[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 177,795
- 0
- 0
Trong Show Tống Nghệ Kinh Dị Debut Vị Trí Center
Chương 118:《Kết Nối Nhịp Đập Tình Yêu!》(26)
Chương 118:《Kết Nối Nhịp Đập Tình Yêu!》(26)
Chương 118: Nhìn lén
Rõ ràng chỉ là một câu bình thường, nhưng từ miệng người ấy thốt ra, lại như chim oanh hót, uyển chuyển êm tai.
Tạ Tiểu Chu: "..."
Đâu phải cậu muốn xem, rõ ràng là bị ép xem mà.
Nhưng cậu còn đang trong trạng thái bóng đè, chẳng thể phản ứng với thế giới bên ngoài, chỉ đành nằm thẳng cẳng trên giường Bát Bộ.
Tam thiếu gia nửa tựa vào cột giường, mái tóc đen mượt xõa dài như tơ lụa, tay nâng cằm Tạ Tiểu Chu ngắm nghía.
Lúc này Tạ Tiểu Chu đã tỉnh táo hoàn toàn, nhưng thân thể lại chẳng chút động đậy, như bị tảng đá đè nặng, ngay cả ngón tay út cũng cựa không nổi.
Cậu muốn ngồi dậy, nhưng dù cố gắng thế nào, mí mắt vẫn nặng tựa nghìn cân, bất lực nhìn chằm chằm nam tử trước mặt.
Hương liệu lặng lẽ cháy, hóa thành làn khói mờ, từ miệng lư hương tuôn ra.
Khói quẩn quanh giường Bát Bộ, vạn vật như phủ một tầng lụa mỏng, mờ ảo.
Tam thiếu gia hơi cúi xuống, mái tóc đen quét qua má Tạ Tiểu Chu, mang đến cảm giác tê dại ngứa ngáy.
Tạ Tiểu Chu ngửi thấy một mùi hương rất lạ.
Mùi ấy càng đậm, Tam thiếu gia trước mặt càng thêm rõ ràng.
Ngọn đèn dầu bên giường Bát Bộ "phụt" một tiếng bùng sáng.
Nhưng ánh sáng ấy chẳng chút hơi ấm, lạnh lẽo dừng trên gò má Tam thiếu gia.
Khác với vai hoa đán trên sân khấu, gương mặt hiện tại chưa tô son điểm phấn, nhưng vẫn tinh xảo lạ thường.
Trên cả khuôn mặt, đáng chú ý nhất là đôi mắt đào hoa dài cong, đặc biệt giọt lệ chí đỏ nơi khóe mắt, càng thêm phong tình vạn chủng.
Tạ Tiểu Chu bị vẻ diễm lệ ấy làm chói mắt.
Quay nhiều tiết mục như thế, các loại BOSS cậu đều gặp qua: hoang dã, nho nhã, cấm dục...
Nhưng kiểu này lại lần đầu thấy.
Thật khó dùng một hai từ để miêu tả vị tam thiếu gia này.
Nếu dùng "vũ mị", thì hơi tục; dùng "mỹ diễm", chẳng đủ một phần mười.
Ngũ quan Tam thiếu gia thanh tú nhu hòa, ở giữa ranh giới thiếu niên và thanh niên, nhưng cũng không thể khiến người ta nhầm giới.
Nhìn kỹ, hắn tựa như đóa phù dung còn e ấp nụ, dù chưa khoe sắc rực rỡ, vẫn có thể tưởng tượng ra hương thơm ngào ngạt sau này.
[ Đại mỹ nhân! ]
[ Xinh quá xinh quá điiiii! ]
[ Lại một kiểu khác, bạn trai Chu Chu nhiều ghê ]
Ánh mắt Tạ Tiểu Chu không kìm được dừng trên giọt lệ chí đỏ thắm ấy.
Tam thiếu gia như nhận ra ánh nhìn, đùa cợt cười khẽ: "Nhìn bộ dáng ngươi kìa..."
Ngón tay thon dài, đầu ngón tay tròn trịa khẽ lướt qua gương mặt Tạ Tiểu Chu, "Vậy mà đã mê rồi à?"
Tạ Tiểu Chu cố gắng dùng mắt để biểu đạt: Đây là thưởng thức.
Tam thiếu gia bắt gặp đôi mắt trắng đen rõ ràng ấy.
Hắn đã thấy biết bao nam thanh nữ tú trên đời, dơ bẩn đủ điều, nhưng lần đầu thấy đôi mắt trong trẻo thế này.
Trong đó chỉ có thưởng thức, như thưởng thức một đóa hoa, một bức họa, chẳng vương chút cảm xúc thừa.
Tam thiếu gia không nhịn được cười nhạo, đuôi mày khẽ nhếch, giọt lệ chí ấy dưới ánh đèn càng thêm rõ, như một điểm chu sa.
Hắn dùng ngón tay nâng cằm Tạ Tiểu Chu lên: "Không có tiền đồ, sẽ không còn non đấy chứ?"
Tạ Tiểu Chu: "..."
Hảo hảo bén nhọn.
[ ... ]
[ Không, tui không tin, Chu Chu rõ ràng là hải vương mà, sao có thể còn non được! ]
[ Dù không có kinh nghiệm thực chiến, nhưng kinh nghiệm tình cảm phong phú, không sao! (giọng điệu khẳng định) ]
Tuy Tạ Tiểu Chu không đáp, nhưng biểu cảm trên mặt đã nói lên tất cả.
Cậu cũng muốn không non lắm chứ, nhưng trước kia cứ bôn ba kiếm ăn trong đoàn phim, đâu có thời gian nghĩ tới chuyện này.
Sau này vào chương trình âm phủ thì có gặp vài BOSS thích, nhưng đang phát sóng trực tiếp, bao nhiêu con mắt nhìn, làm sao mà làm mấy chuyện ấy được.
Ai ngờ giờ còn bị đối tượng rung động chê cười.
Tam thiếu gia đưa tay che khóe môi, buồn cười.
Chắc vì học hát, mỗi cử chỉ của hắn đều mang vẻ uyển chuyển điệu đà, mắt đào hoa lúng liếng, liếc nhìn thiếu niên nằm trên giường Bát Bộ, hỏi: "Nói đi, các ngươi tới đây làm gì?"
Tạ Tiểu Chu chẳng biết phải trả lời sao, nghĩ ngợi, mắt cố gắng đưa về phía chiếc đèn lồng đỏ treo xa xa.
Trên đèn lồng đỏ còn dán chữ hỷ, ánh lửa lọt ra ngoài, như nhuộm một tầng máu.
Tam thiếu gia theo ánh mắt cậu nhìn sang: "Hóa ra đến dự hôn lễ."
Ngón tay hắn ấn lên ngực Tạ Tiểu Chu, nụ cười trên mặt biến mất, chỉ còn lạnh lẽo, "Nếu không muốn chết thì mau cút khỏi đây!"
Lời chưa dứt, tay áo rộng đã phất qua trước mặt, khi hạ xuống, bóng dáng Tam thiếu gia đã biến mất tăm.
Một lát sau, khi mùi hương lạ lẫm quanh chóp mũi tan đi, Tạ Tiểu Chu mới lấy lại được quyền khống chế cơ thể.
Cậu bật ngồi dậy, thở hồng hộc.
Mãi mới thở đều lại, cậu ngoái nhìn ra ngoài.
Tiếng mưa ngoài cửa sổ đã tạnh.
Trời vừa hửng sáng, tia sáng nhạt ló dạng, báo hiệu một đêm đã qua.
Tạ Tiểu Chu thở phào nhẹ nhõm.
Ngủ cả đêm, người lại càng mệt, toàn thân ê ẩm, nhất là ngực lại rất đau nhói.
Kéo cổ áo ra xem, trên da thịt trắng nõn hiện lên một vệt tay màu nâu, chứng tỏ Tam thiếu gia xuất hiện đêm qua không phải ảo ảnh.
Tạ Tiểu Chu xuống giường, tìm quanh phòng khách một vòng, chẳng thấy dấu vết nào của Tam thiếu gia đâu.
Cậu nghĩ ngợi, bước tới bàn nhỏ, nhấc nắp lư hương lên.
Hương liệu trong lư hương đã cháy hết, chỉ còn chút vụn.
Gắp một mảnh lên ngửi nhẹ, thoảng qua mùi hương kia nhàn nhạt.
"Tam thiếu gia..."
Tạ Tiểu Chu đậy nắp lư hương lại, khẽ thì thầm.
Trong khoảnh khắc, cậu như nghe thấy tiếng hát ê a ê a.
Giọng hát tròn trịa, thanh thúy, như hạt châu rơi trên mâm ngọc.
Định lắng nghe kỹ, nhưng trong giây lát đã biến mất, mùi hương lạ ở chóp mũi cũng tan đi.
Cùng lúc, ngoài cửa bỗng vọng lại tiếng kêu thất thanh, nghe giọng là Lục Lộ.
Tạ Tiểu Chu đẩy cửa ra ngoài, thấy Lục Lộ mặt mày hoảng hốt từ trong phòng lao ra, đứng giữa sân.
"Có chuyện gì vậy?"
Từ Nhiễm cũng nghe động, bước ra.
Lục Lộ chỉ vào mặt mình, hồi lâu chẳng nói nên lời.
Từ Nhiễm nhìn kỹ, chẳng thấy gì lạ: "Rốt cuộc sao vậy, cô nói đi."
Lục Lộ: "Anh không thấy à?
Đêm qua tôi bị ma hóa trang rồi!"
Từ Nhiễm xoa cằm: "Cô không nói thì chẳng ai để ý."
Tạ Tiểu Chu nhìn qua.
Lục Lộ vốn là cô gái xinh xắn, giờ mặt phủ một lớp phấn trắng dày, môi tô đỏ lòe, lông mày lại đen lại thô, như hai con sâu róm bò trên mặt.
Hóa trang đáng lẽ phải tôn lên ngũ quan, làm nổi bật ưu điểm, nhưng Lục Lộ bị vẽ lên như quỷ, chẳng còn chút mỹ cảm.
Tạ Tiểu Chu thấy nhức mắt, nhắc: "Đi rửa mặt trước đi."
Lục Lộ lúc ấy mới phản ứng, bước tới chỗ lu nước trong sân, múc gáo nước rửa sạch phấn son trên mặt.
Tạ Tiểu Chu ngước mắt nhìn.
Vì động tĩnh vừa rồi, cậu và Từ Nhiễm đều ra ngoài, chỉ còn Thẩm Việt Vũ chẳng thấy đâu.
Trong lòng chợt để ý, cậu bước về phía chính phòng.
Tới cửa, Tạ Tiểu Chu đẩy thử, cửa đã bị khóa từ bên trong.
Cậu nhíu mày, vòng ra bên cửa sổ, ghé mắt nhìn vào.
Từ khe cửa sổ nhìn vào, trong phòng bài trí cổ kính: giường bốn cột bằng gỗ lê, bình phong vẽ tứ quân tử, còn có bộ y phục diễn được treo lên.
Tạ Tiểu Chu quan sát bài trí chính phòng, không thấy Thẩm Việt Vũ đâu.
Cậu hỏi: "Các người có thấy số 1 không?"
Từ Nhiễm lắc đầu: "Không thấy."
Lục Lộ vẫn đang rửa mặt.
Không biết đồ trang điểm trên mặt làm bằng gì, rất khó trôi, mặt đã xoa đến đỏ ửng mà chẳng bong ra tí nào.
Lục Lộ đành bỏ cuộc, tạm thời mang khuôn mặt ấy hành động.
Tạ Tiểu Chu lại liếc vào chính phòng, phòng chỉ chừng ấy, chẳng có chỗ nào giấu.
Vậy chỉ một khả năng — Thẩm Việt Vũ phát hiện manh mối liên quan đến đối tượng rung động ở chính phòng, vì tranh điểm rung động cuối cùng, đã lén hành động.
Nhưng Tạ Tiểu Chu chẳng mấy để tâm, cậu rời mắt, thấy Lục Lộ mặt mày ủ ê, bèn hỏi: "Đêm qua cô có làm gì không?"
Lục Lộ lắc đầu, vô tội: "Tôi có làm gì đâu."
Mọi người đều biết điều nên làm không nên làm, huống hồ cô cũng chẳng mơ tưởng đến điểm rung động, vào phòng là ngủ thẳng tới sáng, chẳng hề hay biết động tĩnh gì khác.
Tạ Tiểu Chu nghe xong, nói: "Ra ngoài hỏi quản gia xem, có cách nào rửa mặt không."
Lục Lộ cũng chẳng muốn mãi mang cái khuôn mặt ấy mãi, "ừ" một tiếng bước ra cửa.
Vừa toan ra ngoài, bỗng thấy một bóng người lặng lẽ chắn trước mặt.
Lục Lộ theo phản xạ lùi lại, thấy trước mặt là một nha hoàn.
Đầu cô ả đội hoa hồng, mặt trắng má sen, giọng the thé: "Bên ngoài lắm chuyện, mời khách nhân tạm thời đừng rời khỏi sân."
Lục Lộ nhìn ra ngoài, trời tối đen như mực, chỉ thấy từng dãy đèn lồng đỏ lơ lửng giữa không trung, rợn người vô cùng.
Cô đành lui vào, lắc đầu với Tạ Tiểu Chu.
Tạ Tiểu Chu hiểu, chuyện này có nghĩa hiện tại phạm vi hoạt động của họ chỉ trong cái sân này, phải có biến chuyển cốt truyện mới được ra ngoài.
Như vậy cũng có nghĩa đối tượng rung động cũng ở đây.
Tạ Tiểu Chu trao đổi với các khách mời khác chuyện này.
Từ Nhiễm khó hiểu: "Tôi đã xem hết rồi, ngoài phòng chúng ta ở, chẳng có ai khác mà."
Lục Lộ tương đối Phật hệ: "May mà chỉ ba ngày, không thì với cái mặt này tôi sống sao nổi!"
Tạ Tiểu Chu bảo Lục Lộ: "Cô cẩn thận chút."
Nói xong, cậu đi tới các phòng khác.
Cậu tìm từng phòng một, nhưng đúng như Từ Nhiễm nói, mọi phòng đều im ắng, chẳng thấy bóng người.
Vậy, Tam thiếu gia đi đâu?
Tạ Tiểu Chu quay về phòng mình, ngồi trước bàn nhỏ, trầm tư.
Sân im phăng phắc, tĩnh lặng đến rợn người.
Cậu chợt nhớ chuyện đêm qua, mắt dừng trên lư hương vàng chạm trổ trên bàn.
Hương liệu trong lư hương đã cháy hết.
Tạ Tiểu Chu lục tung phòng lên, may thay tìm được một gói hương liệu.
Cậu mở ra, cẩn thận đổ vào lư hương.
Đậy nắp xong, mùi hương đã tỏa ra bốn phương tám hướng.
Tạ Tiểu Chu chớp mắt, qua màn khói mờ, thấy trước bàn trang điểm có bóng người đang ngồi.
Người ấy một tay cầm bút lông sói nhỏ, chậm rãi pha màu trong chén sứ Thanh Hoa, cuối cùng đảo ra một mảng đỏ, chấm lên khóe mắt.
Tạ Tiểu Chu nín thở, chẳng nỡ quấy rầy khoảnh khắc này.
Nhưng người ấy vẫn đặt bút xuống, cười mắng: "Sao còn nhìn lén, không sợ chết à?"