Chương 6: Dấu Ấn Thời Gian
Mưa rơi rả rích bên ngoài cửa sổ, tạo nên bức màn âm thanh êm dịu trong căn phòng ấm áp.
Tần Dạ (27 tuổi) và Lâm Khải (25 tuổi) quấn trong chăn trên sofa phòng khách, iPad đang chiếu một bộ phim cũ nhưng không ai thực sự tập trung xem.
“Hôm nay là ngày kỷ niệm 18 tháng.”
Tần Dạ đột nhiên nói, tay xoa nhẹ vai Lâm Khải.
Lâm Khải ngạc nhiên ngẩng đầu: “Anh còn nhớ?”
“Đương nhiên.”
Tần Dạ mỉm cười, “Mỗi ngày với em, anh đều nhớ.”
Một khoảng lặng trôi qua, chỉ có tiếng mưa và tiếng phim từ iPad.
Lâm Khải đột nhiên hỏi: “Anh có bao giờ nghĩ, nếu ngày đó tôi từ chối, bây giờ chúng ta sẽ thế nào không?”
Tần Dạ trầm ngâm giây lát: “Sẽ vẫn là ảnh đế và trợ lý.
Nhưng có lẽ... sẽ không có những khoảnh khắc như thế này.”
Hai người nhìn nhau, rồi cùng cười.
Câu chuyện bắt đầu từ ba năm trước, khi họ còn là hai con người xa lạ...
---
Ba năm trước - Tần Dạ 24 tuổi, Lâm Khải 22 tuổi
Mùa thu năm đó, Tần Dạ vừa nhận giải Nam diễn viên chính xuất sắc ở một liên hoan phim lớn, danh tiếng vang dội, trở thành “ảnh đế trẻ tuổi” được kỳ vọng nhất.
Nhưng thành công cũng kéo theo những phiền phức: lịch trình dày đặc, truyền thông săn đuổi, và những trợ lý không đáp ứng được yêu cầu khắt khe của anh.
“Anh cần một trợ lý mới.”
Quản lý của Tần Dạ, chị Vương, nói với vẻ mệt mỏi, “Người thứ ba trong hai tháng rồi.”
Tần Dạ ngồi trong văn phòng làm việc rộng rãi nhưng trống trải, ánh mắt lạnh lùng: “Tôi cần người chuyên nghiệp, không phải fan cuồng, cũng không phải người chỉ biết vâng lời.”
“Tôi hiểu.”
Chị Vương thở dài, “Tôi sẽ tìm người phù hợp.”
Lúc đó, Lâm Khải mới 22 tuổi, vừa tốt nghiệp loại ưu ngành Quản trị Kinh doanh.
Anh ta không phải là người hâm mộ ngành giải trí, nhưng lại bị thu hút bởi sự phức tạp và thách thức của nghề quản lý nghệ sĩ.
Khi thấy thông báo tuyển trợ lý cá nhân cho Tần Dạ, Lâm Khải đã nộp đơn – không phải vì hâm mộ, mà vì muốn thử thách bản thân trong một môi trường áp lực cao.
Buổi phỏng vấn diễn ra tại trụ sở công ty.
Lâm Khải nhớ rất rõ, hôm đó anh ta mặc bộ vest đen đầu tiên trong đời, hơi gò bó nhưng chuyên nghiệp.
Khi bước vào phòng họp, Tần Dạ đang ngồi ở đầu bàn, trên người là áo sơ mi trắng và quần âu đen đơn giản, nhưng toát ra khí chất khiến người khác phải chú ý.
“Lâm Khải, 22 tuổi, tốt nghiệp Đại học Kinh tế Quốc dân.”
Tần Dạ đọc hồ sơ, giọng trầm ấm, “Tại sao một sinh viên kinh tế ưu tú lại muốn làm trợ lý trong ngành giải trí?”
Lâm Khải hít một hơi sâu: “Vì tôi tin ngành giải trí cũng là một ngành kinh doanh đặc biệt, và quản lý nghệ sĩ là một thách thức quản lý nhân sự phức tạp.
Tôi muốn học hỏi từ môi trường này.”
Câu trả lời khiến Tần Dạ nhíu mày.
Khác với những ứng viên trước luôn nói “vì ngưỡng mộ anh” hoặc “muốn học hỏi từ anh”, câu trả lời này thực tế và có chiều sâu.
“Anh biết công việc trợ lý của tôi sẽ rất vất vả không?”
Tần Dạ hỏi thẳng, “Thức khuya dậy sớm, áp lực lớn, và tôi rất khó tính.”
“Tôi biết.”
Lâm Khải gật đầu, “Nhưng tôi tin mình có thể làm tốt.”
Buổi phỏng vấn kéo dài 45 phút.
Tần Dạ hỏi đủ thứ, từ kỹ năng tổ chức đến cách xử lý khủng hoảng, thậm chí cả quan điểm về ngành giải trí.
Lâm Khải trả lời từ tốn, logic, không tỏ ra e dè hay xu nịnh.
Khi buổi phỏng vấn kết thúc, Tần Dạ đứng dậy, lần đầu tiên nhìn thẳng vào mắt Lâm Khải: “Anh được nhận.
Bắt đầu từ ngày mai.”
Thế là, một ảnh đế 24 tuổi đang trên đỉnh cao và một trợ lý 22 tuổi mới vào nghề bắt đầu làm việc cùng nhau.
Những ngày đầu thực sự là thử thách.
Tần Dạ đúng là khó tính – anh yêu cầu mọi thứ phải hoàn hảo, từ lịch trình chính xác đến từng phút, đến việc chuẩn bị trang phục phù hợp với từng sự kiện.
Lâm Khải đã từng bị mắng vì sắp xếp nhầm thứ tự phỏng vấn, từng phải thức trắng đêm tìm một loại nước khoáng đặc biệt mà Tần Dạ thích, từng phải đối mặt với những fan cuồng quá khích.
Nhưng anh ta không bỏ cuộc.
Lâm Khải dùng sự thông minh và chăm chỉ của mình, dần dần nắm bắt được quy luật công việc và thói quen của Tần Dạ.
Anh ta lập ra hệ thống quản lý chi tiết, ghi chép cẩn thận mọi yêu cầu, luôn chuẩn bị phương án dự phòng cho mọi tình huống.
Một tháng sau, trong một buổi họp, chị Vương ngạc nhiên nhận xét: “Tần Dạ, lần này cậu giữ trợ lý được lâu hơn dự kiến.”
Tần Dạ nhìn Lâm Khải đang bận rộn sắp xếp tài liệu ở góc phòng, khóe miệng khẽ nhếch: “Vì cậu ấy biết làm việc.”
---
Hai năm trước - Tần Dạ 25 tuổi, Lâm Khải 23 tuổi
Sau một năm làm việc cùng nhau, mối quan hệ giữa họ dần thay đổi.
Không còn là quan hệ sếp - nhân viên đơn thuần, mà có thêm sự tin tưởng và thấu hiểu.
Lâm Khải phát hiện, đằng sau vẻ lạnh lùng, kiêu ngạo của Tần Dạ là một người cực kỳ chuyên nghiệp và có trách nhiệm.
Anh không bao giờ trễ hẹn, luôn tôn trọng đồng nghiệp, và đặc biệt coi trọng gia đình – mỗi tuần đều gọi điện cho mẹ, dù bận rộn đến đâu.
Còn Tần Dạ cũng phát hiện, Lâm Khải không chỉ là một trợ lý xuất sắc, mà còn là một người có chiều sâu.
Ở tuổi 23, anh ta đã có sự chín chắn và ổn định hiếm có, luôn bình tĩnh trước mọi tình huống, và có một trái tim ấm áp.
Một đêm, Tần Dạ hoàn thành buổi quay muộn, cả người mệt mỏi.
Trên đường về, anh đột nhiên nói: “Đừng về thẳng nhà.
Đưa tôi ra bờ sông đi.”
Lâm Khải do dự: “Nhưng ngày mai anh còn có cảnh quay sáng sớm...”
“Chỉ một lúc thôi.”
Giọng Tần Dạ có chút mệt mỏi.
Thế là họ đến bờ sông trong thành phố lúc nửa đêm.
Thành phố đã chìm vào giấc ngủ, chỉ có ánh đèn đường phản chiếu xuống mặt sông lấp lánh.
Hai người đi bộ dọc bờ sông.
Tần Dạ im lặng, Lâm Khải cũng không nói gì, chỉ đi bên cạnh.
“Có bao giờ em cảm thấy... cô đơn không?”
Tần Dạ đột nhiên hỏi.
Lâm Khải ngạc nhiên, nhưng rồi trả lời thành thật: “Có.
Đặc biệt là khi mới lên thành phố, một mình đi học, một mình làm việc.”
“Anh cũng vậy.”
Tần Dạ thừa nhận, lần đầu tiên bộc lộ sự yếu đuối trước mặt người khác, “Dù xung quanh luôn có nhiều người, nhưng đôi khi cảm thấy không ai thực sự hiểu mình.”
Lâm Khải nhìn Tần Dạ.
Dưới ánh đèn đường, khuôn mặt 25 tuổi của anh phảng phất vẻ mệt mỏi và cô đơn mà ít người thấy.
“Nhưng bây giờ...
ít nhất chúng ta không còn một mình.”
Lâm Khải nói, giọng nhẹ nhàng.
Tần Dạ nhìn anh, trong mắt lóe lên thứ gì đó: “Đúng vậy.
Ít nhất bây giờ có em.”
Từ đó, họ bắt đầu có những cuộc trò chuyện sâu hơn ngoài công việc.
Đôi khi là về ước mơ thời trẻ, đôi khi là về áp lực hiện tại, đôi khi chỉ là chia sẻ những chuyện nhỏ nhặt trong cuộc sống.
Tình cảm nảy nở trong những khoảnh khắc đó, chậm rãi nhưng chắc chắn.
---
Một năm rưỡi trước - Tần Dạ 26 tuổi, Lâm Khải 24 tuổi
Sự kiện xảy ra vào một buổi tối mưa.
Tần Dạ tham dự một buổi tiệc từ thiện, bị một đối thủ trong ngành cho thuốc vào đồ uống với ý đồ xấu.
May mắn là Lâm Khải luôn cảnh giác, phát hiện bất thường kịp thời, lập tức đưa anh đến bệnh viện.
Suốt đêm đó, Lâm Khải ở bên cạnh Tần Dạ.
Khi Tần Dạ tỉnh dậy vào sáng hôm sau, thấy anh ta đang ngủ gục trên ghế bên cạnh giường, tay vẫn nắm chặt tay mình.
“Khải.”
Tần Dạ gọi nhẹ, giọng khàn vì thuốc.
Lâm Khải giật mình tỉnh dậy, mắt còn đỏ: “Anh tỉnh rồi?
Có thấy khó chịu không?”
Tần Dạ lắc đầu, nhìn anh ta - khuôn mặt 24 tuổi vẫn còn non nớt nhưng đầy lo lắng, quần áo nhăn nhúm vì ngồi cả đêm.
Trong khoảnh khắc đó, Tần Dạ cảm nhận được một cảm giác ấm áp chưa từng có.
“Cả đêm em đều ở đây?”
Tần Dạ hỏi.
“Ừ.”
Lâm Khải gật đầu, “Tôi sợ anh có chuyện gì.”
Tần Dạ đưa tay lên, chạm vào má Lâm Khải: “Cảm ơn em.”
Rồi, trước khi Lâm Khải kịp phản ứng, Tần Dạ đã kéo anh ta xuống, hôn lên môi.
Đó là nụ hôn đầu tiên của họ.
Vội vàng, bất ngờ, nhưng chân thành và đầy cảm xúc.
Lâm Khải hoàn toàn choáng váng, đứng dậy lùi lại hai bước, mặt đỏ bừng: “Tần Dạ, anh...”
“Anh biết.”
Tần Dạ nói, ánh mắt kiên định, “Anh biết mình đang làm gì.
Và đó không phải là sự nhầm lẫn do thuốc.”
Lâm Khải tròn mắt, không thể tin vào những gì mình vừa nghe.
Trái tim anh ta đập loạn nhịp, đầu óc hỗn loạn.
“Anh thích em, Khải.”
Tần Dạ nói rõ ràng, “Từ lâu rồi.
Chỉ là đến hôm nay, anh mới có đủ can đảm để nói ra.”
“Nhưng... nhưng tôi là đàn ông.”
Lâm Khải lắp bắp, “Và tôi là trợ lý của anh.”
“Anh biết.”
Tần Dạ cười, nụ cười chân thành hiếm thấy, “Nhưng điều đó có quan trọng không?
Còn về chuyện trợ lý... nếu em đồng ý, chúng ta có thể tìm cách.”
Lâm Khải im lặng.
Anh ta nhìn Tần Dạ - người đàn ông 26 tuổi đang nằm trên giường bệnh, yếu ớt nhưng ánh mắt kiên định.
Anh ta nhớ lại một năm rưỡi làm việc cùng nhau, nhớ lại những khoảnh khắc chia sẻ, nhớ lại cảm giác an toàn và tin tưởng mỗi khi ở bên người này.
“Tôi... tôi cần suy nghĩ.”
Cuối cùng, Lâm Khải nói.
“Được.”
Tần Dạ gật đầu, “Anh cho em thời gian.
Nhưng dù em có quyết định thế nào, anh đều tôn trọng.”
Nhưng Lâm Khải không cần suy nghĩ lâu.
Chỉ hai ngày sau, khi Tần Dạ xuất viện, trên đường về nhà, anh ta đột nhiên lên tiếng:
“Tôi cũng thích anh.”
Giọng Lâm Khải nhỏ nhưng rõ ràng, “Có lẽ... cũng từ lâu rồi, chỉ là không dám thừa nhận.”
Tần Dạ dừng xe bên đường.
Anh quay sang nhìn Lâm Khải, ánh mắt sáng lên: “Thật sao?”
Lâm Khải gật đầu, mặt đỏ ửng: “Nhưng... chúng ta phải giữ bí mật.
Vì sự nghiệp của anh, và cả công việc của tôi.”
“Anh biết.”
Tần Dạ nắm tay anh, “Và anh hứa, một ngày nào đó, khi anh đủ mạnh, chúng ta sẽ không cần giấu giếm nữa.”
Thế là, một ảnh đế 26 tuổi và một trợ lý 24 tuổi bắt đầu mối quan hệ bí mật.
Họ vẫn giữ nguyên quan hệ công việc trước mặt mọi người, nhưng khi rời khỏi ánh đèn sân khấu, họ trở thành những người yêu nhau.
---
Hiện tại - Tần Dạ 27 tuổi, Lâm Khải 25 tuổi
“Giờ nghĩ lại, thật may là ngày đó em không từ chối.”
Tần Dạ ôm chặt Lâm Khải hơn.
Lâm Khải cười, dựa vào ngực anh: “Tôi cũng không hối hận.
Dù đôi khi thật khó, nhưng mỗi khoảnh khắc bên anh đều đáng giá.”
“Một năm rưỡi nữa,” Tần Dạ thì thầm, “khi anh 29 tuổi, em 27 tuổi, khi 'Vết Nứt' công chiếu và anh có thể đứng trên đỉnh cao hơn nữa, chúng ta sẽ tìm cách công khai.”
Lâm Khải ngẩng đầu lên, nhìn vào mắt anh: “Tôi tin anh.
Tôi sẽ chờ, dù bao lâu.”
Họ ôm nhau, lắng nghe tiếng mưa ngoài cửa sổ.
Ba năm từ lần đầu gặp mặt đến nay, từ hai người xa lạ trở thành đồng nghiệp, rồi thành người yêu.
Mỗi một bước đi đều có dấu vết thời gian, mỗi một khoảnh khắc đều là minh chứng cho tình cảm của họ.
“Anh nhớ không?”
Lâm Khải đột nhiên hỏi, “Lần đầu tiên anh gọi tôi là 'Khải' thay vì 'Lâm Khải', là khi nào?”
Tần Dạ suy nghĩ: “Là... ba tháng sau khi chúng ta bắt đầu làm việc cùng nhau.
Khi đó em vừa giải quyết xong một cuộc khủng hoảng truyền thông cho anh.”
“Đúng rồi.”
Lâm Khải cười, “Lúc đó tôi còn ngạc nhiên, nghĩ anh gọi nhầm.”
“Không phải nhầm.”
Tần Dạ hôn lên trán anh, “Là từ lúc đó, anh đã bắt đầu coi em không chỉ là trợ lý nữa.”
Mưa dần nhỏ hơn.
Hai người vẫn ôm nhau trên sofa, không ai muốn phá vỡ khoảnh khắc yên bình này.
“Tần Dạ.”
“Ừ?”
“Dù tương lai thế nào, tôi cũng sẽ ở bên anh.”
Lâm Khải nói, giọng kiên định, “Như anh đã từng ở bên tôi.”
“Anh cũng vậy.”
Tần Dạ hứa, “Mãi mãi.”
Thời gian trôi, nhưng tình yêu của họ vẫn vậy.
Từ 24 và 22, đến 27 và 25, và sẽ còn tiếp tục đến 29, 27, và xa hơn nữa.
Bởi vì họ biết, dù thế giới bên ngoài có thay đổi thế nào, chỉ cần có nhau, mọi thứ đều có thể vượt qua.
Và đó chính là điều quý giá nhất mà thời gian mang lại cho họ.
(Hết chương 6)
______
giờ mới nhớ nãy ngồi viết đang suy nghĩ rồi quên luôn hai nhân vật mình viết bao nhiêu tuổi 🥲🥲
trời ơi não của tớ hơn 2k từ