Ngôn Tình Trói Buộc Trái Tim Nữ Minh Tinh

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Trói Buộc Trái Tim Nữ Minh Tinh
Chương 20: 20: Cắt Đứt Mọi Quan Hệ


Nụ cười trên môi Đường Hân Nghiêng chợt tắt , ánh mắt dò xét nhìn Bạch Đình.

- Mẹ ! sao hôm nay mẹ lại nhắc chị ấy.

Lúc này sắc mặt Bạch Đình khó coi , hàng chân mày lo âu nhíu lại.

Bà ta thở dài.

.

- Nói gì thì nói cũng là đứa con mẹ đứt ruột sinh ra mà , sao lại không thương cho được.

Chỉ là chị con , con bé quá cố chấp ,cũng mấy năm rồi mẹ không gặp lại nó.

Nhìn trên tạp chí bây giờ con bé thật khác !
Lúc này Đường Hân Nghiêng hơi cúi đầu , cô ta đi đến bên cạnh Bạch Đình, nửa ngồi nửa quỳ ôm lấy bà.

.

- Mẹ ,mẹ đừng buồn nữa ,chị ấy không cần mẹ ,không thương ba mẹ ,nhưng con rất thương ba mẹ.

Nói đến đây nước mắt cô ta ngân ngấn rồi chảy dài trên má.

- Dù con biết con không phải là máu mủ ba mẹ sinh ra nhưng con không bao giờ rời xa ba mẹ ,hoặc làm cho ba mẹ buồn hay khổ sở.

Vuốt lấy mái tóc dài của Đường Hân Nghiêng ,Bạch Đình xúc động.

.

- Nếu Nhược Vũ nó cũng hiểu chuyện như con có phải tốt không ?
- Chị của con chấp nhận chọn công việc đó mà bỏ rơi cái gia đình này nhiều lúc nghĩ đến mẹ thật đau lòng.

Mẹ đã từng nghĩ mười mấy năm để nó chịu khổ sống ở bên ngoài mẹ rất muốn bù đắp cho nó nhưng tính khí con bé không thể hòa hợp được với cả ba lẫn mẹ.

Thật lòng mà nói nếu lúc đó không kiểm tra ADN mẹ cũng không chắc đó là đứa con gái mà mẹ đã thất lạc năm ấy.

- Được rồi , mẹ đừng suy nghĩ nhiều nữa, cũng đừng tự trách mình.

Lưu lạc bên ngoài hơn mười mấy năm , tính cách thay đổi đó là chuyện hiển nhiên.

Từ từ chị ấy sẽ hiểu gia đình là nơi quan trọng thế nào.

Còn nữa nếu có dịp con gặp được chị ấy,con sẽ khuyên nhủ chị ấy có được không ?
Nói rồi cô ta nở nụ cười ngây thơ.

.

- Chỉ sợ bây giờ chị ấy nổi tiếng rồi không muốn nhận chúng ta.

.

- Ai cho con đi gặp nó.

Bất giác lúc này tiếng nói uy nghiêm vang lên.

.

Đường Hân Nghiêng vội đứng dậy.

.

- Ba.

.

Đường Chấn Quan đi vào nhìn trên mặt vợ còn vương nước mắt.

Ông ta nhíu mày.

.

- Em làm gì thế , tôi đã nói Đường gia chỉ có một mình Đường Hân Nghiêng.

Tôi không còn đứa con nào khác.

Ngày đó nó chấp nhận quay lưng với cái nhà này chọn cái nghề thị phi kia , nổi tiếng đâu không thấy ,bao năm qua toàn là tai tiếng.

Ông ta nhìn qua Đường Hân Nghiêng đang ngoan ngoãn bên cạnh.

- Ba không muốn nghe con nói đến vấn đề này nữa.

Ba chỉ có mình con là con gái và là đứa con duy nhất của Đường Gia.

Nhớ lấy.

.

- Dạ.

.

Đường Hân Nghiêng cảm động, ngoan ngoãn gật đầu.

.

Đường Chấn Quang quay mặt nói với Bạch Đình.

- Tháng sau sắp tiến hành bầu cử , tôi không muốn có bất cứ chuyện gì xảy ra cản đường tôi.

Em hiểu ý Tôi không ?Đường gia này chỉ có một mình Tiểu Nghiêng.

Ông ngưng một chút như đè nén tức giận.

- Tôi đã từng mở cho nó một con đường trở về ,nhưng nó không biết quý trọng thì cứ xem như năm ấy con Tôi đã chết rồi.

Nói rồi ông quay lưng rời đi , Bạch Đình im lặng từ lúc giờ cũng vội đứng dậy.

- Được rồi con nghỉ ngơi đi , mẹ về phòng đây.

- Dạ.

.

Đưa bà ra cửa , nhẹ nhàng khép cánh cửa lại , bàn tay cầm tay vặn cửa thật chặt , khuôn mặt ngoan ngoãn vừa rồi hoàn toàn biến mất , trên môi nở nụ cười sâu cay.

.

- Đường Hân Nghiêng trên đời này chỉ có một!
Cô ta rầm rì trong miệng ,nhìn ra màn đêm dày đặc , đôi môi đỏ vui vẻ nở nụ cười lạnh lẽo.

.
 
Trói Buộc Trái Tim Nữ Minh Tinh
Chương 21: 21: Hay Em Lại Gây Ra Tội Gì Tày Đình Nữa Rồi


Giọng nữ mc vang lên từ ti vi , trầm bổng đưa tin về cuộc bầu cử sắp tới.

Những nhà chính trị tiêu biểu trong quốc hội ,lúc này đoạn clip đưa tin hình ảnh phó thị trưởng Đường Chấn Quang đang ở thành phố C, góp quỹ giúp các em vùng núi đến trường.

Hình ảnh ông tươi cười ấm áp với mọi người đập vào mặt Tô Nhược đầy chua chát..

Có một cuộc phỏng vấn nhỏ , khi ông nhắc đến con gái mình , ánh mắt ấm áp của người là cha thật khiến người khác vô cùng cảm động.

- Con gái tôi rất ngoan , con bé sắp tới sẽ tốt nghiệp thạc sĩ Đó là niềm vui Tôi muốn chia sẽ với mọi người.

" Hình tượng chính sách khiến dân tin tưởng và nghe theo chính là một gia đình ổn định."
Quả là một gia đình như mơ..

Henry từ phòng bếp đi ra thấy Tô Nhược đăm chiêu nhìn vào màn hình , mắt còn đỏ lên.

Anh ta sốt ruột đi đến.

- Sao thế hả , có chuyện gì nói anh nghe.

Tiếng nói hốt hoảng của Henry khiến Tô Nhược sực tỉnh , cô vội dụi mắt cười cười.

- Không có gì em chỉ đang xem tin tức.

Nhìn lên màn hình toàn là đang nói về việc bầu cử sắp tới.

Henry khó hiểu.

- Chẳng lẽ sắp được đi bầu cử nên hạnh phúc phát khóc ?
Lời anh ta nói làm Tô Nhược buồn cười , cô cầm ly nước uống một ngụm..

- Mấy giờ họp thế anh ?
- Đi thôi, còn nửa tiếng nữa.

Henry nhìn qua đồng hồ , không nhanh không chậm hối thúc cô..

Tô Nhược cầm lấy túi xách cùng Henry ra khỏi căn hộ của mình.

Về nước cũng đã hơn một tháng, công việc quá nhiều khiến Tô Nhược có chút mệt
mỏi ,hôm nay Dương Bội gọi điện bảo đến công ty họp gấp cũng chẳng biết có chuyện gì tốt lành hay không.

Lúc Tô Nhược và Henry đến công ty thấy mọi người nhìn cô có chút lạ ..

- Có vấn đề gì sao ?
Tô Nhược tin ý phát hiện có gì đó không đúng, huých tay Henry khó hiểu.

Henry nhếch môi , nhún vai vô tội nói.

- Em hỏi anh , anh biết hỏi ai , vào rồi sẽ biết.Hay em lại gây ra tội gì tày đình nữa rồi.

Tô Nhược lắc đầu.

- Không có.

Rõ ràng một tháng nay có rất ngoan ngoãn , bị một bài học ở London ,cô nào dám gây chuyện gì.

Cái tên Henry này làm như cô là sao chổi tối ngày rảnh rỗi chỉ biết phá hoại.

Lúc hai người đến phòng làm việc của Dương Bội , chưa kịp bước vào đã nghe tiếng nói vang lên có phần to tiếng trong phòng.

Không phải phòng cách âm không tốt mà là do cánh cửa đóng chưa được đóng kín.

- Chị Bội ,chị làm như thế là không công bằng với em .Lúc đầu rõ ràng chị và Trạch Tổng nói dù làm bằng mọi cách sẽ để em làm đại sứ cho nước hoa Crystal.

Nhưng bây giờ hợp đồng lại về tay Tô Nhược là như thế nào ?
Henry và Tô Nhược khiếp sợ với thông tin này , vội đưa mắt nhìn nhau, miệng nhỏ Tô Nhược mở to có thể nhét một quả trứng vào còn được..

Vẫn chưa thấy Dương Bội lên tiếng, người lớn tiếng từ lúc giờ chính là Ảnh hậu Đồng Lệ ..

- Em không hiểu, so với mức độ nổi tiếng cô ta lấy gì để so bì với em.Chị đừng nói với em là chị đã cố gắng hết sức hoặc do Cảnh Thị muốn chọn Tô Nhược.

- Đúng vậy.

Lúc này tiếng nói có phần đanh thép của Dương Bội vang lên..
 
Trói Buộc Trái Tim Nữ Minh Tinh
Chương 22: 22: Chịý Chị Là Sao


Đồng Lệ em vào nghề bao nhiêu năm rồi mà không rõ, đúng là lúc đầu khi Cảnh Thị muốn tìm gương mặt cho Crystal .Chị và Trạch Tổng liền nghĩ đến em nên có đề xuất với bên Cảnh Thị Nhưng làm sao chị biết được bên họ không đồng ý và quyết chọn lấy người mới như Tô Nhược.Để dành phần hợp tác này với Cảnh Thị chị đâu có dại mà đưa người mới cho bên đó.

Nhưng họ vừa mắt Tô Nhược thì chị biết làm sao, có lẽ Tô Nhược có những tiêu chí phù hợp với thương hiệu .Em nên suy nghĩ thoáng hơn một chút.

Đồng Lệ không cam tâm,nghĩ thế nào cũng khó mà chấp nhận được.

Cảnh Thị lần đầu hợp tác với thương hiệu nước hoa Crystal nổi tiếng của thế giới ra mắt tại trong nước.

Biết bao nhiêu ngôi sao lần này muốn làm người đại diện lúc được Dương Bội đề cử cho Cảnh Thị trong lòng Đồng Lệ vui không tả xiết.

Ai ngờ miếng mỡ béo bở đến miệng rồi vẫn trượt.

Đồng Lệ mím môi đứng dậy.

-Bây giờ chị muốn nói thế nào không được truyền thông mấy tháng nay ngửi được mùi , cứ tưởng em sẽ là người đại diện cho Crystal.

Giờ chị bảo em phải làm sao?
Dương Bội cười khẩy.

- Công ty cũng không hề tung tin đồn.

- Chị...ý chị là sao?
Đồng Lệ tức giận bị Dương Bội vạch mặt không thương tiếc.

Dương Bội cười lạnh mỉa mai..

- Chị nói gì em hiểu mà , Đồng Lệ nếu em thấy uất ức có thể lên gặp Trạch Tổng.Còn không có vấn đề gì khác thì mời em ra ngoài ,chị còn phải họp.

- Được em sẽ lên gặp Trạch Tổng.

Đồng Lệ tức giận, bàn tay cuộn chặt lại với nhau , nói rồi quay người rời đi , tạo ra tiếng giày cao gót vang vọng.

Lúc mở cửa lại và phải Henry và Tô Nhược.

Nhân vật chính đã xuất hiện , nỗi uất ức trong lòng còn đang hừng hực lại đụng mặt Tô Nhược tại đây.

Nhưng dù sao cũng là một ngôi sao hạng A có tiếng, cũng không thể làm mất hình tượng được.

Cô ta nén cơn giận , làn môi đỏ nở nụ cười lạnh , ánh mắt nhìn Tô Nhược đầy vẻ ghét bỏ.

- Chúc mừng cô.

Tô Nhược dù đã nghe hết cuộc đối thoại kia không sót một từ ,nhưng cô vẫn làm như không rõ.

Khuôn mặt xinh đẹp pha lẫn ngây thơ cười hỏi.

- Chị Đồng chị nói gì tôi không hiểu ? có chuyện gì đáng chúc mừng à ?
Đồng Lệ cảm thấy giống như mình đang đánh vào đám bông, cô ta cứ sưng mặt lên còn Tô Nhược lại thản nhiên vui vẻ..

Nhìn thế nào cũng vô cùng chướng mắt .
 
Trói Buộc Trái Tim Nữ Minh Tinh
Chương 23: 23: Em Đừng Xoay Nữa Anh Chóng Mặt Quá Rồi


- Cái vẻ ngây thơ này chỉ nên diễn với fan của cô mà thôi.Đứng trước mặt Tôi bớt đóng kịch lại.Cô quên Tôi là ai rồi à ?
Nhìn vẻ mặt ai oán ra oai của cô ta , Tô Nhược cũng rõ mất một hợp đồng lớn như thế này, làm sao cam lòng được.

Nên cô hôm nay không chấp với Đồng Lệ ,nhưng không có nghĩa là để cô ta muốn lên mặt thế nào cũng được..

Tô Nhược bình tĩnh , nở nụ cười xinh đẹp.

- Sh , chị không nói Tôi xem quên mất người đang đứng trước mặt mình là một ảnh hậu nổi tiếng rồi đấy.

- Cô đừng có hỗn xược.

Cô ta đưa ngón tay ra chỉ vào mặt Tô Nhược..

Đồng Lệ không nghĩ Tô Nhược dám phản kháng lại với mình.

Tô Nhược bước tới nhếch môi.

- Tôi ra làm sao ? Đã là một ngôi sao hạng A, còn là đàn chị đi trước , chị nên giữ cốt cách một chút.

Thì đàn em như Tôi tự khắc sẽ hiểu chuyện.

Mặt Đồng Lệ tái mét , cổ họng nghèn nghẹn khó tin..

Lúc này Dương Bội đã bước ra lớn tiếng..

- Còn không vào ,mấy giờ họp mà còn đứng đó.

Henry vội đẩy Tô Nhược vào trong, lúc đi ngang qua Đồng Lệ, nghe cô ta nói..

- Để Tôi xem cô làm được gì.

Tô Nhược quá quen mấy cảnh cấu xé, giành giật chèn ép lẫn nhau trong cái thế giới này rồi..

Nên cũng chẳng thèm quan tâm với cô ta với lại Dương Bội đang đợi ..

Tô Nhược chỉ nhếch môi khiêu khích.

Rồi hờ hững như chẳng quan tâm, đi vào trong bỏ lại sắc mặt vô cùng khó coi của Đồng Lệ.

Cửa Phòng đóng chặt lại ,chỉ còn có ba người , Dương Bội ý tứ nhìn qua Tô Nhược.

- Nghe hết rồi đúng không ?
Tô Nhược và Henry đưa mắt nhìn nhau rồi khẽ gật đầu.

Trên mặt Tô Nhược tràn đầy hạnh phúc và vui vẻ.

Khóe môi nhếch lên.

- Chị Bội là thật sao, sắp tới em sẽ là đại diện cho Crystal trong nước sao ?
- Ừm, Công ty đã kí hợp đồng với Cảnh Thị rồi.

Hôm nay bất ngờ Dương Bội khá dễ chịu, dường như việc làm loạn của Đồng Lệ lúc vừa rồi không ảnh hưởng đến tâm trạng cô ta.

Henry nhìn Tô Nhược mừng rỡ, thì ra đã kí luôn hợp đồng.

- Chị Bội khi nào mở họp báo công bố Tiểu Nhược là gương mặt đại diện cho Crystal.

Henry nóng lòng mong chờ.

Dương Bội đưa một tập hồ sơ lớn cho Tô Nhược..

- Em về nghiên cứu thật kĩ cho chị , bên Cảnh Thị chưa báo lịch trình, có thể là tháng sau khi nào có ngày ấn định ra mắt chị sẽ báo em.

Còn nữa hợp đồng đã kí rồi chị không muốn có bắt cử sơ suất nào xảy ra .Em coi mà giữ hình ảnh sạch nhất có thể cho Chị.

Tô Nhược híp mắt gật đầu , khuôn mặt xinh đẹp tràn đầy thanh xuân.

Quả nhiên Cảnh Thị nhìn không sai chút nào , Dương Bội cũng thấy rõ Tô Nhược rất hợp với nhãn hàng nước hoa xa sỉnày.

- Em biết rồi chị yên tâm.

- Còn vài ngày nữa là kết thúc bộ phim Kí ức Năm Ấy .Chị sẽ tạm thời không nhận dự án nào cho em, để khi nào Cảnh Thị họp báo ra mắt người đại diện lúc đó tính tiếp.

Còn một số sự kiện nhỏ lẻ , em cứ tham gia cho tốt vào.

- Vâng em biết rồi.

- Được rồi về đi , ngày mai còn bay sớm.

Sáng mai cô phải bay qua thành phố A quay những phân đoạn cuối cho bộ phim Kí ức năm ấy.

Nói thêm vài câu sau đó tạm biệt ,Henry cùng Tô Nhược nhanh chóng ra về.

- A.....aaaa hạnh phúc quá đi...!
Vừa về đến nhà, Tô Nhược đã không còn giữ vững tâm trạng bình tĩnh được nữa , cô nhảy lên sopha nắm tay Henry hét to.

Henry cũng không kiềm chế anh ta cười như được mùa.

- Em đừng xoay nữa anh chóng mặt quá rồi.

Bị Tô Nhược xoay tới xoay lui , đầu óc cũng choáng váng cả lên..

- Haha...!
Tốt bụng thả tay anh ta ra những nụ cười trên môi nói thế nào cũng không thể tắt ..

Henry đi vào trong ly nước uống cho hai người , đưa cho Tô Nhược một chai..
 
Trói Buộc Trái Tim Nữ Minh Tinh
Chương 24: 24: Khi Tỉnh Dậy Tất Cả Mọi Thứ Đều Sẽ Biến Mất


Bất giác Henry hỏi..

- Em chắc đêm đó em với Cảnh Tử Sâm không có xảy ra chuyện gì chứ ?
Đang uống nước nghe Henry hỏi , Tô Nhược muốn sặc khó khăn lắm mới nuốt xuống.

Mặt cũng đỏ lên.

- Ý anh là sao, đã bảo không có chuyện gì xảy ra giữa em và anh ta.

Bây giờ nhắc đến cô còn thấy mất mặt ..

Đôi mắt hẹp dài của Henry híp lại đầy vẻ suy tư còn khá nghi ngờ.

- Nếu nói thế Cảnh Tử Sâm quả thật là quân tử, hẹn em ăn cơm chỉ đúng nghĩa là ăn cơm.

Sau khi em say còn rất ga lăng bế em về phòng.

Chẳng những không tính nợ cũ còn chọn em kí hợp đồng cho một dự án lớn như vậy.

Chậc! ôi anh ta thật tuyệt vời.

Nghe lời Henry phân tích , bất giác trong lòng Tô Nhược có một chút gợn sóng , hảo cảm về Cảnh Tử Sâm cũng tốt hơn trước rất nhiều...!
Cô lại nhớ đến từ lúc Cảnh Tử Sâm đưa cô về phòng.Cô quyết làm con rùa rút cổ không dám liên lạc nói lời cám ơn với người ta.

Cứ thế hai người bị quay vào vòng xoáy công việc.

Tô Nhược nghĩ đã một tháng trôi qua chắc hẳn Cảnh Tử Sâm cũng đã quên cô mất rồi.

Phụ nữ bên cạnh anh ta không thiếu mà lại toàn phụ nữ đẹp nữa là.

Nhiều lúc Tô Nhược còn cảm thấy cuộc gặp gỡ ở London như một giấc mơ.

Khi tỉnh dậy tất cả mọi thứ đều sẽ biến mất.

Cảnh Thị..

Như một tòa tháp cao ở trung tâm thành phố.

Điều đặc biệt trong kiến trúc là sử dụng toàn bộ chất liệu kính kết hợp đá granite, khung kim loại tạo nên biểu tượng tài chính hàng đầu trong nước.

Mỗi khi ai đặt chân đến Cảnh Thị khó rời mắt vẻ đẹp sang trọng và đẳng cấp nơi này.

Cảnh Thị vững trãi như thép đầu tư về đa ngành nghề đặt biệt về công nghệ.

Khi nhắc đến Cảnh Thị , mọi người điều choáng ngợp về sự đầu tư xa xỉ , còn có sự liều lĩnh quyết đoán của Cảnh Tử Sâm..

Mấy năm đổ lại đây còn có sự giúp sức của Cảnh Tử Phong.

Nhưng ai cũng có quyền sinh sát nằm trong tay người con trai cả của Cảnh Gia.

Người ta bảo Cảnh Tử Sâm nhu cương đối lập , là một con hổ biết cười đặc biệt rất thích săn mồi ..

Đừng nhìn Cảnh Tử Sâm bộ dạng ung dung đẹp mắt, thật ra là mẫu người tàn nhẫn, kiên nhẫn chờ đợi con mồi xuất hiện, kiên nhẫn chờ đợi thời cơ tấn công tốt nhất, kiên nhẫn cùng con mồi vật lộn, trong quá trình này không có chút mệt mỏi buồn bực nào, ung dung bình tĩnh giống như những người đứng xem, nhưng lại không dễ dàng bỏ qua một chi tiết nào, đến lúc an toàn nhất nắm chắc thời cơ thì mới ra tay, vững vàng chính xác mau lẹ tàn nhẫn, một chiêu khống chế địch.

Nói anh là người tâm có một thương nhân đầy dã tâm cũng đúng hoặc một doanh nhân thông minh thích mạo hiểm tham chiến trên thương trường cũng không sai.

Trên dưới Cảnh Thị dù có mối thâm tình nhất bởi Thẩm gia khi đối mặt với Cảnh Tử Sâm cũng không dám lơ là cảnh giác.

Trong căn phòng làm việc với diện tích rộng lớn , thiết kế vô cùng đẹp mắt hai màu trắng nâu tạo cảm giác vừa tao nhã lại trầm ổn.

Ngồi sau bàn làm việc là người đàn vóc dáng cao lớn khuôn mặt trầm ổn , góc cạnh sắc nét đẹp mắt.

Khi tập trung công việc vô cùng nghiêm túc trên người là bộ đồ vest màu đen phẳng phiu ôm trọn thân người hoàn hảo..
 
Trói Buộc Trái Tim Nữ Minh Tinh
Chương 25: 25: Có Chút Khó Tiếp Nhận


Đứng bên ngoài cửa Cảnh Tử Phong gõ vài vài cái nhẹ nhàng, sau đó mở cửa đi vào.

Bước đến cạnh bàn làm việc , kéo ghế ngồi xuống đối diện anh trai mình.

Cảnh Tử Sâm vẫn chưa ngẩng đầu vẫn đang tập trung những tập hồ sơ trong tay.

- Anh , em có chuyện muốn nói.

Bàn tay cầm cây bút vàng ngưng lại , Cảnh Tử Sâm ngẩng đầu không nhanh không chậm thả bút xuống ,ngả người ra sau.

- Chuyện gì ?
Cảnh Tử Phong nhìn anh , ánh mắt cẩn trọng xem xét sắc mặt người đối diện.

- Là chuyện của Tiểu Nghiêng.

Dường như Cảnh Tử Sâm có phần nào suy đoán trước được , anh vẫn im lặng rõ ràng ngụ ý chờ Cảnh Tử Phong nói tiếp.

- Tiểu Nghiêng hiện đang bị bệnh , anh có thể đến thăm em ấy không ?
Cảnh Tử Phong thấy chân mày Cảnh Tử Sâm nhíu lại ..

Anh ta ngưng một chút lại nói tiếp.

- Đã lâu rồi anh không còn quan tâm Tiểu Nghiêng như ngày xưa .Em biết anh cảm nhận được tình cảm Tiểu Nghiêng dành cho anh.

- Nói xong rồi ?
Lúc này Cảnh Tử Sâm mới cất giọng hỏi , Cảnh Tử Phong gật đầu.

Anh lạnh nhạt lên tiếng.

- Anh không rõ tình cảm Tiểu Nghiêng dành cho anh là gì nhưng anh rất rõ tình cảm của em dành cho con bé.

- Anh...!
Cảnh Tử Phong không nghĩ Cảnh Tử Sâm lại thẳng thắng vạch trần sự thật anh ta cố né lảng tránh.

Có chút khó tiếp nhận.

Bỏ qua vẻ lúng túng của em trai , Cảnh Tử Sâm nói tiếp..

- Năm ấy anh nợ Tiểu Nghiêng một lời hứa khiến cô ấy lưu lạc chịu khổ một thời gian.

Những gì cần bù đắp anh cũng đã cố gắng bù đắp.

Nhưng anh rất rõ ràng tình cảm anh dành cho Tiểu Nghiêng chỉ là anh trai đối với em gái Anh cũng rõ tình cảm đơn phương bao năm qua của Tiểu Nghiêng nên mới hạn chế tiếp xúc và gặp mặt để con bé có thể không lún sâu và ngộ nhận.

- Còn về em ,

3129649-0.jpg

.
 
Trói Buộc Trái Tim Nữ Minh Tinh
Chương 26: 26: Anh Sẽ Dùng Sức Một Chút


Lúc này ở thành phố A Tô Nhược cùng đoàn phim ráo riết quay những cảnh cuối cho bộ phim Ký Ức Năm Ấy.Ngặt nổi hôm nay thành phố A chìm trong màn mưa phùn, theo quan sát thì chưa có dấu hiệu ngừng lại.

Tháng này trời hay đổ mưa nếu chờ cho mưa tạnh quả là vô cùng mất thời gian.

Cho nên đạo diễn hội ý với hai diễn viên chính là Tô Nhược và Từ Triệt ..

So Với Tô Nhược , Từ Triệt là đàn anh vô cùng nổi tiếng .Lần này bộ phim được săn đón chính là hơn một nửa đã là lượng fan hùng hậu của anh ta.Người đàn anh này tính tình ôn nhu rất dễ làm việc , mấy tháng làm việc chung Tô Nhược cũng có hảo cảm tốt về người này..

- Được rồi hai người ok chứ ?
Đạo diễn hỏi lại lần cuối.

- Vâng.

Từ Triệt và Tô Nhược đều ăn ý gật đầu dứt khoát.

- Thế này nhé , chuẩn bị nào , khúc cuối hai diễn viên nam nữ chính của chúng ta sẽ trao nhau nụ hôn dưới mưa , nhanh nào, chuẩn bị hết chưa.

Đạo diễn hét to với tổ hình ảnh, quay phim ánh sáng.

Lúc này Từ Triết và Tô Nhược đã đứng đúng vị trí của mình , hai người được trợ lý che dù cẩn thận ..

- Tô Nhược , một chút em hãy đặt tay vào người anh thế này nhé.

Từ Triết và Tô Nhược diễn thử trước chẳng những ngôn ngữ ánh mắt nụ hôn mà còn ngôn ngữ hình thể phải hợp nhất để khán giả mới cảm nhận được họ thuộc về nhau.

- Vâng, em nghiêng đầu bên đây đúng không ?
Tô Nhược nghiêm túc lắng nghe , rồi nghiêng đầu làm thử.

- Đúng vậy , nụ hôn này là thể hiện sự nồng nhiệt khi họ đã trải qua hiểu lầm nên ừm..anh sẽ dùng sức một chút , có được không ?
Từ Triệt phải nói là một diễn viên chuyên nghiệp , anh ta phân tích nội tâm nhân vật rất rõ ràng.

Tô Nhược gật đầu..

- Được ạ.

Lúc này Đạo diễn Ngô hô to.

- Chuẩn bị ...!
Các trợ lý vội chạy vào để hai người nhìn nhau lấy cảm xúc nhân vật dưới màn mưa..

- Diễn...!
Tiếng đạo diễn một lần nữa vang lên.

Từ Triệt và Tô Nhược nhìn nhau , đôi mắt hai người ngân ngấn nước mắt thể hiện tình yêu
mãnh liệt.

Sau đó Từ Triệt cúi đầu muốn trao nụ hôn cho người con gái mình yêu Tô Nhược từ từ nhằm mắt lại.

Bất giác lúc này một người trong đoàn phim chạy đến nói nhỏ vào tai đạo diễn vấn đề gì đó.

Ông ta gật đầu vội hô lên..

- Cắt...cắt....!
Trợ lý phim trường cầm loa hét lớn vào màn mưa để hai diễn viên nghe rõ.

Lúc này môi chưa kịp chạm đến môi bị tiếng hô"cắt" của đạo diễn khiến Từ Triệt và Tô
Nhược ngơ ngác nghĩ mình vừa diễn fail chi tiết nào.

Trợ lý vội chạy ra che dù cho Từ Triệt và Tô Nhược.

Henry lấy khăn choàng lên người Tôi Nhược lo cô dầm mưa sẽ bị cảm lạnh ..

Đạo diễn được trợ lý che dù đi ra ông khó xử nói..

- Xin lỗi xin lỗi mọi người phía nhà sản xuất mới gọi điện yêu cầu cắt cảnh hôn cuối này.

Lí do là cả bộ phim đã rất nhiều cảnh hôn rồi.

Mọi người đưa mắt nhìn nhau bộ phim này nói về thanh xuân vườn trường đến khi họ trưởng thành những cảnh còn là sinh viên đã chiếm hơn sáu mươi phân đoạn của bối cảnh phim.

Những cảnh nóng dường như không có , chỉ có những nụ hôn nhẹ trên mả trên môi vài cái ôm tình cảm.Cuối phim mới là nụ hôn nồng nàn và mãnh liệt nhất.

Nhưng cũng vừa bị cắt , đạo diễn đã bảo nhà sản xuất phim không muốn thì phận làm diễn viên như bọn họ đầu thể không thực hiện.

Đạo diễn phất tay..
 
Trói Buộc Trái Tim Nữ Minh Tinh
Chương 27: 27: Anh Thật Hết Thuốc Chữa


- Được rồi ánh mắt hai người nhìn nhau rất tốt , khúc này Từ Triệt cậu hôn lên trán Tô Nhược rồi ôm trầm cô ấy lưu luyến không rời .Được không?
- Được..

Từ Triệt miệng cưỡng gật đầu ..

- Diễn.

Hai người lại nhập tâm thể hiện như vừa rồi , khúc cuối như lời đạo diễn hướng dẫn Từ Triệt hôn lên trán Tô Nhược đầy vẻ trân trọng rồi ôm trầm lấy cô .Hai người đứng dưới mưa ôm lấy nhau mỉm cười hạnh phúc.

- Cắt...tốt lắm...tốt lắm.

Lúc này Tô Nhược lạnh lắm rồi nghe tiếng hô cắt của đạo diễn mà thở phào.

Henry vội chạy ra che dù rồi đưa khăn cho Tô Nhược quấn chặt.

- Vào thay đồ trước đã , để cảm lạnh.

Từ Triệt cũng được trợ lý che chắn đưa vào , anh nhìn Tô Nhược khẽ nói.

- Em diễn tốt lắm, vất vả cho em rồi.

Tô Nhược quấn chặt khăn , khuôn mặt hơi tái nhưng vẫn mỉm cười.

- Cám ơn anh.

Tô Nhược nhanh chóng vào thay quần áo, lúc thay quần áo đi ra Henry không biết đi đầu mua được nước trà gừng vội đem đến.

- Em uống đi, để không bị cảm.

Tô Nhược cảm thấy ấm áp liền nhận lấy.

- Cám ơn anh.

Uống thêm mấy hớp , trà còn ấm hòa vào vị cay, mùi thơm nồng của gừng len lỏi vào cổ họng cảm giác dễ chịu hơn rất nhiều đồng thời xua đi cái lạnh lẽo bên ngoài.

Đạo diễn Ngô đi vào , bước đến chỗ Tô Nhược hỏi thăm.

Tuy lần đầu hợp tác với Tô Nhược nhưng ông ta rất có hảo cảm với cô gái này.

- Tiểu Nhược có ổn không, có lạnh lắm không ?
Tô Nhược vội lắc đầu.

- Vâng, Tôi ổn mà.

Đạo diễn Ngô gật gật đầu, nghiêm túc nói.

- Tuy lần đầu hợp tác với cô ,nhưng Tôi rất thích cách làm việc của cô .Nhất là không bị công ty nuông chiều mà sinh ra kiêu ngạo như một số ngôi sao khác.Cứ thế mà phát huy nhé.

- Vâng cám ơn đạo diễn Ngô , Tôi sẽ cố gắng.

Thành công quá sớm, quen được săn đón, ảo tưởng về bản thân...!không ít ngôi sao tự coi
mình là cái rốn của vũ trụ mà không thể ngờ chính sự ngạo mạn ấy sẽ khiến họ lao đao trong sự nghiệp và tên tuổi sớm lụi tàn.

Tô Nhược hiểu ngụ ý của ông ấy , đây là một lời khuyên chân thành cô không có lí do gì từ chổi.

Đạo diễn Ngô nói thêm vài câu rồi nhường chỗ cho Tô Nhược nghỉ ngơi.

Lúc này Tô Nhược hỏi Henry.

- Điện thoại của em đâu ?
Tô Nhược đặt ly trà xuống, cô có thói quen khi rảnh rỗi sẽ cầm đến điện thoại xem tin tức.

Henry lấy từ trong túi xách của mình đưa cho Tô Nhược ...!Anh ta nhìn qua Từ Triết mới từ phòng thay đồ đi ra , cười cười với Tổ Nhược.

- Em ngồi đây nhé , anh đem trà qua cho Tiểu Triệt nhà anh.

Tô Nhược nhận lấy điện thoại , nhìn Henry bằng vẻ mặt khinh thường.

- Anh thật hết thuốc chữa.

Henry cười haha rồi nhanh chóng rời đi.
 
Trói Buộc Trái Tim Nữ Minh Tinh
Chương 28: 28: Cảnh Tử Sâm Là Anh Sao


Mở khóa điện thoại cố lên mạng đọc xem tin tức hôm nay.

Truy cập vào trang cá nhân của mình , xem fan hôm nay bình luận những gì ..Đến khi cô muốn cất điện thoại vào túi.

Ting..

Một tin nhắn từ số lạ gửi đến, Tô Nhược cũng không nghĩ gì nhiều cô chỉ thuận tay nhấn vào
mở ra xem.

Nội dung tin nhắn vừa mở , hai tay Tô Nhược như bị điện giật thiếu chút nữa đã làm rơi điện thoại.

Sắc mặt cô tái mét , đôi mắt trừng lớn khó tin nhìn vào tấm ảnh vừa được gửi đến.

Cả người Tô Nhược run rẩy cô vội tắt điện thoại, cũng chột dạ nhìn dáo dác xung quanh phía xa có một nhóm người ngồi đang trò chuyện, cách cô ba cái ghế là bên trang điểm đang thu dọn đồ..

Tô Nhược buộc mình phải hết sức bình tĩnh ,cô đưa mắt nhìn xem phòng này có gắn camera hay không.

Mới phát hiện đối diện cô có một cái.

Tô Nhược cắn môi tim đập nhanh đến nổi cô thở không được.

Cố gắng giữ bình tĩnh để không ai phát hiện sự thay đổi của cô , vội đi vào một căn phòng thay đồ gần đó nơi này hiện tại không có ai.

Một lần nữa cô lấy hết can đảm mở lại tấm ảnh vừa rồi .Đôi môi cũng run rẩy tái nhợt.

Hình ảnh cô nằm trên giường say giấc trên người chỉ quấn độc nhất một chiếc chăn mỏng .Bức ảnh này chụp lúc cô nằm nghiêng trong lòng còn ôm một cái gối.

Bờ vai tấm lưng trần trắng mịn lộ ra ngoài lộ liễu , đặc biệt nơi vung tròn của phái nữ bị chiếc gối chèn ép lộ ra ngoài hơn một phân nữa.

Chiếc chăn chỉ che qua mông của cô , đôi chân dài trắng muốt hoàn toàn được phơi bày.

Tấm ảnh này không phải là sản phẩm photoshop , Tô Nhược nhìn qua một lượt biết rõ cô gái trong ảnh chính là cô ..

Nhưng từ khi nổi tiếng cô rất ý thức không ở chung với người lạ , thì làm sao những tấm ảnh này có được.

Tô Nhược lần đầu rơi vào trường hợp khủng khiếp này, cô sợ đến mắt cũng đỏ lên muốn bật khóc.

Cô nghĩ đây chỉ là mới mở màn vì sau tấm ảnh này còn rất nhiều tấm ảnh tr@n trụi hơn..

Reng..reng...reng..

Bất giác lúc này điện thoại Tô Nhược reo lên, giống như chạm phải cục than hồng, hai tay Tô Nhược như bị phỏng.

Cô nhìn dãy số lạ chính là dãy số đã gửi ảnh cho mình ...!
Hơi thở Tô Nhược dồn dập lấy hết sự bình tĩnh còn xót lại để bấm nút nghe.

- Các người muốn gì ?
- Các người là ai ?
Cô rít qua kẽ răng, cổ họng uất ức đến mức chỉ muốn hét to ..

- Cô Tô..

Giọng nói trầm ấm nhẹ nhàng vang lên ,dường như cô đã nghe ở đâu rồi.

Vì quá hốt hoảng, đầu óc của Tô Nhược như trì độn đi cổ lục tung mọi mối quan hệ để tìm ra chủ nhân của giọng nói này nhưng lại không nhớ nổi mình đã nghe ở đâu.

- Anh là ai ? Vì sao muốn hại Tôi?
Dù cố gắng cách mấy vẫn nghe được sự run rẩy từ cô..

Người đàn ông im lặng một chút dường như muốn cho cô một chút thời gian để hít thở.

Lúc này Tô Nhược nghe được tiếng cười khẽ của anh ta ..

- Cô Tô trí nhớ thật kém, hơn một tháng trước chúng ta đã dùng buổi tối lãng mạng với nhau
khách sạn Magow tại London.

Đồng thời lúc này chưa đợi người trong điện thoại nói hết câu , Tô Nhược cũng đã nhớ lại giọng nói này mình đã nghe ở đâu.

Vì nhận ra người đang nói chuyện với mình là ai toàn thân Tô Nhược càng run dữ dội.

Cô còn khó tin vào tai mình lúc này làm sao có thể người đó lại là anh ta.

- Cảnh Tử Sâm là anh sao ?
Khi hỏi câu này , Tô Nhược phải dựa người vào bức tường ,cánh tay nắm chặt khung cửa để thân người không vì khiếp sợ mà trượt xuống.

Như nín thở chờ đợi câu trả lời từ đối phương ..

- Cuối cùng Cô Tô cũng đã nhớ ra Tôi.

Hai mắt Tô Nhược mở to, đầu óc như vừa bị ai đánh đến choáng váng..

Làm sao cô có thể tin được một người có địa vị cao sang, một Chủ Tịch Tập Đoàn Cảnh Thị lại có thể là một kẻ b**n th** như thế..
 
Trói Buộc Trái Tim Nữ Minh Tinh
Chương 29: 29: Cảnh Tử Sâm Anh Đừng Quá Đáng


Dường như anh cảm nhận được nỗi khiếp sợ của cô đến mức muốn á khẩu chẳng thốt nên lời..

- Cô Tô còn nghe máy không ?
Lúc này Tô Nhược dù không tin nhưng vẫn phải tin rằng người đàn ông đạo mạo, người người với không tới , hoàn hảo trong mắt bao người kia chính là kẻ đã ra tay làm chuyển b**n th** với cô lúc này.

Cô hỏi ..

- Anh muốn gì ? Tốt nhất anh nên dừng lại những trò b3nh hoạn này nếu không Tôi sẽ tố giác anh đấy.

Tô Nhược đánh giọng nhắc nhở..

Nhưng đổi lại tiếng cười trầm thấp của Cảnh Tử Sâm tiếng cười nhẹ này làm sống lưng của Tô Nhược lạnh toát ..

Tiếng nói Cảnh Tử Sâm lại từ tốn vang lên.

- Cô Tô, chắc là cô ít khi kiểm tra điện thoại của mình đúng không ?
Tô Nhược cảm thấy mình đang bị người đàn ông này đưa vào một vòng luẩn quẩn mê cung không có lối thoát.

Không để cô hỏi thêm anh đã tốt bụng giải đáp..

- Cô Tô nên xem lại lịch sử tin nhắn MMS của mình trước khi muốn tố giác Tôi Hình ảnh nóng bỏng mà cô vừa xem chẳng phải tôi nhận được từ số điện thoại của cô Tô hay sao.

Tô Nhược lần này cảm thấy mình đứng không vững nữa rồi , hai chân run rẩy trượt dài ngồi xổm trên sàn.

Bàn tay cầm điện thoại lạnh buốt , hơi thở nghẹn lại , cố gắng tiếp thu những gì Cảnh Tử Sâm đang nói.

Giọng nói của anh vẫn vang lên như đang kể một câu chuyện mà Tô Nhược vô tình quên đi.

- Cô Tô, cô có để ý chiếc giường cô đang nằm trong tấm ảnh không ? Đó là phòng của cô ở khách sạn Magow ....còn rất nhiều hình ảnh đặc sắc khác mà cô gửi , quên nói với cô còn có clip quay khá rõ.

Tô Nhược bật khóc thật rồi , đôi môi lúc giờ cắn chặt muốn bật máu ...! Cảnh Tử Sâm cũng nghe được tiếng nức nở nhưng cố kìm nén của cô.

- Nói đi anh muốn thế nào ? tình một đêm đúng không? Được anh cho địa chỉ đi.

Nếu cuối cùng cái anh ta muốn chỉ có vậy thì dù có khó khăn lựa chọn Tô Nhược vẫn cắn răng mà quyết định...!Tuyệt đối cô không muốn sự nghiệp mình tan tành theo sương khói không muốn làm trò cười cho thiên hạ.

Còn là nỗi nhục ô uế trong mắt ông ta ..

Nếu những tấm ảnh này được lan truyền , mặt mũi đâu cô ngước mặt nhìn đời.

Nghe cô hỏi thế, Cảnh Tử Sâm trầm ổn nghiêm túc đánh giá.

- Cô Tô thật quá ngây thơ, nếu Tôi muốn tình một đêm có phải một tháng trước ở London tôi đã xuống tay hay không ?
Câu nói này của Cảnh Tử Sâm, Tô Nhược biết mình đã bị đưa vào bẫy.Một cái bẫy hoàn hảo rợn người không lối thoát.

Vậy mà lúc đầu cô còn tưởng Cảnh Tử Sâm rũ lòng thương xót tha cho cô , còn tử tế đưa cô về phòng ...!Không ngờ mọi thứ đều nằm trong kế hoạch khốn khiếp của người đàn ông tàn nhẫn này.

Thà là tình một đêm, đều là người trưởng thành , lại làm trong cái showbiz này cô cũng không ngây thơ mà nghĩ sẽ ôm cái ngàn vàng mà sống.

Nếu là hai người xảy ra quan hệ thì xuống giường lập tức sẽ trở thành người dưng..

Lại không ngờ tên đàn ông khốn khiếp này lại thâm sâu muốn biến có thành con rối.

Càng nghĩ Tô Nhược càng sợ hãi , lúc cô mới vào nghề nghe qua không ít lời đồn, có một số đàn chị vì bê bối ảnh nóng mà phải nhảy lầu tự vẫn chẳng lẽ số kiếp của cô cũng giống y như vậy.

- Cảnh Tử Sâm anh đừng quá đáng ..

Cô uất nghẹn nức nở mắng anh..
 
Trói Buộc Trái Tim Nữ Minh Tinh
Chương 30: 30: Ngày Mai Em Sẽ Bay Luôn


- Đừng khóc.

Anh tốt bụng dỗ dành.

- Có lẽ em đã hiểu vấn đề của mình.

Hiện tại Tôi đang đi công tác khi nào về sẽ liên hệ với
em.

Cảnh Tử Sâm đổi cách xưng hô khiến Tô Nhược chưa bắt kịp lại nghe anh thì thào bảo Cô đừng khóc nghe như lời tâm tình thương xót của người yêu nhưng đâu ai biết đó là lời của ma quỷ.

- Em nhớ rõ nếu em muốn công ty em tham gia vụ này tôi cũng rất hoan nghênh nhưng lại không bảo đảm được những tấm ảnh này có lan rộng hay không ?
- Anh...!
- Được rồi tôi phải họp , chờ Tôi về ..

Câu nói cuối nhẹ nhàng chẳng khác nào họ đang là tình nhân.Nói rồi anh nhanh chóng tắt máy để lại Tô Nhược thần thờ ngã quỵ xuống sàn.

Cô mở lại lịch sử tin nhắn gửi đi của mình để rồi chết lặng.

Có rất nhiều hình ảnh nóng bỏng của cô, còn có cả clip quay lúc cô ngủ , cô xoay người mỗi từng động tác khiến người ta hít thở không thông chỉ sợ chiếc chăn mỏng manh kia không
khéo lại bị rơi xuống..

.

Nực cười nhất tất cả những thứ này đều nằm trong danh sách tin nhắn do chính số điện thoại của cô gửi đi vào số Cảnh Tử Sâm..

Hành động này rõ ràng không cho cô đường lui , mỗi chứng cứ đều bất lợi cho chính cô.

Với lại thế giới này ai sẽ tin một Chủ Tịch Cảnh Thị đạo mạo xuất chúng kia lại làm ra những trò b3nh hoạn như thế này.

Người đàn ông này trở mặt rất nhanh mỗi câu từ của anh như dao kiếm sắc nhọn chỉ cần có không thuận theo , rất nhanh sẽ bị ngàn vạn xuyên kim chết một cách tức tưởi..

- Tiểu Nhược , em có trong đó không ?
Tiếng gọi của Henry làm Tô Nhược hoảng hốt ,giống như mình vừa làm chuyện gì sai trái.

Cô vội lau nước mắt , vỗ vỗ lấy mặt cho tỉnh táo hơn hẳn.

Mới vội đi ra mở cửa cho Henry.

- Em đây ...!
Cửa mở ra , Henry tin ý phát hiện sắc mặt của Tô Nhược khác thường, đôi mắt còn ửng hồng nhìn qua liền biết mới khóc.

Anh ta kéo tay Tô Nhược..

- Đã xảy ra chuyện gì sao ? Sao sắc mặt em kém thế ?
Tô Nhược cười gượng..

- Em nhớ mẹ nên mới gọi về cho bà.

- Thật sao ?
Henry nghi ngờ hỏi lại, vì ít khi nào Tô Nhược nhắc đến gia đình của mình..

Tô Nhược sợ bị anh ta vặn vẹo lung tung nên kéo tay Henry đi ra.

- Thật mà , lâu rồi không gặp nên có chút xúc động.

Henry vài ngày tới chưa có lịch , em sẽ về nhà một chuyến.

Henry nhìn cô có chút nghiền ngẫm khi thấy Tô Nhược thật sự không có chuyện gì.

Anh ta gật đầu.

- Được rồi khi nào em về anh chuẩn bị vé máy bay.

- Không cần , em đã đặt rồi.

- Được khi nào bay ?
- Ngày mai em sẽ bay luôn ..

Henry cứ cảm thấy có gì không đúng nhưng lại không rõ có điểm gì sai.

- Gấp thế à ?
- Vâng, thời gian rảnh phải tranh thủ một chút.

Thu dọn túi xách đưa cho

3129650-0.jpg


này..
 
Trói Buộc Trái Tim Nữ Minh Tinh
Chương 31: 31: Nhược Nhược Là Em Sao


Tô Nhược chẳng rõ vì sao mình lại trốn chạy , cô chưa bao giờ là người yếu hèn nhưng lần đầu tiên trong đời cô sợ hãi không biết phải làm sao..

Chỉ là cô muốn đầu óc được an tỉnh bình tâm sắp xếp lại mọi việc.

Từ nhỏ Tô Nhược đã tự tập cho mình tự ngã sẽ tự đứng lên.

Cô không phải thánh mẫu hay hiền lành gì để người khác muốn ức h**p ra sao thì ra...!Nhưng lần này do cô xui xẻo lại chạm phải người không nên chạm vào .Chỉ một cái nhấc tay đã khóa chặt cô không có đường lui.

Lúc máy bay hạ cánh đã là buổi trưa , không để người khác nhận ra, Tô Nhược ngụy trang khá kỹ trên mặt còn đeo khẩu trang ...!
c
Cô đã đặt sẵn khách sạn , nhưng ngồi trên taxi Tô Nhược lại nói ra một địa chỉ khác.

Cô muốn đến thăm một nơi trước khi về khách sạn.

Xe ngừng trước một ngôi biệt thự cổ ở ngoại ô Tô Nhược ngồi trên xe nhìn vào cổng lớn được đóng chặt.

Cô ngồi rất lâu, ánh mắt đăm chiêu nhìn vào cổng lớn ..

Suy nghĩ một chút cô nói với tài xế.

- Chú chờ cháu một chút nhé.

Tài xế gật đầu , lúc này Tô Nhược mới mở cửa đi xuống.

Cô thả nhẹ bước chân khi đến gần cổng lớn rồi do dự không dám nhấn chuông.Tô Nhược dựa vào bức tường, chẳng hiểu vì sao hôm nay cô lại có can đảm quay về đây.

Chẳng lẽ cô bị Cảnh Tử Sâm hù dọa đến mức đầu óc cũng trở nên mụ mị mất rồi.

Lúc này một chiếc xe chạy đến , sau đó ngừng trước ngôi nhà cô đang đứng.

Tô Nhược vội kéo mũ che đi, vội quay lưng đi về hướng chiếc xe taxi của mình.

- Nhược Nhược.

Tiếng gọi thân quen khiến bước chân cô chững lại.

Người đàn ông vóc dáng cao ngất khuôn mặt tuấn tú trầm ổn vội từ trên xe bước xuống, rồi thả nhanh bước chân đi đến chỗ Tô Nhược.

- Nhược Nhược là em sao ?
Dù cô che chắn rất kỹ nhưng từ xa Tô Hàn đã nhận ra ..

Không nghĩ nhanh như thế đã có người phát hiện , cũng không nghĩ qua mấy năm vừa trở về cô đã gặp lại người đàn ông này.

Tô Nhược kéo khẩu trang lộ ra khuôn mặt xinh đẹp cùng nụ cười tươi có phần gượng gạo, đôi mắt ửng đỏ kìm nén cảm xúc.

- Anh ..

Giọng cô vẫn ngọt ngào nũng nịu mỗi khi gặp anh ..

Tại nhà hàng sang trọng.

Tô Nhược ngồi đối diện Tô Hàn , trên bàn toàn món ăn cô thích..

Khóe mắt Tô Nhược cày xè , từng muỗng một đưa thức ăn vào miệng , cổ họng nghẹn đằng ..

- Khụ..khụ...!
- Uống nước nào, ăn từ từ thôi.

Tô Hàn vội vàng đưa nước cho cô , ánh mắt thể hiện rõ cưng chiều.

Cầm ly nước anh đưa uống mấy ngụm, làm cho cơn nghẹn cũng tan biến , Tô Nhược có chút xấu hổ ..

Đặt đũa xuống dường như không còn khẩu vị.

Đôi mắt to tròn mang vẻ áy náy cùng lo lắng nhìn người đối diện..

Tô Hàn thở dài ..

- Có gì thì cứ nói, đây không phải là tính cách của em..

Bị vạch trần trên khuôn mặt nhỏ càng thêm xấu hổ.
 
Trói Buộc Trái Tim Nữ Minh Tinh
Chương 32: 32: Mẹ Rất Nhớ Em


Đúng vậy từ lúc năm tuổi , khi được Tô Gia mua được từ bọn người kia.Cứ tưởng cuộc đời của cô rơi vào địa ngục , nhưng ngoài sự tưởng tượng,cô lại may mắn được Tô gia nuôi nấng chăm sóc hết mực.Mười ba năm trời ở Tô Gia cô là bảo bối được mẹ Tô thương yêu.

LA
Cô đưa mắt nhìn người đàn ông đối diện..

Và là tiểu công chúa được Tô Hàn chiều chuộng.

Nhưng cô là đồ xấu xa , năm năm trước lại nhẫn tâm rời bỏ họ.Vì hành động thiếu suy nghĩ của cô mà Mẹ Tô tái phát bệnh ,còn Tô Hàn thì thất vọng..

Đánh đổi tất cả bình yên để rồi cô được gì ..

Tô Nhược thường nghĩ do chính cô bạc đãi Tô gia nên cô đã bị quả báo.

Chính là những người thân mang cùng huyết thống kia không muốn nhận cô.

Họ thà là đem một đứa trẻ mồ côi khác về nuôi , lấy thân phận của cô cho cô gái đó.Mỗi thứ vốn thuộc về cô đều được cho cô ta một cách danh chính ngôn thuận nhất..

Có lẽ điều khiến cô đau lòng nhất chính là tình thương của họ dành cho cô ta còn nhiều hơn đứa con ruột bị thất lạc mười mấy năm qua như cô.

- Xin lỗi ...!
Tô Nhược ngân ngấn nước mắt nhìn Tô Hàn..

Năm năm qua cô cảm thấy mình không còn mặt mũi để trở về Tô gia.

Đứng khoảng cách từ xa để ngắm nhìn Mẹ Tô cô cũng không đủ tư cách.

Vì cô là đứa vong ơn nên xứng đáng bị báo ứng.

Năm đó khi biết tin cô muốn quay về tìm lại gia đình của mình , Tô Hàn không hề trách móc cô dù là một tiếng Anh còn lái xe đưa cô đến sân bay .Dù anh biết rằng khi cô rời đi Mẹ Tôi sẽ phát bệnh.

Người đàn ông này trước sau đều rộng lượng với cô.

Anh càng bao dung cô càng thấy có lỗi.

Tô Hàn im lặng nhìn cô ,anh không nói gì.

Tô Nhược không gắng gượng thêm được nước mắt ân hận lăn dài trên má cô nghẹn ngào nói.

- Xin lỗi , em thật không có mặt mũi để gặp anh và mẹ..

Lại một tiếng thở dài khẽ khàng , rút khăn giấy đưa cho cô.

- Đừng khóc , anh và mẹ không hề trách em.

Mẹ rất nhớ em.

Còn có anh năm năm qua tuy không gặp mặt nhưng anh vẫn luôn theo dõi thông tin cô qua báo chí.

Tô Nhược ngẩng đầu nhận khăn giấy từ anh.

- Thật sao ,mẹ.

ổn không anh..?
- Nói em một tin vui để em không còn cắn rứt lương tâm.

Tô Nhược chờ mong nhìn anh.

Tô Hàn nói..

- Lúc em rời đi mẹ nhập viện mấy lần , đã có nhiều lần anh muốn cho người đưa em trở về .Nhưng anh nghĩ làm như thế là không công bằng với em, em không sai , vì năm đó em còn quá nhỏ để quyết định số phận của mình .Bao năm qua nhờ có em, mẹ đã quên nổi đau mất Nhược Nhược và bệnh tình khuyên giảm.

Vì thế em không có làm điều gì sai trái với Tô Gia với mẹ hay với anh nên không cần phải áy này trong lòng.

Nước mắt rời nhòe trên khuôn mặt xinh đẹp của Tô Nhược.

Cô cảm kích xen lẫn vui mừng nhìn Tô Hàn ..

- Tình trạng của mẹ bây giờ ra sao rồi anh ?
Năm năm qua dường như mỗi khi nghĩ đến bà cô đã nhiều lần muốn gọi cho Tô Hàn nhưng chẳng lần nào là có can đảm cả.

Tô Hàn mỉm cười ..
 
Trói Buộc Trái Tim Nữ Minh Tinh
Chương 33: 33: Được Chỉ Cần Em Muốn


- Mẹ bây giờ tinh thần đã ổn hơn trước , bà rất nhớ em.

Sau nhiều lần bà nhập viện , bác sĩ trao đổi với anh là phải nói ra sự thật cho bà biết rằng em không phải Nhược Nhược.

Nếu bà có thể chấp nhận sự thật thì xem như có thể vượt qua còn không thì ngược lại ..

.

Rất may mắn bà đã vượt qua được cú sốc tinh thần.

Em biết không, mẹ đã từng nói với anh Tô gia nợ em ân tình .Vì bà mà em đã phải xa gia đình bao năm qua.

Nụ cười cuối cùng cũng nở trên môi của Tô Nhược, không nghĩ nỗi lòng bao năm qua được đè nặng bây giờ đã được giải thoát , khiến cô muốn hét to vì hạnh phúc.

Tô Nhược lau đi nước mắt..

- Em mãi là Nhược Nhược của hai người có được không ?

Tô Hàn cười nhưng ánh mắt anh có chút bất đắc dĩ chỉ là che giấu rất nhanh.

- Được , chỉ cần em muốn.

Suy nghĩ một chút anh lại hỏi..

- Anh có thể hỏi em điều này được không ?
Thấy anh hơi thận trọng, Tô Nhược dường như đón được chút ít.

- Dạ ..

Tô Hàn nghiền ngẫm một chút lại nói.

- Năm năm qua anh luôn theo dõi thông tin từ em.

Nhưng có một điều anh thắc mắc .Năm ấy lúc em trở về có xảy ra chuyện gì không ?
Anh ngưng trong một chút..

- Tại vì những thông tin anh cập nhật được , Đường Chấn Quang thường giới thiệu với giới báo chí về cô con gái của mình Đường Hân Nghiêng.

Lúc đầu anh còn nghĩ là em đã nhận lại người thân.

Nhưng khi báo chí đưa tin cô gái đó không phải là em ?
Tô Hàn nhớ lại sự việc năm ấy lúc đó anh ta chỉ mới mười bốn tuổi mà thôi.Vì tai nạn xe, đã cướp đi mạng sống của Ba và em gái anh.

Cho nên mẹ anh vì cú sốc tinh thần trở nên điên loạn .Ông ngoại của anh vì xót thương con gái nên ông đã tìm đến trại trẻ mồ côi để tìm đứa bé gái có nét giống na ná em gái của anh,xem có cứu vớt tinh thần mẹ của anh hay không.

Chỉ là không có đứa bé nào phù hợp, cũng chẳng biết bằng cách nào, Ông ngoại anh lại mua từ tay hai vợ chồng nào đó một bé gái .Lúc đầu nhìn sơ qua , quả nhiên cô rất giống Nhược Nhược Từ đôi mắt to tròn đến đôi môi chúm chím.

Lúc đưa về Tô Nhược sốt rất cao ,mẹ anh vừa nhìn cô bé đã chạy đến ôm chặt vào lòng, miệng không ngừng thì thào cái tên Nhược Nhược.

Một tay bà chăm sóc cô bé từng ngày trong tâm niệm của mẹ anh đó là em gái của anh đã trở về.

Bà vô cùng nâng niu và thương yêu Tô Nhược ,mỗi khi ai gọi cô là Tô Nhược cô liền hét to tên mình là Đường Hân Nghiêng ..

Ông ngoại anh sợ tằng Tô Nhược không ngoan rồi gây ra phiền phức , còn sợ mẹ anh lại tái bệnh.

Ông bắt buộc phải dùng biện pháp đe dọa có , dụ ngọt có.Phối hợp nhu cương để quản cô bé , làm mọi cách chỉ cần Tô Nhược nguôi ngoai quá khứ ,chấp nhận ở bên cạnh gia đình anh..

Dù sao lúc ấy Tô Nhược cũng chỉ năm tuổi , bé con có khóc ngày này sang ngày khác, nhưng cũng biết rõ sẽ không được trở về nhà .Ngày qua ngày nỗi nhớ nhà cũng dần quên đi khi mà mẹ anh quá thương yêu , cương chiều cô bé..Sống trong hũ mật ngọt ngào, ai cũng ngỡ Tô Nhược qua năm tháng đã quên đi quá khứ.
 
Trói Buộc Trái Tim Nữ Minh Tinh
Chương 34: 34: Vậy Cô Là Gì


Không nghĩ đến khi vừa tròn mười tám tuổi , Tô Nhược đứng trước mặt anh và nói muốn quay về nhà .Cô muốn gặp lại ba mẹ mình , lần đó cô chỉ lên màn hình và nói với anh Đường Chấn Quang phó thị trưởng thành phố C là ba của cô ..

Nhớ đến chuyện năm ấy đã xảy ra như một bộ phim ngắn lướt qua trong trí nhớ của hai người họ.

Nghe anh hỏi thế, Tô Nhược nở nụ cười chua chát , bị thương có thống khổ có.

Cô đổi ly nước lọc sang ly rượu đỏ.

Tô Hàn không ngăn cản cô.

Thấy cô nhấp một ngụm lớn như tìm ra sự can đảm cho bản thân.

Cô hít thở sâu , vì mỗi lần nhắc đến chuyện này lòng ngực cô đau nhói.

Cô nói..

- Anh có biết chuyện gì trên cuộc đời này là bị thương nhất không ?
Cô mỉm cười , nụ cười mang vẻ ưu thường khó nắm bắt.

Môi mấp máy thì thào.

- Đó chính là ba mẹ ruột của mình nhưng lại không muốn thừa nhận sự tồn tại của mình.

Anh thấy nước mắt cô lấp lánh nhưng cô không khóc ,chỉ là ngấn lệ.

Anh không lên tiếng chờ đợi cô nói tiếp.

Cô lắc lư ly rượu , nhìn bóng hình mờ ảo của mình được phản chiếu.

- Những bi hài nhất là chính họ lại đem thân phận của đứa con gái ruột đưa một người dưng không cùng máu mủ.

Nhắc đến đây hơi thở cô trở nên khó khăn.

Tô Hàn chau mày.

- Anh không hiểu , từ lúc em trở về Đường Chấn Quang không tin em là đứa bé thất lạc năm xưa à, còn cô gái kia..? Đây là vấn đề chưa tìm ra câu trả lời mà mấy năm qua Tô Hàn vẫn giữ trong lòng.Tô Hàn có cho người điều tra nhưng Đường Chấn Quang là một chính trị gia mọi thông tin về Đường gia đều được bảo mật có tốn bao nhiêu tiền của và thời gian cũng không tìm ra được một chút tin tức gì.

Tô Nhược trong lòng nhói lên , khẽ lắc đầu.

- Lúc em quay về làm xét nghiệm một lượt , họ mới tin em là huyết thống của Đường gia.Anh biết không lúc đó em vui mừng vì mười mấy năm xa cách đã tìm lại ba mẹ của mình gia đình mình.

Chỉ là....!
Nhớ lại khi đó cô trở về Đường gia , cũng xa cách hơn mười ba năm trời.

Lúc cô bị bắt cóc chỉ là bé con năm tuổi mũm mỉm.

So với tuổi trưởng thành vô cùng khác xa.

Dù có đường nét còn lưu lại nhưng điều đó không chứng minh được vấn đề gì cả.

Rất may mắn sau khi xét nghiệm ADN chứng thực được cô là máu mủ của Đường Gia.Khi đó Tô Nhược vui mừng khôn xiết , mẹ của cô cũng vô cùng xúc động.

Còn người ba vĩ đại kia , ông ấy nhìn cô đầy ý từ dường như vui mừng nhưng dường như có điều gì đó suy nghĩ.

Lúc cô và mẹ ôm nhau khóc vì hạnh phúc.

Thì tiếng khóc cô gái đứng ngay cầu thang thành công gây chú ý.

Mẹ cô nhanh chóng đẩy cô ra chạy đến bên cạnh cô gái đó.

Bà ôm lấy cô ta dỗ dành yêu thương.

- Tiểu Nghiêng ngoan không khóc ,mẹ đây.

Tiểu Nghiêng ?
Tô Nhược hại mắt vẫn còn nhòe nước mắt ,có thắc mắc nhìn họ khó hiểu ..

Đến lúc này cô gái kia òa khóc nấc lên ..

- Mẹ..mẹ không cần Tiểu Nghiêng nữa sao ? Tiểu Nghiêng ngoan ba mẹ đừng bỏ mặc Tiểu Nghiêng có được không ?
Cả Đường Chấn Quang cũng đau lòng, ông ta bước đến xoa đầu cô ta ,cưng chiều dỗ dành.

- Tiểu Nghiêng ngoan không khóc ,ba mẹ không có không cần con.

Đường Hân Nghiêng nhìn về phía Tô Nhược.

Mà Tô Nhược chân như đổ chì từ lúc giờ cô như chết lặng..

- Chị ta về rồi , ba mẹ có phải không cần con nữa không ?
Nói rồi cô ta

3129648-0.jpg

.
 
Trói Buộc Trái Tim Nữ Minh Tinh
Chương 35: 35: Công Việc Đột Xuất


Đến tối Tô Nhược hạnh phúc nằm trong lòng Trầm Ngọc thỏ thẻ với bà.

- Mẹ, tất cả các phim con đóng mẹ đều xem hết rồi sao?
- Đúng vậy , lúc nhỏ làm sao mẹ lại không phát hiện con gái mẹ giỏi thế nhỉ?
Ánh mắt bà dịu dàng nhìn xuống khuôn mặt xinh đẹp còn sáng hơn ánh trăng ngoài kia của Tô Nhược,lại có chút đau lòng.

- Có vất vả lắm không con? mẹ rất ủng hộ con dù là con có theo đuổi ngành nghề nào đi nữa.Nhưng thế giới showbiz nhiều cạm bẫy mẹ cũng rất lo lắng.

Lời bà nói làm cho Tô Nhược nhớ đến Cảnh Tử Sâm, như là chột dạ, nhưng sợ bà lo lắng cô vội an ủi bà.

- Không ạ, con thích diễn xuất nhưng không nhất thiết phải hi sinh bằng mọi cách để nổi tiếng cho nên mẹ đừng lo.

Nghe thế Trầm Ngọc thở phào an tâm.

Reng...reng...reng...!
Tiếng điện thoại bất ngờ lúc này vang lên, Tô Nhược ngồi dậy từ trong lòng Trầm Ngọc.

- Con nghe điện thoại một chút.

Cô cầm điện thoại nhìn qua màn hình là của Henry..

Tô Nhược đi ra ngoài ban công..

- Em nghe..

Giọng Henry vội vàng vang lên.

- Tiểu Nhược, em đang ở đâu?
- Có gì sao anh?
Tô Nhược cũng không muốn nói rõ nơi mình đến chỉ hỏi vào trọng tâm.

Henry cũng không quan tâm hiện giờ cô đang nơi nào, giọng hơi hoang mang..

- Em quay về nhanh lên,Cảnh Thị mới vừa thông báo chiều ngày mai sẽ diễn ra buổi chụp hình ảnh bìa cho Crystal.

- Hả..? Sao lại đột ngột như vậy?
Tô Nhược khó mà tin được.

Henry buồn bực vì mới bị Dương Bội mắng cho một trận.

- Anh cũng không rõ, ngày mai chỉ mới chụp poster cho Crystal chứ chưa gọi là buổi quay quảng cáo sản phẩm chính thức.Em về gấp đi.1
.....!
Sau khi tắt điện thoại với Henry, Tô Nhược đi vào sắc mặt rất kém, trong đầu cô không muốn nghĩ nhiều nhưng cô lại nhớ đến cảnh lúc sáng gặp Cảnh Tử Sâm ở nhà hàng.

Chẳng lẽ...?
Tô Nhược lắc đầu thở dài ,cô có cảm giác lần này quay về là một dự cảm không lành, nỗi khiếp sợ trải dài theo sóng lưng khiến cô rùng mình.

Giống như biết rõ phía trước là cạm bẫy nhưng vẫn không thể quay đầu.

Nhìn thấy thái độ của Tô Nhược có gì đó là lạ, Trầm Ngọc liền lo lắng.

- Sao thế con?
Tô Nhược khó xử ngồi xuống giường, dè dặt nắm tay bà.

- Mẹ, quản lý của con mới gọi điện bảo con về gấp, có công việc đột xuất.

Vừa nghe Tô Nhược phải đi,hai mắt Trầm Ngọc ửng hồng.

Bà vội hỏi.

- Chẳng phải con nói ở lại với mẹ một tuần sao? Sao mới về lại đi rồi?
- Mẹ..mẹ nghe con nói, lúc đầu thì lịch trình là thế

nhưng bây giờ có sự thay đổi.

Đầu chiều ngày mai con có buổi chụp ảnh cho một nhãn hàng lớn không thể không có mặt được.Mẹ..mẹ đừng giận con nhé.

Biết là công việc quan trọng, Trầm Ngọc vỗ nhẹ lên bàn tay Tô Nhược tuy không muốn nhưng vẫn phải chấp nhận.

- Ngốc quá sao lại giận con,công việc quan trọng hơn.Nhưng mà Nhược Nhược hứa với mẹ là khi nào có thời gian phải về thăm mẹ có được không? Còn nữa có ủy khuất hay ai ức h**p con,không được chịu đựng một mình.

Và còn nữa phải giữ gìn sức khỏe ăn uống cho tử tế vào, mẹ rất lo lắng.

Nói đến đây bà hơi nghẹn ngào.

- Mẹ biết sẽ rất lâu con mới về nữa,Nhược Nhược mẹ sẽ rất nhớ con.

Mắt Tô Nhược cay xè, xúc động ôm bà vào lòng.

- Mẹ..con hứa với mẹ khi nào rảnh con sẽ về thăm mẹ ngay.Còn nữa sau này con sẽ gọi điện thoại về thường xuyên cho mẹ an tâm, mẹ đừng lo lắng.

Trầm Ngọc gật đầu ôm lấy cô, dù sao lần này trở về tháo gỡ được khúc mắc nên cả Trầm Ngọc và Tô Nhược đều thấy nhẹ lòng.

Tô Nhược bay về trong đêm khiến Tô Hàn bất ngờ, anh cũng như Trầm Ngọc chỉ mới gặp lại Tô Nhược đã phải chia xa tiếp tục, trong lòng có chút khó chịu nhưng biết làm sao được.

Tô Hàn nhận nhiệm vụ đưa Tô Nhược ra sân bay..

Vì sợ các tay săn ảnh phát hiện, hai người nói tạm biệt trong xe.

- Anh, em đi nhé, anh nhớ giữ gìn sức khỏe, chăm sóc mẹ thay em nhé.

Tô Hàn nhìn cô, anh khẽ gật đầu rồi ân cần căn dặn.

- Mọi việc đã được giải quyết từ nay không cho phép chịu đựng một mình.Bất cứ chuyện gì đều có thể gọi cho anh.Hiểu không?
Tô Nhược mỉm cười..

- Dạ..

Nhìn qua đồng hồ..

- Em vào đây,anh chạy xe cẩn thận.

Nói rồi cô mở cửa bước xuống xe rất nhanh bóng dáng đậm sâu ấy đã khuất dần.

Tô Hàn ngồi yên trên xe, anh nhìn lên bầu trời đầy sao nhìn máy bay từng hồi cất cánh.

Đôi mắt đượm buồn giấu sau sự điềm nhiên tĩnh lặng.

Cô như là cơn gió, cả đời này anh có đưa tay ra thế nào cũng không bắt được.

............!
????????⬅️⬅️⬅️.
 
Trói Buộc Trái Tim Nữ Minh Tinh
Chương 36: 36: Bác Sĩ Và Bệnh Nhân


Cảnh Tử Sâm ánh mắt chăm chú nhìn vào những tấm ảnh trên màn hình.Ngón tay sạch sẽ thong thả cầm con chuột phóng to lên rồi thu nhỏ lại khuôn mặt của cô gái trong hình.

Từ ánh mắt, bờ môi, sóng mũi rồi nốt ruồi son nằm ở đuôi mắt.

Bộ dáng thoải mái dựa lưng ra sau, ánh mắt đào hoa hơi híp nhẹ.Đôi môi mỏng còn vương ý cười.

Trên màn hình lúc này còn hiện một cửa sổ chat video call,được thu nhỏ nằm ở góc màn hình.

- Thế nào? Ngoài nốt ruồi ra cậu còn vừa mắt vị trí nào trên người cô ấy nữa không?
Nữ bác sĩ lớn tuổi thông qua màn hình nhìn Cảnh Tử Sâm có vẻ rất chăm chú.

Dường như mọi hành động của anh bà đều không muốn bỏ sót.

Con chuột lại lướt xuống phần cổ thon thả trắng muốt, xương quai xanh mảnh khảnh tiếp đến vòng một được o ép vừa phải mướt mát khiến người ta muốn sờ vào.

Thong thả rà tiếp mũi tên là vòng eo bé tý, vòng ba căng tròn gắn liền đôi chân dài thẳng tắp.

Vị bác sĩ cũng kiên nhẫn chờ đợi.

- Suy nghĩ lâu thế sao?
- Tôi đang nghiên cứu.

Cảnh Tử Sâm rất tự nhiên trả lời, hành động này nếu với người khác nhìn thấy có thể xếp anh vào hàng b**n th**.

Nhưng vị bác sĩ Chu Nhiễm thì không, có thể bà đang bao che cho bệnh nhân của mình.

Vì đây cũng chính là phương pháp trị bệnh của bà, mà Cảnh Tử Sâm chỉ đang làm theo.

Nhưng lại không nghĩ anh là làm theo một cách nghiêm túc như vậy.

Bà lại hỏi..

- Thế nào rồi?
Màn hình đang zoom lớn đôi môi của Tô Nhược, đầy đặn ngọt ngào.Do tấm ảnh này chụp cho tạp chí, cô còn tạo dáng quyến rũ nên khóe môi còn nhếch lên đầy khiêu khích.Càng nhìn càng mê đắm.

Chu Nhiễm tự nhiên lại thấy nhức đầu, đưa tay lên xoa xoa trán mấy cái.

Bà là bác sĩ tâm lí cũng hầu hạ người này hơn mười năm, mấy năm nay cuộc sống nghỉ ngơi, cảm xúc biến hóa, và cả thể trạng của người đó đều nằm trong tay bà..

Nhưng gần một tháng này, bà thấy hành động của Cảnh Tư Sâm giống như không khống chế được.

Bà còn nhớ một tháng trước Cảnh Tử Sâm từ Lodon gọi về cho bà, nói rằng hình như anh ta lại phát bệnh.

Dù căn bệnh tâm lý này đã được chữa dứt nửa năm trước.

Bây giờ lại tái phát.

Cảnh Tử Sâm thích nhìn ai có nốt ruồi son nằm ở đuôi mắt nữ giới, vẫn luôn như thế, chính Cảnh Tử Sâm cũng rõ ràng nhất, chỉ cần nhìn thấy cũng khiến mình xúc động.

Nếu trong giới giải trí có một cô gái nào có ưu điểm trời cho đấy, sẽ được Cảnh Tử Sâm để mắt đến.

Thật ra anh chỉ là chữa bệnh chứ cũng không có dụng tâm gì.

Một bữa cơm tối lãng mạng nhìn ngắm nghiêm túc xem phản ứng tâm lý thế nào.

Có những cuộc tình trôi qua chóng vánh chỉ vì kích động ban đầu.

Nhưng đến khi anh tiếp xúc với Tô Nhược, thì cảm giác lại khác hoàn toàn.

Chu Nhiễm chính là bác sĩ của anh, là người anh không được giấu diếm bệnh tình, Cảnh Tử Sâm sắp xếp lại câu từ rồi từ từ trần thuật.

Anh kể lại từ khi nhìn thấy ảnh Tô Nhược qua màn hình đến khi tiếp xúc với cô, nhìn trực tiếp nốt ruồi son trên đuôi mắt của cô, phản ứng sinh lí đột nhiên nảy ra, cho đến đêm anh hẹn cô dùng bữa tối, suýt chút nữa không khống chế được.

Những tin đồn tình cảm tạp chí đưa tin anh chưa bao giờ thừa nhận vì trong đó không phải một trăm phần trăm là sự thật.

Từng tuổi này rồi, anh cũng đã từng nghiêm túc có bạn gái kết giao còn hướng đến việc lập gia đình.

Những cô bạn gái của anh đều có một đặc điểm chung đều có nốt ruồi son ở đuôi mắt, nhưng đây là đặc điểm đâu ai cũng có được.

Chỉ Chu Nhiễm là rõ nhất, do Cảnh Tử Sâm bị tâm lý nên lúc đầu anh rất kích động với những cô gái này..

Chỉ là sau một thời gian cảm xúc liền không còn,lúc đó anh mới nhận ra anh chỉ thích ngắm nhìn nốt ruồi trên đuôi mắt của bọn họ nhưng tình cảm lại không tồn tại..

Kết quả là chia tay.

????????⬅️⬅️.
 
Trói Buộc Trái Tim Nữ Minh Tinh
Chương 37: 37: Căn Bệnh Tâm Lý


Nửa năm nay khi bệnh tình tốt hơn,anh không còn tâm lý muốn kết giao bạn gái.

Lần đi London lần này lại không ngờ bệnh tình lại tái phát mà nguyên nhân chính là cô diễn viên mới nổi kia.

Chu Nhiễm nhớ Cảnh Tử Sâm nói với bà, từ xưa giờ những cô gái có nốt ruồi son anh gặp qua nhưng chưa ai có nốt ruồi đẹp và đúng vị trí mong muốn của anh như là Tô Nhược.

Khi được tiếp xúc gần với cô gái đó, tâm lý, s1nh lý đều được trỗi dậy còn phần tình cảm không nói đến được vì chỉ mới tiếp xúc.

Nhưng khiến anh thở dài mệt mỏi rằng tâm bệnh tưởng hết là tái phát.

Lúc này Cảnh Tử Sâm sau khi quan sát một lượt mới nói.

- Nơi nào cũng đẹp..

Chu Nhiễm lấy tay đỡ trán,âm thầm thở dài, bất đắc dĩ khẽ khàng nói.

- Tôi hỏi rằng có nơi nào trên người cô ấy gây sự chú ý cho cậu nữa không? chứ không phải hỏi đẹp chỗ nào.

Từ lúc giờ cậu ta rốt cuộc ngắm cái gì, còn nói lời dư thừa kia.Tiểu hoa đán mới nổi này bà đã xem qua, đúng thật rất xinh đẹp nếu không mới có vài năm làm sao fan lại đông như thế.

Thấy Cảnh Tử Sâm trầm tư, Chu Nhiễm tốt bụng trấn an vị bệnh nhân đặc biệt của mình.

- Thực ra thích nốt ruồi son nơi đuôi mắt của phái nữ gì đó trong tâm lý học cũng là triệu chứng thường gặp.

Phản ứng này nhìn chung cũng không cần trị liệu, dù sao cũng là một loại tính cách mà thôi.Rất nhiều người đàn ông nhìn thấy mông lớn, ngực to, eo thon nhỏ, chân dài thì cũng sẽ hưng phấn.

Là do cậu nghĩ đó là tâm bệnh muốn chữa khỏi, nhưng tôi thì thấy đó là môt việc bình thường.

- Tôi còn phải lấy vợ.

Cảnh Tử Sâm nhịp tay lên bàn trả lời một câu không rõ ngụ ý.

- Thì sao?
Chu Nhiễm nhíu mày khó hiểu.

Cảnh Tử Sâm lúc này tắt ảnh đi, mở rộng màn hình nhìn Chu Nhiễm, nghiêm túc trả lời..

- Nó ảnh hưởng tới tình cảm và sự phán đoán của tôi.Với Tôi hôn nhân là phải đến từ tình yêu.

À thì ra là thế, Chu Nhiễm vỡ lẽ ra mọi thứ..

Nghe suy nghĩ này từ miệng của Cảnh Tử Sâm, bất giác Chu Nhiễm cảm thấy rung động kinh hồn.Cũng may bà đã ngoài tứ tuần nếu không cũng như những cô gái kia đâm đầu vào.1
Bà im lặng nghiêm túc suy nghĩ vấn đề thật chu đáo, rồi nói.

- Nói cách khác nguyên nhân cậu phát bệnh lần này là cô gái tên Tô Nhược.

Cảnh Tử Sâm gật đầu.

Bà lại hỏi..

- Một tháng qua cậu có gặp cô ấy không?
- Không.

- Vậy một tháng qua cậu có kích động vì ai khác có nốt ruồi giống vậy hay không?
- Có gặp một người tương tự nhưng không có hứng thú.

Cảnh Tử Sâm suy nghĩ trả lời, không cần nghĩ ngợi anh sống gần ba mươi năm nay, bởi vì sở thích kì lạ này, cho nên lực chú ý đến người khác giới cũng cao hơn rất nhiều, trong lòng cũng thầm ghi nhớ.

Nốt ruồi son trên đuôi mắt Tô Nhược anh đã nhìn qua, đúng là đẹp nhất.

Khóe môi Chu Nhiễm nhếch lên..

- Tôi nghĩ sau khi qua trị liệu, mắt nhìn của cậu cũng sẽ cao hơn, không bụng đói ăn quàng như trước kia nữa rồi.

Ăn quàng sao?
Thấy mặt anh hơi lạnh xuống Chu Nhiễm thu lại nụ cười rồi nói.

- Giai đoạn này rất quan trọng, thử xác định mối quan hệ với cô gái đó, trong vòng một tháng cậu cần giữ cô gái đó bên cạnh.

Làm bằng cách nào ừm..thì Tôi không biết..

Nhưng cậu làm sao cho cô ấy bộc lộ tính khí thật của bản thân, tức là không nịnh nọt cậu lấy lòng cậu như những cô gái khác.

Sau một tháng chúng ta sẽ nói chuyện với nhau.Được không?
Lúc Chu Nhiễm nói những lời này chỉ là toàn tâm toàn ý muốn chữa bệnh cho Cảnh Tử Sâm.Bà làm sao biết được bệnh nhân của bà lại sử dụng biện pháp b**n th** theo nghĩa trắng lẫn nghĩa đen để ức h**p con gái nhà người ta..

Điều không tưởng nữa là, anh lại ra tay sớm hơn trước khi bà nêu ra ý tưởng.

Khép lại hồi ức vừa rồi, Cảnh Tử Sâm ngồi trong khu vườn rất nhiều cây xanh, nhâm nhi ly cà phê nóng buổi sáng..Nhớ đế những gì Chu Nhiễm đã nói, trong ánh mắt anh hiện lên ý cười..

Anh cầm điện thoại bấm vào tên một người.

Điện thoại rất nhanh kết nối anh nhàn nhạt ra lệnh.

- Hôm nay tôi muốn gặp Tô Nhược..
 
Trói Buộc Trái Tim Nữ Minh Tinh
Chương 38: 38: Buổi Chụp Ảnh Diễn Ra


Theo như giờ hẹn , Tô Nhược có mặt tại studio của Hoa Hạ chụp poster cho Crystal.

Lúc đến nơi mọi người đã có mặt dường như khá đông đủ.

Tô Nhược nhanh chóng vào phòng trang điểm.Đây là lần đầu tiên Tô Nhược đặt chân đến studio của Hoa Hạ.Vô cùng sang trọng từ thiết bị cho đến thiết kế hiện đại đẳng cấp.

Chủ đề chụp cho nước hoa Crystal lần này là thanh thuần trong sáng, trang điểm tương đối nhẹ nhàng nhưng nhấn nhá vào những điểm chính làm tôn lên được đường nét xinh đẹp của Tô Nhược.

Vì là buổi làm việc đầu tiên hợp tác với Crystal.

Dương Bội không an tâm nên cũng tranh thủ đến, Tô Nhược nhắm mắt cho thợ trang điểm, hai thợ đứng phía sau giúp cô thiết kế mái tóc xoăn tự nhiên.

Dương Bội không vội vào trong với Tô Nhược, cô ta vừa vào gặp ngay Mike nhiếp ảnh gia nổi tiếng từ Ý, người đàn ông này tính tình khá quái, có những người dù nổi tiếng, ngôi sao lớn đi nữa dù là do anh ta chụp cũng sẽ nhận xét thẳng thắng.Nếu không tiếp thu lời nhận xét của anh ta đồng nghĩa với việc không cần chụp tiếp.

Ở trong giới Mike nổi tiếng là soi mói, đối với quần áo soi mói, đối với phụ nữ cũng soi mói, hơn nửa đối với tư thế và ánh mắt của người mẫu trước ống kính càng đặc biệt soi mói.Nhưng đổi lại những tấm ảnh có được từ anh ta đều trở nên đắc giá.

Đây là lần đầu Tô Nhược làm việc với Mike khiến Dương Bội khá lo lắng.

Cô ta cười xởi lởi bước đến.

- Mike, có gì chút nữa anh giúp đỡ con bé một chút nhé.

Mike dáng rất cao nhìn qua đậm chất nghệ sĩ, mái tóc dài bạch kim cột phía sau nhìn anh ta càng lãng tử nhưng mang vẻ ngạo mạn rõ ràng.

Ngoài công việc tính tình anh ta khá thờ ơ, lạnh nhạt với mọi thứ.Khi họp tác với anh ta chỉ quan trọng là năng lực,không có khái niệm là ngôi sao hạng nào.

Anh ta nhếch môi, căng chỉnh máy ảnh,cả cái liếc mắt cũng không nhìn qua Dương Bội.

- Để xem năng lực cô ta thế nào.

Nụ cười Dương Bội cứng ngắt,nói thêm vài câu rồi đi vào phòng trang điểm tìm Tô Nhược..

Lúc này Tô Nhược vừa thay đồ ra, trên người cô chỉ mặc chiếc váy lụa màu trắng dài đến gót chân, kết hợp lối trang điểm phủ sương thần thánh là dựa vào công thức sử dụng loại son bóng, kem nền căng bóng tự nhiên, thêm phần highlight tạo điểm nhấn giúp gương mặt Tô Nhược trở nên trẻ trung, tỏa sáng một nét đẹp bí ẩn, trong trẻo.

Kết hợp mái tóc dập sóng tự nhiên dài óng ả.

Càng khiến cô thêm mong manh xinh đẹp đến phát hờn..

- Chị Bội.

Tô Nhược xoay người bắt thấy Dương Bội đang đi vào cô gọi khẽ một tiếng.

Dương Bội đi đến nhìn cô qua một lươt, nhẹ giọng nói..

- Hôm nay nhiếp ảnh gia là Mike, anh ta có tiếng là khó tính nên em cẩn trọng một chút.Khi anh ta góp ý là lắng nghe không phản bác.Nhớ chưa..

Tô Nhược đã nghe qua tiếng tăm người này, trong giới đa số các ngôi sao rất áp lực khi làm việc với anh ta.Nghe đâu người đàn ông này vừa kỹ tính lại cực kì khó chiều.

Tô Nhược gật đầu..

- Em biết rồi..

Henry đưa nước cho cô uống.

Dương Bội dường như có chút lo lắng lại nói thêm..

- Khó khăn lắm mới hợp tác được với Cảnh Thị chị không muốn có sơ xuất gì.Em phải cố gắng làm tốt nhất có thể, biết không?
Tô Nhược lại gật đầu.

- Xong chưa,bắt đầu thôi nào.

Bên ngoài có tiếng hối thúc..

- Ra đi..

Dương Bội cùng Henry đưa Tô Nhược ra ngoài..

Lúc này Mike quay sang nhìn cô, Tô Nhược bước đến mỉm cười.

- Chào anh tôi là Tô Nhược, hôm nay tôi nên diễn thế nào để phù hợp với bộ ảnh?
Dương Bội cuối đầu nhếch môi, Tô Nhược khá thông minh.

Từ ngày cô vào nghề dường như đối với các tiền bối chưa sai phạm với ai.Lễ phép nhưng không nịnh nọt, lịch thiệp nhưng lại xa cách.

Biết tiến biết lùi, biết vị trí mình ở đâu, đó cũng là yếu tố quan trọng mà một ngôi sao cần có.Nếu cô bớt ngang bướng thờ ơ với các mối quan hệ ngoài luồng mà luôn nghiêm túc như trong công việc có lẽ Dương Bội nghĩ mình đỡ vất vả hơn rất nhiều.

????????⬅️⬅️.
 
Trói Buộc Trái Tim Nữ Minh Tinh
Chương 39: 39: Lần Đầu Ngoan Ngoãn


Trước tiên Mike rất thích nét đẹp của cô gái trước mắt nhìn thì thanh thuần nhưng lại vô cùng ma mị, sắc sảo từng đường nét.

Vóc dáng thì cực kì quyến rũ, không cần ngực, mông quá to.Mà là mềm mại,uyển chuyển thứ cần nhỏ là nhỏ nơi căng tràn đầy thì vừa phải.

Cộnh thêm tính khí vừa gặp lại hiểu chuyện không vênh váo như một số ngôi sao mới nổi bây giờ.Cứ nghĩ mình có người chống lưng chẳng xem ai ra gì.

Cảm giác về cô gái này không tồi,nên giọng điệu của Mike cũng dễ chịu hơn.

- Đây chỉ là poster cho Cảnh Thị công bố dự án,còn quảng cáo và ảnh chụp sản phẩm sẽ có lịch trình sau.Hôm nay tôi muốn cô diễn một cách tự nhiên nhất,nhưng thể hiện được nét quyến rũ tôn vinh vẻ đẹp vốn có.

Như nước hoa Crystal hương thơm nhẹ nhàng lại cực kì quyến rũ và khiến người ta ngửi một lần liền đắm chìm..Ok chứ..?
Tô Nhược gật đầu.

- Vâng.Tôi biết rồi.

- Được,bắt đầu..

Tô Nhược vào vị trí của mình, cô nhập tâm rất nhanh, là poster nên chụp cận mặt Tô Nhược khá nhiều.

Khi vào chụp rồi, Mike dường như không hé răng, để cho Tô Nhược thỏa thích tạo dáng.Nhưng quan sát sắc mặt anh ta dường như khá hài lòng.

Dùng máy tạo gió thổi nhẹ mái tóc bồng bềnh, chụp theo tự nhiên Tô Nhược không diễn hình thể quá nhiều, cô tập trung vào sắc thái khuôn mặt, nhất là đôi mắt hút hồn, đôi môi mọng nước hững hờ..

Không khác gì một nữ thần mị hoặc, nhìn qua lại khiến người ta say đắm.

Mike nhìn vào máy ảnh, rồi chậm rãi ngẩng đầu nhìn về phía Tô Nhược ở dưới đèn chiếu, rồi sau đó lại hướng tầm mắt về máy chụp, vẻ mặt nghiêm túc ngoài ý muốn, khóe môi khẽ cong lên sự hài lòng.

Trang phục sau là làm từ lụa latin chiếc váy suông dài màu xanh lá mát mắt, tóc của Tô Nhược được búi rối phía sau ót, vài cọng tóc mai rơi bên trán.Vừa sang trọng lại dịu dàng còn mang màu ma mị.

Mike chụp rất nhanh chỉ hơn hai tiếng trôi qua, anh ta đã ngừng lại.

Lúc đó Tô Nhược chỉ mới thay tầm năm bộ quần áo.

- Xong rồi.

Tô Nhược có vẻ bất ngờ đưa mắt nhìn Dương Bội và Henry chỉ thấy hai người cũng có trạng thái giống cô.

Tô Nhược đi đến xem lại ảnh, nhìn qua hình ảnh mà ánh mắt cô lóe sáng.Chưa qua chỉnh sửa nhưng đã rất đẹp thế này.

Dường như Mike chụp không thừa thải bắt cứ động tác fail nào của cô.

- Anh chụp thật đẹp.

Tô Nhược không kiềm lòng được thốt lên một tiếng.

- Cô làm rất tốt.

Đây là một trong số lần hiếm hoi Mike khen người mẫu nhất là những ngôi sao điện ảnh.

- Cám ơn anh.

Tô Nhược vui vẻ đáp lời, nhìn qua vài tấm tiếp theo, cô nhanh chóng vào thay quần áo.

Dương Bội thở phào,vỗ vai Henry.

- Đưa con bé về nghỉ ngơi, chị về công ty trước.

- Vâng..

Hơn nửa tiếng sau Henry và Tô Nhược sánh bước ra ngoài,tài xế đã đợi sẵn hai người.

- Tiểu Nhược em thật lợi hại, cả Mike cũng phải gật đầu tán thưởng.Anh thật chờ mong ngày công bố dự án.Chậc xem mấy con kỳ nhông kia nổi đom đóm, thật là..

nghĩ thôi đã sướng.

Tô Nhược lắc đầu mặc kệ anh ta,với cô không thích chứng tỏ với bất cứ ai.Cô chỉ muốn chăm chỉ làm việc thật tốt.

Còn ai ganh ghét mặc kệ, miễn là không chạm đến cô là được.

- Được rồi, anh lại thế...!
Henry liếc cô một cái.

- Hừ..Mặc kệ anh, bọn người đó lúc nào cũng ỷ mình có kim bài hậu thuẫn,còn bọn trợ lý kia nữa.

Nghĩ rằng đi theo mấy ả hạng a kia ngon lắm sao.Dám coi thường anh.Tô Nhược em phải cho anh lấy lại mặt mũi chứ.

Tô Nhược bật cười..

- Rồi...rồi..anh muốn thế nào thì tùy.

Hai người vừa đi vừa vui vẻ trò chuyện, cho đến khi ra ngoài cổng lớn của Hoa Hạ.

Hai người đã thấy tài xế của họ bước xuống xe mở cửa sẵn.

Nhưng lúc này một chiếc xe Mercedes -Maybach Exelero ngừng trước xe của hai người họ.

Henry liền thốt lên.

- Ôi xe đẹp quá..

Đây là phiên bản giới hạng của dòng Mercedes giá gần 10 triệu Usd.

Người sở hữu chiếc xe này ở cái thành phố này không nhiều.

Mà ở đây là Hoa Hạ, chẳng lẽ là?
Sắc mặt Tô Nhược tái nhợt,cô có cùng suy nghĩ với Henry, bước chân như đổ chì chậm rì rì đi tới.

Quả nhiên người mở cửa xe đi xuống chính là Trần Lực..

Anh ta vẫn nhã nhặn như ngày nào, vừa thấy Tô Nhược.Trần Lực đi đến đứng cách cô tầm năm bước chân.

- Cô Tô, Chủ Tịch muốn mời cô dùng bữa tối.

Cả người Tô Nhược run rẩy, Cảnh Tử Sâm đã đi công tác về rồi sao? Rốt cuộc ngày này rồi cũng đã đến.

Henry có chút mờ mịt, chẳng phải lúc ở Pháp, Cảnh Tử Sâm không thuận mắt với Tô Nhược nên bỏ qua cho cô rồi à? Thế nào hôm nay là tiếp diễn.

Thấy Tô Nhược im lặng, Henry lại sợ tình cảnh như ở London không may lập lại.Sự việc lần đó khốn đốn thế nào, anh ta còn nhớ như in..

Vội kéo tay Tô Nhược ý tứ muốn nhắc nhở.

- Tiểu Nhược, em...!
- Anh về trước đi nhé.

Chưa kịp nói hết câu đã bị Tô Nhược cắt ngang..

Henry cũng không nghĩ nhiều, anh ta cho rằng Tô Nhược rút kinh nghiệm lần trước nên lần này mới ngoan ngoãn như vậy.

Có chút lo lắng nhưng đã vào thế này rồi nếu lần này Tô Nhược không thuận theo có lẽ hậu quả còn kinh khủng hơn ở London.

Henry hơi rầu rỉ không nỡ nhưng vẫn phải chấp nhận.

- Được..

Tô Nhược mỉm cười vỗ vai anh ta.

- Anh đừng lo, cũng không có gì to tát cả.À..anh khoan nói gì với Chị Bội nhé.

Để mọi chuyện ổn rồi em sẽ trao đổi với chị ấy sau.

Henry hiểu ý gật đầu.

Nói xong Tô Nhược không để Trần Lực chờ quá lâu, theo anh ta ngồi vào xe.

Nhìn xe khuất dần,Henry nhớ lại sắc mặt của Tô Nhược lúc vừa rồi có gì đó không đúng,nhưng lại không biết sai chỗ nào.

????????⬅️⬅️.
 
Back
Top Bottom