Ngôn Tình Trở Về Thập Niên 70 Làm Thú Y

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Trở Về Thập Niên 70 Làm Thú Y
Chương 40: 40: Mập Mờ


“Ai bảo con với cô ấy hẹn hò?”“Người trong thôn đều nói thế, họ còn bảo con cho người ta hai con cá còn gì?!”Hai con cá thời này quý lắm.

Bởi hiện giờ người người nhà nhà đều ăn không no mặc không ấm, nên nếu không phải thương người ta thì chẳng ai vô duyên vô cớ tặng thịt cá cho nhau làm gì.Bà Lý thấy thái độ của con trai rất lạ, bèn hỏi:“Con không thích người ta, sao khi không lại cho người ta hai con cá?“Thì …” - cổ họng Hà Hưng Gia lúc này như có một quả trứng to chặn cứng lại.

Việc này muốn kể rõ sự tình thì phải bắt đầu từ cái hũ sữa mạch nha kia.

Nhưng đến lúc đấy thể nào bà Lý cũng hỏi vì sao Trình Nhân tặng cho hũ sữa mạch nha.

Thế là phải đánh thêm một vòng nữa về lại chuyện anh hùng cứu mỹ nhân ở trên huyện, nói tới nói lui thì vẫn không thể giải thích rõ ràng.

Đúng thật tình ngay lý gian mà!“Này, Trình Nhân rốt cuộc có phải bạn gái của con không? Con có thích người ta không?” - thấy Hà Hưng Gia cứ ậm ừ không chịu nói lời nào, bà Lý sốt ruột hỏi tới.“Làm gì có.

Mẹ đừng nghe người trong thôn nói bậy bạ.

Con với Trình Nhân là trong sạch.”“Vậy sao con lại cho người ta hai con cá?”“…”Trời ơi, không khác gì máy nhắc lại, mỗi lần Hà Hưng Gia phủ nhận là mỗi lần bà Lý nhắc về hai con cá làm anh hết đường chối cãi luôn.Thấy không thể nói gì thêm, Hà Hưng Gia quyết định đổi chủ đề.

Anh lôi trong hành lý ra những vật phẩm đã mua ở Cung Tiêu Xã, còn đặc biệt đưa hộp kem dưỡng da cho Lý Nhị Anh.“Mẹ, cái này là con đặc biệt mua cho mẹ nè.

Trời sắp vào mùa lạnh rồi, thời tiết khô hanh, mẹ nhớ thoa mỗi ngày để da không bị bong tróc.”Sự thật chứng minh, phụ nữ dù ở độ tuổi nào cũng đều yêu cái đẹp và mê làm đẹp.

Bà Lý cầm hộp kem dưỡng da lên săm soi rồi cười toe toét, nhưng miệng vẫn từ chối vì tiếc của: “Thằng nhóc này lại tiêu tiền vào mấy cái linh tinh, mẹ từng tuổi này rồi còn bôi bôi trét trét gì nữa, con đem cho con Yến đi.”“Ơ kìa, tuổi tác thì liên quan gì.

Phần con Yến con có mua cho nó một hộp rồi.

Còn cái này là của mẹ, mẹ để dành xài đi, cứ xài thoải mái, hết bảo con mua thêm.”Bà Lý mặc dù thích lắm nhưng vẫn cự tuyệt: “Thế thì con lấy tặng cho Trình thanh niên tri thức đi, người ta con gái cũng cần những thứ này.”Nhưng bà Lý không biết rằng Hà Hưng Gia đã mua sẵn một hộp cho người ta rồi, chỉ là anh không nói ra mà thôi.“Haiz, con đã bảo là con với Trình thanh niên tri thức không có gì mà.

Cho dù chúng con có yêu nhau thật, nếu mua gì cũng phải mua cho mẹ trước đã, sao có thể tặng bạn gái trước rồi mới tặng mẹ được.”Lý Nhị Anh nghe đến đây thì mát lòng mát dạ, khoan khoái đem hộp dưỡng da vào phòng cất kỹ.Mất bao nhiêu nước bọt, Hà Hưng Gia cuối cùng cũng ứng phó với bà Lý xong, bây giờ quay sang ứng phó với đám hàng xóm nhiều chuyện đây.Hà Hưng Gia vắt óc suy nghĩ, nhớ lại hôm đưa cá cho Trình Nhân, rõ ràng lúc đó xung quanh chẳng có ai, chỉ mỗi anh và Trình Nhân ở đấy.

Vả lại trời còn rất sớm, tỷ lệ Trình Nhân trên đường đi về gặp phải người dân không cao.

Nhưng thanh niên tri thức thì sống chung với nhau trong một khu thập thể.

Vậy thì.…Đến đây, Hà Hưng Gia vỗ đùi cái *đét*, anh trách mình quá sơ suất, mặc dù đưa cá trong đúng thời điểm không có ai, nhưng lại quên mất việc Trình Nhân và đám thanh viên tri thức sống cùng nhau, đột nhiên xách hai con cá về làm k1ch thích sự chú ý của những người ở đó cũng không có gì lạ.Chắc chắn với tính cách của Trình Nhân, cô ấy sẽ không nói rõ là ai đưa, nhưng bọn họ đoán già đoán non lại đoán ra được thủ phạm là anh thì chỉ có thể do một người…Xâu chuỗi lại mọi việc, Hà Hưng Gia liền nghĩ ngay đến tên Trâu Khải.

Bởi hắn cứ khăng khăng khẳng định anh và Trình Nhân có tình cảm mập mờ.

Thế nên Hà Hưng Gia dám chắc nếu những lời đồn này không phải từ miệng Trâu Khải nói ra, thì cũng bắt nguồn từ thằng tiểu nhân đấy mà ra.Có thể nói Hà Hưng Gia đã đoán đúng được tám chín phần.

Cũng phải thôi, vì anh đâu tiếp xúc nhiều với những thanh niên tri thức đó nên làm sao mà hiểu hết tính cách của từng người.Lại nhắc về trận cãi nhau nảy lửa hôm ấy, sau khi Trình Nhân đứng lên thẳng thừng chửi vào mặt Trâu Khải.

Mọi người nhìn nhau rồi liền đứng dậy trở về phòng để tránh cho bầu không khí ngày càng trở nên căng thẳng và xấu hổ.

Chỉ có Trâu Khải vẫn cố chấp ngồi lỳ trong sân giận dỗi.Khu tập thể thanh viên trí thức tổng cộng 8 người, bốn nam, bốn nữ.

Những đồng chí nữ gồm có: Trình Nhân ôn hoà, Phan Hiểu Hiểu hoạt bát, Chu Hồng chua ngoa, ngoài ra còn có một người ít khi được nhắc đến đó chính là Tịch Nguyệt an tĩnh.

Tịch Nguyệt bình thường rất kiệm lời, ai hỏi gì mới đáp nhưng đáp rất ngắn và cũng không chủ động nói gì thêm, hiếm ai nghe được âm thanh phát ra từ miệng cô ấy…đến độ lắm khi mọi người còn tưởng cô ấy vô hình..
 
Trở Về Thập Niên 70 Làm Thú Y
Chương 41: 41: Đồn Như Lời!


Thấy mọi người đã rời đi, Tịch Nguyệt mới mon men mò qua sân để an ủi Trâu Khải đang dỗi hờn kia.“Trâu Khải, anh đừng giận Trình Nhân nữa.

Chắc là Trình Nhân sợ người trong thôn nghe anh nói nhà quê này nhà quê nọ họ lại tự ái nên mới nóng giận như vậy thôi.

Vả lại chúng ta đều là người thành phố, sau này chắc chắn sẽ được trở về thành.

Nhưng nếu cô ấy lấy người trong thôn thì làm sao mà quay về được nữa?”Ban đầu, Trâu Khải nghe Tịch Nguyệt cứ lải nhải bên tai thì có hơi bực mình.

Song sau khi nghe cô ta nhắc đến việc quay lại thành phố thì giống như đang nói trúng tim đen hắn vậy.

Chẳng phải kế hoạch từ đầu của hắn là tìm đến Trình Nhân để cả hai dắt tay nhau cùng trở về hay sao.“Hứ! Ai thèm giận, kệ cô ta tự làm tự chịu.

Tôi đã có ý tốt nhắc nhở, cô ta không biết ơn thì thôi mà còn thái độ lồi lõm.

Chọn tới chọn lui rốt cục chọn trúng thằng nhà quê, thằng Hà Hưng Gia đó có gì tốt?! Ừ để rồi xem, thể nào hai đứa nó cũng cạp đất mà ăn.”Trong câu chuyện của mình ai cũng đều là nạn nhân, từ đầu đến giờ Trâu Khải tuyệt nhiên không đề cập đến việc hắn đã tỏ tình thất bại.

Nhưng khi nghe hắn nhắc đến Hà Hưng Gia với giọng điệu cay cú, Tịch Nguyệt cũng ngờ ngợ đoán được phần nào.“Đúng rồi, Hà Hưng Gia đó tính tình lười nhác, kẻ hay kiếm cớ trốn việc như hắn thì kiếm được bao nhiêu công điểm, đến nuôi bản thân cũng không xong thì đòi nuôi ai.

Không hiểu Trình Nhân đang nghĩ gì, tôi cảm thấy cô ấy có hơi mù quáng.”Không ngờ Tịch Nguyệt cũng có suy nghĩ giống mình, Trâu Khải cảm thấy như tìm được tri âm, tinh thần phấn chấn lên hẳn.

Suốt cả thời gian đó, Trâu Khải đã cùng Tịch Nguyệt ngồi bó gối khoanh tròn nói xấu Hà Hưng Gia một trận cho đã cái nư.Sau mấy tiếng đồng hồ thấy cũng hơi mỏi miệng, cả hai đành tạm biệt nhau trở về phòng, hẹn mai gặp nói tiếp.

Nhóm thanh niên tri thức nữ có hai phòng, một là của Trình Nhân và Phan Hiểu Hiểu, hai là phòng của Tịch Nguyệt và Chu Hồng.Khi cô bước vào phòng, vẫn là Chu Hồng đang ngồi đọc sách nhưng không biết có chữ nào bay được vào đầu hay không?Lúc này, Tịch Nguyệt đi tới ngồi xuống ngay mép giường, vơ đại một quyển sách, lật ra một vài trang rồi thản nhiên nói: “Biết gì không, lúc nãy đi ngang qua nhà bếp thấy Trình Nhân đang loay hoay xử lý hai con cá.

Con gái thấy máu là sợ nên cô ấy không dám ra tay, cuối cùng cũng phải nhờ đến Trần Dương làm hộ.”“Xoẹt”Trong phòng vang lên tiếng xé giấy, nhưng Tịch Nguyệt vẫn làm bộ không nghe thấy, tỉnh bơ nói tiếp:“Nhưng Trâu Khải nói bạn trai của Trình Nhân là Hà Hưng Gia mà nhỉ, hai con cá kia cũng là của hắn.

Haiz, không biết có phải thật không.

Nghe kể trước kia có vài người cũng từng tặng quà cho cô ấy nhưng cô ấy không nhận, hôm nay lại nhận hai con cá đó, cô nói xem có phải hơi bất thường không?”Tịch Nguyệt bắt đầu giở trò mánh mung: “Nếu thật sự Trình Nhân tìm được bạn trai trong thôn, tôi đây cũng vui lây vài phần.

Chẳng phải Trình Nhân sẽ trở thành cô gái thanh niên tri thức đầu tiên kết hôn sao? Cô có thấy vậy không?”Dứt lời, Tịch Nguyệt lén liếc sang Chu Hồng, thấy cô ta đang nắm chặt trang sách, suy tư điều gì đó.

Bất giác khoé miệng của Tịch Nguyệt nhếch lên và không nói thêm gì nữa.

Bởi cô thừa khôn để hiểu được đạo lý “vật cực tất phản” (1).

Như thế là cũng đủ lắm rồi.Quả nhiên chưa đầy hai ngày, thôn Đại Cương nổ ra một tin đồn: bạn gái của Hà Hưng Gia là đồng chí Trình.

Truyền tới truyền lui, qua mấy trăm cái miệng thì trở thành: ngày mai Hà Hưng Gia và Trình Nhân kết hôn.

Đúng là nhân ngôn khả uý (2).Sẽ không ai ngờ rằng, kẻ đứng đằng sau chủ mưu tất cả lại chính là mỹ nữ an tĩnh Tịch Nguyện.

Từ lâu Tịch Nguyệt đã âm thầm ghen ghét, sinh lòng đố kỵ với Trình Nhân.

Cô ghen tị Trình Nhân có khuôn mặt trứng ngỗng, ghen tị Trình Nhân dáng người có da có thịt ba vòng cân đối.Còn cô thì lại “xui xẻo” sở hữu gương mặt trái xoan cùng dáng người mảnh khảnh.

Đúng là cô không xấu, nếu so với đời sau thì nét đẹp của Tịch Nguyệt chính là kiểu “mình hạc xương mai” mà nhiều người mơ ước.

Nhưng với tiêu chuẩn sắc đẹp của thập niên 70 ưa sự chắc khoẻ đầy đặn thì người ta cho rằng tướng cô không có phúc.

Cộng thêm bộ dạng ủ rũ lúc nào cũng lầm lầm lì của Tịch Nguyệt làm mọi người càng thêm sợ hãi và xa lánh.Ngày ngày phải chứng kiến bao nhiêu cánh đàn ông xếp hàng tặng quà cho Trình Nhân nhiều không đếm xuể, đâm ra lại càng ngứa mắt.

Ngay cả bọn con trai trong đội thanh niên trí thức cũng không ngoại lệ.

Trong bốn người thì đã có hai người để ý Trình Nhân, một là Trâu Khải, hai là Hứa Văn Khoa.

Phương Hành là con mọt sách, không tính.

Người còn lại là Trần Dương, tuy không có vẻ gì thích thú nhưng cũng rất chiếu cố Trình Nhân.Chính vì vậy, Tịch Nguyệt càng mong mỏi Trình Nhân tìm một người nhà quê để kết hôn.

Suốt đời bị giam giữ tại cái nơi khỉ ho cò gáy này, mãi mãi không thể trở về thành phố sống một cuộc sống ấm no, hạnh phúc._____________
 
Trở Về Thập Niên 70 Làm Thú Y
Chương 42: 42: Bất Ngờ Tỏ Tình


Đã mấy ngày trôi qua, tin đồn rộ lên bao nhiêu ngày thì Trình Nhân mất ăn mất ngủ bấy nhiêu.

Cô đã vắt óc cả ngày để suy xét xem ai có thể buông ra những lời vô căn cứ đó.

Hiện tại có hai kẻ tình nghi lớn nhất, đó chính là Trâu Khải và Chu Hồng.

Nhưng nghĩ kỹ lại bình thường Trâu Khải rất khinh người, không bao giờ lại gần thôn dân, càng sẽ không có chuyện hắn chủ động đi tìm người trong thôn để ba hoa bốc phét.

Vậy chỉ còn Chu Hồng là đáng nghi nhất.Song Trình Nhân lại không thể đi tìm Chu Hồng để đối chất.

Bởi cô biết thể nào nàng ta cũng sẽ thề thốt phủ nhận cho xem, thậm chí còn đổ ngược tội lên đầu cô là vu oan giá hoạ cho người khác.

Hơn nữa không bằng không chứng nói ra chắc gì có ai tin.Tuy nhiên phải ngậm bồ hòn làm ngọt như thế khiến Trình Nhân chẳng cam lòng.

Cơn giận bị đè nén làm cô càng bức bối không thôi.

Nhưng cũng đúng thôi, vô duyên vô cớ bị mang tiếng oan vào người ai mà không tủi thân cơ chứ.Đúng lúc cảm xúc đang cao trào thì Phan Hiểu Hiểu mở cửa phòng ra, vẻ mặt kì lạ mà nhìn Trình Nhân.“Bà Nhân, ở ngoài có ai tìm bà kìa.”“Ai tìm mình?”“Thì bà ra đi rồi biết!!!”Trình Nhân nhìn Phan Hiểu Hiểu có chút ngờ vực, con nhỏ hôm nay lại bày đặt chơi trò úp mở.

Ai mà tìm cô lúc này chứ, tò mò quá đi.

Trình Nhân đứng dậy đi ra ngoài sân thì bắt gặp ngay một bóng hình quen thuộc.

Và không ai khác đó chính là Hà Hưng Gia - người yêu tin đồn của cô.Đáng lý ra Hà Hưng Gia không nên đến tìm Trình Nhân vào lúc này, vì nếu như bị phát hiện thì người ta sẽ cho rằng chuyện giữa anh và Trình Nhân là hoàn toàn có thật.Song Hà Hưng Gia cảm thấy sự việc đi đến nước này đã chẳng thể giải thích rõ ràng được nữa.

Bởi con người rất lạ họ chỉ tin vào những điều mình muốn tin.

Tỷ như hiện tại, chỉ cần Hà Hưng Gia càng ra sức phân bua thì bảo đảm mọi người càng cho rằng anh có tật rục rịch.

Thành thử chọn cách im lặng, sinh hoạt bình thường, rồi thì thời gian sẽ đưa mọi tin đồn chìm vào quên lãng.May thay khi vừa đến kí túc dành cho thanh niên tri thức, Hà Hưng Gia vô tình gặp Hiểu Hiểu từ bên ngoài trở về nên mới mạo muội nhờ cô ấy vào trong gọi Trình Nhân giúp.Sau đó, Hà Hưng Gia cùng Trình Nhân đi đến một nơi vắng người để nói chuyện.

Anh lấy trong túi ra hộp kem dưỡng da đã mua trước đó tặng cho Trình Nhân, kèm với một nụ cười thật tươi.“Lần trước tôi lên huyện, thấy giá của một hộp sữa mạch nha rất mắc, cả chục con cá cũng không đổi lại được chứ huống gì hai con.

Lần này về thấy người ta có bán kem dưỡng da liền mua tặng cô một hộp coi như đáp lễ.

Cô đừng từ chối nhé.”Trình Nhân nhìn món quà trên tay Hà Hưng Gia, không nhận mà lại hỏi: “Bộ mấy ngày qua trong thôn đồn đãi chuyện tôi với anh, anh không nghe thấy sao?”“Có nghe, nhưng tôi nói thật đồng chí Trình đừng để ý đến họ làm gì.

Ba cái tin đồn đó được một lúc rồi lại trôi vào dĩ vãng hết ấy mà.”“Anh … còn gì muốn nói không?”“Hở? Nói gì là nói gì?”Thấy Hà Hưng Gia lúng túng, Trình Nhân khẽ nhìn anh rồi cúi đầu nói tiếp:“Thôi không có gì, hộp kem này anh mang về đi, tôi không nhận đâu.

Còn cái hũ sữa mạch nha kia, ngay từ đầu tôi đã nói là cảm tạ công ơn anh đã cứu tôi rồi, anh làm thế tôi thấy ngại lắm.”Nói xong, Trình Nhân liền lạnh lùng quay đi, Hà Hưng Gia nhìn theo bóng dáng của nàng thì tim hẫng một nhịp, đột nhiên có cái gì đó thôi thúc anh gọi cô.“Trình Nhân!”Thấy Trình Nhân chỉ dừng bước chứ không quay đầu lại, Hà Hưng Gia nói tiếp.“Đồng chí Trình Nhân, nếu chúng ta phát triển vượt lên tình đồng chí hữu nghị, em thấy sao?”_________________________Lời tỏ tình bất chợt của Hà Hưng Gia khiến cho Trình Nhân bối rối, hai má đỏ ửng, nhịp tim tăng mạnh làm cả người nóng ran.

Cô không biết phải làm gì, hốt hoảng cầm lại hũ kem dưỡng da chạy hồng hộc về phòng kí túc.*phịch*Đặt mông xuống ghế, Trình Nhân như người mất hồn.

Phan Hiểu Hiểu thấy bạn mình vừa gặp người yêu tin đồn về thì rơi vào trạng thái bất động liền tiến tới lay lay vai Trình Nhân 7749 lần, may thay lay đến lần thứ 50 cuối cùng cũng có phản ứng.“Nhân… Nhân…bà sao vậy??? Sao mặt bà đỏ hết lên thế kia?? Ăn trúng ớt hả? Sao người nóng thế, bị sốt à?”“Hở, gì? Khô … Không … Nhân không sao hết á.

Không gì đâu, Hiểu Hiểu đừng lo lắng.” Trình Nhân run rẩy gỡ tay Phan Hiểu Hiểu đang đặt trên trán mình xuống, hành động đó vô tình làm lộ món đồ trong tay cô.“Kem dưỡng da? Là của ai, đừng nói với tui là của Hà Hưng Gia tặng nha?Phan Hiểu Hiểu thấy Trình Nhân cúi đầu trước cáo buộc của mình thì la bài hải:“Cái gì? Trình Nhân, không lẽ bà cùng tên họ Hà đó … là thật sao? Sao hai ngày trước bà kêu với tui là người ta đồn bậy bạ, rồi bậy bạ dữ chưa?”Trình Nhân không còn tâm trí nào để trả lời những chất vấn của Phan Hiểu Hiểu, vì tâm trí cô lúc này đã đặt hết vào những lời Hà Hưng Gia nói với cô ban nãy:“Anh biết gia cảnh hiện tại của anh không đảm bảo cho em có một cuộc sống đủ đầy, nhưng em yên tâm, anh cam đoan với khả năng của anh, anh sẽ đem lại cho em một tương lai tươi đẹp, một cuộc sống tốt hơn bây giờ rất nhiều.

Hãy tin ở anh.”.
 
Trở Về Thập Niên 70 Làm Thú Y
Chương 43: 43: Tức Cảnh Sinh Tình


Trong lòng Trình Nhân như có trăm mối tơ vò, cô chẳng nhớ mình đã trả lời Hà Hưng Gia như thế nào nữa.

Chỉ nhớ mình giật hộp kem dưỡng da từ tay anh ta, sau đó ba chân bốn cẳng chạy về, thật xấu hổ!Phan Hiểu Hiểu thấy bạn mình cứ ngồi đực mặt ra thì nhẹ nhàng khuyên nhủ: “Nhân à! Chuyện này bà phải xem xét thật kỹ nha.

Nếu như bà lấy chồng ở nông thôn thì sớm muộn gì cũng nhập hộ khẩu theo chồng, lỡ sau này nhà nước thay đổi chính sách cho các thanh niên trí thức được quay lại thành phố, đến lúc đó muốn về cũng không được.”Hít thở một hồi lâu Trình Nhân cũng lấy lại chút tinh thần, nhìn Phan Hiểu Hiểu kế bên đang lo sốt vó, Trình Nhân kéo cô đến gần, bộc bạch:“Hiểu Hiểu, tui biết bà muốn tốt cho tui, nhưng bà xem Trần Dương kìa, ảnh ở đây bao nhiêu năm rồi mà ngày nào quay về vẫn là một ẩn số.

Có lẽ sẽ có một ngày chính sách thay đổi, nhưng…” - nói tới đây Trình Nhân ngập ngừng.“Nhưng tới ngày đó thì mới tính được.

Suy cho cùng, chúng ta không thể cứ ôm lấy một niềm tin hư vô mờ mịt, mà bỏ lỡ người trước mắt được.”“Nhưng đâu nhất định phải là Hà Hưng Gia? Trong làng có bao nhiêu người, bà gật đầu một cái là cả tá anh xếp hàng dài thườn thượt cho bà chọn, tại sao lại chọn trúng anh ta? Ngoài trừ việc anh ta lên huyện học thú y ra thì nào còn bản lĩnh gì khác, bà nên xem xét lại.”Lời của Hiểu Hiểu khiến Trình Nhân hơi khó xử, có phải là tuyển phò mã đâu mà bắt cô lựa chọn, cô và Hưng Gia đích thị là cơ duyên hảo hợp, đúng người đúng thời điểm quá rồi còn gì.

Trình Nhân càng ra sức trấn an Hiểu Hiểu:“Hiểu Hiểu à, cái tốt nhất chưa chắc đã hợp với mình nhất.

Vả lại Nhân cảm thấy Hà Hưng Gia không hẳn là không có gì tốt như mọi người nói, anh ấy cũng có những điểm tốt, chỉ là mọi người chưa khám phá hết thôi.

Cho dù một ngày nào đó nhận ra mình đã chọn sai người, thì cũng chính là do mình đích thân chọn, chắc chắn sẽ không tiếc nuối càng không hối hận.”Phan Hiểu Hiểu thấy ánh mắt Trình Nhân kiên định, bỗng dưng nhận ra con nhỏ này ngoài mặt thì ôn hoà nhỏ nhẹ, nhưng ngược lại nội tâm thì rất sâu sắc và đặc biệt có chủ kiến.

Cô không nói gì thêm nữa, chỉ hy vọng Trình Nhân sẽ hạnh phúc với sự lựa chọn của mìnhQuay sang Hà Hưng Gia, tỏ tình xong thì liền trở về nhà, trong lòng không ngừng bâng khuâng.

Nếu anh nói anh vẫn chưa yêu, là thật ra anh đang dối lòng.

Bảo anh không có cảm giác với Trình Nhân là nói xạo, bởi người ta xinh đẹp thế cơ mà, tính cách thì dễ thương nhu mì, lại còn học cao trung ở Bắc Kinh, tóm gọn lại là Trình Nhân 10 điểm không có nhưng.

Nếu đổi là người khác, hai hũ sữa mạch nha anh cũng không thèm, mặc kệ người đó có xấu hổ hay không.

Nhưng bởi vì là Trình Nhân, anh mới giang tay đón nhận ấy chứ, đích thị mà mê người ta rồi còn gì nữa.Nhưng có một điều làm anh trăn trở mãi đó chính là tài chính chưa vững, anh lo hiện tại sẽ không cho được con gái nhà người ta một cuộc sống dư dả.

Cả gia tài của anh chỉ có vài trăm đồng nhờ việc đi buôn, so với nông dân đúng là không ít nhưng tỷ như bây giờ muốn mua chiếc xe đạp để đi học thôi đã hết phân nửa tiền tiết kiệm rồi, nếu một khi phá ra dùng chắc chắn sẽ không còn gì.Thêm vào đó không biết Trình Nhân có ý với anh không nữa, dù gì người ta cũng là thanh niên tri thức, học rộng hiểu nhiều, lỡ người ta một lòng một dạ muốn quay về thành phố thì sao, mấy ai nguyện ý sẽ ở lại cái nơi khỉ ho cò gáy này, hoặc nhỡ người ta không thích trai quê thì sao.

Hàng nghìn câu hỏi cứ quanh quẩn mãi trong đầu Hà Hưng Gia, chính vì thế mà anh cứ mãi chần chừ không muốn thổ lộ với Trình Nhân.Haiz… Cho nên chuyện hôm nay, tất cả đều do hoàn cảnh đưa đẩy mà thôi, ai bảo bầu không khí lúc ấy lãng mạn quá khiến người ta ý loạn tình m3 rồi dễ xúc động mà nảy sinh tình cảm.

Cũng vì tức cảnh sinh tình nên mới buộc miệng thổ lộ tâm tư.

Có trách thì trách trăng đêm nay quá đẹp, bảo sao trai gái yêu nhau đều thích ngồi tình tứ dưới trăng, quả là một khung cảnh làm cho người ta bùng nổ hormone, lòng xuân nở rộ, xáo động chẳng nguôi.Bất quá nói thì cũng đã nói rồi, Trình Nhân cũng đã đồng ý, Hà Hưng Gia không còn gì hối hận nữa.

Vả lại anh luôn tin chắc rằng, với năng lực của mình sẽ không bao giờ để cho người mình yêu phải chịu khổ cực.Người ta nói không ai bình thường khi yêu, có lẽ Hà Hưng Gia cũng không ngoại lệ.

Nhưng sau giây phút hưng phấn qua đi, dường như suy nghĩ tới điều gì đó, Hà Hưng Gia bỗng đứng dậy đi tìm Lý Nhị Anh tâm sự.“Mẹ, kỳ thực con và Trình Nhân đang hẹn hò.”Lý Nhị Anh chả hiểu mô tê gì, ba hồi nó nói là có, ba hồi nó bảo không.

Mới đây nó một mực phủ nhận là người ta đồn bậy đồn bạ, bây giờ lại chịu nhận là thế nào..
 
Trở Về Thập Niên 70 Làm Thú Y
Chương 44: 44: Thăm Dò


“Ơ cái thằng này mày hấp à?! Ngồi xuống nói đàng hoàng tao nghe rốt cuộc chuyện là như thế nào.

Mới sáng nay thì bảo không có gì với người ta, bây giờ thì nói khác, sao mày quay mẹ như chong chóng thế hả con?”“Thì con phải gìn giữ cho thanh danh Trình Nhân chứ, mẹ cũng biết đối với một người con gái thanh danh quan trọng thế nào mà.

Cả thôn suốt ngày đem con và cô ấy ra bàn tán, nói tụi con chả biết thành cái loại người gì luôn.

Tuy rằng xã hội đổi mới không còn chuyện ép dầu ép mỡ ai nỡ ép duyên, nhưng dân quê chúng ta vẫn chuộng kiểu mai mối sắp đặt.

Kết hôn cũng không được tự do lựa chọn.

Con biết lời này nói ra mẹ không nghe lọt tai, nhưng con cứ nghĩ đi nghĩ lại hoài, giấu người ta thì được nhưng con không thể giấu mẹ, mẹ là mẹ con mà.”“Mẹ biết ngày từ đầu hai đứa mày có vấn đề mà.

Chứ khi không sao tự mày lại cho người ta hai con cá?”“……..”Nữa, lại nhắc nữa.

Có thể không đề cập đến hai con cá được không vậy.

Hà Hưng Gia cố vuốt mặt cho tỉnh táo để trả lời câu hỏi cả bà Lý:“Mẹ nhớ hũ sữa mạch nha lần trước con mang về không, cái đó là của Trình Nhân tặng.”“Sao mày bảo mày mua trên huyện? Mấy cái đấy đắt tiền lắm con ơi, cha mẹ cả đời cũng không dám mua một hũ, không phải muốn nhận là nhận đâu con à.

Hũ đấy Trình Nhân mua hết bao nhiêu?” - Lý Nhị Anh lo lắng.“Không phải, cái đó là cha mẹ cô ấy gửi từ Bắc Kinh xuống, cô ấy bảo mình là thanh niên sức dài vai rộng không cần dùng, kêu con đem về biếu cho mẹ và Nhị Nha uống bồi bổ.”“Con bé nói vậy thiệt hả?” Thật ra bà Lý cảm thấy sức khoẻ của mình vẫn còn tốt chán, không cần phải uống sữa mạch nha bồi bổ làm gì, ấy thế mà Trình Nhân lại chu đáo lo lắng thay mình làm cho Lý Nhị Anh có chút bất ngờ xen lẫn cảm động.“Chính xác là như vậy.” Hà Hưng Gia biết rằng trong lòng bà Lý đang bận tâm điều gì.

Trình Nhân cũng xuất thân là con gái thành thị, bà sợ tính cách cô ấy sẽ giống cô bạn gái tiểu thư hống hách của Hà Hưng Nghiệp, sợ trong nhà lại có thêm một Thu Oánh Oánh thứ hai thì chết dở.“Mẹ, trước đây con đã nói rồi, con sẽ tìm một cô con dâu vừa lòng mẹ.

Nếu mẹ không thích thì con cũng sẽ không thích luôn.”“Ấy đừng nói bậy, nhỡ con gái người ta nghe được lại buồn.

Người ta là con gái một thân một mình phải sống xa vòng tay gia đình, đang ở thành thị mà giờ đây phải lui về vùng thôn quê hẻo lánh, con nhất định phải đối xử với người ta thật tốt, đừng để con bé cảm thấy tủi thân.”“Con cũng biết, nhưng con đang lo đây.

Hiện tại con vẫn phải lên huyện học thú y, chắc phải mất một khoảng thời gian nữa mới xong.

Sợ trong lúc này e là không thể về nhà thường xuyên để chăm sóc cô ấy được.” - Hà Hưng Gia lộ vẻ khó xử.“Anh yên tâm, việc ở nhà đã có mẹ lo.

Mẹ sẽ thay anh chăm sóc từng chân tơ kẽ tóc con dâu.” - Lý Nhị Anh hào hứng đảm bảo giúp Hà Hưng Gia.“Uầy, chưa gì hết mà mẹ này.

Thật ra mẹ cũng không cần lo đến từng chân tơ kẽ tóc đâu, chỉ cần đừng để người ta nói ra nói vào Trình Nhân là được, con sợ thị phi.”Nói chuyện với mẹ như trút hết được mọi nỗi niềm.

Sáng sớm hôm sau, Hà Hưng Gia nhẹ nhõm chuẩn bị hành trang lên huyện lại để tiếp tục khoá học thú y.

Anh cảm thấy cứ đi mà không thông báo lời nào với người yêu thì quá ư là không tốt cho lắm nên trên đường đi, Hà Hưng Gia cố tình tạt qua kí túc xá của hội thanh niên trí thức để gặp Trình Nhân một lát.Ít lâu sau, vài người trong đội thanh niên tri thức tụ tập dưới sân, bọn họ nhìn thấy mới sáng sớm mà Hà Hưng Gia đã đứng bên kia đường để đợi người - mà - ai - cũng - biết - là - ai - đấy, nhưng mỗi người biểu lộ một thái độ khác nhau.

Hà Hưng Gia từ xa nheo mắt quét một lượt tất cả bọn họ, cố ý quan sát biểu cảm của từng người, đánh giá xem có ai có biểu hiện lạ không.

Thật ra lý do anh đến ký túc xá không phải để gặp mỗi Trình Nhân thôi, mà anh muốn xem khi anh xuất hiện ở đây, ai đó sẽ vô tình đánh rơi lớp mặt nạ của mình.Qua cặp mắt chiếu yêu của Hà Hưng Gia, anh nhận thấy tên Trâu khải thì không cần phải nói, đó giờ vẫn giữ thái độ khinh khỉnh, vừa thù dai vừa để bụng.

Thanh niên tri thức Trần Dương vẫn gương mặt thư sinh cùng cặp kính trắng đó, không có gì đặc biệt.

Còn có một nam thanh niên trí thức kia, hình như là họ Hứa, ánh mắt của anh ta tương đối phức tạp, không thể dễ dàng đoán được anh ta đang nghĩ gì, nhưng đối tượng này không cần bận tâm.

Đến lượt nữ thanh niên tri thức, Trình Nhân là người yêu mình, cất trong tim.

Hiểu Hiểu hôm qua mới gặp xong, hôm nay thấy Hà Hưng Gia xuất hiện liền trợn mắt nhìn anh.

Cô thanh niên tri thức mặt đanh đá kia hẳn là Chu Hồng, biểu cảm không khác thì tên Trâu Khải là mấy, rõ ràng là cũng ghét Hà Hưng Gia ra mặt.

Còn cái cô cuối cùng kia … cô ta cười như không cười, nét mặt tựa hồ rất đắc ý, là loại giậu đổ bìm leo sao?.
 
Trở Về Thập Niên 70 Làm Thú Y
Chương 45: 45: Dặn Dò


Nhìn thấy người tình thân thương từ xa, Hà Hưng Gia vẫy tay gọi:“ Đồng chí Trình Nhân, tôi có chuyện muốn nói với em.”Hà Hưng Gia xưng hô như vậy làm Trình Nhân ngại quá trời quá đất, e thẹn đi về hướng của anh.“Hôm nay anh phải tiếp tục lên huyện học thú y, nghĩ ít nhiều gì cũng phải sang chào em một tiếng, em không ngại chứ?” - Hà Hưng Gia vừa nói vừa nhìn biểu hiện của đối phương.“Um … dạ!”Biết Hà Hưng Gia sáng sớm đã lặn lội đến đây để tạm biệt mình, Trình Nhân rất cảm kích.

Cô cũng muốn dặn dò anh vài điều giống những người yêu nhau hay làm nhưng không biết phải bắt đầu từ đâu nên tay cứ nghịch nghịch vạt áo mãi.Thấy Trình Nhân không dám nhìn thẳng, ngại ngùng cắn môi không nói gì, Hà Hưng Gia mở lời dặn dò: “Trong thời gian này tốt nhất em đừng nên đi lên huyện khi không có việc gì cần nhé.

Sau này nếu muốn gửi thư tín về cho gia đình thì bảo anh, anh gửi thay em.

Được chứ?”Hà Hưng Gia vẫn còn đề phòng với Tôn Viễn Siêu, không biết hắn ta còn muốn kéo dài vụ này bao lâu, vẫn nên để Trình Nhân lánh mặt thêm một thời gian thì hơn.“Dạ vâng.”“À đúng rồi, tối qua anh quên hỏi em, chuyện tin đồn của hai chúng ta em có đoán được ra ai không?”“Ưm, em đang nghi ngờ có thể là Trâu Khải hoặc Chu Hồng.

Khả năng cao là Chu Hồng nghe tin tức từ miệng Trâu Khải, sau đó lan truyền ra khắp nơi.” - Trình Nhân do dự mà nói ra suy nghĩ của mình cho Hà Hưng Gia nghe.“Còn cô gái bên kia, cái người đang đứng kế Chu Hồng là ai?”“Cô ấy là Tịch Nguyệt.”“Em với cô ấy có thân nhau không?”“Dạ … cũng không thân cho lắm, bạn bè xã giao thôi.

Vì bình thường Tịch Nguyệt không thích giao tiếp, nên dù ở chung hai năm nhưng em với cô ấy cũng không nói chuyện nhiều.”“Ồ, vậy sao.”Nghe Trình Nhân nói thế, Hà Hưng Gia suy tư gì đó rồi nhắc nhở cô: “Anh nghĩ ngày thường em nên đề phòng cô ta một chút.”Thấy vậy, Trình Nhân có chút nghi hoặc nhưng vẫn gật đầu cho anh yên tâm.Nói chuyện xong xuôi, Hà Hưng Gia chào tạm biệt Trình Nhân lần nữa rồi xách tay nải tiếp tục lên đường.Một lúc sau cũng tới được Trạm Chăn Nuôi, quả nhiên lần này trạm đã thay đổi người hướng dẫn.

Đón tiếp các học viên là một ông chú trung niên họ Đỗ, nghe mọi người gọi ông ấy là Đỗ sư phụ.

Khác với Lý Kỳ chỉ biết kiến thức về heo, Đỗ sư phụ quả nhiên là bậc thầy lão luyện, ông rất am hiểu về động vật, kinh nghiệm khám chữa bệnh cho gia súc vô cùng thâm sâu và phong phú.

Tuy vậy ông rất điềm đạm kiệm lời, chỉ nói những điều cần nói chứ không hoạt ngôn và thân thiện như Lý Kỳ.Mấy ngày tiếp theo, Đỗ sư phụ đã thông qua những ca khám chữa bệnh cho động vật ông từng tiếp quản mà truyền đạt lại kinh nghiệm cho học viên, nào là cách nhận biết thú bị bệnh cho đến triệu chứng, các biện pháp xử lý cũng như thăm khám.

Qua những buổi học này, Hà Hưng Gia cảm thấy lời giảng của sư phụ họ Đỗ tuy ngắn gọn nhưng rất súc tích, giúp anh học được rất nhiều kiến thức quý báu về ngành thú y.Dù ông có hơi trầm tính và khó gần, song anh cảm thấy sư phụ Đỗ vẫn đáng tin hơn so với ông hoàng thiến heo Lý Kỳ nhiều.Có một hôm sau khi hết tiết, Đỗ sư phụ bày tỏ nỗi lòng với học trò: “Từ xưa đến nay bà con trong thôn nuôi gia súc, gia cầm toàn dựa trên kinh nghiệm.

Ở nhà có ai bị ốm thì mình có thể biết ngay, nhưng con vật thì khác, khi bị ốm chúng phải cắn răng chịu đựng vì tụi nó không có ngôn ngữ không có tiếng nói.

Gặp gia chủ nào để ý mới đi mời bác sĩ chân trần trong thôn đến xem.

Khổ nỗi mấy ông bác sĩ đó chả ai đi học trường lớp chính quy, đều dùng kiến thức chữa người để chữa vật.”Đỗ sư phụ bày ra vẻ mặt ủ rũ, tặc lưỡi mà nói tiếp:“Chậc, rõ ràng trên huyện có Trạm Chăn Nuôi, nhưng có bao nhiêu người chịu mang gia súc đến trị bệnh, thế nên mới thường xuyên xảy ra trường hợp con vật bị chết oan uổng do không cấp cứu kịp thời.”Nhưng Hà Hưng Gia thiết nghĩ, bà con cũng có nỗi khổ riêng của họ.

Thứ nhất, đâu phải thôn nào cũng gần huyện, có những thôn cách huyện cả trăm cây số, vậy làm sao có thể vận chuyển một con heo hay con trâu đang bệnh lên huyện chứ.Thứ hai, nếu nhìn từ góc độ của dân làng, họ xem những người của Trạm Chăn Nuôi đều là nhân viên công tác của chính phủ, đối với họ như vậy là quyền cao chức trọng lắm rồi, đâm ra người dân cũng vô thức mà rụt rè, ngại đối diện.

Đối với bọn họ thêm một chuyện chi bằng bớt một chuyện, họ không muốn sinh phiền phức.Đỗ sư phụ mới tâm sự hai hôm trước thì y như rằng hai hôm sau đã có người lên Trạm Chăn Nuôi nhờ thăm khám gia súc.Vị khách này là đội sản xuất thôn Thạch Ma, tuy cũng nằm trong phạm vi quản lý của huyện Khúc nhưng lại trực thuộc công xã khác.

Không giống thôn Đại Cương, thôn Thạch Ma ở khá xa trung tâm.

Giả dụ quãng đường từ thôn Đại Cương lên huyện mất hai tiếng, thì người ở thôn Thạch Ma mất ba tiếng rưỡi mới đặt chân được tới huyện thành..
 
Trở Về Thập Niên 70 Làm Thú Y
Chương 46: 46: Tay Không Thông…


Thôn Thạch Ma có hai con lừa, một đực, một cái.

Không biết hai đứa nó nhai phải thứ cỏ lạ gì mà lại bị bón suốt ngày hôm qua, rặn đến mệt lả cả người cũng chưa ẻ được, tinh thần đi xuống hẳn, buồn thiu buồn thiu chả thiết sống.Lừa là loài rất hay bị bệnh về tiêu hoá.

Từ đầu, người trong làng cũng ỷ y vì hai đứa này thường xuyên bị táo bón, kết quả lơ là một chút thì sáng nay liền phát hiện con lừa cái đã không chịu nổi mà qua đời.

Chuyện này làm chấn động cả thôn, khiến ai ai cũng sợ hãi.Bởi gia tài của thôn chỉ có mỗi hai con lừa, nay một con đã chết, nếu như con còn lại cũng đi luôn thì biết phải làm sao.

Người thôn Thạch Ma quýnh quáng lấy con xe đạp duy nhất trong thôn phi như bay lên huyện để mời người ở Trạm Chăn Nuôi về thôn thăm khám.Đỗ sư phụ sau khi biết tin liền quyết định thu dọn đồ nghề, tức tốc chạy đến xem thử.

Hiếm khi có cơ hội cho học viên thực hành, thành ra lần này sẽ chọn vài người đi theo đến thôn Thạch Ma để trực tiếp học hỏi thêm kinh nghiệm.

Song chọn ai loại ai cũng là cả một vấn đề nan giải.Quãng đường từ huyện về thôn Thạch Ma rất xa, nhưng do tình thế nguy cấp nên bọn họ được cho phép sử dụng xe đạp của Trạm để rút ngắn thời gian.

Khổ nỗi xe đạp thời này rất hiếm, đâu phải nhà nào cũng có cho nên rất ít người biết đạp.

Muốn biết thì phải tập mà muốn tập thì cũng không phải lúc này.Khó chọn quá, Đỗ sư phụ bèn lên tiếng hỏi thẳng: “Trong số các cậu, ai biết đạp xe?”Giữa đám đông chỉ vỏn vẹn có hai cánh tay, đó là của Hà Hưng Gia và một người học viên khác.

Thế là Đỗ sư phụ quyết định chọn hai người họ đi theo làm phụ tá.

Bằng cách đó, những người còn lại khỏi phàn nàn rằng ông thiên vị.Nghiêm túc mà nói thì trên thực tế, nguyên thân chưa một lần lái xe đạp, nhưng hên là mọi người không biết chuyện này.

Cho nên hiện giờ chỉ cần Hà Hưng Gia có thể đạp một cách tự nhiên thuần thục thì sẽ chẳng ai ý kiến hay nghi ngờ gì.Tuy rằng lúc đầu điều khiển chiếc xe nhị bát (1) này hơi khó khăn, nó làm Hà Hưng Gia chao đảo suýt ngã vài lần, song chỉ trong chốc lát anh đã làm quen được và phối hợp tay chân nhịp nhàng đưa xe bon bon dặm đường.Trên đường đến thôn Thạch Ma, anh chàng dân thôn cứ liến thoắng giới thiệu mặc dù thôn bọn họ ở nơi khỉ ho cò gáy ấy vậy mà lại có di sản riêng đó nha.

Sở dĩ có cái tên Thạch Ma (2) đó vì giữa thôn có một cái cối xay bằng đá cực kì lớn.

Cái cối đá đó đã tồn tại hơn mấy trăm năm rồi, được truyền từ đời này sang đời khác và là một di tích lịch sử cổ xưa nhất trong thôn bọn họ.Nuôi hai tấm lừa kia chính là để hằng ngày chúng phụ dân làng kéo cối xay đá.

Vì để hợp phong thuỷ, bọn họ còn đặt tên riêng cho chúng nó.

Trong đó đứa đực tên Cục Đá, đứa cái là Ma Ma.

Thế nhưng vì bón quá nên Ma Ma đã trở thành ma thật rồi, cuối cùng hiện giờ chỉ còn mỗi Cục Đá.Đi cả ngày cuối cùng cũng đã đến nơi, giờ đã là 2-3 giờ chiều.

Thôn dân vẫn để xác của Ma Ma ở trong chuồng gia súc, nhận thấy thằng Cục Đá đã làm bạn với Ma Ma nhiều năm trời, tình cảm thắm thiết nên không nỡ chia xa bọn chúng.Mặc dù trong người không khoẻ những Cục Đá vẫn cố sức lê cơ thể yếu ớt đến gần dụi dụi vào người Ma Ma.

Nó rất muốn đánh thức Ma Ma dậy, nhưng nó không biết được rằng Ma Ma sẽ không bao giờ tỉnh lại nữa.Đỗ sư phụ đành phải dắt Cục Đá qua một bên, kiểm tra sức khoẻ cho nó trước.

Cuối cùng chẩn đoán đúng là Cục Đá bị táo bón nặng, ông quay qua hỏi chuyện đội trưởng đội sản xuất đã cho chúng nó ăn những gì.Trưởng thôn Thạch Ma cho gọi Triệu Nhị - người phụ trách chăm sóc gia súc của thôn.

Hắn khai hằng ngày cứ đúng giờ là đi cắt cỏ, phơi khô rồi cho Ma Ma và Cục Đá ăn, còn bồi thêm một câu thề thốt là không cho hai đứa nó ăn thứ gì khác ngoài cỏ khô cả.Có tật giật mình sao mà phải thề? Hà Hưng Gia nhìn hắn nói chuyện bộ dạng lấm la lấm lét, cặp mắt láo liên, cách hắn né tránh ánh nhìn khi bị tra hỏi thì đảm bảo tên này chắc chắn có vấn đề.Thấy không thu thập được thêm thông tin gì, Đỗ sư phụ đành phải cấp cứu theo cách khác.

Ông kêu người chuẩn bị cho một chậu nước rửa tay, sau đó thoa xà phòng lên để bôi trơn rồi trực tiếp chọc cả cánh tay vào hậu môn súc ruột cho lừa.

Hà Hưng Gia đứng quan sát từ đầu đến cuối, trợn trừng mắt nhìn thầy mình dùng tay không từng nhịp liên tục moi moi móc móc đống p.h.â.n bầy nhầy đen vàng từ … hậu môn con lừa ra.

Cảnh tượng kinh hãi trước mắt khiến cho kẻ vốn ưa sạch sẽ như Hà Hưng Gia trở nên suy sụp, anh run lẩy bẩy không thể đứng vững, miệng cứ nhợn lên nhợn xuống xém không kìm được phun trào tới nơi, lúc này mặc cho Cục Đá đang than vãn gì anh cũng chẳng buồn nghe nữa bởi…mắc ói quá rồi….________________________________
 
Trở Về Thập Niên 70 Làm Thú Y
Chương 47: 47: Dục Tốc Bất Đạt


Súc ruột cho Cục Đá sạch sẽ xong thì trời cũng đã chạng vạng.

Đội trưởng thôn Thạch Ma khuyên Đỗ sư phụ rằng đường núi trời tối sẽ khó đi và rất nguy hiểm.

Hơn nữa sợ Cục Đá chưa bình phục hoàn toàn lỡ may xảy ra bất trắc gì bọn họ cũng trở tay không kịp nên ngỏ ý mời ba thầy trò ở lại ăn cơm rồi ngủ một đêm, sáng mai xuất phát hãn chưa muộn.

Đỗ sư phụ thấy có lý nên vui vẻ nhận lời ngay.Suốt bữa ăn Hà Hưng Gia cứ bần thần nhìn chén cơm, mỗi lần bưng bát lên là lại nghĩ đến cảnh tượng hồi chiều cùng mùi phân lừa phảng phất đâu đây làm anh nhợn cổ họng.

Thế mà Đỗ sư phụ vẫn ăn ngon lành như không có gì, tài thật!Dùng cơm tối xong xuôi, đại đội trưởng mời mọi người về nhà mình ngủ.

Nhà ông nằm ở vị trí rất đẹp, vì xây tại nơi cao hơn nên chỉ cần mở cửa sổ ra đã ngắm được khung cảnh của toàn bộ thôn, không những thế phóng mắt ra xa là có thể nhìn thấy chiếc cối đá khổng lồ nằm ngay giữa thôn rồi.Chắc là do lạ chỗ nên Hà Hưng Gia trằn trọc xoay người mãi không chợp mắt nổi, anh mở cửa đi ra ngoài hóng mát.

Sau khi tìm một tảng đá tương đối bằng phẳng, đặt mông ngôi *phịch* xuống, Hà Hưng Gia bắt đầu hồi tưởng lại những trải nghiệm tại Trạm Chăn Nuôi mấy ngày qua mà lòng ngậm ngùi khôn xiết.

Mặc dù trong khoảng thời gian gần đây anh đã học được rất nhiều thứ, nhưng người ta hay nói: đời không như là mơ nên đời thường gi3t chết mộng mơ.Trước khi đi huấn luyện, trong đầu Hà Hưng Gia đã vẽ nên rất nhiều viễn cảnh màu hồng, làm bác sĩ thú y có thể châm cứu cho động vật, làm phẫu thuật cho chúng nó, khám chữa bệnh nhẹ nhàng, nhưng đến khi bắt đầu học thì nó lại khác xa một trời một vực với tưởng tượng của anh.

Anh không nghĩ tới chuyện làm bác sĩ thú y là phải kiêm luôn thiến heo, thông đít cho lừa và ty tỷ ác mộng khác đang xếp hàng đợi anh phía trước.Mới nghĩ thôi Hà Hưng Gia đã không nhịn được mà thở một hơi thật dài haizzzzzz … Anh chỉ có thể an ủi mình dục tốc bất đạt, khổ tận cam lai.Hà Hưng Gia xốc lại tinh thần, đang định đứng lên trở về phòng ngủ thì đột nhiên thấy một bóng đen thập thò dò dẫm đi về phía chuồng lừa.

Không biết là người hay ma, Hà Hưng Gia hơi do dự có nên lại gần xem thử không.

Chưa đợi anh quyết định thì bỗng từ phía chuồng lừa truyền đến một tiếng kêu thất thanh, phá tan bầu không khí yên tĩnh ban đêm.“Áaaaaaaa!!!!!!!”Âm thanh lớn đến nỗi không ít người giật mình thức dậy, ông đại đội trưởng quần áo chưa kịp mặc, quýnh quáng chạy ra xem xét tình hình.“ Chuyện gì, chuyện gì? CÓ CHUYỆN GÌ????”Hà Hưng Gia chưa kịp cất lời thì một bóng người phóng cái vèo từ chuồng lừa ra, kèm theo đó là tiếng khóc thảm thiết và chửi rủa của một người phụ nữa:“Bân, Bân con làm sao vậy? Mẹ mày cái con súc sinh, dám đá con bà.

Tao đập chết mày!” Xen lẫn là tiếng roi da tới tấp.Không đợi đội trưởng chạy đến xem ất giáp ra sao, từ trong chuồng lừa thằng Cục Đá cũng xồng xộc chạy tới, theo sau nó là bóng dáng của một con người.Con Cục Đá cũng rất khôn lanh, nó không chạy đi lung tung sang hướng những địa phương khác mà chạy ra giữa thôn, hướng thẳng đến cái cối đá đang nằm chình ình ở đó.

Nó cứ thế chạy vòng quanh cái cối.

Còn bóng dáng phía sau cũng hùng hục lao theo như thể muốn đuổi cùng giết tận nó.

Cục Đá chạy xoay tròn, người đó cũng quay theo không ngừng nghỉ.Sao giống vụ bắt heo hồi trước ở Trạm Chăn Nuôi thế nhỉ.

Chỉ có một con heo nái thôi mà xoay đám người ở Trạm Chăn Nuôi như chong chóng, khiến cho ai nấy mệt lăn cù nèo xuống đất.

Hà Hưng Gia dám cá nếu 5 phút nữa người trước mắt không bị rối loạn tiền đình thì anh đi đầu xuống đất.Nhìn con lừa nãy giờ vẫn còn sung sức mà người kia đã dần dần giảm tốc độ, Hà Hưng Gia không cần lắng tai nghe cũng có thể đoán được con lừa đang nói gì: “Đố anh bắt được em, đố anh bắt được em.

Ngày nào em cũng phải chạy trăm vòng quanh cái cối này, tuổi gì mà đuổi kịp em hihi.Âm thanh náo nhiệt thu hút mọi người trong thôn đến xem càng ngày càng đông, ngay cả Đỗ sư phụ cũng không ngoại lệ.

Đội trưởng đổi sản xuất cũng bị trò “bịt mắt bắt lừa” làm cho chóng mặt, ông bèn tiến đến cối đá để xem thử.Người trong thôn tập trung lại một góc, ánh sáng từ đèn dầu hắt lên, làm lộ ra hung thủ của tiếng đay nghiến vừa nãy.

Thì ra, người đàn bà này chính là cô con gái thứ nhà họ Đinh, đang trong thời gian về thăm nhà mẹ đẻ.

Còn chủ nhân tiếng la thất thanh khi nãy là con cô ta - Hồ Bân.

Không biết giữa nó với Cục Đá xảy ra mẫu thuẫn gì mà Cục Đá lại giơ chân sút nó một phát.

Đỗ sư phụ xem sơ qua thì cảm thấy vết thương này khá nặng đấy, phỏng chừng là đã gãy xương sườn rồi.Nghe đến “gãy xương sườn” thì mẹ Hồ Bân điên tiết, chân bà như được gắn thêm động cơ, bất chấp mọi thứ trước mắt mình đang hoa cả lên như bức tranh Starry Starry Night của Van Gogh (1) mà cắn răng tăng tốc vút roi sống chết với con lừa một phen.====Chú Thích(1)The Starry Night – Đêm đầy sao là một bức tranh của họa sĩ hậu ấn tượng người Hà Lan Vincent Van Gogh.

Được vẽ vào tháng 6 năm 1889, bức tranh miêu tả khung cảnh bên ngoài cửa sổ phòng bệnh của ông ở Saint-Rémy-de-Provence, miền Nam nước Pháp về đêm, mặc dù ông đã vẽ bức tranh vào ban ngày qua trí nhớ..
 
Trở Về Thập Niên 70 Làm Thú Y
Chương 48: 48: Cả Vú Lấp Miệng Em


Nói đến Đinh gia, ở thôn này nhà họ chỉ là một hộ gia đình bình thường.

Nhưng có phước gả được cô con gái thứ hai vào chỗ tốt.

Hai năm trước, chồng của bà ta cũng tức là cha của Hồ Bân được thăng chức làm chủ nhiệm công xã.

Đâm ra nhà họ Đinh nước lên thuyền lên, từ đó luôn vênh mặt với người dân trong thôn, ngay cả đại đội trưởng bọn họ cũng không coi ra gì.Sau khi được đội trưởng phổ cập một vài kiến thức căn bản về Đinh gia cũng như cô con gái thứ, Hà Hưng Gia đại khái cũng hiểu được đôi chút.Chả biết vì lý do gì mà thằng Hồ Bân lại chạy đến chuồng lừa vào đêm hôm khuya khoắt, kết quả bị Cục Đá sút văng hai cây xương sườn.

Khổ thân mẹ nó đang ngủ say phải bật dậy báo thù, mà cũng nhờ vậy mới có cái cảnh người đuổi lừa khi nãy cho mọi người xem.Mắt thấy bà ta vẫn không chịu tha cho Cục Đá, chuẩn bị vung roi về phía con lừa, Hà Hưng Gia nhanh trí giơ tay lôi nó ra để tránh bị dính thêm đòn.

Nhìn Cục Đá bị đánh túi bụi, đội trưởng cầm lòng không nổi mà tiến lên ngăn cản.“Con lừa này bệnh còn chưa hết, chị cứ quất roi túi bụi lỡ nó chịu không nổi thì chết.”Mẹ Hồ Bân thấy cán bộ có mặt đông đủ liền lập tức ngồi bệt xuống đất không ngừng khóc lóc ăn vạ:“Ông trời ngó xuống mà xem, ngay cả con lừa cũng biết ức h**p chúng con, còn mấy cán bộ trong thôn không xem con ra gì, chẳng ai đứng ra làm chủ cả…Cha của Hồ Bân ơi…anh tới đây mà xem…bọn họ ức h**p mẹ con em kìa.”Nghe cô ta than thân trách phận, nhóm cán bộ đội sản xuất đều cảm thấy có chút xấu hổ.

Cả đám người nhà họ Đinh lúc này cũng được nước làm tới.

Bọn họ bảo rằng nếu Cục Đá đã tấn công Hồ Bân, thì trong thôn buộc phải xuất tiền bồi thường, hơn nữa còn phải tiến hành trừng phạt con lừa kia bằng một trận đòn ra trò.

Chỉ có như vậy mới làm Đinh gia và Hồ gia cảm thấy nguôi giận phần nào.Đến nước này, toàn bộ nhóm cán bộ đều phải vò đầu bứt tai.

Bọn họ nuôi dưỡng thằng Cục Đá này mấy năm trời, trước giờ cũng chưa từng thấy nó đá người.

Rốt cuộc cuối cùng là đã xảy ra truyện gì?Nói thật, Hà Hưng Gia chẳng thèm để ý bọn người kia đang lảm nhảm cái gì.

Anh chỉ nhìn chằm chằm vào thằng Cục Đá, nó đang bị người khác cầm dây cương lôi đi, nhưng mắt vẫn dán chặt vào Hồ Bân, miệng thì thở hổn hển, vì mệt và vì đau.Hà Hưng Gia nghe được rằng nó cứ lặp đi lặp lại hai câu nói: “Ăn cái đó, Ma Ma không đứng dậy được.

Ăn cái đó, Ma Ma không đứng dậy được nữa…”Hà Hưng Gia liếc thấy tên Triệu Nhị kia bộ dạng lấm lét, lẩn mình trong đám đông nhằm tránh sự chú ý của người khác.

Nhìn lại thằng Hồ Bân không ngừng kêu la thản thiết, ắt hẳn trong lòng đã có chút phỏng đoán.Bên kia, bọn người nhà họ Đinh cứ ỷ cả vú lấp miệng em, lu loa lên không thèm nói lý lẽ khiến cho nhóm cán bộ trong thôn lắc đầu ngao ngánThấy vậy, Hà Hưng Gia vội vàng chạy đến sân đình của thôn, nơi mà mọi người hay mở các buổi hội họp, dùng hết sức bình sinh gõ mạnh vào cái chiêng.“BANG!!! BANG!!!”Hai tiếng vang chiêng vang lên chấn động, làm tan biến bầu không khí hỗn độn vừa rồi.

Cùng vì thế mà Hà Hưng Gia thu hút sự chú ý của người trong thôn.“Mọi người trật tự, trước mắt chúng ta hãy nói đến tài sản tập thể, còn vụ con lừa đá người thì khoan hãy tính đi.” Hà Hưng Gia lớn tiếng hô hào về hướng người dân.Lúc này người ở thôn Thạch Ma ai nấy ngơ ngác, mọi người quay sang nhìn nhau rồi lại nhìn Hà Hưng Gia với vẻ mặt khó hiểu.“Ủa, gì zợ? Ủa gì zợ?”“Tôi là một trong những nhân viên công tác ở Trạm Chăn Nuôi trên huyện, mấy người biết Trạm Chăn Nuôi là gì không? Chính là nơi chăm sóc và khám chữa bệnh gia súc.”Tự nhận mình là nhân viên Trạm Chăn Nuôi, Hà Hưng Gia có hơi ngượng miệng nhìn về Đỗ sư phụ, tuy nhiên thấy thầy mình không phản ứng gì thì mạnh dạn nói tiếp.“Hai con lừa này là tài sản của tập thể, nếu như ai có ý định phá huỷ tài sản của thập thể thì không khác gì đang muốn đi tù.

Ai muốn đi tù thì thử đánh nó nữa đi?” Hà Hưng Gia nhìn thẳng đám người Đinh gia mà nói.Mẹ thằng Hồ Bân ngang ngược, gân cổ lên cãi: “Chúng tôi đây là đang làm rõ chuyện thằng Bân bị con lừa đá.”“Khoan nói về chuyện này.

Suy xét cho cùng, Triệu Nhị có ý đồ phá hoại tài sản tập thể, lấy cỏ hôi cỏ thối cho lừa ăn, lừa cái ăn xong không chịu nổi mà qua đời.”Bỗng đám đông trở nên xôn xao, tên Triệu Nhị ngu ngốc không nghĩ đến mình sẽ liên quan đến cớ sự này mà vội vàng minh bạch:“ Tôi ..

tôi không có! Ngày nào tôi cũng cho lừa ăn cỏ giống nhau, cái chết của Ma Ma không liên quan gì đến tôi cả, tôi không làm.

Tôi thật sự không có làm.”“Đừng xảo biện, anh dám thề là anh chưa từng làm thế không? Đỗ sư phụ bảo chính vì ăn cỏ thối dập nên mới gây ra táo bón, muốn biện minh thì lên công an mà nói.”.
 
Trở Về Thập Niên 70 Làm Thú Y
Chương 49: 49: Oan Có Đầu Nợ Có Chủ


Triệu Nhị kia khi vừa nghe nhắc đến công an thì đái ra quần, sợ hãi mà hô lớn:“Không…không..không phải tôi, chính là Hồ Bân.

Buổi sáng hôm qua tôi thấy hắn ôm một bó cỏ khô đi đến cho lừa ăn…một lúc sau thì hai con lừa có biểu hiện không khoẻ.”Lần đó thấy nhưng không báo cáo vì hắn nghĩ Hồ Bân là con trai chủ nhiệm công xã nên không dám đắc tội.Vừa nãy, Hồ Bân vẫn còn oai oái kêu đau, cho đến khi bị Triệu Nhị chỉ mặt thì sợ hãi hoảng loạn, mồm năm miệng mười vội vã biện bạch: “ VU KHỐNG, tôi không có…tôi không có làm vậy.”Còn dám chối, Hà Hưng Gia trừng mắt nhìn chằm chằm Hồ Bân: “Cậu không có, vậy sao con lừa không đá người khác mà lại đá cậu?”“Ai mà biết con lừa đó phát điên vì cái gì!!!!”“Được lắm, bây giờ ở đây có rất nhiều người làm chứng, tôi sẽ cho người thả dây cương, xem ngoài cậu ra thì nó còn muốn đá ai nữa.” Hà Hưng Gia nói xong thì ra hiệu cho người bên kia thả tay.Hồ Bân kia vốn chỉ là một thằng nhãi ranh vắt mũi chưa sạch, vẫn đang đau đớn vì một bên xương sườn bị gãy.

Giờ lại nhìn thấy bộ dạng con lừa hung hăng nâng chân trước chuẩn bị nhào về phía nó mà tiếp tục xuất cước, khiến nhóc con sợ hãi oà khóc.“Tôi không cố ý, lúc đầu cho nó ăn chỉ muốn nó bị bệnh, ai dè nó sẽ chết đâu…huhu…huhu”Lúc này cả dân làng ai cũng bất ngờ mà “Ồ” lên một tiếng.Hóa ra hai ngày trước Hồ Bân về thăm ngoại, nhìn thấy con lừa thì liền muốn cưỡi nó.

Nhưng lừa ta tính tình rất khó chịu, không muốn để người lạ cưỡi trên lưng nên cứ vùng vẫy chẳng chịu đứng yên.

Vì thế làm cho Hồ Bân lúc đang cố gắng bám cổ trèo lên bị chới với té nhào xuống đất.Cảm thấy con lừa làm mình mất mặt trước đám trẻ trong thôn, nên khi nghe dân làng bảo rằng lừa ăn dây khoai (1) khô sẽ bị táo bón.

Hồ Bân liền nghĩ ngay ra cách xả giận, lợi dụng lúc vắng người hắn liền lẻn đến bên hông chuồng trại quẳng vào một bó dây khoai lang đỏ.

Vốn chỉ định làm bọn lừa bệnh một hồi cho bõ tức ai ngờ sự tình nghiêm trọng đến mức Ma Ma phải tử vong.

Quá hoảng loạn, lại sợ hiện trường còn lưu lại bằng chứng thành ra giữa đêm hôm khuya khoắt Hồ Bân trốn nhà mò tới đây kiểm tra.

Nhưng xui sao bị Cục Đá phát hiện hắn chính là hung thủ thế nên ngay lập tức tung cước báo thù cho Ma Ma tội nghiệp.Hồ Bân vì một phút nông nổi hại chết Ma Ma, Cục Đá quá đau lòng trước sự ra đi của tri kỷ thân thiết mà tặng cho Hồ Bân cú đá gẫy cả xương sườn.Oan có đầu nợ có chủ (2), việc kiện tục đấu tố tiếp theo Hà Hưng Gia không thể can thiệp vì nó vượt khỏi chức trách của anh.

Những gì có thể làm anh đã làm cả rồi.

Bằng khả năng của bản thân, anh đã giúp cho sự ra đi của Ma Ma được minh bạch và trả lại một lời công bằng cho Cục Đá.

Nó không vô duyên vô cớ làm loạn, tất cả là mọi chuyện đều là nhân quả báo ứng mà thôi.Nếu nói động vật có linh tính và tình cảm chắc thời này hiếm người tin.

Nhưng Hà Hưng Gia lại có thể cảm nhận rất rõ.

Chả biết có phải vì cảm kích anh đã ra mặt bảo vệ mình trước mẹ con Hồ Bân và toàn thể thôn dân hay không mà Cục Đá tự nhiên quấn quýt anh hơn bình thường.

Hôm sau trước khi bọn họ rời khỏi thôn, Cục Đá còn chạy đến bên, dụi vào bụng anh…như một lời cảm ơn chân thành!Nhìn sự việc trước mắt, lại cảm nhận được biểu cảm nũng nịu của anh lừa đực, Sư Phụ Đỗ nhoẻn miệng cười rồi bắt đầu dành sự chú ý đặc biệt đến cậu học trò Hà Hưng Gia.Tận khi bước ra khỏi cổng thôn, Hà Hưng Gia vẫn không ngừng ngoái đầu nhìn lại, trong lòng dâng lên từng đợt chua xót.

Từ giờ trở đi, Thôn Thạch Ma chỉ có Cục Đá (Thạch) mà không còn Ma Ma nữa rồi…Sung, mơ ăn khó, ai ơi!
 Sung ăn thời chát, mơ thời chua sao!
 Chưa bằng sống biệt ly nhau,
 Ruột gan chua chát lại đau bội phần.

(3)====
 
Back
Top Bottom