Cập nhật mới

Ngôn Tình Trọng Sinh 80: Nữ Thầy Tướng

Trọng Sinh 80: Nữ Thầy Tướng
Chương 180: Chương 180


“Cảm ơn cậu, Diệp Hoan.” Lưu Yến có thể đỗ vào đại học B nổi tiếng, chắc chắn rất thông minh, sao cô ấy không hiểu ý của Diệp Hoan, biết cô là vì tốt cho mình mới căn dặn nhiều như vậy.

“Được, vậy đợi cuối tuần tớ đi hỏi một đàn anh, đợi có tin tức sẽ nói với cậu ngay.”

Trên đường về ký túc xá, trong lòng Lưu Yến rất vui. Nghĩ sau khi cô ấy tìm được công việc gia sư, có thể kiếm chút tiền, cải thiện ăn uống một chút cũng được. Thực ra cô ấy biết, nếu mình ăn màn thầu dưa muối quanh năm, chắc chắn sẽ suy dinh dưỡng. Cô ấy vốn định sau khi tới trường sẽ làm thêm kiếm tiền sinh hoạt, như vậy có thể giảm đi phần lớn gánh nặng của gia đình. Nếu cô ấy dư dả hơn, nói không chừng còn có thể gửi tiền về cho gia đình.

Sau khi huấn luyện quân sự kết thúc, tới ngày đi học chính thức. Ngày học chính thức, Diệp Hoan tách khỏi các bạn cùng phòng, mỗi người mang sách mới đến phòng học của mình học.

Sau khi Diệp Hoan tới phòng học, nhìn thấy bên cạnh một nữ sinh tên Lâm Hiểu Nhiễm còn chỗ trống, cô qua đó ngồi.

Lâm Hiểu Nhiễm chủ động bắt chuyện với cô: “Diệp Hoan, cậu tới rồi? Nữ sinh sống ở ký túc xá lớp chúng ta chỉ có một mình cậu được xếp ở cùng sinh viên khoa khác, như thế quá bất tiện, không thể đi học cùng bọn tớ, hơn nữa trong lớp có việc gì còn phải tìm riêng cậu thông báo.”

Diệp Hoan thản nhiên nói: “Có lẽ năm nay khoa khảo cổ vừa hay dư ra một sinh viên nữ, tớ may mắn trúng thưởng.”

Bởi vì trong nửa tháng tập huấn quân sự, bạn học trong lớp cùng nhau tham gia, Diệp Hoan dựa vào trí nhớ siêu phàm, đã nhớ được tên của phần lớn sinh viên trong lớp. Mà Diệp Hoan bởi vì biểu hiện xuất sắc lúc tập huấn, được giáo quan biểu dương vài lần, sinh viên tham gia huấn luyện quân sự trong lớp đã nhớ cô. Huống hồ Diệp Hoan còn xinh đẹp, không ít sinh viên nam khá chú ý tới cô.

Lâm Hiểu Nhiễm giống như cực kỳ thích nói chuyện, lại nói với Diệp Hoan: “Kỳ này sinh viên đăng ký chuyên ngành này ít, sinh viên nữ càng ít, lớp chúng ta chỉ có năm bạn nữ…”

Trong một lúc, Diệp Hoan đã biết được rất nhiều tin ngoài luồng trong lớp ở chỗ Lâm Nhiễm Phi. Thế nhưng vào lúc này, Diệp Hoan đột nhiên cảm nhận được bùa tìm người thân có dị động, khiến cô kinh ngạc đứng bật dậy, muốn ra ngoài tìm nguồn khiến bùa tìm người thân dị động.

Nhưng vào lúc này, chuông vào lớp đột nhiên vang lên, khiến Diệp Hoan dừng bước.

Diệp Hoan đột ngột đứng dậy khiến Lâm Hiểu Nhiễm đang nói chuyện với cô giật mình: “Diệp Hoan, sao đột nhiên cậu lại đứng lên? Dọa tớ một phen, cậu làm gì vậy, muốn đi vệ sinh à?” Câu nói cuối cùng cô ấy hỏi rất nhỏ.

Diệp Hoan bình tĩnh lại, ngồi xuống: “Chuông vào lớp vang rồi, tớ không đi nữa, đợi hết tiết rồi tính.”

Lâm Hiểu Nhiễm gấp thay cô: “Ây ya, vừa nãy sao cậu không đi?”

Diệp Hoan chỉ đành thuận theo ý của cô ấy nói: “Tạm thời tớ không đi cũng không sao.”

Lâm Hiểu Nhiễm tưởng cô ấy nói chuyện với Diệp Hoan làm cô không thể đi vệ sinh, nói thì thầm: “Đợi hết tiết tớ đi với cậu.”

Trong lúc họ nói chuyện, cửa phòng học xuất hiện một giáo sư nam trung niên anh tuấn nho nhã, phong độ ngút ngàn. Khi ông ấy tới, dị động của bùa tìm người thân mà Diệp Hoan đeo càng mãnh liệt, khiến tâm tư của cô nhộn nhạo, đứng ngồi không yên.

Chuyện tới nước này, Diệp Hoan nhìn chằm chằm vào giáo sư đi vào, trong đầu lóe lên vô số khả năng. Lẽ nào vị giáo sư này chính là người thân của cô? Có lẽ còn có một khả năng, vị này là ba ruột của cô.

Không ngờ người thân mà cô đang tìm lại là giáo sư đại học B. Mà cô cơ duyên trùng hợp lại đăng ký khoa khảo cổ, kiếp này mới có duyên gặp gỡ?

Diệp Hoan nhìn người đàn ông trung niên anh tuấn trên bục giảng, muốn đào ra điểm giống với mình từ trên mặt ông ấy. Đáng tiếc dung mạo của hai người không có chút nào giống nhau.

Diệp Hoan lại sợ mình trong lúc hỗn loạn xem tướng mặt không chuẩn, không khỏi mở Mắt Âm Dương xác nhận, nhìn từ tướng mặt của giáo sư, ông ấy đã kết hôn còn có một đứa con gái, lẽ nào đứa con gái đó chính là mình, người này thật sự là ba ruột của cô?

Ánh mắt của Diệp Hoan không hề che giấu, khá trực tiếp nhìn sang, có lẽ Lục Vân Triết ở trên bục giảng chuẩn bị tự giới thiệu bản thân đã chú ý tới cô.

Lúc Lục Vân Triết nhìn thấy Diệp Hoan, suýt chút bật thành tiếng gọi: Khương Nhã!

Cô gái này sao lại có tướng mạo giống với vợ lúc trẻ như thế, gần như là giống hệt nhau. Bởi vì lúc vợ mất tích còn vô cùng trẻ, ở trong lòng Lục Vân Triết, dung mạo của Khương Nhã vẫn dừng ở thời đại trẻ trung, cho nên ông ấy nhìn thấy Diệp Hoan, cho rằng là nhìn thấy vợ.
 
Trọng Sinh 80: Nữ Thầy Tướng
Chương 181: Chương 181


Đương nhiên Lục Vân Triết lập tức ý thức được đây không thể nào là vợ Khương Nhã được, nếu là vợ, sẽ không tới làm sinh viên của ông ấy; nhưng đây rất có thể là con gái của ông ấy.

Lục Vân Triết nghĩ tới lúc đầu sau khi vợ mang thai từng nói, có lẽ họ sắp có một đứa con gái. Khi đó ông ấy còn cười nói: “Trai hay gái đều thương như nhau.”

Ông ấy nhớ lúc vợ chuẩn bị quần áo nhỏ và chăn đệm cho con dùng, kiểu dáng giống với bé gái dùng hơn. Lẽ nào vợ thật sự sinh con gái cho ông ấy?

Nếu cô gái này là con gái của ông ấy, vậy vợ ở đâu?

Sắc mặt Lục Vân Triết hơi đỏ, là kích động, ông ấy hận không thể gọi bạn học nữ giống hệt vợ mình ra ngoài hỏi rõ, nhưng đang là giờ học, ông ấy không thể bỏ các sinh viên lại đi xử lý chuyện riêng.

Lục Vân Triết xoa dịu nỗi kích động trong lòng, biết cô gái giống vợ mình là sinh viên của mình, sẽ không biến mất ngay được, sau giờ học ông ấy tìm thời gian hỏi rõ cô.

Nhưng bây giờ ông ấy phải giảng bài cho các sinh viên.

Lục Vân Triết hắng giọng, trịnh trọng giới thiệu tên của mình: “Tôi họ Lục, là Lục Vân Triết, kể từ hôm nay, tôi sẽ đảm nhận bộ môn phát hiện và tìm kiếm khảo cổ của các em, bên dưới bắt đầu điểm danh, làm quen lẫn nhau một chút.”

Lục Vân Triết vô cùng hi vọng cô gái giống hệt vợ dưới bục giảng nhớ tên của ông ấy. Đương nhiên ông ấy cũng rất muốn biết cô gái tên gì. Lục Vân Triết nhìn danh sách sinh viên lần lượt điểm danh, cuối cùng gọi tới: “Diệp Hoan.”

Diệp Hoan vội đứng dậy hô: “Có.”

Lục Vân Triết giới thiệu xong, lại điểm danh xong, sau khi biết tên của Diệp Hoan, mới bắt đầu chính thức giảng bài. Ông ấy nhắc tới điển cố lịch sử hạ bút thành văn, nói trôi chảy, nội dung bài giảng phong phú, sinh động thú vị, rất nhanh giành được sự yêu thích của các sinh viên.

Nhưng lúc Lục Vân Triết giảng bài, thường xuyên nhìn về hướng Diệp Hoan, sợ không nhìn tới thì cô gái này sẽ biến mất. Mong ngóng nhiều năm, mặc kệ là vợ hay con, tạm thời có thể tìm được một người cũng có thể an ủi trái tim của Lục Vân Triết.

Cho dù Lục Vân Triết không phải ba ruột của Diệp Hoan, chỉ là giáo sư của cô, chắc chắn Diệp Hoan cũng có thể nhớ tên của ông ấy. Huống hồ đây còn là một người có quan hệ huyết duyên với cô, sao Diệp Hoan có thể không nhớ?

Diệp Hoan cố hết sức khiến mình bình tĩnh nghe giảng, nhưng trong đầu giống như nhét một cục bùi nhùi, luôn có đủ các suy nghĩ. Bởi vì cô ấy nhìn ra từ trên mặt Lục Vân Triết, nhìn thấy gương mặt của giáo sư Lục khi nhìn cô cũng d.a.o động, chắc chắn là nhận ra cô giống với ai đó, có lẽ người đó chính là mẹ ruột của cô.

Bây giờ giáo sư Lục đang giảng bài, hết tiết có hỏi tình hình của mình không? Vậy rốt cuộc cô có nên nói sự thật cho giáo sư Lục biết, thừa nhận ông ấy là ba ruột của cô?

Tình huống ba con gặp nhau này khác với tình huống mà Diệp Hoan tưởng tượng, cô thực sự chưa nghĩ xong nên xử lý thế nào.

Bởi vì Diệp Hoan nhìn ra được từ trên tướng mặt của giáo sư Lục, ông ấy chưa từng tái hôn, có lẽ là nhiều năm qua vẫn luôn đợi vợ và con của ông ấy.

Tình huống này khiến Diệp Hoan khó xử. Nếu ba ruột vô tội, còn cực kỳ thâm tình, cô nên lập tức nhận ông ấy sao?

Tình huống mà Diệp Hoan tưởng tượng ban đầu là nếu cô phát giác được bùa tìm người thân dị động, lặng lẽ hỏi thăm rõ ràng tình hình của người thân, rồi điều tra nguyên nhân biến mất của mẹ ruột. Còn có nhận ba ruột hay không, cô chưa từng nghĩ tới, định tìm được mẹ ruột rồi tính.

Nhưng bây giờ có vẻ như ba ruột vô tội, còn là một người đàn ông thâm tình chờ đợi vợ và con gái. Nếu Diệp Hoan đối mặt với ông ấy, không muốn phủ định sự thật ông ấy là ba ruột.

Sau khi đọc được bức thư mà mẹ ruột để lại, Diệp Hoan đã sớm nghĩ nếu ba mẹ ruột không có ý vứt bỏ cô, cô sẽ tha thứ cho họ. Dù sao thì ba mẹ không có lỗi, người có lỗi có lẽ là kẻ thù của mẹ ruột.

Một tiết học chỉ tầm mấy chục phút, rất nhanh qua đi.

Sau khi Lục Vân Triết tuyên bố hết tiết, gọi tên của Diệp Hoan: “Diệp Hoan, em có thể ra ngoài một chút không? Thầy có chuyện tìm em.”

Cuối cùng cũng tới, dưới ánh nhìn tò mò của các bạn học, Diệp Hoan theo giáo sư Lục đến văn phòng của ông ấy.

Đương nhiên Lục Vân Triết không thể lập tức nói ông ấy nghi ngờ thân thế của Diệp Hoan, mà hỏi thăm trước: “Diệp Hoan, năm nay em mấy tuổi rồi?”

Trong tay ông ấy chỉ có danh sách sinh viên, lại không có tài liệu chi tiết của sinh viên, cho nên không biết được tình hình cụ thể của Diệp Hoan. Mà Lục Vân Triết rất muốn biết mọi thứ về Diệp Hoan, ông ấy định hỏi rõ trước mặt, chứ không phải tìm cố vấn lấy tài liệu.
 
Trọng Sinh 80: Nữ Thầy Tướng
Chương 182: Chương 182


“Giáo sư Lục, em 17 tuổi.” Diệp Hoan nhìn giáo sư Lục ở cự ly gần, phát hiện trong tướng mạo của ông ấy lộ ra nho nhã, trông có vẻ là một người kiểu quân tử khiêm tốn. Nhìn xa ông ấy là một giáo sư nho nhã có sức hút, nhưng nhìn gần có thể nhìn thấy nếp nhăn dạng gợn sóng trên trán khá rõ ràng của ông ấy, đây là biểu hiện của việc tâm thần bất an lâu dài, chứng tỏ ông ấy luôn nhớ mong vợ con chưa tìm được.

Lục Vân Triết: 17 tuổi? Nếu ông ấy có con gái, có lẽ cũng 17 tuổi, đối chiếu được rồi!

Sau đó Lục Vân Triết cố nén kích động trong lòng, hỏi tiếp: “Nhà em ở đâu?”

Diệp Hoan không che giấu, trực tiếp đáp: “Trấn Phượng Hoàng, huyện N, thành phố A, tỉnh S.” Những tài liệu này đều có thể tra được, Diệp Hoan muốn nói dối cũng vô dụng.

Thành phố A tỉnh S, không phải chính là thành phố ông ấy và vợ kết hôn lúc học đại học sao? Lục Vân Triết nghĩ: Năm đó không phải ông ấy bị điều chức đi sớm một bước, cũng sẽ không tới mức vợ vô duyên vô cớ mất tích, ông ấy cũng không tìm được chút manh mối nào, khiến ông ấy hối hận cũng đã muộn.

Tuy Diệp Hoan là cô gái huyện thành dưới sự quản lý của thành phố A, nhưng có thể vợ từng tới trấn Phượng Hoàng ở huyện N, còn bất đắc dĩ gửi gắm con gái cho gia đình khác chăm sóc. Không phải không có khả năng này. Lục Vân Triết biết vợ vô cùng mong đợi sự xuất hiện của con, nếu không phải tình thế bất đắc dĩ, bà ấy tuyệt đối sẽ không gửi con gái ruột vừa chào đời cho người khác chăm sóc.

Lục Vân Triết tìm vợ con nhiều năm, bây giờ nhìn thấy Diệp Hoan giống hệt vợ mình, lực tưởng tượng phong phú, muốn chứng minh Diệp Hoan là con gái ông ấy.

“Mạo muội hỏi một chút, thầy có thể biết sinh nhật của em không?” Tuy ông ấy biết hỏi khá đường đột, nhưng Lục Vân Triết vẫn dùng ánh mắt mong đợi nhìn Diệp Hoan.

Diệp Hoan nhìn thấy ánh mắt mong chờ của Lục Vân Triết, không muốn gạt ông ấy: “Em sinh vào mùa xuân, tháng ba Dương Xuân.”

Cuối cùng Diệp Hoan không muốn đả kích một người đàn ông thâm tình tìm kiếm vợ con nhiều năm, huống hồ đây còn là ba ruột của cô. Diệp Hoan nghĩ ngợi, cuối cùng vẫn nói thật: “Nhưng trước khi em vào đại học, ba mẹ hiện giờ của em nói cho em biết, em không phải con ruột của họ, mà là vào ngày hai em trai chào đời, ba ra ngoài gọi bà đỡ tới nhà đã nhặt được em. Ba mẹ nói cho em biết thân thế của mình chính là muốn em tìm được ba mẹ ruột.”

Lục Vân Triết nghĩ tới đây, lập tức không kiềm được tâm trạng kích động, vành mắt ẩm ướt, giọng nói nghẹn ngào: “Con ơi, con rất giống mẹ con, có lẽ là con gái của ba rồi!”

Thật sự, dựa vào tướng mạo Lục Vân Triết đã chắc chắn Diệp Hoan là con gái ruột của ông ấy. Bởi vì cô và vợ lúc còn trẻ quá giống, nhìn thoáng qua quả thực như là một người.

Nếu không phải sợ dọa tới con gái vừa nhận, Lục Vân Triết hận không thể ôm con gái khóc to một trận. Bao nhiêu năm rồi, vợ và con vẫn luôn bặt vô âm tín, cuộc sống trước đây giống như ông ấy nằm mơ một giấc mơ đẹp, sau khi tỉnh dậy vợ và con đều không thấy đâu nữa. Những năm qua ông ấy tìm kiếm khắp nơi, nhưng không tìm được vợ. Bây giờ cuối cùng cũng tìm được con gái, Lục Vân Triết kích động không biết làm sao.

Diệp Hoan lại không biết nên nói thế nào. Cô nói đã nhìn ra từ tướng mặt, có lẽ cô là con gái của ông ấy; hay là giả vờ kinh ngạc nói, sao có thể trùng hợp như vậy, cô thật sự là con gái ông ấy?

Thế nhưng không đợi Diệp Hoan làm gì, Lục Vân Triết đã xác nhận cô chính là con gái ông ấy, bởi vì Lục Vân Triết cực kỳ gấp gáp hỏi: “Mẹ con có để lại đồ gì không, nói rõ khi đó tình huống như thế nào mới gửi con đi? Ba mẹ nuôi con có biết mẹ con ở đâu không?”

Diệp Hoan cảm thấy nên nói rõ ràng: “Mẹ em có để lại một bức thư, ký tên là…

Lục Vân Triết nóng vội hỏi: “Có phải tên Khương Nhã?”

“Vâng, tên của mẹ ruột em chính là Khương Nhã.”

Sự khẳng định của Diệp Hoan đã hoàn toàn xoa dịu trái tim của Lục Vân Triết.

Rất nhiều năm rồi, cuối cùng cũng có tin của vợ, thiếu nữ như hoa như ngọc trước mắt lại là con gái ruột của ông ấy. Lục Vân Triết thực sự không dám tin sự may mắn của hôm nay. Ông ấy cho rằng vận may của mình đã cạn kiệt từ khi vợ con mất tích rồi.

“Thư mẹ con để lại đâu, con có mang theo không, ba muốn xem thử.”

Diệp Hoan luôn cất thư của mẹ ruột trong không gian, đương nhiên cô mang theo bên mình. Nhưng quần áo mùa hè quá mỏng, trên người cô không có nơi có thể chứa được thư, chỉ đành nói: “Em luôn giữ thư của mẹ ruột, bây giờ thư ở trong cặp của em, nếu thầy muốn xem, em có thể lấy tới cho thầy.”
 
Trọng Sinh 80: Nữ Thầy Tướng
Chương 183: Chương 183


Lục Vân Triết nóng lòng muốn biết tin của vợ, sao có thể không muốn xem thư? Ông ấy vội nói: “Ba theo con đi lấy thư.”

Hai người một trước một sau về phòng học. Trên đường, Lục Vân Triết nhìn thấy bóng lưng xinh đẹp của con gái, trong lòng không có suy nghĩ gì khác, chỉ là vui, kích động, cuối cùng ông ấy cũng tìm được con gái! Đáng tiếc con gái đã lớn, ông ấy không kịp tham gia vào quá trình trưởng thành của cô.

Sau khi vào lớp, Diệp Hoan giả vờ lấy ra một bức thư trong cặp, kẹp vào trong sách mới, lấy ra đưa cho Lục Vân Triết: “Thư kẹp trong sách ạ.”

Diệp Hoan vừa nói xong, tiếng chuông vào lớp lại vang lên.

Lục Vân Triết vô cùng tiếc nuối không thể tiếp tục ở cùng con gái vừa nhận, nhưng ông ấy không bị niềm vui làm loạn đầu óc, vẫn biết nặng nhẹ, biết đối với sinh viên mà nói, học tập là quan trọng nhất. Lục Vân Triết dịu dàng cười nói với Diệp Hoan: “Con vào lớp trước đi, đợi hết tiết rồi tới văn phòng ba.”

Diệp Hoan gật đầu, vào phòng học. Lục Vân Triết lấy thư về văn phòng.

Đợi sau khi Diệp Hoan ngồi xuống, Lâm Hiểu Nhiễm nhân lúc giảng viên chưa tới, vội vàng hỏi: “Diệp Hoan, giáo sư Lục tìm cậu có việc gì vậy?”

Diệp Hoan che giấu phần lớn sự thật, chỉ nói: “Tớ và giáo sư Lục là người quen, mang cho thầy ấy chút đồ.”

Giải thích như vậy đại khái có thể thỏa mãn lòng hiếu kỳ của các bạn học, tránh việc đồn ra tin đồn khác.

Mà sau khi Lục Vân Triết cầm thư về tới văn phòng, rất nhanh đã đọc xong bức thư mà vợ để lại trước khi mất tích. Nhìn thấy nét bút và cái tên quen thuộc, Lục Vân Triết không nhịn được đỏ mắt, nghĩ rốt cuộc vợ ở đâu, có an toàn không?

Lúc ông ấy đọc được là kẻ thù đang truy đuổi vợ, trong lòng vô cùng phẫn nộ, muốn biết kẻ thù mà vợ nhắc tới rốt cuộc là ai?

Nhưng Lục Vân Triết chưa từng nghe vợ nhắc tới trong nhà có kẻ thù, hơn nữa vợ là theo ba vợ chuyển tới thành phố A, vốn không có bạn bè và người thân, ông ấy không biết kẻ thù từ đầu ló ra.

Hơn nữa, nếu có kẻ thù, vợ nên lập tức bắt xe đi tìm ông ấy mới đúng, hoặc tìm bạn bè của thành phố A giúp đỡ, đưa bà ấy tới bên cạnh mình. Vì sao vợ lại một mình bỏ chạy, lẽ nào kẻ thù không phải người bình thường?

Lục Vân Triết suy nghĩ tới đây, cảm thấy có lẽ là vợ sợ liên lụy người khác và ông ấy, mới không đi tìm ông ấy hoặc là bạn bè của ông ấy giúp đỡ.

Nếu giải thích như vậy, Lục Vân Triết có thể nghĩ thông.

Nhưng cho dù nghĩ thông thì đã sao, ông ấy vẫn không biết kẻ thù là ai, không biết làm sao tìm được vợ. Lục Vân Triết nghĩ tới đây, hung hăng đập bàn. Ông ấy sinh ra oán hận mãnh liệt đối với kẻ thù được nhắc tới trong thư, hận không thể lôi kẻ thù tới trước mặt, hung hăng đánh kẻ thù một trận, sau đó hỏi ra tung tích của vợ, để gia đình họ sớm đoàn tụ.

Lục Vân Triết nghĩ, xem ra ông ấy nên sớm đến thành phố A, một là bày tỏ cảm ơn với ba mẹ nuôi của Diệp Hoan, cảm ơn họ đã nuôi dưỡng Diệp Hoan trưởng thành, còn cho cô thi vào đại học nổi tiếng; hai là hỏi thăm tình huống khi nhặt được con gái năm đó, xem có thể tìm được manh mối gì, có thể nhanh chóng giúp ông ấy tìm được vợ không.

Sau khi Diệp Hoan hết tiết, lại tới văn phòng của Lục Vân Triết. Đối mặt với vẻ tuấn tú của ba ruột, Diệp Hoan tạm thời không gọi ba được. Dù sao thì kiếp trước cộng kiếp này, lần đầu tiên cô gặp được ba ruột, nói ra vẫn chưa có tình cảm gì, tuy họ là ba con ruột nhưng bởi vì âm lệch dương sai, khiến họ giống như người lạ, chỉ có thể nói là tạo hóa trêu người. Bảo bây giờ Diệp Hoan gọi ba, cô thật sự không gọi ra được từ có ý nghĩa đặc biệt này.

Ở trong lòng Diệp Hoan, Diệp Trường Vinh và Lý Vệ Hoa là không thể thay thế.

Diệp Hoan không gọi ba, tuy Lục Vân Triết thất vọng nhưng ông ấy biết ba con vừa mới gặp nhau, không thể cưỡng cầu con gái lập tức tiếp nhận ông ấy.

Mục đích của Diệp Hoan vô cùng rõ ràng, điều cô nghĩ tới đầu tiên là vấn đề an toàn của mẹ ruột: “Giáo sư Lục, em muốn biết kẻ thù mà mẹ ruột nhắc tới rốt cuộc là ai, tốt nhất có thể nhanh chóng tìm được manh mối để tìm được bà ấy.”

Lục Vân Triết nói: “Lúc ba với mẹ con kết hôn, ba vợ đã qua đời, mẹ con nói bà ấy là cô nhi, trong nhà không có thân thích, càng không nhắc tới có kẻ thù.”

Sau đó Lục Vân Triết kể lại quá trình ông ấy và vợ gặp nhau, biết nhau, yêu nhau rồi kết hôn, còn có tình huống chung của hai nhà cho con gái biết, tiện cho con gái cùng phân tích.
 
Trọng Sinh 80: Nữ Thầy Tướng
Chương 184: Chương 184


Sau khi tìm hiểu được bên ba ruột đều là người bình thường, Diệp Hoan càng cảm thấy người truy lùng mẹ ruột chắc chắn không phải người bình thường, có lẽ chính là người trong huyền học. Hơn nữa Diệp Hoan nhớ tới cô có thể chuyển thế trọng sinh cũng là nhờ Không Gian La Bàn.

Không Gian La Bàn, mặc kệ là đối với người bình thường hay là người trong huyền học, nó đều là trọng bảo.

Diệp Hoan đoán, lẽ nào kẻ thù là người trong huyền học mà mẹ hoặc ông ngoại quen lúc trước, có lẽ người đó biết trong nhà ông ngoại có bảo vật gia truyền. Mà ông ngoại dẫn con gái ẩn náu trong thành phố, có lẽ chính là vì trốn tránh những kẻ bền bỉ cướp bảo vật.

Sau đó mẹ ruột lại không may bị kẻ thù truy lùng tới, mới tháo chạy, trong lúc vội vã để cô lại cho ba mẹ hiện tại chăm sóc?

Diệp Hoan nghĩ tới đây, trong lòng rất ưu sầu. Cô nên tìm manh mối của kẻ thù, tìm được mẹ ruột bằng cách nào đây?

Còn nữa, những chuyện này liên quan tới người trong huyền học, có nên nói cho ba ruột biết không?

Diệp Hoan lại nghĩ tới kiếp trước cô bỗng dưng mất mạng, là sự cố, hay là kẻ thù tìm tới, ra tay g.i.ế.c mình? Nếu thật sự là kẻ thù g.i.ế.c mình, vậy thì hoàn cảnh của mẹ ruột không phải vô cùng nguy hiểm sao? Thật sự hi vọng mẹ ruột tạm thời đừng có nguy hiểm tính mạng, đợi cô tới cứu.

Không đợi hai ba con vừa mới nhận nhau nói chuyện lâu, lại tới thời gian Diệp Hoan vào tiết.

Lục Vân Triết mỉm cười nhìn con gái: “Diệp Hoan, con an tâm đi học trước, buổi trưa ba tìm một chỗ, chúng ta ngồi xuống nói rõ những chuyện này, xem có thể tìm được chút manh mối nào để sớm tìm mẹ con về, cả nhà đoàn tụ không.”

“Vâng, vậy em lên lớp trước.”

Đợi Diệp Hoan về phòng học, lại bị Lâm Hiểu Nhiễm hỏi: “Diệp Hoan, cậu rất thân với giáo sư Lục sao? Tớ nhìn thấy cậu lại đến văn phòng.”

“Ừm, có chút việc quên nói với thầy ấy, đi nói với thầy ấy một tiếng.”

Lâm Hiểu Nhiễm ngưỡng mộ hỏi: “Cậu và thầy ấy là họ hàng sao? Có một họ hàng là giáo sư của đại học B thật tốt, sau này có việc gì nói không chừng có thể giúp được.”

Diệp Hoan gật đầu, thừa nhận có quan hệ thân thích với giáo sư Lục. Nhưng giúp đỡ? Cô đã lớn rồi, còn mạnh hơn kiếp trước nhiều. Chỉ cần cô tự cố gắng, hình như cơ hội cần ba ruột giúp đỡ không nhiều.

Ai cũng không biết đây là ba ruột của Diệp Hoan.

Bởi vì ngày đầu tiên học là giới thiệu lẫn nhau, Diệp Hoan từng nói cô tới từ thành phố S. Chắc chắn các bạn học sẽ không cho rằng cô và giáo sư Lục là quan hệ ba con. Bởi vì nếu Diệp Hoan là con gái của giáo sư Lục, chắc chắn sẽ học cấp ba ở Bắc Kinh. Hơn nữa hai người không cùng họ, cùng lắm có chút quan hệ họ hàng xa.

Lục Vân Triết còn phải đi dạy lớp khác, ông ấy không thể vì chuyện của mình mà ảnh hưởng tới tiết học của các sinh viên.

Hai ba con một người đi học, một người đi dạy, cho tới trưa mới rảnh. Lục Vân Triết gọi Diệp Hoan, lái xe dẫn cô đến một nhà hàng khá nổi tiếng, đặt một phòng bao, hai ba con mới ngồi xuống rảnh rỗi nói chuyện.

Nhưng bởi vì chuyện họ nói là chuyện tư mật, Lục Vân Triết bảo Diệp Hoan gọi món xong, trực tiếp yêu cầu nhân viên phục vụ ra ngoài.

Trong lúc đợi món, Diệp Hoan hỏi vài câu: “Giáo sư Lục, vậy thầy biết chuyện của ông ngoại em không?” Cô suy nghĩ rất nhiều, cảm thấy có lẽ là xảy ra vấn đề ở chỗ ông ngoại, mới khiến kẻ thù truy lùng mẹ ruột, khiến bà ấy mất tích.

Lục Vân Triết nghe Diệp Hoan luôn không gọi ba, đáy lòng buồn khổ. Con gái ruột không gọi ba, không trách ai cả, chỉ trách lúc đầu ông ấy không nên để vợ mang thai một mình ở thành phố S, nên đưa bà ấy cùng đi nhậm chức.

Khi đó không phải vợ ông ấy là Khương Nhã sắp sinh rồi sao, giao thông lại không tiện, sợ trên đường có vấn đề, sau khi Lục Vân Triết nhận được giấy báo điều chức, mời một dì tới chăm sóc vợ, ông ấy định tới thành phố B sắp xếp chuyện công việc xong xuôi, quay lại đón vợ và con.

Ai ngờ được một lần từ biệt chính là mười mấy năm ròng rã, vợ vô duyên vô cớ mất tích, con càng không có bóng dáng…cho tới khi Diệp Hoan xuất hiện trước mặt Lục Vân Triết, ông ấy mới biết đây là con gái của mình. Nếu không phải tướng mạo của Diệp Hoan và vợ cực kỳ giống nhau, sợ là ba con nhận nhau cũng khó.

Đương nhiên, nếu như thế thì không phải Lục Vân Triết chủ động nhận con gái, mà là Diệp Hoan âm thầm nhận biết người ba ruột này, rồi nghĩ cách điều tra mọi thứ liên quan tới ba ruột.
 
Trọng Sinh 80: Nữ Thầy Tướng
Chương 185: Chương 185


Lục Vân Triết kiềm nén cơn đau trong lòng, hồi tưởng lại chuyện năm đó: “Lúc đầu ba và mẹ con quen nhau lúc xuống nông thôn, đợi ba và bà ấy có tình cảm muốn kết hôn, ba vợ đã mất rồi. Cho nên ba vẫn chưa gặp được ba vợ. Sau này số lần ba nghe mẹ con nhắc tới ba ruột cũng không nhiều, nhưng mẹ con thường thờ cúng ông ngoại con. Ba chỉ biết ông ngoại của con tên Khương Ất Khôn, lúc còn sống học thức uyên bác, hình như từng là người vô cùng nổi tiếng, ba chỉ biết từng đó. Bởi vì ba từng hỏi vài lần, mẹ con không nói nhiều với ba.”

Diệp Hoan đã nhớ tên của ông ngoại là Khương Ất Khôn. Cô định quay về hỏi sư phụ thử, có biết người như vậy không, nếu ông ngoại là người của giới huyền học, có lẽ sư phụ từng nghe nói mới đúng. Như thế có lẽ cô sẽ tìm được kẻ thù, có lẽ cũng có thể tìm được mẹ ruột.

Nếu không tìm được manh mối, chỉ có thể dùng thủ đoạn trong giới huyền học, xem có thể tìm được mẹ ruột không. Dù sao thì cô và mẹ ruột huyết mạch kế thừa, có lẽ có thể tìm được cách. Trước đây không phải Diệp Hoan chưa từng nghĩ đến việc dùng cách trong giới huyền học, chẳng qua dùng cách huyết mạch dẫn dắt có hạn chế về địa vực, muốn tìm được người không dễ; nếu dùng cách xủ quẻ, bói toán không bói được mình, bản thân Diệp Hoan rất khó bói được hành tung của mẹ ruột, đại khái chỉ có thể nhờ sư phụ xuất sơn giúp đỡ mới được.

Lục Vân Triết nói với Diệp Hoan: “Ba muốn dành thời gian đến nhà ba mẹ nuôi của con một chuyến, con thấy như thế nào?”

Ông ấy vừa mới nhận con gái, thái độ cẩn thận dè dặt với Diệp Hoan, cái gì cũng trưng cầu ý kiến của cô, sợ làm gì khiến Diệp Hoan không vui, Diệp Hoan ngay cả ba ruột cũng không nhận.

Diệp Hoan không phải đứa trẻ phản nghịch kỳ thanh xuân, sẽ không cho rằng Lục Vân Triết tìm ba mẹ là có mục đích gì, ví dụ nói cướp con kiểu vậy. Hơn nữa cô cũng không phải là đứa trẻ mấy tuổi, bây giờ có thể quyết định chuyện của mình, không phải ba mẹ hai bên làm chủ giúp cô nữa. Chắc ba ruột hiểu những điều này.

Diệp Hoan khá bình tĩnh hỏi: “Tại sao lại đi?”

“Cảm ơn họ đã nuôi con thành người, bồi dưỡng con thi vào đại học. Còn nữa, ba muốn hỏi tình hình năm đó, xem có thể tìm được manh mối không, mau chóng tìm được mẹ con.”

Diệp Hoan: “Lúc ba mẹ nói cho em biết thân thế, em đã hỏi rồi, họ ngoài việc nhặt được em vừa mới chào đời ở cổng, căn bản không phát hiện bất cứ manh mối nào. Ba em vốn chưa từng gặp mẹ ruột, cũng không biết bà ấy đi đâu.”

Cũng tức là nói con đường này tắc rồi.

Sắc mặt Lục Vân Triết lập tức trở nên khó coi, đương nhiên không phải là tỏ thái độ với Diệp Hoan, mà là lo lắng an nguy của vợ.

“Chúng ta không biết kẻ thù của mẹ con là ai, nên tìm mẹ con như thế nào đây?” Lục Vân Triết nghĩ nát óc cũng không nghĩ ra rốt cuộc kẻ thù là ai, nếu vẫn không có manh mối, còn có thể tìm được vợ không?

Năm đó không phải ông ấy không nhờ bạn bè thân thiết tìm vợ, sử dụng rất nhiều mối quan hệ, nhưng đều không tìm được manh mối. Bây giờ Lục Vân Triết vừa nghe Diệp Hoan nói vậy, trực tiếp tuyệt vọng, thậm chí cho rằng có thể sẽ không tìm được vợ nữa.

Diệp Hoan nói: “Em sẽ nghĩ cách.”

“Con còn là sinh viên, có thể có cách gì?”

Vào lúc này, nhân viên gõ cửa, mang món lên bàn.

Lục Vân Triết kết thúc chủ đề vừa nãy, cười nói với Diệp Hoan: “Ba đã gọi vài món nổi tiếng của quán, con nếm thử xem thích ăn gì, nếu con thích, sau này ba thường xuyên dẫn con tới ăn.”

“Thầy cũng ăn đi ạ.” Diệp Hoan gắp thức ăn cho ba ruột.

Tìm được ba ruột, lại có thêm một người đối xử tốt với cô, như vậy rất tốt.

Lục Vân Triết đột nhiên nhắc tới: “Diệp Hoan, nếu con là con gái ba, con có muốn cùng ba về gặp ông bà nội của con không, còn có người thân khác?”

Diệp Hoan nuốt thức ăn trong miệng, ngẩng đầu hỏi: “Thầy chắc chắn ông bà thích đứa cháu gái đột nhiên xuất hiện như em không? Tuy em nhận thầy, nhưng em không phải tiếp nhận cái ghét của người khác.”

Lần này Diệp Hoan tùy hứng. Chủ yếu là cô nghĩ tới mẹ ruột vẫn chưa tìm được, không muốn bị những người thân đâu đâu quấy rầy. Người tiếp xúc nhiều, đại biểu phiền phức nhiều, cho dù phải ứng đối với người thân bên chỗ ba, cô vẫn muốn tìm được mẹ rồi tính.

Nói từ mặt tình cảm, trong lòng Diệp Hoan xem trọng người mẹ ruột lúc đầu vì bảo vệ cô mà bất đắc dĩ bỏ cô lại hơn. Tuy những năm qua ba ruột luôn dốc sức tìm mẹ con họ, nhưng ba ruột vẫn sống tốt, Diệp Hoan lo lắng cho mẹ nhiều hơn.

Hơn nữa mẹ là cô nhi, ai biết lúc đầu ông bà có thích đứa con dâu như vậy không? Nếu họ không thích đứa con dâu như mẹ, lẽ nào sẽ thích đứa cháu gái do con dâu sinh ra?
 
Trọng Sinh 80: Nữ Thầy Tướng
Chương 186: Chương 186


Diệp Hoan không lớn lên ở nhà họ Lục, không có tình cảm với người nhà họ Lục. Nếu cô theo ba ruột về, tất cả mọi người có thiện ý với cô, có lẽ cô có thể nhanh chóng tiếp nhận những người thân đó; nhưng còn có một khả năng, chính là có người không thích cô, cô về cùng ba, có người sẽ gây phiền phức cho cô hoặc khinh thường cô. Nhưng cô cũng đâu muốn về nhà họ Lục, dựa vào đâu phải chịu uất ức ở nhà họ Lục?

Diệp Hoan cho rằng mình không phải là polime, người người đều thích. Hơn nữa cho dù là polime, còn có người coi tiền bạc như phân…

Tóm lại, Diệp Hoan bởi vì sợ phiền phức, không muốn ứng đối với người thân nhà họ Lục trước khi tìm được mẹ ruột, từ chối yêu cầu của ba.

Diệp Hoan: “Tạm thời em không muốn gặp người thân bên thầy, muốn đợi tìm được mẹ rồi tính.”

Lục vân Triết không nuôi dưỡng con gái, đối mặt với con gái không có chút tự tin gì, muốn nói ông bà cũng lo lắng cho cô nhưng lại không nói ra được. Bởi vì đó đều là chuyện quá khứ. Từ khi ông ấy tìm vợ con suốt mấy năm không có tin tức, ba mẹ đã sớm coi Khương Nhã và đứa con bà ấy sinh ra xảy ra bất trắc qua đời rồi, luôn khuyên ông ấy xây dựng một gia đình mới.

Nếu không phải ông ấy không cam lòng không tìm được vợ và con, nghe lời ba mẹ tái hôn, đoán chừng hôm nay ba con nhận nhau càng không dễ.

Quả thực, nếu Diệp Hoan nhìn ra ông ấy tái hôn từ trên tướng mặt, chắc chắn sẽ không dễ dàng nhận ông ấy. Như thế nếu Lục Vân Triết muốn nhận con gái, còn phải đến trấn Phượng Hoàng thành phố S điều tra, ít nhất phải tìm được Diệp Trường Vinh và Lý Vệ Hoa mới có thể biết được sự thật, chắc chắn Diệp Hoan không chủ động nói cho ông ấy biết.

Ít nhất Lục Vân Triết kiên trì tới cùng, tới bây giờ cuối cùng cũng có hi vọng, ít nhất đã tìm được con gái, cái khác có thể từ từ bù đắp.

“Nếu con đã không muốn gặp ông bà, vậy tạm thời không gặp, đợi sau này rồi tính. Vừa hay ba không sống cùng ông bà con, hiện giờ ba sống một mình, nếu con có thời gian thì có thể tới nhà chơi, ba đã chuẩn bị phòng cho con rồi, muốn ở lại cũng được. Đợi lát nữa ba dẫn con đi cho biết, sau này nơi đó chính là nhà của con, muốn về thì về.” Lục Vân Triết muốn đợi lát nữa ăn cơm xong sẽ dẫn con gái đi biết nhà.

Lục Vân Triết hi vọng con gái nhanh chóng tiếp nhận ông ấy. Họ gọi không ít món, hai người không ăn hết. Diệp Hoan là người khá tiết kiệm, tìm nhân viên xin bì nilon, đóng gói vài món chưa ăn nhiều mang về.

Điều này khiến Lục Vân Triết lại nghĩ nhiều. Ông cho rằng điều kiện nhà họ Diệp không tốt lắm nên mới khiến con gái có thói quen tiết kiệm. Nghĩ cũng phải, nơi con gái lớn lên chỉ là một trấn nhỏ, nếu nói về điều kiện sống, chắc chắn không thể so với thành phố. Haiz, đều tại ông ấy, lúc đầu không nên…

Bây giờ nói gì cũng muộn, chỉ có thể đi bước nào tính bước đó, cố hết sức để con gái sớm tiếp nhận ông ấy, sau này ông ấy cũng có thể giúp đỡ con gái ở mọi mặt.

Năm đó Lục Vân Triết không dựa theo suy nghĩ của ba, thi vào đại học thành phố B, sau này vào bộ phận chính phủ làm việc. Trong lúc ở nông thôn, cơ duyên trùng hợp khiến ông ấy chịu ảnh hưởng của một số người, nảy sinh hứng thú với khảo cổ, lại bởi vì thích Khương Nhã, lúc đăng ký đại học, ông ấy đã đăng ký đại học tốt nhất thành phố S, sau này trở thành một giáo sư khoa khảo cổ.

Vì chuyện này, lúc đầu Lục Vân Triết bị ba mẹ la rầy không ít. Đương nhiên, cũng vì điều này, hai ông bà cụ nhà họ Lục luôn bất mãn với đứa con dâu là Khương Nhã. Đặc biệt là theo bà Lục, nếu không phải Khương Nhã dụ dỗ con trai, con trai bà cụ đã sớm thi vào đại học thành phố B, quay về quê hương rồi.

Diệp Hoan không trải qua thời đại sóng gió đó, nhưng cô từng xem không ít bộ phim về thời đại đó, biết lúc đầu rất nhiều thanh niên trí thức vì về thành phố mà bỏ gia đình bỏ con cái.

Nhưng ba ruột không phải loại người đó, nếu ba ruột thật sự là cặn bã vứt bỏ vợ mang thai, Diệp Hoan tuyệt đối sẽ không nhận ông ấy.

Ăn cơm xong, hai ba con ra khỏi nhà hàng, Lục Vân Triết lái xe đưa Diệp Hoan tới căn nhà ông ấy đang sống. Trên đường, Lục Vân Triết không ngừng tìm đề tài nói chuyện với con gái, muốn hiểu hơn về cuộc sống trong mười mấy năm qua của cô. Diệp Hoan lựa những chuyện có thể nói được nói với Lục Vân Triết.

Nhưng chuyện bái vào môn hạ huyền học học nghệ, Diệp Hoan tạm thời không nói cho ba ruột biết. Chuyện bây giờ cô còn có một sư phụ đạo trưởng, một sư bá đạo trưởng, còn có một sư huynh cũng không nói. Không phải Diệp Hoan sợ ba ruột không chấp nhận cô ọc xem bói phong thủy gì đó, mà không biết nên nói thế nào. Huống hồ, sau khi Diệp Hoan nghe ba ruột kể quá trình ông ấy và mẹ quen nhau, đoán được ba chưa từng nói với ba ruột, ông ngoại hoặc mẹ hình như cũng biết huyền học.
 
Trọng Sinh 80: Nữ Thầy Tướng
Chương 187: Chương 187


Diệp Hoan quyết định tạm thời che giấu. Dù sao ba ruột cũng là người bình thường, kéo ông ấy vào không hay. Nếu sau này ba ruột phát hiện cô biết huyền học hoặc có qua lại với sư huynh, xem tình hình rồi giải thích với ông ấy.

Diệp Hoan nhìn hướng ba ruột lái xe đi, vừa hay cùng một hướng với nơi sư huynh ở. Quả nhiên, nơi Lục Vân Triết đưa Diệp Hoan đi cách đại học B không xa, còn gần hơn nhà của sư huynh Diệp Hoan, vị trí vừa hay nằm giữa nhà của sư huynh và đại học B.

Diệp Hoan lập tức quyết định, đợi lát nữa từ chỗ ba ruột đi, cô sẽ về chỗ sư huynh một chuyến. Hôm nay vẫn chưa về, có lẽ Chiến Thần đang đợi cô; không biết sư huynh có đợi cô không.

Lục Vân Triết dừng xe ở cửa ngõ: “Diệp Hoan, tới rồi, chúng ta xuống xe ở đây, đi bộ vào.”

Sau khi xuống xe, Diệp Hoan theo Lục Vân Triết tới trước một căn tứ hợp viện nhị tiến, Lục Vân Triết lấy chìa khóa ra, mở cửa cho Diệp Hoan vào.

“Đây là nơi ba sống. Nhà được ba mua từ nhiều năm trước, vốn dĩ ba định sau khi tìm được mẹ con, cả nhà chúng ta sẽ sống ở đây, nhưng…Haiz, Diệp Hoan con tới xem xem, bên này có phòng ba chuẩn bị cho con. Tuy trước đây ba nghe mẹ con đoán sẽ sinh con gái, nhưng ba cũng không biết đứa trẻ trong bụng là trai hay gái, cho nên lúc chuẩn bị phòng không dùng màu hồng, con xem có thích cách bài trí của ba không, nếu không thích, ba đổi màu khác cho con.”

Lục Vân Triết là con cả của nhà họ Lục, vốn nên kế thừa phần lớn gia nghiệp nhà họ Lục và gánh vác trách nhiệm trưởng tử nhà họ Lục. Nhưng bởi vì ông ấy đổi ngành cho nên bây giờ em trai ông ấy tiếp quản thay ông ấy, trở thành người kế nhiệm của nhà họ Lục. Mà Lục Vân Triết thì chủ động chuyển khỏi nhà tổ, tự mua nhà sống bên ngoài.

Đương nhiên, là giáo sư của khoa khảo cổ, dù sao Lục Vân Triết cũng thường qua lại với đồ cổ, thi thoảng ông ấy sẽ giao dịch đồ cổ một hai lần với người khác, cho nên trong tay không thiếu tiền. Thậm chí ông ấy còn sưu tầm, giữ lại một số đồ cổ mà mình vô cùng thích. Vì vậy, Lục Vân Triết không thiếu tiền. Đã trôi qua rất nhiều năm, đồ cổ của ông ấy ngày càng đáng tiền, tới nay ông ấy là một nhà giàu ngầm.

Nhưng Diệp Hoan không có hứng thú với tài sản của Lục Vân Triết. Cô khá có hứng thú với căn phòng mà ba ruột luôn giữ cho cô.

Diệp Hoan tới căn phòng do ba ruột bố trí cho cô xem, sàn nhà lót nền gỗ, màu sắc là màu lõi gỗ đào. Mà vật dụng trong phòng đều là màu gỗ nguyên thủy hơi nhạt một chút, thậm chí vách tường còn có một cái tủ tổng hợp khá nổi bật, nhìn kiểu dáng giống như là kiểu của mấy năm trước. Giường là hãng Simmons, bàn sách là bàn có nhiều ngăn kéo, đều là đồ gỗ, nhưng đều thuộc kiểu cũ. Xem ra căn phòng này đã được ba ruột bố trí từ nhiều năm trước, nhưng quả thực đã rất dụng tâm.

“Diệp Hoan, con còn thích cách bố trí ở đây không, nếu không thích, ba có thể đổi cho con.” Lục Vân Triết cẩn thận và mong chờ nhìn con gái, thật sự muốn biết con gái có thích phòng không.

Có lẽ đồ dùng ở đây hơi lỗi thời, nhưng đều là đồ ông ấy dụng tâm chuẩn bị, quả thực Lục Vân Triết sợ Diệp Hoan không thích. Tuy nói đổi là được nhưng Lục Vân Triết sẽ thất vọng, dù sao thì những thứ này đều là do ông ấy toàn tâm toàn ý bố trí, đã tốn không ít tâm tư.

Diệp Hoan đưa mắt nhìn chung chung rồi nói: “Rất tốt, không cần đổi, cứ thế này đi, em rất thích.”

Diệp Hoan cũng không phải đứa trẻ tùy hứng, đương nhiên sẽ không phủ định tâm ý của ba ruột.

“Thích thì tốt. Sau này con tới sẽ ở đây.” Lục Vân Triết vừa nghe Diệp Hoan thích, lập tức giãn mày cười, thể hiện ra mị lực đặc hữu của đàn ông trung niên.

“Năm nhất em ở trường, không thể ra ngoài ở.”

Diệp Hoan suy nghĩ: Ba ruột ấm áp nho nhã, phong độ ngời ngời? Mẹ ruột thì sao, chắc chắn vô cùng xinh đẹp nhỉ? Nếu có thể sớm tìm được mẹ thì tốt, ba ruột và mẹ ruột đoàn tụ, có lẽ là một đôi tình lữ thần tiên. Hơn nữa như thế lực chú ý của ba ruột sẽ không dồn hết lên người cô, cô cũng có thể tự do hơn.

Lục Vân Triết nói: “Ồ, ba quên chuyện này mất. Vậy đợi khi con chuyển ra, rồi tới đây ở? Hay là ba sửa cho con thành sinh viên ngoại trú?”

Diệp Hoan vội vàng từ chối: “Không cần ạ, con đã nộp tiền ký túc rồi, sống chung với bạn cùng phòng rất tốt, ở trường đi ạ. Có ra ngoài ở hay không, đợi sau này rồi tính.”
 
Trọng Sinh 80: Nữ Thầy Tướng
Chương 188: Chương 188


Diệp Hoan lập tức nghĩ tới nếu cô đồng ý chuyển ra ngoài sống, chắc chắn sẽ sống dưới tầm quan sát của ba ruột, tới khi đó không phải càng mất tự do sao, đợi sau này rồi tính.

Sau đó Lục Vân Triết lại dẫn Diệp Hoan đi dạo ở các căn phòng khác, còn cho cô xem vài bức ảnh của ông ấy và mẹ ruột. Ảnh đều là ảnh trắng đen, có lẽ hai người đã chụp từ mười mấy năm trước.

“Bức này là chụp ở phòng chụp ảnh trước khi ba mẹ kết hôn, bức này là ba chụp cho mẹ con, ở công viên thành phố S, còn có bức này…” Lục Vân Triết lần lượt nói ra nguồn gốc của từng bức ảnh.

Diệp Hoan chú ý đầu tiên là hình kết hôn của ba và mẹ, một tấm hình nửa thân, một tấm toàn thân, ba ruột mặc quốc phục, mẹ mặc váy Bragi, hai người trông thật sự là lang tài nữ mạo, cực kỳ xứng đôi.

Hơn nữa giống như ba ruột nói, cô và mẹ ruột quả thực vô cùng giống nhau, giống như là đúc từ một khuôn ra. Nếu mẹ ruột còn sống, cô đứng cạnh bà ấy, chắc chắn người ta sẽ cho rằng họ là một cặp chị em.

Có lẽ là do quan hệ huyết thống bẩm sinh, khiến Diệp Hoan không bài xích với người ba ruột vừa nhận là Lục Vân Triết, nhìn thấy dung mạo quen thuốc của mẹ ruột càng cảm thấy gần gũi. Điều này càng kiên định với quyết tâm sớm tìm được mẹ ruột hơn.

Diệp Hoan nói lời chào: “Giáo sư Lục, em quay về còn có việc, trưa nay không ở chỗ thầy nữa, em về trước.”

Trong tiềm thức, Lục Vân Triết không muốn từ chối bất cứ yêu cầu nào của con gái, Diệp Hoan vừa nhắc tới rời khỏi, Lục Vân Triết lập tức nói: “Hay là ba đưa con về trước.”

Trong lòng ông ấy lại hối hận, nên giữ con gái ở lại thêm một lúc.

Diệp Hoan lắc đầu nói: “Không cần ạ, nơi này không xa trường lắm, em đi bộ về là được.”

“Vừa hay ba phải về trường, tiện đường, ba đưa con đi?” Tuy gần nhưng Lục Vân Triết thật sự muốn đưa đi. Vừa mới nhận con gái, ông ấy muốn ở cùng cô thêm, hiểu cô hơn, còn có thể tìm được bóng dáng của vợ từ trên người con gái.

Diệp Hoan nói thẳng suy nghĩ của cô: “Giáo sư Lục, tạm thời em không muốn cho bạn học và giảng viên khác biết quan hệ của chúng ta, như thế sẽ khiến người khác chú ý.”

Có một khoảnh khắc giáo sư Lục im lặng không nói. Sau đó ông ấy tự an ủi: May mà đã tìm được con gái, cái khác đều không quan trọng, sau này bồi dưỡng tình cảm với con gái, Diệp Hoan chắc chắn sẽ không bài xích việc người ta biết quan hệ của họ nữa.

“Được, vậy con về một mình, ba đưa con tới ngõ.”

Diệp Hoan tạm thời không muốn để ai biết cô và giáo sư Lục là quan hệ ba con ruột, gây ra náo động ở trường, trở thành nhân vật nổi tiếng trong lứa tân sinh năm nhất. Vốn dĩ cô chỉ là một sinh viên bình thường trong nhiều sinh viên, nhưng nếu lộ ra quan hệ giữa cô và giáo sư Lục, tuyệt đối sẽ khiến rất nhiều bạn học khác để ý tới.

Diệp Hoan không muốn đi trong trường bị người khác chỉ chỉ trỏ trỏ: “Haiz, nhìn thấy chưa, nghe nói cô gái kia chính là con gái ruột của giáo sư Lục?”

“Thật sao?”

Sau đó cô trở thành nhân vật nổi tiếng khắp trường, đi tới đâu cũng bị người khác nhìn bằng ánh mắt khác thường.

Diệp Hoan không muốn có người sẽ suy đoán ác ý sau khi cô thi được thành tích tốt: “Ai bảo người ta là con gái của giáo sư đại học chứ, có lẽ trước đó cô ta đã được giáo sư ngầm chỉ điểm rồi.”

Còn có thể che giấu tới khi nào, đi bước nào tính bước đó.

Diệp Hoan được Lục Vân Triết đưa tới đầu ngõ, sau khi hai ba con tạm biệt, Lục Vân Triết đưa mắt nhìn cô rời đi.

Lục Vân Triết quay về nói với bức ảnh của vợ: “Con gái lớn rồi, biết để ý ánh mắt của người khác, haiz! Khi nào chúng ta mới có thể đoàn tụ đây?”

Diệp Hoan ra khỏi con ngõ, đầu tiên là đi về hướng trường học dưới ánh mắt của ba ruột, đợi rẽ vào khúc cua, sau khi không nhìn thấy bóng dáng của ba ruột, Diệp Hoan xách đồ ăn còn dư lại quay đầu tới nhà sư huynh. Cô muốn mang cơm cho Chiến Thần ăn. Dù sao thì lúc ăn cơm cũng chỉ có cô và ba động vài đũa trên đĩa, chắc chắn Chiến Thần sẽ không chê.

Thực ra hôm nay sư huynh cũng đã nấu cơm, tưởng cô sẽ về chăm Chiến Thần. Không ngờ đợi một lúc Diệp Hoan cũng không về, Nhiễm Hàn chỉ đành ăn cơm một mình, cơm dư ra đều cho Chiến Thần ăn.”

“Chủ nhân của mày không có ở đây, mày ăn thay em ấy đi.” Chiến Thần mới hiểu, trưa nay chủ nhân không về.

Nhưng dạ dày của nó không nhỏ, ăn thêm một chút ăn ít một chút đều được. Cơm mà Nhiễm Hàn cho nó, Chiến Thần đều ăn hết.
 
Trọng Sinh 80: Nữ Thầy Tướng
Chương 189: Chương 189


Nhiễm Hàn và Chiến Thần đều tưởng buổi trưa Diệp Hoan không về, không ngờ qua thêm nửa tiếng nữa, Diệp Hoan xách ít đồ ăn về.

Chiến Thần vẫy đua đi bên cạnh Diệp Hoan: “Chủ nhân, còn tưởng buổi trưa chị không về.”

Diệp Hoan: “Trưa nay chị có việc, ra ngoài ăn cơm với người khác. Chị còn mang đồ ăn về cho em nữa.”

“Sư huynh chị đã chuẩn bị đồ ăn cho em rồi, em đã ăn. Nhưng nếu là chủ nhân mang tới, em có thể ăn thêm lần nữa.”

Diệp Hoan bỏ đồ ăn vào trong bát cơm của Chiến Thần, chuyên tâm nói chuyện với sư huynh.

Nhiễm Hàn lạnh mặt hỏi: “Trưa nay ăn cơm ở ngoài?”

Người không biết còn tưởng anh ấy trách Diệp Hoan, nhưng thực ra người ta thật sự quan tâm.

Diệp Hoan gật đầu: “Vâng, buổi trưa có chút chuyện, cùng người khác ra ngoài ăn.”

Nhiễm Hàn biết sư muội chín chắn cẩn trọng, không hỏi nhiều rằng cô ra ngoài ăn cơm với ai. Bởi vì sư muội có vòng quan hệ của riêng mình, không thể báo cáo với anh ấy từng li từng tí.

Nhiễm Hàn nhắc tới chuyện khác, chính là chuyện lần trước Diệp Hoan nói muốn mua nhà.

“Sư muội, không phải em muốn mua nhà cho em trai em sao? Anh nhờ người hỏi thăm, hai ngày nữa sẽ có tin, em đợi là được.”

Diệp Hoan không ngờ sư huynh lại để tâm chuyện của cô, vội nói cảm ơn: “Sư huynh, cảm ơn anh, lại làm phiền anh rồi.”

“Không sao, không phải em là sư muội của anh ư.”

Diệp Hoan đột nhiên hỏi: “Sư huynh, anh nghe sư bá hoặc sư phụ em từng nhắc tới một người tên Khương Ất Khôn chưa?”

Nhiễm Hàn khởi động bộ óc có trí nhớ siêu mạnh của anh ấy, tỉ mỉ nhớ lại, sau đó lắc đầu nói: “Anh chưa từng nghe sư phụ nhắc qua.”

Diệp Hoan vốn cho rằng hỏi thăm từ chỗ sư huynh, có lẽ có thể tìm được chút manh mối. Không ngờ sư huynh ngay cả tên của ông ngoại cũng chưa từng nghe qua, xem ra không thể dò la được gì từ chỗ anh ấy rồi.

Nếu cô đã không tìm được đáp án muốn biết từ chỗ sư huynh, chỉ có thể đi hỏi sư phụ.

Sư huynh hỏi: “Là người rất quan trọng sao, không phải sư muội biết xủ quẻ à, sao không tính ra phương vị của người này?”

Diệp Hoan lắc đầu nói thật: “Không phải, cái tên em nói là tên của ông ngoại em. Em muốn biết quá khứ của ông ngoại, dò la một số chuyện. Em cho rằng ông ấy là người trong giới huyền học, mới hỏi thử sư huynh có từng nghe nói về ông ấy không.”

Diệp Hoan nói như vậy, Nhiễm Hàn cảm thấy kỳ quái. Ông ngoại là người như thế nào, là cháu gái, không phải cô nên biết rất rõ sao, vì sao còn phải hỏi người khác?

Bởi vì Nhiễm Hàn không nhìn thấu được tướng mặt của sư muội Diệp Hoan, và Kỷ sư phụ cũng chưa từng nói với anh ấy thân thế của đồ đệ, cho nên Nhiễm Hàn không biết thân thế của sư muội có vấn đề. Nhiễm Hàn vốn không phải là người nhiệt tình, anh ấy không quá tò mò, cũng sẽ không xem tướng cho người không quan trọng, trừ phi là có yêu cầu trong công việc, anh ấy mới sẽ dùng thuật pháp huyền học giải quyết vấn đề.

Nhiễm Hàn hỏi thẳng: “Vì sao chuyện của ông ngoại em lại phải hỏi người khác?”

Diệp Hoan suy nghĩ một lúc, vẫn nói cho sư huynh thân thế của cô. Dù sao thì cô cũng đã nhận người thân, sớm muộn sư huynh cũng sẽ biết thân thế của cô.

Hơn nữa hình như sư huynh làm việc ở bộ phận đặc biệt, có lẽ nhiều kiến thức, có thể giúp cô nghĩ ra cách tìm mẹ ruột và kẻ thù.

Sau khi Diệp Hoan nói rõ thân thế của mình, nói suy đoán của mình với sư huynh: “Em đoán có lẽ kẻ thù mà mẹ ruột em nói trong thư là kẻ thù từ chỗ ông ngoại, còn có liên quan tới giới huyền học. Nhưng ông ngoại đã qua đời từ lâu, mẹ ruột lại mất tích, cho nên em mới dò la chuyện của ông ngoại, xem có thể tìm được manh mối không.”

Tuy Diệp Hoan nói suy đoán của cô cho sư huynh biết, nhưng không nói ra suy đoán liên quan tới trọng bảo. Dù sao thì đó chỉ là suy đoán của cô mà thôi. Mặc kệ là tiểu thuyết hay trên tivi, người vì bảo vật và tiền tài g.i.ế.c người diệt khẩu rất nhiều, Diệp Hoan không muốn khảo nghiệm nhân tính.

Có lúc thẻ bạc phản bội đủ nhiều có thể dụ dỗ người ta làm ra hành động táng tận lương tâm.

Đương nhiên, cũng có khả năng sư huynh sẽ không bị trọng bảo mê hoặc, nhưng Diệp Hoan không dám đảm bảo. Có vài chuyện quan trọng che giấu được thì che giấu.

Nhiễm Hàn: “Có liên quan tới giới huyền học? Vậy em biết chuyện gì khác của ông ngoại em không, ví dụ danh hiệu dùng lúc hành tẩu bên ngoài? Bình thường người trong giới huyền học ra ngoài hành tẩu không dùng tên thật, đại đa số người đều đặt một danh hiệu xưng hô với nhau.”

Còn có cách nói này? Diệp Hoan chưa nghe sư phụ nói những chuyện này. Cô nói: “Em không biết ông ngoại có danh hiệu khác không?”

Không có manh mối khác, Nhiễm Hàn cũng vô lực. Vốn dĩ anh ấy muốn dựa vào ngành nghề của mình, muốn hỏi thăm chút manh mối cho sư muội, nhưng không ngờ sư muội lại không biết gì.
 
Trọng Sinh 80: Nữ Thầy Tướng
Chương 190: Chương 190


Diệp Hoan nói: “Cảm ơn sư huynh phí tâm vì em, em nên gọi điện thoại cho sư phụ trước, hỏi thử ông ấy có từng nghe nói giới huyền học có người như ông ngoại không.”

Nhiễm Hàn nói: “Vậy bây giờ em hỏi sư thúc đi. Nếu hỏi ra gì đó, anh đi điều tra giúp em.”

Nhiễm Hàn vừa nghe mẹ ruột của sư muội có thể bị người trong giới huyền học bắt đi, không muốn đứng ngoài cuộc, chắc chắn sẽ quản tới cùng. Bởi vì bộ phận anh ấy làm việc chính là điều tra một số người trong giới huyền học làm việc ác. Họ tương đương với nhân viên công chức có năng lực đặc biệt, chuyên môn điều tra phần tử phạm tội trong giới huyền học.

Diệp Hoan thấy sư huynh luôn nhọc lòng muốn giúp đỡ, trong lòng cực kỳ cảm kích: “Sư huynh, em gọi điện thoại cho sư phụ trước.”

Diệp Hoan đi vào nhà lấy điện thoại mà sư phụ tặng năm đó, bắt đầu gọi điện thoại cho sư phụ. Thực ra cô không muốn lén sư huynh gọi điện thoại, nhưng cô không thể lấy điện thoại ra từ trong hư không được, vậy không phải chứng tỏ cô có vấn đề sao. Túi trữ vật không phải là hàng chợ, cho dù nhân sĩ huyền học cũng không có mấy người có.

“Sư phụ, con là Diệp Hoan.”

“Ừm, ta biết. Ngoài con ra không có ai gọi điện thoại cho ta cả.” Kỷ sư phụ nói ra sự thật, ông ấy không hề cảm thấy các mối quan hệ của mình quá thưa thớt.

“Sư phụ, con nói với người, hôm nay con đã gặp được ba ruột của con, thế mà ông ấy lại là giáo sư của khoa khảo cổ bọn con. Hơn nữa ông ấy cũng nhận ra con là con gái của ông ấy từ gương mặt của con. Bởi vì ông ấy nói con vô cùng giống mẹ ruột của con.” Diệp Hoan nói sự thật với sư phụ: “Bởi vì con nhìn ra ba ruột chưa tái hôn, vẫn luôn tìm mẹ ruột và con, con liền nhận ông ấy. Sau đó con nhắc tới bức thư của mẹ con, ba ruột của con cũng hỏi kẻ thù là ai.”

Kỷ sư phụ hỏi: “Kẻ thù, kẻ thù gì?”

“Sư phụ, lúc đầu khi mẹ ruột con đặt con ở cổng nhà ba mẹ hiện tại, bà ấy đã để lại một bức thư. Nói bà ấy bị kẻ thù truy lùng, bất đắc dĩ mới bỏ con lại, còn nói sau này sẽ quay lại tìm con.”

Kỷ sư phụ nhíu mày hỏi: “Diệp Hoan, sao con không sớm nói nội dung trong thư cho ta biết, ta tiện điều tra giúp con.”

“Khi đó không phải vẫn chưa tìm được ba ruột sao, ngoài biết tên của mẹ ruột, con không có manh mối nào nên không muốn nói với sư phụ. Sau khi tìm được ba ngày hôm nay, nhớ ra lúc mẹ ruột trốn chạy kẻ thù, bà ấy cũng giấu ba con, nên con mới nghĩ tới có thể người truy lùng mẹ ruột con không phải người bình thường, có thể kẻ thù là người trong huyền học.”

Kỷ sư phụ cảm thấy có thể lần này liên quan tới thân thế của mình nên Diệp Hoan suy nghĩ quá phức tạp, cô nên nói sớm cho ông ấy biết, để ông ấy nghĩ cách giúp tìm kẻ thù mới đúng.

“Được rồi, con cứ nói chuyện con biết xem, xem ta có thể bói giúp con không, hoặc tìm bạn bè cũ điều tra một chút.”

Sư phụ, con hỏi thăm được ông ngoại của ocn tên Khương Ất Khôn, nhưng đã qua đời rồi, manh mối tới đây lại đứt đoạn. Sư phụ, có lẽ ông ngoại con cũng tầm tuổi người, người quen ông ấy không, lẽ nào ông ấy có kẻ thù sao?” Diệp Hoan nói ra suy đoán của cô.

Nói cho cùng, Diệp Hoan vẫn cho rằng có lẽ kẻ thù là từ bên mẹ ruột sau khi tìm hiểu tình huống bên ba ruột.

“Khương Ất Khôn, cái tên này hơi quen, con để ta nhớ lại xem, ta đã nghe cái tên này ở đâu rồi.” Kỷ sư phụ nhắm mắt nghĩ, cảm thấy hơi quen, nhưng không nhớ ra từng nghe cái tên này ở đâu.

Sư bá Hành Vân đạo trưởng bên cạnh nói: “Đệ hỏi Khương Ất Khôn, ông ấy là truyền nhân của nhà họ Khương – thế gia huyền học. Nhưng bởi vì nhà họ Khương đã sớm sa sút, truyền thừa còn lại không hoàn chỉnh, cho nên Khương Ất Khôn không quá nổi tiếng trong giới huyền học. Người này có chút thiên phú vẽ bùa, năm xưa khi còn trẻ lăn lộn ra chút danh tiếng. Sư đệ quên rồi sao, ông ấy là người phương nam, trước đây chúng ta từng đến phương nam tham gia đại hội giao lưu giữa các môn phái huyền học, từng gặp ông ấy. Nhưng chưa từng qua lại, không hiểu biết nhiều về ông ấy. Vì sau đệ lại nhắc tới tên của ông ấy trong điện thoại, là Nhiễm Hàn có vụ án tìm đệ?”

“Sư huynh nhắc vậy, đệ có chút ấn tượng rồi.” Kỷ sư phụ bừng tỉnh ngộ, sau đó trả lời câu hỏi của sư huynh: “Không phải Nhiễm Hàn tìm đệ, là đồ đệ của đệ - Diệp Hoan, con bé lại là cháu gái ngoại của Khương Ất Khôn.”
 
Trọng Sinh 80: Nữ Thầy Tướng
Chương 191: Chương 191


Kỷ sư phụ lại kể thân thế của đồ đệ cho sư huynh nghe, sau đó nói: “Diệp Hoan nói năm xưa mẹ ruột của con bé bị kẻ thù truy lùng, lẽ nào Khương Ất Khôn có kẻ thù, sư huynh, huynh từng nghe Khương Ất Khôn có kẻ thù không?”

Hành Vân đạo trưởng nói: “Ta thật sự chưa từng nghe Khương Ất Khôn có kẻ thù. Ta chỉ biết nhà họ Khương gốc ở Dung Thành Giang Nam, nếu muốn biết chuyện của Khương Ất Khôn, e là phải tới quê gốc nhà họ Khương hỏi thăm.”

Kỷ sư phụ lọc mạch tư duy một lượt, chỉ còn lại trọng điểm, ông ấy nói với đồ đệ ở đầu dây bên kia: “Sư bá của con nhắc nhở, ta mới nhớ ra. Trước đây quả thực từng gặp ông ngoại con. Ông ngoại con là người nhà họ Khương – thế gia huyền học. Nhưng nhà họ Khương đã sớm sa sút, trước đây ông ngoại con còn có chút tiếng tăm trong giới huyền học, sau này không biết sao lại mai danh ẩn tích, xem ra có thể ông ấy là vì trốn kẻ thù, tới thành phố S, sau đó ba mẹ con mới có cơ hội quen biết, lại có con.”

Kỷ sư phụ nói xong, an ủi đồ đệ vài câu: “Đã mười mấy năm kể từ khi mẹ con mất tích, con cũng không cần nôn nóng nhất thời. Nếu có chuyện, đoán chừng đã sớm xảy ra từ lâu rồi; nếu không sao thì có lẽ bây giờ cũng không sao. Ta cảm thấy con không phải là đứa trẻ không có phúc phần, có lẽ không tới mức song thân mất sớm. Con đưa điện thoại cho sư huynh con, ta nhờ nó điều tra chuyện nhà họ Khương giúp con, xem có thể tìm được manh mối không.”

Diệp Hoan nghĩ, cảm thấy sư phụ nói đúng, nghe lời ra ngoài đưa điện thoại cho sư huynh.

Sau đó cô thông qua loa, nghe sư phụ nói trong điện thoại, bảo sư huynh điều tra chuyện của ông ngoại và nhà họ Khương giúp cô. Nếu tra được kẻ thù, bảo hai người họ đừng mạo muội hành sự, đề phòng kẻ thù quá mạnh, họ không đấu lại. Đợi sau khi xác định kẻ thù là ai, báo với ông ấy một tiếng, nếu các đồ đệ không giải quyết được, tới lúc đó sư phụ có thể ra mặt giải quyết kẻ thù của cô giúp.

Diệp Hoan nghe sư phụ nói, trong lòng rất cảm động. Cô không khỏi cảm thán: Đời này có vận khí gì, chẳng những có được Không Gian La Bàn, còn gặp được sư phụ tốt, sư bá tốt, và sư huynh tốt?

Sư huynh cúp điện thoại rồi nói với Diệp Hoan: “Sư muội, em yên tâm học là được, những chuyện sư phụ nói giao cho anh điều tra. Phải rồi, mấy hôm nay có thể anh phải ra ngoài một chuyến, em đừng quên tới cho Chiến Thần ăn.”

Diệp Hoan hỏi: “Sư huynh, anh muốn đến Dung Thành điều tra chuyện nhà họ Khương sao?”

“Ừm.” Nhiễm Hàn vẫn không nói nhiều.

“Em không thể đi sao?” Diệp Hoan thật sự muốn tự đi tìm manh mối, tranh thủ sớm ngày tìm được mẹ ruột.

Nhiễm Hàn không đồng ý: “Em còn nhỏ, đi học quan trọng hơn, anh sẽ cố hết sức điều tra ra manh mối sớm cho em, giúp em tìm được mẹ.”

“Thực ra cho dù em đi theo cũng vậy thôi, nếu thật sự có manh mối, anh sẽ nói cho em biết.”

“Vậy làm phiền sư huynh rồi.”

Diệp Hoan chỉ đành trao đổi số điện thoại với sư huynh, hi vọng sư huynh có tin tức sẽ nói cho cô biết ngay. Mặc kệ nói thế nào, chưa tìm được mẹ ruột ngày nào, trong lòng cô sẽ không an ổn ngày đó, luôn vướng mắc chuyện này.

Bây giờ Diệp Hoan không thể bày tỏ thiện ý của sư huynh đối với cô, cô định đợi sư huynh về, sẽ đối tốt với sư huynh hơn; nếu sư huynh thật sự giúp cô tìm được mẹ ruột, vậy anh ấy chính là ân nhân của cô.

Thấy còn không đi nữa sẽ muộn mất, Diệp Hoan tạm biệt sư huynh rồi về trường.

Buổi chiều Lục Vân Triết không có tiết, nhưng ông ấy biết con gái ở trường, vẫn đến trường, ngoài việc chuẩn bị một số thứ liên quan tới bài giảng, ông ấy còn vờ như bất cẩn đi ngang qua phòng học của Diệp Hoan, chính là để nhìn con gái thêm một chút, xác nhận cô vẫn còn đây.

Lần đầu tiên Lục Vân Triết đi qua phòng học, Diệp Hoan có thể coi như là ông ấy ngẫu nhiên đi qua. Nhưng vừa hết tiết ông ấy đã tới phòng học, chắc chắn là nhìn cô. Đối với tâm trạng lo được lo mất của ba ruột, Diệp Hoan nghĩ nên giải quyết giúp ông ấy thế nào.

Đợi sau khi Diệp Hoan tan học, Lục Vân Triết tìm bạn học gọi Diệp Hoan tới. Bởi vì ông ấy nhớ Diệp Hoan tạm thời không muốn công khai quan hệ ba con của họ, cho nên Lục Vân Triết tìm bạn học gọi con gái giúp.

“Con muốn ăn gì, hay là buổi tối ba lại mời con ra ngoài ăn cơm?”

Diệp Hoan bất lực nhìn ba ruột nói: “Đâu có hôm nào cũng ăn cơm bên ngoài được. Nếu không thì thế này đi, thầy đi mua đồ về nhà, đợi em quay về nấu cơm cho thầy ăn.”

Haiz, ba ruột cũng không dễ dàng, lén lút cho ông ấy uống chút nước suối Dương, giúp ông ấy bảo dưỡng một chút. Hi vọng sau khi mẹ ruột về, hai người vẫn là một cặp xứng đôi.
 
Trọng Sinh 80: Nữ Thầy Tướng
Chương 192: Chương 192


Lục Vân Triết vừa nghe con gái muốn nấu cơm cho ông ấy ăn, vui tới mức sắp cười ngốc, đúng là chuyện tốt nằm mơ cũng không ngờ tới.

“Được, ba đi mua đồ ngay, con về bằng cách nào?” Lục Vân Triết chớp mắt từ người ba ngốc thành người ba bận lòng.

Diệp Hoan: “Đợi lát nữa em đi bộ tới là được, trường học cũng gần nhà.”

Hai ba con hẹn nhau xong, buổi tối cùng ăn cơm. Lục Vân Triết đi trước, lái xe đi mua đồ nấu ăn.

Lúc Diệp Hoan đến, còn mang cho Lục Vân Triết sáu quả đào to màu hồng. Đào mật là cô tìm cơ hội hái trong không gian, Diệp Hoan nhìn thấy mai của ba ruột đã có tóc bạc, đoán chừng là vì những năm nay suy nghĩ quá nhiều. Vì có thể giúp người ba si tình sống lâu hơn, cô chỉ có thể bồi dưỡng sức khỏe của ông ấy sớm một chút.

Hai người một người mua nguyên liệu, một người nấu ăn, bầu không khí vô cùng hòa hợp, Lục Vân Triết nghĩ tới có thể ăn được món ăn do con gái nấu, trong lòng cực kỳ mãn nguyện, ngay cả việc Diệp Hoan vẫn chưa gọi ông ấy là ba ông ấy cũng ngó lơ. Trong lúc Diệp Hoan nấu ăn, ông ấy chưa từng tắt nụ cười.

Vốn dĩ Lục Vân Triết muốn cùng nấu ăn phụ con gái, nhưng Diệp Hoan nằng nặc không cho ông ấy phụ, còn đẩy ông ấy ra khỏi nhà bếp, Lục Vân Triết chỉ đành ngồi trước tivi, vui vẻ đợi ăn cơm. Tuy đang mở tivi nhưng ông ấy không biết đang diễn cái gì, vẫn luôn ở đó cười ngốc.

Đợi Diệp Hoan bưng đồ ăn đã thêm nước suối lên bàn, Lục Vân Triết vội nói: “Diệp Hoan, con mau ngồi xuống đi, đừng làm nữa.”

“Vâng.” Diệp Hoan ngồi xuống, cầm đũa lên gắp thức ăn cho ba ruột: “Khó khăn lắm em mới nấu một lần, thầy ăn nhiều một chút.”

“Được, tối nay ba nhất định sẽ ăn nhiều.”

Chủ đề nói chuyện trên bàn ăn lần này của hai người liên quan tới việc học của Diệp Hoan. Diệp Hoan không nói cho ba ruột biết, sư huynh đã giúp cô điều tra ông ngoại có kẻ thù không. Bởi vì Diệp Hoan sợ lỡ như sư huynh không tra được gì, vui hớ một trận. Chi bằng đợi sự việc có tiến triển rồi nói.

Thêm nữa, Diệp Hoan không biết nên nói với ba ruột bây giờ cô là đệ tử môn phái huyền học như thế nào. Chủ yếu là không tìm được cơ hội thích hợp nhắc tới. Diệp Hoan biết rất nhiều giáo viên không mê tín, không biết ba ruột có phải người bài trừ mọi thứ về huyền học, phản đối mê tín phong kiến không, hay là tin tưởng huyền học.

Tuy sớm muộn cũng bại lộ, nhưng Diệp Hoan vẫn muốn đợi tìm được cơ hội thích hợp rồi nói.

Không biết là Diệp Hoan đã thêm nước suối, đồ ăn mới ngon hơn, hay là lần đầu tiên Diệp Hoan nấu ăn cho ông ấy, tâm trạng Lục Vân Triết rất tốt, tối nay ông ấy thật sự ăn không ít, nhiều hơn sức ăn trước kia.

Ăn cơm xong, Diệp Hoan nói phải về: “Giáo sư Lục, em còn phải về trường nên đi trước. Đào em tặng thầy, thầy nhớ mỗi ngày ăn hai quả, ăn xong em lại mua thêm cho thầy.”

Vừa nhắc tới mua đồ, Lục Vân Triết nhớ ra một chuyện, ông ấy còn chưa cho con gái tiền tiêu. Vốn dĩ buổi trưa ông ấy đã muốn cho, nhưng bởi vì nói về vấn đề của vợ, bầu không khí hơi nặng nề, khi đó ông ấy đã quên mất.

“Diệp Hoan, con đợi chút, ba có đồ cho con.” Lục Vân Triết vào phòng ông ấy lấy ra một cuốn sổ tiết kiệm đưa cho Diệp Hoan.

“Đây là tiền tiêu vặt và tiền mừng tuổi ba góp cho con suốt những năm qua, bây giờ con đã lên đại học rồi, tiền này giao cho con tự giữ, muốn tiêu thế nào cũng được, mật mã là…” Lục Vân Triết còn lấy ra một tờ phiếu từ trong ví đưa cho con gái: “Mấy trăm tệ này con giữ lấy mà tiêu.”

Diệp Hoan nhận sổ tiết kiệm, không từ chối, đây là tiền ba ruột cho. Với ý của ông ấy, chắc chắn sẽ bắt cô nhận, chi bằng thuận theo ý của ông ấy nhận ngay từ đầu.

Từ sau khi trọng sinh, không chỉ có năng lực kiếm tiền, tài vận cũng tốt, thường có người cho tiền cô.

Diệp Hoan tạm biệt ba ruột, Lục Vân Triết nói muốn đưa cô về.

“Sắc trời còn chưa muộn, em có thể đi về rất nhanh. Nói nhỏ cho thầy biết, em biết võ, thầy thật sự không cần lo lắng cho em, người bình thường không đánh lại em. Còn vấn đề an toàn của em, thầy cứ việc yên tâm đi!”

“Vậy được, con vẫn nên chú ý an toàn trên đường.”

“Vâng.” Diệp Hoan vẫy tay với Lục Vân Triết rồi đi.

Trên đường trở về, Diệp Hoan cầm sổ tiết kiệm nhìn, bên trên có hơn sáu vạn tệ tiền tiêu vặt và tiền mừng tuổi. Xem ra những năm qua tuy ba ruột không thuận lợi trong tình cảm, nhưng không thiếu tiền tài, ra tay rất hào phóng. Cứ nhận trước đã, cô cũng không thiếu tiền tiêu. Đây là một phần tâm ý của ba ruột, đợi mẹ ruột về, lấy cho mẹ ruột xem.
 
Trọng Sinh 80: Nữ Thầy Tướng
Chương 193: Chương 193


Đợi Lục Vân Triết nhìn bóng dáng con gái biến mất mới định về nhà, không ngờ lúc này có người từ phía sau đi ra, ấm ức nhìn ông ấy hỏi: “Lục Vân Triết, anh nói anh không thích tôi, có phải là anh thích con gái trẻ trung xinh đẹp hơn không? Cô gái vừa nãy là ai, sao anh lại dẫn cô ta vào nhà? Có phải muốn…”

Lục Vân Triết vừa nghe bà ta suy đoán bừa bãi liền lo lắng, không màng phong độ và tu dưỡng của đàn ông, không hề khách sáo nói: “Thượng Tinh, cô đừng nói năng lung tung. Tôi không có bất cứ quan hệ gì với cô, cô không quản được chuyện của tôi đâu. Cô gái kia càng không phải người cô có thể đoán bừa, nếu tôi nghe được cô nói xấu cô gái đó, sẽ không tha thứ cho cô đâu.”

Thân là giáo sư có tính cách ôn hòa, Lục Vân Triết nhất thời thật sự không nói ra lời kịch liệt khó nghe khiến Thượng Tinh rút lui. Có lẽ chính vì thái độ ôn hòa từ chối, không trở mặt với người ta của ông ấy, Thượng Tinh mới mãi dây dưa với ông ấy.

“Hơn nữa tôi đã nói với cô bao nhiêu lần rồi, tôi không thích cô, tôi chỉ thích vợ của tôi thôi, tôi còn muốn tìm con của tôi…” Lục Vân Triết nói tới đây thì ngừng lại, nhớ tới đã tìm được con gái rồi.

Ông ấy tiếp tục từ chối Thượng Tinh – người vẫn luôn dây dưa không rõ: “Tôi đã sớm nói tôi không thích cô, sau này cô đừng tới tìm tôi nữa. Hơn nữa phía vợ tôi đã có tin tức, tin rằng tôi sẽ nhanh chóng tìm được cô ấy về.” Lục Vân Triết vững tin đã tìm được con gái, chắc chắn ngày tìm được vợ cũng không còn xa nữa.

Bây giờ có con gái bồi bạn với ông ấy, bất luận có thể tìm được vợ hay không, Lục Vân Triết sẽ luôn chờ đợi. Coi như là để con gái không chịu ấm ức, Lục Vân Triết cũng sẽ không suy nghĩ tái hôn. Khó khăn lắm mới tìm được con gái đã mất tích, sao ông ấy có thể để con gái chịu ấm ức nữa?

Hôm đó sau khi nói chuyện với con gái, Lục Vân Triết nghĩ tới nghĩ lui, không ngờ nhà mình có kẻ thù, nhưng ông ấy đã phát giác được tình huống bên nhà ba vợ không đúng. Nào có ai ngay cả một người thân cũng không có, có phải là ba vợ đang trốn ai đó, ví dụ kẻ thù không. Cho nên ông ấy đã nhờ người tra hồ sơ chuyển khẩu trước đây của ba vợ, nhưng hồ sơ khi đó quá lộn xộn, không dễ tra, tiến triển khá chậm, không tiến triển nhanh bằng bên Diệp Hoan và sư huynh của cô.

Thượng Tinh nhăn mặt nói: “Lục Vân Triết, vợ anh đã mất tích rất nhiều năm rồi, đâu thể tìm được dễ dàng như thế? Anh không thích em, nhưng em thích anh, cầu xin anh đừng tàn nhẫn với em nữa có được không, anh thử tiếp nhận em, nhất định sẽ phát hiện em không kém gì vợ anh.”

Lục Vân Triết bất lực thở dài cự tuyệt: “Cho dù cô không kém vợ tôi, nhưng ở trong lòng tôi, cô ấy là độc nhất vô nhị, không ai có thể thay thế.”

Lục Vân Triết tuyệt đối không nghĩ rằng lời từ chối của ông ấy có vấn đề, ông ấy càng thâm tình với vợ, Thương Tinh càng không muốn từ bỏ ông ấy, càng muốn thành công chiếm lĩnh trái tim của ông ấy, thay thế vợ của ông ấy, trở thành người không ai thay thế được.

Lục Vân Triết thấy không thể nói được Thượng Tinh, thiếu kiên nhẫn nói: “Cô về đi, tôi sẽ không chấp nhận cô.”

Sau khi nói xong, ông ấy về nhà mình, còn đóng chặt cổng lớn, tỏ rõ sẽ không cho Thượng Tinh vào.

Thượng Tinh xách cà mèn, bên trong là canh do bảo mẫu trong nhà nấu, đây là bà ta muốn dâng hiến tình yêu cho Lục Vân Triết.

Nhưng bây giờ, Thượng Tinh bị cự tuyệt ngoài cửa, cô đơn đứng ở cổng nhà Lục Vân Triết, luôn không chịu rời đi. Thượng Tinh chưa hết hi vọng đi lên đập cửa, muốn Lục Vân Triết mở cửa cho bà ta, nhưng Lục Vân Triết biết rõ bên ngoài là Thượng Tinh, sao có thể mở cửa cho bà ta?

Tới cuối cùng, Thượng Tinh chỉ đành cam chịu rời đi, không cam lòng cắn môi, chảy vài giọt nước mắt đau lòng, ủ rũ xách cà mèn về nhà.

Thượng Tinh là con gái của bạn của bạn của mẹ Lục Vân Triết, là một người phụ nữ đã ly dị. Bởi vì chồng cũ và bảo mẫu trẻ thuê tới nhà vụng trộm, bà ta bị tiểu tam thành công cướp vị trí nên mới ly hôn.

Thượng Tinh là một người phụ nữ mười ngón tay không dính nước xuân, thuộc kiểu phụ nữ như Lâm Đại Ngọc, không biết làm việc nhà không nói, bình thường luôn sầu muộn, không chút vui vẻ, có lẽ chồng cũ chính vì không chịu nổi bà ta như vậy nên mới lén lút vụng trộm với bảo mẫu, cho tới sau khi bị phát hiện, bỏ ra cái giá rất lớn ly hôn.

Còn việc Thượng Tinh và Lục Vân Triết quen biết, tuyệt đối Lục Vân Triết vô tội. Bởi vì bạn của mẹ Lục Vân Triết biết mọi tình huống của ông ấy, từng nói chuyện của ông ấy cho người bạn khác nghe. Nói Lục Vân Triết là một người đàn ông si tình, khó tìm, vợ đã mất tích bao nhiêu năm rồi vẫn luôn tìm kiếm vợ và con, ai có được người đàn ông như vậy mới có phúc khí.
 
Trọng Sinh 80: Nữ Thầy Tướng
Chương 194: Chương 194


Mẹ của Thượng Tinh nghe được, bà ta đang lo lắng cho tương lai của đứa con gái ly dị, cho nên nghe nói Lục Vân Triết si tình, vội vàng hỏi thăm bạn bè tình huống cụ thể của ông ấy. Khi bà ta biết Lục Vân Triết vất vả tìm vợ nhiều năm vẫn chưa tìm được, và trong nhà thúc giục ông ấy tái hôn, định nhờ bạn giới thiệu con gái cho Lục Vân Triết.

Nhưng không ngờ bạn lại từ chối: “Không phải tôi không muốn giúp, mà là không dễ giúp. Bởi vì bản thân Lục Vân Triết căn bản không đồng ý tái hôn, cậu ấy còn đang đợi người vợ đã mất tích trở về. Cho dù là mẹ của Lục Vân Triết cũng bận lòng rất nhiều vì chuyện của cậu ấy, luôn muốn cậu ấy xây dựng một gia đình mới, nhưng không thắng nổi con trai bà ấy. Trước đây mẹ của Lục Vân Triết cũng tìm người giới thiệu cho con trai vài đối tượng, nhưng đều bị Lục Vân Triết từ chối.”

Ý tứ rất rõ ràng, Lục Vân Triết người ta không muốn tìm, bà muốn ghép đôi, nhưng hiện tại đã có chuyện phụ nữ xem mắt bị cự tuyệt, Lục Vân Triết là thế, ai có thể đảm bảo cậu ấy có thể thích con gái bà? Biết rõ là chuyện không thể nào, tốn công sức vô ích làm gì. Hơn nữa làm bà mối không dễ, không phải bên này oán trách thì là bên kia có chuyện, phiền muốn chết, không phải con của mình, ai muốn bận lòng lo chuyện thiên hạ.

Dù sao thì bạn của mẹ Lục Vân Triết biết Lục Vân Triết từng từ chối mẹ ông ấy xem mắt nhiều lần, dù là mẹ của ông ấy cầu xin ông ấy cũng vô dụng, cớ gì bà ấy phải tìm cái khó cho mình, sắp xếp cho Lục Vân Triết xem mắt?

Nhưng mẹ của Thượng Tinh không tin tà, nằng nặc muốn cho con gái tìm một đứa con rể trọng tình cảm, sợ con gái gặp phải nguy cơ hôn nhân lần hai.

Nhưng bà ta lại không nghĩ thử, Lục Vân Triết thâm tình, nhưng đối tượng mà người ta thâm tình không phải con gái bà ta.

Không biết mẹ của Thượng Tinh có từng nghĩ tới điểm này không, sau khi trở về còn nói chuyện của Lục Vân Triết cho đứa con gái đã ly dị, quả nhiên Thượng Tinh bắt đầu nổi hứng thú với Lục Vân Triết.

Mị lực cá nhân của Lục Vân Triết đủ để hấp dẫn một số phụ nữ độc thân. Đặc biệt là điều kiện gia đình, học thức tướng mạo, cách đối nhân xử thế của ông ấy, mặt nào cũng tốt, một điều quan trọng nhất là ông ấy đủ thâm tình, khổ sở tìm vợ và con mất tích nhiều năm, không phải thâm tình thì là gì.

Thượng Tinh – người phụ nữ bị tiểu tam thay thế vị trí mà ly dị nghĩ: Nếu bà ta may mắn có được một người chồng như vậy, còn sợ chồng ngoại tình, theo người phụ nữ khác?

Thế là Thượng Tinh dò hỏi đơn vị làm việc của Lục Vân Triết, chủ động làm quen với ông ấy.

Mới đầu Lục Vân Triết vốn không muốn làm quen với Thượng Tinh, bởi vì ông ấy không muốn gặp bất cứ người phụ nữ nào do mẹ ông ấy giới thiệu cho, sao lại chấp nhận một người phụ nữ tự tìm tới cửa.

Tuy trông người phụ nữ này tướng mạo khí chất đều ổn, nhưng căn bản không thể so với vợ của ông ấy, cho nên Lục Vân Triết không hề khách sáo từ chối Thượng Tinh.

Không biết Thượng Tinh có mạch suy nghĩ gì, đối mặt với sự cự tuyệt của ông ấy, cho rằng ông ấy không hiểu cái tốt của bà ta. Bà ta cho rằng mình cố gắng đối xử tốt với ông ấy, sẽ có ngày đả động được ông ấy, đó chính là lúc bà ta hạnh phúc, lần nữa có được tình yêu.

Cho nên những người phụ nữ khác đều bại lui dưới sự thâm tình của Lục Vân Triết, chỉ có Thượng Tinh vẫn kiên trì, tin rằng sẽ có ngày bà ta có thể khiến Lục Vân Triết rung động.

Sau đó phiền phức của Lục Vân Triết đã tới, mỗi tuần ít nhất có vài lần đều sẽ nhìn thấy Thượng Tinh tới trường hoặc nhà tìm ông ấy. Ông ấy cũng không biết bà ta hỏi thăm ở đâu mà biết được địa chỉ nhà của mình.

Sau đó Lục Vân Triết mới biết hóa ra là gia đình mình có “phản đồ”. Bởi vì Thượng Tinh thậm chí đã thông qua vài cơ hội nào đó quen mẹ của ông ấy, ở trước mặt mẹ của ông ấy tự đề cử bản thân, muốn mẹ của Lục Vân Triết ủng hộ họ ở bên nhau.

Mẹ của Lục Vân Triết cũng không phải kẻ ngốc, sao có thể vì người phụ nữ khác mà cưỡng ép con trai cả của mình. Bà cụ mong con trai cả tái hôn không sai, nhưng sẽ không cưỡng ép ông ấy một người phụ nữ ông ấy không thích. Cho nên bà cụ mới thông qua sắp xếp xem mắt, cho con trai làm quen với phụ nữ khác, thông qua giao lưu, xem hai người có thể hợp nhau không.
 
Trọng Sinh 80: Nữ Thầy Tướng
Chương 195: Chương 195


Nhưng con lớn không mẹ không quản được nữa, ai biết con trai cả của bà cụ một mực nhận định Khương Nhã, sống c.h.ế.t không muốn tìm nữa. Ba mẹ có cưỡng cầu cũng không thắng nổi con cái. Cuối cùng vẫn là mẹ của Lục Vân Triết thất bại dưới tay đứa con trai không nghe lời.

Nhưng bản thân Thượng Tinh muốn quen với con trai cả, mẹ của Lục Vân Triết không phản đối. Bởi vì bà cụ vẫn mong con trai cả có thể xây dựng gia đình mới, có người thương, có người ở bên, có thể sống an vui, chứ không phải cả ngày nhăn nhó muốn tìm người về.

Mẹ Lục không phải không muốn con dâu cả Khương Nhã trở về, nhưng đã bao nhiêu năm rồi, bà cụ cảm thấy có thể con dâu đã gặp phải bất trắc, có thể bị thủ phạm g.i.ế.c người đưa tới đồng không m.ô.n.g quạnh vứt xác phi tang chứng cứ, đã c.h.ế.t rồi, không có khả năng sống sót, cho nên những năm qua mới không tìm được người.

Thực ra cách nghĩ của bà cụ cũng không sai, dù sao thì Khương Nhã đã mất tích nhiều năm, đổi lại là người khác cũng sẽ nghĩ như vậy. Lúc đầu nhà họ Lục không phải không báo án, cũng không phải không sử dụng các mối quan hệ tìm người giúp Lục Vân Triết, nhưng không tìm được còn có thể làm sao đây?

Mẹ Lục không phản đối, không tán thành việc Thượng Tinh thích con trai, mặc cho sự việc phát triển tự nhiên, có thể ở bên nhau hay không phải xem họ có duyên phận hay không. Nhưng phần lớn người nhà họ Lục đều hi vọng Lục Vân Triết tái hôn, cho nên thi thoảng sẽ giúp Thượng Tinh, nói cho bà ta một chút tin tức của Lục Vân Triết để bà ta tiện tìm được người.

Trước đây nhà họ Lục và nhà họ Thượng không thân, đại khái thuộc kiểu quan hệ từng nghe nói về nhau nhưng không qua lại. Nhưng từ khi Thượng Tinh nhìn trúng Lục Vân Triết, hai nhà liền có quan hệ.

Sau khi Thượng Tinh về nhà, ủ rũ nói với mẹ bà ta.

“Mẹ, Lục Vân Triết không thích con phải làm sao đây, vừa nãy con đi đưa canh cho anh ấy, anh ấy lại nhốt con bên ngoài.”

Không đợi mẹ Thượng nói, ba Thượng lý trí lên tiếng: “Tiểu Tinh, con cũng không phải con nít, không biết cái gì gọi là cự tuyệt sao? Lục Vân Triết thâm tình không sai, nhưng nó không thích con thì phải làm sao, lẽ nào con còn muốn dây dưa cả đời với nó? Ba thấy Lục Vân Triết thật sự không thích con, con đừng lãng phí thời gian lên người cậu ta nữa. Trên đời này đàn ông tốt không chỉ có mình Lục Vân Triết, còn có người khác, con có thời gian theo đuổi cậu ta, chi bằng thử qua lại với đàn ông khác, xem có ai tốt hơn, phù hợp với con hơn không.”

Mẹ Thượng vẫn xem trọng ý kiến của chồng, nghe lời ông cụ nói cảm thấy có đạo lý, khuyên nhủ con gái: “Tiểu Tinh, lúc đầu đều tại mẹ, không nên nhắc chuyện Lục Vân Triết với con, mới khiến con sa vào. Con xem con đã theo đuổi cậu ta mấy năm rồi, cậu ta vẫn không thích con, mẹ thấy hay là thôi đi, mẹ tìm người giới thiệu người tốt hơn cho con, mặc kệ Lục Vân Triết đó đi, cậu ta không thích con là cậu ta không có phúc.”

Mặc kệ đứa con của mình ngang tàng cỡ nào, mẹ Thượng vẫn cảm thấy con mình tốt, nghiêng về phía con gái mình. Nếu như có vấn đề, chắc chắn là người ta có vấn đề. Không thích con gái của bà ta, không phải là có vấn đề sao?

Nhưng Thượng Tinh được nuông chiều từ bé nghe lời khuyên của ba mẹ lại không vui, lại đau lòng lặng lẽ khóc. Bà ta chỉ thích kiểu đàn ông si tình như Lục Vân Triết, người khác cũng không phải ông ấy, có đàn ông nào nho nhã, si tình hơn ông ấy sao?

Thượng Tinh khó khăn lắm mới tìm được một người đàn ông si tình, cho dù Lục Vân Triết không si tình vì bà ta, nhưng bà ta thích sự si tình của ông ấy, bà ta vẫn cố chấp nghĩ sẽ có ngày thay thế được vợ cũ của ông ấy, có được sự si tình của ông ấy.

“Mẹ, con chỉ thích anh ấy, không thích người khác, không muốn gặp người khác.”

Người đã hơn ba mươi tuổi, từng trải qua tổn thương tình cảm một lần như Thượng Tinh, còn là một người phụ nữ dũng cảm theo đuổi tình yêu, có tín niệm cố chấp không thấy Hoàng Hà chưa thôi hi vọng, muốn chiếm được Lục Vân Triết.

“Nhưng người ta không muốn, con cứ dây dưa, ngày càng già đi, càng thiệt thòi, phụ nữ càng lớn tuổi, càng khó tìm đối tượng phù hợp. Không giống đàn ông, chỉ cần có bản lĩnh, lớn tuổi cũng có cô gái nhỏ nguyện ý đi theo.”

Thượng Tinh dồn hết tâm tư lên người Lục Vân Triết, còn nói đỡ cho ông ấy: “Mẹ, Lục Vân Triết không phải người như thế.” Nhưng trong lòng bà ta lại đang nghĩ: Cô gái xinh đẹp nhìn thấy ở chỗ Lục Vân Triết hôm nay, là sinh viên của ông ấy, hay là người mà ông ấy thích?
 
Trọng Sinh 80: Nữ Thầy Tướng
Chương 196: Chương 196


Mẹ Thượng: “Con gái ngốc, đàn ông không tốt như con nghĩ đâu, đều thích mới nới cũ, thích phụ nữ xinh đẹp trẻ trung hơn, nếu không chồng cũ của con cũng không thể vụng trộm với bảo mẫu trẻ vô văn hóa đó…”

Mẹ ruột đột nhiên rắc muối lên trái tim con gái, nói lời khó nghe, ba Thượng không nghe được nữa, ho khan hai tiếng, ra hiệu vợ nói chuyện chú ý một chút, đàn ông đang ở một bên nghe đây.

Thượng Tinh ghét nhất là nghe chuyện liên quan giữa mình với chồng cũ, tức giận bĩu môi về phòng mình.

Mẹ Thượng nhìn con gái tức giận về phòng, không nhịn được lải nhải với chồng: “Ông xem xem, còn không cho tôi nói nó hai câu, lớn như vậy còn tùy hứng.”

Ba Thượng: Tùy hứng còn không phải là bà di truyền.

Thượng Tinh về tới phòng mình, còn đang nghĩ chuyện nhìn thấy Lục Vân Triết tạm biệt cô gái ở cổng nhà ông ấy. Khi đó bà ta nhìn thấy Lục Vân Triết tạm biệt cô gái, gương mặt toàn ý cười không nói, ánh mắt nhìn cô gái còn cực kỳ dịu dàng.

Nghĩ tới nghĩ lui, Thượng Tinh cảm thấy không đúng, bà ta dự cảm Lục Vân Triết có thái độ khác với cô gái, nhưng hỏi Lục Vân Triết lại không có được đáp án. Thế là Thượng Tinh gọi điện thoại cho em dâu của Lục Vân Triết – Hà Thục Mẫn, muốn hỏi thử Lục Vân Triết có cô gái mình thích chưa.

Bởi vì sau khi nhà họ Thượng và nhà họ Lục qua lại, Thượng Tinh mới biết, hóa ra Hà Thục Mẫn là bạn học cùng khối, không cùng lớp thời cấp ba của bà ta, coi như là bạn cùng trường. Nhưng hai người xấp xỉ tuổi nhau, còn là bạn cùng trường, sau khi quen biết, dần qua lại, xem như là bạn thân. Nhưng mỗi người đều có mục đích riêng, có lòng bảo vệ, mối quan hệ khá tốt.

Thượng Tinh đi rửa mặt, điều chỉnh lại cảm xúc của mình, không để người khác nghe ra bà ta vừa mới khóc, sau đó mới gọi điện thoại cho Hà Thục Mẫn.

“Thục Mẫn, dạo gần đây cô bận gì?”

“Còn có thể bận gì, bận chuyện con cái thôi. Dạo này tôi biến trò bồi bổ cho con trai tôi. Không phải Cảnh Viễn nhà tôi vừa đỗ vào đại học Q sao, đi huấn luyện quân sự nửa tháng, trong nửa tháng này, nó về tôi cũng sắp không nhận ra nó nữa. Mặt đen đi không nói, còn gầy nhom, dáng người rất cao, sắp gầy thành bộ xương rồi, tôi đau lòng c.h.ế.t đi được.” Trong lời nói của Hà Thục Mẫn đều là ngữ khí khoe khoang.

Nhưng Thượng Tinh khá ngốc, vốn không nghe ra sự khoe khoang của Hà Thục Mẫn, bà ta kiên nhẫn nói: “Cảnh Viễn nhà cô giỏi thật, thế mà lại đỗ vào đại học Q. Sao nó không học đại học B, không phải bác cả của nó dạy ở đại học B sao? Cảnh Viên đến đó, Lục Vân Triết có thể chiếu cố một chút?”

Thượng Tinh nói như vậy chẳng qua là muốn kéo chủ đề lên người Lục Vân Triết thôi. Nói ra điểm này bà ta không bằng Hà Thục Mẫn, tốt xấu gì người ta cũng biết thương xót con trai. Còn bà ta, sau khi ly hôn hất con cho chồng cũ, đã rất ít khi lo lắng cho con, bởi vì bà ta bận theo đuổi tình yêu của mình.

“Thành tích của Cảnh Viễn tốt, đâu cần bác cả nó chiếu cố? Hơn nữa thành tích tự nhiên của Cảnh Viễn tốt, đăng ký đại học Q mới thích hợp với nó.” Hà Thục Mẫn nói tới đây, thực ra trong lòng không vui lắm, cảm thấy con người Thượng Tinh hơi ngốc, không biết nói chuyện. Bởi vì con trai bà ta là dựa vào thành tích học tập của bản thân mà đỗ vào, chứ không phải dựa vào người bác làm giáo sư mới đỗ đại học.

Nhưng chính vì Thượng Tinh ngu ngốc, đối nhân xử thế không ra sao, Hà Thục Mẫn mới giúp tác hợp bà ta và anh cả. Vì sao, còn không phải sợ tìm được chị dâu thông minh, sau này vượt mặt bà ta; hoặc là một chị dâu hám tài, còn giành gia sản của nhà họ Lục với nhà bà ta.

Nhà họ Lục có tổng cộng ba anh em, lần lượt là Lục Vân Triết, Lục Vân Thanh, Lục Vân Phỉ. Ba người đã sớm lập gia đình, có cuộc sống riêng.

Anh cả là Lục Vân Triết, vợ là Khương Nhã đã mất tích, con cũng không có tin tức, coi như Lục Vân Triết là người neo đơn. Ông ấy ngay cả người kế thừa cũng không có, sau này cho dù có tài sản, có lẽ cũng sẽ để lại cho cháu.

Anh hai là Lục Vân Thanh, vợ là Hà Thục Mẫn, con trai tên Lục Cảnh Viễn. Lục Cảnh Viên là cháu trai duy nhất của nhà họ Lục, không phải để Hà Thục Mẫn nghĩ nhiều, lỡ như anh cả không có con, sau này gia nghiệp nhà họ Lục đều là của con trai Cảnh Viễn của bà ta.

Cho nên bà ta nghĩ nếu anh cả phải tìm vợ, chi bằng tìm một chị dâu ngốc ngốc dễ gạt, sau này sẽ không tranh gia sản nhà họ Lục với con trai bà ta.
 
Trọng Sinh 80: Nữ Thầy Tướng
Chương 197: Chương 197


Cô ba là Lục Vân Phỉ, gả cho Hạ Diên Phong có gia thế tốt hơn, có một đứa con trai tên Hạ Triều Dương, đang học cấp ba. Con gái gả đi như bát nước hất đi. Lúc đầu khi Lục Vân Phỉ kết hôn, trong nhà đã cho của hồi môn, cho nên bà ấy gả đi không có tư cách quay về chia gia sản. Hơn nữa Lục Vân Phỉ gả cho mối tốt, càng không thèm tranh gia sản với chị dâu nhà mẹ.

Chính vì Hà Thục Mẫn nhìn thấu mọi thứ của nhà chồng, cho rằng mọi thứ trong nhà họ Lục sau này nên do con trai bà ta kế thừa, cho nên bà ta không muốn để anh cả tái hôn. Cho dù tái hôn, tốt nhất là tìm một người dễ thao túng, tính cách đơn thuần ngu ngốc như Thượng Tinh chính là đối tượng tốt.

Nếu Thượng Tinh có thể có được anh cả, Hà Thục Mẫn tin mình có thể ứng phó với chị dâu như vậy. Cho nên thi thoảng bà ta sẽ tiết lộ hành tung của Lục Vân Triết cho Thượng Tinh biết, tiện cho Thượng Tinh tìm Lục Vân Triết.

Quan trọng nhất là Hà Thục Mẫn biết anh cả Lục Vân Triết không thích Thượng Tinh, vậy thì càng tốt như thế ngay cả mối lo sau này cũng không có. Bởi vì nếu anh cả vẫn cứ độc thân, sẽ không có con, sau này mọi thứ vẫn là của con trai bà ta.

Đương nhiên, tâm tư của Hà Thục Mẫn được giấu khá sâu, bình thường bà ta biểu hiện thái độ với người anh cả là Lục Vân Triết khá ổn, người nhà họ Lục đều không biết tính toán của bà ta. Thậm chí bà ta ngay cả chồng là Lục Vân Thanh cũng không nói, có chuyện tốt giấu vui riêng, sau này bà ta đợi ngồi hưởng thành tựu là được.

Hà Thục Mẫn biết Thượng Tinh gọi điện thoại tới tám chín mươi phần trăm là hỏi tình hình của anh cả. Nhưng bà ta vẫn hỏi một câu: “Cô tìm tôi có chuyện gì sao?”

Thượng Tinh lấp lửng hỏi: “Lục Vân Triết, dạo gần đây anh ấy có về nhà không, có nhắc tới ai không?”

Hà Thục Mẫn nhạy bén ý thức được trong lời nói của bà ta có vấn đề: “Cô có ý gì, nhìn thấy anh cả tôi ở cùng người phụ nữ khác sao?”

Lẽ nào anh cả lén lút qua lại với người phụ nữ khác lại không nói với gia đình. Không phải anh ấy là người si tình sao, sao già rồi lại đổi tính thay tình, lẽ nào không giữ được nữa?

Thượng Tinh tự phủ nhận: “Không phải, tôi chỉ thấy anh ấy nói chuyện cùng với một nữ sinh giống như là sinh viên.”

“Ây ya, tôi nói cô cũng quá để ý rồi. Anh cả là giáo sư, nữ sinh mà anh ấy từng dạy biết bao nhiêu người, đây cũng không phải là xã hội phong kiến cổ đại, anh ấy còn có thể không nói chuyện với nữ sinh?”

Thượng Tinh giải thích: “Nhưng nữ sinh đó rất xinh đẹp, hơn nữa họ…”

Hà Thục Mẫn ngắt lời của Thượng Tinh: “Bây giờ nữ sinh vừa vào đại học, có ai không xinh đẹp, cô gái trẻ luôn non nớt tươi tắn hơn chúng ta. Cô yên tâm, anh cả rất ngay thẳng, tuyệt đối sẽ không qua lại với sinh viên nữ.”

Cứ như vậy, Hà Thục Mẫn đã bỏ lỡ cơ hội biết cháu gái nhận người thân.

Nhưng lời của Hà Thục Mẫn chắc chắn là thuốc an thần cho Thượng Tinh. Lục Vân Triết không thích nữ sinh đó thì tốt, vậy bà ta vẫn có cơ hội.

Thượng Tinh lại hỏi: “Dì Lục có đó không, hôm nào tôi tới nhà thăm.”

Bà ta muốn vớt vát từ chỗ mẹ chồng.

Nhưng Hà Thục Mẫn biết mẹ chồng không có kiên nhẫn ứng phó Thượng Tinh, bèn thoái thác nói: “Dạo gần đây mẹ chồng tôi bận chăm sóc ba chồng bị bệnh, khá bận.”

Mẹ Lục không có kiên nhẫn ứng phó với Thượng Tinh là chê bà ta ngốc, mấy năm trời cũng không chiếm được con trai cả, thực ra trong lòng bà cụ không gửi gắm hi vọng gì với Thượng Tinh, còn ứng phó cái gì.

“Bác trai bị bệnh sao? Vậy tôi càng nên đi thăm…” Thượng Tinh cảm thấy đây là cơ hội tốt cho bà ta biểu hiện.

Hà Thục Mẫn cạn lời cầm điện thoại, không biết nên từ chối Thượng Tinh ngu ngốc thế nào, bà ta chỉ đành nói: “Vậy cô có thời gian thì tới, bình thường trong nhà đều có người.”

Thực ra ba Lục không có bệnh gì nặng, chẳng qua là vì các triệu chứng do cao huyết áp dẫn tới, ví dụ chóng mắt, tức ngực. Nhưng bình thường ông cụ và vợ khá chú trọng giữ gìn sức khỏe, cơ thể vừa không khỏe một cái liền vội vàng đến bệnh viện khám. Sau khi lớn tuổi, cho dù già theo từng năm nhưng vẫn sống rất tốt.

Chỉ có người làm giáo sư đại học như Lục Vân Triết có quỹ thời gian khá dư dả, còn không có gia đình liên lụy ông ấy, cho nên mấy lần trước ba Lục không khỏe, đều gọi Lục Vân Triết cùng đến bệnh viện khám bệnh.

Thượng Tinh nói chuyện với Hà Thục Mẫn, tâm trạng tốt lên một chút, bà ta định hôm khác sẽ tới nhà họ Lục chơi, lấy lòng mẹ chồng tương lai trước cũng được, có thể nhờ mẹ chồng nói tốt vài câu cho bà ta.
 
Trọng Sinh 80: Nữ Thầy Tướng
Chương 198: Chương 198


Thượng Tinh cũng không nghĩ thử, nếu bà ta có thể công lược Lục Vân Triết thì đã thành công từ mấy năm trước rồi, còn phải đợi tới bây giờ ư? Loại phụ nữ như bà ta chỉ có đụng vào tường nam vỡ đầu mới quay đầu.

Mà sau khi Diệp Hoan về ký túc xá, nghe Khương Đình Đình hỏi: “Diệp Hoan, cậu lại ra ngoài ăn cơm sao? Nghiệp vụ của cậu bận thật.”

Cô ấy là ghen tỵ Diệp Hoan rõ ràng không phải người Bắc Kinh, nhưng lại có thể có nơi ăn cơm hàng ngày. Mà một người Bắc Kinh như cô ấy lại chỉ có thể tới căn tin ăn cơm.

Diệp Hoan không để ý sự cổ quái trong lời nói của cô ấy, cười nói: “Tớ tới nhà người thân ăn cơm, vừa hay tiết kiệm tiền không phải sao?”

Lưu Yến đúng lúc góp một câu: “Đây là chuyện tốt, không có thân thích giống tớ, muốn ăn cơm ké cũng không có chỗ đi.” Sau đó cô ấy cười nói với Diệp Hoan: “Diệp Hoan, tớ múc một bình nước nóng giúp cậu rồi.”

“Cảm ơn cậu, Lưu Yến, hôm nào tớ múc nước giúp cậu.” Diệp Hoan nhìn ra có thể Lưu Yến là vì cô nói giúp đỡ giới thiệu công việc gia sư, mới lấy lòng cô, muốn làm chút gì đó cho cô. Nhưng Diệp Hoan không phải người thích chiếm hời, cô có thể tiếp nhận ý tốt của người khác, nhưng không thích người khác cố ý lấy lòng cô.

Diệp Hoan cũng không phải tìm cảm giác ưu việt trước mặt bạn cùng phòng, cô chỉ là đồng cảm, thấy Lưu Yến giống với mình của kiếp trước, muốn giúp Lưu Yến mà thôi, không muốn quan hệ bạn học của hai người biến thành quan hệ nịnh bợ và lấy lòng nhau.

Chỉ có Trịnh Hạ yên lặng ngồi ở đầu giường đọc sách, tựa như không bị cuộc đối thoại của họ quấy nhiễu.

Diệp Hoan thầm nghĩ: Thời gian sống ở ký túc còn dài, giữa các nữ sinh luôn có chút mâu thuẫn nhỏ, tu luyện cũng không tiện lắm, xem ra đợi năm hai chuyển ra ngoài sống tốt hơn.

Mà trước khi Lục Vân Triết đi ngủ, ăn một quả đào do con gái “mua” cho ông ấy, đánh một giấc tới sáng. Nói thật, từ khi vợ mất tích, ông ấy đã rất nhiều năm không được ngủ ngon. Lục Vân Triết không nghĩ việc ngủ ngon là nhờ quả đào, mà cảm thấy tìm được con gái nên tâm trạng tốt lên, mới ngủ ngon giấc.

Hai ngày sau, Lục Vân Triết lại gọi Diệp Hoan ra ngoài ăn cơm, Diệp Hoan không đồng ý. Cô đã nói với ba ruột, đợi cuối tuần rồi cùng nhau ăn cơm. Ra ngoài ăn cũng được, ở nhà ăn cũng được, đều được.

Lục Vân Triết nghĩ tới mối bận tâm của con gái liền đồng ý. Dù sao thì ông ấy có thể gặp được con gái ở trường, không cần cưỡng cầu nằng nặc phải ăn cơm cùng nhau. Dạo gần đây Lục Vân Triết lo lắng bên con gái, số lần về nhà tổ ít đi.

Lúc cuối tuần, mới sáng sớm Lưu Yến đã muốn nói lại thôi nhìn Diệp Hoan, hi vọng cô có thể tìm việc làm thêm giúp mình sớm một chút.

Diệp Hoan nói: “Hôm nay tớ đi hỏi thăm giúp cậu, đại khái buổi chiều sẽ có tin, nếu cậu rảnh thì có thể ở ký túc xá đợi tớ.”

Lưu Yến nghe vậy liền vui vẻ cười: “Cảm ơn cậu, Diệp Hoan, tớ không đi đâu hết, chỉ ở ký túc xá đọc sách.”

Diệp Hoan không đến thẳng đại học Q, mà gọi Kỷ Nguyên Trân, hai người cùng đi mua rau, thịt, sườn trước, còn mua ba chiếc cà mèn to, định nấu cơm mang cho các em trai. Mua cà mèn khá tiện, sau này có thể thường xuyên mang cơm cho các em trai.

Bởi vì Diệp Hoan có việc tìm Kỷ Nguyên Sâm, đương nhiên không thể quên phần của anh ấy. Hơn nữa quan hệ của hai người luôn rất tốt.

Kỷ Nguyên Trân oán than nói: “Hoan Hoan, lúc đầu em nên đăng ký cùng một khoa với chị, nói không chừng chúng ta có thể được chia cùng một lớp, như thế em có thể thường xuyên đi chung với chị rồi.”

Còn có thể ăn ké uống ké ngủ ké. Trước đây hai người từng ngủ chung rồi.

Kỷ Nguyên Trân cảm thấy ở cùng Diệp Hoan quá thoải mái, không cần lo lắng quá nhiều. Diệp Hoan suy nghĩ chu toàn hơn cô ấy, thi thoảng sẽ giúp cô ấy nghĩ một số chuyện nên làm. Từ nhỏ hai người đã làm bạn cùng bàn, đều là cô ấy được Diệp Hoan chăm sóc nhiều, đã thành thói quen, cô ấy thật sự muốn cùng học đại học với Diệp Hoan. Đáng tiếc sau khi lớn lên mỗi người có giấc mơ riêng, họ không thể đi cùng nhau.

Diệp Hoan: “Em đừng nằm mơ nữa, hai chúng ta không thể chung một khoa. Nhưng nể tình quan hệ của hai chúng ta tốt, em muốn ăn gì, cuối tuần chị có thể nấu cho em ăn.”

Kỷ Nguyên Trân ôm cánh tay của Diệp Hoan nói: “Hoan Hoan, chị đúng là tốt với em quá, em thích chị nhất.”

“Xùy, em vẫn luôn nói như vậy với chị, chị đã nghe suốt mười mấy năm rồi.”

Chứ gì nữa, hai người quen nhau từ lúc sáu tuổi, tới bây giờ đã mười một năm, họ còn có thể đi học chung một trường, không thể không nói là duyên phận.
 
Trọng Sinh 80: Nữ Thầy Tướng
Chương 199: Chương 199


Sau khi hai người về nhà sư huynh, Kỷ Nguyên Trân phụ nhặt rau rửa rau, Diệp Hoan nấu nướng, hai người vừa chia việc hợp tác, vừa nói chuyện thú vị gặp được ở trường mới, rất nhanh đã nấu xong một số món ăn.

Diệp Hoan và Kỷ Nguyên Trân múc ra một ít ăn trước, còn cho Chiến Thần một ít thức ăn.

Kỷ Nguyên Trân: “Hoan Hoan, chị hiền huệ như vậy, món gì cũng biết nấu, sau này người đàn ông cưới được chị có phúc lắm.”

Cô ấy nói Diệp Hoan món gì cũng biết nấu, chẳng qua là một số món ăn gia đình mà thôi. Những năm đi học bên ngoài, tay nghề nấu nướng của Diệp Hoan cũng được tôi luyện ra, nhưng chưa từng học kỹ lưỡng, chỉ là nấu những món ăn gia đình, mùi vị khá ngon.

Đương nhiên Diệp Hoan như vậy đã hơn Kỷ Nguyên Trân rất nhiều. Bởi vì Kỷ Nguyên Trân chỉ biết ăn, không biết nấu ăn. Nhà cô ấy có bảo mẫu, vốn không cần cô ấy nấu ăn. Lâm Nghi Song cũng không muốn cho con gái học bếp núc, cả ngày ở nhà bếp nghiên cứu đồ ăn. Bà ấy hi vọng bồi dưỡng một số sở thích cao nhã của con gái hơn, sau này con gái có thể sống tự tại thoải mái hơn, chứ không phải cả ngày quanh quẩn với củi gạo dầu muối giấm trà.

Diệp Hoan cười nói: “Vậy sau này người đàn ông cưới được em xui xẻo rồi, còn phải nấu cơm hầu hạ em cả ngày.”

Kỷ Nguyên Trân không hề thấy buồn: “Ha ha, em đợi người ta hầu hạ như vậy mới có phúc.”

Đợi sườn hầm xong, Diệp Hoan lần lượt cho vào trong cà mèn, định mang cho Diệp Nam và Kỷ Nguyên Sâm trước, hai người họ cùng một trường vừa hay thuận đường. Sau đó mới mang cho Diệp Đông.

Kỷ Nguyên Trân móc điện thoại ra, nói: “Em gọi điện thoại cho anh em trước, bảo anh ấy tới cổng trường đón chúng ta.”

“Em mua điện thoại rồi?” Diệp Hoan nhìn điện thoại của Trân Trân nhỏ hơn điện thoại của mình nhiều. Có điện thoại tiện, có lẽ cô cũng nên chuẩn bị điện thoại cho hai em trai, liên lạc tiện hơn, sau này hỏi chúng có cần không.

“Vâng, lúc mẹ em đi đã mua cho em, nói có điện thoại tiện liên lạc. Chỉ là tiền điện thoại hơi đắt, bình thường em đều không dùng, em gọi điện thoại về nhà đều là dùng điện thoại bàn.”

Lâm Nghi Song lo lắng cho con gái mới mua điện thoại cho con gái. Nhưng Kỷ Nguyên Sâm cũng có, anh ấy là tự kiếm tiền mua.

Đợi Kỷ Nguyên Trân liên lạc với anh trai xong, mỗi người xách một cà mèn đến đại học Q. Chiến Thần đòi đi, hai người một chó chỉ đình đi bộ. May mà trường không xa.

Đợi hai người tới cổng đại học Q, nhìn thấy Kỷ Nguyên Sâm và Diệp Nam đứng ở cổng đợi. Bởi vì cuối tuần được nghỉ, cổng có không ít bạn học qua lại, đặc biệt là các bạn nam nhìn thấy hai cô gái xinh đẹp đi qua, không nhịn được nhìn thêm, nói không chừng biết bạn nữ đó thuộc khoa nào, có thể đi theo đuổi.

Nhưng không ngờ hai cô gái xinh đẹp đó lại đi về phía hai anh đẹp trai, giống như là hoa đã có chủ. Nam sinh không quen Kỷ Nguyên Sâm lắc đầu bỏ đi, người biết đàn anh Kỷ Nguyên Sâm lại đang nghĩ có lẽ sau này có thể tìm anh ấy hỏi thăm tình hình hai cô gái xinh đẹp.

Diệp Nam đã không gặp được Diệp Hoan nhiều ngày, vội vàng đi lên nhận cà mèn: “Hoan Hoan, sao chị lại nghĩ tới chuyện tới đây?”

“Chị đã không đưa em tới trường được, không phải lo lắng cho em sao? Ở trường ăn ở như thế nào, có thích ứng không?”

Diệp Nam: “Hoan Hoan, em cũng không phải con nít, có gì không thích ứng đâu. Chị mang đồ ngon gì cho em vậy?”

“Thịt kho, sườn hầm đều có.”

“Tốt quá rồi, thực ra cơm ở căn tin trường không ngon gì, không ngon bằng cơm chị nấu.”

Hai anh em bên kia cũng đang thảo luận vấn đề sau khi nhập học, hầu hết là Kỷ Nguyên Sâm hỏi, Kỷ Nguyên Trân trả lời, chủ yếu là anh trai lo lắng cho em gái.

Bốn người hai nam hai nữ tuấn tú xinh đẹp, tướng mạo ai nấy đều xuất sắc, khiến bạn học xung quanh nhiều lần nhìn sang bên này.

Trong đó còn có một người là Lục Cảnh Viễn, anh ta và bạn học đã hẹn hôm nay tới trường có chuyện khác, làm xong việc đang muốn về nhà.

Khi Lục Cảnh Viễn ra ngoài, chú ý tới Diệp Hoan cùng với đàn anh Kỷ Nguyên Sâm.

Lục Cảnh Viễn chú ý tới Diệp Hoan không phải vì gương mặt xinh đẹp của cô mà là nhìn cô cực kỳ quen thuộc, hình như anh ta từng nhìn thấy ở đâu rồi; mà đàn anh Kỷ Nguyên Sâm là người nổi tiếng trong khoa họ, Lục Cảnh Viễn từng nghe nói đại danh của anh ấy, còn đặc biệt chạy tới làm quen, cho nên lúc này nhận ra anh ấy.

Lục Cảnh Viễn chỉ biết Kỷ Nguyên Sâm, nhưng Kỷ Nguyên Sâm không biết anh ta. Cho nên Lục Cảnh Viễn nhìn vài cái rồi xoay người về nhà.

Nhưng trên đường đi về nhà, Lục Cảnh Viễn buồn bực: cô gái nhìn thấy vừa nãy rất quen mặt, rốt cuộc đã gặp ở đâu rồi chứ?
 
Back
Top Bottom