Khác Trong Lòng

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Trong Lòng
Chương 20: Tháp tùng (1)


Đôi mắt Biện Thành tạm thời không nhìn thấy, mà hợp đồng của hắn với Thanh Việt vẫn còn thời hạn, vì thế công ty bảo an muốn cử một vệ sĩ khác đến thay thế một thời gian.

Bảo Trâm nghĩ đến lần tấn công hết sức nguy hiểm ở bệnh viện lần trước, chẳng do dự bao lâu thì chấp nhận.

Trợ lý của Bảo Trâm đến giúp Biện Thành thu dọn hành lý, chiều nay hắn sẽ rời khỏi hòn đảo, trở về nước nhập viện điều trị.

Cô bé là sinh viên năm cuối của một trường năng khiếu, tính tình hoạt bát.

Mới đầu cảm thấy Biện Thành lạnh lùng, tiếp xúc ít phút thì phát hiện ra anh cực kỳ dễ chịu, thế là bắt đầu thoai mái "tám chuyện".

"Anh thật may mắn đó.

Chúng em ai cũng cảm thấy tòa biệt thự này cứ có cái gì đó rất đáng sợ.

Bên đoàn phim có bạn diễn viên quần chúng nói nghe thấy tiếng khóc lóc từ dưới hầm rượu lúc nửa đêm đấy.

Mấy người ở tầng ba thì nói vào ban đêm, cứ cách hai tiếng sẽ có tiếng gõ cửa, vừa nhẹ vừa ngắn, nhưng đêm nào cũng có.

Khi họ ra kiểm tra hoặc rình bắt thì chỉ nhìn thấy một cái bóng đen vụt nhanh ở cuối hành lang thôi."

"À, đúng rồi, trưa nay vệ sĩ mới sẽ đến phim trường đó.

Nghe nói là một người trung niên, tên Tứ Niên, anh có quen người đồng nghiệp này không?"

Ánh sáng trong phòng không tốt, nên cô gái không nhìn thấy thân thể Biện Thành cứng đờ sau cái tên "Tứ Niên" kia.

"Nếu có quen biết một chút thì tốt, bàn giao công việc cũng dễ."

Biện Thành giữ sự trầm mặc có phần kì quái đó đén khi cô gái rời đi.

Hắn bất động ngồi trên ghế.

Nếu không phải vải băng đã che đi đôi mắt, vậy bên trong nhất định sẽ tràn ngập thứ cảm xúc hỗn loạn.

Vệ sĩ mới tên Tứ Niên đến sớm hơn mọi người nghĩ.

Đó là một người đàn ông khoảng năm mươi tuổi, tóc muối tiêu, thân hình cao lướn rắn rỏi, sắc mặt nghiêm nghị.

Nhưng những nết nhăn nơi đuôi mắt và vầng trán lại khiến khuôn mặt ông vừa hằn in dấu vết của tuổi tác vừa ẩn chứa thứ gì đó rất buồn bã của năm tháng và biến cố.

Biện Thành không nhìn thấy, nhưng hắn có thể hình dung được đối phương qua giọng nói.

Tứ Niên lên tiếng chào hỏi, nhưng chàng trai trẻ không đáp lời.

Ông cũng chẳng để tâm, dù sao cú sốc tâm lý khi đôi mắt bỗng dưng không còn ánh sáng cũng không dễ dàng vượt qua.

Lâu sau, Biện Thành vốn im lặng chợt cất tiếng:

"Mấy năm qua, chú có sống tốt không?"

Đây không phải câu hỏi mà hai người xa lạ dùng để làm quen.

Tứ Niên nhíu mày, lặng lặng nhìn khuôn mặt Biện Thành, nhưng nhìn rất lâu vẫn không thấy quen mắt chỗ nào.

Đây rõ ràng là người ông chưa từng gặp mặt.

"Cậu biết tôi sao?

Xin lỗi, tôi không nhớ được.

Vậy cậu..."

Biện Thành im lặng chốc lát rồi lắc đầu.

Tứ Niên càng cảm thấy khó hiểu.

Nhưng bên Bảo Trâm có việc gấp tìm gặp ông, nên ông không có thời gian gặng hỏi mà lập tức rời đi.

Thanh Việt được phép nghỉ ngơi mấy ngày.

Cậu ở trong phòng buồn chán, vì thế quyết định ra ngoài đi dạo.

Căn biệt thự cổ kính nằm giữa rừng cây xanh thẫm, từ cổng đi thẳng ra là bờ cát trắng mịn và sóng biển rì rào êm tai.

Thanh Việt tháo giày, đi dọc bờ cát bằng chân trần.

Tóc dài buông lơi, khe khẽ lay động theo gió biển.

Không biết cứ đi như thế trong bao lâu, khi Thanh Việt ngẩng đầu lên, trước mắt đã là khoảng sân rộng lớn sau căn biệt thự.

Phía xa, Biện Thành đang đứng nói chuyện với người của đoàn phim, bên chân là valy hành lý.

Từ lần gặp thoáng qua ngày cậu tỉnh dậy, Thanh Việt chưa từng gặp mặt người đàn ông thêm lần nào.

Giữa bọn họ có hiểu lầm, lại dường như chẳng có hiểu lầm nào.

Vốn nên giải thích, nhưng cũng không có gì đáng để giải thích cả.

Đang chìm trong dòng suy nghĩ của bản thân, chợt có người xuất hiện phía sau Thanh Việt, nhẹ nhàng vỗ vai cậu.

"Kia là vệ sĩ bị thương của cậu đúng không?"

Thanh Việt nhẹ nhàng gật đầu với đạo diễn, nhìn ánh mắt của ông ta, trong lòng linh cảm được tình huống sắp diễn ra.

"Vừa hay, một diễn viên nhỏ vừa xảy ra tai nạn, không vào đoàn được.

Mà anh bạn bảo an này rất hợp với hình tượng nhân vật kia, không biết tôi có đủ may mắn mời được cậu ta hay không đây?"

Quả nhiên, Thanh Việt thầm nghĩ.

Ngài đạo diễn tài ba đây có cách chọn diễn viên rất kỳ lạ.

Diễn viên ông ấy chọn không nhất định diễn viên nổi tiếng hay người có khả năng diễn xuất đại tài.

Thanh Việt đương nhiên không nhìn thấu được cách ông ấy chọn người, nhưng cậu biết tất cả tác phẩm của ông đều gây được tiếng vang lớn, đưa tất cả diễn viên ông ấy nâng đỡ lên đỉnh cao danh vọng, bởi vì cậu từng là một trong số đó.

Có người nói ông ấy là người quá tùy tiện, có người lại nói ông ấy có đôi mắt tinh tường.

"Tôi nghĩ anh ta sẽ không đồng ý.

Huống chi, đôi mắt của anh ta nên được về nước điều trị."

Thanh Việt mỉm cười với ông.

Đạo diễn lại không cho là vậy.

Ông nhìn về phía Biện Thành, ánh mắt hết sức hài lòng:

"Không thử thì làm sao biết được, đúng không?

Trong đoàn phim cũng có bác sĩ, hơn nữa còn đặc biệt giỏi.

Yên tâm, tôi tuyệt đối sẽ không khiến vệ sĩ của cậu thật sự... mù đâu."

Ngẫm nghĩ chốc lát, ông "dặm" thêm một câu:

"Đẹp trai như thế mà mù thì tiếc đứt ruột ấy chứ."

Không lâu sau, người của đoàn phim kết thúc cuộc trò chuyện với người đàn ông, đi về phía họ.

"Đạo diễn, anh ta đồng ý."

Đạo diễn bật cười, ánh mắt nhìn Thanh Việt có chút đắc ý, dáng vẻ như đứa trẻ giành chiến thắng trong trận so tài, hết sức ấu trĩ.

Thanh Việt vừa thở dài vừa mỉm cười, nói với ông:

"Vậy chúc mừng đạo diễn."

Cậu quả thật rất bất ngờ.

Vì lý do gì nhỉ?

Một người chỉ muốn hoàn thành trách nhiệm và bổn phận của mình, hiếm khi vượt quá giới hạn, nguyên nhân nào khiến hắn đồng ý lời đề nghị của đạo diễn một đoàn phim xa lạ?

Là điều kiện của ông ấy quá hấp dẫn, hay Biện Thành có nguyên do nào đó ư?

Thanh Việt hiếu kỳ nhìn người đàn ông.

Mà Biện Thành dường như cảm nhận được ánh nhìn này của cậu, hắn quay đầu, đôi mắt tựa như muốn xuyên qua lớp vải y tế trắng muốt, lạnh lùng ghim lên người Thanh Việt.

Thời tiết trên đảo rất thất thường, đôi khi, rõ ràng trời đang nắng gắt, vậy mà chỉ trong chóc lát, mây đen đã kéo đến, giăng kín trời.

Mưa bão nổi lên, ở trong phòng cũng có thể nghe được tiếng sóng biển mơ hồ từ xa xăm.

Bảo Trâm vào phòng của Thanh Việt, đem đến cho cậu một ly sữa nóng.

Cậu cầm trên tay, giống như muốn lợi dụng hơi ấm từ cốc sữa để ủ ấm hai tay lạnh cứng của mình, nên uống mãi không hết.

Bảo Trâm tiện tay cầm cuốn sách bên tủ giường của Thanh Việt, thì thầm cái tên trên bìa:

"Nơi Chôn Cất?"

Trước cái nhíu mày và ánh mắt nghi hoặc của người phụ nữ, cậu nhẹ giọng cười, cất tiếng:

"Chỉ là một cuốn tiểu thuyết hài hước mà thôi."

Cô gật đầu, trả quyển sách lại vị trí cũ rồi vươn tay lấy một quả táo trên đĩa, cẩn thận gọt vỏ.

Không gian bình yên này khiến Thanh Việt dễ chịu.

Cậu nhấm nháp ly sữa nóng, đôi mắt khẽ híp lại, dáng vẻ thoải mái như một chú mèo lười biếng.
 
Trong Lòng
Chương 21: Tháp tùng (2)


Điện thoại trong túi Bảo Trâm chợt đổ chuông, cô đẩy đĩa táo đã gọt vỏ sạch về phía Thanh Việt, lau khô mật táo trên ngón tay rồi mới bắt máy.

Thanh Việt nhìn chiếc điện thoại xa lạ trên tay Bảo Trâm hồi lâu.

Không rõ người ở đầu dây bên kia nói gì, sắc mặt cô ngày càng kém, chân mày nhíu chặt như đang cố gắng chịu đựng thứ gì đó.

Bảo Trâm đứng dậy, bàn tay mảnh mai siết chặt tới mức run lên bần bật:

"Chị... ra ngoài lát."

Chiếc điện thoại trong tay cô là của Ninh Quân.

Lần trước, ở cửa căn hộ, Bảo Trâm quên trả cho cậu ta.

Từ khi đó, đối phương vẻ như cũng cảm nhận được Bảo Trâm không muốn thân cận, cho nên ngại đến đòi.

Lúc này, giọng nói trong điện thoại ngày càng bén nhọn chói tai:

"Ninh Quân, đừng thách thức sự kiên nhẫn của tôi.

Nếu sáng ngày mai, thứ tôi muốn vẫn không đến tay, vậy anh chuẩn bị hậu sự cho chính mình từ bây..."

Điện thoại cạn pin, sập nguồn, cắt ngang đoạn lời thoại điên loạn ở đầu dây bên kia.

Bảo Trâm nhìn màn hình điện thoại tối đen như mực, không hiểu sao cực kì bất an, cảm thấy đây không đơn giản chỉ là một cuộc điện thoại đe dọa quấy rối.

Cô muốn thông báo cho Ninh Quân phải cẩn thận, nhưng chợt nhận ra bản thân không có cách nào liên lạc được với cậu ta.

Từ khi cắt đứt quan hệ với người nhà, Bảo Trâm cũng chủ động cắt đứt liên lạc với bọn họ.

Cô không biết Ninh Quân hiện tại đang ở đâu.

Bảo Trâm ngẫm nghĩ chốc lát, lấy điện thoại mình ra, gửi một tin nhắn đến dãy số quen thuộc rồi quay trở về phòng với Thanh Việt.

Ly sữa đã uống sạch được đặt trên tủ đầu giường, đĩa táo chỉ mới được ăn một miếng.

Cậu nằm giữa nệm chăn mềm mại, mái tóc xõa tung, hơi thở đều đều.

Dường như chỉ có khi ngủ thì Thanh Việt mới cảm nhận được sự tương đồng giữa bản thân với cuộc sống của người bình thường.

Đôi khi Bảo Trâm sẽ nghĩ, nếu đứa trẻ của cô không mắc hội chứng kia, vậy cuộc sống của Thanh Việt sẽ tốt đẹp đến nhường nào đây?

Cậu có một người chị họ sẵn sàng chở che cậu vô điều kiện, có một sự nghiệp khiến nhiều người ước mơ, đó đều là những may mắn không phải ai cũng có được.

Tiếc rằng, sinh mệnh khiến nhiều người khát khao ấy lại ẩn chứa quá nhiều thứ đau đớn và khổ sở.

Một tuổi thơ bất hạnh, một thân thể đầy bệnh tật, một linh hồn vụn vỡ vô số lần.

Nếu trên đời này thật sự có phép màu, Bảo Trâm thật sự hy vọng những năm tháng còn lại trong cuộc đời đứa trẻ của cô có thể sống vui vẻ hơn một chút.

Vì thế, Bảo Trâm không ngừng trở nên mạnh mẽ, không ngừng trở nên kiên cường, không ngừng biến bản thân thành cây đại thụ có thể che mưa chắn gió cho đứa trẻ cả đời.

Nhưng bây giờ cô mới ngỡ ngàng nhận ra, hóa ra chính mình cũng sẽ có lúc mỏi mệt, có lúc không đảm đương nổi trách nhiệm ấy.

Chung quy, cô cũng chỉ là một người bình thường, rất nhiều chuyện sẽ cảm thấy bất lực và bế tắc.

Bảo Trâm nhấc cánh tay lạnh lẽo của Thanh Việt lên, nhét vào trong chăn, rồi cầm ly rỗng và đĩa táo rời đi.

Khi bóng dáng Bảo Trâm khuất hẳn, không lâu sau, người trên giường đột ngột mở mắt, trán đầm đìa mồ hôi.

Cậu nhớ đến những viên thuốc đủ sắc màu trong chiếc va ly đã biến mất từ vụ tai nạn, nghiến chặt răng chịu đựng.

Cậu có thể vượt qua cơn "phát bệnh" mà không có thuốc, nhưng sẽ thống khổ hơn việc dùng thuốc rất nhiều.

Thuốc làm tê liệt cơn ảo giác, khiến mỗi giác quan trên cơ thể Thanh Việt cảm nhận được chúng đang tồn tại, thật sự đang tồn tại như một cơ thể khỏe mạnh, giúp cậu thoát khỏi ảo giác đáng sợ rằng bản thân đã chết, thi thể đầy dòi bọ đang không ngừng phân hủy.

Trong ánh đèn vàng ấm áp, có kẻ lẳng lặng cắn nuốt sự khốn khổ và tuyệt vọng.

Bảo Trâm đứng trên lành lang, nhận cuộc điện thoại mà cô đang suốt ruột chờ đợi, một cuộc điện thoại khiến cô chết lặng tại chỗ.

"Người tên Ninh Quân mà chị muốn em điều tra này là một kẻ không hề tầm thường.

Ba năm trước không biết vì mâu thuẫn gì, hắn ta đã rời khỏi nhà họ Huỳnh, sau đó tự đổi họ, cắt đứt quan hệ một cách gọn gẽ với gia tộc của mình.

Bên trong có bao nhiêu nguy hiểm thì em không biết, nhưng mặt ngoài, hắn ta có dính líu đến đường dây buôn bán vũ khí, là đối tượng cảnh sát thành phố đang theo dõi cực kỳ gắt gao."

"Chị..."

- Đối phương chần chừ chốc lát, sau cùng nhẹ giọng khuyên nhủ - "Tốt nhất đừng dính dáng đến hắn ta, rất nguy hiểm."

Ninh Quân đã rời khỏi nhà họ Huỳnh, hơn nữa còn là một tên tội phạm?

Bảo Trâm không có cách nào tưởng tượng nổi, đứa trẻ ngây thơ năm ấy sao lại trở thành dáng vẻ như bây giờ.

Cô thậm chí còn nghi ngờ rằng người được miêu tả trong đoạn thoại kia chỉ là một người trùng tên trùng họ với cậu ta mà thôi.

Rất nhiều thứ, ta cứ ngỡ mình hiểu rõ tường tận, thực chất lại chỉ là lớp vỏ đối phương cố ý bày ra cho ta nhìn thấy mà thôi.

Trong đêm mưa bão, Bảo Trâm không thể quay về nước được.

Cô đè nén cảm giác thất vọng và phẫn nộ, chờ khi trời vừa sáng, cơn bão vừa qua thì lập tức đặt vé máy bay trở lại thành phố.

"Chị ấy có nói bao lâu thì quay lại không?"

Trợ lý mếu máo lắc đầu.

Bảo Trâm về nước đột ngột, rất nhiều việc sẽ do cô bé lo liệu.

Tuy tiền lương là nguồn động viên to lớn thì cũng không thể khiến cô bớt đi cảm giác áp lực.

Thanh Việt cười trấn an.

Cậu nhớ đến cuộc điện thoại kì lạ tối qua, trong lòng cảm thấy bất an.

Bảo Trâm thường chia sẻ với Thanh Việt những vấn đề quan trọng, nhưng lần này lại một mình gấp rút âm thầm giải quyết, điều bất thường sẽ khiến người ta không dám an lòng.

"Nghe nói sáng nay vệ sĩ Biện Thành có cảnh quay đấy, cậu có muốn đến xem không?"

Thanh Việt đương nhiên sẽ đến xem.

Vì vậy, nửa tiếng sau, tại phim trường, diễn viên chính Thanh Việt không có cảnh quay nhưng lại xuất hiện bên cạnh đạo diễn, thản nhiên nhìn người đàn ông bất động trước máy quay.

Mái tóc ngang vai buộc hờ sau gáy, trên người là chiếc áo len màu lông chuột cao cổ, quả thật là hút ánh nhìn vô cùng.

Có vài người thỉnh thoảng sẽ lén lút nhìn về phía Thanh Việt, ánh mắt có cả ngưỡng mộ lẫn ghen tỵ.

Mà cậu đã quen với chuyện thế này, chỉ bình thản nhìn người đàn ông đứng trên sân.

Nhân vật Biện Thành diễn là chú của nam chính, là một người mù.

Bản tính thiện lương, không ham hư vinh, thậm chí chán ghét việc tranh giành quyền lực và tiền tài giữa những người trong gia tộc.

Vậy mà, một kẻ đứng ngoài vòng tranh đấu ấy lại hết lần này đến lần khác bị mưu hại.

Sau cùng, bản chất lương thiện dần bị tha hóa, hắn ta biến thành một kẻ căm ghét sự thiện lương của con người, cảm thấy đó là thứ vô dụng nhất trên đời.

Đây là phân cảnh đầu tiên trong phim, nhân vật này cùng người cháu ruột, cũng là nam chính thuở nhỏ đọc sách trong vườn.

Cuốn sách được in bằng chữ nổi, ngón tay thon dài đẹp mắt lướt nhanh qua từng dòng, giọng đọc từ tính của người đàn ông vang lên tựa như âm thanh vọng lên từ giếng cổ, khiến người ta vô thức lắng nghe một cách si mê.

Trên người hắn mặc một chiếc sơ mi đen, vải băng trắng muốt che khuất đôi mắt.

Khi gấp cuốn sách lại, đứa trẻ nghiêng đầu, nhẹ giọng cười hỏi:

"

Sau này cháu có thể mạnh mẽ như chàng kỵ sĩ không ạ?

Cháu cũng muốn chở che nàng công chúa của mình."

"Cháu của ta đương nhiên sẽ mạnh mẽ hơn cả chàng kỵ sĩ rồi."

Đứa trẻ thích thú reo lên rồi tiếp tục gặng hỏi:

"Vậy, cháu sẽ diệt hết những kẻ xấu xa, xây dựng vương quốc của mình ư?"

"Giết chóc khiến con người ta điên loạn.

Một chàng kỵ sĩ mạnh mẽ là một người có khả năng thu phục lòng người, mạnh mẽ cả về sức mạnh đao kiếm lẫn sức mạnh nội tâm."

Đứa trẻ gật dù, đôi mắt tròn xoe sáng lên.

Mặc dù cái hiểu cái không, nhưng nó vẫn nhớ kỹ những lời chú mình nói.

Cơn gió nhè nhẹ thổi qua, tán cây lay động, những bông hoa trắng li ti phiêu nhẹ giữa không trung, cuối cùng rơi trên vai áo người đàn ông.

Hắn ngồi nơi đó, từ khuôn mặt đến dáng vẻ đều khiến người ta cảm nhận được sự dịu dàng.

Sẽ chẳng ai trong bọn họ biết được thời khắc yên bình này chính là mở đầu cho một hồi bão tố rung trời lật đất sau này, càng chẳng ai đoán được đứa trẻ với mong ước trở thành người hùng ấy có khuất phục trước sức mạnh của quyền lực và lòng người trong tương lai hay không...
 
Trong Lòng
Chương 22: Thay đổi


Cảnh diễn kết thúc, đạo diễn im lặng nhìn Biện Thành, vẻ như đang đánh giá cái gì đó.

Lâu sau, ông quay sang Thanh Việt, cười hỏi:

"Cậu biết những người thế nào không cần thiên phú mà vẫn có thể diễn xuất tốt không?"

"Kiểu người như thế nào?"

Đạo diễn vẫn cười, không đáp.

Ông xem cảnh quay đang phát đi phát lại trên màn hình, đôi mắt dưới gọng kính dày dần sáng rực.

Đó hẳn là ánh mắt của người yêu thích nghệ thuật thật sự, một người kính nghiệp, trân trọng và luôn tìm kiếm giá trị qua mỗi một nhân vật, mỗi một tác phẩm.

Không đợi Thanh Việt nhìn thêm, vạt áo cậu bỗng bị ai đó níu lấy, giọng nói trong trẻo vang lên một cách dè dặt:

"Anh, em rất thích vai diễn vua Nam Nghị của anh...

Anh có thể tặng em một bức ảnh chụp chung được không?"

Bàn tay nhỏ nhắn trắng nõn cầm chiếc điện thoại to gấp đôi , tựa hồ có vẻ nặng, bàn tay đứa trẻ hết nghiêng sang phải lại lung lay sang trái.

Cậu chính là đứa bé diễn vai nam chính thuở nhỏ trong bộ phim lần này.

Vua Nam Nghị là vai diễn khá nổi tiếng của Thanh Việt, một vị vua có tài nhưng bất hạnh, cả đời sống trong đấu đá, khi già yếu thì chết đi trên chính ngai vàng của mình, cả đời cô độc, không có lấy một người có thể tin tưởng hay dựa dẫm.

Đôi mắt trong veo trông mong nhìn Thanh Việt.

Cậu mỉm cười, dịu dàng vuốt nhẹ mái tóc mềm mại của đứa trẻ:

"Đương nhiên là được rồi."

Lát sau, đứa trẻ vui vẻ ôm điện thoại chạy đi, hào hứng muốn khoe với người phụ nữ lớn tuổi đang đứng đợi ở phía xa.

Bà ấy mỉm cười nhìn Thanh Việt, gật đầu xem như lời cảm ơn chân thành.

Cảnh quay buổi sáng kết thúc, người trong đoàn phim ai làm việc nấy, Thanh Việt cũng trở về phòng.

Bảo Trâm vẫn chưa trả lời tin nhắn, ngay cả điện thoại cũng không bắt máy.

Nếu không phải cô nói trợ lý dặn dò cậu ở lại đảo, yên tâm quay phim, Thanh Việt nhất định sẽ lập tức lên máy bay trở về nước.

Trên đời này, chỉ còn một người duy nhất đáng để cậu quan tâm và trân trọng mà thôi.

Trải qua rất nhiều biến cố, Bảo Trâm chưa từng vứt bỏ cậu, cũng chưa từng khiến cậu tổn thương.

Đến chiều muộn, Thanh Việt vẫn chưa thể liên lạc được với Bảo Trâm, cứ hệt như một người bỗng dưng bốc hơi khỏi thế gian.

Cậu không chịu nổi cảm giác ngột ngạt trong lòng nên quyết định ra ngoài, đi dạo dọc bờ cát bên ngoài biệt thự.

Hoàng hôn dần lui xuống, nhường chỗ cho đem đen.

Bầu trời nơi này không có dây điện giăng kín, không có những tòa cao ốc chọc trời, càng không có âm thanh ồn ã của phố xá khi lên đèn.

Ngẩng đầu sẽ bắt gặp khoảng trời mênh mông, đêm đến thì điểm xuyết bởi mặt trăng sáng rực và vô số ngôi sao lấp lánh.

Trông ra xa hơn nữa chính là biển cả xanh thẫm với tiếng sóng rì rào, nghe lâu sẽ cảm giác chúng tựa như một giai điệu được ai đó ngân nga thật chậm rãi.

Thanh Việt tìm một tảng đá lớn, ngồi lên, hướng ánh nhìn ra biển.

Biển cả bí ẩn khiến con người ta dễ dàng bị lôi cuốn.

"Có tâm sự gì sao, cậu trai trẻ?"

Thanh Việt chỉ nghe giọng là đoán được người vừa đến.

Đạo diễn ngồi xuống bên cạnh cậu.

"Lần gần nhất tôi quay phim với cậu là khi nào nhỉ?"

Thanh Việt chưa kịp trả lời thì vị đạo diễn đã bật cười, tự trả lời câu hỏi đó:

"Hình như là hai năm trước."

Gió biển khiến mái tóc buông xõa ngang vai của Thanh Việt hơi lộn xộn, cậu đưa tay vén gọn nó ra sau gáy.

"Khi ấy, cậu không giống như bây giờ."

Động tác của Thanh Việt sững lại trong chốc lát.

"Con người đều sẽ thay đổi theo thời gian mà, chú Minh."

Tên ông là Bình Minh, Thanh Việt chỉ gọi ông như thế khi hai người ở riêng.

Chú Minh mỉm cười, gật đầu tán thành.

Thanh Việt cứ ngỡ ông sẽ nói thêm điều gì đó, nhưng không, đối phương im lặng nhìn cái bóng của mặt trăng trong làn nước trước mắt.

Hai người lẳng lặng ngồi nơi đó, mỗi người có tâm tư của riêng mình, không ai lên tiếng nữa.

Kết quả, đến nửa đêm thì hai người mới quay về.

Chú Minh tuổi đã cao, sức khỏe không tốt, vừa ôm ngực ho vừa vẫy tay chào tạm biệt Thanh Việt.

Vừa đóng cửa phòng, cậu lập tức rút điện thoại gọi điện cho Bảo Trâm.

Kết quả vẫn vậy, tiếng chuông vang lên từng hồi, nhưng người ở đầu dây bên kia lại không hề bắt máy.

Điện thoại vốn là vật không thể rời người của một quản lý.

Không hiểu vì sao, lòng Thanh Việt càng lúc càng bất an.

Chẳng ngờ đến, một khi chuyện không may xảy ra, tiếp theo đó sẽ có vô số chuyện xui xẻo cùng kéo đến.

Trợ lý hốt hoảng chạy vào phòng Thanh Việt, sắc mặt cực kỳ kém:

"Chị Bảo Trâm mất tích rồi!

Tài xế chở chị ấy đến một ngôi nhà ở thành phố khác, kêu cậu ta đợi nửa tiếng.

Ai mà ngờ được, hai tiếng trôi qua vẫn không hề thấy chị ấy quay lại.

Từ khi đó đến bây giờ đã qua năm tiếng trôi qua."

Khuôn mặt Thanh Việt trắng bệch, bàn tay cầm điện thoại khẽ run lên.
 
Back
Top Dưới