Cập nhật mới

Tiểu Thuyết Trong lòng vợ tôi có một ánh trăng sáng

Trong Lòng Vợ Tôi Có Một Ánh Trăng Sáng
20


Năm ấy tôi học lớp chín, đã có một chút hiểu biết đối với tính hướng của bản thân.

Khi ý thức được mình thích nam sinh hơn nữ sinh, tôi đã rất sợ hãi, đồng thời còn cảm hấy cực kỳ hổ thẹn.

Bởi vì từ nhỏ tôi đã theo đạo Thiên Chúa giống như bố mẹ tôi, mà đối với đạo Thiên Chúa thì đồng tính luyến ái chính là một loại tội lỗi.

Sau khi tìm đọc rất nhiều sách, xác định được rằng tính hướng là do trời sinh, loại cảm giác tội lỗi này mới dần giảm bớt đi.

Vì vóc dáng của tôi khá là gầy, từ nhỏ lại học múa ba-lê, cho nên tôi vẫn luôn bị đám nam sinh xung quanh chế giễu là đồ con gái, có mấy đứa xấu tính còn cố ý nói sai tên của tôi, "Tiếu Lạp Sênh" thì lại kêu thành "Tiểu Lữ Sinh" (*), đến giờ sinh hoạt tập thể thì toàn bảo tôi đi bắt cặp với đám con gái.

Cho nên, đã từng có một khoảng thời gian ấn tượng đối với đám nam sinh của tôi là cực kỳ tệ, bèn quyết định thà rằng đến nhà thờ làm Cha chứ nhất quyết không thèm đi thích cái loại nam sinh cặn bã đó.

(*) Ở đây là cách chơi chữ nói lái.

Tên của anh Tiếu Lạp Sênh là 肖笠笙 /xiàolìshēng/.

Còn cái tên được nói lái là Tiểu Lữ Sinh 小吕生 /xiǎolǚshēng/ (cái tên này không có ý nghĩa).

Nhìn phiên âm thì thấy /lìshēng/ đọc hơi giống với /lǚshēng/, mà /lǚshēng/ thì lại đọc hơi giống với 女生 /nǚshēng/ có nghĩa là "nữ sinh" => Bọn nam sinh muốn châm chọc anh Tiếu là đồ con gái.

Thế nhưng La Bân đã làm thay đổi cái nhìn của tôi về đám nam sinh.

Anh ta là một người rất biết đùa, rất giỏi các trò chơi vận động, đi cùng với anh ta sẽ rất hiếm khi bị cảm thấy nhàm chán.

Đương nhiên, điều quan trọng hơn cả chính là anh ta nguyện ý đưa tôi đi chơi cùng, cũng chưa từng chế giễu tôi giống con gái bao giờ cả, đôi khi tôi bị anh tôi bắt nạt, anh ta thậm chí còn ra mặt bảo vệ cho tôi nữa.

Nói thật, ở bên anh ta tôi cảm thấy rất vui vẻ.

Chúng tôi cũng không có làm chuyện gì đặc biệt cả, nếu gạt bỏ thứ cảm tình mông lung mà tôi dành cho anh ta sang một bên, thì kỳ thật giữa hai chúng tôi cũng chẳng khác gì quan hệ bạn bè của đám nam sinh khác.

Tan học tiện đường nên thường xuyên đạp xe cùng nhau về nhà, có thời gian thì rủ nhau đi chơi, tám chuyện phim ảnh, đến cuối tuần thỉnh thoảng sẽ hẹn nhau ra chơi ở vùng ngoại thành hoặc là đi mua sắm mấy đồ linh tinh.

Dần dần, không biết bắt đầu từ bao giờ, anh ta từ tới nhà tôi để tìm anh tôi lại chuyển thành tới nhà tôi để tìm tôi.

Sau khi ý thức được chuyện này, tôi đã cố ý học làm món cơm trứng omelette từ mẹ tôi, để những lúc bố mẹ tôi không có nhà thì tôi cũng có thể làm cơm cho anh ta ăn.

Anh ta cũng rất nể mặt tôi, chẳng những ăn hết sạch phần cơm của chính mình mà còn giành lấy cả phần cơm của tôi để ăn nốt nữa.

Lúc ấy tôi vừa vui lại vừa ngượng, bèn nghĩ lần sau sẽ làm nhiều hơn một chút.

Về sau, tôi còn lén hỏi anh tôi về ngày sinh nhật của anh ta, biết anh ta thích trượt patin, tôi liền dùng toàn bộ số tiền tiêu vặt đã tích góp được của mình để mua cho anh ta một đôi giày trượt patin thịnh hành nhất vào lúc ấy.

Song, dù cho tôi có thích anh ta đến như thế thì tôi cũng chưa bao giờ từng nghĩ đến chuyện sẽ thổ lộ với anh ta cả.

Thứ nhất là vì sợ nhỡ đâu anh ta không thích tôi, như vậy thì ngay đến cả bạn bè chúng tôi cũng không thể làm nổi mất, thứ hai là bởi vì qua nửa năm nữa tôi sẽ đi du học ở Nga.

Từ lúc bắt đầu học múa ba-lê, tôi đã luôn mơ ước rằng mình sẽ trở thành vũ công múa ba-lê giỏi nhất thế giới.

Bố mẹ tôi cực kỳ ủng hộ mơ ước này của tôi, cho dù gia đình chúng tôi cũng chẳng giàu có gì cho cam, thế nhưng bố mẹ tôi vẫn luôn ủng hộ hết mình chuyện tôi muốn đến học ở học viện múa ba-lê tại nhà hát lớn thành phố Mát-xcơ-va ở nước Nga.

Tôi biết ước mơ này của tôi có bao nhiêu quan trọng, cho nên sau khi cân nhắc kỹ càng tôi đã quyết định thà rằng cứ đem cái câu "em thích anh" giấu tít ở trong lòng còn hơn là nói ra.

Nhưng đến khi quyết định xong xuôi rồi thì tôi lại vô tình phát hiện ra hóa ra La Bân cũng thích thầm tôi.
 
Trong Lòng Vợ Tôi Có Một Ánh Trăng Sáng
21


Trưa nọ, tôi tới nhà anh ta ăn cơm, bố mẹ anh ta đúng lúc này lại không có ở nhà, anh ta gọi đồ ăn ở bên ngoài, sau lại lo ăn cơm không thì chán quá, thế là lại đi ra cửa hàng mua thêm một tá bia nữa.

Vốn dĩ tôi không muốn uống, nhưng anh ta cứ cố thuyết phục, cuối cùng tôi cũng uống không ít, ăn cơm chưa được bao lâu mà đầu đã bắt đầu bị choáng váng, bèn mơ mơ màng màng nằm lên giường của anh ta.

Có điều do trước nay tôi không có thói quen ngủ ngày, thế nên là lúc ngủ cũng không được sâu giấc cho lắm, lúc La Bân bò lên giường, ôm hai má rồi hôn môi tôi, tôi đều cảm giác được hết.

Nói không bị kinh hỉ là giả, vào giây phút đó tim của tôi như muốn nhảy cả ra ngoài.

Tôi hít một hơi thật sâu, chậm rãi mở mắt ra, thì lại phát hiện ra La Bân đã đi xuống giường mất rồi.

Tôi thở dài một hơi, không biết là nên vui hay nên buồn nữa.

Có điều, không biết có phải là do tôi bị ảo giác hay không mà tôi phát hiện ra, từ sau nụ hôn đó, ánh mắt của La Bân khi nhìn tôi cũng không còn giống như lúc trước nữa, có chút ám muội gì đó, đôi lúc khiến cho tôi cảm thấy hơi sợ.

Dù vậy thì tôi vẫn thích anh ta, có mấy lần, tôi cực kỳ muốn hỏi anh ta: "Anh có nguyện ý đợi em không?

Có thể sẽ là ba năm, có thể sẽ là năm năm, nếu anh nguyện ý thì em cũng sẽ mãi thích anh."

Thế nhưng, lúc tôi còn chưa kịp lấy dũng khí ra để hỏi anh ta câu này thì anh ta đã biết được tin tôi sắp phải xuất ngoại từ chỗ của anh tôi.

Tôi không hiểu vì sao mà anh ta lại có phản ứng mạnh đến thế, cứ như một con thú bị chọc giận vậy.

"Em không thể ở lại à?"

Anh ta nắm lấy cánh tay của tôi.

"Nhưng đây là cơ hội hiếm có."

Tôi nói, đồng thời cũng cố rút cánh tay ra khỏi tay của anh ta.

"Chẳng phải là em thích anh đấy à?

Tại sao vẫn còn muốn đi chứ?"

Anh ta đột nhiên lớn tiếng chất vấn.

Tôi bị một câu đó của anh ta làm cho không nói nên lời, vừa tức vừa thẹn, bèn xoay người muốn bỏ đi, nhưng còn chưa đi được hai bước thì đã bị anh ta ôm eo kéo lại.

Chuyện xảy ra sau đó đã trở thành ác mộng cả đời của tôi.

---

#VL:

"Chuyện xảy ra sau đó đã trở thành ác mộng cả đời của tôi", một câu trần thuật rất nhẹ nhàng, nhưng lại hàm chứa được cả một câu chuyện kinh khủng :'( Thật sự rất muốn giết chết thằng La Bân kia T.T
 
Trong Lòng Vợ Tôi Có Một Ánh Trăng Sáng
22


Phải mất một khoảng thời gian tôi mới tỉnh lại được từ cơn ác mộng kia.

Tôi cảm thấy cả đời này tôi sẽ không bao giờ tha thứ được cho La Bân, thế nhưng tôi cũng không có cách nào hận được anh ta.

Bởi vì về sau bố tôi bị vướng vào một vụ tranh chấp kinh tế, chẳng những bị mất việc mà còn phải bồi thường một khoản tiền rất lớn.

Thời gian đó tôi đang ở nước ngoài, anh tôi thì vẫn còn đi học, chính La Bân đã bỏ ra hai mươi vạn cho bố mẹ tôi mượn, nhờ thế mới giữ lại được nhà của chúng tôi, không đến mức ngay cả một chỗ đặt chân cũng không có.

Đợi đến lúc tôi hay biết được chuyện thì La Bân đã cùng với bố mẹ của anh ta quay trở về phương bắc rồi.

Anh ta nhờ anh tôi chuyển lời đến tôi, nói rằng anh ta thật sự rất xin lỗi.

Anh tôi dường như phát giác ra điều gì đó, bèn hỏi tôi có phải giữa tôi và La Bân đã xảy ra mâu thuẫn gì rồi hay không.

Tôi lắc đầu, nói không có gì cả.

Cho dù có thế nào thì nhà chúng tôi vẫn luôn thiếu nợ anh ta một ân tình.

Anh tôi vẫn còn phải đi học, bố tôi lại không tìm được công việc nào ổn ổn cả, mà tiền phạt của tòa án thì vẫn còn một nửa chưa trả xong.

Gánh nặng trong nhà thoáng cái đã chuyển hết lên vai của tôi.

Cảm tạ Chúa, cuộc sống khó khăn là thế nhưng vẫn không thể khiến cho tôi bị suy sụp.

Tôi ký hợp đồng với một nhà hát trong thành phố, rồi lại tìm thêm một trung tâm đào tạo múa để xin dạy học ở đó, dần dần lấp vào lỗ hổng của gia đình tôi.

Bố mẹ tôi vẫn luôn vì chuyện tôi bỏ học mà canh cánh trong lòng, đặc biệt là bố tôi.

Có một hôm về tới nhà, tôi tình cờ nghe thấy bố tôi đang sám hối với tượng Chúa Trời ở trên tường, bố nói bố cảm thấy rất có lỗi với tôi, chỉ vì sai lầm của bố mà đã làm phá hỏng tiền đồ của tôi.

Nước mắt của tôi lập tức rơi xuống.

Năm đó vì muốn tích cóp tiền để cho tôi ra nước ngoài, ngày nào bố cũng tăng ca đến tám-chín giờ tối mới về nhà, ngày cuối tuần, người ta cầu nguyện xong, làm xong lễ Misa thì ra ngoài đi chơi với người nhà, còn bố cầu nguyện xong, làm xong lễ Misa thì lại phải tiếp tục tăng ca.

Trước kia còn nhỏ tuổi cho nên không hiểu được, giờ đi làm rồi tôi mới biết được, làm việc với cường độ cao như thế tra tấn người đến mức nào.

Tôi không hiểu là bố tôi có lỗi gì nữa.

Tôi dành ra một chút thời gian vào buổi trưa để bàn với bố mẹ tôi về chuyện tương lai cùng chuyện công việc của tôi.

Tôi nói bố mẹ đã hi sinh rất nhiều điều vì con rồi, cuộc sống trong tương lai con nghĩ là con có thể tự mình gánh vác được.

Con vẫn còn trẻ, trước cứ làm việc mấy năm để tích trữ đủ tiền đã rồi sau này đi du học sau cũng được.

Tôi nói từ nhỏ bố mẹ đã luôn dạy con là phải kiên trì theo đuổi ước mơ của mình, chẳng lẽ bây giờ con trưởng thành rồi thì bố mẹ lại không còn tin tưởng vào con được nữa hay sao?

Bố tôi bị tôi nói đến đỏ cả hốc mắt, bố nói sao có thể như thế được cơ chứ, con vĩnh viễn luôn là niềm kiêu hãnh của bố.

Bố tin tưởng con.

Tôi cố cười một cách kiêu ngạo, nói đương nhiên rồi.

Cho nên, khi bà Khương đẩy lá thư giới thiệu cùng tấm chi phiếu kia tới trước mặt tôi, tôi chỉ do dự có đúng ba giây rồi nhận lấy luôn.

---

#VL:

"Bà Khương" chính là mẹ của anh công.

Klq nhưng dạo này mình đang bị cuồng phim "Năm ấy hoa nở trăng vừa tròn", đúng là dàn diễn viên thực lực có khác, chất lượng khỏi nói.

Lại còn được cái nhạc phim hay nữa chứ, lúc đầu nghe nhạc phim không thấy thuận tai lắm, xong bây giờ càng nghe lại càng cảm thấy ngấm, từ nhạc đến lời.

Xuất sắc
 
Trong Lòng Vợ Tôi Có Một Ánh Trăng Sáng
23


Bà Khương nói với tôi như thế này.

Bà có một người con trai tên là Phương Phương, trông cực kỳ đáng yêu, cực kỳ lanh lợi, và còn rất lương thiện nữa, chỉ có điều bởi vì con trai của bà hơi có khuynh hướng tự kỷ, cho nên vẫn luôn không thích giao lưu cùng với những người khác, cũng chẳng có bạn bè gì cả.

Nhưng cách đây không lâu, con trai của bà đột nhiên nói với bà rằng "cậu ấy" thích một vũ công múa trên sân khấu, "cậu ấy" hi vọng có thể làm bạn với người đó.

"Tiếu tiên sinh, cậu không biết đâu, mấy năm trước tôi có dẫn thằng bé đi xem một buổi biểu diễn của cậu, từ đó nó vẫn luôn nhớ tới cậu, có điều do xấu hổ cho nên vẫn chưa dám nói chuyện ở trước mặt cậu."

"Xin thứ lỗi nếu có hơi mạo muội, nhưng tôi mong cậu có thể gặp mặt thằng bé, thằng bé nhất định sẽ rất vui cho mà xem."

Tôi bị bà nói cho mềm lòng, trong đầu không khỏi hiện lên hình ảnh một cậu nam sinh đáng yêu ngoan ngoãn ngồi ở dưới sân khấu xem tôi biểu diễn.

Tôi nghĩ cũng chưa kịp nghĩ mà liền đồng ý luôn, tôi nói: "Vậy được, cuối tuần này cháu rảnh, nếu tiện thì cháu có thể gặp mặt cậu ấy."

"Tiếu tiên sinh, cậu tốt bụng quá đi mất!"

Bà Khương thở nhẹ một hơi, trong nháy mắt lại đổi sang giọng điệu nghiêm túc.

"Tiếu tiên sinh, hi vọng việc tôi sắp làm tiếp theo đây sẽ không khiến cho cậu cảm thấy bị xúc phạm."

Bà Khương vừa nói vừa dùng cặp mắt long lanh màu xanh da trời nhìn chằm chằm vào tôi: "Bởi vì con trai của tôi có chút không giống với những người khác, đối với cậu, có thể thằng bé chỉ là một người mà cậu đã từng tiếp xúc qua, nhưng với thằng bé thì cậu lại là hi vọng duy nhất của nó."

"Cho nên, tôi hi vọng cậu có thể thành lập một tình hữu nghĩ lâu dài vững chắc với con trai của tôi, chứ không phải chỉ là gặp mặt nhau có hai-ba ngày rồi sau đó lại không liên lạc với nhau nữa."

"Tôi hi vọng người mà lần đầu tiên con trai tôi mong ngóng được tiếp xúc sẽ có thể làm cho thằng bé cảm nhận được sự ấm áp của thế giới này, chứ không phải là sự lạnh lùng và những tổn thương."

"Tôi hi vọng cậu có thể giúp đỡ thằng bé, để thằng bé biết được trên thế giới này vẫn còn có rất nhiều thứ tốt đẹp đáng giá để nó tiếp xúc và yêu thích."

"Đương nhiên, tất cả những việc này cũng không phải là miễn phí."

Bà Khương chớp mắt một cái, chuyển sang giọng nói mềm mỏng: "Tôi biết Tiểu tiên sinh vẫn chưa hoàn thành xong việc học tập ở Mát-xcơ-va. nếu như 'thứ này' có thể giúp được Tiếu tiên sinh, vậy thì không còn gì tốt hơn được nữa."

Nói xong, bà đẩy một phong thư tới trước mặt tôi, ở dưới còn có thêm một tấm chi phiếu.

Tôi nhận ra trên phong thư có ký hiệu của học viện múa ba-lê tại nhà hát lớn ở Mát-xcơ-va, trong đầu lập tức nóng lên.

Bà Khương là một trong những cổ đông tại nhà hát của chúng tôi, viện trưởng của chúng tôi đã giới thiệu tôi với bà ấy, cho nên đây chẳng phải là thuyết âm mưu gì cả.

Sau khi tốn ba giây để nắm rõ được điểm này tôi lập tức liền nhận lấy thư giới thiệu cùng tấm chi phiếu.

Đi giúp người mà lại còn có thể nhận được báo đáp, tội gì mà không làm?
 
Trong Lòng Vợ Tôi Có Một Ánh Trăng Sáng
24


Chúng tôi hẹn gặp nhau vào cuối tuần tại một quán cafe gần nhà hát, tới lúc đó bà Khương sẽ dẫn Phương Phương đi cùng.

Tôi tới chỗ hẹn sớm mười lăm phút, cảm thấy có hơi hồi hộp một chút.

Tuy rằng lúc ở trung tâm đào tạo cũng đã từng được tiếp xúc qua với một vài em nhỏ, thế nhưng trẻ em đặc biệt thế này thì đúng thật là chưa từng tiếp xúc bao giờ cả.

Vì muốn gây được ấn tượng tốt với đối phương trong lần gặp mặt đầu tiên, tôi đã làm không ít "công tác nghiên cứu", không những tìm đọc mấy bài luận văn về chứng tự kỷ mà còn tìm đọc cả mấy cuốn sách dạy về cách giao lưu với trẻ tự kỷ nữa, tôi tập hợp lại những điều cần lưu ý mà mình đã đọc được từ trong sách vào một tập thẻ nhỏ để mang theo bên người.

Tôi còn cố tình đeo một chiếc túi xách nhỏ, bên trong có đủ mọi loại đồ chơi, còn có cả một ít đồ ăn vặt nữa.

Lúc đi ngang qua cửa hàng tạp hóa tôi lại mua thêm một con thú nhồi bông cao nửa mét.

Lần đầu tiên gặp mặt phải mang theo cả một chút quà nữa, bằng không thì quả là quá có lỗi với mấy con số 0 trên tấm chi phiếu kia của bà Khương rồi.

Tôi ngồi bên cửa sổ, vừa nắm lấy cái đuôi của chú cá voi nhỏ mà tôi vừa mới mua, vừa suy nghĩ xem tí nữa nên chào hỏi như thế nào với "bé trai" Phương Phương kia.

Trong sách có nói trẻ mắc chứng tự kỷ thường sẽ không nhạy với âm thanh của thế giới bên ngoài, đôi khi ra hiệu bằng tay hay tiếp xúc thân thể sẽ càng có thể gây được sự chú ý của họ hơn.

Hay là tí nữa tôi sẽ ôm cậu ấy một cái nhỉ?

Ầy, mới lần đầu gặp mặt mà đã ôm, không biết như thế có đường đột quá hay không nữa?

Hay là bắt tay?

Vừa bắt tay vừa tự giới thiệu bản thân.

Nhưng người lớn mà lại đi bắt tay với trẻ con, cứ kỳ kỳ thế nào ấy...

Tôi đang mải mê suy nghĩ, vừa mới lơ đãng ngẩng đầu lên thì liền thấy ngay bà Khương đang dẫn theo một người thanh niên cao hơn một mét tám bước vào cửa.

"Tiếu tiên sinh!"

Bà Khương một bên thì nở nụ cười chào hỏi với tôi, một bên thì đẩy người thanh niên ở phía sau người tới trước mặt tôi: "Đây chính là con trai của tôi, Phương Phương."

Trên người vẫn còn đang ôm một chú cá voi nhỏ, tôi đứng ngây ngốc mà nhìn anh ta.

Lúc này đây tôi chợt cảm thấy có chút choáng váng.

----

# Mình là notebook A của Phương Phương #

Làm sao bây giờ, bộ dáng lúc ôm cá voi nhồi bông của em ấy trông đáng yêu quá đi mất thôi =v=
 
Trong Lòng Vợ Tôi Có Một Ánh Trăng Sáng
25


Bà Phương làm xong màn giới thiệu rồi đi luôn.

Để lại tôi với vẻ mặt ngơ ngác cùng với người con trai cao lớn kia của bà.

"Cậu nhóc" ngoan ngoãn đáng yêu của tôi đi đâu mất rồi?

Tôi ngước mắt lên quan sát kỹ càng ngũ quan của người đàn ông cao hơn tôi gần nửa cái đầu, yết hầu chợt trở nên khô khan, cổ họng cũng có cảm giác chua chua.

Tôi chỉ vào chỗ ngồi đối diện, nói: "Phương tiên sinh, anh ngồi xuống trước đã."

"Cảm ơn."

Nói xong câu đó anh ta mới ngồi xuống, đã thế lại còn ngồi xuống một cách rất ngay ngắn nữa chứ.

Tôi cảm thấy linh hồn của mình như đang bị chấn động.

Tôi sai rồi, hóa ra "tương phản manh" cũng là một loại "đáng yêu" (*).

(*) 反差萌 (Tương phản manh): Ý chỉ một người có hai đặc tính trái ngược nhưng đồng thời cũng củng cố cho nhau.

Ở trường hợp này, anh công - Phương tiên sinh là một người đàn ông trưởng thành, tác phong nghiêm chỉnh lễ độ nhưng ngược lại cũng có phần hơi khép nép (cứ thử tưởng tượng ra hình ảnh một người đàn ông cao lớn ngồi thẳng tắp, hai đầu gối khép lại, hai tay để ngay ngắn ở trước người, đã thế anh công lại còn có tính cách ngại ngùng e dè của một đứa trẻ nữa chứ, khiến cho tư thế ngồi của anh ý trông rất ngố), tóm lại những sự trái ngược của những đặc tính này đã tạo nên được sự đáng yêu cho anh công.

Tôi vươn một tay ra, tự giới thiệu: "Tôi là Tiếu Lạp Sênh, anh cứ gọi tôi là Lạp Sênh là được rồi."

Anh ta do dự một chút rồi mới nắm lấy tay của tôi, bàn tay của anh ta rất to, lòng bàn tay thô ráp, khô ráo mà ấm áp.

Anh ta nhìn tôi, ánh mắt dịu dàng mà bình tĩnh, nhỏ giọng nói: "Xin chào, tôi là Phương Phương."

"Xin chào."

"Xin chào."

Tiếp theo đó chính là một khoảng trầm mặc quỷ dị.

Tôi có cảm giác như mình đã bị cái mớ kiến thức trong sách lừa mất rồi.

Trong sách chỉ nói đến vấn đề trẻ em tự kỷ muốn thế này thế nọ, thế nhưng lại chẳng hề nhắc tới chuyện phải làm thế nào trong trường hợp trẻ "em" biến thành trẻ "lớn".

Hèn gì trước kia thầy tôi toàn bảo "tận tín thư bất như vô thư" (*).

(*) 尽信书不如无书 (Tận tín thư bất như vô thư): Ý nói không nên tin 100% vào sách vở.

Đợi khi nào về đến nhà tôi nhất định sẽ phải cho toàn bộ mớ sách đó lên Nhàn Ngư (*) để bán hết đi mới được.

(*) 闲鱼 (Nhàn ngư): Đây là 1 app bán hàng secondhand online trên mạng TQ.

Không biết có phải là do tôi bị ảo giác hay không, nhưng tôi phát hiện ra bất kỳ ai đi ngang qua tôi cũng đều sẽ dừng tầm mắt ở trên người tôi khoảng độ một giây.

Tôi tự nhìn lại bản thân mình, áo hoodie màu xám, trong túi áo là những tấm thẻ nhỏ với đủ loại màu sắc, túi xách phía sau thì phình lên, bên trong chất đầy đồ ăn vặt cùng các loại đồ chơi, trong tay cầm một chú cá voi nhỏ đáng yêu, ở phía trước bàn còn có một cốc nước có cắm thêm một chiếc ô nhỏ.

Rồi tôi lại nhìn về phía người đàn ông đang ngồi đối diện với mình, quần áo trang nhã gọn gàng, mái tóc nhạt màu hơi quăn lại, đôi mắt màu xanh da trời trong veo xinh đẹp, cử chỉ đúng mực, nho nhã lịch sự.

Có cảm giác như tôi mới chính là người đang bị mắc chứng tự kỷ vậy đó.

# Mình là notebook A của Phương Phương #

Cuối cùng thì cũng được nắm tay rồi!

Mềm thật đấy!

Vui quá đi thôi =v=

---

#VL:

Tấm thẻ nhỏ của anh Tiếu giống như kiểu flashcard ở bên mình ấy.

Klq nhưng có ai đã từng xem "White lies"(Lời nói dối ngọt ngào) của anh Lý Dịch Phong chưa?

Anh ý đóng vai một người đàn ông tự kỷ, có tính cách như một đứa trẻ, kiểu nhân vật có biểu hiện như thế cũng có thể coi là "tương phản manh" :v
 
Trong Lòng Vợ Tôi Có Một Ánh Trăng Sáng
26


Tình cảnh ngượng ngập vô cùng.

Tôi ho khan một tiếng, hỏi anh ta: "Mẹ anh nói là anh...rất thích tôi?"

Ặc, tại sao lúc nói ra câu này lại xuất hiện cảm giác bối rối khó hiểu thế nhỉ?

Mặt của Phương tiên sinh dần dần đỏ từ cổ lên đến đỉnh đầu, anh ta liếc mắt nhìn tôi một cái, nhỏ giọng nói: "Đúng...Đúng thế.

Cho nên cậu có thể làm bạn trai của tôi không?"

Tôi có chút rối loạn, sau đó rốt cuộc thì cũng phát hiện ra được điểm không thích hợp nằm ở chỗ nào.

Đã thương lượng trước là sẽ làm bạn bè rồi cơ mà, sao bây giờ lại thành ra làm "bạn trai" thế này???

Bà Khương chẳng lẽ lương tâm của bà không cảm thấy cắn rứt hay sao?!!!

Nói thật, nếu không phải là vì đã nhận thù lao của bà Khương, hơn nữa cũng đã nói trước là sẽ cư xử thật hòa nhã với Phương tiên sinh thì tôi thật sự chỉ muốn phát cho anh ta một tấm thẻ friendzone (*) rồi rời đi ngay lập tức.

(*) 好人卡 (thẻ người tốt/thẻ friendzone): Ý anh Tiếu là đang muốn từ chối anh Phương một cách tế nhị, kiểu "anh rất tốt nhưng chúng mình chỉ có thể làm bạn được thôi" ấy :v

Tôi hít một hơi thật sâu, tự nhắc mình phải dịu dàng, phải hòa nhã vì dù sao đối phương cũng là người mắc chứng tự kỷ, hơn nữa bà Khương cũng chỉ yêu cầu thời gian có nửa năm, sau nửa năm thì tôi có thể nói lời tạm biệt vào bất kỳ lúc nào.

Nghĩ thông suốt được điểm này, gương mặt của tôi lập tức mỉm cười, để lộ ra tám chiếc răng có màu trắng tiêu chuẩn, nói: "Đương nhiên là có thể."

"Cậu tốt quá đi."

Anh ta cười như một đứa trẻ, hai tay thậm chí còn không biết nên đặt ở đâu: "Mẹ tôi nói cậu là người tốt."

Tim tôi hơi nhói lên.

Tôi ho khan một tiếng, chuyển sang đề tài khác: "Anh hay đến xem tôi biểu diễn lắm à?"

Anh ta gật gật đầu.

Tôi thấy hơi kỳ lạ, về lý mà nói thì với vóc dáng cao lớn này của anh ta, nếu thường xuyên đến nhà hát thì không có lý nào mà tôi lại không chú ý tới cả.

"Anh ngồi ở chỗ nào thế?"

Tôi hỏi.

"Ở hàng cuối cùng."

Anh ta đáp.

Trong lòng tôi dâng lên một cảm giác kỳ quái, tôi hỏi anh ta: "Vậy anh có nhìn thấy cái người đội mũ đeo khẩu trang bao giờ chưa?"

Mặt anh ta ngay lập tức lại đỏ từ cổ lên đến đỉnh đầu, nín lặng một hồi lâu rồi mới nói: "Người đó chính là tôi."

Nụ cười của tôi cứng lại.

Vậy ra, cái người chướng ngại về mặt trí tuệ nhưng lại có chút biến thái kia, cái người chướng ngại về mặt trí tuệ nhưng lại có chút đáng yêu kia, cái tên biến thái có chướng ngại về mặt trí tuệ kia lại chính là anh ta?

# Mình là notebook A của Phương Phương #

Má lúm đồng tiền nhỏ!

Má lúm đồng tiền nhỏ!

Má lúm đồng tiền nhỏ!

Trông yêu quá đi thôi QAQ
 
Trong Lòng Vợ Tôi Có Một Ánh Trăng Sáng
27


Tôi hỏi anh ta: "Tại sao anh lại phải dùng ống nhòm để xem tôi biểu diễn?"

Mặt anh ta hơi đỏ lên, nhỏ giọng nói: "Làm thế thì tôi mới có thể chỉ nhìn được mình cậu."

Tôi: ....

Tôi ho khan một tiếng, vội vàng chuyển đề tài, hỏi: "Vậy anh đội mũ đeo khẩu trang để làm cái gì?"

Anh ta nói: "Bởi vì tôi không muốn để cho những người khác nhìn thấy được tôi."

Tôi tò mò hỏi: "Thế sao hôm nay anh lại không mang?"

Anh ta đỏ mặt nhìn tôi, miệng giật giật một hồi lâu rồi mới nói: "Bởi vì, hôm nay tôi với cậu ở chung một chỗ."

"Tôi, tôi muốn để cho người khác biết cậu là của tôi."

Linh hồn của tôi lại bị chấn động một lần nữa.

Sư bố anh, có thể đừng có nói ra mấy câu ngượng ngùng như thế được không hả?!!

Anh không biết là nói như vậy sẽ khiến cho người nghe cảm thấy khó xử hả?!!

Tôi phải hít sâu mấy hơi mới áp chế được màu đỏ ửng trên mặt.

Quay sang nhìn lại thì thấy anh ta cũng đang trong bộ dáng muốn vùi mặt vào đũng quẫn.

Nói thật nếu không phải là do chỉ số IQ của Phương tiên sinh lúc nào cũng ở trong tình trạng "rớt mạng" thì tôi thật sự còn tưởng rằng anh ta chính là cái loại công tử đào hoa của những chốn ăn chơi hỗn loạn nữa kìa.

Tôi ho khan một tiếng, cố ý nói với giọng cứng rắn: "Phương tiên sinh, sau này không được tùy tiện nói ra những lời như vừa rồi nữa."

"Ơ," Anh ta ngơ ngác hỏi: "tại sao lại như thế?"

"Bởi vì nói như vậy sẽ rất dễ dọa người ta chạy đi mất."

"Nhưng cậu cũng có chạy đi đâu."

Anh ta đáp.

Đó là bởi vì tôi đã nhận đồ hối lộ của mẹ anh rồi.

Nếu không thì tôi đã sớm chạy mất tăm mất tích từ tám trăm năm trước rồi!!!

Tôi nhìn đồng hồ, thấy đã gần 10 rưỡi, nếu còn dây dưa thêm nữa thì chắc là sẽ phải đi ăn cơm với anh ta mất, vì thế tôi kiếm cớ nói: "Phương tiên sinh, ngại quá, buổi chiều còn có chút việc nên tôi phải đi trước đây."

Sau đó chẳng thèm đợi anh ta đáp lời tôi lập tức liền ấn chuông gọi phục vụ tới.

Một nhân viên phục vụ mỉm cười bước tới.

Tôi nói tôi muốn tính tiền.

Nhân viên phục vụ nói: "Tiên sinh, hóa đơn của anh vị tiên sinh này đã thanh toán xong rồi."

Cô ta chỉ vào Phương tiên sinh.

Mặt tôi ngơ ngác, hết nhìn nhân viên phục vụ rồi lại nhìn về phía Phương tiên sinh: "Thanh toán lúc nào vậy?"

"Ngày hôm qua."

Tôi không tài nào hiểu nổi về thế giới của những người có chướng ngại về mặt tâm lý.

# Mình là notebook A của Phương Phương #

Không được ăn cơm cùng nhau QAQ Phương Phương không vui!

Phương Phương cáu lên rồi đây này!
 
Trong Lòng Vợ Tôi Có Một Ánh Trăng Sáng
28


Tuy rằng tôi rất tò mò về chuyện vì sao từ hôm qua đã thanh toán xong rồi, thế nhưng mà vì đã được lĩnh hội qua khả năng hở một tí là ăn nói không biết ngượng ngùng của Phương tiên sinh (đã thế đứng bên cạnh còn là một nhân viên phục vụ với nụ cười xinh đẹp nữa chứ) tôi rất quyết đoán lựa chọn cách ngậm miệng lại.

Nhưng tôi không hỏi đến không có nghĩa là người khác sẽ không nói.

"Hôm qua Phương tiên sinh đã đặt chỗ ở vị trí này, hơn nữa còn chi trả trọn gói chi phí cho cả 2 người với mức phí cao nhất của cửa hàng chúng tôi, cho nên hôm nay anh có gọi cái gì thì cũng đều sẽ được miễn phí hết."

Nhân viên phục vụ mỉm cười nói: "Cho nên tiên sinh, anh thật sự không định ăn cơm xong rồi mới rời đi sao?

Bò bít tết và bánh ngọt của cửa hàng chúng rất được đấy nhé."

Bữa trưa miễn phí có sức cám dỗ rất lớn, cho nên tôi đành phải ngồi lại, nhận lấy menu từ tay nhân viên phục vụ, xem một lúc mới nhớ ra là phải đưa cho Phương tiên sinh chọn trước, dù sao thì cũng là anh ta mời khách.

Tôi đưa menu cho anh ta, nói: "Anh chọn trước đi."

Phương tiên sinh nói: "Cậu chọn là được rồi, cậu chọn cái gì tôi cũng đều thích hết."

Tôi cười "ha ha" hai tiếng rồi cầm menu trở về, giả vờ như chưa nghe thấy cái gì cả, sau đó mặt không đỏ hơi thở không loạn nhờ nhân viên phục vụ giới thiệu cho chúng tôi hai món ăn kinh điển của quán.

Lúc đợi cơm tôi nghiêm túc cảnh cáo Phương tiên sinh: "Về sau không được tùy tiện nói ra từ 'thích' nữa."

"Tại sao lại thế?"

Phương tiên sinh tò mò hỏi: "Mẹ tôi đã bảo thích gì thì phải nói ra."

"Nhưng không thể nói ra ở ngay trước mặt người khác như vậy được."

"À, hóa ra là thế."

Anh ta buồn bã chống cằm, cứ như là đang gặp phải một vấn đề khó nhất trần đời: "Vậy tôi có thể viết vào trong vở được không?"

"...Tùy anh."

Tôi bực mình đáp lời.

Trong lúc ăn cơm tôi và Phương tiên sinh không nói chuyện với nhau.

Tôi trộm liếc nhìn anh ta một cái, tư thế xắt bò bít tết cực kỳ đúng tiêu chuẩn, không có một tí gì để mà bắt bẻ cả.

Lúc không nói chuyện trông Phương tiên sinh rất chín chắn.

Cử chỉ bên ngoài cũng không có chỗ nào để có thể chê trách được.

Aiz, giá mà đầu óc cũng bình thường nốt thì tốt biết mấy.

Lúc sắp ăn cơm xong ngoài cửa sổ đột nhiên có mưa nhỏ.

Tôi nói với Phương tiên sinh: "Ăn xong anh cứ đi về trước đi, tôi muốn ngồi lại đây thêm một lát nữa."

"Tại sao?"

"Tôi quên mang ô."

Tôi ảo não nói.

"Vậy, tôi có thể đưa cậu về nhà không?"

Phương tiên sinh nhìn tôi với vẻ đầy mong đợi.

"Không cần đâu, tí nữa tôi bắt xe về sau cũng được."

Tôi nói.

"Tôi lái xe tới mà."

Phương tiên sinh nhỏ giọng bổ sung lời: "Mẹ tôi nói sau khi hẹn hò xong thì phải đưa cậu về nhà."

"..."

Tôi bắt đầu cảm thấy bó tay rồi đấy.

Tuy rằng không muốn ngồi lên xe của Phương tiên sinh lắm, nhưng cuối cùng tôi cũng không thể không thừa nhận rằng kỹ thuật lái xe của anh ta rất được, suốt một đường xe đi cực kỳ thuận lợi.

Lúc đi ngang qua một hiệu thuốc Phương tiên sinh đột nhiên dừng lại.

Anh ta nói: "Xin đợi một lát, tôi đi mua ít đồ đã."

Sau đó liền đội mũ đeo khẩu trang rồi phi ra ngoài.

Tôi nhìn chiếc ô đang nằm ở ghế phía sau một hồi lâu mà không biết nên có phản ứng như thế nào nữa.

Nếu là người bình thường thì người ta hẳn là đã mang ô đi theo rồi.

Cũng may là hiệu thuốc cách chỗ xe đậu rất gần, Phương tiên sinh chỉ đi có đúng năm phút là đã trở lại ngay rồi.

Anh ta chạy rất nhanh, nhưng lại không hề bị thở dốc một chút nào cả, động tác lúc mở cửa xe đóng cửa xe hay lúc đạp ga đều rất lưu loắt, dứt khoát.

Nhìn ngầu vãi.

Tôi ho han một tiếng, giả vờ nhìn ra bên ngoài cửa kính.

Xe lại chậm rãi di chuyển, tôi và Phương tiên sinh vẫn chưa nói với nhau câu nào cả.

Tôi nhìn chăm chú ra ngoài cửa kính, nhưng thật ra thì khóe mắt vẫn luôn quan sát anh ta.

Phương tiên sinh lái xe cực kỳ nghiêm túc, không hề có lời nói hay động tác nào dư thừa.

Lúc xe đi tới trước khu tập thể tôi suýt nữa thì vẫn chưa thể hồi thần lại được.

Mưa đã tạnh, tôi mở cửa đi xuống xe.

Phương tiên sinh cầm chiếc túi xách cùng chú cá voi nhỏ ở phía sau ghế đưa cho tôi, sau đó lại đưa cho tôi thêm một hộp vỉ thuốc hạt đười ươi (*) để giúp nhuận họng.

(*) 大海润 (hạt đười ươi hay hạt ươi): có tác dụng làm thông họng, trị viêm họng.

Tôi cầm hộp thuốc, hỏi anh ta: "Đưa cho tôi cái này để làm gì?"

Anh ta hơi đỏ mặt, nói: "Vừa rồi cậu có ho khan mấy lần, ngậm cái này sẽ giúp cho cổ họng dễ chịu hơn đấy."

Tôi sửng sốt mất một lúc lâu mới phản ứng lại được, đúng lúc này thì Phương tiên sinh cũng đã lên xe.

Tôi còn chưa kịp suy nghĩ gì thì đã tiến lên gõ gõ cửa xe của anh ta.

Nhân lúc anh ta hạ cửa kính xe xuống tôi liền nhét chú cá voi nhỏ đang cầm trong tay cho anh ta.

"Tặng anh này."

Tôi nói.

Sau đó tôi lập tức bỏ chạy.

Tôi sợ rằng nếu như còn nán lại thêm nữa thì anh ta sẽ nghe thấy được tiếng tim đập của tôi mất.

# Mình là notebook A của Phương Phương #

Phương Phương hạnh phúc quá trời!

QAQ

---

#VL: Bonus ảnh về hạt đười ươi:
 
Trong Lòng Vợ Tôi Có Một Ánh Trăng Sáng
29


Lúc về đến nhà thì thấy bố mẹ tôi đang ăn cơm, tôi chào một tiếng rồi đi vào trong phòng.

Ngồi nghỉ ở trên giường một lúc, sau đó tôi lấy điện thoại ra tìm số điện thoại của bà Khương.

"Alô, xin chào," Trong điện thoại là tiếng nói vô cùng dịu dàng của bà Khương: "Tiếu tiên sinh đấy à?"

"Là cháu đây bác Khương, cháu hi vọng bác có thể giải thích cho cháu một chút," Tôi nói: "cháu nghĩ là bác sẽ không thể nào không biết rõ được chuyện Phương tiên sinh muốn cháu làm kiểu 'bạn bè' gì với anh ấy."

Trong điện thoại truyền đến tiếng cười khẽ, tôi nghe thấy bà Khương nói: "Tôi biết."

"Vậy đáng lẽ ra bác phải nói rõ ràng với cháu trước chứ!"

Tôi có hơi bực mình, có cảm giác như mình bị lừa vậy.

"Thật sự xin lỗi, Tiếu tiên sinh, thứ lỗi cho tôi vì lúc ấy đã không nói rõ chuyện này."

Bà Khương nói: "Tại vì từ nhỏ đến giờ Phương Phương chưa từng có hứng thú với ai bao giờ cả, cho nên khi thằng bé nói nó thích cậu, tôi đã vui đến nỗi không biết nên làm thế nào cho phải, thật sự không còn tâm trí đâu để đi suy xét đến giới tính của cậu nữa."

"Cho nên đối với tôi mà nói, chỉ cần cậu không phải là người xấu, không làm tổn thương đến thằng bé, thì như vậy là đã đủ rồi."

"Tiếu tiên sinh, lời giải thích này có thể chấp nhận được chứ?"

Tôi cầm điện thoại, mãi mà không nói câu gì cả.

Bà Khương cũng không ngắt máy.

Hô hấp của tôi có hơi dồn dập, tôi nghĩ chắc là bà cũng nghe thấy được.

"Bác Khương, bác làm như vậy khiến chocháu cảm thấy rất rối loạn."

Tôi cầm điện thoại nhìn xuống sàn nhà, ở chỗ đó có một chiếc dép.

"Bởi vì cháu là gay."

Lúc nói đến chữ cuối cùng giọng nói của tôi có hơi run rẩy, nhưng tôi biết lúc này nên thẳng thắn về chuyện này chứ không nên giấu diếm.

Tôi còn tưởng sau khi tôi come out xong bà Khương sẽ nói mấy câu khách khí để bảo tôi cách xa con trai bà ra một chút, nhưng không ngờ bà Khương lại chỉ hỏi đúng một câu: "Thế thì sao?

Chuyện này có vấn đề gì à?"

Nhất thời tôi bị bà hỏi đến cứng họng, mãi lúc sau mới nói: "Bác không sợ là cháu sẽ, ừm, làm gì đó với con trai bác à..."

"Tiếu tiên sinh," Tôi nghe thấy tiếng bà ngậm cười: "Điều tôi nên lo lắng hẳn phải là Phương Phương sẽ làm ra chuyện gì đối với cậu mới đúng."

Tôi: ...

Bà Khương lương tâm của bà không bị cắn rứt thật đấy à?!!!
 
Trong Lòng Vợ Tôi Có Một Ánh Trăng Sáng
30+31


30,

Hai ngày sau, tôi có một buổi biểu diễn múa solo tại nhà hát.

Lúc lên sân khấu, tôi theo thói quen liếc mắt nhìn xuống cuối góc của hàng ghế cuối cùng một cái, nhất thời ngây ngẩn cả người, chỗ đó trống không, nào có thấy bóng dáng của Phương tiên sinh đâu.

Tôi thầm nghĩ hay là hôm nay anh ta không tới?

Hay là đang đi vệ sinh?

Hay là đang ngồi ở vị trí khác?

Càng nghĩ lại càng mông lung, làm cho tôi không tài nào tập trung nổi vào bài múa, đã thế lại còn nhảy sai mất một bước nhảy nữa chứ.

Sau khi âm nhạc kết thúc, bạn nhảy của tôi đã hỏi tôi rằng hôm nay có phải là tôi cảm thấy không được khỏe hay không, tôi có chút xấu hổ, đành thuận miệng đáp lại một câu "Có hơi hơi."

Nhưng trong lòng thì đã lôi Phương tiên sinh ra mắng không dưới ba lần.

Lúc đang tẩy trang, nhân viên nhà hát lại mang vào cho tôi một giỏ hoa.

Tôi đơ mất một giây rồi mới phản ứng lại được, sau đó vội vàng hỏi: "Vị tiên sinh tặng hoa đã đi chưa?"

Nhân viên nhà hát đáp: "Chắc là vẫn chưa đi đâu."

Tôi nhanh chóng lau sạch mặt, cầm lấy giỏ hoa rồi chạy ra ngoài.

Người trong nhà hát vẫn chưa ra về hết, đèn vẫn còn sáng, tôi rất dễ dàng tìm thấy được Phương tiên sinh đang ngồi ở vị trí chính giữa của khán phòng.

Anh ta không còn đội mũ hay đeo khẩu trang, trong tay cũng không còn cầm theo ống nhòm nữa.

Lúc không nhìn thấy anh ta tôi cứ có cảm giác thiêu thiếu cái gì đó, đến khi nhìn thấy rồi thì tôi lại chẳng biết nên nói cái gì.

Tôi quơ quơ giỏ hoa trong tay, bảo anh ta rằng: "Về sau anh đừng tặng cho tôi thứ này nữa."

"Hả?"

Phương tiên sinh hơi sửng sốt một chút, hỏi: "Cậu không thích à?"

"Không phải, nhưng trong phòng của tôi đã không còn chỗ nào để đặt hoa xuống nữa rồi."

Tôi đáp, trên mặt hơi ửng đỏ.

"Hóa ra là thế..."

Anh ta bày ra vẻ mặt có chút buồn rầu: "Vậy tôi làm ít lại nhé?"

Tôi kinh ngạc nhìn anh ta, lắc lắc giỏ hoa trong tay, hỏi: "Anh tự mình làm cái này đấy hả?"

Anh ta gật gật cái đầu, lộ ra vẻ thẹn thùng, giống như một đứa trẻ mà xoắn hai bàn tay to vào nhau.

Tôi chợt nhớ tới mấy vết chai trên tay của anh ta, lồng ngực hơi căng lên, ma xui quỷ khiến thế nào tôi lại nghĩ tới đống hoa mà tôi đã tặng lại cho người khác.

Tôi hỏi anh ta: "Vậy còn mấy giỏ hoa tươi đợt trước thì sao?"

"Là tôi tự trồng đấy."

Anh ta trả lời.

Tôi nhìn anh ta, không biết nên làm thế nào cho phải.

Rõ ràng chỉ mới quen biết được có ba ngày, thế nhưng tôi lại có cảm giác cứ như tôi đã được người ta thầm mến từ rất nhiều năm rồi vậy.

31,

Nói không thấy cảm động là nói dối.

Có thể có được một người luôn lặng lẽ thích mình như vậy, ai mà chả thấy vui.

Nhưng vui là một chuyện, có thể tiếp nhận hay không lại là một chuyện khác.

Trên đời này, có một loại tiếc nuối gọi là gặp đúng người nhưng sai thời điểm.

Nếu lúc trước không chấp nhận điều kiện của bà Khương thì tốt biết mấy, như vậy thì tôi sẽ không còn cảm thấy nhớ mãi không quên đối với Mát-xcơ-va nữa, cũng có thể tiếp nhận Phương tiên sinh; nếu Phương tiên sinh là người bình thường thì tốt biết mấy, không còn thâm tình một cách đơn thuần như vậy nữa, như vậy thì tôi cũng sẽ có thể cự tuyệt một cách dứt khoát hơn, không cần phải do dự tiến thoái lưỡng nan như bây giờ nữa.

Tôi hạ quyết tâm, trả lại giỏ hoa cho anh ta, nói: "Về sau đừng có tặng tôi mấy thứ này nữa, có ít hơn nữa tôi cũng không cần."

Tôi trả lại rất đột ngột, anh ta không chú ý, suýt chút nữa thì đã để giỏ hoa rơi xuống đất, sau khi bắt được giỏ hoa anh ta nhìn tôi với vẻ hoảng hốt.

Tôi không dám nhìn anh ta, chỉ chăm chăm nhìn xuống mũi chân, bảo: "Anh đi đi, tôi còn phải chờ đồng nghiệp để đi ăn cơm nữa."

Anh ta gật gật đầu, nói: "Được."

Sau đó cầm theo giỏ hoa xoay người bước đi.

Tuy rằng lúc nói chuyện vẫn luôn rất bình tĩnh, nhưng đến khi anh ta quay người lại thì tôi lại bắt đầu cảm thấy hoảng hốt, giống như lo sợ anh ta mà đi rồi thì sẽ không còn đến đây thêm lần nào nữa.

"Phương tiên sinh!"

Tôi không nhịn được bèn gọi anh ta lại: "Anh đã ăn cơm chưa?"

"Đã ăn rồi."

Anh ta đáp.

"Vậy anh đi đi."

Tôi có chút ủ rũ.

"Ừm."

Dứt lời, anh ta xoay người chuẩn bị đi tiếp.

"Khoan đã!"

Tôi lại gọi anh ta lại, hỏi: "

Sau này anh vẫn sẽ đến đây chứ?"

"Vẫn sẽ đến."

"Ngồi ghế trước hay ghế sau?"

"Ghế trước."

"Không ngồi ghế sau nữa à?"

"Tôi muốn ngồi ở gần cậu hơn một chút."

Giọng nói của anh ta không lớn lắm, nhưng tôi vẫn nghe được rất rõ ràng.

Đèn trong nhà hát sáng trưng, tôi nhìn thấy được sự mất tự nhiên cùng với vẻ yếu mềm trong đôi mắt xanh thẳm của anh ta.

Nhưng đến cuối cùng tôi vẫn chỉ nói: "Anh đi đi."

---

#VL: Đau lòng quá đi mất o(╥﹏╥)o
 
Trong Lòng Vợ Tôi Có Một Ánh Trăng Sáng
32


Lúc trở lại phòng hóa trang, cô bạn trông thấy tôi thì liền cười tà: "Lạp Sênh, anh chàng vừa mới nói chuyện với cậu là ai thế hả?"

Tôi bị nụ cười của cô bạn làm cho run hết cả da đầu, bèn trả lời qua loa: "Một người bạn thôi."

"À~ Ra là "bạn" đấy à~" Dứt lời, cô bạn bày ra vẻ mặt như đột nhiên bừng tỉnh, vỗ vỗ bả vai của tôi, nói: "Khá lắm!

Cũng có mắt nhìn phết!

Bảo sao lúc trước cậu vẫn luôn độc thân, "tuýp" này quả đúng là khó tìm thật."

Tôi giải thích: "Cậu nghĩ đi đâu thế hả, chỉ là bạn bè bình thường thôi mà."

"Không phải chứ?"

Cô bạn nhìn tôi với vẻ mặt khó tin: "Trai đẹp như thế mà cậu cũng nhịn được cơ à?"

"Thế chẳng lẽ tớ phải bổ nhào vào người ta chắc?"

Tôi có chút bất đắc dĩ: "Bây giờ tớ vẫn chưa muốn nghĩ đến chuyện yêu đương."

"Sao lại thế?"

Cô bạn hỏi.

"Tớ có thể sẽ phải tới học ở Mát-xcơ-va."

Tôi do dự một lúc, cuối cùng vẫn nói hết mọi chuyện ra.

Cô bạn này là một trong số những người bạn hiếm hoi của tôi, việc này sớm hay muộn rồi thì cũng sẽ phải nói ra cho cô ấy biết.

"Thật á?

Vậy thì tốt quá rồi!"

Cô bạn quả nhiên vui hẳn lên, nhưng lại hỏi: "Cơ mà thế thì có liên quan gì đến chuyện cậu không thể yêu đương?"

"Yêu xa khó lắm, tớ sợ không kiên trì được nổi."

Tôi nói: "Dẫu sao thì đây cũng là chuyện mà tớ vẫn luôn muốn theo đuổi, để cho người ta phải mất công chờ đợi tớ nhiều năm, như vậy là không công bằng đối với người ta."

"Ôi giời ơi Lạp Sênh ơi, có đôi khi tớ thật sự không thể nào hiểu nổi trong đầu cậu rốt cuộc là đang suy nghĩ cái gì nữa, chuyện trước kia của cậu với La Bân cũng thế, rõ ràng là không nhất thiết phải đi đến bước này...Được rồi được rồi, không nhắc tới anh ta nữa."

Cô bạn biết tôi không thích nói đến chuyện trước kia, bèn nhanh chóng ngừng lại, nói: "Tớ vẫn cảm thấy chuyện yêu đương của cậu có vấn đề đấy nhé, vì sao lại lo sợ chuyện đối phương sẽ phải chờ đợi mình cơ chứ?

Nếu như người ta thật sự thích cậu, chờ đợi hai-ba năm thì có tính là gì.

Chẳng lẽ cậu lại không đáng để cho người ta phải chờ đợi chắc?

Huống chi chuyện tình cảm vốn dĩ cũng chẳng phải là chuyện công bằng gì cả, ai thích thì người đó phải chịu thôi!

Chả sao cả!"

Tôi bị cô bạn nói đến không biết phải đáp lại như thế nào.

Từ nhỏ bố mẹ đã dạy tôi không được đi gây phiền toái cho người khác, không được lợi dụng người khác, người ta tốt với mình bao nhiêu thì mình cũng phải tốt lại với người ta bấy nhiêu.

Cho nên tôi vẫn luôn nghĩ chuyện tình cảm cũng là như vậy, nếu đã không thể vì người ta mà hi sinh đi lý tưởng của mình thì mình cũng không được làm lỡ dở người ta.

Chẳng lẽ tôi đã nghĩ sai rồi ư?
 
Trong Lòng Vợ Tôi Có Một Ánh Trăng Sáng
33


"Cậu nghĩ thế là quá sai lầm rồi cậu có biết không hả?!"

Sau khi biết được ý nghĩ của tôi, cô bạn ngay lập tức thốt lên: "Lạp Sênh, cậu làm ơn có thể đứng ở góc độ của chính mình để suy nghĩ cho bản thân cậu có được không hả, cậu phải tự hỏi bản thân rằng, cậu cũng không phải là đối phương, thế thì làm sao mà cậu biết được rằng liệu đối phương có bị chịu thiệt hay không.

Thượng đế mở được cho cậu một cánh cửa thì cũng có thể đóng đi của cậu một cánh cửa.

Lạp Sênh, cậu thật đúng là quá phí phạm cái nhan sắc này của cậu rồi."

Bị cô bạn nói một lèo như vậy, cuối cùng tôi cũng có chút hoài nghi không biết có phải là Thượng đế đang muốn đẩy tôi về phía Phương tiên sinh hay không nữa.

"Lạp Sênh, tớ không phải là đang muốn đả kích cậu đâu, nhưng nếu mà cậu thật sự vẫn còn có suy nghĩ như vậy, thế thì cậu cứ xác định là sẽ bị FA cả đời này đi."

Cô bạn lại bồi thêm một câu.

Tôi có cảm giác như mình đã thật sự bị đả kích đến thương tích đầy mình rồi đây, "bộp" một tiếng đập trán lên bàn, tôi bi thương nói: "Được rồi, tớ cam đoan sẽ sửa đổi mà."

"Cam đoan cũng chả có tác dụng cái rắm gì cả!

Cậu phải hành động đi thôi!"

Nói đến đây, cô bạn lại hí hửng hẳn lên: "Nói mau!

Cậu cùng với cái anh chàng đẹp trai kia đã tiến được tới mức độ nào rồi hả?

Hôn môi chưa?

Lên giường chưa?

Kỹ thuật của anh ta có được không?

Ôi giời ơi!

Đáng nhẽ ra vừa rồi tớ phải lao ra đó mới phải chứ, nếu thế thì cậu đã có thể giới thiệu cho hai bọn tớ làm quen với nhau luôn rồi, mà tớ cũng có "kiểm hàng" giúp cậu luôn một thể, cậu ít kinh nghiệm như vậy, nhỡ đâu lại gặp phải một tên cặn bã thì chết dở.

Mà nhỡ đâu tên cặn bã đó lại còn thích chơi trò SM nữa thì làm sao, mà nhỡ đâu..."

Tôi thấy hai mắt của cô bạn sáng rực cả lên, suýt thì còn chảy cả nước dãi, thế là tôi bèn lặng lẽ nuốt lại cái ý định kể cho cô bạn nghe về tình hình giữa tôi và Phương tiên sinh.

Tôi vẫn là nên đi tìm một người nào đó bình thường hơn một chút để hỏi về chuyện này vậy.

Nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng tôi gọi điện thoại cho bà Khương.

Thứ nhất là vì dù sao thì chuyện này cũng có liên quan đến Phương tiên sinh, thứ hai là vì không hiểu sao mà tôi lại cứ có cảm giác là bà Khương rất có am hiểu trong việc xử lý những vấn đề liên quan đến chuyện tình cảm (?)

Aiz, nếu mà vẫn không được nữa thì tôi cũng chỉ còn nước đi tìm tới Cha xứ ở nhà thờ mà thôi.

Tôi hỏi bà Khương: "Nếu cháu thật sự qua lại với Phương tiên sinh, nhưng cuối cùng vẫn sẽ đi Mát-xcơ-va, như vậy thì có phải là sẽ làm tổn thương đến Phương tiên sinh hay không?"

Bà Khương hơi dừng lại một lúc lâu, sau đó mới nói: "Sẽ chứ, thằng bé nhất định là sẽ đau lòng lắm."

Tôi không hiểu được, bèn hỏi: "Bác biết cháu sẽ làm tổn thương đến anh ấy, vậy sao bác vẫn còn muốn cháu qua lại với anh ấy?"

"Bởi vì đây chính là cuộc sống mà Tiếu tiên sinh."

Bà Khương nói: "Phương Phương đã sắp hai mươi bốn tuổi rồi, tôi muốn để cho thằng bé hiểu được, những thứ mà thằng bé yêu thích sẽ làm cho thằng bé vui vẻ và cũng có thể sẽ làm cho thằng bé đau lòng.

Tôi không có cách nào dạy cho thằng bé hiểu được rõ về đạo lý này, chỉ có cậu mới có thể dạy được thằng bé thôi Tiếu tiên sinh ạ."

Lúc đó, tôi thật sự rất muốn nói với bà rằng: "Bác tàn nhẫn quá đi mất."

Thế nhưng yết hầu lại giống như bị mắc nghẹn thứ gì đó, vô cùng đau đớn, không thể nói ra được lời nào cả.

"Cho nên, nếu như có một ngày nào đó trong tương lai, cậu thật sự làm tổn thương tới thằng bé, tôi cũng vẫn sẽ cảm kích cậu như cũ, bởi vì đây cũng chính là một phần của quá trình trưởng thành."

"Tôi nghĩ, chắc hẳn là cậu cũng không hi vọng Phương Phương sẽ vĩnh viễn không lớn lên được, có đúng không nào?"

Tôi không đáp lại bà mà ngắt máy luôn.

Trực giác của tôi không sai, bà Khương quả nhiên là rất am hiểu trong việc xử lý những vấn đề liên quan đến chuyện tình cảm.

Hay nói thẳng ra, khốn cảnh mà tôi đang gặp phải cũng chính là do bà tạo nên.

Tôi lại nghĩ tới tấm chi phiếu cùng lá thư giới thiệu kia.

Trên đời này quả nhiên là chẳng có bữa cơm trưa nào miễn phí cả.

Chỉ có Phương tiên sinh ngốc nghếch là mới có thể đi thanh toán trước mà thôi.
 
Trong Lòng Vợ Tôi Có Một Ánh Trăng Sáng
34


# Mình là notebook A của Phương Phương #

Xin chào cả nhà, mình là notebook A của Phương Phương, hai ngày nay có tiểu thiên sứ đã để lại lời nhắn hỏi mình là vì sao không còn trông thấy mình đâu nữa, nguyên nhân không phải là rất đơn giản sao - đó chính là bởi vì Phương Phương không có đi hẹn hò cùng với Tiếu tiên sinh!

Là một quyển notebook chuyên đi ghi chép lại một cách tỉ mỉ về những buổi hẹn hò, đương nhiên là mình chỉ có thể xuất hiện vào những lúc Phương Phương ngốc nghếch đi hẹn hò rồi!

So easy ~

Cho nên, khi mà mình xuất hiện thì điều đó có nghĩa là: Phương Phương ngốc nghếch rốt cuộc cũng đi hẹn hò lại với Tiếu tiên sinh rồi ---- các bạn nghĩ rằng mình sẽ nói như vậy với các bạn ư?

Lầm to rồi!

Là một quyển notebook với thái độ nghiêm cẩn, mình cần phải ghi chép đúng với sự thực, đó là: Mama lại phải ra tay giúp Phương Phương ngốc nghếch hẹn gặp mặt với Tiếu tiên sinh rồi!

Nghe đến đây mà xót hết cả ruột.

Mama hỏi Phương Phương lần này muốn hẹn gặp ở chỗ nào, Phương Phương nói muốn hẹn gặp ở bên cạnh bồn hoa của khu chung cư.

Mama bảo không được, bởi vì Tiếu tiên sinh làm gì có biết đường đi đến chỗ bồn hoa của khu chung cư nhà chúng ta đâu.

Phương Phương lại nói muốn hẹn gặp Tiếu tiêu sinh ở nhà, mama bảo không được, Tiếu Tiếu vẫn chưa kết hôn cùng với Phương Phương nên không thể dẫn vào nhà được.

Phương Phương hỏi mama liệu rằng có thể kết hôn trước rồi mới đi hẹn hò có được không, mama bảo được đấy con đi hỏi Tiếu Tiếu thử xem nếu cậu ấy đồng ý thì có nghĩa là được.

Phương Phương không nói gì nữa.

Có phải mọi người đang nghĩ rằng sự trầm mặc của Phương Phương chính là biểu hiện của sự nhụt chí có đúng không?

Không đâu!

Bạn ấy đang giữ yên lặng để nghĩ cách cầu hôn với Tiếu tiên sinh đấy!

Tin mình đi, với dung lượng não hữu hạn kia của bạn ấy thì chắc chỉ cần mất khoảng một năm rưỡi nữa là bạn ấy sẽ nghĩ ra được thôi.

Cơ mà một năm rưỡi thì lâu quá!

Tiếu tiên sinh tốt như thế nhất định sẽ bị người khác lấy đi mất!

Phương Phương ngốc nghếch thật đúng là chẳng thể nào làm cho mình bớt lo đi được mà!

May mà đội quân notebook của chúng mình vẫn còn có mama - quân sư tình yêu, nếu không thì e là ngay đến cả nguồn cơn của đám notebook bọn mình cũng chỉ có nước bị chó tha đi mất mà thôi!

Mama nói, không phải là con thích biển rộng đấy sao?

Hay là dẫn Tiếu tiên sinh tới bờ biển nhé?

Phương Phương bày ra vẻ mặt "con cũng nghĩ như vậy đấy", sau đó vui vẻ đồng ý.

Nhưng việc lựa chọn địa điểm mới chỉ là bước đầu tiên của buổi hẹn hò mà thôi, tiếp theo đó còn có bước thứ hai, đó chính là diễn tập.

Vì muốn làm giảm bớt cảm giác hồi hộp lo âu cho Phương Phương, mama đã quyết định đưa Phương Phương tới bờ biển trước.

Cũng may bây giờ đang là cuối mùa hè, bờ biển không có nhiều người lắm.

Mama đưa Phương Phương đi, còn Phương Phương thì đưa mình đi.

Mama bảo lần trước gặp mặt ngay đến cả nắm tay của Tiếu Tiếu cũng chưa thể nắm được, lần này nhất định phải nắm tay được đấy nhé.

Phương Phương có lòng tin không nào?

Phương Phương lớn tiếng nói có ạ.

Mama bảo, tốt lắm, coi như bây giờ mẹ chính là Tiếu Tiếu đi, Phương Phương có gì muốn nói không nào?

Cậu có muốn chơi cát cùng với tôi không?

Phương Phương nói.

Mama bảo tôi không chơi, tôi muốn về nhà cơ.

Phương Phương trầm mặc một lúc, sau đó nói vậy thì để tôi đưa cậu về nhà nhé.

--- Xong ---

# Ba định luật lớn trong buổi hẹn hò: mỗi lần hẹn hò xong nhất định phải đưa Tiếu Tiếu về nhà #

Cho Phương Phương ngốc nghếch một dấu √ này ~
 
Trong Lòng Vợ Tôi Có Một Ánh Trăng Sáng
35


Đây là lần đầu tiên tôi hẹn hò với Phương tiên sinh ở bờ biển.

Kỳ thật thì tôi chẳng muốn ra biển một chút nào, bởi vì ra đó thì 8-9 phần là sẽ phải cởi giày ra để đi xuống biển.

Vấn đề là vũ công múa ba lê, 10 người thì phải đến 8-9 người đều sẽ có bàn chân rất xấu, mà bàn chân của tôi thì không chỉ có xấu không thôi đâu mà trông còn tàn tạ nữa chứ, cho nên tôi cực kỳ không muốn để lộ bàn chân ra ở trước mặt Phương tiên sinh.

Đã nhận của Phương tiên sinh nhiều hoa như vậy rồi, nhưng đây là lần đầu tiên tôi thật sự muốn làm một chút gì đó cho buổi hẹn hò.

Nghĩ đến chuyện bờ biển ở cách đây khá xa, tới đó chắc cũng phải mất mấy tiếng, buổi trưa chắc là cũng không kịp trở về nhà ăn cơm, thế là tôi bèn quyết định sẽ làm cơm hộp cho Phương tiên sinh.

Nói ra thì xấu hổ, nhưng mấy năm nay tôi vẫn luôn sống cùng với bố mẹ, cho nên tay nghề nấu nướng vẫn chẳng khá lên được một chút nào cả.

Làm xong mà ăn không được ngon là cả một vấn đề, tôi chỉ sợ nhỡ đâu mình nấu chưa chín tới hoặc dùng sai nguyên liệu, khiến cho Phương tiên sinh đổ bệnh thì khổ.

Cho nên, tôi quyết định vẫn là để cho mẹ tôi làm đầu bếp chính, còn tôi sẽ chỉ đứng bên cạnh để phụ giúp mà thôi.

Tôi hỏi: "Mẹ ơi, mẹ có thể tạo hình cho cơm thành một hình mặt người có được không?"

Mẹ tôi đáp: "Đương nhiên là được."

Tôi nói: "Con muốn mắt có màu xanh lam, tóc thì hơi quăn quăn lên một tí."

Mẹ tôi liếc mắt nhìn tôi một cái rồi kéo dài giọng ra: "Làm được~"

Tôi đứng bên cạnh giải thích một cách giấu đầu hở đuôi: "Gần đây con rất hâm mộ một ngôi sao điện ảnh, là người nước Nga, đẹp trai lắm mẹ ạ!"

Mẹ tôi nói: "Ồ."

Tôi không bịa ra được nổi nữa, đành phải nói thật: "Thôi được rồi, thật ra thì đó chính là vị tiên sinh vẫn hay tặng hoa cho con đó."

Mẹ tôi nói: "Ồ!"

Tôi bảo: "

Sau này cũng không chắc chắn là sẽ có thể đến được với nhau."

Mẹ tôi nói: "Ố?"

Tôi lập tức đổ mồ hôi lạnh, nói thẳng ra: "Thôi được rồi, thực ra thì bọn con đã qua lại với nhau rồi."

Mẹ tôi trầm mặc một lúc, sau đó mở miệng kêu tên tôi: "Tiếu - Lạp - Sênh."

Xong đời rồi, cứ khi nào mà mẹ tôi kêu ra tên đầy đủ của tôi thì y như rằng sẽ có chuyện không hay xảy ra.

Quả nhiên, chưa được bao lâu thì tôi đã bị trừng phạt, mẹ tôi nói: "Cơm trưa sẽ không có phần của con đâu đấy."

Tôi đau khổ rên lên một tiếng, sau đó nhẹ nhàng đi ra khỏi phòng bếp rồi nằm giả chết ở trên ghế sofa.

Đến khi mở hộp cơm của Phương tiên sinh, tôi mới phát hiện ra rằng thì ra mẹ tôi vẫn làm đầy đủ hai phần cơm.

Ôi~, thật đúng là hạnh phúc khi có được một người mẹ "ngạo kiều".

(*Ngạo kiều: bên ngoài thì lạnh lùng nhưng bên trong thì ấm áp dịu dàng)
 
Trong Lòng Vợ Tôi Có Một Ánh Trăng Sáng
36


Chúng tôi hẹn nhau xuất phát vào lúc chín giờ rưỡi, Phương tiên sinh sẽ tới đón tôi.

Còn chưa đến giờ, mẹ tôi đã một tay xách cơm hộp, một tay nắm tay tôi đứng chờ tại đài phun nước ở dưới nhà.

Tôi thấy hơi ngại nên bảo mẹ tôi đi về.

Mẹ tôi không chịu, nói: "Mẹ phải xem xem cái cậu họ Phương kia có tướng mạo như thế nào đã, con ngơ ngơ như vậy, nhỡ đâu gặp phải tên lừa đảo thì mẹ biết phải tìm ai bây giờ?"

Tôi không còn cách nào khác, đành phải giải thích một chút về tình trạng của Phương tiên sinh cho mẹ tôi biết, nhưng tôi không hề nhắc tới bản hợp đồng giữa tôi và bà Phương.

Mẹ tôi vẫn bán tín bản nghi mà nói: "Không được, mẹ vẫn phải nhìn một cái đã, với con mắt này của con ấy hả, thì có mà sói cũng có thể nhìn thành chó nhà."

Tôi đang định phản bác lại mẹ tôi thì Phương tiên sinh tới nơi.

Trong khu chung cư không thể đỗ xe cho nên anh ấy đi bộ đi vào.

Kính râm, áo sơ mi màu rằn ri, quần màu nhạt dài tới mắt cá chân, Phương tiên sinh xuất hiện trong bộ dáng cao gầy thon chắc.

Mọi ánh mắt nội trong phạm vi hai mươi mét trong nháy mắt đều tập trung hết ở trên người Phương tiên sinh.

Nhưng anh ấy lại không cảm nhận được điều đó, mà chỉ vừa bước tới chỗ tôi, vừa tháo kính râm ra cười cười với tôi.

Tôi lay lay tay mẹ, bảo: "Đó chính là Phương tiên sinh đấy mẹ."

Mẹ tôi không nói gì cả.

Phương tiên sinh nhanh chóng bước tới trước mặt tôi, nhỏ giọng gọi tên tôi.

Sau đó im lặng liếc nhìn mẹ tôi một cái rồi quay đầu nói với tôi: "Chúng mình đi thôi."

Ngay lập tức tôi liền cảm nhận được có một sự biến đổi ở trong hơi thở của mẹ tôi, tôi bèn vội vàng gọi anh ấy lại, cố gắng xoay chuyển tình thế: "Phương tiên sinh, xin, xin chờ một chút, đây là mẹ em.

Mẹ, vị này là Phương tiên sinh."

Mẹ tôi chủ động vươn tay ra, nói: "Xin chào, Phương tiên sinh."

Phương tiên sinh nhìn nhìn, rồi lại nhìn nhìn mẹ tôi, do dự một lúc lâu mới chậm rãi bắt lấy tay mẹ tôi, nói: "Xin chào mẹ ạ."

"Mẹ cái đầu anh ấy!

Gọi là dì!"

Tôi có cảm tưởng não của tôi như sắp bùng cháy lên vậy, suýt chút nữa thì tôi đã quên béng mất chỉ số IQ của Phương tiên sinh không những không ở trong trạng thái online mà anh ấy còn là một người rất không biết xấu hổ nữa.

"Xin chào dì ạ."

Phương tiên sinh ngoan ngoãn sửa miệng, sau đó lấy một viên kẹo từ trong túi áo ra đưa cho mẹ tôi.

Tôi biết chắc chắn là lúc này đây trong lòng mẹ tôi đang nổi gió bão cuồn cuộn.

Lúc tới bờ biển, Phương tiên sinh vẫn còn tiếc nuối vì mẹ tôi đã không chịu nhận kẹo của anh ấy.

Tôi nói: "Trẻ con mới nhận kẹo, người lớn không nhận kẹo đâu."

"Aiz, người lớn thật đáng thương quá nhỉ."

Nói xong Phương tiên sinh đưa cho tôi một viên kẹo, bảo: "Tiếu Tiếu, chúng mình ăn thôi."

"..."

Để chứng minh tôi không phải là một người "đáng thương", tôi đành phải ăn viên kẹo đó.

Ừmm, vị sữa cũng không tệ lắm.

Ở bờ biển không có nhiều người lắm, chúng tôi thuê một chiếc dù che nắng, sau đó bày ra đồ ăn thức uống rồi mấy thứ linh tinh ở dưới dù.

Lúc đầu tôi còn tưởng rằng Phương tiên sinh sẽ gọi tôi đi bơi, tôi còn đang khổ não muốn tìm đại lý do gì đó để từ chối, đến khi nhìn lại thì đã thấy Phương tiên sinh một tay cầm xẻng nhỏ một tay cầm hộp nhựa, phấn khởi hỏi tôi rằng có muốn đi bắt cua nhỏ cùng mình không.

Tôi còn chưa kịp suy nghĩ cái gì thì đã đồng ý với anh ấy, bước theo từng dấu chân của Phương tiên sinh đi về phía bãi đá ngầm bên kia.

Tôi nhận thấy từ sau khi tới bờ biển Phương tiên sinh vẫn luôn ở trong trạng thái rất hưng phấn, thế là bèn hỏi anh ấy: "Anh thích biển lắm à?"

Phương tiên sinh gật gật đầu, nói: "Biển đẹp lắm."

Tôi nhìn trời nhìn biển rồi lại nhìn về phía cuối chân trời, trong lòng cảm thấy đồng cảm vô cùng.

Ban đầu tôi chỉ định ngồi hóng gió ngắm biển ở trên bãi đá ngầm, nhưng trông thấy Phương tiên sinh vui vẻ quá, làm cho lòng hiếu kỳ của tôi bị khơi dậy lên, thế là cuối cùng tôi cũng gia nhập hội bắt cua.

Phương tiên sinh ở phía trước dùng xẻng nhỏ lật đá để tìm cua, tôi thì ở phía sau xách hộp nhựa trông ngóng cua.

Không thể không nói rằng, Phương tiên sinh quả đúng là một tay bắt cua giỏi, người khác thì toàn là bắt từng con một, còn anh ấy thì lại là bắt từng ổ cua một.

Tôi đứng ở phía sau anh ấy mà bận rộn đến nỗi suýt thì không kịp trở tay.

Bắt cua xong, Phương tiên sinh cởi giày ra, xắn ống quần lên, rồi lại muốn đi mò cá.

Tôi còn đang do dự không biết là có nên đi hay không thì tiếng hô to của Phương tiên sinh đã truyền tới: "Tiếu Tiếu, ở chỗ này có nhiều cá lắm ý!

Em mau tới đây đi."

Tôi chẳng kịp suy nghĩ gì cả mà liền lập tức xách hộp nhựa nhạy về hướng đó.

Đó là một trũng nước nửa khép kín, nước trong veo, một đàn cá nhỏ đang bơi ở bên trong đó.

Phương tiên sinh khoanh tay lại, một bên chơi nước một bên sờ cá, cứ như thể mẻ cá này thật sự là do anh ấy bắt được vậy!

Tôi trông thấy mà khó nhịn nổi lòng, bèn cởi giày ra rồi đi xuống đó.

"Ào" một tiếng nước biển đánh lên, tôi suýt chút nữa thì khóc thành tiếng.

Đù!

Quên xắn ống quần mất rồi!
 
Trong Lòng Vợ Tôi Có Một Ánh Trăng Sáng
37


Dẫu sao thì quần cũng đã bị ướt rồi, tôi quyết định làm tới luôn, dồn toàn tâm toàn ý vào sự nghiệp bắt cá vĩ đại: "Bỏ con cá đó ra đi, để em bắt cho!"

Tôi hoàn toàn mở rộng lòng mình (*), quả thật là không có cách nào kiềm nén lại nổi.

(*) Nguyên văn là "放飞自我" (Phóng phi tự ngã): ý 1 là mở rộng lòng mình, ý 2 là truy tìm mộng tưởng.

Tiếc là lý tưởng thì đầy ắp mà hiện thực thì lại quá phũ phàng.

Lúc Phương tiên sinh mò được đến con cá thứ năm, tôi vẫn còn chưa thể chạm được vào nổi dù chỉ là một con.

Nói thật, nếu không phải là vì xét đến chuyện Phương tiên sinh vẫn chỉ như một đứa trẻ thì lúc này tôi đã hất đổ hết toàn bộ cá của anh ấy đi rồi...

Bực quá đi mất!

Tôi chả muốn chơi nữa.

Tôi đang định đi lên bờ thì Phương tiên sinh đột nhiên gọi một tiếng: "Tiếu Tiếu, em qua đây."

"Để làm gì cơ?"

Tôi vừa nói vừa bước qua đó.

"Chìa tay ra."

Tôi bực mình chìa tay ra, Phương tiên sinh thật cẩn thận đặt một con cá nhỏ có đuôi màu xanh lam vào trong lòng bàn tay của tôi.

"Tiếu Tiếu cũng bắt được một con rồi này!"

Phương tiên sinh vui vẻ nói.

Tôi nhịn không được mà nở nụ cười, vui vẻ mang theo con cá nhỏ lên bờ.

Phương tiên sinh cũng đi lên bờ, vẩy vẩy chân, nói: "Chúng ta về ăn cơm thôi."

"Được."

Tôi vừa nói vừa xách chiếc hộp đựng cá cua lên.

Phương tiên sinh nhận lấy chiếc hộp, "ào" vài tiếng, đổ toàn bộ cá cua ở trong hộp xuống nước.

Tôi ngơ ngác nhìn anh ấy.

Phương tiên sinh còn bày ra dáng vẻ nghiêm túc mà giải thích cho tôi: "Trưa rồi, cá nhỏ và cua nhỏ cũng phải trở về nhà ăn cơm, lần sau chúng ta sẽ lại đến đây để bắt chúng nó tiếp nhé."

Tôi bị làm cho tức đến nỗi suýt thì khóc.

Tôi chỉ có thể như một đứa con ghẻ mà yên lặng ngồi trên tảng đá nhìn đàn cá bơi qua bơi lại trong nước.

Ai ngờ Phương tiên sinh đột nhiên hỏi một câu: "Tiếu Tiếu, sao chân của em lại bị thương vậy?"

Hai má của tôi hơi nóng lên, thoáng nhìn qua hai bàn chân dị dạng của mình, phần chân trước bị cong, ngón chân thì quắp lại, toàn bộ các đốt ngón chân đều có vết chai, ba ngón chân bên phải còn từng bị gãy, để lại vết tích xương bị vỡ.

Phương tiên sinh cứ nhìn chằm chằm vào đó khiến cho tôi không ngẩng đầu lên nổi.

Tôi vừa luống cuống đi giày, vừa làm bộ như không để bụng mà nói: "Đâu có đâu, ai múa ba-lê mà chả bị vậy."

Phương tiên sinh ngồi xổm xuống, nhìn chân của tôi, nhỏ giọng hỏi: "Có còn đau không?"

Tôi lắc đầu, nói: "Không đau nữa, cũng quen rồi."

Phương tiên sinh quay lưng qua, nói: "Tiếu Tiếu, để anh cõng em về."

Tôi thấy hơi xấu hổ, bèn cự tuyệt: "Không cần đâu, em tự đi được mà."

Phương tiên sinh lại nói: "Tiếu Tiếu, để anh cõng em về."

Tôi nói: "Không cần đâu, em có thể tự đi được."

"Tiếu Tiếu, để anh cõng em về."

"Không cần đâu."

"Tiểu Tiếu, để anh cõng em về."

"Không cần đâu mà."

"Tiếu Tiếu..."

"Được rồi được rồi!"

Tôi không lay chuyển được Phương tiên sinh, đành phải leo lên lưng của anh ấy.

Phương tiên sinh ôm chắc chân tôi rồi đứng lên.

Tôi sợ quá, bèn vội vàng ôm lấy cổ của anh ấy, chỉ sợ chẳng may mà ngã xuống thì chết.

Nhưng chẳng bao lâu sau tôi phát hiện ra sự lo lắng của tôi là dư thừa, Phương tiên sinh bước đi cũng giống như khi anh ấy lái xe vậy, vững vàng mà chuyên tâm.

Bờ vai của anh ấy vừa rộng lại vừa ấm áp, thoang thoảng mùi mằn mặn.

Tôi có cảm giác như nhịp tim của tôi đã lên tới tận 200 mất rồi.

Tuy rằng vẫn luôn tự nói với mình rằng không sao cả, thế nhưng đến khi Phương tiên sinh chở tôi về đến nhà, tôi vẫn không nhịn được mà hỏi một câu: "Này, chân của em xấu lắm có đúng không?"

Kỳ thật tôi hỏi như thế cũng không có ý gì khác, chỉ là muốn nghe anh ấy nói mấy câu dễ nghe mà thôi.

Tôi thấy Phương tiên sinh nhìn chằm chằm vào chân tôi khoảng nửa phút, sau đó thì gật đầu một cách rất nghiêm túc.

Mẹ nó chứ!

Cuộc tình này không có cách nào có thể tiếp tục được nữa rồi!
 
Trong Lòng Vợ Tôi Có Một Ánh Trăng Sáng
38


Mẹ tôi đang làm cơm tối, trông thấy tôi vừa về đến nhà đã thở phì phà phì phò, liền hỏi tôi bị làm sao.

Tôi bực đến nỗi sưng sỉa hết cả mặt mày lên, tôi nói: "Anh ấy chê chân con xấu."

Mẹ tôi bày ra vẻ mặt "mẹ cũng nghĩ như vậy đấy" rồi nói: "Bẳng vào hai cái chân như hai củ khoai nướng kia của con, nói xấu là còn đang khen con rồi đấy biết chưa hả?"

"...Mẹ, thật ra thì mẹ nhặt được con từ trong đống rác có phải không?"

Tôi tựa người vào ghế sofa, cảm thấy bị tổn thương ghê gớm.

Mẹ tôi bước ra phòng bếp, vừa lau tay vừa nói: "Người ta chỉ là đang nói sự thật thôi mà.

Tim con được làm từ thủy tinh đấy hở?"

Tôi không nói lại được mẹ, đành phải tiếp tục nằm giả chết trên ghế sofa.

"Ngồi dậy."

Mẹ tôi vỗ vỗ chân của tôi: "Mẹ có lời muốn nói với con đây."

"Cái gì thế ạ?"

Tôi ngồi thẳng người dậy.

"Con với vị Phương tiên sinh kia là nghiêm túc đấy à?"

Mẹ tôi hỏi.

Tôi gật gật đầu, nói: "Con người của Phương tiên sinh tốt lắm mẹ ạ."

"Con có biết là con đang yêu đương với một đứa trẻ con không hả?"

Mẹ tôi hỏi.

Tôi không biết phải giải thích thế nào với mẹ tôi, đành phải nói: "Phương tiên sinh tốt lắm mà mẹ."

"Hai đứa muốn ở bên nhau thì không phải chỉ cần tốt là đã đủ rồi đâu."

Mẹ tôi nói: "Bây giờ con hãy còn trẻ, con có thể sẽ cảm thấy cậu ấy giống một đứa trẻ thì trông rất đáng yêu, ở bên cạnh cậu ấy rất thoải mái, thế nhưng đến khi con già rồi thì sao nào?

Đến khi con sinh bệnh thì sao nào?

Con cảm thấy một đứa trẻ sẽ có đủ khả năng để chăm sóc tốt cho con được à?

Lúc con phải đối mặt với sự lựa chọn hay lúc con gặp phải khó khăn, liệu cậu ấy có đủ khả năng để gánh vác cùng với con được hay không?

Con có dám cam đoan rằng sau mười mấy năm nữa con cũng vẫn sẽ chăm sóc tốt cho cậu ấy được chứ?"

"Tiếu Tiếu, con thích đàn ông mẹ không phản đối, nhưng con lại đi thích một đứa trẻ, mẹ vẫn mong là con có thể suy nghĩ thật kỹ càng."

Tôi không biết nên nói gì cho phải, do dự một lúc lâu, cuối cùng tôi vẫn quyết định nói ra cho mẹ tôi biết về chuyện hợp đồng của tôi với bà Khương.

Sau khi nghe xong mẹ tôi liền trầm mặc, một lúc lâu sau mới nói: "Bố con sắp về rồi, mẹ đi nấu cơm đã."

Tôi đi theo mẹ vào trong phòng bếp, nhỏ giọng nói: "Mẹ, con không thể không đi Mát-xcơ-va, mẹ vẫn luôn khó chịu về chuyện con luyện tập đến nỗi tàn cả chân mà, nếu không thể múa đẹp được, như vậy thì chẳng phải là chân con đã bị tàn một cách uổng phí rồi hay sao?"

Mẹ tôi thở dài, bảo: "Mẹ biết rồi, tùy con vậy.

Mẹ của Phương tiên sinh cũng thật là kỳ lạ, ngay đến cả chuyện này mà cũng làm ra được.

Ban đầu mẹ còn tưởng là con bị bắt nạt cơ chứ, giờ thì xem ra, người đáng thương nhất hóa ra lại chính là Phương tiên sinh."

Tôi nghe mà xấu hổ, sợ mẹ tôi lại thuyết giáo tôi một trận, bèn tìm cớ định chạy đi.

"À đúng rồi, con vẫn còn chưa nói cho mẹ biết tên của Phương tiên sinh là gì đâu đấy."

Mẹ tôi nói: "Rõ ràng chỉ là một đứa trẻ, thế mà cứ luôn miệng gọi là "Phương tiên sinh", con không cảm thấy gọi như thế là kỳ lắm à?"

Tôi nói: "Mẹ, đó là bởi vì tên của Phương tiên sinh nghe còn kỳ hơn nữa kìa."

"Kỳ được đến mức nào cơ chứ?"

Mẹ tôi hỏi.

"Tên của anh ấy là Phương Phương," Tôi nói, thuận tiện còn bồi thêm một câu: "Mà đó không phải là biệt danh đâu, là tên thật đấy mẹ ạ."

Tôi biết chắc là trong lòng mẹ tôi lại đang nổi gió bão lên rồi.
 
Trong Lòng Vợ Tôi Có Một Ánh Trăng Sáng
39


Bởi vì từ nhỏ đã không có nhiều bạn, cho nên bình thường toàn là đón sinh nhật cùng với người nhà.

Về sau anh tôi ra nước ngoài, chỉ còn lại bố mẹ tôi với tôi.

Có điều sinh nhật năm nay thì lại có thêm cả Phương tiên sinh nữa.

Ban đầu tôi cũng không định mời Phương tiên sinh tới, dù sao thì chúng tôi cũng chỉ vừa mới qua lại với nhau được có nửa tháng, dẫn anh ấy về nhà gặp bố mẹ thì hình như có hơi bị nhanh quá.

Nhưng có vẻ bố mẹ của tôi rất không yên tâm về chuyện tôi với Phương tiên sinh ở bên nhau, cho nên đã ngầm tỏ ý là muốn gặp mặt Phương tiên sinh.

Tôi biết là bố mẹ đang lo lắng cho tôi, cho nên cuối cùng cũng đã đồng ý là sẽ mời Phương tiên sinh tới nhà chúng tôi ăn cơm.

Cơm tối bắt đầu vào lúc bảy giờ, Phương tiên sinh nói sáu rưỡi anh ấy sẽ tới.

Bố tôi vừa mới đi làm về là đã đi vào trong phòng tắm tắm rửa luôn, rồi thay một bộ quần áo mới.

Mẹ tôi cũng cố ý ăn diện, hiếm khi nào lại thấy mẹ mặc đầm.

Lúc tôi đang ở trong phòng ăn bày bát đũa thì chuông cửa vang lên.

Mẹ tôi nói: "Đừng bày nữa, ra mở cửa đi."

Tôi đặt đũa xuống, đi chiếc dép lê có hình con thỏ màu xám "bình bịch" chạy ra mở cửa.

Phương tiên sinh mặc quần âu cùng áo sơ mi màu trắng, trong tay cầm quà, lóng ngóng đứng ở ngoài cửa.

Bà Khương từng nói khi ở chỗ lạ Phương tiên sinh thường sẽ dễ bị căng thẳng bất an.

Nhân lúc bố tôi không để ý tôi nhẹ nhàng đóng cửa lại rồi nhanh chóng ôm anh ấy một cái, an ủi nói: "Đừng lo lắng, bên trong đều là bố mẹ của em, cũng giống y như bố mẹ của Phương tiên sinh mà thôi."

"Ừm."

Phương tiên sinh gật gật đầu.

"Nhớ phải gọi là dì chú đấy nhé."

Tôi lại dặn một câu.

Phương tiên sinh nói: "Anh nhớ rồi."

Tôi mở cửa ra, dẫn Phương tiên sinh đi vào.

Mẹ tôi đã bước ra khỏi phòng bếp, đang đứng ở trong phòng khách nhìn chúng tôi cùng với bố của tôi.

"Phương tiên sinh, mẹ em thì anh đã từng được gặp qua rồi, còn đây là bố của em.

Bố, vị này chính là Phương tiên sinh."

Phương tiên sinh đặt quà xuống, vươn tay về phía bố tôi, nói: "Con chào chú ạ."

Bố tôi nắm chặt tay anh ấy, hơi gật đầu rồi nói: "Chào cậu."

Phương tiên sinh rút tay về, xoay người chào hỏi mẹ tôi, nói: "Con chào dì ạ."

Mẹ tôi cười cười: "Xin chào Phương tiên sinh.

Ngồi xuống trước đã, cơm sắp xong ngay rồi đây."

"Vâng ạ."

Nói xong, Phương tiên sinh liền tìm một chỗ rồi ngồi xuống.

Tôi cầm lấy quà của Phương tiên sinh, cười bảo: "Hay là em bóc quà ra trước nhé."

"Tiếu Tiếu, em không thể bóc được."

Phương tiên sinh ngăn tôi lại: "Đây là quà để tặng cho dì."

"Hả?"

Tôi ngơ ngác nhìn anh ấy, hỏi: "Sao lại thế?"

"Bởi vì ngày sinh nhật của Tiếu Tiếu cũng chính là ngày mà dì phải chịu khổ, dì đã phải rất vất vả mới đưa được Tiếu Tiếu tới thế giới này, cho nên phần quà này anh muốn dành tặng cho dì."

Phương tiên sinh nói với vẻ nghiêm túc.

Nụ cười của tôi lập tức cừng đờ lại.

Đùa nhau à sinh nhật của bạn trai anh anh lại mang quà tới để tặng cho mẹ của bạn trai anh là thế nào vậy hả???

Bố tôi hãy còn đang đứng sờ sờ ở đây đấy nhé!!!
 
Trong Lòng Vợ Tôi Có Một Ánh Trăng Sáng
40


Bữa cơm đó tôi ăn đã trong tình trạng nghẹn tim, sắc mặt của bố tôi cũng không được tốt cho lắm.

Chỉ có mẹ tôi là cười đến rạng rỡ, cứ luôn miệng nói Phương tiên sinh đúng là tri kỷ, còn bảo rằng đã rất nhiều năm rồi mẹ tôi chưa từng được gặp một người nào tri kỷ hơn bố tôi như vậy cả.

Bố tôi và tôi: "...."

Lúc ăn cơm, mẹ tôi lại liên tục gắp thức ăn cho Phương tiên sinh: "Món này ngon này Phương tiên sinh nếm thử một chút đi", "Món kia ngon kìa Phương tiên sinh ăn thử xem sao", mẹ gắp hết cho Phương tiên sinh toàn bộ những món ngon mà ban đầu mẹ vốn dĩ đã định làm cho tôi.

Phương tiên sinh ngốc ngếch ăn đến thỏa mãn, mẹ tôi cho gì anh ấy liền ăn cái đấy, vừa ăn vừa nhỏ giọng nói cảm ơn, khiến cho mẹ tôi cười mãi không thôi.

Tôi hung hăng gắp một miếng thịt gà bỏ vào trong bát của bố tôi, sau đó nói: "Bố, hôm nay là ngày sinh nhật của con, bố cũng đã vất vả rồi, bố ăn miếng gà đi!"

Nói xong tôi chợt cảm thấy tủi thân vô cùng, cứ như tôi đến với thế giới này dễ dàng lắm vậy.

Tôi cúi đầu ăn cơm, cảm giác nước mắt sắp rơi đến nơi rồi.

Sinh nhật cái con khỉ.

Tôi sẽ không bao giờ tổ chức sinh nhật nữa đâu.

Cơm nước xong xuôi, mẹ tôi lại chỉ huy tôi đi gọt hoa quả cho Phương tiên sinh.

Tôi nói: "Anh ấy đã ăn cơm tối nhiều lắm rồi, lại ăn thêm hoa quả nữa thì làm sao mà chịu được nổi hả mẹ?"

Phương tiên sinh xoa xoa bụng, nói: "Bây giờ có hơi bị no quá rồi."

Mẹ tôi vội vàng đi tìm thuốc tiêu hóa cho Phương tiên sinh.

Tôi đi qua sờ sờ bụng của anh ấy, quả nhiên là bụng phình lên.

Tôi nói: "Anh bị ngốc đấy à, không ăn được nữa thì thôi đi chứ."

Phương tiên sinh hơi tủi thân, nói: "Anh không biết nữa, mẹ anh bảo ai cho cái gì thì phải nói cảm ơn, anh đã nói cảm ơn rất nhiều lần rồi, thế mà dì vẫn cứ gắp thức ăn cho anh."

Tôi dở khóc dở cười, mất một lúc lâu mới nhận ra được rằng chàng ngốc này không biết cách để từ chối người khác.

Bởi vì không cẩn thận đã làm cho Phương tiên sinh bị ăn no quá, mẹ tôi cảm thấy ngại vô cùng, bèn trốn vào trong phòng, bố tôi phải dỗ một hồi lâu mới chịu đi ra.

Tôi thấy Phương tiên sinh cứ thường xuyên nhìn xem đồng hồ, nghĩ là anh ấy còn có việc bận, cho nên tôi liền nói với bố mẹ tôi rằng: "Trong nhà Phương tiên sinh còn có việc, có thể phải đi về trước bố mẹ ạ."

Lần này mẹ tôi cũng không dám giữ lại nữa, chỉ đành cười bảo: "Lần sau Phương tiên sinh lại tới chơi nhé."

Phương tiên sinh gật gật đầu, nói: "Vâng ạ.

Cháu chào chú cháu chào dì ạ."

Tôi tiễn Phương tiên sinh xuống dưới nhà, lúc đi ra khỏi cửa thang máy Phương tiên sinh đột nhiên nói một câu: "Tiếu Tiếu, em nhắm mắt lại đi."

"Để làm gì?"

Tôi vừa hỏi vừa nhắm mắt lại, khóe miệng không nhịn được mà hơi cong lên.

Biết ngay mà, làm sao mà Phương tiên sinh có thể quên được chuyện mua quà cho tôi cơ chứ!

Nghĩ đến những giỏ hoa xinh đẹp mà anh ấy đã tặng cho tôi, trong lòng tôi lại càng thêm mong chờ đối với món quà lần này.

Phương tiên sinh dắt tay tôi, nói: "Tiếu Tiếu, bước chậm về phía trước đi."

Tôi nhắm chặt mắt lại, nghe lời anh ấy bước chậm về phía trước.

Không biết là đã đi được bao lâu, Phương tiên lại nói một câu: "Phía dưới có bậc thang, em cẩn thận một chút."

Tôi nói: "Vẫn chưa tới à?"

"Sắp rồi."

Tôi có cảm giác mình đang bước đi trên đá cuội, đầu mũi thoang thoảng mùi hoa, chỗ này chính là bồn hoa của khu chung cư đây mà.

"Tới rồi."

Phương tiên sinh nói.

Tôi mở mắt ra, một pho tượng bằng đá cẩm thạch trắng noãn đập vào mắt tôi.

Pho tượng hình người có chiếc cổ ngẩng cao, hai cánh tay xòe ra tạo thành một đường cong tuyệt đẹp trên không trung, một mũi chân chĩa xuống mặt đất, mũi chân còn lại nâng lên cao, tựa như một con thiên nga quý phái mà tao nhã đang nhẹ nhàng khiêu vũ dưới ánh trăng.

Dưới pho tượng là một bệ đài hình tròn, ở mặt trên có khắc một câu:

Tiếu Tiếu, chào mừng em đến với thế giới này.
 
Back
Top Bottom