Cập nhật mới

Đô Thị  Trong Ác Mộng - Tương Chí Dạ/Dạ Dực

Trong Ác Mộng - Tương Chí Dạ/Dạ Dực
Chương 118: Ăn Tết, một.


<b>Chương 118: Ăn Tết, một.</b>

“Tết mà mấy anh cũng không về nhà hả?” Lúc thu dọn hành lí, Nhiễm Văn Ninh phát hiện trừ cậu ra, chả ai trong “Ánh sáng” muốn về quê ăn Tết cả.

Trì Thác tỏ vẻ mình chỉ ăn mừng lễ Giáng sinh thôi, anh cũng không có người nhà ở trong nước, cũng không có thói quen ăn Tết. Giang Tuyết Đào còn phải xử lí báo cáo cuối năm cho chi nhánh chính, Nhiễm Văn Ninh không biết hắn là người của chi nhánh Châu Á, chỉ nghĩ rằng Đào ca được vườn Tây giao cho nhiệm vụ để làm mà thôi. Còn Lâm Nhất, ai mà nghĩ được cái lí do được cậu ta đưa ra chỉ đơn giản là “Tôi không ăn mừng năm mới”?

“Năm nay cậu không về, ba mẹ cậu yên tâm không đấy?” Nhiễm Văn Ninh nhíu mày hỏi Lâm Nhất.

Lâm Nhất đang đọc sách. Cậu ta lại dùng loại ngữ điệu chậm rãi đặc biệt khi đọc sách để đáp lời cậu: “Không cần phải để ý mấy chuyện này.”

“Không phải cậu mới thi tốt nghiệp hơn nửa năm trước hả? Ba mẹ cậu cũng kệ cậu luôn?” Nhiễm Văn Ninh vẫn rất buồn phiền.

Lâm Nhất lật trang kế tiếp, lại đáp lời Nhiễm Văn Ninh: “Không sao cả.”

Lần này, đầu óc của Nhiễm Văn Ninh lại bị nhét đầy ảo tưởng. Cậu cảm thấy Lâm Nhất không phải loại người chuyên cãi lời ba mẹ, không lẽ cậu ta không hòa hợp được với người nhà hay sao? Cậu ta là một người Trung Quốc, không có lịch học, không có lịch làm việc, tại sao lại phải một mình đón Tết ở chỗ làm như này?

Nhiễm Văn Ninh bịch bịch bịch chạy đến chỗ Trì Thác. Cậu gõ cửa phòng Trì Thác, vào phòng tìm người.

“Thác Thác, để thằng bé Lâm Nhất ở chỗ làm như thế, anh cũng yên tâm được hở?” Nhiễm Văn Ninh hỏi.

Trì Thác rất muốn nói rằng cái tên Lâm Nhất này không đơn giản như vẻ bề ngoài như thế đâu, hẳn là do được Hạng Cảnh Trung sắp xếp nên cậu ta mới ở lại vườn Tây đấy, thế nhưng phải nói với Nhiễm Văn Ninh ra sao, chuyện này cũng là một vấn đề nan giải. Trì Thác bắt đầu tùy ý phịa cậu: “Lâm Nhất thích thì cứ để cậu ta thế thôi, dù sao cậu ta cũng sắp thành người lớn rồi.”

“Thác Thác, anh cứ như vậy hoài, chẳng ra dáng một ông anh lớn xíu nào.” Nhiễm Văn Ninh ném cho Trì Thác một ánh nhìn khinh bỉ, sau đó xoay lưng rời khỏi phòng anh.

“Thật ra tôi thấy ở lại vườn Tây an toàn hơn xíu…” Trì Thác còn chưa dứt lời, bóng người của Nhiễm Văn Ninh đã biến mất sau cánh cửa.

Tuy bình thường Nhiễm Văn Ninh sợ nhất Lâm Nhất, thế nhưng ít ra dưới cương vị là một bảo mẫu lí tưởng phụ trách trông nom toàn đội ngũ, cậu cảm thấy mình vẫn nên chăm sóc đứa bé nhỏ tuổi nhất đội này cho tốt một tí. Phải biết hồi đó, sau khi thi đại học xong, cậu chỉ là một tên thanh niên mờ mịt chả hiểu gì, chỉ biết suốt ngày gây lộn với ba mình mà thôi.

Sau khi điều chỉnh thái độ của mình xong, Nhiễm Văn Ninh mới nghiêm túc đi đến trước mặt Lâm Nhất. Cậu ho khan mấy tiếng cho thanh cổ họng, sau đó mới nói với Lâm Nhất: “Tuổi c** nh* như vậy, một mình ở vườn Tây không ổn lắm đâu ha.”

“Đừng có xen vào chuyện của tôi.” Lâm Nhất trực tiếp che miệng Nhiễm Văn Ninh lại.

Tôi còn chưa nói hết nữa mà… Nhiễm Văn Ninh lại ho khan mấy tiếng, điều chỉnh thái độ của mình một lần nữa, sau đó mới đưa ra một lời đề nghị với Lâm Nhất: “Nếu không thì qua nhà tôi chơi đi? Nhà tôi rất gần, đi lại cũng tiện.”

Chủ nhân của bàn tay đang dừng trên trang giấy chợt không khống chế được sức lực của mình, trang sách nọ đột nhiên bị vò nhăn nhúm. Lâm Nhất sờ sờ mặt giấy, trông chẳng khác nào đang xót sách của mình cả, nhưng trên thực tế, cậu ta chỉ bị hấp dẫn bởi lời mời của Nhiễm Văn Ninh mà thôi.

“Nhà tôi rất rộng, cũng có phòng cho khách.” Nhiễm Văn Ninh bày tỏ lòng nhiệt tình của mình.

Lâm Nhất ngẩng đầu lên nhìn Nhiễm Văn Ninh, sau đó mới hỏi: “Nhà anh có phòng cho khách hồi nào vậy?”

“Ừ? Bởi vì tôi có chuyển nhà một lần, nhà bây giờ khác nhà cũ lắm.” Nhiễm Văn Ninh lại kì quái liếc nhìn Lâm Nhất, “Sao cậu lại nghĩ rằng nhà tôi không có phòng cho khách?”

Ngón tay đặt trên trang sách của Lâm Nhất dừng một chút. Trong kí ức trước đây của cậu ta, nhà của Nhiễm Văn Ninh không có phòng cho khách. Cậu ta lại lật một trang, đáp lời, “Anh trông không giống dân nhà giàu.”

Nói gì vậy? Nhiễm Văn Ninh có hơi cạn lời: “Tôi không có tiền, nhưng ba tôi có một ít của ăn của để, cậu cũng không thể xem mặt để biết người ta giàu nghèo thế nào đúng không?”

“Vậy nên cậu muốn tới nhà tôi chứ?” Nhiễm Văn Ninh hỏi thăm lần thứ hai.

Tất cả các con chữ trên sách bắt đầu lộn xộn cả lên, Lâm Nhất nhận ra rằng bản thân mình cũng không thể bình tĩnh đọc sách nữa. Cậu ta rất muốn kéo Hạng Cảnh Trung qua trả lời giùm mình, nhưng vấn đề của Nhiễm Văn Ninh đã được quăng xuống trước mặt cậu ta sờ sờ như vậy mất rồi.

“Cậu không nên hỏi tôi, cậu nên hỏi chính cậu kia kìa, cậu thật sự không mong cậu ta nhớ lại, hay thật sự mong muốn cậu ta nhớ lại.” Câu nói kia của Hạng Cảnh Trung lại đột nhiên bị tua lại trong tâm trí của Lâm Nhất.

Thật ra lúc sau, Hạng Cảnh Trung còn nói với cậu ta một câu nữa: “Chỉ cần cậu mong muốn cậu ấy nhớ lại dù chỉ là một chút thôi, chuyện này sẽ luôn có đầy sức hấp dẫn đối với cậu.”

Đúng thật là một chuyện đầy sức hấp dẫn.

Một loại hấp dẫn chứa đầy kịch độc.

Lúc Lâm Nhất ngẩng đầu lên, Nhiễm Văn Ninh đã trở nên bối rối vì sự im lặng dài lâu của cậu ta. Nhiễm Văn Ninh sờ mũi mình mấy cái, nghĩ rằng mình hẳn là bị Lâm Nhất chối từ rồi. Cậu chỉ còn nước ngượng ngùng phân trần: “Tôi chỉ thấy cậu ở một mình trong vườn Tây như vậy không ổn cho lắm mà thôi.”

“Được thôi.”

Nhiễm Văn Ninh ngây người, trở tay không kịp trước lời nói của Lâm Nhất.

Lâm Nhất đóng quyển sách trên tay lại, đứng dậy khỏi sô pha. Sau khi trông thấy Nhiễm Văn Ninh ngây người, cậu ta lại lặp lại một lần nữa. Hai chữ kia rất rõ ràng, rất êm tai, hệt như đã xâu chuỗi hai mốc thời gian xa xăm lại cùng nhau.

“Được thôi.”

Lúc ấy, Nhiễm Văn Ninh hãy còn chưa hay biết, hai chữ này của Lâm Nhất sẽ mở ra một cánh cửa mới hoàn toàn cho tương lai của mình.

Sau khi hồi thần lại, Nhiễm Văn Ninh mới loáng thoáng cảm thấy hình như mình đã ngả mũ mời một vị võ thần vào nhà. Không lâu trước đó, Nhiễm Văn Ninh vẫn còn phổng lỗ mũi tràn đầy tự tin, cậu cảm thấy mình là anh trai lớn, nên giúp đỡ cái ông đội trưởng vô trách nhiệm Trì Thác này phần nào.

Nhưng sau khi thành công, lông tơ sau gáy cậu đúng thật là có dựng thẳng một chút, cậu khó tránh khỏi trở nên bồn chồn lo âu. Cậu chột dạ, nghĩ rằng hình như mình mới là một thằng em trai nhỏ, cậu còn cảm thấy Lâm Nhất thật ra rất mạnh, cũng không cần thiết sự quan tâm lo lắng của mình.

Tuy trong lòng nghĩ thế, Nhiễm Văn Ninh vẫn đáp lời ngoài miệng rằng: “Được thôi, thế thì tốt rồi.”

“Ba, Tết này con có dẫn bạn con về nhà ở mấy hôm, ba đừng có chửi mắng con lúc ở nhà nha, cái cậu này tính tình hơi bị xấu, ba mà cau có hoài thì cả nhà mình cũng bị nói cho xem.” Nhiễm Văn Ninh ngồi xổm trong xó phòng, nhắn tin cho Nhiễm Quân như vậy.

Nhiễm Quân trực tiếp gọi điện đến đây. Ở đầu kia điện thoại, Nhiễm Quân lớn tiếng hỏi: “Làm sao đấy? Có phải bạn bè con trái pháp luật hay phạm tội gì không? Ba nói cho con biết, đừng có tha ba cái phần tử phản xã hội về đây đấy.”

“Không phải! Cậu ta không có phạm pháp mà!” Nhiễm Văn Ninh vội vã giải thích, “Ba, ba biết mấy đứa ranh con không?”

“Biết chứ, chẳng phải con hồi bé cũng là ranh con hả. Sao nữa? Con làm con gái nhà người ta mang bầu rồi phải không? Bây giờ mới ẵm con nít về nhà?” Nhiễm Quân một hơi thảy ba vấn đề cho cậu.

“Không phải mà, cậu ta là bạn con, lớn đầu rồi! Ý là ba đừng có đánh con bằng chổi lông gà trong nhà nữa, cái tên này cứ mà nhìn khó chịu cái gì là gom vào nói móc nói mỉa một thể đấy, người ta chả quan tâm ba là người lớn hay sếp sòng đâu.” Nhiễm Văn Ninh nhấn mạnh mấy điểm.

Nhiễm Quân nhíu lông mày, mắng: “Vậy mày còn làm bạn bè với nó được nữa hả?”

Nhiễm Văn Ninh ngồi chồm hổm trong xó, im re. Sau đó, cậu thở dài, than thở: “Duyên phận hết đó ba ơi.”

Tuyệt, giải quyết xong Nhiễm Quân rồi, Nhiễm Văn Ninh bèn chạy tới chỗ Lâm Nhất. Cậu vòng vèo một hồi lâu, mãi mới chịu nhắc nhở nhẹ Lâm Nhất: “Tính tình của ba tôi không tốt lắm, tôi hay bị ổng đè đầu đánh, cậu cũng cẩn thận một chút.”

Lâm Nhất nhìn Nhiễm Văn Ninh như đang nhìn một thằng ngốc, sau đó mới cực kì khinh bỉ đáp lời cậu: “Đó là anh thôi, tôi không có bị đánh đâu.”

Ây dô, được, để xem tới lúc đó hai người có sửng cồ lên với nhau không nhớ, kiểu gì mình cũng nhắc cả hai rồi. Nhiễm Văn Ninh về phòng, bắt đầu gói ghém ít hành lí còn sót lại.

Nhà của Nhiễm Văn Ninh ở phường sát bên này, tuy gần, nhưng cậu không có xe, chỉ có ba cậu có, bình thường chỉ có về nhà mới mượn được thôi. Vì vậy, cậu chỉ có thể bắt xe với bạn nhỏ họ Lâm để về nhà.

Lúc về nhà, Nhiễm Văn Ninh có hơi xoắn xuýt nhấn chuông cửa. Cậu cũng không lo bên Chu Phương và Tương Khang nhiều lắm, nhưng mà ba, ba có thể nể mặt con xíu được không.

Chu Phương mở cửa. Vừa mở cửa ra, bà đã thấy Nhiễm Văn Ninh, bên cạnh cậu còn có một tên con trai trông khá điển trai. Nhiễm Quân từng bảo con trai có mời bạn bè tới nhà ăn Tết nên Chu Phương cũng đã sớm chuẩn bị tâm lí xong xuôi, thế nhưng khi thấy Lâm Nhất, bà vẫn sững người tại chỗ.

Thằng nhỏ này là người nổi tiếng trên TV đó hả?

Thấy mẹ mình sững người đứng im ru mãi ở cửa ra vào, Tương Khang cũng đi qua nhìn ngó. Lúc nhìn thấy Lâm Nhất, cậu ta nghĩ được xa hơn Chu Phương nhiều. Cậu ta nghía qua Nhiễm Văn Ninh, nét mặt viết đầy hai chữ khó tin và hoảng hốt, trông cứ như đang hỏi: Anh, anh định chui khỏi tủ đồ luôn hay gì?[1]

“Mình vào nhà trước đi ha.” Vẫn là Nhiễm Văn Ninh mở miệng nói câu đầu tiên.

“Ừ ừ ừ, vào nhà trước ha, con là bạn của Văn Ninh đúng không, đúng là đẹp trai quá đi mất.” Chu Phương cười niềm nở, đón hai người vào nhà.

Khi nhìn thấy Chu Phương, ánh mắt của Lâm Nhất cũng không còn lạnh lùng như bình thường nữa mà lại loáng thoáng hiển hiện một chút hồi ức. Cậu ta có thể chuẩn xác nhìn ra được một điều trên bóng dáng của người phụ nữ này, mái nhà này đã có một nữ chủ nhân khác.

Căn nhà này rất xa lạ, diện tích của nó lớn hơn căn nhà trước đây của Nhiễm Văn Ninh nhiều, nhưng người ở trong lại không nhiều cho lắm, vì lẽ đó, nó có hơi quạnh quẽ. Sau khi Nhiễm Văn Ninh và Lâm Nhất vào cửa, căn nhà này mới có hơi người hơn một chút.

“Ba con chút nữa mới về nhà, hai đứa ngồi xuống ăn quà bánh chút đi ha.” Chu Phương lấy bánh trái và mứt Tết ra để đãi Lâm Nhất. Lâm Nhất cũng không có hứng ăn lắm, chỉ đành nói một tiếng cảm ơn dì.

Tương Khang ngồi cạnh, hỏi tên Lâm Nhất, “Cậu tên là gì?”

“Lâm Nhất.” Lâm Nhất rất bình tĩnh đáp lời.

Cái tên này đúng là cao ngạo quá đi mất. Tương Khang tò mò hỏi: “Sao tên cậu lại được đặt là Nhất (一)?”

“Cho dễ viết.” Lâm Nhất đáp ngắn gọn.

Có hơi cao ngạo, nhưng cũng khá vui tính. Tương Khang cười hỏi tiếp: “Tên cậu trước đây phức tạp lắm hả?”

Lâm Nhất không trả lời lại câu hỏi này. Cậu ta đứng dậy, nói với Nhiễm Văn Ninh: “Tôi muốn đi sắp xếp hành lí một chút.”

Phòng cho khách của nhà họ ở lầu một, Nhiễm Văn Ninh khiêng hành lí vào đó giúp Lâm Nhất. Vừa đặt đại mấy bao đồ ra khỏi rương hành lí xong, Lâm Nhất đã nói với Nhiễm Văn Ninh rằng cậu ta muốn ngồi chờ trong phòng cậu.

“Tôi không thích ngồi trong phòng khách cho lắm, em trai anh hỏi nhiều quá.” Lâm Nhất giải thích.

Nhiễm Văn Ninh hiểu khá rõ cậu bạn họ Lâm nào đó, bèn đồng ý với yêu cầu của cậu ta. Cậu nói với Chu Phương rằng bạn mình muốn qua phòng mình chơi, lát nữa tới giờ cơm rồi hai đứa sẽ đi xuống.

Trước khi vào được phòng của Nhiễm Văn Ninh, Lâm Nhất có hồi tưởng lại một vài việc: Khi ấy, Nhiễm Văn Ninh thích đặt giường ở hướng Tây Bắc, đối diện giường là bàn học, phía Đông là giá sách và sô pha, giữa giá sách và giường chắc chắn sẽ có một khung cửa sổ rất sáng sủa.

Sau khi cửa mở, bố cục bên trong phòng hoàn toàn tương tự, chẳng khác nào căn phòng trước kia cả, nó cứ như chưa hề đổi thay theo năm tháng vậy.

Nhiễm Văn Ninh vào phòng, giẫm lên thảm trải sàn, sau đó vẫy tay với người ngoài cửa. Trong nháy mắt ấy, bóng người của người nọ dường như đã thu nhỏ lại, về lại với khi còn sáu tuổi. Cậu cười nói vọng ra với người ngoài cửa:

“Yến Lân, vào đi.”

“Lâm Nhất, vào đi.”

Hai bóng người một lớn một nhỏ đột nhiên chồng lên nhau trước khung cửa sổ nọ, khiến người ta không thể phân biệt rõ rốt cuộc thời khắc này diễn ra vào khoảng thời gian nào. Thế nhưng cuối cùng, cậu lại một lần nữa hóa thành bóng người ở tuổi hai mươi. Cậu lên tiếng, ngữ điệu nghe có hơi nghi ngại: “Sao cậu cứ đứng mãi ở cửa thế, không vào hở?”

Ở ngoài mặt, Lâm Nhất cũng không thể hiện bất kì cảm xúc mãnh liệt nào. Cậu ta che lại nét hoài niệm trong mắt, trực tiếp bước vào ngưỡng cửa này.

—————————————————————————————————————————–
 
Trong Ác Mộng - Tương Chí Dạ/Dạ Dực
Chương 119: Ăn Tết, hai.


<b>Chương 119: Ăn Tết, hai.</b>

Sau khi về nhà, Nhiễm Quân mới chiêm ngưỡng được “thằng ranh con” trong lời con trai mình. Đứa nhỏ này không chỉ không ranh mãnh mà lại còn đẹp vô cùng, trông khá điển trai và có duyên.

Nhiễm Quân lập tức nhíu lông mày ngay tại chỗ. Ông kéo Nhiễm Văn Ninh tới trước mặt mình, lớn tiếng hỏi: “Mày gạt con nhà ai về nhà rồi?”

“Con có gạt người ta đâu.” Vì hiệp nghị bảo mật công việc mình từng kí, Nhiễm Văn Ninh không thể nói Lâm Nhất là đồng nghiệp của mình được, cậu chỉ còn nước giải thích: “Con không có để người ta ăn Tết một mình ở ngoài như vậy được ba à.”

Câu này vừa được nói ra, nét mặt của Nhiễm Quân đã sầm cả lại, ông trực tiếp xách cổ áo Nhiễm Văn Ninh, hỏi ngược lại: “Thằng nhỏ này đẹp như vậy, ai làm ba mẹ lại dám thả rông cho đi kiểu này? Mày bắt cóc người ta ở đâu đấy? Nói ba nghe coi!”

“Lâm Nhất thật sự không bị con bắt cóc mà.” Nhiễm Văn Ninh thật lòng thật dạ dở khóc dở cười, “Con nói thật mà ba.”

Dợm thấy ba Nhiễm Văn Ninh sắp sửa xuống tay đánh cậu, Lâm Nhất chỉ có thể mở cái miệng vàng ngọc của mình ra rồi khuyên can: “Anh ấy không bắt cóc con đâu chú, con tự muốn tới mà.”

Nhiễm Quân quẳng Nhiễm Văn Ninh sang một bên, bước đến trước mặt Lâm Nhất, kiên nhẫn khuyên cậu ta: “Thằng nhỏ, con có chuyện gì mà lại không về nhà được? Ăn một bữa cơm với nhà chú là được rồi, dù sao ăn Tết ở nhà mới đúng vị mà con.”

“Ba, con nói với ba rồi, cậu ta tự lập lắm lắm, không có sao đâu mà.” Sau khi bị ba mình quẳng sang một bên, Nhiễm Văn Ninh đã được Tương Khang đỡ lấy.

“Thằng quỷ mày im mồm cho ba.” Nhiễm Quân quay đầu lại, quát một tiếng.

Sau khi thấy cái nhà này bắt đầu ầm ĩ, Lâm Nhất chỉ đành thở dài, đan hai tay vào nhau đặt trước ngực, sau đó mới thảy ra mấy từ kinh thiên động địa: “Con không có ba mẹ.”

Câu này vừa được thảy ra, cả một căn phòng này đã im phăng phắc.

Cuối cùng, chỉ có Chu Phương mở lời hòa giải: “Thằng bé này, ai lại không có cha mẹ hả con.”

Sau khi thấy nan đề càng ngày càng nhiều, Nhiễm Quân mới bước đến bên cạnh Nhiễm Văn Ninh, nhỏ giọng hỏi: “Thằng nhỏ bạn con tuổi tác bé như vậy, có phải nhà nó gặp chuyện gì rồi không đấy?”

“Con, con cũng không biết.” Nhiễm Văn Ninh cũng không biết Lâm Nhất đang nói thật hay nói giỡn. Cái tên Lâm Nhất này ít khi đùa giỡn lắm, lời nói này của cậu ta nghe như thật vậy, thế nhưng cái loại hoàn cảnh không cha không mẹ này lại trông rất giả dối.

“Vậy ha, ăn cơm trước đã, Văn Ninh, chút nữa hỏi người ta một chút đi.” Nhiễm Quân vỗ vai con trai nghe bồm bộp.

Vẫn còn chưa tới giao thừa mà mấy món ăn được bày biện trên bàn lại vô cùng hoành tráng, sắp sửa giống như một bàn cơm tất niên luôn rồi. Chu Phương rất nhiệt tình, đã chuẩn bị một bàn cơm thật lớn, dù sao cũng nhiều người, lại còn có cả khách khứa, thịt thà cơm nước gì cũng phải nhiều chút mới xem được.

Lúc Nhiễm Văn Ninh dùng cơm, cậu có thấy Lâm Nhất gắp gừng khỏi bắp cải xào. Chu Phương là người tỉnh ngoài, thích thêm gừng vào lúc xào đồ ăn. Lúc dì vừa về nhà, Nhiễm Văn Ninh vô cùng không thích ứng được với mấy món ăn dì làm, hiện giờ cũng đã dần dần quen rồi.

“Vì sao không phải cà rốt?” Lâm Nhất nhẹ giọng hỏi.

Nhiễm Văn Ninh nhớ lại hồi xưa khi làm món xào, mẹ cậu thích xào bắp cải chung với cà rốt, thế nhưng bây giờ nhà này đổi nữ chủ nhân rồi, Chu Phương làm gì thì cậu ăn nấy thôi. Khẩu vị của Lâm Nhất thế mà lại giống cậu đến ngoài ý muốn, vậy nên Nhiễm Văn Ninh bèn gắp mấy món cho cậu ta dựa theo khẩu vị của mình.

Theo quan sát của Nhiễm Văn Ninh, những món Lâm Nhất thích ăn thật ra là những món rất giống với đồ ăn mẹ cậu từng làm, đều là mấy món có đường, không cầu kì phức tạp. Xem ra, hai người họ là người chung quê, khẩu vị rất giống nhau.

Sau bữa cơm tối này, Nhiễm Văn Ninh phải gánh trọng trách mà cả nhà đặt lên vai mình, đi hỏi chuyện của Lâm Nhất một chút. Cậu mời Lâm Nhất sang phòng mình, muốn cẩn thận hỏi thăm mấy chuyện.

Trước khi vào được phòng ngủ của Nhiễm Văn Ninh, Lâm Nhất lại nghĩ đến một vài chuyện cũ: Sau khi vào phòng, cậu sẽ kéo ghế trước bàn đọc sách ra, sau đó mới quay ghế lại, nhìn bao quát cả phòng.

Sau khi bước vào cửa, Nhiễm Văn Ninh bước đến bàn đọc sách theo thói quen, kéo ghế mình ra, ngồi xuống, sau đó mới quay ghế mình lại. Lâm Nhất đã yên vị trên sô pha, hiện đang nhìn cậu.

“Cậu thật sự không có cha mẹ sao?” Nhiễm Văn Ninh nhìn Lâm Nhất, cảm thấy loại khí chất quạnh quẽ trên người cậu ta trông có hơi cô đơn.

“Đúng vậy.” Lúc đáp lời, Lâm Nhất cũng không tỏ ra khó xử.

“Cậu có từng thấy qua họ chưa?” Nhiễm Văn Ninh dịu dàng hỏi.

“Chưa.” Lâm Nhất lắc lắc đầu.

“Vậy cậu có biết họ đang ở đâu chăng.” Nhiễm Văn Ninh tiếc nuối, thở ra một tiếng.

“Cái này thì tôi biết.” Lâm Nhất lấy xuống một quyển sách trên kệ sách của Nhiễm Văn Ninh, mở ra đọc thử.

Nghe đáp, Nhiễm Văn Ninh mới thấy có hứng thú, cậu hỏi tiếp: “Ở đâu vậy?”

Lâm Nhất liếc mắt nhìn cậu, rất thản nhiên trả lời: “Trong mộng cảnh.”

Phòng ngủ chợt rơi vào yên tĩnh một hồi. Nhiễm Văn Ninh đột nhiên hiểu rõ lí do vì sao Lâm Nhất lại mạnh mẽ như vậy, cậu ta cũng tựa như Trì Thác, trở nên mạnh mẽ như thể một lẽ đương nhiên. Phía sau rất nhiều người đều là vô số những hi sinh cao cả của những người khác.

“Xin lỗi, tôi không nên hỏi cậu những chuyện này.” Nhiễm Văn Ninh lấy ra một tấm dấu trang từ ngăn kéo bàn mình, sau đó đưa cho Lâm Nhất.

Lâm Nhất nhận dấu trang từ Nhiễm Văn Ninh, tỏ vẻ không sao cả, “Các anh đều rất tò mò về tôi, nhưng thông tin của tôi chỉ có một màu thôi, nếu anh biết toàn bộ rồi thì sẽ thấy đằng sau tôi thật ra chẳng có gì cả.”

“Chẳng có gì ngoài sự trống rỗng đâu.” Lúc đọc sách, loại ngữ điệu dễ nghe nọ của Lâm Nhất lại chậm rãi vang lên.

Lúc nhìn ngắm bộ dạng hăng say đọc sách của cậu ta, Nhiễm Văn Ninh cảm nhận được một loại trường năng lượng đau thương mà ngay cả chính chủ cũng không nhận ra được từ trên người Lâm Nhất. Đấy là một loại đau thương vô hình, trong suốt, có thể thẩm thấu đến nơi sâu xa nhất trong tâm tưởng người khác.

Chẳng có gì ngoài sự trống rỗng.

Vì sao cậu ta lại nói được những lời như thế?

Nhiễm Văn Ninh nhận ra rằng cậu thật sự không hiểu hết cậu bạn Lâm Nhất này, rõ ràng là bạn cùng phòng của nhau đã hơn nửa năm rồi, thế mà cậu lại chẳng hay biết gì về những chuyện có liên quan đến quá khứ của đối phương cả. Cậu chợt nghĩ rằng mình phải nói ra một vài cảm nhận thật sự trong tâm trí của bản thân.

“Tôi có hơi sợ cậu.” Nhiễm Văn Ninh ngồi trên thảm trải sàn trước chân Lâm Nhất, mở lời.

Bàn tay đang lật sách của Lâm Nhất bỗng ngừng lại. Cậu ta liếc nhìn Nhiễm Văn Ninh, sau đó lại yên lặng cúi thấp đầu. “Tôi biết.”

“Cậu rất mạnh, còn rất nghiêm khắc với tôi nữa.” Nhiễm Văn Ninh nói tiếp, “Nhưng tôi cảm thấy cậu chỉ muốn tốt cho tôi thôi.”

“Cơ mà, tôi vẫn hơi sợ. Những lần ki

a đều quá đau đớn.” Giọng nói của Nhiễm Văn Ninh lại thấp xuống.

Lâm Nhất cảm thấy mình không tập trung đọc sách được, bèn dứt khoát khép sách lại, sau đó đặt sách trên sô pha. Sau khi nhìn bộ dạng này của Nhiễm Văn Ninh, cậu ta lại cảm thấy Nhiễm Văn Ninh đang ám chỉ vài thứ. Sau đó, cậu ta hỏi thẳng: “Anh muốn tôi đối xử với anh dịu dàng hơn một chút hả?”

Nhiễm Văn Ninh ngồi trên thảm trải sàn, bứt sợi vải cả một buổi. Tuy ý cậu là như vậy nhưng cậu cũng ngại nói ra khỏi miệng mình, dù sao Lâm Nhất cũng bé hơn cậu đến tận mấy tuổi lận.

“Anh cần phải đưa ra mấy phương thức cụ thể, nếu không thì tôi khó mà hiểu được lắm.” Lâm Nhất xem như chịu thua, cậu ta cho Nhiễm Văn Ninh một cơ hội để nói rõ lòng mình.

Bộ não của Nhiễm Văn Ninh bỗng xì khói, vì sao lại còn ép cậu tự nói ra cái chuyện này nữa? Bạn nhỏ họ Lâm, lúc cậu đánh tôi, cậu cũng không cảm nhận được cái sức mạnh đó hay gì? Rốt cuộc là cậu đi đánh người hay cậu đi ám sát người ta vậy hả?

Nhiễm Văn Ninh đã vượt qua được những tháng năm chịu đòn tơi tả nọ, nhưng hiện giờ, cậu lại không biết nên khống chế năng lực của mình như thế nào khi ở trong mộng. Cậu căn bản không thể khống chế hay diễn tấu khúc “Ngư chu xướng vãn” nhà mình sao cho ổn định, cái loại mưa kia cứ lên xuống lên xuống, lúc lớn lúc nhỏ.

“Hiện giờ tôi chưa dùng được năng lực của mình, mong cậu đừng dạy dỗ tôi bằng bạo lực mãi.” Nhiễm Văn Ninh rốt cuộc cũng nói ra được nỗi lòng của mình.

Lâm Nhất cau mày một cái. Cậu ta đánh giá: “Nếu không làm như vậy, hiệu quả sẽ rất chậm.”

“Cũng không có đạo cụ hay công cụ ăn gian gì hết hả? Cùng lắm thì tôi đập tiền.” Nhiễm Văn Ninh ngồi bệt trên đất, nói bậy nói bạ.

Lâm Nhất ngồi trên sô pha, chuyên chú suy nghĩ một hồi. Cậu ta đột nhiên nhớ lại thứ gì đó, sau đó lại trực tiếp mở cửa đi ra ngoài. Một lát sau, Lâm Nhất mới cầm một xấp giấy quay về nơi này.

Sau khi thấy thứ được Lâm Nhất cầm trong tay, con ngươi của Nhiễm Văn Ninh chợt phóng to ra chỉ trong vài giây ngắn ngủi, sau đó, cảm giác xấu hổ vô cùng vô tận trực tiếp phừng phừng bốc cháy từ chân l*n đ*nh đầu cậu. Cậu run run môi, không dám nói ra tên cái xấp giấy nọ.

Vờ lờ? Đấy chả phải tập thiết kế vũ khí game võng du thời còn trẻ trâu của mình thì mình đi bằng đầu.

Nhiễm Văn Ninh đột nhiên bật nhảy lên từ thảm trải sàn, muốn cướp lại xấp giấy kia từ trong tay Lâm Nhất. “Cái thứ này sao tự nhiên lại nằm trong tay cậu?!”

Lâm Nhất linh hoạt né tránh cú vồ con gấu từ Nhiễm Văn Ninh, sau đó mới bình tĩnh đáp: “Tôi thấy nên mới lấy về.”

Trong lúc tránh né màn vồ hụt kia của Nhiễm Văn Ninh, Lâm Nhất còn rất ung dung lật quyển tập ấy ra. Chỉ chốc lát sau đó, một loạt hào quang của thời trẻ trâu huy hoàng đã chíu chíu bay khắp cả căn phòng chả khác nào laser.

“Đừng có nhìn mà!” Nhiễm Văn Ninh kêu ra tiếng, cậu cảm thấy bản thân mình hiện giờ cứ giống như đã bị Lâm Nhất lột trơn cái q**n l*t cuối cùng vậy.

Lâm Nhất vừa nhìn vừa đánh giá: “Có một vài mẫu quá phức tạp, không phù hợp cho lắm. Nhìn chung, đại đa số các mẫu này đều quá xấu.”

“Đừng nói nữa!” Nhiễm Văn Ninh muốn khóc. Vì sao Lâm Nhất lại còn muốn đánh giá cậu như này nữa.

Lâm Nhất lại lật sang trang khác, sau đó thở dài hỏi: “Vì sao anh lại muốn vẽ một con rắn và hai cái hình tròn làm gì?”

“Anh hai, em sai rồi.” Nhiễm Văn Ninh trực tiếp quỳ trước mặt Lâm Nhất, ôm bắp đùi cậu ta, nài nỉ, “Anh hai, anh đừng coi nữa, xem như em xin anh luôn, đừng có miêu tả, nó không phải là con rắn với hai cái hình tròn đâu mà.”

Đm, cái quỷ kia nó là cái chân giữa đó cha.

“Hừm, vậy cái này ha.” Lâm Nhất ngừng lại.

Vờ lờ, cậu tính làm gì với cái chân giữa? Nhiễm Văn Ninh ngẩng đầu nhìn trang sách Lâm Nhất chìa ra cho mình xem, trên trang giấy kia không phải rắn với bi mà lại là một cây dù.

Cây dù nọ rất đơn giản, được thiết kế gọn gàng đẹp mắt, có dài hơn dù bình thường một chút. Hình như khi ấy Toàn Chức Cao Thủ còn đang nổi rầm rộ, vậy nên Nhiễm Văn Ninh có tiện tay vẽ Ô Thiên Cơ[1] trong tập.

“Làm sao?” Lâm Nhất nhìn xuống Nhiễm Văn Ninh còn đang ôm chân mình, nét mặt cậu ngưng trệ cứ như chưa kịp hoàn hồn.

Nhiễm Văn Ninh chớp mắt một cái, sau đó mới hổn hển bảo: “Chỉ cần không phải rắn với bi thì cái gì cũng được.”

“Vậy thì chọn nó thôi.” Lâm Nhất đóng xấp tập lại, sau đó trả cho Nhiễm Văn Ninh.

Nhiễm Văn Ninh cẩn thận, từng li từng tí nhận lại xấp giấy làm mất thanh danh cả đời mình, cảm thấy ban nãy cậu xém chút nữa là hóa rồ hóa dại. Cậu khiến tâm trạng mình bình tĩnh trở lại, sau đó mới hỏi Lâm Nhất: “Cậu muốn cái này để làm cái gì vậy?”

“Sau này anh sẽ biết.” Vừa nói xong, Lâm Nhất lại liếc Nhiễm Văn Ninh một cái, “Anh còn muốn ôm đùi tôi bao lâu nữa?”

Lúc này, Nhiễm Văn Ninh mới nhớ ra mình còn ôm đùi Lâm Nhất cứng ngắc, chỉ đành lúng túng buông ra. Vì Nhiễm Văn Ninh ôm đùi người ta có hơi chặt quá, sau khi cậu rời đi, quần của Lâm Nhất đã rớt xuống dưới thắt lưng một khúc. Cậu ta lạnh giọng: “Tôi thấy anh điên rồi, dám lột quần áo của tôi cơ.”

“Hai mình xem như huề, cậu từng l*t s*ch quần áo về mặt tâm linh của tôi mất rồi còn gì.” Nhiễm Văn Ninh cầm quyển tập thời vàng son chói lọi, cảm thấy mình rất oan ức.

“Được rồi, tôi về ngủ.” Lâm Nhất kéo quần lên, không muốn để ý thêm tới Nhiễm Văn Ninh nữa, cái con lợn lòi này.

Lúc bước lên lầu muốn đến phòng đọc sách, Nhiễm Quân có trùng hợp gặp phải Lâm Nhất đang quay về phòng ngủ. Lúc thấy ông, thằng nhỏ nọ có hơi sững người một chút, sau đó, cậu ta lại đứng chần chừ tại chỗ, trông cứ như đang muốn nói gì vậy.

“Lâm Nhất, hôm nay ngủ sớm tí nhé, có chuyện gì thì nói ngay với chú và dì nghe chưa.” Nhiễm Quân bước lên trước, dặn dò cậu ta như vậy.

Nhưng đứa nhỏ kia cũng không nghe lọt lời của Nhiễm Quân. Cậu ta cụp mi mắt một hồi, sau đó mới ngẩng đầu lên nói với người đi ngược hướng rằng: “Chú già rồi.” Tiếp theo, Lâm Nhất đã đi lướt ngang qua Nhiễm Quân.

Nét mặt của Nhiễm Quân đầy vẻ khó hiểu. Ông thầm nghĩ, thằng nhỏ này có phải hơi hơi không hiểu thế nào là lễ phép hay không.

—————————————————————————————————————————–
 
Trong Ác Mộng - Tương Chí Dạ/Dạ Dực
Chương 120: Ăn Tết, ba.


<b>Chương 120: Ăn Tết, ba.</b>

“Dù sao chuyện là vậy đó ba, để cậu ấy ăn Tết ở nhà mình đi thôi.” Nhiễm Văn Ninh không có cách nào để giải thích cho ba nghe chuyện về mộng cảnh cả, cậu chỉ có thể thừa nhận rằng Lâm Nhất không còn mái ấm nào nữa, ba mẹ cậu ta thật sự mất rồi.

Nhiễm Quân ngồi trên sô pha, thở dài thườn thượt. Ông là một người cha, rất dễ mủi lòng trước mấy đứa bé nhỏ nhỏ như vậy. Sau khi cầm lấy li giữ nhiệt, ông sờ sờ nó một hồi, sau đó mới thương tiếc bảo: “Thằng bé Lâm Nhất này cứ giống như đứa nhỏ nào đấy hồi con còn bé.”

“Giống ai ba?” Nhiễm Văn Ninh tò mò hỏi.

Nhiễm Quân liếc con trai mình một cái sắc lẹm: “Cái não heo của mày nữa, ba thế mà còn nhớ rõ hơn cả mày.”

“Ai mới được?” Nhiễm Văn Ninh lại càng tò mò hơn.

Nhiễm Quân nghĩ thầm, giấy tờ hồ sơ gì mày cũng đã lấy hết rồi mà, còn đi hỏi ba chuyện này nữa là sao? Ông đưa li cho Nhiễm Văn Ninh, sai bảo: “Rót miếng nước nóng cho ba coi.”

Sau khi Nhiễm Văn Ninh rót thêm nước nóng vào cho ba, Nhiễm Quân mới mở miệng nói: “Yến Lân chứ ai, không phải khi đó con còn hỏi xin ba tìm hồ sơ cho xem nữa hả, sao mày đãng trí vậy con?”

“Ba, chuyện động trời như vậy mà sao ba không nói sớm?” Nhiễm Văn Ninh xém tí đã tức chết. Mấy thứ cậu vất vả tra cả buổi còn chả có ích bằng một câu thuận miệng của ba cậu nữa mới hay.

“Con cũng có nói với ba rằng con muốn hồ sơ của người ta làm cái gì đâu.” Nhiễm Quân nói cũng có lí, ông cũng tiện thể hỏi luôn, “Mấy ngày nay con đang làm cái gì đấy?”

“Ba, chuyện này để sau đi, sao ba biết cái người tên Yến Lân này hay vậy?” Nhiễm Văn Ninh hỏi thẳng vào trọng điểm.

Thật ra Nhiễm Quân chưa gặp Yến Lân được mấy lần, khi ấy, Ninh Hiểu vẫn thường một mình trông giữ hai đứa trẻ. Ông chỉ có một chút xíu ấn tượng với thằng bé tên Yến Lân này mà thôi, mấy thập niên trôi qua rồi, ông sớm đã quên mất rất nhiều chuyện.

“Tại con biết người ta nên ba mới biết, không phải chính con mới là đứa mời Yến Lân về nhà mình hả?” Nhiễm Quân hỏi ngược lại con trai mình như vậy.

Nhiễm Văn Ninh cạn lời, tạm thời khó lòng giải thích. Cậu chỉ có thể nói với ba: “Gần đây con muốn gặp cậu ấy vì vài chuyện linh tinh, cơ mà con cũng không nhớ rằng mình từng biết cậu ta khi còn nhỏ.”

“À, khó trách, ba cứ bảo sao hồi ấy lúc người ta mất tích, mày cái thằng ranh con này còn không có bất kì phản ứng nào.” Nhiễm Quân uống một hớp nước, “Ba còn tưởng hai đứa bây gây lộn, mày mong người ta biến đi cho khuất mắt nữa chứ.”

“Không phải vậy mà, ba, sao ba lại nghĩ con xấu xa đến như vậy?” Nhiễm Văn Ninh nhanh chóng giải thích rằng mình hờ hững là do mình thật sự quên mất.

Nhiễm Quân cười cười: “Không phải con xấu đâu, hai đứa bây hồi nhỏ toàn gây nhau không à, mẹ con hay nói với ba như vậy.”

“Vì sao sau này Yến Lân không sang nhà mình chơi nữa vậy ba?” Nhiễm Văn Ninh nhớ rõ rằng trong nhật kí, cậu có viết rằng mẹ không cho mình gặp Yến Lân nữa.

“Ba không biết, khi ấy ba bận lắm, cũng không lo được chuyện trong nhà. Nếu mẹ con còn sống, con có thể đi hỏi mẹ con chút ít.” Sau khi uống xong, Nhiễm Quân dứt khoát đứng dậy đi đổ nước thừa.

Nhiễm Văn Ninh ngồi trên sô pha, chợt nhận ra hiểu biết của mình về Yến Lân chỉ toàn được người khác kể lại, sau đó cứ chồng chất từng chút lên nhau như thế. Rõ ràng cậu hẳn nên hiểu rất rõ người này, thế nhưng hiện giờ, hiểu biết của cậu về cậu ta cứ như một trò chơi ghép hình, vĩnh viễn cũng không bao giờ hoàn thành được.

“Cái cậu Yến Lân này có chỗ nào kì kì không ba?” Nhiễm Văn Ninh vẫn luôn nghi ngờ rằng người này có qua lại với mộng cảnh. Phải biết rằng lần đầu tiên cậu lạc lối là khi “Đèn kéo quân” hoàn nguyên kí ức của cậu đấy.

Nhiễm Quân hồi tưởng lại mấy kí ức ngắn ngủi lúc mình gặp được Yến Lân, sau đó mới đáp lời con trai: “Cũng không kì lắm, nhưng nói thật ra thì mấy đứa tụi con bình thường cực kì, vì lẽ đó nên thằng nhỏ kia có hơi kì quặc, thằng bé quá thông minh.”

“Ba, con không có nhờ ba khen cậu ta mà.” Nhiễm Văn Ninh rất không hài lòng với câu trả lời của Nhiễm Quân.

Nhiễm Quân nhíu lông mày, hỏi cậu: “Vậy con phải gợi ý cho ba kì là kì cái gì mới được chứ?”

“Ví dụ như chất lượng giấc ngủ của cậu ta này, hay sức khỏe tinh thần của cậu ta vân vân, con muốn biết mấy chuyện này.” Nhiễm Văn Ninh chọn ra mấy điểm quan trọng cần lưu ý.

Lông mày của Nhiễm Quân lại càng nhíu chặt hơn. Ông cảm thấy ngồ ngộ, bèn hỏi cậu: “Văn Ninh, con bây giờ đang làm nhân viên ngành vệ sinh hay sao?”

Thế nhưng, Nhiễm Quân vẫn cẩn thận hồi tưởng lại một chút, thứ ông nhớ lại vẫn chủ yếu là lời nói của Ninh Hiểu. Trong kí ức của ông, thi thoảng, Ninh Hiểu có thuận miệng nói với ông mấy câu về đứa bé này.

Nhưng những câu nói của Ninh Hiểu cũng rất ít khi nhắc trực tiếp đến Yến Lân. Đặc biệt có một lần sau khi kể chuyện xong, Ninh Hiểu trắng đêm mất ngủ, bà ôm ông đến hừng đông, bảo rằng mình có hơi sợ hãi. Nhiễm Quân chỉ đành an ủi vợ mình, luôn mãi dặn dò bà phải giữ gìn sức khỏe cho tốt. Ông chỉ cho rằng bà gặp quá nhiều chuyện phiền lòng trong công việc mà thôi.

Sau đó, ông tổng kết mấy chuyện này trước mặt Nhiễm Văn Ninh rằng: “Yến Lân thật sự không kì chỗ nào hết, chỉ có người trông nom thằng bé mới biết mấy thứ con hỏi hồi nãy thôi. Ba cảm thấy thứ khác người nhất của cậu ta là màu mắt đấy, màu mắt cậu ta rất nhạt, giống mèo vậy.”

“Lâm Nhất cũng giống thế mà, cái này thì có gì ngộ đâu? Ba mà chịu ra ngoài nhìn một vòng người ta, ba sẽ thấy mấy cô con gái bây giờ ấy à, màu mắt gì cũng có.” Nhiễm Văn Ninh cảm thấy cái vụ này có gì đâu mà đặc biệt.

Nhiễm Quân bắt đầu cáu bẳn. Ông khinh bỉ liếc nhìn Nhiễm Văn Ninh: “Cái mà con nói là kính áp tròng chứ gì, con nghĩ ba không biết hả? Đôi mắt thằng nhỏ kia thật sự có màu nhạt như thế đấy, gần gần giống như Lâm Nhất vậy.”

“Hai đứa nó có khi là cùng một người đấy.” Nhiễm Quân bị Nhiễm Văn Ninh hỏi phát phiền, bèn dứt khoát đưa ra kết luận.

Nhiễm Văn Ninh lắc lắc đầu, nghiêm túc đáp lời ba: “Tuổi hai người này cách nhau quá xa, không phải một người đâu.”

“Rồi rồi, mày đừng có đảo qua đảo lại trước mặt ba nữa, phiền quá đi.” Nhiễm Quân giục Nhiễm Văn Ninh cút nhanh lên.

Nhiễm Văn Ninh bưng dĩa trái cây được cắt gọn gàng qua phòng Lâm Nhất. Sau khi cậu gõ cửa vào phòng, Lâm Nhất lại vừa lúc đang nghe điện thoại.

“Không sao đâu, tôi sẽ quay về.” Vừa dứt lời, Lâm Nhất đã cúp điện thoại. Cậu ta thấy dưa đỏ được Nhiễm Văn Ninh bưng tới, bèn nói: “Tôi ít khi ăn uống lặt vặt lắm, anh không cần phải bưng dưa qua đây như thế đâu.”

“Dì Chu cắt đấy, cậu nhận ý tốt của dì đi thôi.” Nhiễm Văn Ninh đặt dĩa trái cây trên bàn học. Cậu rất tò mò là ai gọi điện cho Lâm Nhất, theo hiểu biết của cậu, cậu chưa từng thấy hay nghe ai kể qua về bạn bè ngoài vòng công tác của Lâm Nhất.

“Cậu gọi điện cho ai đó.” Nhiễm Văn Ninh tò mò hỏi.

“Một người anh không quen.” Lâm Nhất nếm thử một miếng trái cây, xem như đã nhận ý tốt của dì Chu.

Nhiễm Văn Ninh ngồi trên giường Lâm Nhất, bắt đầu than thở kể lể chuyện ba mình rõ ràng biết Yến Lân mà lại chẳng thèm nói cho mình nghe miếng nào. Nếu ba cậu sớm nhắc đến cái chuyện này, việc điều tra ban đầu của Nhiễm Văn Ninh đã có thêm manh mối rồi, cũng không cần thiết phải hò dô ta gọi hồn nhiều cá nhân đến như vậy.

“Ba anh có nói điều gì có giá trị không?” Lâm Nhất tò mò.

Nhiễm Văn Ninh cau mày, đáp: “Đều là mấy thứ râu ria cả thôi. Tôi chỉ biết màu mắt của Yến Lân nhạt lắm là hết chuyện rồi.”

Lần này, Lâm Nhất không đọc sách, thế nhưng ngữ điệu của cậu ta lại được cố ý thả chậm lại. Loại chậm rãi này nghe cứ như đang muốn câu hồn người khác đi mất vậy. Cậu ta chỉ vào mắt của mình, nói: “Tôi cũng thế mà.”

Hai tên bọn họ mặt đối mặt với nhau trong phòng một hồi, nhưng rất nhanh, loại yên tĩnh này đã bị tiếng cười của Nhiễm Văn Ninh phá bĩnh. Nhiễm Văn Ninh che miệng mình, bảo rằng: “Đừng có nói với tôi cậu là em trai của Yến Lân đấy nhá.”

“Tôi không phải.” Lâm Nhất đáp lời cậu rất nhanh.

“Vậy thì không phải ha, hai cậu không có liên quan gì cả.” Nhiễm Văn Ninh bất động trên giường của Lâm Nhất một chút, sau đó mới bất lực nhìn lên trần nhà: “Nếu Yến Lân không thèm phát miếng tin tức nào cho tôi, tôi chắc phải bỏ dở chuyện tìm kiếm cậu ta quá.”

“Anh muốn tin tức gì?”

Giường hơi lún xuống một chút, Nhiễm Văn Ninh biết Lâm Nhất đã ngồi xuống cạnh mình rồi. Cậu cũng không do dự, bèn bật thốt ra miệng: “Tôi muốn biết cậu ta đang ở đâu?”

Nhưng câu hỏi của Nhiễm Văn Ninh lại bị bỏ lửng, sau đó chìm hẳn vào thinh không. Lâm Nhất ngồi cạnh cậu một hồi lâu, mãi mới lên tiếng đáp lời cậu: “Nếu không thì anh bỏ cuộc luôn đi.” Ngữ điệu trong lời nói nọ cũng không ung dung êm tai, nghe có hơi bất đắc dĩ một chút.

Được rồi, vậy không nhắc tới Yến Lân nữa. Nhiễm Văn Ninh nói với Lâm Nhất rằng đêm nay là đêm giao thừa, nhà nào cũng sẽ quẩy rất tưng bừng cho xem. Nhưng đoán chắc Lâm Nhất sẽ không thích loại tưng bừng náo nhiệt này, Nhiễm Văn Ninh bèn nói với cậu ta rằng nhà mình có một phòng chiếu phim riêng, không biết cậu ta có muốn xem phim hay không.

“Tùy anh.” Lâm Nhất tỏ vẻ mình cũng rỗi rãi, không có việc gì cần làm.

Nhiễm Quân và Chu Phương không có hứng thú với mấy trò của đám thanh niên này. Tương Khang đã bị mẹ kéo đi xem gala năm mới của đài CCTV. Phòng chiếu phim cũng chỉ còn mỗi Nhiễm Văn Ninh và Lâm Nhất. Nhiễm Văn Ninh chọn một bộ phim hành động, sau đó bắt đầu chiếu phim.

Phim này có kĩ xảo không tệ lắm, nội dung rất chặt chẽ, hơn nữa diễn viên lại còn nhập diễn vô cùng, dư sức khiến người ta coi tới mê say. Sau khi thấy nhân vật chính móc súng ra chĩa vào phản diện, Lâm Nhất đột nhiên nói: “Trì Thác dùng súng trong mộng à, thật ra thì sử dụng một loại vũ khí phức tạp như thế này ở trong mộng cũng rất bất tiện.”

“Khiến ý thức đi qua một loạt các quy trình chế tác phức tạp, sau đó b*n r* ngoài, việc này chẳng khác nào một loại hạn chế cả.”

Hở? Nhiễm Văn Ninh vốn đang xem phim ngon lành, kết quả Lâm Nhất lại bắt đầu giảng dạy nội dung về mộng cảnh. Cậu ngồi thẳng người dậy, quay đầu nhìn Lâm Nhất, cậu ta đang vừa chăm chú quan sát màn hình, vừa phân tích chuyện trong mộng.

“Có thể là do năng lực từ mộng cảnh của anh ta vốn đã như vậy, vậy nên anh ta mới phải hạn chế nó.”

“Mức độ phức tạp khi cụ hiện một sự vật nào đó phải được quyết định dựa trên cường độ và năng lực từ ý thức của bản thân người sử dụng.”

Bạn nhỏ họ Lâm, mình ăn Tết vui vẻ một chút được không? Đừng giảng bài nữa được không? Nhiễm Văn Ninh đã không thèm xem phim nữa. Cậu nhìn gò má của Lâm Nhất, nét mặt biến đổi rất phức tạp, tự hỏi xem mình có nên khiến cậu ta ngậm mồm lại không.

“Cho nên thứ có thể khiến Trì Thác đạt được hiệu suất sử dụng năng lực tốt nhất cũng không phải là súng, mà là cung.”

Câu nói này của Lâm Nhất lại khiến Nhiễm Văn Ninh nhớ lại cây trường cung mình từng thấy hồi còn ở trong “Con mắt của Thượng Đế”, vậy nên cây cung kia mới là thứ truyền tải tốt nhất năng lực của đội trưởng đấy à. Không thể không nói, Trì Thác vẫn mạnh đến không chê vào đâu được.

Thế nhưng, bây giờ cũng là năm mới năm me mà. Nhiễm Văn Ninh không muốn để chuyện của mộng cảnh phá bĩnh mấy ngày xuân của mình. Cậu sờ túi áo một hồi, sau đó mới lấy ra một vật con con. Thật ra cậu có chuẩn bị tiền lì xì cho Lâm Nhất, tuy không nhiều nhặn lắm nhưng cũng là một lời chúc phúc nho nhỏ.

Theo lẽ thường, nếu Lâm Nhất vẫn còn đang ở cái tuổi này thì hẳn sẽ nhận được tiền lì xì từ người lớn, thế nhưng cậu ta vào nghề rất sớm, ba mẹ cũng đi rồi, cậu ta trông cứ như đã tách mình khỏi mấy ngày tư ngày tết như thế này từ rất lâu. Nhiễm Văn Ninh vuốt lại bao lì xì, sau đó mới đưa cho Lâm Nhất.

“Cậu đừng có nói chuyện về mộng cảnh mãi thế. Cho cậu cái này này, chúc cậu năm nào cũng bình an như ý.” Nhiễm Văn Ninh chìa bao lì xì ra trước mặt Lâm Nhất.

Lâm Nhất hẳn là không nghĩ đến việc Nhiễm Văn Ninh sẽ phát lì xì cho mình, cậu ta rất hiếm khi kinh ngạc đến như thế này. Cậu ta liếc nhìn bao lì xì, sau đó mới bình tĩnh phân trần: “Nhiều khi tiền cũng không xài được.”

Vì sao bạn nhỏ họ Lâm lại mang tư tưởng tiền tài là cát bụi sớm đến như thế? Nhiễm Văn Ninh thật sự không thể làm gì người ta, bèn thật lòng khuyên Lâm Nhất: “Tiền không quan trọng đến thế đâu mà, đây là một lời chúc phúc tôi tặng cho cậu. Tụi mình ở chung cũng lâu rồi, nếu mà thật khó xử quá thì cứ xem như đây là học phí tôi biếu để cảm ơn cậu đã dạy kèm trong mộng là được.”

“Cảm ơn.” Sau khi nhận lì xì, Lâm Nhất bèn chăm chú quan sát món quà đầu tiên mình nhận được này. Cậu ta suy nghĩ một hồi, hiển lộ một chút cảm xúc ấm áp trên nét mặt.

Cậu ta quay đầu, nói với Nhiễm Văn Ninh rằng: “Tôi cũng sẽ tặng anh một món quà, nhưng còn phải qua một khoảng thời gian nữa lận, anh chờ tôi một chút thôi ha.”

Nhiễm Văn Ninh không để ý đến nội dung câu nói này mà lại bị khuôn mặt của Lâm Nhất hấp dẫn.

Khi Lâm Nhất nói với cậu câu nói ấy, đấy là lần đầu tiên cậu trông thấy khuôn mặt của cậu ta hiển lộ một ít nét cười rất nhạt, không phải cười mỉa, cũng không phải cười lạnh, là một nụ cười rất thật lòng. Tuy nụ cười này không quá rõ ràng, nhưng lại đẹp đến say lòng người.

Nụ cười khẽ này nhẹ nhàng phất qua khuôn mặt lạnh lùng của cậu ta hệt như một đóa hoa quý trên đỉnh núi ngàn năm, một thoáng bung nở, cả đời phôi pha.

“Cậu thật sự rất ưa nhìn.” Lúc ngây người nhìn ngắm, Nhiễm Văn Ninh còn không thể làm chủ được bản thân mình, lẩm bẩm nói ra mấy chữ như vậy.

Nụ cười nhạt kia bỗng nhiên biến mất, thay vào đó là một khoảng thời gian im lìm ngưng đọng.

Màn hình máy chiếu vẫn còn vang tiếng phim ảnh, nhưng không gian giữa hai người họ lại đứng sững mãi ở ngay thời khắc này.

“Anh thích không?” Ngữ điệu đặc biệt những khi đọc sách của người kia chợt vang lên.

Ừ.

Người được hỏi không đáp tiếng nào, nhưng lại thầm thì một tiếng sâu kín nơi đáy lòng như thế.

—————————————————————————————————————————–

Lời
 
Trong Ác Mộng - Tương Chí Dạ/Dạ Dực
Chương 121: Pháo hoa.


<b>Chương 121: Pháo hoa.</b>

Vào mồng hai Tết, trên bờ sông sẽ có một chương trình bắn pháo bông rất hoành tráng, ngày hội này sẽ rất tưng bừng nhộn nhịp, cũng có rất nhiều người chen lấn nhau đi xem. Nhiễm Văn Ninh không biết Lâm Nhất có muốn đi ngắm hay không, thế nhưng khá là khó tin, Lâm Nhất thế mà lại đồng ý tất cả mọi yêu cầu từ cậu trong suốt hai ngày nay.

“Ba tôi phải đi làm khách cho nhà khác rồi, dì Chu phụ trách trông nom nhà cửa, lúc đó chỉ có mình với Tương Khang đi thôi ha.” Nhiễm Văn Ninh nói với Lâm Nhất như thế. Cậu cũng đồng thời nói rõ với cậu ta rằng Tương Khang không phiền đâu, em cậu chỉ có tí tò mò về Lâm Nhất mà thôi.

Còn vì sao Tương Khang lại hiếu kì à. Có lần, cậu ta lén la lén lút thì thầm hỏi Nhiễm Văn Ninh rằng: “Anh, anh khai thật với em đi, Lâm Nhất phải của anh không?”

“Của anh cái gì mới được chứ?” Nhiễm Văn Ninh uống nước ừng ực.

“Có phải người ta là ấy ấy của anh không?” Tương Khang vắt hết óc, cố gắng hết sức ám chỉ cái ông anh khờ khờ nhà mình.

Hả? Có lộn không vậy? Không lẽ cái thằng nhóc Tương Khang này nghe lén Lâm Nhất nói chuyện với mình rồi hay sao? Đừng bảo rằng cậu ta đã phát hiện ra hai thằng đây thuộc tập đoàn siêu nhân xuyên lục địa biết sử dụng siêu năng lực để cứu vớt thế giới rồi đấy chứ? Nhiễm Văn Ninh bình tĩnh uống nước, tỏ vẻ mình nghe không hiểu ý Tương Khang.

Tương Khang cạn lời, cảm thấy Nhiễm Văn Ninh đang giả ngu. Cậu ta dứt khoát hỏi trực tiếp: “Có phải hai anh đang thương nhau không?”

Phụt, Nhiễm Văn Ninh nhịn không được, phun một ngụm nước vào mặt Tương Khang. Tương Khang bình tĩnh vuốt mặt mình một cái, cảm thấy dám mình nói y xì chóc rồi.

Nhiễm Văn Ninh thật sự chả biết nên nói gì, sao ai cũng nghĩ cậu là một gay kín thế nhỉ. Từ đó đến bây giờ, một nùi người bên vườn Tây cứ gán ghép cp loạn xì ngầu cả lên, chả khi nào ngưng la lối om sòm nghĩ cậu với Trì Thác là một cặp, bây giờ về nhà lại thành cậu với Lâm Nhất đang yêu đương, chấm hỏi.

Một gã đàn ông lực điền như cậu không làm một tấm tôn thẳng được hả? Sao cứ phải một hai bẻ cậu cho cong queo làm gì?

“Nhưng mà anh hai, anh trèo có hơi bị cao đó, em cứ nghĩ rằng anh sẽ không bắt được mấy người như Lâm Nhất cơ.” Tương Khang đã tự động đưa ra phân tích của mình.

Nhiễm Văn Ninh dằn li nước xuống bàn một cái, lớn tiếng hỏi: “Đầu tiên, anh không có quan hệ gì với người ta cả, thứ hai, sao chú mày lại thấy anh không xứng với người ta?”

“Anh, anh nhìn gương một cái là biết liền chứ gì đâu mà lạ?” Tương Khang lơ luôn hai chữ “đầu tiên” của cậu, đáp như vậy.

“…”

Một giờ sau, Nhiễm Văn Ninh vẫn còn đang soi gương ngắm nghía bản thân đến hoài nghi nhân sinh: Cậu thật sự xấu đến thế cơ à? Cậu rõ ràng là tên đẹp trai nhất khối hồi còn đi học đấy, đúng thật là người với người mà, khác hết chỗ chê.

“Anh đang làm cái gì vậy?” Lâm Nhất tình cờ đi ngang qua WC, thoạt trông thấy Nhiễm Văn Ninh vẫn còn nghiêm túc soi gương ngắm nghía, cậu ta bèn nhắc nhở: “Mình sắp lên xe ra bờ sông đấy.”

Sau khi nhìn đến khuôn mặt đỉnh cao kia của Lâm Nhất, Nhiễm Văn Ninh lại cảm thấy có hơi tự ti. Cậu thở dài, đáp: “Tôi đang chấm điểm ngoại hình cho mình.”

Lâm Nhất đến gần, cẩn thận dòm dòm mặt của Nhiễm Văn Ninh, sau đó mới nhướn lông mày bảo: “Điểm đã thấp tè rồi thì chấm làm gì?”

Cậu đang nói tiếng người hả? Khóe môi Nhiễm Văn Ninh co giật.

Lâm Nhất lại nhìn mình trong gương một chút, sau đó mới khó hiểu nói tiếp: “Thật ra thì tôi vẫn luôn nghĩ rằng mặt mình không ưa nhìn.”

Cậu có đam mê vừa quăng bom đội bạn vừa tự ném lựu đạn xuống chân mình hay gì? Khóe môi đang co giật của Nhiễm Văn Ninh đã trở nên phẳng lì như cũ.

Trên đường ra bờ sông, Nhiễm Văn Ninh phụ trách làm tài xế. Vì chương trình bắn pháo bông này rất nổi tiếng, đường phố có hơi đông đúc. Sau khi họ đến nơi, bờ sông đã bị người ta chen chúc đến đen nghìn nghịt, ai ai cũng đều háo hức mong chờ bầu trời đêm nay.

“Tôi phải kiếm chỗ đậu xe cái đã.” Sau khi Nhiễm Văn Ninh chạy lụi một vòng rồi tìm được bãi đậu xe, con đường trước mặt mấy người họ đã trở nên chen chúc hơn rất nhiều.

Lâm Nhất nhìn một nùi người trước mặt mình, nét mặt trông có hơi căng thẳng. Trông thấy tình trạng không khỏe cho lắm này của cậu ta, Nhiễm Văn Ninh đành nói với Tương Khang ngồi cạnh: “Lâm Nhất không quá thích chốn đông người, anh dẫn cậu ta đi xa xa ngắm thôi là được.”

Tương Khang bảo mấy anh đi xa vậy thì nhìn được gì, chỉ nghe được loáng thoáng thôi. Thế nhưng Nhiễm Văn Ninh lại để ý đến tâm trạng của Lâm Nhất, vậy nên cậu từ chối, không đi cùng Tương Khang. Tương Khang tỏ vẻ tiếc nuối: “Vậy em đứng bờ sông quay video cho ha, mấy anh cũng không lỡ mất cảnh đẹp đâu, yên tâm.”

“Ừm, cảm ơn em.” Nhiễm Văn Ninh tạm biệt Tương Khang, sau đó dẫn Lâm Nhất đi đến nơi mà chốc nữa hai người họ sẽ ngắm pháo hoa.

Nhiễm Văn Ninh đi bên phải Lâm Nhất, hỏi: “Sao cậu lại không thích nơi đông người?”

“Nếu tôi biến anh thành một con dê rồi ném anh vào trong bầy dê, anh có thích ở trong trại chăn nuôi dê không?” Lâm Nhất nhìn thẳng về phía trước, đáp lời cậu như vậy.

Ừm, cái ví dụ này khá phù hợp, cơ mà sao nó cứ kì kì kiểu gì thế nhỉ? Nhiễm Văn Ninh cảm thấy Lâm Nhất cứ thích tách mình khỏi xã hội nhân loại, tính tình cậu ta có hơi tách biệt quá, chả hiểu làm cách nào mà lại lăn lê bò lết được đến tận bây giờ.

Người người nô nức dừng chân tại bờ sông. Sau khi tìm được nơi đứng, bọn họ bắt đầu trò chuyện rôm rả, có vài người ghi lại cảnh đẹp ở bờ sông, có vài người đứng chung với bạn bè, cùng nhau chụp ảnh.

Những người này không hoàn toàn là dân ở đây, có rất nhiều người trong số họ là du khách ở tỉnh ngoài vào đây ngắm pháo hoa, thậm chí còn có cả những người ngoại quốc.

“Anh cũng đến đây ngắm pháo hoa ạ?” Một cô bé cười cười, bước gần đến một người ngoại quốc đang ở cạnh mình.

Một người đàn ông tóc xù mắt xanh đáp lời cô bé bằng một nụ cười xán lạn, hắn ta khẳng định: “Đúng, tối nay chắc hẳn sẽ rất đẹp.” Sau khi trò chuyện đôi câu với cô bé này, hắn ta mới tách khỏi đám người, quay về nơi thật sự thuộc về mình.

“Đi xa quá nhìn không tới đâu, mình leo lên tầng cao thôi.” Vừa dứt lời, Nhiễm Văn Ninh đã kéo tay Lâm Nhất chạy vào một tòa nhà lớn.

Cậu vào thang máy, trực tiếp nhấn số mười tám, chuẩn bị lên sân thượng ngắm pháo hoa. Tầm nhìn ở sân thượng chẳng kém gì với bờ sông cả, hơn nữa trên lầu cũng ít người, Lâm Nhất sẽ không cảm thấy khó chịu.

Kết quả, cửa sân thượng đã bị khóa chết, Nhiễm Văn Ninh cảm thấy nỗi lo lắng của mình lúc nãy có hơi bị thừa thãi. Lâm Nhất liếc nhìn ổ khóa, hỏi Nhiễm Văn Ninh: “Anh rất muốn ngắm pháo hoa hả?”

Nhiễm Văn Ninh gật gật đầu, bảo rằng đợt bắn pháo hoa này rất chất lượng, năm nào cậu cũng sẽ đi ngắm cả.

Lâm Nhất ngồi xổm xuống, kiểm tra cái ổ khóa kia. Cậu ta ngắm nghía nó một hồi, sau đó mới lấy ra một tấm dấu trang trong túi quần. Nhiễm Văn Ninh nhận ra nó, nó là tấm dấu trang Lâm Nhất rất hay sử dụng lúc còn đọc sách trong vườn Tây.

“Cái này được không đấy?” Nhiễm Văn Ninh rất phiền lòng, sao Lâm Nhất lại có thể dùng cái tấm dấu trang này để cạy ổ khóa được cơ chứ.

Tấm dấu trang kia có bề ngoài rất mảnh và dài, có đáy rất nhọn. Lâm Nhất luồn nó vào ổ khóa, vừa lạch cạch di động nó vừa giải thích với Nhiễm Văn Ninh: “Cái dấu trang này không được làm từ chất liệu thông thường đâu, anh không cần phải lo lắng về độ cứng của nó.”

Cạch cạch, ổ khóa bị mở ra.

Sau khi bọn họ đến được sân thượng, chương trình bắn pháo hoa đã bắt đầu rồi. Tuy gió sông thổi đến đây có hơi se lạnh, nhưng pháo hoa nở rộ trên nền trời đã khiến nơi này ấm áp hơn không ít.

Nhiễm Văn Ninh trông thấy đợt pháo thứ nhất nổ tung trên bầu trời tạo thành vài đốm lửa khổng lồ, sau đó lại tách ra, hóa thành những đốm lửa màu vàng li ti. Chúng bắt đầu tản đi bốn phía, sau đó mới từ từ biến mất.

Những loại ánh sáng đủ sắc màu kia tuy đẹp đẽ nhưng lại quá ngắn ngủi. Mỗi lần chúng nở rộ trên không, tiếng người hân hoan hô hào ở bờ sông lại truyền đến đây một lần. Nhiễm Văn Ninh bèn lấy điện thoại ra quay lại cảnh tượng này. Sau khi cậu lia ống kính điện thoại mình một chút, gò má của Lâm Nhất đã xuất hiện trong tầm ngắm của camera.

Cậu ta đang ngẩng đầu lên nhìn trời đêm thăm thẳm. Một Lâm Nhất chuyên chú ngắm nhìn pháo hoa như thế trông cực kì gần gũi với ấm lạnh nhân gian.

Nhiễm Văn Ninh để điện thoại mình xuống, sau đó mới cười bảo: “Cứ hễ được tôi đề cử là chuẩn không cần chỉnh, chương trình bắn pháo này thường kéo dài từ mùng hai đến mùng bảy, vì thời gian ngắn quá nên ngày nào cũng đông nghịt người đến xem như vậy.”

Lâm Nhất quay đầu lại nhìn Nhiễm Văn Ninh. Màu hổ phách của đôi ngươi cậu ta đang không ngừng chớp tắt đổi màu liên tục vì pháo hoa nở rộ trên nền trời. Cơn gió se se kia khiến tóc Lâm Nhất tung bay về một hướng khác, những sợi tóc kia không ngừng vỗ về trên khuôn mặt của cậu ta.

Cứ như thế, Nhiễm Văn Ninh cảm thấy mình đúng thật là không xứng với nhan sắc của bạn nhỏ họ Lâm nào đó.

Lâm Nhất cứ nhìn Nhiễm Văn Ninh mãi như thế, cũng không nói lời nào, trông cứ như đang rầu rĩ băn khoăn về một chuyện gì đó. Lâm Nhất rất ít khi biểu đạt loại cảm xúc do dự tần ngần như thế ra ngoài, cho dù có đang trong mộng cảnh hay ở ngoài hiện thực, cậu ta đều làm việc rất dứt khoát và quyết đoán.

“Sao thế?” Nhiễm Văn Ninh đã nhận ra Lâm Nhất có hơi khang khác.

Sau một hồi suy nghĩ, Lâm Nhất mới nói: “Lần trước, anh chưa trả lời câu hỏi của tôi.”

“Câu hỏi nào?” Một câu hỏi như thế nào mà lại khiến Lâm Nhất để ý đến thế nhỉ.

Pháo hoa hiện giờ đã chuyển thành màu đỏ. Ánh sáng pháo hoa hắt lên mặt Lâm Nhất, khiến màu da của cậu ta chuyển thành một loại sắc đỏ âm ấm hiếm hoi. Lâm Nhất hơi nhíu lông mày, có hơi không vui đáp lời cậu: “Anh chưa trả lời có thích hay không.”

Nhiễm Văn Ninh hoàn toàn không nhớ mình từng nghe qua câu hỏi kia. Cậu đứng trên sân thượng, suy nghĩ rất lâu, mới nhớ lại rằng hình như Lâm Nhất có hỏi mình thích ngoại hình của cậu ta hay không lúc họ xem phim cùng nhau ngay đúng đêm giao thừa.

Đáy lòng của Nhiễm Văn Ninh không khỏi căng thẳng, cậu luôn cảm thấy cái câu này nghe y hệt mấy câu hỏi đòi mạng mà mấy cô bạn gái hay vứt cho người yêu, kiểu hôm nay em trông có đẹp hay không. Lúc ấy, cậu không tiện nói ra câu trả lời khẳng định của mình, thế nhưng hiện giờ, sau khi nghe Lâm Nhất hỏi mình lần thứ hai, cậu mới nhận ra rằng đứa nhỏ này thật ra rất để ý cái nhìn của người khác.

Nhưng cậu đoán không ra nguyên nhân vì sao Lâm Nhất lại muốn để ý sở thích của mình, cái tên này trước giờ vẫn luôn mạnh mẽ và bí hiểm vô đối mà. Vì Nhiễm Văn Ninh cách hai chữ mạnh mẽ kia quá xa, cậu lại bị mấy vấn đề ngoại thân này ép cho xoắn xuýt cả lên.

Lâm Nhất cũng trông thấy nét mặt ấy của Nhiễm Văn Ninh. Cậu ta cảm thấy rất vô nghĩa khi cứ cố chấp hỏi thăm một vấn đề như thế, chuyện này khiến cậu ta chả khác nào một kẻ vừa ngốc xít vừa kì lạ.

Thật ra, chỉ cần Nhiễm Văn Ninh nói ra đáp án kia, cậu ta rất sẵn lòng tặng Nhiễm Văn Ninh một món quà năm mới khác.

Thế nhưng, Nhiễm Văn Ninh trông như sẽ không đáp lại.

Lâm Nhất thở dài, xoay người, lại tiếp tục ngắm pháo hoa. Hiện giờ, loại pháo hoa được tung lên bầu trời có hình dạng như thác nước. Sau khi bung nở trên đỉnh trời, từng tia pháo màu bạch kim sẽ lao mình về phía đường giao nhau giữa trời và đất, hệt như hàng nghìn vì sao sa rực rỡ.

Sau khi rơi xuống khỏi khung trời này, chúng sẽ biến mất, chẳng thể nào lưu lại nữa.

Thật sự quá đáng tiếc…

“Tôi thích chứ.” Vì âm thanh pháo nổ quá vang dội, những âm tiết nhẹ nhàng này đã chìm nghỉm vào không gian xung quanh.

Sau khi lời nói ấy bật ra khỏi môi, Nhiễm Văn Ninh chợt cảm thấy trái tim mình đập nhanh vô cùng. Chính bản thân cậu cũng không thể hiểu được vì sao mình lại phải nói ra câu nói này, cậu chỉ biết rằng khi ấy, mình sắp đánh mất một cơ hội rất quan trọng ngay khi Lâm Nhất xoay người lại ngắm pháo hoa mà thôi.

May mà tiếng pháo nổ đã át đi câu nói này của cậu, cậu cũng không cần phải xấu hổ đến như thế.

Chắc không nghe thấy đâu nhỉ?

Lâm Nhất vẫn đang ngẩng đầu nhìn về phía không trung. Những tia pháo màu bạch kim từ những đóa hoa lửa kia liên tục chớp tắt sáng ngời trong con ngươi của cậu ta. Sau khi những chùm pháo hoa này biến mất, đôi mắt của Lâm Nhất lại quay về với màu hổ phách nguyên bản. Cậu ta cúi thấp đầu, quan sát lan can của sân thượng. Từ góc nhìn này, Nhiễm Văn Ninh không thể thấy rõ nét mặt của cậu ta.

Hẳn là không nghe thấy rồi.

Sau khi đứng thẳng người dậy, Lâm Nhất lại cho tay vào túi, một giây sau, cậu ta mới lấy ra tấm dấu trang từng được dùng để cạy ổ khóa ban nãy. Cậu ta nghiêng người sang nhìn Nhiễm Văn Ninh lần thứ hai, đôi con ngươi màu hổ phách ấy loáng thoáng có ánh nước lưu chuyển.

“Tôi hiểu rồi.” Lại một chùm pháo hoa nữa được bắn lên trời cao, đúng lúc che lấp mấy âm tiết này.

Cậu ta cầm tấm dấu trang kia, sau đó chìa ra trước mặt Nhiễm Văn Ninh, nói với người trước mặt mình: “Cho anh cái này này.”

Nhiễm Văn Ninh nhận lấy miếng dấu trang ấy, cảm thấy hơi khó để hiểu được vì sao Lâm Nhất lại cho mình thứ này. Cậu cầm dấu trang, hỏi ra lời: “Vì sao cậu lại muốn cho tôi thứ này?”

“Món quà năm mới khác có thể sẽ tới hơi muộn, cho anh cái này trước.” Lâm Nhất giải thích.

Nhiễm Văn Ninh quan sát miếng dấu trang này một hồi. Nó được điêu khắc rất tinh xảo, trông không giống như một vật tầm thường. Cậu cảm thấy người ta cho mình thứ này có hơi bị uổng phí, bèn nói với Lâm Nhất rằng: “Tôi không hay đọc sách lắm, cũng không dùng nó đâu.”

Nhưng Lâm Nhất lại lắc lắc đầu, vừa nhìn dấu trang kia vừa đáp lời cậu: “Không phải dùng để đọc sách.”

“Hả?” Nhiễm Văn Ninh nghĩ thầm, không phải cậu hay dùng nó để kẹp sách hả?

Lâm Nhất chỉ chỉ vào nó, nói tiếp: “Tín vật của mộng cảnh đó.”

Nhiễm Văn Ninh lập tức ngẩn người ra tại chỗ. Cậu căn bản trở tay không kịp với câu trả lời của Lâm Nhất, những nghi vấn trong đầu cậu đột nhiên tuôn ra ào ào gần như chỉ trong một tích tắc ấy. Tín vật của mộng cảnh? Cái thứ trên tay mình á? Vì sao Lâm Nhất lại xem thứ này như một món quà để tặng cho mình?

Lâm Nhất cũng không để tâm đến khuôn mặt tràn đầy khiếp sợ và mờ mịt của Nhiễm Văn Ninh, cậu ta mở miệng: “Cái mộng cảnh ấy có tên là…”

Thế nhưng, Nhiễm Văn Ninh còn chưa kịp nghe rõ vế sau của câu nói này từ Lâm Nhất, hoặc nói chính xác hơn một chút, Lâm Nhất còn chưa kịp nói xong mấy chữ còn lại, Nhiễm Văn Ninh đã cảm thấy vai mình tê rần. Cậu lập tức mất đà, lảo đảo lùi về sau hai bước liên tiếp.

Trong tích tắc ấy, cậu không rõ đã có chuyện gì xảy ra, chỉ kịp nhìn thấy Lâm Nhất điều chỉnh vị trí đứng, đột nhiên xuất hiện trước mắt cậu.

Người con trai vừa chớm thành niên kia nghiêng đầu, trông như đã không còn bất kì sức lực nào để giữ nguyên tư thế đứng nữa.

Theo cử động của cậu ta, không gian xung quanh cũng đồng thời xuất hiện vài giọt máu nổi lơ lửng.

Ngay đúng thời khắc ấy, Nhiễm Văn Ninh nhận ra mình chẳng nghe thấy được gì cả, thế giới xung quanh cậu bị tua chậm lại cực kì, những hình ảnh trong tầm mắt cậu đều rè rè ngắt quãng theo mỗi giây mỗi phút trôi qua.

Dưới đầy trời hoa lửa chớp tắt, khuôn mặt ưa nhìn kia của Lâm Nhất bị che phủ bởi bóng tối vô tận. Cậu ta va vào lan can trên sân thượng, tiếp tục ngã cả thân thể về sau do mất đi sức khống chế, sau đó, bóng người này đã hoàn toàn tiêu biến trong tầm mắt của Nhiễm Văn Ninh.

Mãi cho đến khi thính giác của Nhiễm Văn Ninh khôi phục trở lại, những đốm máu trên không trung đã rơi tung tóe xuống mặt đất, đồng thời vẽ ra mấy đường máu tươi trông đến mà giật mình. Cậu cúi đầu nhìn xuống áo khoác của mình, vì ban nãy cách nhau gần quá, áo cậu đã xuất hiện mấy đốm máu đỏ li ti.

Phần đường dưới tòa nhà cao tầng ấy truyền đến vô số các chuỗi kèn xe gấp gáp liên tiếp.

Thì ra, để rơi từ lầu mười tám xuống đất, người ta chỉ cần vỏn vẹn vài giây khoe sắc của một đóa hoa lửa mà thôi.
 
Trong Ác Mộng - Tương Chí Dạ/Dạ Dực
Chương 122: Cái chết.


<b>Chương 122: Cái chết.</b>

“Anh chắc chắn là người này sao?” Người đàn ông tóc đỏ ngồi cạnh bàn tròn, hỏi như vậy.

Người đàn ông áo đen vươn tay ra, rất nhanh sau đó, một con quạ đã đáp xuống trên tay hắn ta. Hắn ta vừa v**t v* con quạ, vừa đáp lời: “Tôi hiểu Hạng Cảnh Trung, anh ta rất giỏi ngụy trang, tiếc rằng cơ hội vẫn luôn chỉ có một mà thôi.”

“Tôi cũng không cảm thấy điểm phân cách thật sự là Nhiễm Văn Ninh.” Người đàn ông áo đen vươn ngón tay nghịch mỏ quạ, “Hai ta đặt cược một ván đi.”

Người đàn ông tóc đỏ cúi đầu nhìn tờ giấy trắng kia, trên mảnh giấy nọ chỉ có một cái tên duy nhất: Lâm Nhất.

“Nhiệm vụ hoàn thành.”

Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, người thanh niên kia vẫn còn hơi kinh ngạc. Bên cạnh mục tiêu của hắn ta còn có một người khác, lúc ấy, hắn ta không làm sao mà ngắm chuẩn được, chỉ có thể ngắm được người bên cạnh mục tiêu mà thôi.

Nhưng nhiệm vụ này vẫn cho phép hắn ta điều chỉnh, nếu thật sự không ngắm chuẩn nổi, hắn giết hai người một thể cũng được. Chương trình bắn pháo hoa đã sắp kết thúc, khi ấy, đám người này sẽ bắt đầu di chuyển một lần nữa. Hắn ta dứt khoát bóp cò súng trong tay mình, muốn bắn chết người cản tầm nhìn mình trước.

Thế nhưng ngay khi cò súng được bóp chặt, mục tiêu của hắn ta lại đột nhiên đẩy người kia ra, tự thân tiếp đạn, sau đó rơi xuống từ lầu cao. Hắn ta không thể giải thích tất cả những thứ này được, chỉ có thể xem như đây là một sự trùng hợp mà thôi: Mục tiêu của hắn ta chỉ tình cờ đổi vị trí, sau đó ăn đạn.

Người đàn ông tóc xù mắt xanh kia huýt sáo một tiếng, nhanh nhẹn thu xếp công cụ ngắm bắn trên mặt đất, rất nhanh sau đó, hắn ta đã biến mất trong bóng tối.

Khi Nhiễm Văn Ninh chạy được đến lầu dưới cùng, hiện trường đã bị phong tỏa. Trong lúc để nguyên chiếc áo vấy máu kia rồi xông vào thẳng thang máy, cậu mới nhận ra rằng việc này có liên quan đến mộng cảnh. Hai tay cậu lúc ấy run không chịu được, nhấn bao nhiêu lần điện thoại cũng không ăn, cậu phải thử đến tận mấy lần mới có thể quay số Trì Thác, thế nhưng Trì Thác lại không nghe máy, hẳn anh đang phải làm việc trong mộng cảnh.

Nhiễm Văn Ninh bắt buộc phải quay số Hạng Cảnh Trung. Cuối cùng, cậu mới gọi cho Tương Khang, bảo cậu ta lái xe về nhà trước.

Cậu đứng ngoài đường băng keo màu vàng, nhìn thấy cỗ thi thể kia đã được phủ vải trắng. Cũng tốt, ít ra cậu cũng không cần phải tận mắt chứng kiến bộ thi thể nát bươm tang tóc của cái người điển trai kia hiện giờ ra sao.

Nhiễm Văn Ninh được cảnh sát hỏi chuyện, thế nhưng cậu cũng không thể nói được chữ nào, cậu cần phải chờ người trong ngành đến xử lí. Nhân viên khám nghiệm hiện trường nói với cậu rằng, nguyên nhân cái chết của người này không phải là do té lầu, mà là do trúng đạn.

Nhiễm Văn Ninh cũng không nhìn nổi hiện trường nữa, chỉ có thể ngồi run rẩy bên góc đường. Hiểm nguy vẫn luôn chực chờ cho dù đấy có là mộng cảnh hay hiện thực, thế nhưng cậu lại không biết tự lượng sức mình, vẫn còn vô tư tiếp tục cuộc sống của người bình thường như vậy.

Một lúc sau, một chiếc xe hơi màu đen đột nhiên dừng bánh ở nơi này. Nhiễm Văn Ninh trông thấy Hạng Cảnh Trung ở phía xa xa. Anh ta bước vào đường biên màu vàng, nhìn thoáng qua tình trạng của cỗ thi thể kia. Sau đó, Hạng Cảnh Trung mới đi gặp mặt người phụ trách hiện trường vụ án, Nhiễm Văn Ninh cũng không rõ họ đang bàn luận về chuyện gì.

Sau khi hai bên trò chuyện xong xuôi, Hạng Cảnh Trung mới chuyển tầm mắt về phía Nhiễm Văn Ninh hiện đang ngồi trong góc xó. Đây là lần đầu tiên người đàn ông có đôi mắt đào hoa kia trông có vẻ đáng sợ đến như vậy. Lúc Nhiễm Văn Ninh nhìn thấy anh ta, toàn thân cậu đã cứng ngắc cả lại.

“Cậu thay đồ đi, có thể rời khỏi đây rồi. Sau khi về nhà, cậu giải thích với gia đình mình một chút, tôi sẽ gửi công văn cho cậu.” Hạng Cảnh Trung cũng không an ủi Nhiễm Văn Ninh đang kinh hoảng, anh ta chỉ đưa ra vài mệnh lệnh như thế.

Sau khi Hạng Cảnh Trung xoay người muốn rời khỏi đây, Nhiễm Văn Ninh mới kéo lại anh ta. Giọng nói của cậu run rẩy: “Chuyện gì xảy ra vậy?”

“Cậu ta chết rồi, phải đi xử lí.” Giọng nói của Hạng Cảnh Trung cũng không mang theo bất cứ một chút cảm xúc nào, khiến Nhiễm Văn Ninh nghe xong càng sợ hãi.

“Ai muốn giết cậu ta?” Nhiễm Văn Ninh vất vả mãi mới hỏi ra được câu tiếp theo.

Hạng Cảnh Trung nhìn Nhiễm Văn Ninh, giọng nói của anh ta lạnh như băng: “Phạm vi đáp án của câu hỏi này rất rộng, cậu sau này cũng sẽ như thế.”

“Chẳng hay biết kẻ nào muốn g**t ch*t mình.”

Câu nói sau cùng của Hạng Cảnh Trung đã chặn đứng tất cả những suy nghĩ còn lại của Nhiễm Văn Ninh.

Cũng không lâu sau đó, lại có thêm một vài chiếc xe nữa dừng bánh trước hiện trường, thi thể của Lâm Nhất được nhấc lên một chiếc xe trong số ấy. Rất nhanh thôi, chiếc xe kia đã khuất bóng trên làn đường dưới ánh nhìn chăm chú của Nhiễm Văn Ninh. Hiện trường vụ án đã bắt đầu được thu dọn, chỉ chốc lát nữa thôi, không người nào sẽ biết được nơi này đã từng phát sinh một thảm án chết người.

Nhiễm Văn Ninh không biết Lâm Nhất sẽ được đưa đến đâu, không biết cậu ta có nghe thấy câu nói thích cuối cùng của mình hay không, cũng không biết mộng cảnh mà Lâm Nhất sắp nói ra khi nãy tên là gì.

Rất nhiều, rất nhiều bí ẩn dần dần quy tụ lại, sau đó biến thành đau thương. Nhiễm Văn Ninh không về nhà mà lại đi thẳng đến khách sạn. Dưới vòi nước nóng của phòng tắm, cậu bắt đầu khóc.

Sau khi người này tạ thế, cậu mới nhận ra mình không còn bất kì sự bảo hộ nào nữa, không còn ai ép buộc cậu trở nên mạnh mẽ, không còn ai nói móc nói mỉa cậu, không còn bất kì bóng người điển trai nào ngày ngày ngồi đọc sách trên sô pha lầu hai nữa.

Trong kí túc xá của “Ánh sáng”, cậu sẽ không bao giờ có thể gặp lại người bạn cùng phòng ở đối diện phòng mình bất kì một lần nào nữa.

Sau khi ra khỏi phòng tắm, Nhiễm Văn Ninh trông thấy cả một màn hình điện thoại của mình đều bị phủ kín bởi những cuộc gọi nhỡ, phần lớn là từ Trì Thác và Giang Tuyết Đào, có hai cuộc gọi là từ ba. Cậu nhắn tin cho Nhiễm Quân trước, sau đó mới gọi cho Trì Thác.

“Nhiễm Văn Ninh, cậu không sao chứ?” Giọng nói của Trì Thác vang lên ở đầu dây bên kia.

Nhưng Nhiễm Văn Ninh lại không nói ra được chữ nào.

“Bây giờ cậu đang ở nhà hay sao?” Trì Thác hỏi.

“Tôi không về nhà, tôi đang ở khách sạn.” Nhiễm Văn Ninh bọc lại toàn thân mình trong chăn, đáp lời anh như thế.

“Cậu nói địa chỉ cho tôi đi, tôi qua đó liền bây giờ.” Hỏi xong, Trì Thác cúp điện thoại.

Gần như hơn một tiếng sau, cửa phòng của Nhiễm Văn Ninh đã bị gõ vang mấy hồi. Sau khi mở cửa, cậu gặp được Trì Thác và Giang Tuyết Đào, hai người này đã chạy suốt đêm đến đây chỉ để tìm cậu.

Trong nháy mắt sau khi nhìn thấy đồng đội, đáy lòng của Nhiễm Văn Ninh mới bình tĩnh được một chút, sau đó, cảm xúc tự trách tiêu cực lại ùn ùn bủa vây lấy cậu. Cậu khóc lóc, nói với Trì Thác và Giang Tuyết Đào rằng: “Tôi không nên dẫn cậu ấy về nhà mình, nếu cậu ấy ở yên trong vườn Tây thì đã chẳng tới nông nỗi này.”

“Chuyện này không liên quan tới cậu, cậu ta bị kẻ khác để ý.” Trì Thác ôm Nhiễm Văn Ninh, vỗ vỗ lưng cậu, dỗ dành như vậy.

Giang Tuyết Đào cũng dỗ: “Mình không nói trước được tất cả mọi việc mà, có vài việc đã được định sẵn là như thế.”

“Đội trưởng, Đào ca, tối nay mấy anh ở lại với tôi đi.” Nhiễm Văn Ninh cảm thấy một mình cậu không thể nào vượt qua một đêm đằng đẵng như thế này được.



Trong chiếc xe chở xác kia, Hạng Cảnh Trung ngồi cạnh Lâm Nhất. Anh ta đỡ trán, liên tục nghĩ ngợi về những chi tiết trên cỗ thi thể kia. Tình trạng chân tay đã gãy nát thảm khốc trên bộ thi thể nọ không ngừng nhắc nhở anh ta rằng việc này đã không còn bất kì đường cứu vãn nào nữa.

Điện thoại di động đột nhiên rung lên. Hạng Cảnh Trung cầm điện thoại, nhìn lướt qua thông báo cuộc gọi, sau đó mới hiểu rằng người bên kia đã biết được tin tức.

Anh ta nhận điện thoại, người ở đầu dây bên kia lên tiếng: “Trước tiên phải làm cho xong quy trình đã, sau đó đổi xe, chuyện còn lại, anh biết phải làm như nào rồi.”

Hạng Cảnh Trung tỏ vẻ hiểu rồi, sau đó, đầu dây bên kia lại vang lên một tiếng cười lạnh: “Anh phải phụ trách chuyện này đấy.”

Sau khi nghe Lâm Nhất đề xuất muốn sang nhà Nhiễm Văn Ninh chơi dài ngày, Hạng Cảnh Trung đã không đồng ý. Ngày hôm ấy, anh ta gọi Lâm Nhất đến phòng làm việc của mình, nhưng ý Lâm Nhất đã quyết, cậu ta đã đồng ý với Nhiễm Văn Ninh rồi.

“Cậu không thể rời khỏi một phạm vi cụ thể, chuyện này rất nguy hiểm.” Hạng Cảnh Trung rót một li hồng trà cho cậu ta.

Lâm Nhất ngồi trên ghế, nói với Hạng Cảnh Trung rằng: “Anh có từng nói rằng nếu tôi mong muốn cậu ta nhớ lại dù chỉ là một chút, chuyện này sẽ luôn là một loại hấp dẫn với tôi.”

“Cậu rõ ràng phải lý tính hơn như thế.” Hạng Cảnh Trung nhắc nhở, lúc này, ngữ điệu của anh ta đã hơi nặng nề, “Nhiệm vụ của phái bảo thủ trong ‘Hoa trong gương, trăng trong nước’ đã bị phá bĩnh đến như vậy, Thiệu Vấn Minh sẽ hành động cho xem.”

“Anh không nên dùng Nhiễm Văn Ninh làm tấm chắn thay cho tôi.” Lâm Nhất liếc nhìn li hồng trà, sau đó đáp lời Hạng Cảnh Trung.

Nhưng Hạng Cảnh Trung lại nheo lại đôi mắt đào hoa của mình. Anh ta cười bảo: “Nếu tôi không sử dụng cậu ta, tất cả mọi kế hoạch cuối cùng sẽ biến thành một ván cờ, phái bảo thủ muốn lựa chọn người nào, chuyện này cũng sẽ không còn nằm trong phạm trù phán đoán của tôi nữa.”

“Vậy tôi sẽ quay về với anh ta, lỡ mà anh ta gặp chuyện, năng lực của Dear Anna sẽ không thể sử dụng được nữa.” Vừa dứt lời, Lâm Nhất đã đứng dậy muốn đi.

“Bọn họ sẽ không đồng ý.” Hạng Cảnh Trung lên tiếng sau lưng Lâm Nhất.

Thế nhưng, Lâm Nhất lại hờ hững liếc mắt nhìn Hạng Cảnh Trung một cái. Cậu ta lạnh lùng bảo: “Anh đi xử lí chuyện đó đi, thuyết phục họ, bắt họ đồng ý.”

Hạng Cảnh Trung đúng là có đi thuyết phục người khác thật, thế nhưng bản thân anh ta cũng phải gánh chịu toàn bộ trách nhiệm cho việc này.

Sau khi chiếc xe chở thi hài của Lâm Nhất dừng lại trên đường, xác chết bên trong đã bị lặng lẽ thay đổi, thi thể mới sẽ được chở đến chi nhánh phía Tây để người ta trực tiếp xử lí, không để lại bất kì dấu vết nào. Còn về phần thi thể thật của cậu ta, nó đã bị vận chuyển đến một nơi xa và vắng vẻ hơn nhiều.

Thi thể của cậu ta cuối cùng cũng sẽ được xử lí như cách người ta xử lí xác chết bình thường, thế nhưng trước đó, nó phải được người khác kiểm tra qua đã. Bọn họ vận chuyển xác chết này đến vùng ngoại ô, nơi đó có một khu biệt thự hẻo lánh. Nơi này trông rất xa hoa, thế nhưng tất cả những căn nhà ở đây đều không hề có người ở lại.

Đây là một khu nhà bỏ hoang, thế nhưng mặt ngoài của nó lại được người ta ngụy trang thành có người ở.

Khi thi thể của Lâm Nhất được vận chuyển đến đấy, nơi ấy đã có một vài người đứng chờ, trong số đó có một ông lão đã đứng tuổi. Vừa trông thấy Hạng Cảnh Trung, ông ta đã trực tiếp bước lên phía trước. Rõ ràng ông ta đã có tuổi, thế nhưng bước chân của ông lão này lại rất cứng cáp và mạnh mẽ, hiển lộ ra một loại uy thế khó lường.

Chát. Một bạt tai vang dội được vung lên.

Ông lão kia không phát ra bất kì một lời nào, chỉ đánh một ánh mắt về phía người bên cạnh, những trợ thủ còn lại đã mau chóng chuyển thi thể của Lâm Nhất vào trong phòng nghiên cứu.

Hạng Cảnh Trung cũng không quan tâm đến cảm giác bỏng rát trên mặt mình. Anh ta nhìn Lâm Nhất bị đẩy khỏi tầm mắt, cuối cùng chỉ hít một hơi sâu.

“Ông rất tức giận.” Một người đàn ông mang kính gọng nhỏ nói với Hạng Cảnh Trung như vậy. Y mặc một bộ âu phục đàng hoàng, trông rất chín chắn và già đời, còn mang theo một đôi bao tay trắng trên tay, nom hơi giống mấy người có bệnh thích sạch sẽ.

Hạng Cảnh Trung liếc mắt nhìn y, có hơi hết cách: “Nếu cậu ta đã muốn ra ngoài rồi, mấy người cũng chả ngăn lại được đâu.”

“Nhưng ít ra cũng đừng để cậu ta chết như thế.” Người đàn ông kia đẩy kính của mình lên một chút, “Chi nhánh sẽ khám nghiệm tử thi, cũng có thể sẽ phát hiện được điểm khác biệt.”

Hạng Cảnh Trung nhún nhún vai, “Đổi thi thể rồi, không tra ra được đâu.” Ở chi nhánh ấy, anh ta có rất nhiều cách để khống chế tin tức. Với anh ta, để Lâm Nhất ra đi yên bình không huyên náo là một chuyện vô cùng dễ dàng.

Thế nhưng, họ cũng không thể giao bộ thi thể thật sự này của Lâm Nhất cho chi nhánh được.

Người đàn ông nọ cười cười. Y v**t v* bao tay trắng của mình, dịu dàng đáp: “Xem ra, chuyện phiền phức nhất ở chỗ anh là phải nghe ông già mắng mỏ đấy hả.”

“Em cứ trơ mắt nhìn anh bị mắng như vậy à? Hạng Bùi.” Sau khi thấy ông em họ đứng ở nơi kia trông cứ như đang hả hê cười nhạo mình, Hạng Cảnh Trung bèn hỏi như vậy.

Hạng Bùi lắc lắc đầu, nghiêm túc đáp: “Việc này rất nghiêm trọng, trừ anh ra, tụi em cũng sẽ bị mắng.” Y chỉnh lại bao tay trắng của mình, chuẩn bị đi theo vào phòng nghiên cứu, tiện thể còn nói thêm với anh họ mình một câu, “Sau này, anh cần phải cẩn thận hơn như vậy.”

Trong phòng nghiên cứu, người ta đã sớm lấy đi lớp vải trắng trùm lấy thi thể. Cái xác này rất thê thảm, xương cột sống đứt gãy, nội tạng bầm dập, lại còn có rất nhiều vết thương chí mạng đã chảy khô máu, thế nhưng, vết thương nghiêm trọng nhất trên cái xác này lại là một viên đạn trong hộp sọ.

“Phái bảo thủ, Hạng Cảnh Trung mạo hiểm.” Sau khi nhìn người ta gắp viên đạn kia ra xong xuôi, Hạng Bùi mới nói như thế.

Ông lão nọ kiểm tra cái xác xong, tức giận mắng: “Vô dụng, đây là ‘kết quả tốt’ mà nó muốn mang tới cho ta đấy à!”

Vì một tiếng gầm này của ông ta, hai nhân viên nghiên cứu còn lại trong căn phòng này có hơi sợ hãi. Ông ta xua xua tay với hai trợ lí, bảo: “Hai người ra ngoài đi.”

Ông ta mặc áo blouse trắng, tiếc rẻ nhìn xác chết của Lâm Nhất, sau đó mới lên tiếng: “Hạng Bùi, xử lí thi thể của ‘Thiên sứ’ một chút đi.”

“Không biết anh ta có muốn tỉnh lại một lần nữa hay không.”

Cơ chế vận hành của cỗ thi thể này đã hoàn toàn hỏng hóc rồi, cậu ta đã chết đến không thể nào chết thêm được nữa.

Hạng Cảnh Trung hiện đang ngồi trong một căn phòng nghiên cứu. Sau khi nhìn chăm chú vào lọ chứa được nuôi cấy trước mặt mình, anh ta đột nhiên lại nở một nụ cười rất kì quái. Hạng Bùi đang ngồi cạnh anh ta. Vừa thấy anh ta bày ra nét mặt này, y đã biết ngay đáy lòng anh ta có một ít nắm chắc.

“Anh đang suy nghĩ chuyện gì?” Hạng Bùi đang phủi bao tay trắng của mình.

Hạng Cảnh Trung nhìn chằm chằm vào bộ thân thể trong lọ nuôi cấy kia, nhẹ giọng nói:

“Cậu ta sẽ tỉnh lại nhanh thôi.”

—————————————————————————————————————————–

Lời
 
Trong Ác Mộng - Tương Chí Dạ/Dạ Dực
Chương 123: Dù đen.


<b>Chương 123: Dù đen.</b>

Năm mới trôi qua không hề yên bình, mấy ngày trước đó đẹp đẽ tựa pháo hoa nở rộ, mấy ngày sau đó lại mờ mịt tựa cát bụi trần ai. Nhiễm Văn Ninh đeo lên một nét mặt âm u, quay trở lại vườn Tây. Căn phòng nơi Lâm Nhất từng ở đã trống huơ trống hoác.

Cậu, Trì Thác và Đào ca cùng nhau thu dọn đồ đạc của Lâm Nhất. Lúc quét dọn, Nhiễm Văn Ninh mới phát hiện những đồ vật trong phòng cậu ta ít vô cùng tận, phần lớn trong số chúng đều là sách, nội dung sách chỉ toàn liên quan đến Triết học, Tâm lí học, còn có một số ít là văn học lãng mạn. Lâm Nhất trông cứ như đang nỗ lực học tập và hiểu thấu hết thảy những thứ cao thâm này của nhân loại vậy.

Trừ sách và một ít vật dụng cá nhân hằng ngày, cậu ta cũng không có lấy bất kì một loại sở thích nào khác. Ba người họ chỉ cần tốn vỏn vẹn nửa ngày để quét dọn xong căn phòng của Lâm Nhất. Nhiễm Văn Ninh thấy nơi này chẳng có thứ gì cả, hệt như Lâm Nhất từng nói, chỉ có sự trống rỗng mà thôi.

Thứ Lâm Nhất để lại cho Nhiễm Văn Ninh chỉ có những tháng ngày chịu đòn khi ấy và một tấm dấu trang. Sau khi lấy tấm dấu trang kia ra, đôi mắt của Nhiễm Văn Ninh đã cay cay, suýt chút nữa đã rơi lệ. Tấm dấu trang này vừa đẹp đẽ, vừa sắc sảo, trông tỉ mỉ hệt như chủ nhân cũ của nó vậy.

Lâm Nhất nói với Nhiễm Văn Ninh rằng tấm dấu trang này là tín vật của mộng cảnh, thế nhưng sau khi Nhiễm Văn Ninh nhận được nó, cậu cũng chưa bao giờ đặt chân vào trong bất kì một mộng cảnh đặc thù nào. Cậu không biết thứ Lâm Nhất cho cậu có hiệu lực trong mộng hay không, nhưng cậu lại chắc chắn rằng vật này có hiệu lực khơi gợi đau thương. Mỗi lần lấy nó ra ngắm nghía, Nhiễm Văn Ninh đều cực kì muốn khóc.

Có mấy chuyện mà Nhiễm Văn Ninh rất hối hận, chuyện thứ nhất là việc cậu dẫn Lâm Nhất về nhà mình đón Tết, chuyện thứ hai là việc cậu không trả lời câu hỏi kia cho đàng hoàng, khi ấy, cậu hẳn nên hét lớn với Lâm Nhất một câu “Tôi rất thích ngoại hình của cậu”.

Hơn nữa, khi họ còn ở trên sân thượng, thật ra Lâm Nhất mới là người đột nhiên đẩy cậu ra. Nói cách khác, người phải chết khi ấy hẳn phải là Nhiễm Văn Ninh.

Tinh thần của Nhiễm Văn Ninh hiện giờ có hơi hốt hoảng, cậu cứ luôn thích một mình một người ngồi xổm trong xó phòng. Lúc ấy, cậu rõ ràng nghe không được tiếng súng, nhưng trong mỗi một cơn ác mộng của cậu, sau khi Lâm Nhất rơi xuống phía sau, những âm thanh pháo nổ ì đùng kia lại bị thay thế bởi vô vàn tiếng súng vang rền.

Cậu muốn chạy đến đấy để níu kéo cơ thể của Lâm Nhất, thế nhưng đôi chân cậu cứ mãi đóng đinh ở một chỗ, cậu chỉ có thể trơ mắt đứng nhìn Lâm Nhất rơi xuống khỏi lan can sân thượng. Sau khi Nhiễm Văn Ninh chớp mắt một lần nữa, cậu đã đứng trên đường phố, một bóng đen chợt rơi xuống trước mặt cậu, trực tiếp hóa thành một bãi thịt nát.

A!

Nhiễm Văn Ninh bật dậy từ trên giường, thở hổn hển. Cậu lần mò lên lầu ba, gõ cửa phòng Trì Thác.

“Thác Thác, tôi ngủ cùng anh nha.” Nhiễm Văn Ninh ôm gối của mình, hỏi xem có thể ngủ chung với đội trưởng hay không.

Trì Thác xoa quầng thâm mắt của mình mấy cái, liếc nhìn đồng hồ treo tường, bây giờ đã là ba giờ sáng hơn. Sau khi nhìn thấy sắc mặt không ổn của Nhiễm Văn Ninh, anh đoán chừng rằng cậu đã gặp phải ác mộng, bèn đồng ý yêu cầu của cậu.

“Tôi ngủ không ngon.” Nhiễm Văn Ninh nằm xuống, nhìn trần nhà, nói với anh như thế.

Trì Thác nhớ lại một vài chuyện, kể với Nhiễm Văn Ninh rằng: “Hồi chị tôi có chuyện, tôi ngủ cũng không ngon giấc, chỉ muốn ôm người khác để ngủ thôi.”

Nếu như câu này được nói vào lúc bình thường, Nhiễm Văn Ninh có lẽ sẽ bấu víu vào đấy để hóng hớt một chút, hỏi xem Trì Thác từng ôm ai để ngủ, thế nhưng hiện giờ, cậu chẳng có bất kì tâm trạng gì, chỉ cảm thấy mỗi một đêm dài trôi qua rất chậm.

“Tôi vẫn luôn mơ thấy cậu ấy rơi xuống trước mắt mình.” Nhiễm Văn Ninh không dám nhắm mắt lại, sợ rằng hình ảnh kia sẽ lại hiện lên trong tâm trí mình.

Trì Thác vươn tay vò đầu Nhiễm Văn Ninh. Vừa nhìn cậu, anh vừa an ủi: “Đừng sợ.”

Nhiễm Văn Ninh cũng quay đầu lại nhìn Trì Thác. Cậu nhớ rõ rằng Trì Thác mất mẹ, sau đó lại mất đi chị, hiện giờ lại còn mất cả đội viên, thật ra anh còn thảm thương hơn nhiều so với cậu. Thế nhưng, Trì Thác đã trải qua quá nhiều thăng trầm rồi, anh của hôm nay đã có hơi chết lặng.

“Thác Thác, hiện giờ anh không sợ hả?” Nhiễm Văn Ninh hỏi anh.

Trì Thác lắc lắc đầu. Thật ra anh cũng nhận ra được rằng mình đã lạnh lùng hơn rất nhiều so với bản thân của quá khứ, anh cũng không quá khó chịu với việc Lâm Nhất qua đời. Cũng có thể nguyên nhân trọng yếu nhất là vì hiện giờ anh đã có mục tiêu rồi, tất cả mục tiêu của anh đều chỉ hướng về một kẻ duy nhất: Thiệu Vấn Minh.

Thế nhưng bây giờ, cuốn Nhiễm Văn Ninh vào vòng xoáy hận thù sớm đến như vậy cũng không được ổn cho lắm. Trì Thác chỉ có thể bắt đầu gieo hạt giống tâm hồn vào lòng cậu, bắt đầu kể lại cho cậu nghe mấy chuyện từ khi mình vẫn còn chưa mạnh mẽ, vẫn còn xém chút là mắc phải mấy sai lầm nghiêm trọng cho đến hiện giờ.

“Tôi suýt chút nữa đã mắc phải một sai lầm rất nặng nề, nhưng có người giúp tôi, sau đó tôi cứ đuổi theo người ấy mãi, bây giờ, tôi đã có thể đứng ngang hàng với anh ấy được rồi. Tôi không sợ hãi là vì tôi đã mạnh mẽ hơn như vậy.” Trì Thác nằm trên giường, nói như vậy.

Nhiễm Văn Ninh khụt khịt mũi, nức nở đáp: “Người có thể giúp tôi mạnh mẽ hơn đã chết rồi.”

“…” Trì Thác dừng một chốc, sau đó mới nói tiếp, “Tôi cũng có thể dạy cậu được mà.”

“Thác Thác, anh nói thật cho tôi nghe đi, lúc anh xài năng lực dạy tôi, tôi có thể mất mạng không?” Nhiễm Văn Ninh nhìn chằm chằm lên trần nhà, hỏi như vậy.

“Có hơi nguy hiểm thôi.” Trì Thác không thể phủ nhận rằng sức sát thương từ năng lực của anh có hơi bị lớn, sau đó, tiếng nức nở từ Nhiễm Văn Ninh dần dần to hẳn lên, tiếp theo, cậu trực tiếp khóc lên bên cạnh anh.

Cuối cùng, Nhiễm Văn Ninh vẫn ngủ thiếp đi, đây là do khóc mệt mới ngủ.

Hôm sau, Trì Thác nói với Nhiễm Văn Ninh rằng, hiện giờ “Ánh sáng” đã mất đi một người, cấp bậc của cả đội đáng lẽ phải hạ xuống, thế nhưng gần đây, Hạng Cảnh Trung có đang chọn thêm người để bổ sung vào đội họ, vậy nên “Ánh sáng” của họ có thể sẽ vẫn dừng lại ở bậc thứ hai như cũ.

Nhiễm Văn Ninh cũng không thèm để ý người mới này là ai. Sau khi mất đi Lâm Nhất, cậu mới cảm thấy người từng ở cùng mình rất tốt, rất quan trọng. Cậu thế mà lại thấy có hơi trống vắng, chả hiểu sao lúc này, cậu lại thèm được nghe mấy câu móc mỉa của Lâm Nhất vô cùng.

“Cậu đúng thật là có hơi thảm.” Một giọng nói rất đỗi quen thuộc bỗng vang lên sau lưng Nhiễm Văn Ninh.

Sau khi quay đầu lại, Nhiễm Văn Ninh mới trông thấy Ngô Côn Phong đang đứng phía sau mình. Cậu thấy ngồ ngộ, bèn hỏi: “Cậu qua kí túc xá của đám bọn tôi làm gì?”

“Tôi chuyển hướng đi rồi, qua đây giúp ‘Ánh sáng’ mấy cậu một tay.” Ngô Côn Phong móc điện thoại của mình ra, chìa cho Nhiễm Văn Ninh xem. Trên ứng dụng công việc của họ, cái tên Lâm Nhất đã biến mất trên miền nhân viên, thay vào đó là tên Ngô Côn Phong.

Nhiễm Văn Ninh cảm thấy lòng mình có hơi chua xót, cậu mở miệng, nói với Ngô Côn Phong rằng: “Cậu yếu hơn cậu ta, cậu kéo thực lực trung bình của ‘Ánh sáng’ xuống mất rồi.”

“Cho xin luôn, cái tên lúc nào cũng ủi phẳng thực lực cả đám xuống chả phải là cậu hả?” Ngô Côn Phong nghĩ thầm, mình tốt bụng rời khỏi “Kawagebo” để giúp cái đám người khai thác này một tay, kết quả chưa nhận được tiếng cảm ơn nào, cái thằng nhãi Nhiễm Văn Ninh này đã vội vàng chê mình yếu.

Lúc thấy đám người “Ánh sáng” này lần đầu trong “Kawagebo”, Ngô Côn Phong đáng lẽ phải nên đặt trọng tâm lên người Nhiễm Văn Ninh. Cậu ta cực kì hối hận chuyện khi ấy, đáng lẽ cậu ta nên đánh Nhiễm Văn Ninh một trận tơi bời hoa lá mới phải chứ.

Thật ra cậu ta vốn nghĩ mối quan hệ của Nhiễm Văn Ninh và Lâm Nhất không sâu sắc đến như vậy, thế nhưng tình trạng tinh thần mấy ngày nay của Nhiễm Văn Ninh lại cực kì không ổn định, cậu là người bị ảnh hưởng nghiêm trọng nhất trong toàn thể đội viên. Ngô Côn Phong thật sự không hề ngờ được rằng cái tên Nhiễm Văn Ninh này lại đỉnh cao đến mức đó, trông thế mà lại có thể bị một tên con trai đánh đập sinh tình luôn.

“Tôi cũng muốn đuổi kịp mấy cậu.” Nhiễm Văn Ninh cúi thấp đầu, bất lực nói.

Ngô Côn Phong vỗ vai cậu mấy cái, nói lời thật lòng: “Cậu trưởng thành rất nhanh, chỉ có mình cậu là không biết chuyện này thôi.”

Nhưng nghe xong, đầu của Nhiễm Văn Ninh lại thấp hơn một chút nữa. Cậu nhìn hai bàn tay mình, ánh mắt mờ mịt, “Chưa đủ, còn thiếu nhiều lắm, cứ như vậy mãi là không được.”

“Tôi có thể giúp cậu, nhưng năng lực của tôi chỉ có thể rèn luyện niềm tin của cậu mà thôi.” Ngô Côn Phong đề nghị.

Nhiễm Văn Ninh ngẩng đầu lên nhìn cậu ta với một ánh mắt cực kì chăm chú, cậu nói với Ngô Côn Phong rằng: “Cái gì cũng được, chỉ cần đó là thứ tôi học được vào lúc này, tôi đều muốn học cho bằng hết. Để tôi đi xin mượn ‘Kawagebo’, cậu dạy tôi ha.”

Cấp bậc của Trì Thác quá cao, Nhiễm Văn Ninh không tiếp nhận nổi năng lực từ ý thức của anh, nhưng Ngô Côn Phong lại đỡ hơn một chút, cậu có thể học từ tên này trước.

“Được thôi, cậu đi đi.” Tư chất giả của dãy núi tuyết kia gật gật đầu, sẵn sàng chia sẻ giấc mơ của mình.



Gần đến tháng tư, mùa xuân đã gõ cửa.

Tuy sắc xuân mơn mởn kia vốn là một biểu tượng cho sức sống tươi mới, thế nhưng trông nó lại xa xôi vời vợi đến không cách nào với tới.

Trời đầy mây, người đàn ông kia ôm một bó hoa tươi, bước từng bước lên bậc thềm. Cậu dừng chân trước một bia mộ có khắc một cái tên hai chữ, sau đó đặt hoa tươi xuống mộ bà.

Cậu móc khăn tay của mình ra, cẩn thận lau sạch mộ bia. Người phụ nữ trong tấm ảnh đen trắng kia vẫn còn lưu lại nét đẹp lúc sinh thời, con trai bà kế thừa rất nhiều nét đẹp ngoại hình từ mẹ.

“Mẹ, trước đây ít lâu, con mất đi một người bạn.”

“Trước đây thật lâu, con cũng từng mất đi một người bạn.”

“Con còn có thể tìm lại bọn họ không mẹ?”

Chiếc khăn nọ liên tục được chà xát, mãi cho đến khi nó bị bụi bặm rong rêu vấy bẩn. Người đàn ông nọ gấp gọn khăn tay của mình lại, sau đó mới cất nó vào túi quần. Bó hoa kia là một chùm hoa bách hợp. Được ánh sáng len lỏi qua các tầng mây dày đặc trên bầu trời chiếu rọi, từng cánh hoa trông cứ như đang phát sáng, đẹp đến mơ màng.

“Bây giờ con đang phải làm một công việc rất đặc biệt.”

“Con thường phải làm việc trong mộng, chuyện này thoạt trông rất khó tin.”

“Mẹ, trong mộng cũng rất nguy hiểm.”

“Con đang cố để trở nên mạnh mẽ.”

Sau khi Nhiễm Văn Ninh cất khăn vào, cậu có đụng đến một thứ hơi cứng cáp trong túi quần. Cậu móc ra một chiếc hộp, mở hộp ra, sau đó cầm lấy tấm dấu trang được cất ở bên trong. Tấm dấu trang này có màu bạch kim. Sau khi lấy nó ra, Nhiễm Văn Ninh nghịch nó trong tay mình một tí, tia sáng phản xạ lập lòe từ nó ánh lên một màu vàng nhàn nhạt trong đôi con ngươi của cậu.

“Mẹ, cậu ta cho con tấm dấu trang này này.”

“Năm ngoái, con chỉ tặng cậu ấy một bao lì xì thôi, câu chúc năm nào cũng bình an như ý kia lại trực tiếp được dùng để tiễn đưa cậu ấy luôn.”

Cậu chợt nhớ lại chuyện gì đó, sau đó mới nở một nụ cười, nói với tấm dấu trang kia rằng: “Lúc chúc mừng năm mới, Lâm Nhất có chuẩn bị hai món quà cho con, còn một món quà còn lại, con cũng không biết mình có nhận được hay không nữa.”

Mấy ngày trước, Nhiễm Văn Ninh vừa mới trải qua sinh nhật tuổi 23 của mình. Sinh nhật năm nay, cậu cũng không ăn mừng gì cả. Sau khi Nhiễm Quân gọi điện hỏi thăm, cậu mới nhận ra rằng mình đã quên béng đi mất có chuyện này.

Thì ra, sau khi trải qua những thăng trầm trắc trở trong cuộc sống, con người ta thật sự có thể quên mất những ngày tháng đáng được kỉ niệm như thế. Tuy bỏ lỡ sinh nhật mình, nhưng Nhiễm Văn Ninh lại nhớ rằng mình cần phải đi viếng mộ mẹ. Cậu mua một bó hoa bách hợp mà mẹ yêu nhất, sau đó lên đường đến thăm mẹ.

Trò chuyện với người đã mất rất thoải mái tự tại, Nhiễm Văn Ninh huyên thuyên trò chuyện với tấm bia mộ kia một hồi lâu, sau đó mới nhận ra rằng những thứ mình nói ra chỉ toàn là những nghi vấn không lời giải đáp, không có bất kì một chuyện nào có chân tướng rõ ràng cả.

“Mẹ, có mấy việc không ai giúp con được hết.”

“Ai cũng rất bận rộn, ai cũng đều có nỗi đau của riêng họ cả.”

“Nhiều khi, con chỉ có thể tự mình tiến về phía trước mà thôi.”

Sau khi nói xong, cậu cảm thấy rất mệt mỏi.

Bầu trời âm u trĩu nặng, mãi mới trông như sắp có mưa. Những hạt mưa đầu tiên đã rơi xuống tí tách.

Nhiễm Văn Ninh ngẩng đầu lên nhìn bầu trời, cũng không ngạc nhiên lắm. Tết Thanh minh, hẳn ông Trời phải tạo mưa mấy hồi. Người đã khuất, hẳn phải nhận được đôi ba lần khóc thương tiếc nuối.

Cậu không mang theo dù, chỉ có thể để mặc mình dầm mưa trong yên tĩnh như thế. Trong mơ, cậu có thể gọi mưa, chỉ tiếc là mãi cho đến bây giờ mà cậu vẫn chưa thể nào khống chế tốt năng lực của mình. Sau khi tách khỏi người kia, quá trình trưởng thành của Nhiễm Văn Ninh đúng thật là trở nên chậm chạp hơn rất nhiều.

Lúc ấy, cậu thật đúng là chẳng biết quý trọng Lâm Nhất.

“Cậu cứ dầm mưa như vậy sẽ bị cảm đấy.” Một giọng nói ôn hòa, trầm thấp bỗng nhiên vang lên.

Nhiễm Văn Ninh gần như thót cả tim, giọng nói này có hơi giống với ngữ điệu khi đọc sách của Lâm Nhất. Cậu đột nhiên quay đầu lại, nhìn về phía người nói chuyện. Người mới đến đây không phải là Lâm Nhất.

Người này đeo một cặp kính gọng nhỏ, mặc một bộ âu phục màu đen, thứ nổi bật nhất trên người y là một chiếc bao tay màu trắng. Người đàn ông nọ che dù, chìa tán dù ra che trên đầu Nhiễm Văn Ninh.

“Cảm ơn, tôi sẽ quay về nhanh thôi.” Nhiễm Văn Ninh bèn cảm ơn người lạ mặt này một câu.

Người đàn ông này nhìn chăm chú vào cậu, sau đó mới tiếp tục trò chuyện với cậu bằng chất giọng dịu dàng khi nãy: “Nơi này cao lắm, cậu đi từng bậc xuống dưới đó có hơi lâu đấy.” Vừa dứt lời, y đã vươn ra một cái tay khác, trên bàn tay ấy còn có một cây dù nữa.

“Cho cậu cây dù này này.” Người lạ mặt nói.

Sau khi nhận lấy cây dù này, Nhiễm Văn Ninh còn chưa kịp nói một tiếng cảm ơn đàng hoàng, người đàn ông mặc âu phục này đã xoay người rời đi.

Rõ ràng y đi không gấp, nhưng tốc độ bước đi của y lại cực kì nhanh. Nhiễm Văn Ninh chỉ còn nước cầm cây dù này rồi đuổi theo y.

“Cảm ơn anh.” Vất vả mãi, Nhiễm Văn Ninh mới đuổi kịp người đàn ông nọ. Lúc này, bọn họ đã sắp xuống dưới chân đồi.

Người đàn ông kia đẩy kính của mình lên một chút. Y thấy lúc Nhiễm Văn Ninh đi theo mình, cậu chưa hề bung dù ra mà lại ôm chặt dù trong lòng. Trong màn mưa này, dáng dấp như thế của cậu trông có hơi chán chường và đáng thương.

“Không sao đâu, cậu cứ dùng đi.” Sau khi nói xong, người đàn ông này mới bước về phía chiếc xe con đang đậu gần đó.

Nhiễm Văn Ninh ôm dù vào lòng, nhìn theo bóng dáng người này rời khỏi nghĩa trang. Cậu chợt cảm nhận được một loại cảm giác không tên. Loại cảm giác khó gọi tên này vẫn luôn giục giã cậu một cách kì quặc, ép buộc cậu nhìn chằm chằm vào chiếc xe con màu đen kia

mãi cho đến khi chiếc xe ấy khuất bóng.

Còn thứ trong tay cậu là một cây dù đen cán dài phẳng lì, rất hợp cho việc tảo mộ.

“Tôi tặng đồ rồi.” Hạng Bùi ngồi vào ghế lái, khởi động xe.

Y có thể thấy được bóng người ngơ ngác của Nhiễm Văn Ninh trong màn mưa qua kính chiếu hậu, cậu cứ đứng đấy, nét mặt viết đầy mê man và bất lực. Trừ Hạng Bùi, người ngồi trên ghế lái phụ cũng đang quan sát Nhiễm Văn Ninh.

Vì bị mưa làm ướt, kính chiếu hậu cũng không thể chiếu rọi hoàn toàn những người ngồi trong xe được.

Nhưng tấm gương chiếu hậu trong xe lại có thể chiếu đến khuôn mặt của một người đàn ông đã trưởng thành. Sau khi Nhiễm Văn Ninh hoàn toàn biến mất trong tầm nhìn của mình, người đàn ông này mới quay người lại, ngồi thẳng trên ghế. Đôi mắt vàng óng của anh dán chặt vào phía trước.

Anh nói với Hạng Bùi: “Tôi đã hứa sẽ tặng quà cho cậu ta.”

“Tiếc là lỡ mất sinh nhật của cậu ấy rồi.”

Hạng Bùi xoay vô lăng một cái, hỏi thêm: “Nhiễm Văn Ninh có muốn thứ gì không?”

Người đàn ông kia chỉ thấp giọng đáp một câu: “Không phải thứ gì quan trọng cả.”

“Cũng không có đạo cụ hay công cụ ăn gian gì hết hả? Cùng lắm thì tôi đập tiền.”

“Nếu Yến Lân mà không phát cho tôi miếng tin tức nào, chắc tôi phải bỏ dở chuyện tìm kiếm cậu ta quá.”

“Tôi muốn biết cậu ta hiện đang ở đâu?”

Hai món quà này, là cây dù che mưa và tấm dấu trang ấy.

Nhiễm Văn Ninh đã dầm mưa đến ướt như chuột lột, mãi cho đến cuối cùng, cậu cũng không mở cây dù đen này ra dù chỉ là một lần.

Trong một tương lai mà cậu hãy còn chưa hay biết, kẻ khai thác với danh xưng “Dù đen” này sẽ trở thành một nhân vật lẫy lừng của đời kế tiếp, và mộng cảnh giấu mình sau tấm dấu trang kia sẽ trở thành chốn về thật sự dành cho cậu.
 
Trong Ác Mộng - Tương Chí Dạ/Dạ Dực
Chương 124: Khởi đầu và kết thúc. (Hoàn bộ 1)


<b>

<b>Chương 124: Khởi đầu và kết thúc. (Hoàn bộ 1)</b>

“Em nhỏ, vì sao em lại ở ngoài này một mình vậy?”

Người phụ nữ kia ngồi xổm người xuống, dịu dàng hỏi đứa bé trai trước mắt mình. Hôm nay, cô có việc bận nên đến đón con trai tan học có muộn hơn một tiếng đồng hồ.

Nhưng Ninh Hiểu đã sớm gọi cho thầy cô, nói với thầy cô rằng mình sẽ tới đây trễ hơn một chút, cũng nhờ cậy thầy cô chăm sóc Nhiễm Văn Ninh giùm mình. Sau khi cô đến được nhà trẻ, trong nhà trẻ cũng chẳng còn ai.

Thời gian đã trễ đến như vậy, thế mà dưới tán cây hải đường kia vẫn còn có một đứa nhỏ, cậu ta đang cúi đầu nhìn mấy cánh hoa hải đường bị thổi bay lả tả. Sau khi Ninh Hiểu đến gần, thằng bé mới ngẩng đầu lên nhìn cô.

Vì vậy, Ninh Hiểu tiện thể hỏi thăm tình hình của đứa bé này một chút, cũng chuẩn bị dẫn thằng bé vào phòng rồi giao cho thầy cô giữ trẻ trông nom. Tiếc thay, đứa nhỏ thanh tú này cũng không nói tiếng nào, cậu ta chỉ yên tĩnh nhìn cô như vậy.

“Mẹ, sao mẹ tới trễ vậy?” Một chất giọng trẻ con có hơi oan ức đột nhiên vang lên.

Sau khi đứa nhỏ trong phòng thấy mẹ tới muộn, lại còn đang dắt tay một đứa nhỏ khác, cậu lại càng cảm thấy oan ức thêm. Thằng bé bình bịch chạy đến trước mặt Ninh Hiểu, hất cái tay của đứa nhỏ kia ra, muốn kéo mẹ về nhà.

Thấy Nhiễm Văn Ninh đã tức đến nỗi cả hai bên tai đều ửng đỏ, Ninh Hiểu muốn an ủi con vài câu. Thế nhưng cô còn chưa kịp nói gì, Nhiễm Văn Ninh đã quay đầu lại nhìn thằng bé kia, vừa thở phì phò vừa mắng:

“Cậu xê ra!”

Đây là cảm xúc đố kị và mong muốn chiếm hữu mẹ cho riêng mình của mấy đứa con nít choai choai.

Thằng bé kia cũng không tức giận trước câu quát nạt của Nhiễm Văn Ninh, cậu ta vẫn quan sát hai người trước mặt mình, yên tĩnh vô cùng. Một cánh hoa rơi đột nhiên thu hút sự chú ý của cậu ta, hoặc cậu ta chỉ đang cố ý tách khỏi tầm mắt của Nhiễm Văn Ninh mà thôi.

Sau khi cậu ta nhìn về phía trước một lần nữa, người mẹ kia và con trai của cô đã đi xa.

“Văn Ninh, con không có được quát nạt bạn bè như vậy. Ngày mai con đi xin lỗi người ta đi, có được không?” Trên đường về nhà, Ninh Hiểu khuyên răn Nhiễm Văn Ninh như vậy.

Nhiễm Văn Ninh ngồi trên ghế cho em bé, mím mím môi. Cậu cũng không dỗi bạn bè mình, chỉ dỗi mỗi chuyện mẹ mình tới trễ quá, thêm nữa lúc tới đây, mẹ thế mà lại dắt tay bạn khác.

“Mẹ, có phải mẹ đang giữ mấy đứa bé khác không mẹ?” Dứt lời, Nhiễm Văn Ninh đã rưng rưng nước mắt.

Ninh Hiểu thương con, chỉ có thể kiên nhẫn dỗ dành cậu.

Cô an ủi Nhiễm Văn Ninh đang cáu kỉnh xong xuôi, tiện thể cũng mượn chuyện hôm nay để dạy dỗ Nhiễm Văn Ninh cách đối xử với người ngoài một chút. Vì vậy, ngay hôm sau, Nhiễm Văn Ninh đã cầm bịch kẹo mà Ninh Hiểu cho mình, chuẩn bị đi nói mấy câu với cậu bạn nhỏ hôm qua.

Trong góc xó nơi sân chơi của nhà trẻ, có một cây hoa hải đường xinh đẹp đang nở bung rực rỡ. Thế nhưng, dưới tán cây đầy sắc màu kia lại là một đứa bé trai trông có hơi âm u.

Lúc Nhiễm Văn Ninh đến gần cậu ta, cậu ta có hơi đề phòng, cũng không muốn tiếp xúc với Nhiễm Văn Ninh.

“Mình rất xin lỗi vì chuyện ngày hôm qua, cậu đừng để ý nữa, có được không?” Nhiễm Văn Ninh cẩn thận hỏi.

“Không sao, là vấn đề của mình mà.” Đứa bé trai kia do dự một chốc, sau đó mới mở miệng đáp lại.

Nhiễm Văn Ninh thật ra chẳng hiểu gì, cũng không biết xét nét ai đúng ai sai, dù sao dưới góc nhìn của cậu, mẹ chỉ khuyên cậu đi kết bạn mà thôi, mà cậu cũng rất sẵn lòng kết bạn.

Vì vậy, Nhiễm Văn Ninh lại mở miệng: “Cậu tên là gì, mình làm bạn với nhau nha, có được không?”

“Yến Lân.”

Thế nhưng, dường như Nhiễm Văn Ninh lại nghe không được rõ. Thằng bé kia lại tìm một cành cây trên mặt đất, viết tên mình lên cát. Thân thể của một đứa bé quá nhỏ nhắn, lực tay cũng không ổn định, thằng bé kia có cố gắng nhiều đến nỗi nào đi nữa cũng không thể viết được cái tên phức tạp của mình.

Thế nhưng, Nhiễm Văn Ninh cũng không có ý muốn biết rõ tên của bạn mới, vì cậu đã kéo tay cậu ta muốn đi chơi.

Con đường làm bằng nhựa kia cứ mãi kéo dài, trong một tương lai xa xôi, nó sẽ kéo dài đến vô cùng vô tận.

Nó không phải là điểm khởi đầu, mà lại là một bước ngoặt cho câu chuyện này.



Tôi nhặt lên từng mảnh vỡ,

Chỉ nguyện có thể hoàn toàn chắp vá được người.

Tất cả mọi con đường đều chảy xuôi về phía người,

Hệt như chỉ cần một cái chạm khẽ thôi, chân tướng sẽ hiển lộ.

Tôi bắt đầu chạy được rồi chứ?

Xin người hãy trả lời tôi,

Tôi bắt đầu chạy được rồi chứ?

Người cuối cùng cũng sẽ xuất hiện,

Tôi đã sớm bắt đầu xuất phát rồi,

Chỉ để gặp mặt người mà thôi,

Hỡi vị thiên sứ ẩn mình sau vầng hào quang kia.

(Ta sắp giáng lâm, mà Người đã sớm chuẩn bị thật tốt.)

“Tôi sẽ trở về với người.”

Tên của mộng cảnh, “Điện vĩnh hằng”. [1]



Bóng tối hóa thành gông xiềng bủa vây lấy người,

Mà người đã hóa thành một mối ràng buộc nơi tôi.

Tôi bắt buộc phải bước tiếp,

Ngoại trừ bản thân,

Còn là vì đại nghĩa.

Cá chậu chim lồng,

Đến khi nào, người mới có thể bay về phía tự do?

Chỉ cần một lời hứa mà thôi,

Tôi nguyện vì người mà chiến.

Cá chậu chim lồng,

Đến khi nào, người mới có thể bay về nơi vĩnh hằng?

Chỉ cần một tia sáng nhỏ nhoi mà thôi,

Tôi nguyện vì người mà sinh.

(Ta vẫn luôn tồn tại, cuối cùng rồi cũng sẽ gặp được Người.)

“Tôi, vẫn luôn mất đi mọi thứ, chỉ vì một lời hứa này mà thôi.”

Tên mộng cảnh, “Vườn Eden”.



Trong một mê cung tinh tú,

Tôi vẫn luôn liên tục tự hỏi:

Chúng ta có thể làm lại từ đầu hay không,

Khiến mọi thứ quay ngược trở về điểm xuất phát?

Vì thế,

Tôi liên tục ngã xuống,

Chỉ để người chạy thoát.

Thời khắc nào của tương lai có thể thay đổi,

Khiến người của tôi không hề bị cướp đi.

Dòng chảy thời gian đã co lại,

Kết cục rồi sẽ thay đổi.

Tôi nguyện dâng hiến nỗ lực cả đời mình,

Chỉ để người chạy thoát.

(Người lại quay về rồi.)

“Tôi sẽ tiếp tục, vĩnh viễn.”

Tên mộng cảnh, “Vạn tượng tinh bàn”.[2]

—————————————————————————————————————————–
 
Back
Top Bottom