16/9/1941 — Thị trấn nhỏ, nông thôn Liên Xô.
Gió mùa thu lạnh thấu xương, len lỏi qua từng khe cửa sổ hẹp của căn nhà gỗ nhỏ.
Căn phòng khách vẫn còn mùi bánh mì mẹ nướng sáng nay, hòa cùng mùi len ấm và mùi dầu đèn quện lại, khiến nơi đây từng là một nơi an toàn, một thế giới nhỏ êm đềm của gia đình Petrovna.
Trong phòng khách, Anya Petrovna, 15 tuổi, đang cuộn tròn trên chiếc sofa cũ kỹ, ôm chiếc khăn len mà mẹ vừa vá xong buổi sáng.
Cô bé thiếp đi trong ánh đèn dầu vàng nhạt, chờ bố mẹ về từ nông trại.
Cô còn chưa hiểu hết thế giới, còn trong ánh mắt trẻ thơ, mọi thứ đều bình yên và có thể kiểm soát.
Nhưng rồi, một tiếng ầm vang dữ dội xé toạc sự yên bình.
Một tiếng rầm, rồi đoàng đoàng như ai ném cả bầu trời xuống đất.
Tiếng súng, tiếng la hét, tiếng gào khóc và giữa tất cả, chen lẫn là tiếng cười khoái trá, bẩn thỉu, tàn độc vang lên từ phía ngoài cửa.
Anya giật mình, mắt mở to, cố dụi mắt.
"Mẹ… bố…"
Cô chưa kịp nói hết, cửa bật tung ra.
Bóng dáng bố mẹ lao vào phòng, mắt hoảng hốt, trắng bệch, hơi thở đứt quãng như đang chạy từ cái chết về.
"Anya!
Nhanh lên!"
Mẹ cô hốt hoảng, giọng run rẩy.
Bố bế cô lên, đôi tay chai sạn nhưng giờ lại lạnh ngắt, "Anya!
Con nhớ chạy nhanh vào, đừng có chờ bố mẹ hay ngoảnh đầu gì nhé!"
"Bố… chuyện gì xảy ra vậy?"
Anya sợ hãi, siết chặt tay bố.
Ông bố nhìn vào mắt con, trong khoảnh khắc ấy ánh mắt vừa tuyệt vọng vừa quyết liệt, "Không có thời gian giải thích!
Hãy nghe bố, chạy đi, Anya!"
Ông nhấc Anya lên cao, bước đến cửa sổ phía sau nhà.
Ông đưa lên cao hơn, từng giây phút như dài cả thế kỷ.
"Bố ơi!
Con sợ!"
"Anya!"
Lần đầu tiên, giọng ông gắt, nhưng mắt ông vỡ ra như thủy tinh, "Chạy!"
Mẹ cô vừa chèn thanh gỗ vào cửa chính.
Ánh mắt bà đẫm lệ, môi run, nhưng cứng cỏi giữ chặt cánh cửa trước làn lửa và tiếng súng, bên ngoài vang lên tiếng Đức: "Brennt es nieder!
Zündet an!"
(Đốt hết đi!
Đốt sạch!)
Rồi một tràng cười khiến máu Anya đông lại.
Và rồi, ông ném Anya ra khỏi cửa sổ.
Không một lời thở dài, không một cái ôm từ biệt – chỉ là hành động duy nhất có thể cứu mạng cô.
Anya rơi xuống đám cỏ ướt sương.
Mặt mũi dính bụi, tóc bết keo, tim đập mạnh, tai vẫn văng vẳng tiếng cười tàn ác của quân Đức.
Chưa kịp định thần, không kịp đứng dậy thì một tiếng nổ xé toạc không khí.
ẦM!!!
một tiếng nổ lớn xé toạc căn nhà.
Lửa bùng lên, ngôi nhà gỗ ấm áp, trần đầy tiếng cười và mùi cơm cháo hôm qua.
Căn nhà gỗ cháy bừng lên như một quả cầu lửa.
Khói, ánh lửa, than bay tung vào trời đêm.
Đó từng là nhà của cô. là bếp có mùi bánh mì mẹ nướng. là góc mà bố hay sửa nông cụ.
Giờ ngập trong biển lửa đỏ rực, bốc khói mù mịt — địa ngục.
Cô đứng sững, tim nghẹn, đầu choáng váng.
Mùi khói, mùi da thịt cháy, mùi gỗ tẩm dầu bốc lên khét lẹt.
Cảnh tượng nham nhở: mảnh vỡ gỗ bay khắp nơi, tro tàn rơi rào rào xuống tóc cô.
Bố mẹ cô?
Lửa, tiếng la hét, ánh mắt tuyệt vọng — tất cả tan biến trong khoảnh khắc ấy.
Một hình ảnh thoáng qua — bóng ai đó mặc quân phục Đức đứng cạnh cửa, bật cười khi nhìn ngọn lửa.
Nỗi sợ như đâm vào tim.
Trong đầu Anya vang lên một câu duy nhất, như lời nhắc nhở từ bố, "Chạy… chạy đi…"
Cô cắn môi, xốc váy lên, lao như một mũi tên vào rừng gần đó.
Mỗi bước chạy, tim cô như muốn vỡ tung.
Mùi lá mục, mùi đất, mùi máu, mùi lửa… trộn vào nhau khiến cô muốn ngất đi, nhưng không thể dừng.
Không được phép.
Chỉ biết chạy, lao vào khu rừng như một con vật nhỏ bị dồn đến đường cùng.
Ba giờ sau, Anya loạng choạng bước ra khỏi rừng, quần áo rách nát, mắt vẫn trống rỗng, mặt mũi nhem nhuốc như đứa bé bị vớt từ tro tàn.
Một đơn vị thiếu niên tình nguyện đang đóng trại gần đó — toàn những đứa trẻ vừa tròn 15, 16, khoác bộ quân phục rộng hơn người.
Một sĩ quan trẻ đứng gác giật mình, "Này!
Bé kia, con sao vậy?
Ba mẹ con đâu?"
Anya mím chặt môi, không biết nói gì, chỉ có thể lắc đầu rơm rớm nước mắt.
Sĩ quan trẻ thấy vậy, sững sờ, "Y tá!
Đưa con bé vào!
Nhanh!
Cho cô bé vào trạm y tế!"
Trong trạm y tế, Anya ngồi trên giường, tóc buộc vội bằng dây thun, người được lau rửa sạch sẽ, thay quần áo.
Mùi thuốc sát trùng hăng nồng.
Chị y tá, người phụ nữ khoảng 25 tuổi — nhìn cô hồi lâu, rồi ngồi xuống đối diện Anya, giọng vừa mềm vừa nghiêm, "Cô bé, em tên gì?"
"…Anya"
"Chuyện gì xảy ra với gia đình em?"
Anya im lặng.
Cắn chặt răng như đang cố nuốt nước mắt vào trong.
Chị y tá ngập ngừng.
Ôm cô vào trong lòng, "Anya… em còn thân nhân nào không?"
"…không"
Một lúc lâu.
Chị y tá hít sâu, rồi ngồi xuống đối diện Anya, khuôn mặt có đôi phần tội lỗi, trầm giọng lại, "Anya… do chiến tranh kéo dài, nhân lực thiếu nên mọi người bị huy động, có rất nhiều trẻ vị thành niên đang gia nhập lực lượng thiếu niên.
Em… có nghĩ đến việc nhập ngũ không?"
Anya nhíu mày, ngẩng đầu nhìn người phụ nữ ấy bằng đôi mắt bình lặng đến khó hiểu, "Nhập ngũ…
để làm gì?"
Câu hỏi đó không phải tò mò.
Nó giống như cô chỉ vừa lặp lại một từ vô nghĩa.
Chị y tá đáp ngay, giọng chắc nịch, như muốn truyền sức mạnh vào đứa trẻ này, "Để có thể bảo vệ những người dân vô tội, để không ai phải trở thành những đứa trẻ mồ côi như em, để chống giặc xâm lược, để cho thế giới được hòa bình"
Giọng nói không lớn cũng không nhỏ, nhưng đủ để Anya tìm thấy thứ ánh sáng kì diệu trong khoảnh khắc ấy, vào lúc thời điểm khó khắn nhất.
Hình ảnh bố mẹ chìm trong biển lửa, bị thiêu cháy, tiếng cười man rợ của quân lính Đức.
Tiếng khóc nghẹn trong tro tàn — tất cả ùa về.
Anya siết chặt mép giường, đôi tay nhỏ run lên — không phải vì sợ, mà vì giận.
như một nhát dao khắc vào tim.
Một lúc sau, cô đứng dậy, bước đi thẳng tới bàn đăng ký tình nguyện.
Giọng cô khàn, nhỏ nhưng rõ ràng, “Chị… cho em ký tên"
Anh sĩ quan ghi danh nhìn cô gái nhỏ cao m65 với đôi mắt ngập nước nhưng ánh lên quyết tuyệt, "Em hiểu đây không phải trò đùa chứ?
Em có thể sẽ—"
"Em biết" Anya ngắt lời, lạnh lùng lạ thường với một cô bé 15 tuổi, "Em muốn giết bọn chúng"
Sĩ quan khựng lại, "Bao nhiêu…?"
Anh hỏi nửa đùa nửa hơi tò mò về cô bé này.
Anya tay run run, nhưng ánh mắt không dao động.
Một quyết định vừa non nớt, vừa trưởng thành trong khoảnh khắc, "Tất cả"