Bách Hợp Trở Thành Chị Gái Phản Diện Của Nam Chính

Trở Thành Chị Gái Phản Diện Của Nam Chính
Chương 20


Trời vẫn mưa không ngớt.

Sầm Linh Thu dừng xe trước cổng trường, chờ Dụ Minh Kiều ra ngoài.

Đợi một lát, Dụ Minh Kiều mới ra, vì chỉ có một tay cầm ô nên động tác của cô ấy có vẻ chậm chạp. Có vài cậu bé không có ô chạy ra khỏi cổng trường vô tình va phải xe lăn của cô, do quán tính, tay của Dụ Minh Kiều không giữ vững được, chiếc ô rơi xuống đất.

Cô ấy cúi người định nhặt lên.

Sầm Linh Thu bước xuống xe, nhặt chiếc ô lên và che trên đầu cô ấy.

Dụ Minh Kiều ngước mắt nhìn lên.

Sầm Linh Thu che ô, ánh mắt bình thản.

"Cô đến đây làm gì?" Dụ Minh Kiều thu hồi ánh nhìn, giọng nói thờ ơ, "Đưa ô cho tôi."

Sầm Linh Thu: "Sáng nay tôi đã nói rồi, buổi tối sẽ đến đón cô về nhà."

"Lo chuyện bao đồng."

"Coi như thế đi." Sầm Linh Thu thản nhiên đẩy xe lăn của cô đi về phía trước, "Mưa to lắm, đi thôi."

Dụ Minh Kiều vẫn chưa quen việc nhận lòng tốt của cô, giọng nói lạnh lùng: "Tôi tự về được."

"Mưa rất lớn, cô mà về thế này sẽ bị ướt đấy."

"Tôi sẽ gọi xe."

Cô ấy vẫn rất bài xích mình.

Chiếc ô quá nhỏ, không che đủ cho hai người, Dụ Minh Kiều lại cố chấp không chịu nhận sự quan tâm của cô, cánh tay của Sầm Linh Thu đã bị mưa làm ướt, mà Dụ Minh Kiều cũng không khá hơn, tà váy của cô ấy cũng đã ướt một nửa.

Đứng dưới mưa lạnh lắm, Sầm Linh Thu ghét lạnh.

Cô quyết định hành động theo ý mình, đã đến đây rồi, không thể nào đi về tay không.

Thế là, cô đẩy xe lăn tới bên cạnh xe, mở cửa xe, "Xin lỗi, lại phải không tôn trọng cô rồi."

Nói xong, không đợi Dụ Minh Kiều phản ứng, cô nhanh chóng gập chiếc ô lại, bế cô lên ghế phụ, rồi nhanh chóng đóng cửa xe lại.

Cô quay lại ghế lái, khóa cửa хе.

Dụ Minh Kiều lạnh lùng nhìn về phía trước, không thèm nhìn cô lấy một cái.

"Chịu đựng một chút nhé."

Sầm Linh Thu thấy vẻ băng giá của cô ấy, nhẹ nhàng an ủi, "Sắp về đến nhà rồi."

Xe lăn bánh một cách êm ả, nhưng vì mưa lớn nên đường tắc, quãng đường vốn chỉ mất vài phút lại kéo dài thành hơn hai mươi phút. Trên đường còn gặp cảnh một người đi bộ va chạm với xe, ngay tại giao lộ mà mỗi ngày Dụ Minh Kiều đều phải đi qua.

Nếu hôm nay Dụ Minh Kiều đi qua đoạn đường đó, có phải cô ấy cũng sẽ gặp chuyện không may?

Sầm Linh Thu nghĩ thầm.

Dụ Minh Kiều cũng nhìn thấy vụ tai nạn đó nhưng không nói gì.

Cuối cùng, xe cũng đến bãi đỗ xe ngầm của căn hộ. Sầm Linh Thu bế cô xuống đặt lại vào xe lăn.

Hai người im lặng đi thang máy.

Mấy ngày nay, điều hòa của cô chỉnh khá thấp nên cô bị cảm nhẹ, hôm nay lại bị mưa làm ướt, không nhịn được mà che miệng ho vài tiếng.

Cô khoanh tay, tựa lưng vào thang máy, vì cảm thấy lạnh nên tâm trạng không được tốt lắm, nhưng gương mặt vẫn bình thản, không thể hiện ra ngoài.

Dụ Minh Kiều nhìn thấy sự bất thường của cô qua tấm gương trong thang máy. Cô rất nhạy cảm với cảm xúc của người khác nên nhận ra ngay tâm trạng của cô ấy.

Cô ấy đang không vui.

Có phải vì sự không biết điều của mình đã khiến cô ấy bị ướt mưa không?

Dụ Minh Kiều tò mò, liệu người phụ nữ này có để lộ bản chất thật của mình không?

Luôn tỏ ra tử tế nhưng liên tục bị từ chối và mỉa mai, Linh Thu có thể chịu đựng đến bao giờ?

Thang máy chìm trong im lặng, cuối cùng cũng đến tầng chín.

Dụ Minh Kiều cứ chờ đợi khoảnh khắc Sầm Linh Thu xé bỏ chiếc mặt nạ giả tạo đó, nhưng điều đó không xảy ra. Cô ấy vẫn như mọi khi, bình tĩnh mở lời: "Tối nay tôi phải đến quán bar của bạn có việc, sẽ không mang cơm cho cô, cô nhớ ăn uống đầy đủ nhé."

Cô đẩy xe lăn của Dụ Minh Kiều đến cửa, tiện miệng dặn thêm: "Tóc ướt rồi, sấy khô trước khi ngủ nhé, không là lại bị đau đầu đấy."

Dụ Minh Kiều có thói quen đau đầu, cứ đến ngày mưa là đầu cô sẽ hơi đau, sáng nay đầu cô đã đau như kim châm, nhưng cô đã quen với việc chịu đựng, chỉ khi đau quá mới xoa đầu.

Cô ấy biết điều này từ khi nào?

Sáng nay cô ấy phát hiện ra sao?

Sầm Linh Thu ho nhẹ một tiếng, "Tôi đi đây."

Cô quay người, mở khóa cửa rồi đi vào nhà.

Dụ Minh Kiều nhìn cánh cửa đối diện đóng chặt.

Cô ấy rõ ràng không vui, tại sao không nổi giận như trước đây?

Dụ Minh Kiều thật sự không hiểu cô.

Cô luôn coi sự tử tế của Sầm Linh Thu là một từ mang nghĩa tiêu cực, cho rằng đó là sự giả dối, vì thế mà cô cảm thấy ghê tởm và bài xích cô ấy. Nhưng đôi khi cô lại thấy người phụ nữ này thật xa lạ.

Giống như cô đang gặp cô ấy lần đầu vậy.
 
Trở Thành Chị Gái Phản Diện Của Nam Chính
Chương 21


Sầm Linh Thu tắm rửa và thay quần áo xong rồi mới đến quán bar.

Văn Chi trước kia có một ban nhạc, sau này mỗi người có việc riêng nên ít khi tụ họp, hôm nay mới có dịp cả nhóm biểu diễn cùng nhau, nên cô ấy bắt buộc Sầm Linh Thu phải đến.

Khi Sầm Linh Thu đến, Văn Chi đã bắt đầu hát trên sân khấu, cô ngồi xuống ghế VIP.

Bầu không khí trong quán bar rất sôi nổi, khi nhạc lên đến cao trào, những người bên dưới cũng hét lên cuồng nhiệt.

Cô không quan tâm lắm đến không khí này, nhưng vì hôm nay bị mưa ướt nên cơ thể lạnh, tâm trạng không tốt, nên không chịu nổi sự ồn ào này.

Sầm Linh Thu không thể rời đi, đành im lặng ngồi ở góc, mắt nhìn về phía Văn Chi, thi thoảng nhấp một ngụm rượu.

Trong giờ nghỉ giải lao của ban nhạc, Văn Chi cùng với vài người trong ban nhạc bước đến khu vực ngồi.

“Linh Thu.” Văn Chi ngồi xuống bên cạnh cô, “Cô đến lúc nào thế?"

“Cũng chưa lâu lắm.”

Văn Chi hào sảng cười nói, “Để tôi giới thiệu bạn bè của tôi cho cô nhé.”

Sầm Linh Thu lễ phép lắng nghe cô ấy giới thiệu, rồi cả nhóm cụng ly.

Sau khi uống vài ly, Sầm Linh Thu đi vệ sinh.

Khi cô bước tới, một cô gái đang nói chuyện với bạn vô tình va phải vai cô.

“Cô làm gì vậy?” Cô gái ôm lấy vai, quay đầu lại, vẻ mặt tức giận nhìn cô, “Không biết đi đứng à?”

Sầm Linh Thu không vui, nên không có tâm trạng tranh luận đúng sai với cô ấy. Nhìn cô gái còn trẻ, cô lười giải thích, chỉ lạnh nhạt gật đầu, “Xin lỗi.”

Cô gái nhìn thấy mặt cô, ngẩn người một lát.

Sầm Linh Thu không để ý đến cô ấy, tiếp tục bước đi.

Sau khi cô đi rồi, cô gái vẫn nhìn chằm chằm vào bóng lưng của cô.

“Dụ Tuệ An, cậu nhìn gì thế, mau đi thôi.” Người bạn bên cạnh kéo tay cô gái, “Lát nữa anh tớ mà đến tóm được chúng ta thì chết đấy, nếu anh tớ phát hiện ra chúng ta chưa đủ tuổi mà lại đến đây, tớ sẽ bị giết mất.”

“Các cậu cứ đi trước đi.” Cô gái tên Dụ Tuệ An đột nhiên bước nhanh về phía trước, “Tớ sẽ về sau."

“Cậu lại làm sao nữa đây.”

Vì cơ thể không khỏe, Sầm Linh Thu được Văn Chi bảo về sớm.

Trên đường về, không biết có phải là ảo giác hay không, Sầm Linh Thu luôn cảm thấy có ai đó đang theo dõi mình.

Chắc là ảo giác thôi.

Sầm Linh Thu cảm thấy không khỏe, nên nghỉ ngơi ở nhà hai ba ngày. Thể chất của nguyên chủ khá tốt, chỉ nằm hai ngày là gần như hồi phục.

Cô vẫn như thường lệ mang thức ăn mình tự nấu đến cho Dụ Minh Kiều, và phản ứng của cô ấy gần như vẫn vậy — từ chối.

Nhưng sự từ chối của cô ấy không còn quyết liệt như trước nữa. Đôi khi khi Sầm Linh Thu kiên quyết, cô ấy mới lạnh mặt ăn một chút.

Sầm Linh Thu đã không ít lần nghĩ rằng có lẽ vì cô quá lì lợm, Dụ Minh Kiều cảm thấy phiền nên đành phải chấp nhận.

Nhưng cô ấy không ăn nhiều, Sầm Linh Thu đứng bên cạnh bàn, gắp một ít thức ăn cho cô ấy.

Cô phát hiện Dụ Minh Kiều khi ăn chỉ ăn những món ngay trước mặt mình, những món xa hơn một chút thì hầu như không động vào, chỉ khi Sầm Linh Thu gắp vào bát cô ấy thì cô mới ăn một ít.

Sầm Linh Thu tò mò, liền hỏi cô ấy.

Dụ Minh Kiều không trả lời, ngược lại hỏi cô: “Còn cô thì sao?"

Sầm Linh Thu không hiểu: “Gì cơ?”

Dụ Minh Kiều nhìn cô bằng ánh mắt tĩnh lặng, “Tại sao cô chưa bao giờ ngồi vào bàn ăn?"

Kể từ khi người phụ nữ này bắt đầu cư xử khác thường, dù là ở bệnh viện, trong trang viên, hay thậm chí là ở đây, mỗi lần mang thức ăn cho cô, Sầm Linh Thu đều chỉ đứng trước bàn nhìn cô ăn.

Cô ấy chưa bao giờ ngồi ăn cùng cô.

Tất nhiên, Dụ Minh Kiều cũng không muốn ăn cùng cô ấy.

Cô hỏi như vậy chỉ là để tìm một câu hỏi đánh lạc hướng câu hỏi của Sầm Linh Thu.

Dụ Minh Kiều cũng không quan tâm đến câu trả lời của cô ấy, sau khi nói xong, cô cúi đầu xuống, cũng không để ý đến sắc mặt tái nhợt của Sầm Linh Thu.

Nhưng cô ấy hồi phục rất nhanh, tựa như khoảnh khắc tái nhợt đó chỉ là một cơn gió thoảng qua.

Dụ Minh Kiều chỉ ăn được một chút thì không ăn nổi nữa, Sầm Linh Thu biết dạ dày của cô ấy vốn dĩ như vậy, nên không ép cô ăn thêm.

Những ngày sau đó trôi qua kỳ lạ mà bình lặng, Sầm Linh Thu vẫn luôn mang thức ăn cho cô ấy. Có lẽ Dụ Minh Kiều cũng hiểu rằng cho dù mình từ chối người phụ nữ này thế nào, cô ấy cũng sẽ không ngừng lại, cũng không tức giận, mà cứ ngày qua ngày đến gõ cửa nhà cô.

Dụ Minh Kiều ghét nhất là bị làm phiền, đồng thời cũng rất tò mò xem người phụ nữ này có thể giả tạo đến bao giờ, nên cô âm thầm quan sát, dần nới lỏng thái độ cứng rắn của mình.

Sầm Linh Thu vẫn không ăn cùng cô, chỉ giúp cô gắp thức ăn, đôi lúc cô ấy cũng trò chuyện đôi câu, nhưng Dụ Minh Kiều hầu như chẳng đáp lại. Sầm Linh Thu cũng chẳng để bụng.

Giữa hai người dần hình thành một sự hòa hợp kỳ quái.

Sầm Linh Thu luôn đưa cho cô một viên kẹo sau khi ăn xong, đôi khi còn mang cho cô một ít trái cây hiếm và tươi ngon, “Vừa được vận chuyển từ nước ngoài về đấy, cô ăn thử đi."

Thi thoảng khi đi làm về, cô còn mua cho cô một ly trà sữa, và nói: “Học sinh các cô chẳng phải thích uống mấy thứ ngọt ngọt này sao?"

Dụ Minh Kiều nếm thử, phát hiện ra nó quá ngọt, lại còn nóng.

Ai mà lại uống trà sữa nóng vào giữa mùa hè chứ.

Dạo gần đây, Dụ Minh Kiều cũng nhận ra sở thích của Sầm Linh Thu. Cô ấy thích đồ ngọt, từ khẩu vị trong nấu ăn đến kẹo và trái cây, tất cả đều có vị ngọt.

Dụ Minh Kiều thì không quan tâm đến đồ ăn, nhưng cô thích đồ chua.

Có lẽ Sầm Linh Thu cũng nhận ra điều này, nên sau đó những loại trái cây và trà sữa mà cô ấy mang đến đều có vị chua.

Dụ Minh Kiều đã không còn nhớ lần cuối cùng mình ăn uống đầy đủ là khi nào. Trước đây, cha của cô suốt ngày chỉ cờ bạc bên ngoài, mẹ kế thì lười nấu cơm cho cô, thường dẫn em gái ra ngoài ăn, cô chẳng có tiền, nhà cũng chẳng có đồ ăn, cô chỉ có thể nhịn đói.

Chỉ khi cha về nhà, mẹ kế mới chịu nấu ăn, cô mới được ăn, nhưng dù vậy, cô cũng không dám ăn nhiều, mẹ kế sẽ không vui.

Sau khi đôi chân bị liệt, cha của cô bỏ nhà đi đâu không rõ, mẹ kế thì bệnh rồi qua đời, cô chuyển ra sống một mình, càng không bận tâm đến chuyện ăn uống.

Dù có căm ghét sự tử tế của Sầm Linh Thu đến thế nào, nhưng cô không thể phủ nhận rằng mình khao khát điều đó.

Điều này khiến cô cảm thấy lo lắng.

Cô lại có thể cảm nhận được một sự thỏa mãn yếu ớt từ Sầm Linh Thu.

Gương mặt của Dụ Minh Kiều dần dần có chút da thịt, dù ăn không nhiều, cô vẫn rất gầy.

Nhưng không còn gầy gò đáng sợ như trước.

Da cô trắng như tuyết, đôi môi không còn nhợt nhạt yếu ớt mà hồng nhạt, mái tóc đen dài mượt mà, lông mi dày và cong.

Không còn dáng vẻ u ám của một nữ quỷ, mà giống như một con búp bê thiếu sức sống.

Sầm Linh Thu nhận thấy sự thay đổi của cô, trong lòng bỗng dấy lên một cảm giác thành tựu kỳ lạ.

Giống như cô đang nuôi một bông hoa đã héo úa, rồi bỗng dưng nó nảy ra những chiếc lá xanh nhỏ bé.

Trong tim cô dâng lên một niềm vui kỳ lạ.
 
Trở Thành Chị Gái Phản Diện Của Nam Chính
Chương 22


Sầm Linh Thu hỏi hệ thống về chỉ số tự hủy hoại của Dụ Minh Kiều trong thời gian gần đây, hệ thống báo rằng chỉ số đã giảm được 8%, tuy không nhiều nhưng đó là một dấu hiệu tích cực.

Xem ra việc cô mặt dày đưa đồ ăn cho cô ấy trong thời gian này cũng có chút hiệu quả.

Hôm nay, như mọi khi, cô làm bữa sáng và mang đến trước cửa phòng của Dụ Minh Kiều, gõ cửa rất lâu nhưng không ai trả lời.

Cô nghĩ rằng Dụ Minh Kiều còn đang ngủ, gõ thêm vài lần nữa nhưng vẫn không thấy phản hồi.

Kỳ lạ, vẫn đang ngủ sao?

Trước đây cô ấy không mở cửa trễ như vậy.

Cô định gọi điện cho cô ấy, nhưng rồi chợt nhớ ra mình vẫn chưa có số liên lạc của cô ấy.

Dụ Minh Kiều có tính cách chán đời, ủ rũ, và là người tàn tật khó di chuyển, Sầm Linh Thu không khỏi lo lắng.

Đang định tiếp tục gõ cửa thì cánh cửa mở ra.

Dụ Minh Kiều ngồi trên xe lăn, khuôn mặt tái nhợt, đôi mắt mệt mỏi cụp xuống. Cô ấy liếc nhìn cô một cách mệt mỏi rồi quay vào phòng khách.

"Cô vừa ngủ dậy à?" Sầm Linh Thu hỏi một cách thản nhiên, đặt bữa sáng lên bàn và nhìn thấy rèm cửa ban công kéo kín mít, cô liền đi đến đó.

"Tại sao lúc nào cũng kéo rèm vậy?" Sầm Linh Thu kéo rèm ra, ánh sáng từ ban công tràn vào, chiếu sáng khắp phòng khách.

Dụ Minh Kiều ngồi trước bàn không đáp lại, hơi thở có chút gấp gáp, mí mắt sụp xuống không có sức.

Sầm Linh Thu nhận thấy sự bất thường của cô ấy, tiến lại gần và hỏi nhỏ: "Cô làm sao vậy?"

Dụ Minh Kiều im lặng, cô không nghe rõ những gì Sầm Linh Thu nói, đầu nặng trĩu, mắt hoa lên, cảm giác như cả người đang chìm dần vào vũng bùn, hơi thở và tầm nhìn đều bị đè nặng.

Dường như có một bóng người trước mắt, người đó liên tục nói chuyện với cô.

Giọng nói nhẹ nhàng, như dòng nước chảy qua những viên sỏi dưới trời hè, mát lạnh.

Cô cảm thấy rất khó chịu.

"Đau..."

Dụ Minh Kiều đầu óc lơ mơ, không biết người trước mặt là ai, chỉ biết mình đang rất khó chịu, mù quáng tìm kiếm một ai đó để bấu víu.

"Đau ở đâu?" Sầm Linh Thu hỏi.

Đau đầu."

Dụ Minh Kiều vừa nói xong, người liền mềm nhũn, không còn chút sức lực, tay cô ấy vô lực nắm lấy tay áo của Sầm Linh Thu, đầu ngả vào ngực cô.

Sầm Linh Thu đỡ lấy cô ấy: "Dụ Minh Kiều?"

Dụ Minh Kiều nhắm mắt, khuôn mặt đau đớn.

Cô sờ trán của Dụ Minh Kiều, nóng bỏng tay.

Sầm Linh Thu đoán rằng cô ấy bị sốt, không chút do dự đưa cô ấy đến bệnh viện.

.....

Dụ Minh Kiều cảm thấy như mình đang bị ném vào dòng nham thạch nóng bỏng, cơ thể rất nóng, nhưng ngay sau đó lại chìm vào một mùa đông lạnh lẽo, cơ thể co rúm lại vì rét buốt.

Cô vật lộn giữa cái nóng và cái lạnh, chịu đựng nỗi đau này.

Cơn đau khiến cô nhớ lại khi còn nhỏ bị ốm sốt, cô cảm thấy rất khó chịu, liền nói với cha. Cha cô bảo cô tự về phòng ngủ, đừng làm phiền ông. Mẹ kế thì không quan tâm, còn dẫn em gái ra ngoài chơi.

Cô co mình trong chăn, người run rẩy, đầu óc quay cuồng. Cô biết mình bị bệnh, muốn đi khám bác sĩ, nhưng cơ thể không còn chút sức lực nào, thậm chí đến nói chuyện cũng không nổi.

Cô vừa khó chịu vừa sợ hãi, vì sự cô đơn khủng khiếp, cô chỉ mong có ai đó ở bên cạnh, bất kể là ai.

Nhưng cuối cùng vẫn chẳng có ai.

Không biết đã bao lâu trôi qua, cảm giác đau đớn dần dịu đi, những giấc mơ hỗn loạn cũng ngừng lại. Dụ Minh Kiều từ từ mở mắt.

Mùi thuốc khử trùng nồng nặc, trần nhà trắng toát.

Cô đang ở bệnh viện?

Dụ Minh Kiều sững sờ, bên tai có tiếng thở nhẹ. Cô quay đầu, thấy Sầm Linh Thu đang ngủ gục bên giường.

Bên ngoài cửa sổ, trời đã tối.

Phòng bệnh rất yên tĩnh, Sầm Linh Thu với vẻ mặt bình yên đang ngủ cạnh giường cô, hơi thở nhẹ nhàng.

Sao lần này cũng là cô ấy ở bên mình trong bệnh viện?

Sầm Linh Thu ngủ rất nông, nhanh chóng cảm nhận được sự thay đổi bên cạnh, cô mở mắt.

"Tỉnh rồi?" Sầm Linh Thu ngáp một cái, "Đói không?"

Dụ Minh Kiều giọng khàn khàn: "... Là cô đưa tôi đến bệnh viện?"

Sầm Linh Thu nhướn mày: "Không thì là ai?"

"Bác sĩ nói cô bị cảm lạnh và sốt." Sầm Linh Thu nói với giọng trách móc nhẹ nhàng: "Cô có phải mở điều hòa quá thấp khi ngủ không?"

Dụ Minh Kiều rõ ràng không muốn nghe cô chỉ trích, quay đầu lại, lạnh nhạt đáp:

"Không biết."

Sầm Linh Thu mỉm cười, đứng dậy: "Đói rồi, sáng giờ đưa cô đến bệnh viện, tôi chẳng ăn gì. Tôi đi mua đồ ăn, cô có muốn ăn gì không?"

"Đi đi." Dụ Minh Kiều thờ ơ nói, "Tôi không cần cô chăm sóc, tiền viện phí tôi sẽ trả cho cô."

Sầm Linh Thu khoanh tay đứng nhìn cô, cười nhẹ: "Lại tính tự ý xuất viện, rồi nhờ y tá đưa tiền viện phí cho tôi à?"

Dụ Minh Kiều mặt mày ảm đạm, sắc mặt nhợt nhạt, môi mím chặt, rõ ràng là ngầm thừa nhận.

Thái độ cự tuyệt, cố gắng giữ khoảng cách của cô ấy thật sự rất lạnh lùng. Dụ Minh Kiều có tâm lý phòng bị rất mạnh, dù trong thời gian này cô đã miễn cưỡng nhận đồ ăn của Sầm Linh Thu, nhưng cô vẫn luôn giữ khoảng cách.

Cô giống như một con mèo đầy vết thương, dù được con người tốt bụng tiếp cận nhưng vẫn cảnh giác cao độ, rúc vào góc để che giấu những vết thương của mình.

Sầm Linh Thu biết Dụ Minh Kiều vẫn còn đề phòng cô, nhưng điều đó chẳng có gì quan trọng. Cô không hề có ý định phát triển mối quan hệ thân thiết với nữ chính. Dù sao, cuối cùng cô cũng sẽ rời đi, mối quan hệ quá thân thiết chỉ là gánh nặng.

Cô chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ, coi nữ chính như một búp bê sứ mong manh, tiếp cận cô ấy, giám sát cô ấy và tìm cách gỡ bỏ những nỗi đau trong lòng cô là đủ.

Trong suốt cuộc đời, Dụ Minh Kiều chưa từng có tình yêu, chưa từng nhận được sự quan tâm từ người khác, chỉ có cô đơn, vì vậy, Sầm Linh Thu sẽ bù đắp cho cô những thiếu thốn đó.

Đây là kinh nghiệm mà Sầm Linh Thu học được từ các đồng nghiệp gần đây.

Con người thiếu gì, hãy bù đắp cho họ cái đó.

Chắc chắn sẽ có tác dụng.

Do đó, Sầm Linh Thu có thể vô điều kiện bao dung mọi thứ của Dụ Minh Kiều.

Sự từ chối, ghét bỏ, lạnh nhạt, và khuôn mặt lạnh lùng của cô, tất cả đều không khiến Sầm Linh Thu bận tâm.

Sầm Linh Thu ngồi xuống, bình tĩnh nói trước sự ngỡ ngàng của Dụ Minh Kiều: "Tôi hơi mệt, không muốn đi đâu cả."

Cô lôi điện thoại ra: "Đặt đồ ăn giao đến vậy."

Dụ Minh Kiều: "..."

"Tôi không nhớ rằng cô có tính cách mặt dày như vậy."

Dụ Minh Kiều lạnh lùng nói.

Sầm Linh Thu không chút biểu cảm: "Giờ thì biết rồi."
 
Trở Thành Chị Gái Phản Diện Của Nam Chính
Chương 23


Đồ ăn giao đến rất nhanh, Sầm Linh Thu đưa phần thanh đạm cho Dụ Minh Kiều, cô ấy lại bướng bỉnh từ chối. Sầm Linh Thu bảo cô: "Cả ngày cô chưa ăn gì, đang truyền dịch, lại đang ốm, không ăn gì thì làm sao khỏi bệnh được?"

Dụ Minh Kiều im lặng.

Sầm Linh Thu thở dài: "Yên tâm đi, tôi không ngồi ăn cùng cô đâu, tôi sẽ ăn ở bàn trà kia."

"Cô ăn đi, đừng để ý đến tôi." Sầm Linh Thu mở bàn ăn trên giường bệnh, đặt đồ ăn lên đó, rồi đi về phía bàn trà ở góc phòng.

Đây là phòng bệnh cao cấp, cái gì cũng có.

Dụ Minh Kiều nhìn Sầm Linh Thu ngồi ở bàn trà, cô ấy vừa ăn cháo vừa xem điện thoại, khuôn mặt thanh tú chẳng có biểu cảm gì, không có chút cảm xúc nào.

Dụ Minh Kiều chậm rãi chớp mắt rồi thu lại ánh nhìn.

Cô cúi đầu, uống một ngụm cháo.

Không ngọt.

Sao cháo của Sầm Linh Thu nấu lại ngọt thế chứ.

Khó uống thật.

Dụ Minh Kiều âm thầm đánh giá.

Ăn xong, Sầm Linh Thu thu dọn, rồi giúp cô đi vào nhà tắm để vệ sinh cá nhân.

Dụ Minh Kiều quay lại giường nằm, ánh mắt dán lên người Sầm Linh Thu, dường như muốn hỏi "Sao cô vẫn chưa đi?"

Sầm Linh Thu tháo dây buộc tóc, xõa mái tóc dài và nói: "Hôm nay tôi ngủ lại đây."

Cô giải thích thêm: "Ngày mai cô còn phải truyền dịch một ngày nữa mới được xuất viện, tôi phải đưa cô về."

Dụ Minh Kiều khẽ nhíu mày, cô không quen việc ngủ chung phòng với Sầm Linh Thu, đang định mở miệng, thì cô đã ngắt lời.

"Tôi biết cô định nói gì, giữ lại đi." Cô ngả người lên sofa, giọng nói lười biếng vì buồn ngủ: "Tôi chăm cô cả ngày rồi, mệt lắm, tôi phải ngủ đây."

Cô quyết định xong xuôi: "Cứ để đèn sáng, ở đây không có đèn ngủ."

"Thôi, chúc ngủ ngon."

Sầm Linh Thu nói xong liền im lặng, bắt đầu ngủ.

Dụ Minh Kiều còn chưa nói được một lời nào.

Người phụ nữ này sẽ không dễ dàng thay đổi ý định, dù bây giờ cô bảo Sầm Linh Thu rời đi, cô ấy cũng không đi.

Thời gian ở bên nhau ngắn ngủi vừa qua đã khiến Dụ Minh Kiều nhận ra rằng Sầm Linh Thu là một người rất quyết đoán, luôn làm theo ý mình.

Dụ Minh Kiều quay lưng lại với cô.

Ban đầu cô nghĩ mình sẽ không thể ngủ được khi ở chung phòng với Sầm Linh Thu, nhưng có lẽ do đầu quá đau, cô dần dần chìm vào giấc ngủ mà không nhận ra.

Ngày hôm sau, sau khi truyền xong chai dịch cuối cùng, bác sĩ kê một số loại thuốc và dặn dò cô cách dùng thuốc và chăm sóc cơ thể.

Làm xong tất cả đã hơn ba giờ chiều, Sầm Linh Thu đẩy xe lăn của Dụ Minh Kiều ra khỏi bệnh viện.

"Chị Minh Kiều!"

Vừa bước đến sảnh bệnh viện, một giọng nữ trong trẻo vang lên khiến Sầm Linh Thu dừng bước.

Nghe thấy giọng nói quen thuộc, đôi môi nhợt nhạt của Dụ Minh Kiều khẽ run rẩy.

Sầm Linh Thu nhìn về phía phát ra âm thanh, một cô gái mặc đồng phục học sinh đang chạy về phía họ.

Cô gái chạy rất nhanh, trong chớp mắt đã đến trước mặt họ, cô nắm lấy vai của Dụ Minh Kiều, xúc động nói: "Chị, đúng là chị rồi! Sao chị lại đến bệnh viện vậy?"

Dụ Minh Kiều siết chặt tay vịn của xe lăn, ánh mắt lạnh lùng, giọng nói như rắn độc trườn ra, lạnh buốt.

"Cút đi."

Dụ Tuệ An ngỡ ngàng: "Chị, sao chị lại nói với em bằng giọng điệu này, em là em gái của chị mà, là người thân duy nhất của chị."

Nếu nói có ai trên thế giới này khiến Dụ Minh Kiều còn cảm thấy ghê tởm hơn cả Linh Thu và Lâm Đống, thì đó chính là em gái cô.

Dụ Tuệ An nhỏ hơn cô ba tuổi, là em gái cùng cha khác mẹ.

Cô ấy có vẻ ngoài dễ thương, thanh tú, nhưng lại là một đứa trẻ tàn nhẫn và độc ác.

Trong những năm tháng thơ ấu của Dụ Minh Kiều, phần lớn những nỗi đau và bất hạnh đều đến từ cô em gái này.

Cô ngã xuống đất, cha cô trách cô không chăm sóc tốt cho em gái, trói hai tay cô vào lan can ban công suốt đêm. Cô lỡ gắp thêm miếng thịt gà mà Dụ Tuệ An thích, Dụ Tuệ An khóc, mẹ kế liền nhét đầy ớt cay vào miệng cô, không cho cô nhả ra.

Tất cả những điều này đều là do Dụ Tuệ An cố tình làm, cô ấy chỉ muốn nhìn thấy cô bị đánh đập, nên liên tục vu cáo cô dưới sự nuông chiều của cha mẹ.

Dụ Tuệ An thực sự là một đứa trẻ hư hỏng.

Cô ấy thích giành lấy mọi thứ của cô, chính vì cô ấy quyết tâm muốn cướp lấy món đồ mà mẹ ruột để lại cho cô, mẹ kế liền giúp Dụ Tuệ An tranh giành, đẩy cô ngã xuống cầu thang và khiến cô mất đi đôi chân.

Dụ Minh Kiều vẫn còn nhớ rõ những gì Dụ Tuệ An nói khi cô nằm trong bệnh viện.

"Chị, mọi thứ trong ngôi nhà này đều là của em, tại chị cứ phải tranh giành với em, chị đáng phải chịu như vậy."

Dụ Minh Kiều hoàn toàn không muốn gặp lại đứa em gái này, việc gặp lại cô ấy khiến những nỗi đau đớn nhơ nhuốc của quá khứ như những chiếc kim đâm vào da thịt cô.

Cô cảm thấy ghê tởm đến mức không thể chịu nổi.

"... Đừng chạm vào tôi." Khuôn mặt vốn đã tái nhợt của Dụ Minh Kiều càng trở nên trắng bệch, lưng cô cong xuống, che miệng, gần như muốn nôn mửa.

Sầm Linh Thu cảm thấy cô gái trước mặt có chút quen thuộc, nhưng cô không có thời gian suy nghĩ thêm, tình trạng của Dụ Minh Kiều quá tệ.

"Cô bé, chúng tôi phải đi rồi." Sầm Linh Thu nói rồi định đẩy Dụ Minh Kiều đi.

Dụ Tuệ An lúc này mới chú ý đến Sầm Linh Thu, cô trợn mắt, đẩy mạnh Sầm Linh Thu ra, giận dữ chất vấn: "Tôi biết cô! Cô chính là người đã bắt nạt chị tôi! Cô đưa chị tôi vào bệnh viện làm gì? Có phải cô đã bắt nạt chị tôi đến mức phải nhập viện không? Đồ phụ nữ độc ác! Ở quán bar thì lả lơi với đàn ông, giờ lại bắt nạt phụ nữ ở đây, cô thật đáng ghê tởm!"

Sầm Linh Thu bị một đứa trẻ vị thành niên mắng xối xả mà chẳng hiểu mô tê gì, nhưng chưa kịp nổi giận, cô chợt nhớ ra điều gì.

Không lạ gì khi cô thấy cô bé này quen thuộc, hóa ra chính là cô bé đã đụng vào cô ở quán bar lần trước.

Còn chuyện "lả lơi với đàn ông" là gì vậy? Hôm đó cô chỉ uống vài ly rượu với mấy người Văn Chi thôi mà?

Sầm Linh Thu không có ấn tượng tốt về Dụ Tuệ An, không ngờ cô bé lại là em gái của Dụ Minh Kiều.

Dụ Tuệ An đẩy xe lăn của Dụ Minh Kiều: "Chị, em sẽ đưa chị đi, em sẽ không để người phụ nữ này bắt nạt chị nữa."

Thấy cô bé định đưa Dụ Minh Kiều đi, Sầm Linh Thu bước lên, giữ tay của Dụ Tuệ An lại: "Cô bé, em định làm gì?"

Dụ Tuệ An cười lạnh: "Tất nhiên là đưa chị tôi về nhà."

Sầm Linh Thu nhớ đến sự phản kháng vừa rồi của Dụ Minh Kiều, liền cụp mắt xuống, chậm rãi hỏi: "Nhưng em có chắc chị em muốn đi với em không?"

"Tất nhiên rồi, tôi là em gái chị ấy, chị ấy không thể nào theo cô về được."

Dụ Minh Kiều cảm thấy đầu mình lại choáng váng, cơ thể run rẩy, cảm giác buồn nôn dâng lên trong cổ họng, chặn kín miệng mũi, ngay cả việc thở cũng trở nên nặng nề.

Cô không muốn nghe giọng của Dụ Tuệ An dù chỉ một giây, giọng nói của cô ấy chỉ khiến cô không thể kiểm soát mà nhớ lại quá khứ.

Quá khứ mà cô cố gắng quên đi.

Cô phải rời khỏi đây.

Rời xa cái gọi là "gia đình" khiến cô kinh tởm này.

Dụ Tuệ An không muốn cãi nhau với Sầm Linh Thu, nhận ra người đi đường ngày càng chú ý đến họ, cô bé sĩ diện liền định đẩy xe lăn của Dụ Minh Kiều đi.

Dụ Minh Kiều cắn chặt môi, đầu óc gần như quay cuồng, cô không nghĩ ngợi nhiều, bàn tay gầy guộc run rẩy bất ngờ nắm lấy cổ tay của Sầm Linh Thu.

Sầm Linh Thu nhìn xuống bàn tay đang nắm lấy tay mình.

Dụ Minh Kiều cúi đầu, mái tóc đen dài buông xuống, che khuất khuôn mặt tái nhợt và đẫm mồ hôi của cô, cổ họng cô nghẹn lại, khó khăn lắm mới thốt ra được vài từ.

"... Đưa tôi... rời khỏi đây."
 
Trở Thành Chị Gái Phản Diện Của Nam Chính
Chương 24


Dụ Minh Kiều cảm thấy bản thân đã điên rồi, nếu không thì sao lại đi cầu cứu Sầm Linh Thu.

Nhưng trong khoảnh khắc hoang mang đó, người duy nhất mà cô có thể nhìn thấy chỉ là Sầm Linh Thu.

Cô gần như từ bỏ lý trí và cảm xúc, nắm chặt lấy tay của Sầm Linh Thu, cầu xin cô có thể đưa mình rời khỏi không gian ồn ào và đầy áp lực này.

Sầm Linh Thu nắm ngược lấy tay cô, nhẹ nhàng an ủi bằng cách siết chặt ngón tay cô, sau đó đẩy xe lăn, lạnh lùng nói với thiếu nữ bên cạnh: “Xin lỗi, nhóc à, tôi phải đưa chị gái của cô đi rồi.”

Dụ Tuệ An cuống cuồng: “Cô định đưa chị tôi đi đâu? Cô lại định làm gì chị tôi...”

Sầm Linh Thu chỉ muốn nhanh chóng đưa Dụ Minh Kiều rời đi, không có thời gian để ý đến thiếu nữ đang hoảng loạn, chỉ tự mình đẩy xe lăn.

Dụ Tuệ An còn muốn đuổi theo thì một cô gái mặc đồng phục giống cô chạy đến giữ lấy cô, thở hổn hển: “Dụ Tuệ An, đã nói là đi cùng tôi khám bệnh mà, cậu chạy đi đâu thế."

“Tôi phải đi tìm chị tôi.” Dụ Tuệ An nhìn theo bóng lưng xa dần của Sầm Linh Thu, trong lòng nóng như lửa đốt, nhấc chân định đuổi theo họ, nhưng cô gái bên cạnh giữ lấy tay áo cô kéo về phía nơi đăng ký khám bệnh.

“Cậu lấy đâu ra chị gái chứ, đi đăng ký đi, tôi chỉ xin phép được hai tiếng, lát nữa không vào trường được đâu.”

Dụ Tuệ An dù sao vẫn là một học sinh, lần này cũng là xin phép mới được ra ngoài, không có thời gian rảnh để đuổi theo họ.

Cô nhìn chằm chằm vào bóng lưng Sầm Linh Thu đầy âm trầm, cắn môi một cái, cuối cùng bị bạn học kéo đến xếp hàng.

Sầm Linh Thu bế Dụ Minh Kiều lên ghế phụ, thấy cô cúi đầu, vẻ mặt ngây ngốc, liền kéo dây an toàn định thắt cho cô.

Cô vừa đến gần, Dụ Minh Kiều liền cảnh giác ngay, lạnh lùng trừng mắt nhìn cô.

Sầm Linh Thu rút dây an toàn ra, giải thích: “Chỉ là thắt dây an toàn cho cô, đừng lo."

Dụ Minh Kiều từ từ thu lại sự phòng bị.

Dọc đường đi, sắc mặt Dụ Minh Kiều vẫn tái nhợt vô cùng, chiếc cằm nhỏ nhắn, đôi môi không còn chút sắc màu, gương mặt tinh xảo mà diễm lệ của cô lộ rõ vẻ bệnh tật nặng nề.

Cô nghiêng đầu, đôi mắt vô hồn nhìn ra phong cảnh bên ngoài cửa sổ.

Sầm Linh Thu đối với dáng vẻ chết lặng này của cô cũng không nói gì thêm. Khi xe dừng đèn đỏ, cô lấy một viên kẹo từ trong xe, nhét vào tay Dụ Minh Kiều.

Dụ Minh Kiều nghiêng đầu nhìn cô.

“Kẹo tôi mới mua, thử đi.”

Dụ Minh Kiều cúi xuống nhìn viên kẹo gói trong vỏ bọc tinh tế trong tay mình, ngón tay khẽ siết lại, giọng nói nhỏ nhẹ: “Cô không có điều gì muốn hỏi tôi sao?"

Dáng vẻ chật vật của cô trong bệnh viện, cách cô buông bỏ kiêu hãnh mà cầu cứu, chẳng lẽ người phụ nữ này không cảm thấy tò mò sao?

Đây rõ ràng là cơ hội tốt nhất để chế giễu cô mà.

Theo như bản tính trước đây của cô ta, chẳng phải sẽ nhạo báng mình sao? Thế mà bây giờ cô ta lại làm như không có chuyện gì xảy ra, còn cho mình một viên kẹo.

Đèn xanh, xe khởi động.

Sầm Linh Thu nhìn về phía trước, bình thản nói: “Cô muốn tôi hỏi sao?"

Dụ Minh Kiều hỏi ngược lại: “Cô nghĩ sao?"

Sầm Linh Thu: “Cô không muốn, nên tôi sẽ không hỏi.”

Vì bệnh tật, đôi mày của Dụ Minh Kiều ủ rũ như muốn chìm vào giấc ngủ, lời nói lạnh lẽo đầy châm biếm cũng đã bị mài mòn đi nhiều, cô dùng giọng điệu giễu cợt nói: “Chẳng lẽ tôi không muốn thì cô sẽ tôn trọng tôi sao?”

Sầm Linh Thu ừ một tiếng: “Trước đây có lẽ sẽ không, sau này thì sẽ."

Giọng nói của cô nhẹ nhàng, bình thản, như thể đang nói một điều rất bình thường, không hề có bất kỳ cảm xúc nào.

Dụ Minh Kiều không nói gì thêm.

Sầm Linh Thu nghiêng đầu, mỉm cười nhạt với cô: “Sao thế, nghĩ rằng tôi đang lừa cô, đùa giỡn với cô sao?”

Dụ Minh Kiều thẳng thắn: ".... Chẳng lẽ không phải sao?”

“Ừ?” Sầm Linh Thu cười nhạt một tiếng, đôi mắt hẹp dài như hồ ly hơi cong lên, “Độ tin cậy của tôi thật thấp mà.”

“Nhưng tôi đã hứa với cô rồi mà? Tôi sẽ không lừa dối cô nữa.”

Dụ Minh Kiều không tiếp tục đáp lại, không rõ cô có tin lời này hay không. Cô lại quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, viên kẹo trong tay bị cô nắm chặt, hơi ấm từ tay làm nó dần nóng lên.

Khi đi ngang một quán ăn, Sầm Linh Thu vào trong gói lại một ít đồ ăn, rồi ghé qua một tiệm trái cây mua thêm vài quả thanh mai.

Khi Dụ Minh Kiều vào nhà, cô đưa túi đồ ăn tối đã gói sẵn cho cô: “Không còn sớm nữa, nhớ ăn cơm.”

Sau đó lại đưa thanh mai cho cô: “Vừa mua lúc nãy, chủ quán bảo mới hái, rất tươi.”

Loại thanh mai này cực kỳ chua ngọt, Sầm Linh Thu nhớ rằng Dụ Minh Kiều thích đồ chua, nên đã tiện tay mua một ít.

Cô dặn dò thêm một câu: “Đừng quên uống thuốc, nghỉ ngơi cho tốt.”

Cô đứng ở cửa nhà mình: “Tạm biệt.”

Rồi đẩy cửa bước vào.

Dụ Minh Kiều trong tay ôm một đống đồ, hành động và lời dặn của Sầm Linh Thu khiến cô cảm thấy như người lớn quan tâm đến một đứa trẻ không nghe lời trong nhà.

Nhưng rõ ràng quan hệ giữa họ còn chưa đạt đến mức bạn bè cơ bản.

Buổi tối uống thuốc xong, trong miệng Dụ Minh Kiều đầy vị đắng, cô muốn tìm chút gì đó ngọt để xua đi. Vô tình nhìn thấy viên kẹo mà Sầm Linh Thu đã đưa cho cô trong xe, cô chậm rãi bóc lớp vỏ, đặt vào miệng.

Quả nhiên rất ngọt.

Người phụ nữ này sao lại thích đồ ngọt thế.
 
Trở Thành Chị Gái Phản Diện Của Nam Chính
Chương 25


Dụ Minh Kiều sức khỏe yếu, sau khi xuất viện vẫn cảm thấy không thoải mái, nên ở nhà nghỉ ngơi mấy ngày.

Những ngày này, Sầm Linh Thu đến nhà cô thường xuyên hơn, không chỉ hỏi han xem cô có uống thuốc đúng giờ không, mà còn nấu đủ loại thức ăn bổ dưỡng.

Giống như đang coi cô là một con búp bê sứ, sợ cô vỡ ra vậy.

Dụ Minh Kiều từ nhỏ đến lớn chưa từng được ai chăm sóc tỉ mỉ như vậy, cô rất không quen.

Cô không thể thích ứng với sự quan tâm quá mức gần gũi này.

Nhất là từ người phụ nữ này.

Tưởng rằng trước đây chỉ đơn giản là đưa cơm, sau khi cô bị bệnh, cô ấy không chỉ đưa cơm mà còn biết mình không thích uống thuốc, liền giám sát cô uống.

Giống như cô ấy thật sự muốn chăm sóc mình, chưa từng bỏ cuộc.

Dụ Minh Kiều cứ nghĩ, không biết người phụ nữ này sẽ kiên trì đến khi nào, một tiểu thư nhà giàu làm sao có thể cam chịu chăm sóc một người mà mình ghét bỏ chứ.

Nhưng đến tận bây giờ, cô ấy vẫn chưa có dấu hiệu từ bỏ.

Và nhờ sự có mặt của Sầm Linh Thu mấy ngày qua, bệnh của Dụ Minh Kiều đã nhanh chóng khỏi, cơ thể cũng không còn tiều tụy như trước.

Sầm Linh Thu thấy cô đã gần như hồi phục, mới dừng việc làm phiền cô, ngoài giờ cơm thì hầu như không đến nữa.

Đó là yêu cầu của Dụ Minh Kiều, cô không muốn trong một ngày phải gặp cô ấy quá nhiều lần, Sầm Linh Thu liền làm theo.

Hôm nay là thứ Bảy, Dụ Minh Kiều vẫn thu mình trong phòng, không ra ngoài.

Có tiếng gõ cửa, Dụ Minh Kiều nhìn điện thoại, đã năm giờ chiều.

Cô không nghĩ nhiều, cho rằng lại là Sầm Linh Thu, dù sao giờ đây cũng chỉ có cô ấy là người sẽ tìm đến mình.

Cô không thèm nhìn màn hình điện tử, trực tiếp mở cửa.

Nhưng người đứng ngoài cửa không phải là Sầm Linh Thu mà là Dụ Tuệ An.

“Chị à.” Dụ Tuệ An dựa vào cửa, bước vào phòng khách, “Hóa ra chị ở đây, sao không nói cho em biết, em đã tìm chị rất lâu rồi.”

Dụ Minh Kiều lạnh lùng nói: “Tôi việc gì phải nói cho em?"

“Vì chúng ta là gia đình mà.” Dụ Tuệ An tỏ vẻ ấm ức: “Em là em gái của chị, sao chị có thể không nói cho em biết chị ở đâu?”

“Tôi không nhớ là mình có gia đình.” Biểu cảm của Dụ Minh Kiều là một sự lạnh lẽo bị đè nén, “Chứ đừng nói gì đến có em gái.”

“Chị nói vậy là sao? Tại sao em không phải là em gái của chị, chúng ta có chung huyết thống mà, chị à.”

Rõ ràng bệnh tình đã khỏi hẳn, nhưng lúc này Dụ Minh Kiều lại bất ngờ thấy đau đầu, cô đưa tay lên che mặt, cảm thấy vô cùng khó chịu trước những lời chất vấn của thiếu nữ, đôi mắt đào hoa xinh đẹp phủ một tầng bóng tối.

“Chị à?” Dụ Minh Kiều như nghe thấy điều gì đó buồn cười: “Dụ Tuệ An, em đã quên những gì mình đã làm với người chị này sao?”

Sắc mặt Dụ Tuệ An cứng đờ trong chốc lát, bối rối nói: “Em... lúc đó em còn nhỏ, không hiểu chuyện.”

Dụ Minh Kiều cảm thấy không khí trở nên loãng đi, trong phòng khách tràn ngập một mùi vị khiến người ta phát ngán, cô cố gắng kiềm chế sự cuồng nộ trong lòng, giữ vẻ mặt bình tĩnh hết sức có thể.

“Tôi không muốn có bất cứ quan hệ gì với em nữa, tôi cũng không muốn gặp em, cút đi, sau này đừng đến nhà tôi nữa.”

Đối mặt với sự lạnh nhạt của cô, Dụ Tuệ An không còn che giấu được cảm xúc của mình, cô ta bước tới, hai tay chống vào thành xe lăn, lớn tiếng chất vấn: “Tại sao chị cứ mãi tránh mặt em, chị, em chỉ còn chị là người thân duy nhất thôi. Bố đã bỏ rơi chúng ta, mẹ thì đã qua đời, trên thế giới này, chúng ta là gia đình duy nhất của nhau!"

Cảm xúc của thiếu nữ dâng trào mãnh liệt, nhưng Dụ Minh Kiều vẫn giữ vẻ bình tĩnh như thường.

“Tôi không cần gia đình.” Cô đối diện với ánh mắt của thiếu nữ, “Tôi đã không còn gia đình từ lâu rồi.”

Dù là thời thơ ấu, hay sau khi cô tàn phế rồi rời khỏi nhà, từ đầu đến cuối cô chưa từng có gia đình.

Tính khí của những người trẻ tuổi giống như cơn mưa rào mùa hè, mạnh mẽ và dữ dội. Gương mặt thanh tú của thiếu nữ khẽ vặn vẹo, cô ta nghiến răng nghiến lợi: “Chị không muốn thừa nhận em là em gái của chị đến vậy sao?”

“Dụ Tuệ An.”

Dụ Minh Kiều chậm rãi mở miệng.

Cô nói từng chữ một: “Thật ra em cũng không muốn thừa nhận tôi là chị của em, em chỉ sợ mình thành trẻ mồ côi, sợ không còn ai dung túng, cưng chiều em mà thôi.”

“Không phải vậy!” Dụ Tuệ An lùi lại vài bước, túm lấy tóc mình, miệng lẩm bẩm một cách lộn xộn: “Chị à, chị biết em đã tìm chị bao lâu không? Sau khi chị rời khỏi nhà, mẹ mắc bệnh rồi qua đời, bố cũng bỏ rơi em mà chạy đi, trong nhà chỉ còn mình em... Em muốn đi tìm chị, nhưng em không biết chị ở đâu...”

Nếu không phải lần trước tình cờ gặp Sầm Linh Thu trong khách sạn, rồi âm thầm bám theo cô ta đến căn hộ này, thì đến bây giờ có lẽ cô ta vẫn chưa tìm được Dụ Minh Kiều.

Trước đây cô ta đã từng nhìn thấy Sầm Linh Thu bắt nạt Dụ Minh Kiều trong một bảo tàng mỹ thuật, đến khi định chạy đến nói chuyện với chị thì người phụ nữ đó đã đưa chị lên xe rời đi. Sau đó, cô ta không còn thấy chị mình nữa.

Cô ta muốn moi được chút manh mối về Dụ Minh Kiều từ Sầm Linh Thu, đã ẩn nấp gần căn hộ này một thời gian dài, cuối cùng xác nhận được Dụ Minh Kiều cũng ở đây.

“Nhưng giờ chị cũng muốn bỏ rơi em, tại sao?!"

Dụ Minh Kiều không nói gì, ánh mắt lạnh như băng.

Dụ Tuệ An cực kỳ căm ghét sự dửng dưng của cô, từ nhỏ đến lớn, cô ta đã ghét cay ghét đắng sự bình tĩnh lạnh lùng của chị mình, như thể chẳng ai trong nhà khiến chị quan tâm cả.

Giống như bây giờ vậy.

Dụ Tuệ An bị cơn giận dữ nuốt chửng lý trí, nói năng lộn xộn, câu nào câu nấy đều buông ra khỏi miệng: “Đúng, trước đây là em cố ý, em cố tình để chị bị đánh, cố tình làm chị khóc, em chỉ muốn chị xin lỗi em thôi!”

Cô ta ghét bỏ sự lạnh nhạt của chị gái, rõ ràng là em gái của chị, tại sao chị chưa bao giờ cười với cô ta, chưa bao giờ quan tâm đến cô ta.

Thế nên, suốt thời thơ ấu, cô ta luôn tức giận với Dụ Minh Kiều.

Dụ Minh Kiều cảm thấy toàn thân lạnh buốt, Dụ Tuệ An dễ dàng phơi bày những điều xấu xa trong quá khứ trước mặt cô, cũng như phơi bày tất cả những bạo lực và đau đớn mà cô từng trải qua một cách vô cùng nhẹ nhàng.

Đây là cái gọi là gia đình sao?

Ghê tởm.

Muốn nôn.

Dụ Minh Kiều siết chặt tay vịn xe lăn, giọng nói nghẹn lại cực kỳ lạnh lẽo: “Dụ Tuệ An, ngay bây giờ, cút ra ngoài, nếu không tôi nhất định sẽ khiến em hối hận vì đã bước vào đây."

Dụ Tuệ An bật cười lạnh lẽo, thản nhiên nhún vai: "Sao vậy, chị định giết em à? Chị muốn giết hết tất cả người thân của chị sao?"

Cô ta tiến sát lại gần Dụ Minh Kiều, thiếu nữ bị sự căm phẫn thiêu đốt, trong đầu chỉ còn tràn ngập thù hận.

“Chị à, chị nghĩ ngoài em ra thì còn ai sẽ tiếp cận chị chứ. Mẹ chị đã mắc chứng trầm cảm sau sinh vì sinh ra chị, cuối cùng tự sát, mẹ em cũng đã chết, còn bố thì có lẽ đang lang thang bên ngoài rồi cũng chết đi.”

Dụ Tuệ An cười, nụ cười tràn ngập ác ý: “Chị thấy không, tất cả những người liên quan đến chị đều sẽ chết. Chị có biết trước đây bố gọi chị là gì không? Ông ấy nói chị là sao chổi, là đồ xui xẻo. Ông ấy còn bảo sao chị không ngã xuống mà chết quách đi cho rồi?"

Giọng của thiếu nữ trong trẻo, mang theo sự ngây thơ tinh quái đặc trưng của tuổi trẻ.

Dụ Minh Kiều chỉ cảm thấy giọng nói ấy như tiếng quỷ dữ. Cô ôm lấy đầu, đầu đau như muốn nứt ra.

“Câm miệng..."

Trong tai Dụ Minh Kiều vang lên những tiếng ù ù, nhức nhối như muốn xuyên thủng màng nhĩ.

“Câm miệng..."

Đôi môi cô run rẩy dữ dội, khó khăn thốt ra mấy từ, nhưng Dụ Tuệ An vẫn tiếp tục lải nhải, Dụ Minh Kiều đã không nghe rõ, cũng không muốn nghe nữa.

“Tao bảo mày câm miệng!” Dụ Minh Kiều vung tay cho cô ta một bạt tai.

Dụ Tuệ An bị tát lảo đảo lùi lại mấy bước, máu mũi chậm rãi chảy ra.

Dụ Minh Kiều muốn xé nát cái miệng của thiếu nữ, nhưng đầu cô đau quá, trong tai ồn ào đến mức không chịu nổi.

Dường như có rất nhiều người đang nói chuyện.

“Đồ xui xẻo."

“Tai họa.”

“Sao không ngã chết đi cho rồi."

“Cô ngã từ lầu xuống, là cô đáng đời.”

Cô ôm chặt tai, đôi môi tái nhợt bị cắn đến bật máu.

Dụ Tuệ An ngơ ngác bị tát đến sững người, sau đó định lao lên cãi nhau với Dụ Minh Kiều.

Đúng lúc đó, cổ áo của cô ta đột nhiên bị túm lấy.

“Ai đó?!” Dụ Tuệ An quay đầu lại.

Sầm Linh Thu thở hồng hộc, trên mặt có vài vết xước, đôi mắt lúc nào cũng lạnh lùng giờ đây như nhuốm một màu u ám.

“Cô.” Sầm Linh Thu th* d*c, giọng điệu lạnh lẽo, “Ra ngoài."

“Cô nghĩ mình là ai chứ?” Dụ Tuệ An không hài lòng, “Đây là nhà của chị gái tôi, người phải ra ngoài là cô!”

Sầm Linh Thu nheo mắt, với chiều cao hơn Dụ Tuệ An, ánh mắt nhìn cô ta từ trên cao xuống như thể ra lệnh: “Bất kể tôi là ai, người phải rời khỏi đây bây giờ chính là cô."

Nói xong, cô nắm lấy cổ áo Dụ Tuệ An kéo mạnh về phía cửa. Sức của Dụ Tuệ An không bằng cô, chỉ có thể bị lôi đi một cách bất lực.

Dụ Tuệ An vội vàng kêu lên: “Chị à, chị để người phụ nữ này vào nhà mình sao? Chị quên cô ta đã bắt nạt chị à?”

“Chị, sẽ không có ai thật lòng tiếp cận chị đâu. Em mới là gia đình của chị, chỉ có em mà thôi. Em không sợ bị chị khắc chết đâu... ưm!"

Sầm Linh Thu không muốn nghe thêm những lời lẽ ngụy biện của cô ta nữa, liền bịt miệng cô ta, lôi thẳng đến cửa.

“Cô không xứng đáng làm người nhà của Dụ Minh Kiều.” Ánh mắt của Sầm Linh Thu lạnh như băng, cúi đầu nhìn thẳng vào cô ta: “Nếu muốn chị gái cô sống tốt, thì đừng bao giờ quay lại nữa.”

Nói xong, cô đóng sầm cửa lại, mặc kệ sự phẫn nộ của Dụ Tuệ An.

Sau đó, cô vội vã chạy đến bên cạnh Dụ Minh Kiều, ngồi xổm trước mặt cô. Đầu Dụ Minh Kiều cúi gằm xuống, tay cô ôm chặt lấy đầu, hai vai không ngừng run rẩy.

Lắng nghe kỹ, có thể nghe thấy những tiếng nức nở khe khẽ thoát ra từ cổ họng.

Sầm Linh Thu lập tức triệu hồi hệ thống trong đầu, hỏi về chỉ số tự hủy của Dụ Minh Kiều.

【80%, tăng thêm 5%, bây giờ lại tăng thêm 2%.】

Thời gian trước, cô đã phải rất cố gắng mới khiến chỉ số tự hủy của cô ấy giảm đi một chút, hôm nay sự xuất hiện của Dụ Tuệ An đã phá hỏng toàn bộ công sức trước đây.

Việc cấp bách bây giờ là phải ổn định Dụ Minh Kiều, tinh thần của cô ấy đang trên bờ vực sụp đổ.

“Dụ Minh Kiều?” Sầm Linh Thu dùng đôi tay đầy vết trầy xước nâng khuôn mặt của Dụ Minh Kiều lên, ghé sát vào tai cô, nhẹ nhàng nói: “ổn rồi, ổn rồi, cô ta đi rồi.”

Môi Dụ Minh Kiều đã rách đến chảy máu, Sầm Linh Thu dùng ngón tay đặt giữa môi và răng của cô, ngăn không để cô tiếp tục cắn môi mình.

Ngón tay rất đau, Dụ Minh Kiều trong trạng thái tinh thần không ổn định, hàm răng cô không ngừng cắn chặt lấy ngón tay của Sầm Linh Thu.

Đau thật đấy.

Sầm Linh Thu nhẫn nhịn cơn đau trên gương mặt, dùng giọng điệu dịu dàng như dỗ dành trẻ nhỏ để an ủi:

“Ổn rồi, đừng sợ, nhìn tôi này, Dụ Minh Kiều, nhìn tôi đi."

Dụ Minh Kiều ngẩng đôi mắt ướt át nhìn cô, ánh mắt mờ mịt vô định.

“Nói cho tôi biết, có chỗ nào khó chịu không?”

"... Ồn quá.”

“Cái gì?”

Dụ Minh Kiều ôm chặt tai, gương mặt tràn đầy đau đớn: “Rất ồn, tai tôi rất đau.”

“Ở đây chỉ có hai chúng ta thôi.” Sầm Linh Thu rút tay ra, nâng khuôn mặt cô lên để cô nhìn thẳng vào mình: “Cô nhìn đi, con bé đó đã đi rồi, bây giờ chỉ còn lại tôi và cô, tôi sẽ giữ yên lặng, sẽ không ai làm ồn nữa đâu.”

Dụ Minh Kiều ngây người nhìn cô, đôi mắt đen láy đảo quanh, như thể cuối cùng cũng nhìn rõ người trước mặt. Cô đột ngột siết chặt cổ của Sầm Linh Thu, cả người ngã nhào về phía trước, hai người ngã xuống sàn.

Sầm Linh Thu trở thành tấm đệm thịt, cổ cô vẫn bị Dụ Minh Kiều ghì chặt.

Biểu cảm của Dụ Minh Kiều lạnh lẽo, đôi mắt đỏ ngầu, khóe môi vẫn dính máu, làn da tái nhợt, toàn thân tỏa ra một loại áp lực điên cuồng đáng sợ.

Đôi môi cô ấy mấp máy một cách kỳ dị.

“Linh Thu, cô cũng muốn tôi chết sao?"

“Cô thật sự muốn bù đắp cho tôi ư, không, cô hoàn toàn chỉ đang lừa tôi..."

“Rõ ràng cô cũng muốn tôi chết!"

“Tại sao tất cả các người đều đối xử với tôi như vậy, tôi muốn... tôi muốn g**t ch*t các người, các người đi chết hết đi."

Sức lực trong tay cô càng ngày càng lớn, gương mặt của Sầm Linh Thu đỏ bừng, đôi mắt căng lên như sắp nổ tung, hô hấp ngày càng khó khăn.

Cô nắm lấy cánh tay của Dụ Minh Kiều, dùng hết sức kéo cô ra khỏi người mình, Dụ Minh Kiều bị kéo ngã xuống, đè lên người cô.

Sầm Linh Thu cuối cùng cũng thở được, hít lấy từng ngụm không khí trong lành.

Đồng thời, cô vòng tay ôm chặt lấy Dụ Minh Kiều, tay nhẹ nhàng v**t v* mái tóc đen của cô.

“Tôi... khụ khụ, không giống bọn họ.”

Sầm Linh Thu không ngừng ho sặc sụa, “Tôi không muốn cô chết..."

“Tôi đối với cô... đã không còn ác ý nữa rồi.” Sầm Linh Thu từ từ th* d*c, nhẹ nhàng ôm chặt cô: “Tin tôi một lần đi, Minh Kiều, tôi thật lòng muốn cô sống tốt.”

Dụ Minh Kiều vô lực tựa vào cổ Sầm Linh Thu, ý thức dần dần quay về. Lưng cô khẽ run, được bàn tay ấm áp kia vỗ nhẹ để trấn an.

Cô nghe lời nói của Sầm Linh Thu, chớp chớp đôi mắt, nước mắt rơi xuống, chảy dài trên má rồi nhỏ giọt vào cổ của cô ấy.

Cô nắm chặt áo của Sầm Linh Thu, đầu vùi vào chiếc cổ ấm áp kia, cảm xúc bị dồn nén từ khi Dụ Tuệ An bước vào đã hoàn toàn sụp đổ.

Những nỗi uất ức đau buồn, những khổ đau không thể thổ lộ, những dày vò trên thể xác, tất cả đều tích tụ qua từng ngày tháng, cuối cùng vỡ òa trên gương mặt của cô.

Cô quên mất người trước mặt là ai, cũng không còn quan tâm đến mối quan hệ lạnh nhạt giữa mình và người này.

Giống như một đứa trẻ đã lâu không được khóc, tìm được một góc khuất để bật khóc nức nở.
 
Back
Top Dưới