Ngôn Tình Trọng Sinh 70 Tôi Bị Thôn Bá Ngậm Đi Rồi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Trọng Sinh 70 Tôi Bị Thôn Bá Ngậm Đi Rồi
Chương 40: 40: Lâm Diệu Quốc Đã Trở Lại


Tô Thấm Nhiễm cười cười chưa nói cái gì, Trương Tú Mai lại đây giúp Tô Thấm Nhiễm treo quần áo lên, sau đó ba người cùng đến phòng bếp ăn cơm sáng.

Lại là đối diện nhau cũng không nói gì, mọi người sớm đã bị việc nhà nông nặng nề ép đến nhấc không nổi hứng thú, từ lâu không có hơi sức đâu mà vui chơi.

Ăn cơm xong lại đầy mặt mệt mỏi đi ra ngoài, nhóm người Tô Thấm Nhiễm ra tới ngoài ruộng, Lâm Diệu Đường đang khiêng bắp, nhìn đến mọi người lại đây, chỉ có ánh mắt trông mong nhìn thoáng qua, lại quay đầu đi làm việc.Tô Thấm Nhiễm không có tâm tư đặt ở trên người Lâm Diệu Đường, trước mắt chỉ có đống bắp ngô phảng phất có thể muốn nửa cái mạng của mình.

Đồng ruộng không tiếng cười đùa vui vẻ gì, có chăng chỉ là vùi đầu làm việc, xen vào đó sẽ có âm thanh Lâm Đại Sơn thét to thúc giục những người lười biếng.

Tô Thấm Nhiễm chỉ cảm thấy hai tay cánh tay cứng đờ giống như cục đá, tóc cũng ẩm ướt dính dính bết vào trên da đầu.

Nhưng mà cô không có tâm tình suy nghĩ mấy việc này, cả người liền giống như một cái công cụ máy móc, lấy bắp ngô, bẻ bắp, lột vỏ, tách rời hạt ngô.Đột nhiên ở bên người truyền đến một tiếng la hét vui vẻ, lấy tay áo lau một phen mồ hôi trên trán, giương mắt nhìn qua đi liền thấy một thân màu ôliu thẳng tắp đã đi tới.

Tôn Mai ném bắp ngô trong tay xuống, mắt chứa đầy lệ nóng mà chạy qua, còn có rất nhiều xã viên cũng buông việc trong tay, nhiệt tình chào hỏi.“Diệu Quốc tiểu tử này thế mà cũng trở về rồi.” Vương Thu Lan cũng buông bắp ngô trong tay vui vẻ đi qua.

Tô Thấm Nhiễm cũng nhìn sang, chỉ thấy trên đường nhỏ có một người cao tầm 1m85, làn da rám nắng, tấc đầu, bởi vì quá xa cũng thấy không rõ mặt mũi, chính là lại cho người ta một loại cảm giác kiên định như ánh mặt trời.

Đối với Lâm Diệu Quốc trẻ tuổi Tô Thấm Nhiễm đã không còn ký ức, trong ấn tượng đều là vẻ mặt nghiêm túc, bộ dáng không giận tự uy, không khỏi cũng có chút tò mò.Lâm Diệu Đường tự nhiên cũng chú ý tới, giương mắt nhìn qua mọi người, liền nhìn đến nhị thẩm đã bổ nhào vào trong lòng ngực Lâm Diệu Quốc khóc lớn, bốn phía còn vây quanh vài người trong thôn, mà rất nhiều người trên đồng ruộng đều buông công việc trong tay nhìn qua đây, trong mắt tất cả đều là hâm mộ, khâm phục, những ánh mắt này cùng ngày thường nhìn chính mình không giống nhau.Đối với tình huống này Lâm Diệu Đường cũng không để bụng, theo bản năng nhìn về phía Tô Thấm Nhiễm, nhìn thấy Tô Thấm Nhiễm liền ngốc ngốc như vậy xem Lâm Diệu Quốc, hoàn toàn không giống ánh mặt ngày thường vẫn nhìn chính mình..Không khỏi trong lòng trào ra một loại cảm giác khó có thể miêu tả, lại không có đi qua, cảm thấy Lâm Diệu Quốc căn bản không xứng để bản thân đi qua lấy lòng hắn, cũng không muốn lấy lòng bất kỳ kẻ nào.“Mẹ, con cái bất hiếu, lúc này mới trở về.” Lâm Diệu Quốc đỡ Tôn Mai trong hốc mắt cũng có chút hồng, đặc biệt ánh mắt thúc bá xung quanh ấm áp nhiệt tình, càng làm cho Lâm Diệu Quốc tâm tình kích động.“A Mai, còn không mau mang thằng bé về nhà.” Vương Thu Lan nhìn Lâm Diệu Quốc phảng phất như thay đổi một người tâm tình cũng tương đối kích động, không khỏi lên tiếng nhắc nhở.“Đúng vậy, phải rồi, phải rồi, Diệu Quốc con chắc là đói bụng rồi, về nhà mẹ nấu cơm cho con nhé!” Tôn Mai xoa xoa nước mắt, lôi kéo cánh tay Lâm Diệu Quốc.“Mẹ, con không đói bụng, ở trên xe con đã ăn cơm rồi, trước tiên để con giúp mẹ thu hoạch vụ thu.” Lâm Diệu Quốc lộ ra một hàm răng trắng, có vẻ ngập tràn ánh mặt trời, trực tiếp đem ba lô để sang cây đại thụ, cuốn cuốn tay áo liền muốn xuống ruộng ngay.“Con đó, cái đứa nhỏ này, con thật vất vả trở về một chuyến, mau chóng về nhà nghỉ ngơi!” Lâm Đại Sơn mở miệng, đứa nhỏ này không còn bộ dạng gầy khô tong teo như khi ở nhà nữa.“Mọi người ơi, tất cả đều đang bắt đầu làm việc, con sao có thể về nhà, chờ hoàn thành công việc chúng ta cùng nhau về nhà!” Lâm Diệu Quốc không cho người khác cơ hội ngăn cản, trực tiếp xuống ruộng đi vào luống phía trước Tôn Mai kia..
 
Trọng Sinh 70 Tôi Bị Thôn Bá Ngậm Đi Rồi
Chương 41: 41: Là Do Cô Ấy Không Có Ánh Mắt Chứ Sao


Tô Thấm Nhiễm liền ngốc ngốc như vậy nhìn Lâm Diệu Quốc hướng sang phía mình đi, sau đó cầm lấy bắp trong tay mình, bỏ vào trong túi trực tiếp khiêng đi luôn.

Ánh mắt cô vẫn luôn đi theo bóng dáng Lâm Diệu Quốc, trong khoảng thời gian ngắn rất khó cùng Lâm Diệu Quốc trước kia gộp lại thành một người.

“Cô cảm thấy cậu ta tốt hơn so với tôi sao?” Hốc mắt Lâm Diệu Đường có chút đỏ lên, thanh âm mang theo một chút khàn khàn.

“A?” Tô Thấm Nhiễm có chút không kịp phản ứng lại.

“Anh Đường!” Không chờ Lâm Diệu Đường nói nữa, Lâm Diệu Quốc trở về nhìn đến Lâm Diệu Đường tràn đầy vui vẻ mà chạy tới.

Địa vị Lâm Diệu Đường ở trong lòng Lâm Diệu Quốc không giống nhau, từ nhỏ người mà Lâm Diệu Quốc bội phục nhất là Lâm Diệu Đường.

Bởi vì đi theo sau lưng anh Đường liền đặc biệt có cảm giác an toàn, sau đó danh ngạch của mình cũng là anh Đường cho, hơn nữa cha mẹ luôn là ở bên tai nhắc mãi không thể vong ân phụ nghĩa, cho nên địa vị của Lâm Diệu Đường ở trong lòng Lâm Diệu Quốc càng cao.

“Đã trở về rồi!” Giọng nói của Lâm Diệu Đường nhàn nhạt, một bộ dáng như người bề trên, có chút suy nghĩ muốn ở trước mặt Tô Thấm Nhiễm biểu hiện một chút.

“Vâng, trở về nhìn mọi người một chút, anh Đường hiện tại anh sao rồi?” Lâm Diệu Quốc cộc lốc gãi gãi đầu.

“Cũng tạm được!” Giọng nói của Lâm Diệu Đường lạnh nhạt.

Tô Thấm Nhiễm thấy hai người nói chuyện, biểu tình cũng bình thường lại, cúi đầu tiếp tục chiến đấu với bắp ngô.

“Trước tiên đi làm việc đi!” Lâm Diệu Quốc còn muốn nói nữa, Lâm Diệu Đường lại trực tiếp cầm lưỡi hái đi luôn.

“Ai ui!” Lâm Diệu Quốc vội vàng cùng đi qua.

“Anh Đường, cô gái kia là con cái nhà ai thế?” Lâm Diệu Quốc đi qua nhỏ giọng hỏi Lâm Diệu Đường.

“Cậu có ý gì hả?” Chuông cảnh báo trong lòng Lâm Diệu Đường vang lên, đồng tử giãn rộng, vẻ mặt phòng bị nhìn Lâm Diệu Quốc.

“Không có ý gì mà, chính là nhìn cô gái kia không giống người trong thôn chúng ta, làm việc còn không bằng khả năng làm việc của chúng ta hồi mới 7, 8 tuổi đâu!” Lâm Diệu Quốc không hiểu được Lâm Diệu Đường có ý tứ gì, tự nhiên lại trừng mắt nhìn mình làm gì?“Không phải người của thôn chúng ta, sau này đó là chị dâu cậu đấy!” Lâm Diệu Đường nhỏ giọng nói ở bên tai Lâm Diệu Quốc.

“Thật sự á?” Lâm Diệu Quốc quay đầu lại liếc liếc mắt một cái.

“Nhìn cái gì mà nhìn, đó là người mà cậu có thể nhìn à?” Lâm Diệu Đường lắc đầu Lâm Diệu Quốc một chút.

Lâm Diệu Đường một thân cao ráo, so Lâm Diệu Quốc còn phải cao hơn một chút, bất quá không có sống lưng thẳng tắp như Lâm Diệu Quốc cho nên hai người nhìn qua không sai biệt lắm.

“Anh Đường, ánh mắt của anh có ý gì nha, cô gái này vừa thấy liền! Em cái gì cũng chưa nói mà! ” Lâm Diệu Quốc chạm vào ánh mắt giết người của Lâm Diệu Đường, tất cả câu nói kế tiếp đều nuốt vào.

Nhưng mà trong lòng cảm thấy cô gái kia không tốt lắm, lớn lên quá gầy yếu, hơn nữa nhìn qua giống như búp bê sứ dễ vỡ, phải tính tình kia của anh Đường, sau này còn không được nhìn cô gái kia, thế thì cô gái đó phải bị dọa khóc, này sao mà sinh hoạt cùng nhau được nhỉ?“Làm việc mau lên!” Lâm Diệu Đường quát lớn Lâm Diệu Quốc.

“Đã biết anh Đường, em hiện tại mỗi ngày đều rèn luyện, lợi hại lắm đó.

” Lâm Diệu Quốc có chút khoe khoang.

“Có bao nhiêu lợi hại hả?” Lâm Diệu Đường ghét bỏ khiêng lên bao bắp.

“Anh Đường anh chờ em với!” Lâm Diệu Quốc cũng vội khiêng bao lên đuổi theo.

Hơn một giờ sau, Lâm Diệu Đường vẫn là mặt không đổi sắc, Lâm Diệu Quốc đã thở hổn hển.

“Anh Đường vẫn là anh lợi hại!” Lâm Diệu Quốc dựa vào trước xe bò sùng bái nhìn Lâm Diệu Đường.

“Cậu nói anh lợi hại như vậy, cô nhóc kia sao lại không nhìn ra chứ?” Lâm Diệu Đường nhìn Tô Thấm Nhiễm cúi đầu ra sức khổ làm lại như thế nào cũng không lay động mảy may bắp ngô, đầy mặt khó hiểu.

“A!!” Lâm Diệu Quốc nhìn theo hướng đó.

"Là do cô ấy không có ánh mắt chứ sao, vốn dĩ ánh mắt của mấy cô gái tới từ trong thành phố này khi nhìn người khác đã không giống nhau rồi.

" Giọng điệu Lâm Diệu Quốc mang theo tức giận.

.
 
Trọng Sinh 70 Tôi Bị Thôn Bá Ngậm Đi Rồi
Chương 42: 42: Sắp Cưới Vợ


“Không giống nhau như thế nào?” Tâm tình Lâm Diệu Đường hơi hơi nảy lên một chút, nhưng nỗ lực trấn định tỏ ra bản thân không có khẩn trương như vậy.

“Chính là mấy cô gái đó đều tương đối thích những kẻ trông như gà ốm vậy, da trắng gầy gò còn đeo mắt kính, cả ngày chỉ niệm đi niệm lại vài câu thơ.

” Lời nói Lâm Diệu Quốc tràn đầy khinh thường.

Không biết có phải đầu óc của mấy cô gái kia chứa đầy nước hay không, mất tên mặt trắng kia có gì mà giỏi chứ, tay không thể xách, vai không thể gánh.

“Nghe mẹ cậu nói, có người giới thiệu đối tượng cho cậu, thế nào rồi?” Lâm Diệu Đường nhíu mày hỏi.

“Không thế nào cả, em cũng sẽ không xem, để chị cả giúp em xem, em thấy chị cả giống như không nhìn trúng cô gái kia.

” Lâm Diệu Quốc gãi gãi đầu.

“Chủ yếu là cậu có nhìn trúng không?” Lâm Diệu Đường trừng mắt nhìn Lâm Diệu Quốc một cái.

Bây giờ người cưới vợ là hắn chứ không phải cưới cho người khác, người khác nhìn trúng hay không nhìn trúng có tác dụng gì đâu.

“Cô gái kia có yêu cầu quá cao, em cũng không có bản lĩnh gì, sợ không chăm sóc nổi.

” Lâm Diệu Quốc vẫn là tương đối thích cô gái ở nông thôn, giản dị không nhiều chuyện loanh quanh lòng vòng như vậy, cô gái kia vừa thấy liền biết không phải người biết sinh hoạt gia đình, về sau sợ là cũng không thể hầu hạ cha mẹ của mình.

“Thế thì xong đời luôn!” Lâm Diệu Đường trả lời Lâm Diệu Quốc ngay lập tức, lại đi làm việc.

“Anh Đường, sao anh vẫn còn làm việc hăng hái vậy, anh không phải nói kiếm ăn dựa vào làm nông thì không thể kéo dài sao?” Lâm Diệu Quốc thấy Lâm Diệu Đường dốc sức như thế còn có chút không thích ứng.

“Cậu xem chị dâu cậu làm việc như thế kia, nếu tôi không làm gì đó, đến thời điểm phân lương thực hai tháng này liền 25 cân lương thực đều không phân đến cô ấy, lương thực cứu tế cũng phải chờ thời điểm ăn tết đến, có thể chia cho cô ấy được bao nhiêu.

” Lâm Diệu Đường ngậm trong miệng một cây cỏ đuôi chó, không nghiêm túc mà trả lời.

Nói chung đến lúc đó không thể lấy lương thực từ chỗ ba mẹ tiếp tế cho vợ của mình được, thế thì cũng chẳng ra làm sao.

Ngày đó lời nói của người lớn cũng đúng, bản thân tuy rằng khinh thường mấy việc như thế này, chính là người khác không nghĩ như vậy, ít nhất cũng phải để A Nhiễm nhìn xem, tự mình chăm sóc cô ấy là không thành vấn đề.

“Anh Đường, vậy anh theo em đi đi, so bắt đầu làm việc đỡ hơn nhiều.

” Lâm Diệu Quốc gãi gãi đầu.

“Cậu biến ra chỗ khác chơi, tôi không phải người có thể làm cái này, chịu không nổi kiểu quản thúc như thế.

Còn nữa, tuổi tô cũng còn nhỏ đâu, làm sao mà đi được.

” Nếu không phải đang ở ruộng, Lâm Diệu Đường rất muốn đá Lâm Diệu Quốc một phát.

Hơn nữa nếu mình đi rồi, giống Lâm Diệu Quốc ba năm mới trở về một hồi, khi đó khả năng đứng ở bên cạnh vợ cũng không đến lượt mình.

“Vậy biết làm sao bây giờ? Anh rể dạy anh quân thể quyền anh còn luyện không?” Lâm Diệu Quốc cào cào đầu.

“Vẫn đang luyện đây.

” Lâm Diệu Đường gật gật đầu, trước kia rất không thích luyện, chính là hiện giờ không được, bản thân lập tức phải cưới vợ, lại có con cái, cần phải bảo vệ tốt bọn họ.

“Vậy thì được rồi, anh có thiên phú mà.

” Lâm Diệu Quốc gật gật đầu, cũng không hy vọng Lâm Diệu Đường chậm trễ.

Tận đến giữa trưa tan tầm, có người kêu hai người mới đi ra tới, ánh mắt Lâm Diệu Đường trông mong nhìn Tô Thấm Nhiễm bị Lý Đông Mai đỡ đi rồi, không khỏi có chút đỏ mắt, rất là ghen ghét, hận không thể kéo Lý Đông Mai sang một bên để mình qua đó ôm A Nhiễm trở về.

“Anh Đường?” Lâm Diệu Quốc cõng ba lô nghi hoặc nhìn Lâm Diệu Đường trong mắt chứa đầy ai oán.

“Diệu Quốc!” Mấy người Xuyên Tử đầy mặt hưng phấn đi tới.

“Anh Xuyên Tử, Nhị Trụ Tử, Hổ Tử! ” Lâm Diệu Quốc vui vẻ cùng mấy người chào hỏi.

“Được rồi, đều về nhà ăn cơm đi thôi.

” Lâm Diệu Đường thấy Tô Thấm Nhiễm đã đi khuất rồi, nhổ cỏ đuôi chó trong miệng ra đi về.

“Diệu Quốc, buổi tối đi tìm cậu.

” Mấy người thấy vậy cũng không dám trì hoãn tiếp, vội vàng về nhà, cơm nước xong còn phải bắt đầu làm việc nữa, bằng không anh Đường cũng sẽ không buông tha mình.

.
 
Trọng Sinh 70 Tôi Bị Thôn Bá Ngậm Đi Rồi
Chương 43: 43: Lớp Xóa Nạn Mù Chữ


“Sao chú không về nhà đi?” Sau khi hai người trở về, Lâm Diệu Đường thấy Lâm Diệu Quốc vẫn có ý đi theo mình, không nhịn được mở miệng hỏi.

“Chị cả có một ít đồ muốn cho bác gái, em đưa cho bác đã rồi về.

” Lâm Diệu Quốc đáp lại một cách cộc lốc.

“Lại là đồ gì thế, chị ấy cứ tự chăm sóc mình cho tốt đi đã, anh rể đối xử với chị ấy có tốt không?” Lâm Diệu Đường nhíu mày, chị hai luôn lo cho gia đình như vậy.

“Khá tốt, anh rể hiện giờ là đã làm đến chức doanh trưởng rồi, chị cả có bằng cấp hai nên đang làm giáo viên cấp 3 ở trường tiểu học gần nhà, hiện giờ mỗi tháng đều có tiền lương, có phiếu mua đồ, cũng ổn lắm, anh Đường có đi học không? Em ở trong quân đội cũng tham gia lớp xóa nạn mù chữ, bây giờ đã biết đọc biết viết nhiều chữ rồi, ở trong thôn chúng ta có lớp đó không?” Lâm Diệu Quốc lải nhải với Lâm Diệu Đường.

Hiện tại được đi ra ngoài, Lâm Diệu Quốc mới biết có kiến thức thật sự rất quan trọng, cho nên anh cũng đang tích cực tham gia học tập, vì thế cũng hy vọng anh họ mình có thể cùng nhau tiến bộ.

“Lớp xóa nạn mù chữ á?” Lâm Diệu Đường dừng chân lại, nghi hoặc nhìn Lâm Diệu Quốc.

“Chỗ này của chúng ta không có sao?” Lâm Diệu Quốc không nghĩ thôn mình lại bế tắc đến mức này.

“Là học cùng đám con nít ranh kia á?” Lâm Diệu Đường nhíu mi, thế thì không bằng cầm dao giết mình luôn đi.

“Không phải, là lớp dành riêng cho người lớn ấy, những người ban ngày bận bịu làm việc mà không có thời gian học, thì các thành phố hoặc trong thôn sẽ tổ chức một lớp học, mời các vị thầy cô giáo có học thức cao dạy học cho những người đó vào buổi tối.

” Lâm Diệu Đường giải thích cho Lâm Diệu Đường một cách kỹ càng tỉ mỉ.

“Có quy định thầy cô nào dạy không? Hay chỉ cần những người có kiến thức thôi?” Lâm Diệu Đường suy nghĩ một lúc rồi mở miệng hỏi.

“Anh muốn để chị dâu đi làm giáo viên à?” Mắt Lâm Diệu Quốc trừng lớn, người anh họ này chỉ có thế là nhanh, nhất định là muốn giúp chị dâu lấy được công điểm, nhưng mà dùng ai thì cũng không đến lượt anh quyết định.

“Phải xem thế nào đã!”“Xem cái gì?” Hai người đã đến nhà của Lâm Đại Sơn, ông nghe được giọng nói hưng phấn của Lâm Diệu Quốc thì không nhịn được hỏi.

“Hỏi cậu đấy”.

Lâm Diệu Đường nhìn sang Lâm Diệu Quốc, ý bảo anh trả lời.

“Bác trai, cháu với anh Đường đang nói hiện giờ bên ngoài người ta đều đang tổ chức lớp xóa nạn mù chữ, để dạy cho những người không biết chữ, nên là thôn ta có nên mở một lớp hay không, dù sao thì những người trong thôn khác đều rất tiến bộ, chúng ta cũng không thể dừng chân tại chỗ được”.

Lâm Diệu Quốc chưa bao giờ tỏ ra ngang bướng trước mặt Lâm Đại Sơn.

“Mày muốn cha cho cô gái kia dạy học đúng không.

” Lâm Đại Sơn lập tức hiểu ngay, ông rất hiểu tính tình con trai mình, nếu như không phải vì cô gái đó thì thằng nhóc này nhất định sẽ không có nhẫn nại mà nghe mấy chuyện này.

“Cha, cha nhìn cô ấy làm việc đi, đã bị hai dấu trừ rồi, bây giờ chỉ còn trông cậy vào chuyện này để cộng thêm công điểm thôi, nếu không thì chỉ còn nước chết đói”.

Lâm Diệu Đường nhăn mày lại.

“Vậy thì mày cũng phải đến nghe cho cha, không được giở trò lừa dối”.

Lâm Đại Sơn mượn cơ hội đưa ra yêu cầu.

“Cha không nói thì con cũng đi.

” Lâm Diệu Đường cãi, A Nhiễm lớn lên xinh đẹp như vậy, khẳng định không phải mỗi mình anh để ý đến, nhỡ như bị người khác nẫng tay trên thì anh biết tìm ai khóc đây.

“Vậy được, ba sẽ thu xếp, mỗi ngày cộng ba công điểm.

” Lâm Đại Sơn không chút do dự liền đồng ý, thật ra ông đã sớm tính mở lớp xóa nạn mù chữ rồi, chính sách ở phía trên cũng đã truyền xuống dưới.

Chẳng qua Lâm Đại Sơn muốn chờ thu hoạch xong vụ mùa thì mới bắt đầu làm, thôi thì tiến hành trước hai tháng cũng được, chỉ cần Lâm Diệu Đường chịu đi học là được.

“Bác cả, chị con nhờ con mang đến chút đồ cho bác gái.

” Lâm Diệu Quốc đem balo trên lưng gỡ xuống.

Lấy đồ từ bên trong ra, có sữa mạch nha, bánh hạch đào, vải dệt, rượu và cả hai bao mì sợi.

“Con đưa mấy thứ này làm gì, chúng nó sống cũng đâu dễ dàng gì.

” Vương Thu Lan không ngừng cọ tay lên tấm vải dệt, hốc mắt đỏ bừng nói, mấy đồ vật này cũng đâu có dễ mua đâu.

Cho bà nhiều như thế này, đứa bé này về sau sẽ ăn gì, mặc gì chứ.

.
 
Trọng Sinh 70 Tôi Bị Thôn Bá Ngậm Đi Rồi
Chương 44: 44: Tài Xế Xe Tải


“Bác gái, chị cả cháu nhắn hiện tại chị có lớp học, mỗi tháng có tiền lương và các loại phiếu, bác cứ vui vẻ nhận lấy”.

Lâm Diệu Quốc nói trong sự tự hào.“Đi làm là có phiếu? Phiếu gì cũng đều có sao?” Lâm Diệu Đường nói chen vào.“Cũng không phải loại phiếu nào cũng có, chủ yếu là phiếu gạo, phiếu vải, phiếu dầu, rất nhiều loại phiếu đường, cũng không tiện nói nhiều.” Lâm Diệu Quốc cũng không rõ lắm về chuyện này.“Phiếu bông?” Lâm Diệu Đường tiếp lời.“Cái này phải dựa vào công việc của mỗi người, mức lương như thế nào thì đãi ngộ của mỗi người chắc chắn sẽ khác nhau, nếu không có thì có thể tìm người khác trao đổi…” Không chờ Lâm Diệu Quốc trả lời, Lâm Đại Sơn đã mở lời trước.“Ba, ba có ý gì?” Lâm Diệu Đường nhìn Lâm Đại Sơn đầy phòng bị, cảm giác ông đang tính toán chuyện gì đó với mình.“Ba có thể có ý gì, hiện giờ đoàn xe của Cung Tiêu Xã đang thiếu tài xế, anh chồng của con đã chuẩn bị tốt, con có thể đi vào làm việc.” Lâm Đại Sơn thật muốn đá chết tiểu tử này, mỗi ngày đều như đòi nợ.“Tài xế? Công việc này không phải là chạy bên ngoài cả ngày à?” Lâm Diệu Đường bĩu môi.“Đoàn xe đó người bình thường có thể đi sao? Đó là người khác dù có cầu xin cũng không được đi, đến lúc cần đi mua đồ vật hiếm lạ thì không có xe để đi, hiện tại tuy rằng không lạnh nhưng giờ đã đến mùa thu rồi.

Con cũng biết là mùa đông ở nơi này nếu không có áo bông, quần bông, giày bông thì chỉ có bị lạnh cóng thôi, nhà ta cũng không có bông dư thừa để may áo đâu”.

Lâm Đại Sơn càng thêm bình tĩnh, hoàn toàn không có bộ dáng kích động như vừa rồi.

Ông còn mời Lâm Diệu Quốc ngồi ở trên giường đất, gõ gõ tẩu hút thuốc.“Hút ít thôi, mỗi ngày đều ho khù khụ”.

Vương Thu Lan vừa nhận đồ vừa dặn dò Lâm Đại Sơn.“Đúng vậy, anh họ, đoàn xe này thật đúng là cơ hội tốt, đến lúc đó vào nam ra bắc, kiến thức nhiều, tăng sự hiểu biết, khi đó muốn đồ vật gì mà không có.” Lâm Diệu Quốc cũng tán đồng.“Ba bố con ông thảo luận tiếp đi, tôi đi nấu cơm”.

Vương Thu Lan cũng không tham gia cuộc nói chuyện, chuyện đại sự trong nhà đều do chồng bà làm chủ.“Bác gái, đừng chuẩn bị phần cho cháu, cháu sẽ về nhà ăn cơm”.

Lâm Diệu Quốc vội vàng mở miệng, sợ Vương Thu Lan nấu nhiều lãng phí đồ ăn.“Trở về làm gì, trong nhà bác còn tiếc cháu một phần cơm sao?” Vương Thu Lan không vui nói.“Cháu biết bác gái không tiếc phần cơm này nhưng cháu đã 3 năm không về nhà nên muốn trở về luôn bây giờ”.

Lâm Diệu Quốc vội vàng nói.Thật không phải khách khí, khi còn nhỏ thường xuyên ở nhà bác gái ăn cơm, đến lúc trưởng thành cũng không có gì ngại ngùng.“Buổi tối đến nhà bác ăn cơm, bác làm gà cho cháu”.

Vương Thu Lan cũng không giữ lại, rốt cuộc chuyện về nhà vẫn quan trọng hơn.“Bác gái, cháu không thích ăn thịt, cháu thích nhất bánh bột ngô bác làm, còn có mì củ cài”.

Lâm Diệu Quốc làm sao có thể để Vương Thu Lan làm gà, hiện tại không phải nhà ai cũng giàu có.“Đã biết, bác làm cho cháu!” Tâm tình Vương Thu Lan rất tốt, nhìn Lâm Diệu Quốc một cách dịu dàng, đối với câu không thích ăn thịt coi như chưa nghe thấy, ai cũng thích ăn thịt, có đồ ngốc mới không thích ăn thịt… Không, đồ ngốc cũng thích ăn thịt.“Bác trai, anh họ, cháu đi về trước đây!” Lâm Diệu Quốc xách ba lô lên liền muốn trở về.“Được, bác cũng không giữ cháu nữa, buổi tối đến đây ăn cơm!” Lâm Đại Sơn đứng dậy tiễn Lâm Diệu Quốc ra ngoài.“Bác trai dừng bước, không phải là cháu không biết đường”.

Lâm Diệu Quốc vội vàng ngăn cản.Lâm Đại Sơn cùng Vương Thu Lan vẫn đưa Vương Diệu Quốc đến ngoài cửa.“Nghĩ gì vậy?” Sau khi trở về Lâm Đại Sơn hỏi Lâm Diệu Đường đang đứng dựa vào tường..
 
Trọng Sinh 70 Tôi Bị Thôn Bá Ngậm Đi Rồi
Chương 45: 45: Sắp Xếp


“Con đi rồi, A Nhiễm phải làm sao bây giờ, nếu như trong quá trình dạy học cô ấy xảy ra chuyện gì thì phải làm sao!"Lâm Diệu Đường bực bội muốn hút thuốc, sờ sờ rồi lại ném bao thuốc lên trên giường đất, về sau vẫn nên cai thuốc lá đi, nếu không sẽ làm cho A Nhiễm không vui.

"Quá trình xóa nạn mù chữ sẽ bắt đầu lúc ăn cơm chiều xong, đến lúc đó mày đã trở lại, còn nếu hôm nào mày phải lái xe thì ba mẹ sẽ tự mình tới đó”.

Lâm Đại Sơn mở miệng, chỉ cần tiểu tử này chịu khó làm việc không chơi bời lêu lổng thì dù có bắt ông phải mở cửa sau cho nha đầu kia cũng được.

“Được rồi, ngày mai con đi tìm chị hai”.

Lâm Diệu Đường không tình nguyện gật gật đầu.

“Buổi chiều đi đi, đi sớm một ngày là có thể sớm một ngày làm việc” Lâm Đại Sơn mở miệng.

“Cha lại lấy cái này để dọa con” Lâm Diệu Đường trợn trắng mắt muốn nhìn xem đối diện có phải là cha ruột mình không, lại sợ bị chửi, liền phải nhịn xuống mà trực tiếp đi ra ngoài.

“Đứa nhỏ này làm cái gì vậy, mau ăn cơm.

” Vương Thu Lan nhìn bóng dáng Lâm Diệu Đường gọi.

“Không ăn, con đi tìm chị hai đây” Lâm Diệu Đường chân dài, lập tức nhảy lên xe đạp lái khỏi nhà.

“Đừng khiến cho chị hai con thêm phiền toái……” Vương Thu Lan chạy vài bước lên phía trước, kêu to.

“Thằng nhóc kia làm cả một buổi sáng, bây giờ lại đi tìm chị hai của nó, không phải sẽ mang lại phiền phức cho chị nó sao.

” Vương Thu Lan không nghe được câu trả lời của Lâm Diệu Đường, quay về nhắc Lâm Đại Sơn mãi.

“Kiến Quốc tìm được công việc cho Đường Tử, tôi chỉ sợ đứa nhỏ này đổi ý, nó thích thì cứ để nó đi, dù sao thì Đường Tử cũng không phải là không có mắt, sao có thể làm cho chị hai của mình khó xử được, thông gia cũng không phải là người lòng dạ hẹp hòi, mấy năm nay chúng ta cho bọn họ không ít lương thực, không cần nghĩ nhiều như vậy.

” Lâm Đại Sơn biết Vương Thu Lan suy nghĩ cái gì.

Mấy đứa con gái tuy rằng đều đã gả ra ngoài, nhưng Lâm Đại Sơn vẫn có thể vỗ b* ng*c nói, bản thân nhà mình không có chiếm tiện nghi của ba gia đình thông gia, mấy năm trước lương thực không đủ, cũng chính là nhà ông uống cháo thanh đạm để đưa cho lương thực cho mấy nhà thông gia.

Nếu không sao bọn họ có thể sống thoải mái được như vậy chứ, lấy cái gì để tặng lễ, đều do chính Đường Tử lên núi săn chút thú hoang đưa cho chị hai và chị ba của mình.

“Sao lại không mang một chút đồ đi, người ta giúp con mình tìm công việc, sao có thể đi tay không tới nhà người ta được” Vương Thu Lan vẫn là có chút lo lắng, sợ con gái ở nhà người ta bị khinh bỉ, bị xem nhẹ.

“Được rồi, con trai bà sao bà lại không biết, người ta nói như nào kệ người ta”.

Lâm Đại Sơn căn bản không lo lắng cái này.

Ba người con rể này, vì sao lại tích cực giúp Lâm Diệu Đường tìm công việc như vậy, đó cũng không phải hoàn toàn là vì mũi của con gái nhà mình, chủ yếu vẫn là vì bản thân Lâm Diệu Đường, tuy rằng ba người con rể cũng là người có chút địa vị ở trong thành, nhưng cũng không dám coi thường Lâm Diệu Đường.

“Nhưng mà ông nói, thôi ăn cơm đi, ăn xong còn phải bắt đầu làm việc nữa đấy.

” Vương Thu Lan nhíu nhíu mày trực tiếp đi ra ngoài.

Suy nghĩ của đàn ông và phụ nữ không giống nhau, tuy rằng nhìn con gái hiện giờ khá phong cảnh, nhưng ai mà biết được mẹ chồng có làm khó chúng nó hay không.

Đứa con gái thứ hai và thứ ba lại không ở riêng giống chư đứa con gái thứ nhất, cả gia đình ở chung một chỗ thì đâu thể tránh được những lúc va chạm chứ.

Hơn nữa hiện giờ lương thực đã không còn quý hiếm như năm đó, điều kiện của thông gia càng ngày càng tốt, so sánh với nhà mình thì chênh lệch cũng càng ngày càng lớn hơn.

Càng là như vậy thì khi đi tới nhà thông gia lại càng không thể đi tay không, nếu không thì có thể sẽ trở thành loại bà con nghèo chạy tới cửa để tống tiền.

Mà Lâm Diệu Đường cũng không có trực tiếp đi lên huyện thành mà đi vào núi, lấy ra một cái giỏ tre ở trong một cái hốc cây, sau đó xuống núi mới đi thẳng vào huyện.

Đạp hơn hai giờ mới đến huyện thành, trực tiếp đi vào cung tiêu xã.

Hiện giờ là 1 giờ rưỡi chiều, bên trong không có quá nhiều người, chắc hẳn mọi người đã về nhà ăn cơm rồi.

.
 
Trọng Sinh 70 Tôi Bị Thôn Bá Ngậm Đi Rồi
Chương 46: 46: Lâm Thải Điệp


“Chị hai!” Lâm Diệu Đường trực tiếp đi tới chỗ người bán hàng đẹp nhất ở bên trong cửa hàng.

“Đường Tử?!” Lâm Thải Điệp đang dệt áo lông, nhìn thấy Lâm Diệu Đường thì hai mắt liền tỏa sáng, đã hơn mười ngày cô chưa nhìn thấy Tiểu Đường.

“Cha bảo em tới tìm anh rể!” Lâm Diệu Đường nhìn trong tay Lâm Thải Điệp là một cái áo lông bán thành phẩm, trong lòng lại muốn kiếm tiền mua cho A Nhiễm một cái áo như vậy.

“Em đồng ý làm à?” Lâm Thải Điệp khiếp sợ buông áo lông mà nhìn Lâm Diệu Đường.

Công việc này rất khó lấy được, còn có một người phù hợp với công việc này đó chính là cháu trai của chị dâu cả.

Nhưng mà Kiến Quốc lại nói Diệu Đường thích hợp với công việc này hơn, hơn nữa nhiều năm qua nhà mẹ đẻ cô vẫn luôn trợ cấp lương thực cho nhà chồng cô, vậy nên công việc này nên đưa cho Diệu Đường.

Lâm Thải Điệp biết tính cách lười biếng của em trai mình, nếu như không muốn tới thì ngay cả Thiên Vương lão tử cũng không sai được nó.

Lâm Thải Điệp sợ Lâm Diệu Đường không chịu tới, cuối cùng công việc này vẫn rơi vào nhà chị dâu cả, mà Kiến Quốc lại còn bị oán trách.

“Sao, có người bắt nạt chị à?” Lâm Diệu Đường lập tức nhìn ra Thải Điệp có chỗ không thích hợp, bộ dáng có ý muốn tìm người đánh nhau.

“Được rồi, ai có thể bắt nạt được chị, sao em có thể nghĩ như thế?” Lâm Thải Điệp đánh Lâm Diệu Đường một cái.

“Vợ em không có quần áo mùa đông, em đến đây để mua cho cô ấy hai bộ quần áo.

” Lâm Diệu Đường nói vô cùng tùy ý, hơn nữa bản thân Diệu Đường lại có một khí chất ngang ngược, khiến cho người khác nhìn vào như một tên lưu manh.

“Em có người mình thích rồi hả? Con gái nhà ai vậy? Tại sao không nói cho chị biết? Chị cũng muốn về nhà nhìn xem, khi nào thì dẫn em dâu về nhà? Quà cưới hỏi như thế nào? Khi nào định kết hôn?”Trong mắt Lâm Thải Điệp tràn đầy sự hiếu kỳ, rốt cuộc em trai bảo bối nhà mình cũng đã nghĩ thông suốt rồi, nếu như điều kiện nhà gái có hơi kém thì chỉ cần sau này bồi dưỡng tốt là được rồi.

“Chị hỏi nhiều như vậy làm gì, anh rể đâu rồi? Em muốn đi tìm anh ấy!” Mắt Lâm Diệu Đường lấp lánh, trực tiếp rời đi.

Chồng chị hai tên là Uông Kiến Quốc, là một kế toán của Cung Tiêu xã, có văn phòng riêng của mình, Lâm Diệu Đường đã sớm quen đường mà đi vào.

“Em mau nói rõ cho chị biết, là con gái nhà ai vậy?” Lâm Thải Điệp không chịu bỏ qua cho Lâm Diệu Đường một cách dễ dàng như thế, bản thân cô đã chờ đợi người em dâu này bao nhiêu năm, bây giờ rốt cuộc cũng có một người, sao cô có thể buông tha cho Lâm Diệu Đường, lập tức bảo người trông hàng giúp mình rồi vội đuổi theo em trai.

“Hiện tại chị còn đang trong giờ làm đấy, như vậy là không tốt đâu!” Lâm Diệu Đường ghét bỏ nhìn Lâm Thải Điệp nói.

“Đừng hòng bỏ qua chuyện này, mau nói cho chị biết.

Là con gái nhà ai?” Lâm Thải Điệp không sợ Lâm Diệu Đường.

“Là người mà chị không biết!” Lâm Diệu Đường trả lời có lệ.

“Thanh niên trí thức mới tới?” Lâm Thải Điệp suy nghĩ một chút mở miệng.

“Sao chị lại biết?” Lâm Diệu Đường kinh hô.

“Vớ vẩn, trong thôn chúng ta làm gì có người mà chị không biết?” Lâm Thải Điệp trợn trắng mắt tràn đầy kiêu ngạo mà nói.

“A? Diệu Đường tới!” Uông Kiến Quốc nghe thấy giọng nói của vợ liền đi ra xem, nhìn thấy Lâm Diệu Đường liền vui vẻ.

Xem ra cậu em vợ này đã nghĩ thông suốt muốn đi làm rồi, cậu em vợ tuyệt đối là con rồng, dù bị ném đến đâu cũng có thể sống tốt được.

Nếu như sau này cậu em vợ tới đoàn xe đi làm, như vậy thì những vị trí quan trọng trong Cung Tiêu Xã đều có người nhà của hắn.

“Anh hai, anh nên quản tốt vợ của anh đi này, ngày nào cũng hô to gọi nhỏ, đã là mẹ của hai đứa trẻ rồi.

” Lâm Diệu Đường ghét bỏ nhìn Uông Kiến Quốc oán giận.

“Em đúng là một tên tiểu tử thối không có lương tâm, khi còn nhỏ là ai đã!.

.

”“Đây, không hổ là con gái của mẹ mà!” Lâm Diệu Đường giơ ngón tay cái lên với Lâm Thải Điệp, đánh gãy câu nói kế tiếp của cô.

“Đừng nghĩ chị sẽ bỏ qua chuyện này, tí nữa khi nào quay về thì chờ chị cùng nhau về, chị có chuyện muốn nói với em.

” Lâm Thải Điệp nói xong cũng không cho Lâm Diệu Đường cơ hội từ chối mà trực tiếp xoay người rời đi.

.
 
Trọng Sinh 70 Tôi Bị Thôn Bá Ngậm Đi Rồi
Chương 47: 47: Phu Cương


"Anh xem vợ anh sao cứ phải hô to gọi nhỏ như thế, đều là do anh chiều mà ra cả đấy”.

Nhìn bóng dáng của Lâm Thải Điệp, Lâm Diệu Đường nhíu mày nhìn Uông Kiến Quốc mà nói.

Lúc còn ở nhà chị ấy đâu có như vậy, sao khi lấy chồng một thời gian rồi lại càng ngày càng không thể không nói lý với chị ấy.

“Vợ anh mà anh không chiều thì để ai chiều chứ, những lời này chú nên tự mình nói với cô ấy thì hơn.

” Tuy Uông Kiến Quốc không để lời nói của Lâm Diệu Đường ở trong lòng.

Cũng chỉ có một mình Lâm Diệu Đường có thể nói mấy lời này, nếu như có ai của Uông gia nói mấy câu này thì chắc sẽ bị Lâm Diệu Đường đánh đến sợ chết khiếp mất, cậu em vợ này của anh chính là một quả trứng thối.

“Anh phải quản chị ấy đi!” Lâm Diệu Đường theo dây xích mà đi vào.

“Giờ chú chưa có vợ nên chú sẽ không hiểu, chờ đến khi chú có vợ rồi thì chú mới hiểu được” Uông Kiến Quốc cho Lâm Diệu Đường một ánh mắt chú không hiểu đâu, cậu em vợ này của mình chính xác là chưa biết mùi vị, mới không nghĩ lấy vợ.

“Chậc, em mới không giống anh đâu, chờ khi em cưới vợ, em bảo cái gì thì cô ấy phải nghe em làm cái đó, mỗi một ánh mắt đều khiến cô ấy phải sợ mà nghe lời.

” Lâm Diệu Đường nghĩ tới tính tình như mèo con của Tô Thấm Nhiễm liền vô cùng ngạo kiều mà nói.

“Có đôi khi đừng nói quá chắc chắn, không thì báo ứng của chú sẽ tới nhanh lắm đấy.

” Uông Kiến Quốc trêu ghẹo nói.

“Thôi được rồi, thế tiền lương một tháng làm của em được bao nhiêu, được cấp những phiếu gì.

” Lâm Diệu Đường cũng không muốn nói những lời vô dụng với Uông Kiến Quốc.

“Hiện tại tạm thời làm công nhân không chính thức, một tháng là hai mươi đồng tiền, còn có nhiều loại phiếu định mức khác nhau, anh mang chú đi xem.

” Uông Kiến Quốc đứng dậy.

Uông Kiến Quốc dẫn theo Lâm Diệu Đường đi tìm đội trưởng của đoàn xe, giới thiệu cho Lâm Diệu Đường về thời gian đi làm, từ 7h sáng tới 3h chiều, đơn vị có nhà ăn, giữa trưa có thể ăn cơm, nếu như phải đi công tác thì thời gian làm việc sẽ không cố định.

Lâm Diệu Đường gật đầu đồng ý, ngày mai sẽ đi làm.

“Anh, em đi về trước đây.

” Ra tới chỗ để xe, Lâm Diệu Đường trực tiếp mở miệng.

“Trở về làm gì, cứ ở nhà của anh đi, ngày mai trực tiếp đi làm, về sau em cứ ra nhà anh ở cho tiện, mỗi ngày chạy qua chạy lại thật phiền toái.

” Uông Kiến Quốc chân thành giữ lại.

“Không được, trong thôn đang bắt đầu triển khai lớp xoá nạn mù chữ, vợ em là cô giáo, em phải về trông chừng vợ”.

Lâm Diệu Đường lắc đầu.

“Từ từ đã!” Lâm Thải Điệp cầm một cái túi to hấp tấp đuổi ra.

“Thải Điệp, em thật sự muốn đi?” Uông Kiến Quốc cả người đều không tốt, vốn đang cho rằng Lâm Thải Điệp chỉ nói chơi thôi.

“Đương nhiên là phải đi, em phải nhìn xem cô gái kia là ai, buổi sáng ngày mai sẽ cùng Đường Tử trở về.

” Lâm Thải Điệp trực tiếp ngồi ở sau xe.

“Anh, cái này là mang cho anh, anh cầm về nhà đi.

” Lâm Diệu Đường đưa chiếc giỏ tre cho Uông Kiến Quốc.

“Anh lấy nó làm gì, cậu cứ mang về để ăn đi, hôm nay Thải Điệp ……”“Chị của em về nhà mẹ để thì sao có thể không được ăn.

” Lâm Diệu Đường trực tiếp ngồi lên xe đạp rồi đi.

Mặc kệ Uông Kiến Quốc, lúc nào anh rể thứ hai cũng sợ bị người khác nói là chiếm tiện nghi.

“Anh vợ của em chính là như vậy, trong sọt của em có cái gì?” Lâm Thải Điệp cũng không ngại.

“Gà rừng, vốn dĩ định cho chị ăn, bây giờ xem ra chị không cái phúc khí này rồi.

” Lâm Diệu Đường không thèm để ý trả lời.

“Còn không phải là một ngụm thịt sao, chẳng lẽ em dâu của chị còn không quan trọng bằng nó à?” Lâm Thải Điệp càng thêm không thèm để ý.

“Cha mẹ chồng của chị có nói gì về công việc này không?” Trong lòng Lâm Diệu Đường cũng biết là công việc kia không dễ dành được.

“Bọn họ có thể nói gì, Kiến Quốc và cha mẹ chồng chị đều thích em, chỉ là chị dâu của chị cứ luôn nói lời châm chọc, muốn giành công việc này cho cháu trai chị ta”.

Lâm Thải Điệp khinh thường nói.

Cái bà chị dâu này chỉ biết tống tiền nhà mẹ đẻ thôi, thế mà còn không biết xấu hổ tranh giành công việc này với cô.

.
 
Trọng Sinh 70 Tôi Bị Thôn Bá Ngậm Đi Rồi
Chương 48: 48: A Nhiễm Lại Gầy Đi


"Chị đừng có nhẫn nhịn chị ta quá, chị ta lại lên mặt, suốt ngày gây chuyện với chị, nói thẳng vào mặt chị ta ấy, vài lần là chị ta sẽ biết điều.

” Lâm Diệu Đường cũng khó chịu với chị cả của Uông Kiến Quốc.

Anh cùng cha mẹ đi qua nhà chị Hai ăn cơm, bà chị kia lại nói chuyện khó nghe, nếu không phải mẹ can ngăn, Lâm Diệu Đường nhất định đã cho chị ta một trận.

"Chị ta nói luyên thuyên, cậu cần gì phải chấp nhặt với chị ta, chị ta là ghen tị vì cả nhà đều đối tốt với chị cậu mà thôi.

” Lâm Thải Điệp vỗ Lâm Diệu Đường một cái.

Chị cả sợ nhất Đường Đường, ngay cả ba đứa trẻ nhà chị cả cũng sợ Đường Đường.

Hai chị em vừa đi vừa nói chuyện, khi về đến thôn Đại Thanh Sơn thì đã hết giờ làm việc.

Lâm Đại Sơn gọi mọi người lại một chỗ, nói có chuyện muốn công bố.

Tô Thấm Nhiễm phủi phủi bụi đất bám trên người, cùng Lý Đông Mai, Triệu Tố Cầm đứng ở phía sau.

"Bên trên vừa có chính sách đưa xuống, muốn toàn bộ các hợp tác xã thực hiện mở lớp xóa nạn mù chữ, hợp tác xã chúng ta cũng phải mở một lớp, địa điểm tôi đã chọn xong rồi, ở ngay trong hợp tác xã chúng ta.

” Lâm Đại Sơn cất giọng lớn tiếng nói.

"Đội trưởng, lớp xóa mù chữ là ý gì?" Một người đàn ông hét lên.

“Tôi còn phải đi làm mà.

” Một người khác mặt nhăn nhó, ghét nhất là đọc sách, vừa nhìn thấy sách đã đau đầu.

"Đội trưởng, chúng ta đều đã lớn tuổi, còn đi học chung với trẻ con, vậy cũng quá mất mặt.

" Một người khác mở miệng.

"Thời gian của lớp xóa mù chữ là sau khi ăn cơm tối xong, từ sáu giờ đến bảy giờ, nơi đó có đèn, giáo viên thì chọn Tô Thấm Nhiễm, Triệu Tố Cầm, Lý Cường!" Lâm Đại Sơn mặc kệ người khác nói cái gì, tiếp tục nói lớn.

"Tôi đi!"Một số người trẻ tuổi trong thôn mắt đều sáng lên, Lý Cường, Tô Thấm Nhiễm, Triệu Tố Cầm đều là những người ưu tú, ưa nhìn.

Nhất là những cô gái trẻ trong thôn, bình thường muốn tiến lên nói chuyện với Lý Cường cũng không dám, bây giờ coi như đã có cơ hội quang minh chính đại nói chuyện với Lý Cường.

"Đội trưởng, sao lại không có Lý Tuyết?" Có mấy cậu thanh niên bất mãn thắc mắc, dù sao Triệu Tố Cầm cũng không đẹp bằng Lý Tuyết.

Về phần Tô Thấm Nhiễm? Đó chính là người Đường ca vẫn luôn nhớ thương, vì vậy nghĩ cũng đừng nghĩ, cẩn thận không sống được đến ngày mai.

"Ba người bọn họ đều tốt nghiệp trung học, Lý Tuyết chỉ tốt nghiệp trung học cơ sở!" Lâm Đại Sơn trả lời không chút kiêng dè.

Lý Tuyết vốn còn rất chờ mong, đột nhiên mặt cứng đờ, không nghĩ tới đội trưởng lại nói thẳng ra như vậy.

"Được rồi, nên làm gì thì làm đi, sáu giờ tất cả mọi người đều đi hợp tác xã học tập.

" Lâm Đại Sơn dặn dò.

"Cô gái đó?" Lâm Thải Điệp ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm Tô Thấm Nhiễm.

Không nghĩ tới Lâm Diệu Đường thích kiểu người như vậy, trông cũng quá yếu đuối, dễ bị bắt nạt.

"Ừm, chị cũng đừng bắt nạt cô ấy, nếu chị làm cô ấy khóc em sẽ đi đánh anh rể, đánh con trai chị.

" Lâm Diệu Đường nhìn thấy thái độ nóng lòng muốn thử của Lâm Thải Điệp vội vàng lên tiếng cảnh cáo.

“Giỏi thật!” Lâm Thải Điệp trợn trắng mắt.

“Hai người là mới tới đây phải không? Trông thật xinh đẹp, tôi là chị Hai của Lâm Diệu Đường, mấy người gọi tôi là chị Thải Điệp là được.

”Ba người Tô Thấm Nhiễm vốn dĩ định đi lên hỏi chuyện lớp xóa mù chữ của Lâm Đại Sơn, lại bị Lâm Thải Điệp trực tiếp giữ chặt tay Tô Thấm Nhiễm.

Tô Thấm Nhiễm theo bản năng rụt tay lại, Lâm Thải Điệp! Kiếp trước ở linh đường của Lâm Diệu Đường, Lâm Thải Điệp giơ bàn tay lên muốn tát mình, cuối cùng cố gắng kiềm chế, gắt gao siết chặt nắm tay buông xuống.

Tô Thấm Nhiễm đến bây giờ cũng không quên được biểu cảm và lời nói của Lâm Thải Điệp.

Lúc ấy mắt Lâm Thải Điệp đều sưng lên, môi trắng bệch muốn cắn ra máu, hung tợn nhìn cô.

"Cô chính là tai họa, cô cút ngay! Cút! Cút!" Đó là cực kỳ phẫn nộ.

"Em đã bảo mà, chị sẽ làm cô ấy sợ!" Lâm Diệu Đường kéo Lâm Thải Điệp ra sau lưng mình, nhìn Tô Thấm Nhiễm, chỉ cảm thấy A Nhiễm lại gầy đi.

.
 
Trọng Sinh 70 Tôi Bị Thôn Bá Ngậm Đi Rồi
Chương 49: 49: Tôi Sẽ Giúp Cô Mang Về


“Không phải, chị Thải Điệp không làm tôi sợ.

” Tô Thấm Nhiễm nghiêng đầu cười lễ phép với Lâm Thải Điệp.

Lâm Diệu Đường nhìn thấy nụ cười kia trực tiếp ngây ngẩn cả người.

"! " A Nhiễm cười rộ lên thật đẹp mắt, trời ạ, trên thế giới này sao lại có người cười rộ lên đẹp như vậy? Tại sao không cười với mình?"Đội trưởng, tôi có thể hỏi một chút về lớp học xóa mù chữ không?" Không đợi mấy người nói chuyện, Lý Cường mở miệng hỏi Lâm Đại Sơn.

"Là như này nhé đồng chí Lý, mấy người phụ trách dạy con cái trong hợp tác xã chúng tôi học chữ, một ngày chấm cho mỗi người ba điểm công tác.

"Lâm Đại Sơn tươi cười thân thiết trả lời, hắn vẫn vô cùng thích Lý Cường, lúc trước còn có ý định muốn gả con gái thứ ba cho Lý Cường.

Nhưng vì nhìn Lý Cường không có ý đó cũng không đề cập tới, tên nhóc này, Lâm Đại Sơn kết luận không phải người sẽ chấp nhận ở thôn nhỏ này cả đời.

“Cảm ơn đội trưởng đã cho chúng tôi cơ hội này, chúng tôi nhất định cố gắng hết sức mình hỗ trợ mọi người!” Lý Cường vội vàng cảm ơn.

Thái độ không kiêu ngạo không xu nịnh, làm cho người ta rất thoải mái, trong lòng Lý Cường cũng hiểu được Lâm Đại Sơn đang chiếu cố ba người bon họ, Tô Thấm Nhiễm, Triệu Tố Cầm làm việc không được tốt, nếu không nghĩ cách giúp một chút, sang năm lương thực được chia có lẽ chỉ đủ dùng trong nửa năm.

"Cảm ơn đội trưởng!"Tô Thấm Nhiễm, Triệu Tố Cầm cũng vội vàng nói cảm ơn.

Có điều, kiếp trước lớp xóa mù chữ là sau khi thu hoạch mùa thu, cũng để cho cô làm giáo viên, nhưng mà cô từ chối, sau đó vị trí đó cho ai cô cũng không để ý, hiện giờ vì sao lại có thay đổi nhiều như vậy?“Cảm ơn cái gì, mau trở về ăn cơm đi!” Lâm Đại Sơn không thích dáng vẻ này lắm.

Mấy người nói lời cảm ơn cũng biết phải nhanh chóng trở về, còn phải thảo luận một chút nên chuẩn bị như thế nào, dù sao cũng không ai có kinh nghiệm.

Triệu Tố Cầm hiếm khi cùng Lý Cường nhiệt tình thảo luận, Lý Đông Mai ở bên cạnh cũng bày mưu tính kế.

Tô Thấm Nhiễm đi theo phía sau ánh mắt cười cong cong, như vậy thật tốt, thì ra khi chúng ta thay đổi thái độ sống thì cũng sẽ chào đón một cuộc sống khác.

Lâm Diệu Đường nhìn bóng lưng Tô Thấm Nhiễm, do dự một chút, cuối cùng ném xe đạp cho Lâm Thải Điệp sải bước đuổi theo.

"A Nhiễm, bây giờ tôi đang làm việc trong đoàn xe của hợp tác xã cung ứng và tiêu thụ, cô có thiếu gì không, tôi sẽ… giúp cô mang về!”Giọng của Lâm Diệu Đường rất nhỏ, vốn định nói tôi mua cho cô, do dự một chút, sợ Tô Thấm Nhiễm cự tuyệt đành phải đổi cách nói.

"Cha, cha nói xem, đó có còn là đứa con trai kiêu ngạo và lợi hại của cha không?” Lâm Thải Điệp nhìn dáng vẻ khom lưng, cúi đầu nịnh nọt của Lâm Diệu Đường với thái độ ghét bỏ.

"Về nhà giúp mẹ con giết gà đi, Diệu Quốc mới về.

" Lâm Đại Sơn thật sự không muốn nhìn, trực tiếp xoay người về nhà.

Lâm Thải Điệp lại khó hiểu liếc nhìn một cái, sau đó đuổi theo.

"Đi làm?" Tô Thấm Nhiễm nghe Lâm Diệu Đường nói thì rất bất ngờ.

Kiếp trước Lâm Diệu Đường cũng không làm bất kỳ công việc gì, suốt ngày chơi bời lêu lổng trong thôn, lớp xóa mù chữ hình như cũng không đi.

"Ừm, đoàn xe của hợp tác xã cung ứng và tiêu thụ, không phải cô tới đây không mang theo gì sao, lúc này tôi tiếp xúc rất nhiều đồ, nói không chừng có thể giúp cô mang về.

"Lâm Diệu Đường nhìn đôi mắt mở to của Tô Thấm Nhiễm như sáng lên, lại nhìn đôi môi trắng bệch có chút khô của cô, không nhịn được liền nuốt nước miếng.

Mẹ nó! Thật sự chỉ muốn cắn hai miếng.

"Thật sao? Cảm ơn anh, nếu tôi có thể, tôi muốn mua bông và vải, nhưng tôi không có phiếu, tôi có thể trả cho anh gấp đôi tiền.

" Mắt Tô Thấm Nhiễm sáng rực lên.

Cô thật sự cần mua áo bông và chăn, không ngờ Lâm Diệu Đường lại đi làm việc trong hợp tác xã cung ứng và tiêu thụ.

Tô Thấm Nhiễm mơ hồ có cảm giác Lâm Diệu Đường có lẽ bởi vì mình nên mới thay đổi, cảm thấy trái tim như bị khều nhẹ một cái.

.
 
Trọng Sinh 70 Tôi Bị Thôn Bá Ngậm Đi Rồi
Chương 50: 50: Con Trai Anh Nên Đặt Tên Là Gì Thì Tốt Nhất


"Thật ra tôi không phải là kẻ chơi bời lêu lổng, cô đừng nghe mọi người nói xấu tôi, đó là vì họ ghen tị với tôi.” Lâm Diệu Đường thấy Tô Thấm Nhiễm nói chuyện với mình, muốn nhân cơ hội biện giải cho mình một chút.“Ừm!” Tô Thấm Nhiễm dùng sức gật gật đầu, ánh mắt cười cong cong.

Nếu Lâm Diệu Đường không phải là người tốt, cũng sẽ không hi sinh tính mạng để cứu cô.

Thật ra Lâm Diệu Đường nếu thật sự muốn có được cô có rất nhiều cách.“Hả!" Lâm Diệu Đường nhìn thấy khuôn mặt tươi cười rạng rỡ của Tô Thấm Nhiễm lập tức ngây người.

Trời ơi! A Nhiễm cười với mình! Trên thế giới này làm sao có tiên nữ xinh đẹp như vậy!Tô Thấm Nhiễm thấy Lâm Diệu Đường không nói gì nữa, lại nghe thấy Lý Đông Mai gọi mình, cô liền nhẹ nhàng rời đi."Anh họ, anh làm sao vậy?" Khi Lâm Diệu Quốc đi tới chỉ thấy Lâm Diệu Đường đứng một mình ở ven đường cười ngây ngô, không nhịn được mở miệng hỏi.“Diệu Quốc, chú nói xem con trai anh nên đặt tên là gì thì tốt nhất, thế hệ tiếp theo của chúng ta dùng chữ gì nhỉ? Có phải chữ Khánh không?” Trong mắt Lâm Diệu Đường giống như có ánh sáng lóe lên."Sao cơ?" Lâm Diệu Quốc choáng váng, anh họ sao vậy? Mình hình như nghe nói đồng chí nữ kia đối với anh họ không có ý này, sao lại nghĩ đến con trai nên đặt tên gì?“Nhìn chú thật ngốc nghếch!” Lâm Diệu Đường ghét bỏ liếc Lâm Diệu Quốc một cái, sau đó cất bước trở về, anh định về nhà tra từ điển, xem con trai tên gì thì dễ nghe hơn.Không được thì coi như hai năm đọc sách của mình “chữ thầy lại trả cho thầy” rồi.Không được thì mình phải chuẩn bị sách bút chăm chỉ đến lớp học chữ cùng A Nhiễm.Nếu không tương lai con mình muốn hỏi cái gì mình cũng sẽ không trả lời được.Đúng, đúng, đúng, anh rể cả dạy mình tập luyện nâng cao thể hình mình cũng phải chăm chỉ tập luyện, nếu không tương lai A Nhiễm mang thai mình không bế nổi thì làm sao bây giờ.Mặc kệ bên Lâm Diệu Đường trí tưởng tượng đã bay đến phương trời nào, bên kia Lý Đông Mai kéo Tô Thấm Nhiễm."Anh ta gọi cô lại làm cái gì?" Lý Đông Mai tràn đầy lo lắng, tuy rằng Triệu Tố Cầm nói Lâm Diệu Đường là lựa chọn tốt nhất, nhưng Lý Đông Mai vẫn cảm thấy Lâm Diệu Đường không xứng với A Nhiễm, A Nhiễm giống như là một con thỏ nhỏ ngây thơ không biết gì, mà Lâm Diệu Đường chính là sói xám khét tiếng."Đồng chí Lâm nói bây giờ anh ấy đi làm trong đoàn xe cung cấp và tiêu thụ, hỏi tôi có cần đồ gì không." Tô Thấm Nhiễm cũng không giấu diếm thoải mái nói cho mấy người biết."Đoàn xe? Đó chính là một cái bát cơm vàng, tôi nghe nói Lâm Diệu Đường ngay cả bộ đội cũng không đi.

Bây giờ...!Không phải là thấy A Nhiễm không mang theo bất cứ đồ đạc gì, cho nên mới đi đoàn xe chứ?" Trong mắt Triệu Tố Cầm tràn đầy ánh sáng.Không phải ghen ghét, mà là cảm thấy rằng mình đã đoán trúng sự thật.Trời ơi? A Nhiễm giống như trở thành mục tiêu phấn đấu của Lâm Diệu Đường.

Điều kiện của Lâm Diệu Đường hiện giờ ngay cả trong thành phố cũng khó tìm.“Tố Cầm!” Lý Đông Mai nhìn thấy Tô Thấm Nhiễm mặt đỏ bừng, gọi Triệu Tố Cầm một tiếng, sao lại có thể nói ra những lời như này."A Nhiễm, đây chính là chuyện tốt, cô không mang theo đồ đạc gì cả.

Trời cũng chuẩn bị lạnh rồi, lúc này cũng không thể nói không cần, nếu cô không đủ tiền, chỗ này của tôi có chút cho cô mượn trước." Triệu Tố Cầm ghé vào bên tai Tô Thấm Nhiễm nói nhỏ.Lúc này cũng không phải là lúc làm bộ làm tịch, đến mùa đông không có áo bông chính là chuyện sống chết."Tôi đây cũng biết làm một chút, nếu cô không làm được tôi sẽ làm giúp cô.” Lý Đông Mai nghĩ đến bàn tay nhỏ bé trắng nõn thon dài của Tô Thấm Nhiễm, cũng đoán được là cô ấy không biết làm.Hai người ai cũng không nhờ xem có thể giúp mình lấy cái gì không.Bởi vì họ biết sẽ làm cho Tô Thấm Nhiễm khó xử.“Cảm ơn các cô!” Vành mắt Tô Thấm Nhiễm có chút đỏ lên."Lâm Diệu Đường không phải kẻ chơi bời lêu lổng, đừng nghe người khác nói bậy." Lý Cường nghe ba đồng chí nữ nói chuyện cũng không kiêng dè, nhịn không được xen vào..
 
Back
Top Bottom