Ngôn Tình Trói Em Mãi Không Buông

[BOT] Dịch

Administrator
24/9/25
1,044,319
0
0
troi-em-mai-khong-buong-1.jpg

Trói Em Mãi Không Buông
Tác giả: Huyền Tran99
Thể loại: Ngôn Tình, Ngược, Khác, Sủng
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Huyền Tran99

Thể loại: Ngôn Tình

Giới thiệu

Tại sao, tại sao phải làm tổn thương cô, khiến cô đau lòng, sau đó lại dây dưa cô, không chịu buông tha cô???

Chính anh nói cô là người đê tiện, là loại con gái lẳиɠ ɭơ, nói cô mưu hại bạn mình, còn bất chấp tất cả để tcos thể kết hôn với anh….

Vậy sao cuối cùng cũng lại là anh nhất quyết giữ lấy cô?

Nguyễn Ngọc Nghiên, một cô gái có tính tình nhút nhát, ngại chia sẻ. Cuộc sống của cô tuy chẳng vui vẻ gì nhưng nếu không có sự xuất hiện của Hoàng Gia Định cùng cái hôn sự được định sẵn kia thì có phải cuộc sống của cô đã có thể tốt hơn?​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Đại Thống Đốc Sủng Vợ Tận Trời
  • Chạy Trời Không Khỏi Nắng
  • Cùng Trời Với Thú
  • Pháo Hoa Và Bầu Trời Sao
  • Khoảng Trời Phương Nam
  • Trời Giáng Hiền Phu
  • Trói Em Mãi Không Buông
    Chương 1: 1: Bất Công


    Trời đã về khuya, khung cảnh đường phố trở lên vắng vẻ vô cùng.
    Mọi người, mọi vật đều đã chìm vào giấc ngủ từ rất lâu rồi.

    Ấy vậy mà, trong màn đêm khuya hui hắt ấy lại khẽ vang lên một thứ âm thanh nghe thật êm tai.

    Một giọng đọc trong trẻo, ngọt ngào của người con gái đang tuổi đôi mươi.
    Người con gái ấy ngồi vắt chân trên một chiếc ghế khá cao.

    Tay nâng niu, tỉ mẩm lật dở từng trang sách, miệng khẽ lẩm bẩm tự đọc sách cho mình nghe.
    Nguyễn Ngọc Nghiên cô là con gái út của dòng tộc họ Nguyễn.

    Cả nhà cô có bốn người con, duy chỉ có mình cô là con gái.

    Cứ tưởng là con gái duy nhất thì sẽ được nuông chiều nhưng không.

    Người luôn phải chịu bất công nhiều nhất trong nhà không ai khác lại là Ngọc Nghiên.

    Và lí do cũng chỉ bởi cô sinh ra không phải con trai như kì vọng của gia đình, cũng là của Nguyễn Hữu Sinh, cha cô.
    Một gia đình có truyền thống “trọng nam khinh nữ” đầy cổ hủ.
    Hôm nay chính xác là một ngày cực kì tệ đối với Ngọc Nghiên.
    Là ngày mà khi vừa mới mở mắt bước xuống nhà đã nghe tin bản thân sẽ phải đi lấy chồng.

    Thực hiện hôn ước do mấy người “già” trong nhà quyết định từ thời cô mới đẻ ra.
    Đối tượng là người tốt.

    Nhân tài hiếm có khó tìm.

    Có tài có sắc.

    Nhưng trớ trêu đó lại là bạn trai của bạn thân cô.

    Hoàng Gia Định.
    Nếu mà chỉ có thế thôi thì chưa hẳn đã là tệ.
    Vì không muốn phải kết hôn với Hoàng Gia Bách, Ngọc Nghiên lần đầu tiên cương quyết không nghe theo lời của Nguyễn Hữu Sinh và bị ông ta sai người đánh đến nỗi bầm tím hết cả chân tay và đương nhiên là vẫn không được chấp thuận việc huỷ bỏ hôn ước.
    Bất lực, Ngọc Nghiên chỉ đành tìm đến người bạn thân của mình tên Hà Vi để giải thích và nói rõ với cô ấy về hoàn cảnh éo le của mình, mong người bạn ấy sẽ cùng tìm cách huỷ hôn.

    Tiếp đó thì thì cô sẽ đi gặp người yêu hiện tại của mình tên Lã Thành Long.
    Nhưng nào ngờ...
    Khi Ngọc Nghiên chỉ vừa đến nhà Hà Vi tìm cô ta thì đã bắt gặp ngay cảnh cô ta và Lã Thành Long đang nằm trên cùng một giường với nhau, ân ân ái ái lời qua tiếng lại ngọt ngào đầy tình tứ.
    - Anh nghĩ thử xem, nếu như con nhỏ Ngọc Nghiên mà biết chuyện của chúng ta thì sao? Liệu cô ta có hoá điên hoá dại mà lao vào đánh em không? - Hà Vi lời đầy mỉa mai khi nói về Ngọc Nghiên.
    - Anh thách cô ta đấy! Hơn nữa anh nghe nói cô ta sẽ kết hôn cùng Hoàng Gia Định của em vì hôn ước hai nhà từ lâu.

    Khi đó nếu cô ta mà có làm ầm lên thì có khác nào là đang tự làm nhục chính mình?
    Lã Thành Long dịu dàng an ủi, một tay ôm ấp vỗ về Hà Vi, tay còn lại liên tục sờ mó, bóp nắn các bộ phận nhạy cảm trên cơ thể cô ta.
    - Á...

    Hà Vi khẽ rên vì xúc cảm mãnh liệt bởi hành động nhẹ mà đầy thành thục của anh ta, dẫu vậy cũng không làm cô ta quên nhắc về quyền lợi của mình.
    - Hoàng Gia Định cái gì cũng tốt.

    Lại rất cưng chiều em nữa.

    Vậy mà anh ta còn chưa được lên giường với em như này đâu đấy! Anh liệu mà bù đắp cho em đi.
    - Chỉ cần em ngoan ngoãn thì bất kì cái gì em muốn anh đều sẽ cho em.
    Qua khe cửa nhỏ, Ngọc Nghiên đau lòng rơi lệ khi tận tai nghe, thực mắt thấy mọi hành động bẩn thỉu của Lã Thành Long và Hà Vi.

    Lã Thành Long đè Hà Vi xuống, vội vàng cởi bỏ bộ đồ ngủ mỏng dính còn sót lại trên người Hà Vi.
    - Giữa cô ta và em.

    Anh thích ngủ với ai hơn?
    - Cô ta là loại gái rẻ tiền luôn nghĩ mình thanh cao anh chẳng thèm sờ đến cô ta dù chỉ là cái nắm tay.

    Chỉ có em, em mới là người cho anh thứ anh cần...
    Mọi chuyện sau đó Ngọc Nghiên chẳng thể nhìn nổi nữa.
    Cô lao vội ra ngoài và chạy đến công viên gần đó theo thói quen.
    Đó là nơi dành cho mấy đứa trẻ nhưng cũng là nơi dành cho những người cô đơn như cô.
    Ngồi đong đưa trên chiếc xích đu nhỏ, người con gái bật khóc vì cùng lúc phải chịu quá nhiều cú sốc mà nếu không tự mình chứng kiến, mắt thấy tai nghe thì không bao giờ cô tin đó lại là sự thật.
    Thật ghê tởm...

    Hoá ra từ trước đến giờ Ngọc Nghiên vẫn luôn là kẻ cô đơn.

    Một kẻ chịu đủ mọi bất công trong cuộc sống nhưng chẳng thể lên tiếng thủ thỉ với ai dù chỉ là nửa lời.
    Thôi thì...
    Không ai thương cô, cô tự xót thương chính mình.
    “Một túi gom được bao nhiêu cái cô đơn?
    Một túi gom được tầm ba cái.
    Vậy bán cho em hết số túi anh có được không? Nhiêu tiền em cũng trả.
    Em mua nhiều vậy làm gì? Tính bán lại lấy lãi hay sao?
    Em mua là để đựng.

    Một đêm em có cả tá cô đơn.
    Thế thì bao nhiêu cho đủ hả em?”
    Giọng nói ngọt ngào đầy xúc cảm lại khẽ khàng vang lên quyện cùng những tiếng gió đang rú lên từng tiếng từng tiếng một
    Mong là...!những cơn gió có thể mang đi bớt một vài cái cô đơn trong cô..
     
    Trói Em Mãi Không Buông
    Chương 2: 2: Đê Tiện


    Từ sáng sớm, Hoàng Gia Định đã cẩn thận cho xe dừng ở trước cửa biệt thự nhà họ Nguyễn chỉ chờ để đón Ngọc Nghiên sang đó.
    Ngọc Nghiên từ từ thức dậy ngay sau lời gọi của người giúp việc trong nhà.

    - Xe đến rồi.

    Cháu có cần bà giúp chuẩn bị đồ gì không?
    - Dạ không cần đâu.

    Bà xuống nhà làm việc đi không mẹ lại phàn nàn nữa đấy.

    Cháu tắm rồi xuống ngay.
    Người giúp việc kính cẩn cúi đầu chào Ngọc Nghiên rồi đi xuống.

    Ngọc Nghiên từ nhỏ đã là đứa trẻ ngoan, đặc biệt vô cùng hiểu chuyện.

    Khá nhút nhát và ngại chia sẻ mọi chuyện của mình với người khác.
    Sau khi tắm xong, Ngọc Nghiên đi ra ngồi vào bàn gương, tranh thủ vừa lau đầu vừa nhìn ngắm gương vẻ mặt mình qua gương.
    Nếu để mà nói về nhan sắc thì Ngọc Nghiên không phải là người có nhan sắc.

    Nhan sắc của cô chỉ ở mức trung.

    Thậm chí, có rất nhiều người nói rằng cô xấu xí, nọ kia..
    Nhưng Ngọc Nghiên chẳng buồn để ý đâu.
    Với cô, vậy là đủ.
    Cô chẳng cần xinh đẹp kiêu sa kiều diễm.

    Chẳng cần là nữ thần trong mắt bất kì ai.
    Cô chỉ muốn được làm công chúa trong mắt của một người duy nhất thôi là đủ.
    Cơ mà người đó hoá ra lại chưa từng coi cô là công chúa của anh ta.
    - Ngọc Nghiên! Để tôi sấy tóc giúp bà.
    Hà Vi không biết từ đâu xông thẳng vào phòng của Ngọc Nghiên mà chẳng hề gõ cửa.
    Bỏ qua cái hành động thô lỗ này của cô ta nhưng còn cái vẻ mặt giả tạo kia là sao?
    Ngọc Nghiên im lặng không vội vạch trần.

    Cô là đang muốn xem kịch một chút trước khi phải đối mặt với một tương lai bất biến khó lòng trông đợi.
    Hà Vi cầm máy sấy ở trên mặt bàn lên.

    Cẩn thận sấy tóc giúp Ngọc Nghiên.
    - Tóc bà mượt thật.

    Đúng là rất biết cách chăm sóc.
    - Bà chỉ tôi các bước chăm sóc lên mới được như thế đó chứ!
    Ngọc Nghiên vẻ mặt không chút biểu cảm, nhàn nhạt nói.
    - Thế sao tóc tôi lại không mượt được nhỉ? Chán ghê.
    Trong lòng Ngọc Nghiên thừa biết Hà Vi đến đây là vì cái gì.

    Cô ta tuy đã phản bội cô nhưng nào có dễ dàng chịu từ bỏ việc đóng vai một người bạn tốt để lấy lòng cô.
    Ít ra cô cũng là con gái út của nhà họ Nguyễn.

    Tuy có bị ghẻ lạnh nhưng tiền và đồ hiệu thì vẫn được chu cấp đầy đủ không thiếu thứ gì.
    Ngọc Nghiên cúi xuống lấy từ ngăn kéo ra một chiếc hộp hình vuông màu đen được thiết kế vô cùng sang trọng.
    Mở ra bên trong là sợi dây truyền bạc được thiết kế tinh xảo bằng bạc và đá quý.
    Xét cả về thẩm mĩ và giá trị, chiếc vòng đều vô cùng quý giá.

    Vậy nên nếu quy ra tiền chắc chắn là không hề rẻ.
    - Đây là chiếc vòng anh cả tôi mua tặng tôi nhân ngày tôi đi lấy chồng nhưng tôi tặng lại cho bà đấy.
    Hà Vi tỏ ra vô cùng ngạc nhiên, nửa tin nửa ngờ hỏi lại.

    - Thật sao? Nhìn chiếc vòng chắc hẳn là rất đắt nhỉ?
    - Đắt rẻ quan trọng gì.

    Quan trọng là tôi thấy nó hợp với bà nên muốn tặng đó thôi.
    Hà Vi không thể cứ thế mà nhận ngay.

    Đành tặc lưỡi giả bộ.
    - Nhưng cái này đắt quá.

    Tôi không dám nhận đâu.
    Ngọc Nghiên khẽ nhếch môi cười nhẹ một cái.

    - Được mà.

    Không thể giả bộ không muốn nhận nổi nữa.

    Hà Vi đặt chiếc máy sấy xuống mặt bàn.

    Từ từ cầm chiếc vòng cổ lên xem.
    - Để tôi đeo cho.
    Chưa cần Hà Vi lên tiếng.

    Ngọc Nghiên tự động đứng dậy đeo chiếc vòng giúp cô ta.
    - Đẹp nhỉ? - Ngọc Nghiên hỏi.
    - Ừ rất đẹp.
    - Bà còn nhớ lần đầu tiên chúng ta nói chuyện với nhau không? Đó cũng là khi bà giúp tôi đeo lại vòng cổ đó.
    - Tôi nhớ chứ.

    Đó là năm chúng ta học lớp 10.
    - Hôm nay tôi đặc biệt tặng bà chiếc vòng này xem như là quà kỉ niệm ngày cuối chúng ta làm bạn với nhau.

    Được không?
    Ngọc Nghiên đặt tay lên vai Hà Vi khẽ giọng nói thầm vào tai cô ta.
    - Bà nói vậy là sao?
    - Bà hiểu mà.

    “Cái kim trong bọc lâu ngày rồi sẽ lòi ra mà thôi”.

    Chuyện bà và anh Long tôi biết cả rồi.
    - Ngọc Nghiên bà nghe tôi.

    Đừng hiểu lầm.

    Chúng tôi không phải như lời thiên hạ nói đâu.
    Cô ta cố chấp muốn một cơ hội giải thích.

    Nhưng vậy thì làm gì chỉ tổ phí lời.

    - Không lẽ chiều hôm qua tôi phải đẩy cửa xông vào phòng ngủ nhà bà mới được sao? Tôi không trách bà chuyện bà lên giường với anh ấy.

    Bà có nhan sắc.

    Bà bán nhan sắc, bán danh dự để lấy tiền không ai trách được cả.

    Nhưng làm ơn đi.

    Đừng giả bộ làm bạn hiền trước mặt tôi nữa.

    Đê tiện lắm.

    Ngọc Nghiên nói xong liền quay lại bàn trang điểm tiếp tục sấy tóc, chuẩn bị chuyển sang nhà của Hoàng Gia Định.
    Còn Hà Vi.

    Cô ta đứng sững người ra đó mất một lúc rồi mới rời đi.

    Hành động gấp gáp đầy khó hiểu.
    Và ngay khi cô ta bước ra khỏi phòng, Ngọc Nghiên lại bất giác rơi lệ.

    Cô đang tiếc cái gì vậy? Tiếc cho một tình bạn đẹp sao?
    Thật nực cười quá thể.
    Nực cười hơn nữa là khi Ngọc Nghiên vừa bước chân vào nhà của Hoàng Gia Định thì đã bị anh ta mắng cho một câu, một câu cô vừa mới dùng để mắng Hà Vi hồi sáng.
    - Đê tiện..
     
    Trói Em Mãi Không Buông
    Chương 3: 3: Lại Bị Ghẻ Lạnh


    Đây vốn không phải lần đầu tiên Ngọc Nghiên tiếp xúc với Hoàng Gia Định mà trước đó, cả anh và cô đã không ít lần có cơ hội gặp mặt, đi ăn cùng nhau qua Hà Vi.
    Mấy lần đó đều là đi bốn người.

    Hai cặp đôi.

    Cả hai tuy có tiếp xúc nhưng cũng không để ý đến đối phương nhiều cho lắm.

    - Loại đàn bà tìm đủ mọi cách để có được bạn trai của bạn thân.

    Đúng là thứ đê tiện mà.
    Chưa kịp làm gì mà Hoàng Gia Định đã chào hỏi Ngọc Nghiên bằng những lời nói đầy khinh bỉ.
    Ngọc Nghiên cô nghe mấy lời như thế cũng không ít nhưng vẫn không thể kiềm lòng nổi mà đau lòng.
    Cô mỉm cười đầy chua xót.
    - Tôi đê tiện? Tôi cướp người yêu của bạn thân? Vậy sao không phải là anh đê tiện lấy vợ là bạn thân của người yêu mình?
    Từ trước đến giờ, trừ người lớn ra ít có ai dám lên giọng nói chuyện với Hoàng Gia Định như vậy.

    Nhất là khi đó còn là người phụ nữ mang dáng vẻ yếu đuối giống như cô.
    Không chỉ Hoàng Gia Định, ngay đến cả Ngọc Nghiên cũng không thể ngờ bản thân lại có lúc bạo dạn đến vậy.

    - Chứ không phải Nguyễn Hữu Sinh lôi chuyện hôn ước ra để nói trước sao? Ở đó, cô chắc bao nhiêu phần là bản thân không nhúng tay vào?
    Thấy cuộc nói chuyện của đôi vợ chồng trẻ đang ngày càng trở lên căng thẳng.

    Dì Dung ở trong bếp cố tình làm rơi đồ để gây sự chú ý.

    Cũng là để cho hai người kia có ít phút bình tĩnh lại.
    - Tôi xin lỗi.

    Tôi sơ ý quá.
    Dì Dung vội lên tiếng xin lỗi.
    Hoàng Gia Định tỏ ra không quan tâm.

    Đưa cho Ngọc Nghiên một tờ giấy anh đã chuẩn bị sẵn từ trước.
    Trong tờ giấy ghi lại những khoảng thời gian anh sẽ có mặt ở nhà và yêu cầu cô trong lúc anh có mặt ở nhà thì cô chỉ được phép ở yên trong phòng.

    Tránh để anh phải nhìn thấy cô.
    Ngọc Nghiên cầm tờ giấy đọc qua một lượt rồi tự mình kéo vali lên phòng.
    Thực tình Ngọc Nghiên rất ghét việc phải giải thích với ai điều gì đó về con người của cô.
    Thôi thì mặc anh.

    Anh thích nghĩ cô sao cũng được.
    ...
    Quay lại thời gian trước khi Ngọc Nghiên chuyển đồ đến nhà của Hoàng Gia Định.
    - Anh Định.

    Chuyện anh và Ngọc Nghiên đến bây giờ em vẫn...!em vẫn không dám tin là cậu ấy lại bất chấp tất cả để ở bên anh như vậy.
    Hà Vi bị Ngọc Nghiên vạch trần nên đã nhanh chónh đi tìm Hoàng Gia Định để bịa truyện khiến anh tức giận từ trước.

    Tránh việc Ngọc Nghiên sẽ có cơ hội nói ra toàn bộ sự thật.

    - Anh xin lỗi.

    Anh nhất định sẽ tìm được cớ để ly hôn.

    Em tin anh.

    Chờ anh thêm một thời gian nữa được không?
    Hoàng Gia Định dịu dàng nói, ôm ấp vỗ về Hà Vi mà đâu thấy được nụ cười nham hiểm đầy đắc ý của cô ta sau lưng anh.
    - Nhưng nếu anh mà làm vậy thì còn Ngọc Nghiên, cậu ấy lấy đâu ra mặt mũi mà quay lại nhà họ Nguyễn nữa.

    Lại là cái bài giả tạo cũ rích đó.

    Hà Vi chắc diễn nhiều riết thành quen.

    Tự nhiên không thể không đóng vai người tốt cho được.
    - Đừng lúc nào cũng nghĩ cho người khác như vậy.
    ...
    Điều này phần nào đã lí giải cho việc Hoàng Gia Định đã đùng đùng tức giận như vậy.
    Dù có là người trí óc nhạy bén đến đâu, đứng trước tình yêu ai cũng đều là kẻ dại khờ cả.
    Đã thế Hoàng Gia Định còn nói với Dì Dung rằng Ngọc Nghiên không phải là người trong gia đình, bảo bà ấy không được phép phục vụ cho cô dù chỉ là mấy việc nhỏ nhất.
    Sáng ra bà ấy chỉ cần đến dọn dẹp, mua đồ ăn và chuẩn bị sẵn thức ăn để vào trong tủ giúp anh là có thể đi về rồi.
    Tính ra thời gian dì Dung đi làm không có nhiều.

    Chỉ đến làm vào buổi sáng, làm đến gần trưa đã xong việc và đi về.

    Như vậy thực ra mà nói thì rất tiện và thoải mái cho Ngọc Nghiên.

    Cô có thể thoải mái xuống nhà nấu đồ ăn vào ban ngày và chỉ cần lên lầu ở lì trong phòng vào ban đêm.
    Một kiểu sống khá lạ.
    Kiểu sống của kẻ bị ghẻ lạnh.
    “Lại bị ghẻ lạnh nữa rồi”.

    Ngọc Nghiên thầm nghĩ.

    Oán thán nhiều nhưng không lời nào kể nổi.
    Giá mà, cô không phải con của ông nọ bà kia.

    Chỉ là con gái của một gia đình bình thường thì tốt biết bao.

    Như vậy chắc chắn tốt hơn nhiều so với cuộc sống của cô ở cả quá khứ và hiện tại.
    Dù không thiếu bất cứ thứ gì nhưng dường như cũng lại chẳng có cái gì.
    Ngay đến cả tự do cô còn không có thì thử hỏi có thứ gì là dành cho cô?.
     
    Trói Em Mãi Không Buông
    Chương 4: 4: Giả Vờ Đáng Thương


    Sau hơn một tuần chung sống với tư cách là vợ chồng, Hoàng Gia Định và Ngọc Nghiên luôn tuân thủ đúng giờ giấc có mặt ở dưới nhà nên tới giờ vẫn chưa từng gặp mặt nhau dù chỉ một lần.
    Như vậy, dường như lại rất thoải mái với cả hai thì phải.
    Hàng ngày, cứ tầm 9:30 là Dì Dung đã xong việc và đi về.

    Ngọc Nghiên chỉ đợi có vậy là xuống ăn uống và xem ti vi một lát rồi lên phòng luôn.
    Tuy không có nói là phải tránh mặt Dì Dung nhưng thái độ của bà ấy dành cho Ngọc Nghiên có vẻ như không được thiện cảm cho lắm nên thành ra cô luôn tránh mặt cả bà ta nữa.
    Hôm trước, Ngọc Nghiên có đi xuống dưới nhà, vô tình làm rơi vỡ một cốc nước.

    Bà ta không những không giúp cô dọn dẹp đã thế còn lên giọng bắt cô đưa tiền cho bà ta đi mua bộ cốc mới nữa chứ.
    - Có cái cốc cũng làm rơi.

    Cô mau dọn dẹp cho sạch đi rồi đưa tiền để tôi đi mua một bộ khác giống vậy nữa.
    Xem xem có khác gì chủ nhà không cơ chứ.
    Đền thì đền nhưng cái thái độ này của Dì Dung đã làm Ngọc Nghiên phát cáu.

    Tuy vậy, cô lại chẳng dám nói ra.
    Giờ mới biết.

    Hoá ra trong cái nhà này, Ngọc Nghiên còn không có tiếng nói bằng cả một người giúp việc.
    Không bằng thì thôi, cô cóc cần.
    ...
    Hôm nay cũng vậy.

    Vẫn như mọi khi, khoảng tầm Mười giờ kém là Ngọc Nghiên lại mò xuống dưới nhà, hì hục mở tủ lạnh xem bên trong có món gì để còn nấu nướng mà ăn sáng...!hay là ăn trưa nhỉ?
    Thôi sao cũng được.

    Nói chung là hai bữa gộp thành một.

    Còn bữa tối thì sẽ chỉ ăn đơn giản món gì đó như ngũ cốc hay hoa quả nên chẳng phải lo gì.
    Nhưng mà...
    Ngọc Nghiên đã quên mất một điều rằng hôm nay là Chủ Nhật.

    Mà Chủ Nhật thì Hoàng Gia Định sẽ chỉ ở nhà làm việc.
    Anh đã đặc biệt yêu cầu là những hôm Chủ Nhật khi cô xuống nhà để ăn uống thì tuyệt đối không được phép gây ra bất kì tiếng động nào quá lớn, tránh để ảnh hưởng tới anh.
    Do chưa quen, lại thêm không để ý đến ngày giờ nên Ngọc Nghiên hoàn toàn vô tư đi xuống nhà, thoải mái nấu ăn, rồi còn cả xem ti vi, nghe nhạc, đọc sách thành tiếng.

    Và điều này đã làm cho căn nhà trở lên ồn ào vô cùng.
    Ngọc Nghiên cũng chẳng phải người thích ồn ào cho lắm nhưng ở đây cô cô đơn lắm.

    Chỉ có âm thanh mới có thể giúp cô phần nào xoa dịu được nỗi cô đơn cứ ngày qua ngày bủa vây lấy cô.
    Nhưng Hoàng Gia Định nào có hiểu được cho Ngọc Nghiên.

    Anh chỉ thấy có ồn ào là đùng đùng tức giận đi ra muốn quát mắng cô.
    Anh đi ra, giọng và biểu cảm đều vô cùng khó chịu.
    - Có biết hôm nay là thứ mấy không? Cô đây là đang muốn gây sự hay gì?
    Ngọc Nghiên bất ngờ bị anh mắng nên được phen hú hồn.

    Nhất thời luống cuống không biết phải làm gì mới đúng.
    Tắt ti vi? Dọn đồ ăn? Cứ thế chạy lên phòng? Hay xin lỗi trước?
    - Lên phòng đi.

    - Tôi...!tôi...
    Ngọc Nghiên lắp bắp chưa biết phải giải thích thế nào thì Hoàng Gia Định đã đi tới.

    Anh tiếp tục thể hiện sự tức giận của mình bằng việc thẳng tay ném bát đồ ăn cô vừa cất công nấu vào sọt rác.
    - Không nghe thấy tôi nói à?
    - Tôi...!tôi sẽ lên ngay.

    Hực...!- Cô bị anh doạ sợ đến mức nấc cục.
    Luống cuống một lúc thì cuối cùng Ngọc Nghiên mới có thể nhanh lẹ phóng như bay lên trên phòng.
    Vì quá vội nên cô đã vô tình để quên cuốn sách yêu thích của mình ở trên ghế sofa.
    Cuốn sách có tên là “Nỗi lòng của kẻ cô đơn”.
    Gì đây? Muốn giả vờ đáng thương hay gì?
    Để tôi xem cô giả vờ được bao lâu.
    Hoàng Gia Định cầm cuống sách nên, vẻ mặt anh thoáng hiện nét nham hiểm đầy mưu mô nhưng rất nhanh đã lại điềm tĩnh như thường.
    Còn Ngọc Nghiên ở trên phòng cứ như...!bị khùng.
    - Sao mình phải sợ anh ta vậy nhỉ? Không đúng anh ta là chủ nhà mà.

    Thế thì liên quan gì? Mình còn chưa ăn nữa mà quan trọng hơn nữa là sách.

    Sách của mình.

    Ôi má ơi điên mất.
    Một màn độc thoại được nói liền mạch một hơi.

    Đến nỗi nói xong phát nhọc.
    Ngọc Nghiên nằm “phịch” xuống giường.

    Cả người cô thả lỏng cố gắng lấy lại bình tĩnh.
    Sao hôm nay cô lại thỏ đế như vậy cơ chứ? Nhớ hôm trước còn hổ báo lắm mà.
    Chắc bị anh ta nhốt trong nhà lâu quá nên tính cách thay đổi chăng? Không có chuyện đó đâu.
    Vì vốn dĩ là cô là kẻ nhút nhát mà.

    Hôm trước có thể hổ báo như vậy cũng chỉ bởi đang tức giận đủ chuyện nên bất cần thích gây hấn vậy thôi.
    “Phù phù phù”
    - Bình tĩnh.

    Ngọc Nghiên ơi mày phải bình tĩnh mới được.
    “Ọc ọc ọc”
    Gì vậy chứ? Đang cố bình tĩnh sao lại réo lên biểu tình như vậy.
    Bụng càng réo Ngọc Nghiên lại càng thêm căng thẳng.
    Bệnh đau dạ dày của cô liệu có vì đói mà bất ngờ tái phát không đây?.
     
    Trói Em Mãi Không Buông
    Chương 5: 5: Hành Hạ


    Không rõ là vô tình hay cố ý mà suốt cả ngày hôm qua Hoàng Gia Định cứ lởn vởn ở dưới nhà mãi làm Ngọc Nghiên chẳng lấy đâu ra cơ hội mà xuống ăn.

    Chỉ đành ôm bụng ngủ cả ngày cho quên cái đói
    Và không ngoài dự đoán.

    Hậu quả của việc không ăn uống gì trong một ngày chính là được cơn đau dạ dày ghé thăm.
    Sáng sớm khi Ngọc Nghiên thức dậy cô đã cảm thấy rất khó chịu muốn đi mua thuốc ngay nhưng sợ Hoàng Gia Định ở dưới nhà nên cứ lưỡng lự mãi không dám xuống.
    Nhưng đến khi đồng hồ chỉ 7:33 sáng thì cô đã không chịu nổi nữa.

    Bắt buộc phải xuống nhà đi mua thuốc.
    - Cô xuống đây làm gì? Mau lên nhà đi không cậu chủ ra bây giờ.
    Dì Dung thấy Ngọc Nghiên ôm bụng đi xuống thì vội đẩy cô lên lại trên tầng.

    Mặc cho cô hết lời giải thích.
    - Tôi...!tôi đang bị đau dạ dày đó.

    Không có thuốc thì không ổn đâu.
    - Nhưng mà cậu chủ đã dặn nhất quyết không muốn nhìn thấy cô.
    - Vậy tôi vào phòng.

    Bà đi mua giúp tôi được không? Tôi...
    Nói chưa hết câu mà Ngọc Nghiên đã phải câm nín vì quá đau.
    - Cô cố đợi khoảng năm đến mười phút nữa rồi đi có được không?

    Dì Dung nhất quyết nghe theo lời của Hoàng Gia Định.

    Tuyệt đối không phục Ngọc Nghiên bất cứ việc gì dù là nhỏ nhất.
    - Vậy thì tránh ra cho...!á...!cho....!tôi đi.
    Ngọc Nghiên vịn tay vào lan can, cố gắng bước từng bước đi xuống.
    - Cô đừng làm khó tôi vậy.
    Dì Dung có ý ngăn cản nhưng vì thái độ của Ngọc Nghiên quá cương quyết nên bà ta phần nào đã không còn muốn cản cô nữa.
    Thậm chí còn muốn giúp cô....
    - Hay là để tôi...
    Dì Dung lên tiếng định giúp đỡ thì Hoàng Gia Định mở cửa phòng đi ra.
    Nhìn lên thấy Ngọc Nghiên đang đau đớn ôm bụng nhưng anh vẫn giữ vẻ mặt lạnh tanh, nói.
    - Muốn đi thì để cô ta đi.

    Xem liệu cô ta có đi nổi với cái bộ dạng đó không?
    Rõ ràng là Hoàng Gia Định biết Ngọc Nghiên đang rất đau nhưng anh vẫn cứ tỉnh bơ như không.
    - Tôi...!tôi có thể - Ngọc Nghiên hổn hển nói.
    Nhưng ngay sau đó, Ngọc Nghiên liền ngồi khuỵ xuống vì quá đau.

    Mồ hôi nhễ nhại.

    Vẻ mặt tái nhợt hẳn đi.
    Được một lúc thì nước mắt cũng không kiềm nổi mà xô đẩy nhau, tràn đầy qua khoé mắt và rơi xuống từng dòng.
    Rốt cuộc là vì sao lại đối xử với cô như vậy?
    - Dì Dung, đi mua thuốc cho cô ta.
    Hoàng Gia Định quay sang chỗ của Dì Dung, nhàn nhạt nói.
    Đợi sau khi Dì Dung đi khỏi, Hoàng Gia Định mới từ từ lại gần chỗ Ngọc Nghiên đang ngồi.

    Mỉa mai nói.
    - Thấy ấm ức sao? Đây chắc hẳn là điều cô muốn?
    - Vì sao...!vì sao cứ phải hành hạ tôi như thế?
    Cô nhìn anh bằng đôi mắt đẫm lệ.

    - Tôi hành hạ? Là tự cô muốn mà.
    Ngọc Nghiên nghe vậy thì chỉ có thể nắm cố nuốt cục tức to chà bá này vào bên trong.
    Có nhất thiết phải làm khó nhau đến vậy không?
    Cơn đau cứ ngày một dữ dội, quặn thắt lại đau đến mức Ngọc Nghiên cảm tưởng như chẳng còn tí sức lực nào.

    Nhưng nỗi đau đó đâu có là gì so với mấy vết thương lòng của cô do bị anh cứa vào bằng những lời nói sắc nhọn hơn dao.
    Hoàng Gia Định không có ý muốn dừng lại.

    Khẽ đưa tay nâng mạnh cằm cô lên.

    - Sao? Tôi nói có gì sai? Chẳng phải cô phản bội Lã Thành Long để ở bên tôi sao? Hối hận rồi?
    Hừ.

    Câu chuyện nực cười này ắt hẳn là do cô bạn thân quý hoá nào đó nghĩ ra để nói cho anh nghe rồi.

    Mới tối qua thôi cô ta còn nhắn tin cho cô.

    Một mực muốn cô giữ kín bí mật rồi còn đe doạ đủ điều.

    Nhưng có điều cô ta không biết.
    Ngọc Nghiên cô có gì để mà đe doạ.

    Nếu cô ta đã muốn bịa chuyện để dồn cô vào đường cùng, cô dù có thế nào ắt cũng sẽ đối đáp lại cô ta.
    Hay cho câu “phản bội”.

    Rốt cuộc thì ai phản bội ai?
    - Anh hận tôi như vậy còn nhờ...!nhờ dì Dung mua thuốc cho tôi làm gì? Chi bằng cứ để vậy thêm một lúc nữa biết đâu lại được giải thoát thì sao? Đường đường chính chính lấy ả tiện nhân kia về có phải hơn không?
    Ngọc Nghiên thì thào nói.
    - Tiện nhân?
    Hoàng Gia Định thực sự để tâm đến hai chữ “tiện nhân” này của Ngọc Nghiên.
    Ban đầu là tức giận.

    Sau đó thì ngẫm nghĩ...
    - Sao? Anh tức giận vì tôi gọi cô ta là “tiện nhân” đúng không? Thực ra, ngay....!ngay cả tiện nhân cô ta còn không bằng nữa.
    - Cô...
    Từ lúc Hoàng Gia Định nói về chuyện sẽ lấy Ngọc Nghiên với Hà Vi, cô ta có một sắc thái biểu cảm rất lạ.

    Biểu cảm đờ người ra như suy tính điều gì đó không phải là biểu cảm mà một người khi nghe tin bạn thân và người yêu sắp lấy nhau nên có.
    Nhưng lúc đó anh chỉ đơn giản cho rằng có thể mỗi người sẽ có những sắc thái biểu cảm khác nhau với từng việc nhưng không...

    Sự nghi ngờ trong Hoàng Gia Định càng dâng cao khi Hà Vi đến tìm anh vào hôm Ngọc Nghiên chuyển đây.

    Chính thái độ khóc lóc, giả vờ đáng thương kia đã làm anh sinh nghi về cô ta hơn.
    Tại sao ngay từ đầu cô ta không khóc lóc như vậy luôn đi?
    Nhưng với cô bạn gái anh quen gần bốn năm này, thực sự anh không muốn bản thân sẽ vì bất cứ thứ gì mà nghi ngờ cô ta.

    Nên dù có nghi ngờ thì cũng đều bỏ qua hết.
    - Cô nên cẩn thận lời nói của mình.

    Đừng có ăn nói hàm hồ.
    Dứt lời, Hoàng Gia Định tức giận đi ra ngoài xe đang có Đàm Đức Trọng chờ sẵn ở đó.
    Dì Dung lúc này cũng đã trở về.

    Vội vàng đưa thuốc cho Ngọc Nghiên uống.
    - Sẽ đỡ đau ngay thôi.

    - Dì Dung ân cần nói.
    Ngọc Nghiên khẽ gật đầu, uống thuốc rồi tự mình đi lên tầng.
    Ngọc Nghiên cô mệt rồi.
    Cô chẳng cần gì.

    Chỉ mong cầu một cuộc sống bình dị lặng lẽ trôi qua thì có gì là sai? Hay cô đã sai ngay từ lúc chào đời?.
     
    Trói Em Mãi Không Buông
    Chương 6: 6: Niềm Tin Bị Huỷ Hoại


    Trên đường đi tới công ty, Hoàng Gia Định tỏ ra cực kì băn khoăn trước những lời nói của Ngọc Nghiên lại cộng thêm anh đã có nghi ngờ riêng từ trước nên bây giờ anh thực sự chỉ muốn điều tra làm rõ mọi việc.
    Nhưng làm vậy rất có thể sẽ khiến Hà Vi buồn.

    Và anh đương nhiên không thích điều này.
    Nhưng Hoàng Gia Định lại càng không thích hơn việc yêu nhau mà nảy sinh nghi ngờ với đối phương hơn nên là..
    - Đàm Đức Trọng! Cậu giúp tôi điều tra dạo gần đây Hà Vi có gì khác thường không?
    - Về chuyện này...!- Đàm Đức Trọng do dự nói.
    - Nói đi.
    Tên trợ lí lấy từ trong túi ra một vài hình ảnh thân mật của Hà Vi và Lã Thành Long đưa cho Hoàng Gia Định.
    - Hôm trước tôi vô tình thấy hai người họ đi ăn cùng nhau khá đáng ngờ nên đã tự ý điều tra trước.

    Hôm nay mới in ảnh định tí nữa sẽ báo lại với anh.
    Hoàng Gia Định nhíu chặt hai hàng lông mày lại với nhau.

    Khuôn mặt đẹp điển trai tỏ ra không hài lòng với điều này.
    Anh từ từ lật giở xem kĩ từng bức ảnh một, ngoài vẻ mặt khó chịu ra thì không có bất kì hành động nào khác.

    Nhưng ở trên xe lúc này, Đàm Đức Trọng dường như đang bị ngột bởi khí tức bủa vây khắp xe.
    Những tấm ảnh được Hoàng Gia Định lật giở rất nhanh.

    Và có lẽ chỉ cần xem qua là đủ thấy rõ mọi việc rồi.
    Nào là ôm ấp, nắm tay, rồi cả hôn...
    Mặc cho hai người trong hình đều đã đeo khẩu trang nhưng khẩu trang thì che sao cho hết được sự dơ bẩn của bọn họ.
    - Cậu còn điều tra được gì nữa không?
    Hoàng Gia Định lạnh giọng nói.

    - Còn một đoạn video ghi lại cảnh Lã Thành Long đi vào nhà của cô Hà Vi nữa.

    Vào đó khoảng một tiếng rồi ra luôn.
    - Đưa tôi xem.

    Đàm Đức Trọng lấy điện thoại ra đưa cho Hoàng Gia Định xem.
    Và anh cũng xem rất nhanh, hầu như là tua qua và chỉ dừng chụp lại những đoạn cần thiết.
    Chợt, Hoàng Gia Định bỗng dừng đoạn video lại.

    Phóng to màn hình, anh thấy hình ảnh Ngọc Nghiên chạy từ trong nhà Hà Vi ra.
    Tuy hình ảnh không quá rõ nhưng anh thấy Ngọc Nghiên vừa khóc vừa chạy ra.

    Chắc hẳn là thấy điều gì không nên thấy rồi.
    Nhưng như vậy hoá chẳng phải cô ấy là bị Lã Thành Long và Hà Vi phản bội sao?
    Nói sao nhỉ? Chính xác mà nói thì Hoàng Gia Định đau một thì Ngọc Nghiên đau hai.

    Cô không những bị người yêu cắm sừng mà cái sừng đó còn là bạn thân của cô nữa chứ.
    Trách lầm cô ấy rồi sao?
    Nhớ lại những điều đã làm với Ngọc Nghiên, Hoàng Gia Định đột nhiên cảm thấy rất áy náy.
    Anh không cho cô tự do đi lại trong nhà.

    Ném đồ ăn của cô bắt cô nhịn đói.

    Đã thế sáng nay thấy cô lên cơn dạ dày không những không nhanh chóng mua thuốc cho cô lại còn nói mấy lời xỉ nhục cô như vậy...
    - Hôm nay họp lúc mấy giờ?
    - 8 giờ sáng sáng sẽ bắt đầu thưa sếp.
    - Lùi lại một tiếng giúp tôi.
    Đàm Đức Trọng ngơ ra một lúc vì câu nói này của sếp mình.

    Thực lòng mà nói thì hiếm có khi nào Hoàng Gia Định lại lùi lịch họp.
    Công việc của anh rất bận và cũng chính vì lẽ đó lên anh cực khó chịu khi lịch trình các cuộc họp bị đảo lộn gây ảnh hưởng đến thời gian làm các công việc khác.
    - Nhưng lúc 9 giờ sếp có hẹn gặp chủ tịch...
    - Nói là tôi bận không gặp.
    - Tôi biết rồi.
    - Còn giờ mau lái xe về nhà.
    - Dạ?!
    - Bộ cậu không nghe tôi nói gì sao? Về nhà!
    Hoàng Gia Định phát bực vì Đàm Đức Trọng tự nhiên cứ như tên khờ ấy.

    Nóng nga nóng ngóng “dạ” “vâng” như ngáo ngơ vậy.
    Oan quá! Người ta chỉ bất ngờ quá nên lag tí chứ có gì đâu mà tự nhiên cáu kỉnh vô cớ vậy? Đúng là đồ “giận cá chém thớt”.
    ...
    Ở nhà, Dì Dung đang bận rộn dọn dẹp nhà cửa, thấy Hoàng Gia Định đột ngột trở về, mặt mày khó chịu, sát khí toả ra quanh người thật là làm bà lo lắng quá thể.
    Chỉ mong cơn tức giận kia không liên quan đến bà.

    - Ngọc Nghiên đâu?
    - Cô ấy uống thuốc xong lên phòng nghỉ rồi.
    - Cô ta không ăn uống gì à?
    - Tôi có gọi nhưng cô ấy nói không muốn ăn giờ.

    Tí sẽ tự xuống ăn sau.
    - Pha cho tôi cốc sữa.
    - Dạ vâng.
    Hoàng Gia Định đứng đợi Dì Dung pha sữa rồi tự tay cầm sữa lên phòng của Ngọc Nghiên.

    Không quên nói bà ta nấu cho cô ít cháo.
    - Nấu cho tôi bát cháo.

    Lát đem lên cho cô ta.

    - Vâng.
    Nói rồi, anh cầm cốc sữa đi lên cầu thang.

    Đến nơi, anh gõ cửa mấy cái những mãi không thấy ai trả lời.
    - Ngọc Nghiên? Mau ra đây cho tôi!
    Hoàng Gia Định tự nhiên mất bình tĩnh.

    Trong lòng nửa lo nửa sợ.

    Không biết Ngọc Nghiên có làm gì dại dột không.
    Sốt ruột, anh bèn đưa tay cầm vào tay nắm cửa thì thấy cửa không khoá.

    Thấy vậy, anh liền mở cửa xông vào bên trong.
    - Ngọc Nghiên?
    Ngọc Nghiên lúc này đang nằm cuộn tròn ở trên giường vì lạnh.

    Anh lại gần khẽ mở chăn ra xem cô có ổn không thì lúc này cô mới từ từ mở mắt.
    - Sao anh lại ở đây? - Ngọc Nghiên thều thào nói.
    Rõ ràng ban nãy còn rất hùng hổ xông vào nhưng bây giờ bỗng thấy như vậy có hơi không đúng cho lắm.
    - Sao...!sao tôi gọi mà cô không nghe?
    - Tôi hơi mệt, tưởng nghe nhầm nên không trả lời.

    Anh gọi tôi có việc gì?
    - Tôi...!tôi gọi cô là muốn nhắc nhở cô từ nay...!từ nay đừng có mà đau dạ dày trước mặt tôi nữa.
    Ủa gì vậy?
    Ngọc Nghiên nhíu mày khó hiểu.

    Hoàng Gia Định anh ta đang nói cái gì vậy? Hay là cô mệt nên nghe nhầm.

    Xem ra chắc là vậy rồi.
    Dù không biết phải thật hay không nhưng Ngọc Nghiên vẫn ngoan ngoãn gật đầu.
    - Dì Dung pha sữa cho cô.

    Tôi tiện cầm lên cho cô đó mau uống đi.
    - Cảm ơn.
    Dứt lời, Hoàng Gia Định quay ra quay vào rồi đi thẳng xuống nhà.
    Đúng là điên thật rồi.
    Xuống nhà thấy Đàm Đức Trọng đang ung dung ngồi đợi anh ở ghế sofa, Hoàng Gia Định ngại quá hoá cáu.

    Bực bội nói.
    - Cậu có vẻ rảnh quá nhỉ? Mau đi in lại cho tôi mấy tấm hình vừa rồi.
    - Vâng!
    Rút kinh nghiệm từ lần trước.

    Đàm Đức Trọng nhanh chóng trả lời.

    Bây giờ thách anh có cái mà chửi nữa đấy.

    “Tinh tinh” - âm báo từ điện thoại chợt reo lên.
    Là tin nhắn của Hà Vi.
    “Bây giờ anh rảnh không? Mình gặp nhau nha.” Icon trái tim màu đỏ.
    “Bây giờ anh bận rồi.

    Hẹn em tối nay?”
    “Dạ được”.
    Hoàng Gia Định bấy giờ lại đột ngột thay đổi sắc thái.

    Lần này anh không tức giận, cũng không còn ngại ngùng hay áy náy gì nữa.

    Mà thay vào đó là bình tĩnh đến lạ.
    - In thật đẹp các bức ảnh cậu đã cho tôi xem sau đó gửi nó đến địa chỉ nhà Hà Vi.

    Gửi cả video cậu có cho cô ta.

    Viết cho cô ta một bức thư nặc danh, yêu cầu cô ta bỏ ra 1500 USD để chuộc tất cả ảnh và video giúp tôi.
    Hừ.

    Với những kẻ dám phản bội anh, anh nhất định sẽ cho họ thấy, cái giá phải trả đắt đến mức nào..
     
    Trói Em Mãi Không Buông
    Chương 7: 7: Bất Ngờ


    Đàm Đức Trọng theo lời của Hoàng Gia Định gửi toàn bộ ảnh và thẻ nhớ có chứa video cho Hà Vi đồng thời viết thư yêu cầu cô ta đưa 1500 USD để giữ im lặng.
    Hà Vi lo sợ chuyện bại lộ nên lo lắng không yên mà nào có biết rằng, mọi chuyện sớm đã không còn là bí mật nữa rồi.
    Sau khi Đàm Đức Trọng gửi đồ xong, Hoàng Gia Định còn chơi nhây, quyết định gọi cho Hà Vi một cuộc để “hỏi thăm tình hình”.
    - Anh Định...!sao anh lại gọi cho em vậy?
    - Vì nhớ em chứ sao?
    - Nhớ...!nhớ em sao?
    - Không được à?
    - Đương nhiên là được rồi.
    - Mà hình như em hơi lạ đấy! - Hoàng Gia Định giả giọng tò mò.
    Ở đầu dây bên kia, Hà Vi lo lắng không ngừng.
    - Không có gì...!chỉ là...!chỉ là tự nhiên em thấy hơi mệt thôi.
    - Vậy à? Vậy em nghỉ ngơi trước đi.

    Tối nay gặp anh sẽ có bất ngờ dành tặng cho em đấy!
    - Bất ngờ gì vậy?
    - Phút cuối sẽ rõ.

    Bật mí một ít nhé! Em sắp có được hạnh phúc rồi đấy!
    - Là sao?

    Thái độ kì cục, úp úp mở mở này của Hoàng Gia Định làm Hà Vi đã lo lắng bây giờ lại thêm cả hoang mang nữa.
    “Có được hạnh phúc” là sao? Là được ở bên Hoàng Gia Định? Thế có nghĩa là anh ấy tìm được cớ ly hôn với con nhỏ Ngọc Nghiên kia rồi...
    Đó là cách nghĩ mà Hoàng Gia Định cố tình gài gắm vào câu nói thôi.

    Chứ thực tế thì...
    Bảy giờ tối tại một nhà hàng Pháp sang trọng.

    Nơi mà các món ăn đều được chế biến vô cùng hấp dẫn, cộng thêm không gian quán sang trọng, đã thế còn ngồi phòng VIP nữa thì đúng là hết sảy.
    - Đến rồi à?
    Hoàng Gia Định thấy Hà Vi đến thì liền lịch thiệp kéo ghế ra giúp cô ta.

    Đợi cô ta yên vị rồi mới bắt đầu đưa menu ra gọi món.
    - Em thích ăn gì cứ gọi.
    - Vâng.
    Hà Vi tuy lo lắng nhưng vì nghĩ đã gửi 1500 USD để “bịt miệng” rồi nên cũng an tâm phần nào.
    Cả hai vô cùng thoải mái gọi món mà chẳng thèm để ý đến giá tiền.
    Nào là bò bít tết, súp hải sản, sườn cừu, gan ngỗng, cùng với đó còn có một vài món ăn kèm nữa.
    - Anh gọi nhiều vậy?
    - Anh thấy em gầy quá, muốn bồi bổ cho em thôi.

    Mau ăn đi.
    Hoàng Gia Định tuy đang nói lời quan tâm nhưng mắt anh lại dán chặt vào màn hình điện thoại.

    Tay liên tục nhắn tin cho tên trợ lí của mình để xem anh ta tiến hành kế hoạch đến đâu rồi.
    - Anh cũng ăn đi.
    Hà Vi cắt ra một miếng bò bít tiết định đút cho Hoàng Gia Định nhưng anh khéo léo cầm lấy đút ngược lại cho cô ta.

    Hoàn toàn không có ý muốn ăn bất kì món nào trên bàn này.
    “Tách tách” ở đằng xa, một người đàn ông lạ mặt đã nhanh tay chụp lại được cảnh này mà không bị ai phát hiện.

    “Tinh tinh”
    “Sếp! Tôi dẫn anh ta đến rồi.”
    Liếc nhìn qua màn hình điện thoại, Hoàng Gia Định hơi cong bờ môi mỉm cười ẩn ý.

    Ngay sau đó, Lã Thành Long đã bước vào bên trong.
    - Ở đây!
    Hoàng Gia Định dơ tay, gọi.
    Lã Thành Long từ từ đi đến và đã rất ngạc nhiên khi nhìn thấy Hà Vi ở đó.
    - Tôi tưởng chúng ta nay gặp mặt họp bàn chuyện hợp đồng mà?
    - Hợp đồng? Hợp đồng nào?
    Hoàng Gia Định giả ngơ, sau đó liền giải thích.
    - Tôi nói là chuyện quan trọng chứ đâu có nói là chuyện hợp đồng.
    Nghe đến đây Lã Thành Long bắt đầu cáu rồi đấy.

    Nhưng còn chưa kịp nói gì thì Hoàng Gia Định lại tiếp tục nói.
    - Tôi nay nổi hứng muốn làm ông tơ.

    Thành tâm thành ý muốn ghép hai người thành một cặp.
    - Anh nói vậy là sao?
    Hà Vi mặt mày tái mét.

    Cô ta lo lắng hỏi.

    Lã Thành Long tuy không nói nhưng cũng đang chờ đợi lời giải thích của Hoàng Gia Định.
    Hoàng Gia Định dơ tay ra hiệu cho Đàm Đức Trọng ở gần đó đưa anh tập ảnh.

    Truyện Đam Mỹ
    - Tình cảm quá còn gì? Nếu không bên nhau liệu có phải hơi phí rồi không?

    Hoàng Gia Định đưa lại tập ảnh cho đôi gian phu gian phụ đang ngồi trước mặt.
    - Mày...!- Lã Thành Long tức giận không nói lên lời.
    - Đừng nói là mấy tấm ảnh này, ngay cả mấy tấm ảnh thân mật hơn nữa nếu muốn tôi cũng còn có thể cho hai người nữa đó.
    - Anh...!sao anh lại làm vậy? Anh biết chuyện từ bao giờ?
    - Bao giờ quan trọng gì? Tôi là tôi đang chờ đám cưới từ hai người đấy.

    Vậy nên đừng khiến tôi thất vọng.

    Bằng không...!mấy trang báo lá cải sẽ lại tốn mực vì hai người mất thôi.
    Thái độ kiêu ngạo của Hoàng Gia Định ngay lúc này khiến Lã Thành Long tức điên lên được.

    Chỉ hận không thể một phát xoá sổ anh khỏi trái đất.
    - Còn giờ thì...!tôi xin phép.
    Chỉ đợi có vậy Hoàng Gia Định lập tức đứng lên đi về.
    - Sao anh lại muốn hai người bọn họ lấy nhau? - Đàm Đức Trọng tò mò hỏi.
    - Tự sinh tự diệt.
    Chỉ vọn vẹn bốn chữ ngắn ngủi thôi nhưng đủ để biết Hoàng Gia Định là kẻ mưu mô như nào.
    Mọi chuyện vẫn còn chưa kết thúc ở đây đâu..
     
    Trói Em Mãi Không Buông
    Chương 8: 8: Tôi Không Phải Hà Vi


    Dạo gần đây Hoàng Gia Định vô cùng bận rộn chuyện ở công ty, thường xuyên đi sớm về muộn.

    Hầu như ngày nào cũng quá 22:00 mới thấy anh ở nhà.

    Nhưng hôm nào cũng vậy.

    Anh về và luôn thấy ánh đèn phòng của Ngọc Nghiên sáng.
    Tuy rất tò mò muốn biết lí do cô thức khuya nhưng vì nghĩ chẳng liên quan đến mình nên anh liền mặc kệ không quan tâm đến nữa.
    Một hôm, Hoàng Gia Định trở về nhà vào lúc 22:49, muộn hơn hẳn so với mọi hôm.

    Nhưng vẫn thấy Ngọc Nghiên còn thức.
    Bản tính tò mò trong anh đột nhiên trỗi dậy, không ngừng thúc giục anh lên xem thử.
    Lên đến nơi.

    Hoàng Gia Định hít một hơi thật sâu, nhẹ nhàng mở hé cửa liếc nhìn vào bên trong.
    Ở bên trong căn phòng nhỏ, đồ đạc được xếp rất gọn gàng, ngăn nắp nhưng chủ nhân của căn phòng lại chẳng thấy đâu.
    Hoàng Gia Định không thấy cô ở trong bèn mở hẳn cửa ra xem.

    Thì ra là Ngọc Nghiên đang ngồi ở ban công đọc sách...
    “- Ta ngày ngày sống trong xa hoa, nhìn ngắm thế gian ở nơi cao nhất của lâu đài.

    Thế gian đẹp thật.

    Nhưng sao mà nhỏ quá.

    Nhỏ cỡ bàn tay ta thôi.
    - Công chúa! Người mau đưa tay ra xa!
    - Để làm gì?
    - Rồi người sẽ thấy tay người quá nhỏ để che được nhân gian.
    Công chúa làm theo, đúng là không thể che được thật.
    Rồi công chúa thấy một đàn chim bay ngang qua đó.
    - Rùa à! Ta ước mình là chú chim nhỏ kia.

    Được nhìn ngắm thế gian một cách thoải mái nhất.”
    Ngọc Nghiên đang tự kể chuyện cho mình nghe.

    Mỗi khi buồn hay cô đơn cô đều tự đọc tự nghe như thế hàng đêm.
    Nghe thì có vẻ hơi kì cục nhưng thực sự làm vậy sẽ có cảm giác được chia sẻ hơn rất nhiều.

    Còn hơn là cứ ngồi đờ đẫn buồn tủi một mình.
    Hoàng Gia Định thấy cô đọc thì lại nổi hứng muốn nghe.

    Cứ vậy ngả lưng ra giường nằm nghe cô đọc.
    Chất giọng êm dịu, ngọt ngào này của Ngọc Nghiên đúng là rất hay.

    Càng nghe càng cảm thấy thư thái hơn rất nhiều.

    Cảm giác như bao nhiêu mệt nhọc đều có thể xoa dịu được cả.
    Đọc xong, Ngọc Nghiên trở lại vào phòng định đi ngủ nhưng...
    Sao giường của cô tự nhiên lại có người nằm ngủ mất rồi.
    Cô từ từ lại gần giường chỗ anh đang nằm, khuôn mặt đẹp đến hoàn hảo nhất thời làm cho Ngọc Nghiên chú ý đến.

    Tâm hồn thiếu nữ của cô có phất lờ đủ thứ nhưng riêng trai đẹp thì...
    Biết rồi đấy!
    - Đẹp thật...!Sao trước giờ mình không để ý đến nhỉ? - Ngọc Nghiên lẩm bẩm.
    Bất ngờ, Hoàng Gia Định đột ngột xoay người làm Ngọc Nghiên bị mất thăng bằng, trượt tay ngã xuống giường.
    Sợ Hoàng Gia Định tỉnh giấc sẽ chửi cô một trận với lại có vẻ như anh đang rất mệt nên Ngọc Nghiên nhẹ nhàng đứng dậy ý muốn dường giường cho anh.
    Nhưng chưa kịp bước xuống giường thì anh đã kéo cô lại, để cô nằm gọn trong lòng mình.

    Ngọc Nghiên sợ hãi tột độ.

    Rón rén gỡ tay anh ra khỏi người mình nhưng...
    Chưa còn chưa gỡ được tay ra thì anh đã gác chân lên kẹp chặt lấy cô.
    Thế thì có mà thoát bằng niềm tin không lung lay...
    Đùa vậy.
    Cơ mà bây giờ cô cảm thấy bản thân mình cũng thật nhỏ bé.

    Cả người cô bị cơ thể rắn chắc của anh giữ chặt lấy, không tài nào nhúc nhích nổi.

    Nếu nhìn từ cửa vào chắc sẽ chẳng có ai thấy cô mất.
    Hoàng Gia Định ôm cô vào lòng lại cảm giác như ôm được một thứ gì đó rất nhỏ, rất vừa vòng ôm nên chỉ muốn ôm mãi không buông.
    Mái tóc dài, mềm và rất mượt, cùng với đó là hương hoa nhài vương nhè nhẹ lan toả, thật là càng ôm càng thích mà.
    - Thoải mái thật.

    - Hoàng Gia Định khẽ lẩm nhẩm.

    Mắt vẫn nhắm nghiền.
    Có lẽ nào anh ấy tưởng mình là Hà Vi! Đê tiện.
    Ngọc Nghiên đỏ bừng mặt vùng vẫy thoát ra khỏi cái ôm chặt cứng của anh.

    W????b đọc ????ha????h tại ( tr ù????tr????????ệ????.???????? )
    Miệng liên tục nói.
    - Tôi không phải Hà Vi.
    Lúc này, Hoàng Gia Định cũng từ từ mở mắt.

    Thấy cô đang nằm trong vòng tay mình thì không tỏ ra vẻ ngạc nhiên hay gì cả.

    Hoàn toàn bình tĩnh.
    - Tôi ngủ quên sao?
    - Anh...!là anh tự mình vào đây! Không được phép chửi tôi.
    - Được thôi.
    Hoàng Gia Định có điên đâu mà tự nhiên vô phòng cô ngủ rồi còn chửi cô.
    Anh đứng dậy đi ra khỏi giường, chỉnh qua lại quần áo và bắt đầu đi về đến cửa.

    Ra đến cửa bỗng nhiên anh khựng lại.

    Nhàn nhạt nói.
    - Báo cho cô một tin.

    Tháng sau là đám cưới của Lã Thành Long và Hà Vi, bọn họ mời cô đến dự đấy.
    Nghe xong đúng là như sét đánh ngang tai mà.

    Ngọc Nghiên nửa tin nửa ngờ hỏi lại.
    - Thật không?
    - Thật.
    Lời nói chắc chắn như vậy xem ra là thật rồi..
     
    Trói Em Mãi Không Buông
    Chương 9: 9: Nếu Muốn Thì Cứ Trốn


    Từ lúc biết tin Lã Thành Long và Hà Vi sắp kết hôn, trong lòng Ngọc Nghiên bỗng nảy sinh một thứ tâm trạng thật não nề.
    Là do cô còn đang vương vấn tình cũ?
    Nói mới để ý, từ khi cô lấy Hoàng Gia Định, Lã Thành Long cứ như biến mất khỏi cuộc đời của cô vậy.
    Anh ta không nhắn tin, không gọi điện, không có bất cứ điều gì liên quan đến cô.
    Nhớ lại lúc còn yêu, anh ta hứa rằng đời này nhất định sẽ chỉ lấy một mình cô làm vợ, cô nghe vậy còn vui vẻ đồng ý.
    Cứ ngỡ rằng như thế đã là có được hạnh phúc trăm năm ai ngờ...
    Thật là mỉa mai quá thể.
    Hít một hơi thật sâu, Ngọc Nghiên chấp nhận bản thân đã đau lòng khi nghe tin Lã Thành Long lấy Hà Vi.

    Mà người ta thường hay nói “Còn đau là còn thương”.
    Ừ.

    Cứ xem như là cô còn thương đi.
    Dù cho tên người cũ đó có tồi đến đâu đi chăng nữa thì trong quá khứ anh ta cũng đã từng rất yêu cô, một mình đứng ra bảo vệ cô khỏi mấy tên hay bắt nạt, mua quà tặng cô, làm cho cô ti tỉ điều tuyệt vời trong suốt mấy năm liền,...
    Thử hỏi một người như thế, cô đâu thể nói muốn quên là quên.

    Hết tình là hết thương luôn cho được.

    Tạm gác lại mọi nỗi buồn sang một bên, Ngọc Nghiên từ từ đi xuống dưới nhà tự chuẩn bị nấu đồ ăn cho mình như thường lệ.

    Bấy giờ cả Hoàng Gia Định và Dì Dung đều đã đi cả...
    Ngọc Nghiên bất ngờ đưa đường nhìn đến cửa phòng của Hoàng Gia Định và dừng lại.
    Hình như hôm trước anh có lấy mất quyển sách yêu thích nhất của cô.

    Làm mấy ngày hôm nay cô cứ khó chịu mãi vì không có sách để đọc.
    Hay là...
    Ngọc Nghiên chợt nảy ra ý định vào phòng anh lấy đồ nhưng ngay sau đó vội lắc đầu không dám tự tiện bước vào cái nơi “cấm địa” đó.
    Nhỡ chẳng may anh đột ngột đi về hoặc đang ở trong phòng thì cô có mười cái mạng cũng khó sống nổi qua hôm nay chứ đừng nói là cầm được sách mang ra.
    Thế là Ngọc Nghiên dẹp phắt đi cái suy nghĩ liều lĩnh kia.

    Tiếp tục nấu đồ ăn.
    Nhưng sau khi ăn xong.

    Ngọc Nghiên lại nhìn cánh cửa phòng và nghĩ.
    Nếu hồi sáng mình bạo dạn đi vào thì có phải là đã lấy được sách rồi không? Hay là giờ...
    Lần này, Ngọc Nghiên không gạt ngay ý định muốn lấy lại sách mà đã do dự hơn.
    Do dự một lúc, Ngọc Nghiên quyết tâm liều mình đi vào.

    Trước khi thử mở cửa cô còn cẩn thận gõ cửa trước nữa.
    “Cạch” - Cửa không khoá.
    Đây chính là sự chủ quan của Hoàng Gia Định.

    Anh dù thế nào cũng không ngờ được Ngọc Nghiên sẽ vì một cuốn sách cũ mà dám mở cửa vào phòng mình.

    Cánh cửa mở ra, bên trong là một căn phòng rộng rãi với đầy đủ đồ dùng vô cùng tiện nghi.

    Và đương nhiên tất cả đều rất đắt tiền.
    Không gian phòng đã rộng sẵn, lại có thêm cửa sổ hướng ra phía sau vườn làm căn phòng càng thêm sáng sủa, thoáng đãng hơn.

    Ở đây đúng càng ở càng mê mà.

    Ý.

    Không được quên nhiệm vụ.
    Ngọc Nghiên suýt chút đã chìm đắm trong vẻ đẹp của căn phòng mà quên mất nhiệm vụ chính cần làm hôm nay.
    Nhớ ra, cô vội đi đến giá sách của Hoàng Gia Định đặt ở phía sau bàn làm việc.

    Cô đứng đó tìm đi tìm lại rất lâu nhưng không thấy.
    Ngẩng đầu cao thêm chút, cô nhìn thấy mấy quyển sách được để ở tít trên cùng, hình như là có cả quyền sách của cô thì phải.
    Ngọc Nghiên cố với lên nhưng không tới.
    - Gì mà cao quá vậy! Tên khốn chết tiệt dám giấu sách của mình ở nơi cao như thế.
    Bên ngoài cửa, Hoàng Gia Định đã trở về từ khi nào và lặng im nghe trọn câu Ngọc Nghiên chửi anh.

    - Cậu lo mấy việc còn lại đi.

    Chiều nay tôi sẽ không đến công ty đâu.
    Hoàng Gia Định cố ý nói lớn tiếng để Ngọc Nghiên nghe thấy.

    Và đương nhiên cô sẽ trốn đi theo phản xạ tự nhiên rồi.

    Ngọc Nghiên nhìn khắp xung quanh, chẳng biết thế nào lại cuống cuồng chui vào trong tủ quần áo.
    Nếu đã muốn trốn, tôi cho cô trốn.
    Hoàng Gia Định nhếch môi cười nhẹ một cái, tỏ ý muốn trêu đùa.
    Vào trong phòng, anh liền vất chiếc áo Vest sang một bên, cố tình mở hé cửa tủ quần áo xong đóng vào doạ Ngọc Nghiên một phen hú hồn.
    Sau đó, Anh với tay lấy đại một chiếc áo phông trên cọc thay vào rồi lấy thêm chiếc quần sooc ngắn cùng bộ đem vào nhà tắm thay ra.
    Qua khe tủ, Ngọc Nghiên thấy Hoàng Gia Định đi vào nhà tắm thay quần áo liền rón rén bước ra nhưng chưa kịp chạm chân xuống thì đã bị tiếng ho của anh doạ chui vào lại.
    Ngay sau đó, Hoàng Gia Định cũng thay đồ xong và đi ra.

    Anh lên giường giả bộ đọc sách.

    Đã thế tủ quần áo còn được đặt ở ngay bên cạnh giường...
    Xem ra cô chỉ có thể trốn tạm ở đây chờ cơ hội thôi....
    Cầu mong là anh ta không thấy mình...
    Ngọc Nghiên ngồi trong tủ được một lúc thì ngáp ngắn ngáp dài buồn ngủ.

    Trước khi ngủ thiếp đi vẫn còn thầm mong anh không biết mình ở trong phòng..
     
    Trói Em Mãi Không Buông
    Chương 10: 10: Sự Rung Động Đầu Tiên


    Tại sao tự nhiên Hoàng Gia Định lại đối xử nhẹ nhàng với Ngọc Nghiên như thế?
    Do anh đã biết rõ mọi chuyện? Thấy hối hận khi chưa gì đã vội đổ oan cho cô?
    Tất cả đều đúng nhưng lí do chủ yếu vẫn là thái độ của Ngọc Nghiên.
    Bình thường cô tỏ ra là người mềm yếu, dễ bị tổn thương giống như vẻ ngoài của cô vậy.

    Nhưng thực chất, Ngọc Nghiên lại vô cùng rắn rỏi và mạnh mẽ.
    Chẳng là, hôm trước mẹ của anh, bà Minh Huyền gọi điện hỏi thăm tình hình của đôi vợ chồng trẻ.
    Và bà ấy có gọi điện cho Ngọc Nghiên hỏi xem con trai bà có tốt với cô không.

    Nghe dì Dung kể lại, hôm đấy Ngọc Nghiên dù đang còn đau dạ dày thì vẫn cố gắng gượng nói anh đối xử rất tốt với cô.

    Rồi còn đặc biệt nói chuyện vui vẻ với bà ấy trong khi người cô chẳng dễ chịu gì.
    Nếu không phải hôm đấy Dì Dung đem cháo nên cho cô nghe được và kể lại thì Hoàng Gia Định cũng chẳng thể biết là có chuyện như vậy.
    Đã hơn hai tiếng đồng hồ trôi qua, Ngọc Nghiên ở trong tủ quần áo trốn lâu quá lên đã ngủ quên lúc nào không hay.
    - Cô gái ngốc, còn biết hé cửa ra cho thoáng khí sao? Vậy sao ban đầu còn chui vào?

    Nhìn Ngọc Nghiên cuộn tròn nằm ngủ ngon lành, Hoàng Gia Định bất giác mỉm cười.

    Lúc trước Hoàng Gia Định luôn cảm thấy Ngọc Nghiên rất không vừa mắt đủ điều.

    So với Hà Vi, Ngọc Nghiên có thể không đẹp bằng nhưng bù lại cô là một cô gái rất đáng yêu.

    Từ cử chỉ, dáng đứng, kiểu ngồi đều toát lên cái vẻ đáng yêu rất riêng, không thể nhầm lẫn với bất kì ai được.
    Thế rồi, Hoàng Gia Định chìa tay ra, nhẹ nhàng bế cô gái nhỏ trong tay.

    Ngọc Nghiên đang ngủ rất say, hình như là do tác dụng của nhang thơm.

    Mùi hương nhẹ không quá nồng thoang thoảng khắp căn phòng tạo cảm giác thoải mái, đặc biệt hơn đây còn là loại Hoàng Gia Định dùng mỗi khi bị mất ngủ.

    Bảo sao cô lại chả ngủ say như thế.
    Trong lúc mơ mơ màng màng, Ngọc Nghiên cảm giác như người mình được ai đó cẩn thận bế lên.

    Cả cơ thể rắn chắc ấy mới đầu cứ tưởng sẽ rất thô bạo ai ngờ lại vô cùng dịu dàng.
    Sau đó cô được đặt xuống một chiếc giường có đệm rất êm.

    Từ trước đến giờ chỉ có bố cô và các anh của cô mới có quyền nằm trên chiếc giường có đệm êm như vậy.
    Bất giác điều này đã làm cô nhớ tới mẹ.

    - Mẹ ơi, đệm của con êm lắm.

    Mẹ nằm vào...
    Vừa nói, Ngọc Nghiên vừa quơ tay khắp xung quanh tìm mẹ, nhưng mẹ đâu không thấy chỉ thấy có một người đàn ông.
    Nhưng đó là đời thực thôi còn trong giấc mơ, Ngọc Nghiên tưởng đó là mẹ mình nên đã không nghĩ ngợi gì ôm chặt lấy.

    - Mẹ đừng ghẻ lạnh con.

    Con sợ...
    Bây giờ còn khóc như mưa.
    Hoàng Gia Định ngồi tựa đầu vào tường nãy giờ không chịu nổi nữa bèn nằm xuống bên cạnh cô.

    Mặc cô quấn quýt vùi đầu vào mình.
    Đương nhiên là mặc kệ cô rồi vì chủ ý của anh chính là như thế.

    Với lại...!hai tay anh chẳng phải cũng đang ôm lấy cô đó sao?
    Không biết phải nói thế nào nhưng thực sự Ngọc Nghiên rất vừa ôm.

    Cảm giác ôm vào là không hiểu sao lại không còn muốn dứt ra nữa.
    - Đau...
    Ngọc Nghiên khẽ rên nhẹ một tiếng.

    Hoàng Gia Định sợ mình đã làm đau cô ở đâu nên lo lắng hỏi.
    - Đau ở đâu?
    - Bố đánh.

    Đau.
    Cái gì? Nguyễn Hữu Sinh nhìn có vẻ nho nhã vậy mà dám đánh con gái của mình sao?
    - Đánh vào đâu?
    - ...
    Ngọc Nghiên không trả lời.

    Chắc là không nghe thấy anh hỏi.
    Hoàng Gia Định tò mò kéo tay áo cô lên xem thử.

    Cả cánh tay đều là mấy vết sẹo mờ, tuy là phải nhìn thật kĩ mới thấy vì Ngọc Nghiên dùng thuốc trị sẹo rất cẩn thận nhưng điều này chứng tỏ Nguyễn Hữu Sinh đã đánh cô không chỉ một, mà là rất nhiều lần.
    Anh v**t v* mái tóc cô an ủi.

    Nhưng đáng tiếc thay lại nghe thấy điều làm anh phát cáu.
    - Long...!
    Hai hàng lông mày anh khẽ động đậy, vẻ mặt ôn nhu điềm tĩnh cũng mất tăm dường như không còn muốn tử tế nữa..
     
    Trói Em Mãi Không Buông
    Chương 11: 11: Hôn


    Hoàng Gia Định tức điên khi thấy cô ngủ còn lẩm bẩm tên người đàn ông khác.

    Hắn không đánh cô cho bõ tức và lại thể hiện sự tức giận của mình bằng việc chiếm giữ môi cô hoàn toàn.
    - Ưm...
    Ngọc Nghiên đang ngủ ngon thì bị nụ hôn kia làm tỉnh giấc.

    Thức dậy thấy mình và Hoàng Gia Định đang hôn nhau, lại còn nằm chung trên cùng một chiếc giường...
    Ngọc Nghiên theo phản xạ đẩy người anh ra nhưng không được.
    Cả cơ thể anh cứ vậy vừa nhẹ nhàng, vừa dứt khoát giữ chặt lấy cô.
    Dường như nằm ngang như thế có vẻ không được tiện...
    Hoàng Gia Định tạm ngừng việc hôn Ngọc Nghiên để nằm đè nên người cô.
    Nhân cơ hội này cô nói.
    - Anh làm gì vậy? Cho tôi ra.
    - Không phải là do cô tự tiện vào đây hay sao? Còn tự ý leo lên giường tôi.

    Bây giờ lại còn nói tôi sai được sao?
    - Nhưng...!nhưng...
    - Chưa hết cô còn dám nói những điều tôi không muốn nghe, gọi tên người tôi ghét trong nhà của tôi, tôi đương nhiên sẽ khiến cô nhớ mà cẩn thận lời ăn tiếng nói của mình.
    - Tôi không...

    Những lời còn lại Ngọc Nghiên thốt ra không có nổi.

    Toàn bộ đều đã bị Hoàng Gia Định nuốt sạch cả rồi.

    Dường như anh không muốn tha cho cô.

    Nhất quyết muốn hôn cô cho thoả cơn tức giận.
    Đầu lưỡi anh liên tục hoạt động.

    Đầu tiên là tách môi cô ra, sau đó thì liền khám phá bên trong khoang miệng.
    Đây không phải nụ hôn đầu của cô.

    Vả lại cô cũng thành thục với các kiểu hôn môi.

    Cô thừa nhận mặc dù điều này chẳng có gì lấy làm tự hào.
    Nhưng kiểu hôn mạnh bạo như muốn ăn tươi nuốt sống người khác thế này thì Ngọc Nghiên trước đó chưa từng thử qua bao giờ.
    Cô liều mình cắn Hoàng Gia Định một cái.

    Ai ngờ anh ta không những không dừng lại kêu đau mà còn thô bạo hơn.
    Vạch áo cô ra, c*n v** c* cô tạo một vết đỏ ửng.
    - Đừng.
    Hành động vạch áo này của Hoàng Gia Định đã đi quá giới hạn chịu đựng của Ngọc Nghiên rồi.

    Tuy anh chỉ định trừng phạt cô vì cái cắn lưỡi vừa rồi chứ không hề có ý định làm cái “chuyện kia” nhưng Ngọc Nghiên làm sao mà biết được.

    Cô chỉ biết anh vạch áo cô ra khi chưa có sự cho phép là không được.
    Hoàng Gia Định nhận thấy rõ sự tức giận của cô nên cuối cùng cũng chịu nhún nhường mà dừng lại.
    Nhân cơ hội này cô vội đẩy anh ra và chạy mất tăm hơi.
    Lên đến phòng khoá chặt cửa lại rồi.

    Nhưng Ngọc Nghiên vẫn không thể nào thôi sợ hãi vì chuyện vừa rồi.

    Cô dựa đầu vào cánh cửa, trượt dài một cái rồi ngồi xuống nền nhà lạnh lẽo.
    Hai tay cô giữ chặt cổ áo, cả người co rúm lại y như thỏ con nhút nhát vừa may mắn thoát khỏi con sói ranh ma.

    Hồi năm cô mười sáu tuổi có một tên thầy giáo b**n th** định làm chuyện đồi bại với cô, hắn bắt cô vào trong phòng hắn và việc đầu tiên hắn làm chính là vạch áo cô.

    Cũng may khi đó Lã Thành Long đã tới kịp.

    Nếu không...
    Mặc dù khi đó cô và tên thầy giáo kia chưa hề xảy ra bất cứ chuyện nhưng sau lần đó cô bị ám ảnh nặng với việc ai đó, nhất là đàn ông vạch áo hay động chạm vào người cô.
    Cũng vì lẽ đó mà Lã Thành Long đã bên cô cả thanh xuân nhưng vẫn chưa một lần động chạm gì vào cô mặc cho cả hai đã đủ sự tin tưởng dành cho đối phương.
    Vừa rồi, vừa rồi quả là đáng sợ mà.

    Có chết cô cũng không bao giờ vào căn phòng đó nữa.

    Không bao giờ.
    Vì một quyển sách đúng là không đáng mà.
    “Tinh tinh” - điện thoại cô chợt kêu lên báo có tin nhắn mới.
    Mở ra xem thì thấy trong lúc cô không ở trong phòng, Lã Thành Không không biết vì sao đã gọi cho cô rất nhiều cuộc.

    Còn nhắn cả chục tin nhắn hối thúc cô trả lời anh ta nữa.
    “Đừng nhắn cho tôi nữa.” - Ngọc Nghiên đáp lại anh ta bằng một câu ngắn tủn.
    Thấy cô trả lời, anh ta bèn gọi điện làm phiền.
    Ngọc Nghiên thở dài một hơi, tặc lưỡi nghe máy.

    Đành vậy.

    Nói chuyện một lần cho rõ ràng cũng tốt.
    - Ngọc Nghiên! Cuối cùng em cũng chịu nghe máy rồi.

    - Có gì thì anh mau nói đi.
    - Anh muốn gặp em.
    - Tôi rất bận.

    Không rảnh.
    - Là Hoàng Gia Định không cho em đi đúng không?
    - Không liên quan đến anh ta.

    Tôi chỉ không muốn gặp anh thôi.
    - Bác gái bị bệnh, hiện đang nằm ở bệnh viện của nhà anh.

    Nếu em đến thăm mẹ thì chúng ta gặp mặt.
    - Anh nói cái gì? Alo..
    “Tút tút tút” - người ở đầu dây bên kia đã cúp máy.
    Ngọc Nghiên tức giận cố chấp hét lớn mấy tiếng vào điện thoại.
    - Lã Thành Long? Alo? Alo?
    Ngoài cửa, Hoàng Gia Định tức giận nắm chặt lấy tay nắm cửa.
    Hừ...!cô dám gọi cho hắn..
     
    Trói Em Mãi Không Buông
    Chương 12: 12: Cô Ấy Là Vợ Tôi


    Lã Thành Long đúng là tên chết tiệt.

    Anh ta thừa hiểu cô hơn bất cứ ai nên dù có không muốn thì Ngọc Nghiên vẫn phải thay đồ đến gặp anh ta như thường.
    Từ đây đến bệnh viện của nhà họ Lã không quá xa, Ngọc Nghiên chỉ cần đi taxi khoảng mười năm phút là có thể tới rồi.
    Để chắc chắn cô có gọi điện hỏi thăm tình hình mẹ xem thực hư thế nào thì đúng là bà bị bệnh phải nằm viện mấy hôm thật, nhưng vì chỉ là bệnh cũ tái phát nên bà ấy không muốn báo cho cô sợ cô sẽ lo lắng.

    Và người gợi ý bà đến bệnh viện nhà họ Lã không ai khác chính là tên Lã Thành Long kia.
    Cũng phải thôi.

    Người nhà họ Nguyễn và họ Lã vốn có quan hệ rất tốt mà.

    Vả lại, mẹ cô còn rất ưng tên Lã Thành Long này nữa.
    Vừa đến nơi cô đã thấy Lã Thành Long đợi sẵn ở cửa.

    Anh ta mặc một bộ vét đen vô cùng lịch lãm, dáng vẻ dịu dàng đón chào.

    Nhưng đáp lại chính là sự thờ ơ, lạnh lùng của Ngọc Nghiên.
    - Mẹ tôi ở đâu?
    - Anh dẫn em đi.
    Lã Thành Long ôn hoà dẫn cô tới thăm bà Hồng Nhung trước, mẹ của cô.

    Sau đó còn kiên nhẫn đứng ngoài chờ cô nói chuyện với mẹ.

    Với hành động “đẹp” này của anh ta, Ngọc Nghiên không những không cảm kích nổi ngược lại chán ghét vô cùng.
    Giả tạo.
    Nén cơn giận xuống, Ngọc Nghiên ngoan ngoãn đến bên giường bệnh của Hồng Nhung.

    Ôm chầm lấy bà khóc nức nở.
    Ban đầu đến đây cô không nghĩ mình sẽ khóc đâu nhưng nhìn mẹ mình đường đường là một phu nhân già giàu mà nằm viện không ai chăm lo.

    Phận làm con, Ngọc Nghiên cô không sót sao được.
    Bà ấy dành cả đời hi sinh cho Nguyễn Hữu Sinh, cha cô nhưng cuối cùng thì sao?
    Thứ bà ấy nhận lại chỉ toàn là bất hạnh.
    Cùng với đó là bao nhiêu buồn tủi ngày qua không nói được với ai nên cô đành ôm lấy mẹ mà sụt sịt cho thoả nỗi sầu.
    - Mẹ.

    Mẹ bị tiền đình sao không nghỉ ngơi cho khoẻ mà để bệnh lại tái phát như thế?
    - Không sao? Mẹ khoẻ.

    Còn con sống có tốt không? Có thích nghi với nơi ở mới chưa?
    Thoáng nghĩ đến cuộc sống của mình hiện giờ, Ngọc Nghiên tuy không vui vẻ gì nhưng vẫn nở một nụ cười hạnh phúc nói.

    Kiếm Hiệp Hay
    - Tất cả đều tốt.

    Mẹ đừng lo.
    Hồng Nhung nghe vậy nửa tin nửa ngờ nhưng không gặng hỏi.

    Dịu dàng v**t v* mái đầu cô.
    - Là mẹ không tốt.

    Nếu mẹ có tiếng nói một chút thì có lẽ hai đứa sẽ không bị chia cắt...
    Trong lúc nói, bà ấy còn liếc nhìn Lã Thành Long đang đứng ở ngoài cửa.

    Đôi mắt lộ vẻ tiếc nuối cho câu chuyện tình “cảm lạnh”.
    - Mẹ...!chuyện qua rồi đừng nghĩ gì cả.

    Cứ an tâm dưỡng sức đi.
    Nói xong, Ngọc Nghiên xin phép ra ngoài để một lần nói chuyện với Lã Thành Long cho xong.
    - Chúng ta nói chuyện được rồi.

    Ngọc Nghiên biết Lã Thành Long không dễ gì bỏ đi nên đành chủ động nói chuyện cho nhanh.
    - Em khoẻ không?
    - Nếu anh chỉ cần hỏi vậy thì tôi khoẻ.

    - Rõ ràng là em đang mệt mà.

    Đừng nói dối anh là em ổn.
    Sau lời vạch trần cô, Lã Thành Long cứ vậy lại gần ôm chặt lấy cô.
    - Anh buông tôi ra.
    Ngọc Nghiên khó chịu gắng sức vùng vẫy đẩy ra nhưng đúng là hôm nay cô hơi mệt với lại anh ta còn dùng sức nên Ngọc Nghiên không tài nào thoát ra nổi.
    - Buông ra! - một giọng nói nam có chút quen vang lên từ đằng xa.
    Rất nhanh, Ngọc Nghiên đã nhìn thấy một người đàn ông có dáng người cao ráo kéo tay Lã Thành Long ra khỏi người cô.
    - Hoàng Gia Định? Anh đến đây làm gì? - Lã Thành Long khó chịu lên tiếng.
    - Thăm mẹ vợ.

    - Hoàng Gia Định thản nhiên đáp lại.
    Lại thấy tay anh ta cứ trực giữ lấy Ngọc Nghiên, Hoàng Gia Định liền nhanh tay kéo cô lại về phía mình.

    Đưa một tay ôm hờ eo cô.
    - Tôi không quan tâm lúc trước hai người là thế nào.

    Nhưng bây giờ cô ấy là vợ tôi.
    Nghe được câu này của Hoàng Gia Định, Ngọc Nghiên chợt thấy bản thân dường như có chút danh phận với anh.

    Nhưng đến câu nói tiếp theo thì..
    - Anh nên về chuẩn bị cho đám cưới của mình với Hà Vi đi.

    Đừng rỗi hơi đi làm phiền đến người khác.
    Ờ.

    Hoá ra anh chỉ đang quan tâm người trong lòng anh ấy thôi.

    Xét cho cùng thì cô chẳng là gì trong mắt ai cả.
    Ngọc Nghiên nhìn hai người đàn ông đang đứng trước mặt.

    Tôi mắt hững hờ tỏ rõ sự thất vọng.

    Vốn dĩ chính là như thế mà.

    Làm gì có chuyện người đàn ông đó đến đây là vì mình.

    Người như mình sẽ chẳng có ai để dựa vào cả đâu.
    Thoáng nghĩ đến mẹ, Ngọc Nghiên đau lòng tự nhủ.

    Không có ai để dựa vào cũng tốt.

    Còn hơn là đâm đầu dựa vào một kẻ vốn dĩ chỉ muốn đẩy ta ra.
    - Về thôi.

    Tôi mệt rồi.
    Ngọc Nghiên nhẹ nhàng cầm tay Hoàng Gia Định, khẽ giọng nói.
    Tất cả rồi sẽ chấp dứt cả thôi.

    Không lâu nữa đâu....
     
    Trói Em Mãi Không Buông
    Chương 13: 13: Trồng Hoa


    Trở về từ bệnh viện, Ngọc Nghiên tỏ ra trầm tư hơn hẳn.

    Bình thường cô vốn đã rất ít nói, bây giờ cứ như người câm luôn vậy.

    Không hề nói gì với ai nửa lời.
    Tuy Hoàng Gia Định đã không còn khắt khe bắt cô không được xuống nhà khi anh có ở nhà như trước nữa nhưng Ngọc Nghiên vẫn nhất quyết tuân thủ.

    Không chịu bước xuống nhà nếu như có bóng dáng anh ở dưới.
    Dì Dung không mấy quan tâm gì Ngọc Nghiên nhưng vì thấy dạo gần đây cô không nói chuyện, ăn cũng rất ít bèn lại gần thưa chuyện với Hoàng Gia Định.
    - Cậu chủ...!tôi thấy dạo này cô Ngọc Nghiên đặc biệt không thích nói chuyện, và ăn cũng ít đi nhiều so với trước kia.

    Liệu có sao không?
    Hoàng Gia Định hơi nhíu mày.

    Hẩy tay một cái ý nói đã hiểu.
    Dì Dung thấy thế bèn lui xuống nhà bếp không nói thêm gì nữa.
    Biểu hiện lạ của Ngọc Nghiên mấy ngày qua không phải Hoàng Gia Định không biết.

    Chỉ là...
    Anh cảm thấy bản thân dạo này đang quan tâm tới cô quá mức.

    Vì cô mà tâm trạng cũng bị ảnh hưởng ít nhiều nên tự nhiên muốn phớt lờ cô.

    Không muốn bản thân phải dành thời gian suy nghĩ đến cô nữa.
    Hoàng Gia Định biết chứ.

    Anh biết mình đã bắt đầu rung động với Ngọc Nghiên rồi.

    Và chính vì lẽ đó anh càng nhất quyết ép bản thân mình phải phớt lờ cô để thứ tình cảm rung động nhất thời kia sớm ngày tàn rụi.
    ...
    Đối với Ngọc Nghiên mấy ngày này tất cả mọi thứ đều chỉ như thoảng qua.

    Đầu óc cô cứ không ngừng nghĩ về quá khứ và hoài niệm rất nhiều điều.
    Từ thời học còn học cấp Một cô đã bị bạn bè trong lớp trêu chọc và mỗi lần như thế đều có Lã Thành Long đứng ra bảo vệ cô.
    Sau này, anh ta còn vì cô mà xin gia đình học chung một trường cấp hai.

    Tiếp tục chơi cùng, bảo vệ cô.
    Lên cấp Ba, Lã Thành Long vẫn luôn ở bên cạnh cô và cả hai đã chính thức trở thành người yêu.

    Rồi thì Hà Vi xuất hiện.

    Cuộc sống tẻ nhạt của cô lại thêm phần rực rỡ.
    Vậy mà thoáng một cái, tất cả những điều đẹp đẽ kia đã chỉ còn là quá khứ...
    Giờ đây, Ngọc Nghiên không bạn, không tình.

    Chỉ có thể cô đơn ngồi đây nhìn ngắm mây trời cho thoả nỗi buồn sầu...!
    Đang ngồi đọc sách ở ban công, Ngọc Nghiên bỗng nhìn xuống và trông thấy ở bên dưới phía sau nhà có một mảnh đất trống chẳng để làm gì, mà hình như dì Dung và Hoàng Gia Định cũng thường không hay ra đó nên cỏ dại cứ mọc um tùm cả.
    Hay mình tận dụng trồng hoa nhỉ? Chắc là sẽ đẹp lắm đấy!
    Ngọc Nghiên chợt nghĩ và cảm thấy như vậy thật tuyệt.
    Vậy là, cô vét toàn bộ số tiền mình có, xuống nhà đi mua hạt giống về trồng hoa.
    Nếu có việc gì đó để làm, biết đâu tâm trạng sẽ đỡ hơn thì sao.
    Ngọc Nghiên thầm nghĩ, cảm thấy ý tưởng này không hề tệ chút nào.

    Cứ vậy, cô lôi chiếc ví tiền mắc bệnh “ung thư” trầm trọng của mình ra và moi sạch toàn bộ số tiền còn sót lại bấy lâu.

    Đúng là có làm thì mới có ăn mà.

    Cô không đi làm nên có chút tiền như vậy cũng xem như là may mắn lắm rồi.

    Chắc mấy nữa có cần dùng tiền cô sẽ phải bán cả số trang sức của mình mất thôi.
    Ngọc Nghiên nhìn vài đồng tiền trong ví rồi lại nhìn vào số trang sức được cất cẩn thận để ở trên bàn mà liền thở dài một hơi.

    Thôi thì có chịu vậy.

    Ngọc Nghiên tự nhủ.
    Đứng dậy khỏi ghế, cô mở chiếc vali chứa toàn bộ quần áo của mình, bắt đầu chọn đồ.

    Nói là ra ngoài nhưng Ngọc Nghiên ăn mặc rất đơn giản với chiếc áo thun trắng được sơ vin cẩn thận trong chiếc quần jean ống xuông, khoác ngoài thêm áo cardigan ngắn màu xinh.

    Tuy đơn giản là thế nhưng lại đẹp và phù hợp với cô đến lạ bởi có thể che đi một vài khuyết điểm nhỏ trên cơ thể cô.
    Đánh thêm một ít son, chải chuốt qua lại đầu tóc.

    Ngọc Nghiên khẽ mỉm cười, hài lòng với bộ dạng không quá nhếch nhác của mình sau suốt một thời gian cô chẳng chăm chút gì..
     
    Trói Em Mãi Không Buông
    Chương 14: 14: Phớt Lờ


    Vì không phải là chủ nhật nên Hoàng Gia Định đã đi làm từ sớm, Ngọc Nghiên thấy anh đã đi làm thì liền xuống nhà chuẩn bị ra ngoài.

    Dì Dung đang lau nhà tỏ ra khá ngạc nhiên vì hôm nay cô lại đột nhiên thức dậy sớm lạ thường.

    Đáp lại, cô lịch sự cúi đầu chào bà ấy rồi mới đi ra ngoài.
    Ra đến cửa cô trông thấy nhà đối diện có một cây hoa hồng trồng ngoài cửa nhìn rất đẹp, Ngọc Nghiên mỉm cười rạng rỡ, trong đầu đã có thể tưởng tượng ra một vườn đầy hoa thực sự sặc sỡ.
    Tại công ty, Hoàng Gia Định đang làm việc thì nhận được tin nhắn của Dì Dung.

    “Cô chủ đang chuẩn bị đi ra ngoài”.
    Nhận được tin nhắn, Hoàng Gia Định ngay lập tức mở camera ở ngoài cửa ra xem mà không thèm trả lời lại Dì Dung.
    Sau khi mở lên, Hoàng Gia Định xem được đoạn video Ngọc Nghiên mỉm cười thì bất giác cũng cười theo cô.
    Đàm Đức Trọng đứng đó chờ xin chữ kí của Hoàng Gia Định mà ông sếp của anh không những không kí mà còn coi anh như vô hình vậy.
    Hoàn toàn phớt lờ mọi thứ xung quanh, chỉ còn tập trung nhìn ngắm nụ cười của Ngọc Nghiên qua đoạn video ngắn ngủi, không chỉnh chu của camera.
    - Lịch trình hôm nay của tôi có những gì? - Hoàng Gia Định đột ngột lên tiếng.
    - Hôm nay anh không có cuộc họp nào.

    Chủ yếu chỉ là mấy việc thường ngày hay làm thôi ạ.

    - Đàm Đức Trọng kính cẩn trả lời.
    - Tốt.

    Đưa chìa khoá xe cho tôi.
    - Đây ạ.
    Đàm Đức Trọng ngoan ngoãn đưa chìa khoá xe cho Hoàng Gia Định.
    Lấy được chìa khoá, Hoàng Gia Định lập tức đi ra khỏi phòng làm việc để lại tên trợ lí ngơ ngác nhìn ngó xung quanh.
    - À mà sếp ơi sếp chưa kí...

    - Không quan trọng.

    Tôi sẽ kí sau.
    - Dạ?!
    Thật là hết nói nổi.

    Vừa xuống đến lán xe, Hoàng Gia Định chưa kịp lên xe thì bị tiếng gọi của một người đàn ông cản bước.
    - Hoàng Gia Định đợi đã nào.
    Trần Minh Hiếu không biết từ đâu chạy tới, hổn hền bám lấy xe của anh.
    Tên này là bạn thân của anh, tính tình hoà nhã dễ chịu.

    Trái ngược hoàn toàn với Hoàng Gia Định.

    Ấy vậy mà không hiểu sao cả hai lại có thể thân nhau ngay từ lần đầu gặp mặt vào khoảng bảy năm trước cho được.

    .

    đam mỹ hài
    - Cậu tới đây làm gì?
    - Tới tìm cậu.
    - Làm gì?
    - Đi nhờ xe.
    - Tôi đang bận.

    Để khi khác đi.
    Hoàng Gia Định lạnh lùng từ chối.
    Trần Minh Hiếu nhất quyết muốn mượn xe lên không dễ dàng chịu từ bỏ.

    - Cho tôi mượn xe.

    Tôi cần tới phòng thu gấp.

    Có một bản tin đang cần đến tôi.
    - Ờ.

    Thế thì cậu nên mượn xe hay bắt taxi đi.

    Chúc may mắn.
    Hoàng Gia Định không hề bị lung lay bởi mấy lời năn nỉ ỉ ôi của thằng bạn thân.

    Trực tiếp mở cửa bước lên xe và...
    “Sầm”- tiếng đóng cửa xe vang lên.
    - Ơ này....!- Trần Minh Hiếu ngơ ngác toàn tập.
    Anh nào dám nghĩ thằng bạn thân chí cốt của mình lại tuyệt tình đến vậy.

    Có thể phớt lờ anh như thế.
    Đã vậy tên bạn tồi đó còn không quên cà khịa.
    - Từ đây đến phòng thu còn khá xa.

    Tôi thật lòng khuyên cậu nên bắt taxi ngay từ bây giờ.
    Chết tiệt.

    Cứ vậy thì thử hỏi tình anh em liệu có bền lâu.

    Trần Minh Hiếu mà bắt được taxi thì liệu có cần chạy vào đây mượn xe không?
    Hoàng Gia Định nhìn biểu cảm hập hực của thằng bạn, biết chắc rằng nó đang tức giận lắm nhưng chẳng hề để tâm đến.
    Điều anh quan tâm bây giờ chính là nụ cười của Ngọc Nghiên.

    Rốt cuộc thì vì cái gì mà cô lại cười tươi như thế?
    Rõ ràng mới đầu còn dặn lòng phải phớt lờ cô.

    Ai ngờ đâu anh lại phớt lờ tất cả để quan tâm tới cô..
     
    Trói Em Mãi Không Buông
    Chương 15: 15: Cô Dám Ăn Kem Với Hắn Sao


    - Thằng ngu, mày có biết giữ quan hệ tốt với nhà họ Nguyễn là có bao nhiêu lợi không?
    Lã Sinh tức giận hét lớn, quát mắng Lã Thành Long.
    - Con biết....
    - Biết mà còn đi ngủ với con nhỏ bạn thân của Nguyễn Ngọc Nghiên?
    - Nhưng nhà họ Nguyễn cố tình muốn đào lại hôn sự để kết thân với Hoàng Thái Vũ, rõ ràng là không nề mặt gia đình ta.
    Lã Thành Long cố chấp bao biện.
    - Nhà họ Nguyễn có thể bỏ mặc chúng ta nhưng chúng ta thì không? Máy móc bên họ tốt biết bao nhiêu, giá cả bán cho bệnh viện ta cũng rất phải chăng nếu mày chịu khó đợi được hợp đồng lớn của hai bên Nguyễn, Hoàng kí kết thành công thì khi đó có phải là có cơ hội kết thân rồi không?
    - Ý bố là Nguyễn Ngọc Nghiên và Hoàng Gia Định sẽ ly hôn nếu cái hợp đồng kia kí kết xong?
    - Đương nhiên rồi.

    Ngọc Nghiên nó yêu mày như thế, hơn nữa tính tình hiền dịu đảm đang hợp với mày biết bao nhiêu...!chứ con nhỏ kia bố thấy được cái mã chứ chẳng phải hạng tốt đẹp gì.
    Lã Sinh chẳng ngần ngại buông lời chê trách Hà Vi, người sắp trở thành con dâu của ông.
    Lã Phu Nhân từ lầu trên đi xuống.

    Bà tuy đã đứng tuổi nhưng trông vẫn rất trẻ trung, xinh đẹp hơn nhiều so với những người phụ nữ cùng, thậm chí là nhỏ hơn tuổi.

    Nhưng lời bà ấy thốt ra nào có nổi một câu tốt đẹp như vẻ ngoài lộng lẫy kia.
    - Gớm.

    Hạng gái đ.ĩ thì tốt đẹp cái nỗi gì? Gia đình thì nghèo rớt, leo lên giường của đàn ông để kiếm cơm mà mặt mày vênh váo ra vẻ tiểu thư gì chứ? Loại vịt bầu đội lốt thiên nga đó có so thế nào cũng không sánh nổi Ngọc Nghiên.
    Thực ra để mà nói thì Ngọc Nghiên rất được lòng mẹ của Lã Thành Long.

    Cả hai tiếp xúc rất nhiều, Ngọc Nghiên dịu dàng, tinh tế chỉ cần bà ấy liếc mắt hay có những hành động nhỏ nào là cô có thể hiểu bà ấy cần gì hay thích gì.

    Chả bù cho Hà Vi.

    Bà ấy tạo cơ hội cho đi mua sắm cùng nhưng chẳng biết nắm bắt mà lấy lòng.
    ...
    Cũng vì phải chịu áp lực từ gia đình, với lại Lã Thành Long thực sự muốn lại tình xưa với Ngọc Nghiên, nhận ra mình vẫn còn tình cảm với cô, anh ta liền cử người theo dõi chờ đợi cơ hội cô ra ngoài để gặp mặt.
    Và hôm nay, thời cơ đã tới.
    Nhân lúc Ngọc Nghiên đi ra ngoài mua hoa về trồng, Lã Thành Long lập tức đi theo cô đến tiệm mua hoa.
    Đợi cô mua xong, hắn vô sỉ kéo cô lên xe.
    - Anh...
    - Ngọc Nghiên! Anh thực sự rất nhớ em.
    - Mau thả tôi ra.
    Lã Thành Long ôm chặt lấy Ngọc Nghiên nhất quyết không buông.
    - Tốt nhất là anh mau thả tôi ra.

    Bằng không...!bằng không....!
    Ngọc Nghiên định nói là “Hoàng Gia Định sẽ không tha cho anh đâu” nhưng cô thốt ra không nổi bởi lẽ Hoàng Gia Định sẽ chẳng líu kéo gì cô đâu.
    Tuy vậy, Lã Thành Long vẫn có thể hiểu ra mà đáp lại.
    - Anh ta sẽ vì em mà không tha cho anh sao? Lần trước ở bệnh viện anh ta là đang lo cho Hà Vi thôi.

    - Tôi không quan tâm...
    Ngọc Nghiên vùng vẫy đẩy Lã Thành Long ra nhưng vô vọng.
    - Xin em...!xin em tha thứ cho anh một lần.

    Một lần này thôi.

    Anh hứa sẽ bù đắp cho em tất cả.

    Và anh sẽ vẫn là anh Long luôn đứng ra bảo vệ cho em...!Được không?
    Lời ngọt như mật này nghe thật là thích nhưng cũng thật nhơ nhớp quá chừng.
    - Nhưng bây giờ, tôi đã không còn là Ngọc Nghiên cần Lã Thành Long bảo vệ nữa.

    Nếu anh còn thương thì hãy dùng lòng thương đó của anh mà tránh xa tôi đi.

    Tôi thực sự không muốn dây dưa nữa.
    - Em thật không muốn dây dưa?
    - Thật.
    Ngọc Nghiên chắc chắn trả lời.

    Cứ tưởng Lã Thành Long sẽ buông tha cô ai ngờ hắn lại kéo cô ra khỏi xe, dắt cô đến quán kem gần đó, mua cho cô loại kem vali cô thích nhất.
    - Tôi không muốn ăn.

    - Ngọc Nghiên thẳng thừng từ chối.
    Lã Thành Long nghe sao chẳng lọt được chữ nào từ lời nói của cô, anh ta đưa que kem lên miệng cắn nhẹ một miếng rồi cứ vậy trực tiếp hôn Ngọc Nghiên.

    Đọc ????????????yện hay ????ại _ ???????????????????????????? yện﹒VN _
    - Thật là không muốn? Rõ ràng là em rất thích.
    Bên đường, Hà Vi tức giận chụp lại toàn bộ cảnh thân mật kia rồi gửi cho Hoàng Gia Định.
    Cứ tưởng như vậy sẽ khiến Hoàng Gia Định tức giận quay về bên cô ta như trước ai ngờ...
    Đúng là Hoàng Gia Định tức giận thật đấy nhưng anh không có ý nghĩ sẽ quay về bên Hà Vi mà thay vào đó là sôi sục lên suy nghĩ muốn giữ Ngọc Nghiên cho riêng mình.
    Anh đúng là điên mất rồi.
    - Cô dám ăn kem với anh ta như vậy?
    Hoàng Gia Định tức giận đập mạnh vào chiếc xe vô tội..
     
    Trói Em Mãi Không Buông
    Chương 16: 16: Ghen


    Gửi ảnh cho Hoàng Gia Định xong, Hà Vi vội chạy sang đường chỗ Ngọc Nghiên và Lã Thành Long đang đứng.
    - Hai người...!hai người....!- Hà Vi nước mắt ngắn nước mắt dài căm hận nói.
    - Cô đến đây làm gì?
    Lã Thành Long thản nhiên hỏi.

    Hoàn toàn không xem sự có mặt của cô ta ra gì.
    - Tôi không đến thì sao có thể tận mắt chứng kiến hai người làm trò mèo này sau lưng tôi.
    Hà Vi khăng khăng buộc tội, thậm chí còn đẩy Ngọc Nghiên một cái như muốn lao vào đánh ghen luôn vậy.

    Làm Ngọc Nghiên cũng tự thấy mình giống tiểu tam luôn.
    “Bốp”- Lã Thành Long thẳng tay tặng cho cô ta một bạt tai.
    Ngọc Nghiên thấy vậy vẫn chỉ đứng đó im lặng không nói gì.
    Với hoàn cảnh này Ngọc Nghiên có nói gì cũng là sai.

    Không nói cũng là sai.

    Vậy chi bằng cứ im lặng bỏ đi lại hay.
    Đúng lúc này, Hoàng Gia Định cũng tới.

    Anh từ từ lại gần, mặt mày tối sầm.

    Ngọc Nghiên thấy thế liền nắm chặt lấy vạt áo, lo lắng cơn giận dữ kia sẽ ập lên đầu mình.

    Nhưng không...
    Anh lại gần chỗ của Hà Vi trước.
    Hà Vi được vậy chưa gì đã lên mặt vênh váo nghĩ rằng Hoàng Gia Định sẽ nâng niu cô ta như trước kia.
    Lã Thành Long cũng không chịu yên.

    Anh ta nhân cơ hội cầm tay Ngọc Nghiên bắt đầu nói.
    - Em coi anh ta là chồng nhưng anh ta có coi em là vợ không?
    - ...!- Ngọc Nghiên im lặng không nói.
    - Ai nói không? - Hoàng Gia Định lên tiếng, ánh mắt sắc lạnh liếc nhìn Lã Thành Long một cái.
    Sau đó anh cúi người kéo bàn tay trái đang chống dưới đất của Hà Vi lên.
    - Anh Định...!- Cô ta khẽ giọng gọi tên anh nhưng anh lạnh lùng không để ý tới.
    Trực tiếp tháo chiếc nhẫn ra khỏi ngón áp út của cô ta.
    - Anh...
    - Cô không còn xứng để đeo nó nữa.

    Và nó giờ cũng chỉ là thứ rác rưởi đáng vứt bỏ.

    Dứt lời, Hoàng Gia Định thẳng tay ném chiếc nhẫn ra xa rồi liền đứng dậy, dật tay Ngọc Nghiên ra khỏi lòng bàn tay của Lã Thành Long.
    - Tôi cho em lựa chọn.

    Nếu bây giờ em buông tay tôi chọn theo hắn, tôi nhất định không giữ em lại.

    Còn nếu em chấp nhận tiếp tục nắm tay tôi, tôi quyết đời này không buông tha em.
    Đứng trước yêu cầu chọn lựa của Hoàng Gia Định nhưng Ngọc Nghiên nào có sự lựa chọn nào khác là tiếp tục bên anh.
    Và dù có cho cô bao nhiêu sự lựa chọn, cô cũng ngàn lần sẽ không chọn lựa người đàn ông đã từng phản bội cô.
    - Chúng ta đi.

    Ngọc Nghiên thả lỏng bàn tay mình, đan các ngón tay với ngón tay của Hoàng Gia Định, nắm chặt.
    - Tôi sẽ không bao giờ quay về với kẻ từng phản bội mình đâu.
    Hoàng Gia Định mỉm cười, xem chừng rất hài lòng với câu trả lời này của Ngọc Nghiên.

    Nhưng đó chỉ là khi anh đứng cùng cô trước mặt đôi gian phu gian phụ kia chứ còn sau khi đã cùng Ngọc Nghiên lên xe, khuất tầm mắt của bọn họ..
    Hoàng Gia Định lập tức nổi thú tính.

    Đè Ngọc Nghiên ra xe làm cô được phen hoảng hồn.
    - Anh muốn làm gì?
    - Câu này phải là tôi hỏi em mới đúng chứ! Em muốn khiêu khích tôi nên mới ăn kem kiểu đó với hắn.
    Ngọc Nghiên nhìn nụ cười gian manh của Hoàng Gia Định đang ở ngay sát mặt mình thì sợ hãi đến cứng họng.
    Chính ra “hắn” phải là từ dùng để gọi Hoàng Gia Định mới phải.
    - Em không nói? Không giải thích khi tôi đã cho cơ hội?
    - Tôi không có gì để nói.

    Anh thấy sao thì chính là như vậy.

    - Ngọc Nghiên lấy hết can đảm lên tiếng.
    - Chỉ cần em nói hai người không có gì.

    Tôi lập tức sẽ tin em.
    - Tôi và anh ta không có gì...!chỉ là hôn thôi.

    Anh tin không? - Ngọc Nghiên như thể muốn thách thức sự nhẫn nại của anh.
    Hoàng Gia Định tức giận nắm chặt tay cô.
    Chưa từng có ai khiến anh phải tức giận như thế.

    Nhìn bề ngoài thì mềm yếu đáng thương, ấy vậy mà tính tình ngang ngược không chịu khuất phục trước kẻ khác.

    - Em đang xem thường tôi sao?
    Hoàng Gia Định nổi cơn thú tính hôn mạnh vào môi của Ngọc Nghiên.

    Bàn tay hư hỏng định làm gì đó nhưng bất thành.
    Ngọc Nghiên dù bị anh hôn nhưng thần trí vẫn rất tỉnh táo.

    Cô giữ chặt tay anh, nhất định không để đôi tay đó của anh động chạm bậy bạ.
    Hoàng Gia Định thừa sức giật tay Ngọc Nghiên ra nhưng anh biết cô không muốn nên đành kiềm lòng tha cho cô.

    - Á...!- Ngọc Nghiên hét lên ngay khi Hoàng Gia Định thả môi cô ra.
    - Đây là tôi nhắc nhở nhẹ nhàng.

    Em đừng hòng có suy nghĩ chống đối tôi.

    - anh l**m thứ dịch màu đỏ dính trên môi, nói.
    Ngọc Nghiên cũng rụt rè đưa tay lên sờ sờ môi mình.
    Anh cắn chảy máu môi cô rồi.
    Đồ ác ma..
     
    Trói Em Mãi Không Buông
    Chương 17: 17: Lấy Lòng Dì Dung


    Vào trong phòng, Ngọc Nghiên cẩn thận khoá trái rồi bắt đầu mở tung hết cửa sổ ra để đón ánh sáng vào phòng cho chậu hoa hồng nhỏ mới vừa nảy mầm ít lâu quang hợp.
    Chẳng là mấy hôm nay, Ngọc Nghiên thường xuống nhà ăn sáng, tiếp cận để thăm dò Dì Dung lí do mảnh đất sau nhà bị bỏ hoang.

    Sau vài hôm thăm dò thì biết mảnh đất đó do nằm ngay phía sau thư phòng, nơi Hoàng Gia Định cực kì khét khe về độ yên tĩnh nên không ai dám lởn vởn ở quanh đấy.
    Cứ khoảng hai tuần lại có đám người tới đây để dọn cỏ, chăm sóc, tỉa lá cho cây nhưng tuyệt nhiên không ai vào đó dọn dẹp.

    Vả lại Hoàng Gia Định cũng rất ít khi chú ý đến khu đất đó vì nó khuất tầm nhìn, chỉ cần cửa sổ thư phòng không mở thì anh sẽ không để tâm tới khu đất đó và quên đi sự tồn tại của nó trong nhà.
    Biết thế, Ngọc Nghiên dù rất sợ sẽ bị phát hiện nhưng lại vẫn muốn thử liều để làm.

    Và để làm được thì cần phải có người hậu thuẫn giúp cô.

    Giúp cô canh trừng phòng khi Hoàng Gia Định đột ngột trở về, hoặc là tưới nước giúp cô hay đại loại vậy.

    Đương nhiên rồi, người đó không ai khác chính là Dì Dung vì ngoài bà ấy ra, trong căn biệt thự rộng lớn này đâu còn ai khác.
    - Dì Dung.

    Từ lúc vào đây tôi chưa từng yêu cầu dì điều gì cả...
    Dì Dung nghe đến đây là hiểu Ngọc Nghiên đang có chuyện muốn nhờ bèn có ý trốn tránh.
    - Vâng.

    Và tôi mong là cô vẫn sẽ không yêu cầu tôi điều gì cả.
    Ngọc Nghiên thở dài một hơi.

    Nhất quyết muốn Dì Dung giúp đỡ mình.
    - Dì Dung...!dì giúp tôi một lần thôi.

    Tôi muốn ra khu đất kia trồng hoa hồng để tiện ngắm lúc ngồi ở trên phòng, nhưng tôi cũng sợ Hoàng Gia Định nên muốn nhờ dì để ý giúp tôi phòng khi tôi đang trồng anh ta về thì không bị phát giác.
    - Chuyện này tôi không giúp được.
    - Dì giúp tôi.

    Bất cứ gì tôi có thể tôi đều sẽ làm giúp dì.
    Dì Dung thoáng nghĩ.
    Cô lo cho thân cô còn không nổi thì giúp gì được cho tôi...
    Khoan, hình như là không hẳn không thể giúp.
    - Cô muốn lấy lòng tôi sao?
    - Đúng vậy.

    - Ngọc Nghiên nhanh nhảu thừa nhận.
    Dì Dung nhìn Ngọc Nghiên, đắn đo mãi mới quyết định liều mình một lần.
    - Cô có tiền không?
    - Tiền sao? - Ngọc Nghiên ngơ ngác hỏi.
    - Đúng vậy! Rất nhiều tiền.
    Nhìn vẻ mặt của Dì Dung, Ngọc Nghiên nhìn ra sự bất lực trong đôi mắt của bà ấy.

    Chắc hẳn là phải hết cách rồi bà ấy mới dám trái lời của Hoàng Gia Định, liều mình dây dưa đến cô như thế!

    - Bao nhiêu? - Ngọc Nghiên hỏi.

    truyện xuyên nhanh
    Dì Dung không dám mở lời, lặng lẽ dơ hai ngón tay.
    - 20? Không 20 hơi ít.

    200 đô?
    Dì Dung lắc đầu.
    - Gì cơ? Lẽ nào 2000 đô?
    Ngọc Nghiên không giấu nổi ngạc nhiên thốt lên.
    - Nhỏ tiếng thôi.
    - Nhưng bà cần gì tới 2000 đô? 2000 là nhiều lắm đấy!
    - Tôi cũng biết là cô không thể có nên không muốn ép.

    Số tiền này tôi sẽ tự xoay sở.

    Còn chuyện của cô tôi không phải không muốn giúp mà nếu tôi giúp bị phát hiện thì khi đó tôi mất việc như chơi.
    Ngọc Nghiên ngồi xuống bàn, lặng lẽ đưa cốc nước lên uống.
    Dì Dung buồn rầu quay người vào bên trong tiếp tục công việc.
    - Hiện tại nếu bán hết số trang sức tôi có thì sẽ được khoảng hơn 600 đô.
    - Nhưng còn 1400 đô thì sao? Cô đâu thể kiếm nổi.
    - Tôi không kiếm được nhưng anh cả tôi kiếm được.

    Nhưng để xin được anh ấy tôi cần ít thời gian, dì đợi được không?
    Ngọc Nghiên nghiêm túc nói.
    Dì Dung trước đó không ưa Ngọc Nghiên bây giờ lại cứ như bị cô thao túng tâm lí, bị đồng tiền, sự tốt bụng của Cô làm mờ con mắt.
    - Liệu có đáng không?
    - Đáng! - Ngọc Nghiên chắc chắn lần cuối.
    Vì để bớt cô đơn, điều gì Ngọc Nghiên cũng có thể làm..
     
    Trói Em Mãi Không Buông
    Chương 18: 18: Tâm Tình Thay Đổi


    Sau chuyện lần trước, Hoàng Gia Định quyết định cấm cửa Ngọc Nghiên ở nhà không cho cô ra ngoài nếu chưa có sự cho phép của anh.

    Chính vì lẽ đó mà, cô chỉ đành ghi giá lại toàn bộ những món đồ trang sức đắt tiền của mình đưa cho Dì Dung đem bán lấy tiền.
    Nhìn đống đồ trang sức lấp lánh trước mặt.

    Tất cả chúng là minh chứng duy nhất cho việc Ngọc Nghiên chính là một vị tiểu thư.

    Bây giờ bán đi rồi.

    Sẽ chẳng có gì chứng minh được cô là tiểu thư con nhà giàu nữa.

    Nghĩ đến đây, cô bỗng mủi lòng không nỡ.

    Nhưng biết sao giờ, bây giờ ngoài mấy thứ này ra cô đâu có gì đáng giá nữa đâu.
    - Dì cầm lấy.

    Giá tôi đã ghi cho dì, nếu họ không trả cho dì đúng giá như vậy thì không được bán.
    - Tôi biết rồi.

    Dì Dung từ từ nhận lấy đống trang sức trên tay của Ngọc Nghiên.

    Nếu không vì sự dại dột của con mình, bà ấy thề sẽ không bao giờ vô sỉ đi lấy một số tiền lớn như thế của người con gái đáng thương kia.
    - Cảm ơn cô.
    Ngọc Nghiên nhìn Dì Dung lắc đầu, tay đưa lên chỉ vào camera ngoài cửa.

    Ý nói bà ấy nên cất hộp trang sức vào trong túi, tránh lúc đi ra bị camera ghi lại thì khổ.
    Tuy đã mất hết trang sức, lại còn phải nghĩ cách gặp mặt anh trai lớn của mình là Nguyễn Như Cương để xin tiền nhưng cứ nghĩ đến việc sẽ có một vườn hoa hồng nhỏ rực rỡ mỗi khi cô nhìn xuống cửa sổ thì lòng cô lại vui vẻ lạ thường.
    Đi thôi.

    Đi làm cỏ vườn trước đã.
    Ngọc Nghiên vui vẻ đeo găng tay, đội mũ ra vườn nhổ cỏ.

    Làm việc suốt cả buổi trời, Ngọc Nghiên vừa mệt lại vừa khát, cô đi vào trong nhà định rót nước thì Dì Dung đã rót sẵn nước chờ phục vụ cô.
    - Cô làm nhiều rồi.

    Vào nghỉ ngơi đi để tôi làm giúp cho.
    - Không cần đâu tôi muốn tự mình làm tất cả.

    Dì chỉ cần giúp tôi canh chừng là được rồi.
    - Vậy trưa nay tôi nấu cơm cho cô?
    - Cảm ơn dì.

    - Ngọc Nghiên ngoan ngoãn.
    Ban đầu thấy cô nhút nhát e dè, Dì Dung khó lòng yêu quý nổi nhưng sau khi chung sống một thời gian mới thấy, cô là kiểu người rất được lòng người khác.

    Mặc dù là tiểu thư khuê các lại bị bà ghét ra mặt nhưng chưa lần nào cô tỏ thái độ, hay có ý lên mặt ức h**p bà.

    Chính ra bây giờ đến bà cũng bị cô làm cho yêu quý mất rồi.
    ...
    Tối đó về đến nhà, Hoàng Gia Định ngạc nhiên khi trông thấy cửa phòng Ngọc Nghiên mở hé, ánh sáng nhè nhẹ từ phòng ngủ khẽ khàng hắt ra.
    Tò mò, anh từ từ lại gần và ngó vào trong xem thử.
    Vẻ mặt nhăn nhó, đa nghi bỗng nhiên không thấy đâu mà thay vào đó là khuôn miệng mỉm cười vui vẻ.
    “Vườn hoa của vương quốc thật đẹp.

    Muôn loài muôn sắc, mỗi loài một vẻ đua sắc thi hương.

    Nhưng tất cả hoa trong vương quốc có đẹp đến đâu cũng chỉ là dành cho một mình công chúa mà thôi.
    Ước gì ta có thể làm công chúa dù chỉ là một ngày, như vậy ta sẽ hạnh phúc biết bao khi được hưởng ké cảnh đẹp nhân gian chỉ dành riêng cho một mình nàng.”
    Ngọc Nghiên theo thói quen mở sách ra đọc, nhưng không phải là đọc cho một mình cô nghe như mọi khi mà là đọc cho mấy cây hoa nhỏ trong chậu cùng nghe.
    Tự nhiên lại có tâm trạng đọc sách rồi sao?
    Hoàng Gia Định vô duyên đứng dựa đầu vào tường ở ngoài cửa, lặng im nghe tiếng Ngọc Nghiên đọc sách phòng vọng ra ngoài.
    Phải công nhận.

    Giọng đọc của cô thực sự rất hay.

    Nghe xong bao nhiêu mệt mỏi dường như cũng đều tan biến hết cả..
     
    Trói Em Mãi Không Buông
    Chương 19: 19: Cô Là Của Tôi


    Thấm thoát đã gần một tháng trôi qua, công việc lén trồng hoa của Ngọc Nghiên được Dì Dung hậu thuẫn cùng che giấu nên vẫn chưa bị Hoàng Gia Định phát hiện, nhưng có điều dạo gần đây cứ mỗi khi đến chủ nhật là anh đều ngồi lì ở sofa phòng khách và nhất quyết không đi đâu cho tới khi nhìn thấy Ngọc Nghiên.
    Mặc cho mỗi tối sau khi đi làm về anh đều đứng ngoài cửa phòng lén nghe cô đọc sách.
    Và anh cũng thừa sức, thừa quyền ra lệnh cho Ngọc Nghiên phải xuất hiện trước mặt mình mà không cần ngồi đợi ở ghế sofa làm gì nhưng anh biết cô không thích bị ai ép buộc mình nên mới xài mấy cách vòng vo kia để gặp cô.
    Bởi càng ép buộc, sự chống đối của cô sẽ càng trở lên mãnh liệt.
    - Lấy cho tôi cốc nước.
    Hoàng Gia Định ra lệnh ngay khi thấy Ngọc Nghiên vừa đi xuống.
    Sao anh không tự lấy đi.
    Bậy.

    Đó là suy nghĩ của Ngọc Nghiên thôi chứ đời nào cô dám mở lời nói như thế với anh.
    - Nước của anh đây.
    Ngọc Nghiên đặt cốc nước xuống mặt bàn, cẩn thận thăm dò thái độ của Hoàng Gia Định rồi mới lên tiếng.
    - Nước của anh...
    Hay nhân tiện cơ hội này cô này cô xin anh cho ra ngoài nhỉ? Dù sao tâm trạng anh hôm nay dường như rất tốt.
    - Anh...
    - Nói đi.

    - Hoàng Gia Định lạnh giọng.
    Trong lòng lại có chút vui vẻ khi đây là lần đầu tiên cô chủ động muốn nói chuyện với anh.
    - Tôi muốn xin phép anh ra ngoài một hôm được không? - Ngọc Nghiên nuốt nước bọt cái “ực”
    Dì Dung ở trong bếp không ngừng lo lắng chỉ sợ Hoàng Gia Định sẽ lại tức giận lên đầu Ngọc Nghiên.

    Hơn nữa cô lại cũng chẳng phải kẻ dễ dàng chịu nghe mấy điều ngang ngược từ anh.

    Không chừng sẽ cãi nhau to cũng nên.
    - Cô muốn ra ngoài?
    Hoàng Gia Định đưa ánh mắt sách lẹm nhìn về phía Ngọc Nghiên khiến cô giật mình, trượt chân ngã xuống ghế.
    Nhìn Ngọc Nghiên ngã ra ghế mà Hoàng Gia Định chỉ muốn lại gần giữ chặt lấy cô.
    Chưa bao giờ, chưa từng có người phụ nữ nào lại làm anh có nhiều h*m m**n như vậy trước đây kể cả là Hà Vi, người anh đã từng rất yêu.
    Phải chăng là do Ngọc Nghiên quá cứng cỏi không chịu khuất phục khiến anh nổi lòng muốn chinh phục cô cho bằng được.

    - Nhớ hắn rồi sao? Ngay cả đám cưới của hắn cô không đi còn được nữa mà.

    Sao giờ lại nhớ hắn đến thế?
    - Không phải.

    Tôi đi gặp anh trai của mình thôi.
    - Anh trai? Nguyễn Như Cương?
    - Sao anh biết?
    - Ngoài anh ta ra thì ở cái nhà đó còn người anh nào đối tốt với cô sao? Một kẻ thì nhốt cô ở nhà kho, một kẻ thì bỏ đói.
    Ngọc Nghiên nghe đến đây không ngừng trẫm trồ về khả năng điều tra thông tin của Hoàng Gia Định.

    Rõ ràng mấy chuyện cô bị anh hai và anh ba ngược đãi này chỉ có người trong nhà họ Nguyễn biết thôi mà.
    - Thế sao? Còn muốn đi?
    - Tôi sẽ về sớm mà.

    Nhất quyết không gặp Lã Thành Long nữa đâu?
    - Cô dám gặp Lã Thành Long?- Hoàng Gia Định hơi gằn giọng.
    Ngọc Nghiên run rẩy lắc đầu lia lịa.
    - Tôi đi với cô.
    - À thôi...
    - Gì?! - Hoàng Gia Định giở trò doạ nạt Ngọc Nghiên.
    - Được được.

    Anh nói sao thì là như vậy.
    - Tốt.

    Nên nhớ cô giờ là của tôi.

    Tôi nói sao thì chính là như vậy.

    Nói rồi, Hoàng Gia Định đứng lên khẽ vỗ nhẹ vào vai Ngọc Nghiên cảnh cáo.
    Cô bất lực thở dài một hơi.
    Suy cho cùng thì anh ta cũng chỉ là đang lo lắng cho Hà Vi thôi.

    Sợ cô ta buồn vì Lã Thành Long gặp mình.

    Sợ mình sẽ phá hoại cuộc hôn nhân tốt đẹp của hai người bọn họ.
    Giá mà, cũng có ai đó thật lòng quan tâm mình như vậy.....
     
    Back
    Top Dưới