một tấm bùa tìm người thân. Bùa tìm người thân là bùa có thể tìm thân duyên huyết mạch, nhưng phạm vi nó bao quát khá nhỏ, chỉ có người thân cách gần con, bùa tìm người thân mới có phản ứng.”

“Sư phụ, bây giờ con chưa nghĩ tới tìm ba mẹ ruột, đợi con tự học được vẽ bùa rồi tính chuyện tìm họ sau.” Diệp Hoan nói xong tâm tự với sư phụ, trong lòng nhẹ đi rất nhiều. Cô tìm được cách vẽ bùa tìm người thân trong ký ức truyền thừa, định sau này phải học được cách vẽ loại bùa này.

Diệp Hoan đã không định tìm ba mẹ ruột, cuộc sống vẫn trôi qua yên bình. Có lẽ bởi vì biết cô không phải là con gái ruột, lúc đối mặt với ba mẹ, Diệp Hoan luôn vô thức quan sát tướng mạo của ba mẹ và cách làm của họ, ví dụ bình thường họ có thái độ gì với cô và hai em trai.

Diệp Hoan phát hiện có thể bởi vì ba là quân nhân giải ngũ, khá công chính, bình thường đối xử với cô và các em trai không có khác biệt quá lớn, thậm chí còn thương Diệp Hoan hơn, bởi vì cô là con gái, ba cho rằng hai em trai nên bảo vệ chị gái không bị bắt nạt. Mà mẹ bình thường cũng đối xử rất tốt với Diệp Hoan, nhìn từ thái độ của mẹ, vốn không nhìn ra cô không phải con ruột.

Diệp Hoan: Xem ra chỉ có lúc đối mặt với chuyện lớn, mẹ mới sẽ thiên vị em trai hơn. Dù sao thì em trai là con ruột của bà, thiên vị chúng là điều nên.

Lúc này, Diệp Hoan hoàn toàn buông xuống những chuyện xảy ra khi họ vào đại học ở kiếp trước, bỏ suy nghĩ cho rằng mẹ thiên vị.

Chính vì Diệp Hoan biết mình không phải con ruột, cô cảm thấy mình không nên tiếp nhận vô điều kiện cái tốt mà ba mẹ dành cho cô, cô nên làm tốt hơn, để ba mẹ không thể nuôi cô uổng phí được.

Thế là lúc rảnh rỗi, Diệp Hoan sẽ giúp ba mẹ làm một số việc nhà có thể làm được, quét nhà, lau bàn, giặt đồ, còn có nấu cơm, những việc vặt này cô từ từ nhúng tay vào làm.

Lý Vệ Hoa thấy con gái hiểu chuyện, biết giúp đỡ làm việc nhà, bà vô cùng vui. Nhưng Lý Vệ Hoa nhớ tới lời của mẹ chồng, còn có chuyện đào được bảo vật lần trước, cho rằng có thể con gái thật sự là “mệnh quý nhân”, không nỡ sai con gái làm việc nhà.

Mỗi lần bà nhìn thấy Diệp Hoan làm việc liền nói: “Hoan Hoan, quần áo bỏ trong chậu là được, đợi mẹ rảnh sẽ giặt, không cần con giặt. Con còn nhỏ, sức yếu, giặt không sạch.”

Đây đương nhiên là cách nói do Lý Vệ Hoa không muốn cho con gái làm việc nhiều.

Nếu không bà sẽ nói: “Ôm củi để Đông Đông Nam Nam làm là được, chúng là con trai, bẩn một chút đen một chút cũng không sao.”

Mặc kệ thế nào, quả thực Diệp Hoan đã cảm nhận được tình yêu của ba mẹ dành cho cô, điều này khiến cô càng thêm hiểu chuyện. Đồng thời, Diệp Hoan cảm thấy cô không có tư cách tùy hứng ở trước mặt ba mẹ. Là con gái ruột, Diệp Hoan cũng sẽ không tùy hứng, huống hồ cô không phải con gái ruột.
 
Trọng Sinh 80: Nữ Thầy Tướng
Chương 94: Chương 94


Đợi khi Diệp Hoan tới nhà bà nội gặp được chú ba lần nữa, chú ba lại thay đổi thái độ như cũ với cô, cũng chỉ cười cười lúc Diệp Hoan chào ông ta, nói thêm vài câu khen ngợi, không còn nhiệt tình giống lần trước.

Diệp Hoan không biết chú ba nghĩ thế nào, cũng không quan tâm. Chú ba cũng không phải là ba cô, không cần cô nhọc lòng như thế.

Diệp Trường An vốn chưa từng nhắc chuyện muốn thăng chức ở nhà, bởi vì Diệp Trường An biết, cho dù ông ta nhắc tới, trong nhà cũng không giúp được ông ta cái gì. Chi bằng sau khi có tin tốt rồi mới nói với ba mẹ, khiến họ vui.

Đáng tiếc là lần này Diệp Trường An không được chọn làm trưởng khoa, mà là một trưởng khoa từ nơi khác điều tới. Có người đột nhiên chen ngang, nghe nói trưởng khoa mới tới có chút bối cảnh. Còn bối cảnh gì, Diệp Trường An tạm thời chưa hỏi thăm rõ, nhưng ông ta biết mấy năm gần đây mình không thể thăng chức được, điều này khiến tâm trạng ông ta vô cùng chán nản.

Sau đó Diệp Trường An nghĩ tới lần trước ông ta mua hộp bút cho cháu gái, cũng không ké được “quý khí” của cháu gái, xem ra thầy bói nói chưa chắc chuẩn, nói không chừng là một tên lừa đảo đã gạt mẹ ông ta.

*

Cuối thu, thời tiết ngày càng lạnh, mọi người cảm thấy mùa thu thu chưa qua vài hôm, sớm tối trong chớp mắt đã có cảm giác lập đông rồi.

Sau khi trồng vụ thu, thời tiết lạnh dần, việc đồng áng cũng ngày càng ít đi, người dân bắt đầu bận rộn chuẩn bị củi đón mùa đông.

Kỷ Chấn Hoa trải qua mấy tháng này, đã vô cùng hiểu rõ về trấn Phượng Hoàng. Ông thông qua khảo sát, lại tìm chuyên gia thảo luận, trấn Phượng Hoàng muốn giàu có lên, tạm thời chỉ có thể dồn sức vào ruộng đồng.

Muốn giúp nông thôn làm giàu, điều mà hầu hết người dần đều kỳ vọng chính là gặt nhiều lương thực. Giống lúa trồng cho vụ thu năm nay chính là giống lúa tăng sản lượng do Kỷ Chấn Hoa liên hệ với viện khoa học nông nghiệp tỉnh, giống lúa có thể đạt được hiệu quả hay không còn phải đợi vụ hè năm sau mới biết được.

Ngoài ra, còn có trồng cây ăn quả, phát triển nuôi cá, hoặc là trồng cây trong lều. Kỷ Chấn Hoa từng so sánh, cảm thấy trồng cây trong lều là cách thu được lợi nhuận nhanh nhất. Hơn nữa ông ấy không hề lo lắng rau dưa sản xuất trong lều sẽ không bán được, nếu không bán được, ông ấy phụ trách liên lạc người bán rau.

Mùa đông chỉ có thể ăn được củ cải trắng, khoai tây và rau khô, rau muối, ăn cả một mùa đông đã đủ rồi, nếu có thể trồng ra rau xanh mướt trước tết bán vào trong phố, chắc chắn không lo không tiêu thụ được. Chỉ là phải xem có ai ủng hộ chuyện này không, ông ấy không biết làm ruộng, không thể tự xới miếng đất dựng lều trồng rau được.

Chỉ là khi Kỷ Chấn Hoa nhắc tới việc mở rộng trồng cây trong lều trong cuộc họp, lại có người đưa ra rất nhiều ý kiến.

“Kỷ trấn trưởng, trồng rau tăng thu nhập là chuyện tốt nhưng dựng lều phải có tiền, còn chưa kiếm được tiền đã phải đầu tư tiền, bình thường người dân sẽ không đồng ý đâu, trừ phi là họ nhìn thấy quả thực lều kiếm được tiền, có lẽ sẽ trồng theo.”

Ý kiến của phó trấn trưởng cũng rất thực tế, không tính là cố ý làm khó Kỷ trấn trưởng.

Còn có người nói: “Dựng lều cần vật liệu gì, nếu có thể thay thế, có lẽ có thể giảm chút tiền, như vậy người dân sẽ đồng ý trồng.”

Đề nghị này đơn thuần là suy nghĩ cho nhân dân. Ví dụ nói xây lều dùng gạch đỏ, có thể đổi thành dùng gạch sống. Gạch sống đều là tự làm, không cần tốn tiền, cùng lắm là phí sức người một chút, nóc lều có thể dùng mành cỏ, nông thôn không thiếu mành cỏ để dùng.

Tóm lại, có thể tiết kiệm thì cố hết sức tiết kiệm, nếu chi phí xây dựng lều thấp và có khả thi, người tầm nhìn rộng sẽ đồng ý làm.

Sau khi cuộc họp kết thúc, Kỷ trấn trưởng sắp xếp người đến thôn tuyên truyền, xem có ai đồng ý trồng lều không. Nếu có người đồng ý làm, rất nhiều công việc mang tính kỹ thuật đều có chuyên gia giúp đỡ và chỉ dẫn, sẽ không để thôn dân làm bừa.

Diệp Hoan nghe chú Kỷ và ba nói chuyện này, thầm nghĩ: Chú Kỷ quả nhiên có mắt nhìn, giống như kiếp trước, lấy kinh nghiệm từ nơi khác, tìm nhân viên kỹ thuật liên quan, giúp nông dân tay cầm tay xây lều trồng rau. Chẳng bao lâu sẽ có người có mắt nhìn, tư tưởng tiến bộ đồng ý xây lều trồng rau, năm nay sẽ có thể ôm tiền về nhà; sau đó rất nhiều người bắt chước trồng rau trong lều.

Lý Vệ Hoa cảm thấy trồng rau trong lều rất tốt, không nhịn được chen vào nói: “Mùa đông còn có thể trồng được rau, tốt quá rồi, như thế mùa đông sẽ có thể ăn được rau xanh! Mỗi lần tới mấy tháng mùa đông, cả ngày ăn cải trắng, củ cải, người lớn trẻ nhỏ đều ngấy rồi.”

Nói đến chuyện này, Kỷ Chấn Hoa cũng nhìn thấy triển vọng thị trường của việc trồng rau trong lều, mới rút kinh nghiệm tìm nhân viên kỹ thuật làm cái này. Ông ấy làm các phương diện đều tới nơi tới chốn, sẽ không để nông dân ném tiền uổng phí.
 
Trọng Sinh 80: Nữ Thầy Tướng
Chương 95: Chương 95


Mùa đông năm nay, trấn Phượng Hoàng dấy lên làn gió nóng trồng lều. Có người cảm thấy nếu mùa đông có thể trồng được rau, chắc chắn có thể bán được, trong nhà sẽ có thêm đồng vào, họ bèn xây lều trồng rau trong mảnh đất để dành cho vụ xuân. Còn có người cẩn thận hơn, mình không trồng nhưng trong thôn có người khác trồng, người đó bèn đi dòm ngó, muốn đợi người ta kiếm được tiền rồi năm sau cũng làm theo.

Rất nhiều người đều đặt tâm tư vào cái lều lớn đã xây xong, hôm nay qua xem thử, rau trồng đã nảy mầm chưa; ngày mai đi qua ngó thử, rau hẹ cao bao nhiêu rồi…

Thấy rau nhà người khác cao lên từng ngày, tâm tư của rất nhiều người cũng d.a.o động theo, định đợi người trồng cây trong lều kiếm tiền trước, năm sau họ chắc chắn sẽ trồng.

Đợi tới tháng chạp đều bận sắm sửa tết, gia đình trồng rau trong lều lại không có tâm tư ăn tết, tiếp tục vất vả thu hoạch rau, lấy chăn rách tủ lại, chở vào trấn. Đợi tới trấn, có xe riêng do Kỷ Chấn Hoa sắp xếp tới kéo rau xanh. Những chiếc xe này hầu hết là xe chở hàng của công ty vận chuyển, trực tiếp chở rau xanh tới các đơn vị phát phúc lợi.

Kỷ Chấn Hoa đã sớm bàn bạc xong với đơn vị, giao hàng trả tiền, không chấp nhận ký nợ. Bởi vì nông dân vất vả trồng rau không dễ dàng, tới cuối năm, kiểu gì cũng phải cho họ nhìn thấy được đồng tiền vất vả, chứ không phải cầm tờ giấy trắng do đơn vị in ra ăn tết. Nhìn từng chiếc xe rau xanh biến thành từng xấp tiền mặt, nông dân trồng rau há to miệng, khóe miệng nhếch cao, lúc nói chuyện với người khác cũng rất hùng hồn, nhìn một cái liền biết đã kiếm được tiền.

Điều này khiến nhiều nông dân không trồng rau ghen tỵ, lần lượt nói năm sau cũng phải trồng. Nông dân không sợ khổ, không sợ mệt, chỉ là sợ làm một năm rồi không thu được gì. Chỉ cần có thể kiếm được tiền, cho dù khổ mấy mệt mấy cũng phải làm.

Mà bác cả và bác gái của Diệp Hoan đã nghe lời thằng hai trồng một vụ. Mùa đông giá rau đắt, vụ rau bội thu này đã bán được ngàn tệ, so với chi phí đầu tư, đã sớm kiếm được cả vốn lẫn lời. Tính ra, trồng rau thích hợp hơn trồng lương thực nhiều.

Bác gái đếm từng tờ đại đoàn kết, nét mặt rạng rỡ như hoa: “Cũng may thằng hai khuyên chúng ta trồng rau, nếu không không kiếm được nhiều tiền như vậy.”

Bác cả đang hút t.h.u.ố.c lá thích chí nói: “Chứ còn gì nữa, là thằng hai có mắt nhìn, biết trồng rau trong lều có thể kiếm được tiền.”

Bác gái lặng lẽ nói với chồng: “Thực ra lúc đầu tôi không dám trồng đâu, sợ vất vả cả mùa đông lại lỗ tiền. Tôi nghe Hoan Hoan luôn miệng nói trồng rau trong lều chắc chắn kiếm được tiền nên mới đồng ý trồng.”

Bác cả tạm thời không cua kịp, hỏi: “Sao lại dính tới Hoan Hoan, một đứa trẻ như nó thì biết cái gì?”

“Anh quên rồi, mẹ chúng ta đã xem bói cho Hoan Hoan, thầy bói người ta nói Hoan Hoan là mệnh quý nhân, em luôn nhớ. Em là nghe Hoan Hoan nói chắc chắn kiếm được tiền nên mới đồng ý trồng.”

Bác cả cười nói: “Em thật sự tin lời thầy bói?”

Bác gái mở miệng đáp: “Tin chứ, sao không tin, em nói anh biết…Bỏ đi, dù sao thì em tin lời thầy bói nói.”

Bác gái đã hứa với Hoan Hoan sẽ không nói ra chuyện sư phụ của cô là thầy bói. Bác gái biết bây giờ thầy bói đang dạy mấy đứa trẻ học võ, cũng biết Diệp Hoan đang theo ông ấy học. Bác gái cảm thấy chắc chắn Hoan Hoan còn theo thầy bói học cái khác, nếu không không thể giấu kỹ như vậy được.

Thầy bói người ta giỏi văn giỏi võ, chắc chắn có bản lĩnh, sẽ không nói bừa. Có thể ông ấy thấy mệnh của Diệp Hoan tốt mới nhận cô làm đồ đệ…

Diệp Hoan không biết bác gái đã tưởng tượng nhiều như vậy, cô luyện chữ thư pháp rất tốt, dạo gần đây đang theo sư phụ học vẽ bùa.

Đối với phần đông mọi người mà nói, vẽ bùa không phải là một chuyện đơn giản, đương nhiên nếu có thiên phú, cũng không hẳn là quá khó.

Lúc vẽ bùa phải giữ được bình tĩnh, ngưng thần vào đầu bút, vận chuyển nguyên khí trong cơ thể, sau đó để nguyên khí trong cơ thể theo bùa chú niệm ra đổ vào trong lá bùa đã vẽ. Quá trình này phải lưu loát, nếu đứt quãng, chắc chắn bùa sẽ không được vẽ thành công.

Mà Diệp Hoan chính là kiểu người có thiên phú vẽ bùa, cô không chỉ tu luyện đạo thuật tốt, hơn nữa học bùa chú rất nhanh, cô rất nhanh đã nắm vững cách vẽ bùa, học được cách vẽ bùa đơn giản nhất. Sau đó cô luyện nhiều, dần học lên bùa chú khó hơn, có lẽ rất nhanh có thể học được cách vẽ bùa phòng thân bình an mà cô luôn muốn vẽ.

“Trong tiếng pháo ngày 30 tết, gió xuân thổi ấm đồ tô.” Năm mới sắp tới, đại biểu Diệp Hoan lại lớn thêm một tuổi.

Có thể bởi vì có được số tiền từ trên trời rơi xuống, năm nay Lý Vệ Hoa cực kỳ hào phóng, trước tết may cho mỗi đứa con một bộ quần áo mới, cho chúng mặc vào mùng một tết. Ngày đầu tiên của năm mới, ba chị em dập đầu chúc tết ba mẹ, ba mẹ còn “hào phóng” cho mỗi đứa một tệ tiền mừng tuổi. Trước đây tiền mừng tuổi chúng nhận được đều là một hào, cũng chỉ có thể mua được vài cái kẹo ăn.

Vẫn là Kỷ sư phụ hào phóng nhất, bọn trẻ chạy lên núi chúc tết ông ấy, ông ấy lại cho mỗi đứa mười tệ tiền mừng tuổi, khiến đám trẻ vui vẻ tươi cười, hận không thể dập đầu thêm vài cái với sư phụ.

Người thú vị nhất là bà nội Diệp, năm nay bà cụ lén lút nhét vào túi Diệp Hoan năm tệ tiền mừng tuổi. Diệp Hoan không muốn nhận, nhưng bà nội cứ quyết nhét vào trong túi, vốn không cho Diệp Hoan từ chối.

Diệp Hoan: Xem ra bà nội thật lòng tin lời sư phụ, đối xử với cô ngày càng tốt.
 
Trọng Sinh 80: Nữ Thầy Tướng
Chương 96: Chương 96


Xuân đi thu đến, thời gian trôi đi nhanh như thoi đưa. Sau vài năm, người dân trên trấn Phượng Hoàng dần giàu có, gần như nhà nào cũng làm mô hình lều trồng cây, chỉ cần trong nhà không có người lười, gần như đều có không ít tiền tiết kiệm. Rất nhiều người phá dỡ nhà gạch sống cũ, xây thành nhà gạch ngói mới.

Vốn dĩ lợi nhuận của mấy công xưởng nhỏ trên trấn Phượng Hoàng không được tốt, đối mặt với nguy cơ đóng cửa, nhưng lại bởi vì Kỷ Chấn Hoa đã làm một chuỗi kế hoạch làm giàu, dẫn dắt kinh tế trấn Phượng Hoàng dần phát triển lên, cứu vãn nguy cơ sắp đóng cửa của mấy công xưởng nhỏ.

Trấn Phượng Hoàng giàu lên, đám thanh thiếu niên trên trấn dễ tìm đối tượng hơn. Con gái vùng ngoài muốn gả vào, con gái trên trấn không muốn gả đi, trấn Phượng Hoàng có xu thế ngày càng phồn hoa.

Bởi vì thi thoảng trời âm u đổ mưa, con đường đất dẫn tới các thôn khá sình lầy, gây ra bất tiện rất lớn cho việc vận chuyển rau. Cho nên Kỷ Chấn Hoa đã xin sửa đường cho trấn Phượng Hoàng, sửa mấy con đường cái dẫn tới quốc lộ ở trấn Phượng Hoàng, chính là để tiện vận chuyển rau hơn.

Bởi vì người dân kiếm được tiền dưới sự dẫn dắt của Kỷ Chấn Hoa, bây giờ danh tiếng của ông ấy đã vang khắp trấn Phượng Hoàng, thậm chí các hương trấn khác cũng ngưỡng mộ trấn Phượng Hoàng có một cán bộ tốt dẫn dắt mọi người làm giàu.

Diệp Hoan nghe chú Kỷ và ba nói chuyện, mấy năm nay ông ấy ở trấn Phượng Hoàng làm việc rất hiệu quả, rất có thể sẽ được điều tới nơi khác làm việc.

Con nít nhanh lớn, sau mấy năm, bây giờ Diệp Hoan, Diệp Đông, Diệp Nam còn có Kỷ Nguyên Sâm, Kỷ Nguyên Trân nhà bên đã trở thành thiếu niên nhanh nhẹn và thiếu nữ yêu kiều. Bởi vì dung mạo xuất sắc di truyền từ ba mẹ, mấy đứa trẻ ra ngoài không ngừng được người khác khen. Quan trọng nhất là chúng còn học rất giỏi, lần nào thi cũng chiếm mấy hạng đầu, trở thành con nhà người ta, cực kỳ khiến phụ huynh người ta ngưỡng mộ, khiến con nhà người ta đố kỵ.

Chiến Thần đã thành một chú chó uy phong lẫm liệt, hình tượng uy mãnh, to hơn chó bình thường mấy vòng, một cái miệng lộ ra răng trắng đều đều, trông cực kỳ lợi hại. Cho dù nó không cắn người, người bình thường đều không dám tới gần nó. Chỉ có người thân với Chiến Thần mới biết, con ch.ó này cực kỳ thông minh thông nhân tính, chưa từng cắn người lung tung, trừ phi là người xấu, nó sẽ động miệng.

Bởi vì mũi của Chiến Thần rất thính, hai năm nay nó còn hỗ trợ Diệp Trường Vinh phá mấy vụ án, cũng là một con ch.ó nổi tiếng ở đồn công an. Có người còn nảy ý tưởng để Chiến Thần thụ giống với chó nhà mình nhằm sinh ra mấy con ch.ó con dũng mãnh, nhưng đều bị Diệp Hoan từ chối.

Lúc Diệp Hoan thoáng nghe có người muốn cho Chiến Thần phối giống, suýt chút cười chết. Chiến Thần nghe hiểu tiếng người, dĩ nhiên hiểu chủ nhân cười gì.

Sau đó Chiến Thần lộ ra ánh mắt khinh thường: “Chủ nhân, chị đừng cười nữa! Chị biết chúng đều là chó thường, không có một con ch.ó nào có thể xứng với em.”

Diệp Hoan lo lắng cho tương lai của Chiến Thần: “Vậy sau này em rất khó tìm được nửa kia?”

“Chủ nhân, thọ mệnh của chó bình thường ngắn ngủi, thọ mệnh của em rất dài, em không muốn tìm nửa kia mệnh ngắn. Em chào đời là để phục vụ chị, có thể ở bên chị tới già, đây là sứ mệnh của em, có nửa kia hay không không vấn đề gì.”

Lời của Chiến Thần khiến Diệp Hoan vô cùng cảm động, cô càng muốn làm chút gì đó vì Chiến Thần. Đáng tiếc cho dù cô đi khắp cả thế giới cũng chưa chắc tìm được một nửa phù hợp với Chiến Thần, chuyện này chỉ có thể tạm gác lại.

Diệp Hoan theo sư phụ học mấy năm, đã học hết kiến thức của sư phụ, còn lại phải dựa vào bản thân cô tích lũy kinh nghiệm, mới có thể tiến bộ hơn trong huyền học.

Diệp Hoan đã học được vẽ bùa, cô dùng m.á.u của mình vẽ bùa tìm người thân, luôn đeo trên người, nhưng chưa từng có phản ứng.

Diệp Hoan còn cố tình đi mấy vòng ở những nơi đông người lúc họp chợ, chính là muốn xem ba mẹ ruột của mình có phải là thôn dân lân cận không, đáng tiếc bùa tìm người thân không có chút phản ứng. Điều này khiến Diệp Hoan muốn biết ba mẹ ruột là ai có hơi thất vọng. Thất vọng thì thất vọng, nhưng Diệp Hoan không muốn phá vỡ cuộc sống bình yên hiện tại, vẫn không chủ động hỏi ba mẹ thông tin lúc nhặt được cô.

Vừa hay năm nay ba đứa trẻ và Kỷ Nguyên Trân tốt nghiệp tiểu học, cần lựa chọn tiếp tới sẽ học trường trung học nào.

Trấn Phượng Hoàng có một trường cấp hai, nhưng trình độ dạy học trên hương trấn không thể nào so với huyện thành; huyện thành lại không bì được với thành phố.
 
Trọng Sinh 80: Nữ Thầy Tướng
Chương 97: Chương 97


Bởi vì Kỷ Chấn Hoa có khả năng điều động công tác, hơn nữa có thể điều về thành phố, cho nên nếu ông ấy được điều đi, Kỷ Nguyên Sâm và Kỷ Nguyên Trân chắc chắn phải về tỉnh học.

Nhưng chị em Diệp Hoan thì sao, Diệp Trường Vinh và Lý Vệ Hoa vẫn chưa tính xong, cho chúng học trung học ở trấn hay là vào huyện học.

Theo lý mà nói, vì con, họ nên cho chúng lựa chọn trường tốt hơn để học, nhưng trường cấp hai trong huyện chỉ tuyển học sinh ngoại trú, không tuyển học sinh nội trú, nếu ba đứa con vào huyện học, ở đâu là vấn đề, còn có ai phụ trách chuyện sinh hoạt của chúng, chỉ ăn cơm cũng là vấn đề rồi.

Lý Vệ Hoa và Diệp Trường Vinh chưa từng nghĩ sẽ cho con tới nhà thằng ba ở, trả tiền sinh hoạt theo tháng, nhờ thằng ba chăm con giúp. Hai vợ chồng có suy nghĩ giống với bác gái Diệp Hoan, không muốn để con mình sống ở nhà người thân, có thế nào thì nhà người thân cũng không phải nhà mình, con ở nhà người ta, không tự do bằng ở nhà mình. Ăn nhờ ở đậu, ai biết con sẽ vì ngại ngùng mà ăn cơm không no hay không?

Hơn nữa, quan trọng là thím ba của bọn nhỏ chưa chắc đồng ý. Nhà họ có ba đứa con, gửi một lúc ba đứa con vào nhà thằng ba, chỉ việc ở đâu cũng khó sắp xếp, thím ba có thể đồng ý? Diệp Trường Vinh và Lý Vệ Hoa tuyệt đối sẽ không nhét con cho thằng ba, để các con chịu ấm ức.

Nhưng Diệp Trường Vinh và Lý Vệ Hoa làm việc trong trấn, thi thoảng rất bận, không có thời gian ngày nào cũng chạy tới chạy lui giữa huyện và trấn Phượng Hoàng, dù sao cũng mấy chục dặm đường, những chuyện này đều là vấn đề.

Lâm Nghi Song và Lý Vệ Hoa nói tới vấn đề các con sắp vào trung học, Lâm Nghi Song chủ động nói: “Diệp Hoan, còn có Diệp Đông và Diệp Nam đều rất thông minh, có thiên phú học tập, hay là cho chúng vào thành phố học? Thực ra trong phố có trường cấp hai nhận học sinh nội trú, nếu cô không yên tâm, cũng có thể cho chúng ở nhà tôi…”

Mấy năm tiếp xúc, quan hệ của hai nhà vô cùng tốt. Mặc kệ nói thế nào, trình độ giáo dục ở các phương diện của huyện quả thực không bằng với trường học trong thành phố, Lâm Nghi Song biết chênh lệch giữa hai nơi quá lớn. Bà ấy thấy ba đứa trẻ thực sự thông minh, tính cách cũng rất tốt, nghĩ cho tương lai của chúng mới muốn giúp sức cho chúng vào thành phố học một trường cấp hai và cấp ba tốt một chút, như thế sau này chúng có thể thi vào đại học tốt, tương lai có thể sống tốt hơn.

“Nhưng thành phố xa quá, như thế chúng tôi không chăm sóc chúng được.”

Lâm Nghi Song dốc hết tâm sức thuyết phục: “Con lớn rồi, sớm muộn cũng phải thả chúng bay như chim non. Giống như ở đây, trong thôn không có trường cấp hai, không phải người lớn cho con học trung học trên trấn sao? Cùng một lý lẽ, nếu mọi người không yên tâm, có thời gian có thể đi thăm chúng. Hơn nữa còn có tôi và Chấn Hoa, chắc chắn sẽ không mặc kệ ba đứa trẻ.”

Lâm Nghi Song chủ động giải quyết vấn đề trường học cho ba đứa thật sự là có ý tốt. Đương nhiên Lý Vệ Hoa hiểu đạo lý trong đó, bà không phải người không biết tốt xấu, nếu không phải quan hệ của hai nhà tốt, còn có Kỷ sư phụ, chưa chắc người ta đã nhọc lòng.

Lý Vệ Hoa lập tức đưa ra quyết định: “Được, quay về tôi bàn với Trường Vinh, ngày mai nói với anh chị. Chỉ sợ tới lúc đó làm phiền anh chị quá.”

Từ trong ngữ khí, Lý Vệ Hoa đã có ý cho các con vào thành phố học rồi.

Lâm Nghi Song: “Không sao, tôi cũng thích ba đứa, đều là vì học nghiệp và tương lai của chúng.”

Thời xưa Mạnh mẫu chuyển nhà nhiều lần, không phải chính là vì Mạnh mẫu muốn lựa chọn môi trường học tập tốt hơn cho con, phí hết tâm sức, lựa chọn chuyển nhà.

Thực ra còn có một nguyên nhân, Lâm Nghi Song không nói với Lý Vệ Hoa. Đó chính là vì Diệp Hoan là đồ đệ của Kỷ sư phụ.

Tuy Lâm Nghi Song không biết ông chú lợi hại cỡ nào, nhưng bà ấy biết chồng cực kỳ tôn sùng ông chú, luôn muốn cho ông chú sống ở nhà họ, đáng tiếc ông chú không đồng ý. Không những không đồng ý ở nhà họ, bình thường qua lại còn ít hơn nhà họ Diệp.

Diệp Hoan thân là đồ đệ của ông chú, Kỷ Chấn Hoa đoán, Diệp Hoan chắc chắn theo ông chú học được nhiều bản lĩnh hơn. Mặc kệ là vì bản thân ông ấy, hay là vì con, Kỷ Chấn Hoa đều không muốn mất đi sự hỗ trợ của ông chú vào những thời khắc quan trọng.

Mấy năm qua, mấy đứa trẻ cùng theo ông chú học võ, tình nghĩa thâm sâu. Nhưng nếu bây giờ các con chia ly, sau này có rất ít cơ hội ở cạnh nhau. Nhưng nếu cho chúng cùng đi học, cho dù là nể tình nghĩa bạn bè nhiều năm, sau này nếu Nguyên Sâm và Nguyên Trân gặp phải khó khăn, Diệp Hoan cũng sẽ giúp chúng một tay…

Đây chính là một nguyên nhân khác mà Kỷ Chấn Hoa nói với vợ, bảo vợ khuyến khích vợ chồng nhà họ Diệp cho ba đứa con vào thành phố học.
 
Trọng Sinh 80: Nữ Thầy Tướng
Chương 98: Chương 98


Sau khi người lớn hai nhà thương lượng xong mới nói chuyện cho các con vào thành phố học. Đợi khi Diệp Hoan biết phải vào thành phố học cấp hai, sự việc đã được định đoạt rồi. Vừa hay cô cũng muốn rời khỏi tầm mắt của ba mẹ để làm một số việc, ví dụ kiếm tiền mua nhà gì đó, vì vậy cô rất vui vẻ đồng ý.

Diệp Đông và Diệp Nam nghe nói sẽ vào thành phố học, hưng phấn nhảy cẩng lên hoan hô: “Còn có thể vào thành phố học cấp hai, tốt quá rồi!” Đợi xa nhà, ba mẹ không quản được chúng nữa. Hai đứa tưởng sau khi thoát khỏi sự quản giáo của ba mẹ, chúng có thể thoải mái tự do hơn.

Cơ hội để chúng ra ngoài không nhiều, có thể vào thành phố học, cảm thấy vô cùng quang vinh, đáng để kiêu ngạo, cho nên vô cùng vui. Chúng không hề cảm thấy rời xa ba mẹ sẽ buồn, càng không ưu sầu vì rời xa quê nhà, nhìn dáng vẻ hăng hái của chúng, mong không thể sớm vào thành phố học.

Sau khi Diệp Hoan vẽ xong bùa bình an, lại tìm tấm vải đỏ, đích thân may vài chiếc túi nhỏ, đựng bùa bình an vào, muốn tặng bùa cho người nhà.

Thực ra cho dù Diệp Hoan có thiên phú vẽ bùa, vẽ bùa bình an tốn nhiều nguyên khí, còn phải kết hợp các phương diện, vẽ ra được mấy tấm bùa bình an này cũng tốn không ít công phu của Diệp Hoan. Bây giờ bùa bình an do cô vẽ có thể chắn được tai vạ nhỏ mấy lần, chỉ cần tiêu hao hết nguyên khí trời đất hàm chứa bên trong, bùa bình an sẽ hóa thành tro bụi; nếu là tai nạn lớn, có thể tiêu hao hết trong một lần. Nhưng chỉ vậy cũng vô cùng trân quý, người bình thường hiếm có được.

Trong đầu Diệp Hoan còn có cách dùng gỗ đào, ngọc thạch điêu khắc bùa hộ thân, nhưng những thứ đó khó hơn, tay nghề của Diệp Hoan vẫn chưa đạt tới trình độ khắc được bùa bình an. Cô định đợi sau này học được sẽ đổi bùa bình an tốt hơn cho người nhà.

Diệp Hoan muốn tặng bùa bình an, không biết nên nói với ba mẹ thế nào mới có thể khiến họ đeo bùa bình an cô tặng bên người.

Diệp Hoan nghĩ ngợi, ra tay từ các em trai trước rồi tặng cho ba mẹ.

“Đông Đông, Nam Nam, tới đây, chị có quà tặng cho các em!”

Diệp Đông và Diệp Nam nghe Hoan Hoan có quà tặng chúng, vui vẻ vào trong phòng chị.

Sau khi Diệp Hoan học tiểu học, cô yêu cầu ba mẹ cho mình ở một phòng. Lý do đương nhiên là cô lớn rồi, là con gái, không nên ở cùng một phòng với các em trai. Cái cớ chính là Nguyên Trân nhà bên, cô ấy còn nhỏ hơn Diệp Hoan vài tháng đã ngủ riêng một phòng rồi.

Diệp Hoan móc hai túi nhỏ màu đỏ ra, vươn tay đưa cho các em trai: “Đây là bùa bình an chị tặng cho hai đứa, sau này phải mang theo bên mình, không được bỏ xuống!”

Diệp Hoan sợ các em trai không nghe lời, nói thẳng không cho chúng lấy xuống. Lỡ như gặp phải nguy hiểm, hi vọng bùa bình an có thể bảo vệ chúng.

Diệp Đông nhận lấy quan sát, trực tiếp bày tỏ: “Hoan Hoan, đây là gì? Còn là màu đỏ, trông giống như thứ cho con gái đeo, em không muốn…”

Diệp Nam nhìn tỉ mỉ chiếc túi rồi nói: “Hoan Hoan, đây là đồ do chị tự làm sao, bên trong đựng cái gì? Hoan Hoan, vì sao chị phải làm màu đỏ, con trai mang theo màu đỏ sẽ khiến người ta cười đó.” Cậu gián tiếp bày tỏ không muốn mang cái túi màu đỏ.

Diệp Hoan nghĩ ngợi, bây giờ là mùa hè, em trai sỉ diện không muốn mang màu đỏ, chỉ đành xoa dịu nói: “Các em không muốn đeo trên cổ, buộc trên eo cũng được, tóm lại phải mang theo bên người.”

Diệp Đông hỏi: “Bên trong đựng cái gì?”

Diệp Hoan mặt không cảm xúc nói: “Bùa bình an.”

Nếu các em trai chê, cũng nhất định khiến chúng mang theo, Diệp Nam đột nhiên có một suy đoán to gan: “Hoan Hoan, đây không phải là do chị vẽ chứ?”

Bởi vì Diệp Đông và Diệp Nam ở cùng Diệp Hoan lâu, chúng đều biết Hoan Hoan còn theo Kỷ sư phụ học thứ khác, nhưng chúng không biết cụ thể Hoan Hoan học gì mà thôi. Mà sau khi Diệp Đông và Diệp Nam dần hiểu chuyện, cũng biết Kỷ sư phụ không phải người thường, chúng theo ông ấy học võ là do hưởng ké từ chị gái.

Diệp Hoan thấy Nam Nam đoán trúng, không phủ nhận, trực tiếp thừa nhận nói: “Là chị vẽ, có thể bảo vệ bình an vào thời điểm quan trọng, nhất định phải mang theo, biết không?”

Diệp Đông ngốc nghếch hoài nghi: “Hoan Hoan, chỉ một tờ bùa nhỏ xíu như vậy thật sự có thể bảo vệ bình an sao?”

Diệp Hoan bĩu môi không vui: “Chị không hi vọng các em có thể đích thân phát hiện tác dụng của nó.” Điều đó đại biểu gặp phải nguy hiểm, mới có thể phát hiện bùa bình an hữu dụng.

Diệp Đông và Diệp Nam nghe Hoan Hoan nói bùa bình an thật sự hữu dụng, không nhịn được muốn lấy ra xem thử.
 
Trọng Sinh 80: Nữ Thầy Tướng
Chương 99: Chương 99


Diệp Hoan dặn chúng: “Bùa bình an đặt bên trong, đừng tùy tiện lấy ra xem, càng không thể tùy tiện cho người khác xem, đề phòng lộ khí tức sẽ không linh nữa.”

Diệp Đông và Diệp Nam cũng không hiểu những thứ này, nghe Diệp Hoan nói như vậy, chỉ đành thôi, nhưng lời của Diệp Hoan khiến chúng rất tò mò, bắt đầu xúm lại hỏi đông hỏi tây. Diệp Hoan lựa ra một số thứ có thể nói nói cho các em biết. Dù sao thì cô đã nhập môn huyền học, sau này mặc kệ là bói toán sửa phong thủy, hay là vẽ bùa trị bệnh, người nhà sẽ từ chỗ người khác biết được tin cô biết những thứ này. Nói cho các em trai biết trước một số thông tin, để chúng có chút tâm lý chuẩn bị, đề phòng kinh ngạc tới rớt cằm.

Sau đó Diệp Hoan bảo các em giữ bí mật giúp cô, cô không dám nói với ba mẹ sự thật, mà nói bùa do sư phụ cho, mang theo có thể giữ bình an.

Diệp Trường Vinh và Lý Vệ Hoa nhận được bùa bình an do con gái tặng, sau đó Diệp Trường Vinh cười nói với vợ: “Chẳng trách người ta hay nói con gái là chiếc áo bông ấm áp, em xem, vẫn là con gái chu đáo, mới mấy tuổi đã biết xin sư phụ bùa cầu bình an cho chúng ta rồi.”

Lý Vệ Hoa: “Chứ gì nữa, Đông Đông và Nam Nam là con trai, không biết để ý gì, cả ngày chỉ biết chơi, tâm đều đặt hết bên ngoài.”

Hai người đều đồng ý đeo bùa bình an, nhưng không phải đeo trên cổ mà bỏ trong túi áo mang theo bên người. Chủ yếu là hai người sợ đồng nghiệp thấy sẽ cười họ mê tín.

Cho dù hai thầy trò đều không tiết lộ chuyện Diệp Hoan học huyền học, nhưng Kỷ đạo trưởng quanh năm mặc áo bào, còn sống trong đạo quán, điều này đã đủ khiến Diệp Trường Vinh và Lý vệ Hoa thì thầm rất nhiều lần, thậm chí hai vợ chồng từng nói chuyện, có phải ông ấy cũng linh nghiệm giống như hòa thượng trong chùa, biết trừ tà biết bói toán…

Chẳng qua họ chỉ dám nói riêng, không tiện hỏi Kỷ đạo trưởng, cảm thấy hỏi quá nhiều, giống như không tôn trọng Kỷ sư phụ vậy.

Diệp Hoan nói chuyện cô phải vào thành phố học cho sư phụ biết, Kỷ đạo trưởng nói: “Con có thiên phú, mấy năm nay cũng theo ta học hết rồi, ta không còn gì để dạy con nữa. Đợi sau khi con vào phố học, ta định về sư môn một chuyến, đi thăm sư huynh.”

Thực ra nếu không phải vì dạy đồ đệ Diệp Hoan, Kỷ đạo trưởng sẽ không ở bên ngoài mấy năm liền không về sư môn. Tuy sư môn không nhiều người nhưng đó mới là chốn về của ông ấy, ông ấy nên về ở mới đúng.

Diệp Hoan được sư phụ đích thân dạy dỗ mấy năm, đã sớm coi sư phụ là trưởng bối thân cận của mình, bây giờ nghe sư phụ sắp rời khỏi cô, cô không nỡ nói: “Sư phụ, người đi rồi sẽ không có ai dạy con nữa, còn nữa, sư môn xa như thế, con nhớ người, làm sao mới có thể gặp được người?”

Trong lòng Diệp Hoan khó chịu, không muốn nói nhiều, đỏ mắt nhìn sư phụ, không muốn để sư phụ đi.

Kỷ đạo trưởng cười ha ha nói: “Bây giờ đi xe tiện như vậy, đợi con lớn một chút, lúc nào cũng có thể đến sư môn tìm ta, thuận tiện còn có thể gặp sư bá và sư huynh của con. Hơn nữa cho dù chúng ta không thể gặp mặt, không phải còn có thể gửi thư.”

Tuy trong thuật pháp đạo gia cũng có bùa truyền tin, nhưng thứ đó có hạn chế cự ly, cự ly quá xa không thể dùng được. Cho nên đợi Kỷ đạo trưởng đi, sư đồ bọn họ muốn liên lạc chỉ có thể dùng công cụ thông tin hiện giờ.

Diệp Hoan biết sư phụ là người nói là làm, nếu sư phụ đã nói phải về sư môn, chắc chắn không thể tiếp tục ở bên cạnh cô. Diệp Hoan nghĩ sư phụ sắp rời đi, cô nên tặng sư phụ một món quà đặc biệt; còn có sư bá và sư huynh chưa từng gặp mặt, cô từng nhận được quà do hai người gửi tới, cũng nên đáp lại họ một món quà.

Diệp Hoan bắt đầu suy nghĩ tặng họ cái gì mới được. Kỷ đạo trưởng lại tìm tới đứa cháu Kỷ Chấn Hoa, dặn dò ông ấy sau này phải đối xử tốt với đồ đệ của mình, hỏi rõ ông ấy định sắp xếp Diệp Hoan học ở trường nào, sau đó Kỷ đạo trưởng vào thành phố một chuyến trước.

Sau hai ba ngày, Kỷ đạo trưởng mới từ thành phố về. Ông về liền gọi Diệp Hoan tới đạo quán, tặng cho cô hai món quà “xa xỉ”.

“Diệp Hoan, đây là một căn nhà gần trường trung học Thực Nghiệm, ta đã mua rồi, sau khi con tới đó học, nếu không tiện sống ở trường thì có thể sống ở đây. Còn nữa, thứ này là điện thoại di động, có thể kết nối cự ly xa, ta chuẩn bị cho con một cái. Nếu con có việc tìm ta, có thể dùng cái này gọi điện thoại cho ta.”

Diệp Hoan nhìn thấy sổ đỏ và điện thoại do sư phụ bày ra, thật sự kinh ngạc tới đơ người.
 
Back
Top Bottom