Cập nhật mới

Đam Mỹ Trong Cơn Say Đốt Đèn Nhìn Ngươi

Trong Cơn Say Đốt Đèn Nhìn Ngươi
Chương 40: Phiên ngoại 2: Sổ điều tra của Vệ Vinh


<i>Edit by An Nhiên</i>

Để làm một mật thám đủ tư cách, không chỉ có phải vượt qua thử thách tố chất cơ thể mà còn phải có tinh thần cẩu tử chuyên nghiệp, nắm giữ tư liệu mắt thấy tai nghe của mục tiêu.

Đầu lĩnh nói thế.

Vệ Vinh cầm một quyển sổ giấy gấp nhỏ, chạy đến ngoài nhà ca hắn, trước tiên thử với lão ca và lão đại đã.

Trong phòng truyền đến vài tiếng th* t*c xen lẫn tiếng thở gấp.

“Vệ Lạc… Hỗn đản, nhẹ chút… Eo, eo sắp gãy rồi! Con mẹ nó ngươi sắp g**t ch*t ta, ưm……”

“Ngươi càng mắng ác lão tử càng muốn thao ngươi.”



Vệ Vinh nuốt nước miếng, ách, hay là trước tiên qua chỗ Tiểu Kiều bên kia, hình như an toàn hơn chút.

Tiểu Kiều ngoan ngoãn ngồi trên đệm giường làm từ gỗ lê chạm trổ, Chung Ly Mục ở bên cạnh chống cằm đọc sách, đạm mạc nhàm chán, thỉnh thoảng lật một tờ.

“Đa tạ đa tạ, đa tạ sự hiện diện của hai vị.” Vệ Vinh cho Tiểu Kiều một ánh mắt “Trọng nghĩa khí”, mở sổ con trong tay ra, đọc câu hỏi thứ nhất.

“Ta đây đi thẳng vào vấn đề ha ha, xin hỏi nhị vị ai là công?”

Tay Chung Ly Mục đang lật sách ngừng một chút, nhàn nhạt vứt cho Vệ Vinh một ánh mắt miệt thị.

Tiểu Kiều nghiêng đầu, giơ tay: “Ta ta ta, là ta!”

Vệ Vinh kinh hãi nhìn Tiểu Kiều, quả nhiên là hỏi đúng mà! Có điểm chốt! Ta biết ngay Chung Ly tướng quân khẩu vị không tầm thường mà!

Chung Ly Mục nhướn mày nhìn Tiểu Kiều: “Thế nào là công?”

Tiểu Kiều hít hít mũi: “Không biết. Nhưng ta cảm thấy là ta.”

Chung Ly Mục tiếp tục lạnh nhạt lật sách: “Hôm nay hủy bỏ bánh ngọt.”

Tiểu Kiều: “Ô… Tại sao chứ…”

Vệ Vinh hắng giọng một cái: “Được rồi, câu tiếp theo, xin hỏi Chung Ly tướng quân thích nhất là?”

Chung Ly Mục nhàn nhạt đáp: “Tiểu Kiều.”

Vệ Vinh nhìn về phía Tiểu Kiều: “Kiều nhi?”

Tiểu Kiều chớp mắt mấy cái, “Thích nhất bánh bao hấp, bánh trôi, cá viên đậu hũ, kẹo hồ lô, chả viên, mực nướng, bánh bao nhân đậu đỏ, bánh bao hấp, cua tẩm bột chiên, táo đỏ nghiền…”

Vệ Vinh: “Ách, Chung Ly tướng quân sắc mặt không tốt lắm…”

Chung Ly Mục lạnh lùng liếc Tiểu Kiều: “Hừ.”

Vệ Vinh tiếp tục hỏi: “Hy vọng đối phương gọi mình là gì?”

Chung Ly Mục hơi híp mắt, chống cằm suy nghĩ chốc lát: “Gọi đại ca rất tốt rồi, thỉnh thoảng kêu phu quân cũng có thể.”

Tiểu Kiều nhỏ giọng đáp: “Tiểu khả ái.”

“Phụt.” Vệ Vinh nhẫn xuống một búng máu, “Ngươi chắc chắn?”

Chung Ly Mục liếc Tiểu Kiều, khẽ nói: “Tiểu khả ái.”

“Được rồi câu tiếp theo, ” Vệ Vinh lật một tờ hỏi, “Cảm thấy đối phương thích bản thân điểm nào nhất?”

Tiểu Kiều giành đáp: “Rất đẹp.”

Chung Ly Mục sắc mặt càng kém: “Ta nông cạn như vậy?”

Tiểu Kiều gãi gãi khuôn mặt, “Vậy còn có… Tiếng r*n r* êm tai sao…?”

Chung Ly Mục hít sâu một hơi, xoa xoa huyệt Thái Dương.

Vệ Vinh xấu hổ đến trợn trắng mắt, thay đổi cách hỏi: “Vậy thích đối phương điểm nào nhất?”

Kiều Hồng Ảnh mặt ửng đỏ: “Đại ca viết chữ đẹp mắt a, cái gì cũng biết, cái gì cũng hiểu, thích đại ca thương ta, ôm ta.”

Chung Ly Mục nói: “Chỉ cần là hắn ta đều thích.”

“Thời điểm trên giường thích tư thế nào?”

Chung Ly Mục: “Ca của ngươi có biết ngươi hỏi những vấn đề gì không?”

Tiểu Kiều: “Thích đại ca đứng, ôm ta, đi lại động, cũng thích nằm sấp, không mệt là được rồi.”

Chung Ly Mục ho nhẹ một tiếng: “Được.”

“Lần đầu tiên cảm giác thế nào?”

Tiểu Kiều: “Rất đau… Không không không không, không đau.”

Chung Ly Mục: “Ta cảm thấy hắn rất đau.”

“Bình thường lên giường là người nào nói?”

Chung Ly Mục: “Hắn.”

Tiểu Kiều: “Đại ca không thích sao… Ô… Vậy sau này ta sẽ không quấn lấy ngươi muốn đến nữa… Ngươi đừng sinh khí…”

Chung Ly Mục: “Thích.”

“Một loài động vật hình dung đối phương?”

Chung Ly Mục: “Sói con.”

Tiểu Kiều: “Lạc đà…”

Chung Ly Mục: “… Vì sao.”

Tiểu Kiều hít hít mũi: “Bởi vì rất ngốc.”

Vệ Vinh hỏi tiếp: “Sau này muốn làm gì?”

Chung Ly Mục nhíu mày: “Đã sắp ba mươi rồi, không còn cơ hội nữa.”

Tiểu Kiều chân thành nói: “Muốn làm tiểu công chúa, gả cho đại ca, muốn ngồi kiệu hoa, muốn làm Chung Ly lão phu nhân không ghét ta…”

Chung Ly Mục buông sách xuống, xoa xoa đầu Tiểu Kiều: “Lão phu nhân không có ghét ngươi.”

Vệ Vinh phẩy phẩy tay: “Nguyện vọng này của ngươi hình như không phải cứ nỗ lực phấn đấu là có thể thực hiện… Câu tiếp theo, có kế hoạch gì trong ngắn hạn không? Đi đâu hẹn hò gì không?”

Chung Ly Mục lạnh nhạt nói: “Rảnh rỗi rồi, sẽ dẫn hắn đi thật nhiều nơi.”

Tiểu Kiều ngoan ngoãn đáp: “Buổi tối muốn cùng đại ca… Cái kia a.”

Mặt Chung Ly Mục đỏ lên, nhíu mày lạnh mặt: “Vệ Vinh, không còn việc gì thì đi nhanh đi.”

Vệ Vinh vô tội bị đuổi ra khỏi Thiên Lâm phủ, đứng trước cửa son thở ngắn dài.

Kẻ chướng mắt cuối cùng đã đi, Chung Ly Mục ôm lấy Tiểu Kiều đi về phía phòng ngủ, cúi đầu hôn nhẹ môi tiểu hài tử: “Không đợi buổi tối nữa, ngay bây giờ.”

Vệ Vinh kiên trì trở về phủ đệ của ca hắn, trên giường trong phòng bừa bãi lộn xộn, Tiêu đại nhân để trần thân trên, th*n d*** chôn trong chăn, mệt mỏi nằm trên giường, lão ca của hắn đang bóp eo mớm nước chăm nom.

Tiêu Diêu trông thấy Vệ Vinh đi đến, trừng to mắt, toàn bộ mặt đều là màu xanh, giãy giụa lật đông lật tây, hộp đựng phi đao của lão tử để đâu rồi…

Vệ Lạc kéo chăn che đến đầu vai Tiêu Diêu, dém dém chăn, miễn cho cảnh xuân lộ ra ngoài.

Vệ Vinh kéo ghế dài qua ngồi xuống, mở sổ con chuẩn bị bắt đầu hỏi.

Tiêu Diêu nghiến răng: “Ngươi muốn làm gì? Đi ra ngoài.”

Vệ Vinh ngậm đầu bút: “Đây không phải nhiệm vụ ngài hạ sao?”

Tiêu Diêu: “…”

Đúng là thế.

Vệ Vinh đầy mặt đường hoàng bắt đầu hỏi.

“Xin hỏi nhị vị ai là công?”

Tiêu Diêu mặt tối sầm: “Ta hạ nhiệm vụ là để ngươi hỏi cái này?!”

“Ngài cũng chưa cho bản mẫu a, ta liền tự hỏi á…, không có việc gì không có việc gì, không công khai, không công khai.” Vệ Vinh cười cười.

Vệ Lạc lộ ra chiếc răng hổ, cười cười, không trả lời, tiếp tục xoa eo cho Diêu nhi.

Tiêu Diêu tức giận hừ một tiếng: “Tự ngươi nhìn lấy.”

“Ách, vậy tại sao lại quyết định như vậy?”

Vệ Lạc “Phì” một tiếng nở nụ cười: “Bởi vì thời điểm ta thượng hắn hắn vẫn chưa trưởng thành.”

Tiêu Diêu một chưởng đánh qua, bị Vệ Lạc bắt được cổ tay, híp mắt trêu ghẹo: “Không đúng sao?”

“… Vậy Tiêu đại nhân cùng một chỗ với đại ca lúc mấy tuổi?”

Tiêu Diêu: “…”

Vệ Lạc: “Mười sáu.”

“Lúc ấy cảm giác thế nào?”

Tiêu Diêu: “Đau.”

Vệ Lạc: “Thoải mái. Hơn nữa còn rất chật.”

“Tiêu đại nhân là bị ép buộc hay sao?”

Tiêu Diêu mặt đỏ lên: “Vậy. Cũng không tính.”

Vệ Lạc l**m l**m môi: “Đúng, chuyện ngươi tình ta nguyện sao có thể gọi là ép buộc, hơn nữa cũng là tình thế bức bách, Diêu nhi ngươi trúng độc gì không trúng lại trúng tình độc, dù gì cũng không thể phủ nhận việc ngươi ép buộc ta đâu á…”

Tiêu Diêu: “Ngươi im miệng!”

Vệ Vinh một bên ghi chép một bên hỏi: “Đêm đầu tiên là ở đâu?”

Tiêu Diêu: “Địa lao Nguyễn phủ.”

Vệ Lạc: “Chỗ ấy còn rất hữu tình nha, roi da khóa sắt bàn ủi cái gì cũng có…”

Tiêu Diêu: “Con mẹ nó ngươi dám dùng với ta?”

Vệ Lạc cười cười: “Không dám, ta chỉ là nghĩ nghĩ.”

“Nghe nói Tiêu đại nhân biết làm bánh trôi? Còn biết làm món gì khác không?”

Tiêu Diêu sắc mặt lạnh lùng: “Không.”

Vệ Lạc cười cười: “Biết làm ta cũng sẽ không để hắn làm.”

“Tại sao muốn biết làm bánh trôi?”

Tiêu Diêu: “… Hắn thích ăn.”

Vệ Lạc: “Cảm động sắp khóc rồi, đến đến tức phục mau cho ta hôn một cái.”

Tiêu Diêu: “Tránh xa ta ra.”

“Tiêu đại nhân có chủ động hôn ca ta không?”

Tiêu Diêu: “Không.”

Vệ Lạc: “Sao lại không chứ, hắn thích hôn hơn bất cứ ai, còn cắn ta.”

“Có ý nghĩ phản công hay không?”

Ánh mắt Tiêu Diêu sáng lên: “Có.”

Vệ Lạc đen mặt: “Ngươi nằm mơ.”

“Thích hôn đối phương không?”

Tiêu Diêu: “Đã bảo là không hôn.”

Vệ Lạc: “Môi… nốt ruồi chu sa ở môi dưới.”

“Chuyện phòng the bao lâu một lần?”

Tiêu Diêu: “Bốn năm ngày. Nhiều hơn không chịu nổi.”

Vệ Lạc: “Ta hy vọng có thể mỗi ngày đều hai lần trở lên…”

“Thích đối phương gọi mình là gì?”

Tiêu Diêu: “Kêu đại danh không được sao, cả ngày kêu như vậy thật buồn nôn.”

Vệ Lạc: “Tình ca ca.”

<i>(Tình ca ca chỉ mối quan hệ yêu đương)</i>

Tiêu Diêu: “Ta thao, Vệ Lạc ngươi buồn nôn chết ta.”

“Sau này có dự định gì không?”

Tiêu Diêu: “Ta làm mật thám của ta, hắn thích làm gì thì làm.”

Vệ Lạc: “Mang Diêu nhi đi Giang Nam chơi.”

Tiêu Diêu: “… Thật sự? Vậy chờ lát nữa ta đi thu dọn đồ đạc…”

“Có bao nhiêu thích đối phương?”

Tiêu Diêu: “Không thích lắm…”

Vệ Lạc: “Vô cùng yêu Diêu nhi của ta, hắn già tàn ngốc ta đều thích.”

Tiêu Diêu: “À… Ta đây… rất thích.”

Vệ Vinh thở phào nhẹ nhõm, khép sổ con lại: “Hắc hắc hắc hắc ta đi đây. Cám ơn ca, cám ơn tẩu tử.”

Mau mau đến chỗ đám tiểu mật thám nghiên cứu thảo luận nha, thông tin tư mật này rất khó có đó!

Một thanh phi đao bay vèo tới, ghim cổ áo Vệ Vinh lên khung cửa.

Vệ Vinh thiếu chút nữa bị dọa đái.

Vệ Lạc đi tới rút sổ con trong tay Vệ Vinh ra, một bên giáo huấn: “*Tiểu thí hài, cả ngày trong đầu chỉ toàn suy suy đoán đoán không có tác dụng đâu, mau trở về huấn luyện đi.”

<i>(tiểu thí hài: nhóc con xấu xa)</i>

Vệ Vinh mặt mày ủ ê rời đi.

Vệ Lạc ôm Tiêu Diêu dựa vào đầu giường lật sổ con, đầy mặt cười xấu xa: “Tức phụ tới đây, xem xem hai người Chung Ly bọn họ nói gì ha ha ha.”
 
Trong Cơn Say Đốt Đèn Nhìn Ngươi
Chương 41: Phiên ngoại 3: Nuôi sói con ăn hằng ngày


<i>Edit by An Nhiên</i>

“Xin ngươi đó Kiều nhi, ngươi giúp ta lần này đi, thật sự, ta không làm được, nói không chừng tính mạng đều ném vào đó…” Vệ Vinh bưng một hộp bánh trung thu lớn, ở Thiên Lâm phủ kêu la tới trưa, chỉ còn thiếu nước quỳ xuống trước mặt Kiều Hồng Ảnh.

Kiều Hồng Ảnh vểnh chân nằm nghiêng trên giường gỗ lê, tóc dài đen nhánh mềm mại buông, trên người mặc một bộ cẩm bào đỏ sậm, hơi lộ ra bắp chân dài nhỏ trắng trẻo, trên cổ chân đeo chuông bạc, hắn mặt mày dài nhỏ, giơ tay nhấc chân lộ ra quý khí lười biếng.

Đến Trung Nguyên năm năm, Kiều Hồng Ảnh đã hoàn toàn thoát khỏi vẻ non nớt ngây ngô đơn thuần lúc trước, trổ mã thành một vị công tử diễm mĩ.

“Đến đến đến, Kiều nhi ngươi nếm thử cái này đi, bánh trung thu đấy, quý lắm.” Vệ Vinh đầy mặt chân chó, đem bánh hạnh nhân thơm ngon đưa đến bên miệng Kiều Hồng Ảnh, “Trời vừa sáng ta liền đi xếp hàng …, mua cho ngươi cái này, vẫn còn nóng lắm.”

Kiều Hồng Ảnh lười biếng từ trên giường bò dậy, ngại tay dính, cắn một miếng ngay trên tay Vệ Vinh, thưởng thức, động động lông mày: “Ừ, coi như cũng được. Nói đi, lại không làm được chuyện gì?”

Vệ Vinh mừng rỡ, vội vàng để hộp bánh sang một bên: “Kiều nhi ta biết ngươi đáng tin mà, ca ca thối của ta đáng ghét nhất, không thèm nghía đến ta.”

“Huyền mật ty lại đang nhận người đó…, ta cũng muốn vào, nhưng mệnh ta không tốt, rút thăm phải thẻ khó, phải lấy được một miếng ngọc bội trên người Trần Nguyên Ý, Trần Nguyên Ý ngươi biết đúng không? Chính là hoa hoa công tử của Trần gia kia, tuy rằng phá sản nhưng thân thủ nhưng lợi hại, ta đây công phu ngươi cũng biết, nào ứng phó được a.” Vệ Vinh ân cần bóp vai đấm chân cho Kiều Hồng Ảnh, “Kiều nhi, Kiều ca ca, ngươi giúp ta đi, một lần cuối cùng, được không?”

Kiều Hồng Ảnh mắt chứa thủy quang hơi liếc về phía Vệ Vinh: “Muốn ta làm gì? Đá tàn phế đá ngốc hay đá chết, ngươi chọn.”

Vệ Vinh rùng mình một cái: “Không không không, không thể trêu vào không thể trêu vào, chỉ… Trần Nguyên Ý hắn thích nam phong, thường xuyên đi Túy Tiên lâu tìm tiểu quan, ngươi lấy miếng ngọc bội kia của hắn về là được, ta ở bên cạnh tiếp ứng ngươi.”

Kiều Hồng Ảnh hé miệng cười: “Vậy không phải là còn muốn ta hiến thân à? Đại ca sẽ giết ta, ta không làm.”

“Không có không có, Kiều nhi thân thủ thế này, làm sao để tên đần kia chiếm tiện nghi được, chỉ là lấy ngọc bội thôi, không có việc gì đâu.”

Kiều Hồng Ảnh lắc đầu: “Không thích.”

“Xin ngươi đó, Kiều nhi, ta sẽ bị hắn đánh chết a, có phải là bạn thân hay không a, ngươi xem ta đi chết đi, ô ô ô ô ô ô ô…” Vệ Vinh giả vờ giả vịt lau nước mắt đi ra ngoài, Kiều Hồng Ảnh vẫn không đành lòng, nhăn mày, kêu một tiếng: “Ta không thích ăn hạnh nhân, đổi thành đậu đỏ sẽ giúp ngươi.”

Vệ Vinh hớn hở chạy về: “Được được được.”

Pháo hoa biển màu, ánh nến sênh ca, bấc đèn lung lay hỏa hoa mỹ lệ, bên trong Túy Tiên lâu nhập vào mắt đều là mỹ nhân như ngọc.

<i>(sênh ca: ca hát, tấu nhạc)</i>

Trong quán trà đối diện, Vệ Lạc đang cùng Tiêu Diêu trò chuyện vui vẻ ra mặt, dịch mắt một cái liền trông thấy hai bóng dáng quen thuộc tiến vào Túy Tiên lâu đối diện.

Tiêu Diêu ghét bỏ nhìn Vệ Lạc: “Nhìn xem ngươi dạy đệ ngươi giỏi thế nào, thượng bất chính, hạ tắc loạn.”

Vệ Lạc nuốt nước miếng: “Đệ ta không đứng đắn ta đánh hắn, còn người bên cạnh kia… không không đứng đắn nổi a…”

Vệ Vinh nghênh ngang tiến vào Túy Tiên lâu, Kiều Hồng Ảnh men theo cột đá ngoài cửa nhẹ nhàng trèo lên mái ngói lưu ly lầu hai, từ cửa sổ chạm khắc lộn vòng vào trong phòng, bên trong có một nam hài mi thanh mục tú đang ngồi đối diện gương đồng đánh phấn thơm trang điểm, đột nhiên nghe thấy bên cửa sổ có động tĩnh, kinh hãi quay đầu lại, sửng sốt một chút.

Tim đập tăng tốc.

Người tóc dài nọ khẽ động, chuông bạc trên cổ chân khẽ vang lên, trong hốc mắt sâu khảm một đôi mắt như nước mùa thu, dung mạo tinh tế khí chất ác liệt, tìm khắp Túy Tiên lâu cũng tìm không ra được một cực phẩm thế này.

Kiều Hồng Ảnh chậm rãi đi qua, cúi xuống bên tai nam hài ngây người đang nhìn cười khẽ: “Đang nhìn gì thế?”

Thanh âm êm dịu, gãi ngứa tâm can người.

“Nhìn… Nhìn…” Nam hài đỏ mặt, lắp bắp, đột nhiên cả người run lên một cái, bất tỉnh.

Kiều Hồng Ảnh xách nam hài bị mình đánh bất tỉnh ném ra ngoài cửa, Vệ Vinh ở bên ngoài tiếp được, lặng lẽ mang đi.

Kiều Hồng Ảnh bò lên trên sập mềm, mềm nha, xác thực rất thoải mái.

Trong góc đặt một hộp nhỏ tinh xảo, Kiều Hồng Ảnh tò mò kéo qua mở ra nhìn nhìn, đồ vật bên trong vô cùng kỳ quặc, có một đồ vật tương đối hấp dẫn ánh mắt.

“Ô…… Vật này…” Kiều Hồng Ảnh cầm lấy một vật bằng ngọc màu hơi trong xem xét tường tận, “Không có lớn như đại ca… Không thích.”

Lại cầm lấy một mảnh sắt nhỏ, nhăn mày: “Cái này kẹp trên người sao, nhìn đau quá nha…”

Còn có một vòng bạc nhỏ, Kiều Hồng Ảnh nhìn nhiều lần hồi lâu, kỳ quái lầm bầm: “Cái này dùng để làm gì…?”

Hồi lâu, cửa nhã gian bị đẩy ra “Cạch..” một tiếng, Kiều Hồng Ảnh nghiêng người nằm, ánh mắt lặng lẽ nhìn chằm chằm ra bên ngoài, chuẩn bị bắt đầu nhiệm vụ.

Một nam nhân thân mặc cẩm y đỏ thẫm đẩy cửa tiến vào.

Sau khi trông thấy mặt người nọ, Kiều Hồng Ảnh sắc mặt từ trắng biến đỏ rồi lại biến xanh, phút chốc ngồi dậy, kinh ngạc nói: “Đại ca?”

Chung Ly Mục lạnh lùng đứng trước giường, nhàn nhạt hỏi: “Giải thích chút xem ngươi tới đây làm gì.”

Kiều Hồng Ảnh đứng dậy nửa quỳ trên giường, nhẹ nhàng ôm cổ Chung Ly Mục, ngửa đầu dùng lông mi dài nhọn quét quét mặt Chung Ly Mục, âm thanh mềm mại nói: “Giúp Vệ Vinh làm nhiệm vụ nhỏ a… Làm sao vậy, đại ca ghen?”

Chung Ly Mục sau khi nhận được tin tức của Tiêu Diêu, phổi cũng sắp tức điên rồi, bất luận thế nào cũng muốn giáo huấn tiểu hài tử vô pháp vô thiên này một chút, không nghĩ tới Kiều Hồng Ảnh chỉ mới khẽ kéo một cái, nộ khí của Chung Ly Mục đã bị quét mất phân nửa.

Rõ là kiếp trước thiếu nợ hắn mà…

“Đại ca ~ được rồi, đừng nóng giận, ta sai rồi a…” cánh tay Kiều Hồng Ảnh nhu hòa quấn trên người Chung Ly Mục, đầu lưỡi mềm trượt đụng vào miêu tả môi mỏng của Chung Ly Mục, lại tựa như cầu hoan l**m vào trong miệng câu dẫn.

“Đến cũng đã đến, chúng ta làm một lần đi…” Ngón tay dài nhỏ của Kiều Hồng Ảnh phác hoạ đường cằm Chung Ly Mục, sợi tóc châm chích mu bàn tay Chung Ly Mục. Quả thật, mỹ nhân Tây Vực mị cốt trời sinh, lúc trước không nhìn ra chỉ là bởi vì hắn vẫn chưa lớn lên.

Tiểu Kiều thích nhất cùng Chung Ly Mục ban đêm quấn quýt si mê lưu luyến, hưởng thụ vỗ về yêu thương của đại ca, chủ động cầu hoan, như muốn đem Chung Ly Mục ép khô. Mà Chung Ly Mục trong chuyện phòng the luôn ôn nhu săn sóc, tiếc thương Tiểu Kiều, bận tâm người dưới thân thừa không chịu đựng được, không dám thật sự mặc sức làm.

“Ta quá dung túng ngươi rồi.” Chung Ly Mục thản nhiên nói.

Dược cao có sẵn, Chung Ly Mục một tay bắt lấy bàn tay đang làm loạn trên người mình, đem người đẩy lên giường, thô bạo giật xuống một thân y phục của Kiều Hồng Ảnh, dùng sức xoa niết trừng phạt tiểu mỹ nhân không nghe lời này.

“Còn dám tới thanh lâu? Ngươi coi ta là chết rồi?” Chung Ly Mục nghiến răng nói, tay tăng thêm lực đạo, niết đến hai núm đỏ mê người.

“A…… Không có…” Kiều Hồng Ảnh khẽ r*n r*, ánh mắt mê ly nhìn Chung Ly Mục, hai tay lục lọi trên người Chung Ly Mục, quen tay dễ dàng cởi bỏ đai lưng gấm bên hông, y phục liền rơi xuống, lộ ra ngực bụng rắn chắc. Kiều Hồng Ảnh si mê v**t v* đường nét cơ bắp, khẽ nói: “Đại ca, đến lộng lộng ta a.”

h* th*n Kiều Hồng Ảnh lặng lẽ cứng rắn, bị Chung Ly Mục thoáng cái nắm chặt, một tay sờ sờ bên cạnh, sờ đến chiếc vòng bạc Kiều Hồng Ảnh vừa mới vuốt vuốt, liền trực tiếp chụp vào.

“A…… Không muốn… Không muốn đeo cái này… A…… Đây là cái gì a…” Kiều Hồng Ảnh giãy dụa thân thể mảnh khảnh cự tuyệt, Chung Ly Mục đang nổi nóng, đâu còn tùy theo ý hắn, chặn lại hai cánh tay Tiểu Kiều, để mặc tiểu trụ dưới h* th*n Tiểu Kiều đang bắt đầu từ từ cứng rắn, bị vòng bạc kẹt ở lỗ nhỏ trên đỉnh h* th*n, khó chịu cực kỳ.

“Đại ca… Ta không muốn đeo cái này… Đại ca ngươi tháo xuống cho ta…” Kiều Hồng Ảnh rầm rì giãy giụa, “Ta muốn đại ca chọc chọc vào.”

“…” Chung Ly Mục thở gấp một tiếng, đẩy ra hai cái chân dài nhỏ trắng nõn, h* th*n nhắm ngay lỗ nhỏ màu đỏ non mềm đang khẽ đóng mở, thật sâu đỉnh vào.

“A……” Kiều Hồng Ảnh sảng khoái hừ nhẹ một tiếng, nhất thời đã quên vòng bạc dưới h* th*n, hai chân run rẩy, chuông bạc trên cổ chân đinh đang rung, “Đại ca, cho ta… Nhanh động động… Ta muốn…”

Chung Ly Mục đối với bộ dạng d*m đ*ng của thân thể này vừa yêu vừa hận, Kiều Hồng Ảnh tự mình đi dạo thanh lâu đã là hung hăng đả thương tôn nghiêm của lão nam nhân Chung Ly Mục, đúng vậy a, hắn vẫn còn rất trẻ, mới ngoài hai mươi, mình đã hơn ba mươi, qua thêm mười năm hai mươi năm nữa sẽ bị ghét bỏ.

d*c v*ng độc chiếm tràn ngập đập thình thịch trong ngực Chung Ly Mục, Tiểu Kiều là của một mình mình, không cho phép người khác chạm vào, không cho phép người khác nhìn, cũng tuyệt đối không chịu được bộ dạng này của hắn bị người khác nhìn thấy.

Chung Ly Mục hung hăng phát tiết bất mãn trong ngực. Kiều Hồng Ảnh không chịu nổi g*** h*p kịch liệt hoàn toàn bất đồng với thường ngày dưới h* th*n, ngẩng cần cổ trắng noãn, đau đớn cau mày, môi khẽ nhếch, từng chút từng chút hít thở, phát ra tiếng r*n r* dâm mỹ, làm cho người ta huyết mạch sôi trào.

“A… A… Không được… Đại ca… Chậm một chút… Chịu không nổi…” Kiều Hồng Ảnh mặt đầy nước mắt, đáng thương ôm cổ Chung Ly Mục, lấy lòng hôn môi, khóc chít chít cầu xin tha thứ, “Đại ca… A, a… Cầu xin ngươi… Ta biết sai rồi… Ta không dám… Ô… Ô ô ô…”

Rốt cuộc tới lúc sắp phát tiết, Kiều Hồng Ảnh lại phát hiện thế nào cũng không ra được, h* th*n mắc kẹt chiếc vòng bạc kia, thứ bên trong muốn phun ra rồi lại bị chặn không ra được, h* th*n cứng rắn trướng khó nhịn, thống khổ không chịu nổi.

“Đừng như vậy… Đừng cho ta mang cái này… Xin ngươi… Ta không muốn đeo cái này… Đại ca ngươi để ta ra đi…”

“Lúc trước nuông chiều ngươi làm ngươi quen mắc lỗi, hôm nay ghi nhớ cho rõ.”

“Ô không nên… Không nên…” Kiều Hồng Ảnh từ bắt đầu nghẹn ngào biến thành nức nở, “Đại ca ngươi làm gì… Ta đau quá… Ta sợ… Đại ca ngươi đừng bắt nạt ta… Ta muốn về nhà… Ô ta muốn về nhà…”

Chung Ly Mục bỗng nhiên trông thấy Tiểu Kiều dưới thân thật sự khóc, trong ngực run lên, cảm giác mình phát hỏa quá mức, đưa tay tháo vòng bạc xuống, dùng sức đỉnh lộng vài cái, lỗ nhỏ trên đỉnh h* th*n Kiều Hồng Ảnh có một dòng dịch thể nóng chảy ra ngoài: “Ô…” Hậu huyệt đột nhiên siết chặt, Chung Ly Mục lại nhanh tốc độ trừu sáp một hồi, một dòng bạch trọc rót vào trong t*** h***t ấm áp.

Tiểu Kiều đỏ hồng mắt, ủy khuất đẩy Chung Ly Mục: “Đại ca ngươi… Ngươi đối với ta không tốt chút nào… Ô…”

Sau đó đáng thương bò đến chân giường trốn đi, g*** h** ch*n chảy ra một dòng dịch thể trắng, ôm thân thể run run.

Chung Ly Mục l**m l**m bờ môi phát khô, nhóc con này lại vẫn còn *phản giảo nhất khẩu.

<i>(phản giảo nhất khẩu: không chỉ không thừa nhận sai lầm của mình mà trái lại còn vu tội cho đối phương)</i>

Giày vò một trận, Chung Ly Mục tốt xấu đã tiêu tan tức giận, thấy Tiểu Kiều thật sự khổ sở, trong ngực lại không đành lòng, cúi người kéo Tiểu Kiều ôm lấy, hôn trán dỗ dành: “Lần sau có còn tới nơi không nên tới nữa không?”

Tiểu Kiều trong mắt rưng rưng lắc đầu: “Không tới…” Khóc thút thít trong chốc lát lại hỏi, “Đại ca, tại sao ngươi khi dễ ta như vậy, ta không tốt chỗ nào… có phải bởi vì lão phu nhân không thích ta…”

Đứa nhỏ này vẫn giống lúc trước thích suy nghĩ nhiều.

Chung Ly Mục ngược lại đành phải an ủi: “Không có, đừng suy nghĩ nhiều, Lão phu nhân cũng không có ghét ngươi.”

“Về thôi, hồi phủ.” Chung Ly Mục phủ y phục cho Kiều Hồng Ảnh, thắt lại đai lưng, dỗ dành rời khỏi. Kiều Hồng Ảnh cũng không quan tâm Vệ Vinh nữa, rập khuôn từng bước theo sau đại ca, bị đại ca nắm tay ngoan ngoãn đi.

Trần Nguyên Ý giấu tay trong ống tay áo sững sờ ở ngoài cửa, nhìn Diêm La mặt lạnh nổi danh kinh thành dẫn một vị tiểu công tử cực kỳ xinh đẹp từ nhã gian của mình đi ra, tiểu mỹ nhân kia mắt đỏ hồng lê hoa đái vũ theo sát, thật đáng thương.

“Chung Ly tướng quân… biết chơi như vậy à…” Trần Nguyên Ý gãi gãi đầu, “Lần sau kết giao giao lưu trao đổi chút.”

Bất luận là bao nhiêu tuổi, tàn nhẫn âm hiểm hay xinh đẹp mị hoặc, Tiểu Kiều ở trước mặt đại ca vĩnh viễn là đứa nhỏ ngoan ngoãn cầu được người thương kia.

Chỉ là bởi vì lúc hồi phủ lão phu nhân tướng quân có vô tình nói một câu, “Khi nào mới có thể ôm đại tôn tử của Tiểu Thất a”, Tiểu Kiều đang đứng bên cạnh nghe thấy, lúc đó liền khó chịu, tủi thân nhìn nhìn mũi chân mình, sau khi quay về Thiên Lâm phủ u buồn rất lâu.

Về sau có một ngày, Chung Ly phát hiện Tiểu Kiều đang lén uống thuốc.

Sau khi cho người tra xét bã dược, phát hiện đây là một loại cổ Tây Vực có thể làm cho nam tử có hậu thế, tác dụng phụ là thân thể người dùng cổ sẽ bị tổn hại cực lớn, một khi thật sự có hài tử, bản thân rất có thể sẽ giảm thọ chết sớm.

Kiều Hồng Ảnh lại bị choáng đầu lần nữa, sắc mặt tái nhợt, tựa trên khung cửa khẽ thở, bị Chung Ly Mục nhìn thấy, lập tức kéo người vào trong ngực, tức giận đến thở gấp răn dạy: “Ngươi còn uống cái này? Ta đã nói bao nhiêu lần rồi, tại thế nào lại không nghe?”

“Ta… ta… xin lỗi…” Tiểu Kiều suy yếu xin lỗi, “Cơ thể ta vẫn luôn không tốt, có lẽ uống thuốc cũng sẽ không có… Đại ca thú thêm một tỷ tỷ đi… Ta thật sự không sinh được tiểu hài tử…”

“Ngươi… Ngươi là muốn chọc giận chết ta…” Chung Ly Mục đè nén lo lắng cùng nộ khí ôm Tiểu Kiều lên giường, lấy nước ấm đút cho Tiểu Kiều, “Ngươi khỏe mạnh là tốt rồi, ta cái gì cũng không muốn, ta căn bản cũng không thích tiểu hài tử, ta chỉ thích ngươi.”

“Ngươi khỏe mạnh ở bên ta, là được rồi.”

“Thế nhưng phu nhân…” Tiểu Kiều còn muốn nói tiếp liền bị Chung Ly Mục cắt ngang: “Nhà chúng ta đã có năm thiếu gia hai tiểu thư, vậy là đủ rồi, thiếu ta cũng không sao.”

“Đại ca… Ngươi lấy một tỷ tỷ ta cũng sẽ không… sẽ không…” Kiều Hồng Ảnh muốn nói mình sẽ không khổ sở, thế nhưng nói không nên lời, quả nhiên vẫn sẽ rất đau khổ, đại ca là của mình, không muốn chia cho ai khác.

“Được rồi, ta chỉ có một mình ngươi, về sau cũng thế.” Chung Ly Mục cúi đầu hôn Tiểu Kiều, “Sắp vào đông rồi, một thời gian nữa ta sẽ dẫn ngươi đi Giang Nam.”

“Giang Nam… được…”

“Dược kia không cho phép uống nữa, nghe rõ chưa?”

“Nghe rõ…” Kiều Hồng Ảnh an tâm tựa trong ngực Chung Ly Mục, trong hơi thở là khí tức quen thuộc làm cho người ta luyến tiếc không nỡ rời đi, dần dần thiếp đi.

Chung Ly Mục ôm thân thể nhỏ bé vào trong ngực, nhẹ giọng thở dài, lúc trước cho rằng Tiểu Kiều muốn làm tiểu công chúa là vì tính tình trẻ con, ngây thơ khờ khạo, hiện tại xem ra hắn thật sự rất sợ bị ghét bỏ, thà rằng làm hại bản thân cũng muốn tận lực lấy lòng mình.

“Tiểu Kiều, ngươi dáng vẻ gì ta cũng đều yêu ngươi.” Chung Ly Mục nhẹ nhàng hôn trán Tiểu Kiều, tay v**t v* lưng gầy dỗ dành người trong ngực, muốn đem lòng mình xé ra đưa cho hắn nhìn, kín đầy trong ngực đều là một người.

Năm nay đông tới sớm, tuyết phủ mỏng trên cành cây, mai đỏ như lửa xinh đẹp đứng trong một góc trời đầy hoa lê.

Chung Ly Mục vừa mới hồi phủ liền trông thấy trong nội viện tiểu mỹ nhân kia đang kiễng chân hái hoa, băng tuyết trên cây rơi xuống cả đầu cả thân hắn, ướt sũng.

Kiều Hồng Ảnh khoác áo choàng lông cáo đỏ, ngửa đầu đứng dưới cây mai hồng, cẩn thận hái một cành, trong hơi thở phảng phất hương mai lành lạnh.

Lực hái đang ổn định, dưới nách bỗng nhiên vướng một đôi tay, cả người bị nâng lên, ôm vào trong một lồng ngực ấm áp.

“Ôi ôi ôi ngươi đã về rồi.” Kiều Hồng Ảnh xoay người ôm cổ Chung Ly Mục, in mấy cái hôn lên mặt đại ca, đem hoa mai vừa hái cài lên tóc Chung Ly Mục.

“Lại bắt ta cài hoa.” Chung Ly Mục tựa như trừng phạt xoa b*p m*ng thịt tiểu hài tử, “Ngươi là xinh đẹp nhất, ngươi mới nên cài.”

Kiều Hồng Ảnh vui cười nói: “Đại ca chưa đủ xinh đẹp, cho nên phải cài.”

“Hừ.” Khóe miệng Chung Ly Mục hơi nhếch lên, ôm người đi vào phòng, một bên hỏi, “Có lạnh không?”

“Một chút, chỉ một chút thôi.”

“Thân thể ngươi không tốt như vậy, đừng để gặp lạnh biết không?” Chung Ly Mục ngồi ở trước bàn, đem người trong ngực đặt lên đùi mình, lấy chén trà nóng cho hắn.

Tiểu Kiều ngoan ngoãn đỡ tay đại ca uống, bắp chân đung đưa.

Thị nữ bưng lên đồ ăn vẫn còn bốc hơi nóng, đối với sự sủng ái vô biên của tướng quân nhà mình đối với Tiểu Kiều coi như không thấy.

Kiều Hồng Ảnh đói bụng, kẹp một miếng bánh nhỏ bỏ vào miệng, Chung Ly Mục gắp mấy miếng rau đưa đến bên miệng Tiểu Kiều.

“Ăn nhiều rau, ăn mấy thứ đồ ngọt kia ít thôi.”

Tiểu Kiều không thích ăn rau, khó xử nhìn đũa rau xanh mơn mởn kia.

“Há miệng.”

“Ta không muốn ăn cái này…”

Chung Ly Mục nhíu mày.

Tiểu Kiều thấy đại ca cau mày, vội vàng há mồm ăn, vất vả nuốt xuống, cẩn thận nhìn sắc mặt đại ca: “Ta ăn… Ngươi đừng sinh khí.”

Chung Ly Mục để đũa xuống, xoa bóp khuôn mặt Tiểu Kiều, cúi đầu nhẹ giọng hỏi: “Có phải ngươi rất sợ ta không?”

Kiều Hồng Ảnh hơi ngẩn ra, ngồi trên đùi Chung Ly Mục khẽ dắt cổ áo y, cẩn thận lắc đầu, lại cẩn thận mà gật gật đầu.

“Mọi người trong nhà đều sợ đại ca. Liệu ngươi có bắt ta rời đi không, ta không muốn quay về Kiệt tộc, ta muốn ở trong phủ đại ca, ta muốn có nhà.”

“Đây là nhà của ngươi.” Chung Ly Mục cúi đầu hôn trán tiểu hài tử, “Ngoan.”

“Vậy ta còn muốn ăn bánh ngọt được không.”

“Chỉ cho phép ăn thêm một miếng.”

“Được ~ “
 
Back
Top Bottom