Ngôn Tình Trở Về 80 Trở Thành Nữ Phụ Bán Con Đổi Lương Thực

Trở Về 80 Trở Thành Nữ Phụ Bán Con Đổi Lương Thực
Chương 381


Đón nhận sóng mắt vẫn thản nhiên của anh, Khương Chi hơi do dự, cuối cùng vẫn nói toạc ra: “Anh đồng ý đưa em về gặp mặt cha mẹ, người thân của mình sao?”

“Đồng ý.” Thi Liên Chu vẫn thẳng thắn như trước đây, lời ít ý nhiều.

Đột nhiên anh phát hiện, một cô gái có nhiều bí mật thế này thật sự rất thú vị, sau này anh sẽ có nhiều cơ hội bóc từng bí mật của cô, việc lật từng trang sách, để hiểu nội dung trong đó khá phức tạp nhưng khi hiểu rõ được nó rồi thì lại càng thú vị hơn.

Tất nhiên điều quan trọng hơn chính là anh không muốn đi lật một “quyển sách” khác.

Thi Liên Chu hơi ngừng lại, anh cười như không người, đảo khách thành chủ nói: “Ngược lại là em, chẳng phải em muốn phủi sạch quan hệ với tôi sao?”

Ý là: “Khương Chi, sao em lại thay đổi ý định nhanh như vậy?

Anh không ngốc, tất nhiên anh có thể nhìn ra ở lần gặp này, Khương Chi cố ý cẩn thận từ lời ăn tiếng nói, mà loại thân thiết này khiến anh rất ngạc nhiên nhưng hoàn toàn không chán ghét.

Nếu là một người phụ nữ khác làm ra hành động “lạt mềm buộc chặt” thế này, có lẽ anh đã không thèm nói một lời nào với đối phương rồi.

Anh sẵn lòng ngồi ở đây bàn “chuyện tương lai” thế này cũng xem như rất có thành ý.

Cơ mặt Khương Chi giãn ra, môi mỉm cười: “Chợt hiểu rõ rồi nên em phải phụ trách với anh.”

Mí mắt Thi Liên Chu hơi co rút, ánh mắt anh đầy ý vị sâu xa lập tức lườm cô.

Đột nhiên anh đứng lên, cơ thể cao lớn khiến không gian trong phòng bệnh trở nên chật chội hơn, giọng anh trầm thấp: “Tôi đi đây.”

Khương Chi mấp máy môi: “Ừm.”

Động tĩnh ở bên này của họ khiến Hổ Tử, Tiểu Diệu và Tiểu Qua ở bên kia phải dừng chơi trò chơi lại, nhao nhao quay đầu nhìn hai người.

Thi Liên Chu nghiêng người nhìn đến chỗ mấy đứa bé, cũng không nói lời dạy dỗ gì, chỉ nhấc chân dài lên, nhanh chóng bước ra ngoài.

Khương Chi nhớ đến gì đó, cô mở hộc tủ, lấy ra một kịch bản điện ảnh đã viết xong, rồi đuổi theo anh.

Cô vừa bước ra khỏi cửa đã đ.â.m sầm vào bờ lưng săn chắc của Thi Liên Chu, anh lập tức quay người, thuận thế ôm cô vào n.g.ự.c mình, ngửi mùi cỏ tươi thơm thoang thoảng trên người cô, anh hơi cúi đầu, môi mỏng lướt qua tóc cô.

Khương Chi cứng đờ, tức giận nói: “Chú ý xung quanh.”

Thi Liên Chu vô tội nhếch đuôi lông mày, giống như anh cũng không biết mình mới vừa làm gì.

Khương Chi bị da mặt dày của anh đánh bại, khóe miệng co rút, đưa kịch bản cho anh: “Cái này, kịch bản.”

Thi Liên Chu chỉ nhìn thoáng qua, anh nhận lấy, đôi mắt đen nhánh vẫn chăm chú nhìn vào cô, giọng điệu thì chậm rãi: “Ngày mai tôi để Tạ Lâm đến đón các em.”

Khương Chi ngẩng đầu, đối diện với anh mắt “nồng nhiệt” của anh, cô không khỏi cong môi cười.

Cho dù cô có mục đích khi muốn đến gần anh nhưng nằm trong hoàn cảnh này rồi, rốt cuộc cô cũng không thể chỉ biết lo cho mình, thật ra trong lòng cô còn cảm nhận được mùi vị ngọt ngào mà không thể giải thích được.

Bây giờ ngẫm lại, dù cho sau cùng không thể tiếp tục nắm tay nhau thì lúc này, yêu đương với anh cũng không phải chuyện lỗ vốn.

Tất nhiên, điều kiện tiên quyết khi chia tay chính là anh sẽ không đòi lại mấy đứa bé.

DTV

Thi Liên Chu nhìn Khương Chi, đáy mắt lóe lên tia sáng, rõ ràng lộ ý vui vẻ.

“Tôi đi đây.” Dứt lời, Thi Liên Chu khoát tay, quay người, bước nhanh mà đi.

Khương Chi nhìn theo bóng lưng cao lớn của anh, khóe môi cô cũng cong lên, trong đôi mắt hạnh lóe lên ý cười.
 
Trở Về 80 Trở Thành Nữ Phụ Bán Con Đổi Lương Thực
Chương 382


Khương Chi nhíu mày: “Đi cho đàng hoàng, nếu không thì không mua kẹo hồ lô cho con nữa.”

Vừa nghe thấy lời này, trong chớp mắt Hổ Tử đã xù lông lên, nhóc con chống nạnh, dự định nói cho rõ ràng nhưng lại nghe thấy Tiểu Diệu nói: “Anh cả, anh đi như vậy thật sự rất khó coi, giống như…”

Trong thoáng chốc Tiểu Diệu còn chưa biết phải miêu tả thế nào nhưng Tiểu Qua đã vỗ tay, nói: “Giống như con ch.ó già của nhà Khương Dược Tiến.”

Mặt mũi Hổ Tử tối sầm lại, cậu nhóc tức tối nhìn Tiểu Diệu và Tiểu Qua nhưng cũng không thể phát tiết lửa giận.

Khóe miệng Khương Chi cong lên, cười rất vui.

Cô kéo Tiểu Diệu và Tiểu Qua đi về phía trước, còn Hổ Tử thì vẫn tức giận, dậm chân, đứng im tại chỗ.

“Hổ Tử, đi thôi, mau đi mua kẹo hồ lô trước!”

Hổ Tử mím môi, thấy ba người Khương Chi đang dừng chân chờ mình ở phía trước, trong miệng cậu nhóc đang lẩm bẩm gì đó nhưng vẫn chạy lên đuổi theo.

Cung tiêu xã huyện Thấm.

Trong tay ba nhóc con đều cầm một xâu kẹo hồ lô, vừa ăn kẹo vừa rướn cổ lên nhìn quanh quẩn trong cung tiêu xã.

Trong cung tiêu xã rộng lớn có từng dãy tủ gỗ trưng bày các loại hàng hóa muôn màu rực rỡ, có bánh kẹo xanh đỏ, có thực phẩm phụ, thuốc lá, rượu, có phích nước nóng hiệu Mẫu Đan và Chim Hoàng Anh, chậu tráng men, còn có xe đạp và tivi.

Hổ Tử cũng không ngại phiền, nhóc con đã chen đến trước một quầy hàng, lớn tiếng hét lên: “Có máy chơi game không ạ?”

Một nữ nhân viên bán hàng tóc thắt b.í.m sững sờ: “Máy chơi game hả? Chính là loại máy của Thịnh Thiên có màu đỏ trắng mới ra sao?”

“Cái gì mà thăng thiên màu đỏ trắng? Thăng thiên là gì?” Hổ Tử mờ mịt không biết gì.

Cậu nhóc chỉ nghe Nghiêm Khoan và Hồ San San nói đến cung tiêu xã mới có loại máy chơi game có thể cầm tay nhưng cụ thể thế nào thì cậu nhóc không biết, càng không biết nó bao nhiêu tiền.

Nữ nhân viên bán hàng thuận mắt nhìn đến Khương Chi đang đứng sau lưng Hổ Tử, giọng nói bình thản: “Thịnh Thiên vừa mới ra sản phẩm máy chơi game mới, trong máy tăng thêm hai đĩa trò chơi, giá tiền là một ngàn đồng.”

Khương Chi cũng thản nhiên, hoàn toàn không bị giá tiền này làm cho giật mình.

Chỉ là cô cũng không có ý định mua cho Hổ Tử.

Chi một ngàn đồng mua một cái máy chơi game cho một đứa bé còn nhỏ tuổi sao? Cho dù cô có thể chi được số tiền này nhưng cô không cổ vũ hành vi công tử nhà giàu phung phí này.

Vừa nghe thấy giá tiền này, Hổ Tử giật nảy mình nhưng chợt nhớ đến những gì mình đã nghe thấy lúc ở ngân hàng, người mẹ “độc ác” của cậu nhóc có mấy vạn đồng, chỉ trích ra một ngàn để mua máy chơi game cho mình cũng không tính là quá đáng.

Nghĩ như vậy, Hổ Tử lập tức liếc nhìn Khương Chi, hùng hồn nói: “Con muốn mua máy chơi game!”

“Anh cả, sao anh có thể như thế này?” Tiểu Diệu bất mãn, nhíu mày nhìn Hổ Tử.

Tiểu Qua cũng đứng thẳng lưng, thẳng thắn nói: “Anh cả, anh như thế này là không đúng.”

Hổ Tử đỏ mặt nhưng vẫn hùng hồn lớn tiếng hét lên: “Anh muốn như thế!”

Nhiều người trong cung tiêu xã đã nhìn về phía này nhưng chuyện mà mấy đứa bé làm ầm ĩ vòi vĩnh mua đồ xảy ra rất thường xuyên nên không khiến người ta chú ý quá nhiều.

Khương Chi không tức giận, cô hơi khom lưng xuống, nhìn thẳng vào mắt Hổ Tử, giọng nói rất thong thả mà thản nhiên: “Con muốn máy chơi game sao? Cũng được thôi. Vậy con đưa ra một lý do mà mẹ nên mua cho con đi! Con làm được việc gì đáng khen ngợi rồi sao?”

DTV
 
Trở Về 80 Trở Thành Nữ Phụ Bán Con Đổi Lương Thực
Chương 383


Lúc này, ngân hàng đã loại bỏ hình thức lưu trữ bàn quay, phát triển thành lưu trữ thông tin trong máy tính, màn hình máy vi tính đều là màu trắng đen, rất im ắng, thỉnh thoảng còn phát ra tiếng “tíc tíc” rất nhỏ từ chiếc loa tích hợp.

Động tác của người đàn ông ở quầy giao dịch khựng lại, ông ấy nhìn chằm chằm vào thông tin vừa mới hiện ra trên màn hình vi tính, ngạc nhiên đến mức há hốc mồm.

Ông ấy cứ như thế mà trừng mắt nhìn đến nửa ngày, sau đó cẩn thận từng li từng tí nói: “Đồng chí, trong tấm thẻ này có một vạn đồng. Xin hỏi cô muốn tiến hành sử dụng dịch vụ gì?”

Có thể nói ông ấy đã làm việc ở ngân hàng hơn nửa đời người rồi, cũng đã từng nhìn thấy rất nhiều tiền tiết kiệm nhưng ông ấy chưa từng nghĩ đến một đồng chí trẻ tuổi ngồi trước mặt mình bây giờ lại là một vị “nhà vạn tệ”.

Với khách hàng thế này, cho dù giám đốc ngân hàng của bọn họ bước ra đón tiếp cũng không phải làm quá.

Hổ Tử, Tiểu Diệu và Tiểu Qua đều ghé mắt nhìn, cả ba đều tha thiết chờ mong nhìn vào trong.

Khương Chi ngẫm nghĩ một lát, cô rút một chồng tiền từ trong túi mình ra, đưa đến, giọng nói trong trẻo: “Vậy phiền ông giúp tôi chuyển hết hai vạn đồng vào tấm thẻ này!”

Tạm thời cô không cần dùng đến số tiền lớn nào nữa, nếu tiếp tục mang theo nhiều tiền thế này bên người cũng không an toàn, vì vậy trước mắt cứ gửi tiết kiệm đã.

Nhân viên giao dịch giật mình, trợn to mắt, trong họng cũng nghẹn lại một lúc mà chưa thể nói thành tiếng.

Động tĩnh bên này gây sự chú ý cho mọi người trong ngân hàng. Một nhân viên trong quầy giao dịch khác cũng sững sờ, vội kéo áo người đồng nghiệp đang ngây ngốc của mình: “Lão Vương, ông mau chuyển số tiền này vào thẻ cho vị nữ đồng chí này đi!”

Nhân viên giao dịch gọi là lão Vương bừng tỉnh, ông ấy kích động đến mức mặt mày đỏ bừng đến tận mang tai, vội nói: “Được, được! Tôi lập tức làm ngay đây!”

Ông ấy nhanh tay nhanh chân cất kỹ tiền vào, đưa một tờ biên nhận cho Khương Chi ký tên, sau một loạt các thao tác, cuối cùng cũng chuyển tiền vào thẻ xong xuôi.

Khương Chi nhận lại thẻ và chứng từ, sau đó dẫn theo ba đứa bé rời khỏi ngân hàng trong ánh mắt hâm mộ của mọi người.

Vừa rời khỏi ngân hàng, mấy nhóc con cũng bắt đầu tranh cãi kịch liệt.

“Đi mua kẹo hồ lô thôi!” Tiểu Qua chép miệng, không thể nghi ngờ, cậu nhóc chính là một tín đồ ăn uống.

“Không được! Đi cung tiêu xã mua máy chơi game trước.” Hổ Tử cau mày, không hề có ý nhường nhịn.

Tiểu Diệu chỉ nắm c.h.ặ.t t.a.y Khương Chi, nghiêng cái đầu nhỏ, nhỏ giọng nói: “Hai người đừng ồn ào nữa, hay là chúng ta đi mua quần áo mới trước đi.”

Khương Chi nhìn mấy đứa bé líu ríu suốt trên đường đi, khóe miệng cô cũng không nhịn được mà cong lên. Cô chưa từng làm mẹ, cũng chưa từng học cách chăm sóc người khác, bây giờ phải chăm sóc ba đứa bé thế này, nói thật thì cô phải cố gắng hết sức.

Bởi vì nhiều con nên lúc rời khỏi bệnh viện, cô không mang xe đạp theo.

Hổ Tử bĩu môi: “Được thôi! Vậy đi mua quần áo mới trước đi!”

Vừa mới nói xong, nhóc con này lại bổ sung thêm: “Anh muốn mua loại quần yếm cao bồi đang thịnh hành nhất hiện nay.”

Khương Chi liếc mắt nhìn, cô không nhịn được mà cau mày. Nhóc con này còn nhỏ tuổi mà đã lộ hơi thở của “công tử bột” trong tương lai rồi sao? Quần yếm cao bồi à? Thế mà cũng dám nói.

Tiểu Qua thắc mắc: “Anh cả, quần yếm cao bồi là gì?”

Hổ Tử nhìn Tiểu Qua, hất cằm nhỏ lên, dáng vẻ vô cùng đắc ý, nói: “Hứ! Đúng là ngốc! Lúc anh xem phim ở rạp chiếu phim tập thể trong xưởng luyện thép đã nhìn thấy loại quần đó, cực kỳ đẹp, siêu thời thượng! Một lát nữa, mỗi người chúng ta mua một cái.”

Khương Chi lắc đầu, cô kéo tay Hổ Tử: “Đi thôi, rề rà nữa thì cung tiêu xã cũng đóng cửa mất rồi.”

Hổ Tử rất không muốn để cô kéo mình đi, nhóc con lập tức giấu tay ra phía sau, nghênh ngang đi trước, dáng vẻ vênh váo như một kẻ nhà giàu mới nổi.
 
Trở Về 80 Trở Thành Nữ Phụ Bán Con Đổi Lương Thực
Chương 384


Khương Chi nhíu mày: “Đi cho đàng hoàng, nếu không thì không mua kẹo hồ lô cho con nữa.”

Vừa nghe thấy lời này, trong chớp mắt Hổ Tử đã xù lông lên, nhóc con chống nạnh, dự định nói cho rõ ràng nhưng lại nghe thấy Tiểu Diệu nói: “Anh cả, anh đi như vậy thật sự rất khó coi, giống như…”

Trong thoáng chốc Tiểu Diệu còn chưa biết phải miêu tả thế nào nhưng Tiểu Qua đã vỗ tay, nói: “Giống như con ch.ó già của nhà Khương Dược Tiến.”

Mặt mũi Hổ Tử tối sầm lại, cậu nhóc tức tối nhìn Tiểu Diệu và Tiểu Qua nhưng cũng không thể phát tiết lửa giận.

Khóe miệng Khương Chi cong lên, cười rất vui.

Cô kéo Tiểu Diệu và Tiểu Qua đi về phía trước, còn Hổ Tử thì vẫn tức giận, dậm chân, đứng im tại chỗ.

“Hổ Tử, đi thôi, mau đi mua kẹo hồ lô trước!”

Hổ Tử mím môi, thấy ba người Khương Chi đang dừng chân chờ mình ở phía trước, trong miệng cậu nhóc đang lẩm bẩm gì đó nhưng vẫn chạy lên đuổi theo.

Cung tiêu xã huyện Thấm.

Trong tay ba nhóc con đều cầm một xâu kẹo hồ lô, vừa ăn kẹo vừa rướn cổ lên nhìn quanh quẩn trong cung tiêu xã.

Trong cung tiêu xã rộng lớn có từng dãy tủ gỗ trưng bày các loại hàng hóa muôn màu rực rỡ, có bánh kẹo xanh đỏ, có thực phẩm phụ, thuốc lá, rượu, có phích nước nóng hiệu Mẫu Đan và Chim Hoàng Anh, chậu tráng men, còn có xe đạp và tivi.

Hổ Tử cũng không ngại phiền, nhóc con đã chen đến trước một quầy hàng, lớn tiếng hét lên: “Có máy chơi game không ạ?”

Một nữ nhân viên bán hàng tóc thắt b.í.m sững sờ: “Máy chơi game hả? Chính là loại máy của Thịnh Thiên có màu đỏ trắng mới ra sao?”

“Cái gì mà thăng thiên màu đỏ trắng? Thăng thiên là gì?” Hổ Tử mờ mịt không biết gì.

Cậu nhóc chỉ nghe Nghiêm Khoan và Hồ San San nói đến cung tiêu xã mới có loại máy chơi game có thể cầm tay nhưng cụ thể thế nào thì cậu nhóc không biết, càng không biết nó bao nhiêu tiền.

Nữ nhân viên bán hàng thuận mắt nhìn đến Khương Chi đang đứng sau lưng Hổ Tử, giọng nói bình thản: “Thịnh Thiên vừa mới ra sản phẩm máy chơi game mới, trong máy tăng thêm hai đĩa trò chơi, giá tiền là một ngàn đồng.”

Khương Chi cũng thản nhiên, hoàn toàn không bị giá tiền này làm cho giật mình.

Chỉ là cô cũng không có ý định mua cho Hổ Tử.

Chi một ngàn đồng mua một cái máy chơi game cho một đứa bé còn nhỏ tuổi sao? Cho dù cô có thể chi được số tiền này nhưng cô không cổ vũ hành vi công tử nhà giàu phung phí này.

Vừa nghe thấy giá tiền này, Hổ Tử giật nảy mình nhưng chợt nhớ đến những gì mình đã nghe thấy lúc ở ngân hàng, người mẹ “độc ác” của cậu nhóc có mấy vạn đồng, chỉ trích ra một ngàn để mua máy chơi game cho mình cũng không tính là quá đáng.

Nghĩ như vậy, Hổ Tử lập tức liếc nhìn Khương Chi, hùng hồn nói: “Con muốn mua máy chơi game!”

“Anh cả, sao anh có thể như thế này?” Tiểu Diệu bất mãn, nhíu mày nhìn Hổ Tử.

Tiểu Qua cũng đứng thẳng lưng, thẳng thắn nói: “Anh cả, anh như thế này là không đúng.”

Hổ Tử đỏ mặt nhưng vẫn hùng hồn lớn tiếng hét lên: “Anh muốn như thế!”

Nhiều người trong cung tiêu xã đã nhìn về phía này nhưng chuyện mà mấy đứa bé làm ầm ĩ vòi vĩnh mua đồ xảy ra rất thường xuyên nên không khiến người ta chú ý quá nhiều.

Khương Chi không tức giận, cô hơi khom lưng xuống, nhìn thẳng vào mắt Hổ Tử, giọng nói rất thong thả mà thản nhiên: “Con muốn máy chơi game sao? Cũng được thôi. Vậy con đưa ra một lý do mà mẹ nên mua cho con đi! Con làm được việc gì đáng khen ngợi rồi sao?”

DTV
 
Trở Về 80 Trở Thành Nữ Phụ Bán Con Đổi Lương Thực
Chương 385


Đối mặt với sự chất vấn của Khương Chi, Hổ Tử cực kỳ không phục, nhóc con cứng cổ nói: “Con muốn máy chơi game này!”

“Vậy con có biết một ngàn đồng là bao nhiêu tiền không?” Khương Chi hỏi, còn chưa đợi Hổ Tử trả lời, cô đã nói tiếp: “Một tháng lão Cận có thể kiếm được bảy mươi đồng, anh ta không ăn không uống không tiêu xài hơn một năm trời mới kiếm được con số một ngàn này, con cảm thấy anh ta sẽ mua cho con sao?”

Hổ Tử trợn mắt lên, môi run rẩy, vẫn cố chấp nói: “Làm sao giống nhau được? Mẹ có tiền mà!”

Khương Chi mím môi, nói: “Mẹ có tiền nên phải cho con tiêu xài sao? Đây là lối suy nghĩ của cướp bóc sao?”

Khương Chi đứng lên, cô nhìn Hổ Tử từ trên cao, sắc mặt rất thản nhiên: “Con nghe cho kỹ đây! Tuy mẹ là mẹ của con nhưng ở chỗ của mẹ sẽ không có đạo lý không làm mà đòi hưởng, mẹ có thể tạo điều kiện cho con ăn uống, tạo điều kiện cho con mặc, tạo điều kiện cho con đến trường nhưng không tạo điều kiện cho con mua máy chơi game.”

“Tuy nhiên mẹ cũng có thể được mua cho con nhưng con phải đưa ra một lý do có thể thuyết phục được mẹ.”

“Ví dụ như, con chăm sóc em, nói chuyện lễ phép với mẹ, được cô giáo khen trong việc học hành, thành tích thi cử đứng đầu trong lớp, tất cả đều có thể dùng làm điều kiện để con được thưởng.”

“Hiểu không?”

Hổ Tử cắn môi, cúi đầu, mặt đỏ đến tận mang tai.

“Hiểu chưa?” Khương Chi hỏi lại một lần nữa, cô không hề lên giọng.

Tiểu Diệu và Tiểu Qua đều trông mong nhìn Hổ Tử.

Hổ Tử cắn răng, ngẩng đầu, cứng cổ hô lên: “Biết rồi! Dong dài.”

Dứt lời, cậu nhóc đã cắm đầu chạy ra ngoài cung tiêu xã.

Khương Chi giấu kỹ ý cười ở đáy mắt, cô kéo Tiểu Diệu và Tiểu Qua rời đi.

Cô dẫn mấy đứa bé đi dạo trên con phố Kiến Xã, đây là con phố thương mại lớn nhất của huyện Thấm.

Ba bốn giờ chiều, trên đường có tiếng người qua lại rất huyên náo, ở đây hầu như bán đầy đủ mọi thứ, tiếng người bán hàng rong hét lớn không dứt.

Ba mẹ con đứng trước một sạp bán quần áo trẻ em.

Hổ Tử nhìn quần áo trong sạp vô cùng phong phú thì cơn giận dỗi vì bị dạy dỗ lúc ở cung tiêu xã đã tiêu tan không còn gì, cậu bé hưng phấn kéo Tiểu Diệu và Tiểu Qua liếc nhìn quần áo. Với trẻ nhỏ mà nói, không gì vui bằng được mặc quần áo mới hay được ăn một viên kẹo ngọt.

“Ồ, em gái, mấy đứa bé nhà em xinh đẹp quá!” Bà chủ sạp đang cầm một chiếc móc treo áo trong tay, cô ấy nhìn thấy ba đứa bé răng trắng môi hồng thì không nhịn được lên tiếng khen ngợi.

Tiểu Qua và Tiểu Diệu vừa nghe thấy người ta khen mình thì mặt mày đã ửng đỏ.

Nhưng Hổ Tử không khác gì Thi Liên Chu, tính tình không giống người bình thường.

Nhóc con này hất cằm, nhìn chủ sạp một cái: “Có đẹp cũng không để cô lấy được lợi ích gì, cô khen cũng vô ích.”

Nghe vậy, chủ sạp ngại ngùng nói: “Em gái cứ xem nhé! Xem được gì thì gọi tôi!” Dứt lời, cô ấy đã quay người đi chào hỏi khách hàng khác.

Khương Chi nhìn Hổ Tử, cô chỉ cảm thấy vô cùng đau đầu.

Hổ Tử xem hết một lượt, phát hiện không có quần yếm nên nổi nóng, vừa mới định há miệng ồn ào thì nhớ lại chuyện mới xảy ra ở cung tiêu xã, vì vậy tạm thời phải nghỉ ngơi dưỡng sức. Trong lòng cậu nhóc cũng biết rõ, cho dù mình có đưa ra yêu cầu thì người mẹ “độc ác” này cũng không mua cho mình.

Khương Chi nhìn cậu: “Đi thôi, chúng ta đến nơi khác!”

Cô dẫn ba đứa bé đến một cửa hàng thời trang.

Đây là một cửa hàng chuyên bán quần áo cho trẻ em, trên tường treo rất nhiều quần áo theo phong cách Tây, chủ cửa hàng là một người phụ nữ tóc uốn, mặc quần ống loe rất thời thượng, vừa nhìn thấy Khương Chi lôi kéo ba đứa nhỏ vào cửa hàng thì biết được đây là một khách hàng lớn.

DTV

“Đồng chí, cô cứ xem thoải mái nhé, số quần áo này đều là kiểu dáng mới vừa nhập từ thành phố Hải về, có thể nói vẫn là độc nhất vô nhị ở huyện Thấm này. Mấy đứa bé nhà cô xinh đẹp thế này, mặc những kiểu này vào chắc chắn sẽ như dệt hoa trên gấm nhé!”
 
Trở Về 80 Trở Thành Nữ Phụ Bán Con Đổi Lương Thực
Chương 386


Chủ cửa hàng vô cùng nhiệt tình, miệng nói không ngừng nghỉ.

Mà Hổ Tử cũng được nhìn thấy quần yếm mình “tha thiết mong ước”, tuy nhiên lại không phải bằng jean mà có chất liệu len dạ, mà chủ cửa hàng còn phối thêm một chiếc áo sơ mi trắng nhỏ ở bên trong.

Khương Chi nhìn thấy Hổ Tử trợn mắt há mồm thì không khỏi bật cười: “Lấy cái đó xuống cho tôi xem thử.”

Cô hiểu đạo lý khống chế người, đánh một gậy, rồi cho một quả táo ngọt chính là thao tác cơ bản nhất. Nếu đã dạy dỗ vấn đề mua máy chơi game xong rồi thì đến chuyện mua quần áo này, vẫn nên để cậu bé được thỏa mãn, nếu không sau này Hổ Tử cũng không nghe lời cô.

Chủ cửa hàng nghe Khương Chi nói, cô ấy vui vẻ lấy bộ quần áo đó xuống, lúc đưa đến cho Khương Chi, cô ấy nói: “Em gái rất tinh mắt! Đây là hàng mới nhập về từ thành phố Hải, bây giờ trời bắt đầu nóng lên rồi, nếu mặc cái này thì càng thích hợp hơn.”

Hổ Tử trông mong nhìn theo, vẻ ngang ngược, cố chấp hàng ngày cũng giảm bớt hơn phân nửa.

Lúc này trông nhóc con rất đáng yêu.

Khương Chi sờ lên chất liệu vải, cô quay đầu nhìn về phía Tiểu Diệu và Tiểu Qua: “Các con thích không?”

Hai anh em và Hổ Tử nhìn nhau, cả ba gật đầu không ngừng.

Khương Chi làm như không nhìn thấy ánh mắt của mấy đứa bé, cô quay lại nhìn bà chủ cửa hàng: “Loại này có mấy màu?”

Người chủ cửa hàng vừa nghe nói thì tinh thần đã lên cao: “Có tổng cộng năm màu, màu xanh da trời, đỏ, xanh lá, đen và trắng. Em gái muốn xem màu gì, tôi lấy cho, ở chỗ tôi có tất cả các màu.”

Khương Chi trầm ngâm suy nghĩ: “Chị lấy size theo dáng người của mấy đứa bé, lấy màu xanh da trời, màu đỏ và màu đen đi!”

Bà chủ cửa hàng vội gật đầu, cô ấy chạy vào trong tìm kiếm một lúc, rất nhanh sau đó đã cầm đồ ra, nhiệt tình nói: “Cô có muốn cho đứa nhỏ thử không? Tránh cho mua về rồi lại mang đến đổi, cô nói đúng không?”

Khương Chi “ừm” một tiếng, sau đó để cho ba đứa bé thử ngay tại chỗ.

Đợi mặc xong, ba anh em đứng thành một hàng, Khương Chi hài lòng gật đầu, chủ cửa hàng cũng không nhịn được thốt lên: “Đồng chí, cô đúng là biết sinh con, nhìn mấy đứa bé này xem, quả thật không khác gì những ngôi sao nhỏ trên phim ảnh.”

Đuôi mắt Khương Chi nhếch lên, trên mặt cũng mang nụ cười thản nhiên.

Hổ Tử mặc quần yếm màu xanh da trời, bên trong là áo sơ mi trắng, ngoại trừ đôi giày bông dưới chân không hợp ra, còn lại nhìn cậu nhóc rất có khí thế.

Trên mặt cậu nhóc đầy ý cười, Hổ Tử cẩn thận từng li từng tí sờ lên đồ của mình, hiển nhiên là nhóc con rất hài lòng.

Tiểu Diệu mặc quần yếm màu đỏ, vì cậu bé trắng trẻo, mắt hạnh, môi quả ấu, con trai nhưng mang nét đẹp nữ tính nên mặc chiếc quần màu đỏ thế này, khi cười lên còn hiện ra lúm đồng tiền cạn trên má khiến cậu bé xinh như một cô bé.

Khương Chi nhìn gương mặt Tiểu Diệu không hề có cảm giác u uất gì thì trên mặt cô cũng lộ nụ cười của người mẹ hiền.

Tiểu Qua mặc quần đen, bên trong vẫn là áo sơ mi trắng, cậu bé còn đút tay vào túi trông rất có phong cách, cái miệng nhỏ nhếch lên nở nụ cười với chính mình trong gương, dáng vẻ lạnh lùng thế này rất có phong cách của một minh tinh lớn trong tương lai.

Khương Chi không có ý định nhúng tay vào hướng đi sự nghiệp của cậu bé, nếu Tiểu Qua muốn làm ngôi sao điện ảnh trong tương lai, cô cũng không ngăn cản.

Chỉ là tình cảm giữa cậu bé và Thi Nam Châu…

Chuyện vẫn còn sớm, trước mắt tạm không cần nói đến.

“Mặc thế này luôn đi! Phiền chị gói quần áo chúng đã cởi ra lại giúp tôi.” Khương Chi nói, dừng lại một lát cô lại bổ sung: “Phiền chị gói thêm cho tôi một bộ màu trắng cùng số đo với những bộ này nữa!”

Khương Chi ngẫm nghĩ, nếu Cẩu Tử trở về, cậu bé cũng sẽ hy vọng mình mặc quần áo giống với anh em của mình.

Hổ Tử, Tiểu Diệu và Tiểu Qua đều nhìn nhau, sự phấn khởi, vui vẻ vừa rồi đã nhạt bớt.

Bao giờ Cẩu Tử mới có thể trở về?
 
Trở Về 80 Trở Thành Nữ Phụ Bán Con Đổi Lương Thực
Chương 387


Chủ cửa hàng cũng không thèm quan tâm đến cảm xúc của các khách hàng nhỏ.

Cô ta dùng máy tính nhiệt tình tính toán số tiền, sau đó cười nói: “Đồng chí, một bộ quần yếm kết hợp với áo sơ mi bên trong hết 48 đồng, cô mua bốn bộ thì tổng tiền là 192 đồng, bỏ số lẻ đi, đưa tôi 190 đồng là được.”

Khương Chi cũng không mặc cả, lấy tiền ra đưa cho cô ta.

Bà chủ vui vẻ cất tiền đi, còn tiện tay lấy từ trong ngăn kéo ra mấy viên kẹo đưa cho ba anh em Hổ Tử, Tiểu Diệu và Tiểu Qua, nói: “Ba anh bạn đẹp trai, lần sau lại đến cửa hàng có dì nhé, chắc chắn đều là sẽ có quần áo theo phong cách Tây phù hợp với mấy đứa, dì cũng mời mấy đứa ăn kẹo!”

Hổ Tử liếc nhìn bà chủ một cái, hầm hừ quay đầu lại, cũng không nhận kẹo, trong miệng lại lẩm bẩm nói: “Còn không bằng giảm giá thêm chút nữa đi”.

Cậu bé cũng không phải là dưa vẹo táo nứt gì cũng có thể dễ dàng bị thu mua như vậy.

Tiểu Diệu im lặng đi đến bên cạnh Khương Chi, nắm lấy tay cô, lúc này làm sao cậu bé còn có tâm trạng để ăn kẹo chứ?

Tiểu Qua khẽ mím môi, nhìn Hổ Tử, sau đó lại nhìn Tiểu Diệu, do dự một lúc mới đi đến bên cạnh Khương Chi, cũng không cầm lấy kẹo trong tay bà chủ cửa hàng.

Bà chủ cửa hàng có chút xấu hổ cất kẹo đi.

Khương Chi gật đầu chào hỏi cô ta một cái, sau đó dắt theo mấy đứa trẻ rời khỏi cửa hàng quần áo trẻ em kia, tiếp tục đi mua giày mới.

Hổ Tử cực kỳ có cá tính mà chọn giày thể thao màu trắng, Tiểu Diệu và Tiểu Qua không có yêu cầu gì về trang phục, cho nên đều chọn giống Hổ Tử. Sau khi thay đổi một diện mạo mới, mấy cậu nhóc giống như những chú chim nhỏ được lột bỏ lớp vỏ màu xám, toàn bộ khí chất trên người đều rực rỡ hẳn lên.

Sau khi rời khỏi khu bán quần áo, Khương Chi nhìn các quầy bán đồ ăn vặt nóng hổi bên đường, nói: “Hôm nay chúng ta ăn cơm ở ngoài nhé?”

Trời cũng tối rồi.

Mấy đứa trẻ không phản đối, trước đây bọn chúng chưa bao giờ có cơ hội được ăn ở bên ngoài.

Trước khi Khương Chi kịp quyết định ăn gì thì ánh mắt Tiểu Qua đã dính vào chiếc xe đạp Đại Giang hiệu Phoenix 28, nói chính xác hơn là quầy bán kẹo bông ở bên cạnh chiếc xe đạp.

Bên cạnh quầy bán kẹo bông có rất nhiều trẻ em, tất cả đều mang vẻ mặt thèm thuồng nhìn những chiếc kẹo bông xốp mềm trắng được cắm ở trên kệ.

Khương Chi nhếch môi, kéo mấy đứa trẻ lại gần, chủ quán là một ông lão lớn tuổi.

Cô hỏi: “Ông ơi, bao nhiêu tiền một cây kẹo bông?”

Trên mặt ông lão nở nụ cười hiền hậu, giơ ngón tay ra dấu ‘ba’, nói bằng giọng địa phương huyện Thấm: “Một cây 3 hào!”

Khương Chi nhìn bốn đứa trẻ, cười nói: “Vậy bán cho cháu bảy cây đi.”

“Bảy cây?” Ông lão kia sửng sốt, sợ lỗ tai mình nghe không rõ, lại xác nhận lại: “Thật sự muốn mua bảy cây kẹo sao?”

Khương Chi trực tiếp lấy ra 2 đồng 1 hào đưa cho ông ấy.

Ông lão cầm lấy tiền, nụ cười trên mặt càng vui vẻ hơn, ông ấy khéo léo bắt đầu làm kẹo bông, chỉ bằng một thìa đường trắng nhỏ có thể tạo ra một chiếc kẹo bông to hơn đầu người.

Chỉ một lát sau, kẹo bông đã được làm xong.

Hổ Tử cầm trong tay cây kẹo bông trắng như tuyết, cảm nhận được ánh mắt ghen tị của đám trẻ xung quanh thì trong lòng cậu bé cảm thấy cực kỳ đắc ý.

Khương Chi đưa mấy cây kẹo bông còn lại cho Hổ Tử, Tiểu Diệu và Tiểu Qua, dịu dàng nói: “Đi tặng kẹo bông cho các bạn đi.”

Sau khi nghe xong lời này của cô, ánh mắt của đám trẻ tụ tập xung quanh lập tức bừng sáng lên.
 
Trở Về 80 Trở Thành Nữ Phụ Bán Con Đổi Lương Thực
Chương 388


Tiểu Diệu và Tiểu Qua nghe lời mẹ, đưa mấy cây kẹo bông còn thừa cho các bạn nhỏ không quen biết, nghe được lời ‘cảm ơn’ của những bạn nhỏ đó, trong lòng cả hai anh em đều cảm thấy có một loại cảm giác thỏa mãn đến kỳ lạ.

Chia sẻ, vốn dĩ chính là một điều cực kỳ vui vẻ.

Hổ Tử có chút kinh ngạc liếc nhìn về phía Khương Chi, cái cân vốn đã nghiêng trong lòng cậu lại càng nghiêng thêm, cậu bé cảm thấy có lẽ cậu nên thay đổi thành kiến ban đầu của mình về người mẹ này, người mẹ bây giờ của cậu không phải là người mẹ độc ác mà cậu biết trước kia nữa.

Nghĩ như vậy, Hổ Tử lập tức cười toe toét, trong lòng cảm thấy rất hài lòng.

Ánh mắt của Khương Chi có chút kỳ lạ nhìn về phía Hổ Tử đang cười nhăn nhở, cô hoàn toàn không đoán được suy nghĩ trong lòng của đứa con trai lớn này, người mẹ ‘độc ác’ là cô đã quyết tâm sửa đổi sai lầm trong quá khứ, một lần nữa cải tà quy chính, mà nhóc con này cũng rất vui khi nhìn thấy sự thay đổi như vậy.

Sau khi ăn kẹo bông xong, bốn mẹ con tiếp tục đi dạo phố.

Về phần bữa tối, sau khi Khương Chi hỏi ý kiến của ba đứa trẻ, cuối cùng chọn một quán mì thịt bò.

Quán nhỏ, không có mặt tiền hay biển hiệu gì, chỉ bày vài chiếc bàn ở khoảng đất trống ven đường.

Khương Chi gọi với vào trong: “Ông chủ, cho bốn bát mì thịt bò!”

“Được! Lập tức có!”

Ông chủ lập tức lớn tiếng đáp lại, rồi cầm lấy cuộn mì trên chiếc bàn trắng, kéo ra, sau đó cho những sợi mì trắng như tuyết vào nồi, nấu chín, sau đó vớt ra để vào bát lớn, rồi đổ một thìa nước sốt thịt bò màu đỏ vào trong, lại rắc hành lá và rau mùi lên trên.

Một bát mì thịt bò thơm nức đã ra lò.

Thời đại này, một bát thịt bò rất đầy đặn, trong bát có mấy miếng thịt bò, giá của một tô mì như vậy cũng chỉ có 6 hào.

Tất nhiên, mức giá này vẫn là một mức giá rất xa xỉ đối với những người lao động bình thường có mức lương không cao.

Sợi mì dai giòn, mấy đứa trẻ húp xì xụp ăn cực kỳ nhiệt tình, sau đó húp hết nước trong bát, ăn đến bụng no căng, chuyến mua sắm hôm nay cũng đến hồi kết thúc.

Khương Chi vươn tay lau nước súp dính trên khóe miệng của Tiểu Qua, nói: “Chúng ta quay về bệnh viện nhé?”

Tiểu Diệu và Tiểu Qua đều không phản đối, nhưng mà Hổ Tử lại cọ xát đôi giày trắng mới tinh của mình, ánh mắt đảo quanh, Khương Chi thấy vậy thì nhìn về phía cậu nhóc, lúc này cậu mới mất tự nhiên nói: “Con, con có thể quay lại nhà máy thép được không?”

“Hả? Anh cả, anh không quay về với bọn em sao?” Trong giọng nói của Tiểu Qua tràn đầy sự mất mát.

Tiểu Diệu cũng cau mày.

Hổ Tử bị hai đứa em trai nhìn chằm chằm như vậy, có chút ngượng ngùng gãi tai: “Ừ, à, anh còn chưa chuẩn bị sẵn sàng.”

“Chuẩn bị cái gì?” Tiểu Qua có chút khó hiểu.

Khương Chi vẫn bình tĩnh nhìn Hổ Tử, trên môi nở nụ cười, giơ tay nhẹ nhàng xoa đầu cậu bé nói: “Được, mẹ đưa con về nhà máy thép, đợi bao giờ Tiểu Diệu ra viện, con cùng mẹ và các em quay trở về thôn Khương gia nhé?!”

Hổ Tử nhìn vào ánh mắt tràn đầy ý cười của cô, bĩu môi, ậm ừ hai tiếng, sau đó quay đầu đi không trả lời.

Khương Chi cũng không thèm để ý thái độ này của cậu nhóc, sau khi ra khỏi phố Kiến Thiết liền vẫy một chiếc xe taxi.

DTV

3 đứa trẻ leo lên xe, chiếc xe taxi lao vút về phía nhà máy thép.

……
 
Trở Về 80 Trở Thành Nữ Phụ Bán Con Đổi Lương Thực
Chương 389


Nhà máy thép huyện Thấm.

Khương Chi quay đầu nhìn về phía Hổ Tử, im lặng một lúc rồi nói: “Ngày mai mẹ muốn đến tiễn ba con về Bắc Kinh, con có muốn đi cùng không?”

Hổ Tử trợn mắt, nhỏ giọng nói: “Ông ấy không phải ba của con.”

Khương Chi nhìn thấy thái độ của cậu bé như vậy cũng không ép nữa, nhưng Tiểu Qua ở bên cạnh đột nhiên ngẩng đầu, dùng giọng điệu trẻ con của mình nói: “Con có thể đi tiễn ba được không?”

Trong mắt Khương Chi hiện lên một tia kinh ngạc, sau đó cười nhẹ nói: “Tất nhiên là được rồi.”

Cô không ngờ rằng trong mấy đứa trẻ, Tiểu Qua sẽ là người đầu tiên tiếp nhận Thi Liên Chu, nhưng sau khi suy nghĩ kỹ càng, cô lại cảm thấy điều này cũng là hiển nhiên.

Tình tình Hổ Tử bướng bỉnh, giống như một túi thuốc nổ ngầm, một khi không đồng ý với lời nói nào thì cậu bé lập tức sẽ nổ tung, qủa là một đứa trẻ cực kỳ nhạy cảm và bướng bỉnh, muốn để cho nhóc con này tiếp nhận một người nào đó thực sự không phải là chuyện dễ dàng.

Cô tốn nhiều công sức như vậy, nhưng đến hiện tại cũng chỉ có thể khiến cho Hổ Tử không còn hận cô nữa, nhưng giữa hai mẹ con họ cũng không có cái gọi là quan hệ mẹ con thân mật gì cả.

Điều Hổ Tử mong muốn là có một người cha người mẹ luôn đặt nhóc con này lên hàng đầu, chiều chuộng cậu, yêu thương cậu, mang lại cho cậu cảm giác ‘an toàn’.

Nhưng cô không phải bậc cha mẹ sẽ làm như vậy.

Mà Thi Liên Chu càng không phải bậc cha mẹ sẽ làm như vậy.

Tính tình Thi Liên Chu lạnh nhạt, điều này có thể thấy được từ thái độ thản nhiên của anh khi đối diện với con của mình.

Cho nên, nếu muốn để Hổ Tử nhận người ba như Thi Liên Chu, e rằng đây sẽ là một chặng đường dài.

Mà trong tiểu thuyết, người duy nhất khiến cho Hổ Tử mở lòng và hoàn toàn chấp nhận, ngoại trừ mấy đứa em trai ra thì chỉ có Tưởng Nguyên Trinh.

Kế sách phủng sát [1], luôn có thể g.i.ế.c người mà không thấy máu, đồng thời có thể khiến bản thân có thanh danh tốt.

[1] Kế hoạch phủng sát: Là kế hoạch mặt ngoài tán dương khích lệ hoặc thổi phồng một người nào đó một cách quá mức khiến người đó cảm thấy tự mãn kiêu ngạo, dẫn đến bản thân bị thụt lùi, bị mất thiện cảm trong mắt người khác, thậm chí làm cho người kia sa đọa.

Tình tình Tiểu Diệu là tinh tế nhất, nhưng cũng không thích nói chuyện, có chút cố chấp, trong lòng cậu bé không có khái niệm gì về ‘ba’ cả, tự nhiên cũng coi đó như một ‘thứ’ có cũng được mà không có cũng chẳng sao, so với Hổ Tử, cậu bé là đứa trẻ khó lấy lòng nhất.

Về phần Tiểu Qua, có lẽ là bởi vì nhóc con này vẫn luôn ở bên cạnh cô, chưa từng trải qua những gì mà mấy người anh của mình đã trải qua, tính cách hoạt bát rộng rãi, cả người giống như một đóa hoa được ánh sáng mặt trời bao phủ, có lòng bao dung đối với người khác.

Cậu bé là đứa trẻ duy nhất trong bốn đứa trẻ khao khát có ba.

Hổ Tử nhìn thấy Tiểu Qua ngẩng đầu, vẻ mặt tràn đầy mong đợi nhìn về phía mình, không khỏi lẩm bẩm: “Cái đồ phản bội này.”

Tiểu Qua cũng không quan tâm, cười vui vẻ.
 
Trở Về 80 Trở Thành Nữ Phụ Bán Con Đổi Lương Thực
Chương 390


Lúc mấy mẹ con đi đến khu ký túc xá người nhà, khi đang chuẩn bị lên tầng thì Khương Chi liếc mắt nhìn về phía một góc khuất, nơi đó mơ hồ truyền đến một giọng nói quen thuộc.

“Cháu không quan tâm! Anh ấy nhất định phải chịu trách nhiệm với cháu, nếu không cháu sẽ lên tận xã để tố báo anh ấy!” Giọng nữ trẻ tuổi nghiến răng nghiến lợi nói.

“Hồng Mai, cháu đang nói gì vậy? Phong Sa là con trai của thím, sao thím có thể để cháu đi kiện nó được? Nếu như cháu lại nói ra những lời như vậy nữa thì quay về thôn đi, sao có thể nói ra những lời vô lương tâm như vậy hả?” Giọng nói của bà Anh tràn đầy không vui.

Đôi mắt hạnh của Khương Chi khẽ nheo lại.

Ở bên kia, Dư Hồng Mai lã chã muốn khóc, kêu lên: “Thím, thím không thể mặc kệ cháu như vậy được, thím nói xem, một cô gái trẻ tuổi như cháu đi theo thím ở lại nhà anh Phong Sa cả đêm, nếu như anh ấy không chịu cười cháu, thì người khác sẽ nhìn cháu như thế nào?”

Bà Anh nhìn cô con dâu mà bà ta tự chọn, dù sao cũng cảm thấy hài lòng, cho nên không khỏi an ủi nói: “Được rồi, đừng khóc nữa.”

DTV

Bà ta mở to đôi mắt xếch, lạnh lùng nói: “Chỉ cần cháu nghe lời, thím bảo đảm sẽ để Phong Sa cưới cháu vào cửa. Nhưng mà thím cũng nói trước cho cháu biết, nếu như sau khi vào nhà thím rồi, mà cháu không sinh được một đứa con trai thì cũng đừng trách thím độc ác.”

Dư Hồng Mai lại không hề sợ hãi, cô ta vui mừng mà khóc nói: “Được, được ạ, cháu nghe lời thím!”

Hai người họ lẩm bẩm âm mưu hồi lâu, ban đầu Hổ Tử còn không hiểu gì, không biết tại sao Khương Chi lại dừng lại, nhưng sau khi nghe được giọng nói quen thuộc, khuôn mặt nhỏ của cậu bé cũng tối sầm.

Cậu bé giống như một con bò đực bướng bỉnh định lao về phía đó, nhưng lại bị Khương Chi giữ chặt lại.

Hổ Tử nóng nảy, hất tay của Khương Chi ra, hét to: “Mẹ làm gì vậy! Buông ra! Hai người họ sắp hại Lão Cận rồi!”

Khương Chi mím môi, cô thật sự không sợ đối thủ mạnh như thần, chỉ sợ đồng đội ngu như heo.

Hổ Tử không biết đạo lý đánh rắn động cỏ, tiếng gầm này của cậu bé khiến cho Dư Hồng Mai và bà Anh hoàn toàn chấn động, trong góc truyền đến tiếng loạt xoạt, một lúc sau, bà Anh chắp tay sau lưng bước ra ngoài.

Khuôn mặt già nua của bà ta nhăn nhó, không tận trừng mắt nhìn Hổ Tử, chán ghét nói: “Sao mày lại quay lại đây? Tao nói cho mày biết, nhanh dọn dẹp đồ đạc và rời đi đi, nhà của chúng tao mấy ngày nữa sẽ không có chỗ cho mày ở đâu.”

Dù sao Hổ Tử cũng chỉ là một đứa trẻ, bị người ta đuổi đi thẳng trước mặt như này thì khuôn mặt nhỏ nhắn của cậu bé lập tức tái nhợt.

Cả người cậu bé run rẩy, nhưng vẫn gân cổ nên nói: “Lão Cận không thích Dư Hồng Mai, bà ép ông ấy lấy cô ta, chẳng khác nào đang hại ông ấy cả! Thật ra Lão Cận có phải con ruột của bà không hả? Bà chính là mụ phù thủy già!”

Trong các câu chuyện, mụ phù thủy già luôn là những nhân vật phản diện.

Bà Anh hắng giọng ‘khạc’ một cái về phía Hổ Tử, một ngụm đờm màu vàng đục rơi xuống đất, khiến người nhìn cảm thấy ghê tởm.

Bà ta lại hoàn toàn không để ý tới, dùng tay áo lau khóe miệng, ác độc nói: “Mày thì biết cái quái gì? Mày cũng không phải là con cháu của nhà họ Cận chúng tao, quan tâm nhiều như vậy làm gì? Mày còn nhỏ mà lòng dạ đã xấu xa như vậy, có phải muốn lấy tiền của nhà họ Cận chúng tao không?”

Nói xong, bà ta nhìn Hổ Tử từ trên xuống dưới một lượt, cười lạnh nói: “Ồ, đây đúng là có một người mẹ ruột giàu có, hai ba ngày lại đổi một bộ quần áo mới, bộ quần áo này cũng tốn khá nhiều tiền nhỉ?”

Hổ Tử tức đến mức run rẩy, nước mắt trào ra.

Ánh mắt Khương Chi có chút lạnh lùng, tiến lên đem Hổ Tử che ở phía sau, giọng nói lạnh lùng tràn đầy sát khí: “Bà già này, nếu miệng bà lại thốt ra mấy lời không sạch sẽ như vậy nữa thì để tôi đánh gãy răng bà hộ nhé!”
 
Trở Về 80 Trở Thành Nữ Phụ Bán Con Đổi Lương Thực
Chương 391


Bà Anh bị Khương Chi nhìn chằm chằm, trong lòng bà ta cảm thấy hoảng sợ.

Bà ta chưa lần nào chiếm được lợi thế gì từ trong tay của Khương Chi, hơn nữa trên người Khương Chi mang theo khí chất điên cuồng, bà ta thật sự có chút sợ, lập tức cũng không dám nói thêm gì nữa, vội vàng bịt miệng chạy vào hành lang.

Khương Chi rũ mắt nhìn xuống Hổ Tử đang cúi đầu, cậu bé giống như bị tổn thương, toàn thân đều toát ra sự uể oải.

Tiểu Diệu tiến lên kéo vạt áo anh cả mình: “Anh cả, anh không sao chứ?”

Hổ Tử nâng tay áo lên lau đôi mắt, lắc đầu nói: “Anh không sao!”

Khương Chi nhìn dáng vẻ giả vờ như không sao của cậu bé thì cũng không vạch trần, dịu dàng nói: “Vậy con có còn muốn quay về sao?”

Cái miệng nhỏ của Hổ Tử khẽ mím, sau đó nặng nề gật đầu nói: “Phải về ạ!”

“Anh cả, anh đừng đi.” Tiểu Qua cau mày, nghĩ đến dáng vẻ hung dữ vừa rồi của bà lão kia thì cậu nhóc không khỏi rụt cổ lại, trong lòng âm thầm nghĩ, anh cả thật sự dũng cảm, nếu như là cậu thì chắc chắn sẽ không muốn quay về đấy.

Khương Chi cũng kinh ngạc liếc nhìn Hổ Tử một cái, chợt cảm thấy đứa con trai l* m*ng này của mình cũng không phải không có ưu điểm.

Ít nhất thằng bé cũng biết đạo lý tự mình đối mặt với khó khăn.

Cô nhướng mày, cười nói: “Được rồi, con muốn về thì cứ quay về đấy đi, tranh thủ mấy ngày này giải thích rõ ràng mọi chuyện với Cận Phong Sa, dặn dò anh ấy cẩn thận với bà Anh và Dư Hồng Mai. Còn nữa, lần sau nếu bị người ta chỉ vào mũi và mắng thì phải biết đáp trả trở lại.”

“Dạ?” Hổ Tử sửng sốt.

Chiếc cằm trắng nõn của Khương Chi khẽ nhếch lên, vẻ mặt kiêu căng và ngang ngược nói: “Nhà họ Cận của mấy người có bao nhiêu tiền chứ? Có đáng để cho tôi phải nhớ mong không? Nếu có thời gian rảnh rỗi như vậy, tôi thà về nhớ mong tiền của mẹ tôi thì hơn! Hừ!”

Nói xong, Khương Chi nhướng mày nói: “Thế nào? Đã học được chưa?”

Hổ Tử đột nhiên bật cười, nụ cười toe toét cùng với vết bầm tím trên mặt cậu bé trông thật sự rất buồn cười.

Hổ Tử giơ tay vỗ vỗ vào mu bàn tay của Khương Chi, giọng điệu đắc ý nói: “Học được rồi!”

Tạm dừng một chút, Hổ Tử lại giả vờ hắng giọng, tỏ ra không quan tâm nói: “Mẹ, mẹ không phải lo.”

Khương Chi nghe được lời an ủi của con trai thì khẽ liếc mắt nhìn Hổ Tử một cái, nhếch môi, vươn tay xoa mái tóc mềm mại của cậu bé, nói: “Được, học được rồi thì quay về đi, mẹ cũng phải dẫn hai em của con về bệnh viện đây.”

Hổ Tử gật đầu, cười toe toét.

Ngay lúc Khương Chi đang muốn quay người đi, thì một giọng nói trong trẻo vui vẻ vang lên: “Anh trai, các anh lại đến chơi với San San sao?”

Hồ San San mặc một chiếc áo khoác bông màu tươi sáng mà lần trước cô bé mặc, nhưng b.í.m tóc đã được thay đổi từ tết tóc phía trên thành tết tóc phía dưới, khiến cho cô bé trông cực kỳ năng động dễ thương, từ điều này có thể thấy được mẹ của Hồ San San là một người phụ nữ khéo léo.

Hồ San San vừa chạy đến liền nắm lấy tay của Tiểu Diệu, khuôn mặt nhỏ bởi vì vui sướng mà đỏ bừng.

Trong mấy anh trai nhỏ xinh đẹp trước mặt thì cô bé thích nhất anh trai khi cười rộ lên sẽ có hai cái lúm đồng tiền này.

DTV

Tiểu Diệu là đứa trẻ hơi hướng nội, nhìn thấy cô bé xinh đẹp thì mặt lập tức đỏ bừng.
 
Trở Về 80 Trở Thành Nữ Phụ Bán Con Đổi Lương Thực
Chương 392


Hồ San San che miệng cười, quay người vẫy tay với người ở sau lưng: “Mẹ, mẹ mau lại đây xem đi, mấy anh trai lại đến nghịch cát với San San nè!”

Khương Chi quay đầu nhìn lại, thì thấy mẹ Hồ San San đang cầm một sợi dây thừng xuyên qua những bánh than tổ ong mà đi về phía này.

Cô chợt nhớ hình như Hổ Tử đã từng nói, sức khỏe của cha Hồ San San không tốt, cậu bé còn mượn lời này để ám dụ Thi Liên Chu...

Mẹ San San đến gần, đặt than tổ ong trong tay xuống, cô ấy giơ tay lau mồ hôi trên trán, rồi nhìn Khương Chi vui vẻ nói: “Em gái đến rồi, lần trước chị chưa chào hỏi em đàng hoàng, chị thấy chị lớn hơn em nên em cứ gọi chị một tiếng chị Ngọc Phương là được rồi.”

Khương Chi gật đầu, cô nở nụ cười: “Chị Ngọc Phương, cứ gọi em Tiểu Khương là được.”

Triệu Ngọc Phương gật đầu, khi cô ấy cười thì nếp chân chim hiện lên ở khóe mắt: “Vậy chị cũng không khách sáo nữa, Tiểu Khương.”

Khi hai người lớn đang trò chuyện, Hồ San San đã mở miệng mời Tiểu Diệu: “Anh à, ngày kia là sinh nhật của em, anh có thể đến chúc mừng sinh nhật em được không? Mẹ em đã nói rồi, mẹ sẽ mua đùi gà to, đến lúc đó chúng ta mỗi người ăn một cái đùi gà có được không?

Mặt cô bé đỏ bừng, đôi mắt chớp chớp chờ mong câu trả lời của Tiểu Diệu.

Hổ Tử lại bĩu môi, cậu bé tỏ vẻ giống như Hồ San San không biết nhìn hàng vậy.

Tiểu Qua nhìn Hồ San San rồi lại nhìn Tiểu Diệu, cậu bé nhếch miệng cười toe toét.

Triệu Ngọc Phương mượn ánh đèn để nhìn Hồ Tử, cô ấy nhíu mày thổn thức mà nói: “Hôm nay chị mới nghe nói chuyện Hổ Tử bị Vương Bằng Phi bắt cóc, nhìn ông ta đánh đứa nhỏ kìa, chị biết lúc trước Vương Bằng Phi không phải người tốt, nhưng hôm nay chị cũng được mở mang tầm mắt rồi.”

Vẻ mặt Triệu Ngọc Phương hơi tức giận, cô ấy chân thành mà thương xót đứa nhỏ Hồ Tử này.

Khương Chi cười không trả lời.

Triệu Ngọc Phương lắc đầu: “May mà ông ta bị bắt rồi, cuộc sống ở xưởng luyện thép cũng yên ổn hơn một chút.”

Cô ấy thấy Khương Chi không muốn trả lời, liền cười nói: “Tiểu Khương, nếu San San đã nói vậy thì chị lại mời mấy mẹ con em thêm một lần nữa, ngày mốt là sinh nhật của San San, mấy mẹ con đến nhà chị chúc mừng sinh nhật cho con bé nhé? Nhà của hai vợ chồng cũng không còn ai nữa, cho nên trong nhà chỉ có một mình đứa nhỏ San San này thôi, lúc trước nhà chị cũng không thích tổ chức sinh nhật, nhưng bây giờ cuộc sống đã tốt hơn rồi, cứ để bọn nhỏ đến náo nhiệt một hôm đi.”

Khương Chi cụp mắt nhìn hai anh em Tiểu Qua, Tiểu Diệu mím môi không nói gì, còn Tiểu Qua thì lại tươi cười vui vẻ, về phần Hồ Tử, cậu bé vẫn tỏ ra rất kiêu ngạo, nhưng lại vểnh tai lên rất cao.

Hổ Tử nhìn thấy Khương Chi đang nhìn mình, cậu bé đột nhiên ngượng ngùng nói: “San San có một con búp bê Tây Dương, nó còn có thể chớp mắt nữa.”

Suy nghĩ của cậu bé được viết trên mặt.

Khương Chí nở nụ cười trên môi, cô nói với Triệu Ngọc Phương: “Được, ngày mốt em sẽ dẫn bọn nhỏ đến nhà chị.”

Triệu Ngọc Phương mỉm cười nói đùa: “Ừ! Vậy thì chị đợi mấy mẹ con đến nhé, đừng để đến lúc đó chị làm một bàn thức ăn lớn, nhưng lại không thấy bóng dáng của mấy mẹ con em đâu cả.”

Khương Chi gật đầu, cô kéo Tiểu Diệu và Tiểu Qua nói: “Vậy mấy mẹ con em về trước đây, Hồ Tử, con theo dì Ngọc Phương lên lầu đi, ngày mốt mẹ và hai em sẽ quay lại đây.”

Hổ Tử buồn bực gật đầu, sau đó cậu bé vẫy tay với mẹ và hai em.

Ba mẹ con Khương Chi đi càng lúc càng xa, Hổ Tử mới thở dài một cái rồi đi lên lầu.
 
Trở Về 80 Trở Thành Nữ Phụ Bán Con Đổi Lương Thực
Chương 393


“Cận Cương Thiết, mẹ cậu thật xinh đẹp, còn đẹp hơn mẹ tớ nữa!” Hồ San San đi bên cạnh cậu bé, cô bé quay đầu nhìn Hồ Tử, nhe hàm răng trắng nhỏ của mình ra, rồi khen ngợi Khương Chi với giọng điệu trẻ con.

Hồ Tử trợn mắt trắng, cậu bé hơi đắc ý trong lòng.

Cậu bé thầm nghĩ: Mình đẹp trai như thế này, sao mẹ mình có thể không xinh đẹp được chứ?

Hổ Tử vừa lên đến tầng ba, thì cậu bé nhìn thấy Cận Phong Sa mặc quần áo đi xuống lầu, anh ấy vừa nhìn thấy Hồ Tử liền dừng lại, một nụ cười hiện lên trên khuôn mặt thô kệch của anh ấy: “Về rồi đấy à?”

Triệu Ngọc Phương cầm cục than tổ ong, cô ấy nói đùa: “Haha, Trụ Tử, xem cha con tốt với con chừng nào kìa, con mau về nhà với cha con đi.”

“Chị dâu Ngọc Phương.” Cận Phong Sa nhìn Triệu Ngọc Phương rồi cầm lấy than tổ ong trong tay cô ấy, nói: “Để tôi xách về nhà giúp chị.”

Triệu Ngọc Phương không khách sáo, cô ấy lau bụi đen trên tay rồi cười nói: “Được thôi! Đúng rồi, ngày mốt là sinh nhật của San San, buổi trưa cậu được nghỉ ngơi thì có thể đến tham gia, mẹ và hai em của Trụ Tử đều sẽ đến, chúng ta cùng nhau náo nhiệt một hôm nhé.”

Khuôn mặt có chút dữ tợn của Cận Phong Sa hơi ngẩn ra, nhưng anh ấy lại lắc đầu: “Tôi không đến đâu, tôi còn phải chăm sóc mẹ tôi nữa.”

Hổ Tử liếc nhìn anh ấy, cậu bé không vui mà lẩm bẩm một tiếng.

Triệu Ngọc Phương còn muốn thuyết phục Cận Phong Sa, nhưng nhìn thấy vẻ mặt uể oải của anh ấy, trong lòng hiểu được rằng trong chuyện này có điều gì đó mà cô ấy không biết, cho nên cô ấy cũng không ép Cận Phong Sa tham gia nữa, mà chỉ cười nói: “Vậy được rồi, nhưng mà ngày mốt tôi sẽ đi mua một cái bánh kem, cậu đem mấy miếng bánh về cho mẹ cậu ăn nhé.”

Cận Phong Sa gật đầu, anh ấy không nói thêm gì nữa.

Anh ấy giúp Triệu Ngọc Phương xách than tổ ong về nhà, sau đó dẫn Hổ Tử trở về nhà mình.

Bà Anh đã đi ngủ rồi, trong nhà im ắng.

Cận Phong Sa kéo Hổ Tử vào phòng, anh ấy bật đèn lên, hai người không khỏi nhìn nhau rồi mỉm cười.

“Con có đau không?” Cận Phong Sa sờ sờ vết bầm trên mặt Hồ Tử, giọng nói của anh ấy hơi khàn khàn.

“Không đau!” Hồ Tử cười toe toét, cậu bé không hề quan tâm.

Yết hầu của Cận Phong Sa cuộn lên xuống vài lần, anh ấy cũng không phải là người sến sẩm, những điều muốn nói đều nghẹn lại trong cổ họng, một lúc lâu sau, anh ấy mới nói: “Được rồi, hôm nay con đã sợ hãi cả ngày rồi, con mau đi ngủ đi, cha trông con ngủ.”

Hổ Tử không muốn đi ngủ, cậu bé đứng dưới ánh đèn, vỗ nhẹ vào bộ quần áo đang mặc trên người, giẫm giẫm đôi giày da nhỏ của mình rồi đắc ý nói: “Trông con có đẹp trai không? Có giống ngôi sao trong bộ phim chúng ta xem lần trước không?”

Cận Phong Sa nhìn nụ cười trên khuôn mặt Hổ Tử, anh ấy cũng mỉm cười, nhưng trong lòng lại hơi chua xót.

Anh ấy nhìn liền biết bộ quần áo này không hề rẻ, chỉ khi Hổ Tử đi theo cha mẹ ruột thì thằng bé mới có thể có cuộc sống tốt hơn.

“Đúng rồi, lão Cận, mẹ của cha...” Hổ Tử nhớ lại chuyện vừa rồi ở dưới lầu, cậu bé không nhịn được mà giơ ngón tay lên chỉ về hướng phòng ngủ của bà Anh: “Bà ta lại liên lạc với Dư Hồng Mai nữa rồi! Con đoán bà ta sẽ ép buộc cha kết hôn với Dư Hồng Mai!

Nghe vậy, vẻ mặt của Cận Phong Sa không có gì thay đổi.

Anh ấy còn có thể không hiểu rõ mẹ anh ấy có tính cách như thế nào sao? Nếu mẹ anh ấy thực sự để Dư Hồng Mai trở về một cách dễ dàng như vậy thì lại không giống với tính cách của bà ấy.

“Cha có đang nghe con nói không vậy?” Hổ Tử quơ tay trước mặt Cận Phong Sa, giọng nói của cậu bé có chút bất mãn.

Cận Phong Sa lắc đầu cười: “Trẻ nhỏ đừng quản nhiều chuyện như vậy, con mau đi ngủ đi, ngày mai con ở nhà nghỉ ngơi thêm một ngày, không cần đi học.”

Hổ Tử bĩu môi, trợn mắt trắng nhìn Cận Phong Sa, cậu bé cởi giày rồi nhảy lên giường, lẩm bẩm: “Nếu bây giờ cha không quan tâm đến chuyện này, đợi đến khi cha thật sự kết hôn với Dư Hồng Mai, vậy thì con không quan tâm đến cha nữa đâu.”
 
Trở Về 80 Trở Thành Nữ Phụ Bán Con Đổi Lương Thực
Chương 394


Cận Phong Sa mỉm cười, nhưng vẻ mặt của anh ấy vẫn bình tĩnh.

Nửa đời sau anh ấy kết hôn với ai thì không phải cũng giống nhau sao?

Anh ấy cũng không có yêu cầu gì cả, so với việc cưới một cô gái nhà lành khác về nhà làm vợ để cho mẹ anh ấy dày vò, vậy thì anh ấy thà kết hôn với Dư Hồng Mai, điều này vừa thỏa mãn mong muốn của mẹ mình, vừa không làm hỏng cuộc đời của những cô gái nhà lành khác.

Nghĩ như vậy, khuôn mặt trắng nõn của Khương Chi bỗng nhiên hiện lên trong đầu anh ấy.

Hình ảnh bóng lưng yêu kiều mảnh mai của cô khi bọn họ gặp nhau lần đầu, cuối cùng cũng chỉ có thể trở thành một bức tranh đẹp trong số những ký ức tươi đẹp vốn không nhiều của anh ấy.

Bọn họ không phải là người cùng đường.

Cận Phong Sa nhắm mắt lại, cố gắng che đi những tia m.á.u và sự đau khổ khôn nguôi trong đáy mắt, khi anh ấy mở mắt lần nữa, anh ấy đã lấy lại bình tĩnh, không còn một tia gợn sóng nào trong đôi mắt, c.h.ế.t lặng đến mức khiến người khác nhìn mà thấy đau lòng.

Khi Khương Chi đưa Tiểu Diệu và Tiểu Qua trở lại bệnh viện thì đã hơn tám giờ tối.

Thời đại này không có gì để giải trí, sau khi bọn họ tắm rửa đơn giản xong thì đi ngủ.

Tiểu Diệu nhìn Khương Chi ngồi bên giường, cậu bé thấp giọng hỏi: “Mẹ ơi, anh cả không đổi tên ạ?”

DTV

Khương Chi uống hai ngụm nước làm ẩm cổ họng, rồi bôi kem dưỡng da lên mặt, nghe Tiểu Diệu nói xong thì cô trầm ngâm nói: “Nếu như Hổ Tử bằng lòng, thì có thể đổi tên.”

Tiểu Qua hai mắt sáng lên: “Đổi tên giống như chúng con ạ?”

Ý cười hiện lên trong mắt Khương Chi: “Con đi ngủ trước đi, còn chuyện Hồ Tử có muốn đổi tên hay không, thì con phải hỏi anh cả của con.”

Hai đứa nhỏ chạy cả ngày cho nên cũng rất mệt mỏi, chẳng bao lâu thì đã ngủ say cả rồi.

Khương Chi sửa lại chăn cho hai cậu bé, rồi lại nhìn vết thương trên cánh tay của mình, cô bôi thuốc rồi lên giường nhắm mắt nghỉ ngơi.

Cô nằm khoảng hai phút rồi lại ngồi dậy, quay người nhìn Tiểu Diệu và Tiểu Qua đang ngủ say, cô xoa khóe mắt rồi lấy giấy bút ra viết kịch bản phim điện ảnh mới, chuẩn bị cho ngày mai đưa cho Thi Liên Chu.

Cô luôn cảm thấy rằng tình cảm không phải là chìa khóa cho một mối quan hệ bền chặt, mà là lợi ích mới đúng.

Thích? Quá không đáng tin cậy,

Thi Liên Chu rời khỏi đây không biết khi nào mới trở lại, cô cần tình cảm của anh, cũng cần anh dốc nhiều sức lực hơn trong việc tìm kiếm Cẩu Tử.

...

Khương Chi bị đánh thức bởi tiếng mưa rơi.

Đêm qua cô ngủ muộn, có lẽ cô vẫn chưa ngủ được ba, bốn tiếng.

Khương Chi nửa nằm nửa ngồi trên giường, cô nhắm mắt nghỉ ngơi một lát rồi đứng dậy kéo rèm nhìn ra ngoài, những hạt mưa như sợi chỉ rơi nghiêng xuống mặt đất, khiến những bông hoa bùn b.ắ.n tung tóe, trời vẫn còn sớm, chỉ có một vài người đang đi bộ trên đường.

Cô nhìn hai đứa nhỏ, đắp chăn lại cho Tiểu Qua vì cậu nhóc này có tướng ngủ không mấy đẹp mắt, rồi mới cầm ô đi ra ngoài.

Cô chạy bộ một vòng trong bệnh viện, mua sữa đậu nành và bánh quẩy đem về phòng bệnh, Tiểu Diệu và Tiểu Qua còn chưa thức, cô ăn sáng xong rồi gọi hai anh em Tiểu Qua dậy, hai cậu bé mơ mơ màng ngồi trên giường, mặc quần áo vào, tới khi hai nhóc con này đánh răng rửa mặt xong thì mới trở nên tỉnh táo.
 
Trở Về 80 Trở Thành Nữ Phụ Bán Con Đổi Lương Thực
Chương 395


Tiểu Qua uống một ngụm sữa đậu nành, cậu bé đảo mắt: “Mẹ, khi nào mẹ đi tiễn cha?”

Khương Chi nhìn thời gian: “Một lát nữa.”

Cô vừa dứt lời, thì có người gõ cửa phòng bệnh.

Người đứng ngoài cửa là Tạ Lâm, anh ấy đang cầm một chiếc ô nhỏ nước, vẻ mặt anh ấy cung kính lại khách sáo: “Khương nữ sĩ, ông chủ bảo tôi đến đón cô và...”

Vẻ mặt của Tạ Lâm hơi khó xử ngượng ngùng, anh ấy không biết nên gọi mấy đứa nhỏ của Ngũ gia như thế nào.

Sinh tư lận đó!

Thân là trợ lý của Ngũ gia, vậy mà đến bây giờ anh ấy mới biết Ngũ gia có bốn đứa con trai, đây chính là một sự thiếu trách nhiệm nghiêm trọng!

Tạ Lâm khóc không ra nước mắt, anh ấy vẫn có thể tưởng tượng ra cảnh mẹ của Ngũ gia chỉ vào mũi anh ấy để truy hỏi khi chuyện này bị bại lộ.

Khương Chi không để ý đến sự bối rối của Tạ Lâm, cô vẫy tay với hai đứa nhỏ: “Tiểu Diệu, Tiểu Qua, đi thôi.”

Tiểu Diệu và Tiểu Qua Y nghe lời đi ra ngoài, Tạ Lâm nhìn hai đứa nhỏ có khuôn mặt hoàn toàn khác nhau, trong lòng thầm thở dài, nhà Ngũ gia của bọn họ có gien mạnh thật đó, Khương Chi sinh bốn đứa con, trong đó có tới ba cậu con trai giống Ngũ gia.

Vừa rời khỏi bệnh viện, Tạ Lâm liền vội vàng cầm ô che cho Khương Chi.

Chiếc xe việt dã đậu trước cửa bệnh viện, nhưng lại không bị ướt nhiều.

Chiếc xe phóng nhanh trong mưa, chẳng mấy chốc bọn họ đã đến một căn nhà nhỏ kiểu Tây.

Thi Liên Chu đứng dưới mái hiên, đôi môi mỏng đang ngậm một điếu t.h.u.ố.c lá tỏa ra làn khói lượn lờ, khi nghe thấy tiếng xe tắt máy, anh mới ngước khuôn mặt thon dài của mình lên, đôi mắt sâu thẳm nhìn về hướng chiếc xe, trông vô cùng lơ đãng trong cơn mưa lớn.

Cửa xe chưa mở thì lại có một chiếc taxi khác chạy đến từ đằng xa.

Nước b.ắ.n tung tóe khắp nơi, hai chiếc xe đậu song song với nhau.

“Ai vậy chứ?” Tạ Lâm cau mày, giọng nói của anh ấy rất không hài lòng.

Ngay sau đó, cửa xe taxi mở ra, một người phụ nữ từ ghế sau bước ra, trên tay cầm một chiếc ô giấy dầu in hoa màu xanh lam.

Viền ô hơi nhếch lên, lộ ra khuôn mặt xinh đẹp rạng ngời bên dưới.

Tạ Lâm vừa nhìn thấy người phụ nữ này thì anh ấy liền há hốc miệng, còn có hành động rất trẻ con là đưa tay lên dụi mắt, giống như anh ấy không tin mình sẽ nhìn thấy cô ta ở đây, miệng há hốc, anh ấy vô thức gọi một tiếng: “Tưởng tiểu thư?? “

Khương Chi khẽ nâng đôi con ngươi xinh đẹp của mình lên, một chút lạ thường hiện lên trong đôi mắt của cô.

Tưởng Nguyên Trinh?

Cô vốn tưởng rằng khi cô đến Bắc Kinh thì mới có thể gặp được người vợ trong truyện của Thi Liên Chu, nhưng không ngờ lại gặp được cô ta ở huyện Thấm.

Tưởng Nguyên Trinh, một vị tiểu thư xuất thân từ gia đình quyền quý đúng nghĩa.

DTV

Có lẽ vì Tưởng Nguyên Trinh từng ra nước ngoài du học, cho nên cô ta vô thức mang trong mình niềm kiêu hãnh và sự mạnh mẽ của người phụ nữ trong thời đại mới.

Cô ta có vóc dáng rất cao, mặc trang phục thời thượng theo phong cách phương tây.

Tưởng Nguyên Trinh mặc một bộ đồ vest sang trọng không rõ nhãn hiệu, vạt áo sơ mi nữ màu đỏ thẫm được nhét vào cạp quần đen, tôn lên vòng eo thon và bộ n.g.ự.c nở nang, trông cô ta vô cùng phóng khoáng, nhìn vừa năng lực lại vừa lịch sự tao nhã..

Rõ ràng Tưởng Nguyên Trinh đã dốc lòng ăn mặc, khuôn mặt của cô ta cũng được trang điểm tinh xảo.
 
Trở Về 80 Trở Thành Nữ Phụ Bán Con Đổi Lương Thực
Chương 396


Cô ta bước xuống xe, nhận lấy một chiếc vali nhỏ màu đen từ tay tài xế taxi.

Tạ Lâm gãi gãi vành tai, anh ấy liếc mắt nhìn Khương Chi và hai cậu bé đang tò mò nhìn căn nhà nhỏ kiểu tây qua cửa sổ ở ghế sau, anh ấy nhất thời ngồi yên trong xe, không biết nên phản ứng như thế nào.

Khương Chi không hề động đậy, cô chỉ lặng lẽ nhìn Tưởng Nguyên Trinh.

Trong mưa, Tưởng Nguyên Trinh một tay cầm vali, một tay cầm ô, lúc cô ta ngước đầu lên thì phớt lờ chiếc xe mà nhìn thẳng về phía Thi Liên Chu đang đứng dưới mái hiên của căn nhà nhỏ kiểu tây.

“Anh năm!” Cô ta lập tức ném vali và ô trong tay đi, chạy về phía Thi Liên Chu.

Khương Chi nhìn bóng người mảnh khảnh lướt qua cửa sổ xe hơi, một tia mơ hồ thoáng qua khuôn mặt rồi biến mất nhanh chóng.

Tưởng Nguyên Trinh lại gần, dang tay ôm Thi Liên Chu.

Thi Liên Chu hơi nheo mắt, vẻ mặt của anh giống như điếu t.h.u.ố.c lá ở đầu ngón tay, lúc sáng lúc tối, khó có thể nhìn rõ.

Mùi hương nữ tính phả vào mặt khiến anh cau mày, anh lùi về sau một bước, giơ tay chỉ đầu t.h.u.ố.c lá đang cháy về phía Tưởng Nguyên Trinh, anh nói với giọng điệu không nóng không lạnh: “Sao cô lại đến đây?”

Cơ thể Tưởng Nguyên Trinh cứng đờ, cô ta nhìn về phía Thi Liên Chu khó gần, mím môi đỏ mọng: “Em nghe nói anh đang quay phim ở đây thì gặp phải sạt lở đất, cho nên em rất lo lắng cho anh.”

Thi Liên Chu liếc cô ta một cái, vẻ mặt không vui cũng không tức giận, không thể đoán được anh đang suy nghĩ gì.

Anh giơ tay đưa điếu thuốc lên môi, làn khói lượn lờ, làm mờ đi đường nét ngũ quan sắc nét của anh, càng lộ ra khí chất lạnh lùng và gợi cảm.

Tưởng Nguyên Trinh dùng ánh mắt trìu mến nhìn Thi Liên Chu, khuôn mặt xinh đẹp rạng ngời đỏ bừng: “Anh năm, anh có nhớ em không?”

Thi Liên Chu không trả lời, anh cũng không hề nhìn cô ta.

Sắc mặt anh hững hờ, tầm mắt của anh lướt qua vai Tưởng Nguyên Trinh, rồi dừng lại trên chiếc xe việt dã cách đó không xa.

Tưởng Nguyên Trinh nhìn theo ánh mắt của Thi Liên Chu, cô ta nhíu đôi mày tinh xảo: “Anh năm, anh...”

Cô ta còn chưa nói xong, Thi Liên Chu đã ném điếu t.h.u.ố.c lá đang cháy vào trong màn mưa, anh không thèm nhấc mí mắt lên mà bước một bước dài về phía chiếc xe việt dã.

Tưởng Nguyên Trinh giật mình, những giọt mưa từ trên tóc lăn xuống trán cô ta.

Cô ta ngàn dặm xa xôi từ Bắc Kinh đến huyện Thấm, nhưng anh vẫn tỏ ra thái độ lạnh nhạt giống như sét đánh cũng không động như thế này.

Nhiều năm như vậy rồi, tại sao Thi Liên Chu không thể nhìn cô ta chứ?

Thi Liên Chu đi đến bên cạnh chiếc xe, anh đá nhẹ vào cửa xe, lúc này Tạ Lâm mới bước xuống xe, anh ấy nịnh nọt mà che ô cho Thi Liên Chu, nhưng đôi mắt vẫn không ngừng nhìn về phía Tưởng Nguyên Trinh, anh ấy có chút khó xử mà nói: “Ngũ gia, Tưởng tiểu thư này, cô ấy...”

Thi Liên Chu lười để ý đến Tạ Lâm, anh mở cửa xe ra.

Anh cụp mắt xuống nhìn Khương Chi, người đang ngồi yên bất động giống như một vị hòa thượng lớn tuổi đang ngồi thiền, anh liền cau mày và nói với giọng điệu hơi không tốt cho lắm: “Sao không xuống xe đi, còn đợi ăn cơm trong xe nữa à?”

Khương Chi khẽ nhướng mày, cười giống như không cười: “Không phải em sợ quấy rầy tấm lòng si tình của người phụ nữ lặn lội đường xa đến đây hay sao?”

Thi Liên Chu nhìn thẳng vào cô, đôi mắt dài hẹp không chút d.a.o động, nhưng điều này lại khiến Khương Chi trở nên căng thẳng hơn mấy phần.

“Ra ngoài.” Thi Liên Chu đưa tay về phía Tiểu Diệu ngồi ở phía ngoài cùng.

Tiểu Diệu nhìn đôi bàn tay có khớp xương rõ ràng trước mặt, rồi cậu bé lại ngước nhìn khuôn mặt rất giống mình, khuôn mặt trắng nõn của cậu bé hơi đỏ lên, trước khi cậu bé kịp phản ứng lại thì đã đưa hai tay ra như thói quen, làm ra dáng vẻ muốn Thi Liên Chu bế mình.
 
Trở Về 80 Trở Thành Nữ Phụ Bán Con Đổi Lương Thực
Chương 397


Thi Liên Chu hơi khựng lại, sau đó anh đưa tay bế cậu bé ra ngoài.

Cánh tay nhỏ nhắn của Tiểu Diệu ôm chặt lấy cổ Thi Liên Chu, thân hình nhỏ nhắn hơi cứng ngắc, đôi mắt ngơ ngác nhìn xung quanh.

Tiểu Qua ghen tị nhìn Tiểu Diệu, cậu bé thở dài một hơi rồi chuẩn bị leo xuống xe.

Lúc này, một bàn tay thon dài lại duỗi về phía cậu bé.

Tiểu Qua bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn Thi Liên Chu, cậu bé không nhịn được mà nhếch miệng cười một tiếng, không hề do dự mà ôm lấy cánh tay Thi Liên Chu, để cha bế mình.

Thi Liên Chu mỗi tay bế một cậu bé, anh quay đầu nhìn Khương Chi, anh nói với giọng điệu hơi giễu cợt: “Tôi ôm không nổi em đâu, tự mình đi đi.”

Khương Chi sửng sốt mất ba giây.

Mãi đến khi Tạ Lâm bật cười, khóe miệng cô mới giật giật, cô bước xuống xe.

Thi Liên Chu bế hai đứa nhỏ đi về phía căn nhà nhỏ kiểu tây, trong khi đó Tạ Lâm chịu trách nhiệm che ô cho bọn họ, về phần Khương Chi, như Thi Liên Chu đã nói, không có ai bế cô hay che ô cho cô, cho nên cô phải tự mình lấy một chiếc ô trong cốp xe để che mưa cho mình.

Bên kia, Tưởng Nguyên Trinh đứng dưới mái hiên nhìn Thi Liên Chu đang từ từ đi đến gần, đầu óc cô ta giống như mất hết chức năng.

Cô ta đứng đó im lặng như một cái cây, không hề nhúc nhích, đôi mắt xinh đẹp như nước mùa thu ngơ ngác nhìn Thi Liên Chu và hai đứa nhỏ trong tay anh, khuôn mặt xinh đẹp sáng ngời trắng bệch như giấy, nhất thời không thể phản ứng được.

Tạ Lâm đi theo phía sau, anh ấy nhìn Tưởng Nguyên Trinh với ánh mắt đồng tình.

Tưởng Nguyên Trinh bám lấy Ngũ gia nhà bọn họ nhiều năm như vậy rồi, không biết đã khiến bao nhiêu thế gia ở Bắc Kinh chế giễu cô ta, đồng thời cũng khiến danh tiếng của nhà họ Tưởng khó nghe hơn rất nhiều, nhưng cuối cùng, cô ta ngay cả một hớp canh còn chưa uống được mà đã bị người khách nhanh chân giành lấy Ngũ gia trước rồi.

Đúng là mỗi người đều có số mệnh riêng mà.

Nếu như anh ấy phải nói, thì đồng chí Khương ở phía sau mới là người lợi hại thật sự, cô ấy có thể ngủ chung với Ngũ gia ngay dưới mí mắt của anh ấy, đồng thời còn sinh ra được bốn đứa con trai nữa, chậc, năng lực hành động này của Khương Chi, cho dù Tưởng tiểu thư mượn thêm năm cái chân nữa cũng đuổi theo không kịp.

Thi Liên Chu dẫn đầu ôm đứa nhỏ đi vào trong nhà, Tạ Lâm đóng ô lại, anh ấy không thể làm ngơ Tưởng Nguyên Trinh, cho nên anh ấy thấp giọng nói: “Tưởng tiểu thư, cô có muốn vào nhà trú mưa hay không? Tôi đi xách hành lý giúp cô.”

Đôi mắt của Tưởng Nguyên Trinh lóe lên, cô ta tỉnh táo lại.

Vừa định mở miệng nói chuyện thì cô ta đã nhìn thấy Khương Chi cầm ô đi xuyên qua màn mưa.

Chỉ cần liếc nhìn một cái, Tưởng Nguyên Trinh đã cảm nhận được một cảm giác nguy cơ mãnh liệt, cùng với một tia hận ý và chán ghét không thể giải thích được.

DTV

Tưởng Nguyên Trinh đè nén cảm xúc dâng trào, bắt đầu đánh giá Khương Chi.

Khương Chi ăn mặc bình thường, nhưng lại có đôi mắt hạnh và đôi môi hình trái tim, mái tóc đen dài được tết thành bím, tùy ý để bên vai trái, lộ ra cần cổ trắng nõn duyên dán, dáng người quyến rũ với những đường cong mê người.

Bốn mắt nhìn nhau.

Đôi mắt lạnh lùng của Khương Chi va chạm với đôi mắt thù địch của Tưởng Nguyên Trinh.
 
Trở Về 80 Trở Thành Nữ Phụ Bán Con Đổi Lương Thực
Chương 398


Tạ Lâm bị kẹt ở giữa, anh ấy cảm thấy mồ hôi lạnh trên trán từ từ chảy xuống.

Anh ấy thầm hối hận vì sao lúc nãy không đi theo mấy cha con Thi Liên Chu vào nhà, đỡ mất công phải cảm nhận bầu không khí sắc bén đến mức yên tĩnh như thế này.

Đột nhiên, Tưởng Nguyên Trinh nở một nụ cười nhàn nhạt, cô ta bước về phía trước hai bước, vẻ mặt hào phóng đoan trang không chê vào đâu được: “Xin chào, tôi là Tưởng Nguyên Trinh, thanh mai trúc mã của Thi Liên Chu. Cô là ai?”

Khương Chi nghe thấy cô ta tuyên bố chủ quyền, khóe môi cô hơi cong lên: “Mẹ của con trai Thi Liên Chu.”

Tưởng Nguyên Trinh nắm chặt nắm tay, đôi mắt ửng đỏ, sự đau đớn hiện lên trong đôi mắt của cô ta.

Lúc nãy khi Tưởng Nguyên Trinh nhìn thấy hai đứa nhỏ, cô ta cũng đã có phán đoán trong lòng, với tính tình của Thi Liên Chu, ngay cả cháu trai, cháu gái ruột thịt mà anh cũng không chịu bế, chứ đừng nói đến những đứa nhỏ xa lạ đột nhiện xuất hiện?

Rốt cuộc là chuyện xảy ra khi nào vậy?

Khương Chi đánh trúng mục tiêu bằng một đòn.

Khương Chi nhìn cơ thể cứng đờ, gần như không thể đứng vững của Tưởng Nguyên Trinh, cô bình tĩnh cong khóe môi nói: “Tưởng tiểu thư, nếu như cô không có gì để nói, vậy thì tôi vào trong trước đây, hai đứa nhỏ còn đang đợi tôi.”

Vừa dứt lời, cô đã nhấc chân muốn đi vào.

Tưởng Nguyên Trinh tự nhận mình là một người phụ nữ biết kiềm chế cảm xuất rất giỏi, nhưng khi gặp những chuyện liên quan đến Thi Liên Chu thì cô ta lại không thể ung dung bình tĩnh, tự nhiên hào phóng được nữa.

Cô ta mím môi, giơ tay ngang cửa, vừa đúng lúc chặn Khương Chi ở cửa, cô ta nhìn Khương Chi với ánh mắt sắc bén, quét từ trên xuống dưới, trên mặt lộ ra một nụ cười mỉa mai: “Đồng chí Khương này, chưa kết hôn với đàn ông mà đã có thai, đây chính là giáo dục của nhà cô đó à? Hay là nói, cô nghĩ rằng mình có thể dựa vào khuôn mặt này để gả cho Thi Liên Chu?

Trong lòng Tưởng Nguyên Trinh tràn ngập sự tức giận và không cam lòng, mặc dù cô ta đã miễn cưỡng kìm nén lại, nhưng mà khi nói chuyện vẫn thể hiện cảm xúc của bản thân.

Cô ta đã yêu người đàn ông kia mười năm và luôn tràn đầy tự tin sẽ có được anh, nhưng hiện thực đã giáng cho cô ta một đòn nặng nề.

Thi Liên Chu và đứa nhỏ, đó là những thứ cô ta tha thiết mong mỏi có được, thế mà lại bị người phụ nữ không biết ở đâu ra này có được dễ như trở bàn tay, đây thực sự là một sự mỉa mai lớn đối với cô ta!

Tạ Lâm nghe thấy lời nói Tưởng Nguyên Trinh, môi anh ấy mấp máy, muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng anh ấy vẫn rụt cổ, chạy vào trong màn mưa để xách hành lý, nếu cứ tiếp tục đứng ở đây, muốn giúp ai cũng khó

Một người trợ lý như anh ấy, tốt nhất không nên nhúng tay vào chuyện giữa những vị đại Phật này, bởi vì rất dễ bị vạ lây.

Khương Chi mỉm cười, con ngươi đen láy quét qua khuôn mặt ghen tị của Tưởng Nguyên Trinh, cô nhẹ giọng nói: “Tôi không có cha mẹ dạy dỗ, còn chuyện tôi có thể dựa vào khuôn mặt này để gả cho Thi Liên Chu hay không, cũng không phải cô nói là được, ít nhất thì tôi còn có một khuôn mặt này mà, phải không?”

Trong khi nói, cô còn giơ tay lên và dùng những ngón tay thon dài khẽ v**t v* gò má của mình.

“Cô!” Tưởng Nguyên Trinh tức giận đến mức mặt mày xanh mét.

Tạ Lâm xách hành lý trở lại, anh ấy nhìn trái nhìn phải, lau mồ hôi trên trán rồi bình tĩnh nói: “Hai vị nữ sĩ, chúng ta vào nhà trước đi, hôm nay Ngũ gia của chúng tôi phải về Bắc Kinh, không có nhiều thời gian để lãng phí ở đây như vậy đâu.”

Khương Chi để chiếc ô tựa vào cửa, rồi thong dong bước vào nhà.
 
Trở Về 80 Trở Thành Nữ Phụ Bán Con Đổi Lương Thực
Chương 399


Lồng n.g.ự.c của Tưởng Nguyên Trinh phập phồng, cô ta nhìn chằm chằm Tạ Lâm, gằn từng chữ một: “Người phụ nữ vừa rồi, cô ta rốt cuộc là ái? Còn hai đứa nhỏ kia, bọn họ... bọn họ thật sự là...”

Tưởng Nguyên Trinh cắn chặt đôi môi đỏ mọng, khí huyết cuồn cuộn, cô ta cảm thấy không khí quanh mũi mình loãng đi rất nhiều.

Tạ Lâm thầm xoa xoa cổ tay áo, anh ấy nở một nụ cười mỉa mai, nói gần nói xa: “Tưởng tiểu thư, cô có chuyện muốn hỏi thì mời vào hỏi Ngũ gia của chúng tôi, còn tôi chỉ là trợ lý, tôi cũng không biết nhiều chuyện lắm đâu.”

Tưởng Nguyên Trinh nhắm mắt lại.

Cô ta giật lấy hành lý từ tay Tạ Lâm, lòng kiêu hãnh buộc cô ta phải bỏ đi cho xong chuyện, nhưng tình yêu bao năm dành cho Thi Liên Chu đã trói c.h.ặ.t t.a.y chân cô ta, khiến cô ta không thể động đậy.

Cô ta không thể đi, càng không thể thua!

Tưởng Nguyên Trinh hít một hơi thật sâu, nở nụ cười rộng lượng hào phóng rồi bước vào trong nhà.

Tạ Lâm lắc đầu, anh ấy cũng căng da đầu đi theo cô ta vào nhà.

Phòng khách.

Khương Chi ngồi trên sô pha nhìn cách trang trí của căn nhà nhỏ kiểu tây này, phong cách gỗ thô, khắp mọi nơi đều sạch sẽ và đơn giản, không có cảm giác cổ xưa, nhưng lại khá phù hợp với thẩm mỹ của Thi Liên Chu.

Tiểu Diệu và Tiểu Qua ngồi ở hai bên người cô, đôi mắt đen của bọn nhỏ tò mò đảo qua đảo lại.

Tiểu Qua hơi kinh ngạc, cậu bé nói với giọng hâm mộ: “Mẹ ơi, đây là nhà của cha con à?”

Vừa dứt lời, Tiểu Qua đã nhìn thấy Tưởng Nguyên Trinh đang hếch cằm đi thẳng về phía bên này, cậu bé đột nhiên mím chặt môi, thậm chí còn dựa sát vào người Khương Chi, dáng vẻ của cậu bé vô cùng nhanh nhẹn và cảnh giác.

Tưởng Nguyên Trinh không quan tâm đến những vệt nước ướt đẫm trên người mà ngồi xuống ghế sô pha bằng da, nói với giọng trong trẻo và hào phóng: “Đây chỉ là tài sản ‘nhỏ’ thuộc sở hữu của anh năm ở huyện Thấm mà thôi, rất nhiều năm về trước, tôi đã từng đến đây một lần.

Khương Chi liếc nhìn chiếc ghế sô pha dính đầy vệt nước, cô nhếch môi cười.

Tưởng Nguyên Trinh mím môi, đột nhiên cô ta đứng dậy rồi đi vào nhà vệ sinh.

Tiểu Qua nhìn theo bóng lưng của cô ta, bĩu môi nói: “Mẹ, dì ấy... thích cha con phải không?”

Giọng nói của Khương Chi nhẹ nhàng, lộ ra ý cười: “Đứa nhỏ như con có biết thích là gì không?”

“Con biết! Giống như cha mẹ của Khương Dược Tiến vậy, thích chính là phải sống cùng nhau đó! Mẹ ơi, chúng ta cũng sống chung với cha nhé?” Tiểu Qua vừa nói vừa không ngừng liếc nhìn xung quanh.

Cậu bé thích ở đây hơn thôn Khương gia.

Tiểu Diệu không vui mà cau mày lại: “Đây cũng không phải là nhà của chúng ta.”

Tiểu Qua gãi đầu, cậu bé chu miệng nói: “Nhà của cha không phải là nhà của chúng ta sao?”

“Không có tiền đồ!” Tiểu Diệu trừng mắt nhìn em trai, trong giọng nói nhẹ nhàng của cậu bé hiếm khi có một chút hận sắt không thể thành thép.

Tiểu Qua mím chặt môi, cậu bé không nói nữa.

Khương Chí nở một nụ cười, cô giơ tay xoa đầu Tiểu Qua: “Con hướng đến những thứ tốt đẹp cũng không có gì phải xấu hổ cả, nhưng mà đây thật sự không phải là nhà của chúng ta, con cũng không cần phải hâm mộ, sau này mẹ sẽ mua cho con một căn nhà lớn, tốt hơn nữa, có được không?”
 
Trở Về 80 Trở Thành Nữ Phụ Bán Con Đổi Lương Thực
Chương 400


“Thật sao ạ??” Hai mắt của Tiểu Qua sáng lên, khuôn mặt cậu bé đỏ bừng vì vui sướng.

Lúc này Thi Liên Chu đang men theo cầu thang tầng hai đi xuống dưới.

Anh đã thay quần áo và đang đeo đồng hồ vào cổ tay.

Thi Liên Chu là một người mặc gì cũng đẹp, anh mặc một chiếc áo sơ mi trắng sạch sẽ, chỉ cài lỏng mấy nút phía dưới và để lộ ra một nửa bộ n.g.ự.c săn chắc, trông quyến rũ và gợi cảm hơn nhiều so với dáng vẻ lạnh lùng lúc trước.

Mái tóc đen bóng hơi ẩm ướt có chút lộn xộn, con ngươi trong đôi mắt hẹp càng thêm sâu, đôi môi mỏng mím chặt, khi anh nhìn người khác luôn đem đến cho người ta một loại cảm giác cao thâm khó đoán, cao quý mà lạnh lùng, khiến người ta không dám nhìn gần.

Khương Chi nhìn anh thì không khỏi thở dài, cũng khó trách anh là một miếng bánh thơm ngon.

Thi Liên Chu đến gần, nói với giọng nhàn nhạt: “Mấy mẹ con đang nói gì vậy?”

Anh ngồi xuống, chậm rãi cài khuy áo lại, nốt ruồi son trên yết hầu ngày càng lộ rõ trên làn da trắng lạnh của anh, bỗng dưng lại có thêm chút cấm dục.

Khóe miệng của Khương Chí giật giật, cô dời ánh mắt sang chỗ khác.

Người đàn ông lúc nào cũng toát ra vẻ quyến rũ này, thật đúng là một con hồ ly ngàn năm mà.

Tiểu Qua hơi hếch cằm, cậu bé đắc ý nói: “Mẹ nói sau này sẽ mua cho con một căn nhà tốt hơn căn nhà của cha đó! To chừng này luôn nè, đến lúc đó người một nhà chúng ta sẽ sống cùng nhau!”

Cậu bé nhảy xuống sàn, khoanh hai tay rồi lại khoa tay múa chân vẽ ra một vòng tròn thật lớn.

“Thật sao?” Thi Liên Chu nhướng mày, anh nhìn chằm chằm Khương Chi với đôi mắt đen sâu thăm thẳm.

Khương Chi còn chưa kịp trả lời, giọng nói trêu chọc của Tưởng Nguyên Trinh đã vang lên ở phía bên kia “Người một nhà? Nói đến đây, chú Thi và dì Ôn vẫn còn chưa biết chuyện này phải không? Anh năm, anh định khi nào mới nói thẳng thắn nói cho chú dì biết để được khoan hồng vậy?

Tưởng Nguyên Chi bước ra khỏi nhà vệ sinh, cô ta đã thay một bộ quần áo sạch sẽ.

Đôi mắt đẹp của Khương Chi hơi nheo lại, một tia nguy hiểm hiện lên trong mắt.

Tưởng Nguyên Trinh này thật sự không phải là một cô nàng ngốc bạch ngọt đơn giản và bị tình yêu làm cho mù quáng.

Có lẽ linh hồn của cô ta đã bị tình yêu bắt giam, nhưng tâm trí của cô ta lại rất tỉnh táo, hãy nhìn hành vi phát cuồng của cô ta khi mới nghe tin Thi Liên Chu có con, lại nhìn đôi mắt chứa ý cười và giọng nói từ tốn, giống như đang hỏi một câu thật lòng như bây giờ mà xem.

DTV

Một người phụ nữ, có năng lực, biết nhẫn nhịn và không từ thủ đoạn để đạt được mục tiêu của mình như vậy.

Nếu như lúc đầu Khương Chi không rõ trong tiểu thuyết, có phải cô ta cố tình dạy hư mấy đứa nhỏ hay không thì bây giờ cô đã khẳng định được rồi.

Sự ngưỡng mộ và d*c v*ng chiếm hữu của Tưởng Nguyên Trinh đối với Thi Liên Chu đã đến mức b**n th**, theo năm tháng, tình yêu này đã phát triển thành chấp niệm, sao cô ta có thể thật sự chấp nhận chuyện Thi Liên Chu sinh con với người phụ nữ khác chứ?

Thi Liên Chu liếc cô ta một cái, ánh mắt của anh rất lạnh lùng: “Lát nữa tôi sẽ sai người mua vé máy bay cho cô.”

Khương Chi nghe thấy lời này thì âm thầm trợn mắt trắng, Thi Liên Chu đúng là nhà tư bản có quyền có thế mà.

Thời buổi này, việc ngồi máy bay chính là một biểu tượng cho địa vị, điều này không đơn giản như vậy.

Bình thường mà nói, chỉ có những cán bộ trên cấp huyện đoàn ra nước ngoài vì việc công thì mới được phép ngồi máy bay, hơn nữa bắt buộc phải có thư giới thiệu của cơ quan từ cấp huyện đoàn trở lên, từ việc lấy giấy giới thiệu cho đến việc xếp hàng mua vé, gần như phải tốn thời gian cả một tuần.
 
Back
Top Dưới