Cập nhật mới

Ngôn Tình Trở Thành Dì Nhỏ Của Pháo Hôi Thiên Tài

Trở Thành Dì Nhỏ Của Pháo Hôi Thiên Tài
Chương 120


Vào lúc Hà Uy nhìn qua, Hạ Miên làm như không có việc gì dời tầm mắt, làm

bộ không thấy bọn họ.

Khóe mắt để ý thấy Hà Uy hơi sửng sốt, dường như không dám tin cô lại xuất

hiện trong trường hợp này.

Dù sao trong mắt anh ta, nhà họ Hạ chỉ là gia đình bình thường.

Có điều anh ta sẽ xác định được thân phận của cô nhanh thôi, vậy nên trước khi

làm rõ chân tướng chuyện giữa anh ta và Mao Tuệ Mai, không thể để anh ta biết

mình thấy anh ta được.

Hạ Miên chuyển tầm nhìn sang chỗ khác, thế mà lại thấy Phạm Tiểu Uyển, ánh

mắt đối phương nhìn cô tràn ngập mùi thuốc súng.

Hạ Miên tò mò, "Vì sao Phạm Tiểu Uyển lại ở đây? Không phải cô ta ra nước

ngoài rồi sao?"

"Gì cơ, Phạm Tiểu Uyển cũng đến á?" Hình như Vinh Tín không biết chuyện

này, ngẫm nghĩ đáp, "Chắc là được ai đó dẫn tới."

Anh ta cười lạnh một tiếng, "Dù sao cũng hai mươi rồi, phải mau chóng tìm đối

tượng, trong mắt nhà họ Phạm bọn họ con gái càng lớn tuổi càng lớn không có

giá trị mà."

Nhà họ Phạm là "liên hôn thế gia" nổi tiếng trong giới, cả bảy chị em Phạm Tú

Chi đều bị ông Phạm lợi ích hóa, gả vào các nhà cao cửa rộng liên hệ mật thiết

với mọi ngành nghề.

Vậy nên lúc trước khi nhà họ Hoắc suy sụp, Phạm Tú Chi bị bắt, nhà họ Ninh

đại thương nguyên khí, nhưng họ Phạm lại không chịu quá nhiều ảnh hưởng,

nhanh chóng đưa Phạm Tiểu Uyển gần gũi với Phạm Tú Chi nhất ra nước

ngoài.

Hiện giờ đến tuổi thì về tìm kiếm đối tượng liên hôn.

"Vậy anh phải cẩn thận đấy." Hạ Miên trêu chọc Vinh Tín, "Anh cũng là lựa

chọn rất tốt đó nha!"

"Tha tôi đi." Vinh Tín nói, "Tôi tình nguyện cưới cô nhóc họ Đường còn hơn."

Ninh Thiều Bạch cười, "Xem ra đã chốt rồi?"

Vinh Tín liếc Hạ Miên và anh với vẻ khổ sở, bi thống đáp, "Anh đến rồi, phải

chốt thôi."

Hiển nhiên có cam kết gì đó với cha Vinh.

Vậy nên sau khi Ninh Thiều Bạch và Hạ Miên cùng tặng quà cho ông Vinh

xong, cha mẹ Vinh rất mừng rỡ nhìn hai người họ.

"Được được được," cha Vinh có dáng người hơi béo, lúc cười trông rất thân

thiết hòa ái, "Thiều Bạch có bạn gái rồi, định bao giờ kết hôn đây?"

Ông Vinh cười ha ha đáp lời, "Thiều Bạch không còn nhỏ nữa, năm nay kết hôn

đi, sang năm có đứa mũm mĩm ôm ngay."

Hạ Miên:...

Vinh Tín ép người lớn trong nhà thành dạng gì rồi vậy, gặp ai cũng giục kết

hôn, mà giục kết hôn thì thôi đi, còn thuận tiện giục sinh con nữa!

Vinh Tín kêu to, "Hạ Miên người ta còn đi học đấy, không nhanh thế đâu!"

Cha Vinh cười ha ha, "Không sao, con cũng mau lên, không phải đã hứa chỉ cần

Thiều Bạch yêu đương, con sẽ kết hôn sao."

Rồi quay đầu nói với ông Vinh, "Bọn con đã bàn xong với nhà họ Đường rồi, ba

cứ chờ ôm chắt trai đi!"

Vinh Tín vừa định lên tiếng, cha Vinh đã cướp lời, "Đây là bất ngờ vui vẻ Vinh

Tín dành tặng đại thọ bảy mươi của cha đấy!"

Ông Vinh lập tức cười đáp, "Tốt, tốt lắm! Đây là món quà tốt nhất ông nội nhận

được hôm nay!"

Vinh Tin lập tức không thốt lên lời.

Hạ Miên nhìn Vinh Tín nhịn đỏ cả mặt, nắm chặt tay Ninh Thiều Bạch nhịn

cười.

Ninh Thiều Bạch cúi đầu nhìn cô, một tay khác giúp cô sửa sang tóc bên thái

dương.

Vinh Tín đang định dẫn họ rời đi thì một đám người rầm rộ bước vào, phần lớn

đều là cháu chắt của ông Vinh, cũng có một số đến giao lưu, ví dụ như Phạm

Tiểu Uyển.

Hạ Miên chỉ liếc cô ả một cái rồi không để ý nữa, lơ loại người này chính là sự

miệt thị lớn nhất với cô ta.

"Ông ngoại!" Cô cháu gái hoạt bát nhất tên Lương Mật chạy đến ôm chặt ông

lão, "Chúc ông ngoại phúc như Đông Hải, thọ tỷ Nam Sơn ạ!"

Ông Vinh lập tức cười như nở hoa, "Cả đám mấy đứa chạy đi đâu chơi thế hả?"

"He he, đi chuẩn bị bất ngờ cho ông ngoại đó ạ."

Ông nhìn đám trẻ tinh thần phấn chấn, mắt thường cũng thấy được rất vui

mừng.

Đợi đến lúc Cao Quỳnh Anh và một cô gái khác bước vào, ông lão còn vui hơn.

"Miểu Miểu và Quỳnh Anh đến rồi hả!"

Ánh mắt Hạ Miên không khỏi dừng trên cô gái tên Miểu Miểu kia, Ninh Thiều

Bạch cúi đầu kề vào tai cô nhắc nhở, "Đó chính là cô Đường."

Hạ Miên đã hơi hiểu hiểu vì sao Vinh Tín lại sợ đối phương như vậy rồi, người

thì đúng là rất đẹp, nhưng dáng vẻ hơi lạnh lùng như băng sương, khác với kiểu

lạnh nhạt xa cách của Ninh Thiều Bạch.

Ninh Thiều Bạch là "không có việc chớ chọc tôi", còn cô Đường này thì thẳng

thừng là "đừng đến gần", khí chất cũng không hề bị lấn át, ngược lại còn làm

Cao Quỳnh Anh đi bên cạnh không quá nổi bật.

Hiển nhiên người lớn trong nhà họ Vinh rất hài lòng với đối phương, ông Vinh

còn kéo tay hỏi han ân cần, cuối cùng gọi Vinh Tín đến bên cạnh thông báo,

"Nhiệm vụ hôm nay của cháu chính là chăm sóc Miểu Miểu, biết chưa?"

Vinh Tín trưng biểu cảm cứng đờ gật đầu, trên mặt cô Đường lại không có bất

kỳ thay đổi gì.

Cao Quỳnh Anh cười nói, "Xem ra chuyện tốt của Vinh đại thiếu sắp đến rồi."

Vừa khéo đưa quà lên.

Người lớn nhà họ Vinh lập tức mỉm cười.

Lương Mật đang kéo tay ông Vinh bỗng nhớ ra gì đó hỏi, "Chị Quỳnh Anh, bọn

em định biểu diễn năng khiếu trong bữa tiệc trưa nay để chúc thọ ông ngoại, em

nhớ chị Quỳnh Anh đàn piano rất giỏi, chị có muốn tham gia không ạ?"

Hạ Miên lập tức sốc lại tinh thần, thầm nghĩ: Đến rồi! Kế hoạch dùng năng

khiếu áp đảo.

Ông Vinh cười ha ha hỏi, "Đây là bất ngờ cho ông đó sao?"

Lương Mật đắc ý nói, "Bọn con lên kế hoạch từ lâu rồi, ông ngoại cứ chờ xem

tiết mục đi!"

Lại quay ra làm nũng với Cao Quỳnh Anh, "Chị Quỳnh Anh, chị lên đi mà."

Quả nhiên Cao Quỳnh Anh phóng khoáng đồng ý, "Chắc chắn sẽ lên." Sau đó

quay đầu nhìn sang Ninh Thiều Bạch, "Còn nữa, Thiều Bạch đàn violon cũng

đỉnh lắm."

"Muốn cùng hiến một khúc cho ông Vinh không?"

Lương Mật lập tức vỗ tay nói, "Wow, hợp tấu piano và violon, chắc chắn sẽ rất

xuất sắc."

Ánh mắt Hạ Miên sáng như sao nhìn Ninh Thiều Bạch, "Bác sĩ Ninh còn biết

đàn violon sao!"

Ninh Thiều Bạch nhìn kỹ thuật diễn lố của cô không khỏi bật cười.

Đây cũng là chuyện họ đã đoán được từ trước, con người Cao Quỳnh Anh

cường thế bá đạo, lại khinh thường Hạ Miên từ tận đáy lòng, có lẽ cũng khinh

thường dùng thủ đoạn xấu xa.

Muốn để Hạ Miên tự biết xấu hổ, ngoài bị mọi người trong giới khinh bỉ ra, thì

áp đảo năng lực là phần quan trọng nhất, mà biểu diễn năng khiếu lại là cách

hữu hiệu trực tiếp nhất.

Dù sao thời đại này con nhà nghèo có tiền đi học đã tốt lắm rồi, đào đâu ra tiền

rảnh rỗi học thêm năng khiếu nữa chứ.

Vậy nên sau khi Hạ Miên biết chuyện anh biết chơi violon thì nhanh chóng

chuẩn bị tiết mục, mấy ngày qua cứ rảnh là lại kéo anh cùng luyện tập, tỏ vẻ đến

lúc đó nhất định phải khiến mọi người kinh ngạc.

Giờ ở đây thì làm bộ làm tịch.

Quả nhiên trong mắt Cao Quỳnh Anh toát lên vẻ khinh thường, nhưng trên mặt

lại cười hỏi, "Hạ Miên em không biết hả? Thiều Bạch đàn violon hay lắm đấy."

Lương Mật chen lời, "Piano của chị Quỳnh Anh cũng đỉnh lắm nha, hai anh chị

hợp tấu có thể làm phần kết cho bọn em luôn!"

Vinh Tín nhíu mày, "Lương Mật, đừng có nói linh tinh!"

Lương Mật khó hiểu, "Sao vậy ạ?"

Cao Quỳnh Anh nhìn Ninh Thiều Bạch khẽ nhíu mày, "Không tiện à?"

Cuối cùng ánh mắt cô ta cũng dừng trên người Hạ Miên rồi cười đầy hào phóng,

"Chỉ hợp tấu một khúc chúc thọ ông Vinh thôi, không đến mức nhỏ mọn thế

chứ?"

Ánh mắt mọi người tập trung về phía Hạ Miên, có không ít ánh mắt hóng kịch

vui.

Chỉ thấy Hạ Miên không vướng chút thần thái ngại ngùng nào, thẳng thắn đáp,

"Không phải tôi keo kiệt."

Cô kéo tay Ninh Thiều Bạch cười hì hì, "Bác sĩ Ninh, nếu anh đã biết chơi

violon, vậy chúng ta cùng hợp tấu!"

Có danh phận nên hợp tình hợp lý thế đấy, tôi muốn hợp tấu với bạn trai tôi, các

người phắn sang một bên!

Lương Mật lên tiếng, "Chị Quỳnh Anh chơi piano cấp mười đấy, trình độ của

chị là gì, đừng có ảnh hưởng đến Ninh đại thiếu.

Hạ Miên xua xua tay, "Bọn tôi đến chúc thọ chứ không phải thi chuyên nghiệp,

vui là được, hơn nữa ai bảo tôi định đánh đàn."

"Tôi muốn làm gì đó khác cơ," cô cười hứa hẹn với ông Vinh, "Đảm bảo khiến

ngài vô cùng náo nhiệt!"

Ông Vinh rất thích dáng vẻ căng tràn sức sống của cô, "Vậy ta mỏi mắt mong

chờ!"

Phạm Tiểu Uyển bỗng lên tiếng thắc mắc, "Tại sao đàn violon lại là không náo

nhiệt, có phải cô định chuẩn bị gì không, đừng có chém gió kinh quá đấy nhé,

cuối cùng lại để một mình Ninh đại thiếu đánh."

Hạ Miên không tức giận, cười hì hì hỏi Lương Mật, "Có danh sách tiết mục

không? Tôi xem thử có những gì, đến lúc đấy không sợ trùng bài."

Vinh Tín, "Đây."

Trực tiếp tìm Lương Mật lấy danh sách tiết mục đưa qua.

Hạ Miên xem xong danh sách tiết mục bèn nói, "Toàn piano với violon không

vậy."

Thời đại này sính ngoại, con cái nhà giàu không học mấy thứ nhạc cụ Tây

Dương đều cảm thấy thiếu sự giỏi giang, trong đó piano và violon phổ biến

nhất.

Vừa dứt câu đã khiến năng khiếu của mọi người như cùng nằm trong một con

phố nghèo nàn.

Cô cười nhìn Ninh Thiều Bạch, "May mắn mà em và anh hợp tấu, chắc chắn tiết

mục của chúng mình sẽ náo nhiệt nhất."

Lương Mật hỏi, "Vậy cô Hạ định biểu diễn cái gì?"

"Trống Jazz!" Thoạt nhìn trông Hạ Miên như nóng lòng muốn thử lắm rồi, cô

quay sang hỏi Vinh Tín, "Anh Vinh có trống Jazz không, em sẽ chơi trống

Jazz!"

Ninh Thiều Bạch bày ra dáng vẻ cực kỳ kinh ngạc, "Em biết chơi trống Jazz?!"

Hạ Miên hất cằm kiêu ngạo đáp, "Em còn biết nhiều thứ lắm!"

"Không phải trống Jazz chỉ dùng ở các phòng ca vũ thôi ư?" Phạm Tiểu Uyển

cẩn thận hỏi, "Chơi trống Jazz ở đây không hợp lắm thì phải? Chẳng lẽ kêu mọi

người nhảy disco tại chỗ à?"

Mọi người cười vang.

Hạ Miên cười hì hì đáp, "Có câu âm nhạc không có biên giới, cũng không phân

chia đắt rẻ sang hèn thì sao kén chọn địa điểm được nhỉ, hộp đêm cũng có piano

và violon mà, chẳng phải vẫn được mọi người tôn sùng đó sao."

Vinh Tín giơ ngón cái, "Nói rất đúng, thật không ngờ tuổi còn nhỏ mà tầm nhìn

không nhỏ."

Hạ Miên cười cười.

Sắc mặt Phạm Tiểu Uyển không tốt lắm, lời này của Vinh Tín khác nào kêu ả

tầm nhìn hạn hẹp đâu?

Lương Mật nói, "Đúng là trống Jazz náo nhiệt, nhưng hợp tấu với đàn violon?

Chị chắc chứ? Đừng có hủy hoại biểu diễn của chúng tôi đấy!"

Cao Quỳnh Anh cũng cười xen lời, "Đây là tiệc mừng thọ của ông Vinh, hơn

nữa hiếm khi được nghe Thiều Bạch đàn violon một lần, cô có thể biểu diễn

riêng trống Jazz mà, nên đảm bảo một chút."

"Chưa từng thấy không có nghĩa là không xuất sắc." Hạ Miên biết trước đáp,

"Các người yên tâm, chắc chắn sẽ, nếu thật sự không tốt..."

Cô đang nghĩ xem cái gì tương đối lợi thế hơn.

Ninh Thiều Bạch đã xoa đầu cô cười nói thay, "Tôi sẽ tặng Vinh Tín một chiếc

Ferrari thể thao làm quà kết hôn."

Mọi người ồ lên, Vinh Tín hưng phấn hò hét, "Thật á?!"

Cha Vinh sửng sốt một lúc sau mới kịp phản ứng lại, cười ha ha nói với Vinh

Tín, "Người ta bảo là quà kết hôn đấy!"

Vinh Tín không rảnh quan tâm, xe thể thao Ferrari cực kỳ đắt đỏ, anh ta mơ ước

lâu lắm rồi, tui nguyện ý bán mình vì chiếc xe này.

Ông Vinh đâm cho cha Vinh thêm một dao, "Người ta nói là nếu biểu diễn

không tốt."

Cha Vinh cười, "Vậy thì hai đứa phải đề phòng Vinh Tín quấy rối đó."

Vinh Tín đáp lời, "Đúng vậy, Hạ Miên em phải đánh loạn vào."

Hạ Miên nhăn nhăn mũi, "Còn lâu." Cô quay đầu nhìn Ninh Thiều Bạch, ánh

mắt sáng ngời, "Bác sĩ Ninh tin em vậy sao."

Ninh Thiều Bạch xoa đầu cô, cười đến là chiều chuộng hỏi Vinh Tín, "Có thể

tìm được trống Jazz không?"

Vinh Tín làm tư thế OK, "Gì cũng tìm được cho hai người."

Không ai trong đại sảnh nói gì, bọn họ tự nghĩ ngay cả cha mẹ cũng chẳng thể

làm đến mức này vì họ, nên không dám tự kiếm chuyện nữa.

Trong phút chốc Cao Quỳnh Anh không duy trì nổi biểu cảm trên mặt, cô ta

đánh đổi ba năm với tất cả nỗ lực ngóng trông cũng chỉ vì được ở cạnh anh,

nhưng Hạ Miên lại ỷ vào cái gọi là ân cứu mạng đạt được sự chiều chuộng của

anh dễ dàng như thế...
 
Trở Thành Dì Nhỏ Của Pháo Hôi Thiên Tài
Chương 121


Vinh Tín cũng nhận thấy sắc mặt Cao Quỳnh Anh không đúng, đã vậy cái chày

gỗ Lương Mật kia bị mua chuộc chắc rồi, lo có người sẽ tìm đến làm phiền Hạ

Miên, anh ta bèn dẫn hai người đến thẳng một đại sảnh nghỉ ngơi khác.

Ở đây đều là bạn bè có quan hệ tương đối tốt với Vinh Tín hoặc đám bạn xấu.

Biết rõ anh ta bị gia đình giục kết hôn mà hôm nay gần như đều dẫn bạn gái

theo, khiến Vinh Tín hận ngứa răng.

Ninh Thiều Bạch quen biết phần lớn trong số đó. Thấy bọn họ bước vào, mọi

người đứng dậy chào đón.

Lý Giai Trạch cười, "Ai nha cây vạn tuế sếp Ninh nhà ta cuối cùng cũng nở hoa

rồi, mau giới thiệu cho bọn này nào."

Ninh Thiều Bạch cười ôm lấy Hạ Miên đang nghỉ mát, "Đây là bạn gái tôi Hạ

Miên."

"Miên Miên, đây là anh Lý, giám đốc điều hànhMoher; Chu đại thiếu, chủ nhân

của khách sạn Duyệt Quân..."

Hạ Miên thoải mái chào hỏi họ, trong đó có người trịnh trọng giới thiệu phái nữ

nhà mình, cũng có người không, không giới thiệu thì chỉ là bạn bè nữ giới bình

thường.

Sau khi mọi người khách sáo xong thì Vinh Tín tiếp tục ra ngoài chiêu đãi

khách, Ninh Thiều Bạch ngồi xuống bàn cùng mọi người, vừa đánh bài vừa nói

chuyện phiếm.

Vinh Tín nhìn thì không đáng tin nhưng làm việc lại rất nghiêm túc, thế nên

đám bạn bè không ít thì nhiều cũng nằm trong mọi ngành, Ninh Thiều Bạch

không hề thấy nhàm chán.

Ngược lại thì Hạ Miên không có hứng thú với đề tài của bọn họ, trong lòng cô

vẫn nhớ đến chuyện Hà Uy, định bụng chào hỏi với Ninh Thiều Bạch xong thì

ra ngoài.

Chu Gia Đống hơi do dự nhắc nhở, "Cô ấy ra ngoài một mình được không?"

Lý Giai Trạch cũng hơi lo lắng, "Hai người vào không lâu chuyện đã lan đến

bên này rồi." Hắn ẩn ý liếc mấy phụ nữ đang ngồi sô pha hưng phấn tán phét.

Có vài vị ngôi sao và người mẫu, phần lớn đều là nữ giới ban nãy không được

trịnh trọng giới thiệu, có thể thấy được dẫn đến đây hoàn toàn nhờ am hiểu giao

tiếp, bởi vậy nắm bắt tin tức rất nhanh.

Ninh Thiều Bạch không sao trả lời, "Em ấy không ngồi đâu, cứ kệ em ấy vui là

được."

Mấy người trên bàn hơi ngoài ý muốn, Lý Giai Trạch nói, "Tin tưởng thế à, xem

ra em gái này không đơn giản à nha."

Gương mặt luôn lạnh nhạt của Ninh Thiều Bạch lập tức xuất hiện nụ cười mềm

dịu, "Đương nhiên không đơn giản, phí không ít lòng dạ theo đuổi đấy."

Lý Giai Trạch kinh ngạc, "Không phải chứ, cậu theo đuổi người ta á?"

Trong sự kích động âm vực của anh ta hơi cao, mấy phái nữ ngồi ở sô pha lập

tức dựng tai nghe ngóng.

Chu Gia Đống lắc đầu thở dài, "Không thể tưởng tượng nổi dáng vẻ theo Ninh

đại thiếu theo đuổi con gái."

Ninh Thiều Bạch cười bất đắc dĩ, "Nói thật, chính tôi cũng không nghĩ tới."

"Có điều may mà gặp được." Không biết Ninh Thiều Bạch nhớ đến chuyện gì,

nụ trên mặt khiến mọi người lóa mắt.

Trong lòng mọi người tràn ngập sự kinh ngạc, trong đoạn tình cảm này Ninh

Thiều Bạch lại mang tư thái thấp hơn.

Lập tức âm thầm đánh giá lại trọng lượng của Hạ Miên, cũng có người lén báo

cho phái nữ nhà mình phải tôn trọng đối phương.

Hạ Miên không biết mấy thứ ấy, cô đang mải truy tìm bóng dáng đám Hà Uy

trong biệt thự.

Trong lúc đó lại nghe thấy không ít người thảo luận về mình, quả nhiên lai lịch

hoàn cảnh của cô đều đã bị phô bày sạch sẽ, phần lớn lời nói đều không dễ

nghe.

Hạ Miên không thấy bất ngờ, đúng là người không biết nội tình sẽ rất dễ có hiểu

lầm với mình, huống hồ vẫn còn loại người thích đổi trắng thay đen thêm mắm

thêm muối - Phạm Tiểu Uyển ở đó.

Sau đấy Hạ Miên bỗng nghe thấy giọng Hà Uy, "Cái loại gà rừng như cô ta,

sớm muộn cũng hiện nguyên hình thôi."

Dưới một hàng mái che nắng tựa tường ở hoa viên, mấy người bạn trong giới

tuổi xấp xỉ Hà Uy ngồi vây quanh lấy hắn, vừa uống champagne vừa nói chuyện

phiếm, có cả Tề Khải và Lộ Na Na.

Hôm nay Tề Khải cũng thay da đổi thịt mặc một bộ lễ phục, trong đám cậu ấm

nhà giàu vẫn không kiêu ngạo không siểm nịnh như trước, thoạt nhìn rất có vài

phần khí khái.

Hiển nhiên Hà Uy rất thưởng thức anh ta, tích cực dẫn hắn hòa nhập vào đám

bạn bè.

Tuy nhiên hôm nay bọn họ có đề tài chung, tán phét rất hòa hợp:

"Cái cô Hạ Miên kia, ha ha, cả nhà ghét nghèo ham giàu trong mắt toàn danh

lợi, ban đầu chị họ của cô ta còn theo đuổi Tề Khải tích cực lắm cơ, suốt một

năm luôn đấy."

"Thế mà vừa biết nhà cậu ấy nghèo, Tề Khải muốn đợi tốt nghiệp xong đưa cha

mẹ đến thành phố Yến thì lập tức lật mặt."

"Tề Khải còn tự đi tìm mẹ người ta cố gắng giải thích, kết quả đối phương trả

lời rất lạnh nhạt, không thèm để ý đến cậu ấy!"

"Những người đó không biết câu chớ khinh thiếu niên nghèo rồi."

Hạ Miên nhìn xung quanh, bèn ngồi xuống chiếc ghế cách bọn họ không xa,

đưa lưng về phía họ ngồi xuống từ từ nghe.

"Cái cô Hạ Miên kia thật sự đến từ thành phố Minh ở huyện nhỏ bên dưới hả?

Bên đó thuộc vùng núi nghèo khó đúng chứ?"

"Cơ mà nhìn chả giống tí nào, nói thật, lúc cô ta theo Ninh đại vào tôi còn nửa

là thiên kim tiểu thư nhà nào nữa ấy."

"Hừ, chỉ sợ là ra vẻ thôi." Hà Uy trào phúng, "Chả biết cô ta bỏ ra bao nhiêu

công sức để theo Ninh đại thiếu lộ mặt trong giới cơ, tư thái không có còn cố

thể hiện hử?" "Hôm nay cô ta làm mất mặt Ninh đại thiếu, e rằng ngày mai bị

đá luôn."

Có người nói, "Nhưng có thể khiến Ninh đại thiếu dẫn tới, còn thừa nhận thân

phận bạn gái của mình, người phụ nữ này thật không đơn giản."

"Chả lẽ không? Chỉ cứu cháu ngoại Ninh đại thiếu một mạng, sau đó dìu già dắt

trẻ theo Ninh đại thiếu đến thành phố Yến luôn."

"Cũng không biết về sau lấy được tổ trạch nhà họ Hoắc kiểu gì, trở thành hàng

xóm với Ninh đại thiếu, gần quan được ban lộc mà."

"Tôi biết chuyện này."

"Là nhà họ Hoắc chèn ép chị gái Ninh đại thiếu, suýt thì lừa bán cháu ngoại đi,

thế nên trong lúc giận dữ Ninh đại thiếu chỉ thiếu điều nhổ cỏ tận gốc Hoắc

gia."

"Ninh đại thiều cầm hết tất cả tổ trạch nhà họ Hoắc đúng không? Thế nên ý cậu

là, tại sao những tòa nhà đó bây giờ lại nằm dưới tên người phụ nữ kia?"

"Dù sao chắc chắn cô ta có sở hữu một căn, còn nói cái gì mà tự mình mua,

cũng ở mấy năm rồi."

"Mà nghe đâu lúc trước bán đi một cái, cho gia đình cô hai của cô ta thì phải, à,

Tề Khải, chia cho nhà bạn gái cũ cậu đấy, cũng không biết có phải thật không."

"Chậc chậc, ông nội tôi bảo sau này loại tứ hợp viện ấy sẽ rất đáng giá, dù cuối

cùng không có Ninh đại thiếu thì bọn họ vẫn kiếm được tiền."

Hà Uy sửng sốt, "Tổ trạch nhà họ Hoắc là dãy nhà chỗ hẻm cá vàng?"

"Hình như là vậy, không rõ lắm."

Hà Uy bỗng cười lạnh, "Cái này thì tôi biết, nhưng ra ngoài toànnói tự mình

mua, mẹ nó đều viết tên cô ta?"

"Có thể thấy căn nhà đó thuộc sở hữu của cô ta."

"Chậc chậc, người phụ nữ này thật thủ đoạn."

"Ninh đại thiếu khôn khéo như thế, sao lại không nhìn thấu mấy trò xiếc ấy

nhỉ?"

"Ninh đại thiếu có khôn khéo thì cũng là đàn ông."

Hà Uy nói, "Loại người ghét nghèo ham giàu này sẽ không có giới hạn, vì đạt

được mục đích chiêu gì cũng dùng."

"Hạ Miên kia trẻ trung xinh đẹp, nhỏ hơn Ninh đại thiếu bảy tuổi, lại biết khom

lưng cúi đầu, hỏi han ân cần."

"Các người đừng quên, Ninh đại thiếu và chị ruột nương tựa nhau lớn lên, vốn

đã đồng bệnh tương liên với cô ta, nay lại bị thủ đoạn dịu dàng mềm mại lấy

lòng mấy năm, bị lay động là điều không thể tránh khỏi."

"Cho dù có bị lay động thì cũng chỉ nhất thời, bác sĩ Ninh đâu phải người dễ bị

qua mặt như vậy."

"Chỉ sợ chính cô ta cũng biết điều này, thế nên mới tốt nghiệp cấp ba đã không

chờ nổi nữa dùng thủ đoạn." Hà Uy khinh miệt nói tiếp, "Tôi thấy nếu không

phải pháp luật quy định hai mươi tuổi mới được kết hôn, không chừng bây giờ

cô ta đã to bụng lên rồi."

"Chỉ tiếc cho cô Cao," Lộ Na Na thở dài đầy tiếc nuối, "Vừa xinh đẹp vừa có

năng lực, si tình theo đuổi Ninh đại thiếu ba năm, hai người họ xứng đôi bao

nhiêu."

Hà Uy đáp, "Cô Cao thua ở chỗ giáo dưỡng tốt quá, nào giống loại gà rừng kia,

thủ đoạn vô sỉ gì cũng dùng."

"Có điều gà rừng trước sau gì vẫn là gà rừng. Ninh đại thiếu là ai? Đợi đến ngày

cô ta lộ ra bộ mặt thật đi, không chừng kết cục thê thảm lắm đấy."

Hà Uy nói tới đây bỗng bật cười ha ha, "Các người có biết lần đầu tiên tôi gặp

cô ta, cô ta và chị họ mình đang làm gì không?"

"Ban nãy tớ đã thắc mắc rồi, sao cậu lại quen cô ta và chị họ cô ta thế, không

phải chị họ cô ta là bạn gái cũ của Tề Khải à?"

"Thì do tôi đang theo đuổi chị cô ta chăng?" Hà Uy cười ha ha đáp.

Hắn ta vừa nói vậy, những người bạn kia dường như đều rõ câu chuyện rồi.

"Thay trời hành đạo hả?"

"Nhưng loại đàn bà này thật sự phải trị."

"Mau kể đi mau kể đi, bọn họ đang làm gì?"

"Không phải tôi đang theo đuổi người ta sao, nghe nói gia đình họ chuyển nhà,

thế nên tôi qua xem thử." Hà Uy kể đến đây mà phụt cười khanh khách, "Các

người không biết nó hài cỡ nào đâu, chị họ cô ta lái xe ba bánh đấy..."

"Là cái loại xe ba bánh chạy bằng dầu diesel mà nông dân trồng trọt, công

trường hay dùng?"

"Đúng vậy, chính nó," Hà Uy ôm bụng cười, "Người thì mặc áo hoa của mấy bà

thím bà già nông thôn, quần đùi nữa, tôi thấy mà sợ ngây cả ra."

"Còn Hạ Miên kia, trông cứ như con khỉ ấy, nhảy bổ lên xe."

Ban nãy mọi người đều thấy dáng vẻ một Hạ Miên tinh nghịch, trang dung tinh

xảo trong bộ lễ phục, giờ nghe miêu tả của Hà Uy hệt như trông thấy một tên hề

nhảy nhót, không nhịn được cùng phụt cười.

"Không hổ đến từ nông thôn, thân thủ linh hoạt thật."

Lộ Na Na nghĩ đến gì đó, hơi chần chờ lên tiếng, "Nhưng bây giờ cô ta ở bên

Ninh đại thiếu, chỉ sợ người chị họ kia nhờ thế có chỗ dựa, anh vẫn nên cẩn

thận chút, đừng theo đuổi nữa."

"Có chỗ dựa thì sao?" Hà Uy không thèm để ý, "Cái loại quỷ nghèo như họ

muốn bước cao phải cẩn thận mới đúng."

"Hạ Miên kia nhờ v* v*n và cảm kích mới bò được lên người Ninh đại thiếu, y

hệt chị cô ta thôi, Mao Tuệ Mai ở cạnh tôi còn chả dám hỏi gì, sợ khiến tôi tức

giận nữa là."

"Chưa chắc Hạ Miên đã dám để chuyện nhỏ này làm phiền Ninh đại thiếu."

"Giả sử lùi một vạn bước, cô ta cậy sủng mà kiêu, thật sự kêu Ninh đại thiếu

quản chuyện này, chả lẽ Ninh đại thiếu ép tôi cưới Mao Tuệ Mai được chắc!"

Thấy Lộ Na Na vẫn tỏ ra lo lắng, hắn ta vỗ vai đối phương nói, "Yên tâm đi, dù

sao cũng sắp kết thúc rồi."

Lộ Na Na hỏi, "Hai người xác định quan hệ rồi hả?"

"Sắp." Hà Uy uống một ngụm champagne, đã suy xét từ trước cười đáp, "Loại

ghét nghèo ham giàu như họ thu phục bằng giấc mộng cô bé Lọ Lem là tốt

nhất."

"Dẫn đi ăn ít đồ ngon, chơi ít chỗ vui, sau đó lơ đãng khiến cô ta biết gia đình

mình rất có tiền."

"Đến lúc đó vì nịnh nọt tôi, muốn gì cô ta chả đồng ý."

"Đợi đến lúc cô ta muốn tôi cho danh phận, tôi sẽ dứt khoát chia tay luôn!" Hà

Uy như thấy được dáng vẻ Mao Tuệ Mai hèn mọn khẩn cầu mình, đắc ý bật

cười.

Hắn ta vỗ vai Tề Khải, "Đến lúc đó cậu kéo Na Na của chúng ta đến đứng trước

mặt ả, khiến cô ta hối hận cả đời!"

Lộ Na Na nhíu mày, "Anh, anh chia tay được rồi, đừng quá mức."

Hà Uy cười, "Biết rồi, anh sẽ không ép cô ta, chỉ sợ cô ta vì nịnh bợ mà liều

mạng cho anh cái thứ kia thôi."

Mấy nam sinh lộ ra nụ cười hiểu mà không nói.
 
Back
Top Bottom