Ngôn Tình Trói Buộc Trái Tim Nữ Minh Tinh

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Trói Buộc Trái Tim Nữ Minh Tinh
Chương 160: 160: Ngoại Truyện Cảnh Tử Phong _ Mễ Ái


Vào thang máy rồi Mễ Ái ngồi xổm xuống bật khóc, cô biết mình hèn nhát chưa gì đã bỏ chạy.Nhưng cô không có can đảm ở yên đó, trong lòng Mễ Ái vô cùng đau lòng..

Nếu biết yêu đương mà khổ sở thế này cô sẽ không dám bắt đầu..

Chẳng biết từ bao giờ Mễ Ái trở nên ích kỷ vô cùng, cô không muốn Cảnh Tử Phong dịu dàng với bất cứ người phụ nữ nào ngoài cô.Nhưng với Đường Hân Nghiêng thì khác, lúc mới vào công ty cô đã nghe không ít tin đồn giữa Cảnh Tử Phong và cô ta.Nghe mọi người nói rằng anh rất cưng chiều cô ta..

Rõ ràng cô là người đến sau, lấy gì để đi so sánh với người ta đây..

Ngồi vào taxi trở về nhà, Mễ Ái lau lấy nước mắt nhìn chiếc điện thoại im hơi lặng tiếng của mình càng thêm tủi thân.

Mang theo suy nghĩ nặng nề, tinh thần nhanh chóng tuột dốc, rõ ràng mấy phút trước mọi chuyện còn rất tốt đẹp lắm không phải sao.

Xe ngừng bên đường khu chung cư, Mễ Ái trả tiền taxi nhanh chóng xuống xe.Kéo lấy áo khoát che lại thân thể có chút lạnh lẽo của mình, Mễ Ái quan sát rồi mới qua đường nhưng cô lại không ngờ rằng khi qua gần đến cổng chung cư,một chiếc xe lau tới với vận tốc kinh hoàng về phía cô, đèn xe chiếu rọi vào mặt khiến Mễ Ái hốt hoảng chỉ kịp hét lớn rồi theo quán tính nhắm mắt lại chờ cái chết đến gần, vì xe chạy quá nhanh khiến cô không biết làm sao..

- A....!
- Cổ Mễ à..cô không sao chứ, cô Mễ..

Nhưng may mắn là thân thể bị kéo mạnh rồi ngả xuống đất, Mễ Ái mở mắt ra trước mắt mình là bác bảo vệ chung cư còn có rất nhiều người dân chạy đến vây lấy cô hỏi thăm..

Chú bảo vệ thấy cô không sao,ông thở phào lúc vừa rồi may mắn ông chạy ra kịp để cứu cô bé mày nếu không chẳng rõ hậu quả ra sao.

- Chảy máu rồi..chân cô chảy máu rồi..

Mọi người hốt hoảng thấy chân Mễ Ái chảy máu, lúc này Mễ Ái mới cảm nhận chân mình đau xót muốn đứng dậy cũng rất khó khăn.

Mọi người nhanh chóng đưa cô đến bệnh viện.

Lúc Cảnh Tử Phong chạy đến,Mễ Ái đang được cấp cứu rất may mắn cô chỉ trầy xước thân thể, ở phần chân được băng bó vì vết trầy khá nặng.

Cảnh Tử Phong đi vào nhìn cô yếu ớt nằm trên giường bệnh, quan sát một lượt đến giờ phút này trái tim anh vẫn chưa thể yên ổn.

Từng bước tiến lại gần cô mà lòng dạ Cảnh Tử Phong như ai cào xé,tất cả là do anh cho nên cô mới xảy ra tai nạn thế này.

Thật may mắn là cô không sao...!
Mễ Ái thấy anh đến, nổi sợ hãi cộng với nổi uất ức trong lòng, thế là nước mắt chảy dài bên má..Cô xoay mặt đi không muốn nhìn anh..

Cảnh Tử Phong đau lòng ngồi xuống giường nắm lấy tay cô.

- Ái Ái em thấy thế nào,có đau nhiều không?
- ........!
- Mễ Ái đừng im lặng với anh được không?
Thấy cô im lặng không nói anh bỗng hoảng sợ vô cùng, nhẹ nhàng xoay mặt cô lại, nhìn cô đang khóc mắt anh cũng phiếm hồng.

- Ái Ái, anh xin lỗi là anh sai anh không đưa em về để em xảy ra chuyện, em đánh anh, mắng anh đi nhưng đừng im lặng với anh thế này, có được không?
- ........!
Mễ Ái cắn chặt môi không trả lời anh, vết thương bên ngoài cô có thể chịu đựng được nhưng trong lòng thì không.Cô không muốn sống trong mối quan hệ mập mờ,tự gieo cho mình hi vọng rồi lại thất vọng.

- Ái Ái em nói gì đi?
Mễ Ái lau lấy nước mắt, cô ngẩng mặt nhìn anh, bàn tay để dưới chăn nắm chặt lại với nhau..

- Chúng ta..chia tay đi.

Cả thân thể Cảnh Tử Phong cứng ngắt, anh nhìn cô chăm chú như không tin vào tai mình nghe thấy..

Anh hơi cúi đầu, trầm ổn hỏi lại..

- Em nói gì?
Dù giọng nói anh vẫn bình tĩnh nhưng Mễ Ái phát giác sắc mặt anh thay đổi, đúng vậy lòng anh như bão tố ập tới chỉ muốn bóp nát cô gái vô tâm vô phế này.

Mễ Ái né tránh ánh mắt có phần đáng sợ của anh, nước mắt không cầm được lặng lẽ rơi..Cô nghèn nghẹn nói.

- Em nói chúng ta nên chia tay,anh..nghe rõ rồi đúng không?
- Lí do..?
Anh muốm biết lí do?
Mễ Ái nhìn anh..

- Em...em dù có ngốc đến đâu hay không hoàn hảo ra sao nhưng em vẫn muốn một tình yêu trọn vẹn.Em..em không chịu nổi khi trong lòng anh vẫn còn người khác nhưng lại đến với em.

Mễ Ái đau lòng mà bật khóc thành tiếng..

- Em..em có thể không chấp niệm quá khứ của anh..Nhưng..nhưng bây giờ em là bạn gái của anh, em không ngăn được lòng mình, em lại đi so đo tính toán với người cũ của anh..Mỗi khi ai nhắc đến tên cô ấy,hoặc khi cô ấy xuất hiện em liền thấy mình thật thừa thải.Em hi vọng mong muốn trong lòng anh chỉ có thể chứa đựng một mình em..Nhưng mà...Em không trách anh là do em, do em đòi hỏi quá nhiều mà thôi..

Yết hầu của Cảnh Tử Phong lên xuống,nhìn cô nức nở mà lòng anh nát vụng cả lên.Anh tự trách anh không cho cô cảm giác an toàn,biết rõ cô đơn thuần,chỉ mới vào đời còn chưa rõ tình yêu thế nào.Cô đem tình cảm mộc mạc nhất để trao cho anh.Thế mà anh lại vô tâm chỉ biết theo suy nghĩ của chính mình, rằng chỉ cần yêu cô quá khứ gì đó không cần nhắc đến.Nhưng anh đã sai, anh có che giấu nhưng người khác thì không.

Để cô gái của anh phải tổn thương đến mức này.

Cảnh Tử Phong ôm lấy Mễ Ái vào lòng, anh dỗ dành yêu thương mà xoa dịu nổi lòng của cô..

- Ái Ái đừng khóc, là anh sai không đem mọi chuyện nói rõ ràng với em nhưng mà tất cả không như em suy nghĩ đâu.

Anh đẩy nhẹ cô ra, ân cần giúp cô lau nước mắt..

- Ái Ái nghe anh nói được không?
Mễ Ái im lặng không trả lời, Cảnh Tử Phong vuốt má cô..

- Ái Ái, là do anh sai, yêu em không đúng cách để em phải tủi thân,là anh đáng trách.Nhưng anh có thể cam đoan với em, anh và Đường Hân Nghiêng không có gì với nhau cả.Lúc trước em chưa xuất hiện anh luôn mang một nổi áy náy mà tận tâm đối xử với cô ấy, anh cũng không trách người ngoài vì chính anh còn lầm tưởng là tình yêu.Nhưng....!
Anh thâm tình nhìn cô..

- Nhưng từ khi em xuất hiện, anh liền xác định rõ ràng tình yêu là như thế nào.Mỗi ngày chỉ muốn ở bên cạnh em, yêu thương em thật tốt.Có thể do cách anh yêu em có chút sai nhưng đó là thật lòng.

Vẻ mặt Mễ Ái bị anh làm cho bất ngờ, đây là lần đầu từ khi hai người bên cạnh nhau mà anh nói thật nhiều như vậy.

Vẻ lo lắng,hốt hoảng của anh khiến Mễ Ái tin rằng anh yêu cô thật lòng..

Cảnh Tử Phong ôm lấy khuôn mặt của cô..

- Lúc vừa rồi anh đã nói rõ ràng với cô ta, em yên tâm từ nay cô ta sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt chúng ta nữa.Em đang bị thương đừng suy nghĩ nhiều sẽ ảnh hưởng sức khỏe..

- Về nhà với anh nha có được không..?
Mễ Ái nhìn anh một chút, cô lại thất bại nữa rồi, chỉ cần anh nhẹ nhàng thế này,ánh mắt nhìn cô tràn đầy tình yêu thương,Mễ Ái một chút sức lực muốn từ chối cũng không có..

Cô nhẹ gật đầu, đổi lại nụ cười nhẹ nhõm của Cảnh Tử Phong.Anh ôm cô vào lòng,hôn lên tóc cô thở phào an lòng.

????????????⬅️⬅️.
 
Trói Buộc Trái Tim Nữ Minh Tinh
Chương 161: 161: Ngoại Truyện Cảnh Tử Phong _ Mễ Ái


Những ngày sau đó, lợi dụng tình thế chân Mễ Ái bị thương đi đứng không tiện.Cảnh Tử Phong liền đưa ra lý do chính đáng bắt cô dọn đến ở chung nhà với anh để anh còn chăm sóc cho cô.

Đã thế tối đến Mễ Ái rầu rỉ bị Cảnh Tử Phong ôm vào lòng, đã ở chung nhà bây giờ còn chung phòng rồi lại chung giường nói thế nào Mễ Ái vẫn lo lắng.

Nhưng cô không phải là đối thủ so với anh, nói thế nào cũng không làm anh thay đổi ý định.

Mễ Ái nằm trong lòng Cảnh Tử Phong,kéo lấy áo phiền muộn.

- Tử Phong...!
- Sao thế em..?
Anh hôn lên trán cô, ánh mắt đầy cưng chiều.

Mễ Ái chép miệng,vẻ mặt lo lắng.

- Ông nội mà biết em dọn đến sống chung với đàn ông trước hôn nhân , chắc chắn sẽ đánh em gãy chân.

Dù là từ nhỏ đến lớn ông của cô thương cô nhất nhà,nhưng ông nội của Mễ Ái là chính trị gia về hưu sống rất có nguyên tắc nói chính xác là luôn dạy con cháu theo một cách truyền thống khắt khe.

Cảnh Tử Phong trở mình, v**t v* khuôn mặt ngây thơ của cô.

- Anh sẽ bảo vệ em, đừng lo lắng.

Mễ Ái nhìn anh, rồi miễng cưỡng gật đầu, nhưng vẫn phụng phịu nhắc nhở anh.

- Ông của em rất là nghiêm khắc..

Cảnh Tử Phong bật cười, anh đã từng nghe Trác Tư Thành nói qua về người ông vĩ đại của cô..Đến Trác Ân còn phải nhượng bộ vài phần vì dù sao ông nội của cô ngày xưa là sếp lớn của dượng anh.Cho nên sống theo lối chính trị nên có chút hà khắc nhưng nghe qua lại rất tình cảm và yêu thương hai cháu gái của mình.

Vì vốn từ bé Mễ Ái và An Nhiên sống với ông bà,do ba mẹ cô bị tai nạn mất đi lúc Mễ Ái chỉ tròn hai tuổi cho nên trong kí ức của cô về cha mẹ rất mờ nhạt.Cô lớn lên bằng tình yêu thương của ông bà, bà nội thì rất hiền lành nhưng ông nội có chút nghiêm khắc nên từ nhỏ hai chị em Mễ Ái đều rất tuân thủ cách giáo dục của ông nội mà lớn lên.

Cảnh Tử Phong nghiêng người, cạ mũi mình vào mũi cô nỉ non an ủi..

- Ngoan, đợi khi em khỏe hẳn chúng ta sẽ về thăm ông nội được không.Anh sẽ thưa với ông cho chúng ta kết hôn.

- Hả..kết hôn..?
Mễ Ái tưởng mình nghe lầm,cô ngây ngốc hỏi lại..

Cảnh Tử Phong thong thả gật đầu..

- Đúng vậy..

Mễ Ái phụng phịu nói với anh..

- Như vậy là quá nhanh..em..em còn chưa sẵn sàng với lại chúng ta chỉ mới tìm hiểu nhau thời gian ngắn...!
Cảnh Tử Phong nắm lấy bàn tay cô hôn lấy.

- Với anh thời gian không quan trọng, anh xác định rõ tình cảm của mình, em chính là người anh muốn kết hôn.Chẳng lẽ em không yêu anh sao Ái Ái...?
Đôi mắt Cảnh Tử Phong đầy mê hoặc ,thật ra người ta thường hay lầm cách cư xử ôn nhu của Cảnh Tử Phong mà bị mắc lừa, nhưng ai thâm sâu đều sẽ hiểu đấy là cái bẫy vô cùng nguy hiểm..

Mễ Ai bối rối.

- Không phải, chỉ là em thấy quá nhanh mà thôi..

Cảnh Tử Phong mỉm cười hôn lên chớp mũi của cô..

- Được rồi, là do anh nôn nóng quá, đừng suy nghĩ nhiều.

Mễ Ái bỗng thấy nổi thất vọng thoáng qua trong mắt Cảnh Tử Phong dù anh che giấu rất nhanh, Mễ Ái vội xoa mặt anh.

- Tử Phong anh đừng giận, em không phải không muốn kết hôn với anh, chấp nhận ở chung một chỗ với anh là..là em đã xác định về tương lai của mình rồi.Nhưng em cần thời gian để thích nghi...Em...ưmh..

Lời kế tiếp bị Cảnh Tử Phong nuốt vào miệng, anh rầm rì môi chạm với môi..

- Anh biết...!
Nụ hôn hôm nay thật sâu, Mễ Ái tin ý phát hiện hơi thở Cảnh Tử Phong càng nặng nề, bàn tay anh đi xuống xoa lấy vùng ngực mềm mại của cô, thật ra từ lúc hai người ở chung những hành động mập mờ này thường xuyên xảy ra, lúc đầu Mễ Ái cũng ra sức ngăn cảng nhưng đều bị anh dụ dỗ chỉ làm chạm vào cũng không làm bước cuối cùng nên Mễ Ái cũng cảm thấy an tâm..Nhưng hôm nay rất lạ, Cảnh Tử Phong hôn cô dồn dập đầy s*c t*nh, anh một đường đi xuống vùi mặt vào cổ cô gặm m*t.

- A...Phong...đừng...mà anh..

Mễ Ái run rẩy phát hiện đều không đúng..

Cảnh Tử Phong thở hổn hển, anh đã suy nghĩ rất chu đáo mọi thứ, với nguyên tác thép như gia đình Mễ gia còn có quản giáo quá nghiêm, anh có dại mới làm theo từng bước.Chắc chắn không chết vì chờ đợi mà cũng nghẹn vì chết mất.

Phải nhanh tay đem cô nhóc này gạo nấu thành cơm, mọi thứ vỡ lỡ anh cũng có cách mà đem vợ anh về,không thể chịu giày vò thêm nữa..

Gần một tháng nay bên cạnh chăm sóc cô, quan sát thấy vết thương đã lành đêm nay anh mới dám làm rộn.

Cảnh Tử Phong hôn nhẹ lên miệng nhỏ của Mễ Ái.

- Ái Ái..đem mình giao cho anh được không?
- Em...!
Anh hỏi thẳng thừng rõ ràng không cho cô con đường lui nào cả.Thấy sự ngập ngừng của Mễ Ái, Cảnh Tử Phong cạ người mình vào âu yếm cô.

- Em là sợ hãi hay là không tin tưởng anh..?
Mễ Ái mặt ửng đỏ,cô mấp máy môi..

- Em..em rất sợ..

- Đừng sợ, anh sẽ thật nhẹ nhàng..

Mễ Ái lúc này lòng ngực đập liên hồi,không biết trả lời anh làm sao.

Cảnh Tử Phong hơi nheo mắt quan sát cô..

Thấy cô hơi phân vân, anh cúi đầu hôn lên môi cô, lần này Mễ Ái không chống cự nữa, cô buông xuôi để anh đưa vào nguyên thủy của tình yêu..Sự dịu dáng ấm áp của Cảnh Tử Phong khiến cho Mễ Ái ngây thơ ngay từ đầu đã buông giáp đầu hàng, cô vốn không phải là đối thủ của anh, Cảnh Tử Phong nắm bắt tâm lý cô gái nhỏ vô cùng chính xác.Anh cạ môi mình vào môi cô.

- Ái Ái ngoan đừng sợ, anh sẽ yêu thương em thật tốt.

Mễ Ái ngại ngùng gật đầu,vùi mặt vào cổ anh.Cảnh Tử Phong phấn khích hạnh phúc như được đặc ân xá nhưng anh không vội vả anh nhẹ nhàng cho cô từng nụ hôn vụng vặt, mắt,mũi rồi nhẹ nhàng ma sát hai môi lại với nhau.Hai bàn tay nhỏ nhắn bấu víu cổ áo anh,bàn tay lớn của Cảnh Tử Phong như có lửa v**t v* từ bờ vai mãnh khảnh sang vòng eo nhỏ nhắn xuống cái mông căng tròn,nụ hôn ngày càng mãnh liệt, lưỡi anh không ngừng phiêu du trong miệng cô,cái miệng nhỏ bị anh tách ra quấn lấy đầu lưỡi của cô chơi đùa.

- Ừm...!
Tiếng than nhẹ yếu đuối của Mễ Ái bật ra vừa đáng yêu lại quyến rũ khiến cả người Cảnh Tử Phong máu sôi sùng sụt.

Anh nghiêng người đặt cô xuống nệm môi vẫn m*t chặt môi cô.Hai người hôn nhau nhiều lần nhưng nụ hôn hôm nay vô cùng khác xa với mọi lần anh quyến luyến trong từng hơi thở cùa cô,nụ hôn trôi qua ngày càng sâu, cô phải ngửa đầu để phối hợp với anh.

- Ái Ái nói anh nghe, em có yêu anh không?
Anh lưu luyến ngừng lại nụ hôn nhưng môi anh vẫn kề cận môi cô khi nói chuyện sẽ va chạm vào nhau.Giọng Cảnh Tử Phong khản đặc, hơi thở dồn dập.Mễ Ái bị anh ôm trong người, cô có gắng hít lấy không khí,bờ ngực phập phồng.Sau khi lấy lại hơi thở, bàn tay nhỏ nhắn đưa lên xoa khuôn mặt anh.

- Em yêu anh, Tử Phong..ừm
Mễ Ái cau mày đón nhận nụ hôn như vũ bão của anh.Lời cô nói chưa hết đã bị môi anh chặn lại, Cảnh Tử Phong thật sự quá hạnh phúc,khi tình yêu anh trao đi lại nhận lại được một tình yêu thuần khiết của cô,hỏi làm sao anh không hạnh phúc được đây..

Có lẽ từ khi gặp Mễ Ái Cảnh Tử Phong mới cảm nhận được con người thật của chính mình.

Anh cảm nhận sâu sắc ngọt ngào hạnh phúc thật sự ra sao.

Trong nụ hôn sâu cuồng nhiệt của anh, cô chỉ cảm thấy cơ thể ngày càng nóng ran, nơi bí mật phái nữ ngày càng nóng và khó chịu...!
- Vì anh chịu đau một chút được không?
Cảnh Tử Phong thở hỗn hển nhìn người con gái dưới thân.Mễ Ái cắn môi đỏ,nhẹ gật đầu.Dưới ánh mắt thẹn thùng của Mễ Ái, Cảnh Tử Phong từ từ cởi áo ngủ của cô, anh nhanh chóng lột cô sạch sẽ.

Trong phòng mở điều hòa, khí nóng tỏa ra rất dễ chịu.

Thân thể trắng mịn non mềm hiện rõ trước mắt anh.Anh cầm tay Mễ Ái đưa lên miệng hôn từng ngón tay cô rồi cất giọng trầm khàn.

- Ái Ái của anh thật xinh đẹp..

Cảnh Tử Phong sau khi c** s*ch quần áo của chính mình một lần nữa anh đè lên cơ thể mãnh mai của Mễ Ái, bàn tay của anh v**t v* gò má mềm mại, anh chuyển sang **** *** gáy tai xinh xắn của cô.Mễ Ái bắt đầu muốn ngất xỉu, cả người giống như mềm thành một bãi nước, mặc anh bừa bãi chiếm lấy.

Hôn sâu, v**t v*, tất cả đều vô cùng tự nhiên giữa hai người.

Ngực đẫy đà bị anh nắm trong lòng bàn tay, hôn lên, x** n*n, ngậm lấy điểm nhỏ trước bầu ng ực mềm mại.Một tay v**t v* ngực và eo Mễ Ái, tay còn lại không kịp chờ đã lần mò xuống dưới, tìm nơi đã thần bí đã ẩm ướt, cho ngón tay vào khe hẹp luân động nhẹ nhàng.th*n d*** của Cảnh Tử Phong nóng đến mức khó chịu nhưng anh vẫn cố nhẫn nhịn, anh muốn cho cô đêm đầu tiên đáng nhớ trong cuộc đời.

- A...Phong...em..

Cảm giác quá xa lạ khiến Mễ Ái bắt đầu muốn trốn tránh, cô cong cả cơ thể,hai tay nắm chặt ga giường.

Mễ Ái cuống quýt túm lấy cánh tay anh, giọng nói cô nấc nghẹn.

- Phong..đừng...!
- Ái Ái Ngoan...ôm anh..

Anh ôm eo cô, bờ ngực rắn chắc nhẹ nhàng tiến gần cô.

Anh cúi đầu ngậm lấy môi cô.

Cả hai đều đ*ng t*nh, không đâu là hơi thở, của ai, hai đầu lưỡi quấn lấy nhau không rời.

Thân thể tr*n tr**ng của anh đè ở trên người cô, bắp đùi cường tráng tách hai chân cô ra, bàn tay v**t v* ở gò má, đôi môi khẽ cắn nhẹ ở vành tai trắng noãn..

- Anh vào nhé, vì anh chịu đau một chút..

- ...........!
Cô mờ mịt nhìn anh, ánh mắt ướt át, tơ tình dâng lên, cao triều đánh thẳng vào trực tiếp quá mức, khiến cho cô trở nên trống rỗng...!
Nhìn thần sắc ngây thơ mà xinh đẹp của cô, anh cắn răng đưa d*c v*ng kích động đến trướng đau của mình chống đỡ n** m*m m** của cô, cảm giác mịn màng, khiến cho anh kích động, ma sát nhẹ nhàng.

Mễ Ái khẽ cắn môi, cảm giác khó diễn tả khó chịu,
cô bắt đầu kinh hoảng, muốn giãy giụa.Anh cúi đầu, đôi môi mạnh mẽ chặn cô lại, đầu lưỡi linh hoạt nặng nề tiến vào ma sát, anh thoáng nâng cái mông kiện mỹ rắn chắc lên, vật đứng thẳng đảo qua một cái ở giữa đùi cô, tìm được lối vào, trực tiếp vào sâu.

Cảnh Tử Phong hít sâu một hơi, cô đã hoàn toàn thuộc về anh.Trong nháy mắt, Mễ Ái cảm thấy đau đớn..

- Hức..Phong..đau quá..

Cảnh Tử Phong cố gắng chịu đựng,chưa dám động đậy anh hôn lung tung lên mặt cô..

- Ái Ái, Em thả lỏng một chút..

Cô thật chặt như muốn đòi mạng, đi vào, tầng tầng thịt non kia lập tức xông tới, xoắn lấy anh thiếu chút nữa mất thể diện mà phun ra ngoài, anh vội vã ổn định tâm thần, bàn tay ôm hông cô, không để cho cô kẹp chặt như vậy.

Mễ Ái không ngừng nức nở, Cảnh Tử Phong áy náy xót xa hôn khắp khuôn mặt phấn nộm của cô, bàn tay đưa xuống x** n*n nơi hai người kết hợp.

- Anh xin lỗi sẽ không làm em đau nữa,thả lòng đi em....!
Khi cảm giác cô dễ chịu hơn, anh mới thẳng lưng ra vào trong cơ thể cô nhè nhẹ, đến khi thấy nét mặt cô không còn khó chịu nữa, bắt đầu nhuộm đỏ d*c t*nh mới buông lỏng tay chân, từ từ gia tăng động tác.

- A...ư...Tử Phong...!
Mễ Ái ôm thắt lưng cường tráng của Cảnh Tử Phong giống như bèo trôi dạt trên sông, theo động tác của Cảnh Tử Phong mà lay động cơ thể.

Đôi mắt to tròn phủ đầy sương mù, đầy vẻ quyến rũ môi đỏ hé mở đầu ngửa ra sau, không ngừng r*n r*.

Động tác của Cảnh Tử Phong lại càng nhanh hơn, Mễ Ái bắt đùa hùa theo động tác của anh, hai tay bấu chặt vào vai anh..

Tiếng va chạm cùng tiếng r*n r* ngày càng lớn khiến người nghe phải đỏ mặt tai đến khi tiếng hét vang vọng kết thúc còn lại là tiếng hơi thở gấp gáp..

Cảm giác này quá dễ chịu, thật muốn cả đời trầm luân trong đó.

Dư âm cao trào kéo dài hơn chục giây,Cảnh Tử Phong cúi đầu dịu dàng hôn lên môi Mễ Ái, cô gái của anh như tan thành nước,mềm oặc trong vòng tay của anh, mặc sức anh hôn hít cũng không còn sức phản khán.

Thì ra đây mới là tình yêu..

Cảnh Tử Phong lau mồ hôi trên trán của cô.Mễ Ái rất mệt mắt mở không lên Cảnh Tử Phong buồn cười hôn chụt vào khuôn mặt mịn màng mấy cái,rồi mới bế cô đi tắm.

Khi hai người nằm yên ổn trên giường là chuyện một tiếng sau, lúc này bảo bối của anh đã ngủ say từ bao giờ.

Cảnh Tử Phong hôn lên môi cô gái nhỏ đang nằm trong lòng mới từ từ nhắm mắt lại, chìm vào giấc mơ chỉ có cô và anh...!
Thì ra đây gọi là hạnh phúc.........!
????????????⬅️⬅️.
 
Trói Buộc Trái Tim Nữ Minh Tinh
Chương 162: 162: Ngoại Truyện Cảnh Tử Phong _ Mễ Ái


Việc sống chung với Cảnh Tử Phong, Mễ Ái cũng chẳng dám hé răng với chị gái của mình.Vì thế chuyện cô bị tai nạn An Nhiên cũng không biết qua, cho đến khi lúc An Nhiên đang ung dung dưỡng thai ở nhà thì nhận được cuộc gọi của ông nội mình,cô ta mới tá hỏa rằng không biết Mễ Ái hiện tại đang ở đâu..

Lúc An Nhiên và Trác Tư Thành chạy đến khu chung cư Mễ Ái lưu trú.Vợ chồng Mễ lão gia đang ngồi trong nhà Mễ Ái nhưng chủ nhân thì chẳng thấy đâu, sắc mặt hai ông bà vô cùng khó coi.1
An Nhiên đã mang thai hơn năm tháng, bụng cũng đã thấy rõ, Trác Tư Thành lo lắng luôn bên cạnh chăm sóc cho vợ mình..

.

Chap‎ ????ới‎ luô????‎ có‎ tại‎ {‎ T‎ ????‎ U‎ ????‎ T‎ ????‎ u‎ ????‎ ????‎ ????.VN‎ ‎ }
- Ông nội,bà nội..

An Nhiên Và Trác Tư Thành đi vào..

Mễ Lão gia nhìn cháu gái mang thai còn phải chạy đến đây nên có chút đau lòng..

- Hai đứa ngồi xuống đi...!
Trác Tư Thành đỡ An nhiên ngồi xuống, lúc này An Nhiên mới lên tiếng..

- Ông bà đừng lo, Tư Thành đã cho người đi tìm Ái Ái rồi..

An Nhiên cũng lo không kém họ, thời gian qua do mang thai nên cô ít quan tâm đến Mễ Ái.Hai chị em cũng thường xuyên nói chuyện qua điện thoại nhưng Mễ Ái không hề nói qua việc con bé chuyển chỗ ở.Nhưng rõ ràng nhìn đồ đạc trong nhà vẫn còn nguyên vẹn đâu giống như chuyển đi đâu..

Mễ Lão Gia nhíu mày..

- Tư Thành cháu biết Cảnh Tử Phong là ai không?
Vì câu nói hỏi của Mễ lão gia mà cả Trác Tư Thành và An nhiên đều ngây ra, nhìn sắc mặt của hai người, là người từng trãi và lão luyện, Mễ Lão gia đanh giọng..

- Có biết không?
Trác Tư Thành chỉ là bất ngờ vì sao Mễ lão gia lại nhắc đến Cảnh Tử Phong, anh gật đầu.

- Biết ạ, Cảnh Tử Phong chính là em họ của cháu..Sao ông lại hỏi về cậu ấy..?
- Cái gì? Là em họ của cháu sao?
Sắc mặt Mễ lão gia càng khó coi hơn lúc vừa rồi..

Trác Tư Thành không rõ lí do,chỉ biết gật đầu..

Ba..

Tiếng vỗ bàn vang lên.

- Vậy cháu có biết mối quan hệ của Ái Ái và Cảnh Tử Phong không? Có thể bây giờ Ái Ái đang ở chung với cậu ta..

An Nhiên đưa mắt nhìn Trác Tư Thành, thật lòng Trác Tư Thành không hề biết gì, Cảnh Tử Phong lần này chẳng lẽ chơi lớn đến mức này sao..

An Nhiên cũng khó tin, em gái cô ta vốn rất nhúc nhát mà con bé từ xưa giờ có đời nào biết nói chuyện yêu đương gì với ai đâu.

Có sự nhầm lẫn nào ở đây không,cho rằng giữa Cảnh Tử Phong và Mễ Ái qua lại với nhau nhưng người mang tư tưởng truyền thống như Mễ Ái làm sao dám sống chung trước hôn nhân.

Trác Tư Thành lắc đầu.

- Cháu không biết nhưng ông ơi, có sự hiểu lầm nào ở đây không?
An Nhiên đồng thuận với chồng mình..

- Đúng vậy, Ái Ái nhà mình rất ngoan ngoãn con bé làm sao có thể gan đến mức đó..

Bà nội Mễ lúc này mới lên tiếng..

- An Nhiên, cháu còn nhớ Tuấn Khải không?
An Nhiên gật đầu, bà nội Mễ mình nói tiếp.

- Lúc tìm Mễ Ái không ra,gọi điện cho con bé không được, bà và ông của cháu có gọi cho Tuấn Khải.Dò hỏi thật lâu, thằng bé có nói qua thời gian gần đây Ái Ái có qua lại với một người đàn ông, Tuấn Khải nói rằng người đó tên là Cảnh Tử Phong, là Tổng giám đốc của Cảnh Thị.

An Nhiên hé miệng không nói nên lời,Trác Tư Thành âm thầm mắng chửi Cảnh Tử Phong..

Sự việc đến mức này mà còn dám giấu anh ta, để bây giờ anh ta làm sao trở tay cho kịp.

Mễ lão gia đanh mắt nhìn Trác Tư Thành..

- Nếu cháu vô tội thì ngay bây giờ đưa chúng ta đến nhà của Cảnh Tử Phong.

Trác Tư Thành âm thầm nuốt nước bọt, lần này chết chắc rồi.

Tình nghĩa anh em lần này xem như toang thật rồi.

Trác Tư Thành cười nhẹ..

- Ông nội hay ông và bà nội cứ ở đây, để cháu với An Nhiên đến đưa Ái Ái về cho ông bà được không..

Mễ Lão Gia đứng dậy, dù lớn tuổi nhưng sắc vóc còn rất oai phong , phất tay ra lệnh.

- Khônh cần, ta muốn đến xem tên khốn đó mặt mũi ra sao mà dám dụ dỗ cháu gái ta..

Trác Tư Thành biết tình hình này không thể nào cứu cánh được nữa đành thuận theo, cuối đầu cầu nguyện cho Cảnh Tử Phong.

????????????⬅️⬅️⬅️.
 
Trói Buộc Trái Tim Nữ Minh Tinh
Chương 163: 163: Ngoại Truyện Cảnh Tử Phong _ Mễ Ái


Lúc này đây Mễ Ái nào biết bên ngoài đang bão tố ra sao, cô ngoan ngoãn nằm rút trong lòng Cảnh Tử Phong ngủ ngon lành..

Những ngày qua sau khi được nếm trãi hương vị ngọt ngào từ người thương.Cảnh Tử Phong hư hỏng đêm nào cũng hành Mễ Ái ra trò, đêm qua hai người lăn lộn đến gần sáng nên giờ này cả hai đều chưa ai muốn thức dậy..

Điện thoại đêm qua đều tắt chuông vì sợ người khác làm phiền,cho nên cả một đoạn đường An Nhiên có gọi cách mấy vẫn không liên lạc được cho hai người..

...!
Reng...reng...reng..

Dưới lầu chuông cửa bất ngờ bị nhấn in ỏi, Cảnh Tử Phong nhíu mày vẫn không có ý tỉnh dậy.Nhưng người đến dường như không có ý dừng lại, Mễ Ái ưm nhẹ, đẩy đẩy ng ực của anh..

- Tử Phong..Ai đến...!
Cảnh Tử Phong miễng cưỡng ngồi dậy, nhẹ hôn lên trán Mễ Ái
- Em ngủ tiếp đi, để anh xuống xem ai.

Cảnh Tử Phong lấy áo choàng khoác lấy thân thể cao lớn của mình, rồi mới xuống lầu mở cửa.

.

Truyện Kiếm Hiệp
Dĩ nhiên bị quấy phá buổi sáng yên lành, sắc mặt Cảnh Tử Phong không được tốt.

Nhưng khi cánh cửa vừa mở ra, xuất hiện trước mặt anh là hai ông bà cụ lớn tuổi, đặc biệt là ông lão tóc bạc khí chất ngời ngợi,hàng chân mày nhíu chặt quan sát anh từ trên xuống dưới.

Phía sau còn có Trác Tư Thành và An Nhiên,vẫn là Trác Tư Thành linh động trước, anh ta gượng gạo đi lên trước.

- Tử Phong,đây là ông bà của Mễ Ái, ừm Ái Ái có ở đây không,cậu gọi con bé xuống nhanh lên.

Cả người Cảnh Tử Phong như bị điểm huyệt, thì ra đây là người ông trong truyền thuyết thường nghe qua lời kể của Trác Tư Thành,Cảnh Tử Phong liền trấn tỉnh lại bản thân, anh gượng cười nghiêng người qua một bên nhường đường cho mọi người.

- Cháu chào ông bà, ông bà vào nhà trước để cháu lên phòng gọi Ái Ái.

Mễ Lão gia hừ mũi chống gậy đi vào, vẻ mặt xám xịt khó coi đến đỉnh điểm.

Nói thế nào trong đầu Mễ lão gia đều cho rằng Cảnh Tử Phong dụ dỗ cháu gái nhà ông, vì Mễ Ái từ bé do một tay ông nuôi lớn con bé ngoan ngoãn, đáng yêu là bảo bối tâm can của ông sao có thể có gan làm loạn.

Chưa nói đến người đàn ông trước mắt khí chất cao tao nhã nhưng nhìn qua thế nào cũng không thể xem thường, lại là một trong người đứng đầu Cảnh Thị đầu óc lão luyện trãi đời chỉ sợ đứa cháu gái khờ khạo của ông phải thiệt thòi..Càng nghĩ đến lòng Mễ Lão gia chua xót.

Đến tận bây giờ ông vẫn không thể tin được con bé dám vượt rào làm chuyện này trước hôn nhân.

Càng nghĩ đến lại càng tức giận, Mễ lão gia cả ngồi cũng không ngồi,ông hậm hực quát lớn..

- Đưa cháu gái tôi xuống đây nhanh lên..

Cảnh Tử Phong nhìn vẻ giận dữ của ông chỉ khẽ gật đầu rồi nhìn qua Trác Tư Thành, anh ta nháy mắt ra hiệu cho Cảnh Tử Phong trước hết cứ làm theo xoa dịu tinh thần ông cụ, rồi mọi thứ tính sau.

...!
Cảnh Tử Phong trở lại phòng, anh mở tủ lấy quần áo của Mễ Ái trong tủ ra rồi đi đến giường, nhẹ nhàng xoa lấy mặt Mễ Ái.

- Ái Ái dậy đi em..

- Hửm..Phong là ai đến vậy anh?
Mễ Ái lem nhem mở mắt, xoay người rút vào lòng anh..

Thật lòng Cảnh Tử Phong nghĩ dù ông cụ có tức giận với anh ra sao cũng được, sự khắt nghiệt của thương trường, sóng gió trong cuộc sống,đắng cay nào xem như cũng đã từng nếm qua.

Anh chỉ lo lắng cho cô gái của anh khi nghe tin này chắc chắn sẽ rất hoảng sợ, cho nên Cảnh Tử Phong thấy khẩn trương sự khẩn trương này đến từ sự lo lắng cho cô.

Tuy rằng Mễ Ái đã từng nhìn thấy nhiều biểu tình khác nhau của Cảnh Tử Phong, nhưng bộ dạng này thì là lần đầu tiên.Linh cảm không hay bất giác ập đến.

Mễ Ái cũng tỉnh cả ngủ,cô níu tay anh..

- Có chuyện gì hả anh?
Cảnh Tử Phong nhẹ gật đầu, anh đỡ cô dậy, thả giọng nhẹ nhất như sợ hù dọa cô gái nhỏ.

- Ái Ái, ông bà của em đang ở dưới sảnh..

Ầm
Mễ Ái cảm thấy đầu óc mình như ai đánh mạnh,cơ thể nhỏ nhắn liền run dữ dội, cả lời nói cũng trở nên lấp bấp..

- Ông bà đến..đến đây sao anh..?
Cảnh Tử Phong vội ôm cô trong lòng, trấn an không ngừng.

- Ngoan đừng sợ có anh ở đây với em, Ái Ái em phải bình tĩnh, chuyện này sớm muộn gì chúng ta cũng phải đối diện..

Chỉ là đến quá sớm chính cả bản thân anh còn chưa chuẩn bị gì cả..

Nước mắt sợ hãi vờn quanh hốc mắt, sắc mặt Mễ Ái nhanh chóng tái đi..

.....!
????????????⬅️⬅️⬅️.
 
Trói Buộc Trái Tim Nữ Minh Tinh
Chương 164: 164: Ngoại Truyện Cảnh Tử Phong _ Mễ Ái


Lúc hai người họ xuống lầu là chuyện của mười phút sau, hai chân Mễ Ái run rẩy,mỗi bước chân đều cảm thấy nặng trịch, may mắn có Cảnh Tử Phong không ngừng trấn an tinh thần cho cô.

Mễ lão gia vừa nghe tiếng bước chân, ông xoay người bắt gặp Mễ Ái đang được Cảnh Tử Phong ôm đi xuống lầu.

Làm môi ông mím chặt, hơi thở lạnh lẽo tỏa ra khiến An nhiên đứng bên cạnh không ngừng lo lắng cho em gái của mình.

Bà nội Mễ cũng nhăn mặt thở dài, nhẹ giọng nói với ông lão.

- Ông hãy bình tĩnh,mọi chuyện cũng đã lỡ rồi..

Từ xa nhìn sắc mặt âm u như mây đen kéo đến của Mễ Lão gia, Mễ Ái sợ hãi vô cùng cô rất muốn quay đầu chạy trốn nhưng mà cô không thể để Cảnh Tử Phong một mình chịu trận.

Lúc gần đến nơi, cô nhẹ giọng gọi khẽ..

- Ông..bà...!
- Lại đây..

Mễ lão gia lạnh lẽo ra lệnh..

Mễ Ái chưa ra trận đã sợ hãi, nép sau cánh tay Cảnh Tử Phong..

- Ông..cháu..cháu xin lỗi..

- Im miệng, đi qua đây..

Mễ lão gia nhìn một màn trước mặt còn giận run lên, trước mặt ông mà còn ôm ấp chẳng ra thể thống gì, thử hỏi không có ông ở đây thì còn đến mức độ nào nữa.

Tiếng quát của ông khiến Mễ Ái sợ hãi mà bật khóc.

An Nhiên nóng cả ruột gan, muốn đi đến khuyên ngăn nhưng chậm hơn Cảnh Tử Phong một bước.

Cảnh Tử Phong bước lên phía trước, nói với Mễ lão gia.

- Ông, trong việc này là do cháu sai không liên quan gì đến Ái Ái, xin ông đừng trách cô ấy.

Mễ lão gia nhìn anh một cái sắc bén, ông đi đến vài bước..

- Cậu tránh ra, cậu đem danh dự của Mễ gia chúng tôi ném xuống sông xuống biển, bây giờ nói xin lỗi là xong sao.

Ông nhìn qua Mễ Ái..

- Theo ông về nhà, không nói nhiều..

Yết hầu của Cảnh Tử Phong cuộn lên xuống mấy vòng, anh xoay người ôm lấy Mễ Ái.

- Cháu xin lỗi, cháu không có ý đó.Nhưng cháu thật lòng yêu thương Ái Ái xin ông đừng làm khó chúng cháu.

Mễ Lão gia tái mặt, trợn tròn mắt, khoé môi giật giật, chậm rãi thốt ra.

- Cậu mạnh miệng nói yêu thương Ái Ái thật lòng vậy tại sao không nghĩ đến danh dự của con bé và Mễ gia.

Chuyện này truyền ra ngoài thì mặt mũi gia đình tôi ném đi đâu.Còn nữa nếu hai người không đi đường dài thì con bé sẽ sống sao..Cậu có nghĩ đến không?
Cảnh Tử Phong sắc mặt tuy trầm ổn nhưng anh lúc này cảm thấy ông cụ tức giận muốn đưa Mễ Ái đi,cho nên trong lòng âm thầm lo lắng, giọng nói càng quả quyết hơn.

- Sẽ không có chuyện đó xảy ra, nếu ông cho phép cháu và Ái Ái sẽ kết hôn.

Mễ lão gia giận quá hóa cười, như đang nghe chuyện bi hài, nụ cười trên môi ông cũng trở nên méo mó.

- Đừng mơ tưởng..

Nói rồi ông tiến đến, lập tức kéo mạnh Mễ Ái đang sợ hãi núp sau lưng Cảnh Tử Phong ra..

- Đi về với ông..

Mễ Ái lắc đầu chân như đổ chì, tay khư khư ôm tay Cảnh Tử Phong nức nở..

- Ông nội,cháu..cháu không về đâu ạ..

- Chết tiệt,hôm nay cháu dám cãi lời ông à..

Cảnh Tử Phong vội vàng kéo Mễ Ái lại, che cô sau lưng mình càng khiến Mễ lão gia tức giận, rống lên.

- Cậu tránh ra,nếu không đừng trách tôi ra tay..

Cảnh Tử Phong mím môi ôm lấy Mễ Ái nói thế nào cũng không buông, Mễ lão gia tức giận quá thể, ông liền giơ gậy muốn đánh người..

An Nhiên và Trác Tư Thành hốt hoảng vội chạy đến can ngăn nhưng Cảnh Tử Phong cũng ăn trọn một gậy khá đau.

- Ông nội đừng đánh, đừng đánh anh ấy, cháu theo ông về mà..

Mễ Ái bắt đầu khóc, nhưng không dám khóc to, chỉ biết bấu chặt tay Cảnh Tử Phong.

Cảnh Tử Phong đứng vững như núi đợi đến khi Mễ Lão gia đã đánh xong, anh không than một tiếng,chỉ kéo tay Mễ Ái.

- Ái Ái..

Mễ Ái lau nước mắt vỗ vỗ tay anh..

- Tử Phong, em về với ông bà một chuyến,cho ông nguôi giận rồi tính sau.

Mễ Lão gia sau khi lỡ tay đánh Cảnh Tử Phong rồi,ông cũng rõ mình nóng quá không kiềm chế được cảm xúc..

- Ông ra xe đợi cháu,nhanh lên cho ông.

Nói rồi ông chống gậy rời đi.

Trác Tư Thành nhăn mày thở dài thường ngày Cảnh Tử Phong rất thông minh sao hôm nay ngu ngốc thế không biết, cứ làm hả lòng ông cụ có phải tốt hơn không.

- Tử Phong, Ái Ái nói đúng, đừng bướng nữa, chuyện này là cậu sai rồi.Để ông nội nguôi giận tôi sẽ nhờ ba Tôi sang Mễ gia thưa chuyện dùm cậu..

Bà nội Mễ nhìn cháu gái khóc mà đau lòng, đi đến.

- Ái Ái qua đây, đừng làm cho ông con giận nữa..

Cảnh Tử Phong mắt hơi phiếm hồng, anh nắm chặt tay Mễ Ái, mặc mọi người chờ đợi anh kéo Mễ Ái ôm chặt vào lòng..

- Anh sẽ sớm gặp em,đừng lo lắng,nhớ ăn uống đàng hoàng không được bỏ bữa có biết không..?
Mễ Ái ở trong lòng anh khóc sụt sùi, gật đầu..

Hai người buông nhau ra, Mễ Ái bị bà nội Mễ kéo đi ra cửa..

Cảnh Tử Phong nhìn bóng dáng cô khuất sau cánh cửa cổ họng anh hơi nghẹn lại.

Trác Tư Thành thở dài..

- Ông cụ hơi cố chấp nhưng sống tình cảm, đừng quá lo lắng.Chỉ là ông cụ đang sốc tinh thần,không sao đâu..

Nói rồi anh ta cũng không thể nấn ná quá lâu còn phải đuổi theo vợ của anh ta..

????????????⬅️⬅️.
 
Trói Buộc Trái Tim Nữ Minh Tinh
Chương 165: 165: Ngoại Truyện Cảnh Tử Phong _ Mễ Ái


Mùa đông năm nay khá lạnh, tuyết chưa kịp rơi nhưng những cơn gió không ngừng rít qua khiến người ta lạnh lẽo.

Mễ Gia nằm ở thành phố H,là một thành phố thơ mộng có rất nhiều cảnh đẹp, ai đặt chân đến một lần đều cảm thấy tâm tình dễ chịu.

Mễ Ái vừa về đến nhà liền bị Mễ lão gia dạy dỗ cho một trận ra trò.

Lần đầu trong đời cũng như từ nhỏ đến lớn Mễ Ái mới thấy ông của cô tức giận đến thế.

Cả đêm Mễ Ái không thể ngủ được,thời gian trôi qua cô đều lăn qua lộn lại, trằn trọc lo âu.

Mễ Ái lúc này nới phát hiện cô yêu Cảnh Tử Phong biết bao nhiêu, lúc ở bên cạnh chỉ là thấy hạnh phúc khi được anh cưng chiều nhưng đến giờ cô mới thấm, cô nhớ anh nhiều thế nào nhớ vòng tay mạnh mẽ, ánh mắt dịu dàng, cử chỉ ân cần chăm sóc của anh..

Dường như biết được suy nghĩ của cô gái nhỏ, Mễ Ái đang ôm gối ngẩn người thì điện thoại rung lên, Mễ Ái vội vàng bắt máy, vì cô biết rõ người đó là ai.

- Tử Phong..

- Em ăn tối chưa?
Mễ Ái nghe thấy giọng anh, cảm giác tủi thân lại trào lên..

- Dạ rồi..

Cảnh Tử Phong, giọng anh vẫn luôn trầm thấp, ấm áp như thế, nhẹ nhàng rót vào tai cô, chảy thẳng vào tim khảm sâu vào trí nhớ thế nào cũng không dứt ra được.

- Anh rất nhớ em..

Mễ Ái rơi nước mắt, nức nở..

- Tử Phong hiện tại ông còn giận, nhưng ông rất thương em sẽ không ngăn cảng chúng ta bên nhau đâu..Anh đừng lo, em sẽ tìm cách năn nỉ ông.

- Anh biết, nhưng anh không chờ đợi nổi đến khi ông hết giận..

- Em..em cũng vậy..

Biết khi nào ông mới nguôi ngoai cơn giận..

- Em ra ngoài cửa sổ đi..

- Hả?
Mễ Ái hốt hoảng vội chạy ra ngoài cửa sổ vén màn ra nhìn, Cảnh Tử Phong cao ngất đứng trước cổng lớn Mễ gia.Anh mặc chiếc áo khoác dài qua gối,dù vậy nhưng trời rất lạnh làm sao chịu nổi..Lúc này dù hai người ở khoảng cách khá xa,nhưng Mễ Ái vẫn nhìn ra anh đang mỉm cười nhìn cô..

Mễ Ái đau lòng sụt sùi.

- Anh là ngốc sao, trời đang rất lạnh,nghe lời em về khách sạn đi mà.

- Anh chịu được, anh muốn gặp ông nhưng ông không tiếp.Anh kiên trì một chút chắc chắn ông sẽ cảm động..Ái Ái,ông là lo cho em, muốn biết anh có thật lòng yêu em hay không, vì em anh có thể làm bất cứ điều gì...!
- Anh là đồ ngốc,đồ ngốc mà..

Mễ Ái khóc nấc lên không quản trời đã về khuya, cũng chưa kịp choàng lấy áo khoác cứ thế bỏ mặc tất cả chạy xuống lầu, trước ánh mắt ngỡ ngàng của người làm, Mễ Ái muốn tung cửa chạy ra ngoài..

- Đứng lại..

Đúng lúc này Mễ lão gia từ trên lầu đi xuống, ông quát lớn khiến bước chân Mễ Ái chựng lại, cô quay đầu rơm rớm nước mắt..

- Ông nội..

- Đi lên phòng..

Mễ Lão gia nhẫn nại nói thêm..

Mễ Ái lắc đầu nức nở..

- Ông nội,bên ngoài thời tiết rất lạnh, ông cho anh ấy vào nhà được không..?
Mễ lão gia đi xuống, lúc này nghe động tĩnh Bà nội Mễ cũng trong phòng bếp bước ra đi đến chỗ Mễ Ái..

- Ái Ái nghe lời ông, lên phòng đi cháu.

- Bà nội,bà nói với ông đi, nếu để anh ấy đứng ở ngoài lâu như thế có thể sẽ thiệt mạng đó.

Bà Nội Mễ thở dài nhìn sang Mễ lão gia ý tứ khuyên ngăn.

Ông ngồi xuống,hậm hực nói..

- Cũng không phải là ta bảo nó đứng đó.

Mễ Ái mím môi..

- Vậy ông để cháu ra ngoài gặp anh ấy một chút thôi, có được không?
- Không được, ta bảo cháu quay về phòng nhanh, hay là cháu muốn cả đời này không gặp lại nó hả...?
Mễ Ái đau lòng vô cùng, điện thoại vẫn chưa kịp tắt vẫn còn cầm trên tay nhưng cô vì chạy vội xuống mà quên mất.

Lúc này Mễ Ái ấm ức mà lớn tiếng nói..

- Anh ấy đâu có lỗi gì, là cháu yêu anh ấy,cháu tự nguyện muốn sống chung với anh ấy.Nếu sai là cháu sai, sao ông cứ đổ trách nhiệm lên đầu người ta thế này..

- Cháu..phản rồi..phản rồi..khụ..khụ
Ông cụ bị Mễ Ái chọc giận, đứng lên chỉ gậy về cô tức đến ho sặc sụa..

Bà nội Mễ vội chạy đến vỗ lấy lưng ông.

- Ông bình tĩnh nào..

Rồi quay sang nói với Mễ Ái..

- Ái Ái không được ăn nói với ông cháu như vậy, nghe lời bà đi lên phòng nhanh lên..

Thấy ông ho đến mặt mũi cũng đỏ lên, Mễ Ái liền cúi đầu..

- Ông,cháu xin lỗi ông đừng giận nữa,cháu sẽ lên phòng ngay bây giờ.

Nói rồi cô chậm rì rì tiến lên phòng.

????????????⬅️⬅️.
 
Trói Buộc Trái Tim Nữ Minh Tinh
Chương 166: 166: Ngoại Truyện Cảnh Tử Phong _ Mễ Ái


Đóng cửa phòng lại rồi, Mễ Ái nhanh chóng chạy đến bên cửa sổ, Cảnh Tử Phong vẫn đứng đó, anh dùng tay ra hiệu cô nghe điện thoại..

Lúc này Mễ Ái mới chợt nhớ,cầm lên nghe phát hiện cuộc gọi vẫn còn giữ.

- Tử Phong, anh vào xe đi trời lạnh lắm..

- Ái Ái ngốc, anh không sao, em không được làm ông buồn, ông là đang nghĩ cho em,có biết không..?
Mễ Ái phụng phịu mà ngoan ngoãn gật đầu.

- Dạ...!
....!
Lần này Mễ Ái đợi cả nhà ngủ hết rồi, cô khoác áo thật chặt rồi thả nhẹ bước chân đi xuống lầu,nhìn trước nhìn sau thấy không ai phát hiện liền một mạch chạy ra ngoài cổng, Mễ Ái vì quá vui mừng được gặp Cảnh Tử Phong mà cũng cũng quên thắc mắc vì sao cửa cổng không khóa..Bà nội Mễ từ trên lầu nhìn cảnh tượng cháu gái mình như chú chim nhỏ sà vào lòng người ta,chỉ biết bất lực thở dài.

Cảnh Tử Phong ôm cô thật chặt anh hôn lên khuôn mặt nhiễm lạnh của Mễ Ái..

- Sao em lại ra đây, lạnh lắm có biết không..

- Em rất nhớ anh..

Cảnh Tử Phong bật cười, nói rồi liền ôm cô ngồi vào xe, hai người ôm nhau thật chặt, rõ ràng chỉ xa nhau mấy tiếng mà như cả thế kỷ thật dài.

Cảnh Tử Phong vì quá nhớ nhung vừa vào xe anh đã cúi đầu hôn cô thật sâu, qua một lúc Mễ Ái nằm trong lòng anh thở hỗn hển.

Anh bế Mễ Ái đặt trên đùi, hơi thở hai người quấn quýt lấy nhau,trong không gian chặt hẹp, trời khuya an tĩnh chỉ còn lại tiếng hít thở và nhịp tim của hai người, trò chuyện qua lại chẳng rõ từ lúc nào Mễ Ái đã nằm trong lòng anh ngủ thật yên giấc.

Cảnh Tử Phong mỉm cười hôn lên hàng mi thật dài của cô,cũng nhắm mặt định thần lại..Trời vừa sáng, Mễ Ái đã được Cảnh Tử Phong gọi dậy, len lén chạy về phòng làm như thần không biết quỷ không hay nhưng cô nào biết được một màn quyến luyến ở cửa xe,ôm nhau không nỡ rời xa của hai người.Mễ Lão gia điều thu vào mắt chỉ biết thở dài, rồi liếc xéo vợ mình..

May mắn là sáng sớm những vị cứu tinh của Cảnh Tử Phong cũng đã đến nơi.Trác Ân cùng vợ chồng Cảnh Tử Bằng đều có mặt, bên cạnh còn có Trác Tử Thành.

Hải Lam vừa xuống xe nhìn thấy Cảnh Tử Phong đứng chào cờ trước nhà con gái nhà người ta , sắc mặt có chút tái đi bà đi đến nắm lấy tay anh.

- Sao cả người con lạnh thế, nôn nóng cái gì cũng phải chờ ba mẹ đến, con định đứng thế này cho lạnh chết à..?
Cảnh Tử Bằng không nói gì ông trước nay vẫn rất thoáng trong suy nghĩ,chỉ là lần này con trai thứ của ông khiến ông hơi bất ngờ, nôn nóng vốn không phải tính cách của đứa con này, Trác Ân chỉ nhếch môi nhìn qua Cảnh Tử Phong..

- Cháu thật cho chúng ta bất ngờ lớn đấy..

Nói rồi cười haha..

Trác Ân và Mễ lão gia trước đây đã có thâm tình rất tốt, còn hứa hẹn hôn ước cho cả hai nhà.

Sau khi Trác Tư Thành và An Nhiên kết hôn đã thân lại càng thân hơn cho nên có sự xuất hiện của Trác Ân, Mễ lão gia không thể không tiếp.

Lúc này mọi người ngồi vào vị trí, Cảnh Tử Phong đứng phía sau cha mẹ mình..

Sau khi một màn giới thiệu sơ qua, Mễ lão gia cũng nắm rõ Cảnh Tử Bằng, tiếp xúc qua thì bên Cảnh Gia cũng có hữu ý rất tốt.

Trác Ân cười khẽ..

- Chú Mễ, xem như chú nể mặt cháu bỏ qua cho Tử Phong.Tuổi trẻ bây giờ có lối suy nghĩ khác hẳn thời chú cháu mình.Chú dạy dỗ như thế rất phải, đâu có thể tự ý làm càn như vậy.

Mễ lão gia quá biết Trác Ân, tâm tư ông ta thế nào lão già như ông còn chưa rõ hay sao chứ.

Cảnh Tử Bằng nhẹ giọng nhận lỗi về phần mình..

- Chú Mễ,lỗi do cháu dạy con không nghiêm, mong chú bớt giận.Con trai của cháu từ xưa giờ làm việc gì cũng rất điềm tĩnh không rõ vì sao lần này nó lại sai sót như thế.Cháu có ý này chú xem có được không nhé, để cho Ái Ái không mang tiếng, Mễ Gia cũng không vạ lây, hôm nay vợ chồng cháu đến đây trước là xin lỗi chú và Mễ gia, sau lại xin được phép cho hai đứa đính hôn trước, chú thấy thế nào?
Lời Cảnh Tử Bằng nói trước sau đều thể hiện tôn trọng cho nhà gái, Mễ lão gia cũng nhìn ra,cháu gái mình mê luyến người ta thế nào.Bây giờ mà làm căng,cấm cản,đến khi bác sĩ bảo cưới có phải lại mất mặt lắm không.

Trác Ân nhìn qua liền biết Mễ Lão gia đã chấp thuận nhưng vì mặt mũi cho nên vẫn còn ngần ngại.

Ông liền ho nhẹ..

- Tử Phong còn không bước ra xin lỗi Chú Mễ..

Trác Tư Thành hất lấy vai anh, Cảnh Tử Phong vội bước ra nhìn qua Trác Ân và ba mẹ của mình, rồi nhẹ giọng nói với vợ chồng Mễ Lão gia..

- Ông, bà..cháu xin lỗi, là do cháu không suy nghĩ chính chắn để ảnh hưởng đến Ái Ái.Nhưng cháu xin thề,cháu là thật lòng thương em ấy,cháu rất mong ông bà chấp thuận cho chúng cháu được bên cạnh nhau.

Cháu hứa sẽ chăm sóc,yêu thương Ái Ái thật tốt..

Đến mức này rồi,nhìn qua ông có thể thấy rõ Cảnh Tử Phong yêu thương cháu gái mình thế nào,nói thì thế nhưng nếu ông có cấm cản đi nữa chắc chắn người thiệt vẫn là cháu gái ông mà thôi.

Mễ lão gia xua tay..

- Hãy nhớ những gì cậu vừa nói, nếu một ngày cậu làm con bé tổn thương, tôi sẽ không bỏ qua cho cậu.

Lời ông nói như ân xá, Cảnh Tử Phong vui mừng khôn xiết, anh mỉm cười.

- Cháu biết rồi, cháu cám ơn ông..

Mễ Ái ngồi ở góc của cầu thang, âm thầm nở nụ cười hạnh phúc.

????????????⬅️⬅️⬅️⬅️.
 
Trói Buộc Trái Tim Nữ Minh Tinh
Chương 167: 167: Ngoại Truyện Cảnh Tử Phong _ Mễ Ái


Chỉ là còn mấy ngày nữa là tết đến,nên Mễ Ái không quay về với Cảnh Tử Phong mà cô ở lại Mễ gia ăn tết với ông bà của mình..

Ngày đính hôn của hai người họ cũng được tổ chức trước tết,chỉ có mọi người trong gia đình đến dự, sau khi tiệc qua đi thì bên truyền thông mới nhận được thông tin, những tấm ảnh trong tiệc đính hôn của họ, các tạp chí đồng loạt đưa tin.Cả Cảnh Thị nhìn qua liền nhận ra vị hôn thê của Cảnh Tử Phong lại chính là Mễ Ái,thông tin trên như dậy sóng trên dưới khắp nơi đi đâu cũng đều nghe nhắc đến chuyện của hai người.

Nói đến sự xứng đôi thì trên dưới không ai bàn cãi vì khi hai người bên cạnh nhau quả thật rất đẹp đôi, chỉ là mọi người luôn thắc mắc chẳng rõ mối quan hệ của Cảnh Tử Phong và Mễ Ái bắt đầu từ khi nào, hoang mang là đều không tránh khỏi, ai đã từng đối xử tốt với Mễ Ái thì vui mừng kích động còn có một số người thì lúc này bất an, tự hù dọa tinh thần không yên.

....!
Mùa xuân năm nay khí hậu khá ấm áp vẫn còn cái lạnh len lõi của mùa đông và sự ấm áp của mùa xuân hòa hợp..Dưới con đường hoa anh đào nở rộ vô cùng đẹp mắt..

Cảnh Tử Phong nắm tay Mễ Ái đi dọc theo con đường nhỏ, cô kéo tay anh hỏi khẽ..

- Tử Phong, anh đưa em đi đâu vậy..?
Sao lại không đi bằng xe mà lại đi bộ, khí trời dễ chịu có nắm tay anh đi suốt cả đời như thế này Mễ Ái cũng đã rất hạnh phúc, chỉ là vẻ thần bí của anh khiến Mễ Ái thật chịu không nổi, Cảnh Tử Phong mỉm cười hôn lên mặt của cô..

- Bí mật..

Mể Ái chu môi lườm anh nhưng trên mặt đều là sự vui vẻ, bị hạnh phúc vây quanh, lúc này hai người đến một bờ hồ rất lớn ở nơi rất xa đã thấy gió thổi lên rất mạnh,mọi người gần đó còn xì xào bàn tán, Mễ Ái đi qua đám người mới phát hiện chiếc phi cơ lớn đậu giữa bãi cỏ lớn.

- Phong..?
Cảnh Tử Phong mỉm cười nắm tay cô đi đến chiếc máy bay tư nhân.

- Theo anh..

Anh nắm tay cô lên máy bay, cài dây an toàn cẩn thận, cửa đóng sập lại khiến trái tim Mễ Ái có chút hồi hộp.Ở buồng lái phi công từ từ chuyển động máy bay từng chút,từng chút rồi bay lên cao..

Mễ Ái nhìn ra cửa sổ thấy mình ngày càng cách xa mặt đất, trong lòng bồn chồn kéo tay Cảnh Tử Phong..

- Chúng ta đi đâu vậy anh?
Cảnh Tử Phong cười khẽ, sáp tới đưa mặt gần đến cô..

- Hôn anh một cái anh nói em nghe..1
Mễ Ái hừ mũi, dùng hai tay béo lấy má anh..

- Anh thật hư,người ta đang rất tò mò mà..

Cảnh Tử Phong bật cười ôm cô vào lòng..

- Vậy thì hôn anh một cái anh sẽ nói ngay..

- Thật..?
Mễ Ái nghi ngờ hỏi lại.

Cảnh Tử Phong điềm nhiên gật đầu, cô chậm chạp đưa môi đến hôn lên môi anh, khuôn mặt dưới nắng sớm xinh đẹp vô cùng sự thanh thuần của cô khiến Cảnh Tử Phong mê đắm, anh giang tay ôm cô vào lòng đổi khách làm chủ tặng cô nụ hôn buổi sáng nồng nàn,da diết nhất.

Đến khi Mễ Ái mơ màng vì nụ hôn quá đổi ngọt ngào vừa rồi, Cảnh Tử Phong thì thầm bên tai cô..

- Ái Ái em nhìn xem...!
Mễ Ái nhìn anh, rồi quay người nhìn ra cửa sổ,hai mắt cô mở thật to bàn tay nhỏ vì quá bất ngờ xen lẫn hạnh phúc mà lấy tay che miệng..

Dưới đồng hoa tulip bạt ngàn đủ sắc màu chính giữa đồng hoa là hình trái tim màu trắng được kết tủa từ hoa tulip trắng..Trên hình trái tim lớn với dòng chữ được thiết kế từ các bông hoa tulip rực rỡ.

- Ái Ái làm vợ anh nhé, Anh yêu em..

Từ ở khoảng cách của bọn họ nhìn xuống, Mễ Ái được ngắm toàn biển hoa xinh đẹp đầy thơ mộng, nhất là trái tim khổng lồ cầu kì được thiết kế đầy tinh tế phía dưới, khiến Mễ Ái không kiềm được xúc động mà bật khóc..

Cảnh Tử Phong ôm cô từ phía sau, thỏ thẻ bên tai cô..

- Ái Ái lấy anh nhé...!
Mễ Ái xoay người trên mặt là nước mắt, trên môi lại nở nụ cười hạnh phúc nhất, cô nháy mắt cười khẽ.

- Có phải là khoa trương lắm không?
Cảnh Tử Phong lau nước mắt cho cô, anh hôn lên chớp mũi của thon cao.

- Chỉ cần những gì em thích có khó khăn thế nào anh đều có thể làm được..

Đúng vậy, Mễ Ái từ bé đã rất thích hoa tulip, chỉ một lần buột miệng nói với anh thế là người đàn ông này liền lưu tâm..

Cảnh Tử Phong lấy trong túi ra hộp nhẫn, anh mở hộp cầm trên tay là chiếc nhẫn kim cương cũng được thiết kế hình hoa tulip đầy tinh tế, dưới ánh nắng nhạt chiếc nhẫn như tỏa ra hào quang lấp lánh.

- Ai Ái, có lẽ em không biết ngày anh tìm thấy em sau ngần ấy thời gian anh luôn sống trong sự luẩn quẩn của bản thân, anh đã hạnh phúc đến thế nào đâu! Nhìn vóc dáng nhỏ xinh của em, nụ cười ngây thơ của em, anh thực lòng chỉ muốn vứt bỏ hết mọi thứ mà chạy đến, anh chỉ muốn giữ chặt em bên cạnh, yêu thương che chở cho em, cho anh cơ hội để làm điều đó được không?
Từng chữ,từng câu anh nói như mật ngọt rót vào lòng Mễ Ái lúc này, nước mắt hạnh phúc lặng lẽ rơi..Cô mỉm cười nức nở gật đầu, Cảnh Tử Phong vui mừng anh đeo nhẫn vào cho cô..

- Anh yêu em, Ái Ái..

Anh hạnh phúc kéo lấy Mễ Ái ôm vào lòng, hôn lên tóc cô thì thầm..Mễ Ái vòng tay ôm lấy eo rắn chắc của anh.

- Em vẫn chưa quên chuyện cũ ngày trước anh thường xuyên ức h**p em đâu, sau này anh phải yêu em thật nhiều,thật nhiều đấy..

Cảnh Tử Phong bật cười hơi đẩy người cô ra, anh cúi đầu ngậm lấy môi cô..

- Anh sẽ mãi yêu em, Nhóc con nhỏ nhen..

Đến một thời điểm nhất định nào đó, bạn sẽ nhận ra rằng hạnh phúc không chỉ đơn thuần là được yêu thương, được an ủi, được ôm hay là những cử chỉ ấm áp nữa.

Mà nó còn mang một ý nghĩa sâu xa khác, như kiểu được hy sinh cho người mình yêu thương, thế là hạnh phúc rồi.

Mễ Ái nhẹ nhắm mắt lại, nhận lấy nụ hôn yêu thương từ anh..

Cô yêu người đàn ông này, cho nên dù là mười năm hạnh phúc trong gian nan, thêm mười năm nữa hạnh phúc trong tiếng cười của trẻ thơ và chắc chắn là sẽ có thêm nhiều cái mười năm hạnh phúc với bao thăng trầm như những gia đình khác nữa, cô vẫn sẽ thật sự cố gắng nâng niu và gìn giữ vì ngay từ đầu cô đã xác định được hạnh phúc của cô là ở anh.

END...
 
Back
Top Bottom