Cập nhật mới

Đô Thị  Trong Mưa, Tôi Mất Tất Cả

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
470,940
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
361,707
AP1GczMHNqPlSAQA1InGW-EqJg4Is6KE0dB_1w08nCTOIxjCkDIUC2mp5w2_e3uBQ1oypw-r6a8oBsKrchoAu55CmBvh113-SyoOAHa-xrImWpzuoivucELwYumvEAY1Ro5G_GodUSf4GkJXB-cawI840kEW=w215-h322-s-no-gm

Trong Mưa, Tôi Mất Tất Cả
Tác giả: Khuyết Danh
Thể loại: Đô Thị, Nữ Cường, Ngược
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Bạn trai đã đuổi tôi ra khỏi biệt thự khi tôi đang mang thai.

Đêm đó, trời mưa như trút.
Anh ta dúi vào tay tôi một tờ đơn thuốc, lạnh nhạt ra lệnh:

“Đi mua thuốc hạ sốt cho Lộ Lộ. Cô ấy yếu, không chịu được mưa gió.”

Còn tôi—mang thai hơn ba tháng, toàn thân ướt đẫm, lê từng bước dưới cơn mưa như thể chính mình là người thừa trong chính cuộc đời mình.

Kết quả, tôi sảy thai ngay trên đường về.

Tỉnh lại trong bệnh viện, việc đầu tiên tôi làm là gọi điện cho anh ta.

Nhưng giọng trả lời từ đầu dây bên kia… lại không phải anh.

“Alo, là tôi, Lộ Lộ đây.”

Giọng cô ta nhẹ nhàng, mang theo ý cười:

“Anh Phụ Từ nói tôi nên dạy chị một bài học để chị bớt kiêu căng.

Tôi nghĩ mình đang giúp chị đấy, Sở Nhiên à.

Chị sẽ không nổi giận chứ?”

Tôi siết chặt điện thoại.
Trái tim như bị bóp nghẹt. Nhưng lạ thay, tôi không khóc.

Bạn bè, người thân, tất cả đều về phe anh ta.
Họ gọi cho tôi, trách móc:

“Nhiên, em gây chuyện vô lý quá rồi. Mau quay về nhận lỗi đi, đừng làm Phụ Từ mệt mỏi thêm nữa.”

Tôi mỉm cười, môi lạnh như thép:

“Trùng hợp thật.

Em đang nằm viện vì bị sảy thai, nên không thể quay về được.”

Đầu dây bên kia im bặt.
Rồi một giọng hốt hoảng:

“Em… em vừa nói gì?”

Tôi không trả lời.
Vì từ giây phút đó, tôi không còn gì để nói với họ nữa.​
 
Trong Mưa, Tôi Mất Tất Cả
Chương 1: Chương 1


Bên ngoài trời đang mưa xối xả, tia sáng của sấm cứ nhấp nháy chiếu lên gương mặt của Phụ Từ

Tôi hít một hơi thật sâu, nhìn thẳng vào mắt anh ấy nói rõ từng câu từng chữ: “Phụ Từ, tôi nói anh có vấn đề gì về đầu óc không? Ngoài trời đang mưa lớn như thế nào anh không thấy sao? Đang nửa đêm mưa gió anh lại bắt tôi đi mua thuốc hạ sốt cho Thẩm Ý Hàn, dựa vào cái gì? Vì cô ta bị sốt sao?

” Em có thể chạy nhảy được, dính chút mưa sẽ không chết.” Trong phòng vang lên tiếng gọi của Thẩm Ý Hàn, Phó Từ sốt ruột kéo tay tôi, đẩy tôi ra ngoài cửa, “Mau lên, tôi không quan tâm em dùng cách gì, trong vòng hai mươi phút, tôi phải thấy thuốc hạ sốt!”

Khi cánh cửa mở ra, cơn giá lạnh từ những hạt mưa tạt ngay vào mặt, nó lạnh đến mức toàn thân tôi đều run lên.

Thân hình to lớn của anh ấy đứng chặn ngay cửa không cho tôi quay về

Tôi ngây người đầy hoài nghi nhìn Phụ Từ, không biết vì cơn giận dữ hay buồn bã đã khiến trái tim tôi không ngừng run rẩy:

“Phụ Từ, anh có rõ ai mới thực sự là bạn gái của anh không?”

“Đây không phải vấn đề bạn gái hay không, là Hàn Hàn bây giờ cần thuốc hạ sốt, chỉ cần em đi mua thuốc thôi, Sở Nhiên, em có cần phải làm quá lên như vậy không?!”

Giọng điệu của anh ấy mang theo sự bực dọc và phiền toái xa lạ. Mặc dù đang nói chuyện với tôi nhưng ánh mắt đầy lo lắng của anh ấy thỉnh thoảng lại nhìn về phía phòng khách nơi Thẩm Ý Hàn đang ngủ.

Thẩm Ý Hàn, cô ấy vừa tốt nghiệp đại học hiện đang là thư ký mới của anh ấy, chỉ mới hai mươi tuổi, ở cái độ tuổi đẹp như hoa.

Tôi đã rất tự hào mối tình bảy năm giữa mình và Phụ Từ. Nhưng cô ta đã xen ngang phá hoại hoàn toàn.

Bảy năm chúng tôi bên nhau lại không thể bằng lúc cô ta xuất hiện, chỉ vỏn vẹn bảy tháng.

Tôi chưa bao giờ là một người phụ nữ ngoan ngoãn, nhưng mỗi lần tôi kiếm cớ để sa thải cô ta thì Phụ Từ luôn tìm cách ngăn cản.

Thậm chí anh ta còn tìm lý do vì không muốn tôi phải vất vả, để tôi nghỉ việc ở công ty, dùng lời hứa trước kia để bao biện cho ý đồ của mình.

Ngày xưa, tôi đã mê mẫn và tin vào lời hứa đó

Nhưng tôi thực sự không ngờ rằng, cũng chính vì lời hứa đó mà bây giờ lại trở thành cái cớ để hai người họ đến với nhau.

Thậm chí, hôm nay anh ấy đã bất chấp mưa to bắt tôi ra ngoài chỉ để mua thuốc hạ sốt cho Thẩm Ý Hàn.
 
Trong Mưa, Tôi Mất Tất Cả
Chương 2: Chương 2


Tôi đã cố gắng kiếm chế những giọt nước mắt, nghẹn ngào nói: “Phụ Từ, tốt nhất anh đừng quên ai đã đồng hành cùng anh trong những năm tháng khó khăn nhất, ai đã luôn luôn bên cạnh anh”

Ý tôi chỉ muốn nhắc cho anh ấy nhớ nơi anh ấy đã đi lên.

Nhưng tôi đã chết lặng vì câu trả lời của anh ấy lại là tiếng cửa đóng sầm và nói: “Em lúc nào cũng nói đi nói lại những lời này, Sở Nhiên, em không thấy phiền sao?”

Trong khoảnh khắc cánh cửa đóng lại, một chiếc thẻ ngân hàng đã được ném ra, đập thẳng vào mặt tôi.

“Nói nhiều như vậy không phải là chỉ muốn tiền thôi sao?”

“Cầm lấy rồi đi mua thuốc cho Hàn Hàn đi”

Trời mưa như trút nước làm tôi ướt đẫm từ đầu đến chân. Khi cúi xuống để nhặt tấm thẻ, cảm giác lạnh lẽo từ đâu lan tỏa khắp người tôi.

Tôi nhặt thẻ lên, đây là thẻ tín dụng không giới hạn. Vào bảy năm trước, khi đó chúng tôi đã cùng nhau khởi nghiệm, trong túi thậm chí không có nổi một ngàn đồng. Bây giờ anh ta đã có thể sử dụng thẻ tín dụng với hạn mức cao nhất. Nhưng có tiền rồi thì có ích gì chứ? Anh ta không còn là một Phụ Từ tôi từng quen biết.

Trời mưa rất to, đường không một bóng người. Tôi đứng bên lề đường đợi xe rất lâu nhưng chẳng ai nhận đơn. Không còn cách nào khác, tôi đành phải tự mình đi bộ dưới mưa để đến tiệm thuốc.

Bộ quần áo ngủ của tôi đã ướt sũng, tóc dính hết vào mặt, đôi dép lông cũng đã dính đầy bùn đất. Tôi như một hồn ma lặng lẽ bước đi trên con đường dài vô tận, trong đầu tôi như tua đi tua lại những thước phim ký ức giữa tôi và Phụ Từ trong suốt những năm qua. Từ khi quen biết đến lúc yêu nhau, vượt qua bao khó khăn để có được cuộc sống ấm no. Nhưng ai ngờ được bảy năm gắn bó lại không thể thắng nổi bảy tháng đầy sự mới mẻ.

Người hết lòng hy sinh cho tình yêu để rồi bị phản bội.

Tôi không biết mình đã đi được bao lâu, tôi cũng đã tìm được hiệu thuốc còn sáng đèn ngay phía trước. Ánh sáng ấy như dấy lên trong tôi sự ấm ức. Dưới cơn mưa, nước mắt tôi đã cạn, đầu óc tôi tỉnh táo hơn bao giờ hết. Tôi nghĩ mình nên kết thúc tất cả mọi thứ khi vẫn còn giữ được sự tôn trọng.

Tiệm thuốc chỉ còn cách vài mét nữa, bỗng bụng dưới của tôi xuất hiện một cơn đau dữ dội. Đau đớn đến mức mắt tôi tối sầm lại, ngã xuống mặt đất. Cảm giác ẩm ướt dưới váy ngủ một cách lạ thường. Dưới ánh đèn đường, tôi nhìn thấy các vệt máu đang loang ra, thấm đẫm vào váy khiến tôi hoang mang, sợ hãi và trong vô thức tôi đã rút trong túi ra chiếc điện thoại định gọi cho Phụ Từ.
 
Trong Mưa, Tôi Mất Tất Cả
Chương 3: Chương 3


Những hạt mưa liên tục rơi vào màn hình khiến nó như bị liệt, cứ trượt qua trượt lại. Tôi đau đến nổi tay không còn nhấc lên nổi, cả người run rẩy không ngừng. Cuối cùng màn hình điện thoại cũng sáng lên, cuộc gọi đã được kết nối. Khoảng hai phút sau cũng có người nghe máy.

“Sở Nhiên, sao em đi lâu vậy chưa về? m có biết Hàn Hàn đang đợi thuốc từ em không?”- Giọng anh đầy sự khó chịu, giữa cơn lạnh buốt càng làm nó thêm chói tai.

“Phụ Từ, em đã có thai, cứu em với, em đau lắm, cứu em…” dùng hết sức lực cuối cùng để kêu cứu

Bên kia im lặng một lúc, rồi tôi nghe thấy tiếng anh ta cười lạnh: “Sở Nhiên, lần này em còn định giở trò gì nữa? em không muốn mua thuốc cho Hàn Hàn thì cũng nên tìm lý do đáng tin hơn. Có lẽ anh đã nuông chiều em quá mức, khiến em trở nên như vậy. Anh nói cho em biết, em hôm nay hoặc là mang thuốc về, hoặc là đừng bao giờ quay về nữa.”

“Phụ Từ, không phải, em thực sự…”, cuộc gọi bị ngắt. Trong khoảnh khắc đó, tôi còn nghe cả giọng Thẩm Ý Hàn nhẹ nhàng gọi tên Phụ Từ.

Trong cơn mưa xối xả, nó đã hoàn toàn lấn át đi tiếng kêu cứu của tôi. Tôi rơi vào tuyệt vọng trong đêm đen vô tận cùng cơn mưa đã cướp đi đứa con mà tôi mong đợi suốt bao năm qua.

Khi nghe y tá báo tin, ánh mắt trống rỗng của tôi cùng những tia sáng nhỏ dần tan biến. Bàn tay tôi nhẹ nhàng vuốt bụng, nơi đây đã từng tồn tại một sinh linh nhỏ. Tôi thậm chí còn chưa kịp cảm nhận sự hiện diện của nó thì nó đã rời bỏ tôi.

Trong tôi giờ đây như có ngàn mũi kim đâm vào cơ thể, tôi đau đớn thậm chí không còn sức để gào khóc, nước mắt cứ rơi không ngừng rồi nấc lên trong im lặng. Cô y tá trước cảnh sinh ly tử biệt cũng không đành lòng nhìn, rút khăn giấy lau nước mắt cho tôi.

“Cô vẫn còn trẻ, sẽ lại có con thôi, cô đừng quá đau buồn mà tổn hại sức khỏe. Số điện thoại của chồng cô là gì? Để tôi giúp cô liên lạc, mới sảy thai nên cơ thể cô còn rất yếu, phải dưỡng thật tốt, nếu không sau này sẽ để lại bệnh.”

Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại trong tay y tá, nhớ lại giọng nói lạnh lùng, vô tình của Phụ Từ đêm qua, nước mắt tôi lại rơi. Trái tim tôi như trôi nổi trên mặt biển, lên xuống theo từng cơn sóng, mong manh và bất lực. Nhưng tôi vẫn đọc số điện thoại của anh vì Phụ Từ là chỗ dựa duy nhất của tôi lúc này.

Chuông đã reo rất lâu, y tá gần như mất kiên nhẫn mới có người nhấc máy. Chiếc điện thoại được bật loa ngoài, trong phòng bệnh yên tĩnh, tiếng nói giữa nam nữ ở đầu dây bên kia vang lên rõ ràng.
 
Trong Mưa, Tôi Mất Tất Cả
Chương 4: Chương 4


Tôi nghe thấy ai đó nói: “Chúng tôi đến đây chăm sóc bệnh nhân, sao anh lại lén uống vậy?

“Phó tổng đích thân nấu chè trôi nước đỏ cho Hàn Hàn đấy, cẩn thận trừ lương nhé.”

Tiếp đó là tiếng cười khúc khích của Thẩm Ý Hàn: “Không sao, cứ uống đi, tôi sẽ nhờ Phụ Từ làm lại cho tôi.”

Điện thoại do Thẩm Ý Hàn nghe. Giọng cô ta sát bên tai, “Sở Nhiên, có việc gì chị lại gọi điện?”

Giọng điệu cô ta như thể tôi là người không nên xuất hiện. Tôi nhận điện thoại từ tay y tá, hít sâu, cố gắng giữ bình tĩnh: “Đưa điện thoại cho Phụ Từ.”

Thẩm Ý Hàn kêu lên một tiếng, rồi cô ta nhẹ nhàng gọi Phụ Từ vài lần, sau đó là tiếng cười: “Xin lỗi chị Sở Nhiên, Phụ Từ chăm sóc tôi cả đêm, giờ anh ấy đang ngủ. Chị gọi lại sau nhé.”

Vậy là khi tôi biến mất cả đêm, Phụ Từ không có một cuộc gọi hay tin nhắn, thậm chí giờ vẫn ở biệt thự chăm sóc Thẩm Ý Hàn cùng đồng nghiệp.

“Phụ Từ, anh đúng là giỏi thật.” Tôi siết chặt điện thoại, giọng đã không tự chủ được run lên: “Dù có đang ngủ cũng phải đánh thức anh ấy dậy cho tôi.”

Bên kia im lặng một lúc, rồi Thẩm Ý Hàn thở dài: “Chử Nhiên, chị giận vì tối qua Phụ Từ không đến đón chị sao? Chị thật sự bị chiều hư rồi.

Để đạt mục đích, lý do nào chị cũng có thể bịa ra. Tối qua là tôi không cho Phụ Từ ra ngoài đón chị. Giờ Phụ

Từ đã là tổng tài của Tập đoàn Phú Thị, vợ anh ấy nên là một người dịu dàng và hiền thục. Chị Chử Nhiên, chị thô lỗ và kiêu ngạo, đứng bên cạnh Phụ Từ sẽ bị người ta cười chê.

Tôi đã bảo anh ấy dạy cho chị một bài học, giúp chị bớt kiêu ngạo. Nếu chị giận vì chuyện này, thì hãy đổ lỗi cho tôi đi. Đây là chuyện giữa hai người, tôi không nên xen vào.”

Ngay sau đó Phụ Từ nói: “Nói đến nước này rồi, em còn định làm gì nữa? Dẹp cái tính thô lỗ đó và quay về ngay.”

Có lẽ giọng của Phụ Từ có vẻ tức giận nên những đồng nghiệp đứng bên cạnh cũng không dám lên tiếng. Có hai người đồng nghiệp ở công ty trước đây có mối quan hệ khá thân với tôi, nhưng lần này lại đứng về phía Phụ Từ, họ khuyên tôi đừng làm loạn nữa, hãy sớm về nhà và xin lỗi anh ấy để mọi chuyện qua đi.

Lời khuyên của họ khiến tôi cảm thấy cơ thể mình càng thêm đơ cứng, thậm chí việc thở cũng trở nên khó khăn.

Những lời định nói ra lại nghẹn trong cổ họng. Nếu họ biết rằng vì nghe lời Thẩm Ý Hàn, Phụ Từ đã đuổi tôi ra khỏi biệt thự, buộc tôi phải mua thuốc cho cô ta mà dẫn đến việc tôi bị sảy thai, liệu họ có còn nghĩ như vậy không?
 
Trong Mưa, Tôi Mất Tất Cả
Chương 5: Chương 5


Xin lỗi? Tại sao tôi phải xin lỗi chứ?

Có lẽ giọng nói của tôi quá khinh miệt, Phụ Từ lại giành lấy điện thoại và lạnh lùng nói: “Xem ra Hàn Hàn đã nói không sai, Sở Nhiên, tôi quá nuông chiều em rồi. Nếu em không xin lỗi, thì đừng bao giờ trở về nữa.”

Tôi cười lạnh: “Trùng hợp thật, em vừa mới sảy thai, đang nằm viện, không thể về được.”

Bên kia đầu dây im lặng trong chốc lát. Một lúc sau, tôi mới nghe thấy giọng Thẩm Ý Hàn: “A Từ, có vẻ như Sở Nhiên vẫn chưa nhận ra lỗi của mình, còn bịa ra chuyện sảy thai. Nếu cứ thế này, cô ấy mà làm chủ nhân của tập đoàn Phú Thị, anh chắc chắn sẽ bị các tổng giám đốc khác sau lưng cười chê, mất mặt lắm đấy.”

Tôi không quan tâm Thẩm Ý Hàn nói gì, điều tôi quan tâm chính là thái độ của Phụ Từ. Nhưng giọng nói của anh ta vẫn như trước, vẫn lạnh lùng và khó chịu: “Sở Nhiên, đủ rồi. Tôi trước đây không nhận ra em là người dối trá như vậy. Em dám lôi chuyện sảy thai ra để lừa gạt tôi sao?”

Thái độ của anh ta bây giờ hoàn toàn nằm trong dự đoán của tôi, chỉ là tôi vẫn không hiểu, tại sao chúng tôi đã ở bên nhau bảy năm, anh ta lại không có sự tin tưởng ở tôi, mà tin vào lời nói của Thẩm Ý Hàn.

Rốt cuộc là vì lý do gì, hay anh ta đã hoàn toàn bị mê hoặc bởi người phụ nữ trẻ trung và xinh đẹp này?

Phải thừa nhận rằng, từ xưa đến nay, chán cơm thèm phở là bản tính khó tránh của đàn ông.

“Không sao, dù sao đi nữa anh vẫn là cha của đứa bé. Một lát nữa, tôi sẽ gửi giấy xác nhận cấp cứu và bằng chứng sảy thai cho anh, để anh tự xem xét.”

“Sở Nhiên, chị không cần phải tốn công làm mấy việc này. Thực ra chị chỉ cần nghe lời tôi, tôi chắc chắn sẽ…” Tôi ngay lập tức ngắt lời Thẩm Ý Hàn: “Cô là cái thá gì mà dám bảo tôi nghe lời cô? Thẩm Ý Hàn, tôi nói cho cô biết, công sức của tôi cũng chiếm một nửa thành tựu của Phụ Từ.

Cô cũng chỉ là một thư ký, không đủ tư cách để chỉ tay năm ngón với tôi. Tư cách của tôi có đủ để đứng bên cạnh Phụ Từ hay không, không phải do cô quyết định. Cùng là phụ nữ, tôi rất hiểu rõ tâm tư của cô. Nếu cô muốn người đàn ông này, tôi sẽ nhường. Hy vọng rằng một ngày nào đó, cô sẽ không bị Phụ Từ đuổi ra ngoài trong một đêm mưa to gió lớn, dẫn đến việc sảy thai như tôi.”

Ngay sau khi nói xong, tôi lập tức cúp điện thoại và chặn số của Phụ Từ.
 
Trong Mưa, Tôi Mất Tất Cả
Chương 6: Chương 6


Toàn bộ động tác diễn ra nhanh gọn. Sau đó, tôi cảm thấy cơ thể yếu đi, toàn bộ sức lực bị rút cạn rồi ngã xuống giường. Y tá đứng nhìn tôi, ánh mắt dần chuyển từ tức giận thành thương cảm.

Là phụ nữ mang thai, bị chồng bắt ra khỏi nhà trong đêm mưa chỉ để mua thuốc cho tình nhân, dẫn đến việc sảy thai.

Giờ đây, tình nhân còn khiêu khích tôi ngay bên cạnh chồng. Dù nhìn từ góc độ nào, cũng khiến người ta phẫn nộ.

Chúng tôi đã ở bên nhau 7 năm, tôi luôn ở bên anh, từ lúc tay trắng đến khi có được thành công như bây giờ.

Anh từng hứa với tôi về một đám cưới như mơ, về một tương lai tốt đẹp, nhưng cho đến giờ vẫn chưa thực hiện được.

Bạn bè thường nói với tôi rằng Phụ Từ giờ đã khác xưa. Đàn ông khi có trong tay tiền và quyền lực, sẽ không còn thỏa mãn với hiện tại.

Tôi tin tưởng Phụ Từ, nhưng tôi cũng đã nhiều lần nhắc nhở anh ta. Tuy nhiên, anh ta luôn trả lời mập mờ. Và bây giờ, bên cạnh anh ta xuất hiện một người phụ nữ khác, trẻ trung, xinh đẹp và dịu dàng hơn.

Cô ta giống như ánh mặt trời chiếu sáng cuộc sống buồn tẻ của Phụ Từ, khiến anh ta dường như được quay trở lại thời đại học với sự vui vẻ và ấm áp chính từ trong ánh mắt.

Anh ta lúc nào cũng chăm chú nhìn vào điện thoại, ngay cả những đám mây đẹp trên trời cũng phải chụp lại, nhưng không phải để chia sẻ với tôi. Thậm chí, trong điện thoại của anh ta còn có một số điện thoại cố định ngoài tôi ra.

Nhìn Phụ Từ và Thẩm Ý Hàn ngày càng gần gũi, thân mật, tôi bắt đầu trở nên nhạy cảm và nghi ngờ. Ban đầu, Phụ Từ vẫn còn dỗ dành tôi, nói rằng anh ta chỉ có một người vợ chính là tôi.

Nhưng sau đó, tôi càng ngày càng không thể kiềm chế được cảm xúc của mình, khóc lóc và giận dỗi, khiến Phụ Từ ngày càng chán nản và không muốn gặp tôi. Tôi rơi vào tình trạng đau khổ và tự giày vò, tinh thần của tôi ngày càng suy sụp.

Tôi không ngừng nghi ngờ bản thân mình, liệu tôi có đủ tốt không? Hay tôi đã không còn trẻ trung và xinh đẹp như trước?

Cuối cùng, sự thật đã chứng minh rằng khoảng cách giữa tuổi 20 và 27 là rất lớn. Và hôm nay, trong những lần bị bỏ mặc và làm tổn thương tôi liên tiếp, tôi đã quyết định buông tay. Cứ như vậy đi, tôi không muốn suốt cuộc đời còn lại của mình tiếp tục hoang phí vào một người đàn ông không còn yêu mình nữa.

Tôi đã 27 tuổi, đã đến lúc tôi phải sống vì bản thân mình rồi.
 
Trong Mưa, Tôi Mất Tất Cả
Chương 7: Chương 7


Sau khi gửi những tấm ảnh cho Phụ Từ, tối hôm đó anh ta đã vội vàng chạy đến bệnh viện.

Anh ta như chạy vội, mở cửa ra vẫn còn thở hổn hển. Vào phòng, anh ta nhìn tôi từ đầu đến chân, rồi mở miệng chất vấn: “Sở Nhiên, tại sao việc mang thai quan trọng như vậy mà em lại giấu anh?”

Tôi liếc nhìn anh ta một cái, rồi cúi đầu tiếp tục xem điện thoại. “Tôi đâu phải thần thánh, làm sao biết được mình có mang thai hay không? Hơn nữa, nói cho anh biết thì có ích gì? Nói cho anh biết, anh sẽ không đuổi tôi ra ngoài, bắt tôi mua thuốc cho Thẩm Ý Hàn trong đêm mưa hay sao?”

Đối mặt với câu hỏi của tôi, sắc mặt của Phụ Từ càng khó coi hơn: “Sở Nhiên, em nói gì vậy? Chẳng lẽ việc em sảy thai là lỗi của anh sao?”

Tôi dừng việc xem video lại, ngẩng lên nhìn Phụ Từ. Rõ ràng đây vẫn là đôi mắt quen thuộc, nhưng cảm giác anh ta đem lại cho tôi rất xa lạ, như thể tôi chưa từng thực sự hiểu về con người này.

“Anh có biết mình đang nói gì không? Đứa bé không chỉ là của riêng tôi, mà còn là của anh. Đêm qua nếu không phải vì anh, vì người anh yêu là Thẩm Ý Hàn, thì đứa bé có mất không? Phụ Từ, anh không thể tự tìm lý do cho mình sao?”

Vì quá tức giận, mắt tôi đỏ hoe, những giọt nước mắt lớn bắt đầu rơi xuống. Ánh mắt Phụ Từ dần hoảng loạn, anh ta ngồi xuống bên giường, định lau nước mắt cho tôi nhưng tôi tránh đi.

“Đêm qua là do lỗi của anh, dù gì đứa bé cũng đã mất rồi nhưng chúng ta vẫn có thể có con khác. Đừng buồn nữa, và đừng nói mấy chuyện như nhường anh cho Thẩm Ý Hàn. Chúng ta ở bên nhau nhiều năm như vậy, anh chỉ muốn cưới em.”

Tôi bật cười thành tiếng: “Phụ Từ, anh đúng là vừa muốn cái này vừa muốn cái kia. Anh biết chúng ta đã bên nhau bao lâu rồi không? Khi anh và Thẩm Ý Hàn âu yếm nhau, anh có nghĩ đến tôi không? Trong mắt anh, tôi chỉ là một người phụ nữ thô lỗ, không xứng đáng đứng bên cạnh anh, đúng không? Tại sao anh còn đến đây tìm tôi?”

“Đứa bé mất rồi, vẫn có thể tìm đứa khác. Phụ Từ, anh thật có thể nói ra lời này hay sao. Cưới tôi ư? Tôi nghĩ là không cần đâu. Tôi không đủ tư cách đứng bên cạnh một phó tổng như anh. Tôi xin nhường chỗ, để anh và Thẩm Ý Hàn hạnh phúc với nhau được không?”

Sắc mặt Phụ Từ cứng lại: “Sở Nhiên, em có nhất thiết phải nói chuyện cay nghiệt như vậy không? Đứa bé đã mất rồi, anh cũng rất đau lòng, nhưng đây là sự thật, không phải sao? Em đau lòng thì còn có ích gì? Em có biết em đã trở thành người như thế nào không? Cả ngày thần kinh căng thẳng, nghi ngờ hết người này đến người kia. Anh đã nói bao nhiêu lần rồi, với Thẩm Ý Hàn anh chỉ có sự ngưỡng mộ của cấp trên đối với cấp dưới, không hề có tình cảm khác. Nói bao nhiêu cũng chỉ vì muốn cưới em thôi. Tài sản của anh, em cứ lấy một nửa, như vậy em đã hài lòng chưa?”
 
Trong Mưa, Tôi Mất Tất Cả
Chương 8: Chương 8


Anh ta vừa nói dứt lời, tôi vung tay tát mạnh vào mặt Phụ Từ.

“Là 7 năm, Phụ Từ, tôi ở bên cạnh anh, làm mọi việc không hề than trách suốt 7 năm. Trong mắt anh, tôi muốn cưới anh chỉ vì tài sản của anh sao? Tôi tức giận đến nỗi tim đập mạnh, run rẩy. Đến giờ phút này, anh vẫn không nhận ra lỗi lầm của mình sao? Anh biết rõ cảm giác của anh với Thẩm Ý Hàn không chỉ là ngưỡng mộ của cấp trên đối với cấp dưới. Anh đã để cho Thẩm Ý Hàn tiếp cận và gần gũi anh, trong khi đó lại làm tôi đau khổ và nhục nhã. Anh thật sự nghĩ rằng tôi không thể sống thiếu anh sao?”

Cuộc cãi vã kết thúc khi y tá đến và đuổi Phụ Từ ra ngoài. Sau khi anh ta rời đi, bụng tôi lại bắt đầu đau nhói. Tôi nằm co ro trên giường, khóc lóc và la hét, y tá ở bên cạnh chăm sóc tôi suốt cả đêm.

Sau khi trải qua tất cả những điều này, tôi cuối cùng đã quyết định chia tay với Phụ Từ. 7 năm, tôi cũng cảm thấy có chút tiếc nuối. Để đạt được thành công, tôi đã từ bỏ ước mơ của mình và dâng hiến tất cả cho anh ấy. Nhưng cuối cùng, những gì tôi nhận lại chỉ là sự phản bội và đau đớn.

“Chỉ là một nửa tài sản đứng tên của anh ta, thật đáng tiếc cho 7 năm thanh xuân cống hiến của tôi.”

Sáng hôm sau, tôi kiểm tra lại số tiền tích lũy của mình. Từ khi bắt đầu ở công ty của Phụ Từ, tôi đã giữ vị trí giám đốc, cùng với những khoản tiền anh ta thỉnh thoảng đưa cho, tổng cộng cũng có hơn một triệu. Tôi gọi điện cho bạn thân Trình Hiểu ở Anh, kể về những chuyện đã xảy ra gần đây. Anh ấy tức giận muốn mua vé máy bay về ngay lập tức để đánh bại tiểu tam. Tôi phải thuyết phục mãi anh ấy mới chịu dừng lại.

“Vậy bây giờ cậu định làm gì?”

Tôi suy nghĩ một lúc, rồi nói: “Chia tay thôi. Làm sao để đường hoàng một chút.”

“Chị à, đó là 7 năm đấy! Cậu nói chia tay là chia tay ngay sao? Phụ Từ và cả công ty Phụ Sĩ, cậu định để hết cho người phụ nữ đó à?”

“Tôi đương nhiên không cam lòng, nhưng không phải vì tiền. Không phải là tôi để lại, mà là tôi không muốn tiêu tốn thêm năng lượng và tình cảm của mình nữa.”

Trình Hiểu hiểu rõ tính cách của tôi, chỉ chửi mắng Phụ Từ vài câu rồi hỏi tôi có kế hoạch gì tiếp theo.

“Cậu không phải đang định mở một hiệu sách ở Anh sao? Chúng ta hợp tác cùng mở nhé.” Anh ấy bên kia cũng đang gặp khó khăn về tài chính, có tôi tham gia anh ấy tất nhiên rất vui mừng.

“Tất nhiên rồi! Vậy cậu định khi nào bay sang đây?”

“Đợi một thời gian nữa. Tôi còn một số công việc cần giải quyết bên này.”
 
Trong Mưa, Tôi Mất Tất Cả
Chương 9: Chương 9


Sau khi cúp điện thoại, tôi đi đến cửa sổ, kéo rèm để ánh nắng có thể chiếu vào mọi góc của phòng bệnh. Sau khi lòng đã nhẹ nhõm, nỗi đau và tuyệt vọng trong tôi dường như cũng chẳng còn quan trọng nữa. Ánh nắng vẫn đẹp, ít nhất tôi có thể nhìn thấy ánh sáng của tương lai.

Nằm viện hơn nửa tháng, cơ thể tôi mới hồi phục phần nào. Từ lần cãi vã đó, Phụ Từ không hề xuất hiện. Trong mối quan hệ này, anh ta luôn là người cao ngạo. Đặc biệt khi anh ta đã có vị thế xã hội cao, càng không muốn cúi đầu trước tôi. Anh ta chắc chắn rằng tôi sẽ không thể rời bỏ anh ta. Phụ Từ không xuất hiện là điều tôi đã dự đoán, nhưng việc Thẩm Ý Hàn đến thăm tôi lại nằm ngoài dự đoán.

Cô ta cười tươi, đặt giỏ trái cây xuống một bên rồi kéo ghế ngồi cạnh giường bệnh của tôi: “Sở Nhiên, em nghe nói chị vẫn đang giận dỗi với A Từ à? Chị không tin rằng giữa em và A Từ không có gì thật sao? Em đã được học hành đàng hoàng, làm tiểu tam em không thèm. Đừng giận dỗi nữa, khỏi bệnh rồi về nhà đi. Sau này em nhất định sẽ giữ khoảng cách với A Từ, em sẽ chỉ làm tốt vai trò của một nhân viên thôi.”

Tôi nhướng mày nhìn cô ta, cô ta cũng mỉm cười nhìn lại tôi. Thẩm Ý Hàn đương nhiên là thông minh, ít nhất cô ta biết cách làm cho mình sạch sẽ, lại vô tình khoe khoang trước mặt tôi. Nói rằng không làm tiểu tam, cô ta sẽ giữ khoảng cách với Phụ Từ, nhưng từng lời nói của cô ta đều ám chỉ rằng Phụ Từ thích cô ta, đeo bám cô ta, còn cô ta thì từ chối một cách ngay thẳng. Mục đích là để khoe khoang trước mặt tôi rằng người đàn ông tôi yêu lại yêu cô ta như thế nào. Nếu là mấy ngày trước, có lẽ tôi sẽ cãi nhau với cô ta, thậm chí không kiềm chế được mà động tay động chân. Nhưng hôm nay thì không, vì lòng tôi giờ đã chết. Khi nghe những lời này, lòng tôi chỉ cảm thấy hơi chua xót, không có cảm xúc gì lớn lao.

“Ồ, vậy sao? Hy vọng cô Thẩm thực sự giữ vững được nguyên tắc của mình nhé.”

Sự thản nhiên của tôi dường như không làm cho cô ta hài lòng. Cô ta đứng dậy, ánh mắt không kiêng dè liếc qua tôi, cười khinh miệt: “Sở Nhiên, tôi nói thẳng, nhưng đều là lời thật lòng. Chị 27 tuổi rồi, gần 30 rồi, nên chú ý giữ gìn nhan sắc đi. Nhìn thế này thì không giữ nổi trái tim của A Từ đâu.”

Nắm tay tôi dưới chăn siết chặt rồi thả lỏng.
 
Trong Mưa, Tôi Mất Tất Cả
Chương 10: Chương 10


Tôi cũng cười đáp trả, nhìn cô ta bằng ánh mắt lạnh lùng: “Cô nói đúng, nhan sắc là vốn liếng cơ bản của phụ nữ. Nhưng ai biết được vẻ ngoài này duy trì được bao lâu? Nếu tôi là cô, tôi sẽ tranh thủ lúc còn có vốn liếng mà nâng cao giá trị bản thân, chứ không phải lúc nào cũng nghĩ đến việc đi đường tắt để thỏa mãn lòng hư vinh của mình.”

Kết quả của cuộc khiêu khích này là Thẩm Ý Hàn tức giận bỏ đi. Tôi, đã trải qua 7 năm, lời nói của cô ta giờ đây chẳng khác gì gió thoảng qua tai.

Vài ngày sau, khi tôi được xuất viện. Buổi chiều khi tôi đi đến bên dưới biệt thự, nghe thấy tiếng cười của Thẩm Ý Hàn từ ban công tầng hai vọng xuống. Khi ngẩng lên, tôi bắt gặp ánh mắt của Phụ Từ, ánh mắt ấy vẫn mang nụ cười dịu dàng nhưng khi thấy tôi thì nó đông cứng lại. Bên cạnh anh ta, Thẩm Ý Hàn cũng nhìn thấy tôi.

Không giống Phụ Từ, cô ta không hề mảy may chút ngượng ngùng, thậm chí còn nhướng mày khiêu khích tôi, cố ý khoe khoang thân hình với tôi. Cô ta đang mặc áo sơ mi của Phụ Từ, hai nút áo trên không cài, lộ ra dây áo lót màu đen và một phần da trắng nõn.

Chỉ trong chốc lát, Phụ Từ lấy tay đẩy cô ta vào trong. Tôi mở cửa và đi thẳng vào biệt thự. Phụ Từ và Thẩm Ý Hàn cũng vừa bước xuống lầu. Tôi không nói gì, ánh mắt liếc qua Thẩm Ý Hàn rồi ánh mắt va phải vào đôi dép màu hồng dưới chân cô ta, đôi dép này là của Phụ Từ mới mua cho tôi

“Cô Thẩm, cô đã được cho ăn học đàng hoàng, chắc chắn thầy cô đã dạy cô khi làm khách ở nhà người khác thì không nên động chạm đến đồ của chủ nhà. Đó là phép lịch sự tối thiểu.”

Mắt Thẩm Ý Hàn lập tức đỏ hoe, đôi môi mím chặt, ánh mắt đầy vẻ ngây thơ vô tội nhìn Phụ Từ. Nếu lúc ở bệnh viện không thấy được bộ mặt thật của cô ta, có lẽ tôi cũng đã bị cô ta lừa dối. Phụ Từ không hề để ý đến ánh mắt cầu cứu của cô ta, mà bước nhanh về phía tôi.

“Em xuất viện sao không nói với anh một tiếng để anh đến đón?”

Tôi liếc anh ta một cái, thắc mắc: “Đón tôi? Tôi ở bệnh viện đã nửa tháng nay, nếu anh muốn thì đã đón tôi từ lâu rồi, cần gì phải đợi tôi báo trước?”

Sắc mặt Phụ Từ ngờ như trắng bệch: “Hôm đó em đã đuổi tôi đi, tôi nghĩ em không còn muốn gặp tôi nữa.”

Tôi cười mỉa mai đáp: “Người có lòng thì không cần phải dạy, người vô tâm thì có dạy như nào cũng vô ích.”
 
Trong Mưa, Tôi Mất Tất Cả
Chương 11: Chương 11


Trước đây chúng tôi không phải chưa từng cãi nhau. Anh ấy biết tính tôi và cũng biết cách làm tôi nguôi giận. Nói cho cùng, giờ đây anh ấy không còn muốn dỗ dành tôi nữa mà thôi. Tôi bây giờ cũng không muốn bận tâm về chuyện này thêm chút nào nữa.

“Anh nói đúng, tôi thực sự không muốn gặp anh.” Tôi ngừng lại một chút, rồi gọi tên Thẩm Ý Hàn, “Và cả cô nữa.”

Nói xong, tôi xoay người đi lên lầu, không thèm ngoảnh đầu lại. Hai người họ vẫn đang thì thầm gì đó với nhau, tôi chẳng nghe được gì. Khi tôi bước xuống trên tay cầm chiếc vali nhỏ, họ vẫn ngồi chễm chệ trên ghế sofa.

Mặc cho sự khó chịu và bất mãn của tôi đã lộ rõ nhưng Phụ Từ vẫn không nỡ đuổi Thẩm Ý Hàn đi. Tôi thật sự nên để hai người họ được bên nhau.

Khi tôi đi xuống lầu, anh ấy nhìn thấy vali trong tay tôi, Phụ Từ cuối cùng cũng lộ ra vẻ mặt hoảng hốt. Anh ta nhanh chóng bước tới, giữ lấy chiếc vali của tôi. “Em định đi đâu?”

“Ngôi nhà này để lại cho hai người. Tôi sẽ ra ngoài ở.” Đây là ngôi nhà mà Phụ Từ đã mua cho tôi khi anh ấy kiếm được khoản tiền đầu tiên.

Ban đầu, tôi đã nghĩ đây chính là ngôi nhà của chúng tôi sau khi kết hôn, nhưng giờ Thẩm Ý Hàn đã chạm vào, ngôi nhà đã bị vấy bẩn, Phụ Từ cũng vậy. Vì thế, tôi đã quyết định từ bỏ tất cả.

“Tại sao em phải ra ngoài ở? Đây mới chính là nhà của em.”Giọng anh ta có chút gấp gáp, thậm chí kéo theo đó là vài phần cầu xin. “Em đừng tức giận nữa được không? Đừng nói là để em đi hay để lại ngôi nhà nữa có được không?”

Có lẽ tôi đã chịu đựng sự lạnh nhạt quá lâu, sự niềm nở đột ngột của anh ta làm tôi nghi ngờ. Nhưng chưa kịp mở miệng, Phụ Từ đã nắm lấy tay Thẩm Ý Hàn, kéo cô ta ra ngoài “Anh sẽ cho người đưa em về nhà.”

Thẩm Ý Hàn bị anh ta kéo đi, cổ tay đỏ lên, cố gắng giãy giụa. “Phụ Từ, anh đừng gấp, em còn chưa thay đồ.”

“Câm miệng!” Hai người tranh cãi một lúc ở cửa, khoảng cách khá xa nên tôi nghe không rõ lắm. Chỉ thấy Thẩm Ý Hàn không cam lòng, mắt đỏ hoe ngồi lên xe của tài xế.

Thật buồn cười, trước đây vì Thẩm Ý Hàn mà Phụ Từ liên tục thách thức giới hạn của tôi, buộc tôi phải nhẫn nhịn. Hôm nay sao lại đột nhiên thay đổi, dám mạnh mẽ như vậy với cô ta?

Tôi vào nhà vệ sinh một lát, quay lại thì thấy chiếc vali nhỏ ban đầu đặt ở phòng khách đã biến mất. Phụ Từ ngồi trên ghế sofa, như đang đợi tôi.

“Đã đến lúc chúng ta cần nói chuyện rồi.” Tôi đi về phía anh ta. “Dù anh có cất vali đi cũng vô ích. Phụ Từ, tôi không còn muốn sống ở đây nữa.”
 
Trong Mưa, Tôi Mất Tất Cả
Chương 12: Chương 12


Đôi mắt anh ta mở to, bàn tay nắm chặt lấy tay tôi, giọng run run. “Đừng giận nữa được không, Nhiên Nhiên? Đây là ngôi nhà chúng ta đã cùng nhau mua. Sau này, khi chúng ta sẽ kết hôn, chúng ta sẽ sống ở đây cả đời. Thời gian qua đúng là anh sai rồi, là anh không có chừng mực, để Thẩm Ý Hàn làm càn. Nhưng đó là vì tính cách của cô ấy quá giống em lúc trước. Chúng ta bên nhau đã lâu, cô ấy mang lại cho anh cảm giác như khi mới yêu em. Anh xin em hãy tha thứ cho anh lần này được không? Sau này anh sẽ giữ khoảng cách với cô ấy, chúng ta sẽ lại như trước kia, được không?”

Giọng nói dịu dàng của anh ta khiến tôi bàng hoàng, như thể thực sự đã xuyên qua kẽ thời gian, trở về khi mọi thứ chưa xảy ra. Nhưng một lời xin lỗi đơn giản như vậy có thể bù đắp tất cả sao? Nhìn vào ánh mắt của anh ta, tôi không còn cảm giác rung động nữa, chỉ còn lại sự thanh thản.

“Phụ Từ, có những chuyện không thể chỉ cần một lời xin lỗi là có thể xóa bỏ được. Anh xin lỗi, nhưng những tổn thương tôi đã phải chịu đựng trong suốt thời gian qua nó không hề biến mất. Con của tôi cũng không thể nào sống lại. Anh không thể bù đắp được cho tôi.”

Trong nửa tháng nằm viện, tôi đã dành cho mình thời gian suy nghĩ thấu đáo và dũng cảm từ bỏ. “Phụ Từ, có những điều chúng ta cần làm rõ.”

Chưa kịp nói hết câu, anh ta đã cắt ngang, mắt đỏ hoe, giọng run rẩy không kiềm chế được. “Nhiên Nhiên, đừng vội được không? Em đang rất giận, chúng ta đều cần bình tĩnh lại.” Nói xong, anh ta vội vàng lên lầu, như thể muốn trốn tránh sự việc.

Có lẽ anh ta biết tôi muốn nói gì, nhưng trốn tránh cũng không giải quyết được vấn đề mà nó chỉ làm kéo dài thêm thời gian cho cả hai mà thôi.

Ngày hôm sau, tôi ngủ tới trưa mới dậy. Khi bước xuống lầu tôi đã thấy Phụ Từ đang bận rộn trong bếp. Tôi không biết nấu ăn, anh ấy đã làm mọi thứ từ khi chúng tôi yêu nhau đến khi sống chung. Anh ấy nói sau này hãy để anh ấy nấu ăn, tôi chỉ cần tận hưởng cảm giác được yêu thương.

Thật đẹp đẽ biết bao. Nhưng sau khi công ty phát triển, anh ấy ngày càng bận rộn.

Anh ấy không còn vào bếp nữa cho đến bây giờ. Đây là lần đầu tiên trong hai năm tôi mới được thưởng thức món ăn do anh ấy nấu. Hương vị quen thuộc, nhưng tôi không còn cảm giác hạnh phúc và mãn nguyện nữa. Ba món mặn và một món canh cùng một phần bánh pudding đường đỏ nướng, đều là những món mà tôi yêu thích nhất. Anh ấy nhớ tất cả, biết tất cả, chỉ là không muốn làm thôi.
 
Trong Mưa, Tôi Mất Tất Cả
Chương 13: Chương 13


Trong bữa ăn, nhiều lần tôi định nhắc đến những điều mà tôi chưa nói hết trong hôm qua, nhưng đều bị anh ấy chuyển sang chủ đề khác. “Hôm nay trời đẹp, chiều nay anh đưa em đi dạo nhé?”

Đi mua sắm với tôi, anh ta tự đề xuất đi mua sắm với tôi, đã rất lâu rồi anh ấy mới làm điều này. Anh ấy đang cố gắng làm lành với tôi. Tôi ăn một miếng pudding đường đỏ nướng rồi lắc đầu: “Chiều nay em muốn đến công ty xem một chút.”

Ánh mắt anh ấy tối đi vì sự từ chối của tôi, nhưng ngay lập tức lại sáng lên: “Được, ăn xong chúng ta cùng đến công ty.”

Sau bữa ăn trưa, tôi lên phòng chuẩn bị, thay váy rồi trang điểm. Khi lên xe, theo thói quen, tôi mở cửa sau nhưng bị anh ấy giữ lại: “Em hãy ngồi ghế trước, Nhiên Nhiên.”

Tôi cười rồi gỡ tay anh ấy khỏi cửa xe: “Xin lỗi, em hơi bị phân tâm.” Trước khi Thẩm Ý Hàn xuất hiện, ghế phụ luôn là chỗ dành cho tôi. Cho đến khi anh ấy đưa Thẩm Ý Hàn về nhà, tôi đã bị đẩy ra khỏi ghế phụ. Từ đó, nó không còn là của tôi nữa. Bây giờ anh ấy dành nó lại cho tôi, nhưng tôi không còn muốn ngồi lên nó nữa.

Xe dừng dưới tòa công ty, Phụ Từ ân cần mở cửa xe cho tôi. Sau khi tôi xuống xe, anh ấy nắm tay tôi, dẫn tôi vào công ty. Các nhân viên đi qua đều nhìn chúng tôi. Tôi là bạn gái của Phụ Từ suốt bảy năm, điều này ai cũng biết. Mối quan hệ mập mờ giữa anh ấy và Thẩm Ý Hàn cũng vậy. Vì vậy, khi chúng tôi đối diện với Thẩm Ý Hàn, mọi thứ xung quanh như tĩnh lặng lại.

Thẩm Ý Hàn là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng: “Kể từ khi chị Sở Nhiên bị sa thải khỏi công ty, đây là lần đầu tiên chị đến công ty nhỉ?” Cô ấy mặc váy trắng dài, tóc xõa, cười ngọt ngào với tôi.

Tôi cười khẩy: “Công ty ngày càng mất đi quy củ. Mặc như vậy, cô Thẩm đến đây để làm việc hay đi thi hoa hậu?”

Xung quanh có vài nhân viên xì xào bàn tán, chủ yếu là bàn nhau về việc Thẩm Ý Hàn thường ngày hay kiêu ngạo thế nào, hôm nay cuối cùng cũng có người đến đây dạy dỗ lại cô ta. Thậm chí có người còn nói cả chuyện cô ta làm “tiểu tam”.

Thẩm Ý Hàn ứa nước mắt vì ấm ức, gọi Phụ Từ: “Anh Từ…”

Phụ Từ nhíu mày, nhìn tôi một cái rồi đẩy Thẩm Ý Hàn ra xa: “Ở công ty thì gọi tôi là phó tổng nhé, thư ký Thẩm.” Nói xong, anh ấy nắm chặt tay tôi, dẫn tôi vào thang máy.
 
Trong Mưa, Tôi Mất Tất Cả
Chương 14: Chương 14


Khi cửa thang máy đóng lại, tôi bắt chước dáng vẻ trước đây của Thẩm Ý Hàn, mỉm cười rồi nhướn mày với anh ấy. Hôm nay tôi cố ý đề nghị đến công ty. Thẩm Ý Hàn nhiều lần khiêu khích tôi, trước khi rời đi…

Không phải tôi cũng phải xả cơn tức này sao.

Cả buổi chiều, Phụ Từ đều bận xử lý công việc của công ty. Tôi ngồi trong văn phòng của anh ấy, uống trà sữa và ăn vặt. Thẩm Ý Hàn cũng vào ra vài lần, muốn nói gì đó với Phụ Từ nhưng đều bị anh ấy lạnh lùng đuổi đi. Mỗi lần nhìn thấy ánh mắt oán hận nhưng không dám nói ra của Thẩm Ý Hàn tôi lại hạnh phúc uống một ngụm trà sữa.

Sau giờ làm việc, Phụ Từ nói muốn đưa tôi đi siêu thị mua ít đồ để tối nay nấu ăn cho tôi. Tâm trạng tôi khá tốt nên đã đồng ý. Nhưng xe vừa đi được nửa đường, Phụ Từ nhận được điện thoại của Thẩm Ý Hàn. Đầu dây bên kia khóc lóc, nghe nói là gặp tai nạn giao thông.

Phụ Từ cầm điện thoại, vẻ mặt có chút khó xử. Tôi thản nhiên tháo dây an toàn và buông một câu: “Phó tổng à, anh đúng là một tổng giám đốc tận tụy, ngay cả cuộc sống riêng của nhân viên cũng quan tâm như thế.”

“Nhiên Nhiên, cô ấy chỉ là một sinh viên mới tốt nghiệp đại học, chúng ta đều đã trải qua giai đoạn đó. Giúp đỡ một chút cũng không sao mà,” Phụ Từ vội vàng giải thích. Tôi ngoan ngoãn gật đầu tỏ ý hiểu: “Không sao đâu, anh cứ đi đi, em tự bắt xe về.”

Phụ Từ do dự một lúc lâu, rồi cuối cùng cũng dừng xe và thả tôi xuống bên đường. Tôi không bắt taxi, chỉ kéo chặt áo khoác và đi một đoạn. Cuối cùng tôi vào một quán lẩu ven đường. Ăn lẩu một mình cũng rất vui. Nhân viên phục vụ còn mang ra một con búp bê rất dễ thương để “ăn cùng” tôi. Ăn lẩu xong, tôi đi xem bộ phim mới nhất. Vừa cười vừa khóc.

Tôi chợt nhận ra rằng cuộc sống một mình cũng có thể tự do và dễ chịu. Ít nhất không phải rơi vào vòng xoáy tình cảm không ngừng nghỉ. Cho đến khi xem xong phim, tôi tắt chế độ không làm phiền trên điện thoại, mới thấy rất nhiều tin nhắn và hơn hai mươi cuộc gọi nhỡ từ Phụ Từ. Màn hình đầy những tin nhắn từ anh ấy, hỏi tôi đang ở đâu, hỏi tôi có phải đang giận không. Sau đó là những dòng giải thích dài dằng dặc, đầy kín chữ khiến mắt tôi đau.

Khi tôi cảm thấy chán nản, trái tim tôi chợt đập mạnh. Ngày xưa, khi tôi rơi vào vòng xoáy vô tận của cảm xúc, anh ấy khi đọc tin nhắn của tôi cũng chắc hẳn có cảm giác như vậy. Bực bội và không kiên nhẫn, thậm chí muốn tránh xa.

Tôi gọi điện cho Phụ Từ: “Phụ Từ, em đang đợi anh ở quán ăn vặt chúng ta hay đến thời đại học.”
 
Trong Mưa, Tôi Mất Tất Cả
Chương 15: Chương 15


Khi Phụ Từ đến, tôi đang ngồi bên lề đường ăn đồ nướng. Quán ăn vặt trước kia, thời đại học của chúng tôi bây giờ đã không còn nữa, thay vào đó là một quán đồ nướng. Quán rất đông khách, có rất nhiều sinh viên đại học đến ăn, chỗ ngồi đã kín hết, tôi chỉ có thể ngồi xổm bên cạnh.

“Nhiên Nhiên.”

Tôi ngẩng đầu lên nhìn Phụ Từ đang đứng đối diện. Anh ấy đã thay bộ vest đen bằng áo phông trắng, cổ đeo một sợi dây chuyền bạc, vài sợi tóc rủ trước trán, trông rất trẻ trung. Tôi bỏ que xiên xuống, lau miệng: “Đi dạo một chút nhé.”

Sân trường đại học không có nhiều thay đổi, vẫn đầy những đôi tình nhân nắm tay đi dạo và có những quầy bán đồ trang sức nhỏ ở rìa sân. Tôi bị thu hút bởi một chiếc vòng tay hoa mộc lan trắng. “Thích không? Anh mua cho em nhé.” “Không cần đâu,” Tôi đặt lại chiếc vòng, giơ cổ tay với vết sẹo lên: “Em có một vết sẹo.”

Chiếc vòng tay không thể che đi được vết sẹo.

Tôi cười nhẹ, nhưng Phụ Từ thì im lặng. Anh ấy nắm chặt tay tôi, nắm càng lúc càng chặt. “Xin lỗi,” Anh nói, “Sau này anh sẽ không như vậy nữa.”

Tôi biết anh ấy đã nhớ ra. Nhớ ra vết sẹo này là do khi anh ấy bảo vệ Thẩm Ý Hàn, anh đã đẩy tôi ra, khiến tôi va vào bàn trà, những mảnh kính vỡ đâm sâu vào cổ tay tôi khiến máu chảy đầy ra đất. Nhưng anh ấy lại cúi xuống an ủi Thẩm Ý Hàn, bảo cô ấy đừng sợ. Quay đầu lại, anh ấy trách tôi bạo lực và đuổi tôi ra khỏi công ty. Những chuyện này từng cái từng cái, như những lưỡi dao đâm thẳng vào tim tôi. Dù có dùng những ký ức đẹp của chúng tôi để che đậy, cũng không thể che giấu được sự ghê tởm của tôi danh cho anh.

“Anh không cần xin lỗi. Tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho anh.” Tôi nói với giọng điệu bình thản nhất, nhưng lại với những lời tàn nhẫn nhất. “Anh đã phụ lòng tôi, cũng phụ mối tình 7 năm của chúng ta. Phụ Từ, những gì không nên cưỡng cầu thì đừng cưỡng cầu nữa.”

“Chúng ta vẫn là…” Phụ Từ lại ngắt lời tôi, anh chỉ vào tòa giảng đường không xa. “Chúng ta quen nhau ở đó, em còn nhớ không? Lúc đó em…”

Tôi hít một hơi thật sâu, nhìn thẳng vào mắt Phụ Từ một cách nghiêm túc. “Phụ Từ, đừng trốn tránh nữa. Rồi sẽ có ngày chúng ta phải đối mặt với tất cả, đối mặt với thực tế rằng chúng ta không còn phù hợp với nhau nữa.”

Phụ Từ khựng lại. Trong mắt anh ấy dường như có những tia sáng nhỏ lấp lánh, anh bối rối lắc đầu. “Tại sao không hợp? Nhiên Nhiên, 7 năm rồi, 7 năm chúng ta đã vượt qua, tại sao lại bảo không hợp?
 
Trong Mưa, Tôi Mất Tất Cả
Chương 16: Chương 16


Có phải vì Thẩm Ý Hàn không? Em tin anh đi, giữa anh và cô ấy thật sự không có gì cả. Sau này, bất kể chuyện gì xảy ra, anh cũng sẽ vô điều kiện đứng về phía em, được không? Chỉ cần em tha thứ cho anh, anh sẽ làm mọi thứ. Nhiên Nhiên, anh chỉ yêu em. Sau bao năm như vậy, anh cũng chỉ yêu mình em. Em coi như anh phạm sai lầm, tha thứ cho anh lần này thôi, được không?”

Tôi mím môi, ngập ngừng một lúc rồi mới mở lời: “Bao lâu nay, tôi đã cho anh vô số cơ hội nhưng cán cân trong lòng anh chưa bao giờ nghiêng nó về phía tôi. Tại sao vậy? Vì trong lòng anh, tôi là người không thể thiếu. Anh có sự tự tin đó, nghĩ rằng tôi không thể rời xa anh. Anh nghĩ rằng chỉ cần để mặc cảm xúc của mình, khi anh chơi chán rồi muốn trở về, tôi vẫn sẽ vô điều kiện đón nhận anh, vì tôi yêu anh quá nhiều. Chính vì có suy nghĩ đó, anh mới dám không kiêng nể mà làm tổn thương tôi, đạp đổ lòng chân thành của tôi.”

Mỗi câu nói của tôi đều đè nén vào tim anh ấy. Anh run rẩy, muốn nắm lấy tay tôi. “Đừng chia tay, được không? Cho anh thêm một cơ hội, chúng ta cùng nhau làm lại từ đầu.”

Một giọt nước mắt rơi trên bàn tay tôi. Nhưng tôi vẫn nhẫn tâm rút tay mình ra. “Không, gương vỡ không thể lành. Chúng ta cũng không thể nào quay lại quá khứ.”

Dưới ánh trăng, xung quanh đầy tiếng người đùa ồn ào, nhưng ánh sáng trong mắt anh ấy đang dần tắt. “Em biết không,” anh cười khổ, “Anh tưởng em gọi anh đến đây là để nhắc anh nhớ về quá khứ, rồi chúng ta sẽ cùng nhau bắt đầu lại.”

Tôi lắc đầu. “Bắt đầu từ đâu thì kết thúc ở đó một cách đàng hoàng.”

Tôi dọn ra khỏi biệt thự.

Phụ Từ vẫn không từ bỏ. Anh ấy vẫn mỗi ngày gửi tin nhắn WeChat, chia sẻ về cuộc sống của mình với tôi. Nhưng tôi không hồi âm bất kỳ tin nhắn nào. Tôi không muốn gieo cho anh ấy bất kỳ hy vọng nào nữa.

Một tuần trước khi nhận được hộ chiếu, tôi nhận được một cuộc điện thoại từ luật sư. Ông nói rằng Phụ Từ đã chuyển toàn bộ cổ phần của mình trong công ty Phúc Thị sang tên tôi. Tôi không chủ động yêu cầu anh ấy điều gì, thành công của anh ấy có một nửa công lao của tôi, anh ấy không cho, tôi cũng không chủ động đòi. Nhưng anh ấy đã cho, tôi cũng sẽ đón nhận một cách bình thản.

Nhưng khi tôi từ văn phòng luật sư trở về, một người phụ nữ hét lên lao về phía tôi. Tôi không kịp né tránh rồi bị cô ta đẩy ngã xuống đất, từng cái bạt tai đánh vào mặt tôi.
 
Trong Mưa, Tôi Mất Tất Cả
Chương 17: Chương 17 - Hết


Tôi nghe thấy tiếng Thẩm Ý Hàn hét lên chói tai: “Đồ tiện nhân! Đồ tiện nhân! Cô dựa vào đâu mà khiến Phụ Từ sa thải tôi? Dựa vào đâu mà bắt anh ấy phải cắt đứt quan hệ với tôi? Dựa vào đâu mà cô còn được nhận nhiều cổ phần như thế? Đi chết đi, cô đi chết đi!”

Cô ta gần như bóp nghẹt cổ tôi đến mức không thở được, cho đến khi có người kéo cô ta ra. Tôi được ôm vào một vòng tay quen thuộc và ấm áp. Đôi mắt của Phụ Từ đỏ ngầu như muốn rỉ máu, anh ấy ôm chặt tôi, sức mạnh như thể tôi sẽ biến mất bất kỳ lúc nào. “Nhiên Nhiên,” so với nửa tháng trước, anh ấy trông tiều tụy hơn nhiều, trong ánh mắt đầy đau khổ và mệt mỏi.

Tôi đẩy tay anh ấy ra, ánh mắt lại nhìn về phía Thẩm Ý Hàn đang nằm khóc lớn bên cạnh đó. Tôi biết lý do tại sao cô ta lại hoảng loạn như vậy. Người trong công ty nói với tôi, Phụ Từ đã sa thải cô ta. Không cam lòng, cô ta cố gắng leo lên giường của anh ấy, kết quả bị anh ấy mắng không thương tiếc. Bây giờ, chuyện cô ta can thiệp vào tình cảm cá nhân của tổng giám đốc và trơ trẽn quyến rũ anh ấy đã lan truyền đi khắp nơi. Từ nay về sau, có lẽ cô ta sẽ không thể tìm được một công việc tử tế nào nữa.

Xem kìa, sự buông thả và sa ngã của một người đã ảnh hưởng đến cuộc sống của ba người. “Chuyện của anh tự giải quyết đi,” tôi nói. Phụ Từ đồng ý, sau đó gọi cảnh sát. Sau khi ghi chép lại lời khai, Phụ Từ dặn tôi ở đây chờ anh ấy. “Đợi anh ra rồi chúng ta sẽ nói chuyện tiếp.”

Tôi gật đầu, nhìn anh ấy đi vào phòng thẩm vấn. Sau đó, tôi về nhà thu dọn hành lý, mua vé máy bay sớm nhất và đi thẳng ra sân bay. Trước khi lên máy bay, tôi rút thẻ SIM ra, vứt nó vào thùng rác. Tôi không nói với anh ấy rằng tôi sẽ đi đến Anh. Khi anh ấy ra khỏi phòng thẩm vấn và không thể tìm thấy tôi nữa, có lẽ anh ấy sẽ nhận ra rằng cảnh tượng ở đồn cảnh sát có lẽ là lần cuối chúng tôi gặp nhau trong cuộc đời này.

Tôi không cần một lời tạm biệt tốt đẹp với anh ấy, anh ấy không xứng đáng. Máy bay bay qua bầu trời Giang Thành, không để lại một dấu vết. Tôi từ cửa sổ nhìn xuống lần cuối thành phố đã chứa đựng cả tuổi thanh xuân của tôi. Tạm biệt Phụ Từ, tạm biệt bảy năm tôi đã dốc lòng.

HẾT.
 
Back
Top Bottom