Ngôn Tình Trở Về Thập Niên 60 Cuộc Sống Phấn Đấu Của Kiều Thê

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Trở Về Thập Niên 60 Cuộc Sống Phấn Đấu Của Kiều Thê
Chương 40: Chương 40


Phong Khinh Tuyết nghe cậu cả nói xong, suy nghĩ đầu tiên chính là mình là người đang mang theo bí mật không gian rất lớn, chồng mình không ở bên cạnh mình thường xuyên, đối với cô càng thêm an toàn.

Cô chưa bao giờ có ý định nói bí mật này cho bất cứ người nào, bao gồm người bạn đời tương lai của mình.

Chỉ là, thành phần gia đình của Lục Giang có vấn đề.

Mặc dù cô không lớn lên ở thời đại này, nhưng cũng đã từng nghe nói qua một số chuyện về thời đại này, bà nội cô đã vì thuộc thành phần này mà phải chịu khổ sở, cô không biết bản thân có thể gánh vác những rủi ro mà thành phần gia đình nhà chồng mang đến nguy hiểm mười mấy năm hay không.

Cô kính nể quân nhân, nhưng cô không biết liệu bản thân có đủ dũng khí gả cho quân nhân, sống xa nhau cả đời hay không.

“Cậu cả, trước khi lập quốc đều chú ý môn đăng hộ đối, hiện tại không phải môn đăng hộ đối, mà là hôn nhân giữa gia đình giàu có và gia đình giàu có, hôn nhân giữa gia đình bình dân và gia đình bình dân, mặc kệ thế nào, trước kia Lục gia cũng xem như là gia đình giàu có, Lục Chí Viễn sống từ nhỏ trong nhung lụa, sao có thể nhìn trúng cô nhóc bần nông như cháu? Lục Giang là quân nhân, anh ta sẽ vui sao?” Phong Khinh Tuyết hỏi nghi hoặc của mình.

Cậu cả Vương nghe xong lại thản nhiên cười nói, “Mặc kệ trước kia như thế nào, tương lai như thế nào, hiện tại là thời đại nổi tiếng của bần nông(*).

Hơn nữa, nếu bọn họ không muốn cưới cô gái ở gia đình bần nông, cậu cũng sẽ không đề xuất việc này với cháu.

”(*)Nông dân nghèo dưới chế độ cũ, không có đủ ruộng đất và công cụ sản xuất, phải đi làm thuê hoặc lĩnh canh.

“Cậu cả, cháu cần phải suy xét một chút.

” Chuyện hôn nhân đại sự, cô không thể quyết định ngay được.

Cậu cả Vương gật đầu, “Tất nhiên.

Hơn nữa, cho dù các cháu gặp mặt, cũng không nhất định phải thành hôn.

”Sau khi nói xong chuyện thì dì Vương về phòng trước.

Cậu cả Vương lui về phía sau một bước, đè thấp giọng nói với Phong Khinh Tuyết: “Tuyết, ngoại trừ gia đình của Lục Giang bị người ta lên án, những phương diện khác đều không có điểm xấu gì, về sau cháu sẽ biết, hiện tại không thể nói.

” Nước phù sa không chảy ruộng ngoài(*).

(*)Thứ tốt không đưa vào tay người ngoài.

Nếu không con gái Vương Kiều của ông sống chết không muốn, ông cũng muốn kết làm thông gia với Lục Chí Viễn.

Nghĩ đến đây, cậu cả Vương chỉ có thể thở dài trong lòng, hận con gái mình không có khả năng nhìn người.

Con gái của những em trai em gái khác đều đã kết hôn, hiện giờ cô gái chưa kết hôn cũng chỉ có hai chị em Phong Khinh Tuyết và Phong Khinh Vân, cùng với đứa con gái không có mắt của mình, trong đó Phong Khinh Vân mới năm tuổi, có thể bỏ qua.

Sau khi hội họp với các em trai em gái trong nhà, cậu cả Vương dẫn hai người em trai đào một cái hầm ở góc tường để đựng khoai tây, khoai lang.

Sửa sang lại tất cả xong, bên ngoài nhìn không thấy dấu vết gì, cậu cả Vương lau mồ hôi, mở miệng nói: “Người, chúng ta đều gặp được, đồ vật cũng đưa đến, chúng ta trở về đi, đừng chờ đến trời tối, trên đường không dễ đi.

”Phong Khinh Tuyết vội vàng lấy bánh bột ngô và bánh cuộn trong sọt ra, “Cậu cả, mọi người ăn xong rồi đi.

”“Hai chị em cháu tự giữ lấy mà ăn.

” Cậu cả Vương xoa đầu Phong Khinh Vân, nhìn Phong Khinh Tuyết đầy yêu thương, “Tuyết, cháu suy xét thật kỹ chuyện cậu đã nói với cháu, nếu cháu đồng ý, đến chỗ cậu nói một tiếng, cậu bảo cha Lục Giang phát điện báo, nói hắn nghỉ phép trở về để các cháu gặp nhau.

”“Vâng.

”Nghe câu trả lời dứt khoát của cô, cậu cả Vương cõng sọt rỗng, kẹp theo một bao tải rỗng, dẫn đầu bước ra khỏi cửa.

Phong Khinh Tuyết dẫn theo em gái đưa tiễn rất xa, mắt nhìn bọn họ rời đi, nhìn cho đến khi không thấy bóng dáng mới về phòng.

“Chị, cậu cả, cậu hai, cậu ba và dì út thật tốt.

” Phong Khinh Vân mở miệng trước.

Giống như Phong Khinh Tuyết, cô bé cũng bị cảm động, duỗi tay nhét nửa chiếc bánh bông lan còn dư lai vào miệng chị mình.

Phong Khinh Tuyết không từ chối, “Cho nên về sau chúng ta phải hiếu thuận với bọn họ.

”“Vâng.

”.
 
Trở Về Thập Niên 60 Cuộc Sống Phấn Đấu Của Kiều Thê
Chương 41: Chương 41


Phong Khinh Tuyết nấu một số loại bột khác nhau, hai chị em ăn tối với bánh bột ngô.

Hai chiếc chăn mà anh em cậu cả Vương tặng, đối với hai chị em cô mà nói không khác gì đưa than ngày tuyết, tuy rằng không phải mới, vải thô nền trắng hoa xanh cũng có nhiều mảnh vá, nhưng lại rất mềm mại, tỏa ra hương thơm của nắng.

Khinh Vân cởi giày, mặc quần áo mùa thu, vui vẻ đắp chăn lăn lộn trên giường.

Thời tiết càng ngày càng lạnh, có chăn thật là một chuyện hạnh phúc.

Khinh Vân cọ cọ khuôn mặt nhỏ nhắn vào chăn, vẻ mặt thỏa mãn.

“Chị, chờ em trưởng thành, em nhất định sẽ hiếu thuận với các cậu và dì út!” Khinh Vân nhảy dựng lên, lớn tiếng tuyên bố.

“Chị nhớ rồi, lần sau chị sẽ nói với các cậu và dì!”Phong Khinh Tuyết nhoẻn miệng cười, cô vốn định hai ngày nữa sẽ tìm cớ mang về hai tấm chăn cũ, nhưng không ngờ cậu và dì lại đưa chúng tới, tiết kiệm cho cô rất nhiều chuyện.

Khi thời tiết trở lại, phủ dày chăn bông ở bên trong hai giường là đủ sống qua mùa đông.

Quần áo đưa tới cũng rất sạch sẽ, một lớn hai nhỏ tổng cộng ba bộ quần áo, Phong Khinh Tuyết cuối cùng cũng có quần áo thay đổi để đi ra ngoài.

Bộ nội y cô đang mặc bây giờ vẫn được đặt trong không gian thuộc về cô.

Sáng sớm hôm sau, trời còn chưa sáng, sau khi ăn xong cơm khoai lang nóng hổi, cô mặc quần áo toàn thân, cõng sọt, đẩy xe đạp, xuất hiện ở cửa nhà ông Từ bà Từ, bên trái và bên phải ghế sau đắp hai cái nửa túi bao tải lương thực cho từng người ăn.

Vì đã hẹn từ lâu nên ông Từ và bà Từ đang đợi sẵn ở cửa, vừa nhìn thấy cô liền vội vàng đón cô vào nhà.

Bao tải là lương thực thô, nửa bao tải cám mì, nửa bao tải bột ngô.

Trong sọt còn lại là lương thực mịn, trong túi vải nhỏ là bột mì trắng, bột mì đen, gạo lứt, mỗi loại nặng năm sáu cân, còn có một túi trứng gà, mười mấy miếng lạp xưởng một lọ nhỏ dầu lạc màu vàng nhạt.

Nếu đã được bạn của ông Từ và bà Từ tặng châu báu quý giá hàng đầu, Phong Khinh Tuyết sẽ không do dự mà tặng thức ăn.

Dù sao lương thực trong không gian của cô cũng đủ cho nhiều người ăn lâu dài, đến những năm 1980 và 1990 cuộc sống sẽ tốt hơn.

Sau khi đến thời đại này, Phong Khinh Tuyết không lúc nào không biết ơn quyết định dứt khoát mà cô đã đưa ra sau khi có được không gian.

Nhìn thấy mấy thứ này, ông Từ và bà Từ cuối cùng cũng nhìn ra phương pháp của Phong Khinh Tuyết.

Những đồ vật tinh tế trân quý như vậy, tuyệt đối không thể có được bằng tiền tài.

Nhưng bọn họ thông minh không hỏi nguồn gốc.

“Khinh Tuyết, những lương thực này cộng với lương thực trong thành phố cung cấp, đủ để mấy người già chúng ta ăn trong một thời gian, trong thời gian ngắn cháu đừng đưa thêm lương thực tới đây, tránh cho bị người có tâm theo dõi.

” Bà Từ dặn dò.

Phong Khinh Tuyết lên tiếng, “Được, bà ơi, khi nào hai người có yêu cầu cháu lại nghĩ cách chuyển đến, hai người ngàn vạn lần đừng để bản thân chịu đói.

”“Được, bà sẽ không nói lời khách sáo với cháu.

” Bà Từ nói.

Sau khi giấu chỗ lương thực, đưa Phong Khinh Tuyết ra cửa, bà lấy một cái túi vải từ trong hộp ra đưa cho Phong Khinh Tuyết, “Cầm đi.

”“Đây là cái gì ạ?” Phong Khinh Tuyết hỏi.

“Lần trước cháu gửi lương thực đến, bà và ông cháu tặng cho vài người bạn già, bọn họ sao có thể lấy không chứ? Vì thế chọn vài thứ làm quà tạ lễ cho cháu, trong tay bọn họ cũng chỉ có mấy thứ này, vừa không thể đổi lấy cơm ăn, lại không dám đi đổi lấy tiền, thật ứng với câu nói ‘giữ núi vàng núi bạc không có cơm ăn’.

”Phong Khinh Tuyết không thèm xem đã bỏ vào sọt, lái xe rời đi.

Lúc trèo đèo lội suối, Phong Khinh Tuyết mới có thời gian mở cái túi vải bà Từ đưa.

Trong túi vải có bốn cái hộp nhỏ, cái lớn bằng lòng bàn tay, cái nhỏ chỉ bằng nửa lòng bàn tay, hộp gỗ làm bằng chất liệu tốt, không phải là gỗ tử đàn, thì cũng là gỗ hoa cúc lê, thứ cấp cũng là gỗ hồng toan chi.

.
 
Trở Về Thập Niên 60 Cuộc Sống Phấn Đấu Của Kiều Thê
Chương 42: Chương 42


Nguyên liệu đều tốt như vậy, tay nghề lại tinh xảo, đương nhiên là đồ vật bên trong rất có giá trị.

Cô đoán không sai, bên trong đều là châu báu trang sức.

Có một số kém hơn của bà Từ cho nhưng đều không phải đồ rẻ tiền.

Có rất ít đồ trang sức bằng vàng, hầu hết đều là đồ trang sức bằng ngọc bích.

Đây là những thứ vô giá trị nhất trên thị trường bây giờ, Phong Khinh Tuyết cười.

Vàng có thể bán cho ngân hàng, còn châu báu ngọc bích thì chẳng ai thèm quan tâm.

Cẩn thận cất vào không gian, Phong Khinh Tuyết cất bước về nhà.

Dạ dày của hai chị em gần như đã hồi phục, vì vậy cô đặc biệt mang về một miếng thịt dê có xương lớn.

Phong Khinh Tuyết lấy nó ra khỏi sọt, Khinh Vân vừa quay đầu lại định nói với cô rằng thích khăn tắm thì đã nhìn thấy được, cô nhóc vui mừng đến mức lập tức nhảy dựng lên.

“Chị, đây là thịt sao? Là thịt sao? Là thị cha mẹ lén đưa cho anh cả anh hai ăn sao?”Tuy rằng cô bé chưa từng ăn, nhưng đã từng nhìn thấy, mùi hương nấu ra rất thơm.

Phong Khinh Tuyết cảm thấy đau xót trong lòng.

Thịt nhà họ Phong từng ăn là cậu cả Vương cho, đáng tiếc chỉ có con trai và cháu trai nhà họ Phong mới được ăn thịt.

Đừng nói Khinh Vân, ngay cả nguyên chủ Khinh Tuyết cũng không được ăn.

Điều khác biệt chính là, điều kiện sống của Phong Khinh Tuyết khi còn bé tốt hơn nạn đói bây giờ nhiều, ngày lễ ngày tết thỉnh thoảng có thể ăn một hai miếng thịt, còn Phong Khinh Vân từ lúc sinh ra đến giờ chưa có cơ hội ăn thịt.

“Đúng vậy, là thịt, là thịt dê.

” Giọng nói của Phong Khinh Tuyết mềm mại, “Chị nấu canh thịt dê cho em uống.

”Canh thịt dê bổ dưỡng dạ dày.

“Thật tốt quá, thật tốt quá, được ăn thịt rồi!” Phong Khinh Vân vui vẻ ra mặt, nhảy dựng lên.

Về việc đồ từ đâu mà ra, cô bé không hỏi một câu nào.

Phong Khinh Tuyết thở dài nhẹ nhõm, cô sợ nhất là em gái mình truy hỏi không ngừng.

Thịt dê rửa sạch chặt thành miếng, cho vào nồi sành, thêm nước vừa đủ đun sôi, hớt bọt, sau đó cho thêm vài lát gừng, gừng cũng do Khinh Tuyết mang về, mùi thơm ngào ngạt tràn khắp căn phòng.

Phong Khinh Vân nhép cái miệng nhỏ, vui vẻ canh giữ nhóm lửa trước bếp, hai con mắt to nhìn chằm chằm vào cái nồi sành đang tỏa sáng rực rỡ.

Thịt dê vẫn chưa chín, bên ngoài trời đang mưa.

Một chút mát lạnh xuyên qua cửa sổ, xông thẳng vào trong nhà.

Phong Khinh Tuyết cười, “Canh thịt dê có thể giữ ấm tốt nhất, Khinh Vân, tí nữa em ăn nhiều thịt dê một chút.

”Kiếp trước, khi cô còn nhỏ, một năm bốn mùa thường xuyên uống canh thịt dê.

Phong Khinh Vân gật đầu thật mạnh, sau khi thịt dê ra khỏi nồi, cô bé nhanh chóng uống một chén canh lớn, ăn vài miếng thịt dê, đây là hương vị rất ngon đối với cô bé nên nhóc con ăn đến phình bụng vẫn còn chưa đã thèm.

Phong Khinh Tuyết hiếm khi ăn thịt vào buổi tối, chỉ húp một chén canh suông, ngâm một miếng bánh bột ngô trong đó.

Đây là bởi vì Phong Khinh Vân thiếu dinh dưỡng, nếu không cô sẽ không hầm thịt dê vào buổi tối.

“Còn thừa ngày mai ăn tiếp, hiện tại trời lạnh, sẽ không hỏng đâu.

”Phong Khinh Tuyết nói như vậy, Phong Khinh Vân đang nhìn chằm chằm vào nồi sành mới lưu luyến không rời mà thu hồi ánh mắt.

Sau khi ăn xong, Phong Khinh Tuyết lôi kéo Phong Khinh Vân đi quanh phòng để tiêu thức ăn xong mới tắm rửa đi ngủ, nếu không cô bé ăn nhiều như vậy buổi tối nhất định sẽ khó ngủ, “Buổi sáng ăn ngon, buổi trưa ăn no, buổi tối ăn ít” là hợp lý nhất.

Trong giấc ngủ mơ, Phong Khinh Vân vẫn không ngừng nhếch mép, kêu to: “Thịt dê ngon quá!”Phong Khinh Tuyết bởi vì chuyện cậu cả Vương nói mà lăn lộn không ngủ được, nghe câu nói mớ của em gái thì cô vừa buồn cười, vừa cảm thấy chua xót trong lòng.

Thời đại vật tư thiếu thốn, mọi người đều khao khát thức ăn đến tột độ.

Chỉnh lại góc chăn cho Phong Khinh Vân, cô cũng nhắm mắt theo.

Mắt nhắm, nhưng không ngủ.

Cô đang suy xét về Lục Giang, suy xét bản thân có muốn gặp anh hay không.

.
 
Trở Về Thập Niên 60 Cuộc Sống Phấn Đấu Của Kiều Thê
Chương 43: Chương 43


Cô nhớ rất rõ những lời dạy của ông bà hồi xưa, ở thời đại này, sinh hoạt tác phong rất quan trọng, thanh niên nam nữ hẹn hò, cơ bản đều đã nói chuyện với trưởng bối hai bên, chỉ cần không có vấn đề gì lớn thì bọn họ sẽ thường xuyên gặp nhau.Mọi hành vi không nhằm mục đích hôn nhân đều là hành vi lưu manh.Cô không phải là một cô gái nhỏ với đầu óc yêu đương lãng mạn, cô có quá nhiều thứ để suy xét.Con người và gia đình là thứ quan trọng nhất trong thời đại này.Cô kỳ thị người ác chứ không kỳ thị thành phần người tốt.Trong những người thuộc thành phần tốt vẫn có người xấu, mà trong những người thuộc thành phần xấu cũng vẫn có người tốt.Thiện ác không phải do thành phần quyết định.Tâm tư không ngừng quay cuồng, mưa không ngừng rơi xuống, Phong Khinh Tuyết mơ màng ngủ.Ngày hôm sau rời giường, mưa vẫn không ngớt.Nồi sành bị canh thịt dê còn sót lại tối hôm qua chiếm cứ, hai chị em liền hâm nóng canh thịt dê, bánh bột bắp để làm như cơm sáng.Thịt dê tính nóng, ăn xong cả người đều nóng hầm hập.Phong Khinh Tuyết không thể ra ngoài, cũng không có ý định ra ngoài, vì vậy cô lấy cuốn sách giáo khoa cô mua từ trạm thu gom phế liệu, dạy cho Phong Khinh Vân biết chữ.Đứa nhỏ này trời sinh thông minh, trí nhớ rất tốt, rất nhiều thứ chỉ cần dạy một lần đã học thuộc lòng.Thật là một viên ngọc thô!Phong Khinh Tuyết hạ quyết tâm phải bồi dưỡng cho em gái thật tốt, đầu xuân sẽ đưa em gái đi học, làm thế vừa tiện cho cô làm việc mà lại có thể để cô bé học được thêm nhiều kiến thức.

Nếu như ở trường không học được quá nhiều thứ thì không phải ở nhà còn có cô hay sao? Cô có thể dạy kèm thêm cho cô bé.Mấy ngày sau, Phong Khinh Tuyết mang theo một miếng thịt dê đến thăm ông Từ và bà Từ, thuận tiện lấy về bộ quần áo nhờ bà Từ may cho.Cũng là hẹn trước.Nhưng ông Từ không có nhà, chỉ có một mình bà Từ.“Xảy ra chuyện gì thế?”Thấy lông mi Phong Khinh Tuyết mang nét sầu, như thể có sự tình khó khăn, bà Từ không thể không hỏi.Phong Khinh Tuyết trước mắt đang cần một người lắng nghe cô, nhịn không được nói cho bà Từ việc hôn nhân cậu cả nói với mình, cũng khiêm tốn hỏi xin ý kiến bà Từ.Bà Từ nghe xong, suy nghĩ một lát rồi nói:“Khinh Tuyết, tuy rằng bà không biết hoàn cảnh của gia đình cháu, nhưng dựa vào cách cháu nói năng có thể biết, cháu là một cô gái vô cùng ưu tú và thiện lương, nếu cháu không coi trọng thành phần, hà tất phải gả cho một người có thành phần tốt? Không phải chúng ta kiêu ngạo vì mình là thành phần xấu, nhưng phần lớn những người được xếp vào thành phần tốt đều nghèo từ nhỏ, không phải phần tử trí thức hay người có tài có chí, càng có rất nhiều người thất học, một chữ cũng không biết, người th ô tục như vậy chưa chắc xứng với tài mạo của cháu, chỉ sợ cháu cũng không muốn cả đời đều cúi mặt xuống đất cúi lưng lên trời mà sống.

Bà nói với cháu, cháu đừng ngại đi gặp Lục Giang, nếu con người cậu ấy thật sự tốt như lời cậu cháu nói, cháu lại ưng, cũng có thể xem là một nhân duyên tốt.”Nói tới đây, bà Từ thở dài một tiếng, “Nhưng bà hiểu sự do dự của cháu, người có thành phần không tốt sống trong thời đại này thật sự gian nan, lúc nào cũng phải đối mặt với mưa gió và các loại kỳ thị, nhìn xem chúng ta sẽ biết.

Cũng may cậu Lục Giang kia là có thân phận quân nhân, cháu làm người nhà quân nhân sẽ tốt, hẳn là sẽ không phải chịu quá nhiều chỉ trích, chỉ là cha hắn và cháu trai hắn thì khó nói.”Phong Khinh Tuyết trầm ngâm.Bà Từ lại nói: “Hôn nhân chính là cùng chung chí hướng.

Cùng chung chí hướng mới có thể nảy sinh tình cảm với nhau, không hợp ý chỉ biết nhìn nhau chán ghét.

Đừng nhìn bà và ông cháu lớn tuổi, năm đó chúng ta cũng là vì sở thích hợp nhau mới đi đến cùng nhau.”.
 
Trở Về Thập Niên 60 Cuộc Sống Phấn Đấu Của Kiều Thê
Chương 44: Chương 44


Phong Khinh Tuyết đang đi bộ trên đường về nhà, nghĩ về những lời của bà Từ, cũng tự hỏi mình trong lòng.

Cháu thật sự cam tâm gả cho một anh nông dân thuộc thành phần tốt nhưng không có tri thức văn hóa sao?Cháu thật sự cam tâm mỗi ngày làm việc từ khi mặt trời mọc đến khi mặt trời lặn, đếm trong đầu xem cuối năm có thể nhận được bao nhiêu thùng lương thực sau khi kiếm được điểm lao động, sống một cuộc sống không có bất kỳ giao lưu tinh thần nào, cứ sống sót cho đến khi kết thúc thảm họa văn hóa sao?Cháu thực sự sẵn sàng giao phó phần đời còn lại của mình cho một người đồng lứa với cháu không?Không cam lòng!Cô không cam lòng!Không phải cô khinh thường nông dân không biết chữ, trong thâm tâm cô phú quý nghèo hèn đều bình đẳng, đây là ông bà và cha mẹ dạy cô, cô vẫn luôn ghi nhớ và thực hiện, chỉ là so với thành phần tốt và không tốt, cô càng không có dũng khí gả cho một người đàn ông không có bất cứ trình độ văn hóa nào, căn bản không chấp nhận được lúc cô đàm luận Hồng Lâu Mộng, anh ta lại đang nói năm nay có thể dùng bao nhiêu phân bón cho đất, có thể nhận được mấy thùng lương thực.

Văn hóa không đồng đều, thị hiếu không hợp nhau, cứ tiếp tục như vậy thì ân oán ngày càng sâu, tất nhiên sẽ không có kết quả tốt.

Người thuộc thành phần tốt lại có trình độ cao không phải không có, nhưng hầu hết đều ở trong thành phố, rất nhiều đơn vị tuyển người đều xem thành phần và văn hóa tri thức, thời đại sinh hoạt gian khổ ở đây, với điều kiện của nguyên chủ, ngoài diện mạo xinh đẹp, người ta chưa chắc nhìn trúng cô.

Bây giờ cả nước xảy ra thiên tai quy mô lớn, nguồn cung cấp lương thực hàng hóa trong thành phố thỉnh thoảng bị cắt đứt, có bao nhiêu người nguyện ý cưới vợ ở nông thôn?Theo cô biết, cho dù gả cho người thành phố, hộ khẩu cũng sẽ không thay đổi thành hộ khẩu thành thị, ngược lại sẽ khiến áp lực cuộc sống tăng lên.

Đặc biệt là khi cô dự định mang theo Phong Khinh Vân sống cùng sau khi kết hôn.

Có lẽ, cô thật sự nên đi gặp Lục Giang.

Giống như cậu cả Vương nói, con người anh không có chỗ nào không tốt, điều duy nhất làm người ta e ngại chính là thành phần gia đình.

Theo quan điểm của cô, thành phần gia đình không phải là tiêu chuẩn để đánh giá một người tốt hay xấu, điều cô lo lắng chỉ là mưa rền sóng dữ do thành phần gia đình mang lại trong thảm họa văn hóa.

Nhưng mà, không trải qua mưa gió, từ đâu ra cầu vồng?Không ai có thể bảo đảm bản thân cả đời thuận buồm xuôi gió, cho dù gả cho người có thành phần tốt cũng không thể.

Nghĩ đến đây, bước chân di chuyển, Phong Khinh Tuyết đến đại đội Vương Lâu trước.

Tuy rằng hiện tại trả lời cậu cả Vương có vẻ hơi gấp gáp, cũng không đủ rụt rè, nhưng có một số việc không thể cẩu thả, nghe được ý tứ của cậu cả Vương, người ta cũng đang chờ câu trả lời.

Quần áo lấy từ chỗ bà Từ được cô bỏ vào trong không gian, lại lấy một ít đồ vật từ trong không gian ra bỏ vào sọt.

Phong Khinh Tuyết cứ như vậy đi vào đại đội Vương Lâu.

Đối với đại đội Vương Lâu, ấn tượng của nguyên chủ vô cùng khắc sâu.

Bởi vì cậu cả Vương khôn khéo và quyết đoán, ông không quan tâm quá nhiều đến các biện pháp nêu trên, luôn yêu cầu những người trong đại đội Vương Lâu trồng các loại cây trồng năng suất cao như khoai lang và ngô, nơi này là vùng núi, đặc biệt thích hợp với những loại cây nông nghiệp này, mùa màng bội thu, cho nên khi nạn đói khắp nơi, cuộc sống nơi này rất khá, trạng thái tinh tốt hơn gấp trăm lần so với nhà họ Phong.

Rất lâu không đến đây, người trong đại đội Vương Lâu đều không nhận ra Phong Khinh Tuyết.

“Này, cô gái xinh đẹp từ đâu đến vậy? Cháu tìm ai?” Có một người phụ nữ đi qua đường nhìn thấy Phong Khinh Tuyết, thấy cô xinh đẹp, cử chỉ tự nhiên hào phóng, rất khác với những người phụ nữ xung quanh, nhịn không được mở miệng hỏi.

Đại đội Vương Lâu lớn như vậy, mọi người đều biết nhau, bỗng nhiên xuất hiện một người xa lạ, tự nhiên sẽ gây sự chú ý.

Phong Khinh Tuyết vội vàng mỉm cười chào hỏi, “Chào thím, tôi tới tìm cậu cả của tôi.

”“Cậu cả của cô là ai?”“Cậu cả của tôi tên Vương Chính Quốc.

” Chính Quốc, tên này là cha mẹ của Lục Chí Viễn đặt cho.

.
 
Trở Về Thập Niên 60 Cuộc Sống Phấn Đấu Của Kiều Thê
Chương 45: Chương 45


Vừa nghe cậu cả của Phong Khinh Tuyết là Vương Chính Quốc, người phụ nữ này càng thêm nhiệt tình, “Em là cháu gái ngoại của đại đội trưởng à, chẳng trách xinh xinh đẹp như vậy.

Là con nhà ai? Em nên gọi chị là chị dâu, không thể gọi là thím.

”Bối phận tương đối khắt khe.

Người phụ nữ này tên Kim Thúy Hoa, là con dâu của Vương Chính Quốc, Phong Khinh Tuyết đương nhiên phải gọi chị ta là chị dâu họ.

“Chào chị dâu họ.

” Phong Khinh Tuyết lập tức thay đổi lời nói, tiếp theo nói rằng cô họ Phong.

Kim Thúy Hoa lập tức nhớ ra, “Ồ, em là người của đội sản xuất Thảo Hồ, con gái của em gái thứ hai của đại đội trưởng.

”Phong Khinh Tuyết mỉm cười đồng tình.

“Hiện tại lúa mì đã trồng xong, cũng đang nhàn rỗi, vừa rồi chị thấy cậu cả của em đang bổ củi ở cửa nhà, mau đi đi.

”Nghe Kim Thúy Hoa nói, Phong Khinh Tuyết tạm biệt, đặt cái sọt sau lưng, bước nhanh đến nhà cậu cả Vương.

Cô có ký ức của nguyên chủ, cô đương nhiên biết đường.

Đang đi giữa đường, một đứa trẻ đột nhiên chạy tới từ bên cạnh, không cẩn thận đụng phải Phong Khinh Tuyết, suýt chút nữa té ngã.

“Cẩn thận!”Phong Khinh Tuyết đỡ lấy cậu, lại thấy mấy đứa trẻ đang đuổi đến từ phía sau, trong miệng la to.

Cẩn thận nghe, Phong Khinh Tuyết phát hiện đều là tiếng mắng chửi người.

“Đả đảo địa chủ!”“Đả đảo hắc ngũ loại(*)!”“Nhãi con hắc ngũ loại vẫn là hắc ngũ loại, chúng ta phải đánh chết nó!”(*)Hắc ngũ loại: là thân phận chính trị mà đảng cộng sản Trung Quốc phân chia khi bắt đầu cách mạng văn hóa gồm: địa chủ, phú thương, phần tử phản cách mạng, tội phạm, phe bảo thủ.

Là giai tầng chính trị không được đối xử ngang hàng trong ba mươi năm đầu thống trị của đảng.

“Địa chủ ăn thịt người không nhả xương, đả đảo bọn họ!”Phong Khinh Tuyết không cần nghĩ cũng biết đứa trẻ đụng vào mình thuộc thành phần gia đình không tốt, những đứa trẻ khác học theo bắt nạt cậu, sau khi đỡ cậu, cô thấp giọng nói: “Chạy mau, chị ngăn bọn họ lại thay em.

”Đứa trẻ ngẩng đầu nhìn một cái, nhanh chóng chạy đi.

Vừa ngẩng đầu lên, Phong Khinh Tuyết phát hiện cậu có một đôi mắt xinh đẹp, vừa to vừa đen, sáng như ngôi sao.

Không mất nhiều thời gian, bốn năm đứa trẻ đuổi theo đã đến trước mặt Phong Khinh Tuyết.

Phong Khinh Tuyết không trực tiếp ngăn cản bọn họ, mà lấy ra một nắm kẹo cứng đã bóc vỏ từ sọt, cười tủm tỉm nói: “Chị tới thăm người thân, chính là tìm đại đội trưởng của các em, không biết nhà ông ấy ở chỗ nào, các em ai chỉ đường cho chị, chị liền cho người đó kẹo ăn.

”Nghe được từ “kẹo”, năm cậu bé ở các độ tuổi lớn nhỏ khác nhau lập tức ch ảy nước miếng.

“Em dẫn đường!”“Em dẫn đường!”“Em dẫn đường!”“Em dẫn đường!”“Em dẫn đường!”Năm người trăm miệng một lời, từ phía sau chạy lên phía trước dẫn đường cho cô, sớm gác lại chuyện lúc nãy.

Cậu cả Vương là Vương Chính Quốc quả nhiên đang đốn củi ở cửa.

Chúng đều là rễ bụi cây, thân cây và những thứ tương tự được đào ra từ trong núi, dùng rìu chặt thành từng khúc từng khúc, để tiện nhóm lửa.

Vương Chính Quốc lau mồ hôi trên trán, ngẩng đầu lên, nhìn thấy Phong Khinh Tuyết đang cười trầm ngâm đứng trước mặt ông.

Chú ý tới bốn năm đứa trẻ bên cạnh cô, Vương Chính Quốc kinh ngạc nhướng mày, chưa kịp nói gì đã thấy Phong Khinh Tuyết phát cho mỗi đứa một viên kẹo, mấy đứa trẻ lập tức giải tán.

“Chuyện gì vậy?” Chờ mấy đứa trẻ rời đi hết, Vương Chính Quốc hỏi.

Phong Khinh Tuyết nhẹ nhàng bâng quơ nói: “Không có gì ạ, chỉ là để bọn chúng dẫn đường.

”Vương Chính Quốc nghe xong, không truy vấn gì nữa, ông tin tưởng cháu gái ngoại có có quy tắc ứng xử của riêng mình, sẽ không làm chuyện gì không tốt.

“Cha nó à, ai tới vậy?” Mợ cả Miêu Phượng Cầm nghe thấy tiếng nói trong sân liền đi ra, lau bàn tay đang giặt quần áo, nhìn qua nhưng lại không nhận ra Phong Khinh Tuyết, “Đây là ai?”Đôi mắt hạnh nhân, môi đỏ như ngọc, từ mỹ nhân này từ đâu ra?Phong Khinh Tuyết nhoẻn miệng cười, “Mợ cả, cháu là Khinh Tuyết ạ, mợ không nhận ra cháu sao?”.
 
Trở Về Thập Niên 60 Cuộc Sống Phấn Đấu Của Kiều Thê
Chương 46: Chương 46


“Khinh Tuyết?” Miêu Phượng Cầm chấn động, “Thật là thiếu nữ mười tám thay đổi lớn, càng ngày càng đẹp!” Trước kia xanh xao vàng vọt, tuy rằng biết cô không xấu, nhưng thật không ngờ cô sẽ xinh đẹp như vậy, làng trên xóm dưới đẹp không ai sánh bằng.

Sống đến tuổi này, lại gả cho Vương Chính Quốc, Miêu Phượng Cầm hiểu biết hơn rất nhiều người.

Bộ dạng của Phong Khinh Tuyết còn xinh đẹp hơn cả nữ chính trong phim, chỉ là vẫn gầy như trước, béo hơn chút thì càng xinh đẹp.

Phong Khinh Tuyết có hơi ngượng ngùng trước lời khen của Miêu Phượng Cầm, “Mợ cả!”“Mau vào nhà, mau vào nhà, có nói cái gì chúng ta vào nhà nói.

” Miêu Phượng Cầm mỉm cười kéo cô vào nhà.

Vương Chính Quốc nghĩ hẳn là cháu ngoại gái cho mình câu trả lời, trong lòng ông luôn nhớ về chuyện này, vội vàng rửa sạch tay, xách theo rìu vào nhà, củi lửa mặc kệ ở cửa, dù sao cũng không ai dám trộm.

Mới vừa vào nhà đã nghe Miêu Phượng Cầm trách cứ Phong Khinh Tuyết: “Cháu tới là được, mang đồ vật tới làm gì?”Vương Chính Quốc nhìn kỹ hơn, thì nhìn thấy trên bàn đặt bốn năm quả quýt, bốn năm quả lê mùa thu, một miếng thịt khô lớn, một nắm đường, còn có một cái bình gốm, không biết bên trong có thứ gì.

Vương Chính Quốc lập tức thay đổi sắc mặt, “Tuyết, từ đâu ra?”Phong Khinh Tuyết vội vàng giải thích: “Cậu cả, cậu và mợ đừng lo lắng, cháu không làm chuyện xấu, mấy ngày nay cháu bận rộn hối hả ngược xuôi bên ngoài, dựa vào số lương thực còn dư nhiều, đổi thành một ít đồ vật.

”Tiếp theo, cô bổ sung một câu: “Tiểu Vân còn nhỏ, chỗ của cháu không an toàn, cháu không dám đặt đồ vật ở trong nhà, cũng không dám nói cho Tiểu Vân, vẫn luôn giấu ở bên ngoài.

Vì thế, tới thăm cậu cả mợ cả mới dám lấy ra.

Cũng là nói cho cậu cả mợ cả một tiếng, không cần lo lắng cho cháu và Tiểu Vân, cháu nuôi nổi em ấy.

”“Cháu thật sự không có làm chuyện xấu?” Vương Chính Quốc không yên tâm hỏi.

“Cháu thề!” Phong Khinh Tuyết giơ tay thề với trời.

“Cho dù không có làm chuyện xấu, thì cũng bớt làm những chuyện này sẽ tốt hơn.

” Vương Chính Quốc nghiêm mặt nói, “Cậu đã từng ra vào chợ đen, biết những nguy hiểm cần phải gánh vác, cháu còn trẻ tuổi, là một cô gái, đừng để bị người có tâm theo dõi.

Ở trước mặt mợ cả cháu, cậu vẫn nói câu nói kia, cháu yên tâm, cậu và mợ cả cháu nuôi nổi cháu và Tiểu Vân.

”Đây mới là phong thái hành sự của người làm trưởng bối.

Phong Khinh Tuyết cảm động trong lòng, “Cháu đã biết, cậu cả, cháu biết lợi hại.

”Lúc này Miêu Phượng Cầm đã mở bình gốm ra, một vại dầu nành tràn đầy, không có năm cân cũng có ba cân.

“Tuyết, những chuyện này cháu đã phí rất nhiều tâm tư đúng không?”Nghe Miêu Phượng Cầm hỏi, Vương Chính Quốc cũng hỏi một câu tương tự.

“Cháu có cách ở bên ngoài.

” Phong Khinh Tuyết mơ hồ nói, nhanh chóng nói sang chuyện khác, “Cậu cả, Tiểu Vân đang chờ cháu ở nhà, cháu phải trở về, cháu đến đây để nói với cậu cả một tiếng, chuyện lần trước cậu nói cháu đồng ý rồi.

”Miêu Phượng Cầm vội hỏi là chuyện gì.

Vương Chính Quốc nhàn nhạt nói: “Chính là chuyện làm con dâu của Lục Chí Viễn.

Kiều Kiều sống chết không muốn, tôi bèn nghĩ đến Tuyết.

”Nhắc tới Lục Chí Viễn, Miêu Phượng Cầm liền thay đổi sắc mặt.

“Ông biết rõ gia đình đó không phải trong sạch gì, vì sao ông lại nói với Tuyết? Kiều Kiều không muốn mới là đúng, muốn thì chính là đổ ngốc! Nhà ta là thành phần gì, nhà hắn là thành phần gì? Ông làm thế này không phải là hại Tuyết sao?”“Bà thì biết cái gì? Tôi đều là vì lợi ích của bọn trẻ.

” Vương Chính Quốc nói.

Nếu Lục gia thật sự không tốt, sao ông có thể để con gái hoặc cháu gái ngoại của mình làm con dâu cho Lục gia chứ?.
 
Trở Về Thập Niên 60 Cuộc Sống Phấn Đấu Của Kiều Thê
Chương 47: Chương 47


Miêu Phượng Cầm cười lạnh nói: “Thế đạo hiện giờ, tôi không thấy gả cho nhà họ Lục có gì tốt.

”Quay đầu, bà nắm lấy tay Phong Khinh Tuyết, nghiêm túc nói: “Tuyết, cậu cả cháu hồ đồ, cháu cũng không thể hồ đồ, chuyện chung thân đại sự của cháu, cháu đừng nghe lời ông ta, lần sau mợ sẽ giới thiệu cho cháu gia đình thành phần tốt.

”Bất kể là thời đại nào, đàn ông đều thích người đẹp.

Phong Khinh Tuyết xinh đẹp như vậy, rất dễ dàng có một cuộc hôn nhân tốt đẹp, ai trong đại đội Vương Lâu không muốn cưới cháu gái ngoại của đại đội trưởng chứ? Chấm công tính điểm chia lương thực đều phụ thuộc đại đội trưởng!“Mợ cả, cháu biết mợ tốt với cháu, cháu cũng biết cậu sẽ không hại cháu.

Chuyện này là cháu cân nhắc rất lâu mới đưa ra quyết định, dù sao cháu cũng phải mang theo Tiểu Vân cùng chung sống.

Hiện tại cha mẹ không có, anh trai chị dâu lại là người như vậy, để Tiểu Vân ở nhà một mình chắc chắn sẽ bị đói chết.

Cũng chỉ có Lục gia mới không thèm để ý đến chuyện cháu mang theo Tiểu Vân.

”Nghe Phong Khinh Tuyết nói như vậy, Miêu Phượng Cầm không lên tiếng.

Nhà mình cũng có vài đứa cháu trai cháu gái cần chăm sóc, không có khả năng nhận nuôi Phong Khinh Vân, cho dù vợ chồng bà có đồng ý, con trai và con dâu cũng sẽ không vui khi đột nhiên có thêm đứa con, không thể làm việc còn phải há mồm ăn cơm.

Vương Chính Quốc sợ vợ nói sẽ khiến cháu gái ngoại thay đổi chủ ý, nhanh chóng kéo cô đi ra ngoài.

“Cậu dẫn cháu đi dạo một vòng đại đội.

” Ông nói là nói như vậy, nhưng thật ra là muốn cho Phong Khinh Tuyết xem tình huống của Lục gia.

Phong Khinh Tuyết ngầm hiểu.

Vương Chính Quốc vừa đi vừa thấp giọng nói: “Tuyết, cậu thật sự sẽ không hại cháu đâu, cháu đừng nghe mợ cháu nói bừa, Lục gia cũng không đơn giản như vẻ bề ngoài, cháu gả qua đó sẽ không chịu khổ.

Tuy rằng hiện tại cậu có thể nuôi nổi cháu và Tiểu Vân, nhưng rốt cuộc có cả đại gia đình con cháu, không thể khiến cho tất cả mọi người đều vui vẻ, để tránh sau này bởi vì bọn họ không vui mà gặp phải phong ba, không bằng hiện tại an bài thật tốt cho cháu.

”“Cậu cả, cháu đã hiểu.

”Nghe thế, Vương Chính Quốc vô cùng vui vẻ, cả khuôn mặt mang theo tươi cười, hắn dẫn Phong Khinh Tuyết đi dạo khắp nơi, đứng một lúc trước chuồng bò cách xa nơi hầu hết mọi người cư trú.

Ngồi trên tảng đá trước chuồng bò là một ông già mảnh khảnh, hơn năm mươi, thái dương bạc phơ, mặc một chiếc áo khoác quân phục cũ kỹ vá víu.

Nhìn thấy Vương Chính Quốc, ông lập tức đứng lên.

Ông không lên tiếng, Vương Chính Quốc gật đầu với ông, cười nói: “Cháu gái ngoại của tôi rất lâu không tới đây, tôi dẫn con bé đi dạo.

”Nghe thế, ánh mắt ông lão sáng lên, cẩn thận nhìn kỹ Phong Khinh Tuyết, trên mặt lộ ra một vẻ vui mừng.

Phong Khinh Tuyết biết ông lão này chính là Lục Chí Viễn, cô xưa nay không phải tính cách õng ẹo làm dáng, cũng không biết nên bày ra thái độ gì cho thích hợp, cuối cùng bèn tự nhiên lịch sự chào hỏi.

“Tốt tốt tốt!” Lục Chí Viễn nói một tràng tốt, biểu thị bản thân cực kỳ hài lòng.

Chờ Vương Chính Quốc và Phong Khinh Tuyết rời đi, nụ cười trên khuôn mặt Lục Chí Viễn vẫn không thể dừng lại, qua một hồi lâu, mới tự nhủ nói: “Không ngờ thằng bé lại có vận khí tốt như vậy.

”Lục Chí Viễn là người già thành tinh, sao có thể không nhìn ra Phong Khinh Tuyết là một người ưu tú.

Khí chất là điều không thể gạt được người, không có nội hàm nhất định, không thể xuất hiện khí độ tu dưỡng.

Cháu gái ngoại của Vương Chính Quốc nhìn đẹp hơn con gái ruột của ông rất nhiều, Lục Chí Viễn trước đây vốn không thích Vương Kiều, cho nên thấy Vương Kiều không muốn ông liền thuận nước đẩy thuyền, bảo Vương Chính Quốc lại tìm những người khác, hiện tại lại phát sinh chuyện khác, ngay đêm hôm đó đi tìm Vương Chính Quốc, nói thẳng vào vấn đề: “Chính Quốc, sáng sớm ngày mai, phiền ông phát điện báo cho Lục Giang, bảo nó trở về để hai đứa gặp mặt.

”.
 
Trở Về Thập Niên 60 Cuộc Sống Phấn Đấu Của Kiều Thê
Chương 48: Chương 48


Vương Chính Quốc khoác một chiếc áo bông cũ tiếp đón Lục Chí Viễn ở gian ngoài, nghe vậy cười, “Hài lòng như vậy sao?”“Ừ.

” Lục Chí Viễn uống một ngụm nước ấm Vương Chính Quốc rót cho, mặt đầy tươi cười, “Lục Giang có vận khí tốt, ông cho nó một cơ hội tốt như vậy, bèn xem nó có phúc khí hay không.

” Rốt cuộc, gặp cũng không chắc chắn sẽ thành.

Hơn nữa, Lục Giang là quân nhân, yêu đương cần phải báo cáo, kết hôn cũng cần phải báo cáo, nhất định phải thông qua xét duyệt.

Nếu không thông qua thẩm tra chính trị, cho dù đương sự đôi bên đều thật lòng muốn yêu đương, kết hôn cũng không được.

Hiện tại may cho Lục Chí Viễn là Phong Khinh Tuyết thuộc thành phần tốt, lại có cậu Vương Chính Quốc ở giữa giúp đỡ, rất nhiều chuyện phiền toán ở trong mắt người khác đều có thể giải quyết tương đối dễ dàng.

Thành phần của ông không tốt, làm liên lụy con cháu, hiện tại chỉ có thể làm cái này cho Lục Giang.

Cưới một cô gái có gốc rễ tốt, cho dù như thế nào cũng sẽ không trở thành một gánh nặng, ngược lại là một sự hỗ trợ.

Thế giới là như vậy, không có sức lực tranh đấu, chỉ có thể thỏa hiệp.

Khiến ông cảm thấy may mắn chính là, cô gái này xuất sắc hơn nhiều so với những gì ông tưởng tượng, còn xem Lục Giang có thể nhìn trúng cô ấy hay không.

Lục Giang có mắt nhìn cao, nếu không phải mắt nhìn cao thì đã không chậm trễ đến bây giờ.

Kỳ thật, cũng không thể trách anh.

Đó là yêu cầu mà chính ông đã đưa ra cho con trai, yêu cầu là con dâu cần biết đọc biết viết, có trình độ văn hóa nhất định, có khí độ hàm dưỡng nhất định, ông luôn cho rằng chỉ có đọc sách mới có thể hiểu lý lẽ, chỉ có hiểu lý lẽ mới có thể quản nhà dạy con.

Cho dù hiện tại người đọc sách bị che lấp vào cát bụi, Lục Chí Viễn vẫn kiên trì yêu cầu của mình.

Cho dù trước khi kết hôn không biết chữ, sau khi kết hôn nhất định phải dạy cô ấy đọc sách.

Cho nên, ông mới ở trong một tình huống khẩn trương cầu xin Vương Chính Quốc, giới thiệu Lục Giang cho một cô gái có thành phần tốt và tính cách tốt, nhưng phải để ông gặp qua cô gái đó trước, mới bảo Lục Giang trở về.

Tuy thị lực của ông không tốt lắm, nhưng cô gái bây giờ nhìn rất đơn giản, nhìn thoáng qua có thể nhìn ra bản chất thật của cô ấy.

Phong Khinh Tuyết không giống như Vương Chính Quốc nói, chỉ tham gia các lớp học xóa nạn mù chữ, nhất cử nhất động của cô rõ ràng đều được hun đúc sâu sắc bằng mùi hương của sách, loại khí chất này thấm vào trong xương cốt, nhìn sơ sẽ không thấy gì, nhìn kỹ sẽ phát hiện cô không hề giống với một cô gái nông thôn bình thường, cách biệt như mây bùn.

Không biết cô gái này từng có số phận như thế nào, mới dưỡng thành khí độ hiện tại.

Bởi vì phổ biến trọng nam khinh nữ, cho nên rất nhiều bé gái không có cơ hội đi học, các lớp học xóa nạn mù chữ cũng vậy, Lục Chí Viễn nghi ngờ rằng Phong Khinh Tuyết có một giáo viên mà người khác không biết, được lén lút dạy dỗ.

Loại tình huống này không phải là chưa từng có, bởi vì phân biệt giai cấp mà không biết có bao nhiêu văn nhân gặp nạn.

Vẫn là câu nói đó, còn phải xem Lục Giang có phúc khí hay không.

Lục Chí Viễn khen Phong Khinh Tuyết tiếp vài câu.

Vương Chính Quốc nghe lời khen ngợi bộc lộ trong lời nói của ông, hiểu rằng ông thật sự hài lòng với Phong Khinh Tuyết.

Số năm hai người ở bên nhau còn nhiều hơn vợ của nhau, ai cũng biết tính cách, tâm tư của nhau.

“Được rồi, ngày mai tôi đến công xã một chuyến, phát điện báo cho Lục Giang nói cái gì?”“Nói đã có người được chọn kết hôn, tức tốc về.

” Lục Chí Viễn vừa lấy tiền ra vừa nói, “Cứ phát điện báo, nó nhận được điện báo, tự nhiên sẽ hiểu.

” Còn chuyện báo cáo yêu đương và báo cáo kết hôn, chắc hẳn phải đợi gặp mặt nhau, cả hai đều nguyện ý mới có thể gửi báo cáo lên trên.

“Được, sáng mai đi.

”Nói xong, Vương Chính Quốc cầm tiền, nói: “Có yêu cầu tôi mang về cái gì không?”Lục Chí Viễn suy nghĩ, rồi lắc đầu, “Hiện tại không có, chờ Lục Giang gửi tiền và phiếu về, lại phiền ông đi hai chuyến nữa.

Nếu hai người nhìn vừa mắt, tôi càng nên chuẩn bị sẵn sàng.

”“Được! Mặc kệ bọn chúng có vừa ý nhau hay không, khi Lục Giang kết hôn, tôi nhất định sẽ nghĩ cách xây cho nó hai gian phòng.

”.
 
Trở Về Thập Niên 60 Cuộc Sống Phấn Đấu Của Kiều Thê
Chương 49: 49: Bị Cướp Hết Đồ


Trong lúc Vương Chính Quốc và Lục Chí Viễn nói chuyện, Phong Khinh Tuyết vừa về đến nhà đã thấy mọi thứ vô cùng lộn xộn.

Cửa sổ mở ra, trong nhà khắp nơi đều bừa bãi.

Một số đồ đạc cha con Phùng Nhị Hổ mua cho các cô như tủ bát, bàn ghế đã biết mất, chỉ còn lại một chiếc giường và mấy cuốn sách giáo khoa cô không để trong không gian, trên giường trống trơn, không có chăn, gối gì hết, mấy bộ quần áo trên đó cũng không còn.

Phong Khinh Vân đang nằm trong góc tường, toàn thân chỉ còn đúng một cái quần đùi, cả người lạnh đến tái xanh, trên trán toàn máu, sống chết không rõ.

"Khinh Vân!"Phong Khinh Tuyết vô cùng sợ hãi, cô vứt túi đồ trên tay xuống, vội chạy đến bên em gái, cẩn thận đưa tay lên cảm nhận hơi thở của Phong Khinh Vân.

Còn sống!Phong Khinh Tuyết vội vàng kiểm tra cả người cô bé, trừ vết thương ở trán ra thì toàn thân không sao, lúc này cô mới dám đặt Phong Khinh Vân lên trên giường, bên dưới được trải bằng cái áo khoác làm từ vải thô do bà Từ may cho cô, sau đó Phong Khinh Tuyết lấy thuốc từ trong hòm ra để xử lý vết thương cho em gái.

Miệng vết thương không lớn, hình như là do xô đẩy, cô sát trùng qua, sau đó bôi thuốc bột Vân Nam rồi băng bó lại.

Tuy nhiên trên gương mặt Phong Khinh Vân có hai vết tát, bây giờ đang sưng lên, Phong Khinh Tuyết xịt thuốc tiêu sưng cho cô bé.

Lúc này cô vừa thấy may mắn vừa thấy hối hận.

May là khi bản thân có được không gian đã chuẩn bị rất nhiều loại thuốc, cô cũng đã học được nhiều cách sơ cứu khác nhau, còn hối hận là vì để một đứa trẻ như Khinh Vân ở nhà.

Rõ ràng đã có kẻ đến cướp sạch mọi thứ trong nhà!Phong Khinh Tuyết mặc quần áo rồi xỏ tất vào cho Phong Khinh Vân, trong mắt cô bừng lửa giận.

"Chị ơi!" Một lúc lâu sau, Phong Khinh Vân mới tỉnh lại, ngoại trừ câu đầu gọi cô, còn đâu là khóc tố cáo: "Chị ơi, chị dâu cả với chị dâu thứ cùng với Đại Bảo, Nhị Bảo, Đại Ni đến cướp hết đồ của chúng ta đi.

"Chị dâu cả!Chị dâu thứ!Tốt, rất tốt!Phong Khinh Tuyết nghiến răng: "Khinh Vân, sao em lại bị thương? Ai đã đánh em?""Là chị dâu thứ.

Em không cho vào cướp đồ, chị ta tát em hai phát! Chị ơi, bánh ngô chị làm cho em cũng bị nhị bảo và đại bảo ăn hết rồi!" Phong Khinh Vân cảm thấy tủi thân, cô bé không giữ được những món đồ mà chị gái phí hết công sức mới mang về được: "Đại bảo đẩy em ngã, đầu đụng vào tường, giờ em thành kẻ ngốc rồi.

"Phong Khinh Tuyết ôm cô bé, nhẹ nhàng vuốt lưng an ủi cho Phong Khinh Vân: "Em nói cho chị nghe xem giờ em còn đau đầu chóng mặt không?"Mong là không bị chấn động não.

"Không chóng mặt nhưng trán em đau quá!!"Phong Khinh Tuyết thổi phù phù vào chỗ vết thương đã được băng bó: "Kể cho chị nghe ai đã cởi hết quần áo của em?""Quần áo?" Phong Khinh Vân thắc mắc, cúi đầu mới thấy bộ mình đang mặc không phải bộ lúc sáng, cô bé vội vàng ngẩng đầu lên nhìn Phong Khinh Tuyết: "Chị ơi quần áo của em đâu? Em đã thay quần áo như nào vậy?"Nói xong, Phong Khinh Vân khóc nấc lên.

Mãi cô bé mới có quần áo của riêng mình, hơn nữa còn là đồ đặc biệt chị gái làm cho, đã mất hết rồi!"Chị! Quần áo của em không còn nữa! Quần áo của em!" Đó là bộ quần áo cô bé thích nhất.

"Khi chị về đến nhà thấy em mặc mỗi quần đùi nằm trên đất nên chị còn đang muốn hỏi em.

" Phong Khinh Tuyết nhỏ giọng an ủi cô bé: "Về sau chị sẽ nghĩ cách để may cho em bộ khác, đừng khóc.

"Trước khi xuyên qua cô đã xem rất nhiều tin tức nên vô cùng lo lắng em gái bị xâm hại, may là chuyện đó không xảy ra.

Phong Khinh Vân khóc thút thít rồi lắc đầu, tỏ vẻ không biết.

"Chị ơi, chắc sau khi em ngất đi họ đã cướp luôn cả quần áo rồi.

"Dù cô bé mặc quần áo trẻ em nhưng chất lượng của chúng rất tốt.

Đại Bảo, Nhị Bảo và Đại Ni đều là trẻ con, quần áo bình thường chúng mặc không thể so với cô bé được.

.
 
Trở Về Thập Niên 60 Cuộc Sống Phấn Đấu Của Kiều Thê
Chương 50: 50: Phải Đi Đòi Lại


Phong Khinh Vân nói xong thì vui vẻ cảm khái: "May mắn là chị và các cậu đã mang lương thực ra ngoài rồi nên họ không cướp được, khoai lang và khoai tây trong hầm cũng không bị phát hiện.

"Phong Khinh Tuyết xoa đầu cô bé: "Nếu lần sau gặp phải chuyện như này, quan trọng nhất là phải bảo vệ bản thân, đồ đạc đều là phù du thôi.

"Trong nhà bị cướp là chuyện nhỏ, Phong Khinh Vân bị cướp mới là chuyện lớn.

Chuyện này cứ để đó, tạm thời cô sẽ chưa tính sổ với hai chị dâu.

An ủi Phong Khinh Vân một lúc, sau đó còn phải cho cô bé ăn, Phong Khinh Tuyết đưa em gái một cốc nước đường đỏ, cô còn đặc biệt lấy ra một ít táo đỏ cho cô bé làm đồ ăn vặt.

Mất máu nên cần phải bồi bổ.

Sau đó cô sắp xếp lại đồ đạc, cất áo khoác vào trong balo, Phong Khinh Tuyết rút một cái rìu từ trong balo, có thể dễ dàng nhìn ra tuổi của một con dao nhưng là rìu thì chưa chắc.

Cái rìu sắc vô cùng, lưỡi rìu lóe lên ánh sáng lạnh lẽo.

Nặng, rất nặng, Phong Khinh Tuyết nhấc nó lên khá khó khăn.

"Chị, chị muốn làm gì đấy?""Chị sẽ mang đồ của nhà chúng ta về?"Phong Khinh Tuyết không dám để em gái ở nhà một mình nữa, cô vác cô bé lên rồi dùng dây buộc cô bé trên lưng, dạo này Phong Khinh Vân có béo lên nhưng nhìn qua vẫn chỉ như đứa trẻ tầm hai, ba tuổi, nặng chưa đến hai mươi cân.

Lưng cõng Phong Khinh Vân, tay vác theo rìu, Phong Khinh Tuyết trực tiếp đi đến Phong gia.

Hai anh em nhà họ Phong cùng sống trong một gian nhà tranh, giúp cô bớt phải tìm đến hai nhà.

Phong Khinh Lôi, Phong Khinh Vũ là tên của hai người họ.

Người xuất thân bần hàn như bố Phong mẹ Phong không thể đặt được cái tên văn nhã như vậy, nhiều người giống họ đặt tên con là Thiết Đản, Cẩu Đản, chỉ có cậu cả Vương mới đặt được cái tên dễ nghe như thế.

Tên hai anh em thì hay nhưng tính cách lại không ra gì.

Lúc chưa kết hôn, một người chất phác, một người ngốc nghếch nhưng điểm chung là nhu nhược.

Có đôi khi, trong cuộc sống gia đình, nhu nhược đồng nghĩa với máu lạnh.

Gặp chuyện gì cũng không có chủ kiến của mình, lúc nào cũng nghe vợ, chuyện đúng thì thôi, chuyện sai cũng dung túng cho vợ mình, việc đuổi hai em gái đi cũng thế, đó không phải máu lạnh thì là gì?Khi Phong Khinh Tuyết đang đi trên đường thì chị dâu cả - Triệu Hoa Quế và chị dâu thứ - Lý Quốc Hồng đang ở trong nhà chia đồ.

Chăn, gối mỗi nhà một cái, quần áo chia đôi, nhà này muốn tủ bát nhà kia muốn tủ quần áo, bàn thì đặt giữa nhà, ghế thì mỗi nhà một cái.

Lý Quốc Hồng vừa chia đồ vừa than thở: "Con nha đầu chết tiệt Khinh Tuyết vừa ra ngoài được mấy ngày? Thế mà đã có được nhiều thứ như thế?" Dù mấy món này không đáng giá nhưng có tiền cũng chưa chắc đã có được.

"Không ngờ bên kia cam lòng cho hai con nhãi này nhiều thứ như thế.

""Nghe nói nay họ cõng bao tải đi đâu đấy, mai chúng ta xem lương thực được giấu ở đâu, có lương thực của họ, mùa đông này sẽ cũng sẽ không quá khổ, tôi không muốn con mình bữa được ăn bữa không.

" Lý Quốc Hồng vô cùng khôn khéo, cô ta đã sớm biết được mấy người cậu ở Vương gia đi cõng đồ, chắc chắn trong đó lương thực, so với mấy món đồ này, lương thực quan trọng hơn nhiều.

Triệu Quế Hoa gật đầu điên cuồng: "Đúng, đúng, nhất định là đi giấu lương thực rồi, nhưng con nhãi Đại Nha kín miệng lắm.

"Nhắc đến chuyện này lại làm Triệu Quế Hoa tức giận, con gái nhà người ta có thể gả đi để đổi lấy lương thực còn họ thì không, đúng là tức chết mà, không được, phải nghĩ cách để gả Khinh Tuyết đi.

Cô lớn lên xinh đẹp như thế, có thể đổi được ít nhất hai trăm cân khoai lang.

.
 
Back
Top Bottom